Khác Vương Tử Antares [Edit]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
150,869
0
0
408982616-256-k504332.jpg

Vương Tử Antares [Edit]
Tác giả: camanxxx
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Fantasy-SP



huanvan​
 
Có thể bạn cũng thích
  • CÔNG CHÚA THÀNH VƯƠNG PHI -TIẾU DƯƠNG
  • Xà vương Tuyển Hậu: nhặt được tân nương (HH)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [OLN] Long Vương Giáng Thế (Remake)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Miêu Chi Vương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Long Vương Truyền Thuyết
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Thiên Vương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vương Tử Antares [Edit]
    Chương 1


    CHƯƠNG 01

    Quán rượu Kẻ Lang Thang.

    Đó là một quán rượu bị lãng quên nơi rìa thành phố.

    Tấm biển gỗ đã phai đi màu sắc ban đầu, chỉ còn lại mấy nét chữ mơ hồ lay lắt trong gió, giống như có thể gieo mình vào màn đêm không đáy bất cứ lúc nào.

    Bên trong quán ngột ngạt và ẩm ướt, không khí lẫn lộn mùi rượu, thuốc lá cùng chút ẩm mốc nhàn nhạt chậm chạp bò trườn dưới ánh đèn lờ mờ.

    Sàn gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi có người giẫm lên.

    Đứng sau quầy bar, lão chủ quán Aksos cúi đầu, chậm rãi lau chùi một chiếc ly thủy tinh đã mờ đục.

    Động tác của lão máy móc và thiếu sức sống, như thể rượu trong chiếc ly này sẽ chẳng bao giờ cạn.

    Mấy chiếc bàn gỗ cũ kỹ vây thành một vòng, vài người đàn ông và phụ nữ ngồi đó, hạ thấp giọng trò chuyện.

    "Nghe nói gì chưa?

    Kỳ thi ở Antares lần này khó hơn hẳn mọi khi."

    Một người đàn ông trung niên lên tiếng.

    "Khó?

    Khó còn là chuyện phụ thôi."

    Một người khác tiếp lời, giọng khàn đặc.

    "Sống sót trở về được đã là tốt lắm rồi!

    Nghe đâu trong kỳ thi trước, có nguyên một tiểu đội không ra nổi đấy."

    Ngọn nến bên cạnh bàn bỗng nhiên bập bùng, như phụ họa thêm một nét quỷ dị cho câu nói vừa rồi.

    Người đàn ông trung niên nhấp một ngụm rượu, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: "Hừ, đám già đó lúc nào chẳng vậy, cứ thích bày vẽ trò trống.

    Đánh giá năng lực cấp S thì đã sao?

    Chẳng qua là dát vàng lên mặt mình thôi.

    Kẻ có thực lực thực sự chẳng ai thèm để tâm đến hư danh đó cả."

    Tiếng cười thô ráp chui vào trong không khí, lại bị tiếng ồn ào lớn hơn nuốt chửng.

    Tiếng ly rượu va chạm, tiếng xúc xắc lăn lộn trên bàn gỗ cùng tiếng nói chuyện cao giọng vang lên cùng một chỗ.

    Ở trong góc gần quầy bar, có chàng trai trẻ ngồi một mình.

    Cậu thả lỏng hai chân, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc đã cháy đến cuối.

    Lão chủ quán Aksos liếc nhìn cậu một cái.

    Ánh đèn vàng vọt phác họa nên những đường nét thanh tú trên gương mặt người trẻ tuổi, hàng mi dài rủ xuống, che khuất đôi đồng tử màu hổ phách.

    Quá mức tinh xảo, lão chủ quán thầm nghĩ, trông như một viên bảo thạch vậy.

    Chàng trai kia — lão không biết tên, chỉ biết cậu luôn xuất hiện ở đây sau khi mặt trời lặn, một mình ngồi đúng góc đó, uống đúng một loại rượu.

    Cậu luôn độc hành, chưa từng thấy giao lưu với ai, đến đột ngột mà đi cũng lặng lẽ, nhưng tiền boa để lại thì chưa bao giờ làm người ta thất vọng.

    Đến khi Aksos quay người rót một ly rượu khác rồi ngoảnh lại, người đó đã không còn ở đó nữa.

    Lão đảo mắt nhìn quanh một lượt, quán rượu vẫn là khung cảnh hỗn tạp như cũ, kẻ cười nói, người cãi vã, kẻ lại say khướt gục xuống bàn, chẳng một ai chú ý chàng trai ấy đã rời đi khi nào và bằng cách nào.

    Chỉ có trên mặt quầy gỗ mục nát, những đồng tiền vàng hậu hĩnh vẫn nằm đó như mọi khi.

    ________

    Hôm nay tâm trạng của Sol không được tốt cho lắm.

    Thế nhưng khi đẩy cánh cổng gỗ của sân vườn ra, anh nhận ra người có tâm trạng tồi tệ hôm nay dường như không chỉ có mình mình.

    Nơi họ ở mô phỏng theo cung điện hoàng gia của loài người, lúc là vườn tược phương Đông, lúc lại là lâu đài phương Tây, thực tế hoàn toàn dựa vào tâm trạng của chủ nhân nơi này — tức là hai vị Lãnh chúa của Antares.

    Hai vị Lãnh chúa.

    Một người tên Chaos, cai quản Thời gian.

    Một người là Chronos, cai quản Không gian.

    Thuở sơ khai, thời không hỗn loạn, để vá lại khe nứt của vũ trụ, Chaos và Chronos đã được sinh ra ngoài vòng trật tự.

    Họ đưa hỗn độn trở về hư vô, nhưng năng lực của bản thân cũng vì thế mà trọng thương, bản nguyên sức mạnh bị xé thành từng mảnh vụn rải rác thế gian.

    Đợi đến khi Chaos và Chronos dưỡng thương xong, những mảnh vụn thất lạc kia vì đắm mình trong gió tuyết bốn mùa của phàm trần mà sinh ra ý thức riêng.

    Chronos nhân từ không nỡ dung nhập chúng vào cơ thể một lần nữa, ông dùng năng lực Ban phát sự sống của bản thân, biến những mảnh vụn này thành hình hài thiếu niên.

    Tính cách của họ khác biệt, tuổi tác và diện mạo cũng không giống nhau, nhưng tất cả đều trở thành con của Chaos và Chrono — trở thành sáu vị vương tử tôn quý của Antares.

    Sol là một trong số đó, cậu tinh thông dịch chuyển không gian, phụ trách các sự vụ ngoại giao của Antares.

    Vừa bước vào sân, cậu đã thấy một người đang đứng dưới gốc cây ngân diệp bên trái lối thông vào vườn hoa.

    "Tâm trạng em không tốt."

    Thấy Sol đến gần, người đó khẽ lên tiếng, không phải đoán mò mà là khẳng định —— Anh chẳng cần phải đoán.

    "...

    Cấm dùng thuật đọc tâm lên người em."

    Sol nhỏ giọng càu nhàu.

    Sol là Tứ Vương tử của Antares, còn người trước mặt là anh trai cậu, Tam Vương tử Philo, sở hữu năng lực Đọc tâm.

    Nhìn thấy tia bực dọc lướt qua đáy mắt màu vàng kim kia, Philo bất đắc dĩ nói: "Chẳng cần đọc tâm cũng nhìn ra được."

    Sol hừ một tiếng, nhỏ giọng lầm bầm gì đó.

    "Lại không qua được kỳ thi à."

    Một lát sau, Philo mới lại mở lời.

    Sol tùy tiện ngắt một chiếc lá bạc, dùng đầu ngón tay ra sức vò nát, như muốn nghiền vụn cả nỗi phiền muộn của ngày hôm nay: "...

    Không phải vì chuyện này."

    Tuy nhiên, nói dối trước mặt Tam vương tử là việc vô nghĩa nhất.

    Philo khẽ chau mày, ánh mắt rơi vào đầu ngón tay của Sol, chiếc lá bạc bị cậu vò thành một nhúm nhăn nhúm, như thể muốn triệt tiêu hoàn toàn cảm xúc của mình vào đó: "Trước kỳ thi anh đã nhắc em rồi, đánh giá năng lực lần này không dễ dàng đâu, nếu em chịu khó ôn tập—"

    Bốp!!

    Một âm thanh giòn giã đột nhiên truyền ra từ trong vườn, kèm theo tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

    Cơ thể Sol và Philo đồng thời căng cứng, không hẹn mà cùng phóng tầm mắt về phía trong vườn hoa.

    Sol theo bản năng định bước về phía phát ra âm thanh nhưng đã bị Philo cản lại.

    "Đừng qua đó, là Arno."

    Anh nói.

    "...

    Arno?"

    Sol bất giác cau mày.

    Arno là người nhỏ tuổi nhất trong số mấy anh em.

    Tiểu Điện hạ tính tình hoạt bát nhưng lại hay làm nũng nhất.

    Khi tạo ra cậu, Chronos đã lỡ tay cho quá nhiều nước tuyết, tất cả đều hóa thành những dòng nước mắt không ngừng nghỉ của cậu nhóc mong manh này.

    "Gần đây Arno đang thử nghiệm dị năng của mình, hình dạng đôi cánh của em ấy vốn chưa ổn định nhưng cứ muốn thể hiện khả năng bay từ sân thượng xuống."

    Philo thở dài.

    "— May mà bị Cha phát hiện, đỡ được ở ngay vườn hoa này.

    Cha đang giận lắm, Người đặt lệnh Cấm ở lối vào rồi, chúng ta ai cũng không vào được, chỉ đành..."

    Chỉ đành tự cầu phúc cho mình thôi.

    Philo lo lắng nhìn về phía đó.

    ________

    Bốp bốp bốp! ! !

    Chaos vung cánh tay, hung hăng giáng xuống mông người trước mặt một chuỗi tát nảy lửa.

    "U oa!!!"

    Bàn tay to lớn quất từ dưới lên trên, lực đủ sức đập nát người khác cứ thế nện thẳng vào da thịt, gần như chỉ một phát đã đánh cho Arno rơi nước mắt.

    Cậu gào lên thê thảm, nằm sấp trên đầu gối Chaos, vừa run rẩy vừa ngoái đầu lại, đôi mắt đẫm nước đầy vẻ sợ hãi: "Hức...

    Cha ơi..."

    "Lá gan con thật sự càng lúc càng lớn."

    Chaos lạnh mặt nhìn cậu: "Không muốn sống nữa sao?!"

    Là Vương tử của Antares, năng lực Trường sinh cũng là thiên phú mà Chronos đặc biệt ban tặng khi tạo ra họ.

    Thế nhưng trường sinh chỉ giúp họ thoát khỏi giới hạn của thời gian, chứ không hề loại trừ khả năng bị thương, chảy máu hay thậm chí là tử vong ngoài ý muốn, càng không có nghĩa là mất đi cảm giác đau đớn.

    "Con... con..."

    Arno cẩn thận cắn môi dưới, sự tủi thân và hổ thẹn gần như nuốt chửng lấy cậu.

    Đôi tay cậu siết chặt lấy lớp vải trên gối cha mình, một giọt nước mắt lăn dài trên má: "Con biết lỗi rồi Cha..."

    Chaos không đoái hoài gì đến lời cầu xin của cậu, ông ấn chặt eo Arno, để cái mông nhỏ vằn lên những dấu tay nóng hổi cứ thế vểnh lên trong không khí.

    Chaos tình cờ phát hiện ra cách giáo dục con cái này trong một lần thị sát nhân gian, khi đó ông và Chronos đang đau đầu nhức óc vì mấy đứa nhóc đang tuổi nổi loạn này.

    Tứ Vương tử Sol vì ham chơi mà lẻn ra khỏi nhà, cậu nghĩ bị bắt về cùng lắm là bị mắng một trận, không ngờ Chaos đang cơn lôi đình đã túm ngay lấy cậu, đè lên đùi mà tát cho một trận ra trò vào mông.

    Sol đau tới mức đờ người tại chỗ, theo bản năng định dùng năng lực Dịch chuyển để trốn thoát, nhưng chạy chưa được bao xa đã bị Chronos chặn đứng, bị trận đòn thứ hai đánh cho sưng vù cả mông.

    Sol đau mấy ngày không xuống nổi giường, nhưng nhờ thế mà ngoan ngoãn được mấy ngày.

    Chaos vô cùng hài lòng, thế là đánh mông trở thành phương pháp giáo dục phổ biến nhất tại Antares dành cho những đứa trẻ không nghe lời.

    "Đừng...

    đừng mà Cha... hu hu đừng..."

    Chaos hơi nâng chân lên, đẩy mông Arno cao hơn một chút.

    Ông điều chỉnh ngưỡng chịu đau của Arno xuống chỉ còn 50%, rồi từ hư không rút ra một cây thước trúc, gõ nhẹ lên đỉnh mông cậu: "Phải nói gì?"

    Phải nói gì đây!

    Arno tuyệt vọng nhắm mắt lại.

    Kể từ khi học được cách dạy con này, Chaos luôn quán triệt nguyên tắc "không bỏ sót cái mông nào đáng ăn đòn".

    Ông hào hứng tìm hiểu thêm rất nhiều kiến thức chuyên môn khác, thậm chí qua thực tiễn còn nắm vững cách làm sao để đẩy mức độ xấu hổ của những đứa trẻ nghịch ngợm lên đến đỉnh điểm.

    Thấy Arno không trả lời, cái mông đang run rẩy lập tức hứng chịu hai thước trái phải không chút do dự.

    Tiếng thước bản nặng nề quất vào mông vang lên giòn giã và trực diện, khiến hai cánh mông rung lên bần bật.

    Cảm giác đau đớn nóng rực làm cho Arno nức nở một tiếng, đôi chân duỗi thẳng vùng vẫy trong vô vọng.

    "Con... con là một đứa trẻ hư không nghe lời."

    Arno nức nở nói.

    "Xin Cha hãy đánh thật mạnh... hu hu...

    đánh sưng mông con đi."

    Chaos rất hài lòng, phần thưởng của ông là bồi thêm một thước nữa vào cái mông nhỏ trên đầu gối.

    Cây thước bản này làm bằng gỗ lê, tuy là do ông biến ra từ hư không nhưng sức nặng thì chẳng thiếu chút nào.

    Cái mông nhỏ từ màu hồng phấn đã chuyển sang đỏ rực, bị cú đánh này làm cho chấn động dữ dội.

    Arno ngẩng cao đầu, vội vã bắt đầu một đợt nhận lỗi mới: "Hu hu...

    Cha...

    Ba ơi... con không dám nữa đâu hu hu..."

    Arno là mảnh vụn nhỏ nhất của Chronos, tháng trước mới vừa tròn 16 tuổi.

    Cậu bẩm sinh có khả năng giao tiếp với mọi sinh linh trên thế gian, cũng có thể tùy ý biến hóa thành hình thú.

    Nhưng có thiên phú không đồng nghĩa với việc điều khiển được thuần thục.

    Mỗi vị vương tử của Antares đều như vậy, họ cần sự chỉ dạy của hai người cha mới có thể thực sự biến năng lực mình sở hữu thành sức mạnh của chính mình.

    Cái mông nhỏ đỏ ửng đáng thương vểnh trên đầu gối, Chaos dừng lại một chút, rồi nhắm ngay đỉnh mông giáng xuống một loạt thước không hề nương tay.

    "A oa ——!"

    Trên khối thịt mông tròn vo ngay lập tức hiện lên mấy lằn từ trắng đến đỏ, Arno thét lên một tiếng thảm thiết, hai chân đạp loạn xạ vào không trung.

    Cậu vốn đã không giỏi chịu đau, Chaos lại còn hạ thấp khả năng chịu đựng của cậu xuống quá nửa.

    Giờ đây ngay cả một chiếc lông vũ rơi xuống mông cũng mang theo sức nặng không thể ngó lơ, huống chi là những cú thước tàn khốc thế này!

    Cậu rất muốn đưa tay ra sau xoa mông, nhưng lại sợ khiến Chaos định thêm tội cho mình.

    Sau một hồi do dự, cậu chỉ biết hy vọng tiếng thét và lời khóc lóc van xin có thể giúp mình phân tán bớt nỗi đau.

    "Đau... hu hu hu Ba ba ơi...

    A!!"

    Chaos dừng tay, nhìn cái đuôi trắng lớn thình lình xuất hiện trước mắt.

    Dấu vết gần như hoàn toàn chồng chéo lên nhau khiến Arno đau đến run lên, năng lực thú hóa vốn không thuần thục bị mất kiểm soát khi gặp phải cơn đau vượt ngưỡng chịu đựng, thế mà lại tự biến ra một cái đuôi.

    Cái đuôi lông xù gắt gao che hai cánh mông, đáy mắt Arno ngấn lệ, đáng thương quay đầu: "Hu...

    đừng đánh, đừng đánh nữa mà..."

    Chaos không nói gì, ông chỉ dùng đầu ngón tay vuốt ve lớp lông trắng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở chóp đuôi.

    Có lẽ vì vấn đề tuổi tác và tính cách nên những hình thú mà Arno có thể hóa thành hiện tại hầu hết đều gắn liền với hai chữ đáng yêu.

    Lúc thì mèo con, chó con, lúc lại là cừu nhỏ, hoặc là chim non lông cánh còn chưa mọc đủ —— nghĩ đến đây, ánh mắt Chaos trầm xuống, ông túm lấy đuôi cậu giật mạnh lên, thước bản lại một lần nữa nện xuống mông.

    "Không, được, che!"

    Chaos nắm chặt chiếc đuôi không nghe lời trong tay, động tác ra tay trái lại càng thêm thuận tiện.

    Cú kéo đuôi ngược lên khiến cái mông nhỏ đang sưng đỏ nóng rát cũng bị nhấc cao hơn hẳn.

    "Hức hức...

    Con, con không nhịn được... hu hu..."

    "Còn dám nghịch ngợm thế này nữa không?"

    "Bốp!"

    "A hu hu...

    Đau..."

    Arno khóc xé lòng xé dạ, căn bản chẳng nghe thấy câu hỏi đó.

    "Trả lời câu hỏi của ta!"

    "Bốp bốp!!"

    Hai cú đánh liên tiếp là hình phạt cho việc hỏi mà không đáp.

    Lần này không chỉ đuôi lòi ra mà trên đỉnh đầu còn mọc thêm hai cái tai.

    Đôi tai cụp xuống phơi bày trọn vẹn sự nhút nhát và sợ hãi của chủ nhân nhỏ.

    Arno khóc đến nước mũi chảy ròng ròng, vội vàng đáp lời: "Con không dám... con không dám nữa đâu hu hu..."

    Đôi tai nhỏ run rẩy, chiếc đuôi trắng tuyết phía sau càng làm nổi bật cái mông hằn đỏ, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.

    Arno tranh thủ lúc trận đòn tạm dừng liền hít mũi một cái thật mạnh, cất giọng khóc lóc nũng nịu: "Baba ơi ——"

    Chóp đuôi khẽ cong lại, quấn lấy cổ tay Chaos.

    "Con vẫn chưa hết cảm lạnh mà..."

    Arno run rẩy đôi vai, tai và đuôi cùng rủ xuống đầy vẻ đáng thương: "Hu hu...

    Đau đầu quá...

    Baba.."

    Chaos cười lạnh một tiếng, nhưng đúng là không ra tay tiếp.

    Ông khẽ phất tay, thước bản gỗ lê biến mất trong không khí, đuôi và tai của Arno cũng thu lại.

    "Một trăm cái cuối cùng, dùng tay."

    Chaos phất tay thêm lần nữa, từ bụi hoa vươn ra một sợi dây leo, vô cùng chu đáo buộc hai tay Arno lại với nhau.

    Ngay sau đó, bàn tay to lớn giơ lên đét mạnh xuống mông.

    Trong suy nghĩ của đại đa số mọi người, bị tát bằng tay bao giờ cũng tốt hơn bị đánh bằng thước.

    Thế nhưng bàn tay của ngài Chaos vĩ đại nhất toàn vũ trụ, một trong hai Lãnh chúa hiện thời của Antares, sao có thể mềm mại như tay người bình thường!

    Lực đánh không hề nhẹ hơn thước bản, cộng thêm tốc độ nhanh hơn gấp bội, lần này Arno thậm chí không thể thốt ra một câu cầu xin trọn vẹn.

    Cậu há miệng thở dốc, tiếng khóc đứt quãng bị nhấn chìm trong những cú tát liên tiếp.

    Những giọt lệ mặn chát nối đuôi nhau rơi từng giọt xuống đất vườn, trở thành nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho nơi này.

    Được khoảng một nửa, Chaos bỗng dừng tay, đưa mắt nhìn về phía lối vào vườn hoa.

    Arno khóc đến kiệt sức, trong màn nước mắt mờ mịt, cậu thấy có hai người đang đứng trước mặt Chaos.

    Chaos ngồi trên chiếc ghế dài giữa bụi hoa, thỉnh thoảng lại vỗ một cái lên mông Arno.

    Ánh mắt ông đảo qua những đứa con yêu quý, cuối cùng dừng lại trên người Sol đang hơi cúi đầu đứng bên phải.

    "Lại đến quán rượu đó rồi, phải không?"

    Sol là người đẹp nhất trong số các vương tử.

    Cậu thừa hưởng mái tóc nhạt màu và đôi đồng tử hổ phách từ Chaos.

    Khi ban tặng sự sống, Chronos còn nhỏ thêm một giọt nước hoa hồng tượng trưng cho sắc đẹp, nhào nặn vị Tứ vương tử này thành hóa thân của cái đẹp.

    Lấy ngoại hình làm ấn tượng đầu tiên chưa bao giờ là đặc điểm riêng biệt của bất kỳ chủng tộc nào, vẻ ngoài tuấn tú của Sol không nghi ngờ gì đã khiến cậu trở thành người được yêu mến nhất.

    Thực tế chứng minh, cậu hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đó.

    Dù là đến nhân gian truyền đạt thần dụ của Chaos và Chronos, hay thay mặt Antares tiếp nhận lễ tụng của các lãnh địa khác, Sol luôn là một sứ giả hoàn hảo không chút tì vết.

    Giữa bụi hoa hồng đỏ đang nở rộ, nếu nhìn kỹ, cái mông đáng thương của Arno trông cũng chẳng khác chúng là bao.

    Sol chỉ dám liếc mắt một cái rồi không dám ngẩng đầu lên nữa.

    Cậu chỉ muốn lập tức dịch chuyển ra khỏi đây ngay tức khắc, tình nguyện làm thêm mấy công việc tạp nham còn hơn là đứng đây chịu giáo huấn của Chaos.

    "Vương tử Sol phong thái nhẹ nhàng, cử chỉ khéo léo ở bên ngoài, vậy mà lại trượt kỳ kiểm tra năng lực ba lần liên tiếp."

    Chaos cười lạnh một tiếng, vỗ thật mạnh lên cái mông chưa được xá tội trong tay, khiến Arno thét lên một tiếng.

    "Ta thấy con ngứa mông rồi đấy!

    Quỳ xuống!"
     
    Vương Tử Antares [Edit]
    Chương 2.1


    CHƯƠNG 2.1

    Sol thừa biết mình không đời nào thoát tội.

    Nghĩ cũng lạ, đã là kỳ thi thứ ba, mà đánh giá năng lực của cậu vẫn cứ ở mức D.

    Chưa cần so với những người anh ưu tú, ngay đến cả nhóc Arno mới 16 tuổi cũng đã đạt được điểm C trong lần đánh giá đẳng cấp này.

    Tuy nói trước khi thi đúng là cậu có ham chơi một chút...

    "Ngẩng đầu lên!"

    Âm lượng đột ngột tăng cao, Chaos nhìn chằm chằm vào mái tóc nhạt màu của Sol, lạnh lùng nói: "Thời gian trước ta bảo con đi xử lý công việc ở tộc Người Cá, con đã ngây người đó bao lâu?"

    Sol chậm rãi nuốt nước bọt, lời nói ra giống như tiếng muỗi kêu: "...

    Hai mươi ngày."

    Một cú tát nặng nề đánh vào cái mông sưng đỏ bên tay, cậu Arno đáng thương bị coi là nơi trút giận lại nức nở một tiếng.

    "Ta yêu cầu con mấy ngày phải trở về?"

    Cái đầu khó khăn lắm mới ngẩng lên được lại có xu hướng cúi gầm xuống, Sol nhỏ giọng: "...

    Bảy ngày."

    Công việc Antares giao cho mấy vị Vương tử không quá nặng nề, ít nhất với Sol là như vậy.

    Trong một tháng phụ trách ngoại giao có đến hai mươi ngày cậu ở bên ngoài rong chơi.

    Nào là ủ rượu vỏ ốc với tộc Người Cá, kẹo nổ ăn vào thấy vui vẻ nhảy nhót ở trang viên Tinh Linh, hay trò billiard bằng vàng ròng của Địa Tinh tộc...

    Chaos và Chronos không muốn trói buộc thiên tính của cậu, thường nhắm mắt làm ngơ để cậu mặc sức vẫy vùng.

    Nếu không phải lần này kết quả xếp hạng quá tệ, Chaos đã chẳng nổi trận đến thế.

    Hết đứa này đến đứa khác đều không để người ta yên lòng.

    Chaos khẽ phất tay, một luồng lực trực tiếp kéo Arno đang nằm trên gối đứng dậy.

    Cậu nhóc tội nghiệp đứng một bên rũ mắt thút tha thút thít.

    "Cảm ơn người anh bướng bỉnh của con đã giúp con tạm tránh được một kiếp."

    Ánh mắt ông dừng trên người Arno.

    "Vẫn còn nợ năm mươi cái nữa đấy Arno, ta không quên đâu, buổi tối nhớ chủ động tìm ta —— hai đứa về đi."

    Ông phất tay lần nữa, Philo và Arno tức khắc bị đẩy ngược về phía lối vào vườn hoa.

    Philo thở dài, trong lòng thầm mặc niệm cho Sol một giây.

    Anh đỡ lấy Arno đang đi đứng khập khiễng, một tay nhấc cái đuôi của cậu lên: "Xách thế này có đỡ đau hơn không? ...

    Đi chậm thôi."

    Người anh thứ ba dịu dàng so với vị cha vừa nãy lôi đình thịnh nộ chẳng khác nào thiên sứ hạ phàm.

    Arno hít mũi một cái thật mạnh, xoay người rúc vào lòng Philo khóc nức nở: "Anh ơi..."

    Cậu ôm lấy eo Philo, ngước đôi mắt đỏ hoe lên, khẽ nài nỉ: "Anh... có thể không... cầu xin anh đấy..."

    Đôi tai trắng nhỏ trên đỉnh đầu run rẩy theo nhịp nức nở của cậu, trông như một chú chó nhỏ.

    Philo vuốt ve đôi tai cậu ra sau: "Cầu xin anh chuyện gì?"

    "Giúp em trị thương một chút đi..."

    Đôi mắt xinh đẹp tràn đầy chờ mong chớp chớp liên tục.

    "Anh... em biết...

    ưm!"

    Philo che miệng cậu lại.

    Các Vương tử của Antares sinh ra đã có năng lực bẩm sinh, đó là phúc lành mà Ánh sáng và Bóng Tối ban tặng cho họ.

    Philo là một ngoại lệ.

    Thiên phú của anh là thuật đọc tâm, bất kể chủng tộc nào trên thế giới này, thậm chí là bản thân Chaos và Chronos — tất nhiên là nếu anh có gan làm vậy — đều có thể bị anh cảm nhận được.

    Philo rất chuyên tâm và nỗ lực, trái ngược hoàn toàn với một Sol ham chơi.

    Anh đạt được điểm A trong kỳ đánh giá năng lực lần này, chỉ còn cách cấp S mạnh nhất đúng một bước chân.

    Một lần theo Chronos ra ngoài chữa trị cho nhân gian, Philo vô tình chạm vào nội tâm của Chronos.

    Dù anh đã vội vàng rút ra chỉ sau vài giây, nhưng năng lực của Chronos quá đỗi cường đại, khiến cho chỉ vài giây tương thông đó đã giúp anh thức tỉnh một năng lực mới: Trị thương.

    Tuy nhiên, thức tỉnh và thực sự làm chủ vẫn còn khoảng cách.

    Philo âm thầm thử nghiệm năng lực hoàn toàn mới này, nhưng năng lực nếu thiếu đi sự chỉ dẫn của hai người cha thì tiến bộ rất chậm.

    Anh buộc phải tận dụng mỗi lần theo Chronos ra ngoài để vụng trộm học hỏi, đến nay mới bắt đầu có kết quả.

    Có điều, chuyện này nói thế nào cũng là vi phạm quy định.

    Philo buông Arno đang bị bịt miệng kêu ư ử ra, nói: "Không thể."

    "Anh Philo..."

    Arno ôm lấy anh vặn vẹo người, nhỏ giọng cầu xin: "Sẽ không ai biết đâu... anh chỉ trị một tẹo thôi, tí tẹo tèo teo thôi mà!"

    Cậu chụm ngón trỏ và ngón cái lại đặt trước chóp mũi, "Cha bảo tối nay còn đánh nữa..."

    Arno nhẹ nhàng kiễng chân, cố ý dùng tai lông xù cọ cằm Philo: "Xin anh đấy... anh không thương Arno sao?"

    Cậu nhỏ đã giở trò làm nũng thì thật khó khước từ, huống chi đó là một Vương tử Philo mềm lòng.

    Anh thở dài, vẻ mặt đầy khó xử nhưng lời nói đã có phần thỏa hiệp: "...

    Năng lực hiện tại của anh có hạn."

    Đáy mắt Arno sáng bừng lên, cái đuôi dựng đứng lên vẫy lia lịa: "Không sao hết!

    Thử chút thôi mà!"

    Philo thật sự hết cách, anh lui về phía sau một bước, tay phải lật nhẹ, một luồng sáng nhỏ hiện ra ngay trên lòng bàn tay.

    Khoảnh khắc anh nắm tay lại, luồng sáng tán ra thành vô số hạt bụi nhỏ, bay về phía cơ thể Arno.

    Gần như trong nháy mắt, cái mông vốn còn đau đớn khó nhịn của Arno gần như khôi phục bình thường.

    Arno reo lên một tiếng, nhảy phắt lên ôm chầm lấy Philo, hôn một cái thật kêu lên trán anh.

    "Anh Philo là người giỏi nhất, nhất, nhất, nhất trên Antares này!!"

    _____

    Sol ở trong vườn hoa thì không được may mắn như vậy.

    Cơn gió thổi qua hai chân trần trụi của cậu, còn chưa kịp xấu hổ thì Chaos đã túm cánh tay cậu kéo mạnh một cái, đặt nửa thân dưới trần trụi của Sol lên đùi.

    Gập chân điệu nghệ để đưa mông vào vị trí thuận tay nhất, sau đó vung cánh tay lên, Chaos luôn là người có kinh nghiệm nhất trong việc dạy dỗ cái mông nhỏ không biết nghe lời này.

    "Không muốn nói gì sao?

    " Bàn tay đét xuống thật mạnh.

    Lúc mới bắt đầu trận đòn bao giờ cũng khó chịu đựng nhất, Sol nức nở một tiếng, túm chặt lấy quần của cha: "Con sai rồi..."

    Tốc độ tát mông càng lúc càng nhanh, đỉnh mông vốn đang lạnh lẽo bị đánh cho nóng bừng.

    Rõ ràng lời nhận lỗi không phải thứ mà vị Lãnh chúa đang thịnh nộ muốn nghe nhất, bàn tay liên tiếp giáng xuống nhanh chóng khiến hai cánh mông ửng đỏ.

    Chaos đánh trái phải hai bên mông từng phát mạnh bạo: "Ta hỏi con, lúc ở lại tộc Người Cá, con đã làm những gì?!"

    Tiêu đời rồi!

    Sol tuyệt vọng nghĩ thầm, cậu nghe ra được sự đe dọa trong giọng điệu của Chaos.

    "Không... không làm gì cả..."

    Cậu ngập ngừng.

    "Vẫn còn nói dối!"

    Chaos càng tức giận hơn, ông ngừng tay lại, rút ra một cành cây to nhất từ lùm cây— lùm cây này đã được xử lý đặc biệt nên có độ dẻo dai rất tốt, độ dài cũng vừa vặn, lại không có gai nhọn trên thân, vô cùng thuận tiện cho hai vị Lãnh chúa dạy bảo các Vương tử nhỏ bướng bỉnh mọi lúc mọi nơi.

    Cành cây xé gió rạch xuống, đau đớn bén nhọn như muốn xé toạc da thịt, chỉ một phát đã khiến Sol kêu gào thảm thiết.

    Nước mắt rơi lã chã, Sol vội đưa tay ra sau che mông, ra sức xoa lằn roi đang sưng vù lên: "Cha!

    Cha!

    Xin Người đừng..."

    Khi còn ở nhân gian, Sol xuất thân quý tộc, được nuông chiều hết mức, lần nào bị đánh cũng khóc lóc thảm thiết như bị cắt một miếng thịt.

    Chaos lại vung cành cây xuống, rơi đúng vào chỗ không được che chắn: "Năm mươi roi, nếu con còn dám đỡ..."

    Lời đe dọa không nói tiếp, nhưng kết quả của việc phản kháng không cần nói cũng biết.

    Sol biết điều thu tay về, thút thít nói: "Thưa cha..."

    "Con đã 21 tuổi rồi, con trai ta."

    Chaos bất mãn nhìn cậu: "Ta hy vọng con hiểu được đạo lý 'đừng bao giờ lừa dối cha mình'."

    Cành cây mỗi lần quất xuống sẽ thu hoạch được một tiếng cầu xin lạc giọng.

    Chaos đã đứng hóng gió trong vườn hoa một lúc lâu, giờ lại bị tiếng gào của Sol làm cho nhức đầu.

    Ông nhíu mày, vô cùng không vui ra lệnh: "Câm miệng."

    Âm thanh im bặt, Sol chỉ thấy cổ họng thắt lại, không tài nào phát ra tiếng khóc được nữa.

    Năm mươi roi kết thúc, gương mặt xinh đẹp đẫm lệ, Chaos tùy tiện ném cành cây đi, vỗ vỗ vào cái mông sưng đỏ đến tỏa sáng của cậu: "Đứng lên."

    Lệnh cấm nói cũng bị cởi bỏ theo, nhưng Sol chỉ dám nhỏ giọng nấc nghẹn, một lần nữa cậu đứng trở lại mặt đất, vừa định nhấc quần lên đã bị Chaos ngăn lại.

    "Con vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, Điện hạ Sol."

    Chaos hái xuống một bông hoa đỏ rực trước ánh mắt kinh hãi của Sol.

    Đây là một loại thực vật tên là Cúc gai đỏ, cánh hoa của nó tiết ra một loại nhựa đặc biệt, chỉ cần dính vào chỗ đang sưng đỏ sẽ vừa ngứa vừa đau.

    Nghe nói nguồn cảm hứng lấy từ củ mài ở nhân gian, chẳng biết Chaos lấy đâu ra lắm tư liệu sống ở nhân gian đến thế.

    Cúc gai đỏ có màu đỏ rực, hệt như một cái mông nhỏ đã bị giáo huấn đến mức "hoàn hảo", không ai là không sợ nó.

    Chaos lấy ra một cây thước bản từ hư không — chính là cây lúc nãy vừa dạy dỗ Arno — rồi thong thả nghiền nát từng cánh hoa, bôi đều lên mặt thước.

    "Suốt ngày tụ tập với ca kỹ, thức thâu đêm suốt sáng ở sòng bạc, thậm chí còn dám chạm vào cả lá thuốc lá..."

    Ông bình thản nói, ánh mắt nhàn nhạt quét qua vương tử Sol vốn đã sợ đến hóa đá: "Ta thấy có vài người không cần mông nữa rồi, đúng không?"

    "Lại đây."

    Chaos chỉ tay vào chiếc ghế dài: "Quỳ lên."

    Sol sợ phát khiếp nhưng không ngỗ nghịch nửa lời.

    Khoảng cách ba bước chân bị cậu lề mề một hồi lâu, Chaos trái lại rất kiên nhẫn, gõ nhẹ cạnh thước vào lòng bàn tay: "Thêm hai mươi."

    "Không...!"

    Sol cuống quýt bò lên ghế dài, cái mông sưng đỏ vểnh cao theo tư thế nằm xuống.

    Cậu ngoảnh đầu lại, nước mắt lưng tròng, một đôi mắt như đá quý làm bộ tội nghiệp nhìn Chaos: "Cha... có thể không... xin Người..."

    "Giải thích cho ta từng điều một."

    Chaos không hề mủi lòng, giáng một thước xéo xuống: "Muốn ôm về cho ta một đứa cháu nội người cá sao?

    Hả, Sol?"

    "Nhưng, nhưng mà...

    đó là chuyện bình thường ở tộc Người Cá, con chỉ muốn hòa nhập...

    Oa!!"

    Lại một thước nữa nện dẹt khối mông đang sưng lên, để lại một mảng đỏ sậm ở nửa dưới.

    Sol theo bản năng co người lại, khiến nửa mông trên hứng trọn một thước y hệt.

    Chaos "ồ" lên một tiếng đầy suy tư: "Chuyện rất đỗi bình thường à.

    Đi sòng bạc cũng vậy?"

    Sol sợ hãi gật đầu: "Đều là vì công việc!"

    Chaos cười lạnh, một tay ấn thắt lưng cậu, tay kia vung thước cao hơn, đuổi theo cái mông đỏ rực của Sol mà nện xuống: "Giờ này còn dám mồm mép với ta!

    Tránh này!

    Ta cho con tránh!

    Ăn nói xằng bậy!

    Ta thấy là do mông con chưa đủ đau đấy!"

    "A...!

    Đau quá hu hu...

    Cha ơi... con không dám nữa... hu hu... xin Người...!

    Lát nữa ngài Chronos về rồi... hu hu... con còn phải chuẩn bị bữa tối..."

    Sol đau đến nước mắt chảy không ngừng, uy lực của Cúc gai đỏ bắt đầu phát tác, mông vừa đau vừa ngứa như bị vạn con kiến cắn xé.

    Chaos nhướng mày, giáng một thước vắt ngang hai cánh mông: "Muốn dùng chiêu này để trốn phạt sao?"

    Sol thốt lên một tiếng kinh hãi, nức nở: "Con không dám... chỉ là, chỉ là Ngài Chronos đã lâu không về, chắc chắn là đang đói bụng lắm rồi..."

    "Rất xin lỗi, Tứ vương tử của ta."

    Một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau: "Ta không phiền nếu bữa tối bị đẩy lùi lại đâu."
     
    Vương Tử Antares [Edit]
    Chương 2.2


    CHƯƠNG 2.2

    Một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau: "Ta không phiền nếu bữa tối bị đẩy lùi lại đâu."

    Áo choàng trắng tinh khiết quét qua mặt đất, Chronos rút một sợi dây leo mới từ bụi rậm, hỏi: "Đang làm gì thế này?"

    Chaos vỗ lên eo Sol: "Trả lời."

    Bị hai người đồng thời nhìn chằm chằm, Sol túng quẫn cực điểm, cậu cúi đầu đỏ mặt nói: "Dạ...

    đang bị cha giáo huấn ạ."

    Một câu trả lời rất khôn khéo, nhưng sợi dây leo lập tức cắn vào cặp mông sưng đỏ.

    Sol khụy chân, nức nở tuôn trào: "Con... con vì, vì ham chơi ở tộc Người Cá nên không qua được kỳ kiểm tra năng lực, đang, đang bị...

    đang bị cha đánh mông ạ..."

    "Thế sao."

    Chronos lên giọng: "Ta còn nghe nói Vương tử Sol của chúng ta đã tiêu sạch số tiền tích cóp, thậm chí còn có thói ăn chơi trăng hoa nữa?

    Nâng cái mông đáng ăn đòn của con lên!"

    "Con biết lỗi rồi... cha ơi... hu hu...

    Á!!"

    Cái mông vừa trải qua một trận đòn thước bản lại phải hứng thêm những lằn dây leo, từng phát từng phát một, lực tay còn nặng hơn cả Chaos lúc nãy.

    Sol khóc lóc thảm thiết, mông vặn vẹo tới lui, nửa thân trên gần như dán chặt vào lưng ghế dài.

    "Cấm mặc quần vào."

    Chronos ném sợi dây leo đi, tát bôm bốp hai cái vào cặp mông sưng đỏ của Sol.

    "—— cho tới tận giờ đi ngủ.

    Ngoài ra, trong tháng này, toàn bộ việc nhà trong trang viên sẽ do con làm."

    "Nhưng... nhưng mà!"

    "Sol con yêu."

    Chaos nheo mắt lại một cách nguy hiểm: "Ta tin là lời của Chronos đã nói rất rõ ràng rồi, phải không?"

    Sol đành phải im hơi, cậu hít mũi một cái rồi gật đầu.

    _______

    Bữa tối thường do mấy vị vương tử luân phiên thực hiện.

    Dù trang viên không thiếu người hầu và quản gia, nhưng để rèn luyện khả năng độc lập, Chaos cố ý phân chia một số công việc thường nhật và việc nhà xuống cho họ.

    "Anh Leto về rồi."

    Bữa tối còn chưa bắt đầu, Arno đã ghé bên tai Philo thì thầm: "Anh ấy về cùng ngài Chronos, giờ đang ở trong phòng bàn chuyện."

    Leto là Nhị vương tử của Antares, phụ trách công việc tình báo.

    Khả năng của anh là tạo ra ảo cảnh, cũng là ảo thuật sư mạnh nhất nơi này.

    "Có chuyện gì xảy ra sao?"

    Philo nhận lấy đĩa bít tết từ tay Sol, có chút không đành lòng liếc nhìn vết sưng đỏ thấp thoáng dưới vạt áo cậu.

    "Em nghe nói, nhân gian đang có dịch bệnh."

    Arno hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy bí hiểm: "Ngài Chronos vì chuyện này mà sầu não suốt một thời gian, đêm nào cũng ngủ không ngon giấc."

    "Thầm thì gì đấy, con chuột nhắt."

    Đầu bị gõ nhẹ, Arno kêu một tiếng, bất mãn oán giận: "Anh Leto đáng ghét!"

    "Hỗn hào, bảo ai đáng ghét đấy."

    Leto véo tai cậu nhấc lên: "Ta thấy có nhóc con nào đó muốn nếm mùi roi mây rồi thì phải."

    "Anh mới muốn nếm ấy!"

    Arno không phục định cấu tay anh: "Em sẽ mách cha!"

    "Được thôi."

    Leto vẫn túm tai cậu nhỏ không buông, khóe môi nở nụ cười: "Thế thì chúng ta cùng đi, để xem với cái thói vô lễ với anh trai thế này, có phải mông nhóc Arno sẽ nở hoa trước không?"

    Thực tế, trong số các anh lớn, chỉ có Nhị vương tử Leto là chẳng có dáng vẻ của một người anh chút nào.

    Anh tính tình hài hước, thích nhất là trêu chọc các em, đặc biệt là nhóc Arno cứ trêu là trúng.

    "Oa buông tay, buông tay ra!

    Không buông là em cắn đấy!!"

    "Ai mà ồn ào thế nhỉ."

    Từ phía cầu thang truyền đến một giọng nói mang theo ý cười.

    Những thiếu niên bên bàn dài dừng trò đùa nghịch, đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt hướng về hai người đang song hành đi xuống từ cầu thang xoắn ốc.

    "Thưa ngài Chaos, ngài Chronos."

    Sol khẽ cúi người hành lễ: "Tiệc tối đã chuẩn bị xong rồi ạ."

    Vết thương phía sau bị kéo căng, cậu không nhịn được mà nhếch mép đau đớn.

    Chaos ngồi ở một đầu bàn dài và Chronos ngồi ở đầu kia.

    Đợi hai người họ ngồi xuống, các vị vương tử mới lần lượt ngồi theo.

    Mặt ghế cứng ngắc tiếp xúc trực tiếp với cái mông sưng đỏ, Sol đau suýt nữa nhảy dựng lên.

    Cậu định nhấc mông lên một chút, nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt đầy đe dọa của Chaos, đành phải ngồi ngay ngắn lại, lưng thẳng tắp.

    "Phì."

    Leto ngồi bên cạnh đang khuấy súp nấm khẽ cười, thấp giọng trêu chọc: "Xem ra mông của ai đó nở hoa thật rồi."

    Sol oán hận cắn một miếng bánh mì khô khốc.

    Philo lơ đãng cắt miếng bít tết, anh vẫn đang nghĩ về chuyện Arno vừa nhắc tới.

    Thân thể của Philo không được tốt lắm.

    Khi tạo ra anh, Chronos vô tình bị tấn công, dù có Chaos ở bên giải quyết nhưng vẫn bị phân tâm.

    Cơ thể Philo không thể vận động mạnh, cũng không được có cảm xúc quá mạnh, phần lớn thời gian trong năm anh đều phải dùng thuốc.

    Việc bôn ba khắp Antares như các anh em khác là điều anh không làm được, lại không muốn trở thành kẻ ăn không ngồi rồi nên Philo được Chronos sắp xếp làm thần sứ bên cạnh mình.

    Dù vậy, hiếm khi Philo thực sự có việc gì cần phải nhúng tay vào.

    Anh trai và em trai anh là những anh hùng của Antares.

    Từ người anh cả Ares dũng mãnh thiện chiến, lấy một chọi mười, đến anh hai Leto, đến Sol tinh tường giao thiệp, vương tử thứ năm Thanatos bậc thầy ẩn thân, ngay cả nhóc Arno nhỏ tuổi nhất cũng được mệnh danh là quân dự bị thiên tài nhất Antares.

    Chỉ có anh...

    "Một miếng bít tết ăn cả năm trời à."

    Mu bàn tay bị gõ nhẹ một cái, Chronos ngồi bên cạnh múc một bát súp bí ngô đặt trước mặt anh: "Không chịu ăn tử tế, cái mông nhỏ của con cũng muốn bị đòn rồi phải không?"

    Thật ra Philo rất ít khi bị đánh.

    Không cần nói đến Chronos ôn hòa nho nhã, ngay cả Chaos nghiêm khắc cũng gần như chưa từng có trách móc nặng nề nào với anh.

    "Ngài Chronos..."

    "Philo."

    Chronos ngắt lời, dịu dàng đưa tay vén lọn tóc trước trán anh sang một bên: "Dù có chuyện gì xảy ra cũng không liên quan đến con.

    Mau ăn đi."

    _______

    Sau bữa tối là thời gian tự do.

    Cậu Arno cố kéo dài mãi cho đến tận giờ đi ngủ mới chậm chạp đến lĩnh năm mươi cái còn lại.

    Chaos sớm đã nhìn thấy tâm tư cậu, một tay túm lấy nhóc con đang né tránh, siết chặt lấy eo mà tẩn.

    Năm mươi cái tát tay không quá nặng nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng gì, mặc dù Philo đã lén trị thương cho cậu hơn phân nửa nhưng Arno vẫn đau đến rơi nước mắt.

    Đợi đến khi cậu thiếu niên tủi thân xoa mông rời đi, Chronos mới đặt cuốn sách trong tay xuống, nói: "Bọn nhỏ cứ tưởng chúng ta không biết gì."

    "Cứ kệ chúng đi."

    Chaos lắc đầu: "Philo tâm tính nhạy cảm nhất, sẽ không xảy ra sai sót gì đâu, có thêm một năng lực cũng không hẳn là chuyện xấu."

    "Ta chỉ lo lắng, năng lực quá nhiều sẽ trở thành gánh nặng cho thằng bé."

    Chronos thở dài, ánh mắt thoáng qua một tia tự trách: "Nếu lúc đó ta không phân tâm..."

    "Được rồi, thưa vị Lãnh chúa của ta."

    Chaos xoay gương mặt đầy lo âu của ông lại, ngắt lời chuyện cũ không biết đã được nhắc lại bao nhiêu lần, đồng thời đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lướt qua môi Chronos: "Mọi chuyện qua rồi, có chúng ta ở đây, Philo sẽ bình an lớn lên thôi."

    Đã quá giờ đi ngủ, đêm nay đến lượt Leto trực đêm.

    Tiếng giày da nện trên gạch đá kêu lộc cộc, vang vọng trong khoảng sân vắng vẻ.

    Trực đêm là việc chán ngắt nhất, Leto dạo quanh vài vòng không thấy gì bất thường, bèn co chân ngồi bệt xuống bậc thềm, tà áo dài thêu hoa văn rủ xuống bậc đá phía dưới.

    Hàng chục bức tượng lặng lẽ đứng sừng sững ngoài cửa, ánh nến bập bùng lay động, vầng sáng nhạt nhòa soi rõ từng kẽ hở giữa những viên gạch xanh.

    Leto đang lau chuôi kiếm bỗng khựng lại.

    Anh nhìn về phía cổng sắt của sân vườn.

    _____

    Những tia sáng đầu tiên của bình minh kèm theo tiếng chuông ngân vang, xuyên qua lớp ngói lưu ly trên mái vòm tỏa xuống.

    Mấy vị vương tử của Antares đứng trong thư phòng, trước mặt là một Chaos với sắc mặt cực kỳ khó coi.

    "Ta hỏi các con lần cuối."

    Ánh mắt Chaos quét qua một lượt khiến ai cũng vô thức rùng mình: "Philo, đi đâu rồi?"

    "..."

    Mấy cậu thiếu niên cúi đầu im lặng.

    "Có khí phách lắm."

    Chaos cười lạnh, khẽ xoay chiếc nhẫn trên tay, ông quay sang Leto, gọi tên anh.

    Leto tiến lên một bước, quỳ một gối xuống đất.

    "Hai mươi thước, cho sự không trung thực của một người anh trai."

    Người Leto khẽ run lên, thấp giọng đáp: "Vâng."

    "Nếu không ai nói, ta sẽ tiếp tục tăng lên.

    Giờ là bốn mươi."

    Chaos thản nhiên tiếp tục cộng dồn con số: "Sáu mươi, tám mươi..."

    Khi con số đạt đến hai trăm, giữa bầu không khí lặng ngắt như tờ cuối cùng cũng vang lên một tiếng nói yếu ớt.

    "Cha..."

    Arno sợ hãi ngẩng đầu, không để ý đến động tác lôi kéo của Sol: "Anh Philo...

    đi nhân gian rồi."

    _____

    Chaos đã dẫn theo Sol — người vốn thuộc đường nhân gian, đi trước một bước.

    Arno vì nhỏ tuổi nên phải ở lại nhà.

    Chronos thay bộ áo choàng trắng muốt, Leto đang giúp ông chỉnh lại dây buột phía sau.

    "Ngài Chronos, con muốn đi cùng ngài..."

    "Leto."

    Chronos quay đầu lại, vẻ mặt rất lạnh lùng.

    "— Quỳ ở trong sân, đợi chúng ta về."
     
    Back
    Top Dưới