Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 324


Mặc Tông Nhiên không vui: "Trẫm nói muốn gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường khi nào?"

"Tôn Đại Cường bây giờ là một người mù, chẳng khác gì một nam nhân vô dụng"

Advertisement

Vân Quán Ninh lại nói.

Mặc Tông Nhiên: "...Trẫm đã nói sẽ không gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường!"

"Ồ."

Advertisement

Vân Quán Ninh lúc này mới yên tâm hơn.

Có vẻ như Mặc Tông Nhiên chưa bao giờ có ý định sẽ gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường. Nàng thở phào nhẹ nhõm, đợi lúc nữa sẽ đi đến Vị Ương Cung, báo tin tốt lành cho Mặc Phi Phi.

Nàng không nói nữa, Mặc Tông Nhiên cũng chỉ nghĩ nàng muốn rời đi rồi.

Thế là, ông tự mình phê duyệt tấu chương.

Không ngờ, sau khi phê xong tấu chương, thấy Vân Quán Ninh vẫn ngồi ở đó uống trà...

"Tại sao con vẫn chưa đi?"

Ông bắt đầu muốn đuổi người.

"Phụ hoàng, trà của người rất ngon! Con uống vẫn chưa đủ. Không phải phụ hoàng bảo Tô công công chuẩn bị cho con một ít lá trà sao? Tô công công đưa Tôn Đáp Ứng về, đến giờ vẫn chưa trở lại."

Vân Quản Ninh lộ ra vẻ mặt đầy vô tội: "Con vẫn còn đang chờ lá trà!"

Mặc Tông Nhiên không nói nên lời.

Tên nha đầu thối này luôn khiến ông á khẩu không trả lời được!

"Đi, đi, đi, nếu con thích thì cho con tất."

Ông không biết Tô Binh Thiện đã để lá trà đã chuẩn bị cho Vân Quán Ninh đặt ở đầu, vì vậy ông tiện tay lấy trong ngăn kéo phía sau, lấy toàn bộ túi lá trà và ném cho Vân Quán Ninh.

Thấy ông có vẻ chán ghét, Vân Quán Ninh vui vẻ nhận lấy, xoay người rời đi.

Đúng là lấy được đồ rồi thì lập tức trở mặt như không quen biết!

Còn không biết quỳ an, nói đi là đi!

Nhìn thấy Vân Quán Ninh vui vẻ rời khỏi ngự thư phòng, Mặc Tông Nhiên đặt tấu chương xuống, đau đầu xoa bóp hai bên thái dương.

Vân Quán Ninh cầm lá trà bước vào Vị Ương cung.

Vào cửa đã không thấy bóng dáng Mặc Phi Phi đầu, chỉ có Mạt Li đang ngồi trên bậc thang lau nước mắt. Trong điện dường như có tiếng nức nở trầm thấp truyền đến, lúc liền lúc đứt.

Vân Quán Ninh tò mò: "Mạt Lị, sao người lại khóc?"

"Công chúa của ngươi đâu?"

Thấy nàng đi tới, Mạt Li vội vàng đứng lên: "Vương phi, công chúa đang ở trong điện."

Nàng ta cũng khóc đến nỗi hai mắt đỏ hoe: "Tôn Đáp Ứng can thiệp vào chuyện chính sự,

muốn Mặc Phi Phi gả cho ca ca của nàng ta là Tôn Đại Cường! Nghe nói Tôn Đại Cường đó là..."

"Ta biết chuyện này rồi."

Vân Quán Ninh ngắt lời nàng ta: “Yên tâm đi, không sao đâu."

Nàng bước vào trong điện.

Nàng nhìn thấy Mặc Phi Phi nằm ghé trên ghế quý phi, khóc rất thương tâm!

Vừa khóc, vừa ăn đường kẹo.

Đường kẹo đặt bên cạnh tay, cả một hộp, giờ chỉ còn vài cái... Nàng ta ngậm đường kẹo trong miệng, hai má phồng lên.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 325


"Muội đang khóc vì đường kẹo ngọt hay là ăn nhiều quá bị đau răng?"

Vân Quán Ninh nói đùa.

Advertisement

Mặc Phi Phi lúc này mới lau nước mắt ngồi dậy, đưa hộp đường kẹo cho Vân Quán Ninh: "Tẩu tẩu, ăn kẹo đi."

Vân Quán Ninh cầm lên một cái: "Ô! Cái hộp này không nhỏ nhỉ! Ăn bao nhiêu cái rồi?"

"Muội chỉ ăn hơn hai mươi cái mà thôi..."

Advertisement

Mặc Phi Phi đáp.

"Chỉ? Ăn hơn hai mươi cái, mà thôi?"

Vân Quán Ninh bất lực lắc đầu: "Sao vậy? Cảm thấy trong lòng chua xót nên muốn ăn kẹo?"

Mặc Phi Phi gật đầu, cúi đầu lại bắt đầu khóc: "Thất tẩu tẩu, vừa rồi Tôn Đáp Ứng đã cử người qua đây, mang đến rất nhiều đồ, nói là muốn hỏi thăm bốn công chúa."

"Công chúa đang bình thường không có bệnh cũng không có họa, hỏi thăm cái gì chứ?"

Nàng ta chỉ tay một cái, có mấy cái hộp nằm rải rác trong góc.

Nghĩ đến vừa rồi Mặc Phi Phi tức giận đến mức đã đập nát hết!

"Có phải bổn công chúa đã thiếu nàng ta chút đồ rách rưới này không? Cung nữ đó nói cái gì mà bây giờ Tôn Đáp Ứng có vai vế lớn hơn muội, về sau có thể xưng tỷ muội với bổn công chúa, tuổi tác cũng chạc nhau..."

Mặc Phi Phi tức giận đến mức hai tay nắm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Đây đúng là vô liêm sỉ!"

"Rõ ràng là đang ám chỉ, nói đến chuyện bổn công chúa sẽ gả cho Tôn Đại Cường!"

"Muội thà treo cổ tự tử còn hơn gả cho Tôn Đại Cường đó!"

Nghe vậy, sắc mặt Vân Quán Ninh dần dần trở nên lạnh lùng, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Nàng cẩn thận hỏi: "Tôn Đáp Ứng đã cử người mang đồ đến đây từ lúc nào?"

"Vừa rồi, còn chưa đầy thời gian đốt một nén hương!"

Mặc Phi Phi đưa tay lau nước mắt.

Chưa đầy một nén hương, tính ra sau khi Tôn Đáp Ứng rời khỏi Ngự Thư phòng, đã ra lệnh cho cung nữ đến Vị Ương cung. Đúng là vô liêm sỉ, mang đến toàn những thứ rách nát này.

Xem ra, Tôn Đáp ứng này giáo huấn vẫn chưa đủ?

Vậy Tô Binh Thiện đã đi đâu?

Vân Quán Ninh cố kìm nén sự nghi ngờ trong mắt mình, chậm rãi cười lạnh: "Mạt Lị!"

Mạt Li vội vàng bước vào: "Vương phi, có chuyện gì không?"

"Vừa rồi Tôn Đáp Ứng đã phải cung nữ nào đến?"

"Là Thúy Chi"

"Đi gọi nàng ta đến đây, cứ nói bổn vương phi có chuyện muốn hỏi! Nếu như Tôn Đáp Ứng không đồng ý, vậy người bảo Tôn Đáp Ứng cùng đến đây, bổn vương phi vừa hay cũng muốn hỏi chuyện!"

Vân Quán Ninh lạnh giọng nói: "Nếu nàng ta dám đem phụ hoàng để uy h**p ngươi, thì ngươi hãy trở về."

"Bổn vương phi sẽ đích thân đến đấy một chuyến!"

Nếu nàng đích thân đến đấy một chuyến, nhất định sẽ lật tung hết phòng của nàng ta!

"Ngươi nói với Tôn Đáp ứng tốt nhất đừng để bổn vương phi đích thân đến đó. Bằng không bổn vương phi sẽ khiến nàng ta cảm thấy dễ chịu hơn!"

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của nàng, Mạt Lịcũng lạnh sống lưng, nhanh chóng đi ra ngoài.

Làm sao nàng ta có thể không biết Minh vương phi đang giúp đỡ công chúa chứ?

Minh vương phi trước kia như chuột chạy qua đường, mọi người hò hét đánh đập, trong cung cũng không dám lớn tiếng. Nhưng Minh vương phi giờ đây đã chuyển mình rồi.

Đừng nói là một Tôn Đáp ứng nhỏ bé, ngay cả Triệu hoàng hậu cũng phải kiêng nể nàng vài phần!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 326


Tất cả những điều này là bởi vì nàng có hoàng thượng chống lưng!

Advertisement

Mạt Lị nhảy cẫng lên vì sung sướng, bước nhanh đến đó, trong lòng nghĩ công chúa lần này đã có chỗ dựa vững chắc rồi.

Advertisement

Vân Quán Ninh thu hồi ánh mắt, sau đó an ủi Mặc Phi Phi: "Muội yên tâm đi, tỷ vừa rồi ở trong Ngự Thư phòng, đã gặp phụ hoàng rồi."

"Phụ hoàng đã nói người sẽ không gả muội cho Tôn Đại Cường"

"Có thật không?"

Mặc Phi Phi vui vẻ trở lại!

Nhưng ngay sau đó nàng ta lại ủ rũ: "Nếu phụ hoàng không muốn gả muội cho Tôn Đại Cường, vậy tại sao muội đến gặp người, người thà gặp Tôn Đáp Ứng cũng không muốn gặp muội chứ?"

Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của nàng ta, Vân Quán Ninh lắc đầu: "Không phải là không muốn gặp muội."

"Mà là phụ hoàng đã nói... Vì muội khóc mãi không thôi, phụ hoàng không dám gặp muội."

Vân Quán Ninh biến nguyên câu nói của Mặc Tông Nhiên mỹ hóa đi một chút.

Để cho Mặc Phi Phi biết, đó là vì Mặc Tông Nhiên chê nàng ta khóc trong quá phiền lòng nên không muốn gặp nàng ta, sợ là nàng ta lại muốn khóc.

"Nhìn muội đi, hai ngày nay muội khóc không ngừng, hai mắt sưng lên. Nếu muội cứ khóc như vậy, làm sao phụ hoàng dám gặp muội chứ?"

Mặc Phi Phi xấu hổ cười cười: "Không phải là vì muội đang buồn sao?"

"Gặp chuyện khó khăn thì phải dũng cảm đối mặt, cố gắng tìm cách giải quyết! Khóc lóc thì có ích gì chứ?"

Vân Quán Ninh bày ra dáng vẻ tẩu tử để dạy dỗ nàng ta.

Mặc Phi Phi ngoan ngoãn gật đầu: "Muội biết rồi, Thất tẩu tẩu."

Mẫu thân và phụ hoàng không quan tâm đến nàng ta, Thất ca ca cũng vậy.

May mắn thay, nàng ta vẫn còn người tẩu tử này!

Nhớ lại những năm qua nàng ta đã hiểu lầm Vân Quán Ninh, trong lòng cảm thấy áy náy, định xin lỗi lần nữa thì... Mạt Lị tức giận quay lại.

"Vương phi! Tôn Đáp ứng không để cho Thúy Chi qua đây!"

Ánh mắt Vân Quán Ninh hơi lóe lên, nàng cười lạnh nói: "Nếu đã như vậy, xem ra bổn vương phi sẽ phải đích thân đến đấy một chuyến rồi!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 327


Tôn đáp ứng ở trong Tích Nguyệt cung.

Bề ngoài thì nhìn như bây giờ nàng ta đang được sủng ái, nhưng Tích Nguyệt cung này xem như là nơi vắng vẻ nhất trong hậu cung.

Khôn Trữ cung cùng Vĩnh Thọ cũng là cung điện xa hoa nhất hậu cung.

Advertisement

Đám người thâm niên có lý lịch như Thục phi đều ở gần Khôn Trữ cung và Vĩnh Thọ cung, giống như Trường Xuân cung, Trường Dạ điện... Duy chỉ có mới tiến công, thân phận thấp kém, phi tần không được sủng ái, mới đến sống ở những nơi vắng vẻ.

Tích Nguyệt cung của Tôn đáp ứng chính là một nơi vắng vẻ trong những nơi hẻo lánh như vậy.

Bức tường ngoài sâu sau Tích Nguyệt cũng chính là lãnh cung.

Advertisement

Vân Quán Ninh từ Vị Ương cũng qua đến đây phải mất đến nửa canh giờ!

Mặc Phi Phi khóc đến sưng hai mắt, vốn là không muốn cùng qua đến đây. Nhưng thấy Vân Quán Ninh nổi giận đùng đùng, sợ nàng thật sự dỡ luôn mái Tích Nguyệt cũng nên chỉ đành đi theo.

Vì mấy ngày trước có một trận mưa lớn.

Mà mấy năm nay Tích Nguyệt cung cũng chưa được tu sửa lại, lúc Tôn đáp ứng tiến cung, Triệu thái hậu cũng chỉ lệnh xuống cho người xử lý qua loa đã để nàng ta vào đó sống rồi.

Hôm nay trời tốt.

Cho nên có cung nhân đang sửa sang lại mái nhà cho nàng ta, cũng sơn lại tường bao sân.

Thấy Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi đến, đảm cung nhân không ngừng cúi người thỉnh an.

Vân Quán Ninh liếc nhìn bọn hạ một cái, trong mắt hiện lên thâm ý.

Tôn đáp ứng trong điện, ngoài cửa có một tiểu cung nữ đang đóng đế giày.

Thấy Vân Quán Ninh, tiểu cung nữ vội buông để giày xuống muốn vào trong mật báo.

Vân Quán Ninh đánh mắt, thân người Như Yên ở đằng sau lóe lên, động tác nhanh như chớp bắt lấy tiểu cung nữ đó. Dưới tình thế cấp bách tiểu cung nữ chỉ có thể hét vào trong điện: “Thúy Chi tỷ tỷ!”

Sau đó, nàng ta bị Như Yên bịt miệng lại kéo qua một bên.

Ánh mắt như dao của Vân Quán Ninh lạnh lùng liếc qua tiểu cung nữ làm nàng ta sợ đến run lẩy bẩy, quỳ phục xuống.

“Sao vậy?”

Trong điện có giọng nữ truyền đến.

Ngay sau đó, một cung nữ mảnh mai bước ra.

Mạt Lị vội nói: “Vương phi, nàng ta chính là Thúy Chi!”

Thấy người ngoài cửa thế nhưng lại là Vân Quản Ninh và Mặc Phi Phi, Thúy Chi bị dọa đến mặt đen như thanh, lúc này muốn quay người vào trong báo tin cho Tôn đáp ứng.

Như Yên thấy bên chân có mái ngói cung nhân tu sửa làm rơi xuống, một chân đá nó đến.

Mái ngói đập trúng đầu gối Thùy Chi vừa nhanh chuẩn lại vừa mạnh, “bịch” cái nàng ta quỳ xuống đất, đầu gối trầy hết cả da thịt.

Có thể thấy được Như Yên lần này, thật không đơn giản!

Sắc mặt Thúy Chi thống khổ, trầm giọng kêu đau.

Vân Quán Ninh đến gần, từ trên cao nhìn xuống nàng ta: “Ngươi chính là Thúy Chi?”

Thúy Chi không dám dở trò khôn vặt, vội gật đầu: “Thưa, thưa vương phi nô tỳ là Thúy Chi.”

“Tốt lắm! Vừa rồi ta còn không biết ai là Thúy Chi nữa kìa, thì ra là ngươi. Ngược lại làm phiền tiểu cô nương này, hét lớn gọi người ra, để khiến cho bổn vương phi tốn công tốn sức.”

Sắc mặt nàng dần trở nên âm u lạnh lẽo: “Ngẩng đầu lên, bổn vương phi nhìn một cái”

Thúy Chi không dám từ chối, vội nâng cằm lên, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào mắt Vân Quán Ninh.

“Quả nhiên là người miệng rộng, nói ngọng.”

Vân Quản Ninh móc môi: “Nếu người đã là miệng to nói loạn như vậy thì giữ nó lại cũng vô dụng nhỉ.”

“Như Yên, cắt lưỡi nàng ta cho chó ăn.”

“Vâng, vương phi.”

Thân phận của Như Yên ở Minh vương phủ cũng giống Như Mặc, Như Ngọc, đều là ảm vệ. Duy chỉ có một chỗ khác đó là nàng ấy là một cô cô nương.

Nhưng nếu là ra tay ngoan độc thì nàng ấy còn lưu loát hơn cả nam nhân!

Nàng ấy nắm lấy vai Thúy Chi, giống như móng vuốt đại bàng ghìm thật sâu.

Thủy Chi kêu đau ra tiếng, vội vàng xin tha: “Minh vương phi, tha mạng!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 328


Vân Quán Ninh rõ ràng là không kiên nhẫn nghe nàng ta xin tha, nháy mắt, Thùy Chi đã bị Như Yên lôi ra ngoài.

Ra đến trước cửa, Thùy Chi điên cuồng gào thét: “Tiểu chủ, tiểu chủ cứu nô tỳ!”

Kỳ thực Tôn đáp ứng trong điện đã sớm nghe được động tĩnh bên ngoài.

Advertisement

Nhưng Vân Quán Ninh không đi vào, nàng ta cũng làm như trấn định. Nữ nhân này, ngay cả trước mặt còn không cho nàng ta chút mặt mũi nào, càng huống hồ là sau lưng hoàng thượng?

Nàng ta thấp giọng phân phó hai câu với tiểu cung nữ bên cạnh.

Tiểu Cung nữ chần chờ một chút sau đó từ cửa sau chạy ra ngoài.

Advertisement

Lúc này Tôn đáp ứng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi tiến vào.

“Ta còn tưởng là ai? Thì ra là Minh vương phi và cửu công chúa! Tích Nguyệt cung này của ta vắng vẻ, hôm nay không biết ngọn gió nào có thể thổi hai người.”

Nàng ta miễn cưỡng cười vui.

Lời còn chưa nói hết, đã bị Vân Quán Ninh cắt đứt.

Lúc nàng cùng Mặc Phi Phi tới đây chẳng những dẫn theo Mạt Lị và Như Yên còn dẫn theo mấy nha hoàn bên Vị Ương cung.

“Đập cho ta!”

Vân Quán Ninh vừa hạ lệnh, Mạt Li sau lưng dẫn đầu ra tay, cầm lấy bình hoa trên tủ, hung hăng đập xuống!

“Bùm” một tiếng rõ ràng, dọa Tôn đáp ứng sợ đến độ bịt tai hét lên!

“Các người muốn làm gì! Đây là Tích Nguyệt cung, các ngươi càn rỡ quá rồi!”

Nàng ta vốn tưởng rằng, lần này Vân Quán Ninh tới chẳng qua là gây phiền phức chút thôi.

Nàng ta cẩn thận đối phó là có thể qua được.

Nào biết tiện nhân kia vừa vào cửa, lại trực tiếp phân phó cung nữ đập đồ đạc!

“Vân Quán Ninh! Ngươi quá đáng lắm rồi! Hoàng thượng biết được chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!”

Ánh mắt Tôn đáp ứng đầy oán hận.

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Bên phía phụ hoàng, bổn vương phi chắc chắn sẽ tự mình qua nhận tội. Nhưng người đấy à... Hôm nay là sống hay chết, hoàn toàn là dựa vào tâm trạng của bổn vương phi!”

Lời này vừa nói ra, Tôn đáp ứng đã tức đến toàn thân run rẩy!

Tiện nhân này!

Quả thực là, quả thực là to gan lớn mật!

“Ngươi dám!”

Môi Tôn đáp ứng cũng đang run lên: “Ta là nữ nhân của hoàng thượng!”

Mặc Phi Phi khinh thường liếc nhìn nàng ta: “Ai cho người tự tin đó vậy?"

Tôn đáp ứng thở không ra hơi, xém chút nữa tự mình nghẹn chết.

Đám người Mạt Lị nháo nhào đập đồ trong điện loạn hết cả lên, dưới đất bừa bộn không thôi. Tôn đáp ứng nhìn trong điện loạn đến chó sủa gà bay thở hổn hển: “Khinh người quá đáng!”

“Khinh người quá đáng!”

“Thế này tính là gì?”

Vân Quán Ninh nhướn mày: “Này đã tính là khinh người quả đáng rồi sao? Người coi trời bằng vung như vậy.”

“Bổn vương phi thấy, ngươi không ngồi lên được nóc nhà Tích Nguyệt cung! Vậy thì thật nên dỡ xuống để khí thế của người xông lên tận trời mới phải!”

“Nhưng vậy mới không chôn vùi được cái danh "sủng phi” của ngươi!”

“Nếu như ta hủy đi Tích Nguyệt cung này của ngươi, nói không chừng trong lòng phụ hoàng sẽ thương tiếc ngươi, ban cho người một tòa tốt hơn nữa trong hậu cung?”

Trong lòng Tôn đáp ứng có dự cảm không hay.

Nàng ta run giọng hỏi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Vân Quán Ninh đi vài bước, đánh giá trong điện cũ nát, lại quay người ra ngoài.

Mặc Phi Phi vội theo,

Tôn đáp ứng chần chờ một chút, cũng bước vội đuổi theo: “Vân Quản Ninh, người muốn làm gì"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 329


Vân Quán Ninh đã ra đến ngoài điện, dặn dò cung nhân tu sửa mái nhà: “Mái nhà này không cần sửa nữa! Dỡ cho bổn vương phi!”

“Ngươi nói cái gì?!”

Advertisement

Tôn đáp ứng còn cho là mình nghe lầm.

Tiện nhân này, thật sự dám dỡ mái nhà của nàng ta?!

Đám cung nhân cũng giật mình: “Minh vương phi, là hoàng hậu nương nương kêu sửa.”

Advertisement

“Không cần sửa nữa, đợi lát nữa bổn vương phi sẽ tự mình đi báo với phụ hoàng.”

Vân Quán Ninh vung tay lên, mấy công nhân thoáng do dự, lúc này mới bắt đầu công việc... dỡ mái nhà.

Mái ngói rơi xuống không ngừng, xém chút nữa là rơi vào Tôn đáp ứng.

Nàng ta nhón chân la hét trên bậc thềm tựa hồ như mất hết lý trí: “Vân Quán Ninh, ngươi ức h**p người quả đáng! Ta phải nói với hoàng hậu nương nương!”

Nàng ta làm bộ muốn chạy.

Vân Quán Ninh cũng không cản, chỉ cười như không cười liếc nhìn nàng ta.

Chân của Tôn đáp ứng cũng không cách nào bước được nữa.

Với tiện nhân to gan lớn mật này thì có uy h**p cỡ nào cũng vô dụng...

Nàng ta chỉ có thể trơ mắt, mái của tẩm cung nàng ta bị dỡ xuống.

cũng may cũng nhận còn chưa dỡ đến một nửa, ngoài cửa đã có tiếng tức giận truyền đến: “Dừng tay!”

Nghe được giọng nói này, Tôn Đáp Ứng vui vẻ ra mặt.

Huhuhu, cuối cùng nàng ta cũng đợi được đến khi vị cứu tinh xuất hiện!

Vân Quán Ninh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy người đến là Trương ma ma bên cạnh Triệu Hoàng hậu.

Bình thường, Trương ma ma cũng không dám tùy ý chọc giận Vân Quán Ninh. Nhưng hôm nay, khi chứng kiến cảnh Tích Nguyệt cũng trở thành một mớ hỗn độn, nóc nhà bị phá đến chỉ còn một nửa, và cả đống bừa bộn dưới đất... Bà ta vô cùng kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh sau đó, Trương ma ma đã quên đi sự kinh ngạc ban đầu, bà ta nhanh chân đến gần: "Minh Vương phi đang làm gì vậy?"

"Trương ma ma không thấy à?"

Vân Quán Ninh nhếch cằm lên: "Đang dỡ mái nhà."

Trương ma ma: "..."

Không phải bà ta bị mù, cũng không phải bà ta không thấy nàng đang sai người dỡ mái!

"Không biết Minh Vương phi giận đến mức nào, cũng không biết Tôn Đáp Ứng đã chọc giận Minh Vương phi đến đâu? Nhưng đây là hậu cung, Minh Vương phi tưởng đây là Minh Vương phủ chắc?"

Trương ma ma nói với vẻ mặt bình tĩnh nói: "Người với Tôn Đáp Ứng có bao nhiêu thù hằn mà phải đến mức phá hủy Tích Nguyệt Cung hả?"

Bà ta theo Triệu Hoàng hậu cũng đã nhiều năm, nên cũng được coi là người có máu mặt trong cung.

Đến cả những phu nhân quyền quý khắp kinh thành cũng phải nể bà ta mấy phần.

Vậy mà bây giờ...

Khi đối mặt với những lời chất vấn quái gở này, Vân Quán Ninh chỉ nhẹ nhàng đáp lại bà ta bốn từ: "Liên quan gì ngươi?"

"Ngươi."

Trương ma ma bị nàng chọc tức đến mức khuôn mặt già nua của bà ta chuyển sang trắng bệch!

Bà ta nghiến răng nghiến lợi: "Minh Vương phi, đúng là chuyện này không liên quan đến nộ tỳ! Nhưng lại liên quan đến nương nương nhà nô tỳ! Nô tỳ phụng mệnh nương nương đến đây tra hỏi!"

Nói vậy có nghĩa là bà ta đại diện cho Triệu Hoàng hậu.

Nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc ý của Trương ma ma là có thể đoán, suýt chút thì viết lên mặt mấy chữ: "Bây giờ lão nương giống như Hoàng hậu nương nương!"

Vân Quán Ninh cứ xem thường bà ta hết lần này đến lần khác, và bây giờ cũng vậy, nàng hời hợt đáp lại ba từ: "Ta thích đó!"

Trương ma ma:"..."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 330


Bà ta lên cơn cao huyết áp, đầu óc cũng bắt đầu quay cuồng!

Rồi xong, bà ta sắp bị Vân Quán Ninh chọc cho tức chết rồi!

Thấy Trương ma ma loạng choạng, Tôn Đáp ứng nhanh chóng nắm lấy tay bà ta: "Trương ma ma, bà không sao chứ?"

Advertisement

Trương ma ma không thể xảy ra chuyện được!

Hiện giờ nàng ta chỉ có một mình, sự xuất hiện của Trương ma ma đã đồng nghĩa với việc Hoàng hậu cho nàng ta chỗ dựa. Nếu Trương ma ma vậy mà tức đến lìa đời, thì nàng ta biết lấy đầu làm chỗ dựa, biết làm sao chống lại Vân Quán Ninh?

"Không sao!"

Advertisement

Trương ma ma đẩy Tôn đáp ứng ra, sau đó nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Minh Vương phi, chẳng lẽ đến Hoàng hậu nương nương tra hỏi, người cũng không mở miệng?"

"Mẫu hậu tra hỏi là một chuyện, người tra hỏi là một chuyện"

Vân Quán Ninh đứng khoanh tay: "Mụ già như người lại dám mạo xưng mẫu hậu trước mặt bổn Vương phi?"

"Cái gan chó của người cũng lớn nhỉ! Bổn vương phi sẽ lập tức bẩm báo với mẫu hậu, nói

người phạm thượng, dám có ý đồ thế chỗmẫu hậu!"

Lại bẩm báo phụ hoàng, người có ý đồ mưu phản, đại nghịch bất kính với mẫu hậu! Lại còn ngấp nghé mỹ mạo của phụ hoàng!".

Chẳng phải khi nãy Trường ma ma còn nói là nàng không mở miệng sao?

Ngay lúc này, khi Vân Quán Ninh mở miệng luyên thuyên cho một trận, bà ta đã sốc.

Mỗi một tội trong số này, đều là tội chết trưu di cửu tộc!

Nghe danh miệng lưỡi Minh Vương phi sắc bén từ lâu, đến nay bà ta mới có dịp mở mang tầm mắt.

Cái câu "Ngấp nghé mỹ mạo hoàng thượng" này... Chính là đại bất kính, và e rằng chỉ có mỗi Vân Quán Ninh dám nói như vậy!

Vân Quán Ninh lạnh lùng nhìn bà ta: "Thế nào? Trường ma ma có dám đi cùng bổn Vương phi đến trước mặt phụ hoàng, mẫu hậu nói rõ không?"

"Ngươi người ngươi."

Khắp các cơ trên mặt Trương ma ma đang run rẩy.

Bà ta đưa tay ra, chỉ vào Vân Quán Ninh một cách run rẩy, trông có vẻ bà ta muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, Trương ma ma mới đau đớn ôm ngực, và ngã khụy xuống đất.

Bà ta co giật một lúc, rồi phun ra một ngụm máu lớn, sau đó dần ngất đi.

Trương ma ma nhịn giỏi thật, nhưng vẫn bị Vân Quán Ninh chọc cho tức xỉu!

Tôn Đáp Ứng trơ mắt, cứng họng nhìn Trương ma ma ngã khụy xuống đất, nàng ta mất bình tĩnh một lúc lâu... Mặc Phi Phi cũng kinh ngạc nhìn Vân Quán Ninh, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.

Trời đất ơi!

Tẩu tẩu nàng ấy giỏi quá đi mất, sức chiến đấu quá là trâu!

Có tẩu tử làm hậu thuẫn, sau này nàng ấy sẽ không sợ bất kì ai nữa!

Thấy vẻ mặt mê muội của Mặc Phi Phi, Vân Quán Ninh mỉm cười: "Mụ già này giả chết đó, nếu không ta còn muốn tát vào miệng mụ ta cơ! Ai bảo mụ ta dám đại bất kính với mẫu hậu."

Tôn Đáp Ứng: ".."

Mặc Phi Phi: "..."

Đến cả Trương ma ma đang giả chết trên mặt đất cũng: "..."

Cái miệng sắc bén của Minh Vương phi quả nhiên có thể nói đen thành trắng!

Rốt cuộc ai mới thật sự là người đại bất kính với Triệu Hoàng hậu?

Cái năng lực đảo lộn trắng đen này của nàng đến lươn chúa cũng phải phục sát đất!

"Tôn Đáp Ứng à, tiếc ghê, chắc ngươi phải sai người đến Khôn Ninh cùng một chuyến nữa rồi. Lần này e là phải mời đích thân mẫu hậu tới, thì may ra mới cứu được Tích Nguyệt cung của ngươi."

Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp ứng bằng ánh mắt "đồng cảm".

Ma quỷ!

Nữ nhân này đúng là ma quỷ mà!

Cả hai chân Tôn Đáp Ứng run cầm cập

Vân Quán Ninh hét lên: "Còn không mau đi?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 331


Tôn Đáp Ứng sợ đến mức suýt ngã xuống đất, nàng ta chạy ra ngoài trong vô vọng.

Những cung nhân trên mái nhà đã tạm dừng việc dỡ mái lại khi vừa thấy Trương ma ma xuất hiện. Nhưng khi thấy sức chiến đấu của Trương ma ma kém cõi đến mức chẳng bằng một phần mười của Minh Vương phi... cũng như sau khi thấy bà ta ngất xuống đất, mọi người nhanh chóng tiếp tục công việc dỡ mái.

Advertisement

Chẳng bao lâu sau, mái nhà của toàn bộ Tích Nguyệt cung... Đã không còn.

Triệu Hoàng hậu cũng thực sự đích thân đến.

Trên đường đi, Tôn Đáp Ứng đã khóc đến mắt mũi tèm lem: "Nương nương, Minh Vương phi thực sự rất hỗn xược! Rõ là không xem người ra gì!"

Advertisement

"Cả Trương ma ma cũng bị nàng ta làm cho ngất xỉu vì tức!"

"Đáng thương nhất là cung nữ Thúy Chi của thần thiếp, nàng ấy đã bị Minh Vương phi sai người cắt lưỡi!"

Hôm nay, nàng ta không chỉ mất đi một cung nữ đắc lực, chịu cảnh Tích Nguyệt cung bị phá hủy, hay thậm chí là đại ca trở thành phố nhân... Mà ngay cả bản thân nàng ta cũng bị hoàng thượng khiển trách một trận.

Tôn Đáp Ứng của hôm nay, có thể nói là mất cả chì lẫn chài!

Ai bảo nàng ta không phải đối thủ của Vân Quán Ninh làm chi?

Vừa vào cửa, cơn thịnh nộ của Triệu Hoàng hậu đã đập vào mặt: "Minh Vương phi lớn mật kia! Ngươi thật to gan, dám làm loạn ở hậu cung! Còn không mau quỳ xuống cho bổn cung!"

Mặc Phi Phi lo lắng liếc nhìn Vân Quán Ninh.

"Có tỷ ở đây, đừng sợ."

Vân Quán Ninh an ủi nàng ấy.

Thấy nàng không quỳ, Triệu Hoàng hậu cũng biết, muốn nàng quỳ quả là chuyện không thể

nào.

Cho nên, bà ta trở mặt, trút hết cơn giận lên đầu Mặc Phi Phi: "Phi Phi! Bây giờ cả ngươi cũng theo nàng ta làm loạn nữa phải không? Quỳ xuống!"

Mặc Phi Phi không dám chống đối.

Nàng ấy uất ức hít mũi, vào đúng lúc nàng ấy định quỳ xuống thì bị Vân Quán Ninh kéo lên.

Thấy vậy, Triệu Hoàng hậu suýt tức điên lên!

"Vân Quán Ninh, lá gan của ngươi đúng là to bằng trời! Ngươi có còn coi bổn hoàng hậu ra gì không hả?! Hôm nay bổn cung hết trị người được rồi đúng không?"

"Mẫu hậu đừng giận, trắng đen ra sai, đúng sai thế nào, xin hãy nghe con dâu giản biện... À không... ý con là biện luận!"

Vân Quán Ninh vỗ nhẹ vào miệng.

Nhìn xem, cái miệng của nàng sao lại nói ra những lời trong lòng rồi?

Triệu Hoàng hậu: "Được, để bổn cung xem xem ngươi giảo biến thế nào!"

"Vậy chi bằng chúng ta đến Khôn Ninh cung nói chuyện?"

Vân Quán Ninh liếc nhìn mặt đất đầy lộn xộn: "Mẫu hậu là chủ của hậu cung, cái nơi bừa bộn này sẽ hạ thấp khí chất của người!"

Triệu Hoàng hậu lúc này mới cảm thấy thoải mái một chút.

Nhưng hắn sắc mặt vẫn là không dễ coi cho lắm: "Ngươi đừng có tưởng nói ngọt vài câu lấy lòng bổn cung, là bổn cung sẽ tha cho ngươi!"

Lấy lòng bà ta?

Bà ta giỏi khéo bở nhỉ!

Vân Quán Ninh trợn mắt.

Thấy nàng trợn mắt lộ liễu, Triệu Hoàng hậu lại nổi trận lôi đình!

Tiểu tiện nhân này đúng là ngông cuồng!

Nếu hôm nay không lột da nàng, mặt mũi Hoàng hậu biết để đi đâu?

Tuy nhiên, Triệu Hoàng hậu còn chưa kịp đưa Vân Quán Ninh về Khôn Ninh cung "trừng trị" thì đã bị Tô Bỉnh Thiện chặn lại giữa đường.

"Hoàng hậu nương nương."

Tô Binh Thiện cung kính nói: "Hoàng thượng nói, Minh Vương phi phá hủy Tích Nguyệt cung quả là tội ác tày trời! Lệnh cho nô tài đưa Minh Vương phi đến Ngự Thư Phòng tra hỏi rõ ràng!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 332


Nếu Mặc Tông Nhiên đã nhúng tay vào chuyện này... Thì chỉ có một kết quả, và kết quả đó trong lòng Triệu Hoàng hậu cũng đã rõ, hôm nay chỉ e bà ta không thể làm gì tiểu tiện nhân này.

Mà như vậy lại càng khiến nỗi hận Vân Quán Ninh trong lòng bà ta một nhiều thêm!

Advertisement

Đối mặt với ánh mắt dương dương tự đắc của nàng, Triệu Hoàng hậu tức đến quặn thắt tim gan.

"Một ngày, Hoàng thượng có trăm công ngàn việc vất vả. Mấy chuyện vặt vãnh hậu cung, cũng như dạy bảo con dâu, vẫn nên để bổn cung làm thì hơn!"

Bà ta nghiến răng nói: "Ngươi trở về bẩm báo với Hoàng thượng, bổn cung tự biết nặng nhẹ. Hôm nay con dâu lão thất phạm phải sai lầm lớn, bổn cũng sẽ không dễ dàng tha thứ, nhưng đương nhiên cũng sẽ không giết nàng ta!"

Advertisement

Mấy chữ cuối cùng hiển nhiên là bà ta miễn cưỡng nói ra!

Tô Bỉnh Thiện sửng sốt: "Nương nương..."

"Đừng nói nữa! Tâm ý bổn cung đã quyết!"

Triệu Hoàng hậu vung tay, tiếp tục đi về phía Khôn Ninh cung.

Bình thường, bà ta luôn tìm mọi cách ngoan ngoãn nghe theo Mặc Tông Nhiên.

Nhưng hôm nay, bà ta muốn phản nghịch một lần!

Trương ma ma bị tức xỉu, Tích Nguyệt cung bị hủy, đã đồng nghĩa với việc Hoàng hậu là bà ta bị vẽ mặt.

Nếu hôm nay mà không xử lý Vân Quán Ninh ra ngô ra khoai, tên của Triệu Hoàng hậu sẽ viết ngược lại!

Thấy Triệu Hoàng hậu giận đùng đùng rời đi, Tô Bình Thiện khổ sở liếc nhìn Vân Quán Ninh, ánh mắt chất chứa sự đồng cảm: "Minh Vương phi ráng tự bảo trọng! Nố tài không cứu được người rồi!"

Vân Quán Ninh nháy mắt vài cái tỏ ngụ ý: Đi mời phụ hoàng đến Khôn Ninh cung!

Tô Binh Thiện bình tĩnh gật đầu, không thể làm gì khác hơn ngoài xoay người trở về Ngự Thư Phòng.

Vào tới Khôn Ninh cung, cơn tức của Triệu Hoàng hậu vẫn chưa tan.

Thậm chí bởi vì có sự nhúng tay của Mặc Tông Nhiên, mà lửa giận trong lòng bà ta càng thêm mãnh liệt. Vừa bước vào cửa, bà ta đã ra lệnh cho đám cùng nhân đập vỡ bình hoa xuống đất, vơi vãi mảnh vỡ khắp nơi.

"Quỳ xuống!"

Triệu Hoàng hậu chỉ vào những mảnh vỡ trên mặt đất, quát vào mặt Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi.

Nhìn những mảnh sứ vỡ sắc nhọn, Vân Quán Ninh âm thầm tặc lưỡi.

Khả lắm!

Triệu Hoàng hậu thật độc ác!

"Mẫu hậu, con dâu vẫn chưa giải thích mà."

Vân Quán Ninh liếc mắt sang Mặc Phi Phi: "Hơn nữa Phi Phi vẫn còn nhỏ, muội ấy là nạn nhân trong vụ này, nếu mẫu hậu vẫn muốn trừng phạt Phi Phi, thì thật không đúng chút nào!"

"Nạn nhân?"

Triệu Hoàng hậu cười nhạt.

Bà ta liếc mắt sang Tôn Đáp Ứng, thấy nàng ta cúi đầu nức nở, bèn chế nhạo Vân Quán Ninh: "Vậy xem ra, người muốn chịu tội thay Phi Phi?"

"Mẫu Hậu..."

Mặc Phi Phi vừa mở miệng đã bị ánh mắt Vân Quán Ninh làm cho ngắt ngang: "Vâng"

Nàng gật đầu: "Con dâu sẽ chịu tội thay Phi Phi."

Mặc Phi Phi cảm động: "Tẩu tẩu.."

"Phi Phi, ngồi xuống đi" Vân Quán Ninh nói với nàng ấy.

Mặc Phi Phi đành đi sang một bên. Nhưng Triệu Hoàng hậu không bạn ngồi, nàng ấy cũng không dám ngồi xuống, chỉ có thể đứng cùng chỗ với Tôn Đáp Ứng, hai người họ cũng chẳng ưa gì nhau.

Vân Quán Ninh cũng không nóng nảy.

Ngược lại là cái quỳ hôm nay, trừ khi là đánh gãy chân của nàng còn không thì đừng hòng ai ép nàng quỳ được!

Còn về chịu tội thay Mặc Phi Phi...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 333


Thử nghĩ mà xem, chỉ với một câu nói đã có thể lôi kéo Mặc Phi Phi vào cùng một phe. Vậy tội gì mà nàng không làm?

“Mẫu hậu có biết, tại sao hôm nay con dâu phải phá Tích Nguyệt cũng không?"

Advertisement

Triệu Hoàng hậu nhíu mày: "Bổn cung nghe người giản biện."

Bà ta vốn định đặt câu hỏi, nhưng lại bị Vân Quán Ninh hớt tay trên. Bị nàng chiếm quyền chủ động, Triệu Hoàng hậu lập tức rơi vào thế bị động nên cảm thấy rất không vui.

"Chuyện này ẩn chứa rất nhiều ý sâu xa..." Vân Quán Ninh gượng cười.

Advertisement

Triệu Hoàng hậu"...Được, bổn cung cho ngươi chút thể diện"

Vân Quán Ninh ho nhẹ một tiếng, trịnh trọng nói: "Mẫu hậu có điều không biết, vị Tôn Đáp Ứng này hiện đang được sủng ái, nàng ta ỷ vào thân phận sủng phi bèn làm mưa làm gió chốn hậu cung!"

"Phi Phi đường đường là cửu công chúa. Nàng ta lại xúi phụ hoàng gả Phi Phi cho tên đại ca Tôn Đại Cường chợ búa vô lại của nàng ta."

Tôn Đáp Ứng căng thẳng, lo lắng nhìn Triệu Hoàng hậu.

Động tác nhỏ này đương nhiên không thể qua mắt Vân Quán Ninh.

Nàng đã sớm biết Tôn Đáp Ứng có người chống lưng.

Ban đầu còn không biết là ai, nhưng bây giờ nàng đã hiểu ra...

Đó là Triệu Hoàng hậu!

Có vẻ như Triệu Hoàng hậu vẫn chưa biết chuyện này, mà là Tôn Đáp Ứng tự mình quyết định!

Vân Quán Ninh cũng đã biết trước.

Thấy ánh mắt sững sờ của Triệu Hoàng hậu, nàng lại nói: "Mẫu hậu, tuy Phi Phi vẫn chưa nghị thân. Nhưng muội ấy cũng góp phần đại diện cho mặt mũi của hoàng thất, sao có thể gả cho một tên chợ búa vô lại?"

"Đây chẳng phải vô duyên vô cớ dâng cho người ta lý do chế giễu sao?"

"Nếu như truyền ra ngoài, không chừng sẽ có người bàn tán, nói là mẫu hậu thấy Phi Phi không xài được, nên mới cố ý gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường."

"Bổn cung sao có thể?"

Triệu Hoàng hậu Vỗ bàn.

"Không sai! Việc Con dâu làm hôm nay đều là để bảo toàn thể diện, và thanh danh cho mẫu hậu!"

Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp Ứng, với ánh mắt đầy hận thù: "Vậy mẫu hậu nghĩ xem, vị Tôn. Đáp ứng này có phải rất đáng bị phạt không?"

"Huống hồ, con dâu chỉ phá mỗi Tích Nguyệt cung của nàng ta, chứ đâu có làm gì nàng ta. Tôn Đáp Ứng bị phạt thế nào, phải là do mẫu hậu quyết định, con dâu nào dám đi quá giới hạn!"

Nghe vậy, Triệu Hoàng hậu bất giác gật đầu!

Tôn Đáp ứng tối sầm mặt.

Minh Vương phi này quả là người không dễ đụng!

Chỉ với dăm ba câu đã có thể xoay chuyển được tình thế?

Nhìn sắc mặt Triệu Hoàng hậu, nàng ta đã xác định được kiếp chạy trời không khỏi nắng của bản thân hôm nay.

Tôn Đáp Ứng khụy một chân xuống, và lên tiếng nhận lỗi: "Nương nương tha mạng! Cũng vì thần thiếp thấy ca ca mỗi lúc một già nhưng vẫn còn lẻ bóng nên..."

"Nên người dám để ý lên Phi Phi đúng chứ?"

Không đợi Triệu Hoàng hậu lên tiếng, Vân Quán Ninh đã nói trước: "Loại chuyện thế này đáng ra phải là mẫu hậu quyết định?"

"Chỉ một cái đáp ứng nhỏ nhoi mới được sủng ai mấy ngày như người mà lại giám tự quyết định thay mẫu hậu, dám làm mưa làm gió trên đầu mẫu hậu? Tôn Đáp Ứng người chẳng khác nào có mưu đồ soán vị!"

"Ngươi không chỉ dĩ hạ phạm thượng, mà còn muốn ở hậu cung một tay che trời, trong mắt người có còn coi Hoàng hậu, có còn coi mẫu hậu ta ra gì không hả?"

Vân Quán Ninh đau đớn nhìn nàng ta.

Đem những lời châm ngòi cho Hoàng hậu trừng trị nàng trả lại hết cho nàng ta!

Nói xong, Vân Quán Ninh lại nhìn về phía Triệu Hoàng hậu: "Mẫu hậu, đều tại con dâu không nhịn nổi nữa nên mới tự ý trừng trị Tôn Đáp Ứng, kính xin mẫu hậu minh xét!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 334


Bị nàng châm ngòi, Triệu Hoàng hậu càng thêm lửa giận ngập trời!

Không cho Tôn Đáp Ứng có cơ hội giải thích, bà ta tức giận hét lên: "Người đầu! Kéo Tôn Đáp Ứng xuống, phạt ba mươi đại bản!"

Tôn Đáp Ứng bị lôi ra ngoài thì la hét toáng lên.

Advertisement

Lúc này, trong lòng Triệu Hoàng hậu mới thoải mái hơn một chút.

Bà ta lạnh lùng nhìn Vân Quán Ninh: "Còn ngươi."

Chưa kịp dứt lời, ngoài cửa đã có một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Nhi thần phải dẫn nàng ấy đi!"

Advertisement

Không cần nhìn lại, Vân Quán Ninh cũng biết là ai tới.

Không đợi được Mặc Tông Nhiên đến chống lưng thì cũng đợi được Mặc Diệp... Coi như nam nhân này có lương tâm, quả nhiên hôm nay đã đến che chở cho nàng!

Mặc Phi Phi vừa mừng, vừa sợ: "Thất ca ca!"

Ánh mắt của Triệu Hoàng hậu lắng xuống.

Bây giờ nhìn thấy Mặc Diệp và Vân Quán Ninh, bà ta bắt đầu đau đầu.

Thấy Mặc Diệp bước vào với vẻ mặt không biến sắc, mắt phải Triệu Hoàng hậu giật giật.

Trực giác đã nói cho bà ta biết Mặc Lão Thất đến đây chẳng có ý tốt lành gì!

"Lão thất, bổn cung là chủ hậu cung. Hôm nay vợ người phạm tội, bổn cung thi hành cùng quy là lẽ đương nhiên, Lão Thất sẽ không ngăn cản đâu nhỉ?"

Triệu Hoàng hậu đánh đòn phủ đầu.

"Nhi thần không phải người không biết phải trái"

Mặc Diệp tiến lại gần: "Chính vì vậy nhi thần mới cố ý tới đây để nói đạo lý với mẫu hậu."

Nói đạo lý?

Triệu Hoàng hậu nhíu mày.

Mặc Lão Thất nói đạo lý?

Đúng là nói láo!

Nếu hắn nói đạo lý, thì Phong Nhi đã không bị Hoàng thượng giam lỏng ở Doanh Vương phủ!

Tất cả những chuyện này chẳng phải đều là "công lao" của Mặc Diệp và Vân Quán Ninh sao?

Lúc này khi nghe Mặc Diệp nói hắn tới nói đạo lý... Mí mắt phải của Triệu Hoàng hậu càng giật mạnh hơn: "Bốn cung cũng muốn nghe xem, người muốn nói đạo lý gì?"

Bà ta lạnh lùng nhìn hắn.

"Tôn Đáp Ứng có ý đồ xấu với Phi Phi coi thường cung quy, đáng chết"

Mặc Diệp không nói nhiều lời vô ích, hắn bắt đầu vào thẳng vấn đề: "Ninh Nhi bảo vệ Phi Phi, bảo vệ thể diện hoàng thất, lập nhiều công lớn. Đáng lý phải được thưởng, chứ không phải chịu phạt."

Hắn nghiêm túc nhìn Triệu Hoàng hậu.

"Hết rồi à?" Chờ một hồi, Triệu Hoàng hậu thấy hắn không nói gì thêm, nên hỏi.

"Hết rồi." Mặc Diệp gật đầu.

Triệu Hoàng hậu; "..."

Bà ta đợi lâu như vậy, vốn tưởng Mặc Diệp sẽ tuôn ra một tràng đạo lý, nhưng ai ngờ, hắn chỉ nói dăm ba câu hời hợt là hết rồi!

"Vậy ý ngươi là...?"

"Là Tôn Đáp Ứng phải bị phạt, Phi Phi phải được an ủi, còn Ninh Nhi thì phải được ban thưởng" Mặc Diệp nói không chút do dự.

Triệu Hoàng hậu "..."

Hôm nay, bà ta liên tục bị chặn đến á khẩu không nói nên lời, thực sự không biết phải trả lời thế nào!

Ngược lại, Vân Quán Ninh vỗ tay ủng hộ: "Vương gia nhà ta nói rất có lý! Mẫu hậu, đây cũng là đạo lý con dâu muốn nói với người."

Huyệt thái dương của Triệu Hoàng hậu nhảy "thình thịch", tim cũng đau nhói.

Hai người này đang cố ý chọc tức bà ta?

Trước đó vài ngày đã bị Vân Quán Ninh chọc tức tới mang bệnh, cơn đau đầu đến nay vẫn chưa thuyên giảm.

Hôm nay bà ta phải kiềm chế cảm xúc, kiềm chế cảm xúc...

Triệu Hoàng hậu liên tục tự nhắc nhở mình.

"Hahaha."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 335


Bà ta phá lên cười nhưng lại trông còn khó coi hơn khóc: "Lão Thất nói rất đúng. Đúng là bổn cung không thể phản bác được."

"Vậy... Mẫu hậu, bọn con có thể đi được rồi đúng không?"

Advertisement

Vân Quán Ninh nghiêm túc nhìn bà ta.

"Không được!"

Triệu Hoàng hậu vỗ bàn đứng dậy: "Bây giờ tạm thời không nhắc tới những những chuyện ngoài lề: Bổn cung cất công sai cùng nhân tu sửa mái của Tích Nguyệt cung, mắc mớ gì ngươi sai người đi phả?"

Advertisement

"Vậy khác gì cố ý chống đối bổn cung?"

Không phản bác được chuyện của Tôn Đáp Ứng, bà ta lập tức bẻ sang chuyện khác.

Vậy nên, nếu hôm nay Vân Quán Ninh không bị trừng phạt, bà ta sẽ không cam lòng.

"Mẫu hậu, Tích Nguyệt cũng sắp hư đến nên rồi!"

Vân Quán Ninh dường như có chút kinh ngạc: "Cái chỗ xập xệ đó sao người ở được? Dù gì đi nữa Tôn Đáp Ứng cũng là tân sủng của phụ hoàng cung điện tồi tàn như vậy không phù hợp với thân phận lẫn khí chất của nàng ta!"

Tôn Đáp Ứng ở bên này cũng lơ ngơ"???"

Trực giác mách bảo nàng ta rằng Vân Quán Ninh nhất định muốn kiếm chuyện.

Tiểu tiện nhân này sao có thể thổi phồng nàng ta đến vậy?

Cho dù nàng ta là tân sủng của hoàng thượng, nhưng cũng đầu đến nỗi tiểu tiện nhân này xem là chuyện quan trọng, rốt cuộc nàng muốn làm gì?

Hai từ "tân sủng" này đã làm nhói tại Triệu Hoàng hậu.

"Ế. Hoàng thượng ban tâm cũng cho nàng ta thì liên quan gì đến bổn cung? Bổn cũng có lòng tốt nên mới sai người đi tu sửa mái nhà Tích Nguyệt cung. Sao cuối cùng lại quay sang trách ngược lên đầu bổn cung?"

Triệu Hoàng hậu cảm thấy kỳ quái.

Vân Quán Ninh gặp chiếu phá chiêu, càng đổ thêm dầu vào lửa: "Ai lại dám trách mẫu hậu ạ, con dâu là người đầu tiên lo lắng cho người!"

Triệu Hoàng hậu "..."

Có điều gì đó không ổn với Vân Quán Ninh?

Lý ma ma đang bước đến ngoài cửa "..."

Vương phi bị điên rồi à?

Vậy mà lại tỏ ra trung thành trước mặt hoàng hậu, đây là muốn đối nghịch với Đức phi nương nương sao?

“Vân Quán Ninh, rốt cuộc người muốn làm gì?" Triệu Hoàng hậu nghiến răng hỏi.

"Mẫu hậu, người nghe con nói hết đã! Con dâu đương nhiên biết Tôn Đáp Ứng ở Tích Nguyệt cung không phải ý của người, nhưng người khác không biết.! Dù sao người cũng là chủ hậu cung này."

Nghe nàng nói, lông mày của Triệu Hoàng hậu lại nhíu chặt: "Nói tiếp đi."

"Nhỡ người ngoài hiểu lầm mẫu hậu, thì thật không tốt chút nào!"

Vân Quán Ninh mỉm cười với vẻ mặt ân cần: "Vậy nên hôm nay, con dâu mới cố ý mang danh phá Tích Nguyệt cung, đó đều là vì bảo toàn thanh danh cho mẫu hậu!"

"Hay là vầy đi, dù sao phá nhà cũng là con dâu không đúng, nên hôm nay con dâu sẽ bồi thường theo giá thị trường"

Nàng lấy ra một chiếc máy tính từ trong không gian...

Không đúng, Vân Quán Ninh nhanh chóng nhét nó trở vào.

Mặc Diệp và những người khác còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy nàng lấy ra một thứ đen như mực và nhét vào tay áo.

Vân Quán Ninh lấy ra một cái bàn tính, giả vờ gầy gầy vài lần: "Một cục gạch, một viên ngói,

một cây gỗ, một hạt cát, con dâu bồi thường chúng theo giá thị trường chẳng phải được rồi sao?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 336


"Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung."

"Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?"

Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên.

Advertisement

Hẳn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo.

Bàn tỉnh cũng không còn ngạc nhiên gì nữa.

Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế.

Advertisement

Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì.

Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu để nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng!

Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên cũng không thấy có gì kỳ lạ.

Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp!

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ảnh viện...

Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình.

Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình?

Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị

"Ngươi thường nổi sao?"

Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn. lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?"

"Mẫu hậu khinh thường con sao?"

"Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung."

"Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?"

Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên.

Hắn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo.

Bàn tính cũng không còn ngạc nhiên gì nữa.

Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế.

Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì.

Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu đã nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng!

Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên, cũng không thấy có gì kỳ lạ.

Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp!

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ánh viện...

Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình.

Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình?

Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị

"Ngươi thường nổi sao?"

Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?"

"Mẫu hậu khinh thường con sao?"

Vân Quán Ninh đặt bàn tính xuống: "Nếu vậy, con sẽ bồi thường gấp đôi! Một trăm vạn lượng bạc, đủ rồi chứ?"

Triệu Hoàng hậu hít sâu một hơi!

"Vân Quán Ninh! Ngươi có biết người đang nói cái gì không?"

Đó là cả một trăm vạn, chứ không phải chỉ đơn giản là một vạn!

“Khoác loác quá, sẽ rất dễ làm trò hề cho thiên hạ”.

Triệu Hoàng hậu nghiến răng nhìn nàng.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 337


"Mẫu hậu không cần lo! Đợi con xuất cung, con sẽ sai người mang trăm vạn lượng bạc đến. Mọi chuyện bây giờ cũng đã giải quyết xong, con dâu có thể đi được rồi chứ?"

Vân Quán Ninh tràn đầy tự tin.

Ánh mắt của Triệu Hoàng hậu liên tục thay đổi khi nhìn nàng.

Advertisement

Nha đầu thổi này đã khiến bà ta phải nhìn bằng con mắt khác... "Được rồi! Nhưng bổn cung phải cảnh cáo người trước. Nếu hôm nay người không đưa một trăm vạn lượng tới, ta sẽ lột da ngươi!"

"Mẫu hậu cứ yên tâm mà chờ."

Vân Quán Ninh mỉm cười.

Advertisement

Cả ba quay người rời đi.

Vừa rời khỏi Khốn Ninh cung, Mặc Phi Phi đã không nhịn được mà hỏi: "Tẩu tẩu, tẩu lấy đầu ra một trăm vạn lượng bạc?"

"Có bán tẩu đi cũng sợ không đủ một trăm vạn lượng!"

"Nếu tẩu thật sự có thể lấy ra một trăm vạn lượng bạc, từ nay về sau muội sẽ kính cẩn gọi tẩu ba tiếng Vân trăm vạn!"

Mặc Phi Phi trơ mặt, nghẹn họng nhìn nàng.

Trên đường đi từ Khôn Ninh cũng trở ra, vẻ mặt kinh ngạc của nàng ấy dành cho nàng không

ngớt.

Vân trăm vạn: "Sao muội lại nói vậy?"

"Ta chỉ đáng giá một trăm vạn lượng bạc trắng thôi sao?"

Mặc Phi Phi nói không nên lời: "Tẩu tẩu, tẩu đúng là không tự lượng sức! Cho dù tẩu có nổi tiếng khắp kinh thành, thì cũng chẳng ai dám mua với cái giá một trăm vạn lượng đâu."

Vân Quán Ninh: "Phũ phàng thấy sợ luôn!"

Nàng làm vậy là vì ai cơ chứ?

Mặc Phi Phi lúc này mới nở nụ cười vui vẻ, nàng ấy tiến lên ôm lấy cánh tay nàng: "Thất tẩu tẩu là tốt nhất! Tẩu tẩu hôm nay đều là vị muội mới phải gánh món nợ một trăm vạn không lồ này. Muội thấy áy náy vô cùng."

"Hay vầy đi! Chúng ta lập tức chia nhau hành động, muội đi càn quét Vị Ương cung"

"Thất ca ca thì đến chỗ mẫu phi càn quét Vĩnh Thọ cũng"

"Còn tẩu tẩu thì về Vương phủ, cố gắng Vơ vét tất cả những thứ có giá trị. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, kiếm một trăm vạn cũng không khó."

Nghe sao mà chua xót.

Nhưng trong lòng Vân Quán Ninh thấy rất ấm áp.

May thay, nha đầu Mặc Phi Phi bây giờ đã cùng chiến tuyến với nàng, vậy nên đối phó với Tần Tự Tuyết cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều...

Còn cả Mặc Diệp, hắn đã khiến nàng hơi ngạc nhiên.

Hôm nay hắn lại chủ động che chở cho nàng?

Nàng biết, cho dù hôm nay nàng không mở miệng, Mặc Diệp cũng vẫn có cách đưa nàng lành lặn rời khỏi Khôn Ninh cung, cũng như không phải tốn cắt bạc nào.

Nhưng nàng có mục đích khác...

Nên mới cố ý bỏ ra một trăm vạn lượng bạc.

Thấy nàng đưa mắt sang mình, Mặc Diệc hừ nhẹ: "Đừng có nhìn bổn vương à! Bổn vương không có thèm quan tâm mấy cái chuyện vớ vẩn của nàng đầu. Nàng có nhiều tiền lắm mà, tự tìm cách kiếm một trăm vạn đi."

Vân Quán Ninh chép miệng.

Uổng công nàng khi nãy có chút cảm động, tên cẩu nam nhân này lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.

Không thể ưa hắn nổi mà!

"Không mượn vương gia hao tâm tổn trí."

Vân Quán Ninh hừ lạnh: "Cùng lắm thì ta đi bán Viên Bảo."

Mặc Diệp tức điên lên: "Nàng dám?"

"Nếu nàng dám bán Viên Bảo, bổn vương sẽ bản nàng!"

"Bản ta sẽ lỗ đó nha! Chẳng phải Phi Phi mới nói ta không đáng một trăm vạn lượng sao?"

Vân Quán Ninh nói với vẻ mặt vô tội: "Ngươi nói xem, nếu phụ hoàng biết được sự tồn tại của Viên Bảo... Đừng nói là một trăm vạn lượng, cho dù là một trăm cái một trăm vạn lượng, phụ hoàng cũng cho ta?"

Mặc Diệp và Mặc Phi Phi nhìn nhau: "Cách này hợp lý nhề!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 338


Nhưng Vân Quán Ninh lại lắc đầu: "Nhưng ta thà bán Vương gia, chứ không bao giờ bán Viên Bảo."

Mặc Diệp"..."

Nữ nhân này đúng là cáo già!

Có thù.

Tất nhiên phải báo.

Mặc Phi Phi cười ha hả: "Muội hiểu rồi! Cho dù hôm nay thất tẩu tẩu đưa một trăm vạn cho mẫu hậu."

Advertisement

"Đến lúc đó vẫn có thể theo phụ hoàng đến đó đòi lại!"

Nàng ấy biết, một người thông minh sắc sảo như Vân Quán Ninh sao có thể dễ dàng chịu thua?

Đây là một trăm vạn lượng bạc!

Vân Quán Ninh không phủ nhận, nhưng cũng không thừa nhận.

Mặc Phi Phi chỉ nói đúng một nửa.

Đúng là nàng sẽ đòi tiền lại từ Mặc Tông Nhiên, nhưng việc Mặc Tông Nhiên lấy lại từ ai... mới thú vị hơn nhiều!

Advertisement

Ánh mắt cô lóe lên một tia ranh mãnh.

Vừa về Vương phủ, Vân Quán Ninh đã vét sạch Thanh Ánh viện.

Khi nàng đang lấy bạc, khuôn mặt tròn trịa của Viện Bảo đột nhiên xuất hiện ở cửa: "Mẫu thân đang làm gì vậy? Người cha đồ nhôm hả?"

Vân Quán Ninh liếc nó một cái, nàng vừa thở hổn hển vừa chuyển tiền: "Bớt tào lao, tới giúp đi này!"

"Dạ."

Viên Bảo ngoan ngoãn gật đầu, vất vả giúp đỡ...

Bạc vương vãi khắp mặt đất, Viên Bảo ngồi xuống dưới đất: "Mẫu thân, người đang bóc lột sức lao động trẻ em trái phép đó nha!"

Vân Quán Ninh cũng rất mệt mỏi.

Một trăm vạn lượng bạc, chất đầy tận vài rương lớn.

Nàng mệt mỏi, thở không ra hơi.

Thực ra, nàng cũng có thể gọi Như Ngọc và Như Mặc đến giúp đỡ. Nhưng bây giờ không thể cho bất cứ ai biết bí mật về không gian vạn năng của nàng.

Nếu không sẽ gây ra những phiền phức không cần thiết.

Nàng đành mang nó ra trước rồi sai người chuyển đi.

Trước đó, nàng cũng đã sắp xếp rất nhiều thuật che mắt".

Bà Trường và những người khác đã đến tiệm cầm đồ và cầm rất nhiều đồ có giá trị theo như lời dặn của nàng.

Hầu như tất cả những thứ đó đều do Mặc Diệp tặng nàng.

Nàng không thèm những thứ mà cầu nam nhân kia tặng!

Triệu Hoàng hậu cũng sai người đi nghe ngóng, bà ta phát hiện Vân Quán Ninh thực sự đang đi gom góp tiền... Lúc này bà ta mới yên lòng, không còn nghi ngờ gì nữa, việc còn lại là chờ nàng đưa tiền vào cung.

Nếu không, nàng sẽ không gánh nổi hậu quả!

Vốn tưởng, Vân Quán Ninh sẽ không kiếm đủ một trăm vạn trong hôm nay.

Nhưng không ngờ, chỉ chưa đến hoàng hôn, đoàn xe ngựa của Minh Vương phủ đã vào

cung.

Khoảng đầu chừng mấy chiếc xe ngựa!

Mặc Diệp mang lạc vào cung trước, còn Vân Quán Ninh thì ở lại vương phủ dỗ dành Viên Bảo.

"Mẫu thân đi một lát rồi về! Mẫu thân hứa sẽ về chơi với con trong vòng nữa canh giờ, được không nào?"

Nhìn Viên Bảo đang ôm chân mình, Vân Quán Ninh bất lực: "Con mẹ nó! Lão nương tiến cung lần này thật sự là có chuyện lớn!"

"Mẫu thân đã rất lâu không chơi với con rồi."

Viên Bảo trông rất uất ức.

Nó ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn nàng: "Ngày nào con cũng ở Cố gia, sao không để con mang họ Cố đi cho rồi!"

Vân Quán Ninh: "...Con muốn họ Cố chứ gì, được thôi."

Nàng cũng muốn đổi tên mình thành Cổ Quản Ninh!

Ai thèm mang họ Vân đầu chứ?

"Quả nhiên là mẫu thân không thương con, không cần con!"

Viên Bảo khóc òa lên.

Trẻ trên ba tuổi đã có nhiều loại cảm xúc và có thể thể hiện cảm xúc của mình một cách chính xác. Đặc biệt, là Viên Bảo, sự thông minh của nó vượt xa những bạn nhỏ cùng trang

lứa.

Nghe nó nói vậy, trái tim Vân Quán Ninh như thắt lại: "Viên Bảo, hãy nói thật cho mẫu thân biết, đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Nàng bế nhi tử lên: "Có người khua môi múa mép trước mặt con đúng không?"

Nếu có ai dám nói năng xằng bậy trước mặt Viên Bảo... Nàng nhất định sẽ khiến kẻ đó phải hối hận khi đến thế giới này!

Viên Bảo là cả cuộc sống của nàng!

"Không có ai khua môi múa mép hết."

Lúc đầu Viên Bảo không thừa nhận.

Nó nức nở: "Con cảm thấy khó chịu, cảm thấy mình đáng thương. Lúc ở trong Thanh Ánh viện, ngày nào mẫu thân cũng chơi với con, con cũng có thể ở đây suốt đời..."

"Khi rời khỏi Thanh Ảnh viện, tuy được tự do, nhưng con lại thấy không vui chút nào!"

Viên Bảo nghẹn ngào, nước mắt chảy dài.

Càng nói, nó càng khóc: "Mẫu thân ngày càng ít chơi với con, có phải không cần con nữa rồi không?"

Thấy dáng vẻ khóc bù lu bù loa của nhi tử mình, trái tim Vân Quán Ninh quặng đau như bị ai bóp nát!

Sao nàng có thể quên rằng Viên Bảo vẫn chỉ là một đứa trẻ

Tuy thông minh hơn những đứa trẻ cùng tuổi, nhưng nó vẫn chỉ là một tiểu bảo bối ba tuổi.

Đây là độ tuổi cần được bầu bạn và chăm sóc nhiều hơn!

Thời gian gần đây, quả thực nàng rất ít chơi với nó.

Vân Quán Ninh cũng rơi lệ, thở không ra hơi, nàng đau khổ ôm chặt lấy nó: "Sao vậy? Con là bảo bối của mẫu thân, là mạng sống của mẫu thân!"

"Mẫu thân có thể không cần bất cứ ai, duy chỉ không thể không cần con!"

Viên Bảo ôm chặt cổ nàng, cười nói: "Mẫu thân, con yêu mẫu thân!"

"Mẫu thân cũng yêu con"

Hai mẫu tử ôm trầm lấy nhau.

Một lúc lâu sau, Vân Quán Ninh mới buông nó ra, nghiêm túc hỏi: "Con trai, con vẫn chưa nói cho mẫu thân biết, rốt cuộc có phải ai đã nói gì trước mặt con không?"

Ánh mắt Viên Bảo loé lên, nó cúi đầu.

"Vân Tiểu Viên không được nói dối mẫu thân! Không được giấu diếm mẫu thân bất cứ chuyện gì!"

Hai bàn tay nhỏ bé của Viên Bảo đan chặt vào nhau, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nói nhỏ một cái tên.

Sắc mặt Vân Quán Ninh thay đổi: "Là nàng ta?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 339


"Coi bộ dạo này Vân Đinh Lan rất nhàn rỗi, cũng rất ngứa người."

Vân Quán Ninh chế nhạo.

Người Viên Bảo vừa nói chính là Vân Đinh Lan.

Advertisement

Hôm nay, Vân Đinh Lan đã đến Cố gia.

Nàng ta không đề cập gì đến Viên Bảo, chỉ nói phụ thân Vân Chấn Tung kêu nàng ta gửi đến một lá thư. Chỉ biết là thư gửi cho Cố Bá Trọng, chứ không biết trong thư viết gì.

Cố Bá Trọng vốn không muốn gặp nàng ta.

Yêu cầu nàng ta đưa thư cho gia đình gác cổng, và cút ngay lập tức.

Advertisement

Ai ngờ, Vân Đinh Lan nhất quyết không đi, cuối cùng mặt dày bước vào sảnh chính.

Cố Bá Trọng biết tin đã vội vàng đến, Vân Đinh Lan bền viện cớ đau bụng, muốn mượn dùng nhà xí của Cố gia.

Nàng ta bảy quẹo tám rẻ, tiến vào thư phòng Cố gia, và thấy Viên Bảo đang luyện chữ.

Cho nên, mục đích thực sự của nàng ta khi đến Cố gia hôm nay không phải là để gửi thư cho Cố Bá Trọng mà là tìm Viên Bảo.

Trí nhớ của Viên Bảo rất tốt, vẫn nhớ rằng nàng ta là muội muội của mẫu thân, phải gọi là nhị di mẫu. Ngoại trừ tiểu di mẫu, nó không có hảo cảm với bất cứ ai.

KU

Đặc biệt là nhị di mẫu này, rõ ràng mẫu thân không thích nàng ta.

Viên Bảo cũng không thích nàng ta!

Vân Đinh Lan cố ý thêm mắm dặm muối, đổ dầu vào lửa trước mặt Viên Bảo, là nhằm châm ngòi chia rẽ ly gián.

Viên Bảo có thông minh đến đâu, thì cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi.

Nếu là một kế sách khác, có lẽ nó có thể nhìn thấu ý đồ xấu của Vân Đinh Lan... Nhưng Vân Đinh Lan đã đánh thẳng vào tim nó, chọc thủng bộ phận dễ bị tổn thương nhất của nó.

Sao mẫu thân Vân Quán Ninh có thể không coi Viên Bảo là tất cả?

Vị Vân Đinh Lan xúi giục, Viên Bảo nhận định rằng Vân Quán Ninh không cần nó, vì cho rằng nó là một thằng nhóc vướng víu.

Vậy nên mới gục ngã, khóc lớn.

"Con trai, yên tâm, mẫu thân sẽ không để yên chuyện này đâu! Con phải luôn nhớ rằng dù có chuyện gì xảy ra, mẫu thân có thể từ bỏ bất cứ ai, thậm chí là từ bỏ tất cả, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ con."

Vân Quán Ninh ôm mặt nó và nghiêm túc nói.

"Con hiểu rồi, mẫu thân."

Viên Bảo gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui vẻ.

"Mẫu thân, chẳng phải mẫu thân có việc gì sao? Vậy mẫu thân mau đi làm đi, con chờ mẫu thân về!"

Nó ngoan ngoãn nói.

Thấy con trai mình hiểu chuyện như vậy, Vân Quán Ninh cảm thấy nhẹ lòng và yêu thương nó nhiều hơn.

Vân Đinh Lan...

Nàng quay người, đôi mày lộ rõ vẻ u ám.

Khi Vân Quán Ninh vào cung, Triệu Hoàng hậu vẫn đang sai người kiểm lại số bạc. Sau khi xác minh đúng là một trăm vạn lượng bạc, Triệu Hoàng hậu đặt tách trà trên tay xuống.

"Bổn cung sẽ bỏ qua chuyện hôm nay cho ngươi. Nhớ không được có lần

sau!"

Bà ta giáo huấn Vân Quán Ninh vài câu rồi mới cho nàng đi.

Bà ta cứ thấy nha đầu thối này là lại đau đầu!

Nhưng có một trăm vạn lượng bạc này, Triệu Hoàng hậu cũng cảm thấy thoải mái hơn phần nào.

Xây mới Tích Nguyệt cùng với số tiền một trăm vạn lượng này là dư sức!

Phần còn lại đương nhiên sẽ chui vào túi bà ta.

Triệu Hoàng hậu tính toán rất hay, nhưng bà ta không thể ngờ Vân Quán Ninh và Mặc Diệp đã đến Ngự Thư Phòng diện thánh.

Vừa bước vào Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh đã quỳ xuống trước mặt Mặc Tông Nhiên, khóc lóc cáo trạng: "Phụ hoàng! Phụ hoàng phải làm chủ cho con dâu!"

Bây giờ, không chỉ Triệu Hoàng hậu thấy nàng là đau đầu mà đến cả Mặc Tông Nhiên cũng phải đau đầu khi thấy nàng!

Vân Quán Ninh nằm vạ ở Ngự Thư Phòng không chịu đi.

Không cho vào, hoặc là khóc lóc om sòm, hoặc là giả ngây thơ.

Để nàng vào, nàng lại chọc tức ông!

Mặc Tông Nhiên rất hối hận vì trước đây đã cho nàng quyền tự do ra vào Ngự Thư phòng... Bây giờ muốn thu lại, e là cũng đã muộn.

Có thể thu lại hay không cũng là cả một vấn đề nan giải.

Ông nhíu mày, hít sâu vài hơi rồi nhìn Vân Quán Ninh đang quỳ trên mặt đất khóc lóc thảm thiết.

"Ngươi bớt đi! Trẫm không nhai nổi bộ dạng này của ngươi đâu."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 340


Mặc Tông Nhiên xoay người rời đi, Vân Quán Ninh duỗi tay giữ chân ông lại: "Phụ hoàng, nếu phụ hoàng không làm chủ cho con dâu, con dâu sẽ quỳ mãi

đây! "

Nàng đã bắt chước và áp dụng cái bộ dạng ăn vạ của Tôn Đáp Ứng.

Advertisement

Mặc Tông Nhiên "..."

Đau nhức cái đầu!

"Ngươi muốn gì thì nói đi!"

Ông tức giận ngồi xuống: "Lau nước mắt của người đi, khóc khóc cái gì, xấu hổ chết đi được."

Advertisement

"Hôm nay con dâu có ý tốt dỡ mái của Tích Nguyệt cung để định xây dựng lại bằng tiền túi của mình. Vậy mà mẫu hậu lại hiểu lầm con, thậm chí còn tống tiền con một trăm vạn lượng bạc!"

Vân Quán Ninh cứ khóc mà không lau nước mắt.

Càng khóc thì càng xấu, mà càng xấu lại càng khóc.

Mặc Tông Nhiên không biết làm gì khác ngoài thở dài.

Ông nhìn Mặc Diệp với ánh mắt như đang nhờ vã rằng: "Có thể đem vợ ngươi đi chỗ khác không, trẫm đau đầu chết mất!

Mặc Diệp chỉ giả vờ như không thấy.

Mặc Tông Nhiên tức đến đau răng.

"Trẫm nghe nói là người chủ động đưa ra một trăm vạn lượng bạc mà. Sao giờ lại đảo lộn trắng đen rồi?"

Mặc Tông Nhiên cười miễn cưỡng: "Quán Ninh à, ta muốn phải nói đạo lý!"

"Phụ hoàng, không phải tại mẫu hậu không cho con dâu đi sao! Lại còn đập vỡ bình hoa đầy đất, bắt con dâu với Phi Phi phải quỳ xuống chịu phạt."

Vân Quán Ninh bất mãn: "Nếu không đưa tiền, chỉ e con dâu đã không qua khỏi kiếp này!"

“Mẫu hậu còn mượn cớ con dâu làm khó dễ Tôn Đáp Ứng, chọc Trương ma ma tức xỉu mà mắng con”.

"Con có thể làm gì khác đâu chứ!"

"Vậy là người bị oan?"

Mặc Tông Nhiên giữ tay vào huyệt thái dương.

"Đúng vậy phụ hoàng, đến tận một trăm vạn lượng đó! Chắc từ nay con dâu sẽ phải ăn không khí sống qua ngày mất thôi! Mà chỉ ăn không khí thì làm sao đủ để nuôi cơ thể? Nếu cơ thể không khỏe, thì sao có thể sinh con cho Vương gia, sao có thể kéo dài huyết thống cho hoàng thất, sao có thể cho phụ hoàng tôn tôn ẵm bồng?"

Những lời ngụy biện của nàng luôn rất có lý.

Mặc Tông Nhiên đâu thể phản bác lại, chỉ có thể bỏ vũ khí đầu hàng: "Vậy ngươi nói xem, người muốn thế nào?"

"Nhưng trẫm nói trước, trẫm sẽ không bỏ ra một trăm vạn lượng bù lại cho ngươi đâu!"

Ông vội vàng xua tay: "Còn có, một trăm vạn lượng bạc lọt vào tay Hoàng hậu, e rằng dù chỉ một hai lượng cũng không móc ra được."

Ý này có nghĩa là một trăm vạn lượng vào Khôn Ninh cũng đã xác định có vào không ra.

"Con dâu biết phụ hoàng là minh quân lỗi lạc."

Vân Quán Ninh hít mũi: "Phụ hoàng, không lấy ra được một trăm vạn lượng, nhưng vẫn có người lấy ra được!"

"Ai?"

Mặc Tông Nhiên cau mày.

"Con dâu nghe nói khố phòng của Doanh Vương phủ rất đồ sộ! Đừng nói là một trăm vạn lượng, cho dù là một ngàn vạn cũng có!"

Nghe vậy, mắt Mặc Tông Nhiên lóe lên!

Ngay cả Mặc Diệp cũng bất ngờ nhìn nàng.

Vân Quán Ninh lại đánh chủ ý lên Mặc Hồi Phong?

Nhớ lại những gì cô ấy đã nói trước đây, muốn vì Viên Bảo mà đoàn kết với hắn... Mặc Diệp nghĩ nàng chỉ nói một cách tùy tiện.

Nhưng bây giờ xem ra nàng thật sự muốn đẩy Doanh Vương xuống hố mà không tiếc hiến kế cho hắn!

Mặc Diệp thu lại ánh mắt.

Thái độ của hắn đối với nàng trước đây quả thực quá tệ.

Không biết có quá muộn nếu bắt đầu bù đắp từ hôm nay?

Mặc Tông Nhiên cũng sửng sốt, thật lâu sau mới cau mày hỏi: "Vân Quán Ninh, nói thật cho trẫm biết. Từ chuyện hôm nay người phá hủy Tích Nguyệt cung, đến bồi thường một trăm vạn, rồi cáo trạng với ta".

"Đều nằm trong chuỗi kế hoạch của ngươi đúng không?"

"Phụ hoàng, con dâu đâu có thông minh như vậy? Chẳng phải phụ hoàng luôn nói con dâu ngu như heo sao?"

Vân Quán Ninh mỉm cười.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 341


Mặc Tông Nhiên nghiêm túc nói: "Kêu cái gì đó, nói tiếng người cho trẫm!"

"Phụ hoàng anh minh!"

Vân Quán Ninh kính cẩn cúi đầu.

Advertisement

Mặc Tông Nhiên đau răng, ôm mặt. Ánh mắt u oán: "...Trẫm biết rồi!"

Vân Quán Ninh có thể có ý đồ xấu gì chứ?

Nàng chỉ mới gấp mười lần nhân vật phản diện thôi!

"Lão Thất, ngươi cũng khéo chăm vợ ghê ha!"

Advertisement

"Đa tạ phụ hoàng quá khen."

Mặc Diệp đứng dậy, trơ trẽn nhận lời khen.

Mặc Tông Nhiên ". Các ngươi biến dùm trẫm cái!"

Vân Quán Ninh nhanh chóng gật đầu: "Vâng, thưa phụ hoàng."

Mặc Diệp: "Tuân lệnh phụ hoàng."

Thấy hai người "biến" ngay ra khỏi cửa mà không thèm nhìn lại, Mặc Tông Nhiên đột nhiên lên tiếng: "Đứng lại! Lùi lại đây! Vân Quán Ninh, ta còn chuyện cần hỏi ngươi!"

“Phụ hoàng cứ nói.”

FL)

LA

Cái sự cung kính “cút” đi đâu đó của Vân Quán Ninh giờ lại quay trở về rồi.

Thấy nàng lanh lợi như vậy, Mặc Tông Nhiên có hơi không quen, ông kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, nói: “Rốt cuộc thì đến bao giờ hàng hoá của Tống Tử Ngư mới hồi kinh?”

“Hắn lại dám ở trước mặt trẫm khoác lác rằng chưa tới một tháng, chỉ cần nửa tháng hắn có thể giải quyết mối nguy”

“Bây giờ đã mấy tháng trôi qua rồi! Không phải hắn chuồn mất rồi chứ?”

NICO

“Xin phụ hoàng yên tâm, nếu ngày mai hàng của Tổng Tử Ngư vẫn chưa về tới đây, con sẽ đích thân xiên hắn rồi mang tới giao cho người.”

Vân Quán Ninh cười lấy lòng: “Chỉ cần hôm nay phụ hoàng đáp ứng ra mặt giúp nhi tức đòi lại công đạo thì mọi chuyện đều có thể từ từ thương lượng.”

Mặc Tông Nhiên cẩn thận nghiền ngẫm câu nói của nàng: “Con dám uy h**p trẫm?”

Nếu ông không làm chủ cho nàng, chẳng lẽ nàng sẽ khiến cho Tổng Tử Ngư không trở lại nữa ư?

“Phụ hoàng, nghe người nói kìa! Tự người ngầm hiểu là được rồi, nói ra làm con xấu hổ quá đi mất!”

Vân Quán Ninh xua xua tay, không biết xấu hổ.

Mặc Tông Nhiên không ngờ nàng lại thẳng thắn thừa nhận như vậy, nhất thời ngẩn người ra một lát.

Cuối cùng bị chọc đến vui vẻ: “Nha đầu thổi này, trẫm đã chiều hư con rồi!”

Cho nên nàng mới dám làm cản trước mặt ông như thế.

Làm càn ở đây nghĩ là muốn làm gì thì làm.

Vân Quán Ninh mặt dày thừa nhận luôn: “Đa tạ phụ hoàng đã nâng đỡ con! Phải rồi phụ hoàng, con kể cho người một câu chuyện cười nha?”

“Nói đi!”

“Người có biết câu thành ngữ “Vi sở dục vi” này có thể chơi chữ với thành ngữ thú vị nào không?”

Mặc Tông Nhiên liếc Mặc Diệp một cái, chỉ thấy hắn đứng ở cửa, vẻ mặt cũng rất tò mò, liền biết ngay hắn chưa từng nghe qua câu chuyện cười này. Thế là ông bèn lắc đầu: “Con nói xem.”

“Vi sở dục vi!”

Vân Quán Ninh mỉm cười nháy mắt.

Mặc Tông Nhiên nhất thời không kịp phản ứng, ngược lại Mặc Diệp đang đứng ở cửa lại khó chịu bật cười.

“Thế thì có gì mà gọi là chuyện cười?”

Mặc Tông Nhiên cau mày.

Độ giải trí cũng kém quá rồi!

“Con xem thường trẫm sao?”

Vân Quán Ninh thấy rõ ràng là ông không hề có phản ứng gì, bèn vừa cười vừa giải thích cho ông: “Vi sở dục vi. Vi, vi sở dục vi. Vi, vị sở dục vi.”

Lần này thì Mặc Tông Nhiên phản ứng lại: "...Mau cút ngay cho ta.”

“Phụ hoàng, khả năng ứng biến của người không tồi chút nào nha! Có thật là đã già rồi không vậy?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 342


Vân Quán Ninh lắc lắc đầu: “Ngày khác nhi tức lại tiến cung phân ưu cùng người!”

Thật ra nàng từng nghĩ qua chuyện mang Viên Bảo tiến cung, động viên” Mặc Tông Nhiên một chút.

Advertisement

Dù sao thì so với Đức phi người hoàng tổ mẫu này...

Nàng còn muốn cho Mặc Tông Nhiên biết rằng ông đã sớm có một tiểu hoàng tôn rồi.

Chỉ là cục diện hiện giờ còn chưa ổn định, chuyện này nói ra hãy còn quá sớm. Nàng muốn để một thời gian nữa đợi tất cả mọi thứ ổn thoả rồi mới để Viên Bảo xuất hiện trước mặt mọi người.

Bằng không, chỉ e là nhi tử sẽ gặp phải nguy hiểm.

Advertisement

Cho dù nàng và Mặc Diệp cố hết sức bảo vệ nhi tử thì cũng sẽ không tài nào địch lại được hết những kẻ luôn rắp tâm rình rập trong bóng tối kia.

Vân Quán Ninh mang theo trong lòng trăm mối ngổn ngang mà xuất cung.

Màn đêm buông xuống.

Đợi nhi tử chìm vào giấc ngủ, Vân Quán Ninh ngắm nhìn gương mặt ngủ say của con mình, lại nhớ đến dáng vẻ cười khóc ngây thơ của Viên Bảo vào ban ngày.

Vân Đinh Lan...

Khoảng thời gian này, Vân Quán Ninh bận tới nỗi chân không chạm đất, nhưng trái lại nàng có thể tạm thời không nghĩ đến một số người.

Vân Quán Ninh không hề đối xử tệ với Vân Đinh Lan, thế nhưng nàng ta chẳng biết tốt xấu mà giơ nanh xoè vuốt ra với Viên Bảo.

“Vân Đinh Lan ơi là Vân Đinh Lan, muội ngàn vạn lần không nên, không nên ra tay với nhi tử của ta mới phải!”

Vân Quán Ninh nắm chặt lấy cái chăn, một tia nham hiểm xẹt qua mắt.

Nhìn thấy Viên Bảo đang ngủ, nàng bèn rời giường một cách khẽ khàng nhất có thể.

“Như Yên.”

“Vương phi.”

Hiện giờ Như Yên và Như Ngọc đối xử với nàng còn cung kính hơn cả với Mặc Diệp. Thấy nàng ra ngoài rồi, Như Yên vội vã đứng dậy: “Vương phi có chuyện gì cần giao phó sao?”

“Ừ."

Vân Quán Ninh gật đầu: “Ngươi lập tức đi tới đây một chuyến.”

Vân Quận Ninh vẫy tay với Như Yên, ý bảo nàng ấy đưa tại lại gần để nói nhỏ.

Nghe nàng dặn dò xong, Như Yên tỏ ý hiểu rồi sau đó biến mất trong màn đêm.

Vân Quán Ninh nhìn về phía phủ Ứng Quốc Công rồi nở một nụ cười lạnh lùng.

Vân Đinh Lan, dám động thú với nhi tử của nàng, vậy thì đừng trách nàng không khách sáo!

Chuẩn bị tiếp chiêu đi!

Vân Quán Ninh vừa mới nằm ngủ được một tí thì có ai đó gõ cửa.

Nàng cứ nghĩ là Như Yên trở về, trong lòng còn nghĩ sao lại nhanh thế, vậy mà lúc mở cửa ra lại chỉ thấy Mặc Diệp đứng ngoài cửa... “Sao chàng tới

đây?”

Nàng cau mày: “Là nhầm cửa à?”

“Tống Tử Ngư quay về rồi.”

Mặc Diệp vừa mới dứt lời thì cửa phòng lập tức “rầm” một tiếng đóng lại.

Nếu không phải hắn kịp thời lui lại mấy bước thì cánh cửa phòng đã sớm dập gãy mũi hắn rồi cũng nên.

Hắn sờ sờ mũi, không hiểu tình huống gì đang xảy ra.

Hôm nay hắn đầu có trêu chọc gì đến nàng?

Sao chẳng nói chẳng rằng lại đóng sầm cửa với hắn như vậy?

Mặc Diệp đang định gõ cửa lần nữa thì Vân Quán Ninh đã mặc y phục chỉnh tề mở cửa đi ra ngoài: “Trở về đúng lúc lắm! Bằng không thì ngày mai ta đã phải tới núi Vân Vụ một chuyến rồi.”

ốc độ thay y phục của nàng, quả thật không ai bì kịp!

Tuy rằng là mùa hè nhưng ban đêm vẫn cảm thấy hơi lành lạnh.

Cho nên Vân Quán Ninh mới khoác thêm một cái áo choàng ngắn bên ngoài.

Xuyên qua hành lang có đèn lồng treo trên đầu soi sáng...

Mặc Diệp liếc mắt liền phát hiện ra hình như nàng mặc ngược áo chồng rồi... “Khụ, Vân Quán Ninh nàng đứng lại.”

“Làm gì?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 343


Nàng sốt ruột ngoảnh đầu lại, thái độ rất không hợp tác!

Cái này so với bốn năm trước nàng luôn tìm cách lấy lòng hắn, bốn năm sau lại nhẫn nhục chịu đựng hắn, thái độ gần đây của Vân Quán Ninh, dường như càng ngày càng chán ghét hắn hơn thì phải!

Hắn cẩn thận hồi tưởng lại một chút.

Advertisement

Tựa hồ như lần trước cãi nhau với nàng, Vân Quán Ninh bèn ôm Viên Bảo bỏ về Cố gia, hắn năm lần bảy lượt phải đích thân tới Cố gia đón bọn họ về, thái độ giữa hai người cũng đã dần thay đổi.

Giờ đây hắn lại luôn tỏ ý thuận theo nàng.

Nàng lại hở một tí lại nhăn mặt cau mày với hắn, lại nói những lời vô cùng khó nghe!

Advertisement

Có phải dạo gần đây hắn quá dễ dãi với nàng rồi không?

Mấy lần hắn tới Cố gia đón nàng, đều làm nàng cảm thấy lo lắng à?

“Áo choàng của nàng ngược rồi.”

Mặc Diệp vươn tay ra, chỉ vào áo nàng.

Cái này cũng thật là gớm quá rồi, hắn giống như là đang chọc ghẹo tới ông trời vậy, Vân Quán Ninh như con mèo bị kéo đuôi, nàng lập tức lườm hắn: “Chàng cố ý phải không?”

“Lúc vừa ra khỏi cửa chàng không nói, giờ đi đến đây rồi chàng mới nói ta biết.”

“Chàng là đang cố ý muốn để ta mất mặt đúng không?”

“Mặc Diệp rốt cuộc tim chàng làm bằng gì vậy? Chàng có còn là người không hả?"

Mặc Diệp: "... Sao bổn vương lại không phải là người chứ?”

Vừa nãy nàng hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, làm sao hắn nhìn rõ được.

Lúc này đây hai người một trước một sau, hắn mới có cơ hội nhìn rõ, có lòng tốt muốn nhắc nhở nàng mặc sai y phục nhưng sao tự nhiên lại bị ăn mắng vậy?

“Nàng có thể ăn nói có lý chút được không?”

Mặc Diệp nhíu mày.

“Vậy chàng có nói lý với ta không? Bốn năm nay chàng cho ta cơ hội nói đạo lý không? Giờ ai rảnh mà đi nói đạo lý với chàng?”

Cái tính dữ như cọp mẹ của Vân Quán Ninh lại bộc phát rồi!

Mặc Diệp chột dạ đuối lý.

Được, tóm lại chuyện này không bỏ qua được rồi.

Bọn họ cứ đứng ở đây cãi cọ với nhau vì chuyện này cho tới chết luôn đi!

Vân Quán Ninh nổi giận đùng đùng bỏ về phòng thay y phục.

Nàng vừa đi vừa ngoái đầu lại, vẫn thấy Mặc Diệp đứng ở hành lang nhìn nàng, còn bày ra bộ dạng vô tội...

Hừ! Hắn tỏ ra mình vô tội cho ai xem vậy?

Đồ thẳng nam cứng ngắc này, còn không biết nói xin lỗi nàng? Cử dỗ ngọt nàng, cứ giải quyết êm đẹp chuyện bốn năm trước không phải tốt sao?

Có ai muốn nổi khùng nổi đóa lên với hắn thế này đâu?

Vừa đi vừa nhìn, lúc quay đầu lại suýt nữa thì đâm sầm vào cây cột nhà.

Mặc Diệp ban nãy còn đứng ở hành lang, vậy mà ngay lập tức hắn phi như bay đến, túm lấy nàng kéo lại...

Hắn căn bản chẳng cần dùng lực cũng đã kéo được nàng ngã nhào vào trong lồng ngực, chóp mũi nàng chạm vào ngực hắn, mái tóc khẽ tung bay loạn xạ, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ lẫn trong gió đêm.

Lồng ngực của người này thật mềm mại, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng đặt lên đó...

Mặc Diệp không nhịn được lại có chút đứng núi này trông núi nọ rồi!

Nhưng rất nhanh hắn đã bị đánh quay trở về hiện tại!

Khuôn mặt Vân Quán Ninh ban nãy chỉ còn cách cây cột nhà đúng một cm nữa mà thôi!

Nàng đi rất vội!

Nếu như đâm trúng thì chắc chắn mũi nàng sẽ bị dập gãy mất!

Cũng may Mặc Diệp kịp thời ra tay túm nàng lại!

Vân Quán Ninh bèn thở phào một hơi!

Mũi nàng chỉ ngửi thấy mùi hương trên người Mặc Diệp, vừa cảm thấy xa lạ lại vừa thân quen. Nàng bừng tỉnh trở lại, đẩy hắn ra: “Chàng làm gì đấy? Nhân cơ hội sờ mó ta?”

“Thân thể chàng làm từ tảng đá à? Mũi ta sắp bị chàng ép cho bẹp dí rồi!”
 
Back
Top Bottom