Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 304


Chiều hôm đó, Vân Quán Ninh theo Mặc Phi Phi tiến cung.

Advertisement

Đầu tiên nàng chạy đến Ngự Thư Phòng một chuyến, định thăm dò ý tứ của Mặc Tông Nhiên một chút.

Advertisement

Nào biết hôm nay mặt trời lại mọc đằng tây, đến nàng mà Mặc Tông Nhiên cũng không muốn gặp.

Tô Bình Thiên đứng ở ngoài cửa, mặt đầy vẻ khó xử, ông ta khuyên nàng: “Minh Vương Phi, người quay về đi ạ. Hoàng thượng đã dặn dò rồi, ai đến người cũng không gặp.”

“Không gặp thật sao?”

Vân Quán Ninh chưa từ bỏ ý định.

“Thật vậy ạ.”

Tô Bỉnh Thiện lắc đầu, vẻ mặt vô cùng chân thành.

“Vậy được rồi.”

Vân Quan Ninh cũng không phải người không biết thức thời, nàng bước đi hai bước thì thoáng quay đầu nhìn lại, thấy Tô Bình Thiện vẫn đang còn đứng ngoài cửa, rõ ràng là ông ta sợ nàng đột nhiên quay trở lại.

Vậy nên ông ta vẫn cứ nhìn chằm chằm nàng cho tận đến lúc nàng đi đến Ngự Thư Phòng.

“Phụ thân đang làm gì thế ạ?”

Vương Quản Ninh bắt chéo hai tay đi vào ngự hoa viên.

Bây giờ nàng đã hiểu rất rõ Mặc Tông Nhiên.

Tuy ông ấy là bậc đế vương ở trên vạn người nhưng lại mặt lạnh tim nóng. Đối với người con dâu là nàng mà ông ấy vẫn yêu thương thật lòng, xem nàng như con gái ruột để mà bảo vệ.

Chứ đừng nói đến Mặc Phi Phi mà ông ấy vẫn luôn hết mực yêu thương.

Nhớ lại ngày đó khi ông ấy cãi nhau với Đức Phi, rồi còn nói chuyện này phải truyền đi khắp hậu cung...

Lúc đó Vân Quán Ninh còn chưa nghĩ ra sẽ có chuyện gì xảy ra.

Nhưng dạo gần đây Đức Phi đau ốm, Tôn Đáp ứng lại được sủng ái, Mặc Phi Phi thì “gặp nạn...

Nổi một loạt những sự việc này lại với nhau làm nàng cứ luôn có cảm giác rằng phía sau dường như đang có một tấm lưới lớn bao trùm hết lên trên đầu bọn họ.

Có âm mưu!

Chắc chắn là có âm mưu gì đó.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 305


Mà sợ rằng những âm mưu này còn có liên quan đến Mặc Tông Nhiên...

Advertisement

“Tiếc là Tống Tử Ngư về Vân Vụ Sơn nhưng vẫn chưa quay về kinh thành.”

Advertisement

Vân Quận Ninh lắc đầu, chau mày lại.

Trước đó Tống Tử Ngư nói sau khi về Vân Vụ Sơn thì ngày hôm sau sẽ có thể quay trở lại kinh thành. Nhưng đợi liên tiếp năm sáu ngày rồi, vẫn không có tin tức gì của hắn ta.

Hôm qua nàng định đến Vân Vụ Sơn một chuyến.

Nhưng lại đột nhiên nhận được bồ câu đưa tin của Tổng Tử Ngư, nói hắn ta đang có việc gấp, phải hai ngày nữa mới có thể quay về.

Nếu Mặc Tông Nhiên ở đây thì chắc chắn nàng sẽ để hắn tính toán suy nghĩ trong lòng Mặc Tông Nhiên.

Nhưng tiếc là hắn vẫn chưa quay lại.

Càng nghĩ, Vân Quán Ninh lại càng muốn đến Vĩnh Thọ Cung một chuyến để xem có thật là Đức Phi đang ốm hay không.

Mấy hôm nay nàng không đến Vĩnh Thọ Cung cũng là bởi nàng thật sự bực với Đức Phi.

Hôm nay vì Mặc Phi Phi thôi nàng lại đành đến đó một chuyến.

Nào biết còn chưa đi được mấy bước đã có một tiếng đôi” truyền đến... Lúc này hồn vía của Vân Quản Ninh mới quay trở lại, nàng nhìn nữ nhân mà mình đụng phải ở trước mặt.

Mấy cung nữ cuống quýt hết cả lên, nhanh chóng dìu nàng ta dậy.

“Tiểu chủ, tiểu chủ người không sao chứ?”

Tiểu chủ?

Vân Quán Ninh nhìn nữ nhân đang ngã dưới đất, nghĩ thầm thì ra đây là một trong số những bà vợ của Mặc Tông Nhiên.

Từ xưa đến nay để vương nào cũng có tam cung lục viện, Mặc Tông Nhiên cũng không ngoại lệ.

Hậu cung của ông ba ngàn giai lệ, phi tần nhiều không kể xiết.

Ông từng tự mình nói cho Vân Quán Ninh biết là ông ấy không biết trong hậu cung rốt cuộc là nuôi bao nhiêu vị phi tần. Không nhớ được đầy đủ có bao nhiêu người, cũng không nhớ được tướng mạo và tên của các nàng, chứ đừng nói đến chuyện sủng hạnh toàn bộ.

Nếu ai cũng được sủng hạnh một lần thì sợ là ông ấy sẽ bị ép khổ.

Được xưng là tiểu chủ ở hậu cung... Thường đều là phi tần dưới tần vị.

Đến cả có gặp Vân Quán Ninh thì các nàng cũng nên chủ động thỉnh an nàng trước mới phải.

Vân Quán Ninh không nhận ra vị"Tiểu chủ" này, nên không nói gì cả, chỉ đứng tại chỗ đợi nàng ta thỉnh an nàng rồi nàng mới đáp lại.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 306


Ga bốn cẳng

Advertisement

Ai ngờ vị"Tiểu chủ" còn chưa thỉnh an, sau khi cung nữ ba chân bố I nàng ta đứng dậy xong thì không nói hai lời mà lập tức nhấc tay lên định đánh vào mặt Vân Quản Ninh.

"Đồ không có mắt! Bồn tiểu chủ là người mà người có thể đụng vào sao?"

Advertisement

Cái bạt tai này còn chưa rơi xuống mặt Vân Quán Ninh thì tay của Tôn Đáp ứng đã bị nàng nắm lấy.

"Ngươi đang nói chuyện với ta?”

Vân Quán Ninh nhíu mày nhìn nàng ta: “Bổn Vương Phi không nhận tiểu chủ ngươi là ai, muốn cùng Bản Vương Phi nói chuyện thì phải tự giới thiệu trước!"

Nghe nàng tự xưng là “Bản Vương Phi” xong...

Ánh mắt của Tôn Đáp ứng lóe lên một cái.

Nhưng lại nhớ tới việc bây giờ mình là người hoàng thượng sủng ái thì nàng ta lập tức lấy lại sự tự tin, nàng ta thẳng lưng lên định rút tay về. Nhưng dùng sức giãy dụa mấy lần mà ngược lại Vân Quán Ninh lại càng nắm chặt hơn.

Tôn Đáp ứng đau đến mức phải cắn răng: "Ngươi, ngươi buông ta ra!"

"Là cái thá gì mà dám đụng vào ta?"

Vân Quán Ninh buông tay rồi dùng sức đẩy, Tôn Đáp ứng lại bị đẩy ngã trên mặt đất một lần nữa!

Vừa nãy chỉ bị đụng ngã ngồi trên mặt đất, còn lần này đúng là nàng động cước rất có uy, cả người nàng ta đều ngã vào bên trong bụi hoa.

"Tiểu chủ..."

Mấy cung nữ hét lên một tiếng, nhao nhao xông vào bụi hoa đỡ Tôn Đáp ứng lên.

Trên đầu Tôn Đáp ứng tràn đầy lá cây và vụn cỏ, trên váy cũng dính bùn.

Tóc tại lộn xộn, sắc mặt chật vật...

"Ngươi, ngươi to gan lắm! Ngươi có biết ta là ai không?”

Nàng không kịp chỉnh lại dung nhan, nhìn kẻ cầm đầu Vân Quán Ninh nói một cách hung hăng: "Ngươi dám làm như vậy với ta, ta sẽ nói cho Hoàng Thượng biết để người chặt đầu ngươi!"

Ánh mắt Vân Quán Ninh trở nên lạnh lẽo.

Xem ra vị này chính là tân sủng của Mặc Tông Nhiên, Tôn Đáp ứng!

A, hôm nay đúng là oan gia ngõ hẹp!

Mặc Tông Nhiên thỉnh thoảng uy h**p muốn chặt đầu nàng thì cũng được, Tôn Đáp ứng này là cái thá gì chứ?

"Hóa ra người chính là Tôn Đáp ứng?"

"Nếu người biết rồi thì lập tức quỳ xuống nói xin lỗi cho ta! Nói không chừng bổn tiểu chủ còn có thể tha cho ngươi một mạng."

Ngực Tôn Đáp ứng phập phồng rất kịch liệt, trong mắt nàng ta lóe lên vẻ đắc ý.

Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của nàng ta, Vân Quán Ninh cười lạnh trong lòng, đi gần về phía nàng ta một bước: "Thật sao? Vậy ngươi có biết ta là ai không?"

Lúc này, mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cẩn thận từng li từng tí ghé vào tai nàng ta thấp giọng nói thầm mấy câu.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 307


"Tiểu chủ, vị này là Minh Vương Phi, người không thể trêu vào."

Advertisement

"Minh Vương Phi?"

Advertisement

Ánh mắt của Tôn Đáp ứng đầy hoài nghi.

Cũng là không thể trách nàng ta không biết Vân Quán Ninh.

Vân Quán Ninh rất ít khi và trong hậu cung, tiến cung thì hoặc là trực tiếp đi Ngự Thư Phòng, hoặc là đi Vĩnh Thọ Cung, cũng ít khi đến Khôn Ninh Cung.

Mà vị Tôn Đáp ứng này tháng trước mới được đưa vào trong cung.

Cho nên không nhận ra Vân Quán Ninh cũng không phải là chuyện kì lạ.

"Minh Vương Phi thì sao chứ?"

Nàng ta tỏ vẻ khinh thường: "Bồn tiểu chủ là nữ nhân của hoàng thượng, người gặp bồn tiểu thư còn nên gọi ta một tiếng Tôn nương nương mới đúng."

Nghe xong câu này Vân Quán Ninh rất vui vẻ!

Mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cũng giật mình nhìn nàng ta...

Đầu óc của Tôn Đáp ứng không phải là có bệnh đấy chứ?

Dám ở trước mặt Minh Vương Phi bảo nàng gọi mình là Tôn Nương Nương?

Đợi lát nữa sợ là ngay cả mình chết như thế nào nàng ta cũng không biết!

Thấy không ngăn cản được vị "Tôn Nương Nương" này đi tìm đường chết, mấy cung nữ đồng loạt lui về sau một bước. Bảo trì khoảng cách an toàn với nàng ta, sợ bị chuốc họa vào thân.

Vân Quán Ninh không những không giận mà còn cười.

Nàng đột nhiên đưa tay ra nắm lấy hai bên má của Tôn Đáp ứng: "Tôn Nương Nương?"

"Ai cho người tự tin mà người lại dám nói như vậy? Nếu bổn Vương Phi nếu là không hô thì người định làm sao?"

Miệng Tôn Đáp ứng bị ép thành hình chữ “o”, đau đến mức nàng ta phải chau mày, không nói được từ nào cả!

"Hôm nay đúng là trùng hợp, thế mà người lại rơi vào tay bổn Vương Phi."

Vân Quán Ninh cười lạnh: "Nếu không ta cũng sẽ đi tìm người. Nhưng bây giờ thì tiện cho ta rồi! Ngươi mau đi theo ta, bổn Vương Phi có chuyện tốt muốn hỏi ngươi!"

Dứt lời, nàng dùng sức kéo một cái.

Chính xác là trực tiếp bóp mặt Tôn Đáp ứng, kéo nàng ta vào chỗ sâu trong ngự hoa viên
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 308


Bên phía tay phải Vân Quán Ninh là một rừng mận.

Vào mùa này cây mận cũng không mọc dày lắm, lúc mà trăm hoa đua nở thì so với những loài cây xanh um tùm khác, rừng mận này giống như là trụi lủi.

Advertisement

Mặt Tôn Đáp ứng đã đau điếng đến mức chết lặng.

Sau khi bị Vân Quán Ninh kéo đến rừng mận thì nàng ta trực tiếp bị đẩy ngã dưới đất.

Advertisement

"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Có lẽ là thần sắc lạnh lùng của Vân Quán Ninh và nàng nói động thủ liền động thủ quá mạnh mẽ nên đã dọa Tôn Đáp ứng.

Chỉ một lúc sau là nàng ta không dám lộn xộn nữa.

Đôi mắt nàng ta hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Quán Ninh, thân thể không ngừng lùi về phía sau: "Nếu Hoàng Thượng mà biết người làm vậy với ta, thì người nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!".

"Vừa hay là khi nãy Bổn Vương Phi vừa đến Ngự Thư Phòng một chuyến, nhưng không thể gặp mặt phụ hoàng."

Vân Quán Ninh thấy nàng ta muốn chạy trốn nhưng không ngăn cản.

Nàng bẻ bẻ ngón tay, phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt": "Không chừng ta chặt một cánh tay, hoặc là đánh gãy chân của ngươi..."

"Thì sẽ có thể làm phụ hoàng chú ý."

Những lời “kinh thế hãi tục” này của nàng thành công hù dọa Tôn Đáp ứng!

"Ngươi, ngươi..."

Nàng ta cứ như là gặp quỷ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Vân Quán Ninh.

"Nếu mà người thiếu tay thiếu chân, thì có lẽ phụ hoàng sẽ càng thêm yêu thương ngươi?"

Vân Quán Ninh nhíu mày cười khẽ.

Lúc này mấy cung nữ đi theo Tôn Đáp Ứng kia cũng muốn vào trong, nhưng lại sợ chọc giận Minh Vương Phi.

Muốn đi tố cáo với Hoàng Thượng nhưng bọn họ lại sợ chọc giận Minh Vương Phi hơn.

Bọn họ không cứu được tôn đáp ứng, lại không dám đi tố cáo.

Chần chừ một lúc nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng.

Giọng của Vân Quán Ninh lại truyền tới từ trong rừng mai: "Mấy người các ngươi! Mau đi Ngự Thư Phòng tố cáo với phụ hoàng đi, cứ nói là tiểu chủ của các ngươi bị bổn Vương Phi đánh gãy chân rồi."

Tôn Đáp ứng: "..."

Mấy cung nữ: "..."

Nếu là bình thường thì ai cũng sẽ sợ Hoàng Thượng biết chuyện này cơ mà?

Vị này Minh Vương Phi ngược còn để bọn họ đi mật báo, còn dạy bọn họ đi tố cáo thì nên nói cái gì là sao?

Quả nhiên những người có chỗ dựa thì không sợ hãi gì hết.

Minh Vương Phi rất được Hoàng Thượng yêu thương, cho nên mới dám không kiêng nể gì như thế... Hôm nay chủ tử nhà bọn họ trêu chọc Minh Vương Phi, sợ là chỉ có một con đường chết!

Tôn Đáp ứng không ngờ là Vân Quán Ninh lại ngông cuồng như thế!

Nàng ta hoảng sợ nhìn Vân Quán Ninh: "Ngươi, ngươi không thể đánh gãy chân ta!"

"Sao lại không thể?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 309


Vân Quán Ninh hỏi lại: "Ngươi đi ra ngoài luôn mang theo cả đám cung nhân, đâu cần người phải tự mình đi lại, cứ dùng hiệu khiêng lên là được."

"Nhìn cách ăn mặc trang điểm của ngươi, không phải dáng vẻ của một đáp ứng nên có đúng chứ?"

Advertisement

“Không phải người ở lại vào việc được phụ hoàng sủng ái hay sao? Ta đánh gãy chân người rồi thì phụ hoàng mới có thể càng thêm yêu thương ngươi.”

Nghe những lời này thì xem ra hôm nay Vân Quán Ninh thật sự muốn đánh gãy chân của nàng ta.

Advertisement

Chuyện này không thể thương lượng được.

Khi thấy Vân Quán Ninh cúi người, nhặt một cây gậy từ dưới đất lên thì Tôn Đáp ứng mới biết sợ.

Nàng ta run rẩy nói: "Minh Vương Phi, người, người hãy bỏ qua cho ta! Ta biết sai rồi, sau này ta không dám tiếp tục làm càn ở trước mặt vương phi nữa, xin vương phi bỏ qua cho ta."

"Bỏ qua cho ngươi? Không phải vừa rồi người còn nói khoác mà không biết ngượng ở trước mặt ta sao, bảo ta phải gọi người một tiếng Tôn nương nương?"

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ta: "Sao vậy? Tôn nương nương sợ rồi sao?"

"Ngươi thử nói xem, ta nên đánh gãy chân trái của người hay là đánh gãy đùi phải của ngươi?"

Không nói đến những cái khác thì dáng dấp của vị này Tôn Đáp ứng này đúng là không tồi.

Dáng người trước sau lồi lõm, hai chân vừa nhỏ vừa dài...

Quả là một mỹ nhân hiếm thấy!

Nàng ta trẻ tuổi, so Triệu Hoàng Hậu hay Đức Phi mà nói thì nàng ta vẫn đang ở tuổi xuân xanh đầy sức sống. Đối với nam nhân thì nữ nhân như thế này đúng là cực phẩm nhân gian.

Cũng chẳng trách sao Mặc Tông Nhiên lại sủng nàng ta.

Vân Quán Ninh ôm cây gậy như đang có điều suy nghĩ: "Phụ hoàng thích chơi chân trái hay là đùi phải của người hơn?"

Cặp chân này nàng nhìn cũng thấy thèm thuồng.

"Nếu ông ấy thích chơi chân trái, thì ta sẽ đánh đùi phải của người, để lại cho ngươi một con đường sống không khéo sau này bị thất sủng."

Nàng thấp giọng cười: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Nhìn đi, nàng "khéo hiểu lòng người" biết bao!

Những lời này rơi vào tai Tôn Đáp Ứng, khuôn mặt nhỏ nhắn kia lập tức cứng đờ.

Mấy lời này thật là quá lưu manh.

Nàng định giả vờ nghe không rõ thì lại nghe Vân Quán Ninh nói: “Nếu ngươi không chọn thì ta sẽ đánh gãy cả hai luôn! Để ngươi khỏi gây sóng gió, ỷ thế h**p người ở hậu cung."

Nghe vậy, Tôn Đáp Ứng sợ rồi.

"Minh Vương Phi, vạn người hãy bỏ qua cho ta! Ta biết sai rồi!"

Nàng ta cho rằng được Mặc Tông Nhiên cưng chiều rồi thì sẽ có thể không cần để một kẻ nào vào trong mắt.

Nào biết hôm nay lại gặp phải một người hung ác như Vân Quán Ninh!

Vốn dĩ Vân Quán Ninh không phải là người nghiêm nghị, tâm địa ác độc, nhưng vì Mặc Phi Phi, nàng muốn xử tiện nhân Tôn Đáp ứng không biết trời cao đất rộng này!

"Ngươi không chọn có nghĩa là không muốn đôi chân này nữa đúng không?"

Vân Quán Ninh nhíu mày, chậm rãi giơ cây gậy trong tay lên.

Đúng lúc này từ bên ngoài rừng mận truyền đến một giọng nói: "Minh Vương Phi! Xin hãy hạ tình lưu tình."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 310


Người đến là Lương tiểu công công của Ngự Thư Phòng.

Hắn ta thở hồng hộc, có thể thấy là hắn ta đã vội vàng chạy đến đây.

Advertisement

Khi vào trong rừng mận trên mặt vẫn còn mồ hôi.

"Minh Vương Phi, xin người hãy thủ hạ lưu tình!"

Lương tiểu công công nhìn Tôn Đáp Ứng đang chật vật không chịu nổi một chút, rồi vội vàng nói với Vân Quán Ninh: "Minh Vương Phi, Hoàng Thượng bảo nô tài mời người đi qua bên đó!"

Advertisement

Ban nãy sau khi Vân Quán Ninh hạ lệnh, mấy cung nữ kia lập tức luống cuống tay chân chạy đến Ngự Thư Phòng tố cáo.

Cho nên, Mặc Tông Nhiên mới sai Lương tiểu công công chạy đến đây.

Cũng may là Vân Quán Ninh chưa có động thủ.

Mấy cung nữ cùng nhau tiến lên vội vàng đỡ Tôn Đáp Ứng dậy.

Hôm nay quả nhiên nàng ta đã bị dọa sợ, nước mắt trên mặt còn chưa khô...Vân Quán Ninh nhìn Lương tiểu công công một chút, sau đó hừ lạnh một tiếng: “Bổn Vương Phi không đi!”

Khi nãy nàng trông mong được gặp Mặc Tông Nhiên, nhưng đến cả cửa Ngự Thư Phòng nàng cũng không được bước vào.

Bây giờ lại muốn mời nàng đến, nàng còn lâu mới đi!

Nhìn Vân Quán Ninh kiêu ngạo như vậy, sắc mặt Tôn Đáp Ứng trở nên cổ quái.

Vị Minh Vương Phi, cuối cùng có lai lịch gì?

Trên dưới hoàng cung, còn không có ai dám làm như thế với Hoàng Thượng?

Lương tiểu công công ngược lại đã tập mãi thành thói quen, chỉ vuốt mồ hôi trên mặt, khó xử nói: "Minh Vương Phi, ngài đừng làm khó xử người truyền lời là nô tài!"

"Đây không phải là ta làm khó ngươi, là phụ hoàng làm khó người mà, ngươi tìm phụ hoàng mà nói lý lẽ."

"Nô tài nào dám."

Lương tiểu công công cười theo.

Vừa rồi mu bàn tay của Tôn Đáp Ứng bị cành mận làm rách da, nàng ta đang trốn ở sau lưng cung nữ, nhẹ nhàng hít vào một ngụm khí lạnh.

Vân Quán Ninh giương mắt nhìn lại.

Đối mặt với ánh mắt đùa cợt của nàng, cơ thể Tôn Đáp Ứng cứng đờ lại, vội vàng cúi đầu.

"Tôn Đáp ứng."

Vân Quán Ninh cười khẽ: "Ta cảm thấy mọi người là Tôn Đáp ứng không quen miệng chút nào cả."

"Hôm nay người được đỡ ba lần, hay là sau này Bổn Vương Phi gọi người một tiếng Tôn Tam Phù (đỡ)?"

Tôn Tam Phù: “...”

Dám đặt tên hiệu cho nữ nhân của Hoàng đế, vị Minh Vương Phi này quả nhiên bá đạo.

Thấy Tôn Tam Phù không lên tiếng, Vân Quán Ninh nhíu mày: "Thế nào, ngươi không thích cái tên này hả? Hay vẫn muốn để Bổn Vương Phi gọi ngươi một tiếng Tôn nương nương?"

Tôn Tam Phì cười ngượng ngùng: "Ta, ta rất thích cái tên này, đa tạ Minh Vương Phi ban tên."

Khi nãy còn ra vẻ ta đây lắm, nhưng bây giờ vị Tôn Đáp ứng này không dám tiếp tục ngông cuồng trước mặt Vân Quán Ninh nữa.

Lương tiểu công công cười một tiếng.

Vị Tôn Đáp ứng này tự mình tìm họa.

Ai chẳng biết là Hoàng Thượng còn chẳng thể làm gì Minh Vương Phi, thế mà nàng ta còn dám trêu chọc vị này.

"Ngươi cười cái gì?"

Vân Quán Ninh nói một câu dọa cho Lương tiểu công công phải thu lại nụ cười ngay lập tức: "Minh Vương Phi, nô tài xin người, xin người hãy đến Ngự Thư Phòng một chuyến đi ạ."

Vân Quán Ninh chắp tay sau lưng đi ra ngoài: "Không đi!"

Đi vài bước nàng lại đột nhiên quay đầu lại: "Trừ khi..."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 311


“Để ca ca của vị Tôn Đáp ứng này tiến cung cho bổn Vương phi nhìn một

Advertisement

chút.”

Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp ứng cười như không cười nói.

Advertisement

Nghe xong Tôn Đáp ứng trợn tròn cả mắt lên.

Đang yên đang lành sao Vân Quán Ninh lại muốn gặp ca ca của nàng ta?

Đầu Tôn Đáp ứng nhảy số cũng khá nhanh, nàng ta nghĩ thầm, từ trước đến nay nàng ta chưa hề đắc tội vị Minh Vương Phi này, chỉ vì hôm nay nàng đụng phải nàng ta thì không nên đối xử ngoan độc với nàng ta mới phải.

Nhưng hôm nay nàng ta lại bị gây khó dễ đủ đường.

Minh Vương phi là tẩu tử của Cửu công chúa mà nàng ta lại xúi giục bên tai Hoàng thượng để ông ấy gả Cửu công chúa cho ca ca...

Chẳng lẽ Minh Vương phi đang xả giận thay cho Cửu công chúa?

“Tôn Tam Phù, người nghĩ sao?”

Vân Quán Ninh nhíu mày.

Vừa nghe đến cái tên này Tôn Đáp ứng đã cảm thấy đau đầu gối.

Vừa nãy sau khi bị quang ba lần đầu gối nàng ta đã rách da hết rồi.

"Minh Vương Phi.."

Nàng ta vốn muốn Vân Quán Ninh thay cái xưng hô, không muốn bị gọi là "Tôn Tam Phù", nhưng nhìn cái nhíu mày kia của nàng là biết chuyện này sẽ không có khả năng.

Vị Minh Vương Phi này rõ ràng muốn làm nàng ta xấu mặt.

Nàng ta hít thở sâu một hơi: "Minh Vương Phi, không biết ta có lỗi với người khi nào?"

Tôn Đáp ứng hỏi cẩn thận từng li từng tí.

"Ngươi chẳng có lỗi gì với ta."

Vân Quán Ninh đáp một cách dứt khoát.

"Vậy tại sao người lại cứ gây khó dễ đủ đường cho ta?"

Tôn Đáp Ứng cắn răng nói: "Nếu ta nhớ không làm thì hôm nay là lần đầu chúng ta gặp mặt. Chi bằng hãy quên cái chuyện không hay trước đó đi, chúng ta..."

"Nhưng mà người có lỗi với người ta quan tâm."

Vân Quán Ninh mất kiên nhẫn cắt lời, không cho nàng ta cơ hội để nói hết câu.

Tôn Đáp ứng không có lỗi với nàng, nhưng lại đắc tội với tiểu cô Mặc Phi Phi.

Đắc tội Mặc Phi Phi là một chuyện.

Nhưng mà dám không biết trời cao đất rộng, dám xúi giục Mặc Tông Nhiên gả Mặc Phi Phi cho ca ca của nàng ta, Tôn Đại Cường...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 312


Chuyện này Vân Quán Ninh không thể để yên được.

Advertisement

Tôn Đáp Ứng: "...".

Nàng ta biết mình không thể nói dối về chuyện của Mặc Phi Phi nữa.

Advertisement

Vân Quán Ninh quay đầu nhìn về phía Lương tiểu công công: "Lương tiểu công công, làm phiền người lập tức xuất cung một chuyến, đưa ca ca của Tôn Đáp Ứng đến Ngự Thư Phòng"

"Chuyện này, Vương Phi, chuyện này không tốt lắm đâu. Hay là báo trước với Hoàng Thượng một tiếng?"

Lương tiểu công công tỏ vẻ khó xử.

Ngự Thư Phòng là nơi nào chứ?

Làm gì có chuyện muốn gọi ai đến Ngự Thư Phòng thì gọi?

"Không cần, ngươi cứ đi mời đi. Phía phụ hoàng đã có ta lo."

"Bản lĩnh" của Minh Vương Phi Lương tiểu công công cũng biết rồi.

Thế là hắn ta đành cung kính đồng ý rồi quay người xuất cung.

Lương tiểu công công đi rồi, Tôn Đáp Ứng lại càng là không dám trêu chọc Vân Quán Ninh. Nàng ta lo sợ bất an nhìn Vân Quán Ninh, mang theo tiếng khóc nức nở: "Minh Vương Phi, ta có thể đi rồi chứ?"

Lúc này nàng ta mới nhớ tới những lời lúc trước Triệu Hoàng Hậu đã nói với mình...

Vị Minh Vương Phi này quả nhiên là một kẻ hung hăng!

"Đường ở ngay dưới chân, ngươi cứ tùy ý."

Vân Quán Ninh hất cằm lên.

Nhưng Tôn Đáp Ứng vẫn đứng tại chỗ, một lúc lâu sau cũng không động đậy.

Vân Quán Ninh nhíu mày: "Sao ngươi không đi? Còn muốn ta đến công người hay sao?"

"Không, không phải."

Tôn Đáp Ứng lúng túng giải thích: "Ta bị ném mấy lần, rách hết đầu gối nên đau quá. Mà chân ta lại còn hơi tê, cho nên, cho nên không đi được..."

Vân Quán Ninh cười nhạo: "Ngươi đúng là liễu yếu đào tơ."

"Còn không tranh thủ thời gian mang tiểu chủ nhà các ngươi đi?".

Ánh mắt sắc bén của nàng nhìn về phía mấy người cung nữ.

Các cung nữ vội vàng nói vâng, trực tiếp khiêng Tôn Đáp Ứng lên, luống cuống tay chân rời đi.

Lúc này Vân Quán Ninh mới chắp hai tay ở sau lưng rồi đi về phía Ngự Thư Phòng.

Lần này của Ngự Thư Phòng đã mở, Tô Binh Thiện đang đứng ở ngoài cửa chờ đợi.

Rất rõ ràng là ông ta đang chờ nàng.

Thấy nàng đi lại gần, Tô Bỉnh Thiện vội vàng nghênh đón, bất đắc dĩ nói: "Tiểu tổ tông của ta à! Lần này người lại, lại gây rắc rối lớn rồi."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 313


"Ta làm sao cơ?"

Vân Quán Ninh bày ra vẻ mặt vô tội.

Advertisement

"Người mau vào đi, Hoàng Thượng đã chờ một lúc rồi đó ạ."

Tô Bỉnh Thiện lắc đầu, thở dài một hơi.

Advertisement

Vân Quán Ninh không thèm để ý chút nào mà cứ thế tiến Ngự Thư Phòng.

Có lẽ nàng là người đầu tiên dám để Hoàng Thượng phải chờ.

"Phụ hoàng, con dâu đến đây thỉnh tội với người."

Thấy Mặc Tông Nhiên ngồi tại sau án thư, Vân Quán Ninh ngoan ngoãn nhận lỗi: "Vừa nãy ở ngự hoa viên, con dâu đã đùa với tần sủng Tôn Tam Tôn Đáp ứng của ngài một chút."

"Mong phụ hoàng đại nhân không chấp tiểu nhân, sẽ không chấp nhặt với con dâu."

Mặc Tông Nhiên ngẩng đầu nhìn nàng một cái: "Lần này nhận lỗi nhanh đấy."

Nha đầu này hắn còn chưa thể hiểu rõ.

Mỗi lần đều ngoan ngoãn nhận sai nhưng lại kiên quyết không thay đổi!

"Tôn Tam cái gì cơ?"Mặc Tông Nhiên hiếu kì.

"Tôn Tam Phù."

Vân Quán Ninh thật thà nói.

"Phụt."

Mặc Tông Nhiên vẫn chưa cười thành tiếng, còn Tô Bình Thiện đang đứng ở một bên thì đã không nhịn được mà phải phì cười: "Minh Vương Phi, cái tên người đặt quả thật rất thú vị."

"Vì sao lại làm như thế?" Mặc Tông Nhiên hỏi.

"Bởi vì hôm nay nàng ngã ba lần ở trước mặt con, rồi được cung nữ đỡ dậy ba lần..."

Vân Quán Ninh sờ sờ mũi: "Cho nên mới gọi là Tôn Tam Phù."

Mặc Tông Nhiên: "... Ngươi cũng giỏi đặt tên đấy."

"Đa tạ phụ hoàng tán dương!"

Vân Quán Ninh mặt dày vô sỉ mà cười.

Ông đang khen nàng sao?

Hiếm khi Mặc Tông Nhiên không làm khó nàng, ông chỉ hỏi: "Nói đi, hôm nay ngươi cứ nhất quyết đòi gặp trẫm, xảy ra chuyện gì rồi?"

Vân Quán Ninh nhìn lướt qua người Tô Bỉnh Thiện, quay đầu lại nói: "Phụ hoàng, con mượn Lương Tiểu Công công một chút. Phụ hoàng độ lượng nhất, hẳn là sẽ không trách cứ con dâu đứng không ạ?"

Mặc Tông Nhiên buồn cười nhìn nàng: “Theo như người nói thì.”

"Nếu mà trẫm so đo với người thì chẳng phải là trẫm không rộng lượng hay sao?"

"Con dâu không dám."

“Ngươi sai tiểu Lương tử đi làm gì rồi?"

"Rất nhanh phụ hoàng sẽ biết."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 314


Lương tiểu công công cũng trở về khá nhanh.

Advertisement

Chỉ là hắn ta dám nghe lệnh Vân Quán Ninh phái đi đưa Tôn Đại Cường vào trong cung. Nhưng hắn ta lại không dám đưa người vào Ngự Thư Phòng mà chưa có sự đồng ý của Mặc Tông Nhiên.

Advertisement

Hắn ta để Tôn Đại Cường ở bên ngoài chờ lấy còn mình thì vào trong bẩm báo.

Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Vân Quán Ninh vượt lên trước một bước đi ra ngoài.

"Lương tiểu công công, ngươi chờ một chút rồi hẵng đi vào, ta có mấy câu muốn hỏi hắn ta một chút."

"Vâng, Minh Vương Phi."

Lương tiểu công công không biết Vân Quán Ninh muốn làm gì, nhưng vẫn nghe lời đứng ở một bên.

Vị Tôn Đại Cường này có dáng dấp giống Tôn Đáp ứng đến mấy phần.

Nếu không biết bản tính của hắn thì có khi nàng còn tưởng hắn là một công tử thanh khiết đấy. Nhưng mà bên ngoài trong trắng, bên trong thực chất là xấu xa không nhìn thấu được.

Vân Quán Ninh dò xét hắn ta, Tôn Đại Cường cũng đang lén lút quan sát nàng.

Trong lòng hắn ta đang nghĩ: Thì ra người này là một vương phi? Nhìn cái tướng mạo, cái tư thái này đi... Khá lắm nếu mà ở trong thanh lâu thì đây chắc chắn là một hoa khôi đầu bảng.

Hôm nay hắn ta thật sự được tăng thể diện rồi

Chẳng những được tiến vào Tử Cấm thành mà hắn còn được gặp Minh Vương Phi?

Sau khi xuất cung hắn ta có cái để khoe khoang với đám bạn xấu rồi.

Tôn Đại Cường nhìn khuôn mặt mỉm cười của Vân Quán Ninh, hắn cứ tưởng rằng nguyên nhân là do muội muội mình.

Dù sao thì bây giờ Tôn Đáp Ứng cũng đang được sủng ái, trước đó vài ngày nàng ta còn phải người truyền lại cho hắn, nói muốn thuyết phục Hoàng Thượng gả Cửu công chúa cho hắn ta...

Hắn tưởng Vân Quán Ninh tươi cười với hắn là bởi nàng đang nể mặt Tôn Đáp ứng nên mới để ý đến hắn.

Thế nên ánh mắt Tôn Đại Cường nhìn về nàng càng thêm không kiêng nể gì cả.

Ai ngờ đúng lúc này Vân Quán Ninh lại đột nhiên trở mặt.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 315


Chỉ thấy nàng thay đổi sắc mắt, đưa tay ra dùng sức cho Tôn Đại Cường một cái bạt tai!

Vân Quán Ninh tức giận nói: "Làm càn! Dám bất kính với bổn Vương Phi à! Người lại đây, kéo hắn xuống rồi móc hai con mắt của hắn cho chó ăn!"

Advertisement

Một bạt tai này đánh cũng không nhẹ, Tôn Đại Cường lập tức bị đánh cho ngu người.

Rốt cuộc thì vị này Minh Vương Phi có ý gì?

Advertisement

Không phải khi nãy nàng còn mỉm cười với hắn ta sao?

Sao lại lật mặt cho hắn ta ăn tát thế này, còn muốn kéo hẳn xuống dưới móc mắt cho chó ăn là sao?

Mặt Tôn Đại Cường đau rát, hắn ta vội vàng che mặt quỳ xuống: "Minh Vương Phi tha mạng. Tiểu dân nào dám bất kính với người, xin Minh Vương Phi minh xét!"

Bỗng nhiên xảy ra chuyện làm Lương Tiểu Công có hơi sửng sốt.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì?"

Ánh mắt sắc bén của Vân Quán Ninh bắn tới: "Các người coi thường lời nói của bổn Vương Phi sao?"

Tuy Tôn Đại Cường chỉ là một điều dân nhưng muội muội của hắn ta là Tôn Đáp Ứng, cũng chính là người đang được Hoàng Thượng sủng ái...

Đột nhiên lại móc mắt của Tôn Đại Cường ra thì cũng không được hay lắm đúng chứ?

"Minh Vương Phi, hay là, hay là ta bẩm báo cho Hoàng Thượng một tiếng cái đã?"

Lương Tiểu Công công rất khó xử, nhìn sắc mặt hắn ta giống như sắp khóc đến nơi rồi.

Đúng lúc này chỉ nghe thấy trong điện truyền đến tiếng Mặc Tông Nhiên: "Cứ theo lời Quán Ninh mà làm."

Thì ra động tĩnh bên ngoài hắn đều biết hết.

Lúc này Lương Tiểu Công công mới thở dài một hơi, vội vàng gọi Ngự Lâm Quân cách đó không xa: "Kéo điệu dân này xuống rồi móc mắt hắn ta cho chó ăn!"

Ngự Lâm Quân chạy đến: "Minh Vương Phi, móc một con mắt hay móc cả đối vậy ạ?"

Nói móc mắt là móc mắt, Tôn Đại Cường bị dọa sự thật rồi.

Vừa nãy còn tưởng rằng Vân Quản Ninh đang cho hắn ta thể diện, nhưng thì ra khuôn mặt tươi cười của nàng là bởi vì nàng sắp muốn móc mắt hắn ta.

Quả nhiên Tử Cấm thành không phải nơi mà ai cũng có thể ở được.

Bây giờ Tôn Đại Cường không có tâm tư đầu mà khoe khoang sau khi xuất cung nữa, hắn ta chỉ mong được trốn khỏi đây.

Hắn ta ngồi bên trên mặt đất, giọng run rẩy cầu xin tha thứ: "Xin Vương Phi tha mạng, xin Vương Phi tha mạng!"

Vân Quán Ninh lạnh lùng răn dạy: "Các ngươi ăn gì mà hỏi thể? Ban nãy đôi mắt của hắn ta bất kính với bổn Vương Phi, chẳng lẽ còn có thể để một con mắt của hắn ta nhìn chằm chằm bổn Vương Phi hay sao?!"

Ngự Lâm Quân lập tức vội vàng đưa Tôn Đại Cường xuống.

Không cần Văn Quán Ninh sai bảo thì họ cũng biết nên móc cả hai con mắt.

"Ngươi trêu ai không trêu sao lại chọc phải Minh Vương Phi thể này? Hôm nay người phải tự cầu phúc đi!"

Nghe thấy giọng thì thầm của Ngự Lâm Quân, Tôn Đại Cường tức thì bị dọa đến mức run hết cả chân.

Trong nháy mắt hắn ta đã bị ném ở dưới chân Vân Quán Ninh.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 316


Lần này quả nhiên trong mắt của hắn ta đã trống không. Khuôn mặt tràn ngập máu tươi, sau khi mất đi hai con mắt hốc mắt nhìn trống trơn trông khá là quái dị.

Tôn Đại Cường đau đến chết lặng, hắn ta muốn kêu khóc nhưng cũng chẳng ra tiếng.

Advertisement

Giọng nói phát ra khàn khàn rất khó nghe.

Khóc lóc hay cầu xin tha thứ đều không được vì cuống họng hắn ta đã sưng lên.

Lúc nãy khi bị móc mắt Tôn Đại Cường kêu la như là heo bị cắt tiết.

Advertisement

Vân Quán Ninh đạp đạp vào người hắn ta: "Chưa chết chứ?"

Hắn lẩm bẩm một tiếng, thân thể bỗng nhiên nhúc nhích.

Tôn Đại Cường không thể ngờ rằng vị Vương phi người tựa thiên tiên này vừa mở miệng ra là chém chém giết giết, móc mắt người cho chó ăn...

Cái sự tương phản thật đáng sợ!

Hắn ta còn chưa gặp nàng bao giờ chứ đừng nói đến chuyện có quan hệ gì với nàng.

Nếu không có mâu thuẫn gì thì tại sao nàng lại ra tay độc ác với hắn ta như thế?

Mất đi trong mắt Tôn Đại Cường không nhìn thấy gì, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm lo

âu.

"Ngươi rất sợ hãi?"

Thấy thân thể hắn ta run rẩy, Vân Quản Ninh cười lạnh: "Hôm nay chẳng thể trách bổn Vương Phi, có trách thì hãy trách muội muội tốt Tôn Đáp ứng của ngươi."

Thân thể Tôn Đại Cường cứng đờ.

Muội muội đã chọc vào vị Minh Vương Phi này?

Hôm nay hắn ta phải chịu tội thay muội muội?

“Ném hắn ra khỏi cung đi."

Vân Quán Ninh ghét bỏ nhìn Tôn Đại cường ta đang sợ hãi run rẩy giống như một bãi bùn nhão mà ngã trên mặt đất, rồi phân phó cho Ngự Lâm Quân.

Tôn Đại Cường cứ như thế bị mang đi.

Hắn đột nhiên tiến cung, rồi cũng đột nhiên xuất cung.

Thắng người mà đến, nằm ngang mà ra.

Lúc đến dương dương tự đắc, lúc về bụi bám đầy người.

Khi tin tức này truyền đến tai Tôn Đáp Ứng, nàng ta điên cuồng chạy tới Ngự Thư Phòng giống như một kẻ điên...

Vân Quán Ninh đồ tiện nhân!

Tra tấn nàng ta sao cũng được, nhưng tại sao lại phải ra tay độc ác với ca ca của nàng ta như thế.

Lúc này tại Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh và Mặc Tông Nhiên đang ngồi đối diện nhau, cùng thưởng thức trà.

Mặt nàng nhìn rất thong dong tự tại, hoàn toàn không nhìn ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn lúc trước.

"Trà của Phụ hoàng đúng là rất ngon! Con dâu phải mặt dạn mày dày xin lấy một ít, con để đó tự mình uống hoặc mang đi tặng cho người khác thì đều rất tuyệt vời."

"Ngươi còn dám mở miệng nói những lời này"

Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Dám lấy trà của trẫm mang đi tặng người ta?"

To gan lắm!

Tuy nói thế nhưng ông vẫn phân phó Tố Bính Thiện để chuẩn bị một chút, chờ Vân Quán Ninh xuất cung cho nàng mang về.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 317


"Trà cũng uống rồi, hiện tại người nên nói cho trẫm nghe có chuyện gì xảy ra rồi chứ?"

Mặc Tông Nhiên đặt chén trà xuống, nhìn nàng với ý tứ sâu xa: "Ngươi đừng tưởng rằng trẫm già rồi nên hồ đồ. Người mang Tôn Đại Cường đến trước Ngự Thư Phòng của trẫm để trừng phạt."

Advertisement

"Rõ ràng là người muốn giết gà dọa khỉ! Ngươi muốn dọa con khỉ nào?"

Vân Quán Ninh đúng là người đầu tiên dám đánh người ở trước cửa Ngự Thư Phòng.

Advertisement

Mặc Tông Nhiên nhịn không được nghĩ thầm, có phải ông ấy quá chiều chuộng nha đầu này rồi hay không?

Nhưng nghĩ lại thì dung túng lâu như vậy rồi, còn cách nào khác nữa đâu?

Chỉ có thể tiếp tục dung túng chứ sao.

"Là con khỉ dám tính kế lên người Phi Phi"

Vân Quản Ninh cũng không giấu diếm mà nói thẳng: "Phụ hoàng, Phi Phi đã từng đến trước mặt con dâu khóc một lần. Nói rằng Tôn Tam Phù không có đạo đức, cứ nịnh nọt ton hót bên tai người, muốn gả Phi Phi cho ca ca Tôn Đại Cường của nàng ta"

"Tại sao lại phải làm như vậy?"

"Phi Phi là công chúa hoàng thất, thiên chi kiều nữ. Tuy Tôn Đại Cường là con trai của Thị nhưng hắn ta vẫn là một tên chợ bủa vô lại!"

Mặt Vân Quán Ninh tỏ vẻ căm hận: "Cho dù là tổ tiên mười đời của nhà họ Tôn thì cũng không xứng với Phi Phi."

"Huống chi, cái tên Tôn Đại Cường này lớn hơn Phi Phi gần mười tuổi, lại còn là kẻ độc ác đã hại chết mấy thê thiếp! Nam nhân như vậy đáng bị đánh chết rồi băm cho chó ăn."

Mặc Tống Nhiên bất đắc dĩ nói: "Phi Phi tới tìm người khóc lóc rồi sao?"

"Đúng vậy, nàng khóc chảy hết nước mắt nước mũi khiến con đau lòng muốn chết."

Vân Quán Ninh mắm môi: "Ai mượn phụ hoàng không làm chủ cho Phi Phi? Tẩu tẩu là con chỉ có thể ra mặt thay cho nàng thôi!"

Nghe vậy, Mặc Tông Nhiên lại càng bất đắc dĩ: "Trẫm chưa từng có ý muốn gả năng cho Tôn Đại Cường, làm chủ gì mà làm chủ chứ?"

Ông đường đường Hoàng đế, sao có thể là hạng người ngu ngốc đó được?

Chỉ vì nghe Tôn Đáp ứng nói ngọt bên tai, mà lại gả tiểu công chúa ông thương yêu nhất cho một tên chợ búa vô lại sao?

Nực cười!

Uy nghiêm của Thiên Tử để ở đâu?

Đây là đang cố ý hạ thấp uy tín của hoàng thất, hay là đang đánh vào mặt ông?

"Trẫm là loại người thấy sắc là ngu muội sao?"

Vân Quản Ninh hơi sửng sốt: "Vậy tại sao người lại không gặp Phi Phi?"

"Thấy nó khóc trẫm phiền lòng lắm." Mặc Tông Nhiên nói.

Vân Quán Ninh: "...Phụ hoàng người không gặp Phi Phi nên đã tạo ra một hiểu lầm lớn. Nàng còn định một là khóc, hai nháo, ba thắt cổ để ngăn cản người đó."

Mặc Tông Nhiên xám hết mặt lại.

Nhà đầu Phi Phi quả nhiên đã theo nhà đầu trước mặt để học cái xấu!

"Con dâu biết là phụ hoàng anh minh, đương nhiên người sẽ không gả Phi Phi cho tên khốn Tôn Đại Cường kia."

Vân Quán Ninh cười ngượng ngùng: "Nhưng Phi Phi lại không biết!"

Nàng vừa dứt lời thì ngoài cửa lập tức truyền đến một tiếng khóc thét chói tai: "Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca thần thiếp..."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 318


Là tiếng khóc thút thít của Tôn Tam Phù vang lại.

Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là vì việc của Tôn Đại Cường.

Advertisement

Vân Quán Ninh vô thức nhìn Mặc Tông Nhiên, thì thấy lông mày của ông ta nhíu chặt lại, vẻ mặt mất kiên nhẫn đã được bộc lộ trong lời nói... cũng đủ để thấy rõ, không những ông thấy phiền vì chuyện Mặc Phi Phi khóc, mà đối với người đang được đà, được sủng nhất là Tôn Đáp Ứng cũng cảm thấy rất phiền.

Sau vài tháng tiếp xúc, Vân Quán Ninh đã rất hiểu Mặc Tông Nhiên rồi.

Advertisement

Biết rằng vị có thân phận cao cao tại thượng này cũng chỉ là một nam nhân thẳng thắn.

Nhưng nam nhân thẳng thắn cũng được chia thành vài loại.

Có người thì thích lạt mềm buộc chặt,thích người phụ nữ ở trước mặt mình khóc thút thít.

Cũng có loại như Mặc Tông Nhiên đây không thích phụ nữ khác, thậm chí còn hận không thể khiển trách ngay lập tức!

Nhìn các phi tần trong hậu cung của ông ấy là đã hiểu rồi.

Triệu hoàng hậu thích nhu nhược khi có bất cứ chuyện gì, vì thế không được sủng.

Đức Phi thì ngược lại, ba ngày liên tiếp chiến tranh lạnh, còn dám mắng Mặc Tông Nhiên... Vì thể tính cách kiểu này mới càng thu hút Mặc Tông Nhiên.

Tần Tự Tuyết có chuyện gì cũng sụt sịt, đến nhìn Mặc Tông Nhiên cũng không muốn nhìn nàng ta.

Một con dâu như nàng lại dám ngang ngược trước mặt ông...

Vì thế mới có được coi trọng của Mặc Tông Nhiên.

Vì thế mới nói không phải người nhà không bước vào cửa.

Tính cách này của nàng cũng thật giống Đức Phi!

Nhưng mà nàng vẫn thông minh hơn một chút so với Đức Phi.

Trong lòng Vân Quán Ninh nghĩ, Đức Phi là một người cứng đầu.

Đang nghĩ thì Tôn Đáp Ứng dựa vào cửa bước vào: “Hoàng Thượng, không biết là ca ca của thần thiếp đã chọc giận Minh vương phi ở đâu, mà lại có thể khiến cho nàng ta ra tay độc ác với ca ca như vậy!”

Nàng ta bước từng bước lại gần, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng giống như hai quả óc chó.

Tôn Đáp Ứng quỳ trước mặt Mặc Tông Nhiên, ôm chân ông ta khóc sướt mướt: “Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca của thần thiếp!”

Mặc Tông Nhiên không nói.

Thậm chí ông ta còn không hạ mắt xuống nhìn nàng ta.

Chỉ ngước mắt nhìn Tô Bình Thiện và Lương tiểu công công đi vào cùng, ánh mắt trách mắng: Hai tên ăn hại vô dụng! Sao lại để nàng ta vào đây?

Phất trần trong tay đập mạnh vào vành mũ Lương tiểu công công.

Lương tiểu công công uy khuất quỳ xuống: “Hoàng Thượng! Là Tôn Đáp Ứng người ấy, người ấy khăng khăng xông vào!”

“Bình thường trẫm không cho người ăn no phải không?”

Đến cả một người phụ nữ cũng không ngăn nổi?

Không ngăn được Vân Quán Ninh thì thôi đi, bụng dạ của nhà đầu thổi này còn to hơn cả mắt ngó sen... nhưng một kẻ hèn mọn như Tôn Đáp ứng đây, hắn ta lại không ngăn nổi?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 319


Vậy hắn ta có tác dụng gì?

Lương tiểu công công gấp gấp đến muốn khóc: “Hoàng Thượng..."

Advertisement

“Là Tôn Đáp ứng nói, nếu như nô tài không để người vào, người nói, người sẽ hét nổ tài là thứ vô lễ!”

Nói xong, Lương tiểu công công đỏ mặt tía tai cúi thấp đầu, có thể thấy rằng hắn ta đã bị lời nói lúc nãy của Tôn Tam Phù dọa sợ.

Vô Lễ với nữ nhân của Hoàng Thượng?

Advertisement

Đây không phải là tìm cái chết sao?

“Hoàng Thượng, nô tài không vô lễ với Tôn Đáp Ứng”

Lương tiểu công công ồm ồm giải thích.

Nghe giọng thôi đã biết hắn ta đã thật sự khóc rồi.

“Vân Quản Ninh: "...”

Nàng nhìn Mặc Tông Nhiên, sắc mặt ông ta không hề vui.

ở giữa Tôn Đáp Ứng và Lương tiểu công công, rõ ràng là nàng đã được thiên vị hơn người sau.

Nhìn thấy bả vai giật giật của Lương tiểu công công, Mặc Tông Nhiên lại không có ý muốn nói chuyện, Vân Quán Ninh không nhịn được mở miệng: “Tiểu Lương tử, coi như người biết y!"

“Cho dù là người dám vô lễ với nàng ta, ngươi cũng có thể vô lễ được sao?”

Vân Quán Ninh nhắc nhở hắn ta: “Ngươi đang chột dạ cái gì, sợ cái gì?”

Lương tiểu công công bỗng nhiên tỉnh ngộ!

Đúng rồi!

Cho dù hắn có ý vô lễ với Tôn Đáp Ứng, hắn ta cũng có thể vô lễ được sao?

Vì thế Lương tiểu công công liều mạng ngẩng đầu lên, nước mắt lẫn lộn nói: “Hoàng Thượng, nô tài là thái giám! Nô tài không thể vô lễ với Tôn Đáp Ứng!”

Mặc Tông Nhiên bị chọc cười bởi hành động bối rối của hắn ta.

Ông không nhịn được mà nhẹ đá vào chân của Lương tiểu công công: “Nếu đã như vậy, người khóc cái gì?”

Thứ không có tiền đồ!”

Cú đá này của ông không dùng lực, nhưng Lương tiểu công công vẫn để mặt mũi cho ông, giả vờ bị đá ngã lăn ra đất, sau đó lại lập tức trèo lên: “Nô tài sợ...”

“Không có tiền đồ!”

Tô Binh Thiện tiếp một câu, kéo Lường tiểu công công đứng lên: “Chút tiền đồ này của ngươi! Còn không mau cút ra ngoài, lau mặt của ngươi đi, khóc xấu như heo.”

Lương tiểu công công: "...”

Quả nhiên là sự phụ ruột!

Hắn ta cảm kích nhìn Vân Quán Ninh, nhanh chóng lui xuống.

Tôn Đáp Ứng vẫn đang quỳ dưới đất ôm chân Mặc Tông Nhiên đến bây giờ vẫn chưa hoàn hôn.

Rõ ràng là hôm nay nàng ta đến Ngự Thư Phòng cáo trạng, để Hoàng Thượng làm chủ cho ca ca của nàng ta.

Nhưng tại sao lại không có ai để ý đến nàng ta?

Sau khi Lương tiểu công công rời khỏi, Tôn Đáp Ứng mới tiếp tục khóc: “Hoàng Thượng, ca ca chưa từng gặp qua Minh Vương Phi, vì thế tuyệt đối không thể chọc giận Minh Vương Phi được!”

“Hôm nay Minh Vương Phi đã móc hai mắt của ca ca, không phải đã hủy hoại cả đời của ca ca rồi sao?”

“Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca của thần thiếp!”

Nàng ta tiếp tục khóc, nước mắt nước mũi cọ trên long bào của Mặc Tông Nhiên.

Mặc Tông Nhiên chán ghét, không nhịn được mà rút chân về.

Nhưng Tôn Đáp Ứng lại ôm chặt chân của ông ta, ông ta lùi chân lại đồng thời xê dịch cả nàng ta theo.

“Đứng lên.”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 320


Lúc này Mặc Tông Nhiên mới trầm giọng nói.

Advertisement

“Thần thiếp không đứng lên! Nếu như Hoàng Thượng không làm chủ cho ca ca của thần thiếp, thân thiếp sẽ quỳ không màng thời gian, quỳ đến sông cạn núi mòn!”

Tồn Đáp Ứng cũng dựa vào gần đây được Mặc Tông Nhiên nuông chiều.

Advertisement

Nàng ta khóc đến đau lòng: “Cho dù thần thiếp có khóc đến mù hai con mắt, cũng phải đòi được công đạo của ca ca.”

Sự chán ghét trong mắt Mặc Tông Nhiên đã không còn giấu được nữa.

Lúc này Vân Quán Ninh mới lên tiếng: “Tôn Đáp Ứng thật là có chí khí! Nhưng mà khóc đến mù hai mắt, e là có chút khó.”

“Theo như điều tra của khoa học, mắt của con người sẽ không thể bị mù bởi khóc, đương nhiên tình huống này không tuyệt đối. Khóc đúng lúc ngược lại rất có lợi cho mắt, nếu như mắt của người bị mù, tuyệt đối không phải mù do khóc”

Nàng nghiêm túc giải thích: “Nhưng nếu như người vừa khóc vừa dụi mắt, có khả năng ngươi sẽ bị mù.”

“Giống như người nói muốn khóc đến mù mắt... ta đại khái tính toán một chút, cần khoảng chừng mười năm!”

Con số này vẫn xem là nằm trong tính toán, không thể loại trừ các trường hợp có thể xảy ra khác.

Ví dụ như, nàng ta khóc liên tục, như vậy sẽ không cần đến mười năm.

Rất có khả năng mười ngày đã có thể mù mắt.

Nhưng mà Vân Quán Ninh biết Tôn Đáp Ứng sẽ không có khả năng này, mười ngày chỉ có khóc, không ăn, không uống, không đại tiện, không tiểu tiện, không nghỉ, không ngủ.

Những lời nàng nói đối với Tôn Đáp Ứng giống như nói về sách trời vậy.

+

Nhìn thấy bộ dạng mơ hồ của Tôn Đáp Ứng, thì biết nàng ta tuyệt đối nghe không hiểu.

“Nghe không hiểu phải không?”

Vân Quán Ninh hỏi.

Tôn Đáp ứng ngừng khóc, mơ màng gật đầu.

“Dựa vào trí tuệ của ngươi, nghe không hiểu là đúng rồi!”

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Vừa rồi người nói, ca ca của ngươi không chọc giận ta?”

Câu này nàng ta đã nghe hiểu rồi!

Tôn Đáp Ứng vội vã gật đầu: “Không sai! Ngươi là Minh Vương Phi cao cao tại thượng, ca ca ta chỉ là một kẻ du thủ du thực, ngày thường ca ấy còn không nhìn thấy ngươi, làm sao có thể đụng đến người được?”

“Ngươi cũng biết ca ca của mình là một kẻ du thủ du thực?”

Vân Quán Ninh vui vẻ nói: “Nhưng mà, ai nói với ngươi là ca ca của ngươi không đụng đến ta?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 321


Phải sau đó không lâu Tôn Đáp Ứng mới kịp phản ứng, vừa nãy là Vân Quán Ninh cố tình lừa, cũng như cố ý hãm hại nàng ta?

Advertisement

"Ca ca ta trêu chọc người lúc nào, ở đâu hả?"

Biết Vân Quán Ninh lợi hại, Tôn Đáp ứng không dám đối đầu với nàng, chỉ có thể tỏ vẻ uất ức trước mặt hoàng thượng: "Hoàng thượng, người nhất định phải làm chủ cho thần thiếp..."

Advertisement

"Ăn nói cho cẩn thận!"

Mặc Tông Nhiên ngoáy ngoáy lỗ tai: "Khóc gì mà khóc, phiền chết đi được."

Tôn Đáp ứng không dám khóc nữa, chỉ có thể nghẹn ngào nói: "Hoàng thượng, hôm nay mới là lần đầu tiên ca ca thần thiếp gặp Minh Vương phi..."

"Bởi là lần đầu tiên gặp bổn vương phi, nên dám nhìn chằm bổn vương phi bằng cái ánh mắt háo sắc? Bổn vương phi không hạ lệnh đánh chết hắn, mà chỉ móc mắt hắn thôi là đã nể mặt ngươi lắm rồi." Vân Quán Ninh nói.

Tôn Đáp ứng đơ ra một lúc.

Ca ca nàng ta lại dám dùng ánh mắt háo sắc nhìn Minh Vương phi?

Chuyện này không còn nghi ngờ gì nữa. Dẫu sao thì tính tình ca ca mình thế nào, đâu phải nàng ta không rõ?

Hắn ta mà thấy mỹ nhân là y như rằng đứng như chết lặng.

Huống hồ Vân Quán Ninh còn là tuyệt thế giai nhân, thấy nàng Tôn Đại Cường cũng khó tránh khỏi nhìn chằm chằm... Dù sao thì, ca ca nàng ta cũng là loại người chưa trải sự đời.

Tôn Đáp ứng nghĩ thầm.

Nàng ta đột nhiên mất tự tin.

Nhưng ý có Mặc Tông Nhiên sủng ái, nàng ta cố ý hung hăng tìm đường chết: "Dù thế đi nữa, nhưng Minh Vương phi cũng không thể ra tay tàn nhẫn như vậy! Chẳng phải cứ nói lại một hai lần là được rồi sao?"

"Ở đây bổn vương phi không nói lại nhiều lần."

Vân Quán Ninh không cho nàng ta chút sĩ diện nào.

Tôn Đáp Ứng cứng họng, rất lâu sau đó mới lên tiếng: "Sao ngươi không nói lý lẽ gì hết vậy?"

"Ta thích không nói lý lẽ vậy đó, rồi sao?"

Vân Quán Ninh cười khẩy: "Ban đầu, ta còn định tha cho Tôn Đại Cường. Nhưng Tôn Đáp ứng không thích buông tha, trái lại còn cáo tội ta với phụ hoàng..."

"Nếu Vương gia nhà ta biết, thì đừng trách sao ca ca người chỉ về nhà hôm rằm."

"Ngươi chẳng những không biết ơn, mà còn trách ngược lại bổn Vương phi! Vậy chi bằng ta lập tức hạ lệnh lấy lại cái mạng chó của ca ca ngươi!"

Nói xong, Vân Quán Ninh lập tức ra ngoài dặn dò: "Tiểu Lương Tử! Lập tức cho người đến bắt Tôn Đại Cường vào cung, đánh chết hắn cho ta!"

Nghe vậy, Tôn Đáp Ứng sợ đến choáng váng!

Lương tiểu công công cũng rất biết phối hợp, lập tức lên tiếng.

Tôn Đáp Ứng thấy mặt Vân Quán Ninh không biến sắc, thì nhanh chóng cầu xin Mặc Tông Nhiên tha thứ: "Hoàng thượng, người xem kìa! Minh Vương phi thật quá đáng, dám không xem người ra gì!"

"Người nhất định phải làm chủ cho thần thiếp và ca ca!"

Vân Quán Ninh chậm rãi nhấc tách trà lên nhấp một ngụm.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 322


Mặc Tông Nhiên lạnh lùng nói: "Tôn Đại Cường dám bất kính với Minh Vương phi, quả rất đáng bị phạt."

+

Advertisement

Chỉ một câu nói, đã đạp Tôn Đáp Ứng xuống địa ngục.

Dù thế nào nàng ta cũng không ngờ vị Hoàng thượng mà ngày thường luôn kề cận nàng ta nay lại lại nhẫn tâm với nàng ta như vậy?

Advertisement

"Hoàng thượng!"

Nàng ta không cam tâm.

Vừa mới lên tiếng, đã nghe thấy Mặc Tông Nhiên lạnh lùng nói: "Nếu ngươi còn không biết điều, thì cả ngươi cũng bị phạt cắt lưỡi cho chó ăn!".

Tôn Đáp Ứng bị dọa đến run lẩy bẩy, nàng ta cúi đầu trong cơn chết lặng.

Lúc này, nàng ta mới thực sự cảm nhận được thế nào là thiên uy!

Hai câu nói hời hợt vừa rồi của Mặc Tông Nhiên đã có thể đẩy nàng ta vào chốn vạn kiếp bất phục!

Và cũng chính lúc này, nàng ta cũng mới hiểu câu nói "Ở đây bổn vương phi không nói lại hai lần" của Vân Quán Ninh nghĩa là gì.

Người trong hoàng thất có thân phận rất tôn quý, chỉ với một câu nói đã có thể dễ dàng quyết định sống chết của một người.

Tuy hiện tại nàng ta là một đáp ứng được sủng ái...

Nếu nói khó nghe thì là Mặc Tông Nhiên đang cảm thấy nàng ta mới lạ. Đợi đến lúc mọi cảm giác mới lạ vơi đi, nàng ta sẽ chẳng còn là gì cả, đến lúc đó chỉ có thể nhận lấy kết cục "chết già trong cung"

Nhìn Triệu hoàng hậu mà xem, bà ta cũng chẳng có gì ngoài cái danh hoàng hậu, và cũng chỉ có thể sống cô độc trong suốt quãng đời còn lại.

Đến cả Đức phi được sủng ái nhiều năm, còn bị Hoàng thượng cho ra rìa.

Thì huống chi là một đáp ứng cỏn con mới tiến cũng như nàng ta?

Ân sủng đế vương là thứ khó đến nhưng chúng đi.

Chỉ có nắm vững quyền thế trong tay mới là quan trọng nhất... Và việc cấp bách là nàng ta phải sớm sinh cho Mặc Tông Nhiên một hoàng tử, có vậy may ra mới giữ được địa vị của mình!

Một đáp ứng nhỏ nhoi như nàng ta chẳng là cái thá gì khi trước mặt Minh Vương phi-Vân Quán Ninh!

Cuối cùng thì hôm nay, Tôn Đáp Ứng cũng thấy rõ sự thật này.

"Thần thiếp không dám."

Tôn Đáp Ứng trầm giọng đáp: "Hoàng thượng, chuyện hôm nay là do thần thiếp không đúng. Thần thiếp biết lỗi rồi, thân thiếp hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Xin hoàng thượng cho thần thiếp thêm một cơ hội!"

Thấy vậy, Vân Quán Ninh không khỏi nhướng mày.

Ô!

Vị Tôn Tam Phù này cũng là người biết tiến, biết lùi.

Mới nãy còn khóc lóc cáo trạng mà nháy mắt đã biết nhận lỗi rồi?

Xem ra nữ nhân này cũng có vài phần tâm cơ.

Thấy thái độ thành khẩn thấp kép của nàng ta, sự tức giận trong lòng Mặc Tông Nhiên cũng vơi đi phần nào: "Biết lỗi rồi thì đứng lên đi!"

Tôn Đáp Ứng uất ức đứng dậy.

Thấy đôi mắt khóc đến sưng húp của nàng ta, Mặc Tông Nhiên lệnh Tô Bình Thiện đích thân đưa Tôn Đáp Ứng về.

Trong ngự thư phòng giờ đây, chỉ còn lại hai người là Mặc Tông Nhiên và Vân Quán Ninh.

"Phụ hoàng, người có mệt không?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 323


Vân Quán Ninh hỏi một câu không đầu không đuôi khiến Mặc Tông Nhiên kinh ngạc: "Mệt gì chứ? Ngày nào trẫm cũng phê duyệt tấu chương, đến nay cũng đã hơn mấy chục năm nay rồi. Có gì mà phải mệt?"

"Không, ý con là..."

Advertisement

Nàng vừa nói vừa hướng mắt ra cửa.

Tôn Đáp ứng ngoài cửa đang được cung nữ dìu đi, trông bóng lưng cũng có vẻ mềm mại, thướt tha.

"Hmm?"

Advertisement

Mặc Tông Nhiên cảm thấy khó hiểu.

"Người có hậu cung tận ba ngàn giai lệ, thoả mãn chu toàn cho những nữ nhân này có thấy mệt không?"

Vân Quán Ninh liều lĩnh hỏi.

Mặc Tông Nhiên cau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngươi không nên hỏi đến chuyện này, im ngay cho trẫm! Chưa đến lượt người quản trẫm có mệt hay không đâu."

Nhìn vẻ kiêu ngạo đó...

Vân Quán Ninh không thể không nghĩ đến Viên Bảo.

Xem ra vẻ kiêu ngạo của Viện Bảo không chỉ được di truyền từ Mặc Diệp, mà còn di truyền từ hoàng tổ phụ Mặc Tông Nhiên!

Có lẽ gen kiêu ngạo của Mặc gia đã có từ trước cả Mặc Tông Nhiên!

Trong lòng nàng hiện lên một mớ hỗn độn.

Thấy hai mắt lấp loé, cũng như vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Tông Nhiên hỏi: "Người đang thầm trách trẫm đó phải không?"

Ông ta hiểu rõ nha đầu này gan to bằng trời!

"Không có."

Vân Quán Ninh lắc đầu, nhìn là thấy ngay bộ dạng "dám làm không dám nhận" của nàng. Nàng nói: "Con dâu chỉ là đang suy nghĩ, cách phụ hoàng đối xử với vị đáp ứng này có hơi khác."

Mặc Tông Nhiên có chút hứng thú: "Nói ta nghe xem, khác chỗ nào?"

"Trông thì có vẻ hoàng thượng rất sủng ái nàng ta, nhưng thật ra lại khinh thường, chán ghét, cũng như bực tức."

Nàng phân tích kỹ càng, "Kết hợp với mẫu phi bị "thất sủng", con luôn cảm thấy phụ hoàng như đang chơi một ván cờ."

Tất cả họ đều là quân cờ trong ván cờ này.

"Con dâu rất tò mò, không biết bản thân là quân cờ gì, cũng như có vai trò gì trong ván cờ này?"

Mặc Tông Nhiên đã bị sốc!

Trong số những con trai và con dâu của ông, chỉ có Vân Quán Ninh là dám nói với ông như vậy!

Và cũng chỉ có nàng là người duy nhất nhìn thấu mọi thứ!

Vậy mà nàng lại đoán được, ông đang làm gì.

Nhưng ông là ai?

Ông đường đường là đế vương!

Để vương không bao giờ lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.

Chẳng qua đây là sự tự trọng của Mặc Tông Nhiên, ông ấy luôn tự cảm thấy hài lòng về bản thân, và không bao giờ vui mừng ra mặt. Ông cho là ông cao cao tại thượng, ông uy nghiêm, ông khí phách!

Nhưng không biết rằng trước mặt Vân Quán Ninh, ông là một con hổ không thể rớ vào.

Khi thì cười ha hả, khi thì nổi trận lôi đình, khi thì lại kiêu ngạo, nghiêm túc. Ông là một người mà hở động một tí là lôi ra chém đầu, chủ yếu là để đe dọa mấy tiểu lão đầu!

Thấy vẻ mặt trầm tư của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh lại hỏi: "Phụ hoàng, bây giờ người có còn muốn gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường nữa không?"
 
Back
Top Bottom