Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 126: Cố Gắng Đừng Nói Chuyện Là Tốt Nhất


“Vì sao Lưu thái y lại làm như vậy?
Đức Phi trầm giọng nói: “Ông ta đã làm việc ở thái y viện nhiều năm, không thể để phạm một sai lầm nhỏ như vậy chứ?”
“Không phải là phạm sai lầm mà là cố ý làm như vậy.”
Vân Quán Ninh nhìn bà ta bằng ánh mắt thâm trầm: “Nếu không thì cũng sẽ không bốc thuốc cho Lý ma ma.

Chắc hẳn là đã biết ta đưa những vị thuốc đó cho mẫu phi, nên mới có ý gây khó dễ!”
Vừa nghe lời này, Đức Phi lại càng tức giận hơn!
Dù có xấu xa đến mấy thì bà ta cũng là Đức Phi!
Sao thái y viện lại dám quang minh chính đại ngáng chân bà ta như vậy?

“Bổn cung muốn một ngọn lửa đốt cháy thái y viện!”
Đức Phi nặng nề đập bàn tay của bà ta xuống ván giường.

Xem ra vị mẹ chồng này cũng là người có cá tính...!chỉ là ánh mắt không tốt lắm.

Trái lại cũng không thể trách Đức Phi kỳ quái, sau vài tháng tiếp thúc, Vân Quán Ninh biết rõ người mẹ chồng này là một “gái thẳng”.

Cũng khó trách không thể nhìn thấu bộ mặt thật của trà xanh Tần Tự Tuyết kia!
“Nếu như người muốn một ngọn lửa đốt cháy thái y viện, là đang tạo cơ hội cho hoàng hậu đốt cháy Vĩnh Thọ Cung đó.”
Vân Quản Ninh thản nhiên nói: “Trước mắt mẫu phi đang trong cơn giận dữ, vốn là do nóng trong người, nhưng tốt hơn hết là không nên tức giận.”
Để tránh phải cho là thật, làm ra những việc không thể nào vãn hồi được!
Nghe vậy, Đức Phi biết rõ nàng nói có lý, hít thở sâu một hơi rồi nén cơn giận của mình lại: “Vậy ngươi nói xem, trước mắt nên làm thế nào? Không lẽ bổn cung lại phải để cho người của thải y viện leo lên đầu của bổn cung tác oai tác quái sao?”
“Phía sau bọn họ có người chống lưng.

Thay vì nói là người của thải y viện leo lên đầu mẫu phi tác oai tác quái.”
“Thì không bằng nói là hoàng hậu nhỉ?”
Không ngờ rằng Vân Quán Ninh, một người phụ nữ ngốc nghếch” lại có thể nghĩ được điều này.

Đức Phi kinh ngạc nhìn nàng một cái.

Nha đầu thối này, bây giờ thật khiến cho bà ta phải nhìn với cặp mặt khác xưa!
“Vậy ngươi nói xem nên làm thế nào?
Đức Phi hỏi.

Thực ra những vị thuốc này cũng không cần phải đến thái y viện để lấy nó.

Minh Vương phủ luôn chuẩn bị sẵn thuốc thanh nhiệt và thuốc chữa phong hàn, ngoài ra cũng có thể mua chúng ở ngoài tiệm thuốc bắc.

Chưa kể Vân Quán Ninh còn có không gian vạn năng ở trong tay, lấy cái gì ra mà không được?
Chẳng qua là người của thái y viện...!nếu như lần này bọn họ lại bắt nạt Đức Phi, e rằng từ nay về sau ở trong cung, Đức Phi sẽ càng phải chịu thiệt nhiều hơn!
Nàng không thể khoanh tay đứng nhìn!
Suy nghĩ một lát, Vân Quán Ninh đứng dậy nói: “Ta sẽ tự mình đến thái y viện.”
“Nếu như bọn họ không đưa...!ta sẽ đến cáo trạng với phụ hoàng”
Nàng vừa mới bước được vài bước, từ phía sau đã truyền đến giọng nói của Đức Phi: “Nếu như bọn họ không đưa! Thì ngươi cứ một ngọn lửa đốt cháy thái y viện đi! Bổn cung chịu cho ngươi!”
Ôi trời Đức phi của ta...!
Vân Quán Ninh bất đắc dĩ liếc mắt: “Mẫu phi, người vẫn nên nhắm mắt thư giãn đi, cố gắng đừng nói chuyện là tốt nhất.”

“Lý ma ma, người chăm sóc cho mẫu phi thật tốt, nhất định không được để bà ra khỏi cánh cửa này.”
Nếu như Đức Phi ra khỏi Vĩnh Thọ Cung làm chuyện gì, vậy thì quả thực chuyện có lý cũng sẽ trở nên vô lý.

“Vâng, vương phi.”
Bây giờ Lý ma ma với Vân Quán Ninh là nói gì nghe nấy.

Không chỉ là nhu nhược nghe nàng mắng, bà ta cũng có thể nhìn ra được Vân Quán Ninh là lo nghĩ cho Đức Phi.

Cho nên luôn luôn canh giữ ở bên giường, không chịu đi đâu cả.

Nhìn thấy vậy, Đức Phi chỉ cảm thấy tức giận: “Bổn cung ngột ngạt khó thở, muốn ra ngoài tản bộ”
“Nương nương, vừa nãy vương phi đặc biệt dặn dò, người không thể ra ngoài.”
“Bổn cung khó chịu.”
“Nương nương, nô tỳ đi mở cửa sổ cho người hóng gió”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 127: Vi Thần Không Dám


Lý ma ma mở cửa sổ, luồng không khí tươi mát ở bên ngoài tràn vào: “Nương nương, bây giờ người đã cảm thấy tốt hơn chút nào chưa?”
Nhìn hoa mai ở ngoài cửa sổ, Đức Phi lại càng muốn ra ngoài đi dạo hơn.

“Không được nương nương! Người không thể đi đâu cả!”
“Bổn cung chỉ đi dạo ở trong Vĩnh Thọ Cung mà thôi.”
“Không thể: Vương phi nói rồi! Người không thể ra khỏi cánh cửa này!”
“Ngươi, cái lão già này, bây giờ ngươi lại dám nghe theo lời của con tiện nhân đó! Lời nói của bổn cung không còn tác dụng nữa sao?”
“Nương nương, hiện tại người đang ở trong tình hình đặc biệt, nô tỳ muốn chăm sóc người thật tốt.”

Lý ma ma đáp lại đâu ra đấy.

Đức Phi kéo chăn bông qua đầu, quay lưng lại với Lý ma ma: "...!Được, bổn cung đi ngủ là được chứ gì?”
“Vâng thưa nương nương.”
Lúc này Lý ma ma mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt tươi cười đứng canh ở ngoài cửa.

Vân Quán Ninh rất nhanh đã đến thái y viện.

Ngoại trừ Đức Phi ra, trong cung không có quý nhân nào phát bệnh nữa cả.

Cơ thể của Mặc Tông Nhiên là do Minh Vương phi tự mình điều trị, cho nên mọi người ở trong thái y viện đều rất nhàn rỗi.

Vào lúc này, bọn họ đang tụm năm tụm ba ngồi ở trước hiện phơi nắng.

Chỉ có hai thái y khá nhỏ tuổi đang sắp xếp lại tủ thuốc.

Trong khoảng thời gian Vân Quán Ninh điều trị cho cơ thể của Mặc Tông Nhiên, hàng ngày cũng thường xuyên ra vào thải y viện.

Cho nên các thái y đều nhận ra nàng là Minh Vương phi.

Thấy nàng tới đây, hết người này đến người khác đứng dậy thỉnh an.

“Không cần đa lễ.

Lần này bổn vương phi đến đây là muốn lấy vài vị thuốc.”
Vân Quán Ninh gật đầu, cố tình vòng qua bên cạnh mấy vị thái y, trực tiếp cố ý đưa phương thuốc cho Lưu thải y: “Đi lấy và mang ra đây cho bổn vương phi!”
Trong lòng Lưu thái y nghi ngờ.

Cầm lấy phương thuốc nhìn một cái, ngay lập tức khó xử nói: “Minh Vương phi, cái này.”
“Thế nào? Bổn vương phi không thể làm phiền Lưu thải y đi lấy sao? Hay là còn phải để bổn
vương phi tự mình đi bốc thuốc?”
Vân Quán Ninh nhìn ông ta bằng ánh mắt thâm trầm.

“Không phải, vi thần không dám.”
“Nếu đã không phải, còn không mau đi?”
“Minh Vương Phi không biết ấy chứ, mấy ngày gần đây mấy vị thuốc này ở thái y viện đều bị thiếu.

Không phải vị thần không muốn lấy cho người mà là bây giờ không thể lấy mấy loại dược liệu này ra!”
Mặt Lưu thái y vô cùng buồn bã, không giống như đang nói dối.

Lý do thoái thác này, thật đúng là giống y như đúc với lời mà Lý ma ma nói!
Vừa rồi Lý ma ma nói, tận mắt nhìn thấy ở trong tủ thuốc, vẫn còn mấy vị thuốc này!”
Vân Quản Ninh lạnh lùng nở nụ cười.

Nàng vốn không muốn thô bạo, nhưng trước mắt có vẻ như, hôm nay không động tay động chân ở thải y viện...!là không thể lấy được mấy vị thuốc này!
“Thiếu ư?”
Vân Quản Ninh không thèm phí lời với hắn, không phản đối mà tiến vào bên trong thái y viện.

20210912130756-tamlinh247.jpg

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 128: Xem Ra Ta Không Thể Không Đi


Thấy nàng kéo ngăn tủ ra, trong lòng bọn họ thầm nhủ lần này không ổn rồi.

Vừa nãy Lý ma ma tới, bọn họ sao lại không nghĩ ra cách đem giấu số thuốc này đi cơ chứ!
Như thế lại tốt quá, giờ thì bị Minh Vương phi bắt tại trận!
“Thế này mà bảo là thiếu?”
Vân Quán Ninh bốc lên một năm liên kiều, trực tiếp đập thẳng vào mặt Lưu thái y.

“Là Lưu thái y già rồi, mắt mờ chẳng nhìn rõ, hay là đám các ngươi đều mù hết rồi? Xem ra bổn vương phi phải trị bệnh mù cho các ngươi rồi đúng không?”

Nàng tức giận hét lên một tiếng doạ đám người kia sợ đến phát run.

Lưu thái y bị mắng đến tê rần cả mặt, sắc mặt cực kỳ khó coi, mãi chẳng biết nên giải thích như thế nào!
Chứng cớ rành rành trước mặt, giải thích sẽ chỉ như đang nguy biện mà thôi.

“Minh Vương phi, ta, ta.”
Vân Quán Ninh lại kéo một ngăn tủ khác ra, bên trong toàn là thuốc: “Đây lại là cái gì?”
“Nếu thái y viện này thật sự thùng rỗng kêu to, vậy thì châm một mồi lửa đốt sạch cho rồi!”
Nàng tức giận quở trách: “Mẫu phi sinh bệnh, các ngươi lại dùng thuốc gì đó để lừa gạt! Nếu Mẫu phi có mệnh hệ gì, các người chịu trách nhiệm nổi không?”
Ngày thường, mọi người chỉ thấy Vân Quán Ninh cười hì ha vui vẻ với bọn họ, đều là bộ dạng hay nói hay cười.

Vậy mà không ngờ lúc nàng nổi giận lại có thể đáng sợ như thế...!
Lưu thái y đứng đầu bèn cúi đầu nói: “Minh Vương phi, chúng vị thần...”
“Ngươi còn muốn nguy biện sao? Một tủ chất đầy thuốc này chẳng lẽ là rễ cỏ chắc?”
Vân Quán Ninh quắc mắt nhìn một cái, Lưu thái y sợ đến mức không dám hé răng nói thêm lời nào.

“Hay cho thải y viện của các ngươi, Phụ hoàng giao cho các ngươi trọng trách trị bệnh cứu người chứ không phải để các ngươi hại người! Nếu một đám người có chức quyền không làm được việc thì chẳng khác nào đi cầu mà không rặn nổi phân ra ngoài! Chi bằng đem cả đám đi chém đầu, đỡ lãng phí lương thực và không khí!”
Nàng liến thoắng răn dạy một hồi khiến mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Xem ra Vân Quán Ninh sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện ngày hôm nay đâu.

Khoé mắt Lưu thải y bèn liếc về một chỗ cách đó không xa, sau đó ông ta bèn vội vàng nháy mắt ra hiệu với tên tiểu thái y bên cạnh.

Hiểu được ý tức trong cái nháy mắt ra hiệu kia, tên tiểu thái y bèn lon chuồn đi mất.

Đương nhiên Vân Quán Ninh không hề bỏ qua một màn này.

Nàng làm như không nhìn thấy gì hết, tiếp tục giáo huấn: “Nếu như mắt các ngươi đều mù hết rồi, không cần đến nó nữa, vậy thì đợi sau khi ta trở về bẩm báo Phụ hoàng, rồi sẽ móc mắt tất cả các ngươi ra là được chứ gì!”
Lưu thải y nghe vậy thì rùng mình, những người khác cũng đều căng thẳng mà hít vào một ngụm khí lạnh.

Có vài tên nhát gan còn cẩn thận băng kín hai mắt mình.

Vị Minh Vương phi dám làm dám chịu này, lại còn được Hoàng thượng cực kỳ coi trọng...!
Vân Quán Ninh nói đến rạc cả cổ khổ cả họng mới coi như không còn hờn giận mà nhìn Lưu thái y: “Còn ở đấy đần người ra làm gì? Hay còn đợi ta đích thân đi bốc thuốc?
Lúc này Lưu thái y mới định thần lại, bèn cuống cuồng đi bốc mấy vị thuốc.

“Chuyện hôm nay, tốt nhất các ngươi nên ghi nhớ cho kỹ!”
Nàng cầm lấy thuốc, sắc mặt lạnh lẽo: “Nếu còn có lần sau, bổn vương phi mà biết các người gây ra chuyện gì với Vĩnh Thọ Cung thì ta sẽ vặt cái đầu chó của các ngươi xuống!”
Nàng dám nói như thế thì chắc chắn dám làm!
Chỉ cần có không gian toàn năng trong tay thì nàng chẳng sợ gì hết!
Nói xong, Vân Quán Ninh cầm lấy thuốc chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, ở cửa có tiếng nói vang lên: “Minh Vương phi thật là uy vũ!”
Vân Quán Ninh quay đầu lại nhìn, hoá ra người đến tới từ Khôn Ninh Cung, Triệu ma ma hay theo hầu Triệu Hoàng hậu.

Bà ta cười nhạt bước vào trong: “Minh Vương Phi, nương nương nhà ta có lời thỉnh Minh Vương phi tới Khôn Ninh Cung một chuyện, nương nương có chuyện cần nói.”
Nhìn điệu bộ của người này, rõ ràng là không có ý tốt lành gì.

“Xem ra ta không thể không đi?”
Vân Quán Ninh nhướng mày đáp.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 129: Nhi Tức Đâu Dám


“Nương nương đã phân phó, tốt nhất Minh Vương phi chớ nên từ chối.”
Trương ma ma đứng một bên cửa, chìa tay ra dấu mời: “Minh Vương phi, mời!”
Vân Quán Ninh thoáng nhìn sang...!chỉ thấy đám người Lưu thái y thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng việc Trương ma ma đột nhiên tới đây thế này là do ban nãy tiểu thái y kia đã chạy đi bẩm báo với Khôn Ninh Cung.

Cái nàng chờ đợi chính là vào lúc này!
Thế là trước con mắt sung sướng hả hê của đám Lưu thái y, Vân Quán Ninh bèn chắp tay sau lưng đi tới Khôn Ninh Cung.

Triệu hoàng hậu ngồi ngay ngắn trong điện, thấy nàng đi tới bèn thay đổi thành bộ dạng “hiền lành” ngày thường, khẽ quát một tiếng: “Vân Quán Ninh người thật to gan, đã biết tội của mình chưa?”

“Mẫu hậu.”
Vân Quán Ninh cúi người chào: “Nhi tức không biết mình sai chỗ nào.”
“Quỳ xuống!”
Triệu hoàng hậu dùng lực đập xuống mặt bàn thật mạnh, sau đó lạnh giọng quát: “Ngươi còn dám ngụy biện?”
“Người thân là Vương phi của Hoàng thất, vậy mà lại đến thái y việc gây rồi, còn tuyên bố muốn đốt sạch thái ý viện, móc mắt những thái y ra, có chuyện như vậy không?”
Quả thật có chuyện này.

Cho nên Vân Quán Ninh bèn gật đầu, không hề phủ nhận.

“Vậy người biết sai chưa?”
Triệu Hoàng hậu tức giận nhìn nàng: “Chúng thái y đều là mệnh thần trong triều, chính là do đích thân Hoàng thượng bổ nhiệm”
“Ngươi làm vậy chẳng khác nào đang khiêu khích uy long của Hoàng thượng, không để chút mặt mũi nào cho ngài ấy?”
Nghe đến đây...!
Vân Quán Ninh lập tức quỳ gối xuống, nét mặt căng thẳng: “Mẫu hậu, nhi tức vô cùng lo sợ!”
“Đám thái y này bốc thuốc bậy bạ cho Mẫu phi, khiến bệnh tình của người ngày càng trầm trọng, nhi tức chỉ tuỳ việc mà xét, không hề có ý muốn khiêu chiến Phụ hoàng!”
“Đều là nói bừa!”

Triệu Hoàng hậu nổi giận bật cười: “Có kẻ nào trong cung mà không biết người đưỹ Hoàng thượng sủng ái nhất chính là Đức phi”
“Đức phi đổ bệnh là chuyện lớn trong cung, thái y nào không có mắt mà lại dám bốc thuốc bừa bãi cho Đức phi?”
“Theo bổn cung thấy thì rõ ràng là người cố ý gây chuyện”
Quan uy kinh khủng quá!
Vân Quán Ninh cảm thấy nực cười, thế nhưng nét mặt vẫn không thay đổi: “Mẫu hậu cũng biết Đức phi là người được Phụ hoàng sủng ái nhất ư?”
Nghe thấy giọng điệu kỳ lạ của nàng, Triệu Hoàng hậu bèn nhíu mày hỏi: “Ý ngươi là gì? Có phải người có ý muốn nói bổn cung xúi giục người của thái y viện làm như vậy?”
“Nhi tức đâu dám.”
Vân Quán Ninh không hề bị phân tâm.

Nàng biết, sở dĩ Triệu Hoàng hậu bày ra dáng vẻ nộ khí dám gõ nhịp cùng nàng thế kia, còn nói chỗ thuốc đó không có vấn đề gì...!
Là bởi vì chỗ thuốc đó không có vấn đề gì thật.

Thậm chí để một đại phu đến xem xét hiệu quả của số thuốc mà Lưu thái ý đã đưa cho Đức phi, phải nói là “tận tâm tận lực” mới phải.

Chẳng qua là vì Lục thái y đã thừa cơ luồn cúi.

Cũng chỉ có Vân Quán Ninh cẩn thận nên mới phát hiện ra có hai vị thuốc kị nhau nên mới khiến bệnh tình ngày càng trở nặng.

Vị Lưu thái y này quả là không đơn giản!
Nói cách khác, chính là Triệu Hoàng hậu đứng sau ông ta không đơn giản.

“Nếu đã như vậy tức là người đang thừa nhận việc hôm nay người cố ý đến thái y viện gây náo loạn, ăn nói hồ đồ đúng không?”
Triệu Hoàng hậu âm trầm nhìn nàng.

Vân Quán Ninh lại chỉ thấy buồn cười.

Nàng thừa nhận hôm nay đến thái y viện náo loạn lúc nào vậy?
Có điều chưa để nàng nói thêm gì, Triệu Hoàng hậu đã tức giận hồ quát: “Người đâu! Lôi kẻ gian ngoan này xuống, đánh hai mươi roi thật mạnh cho ta!”
Đây là muốn vu oan giá hoạ hay sao?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 130: Bổn Cung Sắp Chết Rồi Sao


Cùng lúc đó, tin tức Vân Quán Ninh bị Trương ma ma dẫn đến Khôn Ninh Cung đã truyền đến ngự thư phòng và Vĩnh Thọ Cung.

Bên trong ngự thư phòng, Mặc Tông Nhiên đang nghị sự cùng Mặc Diệp.

Thấy sắc mặt hắn không đổi, Mặc Tông Nhiên tạm gác lại việc đang dở: “Diệp Nhi, vị Vương phi này của con...Ha ha, trẫm thấy khá là thú vị đó.”
Bút lông trong tay Mặc Diệp hơi ngừng lại một chút, nhưng hắn không trả lời.

“Con nói xem ai cho nó cái gan dám tới thái y viện gây loạn?”
“Nhi tử không rõ”
Lúc này Mặc Diệp mới ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc đáp: “Nàng ta không hề thú vị, chỉ là đồ đầu óc đơn giản từ chi phát triển mà thôi.”

Nếu không sao cứ luôn gây phiền phức cho hắn?
“Lời này của con đúng là gãi đúng chỗ ngứa.”
Mặc Tông Nhiên bật cười sảng khoái.

Bọn họ chỉ biết Vân Quản Ninh tới thái y viện làm ầmĩmà không biết nàng này là đi "ra mặt” cho Đức phi.

“Có điều..”
Mặc Tông Nhiên lại nói: “Rơi vào tay Hoàng hậu, để xem hôm nay nó có thể may mắn thoát khỏi tay bà ấy hay không?”
Trở thành phu thê với Triệu Hoàng hậu hơn hai mươi năm nay, Mặc Tông Nhiên hiểu rõ tính cách của nữ nhân này.

Ngoài mặt bà ta tỏ vẻ khoan dung độ lượng nhưng thực chất lại vô cùng ác độc.

Mấy ngày nay, Triệu Hoàng hậu cứ không ngừng nói với ông rằng Vân Quán Ninh không biết phép tắc, không xứng là nhi tức trong hoàng thất, vân vân.

Hôm nay rơi vào tay Triệu Hoàng hậu, e là Vân Quản Ninh như dê vào miệng cọp.

Con “hổ” này, vốn đã rình rập thèm khát con "dễ non” Vân Quán Ninh từ lâu rồi!
“Không liên quan đến nhi tử!”
Sắc mặt Mặc Diệp không có lấy nửa phần lo lắng: “Là nàng ta tự mình chọc đến Mẫu hậu, thì phải tự mình gánh vác trách nhiệm, nhi tử là nam nhân, không thể lúc nào cũng dung túng cho nàng ta được.”
Câu trả lời này sao mà nghe vô tâm thế chứ?

Mặc Tông Nhiên nhướng mày.

Chính vào lúc này, Tô Bỉnh Thiện khom lưng đi vào nói Hoàng hậu hạ lệnh lấy roi đánh phạt Minh Vương phi.

“Hả?”
Mặc Tông Nhiên càng nhướng mày cao hơn: “Diệp Nhi, còn không mau qua làm chỗ dựa cho thế tử của con?”
Tại Vĩnh Thọ Cung, Lý ma ma đang ngồi dựa vào đại môn ngủ gật.

Tế Vũ báo tin cho bà ta, Lý ma ma lập tức sợ đến mức tỉnh cả ngủ, hoảng hốt lo sợ chạy biến vào trong điện: “Nương nương, nương nương, có chuyện lớn không hay xảy ra rồi!”
“Xảy ra chuyện gì? Bổn cung sắp chết rồi sao?”
Đức phi bị Lý ma ma đánh thức, đầu đau như muốn nứt ra, bà ta cau mày nhìn Lý ma ma.

“Nương nương, Minh Vương phi bị Hoàng hậu nương nương hô gọi tới Khôn Ninh Cung, nói là vì nàng ta gây náo loạn ở thái y viện, bây giờ phải chịu đánh hai mươi roi!”
“Cái gì?”
Đức phi bị dọa cho ngồi dậy: “Vân Quán Ninh này, còn nói bổn cung gây chuyện khắp nơi không cho ta ra khỏi cửa, vậy mà thoắt một cái đã bị Hoàng hậu xiên rồi ư?”
“Đồ gây chuyện này, còn muốn ta phải đi cứu nó?”
Nhớ lại vừa rồi Vân Quán Ninh giáo huẩn mình như giáo huấn “nhi tử”, Đức phi lại có chút thở không thông.

“Còn không mau giúp bổn cung thay y phục?”
Nói cho cùng thì Vân Quán Ninh vẫn là nhị tức chính kinh của bà ta.

Hôm nay cũng là vì bà ta mà tới thái y viện làm ầm lên.

Nếu thật sự Hoàng hậu phạt đánh nàng hai mươi roi thì có khác nào vả vào mặt Đức phi?
Đức phi nổi giận, răng lợi lại càng đau dữ dội hơn.

Lý ma ma luống cuống thay y phục cho Đức phi, vừa mới chỉnh lại cho phẳng phiu gọn gàng thì đột nhiên Đức phi lại nói: “Bỏ đi, ta không muốn đi nữa.”
“Nương nương, Vương phi rơi vào tay Hoàng hậu rồi đó!”
Lý ma ma sợ hãi nhìn bà ta: "Ngộ nhỡ bị đánh chết thật...!nương nương làm sao ăn nói với Vương gia?"
"Hơn nữa, hoàng hậu nương nương bây giờ rõ ràng là đang muốn mượn Vương phi để ra oai Với nương nương người đó!"
Lưu thái y dám kê nhầm đơn thuốc cho Đức Phi, chắc chắn là có người bày mưu.

Vân Quán Ninh đi đòi lại công bằng cho Đức Phi, ngược lại còn bị rơi vào tay của Triệu hoàng hậu...!
Nếu như Đức Phi không cứu.

20210912130904-tamlinh247.jpg

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 131: Thọc Gậy Bánh Xe


Quan trọng nhất là đằng sau Vân Quán Ninh còn có Mặc Tông Nhiên chống lưng.

Triệu hoàng hậu chắc chắn không dám đánh thật.

"Hơn nữa, bổn cung ngã bệnh cũng nhờ nha đầu thổi đó bạn cho! Hôm nay cho nàng ta chịu một trận, cũng có thể ghi nhớ kỹ hơn."
Đức Phi cảm thấy hả hê khoanh hai tay lại: "Trước mặt mẹ chồng là bổn cung đây, nàng ta không biết lớn nhỏ, kiêu căng ngạo mạn.

Bây giờ để hoàng hậu dạy dỗ nàng ta đàng hoàng, nàng ta mới biết thế nào là lợi hại!"

Xem nàng về sau còn dám hung hăng càn quấy trước mặt bà ta không!
Đức Phi mỉm cười, Lý ma ma lại bày ra vẻ mặt than khóc: "Nương nương, như vậy không hay
lắm!"
"Nếu như Vương phi biết được, chắc chắn sẽ nói nương nương người quên ơn phụ nghĩa..."
Những lời sau cùng, Lý ma ma nói rất nhỏ.

Đức Phi lườm bà ta một cái, rơi vào tình trạng mâu thuẫn, phút chốc không biết rốt cuộc có nên đến Khôn Ninh Cung cứu Vân Quản Ninh không.

Đúng như bà ta dự đoán, lúc này Vân Quán Ninh đã bị người trói chéo hai tay rồi...!không phải, là bị trói trên ghế, hai ma ma cao to vạm vỡ cầm thước đứng bên cạnh, đợi Triệu hoàng hậu xử lý.

Nhưng vẻ mặt Vân Quán Ninh không hề hoảng hốt chút nào, lại càng không cầu xin tha thứ.

Triệu hoàng hậu thấy dáng vẻ ung dung bình tĩnh của nàng, bà ta vô cùng thích thú bước đến gần: "Vân Quán Ninh, người đang nghĩ gì vậy?"
"Lẽ nào người còn đang nghĩ, khi nào thì hoàng thượng và lão thất, hay là Đức Phi đến cứu ngươi sao?"
"Không phải đâu mẫu hậu."
Vân Quán Ninh ngẩng đầu lên, hai tay chống cằm, không giống như người sắp bị đánh, trái lại còn giống như đang nằm trên ghế lười biếng phơi nắng.

"Nhi tức chỉ đang nghĩ..."

Bỗng nhiên nàng bật cười khanh khách: "Không biết lát nữa lúc bị đánh, hét lớn lên mới không đau như thế, hay là giữ sức đợi lát nữa cáo trạng với phụ hoàng."
"Triệu hoàng hậu: "..."
Thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, bà ta cau mày thật chặt: "Ngươi phạm phải tội lớn, bổn cung là chủ của hậu cung, lại còn là mẹ chồng của ngươi, dạy dỗ trách phạt người cũng phải"
21
Tiện nhân này, lại còn dám quang minh chính đại nói muốn cáo trạng với hoàng thượng sao?
Lẽ nào lại như vậy được!
"Nếu đã như vậy, bổn cung lại muốn xem thử, lát nữa người còn có sức để cáo trạng không!"
Bà ta lạnh lùng hừ một tiếng, căn dặn ma ma: "Đánh!"
Ma ma vội vàng giơ thước lên, bỗng nhiên Triệu hoàng hậu ngăn lại: "Chờ đã!"
"Vân Quán Ninh, bổn cung cho người một cơ hội để không bị đánh."
Cơ hội không bị đánh?
Vân Quán Ninh tỏ ra rất hứng thú: "Mẫu hậu nói nghe thử?"
"Con người người rất thú vị.

Bồn cung trước nay đều thích người thú vị và ngoan ngoãn, nếu sau này người thường xuyên đến Khôn Ninh Cung trò chuyện với bổn cung, hôm nay bổn cũng sẽ tha cho ngươi một lần."
Vân Quản Ninh cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Triệu hoàng hậu cũng không sốt ruột, kiên nhẫn chờ nàng trả lời.

Mọi người đều là người trưởng thành, Triệu hoàng hậu có ý gì, Vân Quán Ninh rất nhanh đã đoán ra được.

Nàng ngẩng đầu lên mỉm cười thật tươi: "Mẫu hậu muốn thọc gậy bánh xe sao?"
"Thọc gậy bánh xe?"
"Chính là...!để ta thân cận với người, phản bội mẫu phi? Như vậy không hay lắm! Thật ra mẫu phi đối xử với ta rất tốt!"
Không ngờ, Vân Quán Ninh lại thẳng thắn như vậy.

Triệu hoàng hậu nghiêm nét mặt, có vẻ thẹn quá hóa giận: "Ngươi dám tùy tiện suy đoán ý của bổn cung, bôi nhọ bổn cung sao? Đảnh cho ta!"
Bà ta không cho nàng cơ hội này nữa!
Ma ma hung hăng giơ thước lên.

Thấy thước sắp đánh xuống, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một tiếng: "Dừng tay!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 132: Bà Ta Bị Chọc Tức Đến Phát Hỏa


Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Vân Quán Ninh lập tức quay đầu lại.

Sau khi nhìn thấy người đi tới, nàng thở phào nhẹ nhõm.

Mặc Diệp, cuối cùng cũng đợi được người tới!
Vân Quán Ninh cúi đầu xuống và bắt đầu dâng trào cảm xúc, ngay khi Mặc Diệp đi vào với khuôn mặt không cảm xúc, nàng đã “rơm rớm” nước mắt khóc: “hu hu hu vương gia, cuối cùng chàng cũng đến rồi!”
“Vừa rồi mẫu hậu nói muốn đánh chết thiếp, để chàng không có vợ hu hu hu!”
Triệu hoàng hậu: “...”
Nói dối cũng phải chớp mắt chứ?
Bà ta nói những lời như vậy lúc nào?
Không phải tiểu tiện nhân này vừa rồi lời lẽ hùng hồn, thái độ cứng rắn muốn đối đầu với bà ta sao?

Nhưng vừa chớp mắt đã khóc như thể chịu phải ủy khuất lớn: “Hu hu hu vương gia...”
Mặc Diệp cũng không ngờ rằng nàng có thể khóc lóc dữ dội như vậy.

Không thể không nghĩ rằng nàng ở trong tay Triệu hoàng hậu đã phải chịu khổ và ủy khuất thế nào?
Nhũ mẫu đang cầm tấm bảng trên tay lập tức đặt lại.

Triệu hoàng hậu hung dữ liếc nhìn nhũ mẫu: “Cái thứ ăn cây táo rào cây sung!”
Nhũ mẫu cúi thấp đầu, cẩn thận lui xuống.

Mặc Diệp kéo Vân Quán Ninh đứng lên.

Nàng gục đầu vào lòng hắn, khóc giống như một đứa trẻ không tìm thấy kẹo để ăn, thậm chí cả cơ thể đều run nhẹ.

Bộ dạng đáng thương e rằng đã bị Triệu hoàng hậu dọa sợ rồi?
“Mẫu hậu, cho dù hôm nay Ninh nhi có làm sai hay không, chúng ta hãy nói chuyện này trước mặt phụ hoàng đi.”
Vừa rồi Mặc Diệp nhìn thấy tấm bảng vừa to vừa dày trên tay của nhũ mẫu, liền biết nếu như đánh xuống mông thì sẽ tơi tả đến mức nào!
Ngay sau đó hắn cũng xa xẩm mặt mày.

Không cần biết bà ta có ghét Vân Quán Ninh hay không, nhưng trên danh nghĩa thì nàng là vương phi của hắn.

Triệu hoàng hậu như vậy là đang đánh vào mặt hắn!
Mặc Diệp hừ lạnh, xoay người đưa Vân Quán Ninh đi.

Bọn họ nói đi là đi, trong mắt không hề có hoàng hậu này ...Triệu hoàng hậu rất tức giận: “Đứng lại!”

“Bổn cung thân là hoàng hậu, dạy dỗ con dâu phạm lỗi thì có gì sai? Lão Thất, ngươi tự ý xông vào Khôn Ninh cung, bổn cung sẽ trừng phạt cả ngươi!”
“Mẫu hậu có thể thử.”
Ánh mắt Diệp Mặc sắc bén nhìn bà ta.

“Ngươi...”
Triệu hoàng hậu vô cùng tức giận, lúc này Vân Quản Ninh dựa vào lòng Mặc Diệp nhỏ giọng nói: “Vừa rồi Lẩu thái y đã thừa nhận, nói rằng đã bốc sại thuốc cho Mẫu phi, là chỉ thị của mẫu hậu”
Bốc sai thuốc?
Hành vi này rất xấu xa!
Thuốc không phải đồ khác, một khi đã uống nhầm có thể nguy hiểm đến tính mạng!
Thì ra nguyên nhân Vân Quán Ninh đi đại náo Thái y viện là vì Lưu thải y đã kê sai đơn thuốc cho Đức phi?
Ánh mắt Diệp Mặc phức tạp nhìn bà ta.

Triệu hoàng hậu không hoàng mà nhìn nàng: " Vợ Lão Thất, cơm có thể ăn bừa, nhưng nói không thể nói bừa! Bổn cung chỉ thị Lưu thái, kê sai đơn thuốc cho Đức phi lúc nào?”
“Mẫu hậu có thể đổi chất với Lưu thái y.”
Vân Quản Ninh trốn sau lưng Mặc Diệp, giọng nói nhỏ xuống.

Trông giống như bị Triệu hoàng hậu dọa cho sợ hãi.

Nhìn thấy bộ dạng của nàng, Triệu hoàng hậu tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Giả bộ ngây thơ cái gì?
Không phải vừa rồi đuổi muốn vểnh lên trời luôn rồi sao?
“Mẫu hậu, rốt cuộc chân tướng sự việc là thế nào, hãy phản bác trước mặt phụ hoàng đi”
Mặc Diệp không quay đầu lại, đưa Vân Quán Ninh đi.

Triệu hoàng hậu tức giận đến hai thái dương nhói đau, không nhịn được phải đưa tay đỡ trán, tức giận đến xanh mặt: “Vân Quán Ninh, Mặc Diệp! Thật chẳng ra làm sao!”
“Trong mắt còn có bổn cung không?"
Bà ta bị chọc tức đến phát hỏa.

Trương ma ma vội vàng tiến lên khuyên giải: “Nương nương phải chú ý cơ thể của mình! Không nên tức giận tránh làm cho bệnh đau đầu tái phát.”
Bệnh đau đầu của Triệu hoàng hậu là bệnh mãn tính.

Trương ma ma vừa mở miệng, giống như đã có linh cảm trước đó.

Vừa dứt lời, Triệu hoàng hậu đau đến kêu lên một tiếng, cả cơ thể đổ về phía sau...!
Chẳng mấy chốc tin tức “Hoàng hậu nương nương đổ bệnh vì bị Minh vương phi chọc giận” đã truyền đến sáu cung.

Đức phi vui mừng khôn xiết khi nghe được tin tức này, ánh mắt nhìn Vân Quán Ninh có thêm vài phần “ưa thích”.

Bà ta biết rằng, nàng sẽ không để bà ta thất vọng.

Khả năng làm tức chết người khác không cần đến mạng của nhà đầu thối này, quả nhiên lợi hại!
Cho dù Triệu hoàng hậu bị Vân Quán Ninh chọc giận đến đổ bệnh, nhưng Mặc Tông Nhiên cũng không có biểu hiện gì.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 133: Ta Không Cười


Chỉ là khiển trách Vân Quán Ninh vài phần mà không gây đau đớn, sau đó giáng chức Lưu thái y vốn là thải y của thải y viện...thành một thải y bình thường, từ đó có thể thấy thái độ của Mặc Tông Nhiên đối với vấn đề này thế nào.

Rõ ràng là bảo vệ Đức phi, bảo vệ Vân Quán Ninh!
Bây giờ ánh mắt của cả Kinh thành nhìn Vân Quán Ninh lại thay đổi.

Nàng bán thuốc cho Đức phi, sau đó đến Cố gia thăm Viện Bảo.

Bởi vì Đức phi sinh bệnh, nàng phải hầu hạ bà, vì thế Vân Quán Ninh đã tròn ba ngày chưa được gặp Viên Bảo.

Một ngày không gặp giống như xa cách ba mùa thu.

Nhưng đối với con trai bảo bối, Vân Quán Ninh lại cảm thấy giống như xa cách sâu mùa thu.

Viên Bảo đã ở Cố gia được năm ngày, mắt thường cũng có thể thấy tốc độ tròn lên của đứa nhỏ.

Lúc trước giống như một tiểu thịt viên, còn bây giờ đã là một bảnh bao thịt viên lớn.

Nhưng vì ngũ quan xinh đẹp của Viên Bảo, tuy tròn nhưng không ngắn.

Vì vậy cho dù ăn thành mập nhưng cũng không ảnh hưởng đến ngoại hình, ngược lại nhìn càng đáng yêu.

Vừa nghe được âm thanh của Vân Quán Ninh, nó lao đến như một con ngỗng đầu béo: “Mẫu thân!”
“Bảo bối!”
Vân Quán Ninh ngồi xổm dưới đất dang rộng hai tay, cười tươi nhìn “ngỗng đầu béo” đang lao đến.

Vừa đón được nó, cả hai mẫu tử đã ôm nhau ngã xuống đất.

“Nhi tử ngoan của mẫu thân, con ở nhà thái lão gia ăn bao nhiêu đồ ăn ngon lại có thể béo thành thế này!”

Vân Quán Ninh đứng dậy, khó khăn dùng sức ôm Viên Bảo lên.

“Không ăn nhiều lắm.”
Viên Bảo vươn móng vuốt mập mạp véo vào mặt Vân Quán Ninh, rồi lại gần hôn lên mặt nàng.

Hôn hết mặt bên phải lại hôn sang mặt bên trái, hôn hết mặt bên trái lại hôn lên trán, hôn lên trán xong lại hôn xuống cằm, hôn dưới cằm xong lại hôn lên mũi.

Viên Bảo ôm mặt Vân Quán Ninh, nũng nịu nói: “Mẫu thân, con rất nhớ người!”
Đây là lần đầu tiên mẫu tử hai người bọn họ ly biệt, ròng rã năm ngày.

Viên Bảo biến nỗi nhớ của mình thành thèm ăn...giọng líu giọng lo khiến cho trái tim của người làm mẫu thân già như Vân Quán Ninh muốn tan chảy.

Nàng ôm chặt Viên Bảo, ân cần hỏi: “Mẫu thân cũng rất nhớ con.

Ở nhà thái lão gia chơi có vui không? Có nghịch ngợm không? Có muốn quay về Vương phủ không?”
“Rất nghe lời.”
Cố Bá Trọng cười đến gần: “Hiện tại đã lan truyền khắp Kinh thành.”
“Nói rằng hai ngày trước hoàng hậu đổ bệnh vì bị con chọc tức.”
Vốn cho rằng ngoại tổ phụ sẽ trách mắng, Vân Quán Ninh đã chuẩn bị sẵn sàng nghe dạy bảo.

Không ngờ giọng nói của Cố Bá Trọng thay đổi, cười nói: “Không hổ danh là tôn nữ của Cố Bá Trọng! Có phần quyết đoán!”
Vân Quán Ninh: “?”
Dường như ngoại tổ phụ đang muốn bộc lộ điều gì đó?
“Có lẽ bây giờ Triệu hoàng hậu cũng không dám coi thường coi nữa, nhưng mà đã đắc tội bà ta, sau này cũng coi như con đang đi trên lớp băng mỏng, nhất định phải cẩn thận từng bước đi trong cung
Tại sao lại nàng lại nghe ra trong lời nói của ngoại tổ phụ có ý đang cười trên nỗi đau của người khác?
Vân Quán Ninh nghi hoặc khi nhìn thấy ý cười của Cố Bá Trọng: “Ngoại tổ phụ, người đang cười sao?”
“Ta không cười.”
Cố Bá Trọng bộ dạng nghiêm túc thu lại nụ cười: “Đức phi vẫn luôn không thích con.”
“Sau sự việc này, thái độ của bà ta có lẽ đã hoàn toàn thay đổi, sẽ không gây khó dễ và chán ghét con như trước kia nữa rồi.”
Đây là một câu thật lòng.

Hai ngày nay nàng hầu hạ ở Vĩnh Thọ cung, thái độ của Đức Phi đối với nàng đã cải thiện.

Rất nhanh sau đó, Kinh thành lại xảy ra chuyện đại sự...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 134: Tần Tự Tuyết Đã Rời Đi


Tối ngày hôm đó, Vân Quán Ninh vừa đưa Viên Bảo quay về Vương phủ thì Tần Tự Tuyết đã đến.

Đức Phi nên tin rằng Cẩu Đản chính là Viên Bảo, vì vậy cũng sẽ không đến Minh Vương phủ nữa.Vân Quán Ninh cảm thấy yên tâm khi đưa Viên Bảo quay về.

Nghe nói Tân Tự Tuyết đã đến...!
Nàng phân phó Như Yên chăm sóc Viên Bảo, đứng dậy đi đến đại sảnh.

Quả nhiên Mặc Diệp cũng đã quay về.

Nhìn thấy nàng đi vào, Tần Tự Tuyết đứng dậy trước, cười nhìn nàng: “Minh Vương phi, ta đã làm xong điều kiện mà tẩu nói trước kia.”

“Muội đã trộm được lệnh bài?”
Vân Quán Ninh đi vào.

Trộm?
Dùng từ này không hề lịch sự tí nào!
Tần Tự Tuyết hừ một tiếng: “Ta đã lấy được lệnh bài.”
“Tự tay Ngô phó tướng đưa cho muội?”
“Không phải...”
“Vậy là trộm còn gì?”
Vân Quán Ninh đi đến bên cạnh Mặc Diệp ngồi xuống: “Ta rất tò mò, Doanh Vương phi đã trộm kiểu gì? Không phải Ngô phó tướng cảnh giác nhất sao?”
Nàng lại tiếp tục nhấn mạnh lệnh bài bị trộm, khiến cho Tần Tự Tuyết khó chịu.

“Cụ thể làm sao lấy được, không cần tẩu bận tâm.”
Nàng ta cắn hàm dưới, để lệnh bài ở trên bàn: “Dù sao thì ta đã lấy được lệnh bài, lời tẩu nói trước đây, có thể thực hiện hay chưa?”
“Tôi thật lòng đối với Diệp ca ca, tẩu sẽ không nghi ngờ chứ?”
Mặc Diệp nhìn Như Mặc.

Hắn ta tiến lên lấy lệnh bài đưa cho Mặc Diệp.

Sau khi hắn kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện lệnh bài là thật thì mới quay sang gật đầu Với Vân Quán Ninh.

“Có vẻ như Doang Vương phi đối với vương gia nhà ta là thật lòng! Đương nhiên là ta sẽ không nghi ngờ rồi.”
Vân Quản Ninh cười, nhận lấy lệnh bài từ tay Mặc Diệp xoa xoa: “Nhưng mà, bây giờ Doanh Vương phi là nữ chủ tử của Doanh Vương phủ.

Muội đã trộm lệnh bài như vậy, sau này muội sẽ ăn nói thế nào với Doanh vương?”
“Điều này không cần tẩu bận tâm.”
Tần Tự Tuyết cau mày: “Ta có cách giải quyết của chính mình.”
“Không nguy hại đến vương gia nhà chúng ta đấy chứ?”
Vân Quán Ninh dùng giọng điệu chất vấn, hùng hổ dọa người: “Muội sẽ không vừa quay đầu đã vào cung cáo trạng với phụ hoàng, là vương gia của ta trộm lệnh bài của Doanh vương đấy chứ?”
“Tẩu...”
Tần Tự Tuyết tức giận đến đỏ mặt cứng họng.

Rất lâu sau mới có thể nói ra hai câu từ kẽ răng: “Điều này không đến lượt tẩu chất vấn! Ta không phải là người không biết xấu hổ!”
“Như vậy thì ta yên tâm rồi.”
Vân Quán Ninh đưa lệnh bài cho Mặc Diệp: “Vương gia, nếu như Doanh vương phi đã lao tâm khổ trí giúp chàng, vậy thì chàng hãy nhận lấy đi, nếu không sẽ thiệt.”
Tần Tự Tuyết :“...”
Ở trước mặt nàng ta nói lời như vậy, có thật sự ổn không?
“Doanh Vương phi, chân tình của muội chúng ta đã biết rồi! Muội yên tâm”
Vân Quán Ninh đứng dậy đi đến trước mặt Tần Tự Tuyết, nhẹ nhàng vỗ vai nàng ta: “Từ nay Minh Vương phủ chính là nơi tạm trú của muội.”
Khuôn mặt nàng nghiêm túc: “Cho dù Vân Đinh Lam có bắt nạt muội, ta cũng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn”

Lúc này Tần Tự Tuyết mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm mà không lộ ra bất kỳ dấu vết nào.

Nàng ta không trả lời, chỉ nhìn Mặc Diệp ở phía sau nàng: “Diệp ca ca...”
“Hãy trở về trước đi, tránh người khác nghi ngờ.”
Khuôn mặt Mặc Diệp không cảm xúc.

Nhưng so với giọng điệu lạnh như băng trước đây, đã có chuyển biến tốt hơn, khiến cho lòng Tần Tự Tuyết cảm thấy tốt hơn.

Chỉ cần bọn họ tin là tốt rồi!
Tần Tự Tuyết đã rời đi.

Nhìn thấy Vân Quán Ninh tò mò hóng hớt, lúc này Mặc Diệp mới nhàn nhạt nói: “Như Mặc đã thăm dò, là lão hồ ly Tân Đông Lâm ra tay, giúp lấy được lệnh bài.”
“Ngươi phải người theo dõi Tần Tự Tuyết?”
Vân Quán Ninh ngạc nhiên nhướng mày: “Không phải ngươi là chính nhân quân tử? Sao có thể làm ra loại chuyện này?”
Mặc Diệp nghẹn lời.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 135: Bốn Mắt Nhìn Nhau


“Tân Đông Lâm? Ông ta lấy được lệnh bài từ chỗ Ngô phó tướng lúc nào?”
“Rót rượu.”
Mặc Diệp nhìn lệnh bài trong tay, trên môi nở nụ cười giễu cợt: “Lão hồ ly Tân Đông Lâm từ trước đến nay vô cùng gian xảo, lần này tình nguyện giúp Tần Tử Tuyết lấy lệnh bài...”
“Có thể thấy phụ tử bọn họ đã thông đồng với nhau.”
Vân Quản Ninh rất nhanh cũng phản ứng lại.

Nàng gật đầu: “Nếu như chỉ là Tần Tử Tuyết, có thể nói là không có não.Nhưng Tân Đông Lâm cũng đã vào cuộc, e rằng chuyện này không hề đơn giản như vậy.”
“Tiếp sau đó người định làm gì? Miếng lệnh bài này người định xử lý thế nào?”
“Tương kế tựu kế”
Mặc Diệp ngẩng đầu, khóe môi nở nụ cười thật sâu.

Bộ dạng có phần đen tối.

Vân Quản Ninh cũng cười: “Lần này là ta giúp người, người định cảm ơn ta thế nào?”
Nàng duỗi hai ngón tay ra xoa nhẹ, đúng lúc Mặc Diệp chuẩn bị đưa bạc cho nàng.

Không ngờ, lần này Mặc Diệp lại không đánh bài theo lẽ thường.

Hắn cười trầm mặc: “Ha.”
“Lần này người chọc giận Mẫu phi đến đổ bệnh, bổn vương còn chưa tìm người tính sổ.Còn có lúc ở Khôn Ninh Cung, bổn vương đã kịp thời cứu ngươi, ngươi định cảm ơn bổn vương thế nào?”
Vân Quán Ninh lập tức đình trệ.

Nàng muốn tìm hắn để đòi thù lào!
Ngược lại với cách tính như vậy, nàng lại thành mắc nợ sao?
Vãi!
“Nhưng ta đã giúp Mẫu phi đến thái y viện để trút giận, chuyện này coi như công bằng rồi.”
Nàng nói với vẻ không tự tin.

Về phần nàng bị đánh ở Khôn Ninh cung, quả thực là Mặc Diệp đã đến cứu nàng: “Cho dù hoàng hậu muốn đánh ta, cũng chỉ vì ta đến thải y viện để trút giận cho Mẫu phi, cũng không thể tránh ta.”
Vân Quán Ninh yếu đuối nói.

“Không biết xấu hổ.”
Mặc Diệp liếc nàng một cái: “Ý của ngươi là, chúng ta đã hoàn toàn công bằng?”
“Đúng vậy!”
Vân Quán Ninh ưỡn ngực ngẩng đầu, nàng đúng là không biết chữ “xấu hổ” viết kiểu gì!
“Ngươi để cho tốn nhi của bà Trương đóng giả Viên Bảo lừa Mẫu phi...”
Mặc Diệp không tức giận, chỉ bình thản vứt ra một câu.

Câu này tương đương với một quả bom không hẹn giờ.

Làm sao hắn biết được chuyện này?
Nhất định lại là Như Yến cáo trạng!
Nha đầu thổi này!
Vân Quán Ninh tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Mặc Diệp, người lấy chuyện này uy h**p ta?”
“Không hẳn.Bổn vương có thể thay người bảo mật, nhưng cũng không nói chắc một ngày nào đó ở trước mặt Mẫu phi, lỡ miệng...nói ra chuyện này với Mẫu phi?”
Mặc Diệp cười nhẹ: “Hoặc là, bổn vương trực tiếp đưa Viên Bảo tiến cung thăm Mẫu phi?”
Vân Quán Ninh: “!”
Quả nhiên hắn đang uy h**p nàng!
“Mặc Diệp! Ngươi làm ta tức chết rồi!”
Nàng hét lên một tiếng, tiến lên bóp cổ Mặc Diệp: “Hôm nay ta bóp ch ết ngươi!”
Nhưng ai ngờ lại trượt chân, trực tiếp ngã vào lòng Mặc Diệp.

Vốn dĩ hắn đang ngồi, Vân Quán Ninh ngã xuống như vậy...trực tiếp ngã xuống ngực hắn, hai tay cũng tự nhiên đỡ lấy ngực hắn.

Bốn mắt nhìn nhau...!
Ánh mắt Mặc Diệp giễu cợt: “Vân Quán Ninh, người muốn ôm ấp lấy lòng bổn vương sao?”
“Cố gắng hối lộ bổn vương để giúp người che đậy bí mật?”
Thay vì đẩy nàng ra, hắn nhướng mày nhìn nàng.

Từ “ội vãi” vừa định thốt lên từ miệng Vân Quán Ninh đã trực tiếp bị nuốt xuống.

Vì nàng biết chỉ cần mở miệng, tên nam nhân này có thể càng độc miệng hơn nữa!
Nàng hừ nhẹ một tiếng, chỉ cảm thấy cơ thể của cẩu nam nhân dưới lòng bàn tay quả thật rất mê người.

Nàng đảo mắt, dứt khoát cười hai tiếng “hi hi”.

“Nếu như người đã nói như vậy, vậy thì ta sẽ không khách khí nữa!”
Nói xong, nàng ngắm chuẩn môi mỏng của hắn, mãnh liệt hôn xuống!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 136: Mất Mặt Chết Đi Được!


Ngay từ lúc Vân Quán Ninh cười hì hì, trong lòng Mặc Diệp đã có dự cảm không lành.

Diệp Mặc không bao giờ đoán được trong đầu nữ nhân này đang nghĩ cái gì.

Hành động tiếp theo của nàng luôn khiến người khác cảm thấy bất ngờ.

Biết đôi môi ấm áp của nàng đang áp lên đôi môi có phần lạnh lẽo của hắn, lúc này hắn như tỉnh cơn mê.

Nhìn thấy nàng vì căng thẳng mà nhắm chặt mắt, lông mi và mí mắt vẫn còn đang run rẩy...!
Hừ, căng thẳng đến mức như vậy mà vẫn còn cố giả vờ bình tĩnh.

Đây cũng là lần đầu tiên Mặc Diệp gặp một nữ nhân to gan và không biết xấu hổ như thế này.

Lần đầu tiên bị người khác cưỡng hôn.

Vành tại hắn nóng lên, nhưng nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của Vân Quán Ninh, hắn lại không kìm được mà có suy nghĩ muốn trêu chọc nàng.

Hắn khẽ nghiêng đầu: “Vân Quán Ninh, người đang muốn làm gì vậy?”
Giọng của Diệp Mặc có chút khàn, càng thêm quyến rũ trêu người.

“Ta muốn trêu ghẹo, sàm sỡ ngươi, khiến cái miệng của ngươi bớt cay nghiệt lại.”
Vân Quán Ninh ngẩng đầu, hai bên má đã ửng đỏ, giống như bị bôi một lớp son dày.

Nàng ngoan cố cúi đầu vùi vào cổ hắn.

Nhìn cái yết hầu gợi cảm nhô ra...!
Vân Quán Ninh cẩn thận thăm dò hôn lên đó.

Tiếng “bùm” vang lên, Mặc Diệp chỉ cảm thấy như có dòng điện chạy từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Nữ nhân này, rốt cuộc nàng có biết mình đang làm gì không!
Đúng thật là to gan!
“Vân Quán Ninh, bổn vương chỉ cho ngươi một cơ hội, lập tức cút ngay.”
Mặc Diệp đẩy nàng ra, giọng nói càng thêm thâm trầm.

Vân Quán Ninh nghiêng đầu nhìn hắn thật kĩ, thấy trong đôi mắt hắn lộ ra sự u ám...!Nàng đột nhiên cười khanh khách: “Mặc Diệp, có phải người sợ rồi không?”
“Có phải ngươi không được không?”
Mặc Diệp: "..."
Chuyện mất tôn nghiêm nhất của một nam nhân đó là bị nữ nhân nghi ngờ hắn không được.

“Đây là do người tự chuốc lấy.”
Mặc Diệp lạnh lùng hừ một tiếng, chậm rãi giơ tay ôm lấy eo của nàng, vừa định lật người đề nàng lên ghế thì ngoài cửa vang lên tiếng hét:”A...”
"Aaa!"
Mặc Diệp và Vân Quán Ninh bị tiếng hét chói tai làm cho tỉnh táo.

Nàng lập tức quay người nhìn, chỉ nhìn thấy Viên Bảo tròn vo chạy vào bên trong: “Mẫu thân, hai người đang làm gì vậy?”
“Ở nơi đông người như này, có thể trở về phòng không?”
“Mù mắt chó của con rồi, hai người có thể quan tâm đến cảm nhận của người khác không?”
Vân Quán Ninh: "..."
Mặc Diệp: "..."
Vậy mà bọn họ lại bị tên nhóc thối này ghét bỏ.

Như Yên đuổi theo vào phòng thì thấy bầu không khí trong đại sảnh có gì đó bất thường.

Y phục của vương gia và vương phi không chỉnh tề, khuôn mặt ửng hồng, trong ánh mắt vẫn còn...!tình ý, Viên Bảo che mắt, đứng trước mặt bọn họ.

Trong lòng Như Yên thầm thốt ra một tiếng không ổn.

Tiểu công tử đã quấy rầy chuyện tốt của vương gia và vương phi.

Vì vậy, nàng ấy mới vội vã đi vào ôm Viên Bảo chạy ra ngoài nhanh như chớp.

Chỉ còn Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đang nhìn nhau, hai người cũng có chút ngại ngùng.

Mặc Diệp không có ý định trêu chọc nàng nữa, Vân Quán Ninh cũng không còn suy nghĩ bỉ ổi muốn sàm sỡ hắn.

Cuối cùng, vẫn là Mặc Diệp ho một tiếng rồi đứng lên, sửa sang lại vạt dưới cẩm phục: “Bên thần cơ doanh còn có việc, bổn vương đi xem thế nào?
“Ồ, được.”
Vân Quán Ninh cũng làm ra vẻ sửa sang lại vạt dưới y phục, bầu không khí giữa bọn họ khá kỳ lạ, mãi sau khi Mặc Diệp đi, Vân Quán Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi nàng đang làm gì vậy?
Mất mặt chết đi được!
Cũng không biết Viên Bảo sẽ nghĩ thế nào...!
Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy không còn mặt mũi để gặp người khác thì dứt khoát trốn ở đại sảnh, mãi đến khi màn đêm buông xuống mới trở về Thanh Ảnh Viện.

“Mẫu Thân, người là một cô nương! Trước đây người từng nói với con tiểu tiên nữ sẽ không chủ động ôm ấp yêu thương một nam nhân! Hôm nay người đang làm gì vậy?”
Tiểu Bảo như người lớn tròn mắt nhìn nàng.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 137: Vân Quán Ninh Tức Giận


Có lẽ vì ngẩng đầu nhìn nàng có chút mệt, nên nó vẫy tay: “Người ngồi xuống.”
Vân Quán Ninh nghe lời làm theo, thành thật ngồi xuống trước mặt nó.

“Người làm con mất hết mặt mũi.”
Ngón tay mập mạp của Viên Bảo chỉ vào trán nàng: “Người phải cẩn thận một chút, đợi đến khi người ta chủ động đến theo đuổi người, đưa đến tận cửa rồi sẽ không trân trọng người đâu!”
Vân Quán Ninh: ".

Là ai đã dạy nó những đạo lý thâm sâu như thế này?
Thấy khuôn mặt bất lực của nàng Viên Bảo đột nhiên mỉm cười: “Mẫu thân, con chỉ đùa với người thôi!”

Nó ôm khuôn mặt của Vân Quán Ninh: “Người có thể làm hoà với người đó là tốt rồi, nếu không con cũng sắp lao tâm khổ trí vì hai người.”
Vân Quản Ninh càng không biết làm sao.

Đứa trẻ này còn chưa đến ba tuổi rưỡi, chưa đến ba tuổi rưỡi!
Sao có thể trưởng thành và thận trọng như một người đàn ông ba mươi tuổi!
Nàng cảm động rơi nước mắt: “Hu hu hu, nhi tử...”
“Đừng khóc nữa! Người yên tâm, hôm nay hắn trêu ghẹo người, thì chính là người của người rồi, sau này nếu hắn còn dám ức h**p người, con đảm bảo sẽ giúp người đánh hắn!”
Viên Bảo vung vẩy nắm đấm không có lực uy h**p.

Cảm giác có con trai giúp đỡ thật tốt!
Mặc dù Viên Bảo còn nhỏ nhưng cái gì cũng biết.

Mấy ngày trước còn nói với Vân Quán Ninh, nó biết Đức Phi là tổ mẫu của nó, biết Mặc Diệp là phụ thân của nó...!
Hỏi nó làm sao lại biết, ngoại trừ bọn bà Trương ăn nói linh tinh ra thì Viên Bảo lại nói nó tự cảm nhận được.

Đây là sự kì diệu của cái gọi là quan hệ huyết thống sao.

Viên Bảo là một đứa trẻ mà còn có thể cảm nhận được, Mặc Diệp là đồ ngốc chẳng biết gì
cả.

Vân Quán Ninh khẽ hừ một tiếng đứng lên.

Vừa đứng dậy Như Ngọc đã đi vào thưa lại rằng vương gia phái hắn đến truyền tin: “Chủ tử hỏi vương phi, lão cáo già Tần Đông Lâm còn có một âm mưu khác, không biết cái lệnh bài này vương phi định xử lý thế nào?”
“Đây là chuyện của hắn, hỏi ta làm gì?”
Vân Quán Ninh nhíu mày.

Vốn dĩ cho rằng Như Ngọc có việc gấp muốn hỏi, ai ngờ nghe nàng nói xong thì lập tức rời đi.

Rất nhanh lại xông vào: “Vương gia nói là chính vương phi đã đề cập muốn Doanh Vương phi trộm lệnh bài, bảo vương phi đến xử lý”
Hoá ra hắn ta chỉ là một cái kẻ truyền tin.

Vân Quán Ninh bất lực: “Hỏi chủ tử của người phải làm thế nào?”
Như Yên lại rời đi nhanh như chớp.

Lúc quay lại hắn ta thở hồng hộc: “Chủ tử nói tất cả nhờ vào vương phi xử lý.”
Mẹ nó!
Vân Quán Ninh tức giận.

Đi đi lại lại cũng chỉ có câu này, tên cẩu nam nhân Mặc Diệp là cái máy nhắc lại sao.

“Có gì thì để hắn tự đến mà nói, để người truyền lại mấy lời nhảm nhí gì vậy? Cút đi.”
“Vâng, thuộc hạ cút”
Như Yên cút xéo một cách êm đẹp.

Rốt cuộc thì Mặc Diệp vẫn chưa vào cửa Thanh Ảnh Viện, nên bảo Như Yên đến truyền đạt ý của hắn, còn thầm uy h**p Vân Quán Ninh, khiến lúc đó nàng ghi nhớ: “Cẩu Đản và Viên Bảo.”
Vân Quán Ninh tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, muốn đập nát Thỉnh Trúc Viện của hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau nàng đi theo hắn vào cung.

Vẫn chia thành hai đường, Mặc Diệp đến Cần Chính Điện thương triều buổi sáng, còn nàng đi Vĩnh Thọ Cung thăm Đức Phi.

Sau khi bãi triều, Vân Quán Ninh đến Ngự Thư Phòng bắt mạch cho Mặc Tông Nhiên.

Sau khi bắt mạch, nàng lấy một lệnh bài trong ngực, bắt đầu diễn kịch trước mặt Mặc Tông Nhiên: “Phụ hoàng, Doanh Vương phi mưu đồ hiểm ác, muốn hại chết vương gia nhà con.”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 138: “ngươi Phạm Phải Tội Chết Gì”


“Hả, sao lại nói vậy?”
Mặc Tông Nhiên nheo mắt nhìn nàng: “Vợ lão thất, lời này không thể nói bừa! Nếu không, trẫm sẽ trừng phạt con tội vu khống!”
Lời của nàng nói thẳng ra là Doanh Vương phi muốn hại chết Mặc Diệp.

Chứ không phải nói Doanh Vương phi có ý làm loạn.

Vân Quán Ninh đưa lệnh bài đang cầm trong tay cho hoàng thượng: “Hôm qua Doanh Vương phi đã đến Minh Vương Phủ một chuyến.


“Sáng hôm nay con đã phát hiện ra thứ này trong đại sảnh, con đã hỏi vương gia nhà con, vương gia nói không biết, hôm qua Doanh Vương phi đến không có lấy thứ này ra.



“Thì ra là lệnh bài của Ngũ quân doanh, vương gia nói dù thế nào cũng không thể xuất hiện trong tay Doanh Vương phi được.


Lệnh bài của Ngũ quân doanh do Ngô phó tướng bảo quản, trong lòng Mặc Tông Nhiên hiểu rõ.

“Không biết làm sao lệnh bài này đến được tay Doanh Vương phi, vương gia nói tạm thời đừng làm ầm lên, trả lại thứ này cho nàng ta là được.


Vân Quán Ninh sụt sịt, khóc một cách ấm ức: “Nhưng con dâu đã nghĩ lại.


“Thứ này liên quan đến chuyện trọng đại, càng liên quan đến tình nghĩa giữa Doanh Vương và vương gia nhà con! Vì vậy con mới đem lệnh bài đến để phụ hoàng định đoạt chuyện này!”
Mặc Tông Nhiên sa sầm mặt mũi.

Ông cầm lệnh bài quan sát thật kĩ, gật đầu: “Ừ, đúng là lệnh bài của Ngũ quân doanh.


Nhưng đồ vật này làm sao lại ở trong tay Tần Tự Tuyết?
Vì sao Tần Tự Tuyết lại muốn đem lệnh bài này đến Minh Vương Phủ?
Rốt cuộc là vô tình làm rơi hay cố tình làm rơi ở Minh Vương Phủ?
Trước khi Mặc Hồi Phong rời kinh, vẫn còn vì cái lệnh bài này mà cãi nhau với Mặc Diệp.

Nếu như Tần Tự Tuyết cố ý làm mất ở Minh Vương Phủ… Chuyện này không có đơn giản như vậy.

Việc khẩn cấp trước mắt đó là phải làm rõ làm sao cái lệnh bài này lại nằm trong tay Tần Tự Tuyết.


Lúc Mặc Tông Nhiên đang muốn hạ lệnh cho người mời Tần Tự Tuyết và Ngô phó tướng vào cung, Tô Bỉnh Thiện bèn đi vào báo lại.

Nói là Ngô phó tướng có việc gấp cầu kiến.

“Ngô phó tướng?”
Ánh mắt Mặc Tông Nhiên khẽ loé lên.

Ông và Vân Quán Ninh nhìn nhau, chậm rãi cất lệnh bài trong tay: “Vợ lão thất, con đi tránh một lát, trẫm hỏi chuyện Ngô phó tướng.


“Vâng, phụ hoàng.


Vân Quán Ninh nghe theo đứng dậy, trốn trong nội điện của Ngự Thư Phòng.

Tô Bỉnh Thiện đưa Ngô phó tướng đi vào.

Vừa vào cửa, sắc mặt Ngô phó tướng đã tái nhợt, quỳ xuống trước mặt Mặc Tông Nhiên: “Hoàng thượng, vi thần, vi thần đã phạm tội chết, xin hoàng thượng trách phạt.


Sắc mặt hắn ta tái nhợt, dập đầu mạnh xuống đất.

“Ngươi phạm phải tội chết gì?”

Mặc Tông Nhiên không biến sắc.

Cách một tấm bình phong Vân Quán Ninh chỉ thấy cả người Ngô phó tướng đang run rẩy.

Hắn ta giống như vừa mới tỉnh rượu, hai mắt có chút đỏ, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi rượu lởn vởn chưa tan.

Ngô phó tướng không dám ngẩng đầu, chỉ ồm ồm trả lời: “Trước khi Doanh Vương rời kinh, vốn dĩ đã giao phó lệnh bài của Ngũ quân doanh cho vi thần.

Nhưng, nhưng lệnh bài…”
“Hôm qua vi thần đã làm mất lệnh bài.


Chuyện này quả thực không phải chuyện nhỏ.

Ngô phó tướng vừa nói xong, Mặc Tông Nhiên đập mạnh xuống bàn: “Ngươi nói cái gì?”
“Ngũ quân doanh chính là chuyện quan trọng nhất của triều đình, giờ ngươi lại nói ngươi đã làm mất lệnh bài của Ngũ quân doanh rồi?”
“Người đâu! Kéo hắn ra ngoài chém đầu!”
Mặc Tông Nhiên tức giận, Ngô phó tướng càng run rẩy kịch liệt: “Hoàng thượng, vi thần đáng chết, vi thần đáng chết!”
“Nói! Ngươi làm mất lệnh bài thế nào!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 139: Vậy Thì Khiêng Đến


Mặc Tông Nhiên lạnh nhạt nhìn hắn, nhưng tầm mắt lại nhìn về phía sau tấm bình phong.

Chỉ thấy hai tay Vân Quán Ninh đẩy tấm bình phong, nhíu mày nhìn Ngô phó tướng…
Trong lòng Mặc Tông Nhiên cũng dần dần dấy lên nghi ngờ.

Ngày hôm qua Tần Tự Tuyết làm mất lệnh bài ở Minh Vương Phủ thì hôm nay Phó tướng quân vào cung.

Xem ra, hành động này của Tần Tự Tuyết là có ý đồ xấu!
Cũng may Vân Quán Ninh phát hiện kịp thời.

Nếu không lần này…
Ai mà không biết giờ Mặc Hồi Phong và Mặc Diệp xung khắc như nước với lửa?
“Bẩm hoàng thượng, hôm qua lúc vi thần đi ra ngoài, lệnh bài vẫn còn trong thắt lưng.


Ngô phó tướng quỳ rạp xuống đất, thở cũng không dám thở to: “Tần thừa tướng phái người đến mời vi thần, nói là có chuyện thương lượng nên mời thần đến Tướng Phủ một chuyến.


Sau khi rời khỏi Tướng Phủ, vi thần say đến nỗi bất tỉnh nhân sự.


Hắn ta vẫn không biết mình bị Tần Đông Lâm chuốc say khướt!
“Hôm nay khi vi thần tỉnh lại, thì, thì phát hiện không thấy lệnh bài đâu.


“Tần Đông Lâm? Tướng Phủ? Say đến nỗi bất tỉnh nhân sự?”
Mặc Tông Nhiên lập tức nắm bắt những từ ngữ nhạy cảm: “Ngươi đi Tướng Phủ uống rượu sao?”
“Là Tần thừa tướng…”
Ngô phó tướng kinh hồn bạt vía trả lời một câu.

Không cần nói nữa, Mặc Tông Nhiên đã đoán được hết rồi!
Cho dù Tần Tự Tuyết cố ý làm mất lệnh bài ở Minh Vương Phủ hay là vô tình làm rơi ở Minh Vương Phủ, bây giờ xem ra đều có ý đồ xấu!
Và mục đích Tần Đông Lâm khi chuốc say Ngô phó tướng càng rõ ràng.

Rõ ràng là để lấy lệnh bài!
Nếu chỉ là Tần Tự Tuyết thì cũng thôi đi, đằng này cả Tần Đông Lâm cũng tham gia vào.

Từ đó xem ra, mấy người này bắt đầu không an phận rồi!
Mặc Tông Nhiên cười khẩy, chỉ nói với Ngô phó tướng: “Ngươi quả thật đáng chết! Nhưng trước khi chuyện này được điều tra rõ ràng, cút vào trong thiên lao đợi đi!”
“Đợi sau khi trẫm điều tra rõ ràng sẽ chặt đầu chó của ngươi!”
Ông vừa nói xong, Ngự lâm quân đi vào đưa Ngô phó tướng ra ngoài.

Mặc Tông Nhiên không quay đầu chỉ gọi: “Vợ lão thất, ra đi.


Vân Quán Ninh nhẹ nhàng đi ra chỉ thấy ông đang sờ lệnh bài trong tay, vẻ mặt giống như đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó.

“Phụ hoàng, chuyện này…”
Nàng dè dặt hỏi.

“Trẫm đã hiểu rõ.


Mặc Tông Nhiên ngước lên nhìn nàng: “Mấy người này thấy giờ trẫm coi trọng lão thất hai phần vì vậy bắt đầu không an phận, trong lòng trẫm biết rõ điều đó.


Vốn dĩ cho rằng muốn thuyết phục Mặc Tông Nhiên phải tốn rất nhiều công sức.

Vân Quán Ninh đã chuẩn bị sẵn một “bản thảo” tràng giang đại hải, diễn thử trong lòng vô số lần.

Ai ngờ nàng còn chưa mở miệng Mặc Tông Nhiên đã tin rồi?
Thật không ngờ chuyện lần này của Đức Phi đã gieo rắc một mối nghi ngờ trong lòng ông.

Nếu không phải là Triệu hoàng hậu sai khiến, Lưu thái y sao lại dám thất lễ với Đức Phi.

Mà Triệu hoàng hậu và Mặc Hồi Phong, truyền từ đời này sang đời khác…
Mặc Hồi Phòng là phu quân của Tần Tự Tuyết, Tần Tự Tuyết lại là nữ nhi của Tần Đông Lâm.

Sâu chuỗi từng mối liên quan với nhau, ý đồ của Tần Đông Lâm khi chuốc say Ngô phó tướng, và lấy lệnh bài Ngũ quân doanh đều đã rất rõ ràng.

Rõ ràng tình hình này là muốn hãm hại nhắm vào Mặc Diệp!
Vân Quán Ninh giả vờ đã hiểu, gật đầu: “Phụ hoàng, vậy người định xử lý chuyện này thế nào?”
Mặc Tông Nhiên suy tính một lát rồi phân phó cho Tô Bỉnh Thiện: “Lập tức mời hoàng hậu tới.


“Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương vẫn đang bệnh.


Tô Bình Thiện dè dặt nói.

“Vậy thì khiêng đến.


Mặc Tông Nhiên khoát tay, rất mất kiên nhẫn: “Gọi cả vợ lão tam vào cung.


Ông định trước tiên sẽ tự mình giải quyết chuyện này, để tránh gây hoang mang cho các đại thần trong triều, đến lúc đó nảy sinh bất đồng trong tư tưởng.

Hôm nay Mặc Tông Nhiên muốn “chỉnh đốn gia phong”.

ppjpg

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 140: Rốt Cuộc Là Đã Xảy Ra Chuyện Gì


Rất nhanh sau đó, Tần Tự Tuyết đã bị mang đến Ngự Thư Phòng.

Đến giờ nàng ta vẫn còn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Không nghĩ đến việc Vân Quán Ninh đã cầm lệnh bài đi đến trước mặt Mặc Tông Nhiên hung hăng tố cáo nàng ta một tràng.

Lúc trước Mặc Tông Nhiên đã từng ra mệnh lệnh, không cho phép phi tần hậu cung đặt chân vào Ngự Thư Phòng.

Đương nhiên, mệnh lệnh này cũng không có ràng buộc quá lớn đối với Triệu hoàng hậu và Đức phi.

Nhưng Tần Tự Tuyết chỉ là một đứa con dâu, hôm nay là lần đầu tiên nàng ta được bước chân đến Ngự Thư Phòng.

Trước khi được mời vào, nàng ta còn suy đoán ở trong lòng.

Chắc không phải là phụ hoàng đã thấy được điểm tốt của ta rồi đó chứ? Cho nên sau này sẽ coi trọng ta giống như coi trong Vân Quán Ninh?
Trong lòng Tần Tự Tuyết bỗng nhiên có chút vui mừng.

Nào ngờ vừa bước vào cửa, đôi mắt sắc lẹm lạnh như băng của Mặc Tông Nhiên quét tới, tức giận quát về phía nàng ta đang cúi thấp đầu: “Vợ lão Tam, quỳ xuống!”
Đây… hình như không phải là một dấu hiệu tốt.

Không phải là việc coi trọng giống như nàng ta đã nghĩ.

Trong lòng Tần Tự Tuyết run sợ, nàng ta quỳ xuống: “Phụ hoàng…”
“Đây là chuyện gì?”
Mặc Tông Nhiên trực tiếp ném lệnh bài tới trước mặt nàng ta, lạnh giọng hỏi: “Người hôm qua cầm tấm lệnh bài này đặt ở Minh Vương Phủ chính là ngươi?”
Đây là lệnh bài của Ngũ quân doanh, tại sao lại ở trong tay ông?
Tần Tự Tuyết cảm thấy chấn động.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng và vẻ mặt âm u lạnh lẽo của Mặc Tông Nhiên, nàng ta không dám sơ suất.

“Bẩm phụ hoàng, là, là con dâu.


Tấm lệnh bài này quả thật là nàng ta đã tự tay đưa cho Mặc Diệp.

Cho nên việc nàng ta tự tay đặt ở Minh Vương Phủ là thật.

Không đợi nàng ta giải thích, nói là Vân Quán Ninh cần tấm lệnh bài này, sau đó đổ mọi tội lỗi lên đầu của Vân Quán Ninh, Mặc Tông Nhiên đã tức giận đập bàn nói: “To gan!”
“Ngươi có biết, ngươi sai ở đâu không?”
Nàng ta phạm sai lầm?

Tần Tự Tuyết không biết bản thân mình đã làm sai điều gì.

Nàng ta mở to mắt, vẻ mặt vô tội: “Phụ hoàng, con dâu không biết sai ở chỗ nào…”
Nhưng bộ dạng của Mặc Tông Nhiên lúc này quả thực rất dọa người.

Tần Tự Tuyết bị dọa đến nỗi giật mình, suýt nữa khóc thành tiếng.

Vân Quán Ninh vẫn chưa lộ mặt, nàng đang tránh ở sau bức bình phong, nhìn thấy Tần Tự Tuyết bị dọa sợ đến vẻ mặt trắng bệch, nàng buồn cười khoanh hai tay bắt đầu xem kịch hay.

“Ngươi còn không biết sai ở chỗ nào? Ngu xuẩn!”
Sau khi Tần Tự Tuyết vào hoàng thất, đây là lần đầu tiên Mặc Tông Nhiên không lưu tình như vậy, ở trước mặt mắng nàng ta ngu xuẩn!
Tần Tự Tuyết cố gắng mỉm cười, nhưng sắc mặt lại trắng như tuyết!
“Phụ hoàng!”
Nàng ta bắt đầu òa khóc, nước mắt đầm đìa: “Không biết con dâu đã phạm phải lỗi sai gì, chọc giận đến phụ hoàng.

Nhưng khẩn cầu phụ hoàng làm rõ, sau đó con dâu sẽ tự nguyện lĩnh phạt.


“Ngươi còn tỏ vẻ uất ức được à?”
Mặc Tông Nhiên lạnh lùng nhìn nàng ta.

Đúng lúc này, Triệu hoàng hậu tiến vào… Nhưng thật ra là được nâng vào.

Bà ta đeo mạt ngạch, vẻ mặt xanh xao, nhìn cực kỳ suy yếu.

Thấy Tần Tự Tuyết quỳ trên mặt đất khóc, Mặc Tông Nhiên nổi giận, Triệu hoàng hậu cũng kinh hãi lắp bắp: “Hoàng thượng, có chuyện gì vậy? Đang yên đang lành Tự Tuyết đã gây ra lỗi lầm gì vậy?”

Mặc kệ như thế nào, Tần Tự Tuyết cũng là con dâu của bà ta.

Nếu việc này truyền ra ngoài, Đức phi chắc chắn sẽ nhân cơ hội mà cười nhạo bà ta.

Triệu hoàng hậu vội vàng bảo vệ Tần Tự Tuyết: “Cho dù là chuyện gì cũng có thể từ từ nói mà, đừng nên nóng giận.


“Long thể của hoàng thượng quan trọng hơn nhiều!”
“Đây là con dâu tốt mà ngươi dạy dỗ!”
Nào ngờ Mặc Tông Nhiên lại quay đầu trút giận lên người Triệu hoàng hậu, một lần nữa, ông đập bàn: “Mẫu tử hai người, có phải đã sớm thông đồng với nhau rồi hay không?”
“Cái này…”
Vẻ mặt Triệu hoàng hậu nghi hoặc.

Vô duyên vô cớ bị Mặc Tông Nhiên răn dạy, bà ta quả thực vô tội mà!
“Hoàng thượng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
“Còn chuyện gì? Con dâu tốt này của ngươi đi trộm lệnh bài của Ngũ quân doanh, còn đặt ở Minh Vương Phủ!”
Sắc mặt Mặc Tông Nhiên đen lại: “Vừa rồi Ngô phó tướng đã tiến cung thỉnh tội, nói là bị Tần Đông Lâm chuốc say cầm lệnh bài đi.

Ai ngờ lệnh bài này lại ở Minh Vương Phủ.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 141: Bị Dồn Vào Thế Vạn Kiếp Bất Phục


“Ngươi nói thử xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Nghe vậy, cả Tần Tự Tuyết và Triệu hoàng hậu đều bị chấn động.

Tần Tự Tuyết bối rối cúi đầu.

Tại sao Ngô phó tướng lại tỉnh rượu nhanh như vậy?
Tại sao nhanh như vậy mà đã vào cung cáo trạng rồi?
Vốn dĩ nàng ta cho Tần Đông Lâm chuốc say Ngô phó tướng… tốt nhất là cái loại ba ngày ba đêm cũng không tỉnh được, trong ba ngày này nàng ta mới có cơ hội để hãm hại Mặc Diệp.

Chính là cái loại âm thầm hãm hại, không gây ra tiếng động.

Ai ngờ Ngô phó tướng lại tỉnh rượu nhanh như vậy!
Không ngờ rằng Mặc Diệp và Vân Quán Ninh nhanh như như vậy đã cáo trạng việc này trước mặt Mặc Tông Nhiên rồi, đúng là đánh đòn phủ đầu, cho nàng ta một đòn cảnh cáo!
Thảo nào hôm nay Mặc Tông Nhiên lại tức giận như vậy!
Cái này nên xử lý thế nào cho tốt đây…
Tần Tự Tuyết nhanh chóng tính toán trong lòng.

Triệu hoàng hậu không ngờ tới thế nhưng lại xảy ra chuyện này.

Rốt cuộc là đã làm hoàng hậu nhiều năm, phản ứng của Triệu hoàng hậu vẫn nhanh hơn người bình thường.

Bà ta hồi phục tinh thần rất nhanh, xoay người tát thật mạnh lên mặt của Tần Tự Tuyết: “Ngươi cái đồ ngu xuẩn này! Bổn cung hôm qua chẳng qua là cho ngươi đến Minh Vương Phủ, hỏi thăm vợ lão Thất một chút.


“Tại sao lại để một vật quan trọng như vậy ở Minh Vương phủ?”
Tần Tự Tuyết bị cái tát này đánh cho tỉnh.

Triệu hoàng hậu không hề nương tay, tiếng của cái tát kia vang lên vô cùng rõ ràng.

Mặt Tần Tự Tuyết đau đến nóng rát, nàng ta tủi thân ôm kín mặt: “Mẫu hậu…”
Trước ánh mắt cảnh cáo của Triệu hoàng hậu, nàng ta phản ứng lại rất nhanh: “Mẫu hậu, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con dâu! Là con dâu sơ suất, nên bị trừng phạt!”
Mặc Tông Nhiên nhíu mày: “Hoàng hậu, là ngươi để nàng ta đến Minh Vương Phủ?”
“Vâng, hoàng thượng.



Triệu hoàng hậu xoay người lại, vội vàng đáp: “Hôm qua thần thiếp bị đau đầu, đầu như muốn nứt ra, nên đã để cho Tự Tuyết đến Minh Vương Phủ một chuyến.


“Để nàng tìm vợ của lão Thất, hỏi một chút xem uống thuốc gì mới bớt nhức đầu! Hoàng thượng cũng biết đó, y thuật của vợ lão Thất cao siêu, cho nên…”
Nói xong, Triệu hoàng hậu than nhẹ một tiếng.

Bà ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng mắt liếc Tần Tự Tuyết một cái: “Nào ngờ nàng ta lại qua loa như thế!”
Tần Tự Tuyết thức thời nhận sai: “Mẫu hậu, con dâu biết sai rồi.


Nghe vậy, chân mày Mặc Tông Nhiên nhíu chặt lại: “Thật không?”
“Đúng vậy hoàng thượng! Thời gian này đầu của thần thiếp rất đau, thái y cũng không có cách nào.


Triệu hoàng hậu lập tức tiếp nhận câu chuyện trước mắt: “Hoàng thượng, đều là do thần thiếp quản giáo không nghiêm, mới để xảy ra hiểu lầm như vậy.

Nhưng Tự Tuyết cũng không phải cố ý, mong hoàng thượng có thể trừng phạt nhẹ tay.


Vân Quán Ninh ở sau bình phong cười lạnh.

Đúng là gừng càng già càng cay.

Triệu hoàng hậu quả nhiên lợi hại!

Vài dăm ba câu đã biến câu chuyện thành một sự hiểu lầm, là Tần Tự Tuyết sơ ý…
Tính chất của chuyện này không còn là xấu xa “hãm hại Mặc Diệp” nữa!
Nếu như vậy, hôm nay nàng tiến cung cáo trạng còn có ý nghĩa gì?
Thấy khóe mắt Mặc Tông Nhiên đã nhìn về phía sau bình phong, Vân Quán Ninh vội vàng sửa lại vẻ mặt một chút, sau đó vô tội nhìn ông lắc lắc đầu.

Ý nghĩa là: Hôm qua Tần Tự Tuyết đến Minh Vương Phủ, căn bản không phải để hỏi thuốc!
Mặc Tông Nhiên cân nhắc ở trong lòng.

Ông đột nhiên hỏi: “Nếu là đến Minh Vương Phủ hỏi thuốc, vậy vợ lão Thất nói thế nào?”
Triệu hoàng hậu và Tần Tự Tuyết nhất thời ngây ngẩn cả người.

Sao các nàng có thể nghĩ đến việc Mặc Tông Nhiên sẽ truy vấn đến cùng như vậy chứ?
Đối với dược liệu… Tần Tự Tuyết và Triệu hoàng hậu đều dốt đặc cán mai, làm sao có thể trả lời?
“Mặc kệ việc này là thật hay giả, nhưng lệnh bài này, trẫm không thể dễ dàng bỏ qua như vậy được.

Một khi đã như vậy, gọi vợ lão Thất đến để đối chất đi!”
Vân Quán Ninh bừng bừng khí thế mạnh mẽ xoa tay, nàng đã sớm chuẩn bị tốt rồi.

Phải làm cho Tần Tự Tuyết và Triệu hoàng hậu bị dồn vào thế vạn kiếp bất phục!.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 142: Nàng Ta Muốn Làm Gì


"Vợ lão Thất, đi ra đi."
Trước ánh mắt kinh ngạc của Triệu hoàng hậu và Tần Tự Tuyết, Mặc Tông Nhiên quay đầu nhìn về phía sau của tấm bình phong.

Cặp mẹ chồng nàng dâu kia cũng lập tức quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Vân Quán Ninh đang ngang nhiên bước ra từ sau tấm bình phong.

"Tại sao nàng ta lại ở chỗ này?"
Triệu hoàng hậu giật bắn mình.

Nếu Vân Quán Ninh vẫn luôn ở đây, vậy không phải những gì mà bọn họ nói trước đó...!Cũng đều đã bị nàng nghe thấy hết rồi sao?
Vân Quán Ninh xuất hiện vào lúc này nhất định là không có chuyện gì tốt đẹp.

Chỉ cần nhìn nụ cười trên mặt nàng, Triệu hoàng hậu đã biết ả tiểu tiện nhân này lại muốn giở trò rồi.

Trong lòng bà ta dấy lên một dự cảm không tốt, theo bản năng quay sang đôi mắt cùng với Tân Tự Tuyết.

Quả nhiên, sắc mặt của người kia cũng rất chột dạ.

Cả hai cứ thế mà trên dưới nhìn nhau.

Triệu hoàng hậu lại có vài phần ghét bỏ Tần Tự Tuyết.

"Phụ hoàng, mẫu hậu."
Vân Quán Ninh cung kính thỉnh an Mặc Tông Nhiên và Triệu hoàng hậu, sau lại nhìn thấy nước mắt trên mặt Tần Tự Tuyết vẫn chưa khô, nàng lập tức móc khăn tay trong ngực mình
ra.

Nàng ta muốn làm gì?
Tần Tự Tuyết và Triệu hoàng hậu đưa mắt nhìn chằm chằm người kia.

Vân Quản Ninh đưa khăn lên che mặt, run lên nức nở nói: "Phụ hoàng, đều là do nhi tức không tốt."
"Lại không biết hôm qua mẫu hậu dặn dò Doanh Vương phi tới là để hỏi chuyện thuốc men...!Cho nên không thể báo lại cho mẫu hậu đúng lúc, đều là do nhi tức không tốt."
Nàng vẫn chưa nói thẳng là Triệu hoàng hậu đã nói dối.

Lời này nói ra không chỉ "bảo vệ" mặt mũi cho Triệu hoàng hậu, còn trực tiếp báo với Mặc Tông Nhiên rằng hôm qua Tần Tự Tuyết tới Minh Vương phủ vẫn chưa đề cập tới chuyện hỏi thuốc men.

Sắc mặt của Mặc Tông Nhiên trầm xuống.

Tần Tự Tuyết siết chặt ống tay áo, nhất thời không biết phải nên trả lời như thế nào.

Vân Quán Ninh đã dự tính sẵn rồi, Tân Tự Tuyết sẽ không dám nói chuyện nàng bảo nàng ta tới trộm lệnh bài của ngũ quân doanh, chứng minh nàng ta thật lòng với Mặc Diệp.

Bởi vì, Tân Tự Tuyết hiện tại là Doanh Vương phi.

Nàng ta gả cho Mặc Hồi Phong, nếu như còn dám tương tự đến Mặc Diệp không dứt...!
Như thế này không phải là đứng núi này trông núi nọ hay sao?
Như vậy, sẽ càng thêm phá hoại tình cảm huynh đệ giữa hai người bọn họ.

Mặc Tông Nhiên nhất định sẽ không cho phép xảy ra chuyện đó!
Cho nên lần này, Tần Tự Tuyết chỉ có thể cắn răng nuốt ngược cơn uất ức đó vào bụng.

Nếu như nàng ta dám nói là do Vân Quán Ninh sai khiến, người kia sẽ dám nói là nàng ta có ý đồ riêng với Mặc Diệp, ngược lại thì người chịu thiệt thòi vẫn là Tần Tự Tuyết mà thôi.

"Phụ hoàng."
Vân Quán Ninh tiếp tục sướt mướt: "Có ai không biết Doanh Vương quản lý ngũ quân doanh, còn vương gia nhà con quản lý thần cơ doanh đâu?"
"Vì Doanh Vương rời kinh, Vương gia nhà con cùng với Sở Vương tiếp nhận quản lý ngũ quân doanh.

Chuyện này vốn dĩ đã khiến tình cảm huynh đệ giữa họ nảy sinh hiềm khích rồi, hiện tại lệnh bài kia còn xuất hiện ở Minh Vương phủ..."
Nàng nghẹn ngào một tiếng: "Như thế này không phải là cố ý muốn cho Doanh Vương xích mích với Vương gia sao?"

Triệu hoàng hậu vẫn luôn che giấu vấn đề này.

Nhưng mà Vân Quán Ninh đã xé bỏ tấm màn che đó, trực tiếp phơi bày ra cả rồi.

Triệu hoàng hậu hận không thể chạy tới che miệng của nàng lại.

Mặc Tông Nhiên nhìn Triệu hoàng hậu với ánh mắt nặng nề: "Hoàng hậu, chuyện này nàng thấy như thế nào?"
"Thần thiếp..."
Triệu hoàng hậu không trả lời được, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Tần Tự Tuyết: "Tự Tuyết, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Lệnh bài đó, làm sao ở trong tay của ngươi?"
Đầu của Tân Tự Tuyết cũng như dây đàn.

Ngoại trừ câu "nhi tức biết lỗi" ra, nàng ta hoàn toàn không nghĩ ra cách nào khác được.

Qua một lúc lâu, Tần Tự Tuyết mới ấp úng đáp: "Phụ hoàng, mẫu hậu, chuyện này đều là hiểu lầm!"
"Là hôm qua Ngô phó tướng say rượu, nói nhi tức thân là Doanh Vương phi, là người thân cận với Vương gia nhất.

Đưa lệnh bài cho nhi tức bảo quản, hắn ta lại càng yên tâm."
Cho nên, lệnh bài ngũ quân doanh đó mới ở trong tay của nàng ta.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 143: Người Đàn Ông Phụ Bạc


"Thật sao? Lập tức đưa Ngô phó tướng vào, để hắn đổi chất với Doanh Vương phi."
Mặc Tông Nhiên dặn dò Tô Bỉnh Thiện.

Hôm nay, chính Ngô phó tướng đã khóc lóc nói lệnh bài bị người ta đánh cắp mất rồi.

Hai mắt Tần Tự Tuyết láo lia, không dám thở mạnh.

Rất nhanh sau đó, Ngô phó tướng đã được đưa tới.

Không có gì bất ngờ xảy ra khi người này nói thẳng là mình bị Tần thừa tướng chuốc say, sau đó Tần thừa tướng lấy đi lệnh bài...!Còn chuyện tại sao lệnh bài đó lại xuất hiện ở Minh Vương phủ, hắn ta hoàn toàn không biết.

"Ngươi còn gì để nói?"
Mặc Tông Nhiên nhìn Tần Tự Tuyết với ánh mắt lạnh lùng.

Từ trong ánh mắt đó, Triệu hoàng hậu còn thầm than một tiếng không xong rồi.

Chuyện lần này, cho dù là Tần Tự Tuyết bị hiểu lầm cũng được, vu oan hãm hại cũng được.

Nếu như hôm nay hoàng thượng trách phạt hai người mẹ chồng nàng dâu là bọn họ, vậy sau này nhất định cũng sẽ rất thất vọng về bà ta.

Mặc Hồi Diện với Mặc Hồi Phong chỉ e là sẽ bị thất thế
Chuyện quan trọng cấp bách hiện tại là phải bảo vệ danh tiếng của Phong nhi!
Ngay sau đó, Triệu hoàng hậu cắn răng một cái, vung tay tát Tần Tự Tuyết thêm lần nữa: "Cái thứ ngu xuẩn nhà ngươi!"
"Vì sao phải lấy đi lệnh bài từ trong tay của Ngô phó tướng?"
Tần Tự Tuyết bị dồn ép, không nghĩ ra được phải nên che đậy như thế nào.

Vào lúc này, Vân Quán Ninh ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Doanh Vương phi, là do Doanh Vương phi không an tâm để Ngô phó tướng giữ lệnh bài, cho nên mới sai người lấy lệnh bài về bảo quản?"
Chị em bạn dâu bọn họ quỳ thành một hàng.

Cấu nhắc nhở đó của Vân Quán Ninh cũng chỉ có Tần Tự Tuyết nghe được.

Đúng rồi!
Chỉ cần đẩy Ngô phó tướng ra gánh tội thay, nàng ta sẽ không sao nữa rồi sao!
Hiện tại, Tần Tự Tuyết cũng không kịp để ý tới thâm thù đại hận giữa mình với Vân Quán Ninh, vội vã đáp: "Phụ hoàng, mẫu hậu, là bởi vì Vương gia nhà con có nói, chàng ở nơi biên cương xa xôi không thể tin tưởng được bất kỳ người nào."

"Ngoại trừ nhi tức ra, không an tâm để lệnh bài kia cho ai bảo quản."
"Cho nên mới bảo nhi tức lấy lệnh bài từ trong tay của Ngô phó tướng"
Nàng ta chèn thêm vài giọt nước mắt: "Vương gia còn nói, Ngô phó tướng là một người rất thành thật, sợ hắn ta sẽ vì thế mà nghĩ nhiều cho nên mới bảo nhi tức dùng tới cách này, lấy lệnh bài đi..."
Sau khi lấy lệnh bài xong, nàng ta tới Minh Vương phủ tìm Vân Quán Ninh "hỏi chuyện thuốc men" thay cho Triệu hoàng hậu.

Cho nên mới không cẩn thận để quên lệnh bài rơi ở Minh Vương phủ.

Giải thích như thế, quả nhiên sẽ hóa thành một màn hiểu lầm.

Tần Tự Tuyết ngu xuẩn, chỉ nghĩ rằng mọi người cũng đều ngu xuẩn.

Nàng ta nói xong chỉ khóc tức tưởi.

Ngô phó tướng ở bên cạnh bỗng trợn mắt há hốc mồm!
Hắn ta lại bị vứt đi như một con chó...!Mặc dù là một nam nhân cục mịch, nhưng dáng vẻ đần độn đó lại giống như một con chó bò mặt xệ.

"Ta theo Vương gia đã nhiều năm, Vương gia lại không tin tưởng ta?"
Ngô phó tưởng tự lẩm bẩm: "Trong lòng Vương gia, ta đáng là gì chứ?"
Hiện trường lúc này là một màn chỉ trích "người đàn ông phụ bạc".

Ngô phó tướng khóc, hai tay run rẩy ôm lấy mặt mình.

Tần Tự Tuyết thay thế, trong lòng càng cảm thấy chột dạ.

Triệu hoàng hậu cau mày, Mặc Tông Nhiên lại không có kiên nhẫn phất tay nói: "Tuy là bị bày mưu hãm hại, nhưng làm mất lệnh bài là tội đáng muốn chết, trước tiên nhốt hắn ta lại, chờ lão Tam về kinh sẽ xử lại."
Ngô phó tướng khóc thút thít bị lôi ra ngoài.

Mặc Tông Nhiên còn chưa nói sẽ xử lý Tân Tự Tuyết như thế nào, Triệu hoàng hậu đã ra ý kiến: "Hoàng thượng, gây ra hiểu lầm như vậy đều là do thần thiếp quản giáo không nghiêm"
Bà ta cứ mãi nhấn mạnh đây là một màn "hiểu lầm".

"Lần sai lầm này của Tự Tuyết vốn là nên phạt! Chi bằng phạt ba mươi trượng để răn đe nó ghi nhớ, hoàng thượng người thấy thế nào?"
Triệu hoàng hậu quả thật thông minh, chỉ phạt ba mươi trượng đã nghĩ chuyện có thể cho qua chuyện này.

Nếu như để Mặc Tông Nhiên đưa ra ý kiến, nhất định sẽ không chỉ đơn giản là phạt ba mươi trượng như vậy.

Nhưng bà ta đã đánh phủ đầu trước vậy rồi, Mặc Tông Nhiên cũng chỉ có thể gật đầu đồng
Ngay sau đó, Tần Tự Tuyết đã bị đánh thẳng một trận.

Còn chưa đánh được hai mươi trượng đã xảy ra chuyện rồi.

Tân Tự Tuyết bất lực khóc rống xin tha, nàng ta nằm nhoài trên băng ghế, phía dưới thân đã dần chảy máu ra rồi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 144-145


<b>144: Hơi Vô Ý Thì Sẽ Dễ Dàng Sảy Thai</b>

<b>Tần Tự Tuyết ở bên ngoài Ngự Thư Phòng chịu phạt.

Nghe thấy tiếng hét hoảng hốt của cung nhân, Mặc Tông Nhiên không vui hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Ma ma hành hình lao vào run rẩy đáp.

Tay bà ta đầy máu, vẻ mặt hoảng sợ: “Doanh Vương phi, Doanh Vương phi đẻ non rồi!”
“Cái gì?”
Triệu hoàng hậu đứng dậy đầu tiên.

Bởi vì đứng dậy quá vội nên trước mắt tối sầm suýt nữa thì ngã quỵ trên mặt đất.

Cũng may Trương ma ma tay mắt lanh lẹ đỡ bà ta: “Nương nương, nương nương người không sao chứ?”
“Bổn cung đi xem.


Triệu hoàng hậu bất chấp choáng đầu hoa mắt, bước nhanh ra ngoài.

Mặc Tông Nhiên cũng bỏ việc trong tay xuống, lập tức bước ra ngoài xem xét.

Tần Tự Tuyết đã ngất rồi.

Dưới thân nàng ta là một mảng máu loãng, máu tươi từ trên ghế dài chảy xuống, tụ lại trên mặt đất tạo thành một con sông máu nhỏ uốn lượn.

Thấy thế, Triệu hoàng hậu sắc mặt thay đổi, cuống quít hét lên: “Một đám phế vật không có mắt! Còn không nhanh đi mời thái y tới? Đều thất thần ra đấy làm gì hả?”
Ma ma lúc này mới đặt gậy xuống, vội vàng đi mời thái y.

Cung nhân ba chân bốn cẳng đỡ Tần Tự Tuyết dậy, dưới sự phân phó của Mặc Tông Nhiên, đỡ vào Thiên Điện của Ngự Thư Phòng.

Triệu hoàng hậu môi run rẩy đi theo vào.

Bà ta chỉ có ba tôn nữ thôi.

Hiện giờ hoàng thất đã không còn Hoàng trưởng tôn nữa, Mặc Tông Nhiên cũng đã mấy lần nói muốn Hoàng trưởng tôn … tuy nhiên mấy con dâu này, không một ai biết cố gắng cả.

Ai cũng không thể hạ sinh Hoàng trưởng tôn!
Làm hoàng hậu, Triệu hoàng hậu đương nhiên là sốt ruột nhất.

Thái y nhanh chóng đi tới.

Vừa bắt mạch, lắc đầu thở dài, nói là quá muộn rồi, Doanh Vương phi đã hư thai rồi.

“Mạch tượng này là nam hay nữ?”
Triệu hoàng hậu cẩn thận hỏi.

Thái y lắc đầu: “Nương nương, đã sảy thai rồi, thật sự không thể nhìn rõ được là nam hay nữ! Huống hồ tháng mang thai của Doanh Vương phi còn quá ngắn, chỉ mới hơn một tháng.


Ngày ngắn như vậy, ai có thể chẩn đoán được là nam hài hay nữ hài chứ?
“Hơn một tháng?”
Triệu hoàng hậu lẩm bẩm tự nói.

Tính ra, thời gian Mặc Hồi Phong rời kinh cũng được một tháng.

Cho nên Tần Tự Tuyết mang thai được một tháng, ngược lại thời gian cũng không sai biệt lắm.

“Nương nương, ba tháng đầu chính là thời gian dễ sinh non nhất.

Huống chi Doanh Vương phi mới được một tháng, nên đặc biệt phải để ý.


Hơi vô ý thì sẽ dễ dàng sảy thai.

Càng không cần nói tới Tần Tự Tuyết bị đánh một trận đòn roi.

Trận đòn này, chính là Triệu hoàng hậu đích thân hạ lệnh!
Nếu như bà ta không hạ lệnh đánh trận đòn này, nói không chừng hài tử trong bụng Tần Tự Tuyết có thể được bảo vệ.

Lỡ như, đó là một nam hài nhi…

<b>145: Xuống Tay Cũng Quá Tàn Nhẫn Rồi!
</b>

Triệu hoàng hậu càng nghĩ càng cảm thấy tự trách chán nản.

“Nương nương, thể chất Doanh Vương phi vốn là dễ thụ thai. Ngược lại nương nương cũng không cần quá đau lòng, nói không chừng đợi lúc Doanh Vương phi bồi dưỡng thân thể thật tốt, rất nhanh lại có thể mang thai hài tử.”

Thái y trấn an nói.

Tuy nói thế nhưng trong lòng Triệu hoàng hậu vô cùng khó chịu.

Bà ta vẫy tay ra hiệu cho thái y lui ra.

Trong Ngự Thư Phòng, Mặc Tông Nhiên chau mày: “Quán Ninh, con cũng biết chuyện vợ lão tam mang thai sao?”

Điều này nàng thực sự không biết!

Vẻ mặt Vân Quán Ninh chân thành lắc lắc đầu: “Phụ hoàng, nếu con biết được nàng ấy mang thai, cho dù là phạm phải tội lớn đến đâu, con cũng không ầm ĩ tới trước mặt phụ hoàng.”

Tuy rằng nàng và Tần Tự Tuyết là đối thủ một mất một còn.

Nhưng hài tử thì vô tội, rốt cuộc cũng chỉ là một sinh mệnh nhỏ.

Nàng cũng đã làm mẫu thân, Vân Quán Ninh tuyệt đối sẽ không mang hài tử ra để đấu đá ngầm với Tần Tự Tuyết.

Nghe vậy, Mặc Tông Nhiên trầm ngâm gật gật đầu.

Đối với lời nói của nàng, ông vẫn rất tin tưởng.

“Con đi về trước đi!”

Nghĩ tới nghĩ lui, Mặc Tông Nhiên trầm giọng dặn dò: “Chuyện lần này, hoàng hậu và vợ lão tam chắc chắn sẽ ghi hận với con. Khoảng thời gian này dừng vào cung, ở Vương phủ đợi là được rồi.”

Ý là sợ nàng bị Triệu hoàng hậu và Tần Tự Tuyết trả thù.

“Đa tạ phụ hoàng quan tâm.”

Vân Quán Ninh vô cùng cảm động.

Khoảng thời gian này nàng tận tâm tận lực điều dưỡng thân thể cho Mặc Tông Nhiên, không có phí công điều dưỡng!

Vân Quán Ninh cũng không đợi Mặc Diệp, đi ra khỏi cung về phủ trước.

Tin tức Tần Tự Tuyết hư thai, rất nhanh đã truyền khắp hoàng cung.

Trong Vĩnh Thọ Cung, vẻ mặt Đức Phi khiếp sợ: “Ngươi nói cái gì? Tự Tuyết sảy thai? Chính là bị hoàng hậu hạ lệnh, yêu cầu đánh ba mươi gậy sao?”

“Đúng vậy nương nương.”

Lý ma ma tìm hiểu được tin tức vội vàng đến nói cho bà ta: “Lúc này, Doanh Vương Phi còn đang ở Thiên Điện của Ngự Thiện Phòng, hôn mê bất tỉnh.”

Trong mắt Đức Phi hiện lên một tia lo lắng.

“Tự Tuyết sao lại mang thai? Chuyện nàng ta mang thai giống như trò đùa vậy, nói mang thai là mang thai.”

Bà ta lẩm bẩm tử nói một mình: “Con dâu ngu xuẩn kia của mình, không biết lúc nào mới mang thai nữa.”

“Con dâu ngu xuẩn” chính là chỉ Vân Quán Ninh.

Có lẽ là bởi vì hầu bệnh, sau chuyện đại náo Thái y viện.

Bất tri bất giác, thái độ của Đức Phi đối với Vân Quán Ninh đã thân thiết hơn rất nhiều.

Mặc dù bà ta lo lắng cho Tần Tự Tuyết, nhưng cán cân trong lòng đã yên lặng nghiêng về phía Vân Quán Ninh, chỉ là Đức Phi không tự biết mà thôi.

“Nhưng mà, sao hoàng hậu lại trách phạt Tự Tuyết vậy?”

Đức Phi ngồi dựa trên giường: “Xuống tay cũng quá tàn nhẫn rồi!”

Lúc này, Mặc Phi Phi cũng tới, nói chuyện Tần Tự Tuyết sảy thai…

Nàng ta nói là có liên quan đến Vân Quán Ninh.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 146: Nhảy Nhót Khắp Nơi


Đức Phi trong nháy mắt bùng nổ: “Sao lại liên quan đến nàng ta? Bổn cung bị nàng ta chọc tức đến phát bệnh, hoàng hậu cũng bị nàng ta chọc tức đến bị bệnh, bây giờ ngay cả Tự Tuyết cũng bị nàng ta chọc tức đến mức sảy thai luôn sao?”
“Nha đầu thối này là châu chấu sao? Nhảy nhót khắp nơi vậy?”
“Toàn bộ hoàng cung này đều bị nàng ta quấy đến nỗi gà chó không yên!”
Đức Phi vô cùng tức giận.

“Mẫu phi bớt giận, chuyện này ngược lại cũng không thể trách thất tẩu được.


Mặc Phi Phi vội vàng giải thích nói: “Vừa rồi nhi thần nói còn chưa xong mà mẫu phi đã tức giận rồi! Nếu như biết được tại sao Tần Tự Tuyết phải chịu trận đòn roi đó thì cũng hiểu được chuyện nàng ta hư thai cũng đều là tự tìm lấy thôi.


Nghe thấy điều này, Đức Phi chau mày: “Phi Phi, chuyện gì đã xảy ra?”
Không đợi Mặc Phi Phi trả lời, bà ta đã thấp giọng quở mắng: “Bổn cung cảnh cáo con, sau này không được quá thân cận với Vân Quán Ninh!”
“Nha đầu thối đó, không phải là thứ tốt đẹp gì! Con xem nàng ta có sợ ai không?”
“Con quá thân cận với nàng ta, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng!”
Thực ra trong lòng Đức Phi, đã hoài nghi Mặc Phi Phi chính là bị Vân Quán Ninh dạy hư.

Chuyện bốn năm trước, mặc kệ là Tần Tự Tuyết làm hay là Vân Quán Ninh làm.

Thành kiến của Đức Phi với nàng đã cắm rẽ tận tâm rồi.

Nhìn Mặc Phi Phi khoảng thời gian gần đây, lúc nào cũng nói giúp cho Vân Quán Ninh … bà ta không khỏi hoài nghi, chính Vân Quán Ninh đã xúi giục Mặc Phi Phi đoạn tuyệt với Tần Tự Tuyết.

“Từ trước tới nay con và Tự Tuyết rất thân thiết, giống như thân tỷ muội.


Đức Phi giống như đến nơi đến chốn đùng đùng quở mắng nàng ta: “Nếu như còn tiếp tục đến gần con nha đầu thối kia.


“Có khi sẽ bị nàng ta xúi giục, đoạn tuyệt với mẫu phi đấy?”
Mặc Phi Phi không khỏi trợn to hai mắt: “Mẫu phi, người đang nói cái gì vậy?”
Nàng cũng không phải là tiểu hài tử!
Sao có thể dễ dàng bị người ta ảnh hưởng như vậy chứ?
Sở dĩ nàng ta đoạn tuyệt với Tần Tự Tuyết, ngoại trừ chuyện của bốn năm trước thì khoảng thời gian này nàng ta cũng phát hiện, Tần Tự Tuyết là một người giả dối nham hiểm.

Vẫn là Vân Quán Ninh lòng dạ ngay thẳng hơn, còn có thể nấu được những món ăn ngon nữa…

Cho nên Mặc Phi Phi mới có thể ngày càng thân thiết với Vân Quán Ninh.

Nhưng Đức Phi không tin.

Bà ta một mực cho rằng, là Mặc Phi Phi bị Vân Quán Ninh dạy hư.

So với chuyện Tần Tự Tuyết hư thai thì chuyện Mặc Phi Phi bị dạy hư rõ ràng là quan trọng hơn.

Đức Phi tức giận đến mức vỗ vào chân, tức giận quát lên: “Tế Vũ, Tế Vũ! Lập tức đi gọi Diệp Nhi tới đây cho ta, hôm nay bổn cung phải hỏi nó một chút, bình thường nó dạy dỗ nữ nhân của mình thế nào!”
Rất nhanh, Mặc Diệp đã tiến vào Vĩnh Thọ Cung…Vừa bước vào cửa, đã nghe được tiếng Đức Phi mắng chửi “Đến nữ nhân của mình cũng không quản được, tương lai làm sao có thể thống lĩnh giang sơn, làm sao có thể làm vua của một nước?”
Lời này quá nhạy cảm đúng là đi quá giới hạn, nếu bị người khác nghe được…
 
Back
Top Bottom