Khác Vương Phi 13 Tuổi

Vương Phi 13 Tuổi
Chương 125: Tâm lâm vào chiến (1)


Người người náo động, âm thanh binh khí va chạm không ngớt.

Trong điện Ngọc Lưu Ly một mảnh màu đỏ.

"Phốc."

Một ngụm máu tươi phun ra, Thu Ngân liền lảo đảo , trên lưng bị đâm một nhát rất sâu, thân hình nhoáng lên một cái đánh trả không nương tay, chặt bỏ cánh tay một thích khách ăn mặc như cấm vệ quân

"Thế nào?"

Phía sau một đao khảm lại, Ngạn Hổ một thân đầy máu tươi gấp giọng hỏi.

"Còn chưa chết được."

Thu Ngân trong tay lợi kiếm nhất hoành, cùng Ngạn Hổ lưng tựa lưng liên thủ chống đỡ, hai người đều một thân là thương tích nhưng vẫn kiên cường chiến đấu, dũng cảm cực kỳ.

Bên cạnh, dưới chân, đã ngã xuống rất nhiều Long kỵ vệ, bọn họ đều là hộ vệ phụ trách trấn thủ Ngọc Lưu Ly điện, bên cạnh cũng có không ít ở người đang kịch liệt chém giết .

Một đao mang theo, Đỗ Nhất thần tình thiết huyết, một thân sát khí, cùng tiến về phía Ngạn Hổ.

Ngạn Hổ, Thu Ngân cùng đám người Đỗ Nhất ở bên trong, bên cạnh lại có Mộ Dung gia mấy đại cao thủ, Mộ Dung Tân, Mộ Dung Kiên, Mộ Dung Trần.

Nếu không phải bởi vì Huyết Ảnh vệ cùng người của Mộ Dung gia kịp thời đến tiếp viện, đám người của Thu Ngân chỉ sợ sớm đã thất thủ.

Cấm vệ quân trước mặt quá mạnh mẽ, phóng mắt ra khắp Thiên Thần quốc, người có thể có thân thủ cao hơn cũng không nhiều, sát khí như vậy chỉ có nhân tài hàng đầu mới có được, những người khác cơ hồ rất khó đạt được đến tầm ấy.

Những người này, căn bản không phải cấm vệ quân, cũng có thể nói là không phải người của Thiên Thần quốc.

Thu Ngân, Ngạn Hổ trong lòng đều biết, thời điểm bọn họ ở vùng ngoại ô tìm kiếm vương gia, đột nhiên nhận được tin tức của Huyết Ảnh vệ, lập tức biết xảy ra chuyện, vội vàng trở về.

Quả nhiên, đây đều là giả mạo cấm vệ quân xông vào Ngọc Lưu Ly điện muốn cướp lấy Hổ phù cùng binh phù.

Cũng may bọn họ trở về kịp, cấm vệ quân trước mắt thấy bọn họ không tuân thánh chỉ, không nghe Hoàng đế điều động, lập tức động binh đao nói là trừng phạt.

Nếu Hổ phù bị đoạt đi, ba mươi vạn Hổ quân bên ngoài kinh thành không nói, chỉ nói riêng ba vạn Long kỵ vệ bọn họ thuộc quyền quản lý trực tiếp của Hiên Viên Triệt đóng quân ở bên ngoài hoàng thành, binh phù nếu là vừa động, ba vạn Long kỵ vệ kia chính là có thể lập tức bức vua thoái vị, tiêu diệt hoàng thành.

Chết cũng không thể giao ra cho bọn chúng.

Đồng đội xung quanh một người rồi tiếp một người ngã xuống, huyết sắc tràn ngập ở toàn bộ Ngọc Lưu Ly điện.

Mùi máu tươi phóng lên cao dày đặc cơ hồ nhiễm lên cả bầu trời.

"Giao ra binh phù cùng Hổ phù, nếu không, ta sẽ giết nàng."

Một đạo thanh âm lãnh khốc không một chút tính người đột nhiên vang lên.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 126: Tâm lâm vào chiến (2)


Thu Ngân ngẩng đầu, liền thấy ở cửa một bóng người bị lôi kéo mạnh vào, nhan sắc mộc mạc không kịp trang điểm, nhưng trông vẫn vô cùng xinh đẹp và cao quý, không phải Trần quý phi thì là ai.Giữa lông mày nhíu lại, Thu Ngân vung tay một chút đều không chậm lại.Đao đặt trên trên cổ xinh đẹp mảnh khảnh của Trần quý phi, lửa đỏ cháy ở ngọn đèn dầu càng làm nổi bật lên vẻ xinh đẹp nhưng vô cùng yếu ớt của thân ảnh kia.Gió đầu hạ bắt đầu thổi, nhưng lại khiến người ta cảm giác lạnh lẽo như hàn băng.Mà phía sau, Thiên Thần cung cũng là một mảnh kích động."

Bệ hạ, Thái tử điện hạ cùng Dực Vương điện hạ, chính là huynh đệ tay chân, hai người đối với nhau tốt như thế nào văn võ cả triều đều biết, Thái tử điện hạ như thế nào lại làm hại Dực Vương điện hạ được, Bệ hạ, thỉnh thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."

Lại bộ thượng thư thần tình lo lắng mà tâu."

Lại bộ thượng thư lời ấy quả thực không đúng, xưa nay huynh đệ kiêng kị nhau đều đã từng xảy ra trong lịch sử, Dực Vương rất xuất chúng nổi bật, sớm đã áp quá Thái tử điện hạ, đây là không thể nghi ngờ , Thái tử điện hạ lo sợ ngôi vị Thái tử sớm hay muộn cũng rơi vào tay Dực Vương điện hạ vậy nên lòng dạ hiểm độc cũng không phải không có khả năng."

"Đúng, chính là ý tứ này, lần mãn sơn đại hỏa (lửa cháy lớn khắp núi) kia quả là có phần cổ quái, còn có thích khách ám sát, nếu như không có ai nội ứng ngoại hợp, khu vực săn bắn phòng bị nghiêm ngặt như vậy , như thế nào có thể xuất hiện những chuyện này, nhất định là. . . . . ."

"Khá hay cho Thái tử điện hạ. . . . . ."

Trong cung Thiên Thần đèn đuốc sáng trưng, hai phái Tả tướng cùng Hữu tướng vẫn đang đấu đá gay gắt."

Hôm nay suốt đêm triệu tập quần thần, không phải cho các ngươi đến thảo luận sự tình đã xảy ra, Bệ hạ chính là muốn tuyên đọc thánh chỉ, phế đi Thái tử Hiên Viên Thừa."

Hữu tướng đứng phía dưới long ỷ của Hiên Viên Dịch, mắt lạnh đảo qua mọi người đại điện, thanh âm cực trầm.Một lời nói ra, trong đại điện nhất thời rơi vào tĩnh lặng, hai phái đều tự động liếc nhìn nhau.Người của Tả tướng trong mắt là lo lắng, nếu phế lập chiếu thư ban ra, như vậy một phái bọn họ liền toàn bộ xong rồi.Mà Hữu tướng chắc chắn nhất tề mừng thầm, vốn tưởng rằng không có Dực Vương, bọn họ sớm đã thua, không nghĩ tới quanh co một hồi cuối cùng lại là kẻ chiến thắng."

Thỉnh bệ hạ tuyên chỉ."

Hữu tướng thần tình đe dọa lớn tiếng nói.Một bên Mộ Dung Địch từng bước tiến lên, hai tay giơ lên thánh chỉ, hai mắt bình tĩnh nhìn Thiên Thần hoàng đế Hiên Viên Dịch ngồi trên long ỷ từ nãy đến giờ vẫn không nói gì .
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 127: Tâm lâm vào chiến (3)


Hiên Viên Dịch đảo qua sắc mặt khác nhau của quần thần đại điện, hít một hơi thật sâu , vô lực vung tay lên: "Tuyên đi."

"Bệ hạ, Thái tử không thể phế, Thiên Thần quốc đã mất đi Dực Vương, nếu còn không có Thái tử điện hạ, điều này sẽ làm cả Thiên Thần quốc phải dao động ."

Lễ bộ thị lang thật mạnh quỳ xuống, trên mặt lệ đã tuôn như mưa.

"Tuyên chỉ."

Hữu tướng hai mắt trợn trừng, hét lớn một tiếng.

Mộ Dung Vô Địch cùng khắc, Thánh chỉ trong tay mở ra.

"Bệ hạ. . . . . ."

Nhất phái của Tả tướng cơ hồ muốn ngất.

Một Thánh chỉ này nếu tuyên ra, vô luận hôm nay Thái tử cùng Tả tướng có năng lực gì, cũng đều bị xem là cướp binh quyền, mưu mô cướp ngôi soán vị, đời đời sẽ bị thiên cổ bêu danh, nước Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch.

Gió đêm phi múa, thanh lương như nước.

Bên ngoài cửa thành, Hiên Viên Triệt suất lĩnh tứ vạn Hổ quân gào thét mà đến, thẳng bức cửa thành.

Tiếng chân dồn dập, như mang theo xơ xác tiêu điều cùng thiết uy hiển hách.

Ngọc Lưu Ly điện, đêm càng khuya, trong điện mấy ngọn đèn dầu đều bị dập tắt, không gian càng trở nên ảm đạm hơn.

"Giao ra binh phù cùng Hổ phù, nếu không ta giết nàng."

Cấm vệ quân ở cửa lại lần nữa rống lên một tiếng, trong tay đao khẽ động, trên cổ mảnh khảnh của Trần quý phi lập tức trào ra một chút máu.

Thu Ngân, Ngạn Hổ, cắn răng cơ hồ muốn bật máu.

Một bên, đám người nhà Mộ Dung một tiếng cũng không nói, chính là đao trong tay càng múa may nhanh hơn, bọn họ không thể nói xen vào, nơi này bọn họ không có quyền quyết định.

"Quý phi, thực xin lỗi ."

Ngạn Hổ một đao đánh xuống, khóe miệng chậm rãi chảy ra một tia máu, xem như không nhìn thấy Trần quý phi đang một thân chật vật .

Binh phù cùng Hổ phù đều là của của Dực Vương, nó liên quan đến sinh tử tồn vong của nhiều sinh mệnh, bọn họ không thể cấp, cũng tuyệt đối sẽ không cấp, cho dù, nàng mẫu phi của Vương gia.

Ánh đèn dầu ảm đạm, Trần quý phi tóc tung bay tán loạn, trên quần áo lộ ra vết máu, nhưng thần tình lại vô cùng trấn định, trên khuôn mặt xinh đẹp một tia hoảng sợ đều không có.

"Nên phải như thế, ta chết thì có đáng gì, những gì thuộc về con ta các ngươi hãy giúp hắn bảo vệ thật tốt."

Vẻ mặt kiêu ngạo xinh đẹp, lúc này Trần quý phi mĩ đến kinh người.

Nàng theo thấy Liễu hoàng hậu dám động thủ, chỉ biết đêm nay Tả tướng khẳng định còn có an bài, nàng biết Ngọc Lưu Ly điện không có ai, nhưng Hổ phù cùng binh phù đều là đặt ở chỗ này, nàng nhất định phải đi để bảo quản chúng cho tốt, tuyệt đối không cho mưu mô của bọn kia thực hiện được.

Không nghĩ đi tới nửa đường đã bị bắt thành con tin, bất quá cũng không sao, Thu Ngân, Ngạn Hổ bọn họ ở đây, bọn họ sẽ giúp nàng bảo vệ vật kia cho con nàng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 128: Tâm lâm vào chiến (4)


"Nhớ kỹ, tuyệt đối không thể cấp."

Một tiếng kêu to, Trần quý phi liền hướng trường kiếm trước người lao tới, nàng sẽ không cho bất luận kẻ nào dám dành lợi thế bằng cách dùng nàng để uy hiếp, tuyệt đối hết thảy đều không thể uy hiếp đến con trai của nàng .

Tao nhã mà xinh đẹp, đây là sự toàn tâm toàn ý của một người mẹ đối với đứa con.

Trong khoảnh khắc trán của Trần quý phi sắp bị cây kiếm sắc bén kia đâm vào, cấm vệ quân đang bắt lấy Trần quý phi đột nhiên thân hình run lên, trường kiếm trong tay liền rơi xuống đất, cả người liền ngã về phía trước.

Mộ Dung Trần tới gần Trần quý phi thấy vậy, lập tức thân hình chợt lóe, một phen đoạt lấy Trần quý phi đang lảo đảo nhào về phía trước.

Trong ánh đèn dầu lòe nhòe, một mũi tên thật nhỏ đang cắm lên phía sau tên cấm vệ quân giả mạo.

Không khí trong Ngọc Lưu Ly điện nhất thời bị kiềm hãm.

Thu Ngân đối đứng trước cửa đại điện, khóe mắt nhìn thấy mũi tên, rồi đột nhiên sửng sốt, đó là, đó là cái hắn tự tay đi tạo ra , đó là cái hắn tạo ra cho Vương phi.

Trên mặt đột nhiên đầy vẻ mừng như điên, Thu Ngân trong nháy mắt nhảy dựng lên, khiếp sợ không thể tin hưng phấn hét lớn: "Vương phi, là Vương phi."

Lời này vừa nói ra, người trong đại điện nhất tề cả kinh.

Ánh đèn ảm đạm, một thân ảnh nho nhỏ đạp lên máu mà đến, sâm nghiêm, lãnh khốc, vô tình, thần tình khát máu, sát khí đầy người.

Huyết sắc nhiễm đỏ cả khuôn mặt nho nhỏ, nhưng cặp mắt kia cho bọn nhận ra, đó là Vương phi của bọn họ, đó là người bị xem là đã chết trong đại hỏa thông thiên , Vương phi của bọn họ.

"Nơi này khi nào lại đến phiên các ngươi càn rỡ."

Lãnh khốc mà sắc bén, Lưu Nguyệt lắc mình một cái, đoản kiếm trong tay khẽ động, cấm vệ quân gác tại cửa điện đều không kịp kêu một tiếng, thẳng tắp ngã xuống.

Hồng y đẫm máu, đẹp đẽ kinh người.

Chiêu thức sắc bén kia, hơi thở độc nhất vô nhị kia, nàng không phải quỷ, nàng là người, nàng rõ ràng là người.

"Vương phi."

"Chủ nhân."

Long kỵ vệ, Huyết Ảnh vệ kích động , tâm tình bi thống kiềm chế suốt ba ngày nay, đột nhiên được giải phóng, chủ nhân của bon họ đã trở về, Vương phi của bọn họ đã sống lại.

"Nguyệt nhi, Triệt nhi hắn sao rồi?"

Trần quý phi lảo đảo đang đứng dựa bên người Thu Ngân, Ngạn Hổ , vừa thấy Lưu Nguyệt xuất hiện, vẻ tĩnh mịch trên mặt sớm đã biến mất, trong nháy mắt đứng lên, cực kỳ kích động gắt gao nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt.

Một thân quần áo dính máu, Lưu Nguyệt đạp vào vũng máu trên sàn tiến đến, trên khuôn mặt huyết tinh hơi gợi lên ý cười, cao giọng nói: "Hắn mang theo bốn vạn Hổ quân theo sau, để xem hôm nay khắp Hoàng thành này ai dám phản đối một tiếng."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 129: Tâm lâm vào chiến (5)


Đoản kiếm sắc bén, Lưu Nguyệt đạp lên thi thể nằm la liệt dưới đất như qua chỗ không người, hướng đám người Thu Ngân đi tới.Ở ngoài, vòng vây cấm vệ quân quanh Ngọc Lưu Ly điện sớm đã bị nàng xé rách, trực tiếp vọt tiến vào, một đội Hổ quân lưu lại bên ngoài đang giải quyết phần còn lại, quả nhiên, bên trong so với bên ngoài còn thảm thiết hơn, may mắn nàng tới đúng lúc."

Vạn tuế."

Thu Ngân, Ngạn Hổ, tất cả Long kỵ vệ đều kích động , Vương gia của bọn họ không chết, Vương gia của bọn họ đã trở lại."

Triệt nhi."

Trần quý phi, nàng đối mặt với đao kiếm cùng áp bức, đối mặt sống chết trước mắt đều không có khóc, mà lúc này lại hỉ cực mà khóc, tùy ý cho nước mắt rơi, khuôn mặt lại cười giống như đóa hoa nở rộ, xinh đẹp vô cùng.Bên cạnh, đám người nhà Mộ Dung nghe xong lời nói cũng ầm ĩ phá lên cười, tốt, tốt quá, Hiên Viên Triệt không chết, người bọn họ muốn bảo vệ không chết, chuyện này quả thực thật tốt quá.Trong lúc đó, đám người cấm vệ quân giả mạo khuôn mặt đều trầm xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi.Một kiếm quét ngang, huyết sắc nở rộ trên quần áo Lưu Nguyệt, quần áo bình thường đã hoàn toàn bị nhiễm huyết sắc, đỏ rực như lửa, màu đỏ của ám dạ la sát.Sâm nghiêm cùng sát khí tất cả đều tỏa ra trên người Lưu Nguyệt, đẹp đẽ kinh người.Một kiếm một mạng, Lưu Nguyệt đạp huyết mà đến, nơi đi qua không người nào có thể ngăn cản, không người nào có thể chống lại.Từ bên ngoài thành một đường giết tới nơi này, Lưu Nguyệt đã một thân huyết tinh, sát khí kia bén nhọn đến mức như không cần động thủ cũng có thể cướp đi tính mệnh kẻ khác.Không ai có thể ngăn cản, không phải bởi vì Lưu Nguyệt lợi hại đến vô cùng mà là huyết tinh sát khí như Tu La từ địa ngục của nàng, một cái nhìn qua đã làm rét lạnh tâm can mọi người.Một đám cấm vệ quân bắt đầu hướng cửa điện bỏ chạy."

Còn muốn chạy, hừ, đây là đâu mà các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.

Hôm nay, một người cũng đừng mong từ nơi này đi ra ngoài."

Một tiếng hừ lạnh, thanh âm Lưu Nguyệt lãnh khốc cực kỳ."

Đúng, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, không dễ dàng như vậy, các huynh đệ, giết."

Thu Ngân hô to một tiếng, cả người hai mắt đỏ bừng, giống như con báo, đầy hưng phấn, cũng đầy sát khí quyết tuyệt."

Giết."

Tất cả Long kỵ vệ cùng Huyết Ảnh vệ đều sôi trào, có Vương phi của bọn họ ở đây, bọn họ còn sợ cái gì, giết hết.Trong lúc nhất thời, giống như mọi người đều ăn phải thuốc kích thích, điên cuồng lao vào chém giết .Đồng thời từ trong lòng lấy ra Binh phù cùng Hổ phù, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ trực tiếp giao vào trong tay Lưu Nguyệt, những thứ này ở trong tay bọn họ không an toàn nhưng trong tay Vương phi sẽ tuyệt đối an toàn .
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 130: Tâm lâm vào chiến (6)


Lưu Nguyệt cũng không nói nhiều, nhanh tay thu hai thứ đó vào trong ngực, ôm lấy Trần quý phi, quát lạnh: "Ai dám để bất kỳ tên nào chạy thoát, là kẻ vô dụng."

"Đúng vậy."

Đám người Thu Ngân đồng loạt quát lên một tiếng lớn, liền ngay cả đám người Mộ Dung Kiên cũng hô một tiếng hưởng ứng, hẳn là đã quên mất, Lưu Nguyệt chính là nữ nhân của Mộ Dung gia, là hậu bối của bọn hắn .Mang kiếm theo người, đại sát tứ phương, Lưu Nguyệt dẫn đám người Thu Ngân, dũng mãnh xông vào.Sát khí, nháy mắt trở nên dữ tợn.Chỉ trong nháy mắt, đám người Thu Ngân vốn chỉ có thể miễn cưỡng chống cự, cư nhiên trở nên mãnh liệt không người nào có thể ngăn cản, đám cấm vệ quân giả mạo bị tấn công gắt gao, tình thế đã hoàn toàn bị đảo ngược.Cấm vệ quân thấy vậy sắc mặt liền trở nên khó coi, tay vừa chống trả liên tục, đồng thời không ngừng đẩy ngã những ngọn đèn đang chiếu sáng, dầu thắp đèn bị loang ra khắp nơi.Đèn dầu văng khắp nơi, ánh đèn tắt lịm, lửa bị vẩy ra khắp nơi, rơi xuống mặt dầu loang loáng như gương.Một mảnh sát ý, ngọn lửa nho nhỏ chợt bùng lên, nhảy múa, lan ra bốn phương.Bọn họ định dùng hỏa hoạn để tạo cơ hội chạy trốn.Ánh sáng lạnh trong mắt chợt lóe, Lưu Nguyệt lạnh lùng nở nụ cười, trò này đối với nàng chỉ như làm xiếc.Huyết sắc tràn ngập, tối nay ở Ngọc Lưu Ly điện, ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.Đêm, càng ngày càng tĩnh, nhưng cũng càng ngày càng hung hiểm.Gió mùa hạ thổi qua, mùi máu tươi bay thẳng lên phía chân trời.Mà lúc này trong Thiên Thần cung lại một mảnh tranh cãi, Mộ Dung Vô Địch cầm lấy thánh chỉ, cũng không thèm nhìn tới chúng thần phía dưới, lớn tiếng nói: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. . . . . ."

"Bệ hạ, không thể phế a. . . . . ."

"Bẩm. . . . . ."

Một tiếng tấu đột nhiên vang lên, ngoài cung, tiếng bước chân liên tiếp tiến đến nhanh như bay."

Chuyện gì?

Tuyên."

Hiên Viên Dịch sắc mặt trầm trọng nhanh chóng ngồi ngay ngắn.Thống lĩnh cấm vệ quân đầu đổ đầy mồ hôi , bay vụt tiến vào trong điện, không kịp quỳ xuống, thần tình hưng phấn lớn tiếng nói: "Bẩm. . . . . .

Bệ. . . . . .

Hạ. . . . . ."

Thở hồng hộc, cơ hồ ngay cả nói cũng nói không được rõ ràng.Hữu tướng vừa thấy nhất thời nhíu mày nói: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Hít sâu một hơi, thống lĩnh cấm vệ quân cố áp xuống kích động của chính mình, lớn tiếng nói: "Hồi bẩm bệ hạ, Dực Vương không chết."

"Cái gì?"

Hiên Viên Dịch liền bật đứng lên, trừng lớn mắt.Hữu tướng, Mộ Dung Vô Địch, cũng là cả kinh, nhất tề tiến lên từng bước, lo lắng nói: "Dực Vương không chết, là thật hay giả?

Nói mau."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 131: Tâm lâm vào chiến (7)


"Dực Vương không chết, hạ quan vừa nhận được tin tức từ quân phòng thủ đóng ở cửa thành truyền đến , Dực Vương không chỉ có không chết, lúc này còn dẫn bốn vạn Hổ quân đang tiến vào thành, hướng hoàng cung mà đến."

Thống lĩnh cấm vệ quân lúc này mới lau mồ hôi, nhanh chóng bấm báo."

Trời ạ, thật sự là quá tốt."

Hữu tướng nắm chặt tay, thần tình mừng như điên nói."

Triệt nhi không chết, ha ha, Quả nhân đã biết Triệt nhi không dễ dàng chết như vậy, hắn chính là Dực Vương kiệt xuất nhất của Thiên Thần quốc chúng ta, ha ha."

Hiên Viên Dịch nhất thời vui sướng đến hoa chân múa tay.Quần thần phía dưới, phe của Hữu tướng vui mừng đến không tự kìm hãm được, bên phái của Tả tướng cũng âm thầm thả tâm (buông lỏng lo lắng).Dực Vương không chết, như vậy tội danh Thái tử mưu sát Dực Vương sẽ không thành lập, cũng sẽ không bị phế, thật tốt, thật tốt."

Dực Vương mang theo bốn vạn Hổ quân vào thành?" , phe Tả tướng hai mặt nhìn nhau.Dẫn quân vào thành, Dực Vương là có ý gì?

Hắn muốn làm cái gì?"

Tả tướng đâu?"

Mộ Dung Vô Địch đột nhiên ra tiếng nói.Thống lĩnh cấm vệ quân thoáng ngập ngừng rồi cũng rất nhanh nói: "Nghe nói, Tả tướng là cùng Dực Vương trở lại, ngôn lệnh của Dực Vương là đã bắt được hung thủ đứng phía sau âm mưu hãm hại Vương gia cùng Vương phi, hiện mang binh đi cần vương."

Mang binh cần vương, Mộ Dung Vô Địch cùng Hữu tướng liếc mắt nhìn nhau một cái, chậm rãi nở nụ cười, mang binh cần vương, xem ra lúc này phe phái Tả tướng khó bề xoay xở.Trong triều văn võ đại thần có phần hỗn loạn, tin vừa nghe xong ai cũng ngầm hiểu được , Tả tướng cùng Thái tử, đại thế đã mất.Hiên Viên Dịch thân hình nhoáng lên một cái ngồi phịch xuống long ỷ, trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ, thở dài một tiếng thật sâu, mệnh của Thái tử xem ra còn chưa được bảo đảm.Bất quá, Hiên Viên Triệt còn sống, hắn vẫn còn lại một đứa con xuất chúng, tình huống này so với vừa rồi xem ra còn tốt hơn vài phầnRừng cây bao phủ, đại quân của Hiên Viên Triệt đã tiếp cận kinh thành."

Báo, Ngọc Lưu Ly điện đại hỏa tận trời, Vương phi còn ở trong chưa có đi ra."

Chỉ huy quân tiến vào Hoàng cung, Hiên Viên Triệt nghe báo không khỏi nhíu nhíu mày, quay đầu ngựa liền ngược hướng Ngọc Lưu Ly điện mà đi.Ngọc Lưu Ly điện, dầu thắp đèn văng ra khắp nơi, ngọn lửa cuồn cuộn nở rộ, quay cuồng bay múa, sức nóng như muốn thiêu đốt hết thảy.Trong điện, Lưu Nguyệt một bên ôm lấy Trần quý phi, một đường sát phạt, nơi đi qua huyết sắc văng khắp nơi.Hoa lửa kiều mỵ kia nở rộ ngay tại bên người nàng, Lưu Nguyệt thấy mà như không thấy, lãnh tình cực kỳ, đe dọa từ ngọn lửa đối với nàng mà nói không có tác dụng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 132 : Tâm lâm vào chiến (8)


Cấm vệ quân một người tiếp một người ngã xuống trước mặt nàng.

Trong hỏa hoa đỏ bừng kia, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên càng thêm xinh đẹp cùng lãnh khốc đến cực điểm.Ôm lấy Trần quý phi cùng thoát khỏi biển lửa, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua những người bên người, vừa lòng gật gật đầu.Một người cũng không mất, một người cũng không thiếu.Quay đầu nhìn Ngọc Lưu Ly điện, bên trong đã bị thiêu đốt hoàn toàn, gian ngoài cũng loáng thoáng lửa đỏ, toàn bộ không gian bị lửa thiêu làm đỏ rực cả lên."

Có sao không?"

Một tiếng quát lạnh."

Không sao."

Đám người Thu Ngân đều ưỡn ngực lớn tiếng đáp."

Tốt, theo ta đi."

Lưu Nguyệt vung tay lên, lôi kéo Trần quý phi hướng đến Thiên Thần cung.Một thân ảnh nho nhỏ dẫn đầu theo sau đều là những thân mình cao lớn nhưng lại tràn đầy tôn kính, thoạt nhìn quái dị cực kỳ.Bất quá, không ai nói chuyện, liền ngay cả Mộ Dung Kiên cũng không mở miệng.Đoàn người, hướng tới Thiên Thần cung mà đi.Mà phía sau, Hiên Viên Triệt cũng gấp rút hướng về phía Ngọc Lưu Ly điện.Đi tới nửa đường, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua Ngọc Lưu Ly điện, đại hỏa kia đã làm đỏ rực cả bầu trời, trong bóng đêm lại càng cực kỳ sáng lạn.Lưu Nguyệt nhướng nhướng mi tự đắc, không thật nhiều biểu tình, đốt thì đốt, để ở thì chỉ cần một gian là được."

Lần này nhất định phải khiến bọn họ chết không có chỗ chôn, dám hại Triệt nhi cùng Nguyệt nhi của ta."

Trần quý phi trong ánh mắt nhanh lóe lên một mảnh giết chóc, nghiến răng nghiến lợi mà nói.Nghe xong lời nói, Lưu Nguyệt đột nhiên dừng cước bộ."

Có chuyện gì?"

Ngạn Hổ phía sau lập tức hỏi nhanh.Hại Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt mặt mày khẽ nhúc nhích, đột nhiên nói: "Phỉ tướng quân có xuất hiện hay không?"

"Không, thực ra là chuyện gì?"

Thu Ngân tiến lên từng bước.Lưu Nguyệt cau mày xoay người nhìn Ngọc Lưu Ly điện lửa cháy đỏ bừng xa xa, Phỉ tướng quân từ doanh trại Hổ quân trốn thoát, hiện tại lại không thấy người, chẳng lẽ có cái gì giấu giếm . . . . . .Ý niệm trong đầu còn chưa rõ ràng, Ngọc Lưu Ly điện phía trước bị đại hỏa thông thiên chiếu rọi sáng ngời, thanh âm đột nhiên vang lên, một thân ảnh nho nhỏ phi vào biển lửa, thoạt nhìn xem ra là bị đánh bay vào.Trang phục kia, thân hình nho nhỏ kia, Lưu Nguyệt nhất thời hai mắt trợn lên, đó là bộ dáng của nàng."

Không tốt."

Lưu Nguyệt một phen buông Trần quý phi ra, quay đầu liền cuồng tiến hướng đến Ngọc Lưu Ly điện.Trong nháy mắt nàng chạy đến, một đạo thân ảnh từ xa phi nhanh tới, không chút nghĩ ngợi, thả người liền nhảy vào biển lửa, vọt vào Ngọc Lưu Ly điện đã gần như bị hỏa thiêu.Người nọ, chính là Hiên Viên Triệt."

Hiên Viên Triệt."

Lưu Nguyệt trong nháy mắt cơ hồ tâm trí hoảng loạn, cuồng hướng mà đi.Đại hỏa đầy trời xinh đẹp nhưng cũng mãnh liệt như muốn thiêu hủy hết thảy.Lưu Nguyệt mới lao ra đi vài bước, Ngọc Lưu Ly điện bị thiêu đốt hừng hực đột nhiên rầm một tiếng, toàn bộ đều đổ sụp xuống."

Không."

Một tiếng quát to tê tâm liệt phế, như muốn phá vỡ trời cao, đau thương kia ước chừng có thể xé toạc cả màn đêm.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 133 : Tâm lâm vào chiến (9)


Sắc cam đầy trời, thiêu hủy hết thảy.Bên ngoài Ngọc Lưu Ly điện, không khí yên ắng bao trùm.Người ở bên trong không có đi ra, không có một chút chuyển động, chỉ có ngọn lửa kia càng ngày càng nóng hơn.Bóng đêm đầy trời cũng không ngăn được ngọn lửa hừng hực.Lưu Nguyệt tròng mắt như muốn nứt ra, một ngụm máu tươi liền phun ra khỏi miệng, nàng cơ hồ muốn phát điên, điên cuồng mà chạy đến hướng Ngọc Lưu Ly điện.Mọi người đều sợ ngây người, nhìn Ngọc Lưu Ly điện to lớn kia, hào nhoáng vậy mà trong phút chốc cư nhiên trở thành đống tan hoang.Chỉ thấy Lưu Nguyệt điên cuồng mà chạy, cuống cuồng đến mức chân trái vấp vào chân phải, lảo đảo té mạnh xuống đất nhưng rồi lại nhanh chóng bật đứng lên hướng Ngọc Lưu Ly điện mà lao đến.Lưu Nguyệt một thân võ công cao cường, tâm tính cũng kiên định, vậy mà lúc này vì Dực Vương xảy ra chuyện, tâm tình đã muốn kích động đến không thể khống chế nổi.Điên dại mà chạy, tốc độ nhanh như tia chớp."

Vương gia."

Đám người Thu Ngân đột nhiên bừng tỉnh, cũng trở nên điên cuồng , quay đầu liền hướng Ngọc Lưu Ly điện phóng đi, máu như muốn phun lên trời, bi phẫn cực kỳ."

Không, không, Triệt nhi. . . . . ."

Trần quý phi lảo đảo liền ngất lịm, dường như cơn kích động này khiến nàng không thể chịu nổi.Trong nháy mắt, toàn bộ người đều hướng Ngọc Lưu Ly điện chạy đến."

Ầm."

Tiếng sấm đột nhiên vang lên như muốn xé tan đêm đen, một đạo tia chớp lóe sáng chiếu rõ cả vùng trời.Trong nháy mắt, ngọn lửa như càng cháy mãnh liệt hơn, rực rỡ cuồn cuộn kinh người.Dưới trời đêm, một thân ảnh quần áo màu đỏ phóng như bay, đạp qua lửa mà đi, liều lĩnh như vậy, dường như không gì có thể ngăn cản.Lưu Nguyệt bản thân một chút khinh công cũng không có, vậy mà lúc này cư nhiên tốc độ so với khinh công của đám người Thu Ngân còn có phần nhanh hơn."

Ầm Ầm. . . . . ."

Một chuỗi tiếng nổ liên tiếp vang lên như muốn vọng khắp cả trời đất.Ánh sáng tán loạn khiến đêm tối trở nên sáng như ban ngày, Lưu Nguyệt điên cuồng chạy về phía trước, trong tâm hoàn toàn trống rỗng, dường như trong mắt chỉ còn hình ảnh Ngọc Lưu Ly điện lửa cháy đỏ rực.

Ánh mắt nhuộm đỏ tia máu, nơi đó có người mà nàng thích, có người mà nàng yêu, người mà kiếp trước nàng không có được thì kiếp này đã có, trượng phu của nàng, Hiên Viên Triệt của nàng.Người này cho dù là sống trên đời hay chết xuống hoàng tuyền, nàng cũng tuyệt đối sẽ không buông tay.

Lửa lớn hừng hực, khuynh đổ cung điện.Trên bầu trời tia sét càng ngày càng nhiều, tiếng sấm liên tiếp nổ vang lên, mây đen cuồn cuộn kéo đến, vô số tia chớp lóe ra, trong khoảnh khắc như chiếu sáng cả chân trời.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 134 : Tâm lâm vào chiến (9)


"Rầm."

Ngọc Lưu Ly điện nghiêng đổ một cái, tiền điện đã hoàn toàn sụp xuống, hậu điện cũng lung lay sắp đổ, cơ hồ không còn lại bao nhiêu cây cột chống đỡ đỉnh điện, chung quanh cũng hoàn toàn trở thành một mảnh phế tích."

Hiên Viên Triệt."

Lưu Nguyệt gầm lên như con thú bị thương, tiếng thét như muốn làm người nghe phải tê tâm liệt phế, vang vọng xung quanh, xuyên thấu cả màn trời mênh mông.Lưu Nguyệt không chút nghĩ ngợi liền lao thật nhanh đến hướng Ngọc Lưu Ly điện giờ đã là một mảnh phế tích ."

Ngươi điên rồi."

Mộ Dung Kiên phản ứng nhanh lẹ, liền ôm lấy chế trụ Lưu Nguyệt không cho nàng lao vào biển lửa.

Trước mặt mọi người giờ là hừng hực đại hỏa, Ngọc Lưu Ly điện xem ra đã muốn sụp đổ, nếu còn có người ở trong thì chắn chắn cũng không thể còn sống.Hiên Viên Triệt đã không còn, Mộ Dung gia bọn họ tuy rằng mất đi một chỗ dựa vững chắc, nhưng chỉ cần Lưu Nguyệt còn sống, nữ nhân cường hãn như vậy còn tại, như vậy Mộ Dung gia vĩnh viễn không thể suy vong.Khắp Thiên Thần quốc, người xuất sắc như Lưu Nguyệt không có kẻ thứ hai.Ánh mắt tràn đầy huyết tinh quét ngang, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn chằm chằm Mộ Dung Kiên đang túm lấy người nàng.Mộ Dung Kiên khẽ rùng mình, trong nháy mắt một cỗ sợ hãi từ trong tâm dội lên, trên lưng bỗng lạnh toát, ánh mắt này của Lưu Nguyệt không còn là giết chóc ánh mắt, đây là bi thương là đau đớn khi mất đi người yêu thương, chứa đựng trong đó bao bi thiết, đau thương cùng liều lĩnh.Giống như phía sau nếu ai dám ngăn cản nàng, nàng hội sẽ cuồng sát hết thảy.Mộ Dung Kiên rùng mình một cái, cánh tay đang chế trụ Lưu Nguyệt không tự chủ được liền buông lỏng, hắn không dám bắt lấy nàng, hắn không dám.Thả người lao vào, thân ảnh nho nhỏ liền hòa mình vào biển lửa đang hừng hực gào thét.Bọn họ là một, nếu là bị thiêu thì cùng thiêu."

Hiên Viên Triệt."

Không quan tâm vọt vào biển lửa, Lưu Nguyệt điên cuồng ở trong hỏa diễm đi qua , không ngừng gọi vang, đôi mắt đỏ rực như muốn phun huyết.Ngọn lửa liếm đến, đốt cháy ở bên người nàng.Nhưng mà Lưu Nguyệt giống như căn bản không cảm giác được cái nóng thiêu đốt, không cảm giác được nguy hiểm đang rình rập, liều lĩnh hướng trung tâm ngọn lửa chạy tới.

"Phanh."

Lại thêm một góc điện sụp xuống, toàn bộ Ngọc Lưu Ly điện đã muốn thành một đống hỗn độn, chỉ còn không bao nhiêu cây cột còn chống đỡ .Điên cuồng di chuyển những cột trụ, gắt gao đẩy đi xà ngang bị đổ xuống.Bàn tay nhỏ bé đã bị ngọn lửa tổn thương đến đỏ bừng, tóc đã muốn hoàn toàn cuốn khúc, quần áo trên người đã muốn bùng cháy, da thịt bị tổn thương càng ngày càng nghiêm trọng, trong Ngọc Lưu Ly điện vẫn là một mảnh đỏ rực.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 135: Nợ máu phải trả bằng máu (1)


Lưu Nguyệt giờ thậm chí còn không cảm thấy mình đang bị bỏng, trông không khác gì mấy thi thể trong điện, bị nướng cháy đen."

Ầm ầm ầm...."

Trên đỉnh đầu, đột nhiên vang lên tiếng sấm, tia chớp bay loạn, mưa nhìn như vô số ngân xà (rắn bạc) vũ động trên bầu trời, giương nanh múa vuốt, cực kỳ dữ tợn.Trời, từng giọt mưa rơi rơi.Trời sao vốn lung linh, giờ không thấy đâu nữa.Đen, trong trời đất giờ chỉ còn lại đêm đen cùng bóng lửa quỷ dị trên nền đất."

Hiên Viên Triệt, chàng ở đâu, trả lời ta một tiếng, trả lời ta một tiếng đi a....."

Tiếng gọi điên cuồng, Lưu Nguyệt không ngừng lướt qua xem đám thi thể trong đại điện.Không để ý tính mạng của mình, trong mắt chỉ có một người, Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt."

Nguyệt......"

Thanh âm khẽ như tiếng muỗi kêu vang lên trong góc đại điện, tiếng rất nhỏ, nhỏ như tiếng gió thổi qua, khiến người ta vô hình trung không chú ý tới.Nhưng mà, Lưu Nguyệt nghe được, nàng nghe thấy được.Xoay nhanh người lại, trên mặt không giấu được vẻ mừng như điên, Lưu Nguyệt cắm đầu phóng đến nơi vừa phát ra tiếng."

Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt."

Thân người lướt qua ngọn lửa, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua cứ như bị nó cuốn lấy, cắn nuốt đi.Một cây cột đá thật to bị sụp, đè lên chân Hiên Viên Triệt, khiến hắn không thể động đậy được gì, mặt tái nhợt không còn chút máu, khoé miệng máu rỉ ra từ từ, từ nơi đó, xuyên qua ngọn lửa cuồng nộ, nhìn nàng, nhìn nàng chăm chú.Khi nhìn thấy nàng, một mảnh lo lắng trong mắt rất nhanh biến mất, hóa thành vui sướng tận cùng, một mảnh phẫn hận khi nhìn thấy nàng, cũng tản ra một chút gì đó.... hạnh phúc.Nụ cười, thật ôn nhu, chậm rãi nở trên khóe môi Hiên Viên Triệt.Gì cơ, hắn cư nhiên còn cười được, vì nàng không có chuyện gì sao?

Bởi vì hắn đã hết lo lắng sao ?Tâm Lưu Nguyệt nhất thời nghẹn không nói nên lời.Mà người trước mắt, cả người cao thấp cũng không khá hơn nàng là mấy, đã gần không cố được nữa, cả người đều như bốc cháy.Ngọn lửa bao lấy Hiên Viên Triệt, liếm đến vạt áo của hắn.Xà nhà trên đầu đang kêu lên răng rắc, một tiếng vang lên, xà nhà gãy đoạn rơi xuống, sắp sửa đè lên người Hiên Viên Triệt.Nhảy mạnh một cái, Lưu Nguyệt không chút suy nghĩ xông lên phía trước, cả người toàn lực nâng lấy cột bị lửa đốt kia, ném phịch một tiếng qua bên cạnh.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 136 : Nợ máu phải trả bằng máu (2)


Hoàn toàn không nghĩ đến bản thân có thể bị thương, cũng không xem khả năng bản thân đến mức nào, nàng chỉ biết là không thể để cây cột nện xuống, không thể làm thương tổn tới Hiên Viên Triệt ở phía dưới.

"Nàng điên rồi, khụ khụ, mau, rời. . . . . .

Khỏi."

Hiên Viên Triệt đang nhìn Lưu Nguyệt khóe miệng mỉm cười, trong giây phút đó nụ cười như đông lại trên mặt, mạnh mẽ thét lớn.Là thật , không phải ảo ảnh, là thật , Lưu Nguyệt đã đến đây.Ngu ngốc, quả thực là ngu ngốc, nàng như thế nào lại lao vào biển lửa hừng hực, ngu ngốc như vậy, chẳng lẽ không muốn sống nữa.

Hiên Viên Triệt, nháy mắt liền trở nên nóng nảy, giận dữ, hơi thở mỏng manh, lại gầm lên một tiếng.

Một phen đẩy đại trụ bị gãy sang một bên, Lưu Nguyệt vọt nhanh đến bên người Hiên Viên Triệt, nhìn chăm chú vào khóe miệng đổ máu cùng vẻ mặt lo lắng phẫn nộ của Hiên Viên Triệt mỉm cười nói: "Không phải sợ, ta đến đây."

Vừa nói, Lưu Nguyệt vừa ôm lấy cơ thể gần như bị lửa đốt bỏng hoàn toàn của Hiên Viên Triệt dựa trên vai, dùng hết toàn lực chạy ra bên ngoài.Không phải sợ, ta đến đây.Không có phẫn nộ mà hét lên, không có ủy khuất oán giận, nàng mỉm cười mà nhìn hắn, chỉ nói cho hắn nghe sáu chữ, không phải sợ, nàng đến đây.Ánh lửa hòa trộn vào màu máu tươi trên mặt nàng, một mảnh màu đỏ lại đẹp đến kinh tâm động phách.Hiên Viên Triệt đột nhiên sửng sốt, cường hãn như hắn, chưa từng nghe qua có người đối với hắn nói không phải sợ, thiết huyết như hắn, chưa từng trong giây phút sống chết trước mắt, có người mỉm cười với hắn mà nói, ta đến đây.Bàn tay gắt gao nắm chặt, tâm thật sâu co rút lại, một cỗ cảm xúc khó nói thành lời lại dâng lên trong lòng hắn ."

Nàng thật. . . . . . ngu ngốc. . . . . ."

Hiên Viên Triệt hấp hối nhìn Lưu Nguyệt thản nhiên trong biển lửa, toàn bộ đều là màu đỏ, đẹp đẽ đến kinh người.Đây là Lưu Nguyệt, là tiểu thê tử của hắn, là người đã chiếm mất trái tim hắn, khiến hắn trọn đời trong tâm chỉ có thể có hình ảnh nàng.Cuộc đời này, may mắn nhất là được cùng nàng gần nhau.Cuộc đời này, may mắn nhất chính là cùng nàng yêu nhau."

Ngu ngốc, mau. . . . . .

đi, ta bị thương. . . . . . tâm mạch, sống. . . . . ."

Vọt vào đến Ngọc Lưu Ly điện, kẻ mà Hiên Viên Triệt vốn tưởng là Lưu Nguyệt đến nơi mới biết là gian tế, liền dùng mấy chưởng giết đối phương, nhưng chính hắn đang bị thương cũng phải trả giá đắt, tâm mạch bị tổn thương, lúc này lại bị cột đá đè gãy chân, hắn không còn có thể. . . . . ."

Câm miệng cho ta."

Gầm lên giận dữ đánh gãy lời nói của Hiên Viên Triệt.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 137 : Nợ máu phải trả bằng máu (3)


Lưu Nguyệt răng dính máu, cố gắng nhấc cột đá nhìn còn lớn hơn mình gấp mấy lần, mạnh mẽ quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt, nói: "Chàng chết, ta sẽ báo thù, sau đó chúng ta xuống địa ngục bồi nhau, mạng sống của ta, là tùy thuộc vào chàng đó."

Vừa nói, Lưu Nguyệt vừa quỳ mạnh xuống, cố gắng ôm xốc Hiên Viên Triệt đang không thể cử động lên.Hiên Viên Triệt cao hơn nàng nhiều, thân thể nho nhỏ chở che cho Hiên Viên Triệt, nhìn thật giống một tiểu hài tử đang cõng người lớn trên lưng, nhỏ xíu, nhưng đầy kiên định.Hiên Viên Triệt tựa vào cổ Lưu Nguyệt, nghe lời nói như trảm đinh tiệt thiết của nàng, mặt mày thì lo lắng, giận dữ, nhưng trong lòng lại vô cùng cảm động.Tâm này, đã định rồi.Thôi, thôi đành vậy, sống thì cùng sống chung dưới một bầu trời, chết thì cùng xuống hoàng tuyền, nếu không thể sống cùng nhau, vậy thì cùng chết.Khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười cực kỳ ôn nhu, mắt từ từ nhắm lại, lời nói nhẹ buông, như tự nhủ, như chắc chắn: "Ta sẽ cố gắng hết sức."

Thanh âm tiêu tán trong không khí, không còn nghe thấy gì nữa.Lửa chung quanh càng lúc càng lớn, cơ hồ đã lan khắp mọi nơi, đốt sạch mọi thứ.Phía chân trời, sấm đánh cuồn cuộn.Cảm giác được Hiên Viên Triệt trên lưng người đã thả lỏng, Lưu Nguyệt cắn chặt răng, gắt gao ôm chặt thân thể hắn, Lưu Nguyệt dốc sức chạy ra.Đi ra ngoài, nhất định phải ra ngoài.Thân thể nho nhỏ ôm chặt Hiên Viên Triệt cao lớn hơn nàng nhiều, Lưu Nguyệt như một con báo, toàn lực phóng đi.Ngọn lửa đã liếm đến nàng, vạt áo đã bắt đầu bốc cháy, nhìn xa như hòa vào lửa đỏ thành một thể.Mà lúc này, đám người Hiên Viên Dịch nghe tin Ngọc Lưu Ly điện cháy lớn, cũng rất nhanh chạy tới đây.Toàn bộ Hoàng cung đã lâm vào hỗn loạn.Phía chân trời, một đạo tia chớp đánh thẳng xuống, sấm chớp như bay múa, càng làm nổi bật đám người hỗn loạn phía dưới, thật là một cảnh phong ma loạn thế tuyệt đẹp.Thu Ngân, Ngạn Hổ, Đỗ Nhất, một người tiếp một người vọt vào biển lửa mờ mịt, vọt vào Ngọc Lưu Ly điện hoàn toàn có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.Không ai bận tâm thương thế của mình, trong mắt bọn họ, chỉ có Vương.Ngọn lửa thông thiên, bay múa đầy trời."

Mau, mau dập lửa."

Hiên Viên Dịch được Mộ Dung Vô Địch mang tới, nhìn cảnh tượng trước mắt, cơ hồ sắp bất tỉnh đến nơi, đứa con này của hắn không thể bị chuyện gì a.Mà Thái tử Hiên Viên Thừa cùng Tả tướng cũng đã được Hổ quân áp giải tới đây.Nhìn đại hỏa thông thiên trước mắt, nghe bên trong còn kẹt lại hai người, hai người bọn họ trong mắt có hưng phấn, có điên cuồng, nhưng cũng có khiếp sợ cùng khó hiểu.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 138: Nợ máu phải trả bằng máu (4)


Lọt vào đại hỏa này, còn người nào có thể trở ra, toàn bộ cung điện giờ đã thành biển lửa, không ai có thể sống sót.Hiên Viên Triệt đã chết, Lưu Nguyệt đã chết, Thu Ngân, Ngạn Hổ... toàn bộ tâm phúc của Hiên Viên Triệt đã chết, còn thế lực nào có thể ngáng chân bọn họ.Sơn cùng thủy tận nghi vô đạo, cùng đường quẫn lối hiện nhất thôn, đây là suy nghĩ đồng thời xuất hiện trong lòng hai người. (Nơi sơn cùng thủy tận tưởng không có đường đi, cuối cùng lại xuất hiện một thôn nhỏ.)Đây là cảm tình như thế nào a?

Những con người thiết huyết lạnh lùng, lại liều lĩnh vọt vào biển lửa, đó là sùng bái cùng tôn kính đến bậc nào, nhiều thuộc hạ trung thành đến mức dù biết không có khả năng cũng muốn xông vào?Những người này đều là kẻ điên, đều là kẻ điên hết rồi.Hiên Viên Thừa một mặt nhìn cảnh này, một mặt nhìn đại hỏa đằng xa, trên mặt lộ những biểu tình phức tạp cổ quái mà chính hắn cũng không hiểu được.Ngọn lửa ngập trời, trên đỉnh đầu, sấm sét một cái tiếp một cái.Phía dưới, vô số người chạy tới chạy lui, la hét ỏm tỏi.Một mảnh thế giới dữ tợn."

Trời ạ...."

Ngay giữa cảnh hỗn loạn này, Mộ Dung Kiên đột nhiên kêu lên một tiếng cực kì khiếp sợ, trấn định tâm thần mọi người lại.Trong biển lửa bất tận, trong mảnh đỏ rực có thể đốt cháy hết thảy kia, một đạo bóng đen đạp lửa mà ra.Sát khí dày đặc kết tinh quanh người nàng, giống như thực chất.Hơi thở âm hàn khôn cùng đông lại trên người nàng, như gió Tây Bắc lạnh giá.Tóc đen bay loạn, quất ra khắp hướng, ngọn lửa sau lưng nàng toát ra, áo choàng phất lên.Hỏa y cuồng phát ( quần áo bắt lửa, tóc bay loạn), bừa bãi mà miệt thị hết thảy thế gian.Phía sau, vài đạo bóng đen theo đuôi, lướt qua liệt hỏa hừng hực mà đến.Nữ thần của lửa đỏ.Mọi người nhìn thấy một màn này, cơ hồ đều khiếp sợ không nói nên lời, chỉ biết ngơ ngác, ngơ ngác nhìn."

Ầm ầm ầm......."

Phía chân trời, một đạo sấm sét đánh xuống, mưa to tầm tã trút xuống.Lửa chói mắt, mưa tối đen, đối chọi nhau giữa không trung, một đốt cháy, một dập đi.Búng người mạnh một cái, Lưu Nguyệt cố dập lửa trên người, Hiên Viên Triệt bị ngã lăn trên mặt đất một vòng.Ngọn lửa trên người hai người, lập tức bị trận mưa rào dập tắt."

Ngự y."

Lưu Nguyệt nhìn giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ, ôm cổ Hiên Viên Triệt sớm đã hôn mê, điên cuồng hét lớn.Tiếng hô lo lắng xuyên qua màn mưa, thức tỉnh mọi người."

Ngự y, mau, mau....."

"Thuốc trị thương, tới bảo khố lấy, đi......"
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 139: Nợ máu phải trả bằng máu (5)


Nhất thời, toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều kích động, cả một đám chạy nhanh đi làm việc của mình.Bàn tay để trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch trầm giọng nói: "Bảo vệ tâm mạch của hắn."

Một bên, Mộ Dung Nghị, Mộ Dung Tân, đồng thời vươn tay, để trước ngực và sau lưng Hiên Viên Triệt.Mộ Dung Trần, Đỗ Nhất lập tức hộ vệ bên người bọn họ, cả người đầy vết thương, cực kỳ lãnh khốc.Đỗ Nhị, Đỗ Tam, Đỗ Tứ cởi bỏ quần áo bên người, căng ra che trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt, ngăn không cho mưa làm ướt hắn.Đám người Thu Ngân cả người sớm đầy thương tích, lúc nãy cũng xông vào đón Lưu Nguyệt, giờ gắng gượng không nổi nữa, cả đám ngồi bệt xuống giữa màn mưa.Không thể cho phép Vương của bọn họ gặp chuyện gì, một chút cũng không thể.Thương thế của Hiên Viên Triệt, nặng nhất chính là nội thương, chưởng lực đó đã làm vỡ nát tâm mạch của hắn, nếu có thể bảo vệ được, vậy chỉ cần điều dưỡng thân thể tốt là khỏe ngay, còn nếu không bảo hộ được.......Lưu Nguyệt mặt mày tối đen, chỉ còn thấy đôi mắt chớp chớp, quỳ bên người Hiên Viên Triệt, nắm lấy tay hắn, nắm thật chặt.Mặt không chút thay đổi, nhìn qua khá bình tĩnh, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây là dấu hiệu quang mây trước bão, Hiên Viên Triệt nếu khỏe lại thì không sao, nhưng nếu không, Lưu Nguyệt mà điên lên, chỉ sợ......Không ai dám tưởng tượng.Tĩnh lặng, lửa cháy đỏ bừng, trời mưa tầm tã suốt tám ngày, cũng là tám ngày Thiên Thần quốc từ trên xuống dưới lo lắng tột độ."

Đến rồi, đến rồi, linh dược điều dưỡng."

Giữa một mảnh tĩnh lặng, Lại bộ thượng thư tất tả chạy vào, trong tay cầm dược vật Hiên Viên Dịch cho lấy từ trong bảo khố.Hiên Viên Dịch lập tức tiến lên tiếp nhận, nhanh tay cấp cho ngự y đệ đi, vừa nói: "Mau, linh dược trân quý ta cho cất giữ nhiều năm, điều trị nội thương rất tốt, mau đưa cho Triệt nhi."

Ngự y kia nghe vậy, lập tức mở nút bình, định đổ vào miệng Hiên Viên Triệt.Lưu Nguyệt từ lúc lao ra từ trong biển lửa, trừ bỏ hô câu ngự y đâu, một cử động khác cũng không có, lúc này đột nhiên duỗi tay ra cầm lấy cái bình giải dược trân quý kia, mặt mày lạnh lùng."

Nguyệt nhi, đây là thứ tốt, quả nhân đã phân phó lấy thứ tốt nhất."

Hiên Viên Dịch thấy vậy lập tức gấp giọng nói.Lưu Nguyệt mặt mày sát khí chợt lóe, đột nhiên đứng lên, cầm bình giải dược bước vài bước tới trước mặt Lại bộ thượng thư kia, vẻ âm trầm khiến người ta sợ hãi.Lại bộ thượng thư thấy vậy không tự chủ được lui về sau từng bước.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 140: Nợ máu phải trả bằng máu (6)


Lệ quang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt tay nhanh như chớp, chế trụ cằm Lại bộ thượng thư, ngón tay nhẹ ấn, cằm dưới của hắn lập tức bị bóp gãy, rơi xuống.Lại bộ thượng thư kêu thảm một tiếng.Văn võ bá quan xung quanh nhất thời nhíu mày, Lưu Nguyệt đang định làm gì?Ý niệm trong đầu vừa chuyển, chỉ thấy cổ tay Lưu Nguyệt đưa lên, lọ giải dược cực kỳ trân quý kia, lập tức đổ vào trong miệng Lại bộ thượng thư.Mọi người sửng sốt, đây là ý tứ gì?Chỉ thấy Lại bộ thượng thư mặt trắng bệch, hai tay không ngừng giãy giụa, muốn phun ngụm giải dược ra mà không được."

Nguyệt nhi, con làm gì, quả nhân chỉ có một bình dược kia, con......"

"Á.........."

Lời nói tức giận của Hiên Viên Dịch còn chưa xong, Lại bộ thượng thư đột nhiên hét thảm một tiếng, té phịch trên mặt đất, cả người không ngừng co giật.Đây là, trúng độc.Văn võ bá quan chung quanh nhất thời cực kỳ hoảng sợ, nhất tề lui về phía sau từng bước, trợn trừng mắt.Vài tiếng kêu la sau, Lại bộ thượng thư thân thể bất động, không còn thở nữa.Hiên Viên Dịch nhìn tình cảnh này, hai má không ngừng co rúm, nếu thuốc này khi nãy cấp cho Hiên Viên Triệt, vậy con hắn......Trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, Hiên Viên Dịch sắc mặt nháy mắt xanh mét.Sau lưng, bọn họ còn dám hại con hắn.Ánh mắt lạnh như băng chậm rãi đảo qua mọi người, Lưu Nguyệt gằn từng chữ: "Tất cả những người muốn hại Hiên Viên Triệt nghe cho rõ đây, nếu hôm nay Hiên Viên Triệt không có việc gì thì bỏ, nhưng nếu có chuyện, các ngươi đưa cửu tộc ra đây bồi."

Thanh âm lạnh như băng, mang theo giết chóc tuyệt đối, mang theo huyết tinh dữ tợn.Ngoài trời mưa to cuồn cuộn, đêm đến, hỗn loạn không chịu được.Mưa suốt một đêm, đảo mắt trời đã sáng rồi, mưa tán gió thu, ánh mặt trời sáng lạn, hoa cỏ như dát vàng.Một ngày mùa hè tuyệt vời.Nhưng mà, trong hoàng cung Thiên Thần, lại âm ỉ như sắp có bão lớn.Không có tỉnh lại, Hiên Viên Triệt hôn mê, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, đám người Mộ Dung Vô Địch bên cạnh, nội lực cơ hồ đã hao hết.Hắn vẫn như cũ không có dấu hiệu tỉnh lại.Hiên Viên Dịch, Trần quý phi, Hữu tướng, vân vân và vân vân, đều tập trung tại đây.Mà Lưu Nguyệt cũng như cũ không nhúc nhích, thủ hộ bên người Hiên Viên Triệt, gắt gao nắm chặt tay hắn.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 141: Nợ máu phải trả bằng máu (7)


"Nguyệt nhi, đi chăm sóc vết thương trên người đi."

Trần quý phi thấy vậy, chậm rãi xoa đầu Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói.Đứa nhỏ này, thương tích cả người mà như chẳng để ý, trong mắt nàng, chỉ có Hiên Viên Triệt, chỉ có Hiên Viên Triệt đang hôn mê bất tỉnh kia.Khiến ngay cả một người mẹ như nàng, cũng không nhẫn tâm nhìn tiếp.Không để ý tới, Lưu Nguyệt căn bản không để ý, chỉ chăm chú nhìn Hiên Viên Triệt trên giường.Nàng thật đáng chết, nàng cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được, chỉ duy nhất là không có nội công, nàng không biết cách chữa thương cho hắn, nàng không hiểu được.Đang nhắm mắt dưỡng thần, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên mở mắt ra."

Thế nào?"

Lưu Nguyệt nhất thời ngẩng đầu gấp giọng nói.Đám người Hiên Viên Dịch bên cạnh cũng xông tới.Mộ Dung Vô Địch vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt hiện rõ lo lắng, mệt mỏi cười, khàn khàn nói: "Tam điện hạ thương thế quá nặng, tâm mạch bị cao thủ nội gia chấn thương, vốn không sống được, nhưng nhờ công lực bản thân thâm hậu, bảo vệ được một tia nhịp đập cuối cùng, bởi vậy......"

"Không có việc gì chứ?"

Lưu Nguyệt siết chặt tay Hiên Viên Triệt.Nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bấn loạn, Mộ Dung Vô Địch lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, hơi nhăn mày nói: "Hậu Kim quốc đánh một chưởng này, bên trong có ẩn tàng độc dược, tuy chưa đánh gãy hết tâm mạch Tam điện hạ, nhưng chất độc kia đã thấm vào trong, thành ra rất khó chữa trị."

Lưu Nguyệt vừa nghe đến đây, sắc mặt liền trầm xuống.Tuyết Thánh quốc, Ngạo Vân quốc, giờ thêm cả Hậu Kim quốc nữa, rốt cục có tất cả bao nhiêu quốc gia nhúng tay vào chuyện này đây?

Rốt cục có bao nhiêu người muốn đòi mạng Hiên Viên Triệt."

Chữa trị như thế nào?

Nói."

Khó chữa trị, vẫn có nghĩa là có thể, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, nàng đều cố thành toàn cho hắn, nàng sẽ chữa khỏi cho hắn.Mộ Dung Vô Địch nhíu mày: "Độc ẩn trong tâm mạch, sai một bước nhỏ, độc khí công tâm, không thể cứu chữa nữa, theo ta được biết, khắp thiên hạ này chỉ có một nơi có thể cứu Tam điện hạ, nhưng mà, người nơi đây tính cách quái dị, hỉ nộ vô thường, hơn nữa hành tung mơ hồ, rất khó tìm."

Lời vừa nói ra, đám người Trần quý phi, Lưu Nguyệt, Hữu tướng nhất thời bình tĩnh nhìn Mộ Dung Vô Địch, thần tình lo lắng, duy mỗi Thiên Thần hoàng đế Hiên Viên Dịch mặt mày hiện lên một tia thần sắc kỳ lạ, gắt gao nhíu chặt mày.Dừng một chút, không đợi Lưu Nguyệt nói, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên cắn răng nói: "Cũng may, năm đó ta ngẫu nhiên cứu được một mạng tộc nhân của họ, hy vọng bọn họ còn niệm ân tình, việc này, để ta đi.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 142: Nợ máu phải trả bằng máu (8)


"Nguyệt nhi, con đừng đi theo, bọn họ không chào đón ngoại nhân tiến vào, nếu đi nhiều người, chỉ sợ ngay cả ta cũng bị chặn ngoài cửa, con yên tâm, ta quả quyết sẽ không hại Tam điện hạ."

Lưu Nguyệt còn chưa kịp mở miệng, Mộ Dung Vô Địch đã chặn lời trước.Lưu Nguyệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mộ Dung Vô Địch, người này không giống như đang nói dối, hơi hơi chau mày, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt đang gối đầu trên đùi, hắn một tia huyết sắc cũng không có, đang hấp hối.Hắn không thể không đi, nếu không, chỉ sợ....."

Ta muốn một Hiên Viên Triệt hoàn chỉnh trở về."

Gắt gao nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng cúi người, hôn nhẹ lên trán hắn, cực nhẹ, cực ôn nhu, nhưng lời nói lại cực kiên quyết."

Yên tâm, ta dù có liều mạng già này, cũng sẽ mang Tam điện hạ an toàn trở về."

Mộ Dung Vô Địch trầm giọng trả lời, hướng mắt nhìn Hiên Viên Dịch.Người muốn giết Hiên Viên Triệt rất nhiều, hắn đi chuyến này không dễ dàng, nhưng mà, không dễ cũng phải đi giúp nàng, nếu không......"

Người đâu, ta muốn rửa mặt."

Mộ Dung Vô Địch vừa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên lạnh lùng ném một câu.Người xung quanh nhìn Lưu Nguyệt tính tình xoay như chong chóng, lúc nãy một thân xơ xác tiêu điều, giờ đột nhiên đòi rửa mặt, không khỏi giật mình, nhưng cũng phản ứng nhanh, chạy vội ra ngoài.Rửa mặt nhẹ nhàng, đổi một thân quần áo dính máu, chà lau vết máu trên người, Lưu Nguyệt lộ ra tướng mạo vốn có, khiến tất cả mọi người trong đại điện khiếp sợ không nói nên lời.Hai ngày nay, chuyện khiến bọn họ khiếp sợ, thật sự là quá nhiều.Dung mạo khuynh thành, đẹp như mộng ảo.Hiên Viên Dịch bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, mặt hắn đầy vẻ bất ngờ, có mê luyến, có hâm mộ, có rung động, còn có...... khiếp sợ, khuôn mặt này, người này......Mộ Dung Vô Địch, Mộ Dung Nghị nhất tề hút một ngụm khí lạnh, như thế nào lại như vậy, khuôn mặt này......Lưu Nguyệt như thế nào lại có đúng cái vẻ đẹp này, đây.....đây.......Quần áo tím thướt tha, Lưu Nguyệt không để ý ánh mắt mọi người, chậm rãi đi tới bên người Hiên Viên Triệt đang hôn mê, nhẹ nhàng nâng mặt hắn lên, thấp giọng nói: "Thấy rõ ràng chưa, ta chính là lớn lên xinh đẹp như vậy, lúc chàng trở về, nếu không nhận ra ta, xem ta ra tay thu thập chàng như thế nào."

Hôn tiếp lên khuôn mặt tái nhợt không chút máu kia, thì thầm: "Ta chờ chàng."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 143: Nợ máu phải trả bằng máu (9)


Ta chờ chàng, nhiều lời muốn nói bất quá chỉ hàm gọn trong ba chữ, bao nhiêu tâm tình trào dâng cũng chỉ chất chứa trong ba chữ này thôi.Trời xanh mây trắng, trời vẫn cứ trong vắt, mây vẫn cứ nhẹ trôi.Đây là chuyến đi từ biệt.Đưa tiễn mười dặm đường, phóng mắt nhìn hết thiên nhai trùng trùng.Tiếng vó ngựa, càng lúc càng xa.Sắc trời đã tối, Hiên Viên Triệt đi xa, cũng không còn thấy rõ bóng dáng.Phía sau, trừ ẩn giả của Hiên Viên Dịch, còn có hai mươi Huyết Ảnh vệ giỏi nhất, toàn bộ đều được Lưu Nguyệt phái đi, một đường này phải bảo vệ Hiên Viên Triệt, vạn vô nhất thất (không một sự cố).Trời chiều ráng đỏ như lửa, ánh sáng mờ mờ.Lưu Nguyệt chậm rãi quay đầu, nhìn đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ bị thương vẫn ráng theo sát phía sau."

Làm việc thôi."

Lưu Nguyệt lạnh lùng đảo mắt qua những người trước mặt, tay áo vung lên, lướt qua tiến về phía trước."

Vâng."

Đám người Đỗ Nhất nhất tề lên tiếng, nhanh chóng chia ra bốn hướng.Không ai có thể khi dễ bọn họ mà còn sống, không ai có thể hại Vương của bọn họ thành như vậy mà còn có thể sống tốt, không ai, hiện tại cũng tuyệt đối không có ngoại lệ.Bóng đêm tràn ngập, đêm đen, lại một lần nữa buông xuống.Một thân đỏ tươi như máu, Lưu Nguyệt nắm chặt đoản kiếm, từng bước đá văng đại môn Tả tướng phủ vừa được tu bổ không lâu.Sát khí dữ tợn, phẫn nộ ngập trời.Triều đình chế tài, không, nàng không cần biết triều đình chế tài cái quái gì hết, nàng chỉ biết, nợ máu phải trả bằng máu, thà ta phụ thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta.Hôm nay, Tả tướng, tướng quân phủ thứ hai Thiên Thần, Lại bộ thượng thư phủ, Lễ bộ thị lang, Thái tử, quân phòng giữ kinh thành, nàng một người cũng không buông tha.Bốn vạn Hổ quân trấn thủ kinh thành, một người cũng không cho ra.Ba vạn Long kỵ vệ chấn trụ hoàng thành, không được tiến vào, không cho phép ra.Tất cả văn võ bá quan về phủ mình, ai dám bước ra một bước, bắn.Thiên Thần hôm nay, biến hoá nghiêng trời lệch đất.Đã phạm vào đại giới của Lưu Nguyệt nàng, là đại giới dám hại người nàng yêu thương nhất.Tiếng thét chói tai, tiếng kêu thảm, tiếng tru, trong đêm đen yên tĩnh, hết sức vang dội, hết sức thảm thiết.Trong Tả tướng phủ, một mảnh hỗn loạn.Máu, theo mũi kiếm từng giọt từng giọt rơi xuống, chân, đạp lên thi thể mà đi, khuôn mặt tuyệt thế vô song kia, phủ đầy vẻ xơ xác tiêu điều cùng Tu La địa ngục, nơi này một người nàng cũng không tha.Ngoài phủ, một ngàn Long kỵ vệ bao vây toàn bộ Tả tướng phủ, không cho một ai chạy ra, đây là thiết lệnh, đây là quân lệnh.Những người bị nhốt trong phủ Tả tướng, hoảng sợ, Lưu Nguyệt đến đây, nàng đến đây.Gió đêm thật lạnh, nhẹ nhàng thổi qua.Một mảnh sát phạt.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 144 : Nợ máu phải trả bằng máu (10)


Tả tướng ngồi ở trong phòng, thân thể không ngừng run rẩy, tiếng kêu la thảm thiết bên ngoài vang lên, liên tiếp liên tiếp, khiến lòng người sợ hãi, hồn như sắp không còn giữ được nữa.Mùi máu tươi, theo gió đêm bay đến, từ cửa sổ, từ cửa phòng, từ khắp nơi, bay đến, thật nồng đậm, thật khiến người ta kinh hồn tán đảm."

Không, không...."

Nàng như thế nào có thể không thèm để ý vương pháp như thế?

Nàng như thế nào có thể ngang nhiên sát phạt vào phủ của hắn?

Nàng......Nàng......Bóng cây lắc lư, ánh trăng sáng tỏ như cũng nhiễm một mảng huyết hồng.Nhan sắc vấy máu càng toát ra vẻ đẹp diễm lệ, Lưu Nguyệt mặt không chút thay đổi chậm rãi đi vào, máu chậm rãi nhỏ giọt theo mũi kiếm, trên nền đá xanh trắng kia, quét qua một đường máu."

Kẽo kẹt."

Cửa phòng bị gió thổi mở ra, Tả tướng trong phòng đột nhiên nhảy dựng cả người.Sát khí, sát khí vô hạn vô biên, bao vây hắn, đó là giá lạnh đến từ địa ngục.Dưới ánh trăng, Lưu Nguyệt như đạp trên ánh trăng mà vào.Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, cơ hồ toả sáng cùng ánh trăng tỏ, nhưng cũng đồng dạng thanh lãnh không chút hơi người, máu lan tràn, thiết huyết mà lãnh khốc.Tả tướng trước giờ chưa từng thấy được Lưu Nguyệt không thèm kìm giữ sát khí như vậy, mặt mày biến sắc, vặn vẹo, thân thể không ngừng phát run, quần rất nhanh đã ướt.Sát khí bén nhọn như vậy, không phải thứ hắn có thể chịu nổi.Từng bước từng bước đi tới, từng bước từng bước tới gần, mũi kiếm sắc lạnh kia, thật âm hàn, như lưỡi hái tử thần."

Người...nhà...ta..."

Tả tướng nơm nớp lo sợ, cơ hồ không thể nói đầy đủ một câu."

Ngươi rất nhanh sẽ gặp được họ thôi."

Huyết kiếm chậm rãi nâng lên, kề lên cổ họng Tả tướng."

Không....Không, những người đó không phải người của ta, bọn họ không phải của ta, ta không biết bọn họ là ai, bọn họ là người của Phỉ tướng quân, không phải ta, không phải ta."

Trong hoảng sợ tột độ, Tả tướng cư nhiên còn nói được một câu lưu loát."

Ngươi nghĩ rằng nói ra ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao."

Lời nói lạnh lùng, không chút hơi ấm con người.Huyết kiếm lướt qua, một lỗ thủng sâu hoắm, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn tới, xoay người bước đi.Phía sau, Tả tướng trợn mắt, cổ họng thầm thì phát ra âm thanh, nhưng cái gì cũng không nói được, chậm rãi ngã xuống.Tay chậm rãi vung lên, các loại tín hiện đủ màu bay vút lên cao, nở rộ trên bầu trời Thiên Thần quốc.Tất cả người của Lưu Nguyệt, hành động.Dám hại Hiên Viên Triệt, ta sẽ cho các ngươi táng theo cùng.Huyết sắc tràn ngập, tối nay không ai ngủ được.
 
Back
Top Dưới