Khi mở mắt ra lần nữa, thứ tôi nhìn thấy không phải căn phòng quen thuộc, mà là bầu trời xám xịt cùng mùi đất khô và khói tro lẫn trong gió.
Tôi đã xuyên không.
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu.
> **“Liên kết thành công với Hệ Thống Xưng Vương.”**
> **“Người chơi chính thức bước vào thế giới phong kiến.”**
Trước mắt tôi hiện ra một bảng giao diện mờ ảo.
> **Hệ Thống Xưng Vương**
> *Mục tiêu: Xây dựng lãnh địa, phát triển thế lực, từng bước xưng vương.*
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ thì cơ thể đã bị một lực vô hình bao trùm.
Khi cảm giác choáng váng biến mất, tôi đã đứng giữa một ngôi làng hoang tàn.
Nhà cửa đổ nát, tường đất nứt nẻ, xung quanh chỉ có khoảng năm mươi người.
Phần lớn là người già và trẻ nhỏ, gương mặt hốc hác, ánh mắt trống rỗng — rõ ràng đã sống trong cảnh đói kém và chiến tranh suốt nhiều năm.
Hệ thống lập tức truyền thông tin.
> **Lãnh địa khởi đầu:** Vô Danh Thôn
> **Vị trí:** Vùng biên giới, kẹp giữa ba quốc gia lớn
> **Đánh giá:** Vùng đất nghèo nàn, lương thực khan hiếm, chiến tranh liên miên
Tôi nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân.
Phía đông là **Đại Viêm Đế Quốc** — một cường quốc quân sự, luôn lấy sức mạnh để áp bức kẻ yếu, xem dân vùng biên như vật hi sinh cho chiến tranh.
Phía tây là **Hàn Thương Vương Quốc** — đất không lớn nhưng giàu có, trị quốc bằng tiền bạc, buôn bán vũ khí cho cả hai phe, bề ngoài đạo nghĩa nhưng sau lưng đầy âm mưu.
Phía bắc là **Thảo Nguyên Liên Minh** — dân du mục hung hãn, thường xuyên cướp bóc, nhưng lại tôn trọng chữ tín và kẻ thật sự có thực lực.
Ba quốc gia, ba thế lực.
Còn Vô Danh Thôn chỉ là một vùng đất nhỏ bé bị chà đạp giữa vòng xoáy chiến tranh.
Ngay lúc này, giọng hệ thống vang lên lần nữa.
> **“Người chơi mới được tặng hai lượt rút thăm khởi đầu.”**
Không do dự, tôi sử dụng lượt đầu tiên.
Ánh sáng lóe lên.
> **Chúc mừng!
Nhận được: Khoai lang (số lượng lớn)**
Ở một vùng đất đói kém như thế này, lương thực chính là sinh mạng.
Chỉ riêng phần khoai này cũng đủ giúp dân làng sống sót qua mùa chiến tranh sắp tới.
Tôi tiếp tục dùng lượt rút thăm thứ hai.
Lần này, ánh sáng bùng lên dữ dội hơn.
> **Chúc mừng!
Nhận được: Vua Quang Trung**
> **Chúc mừng!
Nhận được: 50 binh lính tinh nhuệ**
Tim tôi đập mạnh.
Một vị danh tướng từng quét ngang thiên hạ, cộng thêm binh lực — đây chính là nền móng để tôi tồn tại ở vùng đất này.
Kể từ đó, tôi bắt đầu toàn lực xây dựng lãnh địa.
Tôi dạy dân làng cách trồng trọt hiệu quả hơn, lấy khoai làm cây lương thực chính.
Dựa vào kiến thức hiện đại, tôi chế tạo nỏ cải tiến, vũ khí tầm xa, cùng áo giáp đơn giản nhưng bền chắc.
Chỉ trong hai tháng, một tòa thành đất thô sơ đã được dựng lên.
Dân làng không còn ánh mắt tuyệt vọng, thay vào đó là hy vọng.
Đúng lúc ấy, chiến tranh giữa **Đại Viêm Đế Quốc** và **Hàn Thương Vương Quốc** lại bùng nổ ở vùng biên.
Nếu để họ đánh tiếp, Vô Danh Thôn chắc chắn sẽ bị cuốn vào và bị nghiền nát.
Tôi không thể chờ đợi.
Để kéo dài thời gian phát triển, tôi quyết định ra tay trước.
Dưới sự chỉ huy của vua Quang Trung, tôi điều động hai trăm binh lính do hệ thống ban thưởng, lợi dụng lúc hai nước đang giao tranh căng thẳng, **đánh lén doanh trại hậu phương của địch vào ban đêm**.
Lúc đó, doanh trại phòng bị lỏng lẻo, quân số ít.
Nhờ vũ khí vượt trội và chiến thuật hợp lý, trận đánh kết thúc nhanh chóng.
Chúng tôi cướp sạch lương thực, sau đó phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ doanh trại.
Vì hành động diễn ra trong bóng tối, đối phương không biết ai ra tay. **Đại Viêm** nghi ngờ **Thảo Nguyên Liên Minh** xen vào, còn **Hàn Thương** lo sợ có thế lực thứ tư trỗi dậy, lập tức rút quân, không dám hành động bừa bãi.
Kể từ đó, **ba tháng liền vùng đất này không còn chiến tranh**.
Còn tôi thì hiểu rõ —
đây chỉ là bước khởi đầu.
Một ngày nào đó, cả **Đại Viêm Đế Quốc** lẫn **Hàn Thương Vương Quốc** sẽ nhận ra rằng, vùng đất nhỏ bé này…
không còn là con mồi nữa.