Khác Vương Đạo Giữa Tam Quốc

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406615485-256-k439693.jpg

Vương Đạo Giữa Tam Quốc
Tác giả: Nguoigviettruyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xuyên không đến thế giới phong kiến loạn lạc, tôi thức tỉnh Hệ Thống Xưng Vương.

Khởi đầu từ một ngôi làng hoang giữa ba quốc gia lớn, ta sẽ dùng trí tuệ và chiến tranh để dựng nên đế quốc của riêng mình.



truyenlichsu​
 
Related threads
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • Vương Phi 13 Tuổi
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Nữ Vương Chi Mộng
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Đế vương tuyệt yêu
  • Vương Đạo Giữa Tam Quốc
    Chương 1: Xưng Vương Từ Vùng Biên


    Khi mở mắt ra lần nữa, thứ tôi nhìn thấy không phải căn phòng quen thuộc, mà là bầu trời xám xịt cùng mùi đất khô và khói tro lẫn trong gió.

    Tôi đã xuyên không.

    Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu.

    > **“Liên kết thành công với Hệ Thống Xưng Vương.”**

    > **“Người chơi chính thức bước vào thế giới phong kiến.”**

    Trước mắt tôi hiện ra một bảng giao diện mờ ảo.

    > **Hệ Thống Xưng Vương**

    > *Mục tiêu: Xây dựng lãnh địa, phát triển thế lực, từng bước xưng vương.*

    Tôi còn chưa kịp suy nghĩ thì cơ thể đã bị một lực vô hình bao trùm.

    Khi cảm giác choáng váng biến mất, tôi đã đứng giữa một ngôi làng hoang tàn.

    Nhà cửa đổ nát, tường đất nứt nẻ, xung quanh chỉ có khoảng năm mươi người.

    Phần lớn là người già và trẻ nhỏ, gương mặt hốc hác, ánh mắt trống rỗng — rõ ràng đã sống trong cảnh đói kém và chiến tranh suốt nhiều năm.

    Hệ thống lập tức truyền thông tin.

    > **Lãnh địa khởi đầu:** Vô Danh Thôn

    > **Vị trí:** Vùng biên giới, kẹp giữa ba quốc gia lớn

    > **Đánh giá:** Vùng đất nghèo nàn, lương thực khan hiếm, chiến tranh liên miên

    Tôi nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân.

    Phía đông là **Đại Viêm Đế Quốc** — một cường quốc quân sự, luôn lấy sức mạnh để áp bức kẻ yếu, xem dân vùng biên như vật hi sinh cho chiến tranh.

    Phía tây là **Hàn Thương Vương Quốc** — đất không lớn nhưng giàu có, trị quốc bằng tiền bạc, buôn bán vũ khí cho cả hai phe, bề ngoài đạo nghĩa nhưng sau lưng đầy âm mưu.

    Phía bắc là **Thảo Nguyên Liên Minh** — dân du mục hung hãn, thường xuyên cướp bóc, nhưng lại tôn trọng chữ tín và kẻ thật sự có thực lực.

    Ba quốc gia, ba thế lực.

    Còn Vô Danh Thôn chỉ là một vùng đất nhỏ bé bị chà đạp giữa vòng xoáy chiến tranh.

    Ngay lúc này, giọng hệ thống vang lên lần nữa.

    > **“Người chơi mới được tặng hai lượt rút thăm khởi đầu.”**

    Không do dự, tôi sử dụng lượt đầu tiên.

    Ánh sáng lóe lên.

    > **Chúc mừng!

    Nhận được: Khoai lang (số lượng lớn)**

    Ở một vùng đất đói kém như thế này, lương thực chính là sinh mạng.

    Chỉ riêng phần khoai này cũng đủ giúp dân làng sống sót qua mùa chiến tranh sắp tới.

    Tôi tiếp tục dùng lượt rút thăm thứ hai.

    Lần này, ánh sáng bùng lên dữ dội hơn.

    > **Chúc mừng!

    Nhận được: Vua Quang Trung**

    > **Chúc mừng!

    Nhận được: 50 binh lính tinh nhuệ**

    Tim tôi đập mạnh.

    Một vị danh tướng từng quét ngang thiên hạ, cộng thêm binh lực — đây chính là nền móng để tôi tồn tại ở vùng đất này.

    Kể từ đó, tôi bắt đầu toàn lực xây dựng lãnh địa.

    Tôi dạy dân làng cách trồng trọt hiệu quả hơn, lấy khoai làm cây lương thực chính.

    Dựa vào kiến thức hiện đại, tôi chế tạo nỏ cải tiến, vũ khí tầm xa, cùng áo giáp đơn giản nhưng bền chắc.

    Chỉ trong hai tháng, một tòa thành đất thô sơ đã được dựng lên.

    Dân làng không còn ánh mắt tuyệt vọng, thay vào đó là hy vọng.

    Đúng lúc ấy, chiến tranh giữa **Đại Viêm Đế Quốc** và **Hàn Thương Vương Quốc** lại bùng nổ ở vùng biên.

    Nếu để họ đánh tiếp, Vô Danh Thôn chắc chắn sẽ bị cuốn vào và bị nghiền nát.

    Tôi không thể chờ đợi.

    Để kéo dài thời gian phát triển, tôi quyết định ra tay trước.

    Dưới sự chỉ huy của vua Quang Trung, tôi điều động hai trăm binh lính do hệ thống ban thưởng, lợi dụng lúc hai nước đang giao tranh căng thẳng, **đánh lén doanh trại hậu phương của địch vào ban đêm**.

    Lúc đó, doanh trại phòng bị lỏng lẻo, quân số ít.

    Nhờ vũ khí vượt trội và chiến thuật hợp lý, trận đánh kết thúc nhanh chóng.

    Chúng tôi cướp sạch lương thực, sau đó phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ doanh trại.

    Vì hành động diễn ra trong bóng tối, đối phương không biết ai ra tay. **Đại Viêm** nghi ngờ **Thảo Nguyên Liên Minh** xen vào, còn **Hàn Thương** lo sợ có thế lực thứ tư trỗi dậy, lập tức rút quân, không dám hành động bừa bãi.

    Kể từ đó, **ba tháng liền vùng đất này không còn chiến tranh**.

    Còn tôi thì hiểu rõ —

    đây chỉ là bước khởi đầu.

    Một ngày nào đó, cả **Đại Viêm Đế Quốc** lẫn **Hàn Thương Vương Quốc** sẽ nhận ra rằng, vùng đất nhỏ bé này…

    không còn là con mồi nữa.
     
    Vương Đạo Giữa Tam Quốc
    Chương 2: Sóng Ngầm Trỗi Dậy


    Ba tháng yên bình trôi qua nhanh hơn ta tưởng.

    Sau trận tập kích trong đêm ấy, chiến trường giữa hai quốc gia lớn đột ngột im lặng.

    Doanh trại bị đốt, lương thảo bị cướp sạch, binh sĩ chết trong bóng tối… nhưng không một kẻ nào biết ai là thủ phạm.

    Hạ Thổ, vùng đất nhỏ bé của ta, nhờ vậy mà có được khoảng thời gian quý giá để thở.

    Ruộng khoai bắt đầu cho thu hoạch.

    Tường đất được gia cố.

    Dân làng lần đầu tiên dám ngẩng đầu nhìn ra ngoài thế giới.

    Nhưng ta biết rõ… **bão tố chưa từng biến mất**.

    ---

    Một buổi tối, hệ thống bất ngờ phát ra cảnh báo.

    > **Cảnh báo!**

    > **Thế lực Hắc Lâm Quốc đã phát hiện lương thảo bị cướp.**

    > **Mức độ thù địch: Cực cao.**

    Hắc Lâm Quốc — chính là quốc gia đã mất lương thực trong đêm đó.

    Chúng không cần bằng chứng.

    Chúng chỉ cần một cái cớ.

    Không lâu sau, tin tức truyền đến từ thương nhân qua đường: Hắc Lâm đang điều binh về hướng biên giới, lấy danh nghĩa “bình định vùng loạn”.

    Ta cười lạnh.

    “Bình định… hay trả thù?”

    ---

    Ngay trong đêm ấy, ta mở giao diện hệ thống.

    > **Mở cửa hàng tướng lĩnh.**

    Hai cái tên hiện lên trước mắt ta.

    **Trần Hưng Đạo**

    **Lê Lợi**

    Không cần do dự.

    Một người — giữ thành.

    Một người — nhập cục.

    ---

    Trần Hưng Đạo được ta giao quyền **tổng chỉ huy phòng thủ Hạ Thổ**.

    Ông nhanh chóng sắp xếp lại quân đội, huấn luyện dân binh, đào hào, bố trí cung nỏ, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi.

    Còn Lê Lợi… ta giao cho ông một nhiệm vụ khác.

    > **Nội gián.**

    Với tài trí và khí độ hơn người, Lê Lợi nhanh chóng trà trộn vào **Xích Vân Quốc**, từng bước leo lên vị trí quan trọng trong triều đình của họ.

    Tin tức bắt đầu chảy về như nước ngầm.

    ---

    Đúng như ta dự đoán.

    Sau khi Hắc Lâm thất bại trong việc thăm dò, **Xích Vân Quốc đã bí mật bắt tay với chúng**.

    Mục tiêu chỉ có một:

    > **Xóa sổ Hạ Thổ.**

    Hai nước.

    Hai đạo quân.

    Một vùng đất nhỏ bé.

    ---

    Ta không chọn cố thủ.

    Ta chọn **rút lui**.

    Dân chúng được sơ tán.

    Lương thực được chuyển đi.

    Thành trì bỏ trống.

    > **Kế sách: Vườn không nhà trống.**

    Khi đại quân hai nước tràn vào, thứ chờ đợi chúng không phải là chiến thắng…

    mà là **cái bẫy đã giăng sẵn**.

    Từ phía sau, quân của **Thanh Hà Quốc** — đồng minh của ta — bất ngờ xuất hiện.

    Từ trên cao, bom tự chế lần lượt rơi xuống.

    Chỉ trong một canh giờ, **một phần năm quân địch bị tiêu diệt**.

    Khói lửa che kín bầu trời.

    Ta đứng từ xa, giọng nói lạnh lẽo vang lên:

    “Đầu hàng — sống.

    Chống cự — chết.”

    Chiến cuộc… vừa mới bắt đầu.

    ---
     
    Vương Đạo Giữa Tam Quốc
    CHƯƠNG 3: BÓNG TỐI PHONG TỎA


    Chiến trường dần chìm vào tĩnh lặng.

    Liên minh hai nước đã bị tiêu diệt trong một đêm không trăng, không trống, không cờ.

    Khi ánh bình minh vừa ló rạng, nơi từng là doanh trại đông đúc giờ chỉ còn lại tro tàn và những dấu chân lẫn trong bùn đất.

    Ta đứng trên đài quan sát, nhìn khói đen tan dần trong gió.

    Chiến thắng này không thể để thiên hạ biết.

    “Phong tỏa toàn bộ tin tức.”

    Ta hạ lệnh, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát.

    Tù binh bị tách ra từng nhóm, phân tán về nhiều hướng.

    Kẻ ngoan ngoãn thì giữ lại làm lao dịch, kẻ ngoan cố lập tức xử lý gọn gàng.

    Chiến trường được dọn sạch trong vòng một ngày, không để lại bất kỳ dấu vết nào có thể truy ngược nguồn gốc.

    Đối với bên ngoài, vùng đất nhỏ bé nằm giữa ba quốc gia vẫn yên bình như trước.

    Không ai biết rằng cán cân quyền lực đã bắt đầu nghiêng lệch.

    Trần Hưng Đạo chủ trì việc phòng thủ, củng cố thành trì, tăng cường huấn luyện binh sĩ.

    Dưới sự chỉ huy của ông, quân kỷ ngày càng nghiêm, dân tâm dần ổn định.

    Những người từng đói khát nay đã có ruộng cày, kho lương dần đầy lên.

    Trong khi đó, Lê Lợi — người đang làm nội gián ở quốc gia láng giềng — liên tục gửi tin tức về.

    Triều đình nước ấy đã mục ruỗng từ bên trong.

    Quan lại chia bè kết phái, vua thì đa nghi nhưng bất tài, quân đội tuy đông nhưng rệu rã, chỉ cần một cú đánh đúng chỗ là sẽ sụp đổ như lâu đài cát.

    Ta đọc từng bức mật thư, trong lòng dần hình thành một kế hoạch táo bạo.

    “Đánh nhanh, chiếm gọn.

    Không cho họ cơ hội cầu viện.”

    Đây sẽ là bước đi thứ hai — và cũng là bước then chốt.

    Trước khi hành động, ta còn làm một việc nữa:

    chủ động cắt đứt mọi con đường liên lạc từ vùng biên ra ngoài.

    Thương nhân bị kiểm soát.

    Sứ giả bị giữ lại.

    Tin tức bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước.

    Ba quốc gia lớn vẫn đang quan sát lẫn nhau, dè chừng lẫn nhau, không ai nhận ra rằng giữa họ đã xuất hiện một thế lực mới — đang lớn lên trong bóng tối.

    Đêm xuống.

    Ta đứng một mình trong doanh trướng, nhìn bản đồ trải rộng trước mặt.

    Những đường ranh giới cũ kỹ giờ đây không còn ý nghĩa nữa.

    Trong đầu ta, một trật tự mới đang dần thành hình.

    Hệ thống bỗng vang lên trong đầu, giọng lạnh lùng quen thuộc:

    > **“Hoàn thành giai đoạn 1: Sinh tồn và ổn định.”**

    > **“Mở khóa giai đoạn 2: Mở rộng thế lực.”**

    Ta khẽ siết chặt tay.

    Cuộc chơi… mới chỉ bắt đầu.

    ---
     
    Vương Đạo Giữa Tam Quốc
    CHƯƠNG 4: LƯỚI TRỜI KHÉP LẠI


    Cuộc tấn công bắt đầu trong im lặng.

    Không kèn, không trống, không một lời tuyên chiến.

    Dưới sự dẫn đường của nội gián, đại quân của ta tiến thẳng vào quốc gia đã bị khoét rỗng từ bên trong.

    Những cửa thành vốn được canh phòng nghiêm ngặt nay mở ra một cách “tình cờ”.

    Quân lính trong thành còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cục diện đã bị khống chế.

    Triều đình rối loạn.

    Vua cũ bị ép thoái vị trong đêm.

    Một vị vua mới được đưa lên — kẻ nắm quyền nhưng thực chất chỉ là cái bóng.

    Quốc gia thứ hai…

    đã đổi chủ.

    Tin tức về cuộc biến động này bị phong tỏa tuyệt đối.

    Bên ngoài, thiên hạ chỉ biết nơi đây “đổi triều”, nhưng không ai hay rằng phía sau là bàn tay thao túng của một thế lực vô danh.

    Nhưng ta chưa dừng lại.

    Từ quốc gia vừa chiếm được, ta bắt đầu bày ra một vở kịch lớn hơn.

    Nội gián được phái sang nước còn lại, lấy danh nghĩa **liên minh phản công**, cùng nhau tiêu diệt ta và đồng minh của ta.

    Những lời hứa hẹn được thêu dệt vừa đủ thật, vừa đủ giả, đánh trúng lòng tham và sự căm hận của đối phương.

    Kẻ địch tin tưởng.

    Họ điều động hàng nghìn binh sĩ, quyết định đánh một trận tất tay.

    Nội gián của ta chủ động xin đi trước, với lý do dò đường và sắp xếp địa hình.

    Hắn tỏ ra tận trung, không để lộ nửa phần sơ hở.

    Quân địch hoàn toàn không nghi ngờ.

    Đại quân tiến sâu vào vùng núi.

    Hai bên vách đá dựng đứng, rừng rậm che kín tầm nhìn, con đường phía trước hẹp dần.

    Khi đội hình còn chưa kịp điều chỉnh, tiếng trống trận bỗng vang lên như sấm nổ.

    Ầm—!

    Từ bốn phía, quân ta đồng loạt xuất hiện.

    Cung nỏ bắn ra dày đặc, cắt đứt đội hình địch.

    Lối lui đã bị khóa chặt, đường tiến bị chặn đứng.

    Trên cao, những khối thuốc nổ được kích hoạt, tạo ra chấn động khiến quân địch hoảng loạn.

    Chỉ trong chớp mắt, đại quân hùng hổ khi nãy đã rơi vào thế tuyệt vọng.

    “Buông vũ khí, người đầu hàng sẽ được giữ mạng!”

    Tiếng hô vang vọng khắp núi rừng.

    Không còn lựa chọn nào khác.

    Từng tốp binh sĩ quỳ xuống, vứt bỏ binh khí.

    Những kẻ chống cự lẻ tẻ nhanh chóng bị khống chế.

    Trận chiến kết thúc nhanh hơn dự đoán — không phải bằng máu đổ, mà bằng sự sụp đổ tinh thần.

    Ta đứng từ xa quan sát, ánh mắt lạnh lùng.

    Lưới trời…

    đã khép lại.

    Sau trận này, một nước bị diệt hoàn toàn, một nước mất quyền tự chủ.

    Thế lực nhỏ bé từng nằm giữa ba quốc gia giờ đây đã trở thành kẻ nắm quyền chủ động.

    Trong đầu ta, giọng hệ thống vang lên lần nữa:

    > **“Hoàn thành nhiệm vụ: Lưới Trời.”**

    > **“Thế lực thăng cấp: Lãnh địa → Quốc gia.”**

    Ta hít sâu một hơi.

    Từ hôm nay, ta không còn là kẻ sống sót trong khe hở giữa các cường quốc nữa.

    Ta…

    đã bước lên bàn cờ.
     
    Vương Đạo Giữa Tam Quốc
    CHƯƠNG 5: THIÊN HẠ CHẤN ĐỘNG


    Tin tức cuối cùng cũng không thể bị che giấu mãi.

    Ba ngày sau trận phục kích trong núi, từng đoàn thương nhân biến mất, từng đội quân không trở về.

    Những lời đồn đoán bắt đầu lan ra như khói lửa trong gió.

    Một quốc gia đổi vua trong đêm.

    Một quốc gia khác… hoàn toàn bặt vô âm tín.

    Thiên hạ rung động.

    Tại các triều đình lớn, bản đồ được trải ra, những vùng đất từng bị coi là “vùng đệm vô dụng” giờ đây bị khoanh tròn đỏ rực.

    Không ai còn dám xem nhẹ nơi ấy nữa.

    Một thế lực mới đã trỗi dậy — nhanh, gọn, và đầy nguy hiểm.

    Trong đại điện của nước đồng minh, các đại thần tranh cãi không ngớt.

    “Chỉ trong mấy tháng, hắn đã diệt hai nước?”

    “Không thể xem là ngẫu nhiên được.”

    “Nếu là địch… thì hậu quả không dám tưởng tượng.”

    Nhưng ta không phải kẻ địch của họ.

    Sứ giả của ta bước vào triều đình với thái độ bình tĩnh, mang theo lời hứa hợp tác: chia sẻ kỹ thuật canh tác, phương thức rèn binh khí, cùng nhau giữ ổn định biên giới.

    Ta không cần họ cúi đầu.

    Ta chỉ cần họ **đứng cùng phía**.

    Cuối cùng, thỏa ước được ký kết.

    Hai nước chính thức trở thành đồng minh.

    Trong khi đó, tại lãnh địa của ta, trật tự mới đang dần hình thành.

    Trần Hưng Đạo được giao toàn quyền quân sự.

    Thành trì được mở rộng, quân đội được chia thành từng doanh, từng đội, kỷ luật nghiêm ngặt.

    Những kẻ từng là dân thường nay đã trở thành binh sĩ thực thụ.

    Ruộng đất được phân chia lại.

    Kho lương được kiểm kê.

    Luật lệ mới được ban hành.

    Không còn là một vùng đất hoang nữa.

    Ta đứng trên tường thành, nhìn cờ xí tung bay trong gió.

    Phía xa, những ngôi làng mới mọc lên, khói bếp lượn lờ, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng.

    Đây không còn là nơi để sinh tồn.

    Đây là **quốc gia của ta**.

    Hệ thống lại vang lên, lần này giọng nói dường như mang theo một chút…

    đánh giá:

    > **“Thế lực đạt ngưỡng chú ý của cường quốc.”**

    > **“Cảnh báo: Các thế lực lớn sẽ bắt đầu thăm dò.”**

    > **“Mở khóa: Ngoại giao – Gián điệp – Chiến tranh quy mô lớn.”**

    Ta khẽ cười.

    Thăm dò sao?

    Cứ tới.

    Trên bàn cờ này, kẻ yếu không có quyền lựa chọn.

    Nhưng kẻ mạnh thì có thể **đặt luật chơi**.

    Ta quay người bước vào đại điện, ánh mắt kiên định.

    Chiến tranh nhỏ đã kết thúc.

    Từ giờ trở đi… là cuộc đấu của thiên hạ.
     
    Back
    Top Dưới