[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Vui Lòng
Chưa đặt tiêu đề 81
Chưa đặt tiêu đề 81
chương 171
Bóc trần khiếm khuyết
Tiệc ngoài trời bên đống lửa đêm ấy, Giang Diễn chưa kịp ăn cơm cho tử tế đã vội vàng trở lại đại học thành phố.
Cùng lúc đó, vì để lấy được mũi vacxin đầu tiên, Triệu Quang Minh dứt khoát cơm chẳng thèm ăn, đi đến đơn vị trước kia của cha mẹ, cưỡng ép mẹ đã bị biến thành xác sống và người cha gầy như cục xương khô đi thẳng đến đại học thành phố.
Tôn Á không yên lòng, nâng bụng lớn theo cùng, tính cách cô dịu dàng, nhưng việc gì đã quyết thì tuyệt không lùi bước, Triệu Quang Minh chẳng còn cách nào khác.
Nhóm Hứa Tứ Hải nán lại đây không vội vã trở về.
Trừ ngày đầu tiên, Hứa Vong Xuyên còn bày sắc mặt hoà nhã (để cha anh dỗ cha cô), qua mấy ngày, có thể không gặp thì không gặp, đôi khi vì muốn tránh né còn đẩy Diệp Tịch Nhan ra ứng phó ông.
Hứa Tứ Hải biết con trai cả không coi ông là người, cố tình giở trò vô lại là muốn mượn cơ hội thân cận.
Mấy ngày tiếp theo, con dâu nhìn quen mắt, mà con trai thì chẳng thấy tăm hơi, cái mặt mo tinh ranh thể hiện rõ sự mất mát có thể thấy bằng mắt thường.
Khi hai người nói chuyện phiếm, Diệp Tịch Nhan chưa từng hỏi việc xưa, cũng không có ý định hỏi.
Nhưng người đàn ông thì như bật công tắc máy hát, thao thao bất tuyệt về ngày tháng trước kia cùng mẹ Hứa Vong Xuyên.
Trước đó, Diệp Tịch Nhan vẫn cho là bài vịnh kinh diển về người vợ tào khang.
Dù sao tác phẩm kinh điển sở dĩ gọi là kinh điển vì từ xưa đến nay chưa từng thay đổi.
Nhân loại dù có tuyệt diệt, một khi hưng thịnh trở lại, đàn ông bội tình bạc nghĩa vẫn bội tình bạc nghĩa như thường.
Nhưng sợ thật còn khác thường hơn cả cô nghĩ.
Cha mẹ Hứa Vong Xuyên là anh em họ.
Thôn xóm chỗ họ ở, trước khi khai thác than đá, nghèo đến mức Diệp Tịch Nhan không có cách nào tưởng tượng.
Có thể kết hôn đã là không tệ, tình cảm không thể coi là thắm thiết, nhưng dù sao lớn lên bên nhau từ nhỏ, cũng không có nhiều khúc mắc.
Lúc sinh Hứa Vong Xuyên còn mặn nồng, điều lo lắng duy nhất là ông cụ trong thôn nhìn bát tự nói thằng oắt này muốn lật trời, về sau không phải làm tổng giám đốc thì phải ăn cơm tù mọt gông, ông cụ nói tổng giám đốc không phải kiểu tổng tài bá đạo, mà là kẻ hung tợn bậc nhất dẫn quân đánh trận.
Hứa Tứ Hải bị doạ chết khiếp, thầm nghĩ thời đại này làm gì có trận chiến gì phải đánh, cơm tù ngược lại bao no, thế là dùng con gà què đổi một cái tên, Vong Xuyên, mong răng rửa sạch trí nhớ kiếp trước, ngăn chặn xương cốt phản nghịch của thằng con.
Tiếc cho con gà kìa, Hứa Vong Xuyên dẻo dài từ nhỏ, chẳng cái gì biến mất, đừng nói là băng ghế, đánh gãy đòn gánh còn có nữa là.
Diệp Tịch Nhan nhịn cười đau cả bụng, nghĩ đến cảnh con chó lúc bé, cơ thể trần truồng leo cây choảng nhau, ở trong thôn đi ngang như cua, cả người liền run bần bật không ngừng.
Hứa Tứ Hải thở dài, mãi mới kể xong đoạn vui vẻ, nói đến thời điểm đứa con trai bé sinh ra.
Khi đó mỏ than đá đã mở, có chút tiền, từ lúc mang thai đến lúc sinh đều vô cùng tận tâm, đáng tiếc Hứa Tinh Niên bị tim bẩm sinh, sau nhiều lần phẫu thuật mới sống sót nhưng vẫn để lại di chứng hen suyễn, năm sáu năm liền chỉ nằm trên giường cầu y tìm thuốc.
Đứa nhỏ bệnh tật.
Gia đình bị mây đen dày đặc bao phủ.
"Bác sĩ đề cập tới nguyên nhân do kết hôn cận huyết...
Bác cũng mẹ nó đợt đấy ngày nào cũng ầm ĩ, hàng xóm không chịu nổi phải báo cảnh sát.
Về sau ly hôn, cô ấy còn không chịu dùng tiền của bác, dạy Tiểu Xuyên trốn tránh bác."
Hứa Tứ Hải nói xong, rút điếu thuốc mới đi.
Diệp Tịch Nhan không nói gì, nửa đêm Hứa Vong Xuyên đến leo cửa sổ, ngồi trong lòng dựa ngực anh cô kể lại.
"Hôm nay, cha anh kể rất nhiều chuyện với em."
"Ông ta ôn nghèo kể khổ?"
"Nói chút chuyện gia đình của anh."
"Đừng nghe ông ta đổi trắng thay đen."
Hứa Vong Xuyên hoàn toàn thất vọng, "Chắc chắn ông ta nói mình sống chẳng dễ dàng, thật sự đánh rắm gõ bản thảo, cưới vợ bé lớn hơn anh vài tuổi, bên ngoài thì nuôi không ít nhân tình ...
Chê mẹ anh bảo thủ, quản nhiều."
"Không phải bởi vì em trai anh?"
Hứa Vong Xuyên dừng một chút, cười nhạo, biết Diệp Tịch Nhan muốn hỏi chuyện kết hôn cận huyết, nhưng cái đó là vấn đề sao?
Nếu như do đó, sao lúc trước còn muốn kết hôn?
Thời điểm kết hôn suy nghĩ cho chính mình, ly hôn cũng suy nghĩ cho chính mình, sinh anh và Hứa Tinh Niên ra để bánh bích quy có nhân, khi còn bé ghét bọn họ là đồ ăn bám không hiểu chuyện, trưởng thành mới khoe khoang mình có mấy đứa con trai.
Rõ là đạo lý và chỗ tốt, cái gì ông ta cũng muốn chiếm hết.
Diệp Tịch Nhan nghe Hứa Vong Xuyên nói xong, sửng sốt không thôi.
Người đàn ông chuyển hướng, bỗng nhiên đặt câu hỏi :" Nếu như bây giờ cha em nhảy ra nói chúng ta là anh em ruột thất lạc nhiều năm, em sẽ rời bỏ anh sao?"
Diệp Tịch Nhan ngẫm nghĩ, chân thành đáp: "Dù là cuộc sống bình thường như trước cũng sẽ không."
Yêu nhau là chuyện của hai người, chỉ cần ngầm hiểu đừng mang tai hoạ cho đời sau thì chẳng có ai bị thương, tại sao còn phải tách ra?
Về phần hai cái bô trật tự công cộng, thuần phong mỹ tục, ai muốn đội thì cứ đội.
"Anh cũng không."
Hứa Vong Xuyên nói chỉ có một lý do hai người không ở bên nhau, đó chính là không muốn ở bên nhau.
"Đừng nghe cha anh giảo biện, cục cưng ngốc."
Diệp Tịch Nhan nghiêng đầu, "Kỳ thật, anh và cha anh có điểm giống."
"Dù sao mẹ anh cũng không vượt quá giới hạn."
Diệp Tịch Nhan cười ha ha, Hứa Vong Xuyên cũng cười theo cô.
Hai người như hai con búp bê lắc đầu theo nhịp cộng hưởng, một con cười ngây ngô, con khác sẽ cười mừng rỡ, cùng một chỗ trách mắng cha Hứa xảo trá bội bạc, cảnh tượng còn thích mắt hơn cả Khiêm đại gia đốt tóc (diễn viên Hài trung quốc với sở thích đốt tóc uống rượu )
"Anh từng đi tiểu trên giường thôn trưởng."
"Ai bảo ông ta cứ phải bò lên giường quả phụ Mã, còn nói láo kêu người ta dụ dỗ, đồ già không nên nết."
"Quả phụ Mã có quan hệ gì với anh, mà bảo vệ bà ấy thế?"
"Con trai bà là đàn em của anh."
"Anh còn đánh chú ruột."
"Ai bảo ông ấy mắng anh?"
"Mắng gì?"
"Liên quan gì đến em?
Đừng nghe bậy nghe bạ."
chương 172
Vắc xin thật
"Sao anh phải gay gắt vậy?"
Diệp Tịch Nhan xoay mặt anh lại.
"Bình thường thôi."
Hứa Vong Xuyên dửng dưng đáp, cứ như lão đại hắc bang rửa tay chậu vàng, "Đều là chuyện đã qua."
Diệp Tịch Nhan cười méo mặt.
Mãi không dừng lại được, ôm bụng ha ha suốt .
Hứa Vong Xuyên giữ bả vai cô gái hôn mạnh một cái.
"Không cho cười nữa, cười nữa lại khiến cha mẹ em chú ý."
"Anh sợ bọn họ sao!"
"Chủ yếu là sợ có người không thèm để ý đến anh."
"A"
"A cái rắm."
...
Mấy ngày liền, ban ngày Hứa Vong Xuyên làm việc, ban đêm leo cửa sổ, đôi khi dỗ dành ân ái với cô, nhưng chủ yếu thời gian đều ôm cô và tán gẫu, tự mình kể lại những tai nạn xấu hổ trong tuổi thơ; kể a b chim chuột ngoài đồng với nhau thì bị c bắt được, abc đều là đàn ông, hiện trường vô cùng đặc sắc đáng tiếc điện thoại hết pin nếu không sẽ lấy video cho cô nhìn.
Anh dạy cô leo cây không cần đồ dùng, khoa tay múa chân giảng giải xén tóc khác gián ở chỗ nào, cũng sẽ phàn nàn người dưới làm việc đần độn, hại anh ngày nào cũng muốn treo hai người đó lên tường răn đe, quạ đen gần nhà càng nuôi càng mập.
Con chó lớn lải nhải nhiều lắm.
Tất thủng cũng lẩm bẩm nửa ngày.
Lần nào cũng muốn Diệp Tịch Nhan trái lương tâm nói do tất sai mới vừa lòng thoả ý rời đi, thế nhưng tất chỉ là tất, làm gì có chuyện bọn chúng sai chứ.
...
Triệu Quang Minh và Tôn Á gửi tin tới nói, đại học thành phố quả thực có vắc xin.
Chứng cứ chính là mẹ Triệu Quang Minh đã được chữa khỏi, không chỉ nhận ra chồng, còn có thể nhận ra con trai ruột dù là chả muốn gặp lại thằng nhóc lải nhải này chút nào.
Về phần tác dụng phụ, mọi người vẫn đang quan sát, chắc là có nhưng không quá nghiêm trọng, một số người tiêm vắc xin vào sẽ xuất hiện trạng thái kích động muốn ăn nhiều, chỉ cần đừng ăn đến nổ dạ dày, triệu chứng sẽ dịu dần sau ba ngày.
Triệu Quang Minh và cha mẹ đều đã tiêm, đang trải qua thời gian thích ứng.
Tôn Á do mang thai sợ ảnh hưởng đến thai nhi nên không tiêm.
Khiến mọi người vui mừng hơn đó là, vắc xin dường như có tác dụng kéo dài tuổi thọ, ba Triệu lo cho vợ, buồn sầu tóc bạc trắng, tiêm xong biến lại đen.
Đương nhiên, người bệnh đầu trọc nếu như ôm mộng tưởng, vậy quá ngây thơ rồi.
Vắc xin không chữa được bệnh hói đầu, không chữa được bệnh hói đầu, không chữa được bệnh hói đầu, điều quan trọng phải nói ba lần.
Hói đầu là bệnh nan y.
Hói đầu mạnh hơn cả dịch bệnh.
Giang Diễn ở đại học thành phố, Hứa Vong Xuyên sợ tên họ Tôn này đến cả người tiêm vắc xin cũng đóng gói mang đi mất, dự định qua đó cho hắn nếm mùi.
Khu nghỉ dưỡng và căn cứ bờ sông thống nhất quyền lợi ổn thoả, rèn luyện thời gian ngắn xong, lập tức chuẩn bị xuất phát.
Mặc dù Hứa Vong Xuyên không chào đón cha ruột nhưng cũng không ghét những người ông mang tới, con chó, thời điểm cần thông minh vẫn rất tỉnh táo.
Diệp Tùng Vân và Liễu Văn Du muốn quay về.
Diệp Tịch Nhan không yên lòng, bảo Hứa Vong Xuyên đưa cô đi cùng.
Cô mắc bệnh đa nghi nặng, trừ phi nhìn thấy tận mắt, chứ không bằng lòng tin tưởng lời nói xằng điên như trúng cổ của Triệu Quang Minh.
Hứa Vong Xuyên không vui, thế nhưng anh không vui thì có tác dụng gì?
Diệp Tịch Nhan vòng tay qua cổ anh rung lắc hai nhát, mè nheo gọi "Anh Vong Xuyên" là anh nhấc tay đầu hàng.
Chó là như vậy, sờ một cái liền lật bụng.
Lần đầu tiên vào đại học thành phố, Diệp Tịch Nhan còn tưởng rằng nơi này phải là đầm rồng hang hổ, kết quả không khác biệt lắm với căn cứ từng sống kiếp trước.
Có mấy người bảo vệ hung dữ đứng canh bên ngoài, trang bị súng ống nhưng không có dư đạn, nhìn vô cùng thảm hại.
Phía góc căn cứ được khai phá và trồng trọt, ngay cả chậu hoa ở ban công cũng là hành hẹ, liếc qua thì phần lớn đều là kẻ già yếu tàn tật, có lẽ ăn uống không tệ, tinh thần khá tốt.
Cha mẹ đi đường thường xuyên dừng lại chào hỏi mọi người, dường như sống ở đây cũng dễ chịu.
Trẻ con không nhiều như ở căn cứ bờ sông.
Thỉnh thoảng ngó nhìn, người lớn đang gắt gao lôi kéo không cho chúng lại gần bọn họ.
Muốn nói có chỗ nào khác thường, đại khái là do không có chỗ nào khác thường.
Một căn cứ quá là bình thường mà lại tạo ra được vắc xin, thực sự có chút...
Kỳ dị.
Diệp Tùng Vân và Liễu Văn Du gấp rút kéo con gái đến nhà ăn.
Mùi vị đồ ăn tàm tạm, nhưng kém xa hai người miêu tả.
Diệp Tịch Nhan gẩy gẩy mâm sườn lợn rán, nghĩ mãi không ra.
Triệu Quang Minh tinh thần sáng láng nhanh chóng xuất hiện, đôi vợ chồng trung niên đi phía sau chắc hẳn là cha mẹ cậu.
Vóc người trung bình, dáng vẻ của người bình thường và đều đeo kính.
Triệu Bắc Đẩu và Đỗ Quyên.
Trên bộ quần áo lao động có thẻ tên.
Diệp Tịch Nhan rốt cuộc đã hiểu vì sao Triệu Quang Minh lại tên là Triệu Quang Minh, tên cha Triệu cũng chữ ít ý nhiều, chắc là truyền thống gia tộc.
Diệp Tịch Nhan đưa tay về phía Đỗ Quyên.
Người phụ nữ chưa từng gặp Diệp Tịch Nhan, quay qua nhìn chồng, lại nhìn về con trai.
Triệu Quang Minh biết dụng ý của Diệp Tịch Nhan, vội nói :" Mẹ, đây là chị dâu của con, đừng thấy dung mạo xinh đẹp không giống người tốt, kỳ thật cũng tạm được."
Diệp Tịch Nhan, "...
Ngậm miệng, không nói không ai bảo cậu câm điếc."
Triệu Quang Minh khóc lóc chít chít quay qua Hứa Vong Xuyên, " Đại ca, chị dâu lại mắng em, bắt em ngậm miệng, chị ấy coi thường em."
Hứa Vong Xuyên chẳng nói năng gì.
Diệp Tịch Nhan còn nói thêm :" Biết thế là tốt."
Thấy hai người thân thiết, Đỗ Quyên an tâm hơn, chủ động nắm chặt bàn tay mảnh dẻ của cô gái.
Diệp Tịch Nhan trầm ngâm dò xét.
Y như cha mẹ cô, không chút vấn đề , không thăm dò được con virus zombie nào.
Thật sự rất khoẻ khoắn.
Diệp Tịch Nhan không chắc chắn, sử dụng dị năng thăm dò thêm ba lượt, sau đó yên lặng buông tay, thấy ai trong phòng ăn cũng sờ.
Liên tiếp sờ soạng mười mấy người, sờ đến lúc Hứa Vong Xuyên mặt tái mét, Diệp Tịch Nhan mới dừng tay.
Diệp Tùng Vân và Liễu Văn Dù ăn no nê, thoả mãn quay ra hỏi cô :" Nhan Nhan, con làm gì thế?"
chương 173
Không lùi bước
"Cha, mẹ, nơi này có bác sĩ không?"
"Có"
Diệp Tịch Nhan cảm thấy bất thường, đổi cách hỏi khác, "Hai người ở đây đã từng bị ốm chưa?"
Hai vợ chồng nhìn nhau cười rộ.
Liễu Văn Du dịu dàng nói :" Mẹ với cha con từ khi tiêm vắc xin chưa từng bị bệnh."
"..."
Diệp Tịch Nhan vẫn chưa hình dung nổi, còn nét mặt đám người đi sau lưng Hứa Vong Xuyên vô cùng đặc sắc, hưng phấn.
Tài nguyên chữa bệnh ở tận thế thiếu thốn vô cùng, không bị zombie cắn chết cũng bị cảm vặt cướp mạng, nếu như vắc xin có tác dụng này thật, có thể tưởng tưởng sau khi tin tức này truyền ra, đám người sống sót có bao nhiêu điên cuồng.
Bọn họ tới trước một bước cướp được tài nguyên, về sau ai chết ai sống thì bọn họ đều là chúa tể.
Đây mới là trật tự thế giới mới.
Quyền sinh sát nằm trong tay kẻ có quyền.
Vương hầu tướng lĩnh, chẳng phải trời sinh.
Những gì mọi người đang bàn bạc hoàn toàn giống với những kẻ dã tâm đã bàn bạc mấy ngàn mấy trăm năm trước.
Nhân loại vốn dĩ vẫn vậy, bóc trần lớp vỏ chính nghĩa dối trá và tôn ti trật tự được che đậy, lộ ra bản chất muốn nắm giữ phân phối tài nguyên, sau đó cưỡi lên đầu người khác mà đánh rắm.
Chỉ có một hạt vừng.
Mà vẽ ra cái bánh nướng thơm phưng phức.
Diệp Tịch Nhan không có năng lực dự đoán tương lai, cô chỉ vẻn vẹn có dị năng chữa trị, thế nhưng, khoảnh khắc mọi người hưng phấn ồn ào náo loạn lại như sấm sét giữa trời quang, chiếu sáng tương lai mà cô không muốn thấy.
Chuyện xảy ra sau đó, cô không thấy quá kỳ lạ.
Chỉ là kinh ngạc với tốc độ rạch mặt.
Hứa Vong Xuyen và Giang Diễn đạt thành hiệp định, cho phép hắn mang một lượng vắc xin về làm nghiên cứu và thí nghiệm.
Người phụ trách đại học thành phố là mấy người thanh niên theo chủ nghĩa lý tưởng, không có năng lực phản kháng, cũng không mong muốn chống đối, chỉ cần có thể triển khai vắc xin rộng rãi, tạo phúc cho nhân loại thì đều giơ hai tay hai chân tán thành.
Kết quả, bọn người Giang Diễn đi nửa đường bị phản đồ của căn cứ bờ sông và chợ hải sản chặn đánh, không tìm thấy thi thể của Giang Diễn, sinh tử không biết, tung tích không rõ.
Căn cứ bờ sông truyền tới tin xấu, đám người đóng giữ muốn tiêm vắc xin, không ngừng có người làm phản, lén đi, Lý Nhược Nam trong quá trình trấn áp bạo loạn bị trúng hai đao, được đưa tới đại học thành phố chữa trị ngay trong đêm, đi cùng còn có Tạ Tri Kiêu, Hi Hi, Tô Minh và Tưởng Y Y.
Căn cứ bờ sông thất thủ.
Hứa Vong Xuyên không thể không về một mình, giết gần nửa số người, sau đó hứa hẹn với nửa số còn lại sẽ phái người đến đại học thành phố lấy vắc xin về tiêm mới ổn định cục diện.
Nghe nói, đỉnh núi Bạch Công Quán bị thiêu thành tro bụi.
Ngôi nhà nán lại lúc nhất thời.
Trăm năm trước đã từng là nhà của người khác.
Rốt cuộc bụi về với bụi, đất về với đất.
Chợ hải sản không ngừng quấy rối.
Chu Siêu, từng là chị gái gay tốt bụng, lúc nguy nan còn lừa dối đồng bọn giúp hai người, suýt chút cầm đầu đánh úp vào đại học thành phố.
Hứa Vong Xuyên không nhẫn tâm xuống tay, là Triệu Quang Minh ra mặt hành quyết.
Bên khu nghỉ dưỡng không ngừng phái binh đến tiếp viện.
Hứa Vong Xuyên thiệt hại hai người anh họ, một em họ.
Trong đó một người, vợ đang mang thai.
Tôn Á mắc chứng kén ăn nghiêm trọng.
Diệp Tịch Nhan ngày nào cũng đến trị liệu, nhưng chỉ qua hôm sau khẩu vị lại mất.
Cô ấy cứ hỏi Diệp Tịch Nhan, vì sao virus bùng phát, zombie biến dị hai lần, đoàn quân xác sống tập kết tiến đánh cũng không đánh đổ được bọn họ, mãi mới trông chờ được vắc xin, cuối cùng lại khiến tận thế gần hơn chút nữa.
Diệp Tịch Nhan cũng không biết.
Dù sao, kiếp trước chưa từng xuất hiện vắc xin.
Chu Siêu chết, Hứa Vong Xuyên tự tay chôn cất, sau đó anh bắt đầu dùng thủ đoạn tàn ác quét sạch.
Dám xâm phạm tuyệt không thương xót, phản đồ có thể tha cũng không nhân nhượng.
Mùi máu tươi đậm đặc quanh người không tản hết nổi, anh dường như biến thành cỗ máy giết chóc, có lúc cũng kiểm kê số lượng, nhưng phần lớn là không nhớ rõ mình đã giết bao nhiêu.
Một lần dị năng mất khống chế, ngay cả người bên mình cũng bị ngộ thương.
Kêu rên.
Chửi mắng.
Gào khóc.
...
Nếu ma quỷ từ địa ngục tới, chỉ sợ tưởng đang đứng giữa quê hương.
Quả là trò giỏi hơn thầy.
Tổ chức màu xám trong cơ thể người đàn ông biến thành màu hồng rực đáng sợ.
Diệp Tịch Nhan biết anh đang tự thiêu đốt chính mình để chiến đấu, cũng nghĩ đến việc bỏ trốn, không quan tâm những chuyện tồi tệ, ở nhà trên cây, đi nuôi gà, vào thâm sơn cùng cốc sống như người rừng, để kẻ đáng chết đi chết, để người không đáng chết cũng đi chết, dù sao con người ai chả có một lần chết.
Nhưng cô không có cách nào vứt bỏ cha mẹ, bạn bè, chó.
Hứa Vong Xuyên cũng có cha, em trai, người thân gia tộc...
Mà những người bọn họ không thể vứt bỏ cũng có rất nhiều người không thể vứt bỏ.
Tất cả mọi người dệt thành mạng lưới lớn.
Tất cả những lý do khiến bạn phải sống biến thành nguyên nhân làm bạn nghẹt thở.
Lui một bước.
Không.
Dù chỉ lui một bước, lưỡi hái sẽ chém vào những người bọn họ quan tâm.
"Ngày mai sẽ tốt."
Cứ cuối ngày Hứa Vong Xuyên lại ôm và vẽ cho cô cái bánh nướng.
Trong lòng Diệp Tịch Nhan không có bánh.
Chỉ trong lòng anh có.
Cô biết Hứa Vong Xuyên không nói cho cô nghe mà nói cho chính mình nghe.
Anh là dị năng chiến đấu đỉnh kim tự tháp, nhưng vẫn không thoát khỏi sự đau đớn của máu thịt, vẫn sẽ lo lắng bực bội vì ý nghĩ chém giết.
"Cục cưng, em không quan tâm anh sao?"
Mỗi lần mặt cô không biểu cảm, Hứa Vong Xuyên lại hỏi câu này.
Chẳng còn cách nào.
Diệp Tịch Nhan sống đến bây giờ, sơm đã luyện thành tuyệt kỹ đặt mình ngoài vòng để quan sát.
Nếu không trước khi cơ thể sụp đổ, tinh thần sẽ diệt vong.
Bất kể là người khác hay là mình, đều có thể đứng ngoài quan sát, đau đớn là vô nghĩa, đồ ăn cũng chẳng cần thiết, hơn nữa cô không phải kẻ biến thái có thể hấp thu dinh dưỡng trong cơn đau đớn.
chương 174
Cảnh xuân chợt loé
Diệp Tịch Nhan phải đứng vững, bởi vì tinh thần Tôn Á đã sụp đổ.
Tiểu Minh, chú Triệu, cô Đỗ, còn có cha mẹ cô đều đang ở phòng thí nghiệm dưới lòng đất chế tạo lượng lớn vắc xin, không thể nào phân tâm...
Cô có dị năng chữa trị, chỉ cần cô không ngã, bọn họ đều có đường sống.
"Quan tâm chứ, sao lại không quan tâm?"
Diệp Tịch Nhan dù buồn ngủ vẫn ôm Hứa Vong Xuyên vỗ về, "Anh làm tốt lắm rồi, nhìn đi, chẳng phải chúng ta vẫn còn sống sao?"
Hứa Vong Xuyên nghe xong lúc nào cũng cười tươi.
Không biết do bụng bảo dạ hay là còn gì khác không nói thành lời, vào trạng thái thu hồi, giác quan Diệp Tịch Nhan chậm chạp, thậm chí là đình trệ.
Khóc, chỉ là mắt trào nước.
Chết, chỉ là lồng ngực cạn hơi thở.
Không có chút kết nối với hiện thực, cô rất tốt, người xung quanh cô cũng rất tốt, cố gắng chống đỡ một đoạn thời gian nữa là sau cơn mưa trời lại sáng.
Lần nguy hiểm duy nhất, không biết ở đâu xuất hiện một đám dị năng giả cấu kết với nhau tiến công đại học thành phố, cô trốn trong tủ quần áo bịt miệng Bì Bì, lúc tỉnh táo, Bì Bì suýt chút nữa bị bịt ngạt chết.
Hôm đó, Hứa Vong Xuyên không trở về, hừng đông ló rạng, âm thanh bớt dần, Diệp Tịch Nhan mới mò được một người đàn ông nằm ngửa trong rãnh nước bẩn.
Ngực bụng phanh ra.
Tứ chi nát nhừ.
Nửa bộ não biến mất.
Trong miệng còn cắn chặt chiếc nhẫn hoa khiên ngưu cô tặng.
Hứa Vong Xuyên đứng vững đến tận lúc không còn cách nào đứng thẳng.
Tựa như lời cam kết của anh.
Diệp Tịch Nhan không khóc, gọi Bì Bì tới, lôi cả người cũng những khối bầy nhầy đến chỗ bí mật, đó là lần đầu tiên cô dốc hết dị năng, đột phá cực hạn.
Sau khi Hứa Vong Xuyên được chữa trị, chữa trị hoàn toàn, tổ chức bành trướng trong cơ thể biến mất, làn da trở nên ấm áp mềm mại, ánh mắt cũng giống như ánh sáng ngày xuân, mờ ảo lấp lánh, dù dính chút bùn bẩn cũng không che đậy được phong thái hào hoa, chỉ có tóc trắng vẫn vậy, không biến về đen.
Lúc trước, một đêm đầu bạc, hoá ra không phải là bệnh lý, mà quả thật do lòng như tro nguội.
Cùng với đó, tình hình của bọn họ ngày càng tệ hơn.
Sau khi Hứa Vong Xuyên bình phục, ngoài việc phải đối phó với con người, còn phải đối phó với zombie mất khống chế, bầy xác sống không còn nghe lệnh anh, tất cả đều ngập tràn hiểm nguy, gần như lúc nào cũng có thể tưởng tượng ra tình cảnh tổ vỡ trứng nát.
Cũng may, Giang Diễn đại nạn không chết, tức tối về nhà tìm mẹ ra mặt giúp mình.
Đó là lần đầu tiên Diệp Tịch Nhan gặp mẹ hắn, Giang phu nhân sinh ở gia đình quân nhân, nghề nghiệp cảnh sát, dù ở xã hội bình thường hay tận thế, đều là kẻ ác trong những kẻ ác.
Sau khi đánh bại đám làm phản, quay qua tiến công đại học thành phố, mẹ Giang Diễn bố trí nhân viên, phối hợp với oanh tạc trên không, vận dụng đủ loại vũ khí hạng nặng và nhẹ, gần như san bằng Giang thị.
Bà ấy tới vì vắc xin.
Hơn nữa là báo thù cho con trai.
Đám người tham dự tập kích Giang Diễn bị túm hết, kết cục thế nào, Hứa Vong Xuyên không nói, Diệp Tịch Nhan cũng không có hỏi.
Lần gặp mặt này, Diệp Tịch Nhan không đội mũ nguỵ trang, Giang Diễn liếc cái là nhận ra, nước mắt tuôn ào ào, kéo tay Diệp Tịch Nhan, suýt thì khóc gục.
Ỷ có mẹ ruột ở đây, có người làm chỗ dựa, Giang Diễn cực kỳ to gan, mở hình thức học sinh tiểu học thích cái gì là muốn cái đó, "Mẹ, đây là cô gái con nói với mẹ."
Giang phu nhân với khuôn mặt trang nghiêm liếc nhìn cô, từ ít ý nhiều, "Có thể."
Diệp Tịch Nhan tránh khỏi tay Giang Diễn.
"Thật xin lỗi, tôi đang mang thai con của Hứa Vong Xuyên."
Giang Diễn nhíu mày, "...
Nhỏ giọng chút, mẹ tôi nghe thấy làm sao bây giờ?"
Diệp Tịch Nhan, "Hửm?"
Giang Diễn bực bội lo lắng, "Con ai quan trọng gì?
Quan trọng là ai nuôi, nuôi thế nào.
Đi theo tôi đi, Diệp Tịch Nhan, mang theo cả cha mẹ em nữa...
Ừm, chó nữa, xem em gầy chưa kìa."
Diệp Tịch Nhan chỉ cười.
Giang Diễn dần dần không cười nổi.
Nhiều năm lả lướt bụi hoa, hắn biết có loại hồng hạnh không muốn vượt tường, đàn bà phiền toái nhất là loại đã động chân tình, cho dù có chiếm đoạt thân thể cũng chẳng có cách nào chiếm được tâm.
Diệp Tịch Nhan thay đổi, trước kia cô không phải vậy.
Thật khiến người ta ghen ghét.
"Bảo bối yêu quý, em sẽ không treo cổ chết trên cái cây xiêu vẹo này chứ."
"Phải không?"
"Chắc chắn, phụ nữ yêu đàn ông sẽ gặp xúi quẩy."
"Thế cũng không sai."
Diệp Tịch cười, nụ cười không có chút lo lắng, rực rỡ như được gột rửa sau cơn mưa khiến Giang Diễn không có cách nào khinh rẻ.
Hắn thở dài, hỏi cô mang thai thật không, khi lấy được câu trả lời chắc chắn thì ghé tai vào bụng cô lắng nghe, giờ vờ giả vịt một hồi, mắt loé sáng.
"Tôi muốn làm cha nuôi!"
"Được."
"Chờ một chút, nếu là con trai thì tôi làm cha nuôi, nếu con gái, tôi muốn làm con rể..."
Lời còn chưa dứt, Hứa Vong Xuyên xuyên qua mọi vật cản trùng điệp, giết tới.
Bên chân Giang Diễn nổ một hố lớn, cười khằng khặc, giẫm mạnh dép vịn bả vai Giang phu nhân lả lơi như con hát lên đài , thanh âm kéo dài, "Cứ quyết định thế nhé, về sau không cho đổi ý ——"
Mặt Hứa Vong Xuyên tái nhợt, không dám đụng vào Diệp Tịch Nhan, "Thật sao?"
"Ừm."
Trứng đậu sẽ hấp thu dinh dưỡng từ cơ thể mẹ, dưới góc nhìn của dị năng chữa trị thì đó là ổ bệnh.
Chỉ cần sử dụng dị năng sẽ tạo ra hiệu quả tránh thai, vô hình giết trứng được thụ tinh, sau khi Diệp Tịch Nhan hiểu được, thử nghiệm không sử dụng dị năng, không chỉ có mình, còn không trị liệu cho những người khác.
Bởi vì chỉ cần sử dụng sẽ sinh ra ảnh hưởng, thế là mang thai được.
Hứa Vong Xuyên bỗng nhiên ôm chầm lấy cô, thở sâu, cười lớn.
"Cảm ơn em, Tịch Nhan."
Diệp Tịch Nhan khẽ giật mình, học bộ dạng quái gở của anh trước kia, "A, còn biết khách sáo."
Hứa Vong Xuyên cười ha ha.
Bỗng nhiên dừng lại, véo mũi cô, "Quỷ hẹp hòi."
chương 175
Diệp Lương Thần
Bệnh kén ăn của Tôn Á dần dần có chuyển biến tốt đẹp.
Sắp đến ngày dự sinh.
Triệu Quang Minh rời khỏi phòng thí nghiệm dưới đất, canh giữ bên cạnh một tấc không rời.
Diệp Tịch Nhan bắt đầu làm giúp quần áo và tã, còn đi theo bà lão trong căn cứ học đan áo len.
Tôn Á nói chờ đứa bé sinh ra sẽ cho nó về quê thăm bố mẹ, thuận tiện mang vắc xin qua.
Diệp Tịch Nhan kinh ngạc với năng lực sinh tồn của hai bác, đến bây giờ vẫn chưa chết...
Về sau lại nghị, ngoài trừ thành phố hoàng tàn đồ nát, có phải rất nhiều nông thôn vẫn trong ngày tháng bình dị tĩnh lặng.
Diệp Tịch Nhan không tiêm vắc xin, Hứa Vong Xuyên sau khi được chữa khỏi hoàn toàn lại tiêm.
Thời gian ăn uống quá độ của anh rất dài, mất cả tháng trời, cũng may thức ăn ở đại học thành đô sung túc, trong lúc đó, nhân viên đoàn nghiên cứu vắc xin cũng ra xem, vừa nói vừa cười, cứ như thể đang đánh giá bộ khung xương vượn tinh tinh tuyệt chủng.
Diệp Tịch Nhan không thích cách bọn họ quan sát Hứa Vong Xuyên.
Hứa Vong Xuyên lại không để ý.
Có lẽ cảm thấy việc hi sinh chút riêng tư để đối lấy hoàn cảnh lớn lên tốt đẹp cho con, cũng chẳng có gì là quá đáng.
Diệp Tịch Nhan trêu chọc anh, "Con còn chưa thấy bóng mà anh đã biết tự giác vậy rồi, không tồi không tồi, chó ngoan."
Hứa Vong Xuyên có thể nói gì nữa.
Đương nhiên là ngậm miệng.
Nói dài nói dài bằng nói dại, Diệp Tịch Nhan mang thai như hòm thuốc nổ, luôn thay đổi tìm cách bùng phát.
Lúc anh ngu dần, thích đụng họng súng.
Sau khi tình huống ổn định, Hứa Tứ Hải dẫn vợ và con trai nhỏ nhất đến lấy vắc xin, người vợ bé này chỉ lớn hơn Hứa Vong Xuyên vài tuổi, tính toán thời gian thì gian díu với Hứa Tứ Hải lúc mới lên cấp 3.
Hồi đó chỉ bày tiệc rượu không đi làm giấy tờ.
Diệp Tịch Nhan sâu sắc hiểu câu nói của Hứa Vong Xuyên: Đừng tin cha anh.
Hứa Vong Xuyên không muốn gặp mẹ kế.
Đương nhiên cũng không nhận người em trai cùng cha khác mẹ.
Đối phương rõ ràng không phải đèn đã cạn dầu, ba phen bốn bận ôm con đến cửa bắt chuyện, còn hỏi Diệp Tịch Nhan, nhìn thẳng bé có giống Hứa Vong Xuyên không.
Diệp Tịch Nhan không biết ý của cô ta.
Thế là phỏng đoán về hướng xấu nhất, "Cô à, cô muốn nói cái gì?"
Người phụ nữ nghẹn họng.
Nhìn chăm chú Diệp Tịch Nhan, hai người không kém nhau nhiều tuổi, nhưng luận bối phận, Diệp Tịch Nhan gọi là cô cũng chả sai.
"Tiểu Xuyên cứ trốn tránh mẹ con chúng tôi, dù sao Đa Đa cũng là em trai nó, cô cố gắng khuyên nhủ nó, gia đình hoà thuận sẽ..."
" Chẳng phải hồi xưa anh ấy từng đến thăm các người à."
Diệp Tịch Nhan hiếu kỳ hỏi :" Cô à, ngày trước không phải cô rất ghét Hứa Vong Xuyên sao?"
Hứa Vong Xuyên nói đợt tới thăm Hứa Tinh Niên, vào cửa phải cởi giày, thay dép lê dùng một lần đã được chuẩn bị trước, uống nước cũng là cốc giấy dùng một lần, ghế sô pha anh từng ngồi, lần sau đến đã thay cái mới.
Khinh thường anh không chút che giấu, ngay trước mặt Hứa Tứ Hải lại ra vẻ nhiệt tình chào đón.
Chó thù rất dai.
Diệp Tịch Nhan cũng ghi bút, huống chi là mẹ kế, quả thực là tội lỗi chồng chất.
Không thể hoà nhã nổi, người phụ nữ đặt Hứa Đa Đa xuống, còn dạy thằng nhóc réo anh ơi thật to.
Diệp Tịch Nhan tìm hai viên kéo nhét vào miệng nó để bịt lại, chỉ còn tiếng bẹp bẹp rắc rắc vang lên trong phòng.
Mẹ kế nhìn Diệp Tịch Nhan với ánh mắt rét lạnh.
Diệp Tịch Nhan điềm tĩnh mỉm cười.
Người phụ nữ cười khẩy: "Cô không nghĩ vì sao Đa Đa lại giống Hứa Vong Xuyên đến vậy à?"
Mặt mũi quả thật rất giống.
Động tác hành vi thô lỗ cũng có chút.
Diệp Tịch Nhan chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô ra: "Chị gái à, đều là hồ ly ngàn năm diễn kịch liêu trai gì nữa, lúc tôi và anh ấy lăn giường tôi đã biết Hứa Vong Xuyên là xử nam, mặc kệ chị đến đây lải nhải vì mục đích gì cũng đều không thể thành công, hoặc là về soi vào bô nước tiểu xem, để tránh mơ mộng hão huyền."
Cô gái với vẻ ngoài xinh đẹp ngoan ngoãn tương phản với tính nết sắc như lưỡi đao.
Không phải đối tượng phù hợp để đe doạ và diệt trừ.
Mẹ kế nhìn chằm chằm cô hồi lâu, cổ phập phồng, kéo Hứa Đa Đa đẩy cửa bước ra ngoài.
Hứa Vong Xuyên phơi nắng trên nóc nhà.
Diệp Tịch Nhan mở cửa sổ vẫy, con chó lập tức nhảy vào ôm cô lên ngồi trên mái ngói.
Bì Bì xộc ra đuổi theo mẹ kế, sủa đặc biệt vang dội.
"Anh cùng mẹ kế..."
"Không có chuyện gì."
"Tốt nhất đừng ép em nổi bão, Hứa Vong Xuyên."
" Lên cấp 3 anh mới trổ dáng cao lớn, cô ta chắc có đam mê thích trẻ con mới có ý nghĩ xấu với anh."
"Thật hay giả?"
"Thật."
Hứa Vong Xuyên ngậm cành cỏ, híp mắt nhìn trời, "Cũng có thể là cô ta sợ cha anh chết sớm, không có ai chăm sóc cô ta và con trai."
.
Hoá ra anh đều hiểu.
"Cho nên anh..."
"Cô ta chết, liên quan rắm gì tới anh."
Hứa Vong Xuyên còn học được việc cướp lời, "Anh chỉ có một người em trai, đừng tới nhận vơ."
Diệp Tịch Nhan đưa tay muốn bắt mây trắng.
Hứa Vong Xuyên túm tay cô lại.
Cô hỏi :" Anh nói con chúng ta nên gọi là gì?"
"Hứa Tiên."
Không ngoài dự liệu, Hứa Vong Xuyên ăn một đấm.
Người đàn ông cong người cười một lát, nghiêng người ôm cô hỏi ,"Em muốn đặt tên là gì?"
Diệp Tịch Nhan hùng hồn nói :" Hứa Văn Cường."
"..."
Đến cùng là hot hit, hay có fandom, hai người không phân thắng bại.
Hứa Vong Xuyên bỗng nhiên nhớ lại ước định ở rể, vỗ đùi, quyết định, "Đặt là Diệp Lương Thần!"
Diệp Tịch Nhan cười muốn chết.
Hồi ức bắt đầu công kích cô.
Hứa Vong Xuyên ngồi dậy, vò rối mái tóc xộc xệch vì cười, bàn tay ấm áp lưu luyến ở sau lưng không chịu buông.
Hôm đó, mây vô cùng đẹp.
Phần viền còn khảm nạm ánh sáng vàng lấp lánh.
Mắt trời chói chang chiếu xuống những chùm nắng rõ nét.
Ngồi trên nóc nhà, phóng tầm mắt ra xa, đều là cảnh xuân kiều diễm.