chương 166
Đều tuấn tú
Hứa Vong Xuyên giữ eo nhỏ kéo chặt về phía hông, vọt mạnh vài cái, làm cho Diệp Tịch Nhan giật liên hồi.
Cô xoắn thật chặt.
Hứa Vong Xuyên cảm giác côn thịt sắp gãy đôi, mấy phen liều mình, cuối cùng anh gầm nhẹ ôm chặt người, giao nộp hết tinh tuý vào chỗ sâu nhất trong nhục huyệt, quả trứng mệt mỏi ngã gục ở chỗ giao hợp đang mấp máy ướt nhẹp, khoái cảm xuất tinh mãi chưa tan.
Diệp Tịch Nhan co rúm ngất lịm hơn mười giây mới tỉnh táo lại.
Cô như sống sót sau tai nạn, ôm anh, yếu ớt chỉ trích, " Em cả đêm không ngủ, vậy mà anh còn bắt nạt em như thế..."
"Em chủ động nói nhớ anh, ai bắt nạt ai chứ?
Còn không biết ngượng trách anh nổi điên?"
" Nếu em không nói nhớ anh còn bị anh bắt nạt ghê hơn nhỉ."
"Đúng vậy."
"Hửm?
Anh dám thừa nhận..."
Hứa Vong Xuyên bật cười, dụi cái đầu hơi ẩm vào mặt cô, "Nghiện em không thuốc nào cứu được rồi, em báo cảnh sát đi, bắt người đàn ông yêu em nhất đi, về sau không cần chịu cảnh bị dương vật đâm chọc."
Diệp Tịch Nhan đỏ mặt, khí thế phách lối lập tức biến thành bong bóng hồng phấn, cô móc chiếc nhẫn hoa khiên ngưu treo ở sợi dây chuyền, chầm chậm tựa đầu vào ngực người đàn ông, hơi thở nhẹ nhàng chưa từng có.
Dường như mọi lệ khí mang từ kiếp trước đều bị anh ngang ngược doạ lùi, tất cả ân oán giận hờn đều lặng yên chấm dứt trong ánh tịch dương, không cần hỏi đúng sai, kết quả hay nguyên nhân cũng chẳng còn quan trọng.
Tương lai là tốt hay là xấu cũng không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần có anh, địa ngục có lẽ chỉ nóng hơn sa mạc, còn về thiên đường, ai thích thì người đó tự tìm.
Thần của cô không ở đó.
Thời điểm có được dị năng, Diệp Tịch Nhan trưởng thành hơn một chút, giờ lại trưởng thành hơn chút nữa.
Yêu thật sự là thứ kỳ diệu và xảo quyệt, không nhìn thấy không sờ được, như cái bánh nướng hư ảo, ngoài việc dùng tâm để cảm nhận thì chẳng còn cách nào hơn.
Không chiếm được thì cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống, nói không chừng càng tốt hơn.
Nhưng khi đạt được, dù chỉ tạm thời chốc lát, cũng như ánh sáng rạng rỡ chiếu rọi trong cuộc đời đầy căm phẫn cùng với năm tháng dài đằng đẵng về sau, giống như ngọn hải đăng giữa mênh mông sóng biển, không ngừng thả ra ánh sáng ấm áp, dẫn dắt cuộc đời lẻ loi của cô tiến lên không một chút cô độc.
...
Tắm rửa xong, hai người ngồi chơi đùa với nhau.
Bì Bì bị làm phiền, quay lưng lại với họ, ghé mặt lên thảm nằm ngáy o o.
Diệp Tịch Nhan dùng thun buộc một cái chỏm xiêu vẹo, còn cố tình gọi "bé Tiểu Xuyên".
Hứa Vong Xuyên không cam lòng yếu thế, dùng bút dầu vẽ lại hai hàng ria mép cho cô, thân mật gọi, "Thằng nhóc thối".
Hai người qua lại trả đũa, không ai nhường ai.
Vừa đến giữa trưa, Diệp Tùng Vân tỉnh rượu vội vàng chạy tới, hai người mới bứt khỏi cuộc chiến cam go của lũ học sinh tiểu học.
Hứa Vong Xuyên đứng chết lặng ở phòng khách.
Cười cũng chẳng cười nổi, không biết nên làm vẻ mặt gì, mặt mũi kinh dị, thật ra đang cố che lấp sự căng thẳng.
Diệp Tịch Nhan vác cái râu cá trê tới ôm cánh tay Diệp Tùng Vân, lắc lắc, cố gắng nói chậm, trịnh trọng giới thiệu Hứa Vong Xuyên có chỏm tóc lệch cho cha mình, "Cha, đây là bạn trai con, Hứa Vong Xuyên.
Hứa Vong Xuyên, đây là cha em."
Người đàn ông mãi mới cởi được chun buộc tóc, gãi gãi mái tóc trắng, miệng như cái gáo, gào lên, "Cha, con là Hứa Vong Xuyên."
Mặt Diệp Tùng Vân tái mét.
Nhưng con gái ôm chặt cánh tay mảnh khảnh, dường như muốn nói với ông :Chính là người này.
Thế nên người làm cha đây, trái tim chẳng có cách nào yên ổn cũng phải chậm rãi hạ cánh.
Diệp Tùng Vân thở dài một hơi, "Con nghĩ kỹ chưa, Nhan Nhan, là thằng nhóc ngu ngốc này?"
Diệp Tịch Nhan gật đầu.
Hứa Vong Xuyên rốt cuộc cũng biết mình nên làm gì, bước nhanh đến, nhìn cha Diệp mặt mũi sầu lo, trịnh trọng nói: "Cho dù chết, con cũng sẽ bảo vệ Tịch Nhan an toàn, cha, cha cứ yên tâm."
Diệp Tùng Vân nhíu mày.
Tiếng cha này thật sự kinh hồn táng đảm, nhưng trước mặt con gái nói toạc không hay, ông trông lại, thấp giọng nói một câu, " Tôi và Văn Dù chỉ có một đứa con gái."
Chạng vạng tối.
Diệp Tịch Nhan dắt Hứa Vong Xuyên tới, Liễu Văn Du liền biết không phải tốn miệng lưỡi thuyết phục chồng mình.
Diệp Tùng Vân nói muốn đi dạo một vòng quanh căn cứ, một mình ra ngoài.
Cuối cùng Liễu Văn Du mới có cơ hội kéo Hứa Vong Xuyên lại nhìn kỹ hơn.
Mẹ vợ xem con rể, càng xem càng thuận mắt, hỏi chiều cao, cân nặng, đánh giá dáng người mẫu tỉ lệ vàng bằng ba câu khen liên tiếp "Rất tuấn tú".
Lúc đầu Hứa Vong Xuyên chỉ coi là lời xã giao của trưởng bối, sau nghe nhiều, tự tin, to gan lớn mật mang đi trêu chọc Diệp Tịch Nhan.
"Nghe thấy chưa, mẹ khen anh đẹp trai đó."
"Mẹ em ai cũng khen đẹp trai, không tin anh kéo Triệu Quang Minh tới."
Hứa Vong Xuyên hừ lạnh, bóp mặt cô.
Liễu Văn Du làm sủi cảo ở bếp, gần xong thì quay người kêu: "Nhan Nhan, gọi tiểu soái ca áo tím với em gái đến ăn cơm đi, sáng nay người ta đến sửa bếp ga giúp, cả người dính toàn dầu máy, ngại ơi là ngại."
Hứa Vong Xuyên, "..."
Diệp Tịch Nhan nhún vai với anh, nhíu mày đáp: "Nấu xong mang qua là được."
"Con nhóc này, cha con với Tiểu Xuyên ngồi ăn sủi cáo, không có người nữa biết làm sao?"
Đều là người nhà, trên bàn nói hai câu là muốn cãi vã.
Có người ngoài lại kèm cả trẻ con, Diệp Tùng Vân sẽ không tiện phát cáu, tình hình không đến nỗi nát bét.
Sinh hoạt vợ chồng hai mấy năm, Liễu Văn Du quá hiểu chồng mình.
Diệp Tịch Nhan đắn đó, bẹo má Hứa Vong Xuyên, "Lúc ăn cơm không cho phép cáu kỉnh, cũng không cho phép nói tục."
"Hứ."
Hứa Vong Xuyên qua loa đáp, còn đang canh cánh từ " tiểu soái ca" Liễu Văn Du gọi Tạ Tri Kiêu, nhưng cân nhắc đến thái độ nín giận của cha vợ, vẫn nói với Liễu Văn Du: "Mẹ ơi, để con đi gọi"
chương 167
Asura*
Asura, những linh hồn ác độc trong thần thoại Ấn Độ.
Tiếng gọi mẹ mượt như tơ, Liễu Văn Du sững sờ chốc lát, sau đó lập tức nghiêng người dựa vào thành bếp cười lớn tiếng, cách tấm cửa thuỷ tinh vẫn nghe thấy rõ ràng.
Diệp Tịch Nhan dùng chân đá anh.
"Ngứa da?"
"Nếu không thì sao?"
Hứa Vong Xuyên da rất ngứa giả vờ dặn dò trong bộ đàm sai người đi tìm Tạ Tri Kiêu, quay qua nhìn Diệp Tịch Nhan, không biết làm sao tự dưng thu chân bắt chéo, phủi đít đứng dậy.
Diệp Tịch Nhan còn tưởng anh muốn đi vệ sinh nên chẳng thèm ngẩng đầu mà nói.
"Bên tay trái cạnh cầu thang."
Hứa Vong Xuyên sải bước vào phòng bếp, đóng chặt cửa lại, "Mẹ mệt không, còn muốn làm gì để con giúp."
"Haiz, xong hết rồi, không cần đâu."
"Nồi phải rửa?"
Anh đi qua buộc tạp dề vào eo, quen tay hay việc, đứng bên bồn rửa nhấn xà phòng vào giẻ, sau đó nhanh chóng với lấy bát đũa, hì hục đánh cọ.
Liễu Văn Du cười không ngậm được miệng, nếp nhăn nơi khoé mắt đều lộ ra.
Hứa Vong Xuyên dùng giọng điệu cực kỳ thấu hiểu và từng trải thầm thì: "Nhan Nhan còn nhỏ, rất nhiều chuyện không biết, không giống con sống một mình từ bé, cái gì cũng phải biết một chút, mẹ muốn làm gì cứ ới con một tiếng, con quen rồi."
Diệp Tịch Nhan là con một, quả thực từ nhỏ đến lớn chẳng phải làm việc nhà.
Liễu Văn Du nghe, hơi áy náy, cùi chỏ vội hướng ra ngoài, "Là cô với cha nó quá nuông chiều, Tiểu Xuyên, cháu phải chịu đựng nhiều rồi."
Diệp Tịch Nhan nghe xong, gần như đi ngang vào.
"Mẹ, anh ấy chỉ có mồm mép là giỏi, bình thường bàn còn chẳng buồn lau!"
"Ấy ——" Hứa Vong Xuyên bỗng nhiên trợn mắt há mồm, giơ đôi tay ngâm trong bồn nước, ngón tay nẻ tứt nẻ toác lộ cả thịt đỏ, vết thương bị nước ngấm vào có vẻ rất đau, giọng khàn khàn, dè dặt hỏi nhỏ, "Nhan Nhan, băng urgo còn không?"
Diệp Tịch Nhan nhảy qua véo tai chó, bị Liễu Văn Du cản lại, "Con nhóc này, có chuyện gì thế?
Tiểu Xuyên đã như vậy rồi còn bắt nạt nó, con ác quá."
Diệp Tịch Nhan một mắt nhìn Liễu Văn Du với vẻ trách cứ, mắt khác lườm Hứa Vong Xuyên cúi đầu ôm tay như nàng dâu nhỏ, sau đó liên tục gật đầu.
"Tốt, xem như anh lợi hại."
Con gái ruột, Diệp Tịch Nhan thuận lợi lăn ra.
Nửa con trai, Hứa Vong Xuyên ở bên trong như cá gặp nước, tha hồ nói xấu cô với mẹ ruột.
Cô tức giận, đậu phộng chẳng còn giòn.
Ôm tay ngồi bất động rồi phù phù cười thành tiếng.
Mẹ nó, chó chết.
Sao trước kia không phát hiện ra tên khốn này tâm cơ sâu?
Lợi hại quá thể mà, còn dám trước mặt cô lật ngược trái phải, pha trà buôn kiếm.
Rửa xong nồi niêu, Hứa Vong Xuyên lau tay đi ra, khinh thường đi qua cô lấy chiếc áo khoác.
Anh làm khổng tước xoè đuôi dương dương đắc ý thì cô sẽ làm Khương thái công ngủ gật câu cá, lười chẳng thèm liếc nhìn.
Chó đắc ý xong đặt mông ngồi xuống, ghế sô pha lõm theo, im lặng chốc lát, xích lại gần hà hơi vào chỗ tóc mái trên đầu cô.
Diệp Tịch Nhan ghét bỏ quay đầu qua.
Hứa Vong Xuyên giữ đầu quay về, tiếp tục thổi, thổi xong lại cười, kéo người vào ngực, cố chấp hôn lên tóc.
Diệp Tịch Nhan cũng ngoan ngoãn ôm eo anh.
Cuối cùng, Hứa Vong Xuyên vẫn có bảy phần đáng ghét, ba phần đáng yêu.
"Tịch Nhan, có mẹ thật tốt."
"Là tốt với anh thôi, khi còn bé không cho em ăn cái này, không cho đụng vào cái kia, lên trung học lần đầu tiên em được ăn KFC là khi đi với bạn cùng lớp.
Cha em mới thương em, nhưng ông sợ mẹ lắm, tiền tiêu vặt toàn phải lén cho thêm...
Hứa Vong Xuyên, anh đừng đối địch với cha em, ông ấy lớn tuổi, giận lẫy đôi chút là bình thường."
"A."
"A cái gì?"
"Biết rồi, cục cưng" Hứa Vong Xuyên ôm cô cố ý gằn giọng nói.
Diệp Tịch Nhan nện anh hai phát, bị ôm chặt hơn.
Liễu Văn Du cười đi ra, không có băng urgo nên dùng băng gạc băng bó ngón tay cho Hứa Vong Xuyên.
Ba người cười cười nói nói, ở chung cực kỳ hoà hợp.
Đến chạng vạng tối, Lý Nhược Nam cùng Diệp Tùng Vân đồng thời đi vào nhà, Diệp Tịch Nhan hỏi cô ấy tỉnh rượu nhanh thế à?
Lý Nhược Nam lắc lắc đầu, như vừa đeo chú kim cô, vốn muốn kể lể say rượu hại người, định mồm chửi người mang rượu khiến cô hôn mê nhưng thấy Hứa Vong Xuyên ngồi đó, lời phàn nàn vừa định phun ra bị nuốt ngược lại bụng.
Rượu là do Hứa Tứ Hải mang tới.
Cha con không hoà thuận, ngay trước mặt con trai phỉ nhổ rượu cha mang, cô chắc chán sống quá.
Lý Nhược Nam đói một ngày, vào cái là ăn mười mấy cái sủi cảo như quỷ đói đầu thai, Tạ Tri Kiêu dẫn Hi Hi đi đến, cô ấy đã cơm no ấm bụng nằm ngáy pho pho ở phòng khách.
Bánh sủi cảo, sủi cảo hấp, sủi cảo rán...
Đều là sủi cảo nhưng cách làm khác nhau.
Diệp Tịch Nhan muốn chấm dấm, Hứa Vong Xuyên muốn chấm ớt, Tạ Tri Kiêu bê nước chấm mình pha tới, còn mang theo thêm hai món đồ nhắm, lạc chiên với món xám xám gì đó.
Có rất ít việc anh ta không làm được.
Nấu cơm là việc am hiểu nhất.
Nói cái món xám xám này đi, vốn là rau dại chó chẳng ăn nổi, cọng lá vừa đắng vừa chát, nhưng qua tay anh lại rất vừa miệng, lúc đầu nhai có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, sau đó lại có hương quả hạch.
Trước kia Diệp Tịch Nhan rất thích ăn.
Hiện tại trông thấy, cũng vẫn thích ăn.
Đồ ăn không có tội, không cần thiết ra vẻ chán ghét.
Tạ Tri Kiêu dẫn Hi Hi đi rửa tay trước, Hi Hi rất ngoan ngoãn, rửa xong ngọt ngào chào người lớn, " Chào bác trai", "chào bác gái", "em chào chị" và " chào chú".
"Chú" là ai, đương nhiên là Hứa Vong Xuyên.
Diệp Tịch Nhan cười suýt sặc chết.
Chú Hứa mặt thối hoắc, Hi Hi sợ sệt, thời gian chờ đồ ăn bưng lên thì cứ chúi vào ngực Diệp Tịch Nhan.
Diệp Tịch Vân uống trà, đưa tay xoa đầu Hi Hi, nói đừng sợ.
Giống như Hứa Vong Xuyên là Asura chuyên ăn trẻ con, có ông ở đây nên không dám ăn.
chương 168
Cáu kỉnh
Diệp Tịch Nhan hiếm khi được ở chung với Hi Hi, mặc dù đã cố ý tránh né, không muốn gợi lại hồi ức nhưng vẫn vô thức chỉnh lại cổ áo và thắt tóc bím nhỏ cho bé.
Hi Hi đỏ mặt bổ nhào, tựa vào đầu vai cô không chịu di.
"Bác Liễu ơi, để cháu làm cho, cháu thế này thôi nhưng dẫn em gái đi khắp nơi nên cái gì cũng biết, có việc gì bác cứ sai bảo, cháu làm được hết."
Tạ Tri Kiêu dùng muôi lưới vớt sủi cảo, căn bản không để Liễu Văn Du nhúng tay vào, lí do thoái thác chẳng mưu mà hợp, y hệt như Hứa Vong Xuyên nói lúc chiều nay.
Hai người có lẽ là huynh đệ khác cha khác mẹ cũng là.
Diệp Tịch Nhan chấn động, còn chưa hành động, Hứa Vong Xuyên đã xắn tay áo.
Diệp Tùng Vân, " Tên kia làm gì thế?"
Diệp Tịch Nhan kéo Hi Hi đi vào, hai người đàn ông một cao một thấp đang đấu sức trước nồi, Liễu Văn Du dường như nhận ra gì đó, quay qua nhìn Diệp Tịch Nhan với ánh mắt hỏi dò.
"Tạ Tri Kiêu, anh là Hi Hi đều là khách, ra ngoài ngồi đi."
Diệp Tịch Nhan vén môi nói.
Tạ Tri Kiêu quay lưng về phía cô, một lát sau, xoay người thản nhiên đáp: "Được."
Lập tức tới dắt Hi Hi.
Hứa Vong Xuyên cầm muôi vớt như cầm báng súng, đừng nói là sủi cảo, nồi cũng muốn lật ngược.
Diệp Tịch Nhan vỗ cánh tay mẹ mình, ý bảo Liễu Văn Du cứ đi ra ngoài trước, sau đó nắm chặt tay Hứa Vong Xuyên.
"Hắn nghe lời em."
Hứa Vong Xuyên nói.
"Bởi vì em nói có lý, chuyện này có gì lạ?"
Diệp Tịch Nhan đáp.
"Tạ Tri Kiêu ở ngay trước mặt anh dụ dỗ mẹ anh, không cần cha xử lý, ăn xong ra ngoài anh sẽ lặng lẽ tiến hắn lên đường."
"...Hả."
"Làm sao?"
Hứa Vong Xuyên bỗng nhiên cúi đầu nhìn cô, cười chẳng thiện cảm, sau đó sắc mặt trầm xuống, tối thui, "Không nỡ?"
Đây là thăm dò.
Anh cố ý quăng cả mẻ lưới, không phải là khách sáo mà đang quan sát thái độ của cô với Tạ Tri Kiêu.
Diệp Tịch Nhan giật mình, ngẩng đầu, đưa tay túm mặt chó rồi dùng sức kéo lại, " Cáu kỉnh cho ai xem?
Nghiện làm chó rồi à, da ngứa muốn bị đánh đúng không?
Nếu em thích, toàn bộ căn cứ bờ sông này chẳng còn một tên trai tân, thử bỏ lão nương đi, xem thảo nguyên xanh xanh có phải chỉ ở trong phim hoạt hình không, tưởng em không trồng được chắc, muốn thử không?"
Hứa Vong Xuyên quay đầu qua.
Không cho cô túm mặt.
Anh trầm mặt khiến cô như ngồi trên bàn chông, Diệp Tịch Nhan hiểu mình đang cố hư trương thanh thế như tên tra nam điển hình đã làm lộ chút manh mối, một khi Hứa Vong Xuyên nghĩ rõ ràng chắc chắn sẽ nổ tung Tạ Tri Kiêu.
Cô hoảng hốt.
Sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Thái độ cũng càng ngày càng kiên quyết.
Lới khó nghe cứ thế mà xổ ra, "Đã không tin em, sao không dứt khoát buông tay đi?
Ngày nào cũng nổi điên có nghĩa lý gì?
Anh muốn em buồn bực đến chết sao, Hứa Vong Xuyên?"
Nước nóng ùng ục ùng ục sôi sục.
Hơi nước bốc lên giữa hai người, tiêu tan.
Hứa Vong Xuyên vớt sủi cảo, mở vỉ hấp, im lặng bày chúng vào mâm và cũng lặng yên thu hồi cơn giận dữ điên cuồng, "Không nói, ăn cơm."
Anh đặt mâm vào tay cô, lau tay vào quần áo, muốn xoa đầu cô nhưng không làm, "Đồng ý với em sẽ biểu hiện thật tốt, là anh cục cằn, mau đi ra đi, nếu không cha mẹ sẽ lo lắng."
Diệp Tịch Nhan bưng ra bàn, Hứa Vong Xuyên theo sát phía sau.
Ăn sủi cảo vào miệng, Diệp Tịch Nhan mới nhận ra mình đã quá đáng.
Rõ ràng là cô chột dạ.
Tại sao còn trách ngược lại anh?
Tại sao Hứa Vong Xuyên không bật?
Giống như lần trước kêu gào gì mà muốn đồng quy vu tận, mặc dù thực ra cô cũng chẳng sợ lắm.
Diệp Tịch Nhan quay đầu.
Người đàn ông chưa ăn cái sủi cảo nào, đũa gác bên cạnh đĩa, cực kỳ đẹp đẽ cẩn thận mà chẳng ai phát hiện anh không ăn.
Tạ Tri Kiêu đang đút cho Hi Hi, ghế hơi thấp nên con bé không với được.
Diệp Tùng Vân không nói chuyện, nhưng vẻ lo lắng trên mặt mãi không tan hết, tản bộ cả ngày vẫn không thể cởi bỏ nút thắt.
Liễu Văn Du thỉnh thoáng nắm nhẹ tay chồng, gắp thêm sủi cảo cho ông.
Diệp Tịch Nhan hạ giọng, "Sao anh không ăn?"
"Muốn xem em bao giờ phát hiện ra."
Cô gặp một cái đưa đến bên miệng anh, "Nhân cải trắng, ngon lắm."
"Thật sao?"
"Ừm."
Hứa Vong Xuyên há miệng ăn, từ đầu đến cuối không nhìn cô, mái tóc trắng dùng sáp vuốt đã xổ ra như mào gà.
Phần sau bữa cơm, cố gắng ăn hết đồ trong bát, canh không uống, nói có việc cần xử lý, mọi người cứ chậm rãi ăn.
Diệp Tùng Vân chẳng mấy hài lòng, nhưng cũng không nói chuyện.
Liễu Văn Du gật gật đầu, "Bận thì đi đi."
Anh đứng dậy, khoác áo đi luôn, Diệp Tịch Nhan không chút nghĩ ngợi theo sát phía sau, đi hai bước gần tới cửa mới như bừng tỉnh, hô lên "Con tiễn anh ấy."
Tạ Tri Kiêu vừa cho Hi Hi ăn xong, giờ mới bắt đầu động đũa nhưng hồn đã bay theo Diệp Tịch Nhan.
Diệp Tịch Nhan có thể phát giác ra ánh mắt của anh ta nhưng căn bản chẳng thèm bận tâm và cũng không rảnh nghiên cứu, cô không biết tại sao mình lại muốn đuổi theo Hứa Vong Xuyên, rõ ràng trước kia vẫn luôn là anh đi theo, không chịu rời cô.
Địa vị đảo lộn.
Thái độ xoay chuyển.
Có lẽ vận mệnh cũng lặng lẽ thay đổi tuyến đường.
Đi nhanh thành chạy, thậm chí cô bắt đầu hoài niệm lúc Hứa Vong Xuyên chẳng giống người.
Có lẽ anh sẽ mất khống chế, luôn luôn không theo sự điều khiển của cô.
Dù sao ai cũng vậy, yêu đương là bại não, một khi không yêu thì giống như Holmes nhập thân, tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều bị lôi ra đong đếm.
Anh cũng sẽ tính toán tội của cô sao?
Hay anh đã tìm được lý do không yêu cô nữa?
Diệp Tịch Nhan không dám chắc chắn.
Muốn gọi mà chẳng kêu được thành tiếng, ngẩng lên người đã biến mất, xoa mắt thấy ươn ướt.
Cô hít mũi, không có giấy ăn, chật vật lại bất lực, phổi cũng gắng sức khi chạy, mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau của ngũ tạng.
chương 169
Chịch cho mới ngoan
"Hức..."
Trước mặt đột nhiên xuất hiện một tờ giấy.
Cô dừng lại, không ngẩng đầu.8
Giọng nói ươn ướt hơi đặc của đàn ông, hình như cũng mới khóc xong, "Diệp Tịch Nhan, em biết không, mỗi lần em nói chia tay anh đều coi là thật?
Em tức giận thì cứ tức giận, muốn đánh thì cứ thoả sức mà đánh, sao còn muốn nói lời chia tay?
Anh đa nghi, anh không tin em, anh sợ hãi, anh là tên cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, là kẻ mặt dày mày dạn bám chặt đó, sao mãi em chẳng hiểu vậy?
Hả?"
Cô nghẹn ngào, bả vai run run.
Hứa Vong Xuyên cười gằn, tự giễu: "Được rồi, anh sai rồi, em về đi, đừng một mình đi lại bên ngoài nữa."
"Ôm."
Diệp Tịch Nhan lau khoé mắt, mấp máy môi, kêu.
Gió đêm thổi rơi đám lá ngô đồng xơ xác, mùa thu đã đến, hơi lạnh ít ỏi ngấm dần vào cơ thể.
Hứa Vong Xuyên ôm lấy cô, nhưng rõ ràng không phải kiểu ôm thường ngày, cố định đùi nâng chúng lên, thuận thế áp đầu cô lên cây, khiến tóc vướng đầy đám lá ngô đồng nửa tươi nửa héo.
"...
Hứa Vong Xuyên, anh muốn chết à?"
Cách lớp quần jeans bó sát người, hơi nóng hừng hực ầm ầm phun giữa hai chân, anh đối diện hà hơi vào tiểu huyệt, còn há miệng cắn.
Háng Diệp Tịch Nhan nóng giãy.
Cảm giác bị răng người gặm cắn hết sức rõ ràng, cơ thể run lẩy bẩy, sợ hãi qua đi mặt đỏ như nhỏ máu, dù bốn phía không có người nhưng đánh dã chiến ở ven đường, chơi kiểu này mà con chó khốn khiếp cũng nghĩ ra được.
Cô tức giận nện vào đầu chó.
Chưa thấy hả giận, bàn tay ôm đùi bỗng buông ra, cả người nhanh chóng rơi xuống, tưởng ngã sấp xuống đất lại bị ôm vào trong ngực.
Diệp Tịch Nhan đưa tay véo mặt anh.
Với không tới thế là chuyển qua vặn cánh tay.
Đáng tiếc chó da dày thịt không có mỡ, ngón tay cô đau muốn chết cũng không thấy anh nhăn mặt nhăn mày.
Hứa Vong Xuyên giúp cô nhặt những chiếc lá cây và cành nát vương trên tóc, hầu kết nhấp nhô, xoay người hôn môi cô gái.
Mùi máu tanh phai nhạt nhưng vẫn mang theo hương vị đặc trưng của anh, giống như tuyết tùng nhiều năm sống trong núi, lá thơm ngát luôn có mùi tuyết lạnh.
Chầm chậm thấm dẫm khiến người ta thả lỏng.
Ngay cả chiếc gai ngược cũng dần thuận theo.
Không bóp đổi thành ôm.
Diệp Tịch Nhan vòng tay ôm người đàn ông, không cần ra lệnh, bàn tay lên đã mò lên chân rồi treo trên hông, tiến thêm hai bước trốn sau thân cây, đè người lên thân cây mà hôn.
Ngô đồng có hương thơm mát.
Càng gần thân cây càng ngửi thấy rõ ràng.
Môi lưỡi giao hoà, lá cây vỗ nhẹ, Diệp Tịch Nhan bị hút cơ thể run rẩy, chỉ có thể dùng góc miệng hít không khí.
Phát hiện cô lười biếng, Hưa Vong Xuyên nhích thêm, nắm chặt cằm mút vào khoang miệng, chút không khí vất vả hít được bị anh cướp nốt.
Cảm giác ngạt thở đánh úp, cô hoa mắt chóng mặt.
Bụng dưới bất giác chua chua, phối hợp cùng cơ thể con chó kề sát đang rung lên, sự tê dại ngứa ngáy không nói thành lời.
Anh liếm cổ cô.
Từ xương quai xanh đi mãi lên sau tai, còn chưa thấy đủ, chăm chỉ không ngừng liếm thêm hai ba chỗ nữa khiến Diệp Tịch Nhan chẳng thể chịu nổi, giống như chết chìm, cố gắng ưỡn người tìm kiếm chút oxi và trông ngóng nhiều sự vuốt ve liếm láp hơn nữa.
Anh khơi gợi ham muốn trong cô.
Côn thịt thô cứng chống dưới lớp quần tạo thành cái lều vải vĩ đại, cách lớp vải vóc cứ húc rồi mài qua lại.
Gãi mãi chẳng đúng chỗ ngứa.
Diệp Tịch Nhan kêu rên, dâm thuỷ thấm ướt đồ lót, chỗ đường chỉ đũng quần có mảng nước đọng hình bầu dục.
Người đàn ông lướt tay từ khe mông sờ đến trước, cảm nhận được sự rung động dữ dội của cô, giọng điệu càng bình tĩnh, "Muốn anh sao?"
"Muốn!"
"Muốn cái rắm!"
Hứa Vong Xuyên thả người ra, trong phút chốc sắc tình lui đi, đấm tay vào thân cây.
Lá cây vô tội bay lả tả, rơi đầy lên cơ thể hai người.
Diệp Tịch Nhan phủi người mình rồi quay qua phủi người anh, Hứa Vong Xuyên mím chặt miệng, mắt không chịu nhìn cô.
Nhặt chiếc lá cuối cùng.
Diệp Tịch Nhan vươn tay ôm đám tóc rối trên trán người đàn ông, cọ mũi, ma sát đến lúc sinh nhiệt, sau đó gặm chiếc môi cười đang cắn chặt.
Mới thân mật xong nên miệng rất mềm, mặc dù ngậm chặt răng nhưng chỉ cần kiên nhẫn liếm láp luôn tìm được chỗ len lỏi, chui vào, cái lưỡi đinh hương không với được đến chỗ sâu nên chỉ quanh co nơi cạn.
Toàn gọi anh là chó.
Nhưng rõ ràng hồ ly cũng cùng họ với chó.
Thật muốn lấy lòng người, Diệp Tịch Nhan có thể khiến anh không xuống nổi giường.
Miệng nhỏ hôn đến tê dại, đôi tay mềm mại phủ lên gáy như mang theo dòng điện, tiếng thở dốc nỉ non mời mọc cào vào tim.
Sự tồn tại của cô đã là dụ hoặc với anh, chủ động hay thụ động, thiên đường hay địa ngục, Hứa Vong Xuyên chẳng dám chắc chắn.
Tựa như giẫm lên cây kẹo bông gon.
Ngọt lịm nhưng cũng thật phiêu diêu.
Chẳng bao lâu, người đàn ông cứng ngắc đứng thẳng thở hổn hà hổn hển, cơ thể toàn mồ hôi, con người khoẻ mạnh mà quai hàm run rẩy, đồng tử lạnh lùng sâu thẳm lây nhiễm dục vọng trắng ngần, như tuyết trên núi, sau đó tuyết lở núi sạt, trong khoảnh khắc Diệp Tịch Nhan thu răng môi lại, bỗng chốc ôm chặt lấy cô.
"Quần jeans khó cởi quá."
Anh cắn lỗ tai cô, thở gấp, "Trong thời gian cha mẹ ở đây, nghe lời anh mặc váy đi."
"A."
"A cái rắm."
Cởi cúc, quần jean tuột đến mông không rơi xuống tiếp, bị đồ lót níu lại, vừa vặn lộ ra tiểu huyệt, Hứa Vong Xuyên bỗng nhiên run lên, không kịp chờ đợi, đỡ côn thịt tiến vào.
Cô không kêu rên đau đớn.
Lông mày phủ sương nhíu chặt, cổ gắng sức vươn dài.
Tư thế này khiến đường vào rất nông, Hứa Vong Xuyên còn chưa tiến vào hết đã cảm thấy vật cản, cũng không định làm ác, chỉ ôm cô nhẹ nhàng ma sát.
Gió đêm thật lạnh.
Cô cắn răng, mỗi lần húc vào trong, cơ thể lại có phản xạ ưỡn lên, khuôn ngực nở nang ngồn ngộn cũng như được dâng lên mời anh đùa bỡn và gặm cắn.
Bờ mông tròn trịa non mịn bị bàn tay to lớn bóp chặt, nếu nói nhục huyệt chịu nửa cơn sướng, thì nửa còn lại nằm trong đôi bàn tay đang thô bạo giày vò.
Cô không biết nữa.
Giống như bị cắm chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn cả là bị Hứa Vong Xuyên hung hãn cắm mạnh vừa bóp mông.
chương 170
Ngứa đến điên
Sau khi kết thúc màn ma sát nhè nhẹ, anh đỡ mặt cô, khàn giọng hỏi thăm: "Đủ chưa?"
"Không đủ."
Diệp Tịch Nhan liếm môi, ôm mái tóc dài ẩm ướt, ngón tay lướt nhẹ vẽ lại đường nét, mắt mũi miệng anh, cuối cùng ngừng lại ở chỗ trán, liên tục gảy sợi tóc trắng khô cứng đậu bên trên, "Chơi chết em đi, Hứa Vong Xuyên."
Một câu ra lệnh.
Nửa chỗ côn thịt còn lại tiến quân thần tốc, công thành nhổ trại, Diệp Tịch Nhan nhíu mày kêu rên, môi bị người nào đó ăn mất.
Khớp hàm ê ẩm.
Khoang miệng tê mỏi.
Thanh âm bụp bụp nhỏ nhưng dày vang không ngớt, còn rõ ràng hơn cả tiếng xào xạc của lá ngô đồng.
Côn thịt to dài làm dâm thuỷ bắn tung toé, toàn bộ văng ra, cô giống như đoá hoa gặp mưa xuân, không tự nở, nhất định phải chờ anh chà đạp mới hé mở.
Dòng điện tách tách theo từng nhát nện.
Háng nhảy xình xịch, một cơn lạnh, răng hàm ê buốt, Diệp Tịch Nhan bỗng ôm anh run lẩy bẩy.
Hứa Vong Xuyên giật mình, há miệng, giữ chặt người đang thở gấp và hỏi "Nhanh vậy sao?"
"Ừm."
"Phun nhiều thế."
Anh lắc lắc, chỗ giao hợp xì xì chảy ra rất nhiều nước, rõ ràng còn chưa bắn mà nét mặt đã thoả mãn, trong mắt đầy sự dịu dàng đằm thắm, "Theo anh chỉ là do muốn bị chơi, đúng không?"
Diệp Tịch Nhan lắc đầu, nghĩ ngợi lúc thì thấy cũng không sai thế là gật đầu, "Buổi sáng làm có một lần, không đủ, thấy anh là không khống chế nổi."
"Yêu anh không?"
"Yêu."
Người đàn ông giật mình, lông mày rung rung, cúi đầu nhìn sâu vào mắt cô.
Mặc dù Diệp Tịch Nhan tinh thông trò câu cá và vẽ bánh nướng, nhưng tính nết vốn cao ngạo, từ trước đến nay lúc nói lời trái lương tâm, có pha chút kỹ thuật diễn nhưng rất bủn xỉn, khi không yêu luôn có thể phát hiện sự giả dối, nhưng khi đã động lòng, từng động tác nhỏ đều mang chút khờ khạo, ánh mắt có sự xấu hổ né tránh.
Hứa Vong Xuyên đỏ mặt, bỗng nhiên xích lại gần hơn, "Hôn anh."
Diệp Tịch Nhan nhanh chóng hôn tới.
Anh cười tươi.
Mặt mày toả sáng, nếp cười sâu rõ, mặt chó càng nhìn càng thuận mắt, có thể dùng từ tài giỏi vĩ đại để hình dung.
Có lẽ người tình trong mắt hoá Tây thi chăng?
Diệp Tịch Nhan không rõ nữa.
Chỉ là càng nhìn anh, hạnh phúc cứ tự dưng sinh sôi, từ không thành có.
"Cục cưng xấu xa."
Hứa Vong Xuyên thở dài cắn mũi cô, vừa hận vừa yêu, "Về sau không cho phép nói hai chữ chia tay, nghe chưa?"
"Ừm."
Mũi cô chua chua, văn vẹo hông.
Hứa Vong Xuyên bị mông thịt kẹp chặt thì căng cứng, không ngừng hôn lên mặt cô, giọng điệu mềm mại ngọt ngấy như dỗ dành trẻ con, "Biết rồi, biết cục cưng ngứa rồi, muốn chồng chơi ác hơn hả?"
"Ừm, ngứa đến điên luôn."
Anh quay đầu qua cười tủm.
Khoé miệng giương cao.
Hai người hơi điều chỉnh tư thế, dính lại nhau để động được sâu hơn.
Chân Hứa Vong Xuyên tách ra, thẳng lưng, đứng kiểu trung bình tấn, Diệp Tịch Nhan cũng xoạc hai chân để tha hồ cưỡi người, liên tiếp đảo tròn tạo ra vô số bọt màu vàng nhạt, mùi tanh tứ tán.
Có tiếng đèn pin rọi tới.
Anh ôm cô đi vào bụi cây, vừa đi vừa làm, còn xấu tính trêu chọc, "Không cho kêu thành tiếng, nếu để người khác đến, xem anh chơi em thế nào."
Diệp Tịch Nhan che miệng lại, vai hồng phấn khẽ run, càng chịu đựng côn thịt trong huyệt càng ra sức thể hiện, anh dùng lực mạnh hơn, cứ như đang cố gắng khiến cô rụng trứng tại chỗ, tiếng rên rỉ cuối cùng tràn ra dưới sự bất lực.
Tiếng bước chân tìm kiếm bên ngoài xa dần.
Hứa Vong Xuyên ngồi xuống mặt cỏ, liếm nước mắt ở khoé mi cho cô, "Khóc cái rắm, lão tử yêu em mới dùng sức, nói, có thích bị dương vật to của chồng chơi không."
"Thích."
"Huyệt dâm bị chơi ngoan chưa?"
"Thiếu chút nữa."
"Có phải chưa bắn thì chưa vừa lòng, đúng không?"
"Ừm...
Muốn được bắn đầy, muốn hút hết tinh dịch thối của anh Vong Xuyên."
"Nói ngọt nhỉ."
"Muốn mang thai."
Cô nhỏ giọng thủ thỉ bên tai anh: "Muốn hôn dương vật to của chồng, sinh cho chồng đứa con kháu khỉnh."
Hứa Vong Xuyên ác độc bóp mạnh quả mông, nói, " Biết điều từ sớm có phải hay không, cho em đau chết, cục cưng xấu, cục cưng yêu của anh...
Tịch Nhan, thương em... chồng thương em...
A á...
Đừng siết...
Thả lỏng chút, không tiến sâu hơn được... phù..."
Anh ôm cô run rẩy, tiếng thở ồ ồ.
Tiếng rên rỉ của đàn ông vốn rất êm tai.
Cơ thể tuyết trắng và da thịt màu lúa mạch áp sát, dao động cùng tần số, hơi thở tình dục trải ra tứ phía khiến mặt cỏ khô héo cũng mang đầy sắc xuân.
Nỉ non thì thầm.
Thân mật khắng khít.
Ngón chân cô cuộn tròn, bắp chân vòng quanh eo người đàn ông không chịu buông xuống.
Xuân sắc nơi đây dung hợp cùng bóng đêm, đằng xa lại là băng tuyết nhân gian.
Diệp Tịch Nhan đuổi theo Hứa Vong Xuyên.
Tạ Tri Kiêu sợ cô xảy ra chuyện, cũng chạy tới, Diệp Tịch Nhan mà anh biết luôn rúc vào vai anh, nói huyên thuyên rồi tự cười ngốc, tất cả ngây thơ và tin tưởng chẳng giấu một chút nào.
Anh biết vật đổi sao dời.
Rất nhiều chuyện chẳng thể quay trở lại.
Không tận mắt chứng kiến khó lòng mà tưởng tượng, cô gái từng tâm hữu linh tê với mình, vậy mà giờ đang điên long đảo phượng, cá nước thân mật cùng người khác.
Thiêu đốt.
Đau nhói.
Lột da.
Chôn sống.
...
Những cách tra tấn tàn bạo cũng chẳng thể miêu tả được tâm trạng của Tạ Tri Kiêu giờ khắc này.
Nhưng anh điềm nhiên như không có việc gì, quay lại nói với cha mẹ Diệp Tịch Nhan rằng, cô không sao, đã đuổi kịp Hứa Vong Xuyên.
Liễu Văn Du vui vẻ cảm ơn anh, còn chuẩn bị một hộp sủi cảo đưa anh.
Tạ Tri Kiêu không từ chối, nhìn hai người một lúc, ủ rũ nỏi :" Chào cô chú, hẹn gặp lại."
"A, hẹn gặp lại."
Liễu Văn Du tiễn anh ra ngoài, quay đầu nói với Diệp Tùng Vân: "Chồng này, ở thêm hai ngày nữa, chúng ta về đại học thành phố đi, những thứ này ăn mãi cũng không quen, tự mình nấu rồi cũng chẳng nuốt nổi."
Tối qua, vợ chồng hai người không ăn được gì, nay cũng thế, cứ mãi vậy thì cơ thể suy sụp mất.
Chẳng còn là thanh niên, không thể tuỳ tiện giày vò.
Diệp Tùng Vân gật đầu, sau đó lại thở dài, nói gặp lại con gái vốn nên vui vẻ, thế nhưng bị hai cha con Hứa Tứ Hải quấy nhiễu, ông thấy mình già đi chục tuổi.
Liễu Văn Du cười :" Nhan Nhan lớn rồi, anh buông tay để nó tự quyết định đi.
Thật ra phụ nữ ấy mà, chỉ cần trong lòng vui vẻ thì có đắng cũng là ngọt."
Diệp Tùng Vân lại gật đầu, nhìn vợ mình thật lâu.