Ngôn Tình Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,382,409
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vo-yeu-quyen-luc-cua-vuong-tong.jpg

Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
Tác giả: Hách Liên Mạc Hân
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hách Liên Mạc Hân

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Anh là Vương Kiên, 27 tuổi. Là tổng giám đốc của tập đoàn Vương thị đứng nhất nước và có tiếng ở nước ngoài, ngoài ra là lão đại của một hắc bang mang tên " Vương Long bang ". Sau khi tốt nghiệp đại học Harvard ở Mỹ, anh đã quay

Cô là Trần Thanh Ngọc, 24 tuổi, là một sinh viên tốt nghiệp đại học Y. Cô sở hữu nhan sắc xinh đẹp, tính cách lại dịu dàng, thẳng thắn.

Gia đình cô khó khăn, cha thì mất sớm, mẹ lại mắc bệnh ung thư cần tiền chữa trị. Cô xoay sở đến mấy cũng không được bao nhiêu, thân là sinh viên mới ra trường nên cũng khó tìm được việc. Biết được Vương Gia cần người mang thai hộ, cô nhanh chân tìm đến họ. Sau khi tình một đêm với Thiếu Gia Vương Gia, cô nhanh chóng mang thai.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vọng Môn Nam Quả
  • Đường Vòng Đến Bên Em
  • Mộ Thiếu Cưng Chiều Vợ Yêu
  • Vợ Nuôi
  • Cô Vợ Hoàn Hảo
  • Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 1: 1: Gặp Gỡ


    [ Buổi chiều - tại bệnh viện ]
    Chu Thanh Nga đột nhiên ngất xỉu, bà được hàng xóm đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
    Cô hiện tại đang làm trong một quán cà phê nhỏ trong thành phố, đột nhiên nhận được một cuộc gọi.

    Cô nhanh chóng thay đồ rồi cầm chiếc túi xách, nói với chị chủ quán :
    _ Chị Hoa, cho em xin nghỉ chiều nay nhé chị.

    Nhà em có việc gấp.
    Chị chủ quán gật đầu mỉm cười :
    _ Được rồi, em đi đi, nhà em đang cần em.
    Nói rồi cô bước ra đường bắt taxi nhưng chẳng tìm được một chiếc nào cả, cô buồn bã ngồi xuống chiếc ghế bên lề đường khóc thút thít.
    Bên trong một chiếc xe sang trọng, người đàn ông với khí thế lịch lãm và không kém phần thu hút đang ngồi bên trong.
    Bỗng nhiên anh ta kêu tài xế dừng xe lại :
    _ Dừng xe, tôi muốn xuống đây một chút.

    Chờ tôi.
    Tài xế : vâng, thiếu gia.
    Anh bước xuống đến bên cô, đưa cho cô chiếc khăn tay của mình, nói :
    _ Lau nước mắt của mình đi cô gái, khóc rất xấu đấy, cô không biết sao.
    Cô ngước mắt lên nhìn anh :
    _ Cảm ơn anh, tiên sinh.

    Tôi sẽ giặt sạch rồi trả lại cho anh, tôi không muốn giữ đồ của người khác.
    Sau khi lau nước mắt xong, cô đứng dậy rồi hỏi :
    _ Vị tiên sinh này, không biết tôi có thể làm gì để cảm ơn anh.

    Anh nói : _ Không cần, tại sao cô lại ngồi ở đây mà khóc.
    Cô gật đầu :
    _ Tôi cần đến bệnh viện nhưng đường vắng quá, không bắt được taxi.
    Anh nói tiếp :
    _ Vậy thì lên xe đi, tôi đưa cô đi.

    Đường vắng như vậy, tìm được xe rất khó đó.

    Nếu muốn trả ơn, đến nhà tôi và nấu cho tôi một bữa cơm là được.
    Cô cười vui vẻ :
    _ Anh đưa tôi đến bệnh viện Quốc Tế là được rồi, cảm ơn anh.
    Nói xong, cô và anh bước lên xe.

    Cô choáng ngợp trước sự sang trọng bên trong, sau đó 2 người cũng an tọa xuống ghế ngồi.

    Không khí bên trong khiến cô lạnh toát, cô nói :
    _ Chuyện tôi muốn trả ơn anh, anh có thể cho tôi biết địa chỉ nhà của anh không.
    Anh nói : Cô hãy đến công ty Vương thị, tầng 50, tôi ở đó.

    Ở dưới sảnh sẽ có người dẫn cô lên tìm tôi.
    Cô gật đầu : _ được.
    Anh nói : ừ.
    Không khí trong xe rơi vào lạnh lẽo, cô thì vô cùng ngượng ngùng còn anh thì cứ thản nhiên như không có gì xảy ra.

    Chiếc xe chạy bon bon trên đường, rất nhanh đã đến được bệnh viện.

    Cô nói : Cảm ơn đã đưa tôi đến đây, khi rảnh tôi sẽ hậu tạ anh.

    Tôi là Trần Thanh Ngọc - 24 tuổi.

    Anh tên gì?
    Anh nhàn nhạt đáp : Vương Kiên, 27 tuổi.
    Cô mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt anh, rồi chạy vào bên trong bệnh viện.

    Anh không có chút cảm xúc gì, cứ vậy mà tiếp tục đến Vương thị xử lý công việc.
    Đến nơi, cô bước vào chỗ lễ tân, nói :
    _ Xin hỏi bệnh nhân Chu Thanh Nga đang ở phòng nào vậy.

    Làm ơn cho tôi biết.
    Cô lễ tân hỏi lại :
    _ Cô là gì của bệnh nhân, chúng tôi không thể cho người lạ biết thông tin của bệnh nhân.
    Cô nói : _ Tôi là con gái của bà ấy.
    Lễ tân nói tiếp :
    _ Bệnh nhân Chu Thanh Nga hiện đang ở phòng 923.
    Cô chạy nhanh tới phòng bệnh của mẹ mình, thấy cô Hiền hàng xóm bên cạnh đang ngồi.
    Cô bước đến, hỏi :
    _ Cô Hiền, mẹ cháu bị sao thế cô.
    Lê Hiền đáp :
    _ Mẹ cháu bị ung thư cần tiền phẫu thuật, cháu tìm cách nhé.

    Bác sĩ vừa nói với cô xong, cháu có gì hãy trao đổi với bác sĩ nhé.

    Cô về trước.

    Cô đáp : Cháu cảm ơn cô nhiều ạ, cô vất vả rồi.
    Lê Hiền cười rồi nhanh chóng bước ra khỏi bệnh viện.

    Sau khi vị hàng xóm kia rời đi, cô gục ngã và suy sụp, nước mắt cô rơi xuống.
    _ Tại sao, tại sao mẹ lại giấu mình, tại sao chứ..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 2: 2: Sự Lựa Chọn


    Cô khóc thê lương trong sự tuyệt vọng, sau đó cô đứng dậy ngồi lên chiếc ghế ngoài phòng bệnh.
    - Mình phải cứu mẹ bằng mọi giá, không thể trơ mắt nhìn mẹ ra đi.
    Đèn cấp cứu lúc này đã tắt, bác sĩ và y tá đã bước ra.

    Cô chạy đến trước vị bác sĩ kia, hỏi :
    - Mẹ tôi sao rồi bác sĩ, có thể chữa được không?
    Vị bác sĩ kia nói :
    - Mẹ cô mắc bệnh ung thư giai đoạn một, may mà được cấp cứu kịp thời, hiện tại đã không sao rồi.

    Bà ấy có thể chữa khỏi được, gia đình hãy nhanh chóng lo chi phí phẫu thuật cho bà ấy.

    Càng kéo dài lâu, bệnh tình sẽ càng nặng hơn.
    Cô nói :
    - Vậy chi phí phẫu thuật phải mất bao nhiêu vậy bác sĩ?
    Bác sĩ nói tiếp :
    - Chi phí phẫu thuật, thuốc thang và các chi phí nhỏ khác là 2,5 tỷ.
    Cô ngạc nhiên :
    - Nhiều như vậy sao, số tiền nhiều như vậy làm sao có thể kiếm được.
    Bác sĩ nói :
    - Nếu không chữa trị kịp thời, tế bào ung thư sẽ nhanh chóng lan ra các tế bào khác.

    Đến lúc đó sẽ không làm gì được, cô hãy suy nghĩ cho kĩ, sau đó hãy đến tìm tôi.
    Cô gật đầu :
    - Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ có cách.
    Bác sĩ nói :
    - Bây giờ có thể vào trong thăm bệnh nhân được rồi.
    Cô gật đầu rồi vào bên trong thăm mẹ mình, cô đẩy nhẹ cửa bước vào.

    Cô ngồi xuống chiếc ghế nắm lấy tay mẹ mình, cô cứ nói chuyện với mẹ mình mặc dù bà đang hôn mê, không nghe thấy những gì cô đang nói.
    - Mẹ ơi, con phải làm sao đây, làm sao có thể kiếm được một số tiền như vậy để cứu mẹ đây.

    Ba đã bỏ con, anh hai cũng không còn bên cạnh chúng ta, đến mẹ cũng bỏ con sao.
    Giọng cô buồn bã, nước mắt cứ thế rơi xuống ướt đẫm chiếc ga giường, mắt cô đỏ hoa vì khóc nhiều.
    - Con không biết phải làm thế nào nhưng con phải cứu mẹ, ngoài mẹ ra thì không còn ai bên cạnh con nữa.
    Cô lấy giấy lau hết nước mắt, cô nắm chặt tay mẹ.
    - Hàng xóm của chúng ta cũng không khá giả gì, vay mượn cũng không được bao nhiêu.

    Họ hàng nội ngoại cũng không có nhiều, con sẽ cố gắng lo đủ chi phí để chữa khỏi bệnh cho mẹ.
    Cô nhẹ nhàng đặt tay mẹ xuống, sau đó cầm túi xách bước ra khỏi bệnh viện.

    Trên đường đi, cô nghĩ " làm sao bây giờ ", đột nhiên cô thấy tờ thông báo có nội dung.
    - Vương Gia cần người mang thai hộ, hậu đãi sau khi sinh con lên tới 3 tỷ đồng.

    Hãy liên hệ số 0357 xxx xxx; địa chỉ : số nhà 13, đường xxx.
    Cô nói :
    - Đãi ngộ cao như vậy sao, vừa đủ tiền chữa bệnh cho mẹ.

    Đúng là nhà giàu, cái gì cũng có thể mua được bằng tiền, kể cả con cái.
    Cô trở về nhà với tâm trạng không tốt là bao, cô đặt túi xách xuống ghế.

    Bước vào phòng ngủ lấy quần áo đi tắm rửa, tắm xong, cô vào bếp nấu một bát mì ăn tạm.

    Sau khi ăn và dọn dẹp sạch sẽ xong, cô bước ra chỗ bàn ghế ở phòng khách, ngồi xuống suy nghĩ.
    - Nếu mình mang thai hộ thì sẽ có đủ tiền chữa khỏi bệnh cho mẹ, mẹ sẽ khỏe mạnh.

    Nhưng mà, nếu mẹ biết mình vì mẹ mà làm như vậy chắc chắn mẹ sẽ không vui.

    Quyết định rồi, mẹ vì mình mà hy sinh đã quá đủ rồi, đã đến lúc mình phải làm như vậy để cứu mẹ.

    Chợt cô lại nhớ đến tên đàn ông bạc tình và cặn bã kia.
    - Đặng Thế Tùng, anh đúng là thằng đàn ông khốn nạn, tra nam.

    Yêu tôi mà lại đi ngoại tình với bạn thân tôi, nực cười.

    Để tôi chống mắt lên xem, đôi cẩu nam nữ các người hạnh phúc được bao lâu.
    Trần Thanh Ngọc nở một nụ cười lạnh lẽo, một nụ cười của sự chua chát, nụ cười của sự phản bội, lừa dối của bạn trai và bạn thân cô..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 3: 3: Thoả Thuận


    [ Sáng hôm sau ]
    Hôm nay là một ngày đẹp trời, bầu trời trong xanh cùng gió mùa đông hiu hiu thổi với tiết trời lạnh thấu xương.

    Cô diện một bộ đồ giản dị, quần jean kết hợp với áo len dài màu xanh lục, bên ngoài khoác chiếc áo dày màu xanh lá cùng với một đôi giày đế cao màu trắng.

    Xong xuôi, cô rời khỏi nhà đến một nơi.
    Trần Thanh Ngọc đi dạo trên đường phố náo nhiệt, khung cảnh xung quanh làm cô không mấy vui vẻ.

    Cô nghĩ :
    - Sau cuộc gặp hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.
    Cô lấy chiếc điện thoại từ túi xách ra, rồi nhấc máy gọi cho một người :
    - Alo, tôi đang trên đường tới.

    Phiền quản gia nói với Phu Nhân giúp tôi.
    Vị quản gia kia đáp :
    - Được, Trần Tiểu Thư xin hãy nhanh chóng, đừng để chậm trễ.

    Cô hiểu ý của tôi chứ.
    Cô đáp : Được, tôi hiểu rồi.
    Cô bắt lấy một chiếc taxi, cô bước vào, nói với tài xế :
    - Phiền đưa tôi đến đường xxx.
    Vị tài xế gật đầu, chiếc xe taxi cứ như vậy mà chạy bon bon trên đường phố náo nhiệt.
    Khi gần đến số nhà 13, cô căn dặn vị tài xế :
    - Dừng ở đây được rồi, chờ tôi.

    Tôi vào một lúc sẽ ra ngay.
    Tài xế : Được rồi, cô mau đi đi.
    Đến nơi, cô gật đầu rồi nhanh chóng bước đến ngôi nhà sang trọng kia.

    Quản gia đã ở bên ngoài chờ cô.
    - Tôi là Kỷ Tôn, là quản gia ở đây.

    Phu Nhân đang chờ cô ở bên trong, xin mời vào.
    Cô gật đầu rồi bước vào bên trong, sau đó an toạ xuống ghế ngồi.

    Cô cất tiếng :
    - Vương Phu Nhân, xin chào.

    Tôi là Trần Thanh Ngọc.
    Lâm Doãn Khanh nói :
    - Chào cô Trần, Vương Gia chúng tôi cần người sinh con nối dõi.

    Sau khi sinh xong, cô sẽ nhận được số tiền là 3.000.000.000 VNĐ.

    Sau đó, cô sẽ không còn là gì của con cô, 2 người không thể gặp lại và càng không thể biết gì về nhau.

    Trong quá trình mang thai, tôi sẽ lo toàn bộ chi phí cho cô, cô có đồng ý không?
    Cô đáp : Được, tôi đồng ý.

    Vậy tôi sẽ ở đâu vậy thưa Phu Nhân.

    Lâm Doãn Khanh nói tiếp :
    - Cô sẽ được sống trong một căn hộ, sẽ có người chăm sóc cô.

    Căn hộ này rất tốt, có hồ bơi và vườn hoa để cô thoải mái.
    Cô đáp lại : Đa tạ Phu Nhân, làm thế nào để có thể mang thai, tôi không biết người đó.
    Lâm Doãn Khanh nói :
    - Là con trai thứ hai của tôi - Vương Kiên, tôi sẽ sắp xếp để 2 người có cơ hội gần gũi.
    Bà ta đưa cho cô một tờ giấy có dòng chữ " Hợp đồng mang thai hộ "
    Cô sững người nhưng sau đó cũng gật đầu không lộ cảm xúc gì.

    Cô nhanh chóng kí tên mình vào tờ giấy đó rồi cất tiếng.
    - Nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép về trước.

    Phu Nhân, tạm biệt.
    Lâm Doãn Khanh ừ một câu rồi ra hiệu cho quản gia tiễn Trần Thanh Ngọc cô đi.
    Quản gia : Trần Tiểu Thư, xin mời.
    Cô gật đầu rồi bước ra khỏi nơi xa hoa, lộng lẫy này.

    Cô bước lên chiếc xe taxi rồi ngồi vào bên trong, cô nói với tài xế.
    - Đưa tôi về lại địa chỉ cũ là được.
    Tài xế gật đầu, chiếc xe chạy bon bon trên đường.

    Khi đã đến nơi, cô bước xuống xe đồng thời trả tiền cho tài xế rồi đi về nhà.
    Trên đường trở về, cô thầm nghĩ :
    - Liệu có phải là anh ấy không.

    Nếu là anh ấy, liệu anh ấy còn yêu thích mình nữa không.

    Trần Thanh Ngọc bây giờ không khác gì một mớ rác để người ta muốn làm gì thì làm cả.
    Cô nhanh chóng thay chiếc áo khoác bên ngoài ra.

    Cô vào trong phòng ngủ, chìm vào giấc mộng sau những ngày mệt mỏi và lo lắng.
    Trần Thanh Ngọc không hề hay biết rằng, người mà cô mang thai hộ chính là người đã giúp cô và cũng chính là người khiến cô đau khổ vì hai chữ " tình yêu "..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 4: 4: Tìm Đến Anh


    Trần Thanh Ngọc sau khi ngủ một giấc dậy, đồng hồ đã điểm 2h chiều.

    Cô nhanh chóng vào nhà tắm rửa mặt sạch sẽ rồi mặc chiếc áo khoác màu xanh ngọc vào, khoác bên mình chiếc túi xách thường dùng.

    Cô bước ra khỏi nhà, bắt một chiếc xe đến công ty Vương thị.
    • đến nơi •
    Cô trả tiền cho bác tài xế rồi ngước mắt nhìn, cô cảm thán.
    - Chao ôi, sao mà nó cao quá vậy.

    Vương Kiên nói anh ấy ở tầng 50, có lẽ là tổng giám đốc của công ty này rồi.
    Cô tiến vào bên trong, bảo vệ biết cô là khách của tổng giám đốc nên cũng không tiện ngăn lại.

    Cô đến chỗ tiếp tân, nói :
    - Xin hỏi lên tầng 50 thì đi bằng thang máy nào vậy ạ.
    Cô tiếp tân kia đáp :
    - Cô có hẹn lịch trước với tổng giám đốc chưa ạ.
    Cô đáp : Tôi không có.
    Cô tiếp tân lại tiếp tục hỏi :
    - Vậy cô tên gì, tôi sẽ liên lạc với thư kí của tổng giám đốc.
    Cô đáp : Tôi tên Trần Thanh Ngọc.
    Cô tiếp tân kia đáp : Cô đợi tôi một chút, cô có thể ra kia ngồi chờ trong lúc tôi liên hệ.

    Cô nói : Được, cảm ơn cô.
    Cô tiếp tân kia vội liên hệ với thư ký Mộ, sau khi nói chuyện một hồi xong xuôi.

    Cô tiếp tân kia gọi cô quay lại rồi nói :
    - Cô Trần, tổng giám đốc mời cô lên phòng của tổng giám đốc.

    Thang máy dành cho khách ở phía tay trái, xin mời cô.
    Cô đáp : Cảm ơn.
    Cô bước đi rồi vào bên trong thang máy ở bên trái, sau một hồi thang máy báo hiệu " ting ".

    Cô bước đến trước phòng tổng giám đốc, cô gõ cửa.
    “ mời vào ” : một giọng nói lạnh như băng vang lên
    Trần Thanh Ngọc bước vào ngắm nhìn nam tử kia : khuôn mặt tuấn tú, mũi cao, mày rậm, làn da màu đồng, cặp mắt phượng hoàng khiến nhiều người phải e sợ và kính nể.

    Đặc biệt nội thất và cách trang trí trong căn phòng này đều lấy màu trắng và đen làm chủ đạo.
    “ nhìn đủ chưa ”: vẫn là giọng nói đó.
    Trần Thanh Ngọc bị doạ sợ mà không nói được câu nào, đứng im bặt không phát ra tiếng động.
    - Cô tới đây có việc gì.

    Sao còn đứng đó, ngồi xuống đi.
    Cô lui về phía chỗ ngồi an toạ, sau đó nói.
    - Khăn tay của anh tôi đã giặt sạch, hôm nay đến trả cho anh.

    Tôi còn muốn trả ơn anh vì anh đã giúp tôi.
    Nói rồi cô đưa chiếc khăn tay trong túi xách ra để lên trên bàn làm việc của anh.
    Anh đang chăm chú xử lý công việc, dừng bút lại, ngước nhìn người phụ nữ trước mặt.
    - Tối nay cô có rảnh thì hãy về nhà tôi, được chứ.
    Cô gật đầu : Được, tối nay tôi rảnh.
    Anh thì tiếp tục làm nốt công việc, còn cô đã sớm chìm sâu vào giấc ngủ.

    Một lúc sau, anh đã nhìn thấy cô đang ngủ thì cũng không nói gì, giữ im lặng cho cô ngủ.
    Mộ Viên Bách bước vào : Tổng giám đốc, bên Giang gia có mời chúng ta một bữa tiệc.

    Anh có muốn đi không ạ.
    “ Hủy, không đi.

    Tối nay tôi bận rồi ” Anh đáp
    Mộ Viên Bách gật đầu rồi bước ra khỏi phòng, thầm nghĩ " bên cạnh con gái nhà người ta chứ bận cái chết gì "
    Trời đã gần tối, cô đã tỉnh dậy.

    Cô nói : Đã tối rồi sao, xin lỗi, tôi hơi buồn ngủ.
    Anh đáp : - Không sao, chúng ta đi thôi.
    Nói rồi anh và cô bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, hai thân ảnh nam nữ bước xuống khiến bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ và ghen ghét.
    Cô nói nhỏ vào tai anh : Sao tôi cảm thấy họ không thích tôi thì phải, anh rất có lực thu hút đó Vương Tổng.
    Anh đáp : Kệ bọn họ, đừng quan tâm.

    Những ánh mắt như vậy tôi thấy nhiều nên đã quen rồi.
    Sau đó hai người bước đến gara xe, anh và cô bước vào trong ngồi xuống.

    Chiếc xe từ từ chạy ra khỏi công ty và hoà mình vào dòng đường tấp nập..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 5: 5: Về Nhà Cùng Anh


    15 phút sau, anh và cô đã về đến Vương Trạch Đông.

    Anh và cô tiến vào gara xe, anh nói với cô :
    - Cô xuống xe trước đi, ở đây chờ tôi.
    Trần Thanh Ngọc bước xuống xe rồi đáp lại :
    _ Tôi biết rồi.
    Anh lái xe đi vào trong gara, cất vào đúng vị trí.

    Thân ảnh nam nhân bước ra bên ngoài, cất tiếng :
    - Chúng ta vào trong thôi, đúng ở đây lâu sẽ lạnh.
    Cô đáp :
    - Ừm, vào thôi.

    Biệt thự của anh to và rộng thật đó, vườn hoa ở bên kia đúng là rất đẹp.

    Anh sống một mình ở đây sao Vương Tổng.
    " Ừ, tôi sống một mình, có quản gia và người giúp việc ở đây.

    " anh nói
    Trần Thanh Ngọc thoảng ngạc nhiên rồi đáp :

    - Như vậy sẽ rất cô đơn, không có hơi ấm của gia đình.
    " Cha mẹ, anh trai và hai em trai của tôi đều ở riêng.

    Có dịp quan trọng mới về nhà chính Vương gia.

    " anh nói tiếp
    Cô nói :
    - Vào thôi, tôi nấu cơm cho anh.

    Anh đi tắm rồi xuống ăn cơm
    " Ừ, tôi biết rồi "
    Anh và cô nhanh chóng bước vào bên trong biệt thự.

    Quản gia cung kính chào :
    - Thiếu Gia, mừng cậu trở về.

    Trần Tiểu Thư, xin chào.

    Tôi là Bạch Khiêm, quản gia ở đây, cô có gì cứ gọi tôi.
    " ừ " anh nói xong rồi quay sang cô " cô muốn gì cứ nói với bác ấy " xong, anh bước lên lầu.
    Cô nói với anh : Tôi biết rồi.

    Rồi cô nói với bác quản gia :
    - Bác đừng có gọi cháu là Tiểu Thư, cháu không phải là Tiểu Thư đâu.

    Bác cứ gọi cháu là Thanh Ngọc.
    Quản gia nói : Được.

    Ông nghĩ " Đây là người phụ nữ đầu tiên thiếu gia đưa về đây, cách nói chuyện rất là lễ phép.

    E là sẽ là thiếu phu nhân tương lai rồi, sau này phải kính nể vài phần mới được "
    Cô nói : Bác cho cháu mượn nhà bếp để nấu ăn cho anh ấy nhé bác.
    Quản gia nói : Được, nguyên liệu bác đã để sẵn trong tủ rồi đó.
    Cô cười : Cháu cảm ơn bác, cháu xin phép.
    Cô chào bác quản gia rồi vào bên trong nhà bếp nấu vài món ăn cho vị Vương Tổng kia.

    Cô lấy sẵn thịt bò và rau củ trong tủ đem ra sơ chế.

    Thịt bò cô thái nhỏ, cần tay và tỏi tây cô rửa sạch rồi cắt nhỏ; rau cần rửa sạch rồi cắt thành từng đốt; sườn heo cô ngâm muối rửa sạch với nước, sau đó đem đi luộc.

    Thịt bò cô đem xào với cần tây và tỏi tây, rau cần xào chín, sườn heo hầm với rau củ ( khoai tây, su hào, cà rốt ), trứng xào với cà chua.
    Anh lúc này đã bước xuống dưới lầu, quản gia muốn lên tiếng chào nhưng anh đã ra hiệu cho im lặng.

    Anh ngồi xuống bàn ăn ngắm nhìn cô.
    Sau một hồi nấu ăn, cô xúc vào bát và đĩa rồi đem qua bàn ăn.

    Anh ngồi ở đó nhưng cô không hề chú tâm, mãi sau khi ngồi xuống bàn thì cô mới nói :
    - Anh xuống đây từ khi nào vậy, sao tôi không biết.
    " vừa mới xuống, cô chăm chú nấu ăn nên đâu biết tôi ở đây từ lúc nào " anh nói
    Cô đáp :
    - À ra vậy, tôi hiểu rồi.

    Nào, anh mau ăn đi, xem có vừa khẩu vị hay không.

    Bác Khiêm, bác vào ăn chung đi ạ.
    Quản gia đáp : Dạ không được đâu Thanh Ngọc, bác không thể ăn chung bàn với thiếu gia.
    " bác cứ ngồi xuống ăn chung đi " anh nói
    Trần Thanh Ngọc nói tiếp :
    - Bác ngồi xuống bên cạnh cháu đi, cháu gắp thức ăn cho bác.
    Quản gia gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh cô :
    _ Cảm ơn thiếu gia, cảm ơn cháu.
    Cả ba người ngồi ăn uống vui vẻ và hạnh phúc, cô thì cứ trò chuyện và cười với bác quản gia khiến anh không mấy vui vẻ.

    Quản gia thấy mùi giấm chua quanh quẩn nghĩ " thiếu gia đang ghen sao, có lẽ là có tình cảm với Thanh Ngọc rồi ".
    Cả ba sau khi ăn uống xong xuôi, cô dọn dẹp sạch sẽ xong thì cất lời, đồng hồ lúc này điểm 7h30.

    Trần Thanh Ngọc bước ra bên ngoài phòng khách nói với anh :
    - Tôi đã trả ơn cho anh rồi, tôi xin phép về trước.

    [ cô đứng dậy định rời đi ]
    Vương Kiên nắm lấy tay cô :
    - Sao lại về sớm vậy, không muốn ở lại với tôi đây? Em ghét tôi sao, Thanh Ngọc.
    Quản gia hiểu tình cảnh hiện tại nên bảo người giúp việc lui ra và ông cũng không ở đây nữa.
    Cô gỡ tay anh ra, nói :
    - Xin lỗi anh, chủ tịch Vương.

    Tôi không muốn ở lại để gây hiểu lầm cho người khác, chúng ta không là gì cả.

    Xin anh đừng quá phận, tôi không ghét anh.

    Anh đứng dậy nói, tay của anh càng nắm chặt tay cô hơn.
    - Tôi thích em.
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 6: 6: Lời Tỏ Tình Bị Từ Chối Và Tâm Tư Của Hai Người


    Tay cô bị anh nắm chặt, Trần Thanh Ngọc bị đứng hình bởi câu nói của anh.

    Cô nghĩ " không thể, người này không thể yêu.

    Càng lún sâu vào sẽ càng đau ".
    Cô gạt bỏ tay mình khỏi tay anh, nói đủ để hai người nghe được.
    - Tôi không thể, xin lỗi anh.

    Tôi không thích anh, chỉ cảm kích và mến mộ anh.

    Hoàn toàn không có tình cảm nam nữ, anh đừng thích tôi, tôi không xứng với anh.

    Xuất thân và học vấn đều không bằng, gia tộc của anh sẽ không chấp nhận tôi đâu và gia đình tôi cũng không muốn tôi bước chân vào thế giới thượng lưu của anh.
    Anh đứng dậy, buông tay cô ra, hai tay ôm lấy cô vào người mình.
    - Tại sao lại không thể, tôi sẽ chống đỡ cho em.

    Chỉ cần em đồng ý yêu tôi, có được không.
    Cô bị anh ôm mà không thể tách ra khỏi người anh, cô tiếp lời.
    - Không được, vì tôi không yêu anh.

    Tôi không xứng đáng, anh hiểu không, mau buông tôi ra, tôi còn phải đi về.
    Anh buông cô khỏi người mình, khuôn mặt thoáng chút tia thất vọng.
    - Được, em đi đi.
    Cô chạy một mạch ra khỏi phòng khách, đứng trước khuôn viên của Viên Trạch Đông.

    Nước mắt cô rơi xuống, một lát sau cô rời đi.
    - Nếu anh không phải là người em mang thai hộ thì em đã đồng ý, anh mà biết em là loại người đó chắc chắn anh sẽ rất ghét em.

    Hy vọng anh sẽ có cuộc sống tốt, đừng vì em mà chịu đau khổ nữa.

    Vương Kiên, xin lỗi anh rất nhiều.
    Người đàn ông trong phòng khách tức giận đập hết mọi thứ ở trên bàn xuống đất, đôi tay vì thế mà chảy máu.

    Anh lớn tiếng gọi :
    - Quản gia, dọn dẹp giúp tôi.
    Quản gia nghe được tiếng nói lớn của thiếu gia thì nhanh chân bước vào, giọng cung kính.
    - Tôi sẽ cho người dọn dẹp ngay.

    Thiếu gia, tay của cậu …………
    Anh hời hợt đáp : Để tôi tự lo, bác dọn dẹp xong thì hãy nghỉ ngơi đi.
    Nói xong anh bước lên trên phòng làm việc.

    Bác quản gia sau khi dọn dẹp đống đổ vỡ thì cũng đi về phòng mình nghỉ ngơi.
    _____________________________________________________________
    Thư phòng
    Sau khi băng bó xong vết thương, anh liên lạc với Mộ Viên Bách, nhấc máy gọi.

    Đầu dây bên kia trả lời :

    " Alo, Vương Tổng.

    Ngài có gì căn dặn ạ.

    "
    - Điều tra người phụ nữ tên Trần Thanh Ngọc cho tôi, mai phải có kết quả.
    " Vâng, thưa sếp.

    "
    Anh cúp máy rồi chìm vào công việc đến khuya để quên đi những lời của cô đã làm anh tức giận.
    - Nếu không thể bên cạnh tôi, chi bằng tôi sẽ giam giữ em bên cạnh.

    Tôi không có được trái tim em nhưng sẽ có được thể xác của em, cả đời này em chỉ được bên cạnh Vương Kiên tôi mà thôi.
    Thư ký Mộ nghĩ " sao sếp lại muốn điều tra phụ nữ nhỉ, thật khó hiểu.

    Nhưng thôi, làm giúp sếp vậy.

    "
    Ở một nơi khác, đó chính là nhà của cô - Trần Thanh Ngọc.

    Cô về nhà trong tâm trạng buồn bã, nước mắt cô rơi vì thế mà đỏ ửng.

    Cô thay đồ và vệ sinh cá nhân xong xuôi, sau đó cô nằm lên chiếc giường của mình.
    - Không biết anh ấy bây giờ sao rồi, có vì mình mà anh ấy tự làm chính mình bị thương không? Tại mình nên anh ấy mới như vậy, sau này anh ấy sẽ rất căm ghét mình.

    Vương Kiên, em yêu anh cái nhìn đầu tiên, em yêu anh nhưng không thể đến được với nhau và càng không thể làm vợ của anh.

    Muôn lời xin lỗi anh, anh đừng trách mình, chúng ta không có duyên với nhau.
    Cô và anh đều có một suy nghĩ, tình cảm và tâm tư khác nhau.

    Anh luôn muốn giam cầm cô bên cạnh mình, còn cô thì chỉ muốn anh có được hạnh phúc của đời mình..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 7: 7: Tìm Hiểu Về Cô


    [ Sáng hôm sau, tại tập đoàn Vương thị ]
    Trên tầng 50, trong phòng làm việc của tổng giám đốc, không khí lúc này bao trùm bởi băng giá và khí lạnh được toả ra bởi vị Vương Tổng ngồi ở kia.
    Lúc này, thư kí Mộ bước vào.
    - Sếp, cà phê của anh.

    Và đây là tài liệu về cô Trần, mà hình như cô Trần có đến nhà chính và gặp nói chuyện với Phu Nhân.
    " Tôi biết rồi, lui ra đi.

    " anh nói
    Anh dừng tay, mở tập tài liệu ra xem đồng thời thư thả nhấp vài ngụm cà phê.
    " Trần Thanh Ngọc, 24 tuổi.

    Tốt nghiệp đại học Y, hiện đang làm tại một quán cà phê nhỏ.

    Cha mất khi còn học cấp 3, mẹ là Chu Thanh Nga mới mắc bệnh ung thư, anh trai nuôi là Hoàng Khải Minh 26 tuổi đang ở nước ngoài.

    Gia đình khó khăn, hiện cần tiền chữa bệnh cho mẹ.…………………
    " ồ " : Anh nhếch môi cười
    " Tại sao em lại đến gặp mẹ tôi, rốt cuộc là có mưu tính gì? Mẹ tôi đang mong muốn có cháu, tôi lại không thích người bà ấy chọn.

    Không lẽ em lại mang thai hộ cho Vương Gia sao.

    " anh trầm tư nói
    Anh nhấc một cuộc gọi kêu trợ lý vào, Mộ Viên Bách nhanh chân đứng dậy, gõ cửa " cốc cốc "
    " Vào đi " anh đáp
    Trợ lý nói: - Tổng giám đốc, anh cho gọi tôi.
    " Điều tra cho tôi cuộc nói chuyện giữa mẹ tôi và Trần Thanh Ngọc và theo dõi 2 người họ cho tôi "
    Trợ lý : Vâng, sếp còn gì căn dặn nữa không ạ.
    " Hôm nay có lịch trình quan trọng gì không " anh nói
    Trợ lý : Hôm nay có cuộc họp lúc 2h, 4h có lịch hẹn kí hợp đồng với Lục thị.

    Ngoài ra, tối nay có buổi tiệc sinh nhật của Tiểu Thư Hàn thị - Hàn Ngọc.
    " Là em gái của Hàn Dương Phong sao? " anh hỏi
    Trợ lý : Dạ phải, sếp có muốn đi không ạ?
    " Tôi đi, chuẩn bị cho tôi một bộ lễ phục màu xanh dương và phụ kiện.

    Lễ phục của tôi thì không, cần phải chuẩn bị " anh nói
    Trợ lý : Sếp chuẩn bị cho ai vậy ạ, có phải là Trần Tiểu Thư không?
    " Cậu hỏi câu đó lần nữa là tăng ca 1 tuần, giờ thì ra ngoài "
    Trợ lý : Tôi hiểu rồi.

    Sếp, tôi muốn nói chuyện với anh một chút.
    " cậu có gì muốn nói "
    Trợ lý nói : Trần Tiểu Thư là cô gái tốt, không giống những người khác.

    Cô ấy từ chối sếp điều gì cũng là nỗi khổ riêng, cô ấy làm việc gì đó do hoàn cảnh ép buộc cô ấy.

    Sếp không có tình cảm với cô ấy, đừng làm cô ấy đau khổ.
    " tại sao cậu lại nghĩ vậy "
    Trợ lý : Tôi cảm nhận được như vậy, hi vọng sếp hiểu.
    " tôi không hiểu tại sao lần đầu gặp cô ấy đã yêu, không phải là vì dung mạo xinh đẹp của cô ấy.

    Thanh Ngọc khác với những người khác nhưng cô ấy có vẻ không muốn bên cạnh tôi.

    "
    Trợ lý : Có lẽ Trần Tiểu Thư có lý do cá nhân của mình, sếp đừng nóng vội.

    Nếu cô ấy là người mang thai hộ của Vương Gia, sếp có còn yêu cô gái ấy không?
    " còn, mang thai hộ chắc chắn có lý do cá nhân ép buộc cô ấy.

    Một người phụ nữ làm sao có thể mang thai đứa con của người mình không yêu và làm sao nỡ rời bỏ đứa con đầu lòng của mình chứ! Nếu người đó là cô ấy, tôi sẽ kết hôn với cô ấy, căn bản là tôi yêu cô ấy "
    Trợ lý : vâng, tôi xin phép.
    " Ra ngoài đi, nhớ làm những gì tôi căn dặn "
    Trợ lý : vâng sếp.
    " Em là người mẹ tôi muốn mang thai, tôi nhất định sẽ làm mọi thứ vì em.

    Vợ của tôi chỉ có thể là em, không là ai khác.

    Tôi không quan trọng xuất thân, học vấn, gia cảnh mà cái tôi cần là em có thể bên cạnh tôi dài lâu và không bỏ mặc tôi "
    Vương Kiên luôn muốn như vậy, anh làm sao biết rằng mẹ anh sẽ không để anh rước Trần Thanh Ngọc vào gia tộc.

    Nghiêm Tuyết Tình và Lâm Doãn Khanh vẫn còn đó, anh và cô sẽ không thể bên nhau và bi kịch sẽ đến với 2 người..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 8: 8: Kí Hợp Đồng Với Lục Thị


    Vương Kiên sau khi ăn trưa và nghỉ ngơi xong, 2h chiều nay sẽ có cuộc họp.

    Anh ngồi trên chiếc ghế xoay ở bàn làm việc, ngả lưng thư giãn đầu óc.

    Trợ lý Mộ đã lo chu toàn mọi việc, anh ta bước vào bên trong phòng tổng giám đốc thông báo không quên gõ cửa vài lần.
    - Mời vào.
    - Sếp, còn 2 phút nữa là đến giờ họp.

    4h chúng ta sẽ đến công ty Lục thị kí hợp đồng, hợp đồng này do tổng giám đốc của Lục thị tiếp đón.

    Lễ phục 5h chiều nay sẽ được mang đến đây, 6h sẽ bắt đầu buổi tiệc.
    - Không phải là chủ tịch của Lục thị sao, bây giờ lại là tổng giám đốc Lục thị tiếp đón.
    - Tôi nghe nói vị tổng giám đốc trẻ tuổi này mới này được chủ tịch Lục thị tin tưởng, là người thừa kế của Lục thị.
    - Hợp đồng lần này đối với chúng ta không phải là lớn, để xem thái độ của họ như thế nào.
    - vâng, mời sếp đến phòng họp.

    Thân ảnh nam nhân mặc bộ vest đen, giày da màu đen bóng loáng, khuôn mặt điển trai cao 1m90 càng tôn lên nét đẹp hoàn mĩ của anh ta.

    Anh nhìn đồng hồ trên tay điểm 13h58, rảo bước cùng trợ lý tiến vào bên trong phòng họp.

    Vương Kiên ngồi ở vị trí cao nhất, trợ lý của anh đứng bên cạnh.

    Tất cả mọi người đã ngồi nghiêm chỉnh ở trong, từ lúc anh vào bên trong phòng họp đều toả khí lạnh khiến người khác phải e sợ.
    " Các bộ phận thông báo kết quả doanh thu tháng trước cho tôi.

    Trình bày ngón gọn, dễ hiểu, không dài dòng.

    Nghe rõ chưa "
    Tất cả đồng thanh " dạ " giọng run run đáp lại vị tổng giám đốc lạnh lùng ngồi ở kia.
    Tất cả trưởng phòng của các bộ phận lần lượt đứng dậy trình bày theo ý của tổng giám đốc của bọn họ, ai nấy cũng sợ vì kết quả làm tổng giám đốc của họ không hài lòng.
    - Trình bày ổn, kết quả doanh thu không mấy khả quan.

    Tháng này phải cố gắng vượt chỉ tiêu đề ra, Vương Thị không dư ngân sách mà nuôi những người không có nhân lực.

    Tất cả đã nghe rõ chưa, có ai phản đối gì không?
    Tất cả mọi người đồng thanh đáp " Đã rõ thưa sếp, chúng tôi không ai phản đối "
    - Nếu vậy thì bây giờ tan họp.
    Anh đứng dậy bước ra khỏi phòng họp, Mộ Viên Bách nhanh chân đi theo tổng giám đốc của mình.

    Mọi người trong phòng họp cúi đầu chào anh rồi dọn dẹp đồ đạc bước ra khỏi phòng họp.
    4h chiều, Vương Kiên và trợ lý Mộ nhanh chóng đi tới công ty Lục thị.

    Đến nơi, anh và trợ lý đi vào trong đại sảnh, tổng giám đốc Lục thị - Lục Duệ Thần đã chờ sẵn anh ở đó.

    " Vương Tổng, xin chào.

    Rất vinh dự khi được gặp anh "
    " Chào Lục Tổng, hân hạnh.

    "
    " Mời anh vào bên trong chúng ta bàn về hợp đồng và chuyện hợp tác lần này "
    " Được, đi thôi "
    Cả 4 người nhanh chóng bước vào bên trong phòng tổng giám đốc của Lục thị, sau đó ai nấy đều ngồi xuống.
    " Hợp đồng lần này được Vương thị hợp tác đúng là vinh dự của Lục thị "
    " Lục Tổng, chuyện hợp tác lần này để xem nó có đem lại lợi ích gì cho Vương thị của tôi "
    Sau một hồi bàn luận giữa hai vị tổng giám đốc, trợ lý của 2 bên chú ý lắng nghe.

    Xong, 2 người đứng dậy bắt tay " Hợp tác vui vẻ "
    Sau đó anh cùng trợ lý bước ra khỏi Lục thị, lên xe trở về công ty.

    2 người đi vào thang máy lên tầng 50, nhân viên nhìn thấy anh vội đứng dậy cúi chào " Vương Tổng "
    \- Mọi người làm việc tiếp đi.
    Gần đến được tầng 50, thang máy báo hiệu " ting ", Vương Kiên và Mộ Viên Bách ai nấy đều làm công việc của mình.
    ••••••••••••••••♪••••••••••••••••

    Đồng hồ điểm 5h chiều, nhân viên ai nấy đều chuẩn bị tan làm về nhà.

    Lúc này, Mộ Viên Bách bước vào gõ cửa.
    \- Cốc cốc cốc
    \- Mời vào
    \- Sếp, đây là lễ phục của Trần Tiểu Thư.

    Cử người đi đưa cho cô ấy hay sếp ạ.
    \- Tôi tự đưa, cậu cũng đi về đi.

    - Tạm biệt sếp
    Mộ Viên Bách tạm biệt anh rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, sau đó xuống lấy xe trở về nhà.

    Còn anh cũng nhanh chân rời khỏi công ty đến nhà tìm cô, mời cô đi dự tiệc với anh..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 9: 9: Mời Cô Dự Tiệc Cùng Anh


    Theo địa chỉ mà Mộ Viên Bách đưa cho anh, anh lái xe từ công ty tìm đến nơi này " số nhà 170, ngách 13, ngõ 1, xóm Xxx ".

    Anh đã tìm được địa chỉ này, nghe nói là nằm trong một ngõ nhỏ, anh từ từ bước vào bên trong thấy một ngôi nhà cỡ tầm trung.

    Vương Kiên bước đến, gõ cửa.
    Trần Thanh Ngọc mặc trên mình bộ đồ ngủ hình con bò sữa màu trắng nỉ bông đơn giản, cô đang ở trong nhà dọn dẹp và đã nấu xong một nồi súp gà nhỏ để đem tới bệnh viện cho mẹ.

    Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cô nói vọng ra.
    - Đợi chút, tới liền.
    Mở cửa ra, cô ngạc nhiên thấy bóng dáng của anh.

    Lại nhìn xuống tay phải của anh đang băng bó.
    - Sao anh lại đến đây, tại sao lại biết được tôi ở đây mà tìm đến.
    " Tôi điều tra được, trời lạnh như vậy mà em ăn mặc như vậy sao " anh cởi áo của mình ra khoác cho cô
    - Cảm ơn anh, tôi mặc như vậy đã quen rồi.

    Mời vào, nhà tôi không có điều kiện như biệt thự của anh, anh thông cảm cho.
    Cô nói với anh rồi đi vào trong nhà đồng thời bỏ chiếc áo của anh xuống ghế.

    Anh gật đầu rồi bước vào ngồi xuống ghế ở phòng khách, thầm nghĩ " cô ấy sống được ở đây sao, tuy không rộng rãi nhưng lại có cảm giác gia đình "
    - Anh ngồi đi, tôi đi pha trà.
    " Được, em đi đi.

    "
    Nói rồi cô vào trong bếp chuẩn bị một ấm trà rồi đem ra đặt lên bàn, sau đó cô ngồi đối diện anh.
    - Anh tới đây tìm tôi để nói chuyện hôm trước thì xin mời về cho, tôi không có nhu cầu để nghe.
    " Không phải, tôi muốn mời em đi dự tiệc cùng tôi.

    Chỉ vậy thôi, tôi sẽ chờ ngày em nói yêu tôi.

    "
    - Anh mời Nghiêm Tiểu Thư đi cũng được, mời tôi làm gì?
    " Tôi không thích đi cùng với cô ta, em đi cùng tôi có được không?
    - Cô ta chính là vị hôn thê của anh còn gì, anh không mời cô ta đi cùng anh lại còn đi mời tôi đi với anh.
    " Tôi không có hôn thê nào hết, đó là do mẹ tôi muốn nên tung tin đồn nhảm nhí đấy "
    - Ồ, đó là liên hôn chứ gì nữa.

    Kết hôn xong rồi yêu cũng chưa muộn.
    " Tôi không bao giờ yêu hay kết hôn với cô ta, bây giờ và sau này cũng sẽ như vậy.

    Tôi căn bản ghét hôn nhân thương mại, chỉ làm khổ cả hai người "
    - Tùy anh nghĩ sao thì tuỳ, tôi không rảnh để quan tâm cuộc sống giới thượng lưu của mấy người.
    " Em có đi cùng tôi hay không "
    - Tại sao tôi phải đi cùng anh, đi cùng anh để người ta gắn cho tôi cái mác « tiểu tam » à!
    " Em yên tâm, sẽ không có ai dám nói gì em đâu.

    Vì đó là Hàn gia, em không cần lo "
    - Nhưng tôi không muốn đi, vậy đó.
    " Vậy thì tôi sẽ ở đây cùng với em, thấy sao? "
    Anh nở một nụ cười đầy tà mị, đầy mê hoặc.

    Anh bước đến ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, phả hơi thở vào tai cô nói.
    - Tôi sẽ đi, anh không được ở lại nhà tôi.

    Buông tôi ra được rồi, mà tôi làm gì có đồ để mà đi dự tiệc với anh.
    Anh luyến tiếc buông cô ra, sau đó đưa cô vài túi đồ, ở trong có đầy đủ những thứ cần có để dự tiệc : " em vào thay đi, tôi ở đây chờ em "
    - Cảm ơn anh, ở yên đó chờ tôi.

    Đừng có mà đi đâu lung tung.
    Anh gật đầu, cô cầm túi đồ bước vào bên trong phòng ngủ.

    Sau một hồi thay đồ và sửa soạn xong xuôi, Trần Thanh Ngọc bước ra.
    Anh diện cho mình một bộ vest màu trắng, giày da màu đen bóng loáng.

    Khuôn mặt tuấn tú, điển trai ở tuổi 27, người khác nhìn vào cứ nghĩ anh mới 23.
    Cô diện một chiếc váy màu xanh ngọc trễ vai đến gót chân điểm các hạt ngọc trai màu trắng trông vô cùng tinh xảo, vô cùng lộng lẫy.

    Mái tóc dài màu đen xoã dài, khuôn mặt trang điểm sắc sảo và kiều diễm.

    Dây chuyền và bông tai được thiết kế tỉ mỉ hình hoa sen, đôi giày cao gót 4 phân tôn lên vóc dáng cao 1m70 của cô.

    Xong, cô bước ra ngoài.
    - Đi thôi.
    Anh mải ngắm cô nên không để ý đến lời nói của cô.
    " À, được, đi thôi "
    Anh và cô bước ra khỏi nhà cô, 2 người nhanh chóng đi đến tham dự buổi tiệc..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 10: 10: Buổi Tiệc


    Tại nhà chính Hàn gia, nơi diễn ra buổi tiệc mừng sinh nhật 18 tuổi của Thiên kim Tiểu Thư Hàn Gia - Hàn Ngọc.

    Buổi tiệc này bao gồm những người có tiếng trong giới thượng lưu, các Phu Nhân, Tiểu Thư, Thiếu Gia đến tham gia.

    Các chủ tịch của các tập đoàn đến nhằm mục đích bàn về công việc của công ty mình, các vị Phu Nhân xã giao với nhau để đem lại lợi ích cho chồng mình.

    Các Thiếu Gia, Tiểu Thư làm quen với nhau tiến đến quan hệ tình yêu đôi lứa.

    Suy cho cùng các buổi tiệc giao lưu chủ yếu đạt được mục đích và lợi ích cho họ.
    Anh và cô đã bước tới khuôn viên Hàn Gia, khung cảnh bên ngoài trang hoàng lộng lẫy và sang trọng, chi phí lên đến hàng chục triệu đồng.
    " Khoác tay tôi "
    - Để làm gì, tại sao tôi phải khoác tay anh
    " Thì cứ làm đi, em bớt hỏi nhiều được không? "
    - ừ, biết rồi.
    Anh gật đầu hài lòng rồi khoác tay cô bước vào trong sảnh chính, sự hiện diện cô và anh đều thu hút sự chú ý của những người ở đây.

    Có người mến mộ, có người ghen tị và cũng có người khinh thường cô.

    Hàn Ngọc mặc trên mình chiếc váy dạ hội màu trắng đính các hạt kim cương xung quanh, mái tóc dài buông thõng đính các loại hoa cài cùng màu với chiếc váy đang mặc.
    Thấy Vương Kiên và Trần Thanh Ngọc thì tiến đến chào hỏi.

    " Anh Kiên, anh đã đến rồi, em cứ tưởng anh sẽ không tới.

    Còn chị đây là.....
    " Đương nhiên phải tới, cô ấy là chị dâu của em.

    "
    " Dạ.

    Ồ, wow.

    Anh giỏi thật, chị dâu xinh quá.

    "
    - Chào em, chị không phải chị dâu của em đâu, em hiểu nhầm rồi.
    " Aizzz yo, không sao.

    Gọi sao cũng được mà chị, dù gì chị cũng lớn tuổi hơn em mà.
    Cô mỉm cười : - tùy em vậy.
    " Chị đi chơi với em đi, ở chỗ mấy anh chán lắm " Hàn Ngọc kéo tay cô
    - Được, đi thôi.
    Sau khi nhìn thấy Trần Thanh Ngọc và Hàn Ngọc đi, anh mới tiến đến chỗ của những người kia.

    Hàn Dương Phong mặc bộ vest trắng ; Trịnh Hoàng, Khải Minh Kiệt, Nam Cung Phi Vũ đều mặc vest đen giống anh.
    " Các cậu tới sớm như vậy sao, tôi đến hơi muộn " anh ngồi xuống nói
    " Cậu tới hơi trễ đấy lão Vương.

    " Trịnh Hoàng nói
    " Nghe nói lão đại của chúng ta có đem 1 cô gái đi theo " Hàn Dương Phong nói
    " Tôi cứ nghĩ cậu thích đàn ông không đấy, Vương Kiên " Khải Minh Kiệt tiếp lời
    " Lão đại muốn cô ấy là người của anh sao, em nghĩ vậy " Nam Cung Phi Vũ tiếp lời
    " Khải Minh Kiệt, cậu có tin tôi đấm chết cậu không? " Anh nghiến răng
    " Bớt giận, bớt giận.

    Tôi đùa chút thôi " Khải Minh Kiệt đáp
    " Ừ, tôi muốn cô ấy làm vợ tôi.

    Nhưng có vẻ cô ấy không thích tôi, tôi nghĩ cô ấy mang thai hộ cho Vương Gia " cô uống cạn ly rượu trên bàn
    " Cái gì, có lẽ cô ấy gặp khó khăn gì chăng " Hàn Dương Phong suy đoán
    " Vậy thì cậu được ở bên cạnh cô ấy rồi còn gì, nhưng còn Nghiêm Tuyết Tình kia thì sao " Trịnh Hoàng nói
    " Vương Gia sẽ chấp nhận cô ấy sao? Còn Nghiêm Tuyết Tình liệu rằng có để cho cô ấy sống yên ổn không? " Khải Minh Kiệt nhẹ giọng
    " Anh nếu xác định yêu cô ấy suốt cuộc đời thì phải đặt sự an toàn của cô ấy lên hàng đầu, xung quanh chúng ta rất nhiều kẻ thù.

    Mà cô ấy có khi bị chúng bắt cóc rồi uy h**p chúng ta " Nam Cung Phi Vũ trầm tư đáp
    " Tôi hiểu, Vương Long thế nào rồi.

    Ổn chứ, cần tôi phải ra mặt không "
    " Vẫn rất ổn, không có gì đáng ngại " cả 4 người đồng thanh đáp
    Sau đó 5 người các anh uống rượu và trò chuyện cùng nhau về các vấn đề của họ.
    Trần Thanh Ngọc và Hàn Ngọc đang trò chuyện vui vẻ thì 1 người đàn ông bước đến, không ai khác đó chính là Đặng Thế Tùng.
    - Thanh Ngọc, sao em lại đến đây.
    Cô quay lưng lại : - Tôi đến hay không thì liên quan gì đến anh.
    - Em ăn mặc như vậy là có bạn trai rồi đúng không, hắn ta là ai.
    Trần Thanh Ngọc im lặng.
    Hàn Ngọc nhìn thấy thì nhanh chân đến chỗ anh hai mình, nói : - Chị dâu bị một người đàn ông kiếm chuyện, anh Kiên mau đến đó đi.
    " Được " anh nhanh chân bước đến đó
    4 người định đứng dậy đi thì nhận được ánh mắt của Hàn Ngọc nên lại thôi.
    " Là tôi " 1 giọng nói băng lãnh vang lên
    Mọi người ở đó đều muốn xem những chuyện sắp xảy ra, bọn họ nghĩ “ vị thiếu gia này đụng nhầm người rồi ”
    " Bạn gái tôi ra sao thì có liên quan gì đến anh, bạn gái của Vương Kiên tôi không cần Đặng Thiếu phải quan tâm "
    - Anh đã nghe rõ chưa, nếu nghe rõ rồi thì cút đi cho tôi.

    Sao không thấy bạn gái của anh đâu nhỉ, hay cô ta bỏ anh rồi.

    [ Cô cười khinh bỉ ]
    - Cô ấy không được khoẻ nên không đi cùng anh, em dạo này sống tốt chứ.

    [ Đặng Thế Tùng nói ]
    - Không có anh tôi sống rất tốt, vẫn còn thở được.

    Cảm ơn lời thăm hỏi của Đặng thiếu.
    - Vương Kiên, về thôi.

    Em mệt rồi, em muốn ngủ.
    Cô kéo tay anh ra khỏi bữa tiệc không quên chào Hàn Ngọc.

    Ở bên trong xe, nước mắt cô rơi.
    - Cảm ơn anh đã phối hợp với tôi.

    [ Cô lấy giấy lau đi nước mắt của mình ]
    " Không sao, em muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng giữ trong lòng.

    Còn có tôi đây, tôi bên cạnh em " anh vỗ về cô, tựa người cô vào lòng anh.
    Một lúc sau, Vương Kiên không thấy cô cử động gì.

    Nhìn xuống anh đã thấy cô ngủ rồi, anh dành lái xe về Viên Trạch Đông.

    Về đến nơi, anh đưa xe cho bảo vệ, bế cô vào trong biệt thự.
    Quản gia cúi chào anh : Mừng Thiếu Gia trở về.
    " Bác đi nghỉ đi, chúng tôi không ăn tối "
    Quản gia : tôi biết rồi thưa thiếu gia.
    Nói rồi anh bước lên lầu, đặt cô xuống phòng ngủ của mình, lau người qua rồi thay cho cô một bộ đồ khác, vì không có đồ nữ nên anh đành lấy áo sơ mi của mình.

    Sau đó anh đắp chăn cho cô rồi bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
    Anh qua phòng khác thay đồ rồi tắm rửa sạch sẽ, anh làm việc ở thư phòng đến 11h.

    Rồi sang phòng ngủ của mình, mở cửa thật nhẹ rồi đóng nó lại, anh bước lên giường ôm cô ngủ, anh nhanh chóng chìm vào giấc mộng, đã lâu anh không được ngủ ngon như vậy, có lẽ lần này là giấc ngủ ngon nhất của anh..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 11: 11: Lần Đầu Ngủ Chung


    Sáng hôm sau, tại phòng của Vương Kiên ở Vương Trạch Đông.
    Đồng hồ điểm 6h30 sáng, bên ngoài ánh nắng đã lên.

    Trong căn phòng tối đó vẫn còn đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ, bởi căn phòng đã được kéo rèm tối nên ánh sáng bên ngoài không thể xuyên qua.

    Tiếng chuông báo thức ở điện thoại của cô vang lên, cảm giác có ai đó ôm mình.

    Cô mở mắt nhìn thấy nơi này rất lạ, hình như không phải phòng cô mà cô cũng không biết đây là nơi nào.

    Bỗng cô nhìn sang người đàn ông bên cạnh đang ngủ ngon thì giật mình.
    - Sao anh ta lại ở đây, tại sao lại ngủ cùng với mình vậy chứ.
    Một vài câu hỏi thoáng ở trong đầu cô, nghĩ lại chuyện hôm qua xảy ra ở bữa tiệc sinh nhật của Tiểu Thư Hàn Gia.
    - Phải rồi, hôm qua đi cùng Vương Kiên tới Hàn gia dự tiệc sinh nhật của Tiểu Thư Hàn Ngọc.

    Mình có gặp tên tra nam đó và hắn có kiếm chuyện với mình, sau đó thì Vương Kiên giải vây giúp mình.

    Rồi mình và anh ta về, mình khóc một hồi xong rồi ngủ luôn.

    Không lẽ anh ta đưa mình về đây sao, có lẽ đây là phòng ngủ của anh ta.

    Anh ta thừa biết nhà của mình mà, sao lại không về nhà của mình?

    - Hmm, nhìn kĩ lại thì anh ta cũng đẹp trai lắm nhưng mà mình không thể yêu được.

    Ba từ thôi " không xứng đáng ".

    [ Trần Thanh Ngọc nhìn Vương Kiên ]
    Cô không hề biết rằng những gì cô nói anh đều nghe thấy, thật ra anh đã thức dậy từ trước rồi, chỉ là giả vờ ngủ xem cô có làm gì anh không thôi.
    Cô định đứng dậy thì có người nào đó kéo cô lại xuống giường, anh nhìn cô chằm chằm khiến cô vô cùng khó hiểu, tư thế của 2 người vô cùng ái muội.
    - Anh nhìn tôi làm gì, bỏ tôi ra.

    Anh đã nghe được những gì tôi đã nói rồi đúng không?
    " Tại sao em không yêu tôi, chẳng lẽ tình cảm của tôi chưa đủ chân thành? "
    - Nếu anh muốn nghe thì tôi sẽ nói cho anh biết, tôi không xứng với anh, càng không có bản lĩnh để bước vào nhà họ Vương.

    Dù anh có yêu tôi và gia tộc anh chấp nhận tôi thì tôi cũng không muốn vào đó, anh biết vì sao không? Xuất thân, gia cảnh, sự nghiệp, học vấn của tôi đều không bằng anh; tính cách của tôi không phù hợp với gia tộc anh, tôi sẽ không rời xa mẹ tôi để yêu anh đâu nên anh hãy từ bỏ ý định đó đi.

    Những gì tôi muốn nói thì tôi cũng đã nói, anh còn gì thắc mắc nữa không? Sau ngày hôm nay, chúng ta chính là người xa lạ, không thân không quen, vậy nên đừng tìm đến tôi, anh hiểu không?
    " Chỉ vậy thôi sao, đó là lý do của em đúng không? "
    - Phải, giờ thì anh tránh ra để tôi về nhà.
    " Hay là em vẫn còn yêu Đặng Thế Tùng nên không chấp nhận tôi "
    - Anh ta phản bội tôi, không xứng để tôi phải lưu luyến, anh mau tránh ra.

    [ Cô tức giận đẩy anh ra rồi bước vào nhà tắm vệ sinh cá nhân ]
    " Aaaaa, em ra tay đau thật đó, đồ của em tôi đã chuẩn bị cho em ở trong đó rồi.

    Em đừng có mà đắc ý, tôi sẽ theo đuổi em bằng mọi cách.

    Em chỉ có thể là vợ của Vương Kiên tôi thôi, Vương Thiếu Phu Nhân em chờ đó.
    Anh đi sang phòng bên cạnh vệ sinh cá nhân thay đồ xuống nhà ăn sáng.

    Quản gia thấy thiếu gia của mình không được bình thường nên cất tiếng hỏi.
    - Thiếu Gia, chân của cậu có sao không ạ.
    " Tôi không sao đâu, bác không cần lo.

    Chỉ là cô ấy ra tay với tôi hơi mạnh, đau thật.

    " Anh ngồi xuống phòng bếp nói với quản gia.
    Quản gia : Vâng, thiếu gia sao hôm nay lại muốn ăn sáng vậy ạ, tôi nhớ không lầm là bình thường cậu đâu có ăn sáng bao giờ.

    Mọi ngày cậu chỉ uống cà phê thôi mà.
    " Từ giờ tôi sẽ ăn sáng, bác không cần lo.

    Tôi mà không ăn thì khỏi đi làm mất, cô ấy lại cho tôi 1 trận nữa.

    Tôi cũng biết đau mà.

    "
    Quản gia : Mọi lần thiếu gia bị trúng đạn không thèm kêu đau lấy 1 tiếng, bây giờ cô ấy cho 1 trận thì đã kêu rồi.

    Thiếu gia có phải là đã động lòng với con gái nhà người ta không hay là đã yêu cô gái ấy rồi.
    " Bác nói phải, tôi đã biết yêu rồi " anh cười cười
    Quản gia nghĩ thầm trong lòng “ Cô gái này đã trị được thiếu gia rồi, chắc chắn sẽ sớm thành thiếu phu nhân thôi, là nữ chủ nhân của Vương Trạch Đông này "
    Quản gia gật đầu : Vâng, thiếu gia chưa bao giờ ăn sáng nên tôi không biết phải chuẩn bị những gì, bây giờ mà chuẩn bị sẽ không kịp mất.
    Anh chuẩn bị lên tiếng thì nghe thấy tiếng bước chân, 1 giọng nói vọng lên.
    - Bác cứ để cháu làm cho ạ, anh ta không ăn thì mặc kệ anh ta.

    Bác ngồi xuống đây ăn luôn đi ạ.
    Cô tiến vào bếp đeo tạp dề lên nấu vài món đơn giản.

    Quản gia và anh ngồi nhìn nhau, nói nhỏ.
    Quản gia : Cậu nên học nấu ăn được rồi đó thiếu gia, tôi nghĩ con đường theo đuổi vợ của cậu sẽ rất gian nan.
    " Aizzz, tôi biết điều đó chứ.

    Cái gì cô ấy thích tôi đều sẽ làm "

    Đồ ăn sáng chính là bánh mỳ sandwich phết bơ ăn kèm với rau xà lách và sữa hạnh nhân nóng.

    Sau khi cả 3 người ăn xong, cô dọn dẹp và rửa tay sạch sẽ, cô bước ra bên ngoài chào tạm biệt Bạch Khiêm.
    - Cháu phải đi rồi, có cơ hội cháu sẽ đến thăm bác.

    Tạm biệt bác nhé.
    Quản gia : Được rồi, cháu đi cẩn thận.
    Anh đứng dậy nói : " Để tôi đưa em đi, dù sao cũng tiện đường "
    - Cũng được, cảm ơn anh.
    Quản gia vẫy chào 2 người, anh và cô bước lên xe, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi Vương Trạch Đông chạy bon bon trên đường.

    Cả hai đều không nói với nhau câu gì, anh và cô mỗi người đều có tâm tư khó mà lý giải được.

    Không lâu sau đó đã đến nhà cô, cô chào tạm biệt anh rồi đi vào trong nhà.

    Anh cũng lái xe đến công ty làm việc, lái xe vào gara đúng vị trí.
    _______ Vương Thị ________
    Anh bước vào sảnh chính công ty với tâm trạng vui vẻ, nhân viên mừng thầm vì không phải nhìn khuôn mặt lạnh như băng của anh nữa, họ không biết ai đã khiến anh vui như vậy.

    Anh cứ thế mà bước lên phòng làm việc, trợ lý Mộ thấy vậy cũng không có gì phải ngạc nhiên, vì anh đã biết người khiến anh vui là ai rồi..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 12: 12: Thăm Mẹ Và Âm Mưu Của Lâm Doãn Khanh


    Trần Thanh Ngọc sau khi được Vương Kiên đưa về nhà, cô hâm lại canh gà hôm trước đã nấu đem vào bệnh viện cho Chu Thanh Nga.

    Cô đi một chiếc taxi đến bệnh viện, đến phòng bệnh của mẹ, cô tiến vào thì thấy mẹ đã tỉnh rồi.

    Cô bước đến đặt hộp canh xuống chiếc tủ ở đầu giường rồi ngồi xuống bên cạnh mẹ mình.
    - Mẹ cảm thấy trong người sao rồi, đã đỡ hơn chưa ạ.

    Con sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ, mẹ đừng lo lắng gì hết.
    " Mẹ không sao, đã đỡ hơn nhiều rồi.

    Tiểu Ngọc, con gầy đi nhiều rồi.

    Bệnh của mẹ không thể chữa khỏi được đâu con gái, mẹ biết điều đó.

    "
    - Bác sĩ nói bệnh của mẹ sẽ chữa khỏi được, chi phí không quá cao đâu.

    Con tự lo được, mẹ yên tâm.

    " Con làm sao có tiền để thanh toán chi phí phẫu thuật, hay con muốn đi vay nặng lãi sao.

    "
    - Con ứng trước được tiền lương mẹ à, với lại con được phúc lợi của công việc khá ổn.

    Con không vay nặng lãi đâu, mẹ nghĩ gì vậy.
    " Vậy thì mẹ yên tâm rồi, thật vất vả cho con quá.

    "
    - Con không sao thật mà mẹ, con vẫn còn khoẻ lắm, mẹ nhìn xem.
    " Được rồi con gái của mẹ, mẹ nhìn rõ rồi.

    Con không định vào bệnh viện làm việc sao, bao nhiêu năm học Y thành ra vô ích hết à con.

    "
    - Con biết điều đó, đợi mẹ khoẻ lại con sẽ đến bệnh viện nộp đơn xin việc.

    Tấm bằng cử nhân đại học Y không để nó vô ích được.
    " Mẹ cũng muốn sớm khoẻ lại để về nhà, chứ ở đây ngột ngạt quá.

    Con cũng đã 24 tuổi rồi, cũng nên yêu được rồi, mẹ cũng muốn có con rể và cháu bồng.

    "
    - Con còn trẻ mà, yêu đương làm gì cho nó mệt hả mẹ.

    Con sẽ không lấy chồng đâu, ở với mẹ mãi thôi.
    Chu Thanh Nga bật cười : " Cái con bé này, trai lấy vợ - gái gả chồng.

    Con rồi sẽ phải kết hôn và sinh con, nhưng con phải lựa chọn kĩ lưỡng người con sẽ lấy làm chồng, con hiểu ý mẹ nói không? "
    Cô nghĩ trong lòng mà không để ý đến lời nói của mẹ mình " Con làm sao dám nói cho mẹ biết là con sẽ mang thai hộ cho người ta đây, con là người mẹ nhẫn tâm và xấu xa, đem con của mình ra trao đổi.

    "
    Thấy con gái mình đang suy nghĩ chuyện gì đó, bà lớn tiếng gọi : " Tiểu Ngọc, con không sao đó chứ.

    "
    Cô giật mình, vội đáp : - Dạ mẹ, con không sao đâu ạ.
    " Mẹ thấy con suy nghĩ chuyện gì mà nhập tâm quá thế, mẹ nói với con mà con không để ý.

    "
    - À dạ, con suy nghĩ mấy chuyện linh tinh thôi ạ.

    Không có gì đáng ngại đâu mẹ.
    " Con vẫn làm ở quán cà phê đúng không? "
    - Dạ đúng rồi mẹ, có chuyện gì không mẹ?
    " Không có chuyện gì đâu, mẹ ở đây không sao, con hãy về làm việc đi.

    "
    - Vâng.

    Mẹ ở đây một mình nhớ giữ gìn sức khỏe, canh gà con nấu cho mẹ thì mẹ nhớ phải ăn đó, mẹ đừng đi lung tung đó, mẹ sắp phẫu thuật rồi.
    " Mẹ biết rồi, con đi đường nhớ cẩn thận biết chưa "
    - Dạ, tạm biệt mẹ, con đi đây.
    [ Cô đứng dậy cầm túi xách bước ra khỏi phòng bệnh rồi đóng cửa cẩn thận, sau đó đến quán cà phê làm việc như mọi ngày.

    Cô chào hỏi chị chủ quán và mọi người, cô thay đồ rồi bắt tay vào làm việc.

    ]

    Cùng lúc đó ở trong bệnh viện, Chu Thanh Nga nằm ở trong phòng bệnh thở dài :
    " Tiểu Ngọc nó vất vả vì mình quá, không biết Khải Minh bây giờ ra sao rồi.

    Bố nó à, ông hãy phù hộ cho tôi và các con khoẻ mạnh nhé.

    Tôi sẽ thay ông chứng kiến con chúng ta hạnh phúc, ông ở trên trời hãy yên tâm.
    • Vương Gia •
    6h30 tối
    Lâm Doãn Khanh đang ở trong dinh thự chuẩn bị một âm mưu gì đó hết sức thâm độc của bà ta, bà ta sai người chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn đầy đủ sơn hào hải vị.

    Bà ta không quên chuẩn bị hai ly rượu đặc biệt, trong đó bà ta đã bỏ hai viên thuốc kích d*c công hiệu mạnh.

    Ly rượu đó bà ta chuẩn bị cho con trai mình là Vương Kiên và còn một người nữa, đó chính là Trần Thanh Ngọc.

    Mục đích của bà ta đó chính là muốn có cháu thừa kế cho gia tộc họ Vương.

    Bà ta sau khi đã làm xong công việc của mình, thì nhấc điện thoại lên gọi cho hai người họ đến nhà chính..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 13: 13: Về Nhà Chính


    4h chiều tại Vương Thị
    Vương Kiên lúc này đang xử lý công việc thường ngày, mỗi ngày anh phải nhận một lượng lớn công việc nên khá là mệt mỏi.

    Tuy 27 tuổi nhưng nhan sắc của anh không hề xuống một chút nào, lúc này trợ lý Mộ ở bên ngoài gõ cửa " cốc cốc ".
    " Mời vào " Vương Kiên nói vọng ra
    - Sếp, tôi xin lỗi, tôi cố đến mấy cũng không thể tra được một chút thông tin nào.

    Có lẽ nó đã bị Phu Nhân chặn thông tin rồi, là tôi vô năng.
    " Không sao, không phải lỗi của cậu.

    Tôi hiểu tính của mẹ tôi, chuyện quan trọng với Vương Gia bà ấy tuyệt đối không để lộ ra bên ngoài để người khác truy cứu.
    - Tôi đoán Trần Tiểu Thư sẽ không muốn bên cạnh anh, bởi vì mẹ anh vốn không yêu quý cô ấy.
    " Tôi biết điều đó, ở bên cạnh tôi cô ấy rất khó chịu.

    Người đầu tiên tôi phải loại bỏ chính là Nghiêm Tuyết Tình, cô ta là chướng ngại vật lớn nhất.
    - Tôi sẽ cho vệ sĩ theo dõi Nghiêm Tiểu Thư mọi lúc mọi nơi, tuyệt đối không để lộ sơ hở về cô ta.
    " Ừ, cậu để ý cẩn thận.

    Cô ta là không dễ đối phó, mẹ tôi rất yêu quý cô ta.

    Được rồi, cậu ra ngoài đi.

    "
    - Tôi xin phép.
    Trợ lý Mộ cúi chào anh rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại.

    Anh dừng công việc đang dang dở mà suy đoán.
    - Rốt cuộc là mẹ đang âm mưu và suy tính chuyện gì, ngay cả thông tin về cuộc nói chuyện của mẹ và cô ấy Mộ Viên Bách đều không điều tra được.
    Vương Kiên tức giận vò đầu vì không có được câu trả lời đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nhấc máy nói.
    " Mẹ gọi con có chuyện gì, con bận không có thời gian.

    "
    Lâm Doãn Khanh ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng đáp :
    - Mẹ muốn con về nhà chính ăn cơm thôi con trai.
    " Ăn với nhà mình thôi hay có cả Nghiêm Tuyết Tình ở đó, mẹ muốn con yêu cô ta thì đừng mong về đó.

    " giọng anh pha chút tức giận
    - Chỉ có người nhà chúng ta thôi, không có Tiểu Tình đâu, con yên tâm.
    " Vậy được, mẹ đừng có mà lừa con.

    6h con sẽ về nhà chính "
    - Được.
    Anh tắt điện thoại rồi tiếp tục công việc của mình, Lâm Doãn Khanh ở bên kia liền nở nụ cười đắc ý.

    Bà ta bấm số gọi cho 1 người, không ai khác đó chính là Trần Thanh Ngọc.
    Cô đang làm việc thì nhận được cuộc gọi của số lạ, bởi vì tò mò nên cô nhanh chóng trả lời.
    \- Alo, xin hỏi ai vậy ạ.
    " Là tôi, Lâm Doãn Khanh.

    Liệu tối nay cô Trần có bận gì không, tôi muốn mời cô một bữa cơm.

    "
    \- Chào Phu Nhân, tôi cũng không bận lắm, tôi sẽ đến.
    " Được, địa chỉ ở chỗ cũ, cô cứ đến thẳng nhà chính.

    Cô còn nhớ địa chỉ chứ? "
    \- Tôi vẫn còn nhớ, không biết thời gian là lúc nào thưa Phu Nhân.
    " Hẹn gặp cô vào 6h tối nay, tạm biệt.

    "
    \- Vâng, tạm biệt bà.
    Cô cúp máy rồi cất điện thoại vào bên trong túi, tiếp tục công việc của mình.

    Lâm Doãn Khanh tắt rồi đặt điện thoại xuống bàn, trên môi bà ta nở nụ cười quỷ dị khiến ai nhìn thấy cũng thấy ghê rợn.
    5h30, lúc này nhân viên trong công ty ai cũng về nhà hết rồi.

    Ở tầng 50, phòng làm việc của tổng giám đốc Vương thị vẫn còn sáng đèn.

    Anh thu dọn và sắp xếp hết mọi đồ đạc rời khỏi công ty rồi về nhà chính, anh không hề biết rằng cô gái anh yêu cũng sẽ đến cùng địa điểm với anh.
    " Chào mẹ, con về rồi " anh bước vào không quên nhìn ngó xung quanh
    Lâm Doãn Khanh đang ngồi trong bàn ăn thì bước ra ngoài phòng khách.
    “ Về là tốt rồi.

    Nào, vào bên trong thôi.

    " bà ta đi vào bên trong phòng ăn ngồi xuống
    Vương Kiên gật đầu rồi đi theo mẹ mình, ngồi vào bàn ăn.
    " Chuẩn bị nhiều như thế này có phải là có khách không? "
    “ Phải, là một cô gái, con chờ một chút.

    "
    " Người mang thai hộ cho Vương Gia rốt cuộc là ai.

    " anh hỏi
    “ Việc đó con không cần lo, mẹ tự có sắp xếp.

    "
    " Tùy mẹ " anh tức giận nhưng cũng không thể hỏi gì thêm
    Vương Kiên và Lâm Doãn Khanh ngồi chờ cô đến, trên bàn ăn lúc này có đủ các món ăn và rượu vang đã tẩm thuốc.
    Cô đã tan làm từ lúc 5h chiều, cô chuẩn bị trang phục thanh lịch và gọn gàng tới nhà chính của gia tộc họ Vương.

    Đến nơi, quản gia ở đó đã bảo cô cứ bước vào thẳng bên trong phòng ăn.

    Cô gật đầu cảm ơn rồi bước vào dinh thự, đến chỗ phòng ăn ngồi xuống vị trí.
    \- Xin chào Phu Nhân, Thiếu Gia.
    “ Chào cô Trần, mời dùng bữa.


    " Chào cô " anh nói
    Anh và cô lúc này đều xem nhau như người xa lạ, 2 người lúc này đều đã uống hết ly rượu có thuốc do Lâm Doãn Khanh chuẩn bị.

    Cả 3 người sau khi ăn xong thì Lâm Doãn Khanh đưa cho anh và cô mỗi người một ly rượu, Vương Kiên và Trần Thanh Ngọc không nghi ngờ gì liền uống nó.
    Bà ta cười đắc ý sau đó nói : Ta muốn đi nghỉ trước, 2 người cứ tiếp tục ăn uống đi.
    Lâm Doãn Khanh sau khi đạt được mục tiêu thì đi về phòng nghỉ của mình, vì hôm nay mọi người trong nhà đều đi vắng nên bà ta mới có cơ hội hành động.
    Anh cho gọi quản gia ra vào bên trong dọn dẹp, 2 người bước ra ngoài phòng khách ngồi.

    Anh cảm thấy trong người rất nóng, anh hiểu ra mình đã bị trúng thuốc từ mẹ mình, ly rượu đó chắc chắn đã có thuốc.

    Cô lúc này chào anh rồi bước ra ngoài đi về nhà nhưng chưa đi được bao lâu thì cô cảm giác bên trong cơ thể mình rất nóng.

    Anh lúc này vội chạy theo rồi kéo cô về lại nhà chính, anh đưa cô lên phòng của mình.
    Mọi người hãy đoán xem họ sẽ làm gì........
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 14: 14: Một Đêm Đáng Nhớ


    Lưu ý : Truyện có yếu tố 18 +, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.

    Tác giả đã cảnh báo trước, nếu các độc giả xảy ra sự cố gì khi đọc tác giả không chịu trách nhiệm.
    Đồng hồ lúc này điểm 9h tối, anh và cô trằn trọc không ngủ được vì nóng.

    Vương Kiên và Trần Thanh Ngọc lúc này vẫn còn chút tỉnh táo, hai người nằm với tư thế không thoải mái trên chiếc giường lớn.

    Anh và cô trằn trọc không ngủ được, cả hai người bốn mắt nhìn nhau.
    - Khó ngủ quá đi mất, anh cũng không ngủ được à.
    - Tôi cũng không ngủ được, giống như em vậy, trong người tôi khá nóng.
    Lúc này Lâm Doãn Khanh đang nhẹ nhàng khoá cửa phòng của anh lại, rồi rón rén bước về phòng.
    - Tôi thấy hơi nóng, anh mở điều hòa nhiệt độ thấp xuống đi.

    Không lẽ tôi bị sốt à.
    - Tôi cũng nóng như em thôi, nhiệt độ của điều hòa đã thấp nhất hết mức có thể rồi.
    - Anh bình tĩnh, không được làm bậy.

    Nhà anh còn phòng trống không, hay để tôi qua phòng khác ngủ.
    - Vô ích thôi, em và tôi đều không thể rời khỏi căn phòng này đâu.
    - Mẹ anh làm như vậy là có ý gì chứ, nam nữ thụ thụ bất thân lại ở chung một căn phòng như thế này thì còn ra thể thống gì.
    - Đâu phải chúng ta chưa từng ngủ chung, em chẳng lẽ đã quên đêm hôm đó rồi sao.
    Trần Thanh Ngọc khựng lại, cô cười ngượng :
    - Đó chỉ là sự cố thôi, anh đừng có mà hiểu lầm.

    Rốt cuộc tôi và anh bị cái gì thế này.
    - Có lẽ tôi và em đều bị trúng thuốc rồi, dù tắm nước lạnh cũng vô ích.
    - Hả?
    Thanh Ngọc cô không cẩn thận chạm vào người anh, trong cơ thể anh lúc này có cảm giác như dòng điện chạy xoẹt qua.

    Cô nhìn anh lúc này đang cố gắng không giãy dụa vì nếu làm như vậy sẽ khiến anh tăng d*c vọng mà thôi, cô thầm nghĩ " không lẽ Phu Nhân bà ấy muốn mình và anh ấy xảy ra chuyện đó sao, tại sao lại trong hoàn cảnh này "
    Thanh Ngọc chưa kịp định thần lại mọi chuyện thì Vương Kiên đã nói với cô rằng :
    - Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, chuyện đêm nay thất lễ rồi.
    Không đợi cô nói câu gì, anh như con sói đói khát lâu năm đè cô xuống chiếc giường king size màu đen, anh cúi xuống hôn lấy đôi môi anh đào đỏ mọng của cô, nụ hôn cuồng nhiệt như muốn nuốt trọn cô vào cơ thể anh.

    Anh tách hai hàm răng của cô ra, ra sức càn quét và hút hết mật ngọt bên trong khoang miệng cô.
    Cô ngấm thuốc đã lâu nên cũng phối hợp với anh vô cùng ăn ý, trong cơn mê cô thấy mình vô cùng kinh tởm.

    Cô không nghĩ mình sẽ làm chuyện này với người đàn ông này, cô tự nói với lòng mình sau khi sinh đứa bé ra rồi sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh mãi mãi.
    Hai đôi môi lúc này vẫn dính chặt vào nhau, anh nhanh chóng thoát y cho cả hai người rồi ném mạnh xuống đất.
    Hôn đã thoả mãn, anh liền buông đôi môi ấy ra di chuyển xuống phía cổ ngậm lấy xương quai xanh quyến rũ mà cắn m*t, để lại những dấu hickey đỏ hồng chi chít trên cổ.
    Bàn tay to lớn không yên phận mà x0a nắn một bên ngực khiến nó đỏ ửng lên, đôi môi của anh lúc này đang ngậm lấy bên nhũ h0a còn lại mà cắn m*t như em bé đang bú sữa mẹ.

    Vì sự k1ch thích đó mà cơ thể cô ưỡn cong lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.
    - " Ưm......ưm....đau....!"
    Phía dưới của cô đã dính đầy d1ch thủy, anh luyến tiếc rời khỏi cơ thể cô.

    Anh ngồi dậy đưa từng ngón tay tiến vào bên trong huy3t động bí hiểm của người con gái, một ngón tay rồi hai ngón tay lần lượt được đưa vào sâu bên trong huy3t động chật hẹp ấy, tiết dịch vì vậy mà cũng chảy ra nhiều hơn.

    Từng ngón tay của anh ra sức nghịch ngợm ở bên trong nơi bí ẩn ấy.
    - " Ư.....ahhhh.....anh.....đừng chạm nữa....!".

    Cô ngứa ngáy khó chịu vì anh cứ đâm sâu vào bên trong cô.
    - " Làm....ơn.....!giúp.....!tôi....ahhhh....!giúp....cho...!thứ đó...!vào....đi "
    Anh được nghe chính miệng cô nói như vậy thì mỉm cười thoả mãn.
    - " Được rồi, chiều em " Anh nói nhỏ vào tai cô
    Nơi đó của cô đã ra khá nhiều nước nên anh đã nhanh chóng đưa cậu bé đã c*** c*** tiến gần vào nơi tư m@t của cô.
    Cô đã được sắp đặt chỉ là của anh nên anh không nghĩ ngợi gì nhiều mà đâm mạnh vào sâu bên trong cô.
    - " Aaaaa.....đau quá....huhu....huhuhu " Cô khóc thành tiếng, phía dưới của cô như sắp rách ra vậy.
    Anh không nghĩ nơi đó của cô lại chật hẹp đến vậy.

    Anh nhìn xuống cô gái đang nằm dưới thân mình, khẽ hôn lên những giọt mồ hôi đang chảy ra.

    Nơi này quá siết chặt khiến anh khó mà đi vào được.
    Anh lấy sức cố gắng đâm sâu vào nơi đó một lần nữa, anh đâm thẳng vào bên trong cô như có cảm giác vừa đâm thủng một màng gì đó rất mỏng.
    - " Ahhhh.....!" Thanh Ngọc hét lên đau đớn, giọt lệ đã trực trào nơi khoé mắt.
    Anh bất ngờ nhìn xuống chỗ 2 người đang giao nhau thì phát hiện một dòng máu đỏ thấm xuống ga giường.
    - " Như vậy, đây là lần đầu tiên của em sao? " Anh chau mày hỏi cô.
    Vậy tức là cô vẫn còn là xử nữ, đây là lần đầu tiên cô quan hệ với một người đàn ông.

    Có lẽ định mệnh đã sắp đặt anh ở bên cô và bảo vệ cô rồi.
    - " Bảo bối, thả lỏng ra.

    Để cho tôi vào, sẽ không còn đau nữa " Anh lên tiếng dỗ dành cô
    Không biết là do giọng nói ấm áp của anh hay là cô tin tưởng người đàn ông này mà anh vừa nói cô đã thả lỏng bản thân.
    Anh hài lòng với sự ngoan ngoãn của cô nên lần này ra vào bên trong cô hết sức nhẹ nhàng.

    Cả hai phối hợp thuần thục đưa cô lên chín tầng mây.
    - " Ưm .....dễ...dễ chịu quá " Cô nói ra những gì cô cảm nhận được, anh nhếch môi cười hài lòng.
    Trong đêm, không biết anh đòi cô biết bao nhiêu lần, đến 2h sáng mới buông tha cho cô.

    Anh phun hết chất dịch vào bên trong cô, nhẹ nhàng rút cậu bé ra.

    Anh ôm cô vào nhà tắm vệ sinh sạch sẽ cho cả hai rồi cho cô rúc vào bờ ngực to lớn của mình.

    Cả hai chìm vào giấc ngủ..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 15: 15: Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Em


    5h sáng, khi 2 người vẫn còn đang say giấc thì Lâm Doãn Khanh đã nhẹ nhàng mở cửa phòng của anh ra và bà ta đã nhìn lén 2 người rồi gật đầu hài lòng song mỉm cười vui vẻ.

    Sau đó bà ta quay về phòng của mình.
    Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời đã chiếu lên cao làm cho không khí mùa đông lạnh lẽo thêm ấm áp.

    Vương Kiên và Trần Thanh Ngọc lúc này vẫn còn đang ôm nhau ngủ say giấc trên chiếc giường lớn.
    Cô lúc này vì bị ánh nắng chiếu vào khẽ mở mắt ra nhìn ngó xung quanh, nhìn kĩ thì thấy nơi này không phải phòng cô.

    Lạ thật!
    Cô định đứng dậy thì cảm nhận được có ai đó ôm mình, đập vào mắt cô là khuôn mặt đẹp như idol của anh.
    - " Ahhhh......!" Cô bật dậy hét lớn lên, lấy chiếc chăn che hết cơ thể trần như nhộng của mình.
    - " Em dậy rồi sao? " Anh tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng hét của cô vang lên
    - " Anh ở yên đó, tôi vào nhà tắm một lát rồi sẽ nói chuyện với anh sau " Trần Thanh Ngọc nói
    Cô mặc kệ con người đang ngồi ở kia rồi nhanh chân bước xuống giường, đột nhiên bên dưới truyền đến cơn đau làm cô phát khóc.
    Thấy khuôn mặt cô biến sắc, anh tiến đến hỏi han.
    - Có đau lắm không?
    - " Không phải tại anh nên tôi mới ra nông nỗi này à, anh không được lại gần tôi.

    " Cô liếc nhìn anh đầy sự khinh bỉ
    - Để tôi đưa em vào phòng tắm.
    - Không cần, tôi tự vào được, anh tốt nhất nên tránh xa tôi ra.

    Không để anh nói gì, cô từ từ bước chân vào nhà tắm rồi đóng sập cửa lại.
    Lúc này anh đứng dậy bước qua thư phòng cũ của anh tắm rửa và thay đồ, sau đó lấy điện thoại gọi cho Mộ Viên Bách.
    - " Tôi nghe thưa sếp " bên kia giọng cung kính trả lời
    - Chuẩn bị cho tôi một bộ đồ kín đáo một chút và một đôi giày cho nữ.
    Bên kia vâng lời, sau đó anh cúp máy đặt điện thoại xuống bàn.

    Định lấy một chai rượu whisky ra uống nhưng lại nhớ ra điều gì đó.
    - Cô ấy theo nghành Y, chắc chắn sẽ ghét mùi rượu.

    Mình uống khác nào cô ấy sẽ ghét mình thêm, thôi không uống nữa.
    Một lát sau, Mộ Viên Bách đến nhà chính, sau đó bước đến thư phòng của anh gõ cửa.

    Anh bước ra mở cửa rồi nói :
    - Đưa cho tôi, cậu hãy đến công ty trước đi.
    Mộ Viên Bách hiểu ý rồi rời khỏi nơi đây nhanh chóng.

    Anh bước sang phòng ngủ của anh, đặt túi đồ trước cửa rồi nói vọng vào.
    - Đồ của em tôi để ngoài cửa đó.
    - " Tôi biết rồi, cảm ơn anh " cô mở cửa cầm lấy túi đồ
    Sau khi vệ sinh cá nhân và thay đồ xong cô bước ra ngoài, không nghĩ bộ đồ lại vừa với cô đến như thế.

    Cô mặc một chiếc quần jeans và chiếc áo cổ lọ màu vàng, bên ngoài khoác chiếc áo dày màu be cùng đôi giày màu trắng.
    Anh nhìn cô ngơ ngác bởi vẻ đẹp của cô nhưng sau đó đã định thần lại.
    - Em xong rồi sao, em có rảnh để ăn sáng cùng tôi không?
    - Ừ, xong rồi.

    Không rảnh, anh tự đi mà ăn.
    - Em không thể dịu dàng với tôi sao Thanh Ngọc.
    - Tôi không muốn, tiện tôi muốn nói với anh câu này.
    - Được, em nói đi, tôi nghe.
    - Vương Thiếu, dù gì chúng ta cũng chỉ là tình một đêm.

    Tôi cũng không bắt anh phải chịu trách nhiệm với tôi đâu, vậy nha.

    Tôi đi trước đây.
    - Tôi là trai tân, đêm qua cũng là lần đầu của tôi đó.

    Hay là em chịu trách nhiệm với tôi đi.
    Cái gì vậy trời, cô không bắt anh chịu trách nhiệm với anh thì thôi, đằng này còn bắt cô chịu trách nhiệm lại.

    Anh vô sỉ vừa phải thôi chứ, Vương Kiên.
    - Vậy là tôi với anh đều huề nhau, không ai nợ ai hết.

    Chào anh, hẹn không gặp lại.
    Nói xong cô cầm túi xách đi thẳng ra ngoài.
    Anh nở nụ cười tươi với cô, nụ cười này anh chưa từng cười với ai.
    - Chúng ta sẽ còn gặp lại, tôi đã xác định em chính là vợ của tôi rồi.
    Sau đó anh đi xe đến công ty xử lý công việc như mọi ngày, làm tổng giám đốc không hề rảnh rỗi như người khác thường nghĩ..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 16: 16: Gặp Lâm Doãn Khanh


    _ Vương Thị _
    Anh bước vào bên trong đại sảnh thu hút ánh nhìn của tất cả nhân viên, bọn họ đồng thanh cúi chào " Vương Tổng ", anh phớt lờ bọn họ rồi đi vào thang máy lên tầng 50, có một căn phòng lớn đầy đủ tiện nghi - đó chính là phòng làm việc của anh.
    Một số nhân viên nữ khi mới vào đây biết anh là người thừa kế của Vương thị và không gần nữ sắc nên đã bày đủ các chiêu trò câu dẫn, quyến rũ anh.

    Kết quả là bị anh đuổi khỏi công ty và không tìm được việc, trừ khi rời khỏi đất nước này chí ít mới tìm được.
    Vương Kiên nói với trợ lý của mình :
    - Hôm nay có lịch trình gì không, trợ lý Mộ
    Trợ lý Mộ cúi đầu nói : Hôm nay không có lịch trình gì thưa sếp.
    - Được rồi, cậu làm việc đi.
    Nói xong anh mở cửa bước vào phòng, ngồi xuống bàn làm việc của tổng giám đốc xử lý công việc.
    Cùng lúc đó cô đã về đến nhà, cô thay một bộ đồ dễ chịu khác rồi dọn dẹp nhà cửa, sau đó cô vào phòng ngủ của mình lấy kem nền che hết những vết mà Vương Kiên đã để lại trên người mình.
    - Vương Kiên khốn kiếp, chết tiệt.
    Anh đang làm việc thì " hắt xì " mấy tiếng, anh nghĩ :
    - Ai nói xấu mình vậy nhỉ.
    Xong việc, cô lên giường chìm vào giấc ngủ, cô ngủ đến chiều mới dậy.
    2h chiều, cô ngủ dậy rửa mặt rồi nấu tạm một gói mỳ ăn tạm.

    Ăn xong, cô dọn dẹp sạch sẽ rồi ngồi xuống phòng khách nghỉ ngơi.

    Chợt cô nhận được một cuộc điện thoại quen thuộc, không ai khác chính là Lâm Doãn Khanh.

    - Alo, Trần Thanh Ngọc xin nghe.
    Đầu dây bên kia nói : Cô tới địa chỉ Xyz, ở đó có một quán cà phê, cô cứ vào trong đó gặp tôi, cứ nói với lễ tân là cô sẽ gặp được tôi.
    Cô trả lời : - Vâng, tôi đến ngay.
    Cô nhanh chân thay đồ rồi cầm túi xách bước ra khỏi nhà, khoá cửa cẩn thận rồi bắt taxi đến địa điểm.

    Đến nơi, cô hỏi lễ tân :
    - Xin hỏi Vương Phu Nhân ngồi ở đâu, tôi muốn gặp bà ấy.
    Cô lễ tân hỏi lại : Cô có phải là Trần Thanh Ngọc?
    - Phải, là tôi đây.
    Cô lễ tân đáp : Cô lên phòng VIP ở tầng 5 phòng 170 là được, Vương Phu Nhân ở trong đó.
    Trần Thanh Ngọc nói : - Cảm ơn cô.
    Sau đó cô bước lên tầng 5 tìm đúng phòng 170, sau đó cô bước xuống chỗ ngồi đối diện Lâm Doãn Khanh.
    - Phu Nhân, chào bà.
    - " Trần Tiểu Thư, mời cô ngồi, cô uống gì cứ gọi.

    "
    - Tôi không muốn uống gì, Phu Nhân có gì cứ nói.
    - " Cô và con trai tôi đã xảy ra quan hệ rồi, đúng chứ? "
    - Dạ phải.
    - " Được, thời gian đậu thai chính là 1 tháng.

    Đây là thìa khoá một ngôi ngôi biệt thự ở đường XY, cô cứ đến đó sống.

    Sẽ có người chăm sóc cô, cô cứ an tâm dưỡng thai cho tốt.

    "
    - Đa tạ Phu Nhân.
    - " Trong thẻ này có 3 tỷ, mật khẩu là 123456.

    Cô hãy cầm mà lo cho mẹ cô, biệt thự đó coi như tôi tặng cho cô.

    "
    - Cảm ơn bà, Vương Phu Nhân.
    - " Sau khi sinh con xong, cô sẽ không còn quan hệ gì với đứa bé, cô cũng sẽ không được nhìn mặt nó.

    "
    - " Cô sau khi sinh đứa nhỏ ra thì không được ở lại thành phố này nữa, tôi sẽ chu cấp thêm 100 triệu cho mẹ con cô.

    "
    - Được, sinh con xong tôi sẽ rời đi khỏi nơi này vĩnh viễn.
    - " Xem như cô biết điều, tạm biệt.

    "
    Nói xong Lâm Doãn Khanh bước đi, cô cất thẻ và thìa khoá vào túi xách rồi bước ra khỏi nơi này.

    Trần Thanh Ngọc bắt một chiếc taxi về nhà.

    Sau khi về đến nhà, cô cởi chiếc áo khoác ra rồi bước vào phòng ngủ nằm xuống giường, khuôn mặt thẫn thờ, khoé mắt rơi những giọt lệ..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 17: 17: Cố Nam


    Trần Thanh Ngọc từ lúc về đến nhà, cô khóc không ngừng.

    Cảm xúc của cô lúc này rất hỗn độn : cô vui vì bệnh của mẹ mình sắp được chữa khỏi, vui vì mẹ con cô đã có ngôi nhà mới, hạnh phúc vì sắp được làm mẹ, cô buồn vì cô và đứa con của mình sẽ không thể nhận nhau, cô làm sao nỡ rời xa đứa con đầu lòng của mình.
    Con của cô khi lớn lên thì nó sẽ nghĩ gì về cô.

    Nó sẽ nghĩ mẹ nó là một người độc ác, khốn nạn, vì tiền mà sinh nó ra rồi rời bỏ nó, không chăm sóc và ở bên cạnh nó.
    Trần Thanh Ngọc từ một cô gái có thành tích học tập tốt, cô thân là sinh viên Y học mà giờ đây cô đành chấp nhận sinh con cho người ta.

    Bị người đời sỉ vả, cô tuyệt đối sẽ giấu kín bí mật này và không cho ai biết, đặc biệt là mẹ cô và Vương Kiên.
    - Vương Kiên, em xin lỗi.

    Em đã yêu anh mất rồi nhưng mà em không xứng với anh đâu, em không đáng để anh yêu.

    Anh hãy chăm sóc tốt cho con của chúng ta, anh đừng nói với nó là nó có một người mẹ như em vậy, nó sẽ rất thất vọng.

    Em sẽ rời đi thật xa, vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của anh, sẽ không xuất hiện trước mặt của anh nữa.

    Em chúc anh và Nghiêm Tiểu Thư trăm năm hạnh phúc - bên cạnh nhau mãi mãi - không bao giờ chia lìa, anh đừng nói em là mẹ của đứa nhỏ với cô ấy, cô ấy sẽ không thích đâu.

    Anh đừng để con ở một mình, đừng bỏ rơi nó, bên cạnh anh những ngày vừa qua khiến em rất vui và hạnh phúc.

    Tạm biệt anh, người em yêu!
    Kí tên : Trần Thanh Ngọc
    Cô viết vào một tờ giấy rồi đem bỏ vào bao thư, xong cô cất vào ngăn bàn bên cạnh giường ngủ.

    Cô dự tính sau khi sinh con xong sẽ nhờ người gửi cho anh, sau đó cô đi vào phòng tắm rửa mặt và thay đồ đến bệnh viện.
    [ Bệnh viện Quốc Tế ]
    Trần Thanh Ngọc lúc này đang ở nói chuyện với bác sĩ chữa bệnh cho mẹ cô, cô không hề hay biết người này chính là Cố Nam - bạn thân của Vương Kiên.
    - Chào anh, tôi là người thân của bệnh nhân Chu Thanh Nga.

    Anh là người điều trị ung thư cho mẹ tôi - Cố Nam phải không ạ.
    - " Là tôi " anh ta đáp song không quên xem xét tướng mạo của cô gái trước mặt, anh thầm nghĩ " người phụ nữ của lão Vương đúng là rất xinh đẹp, mà cách nói chuyện cũng thật khiến người khác thấy dễ chịu.

    "
    - Không biết là ngày mai có thể tiến hành phẫu thuật chưa, bác sĩ Cố.
    - " Được chứ, chi phí phẫu thuật là 2 tỷ 750 triệu đồng.

    Cô hãy chuẩn bị, ngày mai tôi cùng các bác sĩ giỏi của bệnh viện sẽ tiến hành phẫu thuật loại bỏ tế bào ung thư cho mẹ cô.

    "
    - Tôi đã chuẩn bị xong, thời gian phẫu thuật là lúc nào.
    - " 9h sáng sẽ bắt đầu "
    Trần Thanh Ngọc đứng dậy : - Chào bác sĩ Cố, tôi xin phép.
    Cố Nam đứng dậy chào cô : " Tạm biệt.

    "
    Sau khi cô rời đi, Cố Nam lấy điện thoại gọi điện cho Vương Kiên.
    - " Alo, lão Vương.

    "
    - Cố Nam, cậu đã gặp cô ấy chưa.

    [ Đầu dây bên kia trả lời ]
    - " Cô ấy là cô nào nhỉ " Cố Nam cất giọng đùa cợt, muốn trêu anh một chút
    - Con mẹ nó Cố Nam, cậu đừng có giả vờ.

    Có tin tôi cho cậu cút khỏi cái bệnh viện Quốc Tế không.

    [ Anh tức giận nói ]
    - " Lão Vương, tôi đùa chút thôi.

    Tôi đã gặp cô ấy rồi, 9h ngày mai sẽ tiến hành phẫu thuật, cậu yên tâm.

    "
    - Ừ, chi phí phẫu thuật cứ để tôi trả.

    Cô ấy mà hỏi thì cứ nói bệnh viện hỗ trợ toàn bộ chi phí, cô ấy chỉ cần trả tiền viện phí và thuốc thang.

    Cậu hiểu chưa.
    - " Tôi hiểu rồi, cô ấy là gì của cậu mà sao cậu lại đối xử tốt như vậy.

    "
    - Vợ tương lai của tôi, là chị dâu của cậu.
    Cố Nam há hốc mồm : " Cái gì, vợ tương lai của cậu, chị dâu của tôi.

    "
    - Ừ, ngạc nhiên lắm à.
    - " Thật sự rất ngạc nhiên, không thể tin nổi mà.

    "
    - Tin tôi đi, đó là sự thật.

    Tôi yêu cô ấy, không thể sống thiếu cô ấy được.
    - " Cậu thật lòng với cô ấy là tôi vui rồi.

    Hoàng, Phong, Phương, Kiệt và Phi Vũ đã biết chưa.

    "
    - Ừ, bọn họ biết hết rồi, chỉ có mỗi cậu hôm nay mới biết thôi.
    - " Cậu đúng là ác mà, còn Nghiêm Tuyết Tình, cậu phải để ý cô ta thật kĩ vào.

    Cô ta không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, anh hiểu ý tôi chứ.

    "
    - Tôi hiểu, tôi tự biết mình phải làm gì.

    Tạm biệt
    - " Tạm biệt.

    "
    Vương Kiên và Cố Nam cúp máy rồi đặt điện thoại xuống, cả hai người đều có những suy nghĩ cho những chuyện xảy ra tiếp theo..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 18: 18: Phẫu Thuật Thành Công


    Ngày hôm sau chính là ngày phẫu thuật của mẹ cô, Trần Thanh Ngọc đã có mặt từ sớm ở bệnh viện vào lúc 7h30.

    Cô gọi Chu Thanh Nga dậy, sau đó rửa mặt sạch sẽ cho bà, cô có nấu một bát cháo thịt đem đến bệnh viện.
    - Mẹ ăn đi, 9h mẹ phải phẫu thuật rồi.

    Mẹ ăn đi cho có sức, con có pha nước cam cho mẹ luôn rồi ạ.
    Chu Thanh Nga nói : Tiểu Ngọc, con vất vả rồi.

    Mẹ sẽ khỏi bệnh để bên cạnh con, mẹ sẽ không sao đâu.
    - Dạ, để con đút cho mẹ nha.
    Chu Thanh Nga đáp : Mẹ tự ăn được, tay của mẹ vẫn còn linh hoạt lắm.
    Cô nhìn mẹ mình rồi gật đầu, hai mẹ con nhìn nhau mỉm cười vui vẻ.

    Một lát sau, Chu Thanh Nga đã ăn uống xong xuôi.

    Cô nhìn đồng hồ còn 15 phút nữa là đến giờ phẫu thuật, tranh thủ dặn dò mẹ mình vài câu.
    - Mẹ à, sắp phải vào phòng phẫu thuật rồi.

    Mẹ đừng căng thẳng và lo lắng gì nha.
    Chu Thanh Nga cười đáp : Mẹ biết rồi.
    - Hi vọng phẫu thuật thành công và bệnh của mẹ sẽ được chữa khỏi.

    Con ở bên ngoài chờ mẹ.....
    Chu Thanh Nga nói : Tuy là chờ mẹ phẫu thuật nhưng con cũng phải ăn uống đúng giờ và nghỉ ngơi, không được vì mẹ mà quên bảo vệ bản thân mình, có biết chưa.
    - dạ.
    9h, Chu Thanh Nga đang được các y tá đẩy vào phòng phẫu thuật.

    Cố Nam trấn an cô : Đừng lo, mẹ của cô sẽ được chữa khỏi.

    Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
    - Cảm ơn anh, bác sĩ Cố.
    Cố Nam gật đầu vào vào bên trong phòng, đèn của phòng phẫu thuật bên ngoài bắt đầu sáng lên.

    Trần Thanh Ngọc ngồi bên ngoài mà lo lắng không ngừng, cô lúc này rất sợ và lo lắng.
    Anh biết hôm nay là ngày mẹ cô phẫu thuật nên đã nghỉ làm ở Vương Thị để đến bệnh viện, những việc ngày hôm nay anh đã giao cho trợ lý làm hết.
    Cùng lúc đó ở Vương thị, Mộ Viên Bách lúc này đang rất khổ cực.

    Một đống việc anh cần phải làm, nó gấp mấy lần công việc hằng ngày của anh.
    - " Tổng giám đốc ơi, tôi thật là khổ sở quá.

    Nhiều việc đến như vậy thì bao giờ mới xong, nếu không làm xong thì sếp sẽ giết tôi mất, huhuhhuhu.....!"
    Kêu than thì chỉ là nói thôi, Mộ Viên Bách phải cố gắng hoàn thành công việc mà sếp của anh đã giao cho.
    Anh tiến đến ngồi bên cạnh cô, bốn mắt nhìn nhau.
    - Sao anh lại ở đây.
    - Tôi đã nói chúng ta sẽ gặp lại nhau rồi, tại sao tôi lại không thể ở đây.
    - Anh theo dõi tôi ?
    - Không hề, tôi theo dõi em để làm gì chứ.
    - Anh làm sao biết tôi ở đây mà tìm đến.
    - Linh cảm của tôi cho tôi biết điều đó, em làm sao biết được.
    - Đồ điên, linh cảm cái đầu nhà anh, tránh xa tôi ra.
    - Cho tôi bên cạnh em một chút đi, không có em tôi không ngủ được.
    - Về nhà anh mà ngủ, giường ấm nệm êm mà không ngủ được à.
    - Không ngủ được, khó ngủ lắm.
    Cô nhìn anh khó hiểu, anh tựa đầu vào người cô ngủ.

    Cô thấy anh ngủ nên cũng không nói gì nữa, để yên cho anh ngủ, cô thấy trên mắt anh xuất hiện quầng thâm chứng tỏ anh bị mất ngủ nhiều ngày rồi.
    Trời sui quỷ khiến thế nào cô lại nhìn thấy tên tra nam Đặng Thế Tùng ở đây, chắc là hắn cũng không nhìn thấy cô đâu.

    Không, cô đã lầm, hắn tiến đến trước mặt cô.
    - Thanh Ngọc, sao em lại ở đây, còn anh ta sao lại ở bên cạnh em.
    - Tôi ở đây thì làm sao, anh ấy ở đây thì làm sao, liên quan gì đến anh.
    Chợt hắn nhìn thấy anh ôm eo cô thì có chút tức giận nhưng không biểu lộ ra ngoài.

    Thật ra, từ lúc hắn đến thì anh đã biết rồi, anh thử ngủ xem cô gái của anh có biểu hiện gì không mà thôi.
    - Người ở trong là bác gái sao.
    - Tại sao tôi phải trả lời anh, không có việc gì nữa thì cút đi cho tôi nhờ.
    - Anh muốn hỏi : Em còn yêu anh không, em có thật sự yêu anh ta không?
    - Đúng, tôi yêu Vương Kiên đó, thì sao.

    Anh nghĩ tôi vẫn còn yêu anh à, mơ đi.

    Tôi đã không còn yêu anh từ khi anh ban cho tôi một nhát dao đau đớn đó rồi, chứng kiến người mình yêu ân ái với bạn thân của mình đã quá đủ.

    Bây giờ thì cút đi cho khuất mắt tôi, anh ấy không chịu nổi sự dơ bẩn của anh đâu.
    Đặng Thế Tùng chẳng còn mặt mũi mà ở lại nên đã rời khỏi đó nhanh chóng, Vương Kiên anh thì vui vẻ trong lòng, cô đã yêu anh rồi.
    12h trưa, anh đưa cô đi ăn ở nhà hàng sau đó hai người lại trở về bệnh viện nghỉ ngơi.

    Họ cứ ngồi ở bên ngoài chờ thông tin, anh biết cô rất sợ nên đã kịp thời trấn an tinh thần cho cô.

    Đến 6h, hai người đi ăn cơm sau đó lại quay về bệnh viện.
    Bây giờ đã là 11h khuya, cô nói với anh.
    - 11h đêm rồi đó, anh không về nhà mình đi.

    Ở đây với tôi làm gì, về nhà mà ngủ.

    - Tôi muốn ở đây, em đừng đuổi tôi mà.
    - Anh có phận sự gì mà đòi ở đây, anh mà bị cái gì tôi không chịu trách nhiệm đâu.
    - Không sao, em không đuổi tôi là được.
    Sau đó anh lại nhắm mắt tựa vào vai cô ngủ ngon lành và tay anh thì ôm chặt cô, cứ thể cô là vợ của anh vậy.

    Cô không hiểu tại sao anh lại làm vậy, cơn buồn ngủ kéo đến nên cô quên luôn câu cô vừa nói.
    2h sáng, đèn phẫu thuật tắt, bác sĩ và các y tá mở cửa và đẩy Chu Thanh Nga ra.

    Cô và anh lúc này đã tỉnh, hai người đứng dậy, cô hỏi Cố Nam.
    - Bác sĩ Cố, mẹ tôi sao rồi.
    Cố Nam ra hiệu cho các bác sĩ và y tá đưa Chu Thanh Nga đi đến phòng hồi sức, anh nói :
    - Phẫu thuật diễn ra rất thành công, tế bào ung thư đã bị xoá bỏ khỏi cơ thể.

    Bệnh nhân đã được đưa đến phòng hồi sức, bác ấy hiện đã ngủ, cô yên tâm.

    Ngày mai cô có thể vào thăm bác ấy được rồi.
    Cô bắt lấy tay Cố Nam : - Cảm ơn anh, bác sĩ Cố.
    Cố Nam bắt tay lại với cô : Không có gì, đó là trách nhiệm của tôi.
    Cố Nam cảm nhận được mùi giấm chua nồng nặc đến từ người bạn của mình, anh nhận được một ánh mắt hình viên đạn của Vương Kiên nên nhanh chóng rời đi.
    Anh và cô vào một phòng nghỉ ở bệnh viện ngủ qua đêm, hai người ôm nhau ngủ ngon trên chiếc giường đôi màu trắng..
     
    Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
    Chương 19: 19: Quyết Định Rời Đi


    Ngày hôm sau, tiếng chuông báo thức ở điện thoại cô vang lên, cô mở mắt ra tắt nó đi rồi ngồi dậy.

    Cô nhẹ nhàng đặt tay anh ra khỏi eo mình rồi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

    Thấy anh đang ngủ ngon, cô không nỡ đánh thức anh nên đã rón rén rời khỏi phòng không quên đóng cửa lại.
    Cô đi ra bên ngoài bệnh viện ăn sáng, mua thêm 1 phần cháo dinh dưỡng và 2 phần cơm thịt bò với 3 chai nước dự phòng sau đó trở về bệnh viện.
    Anh lúc này đã ngủ dậy thì đã không thấy cô đâu, anh vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi mặc áo định đi tìm cô thì Cố Nam đi vào.
    - Cậu định đi đâu à, lão Vương.
    - Liên quan gì đến cậu, sao cậu biết tôi ở đây.
    - Lúc tôi đi tìm xem cậu ở đâu thì thấy chị dâu bước ra khỏi phòng này định đi đâu đó, tôi đoán cậu ở đây nên mới dám vào.
    - Biết rồi thì biến đi, ở đây làm gì.
    - Tôi ở đây không được à, bạn bè với nhau mà cậu đối xử với tôi kiểu gì thế không biết.
    Vương Kiên định nói thì nhìn thấy cô bước vào.
    - Em mới đi đâu về ?
    - Đi ăn sáng chứ đi đâu, tiện mua đồ ăn sáng cho mẹ tôi và mua cho anh luôn.

    Bác sĩ Cố, chào anh.

    Nếu hai người chưa ăn sáng thì ăn luôn đi, tôi có mua cho 2 người rồi.
    Cố Nam đáp : Chào em.
    - Sao em không gọi anh dậy.
    - Anh đang ngủ thì tôi gọi dậy làm gì.

    2 người ăn đi, tôi qua với mẹ tôi.
    Nói xong cô đặt 2 phần cơm và nước xuống bàn rồi rời khỏi phòng, cô bước sang phòng bệnh của Chu Thanh Nga.

    2 người đàn ông lúc này đang ngồi ăn và nói chuyện với nhau.
    - Cậu hôm qua có vẻ ngủ rất ngon thì phải? Cố Nam hỏi
    - Ừ, rất ngon.
    - Cậu xác định thật lòng với cô ấy sao, sẽ không gây đau khổ cho cô ấy chứ?
    - Tôi thật lòng yêu Thanh Ngọc, sẽ không như cậu nói đâu.
    - Căn bệnh mất ngủ và đau dạ dày của cậu chưa khỏi hoàn toàn đâu, cậu nên cẩn thận, mà cô ấy có biết không.
    - Không biết, tôi không nói với cô ấy.
    Cả hai im lặng không nói gì và nhanh chóng ăn xong bữa sáng, Cố Nam thì đi khám cho bệnh nhân, còn anh thì đến Vương thị làm việc.
    Lúc này Chu Thanh Nga đã tỉnh dậy, cô giúp bà rửa mặt và đỡ bà ngồi dậy.
    - Mẹ, ăn sáng thôi.

    Mẹ đã thấy đỡ hơn chưa.
    - Mẹ khoẻ rồi, cũng cảm ơn ông trời đã phù hộ.

    Mẹ cảm ơn, bao giờ thì có thể xuất viện.
    - Mẹ ăn đi, chắc phải 1 tuần.

    Con sẽ trao đổi với bác sĩ.
    Chu Thanh Nga gật đầu rồi từ từ ăn hết bữa sáng, ăn xong mà cất giọng có vẻ nghiêm trọng.

    - Thanh Ngọc, chúng ta hãy về Việt Nam thôi con.

    Ba con ở đó, mẹ muốn bên cạnh ông ấy.
    - Dạ, con cũng muốn như vậy.
    - Khi khỏi bệnh, mẹ muốn về đó.

    Con có đi cùng mẹ không.
    - Vậy mẹ con theo mẹ về đó vài ngày thu dọn và sắp xếp đồ đạc, sau đó con sẽ quay về đây.

    Vì hợp đồng của con hết năm nay mới kết thúc.
    Cô không dám nói sự thật với bà nên đành nói dối, cũng may là bà không nghi ngờ gì.
    - Được rồi, 1 năm sẽ nhanh kết thúc thôi.

    Mẹ muốn sau khi ra viện chúng ta sẽ về Việt Nam.
    - Dạ, con đồng ý với mẹ.
    - Con cứ về nhà đi, mẹ ở đây một mình được rồi.

    Hãy về nhà mà thu xếp chuyện cá nhân của con.
    - Con chào mẹ.
    Chu Thanh Nga gật đầu rồi cô rời khỏi phòng bệnh của bà, cô nhấc máy gọi điện cho Cố Nam.
    - " Alo "

    - Là tôi - Trần Thanh Ngọc, không biết tôi có thể hỏi anh câu này không.
    - " Được, cô cứ hỏi "
    - Không biết mẹ tôi khi nào mới có thể xuất viện vậy.
    - " 1 tuần thì có thể xuất viện được, thời gian này cần phải ở bệnh viện để theo dõi sức khỏe thêm.

    "
    - Tôi biết rồi, cảm ơn anh.
    - " Không có gì, bổn phận của tôi mà "
    Cố Nam tắt máy tiếp tục công việc, cô cất điện thoại vào túi xách rồi trở về nhà.
    Lúc này ở Vương Thị, văn phòng tổng giám đốc.

    Vương Kiên lúc này cứ cảm thấy bất an, lo lắng.

    Anh không hiểu vì sao lại có cảm giác này, cảm nhận một người quan trọng với anh sẽ rời bỏ anh và anh sẽ làm tổn thương họ khiến anh hối hận.
    Anh không hề hay biết rằng những gì anh cảm nhận được đều sẽ xảy ra sau này, một sự hiểu lầm khiến anh phải sống trong đau khổ..
     
    Back
    Top Bottom