Ngôn Tình Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
Chương 60: 60: Sự Thật Được Tiết Lộ Phần 1


Sáng sớm hôm sau, trong thư phòng của Vương Kiên.
Bây giờ là 6h sáng, anh ngồi trong thư phòng, quản gia ở bên ngoài gõ cửa.
- " vào đi " Vương Kiên ngồi bên trong nói vọng ra
Bạch Khiêm nhẹ nhàng mở cửa đi vào, ông đóng cửa lại sau đó mới tiến đến đứng trước mặt anh.
- " bác ngồi xuống đi " Vương Kiên chỉ vào ghế sofa
- " cảm ơn Thiếu Gia " Bạch Khiêm ngồi xuống
Vương Kiên dừng công việc của anh lại, bắt đầu công cuộc tra hỏi Bạch Khiêm
- " Bác còn định giấu tôi đến khi nào.

Hay là để tôi check tất cả các camera thường lẫn camera ẩn ở đây cho bác xem "
- " Thiếu Gia thật sự muốn biết sao? Cậu là thật sự yêu Thanh Ngọc sao? "
- " Phải " Vương Kiên gật đầu
- " Khi Thiếu Gia không về nhà, Thanh Ngọc đã rất lo cho cậu.

Con bé ngoài mặt tỏ ra không quan tâm đến cậu nhưng nó lại chờ cậu về.

Nhị Thiếu Gia, cậu biết mà, Thanh Ngọc đang mang thai vốn dĩ rất khó ngủ.

Rất cần một người đàn ông ở bên cạnh, nhưng cậu vẫn không về nhà.

Cậu biết không, trước lúc bất tỉnh con bé có nói với tôi chuyện này.

Cậu có muốn nghe không? "
- " Chuyện gì ? " Vương Kiên hỏi
- " Thanh Ngọc bị ngã cầu thang lại cộng thêm việc không may bị tai nạn, con bé là đang mang song thai.

Bé gái không may đã qua đời từ lúc sinh ra, còn bé trai hoàn toàn khoẻ mạnh.

Cậu muốn biết ai là cha đứa bé không? "
- " Cái gì ? Người đó là ai, tôi sẽ đập chết anh ta " Vương Kiên tức giận đập tay xuống bàn
- " Người đó chính là cậu đấy, Thiếu Gia.

"
- " Là tôi? Tại sao lại có thể là tôi được? " Vương Kiên khó hiểu
- " Thanh Ngọc trước khi hôn mê đã nói với tôi như vậy.

Thiếu Gia, cậu với con bé có xảy ra quan hệ nam nữ hay không? "
- " Quan hệ nam nữ sao? Hình như là có một lần do bị chuốc thuốc.

" Vương Kiên nhớ lại khoảng thời gian trước
- " Tiểu Thiếu Gia chắc chắn là con trai của cậu đó, Thiếu Gia.

Không sai vào đâu được.

"
- " Không thể, làm sao có chuyện đó xảy ra được.

Quản gia, bác đang đùa với tôi sao? "
- " Cậu chắc chắn chứ ? Hai người quan hệ do bị chuốc thuốc thì đáng lẽ Thanh Ngọc sẽ mang thai được mà "
- " Khi gặp cô ấy ở trung tâm thương mại của Khải thị, thấy cô ấy mua sách cho mẹ và bé.

Tôi hỏi thì cô ấy nói đã uống thuốc tránh thai rồi.

"
- " Cậu tin lời nói đó sao ? "
- " Đúng vậy "
Bạch Khiêm bất lực nhìn Thiếu Gia của mình, ông thấy câu nói " ai cũng ngu ngốc khi yêu " rất đúng với Vương Kiên
- " Ôi trời.

Thiếu Gia của tôi ơi.

Thanh Ngọc nói như vậy mà cậu cũng tin hay sao? "
- " Cô ấy nói dối tôi sao? " Vương Kiên ngu ngơ hỏi
- " Phải đó Thiếu Gia, cậu và Thiếu Phu Nhân đã bỏ lỡ nhau thật rồi.

"
- " Đúng, tôi đã bỏ lỡ cô ấy thật rồi.

Nếu tôi không đi Pháp thì sẽ không lạc mất cô ấy.
- " Thiếu Gia, tự nhiên Thiếu Phu Nhân lại bị tai nạn như vậy chắc chắn là có sự sắp xếp từ trước.

"
- " Ý bác là Vương Trạch Đông có nội gián sao? "
- " Muốn đưa người khác vào biệt thự không phải là chuyện dễ dàng gì, tôi nghi ngờ có kẻ phản bội.

"
- " Được, tôi hiểu rồi.

Phản bội tôi thì kết cục sẽ không tốt đẹp đâu, đứa bé có thật sự là con trai của tôi hay không thì xét nghiệm ADN là biết ngay.

"
- " Tôi khẳng định chắc chắn Tiểu Thiếu Gia chính là con trai của Thiếu Gia và Thiếu Phu Nhân.

"
- " Bác hãy lui ra ngoài đi, tối nay đi làm về tôi sẽ kiểm tra tất cả camera trong nhà này.

"
- " vâng "
Bạch Khiêm đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, Vương Kiên suy tư
" Thanh Ngọc, nếu em thật sự không uống thuốc tránh thai thì đứa bé chính là con trai của chúng ta.

Em yên tâm, kẻ hại chết con trai của chúng ta sẽ không sống yên đâu, Vương Kiên anh sẽ cho họ sống không được mà chết cũng không xong.

Em đã hứa là sẽ chờ anh mà, em đang ở đâu, quay lại với anh đi, anh nhớ em ! "
Vương Kiên thay quần áo xuống nhà ăn sáng, sau đó đi đến Vương Thị..
 
Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
Chương 61: 61: Sở Khắc Uy


8h sáng - Hoàng Thị
Hoàng Khải Minh ngồi trong phòng chủ tịch, gọi điện cho thuộc hạ tên Sở Khắc Uy.

Hai người nói chuyện với nhau, âm thanh vang lên.
- " Alo " Hoàng Khải Minh nói
- " Lão đại, anh có chuyện gì muốn sai bảo.

" Sở Khắc Uy cung kính nói
Sở dĩ Sở Khắc Uy gọi Hoàng Khải Minh là lão đại bởi Hoàng Khải Minh chính là lão đại của bang Thịnh Hưng.

Sở Khắc Uy là được Hoàng Khải Minh cứu khi anh 10 tuổi, Sở Khắc Uy đội ơn Hoàng Khải Minh rất nhiều nên đã theo anh từ lúc đó đến bây giờ.
- " Cậu đến Vương Trạch Đông, bảo quản gia ở đó đưa đồ của Trần Thanh Ngọc ra cho cậu.

Cứ nói là người của Hoàng Tổng.

"
- " Vâng "
Sở Khắc Uy lái xe đi đến Vương Trạch Đông, anh đứng trước cửa nói với bảo vệ rằng muốn gặp quản gia của biệt thự này.
" Phiền cho tôi gặp quản gia.

" Sở Khắc Uy nói
" Được, đợi tôi một chút.

" một người bảo vệ nói, sau đó anh ta đi vào thông báo với Bạch Khiêm
Bạch Khiêm nghe bảo vệ nói rằng có người muốn gặp ông, ông nhanh chóng đi ra ngoài.
" Không biết cậu là ai? Gặp tôi để làm gì? " Bạch Khiêm nói
" Xin chào, phiền ông sắp xếp đồ của Tiểu Thư đưa cho tôi.

" Sở Khắc Uy đi vào chủ đề chính
Bạch Khiêm suy nghĩ " Tiểu Thư của cậu ta sao? Không lẽ người đó là Thanh Ngọc? " ông thu lại suy nghĩ của mình rồi nói " Tiểu Thư của cậu tên gì ? "
" Trần Thanh Ngọc, em gái của Hoàng Tổng.

" Sở Khắc Uy nói
" Để tôi lên sắp xếp rồi sẽ đưa cho cậu.

"
" Làm phiền rồi "
Bạch Khiêm đi vào trong nhà, ông lấy điện thoại gọi điện cho Vương Kiên.
" Alo, Thiếu Gia "
" Có chuyện gì "
" Có người của Hoàng Tổng đến lấy đồ của Thiếu Phu Nhân đi.

"
" Vậy cứ lấy cho họ đem đi.

Cô ấy chính là em gái của Hoàng Khải Minh.

"
" vâng "
Bạch Khiêm tắt máy, ông cất điện thoại vào túi quần.

Ông đi lên phòng của Trần Thanh Ngọc trước đây, sắp xếp mọi đồ đạc bao gồm cả chiếc hộp vuông lớn màu xanh.

Bạch Khiêm cho tất cả vào một chiếc vali rồi mang xuống nhà, sau đó đem ra cổng đưa cho Sở Khắc Uy.
Sở Khắc Uy nhận lấy song chào Bạch Khiêm rồi lái xe đi.

Trên đường đi, anh gọi điện cho Hoàng Khải Minh.

" Lão đại, mang về biệt thự của anh sao ạ ? "
" Ừ, đem về đó cho tôi.

Bảo quản gia đem lên phòng của Thanh Ngọc.

"
" Vâng "
Hoàng Khải Minh tắt máy, Sở Khắc Uy bỏ điện thoại xuống rồi lái xe về biệt thự của Hoàng Khải Minh.

Đến nơi, anh dặn dò những gì Hoàng Khải Minh đã nói với mình rồi nói lại với quản gia.

Nói xong, Sở Khắc Uy lái xe rời đi.

Kim Long mang đồ của Trần Thanh Ngọc lên phòng ngủ của cô, ông để yên cho Trần Thanh Ngọc tự sắp xếp vì ông biết đây là tư trang cá nhân của cô.
Vương Gia
Thuộc hạ của Lâm Doãn Khanh đã đem đứa bé về Vương Gia cho bà ta, bà ta ôm lấy đứa trẻ rồi ra hiệu cho anh ta rời khỏi đây.

Lâm Doãn Khanh ôm đứa trẻ vào trong nhà, cũng may là hôm nay không có ai ở nhà chính.

Vương Mặc thì đã đi ra ngoài với Vương Quốc Đạt, Vương Quỳnh Trang thì đã sang chơi với Vương Thùy Dương nên chỉ có bà ta ở nhà một mình.
Đứa trẻ này rất ngoan, không thấy quấy khóc.

Đường như nó hiểu ra nó không có mẹ bên cạnh chăm sóc và tính cách đa phần giống với Vương Kiên.
Lâm Doãn Khanh định là tối nay sẽ nói chuyện với mọi người, trong đó cũng có Vương Kiên.

Thấy đứa bé đã ngủ, bà ta bế nó vào trong phòng ngủ của mình rồi đặt nó lên giường, đứa trẻ vẫn ngủ ngon lành.

Buổi chiều - Vương Thị
Cố Nam đi đến Vương Thị, nhân viên tiếp tân biết anh là Đại Thiếu Gia Cố Gia nên đã đưa anh lên thẳng tầng 50.

Anh mở cửa đi vào, ngồi xuống ghế.
Vương Kiên nhìn Cố Nam rồi làm việc tiếp.
- " Này Vương Kiên, tôi đến rồi mà sao cậu vẫn làm việc vậy hả ? " Cố Nam tức tối nói
- " Đợi tôi một chút coi bộ không được à ! "
- " Được mà, cậu cứ làm đi "
Sau 20 phút xử lý công việc dang dở, Vương Kiên đứng dậy rồi ngồi xuống đối diện Cố Nam.
- " Cậu đến đây có việc gì ? "
- " Khánh Linh sao rồi ? "
- " Khoẻ hơn nhiều rồi.

"
- " Chuyện tôi muốn nói là chuyện liên quan đến chị dâu.

Toàn bộ tất cả những gì chị dâu đã trải qua từ khi gặp cậu đến lúc rời xa cậu.

"
- " Cậu nói đi ".
 
Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
Chương 62: 62: Sự Thật Được Tiết Lộ Phần 2


- " Cậu thật sự muốn biết sao ? " Cố Nam nghi ngờ hỏi
- " Ừ, tôi muốn biết " Vương Kiên khẳng định
- " Trong lúc tôi nói, cậu phải giữ bình tĩnh và không được kích động.

" Cố Nam nói
- " Được " Vương Kiên gật đầu
- " Chị dâu mới tốt nghiệp Cao đẳng Y Học, vừa tròn 24 tuổi.

Trong tương lai chắc chắn sẽ là một bác sĩ rất giỏi, hoá học và sinh học đạt loại xuất sắc.

Mẹ cậu tìm người mang thai hộ, chị dâu vì cứu mẹ mình nên đồng ý.

Trong lần xảy ra quan hệ với cậu, mẹ cậu và chị dâu đã thoả thuận : sau khi sinh con xong thì sẽ rời khỏi đây, không còn quan hệ gì với cậu và đứa trẻ.

Những lần đến bệnh viện khám thai định kỳ, chị dâu luôn đi một mình.

Rất buồn và cô đơn ! Cậu biết không, chị dâu đã khóc rất nhiều.

Trong bụng chị dâu là song thai, tai nạn ập đến thì chỉ cứu được một.

Vết thương trên người chị dâu vô cùng nhiều, chi chít những vệt rạch trên da thịt.

Tôi chính là người phẫu thuật cho chị ấy nhưng khi tỉnh lại thì đã không còn thấy chị ấy nữa.

Đứa trẻ chắc là đã được đưa về nhà chính của Vương Gia rồi, mẹ cậu cũng chắc sẽ sớm nói cho cậu biết thôi.

Cậu luôn thắc mắc vì sao chị dâu không yêu cậu có phải không? Bởi vì gia cảnh và cả học thức đều không bằng cậu, không phù hợp để bên cạnh cậu.

Cậu thử đặt bản thân mình vào chị dâu mà nghĩ thử xem ! " Cố Nam nói
- " Tôi....tôi....!" Vương Kiên im lặng không nói thành lời
- " Chị dâu yêu cậu nhưng không thể nói ra, chỉ biết chôn cất tình cảm đó trong lòng.

" Cố Nam cất giọng buồn bã
- " Trước lúc đi Pháp, cô ấy có nói cô ấy yêu tôi.

Cô ấy còn bảo sẽ chờ tôi quay về, nhưng không, cô ấy đã rời xa khỏi tôi rồi.

" Vương Kiên buồn bã nói
- " Đứa bé chính là con của tôi, cô ấy nỡ bỏ nó để lại cho tôi sao? Nhẫn tâm, thật nhẫn tâm.

Tôi đủ khả năng bảo vệ cô ấy mà.

Khi tôi biết yêu một người mà sao lại không cho tôi như ý nguyện, rốt cuộc là tại sao? "
- " Tôi tin cậu sẽ chăm sóc và dạy dỗ nó tốt, rồi chị dâu sẽ quay về thôi.

" Cố Nam trấn an anh
- " Quay về ư ? Bao lâu để cô ấy quay lại với tôi "
- " Tôi nghi ngờ về tai nạn của chị dâu, chắc chắn có sự sắp xếp từ trước.

Vương Trạch Đông có lẽ là có nội gián rồi, cậu hãy điều tra cho thật kĩ.

" Cố Nam nói với ánh mắt ngờ vực
- " Tôi cũng nghi ngờ như vậy.

Cậu nghĩ chuyện này có liên quan đến Nghiêm Tuyết Tình hay không? Tôi thấy cô ta vô cùng là đáng nghi.

"
- " Tốt nhất là nên cẩn trọng, nhất cử nhất động của cô ta đều phải theo dõi kĩ càng.

" Cố Nam nói
- " Tất nhiên phải như vậy rồi.

Kẻ làm hại người tôi yêu đừng hi vọng sẽ được yên ổn.

"
- " Vậy mới đúng là Vương Kiên tôi quen biết chứ.

"
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, là Vương Khánh Linh.

Cô hôm nay đến đây là được đi thẳng lên phòng làm việc của anh, Vương Thị ai cũng biết cô là con gái của Vương Kiên.
- " Cậu quá khen.

Mời vào " bên ngoài có tiếng gõ cửa, Vương Kiên nói vọng ra
Vương Khánh Linh đi vào, cô diện một chiếc váy màu xanh dương form rộng.
- " Ba, chú Cố Nam.

" Vương Khánh Linh lễ phép nói
- " Khánh Linh tới rồi, con mau qua đây ngồi đi.

" Vương Kiên nói
- " dạ, cảm ơn ba " Vương Khánh Linh ngồi xuống cạnh Vương Kiên
- " Khánh Linh, cháu thấy đỡ hơn chưa " Cố Nam hỏi Vương Khánh Linh
- " Cháu đã đỡ hơn nhiều rồi ạ, cảm ơn chú " Vương Khánh Linh nói
- " Hôm nay con mạo muội đến đây là có chuyện cần nói với ba cũng như là chú Cố Nam " Vương Khánh Linh mặt nghiêm nghị nói
- " Con nói đi " Vương Kiên và Cố Nam đáp
- " Con nghi ngờ người giúp việc tên Nhã Nguyệt nhà mình, cô ta hễ nhìn thấy con thì cứ run rẩy.

Chắc chắn là có chuyện mờ ám, con nghi ngờ cô ta chính là người đứng sau chuyện tai nạn của mẹ " Vương Khánh Linh nói
Vương Khánh Linh, Vương Kiên và Cố Nam nhìn nhau.

- " Chẳng lẽ cô ta chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn của chị dâu.

" Cố Nam suy đoán
- " Ba, nhà mình có camera mà.

Nhưng không biết có camera ẩn không ba, con không rõ về nó cho lắm.

" Vương Khánh Linh nói
- " Có, chiều nay ba sẽ kiểm tra.

" Vương Kiên nói với Vương Khánh Linh
- " Vương Kiên, tôi có việc phải đến bệnh viện.

Chiều nay tôi sẽ đến Vương Trạch Đông tìm cậu.

" Cố Nam nói
- " Được " Vương Kiên đáp
- " Chào chú ạ " Vương Khánh Linh nói
Cố Nam nói " tạm biệt " sau đó rời khỏi phòng làm việc của anh, lái xe về bệnh viện.

Trong phòng chỉ có Vương Kiên và Vương Khánh Linh, cuộc nói chuyện của hai cha con bắt đầu..
 
Vợ Yêu Quyền Lực Của Vương Tổng
Chương 63: 63: Sự Thật Được Tiết Lộ Phần 3


Vương Kiên nhìn thẳng vào mắt Vương Khánh Linh, ánh mắt ngờ vực.
- " Ba có gì thắc mắc sao ? " Vương Khánh Linh bật cười
- " Con không giận ba sao ? " Vương Kiên thu lại ánh mắt của anh, hỏi Vương Khánh Linh
- " Chuyện đó hả, con không hẹp hòi như vậy đâu.

Với lại lúc đó ba đang không được bình tĩnh mà, con không trách ba.

Ba yêu mẹ nhiều như vậy mà, con hiểu " Vương Khánh Linh giải thích
- " Ba cũng không hiểu tại sao mình lại có hành động như vậy nữa.

Ba xin lỗi "
- " Con không trách ba, chuyện cũng qua rồi mà.

Nhưng mà ba có biết mẹ và đứa trẻ bây giờ ra sao rồi không? "
- " Cô ấy đã sinh con rồi, có hai đứa trẻ là một trai một gái nhưng chỉ cứu được bé trai.

Cô ấy bị người ta hãm hại nên bé gái đã không còn, vừa sinh ra thì đã không còn thở nữa.

" Vương Kiên buồn bã nói
- " Vậy cha đứa trẻ đâu ba, anh ta vô tâm với con của mình đến vậy ư.

Mẹ đi khám thai chắc cũng không đi cùng lần nào đâu, con mà gặp anh ta thì con sẽ đập chết anh ta cho hả dạ.

Người gì mà khốn nạn, bội bạc.

Biết làm mà không biết chịu trách nhiệm với những gì mình làm.

" Vương Khánh Linh mặt hằm hằm nói
- " Là ba, đứa bé đó là con của ba.

Ba biết mình là người cha tồi, người con muốn đập đang ở trước mặt của con đây.

Ba không biết sự thật, lời nói dối của cô ấy mà ba cũng tin cho được.

Đã vậy còn ghen tuông vô cớ nữa, mới khiến cô ấy thành ra như vậy.

"
- " Hả? Cái gì cơ? Người đó là ba, ba chính là cha của đứa trẻ trong bụng mẹ? Đứa trẻ đó là con cháu của Vương Gia? Là em trai của con sao? " Vương Khánh Linh há hốc mồm, cô không tin nổi chuyện này mà
- " Phải, những gì con nói đều là sự thật.

Hoàn toàn đúng và chính xác.

"
- " Ôi trời ơi, vậy ba chính là gà trống nuôi con rồi.

Mẹ đã bỏ đi, hay là ba đem em con về Vương Trạch Đông.

Con sợ bà nội sẽ dạy hư nó, con biết rõ bà nội luôn ghét con và Quỳnh Trang.

Trẻ con như một tờ giấy trắng không bị nhuốm bẩn, nếu sống trong một môi trường không tốt e là sẽ không ổn đâu.

" Vương Khánh Linh nói
- " Được rồi, theo ý của con.

Quỳnh Trang cũng nên về Vương Trạch Đông được rồi, nếu nó còn ở đó lâu chắc chắn sẽ không sống yên với bà nội của con mất "
- " Dạ, con biết rồi.

Chị em con sẽ tự đi mua đồ cho em con, con sẽ nhờ bác Vy đi cùng.

Con không biết trẻ sơ sinh cần gì, bác ấy là người có nhiều kinh nghiệm, nhờ bác ấy là tốt nhất."
- " Được rồi, về Vương Trạch Đông.

Để ba hỏi xem Cố Nam có về đó được không "
- " vâng "
Vương Kiên lấy điện thoại gọi điện cho Cố Nam, hai đầu dây nhanh chóng được kết nối
[ alo ] Cố Nam nói
[ cậu có đến biệt thự của tôi được không? ]
[ được, 15 phút sau tôi sẽ có mặt ở đó ]
[ ừ ]

Vương Kiên cất điện thoại vào túi quần, Vương Khánh Linh cũng đứng dậy.

Hai người bước ra khỏi phòng, bước đến thang máy đi xuống.

Nhân viên thấy ông chủ và cô chủ của họ xuất hiện, đứng dậy cúi chào.
“ Vương Tổng, Đại Tiểu Thư ” tất cả đồng thanh
- " Mọi người cứ làm việc đi, đừng để ý đến tôi " Vương Kiên nói xong thì kéo Vương Khánh Linh đi thẳng
“ vâng ” tất cả nhân viên đồng thanh nói rồi ngồi xuống tiếp tục làm việc.
Vương Kiên và Vương Khánh Linh lên xe đi về Vương Trạch Đông.

Cùng lúc đó ở bệnh viện Quốc Tế, Cố Nam cũng lái xe về biệt thự của Vương Kiên.

Cố Nam cũng đã gọi cho Hàn Dương Phong, Trịnh Hoàng, Từ Thiên Phương, Khải Minh Kiệt và Nam Cung Phi Vũ đến biệt thự của Vương Kiên.
Một lát sau, Vương Kiên và Vương Khánh Linh đã về đến nơi.

Toan định đi vào nhà thì hai người nghe thấy rất nhiều tiếng động cơ xe dừng trước cửa.

Cố Nam, Hàn Dương Phong, Trịnh Hoàng, Khải Minh Kiệt, Từ Thiên Phương và Nam Cung Phi Vũ bước xuống.
- " Các cậu tụ tập rủ nhau đến nhà tôi để làm gì? Tôi đâu có gọi cho các cậu đâu.

" Vương Kiên nói
- " Đã là bạn bè thì làm gì cũng phải có nhau chứ.

Phải không nào? " Cố Nam nói
Tất cả gật đầu, Vương Khánh Linh lễ phép chào hỏi " Nếu mọi người đã đến thì vào nhà đi ạ "
Tất cả vào trong phòng khách ngồi xuống, Vương Khánh Linh đi vào trong bếp pha cà phê.

Nam Cung Phi Vũ đứng dậy đi theo
- " Khai mau, tại sao tay của em lại bị như thế hả? " Nam Cung Phi Vũ hỏi Vương Khánh Linh
- " Vũ ca à, không may thôi.

Anh lo thái quá rồi đấy, mau ra ngoài ngồi cho em pha cà phê mau lên.

" Vương Khánh Linh vừa pha cà phê vừa nói
- " Thật? Em không nói dối? " Nam Cung Phi Vũ vẻ mặt nghi ngờ hỏi
- " Thật đấy, anh em mà không tin tưởng nhau là thế nào.

Ra ngoài mau "
- " Anh biết rồi, em nhanh nhanh rồi ra ngoài.

" Nam Cung Phi Vũ nói với cô rồi đi ra ngoài
- " Biết rồi "
Pha cà phê mất tầm 15 phút, cô định đem ra ngoài thì quản gia đi đến.
- " Đại Tiểu Thư, để tôi " Bạch Khiêm nói
- " Bác đừng có gọi cháu là Tiểu Thư nữa, cháu đã nói với bác nhiều rồi mà.

"
- " À ừ, bác quên mất.

Để bác đem ra cho, tay cháu vẫn chưa khỏi hẳn đâu.

"
- " Vâng ạ, cháu cảm ơn bác "
Bạch Khiêm đặt tất cả vào khay rồi bê ra ngoài, Vương Khánh Linh đi theo sau.

Bạch Khiêm mời tất cả rồi đi vào trong, ông lui ra ngoài vì ông biết mình không nên ở đây nghe họ nói chuyện..
 
Back
Top Bottom