Ngôn Tình Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 140: Chương 140


Nếu hai anh em đã nói đến mức này, thì anh cũng không muốn giấu diếm nữa.

Triệu Nam Thiên biết anh cả đang lo lắng chuyện gì, vội vàng giải thích: “Anh cả, anh yên tâm, không ăn trộm không cắp, là tiền chính đáng!”
Anh cả lại hỏi: “Có phải là cô Tô cho em mượn không?”
Triệu Nam Thiên biết, nếu hôm nay mình không giải thích rõ ràng, thì với tính cách của anh cả nhất định sẽ không bỏ qua, nên anh dứt khoát gật đầu.

Anh cả cũng không dễ lừa: “Đây là một số tiền lớn, sao người ta lại dám cho em vay?”
Triệu Nam Thiên vò đầu nói: “Tình cảm của bọn em rất tốt, đã bàn đến chuyện cưới xin rồi.


Anh cả thở dài: “Tiểu Thiên, tuy trong 5 năm đi lính em rất ít về nhà, nhưng anh cả biết em có tài, nếu không thì viện trưởng Hoàng cũng sẽ không tự mình cầm dao mổ chính cho mẹ, nhưng có một việc, cho dù thế nào thì em cũng phải nghe anh!”
Thấy anh cả nghiêm túc, Triệu Nam Thiên gật đầu: “Anh cả, anh nói gì em cũng nghe theo anh.


Anh cả dặn dò: “Anh cả biết, gia đình nhà cô Tô không bình thường, vừa nhìn đã biết là nhà cao quý, cô gái này hiền lành, anh cả không nói thêm gì, nhưng nếu như người của nhà họ Tô vì chuyện này mà làm khó em, thì em nhất định phải nói cho anh, cho dù anh cả phải bán nhà, cũng không cho em đến ở rể!”
Trong lòng Triệu Nam Thiên chua xót, với quan hệ của anh với Tô Mục Tuyết, đừng nói nhà họ Tô không thừa nhận, ngay cả cửa của Tô Mục Tuyết anh cũng bước không qua, nói khó nghe chút thì anh còn không bằng người ở rể.

Nhưng nói những lời này ra sẽ khiến anh cả lo lắng, anh không thể làm gì khác hơn là nói dối: “Anh cả anh yên tâm, anh còn không biết tính của em sao?”
Trong lúc hai anh em nói chuyện, chị dâu đã mua hoa quả về.

Chị ấy liếc mắt một cái nói: “Người anh cả như anh cũng thật là, có chuyện gì mà không thể vào trong nói? Mà phải lôi kéo Tiểu Thiên đứng ngoài cửa!”
Triệu Nam Thiên vào phòng bệnh nói chuyện với mẹ một lát, mãi đến khi mẹ ngủ, anh lại giúp bà đắp kín chăn.

Chị dâu gọt một quả táo, đưa cho Triệu Nam Thiên rồi hỏi: “Tiểu Thiên, hôm nay cô Tô có đến không?”
Triệu Nam Thiên cũng không chắc chắn, không thể làm gì khác hơn là giải thích với chị ấy: “Em cũng không rõ, công việc của cô ấy có chút bận.


“Đúng rồi, lần trước chị đã muốn hỏi cậu, cô Tô thật sự rất giỏi, lần trước cô ấy nói với chị, là cô ấy đang làm trong tập đoàn nhà họ Tô, đây là công ty lớn, cuối cùng là cô ấy đang làm việc gì?” Mặc dù chị dâu tò mò, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Triệu Nam Thiên mơ hồ nói: “Quản lý tài chính.


Chị dâu bừng tỉnh: “Làm hành chính à? Chẳng trách lại giỏi như thế! Chắc ít nhất cô ấy cũng có quyền lực nhỉ?”
Triệu Nam Thiên gật đầu, anh còn đang lo lắng sẽ nói tiếp như nào, thì đúng lúc đoàn người bác sĩ ngooại khoa đến kiểm tra phòng, Thôi Phong và Thư Trúc cũng ở trong đó.

Thôi Phong có ý định nịnh bợ, lôi kéo Triệu Nam Thiên nói hồi lâu, mãi đến khi viện trưởng Hoàng xuất hiện, anh ta mới bỏ qua.

Sau khi kiểm tra một lát, lại có ý tá đến truyền dịch, chuẩn bị lần cuối cùng trước khi phẫu thuật.


Trên hành lang, tâm trạng viện trưởng Hoàng rất tốt hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Thiên, cậu còn nhớ con bé nhà tôi chứ?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 141: Chương 141


Trong đầu Triệu Nam Thiên hiện lên một khuôn mặt non nớt, anh suy nghĩ rồi hỏi: “Nhớ chứ, con bé đã tốt nghiệp chưa?”
Viện trưởng Hoàng ôn hoà cười nói, bộ dáng cưng chiều: “Đã tốt nghiệp rồi, mấy năm nay vẫn đang đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài, nhưng tháng sau có thể về rồi, con bé thường xuyên nhắc đến cậu đấy!”
Thôi Phong đứng bên cạnh một lát, cuối cùng cũng tìm được một cơ hội để chen vào: “Viện trưởng Hoàng, hai người đang nói tới ai thế?”
Viện trưởng Hoàng cũng không lừa anh ta: “Chính là cháu gái bảo bối của tôi, trước đây còn thực tập ở Khoa Lý của các cậu, chắc cậu cũng gặp rồi chứ?”
Trong đầu Thôi Phong hiện lên một cái tên, vội vàng nịnh hót nói: “Viện trưởng Hoàng có phúc lớn, cháu nghe nói, tháng trước Hoàng Ly mới nhận một giải thưởng quốc tế lớn, lần này cô ấy trở về để làm ở bệnh viện chúng ta sao?”
Viện trưởng Hoàng cười nói: “Thật ra tôi cũng nghĩ thế, nhưng cánh con bé này cứng rồi, vừa lấy được vài trăm tỷ tiền đấu tư, lần này con bé dẫn theo đoàn đội về Đông Châu để gây dựng sự nghiệp!”
Thôi Phong sáng mắt lên, cười rạng rỡ nói: “Không hổ là cháu gái của viện trưởng Hoàng, thật giỏi! Đúng rồi, khi nào cô Hoàng về nước? Nếu như lúc đó ngài bận rộn, thì tôi sẽ đi đón cô ấy.


Thư Trúc đứng bên cạnh nghe, cô ta cảm thấy phiền chán, trước đây không phát hiện, bây giờ cô ta đột nhiên cảm thấy Thôi Phong rất giống chó Nhật!
Cháu gái viện trưởng Hoàng về nước, anh đi đón để làm gì?
Tốt xấu gì cũng là chủ nhiệm ngoại khoa, nịnh nọt rõ ràng như thế rõ ràng, không sợ bị xuống giá à?
Viện trưởng Hoàng cũng không để ý, mà cười nhìn về phía Triệu Nam Thiên hỏi: “Tiểu Thiên, có nghe thấy không, đến khi tiểu Ly về, cậu thay tôi đi đón!”
Triệu Nam Thiên khéo léo từ chối nói: “Công việc có cháu chút bận, cháu sợ không có thời gian.


Viện trưởng Hoàng giả vờ tức giận nói: “Cậu lại bận, còn bận hơn chủ nhiệm ngoại khoa là tiểu Thôi? Cậu ta còn có thời gian, sao cậu lại không có?”

Triệu Nam Thiên hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là đáp lời nói: “Được rồi, đến lúc đó cháu sẽ xin nghỉ, nhất định sẽ đến!”
Viện trưởng Hoàng vỗ vai anh: “Phải thế chứ, nhưng đến lúc đó sợ là cậu sẽ không nhận ra con bé, con gái mười tám thay đổi rất lớn đó!”
Triệu Nam Thiên không để ý lắm, một cô bé mặt đầy tàn nhan, coi như có thay đổi lớn hơn nữa thì có thể thay đổi đến mức nào chứ?
Thôi Phong đứng một bên nghe có cảm giác rất khó chịu, mình nói muốn đến đón, kết quả bị viện trưởng Hoàng khéo léo từ chối.

Thằng nhóc Triệu Nam Thiên này lại từ chối, cơ hội đưa tới cửa rồi mà còn muốn viện trưởng Hoàng chủ động cầu xin cậu ta?
Qua hai lần so sánh, càng khiến Thôi Phong xấu hổ, đặc biệt là vẻ mặt của viện trưởng Hoàng, khi ông ấy nhìn về phía anh ta rất không giống khi nhìn về phía Triệu Nam Thiên, không khỏi khiến người ta nghi ngờ cuối cùng quan hệ của hai người là gì?
Trong lòng anh ta tò mò, ngoài miệng lập tức hỏi: “Triệu Nam Thiên, mày và cô Hoàng quen nhau à?”
Triệu Nam Thiên không thèm để ý đến người này, tôi và Hoàng Ly có quen biết hay không, thì liên quan gì đến anh?
Thôi Phong ăn trọn một quả bơ, viện trưởng Hoàng đã nói thay Triệu Thiên Nam: “Hai người họ quen biết nhau đã nhiều năm rồi, năm đó tôi còn muốn cho Tiểu Thiên làm cháu rể đấy!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 142: Chương 142


Nói xong, viện trưởng Hoàng quay đầu nhìn về phía Triệu Nam Thiên: “Tiểu Thiên, bây giờ Tiểu Ly vẫn còn độc thân, cậu phải nắm chắc cơ hội lần này!”
Thôi Phong đứng một bên ghen tỵ đến phát điên, quái gở nhắc nhở: “Viện trưởng Hoàng, chú vẫn chưa biết sao? Cậu Triệu đã có bạn gái, hơn nữa còn rất đẹp đó!”
Viện trưởng Hoàng không để ý lắm: “Có bạn gái thì làm sao? Không phải còn chưa kết hôn à? Tiểu Thiên, tôi nói cho cậu biết, cháu gái của tôi không kém con bé nhà họ Tô kia đâu, cậu phải cố gắng nha, tôi không muốn tương lai con bé tìm cho tôi một cháu rể người nước ngoài đâu!”
Thôi Phong nghe thấy lời này suýt nữa phiền muộn đến nôn ra máu, cuối cùng là tên Triệu Nam Thiên này có số chó ngáp phải ruồi gì? Có một bạn gái xinh đẹp như Tô Mục Tuyết thì cũng coi như xong đi, sao bây giờ nghe ý này, cậu ta còn dây dưa với cháu gái của viện trưởng Hoàng?
Tâm trạng của Thư Trúc cũng rất phức tạp.

Dù sao thì cô ta cũng không nghĩ tới, tháng trước Triệu Nam Thiên còn bị mình vứt bỏ, bây giờ lại trở nên quý hiếm như thế.

Một Tô Mục Tuyết, tối qua lại xuất hiện một Mạnh Kiều cũng xuất sắc không kém, còn chưa hết, bây giờ lại thêm một người là cháu gái của viện trưởng Hoàng!
Cô ta đã sớm nghe qua cái tên Hoàng Ly, là người học y giống mình, nhưng Hoàng Ly tuổi còn trẻ mà đã giành được giải thưởng y học quốc tế, còn là cháu gái của viện trưởng Hoàng, có thể nói là một trong những nhân vật tuổi trẻ có danh tiếng trong giới y học trong nước.

So sánh hai bên, quả thực chính là một cái trên trời một cái dưới đất!

Sao Triệu Nam Thiên có thể quen biết Hoàng Ly chứ?
Cuộc phẫu thuật chính thức bắt đầu.

Triệu Nam Thiên và nhà anh cả đang chờ bên ngoài phòng phẫu thuật, trong lúc đó Thư Trúc đã đến mấy lần.

Ca phẫu thuật kết thúc rất nhanh, cô ta lại chạy tới: “Yên tâm đi, lần này người phẫu thuật cho dì là chuyên gia cao cấp nhất của bệnh viện chúng em, nhất định sẽ rất thuận lợi, nếu như anh sốt ruột, em giúp anh vào hỏi tình huống một chút?”
“Cảm ơn, không cần, anh tin tưởng viện trưởng Hoàng!” Triệu Nam Thiên nhận ra sự quan tâm của cô ta, nhưng lại không biết ngăn cản kiểu gì.

Đừng nói bây giờ anh và Tô Mục Tuyết có quan hệ không rõ ràng, Thư Trúc đã là bạn gái của Thôi Phong, lại nhiều lần chạy đến lo lắng cho mình, cô ấy không sợ Thôi Phong ghen à?
Thư Trúc thấy câu từ của Triệu Nam Thiên cẩn thận, hơi tủi thân, cô ta sửa lại tóc một chút: “Được, vậy em đi làm trước, có chuyện gì thì anh gọi điện cho em.


Triệu Nam Thiên hỏi một câu: “Hôm qua em phải trực đêm, hôm nay không cần nghỉ ngơi à?”

Thư Trúc cố gắng cười nói: “Thường xuyên phải làm hai ca nên em quen rồi.


Triệu Nam Thiên ồ một tiếng: “Vậy em chú ý nghỉ ngơi!”
Thư Trúc nhướng đôi lông mày xinh đẹp lên: “Anh đang quan tâm em sao?”
Không đợi Triệu Nam Thiên nói tiếp: “Cảm ơn, em sẽ chăm sóc mình.


Tâm trạng của cô ta đột nhiên tốt lên, bước chân cũng trở lên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Mãi đến khi Thư Trúc đi xa, lúc này Triệu Nam Thiên mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này chị dâu tiến lên: “Tiểu Thiên, chị dâu là người từng trải, liếc mắt một cái là nhìn ra, cô bác sĩ Thư kia có ý với cậu!”
Triệu Nam Thiên cảm thấy lúng túng, không biết nên nói tiếp như thế nào.

Chị dâu không ngại lớn chuyện nói: “Chị cảm thấy tên chủ nhiệm Thôi kia kém xa cậu, nếu cậu cố gắng, nhất định có thể cướp bác sĩ Thư về!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 143: Chương 143


Triệu Nam Thiên nghe đến phiền lòng, cũng may anh cả nói giúp một câu: “Đây là lời mà chị dâu nên nói à? Bây giờ Tiểu Thiên đã có bạn gái là cô Tô, em đừng có mai mối lung tung!”
Chị dâu hỏi ngược lại: “Anh thì biết cái gì? Người đàn ông tài giỏi có mấy hồng nhan tri kỉ ở bên ngoài thì đã làm sao? Tiểu Thiên nhà chúng ta có bản lĩnh này, đến viện trưởng Hoàng cũng tự mình mổ chính cho mẹ! Cậu mà muốn mấy cái hồng nhan tri kỷ, thì có ai dám nói gì chứ?”
Anh cả lúng túng: “Càng nói càng kỳ cục!”
Chị dâu kéo tay Triệu Nam Thiên, nhiều chuyện hỏi: “Chị dâu có thể thấy, cậu vẫn còn tình cảm với bác sĩ Thư kia, sao lúc trước hai người lại chia tay vậy?”
Triệu Nam Thiên nở nụ cười tự giễu: “Em dự định xuất ngũ sẽ kết hôn với cô ấy, nhưng mẹ Thư lại đưa ra điều kiện, nói là không nhà không xe, không có số tiền 3 tỷ trở lên, mà em dám đến cửa cầu hôn thì sẽ đuổi em ra ngoài.


Chị dâu có chút đau lòng hỏi: “Sau đó thì sao, bác sĩ Thư đồng ý?”
Triệu Nam Thiên bất đắc dĩ gãi đầu một cái: “Không làm vậy thì có thể làm gì bây giờ? Bác gái một khóc hai làm loạn ba thắt cổ, bọn em đều bất lực, sau đó mẹ nằm viện, em vội vàng đi tìm việc, nên đã cắt đứt liên lạc.


Chị dâu cảm thấy thương Triệu Nam Thiên: “Tình cả 5 năm, cô ta nói bỏ là bỏ, thật tàn nhẫn! Nhưng chị dâu dám cam đoan, bây giờ cô ta đã hối hận đến chết rồi!”
Triệu Nam Thiên không nói tiếp, trước mắt anh chỉ là một bảo vệ thực tập của công ty Vật Nghiệp, nếu như không xử lý tốt chuyện trên công trường, nói không chừng sẽ bị thất nghiệp, có cái gì có thể khiến người ta hối hận chứ?

Nghĩ đến đó, đèn phẫu thuật tắt.

Viện trưởng Hoàng chen chúc trong một đám người đi đến: “Tiểu Thiên, cuộc phẫu thuật cho mẹ cậu thuận lợi, cậu không cần lo lắng, sau khi phẫu thuật thì yên tâm điều dưỡng, có yêu cầu gì thì cứ đến tìm bác Hoàng.


Triệu Nam Thiên bước nhanh về phía trước, nhìn thấy bộ dáng uể oải của viện trưởng Hoàng, không nhịn được có chút thay đổi sắc mặt.

Phẫu thuật bốn tiếng, với thân phận của viện trưởng Hoàng căn bản là không cần tự mình cầm dao, nhưng bác ấy lại không nói hai lời, lôi mấy vị chuyên gia cao cấp đến giúp, đây chính là một phần ân tình không nhỏ.

Triệu Nam Thiên không khỏi nói một tiếng: “Bác Hoàng, cảm ơn bác!”
Viện trưởng Hoàng hiền lành cười cợt: “Còn khách sáo với tôi làm gì? Mau vào thăm mẹ cậu đi, có chuyện thì nói sau.




Sau khi trở lại phòng bệnh, cuối cùng thì khối đá lơn treo trước ngực cả nhà mấy ngày nay cũng đã rơi xuống đất.

Mắt thấy sắp đến giờ ăn cơm, chị dâu nói ra ngoài mua cơm.

Tâm trạng anh cả không tệ, mở bình rượu ra, hai anh em uống luôn trong phòng bệnh.

Đang uống, thì cửa phòng bị người đẩy ra.

Triệu Nam Thiên quay đầu, anh có nhắn tin cho Tô Mục Tuyết biết chuyện mẹ phẫu thuật, đáng tiếc cô vẫn chưa trả lời.

Tuy anh cả không nói gì, nhưng anh vẫn rất hi vọng Tô Mục Tuyết có thể đến thăm mẹ một lát.

Đúng như dự đoán, người bước vào không phải là Tô Mục Tuyết, Triệu Nam Thiên khó tránh khỏi có chút thất vọng, tự mình uống thêm một chén rượu.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 144: Chương 144


Anh cả có lòng nhiệt tình, vốn còn muốn bắt chuyện một câu, kết quả là nghe thấy người phụ nữ kia há mồm oán giận: “Ôi, sao còn có người trong phòng bệnh thế?”
Mặt Triệu Nam Thiên trầm xuống, người phụ nữ này có biết nói chuyện không? Cái gì gọi là sao còn có người? Phòng bệnh đương nhiên là có người, chẳng lẽ nơi này là địa ngục à?
Tính cách hai anh em gần giống nhay, đều không quá thích gây chuyện, đều muốn nhịn cho qua.

Nhưng chị dâu lại trái ngược hoàn toàn, tính cách chị dâu như môt thùng thuốc súng vậy: “Này, ăn nói kiểu gì đấy, có biết nói chuyện không, không có một chút lễ phép nào à?”
Người phụ nữ kia đánh giá chị dâu một chút, không hề che giấu khinh bỉ nơi đáy mắt, xì một tiếng nói: “Cái phòng bệnh dơ bẩn này, vừa loạn vừa ồn ào, còn có cô xem đi, những người này đều là người à? Còn dám uống rượu trong phòng bệnh, thật sự coi chỗ này là khách sạn đấy à?”
Triệu Nam Thiên nghe thấy lời này, một ngụm rượu mắc trong cổ, bị sặc đến đỏ mặt lên.

Người phụ nữ kia vẫn chưa buông tha, quay đầu nhìn về phía sau: “Chị Uông, em mặc kệ đấy, không phải chị nói muốn tìm cho em một gian phòng bệnh một người xa hoa à? Điều kiện ở nơi này kém như vậy, sao em có thể ở được chứ?”
Phía sau có một y tá nữ đi lên trước, kéo cánh tay người phụ nữ lại rồi nói: “Ôi, giường của bệnh viện luôn thiếu, đến nửa đêm phòng bệnh một người kia mới trống, trước tiên các người cứ chấp nhận một chút đi.


Người đàn ông phía sau cô ta cũng hùa theo: “Đúng vậy, em cũng đừng nhiều chuyện như thế, trước tiên cứ ở tạm chỗ này đi.


Vẻ mặt người phụ nữ thiếu kiên nhẫn: “Nhưng, nơi này dơ bẩn quá, không phải là nơi để cho người đợi đâu, được rồi được rồi.


Nói xong, cô ta trừng mắt nhìn người đàn ông một chút: “Anh còn đứng ngốc ở đấy làm gì? Mau đổi tất cả ga trải giường và chăn đơn đi, đổi thành của chúng ta! Còn có cái ấm nước kia nữa, cũng không biết đã bị người nào dùng qua, mau vứt đi, ôi bản chết mất!”
Nghe thấy người phụ nữ líu ra líu ríu bên kia, Triệu Nam Thiên không nhịn được nhắc nhở một câu: “Mời các người yên tĩnh một chút, mẹ tôi vừa làm phẫu thuật, cần được nghỉ ngơi, cảm ơn.


Người phụ nữ kia càng hăng hái, chế giễu nói: “Ui, ồn ào hả? Ồn ào thì đi thuê một phòng bệnh cao cấp, ở riêng một phòng đi!”
Nói xong, cô ta đánh giá Triệu Nam Thiên một chút, giọng điệu càng thêm khinh bỉ: “Có điều chỉ bằng tiền lương của một tên bảo vệ như anh, chắc không ở nổi phòng bệnh cao cấp đâu? Một ngày là 6 triệu tiền hộ lý, anh sẽ đau lòng chết đó!”
Triệu Nam Thiên tức đến bật cười, quả nhiên Mạnh Kiều nói không sai, tuy anh không để ý, nhưng trên thế giới này vẫn luôn có người mắt chó coi thường người khác.

Nếu như vì chính mình, anh sẽ nhịn, nhưng mẹ cần được nghỉ ngơi, sao có thể nhịn được?
Không đợi Triệu Nam Thiên phát cáu, người đàn ông kia nhảy ra: “Nhìn cái gì vậy, muốn đánh nhau à!”
Tuy anh ta không cao, nhưng lại thắng ở thân hình mập mạp, hơn nữa cổ còn đeo một dây chuyền vàng, khí thế rất đáng sợ.

Sao Triệu Nam Thiên có thể để anh ta vào mắt, tiến lên vài bước nói: “Anh có tiền đó là chuyện của anh, nhưng đây là bệnh viện, anh có biết phải giữ yên lặng không? Nếu như anh không biết đọc, thì có thể đọc cho anh nghe.


“Cậu… Cậu hù dọa ai?” Ngoài miệng người đàn ông vẫn cậy mạnh, nhưng dưới chân lại lùi về một bước.

Thực sự là áp lực của Triệu Nam Thiên quá lớn, đặc biệt là khi uống rượu anh xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay không quá cơ bắp, nhưng lại mang theo cảm giác rất mạnh mẽ, cộng thêm tâm trạng của anh không tốt, khiến người ta có loại cảm giác ngột ngạt người sống chớ lại gần.

Người phụ nữ cậy mạnh nói: “Làm sao, còn muốn đánh người à? Đây là bệnh viện đấy!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 145: Chương 145


Mẹ đang nghỉ ngơi, Triệu Nam Thiên cũng không muốn gây chuyện, cảnh cáo họ xong thì không nói tiếp nữa, anh xoay người đi về.

Vốn người phụ nữ kia còn có chút sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Triệu Nam Thiên không nói lời nào, còn tưởng là anh sợ, cô ta lẩm bẩm nói: “Xì, giả bộ cái gì thế?”
Đoàn người bên kia đã sắp xếp xong, sau một lúc dằn vặt, chuyện này còn chưa xong, người phụ nữ kia còn cố ý gây chuyện.

Ngồi chưa được bao lâu, cô ta đã bắt đầu ồn ào: “Ôi chao, trong phòng bệnh có mùi gì thế? Cũng không biết phát ra từ người nào, thật là, khó ngửi muốn chết, anh đi mở cửa sổ ra cho thông khí đi!”
Người đàn ông nghe vậy đứng dậy.

Lần này cô ta còn quái gở chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, sao chị dâu lại nghe không hiểu chứ, chị ấy tiến lên hơi ngăn lại nói: “Bây giờ không có thể mở cửa, mẹ chồng tôi vừa phẫu thuật xong, không thể gặp gió.



Người phụ nữ kia gào to lên: “Sao lại không được mở cửa chứ? Cô ngửi xem, trong phòng có mùi gì? Các người là bệnh nhân, chúng tôi cũng là bệnh nhân, chúng tôi muốn thông gió để thở, dựa vào cái gì mà không được?”
Sao chị dâu có thể ăn nói tốt như Triệu Nam Thiên, cứng rắn từ chối nói: “Tôi nói không được, thì chính là không được!”
“Mẹ nhà mày, không cho người khác mặt mũi đúng không?” Người đàn ông đẩy chị dâu một cái.

Anh cả đang ngồi cũng đứng bật dậy, từ khi nào mà con dâu nhà họ Triệu đến phiên người ngoài ra tay?
Triệu Nam Thiên cũng đứng dậy, thật vất vả mới ngăn được lửa giận đang dâng lên.

Chị dâu khuyên một câu: “Không sao, anh ta không dám làm gì đâu!”
Người đàn ông vừa lui một bên vừa kêu gào: “Làm sao, muốn ỷ đông h**p yếu à?”
Người phụ nữ còn cổ vũ anh ta: “Đừng sợ họ, em đi gọi người đến!”
Chỉ trong chốc lát, y tá trưởng vừa rời khỏi đã theo vào, phía sau còn dẫn mấy y tá nam.

Y tá trưởng nghiên về phía bên kia một cách rõ ràng, nhìn về phía cả nhà Triệu Nam Thiên hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Không biết đây là phòng bệnh à, các người muốn đánh nhau à?”
Giọng nói của cô ta có hơi không kiên nhẫn: “Tôi đã hiểu rõ chuyện này, bệnh nhân giường 81 thật sự cần mở cửa để thở, như vậy đi, phòng bệnh bên cạnh có để trống một cái giường, phòng bên kia không có ai mở cửa sổ, nhà các người xu dọn đồ đạc một chút, tôi bảo y chuyển giường của các người sang phòng bên cạnh!”
Người phụ nữ đứng bên cạnh đắc ý, trên mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo.

Chị dâu tức không chịu nổi, tiến lên lý luận nói: “Chúng tôi vào phòng bệnh này trước, sao chúng tôi phải nhường cho cô ta?”
Người phụ nữ hỏi ngược lại: “Sao lại không được?”
Thấy hai người lại sắp ầm ĩ, y tá trưởng vội vàng khuyên can nói: “Chỗ này là bệnh viện, giường bệnh bên chia theo nhu cầu, không phải đến trước hay đến sau!”
Triệu Nam Thiên thở dài, nếu y tá trưởng có thái độ tốt một chút, họ cũng không phải là người không nói lý, đổi giường cũng không sao, dù sao thì có khả năng họ thật sự cần thông gió.

Nhưng ngược lại, cô ta không tôn trọng ý kiến của mình, tự mình làm chủ, lập tức muốn đổi giường bệnh của mẹ mình sang phòng bên cạnh, không cho họ một cơ hội bàn bạc nào! Thật sự coi anh là một người dễ bắt nạt à?
Anh đang muốn nói, thì hai y tá đã chuẩn bị đến chuyển giường.

Sao Triệu Nam Thiên có thể để họ đến gần giường bệnh của mẹ, anh tiến lên một bước ngăn cản: “Tôi xem ai dám động!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 146: Chương 146


Người phụ nữ tận dụng mọi cơ hội để hắt nước bẩn nói: “Chị Uông, chị nhìn thấy rồi đó, sao người nhà bệnh nhân lại thế này được? Rõ ràng là một tên côn đồ, anh ta coi phòng bệnh là nhà của mình rồi!”
Y tá trưởng sầm mặt lại: “Đây là bệnh viện của Đông Châu, nếu như các người muốn ở lại bệnh viện để chữa trị, thì tốt nhất phải tuân theo quy định của bệnh viện chúng tôi, không phải chúng tôi chưa từng thấy người gây chuyện, tốt nhất các người đừng nên gây chuyện ở đây!”
Triệu Nam Thiên không muốn gây chuyện, dù sao thì mẹ cũng cần nghỉ ngơi, nhưng anh không thể nuốt không trôi cơn giận này, khi anh do dự, bên ngoài có một y tá vội vàng đi vào.

Y tá trưởng ra lệnh: “Tôi đi xử lý chút chuyện, cho các người một chút thời gian để suy nghĩ, nếu như không làm theo sắp xếp của bệnh viện chúng tôi, thì lát nữa tôi sẽ gọi bảo vệ đến!”
Chờ đoàn y tá trưởng đi, người phụ nữ hả hê nói, “Đấu với tôi? Không sợ nói cho các người biết, phòng bệnh này các người không muốn nhường thì cũng phải nhường!”
Chị dâu thấy thế lại muốn cãi nhau, nhưng bị anh cả kéo lại.

Triệu Nam Thiên cũng không thèm để ý đến loại phụ nữ đanh đá này, tự nhiên lại kéo đẳng cấp của mình thấp xuống, anh cầm điện thoại ra hành lang.

“Tiểu Thiên, tìm tôi có chuyện gì sao?” Viện trưởng Hoàng ở đầu bên kia điện thoại hỏi.

“Bác Hoàng, có chuyện muốn làm phiền bác, cháu muốn đổi cho mẹ một gian phòng yên tĩnh, bác xem có thể giúp cháu hỏi một chút không? Chúng cháu sẽ không thiếu một chút tiền nằm viện nào.


Viện trưởng Hoàng không nói hai lời, “Thằng nhóc cậu, lần trước tôi đã nói với cậu rồi, phải thay cho mẹ cậu một phòng bệnh tốt một chút, kết quả là cậu không nghe! Sao cậu còn khách sáo với bác Hoàng như vậy? Cậu chờ một lát, tôi lập tức gọi người đến sắp xếp giúp cậu!”
Ông ấy hỏi thăm bệnh tình một chút, rồi mới cúp điện thoại.

Chân trước Triệu Nam Thiên vừa bước vào phòng bệnh, y tá trưởng đã quay trở lại.

Cô ta vào cửa thì lập tức hỏi: “Sao các người vẫn chưa thu dọn đồ đạc?”
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị người khác đẩy ra lần thứ hai, một bác sĩ hơi lớn tuổi tiến vào.

Y tá trưởng thay đổi vẻ mặt nghiên túc vừa nãy, mang theo nịnh bợ hỏi: “Ui, chủ nhiệm Vương, sao anh lại hạ mình xuống tìm phòng thế?”
Chủ nhiệm Vương nhìn cô ta: “Có một phòng chăm sóc đặt biệt để trống, tôi qua đây để điều giường.


Y tá trưởng có chút không rõ: “Phòng chăm sóc đặc biệt? Phòng tôi muốn là phòng bệnh cao cấp mà?”
Chủ nhiệm Vương lập tức hỏi: “Y tá trưởng Uông, là bệnh nhân của cô cần đổi giường?”
Y tá trưởng vội vàng đáp: “Đúng vậy, còn phiền chủ nhiệm Vương tự mình đến một chuyến, thực sự là thật không tiện.


Vẻ mặt Vương ôn hòa nói: “Không có gì, viện trưởng đã tự mình ra lệnh, tôi nhất định phải đến!”
Y tá trưởng sững sờ, không nghĩ tới thể diện của mình lại lớn như vậy, chỉ muốn một phòng bệnh cao cấp mà thôi, nhưng lại trực tiếp thăng cấp lên thành phòng chăm sóc đặc biệt, hơn nữa còn là viện trưởng Hoàng tự mình ra lệnh.

Tuy trong lòng cô ta nghi ngờ, nhưng trên mặt lại rất hưởng thụ.

Người phụ nữ nói: “Chị Uông, tôi nghe nói phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Đông Châu Châu đều là phòng chuyên dụng của lãnh đạo, bản lĩnh của chị thật lớn!”
Y tá trưởng cười khiêm tốn: “Với tình cảm của chúng ta, còn cần nói những lời này à?”
Triệu Nam Thiên thấy bên kia đang bận rộn thu dọn đồ đạc, mới mở miệng, không ngờ người phụ nữ kia lại chủ động đi tới.

Người phụ nữ đi đến cạnh đó, vô cùng đắc ý mà nói: “Được rồi, chúng tôi phải vào phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, phòng bệnh bình thường vừa bẩn vừa thối cho các người ở là được rồi!”
Chị dâu vẫn chưa biết chuyện Triệu Nam Thiên gọi điện đến, có phần giận dữ.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 147: Chương 147


Người phụ nữ càng thêm đắc ý: “Nhìn cái gì nữa? Không phục? Biết cái gì là phòng bệnh chăm sóc đặc biệt không? Dù có tiền, các người cũng không vào được!”
Ở bên này cô ta mỉa mai, chủ nhiệm Vương ở bên kia lại nghi ngờ một tiếng: “Khoan, không hợp lý! Y tá trưởng Uông, cô nhẫm lẫn phải không?”
Y tá trưởng cũng có chút hoang mang: “Chủ nhiệm Vương, cô nói nhầm cái gì?”
Chủ nhiệm Vương lại thẩm tra đối chiếu thông tin của người bệnh một chút, vội vàng lắc đầu: “Không đúng không đúng, người bệnh đổi giường ngủ là một quý bà.”
Y tá trưởng giải thích: “Không nhầm được đâu, chỗ của tôi chỉ có một bệnh nhân nam thôi.”
Chủ nhiệm Vương quay đầu nhìn về phía người đàn ông béo kia: “Xin hỏi anh là anh Triệu ạ?”
Vẻ mặt người đàn ông hoang mang, anh ta lắc đầu.
Triệu Nam Thiên nhìn thì đã hiểu vì sao như vậy, bèn phá vỡ im lặng: “Chủ nhiệm Vương, phiền cô xem thử một chút, tên của người bệnh có phải là Lý Tuyết Cầm không?”
Chủ nhiệm Vương gật gật đầu: “Đúng đúng đúng, đúng vậy!”
Triệu Nam Thiên chỉ chỉ bên cạnh: “Vậy đúng rồi! Tôi họ Triệu, người này chính là mẹ của tôi.”
Chủ nhiệm Vương bước nhanh lên trước, xem xét tư liệu ở đầu giường một chút, vội vã giải thích: “Đúng vậy, phải rồi.

Thật sự ngại quá! Ban nãy suýt chút nữa tôi nghĩ sai rồi!”
“Không sao.”
Nhớ đến sự dặn dò của viện trưởng Hoàng, chủ nhiệm Vương vội vã nói: “Phải rồi, anh Triệu, sau này bên anh có cần gì, cứ gọi điện thoại thẳng cho tôi là được, xin đừng khách sáo! Viện trưởng Hoàng cũng đã dặn dò kỹ càng rồi.”
“Cảm ơn, cô gọi tôi là Tiểu Thiên được rồi, phiền cô quá!” Triệu Nam Thiên không có thời gian chăm sóc, đành phải bảo chị dâu nhỡ kỹ điện thoại.
Đoàn người thu xếp xong đồ đạc linh tinh, lập tức rời khỏi phòng bệnh.
Chị dâu ngẩng đầu lên, trả lại tất cả sự xem thường phải chịu ban nãy, trông rất đắc ý.
Tuy Triệu Nam Thiên chưa nói gì cả, chỉ là cảm giác làm mất mặt vẫn rất không tồi, nhất là khi chị ấy nhìn thấy biểu cảm khó chịu trên mặt người phụ nữ kia mà lại không thể làm gì.
Lúc đi đến cửa, anh bỗng nhiên dừng bước chân lại: “Chủ nhiệm Vương, tôi cảm thấy thái độ làm việc của y tá trưởng Uông này có chút vấn đề.

Ban nãy nếu cô không đến đúng lúc, mẹ của tôi sẽ bị cô ta đuổi ra khỏi bệnh viện này.

Nếu công việc chữa bệnh và chăm sóc của quý viện đều ở trình độ như vậy, thế đúng là quá khiến người ta thất vọng rồi!”
Tuy chủ nhiệm Vương không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô cũng đoán được chút ít.
Mặt của cô sụ xuống, không khỏi phân trần: “Y tá trưởng Uông, phiền cô trước khi tan làm nộp một bản điều trần đến văn phòng tôi, giải thích chuyện vừa qua rõ ràng.

Bảo lãnh đạo của các người tự đến đây đi!”
Y tá trưởng Uông bị dọa choáng váng.

Làm sao cô ta có thể ngờ, một chuyện nhỏ vậy lại mang đến nhiều phiền toái như thế.
Cô ta cũng không quan tâm người phụ nữ kia nữa, vội vã xin lỗi Triệu Nam Thiên, lại sắp xếp hộ lý rồi đích thân hỗ trợ đẩy giường.

Trong nháy mắt, người ở bên trong phòng bệnh đã đi hết sạch sẽ.
Người phụ nữ đứng tại chỗ, tức giận dậm thẳng chân, miệng còn la lên: “Giận chết tôi rồi! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra thế này? Không được, anh theo xem, xem bọn họ đổi đến phòng bệnh nào.

Chuyện hôm nay, tôi sẽ không để yên, không thể cứ thế mà quên đi được!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 148: Chương 148


Không đợi người đàn ông rời đi, cửa phòng bệnh lại bị người ta đẩy ra.
Chị dâu quay lại cạnh giường, nhặt lên vật dụng rửa mặt làm rơi ban nãy: “Nhìn cái gì thế? Sau này ra cửa đừng kiêu ngạo vậy nữa, Tiểu Thiên nhà chúng tôi không vừa đâu! Nếu đổi thành tôi, tôi sẽ khiến cô cả phòng bệnh này cũng phải dọn ra ngoài!”
Người phụ nữ nổi điên mà lao về trước: “Cô! Cô thử xem xem! Hù dọa ai vậy?”
Không đợi cô ta ra tay, bên ngoài hành lang lại vang lên một loạt tiếng bước chân ồn ào.
Người phụ nữ quay đầu lại theo bản năng, kết quả, trong nháy mắt, cô ta đứng sững sờ tại chỗ.

Cô ta vội vã thu lại sự giận dữ trên khuôn mặt, thay sự dung tục khủng khiếp thành khuôn mặt tươi cười: “Giám… giám đốc Tô.

Vì sao cô lại đến đây? Ôi cha, cha tôi chỉ mắc một chút bệnh bên ngoài thôi, không có gì đáng ngại, sao còn phải phiền đến ngài đích thân sang một chuyến!”

Tô Mục Tuyết cũng có chút hoang mang.

Cả chiều này cô rất bận, tan làm lại bị kẹt trên đường một lát, kết quả không ngờ vừa vào phòng bệnh lại gặp phải một màn này.
Từ trên xuống dưới tập đoàn mấy trăm người, cô nhất thời không nhận ra được là ai.
Nếu cô đoán không sai, hẳn là một trong số những lãnh đạo bộ phận tiêu thụ, cụ thể tên là gì thì cô thật sự nghĩ không ra.
Thấy người đàn ông còn sững sờ một bên, người phụ nữ đẩy anh ta một phen, nhắc nhở: “Anh còn ngây ra đó làm gì? Đây là giám đốc của chúng em, giám đốc Tô!”
Người đàn ông giật mình, anh ta cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp trước mắt này cứ như ngôi sao điện ảnh, vậy mà lại là lãnh đạo trực tiếp của vợ mình?
“Thì ra là giám đốc Tô.

Chào cô, tôi họ Phương, là quản lý hậu cần của tập đoàn Hoa Mỹ, sau này xin cô chiếu cố nhiều hơn!” Anh ta vội vã vươn tay, lại không đoán được căn bản Tô Mục Tuyết không có thói quen bắt tay với người lạ.

“Xin chào.” Tô Mục Tuyết gật đầu đơn giản, xem như đáp lời.
Bàn tay của người đàn ông cứng lại giữa không trung, không khí xấu hổ một trận.
Người phụ nữ biết rõ tính cách của vị giám đốc mỹ nữ này, âm thầm lôi kéo chồng mình.

Sớm biết vậy sẽ không bảo anh ta giới thiệu, cũng không khiến mình mất mặt như vậy!
“Phải rồi giám đốc Tô, mời cô mau ngồi xuống!” Lúc nói câu này, người phụ nữ vẫn thấy nghi ngờ, phải chăng cô ta đã trở thành đối tượng bồi dưỡng quan trọng của tầng trên công ty rồi chăng? Nếu không, chỉ là cha cô ta nhập viện mà thôi, làm sao tập đoàn lại cử một giám đốc đích thân đến thăm được?
Cô ta kinh hỷ quá nên căng thẳng, hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt kỳ lạ của Tô Mục Tuyết.
Chị dâu bèn giải vây thay Tô Mục Tuyết: “Tiểu Tuyết à, hai người quen nhau?”
Suýt chút nữ người phụ nữ ngả ngửa.

Cái gì điên khùng thế này? Cô ta lại gọi giám đốc Tô là Tiểu Tuyết? Không đúng! Sao cô ta biết được tên của giám đốc Tô?
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 149: Chương 149


Không đợi cô ta nghĩ nhiều, Tô Mục Tuyết đã chủ động đi đến: “Chị dâu, trên đường em có chút việc trì hoãn một chút.

Sao chỉ có mình chị vậy? Dì đâu rồi ạ? Phẫu thuật thuận lợi không ạ?”
Người phụ nữ ngơ ngác mà sững sờ tại chỗ.

Cuối cùng cô ta cũng nghe hiểu được vì sao lại như vậy, thì ra ban nãy cô ta đã tự mình đa tình! Hôm nay căn bản giám đốc Tô đến đây không phải để thăm cha của mình, mà là để thăm bà dì ở giường bệnh bên cạnh kia!”
Nhưng đây rốt cuộc là chuyện gì thế này? Chỉ là mẹ của một bảo vệ nhỏ thôi mà, vì sao nhà bọn họ lại quen biết giám đốc Tô?

Cô ta càng nghĩ càng thấy không hợp lý, cảm thấy tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đều rất kỳ lạ!
Tâm trạng chị dâu không tồi, sự hờn dỗi trước khi gặp mặt đã sớm tan thành mây khói.

Chị ấy bèn kéo Tô Mục Tuyết đi ra ngoài: “Thuận lợi thuận lợi, chỉ là phòng này ồn ào quá, Tiểu Thiên đã chuyển người đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt rồi.”
Chỉ trong nháy mắt, hai người cũng đã cười nói rời khỏi phòng bệnh.
Mãi sau, người phụ nữ mới lấy lại tinh thần, vội vã giục bảo: “Anh còn đứng ngốc đó làm gì? Còn không mau theo sau nhìn xem, coi bọn họ đi vào phòng bệnh nào?”
Người đàn ông có phần khó hiểu: “Vợ à, nhà bọn họ quen biết giám đốc của các em, em còn bảo anh qua đó trả thù à?”

Người phụ nữ cảm thấy muốn chết đến nơi: “Anh đúng là đồ ngu! Trả thù cái đầu anh! Anh đi hỏi thăm tình huống một chút, đợi lát nữa giám đốc Tô đi rồi, chúng ta đích thân đến cửa nhận lỗi đó!”
Đối phương quen biết viện trưởng Hoàng cũng chỉ khiến cô ta ngạc nhiên một chút mà thôi, cũng không có kiêng kị bao nhiêu.

Nhưng cô ta không thể nào nghĩ ra được, người nhà này vậy mà còn quen luôn cả giám đốc Tô.
Chưa nói đến chuyện Tô Mục Tuyết sẽ không vì chuyện này mà giận chó đánh mèo cô ta, nhưng nếu thật sự có một phần mười nghìn là có thể, vậy ở công ty, cô ta còn có thể sống tiếp sao nữa?
Cô ta càng nghĩ càng thấy sợ, thậm chí có chút biết vậy chẳng làm.

Một cơ hội để được làm quen với giám đốc Tô đã dâng đến cửa, thế mà còn bị cô ta tự tay gạt mất!
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 150: Chương 150


Phòng bệnh chăm sóc đặc biệt nằm ở tầng cao nhất của bệnh viện, điều kiện tất nhiên không cần phải nói: Phòng riêng sáng sủa rộng rãi, có một ban công đơn, ngay cả toilet cũng được xây riêng.
Không chỉ có thể giặt quần áo và tắm bằng vòi sen, mà còn có một phòng bếp nhỏ đơn giản, có thể làm một ít thức ăn hàng ngày đơn giản.
Triệu Nam Thiên biết Tô Mục Tuyết bề bộn nhiều việc, hôm nay có thể thấy cô cũng đã có chút ngoài ý muốn, cũng không phải không biết xấu hổ mà lại bám lấy cô.

Hơn nữa, sau khi phẫu thuật, mẹ anh cũng cần tĩnh dưỡng và nghỉ ngơi, anh giữ cô lại ngồi một chút rồi cô liền đứng dậy rời đi.
“Chị dâu, mọi người không cần tiễn em, ở lại chăm sóc dì đi ạ!” Tô Mục Tuyết đi ra ngoài, mãi đến lúc ra khỏi phòng bệnh rồi, cô mới hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Đối mặt với anh và chị dâu của Triệu Nam Thiên thì không sao, chỉ khi nào đối mặt với mẹ của Triệu Nam Thiên, chuyện đó mới khiến cô thấy có hơi căng thẳng.
Lấy tình trạng trước mắt của hai người mà nói, cũng không chắc chắn có thể đi tiếp quá lâu nữa.

Nói trắng ra, họ chỉ là vì gặp dịp thì chơi, thật sự không quan trọng việc gặp gỡ cha mẹ.
Cũng may mẹ của Triệu Nam Thiên vẫn chưa hết thuốc tê, nên cô mới tránh được xấu hổ.

Nghĩ đến đây, Tô Mục Tuyết không khỏi có chút hối hận.

Lần trước cô không nên vì tên Triệu Nam Thiên kia mà ra mặt, như thế thật tốt.

Lộ mặt trước người nhà của anh ta rồi, sau này sao cô có thể trốn khỏi sự xấu hổ thế này lúc gặp mặt chứ?
Triệu Nam Thiên không biết Tô Mục Tuyết đang nghĩ gì, đang muốn nói lời cảm ơn, bỗng nhiên anh cảm thấy cánh tay bị cô chủ động giữ lại, nhiệt độ dịu dàng kia khiến người ta khó chịu.
Anh đang nghi ngờ, kết quả ngẩng đầu lên, vừa thấy ánh mắt của Tô Mục Tuyết, rất nhanh anh đã hiểu vì sao lại như vậy.

Thì ra là Thư Trúc đến đây.
Ban nãy Thư Trúc chạy đến phòng bệnh ở dưới lầu một chuyến, mới biết mẹ Triệu đã được chuyển sang phòng bệnh chăm sóc đặc biệt.
Dựa theo tính toán của cô ta, cô ta sẽ đến đón đường, kết quả không ngờ vừa ra khỏi thang máy đã đối mắt với một người phụ nữ.
Ở thời điểm thế này, tất nhiên cô ta không thể nhận thua.

Thư Trúc hít sâu một hơi, âm thầm ưỡng ngực lên, mỉm cười đi về phía đó.
Thư Tình dùng ngữ khí kinh ngạc mà hỏi: “Cô Tô, vì sao cô lại ở đây?”
“Vì sao? Tôi đến thăm mẹ của Triệu Nam Thiên, bác sĩ Thư cảm thấy bất ngờ sao?” Tô Mục Tuyết không yếu thế chút nào, còn nắm thật chặt tay của Triệu Nam Thiên.
Tuy rằng chỉ là gặp dịp thì chơi, nhưng chuyện đã phát triển đến hiện tại, đã gần như trở thành cuộc đấu trong âm thầm giữa hai người phụ nữ.

Xuất phát từ sự kiêu ngạo, tất nhiên cô phải tuyên bố chủ quyền một chút.
Thư Trúc nhún nhún vai: “Không có, tôi chỉ cho là cô Tô đây bề bộn nhiều việc, dù sao cả ngày cũng không thấy cô.”
Cô ta vẫn còn nửa câu chưa nói ra hết: Hôm nay tôi ở đây giúp đỡ cả ngày, người bạn gái trên danh nghĩa chính quy là cô đã ở nơi nào vậy?
Tô Mục Tuyết nghe xong cũng không giận dữ, từ từ thở dài: “Nhìn không ra đấy, công việc của bác sĩ Thư nhàn nhã vậy à? Nhưng mà có cô ở đây, tôi và Triệu Nam Thiên cũng yên tâm một chút! Vậy cảm ơn cô nhé! Hôm nao tôi sẽ bảo anh ấy mời cô ăn cơm!”
Tuy là không nói ra rõ ràng, nhưng cô tin nhất định Thư Trúc nghe hiểu được.
Cả người Triệu Nam Thiên cũng không thoải mái.

Dù đầu óc anh có ngu ngốc hơn cũng nghe ra được, hình như hai người phụ nữ này không hòa thuận, đã mấy lần giao phong mấy hiệp giữa ban nãy rồi.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 151: Chương 151


Anh nào dám ở lại thêm nữa, vội vàng tìm một cái cớ, bảo: “Chúng ta đi thôi, không phải ban nãy em còn bảo có việc phải đi ngay à?”
Thư Trúc thấy Triệu Nam Thiên cố ý trốn tránh mình, vẻ mặt thoáng có chút không vui, lộ ra một biểu cảm phẫn uất.
Tô Mục Tuyết cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Làm bộ dạng rộng rãi đó là cho ai nhìn?
Cô cố tình hỏi: “Thật à? Tôi nói mình bề bộn nhiều việc khi nào ấy nhỉ, sao tôi lại không nhớ rõ? Cứ như vậy mà đi à? Vất vả lắm mới gặp lại bạn cũ, sao không nói chuyện thêm chút nữa?”
Triệu Nam Thiên xấu hổ, anh thật sự hối hận vì đã lắm lời.

Rõ ràng là lúc đó hai người phụ nữ này lúc đó âm thầm so chiêu, mình còn nhảy vào làm rối lên cái gì chứ?

Anh đằng hắng bảo: “Vậy… vậy hai người trò chuyện trước đi, anh đi toilet một chuyến.”
Triệu Nam Thiên nén mắc tiểu, chạy vào toilet hút một điếu thuốc.
Hai người phụ nữ nhìn theo hướng Triệu Nam Thiên rời đi, đều tự im lặng một hồi.
Thư Trúc thiếu kiên nhẫn trước: “Cô Tô, tôi biết chẳng qua cô và Triệu Nam Thiên là gặp dịp thì chơi thôi, không cần phải diễn trước mặt tôi đi?”
Tô Mục Tuyết cũng không kích động mà hỏi lại: Gặp dịp thì chơi? Triệu Nam Thiên nói với cô à?”
Thư Trúc không hề khách sáo: “Anh ấy không nói gì, chỉ là tôi quen biết anh ấy lâu như vậy, tất nhiên là hiểu anh ấy hơn rồi! Ban nãy lúc cô kéo anh ấy, cả người anh ấy đều không thoải mái.

Nếu hai người không phải gặp dịp thì chơi, vì sao anh ấy phải căng thẳng?”
Tô Mục Tuyết kinh ngạc mỉm cười: “Hai người chúng tôi đang trong tình yêu cuồng nhiệt, tất nhiên anh ấy nôn nóng muốn ăn đậu hũ nóng rồi! Tất nhiên lâu rồi thì cũng không có tình cảm mãnh liệt gì nữa, chút chuyện này bác sĩ Thư không phản đối chứ?”
Nhất thời Thư Trúc không nói thêm nữa, khí thế cũng yếu đi một bậc.
Mắt thấy đã thắng một hiệp, Tô Mục Tuyết lại thừa thắng xông lên: “Chỉ là tôi có một thắc mắc này.

Bác sĩ Thư, chẳng lẽ cô và chủ nhiệm Thôi không có ân ái? Cô quan tâm bạn trai của tôi như vậy làm gì?”
Thấy Thư Trúc há hốc mồm, căn bản Tô Mục Tuyết không để cô có cơ hội mở miệng: “Ban nãy cô nói đúng đấy, đúng là tôi và Triệu Nam Thiên là gặp dịp thì chơi, nhưng chỉ cần tôi vẫn chưa buông tay, thì tốt nhất bác sĩ Thư vẫn đừng nghĩ nhiều.

Cái tiếng tiểu tam đó truyền ra sẽ khó nghe cỡ nào?
Thư Trúc đáp trả: “Cô hiểu nhầm rồi, tôi không hề có hứng thú chen chân vào tình cảm của hai người.”

Tô Mục Tuyết cười cười: “Vậy thì may quá rồi, nhỡ ngày nào đó tôi và Triệu Nam Thiên diễn giả làm thật, nhất định bác sĩ Thư phải đến uống rượu mừng đấy!”
Nói chuyện chấm dứt, hai người phụ nữ tan rã trong không vui.
Tuy là Tô Mục Tuyết không xem Thư Trúc là đối thủ, nhưng cảm giác đánh thắng trận vẫn là không tồi.

Lúc đi đường, tà váy cô phất phơ, ngay cả khóe miệng cũng không kìm được mà nhếch lên.
Vừa khéo Triệu Nam Thiên đi ra khỏi toilet, thấy tâm trạng Tô Mục Tuyết không tệ, cũng theo đó mà thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Kết quả, không đợi anh há mồm, đã cảm giác mũi chân truyền đến một trận đau nhức.
Tô Mục Tuyết vội vã thu chân: “Ái chà, ngại quá, đạp phải anh rồi.

Em không có cố ý đâu.”
Triệu Nam Thiên tin cô mới là lạ, cũng không trách, chỉ có thể nghiêm mặt nói: “Không sao.”

Tô Mục Tuyết đổi sắc mặt ngay, nắm áo anh bảo: “Anh không sao? Tôi thì có! Triệu Nam Thiên, sau nay anh đừng có phong lưu gì đó nữa! Tốt nhất là anh ăn chay cho tôi! Tôi cũng không thít chùi đít cho anh đâu!” Nói xong, cô sải bước đi xuống phía dưới lầu.
Triệu Nam Thiên không hiểu nổi.

Mẹ kiếp, người phụ nữ này phát điên gì vậy?

Ở bãi đỗ xe, trước khi lên xe, Tô Mục Tuyết chuyển sang ghế phụ.
Triệu Nam Thiên hiểu ý, mở cửa xe ra ngồi vào vị trí lái xe.
Tô Mục Tuyết xoay xoay cổ, bộ dạng như nói chuyện với tài xế: “Đi thôi, về nhà.”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 152: Chương 152


Triệu Nam Thiên cũng lười so đo, đi mua đồ ăn trước rồi mới lái xe về nhà.
Chưa đến nửa giờ, một bàn bữa tối ngon miệng đã được bày ra.
Trước đó Triệu Nam Thiên có lót bụng, ba bốn miếng đã ăn xong cơm tối: “Cô ăn xong thì để sang một bên, tôi về rồi dọn dẹp.”
Vốn Tô Mục Tuyết có chuyện muốn hỏi, nhưng thấy anh phải đi, bèn sửa miệng lại: “Anh đi đâu vậy?”
Triệu Nam Thiên trả lời: “Chuyện công việc có chút thứ phải xử lý một chút.”
Tô Mục Tuyết tò mò hỏi: “Sao tôi cứ cảm thấy anh còn vội hơn cả giám đốc như tôi vậy? Tan làm rồi còn phải ra ngoài?”
Triệu Nam Thiên nói một cách hiển nhiên: “Vì tôi phải nuôi gia đình đấy!”
Tô Mục Tuyết giận dữ nói: “Ai nuôi với anh? Đi đi, đi ngay đi!”
Đợi Triệu Nam thiên đi rồi, cô nhìn đồ ăn trên bàn mà có chút thất thần.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng nếu trong nhà không có lương của Triệu Nam Thiên chống đỡ, chỉ sợ cô thật sự phải nhịn đói.
Trước đó cô nghĩ, với Triệu Nam Thiên chính là gặp dịp thì chơi.

Đợi nguy cơ qua rồi, cô và anh sẽ mỗi người đi một ngả.

Nếu thật sự cứ tiếp tục như vậy, đến lúc đó, làm sao họ có thể tách nhau ra nữa?
Triệu Nam Thiên qua đón Từ Minh, thay đồng phục bảo vệ, sau đó đi thẳng đến công trường Tam Kỳ.
Thời gian đã là chín giờ, cách thời gian hẹn còn sớm, vậy nên họ cũng không sốt ruột.

Kết quả, lúc sang đến nơi, ông cụ Vương đang uống rượu.
Triệu Nam Thiên hút một điếu thuốc: “Chú Vương, giữ bụng đi, lát nữa chúng ta uống nữa.”
Ông cụ Vương chậm rì rì mà uống một ngụm rượu cuối cùng, vẫn chưa thấy đã mà lau cằm nói: “Đi thôi!”
Ba người gọi một chiếc xe taxi.

Ông cụ Vương dẫn đường, nửa tiếng sau, họ đã xuất hiện ở một thôn gần bên trong thành phố.
Bên đường có một tiệm gội đầu, ngọn đèn màu hồng phấn khiến người ta nhìn hoa cả mắt.

Sau khi xuống xe, Từ Minh bèn nhếch miệng cười không ngừng, tròng mắt cũng sắp sửa lòi ra ngoài.
Triệu Nam Thiên nhìn nhìn, toàn bộ bên đường đều là xe đỗ ngược đỗ xuôi không theo hàng, một chiếc Land Rover đỗ ngay giữa vô cùng đáng chú ý, biển số xe là con báo bản địa Thiên Châu.

Anh vừa quay đầu lại là thấy, xe ở trước một tiệm KTV tên là “Huy Hoàng”.
Kiến trúc cách âm không được tốt lắm.

Chưa đợi họ đến gần, tiếng nhạc đinh tai nhức óc và tiền hát khó nghe đã đập vào mặt họ.
Trong lòng Triệu Nam Thiên đã đoán được, nhìn ông cụ Vương một cái: “Chú Vương, là nơi này à?”
Ông cụ Vương quay đầu nói: “Đi đi, tôi chỉ chịu trách nhiệm đưa các người sang, chuyện khác là lực bất tòng tâm.

Các người cũng đừng trông cậy vào tôi.”
Hai bên cửa KTV có không ít phụ nữ, bề ngoài cũng không phải quá xinh đẹp, chỉ là dáng người tuyệt đối không chê trách gì: Trước công sau thủ, chân dài, mặc đồng phục tiếp viên thuần một màu.

Họ đều đeo tất chân màu đen, đủ để hấp dẫn ánh mắt của một người đàn ông bình thường.
Ngay cả Triệu Nam Thiên cũng không ngoại lệ, tầm mắt dừng lại trên người một cô gái thêm vài lần.
Không phải vì người này xinh đẹp hơn, mà là bộ dạng cô ta thanh thuần, nhìn sao cũng không giống loại con gái sẽ xuất hiện ở nơi trăng mây này.
Từ Minh ở bên cạnh trêu chọc: “Anh Thiên, anh thích người nào?”
Triệu Nam Thiên xấu hổ rõ ràng, mắng một câu: “Cút đi!”
Mãi đến khi đoàn người đi xa rồi, đám phụ nữ vẫn còn bàn tán: “Tiểu Ngọc, ban nãy có một thằng nhìn cô đấy.

Bề ngoài trông cũng có chút vị đàn ông, tiếc là không phải đến để tiêu phí.”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 153: Chương 153


“Ái chà, cô đừng nói lung tung!” Tiểu Ngọc có chút xấu hổ.
Suy nghĩ một lát, cô ta lại hỏi: “Phải rồi, làm sao cô biết anh ta không đến để tiêu phí?”
Cô gái khinh thường bảo: “Cô nghĩ thử xem, nhìn một thân hình vỉa hè của anh ta, chắc chắn người làm công lương không quá 3 triệu một tháng.

Đến nơi này của chúng ta tiêu phí? Trừ khi anh ta muốn tháng sau ăn không khí!”
Tiểu Ngọc tò mò hỏi tiếp: “Vậy anh ta đến đây làm gì?”
Cô gái thuận miệng nói: “Đến làm việc đó! Phục vụ, bảo vệ, giữ sân khấu, làm gì không được? Chỉ là tôi cảm thấy anh ta cứ như đến làm trai bao ấy!”
Tiểu Ngọc che miệng: “Không phải chứ?”
Thấy Tiểu Ngọc không tin, cô ta nói chắc chắn: “Cô không biết à? Bây giờ khẩu vị của phú bà đã thay đổi, không còn thích mấy thằng nhóc trẻ nữa.

Bọn họ chỉ thích loại có lăng có sừng này, vừa thấy là biết đàn ông có chuyện cũ!”
Ngay lúc đám phụ nữ bàn tán xôn xao, đám người Triệu Nam Thiên đã đi theo quản lý lên lầu ba.
Quản lý là một người phụ nữ hơn ba mươi.

Qua sự phản quang của thang máy, cô ta có hứng thú mà đánh giá sau lưng.
Ông lão thì không nói, ánh mắt khinh thường.

Từ đầu đến cuối, cặp mắt kia chưa từng rời khỏi mình, hơn nữa ông còn bị què một chân, lúc bước đi cũng tập tễnh.
Tất nhiên người trẻ tuổi kia là trường hợp đầu tiên cô ta thấy, vẻ mặt căng thẳng, ngay cả ánh mắt cũng không biết nhìn về phía nào.
Điều khiến cô ta tò mò nhất chính là người đàn ông ở giữa kia: Vẫn luôn thản nhiên, tuổi cũng không lớn, dù có đối mặt cô ta cũng vô cùng bình tĩnh, nhất là đôi mắt kia, luôn khiến người ta có cảm giác nhìn rõ sự đời.
Cô tà làm ở Huy Hoàng này nhiều năm, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một tổ hợp kỳ lạ như vậy.

Nếu không có ông chủ kia báo tên, dù thế nào cô ta cũng không dám đưa tổ hợp ba người như vậy lên lầu.
Trong đầu suy nghĩ lung tung, cửa thang máy đã mở ra rồi, cô ta đưa tay nói: “Tới rồi, mời các ngài!”
Từ Minh vừa ra khỏi thang máy đã kinh ngạc đến mức miệng không khép lại được.
Tuy cậu ta cũng từng đi KTV, tuy nhiên chỉ đều là loại tiêu phí bình thường, không hề giống cái trước mắt mình.

Quá tuyệt! Trên hành lang trải thảm lông cừu rất dày, vách tường ốp gỗ mềm mại, toàn bộ trần nhà trên đầu là bích họa.

Không có một nơi nào ở đây không thể hiện sự phong cách và xa hoa.
Cậu ta có chút chột dạ, dưới chân như nhũn ra, lúc đi đường cũng còng lưng xuống, khí thế yếu ớt, không ngừng cúi đầu.
Ông cụ Vương chưa phát hiện ngoài ý muốn, đang định dặn dò hai câu, kết quả lúc quay đầu nhìn về phía Triệu Nam Thiên, trên mặt khẽ hiện lên một tia lạ thường.
Chỉ thấy vẻ mặt Triệu Nam Thiên như thường, bước chân cũng không vội không chậm.

Tuy là giá quần áo trên người rẻ mạt, như cả người anh khí định thần nhàn, không hề có nửa điểm cảm xúc với hình ảnh trước mắt.
Ông cụ Vương không dấu vết mà gật gật đầu.

Một tên nhóc như vậy, nếu không phải đã trải qua biến cố lớn, thì phải là định lực phi thường.

Bất kể là trường hợp nào, thì cũng thể hiện rõ thằng nhóc bảo vệ này không đơn giản.
“Chính là nơi này, mời vào.” Một câu của quản lý cắt ngang suy nghĩ của mọi người.
“Đi thôi.” Nói xong, ông lão chuẩn bị đi vào gian phòng trước.
Triệu Nam Thiên quan sát số phòng, cũng đi theo vào.
Bên trong phòng có phần u ám, đợi ánh mắt anh lạc đến sô pha, cả người đều trợn tròn mắt.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 154: Chương 154


Trên sô pha không ít người.

Nhìn kỹ lại, đều là những anh chàng đẹp trai, hơn nữa tất cả đều trang điểm trang nhã, vẽ lông mày, tô son điểm phấn.
Trừ chuyện đó ra, trên ghế chỉ có một người phụ nữ, đang an vị ở giữa ghế sô pha.

Hai anh chàng bên cạnh, một thì chịu trách nhiệm rót rượu cho cô ta, một thì nhỏ giọng cười đùa với cô ta.
Dường như người phụ nữ bị chọc đến cười, miệng phát ra một hồi tiếng cười như tiếng chuông bạc.
Triệu Nam Thiên giật mình, phải chăng cô ta chính là chủ nhân thật sự?
Nhưng mà nhìn thế nào cũng không giống!
Người phụ nữ này ước chừng hơn ba mươi, tuy nhiên, vì bảo dưỡng tốt, làn da trắng nõn lộ hồng, nhìn qua hệt như một cô gái hai mươi bảy, hai mươi tám.

Hơn nữa, dáng người cô ta người đẫy đà, khí chất độc đáo, một cái nhăn mày, một nụ cười đều toát lên vẻ quyến rũ, là một người phụ nữ xinh đẹp mê người.

Có thế nào Triệu Nam Thiên cũng không thể liên hệ người này với một kẻ làm chủ thầu cao lớn thô kệch.
Người phụ nữ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đỏ, lúc này mới phát hiện vị khách không mời mà đến ở trước mặt.
“Đến rồi?” Người phụ nữ nhấc chân lên, bắt chéo, đuôi váy chảy xuống, hai cái đùi tuyết trắng không hề bị ngăn cản mà bại lộ giữa không khí.
Từ Minh chỉ liếc mắt một cái thì mặt đã đỏ bừng, vội vàng quay đi, trong cơ thể cũng một trận huyết khí cuồn cuộn.
Mấy hôm nay Triệu Nam Thiên đã gặp không ít người đẹp, sức chống cự tốt hơn chút, anh im lặng mà nhìn về phía ông cụ Vương, muốn hỏi ý đến tận cùng.
Kết quả, không như ý muốn của anh, vẻ mặt ông cụ Vương vốn háo sắc như mệnh đầy quái dị, hai lông mày như dính lại một chỗ, khó coi hệt như ăn phải phân chuột.
Ông cụ Vương mắng to lên: “Đi ra ngoài hết cho tôi!”
Một đám trai bao trợn mắt nhìn.

Không đợi bọn họ nổi giận, người phụ nữ đã mở miệng: “Được rồi, mấy bảo bối à, lần sau chúng ta lại chơi nữa, mấy anh đi ra ngoài trước đi!”
Mọi người không cam lòng, tuy là tiền nên lấy đã chia ra không ít, nhưng loại khách cực phẩm như người này khá hiếm thấy.

Mắt thấy đã mất đi cơ hội “điên loan đảo phượng”, trong lòng bọn họ khó tránh nảy sinh oán giận.
Đợi phòng bao đã hoàn toàn yên tĩnh lại, lúc này người phụ nữ mới mở miệng: “Muốn tôi gọi mấy công chúa vào với các người không?”
Không biết vì sao, Triệu Nam Thiên bỗng nhớ đến mấy cô gái thanh thuần bên ngoài cửa kia, tim dần dần đập nhanh hơn.
Từ Minh uất ức nuốt nước bọt, ánh mắt trông mong nhìn về phía ông lão Vương.
Ông lão này bình thường vẫn luôn khó khăn, chắc chắn sẽ không từ chối một món đồ tốt dâng đến tận cửa như vậy?
Kết quả lại không như cậu ta nghĩ, ông lão Vương phủi tay nói: “Khỏi cần, nói chuyện chính đi.”
Người phụ nữ đỏng đảnh nói: “Như này thật không giống ông, người đẹp dâng tận mồm cũng không cần? Hay là già rồi, chuyện đó cũng không làm được nữa?”
Triệu Nam Thiên với Từ Minh đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.
Nghe thì có vẻ quan hệ của hai người này không hề đơn giản! Bằng không cũng sẽ không ăn nói cợt nhả như vậy!
Nhớ lại thì biểu cảm của ông lão Vương khi nhìn đám cậu chủ kia cũng không chỉ là ghen tị thôi!
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 155: Chương 155


Từ Minh lén giơ ba ngón tay lên, người ta có câu, trâu già gặm cỏ non, ngay cả loại phụ nữ này mà ông ta cũng không ngán?
Ông lão Vương giận đỏ mặt, quát to: “Nói năng kiểu gì đấy, tao là cha mày đấy!”
Hai người Triệu Nam Thiên hoá đá tại chỗ, mẹ nó, cái lượng thông tin này cũng quá lớn rồi!
Nếu như ông lão Vương thật sự có một đứa con gái, tại sao ông ta lại đến xem công trình giai đoạn ba.

Người phụ nữ lên tiếng nhạo báng: “Năm đó ông ở cùng với hồ ly tinh vui vẻ lắm mà, vứt bỏ hai mẹ con tôi, lúc đó ông có nghĩ đến ông là cha tôi không?”
Triệu Nam Thiên với Từ Minh liếc nhau, tất cả nghi hoặc trong lòng đều sáng tỏ, thì ra là cha con không hoà thuận.

Ông lão Vương dường như không biết là mình đang diễn trò cho người ngoài xem, “Đây là tổng giám đốc Vương của Xây dựng Tứ Hải, mấy người tự nói chuyện với nhau đi, tao không quan tâm.


Nói xong, ông ta ngồi xuống một bên uống rượu.

Người phụ nữ đứng yên, ôm lấy bả vai, không nói gì, hai người Triệu Nam Thiên ngây ngốc đứng ở đó, không khí có chút khó xử.

Thời gian cứ trôi qua như vậy.

Khoảng mười phút sau, người phụ nữ đột nhiên mở miệng “Cậu là Triệu Nam Thiên?”

Triệu Nam Thiên lễ phép gật đầu, “Chào chị, tổng giám đốc Vương.


“Không cần khách khí như vậy, tôi tên là Vương Như Nguyệt, anh cứ gọi tên của tôi là được.

” Cô ta nhìn chằm chằm Triệu Nam Thiên một cách hứng thú.

Tuy rằng lúc nãy có xảy ra cãi vã với ông lão Vương nhưng cô ta đã âm thầm quan sát hai người trước mắt.

Từ Minh thì khỏi nói, một nhân vật nhỏ không đáng nhắc đến, chắc chắn là người hầu.

Nhưng mà Triệu Nam Thiên, cha đã từng nhắc qua, là bảo vệ tiểu khu, có chút thú vị.

Thái độ không kiêu ngạo không nịnh nọt, không sợ vinh nhục.

Vương Như Nguyệt dần dần cảm thấy hứng thú với anh ta, quan sát cũng cẩn thận hơn, suốt mười phút, đừng nói là chuyển động, dù có đi bộ cũng không đến nửa phút.

Nghĩ đến đây, cô ta vỗ vỗ xuống bên cạnh mình, ý bảo Triệu Nam Thiên qua đó ngồi.

Triệu Nam Thiên bất giác cảm thấy áp lực đè nặng, kỳ thật sức chống cự của anh đối với người đẹp cũng không quá tốt, nếu không phải từng vài lần tiếp xúc thân mật với Tô nữ thần, chỉ sợ biểu hiện còn không bằng Từ Minh.

Vừa rồi cách một khoảng an toàn, trơ mắt nhìn nhìn người đẹp ở đó, hơn nữa trên người cô ta còn có mùi nước hoa thoang thoảng, thật sự câu người khó nhịn.

Anh ngồi thẳng tắp sống lưng, ngay cả ánh mắt cũng không dám liếc ngang liếc dọc, không có cách nào khác, đôi chân thẳng nuột trên ghế quá hấp dẫn, khiến cho lòng người xộn xạo.

Hứng thú của Vương Như Nguyệt càng sâu đậm, tay chống má hỏi anh: “Nhìn điệu bộ của anh không giống người thường, từng nhập ngũ hả?”
“Có mấy năm.


Vương Như Nguyệt hai mắt sáng ngời: “Vậy chắc anh đánh nhau giỏi lắm nhỉ?”
Triệu Nam Thiên khiêm tốn nói: “Cũng bình thường.


Vương Như Nguyệt lắc đầu: “Tôi không tin, nếu anh không có bản lĩnh thì sao ông lão lại mang tới cho tôi?”
Quá ba vòng rượu.

Triệu Nam Thiên có chút đau đầu, anh tưởng Vương Như Nguyệt chỉ là có chút sắc đẹp, nhưng sau mới phát hiện là sai hoàn toàn.

Người phụ nữ này có lòng dạ sâu đến mức khiến người ta phát sợ, mỗi khi anh định mở miệng nhắc đến chính sự đều bị Vương Như Nguyệt khéo léo tránh đi.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 156: Chương 156


Suốt nửa tiếng, một chút thông tin cũng không moi được, còn bị chuốc một đống rượu.

Triệu Nam Thiên tự thấy bản thân tửu lượng không tồi, nhưng cũng không thể chống đỡ lại với Vương Như Nguyệt.

Ngược lại Vương Như Nguyệt, cũng uống không ít rượu, nhưng biểu cảm lại chẳng có tí vẻ say xỉn nào, trên gương mặt còn có thêm hai vệt đỏ mê người.

Triệu Nam Thiên cười khổ nói: “Chị Như Nguyệt, tôi không thể uống nữa, nếu không đêm nay sẽ không về nổi.


Vương Như Nguyệt thản nhiên cười nói: “Không thể về à? Vừa hay, chỗ tôi còn phòng trống.


Triệu Nam Thiên còn chưa tỏ thái độ, ông lão Vương đã giận đến trừng mắt: “Vương Như Nguyệt, mày xem lại mày đi, còn ra cái thể thống gì nữa? Đàn ông say rượu còn dám rước về nhà?”
Vương Như Nguyệt cười hì hì nói: “Cũng được, vậy tôi đến nhà anh ta!”

Ông lão Vương tức giận ho khan: “Mày… mày!”
Triệu Nam Thiên sợ hai cha con gây gổ, liền đứng dậy khuyên nhủ: “Chị Như Nguyệt, hôm nay uống vậy thôi, lần sau lại uống tiếp.


Vương Như Nguyệt cũng không ngăn cản, ngả vào sô pha.

Gặp được con cá ngon, cô ta tung mồi nói: “Đi như vậy? Chuyện công trường anh không muốn hỏi?”
Mặt Triệu Nam Thiên nhăn như mướp đắng, chuyện này đương nhiên anh muốn hỏi, nhưng mà cô ta phải nguyện ý nói cơ!
Kỳ thật, hôm nay anh đã chuẩn bị một bụng từ ngữ rồi, không nghĩ tới ông lão Vương lại khoán lên đầu một phụ nữ xinh đẹp, lại còn là quan hệ cha con, làm cho anh không biết phải làm thế nào, vừa đấm vừa xoa đều không ổn.

Hơn nữa, Triệu Nam Thiên linh cảm Vương Như Nguyệt còn có ý đồ khác với anh, cái cảm giác bị người khác tính kế làm anh không hề dễ chịu.

Vương Như Nguyệt thoáng nhìn qua sắc mặt của ông lão Vương, cố ý nói: “Lại đây cùng tôi uống rượu giao môi, tôi liền nói cho anh!”
Nói xong, cô ta đứng dậy cầm hai ly rượu đỏ.

Ông lão Vương tức đến giơ chân, “Họ Triệu kia, tao cảnh cáo mày, mày làm gì thì làm, động đến con gái tao, tao đánh gãy chân chó của mày!”
Từ Minh vội vàng ôm lấy ông lão Vương, “Chú Vương, chú Vương, anh ấy không dám đâu! Tôi…tôi uống nhiều, muốn đi vệ sinh, nhưng tìm không thấy!”
Hai người một phen lăn xả, khuyên ngăn mãi, cuối cùng cũng khôi phục lại không khí im lặng như cũ.

Triệu Nam Thiên cũng đi theo nhẹ nhàng thở ra: “Chị Như Nguyệt, ông lão Vương cũng lớn tuổi rồi, cô còn kích động ông ta.


Vương Như Nguyệt nghe thấy mấy lời này, phụng phịu nói: “Ai nói tôi kích động ông ta? Anh rốt cuộc có uống không? Không uống thì đi theo bọn họ luôn đi.


Triệu Nam Thiên khó xử, cũng không phải là mất mặt, mà là tốt xấu gì anh cũng là đàn ông có gia đình, sao có thể ở bên ngoài uống rượu giao môi với một người phụ nữ xa lạ?
Kỳ thật anh cũng không thể kháng cự được việc này, nhưng cuối cùng cũng không có cửa trong lòng người kia.

Nhìn thấy Triệu Nam Thiên như ngồi trên đống lửa, Vương Như Nguyệt không nhịn được cười, không thèm để ý hình tượng mà ngã xuống sô pha.

Cô ta thật ra cũng không phải là một người phụ nữ ph*ng đ*ng, vừa rồi đám cậu chủ kia hận không thể ăn cô, kết quả thế nào? Ngay cả tay cũng không chạm vào được.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 157: Chương 157


Nhưng cô ta lại nổi lên tâm tư muốn chống lại Triệu Nam Thiên, muốn đùa giỡn anh, như cách mèo vờn chuột vậy.

Triệu Nam Thiên đầu tiên là sửng sốt, sau đó bừng tỉnh, cô ta trêu đùa anh?
Thở dài một hơi, đồng thời lại có chút tiếc nuối, vừa rồi nếu không do dự, liệu bây giờ có phải là được làm thật rồi không?
Vương Như Nguyệt cười đủ rồi, liền nghiêm mặt: “Nói đi, anh muốn biết cái gì?”
Triệu Nam Thiên thanh thanh giọng, đem nhiệm vụ của Vương mập nói lại một lần nữa.

Vương Như Nguyệt ôm hai vai, chậm rãi nói: “Việc này tôi không thể giúp anh!”
Triệu Nam Thiên không nói gì, anh biết, khẳng định Vương Như Nguyệt còn có người đứng sau.

Vương Như Nguyệt chăm chú quan sát nét mặt của Triệu Nam Thiên, không ngờ kết quả vẫn giống như trước, cô ta không thể nhìn thấu, trên người anh chàng này có cảm giác từng trải và chín chắn không phù hợp với tuổi của anh ấy.

Lúc này, Vương Như Nguyệt đã thua trận đầu tiên, cô ta phá vỡ sự yên lặng, nói: “Nhưng tôi có thể chỉ cho anh một hướng đi tốt.


Triệu Nam Thiên hiểu ý, anh lập tức nhận lời: “Chị Như Nguyệt, chị yên tâm, cuộc nói chuyện ngày hôm nay của hai chúng ta, tôi bảo đảm sẽ không để cho người thứ hai biết!”
Vương Như Nguyệt nâng ly rượu trong tay, lắc nhẹ một cái, sau đó cô ta từ từ nói: “Tốt, tôi nói cho anh biết điểm mấu chốt, vật liệu xây dựng của giai đoạn ba kia không phải mất, mà là dùng để trả nợ rồi, hơn nữa còn là tiền nợ đánh bạc! Chuyện này ngoại trừ công ty thì từ trên xuống dưới đều có lợi ích, anh thật sự muốn xen vào?”
Trong lòng Triệu Nam Thiên thấy ngạc nhiên nhưng bên ngoài giọng nói vẫn không thay đổi: “Được không, dù sao cũng phải thử một lần?”
Vương Như Nguyệt giống như nhìn thấu suy nghĩ của Triệu Nam Thiên, cô ta khua tay và nói: “Tham vọng không nhỏ! Được, anh muốn thử một lần đúng không? Tôi cho anh cơ hội này, giúp tôi làm một chuyện, chỉ cần hoàn thành, tôi sẽ giúp anh giới thiệu với một người, anh ta biết rõ chân tướng sự việc.


Triệu Nam Thiên theo bản năng hỏi: “Ai?”
“Ông chủ công ty Vật Nghiệp của các anh!” Vương Như Nguyệt đứng dậy và chỉnh lại váy.

Triệu Nam Thiên không hỏi thêm nữa, quả nhiên giống với dự đoán ban đầu của anh, nếu không có ông chủ công ty Vật Nghiệp gật đầu thì những người bảo vệ khoa kia cũng không phải chết, sao có thể giả vờ không biết?
Thật ra chuyện này cũng rất đơn giản, từ trên xuống dưới đều có lợi, chỉ có công ty bị tổn hại.

Nhưng mà người có thể làm cho công ty tổn thất chắc chắn có lai lịch không nhỏ, nếu không chuyện này sao không có ai quan tâm, còn đến lượt một bảo vệ nhỏ trong thời gian thực tập như anh nhúng tay sao?
Triệu Nam Thiên thử phân tích tình hình của mình, đến tận lúc cuối, tám, chín phần mười vẫn không giải quyết được gì.

Nhưng mà bảo vệ khoa chắc chắn sẽ đẩy mấy người ra để nhận tội thay, cấp trên chọn trúng Tôn mập, Tôn mập như đẩy chính mình ra ngoài đỡ nhát đao.

Người khác coi chuyện này là công việc khó khăn, nhưng Triệu Nam Thiên lại cảm thấy đây là cơ hội, chỉ cần có thể nắm bắt, có cơ hội sẽ thử sức! Tất nhiên một người chủ của bảo vệ khoa ở khu vườn không đáng để anh liều mạng như thế, nhưng có thể sau lưng đế uyển là tập đoàn Hoa Khắc, đứng hạng nhất hạng nhì về nắm giữ số lượng bất động sản lớn nhất trên cả nước.

Vài ngày trước, anh hỏi chi tiết về Ngụy Bắc Minh, quả thật là nhờ tập đoàn của Đông Phong, nhà họ Ngụy mới có thể phất lên nhanh chóng trong vòng vài năm.

Triệu Nam Thiên không có thói quen bị đánh một cách thụ động, từ khi trở thành cái gai trong mắt Ngụy Bắc Minh, việc làm cho lỏng lẻo vốn liếng đất của nhà họ Ngụy cũng không bị tính là quá đáng đúng không?
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 158: Chương 158


Anh tự nói với bản thân hơn một lần, chuyện này nhất định phải hoàn thành, phải làm cho thật đẹp, như vậy mới có thể ở trước các sếp cấp cao trong công ty thể hiện năng lực!
Ông lão Vương bước vào với vẻ mặt lạnh tanh, nói: “Họ Triệu kia, cậu đừng có ý gì với con gái tôi, nó đã kết hôn rồi!”
Triệu Nam Thiên cười khổ, con mắt nào của ông ta trông thấy anh có ý với cô ấy hả? Rõ ràng là cô ta có ý gì với anh đó, được không!
Không đợi anh giải thích, Vương Như Nguyệt đã chủ động khoác tay Triệu Nam Thiên và nói: “Con yêu mến anh ấy lắm, cha quản không được?”
Ông lão Vương phất tay ra, tiến lên muốn liều mạng với Triệu Nam Thiên.

Vương Như Nguyệt cũng không ngăn cản, nói: “Cha dám, nếu cha dám động vào anh ta một chút, cả đời này con sẽ không nói chuyện với cha!”
Triệu Nam Thiên nhức đầu một lúc, phụ nữ bọn cô cãi nhau, kéo thêm anh vào để làm gì?
Anh vội vàng giải thích: “Chú Vương, chú hiểu lầm rồi, chị Như Nguyệt chỉ đang nói đùa với chú thôi!”
Ông lão Vương nghĩ lại, với con mắt và tính tình của con gái mình, cho dù muốn tìm tiểu bạch kiểm thì sẽ vừa mắt Triệu Nam Thiên sao?
Rất nhanh, nhân viên bước đến tính tiền, tổng cộng hơn sáu mươi triệu.

Vương Như Nguyệt quẹt thẻ mà không thèm nhìn một cái.

Triệu Nam Thiên ở bên cạnh tặc lưỡi, mở một chai rượu và uống thêm mấy ngụm, mấy cái này mà tốn hơn sáu mươi triệu? Tốn tròn nửa năm tiền lương của anh, đúng là giá trên trời!
Nhưng thấy dáng vẻ thờ ơ của Vương Như Nguyệt, anh cũng không nói gì.

Cả nhóm rời khỏi quán bar, ông lão Vương vừa rồi tinh thần còn rất tốt, vừa đi ra ngoài bị gió thổi qua, men rượu bắt đầu lên đầu, ông ta lắc lư một chút rồi được Từ Minh dìu lên taxi, lúc sau đã ngủ thiếp đi.

Từ Minh ngạc nhiên hỏi: “Anh Thiên, anh không cùng quay về với bọn em à?”
“Tôi có chút việc phải làm.



Từ Minh nhìn Triệu Nam Thiên, sau đó nhìn sang bên cạnh anh là Vương Như Nguyệt, cậu ta tỏ ra mập mờ và mỉm cười: “Anh Thiên, anh yên tâm, ngày mai chú Vương hỏi chuyện này, em sẽ nói là chúng ta cùng quay về!”
“Đi thôi!” Vương Như Nguyệt rất tự nhiên khoác tay Triệu Nam Thiên.

Triệu Nam Thiên có chút không tự nhiên nhưng lại không dám đẩy cô ta ra, anh cố gắng đi cùng cô ta đến bên cạnh xe và hỏi: “Chị vừa uống rượu, còn có thể lái xe được sao?”
Anh thật sự không ngờ người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp như Vương Như Nguyệt lại thích chuyên gia tốc độ như loại xe Land Rover?
Vương Như Nguyệt cười xinh đẹp: “Lúc này mới nói đến chuyện đó là sao? Tôi còn có thể uống thêm một lượt nữa, anh tin không?”
Triệu Nam Thiên vội vàng gật đầu, nói về tửu lưởng anh ít khi phục ai nhưng Vương Như Nguyệt là một trong số đấy.

Nói chuyện trình độ, hai người lái xe đi xa.

Một đám con gái ở cửa ra vào lại bàn tán một lần nữa: “Tiểu Ngọc, cô xem, tôi nói không sai, anh ta chính là cậu chủ đấy!”
Tiểu Ngọc không nói gì, ngốc nghếch thu ánh mắt về.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 159: Chương 159


Ánh đèn đường mờ ảo chiếu vào trong xe, hơn nữa bên trong không khí thoảng qua mùi nước hoa nên nhanh chóng được sưởi ấm.

Triệu Nam Thiên cảm thấy má của anh nóng lên, anh gấp rút hỏi một câu: “Có thể hút thuốc không?”
Vương Như Nguyệt vân vê hàng lông mày và nói: “Giúp tôi châm một điếu.


Triệu Nam Thiên đưa thuốc, nhìn thấy điếu thuốc mình vừa chạm vào đã bị kẹp ở giữa môi của Vương Như Nguyệt, không tránh khỏi miệng lại khô khốc một lúc.

Anh tìm chủ đề hỏi: “Tại sao chị lại cãi nhau với chú Vương như vậy?”
Vương Như Nguyệt thở dài một tiếng: “Chuyện này anh nên đi hỏi ông ta!”
Triệu Nam Thiên gạt tàn thuốc và nói: “Tôi cảm thấy chú Đông là người không tệ, hai người có phải có hiểu lầm gì không?”

Vương Như Nguyệt không biết nên khóc hay nên cười, hỏi: “Người không tệ? Chẳng lẽ anh thực sự cho rằng ông ta trông coi cổng chính chỗ các anh hay sao?”
Triệu Nam Thiên có chút bối rối: “Nếu không thì sao?”
“Lúc trước ông ta trông tôi chằm chằm đấy!”
Triệu Nam Thiên càng nghe càng mơ hồ: “Sợ chị gặp nguy hiểm?”
Vương Như Nguyệt cười đùa: “Sợ tôi vụng trộm người đàn ông khác!”
Triệu Nam Thiên bị sặc nên phải ho một lúc, rồi nói: “Chị Như Nguyệt, chị nói đùa à, chị muốn người đàn ông khác… mà phải vụng trộm?”
Vương Như Nguyệt phản bác lại: “Nếu không thì sao? Chỉ một câu thôi thì ngón tay còn không? Vậy đêm nay anh không ở trên sao?”
Triệu Nam Thiên nói thật: “Chuyện đó không giống, tôi kết hôn rồi.


Nghe vậy, hai mắt Vương Như Nguyệt như phát sáng: “Đúng lúc, tôi càng hứng thú với người đàn ông đã kết hôn hơn!”
Triệu Nam Thiên ngạc nhiên nhưng không nói gì, để tôi đi, đây là hứng thú kiểu gì?

Anh không dám nói nhiều hơn với Vương Như Nguyệt về chủ đề này, bởi vì người phụ nữ này quả thật là không tuân theo lẽ thường.

Vương Như Nguyệt lại không biết ý, cô ta tiếp tục nói: “Anh sẽ không thực sự cho rằng, hôm nay ông Vương mang các anh qua là xuất phát từ lòng tốt à? Tôi nói thật cho anh biết, ông ta chính là sợ tôi dẫn đàn ông về nhà, tìm lí do đi qua đó để phá rối đấy!”
Tuy Triệu Nam Thiên đoán được vài phần mà khi nghe Vương Như Nguyệt chính miệng xác nhận là đúng thì lại là chuyện khác.

Vương Như Nguyệt từ từ nhả khói và nói: “Trước kia thì không quan tâm tôi, bây giờ lại dựa vào danh nghĩa quan tâm tôi để chạy đến khoa chân múa tay trước mặt tôi, muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi! Dựa vào cái gì? Từ lâu ông ta đã bỏ đi?”
Triệu Nam Thiên không biết phải nói tiếp như thế nào, mỗi nhà đều có một khó khăn riêng, chuyện này không thể nói ai đúng ai sai.

Nói chuyện công phu, Vương Như Nguyệt đã lái xe vào tiểu khu.

Tiểu khu mang phong cách của một thị trấn kiểu châu Âu, sau khi xe dừng lại, Vương Như Nguyệt quay đầu lại và nói: “Chúng ta về đến nhà rồi!”
Triệu Nam Thiên ngây người tại chỗ, sao lại gọi là “chúng ta về đến nhà rồi” hả? Không phải nói rằng giúp cô ta làm một chuyện, cô ta đem mình về nhà làm cái gì vậy?
Không biết vì sao, trong lòng càng ngày càng thấy không ổn!
Triệu Nam Thiên vẫn kiên trì hỏi: “Chuyện đó… chị Như Nguyệt, không phải chị muốn tôi giúp chị làm một chuyện sao?”
Vương Như Nguyệt chủ động lại gần, dáng vẻ xinh đẹp cười và nói: “Đúng thế, cút lên giường với tôi một lần, tôi sẽ đồng ý giúp anh!”
 
Back
Top Bottom