Ngôn Tình Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 160: Chương 160


Cả người Triệu Nam Thiên cứng đờ, nếu nói không rung động là nói dối, nhất là người phụ nữ như Vương Như Nguyệt.

Mặc dù ngoại hình của cô ta không đẹp bằng những người phụ nữ khác mà Triệu Nam Thiên đã tiếp xúc gần đây, nhưng cô ta có một khí chất đặc biệt, sự dịu dàng trái ngược hẳn với vẻ mạnh mẽ.

Sự dịu dàng của Vương Như Kiều giống như một bọc bông mềm mại, như có thể bao dung tất cả mọi thứ của bạn, dù là người có ý chí sắt đá thế nào cũng không thể kháng cự được.

Nhưng anh vẫn cảm thấy người phụ nữ này cố ý gài bẫy, bởi vì trong mắt của cô ta không có chút tình yêu nam nữ, mà ngược lại có chút kiêu ngạo muốn đùa giỡn con mồi.

Trong lòng Triệu Nam Thiên đã nhận định như thế thì tất nhiên anh sẽ không dễ dàng đi theo lẽ thường.

Anh cười cười, miễn cưỡng nghĩ ra một lí do xấu xí: “Chị Như Nguyệt, chị đừng làm tôi sợ, chuyện này nếu để chú Vương biết, ông ta còn không dám đánh gẫy chân tôi à? Tôi nhát lắm!”

Vương Như Nguyệt sao có thế dễ dàng buông tha cho anh, cô ta đưa ngón trỏ trắng nõn rồi nhẹ nhàng nâng cằm của Triệu Nam Thiên và hỏi: “Vậy anh sẽ không giấu giếm ông ta?”
Cả người Triệu Nam Thiên như bị sét đánh, ám chỉ cô ta nói không nghe ra được thật hay giả, nhưng đầu ngón tay trắng nõn thật sự chạm đến cảm xúc.

Vào thời điểm quyết định, cái tên Tô Mục Tuyết chợt lóe lên trong đầu anh.

Anh hít một hơi thật sâu, sau đó anh mới lặp lại lời nói: “Chị Như Nguyệt, thật sự không được, tôi kết hôn rồi.


Trong mắt Vương Như Nguyệt hiện lên vẻ thất vọng, tuy là cô ta cố ý gài bẫy nhưng cảm giác bị cự tuyệt đúng là rất không dễ chịu.

May mà loại cảm giác này trôi qua nhanh chóng, cô ta ở thương trường tung hoành nhiều năm, loại đàn ông nào mà chưa thấy qua? Trong tiềm thức, chuyện Triệu Nam Thiên từ chối lại trở thành một thủ đoạn ‘lạt mềm buộc chặt’.

Bây giờ thủ đoạn bị phá vỡ, cảm giác mới mẻ và tò mò ban đầu cũng đều biến mất.

Hơn nữa, trong mắt cô ta, Triệu Nam Thiên là người đàn ông bình thường, không có gì đặc biệt, nếu không phải vì lợi dụng anh, cô ta đâu cần phí nhiều công sức suy nghĩ như vậy?
Nghĩ đến mục đích ban đầu đưa anh đến đây, trong lòng Vương Như Nguyệt dần dần lạnh nhạt, cô ta nhẹ nhàng giơ ngón tay lên, tiếc nuối nói: “Thật đáng tiếc quá, làm sao tôi không gặp được người đàn ông tốt như anh?” Triệu Nam Thiên ngạc nhiên, tuy những lời này giống như là khen ngợi, nhưng trong lời nói ẩn giấu một chút chế giễu và mỉa mai? Chẳng lẽ mục đích thật sự đã bị anh đoán đúng, cô ta có âm mưu khác?
Đang nghĩ ngợi lung tung chuyện công phu, Vương Như Nguyệt chỉ ra bên ngoài, giọng điệu nói không ra lời hay: “Trông thấy người đàn ông kia chưa, giúp tôi dạy cho anh ta một bài học, tốt nhất là làm tàn luôn.


Triệu Nam Thiên theo bản năng mà rùng mình một cái, độc ác nhất là lòng dạ đàn bà, xem ra nếu không có chuyện gì thì không nên trêu chọc người phụ nữ này.

Tò mò nhìn lên, anh chỉ thấy một đôi nam nữ từ trong biệt thự đi ra, dáng người đàn ông có chút mập mạp, còn người phụ nữ thì cao và gầy, hai người ôm nhau một cái, dáng vẻ vô cùng thân mật như không có ai bên cạnh.

Trong lúc Triệu Nam Thiên không để ý đã thay đổi xưng hô: “Tổng giám đốc Vương, bọn chị có thù oán à?”
Vương Như Nguyệt cười nói: “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Bảo cậu cái gì, cậu làm theo là được, chỉ cần làm tốt chuyện này thì tôi nói được làm được!”
Triệu Nam Thiên không nói gì nữa, mở miệng là muốn làm tàn phế người ta? Thật sự coi anh là thiếu niên như cọng lông, chỉ cần quơ quơ ngón tay sẽ từ người làm thành khẩu súng?
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 161: Chương 161


Tuy anh uống rượu nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.

Nếu như việc này đơn giản như vậy, Vương Như Nguyệt tìm anh làm gì, cô ta chỉ cần dùng tiền, còn lo lắng không tìm thấy tay sai?
Hơn nữa, anh cảm thấy người đàn ông kia nhìn có chút quen, giống như đã từng trông thấy ở đâu, nhưng có nhiều chuyện dày đặc trong đầu, anh hoàn toàn không nhớ ra.

Thời gian dần trôi qua, Triệu Nam Thiên hiểu rõ một điều, Vương Như Nguyệt mượn cớ uống quá chén, sau đó phát huy thủ đoạn quyến rũ người, tám, chín phần là vì chuyện này.

Anh càng không muốn tiếp tục mà từ từ hỏi han: “Tổng giám đốc Vương, tôi cảm thấy chuyện này vẫn nên từ từ nói, chém giết không giải quyết được vấn đề.


Thấy Triệu Nam Thiên nhìn thấu thủ đoạn của mình, Vương Như Nguyệt cũng lười diễn kịch: “Đàn ông quả nhiên đều không đáng tin, cút cho tôi, về sau đừng để tôi nhìn thấy cậu!”
Nói xong, cô ta quay đầu xuống xe, nặng nề ngã lên cửa xe.

Triệu Nam Thiên thấy cô ta một bước liêu xiêu đên ba lần, không tránh khỏi cảm thấy buồn cười, thế này còn nói không uống say?

Mặc dù bước chân của Vương Như Nguyệt không có trật tự nhưng cô ta lại đi cực nhanh, đối mặt với hai người không kịp phản ứng, cô ta một phát tát thẳng vào mặt.

Trong miệng cũng chửi bậy theo: “Con đ*, ngủ với đàn ông mà vào đến trong nhà của tao à!”
Tiếng bạt tai vang vẳng giống như tiếng kèn chiến đấu.

Người phụ nữ bị đánh sững sờ, sau đó tiếng khóc vang trời, rung đất rên lên, vừa khóc vừa ầm ĩ đòi thắt cổ, thủ đoạn của hồ ly tinh.

“Con mẹ nó, làm phản rồi, hôm nay xem ông đây đánh chết mày!” Trên mặt người đàn ông không nhịn được, ngoài miệng mắng, chửi, sau đó là một bạt tai.

Vương Như Nguyệt sợ hãi hét lên một tiếng, cả người ngã trên mặt đất, cô ta ôm gò má, tóc tai rũ rượi, dáng vẻ rất khổ sở.

Triệu Nam Thiên nhíu mày, cho dù ai ra tay trước thì đàn ông đánh phụ nữ là không được rồi.

Anh do dự một chút, cuối cùng anh vẫn xuống xe, gió lạnh thổi qua làm người anh cũng tỉnh táo hơn một chút.

Sự việc đã rất rõ ràng rồi, hai người phụ nữ tranh giành một người đàn ông, rốt cuộc vẫn phải nhúng tay đây này?
Đang do dự chuyện công phu, người phụ nữ bị đánh không chịu buông tha, bước lên và dừng lại một chút rồi nắm nắm, túm lộn xộn, trong miệng vẫn còn chửi bậy: “Bà nó, mày đi chết đi!”
Vương Như Nguyệt hai tay chống đỡ, rất nhanh không chống đỡ nổi.

Triệu Nam Thiên thở dài, trong lòng mềm nhũn!
Anh ở xe quát lớn một tiếng: “Dừng tay!”
Người đàn ông mập mạp nhìn thấy có người tới, ông ta lại tức giận bắt đầu chửi: “Con mẹ nó, mày là đồ đê tiện, tao đang tự hỏi sao hôm nay mày lại dám trở mặt với tao? Thì ra là tìm được tiểu bạch kiểm làm chỗ dựa cho mày rồi!”
Triệu Nam Thiên nhắc nhở ông ta một câu: “Ông nói năng sạch sẽ một chút!”
“Sạch sẽ làm cho mày liệt luôn, hãy xem hôm nay ông đây g**t ch*t mày!” Người đàn ông mập mạp ỷ vào sức nặng hơn, vung nắm đấm đánh vào mặt Triệu Nam Thiên.

Nhưng đánh nhau kiểu này không phải dựa vào sức nặng, một là xem ai tàn nhẫn, hai là xem ai nhanh tay.

Người đàn ông mập mạp tiếp xúc khác nhau, không đợi ông ta đến gần, anh đã đá một phát trúng bụng dưới, cả người ông ta lui về phía sau một bước, đây là Triệu Nam Thiên nể tình rồi.

Triệu Nam Thiên chưa kịp nói gì, sau lưng đã thổi đến một luồng gió mát, kèm theo âm thanh của thứ gì đó đập vào sau đầu, nhanh đến tàn nhẫn! Tín hiệu nguy hiểm vừa bùng lên trong tâm trí anh, cơ thể của anh đã kịp phản ứng, anh nghiêng người sang một bên, tránh được một cú đá sượt qua mang tai.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 162: Chương 162


Bên kia còn có người trợ giúp, vậy mà từ đầu đến cuối anh đều không phát hiện? Trong lòng Triệu Nam Thiên hoảng sợ, men rượu cũng đã hết hơn nửa.

Nhưng có thế vẫn còn chậm nửa nhịp, vùng thắt lưng đau nhói một lúc, kèm theo trong miệng rên lên một tiếng đau đớn, cả người bay ra ngoài!
Triệu Nam Thiên điều chỉnh lại tư thế trước khi tiếp đất, anh bị ngã đến quay cuồng, máu ở trong bụng đang chảy cuồn cuộn, cổ họng rêu rỉ.

Anh có gắng đứng dậy và nhìn vào người đàn ông đánh lén, anh ta khoảng ba mươi tuổi, nước da ngăm đen, đầu đội mũ lưỡi trai, vẻ mặt lạnh lùng không nói câu nào.

Triệu Nam Thiên có chút tự tin đối với cơ thể của mình, cho dù là say rượu cũng không để người khác dễ dàng đến gần, người này chắc chắn không đơn giản, anh ta là người học võ!
Nghĩ đến đây anh cũng đoán ra được, Vương Như Nguyệt đã biết đối phương có trợ giúp từ trước rồi, đây mới gọi là trên tầm của bản thân?
Người đàn ông mập mạp kia lên tiếng trào phúng: “Vương Như Nguyệt, phẩm vị đúng là chẳng ra làm sao mà, thứ hàng thế này mà cũng đáng để cô đi trộm à? Xách giày cho ông đây còn không xứng nữa là!”
Vương Như Nguyệt cười lạnh, nói: “Đừng cho rằng ai cũng dơ bẩn như anh!”
Người đàn ông đáp lời: “Được, không có quan hệ gì đúng không? Đánh nó cho tao!”

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai kinh ngạc, sau đó xoay người đi về phía Triệu Nam Thiên, bước chân vững vàng, mỗi bước chân giống như đang giẫm lên trái tim người ta.

Vương Như Nguyệt hừ lạnh, cánh tay cô ta giơ lên, theo đó là ánh đèn từ xe thương vụ ở cách đó không xa cũng sáng lên.

Hai luồng ánh sáng trắng lóa mắt, sáng đến mức làm người ta hoa mắt.

Mấy bóng người hiện lên dưới ánh đèn, tiếng bước chân vang lên, bốn người đàn ông xuất hiện từ phía đối diện.

Lúc này Triệu Nam Thiên mới chợt nhận ra, là do bản thân anh ta đã nghĩ quá nhiều, anh ta chỉ là mồi câu mà Vương Như Nguyệt ném ra, bốn người đàn ông này mới mà sát chiêu của cô ta!
Nhưng anh ta lại nghĩ hoài không ra, hai người này rõ ràng không phải vợ chồng sao? Cuối cùng là mâu thuẫn gì mà tới mức cần phải có tổ chức giải quyết?
Người đàn ông mập mạp kia cũng vừa lúc phản ứng lại: “Mẹ nó, Vương Như Nguyệt, cô dám gài ông đây à?”
Vương Như Nguyệt cố nén lửa giận: “Anh biết tôi muốn gì mà!”
“Chỉ bằng cô mà muốn thoát khỏi lòng bàn tay của ông đây? Tôi cho cô biết, đời này cô đừng mơ!”

Bên này vừa dứt lời thì bên kia đã động tay động chân ngay.

Vẻ mặt Vương Như Nguyệt thay đổi liên tục, chưa đến ba phút mà tất cả mọi chuyện đã kết thúc.

Cô ta đã sớm biết bên cạnh chồng mình luôn mang theo vài người cao tay, cho nên tối nay đã chuẩn bị 4 người, đều là cao thủ ngàn chọn vạn tuyển, còn bỏ ra một món tiền rất lớn.

Vì để đề phòng vạn nhất mà cô ta còn nảy ra một ý nghĩ bắt Triệu Nam Thiên làm mồi nhử, hòng lôi được mấy con cá đang núp trong bóng tối ra ngoài.

Đương nhiên, nếu như Triệu Nam Thiên thật sự có năng lực thì anh ta cũng có thể giúp cô ta đỡ phiền phức.

Kết quả không ngoài dự liệu, nhìn từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài Triệu Nam Thiên chính là đồ bỏ đi.

Chỉ một cú đã bị người ta đánh cho lăn quay, đến cả tư cách làm hao tổn sức chiến đấu của người ta còn không có, đoán chừng chuyện trước đây từng phục vụ cho quân ngũ cũng là nói dối.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 163: Chương 163


Cứ cho là như thế đi nữa thì cũng nên có kết quả như trong dự đoán mới phải, dù sao thì đối phương cũng chỉ có một người.

Nhưng lại không ngờ rằng kết quả lại là cô ta là người thua từ đầu chí cuối.

Cô ta tìm đến bốn người, tất cả đều bị cái gã đội nón lưỡi trai kia đánh bại.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ của gã ta, nhìn vẫn bình thản như không.

Người đàn ông mập mạp đúng lúc lên tiếng trào phúng: “Vương Như Nguyệt, chỉ cô mà cũng dám đấu trí với ông à? Trong đầu cô có cái gì hả? Dám đấu với ông, cô quên ông đây làm nghề gì à?”
Vương Như Nguyệt không cam lòng, tiếp lời: “Anh đừng đắc ý, tôi không cho qua như thế đâu!”
“Được, vậy tôi chờ.

Nhưng lần trước tôi đã nói với cô rồi, cô tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn!”
Nghe thấy anh ta đã nói thẳng ra như vậy, vẻ mặt Vương Như Nguyệt xấu đi, sắc mặt cũng đỏ lên, tức giận vì bị người khác sỉ nhục.

Ả tình nhân bên cạnh cáu kỉnh: “Tiện nhân, nếu không phải anh Phong xem trọng thân thể của cô thì hôm nay bà đây đã cào nát mặt cô rồi! Sau này phải mở to mắt mà nhìn cho rõ, lần sau cô không có may mắn thế nữa đâu!”
Ba người họ nghênh ngang rời đi.

Gã đội mũ luỡi đi trước mở cửa xe, người đàn ông mập mạp ôm tình nhân đi theo sau.

Về phần mấy gã đang nằm trên mặt đất, đối với bọn họ mà nói thì chỉ như rác bên đường, không nhìn nhiều thêm chút nào.

Sắc mặt Vương Như Nguyệt u ám, không ngờ vẫn không đấu lại anh ta, sau này phải làm sao đây, chẳng lẽ phải biến thành công cụ để ngừi khác phát tiết sao? Biến thành hòn đá lót chân để anh ta giẫm đạp sao?
Cô ta không can tâm!
Nhưng không can tâm thì có thể làm gì đây, bốn tên kia đều là cao thủ thuê từ công ty vệ sĩ, một trong số họ còn xưng là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm tự, xuống tóc học nghệ đã 5 năm.

Hai người còn lại cũng không kém, một người là cao thủ Muay Thái, một người là đai đen chuyên nghiệp, người kém cỏi nhất cũng là huấn luyện viên đấu vật.

Nhưng kết quả thế nào? Tất cả đều thất bại thảm hại!

Vương Như Nguyệt nản lòng thoái chí, không quan tâm đến việc lúc Triệu Nam Thiên đã chậm rãi đứng dậy.

“Chờ đã!”
Một câu nói kia giống như sấm đánh bên tai, khiến tất cả mọi người đang có mặt phải giật mình.

Người đàn ông mập mạp kia quay đầu lại, cười nhạo: “Vận may cũng được đấy, còn đứng lên được à, sao hả, bị đánh chưa đủ sao?”
“Ban đầu không định nhúng tay vào chuyện nhà của mấy người, nhưng mà bây giờ tôi đổi ý rồi!” Triệu Nam Thiên xoa xoa cổ, chỗ vừa bị nắm đấm vụt trúng, hơi đau rát.

Vương Như Nguyệt không ngờ Triệu Nam Thiên có thể đứng dậy, không tả được cảm giác hiện giờ trong lòng, ngoài miệng thì quát to: “Anh muốn làm gì? Chuyện của tôi không cần anh quan tâm!”
Người đàn ông mập mạp kia nghe thấy, không kiềm được phất tay ra hiệu: “Lấy một cánh tay của nó, nhanh gọn vào!”
Vương Như Nguyệt muốn nói gì đó nhưng đã trễ, trong bóng tối, chỉ thấy bóng dáng hai người đàn ông nhào vào nhau.

Bởi vì điều kiện ánh sáng nên cô ta cũng không nhìn rõ động tác của hai người, chỉ nghe thấy âm thanh trầm đục vang lên, giống như tiếng nắm đấm chạm vào da thịt.

Âm thanh đó đập vào trái tim cô ta, khiến cô ta hoảng hốt!
“Triệu Nam Thiên, anh điếc hay câm vậy hả? Tôi nói không cần anh quan tâm đến chuyện này mà, anh cút đi cho tôi!”
Lời cô ta vừa dứt, một bóng đen bay về phía cô ta.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 164: Chương 164


Ngay khi tiếng kinh hô của Vương Như Nguyệt vang lên thì bóng người đó cũng đã ngã xuống trước mặt cô ta, sau đó cô ta sợ đến ngây người!
Người ngã xuống là gã đội mũ lưỡi trai kia!
Mới vừa rồi gã ta còn như chiến thần, giống như một kẻ địch không thể đánh bại, nhưng giờ lại bị người khác quật ngã?
Đợi đến khi cô ta ngẩng đầu nhìn lại thì Triệu Nam Thiên đang bình thản bước đến, khi đã đến gần thì phát hiện trên gương mặt anh ta còn vài vết bầm tím, quần áo trên người cũng đã bị rách vài chỗ.

Gã đội mũ lưỡi trai định đứng dậy, nhưng kết quả lại bị nện một cú vào thái dương, hai chân run lên vài cái, sau đó không còn âm thanh nào nữa.

Triệu Nam Thiên thở dài một hơi, đưa tay về phía Vương Như Nguyệt: “Đứng lên đi, trên đất lạnh.


Vành mắt Vương Như Nguyệt đã đỏ ửng, vẫn là gương mặt quen thuộc không có gì lạ, gương mặt Triệu Nam Thiên nhanh chóng trở nên rõ ràng.

Cô ta tính cách mạnh mẽ háo thắng, vốn cho rằng cả đời mình sẽ không cần đến đàn ông nữa.

Kết quả, vào thời khắc vươn bàn tay lên, trái tim đập loạn không yên, đến chính cô ta cũng không biết vì sao.

Vương Như Nguyệt cúi đầu, vội hỏi: “Anh không phải là… là đã giết người rồi đấy chứ?”
Triệu Nam Thiên cười khổ, vừa nãy cô nàng này còn gian ngoan xảo trá thế nào mà, giờ sao lại ngốc nghếch đáng yêu thế này?
Anh ta giải thích: “Yên tâm đi, không chết được đâu.


Người đàn ông mập mạp kia cũng lấy lại tinh thần, anh ta vội vàng trèo lên xe, còn chưa kịp khởi động thì ánh đèn pin soi đến khiến xung quanh trở nên sáng rực.

Hơn mười người, họ đều mặc đồng phục bảo vệ.

“Chuyện gì đó?” Có người hô to.

Người đàn ông mập mạp nhảy xuống từ trên xe, hùng hùng hổ hổ cướp lời: “Đội trưởng Tề, báo cảnh sát giúp tôi bắt gã kia.

Cái bọn này muốn tống tiền, còn đánh vệ sĩ của tôi bị thương, tôi phải khiến bọn họ ngồi tù mọt gông!”
Một đội nhân viên bảo vệ lần lượt rút vũ khí, không nói lời nào bao vây Triệu Nam Thiên.

Những người còn lại thì chia nhau khống chế Vương Như Nguyệt và bốn người kia, nhanh chóng thay đổi thái độ.

Vương Như Nguyệt vội vàng quát to: “Đây là chuyện nhà tôi, mấy người đừng có làm bậy!”
Đội trưởng đội bảo vệ không phải người dễ chuyện: “Cô Vương, dù là chuyện gì, các người cũng không được gây náo loạn đến như thế? Có gì từ từ nói, nếu thật sự có chuyện gì đó rồi thì chúng tôi cũng không thể nào xem như không có được!”
Dứt lời, ông ta nháy mắt ra hiệu, Triệu Nam Thiên mặc quần áo vỉa hè tất nhiên trở thành mục tiêu bị nhắm tới.

Triệu Nam Thiên đau cả đầu, ban đầu anh ta không hề đồng ý với Vương Như Nguyệt vì sợ bị liên lụy, không ngờ nghĩ gì gặp đó thật.

Nếu như mà bị bắt vào đồn công an thật, muốn giấu giếm cái gì cũng không được.

Dù sao cũng là vì chuyện Vương Như Nguyệt gây ra, đến lúc đó làm sao mà ăn nói với Tô Mục Tuyết? Xem như có nói ra hết cũng là một mớ bòng bong!
Hai nam hai nữ tranh giành tình nhân, thậm chí còn đánh nhau, không nói đến chuyện liệu Tô Mục Tuyết có cảm thấy bị phản bội hay không, chính anh ta cũng thấy buồn nôn chết được.

Triệu Nam Thiên đang lo lắng, may mà Vương Như Nguyệt không phải kẻ qua sông đoạn cầu, giúp anh ta nói đỡ một câu: “Cậu ta là em trai tôi, tôi xem xem mấy người ai dám hả?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 165: Chương 165


Người đàn ông mập mạp hỏi vặn lại với vẻ bất thiện: “Em trai cô? Sao tôi lại không biết cô có một thằng em trai nhỉ?”
Vương Như Nguyệt giở giọng quái quở hỏi ngược lại: “Còn anh từ khi nào lại có thêm một cô em gái, không phải tôi cũng không biết sao?”
Sắc mặt người đàn ông mập mạp kia tái mét: “Vương Như Nguyệt, con mẹ nó, cô không cần mặt mũi à?”
Vương Như Nguyệt chất vấn một cách gay gắt: “Rõ ràng là anh không cần mặt mũi, nếu anh còn muốn làm lớn luyện này, tôi chấp!”
Người đàn ông mập kia hình như cũng có điều cố kỵ: “Được, Vương Như Nguyệt, coi như cô ghê gớm, con mẹ nó, cô cứ chờ đó cho tôi!”
Nói xong anh ta dùng ngón tay chọc nhẹ một cái vào ngực Triệu Nam Thiên: “Còn mày, nhóc con, chuyện hôm nay mày phải nhớ kỹ cho tao, chuyện hôm nay khi nào rảnh chúng ta từ từ tính tiếp!”
Cơn mưa giông bão táp cuối cùng cũng kết thúc, đến nhanh, đi cũng nhanh.

Người đàn ông mập mạp kia ôm theo ả tình nhân bước lên chiếc xe BMX X6 ở cách đó không xa, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.

Đội bảo vệ thấy đã không còn việc gì nữa, an ủi vài câu rồi cũng đi mất.

Triệu Nam Thiên đang muốn mở miệng nói tạm biệt thì trông thấy Vương Như Nguyệt cũng quay đầu đi, bờ vai run run, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc.

Lúc này mà đi thì hơi không thích hợp, nhưng lại không biết khuyên nhủ cô ta thế nào, thứ nhất là không có lập trường, hai là không có kinh nghiệm.

Trong khi anh ta còn đang suy nghĩ có nên gọi điện thoại cho ông Vương hay không thì tiếng khóc Vương Như Nguyệt dần nhỏ đi.

“Khoan hẵng đi, đi uống rượu với tôi đi!”
Nói xong cô ta xoay người đi về phía ngôi biệt thự sau lưng.

“Để hôm nào đi, muộn quá rồi, tôi phải về.

” Triệu Nam Thiên nhìn đồng hồ, đã quá chín giờ rồi, về quá muộn thì không được lắm.

Cứ xem như Tô Mục Tuyết không hỏi thì chính anh ta cũng cảm thấy trong lòng không nỡ.

“Không phải anh muốn biết chuyện ở công trường sao? Tôi có thể nói cho anh.

” Vương Như Nguyệt vào nhà, nhưng không đóng cửa.

Ánh đèn sáng lên, một bóng người thon dài bị ánh đèn kéo dài, chạm đến dưới chân Triệu Nam Thiên.

Triệu Nam Thiên bất đắc dĩ, nhưng lại không còn cách nào khác, ngày mốt là kỳ hạn cuối cùng mà Tôn Mập đưa ra, không thể bỏ dở nửa chừng được đâu nhỉ?
Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi à, chẳng lẽ còn ăn thịt mình được?
Trong lòng đã suy tính xong xuôi, Triệu Nam Thiên cũng không do dự tiếp nữa, cất bước vào nhà.

Triệu Nam Thiên tiện tay đóng cửa lại, vừa vào thì đã thấy Vương Như Nguyệt đang đứng ở phía sau quầy bar, tay cầm một ly rượu tây in chữ nước ngoài.

Khi anh ta bước đến, hai cái ly cổ cao đã được rót đầy.

Vương Như Nguyệt tự mình uống hết phần ly của mình, rồi lại rót tiếp, làm động tác mời rượu với Triệu Nam Thiên.

Triệu Nam Thiên đau đầu, rượu gì cũng không được uống thay nước như vậy chứ, với cái cách uống này của cô ta, say bét nhè là chuyện sớm muộn thôi.

Vương Như Nguyệt mở lời trước: “Uống hết ly này thì tôi sẽ nói hết tất cả cho anh biết!”
Triệu Nam Thiên nhận ly rượu, trong quá trình nhận rượu này cũng khó tránh khỏi tiếp xúc da thịt với Vương Như Nguyệt.

Anh cố gắng nén lại sự phấn khích trong lòng mình, uống một ngụm rượu trong ly, sau đó xoa xoa cằm, nói: “Chuyện tôi đồng ý với cô tôi đã làm rồi, cô cũng nên thực hiện lời hứa đi chứ?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 166: Chương 166


Vương Như Nguyệt đặt ly rượu xuống, gương mặt lại tiếp tục nổi lên hai mảng đỏ ửng.

Cô ta nháy mắt, hỏi: “Lời hứa gì?”
Triệu Nam Thiên tối sầm mặt: “Giúp tôi giới thiệu với ông chủ công ty Vật Nghiệp, cô nói là ông ta biết mọi chuyện mà!”
Thật ra không cần đến Vương Như Nguyệt giới thiệu, chính anh ta cũng có thể tìm tới công ty Vật Nghiệp.

Nhưng việc này vốn là phân phó của công ty giao xuống, cứ xem như anh ta có tìm đến cửa hỏi gặp thì chưa chắc người ta sẽ đáp ứng anh ta.

Với lại, ý của cấp trên chính là tìm dê để thế tội, sao có thể cho anh ta biết nội tình được?
Triệu Nam Thiên cảm thấy, với tính cách của Vương Như Nguyệt thì chẳng có lý do gì để lừa gạt mình, nhưng lúc này cô ta không nhận nợ do mình làm là ý gì đây? Chẳng lẽ cô ta lại có mưu đồ gì khác?

Vương Như Nguyệt lắc lắc ly rượu, ra vẻ kinh ngạc, hỏi: “Không phải tôi đã giới thiệu giúp anh rồi sao?”
Triệu Nam Thiên không hiểu: “Cô giúp khi nào…”
Lời chỉ kịp nói đến đây thì anh ta bỗng dưng sửng sốt, trong đầu dần hiện lên một ý nghĩ khác lạ, thêm cả sự nhắc nhở của Vương Như Nguyệt quá rõ ràng.

Triệu Nam Thiên cuối cùng cũng nhớ ra mình đã thấy cái gã mập ú kia ở đâu!
Có nhân viên giới thiệu rõ ràng chi tiết những gì bức ảnh được treo trên tường phòng bảo vệ.

Người đầu tiên chính là anh ta, trên bức ảnh còn giới thiệu chức vụ, người trong ảnh rõ ràng gầy hơn, nhưng chắc chắn đó là anh ta không sai được, chức vụ là Phó Tổng giám đốc quản lý chi nhánh công ty Vật Nghiệp, Hàn Phong!
Sắc mặt Triệu Nam Thiên đen như đít nồi, bà cha ơi, bị lừa rồi!
Lúc trước anh ta còn đang sầu muộn làm sao tìm được cách, giờ thì ngon rồi, cách gặp mặt đúng là đã làm được, đáng tiếc lại là đường chết!

Lần này xem như cửa ải bên Tôn Mập có qua được, nhưng Tổng giám đốc Lý khó mà buông tha cho mình!
Triệu Nam Thiên đúng là phiền muộn chết đi được, người phụ nữ Vương Như Nguyệt này đúng là tàn nhẫn quá mà, từ đầu tới đuôi có tí tốt đẹp nào đâu, uổng công vừa nãy mình còn giúp cô ta một tay, thế mà cô ta lại hại mình?
Hình như Vương Như Nguyệt cũng cảm thấy khá có lỗi, áy náy nói: “Xin lỗi…”
“Xin lỗi?” Triệu Nam Thiên ngắt lời cô ta, đây là câu giải thích chó má gì thế này?
Không đợi Triệu Nam Thiên hỏi vặn lại lần nữa, Vương Như Nguyệt đã chủ động giải thích: “Thật ra việc này anh có tìm đến Hàn Phong cũng vô dụng thôi.

Gã chỉ là một chân chạy vặt thôi, ông chủ thật sự phía sau màn là một người hoàn toàn khác!”
Triệu Nam Thiên hỏi ngược lại: “Tôi còn có thể tin cô được không?”
Giọng điệu Vương Như Nguyệt trở nên hơi tủi thân: “Anh không tin cũng phải tin, bây giờ hai người chúng ta đã là châu chấu bị buộc chung sợi dây rồi!”
Triệu Nam Thiên không tiếp lời, kiên nhẫn chờ nghe câu sau từ cô ta.

Vương Như Nguyệt hình như có điều khó nói, cả lúc lâu sau mới mở miệng, mắng to: “Cái tên khốn kiếp Hàn Phong đó, gã muốn tặng tôi cho người đàn ông khác!”
“Là ông chủ phía sau màn đấy hả?” Triệu Nam Thiên hơi tò mò, phụ nữ cực phẩm như Vương Như Nguyệt mà cũng buông tay tặng đi được, thế ông chủ sau màn kia rốt cuộc có lai lịch gì?
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 167: Chương 167


Vương Như Nguyệt tâm trạng rối bời, gật đầu.

Cuối cùng Triệu Nam Thiên cũng hỏi: “Rốt cuộc là ai, đáng giá để chồng cô phải nịnh bợ như thế?”
Anh ta có nghĩ kiểu gì cũng không nghĩ ra được với thân phận địa vị của Hàn Phong cũng được xem là lãnh đạo cấp cao nhỉ? Đối phương rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào mà đáng giá để gã ta tốn sức tốn công nịnh bợ như thế, thậm chí không tiếc, chắp tay dâng cô vợ xinh đẹp như hoa lên như thế?
Vương Như Nguyệt giải thích: “Được tổng bộ phái xuống lấy uy, tên là Hoa Bắc, xưng là Hoa Tứ Thiếu!”
Triệu Nam Thiên giật mình, mắc dù việc này còn rất nhiều chỗ đáng nghi vấn, nhưng cuối cùng cũng biết rõ được chút da lông gì đó.

Tập đoàn Hoa Khắc là một trong những sản nghiệp của gia tộc nhà họ Hoa, người này dám xưng là Hoa Tứ Thiếu, chắc chắn là công tử thiếu gia dòng chính nhà họ Hoa.

Còn Hàn Phong, chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ quản lý chi nhánh Thiên Châu, tất nhiên phải ôm bắp đùi của chàng công tử Hoa Tứ Thiếu rồi.

“Hoa Tứ Thiếu đó…” Triệu Nam Thiên không biết nên nói thế nào nữa.

Vương Như Nguyệt biết suy nghĩ của anh ta, tự giễu: “Mặc dù tôi già đi nhan sắc cũng phai tàn, nhưng tự xem lại thì vẫn còn chút mị lực.

Tên Hoa Tứ Thiếu kia có lẽ chướng mắt tôi, nhưng nếu tôi cố tình dụ dỗ thì khó nói trước liệu gã ta có bị trói lại hay không! Đàn ông ấy mà, tìm chút mới mẻ mà thôi, giống như tôi này, không đem đến phiền phức gì cho vợ con, không phải là kiểu mà đàn ông các người mơ ước à?”
Triệu Nam Thiên cười khổ, sức hấp dẫn từ Vương Như Nguyệt đúng là không phải thứ đàn ông bình thường có thể kháng cự được, nếu không phải trong lòng anh ta đã có Tô Mục Tuyết, chỉ e là anh ta cũng phải buông giáp đầu hàng.

Cái gã Hoa Tứ Thiếu kia dù có là một lãng tử đào hoa, nhưng vào tay Vương Như Nguyệt rồi kiểu gì cũng phải lật thuyền thôi!
Nghĩ đến đây, Triệu Nam Thiên bỗng nhiên sững người, nghe hàm ý trong lời Vương Như Nguyệt, hình như việc này không phải do Hoa Tứ Thiếu xem trọng cô ta mà là muốn cô ta chủ động đưa thân đến tận cửa?
Mặc dù hàm ý trong đó không khác nhau mấy, nhưng trong đó lại có nhiều “huyền cơ”!

Vương Như Nguyệt nhàn nhã uống một ngụm rượu vang: “Anh đoán thế nào?”
Triệu Nam Thiên điều chỉnh lại suy nghĩ của mình: “Chồng cô làm vậy với Hoa Tứ Thiếu sao?”
Anh càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao, nếu thật sự muốn người đẹp, thật sự có rất nhiều lựa chọn, không cần phải liên lụy đến vợ mình.

Nhưng khi nhìn thái độ của Vương Như Nguyệt, cô ta cũng đâu tình nguyện ngoan ngoãn chịu chi phối, chẳng lẽ còn ẩn ý gì khác sao?
Cũng không biết Vương Như Nguyệt đã uống say hay đang tức giận, khuôn mặt cô ta ửng đỏ mắng nhiếc: “Đồ khốn kiếp đó, lúc để tôi lên giường với Hoa Tứ Thiếu xong thì lén quay video lại!”
Triệu Nam Thiên thấy thái độ của cô ta không giống như đang diễn kịch, dường như anh đang suy nghĩ cẩn thận chuyện gì đó: “Chị Như Nguyệt, hôm nay cô tính kế một vòng như vậy, chắc là trong tay tổng giám đốc Lý kia đã nắm được nhược điểm của cô nhỉ?”
Vương Như Nguyệt tối tăm gật đầu: “Sổ sách và tài liệu phê duyệt dưới danh nghĩa của tôi đều ở đó, nếu tương lai chuyện này bị bại lộ, tôi là người đầu tiên gặp nạn!”
Triệu Nam Thiên làm như hiểu ra, sau đó nghĩ đến những câu Vương Như Nguyệt đã nói trước đó, trong lòng anh đã đại khái có một suy đoán, người đánh bạc thiếu nợ kia chỉ sợ là Hoa Tứ Thiếu.

Nói cách khác, toàn bộ chi nhánh công ty Đông Châu, từ trên xuống dưới đều đang chùi đít cho vị Hoa Tứ Thiếu này!
Nói dối với bên ngoài rằng đã làm mất vật liệu xây dựng, còn trong nội bộ thì làm giả sổ sách, thật ra là cầm số tiền này để đi gán nợ.

Vốn dĩ chọn trúng giai đoạn thứ ba của Giang Uyển là bởi vì có quan hệ với Vương Như Nguyệt, khiến cho Hàn Phong có sơ hở sau đó chui vào.

Còn về phần chuyện bị ăn cướp kia, căn bản chỉ là vừa ăn cướp vừa la làng, nếu như chuyện này có thể điều tra ra được, đấy mới thật sự kỳ lạ!
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 168: Chương 168


Cục diện rối ren, từ đầu tới cuối đã định như vậy!
Không nói chuyện có thể bắt được kẻ trộm, cho dù thật sự muốn bắt chúng, vậy cũng sẽ đắc tội với Hoa Tứ Thiếu.

Lần đầu tiên Triệu Nam Thiên sinh ra cảm giác vô lực, vốn lúc đầu anh còn muốn lập chút thành tích trong tập đoàn Hoa Khoa, dù không khiến cho Tô Mục Tuyết xem trọng thì tối thiểu cũng không làm một vệ sĩ tầm thường như thế nữa.

Như thế cũng tốt, kết cục tiến thối lưỡng nan!
Nếu như ngày kia không đưa ra một lời giải thích, anh và Từ Minh sẽ bị đẩy ra làm người chịu tội thay, tám chín phần còn có thể bị công ty đổ lên đầu mấy tội danh nữa.

Với tính cách xấu xa kia của Tôn mập, chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội đánh chó lạc đường này, nói không chừng sẽ đổ tất cả những chuyện bẩn thỉu lên trên đầu anh!
Đến lúc đó mất việc chỉ là chuyện nhỏ, không chừng còn bị xử tội theo pháp luật, đây mới là chuyện vô cùng oan uổng!
Cùng với sự trầm mặc của Triệu Nam Thiên, trong phòng yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

Lần này không cần Vương Như Nguyệt mời rượu, Triệu Nam Thiên cũng tự mình rót liên tiếp hai ly.

Chén rượu lạnh như băng chảy vào bụng, suy nghĩ của anh cũng dần dần rõ ràng hơn, tất cả chuyện này nhìn như hoàn mỹ, nhưng nếu suy nghĩ kỹ hơn một chút thì lại có rất nhiều chỗ không giải thích được.

Nếu như những người này thật sự toàn tâm toàn ý giúp đỡ Hoa Tứ Thiếu che giấu, vậy giữ lại sổ sách nhằm mục đích gì?
Nếu như Hàn Phong dâng vợ mình chỉ vì để kéo quan hệ, vậy giữ video để làm gì?
Lúc này Triệu Nam Thiên có một suy đoán cực kỳ to gan, rất có thể Hoa Tứ Thiếu mới là người chân chính bị hại.

Nếu quả thật như thế, vậy chuyện này đúng là vô cùng thú vị đấy.

Hàn Phong chỉ là một phó tổng giám đốc nho nhỏ của chi nhánh công ty Đông Châu, tất nhiên không có quyền lực lớn như vậy, còn người chân chính điều khiển đứng đằng sau bức màn nhất định là người khác, quyền lực sẽ vô cùng lớn đấy!
Triệu Nam Thiên có chút đau đầu, anh vốn cho đây chỉ mà một chuyện ăn cắp rất dễ xử lý, kết quả lại không như mình nghĩ, chuyện này còn phức tạp hơn nhiều so với trong tưởng tượng của anh.

Nếu chỉ cần giải quyết một việc không ổn, mất bát cơm cũng chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa rất có khả năng sẽ bị kéo vào tai ương lao tù!
Vương Như Nguyệt đúng lúc phá vỡ sự trầm mặc này: “Xem ra chúng ta đã nghĩ cùng một ý rồi, anh có cách gì không?”
Triệu Nam Thiên gật đầu, tuy đã đoán được sự thật phía sau bức màn, nhưng tâm trạng lại không hề ung dung: “Cô có thể cho tôi gặp Hoa Tứ Thiếu không?”
Nếu mọi chuyện giống như suy đoán của hai người, vậy Hoa Tứ Thiếu chắc chắn vẫn đang mơ màng, chỉ cần có thể gặp anh ta, vậy sẽ có cơ hội phá được cục diện này!
Mặc dù làm vậy sẽ đắc tội với nhân vật lớn phía sau màn, nhưng Triệu Nam Thiên cũng chẳng quan tâm.

Nếu đối phương trăm phương ngàn kế tính kế Hoa Tứ Thiếu, vậy chứng minh Hoa Tứ Thiếu cũng là người có quyền cao chức trọng trong gia tộc, anh lại có công có trạng như thế, dù sao anh ta cũng phải có qua có lại mới toại lòng nhau chứ?
Chuyện này nhìn thì nguy hiểm, không chừng đây có lẽ là cơ hội trở mình của anh đấy!
Vương Như Nguyệt lắc đầu: “Tất cả hành trình đến Lục Châu của Hoa Tứ Thiếu đều do Hàn Phong tự mình sắp xếp, hơn nữa lực lượng an ninh bên cạnh cũng đều là những vệ sĩ tâm phúc bên cạnh anh ta phụ trách, đừng nói tới chuyện gặp mặt, ngay cả Hoa Tứ Thiếu đang ở đâu tôi cũng không biết ấy chứ.


 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 169: Chương 169


Triệu Nam Thiên cũng chậm rãi mở miệng: “Vậy chúng ta phải tương kế tựu kế rồi!”
Vương Như Nguyệt cũng là người thông minh: “Ý của anh là đồng ý với tên khốn khiếp Hàn Phong kia sao?”
Không đợi Triệu Nam Thiên thừa nhận, cô ta đã nhanh chóng lắc đầu: “Không được, cho dù thực sự gặp được Hoa Tứ Thiếu, vậy anh ta dựa vào cái gì để tin tưởng hai ta?”
Triệu Nam Thiên nói một cách chắc chắn: “Cho nên những sổ sách kia phải nằm trong tay chúng ta rồi.


Vương Như Nguyệt không nghi ngờ gì, dù sao cô ta cũng đã nhìn thấy bản lĩnh của Triệu Nam Thiên rồi, nếu như ngay cả chuyện lấy lại sổ sách mà anh cũng không làm được, vậy người khác cũng đừng mong làm được.

Sau khi hai người thương lượng cần thận một lúc, lúc này Vương Như Nguyệt mới bấm điện thoại.

“Vương Như Nguyệt, con mẹ nó cô còn dám gọi điện cho ông à?” Hàn Phong vừa dứt lời, đầu bên kia đã truyền đến tiếng va chạm bạch bạch bạch, hơn nữa còn kèm theo tiếng r*n r* cao vút của phụ nữ.

Vương Như Nguyệt và Triệu Nam Thiên liếc nhau, dưới tác dụng của cồn, mặt hai người đều đỏ đến tận mang tai.

Cô ta hít sâu một hơi, lúc này mới bắt đầu chậm rãi nói những gì hai người vừa bàn bạc.

“Đổi ý rồi hả? Con mẹ nó nếu cô sớm nghe lời như thế thì ông đây đỡ được bao nhiêu chuyện? Ngày mai đó! Tắm rửa sạch sẽ, ngoan ngoãn chờ điện thoại của tôi, nếu còn dám đùa giỡn nữa, cẩn thận tôi g**t ch*t cô!” Hàn Phong đang sốt ruột muốn làm việc nên vội vàng cúp điện thoại.

Vương Như Nguyệt thở ra một cái, khuôn mặt bắt đầu đỏ lên: “Đồ khốn nạn, giải quyết xong mấy chuyện này, tôi nhất định phải ly hôn với anh ta!”
“Phía chú Vương phải báo cáo sao đây?” Triệu Nam Thiên thả lỏng nói.

“Đây là chuyện của tôi, giải thích với ông ta làm gì chứ? Nếu không phải năm đó ông ta cứ chết sống giao tôi cho Hàn Phong, lúc này tôi sẽ không cần sống uất ức như thế!” Vương Như Nguyệt than thở số khổ.

Thật ra cô ta đã muốn ly hôn từ sớm, lúc này mới nhiều lần đến chỗ Phong Nguyệt kia nhanh chóng ép Hàn Phong chấp nhận.

Nhưng không ngờ, không biết lão già Vương kia biết được chuyện này từ đâu, vẫn chết sống không cho hai người ly hôn.

Triệu Nam Thiên sửng sốt: “Bọn họ biết nhau sao?”
Vương Như Nguyệt cười nhạt: “Hàn Phong là con nuôi ông ta! Cậu không ngờ tới chứ gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu nghĩ lão già Vương rất đơn giản nên tôi cũng không muốn lắm chuyện, nói chung sau này cậu ít gặp ông ta đi!”
Dường như cô ta cũng không muốn nhiều lời về đề tài này, vội vàng hỏi: “Được rồi, cậu nghĩ cách nào để lấy lại được sổ sách chưa? Tên Hàn Phong kia thỏ khôn có ba hang, tôi cũng không biết anh ra trốn trong hang nào, hôm nay hay là do tôi đoán đúng được anh ta về nhà nên mới bắt được người!”
Đây là vấn đề Vương Như Nguyệt quan tâm nhất, nếu như không lấy lại được sổ sách, dù ngày mai có gặp được Hoa Tứ Thiếu thì cũng không có cách nào lật ngược tình thế.

Triệu Nam Thiên đã có ý định của mình, anh vẫn bình tĩnh hỏi: “Cô đã sớm biết người vệ sĩ bên cạnh Hàn Phong rồi sao?”
Vương Như Nguyệt gật đầu: “Ừ, nghe nói là lính giải ngũ, hình như cũng từng làm huấn luyện viên trong quân đội, sau khi xuất ngũ còn đánh quyền đen nữ, đã vậy còn giành giải quán quân võ thuật toàn quốc, tôi tính kế mấy lần nhưng đều bị anh ta phá hủy chuyện tốt!”
Trong lòng Triệu Nam Thiên đã hiểu ra, sau đó đứng dậy nói tạm biệt: “Được rồi, vậy cô đợi tin của tôi.


Vương Như Nguyệt tiễn anh ra cửa, đứng bên cửa lớn nói: “Cám ơn cậu!”
Vốn cô ta chỉ muốn xem Triệu Nam Thiên như mồi nhử, kết quả lại không như mong đợi, cuối cùng người đàn ông này lại ngăn cơn sóng dữ để cứu mình.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 170: Chương 170


Nếu không phải anh, với cái tính có thù tất báo của Hàn Phong, đêm nay chắc chắn anh ta sẽ không đơn giản buông tha cho cô ta.

Dần dà, nơi nào đó trống rỗng trong lòng Vương Như Nguyệt đã được một bóng dáng lấp đầy.

Triệu Nam Thiên quay đầu lại, đúng lúc đối diện với ánh mắt mềm mại của Vương Như Nguyệt, anh có chút chột dạ nói: “Khách sáo làm gì chứ, bây giờ chúng ta cũng coi như bạn bè rồi còn phải không?”
Vương Như Nguyệt gật đầu: “Đương nhiên rồi, được rồi, anh thật sự kết hôn rồi hả? Hay chỉ cố ý kiếm lý do vớ vẩn để thoái thác thế!”
Triệu Nam Thiên không biết tại sao lại kéo đến đề tài này, vội vàng thừa nhận: “Thật đấy, tôi kết hôn rồi!”
Vương Như Nguyệt ngẩn người hỏi: “Cô gái kia chắc đẹp lắm nhỉ?”
Câu hỏi này đến lượt làm Triệu Nam Thiên hơi bất ngờ: “Sao cô biết thế?”
Vương Như Nguyệt mỉm cười: “Bởi tôi vẫn rất tự tin với chính mình, nếu vợ anh chỉ là một người bình thường, cậu sẽ không từ chối tôi nhiều lần như vậy!”
Triệu Nam Thiên không biết trả lời lại ra sao, vậy nên chỉ vẫy tay: “Về đi, không cần tiễn tôi đâu, có tin gì tôi sẽ gọi điện thoại cho cô.


Cảm tình trong lòng Vương Như Nguyệt càng ngày càng tăng lên, cô ta quan tâm hỏi: “Tối nay anh phải đi tìm Hàm Phong à?”
Triệu Nam Thiên gật đầu: “Đêm dài lắm mộng, chắc chắn Hàn phong không tính được hôm nay tôi sẽ tới cửa tìm anh ta.


“Vậy anh cẩn thận một chút! Được rồi, anh lái xe tôi đi, trễ thế này rồi, bắt xe cũng không tiện lắm.

” Trong lúc nói chuyện, Vương Như Nguyệt đưa chìa khóa xe tới.

Triệu Nam Thiên cũng không khách sáo với cô ta nữa, đêm nay có không ít chuyện cần làm, không chừng còn phải nằm vùng theo dõi nữa, bên cạnh không có xe đúng là không tiện lắm.

Trong giây phút cầm lấy chìa khóa, hai người không tránh được việc tiếp xúc cơ thể một chút.

Vương Như Nguyệt có chút hoảng hốt rụt tay về, cả người nhạy cảm giống như lần đầu tiên nói yêu năm đó.

Không lâu sau, Triệu Nam Thiên lái chiếc xe Land Rover màu xanh đậm ra khỏi tiểu khu.

Chiếc xe này là dòng Discovery IV kinh điển nhất của Land Rover, mặc dù đã ra mắt hơi lâu nhưng khả năng điều khiển vẫn rất ổn, lái ra vào tiểu khu hạng sang thế này hoàn toàn bình thường, không quá hấp dẫn sự chú ý nhưng cũng không bị đánh giá thấp.

Triệu Nam Thiên dừng xe bên ven đường, nhớ lại đặc điểm ngoại hình của gã đàn ông đội mũ lưỡi trai, sau đó gửi tin nhắn Wechat cho Thư Trúc.

Vừa rồi lúc động thủ anh đã dùng một chút thủ đoạn, mặc dù thương thế của đối phương không quá nghiêm trọng nhưng chắc chắn vẫn cầm xử lý một chút.

Xung quanh đây có không ít bệnh viện, nhưng nơi còn mở cửa có thể chỉ còn khoa cấp cứu của bệnh viện Đông Châu, lúc này anh cũng chỉ có thể thử thử vận may, nếu thật sự không được thì phải nghĩ biện pháp khác.

Còn việc Thư Trúc có thể giúp anh chuyện này không, Triệu Nam Thiên hoàn toàn không cần suy nghĩ.

Không lâu sau, màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn trả lời rất đơn giản, chỉ có hai chữ: “chờ đi!”
Triệu Nam Thiên vẫn kiên trì đứng chờ, đến lúc điếu thuốc thứ hai sắp cháy hết, điện thoại mới reo lên.

Thư Trúc vội vàng nói: “Vừa rồi em có hỏi bên khoa cấp cứu một chút, đúng là có một người như vậy.


“Vậy đi, em giúp anh giữ anh ta lại một chút, anh lập tức tới ngay.


Triệu Nam Thiên cúp điện thoại, vội vàng gửi một tin nhắn cho Từ Minh nói cậu ta lập tức bắt xe đến bệnh viện Đông Châu gặp anh, sau đó còn nói cho cậu ta biển số xe.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 171: Chương 171


Chuyện tối nay khá phiền toái, một mình cũng có chút chút bó tay bó chân.

Rất nhanh, Triệu Nam Thiên đã tới bãi đỗ xe bệnh viện Đông Châu.

Thư Trúc từ tòa khám bệnh đi ra, cô ta cầm điện thoại dạo quanh một vòng, sau đó chợt phát hiện trong góc có một chiếc Land Rover đang nhấp nháy đèn.

Cô ta nhịn những nghi ngờ trong lòng xuống rồi đi tới, sau khi ngồi bên ghế phụ, lúc này mới kinh ngạc nói: “Mới mấy ngày không gặp thôi mà, lúc này đã lái Land Rover rồi à?”
Thư Trúc không hiểu về xe lắm, chỉ biết đây là Land Rover, những ngườinhiều tiền mới lái được nó.

Triệu Nam Thiên cũng không giải thích, nói qua loa vài câu mới hỏi đến chuyện chính.

Thư Trúc gật đầu: “Yên tâm đi, em giúp anh nhìn chằm chằm anh ta rồi, không lạc được đâu!”
Lúc nói chuyện, cô ta lặng lẽ quan sát Triệu Nam Thiên, tuy người này đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, nhưng chỉ mấy ngày không gặp, dường như cô ta lại cảm thấy Triệu Nam Thiên đã hơi thay đổi, cụ thể là ở đâu thì không nói ta được, chỉ cảm thấy trên người anh có loại mị lực không giống trước.

Triệu Nam Thiên bị cô ta nhìn đến mức toàn thân không được tự nhiên, lúc đối diện với Vương Như Nguyệt, anh còn có thể ý chí sắt đá được.

Nhưng nói về tâm tư, chẳng phải còn có một câu châm ngôn thế này à? Một đêm vợ chồng trăm ngày tình nghĩa!
Nếu không phải trước đây yêu đến chết đi sống lại, anh cũng sẽ không từ bỏ tiền đồ tốt đẹp trong quân đội, dứt khoát xuất ngũ, muốn ở bên cạnh người phụ nữ này cả đời.

Nhất là lúc này, chút vương vấn không dứt được trong mắt Thư Trúc vẫn khiến anh vô cùng hưởng thụ.

Trong lòng Triệu Nam Thiên qua quýt nghĩ, nhưng ngoài miệng vẫn không quên nói lời cảm ơn: “Hôm nay cám ơn em đã giúp anh một chuyện lớn.


Thư Trúc cũng không buông tha dễ như vậy: “Chỉ cảm ơn ngoài miệng là xong à? Anh biết không, em vì giúp anh trông coi người kia mà phải bỏ không ít chuyện đấy.


Triệu Nam Thiên nghe được Thư Trúc có ý níu kéo quan hệ gần hơn, nhưng với tình hình của hai người trước mắt, dù thế nào cũng không trở về như trước được.

Đang trong lúc do dự, Thư Trúc lại nói lần nữa: “Anh cũng đừng cảm ơn ngoài miệng thễa chứ, nếu thật sự muốn cám ơn em, vậy mời em ăn cơm đi, gần đây phẫu thuật khá nhiều nên toàn ăn ở căn tin.


Cô ta đã đến nước này, Triệu Nam Thiên cũng không thể từ chối được, dù sao người ta cũng giúp mình chuyện lớn.

Thư Trúc nở nụ cười xinh đẹp, ngoẹo đầu nói: “Cứ quyết định vậy đi, phải đếm chỗ lão Dương mới được.

Đã lâu không đến nhà anh ấy rồi, có chút thèm đấy!”
Câu nói này vừa dứt, trong xe lại rơi vào một trận trầm mặc.

Lão Dương là bạn chung của hai người, anh ta mở quán ăn, hai người bọn anh vì vậy mà quen biết ở đó, sau đó từng bước tiến triển thành tình nhân.

Triệu Nam Thiên có chút không hiểu lắm, Thư Trúc đột nhiên nhắc tới chỗ đó, rốt cuộc cô ta đang có mục đích gì?
Không đợi anh nghĩ lâu, lúc này đã có người gõ cửa sổ xe, Từ Minh đến rồi.

Triệu Nam Thiên mở cửa cho anh ta.

Từ Minh ngồi trên ghế sau, cười híp mắt bắt chuyện: “Chào anh Thiên, chào chị bác sĩ!”
Thư Trúc nhẹ nhàng gật đầu: “Chào cậu!”
Trong xe có thêm một người, bầu không khí vừa rồi có chút mập mờ cuối cùng cũng đã khôi phục bình thường.

Không lâu sau, từ trong tòa nhà của khoa cấp cứu có một người đi ra Thư Trúc chỉ ngón tay ra: “Triệu Nam Thiên, chính là người đó!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 172: Chương 172


Triệu Nam Thiên nhìn theo ngón tay của cô ta, đúng là gã, tuy gã đã thay một cái áo khoác khác, cũng cố ý cúi đầu nhưng thói quen đi đường một mình của gã vẫn không dễ dàng thay đổi!
Thư Trúc biết Triệu Nam Thiên chuyện gấp nên xuống xe tạm biệt.

Từ Minh nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta thật lâu, lúc này mới lưu luyến nói: “Anh Thiên, tôi phát hiện vận hoa đào của anh đúng là quá lớn đấy, chỉ cần bên cạnh anh thôi là gặp người đẹp rồi, quả thực còn gặp nhiều hơn cả đời này của tôi!”
Triệu Nam Thiên không trả lời lại, ánh mắt vẫn dán chật lên bóng dáng đội mũ lưỡi trai của gã đàn ông kia.

Miệng Từ Minh vẫn nói không ngừng: “Anh Thiên, vẫn là anh có lý, nếu ông lão Vương kia biết quan hệ của anh và chị Như Nguyệt đột nhiên tăng mạnh, không biết có tức chết không? Ha ha, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, có chuyện gì cứ giao cho tôi, anh về tiếp tục làm chuyện chính đi!”
Triệu Nam Thiên cười mắng: “Đây mới là chuyện chính, xử lý xong người kia, hai anh em chúng ta sẽ không cần ngồi trong tổ bảo vệ nhìn sắc mặt người khác nữa!”
“Cuối cùng cũng chuyện để làm rồi sao? Anh Thiên, anh nói phải làm gì bây giờ? Tôi sẽ không hai lời!” Từ Minh tuy vẫn cười, nhưng khí thế cả người đã nhanh chóng thay đổi, lúc này giống như một con độc xà đã phát hiện con mồi, ngay cả ánh mắt cũng âm trầm hơn rất nhiều.

“Cứ đi theo anh ta trước đã, đi trên đường tôi sẽ nói chi tiết với cậu sau.


Đêm nay Triệu Nam Thiên uống hơi nhiều rượu, lúc này hoàn toàn dựa vào mấy điếu thuốc mới giữ được tinh thần.

Tối nay còn có chuyện lớn phải làm, anh cũng không khách sáo với Từ Minh, hai người đứng trong xe đổi vị trí cho nhau.

Không lâu sau, bãi đỗ xe của bệnh viện Đông Châu có hai chiếc xe nối đuôi nhau đi ra ngoài.

Phía trước là một chiếc Passat màu đen, một chiếc Land Rover màu xanh theo sau.

“Chớ đi gần quá, tên kia biết chiếc xe này rồi.

” Triệu Nam Thiên không quên nhắc nhở.

“Anh Thiên, anh cứ yên tâm đi, nhà tôi trước đây mở xưởng sửa xe, sáu tuổi tôi đã sờ vào xe rồi, tôi chắc chắn anh ta sẽ không phát hiện ra đâu!”
Lúc này Triệu Nam Thiên mới yên tâm, chẳng qua không ngờ thằng nhóc Từ Minh này lại có món này.

Triệu Nam Thiên vừa đi được nửa đường đã ngủ gật, hơn nữa còn mơ một giấc, trong mơ lại dây dưa không rõ với mấy người phụ nữ.

Mơ thấy Vương Như Nguyệt quấn lấy mình, sau đó khiến anh ly hôn với Tô Mục Tuyết.

Lại mơ thấy Thư Trúc mà mình yêu thương nhung nhớ muốn quay lại với anh.

Đã vậy Mạnh Nhã lại la hét muốn làm thiếp cho anh.

Tóm lại, Triệu Nam Thiên bị làm cho tỉnh lại.

Từ Minh đưa một điếu thuốc qua: “Anh Thiên, anh tỉnh rồi à?”
Triệu Nam Thiên hạ cửa xe xuống, mặt kính từ từ buông xuống, tinh thần anh cũng khôi phục lại không ít.

“Đây là đâu?”
Hai mắt anh nhìn quanh bốn phía một lượt, trước mắt là một tiểu khu đã lâu năm, bên trong cũng không có cao tầng chọc trời, tất cả đều là tòa nhà bảy tầng, môi trường vẫn rất tốt.

Với thói quen sinh hoạt của Hàn Phong, chắc chắn sẽ không ở đây.

Từ Minh vẫn sợ hãi trong lòng: “Đây chắc là hang ổ của tên kia, nhưng cũng phải nói tên kia thật sự rất cẩn thận, trên đường nhiều lần suýt chút nữa bị gã ta phát hiện, tí nữa thì mất dấu, may mà em thông minh đấy.


Triệu Nam Thiên đốt điếu thuốc rồi hỏi: “Không bị phát hiện là tốt rồi, anh ta về bao lâu rồi?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 173: Chương 173


“Chưa lâu mấy, tôi vừa mới đi vào xem xét một vòng, đang chuẩn bị gọi anh đấy!” Từ Minh nói, sau đó chỉ về phía tầng ba cách đó không xa.

Triệu Nam Thiên không ngờ Từ Minh lại có bản lĩnh như vậy, lúc thời khắc mấu chốt vậy mà lại không bị mất dấu, không chỉ đi theo đuôi được tên đội mũ lưỡi trai, ngay cả chỗ ở của gã cũng đã tìm hiểu rõ ràng.

“Xem ra đêm nay gã sẽ không đi nữa!” Triệu Nam Thiên trầm mặc một lát.

“Anh Thiên, vậy làm sao bây giờ?” Từ Minh cũng đã biết đại khái tất cả chuyện này khi đang trên đường.

Cậu ta và Triệu Nam Thiên nghĩ giống nhau, hai người đều không muốn khoanh tay chịu chết, nếu cơ hội đã đưa đến trước mắt, vậy cũng phải đánh cược một chút rồi!
“Đi, đi tới gặp anh ta!” Triệu Nam Thiên xuống xe trước nhưng bước chân lại hơi vô lực, qua một lúc lâu mới chậm rãi khôi phục bình thường.

“Anh Thiên, anh không sao chứ? Hay để mình tôi đi thôi, chắc chắn sẽ bắt được anh ta!” Từ Minh xung phong nhận việc.

“Không sao đâu, người này hơi khó chơi, cậu không phải đối thủ đâu!” Triệu Nam Thiên xoa đầu mình, uống rượu hỏng việc, xem ra sau này phải khống chế một chút.

Rất nhanh, hai người đã chạm đến cánh cửa.

Ngọn đèn trên hành lang mờ nhạt tối tăm, khắp nơi đều là mấy tờ quảng cáo nhỏ về bệnh vảy nến.

Hai người cố gắng thả nhẹ bước chân, đi tới trước cửa phòng.

Triệu Nam Thiên đang suy nghĩ làm sao để lừa mở cửa, Từ Minh đã ngồi xổm trước cửa, chỉ thấy miệng cậu ta mở ra, sau đó phun ra một cái kim cài như làm ảo thuật.

Lần này Triệu Nam Thiên đúng là vô cùng bất ngờ, lúc nào trong miệng thằng nhóc Từ Minh này cũng nhia thứ gì đó, vốn anh còn tưởng rằng kẹo cao su, không ngờ lại là thứ này.

Trong chớp mắt, cửa chống trộm vang lên một tiếng kẽo kẹt, sau đó từ từ mở ra!
Từ Minh cất cái kim cài kia đi, đắc ý cười cười, chỉ trong giây láy cửa chống trộm đã bị cậu ta mở ra không tiếng động.

Mọi chuyện đều quá thuận lợi!

Triệu Nam Thiên luôn cảm thấy là lạ chỗ nào đó, muốn nhắc nhở thì đã muộn, Từ Minh đã linh hoạt chui vào trong kia.

Anh cũng vội vàng đuổi theo, kết quả vừa nhìn vào nhà thì cả người đều căng thẳng!
Từ Minh giơ hai tay lên, ngay cả cử động nhỏ cũng không dám lộn xộn, sau lưng cậu ta có một người đàn ông, trong tay gã cầm một con dao găm, lưỡi dao kề chặt trên cổ Từ Minh!
Gã đội mũ lưỡi trai lộ ra nửa bên mặt: “Trên đường tao đã cảm thấy lấy không đúng lắm mà, không ngờ đúng là có người theo dõi thật, hai người chúng mày cũng rất có bản lĩnh đấy, thế mà có thể mò vào nhà của tao!”
Từ Minh chẳng có chút bối rối nào, giống như một tay lão luyện: “Đây là cái méo gì chứ, bản lĩnh của tao rất nhiều đấy, hay là mày buông tao ra đi, hai người chúng ta trêu đùa nhau một chút nhỉ?”
Gã đội mũ lưỡi trai cười nhạt, chào hỏi Từ Minh một cái, đau đến mức anh ta toát mồ hôi lạnh.

Từ Minh toét miệng nói: “Có bản lĩnh thì quang minh chính đại đánh một trận đi, mày làm vậy có tài cán gì?”
Gã đội mũ lưỡi trai dán chặt lấy lỗ tai anh ta: “Còn nói nhảm nữa, có tin tao rút máu mày không?”
Triệu Nam Thiên cất bước bình tĩnh đi về phía trước: “Người anh em, chúng tôi tới tìm cậu để nói chuyện một chút thôi, còn cậu thì sao? Nếu đã không muốn nói chuyện, chúng tôi đi là được.


“Nhóc con, tôi biết cậu là ai, cậu cũng biết tôi là người thế nào, tuyệt đối đừng đùa giỡn xảo trá!” Gã đội mũ lưỡi trai vừa nói vừa đè lại dao găm trong tay, cổ Từ Minh thoáng chốc đã cứa ra một vết máu.

Từ Minh vội vàng nắm chặt tay giơ lên cao, không dám lộn xộn nữa.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 174: Chương 174


“Không dám, không dám, người anh em thả lỏng một chút đi!” Cả người Triệu Nam Thiên bắt đầu thả lỏng, nhìn như không có chút uy h**p nhưng thần kinh lại âm thầm căng thẳng.

Không khí đang vô cùng ngột ngạt, cuộc chiến đấu giữa ba người đàn ông dường như hết sức căng thẳng!
Trong lúc này, cửa chống trộm đằng sau truyền đến tiếng thanh thúy, là âm thanh mở cửa bằng chìa khoá, dường như ngay lập tức cửa chống trộm từ từ mở ra!
Gã đội mũ lưỡi trai phản ứng kịp thời, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi!
Triệu Nam Thiên cũng không ngờ vẫn còn tình huống đột phát bất ngờ, trong lúc anh đang sững sờ thì có một người đi từ ngoài cửa vào, nói đúng ra là một cậu bé, dáng dấp chỉ mới tám chín tuổi, trên người mặc đồng phục học sinh, sau lưng mang cặp sách.

Lúc nhìn thấy đám người Triệu Nam Thiên, phản ứng đầu tiên của cậu bé là sửng sốt, sau đó ngây thơ hỏi: “Mấy người là ai thế?”
Triệu Nam Thiên xoay người, không dấu vết ngăn cản dao găm trong tay mũ lưỡi trai, nở nụ cười thả lỏng: “Các chú là bạn của cha cháu.



Vừa nói chuyện, ánh mắt của anh lúc này mới nhìn lên trên tường, toàn là giấy khen: “Cháu là Minh hả? Bình thường cha cháu nói rất nhiều với chú về cháu đấy, thành tích học tập của cháu tốt đấy!”
Cậu bé cười cười, bắt đầu chào hỏi một tiếng: “Chào các chú ạ!”
Lúc này tên đội mũ lưỡi trai mới hiểu được ý đồ của Triệu Nam Thiên, vội vàng giấu con dao găm đi, nhưng cũng không dám khinh thường mà để ngang lưng Từ Minh.

Anh ta thoáng kinh ngạc: “Hôm nay là cuối tuần, mẹ con đâu?”
Cậu bé thứ hiểu thứ không nói: “Mẹ nói mẹ phải đi công tác nên để con qua đây vài ngày, lúc đưa con đến nơi lầu rồi đi.


Sắc mặt mũ lưỡi trai khó coi, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nhịn.

Triệu Nam Thiên ngồi xổm người xuống, dưới thần kinh căng thẳng của tên mũ lưỡi trai, anh bóp khuôn mặt bé trai kia một chút: “Đây là quà chú tặng cháu, mau đi làm bài tập đi.

Chú có chuyện muốn nói với cha cháu đấy!”
Hai mắt cậu nhóc kia tỏa sáng, mừng rỡ nói: “Oa oa, mô hình Kasuga Yeqiu kìa! Chú ơi, chú thật sự cho cháu sao?”
Triệu Nam Thiên hơi ngẩn ra, thứ đồ chơi này vừa rồi anh rút ra từ chìa khóa của Vương Như Nguyệt, chỉ đơn giản muốn đuổi khéo tên nhóc này đi thôi, nào biết còn có tên chứ?
Anh vội vàng gật đầu, ngoài miệng vẫn không quên căn dặn: “Tất nhiên cho cháu rồi, nhưng cháu phải làm xong bài tập trước đã, sau đó mới có thể chơi!”
Cậu bé vui như nhặt được bảo bối, hôn một cái trên khuôn mặt Triệu Nam Thiên, lúc này sung sướng nói: “Chú tốt thật đấy, cháu phải đi làm bài tập đây!”
Nói xong, cậu bé mang theo cặp sách chạy vào phòng ngủ, “ầm” một tiếng, trong phòng khách lại khôi phục an tĩnh lần nữa.

Triệu Nam Thiên vẫn rất căng thẳng, ánh mắt chú ý nhất cử nhất động của tên mũ lưỡi trai.

Mũ lưỡi trai nhìn chằm chằm Triệu Nam Thiên một lúc lâu, không thấy anh ta có hành động gì cả, con dao găm kia cũng biến mất không tăm hơi.

Từ Minh thở phào mạnh một cái như trút được gánh nặng, nói không sợ đó giả, chỉ một lát thôi mà mồ hôi lạnh đã làm ướt nhẹp cả phần lưng anh ta.

Triệu Nam Thiên lo lắng hỏi: “Bé Minh, cậu không sao chứ?”
Mới đầu anh cũng không phải quá lo lắng, mà tên đội mũ lưỡi trai khiến anh áp lực rất lớn, những người như vậy thường có tác phong làm việc không theo lẽ thường Từ Minh vội vàng lùi trở về: “Anh Thiên, tôi không sao!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 175: Chương 175


Cậu ta nghĩ lại mà sợ, lúc vừa vào cửa ngay cả chút phản kháng cũng không kịp làm, vậy mà đã bị đối phương kiểm soát.

Thậm chí Từ Minh còn nghĩ, nếu lúc đó đối phương muốn hạ sát thủ, chắc cậu ta đã sớm đi gặp diêm vương rồi!
Người này rốt cuộc là ai?
Thật là con mẹ nó mạnh!
Đoán chừng anh Thiên cũng có thể đánh mấy chiêu với anh ta.

Trong phòng khách không một ai nói chuyện, bầu không khí có chút kỳ lạ.

Triệu Nam Thiên đang suy nghĩ nên làm sao để bắt đầu cục diện, gã đội mũ lưỡi trai kia đã mở miệng: “Ngồi đi.


Lần này Từ Minh không dám tự ý hành động, thấy Triệu Nam Thiên ngồi xuống, lúc này cậu ta mới tìm một cái ghế đơn bên cạnh rồi ngồi xuống.

Mặc dù đã có Triệu Nam Thiên ngăn cách cậu ta với gã đội mũ lưỡi trai, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy cả người không được tự nhiên, thật sự giống như trên cổ vẫn bị một con rắn độc chiếm lấy, chỉ cần cậu ta dám lộn xộn một chút, lúc nào cũng có thể bị một kích trí mạng.

Triệu Nam Thiên nói chuyện như bình thường: “Cậu nhóc vừa rồi là con trai anh sao?”
Sắc mặt gã đội mũ lưỡi trai lúc đầu lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng khi nghe Triệu Nam Thiên nhắc tới con trai, biểu cảm cũng tự nhiên hơn rất nhiều: “Ừm, học năm thứ hai tiểu học rồi, hôm nay đáng ra phải ở bên phía mẹ nó, nếu không phải nó đột nhiên trở về thì người anh em kia của cậu gặp nạn rồi.


Mặc dù nói với giọng đùa giỡn, nhưng lại khiến cho Từ Minh vô cùng hoảng sợ.

Cậu ta nghe được lời nói thêm của gã đội mũ kia, nếu vừa rồi không phải đứa trẻ kia đột nhiên trở về, cậu ta chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.

Triệu Nam Thiên móc một điếu thuốc từ trong bao ra, sau đó lại nhấp một chút với Từ Minh, lúc này mới không dấu vết hổ: “Anh và chị dâu…”
Gã đội mũ lưỡi trai cầm điếu thuốc không nhúc nhích: “Ly hôn rồi, con trai thuộc về tôi, cuối tuần cô ấy sẽ dẫn đi chơi hai ngày.


Triệu Nam Thiên chợt giật mình, ngày hôm nay đúng vào thứ bảy, nếu không phải cậu nhóc chợt về nhà phá vỡ không khí căng thẳng kia, chắc chắn trong ba người sẽ có hai người phải ngã xuống.

Gã mũ lưỡi trai chủ động hỏi một câu: “Vừa rồi cậu không sợ tôi ra tay sao?”

Lúc nãy nếu không phải Triệu Nam Thiên dùng lưng mình chặn con dao găm trong tay anh ta, tám chín phần sẽ bị con trai thấy.

Tuy gã ta rất cảm kích nhưng cũng rất tò mò, đưa lưng mình ra phía sau cho kẻ thù, lẽ nào anh không lo lắng mình đột nhiên bị gây khó khăn à?
Triệu Nam Thiên trung thực đáp: “Lúc đó không nghĩ nhiều như vậy, tôi chỉ cảm thấy chuyện của người lớn không nên liên lụy đến trẻ con.


Nói đến đây, anh lại nhếch miệng cười: “Nhưng mà bây giờ anh hỏi như vậy, đúng là tôi thật sự có chút nghĩ mà sợ.


Gã mũ lưỡi trai cũng cười theo, anh ta thật sự rất thích tính cách của Triệu Nam Thiên, không làm bộ, cũng không biết lá mặt lá trái, có sao nói vậy.

Anh ta cầm bật lửa từ trên bàn lên, sau khi châm lửa mới hít sâu một hơi: “Thuốc không tệ.


Không đợi Triệu Nam Thiên nói vài câu khách sáo, anh ta đã nói thẳng vào vấn đề: “Các cậu tới chỗ này của tôi là vì muốn tìm Hàn Phong à?”
Triệu Nam Thiên cũng lười phải vòng vèo: “Không sai, anh ta và chị Như Nguyệt…”
Gã ta căn bản không nghe Triệu Nam Thiên nói xong câu, lúc này đã nói ta một địa chỉ: “Ngoài tình nhân ra, bên trong ít nhất còn ba vệ sĩ nữa, nhưng chuyện này với cậu mà nói, hẳn không phải là vấn đề.


 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 176: Chương 176


Lần này đến lượt Triệu Nam Thiên hơi cảm thấy bất ngờ, anh không nghi ngờ tính đúng sai của địa chỉ này, mà là không nghĩ tới chuyện mình lại lấy được dễ dàng như vậy.

Gã mũ lưỡi trai giải thích: “Tôi cũng xấu hổ vì hành vi của Hàn Phong, sau khi làm xong chuyện này, tôi cũng muốn mỗi người đi một ngả với anh ta, hơn nữa vừa rồi cậu có cơ hội dùng con trai để uy h**p tôi, xem như trả lại món nợ ân tình này cho cậu!”
“Cảm ơn, sau này có chuyện gì cần giúp đỡ một tay, lúc nào anh cũng có thể tới tìm tôi.

” Triệu Nam Thiên đứng lên, trịnh trọng nói một tiếng cám ơn.

Sau khi nói địa chỉ mình làm việc, anh cũng có không có mấy câu khách sáo dư thừa nào nữa.


Hai người lại trở về xe một lần nữa.

Từ Minh vẫn có chút nghi ngờ: “Anh Thiên, anh tin tên kia không?”
“Nếu như anh ta không muốn nói cho tôi biết, vậy không cần nói gì là được, đi thôi!”

Nửa tiếng sau, hai người bọn anh dựa theo địa chỉ do gã đeo mũ lưỡi trai cung cấp, đi tới một khu chung cư cao cấp.

An ninh trong khu chung cư này quản rất nghiêm, xe không được đăng kí rất khó đi vào.

Triệu Nam Thiên cũng không muốn đánh rắn động cỏ nên đậu xe ch* k*n đáo bên ven đường, sau đó dẫn theo Từ Minh nhanh chóng đi vào.

Rất nhanh hai người đã tìm được ngôi biệt thự kia, quả nhiên cũng phát hiện được chiếc BMW X6 của Hàn Phong bên ngoài biệt thự.

Từ Minh thấp giọng hỏi: “Anh Thiên, chúng ta làm gì bây giờ?”
“Những thứ quan trọng chắc chắn anh ta sẽ không mang theo bên người, chúng ta đứng bên ngoài canh chừng xem, chờ sau khi anh ta rời khỏi đây rồi quay lại tìm!”
Triệu Nam Thiên không định ra tay ngay bây giờ, một khi kinh động đến Hàn Phong, vậy phía Vương Như Nguyệt cũng không dễ hành động.

Lấy lại được sổ sách chẳng qua cũng chỉ là một bước trong đó mà thôi, đánh rắn phải đánh dập đầu, chỉ khi khiến cho Hàn Phong chủ động lộ ra cái đuôi cáo của mình thì mới có thể hoàn toàn chứng thực tội danh của anh ta!
Sau khi ngồi lên xe, Tô Mục Tuyết gọi điện thoại tới, qua quýt hỏi vì sao Triệu Nam Thiên còn chưa về?
Điều này làm cho Triệu Nam Thiên có chút bất ngờ, anh cẩn thận tìm một lý do rồi giải thích vài câu.

Đồng thời trong lòng cũng có chút ấm áp, vậy mà nữ thần Tô lại chủ động quan tâm xem anh có về nhà không, đây có được tính là tiến bộ không?
Suốt cả đêm, hai người thay phiên nhau trực ca, lúc mệt liền hút thuốc nâng cao tinh thần, đói bụng thì tùy ý ăn một chút gì đó.

Triệu Nam Thiên quan sát cẩn thận đến hơn nửa đêm, lúc trời sáng mới ngủ được một giấc.

Không lâu sau đã bị Từ Minh đánh thức.

“Ra rồi à?” Triệu Nam Thiên lau mặt một cái.

“Vâng, anh nhìn kìa.


Triệu Nam Thiên ngẩng đầu, có hai chiếc xe đi ra từ trong tiểu khu, phía trước là chiếc BMW X6 của Hàn Phong, theo sau còn có một chiếc xe con màu đen.

Bên trong hai chiếc xe kia có ít nhất bốn người ngồi, nói cách khác, trong biệt thự chỉ còn lại một vệ sĩ, nếu may mắn thì chỉ còn lại cô tình nhân ở nhà!
“Làm việc thôi!” Triệu Nam Thiên xuống xe, vặn nắp chai nước khoáng rửa mặt.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 177: Chương 177


Ngủ trong xe cũng không cảm thấy quá thoải mái, không trở mình được, duỗi người cũng chẳng xong, lúc này đau nhức toàn thân.

Cũng may thân xe của Land Rover rộng rãi, nếu đổi lại là xe con bình thường, vậy đúng là khổ không đâu cho hết.

Hai người lo lắng Hàn Phong sẽ vòng trở lại nên ngồi trong xe đợi một lát, sau khi dọn dẹp một lúc, lần thứ hai chạm trán nhau đã đứng trước cửa biệt thự.

Dưới mệnh lệnh của Triệu Nam Thiên, Từ Minh bước lên gõ cửa.

Quả nhiên bên trong biệt thự có người!
“Ai vậy?” Người phụ nữ cẩn thận hỏi.

“Chào cô, bên ngoài có bán sữa đậu nành Vĩnh Hòa!” Từ Minh đổi thành giọng địa phương, trong tay còn cầm theo cái hộp đồ ăn lúc nãy còn thừa lại “Ai là người đặt hàng thế?” Người phụ nữ lại hỏi tiếp.

Triệu Nam Thiên nghe thấy câu này thì trong lòng giật mình một cái, lẽ nào trong biệt thự không chỉ có một người?
Tình báo của gã đội mũ lưỡi trai sai, hay bọn anh bị lừa?
Anh căn bản không quan tâm nhiều như vậy, tình huống bây giờ đúng là mũi tên trên dây không bắn không được, dù trước mắt là hang rồng hang hổ thì cũng chỉ có thể xông vào thôi!
Chỉ trong chớp mắt, Từ Minh đã đẩy cửa ra.

Triệu Nam Thiên ra hiệu cho cậu ta một cái, dùng một cước đá tung cửa, sau khi vào rồi liền tiện tay kéo lấy người đàn ông bên cạnh mình.

Động tác của Từ Minh không chậm, sau khi đóng cửa biệt thự bèn lấy một cây gậy từ sau thắt lưng ra, trực tiếp xông vào trong, kết quả vừa mới lao ra được mấy bước đã ngây người tại chỗ!
Trong phòng khách chỉ có ba người, trong đó một tên đã bị Triệu Nam Thiên chế ngự.

Chỉ còn lại một nam một nữ đang điên đảo trên ghế sô pha.

Người phụ nữ kia rất xinh đẹp, mặt xinh da trắng chân thon dài, nam cũng vô cùng đẹp trai.

Triệu Nam Thiên cũng có chút mơ màng, con mẹ nó anh đang xem tình huống gì thế này?
Anh biết người phụ này, đây chính là tình nhân của Hàn Phong, nhưng hai người trước mặt này là gì đây? Vệ sĩ của Hàn Phong à? Không giống mà.

Hai người đàn ông cũng sợ đến mức hết hồn, không nghĩ ngợi đã nhanh nói: “Đại ca tha mạng, chúng tôi không dám nữa, sau này chúng tôi không dám nữa đâu, cầu xin các người đấy!”
Người phụ nữ hét lên một tiếng rất chói tai, liều mạng cầm quần áo che khuất cơ thể mình, miệng cũng cầu xin tha thứ: “Hai anh trai này, cầu xin các anh đấy, tuyệt đối đừng nói ra nhé, tôi cho các anh tiền!”
Triệu Nam Thiên cũng hiểu ra, người phụ nữ này đang cắm sừng cho Hàn Phong.

Lão Hàn chân trước vừa ra khỏi cửa, đằng sau cô ta đã lập tức đưa hai nhân tình của mình vào nhà, đùa giỡn như vậy đúng là cực kỳ k*ch th*ch, chẳng qua bọn họ không ngờ lại để cho anh và Từ Minh nhìn thấy cảnh tượng này!
Đêm qua bầu trời tối đen, người phụ nữ căn bản không nhận ra được Triệu Nam Thiên, hơn nữa hiện tại cô ta đã sợ đến mức bay mất hồn, nào còn dám nhìn rõ ràng nữa.

Đầu óc Triệu Nam Thiên phản ứng cực nhanh, mắt thấy chạm phải cái cọc tai tiếng này rồi, anh lập tức thay đổi giọng điệu: “Đồ hèn hạ, giám đốc Hàn đã sớm nghi ngờ cô cướp người sau lưng ngài ấy.

Thật không ngờ, đúng là vừa khéo cô bị hai chút tôi bắt được.

Đừng nói gì nữa, đi thôi, chúng ta đi tìm giám đốc Hàn làm cho ra nhẽ!”
Từ Minh cũng là người thông minh, vội vàng theo phụ họa: “Đúng, đúng đấy! Giám đốc Hàn đối đãi với cô không tệ mà, cô còn dám cướp người sau lưng ngài ấy?”
Triệu Nam Thiên thúc giục: “”Đừng theo chân bọn họ vô nghĩa, giữ chứng cứ lại, lát nữa đến chỗ của giám đốc Hàn lãnh thưởng!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 178: Chương 178


Tư Minh lấy điện thoại ra chụp lại một tấm.
Người phụ nữ thét chói tai, vừa thẹn vừa giận, vội vã cầu xin tha thứ nói: “Hai vị đại ca, không phải hai người chỉ muốn đòi tiền thôi sao? Tôi đưa!”
Triệu Nam Thiên cười lạnh: “Cô có thể đưa bao nhiêu? Không phải tiền của cô đều là do giám đốc Hàn cho sao?”
Người phụ nữ cũng không trả được nhiều như vậy.

Cô ta rất hiểu thủ đoạn của Hàn Phong, một khi chuyện bị hai người trước mắt lộ ra ngoài, thì đừng nói là tiền, chỉ sợ ngay cả mạng nhỏ cũng không giữ được.
Cô ta vội vã nói: “Tôi… tôi biết quỹ bảo hiểm của Hàn Phong ở đâu, toàn bộ bên trong đều là tiền riêng anh ta giấu vợ mình!”
Triệu Nam Thiên tỏ vẻ do dự.
Người phụ nữ muốn nắm lấy cơ hội, lôi kéo tay của Triệu Nam Thiên đi lên lầu: “Đại ca, anh đi theo tôi, tôi chỉ cho anh xem!”
Triệu Nam Thiên có chút đứng núi này trông núi nọ.
Tuy phẩm hạnh người phụ nữ trước mắt này ti tiện, nhưng đúng là vẻ ngoài thật sự không tệ.

Nếu không, Hàn Phong cũng sẽ không vì cô ta mà trở mặt với Vương Như Nguyệt.

Hơn nữa dáng người của người phụ nữ này vô cùng tốt, lúc đi đường hệt như một con mèo nhỏ, tay chân uốn éo, hơn nữa bộ áo ngủ được khoác qua loa trên người, căn bản không che được gì cả.
Triệu Nam Thiên xốc lại tinh thần, lúc này mới miễn cưỡng hé mắt ra.
Từ Minh đang ôm hai con tôm chân mềm kia đi xuống lầu.
Người phụ nữ đã đưa Triệu Nam Thiên vào phòng ngủ chính.

Tay cô ta khẽ ấn vào nơi nào đó chỗ tủ quần áo, chỉ thấy trong đó có một cánh cửa cuốn, lộ ra két bảo hiểm giấu ở sau đó.
Triệu Nam Thiên líu lưỡi.

Hàn Phong này đúng là cẩn thận thật, nếu không có người phụ nữ này dẫn đường, cho dù có suy nghĩ, anh cũng không nghĩ ra ở đây lại cất giấy một cái két bảo hiểm.
Hơn nữa, nhìn một loạt phô bày các loại con số mật mã và khóa vân tay bên trên két bảo hiểm kia, cho dù tìm được rồi, anh cũng không có cách nào mở ra được!
Người phụ nữ không quên cò kè mặc cả: “Đại ca, đây là két bảo hiểm của Hàn Phong.

Chỉ cần anh giúp tôi giấu được trong một thời gian, số tiền này chúng ta chia nửa, thế nào?”

Vừa nói cô ta vừa quay đầu, lại thấy Triệu Nam Thiên ở đối diện mìng ngẩng ra.
Cô ta kinh ngạc, vừa cuối đầu thì phát hiện áo ngủ của mình đã hở ra.
Người phụ nữ cũng không che lại, điềm đạm đáng yêu nói: “Đại ca, chỉ cần anh giúp em gái nhỏ này, có điều kiện gì anh cứ nói, em theo anh cả.

Anh thấy được chưa?”
Triệu Nam Thiên cũng không phải kẻ ngốc, sao không nghe ra được sự ám chỉ của cô ta?
Chỉ là anh cũng không có hứng thú với loại phụ nữ lẳng lơ thế này, lại càng không thích nhặt người phụ nữ hư hỏng của người khác.
Anh chuyển biểu cảm, bảo: “Cô bớt tính kế tôi lại.

Nếu tôi muốn lên giường với cô thật, chuyện này đã không nói rõ!”
Người phụ nữ thấy Triệu Nam Thiên không có hứng thú với mình, không kìm được có chút thất vọng, lại sửa lời bảo: “Vậy thế này đi, tiền bên trong chúng ta chia ba, anh bảy tôi ba! Đẳng cấp của két bảo hiểm này cao, hơn nữa tiểu khu còn có hệ thống cảnh báo.

Chỉ cần nhập sai mật mã, nó sẽ báo nguy ngay.

Đến lúc đó, gà bay trứng vỡ, không ai trong chúng ta được lợi!”
Triệu Nam Thiên hỏi: “Cô biết mật mã?”
Người phụ nữ đắc ý: “Hàn Phong vô cùng đề phòng tôi, tất nhiên sẽ không nói cho tôi biết cái đó, chỉ là hôm ấy anh ta quá chén, lúc đó mới lòi ra được mật mã, ngay cả vân tay anh ta tôi cũng lưu được một bản!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 179: Chương 179


Triệu Nam Thiên cười lạnh, coi như tên khốn kiến Hàn Phong kia gieo gió gặt bão, xem ra dù có chuyện hôm nay hay không, người phụ nữ này cũng toan cuỗm hết tiền anh ta trốn chạy.
Anh ta chân trước phụ Vương Như Nguyệt, sau lưng lại bị tình nhân lấy hết tiền, coi như là nhân quả báo ứng!
Triệu Nam Thiên không quá hứng thú với tiền, mà quan tâm nhiều đến tài liệu kia hơn, nhưng anh không thể để lộ sơ hở, đành phải nói: “Đi, cứ làm theo lời cô nói đi, nhưng tôi phải lấy trước!”
Người phụ nữ nghĩ nghĩ, cẩn thận gật đầu.
Thật ra cô ta cũng sợ Triệu Nam Thiên nhận tiền rồi lật lọng, nhưng lại không còn cách khác.

Nếu cô ta không đồng ý, sợ là cô ta chẳng chiếm được cái gì cả.
Bây giờ cô ta còn mong ít ra đối phương có thể chừa lại cho cô ta một chút!
Người phụ nữ nhập vào vài con số, lại lấy dấu vân tay mở khóa.

Chợt nghe một tiếng nhạc dễ nghe vang lên, két bảo hiểm chậm rãi mở ra.
Triệu Nam Thiên đã sớm có chuẩn bị, nhưng tim vẫn bị chậm nửa nhiều.

Trong két bảo hiểm lấp lánh nào tiền và tiền, hơn nữa tất cả đều là tiền mới, còn có không ít ngoại hối và vàng ròng.
Nhìn sơ qua cũng ít nhất hơn 3 tỷ!
Với tiền lương của Hàn Phong, dù có tiết kiệm cả đời cũng không được nhiều tiền như thế, không cần phải nói, tất cả tiền này đều là tiền đen có lai lịch bất chính.
Nếu là tiền bất nghĩa, Triệu Nam Thiên cũng không khách sáo nữa, lấy một cái giỏ ra, bỏ vào đó ít tiền mặt và vàng ròng.
Tất nhiên, điều càng khiến anh ta chờ mong hơn, chính là những tài liệu được đặt ở nơi sâu nhất của két bảo hiểm.

Ngay lúc Triệu Nam Thiên lấy tài liệu đi, người phụ nữ nghi ngờ mà hỏi một câu: “Đại ca, anh lấy mấy đó làm gì? Nó không đáng giá mà?”
Triệu Nam Thiên giải thích: “Nếu giám đốc Hàn biết chuyện ngày hôm nay, khó cam đoan được là anh ta không tìm tôi gây chuyện.

Nếu trong tay không có chút nhược điểm, nhỡ anh ta tìm đến cửa thì làm sao?”
Người phụ nữ ngẫm lại, thấy cũng đúng nên không hỏi thêm nữa.
Không bao lâu sau, hai người xuống lầu một lần nữa.

Người phụ nữ thay một bộ quần áo hằng ngày, trong tay cũng nhiều thêm hai cái túi da to.
“Vậy chúng ta không gặp lại nữa, xem vận may đi!”
Cô ta cũng không dám ở lâu.

Trước khi Hàn Phong chưa phát hiện ra, tất nhiên cô ta phải chạy xa thật xa!

Trở lại trên xe.
Từ Minh không kìm được hỏi: “Anh Thiên, sao rồi?”
“Lái xe trước đã!” Triệu Nam Thiên bình tĩnh nói.
Lúc đi được nửa đường, Từ Minh đỗ xe lại bên đường.

Lúc thấy tiền mặt bên trong túi, cả người cậu ta đều sững sờ.
“Lạy chúa, sao lại có nhiều tiền thế này?” Đời này của anh ta là lầu đầu tiên thấy nhiều tiền như vậy!
Triệu Nam Thiên đốt một điếu thuốc: “Toàn bộ chỗ này đều là tiền tham ô Hàn Phong cất giấu, một phần đã bị người tình kia của anh ta lấy mất, đây chính là số còn lại!”
Từ Minh im lặng một lúc lâu, lúc này mới quay lại: “Anh Thiên, tiếp theo chúng ta làm gì bây giờ?
Triệu Nam Thiên không nói tiếp, tiền trong túi da ít nhất cũng gần mấy trăm triệu.
 
Back
Top Bottom