Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 484


Chương 484

Cửu Thiên lắc đầu cười khúc khích, nhìn xung quanh.

Đôi mắt hắn, lướt qua hàng đầu tiên. Tất cả những gì lọt vào tầm mắt đều là những sư tôn và học viên tinh anh của các phân viện.

Cửu Thiên nhìn thấy Tinh Uyên và Diêm Từ Vũ.

Lúc này, Diêm Từ Vũ đang căm hận nhìn hắn. Lục Sở nhìn thấy vết sẹo nơi khóe mắt của Diêm Từ Vũ, chẳng lẽ gần đây Diêm Từ Vũ đã xảy ra chuyện gì sao?

Tỉnh Uyên cũng chú ý đến ánh nhìn của Diêm Từ Vũ và Cửu Thiên.

Tỉnh Uyên nhẹ giọng nói với Diêm Từ Vũ: “Diêm Từ Vũ, kiềm chế cảm xúc của con lại. Đừng quên, con vẫn đang trong giai đoạn bị quan sát, viện trưởng còn cử Thiên Hoàn theo dõi con đấy.”

Diêm Từ Vũ nhìn lên bầu trời, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt cực lớn của Thiên Hoàn trên bầu trời.

Nghiến răng nghiến lợi, Diêm Từ Vũ nói: “Sư tôn.

Viện trưởng không có chứng cứ, chỉ dựa vào lời nói một chiều của Nhất Nguyên Viện. Ông ta không thể ném con vào ngục tối.”

Tỉnh Uyên nói: “Đúng. Viện trưởng không có bằng chứng. Nhưng một số việc có thể làm mà không cần bằng chứng. Ví dụ, con vẫn muốn tham gia cuộc thi đấu các nước chứ?”

Diêm Từ Vũ không cam lòng cúi đầu. Tinh Uyên nói tiếp: “Vì vậy, đừng chống lại viện trưởng. Ông ta phạt con làm gì, thì con làm cái đấy, thái độ của con cũng nên bình tĩnh hơn. Đừng lộ ra sát khí với bất kỳ ai, kể cả Cửu Thiên.”

“Vâng, Sư tôn!”

Diêm Từ Vũ hiểu rõ gật đầu, nhắm luôn mắt lại.

Ở phía bên kia, Phiêu Miểu viện, Tĩnh Như, ánh mắt cứ luôn đảo qua khuôn mặt của Cửu Thiên.

“Cửu Thiên, Cửu Thiên…”

Tĩnh Như thì thầm gọi tên của Cửu Thiên.

Trên tay ả ta cầm một hạt châu tròn. Bên trong hạt châu, một đám khí đen nhàn nhạt lượn lờ, bên trong truyên ra một âm thanh chói tai khó nghe.

Giọng nói nhỏ đến mức khó ai có thể nghe thấy được.

Tuy nhiên, trong mắt Tĩnh Như, một tia hắc khí đột nhiên nổi lên. Khóe miệng ả ta nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

Một bóng người từ từ bước lên sàn đấu.

Tấm lưng rắn chắc, vòng eo rắn rỏi, sức mạnh như Héc-quyn không đủ để miêu tả về người đàn ông này.

Không nghỉ ngờ gì nữa, đó chính là Thân Đồ sư tôn!

“Hôm nay là một ngày tốt lành đối với Hoành Sơn viện và Nhất Nguyên Viện của chúng ta. Mọi người đều ở đây để xem trận chiến. Tôi rất vui. Hahaha, được rồi, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ. Lão Ngô, mau lấy văn thư ra”

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, nhất là Nhất Thanh sư tôn, suýt nữa bị sặc nước miếng của chính mình.

Ngày tốt lành cho Hoành Sơn viện và Nhất Nguyên viện con khỉ khô! Nghe tự nhiên thấy mập mờ làm sao, nghe như là Nhất Nguyên viện muốn liên hôn với Hoành Sơn viện vậy.

Ngay sau đó, tất cả các văn thư đã được ký kết.

Thầy hướng dẫn đứng trên võ đài, tay cầm văn kiện hét lên.

“Văn thư đã hoàn thành, Nhất Nguyên Viện đấu với Hoành Sơn viện, bây giờ bắt đầu.”

Khi giọng nói của thây hướng dẫn vừa dứt, các học viên của Hoành Sơn viện phía sau ông ta đột nhiên hét lên.

Tiếng gầm rung trời, đủ loại tiếng gầm rú ma quái, đầy khí thế.

“Các huynh đệ, hãy để các học viên của các học viện khác trải nghiệm sự hiếu khách của Hoành Sơn viện chúng tat”

Theo tiếng hét lớn của một chàng trai.

Các học viên của Hoành Sơn viện vỗ ngực và cười †o ha ha.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 485


Chương 485

“Nghe lệnh của ta, mọi người cùng nhau hát, một, hai, bai”

Tiếng trống vang lên, những người thanh niên từ Hoành Sơn viện giậm chân, rồi lớn tiếng hát vang.

“Học viện nào là tốt nhất? Hây dô!”

“Các học viên của Hoành Sơn viện là đỉnh nhất, hây dô!”

“Canh kình của học viên tại phân viện nào mạnh nhất, thân thể học viên tại phân viện nào là cường tráng nhất? Hây dô!”

“Học viên của Hoành Sơn viện canh kình rất mạnh, học viên của Hoành Sơn viện thân thể rất cường tráng.

Giọng hát lớn đến nỗi những học viên tinh anh †ừ các học viện khác và thậm chí cả các giáo viên cũng phải méo mặt.

Thân Đồ sư tôn lại cười ha ha, nghe nhịp lắc lắc đầu.

Đúng lúc này, chàng trai dẫn đầu lớn tiếng hát: “Học viên Hoành Sơn viện khỏe như trâu, một đêm chín lần không phải lo!”

Hàng trăm thanh niên đồng thanh: “Cô nương không cần phải lo lắng, chín lần thực sự là không đủt”

Người đàn ông dẫn đầu bày ra một tư thế quyến rũ, sau đó nói lớn: “Học viên của Hoành Sơn viện có cơ bắp, vừa cao to, vừa đẹp trai, vừa dịu dàng.”

Hàng ngàn thanh niên đứng lên và hét lớn: “Không xấu mà còn dịu dàng, tư thế nào cũng có cải”

Thanh niên dẫn đầu như bị động kinh, cao giọng hát: “Học viên Hoành Sơn viện không có yêu cầu, là nữ đều có thể nhận.”

Tất cả thanh niên toàn võ đài đều đứng lên, giọng hát vang trời: “Chỉ cần cô nương không rời đi, mỗi đêm sẽ không dừng lại.”

Cuối cùng, tất cả học viên Hoành Sơn viện đều giậm nhịp, dậm chân, vỗ tay.

“Vui vẻ, vui vẻ, thực sự vui vẻ, lại còn có thể sinh một bé con.”

“Hoành Sơn, Hoành Sơn, Hoành Sơn học viện, mạnh mẽ như rồng như hổ đấy!”

Sau khi bài hát kết thúc, mặt Cửu Thiên và những người khác đen như than.

Chưa từng thấy qua một đám người kỳ quái như vậy, đây là Hoành Sơn viện luôn nổi danh trong Học viện Võ Đạo sao?

Cửu Thiên thực sự cảm thấy mình đã đến nhầm chỗ.

Thân Đồ sư tôn bật cười, ngồi trở lại, quay đầu lại lớn tiếng hỏi Mộng Vân bên cạnh: “Thấy sao, đám nhóc của học viện chúng ta rất oai phong phải không.”

Mộng Vân sư tôn sắc mặt tái đi, bà ta hối hận vì đã tới đây.

Bà ta thầm hạ quyết tâm rằng sau khi quay về, nhất định phải dặn dò các học viên của Phiêu Miểu viện, không được tìm những tên ngốc của Hoành Sơn viện làm bạn đời, thực sự rất mất mặt.

Cùng ý tưởng với Mộng Vân sư tôn, còn có cả Vô Sầu sư tôn của Minh Tâm viện.

Ban đầu, Vô Sầu sư tôn còn có chút sầu não việc đám Linh Bối tìm học viên từ Nhất Nguyên viện làm bạn đời.

Nhưng so với học viện này. Nhìn theo cách này, năm người Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện quả thực bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Xưng là chính nhân quân tử cũng không quá đáng.

Trông cái đám đàn ông Hoành Sơn viện c** tr*n, hát hò nhảy múa trong chiếc quần rộng thùng thình.

Điển hình là một đám đầu óc ngu si, tứ chỉ phát triển.

Linh Bối và những người khác không thể chịu đựng được nữa, Mạn Tiên sư tỷ ở bên cạnh chửi thầm.

“Một lũ ngốc.”

Những đệ tử tỉnh anh của các phân viện khác cũng có vẻ mặt kỳ quái. Một số muốn cười nhưng không dám cười thành tiếng, trong khi những người khác tỏ vẻ khinh thường, nhắm luôn mắt lại.

Nhất Thanh sư tôn ho khan hai tiếng nói: “Được rồi, các con ai đánh trận đầu. Nhanh lên đi, đánh xong sớm, về sớm.”

Hàn Liên trầm giọng nói: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao Đại sư huynh và Đạo Quang sư tôn không tới.

Hóa ra là sợ bẩn mắt bẩn tai. Thôi bỏ đi, bỏ đi, con lên trước.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 486


Chương 486

Nói xong, Hàn Liên đi ra ngoài, nhảy lên võ đài.

Vừa giãm lên trên, Hàn Liên đã cảm thấy có một nguồn nhiệt lượng từ dưới chân mình truyền lên, hận không thể đốt cháy giày của hắn ta.

“Hàn Liên của Nhất Nguyên Viện!”

Sau khi báo danh tính, Hàn Liên nhìn về phía năm học viên tinh anh bên cạnh Thân Đồ sư tôn.

Thân Đồ sư tôn xoa cằm, nhìn năm học viên tinh anh ở bên cạnh nói: ‘Năm người, ai lên?”

Kiều Chinh vẻ mặt bình tĩnh, hắn ta là người lên cuối cùng, đương nhiên sẽ không đi lên đầu tiên.

Lúc này, Triệu Thế đứng lên, nói: “Để con. Tên tiểu tử này, con sẽ đánh với hắn ta. Hắn ta không phải là đối thủ của con!”

Thân Đồ sư tôn cười nói: “Lâu ngày không gặp, người ta có tiến bộ rồi, Triệu Thế, đừng quá bất cẩn”

Triệu Thế sải bước đi ra, nhảy lên võ đại, giọng nói như hổ gầm.

“Triệu Thế của Hoành Sơn viện!”

Khóe miệng Hàn Liên lập tức cong lên, nở nụ cười: “Triệu Thết”

Hắn ta vẫn còn nhớ cảnh tượng Triệu Thế đánh ngã hắn ta ở trước tháp tu hành.

“Hổ đen Triệu Thế, lại là ngươi.”

Hàn Liên cười, rút Thủy Trường Thiên Kiếm ra, mũi kiếm hướng xuống, thân kiếm phản chiếu khuôn mặt của Triệu Thế.

Triệu Thế giơ tay lên chỉ vào mặt Hàn Liên nói: “Tiểu tử, lần trước ở trước tháp tu hành, ta nhất thời Sơ suất, suýt nữa trúng một đao của ngươi. Lần này †a sẽ không cho ngươi bất kỳ một cơ hội nào.”

Hàn Liên nói: “Không, không, chuyện gì cũng chỉ cần có lần thứ nhất, thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.”

Triệu Thế cười khẩy một tiếng nói: “Vậy sao? Đến đi, để ta xem xem trong khoảng thời gian này ngươi có tiến bộ gì không.”

“Được!”

Hàn Liên cười lớn thành tiếng, hai người đồng thời khai triển canh kình của mình.

Canh y bao phủ khắp người, đồng thời đều là tu vi của ngoại canh cảnh.

Nhìn lên võ đài, Tinh Uyên hỏi: “Diêm Từ Vũ, Hàn Liên này, vẫn luôn có tu vi của ngoại canh cảnh hả?”

Diêm Từ Vũ lắc đầu nói: “Không, lúc ở phủ đệ Hư Không, hắn ra cũng chỉ là một tên tiểu tử nội canh cảnh, thực lực rất bình thường.”

Tỉnh Uyên nói: “Nói cách khác, trong khoảng thời gian này, cậu ta đã có điều bất ngờ xảy ra?”

Diêm Từ Vũ nói: ‘Hoặc là có người cho cậu ta uống đan dược nâng cao thực lực. Đan dược ở phủ đệ Hư Không đều là những loại đan dược rất tốt!”

Nói xong, hai người đều ngẩng đều nhìn về phía Cửu Thiên.

Trong mắt Tinh Uyên lóe lên một tia khác thường, dường như đã đưa ra một quyết định gì đó.

Trên võ đài, Hàn Liên và Triệu Thế đã bắt đầu đánh nhau.

Bích thủy trường thiên kiếm dưới sử dụng của Hàn Liên, đã biến thành một vùng kiếm quang đáng sợ. Triệu Thế nhất thời chỉ có thể dựa vào thể xác khỏe mạnh của mình để chống đỡ, bị đánh đến mức liên tiếp lùi về sao.

“Không nhìn ra được, kiếm pháp của Hàn Liên lại tiến bộ rồi.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 487


Chương 487

Sở Trực cười thành tiếng, so sánh với kiếm pháp “một mình một phái” của Hàn Liên lúc đầu, kiếm pháp bây giờ có thể đạt đến hai từ tinh xảo rồi.

Sở Chính ở bên cạnh nói: “Đương nhiên rồi, mọi người đều đang tiến bộ. Được rồi, khí thế đã đủ rồi, Hàn Liên sư đệ phải dùng đoạt thiên kiếm pháp rồi.”

Cùng với tiếng hét của Sở Chính sư huynh, trên võ đài, Hàn Nhiên quả nhiên buông thanh trường kiếm ra, niệm kiếm quyết.

“Đoạt thiên kiếm pháp!”

Kiếm quang đánh sợ đột nhiên bao phủ cả võ đài.

Bùm bùm bùm!

Hàng loạt tiếng nổ vang lên, ngay cả võ đài cũng bị thanh sắt đen nổ tung, đá vỡ văng tứ tung.

Uy lực của kiếm pháp này, khiến người khác vô cùng kinh ngạc.

Rất nhiều sư tôn cũng âm thầm nhắc nhở học viên tinh anh ở bên cạnh, nhớ rõ chiêu này, nghĩ xem làm thế nào để đánh bại.

“Thăng rồi!” Sở Trực cười nói. Không ngờ trận đấu đầu tiên lại thoải mái như vậy.

Cửu Thiên khế cau mày nói: “Hình như không đơn giản như vậy.”

Trên võ đài, tiếng nổ dần biến mất.

Trong đá vỡ, ánh mắt Hàn Liên nghiêm trọng nhìn về phía trước.

Hình bóng của Triệu Thế vẫn sừng sững, không hề bị hắn ta đánh ngã.

Thở hổn hển, cả người Triệu Thế toàn là vết thương, máu chảy khắp người.

Nhưng hẳn ta vẫn thẳng tắp, canh kình trên người so với lúc trước chỉ mạnh hơn chứ không hề yếu đi.

Máu chảy giàn giữa, nhưng sắc mặt Triệu Thế vẫn không thay đổi.

Đột nhiên, cả người được bảo phủ bởi một màu đen dày đặc, canh kình trên người hắn ta biến thành một chất lỏng sền sệt, chảy khắp người.

“Lưu kim canh thể!”

Sở Trực đột nhiên bật cười.

Cửu Thiên hỏi: “Là một công pháp rất lợi hại sao?”

Sở Chính ở bên cạnh giải thích: “Là một trong mấy công pháp cải tạo trạng thái cơ thể của Hoành Sơn viện, không có năng lực chịu đựng đau đớn phi thường thì không thể tu luyện được. Luyện đến tiểu thành, canh kình giống như lưu kim bao phủ lấy cơ thể, rất khó công phá. Hàn Liên gặp phiền phức rồi.”

Cửu Thiên ồ một tiếng, đối với phương thức tu luyện của công pháp luyện thể này, hắn hiểu rất rõ.

Lúc đầu hắn luyện băng sơn quyên, trả giá bao nhiêu, chịu bao nhiêu cực khổ, càng là những công pháp cần cải tạo cơ thể như thế này, càng cần ý chí phi thường.

Người có thể luyện được loại công pháp này, ít nhất đều phải có ý chí vô cùng kiên định, cơ thể giống như sắp thép.

Triệu Thế lạnh lùng nhìn Hàn Liên nói: “Nếu ngươi nghĩ dựa vào chiêu thức này mà có thể đánh bại ta, vậy ngươi quá ngây thơ rồi.”

Nói xong, Triệu Thế sải bước đi về phía Hàn Liên.

Mỗi một bước chân đều mang theo sức mạnh vạn quân, dấu chân hẳn sâu trên mặt đất.

Bịch, bịch, bịch!
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 488


Chương 488

Những âm thanh từ dưới chân Triệu Thế liên tục vang lên.

Cả người giống như biến thành kim loại, cơ thể Triệu Thế đột nhiên bay vút lên.

Hàn Liên liên tục vung Bích Thủy trường thiên kiếm, từng đường kiếm quang cứa vào võ đài hắc nham khiến nó trở thành những khe rãnh rất sâu, nhưng vẫn không thể làm tổn hại đến Triệu Thế.

Triệu Thế đội kiếm quang đi về phía trước, dường như kiếm khí của Hàn Liên chỉ là một trò cười với hắn ta.

Lúc cách Hàn Liên chỉ còn mấy bước, Triệu Thế đột nhiên giống như một tia điện quang xông ra ngoài.

Phản ứng của Hàn Liên cũng rất nhanh, thấy Triệu Thế đột nhiên phát lực, hắn ta trực tiếp né qua một bên.

Cũng nhờ hắn ta phản ứng linh hoạt, giúp hắn ta tránh được một chiêu này.

Chỗ vừa đứng đã nổ tung, một quyền của Triệu Thế đấm sâu vào trong mặt đất, đá vỡ bay tứ tung.

Quyền kình mạnh mẽ, mang theo sức mạnh gợn sóng, đã khiến Hàn Liên phải lùi lại vô số bước.

“Sức mạnh thật mạnh mất”

Hàn Liên khen ngợi.

Trên khuôn mặt Cửu Thiên, Sở Trực, Sở Chính ở bên dưới đều lộ ra sự kinh ngạc.

Đồng tử của Cửu Thiên hơi co lại, quả nhiên võ giả của Hoành Sơn viện đều không thể xem thường.

Ngoài sự mạnh mẽ của thể tu, nằm ở ý chí, công pháp thà chết chứ không chịu khuất phục, càng đánh càng hăng.

Hàn Liên sư huynh sẽ có chút nguy hiểm!

Hàn Liên ngẩng đầu lên nhìn Triệu Thế. Trên mặt hắn ta lúc này vẫn mang theo nụ cười. Dường như sự nguy hiểm lúc nãy không là gì đối với hắn ta.

Bích thủy trường thiên kiếm khẽ xoay, Hàn Liên lại hướng kiếm về phía Triệu Thế.

Kiếm khí không hề hoa mỹ, một kiếm đơn giản, không màu mè, đâm về phía vai của Triệu Thế.

Một tiếng leng keng, mũi kiếm chỉ để lại một vệt trắng trên người Triệu Thế. Mà Triệu Thế lại ra một quyền, đấm vào ngực Hàn Liên.

Một âm thanh khó chịu vang lên, tất cả mọi người đều nghe thấy rất rõ ràng.

Cơ thể Hàn Liên lắc lư kịch liệt, chân lùi lại nửa bước.

Thân Đồ sư tôn nhìn thấy cảnh tượng này, khế cười nói: “Thắng thua đã rõ!”

Kiều Chinh cũng cười gật đầu. Tên tiểu tử tên Hàn Liên bị trúng một quyền của Triệu Thế một cách chính diện như vậy, đã thua rồi.

Âm thanh trầm đục rõ ràng là phát ra từ lồng ngực, canh kình đã đánh vào lục phủ ngũ tạng.

Lúc này, lục phủ ngũ tạng của Hàn Liên hẳn là đã bị thương, nếu không nhanh chóng chữa trị, rất có thể sẽ để lại thương thế khó lành.

Thần Đồ sư tôn vấy tay ra hiệu cho một số đạo sư đang đứng ngoài quan sát vào chữa trị cho Hàn Liên.

Nhưng đúng lúc này, Hàn Liên ngẩng đầu lên cười.

Nụ cười của hắn ta đầy tà khí. Thân thể vặn vẹo một cách quỷ dị, thanh Bích Thủy Trường Thiên Kiếm trong tay đột nhiên biến mất.

Ngay sau đó, trên người Triệu Thế trào ra máu tươi, hắn ta mang theo vẻ mặt kinh ngạc mà ngã xuống đất, ngay cả bản thân đã thua thế nào cũng không biết.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 489


Chương 489

Một màn chấn động như vậy lập tức khiến cho không ít sư tôn trợn mắt há mồm.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Nhưng vẻ mặt của Nhất Thanh sư tôn lại giống như cho người ta biết mọi chuyện nên là vậy, ông ta cười nói: “Hàn Liên đã có tính toán.”

Sau khi thu hồi Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, Hàn Liên phủi bụi trên ngực, hơn vặn người.

Tiếng răng rắc vang lên, là âm thanh cho thấy xương đã được nắn về vị trí cũ.

Không biết từ khi nào Bích Thủy Trường Thiên Kiếm lại một lần nữa xuất hiện trong tay hắn ta.

Hàn Liên thu hồi Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, làm như không có chuyện gì xảy ra đi xuống võ đài.

Trước khi bỏ đi còn để lại cho Triệu Thế một câu.

“Ta đã nói rồi, có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai.

Lần này ngươi nên chịu thua đi!”

Nói xong, Hàn Liên bước đi hiên ngang xuống dưới võ đài, chân mở rộng hình chữ bát.

Tất cả đệ tử của Hoành Sơn viện ngơ ngác nhìn nhau, vẫn chưa hoàn hồn.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy trời?”

“Có ai thấy gì không? Lão ngũ, ngươi nhìn rõ không?”

“Tôi nhìn rõ cái búa đó, có phải ta hoa mắt rồi không, một đòn đã giải quyết xong.”

“Triệu Thế sư huynh thua như thế nào?”

“Ai biết!”

Sư phụ của các viện cũng lộ ra vẻ mặt kỳ quái, có người đã nhìn ra gì đó, cũng có người vẫn đang trâm †ư suy nghĩ.

Trong mắt Tinh Uyên sư tôn hiện lên một tia khác thường, quay đầu nhìn về phía Diêm Từ Vũ và những người khác, nói: “Sau này gặp phải người này, nhất định phải cực kỳ cẩn thận. Nếu phải giao chiến, nhất định phải đánh cho hắn ngất đi hoặc hất xuống võ đài. Không được để hắn có cơ hội đứng dậy.”

Diêm Từ Vũ và những người khác hơi không hiểu, nhưng vẫn gật đầu tuân mệnh.

Cái người tên Hàn Liên này thực sự đáng sợ đến vậy sao?

Trong mắt Diêm Từ Vũ tản ra một tia sáng như nọc độc của rắn.

Thanh Kiếm viện, Huyền Chân sư tôn quay đầu lại hỏi Vô Sầu sư tôn đang ngồi cách đó không xa: “Vô Sầu, ông biết từ trước rồi đúng không?”

Vô Sầu cười nói: “Biết một chút, không nhiêu lắm.

Huyền Chân cười nói: “Nhất Nguyên viện và Minh Tâm viện các người có quan hệ khá tốt, ông biết một chút cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng ông không nên giấu chúng tôi. Hàn Liên, nhà họ Hàn. Lẽ ra tôi nên đoán ra từ sớm. Xem ra Thanh Kiếm viện chúng tôi cũng phải chấp nhận lời khiêu chiến của Nhất Nguyên viện rồi.”

Vô Sầu khẽ cười, không nói thêm nữa.

Thần Đồ sư tôn há hốc miệng, ông ta vừa mới nói thắng bại đã phân, kết quả lại thành ra thế này, đúng là làm ông ta chẳng còn mặt mũi gì.

Ông ta đánh vào gáy của tên đệ tử ngồi bên cạnh, lớn tiếng nói: “Còn không mau đưa Triệu Thế trở về.

Kiều Chinh thò đầu qua, ghé sát tai Thần Đồ hỏi: “Sư tôn, chiêu này của Hàn Liên là…”

Thần Đồ sư tôn ngăn Kiều Chỉnh nói tiếp: “Con nhìn ra là được rồi, đừng nói ra ngoài, haiz, nhân tài như vậy, lẽ ra nên thuộc về Hoành Sơn viện chúng tai Kiều Chinh nhận được câu trả lời, trong mắt bốc lửa.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 490


Chương 490

“Nhất Nguyên viện càng ngày càng thú vị!”

“Trận đầu, Nhất Nguyên viện Hàn Liên thắng!”

Đạo sư tuyên bố Nhất Nguyên viện giành chiến thắng đầu tiên, biểu hiện của Hàn Liên không chỉ khiến mọi người kinh ngạc, ngay cả Cửu Thiên cũng không khỏi thấy khó hiểu.

“Hàn Liên sư huynh, chiêu cuối cùng của huynh là gì vậy? Kiếm pháp huyền diệu ghê?”

Cửu Thiên là một trong số rất ít người nhìn thấy rõ động tác của Hàn Liên, điều này là nhờ vào khả năng quan sát nhạy bén của hắn đối với thiên địa lực bốn phía, nên mới có thể nhìn thấy đại khái đường kiếm của Hàn Liên sư huynh.

Trong khoảnh khắc kia, Hàn Liên sư huynh đã đâm tổng cộng một trăm lẻ tám kiếm.

Mỗi kiếm đều nhanh như tia chớp, mỗi kiếm đều cắt ngang thiên địa bốn phía.

Một trăm lẻ tám kiếm này khiến Cửu Thiên cảm thấy so với Toàn Long kiếm do hắn sáng chế có một cái gọi là đồng công dị khúc.

Kiếm pháp của Hàn Liên sư huynh rất cao thâm, lại gọn gàng dứt khoát, khiến cho Cửu Thiên vô cùng nể phục.

Hàn Liên cười nói: “Là Đoạt Thiên kiếm pháp.

Chiêu thứ hai. Không cần quá sùng bái ta quá đâu.

Cửu Thiên sư đệ, sau này đụng phải người không giải quyết được, cứ nói với sư huynh. Sư huynh sẽ thay đệ giải quyết.”

Nhất Thanh sư tôn túm lấy cổ áo Hàn Liên, ấn hắn †a ngồi xuống.

“Ngồi xuống đi, nói con béo con còn võ tay khen hay. Với căn cơ của con, nếu kiếm đầu tiên đánh trúng kiếm nhãn của đối phương, thì đã có thể phá lưu kim canh thể của hắn rồi.”

Hàn Liên nhún vai, bản lĩnh của hắn ta có thể qua mắt được người khác, nhưng hoàn toàn không thể lừa được Nhất Thanh sư tôn.

Nhất Thanh sư tôn nói hăng say, bắn cả nước bọt lên mặt Hàn Liên: “Chiêu thứ hai còn chưa luyện tới mức hoàn hảo, không biết xấu hổ còn ở đó mà huênh hoang. Trở về ta nhất định phải dạy dỗ con cẩn thận. Sở Chính, trận thứ hai con lên đi. Nếu ta đoán không lầm, đối thủ của con sẽ là một trong hai anh em Bàng Cát hoặc Bàng Sang. Giải quyết nhanh gọn chút, đừng để lộ giống Hàn Liên.”

Sở Chính hiểu rõ gật đầu, đứng dậy đi lên võ đài, cao giọng nói: “Nhất Nguyên viện, Sở Chính!”

Thần Đồ sư tôn liếc nhìn Sở Chính trên võ đài từ phía xa, cười nói: “Lại thêm một cọng bún nhão, Bàng Cát Bàng Sang, hai con ai lên?”

Bàng Cát cười nói: “Để con.”

Nói xong, Bàng Cát đứng dậy, bước lên võ đài.

Chiếc bụng phệ và khuôn mặt đầy thịt khiến Bàng Cát thoạt nhìn vô cùng hiền lành, vô hại đối với cả con người và động vật.

“Hoành Sơn viện, Bàng Cát!”

Hai bên ôm quyền, hành lễ.

Ngay sau đó, đạo sư tuyên bố: “Nhất Nguyên viện Sở Chính đối đầu với Hoành Sơn viện Bàng Cát, trận đấu thứ hai bắt đầu”

Đạo sư còn chưa nói hết câu, Bàng Cát đã bật người lên, giải phóng canh kình.

Cùng có tu vi Ngoại Canh cảnh, canh kình phát ra từ cơ thể Bàng Cát đã biến đổi thành một cái lồng khí hình tròn, vây trọn Bàng Cát vào trong.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 491


Chương 491

Cùng lúc đó, hai nắm đấm của Bàng Cát đập vào nhau, mảng mỡ trên người hắn ta lập tức biến thành cơ bắp.

Dưới võ đài, Hàn Liên kinh ngạc kêu lên: “Ta nhớ ra rồi, trong Võ bảng Bàng Cát đứng ở top 20, đây chính là Ma Diêm Thể, một loại võ kỹ cho phép tích trữ sức mạnh”

Sở Trực cười nói: “Hàn Liên sư đệ, kiến thức của đệ rộng quá nhỉ, còn biết Ma Diêm Thể nữa. Nhưng lần này đệ nhầm rồi, thứ hắn đang dùng không phải Ma Diêm Thể, mà là Diêm La Thể, một loại võ kỹ đã được sư tôn Hoành Sơn viện đơn giản hóa. Ma Diêm Thể chân chính phải là võ kỹ cấp Thiên, cả viện không ai có thể luyện thành. Còn Diêm La Thể đã được đơn giản hóa, yêu cầu giảm đi rất nhiều, khả năng tích trữ sức mạnh cũng có hạn. Nhìn thân hình của hắn, so với đại sư huynh còn kém xa.”

Cửu Thiên cũng cười theo.

Đúng vậy, xét về độ béo, hắn chưa thấy ai có thể qua mặt được đại sư huynh.

Diêm La Thể, nghe có vẻ là chiêu thức rất có khí thế, nhưng không biết nó mạnh đến mức nào.

Trên lôi đài, Sở Chính đã nắm trường đao trong tay, không có giải phóng ra canh kình. Nhưng khí thế của hắn ta đang nhanh chóng tăng lên.

Hai mắt của Bàng Cát đã đỏ ngầu, lúc này phát ra một tiếng gầm tức giận giống dã thú, trực tiếp leo về phía Sở Chính.

Man Ngưu Kình!

Nơi đi qua, lôi đài giống như mặt đất bị con trâu sắt giẫm lên.

Thanh thế đáng sợ, xung kình mạnh mẽ, bằng mắt thường có thể thấy được trước người Bàng Cát xuất hiện một khoảng vặn khúc.

Đó là lực lượng đạt tới mức độ nhất định, không gian tạo thành lõm xuống.

Sở Chính đứng bất động, để mặc Bàng Cát lao tới.

Cả người Bàng Cát giống như một con tê giác giáp sắc phát điên đâm về phía người của Sở Chính.

Tay trái của Sở Chính ấn vào màn chắn canh kình của Bàng Cát, vậy mà chặn đứng thế xung kích của Bàng Cát.

Lông mày nhíu chặt, cánh tay Sở Chính nổi đầy gân xanh, dưới chân giống như mọc rễ, cắm chặt ở trên lôi đài, không lùi nửa bước.

“Được!”

Thân Đồ sư tôn cũng hô lên. Cũng không biết ông ta hô cho Sở Chính, hay hô cho Bàng Cát.

Nhìn bên dưới lôi đài, ở nơi tập trung của các học viên tinh anh của Minh Tâm viện, ánh mắt của Lâm Ngọc Lan trực tiếp dừng trên người Sở Chính, ánh sáng biến huyễn.

Bàng Gát thấy như này thế mà không thể đối kháng được với Sở Chính, không khỏi lại phát ra một tiếng quát.

Bắp thịt trên người lại co vào, biến thành cơ bắp, bây giờ nhìn, Bàng Cát thật sự là một nam nhân cường tráng đầy cơ bắp, rất có lực.

“Diêm La Kình, ngũ thành!”

Canh kình trên người Bàng Cát bùng nổ, nổ cho Sở Chính phát ra một tiếng rên khẽ, lùi lại mấy bước.

Mà lúc này, Bàng Cát bước lên, một kích tiến thẳng, trực tiếp đánh vào lồng ngực của Sở Chính.

Lực lượng mạnh mẽ trực tiếp nổ ra một phiến vân sóng lực lượng. Vân sóng quét ra, bay ra vô số đá vụn, khiến tà áo của đám người Cửu Thiên đều bay lên.

Cơ thể Sở Chính lung lay, tay chân chìm vào trong hắc nham.

Ánh sáng trong mắt lóe lên, tay trái đánh một quyền vào trên người Bàng Cát.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 492


Chương 492

Không có vân sóng lực lượng, không có canh kình hoa lệ, chỉ có một tiếng vang rất khẽ. Mà Bàng Cát lại giống như bị một ngọn núi đập vào, bay ngược ra một trượng, đập xuống đất.

Khí thế trên người Sở Chính vẫn khuếch trương, tóc tai không gió tự bay.

Bàng Cát vội vàng bò dậy, nhìn Sở Chính, màu đỏ trong mắt bắt đầu trở nên đậm hơn.

Cả người vậy mà bắt đầu biến lớn, trong nháy mắt, vậy mà phình ra cả ba vòng, Bàng Cát thay đổi giống với con gấu lớn.

“Lại là võ kỹ hóa canh luyện thể, nhìn trông so với đại sư huynh thì vẫn kém không ít.”

Hàn Liên cười híp mắt nói.

Cửu Thiên cũng khẽ gật đầu, quả thật nhìn trông kém hơn Vô Vọng Kim Thân của đại sư huynh.

“Diêm La Kình, bát thành!”

Bàng Cát quát một tiếng, lao về phía Sở Chính.

Nhưng lúc này, Sở Chính bỗng trừng mắt, một cỗ khí thế đáng sợ quét tới, kìm chế động tác của Bàng Cát.

Đây là khí thế đáng sợ cỡ nào, ngay cả học viên của Hoành Sơn viện ở xung quanh cũng im lặng.

Bọn họ cảm thấy người mình đối diện hình như không phải một người, mà là một đấng thần linh.

Khí thế ngút trời đè lên người bọn họ, thật sự nặng như núi đè, thậm chí khiến người ta nghẹt thở.

Lâm Ngọc Lan cũng bị bá khí b*n r* của Sở Chính chấn nhiếp. Cô ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Chính bá đạo như thế, cỗ khí thế này, mạnh tới mức thật sự không giống võ giả Ngoại Canh Cảnh.

Không đúng, dù là võ giả Nguyên Canh Cảnh bình thường cũng không có loại khí thế này, thậm chí kém xa.

Đây là sự cuồng ngạo truyền ra từ trong xương cốt, bá khí duy ngã độc tôn ở trên khắp thế gian.

Bàng Cát ngửa mắt lên trời rít gầm.

“Diêm La Kình, thập thành!”

Sở Chính giơ tay của mình lên, từ từ giơ tay phải.

“Tả Thiên Đao, diệt!”

Đạo quang phóng ra, đao quang đập vào mắt đã hóa thành một phiến hồng lưu, xung kích vào người của Bàng Cát.

Chỉ thấy toàn thân Bàng Cát nứt ra từng tấc, không ngừng lùi lại.

Trong nháy mắt, Bàng Cát bị đao quang đè chặt dưới đất.

Ánh sáng đỏ ngầu trong mắt đang run rẩy, Bàng Cát đối diện với công kích như này, không có khả năng phản kháng.

Lực lượng tỏa ra khiến tất cả các học viên của Hoành Sơn viện đang xem ở đây đều căng cứng toàn thân, người có thực lực kém hơn thì không ngẩng được đầu.

Sau đó, đạo quang bỗng thu lại.

Sở Chính bình tĩnh thu đạo, bá khí trên người thu liễm, hắn ta lại trở lại dáng vẻ bình thường kia.

Cả lôi đài bị đao quang của hắn ta gọt đi một lớp, Bàng Cát bò ở trên đất đã hôn mê, tiếng hít thở cũng trở nên hơi yếu, trên người đều là vết dao đáng sợ.

Nhưng mặc kệ như nào, Bàng Cát vẫn giữ lại được tính mạng. Điều này cũng gián tiếp nói rõ khi Sở Chính sử dụng võ kỹ đáng sợ đó, vẫn dư sức khống chế chừng mực khi ra tay.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 493


Chương 493

Các vị sư tôn nhìn thoáng cái thì có thể nhìn ra, Bàng Cát nhìn trông cả người đầy vết thương, thật ra cũng chỉ là ngoại thương không tổn thương gân cốt.

Sở Chính không có nặng tay.

Sắc mặt của Thân Đồ sư tôn có chút không vui, nói: “Sao thế, hạt giống tốt đều tới Nhất Nguyên viện. Tả Thiên Đao, tiểu tử này còn chỉ dùng tay phải.”

Lời của Thân Đồ sư tôn khiến Kiều Chinh cũng không khỏi biến sắc.

Rất rõ ràng, Thân Đồ sư tôn cho rằng nếu Sở Chính xuất đao tay trái, chắc chắn uy lực mạnh hơn.

Các sư tôn khác cũng có biểu cảm khác nhau, đặc biệt là Huyền Chân sư tôn nhìn Sở Chính giống như nhìn một người bằng vàng tỏa sáng đầy mê đắm.

“Bá khí, thật bá khí. Nếu tên này vào Thanh Kiếm viện của tôi, nhất định có thể học được Vô Thượng Bá Kiếm Quyết của Thanh Kiếm viện tôi. Đáng tiếc, đáng tiếc, cậu ta dùng đao.”

Bên cạnh ông ta, trong mắt Huyền Phong cũng có một khoảng sáng.

Há miệng, lộ ra một bộ răng trắng, Huyền Phong cười nói: “Thật là có bản lĩnh. Người này, con nhất định phải giao thủ một phen.”

Huyền Chân khẽ cười nói: “Đợi đi. Đám người này của Nhất Nguyên viện xem ra là đủ thực lực tới Thanh Kiếm viện của chúng ta.”

Huyền Phong gật đầu đã hiểu.

Sắc mặt của Tinh Uyên sư tôn rất khó coi, lần trước khi ở sân luyện võ của tổng viện, còn không nhìn ra đám người này của Nhất Nguyên viện rốt cuộc lợi hại cỡ nào. Dù sao, thực lực của đám người Lãnh Tử Thâm đó không đủ, cũng chỉ thể dò xét được ít lông tóc.

Nhưng bây giờ Tinh Uyên sư tôn cảm nhận rõ được uy h**p.

Đám học viên này của Nhất Nguyên viện, không ai tầm thường cả. Nhưng vẫn thuộc phạm vi có thể khống chế.

Quay đầu lại, Tỉnh Uyên nhìn sang một nữ tử ở đằng sau.

“Huyễn Tâm, Sở Chính này giao cho con, con có thể đối phó không?”

Huyễn Tâm buộc tóc đuôi ngựa không hề có dáng vẻ cung kính Tinh Uyên, Huyễn Tầm lườm Tỉnh Uyên một cái, nói: “Anh ta không phải đối thủ của ta.”

Nghe thấy lời của Huyễn Tầm, Diêm Từ Vũ ở trước mặt phì cười.

Huyễn Tầm trực tiếp vỗ một cái vào gáy của Diêm Từ Vũ, âm thanh giòn rã, thu hút không ít người nhìn sang.

“Cười cái gì mà cười?”

Diêm Từ Vũ hăn học trừng mắt Huyễn Tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Huyễn Tầm, cô tìm chết có phải không?”

Huyễn Tâm khinh bỉ nhìn Diêm Từ Vũ nói: “Phải đó? Vậy thì như nào. Anh dám đánh tôi không? Anh dám động vào một đầu ngón tay của tôi không?”

Sắc mặt của Diêm Từ Vũ tái nhợt, nhưng không nói được một câu.

Hắn ta quả thật không dám đụng vào một đầu ngón tay của Huyễn Tâm, không chỉ vì lai lịch của Huyễn Tâm hắn ta biết một chút, đó là tồn tại hắn ta không chọc nổi. Điều quan trọng hơn là thực lực của Huyễn Tầm bây giờ cũng…

Diêm Từ Vũ xoay đầu đi, không muốn nói chuyện với Huyễn Tâm nữa.

“Đồ nhát gan!”

Huyễn Tâm mỉa mai Diêm Từ Vũ một câu, ánh sáng luôn nhìn về phía của Cửu Thiên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 494


Chương 494

Nghịch bím tóc đuôi ngựa của mình, Huyễn Tâm cười rất vui.

Tỉnh Uyên sư tôn liếc nhìn Huyễn Tâm mấy lần, cũng không nói gì nhiều.

Trên lôi đài, Sở Chính đã đi xuống, Bàng Cát cũng được mấy người hướng dẫn khiêng đi chữa trị.

Hoành Sơn viện thua liên tiếp hai trận, đã bị ép tới bên rìa của sự thất bại. Bây giờ chỉ xem, Hoành Sơn viện có muốn liều một ván cuối hay không.

Nhất Thanh sư tôn nở nụ cười, nói với Sở Chính đi trở lại: “Làm rất tốt. Không ngờ đao tay phải của con cũng luyện ra rồi.”

Sở Chính cười điềm nhiên, giống như một đao vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Hàn Liên cười hì hì ghé đầu qua: “Sở Chính sư huynh, đao vừa rồi thật là quá ngầu. Huynh xem, cho tới tận bây giờ chị dâu Ngọc Lan vẫn nhìn huynh.”

Sở Chính hơi sững người, quay đầu nhìn về phía của Lâm Ngọc Lan.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người cùng lúc nhìn đi chỗ khác. Sở Trực cười nói: “Xem ra chuyện này ổn rồi.

Có cô gái nào có thể chống đỡ được nam tử bá khí như này.”

Sở Chính khẽ ho một tiếng, bình tĩnh ngồi xuống, vội vàng chuyển chủ đề, nói: ‘Cửu Thiên sư đệ, trận thứ 3, đệ lên đi. Đánh xong sớm chút, chúng ta còn trở về ăn cơm.”

Cửu Thiên mỉm cười đứng dậy, cất bước lên lôi đài.

“Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện!”

Mắt thấy Cửu Thiên đi ra, tiếng cười của Thân Đồ sư tôn không dứt.

“Kiều Chinh, giao cho con rồi. Hôm nay Hoành Sơn viện của chúng ta thua Nhất Nguyên viện không sao cả. Nhưng Cửu Thiên này, con nhất định phải cho ta thấy được thực lực của cậu ta.”

Kiều Chinh nắm chặt nắm đấm của mình, nói: “Sư tôn, không coi trọng con vậy à? Con không tin cậu ta còn có thể thắng con.”

Nói xong, Kiều Chỉnh trực tiếp nhảy lên lôi đài, lớn giọng nói: “Kiều Chinh của Hoành Sơn viện.”

Trong nháy mắt, học viên của cả Hoành Sơn viện được đốt cháy bầu không khí.

“Húi! Húi Hút”

Một đám người lớn tiếng hét lên, giống như hai trận thua trước đó đều không ra gì. Chỉ cần Kiều Chinh sư huynh của bọn họ lên sân, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết nhanh gọn, thắng lợi luôn thuộc về Hoành Sơn viện.

Thân Đồ sư tôn vuốt cằm, cười nhìn.

Đối với thắng thua, Thân Đồ sư tôn luôn không quá coi trọng. Cái ông ta càng để ý hơn thật ra là giúp học viện Võ Đạo bồi dưỡng ra được mấy đệ tử tốt.

Xếp hạng nội bộ học viện gì đó, có thể dạy ra được một Thiên Canh Cảnh, thậm chí cường giả Võ Tôn Cảnh mới là nguyện vọng của ông ta. Cho dù đệ tử này không phải người của Hoành Sơn viện ông ta. Trong mắt mang theo ánh sáng khác thường, ánh mắt của Thân Đồ sư tôn nhìn chằm chằm Cửu Thiên.

Hôm nay ông ta phải nhìn hoàn toàn thủ đoạn của Cửu Thiên. Nếu Cửu Thiên thật sự đủ thực lực, tiền đồ vô hạn. Sau khi tỉ thí, bảo cậu ta ở lại Hoành Sơn viện một ngày, rồi tặng cho cậu ta một tạo hóa thì sao chứ. Đây mới là tấm lòng và mắt nhìn nên có của một người sư tôn.

Hừ, người khác đều nói ông ta là đại lão thô, nhưng trên thực tế, ai có thể biết ông ta đang nghĩ gì?

Người khác cười ông ta quá điên rồ, ta mặc người khác trêu chọc, chỉ vậy mà thôi.

Ở bên cạnh, người hướng dẫn lớn giọng tuyên bố.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 495


Chương 495

“Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện quyết chiến với Kiều Chinh của Hoành Sơn viện.”

Vừa dứt lời, canh y trên người hai người lập tức giải phóng.

Canh y màu trắng đục bọc người, vậy mà là dáng vẻ giáp trụ. Kiều Chinh giống như mặc một bộ giáp ngưng thực, canh kình Ngoại Canh cấp năm không thể công phá.

Kiều Chinh lạnh lùng nhìn Cửu Thiên, nói: “Nghe nói Nhất Nguyên viện có một thiên tài là cậu. Hôm nay cậu nhất định phải cho tôi mở rộng tầm mắt.”

Cửu Thiên rút trọng kiếm sau lưng ra, nói: “Sẽ không làm anh thất vọng.”

Chiến ý cuồn cuộn, khí thế của hai bên đều đang gia tăng, sau đó va chạm vào nhau, giống như hai luồng khí lưu vô tình nổ ra, mang theo một phiến cuồng phong.

Tu vi của Cửu Thiên rõ ràng yếu hơn Kiều Chỉnh, vậy mà không hề rơi vào thế hạ phong khi va chạm về khí thế.

Sự phấn khích trong mắt Kiều Chinh càng đậm, canh kình ở hai tay ngưng tụ ra hai thanh trường đao màu trắng, cơ thể hơi nghiêng về phía trước.

Đột nhiên, hai người ra tay cùng lúc.

Bóng người biến mất khỏi đó, chỉ ở trên hắc nham để lại bốn dấu chân rõ ràng.

Keng!

Bóng người của hai người xuất hiện ở trung tâm lôi đài, binh khí của hai bên va chạm vào nhau, mang theo hoa lửa lóe sáng.

“Bách Quỷ Trảm!”

Cơ thể của Kiều Chinh bỗng run rẩy, giống như cơ thể đột nhiên thay đổi, vô số bóng người phát động công kích với Cửu Thiên.

Cách ứng đối của Cửu Thiên cũng rất đơn giản, trọng kiếm vung lên, mỗi chiêu thức, trầm ổn có lực.

Kiếm quyết cơ bản!

Công kích như nước, phòng thủ như nước.

Hai người trong nháy mắt đã giao thủ mấy chục chiêu.

Trọng kiếm của Cửu Thiên giống như một bức tường chặn, chặn đứng công kích của Kiều Chinh.

Đột nhiên, cổ tay của Kiều Chinh khẽ run, giống như canh kình có hơi bất ổn.

Cơ hội trong nháy mắt, Cửu Thiên nhìn thấy.

“Thi Long Kiếm!”

Trọng kiếm Vô Phong giống như tiềm long phi thăng, một kích thì phá song đao của Kiều Chinh, trọng kiếm đánh trúng lồng ngực của Kiều Chinh.

Nhưng trên mặt của Kiều Chinh lúc này vẫn nở nụ cười, ngay sau đó, cánh tay của hắn ta to ra gấp mười lần, canh kình hóa thành những lớp vảy bao bọc hắn ta. Sự bao bọc của trường đao canh kình trong tay, nhiễm nhiên hóa thành vuốt rồng, trực tiếp công kích về phía Cửu Thiên.

Bụp, bụp!

Hai âm thanh lớn vang lên, Cửu Thiên và Kiều Chinh cùng lúc bay ngược ra.

Hai người cưỡng chế vặn người trên không, giống như tảng đá khổng lồ, đập vào mặt đất.

Cửu Thiên đâm kiếm vào trong hắc nham, canh y trên người bị đánh lõm một chỗ sâu, nhưng không nứt ra.

Canh khí lại thể hiện lực phòng ngự siêu mạnh của nó.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 496


Chương 496

Kiều Chinh nhìn lồng ngực của mình. Ở đó xanh tím một mảng. Tuy chỉ là vết thương nhỏ, nhưng Cửu Thiên có thể phá canh kình của hắn ta, hơn nữa làm hắn ta bị thương thì đã khiến hắn ta rất ngạc nhiên rồi.

“Không tồi, không tồi!”

Kiều Chinh nhe răng cười, một tay chỉ vào mặt của Cửu Thiên, nói: “Thật là một đối thủ không tồi.

Hôm nay có thể đánh tử tế một trận.”

Kiều Chinh nói xong thì xé áo của mình ra, lộ ra lớp lông dày trước ngực.

Quả nhiên là nam nhân được gọi là sư vương, lông trên người lóe sáng dưới sự tô điểm của canh kình, thật sự là tỏa ra ánh sáng của mặt trời màu vàng.

Cửu Thiên cầm trọng kiếm, canh kình trên người cũng bắt đầu thay đổi lưu chuyển.

Nhân cơ hội này, Cửu Thiên tia ra từng chút canh kình của mình đi, rất nhanh bèn hình thành sát trận canh kình của mình ở xung quanh.

“gạn Minh Tâm Viện, Vô Sầu sư tôn thấy cảnh này, sửng sốt nghi hoặc thốt lên một tiếng.

Bà ta có thể nhìn rõ động tác của Cửu Thiên, Huyền Chân sư tôn bên cạnh cũng kinh ngạc hỏi: “Vô Sầu, đây không phải là võ kỹ Thần Tâm của Minh Tâm viện các người sao? Từ khi nào, học viên của Nhất Nguyên viện cũng có thể học võ kỹ của Minh Tâm viện các người thế?”

Vô Sầu sư tôn từ từ nói: “Đây không phải là canh kình Thần Tâm của Minh Tâm viện chúng tôi, tuyệt đối không phải.”

Huyền Chân sư tôn lập tức sững người, sau đó đè thấp giọng nói: “Không phải? Vậy đây là gì?”

Vô Sầu lắc đầu: ‘Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Cậu ta chỉ thấy Ngọc Cần sử dụng một lần, không có lý nào trực tiếp học được.”

Huyền Chân sư tôn đã bị sững sờ tới mức nói không nên lời, chỉ thấy một lần thì học được?

Nếu điều này là thật, vậy Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện này thật sự là yêu nghiệt trong yêu nghiệt.

Vô Sầu sư tôn thật sự muốn vào lúc này hỏi Ngọc Cần rốt cuộc là sao, nhưng đáng tiếc bởi vì chuyện lần trước Ngọc Cần ở Minh Tâm viện bị một kiếm của Sở Trực chém rách quần áo, cho nên hôm nay Ngọc Cần không tới. Xem ra, chỉ có thể quay về rồi hỏi. Vô Sầu sư tôn tuyệt đối không tin, một người chỉ nhìn một lần thì có thể học được võ kỹ trấn viện của bọn họ.

Trên lôi đài, canh kình trên người Kiều Chinh nghiễm nhiên hóa thành hình rồng.

Một con rồng trắng rít gầm do canh kình của hắn †a ngưng tụ thành.

“Võ kỹ trấn viện của Hoành Sơn viện, Vạn Cổ Long Hoàng Quyết!”

Hàn Liên thốt thành tiếng, đã có chút ngồi không yên rồi. Võ kỹ này là có thể tăng toàn bộ năng lực chiến đấu của một võ giả lên. Nghe nói, chỉ cần luyện võ kỹ này tới tiểu thành, võ giả Ngoại Canh Cảnh có thể đánh một trận với võ giả Nguyên Canh Cảnh. Võ giả Nguyên Canh Cảnh có tư cách đối kháng chính diện võ giả Địa Canh Cảnh.

Võ kỹ mạnh mẽ thật sự, võ kỹ địa giai trung cấp chân chính.

Kiều Chinh đưa tay đi giết về phía Cửu Thiên, hai cánh tay bỗng hóa thành vuốt rồng dài một trượng.

“Sập!”

Hai vuốt hạ xuống, phạm vi công kích mạnh mẽ khiến Cửu Thiên căn bản không thể tránh né, chỉ có thể giơ kiếm để chặn.

Ầm một tiếng, bên cạnh Cửu Thiên nổ ra vô số hố sâu, bên cạnh người của hắn bị một vuốt đập trúng rơi vào trong mặt đất.

Kiều Chinh trực tiếp bay tới, tung ra một cước.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 497


Chương 497

“Phát”

Có thể thấy bằng mắt thường, canh kình mạnh mẽ hóa thành cảnh ác long xông ra, há to cái miệng to đỏ lòm công kích Cửu Thiên.

Cho dù Cửu Thiên rơi vào trong lôi đài, cũng bị một cước này đạp bay, trực tiếp tạo ra một cái rãnh trên lôi đài, vô số vết nứt như mai rùa, khuếch tán xung quanh. Cả lôi đài giống như sắp vỡ tan dưới một kích này của Kiều Chinh.

“Hay! Kiều Chinh sư huynh đánh rất hay!”

“Kiều Chinh sư huynh vô địch, Vạn Cổ Long Hoàng, đệ nhất thiên hạt”

“Sư vương vô địch, Long Hoàng vô địch.”

Tất cả các học viên của Hoành Sơn viện hét ầm lên. Hai chiêu này thật sự là kiếm mặt mũi cho Hoành Sơn viện.

Trong các nữ học viên ít ỏi của Hoành Sơn viện lúc này đều cởi áo bắt đầu múa rồi.

Canh khí trên người Cửu Thiên đã tụt giảm, cơ thể đau đớn một trận.

“Lực lượng thật mạnh. Vạn Cổ Long Hoàng Quyết, danh bất hư truyền!”

Kiều Chinh lại xông lên, chiến đấu là không chết không thôi, hắn ta sẽ không cho đối thủ cơ hội th* d*c.

Lại một vuốt nữa hạ xuống, lần này hắn ta đã tóm được trọng kiếm của Cửu Thiên.

“Đoạt!”

Vô cùng hung hăng, Kiều Chinh muốn đoạt kiếm của Cửu Thiên Nhưng Cửu Thiên lại vào lúc này nở nụ cười, tay chợt thả lỏng, để mặc Kiều Chinh lấy đi trọng kiếm.

Kiều Chinh lập tức cảm thấy không đúng lắm, vừa muốn phòng bị thì chỉ thấy Cửu Thiên đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn ta, một tay túm lấy cánh tay của hắn ta. Toàn thân bốc lửa!

“Hây!”

Gầm lên một tiếng, Cửu Thiên lại một tay tóm lấy Kiều Chinh, sau đó đập mạnh xuống đất.

Bắp cánh tay nổi gân xanh, nếu muốn so lực bạo phát, Cửu Thiên còn chưa từng sợ ai.

Canh khí lập tức bạo phát, vượt qua lực lượng gấp 20-30 lần canh kình bình thường, trực tiếp đè chặt Kiều Chinh ở trong lôi đài.

Kiều Chinh vẫn đang giấy dụa, há miệng tiếng rồng gầm vang lên.

Tiếng gầm đáng sợ, ngay lập tức khiến người ở xung quanh đau nhức màng nhĩ.

Canh khí trong cơ thể Cửu Thiên, lập tức chuyển hóa ra một phiến lực lượng thần hồn ngăn chặn.

Sau đó lại nhấc Kiều Chinh lên, đập xuống đất lần nữa.

Huyễn ảnh chân long trên người Kiều Chinh bị Cửu Thiên đập lập tức trở nên trong suốt không ít.

Đối phó với người thích cứng đối cứng như Kiều Chinh, vậy thì phải dùng cách bạo lực hơn để đánh trở lại.

Mọi người ở đây đều bị sốc bởi lực bạo phát nhục thân đáng sợ của Cửu Thiên.

Máu chảy ra từ khóe miệng Kiều Chinh, hai lần va chạm của Cửu Thiên khiến hắn ta bị nội thương không nhẹ.

Lúc này Cửu Thiên vậy mà không có thừa thắng truy kích, từ từ lùi ra, để mặc Kiều Chinh đứng dậy.

Trên mặt nở nụ cười, Cửu Thiên nhìn trông rất hào hứng.

“Cửu Thiên sư đệ làm gì vậy? Xử lý anh ta, để anh ta bò dạy làm gì?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 498


Chương 498

Hàn Liên lớn tiếng kêu lên, đằng sau có không ít học viên của Hoành Sơn viện đều nhìn hắn ta với ánh mắt phẫn nộ, nhưng lại không một ai phản bác lời của hắn ta.

Dù sao, tỉ võ lôi đài, cuộc chiến phân viện không nương tay, đó là điều hiển nhiên.

Lúc nãy Cửu Thiên coi như cũng bị Kiều Chinh đánh nặng, bây giờ đánh chết Kiều Chinh, bất cứ ai cũng không thể nói một câu không đúng.

Nhưng đó dù sao cũng là đại sư huynh Kiều Chinh của Hoành Sơn viện, nếu chỉ nhìn Kiều Chinh bị đánh, trái tim của bọn họ cũng nhói đau.

Trên lôi đài, Kiều Chinh nhẹ nhàng lau đi máu ở khóe miệng.

“Công phu giỏi, tu vi cao. Tôi tung hoành ở học viện Võ Đạo nhiều năm, lần đầu tiên gặp phải võ giả có lực bạo phát b**n th** như cậu. Quá đã, có dám đánh một trận bằng nhục thân không?”

Cửu Thiên khẽ mỉm cười: “Có gì không dám”

Vừa nói, hai người vậy mà bắt đầu cởi áo. Cửu Thiên cất lại áo choàng hắc long trên người, chỉ còn lại chiếc quần cộc bên trong.

Mà Kiều Chinh lại không chỉ cởi áo trên, ống quần cũng xé một nửa, cũng chỉ còn quần cộc.

Cơ bắp săn chắc trên người hai người khiến mọi người nhìn rõ ràng.

Đánh bằng nhục thân, chính là không dùng bất cứ canh kình nào, chỉ dựa vào lực lượng nhục thân để giao chiến.

So xem ai có nhục thân mạnh hơn!

Không phải thể tu, rất ít có võ giả dám khai chiến bằng nhục thân.

Hoành Sơn viện không cần nói nhiều. Tất cả đều là thể tu, bọn họ chiến đấu bằng nhục thân đương nhiên không có vấn đề gì. Nhưng Cửu Thiên là một học viên của Nhất Nguyên viện, vậy mà cũng dám nhận khiêu chiến bằng nhục thân, điều này chứng tỏ Cửu Thiên có bản lĩnh ở phương diện nhục thể, cũng không hề kém cạnh.

Lúc này, các học viên của cả Hoành Sơn viện đều phấn khích hét to.

Không chỉ hét vì trợ uy cho Kiều Chinh, còn có không ít người vậy mà cổ vũ cho Cửu Thiên. Theo các học viên của Hoành Sơn viện thấy, võ giả dám đánh nhau bằng nhục thân mới là hán tử, nam nhân thật sự.

Nhìn cơ bắp trên người Cửu Thiên, đó là cơ bắp mạnh mẽ tràn ngập lực bạo phát.

Có một vài nữ học viên của Hoành Sơn viện lớn tiếng hét.

“Cửu Thiên, anh là hán tử thật sự. Lão nương bằng lòng sinh con cho anh.”

Trên sân, Kiêu Chinh và Cửu Thiên đứng với nhau, giữa hai người cách nhau không tới một tấc.

Giơ tay, Kiều Chinh vẽ một đường ở đẳng sau mình, đây gọi là giới hạn sinh tử, trong chiến đấu nhục thân, lùi khỏi vạch này coi như thua.

Cửu Thiên cũng xoạt một cái ở sau mình, hai mắt nhìn chằm chằm đối phương, đó là chiến ý xung thiên.

Ngay lập tức, hai người xuất quyền cùng lúc.

Nắm đấm của Kiều Chinh đập vào lồng ngực của Cửu Thiên, nắm đấm của Cửu Thiên cũng đập vào lồng ngực của Kiều Chinh.

Cùng âm thanh trầm thấp, Kiều Chinh cắn chặt hàm răng, cơ thể lung lay.

Cửu Thiên lại không nhúc nhích, lại tung một quyền!
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 499


Chương 499

Hai người lập tức triển khai công kích đối phương, không chỉ là nắm đấm. Vai, đầu, chân đều có thể dùng để công kích.

Lúc này, Kiều Chinh thể hiện phương thức chiến đấu đáng sợ, hắn ta giống như một con cuồng sư, phát động tấn công điên cuồng với vật săn của mình. Từng cú đấm tung ra, há miệng to, thật sự hận không thể lao tới cổ Cửu Thiên cắn xuống.

“Cuồng Chiến Quyết!”

Nhất Thanh sư tôn lắc đầu nói.

“Bao nhiêu năm không nhìn thấy. Không ngờ, Hoành Sơn viện vậy mà có đệ tử luyện công pháp này, thật sự là một lũ điên không coi cơ thể ra gì.”

Hàn Liên cũng khẽ cười. Chỉ là nụ cười của hắn ta mang theo sự khinh thường, nói: “Thì ra đây chính là Cuồng Chiến Quyết à, chỉ có vậy thôi sao.”

Nhất Thanh vỗ một cái vào đầu Hàn Liên, nói: “Đối với con mà nói. Đương nhiên chỉ có như vậy. Nhưng nếu con không có nhục thân huyết mạch gia truyền của con, con còn dám nói lời này? Học hành khiêm tốn, khiêm tốn con có hiểu không.”

Hàn Liên cười he he, xoa đầu liên tục gật đầu.

Nếu nói công kích của Kiều Chinh là chiến pháp kiểu dã thú phát điên. Vậy thì phương thức chiến đấu của Cửu Thiên lại trầm nặng như một ngọn núi.

Hắn ra quyền không nhanh, nhưng mỗi quyền đánh xuống thì đều có thể đánh cho cơ thể của Kiêu Chinh chấn động.

Cơ thể chịu tấn công liên lục của Kiều Chinh, ngay tới lung lay nhẹ cũng không có.

Cuối cùng, Cửu Thiên nhắm chuẩn một cơ hội, một quyền vừa hay đánh trúng nắm đấm của Kiều Chinh.

Hai quyền tiếp xúc, lực lượng đáng sợ cùng lúc có tác dụng lên cánh tay của hai người.

Hai tiếng răng rắc rõ ràng vang lên. Rõ ràng cánh †ay của hai người bị gấy xương dưới một kích này.

Âm thanh khiến người ta xót xa như này, một số học viên nhìn mà cũng nhíu mày.

Nhưng Cửu Thiên và Kiều Chinh lại giống như không có chuyện gì, tiếp tục tung quyền trái, cùng lúc đánh vào mặt của đối phương.

Lần này, Kiều Chinh bị đánh bay ra, đập xuống đất.

Trên mặt Cửu Thiên bị đánh lõm vào. Nhưng ngay sau đó, vậy mà biến trở về một cách quỷ dị.

Kiều Chinh nằm ở trên đất phun ra một ngụm máu.

“Tôi thua rồi!”

Kiều Chinh cười khổ, sờ gương mặt bị đánh lệch của mình, nói: “Không ngờ, tu vi của cậu ở phương diện nhục thể lại mạnh hơn tôi. Cửu Thiên, cậu trời sinh chính là người của Hoành Sơn viện tôi.”

Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Trên đời này, không có gì là trời sinh cả.”

Kiều Chinh gật đầu ngộ ra, sau đó ngất đi.

“Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện thắng!”

Người hướng dẫn lên sân hét to một tiếng.

Tất cả học viên của Hoành Sơn viện vậy mà đứng dậy vỗ tay, cho dù Hoành Sơn viện của bọn họ thua cả ba trận, bọn họ lại thua tâm phục khẩu phục.

Ngay cả Thân Đồ sư tôn của Hoành Sơn viện cũng cười ha hả nói: ‘Đặc sắc, đặc sắc. Xem ra tôi phải hỏi tên khốn Nhất Thanh này, rốt cuộc dạy đệ tử kiểu gì rồi. Tiểu tử Cửu Thiên này, cơ thể rất cổ quái, nhất định phải hỏi.”

Tỉnh Uyên sư tôn nhìn thấy các học viên của Hoành Sơn viện lại bắt đầu hét to tên của Cửu Thiên, cười lạnh nói: “Hô to tên của học viên thuộc phân viện đối phương, xem ra Hoành Sơn viện cũng tới cuối rồi.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 500


Chương 500

Tinh Uyên sư tôn dứt lời thì đứng dậy rời đi, đám người Diêm Từ Vũ rảo bước đi theo.

Chỉ có Huyễn Tâm vẫn ngồi ở đó, căn bản không đi cùng với người của Âm Dương viện.

Từ xa mỉm cười nhìn Cửu Thiên, Huyễn Tầm cười rất vui vẻ.

Trên lôi đài, Cửu Thiên yên lặng thưởng thụ hoan hô.

Cánh tay khẽ động, xương vừa bị đánh gãy đã tự nối lại.

Đây chính là đạo mà hắn ngộ được trong khoảng thời gian này.

Sinh chi đạo, vạn vật có thể chữa lành.

Chút vết thương nhỏ này, căn bản không đáng bận tâm.

Động tác nhỏ này của Cửu Thiên cũng lọt vào mắt của không ít người.

Đặc biệt là Huyền Chân sư tôn, mắt thấy cánh tay của Cửu Thiên lập tức khôi phục thương thế, không khỏi nở nụ cười kỳ lạ.

Có điều Huyền Chân cũng không nói gì nhiều, các sư tôn khác nhìn ra được, cũng có vẻ mặt kỳ lạ, không biết đang nghĩ gì.

Đã kết thúc ba trận, Nhất Nguyên viện chính thức thay thế Hoành Sơn viện, có được xếp hạng thứ 5 trong học viện Võ Đạo.

Thứ hạng này nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp.

Nhưng theo những người khác thấy, Nhất Nguyên viện đã sáng tạo lịch sử.

Không chỉ thoát khỏi vị trí cuối cùng, thoáng cái thì nhảy vào top 5. Điều quan trọng hơn là ở trong cuộc thi đấu thứ hạng lần này, thắng liên tiếp bốn đại phân viện Thiên Nhận – Không Động – Minh ‘Tâm – Hoành Sơn. Kết quả cuộc chiến đầy huy hoàng như này, các phân viện khác đều chưa từng có.

Cho dù là lật lại lúc đầu khi Âm Dương viện quật khởi, cũng đã tốn tròn 5 năm mới leo lên vị trí thứ nhất.

Mỗi lần có thể đánh bại 1-2 phân viện thì là cực hạn.

Đâu thể giống Nhất Nguyên viện, đánh bại bốn đại phân viện, hơn nữa còn dư sức.

Dù là ai cũng nhìn ra được, Nhất Nguyên viện tuyệt đối không dùng toàn lực. Ít nhất Cửu Thiên đó chắc chắn còn giữ lại.

Nghe nói khi hắn chiến đấu với Không Động viện đã dùng mấy chiêu kiếm pháp đáng sợ, nhưng hôm nay, những chiêu này đều không thể hiện.

Tối hôm đó, Hoành Sơn viện mời tất cả các sư tôn và học viên tinh anh của chín đại phân viện, tỏ lòng của địa chủ.

Vốn đám người Cửu Thiên nên trực tiếp trở về, vừa nghe nói có bữa tiệc nên lập tức ở lại.

Đặc biệt là Hàn Liên sư huynh, lập tức chạy quay lại kêu Nhất Thanh sư tôn truyền tin cho đám người Đạo Quang sư tôn, bảo đại sư huynh với cả Tiểu Hắc cùng tới.

Đây mới gọi là tổ đoàn ăn tiệc, dù sao ăn uống miễn phi, đương nhiên phải mọi người cùng nhau ăn mới vui.

Sự thật chứng minh, người của Nhất Nguyên viện quả nhiên đều là kẻ thích ăn uống.

Ngay cả đại sư huynh cử động cũng không muốn cử động cũng lon ton dẫn Tiểu Hắc chạy tới.

Vừa tới thì hỏi: “Bữa tiệc khi nào bắt đầu. Huynh mang cả bát to của mình tới.”

Đêm, đèn đuốc sáng trưng.

Hoành Sơn viện, đại điện Võ Tự, bày tiệc đêm.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 501


Chương 501

Người của các phân viện đều có mặt, chỉ có Âm Dương viện trở về trước, có điều cũng không làm mất nhã hứng.

Phong tục của Hoành Sơn viện chính là há miệng †o ăn thịt, há to miệng uống rượu.

Trong bữa tiệc, cơ bản không nhìn thấy bao nhiêu rau xanh. Tất cả đều là các loại thịt. Bát đựng rượu cũng sắp to bằng cái nồi.

Điều này khiến đám Cửu Thiên, đại sư huynh quá nghiện. Tiểu Hắc cũng ăn trong vui vẻ.

Hơn nữa không chỉ ăn, còn lén giấu đi.

Từ sau khi làm đầu bếp chính của Nhất Nguyên viện, bây giờ Tiểu Hắc càng ngày càng sống tốt.

Trên bàn rượu, các phân viện khác lũ lượt chúc mừng Nhất Thanh sư tôn.

Hôm nay Nhất Thanh sư tôn cuối cùng cũng được sướng một lần, cơ thể đầy mỡ cười tới rung lên.

Cũng có không ít người kính rượu Cửu Thiên, hơn nữa đều là học viên của Hoành Sơn viện.

“Cửu Thiên sư huynh, uống một ly. Tuy tôi là học viên của Hoành Sơn viện, nhưng cũng kính sư huynh là một hán tử, sau này mong Cửu Thiên sư huynh chỉ điểm thêm.”

“Cửu Thiên sư huynh, sư huynh thật lợi hại. Bao giờ chuyển tới Hoành Sơn viện của chúng tôi đi. Sư huynh nên là người của Hoành Sơn viện chúng tôi!”

“Cửu Thiên sư huynh, sư huynh có hôn phối chưa.

Xá muội chưa có hôn phối, có muốn suy nghĩ tí không, đây là tranh chân dung của muội ấy…

“Cửu Thiên sư huynh, sư huynh vẫn chưa có gia thất nhỉ? Sư huynh nhìn muội, tuy trông có hơi vạm vỡ một tí. Nhưng có ngực có mông, mọi người đều nói mông to dễ đẻ. Cửu Thiên sư huynh hay là chúng ta qua lại một khoảng thời gian thử. Haizz…

các người kéo tôi làm gì? Tìm chết!”

Trên mặt Cửu Thiên nở nụ cười, chỉ có thể gật đầu ứng phó từng người.

Đám học viên của Hoành Sơn viện này quả nhiên là vô cùng nhiệt tình. Tuy bọn họ thô lỗ, nhưng đều có tính tình chất phác, hán tử thật sự. Đương nhiên, nữ hán tử cũng tính là hán tử.

Không dễ dàng gì mới ứng phó xong đám người này, không ngờ Kiều Chinh cũng tới.

Trên mặt còn hơi tái nhợt, Kiều Chinh vẫn cười vài tiếng đầy thoải mái, đi tới cầm bát rượu to nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên, cạn một ly. Cuộc chiến hôm nay, thật sự sảng khoái.”

Cửu Thiên cũng cầm bát rượu lên, nói: “Kiều Chinh sư huynh, mời.”

“Mời!”

Hai người một hơi uống cạn. Kiều Chinh bỗng đè thấp giọng nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên, sau bữa tiệc, hãy tới hậu viện nói chuyện, sư tôn muốn gặp riêng cậu.”

Trái tim của Cửu Thiên hơi rung lên, sư tôn mà Kiều Chinh nói đương nhiên chỉ có thể là Thân Đồ sư tôn của Hoành Sơn viện.

Tuy Cửu Thiên không biết Thân Đồ tìm hắn làm gì.

Nhưng nghĩ thì cũng không có chỗ xấu, khẽ gật đầu.

Kiều Chinh nói xong thì khẽ mỉm cười, lại lớn tiếng nói: “Cửu Thiên, lần sau đợi thương thế của tôi khỏi, nhất định sẽ đánh một trận với cậu nữa.”

Cửu Thiên ôm quyền nói: “Chờ bất cứ lúc nào”

Hai người nhìn nhau mỉm cười, Kiều Chinh từ từ rời đi.

Khi Kiêu Chinh vừa đi sang một bên, lúc này một người Cửu Thiên không quá quen biết đi tới.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 502


Chương 502

Nam tử mặt mũi thanh tú, thậm chí nhìn trông có hơi gầy ớt, sắc mặt cũng có hơi hoàng vọt, đưa tay về phía Cửu Thiên.

Trong tay hắn ta cầm một cái bát nhỏ, bên trong chỉ có nửa bát rượu.

Ở trong bữa tiệc ai cũng cầm bát rượu †o, hắn †a cần bát nhỏ như này đi tới muốn kính rượu Cửu Thiên, không khỏi gây ra không ít tiếng cười của học viên Hoành Sơn viện.

Có điều người này không hề để ý, đi tới trước mặt Cửu Thiên, cười nói: “Tôi là La Khởi của Lôi Đình viện, Cửu Thiên sư đệ, uống một bát.”

Nghe thấy hai chữ La Khởi, tiếng hô xung quanh lập tức yếu đi.

La Khởi của Lôi Đình viện! Cái tên này, dạo gần đây đã nổi danh ở cả Học viện Võ đạo.

Lôi Đình viện cũng là đối tượng tiếp theo Nhất Nguyên viện phải khiêu chiến, mà La Khởi này chính là kẻ địch khó nhằn nhất mà đám Cửu Thiên phải đối mặt.

Khóe miệng Cửu Thiên nhoẻn lên mỉm cười, ánh mắt nhìn vào đôi mắt của La Khởi.

Mắt của võ giả có thể nói rõ nhất tu vi cảnh giới của hắn ta. Nhìn thấu cảnh giới, thông qua nhìn vào mắt của một người, ít nhất có thể nhìn ra người này mạnh hay không, có tinh quanh chiếu rọi hay không.

Đôi mắt của La Khởi bình tĩnh như nước, không gợn sóng, ngược lại khiến Cửu Thiên thầm gật đầu.

Nghe nói công pháp của Lôi Đình viện chủ tu công kích, truy cầu một kích tất sát. Võ đạo như này, nhất định tinh quang rợn người, mắt như kiếm, mày như đao. Nhưng La Khởi vững vàng như này, rõ ràng đã tu tới một loại cảnh giới nào đó.

Vừa hay, Cửu Thiên cũng là tồn tại tiếp xúc tới võ đạo.

Hai người nhẹ nhàng cụng bát, một hơi uống cạn.

La Khởi lau giọt rượu dính bên miệng, khóe miệng cong lên. Nụ cười của hắn ta rất kỳ lạ, giống như nửa bên mặt bị liệt, chỉ cử động được nửa khóe miệng.

“Nghe nói cậu tới Không Động viện, cũng là một mình solo. Không biết đợi khi cậu tới Lôi Đình viện, cũng solo một trận quyết thắng thua với tôi, như thế nào?”

Lời này vừa dứt, cả phòng yên ăng, mọi người đều sững sờ nhìn sang bên này.

Mời chiến!

Vậy mà là La Khởi đề xuất mời đánh với Cửu Thiên!

Nhất Nguyên viện muốn một trận quyết thắng thua với Lôi Đình viện sao?

Cửu Thiên hơi nhíu mày, nói: “Cái này tôi nói không tính. Phải hỏi các sư huynh của tôi có đồng ý hay không đã.”

Cửu Thiên vừa nói hết câu, đám người Hàn Liên bèn xua tay nói: “Bọn ta không đánh nữa, mệt chết người rồi. Cửu Thiên sư đệ, đệ xử lý đi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Sở Trực gặm đùi gà hàm hồ nói: ‘Không sai. Đệ tự đánh.”

Sở Chính nói: “Một trận thì một trận, sư huynh thấy được.”

Đại sư huynh chỉ vung cái móng giò trong tay với Cửu Thiên.

Cửu Thiên lập tức lộ ra biểu cảm bất lực.

La Khởi mỉm cười, ánh mắt nhìn sang đám người Sở Trực cũng ôn hòa hơn nhiều.

“Một đám người thú vị.”

La Khởi lẩm bẩm một câu, sau đó tiếp tục nói: “Nếu các sư huynh của cậu đã đồng ý hết, Cửu Thiên, vậy chúng ta quyết vậy đi. Hai ngày sau, Lôi Đình Nhai, quyết thắng thua. Không có ai quan sát, không có ai quấy rầy.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 503


Chương 503

Cửu Thiên để bát rượu xuống, bình tĩnh nói: “Như ý muốn của anh.”

La Khởi mỉm cười gật đầu, xoay người rời đi.

Đối thoại của hai người đã được rất nhiều người nghe thấy. Không cần nghỉ ngờ gì nữa, qua hôm nay, chuyện Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện đơn độc quyết đấu với La Khởi của Lôi Đình viện, sẽ khiến người của cả Học viện Võ đạo biết.

Bữa tiệc kéo dài tới hai canh giờ, khi sắp kết thúc.

Thân Đồ sư tôn lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía cửa sau của đại điện Võ Tự.

Cửu Thiên nhìn thấy, sau khi nói một tiếng với Nhất Thanh sư tôn thì cũng đi ra ngoài.

Đi tới cửa sau, thỉnh thoảng có học viên của Hoành Sơn viện chào hỏi Cửu Thiên.

Cửu Thiên gật đầu coi như đáp lễ, sau đó cũng ra khỏi đại điện Võ Tự.

Ra khỏi đại điện, tiếng ồn ào bỗng nhỏ đi không ít, đưa mắt nhìn, cây cối đong đưa, trăng sáng trên không, sao đầy trời.

Đi dọc theo con đường lát đá về phía trước, cuối sân có một cánh cửa. Nó được đúc bằng đồng xanh, không có hoa văn, cổ xưa đơn giản.

Cửa đã mở ra, thấp thoáng có thể nhìn thấy sau cửa có ánh sáng tỏa ra.

Cửu Thiên nhẹ nhàng đẩy cửa đồng ra, đi vào.

Ngay lập tức nhìn thấy Thân Đồ sư tôn đang ngồi ở trước một cái bàn đá, mặt nở nụ cười.

“Cửu Thiên, lại đây.”

Vẫy tay gọi, sắc mặt Thân Đồ sư tôn đỏ bừng vì uống rượu, lúc này bên cạnh còn để một vò rượu ngon.

Cửu Thiên ngồi xuống ở đối diện của Thân Đồ sư tôn, sau người, cánh cửa bằng đồng xanh mang theo âm thanh két két đóng lại.

Thân Đồ sư tôn cầm một cái ly, ly là ly sứ xanh, bên trên có mây mưa xanh tươi, là loại sứ đẹp trời xanh đổ mưa.

Rượu ánh lên màu trong suốt, phản chiếu ánh trăng, lập lánh ánh nước, ngửi thì không có mùi hương gì.

“Uống một ngụm. Có lợi với cậu.”

Thân Đồ sư tôn mỉm cười rồi bản thân uống trước một ngụm.

Cửu Thiên cầm ly rượu lên, một hơi uống cạn.

Rượu vào cổ họng, ngay lập tức hóa thành luồng khí nóng như lửa nóng, sắc mặt Cửu Thiên hơi đỏ.

Cảm nhận được rượu lập tức ngấm vào cơ thể, giống như ăn đan dược thượng hạng, cơ thể bắt đầu phát ra âm thanh khe khẽ.

Một ly rượu vào bụng, Cửu Thiên có thể cảm nhận được canh kình của mình tăng thêm mười phần trăm.

Hiệu quả cỡ này, chắc chắn tốt hơn đan dược bình thường.

“Rượu ngon!”

Cửu Thiên lên tiếng nói. Há miệng phun ra một luồng khí nóng.

Trong mắt Thân Đồ sư tôn có hơi ngạc nhiên, Cửu Thiên uống một ly vậy mà nhìn trông không có chuyện gì hết.

Ông ta nhớ lần trước, khi ông ta cho Kiều Chinh uống ly rượu này, Kiều Chinh bị men rượu làm cho toàn thân run rẩy.

Thân Đồ đương nhiên sẽ không biết, Cửu Thiên trước kia từng uống rượu mạnh hơn như này. Rượu mà sư phụ Ngô Tân làm cho anh đâu có loại nào không phải nóng như thiêu như đốt, Cửu Thiên sớm đã thành quen rồi.
 
Back
Top Dưới