Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 464


Chương 464

Vô Sầu sư tôn mặt mày kỳ quái, ánh mắt nhìn Hàn Liên cũng thay đổi. Thì ra là tiểu tử của Hàn gia, thì ra là vậy.

Vậy chút vết thương này quả thật không tính là gì.

Sự b**n th** của gia tộc đó được mệnh danh là nhỏ máu trọng sinh.

Mạn Tiên lạnh lùng nhìn Hàn Liên nói: “Ngươi thua rồi”

Hàn Liên ngẩng đầu lên, cả gương mặt đầy máu nhìn Mạn Tiên, nhe ra cười: “Ta sao lại thua chứ, ngã xuống mới tính là thua. Ta không phải còn chưa ngã xuống hay sao? Tỷ nhìn, ta vẫn có thể đứng.”

Nói xong, Hàn Liên từ từ đứng dậy.

Hắn ta vậy mà thật sự đứng dậy rồi.

Lần nữa chống hông, Hàn Liên nhìn Mạn Tiên nói: “Một khúc kết thúc, sư tỷ thua rồi.”

Sắc mặt của Mạn Tiên mang theo sự không cam tâm, hừ một tiếng, xoay người rời đi.

Hàn Liên cả người đều là vết thương lại dương dương tự đắc.

Khế hất tóc, quay đầu nói với đám Cửu Thiên: “Sao hả, thắng đủ ngầu chứ”

Cửu Thiên nhìn vết máu trên người Hàn Liên, nói: “Hàn Liên sư huynh, huynh trước tiên lau sạch máu đi rồi nói những lời này.”

Hàn Liên cười ha ha, xua tay nói: ‘Một chút máu mà thôi, không sao cả, không sao cả. Cửu Thiên sư đệ, trận sau là của đệ rồi.”

Cửu Thiên còn chưa lên tiếng, đại sư huynh ở bên cạnh nói: “Cửu Thiên sư đệ dạo gần đây đang ngộ đạo, vẫn là đừng ra tay thì tốt hơn, Sở Trực sư đệ, đệ lên trước đi.”

Sở Trực kinh ngạc nói: “Ngộ đạo? Chuyện gì vậy?”

Sở Chính, Hàn Liên cũng theo ánh mắt của Sở Trực mà nhìn sang Cửu Thiên.

Cửu Thiên nhìn nụ cười của đại sư huynh, khẽ gật đầu nói: “Quả thật là có chút ngộ đạo, nếu ra tay sẽ có chút ảnh hưởng tới trạng thái. Đại sư huynh làm sao biết vậy?”

Đại sư huynh sờ bụng mỉm cười đầy cao thâm, nói: “Huynh cũng từng tới bên bờ hồ.”

Cửu Thiên lập tức nở nụ cười đã hiểu.

Ba người Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính mặt mày nghỉ hoặc, hai người này làm cái trò gì thế.

“Bên bờ hồ’ là ám hiệu gì sao?

Thấy hai người đều không có ý giải thích, đám người Hàn Liên cũng không hỏi nhiều.

Sở Trực đứng dậy đi tới, bình tĩnh nói: “Sở Trực của Nhất Nguyên viện.”

Ba học viên tinh anh còn lại của Minh Tâm viện đều tỷ nhìn muội, muội nhìn tỷ.

Lúc này Linh Bối lại lên tiếng trước: “Trận này muội không lên.”

Ngọc Cần phì cười một tiếng, rõ ràng là không nhịn được.

“Linh Bối sư muội, muội cũng quá rõ ràng rồi. Cứ phải đợi người trong lòng lên sân thì muội mới lên đúng không?”

Đầu của Linh Bối cúi thấp hận không thể chôn vào trong lòng, nhỏ giọng nói: “Dù sao trận này muội không lên, hai vị sư tỷ, hai tỷ tùy ý đi.”

Ngọc Cần nhìn sang Yên Hoài, nói: ‘Vậy Yên Hoài sư muội, muội lên không?”

Yên Hoài rõ ràng có hơi sợ, khẽ nói: “Ngọc Cần sư tỷ, các học viên của Nhất Nguyên viện e là tất cả mọi người đều có thực lực từ Ngoại Canh Cảnh trở lên. Với thực lực của muội mà đi, chỉ có thua. Vẫn là Ngọc Cần sư tỷ lên đi.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 465


Chương 465

Ngọc Cần gật đầu nói: “Được rồi, vậy thì tỷ đi”

Ngọc Cần đứng dậy, khẽ cất bước, đi tới trung tâm điện Chính Tâm.

Người hướng dẫn cao giọng nói: “Ngọc Cần của Minh Tâm viện đối chiến với Sở Trực của Nhất Nguyên viện.”

Giọng nói văng vẳng bên trong đại điện. Thấy Ngọc Cần lên sân thì ngay lập tức sự nhiệt tình của học viên Minh Tâm viện cũng được dẫn bạo.

“Ngọc Cần sư tỷ cố lên! Ngọc Cần sư tỷ là niềm kiêu ngạo của Minh Tâm viện.”

“Ngọc Cần sư tỷ ta yêu tỷ! Ta nguyện ý mở trái tim của ta cho tỷ thấy trong đó đều là tỷ.”

Bất luận là nam học viên hay nữ học viên của Minh Tâm viện, tiếng hô của một đám người thật sự muốn lật trời.

Đây chỉ là tình cảnh ở trong điện Chính Tâm, có thể tưởng tượng càng nhiều học viên của Minh Tâm viện ở bên ngoài có trạng thái gì.

Trên sân, Ngọc Cần và Sở Trực bình tĩnh nhìn nhau. Không ai có ý ra tay trước.

Khóe miệng Ngọc Cần nở nụ cười hờ hững, nhìn Sở Trực nói: “Sở Trực sư đệ, ngươi chắc sẽ không định không dùng binh khí, đối chiến với ta đâu nhỉ”

Sở Trực cười nói: “Ngọc Cần sư tỷ nói đùa rồi. Ta còn chưa tự phụ tới mức có thể không dùng binh khí mà thắng được Ngọc Cần sư tỷ đứng thứ mười trong Võ bảng.”

Sở Trực nói xong thì khẽ vung tay, trường kiếm xuất hiện.

“Xin hãy chỉ giáo!”

Ngọc Cần khẽ phất tay áo, bàn tay hơi lóe sáng ánh sáng như ánh trăng.

Một bộ canh y giống như ánh sáng tinh thần bao trùm trên người Ngọc Cần, đây chính là võ kỹ thành danh của Ngọc Cần, cũng là võ kỹ áp trục của Minh Tâm viện.

“Thần tâm canh kình!”

Sở Trực nhẹ giọng nói.

Nghe nói loại canh kình này có một năng lực đặc biệt. Một khi đã công kích trúng đối thủ thì nó sẽ khiến canh kình của đối thủ tiêu tan. Dựa vào loại canh kình này mà không có bao nhiêu võ giả cùng cấp bậc có thể là đối thủ của Ngọc Cần.

Ánh mắt của Sở Trực dần trở nên nghiêm túc, địa vị của Thần Tâm Canh Kình ở Minh Tâm Viện không kém gì so với Nhất Nguyên Đạo Quyết của Nhất Nguyên viện.

Tuy không khó luyện như Nhất Nguyên Đạo Quyết nhưng cũng không phải ai cũng có thể luyện thành.

Kể ra cũng kỳ lạ, suốt bao nhiêu năm nay, Minh ‘Tâm viện chỉ có duy nhất một người luyện thành công. Một khi đã luyện thành thì chính là đại sư tỷ của Minh Tâm viện.

Chỉ khi đại sư tỷ ban đầu chết thì lớp đệ tử mới tiếp theo mới xuất hiện một người luyện thành.

Thực ra chỉ cần lọt vào top mười của Minh Tâm viện thì nhất định sẽ được trao công pháp luyện công, nhưng chưa từng nghe có chuyện trong cùng một năm lại xuất hiện hai người luyện thành. Đây cũng là một giai thoại của Thần Tâm Canh Kình.

Thần Tâm Canh Kình tung ra nghĩa là Ngọc Cần động chân cách rồi.

Sở Trực không dám bất cẩn, hắn ta dùng áo che thân, canh kính rắn tuyệt đối bọc kín người hắn ta.

Âm dương bát quái trận xuất hiện ngay dưới chân hắn ta và chỉ chờ xuất kích.

Ngọc Cần cười cười nhìn Sở Trực, cô ta biết nếu cô ta không ra tay thì Sở Trực chắc chắn sẽ không bao giờ tấn công trước.

Đây có thể xem là luật bất thành văn với tất cả đệ tử khi đối đầu với Minh Tâm viện. Dù sao, khi đối mặt với một đại mỹ nữ, ra tay trước thật sự quá mất phong độ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 466


Chương 466

Nhưng e là rất ít người biết rằng, khi đối phó với người luyện Thần Tâm Canh Kình, nếu không ra tay trước thì phần thắng thật sự rất nhỏ.

Từ cơ thể của Ngọc Cần toả ra những tia canh kình khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường và lan ra xung quanh.

Một tia canh kình đều có thể đánh động một mảnh thiên địa chỉ lực, tuy rất nhỏ nhưng nếu là người đã đạt tới cảnh giới nhất định thì vẫn có thể cảm nhận được.

Ví dụ như Cửu Thiên.

Cửu Thiên hơi cau mày, hắn có thể nhìn thấy thiên địa chỉ lực xung quanh chuyển động theo hơi thở của Ngọc Cần.

Từng tia canh kình toả ra thật giống như những mắt trận trong trận pháp, tích hợp tất cả năng lượng có thể sử dụng xung quanh.

Bằng cách này, đối thủ của cô ta không chỉ phải đối mặt với canh kình của một mình cô ta mà còn phải đối mặt với sức ép từ thiên địa chỉ lực xung quanh.

Một loại võ kỹ không tệ!

Mắt Cửu Thiên loé lên. Hắn thầm cảm thấy mình có thể làm được loại phương pháp lợi dụng canh kình này.

Tuy không biết nguyên lý của Thần Tâm Canh Kình là gì nhưng canh kình của hắn hút thiên địa chỉ lực như vậy cũng không vấn đề gì.

Điều Cửu Thiên cần làm chính là nhớ rõ trình tự phát ra canh kính. Hắn có thể cảm nhận được, những canh kình trông như toả ra một cách vô trật tự này vẫn có một quy luật nhất định.

Cửu Thiên tập trung cao độ và bắt đầu quan sát kỹ.

Đồng thời, canh kình trong cơ thể hắn cũng vận hành theo một cách khác.

Đó là những gì hắn lĩnh ngộ được từ đạo vực, nếu ai đó có thể nhìn thấy đường đi của canh kình trong cơ thể Cửu Thiên ngay lúc này thì họ sẽ phát hiện ra, mỗi con đường canh kình vận hành chính là từng chữ cái rất rõ ràng.

Từng chữ cái bất tận!

Dựa vào cách vận hành này, kinh mạch trong cơ thể Cửu Thiên đang biến hoá với một tốc độ đáng kinh ngạc.

Đến cả Cửu Long Huyền Cung Tháp cũng có thể hưởng lợi từ sự biến hoá này.

Sự biến hoá này khiến cơ thể của hắn trở nên mạnh hơn, canh kình cũng hùng hồn hơn, chỉ hơi tốn thời gian thôi.

Đây cũng là lý do thực sự khiến Cửu Thiên không thể hành động ngay lúc này.

Trên sân, Sở Trực vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, hắn ta vẫn lặng lẽ đợi Ngọc Cần ra tay trước.

Những đệ tử nữ ra tay trước là phép lịch sự cơ bản, hắn ta cũng không muốn mất phong độ.

Nhưng Sở Trực không biết rằng, hôm nay, chỉ vì hai chữ phong độ này mà hắn ta đã phải trả một cái giá rất đắt.

Khi tia canh kình cuối cùng được giải phóng khỏi cơ thể Ngọc Cần, chúng dừng ở xung quanh như tinh hà, trên mặt Ngọc Cần hiện lên một nụ cười rạng rỡ.

Một nụ cười có thể lay động con tim, một nụ cười khuynh quốc khuynh thành.

Nụ cười của Ngọc Cần khiến Sở Trực sững người tại chỗ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 467


Chương 467

Sau đó, Ngọc Cần ra tay!

Lòng bàn tay khẽ động, vô số tia sáng đột nhiên xuất hiện.

Hệt như bầu trời vào buổi đêm với những vì sao lấp lánh. Cảnh tượng loá mắt khiến Sở Trực không khỏi sững sờ.

“Phồn Tinh Điểm Điểm!”

Ngọc Cần nói nhỏ. Giọng nói dịu dàng như đang thì thầm dưới bầu trời đêm.

Sở Trực lập tức bị tấn công từ mọi phía, năng lượng đáng sợ gần như lập tức xuyên thẳng qua áo choàng của hắn ta.

“Âm Dương Huyền Long Kiếm!”

Trong cơn nguy hiểm, Sở Trực vẫn dùng kiếm thuật của mình.

Kiếm khí không ngừng b*n r*, mang theo những tia sáng lấp lánh.

Sở Trực liên tục lùi về phía sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, một tia quang mang bắn tới, suýt nữa thì trúng hắn ta.

Hắn ta không ngờ một người trầm tĩnh nhã nhặn như nước, không vướng bụi trần như Ngọc Cần sư tỷ lại ra tay tàn nhẫn đến thế.

Sở Trực nghiến răng, trường kiếm chắn ngang người rồi một đường kiếm quét tới.

“Kiếm trận!”

Âm dương bát quát trận dưới chân bỗng lan ra gấp mười lần.

Từng đạo canh kính ngưng tụ, như một thanh trường kiếm thực sự xuất hiện trước mặt Ngọc Cần.

Lúc này, Sở Trực đã lên kế hoạch lưỡng bại câu thương.

Ngọc Cần lại vẫy tay, bỗng nhiên, một chiếc vòng tay bằng bạc xuất hiện trên tay phải của cô ta, trên đó còn khắc cả tỉnh cả.

Đây chính là vũ khí của Ngọc Cần, vòng tay Toái Tỉnh.

Nói là vũ khí chứ người thông minh đều biết rằng, đó là tác phẩm tâm đắc của một vị linh khí sư.

Võ giả có thể dùng nó, luyện khí sĩ cũng có thể sử dụng nó.

Canh kình được truyền vào, rồi lắc nhẹ một cái, một làn sóng vô hình đánh tan kiếm khí đang bắn tới.

Sau đó lại lắc thêm một lần nữa, âm dương bát quái trận dưới chân Sở Trực như sắp vơ xtan.

Lúc này, cả người Ngọc Cần được bao phủ bởi ánh sáng. Áo choàng trên người cô ta chói mắt tới mức không thể nhìn thẳng.

Đến cả Cửu Thiên và đại sư huynh cũng phải nheo mắt.

Xoet.

Tiếng y phục bị xé rách vang lên, cánh tay phải của Sở Trực bị một tia sáng trực tiếp xuyên thủng.

Cổ tay hắn ta run lên, suýt chút không cầm nổi trường kiếm trong tay.

“Không ổn rồi, Sở Trực sư huynh sắp thua rồi.”

Hàn Liên trông rất lo lắng nhưng cũng không giúp được gì.

Sở Trực lại không kịp tránh một tia sáng khác nên nó trực tiếp xuyên qua mắt cá chân hắn ta.

Sở Chính và Cửu Thiên hơi biến sắc.

Chẳng lẽ Sở Trực sẽ thua như thế sao?

Thấy thế, Ngọc Cần vung tay chuẩn bị tung ra chiêu cuối cùng.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 468


Chương 468

Canh kình dâng lên theo hình xoắn ốc, tia sáng từ các vì sao xung quanh hòa thành một quả cầu rồi bắn thẳng về hướng Sở Trực.

Đây là một tia sáng còn dày hơn cả người Sở Trực. Cửu Thiên không chút hoài nghi, nếu bị trúng tia sáng này, Sở Trực sư huynh chắc chắn sẽ bị trọng thương.

Nhưng lúc này, Sở Trực sư huynh lại vung trường kiếm lên, âm dương bát quát trận dưới chân lập tức phủ lên người hắn ta.

Tám chữ cái rõ ràng xuất hiện.

Cần, Đoài, Li, Chấn, Tốn, Khảm, Cấn, Khôn.

Tám chữ tạo thành một bức tường cứng rắn, chặn đứng kích chí mạng của Ngọc Cần.

Hàn Liên sửng sốt hét lớn: “Tiên Thiên Bát Quái!

Sở Trực sư huynh luyện thành công Tiên Thiên Bát Quái rồi, mạnh, quá mạnh!”

Sở Chính thở phào một hơi, tốt rồi, quả nhiên Sở Trực vẫn còn giữ lại một chiêu.

Tất cả tia sáng đều bị chặn đứng, Sở Trực vung kiếm thật mạnh, tám chữ khiến canh kính của Ngọc Cần đều rơi xuống đất.

Ngọc Cần hơi kinh ngạc, cô ta nói: “Đây chính là cấp năm của Âm Dương Huyền Long Kiếm-tiên thiên bát quái sao?”

Sở Trực trông hơi đuối nhưng miệng vẫn cười: “Ánh mắt của Ngọc Cần sư tỷ thật tốt.”

Ngọc Cần nói: “Ta mới là người nên nói Sở Trực sư đệ võ kỹ thật tốt chứ nhỉ. Nếu ngươi có thể luyện được cấp sáu thì có thể đấu với ta một trận rồi.”

Sở Trực hít sâu một hơi rồi đứng thẳng lưng: “Ngọc Cần sư tỷ, ngươi có thể thử.”

Trong mắt Ngọc Cần loé lên một tia snags kỳ lạ, cô ta nói: “Xem ra ngươi đã luyện tới cấp sáu rồi nhỉ.”

Những đệ tử xung quanh, bao gồm cả những đệ tử theo dõi qua thông cảnh đều hít sâu một hơi và nhìn chằm chằm vào âm dương bát quát trận trên người Sở Trực.

Ngay cả Vô Sầu sư tôn cũng quay sang hỏi Nhất Thanh sư tôn: “Hắn luyện tới cấp sáu thật sao?

Không thể nào, không ai dưới nguyên canh cảnh mà luyện được bát trận mười sáu chữ cả.”

Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Không gì là không thể mà?”

Nét mặt của Vô Sầu sư tôn lập tức thay đổi, ông ta nói: “Xem ra cả học viện võ đạo chúng ta đều đánh giá thấp Nhất Nguyên viện các ngươi rồi!”

Nhất Thanh sư tôn và Vô Sầu sư tôn đều bật cười.

Trên sân đấu, quanh người Sở Trực lại loé sáng lên.

Nhưng lần này, ngoài dự liệu của mọi người, Sở Trực lại truyền bát quái trận kèm canh kình trên người vào trường kiếm trong tay.

Hành động này chẳng khác gì phơi bày mọi thứ trước đòn công kích của Ngọc Cần cả.

Ngọc Cần khẽ cau mày, không hiểu tại sao Sở Trực lại hành động ngu ngốc như vậy.

“Ngươi đang tìm chết đó, Sở Trực sư đệ!”

Ngọc Cần ân cần nhắc nhở một câu nhưng Sở Trực chỉ cười cười: “Cũng có thể, Ngọc Cần sư tỷ.”

Nói xong, trường kiếm trong tay Ngọc Cần sáng rực lên. Chỉ mỗi Sở Trực biết, mỗi lần Thần Tâm Canh Kình của Ngọc Cần đánh trúng hắn ta, canh kình trong cơ thể hắn ta đều bị tiêu tan không ít.

Lượng canh kình còn lại hiện giờ chỉ đủ cho hắn ta thực hiện một lần cấp sáu của âm dương bát quái trận thôi, hắn ta chỉ có một cơ hội duy nhất!
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 469


Chương 469

Thấy khí tức của Sở Trực tăng vọt, Ngọc Cần lập tức chỉ huy những tia sáng xung quanh bắn về phía hắn ta.

Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi một tia sáng rơi về phía Sở Trực, hắn ta liền nhích nửa bước sang một bên, vừa vặn tránh được tia sáng như đã biết từ trước.

Nếu chỉ một lần thì thôi không nói, nhưng tiếp sau đó, hàng chục tia sáng bắn tới đều bị Sở Trực tránh hết với những di chuyển rất nhỏ.

Hắn ta thậm chí còn không nhấc mí mắt mà chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay.

“Sau lưng hắn có mắt sao?”

Một đệ tử của Minh Tâm viện không khỏi hét lên.

Ngược lại, Hàn Liên, Sở Chính, Cửu Thiên lại nở một nụ cười thấu hiểu.

Năng lực tính toán, đây chính là năng lực tính toán của Sở Trực sư huynh.

Chắc chắn huynh ấy đã nhớ hết tất cả phương vị của các tia sáng, sau đó thông qua tính toán để tránh khỏi công kích.

Thiên phú và năng lực đáng sợ này là thứ mà người khác không thể tưởng tượng nổi, lúc này nó đã phát huy tác dụng rất mạnh/ Chỉ cần Ngọc Cần không thay đổi phương vị của những tia sáng này thì cô ta sẽ không có cách nào tấn công được Sở Trực.

Vẻ mặt Ngọc Cần trở nên nghiêm túc, đây là lần đầu tiên cô ta gặp một người dùng phương pháp kỳ lạ như vậy để thoát khỏi sát trận của cô ta.

Lúc này, kiếm trong tay Sở Trực bỗng loé lên 16 chữ cái lớn.

Cần, Đoài, Li, Chấn, Tốn, Khảm, Cấn, Khôn.

Hưu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai.

Giết!

Vòng tay của Ngọc Cần điên cuồng rung lên, trấn hồn tác linh!

288 Mười sáu chữ, mười sáu lần nổ tung.

Cả Chính Tâm Điện đều bị tàn phá một cách khủng khiếp.

Vô số đệ tử đều phải liều mạng lui về sau, chỉ hận không thể bám vào tường.

Ngay cả Vô Sầu sư tôn cũng phải mở đại trận phòng vệ để giảm bớt uy lực của vụ nổ, tránh mọi người bị ngộ thương.

Bên trong Chính Tâm Điện đã tan hoang.

Hai bóng người gục xuống đất, đầu tóc Ngọc Cần rối bù, y phục bị xé toạc, lộ ra làn da trắng nõn.

Khoé miệng cô ta còn vương vết máu, tay ôm lấy ngực như bị nội thương.

“AI”

Ngọc Cần lập tức hoá thân thành ngọn gió và xông về phía sau.

Trong chớp mắt, cô ta liền biến mất trong Chính Tâm Điện.

Đây là lần đầu tiên Ngọc Cần thất thố như thế này trước mặt những đệ tử của Minh Tâm viện.

Trước đây, dù thua đối thủ thì cô ta vẫn tiêu dao rời đi.

Nhưng hôm nay, một tên Sở Trực lại làm được chuyện mà rất nhiều người không làm được.

Rõ ràng chỉ mới đạt tới tu vi Ngoại Canh Cảnh cấp một nhưng lại có thể đánh một Ngọc Cần Ngoại Canh Cảnh cấp ba thành thế này, hơn nữa còn làm ra chuyện như thế.

Mọi người quay đầu nhìn Sở Trực, chỉ thấy vẻ mặt của hắn ta rất bình tĩnh, nhưng khoé mắt và mũi lại trào ra máu tươi, trông rất thấm.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 470


Chương 470

Đặc biệt là hai dòng máu đỏ chảy từ mũi, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống bị người khác đánh mà như hai dòng thác vậy.

Vô Sầu sư tôn sững sờ, nét mặt rất vặn vẹo, bà †a không biết phải nói gì sau khi chứng kiến cảnh tượng này.

Những đệ tử còn lại của Minh Tâm viện, đầu tiên là sốc, sau đó là tức giận, từng tràng mắng chửi vang lên.

“Tên vô liêm sỉ”

“Lưu manh!”

“Tên chết tiệt, ta phải đấu với ngươi!”

“Thằng lưu manh của Nhất Nguyên viện!”

Đám đông quá khích, bất luận là nam hay nữ đều muốn xông lên đập Sở Trực một trận.

Sở Trực đứng yên tại chỗ, như vẫn còn đang hồi tưởng.

Lúc này, Vô Sầu sư tôn lớn tiếng nói: “Mọi người im lặng!”

Âm thanh vang vọng toàn trường, tất cả mọi người đều lập tức im lặng.

Vô Sầu sư tôn hít sâu một hơi, ổn định tâm trạng rồi nói: “Trong lúc thi đấu, không được ồn ào. Nhất Nguyên viện Sở Trực, vừa nấy chỉ là sai lầm vô ý. Nhưng trận này ta phán cậu thua, cậu có phục không?”

Sở Trực vẫn đang sững sờ, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm về phía trước.

Nhất Thanh sư tôn không nhịn được mà hắng một tiếng: “Sở Trực, Vô Sầu sư tôn đang nói chuyện với con đó.”

Lúc này Sở Trực mới hoàn hồn, hắn ta vội vàng trả lời: “Vâng vâng, nói gì cũng được.”

“Xuống đi, xuống đi!”

Đạo Quang sư tôn cũng không nhịn được lên tiếng.

Sở Trực quay về dưới ánh mắt muốn giết người của toàn thể đệ tử Minh Tâm viện.

Máu mũi nhỏ tỏng tỏng trên mặt đất, Sở Trực cũng lười lau đi.

Hàn Liên cười hihi: “Sở Trực sư huynh, huynh thấy gì rồi?”

Sở Trực từ từ nói: “Rất trắng, rất to.”

Bốn chữ nói lên tất cả.

Cửu Thiên cũng không khỏi mỉm cười.

Sở Chính sư huynh, đại sư huynh thậm chí còn cười thành tiếng.

Hàn Liên vỗ vai Sở Trực sư huynh: “Lời rồi, lời rồi.

Lời to rồi!”

Phản ứng của bọn họ lọt vào mắt người Minh Tâm viện, đây đúng là một sự khiêu khích trắng trợn.

Trong lòng họ, Ngọc Cần không chỉ là đại sư tỷ mà còn là đại diện của Minh Tâm viện, là niềm tự hào của họ.

Bây giờ cô ta bị một tên lưu manh Nhất Nguyên viện vấy bẩn như vậy, sao họ có thể nhịn được chứ.

Nhìn thoáng qua, trên trán của ít nhất một nửa đệ tử của Minh Tâm viện đều nổi gân xanh, mắt họ đỏ hoe. Hầu hết là đệ tử nam, họ đang trong trạng thái chuẩn bị liều mạng bất cứ lúc nào.

Ánh mắt của các nữ đệ tử nhìn bọn Sở Trực cũng đầy tức giận, chỉ hận không thể trực tiếp móc mắt Sở Trực ra.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 471


Chương 471

Sở Trực vẫn còn đang ngẩn người, hiển nhiên là đang hồi tưởng.

Nhưng bây giờ Nhất Nguyên viện đã thua hai ván rồi, không thể thua thêm được nữa.

Cửu Thiên nhìn đại sư huynh: “Đại sư huynh, trận tiếp theo để đệ lên đi. Hai chúng ta đều phải lên sàn tồi: Đại sư huynh khế gật đầu: “Cẩn thận một chút, ngộ đạo quan trọng hơn thứ hạng.”

Cửu Thiên nói: “Đệ tự biết chừng mực.”

Cửu Thiên đứng dậy đi lên sàn đấu.

Thấy Cửu Thiên xuất hiện, Linh Bối gần như đứng dậy ngay lập tức.

Đạo sư liếc một cái rồi mỉm cười tuyên bố: “Nhất Nguyên viện Cửu Thiên đấu với Minh Tâm viện Linh Bối.”

Linh Bối tiến lên vài bước và nhìn thẳng về phía Cửu Thiên.

Cửu Thiên chỉ bình tĩnh nói: “Linh Bối, lại gặp nhau rồi: Linh Bối cười rộ như hoa: “Đúng vậy, dạo này ngươi sống thế nào.”

“Cũng được, còn ngươi thì sao?”

Hai người đứng trước mặt toàn thể sư tôn và đệ tử của hai đại phân viện rồi trò chuyện tán gấu.

Không ai ngờ tới tình huống này.

Ngay cả Hàn Liên sư huynh cũng rớt hàm.

“Cửu Thiên sư đệ đang làm gì vậy? Tán gái giữa chốn công cộng à?”

Sở Trực cuối cùng cũng hoàn hồn lại, hắn ta đang dùng y phục lau đi máu trên mặt.

Sở Trực không chút quan tâm đến nội thương trong cơ thể. Nhưng máu trên mặt hơi ảnh hưởng tới hình tượng nên nhất định phải lau sạch.

“Đây gọi là kỹ thuật giao đấu đặc biệt, đệ thì hiểu cái gì.”

Sở Trực sư huynh chỉ cười cười.

Hàn Liên nói: “Đệ thật sự không hiểu. Sở Trực sư huynh, hay là huynh nói cho đệ kỹ thuật kiếm pháp đặc biệt còn hơn.”

Sở Trực không thèm quan tâm tới hắn ta mà nhìn về phía Cửu Thiên.

Lúc này, Cửu Thiên và Linh Bối càng nói càng vui.

Hai người nói tới mức những người khác đều không nhìn nổi nữa rồi.

Nhất Thanh sư tôn và Vô Sầu sư tồn đồng thanh hét lên.

“Linh Bối.”

“Cửu Thiên!”

Cửu Thiên và Linh Bối đều quay đầu lại.

Nhất Thanh sư tôn cau mày nhìn Cửu Thiên: “Cửu Thiên, con tới thi đấu, không phải tới yêu đương.”

Vô Sầu sư tôn cũng nhìn Linh Bối rồi nói: “Linh Bối, bây giờ vẫn đang thi đấu, nếu hai đứa muốn nói thì đợi thi xong rồi nói được không?”

Mặt Linh Bối hơi đỏ lên, cô ta gật đầu.

Cửu Thiên tỏ vẻ bất lực nhìn về phía Linh Bối: “Vậy được rồi. Linh Bối, cô tuỳ tiện ra chiêu rồi tôi đỡ là được.”

Linh Bối lắc đầu: “Tôi không biết nhiều võ kỹ lắm.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 472


Chương 472

Hay chúng ta quyết định thắng thua trong một chiêu đị= Cửu Thiên hơi sững người, sau đó nói: “Làm sao để quyết định thắng thua trong vòng một chiêu.”

Linh Bối nói: “Anh chỉ cần đỡ được một chiêu của tôi thì xem như anh thắng?”

Linh Bối vừa nói dứt câu, Yên Hoài đứng cạnh đã hét lên: “Không được, Linh Bối sư muội, làm thế chẳng phải là muội cố ý nhả kèo sao? Chẳng lẽ vì muội thích tên Cửu Thiên này mà có thể nhả kèo trong cuộc thi xếp hạng học viện sao?”

Tiếng hét của Yên Hoài khiến không ít người bàn tán xôn xao.

Lúc này, Linh Bối lên tiếng: “Muội muốn dùng chiêu mạnh nhất trong võ kỹ Tĩnh Tâm, cũng chính là sát chiêu mạnh nhất của muội. Nếu Yên Hoài sư tỷ không tin muội thì chi bằng tỷ đấu trận này đi”

Yên Hoài bị câu này của Linh Bối chặn cứng họng.

Cửu Thiên căn bản không thèm quan tâm tới ánh mắt của Yên Hoài, nhưng khi nghe tới mấy chữ võ kỹ Tĩnh Tâm, hắn lập tức hưng phấn.

Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Võ kỹ Tĩnh Tâm, vậy thì phải lĩnh giáo một phen rồi.”

Linh Bối mỉm cười: ‘Sẽ khiến anh hài lòng.”

Nụ cười trên mặt Linh Bối dần biến mất, người cô †a toả ra một luồng khí tức kỳ lạ.

Như vừa được dội một gáo nước lạnh lên người, khiến người ta cảm thấy mát và tươi tỉnh.

Mắt Linh Bối loé lên một tia sáng màu bạc.

Như ánh trăng bạc tuôn trào và lưu động.

Đôi mắt của cô ta sáng lên như những vì sao, và nếu nhìn kỹ, dường như trong mắt cô ta tồn tại một dòng sông đầy sao đang chảy.

Linh Bối liếc nhìn xung quanh, tất cả những người nhìn vào mắt cô ta liền ngẩng người.

Những đệ tử đứng đó như bị hoá đá tại chỗ.

Khi bị ánh mắt của Linh Bối quét qua, cả Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư tôn cũng hơi biến sac.

“Võ kỹ Tĩnh Tâm đáng sợ, quả nhiên có thể ảnh hưởng tới tâm cảnh võ đạo của một người.”

Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn hơi kỳ lạ, loại võ kỹ này chắc chắn không phải thứ võ đạo học viện có thể dạy được.

So với các loại võ kỹ thông thường thì tĩnh tâm nhạt nhoà hơn rất nhiều. Chắc chắc phải có cao nhân chỉ dạy, cũng có nghĩa là sau lưng Linh Bối chắc chắn còn một cao thủ thật sự nữa, thậm chí có thể là cường giả võ tôn.

Nét cười trên mặt Vô Sầu càng lúc càng sâu, đương nhiên bà ta biết võ kỹ Tĩnh Tâm bắt nguồn từ đâu, cũng đại khái có thể đoán được ai là người đã truyền thụ cho Linh Bối.

Võ kỹ Tĩnh Tâm hiện giờ của Linh Bối đã là có chút hỏa hậu, nghĩa là tu vi canh kình của Linh Bối không quá mạnh. Nếu không, dù Linh Bối có dẫn dắt Minh Tâm viện càn quét Âm Dương viện thì Vô Sầu cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Hiện giờ phải xem Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện có đỡ được không.

Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư †ôn cũng có chút trầm trọng.

Bọn họ vốn rất yên tâm về Cửu Thiên, nhưng Linh Bối vừa tung ra chiêu Tĩnh Tâm kỳ dị này, họ cảm thấy thấp thỏm không ít.

Họ chỉ hi vọng Cửu Thiên có thể dựa vào nền tảng †u vi của mình mà chống đỡ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 473


Chương 473

Lúc này, bọn họ nghĩ, thứ mà Cửu Thiên có thể dựa dẫm chính là Nhất Nguyên Đạo Quyết.

Vẻ mặt Cửu Thiên vẫn bình tĩnh như trước, đôi mắt lấp lánh của Linh Bối nhìn thẳng về phía hắn.

Bốn mắt nhìn nhau, Cửu Thiên lập tức cảm nhận được một cỗ uy lực mạnh mẽ xông thẳng vào đầu hắn.

Hắn không biết cỗ năng lượng này đến từ đâu, cũng không biết nó được hình thành như thế nào, là canh kình, là nguyên khí, hay là năng lượng gì khác.

Chỉ đành nhìn cỗ năng lượng này quét qua tâm trí anh như một cơn bão.

Canh kình trong cơ thể lập tức phản kích, trong đầu Cửu Thiên bắt đầu xuất hiện những cảnh tượng mờ ảo.

Non xanh nước biếc, trời cao bể rộng.

Hết cảnh này đến cảnh khác, cứ như một chiếc búa nặng nề đập vào đầu hắn.

Thần đan của Cửu Thiên lập tức phóng ra một mảnh canh khí, rồi nhanh chóng lưu động trong cơ thể hắn.

Không ngờ cách của Linh Bối lại có thể gia tăng tốc độ lưu chuyển canh kình của hắn và rút ngắn thời gian giác ngộ của Cửu Thiên.

Cửu Thiên cũng dựa vào ý chí của bản thân để chống lại đợt công kích đầu tiên, sau đó canh kình dâng lên trong tâm trí của hắn đã hóa thành linh hồn chi lực và chống lại cỗ năng lượng này.

Hai cỗ năng lực va chạm với nhau.

Mỗi lần chiến đầu, Cửu Thiên đều có thể cảm thấy †âm cảnh của mình bị ảnh hưởng đôi chút.

Những tình cảm kỳ lạ xông thẳng vào đầu hắn, tiến vào tâm trí hắn.

Cửu Thiên lờ mờ nghe thấy một giọng nói.

“Cửu Thiên, anh thích tôi không?”

Giọng nói rất thuần khiết và đáng yêu, Cửu Thiên lập tức nhận ra đó là giọng của Linh Bối.

Cô gái này có thể đã truyền tải cảm xúc của mình trong khi chiến đấu.

Nhưng chiêu võ kỹ này thực sự rất lợi hại, nếu có thể truyền tải cảm xúc của mình vào tim của người khá thì cũng có thể truyền tải những cảm xúc tiêu cực.

Nếu như thế thì e là môn võ kỹ này có thể khiến chúng ta gục ngã mà không cần chiến đấu.

May mà người dùng môn võ kỹ đáng sợ này là Linh Bối. Bằng không hôm nay, dù Cửu Thiên không bị thiệt thì ngộ đạo cũng bị ngắt.

Cửu Thiên hơi mỉm cười, canh kình trong cơ thể bỗng toả ra, kinh mạch toàn thân đều sáng lên.

Trong chớp mắt, năng lượng xông vào cơ thể hắn đều bị đẩy ra ngoài.

Chút năng lượng còn sót lại ngưng tụ thành dáng vẻ của Linh Bối. Cửu Thiên suy nghĩ rồi cũng không loại bỏ hoàn toàn mà chừa lại một ít, sau đó dẫn vào trong thần đan theo dòng chảy của canh kình. Sau đó, thần đan dùng pháp quyết Vô Cực Luyện Thần để nuốt trọn.

Linh Bối chấn động, ánh sáng trong mắt nhanh chóng biến mất.

Cô ta không ngờ võ kỹ của mình lại bị hoá giải dễ dàng như thế. Tuy cô ta có nương tay nhưng những võ giả bình thường đều không chống đỡ nổi trước công kích tức thì của cô ta.

Cửu Thiên không chỉ đỡ được mà còn đỡ rất nhẹ nhàng.

Cô ta có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt trong cơ thể Cửu Thiên, cũng như canh kình có thể phá vỡ mọi thứ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 474


Chương 474

Linh Bối thật sự không có cách nào miêu tả canh kình trong người Cửu Thiên. Canh kình của những võ giả khác khi gặp võ kỹ Tĩnh Tâm của cô ta đều bị đông kết lại thành phách chỉ lực, nhưng không để lại chút dấu vết gì cả.

Nhưng canh kình của Cửu Thiên căn bản không sợ, còn dùng năng lượng áp đảo mà đẩy phách chi lực ra.

Nhưng cô ta có thể cảm nhận được Cửu Thiên vẫn để lại một ít năng lượng cho cô rồi truyền vào cơ thể.

Hành động này có nghĩa gì? Chỉ có cô và Cửu Thiên mới hiểu.

Một vệt hồng hiện lên trên má, Linh Bối hít sâu một hơi rồi thu công.

Canh kình trong cơ thể Cửu Thiên tiếp tục chảy, hắn có thể cảm nhận được canh kình rất nhanh sẽ đạt đến cảnh giới sinh sinh bất tức, việc này phải cảm ơn Linh Bối.

Khí tức của hai người biến mất, mọi thứ trở về trạng thái bình tĩnh.

“Anh thắng rồi!”

Linh Bối mỉm cười nói.

Cửu Thiên gật đầu: “Đa tạ thỉnh giáo.”

Hai người nhìn nhau và bật cười thành tiếng, Ngón trỏ phải của Linh Bối nhẹ cử động ba lần.

Cửu Thiên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, tất cả đều diễn ra trong im lặng.

Lúc nãy những đệ tử xung quang mới hoàn hồn.

Lại ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Cửu Thiên và Linh Bối đã đấu xong, kết quả cũng có rồi.

“Là sao? Kết thúc rồi á? Sao ta thất thần rồi, không xem được gì cả.”

Hàn Liên kinh ngạc kêu lên.

Sở Chính và Sở Trực đứng cạnh trầm ngâm. Còn những đẹ tử Minh Tâm viện thì tự mình lẩm bẩm.

“Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì thế?”

Lúc này Linh Bối và Cửu Thiên đã quay về chỗ.

Đạo sư đưa mắt nhìn Vô Sầu sư tôn, lúc nấy cô ta cũng thất thần rồi. Tuy Linh Bối đã nhận thua nhưng thực sự đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vô Sầu sư tôn gật đầu, tỏ vẻ xác nhận Linh Bối thua.

Đạo sư lúc này mứo¡ tuyên bố: “Nhất Nguyên viện Cửu Thiên thắng.”

Vô Sầu sư tôn thầm thở dài.

“Tôi cứ tưởng Minh Tâm viện chúng ta thu được một thiên tài, có thể tự hào một khoảng thời gian.

Nhưng không ngờ Nhất Nguyên viện các ông còn tuyển được một thiên tài đáng sợ hơn.”

Nhất Thanh sư tồn vờ hồ hồ: “May mắn thôi, vận may của Cửu Thiên luôn không tệ.”

Vô Sầu sư tồn nghiến răng: “Giả vờ đi, ông cứ giả vờ tiếp đi. Đừng tưởng ta không nhìn ra vừa rồi Cửu Thiên đã dùng Nhất Nguyên Đạo Quyết của Nhất Nguyên viện mấy người.”

Nhất Thanh sư tôn thấy mình đã bị nhìn thấu nên cũng không giả vờ nữa.

Ông ta cười nhẹ: “Xin đừng lan truyền chuyện này ra ngoài.”

Vô Sầu sư tôn nói: “Ông muốn giấu chuyện này đến bao giờ?”

Nhất Thanh sư tôn nói: “Có thể giấu bao lâu thì giấu bấy lâu.”

Vô Sầu sư tôn không nói nữa, nhưng trên mặt bà ta hiện lên một nụ cười.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 475


Chương 475

Bà ta có thể tưởng tượng được, đợi sau này Nhất Nguyên viện đánh bại Thanh Kiếm viện và Âm Dương viện, khuôn mặt của Huyền Chân và Tinh Uyên sẽ ra sao.

Chắc chắn là vô cùng đặc sắc.

Cửu Thiên quay về chỗ, đại sư huynh quan tâm hỏi.

“Cửu Thiên sư đệ, đệ có sao không?”

Cửu Thiên cười: “Đại sư huynh yên tâm, mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát.”

Đại sư huynh mỉm cười gật đầu, sau đó lắc cặp mông đầy đặn đứng dậy.

“Trận cuối rồi, kết thúc sớm rồi về sớm thôi.”

Minh Tâm viện chỉ còn mỗi Yên Hoài.

Khi Yên Hoài nhìn thấy một người đàn ông mập mạp như vậy từ phía đối diện bước ra, trong lòng cô †a cảm thấy tự tin hơn một chút.

Người đàn ông mập mạp này chưa từng ra trận, nói là người của Nhất Nguyên viện nhưng suốt mấy năm nay chưa từng tới Minh Tâm viện học hỏi lân nào, chắc là kiểu thực lực kém, không thể ra mặt.

Nếu quan sát kỹ thì khí tức của đại sư huynh hệt như người bình thường.

Nhưng phàm là võ giả thì ít nhiều gì cũng phải có chút phong mang chỉ khí, dù là kiểu khí tức nội hàm như Cửu Thiên nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhìn ra khí toả ra từ bảo kiếm của Cửu Thiên.

Nhưng cô ta không nhìn thấy gì từ tên mập trước mặt cả.

Như người không tu luyện canh kình ấy!

Đạo sư liếc nhìn đại sư huynh, rõ ràng cũng không biết tới tên của hắn ta.

Đại sư huynh sờ bụng rồi nói: “Vô Song của Nhất Nguyên viện”

Đạo sư gật đầu: “Vô Song của Nhất Nguyên viện đấu với Yên Hoài của Minh Tâm viện, trận cuối cùng quyết định thắng thua.”

Tất cả đệ tử của Minh Tâm viện đều rướn cổ hòng nhìn kỹ hơn.

“Tên Vô Song này là ai.”

“Không biết, chưa từng nghe qua, cũng là người mới của Nhất Nguyên viện sao?”

“Không đúng, lúc nãy ta nghe tên Cửu Thiên kia gọi hắn ta là đại sư huynh”

“Đại sư huynh? Đại sư huynh của Nhất Nguyên viện? Không phải chứ, chắc là ngươi nghe nhầm rồi, nhìn tên mập đó chẳng có chút tu vi gì cả, khả năng cao là tới cho đủ thôi.”

“Ta cũng thấy thế, sao người của Nhất Nguyên viện đều b**n th** vậy được.”

Đại sư huynh đứng trên sàn đấu cười haha, thích thú nghe những lời bán tán xung quanh như thể người họ nói tới không phải là hắn ta vậy.

Yên Hoài bước tới rồi giải phóng khí tức của bản thân trước.

Trước khi tham gia cuộc thi xếp hạng học viện thì tu vi nội công cảnh có thể tính là không tệ rồi Nhưng bây giờ, theo như khán giả thấy thì tu vi cỡ này thật sư hơi thấp.

Nhưng không ít đệ tử Minh Tâm viện vẫn thích thú quan sát, vì tên mập Vô Song ở phe đối phương chẳng phóng ra chút canh kình nào.

Hàn Liên cười hihi: “Cửu Thiên sư đệ, đệ nói xem liệu đại sư huynh có để người ta sờ bụng mình rồi huynh ấy mới phản kích không!”

Vẻ mặt của Cửu Thiên rất kỳ quái: “Đệ cảm thấy khả năng rất cao.”

Sở Trực cũng chụm đầu vào: “Nếu ta là đại sư huynh thì ta sẽ làm thế”

Cả ba người cùng lúc cười ranh mãnh.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 476


Chương 476

Sở Chính sư huynh ngồi cạnh trợn tròn mắt, rồi kéo ghế ra xa ba người họ một chút.

Trên sàn đấu, đại sư huynh Vô Song vẫn chưa ra tay.

‘Yên Hoài không quan tâm nữa mà ra tay trước, Canh kình trên người b*n r*, Yên Hoài hét nhỏ một tiếng: “Phong…”

Còn chưa dứt lời thì lòng bàn chân của đại sư huynh đã dẫm nhẹ lên đất.

Ngay sau đó, cả Chính Tâm Điện bỗng lắc nhẹ, bốn bức tường đá lập tức xuất hiện dưới chân Yên Hoài rồi nhốt cô ta lại.

Hàn Liên há to miệng, trợn trừng mắt.

“Đại sư huynh thật sự chủ động tấn công rồi.”

Sở Trực cũng hét theo: “Hơn nữa còn nhốt người ta lại”

Cửu Thiên cũng há miệng thật to, ngay vừa nấy, canh kình của đại sư huynh còn mang theo cả thiên địa thổ hành chỉ lực.

Đây là việc chỉ có võ giả nguyên canh cảnh mới làm được, chết tiệt, canh kình ngưng ngũ hành.

Đại sư huynh là cường giả nguyên canh!

Cửu Thiên nuốt nước bọt, đến bây giờ hắn mới biết, thì ra đệ tử mạnh nhất trong cả học viện võ đạo chính là đại sư huynh nhà hắn.

Không chỉ hắn là Vô Sầu sư tôn cũng ngơ người.

Hôm nay tim của bà ta đều bị đệ tử Nhất Nguyên viện thách thức không ít lần.

“Huyền thổ canh kình!”

Vô Sầu sư tồn kinh ngạc nhìn về phía Vô Song, hai người Nhất Thanh sư tôn và Võ Quang sư tôn thì cười rất vui vẻ.

Vô Sầu sư tôn nói: “Nhất Nguyên viện của mấy người thật sự có cường giả Nguyên Canh Cảnh á, hắn ta mới bao nhiêu tuổi chứ”

Nhất Thanh sư tôn nói: “Chưa tới 30.”

Vô Sầu sư tôn hít một hơi lạnh, sau đó cười khổ.

“Hèn gì từ trước tới nay Nhất Nguyên viện mấy người đều không quan tâm tới bảng xếp hạng học viện, hèn gì tuy ít người nhưng mấy người vẫn ngồi vững như Thái Sơn.”

Nhất Thanh sư tôn cười cười không đáp.

Còn Đạo Quang sư tôn lại hài lòng nhìn Vô Song.

Không ai biết rằng, Vô Song trông có vẻ hiền lành phúc hậu thế kia đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ mới có được tu vi như ngày hôm nay.

Đạo Quang sư tôn là người duy nhất chứng kiến toàn bộ quá trình tu luyện của Vô Song. Ông ta có thể nói rõ với toàn bộ đệ tử võ đạo rằng, Vô Song mới thật sự là cường giả kiên trì và có tâm trí kiên định.

Yên Hoài bị nhốt lại rõ ràng không thể thoát ra ngoài.

Chưa nói tới việc cô ta chỉ là võ giả Nội Canh Cảnh, dù là võ giả Ngoại Canh Cảnh thì dưới tình huống tương tự cũng không thể phá vỡ được tường đá do thổ hành tạo nên.

Yên Hoài ở bên trong vẫn cố gắng vùng vẫn nhưng tất cả đều vô dụng.

Tính ra đại sư huynh vẫn là người biết thương hoa tiếc ngọc nên không khép bốn bức tường lại, khiến Yên Hoài trực tiếp ngất đi. Cô ta muốn nhảy ra ngoài cũng không thể, tường đá lập tức hợp nhất chặn hết mọi lối ra.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 477


Chương 477

Sau khi vùng vẫy một hồi, Yên Hoài mới bất lực nhận thua.

Đại sư huynh mỉm cười gật đầu, xem đi, thi đấu nên đơn giản thế này chứ.

Đại sư huynh thản nhiên quay về chỗ rồi.

Toàn bộ đệ tử Minh Tâm viện đều nổi điên và lần lượt hét lớn.

“Đây là võ kỹ gì vậy? Đừng nói bọn họ tìm một tên luyện khí sĩ tới đấy.”

“Rõ ràng đây là pháp quyết của luyện khí sĩ, thi đấu trong học viện sao có thể tìm tiếp ứng từ bên ngoài chứ.”

“Bọn ta không phục.”

“Trận này không tính.”

Một đám đệ tử nông cạn hét lên. Bọn họ không muốn tin vào sự thật là bọn họ đã thua Nhất Nguyên viện. Càng không hiểu đại sư huynh đã sử dung thứ võ kỹ gì.

Với thực lực Nội Canh Cảnh thường thường của bọn họ thì sao có thể nhìn ra tu vi nguyên canh cảnh của đại sư huynh chứ.

Dù là mấy người tinh mắt và có hiểu biết nhìn ra cũng không dám tin.

Vô Sầu sư tôn nghe bọn họ gào thét như thế thì cảm thấy vô cùng mất mặt.

“Yên lặng!”

Một tiếng gầm vang lên, đám đệ tử này lập tức ngậm miệng.

“Không có vấn đề gì cả. Võ kỹ mà Vô Song của Nhất Nguyên viện dùng không phải là pháp quyết.

Ai có nghi ngờ gì thì cứ tới chất vấn ta. Còn ai muốn nói gì không??”

Nói xong, đại sư huynh quét mắt nhìn toàn trường, ai còn dám nhiều lời chứ.

Vô Sầu sư tôn nhìn sang đạo sư đứng cạnh rồi gật đầu.

Đạo sư cao giọng tuyên bố.

“Nhất Nguyên viện thắng!”

Giọng nói bay ra khỏi Chính Tâm điện rồi bay thẳng lên trời.

Có lẽ sẽ không lâu nữa tin tức về chiến thắng của Nhất Nguyên viện trước Minh Tâm viện sẽ lan truyền khắp toàn bộ Học viện Võ đạo như mọc cánh.

Buổi tối, bầu trời lấp lánh ánh sao.

Nửa đếm, khi gió mát thổi lồng lộng.

Một bóng người lén lút bước ra từ cổng Minh Tâm viện.

Trên mặt cô ta còn nở nụ cười, bước chân rất nhanh và khẽ khàng. Ánh trăng sáng rọi vào gương mặt cô, người đó chính là Linh Bối.

Đêm muộn thế này mà cô ta lại rời khỏi Minh Tâm viện một mình.

Vẫn một thân áo choàng trắng, tóc dài bay bay và y phục đi săn.

Bên ngoài cổng, một bóng người đã đợi từ lâu cùng một con chó to bằng con sư tử đứng bên cạnh.

Cửu Thiên vác kiếm sau lưng, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng, khoé môi cũng nhếch lên.

Khi thấy Linh Bối bước nhanh tới, Cửu Thiên cũng từ từ ra đón.

Cửu Thiên đang định nói thì Linh Bối bỗng tóm lấy áo hắn/ Một ngón tay của cô đặt trên môt: ‘Không cần nói nhiều, sẽ bị người khác phát hiện đấy, đi theo tôi.”

Cửu Thiên chậm rãi gật đầu, hai người mở thân pháp rồi nhanh chóng tiến ra khỏi Minh Tâm viện.

Tiểu Hắc phấn kích chạy theo hai người.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 478


Chương 478

Họ xuyên qua khu rừng, qua con đường mòn.

Linh Bối vừa chạy vừa cười ngọt ngào với Cửu Thiên.

Cửu Thiên cũng cười lại, hai người chạy đến bờ hồ lấp lánh rồi mới dừng lại.

“Cửu Thiên, đến đây, ngồi ở bên này đi.”

Lv vẫy Cửu Thiên ngồi xuống cạnh bờ hồ.

Cửu Thiên tháo trọng kiếm xuống rồi đặt sang một bên, sau đó mới từ từ ngồi xuống.

Tiểu Hắc lại đến bên hồ, mở to mắt nhìn đám cá đang bơi dưới ngước, sau đó nó dùng vuốt bắt đầu trêu chọc.

Gió nhẹ, trăng sáng, hồ lấp lánh.

Từ góc nhìn của Cửu Thiên, một vầng trăng sáng đang phản chiến trên mặt hồ, rõ ràng tới mức như muốn nổi lên khỏi mặt nước.

Theo mặt hồ gợn xong, mặt trăng trong hồ bắt đầu đổi màu.

Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, biến đổi bảy màu thực sự rất đẹp.

Linh Bối nhẹ nhàng nói: “Cửu Thiên, đây là hồ Thất Thải của Minh Tâm viện, rất thần kỳ đó,’ “Thần kỳ thế nào?”

Cửu Thiên cười cười.

Linh Bối chỉ vào mặt hồ rồi nói: “Nó sẽ phản ánh †âm trạng của con người. Nếu bạn không vui thì mặt trăng sẽ có màu xám, còn nếu tâm trạng của bạn tốt thì sẽ nhìn thấy những sắc màu lộng lẫy. Cửu Thiên, anh thấy có mấy loại màu.”

Cửu Thiên cười: “Tôi thấy bảy màu.”

Khuôn mặt Linh Bối đỏ bừng, cô ta nói nhỏ: “Đúng là bảy màu.”

Cửu Thiên gật đầu: “Không sai là bảy màu. Cô nhìn thấy mấy màu?”

Linh Bối cúi đầu rồi nói: “Tôi…tôi cũng nhìn thấy bảy màu.”

Cửu Thiên khó hiểu nhìn Linh Bối, chẳng lẽ việc nhìn thấy mặt trăng bảy màu đáng để xấu hổ sao?

Nhưng hai người không hề phát hiện ra, trong khu rừng cách đó không xa.

Một nhóm bóng đen ẩn hiện trên ngọn cây, từ xa quan sát.

“Haha, Cửu Thiên sư đệ biết yêu rồi. Bảy màu chẳng phải là điều mà đệ tử nữ của Minh Tâm viện suốt ngày nhắc đến, màu sắc của tình yêu sao.”

Người nói chính là vị sư huynh vô lương tâm của Cửu Thiên-Hàn Liên.

“Đệ biết ngay là đêm nay Cửu Thiên sư đệ có hẹn mà, các huynh cứ không tin, hứ!”

Hàn Liên khoa trương lấy ra một thông kính đặc biệt có thể theo dõi người nào đó từ xa, lúc này, thông kính nhắm thẳng về phía hai người Cửu Thiên.

Hàn Liên nhổ nước bọt lên tay rồi chuẩn bị lau kính một chút.

Sở Trực vội cầm lấy thông kính: “Hàn Liên sư đệ, đây là thứ ta khó khăn lắm mới mượn được đấy. đệ muốn dùng nước bọt huỷ nó sao?”

Hàn Liên cười haha: “Đệ chỉ muốn nhìn rõ chút thôi mà.”

Sở Trực bất lực đưa gương sang, ba người tiếp tục quan sát.

Hai người bên phía Cửu Thiên đang trầm mặc.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 479


Chương 479

Ngay lúc này, Tiểu Hắc bỗng bắt được hai con cá, sau đó phấn khích chạy lại.

Linh Bối ngẩng đầu nói: “Đây là linh thú Tiểu Hắc của anh sao?”

Cửu Thiên gật đầu: “Đúng vậy.”

Tiểu Hắc cười toe toét với Linh Bối, lộ ra cái miệng đầy răng trắng.

Linh Bối hơi ngạc nhiên khi thấy một con dã thú lại có thể nở nụ cười như con người.

Gô †a tò mò ngồi xuống, cách Cửu Thiên chưa tới ba thước. Cửu Thiên có thể ngửi thấy hương thơm ngàn nhạt trên người cô.

“Con linh thú này đáng yêu quá, Tiểu Hắc, ngươi còn biết nấu ăn phải không?”

Tiểu Hắc liên tục gật đầu, sau đó chạy về phía sau.

Linh Bối ngạc nhiên nói: “Nó đi đâu vậy.”

Cửu Thiên nói: “Nó đi lấy củi đó. Xem ra nó muốn nấu cho cô ăn.”

Linh Bối bật cười: “Đúng là một con linh thú ngoan.”

Cửu Thiên nói: “Đương nhiên rồi, nếu không tôi cũng sẽ không dẫn nó đến đây.”

Hắn đang nói dở thì Tiểu Hắc ôm một đống củi và đá về.

Nó vừa mở miệng, ngọn lửa màu đen phun ra, hỏa diễm cùng thạch cụ trong chốc lát liền xuất hiện.

Sau đó, Tiểu Hắc nhanh chóng làm cá rồi nướng lên.

Động tác của nó vô cùng thuần thục, khiến Linh Bối kinh ngạc không thôi.

Sau một lúc thì hai con cá đã được nướng xong.

Tiểu Hắc đưa cả hai con cá cho Linh Bối như đang dâng báu vật.

Nhưng Linh Bối lại đưa một con cho Cửu Thiên.

Cô ta cắn một miếng, ngoài giòn trong mềm, Linh Bối ngạc nhiên: “Ngon quá, Tiểu Hắc nấu ăn giỏi thật”

Linh Bối sờ đầu Tiểu Hắc, còn Tiểu Hắc thì nằm dài trên đất hưởng thụ.

Cửu Thiên cũng mỉm cười ăn cá nướng trong tay.

Linh Bối bỗng quay sang nhìn Cửu Thiên: “Sau này anh có thể thường xuyên dẫn Tiểu Hắc tới nấu ăn cho tôi không?”

Cửu Thiên gật đầu: “Được chứ, không thành vấn đề”

Trong phút chốc, họ đã ăn hết cá trong tay, lúc này Linh Bối mới nhìn về phía Cửu Thiên: “Đợi đã, đừng động đậy.”

Linh Bối bỗng đưa mặt tới, Cửu Thiên nhìn khuôn mặt thanh khiết hoàn mỹ của Linh Bối, cả người hắn cứ đờ, đặc biệt là bộ phận nào đó.

“Chỗ này bị bẩn”

Linh Bối đưa tay lau vết dầu trên miệng Cửu Thiên, hai người nhìn nhau, ánh mắt Cửu Thiên hoàn toàn bị đôi môi đỏ mỏng của Linh Bối thu hút.

Cửu Thiên vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của Linh Bối.

Mặt Linh Bối lập tức đỏ hơn gấp đôi, trông như sắp rÏ ra máu.

“Yo…hôn đi, lẹ lên. Đúng là khiến người khác sốt ruột mà. Cửu Thiên sư đệ hôn nhanh đi!”

Hàn Liên nhỏ giọng nói, có thể là vì giọng hắn ta hơi cao nên Sở Trực và Sở Chính đứng cạnh lập tức che miệng hắn ta.

“Im miệng cho huynh!”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 480


Chương 480

Cửu Thiên dịu dàng nhìn Linh Bối trước mặt, sau đó nghiêng người hôn cô.

Hai đôi môi chạm nhau, đầu óc hai người trống rỗng.

Tiểu Hắc ngồi cạnh cũng che mắt lại, bọn Hàn Liên trong rừng thì cười rộ lên.

Giữa những tâng mây, còn có hai người nữa đang xem cảnh này.

Vô Sầu sư tôn khế thở dài: “Haizz, một đoá hoa của Minh Tâm viện chúng ta bị đệ tử Nhất Nguyên viện của ngươi hái mất rồi.”

Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Người trẻ tuổi mà, đương nhiên phải có tình tình ái ái chứ. Đi thôi, những chuyện còn lại không cần phải nhìn đâu. Nếu không, sau này Cửu Thiên biết sư tôn này nhìn trộm nó thì mặt mũi của ta mất sạch hết.”

Nhất Thanh sư tôn vừa cười vừa cùng Vô Sầu sư tôn chầm chậm biến mất.

Gió thổi nhè nhẹ, thổi cả tình yêu.

Hai người ôm hôn, một nụ hôn định tâm, một nụ hôn định tình.

Ngày hôm sau, mặt trời chói chang.

Ở Nhất Nguyên Viện, bảy người đang ngồi quanh bàn ăn, thưởng thức bữa sáng hôm nay.

Kể từ khi có Tiểu Hắc, đồ ăn ở Nhất Nguyên Viện ngày càng ngon hơn.

Vốn buổi sáng chỉ có cơm canh đạm bạc, bây giờ đã trở nên phong phú hơn, Tiểu Hắc bây giờ còn nấu cả một nồi cháo, rất thơm ngon.

Cửu Thiên ngồi bên cạnh Hàn Liên sư huynh, yên lặng ăn bữa sáng.

Hắn cảm thấy bầu không khí hôm nay rất kỳ cục, tại sao tất cả các sư huynh đều nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.

Nhất là Hàn Liên sư huynh, nụ cười đánh khinh trên khuôn mặt của huynh ấy, hệt như khách làng chơi gặp được đào, lộ ra cái biểu cảm “á à”.

Chỉ còn lại đại sư huynh là vẫn bình thường, thồn vài phát là xong bữa cơm, rồi ngồi đó ngủ thiếp đi.

Cửu Thiên để bát đũa xuống, nhìn về phía Hàn Liên sư huynh nói: “Hàn Liên sư huynh. Huynh có gì muốn nói với đệ à?”

Hàn Liên sư huynh cười nói: “Không có, huynh đâu có gì đâu.”

Bên cạnh hắn, Sở Trực sư huynh và Sở Chính sư huynh đang cười. Càng khiến Cửu Thiên hoang mang.

Chuyện gì đang xảy ra với họ vậy?

Nhất Thanh sư tôn ho khan nói: “Được rồi, nói chuyện chính này. Tiếp theo chúng ta phải đối đầu với Hoành Sơn viện. Khác với những học viện trước đây, Hoành Sơn viện là một học viện rất đáng gờm, có võ kỹ luyện thể được truyền qua từng đời. Có khả năng vừa công vừa thủ, rất khó đối phó. Ta nhắc nhở các con trước, đừng tưởng rằng thắng được các viện trước là lại đánh giá thấp Hoành Sơn viện.”

Hàn Liên vỗ vai Cửu Thiên nói: “Sợ gì? Chúng ta có đại sư huynh và Cửu Thiên sư đệ ở đây. Chúng ta nhất định có thể thắng.”

Nhất Thanh sư tôn cười nói: “Đây chính là điều ta muốn nói, từ nay về sau, đại sư huynh Vô Song của các con sẽ không ra tay nữa. Cho tới khi các con đấu tới Âm Dương Viện, nếu không đừng mơ mà Vô Song giúp các con nữa.”

Sở Trực cau mày hơi: “Sư tôn, sao lại thế này? Đại sư huynh bị thương sao?”

Đạo Quang sư tôn nói: “Không phải bị thương. Bây giờ điều Đại sư huynh các con cần làm là tích lũy sức mạnh, không nên bộc phát sức mạnh, Vô Song, tỉnh lại đi, tự mình nói cho chúng nó biết tình hình.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 481


Chương 481

Đạo Quang võ nhẹ vào bụng của Đại sư huynh, Đại sư huynh lúc này mới ung dung tỉnh dậy.

“Có chuyện gì vậy?”

Đạo Quang sư tôn tức giận nói: “Con đừng có mà mỗi lần ăn cơm lại ngủ được không. Hãy nói với bọn nó lý do tại sao con không thể ra tay trong vài trận chiến tới.”

Đại sư huynh cười hì hì nói: “Ui, tưởng gì. Rất đơn giản, bởi vì Vô Vọng Kim Thân mà ta đang luyện đã tới giai đoạn nghẽn lại rồi. Hôm qua sau trận đấu với Minh Tâm Viện, Vô Sầu Sư Tôn đã chỉ điểm cho ta hai câu, khiến ra đột nhiên ngộ ra. Bây giờ ta muốn tĩnh tâm bế quan, cần phải tích lũy canh kình. Cho đến khi canh kình tràn ngập khắp mọi nơi trên cơ thể, sau đó tranh thủ luyện Vô Vọng Kim Thân đạt đến đỉnh phong càng sớm càng tốt.”

Hàn Liên bất lực nói: “Vậy à. Thôi cũng được, xem ra phải dựa vào chính mình.”

Đại sư huynh nói tiếp: “Chính vì vậy. Mấy trận sau, ta sẽ không ra tay. Đợi khi đấu tới Âm Dương Viện thì ta sẽ đại náo một phen với các đệ.”

Sở Trực nói: “Đại sư huynh, chúng ta đã hứa rồi nhé, tới lúc đó huynh nhất định phải giúp đỡ đấy.”

Đại sư huynh mỉm cười gật đầu.

Nhất Thanh sư tôn nói: “Ừm. Tình hình là như vậy.

Chuyện của Vô Song các con không cần lo. Về sau nó sẽ bế quan trong Nhất Nguyên viện. Hai ngày tới bốn người các con nghiên cứu cách đối phó với Hoành Sơn viện. Nhân tiện, hồi phục chấn thương.

Cố gắng chữa lành vết thương trước đấu với Hoành Sơn viện.”

Nghe vậy, Cửu Thiên lấy ra thêm vài đan dược nói: “Đệ có thuốc trị thương. Hàn Liên sư huynh, Sở Trực sư huynh, Sở Chính sư huynh, các huynh chia ra đi.

Với vết thương của các huynh, chắc một đêm là hồi phục được kha khá rồi.”

Sở Chính nhường đan dược cho Sở Trực nói: “Vết thương của ta lành lâu rồi, đưa cho Sở Trực đi.”

Hàn Liên không cần biết khách sáo là gì, nhét thẳng đan dược vào trong áo.

Vừa nhét vừa nói: “Cửu Thiên sư đệ, có đệ ở đây.

Lo gì không đánh tới được Âm Dương viện. Học viên của các học viện khác chắc chắn không có được đãi ngộ như chúng ta, haha, bị thương là có đan dược!”

Cửu Thiên mỉm cười lắc đầu, hắn không nghĩ như vậy.

Chuyện khác thì không dám nói, nhưng Diêm Từ Vũ nhất định có đãi ngộ này, nếu không thì Diêm Từ Vũ đã không quen biết bọn Trúc Lão Quỷ.

Khi bọn họ đang chia đan dược, một luồng ánh sáng xẹt qua bầu trời.

Tiểu Hắc đang nằm ở cửa, ngẩng đầu lên nhìn luồng sáng đó. Một ngọn lửa màu đen phun ra như một mũi tên sắc bén từ miệng nó, bắn thẳng vào luồng sáng.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, Cửu Thiên thì thào nói: “Là hoang thú sao?”

Nhìn về phía xa, chỉ thấy được bọc trong ngọn lửa là một mảnh giấy, từ từ rơi xuống.

Nhất Thanh sư tôn đưa tay ra, tờ giấy bị ông hút vào trong tay, ngọn lửa biến mất không còn tăm hơi.

Nhất Thanh sư tôn cau mày nhìn dòng chữ bên trên, một lúc sau, Nhất Thanh sư tôn bật cười.

“Ha ha, xem ra lần này Nhất Nguyên Viện của chúng ta hoàn toàn nổi tiếng rồi.”

Nói rồi, Nhất Thanh sư tôn ném tờ giấy xuống bàn.

Hàn Liên cầm tờ giấy lên, nhẹ giọng đọc.

“Nhất Thanh, Đạo Quang! Tiếp theo, các ngươi hẳn phải đến Hoành Sơn viện rồi nhỉ. Tới thì tốt, tuyệt vời. Ta đợi đám nhóc Nhất Nguyên viện của các ngươi rất lâu rồi. Lần này, hai viện chúng ta phải tỉ thí một trận cho thật hay. Bọn Huyền Chân, Mộng Vân, Tinh Uyên, Hoắc Sơn, nhờ ta gửi lời đến ngươi, lần này các ngươi đến Hoành Sơn viện, tốt nhất nên hẹn sẵn thời gian rồi báo một tiếng, họ cũng định đến xem. Ta thấy ba ngày sau ổn, ngươi thấy thế nào? Không được thì hồi âm cho ta. Thân Đồ!”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 482


Chương 482

Cửu Thiên mỉm cười nói: “Thân Đồ sư tôn này đúng là một con người…kỳ khôi.”

Nhất Thanh mỉm cười nói: “Kỳ khôi cái gì, là một người thô lỗ thì có! Được rồi, nếu ông ta đã nói ba ngày sau thì ba ngày sau vậy. Bọn Tinh Uyên muốn tới quan sát trận chiến là để nhìn thấu thực lực của Nhất Nguyên viện chúng ta chứ gì.”

Đạo Quang sư tôn vuốt râu nói: “Điều này cho thấy Nhất Nguyên viện của chúng ta đã khiến họ cảm thấy bị đe dọa.”

Hàn Liên lớn tiếng nói: “Sợ cái gì, xem thì cứ xem, xem xong cũng có bắt chước được đâu. Vẫn không ngăn cản được chúng ta.”

Cửu Thiên, Sở Trực và Sở Chính đều cười.

Trong khi đó, ở phía bên kia.

Hoành Sơn viện, nơi các nhân vật máu mặt đang hội tụ.

Thanh Kiếm viện, Huyền Chân sư tôn dẫn đám Huyền Phong, Mộc Phiên đến.

Phiêu Miểu viện, Mộng Vân sư tôn dẫn Tĩnh Như và những người khác thong dong đến nơi.

Lôi Đình viện, Âm Dương viện, Minh Tâm viện, Không Động viện, Thiên Nhân viện.

Sư tôn của tất cả các phân viện đều dẫn người tới. Cho dù là phân viện thua Nhất Nguyên Viện, hay phân viện chưa đấu với Nhất Nguyên Viện, tất cả đều ở đây.

Thân Đồ sư tôn đứng ở cổng viện, nhìn các bên tới đây.

Cười to nói: “Ối, đến cả rồi à, haha, Hoành Sơn viện chúng ta đã lâu không tiếp nhiều khách như vậy. Ôi, không phải bảo là ba ngày sau sao? Sao hôm nay đều tới đây.”

Huyền Chân sư tôn của Thanh Kiếm viện cười nói: “Không phải là vì sợ ngươi làm việc không đáng tin cậy sao? Chúng ta đến sớm chờ Nhất Nguyên Viện tới.

Ba ngày sau, biển mây bao la, núi non hùng vỹ.

Là học viện có thể tu nhiều nhất, có công pháp luyện thể mạnh mẽ nhất học viện Võ Đạo. Từ kiến trúc, có thể nhìn thấy phong cách đanh thép và nhiệt huyết của Hoành Sơn viện.

Ngọn núi cao sừng sững như một thanh gươm sắc bén chọc thủng bầu trời.

Toàn bộ học viện được xây xung quanh các ngọn núi, nối với nhau bằng dây xích sắt.

Nếu học viên muốn ra vào, phải đi qua sợi dây xích sắt. Không có bất kỳ sự bảo vệ nào, mọi thứ chỉ phụ thuộc vào sự mạnh mẽ và ổn định của cơ thể.

Dưới dây xích sắt thường có vách đá cheo leo, vực thẳm hun hút.

Đối với các học viên của Hoành Sơn viện, chỉ mỗi việc ra ngoài thôi cũng là một loại tu luyện.

Năm nào cũng có những học viên thực lực yếu, bước chân không vững rơi khỏi vách núi, không để lại xương cốt gì. Nếu là các học viện khác, nếu một học viên chết dễ dàng như vậy, chắc chắn phải xôn xao một phen. Nhưng ở Hoành Sơn viện, điều này rất phổ biến. Những học viên mới tới vào mỗi năm, đầu tiên muốn vào Hoành Sơn viện, thì việc đi qua những sợi dây xích sắt này chính là cửa ải đầu tiên.

Vì vậy, sợi xích sắt này đã được học viên Hoành Sơn viện gọi là Đăng Thiên Sách.

Chỉ cần đi qua được Đăng Thiên Sách, là sẽ một bước lên trời.

Hoành Sơn viện, cổng trước viện, khí phách hào hùng.

Hai bên trái phải có con rối nham thạch, cao lớn dũng mãnh, tay cầm kiếm, hướng thẳng lên trời.

Phía bên phải cổng có một tấm bia đá trên đó đề một câu.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 483


Chương 483

“Tham sống sợ chết, đừng vào cổng này.”

Tám chữ này là tinh hoa của Hoành Sơn viện.

Chỉ cần là học viên của Hoành Sơn viện, không ai sợ chết cả.

Theo lời của Nhất Thanh sư tôn nói, học viên của Hoành Sơn viện là một đám liều mạng, kích động một phát là rút đao ngày.

Đầu óc thì không nói, nhưng sự nhiệt huyết này là nhất mạch tương truyền.

Trong Hoành Sơn viện có rất nhiều phòng, đừng thấy đây là học viện có một đám người già nua thô lỗ, nhưng kiến trúc của bọn họ có thể gọi là tốt nhất trong toàn bộ học viện Võ Đạo.

Có thể là do bọn họ luôn phá nhà mỗi khi đánh nhau nên toàn bộ Hoành Sơn viện đều được xây bằng đá nham thạch tốt nhất. Phong cách nhà rất đa dạng, theo sở thích riêng của học viên.

Phải nói rằng các học viên của Hoành Sơn viện rất giỏi việc xây nhà, có thể được xây dựng nhà với nhiều hình dạng khác nhau, một số học viên thậm chí còn xây được nhà hình một con rồng khổng lồ từ đá.

Mọi người không khỏi thán phục, đám học viên Hoành Sơn viện này cho dù bị phế canh kình, thì tương lai vẫn có thể làm ông chủ đám thợ xây!

Trung tâm của Hoành Sơn viện là Võ Đài Dung Nham nổi tiếng cả toàn bộ Học Viện Võ Đạo.

Nghe nói Hoành Sơn vốn là một ngọn núi lửa, nhờ vị sư tôn đời đầu của Hoành Sơn viện nghịch thiên sửa đổi, ngọn núi lửa đã hoàn toàn bị phong ấn.

Võ Đài Dung Nham ban đầu là trung tâm của miệng núi lửa, đất ở đây rất nóng. Nếu bước vào mà không mang giày sẽ có cảm giác nóng rát. Mùa đông không lạnh, mùa hè cực nóng.

Những học viên tu luyện trong Hoành Sơn viện hiếm khi mặc quần áo dày. Một là cơ thể đủ khỏe để không sợ lạnh và nóng. Hơn nữa, Hoành Sơn viện cũng đã đủ nóng, mặc quần áo dày làm gì?

Vì vậy, một số công pháp luyện thể luyện ở Hoành Sơn viện rất tiện. Ví dụ như Liệt Hoả Kim Thân của Cửu Thiên, nếu có thể tu luyện ở Hoành Sơn viện, tốc độ chắc chắn phải tăng hơn gấp đôi trở lên.

Toàn bộ Võ Đài Dung Nham cũng được xây dựng bằng đá sắt đen của cây sắt, loại đá này đủ mạnh để chống lại sự hủy diệt của các cao thủ Nguyên Canh Cảnh.

Hôm nay, toàn bộ Võ Đài Dung Nham đều chật cứng người.

Nhìn thoáng qua, là có thể thấy từng đám đàn ông chân trần và để trần phần thân trên cổ vũ rất đều.

“Hoành Sơn viện, yol yol yo!”

Phía trước còn có người đánh trống bắt nhịp, trông giống hệt như một cuộc duyệt binh.

Thỉnh thoảng, còn bắt gặp phụ nữ chỉ mặc đồ lót trong số những đám đàn ông này. Ở Hoành Sơn viện rất hiếm có nữ học viên, có thể nói là ít tới nỗi có thể đếm trên đầu ngón tay.

Tuy nhiên, nữ học viên có thể vào Hoành Sơn viện không cần suy nghĩ cũng biết, bọn họ không dễ chọc. Thường thường đều mạnh hơn những nam học viên bình thường của Hoành Sơn viện.

Họ cũng có cơ bắp cuồn cuộn, cánh tay khỏe khoắn và giọng nói thô bạo như hoang thú.

Hàn Liên ngồi ở hàng thứ nhất, quay đầu liếc nhìn người con gái lực điền ở Hoành Sơn viện, nuốt nước bọt.

Sở Trực ở bên cạnh dùng cùi chỏ đụng vào Hàn Liên, nói: “Sao vậy, Hàn Liên sư đệ, có coi trúng nữ học viên nào của Hoành Sơn viện không?

Hahahaha.”

Hàn Liên gần như hét lên nói: “Mẹ nó, Sở Trực sư huynh, đừng có đùa như vậy. Hoành Sơn viện có nữ học viên à? Chỉ có học viên trông hơi giống nữ thôi.

Đúng, chính là như thế”
 
Back
Top Dưới