Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 444


Chương 444

Triệu Thường đặt tay lên Thập Phương đỉnh, rót nguyên khí vào trước mặt mọi người, nhưng trên thực tế trận pháp trên tay đã được đặt sẵn rồi. Đột nhiên Cửu Thiên cảm thấy không đúng, khẽ nhíu mày lại.

Cửu Long Huyền Cung Tháp lên tiếng: “Chút thủ đoạn nhỏ này cũng lấy ra khoe khoang, Thập Phương đỉnh nuốt trận pháp cho ta.”

Cùng với tiếng hô của Cửu Long Huyền Cung Tháp, Thập Phương đỉnh lập tức phóng ra ánh sáng ngũ sắc.

Triệu Thường giật mình vì hẳn ta cảm nhận được trận pháp đã biến mất.

Ngay lập tức, trong Thập Phương đỉnh bỗng nhiên †ỏa ra một viên ánh sáng nhỏ.

Cửu Long Huyền Cung Tháp nói: ‘Haha, chủ nhân vĩ đại, đây chính là khí linh của Thập Phương đỉnh.

Tiếp theo, người chờ xem kịch hay đi.”

Giọng nói của Cửu Long Huyền Cung Tháp vừa dứt, một giọng nói trong trẻo vang lên trong đại điện.

“Đứa cháu trai nào đánh thức ta vậy!”

Ngay lập tức, sắc mặt của Triệu Thường và Tỉnh Uyên đen xì.

Giống như tình hình không nên như này! Giống như cục diện lập tức có chút gì đó không đúng.

Tỉnh Uyên vốn là xác định trong học viện Võ Đạo chỉ còn một luyện khí sĩ là Triệu Thường, trừ hắn ta ra không ai có thể gọi ra khí linh. Nhưng với thực lực của Triệu Thường, cũng không thể thật sự gọi ra khí linh. Nhưng bây giờ, một luồng ánh sáng thoát ra từ Thập Phương Đỉnh không phải khí linh thì là cái gì.

Tỉnh Uyên hẳn học trừng mắt với Triệu Thường, Triệu Thường cũng có dáng vẻ hoảng sợ.

Sắc mặt của Cửu Thiên tối lại, nói ở trong lòng: “Cửu Long Huyền Cung Tháp, có phải là ngươi không. Đáng chết, thanh điệu này, âm thanh này, chính là ngươi. Ngươi muốn làm gì?”

Cửu Long Huyền Cung Tháp cười khoái chí.

“Chủ nhân vĩ đại, người đoán không sai. Chính là ta. Thập Phương Đỉnh rất yếu ớt, nó chưa có năng lực nói chuyện. Bây giờ ta thay nó nói chuyện. Yên †âm, quan hệ của hai bọn ta rất tốt, nó sẽ không so đo gì cả.”

Cửu Thiên trợn mắt, được đấy, bây giờ cũng chỉ có thể để mặc Cửu Long Huyền Cung Tháp làm loạn.

Dù sao Cửu Long Huyền Cung Tháp đã hoàn toàn nhận hắn làm chủ, tuyệt đối không thể làm ra chuyện bất lợi với hắn. Cửu Thiên cũng để mặc nó.

Viện trưởng cũng sửng sốt.

Thật sự là khí linh, không lý nào lại vậy. Từ khi nào một luyện khí sĩ nhỏ bé cũng có thể câu thông với khí linh rồi?

Có điều viện trưởng rất nhanh đã thu liễm lại ánh mắt, giả vờ cái gì cũng không biết, nói: “Ừ, ngươi là khí linh của Thập Phương Đỉnh. Ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là ai giết sư phụ của Triệu Thường, còn cả sư huynh đệ của hắn không?”

“Thập Phương Đỉnh” lớn tiếng nói: “Người mà ngươi nói là đám si ngu ngay cả trận pháp cũng không hiểu đó sao? Một lão già dẫn 5 đồ đệ à?”

Nghe thấy câu này, Hàn Liên cười ha hả thành tiếng.

Tuy Sở Trực không thể cử động, nhưng cũng nhếch khóe miệng cười.

Triệu Thường đen mặt, lúc này đã buông Thập Phương Đỉnh ra, hắn ta cảm nhận được cục diện hình như đã không theo khống chế nữa.

Viện trưởng gật đầu nói: “Không sai. Chính là một ông lão dẫn theo 5 đồ đệ, ông già cầm đầu tên là Phong Lịch.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 445


Chương 445

“Thập Phương Đỉnh” đung đưa luồng sáng nói: “Chết rồi, chết hết rồi. Một đám ngu đần bị trận pháp chơi chết, lão già thì bị đồ đệ của mình đánh lén nên chết rồi, một kẻ tên là Triệu Thường, mặt mũi trông rất âm hiểm.”

“Cái gì?”

Triệu Thường sửng sốt thốt lên tiếng, đi tới chỉ về phía Thập Phương Đỉnh, nói: “Ngươi, ngươi, ngươi đừng có ngậm máu phun người.”

Thập Phương Đỉnh bỗng phóng ra một khoảng ánh sáng màu đỏ trực tiếp đánh bay Triệu Thường sang một bên.

Sắc mặt của Tinh Uyên sư tôn lập tức đen như than, ánh mắt nhìn sang Cửu Thiên giống như rắn độc.

Cửu Thiên thản nhiên nhìn ông ta, một sư tôn, dùng thủ đoạn dơ bẩn như vậy để hãm hại một học viên. Người có lòng dạ hẹp hòi như này, đã không thể khiến Cửu Thiên có chút kính trọng nào nữa.

Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, với trí thông minh của Triệu Thường căn bản không thể bày ra được cái bẫy này. Cửu Thiên đến bây giờ vẫn nhớ, lần đầu tiên gặp Triệu Thường ở thành phố Long Cửu, Triệu Thường vẫn là một người có nguyên tắc.

Thua rồi cũng vẫn nhận, không phải kẻ giảo hoạt âm hiểm như này.

Bây giờ chắc chắn là sau lưng có người đưa ra chủ ý cho hắn ta, lúc này mới tạo ra trò này. Mà người có thể đưa ra loại chủ ý này, không phải là Tinh Uyên trước mắt sao. Nếu không chuyện căn bản không liên quan tới ông ta, ông ta tại sao lại xuất hiện ở đây.

Viện trưởng lạnh lùng nhìn Triệu Thường, nói: “Triệu Thường, lời khí linh nói là thật sao?”

Triệu Thường sửng sốt nói: “Không phải thật, đương nhiên không phải thật. Ta sao có thể g**t ch*t sư phụ của mình chứ”

Lúc này Nhất Thanh sư tôn ổn định như Thái Sơn, cười nói: “Ổ? Chưa chắc nha, khí linh, ngươi nói xem hắn tại sao muốn hại chết sư phụ và sư huynh đệ của mình?”

Khí linh nói: “Ta đâu biết tại sao, đoán chắc 80% là để chiếm lấy ta. Đáng tiếc ta chỉ là một cái đỉnh nhỏ bé, bị người khác nói sao thì là thế ấy, nếu không còn có thể như nào, ta còn có thể phản kháng à?”

Cửu Thiên nói trong lòng: “Cửu Long Huyền Cung Tháp, ngươi đủ rồi!”

Cửu Long Huyền Cung Tháp cười he he.

Hàn Liên và Sở Trực đều có vẻ mặt quái dị, lẩm bẩm, Hàn Liên nói: “Khí linh này lẽ nào là nữ.”

Triệu Thường tái cả mặt mày, đột nhiên chỉ sang Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên, ngươi rốt cuộc làm cái gì? Là ngươi khống chế cái đỉnh này có phải không, là ngươi sai khiến nó nói như vậy có đúng không?”

Cửu Thiên nhìn hắn ta đầy khinh thường, nói: “Ta chỉ là một võ giả, có năng lực gì khống chế pháp khí của luyện khí sĩ chứ, huống chỉ còn là một pháp khí có khí linh.”

Triệu Thường liên tục lùi lại, lắc đầu nói: “Không phải như vậy, không phải như vậy.”

Tỉnh Uyên lên tiếng nói: “Viện trưởng, lời nói một phía của khí linh không thể nhẹ dạ cả tin. Hơn nữa ba phe bọn họ nói đều không thống nhất.”

Viện trưởng bình tĩnh nói: “Quả thật đều không thống nhất, khí linh, ngươi sẽ không lừa chúng ta chứ”

“Thập Phương Đỉnh” nói: “Ta lừa các ngươi làm gì, lẽ nào các ngươi không biết khí linh thành thật nhất, thuần khiết nhất, lương thiện nhất sao? Bỏ đi, nếu các ngươi đều không tin ta, vậy ta trở về tu dưỡng tiếp.”

Luồng sáng biến mất, Thập Phương Đỉnh liên tục thu nhiễm lại ánh sáng ngũ sắc trên người.

Sắc mặt của Triệu Thường tốt hơn một chút, chỉ cần khí linh nói khác với đám Cửu Thiên thì không thể làm chứng cứ, vẫn may, vẫn may.

Nhưng vào lúc này, luồng sáng lại tỏa ra.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 446


Chương 446

“Aiya, đợi chút, ta nhớ nhầm rồi. Lão già đó là bị một tiểu tử khác g**t ch*t. Ta có thể cho các người xem chuyện xảy ra vào lúc đó.”

Vừa dứt lời, một tia sáng phóng ra từ trong Thập Phương Đỉnh.

bên trong lại xuất hiện hình ảnh Diêm Từ Vũ đánh gãy hai chân của Trúc lão quỷ Phong Lịch.

Tiếng hét thê thảm của Trúc lão quỷ vang lên, Cửu Thiên nhìn thấy một màn này cũng nói ở trong lòng: “Thập Phương Đỉnh vậy còn có thể ghi lại hình ảnh?”

Cửu Long Huyền Cung Tháp nói: “Không phải nó có thể ghi lại, là ta có thể ghi lại. Chủ nhân vĩ đại, năng lực này của ta không tồi chứ. Mấy chủ nhân trước đều khen không ngớt lời về năng lực ghi lại này của ta đấy.”

Hình ảnh bỗng thu lại, Tinh Uyên mở miệng: “Chuyện này không thể nào.”

Viện trưởng quay đầu nhìn sang Tỉnh Uyên nói: “Không có gì là không thể cả, hình ảnh này không thể làm giả. Tinh Uyên, xem ra đệ tử của ông cũng phải tới tổng viện một chuyến rồi.”

Triệu Thường cũng đơ người, hắn ta không ngờ sư phụ của mình thật sự chết ở trong tay Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện.

Tỉnh Uyên đứng dậy nói: “Tôi quay về tìm Diêm Từ Vũ ngay.”

Vừa dứt lời, Tinh Uyên cũng không đợi những người khác nói gì, lập tức sải bước rời đi.

Viện trưởng lại quay đầu nhìn sang Triệu Thường nói: “Triệu Thường, xem ra điều cậu nói, toàn bộ đều là giả.”

Triệu Thường nghiến răng, vẫn đang cố giấy chết nói: “Điều tôi nói đều là sự thật. Những hình ảnh này… những hình ảnh này mới là giả.”

Nhất Thanh sư tôn lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn.”

Viện trưởng đi tới trước mặt Triệu Thường, thở dài u oán. Một cánh cửa xuất hiện.

“Vu khống học viên trong viện, cậu tới địa lao phản tỉnh đi.”

Lần này sắc mặt của Triệu Thường thay đổi lớn, hét lớn: “Tôi sai rồi, viện trưởng, tôi sai rồi, đừng thật sự bắt tôi tới địa lao. Tôi là luyện khí sĩ…”

Còn chưa nói xong, cánh cửa bèn hút trực tiếp Triệu Thường vào.

“Đáng đời!”

Hàn Liên cười thành tiếng, đột nhiên hắn ta phát hiện cơ thể của mình có thể cử động được rồi.

Viện trưởng làm xong mọi thứ, ngẩng đầu nhìn sang Cửu Thiên nói: “Cất Thập Phương Đỉnh đi, Cửu Thiên, cậu đi theo ta. Nhất Thanh, các người có thể trở về rồi.”

Nhất Thanh sư tôn đứng dậy khẽ gật đầu với viện trưởng, phất tay nói với Hàn Liên và Sở Trực: “Chúng ta đi thôi.”

Hàn Liên còn muốn nói gì nữa nhưng lại bị Sở Trực trực tiếp lôi lại.

“Đi thôi”

Sở Trực ra hiệu bằng mắt cho Hàn Liên. Hàn Liên nháy mắt ra hiệu với Cửu Thiên, lúc này mới đi về phía ngoài.

Đi ra khỏi đại diện của tổng viện, Nhất Thanh đột nhiên nhìn thấy Tinh Uyên đứng ở trong chỗ tối góc bên ngoài của đại điện.

Bóng tối trong phòng che đi nửa gương mặt của ông ta “Nhất Thanh”

Tỉnh Uyên bỗng lên tiếng.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 447


Chương 447

Nhất Thanh dừng bước chân, bỗng quay đầu, nói: “Tinh Uyên, ông không phải muốn tìm tôi nói chuyện chứ. Tôi không có gì để nói với ông hết. Hơn nữa lúc này, ông không phải nên về Âm Dương viện bắt Diêm Từ Vũ sao?”

Tỉnh Uyên lạnh lùng nói: “Nhất Thanh, Nhất Nguyên viện của các người thật sự muốn đối đầu với cùng với Âm Dương viện của tôi không? Tôi cảm thấy hai viện chúng ta vốn không có thù oán lớn như vậy.”

Hàn Liên lớn tiếng nói: “Đối đầu thì sao chứ, ông qua đây cắn tôi đi. Tên khốn Diêm Từ Vũ đó cũng suýt nữa xử lý hết bọn ta, còn nói không có thù, đồ khốn nhà ông…”

Tinh Uyên lười đếm xỉa tới Hàn Liên, ánh mắt nhìn chằm chằm Nhất Thanh.

Sở Trực đè thấp giọng nói: “Sư tôn, ông ta chắc là muốn mở lối thoát cho Diêm Từ Vũ, tuyệt đối không thể mắc bẫy của ông ta.”

Nhất Thanh sư tôn giơ tay ra hiệu Hàn Liên và Sở Trực im miệng.

Ánh sáng trong mắt ẩn bên trong, Nhất Thanh sư tôn hơi vác cái bụng bự của mình nói: “Tinh Uyên.

Ông nói không sai, hai viện chúng ta vốn không có thù oán lớn gì.”

Tỉnh Uyên trưng ra cái vẻ mặt người chết tiêu chuẩn, nói: “Nhất Thanh, ông ngược lại là người hiểu chuyện. Chuyện lúc đầu hãy để nó…”

Tỉnh Uyên còn chưa dứt lời, Nhất Thanh lại nói tiếp: “Bây giờ thù oán lớn như này, tất cả đều do ông và đệ tử của ông gây ra. Tinh Uyên, nếu tôi là ông, điều phải làm bây giờ là nên trở về phế bỏ tu vi của Diêm Từ Vũ ngay, sau đó ném ra khỏi Học Viện Võ Đạo. Tuyệt đối không nên để một đệ tử chôn cả Âm Dương viện.”

Sắc mặt của Tinh Uyên lập tức đen thui.

Tỉnh Uyên trầm mặc một lúc thì lạnh lùng nói: “Chuyện của Âm Dương viện chúng tôi, không cần ông nhọc lòng. Nhất Thanh, ông sẽ phải trả giá vì những điều ông nói ngày hôm nay.”

Nhất Thanh sư tôn đanh giọng nói: “Có bản lĩnh thì cứ việc tới.”

Hai người nhìn nhau, giữa ánh mắt có hoa lửa lóe sáng.

Tỉnh Uyên vung tay xoay người, rảo bước rời đi.

Nhất Thanh sư tôn nhìn bóng lưng của Tinh Uyên, bỗng mắng thành tiếng: “Cái đồ sỉ đần vô sỉ, sớm muộn gì cũng có ngày ông đây vẻ cái mặt đó của ông thành cái mông.”

Hàn Liên và Sở Trực đều sững người, miệng và mũi xì ra khì, trợn mắt nhìn Nhất Thanh sư tôn.

“Nhìn cái gì? Chưa từng thấy ta măng người à?”

Nhất Thanh sư tôn chắp tay sau lưng, hừ một tiếng.

Hàn Liên và Sở Trực nhìn nhau, hai người cười he he, đi theo Nhất Thanh sư tôn rời đi.

Trong đại điện, Cửu Thiên từ từ thu hồi Thập Phương Đỉnh.

Cửu Long Huyền Cung Tháp ở trong cơ thể chơi đủ rồi, chơi mệt rồi, cũng trở nên yên tĩnh.

Viện trưởng không nói một lời mà đi ra phía sau đại diện, tuy Cửu Thiên không biết tại sao nhưng vẫn rảo bước đi theo.

Bước chân của viện trưởng nhìn không nhanh, nhưng luôn nhanh hơn Cửu Thiên một bước.

Hai người ra khỏi đại điện, cứ đi về phía sau, xuyên qua đình đài thác nước, hòn giả sơn, đi qua vô số cung điện, cỏ cây đầy vườn.

Cuối cùng, viện trưởng dừng lại ở trước một thúy hồ, nhìn từ xa, trung tâm hồ có một con thuyền nhỏ, đang trôi hững hờ.

Cửu Thiên đứng ở bên cạnh viện trưởng, hoàn toàn không biết viện trưởng dẫn hắn tới đây có ý gì.

Viện trưởng chỉ vào con thuyền nhỏ đó, nói: “Cửu Thiên, cậu có thể đi lên con thuyền không?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 448


Chương 448

Cửu Thiên nhìn con thuyền nhỏ, lại nhìn hồ nước tĩnh lặng, cảm thấy xung quanh không có bất cứ lực lượng thiên địa nào thay đổi, gật đầu nói: “Có thể.”

Viện trưởng khế mỉm cười, nụ cười rất ôn hòa.

“Vậy được, vậy bây giờ cậu qua đó. Tôi ở trên thuyền đợi cậu.”

Vừa dứt lời, bóng người của viện trưởng biến mất.

Sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy trên con thuyền nhỏ ở trong hồ có thêm một bóng người.

Chân đạp trên mặt đất, Cửu Thiên nhảy lên.

Giống như mũi tên rời cung, Cửu Thiên nhảy về phía con thuyền nhỏ.

Nhưng khi Cửu Thiên nhảy lên, lực lượng thiên địa xung quanh lập tức thay đổi, Cửu Thiên có thể nhìn thấy hồ nước bên dưới bỗng dưng xuất hiện xoáy nước.

Cơ thể của hắn không tự chủ mà rơi vào trong dòng nước, còn chưa đợi hắn giãy dụa, bỗng nhiên hình ảnh trước mắt xoay chuyển.

Nhìn kỹ lại, hắn phát hiện bản thân không biết từ khi nào lại quay lại bờ.

Hồ vẫn là cái hồ này, con thuyền nhỏ vẫn lênh đênh ở trung tâm hồ.

Viện trưởng quay lưng với Cửu Thiên, không biết đang nhìn gì. Cửu Thiên liếc nhìn võ bào hắc long của mình không nhỏ nước. Lại sờ tóc, ấy vậy mà cũng vẫn khô.

Điều này có hơi kỳ lạ, võ bào hắc long chống nước, có thể hiểu. Nhưng tóc của hắn không chống nước, không có lý do gì để không ướt cả.

Hồ này có điều cổ quái!

Cửu Thiên nheo mắt lại, nhìn kỹ xung quanh.

Thậm chí, Cửu Thiên âm thầm vận chuyển nguyên khí, dẫn động lực lượng thiên địa ở xung quanh.

Nhưng mọi thứ vẫn bình thường như thế, không có bất cứ sự khác thường nào.

Là trận pháp sao?

Cửu Thiên gọi Cửu Long Huyền Cung Tháp ở trong lòng.

“Ra đây lão Cửu, ra đây cho ta.”

Lần nào cũng phải gọi cả tên của Cửu Long Huyền Cung Tháp, Cửu Thiên cũng cảm thấy có hơi phiền, dứt khoát nói luôn là lão Cửu.

Giọng nói của Cửu Long Huyền Cung Tháp vang lên.

“Chủ nhân vĩ đại, người còn có chuyện gì sao? Lẽ nào lại có tên đáng chết nào đắc tội với người sao?”

Cửu Thiên nói: “Không phải. Ngươi xem thử giúp ta, cái hồ trước mặt có phải là trận pháp không.”

“Được, chủ nhân. Chỉ cần là trận pháp thì không thể thoát khỏi ánh mắt của ta. Chủ nhân, người vừa rồi gọi ta là lão Cửu có đúng không, cái tên này cảm thấy không hay lắm, có thể đổi tên khác không…”

Vừa lẩm bẩm, cơ thể của Cửu Thiên lại bắt đầu tỏa ra những sợi tơ.

Cửu Thiên dứt khoát phóng ra canh khí của mình làm vật che đậy, để Cửu Long Huyền Cung Tháp đi tra triệt để.

Sau đó, giọng nói của Cửu Long Huyền Cung ‘Tháp lại vang lên.

“Chủ nhân, rất xin lỗi. Cái này không phải trận pháp, mà là đạo vực, ta không thể phá giải.”

Cửu Thiên nghi hoặc ở trong lòng: “Đạo vực? Đó là cái gì?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 449


Chương 449

Cửu Long Huyền Cung Tháp nói: “Chính là vực cảnh mà chỉ có cường giả đạt tới Tôn Giả Cảnh hoặc Võ Tôn Cảnh mới có thể lĩnh ngộ được. Bọn họ triển khai đạo của mình ra, trở thành Đạo Vực Cảnh của chính bọn họ. Ở trong vực cảnh, thực lực của bọn họ sẽ tăng lên hàng trăm ngàn lần, mà người không có vực cảnh thì sẽ bị áp chế tới xương cốt không còn. Đây chính là đạo vực, mạnh hơn trận pháp hàng ngàn, ngàn lần.”

Cửu Thiên sững sờ, đạo vữ đáng sợ như này, hắn làm sao có thể thông qua.

Viện trưởng đang chơi hắn sao?

Giọng của Cửu Long Huyền Cung Tháp nhỏ lại không ít: “Chủ nhân vĩ đại, thứ như đạo vực, đối với người của bây giờ mà nói, căn bản không có cách gì.

Đối kháng cũng thế, phá giải cũng vậy, loại chuyện này không cần phải nghĩ. Điều duy nhất có thể làm là đi lĩnh ngộ nó, lĩnh ngộ đạo bên trong, nói không chừng có thể có được sự công nhận của chủ nhân đó. Ta thấy đạo vực này vô cùng ổn định, thậm chí giao hòa với lực lượng thiên địa, chắc chắn là cao nhân tiền bối để lại, đối với người mà nói, nói không chừng là một cơ duyên lớn.”

Mắt của Cửu Thiên chợt sáng lên, gật đầu đã hiểu.

Nhìn sang con thuyền nhỏ ở trung tâm hồ, Cửu Thiên hít sâu một hơi, tháo trọng kiếm xuống, để ở một bên, trực tiếp ngồi trên đất.

Dần dần, Cửu Thiên nhắm mắt lại, dùng trái tim để lĩnh ngộ đạo vực ở trước mặt.

Buông bỏ mọi thứ, tâm theo khí động, khí theo.

pháp động, pháp theo trời động.

Trên con thuyền nhỏ, lúc này viện trưởng Thiên Nhai Tử xoay đầu lại.

Nếu lúc này Cửu Thiên có thể cách viện trưởng gần một chút thì có thể nhìn thấy dáng vẻ cả người trong suốt của viện trưởng.

Ánh mắt xuyên qua hồ nước, viện trưởng nhìn Cửu Thiên từ xa.

“Tên nhóc này ngược lại có ngộ tính không tồi.

Không giống mấy người khác, chỉ biết cố xông lên, căn bản không biết suy nghĩ. Nói không chừng, cậu †a có thể được.”

Trên mặt nở nụ cười, chỉ là dáng vẻ giống như u linh của ông ta khiến nụ cười này nhìn trông không chân thực lắm.

Trên bờ, khí tức của Cửu Thiên đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, đây là biểu hiện của việc nhập định.

Ngón tay của viện trưởng điểm nhẹ ở phía trước, một luồng sóng hoa văn chấn động, con thuyền nhỏ giống như bay về phía Cửu Thiên.

Tới gần, viện trưởng có thể cảm nhận được Cửu Thiên đang gắng sức cảm ngộ phiến đạo chỉ vực cảnh này.

Là đạo vực do cường giả Võ Tôn để lại, lực lượng bên trong đương nhiên cao thâm, huyền diệu, khó thể cảm ngộ.

Nhưng viện trưởng lại nhìn ra, Cửu Thiên đã đang từ từ chạm tới môn đạo rồi.

Lực lượng giải phóng từ trên người hắn, đang cố gắng phân biệt sự khác nhau giữa đạo vực và lực lượng thiên địa.

Trước tiên tìm được đạo vực, rồi cảm ngộ nó, từ trong đó có được lực lượng, cuối cùng có được sự thừa nhận của đạo vực, nói không chừng có thể xuyên qua đạo vực.

Đây là cách duy nhất Cửu Thiên có thể nghĩ ra.

Viện trưởng nhìn thì thầm gật đầu, hạt giống có ngộ tính tốt, lần này học viện Võ Đạo của bọn họ thật sự nhặt được bảo vật rồi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 450


Chương 450

Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Cửu Thiên thì viện trưởng đã nhìn ra sự khác biệt trong “canh kình”

của tên nhóc này với mọi người, nói không chừng có cơ duyên đặc biệt.

Bây giờ xem ra, “canh kình” của hắn đâu chỉ khác với mọi người, mà là thiên phú dị bẩm.

Canh kình bình thường đâu có thay đổi như này, đâu thể khống chế tùy tâm như này.

Dần dần, viện trưởng nhìn thấy “canh kình” trên người Cửu Thiên vậy mà bắt đầu dung hợp với lực lượng thiên địa ở xung quanh. Khí tức của bản thân Cửu Thiên dần dần biến mất.

Cái này hình như là năng lực riêng của luyện khí sĩ, viện trưởng tặc lưỡi cảm thán, thiên phú thật đáng sợ, tiền đồ của tên nhóc này không thể đo lường.

Trong lòng thầm có tính toán, viện trưởng đứng ở trên con thuyền nhỏ yên lặng chờ Cửu Thiên tham ngộ đạo vực.

Đối với bất cứ ai mà nói, có thể không chút kiêng ky tham ngộ đạo vực, đó chính là một cơ duyên rất lớn.

Chỉ là có người không nắm được. Có người thậm chí ngay cả thứ mình đối mặt là gì cũng không rõ thì hoàn toàn từ bỏ.

Trước Cửu Thiên, viện trưởng cũng từng dẫn những học viên khác tới đây.

Lần nào học viện xuất hiện học viên có thiên phú hơn người, nhìn trông tiền đồ vô lượng, viện trưởng đều sẽ dẫn bọn họ tới nơi này, xem thử bọn họ rốt cuộc có năm được kỳ ngộ hay không.

Một người chỉ khí đối mặt với cơ hội hiếm có mới lộ ra vận khí, trí tuệ và năng lực của người này.

Viện trưởng coi việc lĩnh ngộ đạo vực thành một lần khảo nghiệm để phân biệt ra học viên này có thật sự có tiền đồ vô hạn hay không.

Đáng tiếc, mấy chục năm trôi qua, người có thể thật sự làm rõ là đạo vực, hơn nữa ngồi xuống tham ngộ đạo vực còn có được chỗ tốt, cả Học Viện Võ Đạo trong mấy chục năm nay chỉ có ba người. Cuối cùng người thật sự có thể bước lên con thuyền nhỏ thì không có một ai.

Ba người đó, hiện nay ở cả nước Võ Đỉnh đều rất có tiếng tăm lẫy lừng.

Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện, viện trưởng cũng từng dẫn hắn ta tới. Đáng tiếc, Diêm Từ Vũ chỉ biết xông lên, liều cả một ngày, không có thu hoạch thì thôi không nói, còn suýt nữa tổn thương căn cơ.

Đánh giá của viện trưởng về Diêm Từ Vũ rất đơn giản, sự tàn độc có thừa, trí tuệ không đủ. Thiên phú có thừa, ngộ tính không đủ.

Trước khi Cửu Thiên tới, người duy nhất khiến viện trưởng có chút ngạc nhiên nhỏ cũng chính là Vô Song của Nhất Nguyên viện.

Lúc đó Vô Song cũng nhìn ra hồ nước không đơn giản, sau đó đứng ở trên bờ tham ngộ ba ngày, cuối cùng cười lớn ba tiếng rồi rời đi.

Không ai biết Vô Song lĩnh ngộ được gì từ trong đạo vực này, ngay cả viện trưởng cũng không biết.

Đến bây giờ viện trưởng cũng không biết Vô Song có được lực lượng hay không lĩnh ngộ được gì cả.

Hơn nữa con người Vô Song khiêm tốn, mấy năm nay cũng không thể hắn ta thể hiện cái gì, vì vậy không thể tính hắn là người thứ tư.

Bây giờ, viện trưởng ngược lại có thể chắc chắn Cửu Thiên sẽ là một người có được chỗ tốt, bởi vì chỉ trong thời gian ngắn ngủi như này, trên người Cửu Thiên đã bắt đầu có mấy phần khí tức của đạo.

Tuy rất nhạt, tuy rất yếu, nhưng tóm lại là đạo.

Chỉ cần có một chút như này, sau này Cửu Thiên tu luyện, cho tới Thiên Canh Cảnh là chuyện dễ dàng.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 451


Chương 451

Viện trưởng đứng ở trên thuyền yên lặng chờ đợi, ông ta muốn xem thử Cửu Thiên sẽ tham ngộ bao lâu.

Thời gian dần trôi qua trong việc tham ngộ của Cửu Thiên, một canh giờ, hai canh giờ, một ngày, hai ngày, cứ thế mà trôi qua.

Cho tới ngày thứ ba, canh khí trên người Cửu Thiên bỗng dao động.

Dao động này rất khẽ, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của viện trưởng.

Ba ngày nay, ánh mắt của viện trưởng chưa từng rời khỏi Cửu Thiên. Lúc này thấy canh khí trên người Cửu Thiên hơi nhảy lên, viện trưởng biết ngộ đạo của Cửu Thiên e là sắp kết thúc.

“Đáng tiếc!”

Viện trưởng khẽ thở dài một tiếng. Thời gian ba ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Nếu là người khác tham ngộ võ kỹ công pháp khác, chắc là đủ.

Nhưng muốn ngộ ra một chút lực lượng trong đạo vực, không mất mười ngày nửa tháng, e là rất khó làm được.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao viện trưởng không có đặc biệt để ý vào đại sư huynh Vô Song của Nhất Nguyên viện. Thời gian ba ngày cho dù thật sự ngộ ra cái gì đó, cũng cực kỳ có hạn.

Cơ thể lơ lửng về sau, sóng nước đưa con thuyền nhỏ quay trở lại trung tâm hồ.

Lúc này Cửu Thiên từ từ mở hai mắt ra.

Ánh sáng trong mắt từ mờ đục chuyển sang sáng tỏ.

Dần dần, Cửu Thiên đứng dậy.

“Đây là võ đạo sao?”

Cửu Thiên lẩm bẩm nói thành tiếng với mình.

Thời gian ba ngày, Cửu Thiên dùng canh khí của mình cuối cùng phá ra một chút đạo vực, giống như cầm một cây kim đâm phá cánh cửa chắc chắn, khiến hắn nhờ một chút lỗ hổng bé tí này, nhìn thấy thế giới sau cánh cửa.

Ánh sáng đó kèm theo lực lượng, sự huyền ảo, thần kỳ, mạnh mẽ.

Tất cả những thứ này, viện trưởng căn bản không ngờ tới. Ông ta thế nào cũng không đoán được một võ giả chỉ có tu vi Ngoại Canh Cảnh thì sao có thể phá được một chút đạo vực, nhìn thấy bản chất.

Không sai, thời gian ba ngày đổi lại võ giả bình thường, chỉ có thể dạo quanh ngoài cửa, nhiều nhất tham ngộ được một chút lực lượng trên cửa, chỉ có thể xoay người rời đi. Tuy chỉ là một chút lực lượng trên cửa thì đủ cho bọn họ tham ngộ rất lâu.

Nhưng Cửu Thiên lại dựa vào canh khí, hưởng thẳng tới bản chất.

Một người nhìn ở ngoài cửa, một người nhìn ở bên trong, đương nhiên hoàn toàn khác nhau.

Cửu Thiên suýt nữa đắm chìm trong đạo vực, nhờ nghị lực mạnh mẽ nên kéo tâm thần của mình trở lại.

Hắn không thể cứ đi vào trong sâu lĩnh ngộ được, đó không phải là cảnh giới mà lực lượng hiện nay hắn có thể tiếp xúc.

Nhưng cho dù như vậy, Cửu Thiên cũng có được chỗ tốt khó thể tưởng tượng.

Dần dần, Cửu Thiên cất bước đi về phía mặt hồ.

Sóng nước dấy lên, Cửu Thiên vậy mà bình tĩnh giẫm lên nước, không hề có dấu hiệu chìm xuống.

Viện trưởng nhìn thấy một màn này thì lập tức biến sắc.

Nước mang theo gợn sóng, sóng cuộn lên.

Cửu Thiên bước chân còn lại, đứng ở trên nước.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 452


Chương 452

Giống như một viên đá ném vào trong hồ, những vòng sóng khuếch tán ra.

Cửu Thiên đứng ở trên mặt hồ, lực lượng thiên địa ở xung quanh cũng bắt đầu có dao động quỷ dị.

Mặt nước xuất hiện xoáy nước, xung quanh hiện ra lực lượng màu vàng lưu động.

Trong mắt viện trưởng tỏa ra ánh sáng, nói liên tiếp ba tiếng.

“Tốt! Tốt! Tốt!”

Bước chân của Cửu Thiên ổn định, đi từng bước tới trung tâm hồ.

Đạo vực được gọi là đạo vực, điều mấu chốt nhất chính là đạo bên trong.

Từ trong một phiến đạo vực này, Cửu Thiên cảm thấy sức sống dồi dào, ẩn chứa lực lượng vô hạn.

Bác đại, tỉnh thâm, huyền ảo.

Tuy hắn chỉ chạm được vào một chút, nhưng đã khiến đạo vực không bài xích hắn nữa.

Thật sự không biết là phiến đạo vực này ai để lại.

Cửu Thiên không khỏi tưởng tượng, lực lượng của người đó sẽ đáng sợ và mạnh mẽ tới cỡ nào.

Tầm nhìn hạn hẹp, chưa trải sự đời.

Cửu Thiên lặng lẽ bước đi, cố gắng hết sức khiến cơ thể của mình ổn định, khiến khí tức của hắn tương hợp với đạo vực.

Đây không phải là một chuyện dễ dàng, chỉ hơi sai sót, hắn sẽ bị đạo vực bài xích ra ngoài lần nữa.

Một trăm tám mươi bước, Cửu Thiên đã tới trung tâm hồ, một bước bước vào trong con thuyền nhỏ.

Khi bàn chân đặt trên thuyền, mọi áo lực bỗng nhiên biến mất.

Giống như đạo vực không còn tồn tại, mọi thứ trở lại vô hình, lại hóa thành hồ nước bình yên.

Viện trưởng mỉm cười nhìn Cửu Thiên.

“Cậu là học viên đầu tiên có thể lên thuyền. Cậu rất giỏi, tôi dường như có thể nhìn thấy ngày cậu đứng ở đỉnh phong của nước Võ Đỉnh.”

Cửu Thiên từ từ nhả ra một hơi, nhìn viện trưởng với cơ thể trong suốt ở trước mặt, trong mắt có hơi khác lạ, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: “Viện trưởng quá khen rồi.”

Viện trưởng đưa tay về phía Cửu Thiên, khẽ võ vai của Cửu Thiên.

Nhưng Cửu Thiên chỉ nhìn thấy tay của viện trưởng động hai cái ở vai của hắn, cái gì cũng không cảm nhận được.

“Không cần thấy lạ, cái cậu nhìn thấy lúc này chỉ là một cỗ phân thân canh kình của tôi mà thôi, đương nhiên không có hình thể.”

Vẻ mặt Cửu Thiên hiện lên nét kinh ngạc, nói: “Phân thân? Viện trưởng, ngài đi nơi xa sao?”

Viện trưởng cười nói: “Không phải đi nơi xa, mà là tôi ở nơi xa. Những năm nay, tôi ở lại Học Viện Võ Đạo chỉ là một cỗ phân thân. Chỉ là bên ngoài, nhìn trông cơ thể có, mà ở đây thì sẽ hiện ra nguyên hình”

Sự kinh ngạc trên mặt Cửu Thiên càng lớn hơn, viện trưởng của học viện Võ Đạo lại chỉ là một phân thân.

Còn chưa đợi Cửu Thiên kinh ngạc xong, viện trưởng nói tiếp: “Chân thân của tôi, hiện nay ở thành Võ Bình – đô thành của nước Võ Đỉnh. Đợi khi cậu tới tham gia cuộc thi đấu vạn phương các nước thì có thể gặp tôi. Cậu của bây giờ đã đủ tư cách rồi.

Thứ này cậu cầm lấy.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 453


Chương 453

Viện trưởng phất tay một luồng ánh sáng rơi xuống, trong lòng bàn tay của Cửu Thiên xuất hiện một chữ Thiên be bé.

Nét chữ hùng hồn, mang theo một loại bá khí.

Viện trưởng nói: “Nhớ sau khi tới đô thành, tới Thiên gia tìm tôi là được.”

Cửu Thiên cúi người đáp lại, đô thành của nước Võ Đỉnh, đó là nơi như nào. Nghe nói võ giả ở đó, người trông cửa ít nhất cũng có tu vi Ngoại Canh Cảnh. Thiên gia mà viện trưởng nói, Cửu Thiên không biết, nhưng thiết nghĩ chắc chắn là thế gia võ đạo thật sự.

“Viện trưởng, cuộc thi đấu vạn phương các nước lại là gì?”

Viện trưởng nói: “Cuộc chiến để cho các tinh anh thế hệ trẻ của các nước thể hiện tu vi, nơi để các đại năng mạnh mẽ chọn truyền nhân. Những điều này, cậu quay về hỏi sư tôn của cậu là được. Cửu Thiên, bây giờ tôi muốn hỏi cậu mấy câu hỏi. Cậu phải trả lời thật.”

Cửu Thiên khẽ gật đầu.

Viện trưởng nói: “Đầu tiên, nói cho tôi biết. Cậu từ trong đạo vực của tôi, lĩnh ngộ được cái gì?”

Cửu Thiên căn nhắc từ ngữ rồi nói: “Vạn pháp vi sinhl”

Trong mắt viện trưởng lập tức bùng nổ một khoảng ánh sáng.

“Tốt, có thể ngộ được bốn chữ này, tu vi của cậu có thể bớt trăm năm. Tôi tặng cậu thêm một câu, võ giả tu hành là để sống, cùng sống với trời, cùng thọ với đất. Nhưng võ đạo tu hành cũng là để chết, một cỗ nhiệt huyết, một đoạn hồng trần. Cực hạn sống, chốn ở chết. Sinh tử luân chuyển, bất luận không ngừng.”

Cửu Thiên lẩm bẩm lặp lại mất lần đoạn này, tuy lúc này không hiểu, nhưng hắn vẫn cố nhớ những lời này, khắc trong đầu.

Viện trưởng càng nhìn Cửu Thiên càng cảm thấy ưng mắt, có thiên phú, không kiêu ngạo, trầm ổn, bình tĩnh, nhất thời viện trưởng có chút ý nghĩ muốn thu nhận đồ đệ.

Nhưng viện trưởng vẫn kìm ý nghĩ này lại, bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Viện trưởng khựng lại một chút, sau đó hỏi tiếp: “Câu hỏi thứ hai, nói cho tôi biết. Cậu làm cách nào khiến cho pháp khí của luyện khí sĩ nghe lời.”

Vẻ mặt của Cửu Thiên hơi thay đổi, trầm ngâm một lát, cuối cùng nói: “Viện trưởng, tôi có chút kỳ ngộ, cho nên biết một chút pháp môn của luyện khí sĩ: Viện trưởng bình tĩnh gật đầu nói: “Ừ, ở độ tuổi này của cậu, có thể có thành tựu như này, có kỳ ngộ rất là bình thường. Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở cậu, phàm là tu giả có thành tựu, bất luận là võ đạo hay luyện khí, ai không có chút kỳ ngộ chứ. Hôm nay tôi không vạch trần cậu, cũng hy vọng sau này cậu càng cẩn trọng hơn, lừa người cũng phải lừa toàn tập.

Viện trưởng nói tới đây, vậy mà khẽ mỉm cười.

Cửu Thiên nhìn thấy nụ cười của viện trưởng, trong lòng lập tức hiểu rõ.

“Thì ra viện trưởng ngài biết tất cả.”

Viện trưởng cười nói: “Cũng không tính là biết hết.

Ví dụ như chuyện cậu ở trong phủ đệ hư không, tôi thật sự không biết. Nhưng chỉ cần cậu ra khỏi phụ đệ hư không, mọi thứ xảy ra sao có thể giấu được Thiên Hoàn. Nếu đã không giấu được Thiên Hoàn, đương nhiên cũng không lừa được tôi. Diêm Từ Vũ đó đi ra từ trong phủ đệ hư không, tôi thấy rõ ràng.

Thập Phương Đỉnh đó sao lại bị đám Phong Lịch đào ra, tôi cũng nhìn thấy rõ ràng. Nguyên nhân hệ quả, tuy không biết toàn bộ, nhưng cũng biết 70-80%. Tôi không nói mà thôi. Triệu Thường đó thật sự cho rằng tôi là già rồi hồ đồ à.”

Cửu Thiên nói: “Vậy viện trưởng tại sao còn muốn…”

Viện trưởng mỉm cười nhìn Cửu Thiên: “Bởi vì tôi muốn xem biểu hiện của cậu.”

Cửu Thiên nuốt lời còn lại vào bụng, lắc đầu cười khổ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 454


Chương 454

Viện trưởng tiếp tục nói: “Nhưng biểu hiện của cậu ngược lại khiến tôi thật sự rất ngạc nhiên. Bất luận là khí độ, hay sự bình tĩnh, lâm nguy không sợ hãi, sự đúng mực đó ngược lại nhìn ra vài phần khí khái của thiếu niên anh hùng. Điều này cũng là lý do tại sao tôi muốn dẫn cậu tới nơi này. Cậu tưởng rằng, trong Học Viện Võ Đạo, bất cứ đệ tử nào cũng có thể tới đây thử đạo vực sao?”

Cửu Thiên ôm quyền nói: “Đa tạ viện trưởng.”

Viện trưởng nhẹ xua tay, nói: ‘Những điều này tạm thời không nhắc nữa. Hỏi cậu một câu cuối cùng, lý tưởng của cậu là gì.”

Cửu Thiên không thèm nghĩ ngợi, lập tức trả lời: “Tôi muốn trở thành cường giả.”

Viện trưởng cười nói: “Cường giả như nào?”

Cửu Thiên nói: “Cường giả mạnh hơn tất cả mọi người, chỉ cần tôi còn sống thì tôi muốn trở nên mạnh hơn.”

Nụ cười trên khóe miệng viện trưởng hiện ra, sau đó cười thành tiếng.

“Thú vị, thú vị. Tôi càng ngày càng mong chờ ngày cậu tới đô thành. Được rồi, Cửu Thiên, từ nay về sau, cậu có thể tùy ý ra vào nơi này. Cuộc chiến xếp hạng học viện, loại chuyện vặt vãnh này, tôi kiến nghị cậu đừng quá lãng phí thời gian, mau chóng tu luyện mới là đạo lý cốt yếu. Mấy ngày tiếp theo, cậu cố gắng tiêu hóa những gì tham ngộ được trong những ngày này, đừng tùy tiện ra tay nữa.”

Vừa dứt lời thì cơ thể của viện trưởng hóa thành lưu quang, biến mất.

Một ngày sau, Minh Tâm viện.

Cấm tú sơn hà, đẹp đẽ vô cùng, đây là đánh giá trong lòng Cửu Thiên khi lần đầu tới Minh Tâm viện.

Bất luận là núi Vũ Phong thuộc Minh Tâm viện, hay những kiến trúc tinh tế trong Minh Tâm viện đều được đánh giá bằng 8 chữ này.

“Cửu Thiên sư đệ, đệ xem bộ đồ này của huynh như nào, có nhăn không, có ra dáng không, mấu chốt nhất là có đẹp trai không.”

Hàn Liên sư huynh ngẩng cổ, ưỡn ngực, cố gắng bày ra dáng vẻ bá khí toát ra ngoài.

Chỉ đáng tiếc, bá khí của hắn ta chỉ có thể rỉ ra ngoài, chữ toát ra thì căn bản không thể.

Cửu Thiên liếc nhìn, cân nhắc rồi nói: “Ừm, rất đẹp. Cực kỳ đẹp trai!”

“Ha ha, ta nói rồi mà. Con người chỉ cần đẹp trai thì những cái khác đều là phù du. Quần áo gì đó, chỉ có thể khiến ta càng thêm đẹp trai thôi. Aiya, Sở Trực sư huynh, huynh đừng dùng bàn tay vừa chùi đùi chưa rửa đó của huynh sờ đệ.”

Sở Trực lườm Hàn Liên nói: “Bớt tạo nét đi. Huynh khi nào chùi đít không rửa tay chứ. Hàn Liên sư đệ, nếu đệ hại huynh để lại ấn tượng không tốt ở trong lòng các sư muội của Minh Tâm viện, trở về huynh sẽ cho đệ biết phải tôn trọng sư huynh như nào.”

Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, Sở Chính sư huynh và đại sư huynh chỉnh quần áo, ai cũng liếc nhìn Hàn Liên và Sở Trực với vẻ khinh bỉ.

Hôm nay, tất cả mọi người của Nhất Nguyên viện, bao gồm Nhất Thanh sư tôn, Đạo Quang sư tôn đều thay quần áo mới đẹp đẽ.

Nhìn võ bào mới tinh trên người, lại nhìn mái tóc dùng nước bọt vuốt phẳng trên đầu Hàn Liên, sáng giống như chó đã l**m. Ngay cả Tiểu Hắc hôm nay cũng theo ra ngoài, trên người còn mặc đồ sửa từ quần đùi của đại sư huynh, nó không ngừng giật đồ trên người, giống như mặc cái thứ này thật sự sỉ nhục tôn nghiêm là một linh thú của nó.

Vốn Cửu Thiên còn tưởng tỉ thí hôm nay với Minh Tâm viện, mấy vị sư huynh của hắn sẽ tiếp tục để hắn một mình đi.

Không ngờ, các sư huynh của hắn còn tích cực hơn hắn nhiều. Đã chuẩn bị xong từ sớm, Cửu Thiên vừa trở về thì ngay hôm sau đã tới Minh Tâm viện.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 455


Chương 455

Dựa theo cách nói của Hàn Liên sư huynh chính là ‘sao có thể lần nào cũng để Cửu Thiên sư đệ một mình đi chiến đấu, lần này các sư huynh đi cùng với đệ. Đệ về cơ bản có thể không cần ra tay, cứ giao cho sư huynh là được.”

Khi nói lời này, Hàn Liên sư huynh còn vỗ ngực của mình bụp bụp.

Nhưng tình hình thực tế, Cửu Thiên cũng rất rõ, buổi sáng còn nghe thấy Hàn Liên sư huynh nói chuyện với Sở Trực sư huynh.

“Hôm nay tới Minh Tâm viện, nhất định phải câu dẫn được một nữ học viên trở về, đây là tâm nguyện mấy năm nay của đệ.”

“Mấy năm trước không có cơ hội quang minh chính đại đi tới Minh Tâm viện, lần này tuyệt đối không thể lãng phí. Các nữ học viên của Minh Tâm viện, chúng ta tới đây.”

“Tam sư huynh nói đúng. Chúng ta dẫn theo cả Tiểu Hắc, nói không chừng nó cũng có thể tìm được một linh thú khác, Minh Tâm viện có không ít linh thú đó. Khà khà khà.”

Đi vào trong Minh Tâm viện, vừa bước vào cửa viện, mấy nữ học viên đã tới đón.

“Là các vị của Nhất Nguyên viện nhỉ, sư tôn có lệnh, mời bên này.”

Bên tay phải, mấy nữ học viên của Minh Tâm viện duyên dáng thướt tha nở nụ cười rạng rỡ nói.

Ngay lập tức, mắt của Hàn Liên và Sở Trực sáng lên.

Nhất Thanh sư tôn ho nhẹ một tiếng để Hàn Liên và Sở Trực điềm tĩnh một chút, đừng có giống như chưa từng gặp con gái.

“Vậy thì làm phiền dẫn đường.”

Ba nữ học viên của Minh Tâm viện đều mỉm cười, Mạn Tiên dẫn đầu, mắt cười thành vầng trăng khuyết, dẫn đường ở phía trước.

Lúc này Sở Chính sư huynh mới lườm Hàn Liên và Sở Trực, đè thấp giọng nói: “Hai đệ có thể trấn định chút không? Đừng làm mất mặt có được không. Sư huynh cũng xấu hổ hay hai đệ. Hai đệ không thể học theo đại sư huynh, trầm ổn một tí à.”

Đại sư huynh nghe vậy thì hếch cái bụng bự của mình lên.

Hàn Liên đánh giá trên dưới đại sư huynh một phen, nói: “Đại sư huynh, đừng diễn nữa, huynh cũng cứng rồi.”

Đại sư huynh vội vàng sờ đ*ng q**n, sắc mặt rất ngại ngùng.

Hàn Liên cười ha hả, Sở Trực ở bên cạnh kéo Hàn Liên nói: “Hàn Liên sư đệ, xem ra đệ không định về Nhất Nguyên viện nữa rồi.”

Lúc này, Hàn Liên mới nhìn thấy đại sư huynh siết chặt năm đấm nhìn hắn ta.

Hàn Liên lập tức trốn ở bên cạnh Cửu Thiên kêu lên: “Cửu Thiên sư đệ giúp sư huynh.”

Cửu Thiên thật sự có vẻ mặt bất lực, nói: “Hàn Liên sư huynh, huynh bớt nói vài câu thì sẽ không chết người.”

Vừa đánh vừa quậy, mọi người của Nhất Nguyên viện dưới sự dẫn dắt của Mạn Tiên đã đi tới Chính ‘Tâm Đường của Minh Tâm viện.

Đi vào trong sảnh, nhìn một cái, ngồi kín các học viên của Minh Tâm viện.

Minh Tâm viện tu võ đạo, lấy tĩnh tâm tu thân, thư ca kỳ cầm nổi danh. Đặc sắc trong viện, không thích chiến đấu. Vì vậy, nữ học viên đông hơn. Nhìn khắp xung quanh thì có gần bảy mươi phần trăm đệ tử đều là nữ học viên.

Người ngồi ở trung tâm chính là Vô Sầu sư tôn của Minh Tâm viện, người ngồi bên tay trái lần lượt là Ngọc Cần, Linh Bối, Lâm Ngọc Lan, Mạn Tiên, Yên Hoài.

Năm người này chính là học viên tỉnh anh của Minh Tâm viện. Nữ học viên xuất sắc, không có nam tử.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 456


Chương 456

Hàn Liên lẩm bẩm: “Minh Tâm viện thật là sắp thành nữ viện rồi, năm trước còn có một nam học viên xuất hiện, năm nay hoàn toàn không có. Lẽ nào.

là Vô Sầu sư tôn có ý thiên vị.”

“Vớ vẩn!”

Nhất Thanh sư tôn quay đầu phun một bãi nước bọt vào mặt Hàn Liên.

Hàn Liên không chỉ lập tức ngậm miệng lại, còn trực tiếp nhắm mắt lại.

Ở bên cạnh, Sở Trực sư huynh đè thấp giọng nói ở bên tai Cửu Thiên: “Sư tôn không thích nghe nhất có người nói xấu Vô Sầu sư tôn. Ta nghi ngờ, lúc đầu sư tôn có phải cùng với… he he, đệ hiểu mà.”

Cửu Thiên lộ ra vẻ mặt đệ hiểu, ánh mắt đưa qua đưa lại trên người Nhất Thanh sư tôn và Vô Sầu sư tôn.

Nói ra thì Vô Sầu sư tôn và Mộng Vân sư tôn của Phiêu Miểu viện, nếu không nhìn tuổi tác, thật sự là mỹ nhân đẹp kinh người.

Năm tháng qua đi, gần như không có lưu lại một chút dấu vết trên mặt bọn họ.

Nhìn Nhất Thanh sư tôn thì bị năm tháng tàn phá thành cái dáng vẻ nào rồi, lại nhìn Vô Sầu sư tôn, thật sự khó thể tưởng tượng bọn họ là người cùng độ tuổi.

Vô Sầu sư tôn đứng dậy nói: “Các vị của Nhất Nguyên viện, mời!”

Đám người Cửu Thiên vội vàng hơi cúi người, sau đó mọi người ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, người Cửu Thiên ngồi đối diện vừa hay là Linh Bối lâu rồi không gặp.

Mặt mày ẩn chứa ý cười, nhìn sang Cửu Thiên.

Ngọc Cần ở bên cạnh hơi lại gần Linh Bối một chút, nói: “Linh Bối sư muội, ánh mắt của muội không tồi. Nhìn kỹ thì Cửu Thiên này trên người còn có cỗ hào khí. So với lần trước nhìn thấy cậu ta, hình như cậu ta lại thay đổi rồi, lẽ nào thực lực lại tăng mạnh rồi?”

Má của Linh Bối hơi đỏ ửng: “Sư tỷ, nhỏ tiếng một chút”

Ngọc Cần im miệng, không nói nhiều nữa, chỉ là nụ cười không giảm.

Ánh mắt của Vô Sầu sư tôn không biết từ khi nào cũng dừng ở trên người Linh Bối, sau đó liếc nhìn sang người của Cửu Thiên.

Khóe miệng cong lên, Vô Sầu sư tôn thoải mái nói: “Nhất Thanh, Đạo Quang. Hôm nay hai người tới Minh Tâm viện của tôi là muốn tỉ thí như nào?”

Nhất Thanh vội nói: “Tỉ thí như nào cũng được.”

Vô Sầu sư tôn mỉm cười, nụ cười như hoa nở rộ.

“Nếu đã như vậy, vậy chúng ta đấu đàn thì sao?”

Ngay lập tức, sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn cứng đờ, đám người Cửu Thiên cũng có vẻ mặt kinh ngạc.

Không phải chứ, bọn họ phải đấu đàn với một đám nữ nhân?

Hàn Liên lập tức rụt cổ lại, đè thấp giọng nói: “Đánh chết thì ta cũng không đấu, ai thích thì người đó lên”

Sở Trực sư huynh, Sở Chính sư huynh, đại sư huynh đều trợn mắt lườm.

Cửu Thiên cũng có vẻ mặt quỷ dị, nếu thật sự đấu cái này, hắn cảm thấy Nhất Nguyên viện bọn họ có thể trực tiếp đầu hàng.

Đạo Quang sư tôn ở bên cạnh khế cười rồi nói: “Vô Sầu, các người thật sự đấu cái này, vậy chúng tôi có thể quay đầu về rồi. Tất cả các phân viện của học viện Võ Đạo cộng lại cũng không phải đối thủ của Minh Tâm viện các người.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 457


Chương 457

Vô Sầu mỉm cười nhìn Nhất Thanh nói: “Nhất Thanh, ông không phải nói đấu thế nào cũng được hay sao?”

Nhất Thanh sư tôn cười ngại ngùng.

Vô Sầu sư tôn nói: “Nói đùa mà thôi. Vẫn quy tắc cũ đi, năm ván thắng ba.”

Nhất Thanh mỉm cười gật đầu, Vô Sầu sư tôn võ tay, các học viên bên dưới lập tức kiêng ra bốn tấm gương đồng cực lớn, bày ở xung quanh.

Chiếc gương có hình vòn, phản chiếu cả đại diện.

“Thông Kính sao?”

Cửu Thiên hơi ngạc nhiên nói. Vô Sầu sư tôn cười nói: “Không ngờ trong Nhất Nguyên viện, cũng có người hiểu pháp khí luyện khí sĩ. Cậu tên Cửu Thiên đúng chứ?”

Cửu Thiên cung kính nói: “Phải, Vô Sầu sư tôn.”

Vô Sầu sư tôn cười nói: “Là nhân tài, tu vi cũng không tồi. Cậu rất có cơ hội tìm được nữ học viên của ông ta chúng tôi làm bạn đời, tiếp tục cố gắng nha.

Vô Sầu sư tôn nói xong thì vô tình hay hữu ý liếc nhìn Linh Bối.

Ngay lập tức, mặt Linh Bối đỏ như bị lửa đốt.

Không ít nữ học viên của Minh Tâm viện đều cười, thậm chí Cửu Thiên còn nhìn thấy ánh mắt của một số nữ học viên lộ ra tình ý dạt dào với hắn.

Ngay cả bản thân Cửu Thiên cũng không biết, danh tiếng hiện nay của hắn đã truyền khắp cả học viện Võ Đạo, có không ít các nữ học viên có hứng thú với hắn. Ở đây không ít nữ học viên đều tới để nhìn hắn.

Đặc biệt là bây giờ, mắt thấy Cửu Thiên trông cũng không tệ, nét mặt canh nghị, ngũ quan đoan chính, tinh thần thượng võ.

Rất nhiều nữ học viên lập tức rung động, có thể tưởng tượng, đợi sau khi bọn họ tỉ thí xong sẽ có bao nhiêu nữ học viên lén để lại lời tán tỉnh với Cửu Thiên.

Ở bên cạnh, Hàn Liên nhỏ giọng hỏi: “Cửu Thiên sư đệ, Thông Kính là thứ gì?”

Ở bên cạnh, Sở Trực sư huynh, Sở Chính sư huynh, đại sư huynh cũng ghé tai lắng nghe, bọn họ cũng không biết cái đó là gì.

Cửu Thiên giải thích: “Một loại pháp khí của luyện khí sĩ, có thể tích lũy hình ảnh chiến đấu lại, cũng có thể khuếch tán ra. Chỉ cần bên ngoài bày một tấm Thông Kính lớn, mọi cảnh tượng tỉ thí của chúng ta ở đây, người bên ngoài đều có thể nhìn thấy ở trên Thông Kính.”

Đám người Hàn Liên gật đầu đã hiểu, nghe thì thấy thứ này rất thực dụng.

Cũng đúng như những gì Cửu Thiên nói, lúc này trong Minh Tâm viện đã bày hơn mười tấm Thông Kính để cung cấp cho học viên trong viện xem.

Dù sao học viên có thể ngồi ở trong điện Chính ‘Tâm, chỉ là số ít, phần lớn đều tập trung ở sân tập võ của Minh Tâm viện.

Nói ra thì sân tập võ của Minh Tâm viện có thể cũng là kiên trúc vô dụng nhất trong cả học viện Võ Đạo.

Bình thường, các học viên của Minh Tâm viện sống hòa hợp, tranh đấu cực kỳ ít, cho dù có cũng giải quyết riêng. Căn bản không giống học viên của các học viện khác, động một tí thì chạy tới sân tập võ đánh nhau, thậm chí không có việc gì cũng đi đánh chơi.

Vậy nên, sân tập võ vào lúc này có tác dụng để mọi người cùng nhau xem tỉ thí.

Trong điện Chính Tâm, Vô Sầu và Nhất Thanh sư tôn đứng dậy.

Một người hướng dẫn cầm văn thư tới, mọi người nhanh chóng ký xong, thủ tục hoàn tất, tỉ thí chính thức bắt đầu.

Lúc phẩy tay, bàn ghế lùi lại, các học viên của Minh Tâm viện cũng hiểu mà đứng dậy, tất cả đứng ở bốn góc của đại diện, ở trên không hiện ra sân tỉ thí.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 458


Chương 458

“Mời!”

“Mời!”

Ba chiếc ghế mây đột nhiên chui ra từ dưới đất, dựa vào bên dưới Thông Kính ở hướng chính Bắc.

Ba vị sư tôn ngồi xuống, người hướng dẫn cao giọng nói: “Cuộc chiến xếp hạng phân viên, Nhất Nguyên viện đối chiến Minh Tâm viện, bây giờ bắt đầu tỉ thí”

Vừa dứt lời, bên phía Minh Tâm viện, Lâm Ngọc Lan người đầu tiên bước ra.

“Sở Chính, anh ra đây cho tôi.”

Lâm Ngọc Lan chỉ vào mũi của nhị sư huynh Sở Chính, lớn giọng nói.

Cửu Thiên sững người, nghe khẩu khí của cô gái này, hình như có chút khúc mắc với Sở Chính sư huynh, ngay cả Tiểu Hắc cũng quay đầu nhìn sang Sở Chính sư huynh.

Hàn Liên sư huynh mỉm cười, giải thích ở bên tai Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, có phải rất ngạc nhiên đúng không, có cần sư huynh nói rõ cho đệ không.”

Cửu Thiên nói: “Lẽ nào Sở Chính sư huynh và Lâm Ngọc Lan này có…”

Hàn Liên nháy mắt nói: “Đâu chỉ là có, đệ cũng biết Nhất Nguyên viện chúng ta chín năm liên tục, mỗi nào thi đấu cũng đối đầu với Minh Tâm viện đầu tiên. Thật ra ấy à, huynh đánh không tồi, nhưng lần nào tới lượt Sở Chính sư huynh, huynh ấy sẽ thua Lâm Ngọc Lan này, thật ra tình hình ấy à, đệ hiểu mà.”

Sở Trực sư huynh cũng ghé qua, nói: “Sư huynh nói cho hai đệ chuyện, vào một tháng trước, Sở Chính huynh ấy nói phải lên núi bế quan, thật ra là đi gặp Lâm Ngọc Lan này chưa?”

Cửu Thiên và Hàn Liên cùng lúc há to miệng, đại sư huynh ở bên cạnh vỗ lưng của Sở Chính, nói: “Sở Chính, người ta gọi đệ kìa. Còn không lên!”

Sắc mặt của Sở Chính trước giờ chưa từng ngại ngùng như này, từ từ bước ra.

Người hướng dẫn vừa hay lên tiếng: “Trận đầu tiên, Sở Chính của Nhất Nguyên viện đối chiến với Lâm Ngọc Lan của Minh Tâm viện, tỉ thí bắt đầu.”

Lâm Ngọc Lan phất tay một thanh Vân Lũ Kiếm ngũ sắc xuất hiện tay, cô ta nhìn Sở Chính nói: “Sở Chính, nếu hôm nay anh còn qua loa lấy lệ nữa thì đừng trách kiếm của tôi vô tình.”

“YO:: Hàn Liên hú lên, Sở Trực ở bên cạnh bịt mồm của hắn ta lại.

Sở Chính nhìn Lâm Ngọc Lan, vẻ mặt có hơi mất tự nhiên.

Cửu Thiên ở bên dưới nói: “Haizz, xem ra trận đầu tiên lấy may là chắc chăn mất rồi.”

Vô Sầu sư tôn nhìn một màn này, cũng cười nói: “Xem ra lại có một học viên của Minh Tâm viện sắp bị người của Nhất Nguyên viện các người mang đi rồi”

Nhất Thanh nói: “Đệ tử của Nhất Nguyên viện chúng tôi, ai ai cũng tuyệt vời xuất sắc, đó là muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn thực lực có thực lực, đi theo người của Nhất Nguyên viện sẽ không sai.

“Vậy ư?”

Vô Sầu sư tôn quay đầu nhìn Nhất Thanh, đánh giá trên dưới cái bụng của Nhất Thanh mấy lần.

Nhất Thanh cố gắng hóp bụng lại, nhưng nhìn trông không khác gì không hóp.

Trong sân, Lâm Ngọc Lan trợn mắt nhìn Sở Chính, nói: “Xuất đao đi.”

Sở Chính đứng ở đó bất động. Ánh mắt của Lâm Ngọc Lan đanh lại, cầm kiếm lao tới.

Khí thế mạnh mẽ, Lâm Ngọc Lan lập tức thể hiện thực lực Nội Canh đỉnh phong, tu vi cỡ này cũng tương đương với Sở Chính trước khi chưa có được đan dược mà Cửu Thiên cho.

Kiếm xuất, đâm thẳng về phía lồng ngực của Sở Chính.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 459


Chương 459

Không ít nữ học viên sửng sốt thốt lên, tại sao lúc này Sở Chính vẫn không có phản ứng.

Ngay sau đó, kiếm của Lâm Ngọc Lan bèn xiên vào người của Sở Chính.

Một ít máu chảy theo thân kiếm nhỏ xuống.

Sắc mặt của Lâm Ngọc Lan thay đổi, ánh sáng trong mắt cũng đang run rẩy.

Sở Chính đứng tại chỗ không nhúc nhích, giống như cái đâm vào người hắn ta không phải là kiếm, thứ chảy ra cũng không phải máu của hắn ta.

“Tại sao không tránh, anh tại sao không tránh!”

Lâm Ngọc Lan rít lên.

“Đao của anh đâu, tại sao không xuất đao, anh là đầu gỗ à?”

Sở Chính hờ hững nói: “Tôi không thể xuất đao về phía em, mãi mãi sẽ không!”

Sắc mặt của Lâm Ngọc Lan nhanh chóng thay đổi, tay cũng bắt đầu hơi run rẩy.

Các nữ học viên của Minh Tâm viện nhìn một màn này, ánh sáng trong mắt bắt đầu trở nên rực rỡ.

Nhìn sang bên phía Nhất Nguyên viện, Hàn Liên từ trong ngực móc ra một đống thịt khô, chia cho đám người Cửu Thiên, vừa chia vừa nói: “Nào nào, đại sư huynh, Sở Trực sư huynh Cửu Thiên sư đệ, đây là thịt khô do Tiểu Hắc làm. Mọi người nếm thử, Tiểu Hắc ngươi đừng cắn ta, ăn tí thịt khô của ngươi thôi mà, ngươi thực sự keo kiệt tới mức thế này sao.”

Cửu Thiên an ủi Tiểu Hắc, rồi vui vẻ ăn thịt khô, hắn nhìn ánh mắt của Sở Chính sư huynh và Lâm Ngọc Lan.

Nhìn thì thấy Sở Chính sư huynh bị trúng một kiếm nặng, nhưng trên thực tế chỉ là vết thương nhẹ hêu.

Một kiếm này vào đoạn mấu chốt, Lâm Ngọc Lan đã thu tay, canh kình cũng không truyền vào.

Một chút vết thương nhỏ, hoàn toàn không đáng ngại.

Đám người Cửu Thiên hoàn toàn trong tâm thái xem kịch.

Nhất Thanh sư tôn liên tục trừng mắt mấy cái với đám người Hàn Liên, thật là mất mặt mà.

Thời khắc quan trọng trong tình yêu của sư huynh nhà mình, đám người này lại bắt đầu ăn đồ ăn, đứa nào đứa nấy còn ăn nhoàm nhoàm, vô cùng thoải mái, thật sự là vô cùng thoải mái.

Còn chưa nói tới chuyện chừa lại ít thịt khổ cho bọn họ…

Sở Chính nói với người hướng dẫn: “Trận này tôi nhận thua.”

Người hướng dẫn mỉm cười gật đầu, tán gái trong lúc tỉ thí học viện, trận đấu này không thường thấy.

Mọi người đều nói ai trong Nhất Nguyên viện cũng đều là kỳ lạ, hôm nay gặp được, quả nhiên đúng vậy.

Lâm Ngọc Lan thu kiếm lại, cuối cùng liếc nhìn Sở Chính, từ từ đi trở về.

Khi rút kiếm, máu dừng chảy, với thực lực của Sở Chính sư huynh, vết thương da thịt nhỏ như này, đoán chắc ngủ một giấc là khỏi.

Từ từ bước trở về, Hàn Liên nhìn Sở Chính nói: “Nhị sư huynh, xin lỗi, phần của huynh bị Tiểu Hắc cướp đi rồi.”

Sở Chính nói: “Xin lỗi, trận đầu tiên huynh thua rồi.

Nhưng điều này không ảnh hưởng tới các đệ đâu nhỉ”

Hàn Liên xua tay nói: ‘Huynh cũng thua quen rồi, có ai coi ra gì nữa đâu. Xem ra trận thứ hai, phải để đệ thể hiện khí thế oai hùng. Các vị sư huynh, sư đệ, †a lên”

Ăn xong rồi lau miệng, Hàn Liên cầm Bích Thủy Trường Thiên Kiếm đi ra.

Sở Trực đè thấp giọng hỏi Sở Chính: “Khi nào dẫn chị dâu về nhà?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 460


Chương 460

Sở Chính hiếm khi đỏ mặt đáp: “Chị dâu gì chứ, đừng nói linh tỉnh.”

Đại sư huynh cũng cười ha ha, nói: “Điều này ta thấy được, niên tế năm nay thì dẫn về đi.”

Cửu Thiên cũng cười theo, lúc này lại phát hiện, ánh mắt của Linh Bối luôn dừng ở trên người hắn.

Ánh mắt của Cửu Thiên chạm với ánh mắt của Linh Bối, ngay lập tức, Linh Bối xấu hổ cúi đầu.

Linh Bối hôm nay ăn mặc rất đơn giản, nhưng lại có loại khí tức thoát trần, một thân váy trắng, tóc vấn lên, cử chỉ ưu nhã tự nhiên.

Cửu Thiên hơi cảm thấy nhịp tim của mình có hơi nhanh, đây là cảm giác rung động sao?

€ó lễ vậy!

Trên sân, Hàn Liên thoải mái đứng sẵn.

Hai chân giạng ra, hận không thể giạng thẳng chân ra đất.

Đây là tư thế đứng bá vương của Hàn Liên sư huynh, đứng toát ra khí thế bá vương. Nghe Sở Trực sư huynh nói, vì tư thế đứng này, Hàn Liên đã luyện một ngày.

Nhưng theo đám người Cửu Thiên thấy, khí thế bá vương chắc chắn không có, giạng chân hình con rùa thì giống hơn.

Hai mắt trắng dã, Cửu Thiên cũng không biết nói như nào, để mặc hắn ta.

Dù sao Hàn Liên sư huynh có cảm giác bản thân tốt là được.

Hàn Liên cười ha hả, nói: “Ai tới đánh một trận với tôi.

Mấy học viên tinh anh còn lại của Minh Tâm viện tỷ nhìn muội, muội nhìn tỷ, tất cả đều không có ý lên sân.

Linh Bối cúi đầu, Ngọc Cần coi như không nhìn thấy Hàn Liên..

Mạn Tiên và Yên Hoài rõ ràng không muốn lên.

Đặc biệt là Yên Hoài, cô ta từng thấy Hàn Liên ra tay. Biết cô ta lên, có thể cũng không phải đối thủ của Hàn Liên.

Cuối cùng, Vô Sầu sư tôn lên tiếng.

“Mạn Tiên, trận thứ hai con lên đi.”

“Vâng, sư tôn.”

Mạn Tiên rất không tình nguyện mà đứng dậy, tay cầm một chiếc sáo ngọc, Mạn Tiên nhíu mày, nhìn Hàn Liên nói: “Xin chỉ giáo.”

Hàn Liên thoải mái xua tay nói: “Chỉ giáo thì không dám, cọ xát, cọ xát thôi. Mạn Tiên sư tỷ, ta nghe nói U Mộng Truy Hồn Khúc của tỷ lại tiến giai thêm một bậc, không bằng hôm nay chúng ta đấu văn đi. Tỷ thổi một khúc, ta nghe một khúc. Kết thúc một khúc, nếu ta vẫn đứng, vậy thì tỷ thắng. Nếu ta chống đỡ được mà không ngã xuống, coi như ta thắng, như thế nào?”

Ánh sáng trong mắt Mạn Tiên chợt sáng lên, nói: “Học viên Hàn Liên thật phí phách, như vậy cũng tốt, không tổn thương hòa khí. Vậy thì mời học viên Hàn Liên yên lặng nghe một khúc của tôi.”

Hàn Liên cắm Bích Thủy Trường Thiên Kiếm dưới đất, hai tay chống hông, ưỡn ngực ngẩng đầu.

Tư thế này, Cửu Thiên cũng không biết phải nói gì nữa, dù sao nhìn càng ngu hơn, đặc biệt là động tác chống hông này, nhìn kiểu gì cũng thấy lắng lơ. Nếu có nữ học viên nhìn trúng hắn ta, vậy mới là có quỷ.

Mạn Tiên để sáo ngọc bên miệng, canh y trên người xuất hiện, rõ ràng cũng có tu vi Ngoại Canh Cảnh.

Tiếng sáo lập tức vang lên, Cửu Thiên cũng cảm thấy canh khí trong cơ thể mình hơi dao động theo, võ kỹ thật bá đạo.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 461


Chương 461

Loại võ kỹ sóng âm giống như này là khó luyện nhất, nhưng một khi luyện thành, cũng cực kỳ quỷ dị, thần quỷ khó hay, uy lực không thể xem thường.

Nếu Hàn Liên sư huynh sơ ý, sợ rằng cũng sẽ chịu thiệt.

Tiếng sáo du dương, lúc cao lúc thấp, từng chút một, canh y trên người Mạn Tiên vẫn xuất hiện thay đổi. Có thể thấy bằng mắt thường, từ trong sáo ngọc, những luồng vân sóng khuếch tán.

Đây là biểu hiện của việc canh khí thúc giục lực lượng thiên địa, từng luồng vân sóng công kích vê phía Cửu Thiên.

Không lâu sau, sắc mặt của Cửu Thiên trở nên nghiêm trọng. Trên người cũng giải phóng ra canh y.

Khi nhìn thấy tu vi Ngoại Canh Cảnh của Hàn Liên, không ít học viên của Minh Tâm viện đều sửng sốt thốt lên, đặc biệt là các học viên không có ở điện Chính Tâm. Những học viên ở bên ngoài xem thông qua Thông Kính đều kêu lên.

“Tên này vậy mà cũng có thực lực Ngoại Canh Cảnh, thiên đạo khó dung.”

“Canh y của anh ta thật ngưng thực, không giống kiểu đi theo nối bàng môn tà đạo. Hừ, cho dù anh †a thật sự trở nên lợi hại, cũng không thể để anh ta hống hách ở Minh Tâm viện.”

“Anh ta lần trước còn suýt nữa nhìn trộm muội tắm ở trong núi! Cái đồ đáng hận, Mạn Tiên sư tỷ cố lên.

“Đánh gục kẻ bại hoại!”

Tiếng hét như này vang lên ở xung quanh Minh Tâm viện.

Tới cả Cửu Thiên ở trong điện Chính Tâm cũng thấp thoáng nghe thấy âm thanh.

Kẻ bại hoại?

Đây là đang kêu ai? Hàn Liên sư huynh sao?

Lễ nào Hàn Liên sư huynh còn có “biệt danh” ở Minh Tâm viện?

Cửu Thiên khẽ mỉm cười xoa đầu của Tiểu Hắc.

Võ kỹ sóng âm của Mạn Tiên không hề có tí tác dụng nào với hắn.

Nhịp điệu càng lúc càng cao vút, tới khúc sau, khúc nhạc nhanh tới mức khiến người khác có cảm giác nôn ra máu.

Sắc mặt của Hàn Liên lúc đỏ lúc trắng, rõ ràng cũng chống đỡ rất khó khăn, canh y trên người cũng đang theo sóng âm mà trở nên vặn vẹo.

Hàn Liên nhìn trông giống như vào thế bí, biểu cảm đau khổ, muốn động cũng không động được.

Khúc nhạc bỗng dừng lại, ở lúc cao vút nhất thì đột nhiên dừng.

Cửu Thiên hơi nhíu mày, hắn cũng cảm thấy hơi khó chịu.

Không ít học viên của Minh Tâm viện ở đây khóe miệng đã chảy máu. Võ kỹ sóng âm có một ưu điểm, phạm vi bao phủ rộng, học viên trong điện Chính Tâm đều bị dính vào.

Cơ thể của Hàn Liên lập tức đổ về phía trước, giống như muốn nôn ra máu.

Mà vào lúc này, tiếng sáo lại vang lên.

Ba luồng vân sóng quỷ dị, theo âm thanh giống như cơn sóng đánh vào người của Hàn Liên.

Canh y trên người Hàn Liên ngay lập tức nứt vỡ từng tấc, mắt thấy sắp không đứng vững được rồi.

Nhưng lúc này Hàn Liên lại thể hiện một khí thế quyết tâm, canh y trên người nứt, tự hủy canh y, bắt hắn ta đứng vững.

Ba luồng vân sóng đánh vào người hắn ta bị hắn †a phá ra, tiêu diệt hết.

Cơ thể lao đảo một trận, quần áo trên người Hàn Liên đều bị nổ tan một mảng, lộ ra nửa thân trên cường tráng của hắn ta.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 462


Chương 462

Dù sao là người luyện võ, vóc người rắn chắc, cơ bắp phát triển, đó là điều tất nhiên. Một chút xíu máu tươi rỉ ra từ trong lỗ chân lông trên người Hàn Liên.

Cửu Thiên không khỏi có hơi lo lắng.

Loại cách làm tự nổ canh y này, chắc chắn sẽ tổn thương tới lục phủ ngũ tạng.

Đối với võ giả mà nói, thật ra ngoại thương không đáng sợ. Đặc biệt là rất nhiều vết thương ở tay chân, vết thương nhìn trông máu thịt lẫn lộn, thật ra chỉ cần bôi ít thuốc, hoặc ăn đan dược, qua hai ngày là khỏi.

Sợ là sợ nội thương, một khi tổn thương tới căn cơ thì phiền phức lớn rồi, phế cả người cũng không phải không thể.

Mạn Tiên cũng bị động tác của Hàn Liên dọa, khúc nhạc bỗng dừng lại.

Một tay che miệng, nhìn sang Hàn Liên.

Ngẩng đầu lên, Hàn Liên cười đầy tà mị nói: “Xong rồi sao? Xem ra là ta thẳng rồi.”

Mạn Tiên khẽ nghiến răng nói: “Thật ra còn một đoạn cuối cùng. Chỉ là ngươi…”

Hàn Liên há miệng nói: “Còn một đoạn cuối cùng à! Tới đi, tới đi, nghe khúc thì phải nghe hết. Còn thiếu một đoạn thì ra cái gì!”

Mạn Tiên có hơi không biết làm sao, cô ta hình như sợ thổi hết đoạn cuối cùng, Hàn Liên trước mắt liệu có khi nào sẽ chết ở trước mặt cô ta không.

Mạn Tiên quay đầu liếc nhìn Vô Sầu sư tôn, lại phát hiện sắc mặt của Vô Sầu sư tôn vô cùng bình tĩnh.

Mạn Tiên hạ quyết tâm, lại đưa sáo ngọc lên miệng.

Tiếng sáo vang lên, thanh âm cuồn cuộn, âm thanh giống như văng vẳng bên tai, theo đó hóa thành thiết mã rần rần.

Biến hóa khôn lường, nhưng lại êm dịu kỳ lạ.

Trong giấc mơ u tối, năm tháng như dòng nước.

Một khúc truy hồn, đạo bất tận có bao nhiêu u sầu.

Cửu Thiên cũng bị thu hút, đây mới là U Mộng Truy Hồn Khúc.

Câu dẫn tâm phách của con người, phá canh y, diệt nguyên khí, thật sự là võ kỹ lợi hại, ít nhất trên Địa cấp.

Cửu Thiên dựa vào Vô Cực Luyện Thần Quyết ổn định tâm thần, lúc này mới bảo đảm bản thân không bị quấy nhiễu của U Mộng Truy Hồn Khúc.

Nhưng Hàn Liên lại giống như rơi vào, ánh mắt trống rỗng, nhìn thẳng Mạn Tiên, hận không thể cháy nước dãi ba nghìn trượng.

Thấy cảnh này, Mạn Tiên biết mình đã thắng rồi.

Đối phương hoàn toàn bị khống chế, cô ta chỉ cần một âm mạnh thì có thể đánh gục hắn ta.

Canh y trên người Mạn Tiên từ từ thu liễm, cô ta đã bắt đầu thu tay, g**t ch*t người tóm lại không tốt.

Nhưng vào lúc, Hàn Liên ma xui quỷ khiến thế nào lại nói một câu.

“Mạn Tiên sư tỷ, ta thích tỷ, tỷ sinh con cho ta đi”

Ngay lập tức, cả phòng sửng sốt. Đám người Cửu Thiên càng há to mồm, giống như có thể nhét cả quả táo vào.

“Hàn Liên, đệ điên rồi sao?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 463


Chương 463

Sở Trực lên tiếng gọi đầu tiên.

Đại sư huynh bật cười, tiếng cười giống như ngay sau đó hắn ta sẽ rời khỏi thế gian.

Các học viên khác của Minh Tâm viện càng nổ tung. Đặc biệt là những nam học viên ít ỏi kia, trực tiếp đứng dậy hơn nửa. Chỉ vào Hàn Liên nói: “Đồ khốn kiếp, tìm chết có phải không.”

Các nữ học viên thì sửng sốt tới há to miệng, Hàn Liên của Nhất Nguyên viện này sao có thể nói không kiêng ky như vậy, Mạn Tiên sư tỷ sắp nổi giận rồi.

Quả nhiên, ngay lập tức Mạn Tiên đỏ mặt tía tai.

Cả gương mặt giống như bị nướng, đỏ tới mức không thể bốc khói.

“Đồ vô sỉ!”

Canh kình trên người Mạn Tiên lúc này bỗng nhiên tăng lên ba mươi phần trăm, cơn giận khiến Mạn Tiên lúc này bùng nổ lực lượng vượt lúc bình thường.

Tiếng nhạc lập tức trở nên giết chóc, đây là sát chiêu đáng sợ nhất của U Mộng Truy Hồn Khúc, Vạn Quỷ Phệ Tâm Âm!

Một thanh điệu vang lên, nền đất dưới chân, canh kình trên người đều nổ tung.

Vân sóng đáng sợ mang theo ánh sáng trực tiếp bao trùm Hàn Liên.

Mãi tới khi vân sóng sắp chạm tới, Hàn Liên mới hoàn hồn, lập tức mặt mày sửng sốt!

Âm ầm ầm ầm!

Tiếng nổ tung liên tiếp vang lên trên người Hàn Liên.

Hàn Liên phun ra một ngụm máu giống như cầu vồng, đổ về phía trước. Thời khắc mấu chốt thì túm chặt Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, không cho mình thật sự ngã ra đất.

Trong mắt Mạn Tiên mang theo sự giận dữ, nhìn chằm chằm Hàn Liên. Cửu Thiên, Sở Trực, Sở Chính thấy Hàn Liên vậy mà còn có thể nắm chặt Bích Thủy Trường Thiên Kiếm thì đều thở phào.

“Không chết là được!”

Cửu Thiên gật đầu nói.

Sở Trực nói: “Chút vết thương này đối với Hàn Liên sư đệ mà nói tính là gì chứ, không sao, không Sao.

Sở Chính nói: “Cái tật mỏ hỗn này của đệ ấy cuối cùng cũng phải trả giá. Nhìn thật sướng, các đệ chắc chắn thật sự ăn hết thịt khô rồi chứ?”

Đại sư huynh nhắm mắt dưỡng thần, trận này thắng thua đã rõ.

Nhất Thanh sư tôn, Đạo Quang sư tôn điềm nhiên nhìn, từ đầu tới cuối mí mắt cũng không động.

Vô Sầu sư tôn ở bên cạnh thấy vừa rồi Mạn Tiên nổi giận thì cũng bị dọa giật mình, cũng chuẩn bị ra †ay ngăn cản Mạn Tiên. Bây giờ nhìn thấy cả người Hàn Liên đều là vết thương thì có hơi không nhẫn tâm.

Quay đầu nhìn Nhất Thanh và Đạo Quang thì phát hiện, hai người làm sư tôn này thì hay rồi, vô cùng điềm nhiên, giống như người bị thương ở bên dưới không phải là học viên của Nhất Nguyên viện bọn họ.

Vô Sầu không nhịn được mà nói: “Nhất Thanh, Đạo Quang, hai người không mang học viên của mình về trị thương à? Tôi thấy cậu ta bị thương rất nặng. Hơn nữa thắng thua đã rõ rồi.”

Nhất Thanh cười nói: “Bị thương rất nặng sao? Cái đó chỉ đối với người khác thôi, đối với Hàn Liên, chút vết thương này chỉ có thể tính là tu hành thường ngày.”

Vô Sầu sư tôn nghe vậy thì chuẩn bị lên tiếng quở trách liếc xéo Nhất Thanh, làm sư tôn không thể như vậy.

Nhưng nghĩ lại, Vô Sầu nghĩ ra cái gì đó, khẽ nói: “Hàn Liên? Ông là nói cậu ta là người của Hàn gia.”

Nhất Thanh sư tôn mỉm cười gật đầu.
 
Back
Top Dưới