Tiên Hiệp Vô Thượng Luân Hồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 300: 300: Tiếng Gọi Này Có Ngụ Ý Rõ Ràng


Còn có đồ nhi của Thiên Tông nữa, đều con mợ nó chẳng quan trọng.

Tất cả đám đó dù có hợp lại với nhau thì đã sao?
Muốn so sánh với Đại Hạ Hồng Uyên, thì cái đám đó còn không bằng một đám kiến hôi.

"Thành chủ, có thể nói chuyện riêng một chút hay không?"
Khô Sơn còn chưa nói nổi lời nào, thì đã nghe thấy Liễu Thương Không lên tiếng, lão ta không ngu, nói chuyện riêng một chút, thật ra là muốn dâng cho Dương Hùng chút lễ vật, lại muốn lấy Thiên Tông ra trấn áp, cho dù thua cũng muốn dùng thủ đoạn để không phải bồi thường, nói thế nào thì nhà lão ta vẫn còn có một đứa con gái là đệ tử của Thiên Tông, Dương Hùng chắc chắn phải nể mặt.

Nói thẳng ra là cho tới tận bây giờ lão ta vẫn còn rất tự tin.

Theo ý của lão ta, giữa Liễu gia và Triệu gia, Dương Hùng chắc chắn sẽ thiên vị Liễu gia của mình.

Đây cũng là suy nghĩ của Khô Sơn.

Ông đây là cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong đỉnh đỉnh đại danh, sao có thể thua cái mạng già này cho một tên nhóc được, nhân lúc không có ai nên giải quyết cho thỏa đáng, bất quá chỉ cần bồi thường chút bạc là được!
"Không".

Hai lão già kia mơ rất đẹp, nhưng Dương Hùng không hề tiếp nhận, chỉ nói ra một chữ vô cùng lãnh đạm, ngụ ý rõ ràng, thân là người đứng đầu một thành, ông đây nhất định phải công chính liêm minh, nếu không thì mấy lão già khác như Chư Cát Huyền Đạo, lão Huyền Không, lão mập cùng với Đại Hạ Hồng Uyên sẽ ngày ngày tìm lão ta uống trà tâm sự.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Khô Sơn liền đen lại.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Liễu Thương Không cũng vô cùng khó coi, lão thành chủ này cứng rắn như vậy sao? Ngày thường ta cũng biếu không ít lễ vật cho ngươi mà! Sao thời khắc mấu chốt ngươi lại không nể mặt ta, ta rất dễ thương lượng, vậy mà ngươi lại muốn Liễu gia không còn đường lui nữa hay sao?
"Chịu thua đi".

"Nhanh cái tay lẹ cái chân lên, cái gì nên giao ra thì mau giao ra liền đi".

"Ở đây có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn đó, có biết không?"
Luôn có những người sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn, Tiểu Hắc mập cùng với nhóc hám tiền đúng là cao thủ trợ công, hai người họ đang lớn tiếng kích động mọi người, còn có thằng nhóc tóc tím cũng đang ồn ào theo.

Đại Hạ Hồng Uyên là sư phụ của Triệu Bân, hắn có chống lưng lớn như vậy, ngay cả chưởng môn Thiên Tông tới đây cũng phải đứng sang một bên.

Cả Liễu gia và Khô Sơn đều giống như bị đưa lên giàn thiêu.

So với Khô Sơn thì Liễu Thương Không hiểu rõ Dương Hùng hơn, lão thành chủ thành Vong Cổ này rất cương quyết, nhìn bộ dáng của lão ta, nếu như Liễu gia lần này không giao ra cửa hàng binh khí cùng ba mươi vạn lượng bạc thì chắc chắn sẽ không thể yên ổn bước ra khỏi nơi này.

Sự cứng rắn của Dương Hùng ngày hôm nay khiến cho lão ta ứng phó không kịp.

Khô Sơn nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không dám làm loạn.

Chỉ trong chớp mắt, mười mấy đạo khí tức đã bao vây hai người, đều là cảnh giới Địa Tạng, hơn phân nửa là người của phủ thành chủ, ai dám giỡn mặt nhất định sẽ bị g**t ch*t tại chỗ.

"Triệu Bân".

Liễu Như Nguyệt lên tiếng, nhìn về phía Triệu Bân.

Tiếng gọi này có ngụ ý rõ ràng.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 301: 301: Đó Là Một Đêm Tối Đầy Gió


Triệu Bân là một phe trong trận đánh cược này, chỉ cần hắn lên tiếng thì chuyện lớn sẽ hóa nhỏ.

Hai nhà dù sao cũng là sui gia.

"Cô hỏi lại cha mình xem, nếu như hôm nay người thua là ta, thì lão ta có chấp nhận để cho ta một con đường sống hay không? Lúc đánh cược thì không ngăn cản, thua cược rồi thì đổ thừa, Liễu gia các người lúc nào cũng làm ăn như vậy sao?", Triệu Bân nhàn nhạt nói, từ đầu đến cuối thần sắc không hề thay đổi.

"Mấy người thật sự không biết xấu hổ sao?"
"Ngày Liễu gia bày trò đùa bỡn Triệu gia, các người có từng nghĩ qua phải nể mặt Triệu gia hay không?"
"Ngươi…"
Chỉ qua vài ba lời đối thoại đã có thể khiến cho một người lãnh đạm như Liễu Như Nguyệt cũng phải tức giận, cô ta vốn tưởng rằng nếu như mình ra mặt thì Triệu Bân sẽ nương tay, không ngờ Triệu Bân chẳng những không nể tình, mà còn bêu rếu Liễu gia trước mặt mọi người, khiến cho cô ta không còn đường lui.

Cô ta là thiên chi kiêu nữ.

Cô ta chính là Thiên Linh thể, chưa bao giờ bị ai sỉ nhục như vậy.

"Nói thật, ta cảm thấy rất nực cười".

"Lúc chà đạp tôn nghiêm của Triệu gia, chắc Liễu gia không hề ngờ tới ngày hôm nay".

"Là quả báo trong truyền thuyết sao?"
"Người phải chịu thua thiệt là Triệu Bân, nếu là ông đây thì đã sớm mắng um lên rồi".

"Vẫn còn quan hệ, khó trách không thể xuống tay".

Thanh âm tặc lưỡi thổn thức lại nổi lên, cơ bản đều đến từ những người đứng xem náo nhiệt, ngay cả những người thua bạc cũng đều nghiêm túc chỉ trích, dường như đã quên mất bản thân mình đang lâm vào cảnh táng gia bại sản.

Không thể không nói, một màn này vô cùng thú vị.

Nghĩ lại đêm đó, Triệu gia hèn mọn như thế nào, bây giờ quả báo tới quá nhanh, dù sao Liễu gia cũng phải trả giá một chút, Liễu gia nhà ngươi đòi người ta nể mặt, thế còn mặt mũi của Triệu gia thì không cần nể sao? Cũng không phải nhà các ngươi không thể từ hôn, thế mà không ngờ, nhà các ngươi đã không gả con gái mà còn bày ra âm mưu hạ nhục người ta! Cả thiên hạ đều biết về hôn sự thay xà đổi cột đó, muốn chối cũng không được.

"Nhìn hắn khoái trá trả đũa kìa".

Chư Cát Huyền Đạo vuốt râu một cái, ông ta đã ở thành Vong Cổ này từ hơn mười năm trước, ân oán của Triệu gia và Liễu gia ông ta cũng rất rõ ràng, cũng như mối quan hệ giữa Triệu Bân và Liễu Như Nguyệt, hai người này đã từng là một đôi kim đồng ngọc nữ, chính ông ta cũng thấy rất đẹp đôi.

"Hai nhà này là sui gia sao?"
"Một người là con rể, một người là cha vợ, một người là chị vợ".

"Sao cứ như kẻ thù của nhau thế?"
Người ngoài thành đứng xem đều mơ mơ hồ hồ, không biết rõ ngọn nguồn.

"Nào, để ông kể cho mà nghe".

"Đó là một đêm tối đầy gió".

"Lão phu..."
Có mấy lão già bắt đầu giải thích, toàn là mấy lão già không đứng đắn, nói chuyện đầy thâm ý, một khi mở miệng là không còn biết mẹ ruột của mình là ai, chỉ chuyên chú kể lại chuyện của người khác một cách sống động.

Nghe qua, người ngoài thành cũng vỗ tay.

Ánh mắt của bọn họ đều liếc về phía người của Liễu gia.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 302: 302: Đàn Ông Không Xấu Đàn Bà Không Thương


Thay xà đổi cột, hừm...!đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Khụ!
Dương Hùng ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn Khô Sơn và Liễu Thương Không, ngụ ý rõ ràng: mau mau giao ra những thứ đã đánh cược đi, ta đây không có nhiều thời gian!
"Gả cho ta thì ta không cần tiền nữa".

Không đợi Dương Hùng quay lại, liền nghe thấy tiếng của Triệu Bân nói.

Phụt!
Lão mập mới vừa rót rượu vào trong miệng thì đã ngay lập tức phun đầy mặt thằng nhóc tóc tím.

Con mợ nó, lại bị gài hàng.

Triệu Bân rất tự giác cầm giẻ lau nhét vào trong miệng.

Không sai, lời kia là do Nguyệt Thần nói.

Mỗi khi gặp chuyện đại sự thì cô ta luôn muốn đãi đồ nhi của mình một bữa tiệc lớn.

"Trời đất, trêu hoa ghẹo nguyệt!"
"Chậc chậc, em rể trêu ghẹo chị vợ, Triệu Bân này cũng không phải là một tên nhóc ngoan".

"Tình xưa chưa dứt?"
Chỉ một câu nói của Nguyệt Thần đã khiến cho Triệu Bân trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa, mấy tên tiểu bối xoa tay, mấy lão già thì vuốt râu, ánh mắt nhìn Triệu Bân đầy thâm ý, thì ra ngươi có mục đích này, sao không nói sớm! Lại khiến cho người ta sợ hãi như vậy.

"Cưới cô em lại muốn thêm cô chị, thân càng thêm thân".

"Bất luận là tính cách hay thiên phú, hai người bọn họ vẫn rất xứng đôi".

"Nối lại tiền duyên?"
Tiếng bàn luận vang lên không ít, vốn không nghĩ hai người có thể trở lại, nhưng nay Triệu Bân cũng đã lên tiếng, cho nên chuyện này tất nhiên là có thể rồi! Không chừng còn đặc biệt có rượu mừng để uống.

"Thật không giống Triệu Bân mà ta biết".

Tiểu Hắc mập lẩm bẩm, nhóc hám tiền cũng chớp mắt, cảm thấy không đúng lắm.

Rất hiển nhiên, cô ta đang bị hắn sỉ nhục.

Trước mặt nhiều người như vậy mà bị em rể sỉ nhục, đường đường là thiên chi kiêu nữ, bây giờ chẳng những không còn đường lui, mà còn mất hết mặt mũi.

3046209-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 303: 303: Đừng Đợi Ta Thành Thần


Triệu Bân nhìn Nguyệt Thần, gương mặt đen lại, sao cứ mỗi lúc có đại sự gì là cô đều phải chen chân vào thế! Vất vả lắm mới có thể áp chế bọn họ, thế mà chỉ vì một câu nói của cô đều tan hoang hết cả.

Hơn nữa, bây giờ ta còn bị người ta gán cho cái danh háo sắc, thích trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.

"Hôm nay sắc trời không tệ".

Nguyệt Thần hai tay nâng gò má, chỉ lo nhìn lên trên bầu trời, xem như không nhìn thấy gương mặt đang đen lại của Triệu Bân.

Sư phụ như cô ta, lúc nào cũng phải phá hoại chuyện tốt của hắn.

Keng!
Kiếm đã rút ra, Liễu Như Nguyệt xông lên đài.

Bị sỉ nhục như vậy, làm sao cô ta có thể bỏ qua.

Thấy vậy, Triệu Bân liền bỏ chạy, có lẽ là do quá hấp tấp, cho nên hắn bị trượt chân té lăn lóc, phải bò dậy lau máu mũi rồi mới tiếp tục chạy.

Vèo! Vèo!
Không thể không nói, kỹ năng chạy trốn của người này thật vô cùng bá đạo.

"Chạy đi đâu".

Liễu Như Nguyệt chém ra, mười mấy đạo kiếm khí càn quét tới.

"Không phải do ta nói".

Triệu Bân trong nháy mắt rút giẻ lau ra nói một câu, nhưng đã bị chặn lại, mười mấy đạo kiếm khí nguy hiểm đánh tới, hắn vội vàng tránh qua, cảnh giới Chân Linh đánh với Thiên Linh thể, chiến lực chênh lệch quá nhiều, bị đánh trúng chắc chắn sẽ rất thê thảm.

"Đứng lại đó".

Thân pháp của Liễu Như Nguyệt cũng quỷ quyệt khó lường.

Không phải ngươi nói, chẳng lẽ là quỷ nói?
"Cứ xem ta là quỷ đi".

Nguyệt Thần hít sâu một hơi nói lớn.

Keng! Keng! Bang!
Ồn ào nổ ra, một người đuổi một người bỏ chạy, đám đông hỗn loạn, trà bánh bàn ghế bay khắp trời, vô cùng bát nháo.

Triệu Bân không nghênh chiến, chỉ chạy trốn.

Hắn điên cuồng chạy mà không thèm nhìn đường, khiến cho biết bao nhiêu người mắng hắn, Liễu Như Nguyệt đã đuổi giết tới, liên tục chém ra kiếm khí.

Chỉ có trời mới biết có bao nhiêu người bị vạ lây.

Dương Hùng ho khan một tiếng, đây là chuyện lão ta không tính đến.

"Đủ rồi".

Thân là thành chủ, đã đến lúc lão ta phải thị uy.

Muốn đánh nhau thì ra bên ngoài thành mà đánh!
Sự trấn áp của lão ta rất có tác dụng, Liễu Như Nguyệt dừng lại, nhưng vẫn đằng đằng sát khí, Triệu Bân cũng dừng lại, vừa rồi hắn ngã xuống quá mạnh, nên bây giờ lỗ mũi vẫn còn đang chảy máu.

"Đạo bất đồng bất tương vi mưu, ngươi đừng mơ tưởng nữa".

Liễu Như Nguyệt hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Lần này, cô ta đối với Triệu Bân mà nói đã là kẻ thù, còn muốn cô ta gả cho hắn?
"Đừng đợi ta thành thần".

Triệu Bân lau máu mũi nhìn Nguyệt Thần, sắc mặt tối tăm đến cực điểm.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 304: 304: Khô Sơn Đại Sư


Đợi ta thành thần.

Đợi ta có thể đánh thắng cô.

Nếu như ta không làm gì cô, thì ta sẽ không mang họ Triệu nữa.

Hí hí hí!
Nguyệt Thần cười khúc khích.

Cô ta nằm trong ý thức của Triệu Bân, làm sao có thể không biết suy nghĩ của Triệu Bân được.

Chà, nguyện vọng không tệ.

Chỉ có điều, nguyện vọng này so với thực tế còn xa xôi lắm!
"Cửa hàng binh khí Liễu gia, ba mươi vạn lượng, cầm lấy".

Liễu Thương Không quát lớn rồi đứng dậy, xoay người phất tay áo bỏ đi.

Lão ta đã đưa ra một tấm địa khế của cửa hàng binh khí, cộng thêm một xấp ngân phiếu dày, nhưng lão ta không đưa tận tay, mà chỉ ném ra ngoài.

Một xấp ngân phiếu dày vung vẩy trên không trung, giống như một cơn mưa ngân phiếu từ trên trời rơi xuống vậy, trông vô cùng cám dỗ.

Ừng ực!
Nhìn ngân phiếu bay đầy trời, khán giả đồng loạt nuốt nước miếng.

Ngân phiếu kìa! Bên kia cũng là ngân phiếu kìa!
Đáng tiếc, không ai dám thò tay ra lấy, thành chủ còn đứng đây, ai dám thò tay ra chứ!
"Tới đây, xin nhường đường một chút".

"Lão già này nhích qua chút đi, đạp lên ngân phiếu nhà ta rồi".

"Đừng hòng thò tay trộm, không thấy thành chủ đang nhìn sao?"
Tiểu Hắc mập và nhóc hám tiền cũng nóng nảy la lên, người khác không dám nhặt tiền, nhưng hai người bọn họ tất nhiên dám, đám ngân phiếu tán lạc, cộng thêm địa khế của cửa hàng binh khí đều được nhặt về.

Bọn họ gom hết rồi đếm lại, ây da gì đây? Còn thiếu năm ngàn lượng.

"Giữ lại uống trà".

Chư Cát Huyền Đạo xoa tay, lão mập thì vuốt râu, còn có thằng nhóc tóc tím cũng nhón tay lấy đi một tấm ngân phiếu, có bạc mà, ngu gì không nhặt!
"Chia đôi đi".

Lúc đưa lại số ngân phiếu cho Triệu Bân, cũng chỉ còn dư lại hai mươi vạn lượng.

"Có hai ngươi, ta thật vui quá".

Triệu Bân tặc lưỡi cất ngân phiếu vào, có hai mươi vạn lượng cũng không tệ.

"Ngươi muốn lấy Liễu Như Nguyệt thật sao?"
"Không phải ta nói".

"Đừng có láo, ai cũng nghe thấy ngươi nói gì".

"Có thể.

.

.

là heo nái nhà ai không buộc kỹ, chạy ra gây ồn ào đó".

Triệu Bân đưa ra một ví dụ mà hắn cho là thích hợp.

Xong chuyện, hắn lại nhét giẻ vào miệng.

Nguyệt Thần liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt gian tà, nếu như cô ta đoán không sai, nếu như cô ta không có nghe lầm, thì con heo nái mà Triệu Bân nói tới chính là ám chỉ cô ta.

"Khô Sơn đại sư".

Dương Hùng vuốt râu, mỉm cười nhìn Khô Sơn, Liễu gia cũng đã giao món đặt cược ra rồi, ngươi còn muốn quỵt sao?
"Giao".

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 305: 305: Kịch Hay Cũng Đến Lúc Tàn


Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, túi tiền, binh khí, địa hỏa.

.

.

cả người trên dưới chỉ trừ quần áo, tất cả đều giao ra, có rất nhiều cao thủ cảnh giới Địa Tạng đang âm thầm theo dõi ông ta, ngoan ngoãn giao ra thì tốt, còn nếu không chịu giao ra, thì chắc chắn sẽ có người giúp ông ta giao ra.

Đến lúc đó thì sẽ không có ai nhẹ nhàng như thế này đâu.

Thứ mà Khô Sơn cần lúc này chính là thể diện, trong giờ phút quan trọng, giữ lại chút mặt mũi vẫn tốt hơn.

"Nào, nuốt viên đan dược này đi".

Chư Cát Huyền Đạo lãnh đạm nói, rồi b*n r* một viên đan dược màu đen.

"Đan Thực Cốt hai vân?"
"Làm như vậy là muốn lấy mạng của Khô Sơn thật sao?"
"Cũng không phải".

"Nuốt đan Thực Cốt cũng sẽ không chết người, mỗi tháng chỉ cần uống thuốc giải đúng hạn là được, nói thẳng ra là, lão già kia phải dùng phương pháp này để khống chế Khô Sơn, ông ta đã thua cái mạng mình cho Triệu gia, cho nên đương nhiên phải làm việc cho Triệu gia, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như không nghe lời thì sẽ không có thuốc giải".

"Thật tàn nhẫn quá".

"Điều này còn có thể trách ai, là do ông ta tự mình cược thêm, nếu như người thua là Triệu Bân, có khi Khô Sơn còn nhẫn tâm hơn.

Tự mình đặt cược, thua thì phải nhận.

Đúng là tự mình tạo nghiệt, ác giả ác báo".

"Điều này không có gì sai hết".

Tiếng tặc lưỡi thổn thức lại thi nhau vang lên, tất cả đều đang nhìn Khô Sơn trên đài, không biết là thương hại hay là xúc động, một luyện khí sư đỉnh đỉnh đại danh, chỉ vì một trận tỷ thí mà thua mất tất cả.

Sắc mặt Khô Sơn tối sầm lại.

Công dụng của viên đan dược này ông ta cũng biết, cũng hiểu được ngụ ý của đối phương.

Dù sao cũng đã nói rồi.

Điều này còn có thể trách ai, chỉ có thể tự trách bản thân! Tự cho mình là kẻ mạnh, tham lam không biết điểm dừng.

"Nếu không nuốt được, lão phu cũng có thể giúp ngươi".

Chư Cát Huyền Đạo khoan thai nói, người của thiên tông tới đây đều là những nhân vật hung ác, thua chính là thua, phải ngoan ngoãn thực hiện ước định cho tốt nếu không muốn thấy máu đổ.

"Ta...!nuốt".

Khô Sơn cuối cùng cũng cầm lấy đan Thực Cốt, một hơi nuốt xuống.

Hự!
Đau đớn kéo đến ngay sau đó, ông ta chỉ cảm thấy xương cốt bị cổ trùng gặm nhấm, đau nhức không thể tả.

"Nào, đi cùng lão phu".

Chư Cát Huyền Đạo chắp tay sau lưng bước đi, sau đó lại bắn một viên đan dược bay ra ngoài, Khô Sơn nhanh chóng bắt lấy, đây chính là thuốc giải của đan Thực Cốt, cần phải uống đúng hạn mỗi tháng, nếu không có thuốc giải, thì cứ tự mình chịu đựng cơn đau đớn tận xương tủy đi.

Chậc chậc chậc!
Khán giả tặc lưỡi, một vị luyện khí đại sư, đồng thời cũng là một vị cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, thế mà cứ như vậy bị mang đi.

Quả là một món cược quá lớn.

Kịch hay, cũng đến lúc tàn.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 306: 306: “đến Lĩnh Bạc Thôi!”


Sau Chư Cát Huyền Đạo, tay chân nhanh nhẹn nhất là Triệu Bân, hắn ôm chiến lợi phẩm vào lòng, chạy như bay ra khỏi hội trường, tìm một chỗ để dung hòa địa hỏa.

“Về nhà thôi!”
Lão mập vỗ mông, tên mập, nhóc mê tiền, thằng nhóc tóc tím và Xích Yên cũng đứng dậy, họ đi về uống chén trà cho đỡ sợ, xong chuyện rồi thì tới sòng bạc lĩnh tiền, bọn họ đã cược Triệu Bân thắng, hơn nữa cũng cọc không ít tiền.

“Triệu Bân lại thắng rồi!”
Sau lưng họ, tiếng bàn tán rồi tặc lưỡi vang lên rất nhiều.

Một chữ “lại”, được dùng vừa khéo.

Hôm đó, khi Triệu Bân đối đầu với Nghiêm Khang, không có ai coi trọng hắn, thế nhưng hắn lại thắng, hơn nữa còn thắng Nghiêm Khang bằng sở trường không chiến của đối thủ.

Vì thế, Triệu Bân còn cướp hết sạch của Nghiêm Khang.

Bây giờ, phân cảnh này lại tái diễn, còn có người thua thảm hơn Nghiêm Khang, một trận đấu của luyện khí sư, không chỉ mất của cải, còn mất luôn cái mạng già.

Hãy đợi đó!
Trong mấy chục năm tới, kiểu gì người này cũng trở thành c* li cho Triệu gia thôi.

“Tất cả trang bị đều có nhờ đánh đấm!”
Các lão tiền bối trịnh trọng và nghiêm túc vuốt râu.

Lời này cũng không sai.

Trước đây là Nghiêm Khang, sau này là Khô Sơn, có vẻ như những ai tới chỗ Triệu Bân tìm k*ch th*ch thì đều không có kết cục tốt đẹp.

Một người là thiếu chủ của gia tộc nhỏ nhưng chỉ cần dựa vào hai vụ này là hắn đã phát tài, dù có bị đuổi khỏi gia tộc, vẫn tự mình giữ được thể diện.

“Đi thôi!”
Dương Hùng mỉm cười, cùng với Lão Huyền Không mỗi người một trái một phải, chắp tay sau lưng rời đi.

Khi đi còn ngâm nga vài giai điệu, đám khán giả cũng hiểu ngầm mà nhường đường cho họ.

“Thành chủ ngày hôm nay hình như hơi cương quyết!”
“Ừ, không nể mặt Liễu gia chút nào hết, rõ ràng là ủng hộ Triệu Bân!”
“May mà thành chủ có mặt ở đâu, nếu không thì Liễu gia sẽ không chịu ói đồ ra đâu!”
Nhìn bóng lưng rời đi của Dương Hùng, trong mắt nhiều người hiện lên ý tứ sâu xa, đến bây giờ, bọn họ vẫn không hiểu, điều gì đã khiến Dương Hùng ủng hộ Triệu gia đến vậy.

Chẳng lẽ, Triệu gia đã cho lão ta lợi ích gì hay sao? Hay là, giữa hai người có gì mờ ám không thể nói cho ai biết? Nhưng mà dù thế nào thì Liễu gia cũng phải chịu đủ, một cửa hàng binh khí, ba mươi vạn lượng bạc, đúng là tổn thất nghiêm trọng.

“Đến lĩnh bạc thôi!”
Thu lại ánh mắt, đám đông dần lui ra ngoài, tập hợp về phía sòng bạc.

Thế nhưng, những người tụ tập về đó lại rất ít.

Những người đó đều là người cược Triệu Bân thắng, vốn dĩ không ôm hy vọng gì, nhưng Triệu Bân lại chiến thắng, trong lòng có chút hối hận! Hối hận vì không cược cả gia tài.

Có người vui thì cũng có người buồn.

Có người thắng thì cũng có kẻ thua, ví dụ như Vương gia, ví dụ như những gia tộc đối địch với Triệu gia, hoặc là những người được gia tộc lớn phái tới, khuôn mặt ai cũng cực kỳ ảm đạm.

Bọn họ cược cho Khô Sơn thắng, đây là việc ngoài dự tính, có trời mới biết họ đã thua bao nhiêu.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 307: 307: Tất Cả Đều Do Ta Gây Nên


Thế nhưng, khi nghĩ tới Liễu gia, tâm trạng cũng bình thường hơn một chút.

So với Liễu Thương Không, bọn họ vẫn còn tốt chán, ít nhất thì không bị tổn thất nặng nề.

“Vất vả chăm chỉ mấy chục năm, rồi vì một chuyện lại quay trở lại lúc ban đầu”.

“Huyền Dương đỉnh cao cơ mà! Sao Khô Sơn có thể thua được? Ông đây bán hết cả cửa tiệm rồi!”
“Ta cũng cược cả khế đất đây!”
Nhiều người lệ rơi đầy mặt, đánh bạc đúng là hại người! Lấy nhỏ thắng lớn, không thể phát tài, còn thua đến không còn gì, phải mất bao nhiêu năm mới có thể kiếm lại từng ấy bạc đây.

“Chúng ta đúng là đã xem thường hắn!”
Những người được gia tộc lớn cử đến, thở hắt một tiếng.

Chuyện này phải bẩm báo lên gia tộc.

Triệu Bân thật sự rất kỳ quái, một Khô Sơn cũng không áp được, còn phải tìm một chuỗi mới được, mà bọn họ thấy cứ mời sát thủ La Sinh Môn còn nhanh gọn hơn.

Tìm mấy tên thích khách, rồi g**t ch*t tên kia.

Quan trọng là số bạc mà bọn họ mang tới đã mất sạch, nếu như gia tộc biết được chuyện này thì họ chắc chắn sẽ bị mắng: Chúng ta bảo các ngươi tới để xử lý Triệu gia, chứ không phải để các ngươi dâng tiền cho sòng bạc.

Hắt xì!
Trên đường cái, Khô Sơn đi theo sau Chư Cát Huyền Đạo, liên tục hắt xì hơi, có người nhắc ông ta, hoặc là có người đang hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà ông ta rồi.

Rất rõ ràng là vế thứ hai.

Chắc chắn có người đang hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà ông ta, ví dụ như Liễu Thương Không.

Lão ta về đến nhà, gần như bùng nổ.

Mẹ nó, cứ ngỡ đây là trợ thủ đắc lực mà gia tộc tới tìm cho lão ta, bây giờ xem xét kỹ lại thì đúng là lừa người! Ngược lại Khô Sơn rất quyết đoán, cửa hàng binh khí của Liễu gia, ba mươi vạn lượng, một loạt thao tác, rồi thua đến thảm hại, thua thì thua đi, còn làm lão ta bị lỗ nặng.

Bao nhiêu năm nay, lão ta chưa từng chịu thiệt thòi như vậy.

Không biết Liễu gia gặp xui xẻo từ ngày nào, đầu tiên là tiền trang bị mất trộm, sau đó là cửa hàng binh khí lỗ lã, đến cả tham gia đấu giá cũng gặp phải thần bịp, bây giờ cuộc chiến của luyện khí sư này cũng gặp xui xẻo, đúng thật là báo ứng kiếp này trong truyền thuyết hay sao?
Tất cả đều do ta gây nên.

Nếu như hiện giờ Triệu Bân đến đây rồi nói như vậy, chắc chắn Liễu Thương Không sẽ thổ huyết, lão Vong Cổ có một câu như thế này, và lão ta thấy cũng rất đúng: “Liễu Thương Không ngươi, Liễu gia các ngươi có một người con rể nổi bật đó”.

Hắt xì!
Tiếng hắt xì của Khô Sơn vang lên suốt quãng đường, chọc tức Chư Cát Huyền Đạo, ông ta đã ngoái lại nhìn mấy lần, cũng vuốt râu ẩn ý, chắc Liễu Thương Không đang chửi rủa tên này cay nghiệt lắm đây!
“Đạo hữu, ra điều kiện đi!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 308: 308: Đúng Là Tình Thánh


Khô Sơn thản nhiên nói, ngụ ý cũng rõ ràng: thả ta ra, giá cả rất dễ thương lượng mà!
“Ngươi cũng đã tới đây rồi, ở lại thêm chút thời gian”.

Chư Cát Huyền Đạo khoát tay, trả lời có chút tùy tiện.

“Xử sự có tình có lý một chút!”
“Hãy tin lão phu, ở đây lâu rồi thì ngươi sẽ không muốn đi nữa đâu!”
Những lời của Chư Cát Huyền Đạo mang có ý nghĩa sâu xa.

Nếu như, để Khô Sơn biết Triệu Bân là đồ đệ Đại Hạ Hồng Uyên thì dù bị đuổi, tên luyện khí sư này cũng không đi.

Bây giờ, tốt nhất nên dùng đan Thực Cốt để khống chế trước, ông ta làm trưởng lão danh dự của Triệu gia rồi thì cũng nên giúp Triệu Bân vài chuyện, ví dụ như cầm chân tên luyện khí sư này, để ông ta cống hiến sức lực cho Triệu gia, đợi mọi chuyện qua đi, ông ta sẽ suy nghĩ rồi nói cho người này biết thân phận của Triệu Bân.

Đến lúc đó, e rằng cũng không cần đan Thực Cốt để khống chế nữa rồi, Khô Sơn cũng không muốn đi, Triệu Bân thì không sao, nhưng liên quan đến Đại Hạ Hồng Uyên thì lại là chuyện khác.

Ngay cả hắn còn như vậy chứ đừng nói Khô Sơn.

Hoàn toàn bái phục thật sự, thì còn tốt hơn nhiều so với việc dùng thực cốt đan khống chế.

Khô Sơn không nói gì, khẽ nhíu mày, không biết Chư Cát Huyền Đạo lấy tự tin ở đâu ra.

“Hắn chính là luyện khí sư đó sao?”
“Ừ, thua Triệu Bân, không biết bao nhiêu người đã tán gia bại sản rồi đó!”

“Không biết Triệu Bân học thuật luyện khí ở đâu?”
“Từ sau khi hắn tập võ lại, ngoài sáng hay trong tối đều rất bí ẩn”.

“Khoáng thế kỳ tài luôn có hướng đi riêng”
Trên đường phố náo nhiệt, người đi qua không ngừng chỉ trỏ, bàn tán về Khô Sơn và Triệu Bân, có nhiều người tiếc nuối vì bản thân không muốn nộp phí vào cửa, nên không đi xem kịch hay, người khác về rồi mới biết có nhiều diễn biến đặc sắc.

Ví dụ như, Khô Sơn đã thất bại.

Hoặc là, thành chủ ủng hộ Triệu Bân.

Tất nhiên việc khiến mọi người ca tụng nhất, chính là việc Triệu Bân công khai trêu chọc Liễu Như Nguyệt.

Hàm súc một chút, thì là tình thánh

3046215-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 309: 309: “ngọc Viêm Linh”


Bác ái bà mẹ ngươi ấy.

Nếu Triệu Bân có ở đây, hắn chắc chắn sẽ cãi lại: Ông đây có vợ, còn rất chung thủy.

Nếu nói đến người bác ái thì hắn có một đây.

Đúng thế, là Nguyệt Thần tên là Tú Nhi đó, làm sư phụ mà cứ thích gài bẫy đồ đệ, nhìn bộ dạng này là hiển nhiên không muốn giúp hắn rồi, còn cái danh thích trêu con gái nhà lành thì chắc chắn cô ta sẽ không bỏ qua đâu.

“Tán gái cũng là một kiểu tu hành”.

Nếu câu này mà để Nguyệt Thần nói thì sẽ là câu rất có học vấn.

Đồ đệ của cô ta cái gì cũng tốt, da mặt khá dày nhưng chuyện thả thính tán gái này thì hắn chẳng làm được gì sất.

Ngay cả ngực vợ cũng chỉ lén sờ, có tiền đồ gì, còn trông mong cưới thê thiếp đông đúc được sao?
Về chuyện này thì vị đại thiếu nào đó chuyên nghiệp hơn.

Thế nên mới nói, người làm sư phụ như cô ta thỉnh thoảng phải ra giúp hắn đi ghẹo gái, phải đào tạo hắn thành một con heo chuyên đi củng cải trắng.

Ừm, gánh nặng đường xa.

“Tú Nhi, đừng quậy nữa”.

Giọng Triệu Bân khá trầm lắng, vụ Xích Yên hôm đó, trùng hợp hay hiểu lầm gì cũng được dù sao hắn cũng đã thấy rồi.

Bây giờ lại trêu đùa Liễu Như Nguyệt quả thật hơi kỳ.

Hắn và đại tiểu thư Liễu gia đã là người đi trên hai con đường khác nhau, đời này kiếp này sẽ không đi cùng nhau, có thù thì trả, đánh mắng gì cũng được, còn trêu vào thì bỏ đi.

“Hầy”.

Nguyệt Thần thở dài.

Vi sư khổ tâm nhọc lòng thế mà tên ngốc ngươi lại chẳng hiểu gì.

Triệu Bân không đáp lời mà chạy vào cửa hàng binh khí.

Không thể gây chuyện thêm nữa nhưng vẫn phải chuẩn bị sẵn một miếng giẻ lau bên người.

Nguyệt Thần là cô nàng Tú Nhi không an phận, bảo cô ta đừng gài hắn nữa thì trừ phi là lợn nái biết trèo cây.

Bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng một người chuyên hố đồ đệ nhà mình.

Hắn vào phòng rồi khóa cửa phòng lại.

Sau đó lấy ngọn lửa của Khô Sơn và địa hỏa của hắn ra.

Dung hợp không đúng thật sự có thể dung hợp ra thiên hỏa.

Tiếc là suy nghĩ luôn đẹp đẽ vậy đó.

Thực tế cơ bản đều là mấy lời tán dóc thôi.

Hai ngọn lửa dung hợp vào nhau thật nhưng cấp bậc lại không cùng loại với thiên hỏa.

Nguyệt Thần lười đả kích hắn, muốn dung hợp hai ngọn lửa địa hỏa để tạo ra thiên hỏa, nằm mơ đấy à?
Haizz!
Lại làm vô ích một trận, Triệu Bân lộ ra vẻ tiếc nuối.

Thu ngọn lửa vào trong cơ thể, hắn mới bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

Thân là luyện khí sư nên những thứ Khô Sơn cất giấu cũng rất đáng xem, ngọc thạch linh châu đều là những thứ cao cấp, còn có không ít tiền, cũng phải đến mười mấy vạn.

Còn binh khí của Khô Sơn có huyền thiết chế tạo, đều là cực phẩm trong cực phẩm.

Ừm, để luyện vào kiếm Tử Tiêu của hắn luôn.

“Miếng ngọc này…”
Đặt binh khí của Khô Sơn xuống, Triệu Bân lấy một miếng ngọc bội màu đỏ ra từ trong chiến lợi phẩm.

Miếng ngọc này có hỏa tức bao quanh, trên đó còn khắc một dấu ấn hình ngọn lửa cổ xưa.

Cầm miếng ngọc vào trong tay hắn lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy, hơn nữa còn hơi bỏng tay.

“Ngọc Viêm Linh?”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 310: 310: Thế Rốt Cuộc Nó Có Tác Dụng Gì


Triệu Bân khẽ lẩm bẩm như nhận ra miếng ngọc này sản sinh ra ở nơi cực dương, nuôi dưỡng bên cạnh ngọn lửa, là vật có thuộc tính hỏa thuần túy, mang theo trên người quanh năm thì sẽ có tác dụng làm ấm cơ thể, nuôi phách củng cố sức mạnh, thật ra đây là lần đầu tiên hắn thấy thứ này.

“Lấy chiếc nhẫn ngọc đen đặt lên trên ngọc Viêm Linh”.

Vừa nói Nguyệt Thần vừa ngáp nên nói rất tùy ý.

“Đây là cách làm gì thế?”
Triệu Bân tò mò nói.

Hôm đó Nguyệt Thần chỉ nói chiếc nhẫn đen mà hắn lấy từ chỗ vua Âm Nguyệt là bảo bối, còn nó có năng lực gì thì hắn không biết, thế mà còn có tác dụng xưa cũ thế với miếng ngọc Viêm Linh này?
“Chiếc nhẫn đen để đó quá lâu, mất rất nhiều tinh túy, cần phải bổ sung”, Nguyệt Thần nhàn nhã nói: “Ngọc Viêm Linh được trời đất cô đọng thanh, tinh hoa của nó có thể làm chất dinh dưỡng.

Nếu đủ số lượng thì có lẽ có thể kích hoạt nhẫn ngọc đen”.

“Cô còn nghiên cứu cái này à”.

Triệu Bân lẩm bẩm, sau đó đặt nhẫn đen lên ngọc bội.

Cảnh tượng kỳ lạ cũng xuất hiện, nhẫn ngọc đen lóe lên tia sáng, còn ngọc Viêm Linh dần mất đi tinh hoa với tốc độ cực nhanh có thể nhìn thấy bằng mắt thường, màu đỏ dần biến mất, từng chút mất đi màu sắc vốn có của nó, còn tinh túy của nó lại hòa vào nhẫn đen.

Mỗi khi ngọc Viêm Linh tối dần đi thì nhẫn đen lại sáng hơn một chút.

Cuối cùng ngọc Viêm Linh nứt ra biến thành một màu xám.

Triệu Bân đợi một lúc mới cầm nhẫn đen lên lật qua lật lại xem xét.

Màu đen của chiếc nhẫn đậm hơn, trong khoảnh khắc đó dường như hắn ngửi được một thứ tà khí vừa hung ác vừa khát máu của ác ma, suýt nữa khiến hắn không giữ được tinh thần.

“Ác ma?”
Triệu Bân cau mày vô thức nhìn Nguyệt Thần.

Nguyệt Thần không đáp lời mà chỉ im lặng trầm ngâm.

“Nhẫn ngọc đen, nhẫn của ác ma, nói đúng hơn nên gọi nó là nhẫn ma”.

Triệu Bân lẩm bẩm nói, có thế nào cũng không ngờ chiếc nhẫn này là của Ma Giáo.

Giờ nhìn lại cảm thấy có ánh sáng ác ma cứ lập lòe khiến hắn hốt hoảng.

“Tìm nhiều ngọc Viêm Linh, vẫn còn thiếu rất nhiều”.

“Cũng chỉ có tinh hoa của ngọc Viêm Linh mới có thể dùng à?”
“Sau khi phủi bụi thì nó vẫn hấp thụ tinh hoa của Viêm Linh nên tốt nhất là dùng ngọc Viêm Linh, linh ngọc khác cũng không thể không được nhưng sợ sẽ ảnh hưởng đến chất lượng của nhẫn ma”, Nguyệt Thần nói: “Tất nhiên có thể tìm được loại ngọc tạo ra nhẫn ma đó thì hiệu quả càng tốt hơn.

Nhưng theo ta nghĩ, thế giới người phàm không có loại ngọc liệu đó”.

“Thế rốt cuộc nó có tác dụng gì?”, Triệu Bân cười nói.

Nguyệt Thần không nói gì chỉ ngáp một cái, sau đó nhắm mắt lại.

Triệu Bân sầm mặt.

Mỗi lần đến lúc mấu chốt thì cô gái này cú úp úp mở mở.

Nhìn một hồi lâu rồi hắn mới cất nhẫn ma này vào.

Chiến lợi phẩm còn có bảo bối tuyệt vời nữa là một viên đan dược.

Hắn đã từng thấy đan dược này, chắc chắn là Luyện Tâm Đan.

Đêm đó vì muốn giải quyết công bằng chuyện hai nhà mà Liễu Như Nguyệt treo đầu dê bán thịt chó đưa cho hắn một viên đan như thế này.

Nhưng Triệu Bân không nhận..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 311: 311: Thật Sự Có Thể Nối Lại Tình Xưa Sao


Đan dược ấy mà, đồ tốt bị hắn cho vào hồ lô tím vàng hòa với linh dịch, uống một hớp là tinh thần phơi phới, có tác dụng ổn định tâm cảnh, còn hiệu lực dược của linh dịch cũng rất nhiều nhưng càng uống càng ít.

Nếu có thêm một cây hoa sen thì tốt biết bao.

Triệu Bân lẩm bẩm, ngồi xếp bằng rồi nhắm mắt lại.

Trận quyết đấu luyện khí hôm nay xem như là một trận tập luyện, nếu không có võ hồn thì hắn đánh không lại với Khô Sơn.

Mặc dù tính cách ông ta hơi kỳ quái nhưng lại có hiểu biết về luyện khí.

Người được lợi lớn nhất trong ván đặt cược này là Khô Sơn.

Ông ta là đại sư luyện khí, thêm ông ta là Triệu gia đã có hai luyện khí sư, mấy năm nay về sau e là không ai có thể chèn ép Triệu gia về mảng luyện khí.

Triệu gia không chỉ có thể trụ vững được cơ nghiệp mà còn có thể kiếm thêm bộn tiền.

Hắn có suy nghĩ khá giống với Chư Cát Huyền Đạo.

Khống chế bằng đan dược là hạ sách, tìm cơ hội lộ ra thân phận của Hồng Uyên để tạo uy sẽ tốt hơn đan Thực Cốt nhiều, phải khiến họ cam lòng tiếp thu mới có hiệu quả.

“Ông già ngươi đừng đến thành Vong Cổ nữa”.

Triệu Bân thầm nói.

Ông già mà hắn nói đến chính là Đại Hạ Hồng Uyên thật đang hưởng lạc ở Hoàng tộc.

Nếu đến thành Vong Cổ dạo chơi thì rất khó che giấu.

Lấy danh nghĩa Hồng Uyên đi lừa gạt người ta, nhỡ đâu chọc tức thiên hạ đệ nhất thì khéo cả thành Vong Cổ sẽ giẫm nát mình luôn ấy.

“Không ngờ Khô Sơn lại thua!”
“Cũng không ngờ Triệu Bân lại thắng!”
Mặt trời đã xuống núi nhưng đường phố của thành Vong Cổ vẫn rất náo nhiệt, ở đâu cũng có mấy tên lắm lời, cứ thích đến quán trà, quán rượu, ở đó nói mãi không ngừng, kể đi kể lại mấy lần toàn bộ trận quyết đấu luyện khí hôm nay.

Rất nhiều người không thể đến xem đều có mặt.

Lúc này ai nấy cũng là khán giả trung thành, trong lòng mỗi người đều cảm thấy tiếc nuối.

Tiếc nuối thì tiếc nuối nhưng họ vẫn thấy kinh ngạc.

Đương nhiên bọn họ thấy kinh ngạc là vì mới đây thôi, Triệu Bân vẫn còn là một người tàn phế bị đứt hết kinh mạch, nhưng chưa được bao lâu thì hắn không chỉ tu luyện được tới cảnh giới Chân Linh tầng bốn mà còn có kỹ thuật luyện khí điêu luyện.

Xét về khả năng chiến đấu, hắn đã đánh thắng người cùng cấp bậc là Nghiêm Khang trong trận chiến trên không, xét về kỹ thuật luyện khí thì hắn đã thắng Khô Sơn, chỉ với hai trận chiến này thôi cũng đủ để hắn nổi tiếng rồi.

“Tiếc là Triệu gia đã phong tỏa gia tộc rồi!”
“Khi Triệu Uyên biết được, không chừng ông ấy phải vui đến mức độ nào”.

“Kỳ tài có một không hai lại trỗi dậy rồi!”
Rất nhiều người xuýt xoa, nói Triệu Bân là kỳ tài có một không hai, không có ai phản đối.

Xét về nghĩa nào đó, vinh quang hiện tại của Triệu Bân còn hơn cả ngày trước, hắn đã có thể sánh vai với Liễu Như Nguyệt.

Dù cho là thể Thiên Linh thì cũng không thể áp được ánh hào quang của Triệu Bân xuống, hắn đã quá đỗi phi thường.

“Thật sự có thể nối lại tình xưa sao?”
“Nói chứ, cũng có khả năng đó lắm, dù sao thì cũng từng là người yêu của nhau mà”.

“Tình chị em, ừm, cũng không tệ!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 312: 312: “không Phải Ta Nói Đâu!”


Khi nói hết chuyện thi đấu luyện khí thì đương nhiên sẽ là chuyện linh tinh, không chừng sẽ được uống rượu mừng thật.

Người của cửa hàng binh khí Triệu gia đã đến cửa hàng binh khí của Liễu gia.

Bắt đầu từ hôm nay, cửa hàng binh khí của Liễu gia đã không còn mang họ Liễu nữa mà đã chuyển sang họ Triệu rồi.

Khô Sơn cũng bạo thật, không phải cửa hàng binh khí của nhà mình, cũng không phải tiền của nhà mình mà nói năng chẳng e dè chút nào, ông ta thua thì chả sao, chỉ có Liễu gia mới thê thảm thôi.

“Mẹ kiếp, xui xẻo thật!”
Lúc Vương Đức ra khỏi cửa hàng binh khí của nhà họ Triệu thì mở miệng mắng nhiếc suốt dọc đường, Liễu Thương Hải đấu thua mà cửa hàng binh khí vẫn còn, nhưng lần này thì thua triệt để rồi, đến cửa hàng binh khí cũng mất luôn.

Cứ đi theo ai là người đó gặp xui xẻo.

Những người trên phố nhìn thấy lão ta thì chỉ muốn nói câu đó thôi, theo cả hai nhà, nhà sau còn thảm hơn nhà trước.

Có thể họ đều không hợp tuổi với Vương Đức.

Theo như Chư Cát Huyền Đạo nói thì Liễu gia và Triệu Bân không hợp tuổi nhau.

Gặp phải một nhân tài như thế, thua một cửa hàng binh khí và ba mươi vạn lạng bạc thì vẫn còn nhẹ, nếu còn dám không an phận, dám gây hấn với hắn thì chắc là Liễu gia sẽ phải phá sản thôi.

Ây dà.

Trăng vừa lên thì Triệu Bân liền vươn eo, mệt mỏi ra khỏi phòng.

Vừa hay gặp phải Xích Yên đang đi ngang qua.

Triệu Bân nhìn thấy cô ta thì suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là quay người bỏ chạy, nhưng nghĩ kĩ lại, hắn bỏ qua suy nghĩ đó.

Cô ta đã đánh hắn một trận thê thảm, cũng đã trút được giận rồi, không thể ngày nào cũng đánh hắn như thế chứ, tốt xấu gì thì hắn cũng là học trò của Hồng Uyên, cô ta cũng phải nể mặt Đại Hạ Hồng Uyên chứ.

“Lưu manh!”
Xích Yên liếc Triệu Bân một cái, rồi thốt lên hai chữ đó.

“Muốn xuống sông Hoàng Hà tắm gội quá, xem thử có thể gội sạch được không”.

Triệu Bân rất tự giác, hắn lại cầm giẻ lau, nhanh tay nhét vào miệng mình.

Đừng thấy Nguyệt Thần đã ngủ say mà lành, cái bà cô đó lúc nào cũng có thể đâm cho hắn một nhát hết.

Nhưng Triệu Bân biết họ đang mắng hắn.

Ai bảo hắn giở trò lưu manh làm gì.

3046260-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 313: 313: Thế Là Đã Đáng Sợ Lắm Rồi


Triệu Bân ho một tiếng gượng gạo, ngồi xuống bên cạnh Liễu Tâm Như, tay cầm một quả trái cây lên, bóc vỏ rồi cắt ra thành từng miếng nhỏ giống như trước đây và đút cho vợ ăn.

Đây là một ví dụ điển hình của việc thể hiện tình cảm.

Nhưng dường như có một số việc không thể nào giải thích rõ được.

Liễu Tâm Như cười khẽ.

Nàng vẫn giống như trước đây, không quan tâm việc Triệu Bân có bao nhiêu phụ nữ.

“Lạ không?”
“Lạ!”
Chư Cát Huyền Đạo khoanh hai tay lại, lão mập thì vuốt râu, họ cứ cảm thấy có gì đó không đúng, cứ cảm thấy mấy ngày nay Triệu Bân cứ như bị con ma ngốc nghếch nào đó nhập vào người, rất buồn cười!
Có điều, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.

Triệu Bân có muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được cái biệt danh “tình thánh” nữa rồi.

Ai bảo hắn có một sư phụ tốt thế làm gì.

“Ra giá đi!”
Khô Sơn cũng có ở đó, ông ta ngồi xếp bằng một mình dưới gốc cây cổ thụ, ông ta đang nói với Triệu Bân.

Ông ta không muốn ở lại chỗ quỷ quái này nữa đâu.

Vẫn là câu nói đó, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ.

“Tiền bối ở lại một tháng là được rồi!”
“Một tháng sau, nếu tiền bối muốn đi thì vãn bối hoàn toàn không ngăn cản!”
“Nói thật không?”
“Đương nhiên!”, Triệu Bân nói câu đó rất sảng khoái nhưng cảm giác ép buộc lại len lỏi vào trong bầu không khí lúc nào không hay.

Miệng thì nói tốt vậy thôi nhưng sự thật đằng sau là hắn đang tìm cách làm sao dụ dỗ Khô Sơn, tên tuổi của Hồng Uyên rất hữu dụng.

Trông Khô Sơn có vẻ bối rối.

Từ khi ra khỏi hội trường, ông ta luôn tưởng rằng chuyện này còn khó hơn lên trời, nhưng bây giờ xem ra có vẻ rất nhẹ nhàng.

Ở lại một tháng, dù phải ngày đêm giúp đỡ Triệu Bân luyện binh khí thì cũng không mất bao lâu, để rời khỏi được chỗ này, ông ta vẫn có thể đợi được một tháng.

Còn về bảo bối của ông ta thì ông ta đã không còn dám mơ có thể lấy lại được nữa.

Dám chơi dám chịu.

Lúc trước ông ta không cam tâm nên ngồi cả ngày ở đây, nhưng cuối cùng ông ta cũng hiểu ra, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, một luyện khí sư nổi tiếng khắp nơi như ông ta chỉ là một trò cười, không thể phủ nhận, Triệu Bân đúng thật là một nhân tài.

Không chỉ là nhân tài mà còn giỏi toàn diện.

Ánh mắt của Chư Các Huyền Đạo khá thâm sâu, nếu như đưa một luyện đan sư đến đọ sức với Triệu Bân thì chắc hắn vẫn có thể ngông như thế.

Hắn có sấm sét và địa hỏa, Hồng Uyên đã truyền thuật luyện khí cho hắn rồi thì không có lý do gì mà lại không truyền thuật luyện đan cho hắn.

Cũng có nghĩa là, cậu chủ nhà họ Triệu này là luyện khí sư và cũng sẽ là luyện đan sư.

Thế là đã đáng sợ lắm rồi.

Bất luận là luyện khí hay là luyện đan thì đó cũng đều là những nghề nổi tiếng, càng không cần nói đến việc thành công trong cả hai nghề, dù tính trên cả triều của Đại Hạ thì người như Triệu Bân cũng tuyệt đối không vượt quá năm người.

“Ngươi đã nhận tiền chưa?”
Tên mập đen chọt Triệu Bân.

“Tiền hả?”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 314: 314: “lại Đến Trăng Tròn Rồi!”


Triệu Bân vừa nghe thấy thì đứng dậy ngay, hắn quên béng chuyện này mất, tiền cược đấy! Một đền chín đấy! Hắn đã cược cả gia sản của mình rồi, phải đi thu tiền lại chứ.

Hắn mới đi được hai bước thì lại quay trở lại.

Hắn vẫn chưa đút hết trái cây nên quay lại đút hết mấy miếng còn lại vào miệng Liễu Tâm Như.

“Tiền và vợ, ngươi chọn gì?”
“Chuyện này mà cũng cần phải hỏi à, chọn tiền chứ gì!”
“Việc đến giờ ngươi vẫn chưa có vợ không phải là không có lý do đâu!”
“Có phải ngươi đang mắng ta không?”
Sau khi Triệu Bân đi thì tên mập và nhóc ham tiền lại không ngừng đấu khẩu.

Không biết Ngưu Oanh đã bị bao nhiêu người lườm liếc, nếu như Triệu Bân nghe thấy chữ “tiền” mà mắt còn sáng hơn cả khi gặp mẹ ruột của mình thì nhiều trái cây như thế, chẳng lẽ hắn không sợ làm vợ mình nghẹn chết sao?
“Nhà họ Triệu có tài đức gì chứ?”
Khô Sơn lẩm bẩm, ông ta vẫn còn ngồi ở đó, vẻ mặt rất kỳ lạ.

Với tầm nhìn của một Huyền Dương đỉnh cao, đương nhiên ông ta cũng có thể nhìn ra được sự phi thường của những người ở đó.

Nếu như lão Huyền Đạo và lão mập đều là cảnh giới Địa Tạng.

Thì bọn tên mập và nhóc ham tiền đều có huyết mạch đặc biệt.

Cả đám nhân tài này, ai cũng có lai lịch không đơn giản.

Bây giờ, họ lại đều tụ họp ở đây thì khó tránh khỏi việc sẽ gây ra sự chú ý, cộng thêm việc hôm nay có Dương Hùng ủng hộ nữa, chuyện này khiến ông ta bất giác có suy đoán nhất định nhà họ Triệu nhỏ bé này có cất giấu bí mật động trời gì đó, nếu không thì sao lại có nhiều người giúp đỡ đến thế, nhất định là có chuyện không thể cho người ta biết.

Phía bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, đi thẳng đến sòng bạc.

Được thu tiền thì đương nhiên trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái, ngân phiếu đều được chất thành từng lốc, từng lốc một.

Ông chủ của sòng bạc vừa xuýt xoa vừa chậc lưỡi.

Ông ta mở sòng bạc lâu như thế, những người lấy nhỏ đặt lớn thì phần lớn đều tán gia bại sản, người đặt kiểu như Triệu Bân mà phát tài được thì là trường hợp đầu tiên.

“Không chừng hắn chính là Triệu Bân!”
Ông chủ sòng bạc lẩm bẩm trong bụng, sớm biết mình sẽ thắng mà còn không chơi lớn.

Triệu Bân nhanh chân lượn hết nhà này đến nhà khác.

Thành Vong Cổ cũng chỉ có mười mấy cái sòng bạc đó thôi, mình hắn bao trọn hết.

Vì vậy, hắn đã bị người ta để mắt đến, giàu có thì sẽ rước họa, có quá nhiều người thua sạch túi, bức quá làm liều, ai cũng muốn giết người cướp của.

Tiếc là bọn họ đã tìm nhầm đối tượng rồi.

Thủ đoạn của Triệu Bân khác người, cảnh giới Địa Tạng mà cũng không bắt được hắn mà, quá xuất thần nhập quỷ.

“Lại đến trăng tròn rồi!”
Triệu Bân đi trên phố, lẩm bẩm nói một mình.

Hắn nhìn thấy trăng tròn thì bất giác nhớ đến U Lan..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 315: 315: “đương Nhiên Là Có Thể!”


Sau khi sát thủ của La Sinh Môn được sinh ra thì sẽ bị truyền huyết mạch của Dực Tộc vào người, mỗi khi đến trăng tròn thì sẽ phát điên, hắn đã tận mắt chứng kiến, dù là bây giờ thì hắn cũng không thể đánh lại được U Lan khi phát điên.

Trạng thái của U Lan còn tệ hơn cả những gì hắn dự đoán.

Ở trong núi sâu u tối, U Lan phải dùng xích sắt khóa mình lại, co ro dưới vách núi, hai đầu gối run lên cầm cập, khuôn mặt đã tái nhợt không còn giọt máu giống như đã uống thuốc độc, mà còn là loại độc khiến người ta bị nghiện, khi cơn nghiện phát tác thì sẽ như bị hàng ngàn con trùng đục khoét lấy cơ thể.

Mỗi người trong La Sinh Môn đều từng uống thuốc độc.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ lấy được thuốc giải, còn nếu không hoàn thành được nhiệm vụ thì sẽ phải chịu đau đớn.

Tối nay sẽ là đêm khó khăn nhất của cô ta.

Không uống được thuốc giải, lại còn gặp lúc trăng tròn, cô ta có vượt qua được hay không cũng là chuyện khó nói.

“Triệu Bân!”
Khi vẫn còn sót lại chút tỉnh táo, cô ta dường như đã nhìn thấy một bóng hình.

Vẫn là cái giếng khô đó đã để lại hồi ức đẹp đẽ nhất.

Mà Triệu Bân vẫn là ánh sáng lấp lánh nhất trong thế giới u tối của cô ta.

Soạt soạt soạt!
Tiếng xích sắt va vào nhanh chóng vang lên.

A…!
Dưới ánh trăng, tiếng cô gái than khóc vô cùng chói tai, nghe muốn đứt ruột đứt gan.

“Tú Nhi, người như U Lan có thể dung hợp huyết mạch được không?”
Triệu Bân càng đi càng xa, hắn nhìn Nguyệt Thần vì không hiểu chuyện này cho lắm.

“Đương nhiên là có thể!”
“Nhưng cô ta vẫn sẽ mãi bộc phát uy lực thực sự của huyết mạch Dực Tộc”.

“Trừ khi cô ta nghịch thiên trở thành thần, dùng đạo để dung hợp huyết mạch”.

Nguyệt Thần lạnh lùng nói.

Nói thật sự, cô ta cũng đánh giá rất cao cô nhóc U Lan này.

Thật ra, huyết mạch của Dực Tộc không đáng sợ.

Nhưng phải xem ai là người kế thừa của Dực Tộc và là thuộc nhánh nào của huyết mạch.

Nếu như huyết mạch của U Lan trở về như cũ, thì chắc chắn là đi ngược với tạo hóa, nhưng tiền đề là phải có thể dung hợp được.

Thành Vong Cổ tối nay không chỉ náo nhiệt mà còn rất đã mắt.

Ngước mắt nhìn ra thì thấy trên phố có thêm rất nhiều người mặc q**n l*t hoa, họ đi giữa đám đông thì vô cùng nổi bật, dù nhìn từ phía nào thì cũng thấy rất đặc sắc.

Có người thắng thì cũng phải có người thua.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 316: 316: “thật Là Một Công Pháp Kỳ Lạ!”


Mà mấy người này chính là mấy người bị thua tiền, họ đã cược hết cả gia sản nên trên người họ ngoài cái q**n l*t đó ra thì không còn sót lại gì nữa, đến cả ăn cơm cũng còn là một vấn đề.

Lúc Triệu Bân xuất hiện trở lại thì đã là lúc đến nhà cuối cùng rồi.

Nhìn mấy lốc ngân phiếu trong túi càn khôn thì thấy rất sảng khoái, đặt nhỏ ăn lớn, hắn mới là người thắng đậm nhất, mới ra ngoài một chuyến thôi mà đã có hơn một trăm vạn rồi.

Đó là một khối tài sản khổng lồ đấy.

Việc tu luyện rất tốn kém, giờ có nhiều tiền thế này, cũng đủ cho hắn tiêu xài đến mấy năm.

“Sắp đến rồi!”
Triệu Bân nhìn bầu trời, thời hạn ba tháng đã sắp hết, cuối cùng thì hắn cũng có thể quay trở về sau thời gian bị đày ra khỏi gia tộc rồi.

Hắn sẽ giành lại hết tất cả những thứ thuộc về Triệu Bân hắn, không thiếu một thứ nào, bao gồm cả thể diện của cha hắn và danh tiếng của nhà họ Triệu, giành lại một cách đường đường chính chính với tư thế hiên ngang nhất.

Nửa đêm, Triệu Bân mới trở lại cửa hàng binh khí.

Mấy ngày hôm sau rất ít khi nhìn thấy bóng dáng hắn, gần như hôm nào hắn cũng trốn trong phòng vẽ bùa.

Chỉ có thể trách ông trời vì không thể thấy ánh mặt trời đâu.

Hôm nay là một ngoại lệ, ánh mặt trời chói chang, khi một đám trẻ nhỏ đang vui đùa dưới bóng cây thì hắn đứng ngẩn ra trong vườn, ngẩng đầu nhìn lên trời, chính xác hơn thì là đang nhìn mặt trời, luyện mắt là một kỹ thuật không thể bỏ bê.

“Đang nhìn cái gì thế?”
Không ít người ngẩng đầu nhìn, chẳng lẽ có ngân lượng rơi từ trên trời xuống sao?
“Thật là một công pháp kỳ lạ!”
“Nhìn chằm chằm mặt trời như vậy, chắc đang luyện đồng tử đúng không?”

“Có khi là bí thuật Đại Hạ Hồng Uyên truyền lại!”
Lão Huyền Đạo và lão mập lẩm bẩm, đều là người ở cảnh giới Địa Tạng, tự họ có tầm nhìn của riêng mình, cộng thêm cả hiểu biết của họ đối với Triệu Bân thì thằng nhóc đó cũng không nhàn rỗi như vậy, chắc chắn hắn đang tu luyện, có một bộ công pháp kỳ quái như vậy, nó sẽ âm thầm vận hành.

Dựa theo kinh nghiệm của cả hai, cũng không thể nhìn ra nguồn gốc, chỉ biết rằng bộ công pháp này không phải là thứ huyền diệu bình thường.

Khô Sơn cũng có mặt ở đó, khẽ nhíu đầu mày lại.

Thiếu chủ của Triệu gia quả đúng là một người kỳ lạ, đến cả tu luyện cũng khác với ông ta, khí huyết dồi dào như vậy, không phải là điều mà kẻ cùng cấp bậc có thể sánh bằng, mặc dù không có huyết mạch đặc biệt gì, nhưng khí súc tích không phải bình thường, rốt cuộc là sư phụ nào, có thể dạy dỗ được đồ nhi thiên tài như vậy, và cả luyện khí thuật kia, hắn học từ ai?
Đến khi sắc trời dần tối, Triệu Bân mới nhắm mắt lại.

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, không thể tự mình luyện thiên nhãn được, nhưng tầm mắt thì có vẻ được nâng lên.

Phải đợi tới ngày cực dương trăm năm một lần.

Nguyệt Thần đã nói rồi, có thể luyện được thiên nhãn hay không thì gần như đều phụ thuộc vào hôm ấy.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 317: 317: “bùa Lôi Quang!”


Trong vườn, Chư Cát Huyền Đạo và lão mập cùng khoác vai nhau đi tới, bọn họ muốn tới phủ thành chủ dạo chơi, phải đến tìm Dương Hùng đòi thêm ngọn lửa, có hỏa diễm thì tốt, nếu không có thì hai bọn họ sẽ ngồi ở đó uống cốc trà, tiện thể trò chuyện cùng nhau.

Mỗi lần hai bọn họ tới, Dương Hùng đều cực kỳ xấu hổ.

Dù sao thì Dương Hùng cũng là thành chủ của một thành, vậy mà bọn họ không hề nể mặt chút nào, ngày nào cũng chạy tới đây tống tiền.

Người ta tới chỗ lão ta uống trà thì phải cũng đưa tiền cho thành chủ là lão ta, còn hai người này thì phải đưa tiền, đưa ít còn không chịu đi.

Trong phòng, Triệu Bân đã lấy ra sấm sét và ngọn lửa, bình tĩnh mài giũa Long Uyên.

Sau gần ba tháng tôi luyện, Long Uyên đã không còn thô sơ như lúc ban đầu, bị sấm sét khắc lên từng vết tích, chạm trổ công phu, phối hợp với độn giáp thiên tự, tỏa ra một vầng hào quang mờ nhạt, thân kiếm lồng vào nhau, đôi khi còn có thể nghe thấy Long Ngâm, rất phi phàm.

Khô Sơn không mời mà tới.

Nhìn thấy Long Uyên, đôi mắt già nua của ông ta rạng rỡ hẳn lên, đều là luyện khí sư, tất nhiên ông ta biết Long Uyên bá đạo thế nào.

Với hiểu biết của ông ta mà cũng không thể nhìn ra đó là loại sắt gì.

“Ai truyền dạy cho ngươi thuật luyện khí vậy?”

Khô Sơn thản nhiên hỏi, đây chính là điều ông ta muốn biết nhất, một tiểu bối cảnh giới Chân Linh, không thể có được trình độ như thế, đằng sau Triệu Bân chắc chắn phải là một luyện khí sư rất mạnh.

Các đại sư luyện khí nổi tiếng Đại hạ, ai mà ông ta chưa từng gặp hoặc nghe qua chứ.

Có lẽ, là một trong số bọn họ.

“Hồng Uyên!”, Triệu Bân tùy tiện nói.

“Hồng Uyên?”, Khô Sơn nhíu mày, lại nhìn Triệu Bân: “Hồng Uyên nào?”
“Họ kép Đại Hạ!”
Triệu Bân nói như vậy, Khô Sơn cũng không nói gì, khoanh tay đánh giá Triệu Bân từ trên xuống dưới, dù ngày bình thường như thế nào, nhưng ngay bây giờ, ông ta liếc mắt nhìn Triệu Bân, ánh mắt có vẻ dò xét, ngươi phét quá rồi đấy, không sợ bị sét đánh sao?
“Sư phụ của ta, còn đỉnh hơn Hồng Uyên nhiều!”
Triệu Bân không nói gì, nhưng vẻ mặt và biểu cảm của hắn đã nói rõ mấy chữ này.

Đệ nhất thiên hạ ở phàm giới, chắc ghê gớm nhất cũng là chuẩn tiên, nhưng Nguyệt Thần còn hơn cả tiên, mặc dù nhiều lúc không bình thường, nhưng cũng là thần tiên hàng thật giá thật.

Nếu mà so với Hồng Uyên, thì chắc là thiếu một thế giới ấy chứ.

Khô Sơn vẫn nhìn Triệu Bân.

“Tiền bối, viên ngọc Diêm Linh kia của ông lấy từ đâu vậy?”, Triệu Bân hỏi.

“Ta nhặt được!”
Khô Sơn trả lời cũng rất tùy ý.

Đúng là không nên tới, dám dùng Hồng Uyên để lừa lão phu, thật tinh ranh!
“Nhặt được thì tốt, nhặt được thì không cần trả tiền”.

Triệu Bân thở dài, liếc nhìn nhẫn ma.

Nghe giọng điệu trước đây của Nguyệt Thần, thì cấp bậc của vật này không hề thấp, nếu đã không thấp thì khi mở ra dùng hai ba viên ngọc Diêm Linh, chỉ sợ là không đủ.

“Tiểu tử, có người tìm!”
Khi Triệu Bân đang lẩm bẩm, chợt nghe thấy một tiếng gọi trong vườn.

Người gọi hắn chính là tên mập.

Triệu Bân thu lại sấm sét, đi ra ngoài đứng trước lan can.

“Người ta đi rồi, nhưng để lại thứ này!”.

Tên mập xua tay, ném một vật lên: “Hắn nói, là do Thanh Dao ở thành Thanh Phong nhờ gã đem tới”.

“Thứ gì thế nhỉ?”

3046259-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 318: 318: “cút Ra Cho Ta!”


Cái được gọi là bùa lôi quang khá tương tự như pháo lôi quang, là thứ cần thiết khi chạy trốn.

Lúc ném ra như vậy, lập tức sẽ b*n r* lôi quang, người nào không chú ý đến sẽ bị mù mắt.

Những bùa chú như vậy không hề bán trên thị trường.

Về phần pháo lôi quang, cơ bản là chợ đen có nhưng lại rất đắt tiền, không phải trong túi càn khôn của hắn có mấy chục cái sao? Theo lý đó, bùa lôi quang còn đắt hơn đạn lôi quang, nếu muốn mua thì cũng không tìm được ở đâu cả.

Nhưng điều này không quan trọng.

Điều quan trọng chính là, bây giờ Triệu Bân đang rất khó chịu, khóe mắt chảy máu không ngừng.

Đến bây giờ trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt.

Hắn điều động chân nguyên, dồn về một vị trí, từng tia thanh mát tràn về như một dòng suối trong vắt, nuôi dưỡng mảnh đất khô cằn.

Rất lâu sau, Triệu Bân mới có thể nhìn thấy mọi thứ một cách mơ hồ.

Thế nhưng, tầm nhìn rất mờ, không chỉ lóa mắt, mà còn rất chóng mặt.

“Đây chắc chắn không phải đồ Thanh Dao đưa”.

Triệu Bân loạng choạng, giọng điệu khá lạnh lùng, hắn không thù không oán với Thanh Dao, đối phương cũng không có lý do gì dùng bùa lôi quang hại hắn, hơn nữa còn là bùa lôi quang có cấp bậc không hề thấp.

Rõ ràng có người giả danh Thanh Dao lừa hắn.

Chỉ trách Triệu Bân quá bất cẩn, buông lỏng cảnh giác.

“Tú Nhi, cô có thể thấy ai không?”, Triệu Bân hỏi.

“Ba nét ngang một nét dọc!”
Nguyệt Thần lười biếng nói, mặc dù không quan tâm đến chuyện của cửa hàng binh khí, nhưng người đưa hộp ngọc lúc nãy, cô ta có thể nhìn thấy rõ ràng là kẻ đó đã dịch dung, trên người còn mặc một chiếc áo choàng đen, gã cứ nghĩ là mình che giấu rất giỏi, nhưng trong mắt cô ta lại không thể che giấu được gì.

“Ba nét ngang một nét dọc!”
“Chữ Vương!”
“Vương Dương?”
Triệu Bân lẩm bẩm vài lần, nhìn về phía Nguyệt Thần.

Nguyệt Thần không trả lời, xem như ngầm thừa nhận câu trả lời này.

“Tốt, rất tốt!”

Triệu Bân hừ lạnh một tiếng, cầm theo Long Uyên rời đi.

Hay cho tên Vương Dương, rất dũng cảm! Dám đến cửa hàng binh khí nhà ta để hại ta, đầu tiên là phái người đến trộm tiệm cầm đồ của Triệu gia, sau này lại âm mưu đưa ta tới Vọng Nguyệt Lâu, ngươi đúng là càng làm thì càng giỏi.

Trước đây không rảnh tay xử lý ngươi, bây giờ lại con mẹ nó muốn tìm k*ch th*ch à?
Phụt!
Triệu Bân chưa đi được hai ba bước, đã phun ra máu, máu còn có màu đen ngòm.

Không sai, là độc!
Triệu Bân lảo đảo, nửa quỳ trên mặt đất, không ngừng ho ra máu, có lẽ là vì quá tức giận, không để ý đến những thứ khác, bây giờ mới cảm thấy mình trúng độc, vừa vứt quần áo ra thì nửa người đã xanh đen, chất độc đáng sợ đã nhanh chóng lan ra toàn thân.

Hơn nữa, đã có độc tố lan vào tâm mạch.

“Cút ra cho ta!”
Triệu Bân gầm lên một tiếng, chân nguyên cũng theo đó mà chuyển động.

Keng! Keng!
Có tiếng động nhẹ vang lên, có chừng mười mấy cây kim bay ra, bị ép ra từ trong người Triệu Bân, c*m v** tường.

Nói chính xác hơn, là kim độc, cái nào cũng mỏng hơn sợi tóc, nếu không nhìn kỹ, sẽ khó mà phát hiện ra.

Phụt!
Triệu Bân lại phun máu, nhìn mười mấy cây kim, hai mắt liền đỏ lên.

Có thể nói, chỉ có bùa lôi quang cũng không thể lấy mạng của hắn, trong hộp ngọc có cái bẫy khác, chính là mười mấy cây kim độc này, chắc chắn là khi bùa lôi quang nổ tung, chúng đã c*m v** cơ thể, cũng bởi vì bị ánh sáng lôi quang làm chói mắt mới không phòng bị chút nào.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 319: 319: Đợi Ông Đây Bình Phục!


Nếu độc tố không phát tác, thì đến bây giờ hắn cũng không biết.

Cho nên nói, Vương Dương là một nhân tài, tính toán rất tốt và chuẩn xác, có thể khiến Triệu Bân chịu thiệt, cũng không được mấy lần đã bị hắn ta tính toán đến kế thứ hai.

Lần này là vì muốn giết Triệu Bân.

May mà số mệnh của hắn vẫn rất tốt, nếu là cảnh giới Chân Linh tầng thứ tư bình thường e rằng đã bị đưa vào Quỷ Môn Quan rồi.

“Cứ đợi đấy cho ta!”
Triệu Bân hừ lạnh một tiếng, cắm Long Uyên xuống đất, vội vàng khoanh chân, chuyển động chân nguyên, địa hỏa cũng chuyển động, vừa bảo vệ tâm mạch, vừa xua tan độc tố.

Có lẽ đây là một loại độc rất kinh khủng.

Ít nhất, đây là lần đầu tiên Triệu Bân nhìn thấy loại độc này, rõ ràng là trúng độc nhưng toàn thân không hề đau đớn, cũng không hề biết được rồi trong chớp mắt đi đời nhà ma thì đến cơ hội cứu cũng không có.

May mà Nguyệt Thần trông chừng, nếu không thì hắn sẽ chết thảm.

Nghĩ tới Nguyệt Thần, Triệu Bân nhìn Tú Nhi, Nguyệt Thần hẳn đã biết chuyện này từ lâu.

“Đây, cũng là một loại tu hành!”

Một lời nói của Nguyệt Thần ý vị thâm trường.

Đúng thế, cô ta đã sớm biết, ngay vào khoảnh khắc Triệu Bân nhận lấy hộp ngọc, cô ta đã biết trong đó có bùa lôi quang, có kim độc.

Thế nhưng, cô ta lại không nhắc nhở Triệu Bân.

Thỉnh thoảng phải để đồ nhi nếm chút khổ sở, đây là điều nên làm.

Điều duy nhất khiến cô ta không đoán trước được, chính là trên cây kim độc có độc, đúng thật là muốn cố gắng hết sức để giết Triệu Bân mà.

Phụt!
Triệu Bân lại phun ra máu, không biết là do độc tố lây lan hay là do dồn nén cơn giận, sư phụ của hắn đúng thật là rất “yêu thương” hắn! Dù làm gì cũng có thể nói tới chuyện tu hành.

Nhiều lần như thế này nữa, thì chết lúc nào không hay.

Răng rắc! Răng rắc!
Tiếng xương cốt va chạm vang lên, sau đó Triệu Bân lưu chuyển Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.

Pháp môn luyện thể này, vào lúc quan trọng rất có ích, có thể loại bỏ tạp chất trong cơ thể, tất nhiên cũng có thể loại bỏ độc tố.

Tất nhiên còn phải xem là loại độc tố nào.

Ví dụ như loại độc trong người hắn bây giờ, tốc độ đào thải khỏi cơ thể cực kỳ chậm chạp, nếu là độc dược bình thường thì sẽ rất nhanh, chính vì Vương Dương quá độc ác, muốn g**t ch*t hắn, nên mới bỏ hết vốn liếng như thế này.

“Ông đây không có thù oán gì với ngươi!”
Trong lòng Triệu Bân thầm mắng, nhớ đến lúc cơ thể hắn còn chưa bị đứt gân cốt, khi đó đều gọi nhau là huynh đệ, quan hệ cũng không quá tốt, cũng không quá tệ nhưng không ngờ lại có một người như vậy, đầu tiên là phái người tới trộm cắp tiệm cầm đồ của Triệu gia, sau đó thì lừa hắn tới Vọng Nguyệt Lâu, một loạt việc như vậy khiến hắn trở tay không kịp.

Chính vì thế, hắn mới lừa Vương gia ở buổi đấu giá.

Thế nhưng, cũng không phải không có lý do, chính là vì Vương Dương chọc tới hắn trước.

Nếu đúng vậy, thì phải chuẩn bị một phần đại lễ cho Vương gia mới được.

“Đợi đó, đợi ông đây bình phục!”
Về đêm, khu vườn nhỏ nồng nặc mùi rượu.

Mọi người ngồi quây quần, bầu không khí cũng coi như hòa hợp, duy chỉ có thiếu Triệu Bân, khi mọi người nhìn lại, thì mới phát hiện cái tên đó còn đang bận tu luyện, đúng là một tên nhóc say mê võ đạo, hơn nữa cũng tiến bộ rất nhanh.

Thật ra thì hắn vẫn còn đang chữa thương.

Độc tố trong cơ thể thật khó loại trừ, cũng còn may là chưa ảnh hưởng đến tính mạng.

Muốn thật sự hết bệnh, còn cần khá nhiều thời gian.

.
 
Back
Top Bottom