Tiên Hiệp Vô Thượng Luân Hồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 340: 340: “tối Nay Ta Sẽ Ngủ Với Cô”


Sắc mặt Triệu Bân đã hơi đen rồi, kiếm một trăm lượng dễ thật đấy.

“Sắp đóng cửa rồi”.

Bà chủ Linh Lung duỗi eo, chắc là đã nghĩ xong tối nay ăn gì rồi đấy.

“Lên giường không?”
Triệu Bân đột nhiên lên tiếng, khiến người ta kinh ngạc đến chết mới thôi.

Tú Nhi cuối cùng cũng ra tay.

Bà chủ Linh Lung sửng sốt một chút, tưởng mình nghe nhầm, nhìn sang Triệu Bân.

Hự...!
Triệu Bân rất tự giác che miệng, chạy ra khỏi tiệm.

Hắn càng đi càng nhanh, rồi thành chạy, chạy mãi, liền vắt chân lên cổ phi đi.

Hắn cứ tức giận mãi, liền quên mất Tú Nhi đang chờ gài hắn.

“Vị đạo hữu này quen mặt ghê!”
Phía trước, đột nhiên có một bóng hình mờ ảo hiện ra, chính là bà chủ Linh Lung.

Ban nãy trong cửa hàng chưa kịp duỗi eo, giờ duỗi xong rồi, tốc độ nhanh khủng khiếp.

Không phải muốn lên giường à? Sao ngươi chạy nhanh thế!
Trêu ghẹo bà đây mà còn đòi chạy à?
Triệu Bân không nói, gắt gao ngậm lấy khăn, cũng không muốn bỏ ra.

Tú Nhi nhà hắn còn đang chờ gài hắn đấy?
Hắn rất muốn chạy, nhưng suy nghĩ một hồi lại thôi.

Mấy ngón mèo cào của hắn trong mắt cảnh giới Địa Tàng cũng chỉ để bài trí mà thôi, vô dụng.

Quan trọng là, cô gái này sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào, hắn sắp tèo rồi.

“Cảnh giới Chân Linh nho nhỏ mà gan thì to đấy!”
Bà chủ Linh Lung cười nói, đi vòng quanh Triệu Bân, líu lưỡi không thôi.

Cảnh giới Chân Linh mà cũng dám trêu ghẹo cảnh giới Địa Tàng là cô ta.

Sống mấy chục năm trên đời, đây là lần đầu cô ta thấy một người thú vị như thế, không biết thể diện là gì.

Triệu Bân cũng không dám động đậy, toàn thân bủn rủn vì bị nhìn chằm chằm.

Bà chủ Linh Lung còn đang nhìn, như thấy sự thú vị trên người Triệu Bân.

Ví dụ như sấm sét bá đạo, lại thêm một đóa hoa địa hỏa không tầm thường.

“Tiền bối, hiểu lầm thôi mà”.

Triệu Bân vẫn như cũ chặn họng, mà câu này thì là dùng ngôn ngữ của người câm.

Đúng vậy, ngôn ngữ người câm.

Xét đến tác phong của Tú Nhi nào đó, học ngôn ngữ của người câm rất quan trọng.

Nhưng mà bà chủ Linh Lung lại xem hiểu được.

Cô ta không hiểu, rõ ràng Triệu Bân không câm không điếc, sao phải chặn mồm lại, dùng ngôn ngữ của người câm để nói.

Không nể mặt cô ta hay gì?
Vậy là cô ta liền trở nên thân thiện.

Thân thiện ở đây chính là rút khăn trong miệng Triệu Bân ra.

“Tối nay, ta sẽ ngủ với cô”.

“Phục vụ đại gia ta tốt sẽ có thưởng”.

“Ừm, lớn thật đấy”.

Rút khăn lau ra thì không sao.

Nhưng cái miệng của Triệu Bân! Như ngựa hoang bị đứt cương, mở mồm ra toàn là trêu ghẹo.

Lời kịch của Tú Nhi! Cũng quá là thông tục dễ hiểu đi.

Nổi nóng cả ngày nay, cô ta chờ mỗi giây phút này thôi đấy.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 341: 341: “ta Thật Sự Là Đồ Nhi Của Đại Hạ Hồng Uyên”


Đây là một khu vườn nhỏ, trong khu vườn nhỏ có một cái cây xiêu vẹo.

Triệu Bân bị trao trên cái cây ấy, lắc lư qua lại.

Trêu ghẹo tiền bối là phải trả giá đắt.

Bây giờ hắn vẫn còn sống thì đúng là một kỳ tích đấy, đương nhiên cũng bị đánh cho một trận tơi bời.

Mặt xanh lên, sưng như gấu mèo, tóc như ổ gà, chắc là bị ai cào nên lúc này đầu vẫn ong ong, cả người toàn dấu chân.

Hắn đã ngoan rồi.

Nói chính xác hơn là Tú Nhi ngoan rồi, dường như là chơi hơi quá đáng.

Trêu gái ở cảnh giới Địa Tàng, bị đánh còn nhẹ, không thiến Triệu Bân đã không tệ rồi.

“Con mẹ nó chứ”.

Đầu Triệu Bân đau nhức, nhưng trong lòng thì mắng chửi hùng hổ.

Không rõ là chửi Linh Lung, hay Nguyệt Thần, hay là lão đạo râu trắng, hoặc là chửi cả ba luôn.

Lão đạo râu trắng lừa gạt hắn, Nguyệt Thần gài hắn, bà chủ Linh Lung đánh hắn.

Hắn từ ngàn dặm xa xôi đến đây, là nhảy từ cái bẫy này sang cái bẫy khác!
Nghĩ đến đây, hắn nhìn sang Nguyệt Thần.

Dưới ánh trăng, mặt của hắn đen còn hơn cả mực.

“Đây, cũng là một loại tu hành”.

Nguyệt Thần lạnh nhạt nói, rất sâu sắc.

“Nói, sao không nói nữa đi”.

Bà chủ Linh Lung ngồi trên ghế đá, hai chân vắt chéo cắn hạt dưa.

Bao nhiêu năm nay cô ta chưa gặp được tên nhóc nào thú vị thế này.

Biết thừa cô ta là cảnh giới Địa Tàng rồi, biết là sẽ bị đánh, ấy thế mà vẫn dám chọc vào.

Người ta đi tán gái đều rất hàm súc.

Vị này thì hay quá rồi, đúng là lẫm liệt.

“Hiểu lầm, hiểu lầm ấy mà”, Triệu Bân lắc đầu.

“Nhà ai?”, bà chủ Linh Lung tùy ý hỏi.

Triệu Bân hít sâu một hơi: “Sư phụ ta, là Đại Hạ Hồng Uyên”.

Vào lúc quan trọng thì phải xem kỹ năng diễn xuất.

Như tình hình này, phải lôi một cái tên lớn ra để dọa cô gái này.

Nghe vậy, bà chủ Linh Lung chớp mắt, liếc qua Triệu Bân, nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi từ chân xuống đầu, khiến Triệu Bân tí thì són ra quần.

“Tính cách của sư phụ ta cũng không dễ chịu đâu”.

Giọng điệu thâm trầm, máu diễn ăn sâu vào tận xương tủy.

Vì mạng sống, lừa gạt hay hù dọa đều được, chỉ cần có thể sống sốt thì thể diện không quan trọng.

“Tính cách của sư phụ ta cũng không dễ chịu đâu”.

Linh Lung lời nói ung dung, đã đứng dậy, tay cầm một cây gậy, đi vòng quanh Triệu Bân, thỉnh thoảng còn chọc chọc vào người hắn.

“Ta thật sự là đồ nhi của Đại Hạ Hồng Uyên”.

“Sư phụ ta rất yêu thương ta, biết điều thì mau thả ta đi”.

“Nếu không, ông ấy sẽ phát điên đấy”.

Triệu Bân một câu lại một câu sư phụ, lừa gạt đến chết.

“Đại Hạ Hồng Uyên dạy ngươi vô liêm sỉ thế à?”
“Sư phụ nói đó cũng là một loại tu hành”, lần này Triệu Bân dùng cái câu mà Nguyệt Thần lúc nào cũng treo trên miệng, nói xong, còn lườm Nguyệt Thần một cái.

Bà chủ Linh Lung bị chọc cười, lại ngồi lên ghế đá.

Thằng nhóc này thú vị thật đấy, không cần mặt mũi mà nói trơn tru vô cùng.

Sợ là chẳng có mấy ai được như hắn.

Vừa khéo lại gặp phải cô ta.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 342: 342: “chạy Là Thượng Sách”


“Chúng ta coi như là không đánh không quen, thả ta ra đi!”
“Trêu ghẹo bà đây, ngươi tính sao?”
“Hay là, vãn bối lấy thân báo đáp?”
Triệu Bân chưa kịp lừa gạt thì Nguyệt Thần đã thay hắn nói rồi.

Ha ha ha!
Bà chủ Linh Lung lại cười, đã bảo mà! Cái thằng nhãi này gan to bằng trời.

Thú vị như thế, cô ta cũng không nỡ giết.

“Có người”.

Triệu Bân đột nhiên nói, nhưng là Nguyệt Thần nói hộ.

Đúng là có người, núp trong bóng tối bên ngoài vườn, đã đến từ một lúc trước, phép ẩn núp khá là thần bí, chắc hẳn là cảnh giới Địa Tàng, nhưng cũng khó mà thoát khỏi sự quan sát của cô ta.

“Nhãi con có lực cảm ứng không tệ đấy!”
Bà chủ Linh Lung mỉm cười, sau đó liền biến mất dạng.

Xem ra cô ta cũng cảm nhận được.

Soạt! Soạt!
Có thể nghe thấy tiếng sột soạt, chắc là Linh Lung đuổi theo người thần bí kia.

“Cơ hội tốt”.

Triệu Bân giãy giụa kịch liệt, phải trốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này trước khi Linh Lung quay về, nhưng mà, dây thừng cô ta cột không phải loại bình thường, mà là được rèn luyện một cách đặc thù, không chỉ khó kéo đứt mà còn có công hiệu giữ lại chân nguyên.

Keng!
Hắn lấy hồn khống chế kiếm, chặt đứt thân cây.

Bị treo lên cây cả ngày, cuối cùng mới được tiếp xúc thân mật với đất.

Thế nhưng, vẫn chả có tác dụng gì.

Chặt đứt thân cây, hắn vẫn bị gô lại như một con giòi lăn qua lăn lại dưới đất.

Hắn cật lực giãy giụa, không ngừng muốn thoát khỏi dây thừng.

“Lấy máu nhuộm dây”, Nguyệt Thần thản nhiên nói.

Triệu Bân không nghĩ nhiều, lập tức rạch da ra.

Máu tươi chảy ra nhuộm vào dây thừng.

Trong giây phút ấy, Nguyệt Thần truyền ra một đoạn bùa chú khó hiểu.

Cũng may thiên phú Triệu Bân cao.

Đọc bùa chú ra, sợi dây thừng lóe sáng, rồi buông lỏng.

Một sợi dây thừng kỳ lạ.

Triệu Bân coi như thoát ra được, tiện tay cầm lấy sợi dây thừng.

Thảo nào mà phong ấn được chân nguyên, đến kiếm còn chém không đứt, hóa ra phải đọc bùa chú mới được.

“Chạy là thượng sách”.

Hắn thu lại dây thừng, quay người chạy trốn.

“Có bảo bối”.

Một lời của Nguyệt Thần lại khiến Triệu Bân dừng lại.

Bình thường, bảo bối mà Nguyệt Thần nói thì đều là bảo bối thật.

“Không phải ở đây, trong Linh Lung các ấy”.

“Được!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 343: 343: Đêm Nay Đúng Là Một Ngày Tốt


Triệu Bân đi đứng trơn tru, vụt một cái nhảy ra khỏi vườn.

Chủ yếu là Linh Lung không ở đây, thời cơ tốt như vậy, phải nắm vững chứ.

Vẫn câu nói cũ, cầu phú quý trong nguy hiểm!
Đêm vẫn yên tĩnh như vậy.

Nhưng bên ngoài thành thì náo nhiệt hơn rồi.

Phương hướng dãy núi có tiếng ầm ầm vang lên không ngừng.

Chắc là có đại chiến, lại còn không nhỏ.

Nhìn từ phía xa, từng ngọn núi nhỏ sụp đổ liên tục.

Có thể thấy bà chủ Linh Lung.

Còn một vị khác mặc áo bào đen, không thấy rõ mặt mũi, chỉ thấy đôi mắt lạnh lẽo như u linh, thân pháp quỷ dị, nhưng cũng rất chật vật.

Bà chủ Linh Lung có thân pháp huyền ảo hơn, không biết đã chiến mấy hồi, cả người toàn dấu máu.

Phốc!
Một tiếng ầm ầm vang lên, người mặc áo bào đen lại phun máu, va đổ một bức tường đá.

Cái tên này cũng máu đánh nhau thật.

Trong lúc đá vun bay lên, kẻ này lại đứng dậy, lảo đảo.

Trong bóng tối, bà chủ Linh Lung rút kiếm xông tới, khí thế mạnh mẽ không tầm thường chút nào.

“Đồ nhi của Đại Hạ Hồng Uyên đúng là danh bất hư truyền”.

Người mặc áo đen ho ra máu, có lẽ là thương tích quá nặng, đứng cũng không vững.

“La Sinh Môn ngày càng vô pháp vô thiên rồi đấy”.

Bà chủ Linh Lung lạnh lùng nói, mặc dù không biết đối phương là ai, nhưng chỉ biết thuộc La Sinh Môn.

Toàn bộ long triều Đại Hạ này, biết thân phận của cô ta cũng chỉ có mấy người.

Bởi vậy có thể thấy mạng lưới tình báo của La Sinh Môn rất đáng sợ.

Đừng nói là cô ta, đến cả sư tôn cô ta cũng chưa từng gặp môn chủ của La Sinh Môn.

“Lấy tiền làm việc, trừ họa cho người”.

Người mặc áo đen chưa kịp nói thì đã nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo trong bóng tối.

Lại một lão già khác hiện thân, giọng nói hiện rõ sự tuổi tác.

Ngoài lão ta ra thì còn bảy, tám người nữa.

Mà bên trong còn bốn năm người nữa, hơi thở cực kỳ mịt mờ.

“Trận thế lớn thật”.

Bà chủ Linh Lung cười lạnh.

Đây hiển nhiên là cái bẫy đã bố trí xong, dẫn dụ cô ta đến, sau đó kết hợp g**t ch*t.

Nhưng cô ta không sợ, bọn chúng cho rằng đồ nhi của Đại Hạ Hồng Uyên là trò đùa à? Thiên hạ đệ nhất uy chấn bát hoang, đồ nhi của người này sao có thể yếu ớt cho được.

Chưa nói mấy tên Địa Tàng đỉnh phong, cho dù là cảnh giới Chuẩn Thiên cũng không làm gì được cô ta.

Chính vì thế nên mới chạy đến đây truy sát.

Nói cảnh giới Chuẩn Thiên, đúng là có thật.

Chính là một bóng người xinh đẹp đứng ở trên đỉnh núi, tắm rửa ánh trăng, nhìn như ảo mộng.

Người này cũng mặc áo bào đen, đôi mắt màu tím nhìn rất yêu dị, chính là một cảnh giới Chuẩn Thiên thứ thiệt, thiếu nửa bước nữa là đạt cảnh giới Thiên Võ.

“Đúng là đề cao ta quá cơ”.

Bà chủ Linh Lung tặc lưỡi, cao thủ của La Sinh Môn quả nhiên nhiều như mây!
“Đồ nhi của Đại Hạ Hồng Uyên, chúng ta không dám qua loa”.

Cô gái mắt tím cười lạnh lẽo, giọng nói cũng yêu mị như vẻ ngoài.

“Dựa vào các ngươi?”
“Linh Lung, hôm nay là ngày tốt, chúng ta chọn cho ngươi đó”.

“Ngươi không nói thì ta cũng quên mất đấy”.

Bà chủ Linh Lung lạnh nhạt nói, lông mày xinh đẹp khẽ nhăn lên.

Đêm nay đúng là một ngày tốt.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 344: 344: “sao Không Nói Sớm”


Nhưng với cô ta thì là ngày kiếp nạn, vì công pháp đặc thù.

Điểm này cũng ít người biết, không ngờ La Sinh Môn lại rõ.

Vì giết cô ta mà hao tổn thật nhiều tâm huyết.

Cho nên hôm nay đúng là một kế hoạch hoàn hảo.

Cũng tại cô ta quá sơ suất, coi thường La Sinh Môn.

Cảnh giới Chuẩn Thiên cũng đã xuất hiện, thật bất ngờ.

“Giết”.

Cô gái mắt tím hừ lạnh, hạ lệnh g**t ch*t.

Soạt! Soạt!
Vô số sát thủ cùng chuyển động, như sát thần đến từ địa ngục.

Linh Lung cũng không nghĩ, liền quay đầu bỏ chạy.

Thân pháp của cô ta, ngoài sư tôn Đại Hạ Hồng Uyên ra thì không ai hiểu hết, đây cũng là chỗ dựa của cô ta.

Cho dù là cảnh giới Chuẩn Thiên cũng chưa chắc đuổi kịp được cô ta.

Oanh! Phanh! Oanh!
Khu rừng trở nên im lặng một lúc rồi nổ bùng lên.

Ở bên này, Triệu Bân đã đến chợ đen.

Chợ đen ban đêm, yên tĩnh, cũng không có ai bán đồ vào nửa đêm thế này, nhưng vẫn phải có người thủ tiêu tang vật, lưng vác bao tải, chạy lén lúi, nhìn giống hệt vừa trộm đồ xong rồi đến thủ tiêu tang vật.

Triệu Bân ấy mà! Cũng là kẻ trộm.

Hắn thừa dịp đêm không trăng, đi vào Linh Lung các.

Nếu để người ta biết thì chắc tặc lưỡi lắm.

Người ta đi thủ tiêu tang vật, ngươi thì hay quá, đến còn trộm đồ.

“Tú Nhi, bảo bối ở đâu”.

Triệu Bân đi một vòng cũng không thấy có gì đáng giá.

“Dưới lòng đất”.

Độn!
Triệu Bân không trì hoãn, độn thổ luôn.

Bang!
Giống như đụng phải tấm thép, êm tai, vang lên đoàng đoàng.

Triệu Bân nhe răng trợn mắt, đứng cũng không vững.

Độn thổ mà! Là một bí thuật tốt, nhưng phải xem độn đi đâu, chứ đang độn mà đột nhiên lại có một tấm thép cản đường, thế thì đau đến nổ đầu ấy chứ.

Mà lòng đất chỉ có một mặt tấm thép.

Chính xác thì là một phòng đá, làm từ chất liệu đặc thù.

“Đèn đá ở trên kệ bên phải, chính là cơ quan”.

“Sao không nói sớm”, Triệu Bân che đầu, chuyển động đèn đá.

Ông!
Một tiếng vù vù vang lên, trên mặt đất có một cánh cửa mở ra, có thang đá nối thẳng xuống, nhìn vào bên trong thì không gian cực kỳ to lớn.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn cũng không dám tin một cái cửa hàng chim không thèm ị này lại có bí mật như thế.

Triệu Bân hơi do dự.

Nếu đi vào mà lát nữa Linh Lung quay về, chặn lại thì không ổn.

“Nhất thời sẽ không quay lại được đâu”, Nguyệt Thần ngáp.

“Đừng có lừa ta đó”, Triệu Bân nói, đi theo thang đá xuống, chỉ cần cố gắng lấy bảo bối rồi chạy là được.

Nguyệt Thần có những lúc chẳng đáng tin gì cả.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 345: 345: Chuyến Đi Này Thật Không Uổng Công


Phía cuối cầu thang đá là một cánh cổng đá vừa dày vừa nặng.

Triệu Bân yên lặng dừng chân, gõ nhẹ vào cánh cổng đá, dường như nó không được làm nên từ vật liệu đá thông thường, vừa dày vừa nặng, thuật xuyên tường của hắn chắc chắn không thể sử dụng được ở đây, rõ ràng cánh cổng này được tạo ra để chống lại thuật xuyên tường.

Bên cạnh cánh cổng đá còn có 9 ngăn đá bị ẩn vào trong.

Mấy ngăn đá này trông rất đặc biệt, trên mỗi ngăn đá đều có đặt một ngọn đèn đá, và tất cả chúng đều đang cháy sáng.

Xem ra đây chính là cơ quan mở cổng.

Chỉ có điều, cơ quan này cũng không thể tùy tiện động vào, chỉ cần tính sai một bước đều có thể động chạm tới những cơ quan khác, nếu không chú ý thì bản thân chết thế nào cũng không biết.

"Ngọn đèn thứ ba, xoay hai vòng qua phải.

Ngọn đèn thứ bảy, xoay ba vòng qua trái..."
Nguyệt Thần chậm rãi nói, cô nương này đặc biệt yêu thích nghề ăn trộm, cũng có chút nghiên cứu về cơ quan trong nhà các gia tộc lớn, cộng với pháp nhãn của thần linh, không có cơ quan nào có thể qua mắt được.

Triệu Bân làm theo, thầm tặc lưỡi không ngừng.

Mỗi một ngọn đèn đá đều được định sẵn số vòng xoay, cơ quan này tuy không quá phức tạp, nhưng trước giờ cũng chưa có ai vào được dù biết rằng bên trong có bảo bối, thật may vì hắn có Nguyệt Thần bên cạnh chỉ dẫn.

Ông!
Khi xoay xong ngọn đèn đá thứ chín, cánh cổng vừa dày vừa nặng đã mở ra.

Không hề có ánh sáng b*n r* bốn phía như trong tưởng tượng của hắn.

Hắn mở to mắt nhìn, không gian bên trong không lớn, chu vi chỉ khoảng hai mươi trượng, không thấy vàng bạc châu báu, chỉ thấy có rất nhiều sách cổ, còn có không ít khế đất, trừ những thứ này ra thì còn có một tấm bản đồ cực kỳ to lớn, bên ngoài chắc chắc không có loại bản đồ nào như thế này.

Bên trong tất nhiên còn có món bảo bối mà hắn muốn tìm: ngọc Viêm Linh.

Lão đạo râu trắng ở thành Vong Cổ thực sự không lừa gạt hắn, bên trong Linh Lung các quả thật có một khối ngọc Viêm Linh to bằng miếng dưa hấu đang nằm yên trên giá, toàn thân đỏ thẫm, bên trong nơi này cũng chỉ có nó là chói mắt nhất, giá trị chắc chắn không ít hơn mấy chục vạn lượng.

"Cứ như vậy mà lấy đi của người ta, hình như không tốt lắm!"
Triệu Bân ôm khối ngọc Viêm Linh lên, nhỏ giọng thì thầm một câu.

Nguyệt Thần liếc hắn một cái.

Vậy chuyện ngươi xông vào đây là tốt chắc?
"Cảm ơn tiền bối về món quà".

Triệu thiếu gia nói ra một câu chẳng liên quan gì, sau đó lấy đi khối ngọc Viêm Linh, rồi hắn lại còn nhìn ngó xung quanh, xoa xoa tay nhìn vào mấy món bảo bối khác.

Nhìn một chút, tay của hắn liền bắt đầu trở nên không đứng đắn.

Khế đất, bản đồ, sách cổ,...!bất cứ thứ gì có thể cho vào túi càn khôn thì hắn đều lấy sạch, không chừa lại chút gì.

Sau khi quét sạch không còn một mống, hắn mới khệnh khạng rời đi.

Sau khi lẻn ra khỏi Linh Lung các, hắn tìm một nơi vắng vẻ sử dụng thuật thông linh.

Quác! Quác!
Suỵt!
Triệu Bân ra dấu một cái, bảo Đại Bằng nhỏ giọng một chút.

Quác!
Đại Bằng rất hiểu chuyện, nhanh chóng mang theo Triệu Bân sải cánh bay lên cao, bay thẳng ra ngoài thành.

Chuyến đi này thật không uổng công.

Hắn cười ha hả, nhắc tới cũng phải cảm ơn Nguyệt Thần, mặc dù cô ta hại hắn trêu đùa nữ tiền bối, bị đánh một trận, nhưng có thể có được khối ngọc Viêm Linh này miễn phí, cũng đã giúp hắn tiết kiệm được không ít bạc.

Muốn cảm ơn, thì còn phải cảm ơn người thần bí kia.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 346: 346: Đây Không Phải Là Một Đứa Trẻ Bình Thường


Đây chính là đáp án của Nguyệt Thần, tới sớm không bằng tới đúng lúc, nếu như Linh Lung không bị dẫn đi, thì đêm nay Triệu Bân đã đi chầu Diêm Vương rồi.

Đêm càng lúc càng sâu.

Đại Bằng có tốc độ cực nhanh, giống như một bóng đen xẹt qua bầu trời.

"Đây là bản đồ kho báu!"
Triệu Bân ngồi xếp bằng, lật nhìn từng cuốn sách cổ, bên trong đó có ghi chép lại rất nhiều thứ, phân chia thế lực, thiên văn địa lý, tất cả đều có, còn có một ít bí tịch, tuy không quá cao cấp, nhưng cũng không quá hạ cấp, duy chỉ có một cuốn sách cổ màu tím khắc không ít những đường vân, nhìn một cái liền biết đó chính là bản đồ kho báu, nhưng đã bị hỏng mất.

Hắn lại không thể tìm ra đầu mối của phần bị hỏng.

Cất cuốn sách cổ màu tím vào, hắn lại cầm lên một bộ bí tịch.

Đây chính là thuật tàng hình.

Hắn đã nghe qua về môn thuật pháp này, rất thực dụng, là một môn thuật pháp hiếm lạ được bọn đạo tặc rất thích.

Ừm, hắn tất nhiên cũng rất thích.

Lật xem qua, hắn nhắm mắt lại lĩnh ngộ trong chốc lát, môn thuật pháp này cũng cần phải phối hợp với thần chú, cần có thiên phú cực cao mới có thể lĩnh ngộ được thông suốt, một khi hắn học được, chỉ cần hô một chữ “Ẩn” là có thể tàng hình.

"Cũng dễ".

Triệu Bân toét miệng cười một tiếng, ngồi một chút liền trở nên vô hình.

Quác! Quác!
Chủ nhân vui vẻ, Đại Bằng cũng vui vẻ kêu lên một tiếng, tâm linh tương thông!
Dừng!
Triệu Bân đột nhiên nghe được một chữ.

Quác!

Đại Bằng đã lướt qua mảnh rừng từ lúc nào, phải quay ngược trở lại, quanh quẩn trên không trung.

"Đằng kia hình như có người!"
Triệu Bân ngồi trên lưng Đại Bằng nhìn xuống, hai mắt hơi nhíu lại, tuy hắn chưa luyện thành thiên nhãn, nhưng thị lực của hắn vẫn tốt hơn người thường, có thể mơ hồ nhìn thấy có người đang treo ở trên cây.

Chính xác thì đó là một đứa trẻ.

Đại Bằng liền sà xuống chỗ đó.

Triệu Bân lúc này mới thấy rõ.

Đó đúng là một đứa trẻ, là một cô nhóc khoảng hai ba tuổi, mập mạp hồng hào, nó đang treo bắp chân lên nhánh cây ngủ ngon lành, nhờ vậy mới không có té xuống.

"Con nhà ai đây?"
Triệu Bân cảm thấy khá kỳ quái, ở nơi thâm sơn cùng cốc này, ở đâu ra lại có một đứa trẻ xuất hiện, hắn đã đi lịch luyện nhiều lần, có sự tình gì mà chưa từng thấy qua, thế nhưng chuyện này đúng là lần đầu hắn gặp.

Nguyệt Thần không nhịn được cười, Triệu Bân nhìn không ra, nhưng cô ta thì có thể.

3046254-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 347: 347: Chính Là Tay Của Hắn Cảm Thấy Rất Thích


Trước đó không lâu cô ta còn đang nói chuyện với Triệu Bân ở trong khu vườn nhỏ, quay qua quay lại liền bị biến thành con nít, lại đúng lúc bị Triệu Bân bắt gặp, đoạn duyên phận này đúng là đặc biệt.

Mặc dù Nguyệt Thần biết hết mọi chuyện, nhưng cô ta cũng không nói gì cả.

Đây đã là duyên phận rồi, còn cần phải nói nữa sao, sắp tới sẽ còn thú vị hơn.

Không nhìn Linh Lung nữa, Nguyệt Thần quay ra liếc nhìn tứ phương.

Nơi này chắc chắn đã từng xảy ra một trận đại chiến, vẫn còn có một ít khí tức lưu lại, Triệu Bân không cảm nhận được nhưng Nguyệt Thần thì có thể cảm nhận được rất rõ ràng, Linh Lung nhất định cũng có tham chiến, không đúng lúc lại bị biến thành trẻ con, chỉ có điều không biết chính Linh Lung kia có biết hay không thôi.

Quác!
Đại Bằng đã sải cánh bay lên trời, Triệu Bân vẫn ngồi xếp bằng như cũ.

Còn Tiểu Linh Lung thì nằm nghiêng, đôi khi thì thầm gì đó trong mơ.

"Đứa trẻ tội nghiệp".

Thở dài một tiếng, Triệu Bân lại đắm mình vào việc nghiên cứu những cuốn sách cổ.

Không lâu sau, Tiểu Linh Lung tỉnh dậy.

Cô nhóc tuy bé tí nhưng phản ứng lại rất lớn, vừa mở mắt đã hung hăng ngồi bật dậy, dọa cho Triệu Bân giật mình bật ngửa, cảm thấy cô nhóc này không bình thường chút nào.

"Nhóc sao vậy?"
Triệu Bân bước tới, ngập ngừng hỏi.

Tiểu Linh Lung không nói một lời, chỉ sững sờ trong một lúc.

Một lúc lâu sau cô ta mới liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, cô ta đã bị biến thành con nít, mất hết tu vi, nhưng thần trí vẫn còn minh mẫn.

Bởi thế nên cô ta mới cảm thấy rất kỳ lạ.

Người đàn ông trước mặt này trông rất quen! Đây không phải là tên nhóc đã gạ gẫm cô ta ở chợ đen sao? Sao hắn có thể thoát khỏi dây trói mà chạy ra đây?
Còn nữa, trên đời lại có duyên phận lạ lùng như thế này sao?
Cô ta đánh nhau với La Sinh Môn, giả chết để sống sót, không ngờ lại bị biến thành con nít, cuối cùng lại gặp Triệu Bân trong bộ dáng này, có lẽ là hắn đã cứu cô ta.

"Đói bụng hả?"
Triệu Bân vừa nói vừa lấy một miếng trái cây đưa cho Tiểu Linh Lung, hắn còn tiện tay nhéo mặt cô nhóc một cái, mập mạp hồng hào, cảm giác nhéo vào cũng không tệ lắm.

Chính là tay của hắn cảm thấy rất thích.

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Linh Lung liền đen lại.

Lúc trước thì gạ gẫm, bây giờ lại còn dám chạm vào người cô ta.

Nhưng trạng thái của cô ta lúc này đúng là tiến thoái lưỡng nan, không chỉ bị biến thành con nít mà còn mất hết tu vi, cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể trở lại trạng thái tốt nhất.

Vì vậy, cô ta nghĩ tốt hơn hết thì mình phải tỏ ra biết điều.

Lỡ chọc giận tên nhóc này, có khi hắn lại ném cô ta xuống dưới.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 348: 348: May Cho Hắn Là Cô Ta Đã Mất Hết Tu Vi


Dưới ánh trăng, Đại Bằng sải cánh bay cao trong gió.

Tối nay Triệu Bân đặc biệt chăm học, hắn ngồi xếp bằng, cầm cuốn sách cổ trong tay, đắm chìm vào nghiên cứu, những ghi chép trên đó phần lớn là bí mật, hắn chưa từng nghe nói qua.

Tiểu Linh Lung ở bên cạnh rất ngoan ngoãn.

Mỗi khi Triệu Bân lấy một cuốn sách cổ ra, cô ta sẽ nhìn nghiêng lướt qua cuốn sách cổ đó, đồng thời cũng liếc nhìn Triệu Bân, càng nhìn thì ánh mắt của cô ta lại càng không thể bình thường được, bởi vì những cuốn sách cổ mà Triệu Bân lấy ra đều rất quen thuộc với cô ta.

Rất hiển nhiên, sau khi tên võ tu nhỏ nhoi này thoát khỏi sợi dây, hắn đã bắt đầu dòm ngó bên trong Linh Lung các, còn tiện tay lấy ra một ít bảo bối, không đúng, phải nói là hắn đã vơ vét tất cả bảo bối, Linh Lung các của cô ta bây giờ e rằng chỉ còn là một tòa lầu các trống không!
Do đó, ánh mắt của cô ta mới trở nên không bình thường.

Tên võ tu nhỏ nhoi có cảnh giới Chân Linh này vậy mà lại có thể tìm ra được mật thất kho báu, lại có thể phá giải cơ quan, đây mới là việc khiến cho cô ta cảm thấy bất ngờ nhất.

Cơ quan này được Hồng Uyên truyền lại, hiếm ai có thể phá giải được, tên nhóc này đúng là có bản lĩnh không nhỏ! Còn lá gan của hắn nữa, cũng lớn hơn người thường rất nhiều!
"Cưng quá".

"Lớn lên làm vợ ta nhé!"
"Ta chờ nhóc lớn lên".

Nửa đêm rồi mà Nguyệt Thần vẫn chưa chịu yên, không ngừng nói ra hết câu này đến câu khác.

Đương nhiên là những câu nói tồi tệ đó đều được nói qua miệng của Triệu Bân.

Triệu Bân an tĩnh lại, liền biết Nguyệt Thần lại muốn gài hàng mình.

Nhưng hắn cũng không quan tâm.

Cô nhóc này chỉ mới hai ba tuổi, chắc chắn không thể hiểu nổi mấy lời đó.

Còn nữa, cô có bệnh hay sao vậy? Lão tiền bối cũng trêu ghẹo, bây giờ ngay cả con nít cũng không tha, ông đây mãnh liệt hoài nghi tính hướng của cô có vấn đề, thảo nào cô lại lâm vào cảnh thân hủy thần diệt, người như cô có bị người ta đánh chết cũng không oan!
Nguyệt Thần chỉ cười, nụ cười của kẻ gian đang khoái trá.

Thần trí của Tiểu Linh Lung vẫn còn minh mẫn, làm sao cô ta có thể không hiểu được?
Không sai, cô ta đã nghe thấy và hiểu hết!
Chính vì hiểu cho nên bên trong đôi mắt to long lanh của cô ta mới ngay lập tức bùng lên một ngọn lửa lớn, cô ta thật sự đã đánh giá thấp tên võ tu nhỏ nhoi này, hắn thật sự không biết xấu hổ! Ngay cả một cô nhóc hai ba tuổi mà hắn cũng không bỏ qua! Loại người như hắn từ đâu chui ra vậy?
May cho hắn là cô ta đã mất hết tu vi.

Nếu không, cô ta nhất định sẽ "nói chuyện" với hắn một chút, thuận tiện tiễn hắn đi gặp Diêm Vương trong hôm nay luôn! Nhưng bây giờ thì cô ta vẫn phải nhẫn nhịn, người xưa có câu, người ở dưới mái hiên không cúi đầu không được, cô ta đang ở trong một trạng thái tồi tệ, không thể manh động.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 349: 349: Đừng Sợ Ta Là Người Tốt


"Ăn no chưa?", Triệu Bân nhìn sang Tiểu Linh Lung, cười một tiếng hỏi.

Nụ cười của hắn rất dịu dàng, nhưng ở trong mắt Tiểu Linh Lung thì lại trở nên rất đáng sợ, cô ta luôn cảm thấy nụ cười của tên b**n th** này rất không bình thường, hơn nữa còn không có ý tốt, khiến cho cô ta có chút sợ hãi, bởi vì sợ hãi cho nên mới vô thức lùi về phía sau một chút.

Nói thế nào đây!
Trong một đêm gió trăng mờ mịt như thế này, cô ta rất sợ thú tính của hắn bộc phát!
"Đừng sợ, ta là người tốt".

Triệu Bân lại mỉm cười, không hề biết rằng hình tượng của mình đã được xác định là kẻ b**n th** trong lòng của Tiểu Linh Lung, dù có nói sao cũng không thể thay đổi được hiện thực này, người tốt? Nhìn ngươi từ trên xuống dưới không có chỗ nào giống người tốt.

Triệu Bân chỉ cười một tiếng, rồi tiếp tục đắm chìm trong đống sách cổ.

Nụ cười của Nguyệt Thần lúc này trông hả hê lạ thường.

Gài hàng được cái tên này cho nên cô ta cảm thấy rất thoải mái.

Đáng tiếc, Triệu Bân vẫn không hề hay biết gì.

Hắn có một sư phụ bát nháo như vậy, không biết là nên vui vẻ, hay là nên hoài nghi nhân sinh.

Một sư phụ mà lúc nào cũng có ý đồ muốn đạp đồ nhi của mình xuống hố, e rằng trên đời này cũng chẳng có được mấy người.

“Đi, đi nhanh lên”, Nguyệt Thần lại đột nhiên thì thầm.

Không cần cô ta nói, ngay cả Triệu Bân cũng đã phát giác ra, chỉ vì sau lưng đang có cuồng phong gào thét, cuốn đến biết bao nhiêu là sát khí cùng huyết khí, vừa bạo liệt vừa lạnh lùng, khí thế vô cùng mạnh mẽ, ít nhất cũng phải là khí tức của cảnh giới Địa Tạng tầng 8, nói không chừng còn là cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong.

Quác!
Đại Bằng tâm linh tương thông với chủ, lại được dán thêm bùa tốc hành lên cánh, nên tốc độ cũng đã bắt đầu tăng mạnh.

Tiểu Linh Lung cũng bất giác nhìn lại phía sau.

Tu vi của cô ta tuy đã mất hết, nhưng trực giác vẫn còn tinh tường, có thể mơ hồ nhận ra, hơn nữa dường như cũng đã biết những kẻ đang đuổi theo phía sau là ai, bọn chúng hơn phân nửa chính là sát thủ của La Sinh Môn.

Có lẽ mấy kẻ đó cảm thấy không an tâm, muốn quay lại kiểm tra xem cô ta đã chết thật hay chưa.

"Hai kẻ Địa Tạng đỉnh phong, lần này khó thoát tai kiếp".

Cô ta lẩm bẩm, cũng chỉ có mình cô ta nghe thấy.

Trong bóng tối, có thể trông thấy hai con Huyết Điêu đang lao về phía này với tốc độ cực nhanh, muốn tung người đốn hạ Đại Bằng.

Đại Bằng dù đã được dán bùa tốc hành lên cánh nhưng vẫn không thể bỏ xa được bọn chúng, mà trên lưng của hai con Huyết Điêu còn có hai người mặc đồ đen không phải là võ tu bình thường, cả hai kẻ này đều là sát thủ của La Sinh Môn, đều có cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong.

"Sư phụ".

Nét mặt của Tiểu Linh Lung trông rất khổ sở, lại có thêm mấy phần tự giễu, cô ta giả chết để có thể sống sót, thế mà vẫn không thoát được kiếp nạn, hai kẻ cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong ra tay cùng một lúc, lần này cô ta chắc chắn phải chết, ngay cả cái tên tiểu bối cảnh giới Chân Linh này và thông linh thú của hắn cũng sẽ chết không kịp ngáp.

Ở thời điểm khủng hoảng, trong lòng cô ta vẫn thầm gọi sư phụ.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 350: 350: Nhưng Bọn Chúng Có Cảnh Giới Địa Tạng


Từ khi cô ta biết nhận thức và có trí nhớ, sư phụ luôn là người che gió che mưa cho cô ta, chỉ có hôm nay là ngoại lệ, cho dù cô ta có kêu gào thế nào thì cũng không thấy bóng của sư phụ đâu.

Một người có cảnh giới Địa Tạng như cô ta mà bây giờ cũng phải run rẩy trong gió rét, tựa hồ như cô ta đã không còn là đồ nhi của Hồng Uyên nữa, cũng không còn là cường giả uy chấn một phương, mà chỉ là một cô nhóc bị lạc đường trong đêm tối vậy.

"Đừng sợ".

Triệu Bân vươn tay ra ôm cô ta vào lòng, đồng thời cũng quan sát tứ phương, nửa đêm tại nơi thâm sơn cùng cốc sao lại xuất hiện cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong, hơn nữa còn có tận hai người, không biết vì lẽ gì lại đang trừng mắt nhìn hắn, toát ra luồng sát khí vô cùng lạnh lẽo.

Tiểu Linh Lung không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên.

Nhìn từ góc độ này, một nửa gương mặt của Triệu Bân lại trông giống người tốt hơn mấy phần, hơn nữa còn có nét cương nghị không thể hiểu nổi, giữa hai lông mày cũng vừa toát ra một tia lạnh lùng hiếm có! Nói thử nghe xem, một tên b**n th** tự nhiên lại có thể lấy đâu ra được khí chất đó vậy?
Như đã nói qua.

Vòng tay của hắn quả thực rất ấm áp, giống như sư phụ của cô ta vậy.

"Đi xuống dưới".

Triệu Bân nghiêm túc nói với Đại Bằng.

Hai kẻ cảnh giới Địa Tạng, cộng thêm hai con Huyết Ưng cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, rất nhanh sẽ có thể đuổi kịp bọn họ, cho nên bọn họ phải bay xuống đất, sau đó tìm một chỗ để Triệu Bân diễn một tuồng kịch hù dọa hai kẻ kia, chuyện này hắn đã làm nhiều lần, chỉ không biết lần này có thành công hay không thôi.

Quác!
Đại Bằng kêu lên, sà xuống như một bóng đen.

"Đi đâu?"
Hai cường giả Địa Tạng đỉnh phong hừ lạnh một tiếng, hai con Huyết Ưng cũng sà xuống theo.

Đến phía trước một hang động, hai kẻ áo đen mới dừng lại.

Trong hang động tối tăm vang lên tiếng của hai người đang nói chuyện.

3046253-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 351: 351: Lần Này Đúng Là Không Thuận Lợi


Tiểu Linh Lung liếc ngang, vẻ mặt đầy ẩn ý.

"Bên trong còn có một lão già khác?"
Một màn diễn xuất đặc sắc của Triệu Bân đã khiến cho hai kẻ áo đen phải cau mày nhìn nhau, nhưng rồi bọn chúng lại cảm thấy ngoại trừ Triệu Bân và đứa trẻ ra thì trong động chắc chắn không còn bất kỳ ai, cái tên Triệu Bân này hẳn là đang diễn trò hù dọa bọn chúng.

"Diễn xuất không tệ, nhưng vô dụng thôi".

Tiểu Linh Lung lẩm bẩm trong lòng, cô ta phải công nhận tên nhóc võ tu cảnh giới Chân Linh này rất láu cá, nhưng hai kẻ kia là cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong, không dễ dàng bị dọa sợ, hơn nữa bọn chúng còn là sát thủ của La Sinh Môn, không phải những kẻ ngu ngốc, cũng sẽ không sẽ dễ dàng từ bỏ.

"Tên nhãi cảnh giới Chân Linh, còn dám gạt ta?"
Một kẻ áo đen hừ lạnh một tiếng, sải bước đi về phía trước.

Ầm!

Trước khi kẻ đó kịp đến gần sơn động, thì đã nghe thấy thanh âm ầm ầm vang lên làm rung chuyển vách đá, một luồng khí tức kinh người đột nhiên xuất hiện, đó là uy lực của cảnh giới Thiên Võ, do Triệu Bân dùng võ hồn diễn lại, so với lúc dọa lão mập thì còn chân thật hơn.

"Cảnh...!cảnh giới Thiên Võ?"
Hai kẻ áo đen đột nhiên biến sắc, đồng thời lui về phía sau một bước.

"Cảnh...!cảnh giới Thiên Võ?"
Tiểu Linh Lung ở bên cạnh Triệu Bân ngay lập tức bị chấn động, cái miệng nhỏ nhắn của cô ta há lớn, cô ta chưa bao giờ nghe tới chuyện một tên tiểu bối cảnh giới Chân Linh lại có thể thi triển uy lực kinh thiên động địa như vậy, ngay cả sư phụ của cô ta cũng chưa bao giờ kể cho cô ta nghe một chuyện như thế này.

Còn nữa, tên nhóc này lại có võ hồn.

Khiếp sợ, cô ta rất khiếp sợ, một tên nhóc trước đó bị cô ta cho là kẻ b**n th**, chỉ trong chớp mắt liền tựa như biến thành thần thánh phương nào, quá yêu nghiệt, cũng quá nghịch thiên.

"Giết cảnh giới Địa Tạng chỉ làm bẩn đao của ta".

"Cút!"
Triệu Bân lại như bị thần diễn xuất nhập, lại có võ hồn trợ công, nói ra thanh âm lạnh lẽo như băng, không chỉ có thể bắt chước khí thế của cảnh giới Thiên Võ, mà còn có thể bắt chước một cách hết sức uy nghiêm, đừng nói là hai kẻ kia, ngay cả Tiểu Linh Lung cũng suýt bị nhầm tưởng rằng trên đời này còn có một cường giả cảnh giới Thiên Võ đồng cấp với sư phụ của cô ta.

Vèo! Vèo!
Không cần Triệu Bân làm căng hơn nữa, thì hai kẻ áo đen cũng đã chạy trốn rồi.

Lần này đúng là không thuận lợi.

Tự nhiên lại xuất hiện một cường giả Thiên Võ, cho dù là người đứng đầu La Sinh Môn tới đây thì cũng phải cân nhắc, chứ đừng nói đến bọn chúng.

Tuy chỉ kém một cấp cảnh giới, nhưng bàn về chiến lực hai bên, thì cảnh giới Thiên Võ chỉ cần một tát là có thể xử lý xong hai người bọn chúng.

Phù!
Triệu Bân thở phào nhẹ nhõm khi thấy hai kẻ kia đã chạy trốn.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 352: 352: Cô Ta Đang Truyền Cho Triệu Bân Bí Thuật


Nếu như bọn chúng thực sự xông vào, chắc chắn đêm nay hắn sẽ chết.

"Thực sự là nhân tài".

Tiểu Linh Lung lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Triệu Bân đã thay đổi, từ trước đến nay, cảnh giới Chân Linh có thể doạ cảnh giới Địa Tạng bỏ chạy chắc chỉ có đây là trường hợp đầu tiên, chiến tích này e rằng ngay cả sư phụ của cô ta cũng không theo kịp.

"Đừng sợ".

Triệu Bân mỉm cười, lại bế Tiểu Linh Lung đi ra khỏi hang động.

Trong đêm tối, có một bóng đen đang chạy như bay.

Đại Bằng đã trở về linh giới, không thể bay tới trong thời gian ngắn nên hắn phải dùng chân chạy, nhưng cũng không sao, hắn có bùa tốc hành, mà trong hồ lô cũng còn rất nhiều linh dịch.

Ông!
Trong lúc đang chạy, hắn chợt thấy Nguyệt Thần phất tay biến ra một luồng ánh sáng vàng.

Không sai, cô ta đang truyền cho Triệu Bân bí thuật.

Đây chính là phương pháp điều khiển thi thể mà Nguyệt Thần lúc trước một mực không muốn dạy cho hắn.

Nguy cơ tối nay rất lớn, cho nên cô ta mới phải truyền cho hắn! Hắn vừa mới dọa hai kẻ cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong bỏ chạy, nhưng hai kẻ đó rất nhanh chóng đã quay trở lại, chạy vào hang động tìm hiểu thực hư, sau đó đuổi tới đây.

Triệu Bân dừng lại, thần sắc khó coi vô cùng.

Hắn có võ hồn cho nên cũng có thể phát giác hai kẻ có cảnh giới Địa Tạng kia đã đuổi tới.

"Khá lắm tên tiểu bối cảnh giới Chân Linh kia, ta thật sự đã đánh giá thấp ngươi".

Phía sau vang lên tiếng cười âm hiểm, hai kẻ áo đen từ trong bóng tối phóng ra, một trước một sau vậy chặt Triệu Bân vào giữa, cho dù hắn có mọc cánh cũng không thể thoát được.

Suýt chút nữa là bọn chúng đã bị cái tên này lừa gạt.

Dưới ánh trăng, đôi mắt của hai kẻ áo đen long lên sòng sọc.

Chỉ là một tên nhóc cảnh giới Chân Linh nhỏ nhoi, thế mà lại có thể bắt chước được khí thế của cảnh giới Thiên Võ, đây chính là một bảo bối! Nếu như có thể bắt hắn về nghiên cứu một chút, nói không chừng còn có thể phát hiện ra thêm nhiều thứ thú vị khác.

Dưới ánh trăng, Triệu Bân cảm thấy lạnh thấu xương.

Đã nói mà! Cường giả cảnh giới Địa Tạng không dễ bị lừa như vậy.

Chỉ có quỷ mới biết tại sao hắn lại bị đâm ngược một dao bất ngờ như thế.

Hắn còn muốn dùng khí thế của cường giả Thiên Võ đi hù dọa người khác, thế nhưng hai kẻ kia chẳng những không sợ hãi mà còn trở nên điên cuồng hơn, không g**t ch*t được hắn thì dứt khoát không rời đi, thật là xui xẻo, vừa ra ngoài một chuyến liền đạp trúng cạm bẫy khắp mọi nơi!
"Chạy đi, sao lại không chạy nữa!".
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 353: 353: Trở Về Nói Cũng Không Muộn


Hai kẻ áo đen cười ẩm hiểm, để lộ ra hàm răng trắng dã nhọn hoắc, trông dữ tợn không chịu nổi, đường đường là cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong mà lại bị cảnh giới Chân Linh hù dọa bỏ chạy, bọn chúng quả thực rất tức giận, cho nên nhất quyết muốn bắt Triệu Bân về nghiên cứu.

"Sư phụ của ta là Hồng Uyên".

"Tính khí của ông ấy không tốt lắm đâu, coi chừng ông ấy sẽ tìm các người tính sổ".

"Biết điều thì hãy để ta đi".

Triệu Bân căng giọng, phun ra mấy lời uy h**p.

Thật ra thì hắn chỉ muốn tranh thủ thời gian.

Hắn đã thông hiểu phép điều khiển thi thể, nhưng thi thể của vua Âm Nguyệt không hề tầm thường, nếu như hắn điều khiển không được mà để cho thi thể đó thoát ra ngoài thì thiên hạ sẽ đại loạn.

Đây chính là nguyên nhân mà Nguyệt Thần một mực không muốn dạy cho hắn đạo pháp này sớm, dù sao thì hắn cũng chỉ mới đạt tới cảnh giới Chân Linh, khả năng cao là không thể khống chế được thi thể cảnh giới Thiên Võ, thi thể đó mà thoát ra ngoài thì không đơn giản chỉ có một hai người phải chết.

Nghe thấy Triệu Bân nói như vậy, hai mắt của Tiểu Linh Lung lại mở to.

Cái tên này ngày thường đều dùng danh tiếng của sư phụ cô ta đi giả danh lừa bịp sao? Cũng đúng, tên này có võ hồn, hơn nữa còn có thể bắt chước khí tức của cường giả Thiên Võ, có bản lĩnh lớn như vậy cho nên hắn cũng chẳng cần phải lo lắng, nếu đổi lại là cô ta thì cô ta cũng sẽ làm như vậy.

Chỉ có điều!
Giờ phút này cho dù có nói ra đại danh của Hồng Uyên thì cũng khó thoát!
Sát thủ La Sinh Môn, ngay cả đồ nhi thật sự của Hồng Uyên cũng dám g**t ch*t chứ đừng nói là một tên giả mạo như hắn, hơn nữa, ở nơi thâm sơn cùng cốc này, cho dù có giết ai thì cũng không có người khác phát hiện ra, mà tên nhóc này trên người còn mang theo rất nhiều bí thuật, đã động vào lòng tham của đám người La Sinh Môn.

Cho nên mới nói, cô ta tuy đã từng trốn thoát khỏi kiếp nạn, nhưng kết cục vẫn không thể thay đổi được.

Bọn họ đã lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

"Có thể nói đôi câu trăn trối hay không?"
Triệu Bân ngừng uy h**p, chỉ thở dài, ở trong mắt hai kẻ áo đen thì đây rõ ràng là hành động từ bỏ phản kháng, không cần thiết phải tiếp tục đánh nữa, dù sao thì chỉ cần một cái tát là xong chuyện, nhưng lúc này bọn chúng chưa thể giết Triệu Bân ngay vì còn phải nghiên cứu bí mật của hắn.

"Trở về nói cũng không muộn".

Một kẻ áo đen bật cười, một bước đạp xuống, một tay vươn tới, khí thế của y suýt chút nữa đã đánh bay Triệu Bân, nhưng lúc này cũng không chỉ có một mình y toát ra khí thế cường hãn.

"Giết!"
Triệu Bân hô lên một tiếng lạnh lùng, đôi mắt lóe sáng.

Vèo!
Trước mặt hắn đột nhiên từ đâu lại xuất hiện một bóng người, người này khoác trên mình bộ khôi giáp cổ xưa, tay cầm một cây kích lớn, toàn thân bị bụi bặm che phủ, dáng người cao lớn hùng dũng, vừa xuất hiện đã dậm chân ầm ầm.

Người này chỉ có thân thể chứ không có đầu, lại mang theo một luồng âm khí mãnh liệt, trộn lẫn với khí tức của cường giả Thiên Võ.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 354: 354: Một Cái Chết Vô Cùng Thảm


"Chuyện này..."
Hai mắt của kẻ áo đen kia như lồi ra, con ngươi co rút rất nhanh, chuyện này thật quái dị, tên nhóc này có thể điều khiển một thi thể không đầu thì cũng không có gì kỳ quái, nhưng cỗ thi thể này lại là thi thể cảnh giới Thiên Võ thứ thiệt, mang âm khí cùng sát khí mãnh liệt, khiến cho y kinh sợ không thôi.

"Chuyện này..."
Kẻ áo đen còn lại cũng khiếp sợ, nét mặt mờ mịt.

Mà nét mặt của Tiểu Linh Lung cũng mờ mịt y như vậy.

Cô ta là cảnh giới Địa Tạng mà cũng không thể hiểu nổi cỗ thi thể này từ đâu xuất hiện, khiến cho cô ta khó mà tiếp nhận được.

Ông! Phụt!
Trong lúc cả ba người còn đang khiếp sợ, thì vua Âm Nguyệt đã vung cây kích lớn lên cao rồi bổ về phía của kẻ áo đen trước mặt, đây chính là uy lực của vua Âm Nguyệt, cho dù ông ta đã chết hơn vạn năm thì uy lực vẫn không hề mai một, một kích liền có thể bổ đôi đầu của kẻ kia ra như bổ đôi quả dưa hấu, đừng nói là Triệu Bân, ngay cả Tiểu Linh Lung cũng hoảng sợ.

Chỉ còn là một cỗ thi thể không đầu mà vẫn có uy lực đáng sợ như vậy, nếu như ông ta có đầu, hoặc giả nếu như ông ta còn sống, thì uy lực của ông ta còn mạnh đến mức nào nữa, e rằng sư phụ của cô ta cũng chưa chắc là đối thủ.

Kẻ khiếp hãi nhất có lẽ chính là kẻ áo đen vừa bị bổ đầu kia.

Đường đường là cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong, thế mà vừa đối mặt đã bị bổ đôi đầu, tình huống này y không thể nào phản ứng kịp.

Cho đến cuối cùng, y vẫn không biết thi thể cổ quái đó chui ra từ đâu.

Cho đến cuối cùng, y vẫn không biết thi thể cổ quái đó rốt cuộc là thần thánh phương nào.

"Quỷ nhập tràng rồi!"
Kẻ áo đen còn lại xoay người bỏ chạy, có lẽ là đã sợ đến mất mật, thần hồn hoảng loạng, vừa chạy vừa la hét, không dám chần chừ thêm một giây một phút nào nữa.

Ông!

Thi thể của vua Âm Nguyệt lại di chuyển, phóng cây kích lớn về phía trước.

Phụt!
Máu tươi đã túa ra!
Kẻ áo đen còn lại không kịp chạy thoát, y đã bị cây kích lớn đâm xuyên qua cơ thể rồi đóng đinh vào bức tường đá, chết ngay tại chỗ, máu tươi tuôn ra giàn giụa.

Một cái chết vô cùng thảm.

Đáng lẽ lúc trước bọn chúng đã có thể thoát được, nhưng lại hết lần này đến lần khác trở lại khiêu khích, không ngờ được mặc dù ở đây không có cường giả Thiên Võ nhưng lại có một cỗ thi thể cảnh giới Thiên Võ bá đạo như vậy.

Bọn chúng là cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong, nhưng so với cảnh giới Thiên Võ thì chỉ là đám kiến hôi.

Không thể đổ lỗi cho người khác.

Là do hai người bọn chúng tự mình đào hố chôn mình, đã không bắt được Triệu Bân mà còn phải bỏ mạng ở nơi đây.

3057275-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 355: 355: Hắn Bây Giờ Cũng Chính Là Con Kiến Hôi Đó


Cổ thi thể này quá mạnh! Hắn chỉ là một tên nhóc cảnh giới Chân Linh, rốt cuộc đã đào được cỗ thi thể này từ phần mộ tổ tiên nhà ai vậy? Mà cho dù hắn có thể đào được thi thể cảnh giới Thiên Võ, thì hắn đã mang thi thể này ra ngoài như thế nào? Quan tài chứa thi thể cảnh giới Thiên Võ, một kẻ chỉ có cảnh giới Chân Linh căn bản không thể nào lay chuyển được.

Tên nhóc này rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật?
"Trở lại, trở lại cho ta".

Triệu Bân gầm nhẹ một tiếng, đường gân trên trán lộ ra, hai mắt đỏ ngầu.

Tình trạng của hắn không được tốt lắm, tay kết thủ ấn đã cứng đờ, toàn thân run rẩy, nhìn lên khuôn mặt của hắn còn đáng sợ hơn, thất khiếu đã chảy máu, thần trí mơ hồ.

Đúng như dự đoán của Nguyệt Thần.

Tu vi của cảnh giới Chân Linh rõ ràng không thể khống chế được thi thể cảnh giới Thiên Võ, vua Âm Nguyệt vùng dậy, giờ phút này đang muốn thoát khỏi trói buộc của Triệu Bân, một bên muốn thoát khỏi, một bên muốn không chế, hai bên đối kháng, người gặp họa chắc chắn là Triệu Bân.

Nền tảng của hắn vốn rất vững chắc, tiềm năng hùng hậu.

Tuy nhiên, tiềm năng của hắn cũng chỉ là muỗi trong mắt của thi thể vua Âm Nguyệt.

Ù...!ù...!
Thi thể của vua Âm Nguyệt khá bất ổn, âm khí cùng sát khí cuồn cuộn mãnh liệt, thanh âm ù ù như vọng tới từ một nơi rất xa, lại như đang đọc ra từng đạo ma chú khiến cho Triệu Bân đinh tai nhức óc, không phải là hắn không đủ cường đại, mà là do thi thể của vua Âm Nguyệt quá đáng sợ, chôn trong lòng đất hơn vạn năm, chôn càng lâu càng kinh khủng, người bình thường chắc chắn không thể nào khống chế được, tuy ông ta đã chết nhưng uy nghi của ông ta thì không kẻ nào có thể mạo phạm, đừng nói tới một tên võ tu cảnh giới Chân Linh nhỏ nhoi như hắn.

Phụt!
Triệu Bân rốt cuộc đã không thể chống chịu được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, lùi về phía sau ôm lấy Tiểu Linh Lung trong tay, lui được khoảng năm thước, hắn lại nửa quỳ trên mặt đất thở hổn hển, phun tiếp ra một ngụm máu, sau đó liền gục xuống.

Ầm ầm ầm!
Vua Âm Nguyệt thoát được khống chế, liền di chuyển bước chân cứng ngắc đi tới trước, mỗi một bước chân rơi xuống đều gây nên chấn động lớn, ông ta còn giơ cánh tay phải lên, cây kích lớn đang cắm thân thể của kẻ áo đen lên vách đá cách đó không xa liền bay vào tay, cây kích lớn chấn động, khí thế của vua Âm Nguyệt lại càng mạnh mẽ hơn.

Phụt!
Triệu Bân lại trào máu, đối mặt với khí thế của vua Âm Nguyệt, hắn đã không thể động đậy được nữa.

Nguy hiểm này còn đáng sợ hơn nguy hiểm trước.

Trước đó hắn bị cảnh giới Địa Tạng vây giết, ít nhất hắn còn có thể cử động, nhưng bây giờ chẳng những hắn không thể cử động được mà toàn thân còn có cảm giác đau đớn như sắp bị nghiền nát.

Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, hắn mới biết thế nào là nhỏ bé như một con kiến hôi.

Hắn bây giờ cũng chính là con kiến hôi đó.

Hự...!
Tình trạng của Tiểu Linh Lung cũng không tốt hơn bao nhiêu, thất khiếu của cô ta cũng đã chảy máu.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 356: 356: Nguyệt Thần Ra Tay Quả Nhiên Phi Thường


Cũng may là Triệu Bân đã ôm chặt lấy cô ta vào trong lòng, thay cô ta gánh chịu áp lực đáng sợ kia, chủ yếu là hắn lại cưỡng ép dùng võ hồn mô phỏng lại khí thế cảnh giới Thiên Võ để đối kháng với khí thế của vua Âm Nguyệt, nhưng khí thế cảnh giới Thiên Võ của hắn là giả, uy lực trấn áp của vua Âm Nguyệt mới là khí thế cảnh giới Thiên Võ chân chính, hai bên vốn không cùng một cấp bậc.

Ầm!
Lại một tiếng nổ nữa vang lên, thi thể của vua Âm Nguyệt cuối cùng cũng đã bước tới trước mặt, cây kích lớn vung lên cao.

Haiz!
Tiểu Linh Lung thở dài.

Tối nay cô ta cuối cùng cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn, khó khăn cứ liên tục kéo đến, khó thoát số chết, ngay cả hai kẻ cảnh giới Địa Tạng mà cỗ thi thể này cũng có thể xử gọn, vậy thì hai người bọn họ có tính là gì.

Sau đó, đột nhiên lại có tiếng nói vang lên bên tai của cô ta, tiếng nói đó nói ra một tràng những thứ ngôn ngữ kỳ quái.

Lúc này, Triệu Bân đột nhiên lên tiếng, cũng không biết là hắn đang nói thứ ngôn ngữ của thế giới nào, khiến cho Tiểu Linh Lung không thể nào hiểu được.

Thực ra, chính Nguyệt Thần đang nói chuyện thông qua miệng của Triệu Bân.

Cô ta đang nói chuyện bằng thi ngữ.

Đúng vậy, cô ta đang giao tiếp với thi thể của vua Âm Nguyệt.

Lại nói, bởi vì Nguyệt Thần đang giao tiếp với ông ta, cho nên cây kích lớn của vua Âm Nguyệt cũng dừng lại, lơ lửng trên không trung, chỉ cần nó hạ xuống ba tấc thì Triệu Bân và Tiểu Linh Lung cho dù không bị đánh chết cũng bị khí tức của nó nghiền thành một đống thịt nát.

Thứ ngôn ngữ kỳ lạ vẫn đang tiếp tục vang lên.

Nguyệt Thần vẫn đang nói, Tiểu Linh Lung không hiểu, Triệu Bân cũng không hiểu.

Nhưng dựa trên sự hiểu biết của hắn về Nguyệt Thần, hắn đoán chắc cô ta đang dùng cách gì đó để lừa gạt vua Âm Nguyệt, bàn về bản lĩnh lừa gạt và hù dọa người khác của Nguyệt Thần thì không có gì để chê cả.

Nguyệt Thần ra tay quả nhiên phi thường.

Nhìn thấy thi thể của vua Âm Nguyệt đang chậm rãi thu lại cây kích lớn, ngay cả âm khí mãnh liệt cũng không còn toát ra, khí thế trấn áp cũng dần an định trở lại, Triệu Bân lúc này mới có thể thôi nín thở.

Đắm mình trong ánh trăng, thi thể của vua Âm Nguyệt không hề di chuyển nữa.

Thi thể của vua Âm Nguyệt đứng bất động như một pho tượng cao lớn hùng vĩ, khiến cho Triệu Bân nảy sinh một loại ảo giác, rằng không có thế lực nào có thể lay chuyển được pho tượng hùng vĩ này.

Phù!
Nguyệt Thần thở phào nhẹ nhõm, cô ta cũng chỉ cố gắng thử một chút, không ngờ lại thật sự có tác dụng.

Nếu như thi thể của của vua Âm Nguyệt không chịu nghe lời, thì đêm nay họ chắc chắn sẽ bỏ mạng ở nơi này.

Cô ta vốn là một vị thần vậy mà lại phải thấp giọng lấy lòng một cỗ thi thể, chuyện này nếu như truyền tới thần giới thì thể diện của cô ta cũng sẽ mất sạch.

Phù!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 357: 357: Đúng Như Dự Đoán Của Nguyệt Thần


Triệu Bân cũng ngồi bệt xuống đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Chỉ một khắc trước, hắn dường như đã nhìn thấy được Quỷ Môn Quan ngay trước mắt.

Tiểu Linh Lung cũng rất hoảng sợ, lại một lần nữa nhìn kỹ Triệu Bân, không ngờ cái tên nhóc cảnh giới Chân Linh này lại có thể giấu không ít lá bài tẩy trong người! Hắn cả gan dám hù dọa hết người này đến người khác, lại còn thông hiểu thi ngữ, chẳng lẽ hắn là người của tộc xác chết? Nhưng cho dù là người của tộc xác chết thì hắn cũng không thể nào điều khiển được một cỗ thi thể cảnh giới Thiên Võ, cấp bậc chênh lệch quá nhiều, sao thi thể cảnh giới Thiên Võ lại nằm trong sự khống chế của hắn?
Quái thai! Yêu nghiệt! Nhân tài!
Triệu Bân trong mắt của cô ta lại càng trở nên thần bí hơn.

"Đừng sợ".

Triệu Bân mệt mỏi mỉm cười, lại đem Tiểu Linh Lung ôm vào lòng, một cô nhóc hai ba tuổi phải nhìn thấy một cỗ thi thể không đầu quái dị, chắc chắn không khỏi sợ hãi.

"Ngươi là một tên b**n th**?"

"Hay ngươi là một anh hùng?"
Trong lòng Tiểu Linh Lung khó hiểu cười một tiếng, kết quả thì câu nào cũng có thể dùng để nói về hắn.

Hắn là kẻ b**n th** đã quấy rối cô ta.

Nhưng hắn cũng là người anh hùng mà cho dù sắp chết cũng muốn bảo vệ cô ta chặt chẽ trong lòng.

Chuyện này khiến cho cô ta cảm thấy rất bối rối.

Chỉ có điều, cái ôm của hắn cũng khiến cho cô ta cảm thấy rất ấm áp.

Cổ thi thể này quá mạnh! Hắn chỉ là một tên nhóc cảnh giới Chân Linh, rốt cuộc đã đào được cỗ thi thể này từ phần mộ tổ tiên nhà ai vậy? Mà cho dù hắn có thể đào được thi thể cảnh giới Thiên Võ, thì hắn đã mang thi thể này ra ngoài như thế nào? Quan tài chứa thi thể cảnh giới Thiên Võ, một kẻ chỉ có cảnh giới Chân Linh căn bản không thể nào lay chuyển được.

Tên nhóc này rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật?
"Trở lại, trở lại cho ta".

Triệu Bân gầm nhẹ một tiếng, đường gân trên trán lộ ra, hai mắt đỏ ngầu.

Tình trạng của hắn không được tốt lắm, tay kết thủ ấn đã cứng đờ, toàn thân run rẩy, nhìn lên khuôn mặt của hắn còn đáng sợ hơn, thất khiếu đã chảy máu, thần trí mơ hồ.

Đúng như dự đoán của Nguyệt Thần.

Tu vi của cảnh giới Chân Linh rõ ràng không thể khống chế được thi thể cảnh giới Thiên Võ, vua Âm Nguyệt vùng dậy, giờ phút này đang muốn thoát khỏi trói buộc của Triệu Bân, một bên muốn thoát khỏi, một bên muốn không chế, hai bên đối kháng, người gặp họa chắc chắn là Triệu Bân.

Nền tảng của hắn vốn rất vững chắc, tiềm năng hùng hậu.

Tuy nhiên, tiềm năng của hắn cũng chỉ là muỗi trong mắt của thi thể vua Âm Nguyệt.

Ù...!ù...!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 358: 358: Cô Ta Đang Nói Chuyện Bằng Thi Ngữ


Thi thể của vua Âm Nguyệt khá bất ổn, âm khí cùng sát khí cuồn cuộn mãnh liệt, thanh âm ù ù như vọng tới từ một nơi rất xa, lại như đang đọc ra từng đạo ma chú khiến cho Triệu Bân đinh tai nhức óc, không phải là hắn không đủ cường đại, mà là do thi thể của vua Âm Nguyệt quá đáng sợ, chôn trong lòng đất hơn vạn năm, chôn càng lâu càng kinh khủng, người bình thường chắc chắn không thể nào khống chế được, tuy ông ta đã chết nhưng uy nghi của ông ta thì không kẻ nào có thể mạo phạm, đừng nói tới một tên võ tu cảnh giới Chân Linh nhỏ nhoi như hắn.

Phụt!
Triệu Bân rốt cuộc đã không thể chống chịu được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, lùi về phía sau ôm lấy Tiểu Linh Lung trong tay, lui được khoảng năm thước, hắn lại nửa quỳ trên mặt đất thở hổn hển, phun tiếp ra một ngụm máu, sau đó liền gục xuống.

Ầm ầm ầm!
Vua Âm Nguyệt thoát được khống chế, liền di chuyển bước chân cứng ngắc đi tới trước, mỗi một bước chân rơi xuống đều gây nên chấn động lớn, ông ta còn giơ cánh tay phải lên, cây kích lớn đang cắm thân thể của kẻ áo đen lên vách đá cách đó không xa liền bay vào tay, cây kích lớn chấn động, khí thế của vua Âm Nguyệt lại càng mạnh mẽ hơn.

Phụt!
Triệu Bân lại trào máu, đối mặt với khí thế của vua Âm Nguyệt, hắn đã không thể động đậy được nữa.

Nguy hiểm này còn đáng sợ hơn nguy hiểm trước.

Trước đó hắn bị cảnh giới Địa Tạng vây giết, ít nhất hắn còn có thể cử động, nhưng bây giờ chẳng những hắn không thể cử động được mà toàn thân còn có cảm giác đau đớn như sắp bị nghiền nát.

Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, hắn mới biết thế nào là nhỏ bé như một con kiến hôi.

Hắn bây giờ cũng chính là con kiến hôi đó.

Hự...!
Tình trạng của Tiểu Linh Lung cũng không tốt hơn bao nhiêu, thất khiếu của cô ta cũng đã chảy máu.

Cũng may là Triệu Bân đã ôm chặt lấy cô ta vào trong lòng, thay cô ta gánh chịu áp lực đáng sợ kia, chủ yếu là hắn lại cưỡng ép dùng võ hồn mô phỏng lại khí thế cảnh giới Thiên Võ để đối kháng với khí thế của vua Âm Nguyệt, nhưng khí thế cảnh giới Thiên Võ của hắn là giả, uy lực trấn áp của vua Âm Nguyệt mới là khí thế cảnh giới Thiên Võ chân chính, hai bên vốn không cùng một cấp bậc.

Ầm!
Lại một tiếng nổ nữa vang lên, thi thể của vua Âm Nguyệt cuối cùng cũng đã bước tới trước mặt, cây kích lớn vung lên cao.

Haiz!
Tiểu Linh Lung thở dài.

Tối nay cô ta cuối cùng cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn, khó khăn cứ liên tục kéo đến, khó thoát số chết, ngay cả hai kẻ cảnh giới Địa Tạng mà cỗ thi thể này cũng có thể xử gọn, vậy thì hai người bọn họ có tính là gì.

Sau đó, đột nhiên lại có tiếng nói vang lên bên tai của cô ta, tiếng nói đó nói ra một tràng những thứ ngôn ngữ kỳ quái.

Lúc này, Triệu Bân đột nhiên lên tiếng, cũng không biết là hắn đang nói thứ ngôn ngữ của thế giới nào, khiến cho Tiểu Linh Lung không thể nào hiểu được.

Thực ra, chính Nguyệt Thần đang nói chuyện thông qua miệng của Triệu Bân.

Cô ta đang nói chuyện bằng thi ngữ.

Đúng vậy, cô ta đang giao tiếp với thi thể của vua Âm Nguyệt.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 359: 359: Ngươi Là Một Tên Biến Thái


Lại nói, bởi vì Nguyệt Thần đang giao tiếp với ông ta, cho nên cây kích lớn của vua Âm Nguyệt cũng dừng lại, lơ lửng trên không trung, chỉ cần nó hạ xuống ba tấc thì Triệu Bân và Tiểu Linh Lung cho dù không bị đánh chết cũng bị khí tức của nó nghiền thành một đống thịt nát.

Thứ ngôn ngữ kỳ lạ vẫn đang tiếp tục vang lên.

Nguyệt Thần vẫn đang nói, Tiểu Linh Lung không hiểu, Triệu Bân cũng không hiểu.

Nhưng dựa trên sự hiểu biết của hắn về Nguyệt Thần, hắn đoán chắc cô ta đang dùng cách gì đó để lừa gạt vua Âm Nguyệt, bàn về bản lĩnh lừa gạt và hù dọa người khác của Nguyệt Thần thì không có gì để chê cả.

Nguyệt Thần ra tay quả nhiên phi thường.

Nhìn thấy thi thể của vua Âm Nguyệt đang chậm rãi thu lại cây kích lớn, ngay cả âm khí mãnh liệt cũng không còn toát ra, khí thế trấn áp cũng dần an định trở lại, Triệu Bân lúc này mới có thể thôi nín thở.

Đắm mình trong ánh trăng, thi thể của vua Âm Nguyệt không hề di chuyển nữa.

Thi thể của vua Âm Nguyệt đứng bất động như một pho tượng cao lớn hùng vĩ, khiến cho Triệu Bân nảy sinh một loại ảo giác, rằng không có thế lực nào có thể lay chuyển được pho tượng hùng vĩ này.

Phù!
Nguyệt Thần thở phào nhẹ nhõm, cô ta cũng chỉ cố gắng thử một chút, không ngờ lại thật sự có tác dụng.

Nếu như thi thể của của vua Âm Nguyệt không chịu nghe lời, thì đêm nay họ chắc chắn sẽ bỏ mạng ở nơi này.

Cô ta vốn là một vị thần vậy mà lại phải thấp giọng lấy lòng một cỗ thi thể, chuyện này nếu như truyền tới thần giới thì thể diện của cô ta cũng sẽ mất sạch.

Phù!
Triệu Bân cũng ngồi bệt xuống đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Chỉ một khắc trước, hắn dường như đã nhìn thấy được Quỷ Môn Quan ngay trước mắt.

Tiểu Linh Lung cũng rất hoảng sợ, lại một lần nữa nhìn kỹ Triệu Bân, không ngờ cái tên nhóc cảnh giới Chân Linh này lại có thể giấu không ít lá bài tẩy trong người! Hắn cả gan dám hù dọa hết người này đến người khác, lại còn thông hiểu thi ngữ, chẳng lẽ hắn là người của tộc xác chết? Nhưng cho dù là người của tộc xác chết thì hắn cũng không thể nào điều khiển được một cỗ thi thể cảnh giới Thiên Võ, cấp bậc chênh lệch quá nhiều, sao thi thể cảnh giới Thiên Võ lại nằm trong sự khống chế của hắn?
Quái thai! Yêu nghiệt! Nhân tài!
Triệu Bân trong mắt của cô ta lại càng trở nên thần bí hơn.

"Đừng sợ".

Triệu Bân mệt mỏi mỉm cười, lại đem Tiểu Linh Lung ôm vào lòng, một cô nhóc hai ba tuổi phải nhìn thấy một cỗ thi thể không đầu quái dị, chắc chắn không khỏi sợ hãi.

"Ngươi là một tên b**n th**?"
"Hay ngươi là một anh hùng?"
Trong lòng Tiểu Linh Lung khó hiểu cười một tiếng, kết quả thì câu nào cũng có thể dùng để nói về hắn.

Hắn là kẻ b**n th** đã quấy rối cô ta.

.
 
Back
Top Bottom