Ngôn Tình Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 142


Tống Tư Duệ bóp cái má đã được vỗ béo của cô lắc lắc muốn trừng phạt

"" À, Giai Lệ nhà chúng ta được nuông chiều nên bây giờ gan cũng to hơn, dám chọc ghẹo cả anh?""

"" Anh chọc em. thì được... còn em thì không?""

"" Được, em làm gì anh cũng được. Nhưng mà... anh muốn kháng nghị một chuyện""

Cô ngẩng đầu lên nhìn liền thấy hắn tà mị cười

"" Em bảo anh động một chút là mất sinh khí... là sai nha. Chẳng qua, em động chưa đúng~ chỗ""

""......"" - Cố Giai Lệ - "" Á á á~ b**n th**!!!""

Còn chưa kịp phản kháng đã bị hắn ôm ngang eo phóng nhanh vào phòng

Đôi nam nữ quấn lấy nhau trên chiếc giường to, người đàn ông tham luyến luồng cái lưỡi vào trong miệng cô gái nằm dưới thân

Cả cơ thể cô run lên từng đợt như sóng triều dâng. Linh hồn giống như sắp bị hút cạn



Chương 142: chưa động đúng chỗ (H+)

Cả cơ thể cô run lên từng đợt như sóng triều dâng. Linh hồn giống như sắp bị hút cạn

Tống Tư Duệ gấp gáp không cho cô hít thở dù chỉ một giây, tham lam gặm cắm

Đôi môi đỏ hồng bị dày xéo có chút tê dại, vậy mà hắn vẫn nhất quyết không buông

Bàn tay cô run run miết nhẹ từ lồng ngực to lớn đến bả vai cường tráng rồi vòng sang ôm lấy cái cổ của con mãnh thú trước mặt

Hắn đáp lại đặt tay lên eo thon v**t v*, cảm thụ tất thịt dưới lớp áo ngủ mong manh

So với tơ lụa thượng hạng thì da của cô còn mềm mại hơn nhiều

Lưỡi hắn khuấy đảo khuôn miệng, dây dưa không dứt với chiếc lưỡi đinh hương

Sau khi đã hành hạ cô th* d*c, hắn trượt nhẹ xuống chiếc cổ trắng như gốm g*m c*n tạo ra ấn ký đỏ chói mắt

Bàn tay bao trọn lấy b** ng*c căng tròn gợi cảm táo bạo mơ.n trớn



Chương 142: chưa động đúng chỗ (H+)

Chiếc áo ngủ mỏng trên người cô bị hắn cởi xuống, lộ ra làn da trắng mềm mĩ lệ

Cố Giai Lệ xấu hổ che đi khuôn ngực, hắn nâng hai chân cô vòng qua eo mình

H.ạ bộ cứng như đá chèn vào giữa bắp đùi thon, ch.à x.át điên cuồng

""Ư~"" - Cố Giai Lệ ngượng ngùng, cơ thể như có gì đó lạ thường

Cảm giác ngứa ngáy khó chịu bức cô sắp điên lên rồi

Tống Tư Duệ triền miên hôn lên đôi môi mọng, tay cầm c.ôn thịt cọ cọ trước lối hoa hu.yệt ẩm ướt rồi dần đẩy vào bên trong

"" Ân... a~"" - cô khẽ ngâm nga

Dạo gần đây, đêm nào hắn cũng chiếm lấy cô. Hầu như sẽ làm đến tận sáng mới buông tha1

Cố Giai Lệ có cảm giác, cơ thể mình bắt đầu thay đổi rồi

Mỗi lần hắn chạm vào đều có dòng điện chạy dọc từ sống lưng lan toả đến từng tế bào



Chương 142: chưa động đúng chỗ (H+)

Tống Tư Duệ gầm gừ, bên dưới co bóp dữ dội, siết chặt khiến cảm thụ sâu sắc cơn ấm áp

C.ự vật to dài nổi đầy gân thô bạo đẩy vào rồi rút ra, kéo theo dị.ch ái tuông ra như suối1

"" Hừ... em nuốt anh không còn gì luôn rồi, bảo bối""

Hắn xấu xa nói lớn

Cố Giai Lệ đặt tay lên đôi vai vạm vỡ, từng ngón chân co quắp run rẩy kịch liệt

"" Ưm... đừng. nói nữa...á~""

"" Vậy phải xem em. dùng cách gì để ngăn anh lại"" - hắn cúi đầu gặm lấy cằm cô, giọng nói ồm ồm có mê lực khiến tâm trí cô sắp biến mất sạch sẽ

Cố Giai Lệ th* d*c, ghì hắn xuống rồi hôn lên

Cô có gắng làm giống những gì người đàn ông đã làm với mình

Đầu tiên m*t lấy cánh môi lành lạnh, sau đó chậm rãi luồng vào miệng đối phương cuống lấy cái lưỡi ư.ớt át



Chương 142: chưa động đúng chỗ (H+)

Đầu tiên m*t lấy cánh môi lành lạnh, sau đó chậm rãi luồng vào miệng đối phương cuống lấy cái lưỡi ư.ớt át

Cô nghe rõ hắn khẽ gầm lên, cảm nhận được cơ thể hắn có chút kích động liền mạnh dạng hơn, nghịch ngợm khuấy đảo

Bên dưới sao càng lúc càng to thế này? Ở trong cô trương phình lên, tốc độ cũng ngày một nhanh

"" A~""

Cố Giai Lệ ngửa đầu ra sau, cơn kh*** c*m ập đến khiến cô không kịp phản ứng

Còn chưa hít thở, hắn đã nhoài người lần nữa bắt lấy đôi môi hồng của cô. Hơi thở nam tính của người đàn ông xông thẳng vào mũi cô

Trong căn phòng lớn, tiếng rê.n rỉ yêu kiều của người con gái hoà lẫn vào âm thanh da thịt đụng chạm khiến người ta ngượng chín mặt

Tống Tư Duệ không thể giữ được lâu hơn, nhanh chóng chạy nước rút. Điên cuồng th.úc hông thẳng vào u c.ốc non mềm

Lát sau hắn gầm lên phóng thích tất cả vào bên trong rồi nằm đè lên người cô, th* d*c

Cố Giai Lệ cũng không khác hắn là bao, xụi lơ nằm yên bất động. Cô mở miệng thở hổn hển
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 143


Tống thiếu sau cuộc vui ôm chằm lấy vợ mình, thích thú nghịch mái tóc mềm mượt như dòng suối

Cố Giai Lệ toàn thân chẳng còn tí sức, lười biếng mở miệng

"" Em khát""

Hắn ngồi bật dậy, xoa xoa đầu cô rồi đứng lên

"" Anh lấy cho em""

Họ vừa cùng nhau vận động, trên người hắn chẳng còn mảnh vải. Cô nằm đó nhìn thấy tất cả, ngượng nghịu vùi đầu vào góc chăn

Tống Tư Duệ đem nước đến, nhẹ nhàng gọi

"" Vợ, nước của em""

Cô không ngồi dậy, vẫn giữ tư thế úp mặt vào chăn vương tay đón lấy cốc nước

Hắn đương nhiên còn lâu mới đưa, vòng sang ngồi bên cạnh cô rồi tự tiện lật tung cái chăn lênv



Chương 143: không ổn

Nhìn thấy hắn ngồi bên cạnh cũng không có gì trên người, đỏ mặt xoay đi

Tống Tư Duệ cười nhẹ, vuốt ngược mái tóc đen ra sau rồi chọc ghẹo

"" Cần xem cũng đã xem, cần chạm cũng đã chạm... em còn ngại?""

Làm thì làm, nhưng vẫn ngại chứ. Không lẽ muốn cô phải nói trắng ra?

"" Anh... mặc đồ vào trước""

Hắn nhìn cơ thể của chính mình, đăm chiêu

"" Sao phải mặc, dáng người của anh không tồi... phải khoe ra chứ?""

""......""

"" Vợ... cũng nên cho anh xem chút đi. Từ nãy đến giờ em nhìn anh mãi, có qua có lại mới toại lòng nhau~""1

Cố Giai Lệ giật lấy cốc nước uống cạn rồi nhanh chóng chui vào trong chăn, chỉ để lộ mỗi đôi mắt ngây thơ to tròn



Chương 143: không ổn

Cố Giai Lệ giật lấy cốc nước uống cạn rồi nhanh chóng chui vào trong chăn, chỉ để lộ mỗi đôi mắt ngây thơ to tròn

Gương mặt Tống thiếu đen lại, hắn cúi người đưa tay lên trán chống đỡ rồi lẩm nhẩm

"" Không ổn rồi""

Sợi dây lý trí bị đứt hắn khó khăn mới buột lại được... lần nữa lại bung ra

Hắn đứng lên, doạ cô một phen giật mình

Không phải vì quá đột ngột mà là vật nào đó yểu xìu lần nữa lại ngẩng đầu, dường như đang muốn chào hỏi cô

Hắn cách cô khoảng nửa mét, vật sưng to đó hiện hữu ngay trước mặt làm cho Cố Giai Lệ giật thót trùm chăn kín người muốn trốn

Tống Tư Duệ nắm lấy góc chăn hất tung lên trời rồi ném xuống đất

Cô gái tr.ần tr.ụi nằm trên giường lần nữa bị phô bày tất cả

Hắn ngang ngược ôm cô vào phòng tắm, không biết xấu hổ mà lên tiếng



Chương 143: không ổn

"" Đi dập lửa thôi, vợ yêu~""

Cố Giai Lệ chớp chớp đôi mắt, nhìn tên nào đó ngả ngớn cười bế lấy mình như công chúa. Gương mặt cô đỏ lên, không phải vì được đối phương nâng niu mà dâng lên ấm áp

Mà bởi vì vật nào đó cứ chọc vào mông cô nha. Nó còn chảy ra dị.ch gì đó làm cho b* m*ng trắng trẻo của cô nh.ớp nháp

"" Anh... anh... anh tự. đi mà dập""1

Hắn xấu xa cười, từng bước từng bước bế cô vào phòng tắm

"" Sao mà được chứ?""

Tiếng nước chảy bên trong cũng không lấn át được âm thanh r*n r* của cô gái. Da thịt va chạm vang vọng

Thật tiếc khi ngoài đôi vợ chồng thì chẳng có ai ở đây, cho nên không thể tận mặt nhìn thấy phong cảnh non nước hữu tình1

Chẳng biết trôi qua bao lâu, người đàn ông không có mảnh vải trên người ôm trong lòng cô vợ của mình đi ra ngoài

Họ cùng ôm nhau rồi ngủ mất, cô gái mệt lả nhanh chóng say giấc. Người đàn ông gắt gao bao bọc lấy cô, trên môi nở nụ cười mãn nguyện



Chương 143: không ổn

Cố Giai Lệ mỗi ngày đều cực kỳ vui vẻ và thoải mái

Ngoài thời gian cô ở trong phòng đọc sách, những lúc rãnh rỗi đều đi đến các nơi tổ chức từ thiện chia sẻ về quá khứ của mình và nhận được rất nhiều ủng hộ vì sự can đảm này

Tống thiếu phu nhân đọc rất nhiều sách, tích lũy kiến thức, tổ chức gây quỹ

Đương nhiên cũng có vài thành phần nói cô bịa chuyện. Nhưng cô chẳng mảy may quan tâm cho lắm

Châu Vỹ lo lắng cô sẽ buồn vì những lời tiêu cực đó, những lúc rãnh sẽ cùng cô đi mua sắm, làm đẹp

Chứng sợ đám đông của Cố Giai Lệ dần ổn định cho đến một năm sau đó...

Trong căn phòng rộng năm mét với tường nhà dột nát, thỉnh thoảng còn rò rỉ nước khiến nơi này bốc mùi kinh khủng. Bốn người đàn ông trung niên ở cùng nhau

Trong đó, hai người xoay quanh một gã khá đô con, thay phiên đấm bóp dâng trà

Người còn lại nằm co ro trên đất, bộ dạng nhếch nhát, gương mặt sưng phù một bên má. Dường như vừa bị đánh cho một trận đònCố Nham nằm dưới nền đất xuýt xoa
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 144


Một năm nay luôn như thế, đám cùng phòng giam mỗi lần buồn chán đều thượng cẳng chân hạ cẳng thay với lão ta

Bọn cai ngục khốn kiếp, từ khi trên báo lan truyền những tin tức không hay thì liền nhắm mắt làm ngơ, không bận tâm lão ta có sống yên ổn hay không

Những bức thư gửi đến nhà họ Tống đều không thấy hồi âm, lão cũng gửi vài bức về nhà để nhờ Anh Túc lo liệu. Để ở trong này, lão có thể được thảnh thơi đôi chút

Cả năm nay chẳng ai đến thăm nom, thật sự sắp không chịu đựng được rồi

Kỳ hạn phán xét của toà là chung thân, lão thật sự phải nghĩ cách thoát khỏi đây1

Âm thanh cót két của cánh cửa sắt rỉ sét vang lên, viên cai ngục bước vào lạnh tanh gọi

"" 402, có người đến thăm""

Cố Nham nghe thấy vui còn hơn bắt được vàng. Lão nhanh chóng đứng lên phóng ra ngoài

Là vợ hay là con gái? Thật sự phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi



Chương 144: cứu

Phòng thăm tù nhân có che chắn tấm kính ở giữa, vóc dáng một người phụ nữ đội mũ rộng vành chẳng để lộ gương mặt đang ngồi trên ghế chỉnh trang lại áo sơ mi tay dài

Chẳng biết đợi có lâu hay không

Cố Nham luống cuống ngồi vào chỗ. Cũng không biết là ai, nhưng đã một năm mới có người đến gặp. Lão ta thật sự muốn bám trụ vào cái phao cứu sinh này, mong được ra ngoài

"" Mau cứu ta thoát khỏi nơi này, cái đám khốn kiếp trong này dám xem thường ta. Cứ đợi rồi xem, rồi sẽ có một ngày nhà họ Cố vực dậy. Lúc đó ta sẽ xử lý tất cả những tên khốn trong ngục này"" - Lão nhìn về phía cai ngục lên giọng, anh ta đáp lại bằng nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ

Cố Nham cứ liên tục huyên thuyên, người đối diện cũng không lên tiếng. Lát sau nhẹ nhàng gỡ mũ, ngẩng đầu lên nhìn rồi nhàn nhạt mở miệng

"" Lâu rồi không gặp""

Lão ta theo quán tính, nhìn một hồi liền hớt hãi suýt té xuống ghế

Cố Nham đưa ngón tay trầy trụa không ngừng run rẩy thẳng về phía trước mặt



Chương 144: cứu

"" Mày... mày..."" - lắp bắp không thành, lão đứng phắt dậy đập tay lên cửa kính

Cai ngục nhanh chóng lôi lão ra rồi cảnh cáo

"" 402, nếu còn dám tùy tiện thì sau này không cần gặp người thân nữa""

Lão cố kìm nén cơn tức giận, nghiến răng ngồi xuống rồi đay nghiến bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất có thể

"" Con khốn bất hiếu, tao nuôi dưỡng mày hơn 14 năm trời... cả năm quả gửi thư vẫn không nhận được hồi âm. Đây là cách mày đối đãi với cha ruột của mày hay sao. Cố Giai Lệ!""

Cô không nói gì, ngồi đó nhìn ngắm bộ móng tay đính đá mới làm xong sáng nay1

Cố Nham liếc mắt quan sát cai ngục rồi gặng giọng

"" Mau đưa tao ra khỏi đây""

"" Làm không được""

ẦM!!!!



Chương 144: cứu

ẦM!!!!

Lão vung tay lên bàn, lần nữa bị nhắc nhở

""402""

Một năm rồi, đã ở nơi này chịu sự hành hạ, cơn tức giận không dễ nguôi ngoai. Nhưng sợ bị tạm hoãn chuyến thăm nên lão bất đắc dĩ phải nghe theo

"" Với thế lực của nhà họ Tống mà không làm được, mày nghĩ tao ngu à?""

"" Vậy ông tự mình nghĩ cách thoát ra đi""

"" Mày đừng quên tao là cha mày, là cha ruột của mày. Mày dám đối với tao như vậy... không sợ bị trời đánh hay sao, đồ bất hiếu?""

"" Vậy thì ông hãy làm tròn nghĩa vụ người cha trước đi""

Lão còn đang định nói thêm gì đó, cô đã đứng lên

Cố Nham không thể chịu đựng thêm, thét toáng, mặc cho cai ngục giữ lại

"" Mau đưa tao ra khỏi nơi này, đồ bất hiếu nhà mày!!!""



Chương 144: cứu

"" Mau đưa tao ra khỏi nơi này, đồ bất hiếu nhà mày!!!""

Cố Giai Lệ vén mái tóc đang rũ xuống, đôi mắt không sợ hãi nhìn thẳng vào người đang vùng vẫy mà chẳng thể làm được gì mình

"" Hơn 14 năm tôi luôn làm theo ý ông và người ở nhà ông. Vì tôi mong có một ngày, ông thấy được sự cố gắng đó thì sẽ nhìn tôi, thương yêu tôi giống như chị em Cố Minh Châu... nhưng tôi đúng là ngốc nghếch mà""

Thứ mà mình thù ghét thì làm sao có thể vì nó thay đổi theo ý mình mà trở nên yêu thích?

Cố Giai Lệ thở dài

Khao khát tình yêu thương đó bao nhiêu, thì lại hèn mọn bấy nhiêu

Cô khoan thai đội lại chiếc mũ xoay người, nhẹ nhàng nói với cai ngục

"" Hãy lo cho ông ta một ngày ba bữa đầy đủ, tuổi tác cao rồi đừng bắt ép làm việc quá nặng""

"" Đối xử với cô như vậy... mà còn lo lắng thế này, Tống thiếu phu nhân thật đúng là rộng lượng"" - cai ngục lên tiếng
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 145


Cố Giai Lệ cười nhạt, câu nói này bao nhiêu phần là khen ngợi, bao nhiêu phần châm biếm?

Cô cũng không tức giận, sụp mũ xuống che đi gương mặt chẳng còn chút nào là mềm yếu

"" Xem như đứa con gái này tận hiếu... ở nơi này ông vẫn sẽ được chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ, từ nay chúng ta chẳng cần phải gặp nhau nữa đâu. Cha à""

Lão ta thấy mọi việc không ổn. Chẳng thể ngờ chỉ một năm mà đứa vô dụng lại nhu nhược lại khác trước. Không còn bị chi phối

Chết thật, cứ tưởng nhà họ Tống ở phía sau điều khiển, lại không ngờ sự thật không phải vậy

Cố Nham xuống giọng

"" Giai Lệ à... con gái, cha... cha cũng chỉ là tốt cho con thôi. Cha sao lại không thương con được?""

Tiếng CHA này thật sự rất buồn cười

Người không xem cô là con gái, hành hạ trăm bề mà nay lại ấm áp thế này



Chương 145: trừng phạt

Khi còn ở nơi như âm tì địa ngục kia, cô khao khát được nghe thấy âm thanh này biết bao nhiêu

Cố Giai Lệ cảm thấy sống mũi tê cay, cô cười phì. Con người đến lúc khó khăn nhất thì tiết tháo, liêm sỉ, thanh cao... đều chẳng còn. Dù có phải quỳ xuống chân liếc gót giày của kẻ mình hận đến thấu xương cũng chẳng nề hà

"" Nếu thương thì đừng gửi thư đến nữa, vì tôi không còn lý do gì để gặp ông nữa. Chúng ta đoạn tuyệt từ đây""

"" Meno, mày mau đứng lại cho tao. Uổng con tao nuôi nấng mày từ bé, bây giờ mày leo được lên cành cao nên hất hủi cha già b*nh h**n chứ gì? Mày sẽ gặp báo ứng, sẽ gặp báo ứng!!!""1

Viên cai ngục cực khổ lôi ông ta vào lại phòng giam, mỉa mai lên tiếng

"" Ngay cả con ruột cũng nỡ đánh đập, người gặp báo ứng chính là ông đó. Lão già này""

Nói xong, anh ta đóng sầm cửa. Cố Nham cho tay ra khỏi khung cửa, không ngừng gào thét

"" Mày nói gì đó, thằng ranh kia. Tao đáng tuổi cha mày đó!!!""



Chương 145: trừng phạt

"" La lối cái gì?"" - lão đại tức giận lên tiếng, gã cầm trên tay bức hình của con gái chỉ vừa mới hơn 6 tuổi. Nghe đến cai ngục nói vậy, nhớ đến con gái không chịu được mà ra lệnh

"" Loại người này không xứng làm cha, dạy dỗ lão một bài học đi""1

.........

Cố Giai Lệ từ đồn cảnh sát bước ra, bên ngoài đã có người đứng đợi

Tống Tư Duệ mặc áo blouse đen, tựa lên cửa xe chậm rãi hút thuốc

Nhìn thấy vợ mình đi đến, ngay lập tức dập tắt điếu thuốc rồi đi đến khoác áo lên người cô

"" Trời có hơi lạnh, đừng để bị cảm""

""Ừm""

"" Em khóc?""

Cô mở cửa xe rồi ngồi vào, hít hít cái mũi



Chương 145: trừng phạt

Cô mở cửa xe rồi ngồi vào, hít hít cái mũi

Tống Tư Duệ cũng nhanh chóng ngồi rồi lái xe đi

Cứ cách một đoạn liền xoay sang hỏi người ngồi bên ghế phụ. Hắn sợ cô không vui, đấu tranh nội tâm mãi mới dám cất tiếng

"" Mọi chuyện... đã ổn chưa?""

Cố Giai Lệ đưa tay lên mũi cọ cọ vài cái rồi đáp

"" Ừ, đoạn tuyệt rồi. Từ nay về sau không cần phải đến nữa""

""......."" - hắn lại lén quan sát - "" em... ổn không?""

"" Sao anh lại hỏi vậy?""

"" Thì... dù sao lão già... e hèm, ông ta cũng là cha ruột của em mà""

Cố Giai Lệ nhìn bộ dạng hắn khẩn trương vì lo lắng cho cô, trong lòng có chút vui trộn lẫn buồn cười

"" Người ta hay nói: giọt máu đào hơn ao nước lã. Mẹ kế ghét em đã đành, đằng này ngay cả người cùng chung huyết thống lại hành hạ, chẳng hề xem em là con người... gì mà khác máu tanh lòng chứ? Mẹ và anh với em đâu có quan hệ gì, vậy mà đối với em hết mực thương yêu. Máu mủ ruột rà thì sao chứ? Ai đối tốt với ta với là quan trọng""



Chương 145: trừng phạt

"" Người ta hay nói: giọt máu đào hơn ao nước lã. Mẹ kế ghét em đã đành, đằng này ngay cả người cùng chung huyết thống lại hành hạ, chẳng hề xem em là con người... gì mà khác máu tanh lòng chứ? Mẹ và anh với em đâu có quan hệ gì, vậy mà đối với em hết mực thương yêu. Máu mủ ruột rà thì sao chứ? Ai đối tốt với ta với là quan trọng""

Hắn có chút giận, liếc nhìn cô

"" Không quan hệ gì mà không quan hệ? Mẹ là mẹ của em, còn anh là chồng em""1

Tống Tư Duệ không vui bóp lấy cái má của cô

"" Về nhà xem anh trừng phạt em thế nào""1

Cố Giai Lệ đánh vào tay hắn, gật đầu lia lịa

"" Được được được, về nhà rồi hãy bàn đến. Bây giờ thì em cần đến một nơi""

Hắn quỷ dị nhìn cô, nhếch môi

"" Tạm tha cho em""

Chiếc xe mui trần đỏ chói lao băng băng trên đường, rất nhanh đã dừng lại trước cổng một biệt thự nhỏ

Cố Giai Lệ bước xuống xe, so với một năm trước thì nơi này bây giờ rất điêu tànDòng chảy ký ức ùa về, nơi cô ở 14 năm bây giờ ngay cả một người gác cổng cũng chẳng có
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 146


Đám chó săn mà Cố Minh Hiên hãy thả trong sân để hù doạ cô cũng chẳng thấy đâu nữa, cỏ mọc um tùm, chẳng ai cắt tỉa. Vì tin tức mà có vài người bất mãn đến gây chuyện

Đứng bên ngoài cổng đập phá, Anh Túc phải nhờ đến sự can thiệp của cảnh sát

Thật may mắn cho bà ta, vì đang sống trong thời đại thực thi pháp luật. Nếu không, với những tội ác đã gây ra thì đã sớm bị đem đi thiêu sống

Cố Giai Lệ mở cửa bước vào, hắn sốt sắn vượt lên trước

Cô níu lấy ống tay áo, nhẹ nhàng nói

"" Em muốn vào một mình""

"" Bọn chúng bây giờ hệt như chó điên, chẳng còn gì nên không sợ mất. Em vào trong nếu như...""

"" Em muốn tự mình chấm dứt tất cả. Để bọn họ biết dù không có ai để ỷ lại, thì Cố Giai Lệ này cũng sẽ không giống khi xưa, hèn nhát mặc người người khinh khi, chà đạp""

Tống Tư Duệ đưa tay xoa đầu cô, ánh mắt vẫn còn có chút bất an. Nhưng hắn tôn trọng quyết định của người con gái này



Chương 146: ký ức hiện hữu

Tống Tư Duệ đưa tay xoa đầu cô, ánh mắt vẫn còn có chút bất an. Nhưng hắn tôn trọng quyết định của người con gái này

"" Em cẩn thận, anh ở bên ngoài. Có chuyện gì sẽ xông vào làm chỗ dựa cho em""

Cố Giai Lệ áp bàn tay to của hắn lên mặt mình, dịu dàng cười. Đôi mắt nhu thuận nhìn mãi không rời, sau đó chậm rãi xoay người bước vào trong

...

Cảnh vật bên trong lần lượt đánh thức hình ảnh trong quá khứ

Mỗi viên gạch cô bước lên, mỗi bước tường lướt qua, tủ gỗ, bàn ghế và vô vàng nội thất đã từng đắc giá đều ghi lại dấu ấn cô bị bạo hành tàn nhẫn đến nhường nào

Nếu bọn chúng có linh hồn, chắc cũng sẽ cười nhạo con nhỏ yếu nhược cô đây

Trần nhà trắng tinh không vết ố, mọi ngóc ngách đều được người làm lau chùi bằng tay không có sự can dự của máy móc. Vậy mà nay lại bám đầy bụi trên bề mặt. Tơ nhện giăng kín trần nhà dột nát

Những bức tường trát vôi tinh tế chỉ còn là quá khứ, giờ đây nứt nẻ, rỉ nước và bốc mùi



Chương 146: ký ức hiện hữu

Những bức tường trát vôi tinh tế chỉ còn là quá khứ, giờ đây nứt nẻ, rỉ nước và bốc mùi

Cố Giai Lệ sãi từng bước nhỏ, đôi mắt chậm rãi quan sát kỹ lưỡng. Đâu đâu cũng đều hiện lên hình ảnh cô bị trừng phạt

Lôi đầu, túm tóc, kéo tai... chỉ cần than đau liền vị vả miệng, thúc bụng

Sống chẳng bằng súc vật

Phòng của cô ở tầng gác mái bẩn thỉu, ọp ẹp. Nhưng đáng buồn cười là nơi cô ăn ngủ nhiều đến mức chiếm gần như toàn bộ thời gian sống tại đây lại là căn phòng bí mật

Nó được Cố Nham đặt biệt tìm người xây nên, dành riêng cho đứa con gái này

Cố Giai Lệ muốn trước khi lên tầng xem thử mẹ con nhà kia như thế nào, ghé sang căn phòng gắn liền với thời thơ ấu của mình trước. Ai ngờ lại nghe thấy bên trong có gì đó rất ồn ào

"" A, tránh ra. Đám khốn kiếp chúng mày muốn làm gì tao. Tao là Tống thiếu phu nhân, nhà họ Tống sẽ không tha cho lũ khốn nạn chúng mày đâu. Cút đi, cút!!!""

"" Con bình tĩnh lại đi, Minh Châu... Minh Châu, nghe me nói. Là mẹ đây, mẹ của con đây mà"" - Anh Túc cố ghì cô gái bị trói chặt hai tay đang không ngừng vùng vẫy điên loạn trên giường



Chương 146: ký ức hiện hữu

"" Con bình tĩnh lại đi, Minh Châu... Minh Châu, nghe me nói. Là mẹ đây, mẹ của con đây mà"" - Anh Túc cố ghì cô gái bị trói chặt hai tay đang không ngừng vùng vẫy điên loạn trên giường

Cô ả huơ chân múa tay, liên tục gào thét. Dường như đang nhớ đến ký ức kinh hoàng vào một năm trước

Cố Giai Lệ tuy hận bọn chúng thấu xương vì đối với cô tệ hơn súc vật. Cô ả bị như vậy cũng là do tự mình hại mình, nhưng trong lòng vẫn có chút thương xót.Là do cùng dòng máu nên mới thấy tội nghiệp chăng?

Kệ đi

Anh Túc trong thời gian một năm nay luôn ở bên cạnh chăm sóc con gái. Những món đồ quý giá đều đem đi bán sạch để có thể mua thuốc. Bà ta bị dồn vào đường cùng, phải che kín mặt mỗi khi ra ngoài và đi tìm công việc mưu sinh. Có người nhận ra liền bị xua đuổi, ném đá và những thứ bẩn thỉu vào người

Bệnh tình Cố Minh Châu mãi không thuyên giảm, còn ngày một điên loạn hơn

Nghe thấy có tiếng bước chân, cứ nghĩ có người xông vào muốn gây sự, bà ta quay ngoắc gào lên

"" Ai?!!!""

Cố Giai Lệ đứng yên ngay cửa, đôi mắt không rõ cảm xúc nhìn chăm chăm vào hai con người đang chật vật đối diện mình

Anh Túc nhìn thấy đó là cô, ngạc liên xen lẫn sợ hãi ngã xuống đất. Lát sau lại vô cùng kích động, chỉ thẳng tay về phía cô gái đoan trang trước mặt, hơi thở bà ta dồn dập, đôi mắt trợn lên trông khá đáng sợ

"" Mày... Cố... Giai Lệ?""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 147


Cô gái quan sát xung quanh, đánh giá căn phòng rồi thư thái đi vào. Cô lúc này chẳng có chút gì sợ hãi trước những kẻ đã từng gây ra cho mình vô số vết thương

Anh Túc đứng lên muốn xông đến, nhưng Cố Minh Châu vùng vẫy quá nhiều. Bà ta sợ cô ả lại một lần nữa thoát khỏi, chạy đi mất nên đành phải quỳ trên nền đất giữ chặt lấy con gái mình. Nhưng bà ta vẫn không nhịn được lập tức gào thét

"" Là do mày hãm hại gia đình tao có đúng không?!!!!""1

Cố Giai Lệ nhìn căn phòng ngoài cửa ra vào thì chẳng còn lối thoát nào. Dơ bẩn, chật hẹp

Năm xưa lúc còn là một đứa bé, cô luôn cảm thấy ngột ngạt không chịu được khi bị bắt nhốt vào đây. Vậy mà bây giờ, hai người luôn tự cho mình cao quý không ai bằng, trong ngôi nhà lớn lại chọn nơi này là nơi trú ẩn

Thực chất vì hầu hết các phòng khác đều đã hỏng hóc, rỉ nước. Không thể nào ở được nữa, cho nên Anh Túc bắt buộc phải cùng con gái dọn đến đây

Lúc đầu được gia công kiên cố, tường dày, cách âm, lại là căn phòng bí mật để tiện bề giam giữ cô và tránh để người khác phát hiện. Nào ngờ giờ đây lại chính là nơi vững chắc nhất trong căn nhà này



Chương 147: là do mày

Lúc đầu được gia công kiên cố, tường dày, cách âm, lại là căn phòng bí mật để tiện bề giam giữ cô và tránh để người khác phát hiện. Nào ngờ giờ đây lại chính là nơi vững chắc nhất trong căn nhà này

Thấy cô mãi không trả lời, bà ta giục

"" Có nghe tao nói không hả?""

Bộ dạng chật vật này tại sao lại để cho con khốn này nhìn thấy? Bà ta căm hận nghiến răng

Nghe đến đây, Cố Giai Lệ nhíu mày. Lúc bé mỗi lần đánh mắng xong, bà ta luôn hỏi rằng " có nghe tao nói không?"

Điều này dường như trở thành thói quen rồi

Không còn e dè, cô trực tiếp xoay sang liếc người đang quỳ dưới đất

Đến tận lúc này, bà ta vẫn nghĩ cô vẫn là con nhóc nhu nhược khi xưa mặc người chà đạp?

Cô chậm rãi đảo mắt nhìn người đang nằm trên giường rồi lại nhìn Anh Túc đang tức giận mãi không thôi, môi hồng hé mở lạnh nhạt lên tiếng

"" Người bị bệnh tâm thần phải được đưa vào bệnh viện, bà không biết sao?""



Chương 147: là do mày

"" Người bị bệnh tâm thần phải được đưa vào bệnh viện, bà không biết sao?""

Câu này làm cho bà ta cứng người, vội vàng ôm chặt con gái đang nằm trên giường

"" Mày có ý gì... mày muốn gì... tao... cảnh cáo mày, đừng đụng vào Minh Châu""

"" Bà nên nói với bác sĩ thì hơn"" - cô cười

"" Mày dám? Sao trên đời lại có thứ vô ơn như mày...""

"" Bà và chồng mình quả thật xứng đôi. Lúc nãy gặp mặt, ông ta cũng nói với tôi như thế"" - Cố Giai Lệ chen ngang1

Điều này càng khiến bà ta trở nên chấn động

"" Mày... mày nói gì? Mày gặp rồi... vậy... vậy Cố Nham ông ấy...""

"" Phạm nhân thì phải ở trong ngục, bà nói xem... có đúng không?"" - cô chậm rãi nói, hệt như đang kể một câu chuyện chẳng hề liên quan đến mình

Anh Túc thét lên

"" Đó là cha ruột của mày, mày mau đưa ông ấy ra khỏi đây ngay!!!""



Chương 147: là do mày

"" Đó là cha ruột của mày, mày mau đưa ông ấy ra khỏi đây ngay!!!""

Nghe dứt câu, cô xông đến bóp lấy cằm của người đàn bà phía trước. Ánh mắt phát ra lửa giận khiến xung quanh như muốn đóng băng. Bộ dạng khiến người khác không rét mà run so với Tống Tư Duệ chẳng kém là bao

Người trước mắt ngỡ ngàng không dám tin, còn chưa kịp trấn an bản thân thì cô đã lên tiếng

"" Hãy nhìn lại bản thân mình đi. Bà nghĩ bà còn là Cố phu nhân cao cao tại thượng có thể tùy ý ra lệnh người khác, tùy ý chà đạp tôi không thương tiếc, không thích thì đánh đập, khi cần có thể ra lệnh như một con chó hay sao?""

Nói xong cô vung tay, bà ta vì thế té ngã xuống đất

Cố Giai Lệ lấy trong túi xách da hàng hiệu ra tờ khăn giấy, vừa lau ngón tay được mài giũa cẩn thận vừa nhân từ bố thí cho người dưới đất câu nói

"" Tội danh bà mắc phải không thua kém chồng mình là bao. Bà nghĩ... lý do gì mà bản thân vẫn có thể tự do tự tại. Còn có, con gái bà nữa, vẫn nằm ở đây là do đâu?""

"" Mày... mày..."" - Anh Túc hoảng hốt

Cô vứt tờ khăn giấy sang một bên, chậm rãi cúi người nhìn thẳng vào người dường như vẫn còn chưa dám tin vào những gì chính tai nghe thấy

"" Không phải bà nên hướng tôi, cúi đầu nói tiếng cảm ơn vì đã rút toàn bộ đơn kiện bà hay sao?""

Bà ta thở gấp, lồng ngực thắt nghẹn không thể thở, đau đớn lắc đầu chỉ trỏ về phía cô

"" Mày... sao mày lại ác độc như vậy?""

"" Tại sao?"" - cô hỏi ngược lại, sau đó nói thêm

"" Không phải các người biết rõ hơn tôi hay sao?""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 148


"" Ngay cả cha mình cũng dám kiện, còn có Minh Hiên... nó là anh trai của mày!!!""

"" Phạm tội thì phải trả giá, còn về huyết thống... thôi đừng nói những điều buồn cười nữa""

"" Mày và mẹ mày giống hệt nhau, đều muốn phá hoại gia đình của người khác. Đã cướp vị hôn phu của Minh Châu, bây giờ còn hãm hại cả cha và anh chị ruột của mình""1

Cố Giai Lệ cười nhạt, đúng là nói chuyện với người không muốn nghe chỉ là phí sức. Cô lấy trong túi sách ra một tập văn kiện, ném đến trước mặt Anh Túc

Bà ta nhíu mày

"" Đây là thứ gì?""

"" Nếu bà không muốn xem một năm nay con trai mình sống thế nào thì có thể đốt đi""

Nghe đến con trai, ánh mắt bà ta sáng rực. Nhặt lấy tập văn kiện rồi tháo niêm phong

Những gì được viết lên đó khiến bà ta muốn ngất đi



Chương 148: niệm tình

Cố Minh Hiên trong lúc cai nghiện, chứng nào tật nấy không an phận. Luôn nghĩ gia đình vẫn còn quyền thế một mực muốn thoát ra ngoài. Gây sự làm phật lòng nhiều người, liền bị họ đánh bị thương1

Phải đưa đến bệnh viện cấp cứu, một bên tay gàn như bị phế1

"" Không... không phải"" - Anh Túc không tin liên tục lắc đầu

"" Anh ta đã hết thời gian cai nghiện, chắc là cũng sắp trở về. Bà không tin thì cứ chờ đến khi về sẽ rõ"" - Cố Giai Lệ nói xong, lại đăm chiêu

"" Nhưng có khi phải gặp ở toà án, vì khi vừa ra khỏi trại cai nghiện người của toà án sẽ đến đưa anh ta đi""

"" Không... không đâu""

Cố Giai Lệ xoay người muốn rời đi, dù sao điều cần nói cô cũng đã nói. Anh Túc lúc này hốt hoảng lồm cồm bò dưới nền đất nắm lấy một mảng áo của cô

"" Khoan... Giai... Giai Lệ à, con hãy niệm tình nó là anh trai ruột của con mà cứu nó lần này đi, Minh Hiên nó đã đủ thảm rồi. Trước đây là do chúng ta không đúng... con cứu nó trước, sau đó... chúng ta từ từ ngồi xuống bàn bạc tìm cách bù đắp được hay không?""



Chương 148: niệm tình

"" Khoan... Giai... Giai Lệ à, con hãy niệm tình nó là anh trai ruột của con mà cứu nó lần này đi, Minh Hiên nó đã đủ thảm rồi. Trước đây là do chúng ta không đúng... con cứu nó trước, sau đó... chúng ta từ từ ngồi xuống bàn bạc tìm cách bù đắp được hay không?""

Cố Giai Lệ dứt khoác hất tay

"" Thiện giả thiện báo, ác giả ác báo. Đã có gan làm chuyện xấu thì nên chuẩn bị tin thần đón nhận ngày này mới phải""

"" Không... là do ta... tất cả là do ta sai, có gì thì cứ trừng phạt ta là được"" - bà ta hướng về phía cô dập đầu, khẩn thiết cầu xin1

Cố Giai Lệ hận người phụ nữ này, nhưng ở phương diện làm mẹ, thật sự khâm phục. Vì con mình mà ngay cả người bản thân hận nhất cũng không ngại van xin lạy lục

Cơ mà, dù có thế nào cũng không kịp nữa rồi

"" Căn nhà này là một trong số tài sản bất chính mà chồng bà làm ăn phi pháp mới có được"" - Cố Giai Lệ lại đưa ra vài tập tài liệu

Anh Túc nhìn mà choáng váng, bà ta hoàn toàn không nghĩ đến đây cũng là tài sản bất chính. Chắc chắn sẽ bị tịch thu

"" Vậy... "" - giọng Anh Túc run lên vì sợ hãi

Nếu như không còn nơi này, thì bà ta cùng với con gái sẽ phải ở đâu?



Chương 148: niệm tình

Nếu như không còn nơi này, thì bà ta cùng với con gái sẽ phải ở đâu?

Cố Giai Lệ lạnh nhạt

"" Bà yên tâm, nơi này tôi đã mua lại. Từ nay về sau cứ yên tâm ở nơi này, nếu con trai có trở về cũng có thể ở lại""

Cô xoay người, đi đến cửa chợt ngừng lại. Nhưng cô không xoay người, chỉ đứng đó mà chẳng làm gì

Không gian trở nên yên ắng, chẳng ai có thể thấy được sắc mặt lúc này của cô là như thế nào

Sau khi hít một hơi dài, cô chậm rãi lên tiếng

"" Hãy dùng quãng đời còn lại ở nơi này đi, biệt thự này là món quà tôi đền đáp công ân dưỡng dục của các người""

Dứt lời cô rời đi, nét mặt Anh Túc lúc này không còn giận dữ. Bà ta nhìn xung quanh, chẳng biết đang nhớ đến những gì

Cố Giai Lệ bước ra ngoài, lại thấy cảnh tượng quen thuộc trước mắt. Người đàn ông đứng tựa vào chiếc xe, khi nhìn thấy cô gái từ phía xa liền mỉm cười

"" Thế nào?"" - hắn hỏi



Chương 148: niệm tình

Cô tiến đến, chủ động nắm lấy bàn tay to vững

"" Đều ổn rồi""

"" Vậy thì chúng ta về nhà thôi""

"" Ừm""

Hai người chậm rãi bước vào xe, rời khỏi nơi này. Cố Giai Lệ nhìn ra ngoài kính chiếu hậu, căn biệt thự cứ thế xa dần rồi biến mất khỏi tầm mắt. Cô thở dài, nhẹ nhàng cong lên nụ cười rồi lẩm nhẩm

"" Tạm biệt... quá khứ tràn đầy đau khổ""

Tống Tư Duệ xoay sang, nghi hoặc hỏi

"" Em vừa nói gì à?""

Cô phủ nhận - "" Không có""1

Hắn nhíu nhẹ tâm mi - "" Rõ ràng anh vừa mới nghe gì đó""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 149


"" Có thể là tiếng gió làm cho anh lầm tưởng. 31 tuổi có lẽ với anh là quá già rồi""

Tống Tư Duệ - "".....""

...

Anh Túc ngồi dưới đất, lượm nhặt từng bức hình chụp của con trai mình ôm vào lòng. Cô gái nằm trên giường bị trói chặt cũng đúng lúc phát cơn bạo loạn, không ngừng gào lên

Bà ta đau lòng đặt sấp tài liệu lên bàn rồi đến bên cạnh con gái

Trong căn biệt thự cũ nát, người đi ngang sẽ nghe thấy tiếng gào thét đau đớn của một người con gái và cả tiếng khóc đầy ân hận. Thỉnh thoảng vang lên hai tiếng bi thương mà xấu hổ

"" Xin lỗi""

- ----

Đôi vợ chồng vừa về đến nhà, Châu Vỹ đã đứng bên ngoài niềm nở đón tiếp



Chương 149: khó chịu

Đôi vợ chồng vừa về đến nhà, Châu Vỹ đã đứng bên ngoài niềm nở đón tiếp

Cố Giai Lệ bước xuống xe, bà liền đến bên cạnh gấp gáp hỏi

"" Sao rồi, bọn chúng có bắt nạt con không?""

Cố Giai Lệ nhẹ nhàng lắc đầu, bà xoay sang con trai gặng hỏi

"" Con nói xem""

Tống Tư Duệ hờ hững đáp

"" Con không ở bên cạnh""

"" Sao con dám bỏ mặc Giai Lệ, lỡ như đám người kia đánh con bé thì sao? Thằng nhóc thối tha này""- bà đánh hắn

Cô vội ngăn cản

"" Mẹ... là do con muốn tự mình giải quyết, không phải do Duệ bỏ mặc con đâu""

"" Vậy à? Ừ, bỏ qua chuyện này, chúng ta vào nhà thôi. Mẹ đã chuẩn bị cả một bàn tiệc chỉ đợi con trở về. Chúng ta cùng nhau ăn mừng""



Chương 149: khó chịu

Hai mẹ con thân thiết khoác tay nhau đi vào trong nhà. Hắn đứng đó thẫn thờ, trong lòng không ngừng mưu tính. Có nên dọn ra riêng hay không?1

Thật sự bị cướp vợ công khai thế này không thể chịu đựng thêm được nữa

Trên bàn ăn dài với vô số món ngon, hắn ngồi đối diện nhìn mẹ đang ra sức gắp thức ăn cho vợ, trong lòng dâng lên đố kỵ

Vị trí bên cạnh cô rõ ràng phải thuộc về hắn nha

Tống Tư Duệ ngồi yên không động đũa, nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt. Cố Giai Lệ thấy ấn đường hắn đen như than, quan tâm hỏi

"" Anh làm sao vậy?""

Còn chưa kịp nói gì thì Châu Vỹ đã cướp lời

"" Con cứ mặc nó, chắc lại ăn gì bậy bạ cho nên... kệ đi. Giai Lệ nhà chúng ta ăn nhiều vào, con thử miếng cá này xem""

""Oẹ"" - thịt cá hấp thơm ngon vừa đưa đến, mùi tanh xông vào mũi khiến bụng cô dâng lên cảm giác khó chịu. Bên trong cuộn trào như vũ bão1



Chương 149: khó chịu

""Oẹ"" - thịt cá hấp thơm ngon vừa đưa đến, mùi tanh xông vào mũi khiến bụng cô dâng lên cảm giác khó chịu. Bên trong cuộn trào như vũ bão1

Tống Tư Duệ đứng phắc dậy chạy đến bên cạnh lo lắng

"" Em sao vậy?""

Cố Giai Lệ xua tay, chắc là lại đau dạ dày thôi. Dạo này em ăn uống có chút thất thường, công việc bận quá

"" Anh thì không nghĩ vậy đâu"" - hắn lên tiếng

"" Tốt nhất nên đến bệnh viện kiểm tra. Mà không, để mẹ gọi bác sĩ đến cho an tâm""

Cô v**t v* lồng ngực bị trào ngược khó chịu, cố gắng trấn an

"" Chỉ là hơi khó chịu thôi, mọi người đừng làm quá lên""

"" Quá gì chứ? Con mau vào giường nằm đợi bác sĩ đến, cần gì cứ để Tư Duệ làm giúp, biết không?"" - Châu Vỹ nghiêm trọng

Nhìn thấy chồng và mẹ lo lắng thái quá, còn người xung quanh cứ liên tục cười tủm tỉm, cô thật sự không biết nên nói gì. Trong lòng khó hiểu, đôi mắt to tròn chớp chớp

Hắn trực tiếp bế cô về phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường



Chương 149: khó chịu

Vài phút sau bác sĩ đến, ai nấy đều đứng bên cạnh chăm chú quan sát

Lục Xu hắng giọng

"" Thiếu phu nhân mang thai được 6 tuần rồi""1

Cố Giai Lệ nghe thấy có chút xúc động, đưa tay đặt lên chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, cô chậm chạp cong lên nụ cười

Tống Tư Duệ không nén được sự vui sướng trong lòng, đến bên cạnh ngồi xuống rồi đưa tay xoa xoa cái má của cô

Châu Vỹ nắm lấy Lục Xu lay lắc hỏi mãi

"" Thật không? Tôi có cháu nội rồi? Không gạt người đó chứ?""

"" Ừ ừ, chúc mừng"" - bác sĩ Lục bị lắc đến hoa mắt, nhanh chóng nói

Tống phu nhân cười không ngớt, nhanh chóng chạy ra ngoài

"" Không được, phải nhanh chóng đi sắm đồ cho cháu nội thôi""

Châu Vỹ tinh ý bảo đám người trong phòng lui ra ngoài để lại không gian riêng tư cho đôi vợ chồng vừa mới lên chức

Cố Giai Lệ v**t v* chiếc bụng, rưng rưng

"" Nếu là con trai chắc sẽ mạnh mẽ giống như anh vậy. Còn nếu là con gái... con sẽ có cuộc đời hạnh phúc được cha mẹ thương yêu, không giống như em...""

Tống Tư Duệ ôm lấy cô

"" Giai Lệ, chúng ta... tổ chức tiệc cưới thêm lần nữa nhé?""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 150


Cô nhìn hắn, có chút khó hiểu. Tống Tư Duệ nhẹ nhàng cười

"" Anh thật sự hối hận vì khi đó đã không cho em một trải nghiệm vui vẻ vào chính cái ngày được cho là hạnh phúc nhất cả cuộc đời người con gái... Kết hôn vì muốn mẹ hài lòng, không tình cảm. Lần này, cô dâu và chú rể không đổi, nhưng cảm xúc đã khác trước. Anh yêu em, gả cho anh nhé?""

Nước mắt cô lăn dài trên má, gật đầu liên hồi, cô từng ngưỡng mộ những người yêu nhau rồi kết hôn biết bao nhiêu. Nhưng lúc đó luôn cảm thấy bản thân hèn mọn, không dám đòi hỏi quá nhiều

Cô sợ nếu quá tham lam, kết cục của bản thân cũng sẽ giống như cha ruột và anh chị của mình

Tống Tư Duệ thấy cô đồng ý, tâm trạng còn kích động hơn. Hắn âu yếm hôn lên môi cô rồi ôm vào lòng

"" Không được nuốt lời""

"" Ừm "" - Cố Giai Lệ giống như con mèo nhỏ nằm trong ngực hắn thút thít

Đến buổi tối, họ cùng nhau nói tin vui cho Châu Vỹ. Bà đang lên mạng mua sắm đồ cho cháu, nghe xong liền gấp rút gọi điện tổ chức tiệc mừng ở nơi sang trong nhất thành phố1



Chương 150: kết hôn

Nhưng trong tháng này lại không có ngày tốt, tuy khá là không vui nhưng Tống thiếu cũng đành phải đợi đến tháng sau

Vào đúng ngày tổ chức hôn lễ, bầu trời trong xanh, khí tức trong lành, trăm hoa đua nở

Cố Giai Lệ ngồi trong phòng chờ, trên tay là bó hoa hồng đỏ rực. Cô mặc chiếc váy đính hàng ngàn viên kim cương lấp lánh, tóc búi cao che khăn voan mỏng

Cô bước vào lễ đường, nắm tay đưa cô dâu lên khán đài đáng lý phải do cha mẹ ruột nhưng nay người bên cạnh cô lại là mẹ chồng

Tiếng nhạc vang lên, cô đi trên đường rãi đầy cánh hoa hồng đỏ rực. Châu Vỹ đặt tay lên bàn tay nhỏ nhắn vì căng thẳng mà run bần bật của cô con dâu. Nhớ đến qua khứ, con dâu mình trải qua nhiều biến động khó khăn trong cuộc đời, bà vỗ nhẹ

Mong rằng cô sau này sẽ không còn phải buồn rầu, uất ức bất cứ chuyện gì nữa

"" Hôm nay chỉ mời những người thân quen, con đừng lo""

"" Con... con có chút... lo..."" - Cố Giai Lệ khẩn trương, giữ nguyên tư thế thẳng lưng ưỡn ngực nhìn rất tự tin, nhưng lại nói với mẹ chồng



Chương 150: kết hôn

"" Con... con có chút... lo..."" - Cố Giai Lệ khẩn trương, giữ nguyên tư thế thẳng lưng ưỡn ngực nhìn rất tự tin, nhưng lại nói với mẹ chồng

Tiếng vỗ tay của mọi người càng khiến cho cô thu mình hơn

Rõ ràng một năm qua, chứng sợ đám đông đã không còn rồi mà. Sao bây giờ lại tái phát?

Cô có cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi

Không được, Cố Giai Lệ, mau bình tĩnh lại

Cô cố gắng trấn an bản thân, nhìn thẳng về phía trước, một thân ảnh cao lớn dần dần hiện rõ trong tầm mắt. Tống Tư Duệ mặc ái tuxedo màu đen, khí chất của hắn vẫn cứ như mọi ngày, bá đạo lại pha chút tự phụ. Mái tóc đen được vuốt keo cẩn thận, ánh mắt chung thủy dán chặt lên người cô và cả nụ cười dịu dàng kia nữa

Người đàn ông này ngay từ lần đầu... à không, lúc họ còn chưa gặp mặt đã khiến lòng cô bất an thấp thỏm, đến khi được gặp lại càng kh*ng b* hơn. Nhưng bây giờ, mỗi ngày đều quấn lấy cô làm nũng

Thật sự không thể tưởng tượng nỗi



Chương 150: kết hôn

Cô mãi suy nghĩ vẩn vơ về chuyện quá khứ mà không biết bản thân đã đi đến gần hắn lúc nào không hay. Đến khi hoàn hồn, Châu Vỹ đã đặt tay cô lên tay của con trai mình rồi bước xuống khán đài, hoà cùng với dàn khách mời liên tục vỗ tay chúc mừng hạnh phúc của đôi trẻ

Tống Tư Duệ nhìn cô gái trước mặt, trêu ghẹo

"" Xem em kìa, ngẩn ngơ gì thế? Ngay tại hôn lễ mà dám nghĩ đến việc khác?""

Cố Giai Lệ nhìn hắn rồi đáp trả một câu đầy sâu cay

"" Nghĩ đến hôn lễ lần trước""

""....... Em... có cần thù dai đến thế không, vợ?""1

"" Anh nói xem?""

""......""

"" E hèm, ta hôm nay ở đây minh chứng cho tình yêu của hai con. Các con có bằng lòng cùng nhau chia sẻ đắng cay ngọt bùi, cùng nhau sống đến bạc đầu hay không?"" - cha xứ nhanh chóng lên tiếng để giúp cho vị chú rể nào đó đêm nay rất có thể sẽ không được ngủ trong phòng tân hôn

Tống Tư Duệ nắm tay cô, nở nụ cười

"" Con đồng ý""

Cố Giai Lệ cũng không tính toán mà nhanh chóng nói

"" Con đồng ý""

Chiếc nhẫn cưới sáng lấp lánh được thiết kế riêng an vị nằm trong chiếc hộp màu đỏ tươi rực rõ như cánh hoa hồng, Tống Tư Duệ đeo vào ngón tay nhỏ của cô. Ngược lại, Cố Giai Lệ cũng giúp hắn
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 151


Lúc này, khăn voan được chú rể vén lên, dung nhan mĩ miều rung động lòng người lập tức xuất hiện khiến toàn bộ quan khách bên dưới đều không ngừng khen ngợi

"" Bây giờ chú rể có thể...""1

Cha xứ còn chưa dứt lời thì hắn đã ôm cô gái trước mặt vào lòng, áp lên đôi môi mọng một nụ hôn

Tiếng reo hò vỗ tay bên dưới không ngớt vang lên. Cố Giai Lệ đẩy hắn ra rồi vùi vào lồng ngực lớn đấm đấm vài cái trách cứ

Tống Tư Duệ ôm lấy cô, khoái chí nói với đám người bên dưới khán đài

"" Vợ tôi ngượng ngùng, mọi người cổ vũ ít thôi""1

"" Ồ..."" - quan khách quái dị cười, cô dâu lại càng thêm xấu hổ

Hôn lễ kết thúc rất nhanh, vì hắn thật sự không muốn vợ mình mệt mỏi. Cô còn đang mang thai, không hợp với không khí sôi động

Bộ váy dài rườm rà lại nặng nề mà cô mặc khiến hắn xót xa vô cùng. Tuy đã lượt bỏ vài chi tiết nhưng nó vẫn không nhẹ đi chút nào. Về đến nhà, Tống Tư Duệ nhanh chóng kéo cô vào phòng cởi bỏ chiếc váy cưới lộng lẫy đó ra



Chương 151: suy nghĩ đen tối

Bộ váy dài rườm rà lại nặng nề mà cô mặc khiến hắn xót xa vô cùng. Tuy đã lượt bỏ vài chi tiết nhưng nó vẫn không nhẹ đi chút nào. Về đến nhà, Tống Tư Duệ nhanh chóng kéo cô vào phòng cởi bỏ chiếc váy cưới lộng lẫy đó ra

Da thịt nõn nà xuất hiện Cố Giai Lệ khẩn trương dùng tay che đi

"" Anh... anh sao lại...""

Tống thiếu nhìn cô rồi đáp

"" Em định mặc đến khi nào? Chiếc váy nặng thế này sẽ làm cho em khó chịu, còn có con chúng ta nữa""1

Gương mặt cô vốn đã vì tr*n tr** mà đỏ lên, nghe thấy hắn nói xong lại càng xấu hổ ngượng chín. Vậy mà cứ tưởng... cứ tưởng...

Tống Tư Duệ nhếch đôi chân mày, môi mỏng tà mị câu lên. Mái tóc được vuốt keo cẩn thận bị hắn lấy tay cào loạn, từng sợi tóc rũ xuống gương mặt bá đạo không khiến hắn trở nên luộm thuộm mà sự yêu nghiệt lại càng tăng lên

"" Em... đang suy nghĩ gì... bậy bạ, đúng không?""

"" Ai... ai nghĩ bậy chứ?"" - Cố Giai Lệ chột dạ

Hắn tiến từng bước chậm rãi đến gần, hệt như mãnh thú bắt gặp con mồi đi lạc. Ánh mắt loé lên tia giảo hoạt, xoáy thẳng vào người trước mặt. Giọng nói nam tính trầm ấm vang lên



Chương 151: suy nghĩ đen tối

"" Ồ~ chẳng lẽ anh nghĩ sai?""

Cô tránh né ánh mắt quái dị kia, nhanh chóng đi vào phòng tắm

"" Không... không nói với anh nữa""

Bên ngoài vang lên tiếng cười sảng khoái của người đàn ông. Cô ở trong phòng tắm thẹn thùng chẳng biết nên làm thế nào

Tống Tư Duệ ở bên ngoài tranh thủ thay bộ đồ thoải mái. Trong đầu hiện lên dáng vẻ ngại ngùng lúc nãy của cô, hắn cười trong Thời gian thai kỳ, vợ chồng vẫn có thể quan hệ nhưng vài chuyên gia tâm lý đã nói rằng đứa bé trong bụng mẹ rất có khả năng cảm nhận được điều gì đó

Hắn là người rất chú trọng sự riêng tư, vợ chồng thân mật là chuyện của hai người, vẫn là không nên để cho trẻ nhỏ thấy thì hơn

Tống thiếu nhìn về phía phòng tắm đang truyền đến tiếng nước chảy róc rách, tâm mi hạ xuống rồi nâng lên. Đôi môi cười nhạt

"" Tạm thời ăn chay một năm, sau đó... vợ à, em có xin tha cũng vô ích~""1



Chương 151: suy nghĩ đen tối

4 năm sau, tại khuôn viên phía sau biệt thự

Một cậu nhóc ba tuổi đang nằm dưới đất ôm chiếc máy tính bảng giãy giụa kịch liệt. Tiếng la vang to khiến ai nấy cũng đều nhức đầu, Xích Thố chạy xung quanh dường như đang rất cao hứng

Châu Vỹ dùng điện thoại không ngừng chụp ảnh, miệng liên hồi khen

"" Cháu trai của bà ngay cả ăn vạ cũng đáng yêu~""1

""...."" - Tống Tư Duệ xoay sang nhìn mẹ mình bất lực - "" mẹ, đừng có chiều hư thằng bé""

"" Cháu mẹ thông minh lanh lợi, hư cái gì?""

"" Oa oa oa.... hông chẹo âu... hông chẹo... huhuhu~""1

Cậu bé vẫn nằm trên đất lăn lộn bất chấp, một thân ảnh dịu dàng từ trong nhà bước ra trên tay là một mâm thức ăn thịnh soạn. Cố Giai Lệ đặt lên bàn, nhìn cậu nhóc đang gào thét đe doạ nói

"" Tống Dực, con náo cái gì?""



Chương 151: suy nghĩ đen tối

"" Oa oa oa.... hông chẹo âu... hông chẹo... huhuhu~""1

Cậu bé vẫn nằm trên đất lăn lộn bất chấp, một thân ảnh dịu dàng từ trong nhà bước ra trên tay là một mâm thức ăn thịnh soạn. Cố Giai Lệ đặt lên bàn, nhìn cậu nhóc đang gào thét đe doạ nói

"" Tống Dực, con náo cái gì?""

Cậu bé lồm cồm ngồi dậy, trong ánh mắt chứa đựng biết bao nhiêu uất ức. Tống Dực giơ máy tính bảng lên, mếu máo

"" Mẹ nhìn đi~""

Cố Giai Lệ nhìn bức hình cưới mình cùng chồng chụp với mẹ, rồi lại nhìn hạt đậu ba tuổi đang rưng rưng nước mắt thở dài

"" Hình cưới của mẹ có gì không ổn? Con muốn đổi mẹ?""1

Tống Tư Duệ nghe xong lời vợ mình nói, sửng cồ lên, chạy đến bên cạnh cô rồi hung hăng nhìn con trai

"" Tống Dực, con muốn tạo phản?""

Nếu muốn đổi mẹ thì xem ra đứa con này hắn phải đích thân chỉnh đốn rồi. Được bà nội chiều chuộng nên sinh hư
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 152: Kết Thúc


Cậu bé mím môi, nước mắt đã sắp chực trào

"" Ôi, cháu ngoan của nội"" - Châu Vỹ bỏ điện thoại xuống rồi đến bên cạnh ôm lấy bé vào lòng rồi mắng chửi con trai mình

"" Con đừng có ỷ lớn h**p nhỏ""

Tống Tư Duệ trong lòng không phục, nhìn con trai mình rồi nói

"" Con giống ai mà mít ướt như thế, mau nín ngay cho cha""

Vừa dứt câu, Cố Giai Lệ đứng bên cạnh đã tặng cho Tống thiếu một cái lườm toé lửa. Hắn nhanh chóng chuyển chủ đề

"" Đang yên đang lành tự dưng con khóc, nói cho rõ đi""

Tống Dực hít hít cái mũi, chỉ vào bức hình ba người trong điện thoại, giọng nói cậu run rẩy

"" Ba mẹ cưới nhau mà hông cho con đi~ Ba mẹ xấu xấu""1

Cố Giai Lệ đến bên cạnh con trai xoa xoa cái đầu nhỏ rồi giải thích



Chương 152: kết thúc

Cố Giai Lệ đến bên cạnh con trai xoa xoa cái đầu nhỏ rồi giải thích

"" Lúc đó con vẫn đang nằm trong bụng mẹ""

Cô chỉ tay vào bức hình nhỏ giọng an ủi

"" Con nằm ở đây này, vậy nên đừng có khóc nữa, ngoan""

Tống Dực gật đầu nghe theo, Cố Giai Lệ tiếp tục dỗ ngọt

"" Đi chơi với Xích Thố đi""

""Dạ""

Lúc cậu bé chạy đến bên cạnh chú chó to lớn hơn mình vui vẻ ôm lấy nó, cô mới thở phào nhẹ nhõm

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ đến lúc mới đến nơi này lạ lẫm và sợ hãi biết bao. Kẻ được mệnh danh là ác ma thì cứ tỏ thái độ cao ngạo và ghét bỏ, nhưng những năm gần đây hắn luôn rất cưng chiều cô. Thôi thì cũng xem như lấy công chuộc tội

Đám người làm chó cậy thế chủ từng bắt nạt cô khi còn ở Cố gia, Tống Tư Duệ thay cô xử lý không tha một tên nào

Cô nhìn về khoảng không xa xăm, nhớ đến từng chuyện từng chuyện đã trải qua môi mềm khẽ cong lên. Một bàn tay rắn rỏi đặt lên vai, cô nghe thấy âm thanh dịu dàng của hắn



Chương 152: kết thúc

"" Em lại nghĩ gì thế? Chắc không phải... chuyện anh từng bắt nạt em đâu ha?""

Cố Giai Lệ cười - "" Nghĩ hoài cũng chán""

"" Cũng đúng, bây giờ đều là em ngược đãi anh""

Chỉ cần chọc cô không vui thì xác định đi, đêm đó sẽ không được ngủ trong phòng

Tống Tư Duệ ôm lấy cô chặt hơn, thì thầm

"" Gần đây rãnh rỗi, chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới đi?""

"" Con còn nhỏ, du lịch gì chứ?"" - cô bác bỏ

"" Ai nói sẽ cho nó theo?"" - Từ lúc mang thai đến nay, mọi sự chú ý của cô đều rơi trên người Tống Dực. Hắn giống như món đồ thừa bị vứt đi. Hiếm lắm mới giao hết các công việc ở Thiên Hạc cho cấp dưới, lên kế hoạch đi chơi cùng vợ. Cơ hội thế này sao có thể để con trai đi theo chiếm lợi?1

Cố Giai Lệ nhìn hắn, có thể thấy được sự ghen tỵ và uất ức nếu được tính bằng thể tích thì có thể chứa đầy cả hồ bơi lớn rồi, thật hết nói nỗi mà



Chương 152: kết thúc

"" Tiểu Dực là con trai của anh đó, thương yêu nó đi""

"" Em xem mẹ có thương anh không?

""....."" - Cố Giai Lệ

"" Hết cách, truyền thống gia đình rồi""

""........."" - Châu Vỹ - "" Thôi thôi thôi, cứ đi chơi với nhau đi, tránh để Tư Duệ ngày nào cũng nói bên tai mẹ cướp vợ nó. Để cháu trai ở nhà với mẹ, mẹ lo được""

"" Em xem, mẹ cũng đã nói vậy rồi"" - hắn thuận nước đẩy thuyền

Cô cười rồi nói - "" Đi du lịch một tuần""

"" Một tháng"" - hắn nói

"" Hai tuần, không mặc cả nữa""

"" Được"" - hắn yểu xìu

Cố Giai Lệ nghe theo, nghĩ đi nghĩ lại thì cô chưa từng được đi chơi xa, chỉ quanh quẩn trong thành phố mua sắm với mẹ chồng. Nhân cơ hội này tận hưởng sự đẹp đẽ của thế giới vậy



Chương 152: kết thúc

Họ đi khắp nơi, nhìn ngắm cảnh quan đẹp đẽ. Nhưng đối với Tống Tư Duệ mà nói, thứ xinh đẹp nhất chính là người con gái đang đứng trước mặt. Chỉ cần cô có thể vui vẻ mỗi ngày, hắn nguyện ý làm tất cả

Trên chiếc du thuyền sang trọng đang chạy trên biển, cô gái mặc chiếc váy trắng tinh đứng ở boong tàu nhìn ngắm đàn hải âu bay lượn trên bầu trời. Cô tựa đầu lên vai người đàn ông đứng bên cạnh, thoả mãn cười

"" Thời tiết hôm nay thật tuyệt""

"" Ừ ""

Cố Giai Lệ bất chợt xoay người, khiễn chân đặt lên môi hắn nụ hôn phớt qua. Tống Tư Duệ cảm thấy đầu môi vẫn còn dư âm, đưa tay lên sờ. Còn chưa kịp đòi hỏi thêm thì cô đã chạy đi mất

Đây là lần đầu cô chủ động hôn hắn nha, thật sự không thể bỏ qua được

Tống thiếu cởi chiếc cúc áo sơ mi trắng, lồng ngực nam tính xuất hiện, hắn cười tà mị rồi lớn tiếng nói với cô gái đang chạy đi

"" Anh mà tóm được thì xác định đi, hôm nay em đừng hòng ngủ, mau đứng lại đó""

"" Còn lâu"" - cô đáp lại bằng một câu ngắn cũn cỡ rồi chạy vào trong thuyền

Người đàn ông đã không còn bình tĩnh, nhanh chóng đuổi theo. Một đêm lãng mạn trên thuyền, đôi nam nữ quấn lấy nhau đến khi bình minh ló dạng cũng chẳng chịu rời

Đối với họ mà nói, hạnh phúc chỉ vừa mới bắt đầu

...°°°HOÀN°°°...
 
Back
Top Bottom