Ngôn Tình Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 122


Hắn cười khoái chí

"" Vợ chồng hôn nhau là bình thường mà, có gì em lại xấu hổ?""

"" Bình thường chỗ nào chứ"" - Cô lẩm nhẩm

Tống Tư Duệ suy ngẫm đôi chút rồi mở điện thoại cho cô xem vài cặp đôi hôn nhau ở những nơi đông người

"" Em xem, thể hiện cảm xúc thôi, không cần phải xấu hổ ""

Cố Giai Lệ đẩy hắn ra xa

Hoá ra điều hắn nói là thật

"" Nhưng... nhưng em không thích... ở chỗ đông người""

Hắn tiến đến gần ôm cô vào lòng, cử chỉ thân mật, giọng nói bất lương thì thầm bên tai

Chương 122: bản chất

Hắn tiến đến gần ôm cô vào lòng, cử chỉ thân mật, giọng nói bất lương thì thầm bên tai

"" Bây giờ không có ai, hay là...""

"" Đừng có làm loạn. Anh... anh đã nói đó là nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon. Bây giờ là buổi trưa""

"" Tch..."" - hắn tặc lưỡi, sắp chiếm được lợi rồi, vợ hắn bây giờ sao lại nhạy bén thế này?

Cô biết hắn sắp làm loạn, vài tuần nay thân thiết cho nên cũng hiểu người này đôi chút, nhanh chóng lên tiếng

"" Cảnh cáo anh, đừng có làm bậy""

"" Ồ, vợ anh còn biết cảnh cáo nữa sao? Lúc trước chỉ cần nhìn thấy anh từ xa là nước mắt đã trào như vũ bão, bây giờ đanh đá thế này à?""1

Tất nhiên là nếu hắn vẫn như trước, cô có trăm lá gan cũng không dám hó hé nửa lời

Nhưng thời thế bây giờ khác rồi1

Mẹ làm hậu thuẫn, hắn lại đối xử với cô như báu vật1 

Chương 122: bản chất

Mẹ làm hậu thuẫn, hắn lại đối xử với cô như báu vật1

Trước đây hắn doạ cô sợ hồn xiêu phách lạc, nếu lúc này không đòi lại chút lợi ích thì có chút phí phạm nha

Tống Tư Duệ phì cười

"" Không chọc em nữa, nói anh nghe dưới sãnh xảy ra chuyện gì""

Tên ác ma này tuy đã thông qua Gray nghe được chuyện, nhưng chi tiết thì hắn không rõ. Vẫn là nghe chính miệng vợ mình nói sẽ hay hơn

Cố Giai Lệ nhìn hắn, ánh mắt chất chứa tâm sự. Tuy cô không cảm thấy buồn, nhưng ưu tư lại rất nhiều

"" Lúc nãy Cố Minh Châu chặn đường gây khó dễ cho em. Còn chưa chạm đến một sợi tóc đã bị Xích Thố cắn... à, Xích Thố đâu rồi?""1

Cố Giai Lệ nhìn xung quanh tìm kiếm. Hắn nắm lấy tay cô trấn an

"" Gray đem nó về rồi, em tiếp tục kể đi""

Chương 122: bản chất

"" Gray đem nó về rồi, em tiếp tục kể đi""

Cô đang hoang mang, nghe thấy hắn nói trầm tĩnh vài giây rồi lên tiếng

"" Anh biết không, lúc cô ta giơ tay định tát... đã bị em ngăn lại. Trước những lời bôi nhọ vô căn cứ và thái độ muốn giết người, em... lại chẳng thấy sợ hãi chút nào. Cứ thế mà tát, chẳng ngần ngại""

Nói đến đây, cô cười mỉa mai

"" Ha, rốt cuộc hơn 14 năm qua... em đang lo lắng điều gì""

Tống Tư Duệ để cô tựa lên vai mình, ôm lấy dịu dàng nói

"" Em không sợ đám rác rưởi đó, chỉ vì mỗi lần em dám phản kháng sẽ bị đánh mắng thậm tệ hơn. Bây giờ, em có anh và mẹ, sẽ chẳng có kẻ nào dám lớn gan mà khinh bạc em. Nếu có, em cứ thẳng tay như lúc nãy, cho chúng biết em không phải người mà chúng có thể tùy tiện ức h**p""

Cố Giai Lệ xoắn xúych ngón tay vào nhau, cao hứng mà nói 

Chương 122: bản chất

Cố Giai Lệ xoắn xúych ngón tay vào nhau, cao hứng mà nói

"" Nghe anh nói, em chợt nhớ ra. Lúc nhỏ, khi chưa bị đem đến đó... em từng đánh nhau với một tên béo to gấp đôi mình. Kết quả tên đó bị đánh bầm dập, phải xin em tha cho""

Cô cười rạng rỡ, nói dứt câu lại bắt đầu ủ rũ

"" Dù tên béo đó có to thế nào thì vẫn là trẻ con. So với sức lực của người lớn...""

Cô gái trước mắt hắn thở dài

"" Em bị Cố Minh Châu ức h**p nên đẩy ngã cô ta. Liền bị Anh Túc túm lấy, dùng hết sức phản kháng, nhưng bà ta chỉ cần huơ nhẹ... cả cơ thể liền bay lên không trung, sau đó rơi xuống lầu""

Cô ngậm ngùi, nước mắt bắt đầu rơi khi nhớ lại đoạn quá khứ kinh hoàng

"" Khi vẫn còn ý thức, em còn nhớ... bản thân nằm trong vũng máu của chính mình... không cử động được. Bọn họ đứng ở trên cầu thang, không hoảng loạn mà còn bảo em... đáng đời. Mạng sống của em đối với bọn họ... giống như rơm rác""Cô cắn chặt răng, bàn tay run rẩy

"" Em thật sự rất hận... sau đó số lần em bị đánh mắng cũng tăng lên, càng như thế em càng không cam lòng bị bắt nạt mà phản kháng. Bọn họ càng dùng nhiều cách thức để hành hạ... dựa vào đâu chứ?""

Hắn đau lòng thay cô, càng nghe lại càng căm hận đám khốn kiếp đó

"" Nói ra là tốt, đừng cứ mãi giấu chuyện không vui rồi tự mình dằn vặt chính mình. Đã có anh và mẹ làm chủ giúp em. Giai Lệ của chúng ta chỉ cần vui vẻ, anh sẽ không để chúng sống yên ổn đâu""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 123


Cố Giai Lệ hít sâu nhìn người đàn ông trước mắt

"" Em muốn tự tay khiến bọn họ sống không được chết không xong""

Hắn đưa tay lau đi giọt nước đọng trên khoé mắt của cô

Cố Giai Lệ nắm lấy bàn tay to, cọ cọ cái má vào

"" Em trở nên độc ác rồi, không biết là do anh và mẹ chiều hư hay là đây mới chính là bản chất thật sự""

"" Nếu là bản chất thì cũng là do bị bọn chúng dồn vào đường cùng. Còn nếu bị anh chiều hư... thì xem ra phải dùng cả đời này để chuộc lại lỗi lầm rồi""

"" Anh không ghét em sao?""

Cứ tưởng hắn biết được sẽ cảm thấy cô thật sự rất đáng sợ. Ngay cả người thân ruột thịt cũng có thể nhẫn tâm đối phó

Chương 123: hắc hoá

Cứ tưởng hắn biết được sẽ cảm thấy cô thật sự rất đáng sợ. Ngay cả người thân ruột thịt cũng có thể nhẫn tâm đối phó

Tống Tư Duệ cười, xoa đầu sủng nịch

"" Có người chồng nào lại đi ghét cô vợ vừa đáng yêu lại hiểu chuyện chứ?""

"" Anh không cảm thấy em thế này rất kinh dị?""

"" Kinh dị chỗ nào?""

"" Quả nhiên là ác ma thành phố M""1

"".......""

...

Trong phòng bệnh cao cấp, cô gái nằm trên giường liên tục la lối

"" Huhu... đau chết mất, con khốn đó... nó... dám thả chó cắn con... phải làm sao bây giờ? Bác sĩ nói cánh tay này dù có trị khỏi thì cũng sẽ để lại sẹo. Mẹ, mẹ phải giết nó giúp con!!!""1

Anh Túc ngồi bên cạnh lòng đầy đau thương 

Chương 123: hắc hoá

Anh Túc ngồi bên cạnh lòng đầy đau thương

Minh Hiên vừa mới tháo bột, có thể đi lại bình thường thì lại đến lược con gái bà phải chịu nỗi đau này1

Tại sao tai hoạ cứ liên tục ập lên cái gia đình này?1

Từ khi đứa con hoang kia gả thay đến nhà họ Tống, mọi việc chẳng có gì yên ổn cả

Tất cả đều là do nó, chắc chắn vì ganh tỵ với Minh Châu nên con khốn đó liền tìm cách hãm hại1

Cố Minh Hiên ngồi trên sofa không ngừng ăn đống bánh trái mà Anh Túc đem đến

"" Nếu để lại sẹo... thì chỉ cần xoá đi là xong. Năm trước con khốn đó không phải cũng làm rồi sao?""

"" Em câm miệng đi, chuyện này tuyệt đối không được dễ dàng bỏ qua. Tung tin tức lên mạng, làm cho tất cả mọi người đều biết con đi.ếm đó giành vị trí của con sau đó còn khiến cho con trở nên thế này. Nó đừng mơ có thể sống yên ổn, cả đời này cũng đừng có mơ!!!""1

Chương 123: hắc hoá

"" Em câm miệng đi, chuyện này tuyệt đối không được dễ dàng bỏ qua. Tung tin tức lên mạng, làm cho tất cả mọi người đều biết con đi.ếm đó giành vị trí của con sau đó còn khiến cho con trở nên thế này. Nó đừng mơ có thể sống yên ổn, cả đời này cũng đừng có mơ!!!""1

Cô ả trợn trừng mắt, tia máu và những sát ý thâm độc lộ rõ

Anh Túc đúng là căm hận Cố Giai Lệ, nhưng lại không dám đắc tội với Tống Tư Duệ, có chút xuống giọng khuyên ngăn

"" Bây giờ nó đã là Tống thiếu phu nhân, nếu làm lớn chuyện...""

"" Mẹ nghĩ cái thứ như nó sẽ được Tống Tư Duệ yêu thương? Chỉ là lừa thiên hạ cả thôi. Nếu làm lớn chuyện này, Tống Tư Duệ... chắc chắn sẽ ghét bỏ nó, sau đó... chắc chắn anh ta sẽ chú ý đến con thôi""1

"" Chị quên chuyện trước đây rồi hay sao? Em chỉ đá nó một cái hắn đã khiến cho em thân tàn ma dại... rốt cuộc chị ngu đến mức nào?""1

Cố Minh Hiên nhai chóp chép, buông ra lời mỉa mai

Anh Túc ngồi bên cạnh con gái mình cũng cảm thấy lời này của con trai hợp lý 

Chương 123: hắc hoá

Nhưng rất tiếc, Cố Minh Châu chẳng muốn nghe ai nói

Chỉ một lòng muốn có được vị trí Tống thiếu phu nhân và mạng sống của Cố Giai Lệ1

Cô ả giãy nãy quát em trai mình

"" Chị đã nói rồi, là vì thể diện cả thôi. Cả thăng nay chị luôn ở Thiên Hạc tìm cách gặp Tống Tư Duệ, nếu hắn yêu thương con khốn kia sao lại không đuổi chị đi? Với địa vị đó thì chỉ cần một cái vẫy tay là đủ mà""

Cố Minh Châu vẫn tự luyến. Lại không ngờ là do hắn cố ý, để vợ mình có thể sớm ngày vượt qua được nỗi sợ hãi

Ả xoay sang nhìn Anh Túc

"" Con mặc kệ, nếu mẹ sợ phiền phức không muốn giúp thì để con tự mình làm!""

Cô ả tự chụp cánh tay bị thương, đăng lên mạng

Tin tức nhanh Tống thiếu phu nhân là giả. Ganh tỵ với chị gái nên tìm cách gả thay. Sợ mọi việc bại lộ nên tìm cách giết chị ruột diệt khẩu....1Những thông tin tiêu cực nhanh chóng được chia sẻ với tốc độ chóng mặt

Cố Giai Lệ cùng chồng mình ở trong phòng tâm sự, đến khi nhìn lại thời gian thì đã là buổi chiều

Tống Tư Duệ còn đang muốn cùng cô đến nhà hàng gần đó dùng bữa để tăng thêm tình cảm đã bị tiếng chuông điện thoại trong túi quần vang lên phá hỏng tâm trạng tốt

"" A lô, con và vợ đang định đi ăn sẽ về khuya nên mẹ đừng có tìm cô ấy nữa""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 124


Đầu dây bên kia vang lên tiếng phát cáu của Châu Vỹ

"" Thằng nhóc này, con mau xem tin tức đi""

Hắn làm theo lời mẹ mình nói, mở điện thoại liền phát hiện vô vàng bản tin liên quan đến vợ mình. Đa phần đều có ý muốn công kích

Lại xem "chị vợ" giả vờ đáng thương, rõ ràng là ức h**p bảo bối của hắn mà lại tỏ ra bản thân là người bị hại

Tống Tư Duệ cười nhạt

"" Thế này mà cũng dám đăng, định chơi lớn?""

"" Gì vậy?"" - Cố Giai Lệ nghi hoặc

Hắn đưa cho cô xem, mặt cô có chút buồn

"" Có phải... đã gây phiền phức cho anh rồi không?""

"" Phiền gì chứ? Là do bọn chúng gây sự trước. Em đừng tự đổ lỗi cho bản thân""

Chương 124: xem tua

"" Phiền gì chứ? Là do bọn chúng gây sự trước. Em đừng tự đổ lỗi cho bản thân""

Hắn có chút hụt hẫng, còn đang định cùng cô vung đắp thêm tình cảm. Nhưng xem ra hôm nay không thích hợp rồi

Tốt nhất vẫn nên giải quyết chuyện này, sau đó ăn mừng một thể

Tống thiếu cùng vợ mình trở về nhà, Châu Vỹ đang ở đại sãnh dường như chờ rất lâu

Vừa nhìn thấy chiếc xe đắc tiền đậu ở trước sân, bà nhanh chóng thúc giục

"" Các con mau vào nhà đi""

2 người chỉ vừa đi vào, bà đã lập tức mở laptop cho xem một đoạn video hấp dẫn

Trong màn hình máy tính, cô gái ngồi trên giường bệnh tay quấn băng gạc khóc đến độ thương tâm. Người mẹ ngồi bên cạnh cũng đau lòng không kém

"" Từ khi gả đến nhà họ Tống, chị em rất ít gặp nhau. Do nhớ em gái nên tôi mới tìm mọi cách đến gặp mặt, ai mà ngờ... huhu"" 

Chương 124: xem tua

"" Từ khi gả đến nhà họ Tống, chị em rất ít gặp nhau. Do nhớ em gái nên tôi mới tìm mọi cách đến gặp mặt, ai mà ngờ... huhu""

Châu Vỹ cười cợt, lắc đầu

"" Làm loạn trước sãnh tập đoàn, chắc chắn camera hoặc ai đó nhiều chuyện sẽ quay lại. Cô ta bị ngu hay là quá ngây thơ đây?""

"" Con thấy cô ta không chiếm được lợi nên phát điên rồi. Chỉ cần dồn vợ con vào đường cùng thì dù có phải trả giá đắc thế nào cũng không màn""

Tống Tư Duệ đỡ cô ngồi xuống ghế hờ hững nói

Châu Vỹ nhìn động tác ân cần của hắn, cẩn thận quan sát

Xem ra rơi vào lưới tình thật rồi1

"" E hèm, trước mắt cứ để cho bọn họ diễn đi""

Cố Giai Lệ ngồi một bên muốn xem thử mẹ sẽ giải quyết chuyện này thế nào

Chồng cô không quan tâm đã đành, sao ngay đến mẹ cũng như vậy?

Chương 124: xem tua

Chồng cô không quan tâm đã đành, sao ngay đến mẹ cũng như vậy?

"" Lúc nãy... mẹ gấp gáp gọi chúng con về... sao bây giờ không xử lý việc này?""

Cô hỏi

Châu Vỹ đập bàn

"" Mẹ đương nhiên gấp rồi! Ai mà biết chúng có làm gì con dâu của mẹ không? Mẹ phải tự mình xem thử con có chịu oan uổng hay không, sau đó nghiền chúng ra bã""

"" Con đã lệnh cho Gray âm thầm quay lại chứng cứ...""

"" Vậy mau cho mẹ xem, còn ngồi đó làm gì?""

Gray mở đoạn video mà mình thầm quay được chiếu lên tivi

Bộ dạng thiếu phu nhân trầm lặng tặng cho chị gái mình cái tát khiến cho Tống phu nhân hào hứng tua đi tua lại vài lần, khoái chí cười vang

"" Haha, đánh hay lắm. Đúng là con dâu củ mẹ""1 

Chương 124: xem tua

"" Haha, đánh hay lắm. Đúng là con dâu củ mẹ""1

Cố Giai Lệ ngồi trên sofa xấu hổ cúi đầu1

Tống Tư Duệ ngồi bên cạnh vợ nôn nóng xem đoạn kế tiếp nhưng mẹ cứ xem đi xem lại mãi một đoạn. Hắn mất kiên nhẫn lên tiếng

"" Mẹ à, xem đi xem lại mãi thế này khi nào mới xong?""

Hắn giật lấy điều khiển, kiên quyết không để mẹ mình xem mãi một đoạn

Tivi liền vang lên âm thanh của cô

/Chuyện chị làm, tự chị biết. Vốn dĩ người được gả là chị, là do chị chê bai. Cho nên để tôi thay chị gả cho Duệ. Trước khi muốn trách tôi thì hãy tự kiểm điểm chính mình đi/1

Cố Giai Lệ bây giờ xem lại cảm thấy không biết nên chui vào đâu, xấu hổ che mặt

""....."" - Tống Tư Duệ trầm tư, lát sau giơ điều khiển

Chương 124: xem tua

""....."" - Tống Tư Duệ trầm tư, lát sau giơ điều khiển

/ Cho nên để tôi thay chị gả cho Duệ.../

/ Gả cho Duệ.../

/ Gả cho Duệ.../1

"" Arg, nhức đầu chết mất! Ai vừa mới nói không được xem tua, bây giờ có khác gì mẹ đâu?""1

Châu Vỹ muốn lấy lại điều khiển, hắn giấu ra sau lưng

"" Con xem lần nữa thôi""1

Cố Giai Lệ mặt đỏ lên, ngượng đến mức muốn khóc

"" Đừng xem nữa~""

Hắn đưa lại điều khiển cho mẹ mình, đứng dậy đi lên phòng. Ngang qua Gray nhanh chóng đe doạ

"" Gửi sang điện thoại cho tôi ngay""1 Tống thiếu tức tốc chạy về phòng đóng cửa

Ngồi lên giường rồi xem đi xem lại đoạn hội thoại nào đó

Cố Giai Lệ đi theo, chỉ vừa mở cửa liền nghe thấy tiếng

/ Gả cho Duệ.../1

Cô đi đến muốn giật lấy điện thoại tắt đi nhưng ai kia nhanh chóng giơ nó lên cao

"" Em muốn làm gì?"" - hắn đề phòng
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 125


"" Đừng có... xem nữa"" - cô đỏ mặt không dám nhìn, cố gắng với lấy chiếc điện thoại đang không ngừng phát ra âm thanh

"" Anh nghe vợ anh gọi tên có gì không được?"" - hắn trêu

"" Đưa cho em"" - Cố Giai Lệ muốn giành lấy nhưng không có cơ hội

Ngược lại, hắn nhân lúc cô đang với tới nhanh chóng ôm cô ngồi lên đùi. Bộ dạng vô lại nhưng cực kỳ đẹp trai khiến người khác không biết nên mắng chửi hay cảm thán

Khoé môi cong lên, đôi mắt hào hứng nhìn chằm chằm cô gái đang ở trong lòng

"" Thì ra em muốn gọi anh như thế""

Cố Giai Lệ vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng người đàn ông không cho. Giữ chặt rồi cứ thế nhìn mãi

Mà da mặt cô lại mỏng, không chịu được cứ trốn tránh

Chương 125: chọc ghẹo

Mà da mặt cô lại mỏng, không chịu được cứ trốn tránh

"" Đưa điện thoại... cho em""

"" Của anh mà"" - hắn cà lơ phất phơ lên tiếng

Cô bối rối cúi đầu cắn môi

Thật tình, chẳng hiểu sao lúc đó lại gọi hắn là Duệ. Để bây giờ bị chọc ghẹo không ngẩng đầu lên được

Hắn cũng thật là quá đáng mà. Trêu cô mãi thôi

"" Vợ à, thử gọi anh lần nữa đi"" - Tống Tư Duệ mở lời. Vừa cố ý trêu lại vừa muốn nghe cô nói

""Không""

Cố Giai Lệ đặt tay lên vai đẩy ra. Hắn ôm eo nhỏ kéo vào

Cả hai người chẳng ai muốn để đối phương được như ý

Hắn xấu xa cười, tựa đầu lên vai cô. Sống mũi cao cọ cọ vào cổ trắng nũng nịu 

Chương 125: chọc ghẹo

Hắn xấu xa cười, tựa đầu lên vai cô. Sống mũi cao cọ cọ vào cổ trắng nũng nịu

"" Sao lại không?""

Tất nhiên là vì xấu hổ rồi. Gọi như vậy trước mặt hắn chi bằng...

Cố Giai Lệ trong đầu nhảy số, cô chợt tìm ra hướng giải quyết

Nhân lúc ai đó đang trêu chọc không đề phòng, xoay người in lên môi hắn nụ hôn

Tống Tư Duệ cao hứng, đột nhiên bị phục kích bất ngờ không kịp trở tay

Mà dù cho kịp hắn cũng không muốn trở...

Đồng tử có chút ngạc nhiên, sau đó nhu hoà như nước. Khoé miệng mang theo ý cười

Lúc đang muốn ngậm lấy cánh môi mềm mọng đáp lại tâm ý đặt biệt thì cô nhân sơ hở thoát khỏi vòng tay hắn rồi leo lên giường

"" Ngủ. ngon""

Chương 125: chọc ghẹo

"".........""

Cô đắp chăn kín kẽ, gương mặt đỏ bừng bừng nóng bỏng như đang phát sốt

Gọi hắn là Duệ, thì chi bằng cô hôn hắn một cái

Tống Tư Duệ cảm thấy vô cùng mất mát. Cô gái nhỏ mềm mại đang ngồi trong vòng tay lẫn đôi môi ngọt như thạch kia đều rời khỏi chỉ trong gang tấc. Thật khiến Tống thiếu đau lòng

Hắn đưa tay lên trán xoa xoa, sống mũi cao phát ra tiếng thở dài bất mãn, đôi môi cong lên nụ cười buồn

Tiếng điện thoại vang lên không ngừng được tắt đi. Ánh sáng bên ngoài len lỏi vào căn phòng rộng lớn báo hiệu ngày mới vẫn còn

Nhưng người bên trong đã nằm lên giường. Tống Tư Duệ ôm lấy cô vợ đang trong chăn, chẳng khác gì chú nhộng của mình từ phía sau. Giọng nói có chút bất lương

"" Còn sớm, ngủ gì chứ? Em giả vờ ngủ để chiếm tiện nghi của anh thì có"" 

Chương 125: chọc ghẹo

"" Còn sớm, ngủ gì chứ? Em giả vờ ngủ để chiếm tiện nghi của anh thì có""

"" Không có"" - cô nhanh chóng lên tiếng giải thích

Hắn xoay một phát đã làm cho cô nhanh chóng từ tư thế quay lưng thành đối mặt

Cố Giai Lệ lúc này gói gọn bản thân trong chăn chỉ chừa mỗi gương mặt, làm cho hắn cảm thấy có chút buồn cười

Chân mày thanh tú có hơi nhíu nhẹ, đôi mắt chớp chớp run rẩy mang theo chút bối rối, sống mũi nhỏ xinh xắn có chút đỏ. Đôi môi hòng chúm chím hé mở rồi lại bị cắn lấy làm cho hắn mê đắm nhìn mãi không muốn rời

Gương mặt cô đỏ còn hơn ánh hoàng hôn lúc xế chiều. Từng sợi tóc mềm mại tùy ý phiêu tán khắp nơi lại vô tình làm nổi bậc dung nhan kiều mị

Lồng n9ực hắn thắt lại, tim đập nhanh như vận động viên vừa trải qua cuộc thi lớn. Máu huyết trong cơ thể cuồn cuộn như thác nước đang chảy từ thượng lưu đến hạ nguồn. Yết hầu nam tính chuyển động như muốn đè nén biểu tình trong lòng

Chương 125: chọc ghẹo

Nếu còn không mau chóng bình tĩnh, thì sẽ hỏng mất

Bàn tay hắn vươn tới, ngón trỏ thon dài điểm nhẹ lên cánh môi dưới đỏ hồng, mềm như quả mọng của cô

Giọng nói hắn bất giác khàn đặc, khó khăn mà lên tiếng

"" Em dùng. hung khí này để hành hung anh. Vật chứng còn đây mà muốn chối?""

Hành hung gì chứ? Rõ ràng hôm qua hắn nói trước khi ngủ và khi thức dậy làm thế này để tăng thêm tình cảm mà

"" Không... không có""

Oa! Rõ ràng qua vài tháng ở nơi này, chứng nói lắp của cô đã rất lâu không còn. Sao bây giờ lại... lại tái phát rồi?

Chẳng lẽ nói lắp cũng là một căn bệnh khó chữa?
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 126


Tống Tư Duệ cười, cô càng né tránh thì hắn càng lấn tới

Cái chăn mà cô bọc lấy để bảo vệ bây giờ lại trở thành vật khiến bản thân lâm vào tình thế bất lợi

Người đàn ông nhăm nhở cười đểu rồi in lên trán cô nụ hôn

Nhẹ nhàng như chiếc lá chạm vào mặt nước yên ả, không chút hỗn tạp mà chỉ có cưng chiều

Nụ hôn dần đi xuống sống mũi thẳng. Tiến đến đôi môi mềm, hắn không gấp rút hôn lên

Cách cô gái nằm bên dưới khoảng chừng 5cm, ánh mắt hắn nhìn cô chan chứa biết bao nhiêu sự thương yêu không tả xiết

Con ngươi đen sâu thẳm như vũ trụ dạt dào cảm xúc tốt đẹp. Bàn tay to chạm nhẹ lên một bên má, các đầu ngón tay chậm rãi vuốt v3 như sợ sẽ làm xướt món bảo vật quý giá

Chương 126: không muốn (H)

Con ngươi đen sâu thẳm như vũ trụ dạt dào cảm xúc tốt đẹp. Bàn tay to chạm nhẹ lên một bên má, các đầu ngón tay chậm rãi vuốt v3 như sợ sẽ làm xướt món bảo vật quý giá

Tống Tư Duệ nhẹ nhàng cúi đầu, bốn cánh môi áp lấy nhau dịu dàng nhưng mang đến biết bao cảm xúc ngọt ngào

Hắn hôn vài giây rồi chừa cho giữa đôi môi họ có một khoảng trống nhỏ. Lặp đi lặp lại vài lần như thế

Cô không căng thẳng cho lắm, nhưng tim vẫn rộn ràng

Sợ hắn nghe thấy nhịp đập vang to như cái trống mà nín thở

Từng ngón tay của hắn trượt nhẹ từ bả vai đến cánh tay rồi nâng cổ tay cô lên vòng chúng ra sau cổ mình

Cố Giai Lệ ngoan ngoãn làm theo

Tiếp đó hắn luồn tay qua eo ôm lấy cô rồi say đắm hôn

Lúc này, giữa họ đã không còn khoảng cách 

Chương 126: không muốn (H)

Lúc này, giữa họ đã không còn khoảng cách

Nụ hôn của người đàn ông mỗi lúc một cuồng nhiệt. Hắn m*t lấy cánh môi đỏ non mềm của cô

Hơi thở gấp gáp phả lên đầu mũi, khiến cô cảm thấy có chút khác biệt

So với cô, hắn nam tính lại mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Nhưng khác với trước kia, lần này không làm cô thấy sợ hãi nữa

Mỗi động tác tuy đầy dũng mãnh nhưng lại dịu dàng một cách lạ thường

Từng tế bào ở cổ tay, nơi tiếp xúc với da thịt nóng ran của hắn bắt đầu tê dại

Môi hắn ướt át, nóng như buổi trưa hè. Nhiệt độ cơ thể lại như sa mạc khiến cô sắp tan chảy

Bàn tay vòng quanh cổ có chút run siết lấy góc cổ áo

Cánh tay cô mảnh khảnh, khác xa cơ bắp cuồn cuộn của người đàn ông đang chiếm hữu lấy đôi môi mềm ngọt

Chương 126: không muốn (H)

Cánh tay cô mảnh khảnh, khác xa cơ bắp cuồn cuộn của người đàn ông đang chiếm hữu lấy đôi môi mềm ngọt

Hắn hôn mà không biết chán, đầu lưỡi vươn ra li.ếm nhẹ. Dịu dàng mà lại hư hỏng biết là baoĐọc nhanh tại Vietwriter.vn

Môi cô mấp máy, hé mở

Người đàn ông lúc bấy giờ ngẩng đầu lên một khoảng. Đầu mũi họ khẽ chạm vào nhau, đôi môi như có như không tiếp xúc

Hơi thở hắn phả lên mặt, làm cho vài sợi tóc cô bay bay

Hàng mi khẽ run rẩy, đôi mắt không dám nhìn đối diện. Miệng nhỏ đang hé mở, hổn hển hít thở

Không gian yên tĩnh, đôi nam nữ ở trên giường lại chẳng nói gì. Cô lúng túng không biết làm thế nào mới ổn

Đôi tay đặt trên cái cổ màu đồng to lớn nổi vài đường gân có hơi e ngại rụt về

Hắn giữ lại, tiến đến gần hơn. Môi bạc chạm vào môi cô, ánh mắt chất chứa đầy lửa

Vừa ôn nhu âu yếm cánh môi đỏ vừa nỉ non 

Chương 126: không muốn (H)

Vừa ôn nhu âu yếm cánh môi đỏ vừa nỉ non

"" Hôn xong rồi thì phải ngủ thôi. Nhưng anh... không muốn""

Giọng nói người đàn ông truyền vào tai bất giác khiến âm thanh trong miệng cô run lên

"" Không.. muốn.gì~?""

Hắn lại lần nữa áp sát ngấu nghiến lấy miệng nhỏ của cô gái trước mặt. Triền miên đến khi không còn dưỡng khí mới ngẩng đầu đáp lại

"" Không muốn ngủ""

Giọng hắn khàn đặc, ồm ồm tựa như con hổ đang tức giận. Thân hình lực lưỡng như gấu xám. Ánh mắt sắc bén tựa chim ưng khoá con mồi

Mà cô, để hình dung thì chỉ như con thú nhỏ vô hại đáng thương đang bị đè dưới móng vuốt sắc bén của loài ăn thịt lớn hơn mình gấp trăm lần

Thật là bất công nha!!!

Tay hắn bất thình lình đặt lên một bên tròn trịa. Các ngón tay như có suy nghĩ riêng, không ngừng m.ơn trớnBên tai vang lên âm thanh khó khăn khiến cô cảm thấy kỳ lạ

Rõ ràng người nên than là cô mới đúng

Đôi tay nhỏ nhắn không còn sức để vòng sang cổ hắn nữa. Dần dần trượt xuống bờ vai to lớn vững vàng bấu lấy làm nhàu nhĩ góc áo sơ mi

Tống Tư Duệ nắm lấy một bên tay, cái đầu to xoay sang in lên cổ tay nụ hôn
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 127


Góc nghiêng như trong các quyển sách thần thoại hằn sâu vào tâm trí cô

Đôi mắt hắn quyến rũ, phát ra lửa

Bàn tay to len lỏi luồng vào trong cổ áo, từng thớ thịt trong cô như bốc cháy khi bị hắn chạm vào

"" Ưm""

Cố Giai Lệ đưa tay lên môi cắn nhẹ. Muốn ngăn cản âm thanh đáng xấu hổ phát ra từ miệng mình và che giấu cảm giác nhộn nhạo đang chạy khắp cơ thể

Tống Tư Duệ ngẩng đầu, mê đắm nhìn người trước mặt

Ánh mắt của hắn hiện lên hình ảnh phản chiếu của cô

Nhìn gương mặt đỏ au của cô gái và động thái chẳng có chút gì né tránh hay phản kháng, người đàn ông như được cổ vũ

Hắn vén mái tóc rũ xuống gương mặt cô, bàn tay bên trong áo càng thêm càn rỡ nắn b.óp điên cuồng

Chương 127: cảm giác kỳ lạ (H+)

Hắn vén mái tóc rũ xuống gương mặt cô, bàn tay bên trong áo càng thêm càn rỡ nắn b.óp điên cuồng

"" Á."" - Cố Giai Lệ khẽ than

Hắn có chút lo lắng

"" Làm em đau sao?""

Cô lắc lắc đầu, ngượng ngùng xoay đi

Hắn thở phào. Cũng may vẫn chưa làm hỏng việc1

Tống thiếu không sợ trời không sợ đất nay lại bắt đầu bất an

Hắn sợ cô đau, phần còn lại sợ cô sẽ vì hắn làm đau mà không cho hắn tiếp tục

Cố Giai Lệ mặt đỏ đến tận mang tai, đồi núi bị hắn sờ nắn không tha

Nhìn thấy nét mặt rung động lòng người của cô, hắn nuốt ngụm nước bọt, không kìm được lòng mà lần nữa đặt lên đôi môi cô nụ hôn 

Chương 127: cảm giác kỳ lạ (H+)

Nhìn thấy nét mặt rung động lòng người của cô, hắn nuốt ngụm nước bọt, không kìm được lòng mà lần nữa đặt lên đôi môi cô nụ hôn

Môi răng bị cạy mở, hắn luồn cái lưỡi như con rắn vào trong khoang miệng cô li.ếm láp. Hung hăng m*t lấy đầu lưỡi cô, dường như đã đạt đến giới hạn, quên mất phải dịu dàng tránh làm cô sợ hãi

Đầu lưỡi hắn ướ.t át, li3m quanh bờ môi anh đào, quét qua hàm răng, câu lấy đầu lưỡi cô cùng nhau q**n q**t tr** đ***. Rõ ràng chỉ là môi kề môi lưỡi cu0"n lưỡi, nhưng trong đầu cứ như bị phải dòng điện chạy xoẹt qua, khiến cho đầu óc người ta đầy mộng mị mà quên hết tất cả

Bị hắn đè lên nhưng cả cơ thể cô lại nhẹ tênh, bay bổng lên mây

Bàn tay hắn hờ hững lướt nhẹ từ vai xuống eo thon của cô. Vạt áo chậm rãi bị đẩy lên, để lộ đôi go bồng ẩn hiện sau lớp áo lót màu kem sữa

"" Ư..."" - cô ngượng ngùng khẽ ngâm nga

Hắn chỉ dùng một ngón tay đã kéo được lớp áo bao trọn nơi m3m mại đó lên

Hai luồng tay vào nơi đâ~y đà đã không còn mảnh vải che lấp mà l0ã lồ ra tới, bộ n9ực no đủ nhờ những cái vuốt v3 mà càng thêm ngạo nghễ, căng nẩy. Hạt châu nhỏ xinh ở phía trên khẽ run rẩy, dựng đứng, đỏ chót trông cực kỳ động lòng người.

Chương 127: cảm giác kỳ lạ (H+)

Hai luồng tay vào nơi đâ~y đà đã không còn mảnh vải che lấp mà l0ã lồ ra tới, bộ n9ực no đủ nhờ những cái vuốt v3 mà càng thêm ngạo nghễ, căng nẩy. Hạt châu nhỏ xinh ở phía trên khẽ run rẩy, dựng đứng, đỏ chót trông cực kỳ động lòng người.

Cố Giai Lệ cảm thấy hơi mất tự nhiên muốn che lại, nhưng lại bị Tống Tư Duệ ngăn cản. Hắn chậm rãi như con thú săn mồi, cúi người ngậm lấy viên châu đỏ tươi trước ngực cô

Tay cô run rẩy, đặt lên vai hắn vô lực kháng nghị. Bờ vai nhỏ co rúm, lông tơ trên cơ thể dựng đứng cả lên

Xung quanh đôi go bồng bị hắn li.ếm không ngừng, hồng ngọc trên đỉnh núi khẽ run cũng bị hắn ngậm lấy ngay sau đó

Tống Tư Duệ ác ý hút vào, các tế bào trong cơ thể cô chấn động, tê dại lạ kỳ

Dưới sự âu yếm đầy bỡn cợt của hắn, cô cảm giác được trong người có gì đó dường như muốn chui ra. Đặc biệt là giữ@ hai chân, nhộn nhạo khiến cô sắp phát điên

Tống Tư Duệ hệt như đứa trẻ, ngậm lấy vật to tròn, cũng không để bên còn lại phải cô đơn, ma trảo vươn đến kẹp lấy day day quả anh đào trên đỉnh 

Chương 127: cảm giác kỳ lạ (H+)

Tống Tư Duệ hệt như đứa trẻ, ngậm lấy vật to tròn, cũng không để bên còn lại phải cô đơn, ma trảo vươn đến kẹp lấy day day quả anh đào trên đỉnh

Tay còn lại hắn luồng xuống dưới v.ân vê bắp đùi non mịn

"" Ưm~""

Ngón giữa thăm dò quét nhẹ qua địa phương huyền bí. Cả thân thể hắn chấn động

Nơi đó chảy ra dòng nước ướ.t át như đang muốn nói rằng cô cũng cảm thấy điều này không tệ

Lưỡi hắn linh hoạt nhả viên ngọc kia ra, một đường trượt dài từ vùng bụng đến hoa viên kia. Bàn tay có chút thô lỗ vạch mảnh vải sang một bên rồi vùi đầu vào

"" Á!""

Cố Giai Lệ thất kinh giật nảy người, u cốc bí mật của thiếu nữ cứ thế bị hắn làm càn

Đầu lưỡi điên cuồng trêu chọc, dị.ch mật tiết ra càng nhiềuCố Giai Lệ thất kinh giật nảy người, u cốc bí mật của thiếu nữ cứ thế bị hắn làm càn

Đầu lưỡi điên cuồng trêu chọc, dị.ch mật tiết ra càng nhiều

Tay hắn nắm lấy mảng to drap giường nổi đầy gân xanh. Hơi thở nóng cứ phả vào, nơi đó khó chịu kinh khủng

Cô muốn hắn dừng, lại không muốn

Ôi trời, cảm giác này thật sự rất sướng, nhưng cũng dày vò cô đến khó chịu
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 128


Tống Tư Duệ ngẩng đầu, giật phăng cúc áo sơ mi để lộ làn da màu đồng cùng khuôn ngực vạm vỡ

Hắn lôi con rắn giữa đũng qu@n ra, nắm trên tay

Dáng vẻ ma mị thống khổ khiến cô gái dưới thân hồi hộp quên cả thở

Giọng hắn trầm lắng, mang theo chút run rẩy hèn mọn. Ánh mắt nhuốm đầy d.ục vọng thống thiết van nài

"" Cho anh... Giai Lệ, anh không xong rồi~""

Cố Giai Lệ không biết nên trả lời thế nào cho đúng thì hắn đã đặt cái vật đen sì kia đến trước cửa động

Cô hướng tầm nhìn xuống khẽ hít sâu. Nó to lớn thế này thì làm sao nhét vào được?

Không, cô sẽ chết mất

"" Ưm... kho.an... á!""

Lời còn chưa kịp, người đàn ông đã th.úc hông, vật đó cứ thế chui vào chẳng trở ngại1

Chương 128: không xong rồi (H+)

Lời còn chưa kịp, người đàn ông đã th.úc hông, vật đó cứ thế chui vào chẳng trở ngại1

Vào rồi...1

Nó như vậy mà lại có thể đ.âm xuyên qua cô

Cô gái nhỏ bị người đàn ông gắt gao đè lên, chân thon bị tách ra không ngừng co quắp

Hắn nén cơn khó chịu, nghiến răng thầm chửi. Mồ hôi nhễ nhại rơi xuống drap giường

Tống Tư Duệ kéo vật thô to ra rồi lại đẩy vào

Phốc!

Lần này tiến thật sâu vào độ.ng huyệt non mềm

"" A~"" - Cố Giai Lệ rên lên thành tiếng

"" Em có sao không?"" - hắn gằn giọng

Đã bao lâu không được thế này? Giờ đây hắn chỉ muốn nhanh chóng nhập vào, tiến lên mây

"" Không... biết "" - Cô lắc đầu nức nở 

Chương 128: không xong rồi (H+)

"" Vậy có nghĩa. không khó chịu rồi"" - nói xong hắn dứt khoác thẳng hông

Ngứa, tê dại, k1ch thích các loại cảm giác ùa ập kéo đến, Cố Giai Lệ không kìm nổi lòng mà nâng thân mình phối hợp với từng cú xâm nhập

Cô bám lên vai hắn, gắt gao túm lấy bắp tay nam tính, đôi mắt mê ly ngước nhìn hắn, dùng ánh mắt biểu đạt khẩn cầu của chính mình

Hơi thở của Tống Tư Duệ lần nữa nặng nề, cơ thể chấn động

"" Tch..."" - hắn tặc lưỡi, thật sự không muốn hắn làm người mà

Động tác ngày càng nhanh, cảnh tượng trước mắt ngày một mơ hồ, chỉ còn gương mặt người đàn ông kề sát, hơi thở quẩn quanh quấn lấy k1ch thích từng tế bào dù là nhỏ nhất. Xương sống cứ như có dòng điện chuyển động qua lại, từng đợt lại từng đợt kh0ái cảm ùa ập đến, hết ngọn sóng cao này lại đến ngọn sóng cao khác. Rất nhanh thân thể cô đã run bần bật, há lớn miệng đòi lấy không khí

Chương 128: không xong rồi (H+)

Động tác ngày càng nhanh, cảnh tượng trước mắt ngày một mơ hồ, chỉ còn gương mặt người đàn ông kề sát, hơi thở quẩn quanh quấn lấy k1ch thích từng tế bào dù là nhỏ nhất. Xương sống cứ như có dòng điện chuyển động qua lại, từng đợt lại từng đợt kh0ái cảm ùa ập đến, hết ngọn sóng cao này lại đến ngọn sóng cao khác. Rất nhanh thân thể cô đã run bần bật, há lớn miệng đòi lấy không khí

Một tay hắn càn rỡ bóp lấy cánh mông mịn màng căng ra, tay còn lại ôm ấp b@u ngực vừa xoa vừa miết

"" Anh muốn em""

Như thể muốn chứng minh lời nói, bờ eo hắn tăng lớn lực đạo lẫn tốc độ, một lần so với một lần càng thêm sâu

Cố Giai Lệ có cảm giác, c.ôn th.ịt đó sắp chọc thủng bụng mình đến nơi. Nhưng điều kỳ lạ là lần này hắn tuy mạnh bạo hơn nhiều so với trước kia, vậy mà cô lại không có cảm giác khó chịu

Cả cơ thể ngoài sung sướng thì chẳng còn gì. Đầu óc cô bắt đầu trở nên mơ hồ

Điểm kết nối giữa cả hai truyền đến cảm giác mà cô chưa bao giờ có thể tưởng tượng nổi, kh0ái cảm lan khắp cơ thể, bao phủ cô. Dần dần Cố Giai Lệ đã không còn thể suy nghĩ thêm bất cứ điều gì, chỉ có thể cong lên thân mình theo bản năng để phối hợp với người đàn ông trên người mình, ngón tay bấu chặt lấy cánh tay hắn, quấn lấy cổ Tống Tư Duệ mà thở hổn hển 

Chương 128: không xong rồi (H+)

Điểm kết nối giữa cả hai truyền đến cảm giác mà cô chưa bao giờ có thể tưởng tượng nổi, kh0ái cảm lan khắp cơ thể, bao phủ cô. Dần dần Cố Giai Lệ đã không còn thể suy nghĩ thêm bất cứ điều gì, chỉ có thể cong lên thân mình theo bản năng để phối hợp với người đàn ông trên người mình, ngón tay bấu chặt lấy cánh tay hắn, quấn lấy cổ Tống Tư Duệ mà thở hổn hển

"" Ưm... khoan. đã...""

Hắn thở d0"c, khuôn miệng cong lên nụ cười tà. Một đường đẩy mạnh

""Á!"" - cô giật thót

"" Gọi tên anh. bảo bối"" - hắn trêu chọc

Hắn kề sát vòng eo thon nhỏ của vợ mình, dường như muốn để cô cảm nhận năng lượng cuồng nhiệt trong cơ thể. Nh.ục thịt ra ra vào vào giữa hai đùi cô, giống như hoá thân thành một con mãnh thú đâm chọc điên cuồng không biết thoả mãn

Rất nhanh Cố Giai Lệ lại bị hắn khơi lên d*c vọng, ngẩng khuôn mặt nhỏ đã nhiễm hồng vì tì.nh d.ục. Như mong muốn, cô khó khăn rê.n rỉ gọi tên hắn

"" Tư. Duệ... ""

Hắn bế xốc cô lên, thành công thay đổi vị trí khiến cô gái dưới thân ngồi lên người mìnhH.ạ thân to lớn x.âm nhập ngày một sâu. Vòng tay rắn rỏi to lớn siết chặt cơ thể mềm mại như cánh hoa, giọng nói xấu xa trêu ghẹo

"" Thứ mà anh nghe được trong video... không phải như vậy""1

"" Ưm... a~ Duệ... Duệ~""

"" Giai Lệ ngoan"" - nói xong hắn bắt đầu tốc độ nhanh đến phi thường
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 129


Cố Giai Lệ giữ chặt lấy bả vai hắn, mười đầu móng tay cắm sâu trong da thịt người đàn ông. Cái miệng nhỏ phun ra nuốt vào trư.ợng thịt to lớn, gò bồng đầy đặn trắng mịn rung lắc theo cơ thể, đè ép cọ xát ngực hắn

Kh0ái cảm kịch liệt đánh cho đầu óc choáng váng, tầm mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ... Chỉ còn người đàn ông trước mắt đang chiếm đoạt toàn bộ cơ thể lẫn lý trí cô. Cũng không biết đã trải qua bao lâu, cơ thể của Cố Giai Lệ không còn chịu thêm được mà co thắt lại, căng chặt, run rẩy tiết ra như xuân triều ấm áp, đạt đến kh0ái cảm

Cô gục lên vai hắn, vô lực thở d0"c

Cả cơ thể chẳng còn chút sức lực nào, hai chân mềm nhũn. Trái tim nằm trong ngực đập bình bịch như xuống xông ra ngoài

Cô cảm nhận được hơi thở và nhịp đập của hắn chẳng khác gì mình

Tư thế ngồi khiến cho vật nào đó vẫn cắm sâu trong cơ thể chưa ra ngoài

Chương 129: mặt dày (H+)

Tư thế ngồi khiến cho vật nào đó vẫn cắm sâu trong cơ thể chưa ra ngoài

Tống Tư Duệ bế lấy cô, cứ thế đi vào phòng tắm

Sau khi đã sạch sẽ liền ẵm cô gái đang được bọc trong khăn đã ngủ say đi ra ngoài

Hắn cẩn thận đặt cô lên ghế sofa

Drap giường nhàu nhĩ bị hắn ném xuống giường không thương tiếc

Tống thiếu sau khi đã thay mới cho chiếc giường liền bế vợ mình lên

Những vật lộn xộn bị ném ra ngoài, dù sao cũng sẽ có người đến dọn dẹp thôi

Hắn đang mong chờ sáng hôm sau thức giấc, kể lại chính tay dọn dẹp giường cho vợ mình nghe

Tống Tư Duệ ôm lấy cô gái đang ngủ say dần tiến vào giấc ngủ

Cứ ngỡ phải đợi cả năm mới có thể thân mật. Ai mà ngờ... 

Chương 129: mặt dày (H+)

Cứ ngỡ phải đợi cả năm mới có thể thân mật. Ai mà ngờ...

Hạnh phúc đến quá bất ngờ, thật khiến người ta trở tay không kịp

...

Không lâu thì trời đã sáng, cô gái nằm trên giường còn chưa ngủ đủ thì đã bị ánh nắng quấy nhiễu

Cố Giai Lệ lười biếng than nhẹ bằng giọng mũi. Sao hôm nay lại nhanh sáng như vậy chứ?

Cơ bản ngày và đêm thời gian đều giống nhau. Nhưng bởi là vì, đêm qua thức khuya cho nên...

Cô nhớ ra gì đó, chậm rãi mở mắt. Còn chưa kịp để bản thân tỉnh táo, ập vào mắt lại là khuôn ngực màu nâu đồng của ai đó

Bắp tay cứng cáp tựa như vận động viên thể hình của hắn cứ thế hiện rõ trong tầm mắt. Cố Giai Lệ hít vào một hơi sâu, cả cơ thể hoàn toàn bị quan cảnh trước mặt làm cho đông cứng

Chương 129: mặt dày (H+)

Bắp tay cứng cáp tựa như vận động viên thể hình của hắn cứ thế hiện rõ trong tầm mắt. Cố Giai Lệ hít vào một hơi sâu, cả cơ thể hoàn toàn bị quan cảnh trước mặt làm cho đông cứng

Oa, chuyện gì xảy ra vậy?

Đại não truyền đến những hình ảnh cháy bỏng vào tối qua làm cho cô bất giác đỏ mặt. Luống cuống kiểm tra quần áo trên cơ thể liền phát hiện cả người không mảnh vải, đang bọc trong chăn còn được người nào đó ôm lấy

Cảm nhận nhịp tim đang đập trong lồng n9ực hắn, cô lại càng thêm ngượng ngùng

Cố Giai Lệ khẽ nhích, muốn thoát ra nhưng thật sự không thể. Chẳng lẽ hắn cứ ôm cô thế này mà ngủ suốt đêm sao?

Cô lén lút như tên trộm, cố lui về phía sau thoát khỏi cái ôm vững chắc. Bất thình lình trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười

Đôi chân thon đột nhiên bị bắp đùi rắn rỏi chèn vào 

Chương 129: mặt dày (H+)

Đôi chân thon đột nhiên bị bắp đùi rắn rỏi chèn vào

Lúc này,cô không thể nhẹ nhàng được nữa. Lập tức đẩy mạnh lồng n9ực vạm vỡ của gã đàn ông đang ngả ngớn cười phía đối diện1

Tuy để cho cô khoảng trống, nhưng Tống Tư Duệ vẫn cố chấp không chịu buông

Cố Giai Lệ chỉ có thể đưa ánh mắt đề phòng về phía hắn, từ ánh mắt đến mọi cử chỉ đều toát lên vẻ giận dỗi

"" Anh dậy rồi sao còn. nằm đây?""

Tống thiếu nhún vai, chân mày khẽ nhếch, nhàn nhạt lên tiếng

"" Em cũng vậy mà, sao lại bắt bẻ anh""

Cố Giai Lệ đang muốn nói lý, nghe thấy hắn không biết xấu hổ mà nói ra câu đó không nhịn được liền véo mạnh lên cánh tay chắc khoẻ

"" Anh. buông em ra""

Người đàn ông xuýt xoa than đau, vòng tay càng thêm dùng lực siết lấy. Đôi go bồng cứ thế dính vào lồng n9ực tinh trángĐộ mềm mại căng mọng khiến hắn phải chú ý. Tầm mắt Tống Tư Duệ liếc xuống, liền thấy được rãnh sâu mê người lấp ló trong chăn bông ấm áp

Vì từ nãy đến giờ có chút vùng vẫy nên cô vô tình để lộ nửa b@u ngực tròn. Hắn thở dài đôi chút, cô có hơi khó hiểu

Ngay sau đó, hắn đã nhích cơ thể xuống. Đến khi vừa tầm liền há to miệng ngoạm lấy một bên1

"" Á! Anh..."" - cô thoáng chốc giật nảy, từng tế bào trong cơ thể lần nữa được k1ch thích
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 130


Sau khi đã nghịch chán chê, hắn buông tha một bên đầy đặn dính đầy nước bọt. Gương mặt điển trai dưới cái chiếu rọi của ánh nắng bình minh xán lạn nở nụ cười

"" Chào buổi sáng, vợ yêu""

Cố Giai Lệ có chút xấu hổ, nhớ đến chuyện đêm qua và vừa mới nãy, kéo chăn che kín cơ thể

Hắn nhoài người ngậm lấy đôi môi đang mím lại. Dụ.c vọ.ng sáng sớm hiện rõ trong từng hành động mạnh mẽ, càn quét khiến cho cô thở thôi cũng cảm thấy khó khăn

Sau khi đã dày vò đôi môi nhỏ nhắn, hắn chôn đầu vào cổ cô thực hiện thêm vài nụ hôn như đang tặng thêm. Hại cho cô ngứa ngáy sắp phát điên

Tống Tư Duệ vừa hôn vừa mở miệng nói với vợ mình

"" Chúng ta phải ngày ngày chào nhau để tình cảm có thể tiến triển tốt đẹp, đúng không vợ~?""

Chương 130: chào hỏi

"" Chúng ta phải ngày ngày chào nhau để tình cảm có thể tiến triển tốt đẹp, đúng không vợ~?""

Tiến triển tốt đẹp gì chứ? Hắn chỉ muốn chiếm lợi từ chỗ cô mà thôi

Đến khi người dưới thân vất vả thở d0"c, hắn mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã sưng đỏ. Gương mặt điển trai với đôi mắt cún như đang muốn nói vẫn chưa đủ, còn muốn thêm

Cố Giai Lệ đẩy hắn ra rồi ôm chăn chạy vào phòng tắm

Thời khắc vừa đóng cửa, cô trượt dài ngồi xuống nền đất

Thật sự không ngờ bản thân lại để cho hắn làm đến bước đóĐọc nhanh tại Vietwriter.vn

Sau khi đã vệ sinh cá nhân sạch sẽ, cô đi ra ngoài với tâm trạng thấp thỏm. Ngó đông nhìn tây tìm kiếm con gấu đen hôm qua đã ăn mình sạch sẽ

Mà hắn cũng không làm cô thất vọng, núp ở ngay cửa phòng tắm. Vừa nhìn thấy bóng dáng liền vồ lấy1 

Chương 130: chào hỏi

Mà hắn cũng không làm cô thất vọng, núp ở ngay cửa phòng tắm. Vừa nhìn thấy bóng dáng liền vồ lấy1

Tống Tư Duệ siết lấy, cọ cọ qua lại trên đầu làm cho tóc cô rối như tổ quạ, hắn chiếm được lợi giọng nói cực kỳ cao hứng

"" Em lén la lén lút làm gì? Hệt như trộm. Có phải đang định... trộm trái tim của anh không?""1

"" Á, trộm tim anh làm gì? Buông em ra. đi... tự dưng lại đứng đây làm gì?""

Hắn gặm lấy một bên tai, ám muội cười cợt

"" Bắt trộm ~""1

Mặt cô đỏ lên, Cố Giai Lệ cảm thấy nóng như ai đó đem cô nung dưới lò than đỏ rực

Giãy như cá mắc cạn, vậy mà hắn lại còn ôm chặt với vẻ thích thú

Bần cùng sinh đạo tặc, cô mở miệng thét lớn

""Mẹ... mẹ ơi~""1

"" Anh buông rồi"" - hắn giơ cả hai tay lên, đứng yên không cử động1

Chương 130: chào hỏi

"" Anh buông rồi"" - hắn giơ cả hai tay lên, đứng yên không cử động1

Cô lườm hắn, phồng má như hamster

Tống Tư Duệ cười méo mó. Xong rồi, đùa quá trớn. Lỡ như cô giận thật, đêm nay không cho hắn vào phòng hoặc ngủ với mẹ thì kiếp này coi như bỏ

"" Anh đùa chút thôi mà""1

Cố Giai Lệ không thèm để ý, một mạch đi xuống nhà

Châu Vỹ ngồi bên dưới xem tin tức, trong lòng lấy làm vui vẻ vì cuối cùng con trai và con dâu đã hoà thuận

Nếu sau này chúng dọn ra ở riêng, bà cũng sẽ không cần lo lắng Giai Lệ bị bắt nạt

"" Vợ à, anh đùa thôi mà~""

Đang đắm chìm vào suy nghĩ thì nghe thấy âm thanh vang vọng, thu hút tầm nhìn. Bà nhìn lên lầu, liền thấy đứa con trai cao cao tại thượng chẳng biết nhún nhường ai đang lẽo đẽo phía sau vợ của nó mè nheo lấy lòng1 

Chương 130: chào hỏi

Đang đắm chìm vào suy nghĩ thì nghe thấy âm thanh vang vọng, thu hút tầm nhìn. Bà nhìn lên lầu, liền thấy đứa con trai cao cao tại thượng chẳng biết nhún nhường ai đang lẽo đẽo phía sau vợ của nó mè nheo lấy lòng1

"" Vợ anh tốt tính thế này, sẽ không vì chuyện nhỏ mà giận anh đâu, đúng không?""1

Châu Vỹ súyt thì làm rớt điều khiển cầm trong tay. Ôi trời, thê nô đến thế này sao?1

Bà nhếch mép, vờ như đang đọc báo không nghe thấy gì. Có chuyện vui để xem rồi

Ai đó lúc đầu hùng hồn nói cưới vợ để thoả mãn tâm nguyện của mẹ, chứ bản thân không mấy mặn mà. Bây giờ nhìn đi...1

Người xưa có một câu rất hay. Trời tạo nghiệp có thể tránh, tự tạo nghiệp không thể sống1

Tự vả hay lắm con trai à. Giờ nếu có thể tự nhìn bản thân mình thật sự không biết nên đào bao nhiêu cái lỗ để chui xuống. Nhục nhã quá mà1

Châu Vỹ gấp nhẹ tờ báo, hắng giọng

"" Chuyện liên quan đến nhà họ Cố đã khiến cổ phiếu của chúng ta giảm giá thê thảm. Có đoạn video nhưng không định làm gì sao con trai?""

Chương 130: chào hỏi

Người xưa có một câu rất hay. Trời tạo nghiệp có thể tránh, tự tạo nghiệp không thể sống1

Tự vả hay lắm con trai à. Giờ nếu có thể tự nhìn bản thân mình thật sự không biết nên đào bao nhiêu cái lỗ để chui xuống. Nhục nhã quá mà1

Châu Vỹ gấp nhẹ tờ báo, hắng giọng

"" Chuyện liên quan đến nhà họ Cố đã khiến cổ phiếu của chúng ta giảm giá thê thảm. Có đoạn video nhưng không định làm gì sao con trai?""

Hắn lột bỏ bộ dạng cún, trở về dáng vẻ lạnh lùng vốn có, câu lên nụ cười mê hồn

"" Để bọn chúng vui thêm vài ngày nữa, biết đâu sẽ có trò vui gì thì sao?""

Đúng như hắn dự đoán, Cố Minh Châu thấy tình hình yên ổn. Mọi bất lợi đều hướng vào Cố Giai Lệ, thích thú mở họp báo

Phơi bày vết thương trước mặt bàn dân thiên hạ xem như chứng cứ xác thực sự độc ác của em mình
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 131


Ả trước ống kính máy quay khóc lóc thảm thương

"" Tôi biết nhà họ Tống thuộc gia tộc lớn, không dễ động vào. Nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác. Bị chính em gái đối xử như vậy, không thể bao che thêm được nữa. Giai Lệ, chị thương yêu em như vậy, thật không ngờ em lại nhẫn tâm đối xử với chị như thế""

Suốt những ngày qua, cô ả đã xem rất nhiều bình luận

Khi sự việc xảy ra, đúng là có rất nhiều người chứng kiến, cũng đã bình luận nói đỡ. Nhưng đều bị người phía Cố gia nặc danh bảo họ bênh vực, bị nhà họ Tống mua chuộc

Vài đoạn video được tung lên không rõ nét, nếu rõ thì cũng chỉ quay được đoạn họ vãi vã sau đó ả ta bị chó cắn

Nắm chắc được phần thắng, Cố Minh Châu càng thêm thống thiết

Nhìn thẳng vào máy quay, nước mắt ứa ra như mưa, nhìn mà đau lòng

Chương 131: sự thật

"" Em cướp vị hôn phu của chị, cũng không sao. Chị chỉ muốn chị em chúng ta hoà thuận, sao em lại ghét chị đến thế?""1

Cô ả gục xuống, đưa tay lên che mặt. Anh Túc lập tức chạy đến an ủi

"" Đều là chị em ruột, thật sự không hiểu tại sao nó có thể tàn độc với chính chị ruột thế này. Dù muốn cũng không bênh được""

Phóng viên, nhà báo đều đua nhau bàn tán

Tranh nhau hỏi

"" Tôi ở toà soạn A, xin hỏi quan hệ của chị em Cố tiểu thư đây từ nhỏ như thế nào?""

"" Tôi ở tạp chí X, xin hỏi cô nói cướp hôn phu là thế nào?""

"" Chúng tôi tuy là chị em ruột nhưng Giai Lệ từ nhỏ đã rất bướng bỉnh. Chính vì thế cho nên cha mẹ mới phải nói sức khoẻ con bé yếu ớt phải học tại nhà. Thực chất... con bé. không muốn đi học... huhu... lúc nhà họ Tống gửi lời cầu hôn, con bé nhất quyết muốn gả. Còn nói... còn nói nếu không cho thì nó sẽ chết, tôi... tôi... huhuhuhu "" 

Chương 131: sự thật

"" Chúng tôi tuy là chị em ruột nhưng Giai Lệ từ nhỏ đã rất bướng bỉnh. Chính vì thế cho nên cha mẹ mới phải nói sức khoẻ con bé yếu ớt phải học tại nhà. Thực chất... con bé. không muốn đi học... huhu... lúc nhà họ Tống gửi lời cầu hôn, con bé nhất quyết muốn gả. Còn nói... còn nói nếu không cho thì nó sẽ chết, tôi... tôi... huhuhuhu ""

Anh Túc bên cạnh cũng tích cực khóc to

"" Mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt. Đến nước này thật sự không thể bao che thêm được nữa, Giai Lệ... coi như mẹ có lỗi với con vậy""1

Bà ta vẫy tay, tên vệ sĩ bên cạnh liền trình chiếu đoạn video được cắt

Trên màn hình máy chiếu lớn, cảnh Cố Giai Lệ tát ả ta và lúc con chó xông đến đều lọt vào tầm mắt mọi người có mặt nơi này

Máy ảnh liên tục loé sáng

"" Nghe nói cổ phiếu của Thiên Hạc đang giảm mạnh, lần này có muốn vực dậy cũng khó""

"" Vì nghĩ nhà họ Tống sẽ sớm tàn lụi nên các người mới dám đến nơi này lấy tin tức, mà không nghĩ dù mất đi Thiên Hạc thì nhà họ Tống vẫn là gia tộc có thế lực trong thành phố M à?""

Một phóng viên ưa chuộng lẽ phải chen vào châm chọc

Chương 131: sự thật

Một phóng viên ưa chuộng lẽ phải chen vào châm chọc

Bọn giậu đỗ bìm leo nghe xong rén người. Trong lòng cũng sợ hãi thật, nếu như đúng là Tống Tư Duệ không chết mà còn vực dậy thì bọn họ coi như xong

Lúc nãy hỏi đã khai cả tên lẫn nơi đang công tác. Có khi nào hắn sẽ đến từng nơi một mà giết người không?

"" Cố đại tiểu thư nói quan hệ chị em hai người rất tốt. Có gì chứng minh?""

"" Việc tam tiểu thư xấu tính hay tranh giành và cướp mất vị hôn phu của cô chắc cũng phải có video xác thực chứ?""

"" Lúc đầu nhà họ Cố không phải thông báo rằng vì đại tiểu thư được hứa gả cho thiếu gia họ Hứa nên mới để tam tiểu thư gả thay hay sao?""

Nghe đến đây, mọi người trong khán phòng đều xôn xao một trận

"" Là có ai phái các người đến gây sự đúng không?!!!"" - Cố Minh Châu chột dạ thét lớn 

Chương 131: sự thật

"" Là có ai phái các người đến gây sự đúng không?!!!"" - Cố Minh Châu chột dạ thét lớn

"" Cố tiểu thư nói gì lạ vậy. Câu hỏi có lợi thì cô nhẹ nhàng trả lời. Còn với những câu bất lợi thì lại nói chúng tôi gây sự? Vậy cô nghĩ ai phái chúng tôi đến?""

"" Tôi..."" - cô ả cứng họng, sao dám dại dột nói Tống Tư Duệ?

Phóng viên vừa lên tiếng lúc nãy nhún vai, hờ hững lên tiếng

"" Tống thiếu nhờ tôi đến chuyển lời, nếu đã có gan công khai video. Sao lại không trình chiếu từ đầu đến cuối cho mọi người cùng chiêm ngưỡng?""

"" Anh... anh nói linh tinh...""

Chưa nói xong, trên màn hình đã tắt đi đoạn video mà cô ta cực khổ cắt ghép. Thay vào đó là toàn bộ quá trình

Phóng viên đó cười, lịch sự cúi đầu

"" Hình ảnh sắc nét, âm thanh sống động, quan trọng là không bị chỉnh sửa. Nhiệm vụ của tôi chỉ đến đây thôi, vẫn là nhường lại vị trí cho nhân vật chính""Nói xong anh ta lẩn vào đám đông rồi biến mất
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 132


Để lại Cố Minh Châu cùng mẹ mình tím tái mặt mày

"" Cố tiểu thư, việc mà cô nói sao lại không giống với những gì đang chiếu trên video. Có phải vì ganh tị với em gái cho nên cô mới hãm hại tam tiểu thư không?""

"" Vì lúc đầu cả thành phố đều đồn đại Tống thiếu là lão già nên cô mới ép em mình gả thay. Bây giờ sự thật không phải cho nên ghen tức muốn dồn em gái vào đường cùng đúng không?""

"" Không... không phải...""

Những phóng viên có mặt lúc này ồ ạt tấn công, lời họ nói lại thêm đoạn video kia làm cho ả ta cùng mẹ mình không biết nên bịa lý do gì mới hợp lý

Tiếng máy ảnh cùng đoàn người đang mất không chế xông lên sân khấu mặc sự can ngăn của nhóm bảo vệ khiến cô ả sợ rơi tim. Chẳng thể nói được gì cong đuôi chạy đi

Thông qua màn hình tivi, gia đình ba người gồm mẹ chồng nàng dâu và đứa con trai đều đang theo dõi

Chương 132: mong ước

Thông qua màn hình tivi, gia đình ba người gồm mẹ chồng nàng dâu và đứa con trai đều đang theo dõi

Châu Vỹ cắn hạt dưa hả hê cười

"" Cứ nghĩ nắm được đuôi của người khác, còn không biết sợ mà mở họp báo. Giờ thì tự mình làm xấu mặt mình. Đúng là tự làm tự chịu""

"" Suốt quá trình đều không thấy mặt mũi lão già Cố Nham đó. Đang ủ mưu gì sao?"" - Tống Tư Duệ đăm chiêu

"" Mọi quyền hành. trong nhà... đều do vợ ông ta làm chủ"" - Cố Giai Lệ lên tiếng

Trong đầu cô mỗi lần nghĩ đến bọn họ đều sẽ vô thức nhớ lại cảnh tượng bản thân bị hành hạ thừa sống thiếu chết. Bất giác mất đi sự tự tin mà chồng cùng mẹ mình cố gắng tìm lại trong những tháng qua

Hắn nắm tay cô, nhìn bằng ánh mắt trìu mến

Cố Giai Lệ trong lòng thật sự áy náy, cô buồn bã nhìn mẹ và chồng

"" Vì chuyện này mà cổ phiếu..."" 

Chương 132: mong ước

"" Vì chuyện này mà cổ phiếu...""

"" Em đừng lo. Nhà chúng ta không phải chỉ có mỗi Thiên Hạc"" - hắn trấn an

"" Đúng đó, như me rụng lá thôi. Con yên tâm""1

Đêm đó, hắn cùng cô nằm trên giường. Vén đi những sợi tóc vươn trên gương mặt nhỏ, Tống Tư Duệ dịu dạng hỏi

"" Em có nguyện vọng hay mơ ước gì không?""

"" Em muốn mỗi ngày... đều vui.vẻ"" - cô lẩm nhẩm trả lời bằng giọng mũi

"" Ý anh muốn hỏi, là ước mơ của em kìa"" - hắn phì cười, chọc chọc cái má nhỏ của cô

Cố Giai Lệ ngây ra, còn đang định ngủ liền mở mắt. Ngẩn đầu lên nhìn hắn, sau đó hạ tâm mi. Ánh nhìn trong mắt đầy luyến tiếc cùng nỗi buồn chôn vùi bấy lâu

Từ khi đến nhà họ Cố, cô chỉ toàn làm theo mong muốn của bọn họ. Cố gắng sống luồng cúi nhất có thể

Chương 132: mong ước

Lúc nhỏ có rất nhiều mơ ước, nhưng trải qua 14 năm. Rốt cuộc đến bây giờ, được tự do tự tại lịa chẳng còn nhớ rõ bản thân từng muốn điều gì

Cô bị hành hạ, trong tâm sinh ra khát vọng muốn được yêu thương. Lâu dần, nó đã trở thành mong ước lớn nhất

Từ khi gả đến nơi này, cô được cưng chiều che chở. Điều mong muốn bấy lâu đã thành hiện thực rồi

Câu hỏi của hắn quá đột ngột, thật sự không biết nên nói gì

"" Em... em từng cầu nguyện mình sẽ được ai đó thương yêu. Bây giờ đạt được rồi... nếu còn muốn thêm... có phải. rất tham lam không?""

Hắn nhích lại gần hôn hôn lên má cô, đôi mắt ẩn chứa sự đau xót, sau đó chuyển dần sang giận dữ

"" Sao lại tham lam? Em xứng đáng nhận được điều tốt hơn gấp trăm ngàn lần. Thời gian qua em đã chịu nhiều tổn thương, anh chỉ mong em vui vẻ"" 

Chương 132: mong ước

"" Sao lại tham lam? Em xứng đáng nhận được điều tốt hơn gấp trăm ngàn lần. Thời gian qua em đã chịu nhiều tổn thương, anh chỉ mong em vui vẻ""

Tống Tư Duệ cười, nói thêm

"" Em có việc gì muốn làm không?""

Cô lắc đầu thở dài

"" Từ nhỏ. em không được đi học... dù có muốn làm gì thì. cũng chẳng có kiến thức""

"" Dù bây giờ em muốn đi học, anh cũng sẽ giúp em""

Cô thật sự muốn đi làm, tự tay kiếm những đồng tiền. Lúc trước đã hứa sẽ tặng quà cho hắn bằng tháng lương đầu tiên

Nhưng mà, cô thật sự...

Trong đầu Cố Giai Lệ chợt nhớ đến gì đó. Cô đắp chăn, nhỏ giọng

"" Em sẽ suy nghĩ thêm rồi trả lời cho anh. Bây giờ ngủ thôi""

Tống Tư Duệ không làm khó, thở dài cho qua rồi ôm cô đi ngủĐối lập với đôi nam nữ quấn quích trên giường. Ở một biệt thự nào đó, trong căn phòng nữ tính lấy màu trắng làm chủ đạo

Giờ đây mọi thứ đều lộn xộn cả lên. Màn cửa bị chủ nhân căn phòng xé rách. Chăn đệm bị xốc lên rạch nát khiến lông ngỗng bay tứ hướng

Lọ hoa, những vật trang trí đẹp mắt đều bị Cố Minh Châu ném xuống đất
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 133


Ả ta như phát điên đập phá mọi thứ

Người hầu bên cạnh có sợ cũng không dám lên tiếng

"" Khốn kiếp, khốn kiếp. Đã làm đến mức như vậy tại sao nó vẫn sống thoải mái! Còn mình... argggg!!!!!!!""1

Chuông điện thoại vang lên vẫn chưa khiến cơn ghen tức và căm hận của Cố Minh Châu lắng xuống. Ả mở lên, nhìn thấy tên hiển thị là chồng cũ càng thêm cắn răng nghiến lợi

Lúc đang định cúp máy, trong ánh mắt loé lên tia tàn độc

Ả mở máy

Bên kia đầu dây truyền đến âm điệu có chút bất lương

"" Ồ, lần nào gọi cô cũng đều không nghe. Hôm nay có chuyện gì khiến vợ cũ thay đổi vậy? Chẳng lẽ... vì cuộc họp báo...""

Chương 133: lập mưu hãm hại

"" Ồ, lần nào gọi cô cũng đều không nghe. Hôm nay có chuyện gì khiến vợ cũ thay đổi vậy? Chẳng lẽ... vì cuộc họp báo...""

"" Nếu muốn có tiền thì lập tức câm miệng cho tôi"" - ả nghiến răng nói từng chữ

Bên kia đầu dây vang lên giọng cười trào phúng

"" Đắc tội với nhà họ Tống, bản thân còn không giữ được thì cô có tiền cho lão tử đây tiêu xài sao?""

Tên này biết Cố gia lâm nguy, gọi điện chẳng qua chỉ muốn châm chọc, khiến Cố Minh Châu tức điên

Ả nắm tay thành đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt như muốn làm cho bản thân tỉnh táo

"" Gặp nhau ở quán cafe""

"" Nếu cô có thể đưa tôi 150 triệu thì hãy nói""

"" Hứa Du! Đừng có quá đáng"" - ả quát

"" Đưa hay không là tùy cô thôi, vợ à. Dân kinh doanh như cô chắc phải hiểu thuận mua vừa bán chứ?"" 

Chương 133: lập mưu hãm hại

"" Đưa hay không là tùy cô thôi, vợ à. Dân kinh doanh như cô chắc phải hiểu thuận mua vừa bán chứ?""

Ả cố nén giận, mở miệng

"" Được""

...

Tại quán cafe nhỏ, Cố Minh Châu trang bị kín kẽ tìm kiếm xung quanh

Vì lần họp báo trực tiếp lần này mà gương mặt cô đều được in khắp các tờ báo lớn nhỏ và mạng xã hội

Đám chó săn cứ lởn vởn quanh nhà, khó khăn lắm mới có cơ hội chạy ra ngoài đi đến chỗ hẹn

Thấy bóng dáng cô ả che kín người, dáo dát nhìn ngó, Hứa Du hô to

"" Ở đây""

Doạ Cố Minh Châu giật mình. Ả muốn mắng chửi nhưng lại sợ sẽ gây sự chú ý, đành phải nuốt cục tức này xuống

Vì không muốn để lộ việc tốt, họ đi vào một căn phòng kín

Chương 133: lập mưu hãm hại

Vì không muốn để lộ việc tốt, họ đi vào một căn phòng kín

Lúc này, Cố Minh Châu mới cởi bỏ áo khoác, mũ, nón và những vật vướng víu

Ả bất mãn mà càu nhàu

"" Không thể chọn một nơi tốt hơn hay sao? Cái xó xỉnh tồi tàn này... thật là dơ bẩn mà""

"" Nếu không sợ bị nhà báo vây lấy thì chồng cũ là tôi đây sẽ đổi địa điểm sang quán cafe mà cô hay đến sống ảo""

Ả nghe xong, muốn phản bác nhưng vì chuyện lớn chưa thành đành phải nhẫn nhịn

Hứa Du bắt được thóp, tất nhiên được nước lấn tới, nhanh chóng đi vào chủ đề chính

"" Tiền mà tôi cần... có đem đến không?""

Cô ả liếc mắt, không cam lòng mà nói

"" Chỉ cần làm tốt việc tôi đề ra. Tiền, sẽ chuyển vào tài khoản"" 

Chương 133: lập mưu hãm hại

Cô ả liếc mắt, không cam lòng mà nói

"" Chỉ cần làm tốt việc tôi đề ra. Tiền, sẽ chuyển vào tài khoản""

Nghe đến tiền, mắt gã sáng rực, điệu cười ghê rợn vang lên khiến ả căm tức tột cùng. Lúc trước nếu không phải để khỏi gả cho Tống Tư Duệ cũng sẽ không cùng gả kết hôn

Ai mà ngờ Tống thiếu lại là cực phẩm trong số cực phẩm, khiến ả tức ói máu mà không thể làm gì hơn

Lầm vào bước đường này thật sự không cam lòng. Phải lấy lại những thứ là của mình

"" Hahaha, việc mà cô muốn tôi giúp là gì vậy, vợ?""

"" Đừng có mở miệng gọi tôi là vợ nếu anh không muốn một đồng cũng không nhận được""

Gã nhún vai, cười cợt

"" Ok, vậy mau nói đi, việc gì?""

Chương 133: lập mưu hãm hại

"" Ok, vậy mau nói đi, việc gì?""

Cố Minh Châu loay hoay lấy điện thoại ra khỏi túi xách. Cánh tay bị thương không ngừng đau nhức khiến việc tìm đồ cũng thật khó khăn

Ả mạy mọ rồi đưa cho gã xem

Hứa Du nhìn vào màn hình điện thoại, cười đểu cáng

"" Đây... không phải là em gái của cô sao?""

Ả cong lên nụ cười tàn độc, nhìn gã rồi chận rãi mở miệng

"" Chỉ cần chăm sóc nó thật tốt, lợi ích của anh sau này sẽ còn dài""

Hứa Du trả lại điện thoại, có chút e dè, quát tháo

"" Đây là người phụ nữ của Tống Tư Duệ, cô bị điên rồi à. Muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có kéo lão tử theo, con mẹ nó""

Lúc đang định đứng lên rời khỏi, ả liền lớn giọng

"" Tuy nó ở nhà họ Tống nhìn có vẻ rất được cưng chiều, nhưng chỉ là che mắt thiên hạ thôi"" 

Chương 133: lập mưu hãm hại

Hứa Du nhìn vào màn hình điện thoại, cười đểu cáng

"" Đây... không phải là em gái của cô sao?""

Ả cong lên nụ cười tàn độc, nhìn gã rồi chận rãi mở miệng

"" Chỉ cần chăm sóc nó thật tốt, lợi ích của anh sau này sẽ còn dài""

Hứa Du trả lại điện thoại, có chút e dè, quát tháo

"" Đây là người phụ nữ của Tống Tư Duệ, cô bị điên rồi à. Muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có kéo lão tử theo, con mẹ nó""

Lúc đang định đứng lên rời khỏi, ả liền lớn giọng

"" Tuy nó ở nhà họ Tống nhìn có vẻ rất được cưng chiều, nhưng chỉ là che mắt thiên hạ thôi""

Gã họ Hứa dừng bước chân, tuy không dám đắc tội gia tộc có thế lực nhưng hoen trăm triệu bày ra trước mắt, gã cũng không muốn bỏ phí

Nhìn ánh mắt có chút dao động, Cố Minh Châu nói thêm
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 134


Hứa Du nghĩ ngợi sâu xa, nhưng vẫn còn nghi ngờ mà hỏi thêm

"" Vậy thì chuyện hợp báo... nếu không yêu thì cô giải thích xem tại sao hắn lại cho người đến phá bĩnh, khiến cô rơi vào bước đường cùng?""

"" Còn không phải vì thể diện hay sao? Nếu thật sự Tống Tư Duệ xem nó như bảo bối thì tại sao không trực tiếp ra mặt, hay lệnh cho thân tín mà lại phái một tên vô danh đến chứ?""

Nghe thấy lời ả giải thích, Hứa Du cũng có chút dao động. Nhưng hắn cũng không dám làm bừa

Chưa kể đến việc có yêu thương vợ hay không, chỉ nói đến thể diện. Nếu dám làm bậy khiến nhà họ Tống mất hết mặt mũi, thì công ty và cả gia đình cũng khó bảo toàn

Cố Minh Châu nhìn thấy gã chần chừ không quyết, thật sự muốn mắng chửi

Đúng là tên nhát gan vô tích sự

Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh

"" Nếu sợ thì cứ tìm bừa một đám người là được. Anh không liên can đến việc này còn có thể nhận được tiền""



Chương 134: vỡ kế hoạch

"" Nếu sợ thì cứ tìm bừa một đám người là được. Anh không liên can đến việc này còn có thể nhận được tiền""

"" Chỉ còn cách này thôi, thật đáng tiếc... tôi cũng muốn thử xem vợ của tên họ Tống đó có gì khác biệt. Nhưng lỡ như sơ xuất để lại vết tích thì sẽ rất phiền... đành tìm người khác vậy""

Nhìn tên chồng cũ đang không ngừng cười, ả cảm thấy thật ghê tởm

Nhưng cũng không biểu lộ ra mặt. Đợi chuyện này giải quyết xong sẽ không còn ai dám tranh giành với ả nữa

Con khốn kia bị cả đám đàn ông chà đạp sẽ chẳng còn mặt mũi ở lại nhà họ Tống

Còn Tống Tư Duệ và phu nhân, dù sao cũng là gia tộc cao quý. Con đi.ếm đó chẳng còn trong sạch tất nhiên họ sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà

Còn tên Hứa Du và đám người hắn phái tới giở trò... gia đình có thế lực đằng nào cũng sẽ tìm ra hắn ở phía sau giật dây

Ả đưa tiền cho hắn cũng không tránh khỏi hiềm nghi

Nhưng Cố Minh Châu đã chuẩn bị sẵn cả rồi

Trước đó gã khốn này quay lại cảnh nóng của ả, không ngừng đòi tiền. Lần này đúng là trời cũng giúp



Chương 134: vỡ kế hoạch

Trước đó gã khốn này quay lại cảnh nóng của ả, không ngừng đòi tiền. Lần này đúng là trời cũng giúp

Cố Minh Châu mừng thầm trong lòng. Chỉ cần xong việc, cái gai trong mắt lập tức biến mất. Ả sẽ không bị làm phiền

Chỉ cần con khốn đó bị tống cổ, cơ hội trở thành Tống thiếu phu nhân của ả sẽ tăng thêm

Đến khi vào được nhà họ Tống, thì thời gian bên cạnh hắn sẽ nhiều hơn. Lúc đó bồi đắp tình cảm cũng không muộn1

Cố Minh Châu thầm đắc ý, lúc mở miệng định nói gì thêm thì cánh cửa đột nhiên phát ra tiếng động mạnh. Vang dội đến mức khiến người trong phòng giật thót

"" Ai?"" - Hứa Du hèn nhát núp sau ghế, cứng miệng lên tiếng

Cả một đoàn người mặc vest đen tiến vào, đứng sang hai bên. Cung kính cúi đầu

Tiếp theo đó, người đàn ông tây trang xám lười biếng đút tay vào túi quần bước vào

Gã họ Hứa nhìn thấy, mặt mày tái đi



Chương 134: vỡ kế hoạch

Gã họ Hứa nhìn thấy, mặt mày tái đi

"" Tống... Tống thiếu, sao lại đến nơi tồi tàn này""

Tống Tư Duệ không vội, hắn nhìn ngó xung quanh như đang muốn xem có gì thú vị

Cố Minh Châu cũng không ngờ sẽ được gặp lại hắn. Nhìn lại bộ dạng thảm hại của bản thân có chút ngượng ngùng

Hắn sẽ không vì thế mà chê bai chứ?1

"" Tống thiếu, nơi này thật sự không thích hợp với địa vị của ngài"" - ả bẽn lẽn vén mái tóc đang rũ xuống mặt

Hắn đảo mắt sang nhìn, trong con ngươi đen thăm thẳm không có lấy một tia tình cảm, lạnh lùng mở miệng

"" Không đến nơi này, thì làm sao nghe được câu chuyện hấp dẫn?""

Hắn nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ... chẳng lẽ đã nghe thấy kế hoạch rồi?

Nhưng nhìn bộ dạng hắn bình tĩnh thế này, xem ra đúng thật không có tình cảm với đứa con hoang kia thật1



Chương 134: vỡ kế hoạch

Còn chưa kịp vui mừng thì câu nói tiếp theo của hắn đã khiến ả phải đứng hình

"" Dám tính kế vợ tôi, các người chán sống?""1

Hứa Du nhìn thấy nét mặt hắn âm u, cả người toả ra khí tức muốn lấy mạng, gã run lẩy bẩy nhanh chóng phủ nhận

"" Tống... Tống thiếu hiểu lầm rồi, sao chúng tôi có thể động đến thiếu phu nhân được... á á á!!!""

Gray chẳng biết từ khi nào đã vòng ra sau, chuẩn xác khoá tay, túm lấy đầu gã rồi ghì xuống đất

Lập tức, âm thanh phát ra khiến người khác lạnh toát mồ hôi

Cố Minh Châu đứng đó bị doạ không ít, run bần bật chẳng dám mở miệng hó hé
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 135


Tống Tư Duệ chậm rãi đi đến, giày da đen loáng nhắm chuẩn bàn tay của thiếu gia họ Hứa giẫm xuống, chà đạp không thương tiếc

""Aaaaaaaaaaa!""- gã thất thanh gào lên

Sâu trong đáy mắt không có tý hảo cảm nào, chỉ toàn phẫn nộ đan xen kinh tởm

"" Lúc nãy bàn bạc rất trôi chảy, sao bây giờ lại phủ nhận? Nói đi chứ""

Nói xong, hắn giơ cước đá mạnh vào mặt tên đang nằm dưới đất. Máu mũi tuông ra

Cố Minh Châu sợ hãi ngã phịch xuống nền đất

Hứa Du thống khổ kêu la vẫn không khiến hắn dừng việc giẫm đạp. Trong gian phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thét chói tai

"" Aa, chúng tôi.. thật sự không có... á á á á á á!!!!!!""

Tống Tư Duệ nhíu mày, gia tăng lực đạo

Gray cũng thuận tiện bẻ tay gã ra sau, tiếng xương giòn giã vang lên. Âm thanh đau khổ càng lớn



Chương 135: trở mặt

"" Tống thiếu không phải là người có kiên nhẫn đâu. Nếu còn không mau nói sự thật... đừng hòng toàn mạng rời khỏi"" - Gray ôn hoà thuyết phục

"" Là Cố Minh Châu! Là con khốn đó muốn tôi khiến cho Cố Giai Lệ... hự""

Lại một cú đau điếng vào miệng

"" Tên của vợ tao, mày có thể tùy ý thốt ra sao?""

"" Không không, tôi sao rồi... là... là thiếu phu nhân... con khốn đằng kia muốn tôi tìm người... bắt vợ ngài, khiến cho... khiến cho cô ấy phải chịu nhục nhã, sống không bằng chết""

Ánh mắt hắn lúc này sượt qua người đang ngồi dưới đất

Cố Minh Châu chật vật không dám nhìn hắn, liều chết chối bỏ

"" Không, tôi... tôi không biết gì cả. Là do Hứa Du bày trò, tên khốn đó ép tôi đưa tiền chuộc. Còn về việc muốn hãm hại Giai Lệ đều do một tay tên đó sắp xếp. Không liên quan tôi đâu""

"" Con... khố.n... mày hẹn tao đến đây bày mưu, bây giờ còn tỏ ra là mình vô tội. Có tin tao giết mày không?!!!""- Gã rống lên



Chương 135: trở mặt

"" Đây đâu phải lần đầu anh tống tiền tôi chứ?"" - ả cố tỏ ra đáng thương, quỳ rạp xuống van xin

"" Tống thiếu... làm ơn hãy tin tôi đi. Giai Lệ suy cho cùng cũng là em gái của tôi, làm sao tôi ác độc đến mức tìm người hạ nhục em ấy?""

Tống Tư Duệ không thèm để tâm đến ả, chỉ hướng về Hứa Du mà nói

"" Công ty nhà các người sẽ vì chuyện này mà trả giá. Đừng mong thoát khỏi, dù chỉ là một con bọ""

Nói xong hắn xoay người rời đi

Mắt thấy người mà mình mong ước bấy lâu lại lần nữa vụt mất. Cố Minh Châu chuệnh choạng đứng lên chạy đến muốn nắm lấy hắn, nhưng rất nhanh đã bị Gray cùng các vệ sĩ ngăn cản

Ả điên cuồng gào lên

Cố Minh Châu này từ nhỏ đến lớn muốn gì phải có cho bằng được. Ả không hiểu với nhan sắc lẫn học lực đều hơn con khốn kia, cớ sao lại không thể đứng bên cạnh hắn?

"" Tư Duệ, Tư Duệ à. Người gả cho anh đáng lý phải là em. Con khốn Cố Giai Lệ đó chỉ là đứa giả mạo, lại là con hoang, thứ như nó có gì tốt? Nếu không phải do nó cản trở thì em mới là người đứng bên cạnh anh. Nó không xứng, không xứng!!!""



Chương 135: trở mặt

"" Tư Duệ, Tư Duệ à. Người gả cho anh đáng lý phải là em. Con khốn Cố Giai Lệ đó chỉ là đứa giả mạo, lại là con hoang, thứ như nó có gì tốt? Nếu không phải do nó cản trở thì em mới là người đứng bên cạnh anh. Nó không xứng, không xứng!!!""

Hắn xoay người, ánh mắt lạnh như băng muốn g**t ch*t cô ả đang đứng trước mặt. Dám gọi tên hắn đã đành, còn sỉ nhục vợ hắn

Gray thoáng thấy sắc mặt hắn tệ hại, chẳng còn cử chỉ lịch thiệp của một quý ông, nhanh chóng đẩy Cố Minh Châu

Cô ả ngã sóng soài, không quan tâm đến bản thân nhếch nhác. Chỉ biết rằng vơ hội sắp bay đi mất, lập tức trường bò đến, uất ức kể khổ

"" Anh không thể đối xử với em như vậy được, em mới là người vợ danh chính ngôn thuận của anh""

"" Dù đổi lại là cô đến nhà tôi thì kết quả vẫn như vậy thôi. Hiện thực vẫn là hiện thực, người mà Tống Tư Duệ tôi yêu thương là Cố Giai Lệ. Nhân lúc nhà họ Hứa chưa hoàn toàn phá sản, tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc với người chồng của cô đi""

Hắn thật sự không có hứng thú nghe ả nói nhảm, nói xong điều cần nói liền xoay người cùng thuộc hạ rời đi

Cố Minh Châu ngã khụy, ả không tin sự thật mà mình nghe thấy, liên tục lắc đầu mà không chú ý đến gã đàn ông phía sau nay đã được thả tự do đang chầm chậm tiến đến

Hứa Du lao tới đẩy ngã Cố Minh Châu xuống rồi bóp cổ ả. Mắt gã đỏ ngầu long lên sòng sọc, tơ máu trong mắt hiện rõ

"" Con khốn, mày là chủ mưu mà dám đùn đẩy trách nhiệm lên đầu tao. Từ đầu mày đã muốn lợi dụng chuyện này khiến cho tao và cả con em gái mày chết đi có đúng không, hả?!!!!""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 136


Ả bị bóp chặt cổ không thể thở, một tay bị thương đau nhói chỉ có thể cố yếu ớt chống trả rồi khó khăn phủ nhận

"" Khụ... anh... anh nói gì vậy, tôi... không. hiểu""

"" Mày không hiểu? Nếu kế hoạch thành công, em của mày sẽ không còn mặt mũi ở bên tên Tống Tư Duệ kia nữa. Mà mày, sẽ tung ảnh lên mạng khiến cho nó phải chịu sự khinh thường của tất cả mọi người bao gồm nhà họ Tống""

Cố Minh Châu bị nói trúng, sợ hãi nhưng vẫn cứng miệng

"" Không... phải""

"" Với thế lực của họ ở thành phố M, điều tra chuyện này còn dễ hơn ăn bánh. Sẽ rất nhanh tìm được tao chính là đứa giật dây. Sau này nếu có khai ra mày, thì mày cũng sẽ thoát tội. Vì bằng chứng tao tống tiền mày. Mày nghĩ tao ngu lắm hay sao, con khốn này""

"" Á...""

Gã vừa nói, vừa vung những cái tát giáng lên má cô ả. Cố Minh Châu choáng váng, nhưng ả làm sao có thể ngoan ngoãn chờ chết?



Chương 136: tin tức xấu được lan truyền

Gã vừa nói, vừa vung những cái tát giáng lên má cô ả. Cố Minh Châu choáng váng, nhưng ả làm sao có thể ngoan ngoãn chờ chết?

Nhanh chóng bấu lấy bàn tay vừa bị giẫm của gã

Hứa Du đau đớn đành phải buông ả ra

Chỉ đợi có thế, ả lồm cồm ngồi dậy. Nhưng không lâu liền bị túm tóc

Gã không vì Cố Minh Châu là phái yếu mà nhẹ tay, lôi ả xền xệch trên nền đất

Chiếc váy đẹp đẽ bị vấy bẩn, cánh tay băng bó đau đến rướm máu. Cố Minh Châu gào lên đau đớn

"" Á, dừng lại...""

Gã cười châm chọc, ánh mắt điên lên như con thú dữ

"" Mày muốn nhất tiễn song điêu, để không còn ai cản trở. Có thể nhân cơ hội mà ở bên Tống Tư Duệ... nếu đã thèm khát đàn ông như vậy thì để tao giúp mày thoả mãn, con đi.ếm!!!""

"" Mày... mày muốn làm gì?"" - giờ phút này cô ả sợ hãi, trực giác mách bảo tên điên này sắp làm ra loại chuyện vô cùng ghê tởm



Chương 136: tin tức xấu được lan truyền

"" Mày... mày muốn làm gì?"" - giờ phút này cô ả sợ hãi, trực giác mách bảo tên điên này sắp làm ra loại chuyện vô cùng ghê tởm

Hứa Du cười to, gã siết chặt tóc ả. Lấy điện thoại bấm ra dãy số

"" Tao muốn làm gì? Kế hoạch của mày vẫn chưa thực hiện được, là chồng tao nên giúp mày mới đúng""

Sau khi trả lời cô ả, tên họ Hứa liền nghe điện thoại. Giọng điệu vừa điên tiết lại vừa trông ngóng màn kịch đặc sắc

"" Mau chóng đến chỗ tao đi... có việc tốt cho tụi mày đây""

"" Không... đừng, mau thả ra!!!"" - ả vùng vẫy, nhưng mỗi lần như thế đều bị gã không lưu tình tát mạnh vào mặt

Thời gian trôi qua chỉ hơn 15 phút, Cố Minh Châu nghe thấy ngoài cửa tiếng cười nói vang lên không ngớt. Sau đó cửa bị mở toang, một đám người tiến vào

Vẻ mặt bặm rợn khiến ả sởn gai ốc

"" Người anh em, gọi chúng tôi đến là có chuyện tốt gì? Ể, đây... không phải là Cố đại tiểu thư mà báo chí đang đưa tin sao?"" - một tên béo trong đám người không khách khí lên tiếng



Chương 136: tin tức xấu được lan truyền

"" Người anh em, gọi chúng tôi đến là có chuyện tốt gì? Ể, đây... không phải là Cố đại tiểu thư mà báo chí đang đưa tin sao?"" - một tên béo trong đám người không khách khí lên tiếng

Cố Minh Châu bị túm chặt, sợ hãi vùng vẫy nhưng không ích lợi

Một gã khác lại lên tiếng

"" Đây là vợ cũ của Hứa thiếu mà, sao lại ra nông nỗi... người anh em thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, hê hê""

Hứa Du buông tay, cô ả nhanh chóng muốn chạy liền bị đám người kia chặn lại. Cử chỉ lẫn gương mặt đều khiến người ta buồn nôn

"" Đáng lý để cho anh em thưởng thức tam tiểu thư. Nhưng ô dù của nó quá to, cứ chơi đùa với con đi.ếm này đi. Cũng không tệ đâu""

"" He he, đây là vợ cũ của mày, mày nỡ sao?"" - tên béo kệch cỡm cười thô bỉ

Cố Minh Châu sợ hãi gào thét, đảo mắt sang Hứa Du van xin

"" Xin anh đừng làm vậy, nể tình chúng ta từng là vợ chồng mà tha cho tôi đi, a""

Tức giận trong mắt gã ngày càng lớn, lấy điện thoại mở chế độ quay rồi nhìn đám người kia



Chương 136: tin tức xấu được lan truyền

Tức giận trong mắt gã ngày càng lớn, lấy điện thoại mở chế độ quay rồi nhìn đám người kia

"" Chỉ là một con đàn bà, cứ chơi vui vẻ""

"" Không!!!""

"" Hahahahaha""

Trong căn phòng, chỉ còn lại tiếng thất thanh của người phụ nữ cùng tiếng cười cợt không dứt của đám đàn ông. Bọn chúng thay phiên nhau canh gác nên lúc phát hiện, Cố Minh Châu đã nằm dưới nền đất thoi thóp hít thở

Trên người không còn mảnh vải, vết thương và những thứ nhớp nháp dính lên nhau, thảm thương vô cùng

Khi được đưa về Cố gia, Anh Túc đau khổ gào thét rồi ngất xỉu. Sang hôm sau khắp các mặt báo đều đăng tin cô ả gặp tin xấu, hiện không rõ tình trạng thế nào

Chuyện này, Cố Giai Lệ mãi đến lúc xem tin tức mới biết được

Tuy hận bọn họ thấu xương, nhưng cô không tránh khỏi cảm giác đồng cảm

Cùng là phụ nữ, bất cứ ai lâm vào hoàn cảnh đó đều rất đáng thươngChẳng biết cô ta làm gì để ra nông nỗi này
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 137


Cố Giai Lệ ngồi ngoài sân, nhìn con chó đang chạy tung tăng trên đồng cỏ rộng lớn. Ánh mắt mang chút u sầu

Bất chợt, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Cô xoay đầu, nhìn thấy người nào đó đang nở nụ cười

"" Em đang có tâm sự gì, nhìn có vẻ buồn lắm"" - Tống Tư Duệ xoa xoa đầu cô rồi tự nhiên ngồi bên cạnh

Cố Giai Lệ lắc đầu

"" Cũng không có gì, chỉ là... vừa mới đọc tin tức... Cố Minh Châu...""

Hắn đối với chuyện này, trong mắt chẳng có chút dao động. Ưu nhã nâng tách trà nóng uống một ngụm rồi nói

"" Tự làm tự chịu, không trách được ai. Em cũng đừng tội nghiệp cô ta làm gì""

""Anh... biết được gì có đúng không?""

Hắn đặt tách trà xuống, biểu cảm trong mắt đột nhiên thay đổi. Xoay sang ôm chầm lấy vợ mình

Nếu như không phải hắn bất an trong lòng, lo lắng bọn chúng giở trò xấu phái người theo dõi



Chương 137: không nhịn được

Nếu như không phải hắn bất an trong lòng, lo lắng bọn chúng giở trò xấu phái người theo dõi

Thì kế hoạch đó một khi thành công trót lọt, sẽ khiến vợ hắn thống khổ thế nào?

Cùng chung một dòng máu, dù không cùng mẹ sinh ra. Nhưng sao có thể độc ác đến thế?

Nghĩ đến việc cô phải chịu tổn thương, hắn thật sự chỉ muốn băm vằm đám khốn nạn đó ra thành ngàn mảnh rồi ném xuống hồ cho cá ăn

Cố Giai Lệ bị hắn kích động ôm lấy, có chút ngạt thở. Vỗ vỗ lên bả vai hắn khán nghị

"" Khụ khụ... em. không thở được""

"" Anh xin lỗi, anh không cố ý. Em có sao không?"" - nghe thấy cô than, hắn mới sực tỉnh, nhanh chóng điều chỉnh lực đạo

Cố Giai Lệ lắc đầu, nhanh chóng gặng hỏi

"" Nói cho em nghe, anh biết gì rồi?""

Hắn đau lòng v**t v* gò má trắng mịn của cô rồi lên tiếng

"" Cô ta bày mưu muốn làm nhục em, anh phát hiện. Kết quả không thực hiện được ý đồ, còn bị phản tác dụng""



Chương 137: không nhịn được

"" Cô ta bày mưu muốn làm nhục em, anh phát hiện. Kết quả không thực hiện được ý đồ, còn bị phản tác dụng""

Cố Giai Lệ cong lên nụ cười nhạt

"" Thì ra là vậy, vốn còn đang định. thương xót, xem ra không cần phí tâm tư""

"" Em đừng bì loại người đó mà suy nghĩ, nếu muốn thì phí tâm tư lên người anh này""

""......"" - cô cạn lời, lời nói xấu hổ này hắn cũng nghĩ ra

Còn đang định liếc xéo thì tâm mi cụp xuống. Cô đặt tay lên bàn tay đang áp trên má mình, dịu dàng nói với hắn

"" Đã nói sẽ tự mình xử lý chuyện này... nhưng lần nào cũng là anh giúp em""

Tống Tư Duệ say đắm nhìn cô, hắn muốn trân trọng người con gái này. Không để có phải uất ức thêm lần nào nữa

"" Đáng lý phải để cho em giải quyết, nhưng nhìn bọn chúng bình an chẳng có gì anh lại không nhịn được. Hành hạ từ khi em vẫn còn là một đứa trẻ... đó không phải là việc làm của con người. Dựa vào đâu sau khi đã dày vò em xong còn có thể được sống thoải mái?""



Chương 137: không nhịn được

Cố Giai Lệ nhìn người đàn ông trước mắt, rõ ràng người chịu khổ là cô. Sao hắn lại đau đớn đến thế?

Hắn có chút khó khăn, cố kìm nén sự khó chịu trong lòng

"" Anh biết, tuy em không còn nhút nhát giống như trước kia. Nhưng đám người đó dù sao cũng là điều vướng bận trong lòng em, tạm thời khó có thể đối mặt được. Anh không cách nào chịu được cảnh bọn chúng sống sung sướng""

"" Em hiểu mà "" - hắn và mẹ luôn luôn nghĩ đến cảm nhận của cô

Cô vui họ cũng vui, cô buồn họ sẽ đau lòng. Vậy nên không thể khiến họ thất vọng được

Cô phải trở nên mạnh mẽ, chống lại những kẻ bắt nạt mình, bảo vệ người mà mình yêu quý

...

Tại biệt thự nhà họ Cố, Anh Túc đau lòng nhìn con gái đang nằm hôn mê trên giường

Bà ta đã tìm bao nhiêu bác sĩ giỏi đến xem, trên cơ thể Cố Minh Châu thương tích rất nghiêm trọng



Chương 137: không nhịn được

Cố Minh Hiên đang ngủ bị mẹ gọi vào chỉ đứng đó có chút bực tức. Tên này khó chịu ra mặt lẩm nhẩm trách móc

"" Khắp các mặt báo đã in đầy hình của chị, vậy mà lại cứ khăng khăng muốn ra ngoài. Để giờ đây trở nên thế này, thật là hết nói nỗi""

"" Con im miệng đi, chị con đã thế này rồi... còn ở đó ăn nói lung tung"" - Anh Túc giận dữ quát

Cố Minh Hiên nghe xong càng thêm bực dọc, chẳng còn kiên nhẫn nhanh chóng đi ra khỏi phòng

"" Đúng là phiền phức""

Anh Túc ngồi bên cạnh con gái mãi không rời, đau lòng đến mức ngất rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngất1

Đến xế chiều, bà ta quay sang hỏi nữ hầu bên cạnh mình

"" Cố Nham đang ở đâu, con gái hôn mê chưa tỉnh vậy mà lão ta chẳng đến thăm lấy một lần""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 138


Nữ hầu ấp úng không dám nói, liền bị bà ta quát tháo

"" Bị câm rồi à, tôi hỏi mà không trả lời?""

"" Lão... lão gia... hôm qua đã bị đưa đi... nghe nói là do trốn thuế""

"" Cái gì?"" - Anh Túc lập tức đứng lên

Trước đó là con trai gặp chuyện, tiếp theo lại là con gái, bây giờ lại đến lượt chồng1

Sao lại như vậy chứ?

Cơn chóng mặt và tức ngực ập đến khiến bà khụy xuống bám lấy chiếc giường con gái đang nằm mới không té ngã. Còn đang không biết phải làm gì thì Cố Minh Hiên từ bên ngoài xông vào, bộ dạng hớt hãi như gặp ma

"" Mẹ, mẹ ơi... chuyện này là sao? Trên báo đăng tin cha con trốn thuế, hiện đang bị tạm giam để điều tra""

Anh Túc đau đầu còn phải nghe con trai gào thét, lập tức nổi đoá



Chương 138: bất ổn

Anh Túc đau đầu còn phải nghe con trai gào thét, lập tức nổi đoá

"" Con im đi, cha con bị giam hôm qua mà con cũng không biết? Mẹ ở trong phòng suốt để lo cho chị con, còn con chỉ biết ăn rồi ngủ. Vô tích sự""

Tên này còn chưa kịp phản biện, người hầu nháo nhào chạy vào thông báo

"" Phu... phu nhân, cảnh sát đến""

"" Bọn họ còn đến đây làm gì?"" - Anh Túc hớt hãi chạy ra ngoài phòng khách

Viên cảnh sát đưa ra lệnh khám xét cùng tạm giam nhẹ tênh nói

"" Chúng tôi được lệnh mời anh Cố Minh Hiên về đồn vì nghi ngờ anh mua bán, sử dụng và tàn trữ chất cấm trái phép""1

"" Ai dám bắt tao, bọn mày mau thả ra"" - Cố Minh Hiên quát tháo ầm ĩ

Chú cảnh sát cũng không lấy gì là hốt hoảng, dường như đã gặp trường hợp này không biết bao nhiêu lần, nhẹ giọng



Chương 138: bất ổn

Chú cảnh sát cũng không lấy gì là hốt hoảng, dường như đã gặp trường hợp này không biết bao nhiêu lần, nhẹ giọng

"" Nếu anh không phối hợp, chúng tôi sẽ dùng vũ lực cưỡng chế với lý do anh chống đối người thi hành công vụ""

"" Khoan, đồng... đồng chí cảnh sát à... chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Có người muốn hãm hại nhà chúng tôi"" - Anh Túc xuống giọng

Thường ngày nhà họ Cố kiêu căng hống hách, tuy chẳng phải gia tộc lớn. Chỉ giỏi dựa hơi con gái út ở nhà họ Tống ngạo mạn không xem ai ra gì. Còn từng chèn ép vài viên cảnh sát có mặt tại đây. Bây giờ lại luồng cúi hết nấc, bọn họ nhìn thấy vô cùng hả hê

Tự làm tự chịu

"" Chúng tôi chỉ là người thi hành, có hiểu lầm hay không đợi điều tra sẽ rõ thôi. Xin phép"" - nói xong, chú cảnh sát ra hiệu kéo Cố Minh Hiên ra ngoài

Anh Túc ngồi phịch xuống đất, chỉ mới vài ngày mà xảy ra bao nhiêu tai hoạ

"" Á á á á!!!!""

Nghe thấy tiếng la thét thất thanh, bà ta lồm cồm ngồi dậy chạy vào phòng



Chương 138: bất ổn

Cảnh tượng trước mắt thật sự như ngàn mũi dao cứa vào tim

Cố Minh Châu bọc mình trong chăn để lộ ra gương mặt bần thần

Đầu cô ả lắc lia lịa, miệng lẩm nhẩm như bị điên

"" Không, tránh ra, đám rác rưởi khốn nạn chúng mày sao dám dùng bàn tay bẩn thỉu đó động vào tao... Cút... Cút hết ra... aaaaa!!!!""

"" Minh Châu"" - Anh Túc chạy đến đau xót ôm con gái vào lòng1

Cô ả thần trí thất thường vùng vẫy không ngồi yên. Dường như vẫn còn ám ảnh

Giọng cười ghê rợn, vô số bàn tay gớm ghiếc thay phiên động chạm khiến Cố Minh Châu cứ mãi đắm chìm trong huyễn cảnh đó không thoát ra được

"" Tên Hứa Du cùng đám khốn kia đã bị bắt rồi, con bình tĩnh đi, đừng làm mẹ sợ""

Chuỗi ngày như địa ngục này bao giờ mới kết thúc đây?



Chương 138: bất ổn

Vài tuần sau, chồng và con trai vẫn chưa được thả tự do. Mà tinh thần của con gái ngày càng tệ

Bà ta đã dùng những trang sức còn sót lại để mời bác sĩ đến nhưng Cố Minh Châu vẫn không thể bình thường

Cô ả suốt ngày nhốt mình trong phòng, tự lẩm nhẩm gào thét

"" Tao là Tống thiếu phu nhân, là vợ của Tống Tư Duệ... chúng mày khôn hồn thì mau cút đi. Con khốn Cố Giai Lệ, mày mà cũng muốn tranh với tao à? Tư Duệ à, em có đẹp không? Chúng ta cùng nhau đi ăn nhé, hay là anh muốn em chuẩn bị bữa trưa? Đáng ghét a~ hihihi""1

Anh Túc nhìn cô con gái xinh đẹp mình cưng chiều nay lại trở thành bộ dạng thế này thật sự không kìm nén được mà ch** n**c mắt. Bà ta bưng chén thuốc đen sì nồng đậm đến, Cố Minh Châu nghe mùi lập tức né tránh

"" Thứ hôi hám gì vậy?""

"" Minh Châu, con uống thuốc đi""

"" Tôi không bị bệnh sao phải uống thuốc? Khoan đã, bà là ai... có phải... có phải do con khốn đó phái đến hãm hại tôi không? Cút đi, mau cút đi. Người đâu, có người muốn giết Tống thiếu phu nhân. Mau bắt bà ta lại đánh một trận cho tôi!!!""1
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 139


Từ hôm đại tiểu thư Cố gia bị chồng cũ hãm hại và một loạt biến cố khác

Cô ả giờ đây dường như không rời khỏi nhà. Mọi người lại được một phen bàn tán

Trong phòng khách nhà họ Cố, Anh Túc ra sức ngăn cản đám người làm đang muốn bỏ đi

"" Lũ khốn vô ơn, sao chúng mày dám rời khỏi hả?""

"" Cố phu nhân à, chúng tôi còn phải sống. Nếu bà muốn giữ người thì ít nhất hãy trả tiền lương tháng vừa rồi đi""

"" Gia đình tao đối xử tốt với bọn mày, nay nhà họ Cố chỉ vừa mới sa sút chúng mày liền bỏ đi. Có phải con người hay không?""

"" Sống với súc sinh từ lâu cho nên lương tâm bọn này cũng bị chó tha rồi. Chúng tôi chỉ là đi nơi khác kiếm cơm đã bị mắng không phải người... vậy bà hành hạ con gái riêng từ nhỏ đến lớn, là việc mà con người làm hay sao?""

"" Mày... lũ vô ơn này!!!"" - Anh Túc xông lên định đánh nhưng đám người hầu liền túm bà ta lại, ghì xuống rồi hung hăng đá túi bụi



Chương 139: bỏ đi

"" Ở đây lâu rồi, lần nào bà và con khốn Cố Minh Châu kia không vui đều đem tụi này ra trút giận. Chồng bà cùng thằng con trai béo như lợn kia khi có cơ hội đều sẽ giở trò đồi bại... chúng tôi vẫn phải cam chịu sống trong tủi nhục. Tốt? Tốt cái rắm""

Một nữ hầu phẫn uất nói ra hết điều trong lòng

Một người khác nhổ nước bọt vào người bà ta rồi hả hê

"" Giờ đây Cố Giai Lệ là người không thể động vào. Nhà họ Tống cũng đã ghét bỏ Cố gia ra mặt, ở lại đây khác gì tự tìm đường chết? Chúng tôi không đòi tiền lương tháng trước là giữ thể diện cho bà lắm rồi. Đừng có mà không biết điều""1

Đám người sau khi đã xả hết mọi uất hận và vơ đi vài món đồ quý liền rời đi

Việc này chưa xong thì tai hoạ khác đã ập đến

Khắp trang báo mạng đâu đâu cũng đều là tin tức Cố Giai Lệ không phải con ruột của Anh Túc và quá trình cô bị hành hạ từ nhỏ đến lớn

Phải, đó là do cô dùng tài khoản mạng để đăng lên những gì bản thân đã trải qua



Chương 139: bỏ đi

Phải, đó là do cô dùng tài khoản mạng để đăng lên những gì bản thân đã trải qua

Từ việc khi vừa hiểu chuyện đã không biết cha mình là ai. Mong ước có một gia đình trọn vẹn như bao đứa trẻ khác

Cho đến lúc được đưa đến nhà họ Cố trong một ngày mưa bão và vô số việc bất công, bạo hành mà bản thân phải chịu đựng

Cô không muốn dùng việc này trả thù, chỉ đơn giản là muốn phơi bày sự thật

Theo đó là mở vài cuộc từ thiện dành cho giới thượng lưu

Đến thăm cô nhi viện và tài trợ học bổng

Lập diễn đàn trực tiếp kể về quá khứ của bản thân

Cô muốn kêu gọi mọi người chung tay bảo vệ những đứa trẻ, để chúng có thể lớn lên trong môi trường đầy tình thương

Sẽ không có ai chịu cảnh bất hạnh như cô đã từng

Muốn chúng hãy mạnh mẽ đấu tranh, không được hèn nhát trốn tránh giống cô khi xưa

Được mẹ và chồng hết lòng hậu thuẫn, giúp đỡ cho nên cô mới có can đảm đến những nơi đông người



Chương 139: bỏ đi

Hai người họ luôn luôn có mặt ở dưới khán đài nhìn cô đang thuyết trình trên sân khấu

Trong lòng Cố Giai Lệ dâng lên cảm giác xúc động và ấm áp

Có một nơi thuộc về thật là tốt

Cố Nham ở trong khung sắt nhìn những gì viết trên tờ báo mà run rẩy

Khốn kiếp, tội danh mà lão ta hứng chịu còn chưa được kết án. Vậy mà lại thêm những việc này

Nếu như vậy không phải sẽ ngồi tù mọt gông hay sao?1

Cố Giai Lệ chỉ là con nhóc nhút nhát, chắc chắn là do nhà họ Tống ở phía sau điều kiển. Một đứa như nó sao có gan chống đối lão?

Đón xem tập mới nhất trên mangatoon

Không được, phải tìm cơ hội để Cố Giai Lệ đến đây. Như vậy mới có thể tìm cách thoát thân

Nó sẽ ngoan ngoãn nghe theo mọi sắp đặt1



Chương 139: bỏ đi

Ngoài khuôn viên phía sau vườn nhà họ Tống, khung cảnh cả nhà ba người cùng nhau dùng bữa nhìn cứ như một bức tranh

Tiếng cười nói rôm rả trong khu vườn nở đầy hoa khiến ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ

Từ phía xa, Dung Dung chạy đến kính cẩn lên tiếng

"" Phu nhân, thiếu gia, thiếu phu nhân. Có thư từ cục cảnh sát ạ""

Châu Vỹ đặt tách trà xuống bàn, chán ghét

"" Lần sau những thứ không sạch sẽ đừng có đem vào nhà. Tránh làm mất nhã hứng của con dâu ta""

Dung Dung gật đầu nghe lệnh rồi đứng sau lưng thiếu phu nhân của mình
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 140


Tống Tư Duệ cầm lá thư quan sát trước sau rồi đưa cho vợ mình

Cố Giai Lệ nhận lấy bóc phong bì rồi đọc một lượt từ trên xuống

Cụ thể, cha cô bảo cô vào thăm vì ông ta có chút nhớ con gái. Có lẽ vì sợ mẹ và chồng sẽ kiểm tra trước rồi mới đưa đến tay cô cho nên mới không dùng điệu bộ ra lệnh

Cố Giai Lệ đặt bức thư lên bàn, nhàn nhạt chép miệng

"" Ông ấy muốn em đến thăm""

Tống Tư Duệ ân cần đưa đến trước mặt cô miếng bánh kem dâu rồi chậm rãi lên tiếng

"" 3 hôm nữa sẽ diễn ra phiên toà xét xử, đợi xong rồi đến thăm cũng không muộn""1

Cố Giai Lệ nhâm nhi tách trà hoa cúc, nhìn vào bức thư bị gió thổi bay nhẹ trên mặt bàn trầm tư đôi chút rồi lấy lại tinh thần

"" Tạm thời em không có. ý định đến thăm""

Cô muốn sử dụng thời gian của bản thân để ở bên cạnh mẹ và chồng, còn tuyên truyền các cách phòng chống bạo hành trẻ em



Chương 140: xét xử

Cô muốn sử dụng thời gian của bản thân để ở bên cạnh mẹ và chồng, còn tuyên truyền các cách phòng chống bạo hành trẻ em

Thật sự không muốn lãng phí với những con người đó. Cô đã bỏ qua cả thời thơ ấu chỉ để cung phụng bọn họ rồi

"" Đúng đó, con không cần quan tâm đến bọn chúng đâu""- Châu Vỹ lên tiếng

Cố Nham ở trong nhà giam chờ đợi cô mãi. Vì tin chắc rằng cô sẽ đến cho nên chẳng xem bạn cùng phòng ra gì. Dùng thái độ trịch thượng mà lão vẫn hay đối xử với kẻ dưới trướng quát mắng ầm ĩ, kết quả bị đánh cho một trận nhừ tử

Phiên toà rất nhanh đã diễn ra, vợ con cũng không đến. Lão ta tặc lưỡi cho qua

Lúc này người cần thấy nhất chính là con gái út Cố Giai Lệ

Nhưng khi có phán quyết tù chung thân vẫn không thấy bóng dáng ai

Lão cố bám trụ, gào thét xin được đợi, ôm hi vọng sẽ được phóng thích

Cuối cùng bị gông cổ lôi đi

Đám đông hiếu kỳ đến bao vây cả phiên toà, có người chẹp miệng cười mỉa



Chương 140: xét xử

- Với bao nhiêu tội danh đó thì chung thân vẫn còn nhẹ a

Thật sự không biết lão đã gây ra chuyện gì. Có lẽ ngoài trốn thuế, làm ăn phi pháp, bạo hành con gái... còn rất nhiều điều khác nữa

Cố Nham bị hai viên cảnh sát áp giải, đi ra khỏi cửa vẫn không ngừng gào to, mặc kệ phóng viên, nhà báo và quần chúng hóng dưa đang vây lấy

"" Tôi bị oan, mau thả ra. Tôi phải đợi con gái, nó chính là thiếu phu nhân của Thiên Hạc, các người dám đối xử với tôi như thế này sao?!!!""

"" Việc ông làm chứng cứ đều đủ, còn khăn khăn khẳng định bản thân bị oan. Ha, đúng là trơ tráo"" - một người qua đường hóng hớt cười châm chọc

"" Mày mắng ai đó, có tin tao kiện mày không?!!!""

"" Kiện đi, có giỏi thì làm đi. Sẵn đang ở toà án này, làm ngay đi"" - anh ta lên giọng đầy thách thức

Cố Nham đang định xông đến xô xát vài trận thì bị cảnh sát ngăn lại. Lão uất hận nhưng không thể làm gì hơn



Chương 140: xét xử

Cố Nham đang định xông đến xô xát vài trận thì bị cảnh sát ngăn lại. Lão uất hận nhưng không thể làm gì hơn

Bị kéo đến hành lang liền trợn to mắt, vì lão thấy con trai mình đang bị giải vào nơi mà lão vừa bước ra

"" Minh Hiên... con... con bị làm sao?""

"" Cha... cha ơi, cứu con... bọn khốn kiếp này dám xông vào nhà bắt con đến đây...""

"" Đi mau đi, đừng nói nhiều"" - anh cảnh sát chán nản lôi tên mập đã giảm sút vài cân vào toà. Mặc kệ tên đó lãi nhãi không ngừng

Nghe nói xét xử cũng không khả quan lắm. Do Cố Minh Hiên dương tính với m.a túy nên phải đến trại cai nghiện. Sau khi đã khỏi hẳn mới tiếp tục đến nghe phán quyết của toà

Nhưng căn cứ vào tội mua bán sử dụng chất cấm, hành hung, hã.m hi.ếp,... và hàng loạt cáo buộc, có lẽ quãng đời còn lại gã sẽ được nhà nước bao nuôi1

Có rất nhiều phóng viên ở đó, cho nên việc này nhanh chóng được lan truyền với tốc độ chóng mặt

Anh Túc ở nhà nghe xong liền ngất xỉu. Cố Minh Châu ở bên cạnh chỉ biết khóc rống, giờ đây tinh thần cô ả cực kỳ bất ổn



Chương 140: xét xử

Nhưng căn cứ vào tội mua bán sử dụng chất cấm, hành hung, hã.m hi.ếp,... và hàng loạt cáo buộc, có lẽ quãng đời còn lại gã sẽ được nhà nước bao nuôi1

Có rất nhiều phóng viên ở đó, cho nên việc này nhanh chóng được lan truyền với tốc độ chóng mặt

Anh Túc ở nhà nghe xong liền ngất xỉu. Cố Minh Châu ở bên cạnh chỉ biết khóc rống, giờ đây tinh thần cô ả cực kỳ bất ổn

Màn đêm buông xuống...

Đối với Cố Giai Lệ mà nói thì ngày hôm nay cực kỳ tươi đẹp, trôi qua lại nhanh

Còn với đám người nhà họ Cố thì cơn ác mộng chỉ mới vừa bắt đầu

Cố Nham ở trong phòng giam đắc tội không ít người, tiếng xấu của lão nhanh chóng được truyền đến tai đại ca trong ngục. Ngày tháng sau này sẽ phải sống trong lo sợ

Cố Minh Hiên mỗi lần lên cơn đều khó chịu, trong trại cai nghiện tên này không còn được cung phụng. Tính khí hách dịch nên cũng bị đánh cho vài trận
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 141


Anh Túc ở trong căn biệt thự đêm ngày đều phải lo cho Cố Minh Châu. Người làm đã bỏ đi mất, bà ta từ kẻ chưa từng đả động đến một ngón tay, giờ đây phải làm hầu hết tất cả mọi việc

Không dám ra bên ngoài vì sợ bị nhận ra, sẽ bị đánh mắng, đành phải mời bác sĩ đến khám bệnh. Tiền sắp tiêu sạch nhưng tinh thần của Cố Minh Châu không thể thuyên giảm

Chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này

Cố Giai Lệ ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn vầng trăng sáng ngoài kia đang toả sáng lấp lánh

Cô mặc chiếc áo ngủ dài đến đầu gối, mỏng tanh. Gió thổi nhè nhẹ lên cơ thể thiếu nữ, từng cơn tuy không rét nhưng hơi se lạnh trong lòng cô vẫn cảm thấy ấm áp

Nhớ đến lần đầu đến nơi này, cô sợ hãi trăm bề

Lo lắng mọi người ở đây sẽ đối xử với cô còn tệ hơn những người ở nhà họ Cố

Dù sao cha và anh chị cũng là ngươi thân chung dùng máu. Họ còn như vậy thì những người khác sao có thể tốt?

Huống chi Tống Tư Duệ còn được mệnh danh là ác ma. Nghĩ đến lần đầu gặp hắn, cho đến tận bây giờ, mọi chuyện cứ như giấc mơ



Chương 141: chuyện xưa cũ

Huống chi Tống Tư Duệ còn được mệnh danh là ác ma. Nghĩ đến lần đầu gặp hắn, cho đến tận bây giờ, mọi chuyện cứ như giấc mơ

Cô thật sự không ngờ sẽ có ngày mình lại yêu say đắm người từng khiến mình sống trong lo sợ

Cố Giai Lệ tủm tỉm cười, bất thình lình một vòng tay nhẹ nhàng bao bọc lấy cô

Đôi mắt vui vẻ thoáng chút ngạc nhiên rồi lại nhu thuận hết mức có thể

Trong ánh mắt cô còn lấp lánh hơn cả vầng trăng đang ngự trên trời

Vì cô biết chủ nhân của vòng tay này, còn có lồng ngực rắn chắc cô đang tựa vào

Cảm giác bình yên mà suốt hơn 14 năm qua cô hằng ao ước

Hắn hôn nhẹ l*n đ*nh đầu của vợ mình, ngửi thấy mùi hương thơm ngát thuộc về cô khiến hắn tràn đầy sự dịu dàng

"" Đang nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?""

Cố Giai Lệ chui rúc vào lòng hắn, nũng nịu như chú mèo con, nhắm mắt cảm thụ hơi ấm và mùi hương nam tính của hắn



Chương 141: chuyện xưa cũ

"" Đang nhớ đến. lần đầu chúng ta gặp nhau""

"" Ặc"" - hắn có chút chột dạ1

Cô không tha, kiên trì nói thêm

"" Sao cô lại ở đây? Lúc đó ai kia quát rất to, vang vọng khắp phòng... haizzzz, cứ tưởng sẽ bị ác ma thành phố M g**t ch*t rồi chứ""1

"" Do giọng anh thì lớn, căn phòng lại nhỏ... nên mới vang thôi"" - hắn cố gỡ gạt

Thôi xong rồi, đêm nay chắc sẽ ngủ ngoài phòng khách mất. Mẹ mà trông thấy, lại tưởng hắn làm cho cô giận, ngày mai có khi không được dùng cơm

Còn đan hưởng thụ cái ôm của cô thì Cố Giai Lệ đã buông hắn ra, khoanh tay trước ngực phụng phịu phồng má bĩu môi

"" Hứ, dạ dày em vốn không tốt, cùng ăn với anh một bữa cơm mà xoắn lại với nhau. Lân nào gặp, gương mặt cũng cau gắt... hại em đêm đến không dám ngủ, khóc suốt""

"" Anh sai rồi vợ""



Chương 141: chuyện xưa cũ

Thấy hắn xuống nước, cô được thế nói thêm

"" Có người chồng nào vào ngày hôn lễ lại bỏ rơi vợ mình mặc cho quan khách giễu cợt không? Chính vì lẽ đó nên em bị đám người...""

Vì kể tội trạng quá hăng say mà cô lỡ miệng, trong đầu hiện ra thước phim bản thân muốn quên nhất

Tống Tư Duệ nắm lấy hai tay cô, nghiêm nghị hỏi

"" Đám người nào?""

Cố Giai Lệ cúi đầu, chuyện đã qua hơn một năm thế mà giờ đây cô lại cảm thấy uất ức, có ý khiển trách người đàn ông trước mặt

"" Em bị nhà họ Cố gây khó dễ, họ xô ngã xuống nền đất rồi đá lên người em""

"" Lũ khốn này, anh phải tìm người giải quyết chúng mới được""

"" Nè"" - cô nắm lấy cánh tay đang muốn rời đi. Thực chất nói với hắn là do ấm ức chứ không phải muốn hắn tính sổ những người đó



Chương 141: chuyện xưa cũ

"" Em không muốn nhắc đến họ nữa""

Hắn không rời đi nữa, ôm cô vào lòng v**t v*

"" Được, không nhắc nữa. Để bọn họ tự sinh tự diệt""

Cô hờn dỗi xoay mặt đi, hắn lại phải tiếp tục dỗ dành

"" Hay là chúng ta tổ chức tiệc cưới đi, đảm bảo lần này sẽ có mặt của chú rể""

"" Anh. tự mình dự tiệc đi... em shopping với mẹ""

"" Không có cô dâu sao được chứ?""

"" Năm ngoái không có chú rể hôn lễ. vẫn hoàn thành đó thôi""

""......"" - xong rồi, đêm nay thay vì ôm vợ, phải ôm cái gối trên sofa1

Cố Giai Lệ nhìn thấy hắn ỉu xìu khúc khích cười rồi nhoài người ôm lấy cái hông cường tráng

"" Năm ngoái gặp anh, anh rất nghiêm nghị. Không như bây giờ, động một chút là mất hết sinh khí""
 
Back
Top Bottom