Ngôn Tình Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 101: Tâm Sự Riêng


Đợi thức ăn được dọn xuống, Anh Túc liền lên tiếng than khổ, ôm gương mặt đau đớn khóc lóc
Nhìn thấy Giai Lệ yên bề gia thất, người làm mẹ thật sự không còn gì hạnh phúc hơn ...
Tôi cũng là mẹ, tôi hiểu nỗi lòng của phu nhân đây - Châu Vỹ chen lời
Chỉ tiếc là Minh Châu con bé ...
Với nhan sắc và sự thông minh của quý tiểu thư đây, thì sớm muộn cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi
....!- Anh Túc giờ đây dù có muốn khóc, thì cũng không thể nặng nỗi một giọt nước.

Bao nhiêu tâm tình cố gắng tích tụ đều bị Châu Vỹ nhấn chìm chẳng kiêng nể1
Cố Minh Châu khôn ngoan hơn đôi chút, nhìn thấy Tống phu nhân chẳng có gì là muốn nghe thấy chuyện hôn nhân của mình, liền nhanh chóng chuyển mục tiêu Giai Lệ, chúng ta thân thiết từ nhỏ đến lớn.

Chị thừa nhận bản thân cao ngạo, thật sự không thể chịu được việc đã trải qua một đời chồng.

Khi còn nhỏ, mỗi lần chị không vui em đều ở bên cạnh an ủi ...! chị thật sự không muốn sống nữa huhu ...
Cố Giai Lệ tím tái mặt mày.

Mỗi lần cô ả không vui đều đem cô ra trút giận
- Đẩy cầu thang khiến cho cô va đầu vào nền đất, máu chảy đầm đìa
- Nhốt vào củi cả ngày, chịu đói chịu khác không ai quan tâm
- Đổi thuốc sát trùng thành nước muối đậm đặc, làm cho vết thương lở loét nghiêm trọng
- Đẩy cô xuống hồ nước giữa mùa đông súyt nữa chết đuối...
Mỗi lần cô chật vật, cô ả đều khoái chí cười lớn
Anh Túc ôm lấy con gái mình, đau khổ nhìn về phía cô Giai Lệ à, con nhẫn tâm nhìn chị mình đau khổ hay sao?1
Cố Minh Hiên cũng chen vào
Tống phu nhân, hay là để cho chị ấy ở đây với Giai Lệ một thời gian, giúp chị ấy vượt qua cơn khó khăn này.

Dù sao tình cảm của cả hai cũng thân thiết
Việc này giao cho Giai Lệ, con bé muốn gì tôi sẽ đáp ứng - Châu Vỹ lên tiếng
Cô im lặng không nói.

Cố Minh Châu trong lòng căm phẫn, giả vờ yếu đuối
Không cần phải như vậy đâu.

Giai Lệ à ...

Cô nghe ả gọi tên mình, giật nảy
Chị em ta đã lâu ngày không gặp, chị có rất nhiều chuyện muốn nói với em - nói xong liền xoay qua Châu Vỹ - Chúng con có thể trò chuyện riêng hay không ạ?Bà nhìn sang con dâu mình, đăm chiêu
Dù sao cũng là chị em một nhà, đã lâu không gặp nhau
Được rồi
Mọi chuyện diễn ra theo đúng như ả dự tính, Cố Minh Châu tự nhiên đi đến lôi Cố Giai Lệ đang ngồi cứng đờ ra ngoài
Em biết không, chị thật sự có rất nhiều chuyện muốn nói ...
Cô Minh Hiên sau đó cũng đi theo
Tại sãnh tiếp khách cách đó không xa
3 người đi vào, đóng cửa
Cố Minh Châu liền đẩy ngã cô xuống đất, lấy khăn tay lau lau như động phải thứ gì doe bẩn Vì sợ mọi chuyện bị phát giác, ả chỉ có thể đè nén giọng nói cùng với hành động muốn đánh đập cô
Lúc nãy tao đã nói muốn ở lại nơi này, mày bị câm rồi hay sao mà không mau chóng đồng ý? Mẹ cũng đã lên tiếng, cũng không nghe mày nói dù là nửa chữ.

Đợi tao dọn đến đây, mày đừng hòng yên ổn
Cố Minh Hiên dùng chân đá đá cô vài cái
Trả lời nhanh, mày điếc à?
Cô run rẩy đứng lên, cúi đầu.

Chật vật phủi phủi chiếc váy
Đây là quà mà mẹ tặng, cô dù có chết cũng sẽ không làm nó hư hỏng
Cố Minh Châu càng thêm chướng mắt, nhanh chóng ra lệnh
Khôn hồn thì chút nữa đi ra ngoài, mau chóng nói với bà già họ Tống cho tao ở lại nơi này.

Có biết không?Chẳng thể nào bắt Tống Tư Duệ ly hôn với con đi.ếm này rồi cưới mình
Đành phải ở lại nơi này, đợi khi gạo nấu thành cơm rồi tính
Thật không tin với nhan sắc này, Tống Tư Duệ lại không xiêu lòng
Ả thầm nghĩ, nắm chắc phần thắng trong tay.

Khoé môi nhếch lên, đắc ý cười
Cố Giai Lệ cắn cắn môi
Tao hỏi mày có nghe không - ả nói
Nhớ đến lời mà mẹ chồng đã từng nói, cô hít sâu
Lau đi nước mắt lăn trên má, kiên định nhìn vào Cố Minh Châu rồi chậm rãi lên tiếng
Không.

muốn
Cố Minh Châu ngồi trên ghế đẩu, khoanh tay đợi cô cúi đầu nghe sai bảo, ai ngờ lại nhận được câu trả lời này.

Lập tức đứng phắc dậy, lao đến thét lên
Này.
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 102: Không Muốn


Sau đó chợt nhớ đến hoàn cảnh không phù hợp, sợ có người nghe thấy.

Liền nhanh chóng cắn răng, bước đến gần nắm lấy cổ tay cô lực đạo không quá lớn vì sợ để lại dấu vết.

Giọng ả tức giận, thanh quản cũng phát ra tiếng có chút run
Mày nói gì?
Tâm mi cô cụp xuống 3 phần, chớp chớp vài cái rồi lại nhìn thẳng vào người đối diện
Ánh mắt cương chính, trong veo như nước.

Môi mọng hé mở nói ra những lời mà bản thân muốn
Tôi sẽ không.

làm theo ý chị
Mày ...!- cô ta tức giận nhưng lại không làm gì được.

Cổ tay dùng thêm lực, bị cô vùng ra
Ngạc nhiên và căm phẫn hiện đầy trên gương mặt
Không như chị mình, Cố Minh Hiên là tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển
Lại được nuông chiều từ nhỏ cho nên chẳng thèm dè chừng.

Tên đó dùng thân hình ục ịch ngấn mỡ lao đến, giơ chân giáng cho em gái mình một cước vào bụngCố Giai Lệ được chăm sóc không ít, nhưng đứng trước tên này vẫn như quạ và gà con
Dù có sức cũng chẳng khoẻ mà chịu được một cú đá
Cô bay lên rồi đập lưng vào ghế đẩu
Mà vừa hay, lúc này cánh cửa mở ra
Cảnh tượng hãi hùng nhanh chóng lọt vào mắt của ác ma
Tống Tư Duệ từ lúc về đã bận rộn xử lý công văn.

Hắn dùng tốc độ như hoả tiễn và sự tập trung cao độ để giải quyết mớ giấy chất cao như núi
Xong việc liền hỏi vợ mình đang ở đâu, Gray nhanh chóng đáp
Phu nhân đã mời nhà họ Cố đến dùng bữa
Tống Tư Duệ đã cho người điều tra, tin tức liên quan đến vợ mình thật sự rất hiếm hoi Không biết cô lúc ở nhà cha mẹ như thế nào
Nên càng không biết được, cô vợ nhỏ của mình vốn không phải Anh Túc sinh ra
Nhưng hắn vẫn còn nhớ, cái lão cáo già đó từng ép cô lấy lòng hắn.

Nhân lúc không có ai cò dùng vũ lực
Vậy nên hắn mới không cho bọn họ đến gặp cô
Tuy muốn hỏi cô vài chuyện, nhưng cô chịu mở miệng với hắn đã là may mắn, dễ gì sẽ nói hắn nghe chuyện khi còn ở nhà cha mẹ đẻ?

Cả nhà họ cùng nhau đến, hắn có chút không yên tâm
Có điều, không thể ngờ lại trông thấy cạnh tượng trước mắt
Đôi con ngươi đen tuyền chấn động.

Gương mặt hắn âm u, máu huyết dâng trào.

Nhìn cô gái chật vật ngồi dưới ghế đẩu, dung nhan xinh đẹp vì đau đớn mà chau lạiRuột gan hắn loạn cả lên, lồng ngực thít chặt như bị ai moi ra bóp lấy
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Tống Tư Duệ cảm nhận như cả thế kỷ trôi qua.

Cơn đau âm ỉ khiến hắn không thở nỗi
Người trong phòng bị tiếng mở cửa làm cho kinh hãi.

Sự chú ý đều rơi lên người hắn
Cố Minh Châu lần đầu nhìn thấy hắn ở khoảng cách gần.

Còn đẹp hơn ở trên những mặt báo mà cô ả thấy, tâm tư liền nảy sinh ái mộ
Bẽn lẽn vén mái tóc đang rối loạn, định bụng sẽ tạo cho hắn ấn tượng tốt.

Lần này chính là cơ hội trời ban, không thể bỏ phí
Ả mở miệng, chưa kịp nói.

Người đàn ông đã bước vào
Thâm trầm chẳng hề hó hé gì, cũng chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh
Tống thiếu gia không nhiều lời, xông đến chỗ tên béo mập nào đó Cố Minh Hiên nịnh nọt câu khoé môi vẫn còn dính vụn thức ăn, định chào hỏi
Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị hắn thẳng tay vung cho một đấm vào ngay giữa mũi.

Âm thanh da thịt chạm vào, nhưng lại phát ra tiếng khó lòng miêu tả
Chỉ biết rằng, người có mặt ở đó kinh hãi không thôi
Cố Minh Hiên té xuống đất.

Chưa từng chịu đòn cho nên thất thanh la lên, cứ như đang bị chọc tiết
Chiếc áo sơ mi đắt tiền mà Anh Túc cố ý chuẩn bị, giữa ngực loan lỗ vết máu to
Sống mũi đầm đìa
Lúc tên đó ngã xuống, rơi ra vài chiếc răng1
Lúc nãy hiên ngang bao nhiêu, bây giờ lại túng quẫn bấy nhiêuCố Minh Châu cả thân thể mềm nhũn, gương mặt tái xanh.

Ý định lấy lòng bị cảnh tượng trước mắt doạ cho sợ, té xuống đất
Cô ả không thể kiểm soát được cơ trên mặt, gào thét om sòm
Á aaaaa!!!
Tống Tư Duệ không để tâm, hắn chậm rãi bước đến.

Sát ý nồng đậm lan toả khắp cơ thể.

Con ngươi màu đen tối sầm.
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 103: Trút Giận


Mặc kệ gã kia trên người chảy bao nhiêu là máu, hắn quỳ trên người túm lấy cổ áo rồi đấm túi bụi
Từng đấm từng đấm đều dồn hết sức sang các khớp ngón tay rồi vung ra
Cố Minh Hiên muốn xin tha mạng nhưng bây giờ ngay cả thở còn không thể, lấy đau ra sức mà nói chuyện? Tên này còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị tẩn một trận1
Có chuyện gì? - Châu Vỹ đi vào
Vì tiếng thét thất thanh làm kinh động, bà cùng đôi vợ chồng kia liền đi đến
Ai ngờ lại chứng kiến cảnh tượng trước mắt
Anh Túc nhìn thấy con trai đang bị đánh, thống khổ thét lên
Aaaaaaa
Gray ngoáy ngoáy lỗ tai đau nhức.

Gia đình này có truyền thống la thét?1Đi cùng hắn đã chứng kiến tất cả, anh không can ngăn
Cũng chẳng có quyền mà cản chủ nhân mình
Nếu như được nói, chỉ muốn tặng cho tên đang bị hành kia một câu
- Đáng đời
Lại dám làm như vậy với thiếu phu nhân.

Anh còn nghĩ hẳn là thiếu gia sẽ sai mình tiễn tên này một đoạn.

Tay nắm lại thủ sẵn tư thế, ai mà ngờ chưa kịp nói tôi sẽ hoàn thành thật tốt, thì Tống Tư Duệ đã lao vào
Tư Duệ, con đang làm gì vậy? - Châu Vỹ lên tiếng
Hắn vẫn không dừng tay, bộ dạng như muốn giết người
Nếu người tổn thương vợ hắn là nữ, thì hắn dù bị không chạm được vào nữ nhân cũng sẽ lao đến trút giận thay cô Hắn lúc này trong đầu loé lên hình ảnh của cô, động tác ngừng lại
Đôi mắt như rada tìm kiếm khắp nơi
Nhìn thấy cô ngồi yên bất động dưới ghế đẩu, thống khổ dùng bàn tay nhỏ bé ôm bụng.

Sắc mặt nhợt nhạt thở không ra hơi khiến hắn đau lòng
Tống Tư Duệ bỏ Cố Minh Hiên ra rồi đứng lên
Lúc này ở trong căn phòng sang trọng, mùi máu tanh nồng khiến người khác ngửi vào liền muốn ói
Người đứng yên như trời trồng, người quỳ dưới nền đất cứng.

Ngoài Gray chẳng ai dám động dù là một ngón tay

Anh đi đến lau bàn tay bê bết máu của hắn, cúi người lui sang một bên
Tống Tư Duệ tiến đến gần bên cô gái nhỏ, khụy gối vuốt mái tóc có chút rối.

Sau đó bế cô lên, nâng niu như bảo vậtĐi đến chỗ Gray, hắn lạnh lùng liếc mắt rồi lướt qua
Gray không sợ hãi, vì anh biết hắn không phải đang trách mắng anh
Đi đến chỗ tên béo đang nằm trong vũng máu, anh xách một chân hắn lên trơn tru bẻ gãy1
Tiếng gào thét vang vọng khắp biệt thự
Cô gái nhỏ được bế đi chưa xa, nghe thấy âm thanh đó sợ hãi co người
Tống Tư Duệ để cô tựa vào lồng ngực to lớn, áp lồng bàn tay lên bên tai cô, trấn an
Nghe thấy chỉ khiến em bẩn tai thôi
Người đàn ông ôm lấy vợ mình, chậm rãi đi mất
Trong căn phòng, Anh Túc nhìn thấy con trai mình bị như thế.

Nhưng lại sợ hãi, chân mềm nhũn không thể đứng lên nỗi.

Chỉ có thể bò lếch đến bên cạnh, gào thét Mày làm gì con trai tao vậy hả? Mau bỏ ra, bỏ nó ra ngay!!!
Gray làm theo yêu cầu, dùng khăn lau lau bàn tay
Cố Nham chỉ có đứa con trai là Cố Minh Hiên, bị đánh ra nông nỗi này, chân còn bị bẻ gãy.

Lập tức xoay sang chất vấn Châu Vỹ
Tống phu nhân, bà mời chúng tôi đến đây rồi lại làm cho con trai tôi trở nên thế này, rốt cuộc nhà họ Tống muốn gì đây hả? Mau đem cái tên này đánh chết đi!!!
Lão chỉ tay về phía Gray, nhanh chóng nói

Gray cũng chẳng hiền lành gì, nhún vai đi đến bên cạnh phu nhân nói rõ việc mà mình nhìn thấy
Châu Vỹ vừa bước vào, thấy cảnh tượng trước mắt còn cảm thấy không biết phải nói thế nào với thông gia, trong lòng áy náy không thôiĐịnh bụng sẽ chịu toàn bộ chi phí chữa trị và bồi thường tổn thất.

Nghe xong câu chuyện, sắc mặt không kém Tống Tư Duệ là bao
Không đợi cặp vợ chồng này lên tiếng, bà cướp lời
Giai Lệ đã gả đi, bây giờ đã trở thành con dâu của nhà họ Tống.

Dù là người có quan hệ huyết thống cũng đừng nong động chạm vào con bé.

Tôi chăm sóc con bé, thương yêu như con ruột.

Sợ nó cô đơn nên mới cho các người vào thăm.

Lại xảy ra chuyện thế này ...
Cố Nham cùng Anh Túc nghe xong, mặt mày biến sắc, lập tức xua tay lắc đầu
Không ...!không phải ....
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 104: Nghe Theo Em


Giọng nói của Châu Vỹ vang lên, điệu bộ hoà nhã ban nãy cũng biến mất.

Đôi mắt của bà toả ra khí thế áp bức những người trong căn phòng đến nghẹt thở
Gray đáng thương đương nhiên cũng chịu chung số phận, cam chịu đứng yên
Các người xem thường nhà tôi đến mức nào đây?
Nói xong câu, bà liền đi ra ngoài.

Trước khi rời khỏi lạnh lùng ném cho 4 người bên trong phòng một câu
Từ nay về sau đừng mơ đặt chân vào đây thêm lần nào nữa.

Nếu không tôi sẽ không bỏ qua đâu
Tống Tư Duệ bế cô vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt lên giường
Hắn ngồi khụy xuống nền đất, cúi đầu không nói lời nàoCố Giai Lệ khó mà biết được hắn đang nghĩ gì.

Nhưng chỉ vài giây sau, cô đã nghe thấy tiếng hắn gầm lên
Em có bị ngốc hay không, bị người khác gây khó dễ cũng không biết phản kháng.

Cứ thế đứng yên cho tên đó đánh như vậy.

Nếu không dám đánh trả thì ít nhất cũng gọi người đến.

Cứ im thin thít chịu trận, em thét lên một câu liền không sống nỗi hay sao hả!!!
Cố Giai Lệ cúi đầu, bụng và lưng vẫn còn rất đau
Cô cực kỳ uất ức, muốn nói cho hắn biết bản thân không phải đứng yên chịu đòn
Cô có phản kháng mà!
Nhưng đôi môi vừa hé mở định nói, giọng liền run lên, nghẹn lại không thể cất lời.

Nước mắt trào ra, đầm đìa trên gương mặt nhỏ
Tống Tư Duệ phát tiết xong mới phát giác bản thân quá đáng.

Hắn tức giận thở hồng hộc, răng nghiến ken két, đôi mắt đỏ ngầu Không đợi cô kịp phản ứng, hắn lao đến ôm chầm.

Đôi tay to kia đặt lên bờ vai mảnh mai
Cố Giai Lệ cảm nhận được nó run lên liên hồi
Hơi ấm nóng bao vây lấy thân thể, cảm giác được che chở khiến cô nảy sinh ỷ lại.

Nhưng rất nhanh liền đẩy hắn ra
Cô lần đầu dám chống trả 2 chị em nhà đó, kết quả bị đá một cú
Hắn không bênh vực thì thôi đi, sao còn mắng cô?
Tống Tư Duệ ôm chặt, không để cô vùng ra khỏi, thở dài hạ giọng
Xin lỗi - âm thanh khàn đặc uy phong nay lại pha chút yếu ớt
Hắn nhắm chặt hai mắt, toàn thân đều run lên.

Lúc nãy nếu đến sớm hơn, thì đã không phải để cho cô phải chịu dày vò và tủi nhục như thế
Làm cho em sợ rồi, xin lỗi Giai Lệ.

Anh không cố ý quát mắng em đâu.

Do anh bất lực với chính mình mà thôiNhìn thấy cô ngồi trên đất, bao nhiêu tế bào trong cơ thể hắn như muốn vỡ tan
Ngay trong chính căn nhà này, vẫn để cho cô chịu tổn thương
Sâu trong đôi mắt hắn dấy lên ngọn lửa hận, siết cô gái nhỏ vào lòng rồi nói
Những kẻ làm cho em tổn thương, anh sẽ khiến chúng phải giả giá
Sau đó, giọng nói liền trở nên nhu hoà, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của cô rồi khẳng định
Từ nay về sau sẽ không để cho em phải chịu đựng uất ức gì nữa
Nước mắt Cố Giai Lệ tuông rơi.

Bao nhiêu tủi thân cùng những đắng cay đã chịu đựng trong hơn mười mấy năm qua cứ thế và vỡ oà
Cô khóc thật to, ôm lấy bả vai cứng cáp của hắn, gương mặt thì vùi sâu vào lồng ngực Oa oa oa ...
Tống Tư Duệ không chê bẩn, hắn đau lòng thay cho cô
Bàn tay to đặt phía sau lưng vỗ về
Cố Giai Lệ bây giờ tuy vẫn chưa mạnh mẽ, nhưng ít nhất cô cũng biết nơi này sẽ không vì quá khứ của cô mà xa lánh, hất hủi
Trong lòng an tâm hơn phần nào
Hắn đợi cô trút hết buồn bực, gặng hỏi
Lúc nãy có chuyện gì, nói cho anh nghe được không?
Cố Giai Lệ lắc đầu, bàn tay gắt gao siết chặt lấy góc áo của hắn
Tống Tư Duệ sợ cô hiểu nhầm ý mình từ có ý tốt thành truy hỏi, nhanh chóng giải thích
Nói ra thì anh mới có thể giúp em đượcNhìn thấy cô ngồi trên đất, bao nhiêu tế bào trong cơ thể hắn như muốn vỡ tan
Ngay trong chính căn nhà này, vẫn để cho cô chịu tổn thương
Sâu trong đôi mắt hắn dấy lên ngọn lửa hận, siết cô gái nhỏ vào lòng rồi nói
Những kẻ làm cho em tổn thương, anh sẽ khiến chúng phải giả giá
Sau đó, giọng nói liền trở nên nhu hoà, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của cô rồi khẳng định
Từ nay về sau sẽ không để cho em phải chịu đựng uất ức gì nữa
Nước mắt Cố Giai Lệ tuông rơi.

Bao nhiêu tủi thân cùng những đắng cay đã chịu đựng trong hơn mười mấy năm qua cứ thế và vỡ oà
Cô khóc thật to, ôm lấy bả vai cứng cáp của hắn, gương mặt thì vùi sâu vào lồng ngực Oa oa oa ...
Tống Tư Duệ không chê bẩn, hắn đau lòng thay cho cô
Bàn tay to đặt phía sau lưng vỗ về
Cố Giai Lệ bây giờ tuy vẫn chưa mạnh mẽ, nhưng ít nhất cô cũng biết nơi này sẽ không vì quá khứ của cô mà xa lánh, hất hủi
Trong lòng an tâm hơn phần nào

Hắn đợi cô trút hết buồn bực, gặng hỏi
Lúc nãy có chuyện gì, nói cho anh nghe được không?
Cố Giai Lệ lắc đầu, bàn tay gắt gao siết chặt lấy góc áo của hắn
Tống Tư Duệ sợ cô hiểu nhầm ý mình từ có ý tốt thành truy hỏi, nhanh chóng giải thích
Nói ra thì anh mới có thể giúp em đượcCô thút thít, hít sâu rồi nói
Cố Minh Châu ...!muốn dọn đến đây.


Hắn nhíu mày, là chị của cô?
Rất nhanh liền mở lời
Em muốn thế nào, đều nghe theo em cả
Tuy biết hắn sẽ không khinh khi cô, nhưng lúc nói ra trong lòng cô vẫn có chút lo lắng.

Nghe được câu nói của hắn, lại chui rúc vào lòng, khóc nấc
Không.

muốn ...!không muốn gặp ...!họ.

nữa
Hắn hôn l*n đ*nh đầu của cô.

Giọng nói khàn đặc cưng chiều vang vọng trong căn phòng
Được, sau này nếu bọn chúng dám đặt chân đến nơi này làm chướng mắt em.

Anh thấy một lần thì chém một lần.
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 105-106: Điều Tra -


<b>105: Điều Tra</b>

<b>Tống thiếu ngồi đó vỗ về vợ mình đến khi tiếng khóc dứt hẳn, rồi lại hỏi thêm
Em có muốn bóc quà không?
Cô lắc lắc đầu
Hắn chậm rãi đứng lên rồi nói
Vậy em ngủ chút đi, anh bảo nhà bếp làm chút thức ăn sau khi thức dậy thì dùng nhé?
Thấy hắn có ý định rời đi, cô như đứa trẻ mất đi chỗ dựa.

Gương mặt thập phần lo lắng, nhanh chóng níu lấy góc tay áo
Đừng
Đôi mắt trong suốt lấp lánh đáng yêu, lại có chút tội nghiệp như cún con bị hất hủi khiến hắn lỡ nhịp
Tống Tư Duệ ngồi xuống, nhanh chóng đồng ý

Được, vậy thì ở lại đây với emNói xong liền cẩn thận đỡ cô nằm xuống, đắp chăn
Cách lớp chăn dày, hắn đặt tay lên vùng bụng, đau xót hỏi
Còn đau không?
Cô lắc đầu
Hắn nhìn đôi mắt sưng to như quả hồ đào của cô, định đi tìm khăn lạnh.

Chưa kịp đứng lên đã bị nắm lấy ngón tay cái
Gương mặt nam tính hiện lên tia ôn nhu chỉ dành riêng cho cô, giọng nói cũng không còn doạ người như lúc nãy
Mắt em sưng to, anh đi lấy khăn lạnh
Cô lại lắc đầu
Tống thiếu chạm nhẹ lên đôi mắt của cô, dịu dàng lên tiếng Ngoan, mắt sưng sẽ khó chịu
Cố Giai Lệ mếu máo, nắm chặt hơn.

Thậm chí còn kéo tay thon dài kia áp lên gương mặt của mình, dụi dụi vài cái
Hắn vừa vui mừng trong lòng, lại cảm thấy có chút buồn cười
Lúc sáng vẫn còn ấp a ấp úng chẳng nói được với nhau mấy câu, bây giờ cô đối với hắn đã không muốn rời
Tống Tư Duệ nhoài người đến, vén vài sợi tóc lấm lem nước mắt bám lại trên gương mặt cô
Hắn nghĩ ngợi đôi chút rồi hỏi
Kể cho anh nghe ...!lúc em còn ở nhà họ Cố được không?
Hắn thật sự muốn biết, bọn chúng đã làm gì lại khiến cô trở thành bộ dạng nhu nhược, chỉ cần cơn gió thổi ngang qua cũng sợ đến tím tái mặt màyCố Giai Lệ thật sự không muốn nhớ lại, càng không muốn nhắc đến những chuyện kinh hoàng bản thân đã trải qua trong quá khứ
Cô giờ đây đã có cuộc sống hạnh phúc của riêng mình.

Bọn họ cũng sẽ chẳng thể gặp lại được nữa
Cho nên nhanh chóng lắc đầu

Được, em không muốn thì tạm thời bỏ qua vậy
Cửa phòng lúc này chợt mở ra, Châu Vỹ đi vào
Đến bên cạnh, bà đẩy con trai mình qua một bên, ngụ ý ngáng đường quá
Sau đó liền hỏi
Con có sao không, Gray nói con va vào ghế đẩu rất mạnh.

Mẹ phải gọi bác sĩ đến kiểm tra tổng quát ...
Vợ con mệt rồi, phải nghỉ ngơi.

Đợi cô ấy ngủ một giấc thức dậy rồi hãy nói tiếp Không phải đã dặn con ít gặp mặt con dâu của mẹ rồi sao? Ở đây ...
Bà lên tiếng chất vấn, sau đó nhìn thấy màn nắm tay trước mắt, hắng giọng rồi đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa
Châu Vỹ suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy bản thân không thể ngồi yên.

Bà nhìn Gray, thái độ cáu bẵn giận cá chém thớt
Còn đứng đây làm gì? Mau điều tra xem trước đó Giai Lệ ở nhà họ Cố đã trải qua những gì cho tôi
Cứ tưởng con bé bị đối xử thiên vị, ai mà ngờ lại bị bạo hành
Ở nơi này còn dám ra tay thì ở nhà còn như thế nào?
Chuyện này không thể dễ dàng cho qua được
Gray nhìn bà rồi đáp Chuyện này ...!thật ra thiếu gia đã bảo tôi điều tra trước đó.

Nhưng không có manh mối
Châu Vỹ nhìn anh, soi xét nói
Dù tin tức có kín thế nào thì cũng phải có kẽ hở, không có manh mối là thế nào?
Người hầu làm việc ở Cố gia toàn bộ đều là những kẻ không còn người thân, sống chết tuyệt đối trung thành.

Tôi đã thử cài người vào ...! nhưng đều bị phát hiện
Tống phu nhân cười khẩy
Cố gia cũng không được tính là thế lực, vậy mà chuyện tuyển dụng nhân sự làm thật kín kẽ.

Cứ như có bí mật không muốn cho người khác biết vậy
Gray không nói gì thêm, Châu Vỹ phất tay
Chuyện này chỉ có thể hỏi Giai Lệ thôi 
Chương 105: điều tra
...
Biệt thự nhà họ Cố
Cố Minh Hiên được khiên vào, thống thiết gào lên
Mẹ ơi đau chết con rồi!
Anh Túc đi bên cạnh xót xa mắng chửi
Đám người các người không biết nhẹ tay hay sao? Không thấy con trai ta đang than à?
Cố Nham đứng bên cạnh chỉ có thể nói vài câu, không dám chọc giận vợ
Bà bình tĩnh đi
Bình tĩnh thế nào được? Ông không thấy tên Tống Tư Duệ đó hành hạ con trai chúng ta hay sao? Phải kiện hắn tội hành hung.

<b>106: Không thể tiếp tục</b>

'' Không được!'' - Cố Minh Châu nhanh chóng chen vào

Cố Nham cũng a dua theo

'' Dù có kiện cũng chẳng thể làm được gì nhà họ Tống. Không khéo còn khiến chúng ta mất đi hậu thuẫn. Các xí nghiệp nhỏ tôi và bà cực khổ lôi kéo cũng sẽ vì không muốn đắc tội nhà họ Tống mà chấm dứt hợp đồng với chúng ta''

Anh Túc nhìn Cố Minh Hiên đang được băng bó trên giường, cục tức nuốt không trôi cũng phải nhịn mà nuốt xuống

.........

Kể từ hôm đó trở đi, Cố Giai Lệ đi đâu đều có bác sĩ âm thầm giám sát

Tống Tư Duệ đã gặng hỏi rất nhiều lần, muốn cô nói ra chuyện quá khứ

Nhưng cái bóng tâm lý quá lớn, cô thật sự sợ hãi. Không muốn nhớ lại

Cũng may, Lục Xu là bác sĩ có thâm niên cao

1 tháng trôi qua, sau vài lần tiếp xúc cũng đã nắm rõ được tình trạng của cô

Nhân lúc Cố Giai Lệ đang ngủ

Mẹ con Tống thiếu gia liền đến phòng làm việc nói chuyện với bác sĩ

'' Tình trạng con bé thế nào?'' - Châu Vỹ lên tiếng trước tiên

'' Đại khái cũng biết được đôi chút. Con dâu bà rất sợ người lạ'' - Lục Xu bỏ mắt kính ra, nhìn bạn già rồi nói

'' Là thế nào?'' - Tống Tư Duệ nhíu mày

Bác sĩ Lục hờ hững nhìn hắn rồi mở miệng

'' Nói cho dễ hiểu ... thì Tống thiếu đây không thích nữ nhân. Còn vợ cậu trầm trọng hơn, bất kể là nam hay nữ con bé đều rất sợ. Tất nhiên là trừ những trường hợp đối tốt như Châu Vỹ đây chẳng hạn''

'' ....'' - hai mẹ con ngơ ngác nhìn nhau

Lục Xu mất kiên nhẫn thở dài

'' Tống thiếu đây bị vô cớ động chạm cảm thấy thế nào?''

'' Như có hàng vạn con rết cắn xé da thịt rồi chui vào bên trong'' - hắn nói

'' Cậu xử lý thế nào?''

'' Đẩy kẻ đó ra rồi xử lý'' - hắn tỉnh bơ đáp lại

Lục Xu gật đầu, giở lại hồ sơ đã thống kê rồi lên tiếng

'' Con bé thì không giống cậu. Ở nó còn có triệu chứng khó thở, buồn nôn ... nhưng cách giải quyết lại khác, nó cam chịu để người đó tùy ý dù trong lòng cực kỳ khó chịu''

Nói xong liền xoay qua Châu Vỹ

'' Đây chỉ là do tôi suy luận. Nếu con bé không muốn nói, hay là sử dụng cách thôi miên?''

'' Vợ tôi không muốn nhớ lại, nếu cưỡng ép có khi sẽ phản tác dụng'' - Tống Tư Duệ sốt ruột lên tiếng

Đáp lại hắn là ánh mắt có chút coi khinh của bác sĩ cùng mẹ mình

Gương mặt bọn họ như đang muốn thốt lên

- Người tùy tiện làm theo ý mình mà cũng có mặt mũi bắt bẻ người khác?

'' Đúng là chúng ta ai cũng muốn biết con bé đã trải qua những gì. Nhưng nếu Giai Lệ không muốn nhớ đến thì không cần đâu. Tránh làm con bé nhớ đến chuyện cũ lại tổn thương'' - Châu Vỹ thở dài

Ba người ở trong phòng, chẳng thể ngờ lại có người nghe lén bên ngoài

Bóng dáng nhỏ bé trong bộ đồ ngủ mỏng manh đứng tựa lưng vào cửa. Cố Giai Lệ rơi vào trầm tư

Mọi người đối với cô tốt như thế này, ngay cả khi tò mò về quá khứ cũng đặt cảm xúc của cô lên hàng đầu

Cố Giai Lệ à, mày rốt cuộc sợ cái gì?

Họ sẽ không bao giờ bỏ rơi hay khinh thường mày. Mày cũng biết điều đó mà

Không muốn nhớ lại quá khứ, nhưng mỗi đêm đều bị ác mộng tra tấn

Vậy chẳng thà kể rõ mọi chuyện

Mày muốn sống hạnh phúc thì phải thay đổi. Sống nhu nhược hơn 15 năm đã đủ lắm rồi

Cố Giai Lệ hít sâu, như muốn tiếp thêm cho bản thân dũng khí

Cô xoay người, đẩy cửa

Người bên trong chốt lát bị kinh động, hướng mắt về cửa liền thấy cô gái nhỏ đứng đó cúi đầu nhưng không bước vào

Tống Tư Duệ là người đầu tiên đứng lên

Hắn tiến đến nơi cô đang đứng, có chút đắn đo

Xong rồi, có phải vợ hắn đã nghe được cuộc trò chuyện nên sợ bị mọi người tính kế cho nên mới bước vào đây nói chuyện?

Lục Xu hắng giọng, thấy tình hình có chút khó xử liền đứng lên

'' Ở đây không còn việc gì thì tôi đi trước nhé''

Châu Vỹ liếc xéo

- Thật đúng là không có nghĩa khí gì cả

Tống thiếu gia chú tâm lên người vợ mình, cũng chẳng thèm để ý đến hai người bọn họ

'' Vợ ... ''

Cố Giai Lệ cúi đầu, ngẩng lên nhìn đôi chút rồi rụt rè bước vào

Châu Vỹ cũng chột dạ đôi chút. Cảm giác như bản thân đang phạm phải lỗi lớn

Cô gái nhỏ tiến đến chỗ mà bác sĩ vừa rời đi, ngồi vào. Đặt tay lên đùi, cô có chút khúm núm
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 107: Dũng Cảm Nói Ra


'' À ... chúng ta không phải đang điều tra con đâu. Nếu con không thích thì từ nay không bàn luận vấn đề này nữa ...''

'' Con ... không phải do Cố phu nhân sinh ra'' - Cố Giai Lệ bất giác lên tiếng

Châu Vỹ cùng Tống Tư Duệ không ngờ cô sẽ chủ động nói về quá khứ. Càng cả kinh hơn là chuyện mà cô vừa mới thốt ra từ cái miệng nhỏ đang run rẩy

'' Sao ... sao lại ...'' - Châu Vỹ có chút không tin

'' Lúc 5 tuổi, mẹ ruột đưa con đến Cố gia. Sau đó ...''

Cố Giai Lệ lấy hết can đảm kể về chuyện bản thân còn rất nhỏ đến lúc lớn lên rồi thay Cố Minh Châu gả đến nhà họ Tống

Gương mặt của Châu Vỹ cùng Tống Tư Duệ từ xanh chuyển sang đỏ rồi lại tím tái đi

đón xem tập mới nhất trên mangatoon

Chẳng thể ngờ lại có chuyện kinh thiên động địa thế này

Đặc biệt là Tống thiếu, tay hắn nắm chặt kìm nén tức giận run rẩy liên hồi, gân xanh cũng nổi lên không ít

Cố Giai Lệ vén một bên tóc, lộ ra vết sẹo lồi dài hơn gang tay. Cô cố gắng không khóc, dừng lại vài giây rồi tiếp tục nói

'' Trước khi được gả đi, hầu hết các vết sẹo đều bị xoá. Chỉ duy nhất cái này nằm trên đầu, bác sĩ không dám mạo hiểm làm bừa ... hơn nữa, dù có xoá cũng sẽ mất mảng tóc to nên họ chỉ có thể giữ nguyên''

Cha và mẹ kế sợ nếu như cô chết đi, sẽ không còn ai có thể thay Cố Minh Châu gả đến đây nữa

Vết sẹo như con rết phản chiếu trong con ngươi đen của người đàn ông. Hắn hận hiện tại không thể lôi hết đám người đó ra ngũ mã phanh thây

Châu Vỹ ngay khi nhìn thấy, đứng bật dậy. Chiếc ghế đang ngồi ngã xuống gây tiếng vang thật to

Bà đi đến gần cô, bàn tay chậm rãi và run rẩy giơ lên chạm vào

Trái tim như thắt lại, hốc mắt ngấn nước

'' Cái này ... là sao?''

Cố Giai Lệ che đi, vuốt vuốt mái tóc rối. Cô nhìn mẹ chồng của mình, cơn uất ức càng thêm dâng cao, nghẹn giọng

'' Vào hôm được đưa đến Cố gia ... bọn họ ai nấy đều không thích con. Cố Minh Châu có nói những lời khó nghe. Con ... con cãi lại, sau đó ... liền bị mẹ kế đẩy xuống lầu''

Cố Giai Lệ tuy lúc nhỏ có chút nhát gan, nhưng cô vẫn biết phản bác những lời bịa đặt vô căn cứ

Cho đến khi đến nhà họ Cố. Mỗi lần mở miệng muốn nói lý liền bị đánh đập, hành hạ

Ở nơi đó suốt 14 năm, cô chỉ có thể luồng cúi, sống dưới ánh mắt ghẻ lạnh của người khác

Châu Vỹ không hỏi nữa, trực tiếp ôm chằm lấy cô, giọng bà run rẩy

'' Đứa trẻ ngốc, sống với nhau hơn một năm trời. Con gặp uất ức tại sao không chịu nói, giấu kín trong lòng như thế?''

Cố Giai Lệ khóc oà

'' Bọn họ ... người nào cũng nói rằng ... trên đời này không có ai cần con. Con ... sợ nói ra ... mẹ ... mẹ sẽ ghét con ...huhu''

'' Sao mẹ lại ghét con được chứ, ngốc quá đi''

Tống Tư Duệ thở dài

'' Mẹ, con muốn nói chuyện riêng với vợ con''

'' Nằm mơ, con định ức h**p con dâu mẹ chứ gì?''- Châu Vỹ xù lông, ôm chặt hơn

Cố Giai Lệ nhìn hắn, có chút khó hiểu

Rõ ràng cô là người bị đối xử bất công. Tại sao trong ánh mắt của hắn nhìn còn đau lòng hơn cô vậy?

Tống thiếu khẳng định chắc nịch

'' Sẽ không''

'' Mẹ không tin con nữa đâu'' - bà nhất quyết không chịu đi

Hắn hết cách, đành phải lên tiếng

'' Vậy thì ít nhất mẹ cũng buông vợ con ra đi''

Châu Vỹ lườm con trai, rồi nghe theo buông cô ra trở về vị trí

'' Bọn họ từng nói sức khoẻ em yếu cho nên không thể đến trường, chỉ có thể mời gia sư. Vậy thì em đã học được gì''

'' Học viết chữ ... ngoài ra, không còn gì'' - cô trả lời, nước mắt cứ thế tuông ra

Chưa bao giờ cô cảm thấy ấm ức như hiện tại. Có lẽ vì cảm nhận được sự quan tâm và bảo vệ cho nên muốn nói hết những tổn thương trong quá khứ

Tống Tư Duệ lấy khăn tay lau giúp cô nước mắt lăn dài trên má, dịu dàng như dòng nước suối an ủi

'' Hôm nay đến đây thôi, em làm rất tốt''

Nói xong liền dìu cô về phòng

Tống thiếu gia v**t v* một bên má, cưng chiều lên tiếng

'' Mắt sưng to rồi, em đi rửa mặt, anh đợi em''

Dạo gần đây hắn luôn rất dịu dàng, lại thêm việc lần trước giúp cô xử lý Cố Minh Hiên. Trong mắt cô bây giờ, hắn giống như vị thần bảo hộ hơn là con gấu hung dữ
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 108: Tâm Sự


Cố Giai Lệ nghe theo, đi vào phòng tắm rửa mặt

Mà Châu Vỹ đứng bên cạnh có vẻ như chưa hài lòng, huých huých cánh tay của con trai mình khẽ quát

"" Mẹ muốn nghe con bé nói, còn phải khiến nhà họ Cố sống không được chết không xong""

Lửa giận trong lòng sôi sùng sục, bà chỉ muốn đào cái hố thật to rồi đem bọn người khốn kiếp đó ném xuống sau đó châm lửa

Tống Tư Duệ xoay sang nhìn mẹ mình rồi lên tiếng

"" Mẹ đừng có làm bậy""

"" Thế nào là làm bậy? Cái bọn chết tiệt đó mới là làm bậy. Dám khiến con dâu của mẹ chịu khổ sở. Con sợ mích lòng cha mẹ vợ thì không cần nhún tay vào làm gì đâu""

Cái tiếng cha mẹ vợ này sao mà chói tai. Hắn nghe xong chỉ muốn đem đôi vợ chồng tâm đầu ý hợp đó ra nghiền nát

Chương 108: tâm sự

Cái tiếng cha mẹ vợ này sao mà chói tai. Hắn nghe xong chỉ muốn đem đôi vợ chồng tâm đầu ý hợp đó ra nghiền nát

"" Chuyện này sẽ xử lý, nhưng phải xem ý kiến vợ con trước""

Châu Vỹ thở dài bất mãn

"" Con để cho Giai Lệ giải quyết? Con bé sao dám chứ?""

"" Không phải bây giờ""

Tống phu nhân ngờ ngợ ra gì đó, gật gật đầu

"" Ồ~""

Cố ý kéo dài giọng nói, tán thưởng

Không hổ là con trai do bà sinh ra. Nếu để con dâu tự mình giải quyết thì chướng ngại tâm lý của con bé cũng có thể theo đó mà được tháo gỡ

Châu Vỹ mỉm cười, vỗ lên vai con trai hài lòng nói

"" Làm tốt lắm. Bây giờ mẹ đi ngủ, giao cho con phần an ủi Giai Lệ. Nhớ đừng có mà bắt nạt con bé, không thì..."" 

Chương 108: tâm sự

"" Làm tốt lắm. Bây giờ mẹ đi ngủ, giao cho con phần an ủi Giai Lệ. Nhớ đừng có mà bắt nạt con bé, không thì...""

Bà áp sát gương mặt đến gần hắn, Tống Tư Duệ né tránh lập tức trả lời

"" Con biết rồi""

Tống phu nhân trở về phòng, cùng lúc đó thì cô từ phòng tắm bước ra ngoài

"" Đã trễ rồi, em mau ngủ đi"" - Tống Tư Duệ đến bên giường giở sẵn chăn cho cô

Cố Giai Lệ níu lấy ống tay áo của hắn, chậm rãi lên tiếng

"" Không muốn... ở một mình""

Tống thiếu dìu cô nằm lên giường, sau đó ngồi bên cạnh

"" Anh ở đây, em ngủ đi, đừng lo""

Cô gái nhỏ nằm trên giường, loay hoay mãi chẳng thể ngủ. Trong căn phòng hoa mỹ thỉnh thoảng truyền đến tiếng thở dài

Chương 108: tâm sự

Cô gái nhỏ nằm trên giường, loay hoay mãi chẳng thể ngủ. Trong căn phòng hoa mỹ thỉnh thoảng truyền đến tiếng thở dài

Tống Tư Duệ ngồi bên cạnh nhịn không được mà hỏi

"" Em chưa ngủ à?""

Cố Giai Lệ lấy chăn bọc kín, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn chán nản

"" Không ngủ được ""

"" Em còn khúc mắc gì trong lòng sao?""

Cô lắc đầu. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm nghĩ ngợi đôi chút rồi lên tiếng

"" Em biết vì sao anh ghét phụ nữ không?""

Sao lại hỏi cô chuyện này?

Quả thực có nghe mẹ kể đôi chút, nhưng lúc đó cô tránh hắn còn không kịp, lấy đâu ra rãnh rỗi mà quan tâm chứ?

Cô gái nhỏ bẽn lẽn gật đầu. Người đàn ông thở nhẹ, tay đan vào nhau rồi nói 

Chương 108: tâm sự

Cô gái nhỏ bẽn lẽn gật đầu. Người đàn ông thở nhẹ, tay đan vào nhau rồi nói

"" Chắc em đã nghe mẹ kể lại, cha anh đưa tình nhân về. Ả ta nhân cơ hội cha bận việc đột xuất, mẹ vắng nhà mà cố tình muốn giở trò với anh""

Cố Giai Lệ lại gật đầu

Tống Tư Duệ cười

"" Thực ra lúc đó không phòng bị nên chỉ bị ôm một cái, chẳng tính là gì. Mẹ nghĩ vì thế nên anh mới bị ám ảnh tâm lý... nhưng thật ra khi mẹ phát hiện ra cha ngoại tình, anh cũng đã biết. Vì sợ mẹ buồn nên mới không nói ra""

Cố Giai Lệ đảo mắt lên nhìn, cô cảm nhận được trong lòng hắn có biết bao nhiêu bất lực phải nén xuống

Tống Tư Duệ cao ngạo mà giờ ngồi bên cạnh cô xoắn xúyt ngón tay, chán chường cúi thấp đầu

"" Trước đó, rất nhiều lần ả ta cùng với những tình nhân khác của cha liên tục quấy rầy. Trên trường cũng chẳng khá hơn, nữ sinh cùng lớp, khác lớp, đến cả giáo viên. Bọn họ cứ như bị điên, quấn lấy anh rồi bảo rằng rất yêu anh, nếu không có anh sẽ không sống nỗi... có vài người còn cố ý tự sát, thậm chí còn muốn anh và họ cùng nhau chết chung""

Chương 108: tâm sự

Cố Giai Lệ đảo mắt lên nhìn, cô cảm nhận được trong lòng hắn có biết bao nhiêu bất lực phải nén xuống

Tống Tư Duệ cao ngạo mà giờ ngồi bên cạnh cô xoắn xúyt ngón tay, chán chường cúi thấp đầu

"" Trước đó, rất nhiều lần ả ta cùng với những tình nhân khác của cha liên tục quấy rầy. Trên trường cũng chẳng khá hơn, nữ sinh cùng lớp, khác lớp, đến cả giáo viên. Bọn họ cứ như bị điên, quấn lấy anh rồi bảo rằng rất yêu anh, nếu không có anh sẽ không sống nỗi... có vài người còn cố ý tự sát, thậm chí còn muốn anh và họ cùng nhau chết chung""

Như vậy thật sự quá đáng sợ rồi. Cô nhìn hắn, lại nghĩ đến hoàn cảnh bản thân. Thật là trái ngược

Cố Giai Lệ mấp máy đôi môi, nhẹ hỏi

"" Chẳng lẽ... không có ai biết hay sao?""

Tống Tư Duệ nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm xúc ấm áp. Rùa con đang lo lắng cho hắn

"" Lúc đó mọi người đều nghĩ cha và mẹ đều sẽ ly hôn. Mọi quyền hành đều nằm trong tay cha, nên tình nhân ông ta lợi dụng sơ hở mua chuộc người xung quanh. Mẹ anh lúc đó rất bận... ""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 109


Cố Giai Lệ chưa từng tâm sự nhiều với ai, chẳng biết cách an ủi. Nên cũng xuôi theo, nói rõ tâm sự trong lòng

"" Ở nhà họ cố, mọi người... đều nói em hệt như bóng ma. Chẳng nói chẳng rằng không khác gì kẻ câm, bị đánh bị mắng cũng chẳng dám phản kháng... sống như thế chẳng thà tự sát còn hơn. Nhưng mà...""

Nước mắt cô rơi, hệt như từng lưỡi dao đâm vào tim hắn

Cố Giai Lệ vùi đầu vào chăn, tiếp tục nói

"" Em... em không muốn chết đâu. Lúc được đưa đến đó, bị trách móc và đánh đập vô cớ... em cũng đã từng chống đối. Nhưng mỗi lần như thế... lại càng... càng bị đánh nhiều hơn... em... em sống... ở đó... ở đó 14 năm... ""

Mỗi ngày ở đó hệt như địa ngục. Ai ai cũng đều tùy ý bắt nạt

Thất tình, mất tiền, bị mắng chửi...

Chương 109: bắt nạt

Thất tình, mất tiền, bị mắng chửi...

Chỉ cần trong lòng không thoải mái đều đem cô ra trút giận

Vết thương cũ và mới chồng chéo lên nhau, chẳng thể phân biệt được

Đó là chưa kể đến mẹ kế và chị em nhà họ Cố

Cô càng nói, càng không kìm được cảm xúc. Lồng n9ực nghẽn lại, vừa đau vừa khó thở

Nước mắt liên tục rơi xuống, thấm ướt cả góc chăn

Tống Tư Duệ không nói gì, nhào đến ôm lấy cô

Đám khốn kiếp đó, sẽ có ngày hắn khiến bọn chúng phải cầu xin được sang thế giới bên kia

Vợ hắn hiền lành, tính tình lại tốt. Sao có thể đối với cô như vậy?

Nếu ngay từ đầu không thích thì đừng đem cô về nhà

Cố Giai Lệ nén khóc, nhưng nước mắt cứ chảy 

Chương 109: bắt nạt

Cố Giai Lệ nén khóc, nhưng nước mắt cứ chảy

"" Sao lại ghét em như thế? Em làm gì sai chứ?""

Hắn nhìn thấy mà đau lòng, không nhịn được tức giận mắng

"" Em không làm gì sai cả. Lũ người tùy ý mắng nhiếc đánh đập em mới chính là kẻ đáng phải chết. Em không nói chuyện còn không phải do bị dày vò suốt 14 năm hay sao? Những kẻ mỉa mai em bị câm chỉ biết quan tâm đến cảm xúc của bản thân, dù em có tổn thương thế nào cũng mặc kệ không đáng để em nghĩ đến""

"" Huhu... Oa oa..."" - cô như đứa trẻ khóc to, bao nhiêu uất ức, tủi thân theo dòng nước mắt ấm nóng trào ra

Tống Tư Duệ ôm lấy, bàn tay đặt sau lưng vỗ về

"" Ngoan, ai từng ức h**p em... anh sẽ không bỏ qua. Từ nay trở đi, sẽ không để em phải chịu tổn thương nữa""

Cố Giai Lệ oa oa khóc, nấc nghẹn mà nói

Chương 109: bắt nạt

Cố Giai Lệ oa oa khóc, nấc nghẹn mà nói

"" Anh... hu... anh cũng từng... hành hạ em...""

Hắn đờ người, nhớ lại chuyện bản thân đã làm có chút cứng họng

Cô cũng không ngờ bản thân bị dung túng đến mức dám trách hắn cơ. Người đàn ông cũng không dám nói gì, cô càng to gan lớn mật lập tức nói thêm

"" Lần nào gặp... cũng quát tháo em""

Một nhát dao xiên vào tim Tống thiếu

"" Hic... sau đó... còn hại em... bị đau bao. tử ""

Hai nhát dao xiên vào tim Tống thiếu

"" Còn... còn tùy ý... làm cái việc đó... hại em sợ hãi mà... dùng... dùng thuốc ngủ. Sau khi biết chuyện... còn muốn... trừng... trừng phạt ""

N nhát dao xiên vào tim, máu chảy thành sông 

Chương 109: bắt nạt

N nhát dao xiên vào tim, máu chảy thành sông

Tống thiếu mặt dày cố gắng bào chữa

"" Anh biết là... em sợ người lại, nhưng ở với nhau cũng đã vài tháng chẳng lẽ em cũng không giảm bớt sự lo sợ với anh sao?""

Cô thút thít

"" Hơn. nữa, vợ chồng... làm thế với nhau là bình thường. Anh tưởng khi gả đến đây em cũng phải chuẩn bị tâm lý...""

Cố Giai Lệ đẩy hắn ra, ngồi bật dậy lau lau nước mắt. Điệu bộ còn uất ức hơn lúc kể cho hắn nghe chuyện ở Cố gia

"" Gần đây mới nghe Dung Dung nói... trước đó... em... em không biết mấy vấn đề vợ chồng... cho nên. cho nên đã nghĩ rằng... anh bạo hành em... hic ""

Lúc này cô bù lu bù loa, Tống Tư Duệ lập tức nhận sai

"" Anh xin lỗi, là do anh. Giai Lệ ngoan, đừng khóc. Do anh không tốt, không tìm hiểu kỹ lưỡng khiến em tổn thương""

Chương 109: bắt nạt

Lúc này cô bù lu bù loa, Tống Tư Duệ lập tức nhận sai

"" Anh xin lỗi, là do anh. Giai Lệ ngoan, đừng khóc. Do anh không tốt, không tìm hiểu kỹ lưỡng khiến em tổn thương""

Cô nghe hắn xin lỗi, khóc càng thêm lớn. Âm thanh vang vọng khắp nơi, lập tức truyền đến tai người nào đó

Chẳng mấy chốc, bên ngoài liền có tiếng đập cửa

"" Tống Tư Duệ, mẹ đã cảnh cáo con đừng có bắt nạt con dâu mẹ rồi mà! ""

Châu Vỹ xông vào, trên tay cầm thanh kiếm gỗ

"" Nghịch tử, đã nói bao nhiêu lần cũng không biết sợ. Hại bà già này chạy từ tầng 2 lên đây...""

Bà vẫn tiếp tục càu nhàu cho đến khi nhìn thấy hắn và vợ mình ôm nhau

Cố Giai Lệ lau nước mắt nhanh chóng giải thích hiểu lầm "" Anh ấy... không có bắt nạt con""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 110


Đôi mắt bà híp lại, thanh kiếm chỉ thẳng vào đứa con trai yêu quý

"" Đừng có bênh nó, nếu nó không làm gì vậy thi tại sao con khóc?""

"" Bọn con chỉ đang tâm sự thôi, sao con có thể bắt nạt vợ mình?"" - Tống Tư Duệ lên tiếng thanh minh

Châu Vỹ bước đến nhìn chăm chăm vào đôi trẻ, Cố Giai Lệ ngượng ngùng ngồi dậy buông hắn ra

Tống Tư Duệ bất giác cảm thấy hụt hẫng. Song, lại không dám giận dỗi. Chỉ có thể ngồi lên theo, bực dọc nhìn mẹ mình

"" Nó có bắt nạt con không?"" - Châu Vỹ hỏi

Cô lắc đầu, bà càng cương quyết

"" Đừng sợ, nếu nó dám chọc ghẹo con thì cứ nói""

"" Không có... chúng con... chỉ là nói chút chuyện""

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

"" Không có... chúng con... chỉ là nói chút chuyện""

Bà nhìn đôi chút, rồi để cây kiếm gỗ lên bàn. Kiên định và dứt khoác lên tiếng

"" Nếu nó dám làm bậy, con cứ lấy kiếm đánh cho nó tỉnh. Sứt đầu mẻ trán cũng không sao""1

Bà lại tiếp tục càu nhàu

"" Hừ, đáng ra phải chia phòng mới đúng...""

"" Mẹ à, con không có làm gì bậy bạ. Chia phòng gì chứ?""

"" Không lẽ đợi đến khi con làm gì đó bậy bạ mới được chia phòng?""

Tống Tư Duệ - ""....""1

"" Được rồi, không phí lời với con nữa"" - bà ghét bỏ nhìn hắn rồi lại xoay sang nhìn cô, trìu mến nói1

"" Giai Lệ ngủ ngon. Ngày mai chúng ta cùng nhau đi mua sắm""1 

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

"" Giai Lệ ngủ ngon. Ngày mai chúng ta cùng nhau đi mua sắm""1

"" Dạ"" - cô trả lời

Mẹ sau khi có con dâu liền không quan tâm đến con trai, hắn thật là đáng thương mà1

Cố Giai Lệ an vị nằm xuống

Hắn nhìn cô bọc mình trong chăn, thoáng chốc đôi mắt biểu lộ sự thương tâm

Vợ hắn nhỏ bé lại đáng yêu thế này, đáng ra phải được nhận sự che chở. Sao trong quá khứ hắn có thể làm ra những việc khiến cô phải chịu tổn thương chứ?1

Tống Tư Duệ thầm hứa, bắt đầu từ hôm nay. Hắn phải cố gắng kìm nén bản thân. Nếu như không có sự đồng ý của cô, tuyệt đối không chạm vào dù là một sợi tóc1

Tránh khiến cô sợ càng thêm sợ

Cô yếu đuối, nhưng lại có tấm lòng đẹp hơn bất cứ người nào khác

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

"" Giai Lệ ngủ ngon. Ngày mai chúng ta cùng nhau đi mua sắm""1

"" Dạ"" - cô trả lời

Mẹ sau khi có con dâu liền không quan tâm đến con trai, hắn thật là đáng thương mà1

Cố Giai Lệ an vị nằm xuống

Hắn nhìn cô bọc mình trong chăn, thoáng chốc đôi mắt biểu lộ sự thương tâm

Vợ hắn nhỏ bé lại đáng yêu thế này, đáng ra phải được nhận sự che chở. Sao trong quá khứ hắn có thể làm ra những việc khiến cô phải chịu tổn thương chứ?1

Tống Tư Duệ thầm hứa, bắt đầu từ hôm nay. Hắn phải cố gắng kìm nén bản thân. Nếu như không có sự đồng ý của cô, tuyệt đối không chạm vào dù là một sợi tóc1

Tránh khiến cô sợ càng thêm sợ

Cô yếu đuối, nhưng lại có tấm lòng đẹp hơn bất cứ người nào khác 

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

Cô yếu đuối, nhưng lại có tấm lòng đẹp hơn bất cứ người nào khác

Hắn đối với cô nhẫn tâm, nhưng cô không truy cứu. Trước mặt mẹ luôn nói đỡ, cũng chưa từng ép hắn phải cúi đầu nhận lỗi

Tống Tư Duệ vẫn ngồi đó, chăm chú nhìn cô

"" Giai Lệ""

Cô nghe thấy, lén nhìn. Hắn mở miệng

"" Anh và em kết hôn nhưng lại không biết gì về đối phương. Trải qua nhiều chuyện, anh cảm thấy... chúng ta nên tìm hiểu nhau. Em nghĩ sao?""1

Tìm hiểu? Cô ngơ ra luôn rồi

Thật sự không hiểu hắn đang nói gì1

Tống Tư Duệ chậm rãi nằm xuống, cách cô một khoảng, gõ gõ ngón tay lên nệm

Gương mặt hiện lên nụ cười ấm áp

"" Có nghĩa là, nếu em không đồng ý anh tuyệt đối không ép em làm chuyện kia. Nắm tay hoặc động chạm làm em khó chịu cũng có thể nói không muốn. Anh lớn tiếng làm em sợ hãi, có thể đánh mắng tùy ý""

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

"" Có nghĩa là, nếu em không đồng ý anh tuyệt đối không ép em làm chuyện kia. Nắm tay hoặc động chạm làm em khó chịu cũng có thể nói không muốn. Anh lớn tiếng làm em sợ hãi, có thể đánh mắng tùy ý""

Cô làm sao dám đánh hắn chứ?

Cố Giai Lệ lắc đầu tỏ ý khuông được

Tống thiếu gia đắp chăn rồi vỗ về người bên cạnh

"" Tóm lại, chúng ta tôn trọng nhau. Nếu có ai bắt nạt em, anh sẽ đánh kẻ đó. Em muốn gì anh sẽ cho em, chỉ cần Giai Lệ vui vẻ. Em muốn khóc thì cứ khóc, thích cười thì cười. Sẽ không có kẻ nào dám ép buộc em làm những việc em không thích nữa""1

Cố Giai Lệ rơm rớm nước mắt

"" Có. thật không""

"" Thật"" - hắn ôn nhu vỗ vỗ. Cách lớp chăn dày vẫn cảm nhận được cô run rẩy

Tống thiếu gia gặng hỏi

"" Anh... không làm em khó chịu chứ?""

Cô lắc đầu, trong lớp chăn thò ra một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy ngón tay cái của người đàn ông 

Chương 110: bắt đầu tìm hiểu

Cô lắc đầu, trong lớp chăn thò ra một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy ngón tay cái của người đàn ông

"" Em buồn ngủ... nắm thế này. mới không gặp... ác. mộng""

"" Anh nằm bên cạnh em, dù là con kiến cũn không bò được lên người em đâu""1

Cơ thể cô dần thả lỏng, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ

Tống Tư Duệ thở phào. Đúng như bác sĩ nói, chỉ cần đối xử thật tốt cô sẽ mở lòng

Cũng may cô không còn sợ hắn nữa, nói chuyện và cười nhiều hơn

Nhìn bàn tay nhỏ đang giữ lấy ngón tay của mình, hắn dịu dàng cười

...

Sáng hôm sau khi thức giấc, thứ cô nhìn thấy đầu tiên chính là chồng mình

Hắn nằm một bên, tay chống lên thái dương đang nhìn cô cười nhẹ"" Chào buổi sáng""

Cố Giai Lệ có chút ngượng, thu mình vào trong chăn để lộ đỉnh đầu

Tống Tư Duệ lại cười, hắn rời khỏi giường. Không quên chọc ghẹo

"" Anh đã dậy từ lâu rồi, nhưng mà ai đó cứ nắm tay anh mãi chẳng chịu buông""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 111


Cố Giai Lệ bẽn lẽn rời khỏi chiếc giường ấm, đi vào phòng tắm không nói gì

Hắn suy tư

Có phải cô vẫn chưa quen cho nên không hiểu câu nói đùa của hắn?

Không được, phải mau chóng chữa cháy

"" Đêm qua em ngủ có ngon không?""

"" Ừm"" - cô lên tiếng rồi chạy vọt đi. Bỏ lại ai kia đang vò đầu cười khổ

Sau khi đã vệ sinh cá nhân đi ra ngoài, cô gái nhỏ chợt phát hiện hắn đã mặc bộ đồ mới, đầu tóc gọn gàng. Dường như chuẩn bị đi đâu thì phải

Không nhịn được liền hỏi nhỏ

"" Anh... đi đâu. sao?""

Chương 111: về trễ

"" Anh... đi đâu. sao?""

Tống Tư Duệ thắt caravat xong xuôi liền nói

"" Anh phải đi làm""

Cô rơi vào trầm tư

Cả hai người trong căn phòng lớn, người đứng trước cửa phòng tắm, kẻ lại đối diện chiếc gương to. Khoảng cách lớn khiến cô có chút gượng gạo

Tống thiếu gia không thích xa cách thế này. Nhưng cũng không dám làm bậy, nhanh nhẹn lên tiếng

"" Em nghĩ... khoảng cách của chúng ta nên là bao nhiêu thì ổn?""

Cố Giai Lệ chớp chớp mắt. Hắn di chuyển từng bước chân

Đến lúc cách nhau 3 mét liền nói

"" Anh tiến đến, nếu em cảm thấy quá gần, khó chịu thì nói anh dừng nhé"" 

Chương 111: về trễ

"" Anh tiến đến, nếu em cảm thấy quá gần, khó chịu thì nói anh dừng nhé""

Tống Tư Duệ đi đến. Khoảng cách thu hẹp, khi đứng trước mặt cô cũng không bảo dừng, cũng không khó chịu

Hắn mở cờ trong bụng, nhưng vẫn chậm rãi tiến hành từng giai đoạn một

"" Ngày đầu tiên thế này là rất tốt. Chúng ta cùng nhau cố gắng em nhé?""

Cố Giai Lệ mặt hiện lên tầng má hồng, e thẹn cúi xuống gật đầu

"" Chúng ta đi ăn sáng, sau đó em hãy đi mua sắm với mẹ""

"" Ừm""

"" Thích gì cứ mua""

"" Không hay đâu""

Tống Tư Duệ cười phì

""Có gì không hay? Em có thể thử làm nũng với mẹ, có khi bà thấy xong sẽ gom hết tất cả đồ trong trung tâm về cho em""1

Chương 111: về trễ

""Có gì không hay? Em có thể thử làm nũng với mẹ, có khi bà thấy xong sẽ gom hết tất cả đồ trong trung tâm về cho em""1

Hai người cùng nhau đi xuống lầu đẹp như trong tranh. Hắn thấy cô đăm chiêu liền lên tiếng

"" Anh nói rồi đó, thích thì cứ mua. Nếu mệt thì phải nói, đừng vì thấy mẹ cao hứng mà đi theo bà cả ngày""

Ngày hôm đó, Châu Vỹ dạo rất nhiều nơi. Một trung tâm thương mại không thể thoả mãn. Kết quả chân cô như muốn gãy đôi

Liền nghe theo lời hắn, đáng thương tựa vào bức tường nũng nịu lên tiếng

"" Mẹ~ con mệt ""

Nói xong cô liền cảm thấy ngượng, mặt đỏ gay. Châu Vỹ nghe xong, cái túi xách đang định mua thoáng chốc rơi xuống đất

Bà không thèm mua sắm gì nữa, trực tiếp nắm tay con dâu đi vào spa gần đó đến tối muộn mới trở về

Tống Tư Duệ hôm nay tâm trạng cực kỳ tốt, công việc chất cao như núi cũng không khiến hắn cáu bẵn 

Chương 111: về trễ

Tống Tư Duệ hôm nay tâm trạng cực kỳ tốt, công việc chất cao như núi cũng không khiến hắn cáu bẵn

Nhanh chóng giải quyết, ngay cả cơm trưa cũng không thèm ăn, chỉ muốn mau chóng về nhà với vợ

Ai mà ngờ chờ mãi chẳng thấy ai. Hắn gọi điện cho mẹ mình, điện thoại khoá nguồn

""......""

Đợi đến gần 12 giờ đêm, mới thấy người

Sắc mặt người nào đó âm u như bão. Khoanh tay trước ngực, ngón tay mất kiên nhẫn gõ vào cánh tay rắn chắc. Đôi chân dài bắt chéo cũng nhịp theo

Giây phút này, chẳng ai trong nhà dám lọt vào tầm mắt của hắn. Trốn vào phòng bếp thủ thỉ to nhỏ

- Đáng sợ quá đi

Mẹ thật là hết nói nỗi mà

Những nhà khác, mẹ chồng đều muốn con dâu ở nhà, dù có đi đâu cũng phải về sớm

Chương 111: về trễ

Những nhà khác, mẹ chồng đều muốn con dâu ở nhà, dù có đi đâu cũng phải về sớm

Mẹ thì hay rồi, kéo con dâu mình đi khắp nơi. Hắn thật sự đang nghĩ, có nên chuyển ra ngoài sống riêng hay không

Ở nơi này mãi, không khéo hắn sẽ mất vợ chứ chẳng đùa1

Đại sãnh tối om, lập loè ánh đèn đỏ cam mờ ảo

Người đàn ông nghe thấy tiếng cười nói cực kỳ vui tai truyền đến, tiếp theo đó lại khó chịu

"" Haha, hôm nào chúng ta cùng nhau... ôi trời, sao lại tối thế này?""

Tống Tư Duệ thở dài, cố nén giận. Lúc quản gia mở đèn, cũng là lúc gương mặt như ác ma biến mất

Người đàn ông nhẹ nhàng đi đến trước mặt cô gái cùng mẹ của mình, trưng ra bộ mặt thân thiện

"" Hôm nay có vui không?"" 

Chương 111: về trễ

Tống Tư Duệ thở dài, cố nén giận. Lúc quản gia mở đèn, cũng là lúc gương mặt như ác ma biến mất

Người đàn ông nhẹ nhàng đi đến trước mặt cô gái cùng mẹ của mình, trưng ra bộ mặt thân thiện

"" Hôm nay có vui không?""

Cố Giai Lệ mỉm cười

"" Vui lắm""

"" Em về trễ chắc là đói lắm, anh sẽ nói với đầu bếp...""

"" Mẹ và Giai Lệ đã dùng bữa rồi. Trên tầng cao nhất của khách sạn A cùng với ánh nến lung linh và ngắm cảnh thành phố về đêm""1

Châu Vỹ cười, bộ dạng làm cho ai kia tức muốn nôn ra máu

Gray nhìn hai người đang đấu nhau, sợ toát mồ hôi

"" Thiếu gia về rất sớm... còn cố ý chuẩn bị bữa ăn ở hồ bơi tầng 3... muốn tạo cho thiếu phu nhân sự bất ngờ...""
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 112


"" Hô hô hô, con trai tốn công vô ích rồi. Hay là con tự mình ăn đi, tránh lãng phí"" - Tống phu nhân gian xảo cười, hệt như bà mẹ kế trong các vở kịch lấy việc bắt nạt con chồng làm thú vui

Tống Tư Duệ lửa giận xung thiên, mạch máu trong cơ thể như muốn vỡ đến nơi. Cố nén kích động, xoay người đi lên lầu

"" Dọn dẹp đi"" - hắn ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Gray đáng thương1

Châu Vỹ nhìn con trai mình rời đi, vui vẻ lên tiếng

"" Sống ngần ấy năm, sao lại không phát hiện... trêu con trai lại vui đến thế?""1

""....."" - Cố Giai Lệ

...

Vài phút sau cô cũng đi lên phòng, mở cửa ra nhìn thấy hắn nằm trên giường

Đôi tay to đặt lên trán, mắt nhắm hờ có hơi mệt mỏi, tâm mi run rẩy

Chương 112: tặng quà

Đôi tay to đặt lên trán, mắt nhắm hờ có hơi mệt mỏi, tâm mi run rẩy

Sống mũi cao thẳng tắp như diễn viên chậm rãi hít thở. Đôi môi hé mở như đang thầm nói gì đó

Chiếc cằm cương nghị, yết hầu nam tính. Đón xem tập mới nhất trên mangatoon

Cúc áo bị tháo để lộ khuôn ngực. Tuy quần áo bây giờ có hơi xốc xếch nhưng vẫn không làm cho hắn bớt đi vẻ phong trần, ngược lại càng thêm quyến rũ

Cố Giai Lệ nhớ đến lời Gray nói. Cảm thấy có chút áy náy

Tống Tư Duệ nghe thấy tiếng mở cửa, liếc mắt nhìn

Thấy cô đứng ở ngoài, nhỏ nhen xoay đi

Hắn bỏ ra tâm sức chuẩn bị buổi tối, kết quả cô vui vẻ quên cả đường về

Cố Giai Lệ đi đến, thăm dò

"" Anh... giận sao?"" 

Chương 112: tặng quà

Giận chứ sao không? Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu tìm hiểu

Vậy mà cô lại...

Hừ1

Cô lưỡng lự hồi lâu rồi xoay người

"" Hôm nay em ngủ nơi khác vậy, khi nào anh hết giận...""

"" Anh hết giận rồi!!!"" - hắn ngồi phắc dậy doạ cô giật mình1

Tống Tư Duệ hắng giọng, đến bên cạnh cô bày ra gương mặt nịnh bợ. Thiếu chút nữa mọc ra tai và đuôi cún mà quẫy1

"" Em đi từ sáng đến tối, hại anh ở nhà trông ngóng... anh không được phép dỗi chút ít hay sao?""

Cố Giai Lệ tất nhiên không biết hắn đang làm nũng, muốn được dỗ dành. Gãi gãi đầu rồi đưa đến trước mặt hắn chiếc hộp nhỏ

Chương 112: tặng quà

Cố Giai Lệ tất nhiên không biết hắn đang làm nũng, muốn được dỗ dành. Gãi gãi đầu rồi đưa đến trước mặt hắn chiếc hộp nhỏ

"" Có mua quà cho anh mà""

"" Thật?""

"" Ừm""

Tống Tư Duệ tươi tắn như đứa trẻ, nhận lấy rồi xé lớp giấy gói

Bên trong là chiếc đồng hồ hàng hiệu

Cố Giai Lệ nhìn hắn vui vẻ, trong lòng có chút ngại, dùng ngón tay gãy gãy đầu mũi

"" Khi nào làm có tiền... sẽ dùng tháng lương đầu mua cho anh món khác. Cái này... là tiền của mẹ""

Hắn dùng ngón tay trỏ và cái bóp bóp cặp má non mềm của cô, cưng nựng

"" Em không cần tính toán kỹ lưỡng như thế đâu""

Cô gái nhỏ lắc đầu, hắn nhếch nhép 

Chương 112: tặng quà

"" Nếu em cảm thấy áy náy thì ngày mai cùng anh đi hẹn hò. Xem như bù vào tổn thất hôm nay, thế nào?""

"" Hẹn hò... có phải nhanh quá không? Hơn nữa, hôm nay em... đi rất nhiều...""

Tống thiếu gia suy suy nghĩ nghĩ rồi lên tiếng

"" Vậy thì tối mai cùng anh ra ngoài dùng bữa là được""

Nếu chỉ là dùng bữa thì được nha. Hôm nay cô thật sự mệt lắm, nếu còn tiếp tục sẽ chết mất

Sống trong sung sướng cho nên cơ thể cũng bắt đầu bị chiều hư rồi. Nhớ khi ở nhà họ Cố...

Thôi bỏ đi, cô đã có cuộc sống mới. Nhớ đến những con người độc ác đó để làm gì chứ?

Đêm đó, người đàn ông cao hứng đeo chiếc đồng hồ. Đến lúc ngủ cũng chẳng buồn gỡ ra

Món quà đầu tiên mà vợ tặng thật đẹp, đúng là người đẹp mắt nhìn đồ cũng tốt

Chương 112: tặng quà

Cô gái nằm bên cạnh âm thầm quan sát, trong lòng đinh ninh

- Hẳn là hắn thích đồng hồ lắm. Sau này có cơ hội phải cùng mẹ đi mua sắm thêm

Rất nhanh trời đã sáng, họ cùng nhau dùng bữa

Ai kia cực kỳ cao hứng

Hết chỉ mây, chỉ hoa thì lại chống cằm, xem giờ...

Tất nhiên là dùng bàn tay có đeo chiếc đồng hồ sáng lấp lánh1

Châu Vỹ nhìn mà ngứa cả mắt1

Chỉ mới được tặng một món đồ cỏn con thôi, có cần làm quá thế không?

Sau này Giai Lệ mà tặng thêm vài món, chắc nó phát điên mất1

Chưa dừng lại ở đó, Tống thiếu gia đến nơi làm việc không ngừng đi khắp nơi Chưa dừng lại ở đó, Tống thiếu gia đến nơi làm việc không ngừng đi khắp nơi

Còn tìm lý do khảo sát để khoe mẻ. Nhưng chẳng nhận lấy một câu khen ngợi

Hắn mất hứng, vậy là tính khí ác ma nổi lên

Cả một tập đoàn rộng lớn với hơn nghìn nhân viên phải tăng ca1

Còn hắn, ung dung trở về sớm
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 113


Xe dừng lại trước sân, hắn đi vào tìm kiếm bóng dáng của người thương. Khi thấy cô đang ở trong mái đình cùng mẹ dùng trà, trò chuyện. Không nhiều lời lập tức đi đến

Châu Vỹ đang vui bỗng dưng mất hứng " Dạo gần đây con bỏ bê Thiên Hạc hơi nhiều rồi đó

Ý đang muốn nói hắn không ở đó mà cứ quay về nhà mãi hay sao? Tống Tư Duệ nhìn mẹ mình, nhíu mày

Châu Vỹ trừng mắt như đang muốn khẳng định câu mình vừa nói - Chứ còn gì nữa?

"Con đã xử lý xong xuôi rồi, mẹ yên tâm"

Nói xong liền trìu mến nhìn cô "Em đã ăn gì chưa?"

" Vừa ăn xong" - cô nhẹ nhàng mỉm cười

Châu Vỹ năng tách trà, khó chịu lẩm nhẩm " Giả vờ thân thiết

Hắn không thèm đôi co, đôi mắt gắt gao xoáy chặt lên người con gái trước mặt, giọng điệu khẩn trương gấp gáp " Em đừng quên cuộc hẹn tối nay"

Cố Giai Lệ ăn miếng bánh ngọt, nhẹ gật đầu "Ừm"

" Khoan đã, cuộc hẹn gì đấy?" - Châu Vỹ đặt tách trà xuống, chen vào

Tống Tư Duệ nghe xong, nghênh mặt. Điệu bộ vô cùng đắc ý "Tối nay chúng con có hẹn đi ăn tối"

" Không được, mẹ phản đối".

" Mẹ phản đối cũng vô ích. Vợ con đã đồng ý rồi" - hắn thân thiết ngồi bên cạnh cô, giúp châm trà

Châu Vỹ khó tin nhìn sang con dâu mình, miếng bánh đang cầm trong tay cũng rơi xuống đất " Giai Lệ... nó nói thật sao?"

Tổng phu nhân đứng dậy, nhanh chóng nói " Sao con lại cùng nó đi ăn? Có ăn thì cũng nên là mẹ con chúng ta đi chứ, đi với nó làm gì?"

" Mẹ à, con là chồng cô ấy"

Bà chẳng quan tâm, lập tức nói thêm " Con quên trước đây nó đối với con..."

" Mẹ có phải là mẹ con không?" - hắn chen vào

Chuyện đã qua lâu. Hắn đang cố gắng bù đắp, vậy mà bà lại nhắc đến Lúc đầu muốn hắn kết hôn là bà Muốn hắn cùng vợ mình tương thân tương ái. Bây giờ hắn yêu chiều cô thì bà lại ở đây phá bĩnh Đọc nhanh tại Vietwriter.vn

Châu Vỹ mặc kệ con trai mình, đôi mắt dính vào Cố Giai Lệ đang bị kẹt ở giữa chẳng biết nên làm gì cho phải

"Con đừng có đi, thằng con trai của mẹ được mệnh danh là ác ma đó. Nó ăn thịt con mất!!!"

"....." - Tống Tư Duệ bất lực -" Mẹ à, mẹ có thôi đi không?"

" Không đáng sợ. như thế đâu mẹ" - cô lên tiếng bênh vực

Trong lòng hắn dâng lên tia ấm áp khó tả. Ôn nhu nhìn cô, rồi lại cương nghị nhìn sang mẹ mình. " Con sẽ không để con dâu của mẹ mất thêm miếng thịt nào. Nếu được sự đồng ý... sẽ đem về thêm một cục cưng"

Tất nhiên hắn chỉ nói cho có. Đang trong giai đoạn tìm hiểu từng bước Làm sao nhanh như thế được?

"Vậy thì đi đi. Nhớ là nếu không được sự cho phép thì đừng có mà lỗ mãn. Không thì mẹ gạch tên con khỏi gia phả" - Bà nghe đến Cục Cưng, dây thần kinh liền giãn ra, nhanh chóng chấp thuận

Cố Giai Lệ chớp chớp mắt khó hiểu Đem về thêm cục cưng? Định mua thêm gì hay sao?

Rất nhanh trời đã tối. Nhưng trên thực tế, người nào đó cứ bám dính lấy vợ mình thủ thỉ cô không được ăn mặc qua quít Sau khi thấy cô chọn bộ váy kín đáo màu hồng nhạt dài đến đầu gối khoe trọn eo thon, hắn mới thôi nói về vấn đề trang phục Đón xem tập mới nhất trên mangatoon

Bạn nghĩ như thế là xong ư? Hắn chỉ dừng vấn đề trang phục thôi. Chuyển sang nhắc nhở cô về thời gian. Rồi cứ luyên thuyên tại sao lại lâu đến giờ hẹn

Đến lúc cô chuẩn bị xong xuôi thì chỉ còn nửa cái mạng Sao bây giờ lại nói nhiều thế này a?

Trên tầng cao nhất của nhà hàng Pháp nổi tiếng. Toàn bộ tường đều được làm bằng kính, có thể nhìn ngắm phong cảnh thành phố về đêmhttps://vietwriter.vn/threads/vo-nho-nhut-nhat-chong-a-anh-dung-qua-day-h.9024/

Nhìn dòng xe tấp nập bên dưới chỉ nhỏ bằng hạt mè, sáng lấp lánh khiến cô cảm thấy rất thích thú Bầu trời về đêm đầy sao trải dài vô tận, lãng mạn như trong quyển sách mà cô từng đọc

Cả hai an vị, đèn liền được tắt đi. Lúc đó, ánh sáng của trăng sao càng được thấy rõ. Vô vàn ánh đèn trong thành phố tấp nập đã được nhóm lên, mọi ngóc ngách đều bừng sáng Màn đêm âm u khiến cô cảm thấy sợ, nay kỳ bí đến lạ, xinh đẹp rực rỡ

Họ cùng nhau dùng bữa, cùng nhau trò chuyện về sở thích

Cố Giai Lệ chưa từng nói nhiều như thế, lại còn nói chuyện với người mà trước đây cô chỉ muốn trốn Cảm xúc trong lòng dần khó tả. Nhưng cô không ghét nó Cả thể xác lẫn tâm hồn đều bình yên, đây là thứ là cô khao khát từ lâu
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 114


Tin tức thiếu gia của Thiên Hạc, đồng thời là con quái thú xấu xí trong lời đồn nay đã lộ diện trước truyền thông được chia sẻ rộng rãi Gương mặt, thân hình, gia thế lẫn học thức không chê vào đâu được Khiến cho những cô gái từng chê bai, kinh sợ và thậm chí từ hôn bây giờ tiếc nuối vô cùng

Tất nhiên vợ hắn cũng khiến dân tình tò mò không thôi. Vì cô rất hiếm khi lộ diện khi còn ở nhà họ Cố

Nhưng là ở nơi đó mà thôi. Từ khi gả đến Tổng gia, ai mà chẳng biết thiếu phu nhân được Châu Vỹ cưng chiều như châu báu

Mỗi sự kiện lớn hoặc đi dạo mua sắm đều đi với con dâu khiến ai nấy đều ganh tỵ

Tin tức vợ chồng họ đi ăn tối nhanh chóng nhận được sự chú ý Chỉ vừa bước ra khỏi cửa xe đi vào nhà hàng, vài giây sau liền lên trang nhất

Người con gái nào đó xem tin tức trên điện thoại, tức đến nỗi cắn răng ném luôn chiếc điện thoại xuống đất. Giọng nói chua ngoa lộ rõ sự ganh ghét trong từng câu chữ vang khắp căn biệt thự

" Khốn kiếp! Sao lại trở nên thế này?Không được, tuyệt đối không!!!"

Anh Túc đang đốt cháo cho Cố Minh Hiên ngồi trên xe lăn bị mảnh điện thoại văng trúng, giật mình lên tiếng

"Con sao vậy?"

Cố Minh Châu oà khóc, đến bên cạnh bà ta rồi gào lên

" Con ly hôn, tên Hứa Du cứ cách vài ba hôm lại đến gây chuyện đòi tiền. Ngày ăn không ngon đêm ngủ không được, da con bắt đầu xuất hiện nếp nhăn rồi. Con khốn đó... nó dựa vào đâu có thể sung sướng như thế? Vị trí đó đáng lý phải thuộc về con mà! Dựa vào đầu một đứa giả mạo như nó lại có thể được hưởng lợi!!"

Tên béo mập bị ác ma đánh gãy chân, đến răng cũng chẳng còn nhiều. Chỉ có thể ăn cháo, đợi đến khi bình phục mới có thể lắp răng giả, chịu không nỗi sự ồn ào lập tức càu nhàu

" Chị à, chị có thôi đi không? Chị không nhớ tên chó má đó hành hạ em ra nông nỗi này hay sao? Còn muốn gả đến đó? Bỏ ý định đi"

" Em im miệng đi! Nếu không phải do em lỗ mãn, gây sự với con khốn kia thì hắn đâu có điên tiết?"

" Chẳng lẽ là do em? Chị nhìn không ra con đ**m đó rất được lòng hắn hay sao?"

"Không! Là do hắn sợ mất thể diện... đúng, vì sợ mất thể diện. Em đánh vợ hắn thì khác nào đang xem thường hắn? Người cao quý lại kiêu ngạo như Tống Tư Duệ sao có thể để mắt đến một đứa con hoang, lại còn suốt ngày chỉ biết khóc lóc?"

Cô ả tự trấn an bản thân. Dường như sắp điện đến nơi rồi " Chỉ cần cho chị cơ hội, chắc chắn cái ghế thiếu phu nhân sẽ thuộc về chị thôi. Con khốn đó dù có thúc ngựa cả đời cũng đừng hòng đuổi theo kịp"

Cố Giai Lệ nhìn hình của mình khắp trên mặt báo lẫn các phương tiện truyền thông đại chúng, mặt đỏ gay

Nhiều người biết như thế thì sau này cô ra ngoài kiểu gì a?

"Tay săn ảnh này tay nghề không tồi. Nhưng lại chụp thứ không nên chụp" Châu Vỹ chỉ vào hình con trai mình bên trong điện thoại, thất vọng tràn trề

Tống Tư Duệ -"..."

Cố Giai Lệ ngồi trên sofa nhìn hình rồi lại nhìn mẹ Đây là điều nên lo lắng sao?

Cô thở dài, lướt xuống phần bình luận. Thấy có rất nhiều người đi vào để lại bình luận rồi đi ra Đa số đều khen hắn thật là đẹp

- Khí chất vương giả trên người cách một màn hình nhưng lại hiện lên rõ như ban ngày

- Ôi, rụng trứng

- Người ta có vợ rồi, bớt ảo tưởng. Lão công, cho em được làm vợ lẽ a

Cố Giai Lệ cứng người

Lão... lão công?

Dân tình bây giờ manh động như thế sao? Đến cô chỉ xưng hắn là anh thôi cũng phải ngượng miệng. Vậy mà họ lại gọi hắn là lão công ngọt xớt

Tống Tư Duệ đi đến sau lưng, tựa vào sofa thân thiện hỏi " Em đang xem bình luận à?"

"Ừm"

"Anh xem thử" - nhìn thấy dòng bình luận ngứa mắt, hắn không khách khí mà cho thẳng vé tố cáo. Lý do được Tổng thiếu đưa ra: ngôn từ lăng mạ, đá kích

Cổ Giai Lệ -".......

Hắn loay hoay rồi tự đặt ngón tay lên điện thoại của cô lướt xuống " Nhảm nhí, chúng ta xem bình luận được nhiều lượt thích và tương tác"

- Vợ của anh ấy thật là lùn, trông chẳng xứng đôi chút nào

Cố Giai Lệ đọc xong, yểu xìu. Buông thõng điện thoại xuống Trước đó luôn gọi hắn là ác ma máu lạnh, ai cũng đều sợ hãi Sau khi hắn lộ diện, đột nhiên họ quay lưng 180 độ. Tung hô như hắn giải cứu cả thế giới không bằng

Trong khi đó, cô chẳng làm gì xấu xa, vậy mà họ nỡ lòng nào chê bai cô thậm tệ

Cô rưng rưng, mếu máo

" Quá, đáng"

Tổng Tử Duệ có thể nghe thấy trong đầu mình vang lên tiếng sấm to. Hắn liếc nhìn Gray

Anh đổ mồ hôi, khóc trong lòng một ít Tôi có làm gì đâu chứ?

Tống thiếu đi đến trước mặt anh, lười biếng nói " Những bình luận nào không hay thì xử lý gọn gàng đi"

Châu Vỹ nhìn thấy con trai mình to nhỏ với người thân tín. Nhíu mày khó chịu Đang định âm mưu chuyện gì mờ ám

Trong đầu bà cũng nổ không ít sấm chớp, bắt đầu nghĩ ngợi linh tinh

Chẳng lẽ... chẳng lẽ nó đang muốn sống riêng? Không được, nếu muốn thì tuỳ.Nhưng lỡ như nó kéo con dâu của mình theo thì hỏng mất

Bà nhanh chóng đi đến, giọng điệu vô cùng doạ người "Thì thầm to nhỏ gì đó?"

Hắn xoay sang nhìn, rồi liếc xem vợ mình có nghe thấy không Cô đang bị sốc tâm lý, không để tâm đến chuyện gì cho nên hắn yên tâm không ít. đón xem tập mới nhất trên mangatoon

Đưa điện thoại cho mẹ mình xem, trước đó không quên dặn dò " Đừng có to tiếng"

Châu Vỹ giật lấy. Bà phải xem thử thằng con trai của mình đang muốn giở trò

Đì đùng, sét đánh ngang tai

Bà cầm điện thoại mà tay run từng hồi, răng cũng cắn vào nhau cố nén giận " Cái bọn này... sao chúng nó dám..."

" Con sẽ cho Gray gỡ toàn bộ bình luận tiêu cực xuống".

Châu Vỹ quay ngoắc, lửa giận trong từng câu chữ có thể thiêu rụi cả khu rừng, rút cạn nước ở Đại Tây Dương

" Con gỡ xuống... chúng nó không biết đăng thêm à?"

"....." - Tống Tư Duệ
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 115


Châu Vỹ điểm chỉ vào từng cái tên, nhẹ nhàng nhìn Gray ra lệnh " Hack tài khoản, điều tra cho rõ chúng là kẻ nào. Tôi phải khiến chúng khóc ra máu mới hả dạ"

Gray cúi đầu -" Vâng"

Xem ra những ngày sắp tới, anh không thể ngủ ngon được rồi

Gương mặt cô buồn thiu, sau khi dùng bữa tối liền vào phòng leo lên giường bọc kín Hắn tiến vào, ngồi bên cạnh chẳng biết nên an ủi thế nào thì cô gái đã lên tiếng

"Tại sao em luôn là người bị ghét vậy?"

Tống Tư Duệ đập mạnh lên giường, hùng hổ nói " Ai dám ghét em, anh chém kẻ đó. Em đừng vì những kẻ như vậy mà buồn nữa"

Cố Giai Lệ chui ra khỏi chăn, ánh mắt man mát buồn Cô biết chứ, nhưng vẫn vì những câu đó mà có chút tủi thân

21

" Giai Lệ, nếu anh đánh em thì em sẽ làm gì?"

Cô nghe hắn hỏi, nước mắt lưng tròng

"Anh muốn đánh em?"

" Anh chỉ nói là nếu, giả dụ thôi mà" - Tổng Tử Duệ xua tay phủ nhận

Cô gái nhỏ ngồi dậy, có chút oán giận lườm hắn rồi nói " Mách mẹ, để mẹ trừng phạt anh"

Hắn cười phì, hỏi thêm " Nếu như mẹ không có ở đây thì sao?"

Cố Giai Lệ nghĩ ngợi đôi chút " Em sẽ dùng cây kiếm mẹ tặng đánh anh"

Tống thiếu gia di chuyển đến gần, cô né tránh đôi chút, lấy chăn quấn quanh người

Hắn vươn tay bẹo cái má nhỏ của vợ mình, bộ dạng cực kỳ thích thú " Giả sử bây giờ anh khiến em không thích, em có dám đánh anh không?"

"Có..." - cô lắp bắp rồi vung cú đấm nhỏ lên bả vai con gấu trước mặt

"..." - Tống Tư Duệ -" Em đang gãi ngứa sao?"

Cổ Giai Lệ cuộn nắm đấm, dồn nhiều lực hơn. Kết quả cũng chẳng khiến hắn chịu tổn thất gì, ngược lại còn làm cho bàn tay chính mình có chút ê ẩm

" Giai Lệ nhà chúng ta thế này thì có thể đánh được ai chứ? Con kiến cắn còn đau hơn em"

Câu nói vô tình làm cho máu tự ái trong cô nổi lên. Phẫn uất mà cắn lấy bàn tay đang không ngừng bẹo má chọc ghẹo

Tống thiếu gia bị tấn công bất thình lình, giật thót thu tay về. Hít một hơi than đau, nhìn bàn tay liền thấy hằn cả dấu răng

Hắn không tức giận mà còn cười "Không sợ anh nữa sao?"

Cố Giai Lệ đấm loạn xạ lên cánh tay rắn rỏi, hắn sảng khoái tặng cô nụ cười, nhưng cũng không quên trêu đùa

" Lần này có chút ê ẩm rồi. Cứ tiếp tục phát huy"

Người bị đánh không đau, người tấn công đã thở dồn dập. Gương mặt đỏ ửng, dường như đang rất bất mãn vì bị lôi ra làm trò
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 116


Cô bị chiều hư rồi a. Bây giờ còn tùy ý mà đánh hơn nữa Không biết sợ là gì

Cố Giai Lệ thở hổn hển, tức giận không muốn chú ý đến người nào đó nữa. Phủ chăn che kín cơ thể

Không lâu sau liền nghe thấy tiếng cười của hắn. Làm cho cô càng cau có hơn, lập tức vùng dậy

"Em mách mẹ!"

Hắn không nhịn được cười. Song, vẫn sợ cô sẽ bỏ đi Lập tức túm lấy cổ tay mảnh khảnh "Em giận rồi à? Không ngờ da mặt của Giai Lệ nhà ta lại mỏng như thể"

Cô vùng vẫy, không thèm để tâm hơn nữa

Tống thiếu gia đột ngột kéo mạnh, cô nhanh chóng mất thăng bằng ngồi lên đùi hắn

Muốn đứng lên nhưng đã bị người đàn ông ôm chặt lấy. Cằm hắn tì lên bờ vai nhỏ, giọng nói gần kề phả bên tai

" Không đùa em nữa, được chưa?"

Cô xoay mặt đi nơi khác, thật sự giận quá mà

Hắn lại nói tiếp "Em còn nhớ lúc anh đấm anh trai của em không? Từng cú giáng xuống khiến tên đó không kịp trở tay. Em sau này nếu có kẻ dám gây chuyện, cũng nên làm như vậy"

"Em làm sao mạnh như vậy?"

"Hôm nay gan dạ hơn rồi này, còn dám móc mỉa anh"

Thấy cô không có vẻ sẽ trả lời, hắn lại nói thêm " Giữa anh và đám người họ Cố, ai đáng sợ hơn?"

Sao hắn lại hỏi cô như thế? Tất nhiên là ai cũng đều xấu như nhau. Dạo này hắn lại thường hay chọc ghẹo cô nữa

Nhưng mà cũng không đúng cho lắm Cả nhà 4 người kia là tâm bệnh trong lòng cô suốt mười mấy năm. Hai cô đến cả giao tiếp và thể hiện cảm xúc cũng không dám Bị khinh miệt xuyên suốt đến khi gả đi

Việc này không thể so sánh bên nào nặng bên bào nhẹ ít nhất hắn chưa từng đánh cô

Nếu nói về đáng sợ, thì cũng do cô không thích tiếp xúc thân mật. Không hiểu chuyện tình cảm nam nữ nên mới dẫn đến nhiều rắc rối

Thấy cô mãi không trả lời, hắn hờ hững nhún vai. "Nếu em không nói, thì chúng ta giải quyết chuyện khác"

Nụ cười trên môi người đàn ông có chút quỷ dị. Nắm lấy tay cô rồi đan vào bàn tay của mình

" Kế tiếp có nên khiến cho mối quan hệ này tăng thêm độ thân mật hay không? Như là ".

Tống Tư Duệ kéo dài, ý tứ xấu xa trong mắt cực kỳ rõ ràng

" Nắm tay chẳng hạn" Đọc nhanh tại web Vietwriter.vn

Cô xoay đầu đôi chút, nhìn người đàn ông phía sau giở trò

Hừ, bây giờ hắn còn tự nhiên ôn lấy cô. Còn bày ra bộ dạng biết điều xin phép

Cố Giai Lệ giật tay về, kiên quyết

" Không"

Rồi đứng dậy trèo lên giường

Người nào đó chẳng biết từ khi nào từ kiệm lời lại thành dày mặt, nằm bên cạnh vợ mình tiếp tục hỏi

"Vậy thì chúng ta đẩy nhanh tiến độ"

Cô lại tiếp tục không để tâm, quấn chăn quanh cơ thể, xoay mặt đi nơi khác

Hắn chui vào chăn, nhích lại gần ôm lấy cô từ phía sau

Cố Giai Lệ cảm giác cơ thể mình đang rất khẩn trương, tim bắt đầu loạn nhịp Nhưng lại không thấy khó chịu cho lắm

Hắn giữ nguyên tư thế khoảng 5 phút, cô vẫn không phản ứng. Nghĩ rằng cô đã ngủ liền lên tiếng hỏi thử

"Vợ à, em còn thức chứ?"

Cô không nói, khẽ cử động để hắn biết mình vẫn chưa ngủ

"Em có khó chịu không?" - hắn hỏi thêm

Cô lắc đầu

"Vậy thì triển khai bước tiếp theo" - nói xong hắn xoay người để cho cô đối mặt với mình

Cố Giai Lệ hạ thấp đôi mắt, hàng lông mi nhẹ run. Vẻ sợ hãi nay đã không còn, chỉ có e thẹn hợp với độ tuổi đang thì xuân sắc Vợ Nhỏ Nhút Nhát, Chồng À! Anh Đừng Qua Đây

Tống Tư Duệ chậm rãi nhìn gương mặt đang bẽn lẽn của vợ mình. Hắn nhẹ in lên trán cô nụ hôn như chuồn chuồn lướt gió

"Thế nào, có thấy khó chịu không?" - ai đó lên tiếng hỏi

Cô cảm thụ hơi nóng trên đầu môi truyền sang cái trán nhỏ Khoảng cách khá gần khiến cô ngửi được hơi thở nam tính của hắn phản phát quanh mình

Hắn lướt xuống sống mũi nhỏ nhắn, đến đôi mắt như chứa cả sao trời của cô, rồi đến hai má được chăm sóc bầu bĩnh hơn. đón xem trên mangatoon

Mỗi lần in lên nụ hôn đều sẽ hỏi thử "Em vẫn ổn chứ?"

Cố Giai Lệ bấu víu lấy góc tay áo của hắn, căng thẳng nhíu mày

"Thả lỏng, không sao đâu" - hắn trấn an, bàn tay luồng vào tóc nhẹ dịu xoa

Đợi đến khi cô đã ổn hơn, hắn sờ nhẹ lên cái tại nhỏ non mềm có chút mát lạnh. Hơi nóng như than đỏ liền truyền sang

Cô gái nằm đó chẳng biết nên làm thế nào, nên nhìn đi đâu. Đôi mắt chớp chớp nhìn khắp nơi, chỉ là không dám nhìn hắn
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 117


Tống Tư Duệ chung thủy nhìn người con gái trước mắt mình Thật không ngờ có một ngày, tên cuồng công việc, tự cao tự đại không chạm vào nữ nhân là hắn. Lại phải nghĩ cách tranh sủng với... mẹ ruột của mình.

Hắn cười, ngấm ngầm dụ hoặc. Chính xác hơn là làm theo hướng dẫn lấy lòng vợ của vị tác giả họ Bạch nào đó

Tống Tư Duệ không an phận nằm bên cạnh, thân thể to lớn dễ dàng đè lên người có một cách thuận lợi

Hắn chăm chú nhìn, vừa muốn bắt nạt lại vừa không muốn. Cúi đầu ngậm nhẹ lên cánh môi phấn hồng khẽ mỉm

Cố Giai Lệ không nghĩ sẽ tiến triển nhanh thế này, bất giác hít vào một hơi. Bàn tay nhỏ bầu góc áo của ai đó chặt hơn Song, cũng không có bất kỳ phản kháng nào

Có lẽ chỉ vì có chút bất ngờ

Hắn chỉ đơn thuần là chạm vào môi cô, không có bất kỳ động tác thô lỗ nào

Cố Giai Lệ lúc nãy nghĩ, bàn tay hắn đã nóng rực như ngọn lửa rồi. Không ngờ môi hắn càng nóng hơn Hại môi cô có chút tê rần, nhưng cảm giác này không kinh tởm

Chỉ là hơi quái quái, trong lòng lại có chút hơi thích thú. Trước đây hắn bá đạo đòi hỏi, cô chạy còn không kịp Bị ép buộc làm những việc bản thân không thích Chỉ thấy hắn hung hãn, tự làm theo ý mình, chẳng nghĩ đến ai

Bây giờ nhìn hắn trân trọng, nâng niu cô như châu báu. Cố Giai Lệ thật sự rất Sợ

Không phải cô sợ hắn sau này tìm được thú vui mới liền bỏ rơi mình. Cô chính là sợ sự dịu dàng chu đáo của hắn dành cho cô chỉ là hư ảo Sợ rằng mình đang nằm mơ

Cố Giai Lệ siết chặt tay áo, sau đó dần thả lỏng Ông trời ơi, nếu đây là mơ thì làm ơn đừng cho con tỉnh lại nữa

Sau vài giây, hắn ngẩng mặt lên thâm tình nhìn cô, đôi mắt chứa chan dịu dàng cùng bao nhiêu cảm xúc tốt đẹp Dường như đang muốn cô biết tình cảm của hắn

Cố Giai Lệ cũng từ từ mở mắt, mông lung nhìn ai kia. Sau đó lấy lại được ý thức, mắc cỡ xoay đi nơi khác

Hắn nhân cơ hội in lên má cô cái hôn, rồi nằm bên cạnh ôm lấy như gấu mẹ Koala đang chăm sóc con

Hắn áp má của mình lên má của cô, cọ qua cọ lại. Tận hưởng độ mềm mại như bánh mochi vừa ra lò Ấm nóng, mềm mềm. Thật sự muốn cắn một cái thử xem có ngọt ngào mê đắm lòng người hay không

Cố Giai Lệ nằm yên, chỉ biết chớp mắt và bình tĩnh

Tống Tư Duệ dùng giọng nam trầm có phần lười biếng và xấu xa để nói với người trong lòng "Ahhhh bắt đầu từ hôm nay, ngày nào chúng ta cũng sẽ hôn chào buổi sáng và buổi tối nhé"

Cố Giai Lệ da mặt mỏng còn hơn tờ giấy, nhanh chóng đáp " Không..."

Hắn siết lấy cô, cọ vào cái má phúng phính, mặt dày hỏi "Sao lại không chứ, vợ? Chúng ta cần phải cải thiện mối quan hệ này đi. Các cặp đôi khác ngọt ngào biết là bao, chẳng lẽ em không thấy?"

" Không thấy" - cô trả lời Điều này quả thực không sai nha. Trong quá khứ, cô sợ người lạ như sợ ma, tránh còn không kịp. Đâu có rãnh mà quan sát người ta thân mật

Bây giờ tuy tâm bệnh đã thuyên giảm, nhưng cô suốt bốn mùa đều quanh quẩn trong biệt thự. Ở nơi này chẳng có ai yêu đương Không thấy là đúng nha

"....." - Tống Tư Duệ - "Anh không biết, tóm lại chúng ta phải cố gắng cải thiện tình trạng hiện tại. Chẳng lẽ em ghét nụ hôn của anh đến thế sao? Chỉ là chạm nhẹ cũng không muốn..."

"Em... em ngủ..." - cô ngượng ngùng trốn tránh, muốn bọc mình trong chăn Nhưng tên b**n th** nào đó làm sao dễ dàng bỏ qua? Hắn chui vào chăn cùng vợ mình, chai lì lên tiếng

" Giải quyết xong chuyện anh sẽ cho em ngủ, nếu không... anh chỉ đành hôn em đến sáng mai thôi" - nói xong liền mặt dày hạ xuống má cố cả trận mưa hôn

Cằm và cổ đều không bỏ qua. Hại cho cô nhột muốn chết đi được, cười ch** n**c mắt chịu thua

" Đừng... haha... bỏ... bỏ ra... á.."

"Em muốn anh bỏ thì màu đồng ý đi, chụt chụt chụt..."

Âm thanh quái dị vang lên khắp căn phòng cùng với tiếng cười không thể ngưng của thiếu nữ Cô thật là khổ quá mà, không còn cách nào khác đành phải xin hàng

"Được... biết rùi..."

Đạt được mục đích, hắn liền dừng tay... à không, dừng miệng Để lại cô nằm trên giường thở hổn hển vì cười nhiều đến mất dưỡng khí
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 118


Còn chưa kịp lấy lại tinh thần, hắn đã lên tiếng

"" Vậy thì bây giờ chúng ta bắt đầu thôi""

Nói xong liền nâng cằm cô, lần nữa đặt môi lên

Thời gian như ngừng trôi, trái tim thiếu nữ cũng sắp nhảy ra khỏi ngực. Cô nằm yên, đờ người trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của người nào đó phóng đại trước mặt mình

5 phút sau, hắn luyến tiếc rời khỏi cánh môi xinh xắn. Tỉ mỉ đắp chăn cho cô và chính mình

Nằm xuống tìm vị trí thoải mái thở dài một hơi thoả mãn rồi nói

"" Ngủ ngon""

""....."" - Cố Giai Lệ chớp chớp mắt

Mặt cô nghệch ra, đại não vẫn còn chưa hiểu được việc gì thì hắn đã tiến thẳng vào trong giấc mơ

Cô nằm cứng đờ, mặt hướng lên trời, mắt nhìn chăm chú lên trần nhà thạch cao

Chương 118: đánh thức

Cô nằm cứng đờ, mặt hướng lên trời, mắt nhìn chăm chú lên trần nhà thạch cao

Không biết nên cảm thấy may mắn, hay là cục hứng

...

Sáng hôm sau, trong căn phòng lớn

Ánh nắng ban mai đầu tiên le lói chiếu vào khung cửa sổ. Len lỏi vào khe hở của lớp màn nhung đen tuyền soi rọi lên cơ thể đang nằm trong chăn của cô gái nhỏ

Tia sáng không an phận chiếu lên đôi mắt người đàn ông, hắn nhíu mày lười biếng ngồi dậy

Mái tóc đen như mực tàu phủ xuống vầng trán cao, tiện thể che đi đôi mắt sắc

Tống Tư Duệ luồng tay vào tóc, gãi gãi vài cái cho tỉnh táo rồi đứng lên đi vào phòng tắm

Dòng nước mát lạnh ban mai từ vòi sen mạ vàng chảy lên cơ thể rắn chắc của người đàn ông

Hắn ngẩng cao đầu, hiên ngang để dòng nước kia xối lên mặt 

Chương 118: đánh thức

Các tế bào trong cơ thể dần tỉnh, môi bạc bất giác cong lên

Chẳng là nhớ đến chuyện đêm qua liền cảm thấy cực kỳ vui

Sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, hắn mặc quần áo rồi đi ra ngoài

Ác ma từng bước chậm rãi tiến đến gần cô gái đang ngủ say trên giường, đôi mắt hiện rõ mồn một ý xấu

Đến bên giường, hắn ngồi xuống, in lên má vợ mình nụ hôn

Cảm giác mát lạnh của nước làm cho cô có chút rùng mình, hương thơm từ dầu gội truyền đến mũi. Cố Giai Lệ lười biếng nói

"" Ưm... lạnh ~""

Bên tai vang lên tiếng cười và giọng nói cưng chiều nam tính của hắn

"" Trời sáng rồi, em mau dậy đi, vợ""

Chương 118: đánh thức

Cô mở hờ đôi mắt, lim dìm nhìn ra bên ngoài

Đúng là rất sáng nha

Nhưng mà vẫn còn muốn ngủ

Cô gái nhỏ dùng bàn tay xinh xắn mò mẫn trên chiếc giường, khi túm được góc chăn liền kéo lên che đi cái đầu rồi tiếp tục ngủ

Tống thiếu gia cười bất lực, đi vào phòng tắm lấy chiếc khăn bông rồi ra ngoài lau lên mặt cô

"" Heo lười, mẹ đang chờ em dưới nhà cùng nhau đi mua sắm kìa. Còn không chịu dậy""

Cố Giai Lệ rên lên như con mèo nhỏ, có vẻ vẫn còn rất muốn ngủ thêm

"" Ừ... ưn...""

Hắn lại càng lau, dường như khám phá ra được cách trêu chọc mới

Cô nắm lấy bàn tay đang làm loạn trên mặt mình áp nó lên má cọ cọ vài cái rồi thở đều 

Chương 118: đánh thức

Tống Tư Duệ - "".......""

Thật là hết cách mà, nhìn bộ dạng này thì lấy đâu ra tâm trạng mà đi làm nữa?

Hắn mở điện thoại xem thời gian sau đó ném sang một bên

Mặc kệ vậy, có xem cũng không khiến bản thân muốn đến nơi làm việc

Người nào đó ăn vận thẳng thướm, tây trang chỉnh tề lại lần nữa trèo lên giường nằm bên cạnh vợ

Không có ai làm phiền, cô đánh một giấc thật ngon. Đến khi tỉnh dậy, dũi người rồi mở mắt...

Giật mình!!!

Nhìn thấy gương mặt hắn phóng đại, hai mắt nhắm chặt, hơi thở nhè nhẹ đều đặn

Cố Giai Lệ loay hoay nhìn đồng hồ. Đã hơn 8 giờ rồi

Chương 118: đánh thức

Cố Giai Lệ loay hoay nhìn đồng hồ. Đã hơn 8 giờ rồi

Hôm nay hắn không đi làm?

Lúc nãy cô nhớ hắn đánh thức mình dậy, sao bây giờ lại ngủ nữa rồi?

Chẳng lẽ cô mơ?

Cô gái ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân rồi thay một bộ quần áo đẹp

Đi đến bên người đàn ông đang nằm ngon giấc, cô nhẹ nhàng lay

Tống Tư Duệ nhíu mày, cô lại lay

"" Sáng rồi""

Hắn chậm rãi mở mắt rồi nhìn cô

"" Đi ăn cơm thôi""

"" Ừm"" - Cố Giai Lệ có chút ngại, má hồng đỏ ửng

Thức ăn dưới nhà đã được dọn sẵn từ lâu. Châu Vỹ ngồi trên sofa đọc báo, bộ dạng không vui khi thấy đôi vợ chồng từ trên lầu bước xuống

"" Dậy muộn thế này. Tư Duệ, con đêm qua có làm gì con dâu mẹ không?!!!""1

Cố Giai Lệ nghe đến hai từ " đêm qua"

Nhớ lại vài cảnh tượng sinh động, không khỏi đỏ mặt
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 119


Tống phu nhân thấy vậy càng thêm cau mày

"" Thằng con trời đánh, đã căn dặn đừng có làm bậy, hiểu tiếng người không?""

"" Con không có làm gì bậy bạ"" - hắn phản bác

Từ ngày có con dâu, mẹ quên luôn đứa con trai ruột1

"" Không thì tại sao lại đến bây giờ mới dậy, còn nghỉ việc nữa. Không phải do cả hai đứa đêm qua thức khuya mà ra sao?""

Nghe đến đây, cô lắc đầu xua tay

"" Không phải...""

Dường như lờ mờ đoán ra được mẹ đang hiểu lầm

Định mở miệng giải thích nhưng bà không cho cô nói, xót xa đi đến sờ sờ lên gương mặt

"" Giai Lệ ngoan của mẹ, đêm qua nó bắt nạt con đúng không?""

Chương 119: tìm người tính sổ

"" Giai Lệ ngoan của mẹ, đêm qua nó bắt nạt con đúng không?""

"" Khô..."" - Đang định nói nhưng chợt cô nghĩ đến điều gì đó

Đêm qua hắn trêu chọc cô, còn bảo kiến cắn còn đau hơn cô đánh

Hừ, dám khinh thường sức mạnh của cô

"" Anh ấy bắt nạt con"" - cô nhanh chóng điều chỉnh điều muốn nói1

""????""1

Hắn đứng bên cạnh, chết trân1

Đôi mắt đầy nghi vấn nhìn cô vợ đang đứng bên cạnh mình

"" Anh... anh bắt nạt em lúc nào?""1

Cô không nhìn hắn, cúi đầu vờ buồn tủi

"" Đấy, còn dám chối. Thằng nhóc hư hỏng này"" - Châu Vỹ chỉ trỏ không cho con trai chút thể diện 

Chương 119: tìm người tính sổ

"" Đấy, còn dám chối. Thằng nhóc hư hỏng này"" - Châu Vỹ chỉ trỏ không cho con trai chút thể diện

Bà dìu con dâu mình đến bàn ăn, không quên tặng hắn cái lườm

"" Ngoan, ngoan, mẹ mắng nó rồi, con đừng sợ nữa, ha""

Châu Vỹ gắp thức ăn bỏ vào trong đĩa của cô. Cố Giai Lệ lén ngẩng đầu nhìn ai đó đang đứng phía xa

Bộ dạng đắc ý như có như không biểu lộ lên khuôn mặt xinh đẹp

Hắn thở dài. Xem ra vợ hắn bây giờ đúng là không thể đắc tội1

Tống Tư Duệ đi đến ngồi xuống dùng bữa dưới sự giám sát đầy căng thẳng của mẹ mình

Hắn chỉ ăn vài miếng rồi liền đứng lên

"" Đi đâu vậy?"" - Châu Vỹ hỏi

"" Con đến Thiên Hạc"" - hắn đáp

"" Không phải hôm nay con nghỉ hay sao?""Đọc nhanh tại Vietwriter.vn 

Chương 119: tìm người tính sổ

"" Không phải hôm nay con nghỉ hay sao?""

"" Có việc đột xuất""

Hắn đến bên cạnh cô, Cố Giai Lệ có chút chột dạ

Không phải đang muốn vạch trần đó chứ?

Nhưng mà mẹ sẽ bên mình thôi1

Tống Tư Duệ ngồi bên cạnh, Châu Vỹ phía đối diện kháng nghị

"" Đang muốn làm gì thế?""

Hắn nhìn bà một cái, bàn tay phía dưới bàn xấu xa đặt lên đùi cô gảy gảy

"" Chỉ là chào buổi sáng thôi""

Cố Giai Lệ nhìn bàn tay xấu xa của hắn, rồi nhìn lên gương mặt đẹp trai ngời ngời đang cong lên nụ cười sáng lạn

"" Em bắt đầu hay là anh?""

"".....""

Chương 119: tìm người tính sổ

"".....""

"" Bắt đầu cái gì vậy?"" - Châu Vỹ khó hiểu nhíu chặt mày

Hắn cười nhẹ, nhìn mặt cô đỏ như cắn trúng phải ớt

"" Để anh vậy""

Nói xong liền dùng bàn tay đặt dưới đùi nâng chiếc cằm xinh của cô rồi áp môi của mình lên

Cánh môi hắn lành lạnh, thoang thoảng hương thơm của cafe. Chỉ chạm vài giây thì rời khỏi

Cố Giai Lệ chớp chớp mắt, nhìn sang mẹ chồng đang há hốc vì kinh ngạc. Ngượng ngùng không biết giấu mặt đi đâu, lấy tay che chắn rồi đứng lên chạy đi mất

Sau lưng còn nghe thấy giọng cười sảng khoái của hắn

Chỉ biết chọc ghẹo cô thôi

Xấu xa!!! 

Chương 119: tìm người tính sổ

Xấu xa!!!

"" Con đi làm đây"" - nói xong người đàn ông xoay lưng rời đi, bỏ lại mẹ mình đang ngồi đó đông cứng

Cố Giai Lệ chạy ra ngoài vườn, ngồi xổm xuống đất nhổ cỏ

Xích Thố nhìn nữ chủ nhân đang cuống cuồng, nghĩ cô đang chơi. Nhanh chóng chạy đến bên cạnh đào đào vài cái lỗ muốn góp sức

Cô xấu hổ muốn chết, trước mặt mẹ mà lại... sao lại hôn chứ?

Càng nghĩ, gương mặt càng đỏ lên, nóng bừng

Cô quên mất tay đang dính bùn đất đưa lên mặt vỗ vỗ, cố gắng trấn an bản thân. Kết quả khiến trên đó lấm lem

Nhưng cô lại không biết. Thiếu phu nhân đứng lên, cất cao giọng trên sân vườn xanh tươi rộng lớn

"" Phải đến Thiên Hạc thôi!!!""

Chương 119: tìm người tính sổ

"" Phải đến Thiên Hạc thôi!!!""

"" Gâu""

Xích Thố phản ứng nhiệt tình, cô lúc đó cảm thấy có thêm " người" thì sẽ tăng thêm phần lức mạnh, trực tiếp kéo bạn chó to lớn lên xe của Gray, bảo anh ta đưa mình đi gặp hắn

Người giúp việc trong biệt thự nhìn thấy bộ dạng cô gấp gáp, chưa kịp nói cho cô biết bùn đất dính lên mặt thì chiếc xe đã lao đi mất

Gray ngồi phía trước, nhìn thiếu phu nhân bộ dạng hừng hực muốn tìm người tính sổ. Lại thấy gương mặt cô dính bẩn thông qua kính chiếu hậu. Muốn lên tiếng nhưng cô gái cứ chăm chăm ôm chú chó mà nhìn ra cửa sổ

"" Thiếu phu... nhân"" - Gray nói vài lần nhưng cô vì mãi bận tâm đến chuyện xấu hổ hắn làm lúc sáng, không có nghe anh nói
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 120


Đến khi tới nơi, cô mở cửa bước xuống xe đi được vài bước. Anh mới hớt hãi cầm khăn tay chạy theo

Cố Giai Lệ đi được vài bước, liền nghe gọi

"" Đứng lại!!!""

Âm thanh vang lên có chút chua ngoa, lại cực kỳ quen thuộc

Cố Giai Lệ dần xoay người về nơi phát ra giọng nói. Dù có chết cô cũng không quên chủ nhân của tiếng nói vừa phát ra

Cố Minh Châu

Nhìn cô ả kiêu ngạo bước đến, cô đứng yên quan sát

Ả ta trước khi cô đến, đã ở nơi này vài ngày muốn gặp Tống Tư Duệ kể rõ nỗi lòng. Nhưng hắn chẳng thèm để cô ả vào mắt

Bao nhiêu uất hận vì bị cười chê, ả liền đổ dồn lên cô

Chương 120: bị ghét bỏ

Bao nhiêu uất hận vì bị cười chê, ả liền đổ dồn lên cô

Nếu không phải mày cướp đi vị trí vốn có thì Tống Tư Duệ đâu có nhẫn tâm ghẻ lạnh với tao như thế này?

Cố Giai Lệ... tao sẽ không tha cho mày

Vừa mới phẫn nộ trong lòng, liền thấy cô em gái gả thay từ trên xe bước xuống

Gương mặt và chân váy lắm lem bùn đất

Cô ả cười mỉa, tiến đến buông lời châm chọc

"" Ha, quả nhiên đúng là mày""

Cố Giai Lệ vẫn yên lặng không nói. Cô ả hả hê tiếp tục công kích

"" Bộ dạng như chó hoang của mày... không phải là bị nhà họ Tống ghét bỏ rồi chứ? Haha, tao biết mà, gia tộc cao quý như thế sao có thể đối xử tốt với đứa con hoang? Bị chèn ép cho nên muốn đến tìm Tống thiếu cứu giúp?""Đọc nhanh tại Vietwriter.vn

Cố Minh Châu cười, trong lòng thầm thoả mãn và đắc ý 

Chương 120: bị ghét bỏ

Cố Minh Châu cười, trong lòng thầm thoả mãn và đắc ý

"" À quên mất... bọn họ có biết chuyện mày... chỉ là tạp chủng không? Còn chuyện mày là thứ bỏ đi nữa, haha""

Nhìn bộ dạng chật vật của cô, ả càng cười càng khoái trá

"" Em gái à, bây giờ em chẳng khác gì con chó đang trong vũng bùn. Nhà họ Tống đối xử không tốt thì cứ về nhà mẹ ruột. À, trước đó hãy nói với Tống thiếu vì em ham hư vinh nên muốn trèo cao gả đến nhà họ. Nếu em ngoan ngoãn nghe theo lời thì chị sẽ xin cha mẹ cho em quay trở về. Chúng ta vẫn sẽ hoà thuận như trước kia""

Cố Giai Lệ thở dài, nhìn vết bùn trong lòng bàn tay chợt nhớ ra lúc nãy đi vội không chỉnh trang. Cô dùng mu bàn tay lau lau vết bẩn trên mặt

Cố Minh Châu đang cao hứng, bị cho ăn bơ liền không vui. Cô ả nhìn thấy Gray đứng bên cạnh cô nhưng mãi chẳng nói lời nào, cũng chẳng có ý bênh vực hay can ngăn liền suy đoán có lẽ cô đã bị nhà họ Tống hất hủi

Chương 120: bị ghét bỏ

Thầm đoán, chắc là do khi bẻ gãy chân Minh Hiên liền nhận ra Cố Giai Lệ vốn không có chút giá trị nào, liền hối hận nên trút giận lên cô

Còn vì lý do tại sao mãi không chịu gặp thì ả chẳng thể nghĩ ra. Mấy ngày nay trong đầu đều là hình bóng của Tống Tư Duệ

Ả ta vì tình mà sắp điên đến nơi, sao có thể xâu chuỗi lại sự việc một cách hợp lý?

Nghĩ đến cảnh tượng cô bị hành hạ ở Tống gia, uy thế ả càng thêm to lớn

Tiến đến gần dùng ngón tay chọc vào trước ngực cô

"" Nếu không phải do mày cản trở thì vị trí này đã là của tao, chứ không phải kết hôn với tên rác rưởi Hứa Du kia. Mày có biết thế nào là liêm sỉ hay không?"" viet writer. vn

Chuyện xôn xao này nhanh chóng thu hút đám đông. Gray vẫn cứ đứng bên cạnh, chẳng có ý định can ngăn. Chỉ chậm rãi đưa cô chiếc khăn rồi lui về sau 

Chương 120: bị ghét bỏ

Cố Giai Lệ cầm lấy lau sạch mặt. Mụ điên đối diện cắn răng nghiến lợi đẩy cô một cú thật mạnh

"" Mày dám làm lơ tao?""

Cô chuệnh choạng lui về sau vài bước, hít vào một hơi rồi nhìn thẳng vào đối phương

"" Đó đều là do chị tự mình chuốc lấy""

"" Mày..."" - cô ả lao đến, giơ năm ngón tay đỏ chót lên muốn tát, rất nhanh đã bị giữ lại

Nhưng lần này, không phải ai khác mà lại chính là Cố Giai Lệ

Cô nắm lấy cổ tay của ả không buông, vùng vẫy thì càng siết chặt

"" Mày dám? Mày có tin...""

Chát1

Âm thanh giòn giã vang lên, mọi người xung quanh đều hô vang

Có người hò reo, có người lại cảm thấy đau hộ người nào đó đang ngã xuống đấtCố Minh Châu chấn động, con ngươi mở to vẫn chưa tin vào sự việc hiển hiện trước mắt1

Mình bị tát? Lại còn bị chính con đi.ếm đó tát?

Xung quanh người mỗi lúc một đông, cô ta xấu hổ lồm cồm ngồi dậy
 
Vợ Nhỏ Nhút Nhát - Chồng À Anh Đừng Qua Đây
Chương 121


Đang định nói, Cố Giai Lệ đã lên tiếng trước

"" Chuyện chị làm, tự chị biết. Vốn dĩ người được gả là chị, là do chị chê bai. Cho nên để tôi thay chị gả cho Duệ. Trước khi muốn trách tôi thì hãy tự kiểm điểm chính mình đi""

"" Mày còn dám dạy đời tao, muốn chết thì để tao giúp mày được á á á!!!""

Cố Minh Châu xông đến túm lấy cổ của cô. Mọi người xung quanh thấy không ổn liền muốn can ngăn. Nhưng rất nhanh, chú chó bên cạnh đang ngồi yên quan sát từ nãy đến giờ. Nhận thấy chủ nhân gặp nguy hiểm lập tức lao đến dùng hàm răng sắc bén ngoạm lấy cánh tay của ả

Vốn thuộc dòng chó săn hung dữ, nhìn thấy có kẻ dám làm bậy với cô. Xích Thố ngậm chặt không buông, thậm chí khi cô ả ngã xuống đất nó liền dùng lực mạnh hơn

Gầm gừ như đang muốn xé toạc cánh tay trắng đó ra

Chương 121: tự làm tự chịu

"" Á á á!!!""

Tiếng thất thanh của cô ả truyền đi khắp nơi. Mọi người xung quanh cũng cảm thấy khiếp sợ

Cố Giai Lệ nhìn cô ta vùng vẫy trong đau đớn, không có lấy chút cảm thông. Chỉ là nhìn xung quanh thật sự rất đông người, nếu còn không giải quyết sẽ khiến mọi việc trở nên khó kiểm soát

"" Xích Thố, đủ rồi""

Nghe thấy mệnh lệnh, nó buông ra. Bộ dạng dữ tợn biến mất, vẫy vẫy đuôi đến bên cạnh cô rồi cọ cọ cái đầu to vào lòng bàn tay như đang muốn được khen

Cố Minh Châu quằn quại ôm cánh tay bê bết máu, in rõ dấu răng đáng sợ

Ngay cả sức để chửi cũng chẳng còn, gương mặt đắc ý lúc nãy giờ đây trắng bệch

Cố Giai Lệ thở dài, nhìn sang Gray 

Chương 121: tự làm tự chịu

Cố Giai Lệ thở dài, nhìn sang Gray

"" Gọi bác sĩ giúp cô ta đi""

""Vâng""

Cô bước đi, đám đông vây quanh vì thế mà nhường đường. Chẳng ai dám xem cô là trò vui hay cười nhạo nữa

Gray đứng đó gọi điện thoại, nhưng không phải mời bác sĩ, mà đang báo cáo tình hình với ai kia

"" Thiếu gia, tôi đã làm theo lời ngài căn dặn. Để cho thiếu phu nhân tự mình giải quyết""

Chẳng nghe được rõ hắn nói gì, chỉ nghe thấy Gray trả lời

"" Vâng, mọi thứ đều ổn ạ""

Tống Tư Duệ dập máy, ngã lưng ra sau ghế thở phào

Hắn đã từng nói sẽ không để bọn người rác rưởi đó đến gần vợ mình

Nhưng bác sĩ đã nói, tâm bệnh trong cô rất lớn. Muốn tháo chuông thì phải tìm người buột chuông

Chương 121: tự làm tự chịu

Nhưng bác sĩ đã nói, tâm bệnh trong cô rất lớn. Muốn tháo chuông thì phải tìm người buột chuông

Tống Tư Duệ mạo hiểm đánh cược

Thứ mà hắn cược chính là sau khi dùng tình yêu che chở cho cô, Cố Giai Lệ sẽ không còn nhút nhát nữa

Cho nên hắn đã âm thầm ra lệnh cho Gray và toàn bộ người bên cạnh. Nếu mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát, thì bất cứ ai cũng không được can thiệp

Chẳng bao lâu, Gray đã đưa cô đến phòng làm việc của hắn

Cố Giai Lệ trong suốt quá trình chẳng nói chẳng rằng. Anh cũng không nhiều chuyện

Sau khi chỉ dẫn xong xuôi liền lui ra ngoài đóng cửa

Hắn thấy cô đến, trong lòng vui như mở hội

"" Không ngờ có một ngày vợ lại chủ động ra ngoài tìm anh"" 

Chương 121: tự làm tự chịu

"" Không ngờ có một ngày vợ lại chủ động ra ngoài tìm anh""

Cố Giai Lệ chẳng còn tâm trạng để tính sổ chuyện ban sáng với hắn. Đứng yên tại chỗ, cúi gằm mặt

Tống Tư Duệ đi đến bên cạnh thân mật vỗ về

"" Kẻ nào làm cho em không vui sao?""

Cô lườm hắn, sau đó thở dài xoay đi nơi khác

"" Tìm anh có việc?"" - hắn thăm dò - "" Thôi mà, chúng ta ngồi xuống nói chuyện""

Nói xong liền dìu cô đến bên ghế sofa, chu đáo rót trà, kêu người đem thêm trái cây và bánh ngọt vào

Thấy cô mãi không chịu ăn, hắn không giả vờ nữa, trực tiếp hỏi

"" Lúc nãy em có gặp Cố Minh Châu ở dưới sãnh đúng không""

"" Ừm""

Chương 121: tự làm tự chịu

"" Ừm""

"" Cô ta bắt nạt em?""

Cố Giai Lệ hít sâu, chẳng gấp gáp mà còn nhâm nhi tách trà, sau khi thưởng thức xong mới nói cho hắn nghe

"" Cô ta muốn em trả lại vị trí hiện tại cướp được rồi ngoan ngoãn trở về nhà họ Cố""

Tống Tư Duệ nhíu mày

"" Yêu cầu này cũng nói ra được, không biết xấu hổ""

"" Giống anh thôi"" - nghe bốn từ không biết xấu hổ được thốt ra từ miệng hắn. Cô tức anh ách1

Thấy cô đã lấy lại tinh thần, hắn vui vẻ trêu ghẹo

"" Vợ à, sao em lại nói như vậy?""

"" Anh... anh sao lại... làm cái chuyện đó trước mặt mẹ?""

"" Chuyện gì? Ồ... ý em là... lúc sáng anh... hôn em sao?"" - hắn ngâng giọng, cố ý khiến cô sốt ruột "" Chuyện gì? Ồ... ý em là... lúc sáng anh... hôn em sao?"" - hắn ngâng giọng, cố ý khiến cô sốt ruột

Cố Giai Lệ da mặt mỏng, lập tức đỏ mặt, giận dỗi xoay đi

Tuy còn đang tức giận chuyện Cố Minh Châu cố tình gây sự, nhưng cô phải giải quyết hắn trước rồi mới xử lý tiếp chuyện khác
 
Back
Top Bottom