Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2769


Chương 2769

Khi nghe những lời này cô suýt thì nuốt cả lưỡi của mình vào!

Cuối cùng Quý Mặc Nhiên phá vỡ sự yên tĩnh, yếu ớt chỉ về phía Cố Gia Huy, nhìn Quý Thiên Kim nói: “Hiện tại… là xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao lại nhiều thêm một người?”

Quý Thiên Kim cũng cảm thấy đau đầu, không ngờ rằng Cố Đình Sâm già từng này tuổi rồi mà vẫn không biết xấu hổ như vậy!

“Cậu mau cút về đi, nhà họ Quý không chào đón cậu!” Quý Thiên Kim day day trán nói.

ˆ “Cháu thành người vô gia cư rồi, bước ra khỏi căn phòng này cháu chỉ có thể ngủ trước cửa thôi.”

“Cậu bớt giả bộ đáng thương cho tôi, tôi cho răng cậu đã đủ không biết xấu hổ rồi, trâu già gặm cỏ non, không ngờ rằng bố cậu càng làm cho tôi thấy một giới hạn mới!”

“Em à, em quên rồi sao? Bố nó cũng là trâu già gặm cỏ non đấy thôi!” Quý Quốc Định ở bên cạnh tốt bụng nhắc nhở.

Cố Đình Sâm còn lớn tuổi hơn Uý Lam nhiều!

“Câm miệng!” Quý Thiên Kim trừng mắt hung hãn, sau đó bất mãn nhìn về Cố Gia Huy: “Việc xong rồi mới tới giải quyết, nếu sớm biết sẽ như vậy, lúc đầu sao còn làm? Mau ra ngoài!”

Quý Thiên Kim cũng không nhiều lời nữa, trực tiếp đuổi người.

Cố Gia Huy bị đuổi ra ngoài không thương tiếc, Quý Thiên Kim ra lệnh không ai được mở cửa.

Hứa Minh Tâm quay trở về phòng, trong lòng luôn lo lắng không yên.

Trời đã chập tối rồi, thời tiết lạnh hơn rất nhiều, đêm càng lạnh hơn.

Anh ấy đang mặc âu phục, căn bản khó mà chống được cái lạnh.

Hơn nữa Quý Thiên Kim còn tắt hết đèn đi, không cho anh bất cứ tiện nghỉ nào. Anh vốn dĩ lái xe đến đây nhưng giờ đã bị Cố Đình Sâm lái về mất rồi.

Cô đứng sau tấm rèm cửa sổ, xót xa nhìn xuống bóng người dưới lầu.

Chiều nay vừa mới gặp nhau mà, sao tối nay lại qua đây?

Cô không thể đoán được, nhịn không nổi liền gọi cho anh một cuộc, cuộc gọi rất nhanh đã được bắt máy.

. Sau khi được kết nối, cô cứ im lặng, không nói được gì.

Cuối cùng là Cố Gia Huy mở miệng: “Hứa Minh Tâm, anh lại nhớ em rồi.”

Chỉ tám chữ ngắn ngủi cũng khiến cho trái tim của cô run lên dữ dội.

Cô mím môi rồi mới lên tiếng: “Sao anh lại đến đây? Có phải bố bức ép anh không?”

“Không có, ông mới đề nghị anh liền đến đây luôn. Bởi vì… anh nhớ em rồi.

Dù mới chỉ gặp nhau buổi trưa, anh vẫn cứ nhớ em.”

“Anh cũng muốn đến nói chuyện tử tế với dì, đừng sắp xếp cho em mấy buối hẹn vớ vẩn nữa, em chỉ có thể là của anhl”

Những lời bá đạo này căn bản không phải là dùng để đàm phán, mà là giọng điệu không cho phép từ chối.

“Anh nghĩ dì sẽ để cho anh vào nhà sao? Mau trở về đi, anh sẽ bị cóng chết mất!”

“Em nỡ để anh chết cóng sao?”

Cố Gia Huy khẽ hỏi.

>“Anh…” Cô nhất thời cứng họng không nói nên lời.

Cô tất nhiên là không nỡ, nhưng giờ cô không còn cách nào khác vì chuyện này căn bản cô không có quyền quyết định.

“Anh… anh cứ ngoan cố như vậy, cho anh chết cóng luôn đi, em sẽ không đau lòng cho anh đâu!”

Hứa Minh Tâm tức giận nói, đồng thời cúp luôn điện thoại, kéo rèm cửa lại rồi tắt luôn đèn ngoài ban công.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2770


Chương 2770

Cố Gia Huy nhìn thật sâu, ánh mắt trở nên nóng rực, đó chính là ngọn lửa không thể nào tắt giữa trời đông lạnh giát Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nhiệt độ bên ngoài càng lúc càng giảm xuống. Phòng của Hứa Minh Tâm cũng chưa bật đèn lại.

Ngược lại Quý Cảnh An lại mở cửa đi ra, ném cho anh một chiếc áo khoác rồi bảo anh mau quay về.

Nhưng Cố Gia Huy từ chối.

“Đêm nay tôi muốn ngủ lại nhà họ Quý.”

“Đừng đùa nữa, cho dù anh có cóng chết ở đây cô cũng sẽ không mở cửa đâu. Anh không phải đắc tội như người bình thường, mà là với sự bao che của nhà họ Quý! Minh Tâm ở nhà anh chịu bao nhiêu là uất ức, ngay cả ba mẹ anh tới đây khấu đầu nhận tội đi nữa cô cũng sẽ không cho mấy người nửa phần thể diện!”

“Anh cho rằng cứ cứ ngoan cố ở đây là được rồi sao? Quá đơn giản rồi!”

“Muốn tôi đi cũng được, nhưng để bà ấy đừng giới thiệu người cho Minh Tâm nữa.”

“Hai người đã li hôn rồi anh còn xen vào chuyện này, quá đáng rồi đó!” Quý Cảnh An tăng giọng, nheo nheo mắt.

“Cho là đã li hôn rồi, người cô ấy tái giá nhất định phải là tôi!”

Những lời này mạnh mẽ vang vọng, chắc như định đóng cột.

Anh nhìn sâu vào cửa sổ phòng của Hứa Minh Tâm, trong mắt toàn sự kiên định.

“Nếu anh đã không đi vậy tôi cũng không nhiều lời với anh nữa. Anh cứ ở đây đi, sống hay chết đều không liên quan tới nhà họ Quý!”

Quý Cảnh An trực tiếp quay người bỏ đi.

Ngay lúc này, trên trời bay lất phất từng bông tuyết trắng xóa. Ban đầu chỉ hai ba bông, cuống cùng là từng mảnh lớn rơi xuống.

Tuyết…

Tuyết rơi rồi!

Tháng 12 mỗi năm đều sẽ có tuyết rơi, anh và cô đã cùng nhau đón tuyết đầu mùa ở nước ngoài.

Gô nói: quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn.

Khi nghe những lời này, tim anh bỗng chốc đập mạnh, nghi ngờ mình nghe nhầm rồi, dường như không tin vào tai mình nữa.

Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lạnh lẽo, muốn gửi cho cô một tin nhắn nói tuyết rơi rồi, nhưng lại sợ tiếng chuông báo tin nhắn sẽ đánh thức cô.

“Khụ khụ…” Cơ thể anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, mấy ngày nay lại vất vả quá độ nên sinh bệnh, cơ thể đã sớm không thể chịu nổi. Nhưng anh cứ chống đỡ không được gục ngã, bởi vì…

anh vân còn một người mà anh chưa bảo vệ thật tốt.

Vào ngay lúc này, cửa nhà họ Quý lại lần nữa mở ra. Anh cứ nghĩ là người khác ra đuổi anh đi, mà không ngờ đó lại là người có vóc dáng nhỏ nhắn, trong tay ôm lấy cái áo khoác to sụ, vội vàng đi tới.

Cô chạy một mạch tới đây, nhanh chóng đem áo khoác của mình choàng lên người anh.

Vì đây là áo nữ nên hoàn toàn không thể so được với dáng người của anh, chỉ có thể miễn cưỡng khoác lên.

“Anh mau gọi điện cho Khương Tuấn tới đón, qua dưới mái hiên kia tránh chút đi!”

Cô cầm lấy cánh tay anh kéo đi nhưng kéo thế nào anh cũng không nhúc nhích.

“Anh làm gì vậy, không lạnh sao?”

Cô nhìn Cố Gia Huy trong gió tuyết với vẻ đầy nghi hoặc. Cô mặc nhiều như vậy còn thấy lạnh buốt tận xương, mà anh đứng lâu như thế, cho dù có cơ thể bằng thép cũng chịu không nổi “Lạnh, nhưng chỗ này càng lạnh hơn này.” Anh đứng tại chỗ, chỉ chỉ vào vị trí của trái tim trên lông ngực mình.

Tim cô thoáng chốc run lên.

Ngay sau đó, cô nghe thấy Cố Gia Huy nói tiếp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2771


Chương 2771

“Nhưng mà, ngay khoảnh khắc nhìn thấy em, anh liền ấm áp. Cho dù xung quanh có tuyết trắng rơi đầy trời, anh chỉ cảm thấy mình bước vào ánh mặt trời ấm áp của mùa xuân. Hứa Minh Tâm, anh trúng độc của em rồi, từ lâu đã không còn thuốc chữa nữa!”

Giây tiếp theo, cô được anh ôm vào lồ ng ngực.

Cho dù toàn thân anh đều là giá rét, nhưng lồ ng ngực anh vấn ấm áp như ngày nào.

“Cũng may, anh đợi được em rồi, anh biết em sẽ đi ra mài”

Những lời này thật nặng nề và sâu kín, thậm chí còn ẩn chứa cả tiếng thở dài nhè nhẹ.

Anh cũng rất sợ, sợ cô sẽ không ra, sợ bản thân thất vọng đến chết!

Vậy… Nếu như em không đến thì anh sẽ làm thế nào?” Giọng nói buồn bã của Hứa Minh Tâm vang lên.

“Anh sẽ tiếp tục chờ đợi, bởi vì anh tin rằng em sẽ đến. Hứa Minh Tâm, anh cũng không hề sợ gì cả, có phải anh rất quá đáng không?”

Đôi mắt sâu thăm thẳm của anh nhìn cô, trong đôi mắt lóe lên tia sáng hiu quạnh.

Cô nghe thấy lời nói này thì mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được lời nào cả.

Trong lòng bọn họ đều biết rõ đối phương không thể vứt bỏ mình được, cho nên… Mới không hề kiêng ky gì cả.

“Quay về thôi, lạnh quá.”

“Hứa Minh Tâm, anh muốn em.” Nói rồi, người đàn ông đó cúi người hồn.

Đôi môi hơi lạnh, nhưng phần lưỡi lại vô cùng nóng bỏng.

Nó thâm nhập thẳng vào, chiếm đoạt thành công.

Cô không ngừng dãy dụa, cô vốn cho rằng sức lực của mình không thể làm anh rung động được. Nhưng không ngờ mình lại dùng tất cả sức lực của cơ thể để đẩy mạnh ra, Cố Gia Huy lảo đảo lùi về phía sau vài bước.

“Khụ khụ…” Anh đột nhiên ho khan dữ dội, căn bản không thể nào kìm lại được.

Anh vội vàng quay lưng lại, còng người xuống, dáng vẻ giống như rất đau đớn khó chịu. Anh luôn kìm nén âm thanh, tiếng ho vô cùng nặng nề.

“Anh sao vậy?”

Hứa Minh Tâm lập tức trở nên lo lắng, cô muốn đi lên phía trước nhưng lại bị anh ngăn lại.

“Em đừng qua đây.”

“Anh sao vậy? Lễ nào trong người không thoải mái sao? Anh có cần đi bệnh viện không?” Gô lo lắng, lòng nóng như lửa đốt.

Anh nhìn vết máu trong lòng bàn tay của mình, dưới ánh trăng lạnh lễo trong sáng vết máu ấy càng rõ ràng hơn.

Bên tai anh vang lên lời nói của Lệ Nghiêm: “Độc tố của bà chủ rất ôn hòa, chỉ cần có thời gian là có thể điều trị được. Nhưng Tạ Quế Anh nóng lòng muốn thành công nên đã bỏ độc tố mạnh vào hương liệu của anh. Anh cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, còn có vài phương thuốc cần phải điều chế một lần nữa. Bây giờ anh rất mệt mỏi, chẳng ` khác nào như tự mình tìm đường chết.”

“Tôi đã tìm cho anh bệnh viện quân y khép kín để đảm bảo an toàn cho anh.

Cố Gia Huy à, nếu như anh muốn giữ mạng sống và sống lâu hơn với Hứa Minh Tâm thì anh cần phải nghỉ ngơi tính dưỡng một tháng.”

Thời gian của Cố Gia Huy không nhiều, mà anh cần phải xắp xếp ốn thỏa tất cả chuyện trước khi rời đi.

Anh linh cảm mình rời đi một tháng này, đối phương nhất định sẽ hành động.

Anh có thể từ bỏ bất cứ thứ gì, nhưng anh không thể từ bỏ Hứa Minh Tâm được.

Lệ Nghiêm chỉ có thể cầu xin một số người, bởi vì bệnh viện quân y này rất bí mật nên anh không thể mang theo người nhà đến.

Cho nên lâu như vậy rồi mà anh không có tìm cô, nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể để cho nhà họ Quý sắp xếp thân cận cho cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2772


Chương 2772

Anh nhanh chóng lau khóe môi mình, nắm chặt lòng bàn tay để che giấu những vết máu tươi đó.

Anh quay người bế ngang người cô cô, sau đó đi về phía cửa lớn nhà họ Quý.

“Anh làm gì vậy?” Hứa Minh Tâm lập tức trở nên căng thẳng, không ngừng giãy dụa. Nhưng càng đến gần cửa, giọng nói của cô cũng nhỏ dần. Cô sợ mình kinh động đến nhà họ Quý, Cố Gia Huy có thể sẽ phải bò ra ngoài.

Cũng không biết anh bị làm sao mà vẻ mặt vô cùng tái nhợt, giống như màu máu trên cả cơ thể anh đều bị lột hết ra.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì vậy?” Cô hạ thấp giọng nói, không ngừng giấy dụa nhưng không dám dùng lực.

Bây giờ anh rất yếu, vốn không thể chịu được.

Sau khi anh đi vào, còn thuận thế đóng cửa lại.

Cánh cửa này là cửa cách âm, khi đóng lại không hề có âm thanh gì và cũng không thể làm kinh động đến bất kỳ ai khác.

Anh bế người trực tiếp đi nghênh ngang lên tầng, đôi giày da dâm lên thảm sàn nên càng không có một tiếng động nào.

Anh tìm thấy căn phòng của cô, đứng bên cạnh cửa ròi dùng giọng điệu ra lệnh mà nói: “Mở cửa ra.”

“Không mở, lá gan của anh cũng lớn thật đấy. Anh thả em xuống, mau quay về đi!” Tôi vừa tức giận vừa lo lắng.

“Nếu như em không mở, vậy thì chúng ta giằng co nhau ở ngoài cửa đi.

Anh nghĩ còn có thể ôm em được một hai tiếng, dù sao quanh năm rèn luyện cơ thể không phải là vô ích. Trước kia anh đã tính toán trước rồi, cứ đợi ở đây một này đi?”

“Anh…

Hứa Minh Tâm tức giận đến nỗi đỏ bừng cả mặt, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn mở cửa.

Cánh cửa phòng mở ra, Hứa Minh Tâm vội vàng thúc giục: “Được rồi, mau thả em xuống đi. Em đã mở cửa rồi mà, anh còn muốn như thế nào nữa?”

Cố Gia Huy đặt cô xuống giường, nói: “Có đồ rửa mặt của anh không? Không có cũng không sao, anh dùng của em là được rồi.”

“Nhưng không có bộ đồ ngủ của anh, xem ra tối nay anh chỉ có thể ngủ tr@n truồng mà thôi.”

“Cố Gia Huy, anh đừng có mà quá đáng!”

Cô chỉ vào cái mũi của anh, tức giận mà nói.

Sau khi Cố Gia Huy nhìn thấy thì không kìm được mà nhíu mày, nói “Không thể chỉ vào mũi của đàn ông một cách tùy tiện như vậy, em sẽ phải trả cái giá đắt đó.”

“Anh… Anh muốn làm gì?”

“Làm em.”

Câu nói này đơn giản rất lỗ m ãng và vô cùng trắng trợn.

Cô vừa nghe thấy nên vẫn chưa phản ứng kịp, sau khi đã hiểu rõ thì gương mặt lập tức đỏ bừng.

Đồ lưu manh vô liêm sỉ!

Cô tức giận quay người đi, không thèm để ý đến anh nữa.

“Anh đi tắm trước đây, lát nữa chúng ta cùng nghỉ ngơi.”

“Cố Gia Huy, hình như em vẫn chưa đồng ý cho anh ở lại đây mà” Đây là nhà họ Quý chứ không phải tập đoàn, Cố Linh. Bây giờ em… Bây giờ em không sợ anh nữa đâu!”

“Hoặc là em để anh đợi ở bên ngoài cả đêm, hoặc là nói với người nhà họ Quý đánh anh một đòn nhừ tử rồi ném ra ngoài.”

“Anh… Anh không thể ngoan ngoãn rời đi sao?”

“Không có hạng mục lựa chọn này, lựa chọn thứ ba chính là anh ở lại đây chung chăn chung Cối với em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2773


Chương 2773

“Em coi như anh lợi hại. Anh không đi ra đúng không? Vậy em đi ra ngoài!”

Cô đứng dậy rồi rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Nhưng cô còn chưa đi được mấy bước đã bị người đàn ông đó túm lấy cổ tay.

Một giây sau cơ thể của cô bị ném lên giường, thân hình cao lớn của người đàn ông đè lên người cô.

Cho dù qua bộ quần áo nhưng cô cũng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực trên người anh.

Rõ ràng vẻ mặt anh tái nhợt, nhưng hết lần này đến lần khác cơ thể đều nóng hầm hập rất đáng sợ, giống như là bếp lửa lớn vậy.

Đôi mắt phượng của anh sâu thăm thẳm, bên trong đôi mắt đó còn lóe lên ngọn lửa d*c vọng hừng hực.

Cô ý thức được mình đang gặp nguy hiểm, cô muốn giấy dụa nhưng lại bị người đàn ông này ép chặt lại.

“Đừng cử động linh tinh.” Lời nói này mang theo giọng điệu trách mắng: “Hứa Minh Tâm, có phải em đã quên mất anh là một người đàn ông bình thường và muốn phụ nữ hay không? Nếu như em cử động linh tinh nữa thì anh thật sự muốn ăn em đó, ngay ở nơi này!”

“Anh..” Hứa Minh Tâm nghe thấy lời nói uy h**p này thì tức giận không có chỗ nào phát ti3t ra. Cô nghiến răng, khóe mắt lập tức đỏ bừng: “Anh chỉ biết ức h**p em, cũng không biết nhường nhịn một chút!”

“Khi em bị Phó Minh Tước bắt đi, em luôn lo lắng cho anh. Cho dù anh ta nói với em rằng anh cố tình để anh ta rời đi, anh cố tình để anh ta giúp bắt cóc em đi nhưng em vần không tin. Em muốn đích thân hỏi anh, em tin anh, em chỉ tin anh! Nhưng anh lại mập mờ không rõ ràng gì với Tạ Quế Anh, nếu như không phải Ngọc Vy nói cho em biết thì em thật sự sắp từ bỏ rồi.”

“Em có thể hiểu anh, có thể tôn trọng anh, nhưng em không thể nào coi như không nhìn thấy những tủi thân của em. Em không nợ nhà họ Cố các anh, cho nên nhà họ Cố các anh không thể có lỗi với eml”

“Cố Gia Huy, anh ức h**p em như vậy. Anh đúng là đồ không có lương tâm!”

Cuối cùng cô cũng nói ra hết những lời nói trong lòng, giọt nước mắt trong suốt lấp lánh làm ướt cả cái Cối.

Cố Gia Huy nhìn thấy những giọt nước mắt đó, trong lòng anh run rẩy rất dữ dội.

Cơ thể của anh lập tức căng thẳng, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường lạnh lo.

Cuối cùng anh trút một hơi, lén thở dài một tiếng.

Anh bất lực vùi đầu vào trong hõm vai của cô, nặng nề nói: “Hứa Minh Tâm, anh bị đánh tơi bời nên đành nộp vũ khí đầu hàng. Chỉ cầu xin em… Chỉ cầu xin em có thể tha thứ cho anh, đừng rời bỏ anh có được không?”

“Minh Tâm à, đừng khóc nữa, là anh sai. Là anh làm không tốt nên khiến em chịu bao nhiêu uất ức như vậy. Anh suy nghĩ không chu toàn, anh chỉ muốn cho em bình yên. Nếu như em ở lại bên cạnh anh, em cũng sẽ bị trúng độc. Thậm chí Tạ Quế Anh còn lợi dụng mẹ để ra tay với em.”

“Phó Minh Tước là điều ngoài ý muốn, anh tưởng anh ra là con người đợn giản cho nên mới để cho anh ta đưa em đi. Nếu như anh biết em gặp nguy hiểm thì anh nhất định sẽ cố gắng hết sức để đi cứu em.”

“Minh Tâm à, anh nợ những tủi thân uất ức của em, anh sẽ… dùng hết quãng đời còn lại của mình để bù đắp cho em.

Không biết em có cho anh cơ hội hay không.”

“Được chứ, anh đi ra ngoài xuống tầng rồi rời khỏi nơi đây.”

Cô lau giọt nước mắt, nói với giọng điệu buồn bực khó chịu.

“Không được, tối nay anh phải ở lại nơi này.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Anh mím môi, ấp a ấp úng một lúc lâu rồi mới nói: “Anh dùng dùng hành động thực tế để nói với dì của em, rằng em là của anh và bảo bà ấy đừng xem mặt cho em nữa. Mỗi lần anh nhìn thấy những người nói muốn lập nhóm cưới em ở trên mạng là anh rất muốn xuất hiện từ trong màn hình máy báy ra mà tóm lấy mấy người đó. Sau đó đánh từng người thành đầu heo rồi ném ra khỏi Đà Nẵng, khiến bọn họ mãi mãi không quay lại nữa.”

“Hứa Minh Tâm, anh nói cho em biết, anh đang ghen đó. Anh rất tức giận và muốn trút hết ra!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2774


Chương 2774

Hứa Minh Tâm nghe thấy những câu nói này thì trố mắt đứng nhìn.

Đây chính là Cố Gia Huy mà cô biết sao?

Một con người bày mưu lập kế, quyết thắng thiên lý, sát phạt một cách quả quyết nhưng bây giờ lại tức giận giống như một đứa trẻ?

Nhưng ngay lập tức cô đã hiểu ra.

Môi một người đề có hai gương mặt, một mặt trưởng thành và một mặt là trẻ con.

Ngay cả Cố Gia Huy mạnh mẽ cũng không phải là ngoại lệ. Bê ngoài anh trưởng thành chín chắn, không ai có thể địch lại anh được và cho người †a cảm giác rất an toàn.

Nhưng trước mặt cô, anh có thể không kiêng nể gì cả mà quấn quýt cô, ôm lấy cô giống như một đứa trẻ.

Anh có thể trưởng thành trước mặt mình và cũng có thể cho mình thấy mặt yếu đuối nhất của anh mà không kiêng nể gì cả.

Anh không cần sự an ủi của người khác, anh chỉ cần một cái ôm của mình.

Bởi vì cô chính là người thân thiết gắn bó nhất của anh.

Hai người họ là vợ chồng, những lời nói thật lòng thật dạ anh đều nói cho cô nghe.

Trong lòng cô lập tức mềm nhữn, lúc này mới là nguyên nhân ngày hôm nay anh đến tận nhà sao?

Cô bất lực thở dài một hơi, sau đó đưa chủ động vươn cánh tay ra và ôm lấy cổ của anh.

“Vậy được rồi, tối hôm nay anh ở lại đây đi, coi như là em cho anh uống viên thuốc an thần vậy. Cố Gia Huy, trong mắt em không có ai có thể so được với anh cả. Một khi gặp được người tốt nhất, chúng ta sẽ không dễ dàng gì chấp nhận được người nữa.”

“Cố Gia Huy, anh đã biến em trở thành người kén chọn.”

“Minh tâm à, cảm ơn em vì trong lòng em anh là người tốt nhất. Anh sẽ cố gắng trở nên tốt hơn.”

“Chẳng phải anh từng nói chúng ta không cần khách khí như vậy sao?

Được rồi, anh đi tắm đi, không còn sớm nữa.”

Cuối cùng cô vân mềm lòng. Nhìn gương mặt tái nhợt của anh, nhìn dáng vẻ tiêu tụy của anh, cô rất muốn ôm anh ngủ một giấc.

Hai người họ đã lâu lắm rồi không chung chăn chung Cối.

Cô tìm cho anh một bộ quần áo ngủ rộng thùng thình, gõ cửa phòng tắm một cái.

“Em vào đi.”

Cô tưởng anh đã tắm xong rồi nên mới để cho mình đi vào, không ngờ đẩy cửa đi vào thì thấy anh vẫn còn đang tắm dưới vòi hoa sen.

Giây phút nhìn thấy cơ thể anh, cô ngẩn người. Phản ứng đầu tiên chính là rời đi, “sâm” tiếng cửa đóng lại vang lên.

Cô ngẩn người, Cố Gia Huy cũng ngẩn người ra.

“Em làm gì vậy?”

Tiếng hỏi của anh vang lên từ bên trong phòng.

Cô lập tức đã phản ứng lại được.

Đây là người đàn ông của mình, hai người cũng chưa ly hôn thì có gì mà cô không thể nhìn chứ?

Bây giờ mình xấu hổ cái gì? Đã kết hôn hơn một năm, cũng suýt chút nữa có con rồi, mình còn lập dị cái gì chứ?

Cô điều chỉnh lại trạng thái của mình rồi lại đẩy cửa vào một lần nữa: “Hình như vừa nãy em không mang theo não. À, quần áo của anh đây, anh thay đi”

Cô đưa quần áo lên phía trước, đôi mắt lơ đãng quét qua chỗ nào đó.

Thứ bé nhỏ này…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2775


Chương 2775

Thật sự khiến người ta hoảng sợ mài Cô hơi run rẩy, vội vàng thu ánh mắt lại rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng cô không ngờ người đàn ông này lại sải bước lên phía trước, ôm chầm lấy cô từ đăng sau.

Đôi môi mỏng của anh hôn lên bên tai cô.

Cơ thể cô lập tức run lên.

“Anh làm cái gì vậy? Bên cạnh chính là phòng của dì đấy.”

. Cô sợ hãi đến run lẩy bẩy, vốn đang rất tức giận nhưng giọng nói lại vô cùng uyển chuyển quyến rũ. Ngay cả bản thân cô nghe thấy cũng vô cùng xấu hổ, không dám tin giọng nói này lại thốt ra từ bên miệng của mình.

“Vậy em phải nhỏ tiếng hơn một chút.”

“Anh…”

Cô vấn còn chưa nói xong thì cơ thể đã bị ép đến bên cạnh bồn rửa mặt.

Lớp đá cẩm thạch hơi lạnh, da thịt của cô dán lên đó khiến cơ thể run lên.

Cái tên quỷ này lại lau khô sạch sẽ lớp sương mờ trên mặt kính, để cho cô có thể nhìn rõ dáng vẻ của hai người.

Điều này… Thật là k1ch thích và xấu hổ quái Cho dù hai người đã kết hôn một năm và cũng đã làm những gì nên làm rồi, nhưng… Nhưng mỗi lần làm như vậy cô vẫn cảm thấy rất xấu hô. Cô không tìm được bất kỳ tự chủ nào, tất cả đều bị anh điều khiển.

“Anh… Có phải cơ thể của anh vẫn chưa khỏe hẳn không? Anh dám di chuyển qua lại sao?”

“Vẫn chưa khỏe hẳn, nhưng vì phục vụ vợ thì anh vẫn có thể.”

“Cái gì mà phục vụ…”

Cô đang định mắng, nhưng người nào đó giở trò xấu cọ sát, dòng lửa nóng bùng lên.

Cô lập tức sợ đến nỗi nuốt nước bọt.

Nhưng cho dù cô có lên tiếng cầu xin tha thứ, người đàn ông đó vốn không hề có ý định muốn buông tha cho cô.

Hứa Minh Tâm vốn không biết mình đã trải qua hơn một tiếng này như thế nào.

. °ô không dám phát ra âm thanh lớn mà luôn kìm nén lại, cắn chặt môi dưới.

Đúng là không thể chịu nổi nữa, cô căn lấy cổ tay của mình, đau đớn hít làn hơi lạnh. ị Mà sự công kích của người đàn ông đó càng mạnh hơn khiến cô mất đi lý trí, trong đầu cô trống rỗng vốn không biết mình đang làm gì.

Từng giây từng phút trôi qua, sau khi kết thúc thì cô đã mồ hôi đầm đìa và thờ hồng hộc.

ˆ ®ô ngâm mình trong bồn tắm ấm nóng, cả người đều mềm nhữn.

Cô thật sự đã quên mất Cố Gia Huy vấn là một người đàn ông bình thường, anh cũng có nhu cầu.

Mình đã quá sơ suất, thật sự quá sơ suất.

Đàn ông ba mươi tuổi như hổ như sói!

Cố Gia Huy kỳ cọ cơ thể giúp cô, nhìn những dấu răng trên mu bàn †ay của cô mà vô cùng đau đớn.

“Sao em lại cắn mình thành thế này?”

“Anh vẫn còn không biết xấu hổ mà nói sao?

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời nói này thì tức giận đến run cả người, trừng mắt liếc nhìn với ánh mắt hung ác.

“Lần sau cắn anh đi, em cắn lên cơ thể em anh rất đau.”

Đôi bàn tay lo lớn của anh khỏe sờ lên gò má cô.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì cũng không khách khí nữa, cô túm lấy bàn tay to lớn của anh mà cắn.

Cô cắn rất mạnh, mặc dù không thấy máu nhưng cô biết mình dùng sức cắn độc ác như thế nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2776


Chương 2776

Mà anh chỉ nhíu mày, đầu lông mày đ è xuống. Anh không hề hành động gì cả, thậm chí không có tiếng kêu r3n.

Cô lập tức cảm thấy tẻ nhạt vô vị nên buông tay anh ra.

“Cố Gia Huy, anh đúng là tẻ nhạt.”

“Anh làm sao?”

“Anh đau đớn thì cứ nói ra, mệt mỏi thì cứ hét lên. Tại sao… Anh luôn nhân nhịn?”

“Minh Tâm, anh có thể kể khổ với bất kỳ ai nhưng không thể làm như vậy với em. Anh chính là bầu trời của em, anh muốn chống đỡ mọi thứ và không thể để cho em cảm thấy anh rất yếu đuối được.”

“Nhưng anh cũng không phải là anh hùng sắt thép, anh tưởng anh có thể gánh vác tất cả mọi thứ sao?”

“Cho dù không gánh vác nổi thì cũng không đến lượt eml”

. Anh nói những lời này chắc như định đóng cột, không dễ dàng gì mà xen vào được.

Giọng nói này không phải là thương lượng bàn bạc mà là ra lệnh, nó lập tức khiến cô nghẹn lời.

Một người đàn ông yêu bạn sâu đậm, cam tâm tình nguyện che gió che mưa cho bạn và không muốn để cho bạn chịu một chút đau khổ gì.

Nhưng cô muốn kề vai sát cánh với anh…

Cô mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại nghĩ đến tính cách của Cố Gia Huy nói gì cũng sẽ không nghe nên cô hà cớ gì phải phí lời.

Bởi vì vấn đề này mà không biết hai người họ đã tranh cãi bao nhiêu lần, mỗi một lần ngoài miệng Cố Gia Huy nói đồng ý nhưng từng hành động của anh thì mỗi lần đều sắp xếp ổn thỏa cho cô. Nhưng phong ba bão táp dù có lớn như thế nào đi nữa, khi đến chỗ cô cũng đều là những chuyện nhỏ nhất.

Mà cô không thể nào đi chỉ trích anh, bởi vì anh yêu mình nên mới làm như vậy.

Làm sao… mình lại đả kích trái tim yêu mình sâu đậm như vậy?

Cô nghiêng đầu không để ý đến anh, trong lòng cũng vô cùng giống anh.

Cố Gia Huy nhếch khóe môi lạnh nhạt, cũng nhận ra thái độ của mình cứng rắn quá khiến cho cô cảm thấy không được thoải mái.

“Minh Tâm, nếu như em cảm thấy tức giận thì em cứ mắng anh, bắt anh nấu cơm và quét dọn vệ sinh có được không?”

“Nói như vậy giống như cuộc sống này không phải của anh, giống như em không thể măng anh được vậy!”

“.

Cố Gia Huy bất lực gãi mái tóc ngắn, nói: “Minh Tâm à, em cho anh một lối thoát có được không?”

“Em cho anh lối thoát, sao anh không nhìn thấy anh cho em lối thoát?”

“Vậy… Vậy làm thế nào thì em mới nguôi giận?”

“Anh từng nghe thấy nhân gian bốc hơi chưa? Lần sau anh còn như vậy thì em sẽ biến mất một tháng, để anh không tìm thấy em. Em sẽ ăn chơi trác táng ở bên ngoài! Quán bar, hộp đêm, đàn ông, em sẽ chơi hết!”

“Em dám!”

Cố Gia Huy lập tức sốt sắng, giọng nói ngắn rất có lực nhưng lại không có cách gì.

Bây giờ cô đang có nhà họ Quý chống lưng, nhà họ Quý muốn giấu người một tháng thì mình hoàn toàn không tìm thấy được.

. Bây giờ anh vốn không thể đắc tội với cô vợ nhỏ của anh, gia thế của cô đang cao hơn mình một chút.

“Anh muốn thử không?”

Hứa Minh Tâm trừng mắt nhìn.

Anh nhụt chút, xoa xoa sống lưng của cô bằng ngón tay thon dài như ngọc.

Ngón tay anh sờ lên từng miếng da của cô, mang theo vẻ yêu thương vô cùng.

. “Được, anh đồng ý với em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2777


Chương 2777

“Như vậy còn được. Em mệt rồi, anh bế em đi ngủ.”

“Tuân lệnh, thưa vợ.”

Cố Gia Huy lấy chiếc khăn bông lau khô cơ thể giúp cô, sau đó dịu dàng bế cô lên trên giường.

Cô cũng lười biếng với đầu gõ này, quay người ôm chặt lấy anh rồi vùi đầu vào trong lòng anh.

Hơi thở đều đặn của cô phả vào trong lồ ng ngực anh, giống như lông vũ lướt qua khiến trong lòng anh ngứa ngáy rất khó chịu.

Cố Gia Huy ôm chặt lấy cô giống như mình đang có cả thế giới.

Đã lâu lắm rồi anh chưa ôm cô ngủ như ậy.

“Minh Tâm, em véo anh một cái đi.”

“Làm gì vậy? Anh đừng ồn ào nữa, mau ngủ đi.”

“Anh cảm thấy anh như đang ở trong giấc mơ. Mỗi ngày vào buổi tối không có em, anh không biết mình đã chịu đựng được như thế nào nữa. Anh chỉ có thể làm việc, những chuyện lộn xộn mới có thể khiến anh cảm thấy không cô đơn.”

“Hừ, em đã gọi điện thoại cho anh mài”

Cô tức giận nói.

“Anh biết.”

“Anh biết?” Cô hơi ngạc nhiên: “Không phải là anh quên cúp điện thoại mà là anh cố tình? Anh biết là em, cho nên…”

“Ừm, nghe thấy giọng nói của em thì anh có thể yên tâm hơn một chút.”

“Được rồi, vậy em tha thứ cho anh.

Anh mau ngủ đi.”

Cô chui vào trong lòng anh, giọng nói rất lười biếng.

Cô thật sự rất buồn ngủ và cũng không thể chịu được nữa ngủ thiếp đi, nhưng Cố Gia Huy lại tỉnh táo khác, thường.

Anh khẽ hôn lên trán cô, sau đó chìm vào giấc ngủ.

Đã lâu lắm rồi anh mới có một giấc ngủ yên ổn nhất như vậy.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm vẫn chưa tỉnh dậy nhưng Cố Gia Huy đã tỉnh rồi.

Khương Tuấn đã gửi mấy dòng tin nhắn đến, nói rằng sáng hôm nay tập đoàn có buổi họp gấp. Chuyện liên quan đến công ty chỉ nhánh London, không thể làm qua loa được.

Anh cần phải rời đi, ngay cả nghỉ ngơi một chút cũng không được.

“Minh Tâm, anh phải đi rồi.”

“Ưm, đừng ồn nữa, em buồn ngủ quá…”

Hứa Minh Tâm nửa mê nửa tỉnh, cô vốn không biết ai đang nói chuyện với mình.

Cô lật người, cuốn chăn vào rồi bọc mình thật chặt, chỉ lộ ra một cái đầu.

Cố Gia Huy nhìn thấy cảnh tượng tức giận như đứa trẻ của cô, khóe môi anh nở nụ cười mơ hồ.

Anh nhìn thật chăm chú, rồi lại khẽ hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô.

“Mơ đẹp nhé, vợ của anh.”

Nói rồi anh mới khẽ quay người rời đi.

Khi Cố Gia Huy nghênh ngang đi ra khỏi phòng Từ Minh Tâm, người nhà họ Quý đều chết lặng giương mắt nhìn.

Quý Mặc Nhiên vừa đi ra khỏi phòng thì nhìn thấy Cố Gia Huy cũng đi ra.

Ông ta hoảng sợ đến nỗi nói không nên lời, chỉ ngây nCốc chỉ vào mũi của anh.

“Chào cậu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2778


Chương 2778

“Cậu? Ai là cậu của cậu? Tôi khong có quan hệ gì với cậu cải”

Quý Mặc Nhiên lập tức nhảy dựng lên.

“Minh Tâm là người phụ nữ của cháu, cậu là cậu của cô ấy nên đương nhiên cũng là cậu của cháu. Cậu không cần giữ cháu lại ăn sáng đâu, cháu phải vội quay về tập đoàn nên đi trước đây.”

“Đùa… Đùa giỡn cái gì vậy?”

Quý Mặc Nhiên làm dáng vẻ như chưa từng nhìn thấy người nào vô liêm sỉ như vậy.

Khi ông ta còn đang suy nghĩ, Cố Gia Huy đã đi xuống dưới tầng.

Hứa Minh Tâm ngủ đến mười giờ mới dậy, tối hôm qua cô thật sự vô cùng mệt mỏi.

.. Cô mở mắt ra không nhìn thấy Cố Gia Huy, rõ ràng kết quả giống như trong dự đoán nhưng cô vấn khó mà kìm nén sự mất mát.

Cô bĩu môi, nói: “Đồ không có lương tâm, ngủ xong rồi thì chạy. Đồ móng heo!”

Sau khi tắm rửa xong, cô mở cửa nhưng không ngờ có một đoàn người đứng bên ngoài cánh cửa và đang nhìn chằm chằm vào mình.

Cô nhìn họ với ánh mắt buồn bực: “Sao vậy?”

Quý Thiên Kim khoanh hai tay trước ngực, liếc mắt nhìn vào đống xộc xệch trong phòng mà cô còn chưa kịp dọn đẹp.

“Tại sao Cố Gia Huy lại ở đây?

Hai người làm gì?”

BẬC Tự Lúc này cô mới nhớ ra còn có chuyện như vậy.

Anh phủi mông bỏ đi nhưng lại để lại vấn đề khó lớn như vậy cho cô.

Cô ho khan hai tiếng, yếu ớt nói: “Dì à… Thật ra… Thật ra cháu và Cố Gia Huy chưa ly hôn, chúng cháu đi đến cục dân chính nhưng chưa giải quyết dì cả”

“Sở dĩ nói như vậy với bên ngoài là vì anh ấy biết cháu không chịu được ủy khuất, muốn để cho ông và bà trả lại công lý cho cháu.”

“Hứa Minh Tâml”

Quý Thiên Kim nghe thấy những lời nói này thì tức giận gọi hẳn tên của cô.

“Lá gan của cháu lớn thật đấy!

Chuyện lớn như vậy mà ngay cả bọn dì cũng giấu diếm. Những ngày này bọn dì cẩn thận dè dặt, sợ khiến cho cháu buồn. Nhưng cháu lại lừa dối mọi người!

Ly hôn, chuyện này cháu cũng dám làm xăng làm bậy sao?”

“Cháu xin lỗi… Dì à, cháu… Cháu yêu anh ấy, cho dù có ly hôn thì người thứ hai cháu muốn gả cũng là anh ấy. Anh ấy là số phận của cháu, cháu chỉ có thể số kiếp đã định”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ ngập tràn sự áy náy.

Quý hiên Kim còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tân Nhâm Thành cản lại.

“Con bé nói đúng đấy, kết hôn lân thứ hai là Cố Gia Huy, vậy thì ly hôn có ý nghĩa gì nữa? Mọi người đều số kiếp đã định, bà cũng như vậy nên không có tư cách để nói Minh Tâm.”

“Tôi và nó không giống nhau!” Quý Thiên Kim tức giận thở phì phò nói.

“Đúng vậy, người số kiếp đã định chính là tôi, bà luôn có thể tự nhiên như bình thường.” Tân Nhâm Thành lùi về phía sau một bước rồi nói.

Lời nói này khiến cho Quý Thiên Kim lập tức không nói lên lời, cuối cùng chỉ có thể nhụt chí. Ông ta xua tay nói: “Bỏ đi bỏ đi, tôi không tranh cãi với bà.

Nhưng sau này cho dù xảy ra chuyện gì thì bà cũng phải nói thật với người nhà của bà. Con người trên đời này có thể làm hại bà, nhưng người thân máu mủ ruột thịt của bà thì không.”

“Cháu không phải là con gái của dì nhưng từ lâu dì đã coi cháu là người thân ruột thịt của mình. Chúng ta không phải là người ngoài, dì luôn ở phía sau ủng hộ cháu. Cháu biết chưa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2779


Chương 2779

“Đúng vậy, cháu cứ tùy ý sai khiến hai cậu và anh trai của cháu. Nhà họ Quý chúng ta dương thịnh âm suy, con gái ít và chỉ có một cục cưng. Chúng ta ra mặt cho cháu, ai dám ức h**p?”

Quý Mặc Nhiên cũng phụ họa theo.

Khóe mắt Hứa Minh Tâm ẩm ướt, vội vàng ôm lấy hai người họ.

“Vâng, Minh Tâm biết rồi, sau này Minh Tâm sẽ không vậy nữa.”

“Được rồi được rồi, khóc cái gì nữa, cháu cũng đâu còn là trẻ con nữa. Mau xuống tầng ăn sáng đi, dì đã phần cho cháu rồi. Cơm trưa ăn muộn một chút để cháu tiêu hóa đã.” Quý Thiên Kim dịu dàng nói, lúc này ông ta không hề nóng nảy gì.

Mọi người đều sống để yêu thương, người vì yêu mà chết thì có tư cách gì để nói Hứa Minh Tâm?

Mọi người đều lần lượt rời đi, Tân Nhâm Thành không ngừng dụ dỗ Quý Thiên Kim, bảo bà ấy hãy mở rộng trái †im ra.

Vào lúc này, điện thoại của ông ta bỗng vang lên. Là một số điện thoại lạ.

Ông ta khế nhíu mày, sau đó nghe máy.

“Xin chào, cậu là…”

“Ảnh Họa Bì, chào ông”

Tân Nhâm Thành nghe thấy cái tên vô cùng quen thuộc này, trong lòng hơi run rẩy.

Sau khi con người trải qua mười tám điều luật hình sự thì sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn những tài liệu trong lịch sử phạm pháp.

Danh hiệu cũng sẽ bị phủ đầy bụi, không có ai tìm thấy được thân phận của ông ta. Đây chính là đạo đức cơ bản nhất.

Tân Nhâm Thành liếc nhìn Quý Thiên Kim với ánh mắt sâu thẳm, sau đó lập tức cúp điện thoại.

“Bà ra ngoài cửa đợi đi, tôi sẽ đi lấy áo khoác cho bà.”

“Ai gọi điện cho ông vậy? Nhìn vẻ mặt của ông tôi thấy có điều gì đó không đúng.”

“Người chào hàng thôi à, đồ phiền phức.”

Ông ta tùy ý phủi tay, làm dáng vẻ như không có chuyện gì rồi nói.

Sau đó ông ta quay người đi về phòng, đóng cửa lại rồi lập tức gọi lại cho số điện thoại đó. Rất nhanh người đó đã nghe thấy, ông ta nghe thấy tiếng cười giòn dã vang lên, dường như đoán được ông ta sẽ gọi đến.

“Cậu là ai?”

“Đàn anh à, ông có thể không biết tôi nhưng tôi lại biết ông rất tố. Danh hiệu Ảnh Họa Bì này, kẻ tiếp quản thứ ba mươi hai của chợ đen. Nhưng trước đó không lâu lại rời khỏi sự ngăn cản, không còn can thiệpvào chuyện của chợ đen nữa.”

“Tài liệu của tôi đã bị xóa bỏ ở chợ đen rồi, tại sao cậu lại biết, cậu dám phá quy tắc sao? Cậu không sợ tôi công bố, lúc ấy cậu sẽ không còn đất đặt chân ở Hắc đạo nữa sao?”

. Hắc đạo là một nơi rất phép tắc quy củ và đều giảng nguyên tắc hơn so với những tổ chức khác.

Một khi đã lập phép tắc quy củ thì không có ai có thể làm xăng làm bậy.

Lúc trước ông ta cũng sống cuộc sống thập tử nhất sinh, đến bây giờ vẫn còn để lại vết sẹo khó mà xóa bỏ được.

Hơn nữa vào những hôm trời mưa, tất cả những khớp ngón tay của ông ta đều tê liệt và đau đớn.

“Ông biết biết người phụ trách thay thế có thể tra cứu tài liệu của bất kỳ ai sao?”

“Người phụ trách? Chẳng phải người phụ trách là Đồ Lan sao?”

“Ông ta chết rồi, chết trong khi thi hành nhiệm vụ. Tôi là người tiếp quản mới… Hắc Ảnh!”

Tân Nhâm Thành nghe thấy lời nói này, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2780


Chương 2780

Sau khi ông ta rời khỏi chợ đen thì cũng không còn thăm dò nữa. Ông ta rất tôn trọng quy tắc của trò chơi.

Nếu như đã rời đi vậy thì phải quên hết tất cả những chuyện trước kia, cho dù mình có khả năng điều tra thì cũng phải tránh.

Cho nên Cố Gia Huy có thể dễ dàng điều tra ra được những biến cố xảy ra ở Hắc đạo, nhưng anh lại tránh xa nó ra.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Đồ Lan là anh em của ông, ông ta cũng biết kỹ thuật hóa trang và trong tay có rất nhiều mặt nạ da người giống y như đúc, ngay cả những vẻ mặt nhỏ bé nhất cũng có thể thể hiện ra được.

Nếu như ông không làm nữa, vậy thì chỉ bằng cho tôi thứ mà ông ăn cơm đi. Tôi sẽ trả giá cao, thế nào?”

“Cậu nằm mơ đi! Tôi không thể cho cậu những thứ này được. Tôi đã rời khỏi chợ đen rồi, nếu như tôi chịu đựng được mười tám điều luật hình sự thì những người ở Hắc đạo không thể động đến tôi được dù chỉ một chút.”

“Ha ha ha, lại là một con người không biết thời thế. Thật đúng là khiến tôi khó xử.”

Ngoài mặt người đó truyền đến nụ cười tiếc nuối, nhưng trong giọng nói lại toát lên hơi thở khiến người ta sợ hãi.

Tần Nhâm Thành nghe thấy lời nói này, trong lòng rất hoảng hốt. Ông ta lập tức hiểu ra Đồ Lan chết như thế nào.

Chỉ sợ rằng khi đang làm nhiệm vụ, , Đồ Lan đã phải chịu thủ đoạn thâm độc của Hắc Ảnh.

“Có phải mặt nạ của Đồ Lan đang ở chỗ cậu không?”

“Đương nhiên rồi, ông ta đã làm ra một cái cho tôi, tôi dùng rất hài lòng.

Tôi thật ngưỡng mộ các ông vì có thể dùng gương mặt thật để bày tỏ với người khác, không giống như tôi mãi mãi chỉ sống trong bóng tối của người khác. Ảnh Họa Bì à, tại sao ông có thể ra ngoài ánh sáng một lần nữa mà tôi thì không thể?”

“Rốt cuộc cậu chui ra từ đâu? Cậu đang phá hỏng quy tắc, cậu không sợ gặp phải phong sát của Hắc đạo sao?”

“Quy tắc? Ha ha ha!” Anh ta không kìm được mà nở nụ cười quái dị giống như nghe chuyện hài, giọng nói rất gian xảo nghe rất chói tai: “Tôi là vua của Hắc đạo, tôi chính là quy tắc!”

“Rốt cuộc Phó Minh Nam đã tìm thấy cậu ở đâu? Cậu có biết Phó Minh Nam không có quyền động đến tôi không?”

Đây là lần đầu tiên Tân Nhâm Thành cảm nhận được áp lực.

Từ trước đến nay không có ai có thể phá hỏng quy tắc, ngay cả người nhà họ Phó cũng không dám.

Nhưng bây giờ, Hắc Ảnh lại không kiêng nể gì mà nói xằng nói bậy như vậy.

“Bố nuôi không dám nhưng tôi dám, cho nên tôi cần mặt nạ da người tốt nhất. Ông đã rời đi rồi thì cần gì lấy không tha như vậy?”

“Mơ đi! Hắc đạo mà lại không có quy tắc như vậy sao? Tôi lại muốn xem xem cậu có cách nào để lấy được!”

Tân Nhâm Thành nổi giận đùng đùng rồi cúp điện thoại, ngón tay run lẩy bẩy.

Ông ta do dự một chút, sau đó lập tức gọi cho người thân cận nhất của Đồ Lan.

“Trung Đức, tôi là Ảnh Họa Bì.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Ông ta tự giới thiệu mình, Trung Đức lập tức lên tiếng nói: “Thật sự là anh sao, anh Ảnh Họa Bì?”

“Bây giờ rốt cộc chợ đen như thế nào?”

“Chợ đen đã hợp nhất với Hắc đạo, không còn là một cá thể độc lập nữa.

Tất cả lợi nhuận cũng đều giao lại hết cho Hắc Ảnh, người tiếp quản mới.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2781


Chương 2781

Không biết tên nhóc này chui từ đâu ra mà đánh chiêu bài lên nhà họ Phó, khiến người ta nghe tôi đã mất mật mất gan. Đồ Lan… Đồ Lan cũng chết rồi, chết khi ông ấy làm nhiệm vụ. Người nhà của ông ấy đều bị sắp xếp đi Úc, nhưng… Nhưng cuối cùng lại bị chết hết”

“Tôi có lỗi với Đồ Lan, Đồ Lan ông ấy chết không nhắm mắt.”

“Vậy đồ của Đồ Lan đâu?” Tần Nhâm Thành vội vàng hỏi.

“Đồ của Đồ Lan đang ở trong ngân hàng Thụy Sỹ, sau khi đến Úc vợ của ông ấy đã lấy ra, kết quả cả nhà chết hết. Chị dâu… Chị dâu cũng bị uy h**p, Hắc Ảnh tìm thấy cô ấy nói là những thứ này có thể cứu Đồ Lan. Nhưng không ngờ… Cái tên Hắc Ảnh này lại không nói đạo lý mà giết hết cả nhà.”

“Tôi… Bây giờ tôi cũng đưa vợ con chạy trốn. Hắc đạo loạn rồi, do một mình Hắc Ảnh định đoạn và rất nhiều người xảy ra chuyện. Anh Ảnh Họa Bì, anh cũng nhanh chóng trốn lánh nạn đi, Đà Năng không an toàn nữa rồi. Hơn nữa trong tay anh có rất nhiều mặt nạ, cả nhà Đồ Lan đã chết rồi, anh nhất định sẽ không tốt hơn chỗ nào đâu.

Trung Đức vội vàng nói.

Khi nói ra những điều này, trong lòng Tần Nhâm Thành lập tức vô cùng nặng tru.

Ông ta thật sự đã xem thường cái tên Hắc Ảnh này.

“Cậu có tài liệu về Hắc Ảnh không?

Tôi muốn biết hết toàn bộ, bao gồm những chuyện cậu ta làm ở Hắc đạo.”

“Tôi…” Trung Đức do dự, cuối cùng oán hận nghiến răng và nói: “Vậy tôi sẽ giúp anh một lần, coi như là giúp Đồ Lan. Nế như anh có thể đối phó với Hắc Ảnh thì nhất định phải báo thù cho Đồ Lan!”

Sau khi cúp máy, Tân Nhâm Thành lo lắng chờ đợi tin của Trung Đức.

Ông ta và Đồ Lan có sở trường về tạo ra mặt nạ và dùng da người mô phỏng theo nên rất khó để phân biệt thật giả.

Nhưng điều quan trọng nhất là trong tay bọn họ có mấy cái mặt nạ hộ mệnh.

Mỗi một lãnh đạo cấp cao quốc gia đều có một đến hai cái, để bảo đảm đường lui cho mình và có thể chạy thoát thân.

Nhưng bọn họ làm cái này cũng có quy tắc, có thể làm ra nhưng không thể dùng khi không đến đường sống chết.

. Nếu không chính là phá hỏng quy tắc, không có ai bắt thì cũng sẽ bị ông trời bắt đi.

Hắc Ảnh hoàn toàn không quan tâm đ ến đạo lý này, nếu như những mặt nạn này mà rơi vào trong tay anh ta thì nhất định những nhà lãnh đạo cấp cao sẽ hỗn loạn.

Ông ta có thể không quan trọng gì cả, nhưng những nhà lãnh đạo cấp cao và người nhà họ Quý ở Đà Nẵng lại có quan hệ mật thiết, ông ta không thể để cho Quý Thiên Kim gặp chuyện.

Ông ta nghĩ đến quan hệ này, vẻ mặt vô cùng nặng nề.

Vào lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra. Tiếng “két” vang lên khiến ông ta cứng đờ, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Quý Thiên Kim đứng ở cổng buồn bực nhìn ông ta.

“Ông sao thế? Chẳng phải nói lấy quần áo cho tôi sao? Sao lại đi lâu như vậy?”

Tần Nhâm Thành vô thức đem điện thoại giấu vào tay áo, sắc mặt cũng chỉ cứng đờ một giây sau đó liền khôi phục lại như thường.

Ông ta cầm áo khoác trên giá áo xuống rồi đi về phía bà ta.

“Quần áo của em nhiều quá, anh không biết em muốn mặc bộ nào.

Nhưng em mặc gì cũng đẹp, cái áo khoác lớn này càng hợp với áo lông màu trắng của em hơn.”

“Thật dẻo miệng, anh dựa vào cái miệng này để lừa con gái nhà người ta chứ gì?”

“Lừa mình em là cả đời này đã đủ rồi.

Tần Nhâm Thành dịu dàng nói sau đó tỉ mỉ giúp bà ta mặc áo vào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2782


Chương 2782

“Đi thôi, chúng ta ra ngoài…”

Lời bà ta còn chưa nói xong thì một giây sau cả người đã rơi vào lồ ng ngực ông ta, bị ông ta ôm chặt.

Quý Thiên Kim cảm nhận được sự khác thường liền nói: “Anh sao thế?

Có…có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” , “Không có, vừa nhận được tin bạn cũ ngày xưa đi rồi. Năm xưa anh cùng Ngôn Dương và Đồ Lan, cả ba xử lý chợ đen, nhưng bây giờ bọn họ đều đi cả rồi, chỉ còn lại một mình anh.”

“Người chết rồi không thể sống lại, ai biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đâu chứ? Quan trọng nhất là vào giây phút này chúng ta đang ở bên nhau, chặt chẽ không phân rời là được rồi.”

“Thiên Kim, nếu em không giận dồi với anh, để anh tìm được em sớm hơn thì chúng ta cũng sẽ không lãng phí hai mươi năm thời gian.”

Hai mươi năm đó, bao nhiêu ngày đêm có thể kề tai nói nhỏ, có thể ôm chặt lân nhau.

Ông ta cho rằng mình bỏ qua một cái hai mươi năm thì sẽ còn có một cái, hai cái hai mươi năm nữa.

Nhưng bây giờ ông ta hối hận rồi, hối hận vì bản thân đã lãng phí quá nhiều thời gian.

“Có những sai lầm đến cùng vẫn phải trả giá.”

Quý Thiên Kim buồn bã nói.

“Trước kia anh cứ luôn nói em đi theo con đường lệch lạc, sớm muộn gì cũng sẽ bị ông trời thu về. Cho dù ông trời không thu thì cũng sẽ thua trên tay anh, bây giờ em tin rồi.”

Tân Nhâm Thành ôm chặt lấy bà, trong lòng vô vàn cảm khái, ông ta có rất nhiều lời từ tận đáy lòng muốn thổ lộ ra.

Ông ta tưởng rằng mình có thể dùng phần đời còn lại từ từ nói hết ra, nhưng ông ta biết, thời gian Hắc Ảnh cho mình đã không còn nhiều nữa.

Ngay cả Đồ Lan cũng bị cậu ta giết rồi, cậu ta sẽ bỏ qua cho mình sao?

“Được rồi xuống lầu thôi, anh cả và anh hai đều đang đợi chúng ta xuất phát đó.”

Bà ta dịu dàng lên tiếng.

Tần Nhâm Thành mím môi, muốn nói lại thôi.

Bây giờ có nói gì thêm nữa thì cũng đã vô dụng rồi.

Ông ta chỉ có thể nắm thật chặt tay bà ta, trân trọng mỗi giây mỗi phút ở hiện tại.

Cho dù thật sự chết đi thì cũng không thể để bà bị liên lụy.

Quý Thiên Kim, tình anh nợ em kiếp này, kiếp sau…kiếp sau anh lại từ từ trả cho em nhé.

Ban ngày Hứa Minh Tâm vân như thường lệ giúp đỡ trong nhà hàng, tuy Châu Vũ còn nhỏ tuổi nhưng làm việc lại rất đâu vào đấy, nơi cần cô phải lo cũng không có nhiều.

Lúc cô đang bận rộn ở nhà bếp thì Châu Vũ đột nhiên vội vàng chạy tới nói: “Chị Linh, ờ…ờ bà điên lại tới nữa rồi!”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này liền biết được là ai tới.

Cô có hơi buồn bực, ngay cả đồ đầu bếp cũng không kịp thay liền chạy ra ngoài.

Bà ấy mặc một cái áo khoác đen khiến bà ấy trở nên âm trầm ổn trọng, ánh mắt nhìn người cũng tràn đầy dịu dàng ôn hòa, nào còn có dáng vẻ tức giận trước kia?

“Ờ…có hơi vội vàng, cháu đi thay bộ đồ khác.”

“Không sao, rất đẹp đấy, phụ nữ không ỷ lại vào đàn ông, có thể có sự nghiệp của chính mình, độc lập tự chủ, tôi rất thích.”

“Vậy mời bà ngồi.”

Cô sắp xếp một gian phòng trang nhã riêng sau đó mời bà ấy ngồi xuống.

. “Cháu…chắc là biết mục đích cô đến nhỉ?” Bà ấy ngồi xuống liền trực tiếp nói thẳng.

“Là vì chuyện của cháu và Cố Gia Huy sao?”

“Không, cô đến là để xin lỗi, cô sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm giữa cháu và Gia Huy nữa. Tuy cô không ở chung với nó nhiều nhưng đối với tính cách của nó thì cũng biết được vài phần. Chuyện nó đã nhận định thì sẽ tự làm theo ý mình. Nhưng nếu không phải vì cô thì hai đứa cũng sẽ không đi đến bước đường này.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2783


Chương 2783

Bà ấy tràn đầy áy náy nói, sau đó kéo lấy bàn tay nhỏ của cô. Con dâu tốt thế này ở trước mặt mà bà lại bị Tạ Quế Anh che mờ hai mắt, nhiều lần làm tổn thương cô.

Bà ấy chỉ cần nhớ lại những hành động mà mình đã làm trước kia thì liền lập vô cùng ảo não.

Thấy Cố Gia Huy đau khổ như bây giờ, bà ấy lại càng đau đớn tới mức không thể thở nổi.

Bà ấy chưa từng làm tròn nghĩa vụ người mẹ một ngày nào, nhưng lại khiến bón họ phải chịu nhiều khổ cực, nhất là Cố Gia Huy.

Bản thân đã nợ đứa con út này thật sự quá nhiều quá nhiều.

Từ khi anh ra đời…thì bà ấy đã đối xử tệ với anh.

Bà ấy đột nhiên rũ mí mắt xuống, sau đó nước mắt liền tuôn rơi.

“Gô đừng như vậy, cô không sai, cháu biết cô bị bệnh chứ vốn không phải ý nguyện của cô…”

Hứa Minh Tâm vội vàng an ủi.

“Tuy là vì ảnh hưởng của thuốc, nhưng chuyện cô làm tổn thương đến nó vấn là sự thật, cô đã khiến nó lạnh lòng mà rời khỏi nhà họ Cố.” Bà ấy lau khóe mắt, nước mắt tuôn trào: “Cô có lỗi với cháu, càng có lỗi với Gia Huy. Nhìn dáng vẻ bây giờ của nó, người làm mẹ như cô đây thật sự đau lòng không chịu nổi.”

“Lỗi của cô, cô không thể bắt nó phải gánh chịu. Minh Tâm, cô dập đâu nhận tội với cháu, chỉ câu mong cháu rộng lượng tha cho Gia Huy đi!

Cháu đừng giận nó nữa, thỉnh thoảng gọi điện thoại nói với nó một câu. Cháu không biết đâu, từ khi quay về từ nhà họ Quý, nó liền cười ngơ ngác như một đứa trẻ.”

Bà ấy bịch một tiếng liền quỳ xuống, Hứa Minh Tâm nào nhận nổi chứ, cô vội vàng đỡ bà ấy dậy.

Nhưng bà ấy lại kiên quyết quỳ xuống, sống chết bám chặt lấy góc bàn, chính là không chịu đứng dậy.

Hứa Minh Tâm mang tâm trạng nặng nề cũng quỳ xuống luôn.

“Cô à…cô đừng thế này…cháu là bề dưới, thật sự không nhận nổi đâu!”

“Minh Tâm à, là cô có lỗi với cháu, cô có một đứa con dâu tốt thế này mà lại không biết trân trọng. Đời này cô và Cố Gia Bảo cũng chỉ vậy thôi, nhưng Gia Huy còn trẻ, cháu vẫn còn trẻ, hai đứa vẫn còn đoạn đường rất dài cần phải đi! Nhìn hai đứa xa cách nhau thế này, cô thật sự…thật sự cực kỳ khó chịu.

Hai đứa đều là vì cô nên mới trở thành như vậy, là cô tội nghiệt nặng nề!”

“Cô à…” Hứa Minh Tâm nghẹn lời, trong nhất thời không biết nên nói gì.

Cuối cùng thật sự hết cách, cô chỉ có thể gật đầu: “Cháu không so đo với anh ấy nữa, cháu cũng không phải thật sự giận dỗi anh ấy, cháu biết về tình thì hai người đáng được tha thứ.

Nhưng…cháu không phải một mình, cháu là Hứa Minh Tâm, cũng là người của nhà họ Quý. Cháu không cần công bằng, nhưng dì, cậu mợ của cháu cần một cái công bằng.”

“Những uất ức đó cháu đều chịu, chỉ cần Cố Gia Huy thương cháu yêu cháu là được rồi. Cháu nhận lời xin lỗi của cô, cũng nhận lời xin lỗi của ông cụ.

Nhưng, nhưng cháu nói trước, chỉ một lần này thôi, cháu sẽ không chịu lần thứ hai! Nếu không, cho dù là ông trời đến đây cầu xin cháu, cũng là vô dụng.” Cuối cùng Hứa Minh Tâm vẫn mềm lòng, nhịn không được nói ra.

Bà Cố nghe thấy những lời này liền vội vàng gật đầu.

“Chỉ cần hai đứa sống tốt với nhau là được, cô không cầu mong gì khác!

Đời này của cô cũng là thế rồi, chỉ mong hai đứa có thể êm đẹp, cô thật sự đã nợ nó quá nhiều rồi…”

Bà Cố vô cùng cảm khái nói, dường như lại nhớ tới chuyện cũ gì đó.

Bà ấy lau đi nước mắt ở khóe mắt, ngữ khí cực kỳ trâm trọng.

Hứa Minh Tâm đỡ bà ấy dậy sau đó liền thở phào một hơi, dù thế nào mình cũng không thể giận dõi với mẹ chồng được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2784


Chương 2784

Chẳng qua bà Cố thật sự rất xinh đẹp, ăn mặc quý giá, cử chỉ ưu nhã, đúng là đoán không ra tuổi, nhìn dáng người và khuôn mặt thì cứ tưởng là một người phụ nữ chỉ mới ba mươi tuổi mà thôi.

Một người mẹ xinh đẹp thế này có sinh ra đứa con đẹp trai như vậy thì cũng không có gì lạ.

Bà Cố ở lại uống ly trà, nói không ít chuyện thú vị của Cố Gia Huy thời còn nhỏ.

“Lúc nhỏ nó không thích cười, cả người nhìn cực kỳ nghiêm túc. Lúc đầu cô và ba nó còn lo không biết nó có phải bị mặt liệt không nên đi bệnh viện rất nhiều lần, bác sĩ nói nó không có vấn đề gì, chỉ là quá thâm trâm mà thôi, giống như một ông cụ non vậy.”

ˆ “Thiện Linh hoạt bát, sẽ dẫn theo nó đi chơi. Hai anh em nó đều thông minh, thứ gì cũng vừa học là biết ngay, một buổi sáng cũng đã làm hết bài tập cả ngày, buổi chiều thì theo Chí Thanh học bắn cung cởi ngựa, taekwondo…”

“Bọn…bọn họ không có tuổi thơ sao?”

Hứa Minh Tâm cảm thấy chỗ nào đó không đúng lắm, nhịn không được cắt ngang hỏi.

Bà Cố nghe thấy lời này liền đột nhiên im lặng, mở miệng định nói tiếp câu chuyện lại phát hiện ngay cả một chữ mình cũng không thốt ra được.

Trên mặt bà ấy hiện lên vẻ ảm đạm, nói: “Sinh ra ở nhà họ Cố thì làm gì có tuổi thơ gì đáng nói chứ. Huống chỉ lúc đó Cố Triệt cũng không còn nhỏ nữa, sợ hai anh em nó tranh giành quyền thừa kế nên ngoài sáng trong tối cũng có rất A”

nhiều lần muốn mưu hại hai mẹ con cô.

“Cố Gia Bảo có thể bảo vệ cô, nhưng hai đứa con của ông ấy phải đi học, sao mà bảo vệ được? Trùng hợp thân thể cô cũng dần dần không ổn, căn bản không có năng lực chăm sóc bọn nó. Nếu cô đi rồi thì con đường của bọn nó sẽ càng khó đi hơn, vậy nên cô đưa bọn nó ra nước ngoài. Tuy xa nhưng an toàn, như vậy có thể xóa đi lòng nghỉ ngờ của Cố Triệt. Một lần chia cách này…không ngờ lại đã qua hai mươi năm, cô không xứng làm mẹ của bọn chúng.”

“Cô là thây vỡ lòng của bọn chúng nhưng lại dạy hư bọn chúng. Cô khiến chúng nó buổi tối không được ngủ say, nhất định phải giữ tính cảnh giác đề phòng bị ám sát. Cô bảo chúng nó không được thả lỏng, không được đi chơi, nhất định phải bỏ công sức học tập nhiều hơn, học thêm càng nhiều thứ mới có thể đứng vững chân trong xã hội”

“Cô bảo bọn nó không được tranh chấp với người khác, bởi vì thế lực nhà họ Cố không thể chống lưng cho bọn nó, bọn chúng bắt buộc phải học được cách nhẫn nhịn, âm thầm đợi mình trở nên mạnh hơn, có bị người ta đánh cũng đừng dê dàng đánh lại.”

“Cô dạy bọn chúng không được giao ra hết mười phần thật lòng của mình cho người khác, không được đem quyền làm tổn thương mình giao vào tay người khác!”

“Đây chính là con cháu nhà họ Cốt”

Bà Cố lau mắt, đôi con ngươi đỏ hồng nhìn cô, nhưng trong mắt lại không có chút hối hận nào.

Trong lòng Hứa Minh Tâm phút chốc liền tràn đầy phức tạp, bà Cố không hề hối hận, bà ấy là đang dốc hết sức bảo vệ con mình, thân là mẹ bà ấy cũng không còn cách nào.

Cô từng đoán ngày tháng từ nhỏ đến lớn của Cố Gia Huy chắc chắn không vui vẻ gì, nhưng bây giờ mới biết rốt cuộc là khó khăn tới nhường nào.

Anh từ nhỏ đã phải lớn lên trong hoàn cảnh nguy hiểm phức tạp như vậy, sau đó lại vì chuyện anh hai bị nổ chết mà canh cánh trong lòng suốt bốn năm, ẩn nấp chờ ngày xuất kích.

Anh trọng tình trọng nghĩa, nhưng đối với bản thân thật sự quá khắc nghiệt.

“Tất cả đều là lỗi của cô, cô đã chọn Cố Gia Bảo, rõ ràng biết ông ấy đã có con, Phó Minh Nam nhìn chằm chằm cô như hố rình mồi, nhưng cô vấn kiên quyết. Sự thật chứng minh, cô sai rồi, cô không hề có được tình yêu như trong tưởng tượng, kết hôn chưa mấy năm đã chia ly với chồng, bị giày vò cho người không ra người quỷ không ra quỷ, thậm chí còn sinh ra đứa con của người khác.”

“Mà hai đứa con của cô cũng là một đường trắc trở, Thiện Linh cô phụ Thanh Vân, có lỗi với Cố Cố, .Josh cũng không thể nắm tay nó cả đời. Cố Gia Huy càng là trực tiếp vì cô mà cùng cháu chia đôi ngả đường. Còn có Phó Thanh Viên, còn có…”

“Thôi vậy, không nói nữa, nói những thứ này thì có ý nghĩa gì đâu chứ. Thời gian không thể chảy ngược lại, cô cũng không có cách nào vứt bỏ mấy đứa trẻ này, chúng đều là tình thân máu mủ với cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2785-2787


Chương 2785

Bà Cố nhớ lại một đời của mình, khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc.

Đần độn ngu ngơ, như mơ như mộng.

Bây giờ cảnh xuân không còn, cũng đã không còn bao nhiêu người có thể cô phụ nữa.

Bà có thể làm được gì cho Cố Gia Huy thì làm chừng nấy thôi.

Bà không lo cho ai cả, chỉ mang áy náy với anh, bà thật sự nợ anh quá nhiều rồi.

“Minh Tâm.”

Bà Cố nắm chặt lấy tay cô, nước mắt tuôn trào nhìn cô.

Cô có thể cảm nhận được một trái tim của người làm mẹ, cô cũng từng sinh con nên đương nhiên hiểu được.

“Gia Huy là một đứa trẻ tốt, cháu cũng vậy, cô rất thích đứa con dâu như cháu, cô mong rằng hai đứa có thể sống tốt với nhau. Cô có chết cũng không sao, nhưng quan trọng nhất là vợ chồng hai đứa có thể ở bên nhau, hòa hòa thuận thuận. Con cái cũng không quan trọng, quan trọng là hai đứa thôi biết không?”

“Cô…cháu biết ạ”

0ô trịnh trọng gật đầu, lúc này cô không muốn làm giận dỗi anh nữa mà chỉ muốn đi gặp anh thôi.

Rất nhớ rất nhớ.

“Được, cô đợi Gia Huy lại cưới cháu lần nữa, để cô nhìn cho thật kỹ, cũng không biết cô có thể thấy được không.”

“Có thể, đương nhiên có thể!” Hứa Minh Tâm liên tục gật đầu: “Cháu nghĩ…cháu nghĩ đây cũng là chuyện mà thân là con trai như Cố Gia Huy muốn làm, muốn cho cô được hạnh phúc, để cô nhìn anh ấy hạnh phúc, thấy anh ấy trọng tình trọng nghĩa, trọng thân tình.”

`Cố Gia Huy sinh động sâu sắc, là một người đàn ông cứng cỏi.

Người được anh bảo vệ là người hạnh phúc nhất trên đời này.

Bởi vì anh là một người…vì người khác mà có thể không màng tất cả.

Con người sống trên đời, ai có thể gặp được một người dám vì bạn mà từ bỏ hết tất thảy, nguyện ý nhảy vào núi đao biển lửa cũng không chối từ?

“Cháu hiểu là tốt, vậy cô cũng yên tấm rồi!” Bà Cố vui mừng gật đầu.

Hứa Minh Tâm an ủi bà ấy sau đó sắp xếp xe đưa bà ấy về.

Cô vội vàng quay vào phòng thay đồ đầu bếp đi, bây giờ cô chỉ muốn đi gặp Cố Gia Huy!

Cho dù chỉ mới gặp nhau hôm qua.

Nhớ nhung như biển cả cuộn trào mạnh mẽ.

Cô xách túi vội vã chạy ra khỏi tiệm, vì vội vàng nên hoàn toàn không chú ý tình hình bên ngoài dẫn đến đâm thẳng vào lòng một người.

Bây giờ không phải giờ cơm, căn bản sẽ không có ai nên cô mới không thèm nhìn đường.

Thấy cô sắp té ngửa ra sau thì lại được đối phương nắm chặt cổ tay mạnh mẽ kéo ngược lại vào lòng.

Cô rơi vào một vòng ôm ấm áp rắn chắc, sau đó liền ngửi thấy một mùi thơm mát lạnh!

Mùi bạc hà?

Cứ như tuyết ngày đông tan ra, khiến người ngửi như cảm nhận được cảm giác thấm vào ruột gan.

Cô rất quen với mùi này, bởi vì trên người Cố Gia Huy cũng có mùi thơm nhàn nhạt ưu nhã như vậy.

Cô vô thức nâng mắt lên, phát hiện người đến có thân cao khoảng một mét tám đến một mét chín, thân hình cân đối, có thể nói là thân hình người mẫu.

Khuôn mặt này…hình như mình cũng từng gặp ở đâu rồi.

Người nổi tiếng trên tạp chí sao?

Nhất là đôi mắt kia, thật sự quá quen thuộc.

Chương 2786-2787

Nguồn thiếu chương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2788


Chương 2788

“Em…sao em lại tới đây?”

Bởi vì căng thẳng mà ngay cả lời nói ra cũng mang theo chút run rẩy.

Trước nay anh vân luôn bình tĩnh, bày mưu tính kế, đã khi nào hoảng hốt như thế này bao giờ?

“Chỉ cho phép anh nhớ em, không màng tất cả đi tìm em, mà không cho phép em kích động đến tìm anh một lân sao?”

Hứa Minh Tâm vừa bước đến vừa tức giận nói.

Cô vừa lại gần, không ngờ người đàn ông này lại lập tức ôm chặt cô vào lòng, đến lúc này anh mới coi như kịp phản ứng lại.

Đây không phải mơ, là thật!

“Anh làm gì vậy?”

Cô chị siết chặt làm cho thở không ra hơi nên liền lấy tay đập vào ngực anh, lúc này Cố Gia Huy mới thả cô xuống.

“Em nói là em nhớ anh sao Linh?”

Anh cực kỳ kích động nói, đôi mắt nhìn cô tràn ngập mong đợi.

Hứa Minh Tâm vốn còn định lừa anh thêm chút nữa, nhưng đối diện với đôi mắt nóng rực như lửa kia của anh, trái tim cô liền hơi run lên.

Cô có hơi ngại ngùng cắn môi, cuối cùng dùng sức gật đầu.

“Phải, em nhớ anh rồi, gấp không chờ nỗi mà muốn đến gặp anh, muốn ôm anh hôn anh, kề tai anh nói rõ từng câu rất yêu anh.”

Cô không chỉ nói vậy mà còn làm đúng như vậy.

Cô nhón mũi chân nhiệt tình ôm lấy anh, hôn lên môi anh.

Tuy chỉ là một nụ hôn phớt nhẹ qua nhưng đối với Cố Gia Huy mà nói thế là đủ rồi.

Sau đó, đôi môi hồng phấn kia của cô liền kề bên tai anh nói nhỏ.

“Cố Gia Huy…em rất yêu anh.”

“Anh cũng yêu em.”

Anh nhiệt tình đáp lại cô, vòng lấy thân hình cô, ôm chặt cô vào lòng mình.

Cố Gia Huy tham lam hít lấy hơi thở trên người cô, cứ như người nghiện m* t** được hít thuốc, đã sớm không còn muốn cai nữa.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được tình yêu của anh, trong lòng cô cũng dạt dào ấm áp.

“Vậy bây giờ em đói rồi, có phải anh nên ngoan ngoãấn ăn cơm với em không?”

“Được được được!”

“Vậy hoạt động lát nữa không đi à?”

“Không đi nữa, chiều nay anh không đi đâu cả, chỉ ở đây với em thôi!”

. Cố Gia Huy lập tức gọi điện thoại cho Khương Tuấn bảo anh ta đẩy lùi hết tất cả lịch trình phía sau của mình, sau đó sắp xếp đầu bếp làm đồ ăn trưa.

Những món ăn anh gọi đều là món Hứa Minh Tâm thích ăn!

“Anh không có món gì thích ăn sao?

Sao gọi toàn món em thích không vậy!”

“Anh ăn cơm không kén ăn không kiêng ky gì, cũng không cực kỳ thích món gì, đồ ăn đối với anh mà nói chỉ là để lấp đầy bụng để anh có sức tiếp tục làm việc thôi. Nhưng sau khi ở cùng em thì những món em thích chính là món anh thích. Món em không thích thì chính là món anh ghét. Lâu dần anh có thích hay không không quan trọng, em thích là được rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy cái lý luận loạn tâm phào này của anh liền không cách nào phản bác được.

Toàn bộ đều là đạo lý lệch lạc, nhưng lại bị anh nói đến mức hùng hồn chính đáng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2789


Chương 2789

Cô bất lực phất tay, nói: “Được thôi, cứ vậy đi, anh chịu ăn cơm là được. Dạ dày anh vốn đã không tốt, còn ăn bữa bỏ bữa, nếu anh…nếu anh có chuyện gì thì anh muốn em ở góa tự mình nuôi con sao?”

“Em nói cho anh biết, em không chịu sống cô đơn đâu, em chắc chắn sẽ tái giát”

“Em dám!” Cố Gia Huy lập tức sốt ruột.

Hứa Minh Tâm chống hai tay lên eo, ác độc trừng một cái, nói: “Anh dám chết thì em dám tái giá. Chẳng qua…nếu anh thật sự dám xảy ra chuyện như bị bệnh hay tai nạn gì đó thì em cũng sẽ bỏ mặc anh không quan tâm! Em mới không thèm sống với một tên sống dở chết dở đâu!”

“Được được được, vì em và con, anh nhất định sẽ chăm sóc mình thật tốt.

Anh sẽ không gục xuống, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em.

Rất nhanh Khương Tuấn đã đẩy xe thức ăn đi lên.

Vốn dĩ Hứa Minh Tâm không đói bụng, nhưng thấy trước mặt toàn là những món ăn thường ngày mình thích nhất, nên không nhịn được mà gắp liên TỤC.

Thấy cô ăn được, Cố Gia Huy cũng ăn nhiều theo.

Rõ ràng anh cũng không có hứng thú với những món ăn này, nhưng thấy cô ăn từng miếng từng miếng, ăn hết một bát cơm lớn, anh cũng ăn say sưa ngon lành theo.

Sau khi Hứa Minh Tâm ăn xong còn múc cho anh một bát canh, bản thân thì ở bên cạnh thích ý võ bụng.

Anh đưa tay lên lau khóe miệng cho cô, không hề ghét bỏ dầu mỡ bẩn tay.

“Ăn ngon không?”

“Ngon lắm, mấy hôm nay vẫn luôn bận ở nhà hàng Tây, cứ luôn ăn cơm Tây suốt, trở lại nhà họ Quý cũng là mấy món cao lương mỹ vị rất thịnh soạn, vẫn là bữa này ngon, ăn thoải mái nhất.”

“Thích thì thường xuyên đến, cùng anh ăn cơm nhiều vào.”

“Được, em đã chấp nhận lời xin lỗi của ông cụ và phu nhân, mục đích chúng ta ly hôn giả cũng đã đạt được, bao giờ gỡ bỏ được khúc mắc của cậu mợ nữa là được.”

“Ừm, hai ngày nữa anh dẫn bọn họ đến tận nhà xin lỗi, rồi dẫn em về nhà thật nở mày nở mặt.”

Cố Gia Huy nhẹ nhàng nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, một tháng nay, hai người ở cùng một thành phố nhưng không gặp nhau cũng không nói câu nào, cô sắp nghẹn chết rồi.

Đối mặt với những dư luận của giới truyền thông, cô cũng không biết nên làm thế nào cho phải, lân nào cũng tránh đi không đáp.

Cơm nước xong xuôi, cô không vê ngay mà là nằm vùi trên ghế sô pha xem tạp chí.

Cố Gia Huy ở bên cạnh xử lý công việc, nhưng mà trên máy tính viết gì anh cũng chẳng nhìn rõ.

Ánh mắt của anh đều tập trung ở trên người cô.

Cô vốn không hề chuyên tâm đọc sách, chưa được mấy phút đã bắt đâu buồn ngủ, thành thạo mở trò chơi ra.

“Hớ? Là một anh trai nhỏ? Dắt tôi theo chơi game đi!”

Bởi vì Bạch Thư Hân mà Hứa Minh Tâm đã đam mê chiến trường ăn gà (PUBG), thỉnh thoảng lúc buồn chán sẽ chơi một ván để giết thời gian.

Chỉ số thông minh của cô không đủ nên lần nào cũng không chống đố được đến cuối cùng, hoặc là bị người ta đập phát chết luôn, hoặc là lúc chạy độc bị ngủm củ tỏi.

Một người chơi có thể không cẩn thận mà ném bom ở ngay dưới chân mình, tự nổ chết bản thân mình, ai cũng muốn né.

Sau vô số lần bị cô hãm hại, Bạch Thư Hân đã không thèm đếm xỉa đến lời mời kết bạn của cô nữa.

Mỗi lần cô đều thê thảm mở trò chơi ra, không đến ba phút đã bắt đầu vào ván tiếp theo.

Cô bật mic, không ngờ đối diện là một cậu trai đang hành động một mình, cô lập tức nịnh nọt, hy vọng đại ca dắt theo mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2790


Chương 2790

“Con gái? Lại còn đổi giọng để đóng giả dân chơi?”

Đối diện phát ra giọng nghi ngờ.

“Nữ, tuyệt đối là nữ, dắt theo tôi đi, lần nào tôi cũng bị người ta đập phát chết luôn. Tôi không mong ăn gà, chỉ mong sống tạm bợt”

Hứa Minh Tâm đáng thương nói.

. “Giọng của cô rất dễ nghe, vậy cô đi theo tôi đi, tôi dẫn cô…”

Lời của cậu trai còn chưa dứt đã bị một giọng nói vô tình cắt ngang.

“Không cần, tôi có thể dắt theo cô ấy.”

“Hở?” Cậu trai nghi ngờ nói: ‘Bé đáng yêu, phụ huynh của cô à? Siêu thế?”

“Phụ… phụ huynh…”

Hứa Minh Tâm nghe thấy hai chữ này, cười cũng không được mà không cười cũng không xong, biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhăn vô cùng kỳ di.

Cô liếc nhìn Cố Gia Huy, sắc mặt anh cực kỳ khó coi, gương mặt u ám giống như đáy nồi.

“Tôi là chồng cô ấy!” Cố Gia Huy không vui nói, trong giọng nói đã chứa mấy phần hung ác.

“Thôi đi, nghe giọng của bé đáng yêu cùng lắm là mười tám mười chín tuổi, ông chú, đây là vợ chú? Nói đùa chắc?”

Cố Gia Huy xạm mặt lại, trực tiếp cầm lấy điện thoại của Hứa Minh Tâm, rất quen thuộc thao tác trên bàn phím.

Hứa Minh Tâm còn chưa giải thích cách chơi của trò chơi này, không ngờ Cố Gia Huy lên tay rất nhanh, không đến một phút đã tay không đánh nát đầu người cầm súng.

“Mẹ nó? Cái quái gì vậy?”

Cậu trai nằm trên mặt đất, thanh máu tràn ngập nguy hiểm.

“Cứu tôi, cứu tôi! Đừng đừng đừng, chú, cháu sai rồi!”

Cậu trai liên tục xin tha, bây giờ vốn không phải lúc khoe khoang.

Mà Cố Gia Huy cũng không khách khí chút nào, trực tiếp bổ thêm một đao cuối cùng, sau đó lặng lẽ nhặt trang bị.

Anh ném di động qua, sau đó xoay người đi đến bàn làm việc gọi một cuộc điện thoại.

“Khu thứ xx, ID là Ngày mai sẽ tốt hơn, làm phiền khóa lại tài khoản này, tìm địa chỉ ID cảnh cáo mấy câu, một chút trừng phạt nhỏ.”

. “Người này… ai vậy? Anh Huy?”

“Cậu ta trêu ghẹo vợ tôi trong trò chơi.”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói.

Khương Tuấn đã hiểu ra ngay, lập tức đi làm luôn.

Hứa Minh Tâm cầm lại điện thoại chưa đến hai phút đồng hồ đã chết trận, cái trò chơi này thật sự là thử thách chỉ số thông minh của người chơi quá đáng.

Cô đặt điện thoại di động xuống, không nhịn được mà bất đắc dĩ nói: “Cố Gia Huy anh hơi quá đó nha? Trò chơi thôi mà, anh đừng coi là thật.

Giọng nói trong trò chơi cũng là giả.”

“Hứa Minh Tâm, lúc anh không ở bên cạnh em, có phải em cũng thường xuyên nối mic chơi game với người ta, gọi người ta là anh trai nhỏ, người ta gọi em là bé đáng yêu?”

Lời này… vô cùng lạnh lùng, có chứa ˆ sự tàn ác khiến người ta sợ hãi.

Hứa Minh Tâm: ”…’ Trái tim cô đập thình thịch một cái, đột nhiên nghĩ ra lòng dạ Cố Gia Huy rất hẹp hòi, đây là tiết tấu sắp xảy ra chuyện rồi đó.

ˆ Gô lập tức nhấc tay thề với trời: “Anh, em thề, đây là lần thứ hai em nối mic từ lúc chơi game cho đến bây giờ.
 
Back
Top Dưới