Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2438


Chương 2438

“Ngoài trời mưa, sấm sét, muốn đi xem con trai như thế nào. Còn anh nữa, anh không thích đóng cửa sổ ban công khi ngủ cho nên phải qua đóng cửa cho anh”

Vừa nói cô ấy vừa mơ màng đi về phía trước, hiển nhiên còn chưa tỉnh ngủ, toàn thân nhữn ra.

Cô ấy nheo mắt nhìn không thấy bắc, nam, đông, tây, kết quả là cô ấy bị va vào tường, thân hình gầy gò bật ra sau.

“Ai da..” Bạch Thư Hân hét lên vì đau, trong giây tiếp theo lại rơi vào vòng tay ấm áp.

“Sao em bất cẩn vậy”

Giọng nói trầm thấp truyền đến tai cô ấy khiến cô ấy phải lắc đầu trong giây lát.

Anh ta kéo Bạch Thư Hân vào lòng, nhìn xuống vầng trán sưng đỏ của cô ấy thì cảm thấy đau lòng, nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay ấm áp xoa cho cô ấy.

“Có đau không?”

Cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên cơ thể anh ta, Ôn Mạc Ngôn thích sạch sẽ, cho nên cũng sẽ dùng một số loại nước hoa nam, loại nào cũng nhẹ nhàng và thanh lịch, phù hợp với hình ảnh một quý ông của anh.

Nhưng mà Thiện Ngôn thì lại không thích những thứ nho nhã như vậy.

Chẳng biết từ bao giờ, anh ta lại từ từ chấp nhận mọi điều Ôn Mạc Ngôn đã làm, nhưng mà nếu không phải do tính cách của hai người khác nhau thì cô ấy thực sự sẽ khó mà phân biệt hai người.

Cô ấy lắc đầu liên tục rồi thoát khỏi vòng tay của anh ta: “Không sao đâu, tôi tỉnh hơn nhiều rồi”

“Đến đây, bôi thuốc” Anh nghiêm nghị nói.

Thiện Ngôn kéo Bạch Thư Hân vào phòng khách rồi tìm hộp thuốc để bôi thuốc cho cô ấy.

Thuốc mỡ lạnh được thoa lên trán cô ấy khiến cô ấy đã bình tĩnh lại rất nhiều.

Bầu không khí buồn tẻ, đêm lạnh như nước…

Không ai trong số họ lên tiếng, thời gian lặng lẽ trôi qua.

“Được rồi”

Cuối cùng thì Thiện Ngôn mở miệng nhắc nhở thì cô ấy mới phục hồi tinh thần rồi vội vàng đứng dậy: “Tôi lên lầu nhìn con trai đãt”

Dứt lời thì cô ấy giống như bỏ trốn mà chạy trối chết.

Cô vào phòng con trai và thấy cậu bé vẫn đang ngủ rất say.

Theo thời gian lớn lên thì khuôn mặt cậu bé cũng từ từ nảy nở ra, chiếc mũi nhỏ và đôi mắt gần như tạc ra từ một khuôn đúc với Ôn Mạc Ngôn.

Sau khi đóng cửa sổ thì cô ấy đi vào phòng ngủ của Thiện Ngôn.

Chính xác mà nói, đây là một phòng ngủ của Ôn Mạc Ngôn.

Vừa bước vào thì cô đã cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cho dù đã hơn nửa năm không vào đây.

Màu rèm cửa, cây xanh ngoài ban công, những cuốn sách trên giá sách đơn sơ…

Tất cả đều do chính anh ta thiết kế, giống như căn hộ ở Đà Nẵng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2439


Chương 2439

Màu trắng đơn giản, trang nhã và sang trọng, trông không giống một người kinh doanh chút nào, cũng không giống một người giao du trên bàn rượu.

“Thư Hân”

Đúng lúc này thì một giọng nói thân thiết vang lên sau lưng.

Trái tim cô ấy run lên lập tức quay lại, nghĩ rằng cô ấy sẽ nhìn thấy Thiện Ngôn nhưng mà không ngờ đến… đó là ảo giác.

Cô ấy biết rất rõ mọi thứ trước mắt đều là giả dối, nhưng mà vì quá nhớ nhung, không thể buông bỏ nên cô ấy mới chìm đắm vào sự xuất hiện của anh ta hết lần này đến lần khác.

Ôn Mạc Ngôn đứng sau lưng cô ấy, mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, dáng vẻ sạch sẽ dịu dàng.

“Anh đã đến rồi, Ôn Mạc Ngôn”

“Bởi vì em nhớ anh cho nên anh đã đi ra, anh luôn ở trong trái tim em có phải không?” Ôn Mạc Ngôn tiến lên vuốt má cô ấy.

“Đừng khóc, nhìn em khóc thì anh sẽ cảm thấy xót xa”

Anh ta đưa tay lau nước mắt cho cô ấy, cô ấy vội vàng lau nước mắt, liên tục lắc đầu nói: “Em sẽ không khóc, được gặp anh là chuyện rất hạnh phúc cho nên em không khóc. Em và… Thiện Ngôn sắp kết hôn, em đã nghĩ là mình hoặc là sống cô độc trong quãng đời còn lại hoặc là trở thành cô dâu của anh, nhưng em không ngờ…”

“Tại sao em không yêu Thiện Ngôn, anh ấy không phải là anh nhưng dù sao thì anh ấy cũng là một phần của anh mà không phải sao?”

“Linh hồn khác biệt..”

“Khác ở chỗ nào?”

“Người đàn ông em yêu không giỏi nói chuyện, trong lòng chúng ta ai cũng có đau khổ, đều cầm dao tự đâm chính mình, nhưng mà chúng †a vẫn mỉm cười và giả vờ như không sao. Chúng ta nói rằng chúng ta không yêu nhau nhưng thực ra chúng ta yêu đến chết đi sống lại, tự hành hạ bản thân để hành hạ lẫn nhau”

“Em đã cùng anh trải qua quá nhiều chuyện, không phải biến thành người giống như vậy là có thể thay thế được. Kinh nghiệm và tình cảm là những thứ không thể thay thế, khi gặp nguy hiểm thì anh sẽ lao đến bên em ngay lập tức. Anh cũng sẽ không ngừng leo tường chỉ để lấy chăm sóc em khi em bệnh. Anh sẽ nhìn em đỏ mặt, ngượng ngùng và từ chối mọi sự lấy lòng của phụ nữ. Anh sẽ nấu ăn cho em, ngay cả khi hai chúng ta đang giận dỗi, thì anh cũng sợ em đói”

“Em hoàn toàn không thể đưa những kinh nghiệm này cho một người khác, ngay cả khi hai người hoàn toàn giống nhau”

“Nhưng mà, anh đã đi rồi, anh không thể ôm em nữa, cũng không thể cho em ấm áp, nhưng mà Thiện Ngôn thì có thể”

“Không… không giống nhau, anh có thể rời xa em nhưng anh không thể đẩy em vào vòng tay của người khác!”

Cô không ngừng khóc và nắm chặt tay anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2440


Chương 2440

Thiện Ngôn đứng ngoài cửa, nhìn rõ hết mọi chuyện, cô ấy đang nói chuyện với không trung một mình.

Anh ta đang dựa lưng vào tường, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất lực.

Đúng lúc này thì Cố Cố bước ra.

Anh ta dân theo Bạch Thư Hân trở về, khi nhận được tin này thì Ôn Thanh Vân cũng vội vã chạy đến để đích thân xử lý cuộc hôn nhân của anh ta, coi như bù đắp cho Ôn Mạc Ngôn.

Cố Cố cũng theo cô ấy trở lại, lân này cô bé còn làm bé gái tung hoa cho anh ta.

Cô bé biết rõ ràng rằng cô bé có hai người cậu.

Người cậu cả rất hiền lành, thường đeo kính vàng, đi đường khờ khạo, gặp máu sẽ ngất xỉu.

Cậu thứ hai có tính tình không tốt lắm, cũng không thân với bọn họ nhưng cô bé biết rằng cậu hai cũng là một người tốt.

Cô bé ôm con búp bê, dụi mắt rồi chạy lại kéo tay anh ta.

“Cậu có chuyện gì vậy?”

“Không có chuyện gì đâu.”

“Mợ đang làm gì trong đó vậy? Sao lại khóc? Mợ đang nói chuyện với ai vậy?”

“Với cậu của cháu”

“Cậu? Cậu không biến mất sao?”

“Mợ của con vẫn có thể nhìn thấy cậu và trên thế giới chỉ có mợ con mới có thể nhìn thấy cậu con mà thôi: “Cậu hai không muốn mợ nhìn thấy đúng không? Cậu cũng thích mợ của con , muốn ở cùng mợ đúng không? Nhưng mà cậu không làm được! Giống như con rất muốn ở bên bố, nhưng mà con biết bố không yêu mẹ, bố chỉ yêu người khác vì thế nên bố sẽ không quay lại. Mợ thích cậu cả, còn cậu hai thì thích cậu, hai người không thể ở bên nhau đúng không?”

“Như vậy, tình yêu… thứ này thật kỳ quái, là yêu quái, nó sẽ hành hạ người ta.”

Thiện Ngôn nghe những lời trẻ con non nớt đó thì xoa đầu cô bé.

“Vậy thì cháu có đau lòng không?”

“Đau lòng chứ, bố không thể ở bên cháu đương nhiên cháu không vui, nhưng nếu mẹ không oán hận thì cháu cũng sẽ không oán hận. Nếu như hai người thật sự không thể như lúc ban đầu, nếu để cháu lựa chọn một người thì cháu nhất định sẽ chọn mẹ của mình. Nghĩ lại thì cháu còn mẹ thì cũng rất hạnh phúc rồi, cậu cũng nghĩ lại đi, dù mợ không yêu cậu nhưng… mà cậu hai vẫn tốt hơn cậu cả của cháu mà đúng không? Cậu hai vẫn có thể ở bên cạnh bầu bạn với mợ của cháu mà đúng không?”

Thiện Ngôn đã giật mình khi nghe điều này.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ sâu về vấn đề này.

Hóa ra… Ôn Mạc Ngôn đã có được trái tim của Bạch Thư Hân nhưng mà anh ta thì đã có được người của cô ấy.

Mặc dù, không thể nói là công bằng hay không.

Ôn Mạc Ngôn đã chiếm thân thể này hai mươi sáu năm.

Mà anh ta sẽ chiếm giữ mấy chục năm còn lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2441


Chương 2441

Vậy hiện tại thì anh ta còn oán hận cái gì nữa?

Anh ta đáng lẽ là một nhân cách chưa hoàn thiện nhưng mà lại có được nhiều điều như vậy, anh ta nên thỏa mãn mới đúng!

“Cố Cố, cảm ơn cháu, dường như cậu đã không còn khó chịu như vậy nữa”

“Vậy cậu phải nhanh lên đi, dưới đất lạnh lắm. Mà cháu có chuyện muốn nhờ cậu đó! Ngày mai… cậu có thể đưa cháu đi tham gia một hoạt động dành cho bố mẹ và con cái được không? Cháu muốn giải thưởng đó, đó là một món đồ chơi giống như gấu bông của cháu, cháu muốn để tìm một người bạn đồng hành cho nó”

“Sao con không gọi mẹ?”

“Cái này phải cần cả bố và mẹ cùng tham gia, mẹ không muốn tìm bố vì chuyện vặt vãnh này. Mẹ nói, nếu hai người đã xa nhau thì nên phân chia rạch ròi một chút. Cháu không muốn làm mẹ khó xử, hơn nữa mẹ sẽ cảm thấy buồn khi nhìn thấy bố, giống như… khi cậu nhìn mợ vậy!”

“Được rồi, vì cháu đã an ủi cậu nên ngày mai cậu sẽ đưa mợ của cháu đến tham dự”

“Một lời đã định, cậu không thể thất hứa!”

Cố Cố nghiêm túc treo móc với anh ta, sau đó thì vui vẻ trở về phòng mình.

Thiện Ngôn đứng dậy, Bạch Thư Hân đã tỉnh táo lại, ngồi trên mặt đất và ép mình như một quả bóng.

Anh ta thở ra một hơi rồi đi vào để dọn dẹp tàn cục do “Ôn Mạc Ngôn” để lại.

Anh ta đưa khăn giấy cho cô ấy rồi nói: “Nếu như em thấy vật nhớ người như vậy thì em cứ sống trong phòng này đi. Tôi có thể tìm bất kỳ phòng nào ở cũng được”

“Anh ấy không còn ở đây nữa”

“Anh ấy ở trong trái tim em, em đang ở đâu thì anh ấy sẽ ở đó đúng không? Nếu em không quên được thì anh ấy sẽ không biến mất. Anh ấy sẽ xuất hiện trong tầm mắt của em mọi lúc mọi nơi, và sẽ cho em biết em đang nghĩ gì. Rốt cuộc là em đang nói chuyện với Ôn Mạc Ngôn hay là đang nói chuyện với bản thân mình?”

“Em đang nhìn cái gì, là Ôn Mạc Ngôn hay là một em khác?” Thiện Ngôn nặng nề nói.

Bạch Thư Hân mờ mịt.

Những lời này cứ quẩn quanh trong đầu cô ấy rất lâu.

Ôn Mạc Ngôn… là nội tâm của cô ấy sao?

Điều mà cô ấy không thể vượt qua là cái tin Ôn Mạc Ngôn đã qua đời, hay là bởi vì trong lòng cô ấy quá ám ảnh nên không thể buông bỏ được.

Nói không buông Ôn Mạc Ngôn được thì không bằng nói rằng cô ấy không thể tha thứ cho bản thân và không chịu buông tha cho bản thân…

“Tôi…

“Mỗi lần đều hỏi quyết định của Ôn Mạc Ngôn, trên thực tế… thì em chính là đang hỏi bản thân mình”

“Đủ rồi, câm miệng đi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2442


Chương 2442

Bạch Thư Hân đột nhiên đứng lên, tâm tình kích động, không khống chế được mà thẳng tay tát anh ta một cái.

Một tiếng vang vọng khắp căn phòng.

Khuôn mặt của Thiện Ngôn nghiêng sang một bên, những dấu tay trên khuôn mặt anh từ từ trở nên rõ ràng.

Bạch Thư Hân nhìn thấy cảnh này thì ngón tay liền run lên.

Cô ấy nhìn bàn tay mình rồi lại nhìn anh ta.

tôi không biết… anh đang nói cái gì vậy, đừng nói nữa!

“Tôi… tôi không biết mình đang làm gì?”

“Không sao đâu, tôi không đau, tay em thế nào?”

Thiện Ngôn không để ý đến khuôn mặt đỏ bừng và sưng tấy của mình mà chỉ lo lắng siết chặt tay cô ấy.

Lòng bàn tay cô ấy cũng đã đỏ bừng, anh ta đưa tay xoa xoa: “Muốn đánh tôi thì em cứ nói, bạt tay của tôi cứng hơn của em rất nhiều, nếu em muốn để tôi đau thì em chỉ cần nói một tiếng thôi còn lại cứ để cho tôi. Tôi sẽ đánh đến khi em hài lòng mới thôi”

“Thiệu… Thiện Ngôn, anh… anh có thể đừng tốt với tôi như vậy được không?

Bạch Thư Hân bật khóc: “Mỗi lần anh đối xử tốt với tôi là tôi lại thấy khổ sở lắm. Nỗi hổ thẹn của tôi đối với anh như con kiến, từng chút… từng chút…”

Vượt qua hàng rào phòng thủ trong trái tim cô ấy.

Cô buộc mình phải phân biệt rõ ràng, cô ấy cảm thấy hổ thẹn với tình yêu của anh, nó giống như một con kiến, gặm nhấm từng chút, từng chút những rào cản trong lòng cô ấy, khiến cô ấy mở lòng ra để bù đắp cho anh ta nhiều hơn.

Cô ấy không muốn phản bội Ôn Mạc Ngôn, cũng không thể bỏ qua lòng tốt của anh ta.

Ngay cả khi… anh tàn nhẫn với bản thân cô ấy một chút thì cũng không sao.

“Bạch Thư Hân, để tôi nói sự thật cho em nghe, Ôn Mạc Ngôn…

có thể chưa chết.”

“Anh… anh nói cái gì?”

Bạch Thư Hân kích động nắm lấy tay áo của anh ta: “Anh nói lại lần nữa đi”

“Tôi vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh ấy. Tôi đối xử tốt với em… không chỉ cảm xúc, mà còn cả thể xác của tôi. Đó là một loại bản năng, không chỉ có tôi đang điều khiển cơ thể mà còn có Ôn Mạc Ngôn. Mặc dù nó rất yếu ớt, nhưng vẫn ở trong cơ thể này, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng”

Thiện Ngôn cũng không thể xác định rằng Ôn Mạc Ngôn có còn sống hay không.

Có thể vẫn còn hơi thở, nhưng mà nói giống như rơi vào trạng thái thực vật, chìm vào giấc ngủ dài, không ai biết khi nào anh ta sẽ tỉnh lại.

Nhưng mà… để giảm bớt mặc cảm tội lỗi cho cô ấy, để cô tiếp tục chống đỡ thì anh ta chỉ có thể nói như vậy.

Ngay cả những điều tốt đẹp đó cũng xuất phát từ sự chân thành.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2443


Chương 2443

Cho dù mọi việc anh ta làm đều không liên quan đến Ôn Mạc Ngôn.

Tuy nhiên, chỉ cần cô ấy tin chắc rằng Ôn Mạc Ngôn vẫn còn tồn tại, thì… cô ấy liền có thể yên tâm.

Anh ta… anh ta cũng muốn cô ấy yên tâm chấp nhận bản mình là được rồi.

Yêu một người từ lâu nên cũng đã sớm cạn kiệt rồi, sao có thể giấu giếm, nói ra lời không chân thành?

“Anh… anh không nói dối tôi chứ? Ôn Mạc Ngôn thật sự còn sống?”

“Đúng vậy, anh ấy vẫn còn sống, nhưng tôi không biết làm cách nào để đưa anh ấy ra ngoài. Thôi miên, hôn mê, hiện tại cũng không có tác dụng gì cả, có lẽ cần một thời cơ khác”

“Thời cơ…

Cơ hội nào mới có thể khiến Ôn Mạc Ngôn tỉnh lại?

Bạch Thư Hân lo lắng như con kiến bò trên chảo dầu nóng, hận không thể bổ não mình ra ngay lập tức để nghĩ ra cách.

Thiện Ngôn siết chặt vai cô ấy để cô ấy bình tĩnh lại.

“Nhất thời cũng đừng vội, tin tức này là một tin tốt, loại chuyện này cũng không thể gấp gáp. Chờ đến khi hôn lễ xong rồi thì chúng ta cùng nhau tìm bác sĩ tâm lý tốt nhất để trị liệu nhé, chúng ta cùng nhau tìm Ôn Mạc Ngôn trở về có được không?”

“Thật sự, thật sự sao?”

“Đương nhiên là thật, tôi có thể nói dối bất cứ ai, nhưng mà không thể dối em được”

Tôi xin lỗi…

Bạch Thư Hân, tôi đã nói dối em vì tôi quá yêu em.

Khi nói lời này thì trong lòng anh ta cũng thầm lẩm bẩm.

Đôi mắt đó sâu thảm cô đơn, mờ mịt và phức tạp khóa chặt người cô ấy lại.

Tình yêu ẩn giấu khó quên.

Nỗi phiền muộn ẩn giấu trong lòng cứ đau đớn từng cơn.

Tình yêu đã trở thành một loại trói buộc, đây chính là tự tay anh ta buộc nó lại, rồi lại tự tay cởi nó ra rồi lại trói.

Cho dù anh ta là người duy nhất phải chịu đựng từ đầu đến cuối, miễn là cô ấy tốt là được rồi.

Thiện Ngôn xoa dịu Bạch Thư Hân rồi đưa cô ấy trở lại phòng.

“Này, em đi ngủ sớm đi. Nếu Ôn Mạc Ngôn trở về, nhìn thấy em tự làm hại mình như vậy thì nhất định sẽ rất tức giận”

Anh vuốt tóc cô ấy như thể đang an ủi một đứa trẻ.

Bạch Thư Hân chớp chớp mắt, lo lắng nắm lấy tay anh ta: “Anh ấy thật sự sẽ quay lại sao? Anh có chắc là anh không nói dối không?”

“Không có, chẳng lẽ là em muốn tôi thề với trời đất thì em mới tin sao?”

“Không… không cần, em không sao, không cần biết chờ đợi bao lâu, miễn là còn hy vọng là được rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2444


Chương 2444

Cô ấy tự lẩm bẩm một mình rồi nhắm mắt lại.

Anh ta giúp Bạch Thư Hân đắp chăn bông, sau đó đứng dậy rời đi nhưng mà cô ất đột nhiên nghĩ tới điều gì đó liền bật dậy.

“Ôn Mạc Ngôn đã trở lại, còn anh thì sao? Thiện Ngôn, anh vẫn ở đây sao?”

Đột nhiên nghĩ đến điều này, nhân cách biến mất thì anh ta cũng sẽ biến mất?

Trái tim của Thiện Ngôn run lên khi nghe cô ấy hỏi điều này, trong lòng thầm cảm ơn vì cô ấy vẫn nghĩ đến bản thân mình.

Anh ta không quay lại vì sợ cô ấy nhìn thấy bộ dạng chật vật của anh ta.

“Tôi..” Anh ta cay đắng thít chặt cổ họng, cố nén đau buồn trong lòng, giả vờ bình tĩnh. Anh ta cố ý nhún nhún vai, giả vờ bình tĩnh, nhẹ như mây gió nói: “Tôi đương nhiên là sẽ ở trong cơ thể Ôn Mạc Ngôn, tôi sẽ không biến mất, tôi vẫn sẽ tồn tại. Có thể có một ngày nào đó anh †a hôn mê bất tỉnh thì tôi sẽ ra ngoài.”

“Thiện Ngôn… tôi xin lỗi”

Vậy thì nó giống như đang ngồi tù, anh ta khát vọng có được cơ thể này, khát vọng chứng minh ý nghĩa của sự tồn tại của mình.

Nhưng bây giờ… anh ta lại cam tình nguyện để Ôn Mạc Ngôn quay trở lại.

Anh ta sẽ sống cuộc đời tăm tối một lần nữa.

Điều này là không công bằng với anh ta.

Nhưng mà… c‹ t muốn Ôn Mạc Ngôn quay về, rất muốn rất muốn. Cô ấy biết mình thật ích kỉ, nhưng mà cô ấy thực sự không thể kìm được.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Em không cần phải nói xin lỗi với tôi. Hiện tại đối với tôi thì mỗi một giây tồn tại thì đều là đang được lợi, tôi có thể kết hôn với em, nhìn em mặc áo cưới thì tôi cũng đã rất hạnh phúc rồi. Bạch Thư Hân, ngàn vạn lần đừng cảm thấy có lỗi với tôi, là em đã cho tôi nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, mọi thứ… đều là những gì tôi nên làm”

“Có lẽ, ý nghĩa tồn tại của tôi là đối tốt với em”

“Đi ngủ sớm đi. Ngày mai tôi còn cần em đi tham gia các hoạt động với người nhà của Cố Cố. Ngày mai chúng ta lại gặp, ngủ ngon”

“Chúc ngủ ngon”

Cô ấy miễn cưỡng nâng khóe miệng lên phun ra những lời nặng nề này.

Thiện Ngôn rời đi thì cánh cửa đóng lại, căn phòng rơi vào im lặng.

Trong căn phòng tối ánh trăng lạnh lẽo lọt vào trông thật lạnh.

Bạch Thư Hân vừa vui vừa… buồn xen lẫn.

Cả đêm cô ấy ngủ không ngon, cứ mãi nằm mơ.

Cô mơ thấy Ôn Mạc Ngôn rồi lại mơ thấy Thiệu Ngôn, hai người không ngừng nói chuyện bên tai, thân thể xoay tròn.

Lúc đầu cô còn có thể phân biệt được hai người họ, nhưng mà…cuối cùng thì cô ấy lại không phân biệt nổi ai với ai, cô ấy không biết ai là Thiện Ngôn và ai là Ôn Mạc Ngôn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2445


Chương 2445

Cuối cùng có một người đứng trước mặt cô ấy, đeo kính, mặc vest và đi giày da.

“Ôn Mạc Ngôn?”

Cô vui mừng khôn xiết, vội vàng đi về phía trước, chỉ thấy anh ta đút một tay vào túi quần, giơ tay về phía cô ấy, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa.

“Thiện Ngôn?”

“Anh… anh là ai?”

“Tôi chính là tôi, Ôn Mạc Ngôn là tôi, Thiện Ngôn cũng là tôi, tôi… tôi là người mà cô thích. Dù cho sự khác biệt giữa hai người họ rõ ràng như thế nào thì họ đều trở thành người yêu cô. Ôn Mạc Ngôn cũng chỉ là Ôn Mạc Ngôn sao? Anh ta vì cô mà từng bước trở nên mạnh mẽ, vì tình yêu mà sinh lòng thù hận, sau đó trở nên bạo lực và tàn nhãn. Thiện Ngôn chỉ là Thiện Ngôn sao? Anh ta vốn không hoàn thiện, tính cách độc đoán và dễ đánh mất lý trí của mình. Nhưng mà vì cô nên anh ta đã trở nên ẩn nhẫn, chuyện gì cũng có tính toán”

“Không có linh hồn nào tồn tại mà không liên quan với nhau, là cô đã.. để bọn họ hòa vào nhau trở nên không thể đảo ngược và không thể tách rời, không phải sao?”

“Anh… anh đang nói cái gì vậy? Tôi không hiểu anh đang nói gì, anh im đi, tôi không muốn nghe những thứ vớ vẩn này!”

“Vì sao cô lại từ chối Thiện Ngôn? Anh ta và Ôn Mạc Ngôn không phải đều giống nhau sao? Hay là cô đang sợ hãi, sợ anh ta quá giống cho nên cô sẽ đem tình cảm dành cho Ôn Mạc Ngôn đặt trên người anh tạ?

Anh ta mỉm cười với cô ấy, nụ cười đó vô cùng xấu xa.

Đôi mắt đen như mực, còn có con ngươi mờ ảo ẩn chứa sự thấu triệt. Nó giống như vực sâu không đáy.

Anh ta dường như biết tất cả mọi thứ và nhìn thấu trái tim của cô ấy.

Đây… không phải là nội tâm của cô ấy, không phải!

“Anh đánh rắm, câm miệng cho tôi!”

Tính cách của Bạch Thư Hân vốn đã táo bạo, nếu cô ấy có thể động thủ thì không bao giờ chửi tục.

Cô ấy muốn xua đuổi kẻ xấu xa này đi, anh ta không phải Ôn Mạc Ngôn cũng không phải Thiện Ngôn, anh ta là một con quỷ, chính là con quỷ trong lòng cô ấy.

Bạch Thư Hân lao đến, dùng hết sức lực, mạnh mẽ tấn công, dùng tay đấm mạnh vào người anh ta.

Nhưng mà… cô ấy lại xuyên qua cơ thể của anh ta.

Người đàn ông trước mặt từ từ biến thành gương mặt của một người phụ nữ.

Đó là… khuôn mặt của chính cô ấy.

Người đó u oán nhìn cô ấy, những giọt nước mắt ướt đẫm vẫn còn vương nơi khóe mắt.

“Thư Hân… tôi chính là cô, cô không nhìn thấy tôi sao? Mỗi ngày đều nhìn thấy tôi và hỏi nên làm như thế nào, không phải tôi đều đã nói cho cô hết rồi sao? Tôi không phải là Ôn Mạc Ngôn, tôi là tấm gương phản chiếu nội tâm của cô..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2446


Chương 2446

“Trong lòng cô nghĩ đến câu trả lời nào thì tôi sẽ nói với cô câu trả lời đó. Cô đã buộc bản thân phải ghi nhớ sự khác biệt, tính cách, sở thích và chỉ tiết của họ, tất cả đều được ghi nhớ sâu sắc. Nhưng mà bây giờ cô cảm thấy rằng Ôn Mạc Ngôn cũng không hoàn toàn là Ôn Mạc Ngôn, còn về Thiện Ngôn thô bạo… cô cũng cảm thấy được tính tình của Thiện Ngôn trở nên dịu dàng.

“Cô sợ là bản thân cô đang yêu cả hai cái tính cách này, cho dù bọn họ có hợp lại thành một thể thì cũng không dung nạp được. Cô cho rằng cái này chính là không chung thủy trong tình yêu, không chung thủy với Ôn Mạc Ngôn”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Bạch Thư Hân hét to.

“Người tôi biết đầu tiên là Ôn Mạc Ngôn, và người tôi yêu đều tiên cũng là anh ấy, Thiện Ngôn chỉ xuất hiện sau khi tôi đã yêu Ôn Mạc Ngôn rồi. Dù là một thể nhưng họ đúng là hai linh hồn khác nhau, tôi chỉ có thể yêu một người! Làm tôi có thể yêu hai người cùng lúc được, điều này hoàn toàn không tồn tại. Một tình yêu trọn vẹn thì làm sao có thể phân chia cho hai người được”

Cô ấy khóc lóc thảm thiết và trút hết nỗi uất hận trong lòng.

“Cho nên, cô không muốn bọn họ trở nên giống nhau, cô sợ là mình không khống chế được”

“Không phải, cô câm miệng đi, tôi khống chế được, tôi có thể phân biệt ai là ai, cô đừng nói lung tung!”

Bạch Thư Hân xông tới, nhưng mà cô ấy chỉ có thể xuyên qua cơ thể người đó.

Khuôn mặt vốn thuộc về cô ấy lại trở thành Ôn Mạc Ngôn.

“Làm ơn, đừng tra tấn tôi nữa, làm ơn..”

Trên mặt của Ôn Mạc Ngôn đầy vẻ đau lòng.

Lần này anh ta không hung hăng dọa người nữa mà chỉ chạm nhẹ vào mặt cô ấy.

Cảm giác rất chân thực, thậm chí trong lòng bàn tay của anh ta còn có nhiệt độ.

“Thư Hân, em đã quên Thiện Ngôn xuất hiện như thế nào rồi sao?

Anh ấy là nhân cách thứ hai của anh, nhưng anh ấy đã là phụ kiện của anh ngay từ đầu. Anh ấy không có một tâm tỉnh hoàn chỉnh, không có tam quan, thậm chí là không có kiến thức về xã hội này. Những gì anh ấy đang có chính là trí nhớ của anh, mọi thứ anh đã trải qua thì anh ấy đều có, kể cả cảm xúc anh yêu em”

“Em thả anh ấy ra vì thế em có ân cứu mạng với anh ấy. Mà vì sự can thiệp của anh cho nên anh ấy không thể không yêu em. Nếu nói răng anh ấy chính là một nhân cách khác đang dùng cách của anh để yêu thương em thì chẳng bằng nói là anh ấy chính là cái bóng của anh, anh ấy là người thay thế anh yêu em”

“Anh… ý anh là gì?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Bạch Thư Hân mở đôi mắt mờ mịt của mình ra, khó hiểu.

Thực ra… trong lòng cô ấy đã mơ hồ có câu trả lời, nhưng cô ấy không muốn thừa nhận.

Không phải không muốn mà là không dám, cô ấy không thể tin được trên đời này lại có chuyện phi lý đến như vậy.

“Anh chính là Ôn Mạc Ngôn và cũng là Thiện Ngôn”

“Đúng vậy, Thư Hân, trên thực tế chúng ta đều là một người.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2447


Chương 2447

Mặc dù anh ta đeo kính, nhưng anh ta lại nở một nụ cười giống như Thiện Ngôn, có chút tà khí.

“Thật ra thì em cũng đã sớm phát hiện rồi, tôi chăm sóc em hơn nửa năm, càng ngày càng giống Ôn Mạc Ngôn đúng không. Không phải là em đang thay đổi tôi mà là tôi có ký ức của Ôn Mạc Ngôn, tôi bất tri bất giác đã trở thành bộ dạng của anh ấy. Không phải tôi yêu em mà là tôi đang dùng cách của anh ấy để yêu em”

“Các người… các người đang nói cái gì vậy? Tôi không hiểu… tôi không hiểu!”

“Ôn Mạc Ngôn là Ôn Mạc Ngôn, Thiện Ngôn là Thiện Ngôn, không thể nhầm lẫn hai người đó với nhau được, không thể!”

Cô ấy đau đớn ôm đầu kêu gào thảm thiết.

Không thể nào.

Cô ấy sẽ không yêu hai người, cô ấy sẽ không như vậy.

“Ôn Mạc Ngôn là Thiện Ngôn, còn Thiện Ngôn chính là Ôn Mạc Ngôn. Khuôn mặt mà cô nhìn thấy hàng ngày chính là bản thân cô trong trong trái tim cô! Cô đã quên ảo giác mỗi ngày của cô đã đều nói với cô điều gì rồi sao? Anh ấy đang thuyết phục cô, khuyên cô nên chấp nhận Thiện Ngôn. Từ tận đáy lòng cô cũng không thể phân biệt được, đúng không?”

Giọng nói này… không biết là của ai, là giọng nói của chính cô ấy hay là giọng nói của Ôn Mạc Ngôn, cô ấy không thể phân biệt được nữa rồi.

“Đừng nói nữa, làm ơn đừng nói nữa…”

Cô ấy che tai thật chặt, rõ ràng bịt chặt lỗ tai như vậy, nhưng mà…

nhưng mà giọng nói đó vẫn xuyên vào tai cô ấy.

Giống như một ma quỷ, dây dưa không rời với cô ấy, cô ấy muốn thoát khỏi nó, nhưng mà…

“AI Cuối cùng thì cô ấy đột nhiên tỉnh lại, bật dậy khỏi giường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào cơ thể, mang theo nhiệt độ.

Cô ấy đột nhiên bật dậy làm cho Cố Cố đang ở bên cạnh sợ hết hồn.

“Mợ, mợ không sao chứ?”

“Cố Cố, cháu… sao cháu lại ở đây, Ôn Mạc Ngôn đâu? Còn bản thân mợ thì sao…”

Bạch Thư Hân hốt hoảng nhìn quanh, trong nhà không còn ai ngoài hai người họ.

Là mơ?

Đây là một giấc mơ?

Cô ấy thở ra một hơi dài, vò đầu bứt tóc thì thấy cả người ướt đắm mồ hôi, tóc tai ướt nhẹp.

Làm sao mà giấc mơ này lại kinh khủng như vậy hơn nữa còn… chân thật đến vậy.

“Mợ, mợ gặp ác mộng sao? Mợ còn khóc nữa”

“Khóc?” Bạch Thư Hân lau khóe mắt, quả nhiên cảm nhận được ẩm ướt.

“Đừng nhắc tới chuyện này, cháu tới đây làm gì?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2448


Chương 2448

“Cậu bảo cháu đến đây để gọi mợ dậy, cậu mợ còn phải cùng cháu tham gia các hoạt động gia đình!”

Lúc này thì Bạch Thư Hân mới nhớ tới, tối hôm qua hình như Thiện Ngôn có nói với cô ấy rồi!

“Được, mợ sẽ đi tắm rửa ngay”

Cả người Bạch Thư Hân mồ hôi đầm đìa nên cô ấy muốn tắm rửa thật sạch.

Sau khi tắm xong thì cô ấy mặc quần áo sạch sẽ, nhìn mình trong gương vẫn còn sợ hãi không thôi, sắc mặt có chút tái nhợt.

Cô ấy vỗ về da mặt để nó hồng hào lên một chút.

Trong giấc mơ, những lời nói đan xen của hai người đó lại hiện ra.

Ôn Mạc Ngôn là Thiện Ngôn, và Thiện Ngôn là Ôn Mạc Ngôn.

Rốt cuộc là cô ấy đang yêu một người hay hai người?

Đầu Bạch Thư Hân ngày càng đau, cô ấy cảm thấy rằng mình sẽ phát điên nếu cứ như thế này mãi.

Cô ấy nhìn mình trong gương và liên tục lặp lại một câu.

“Người tôi yêu là Ôn Mạc Ngôn, người tôi yêu là Ôn Mạc Ngôn, và người tôi yêu luôn là Ôn Mạc Ngôn”

Ôn Mạc Ngôn là Ôn Mạc Ngôn và Thiện Ngôn là Thiện Ngôn.

Hai tâm hồn và hai nhân cách không thể lẫn lộn, mà cô ấy càng không thể bị lệch lạc hay lẫn lộn.

“Không phải, đó chỉ là mơ thôi. Chắc là do mình quá khát vọng việc để Ôn Mạc Ngôn trở về nên mới có một giấc mơ quái đản như vậy” Cô lấy tay hất một ngụm nước lạnh vào mặt để đầu óc tỉnh táo: “Mơ, đây chỉ là một giấc mơ, đừng hù dọa chính mình”

“Em sợ cái gì?” Lúc này, cô ấy lại nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng.

Trong gương, một người đàn ông dịu dàng mang theo kính gọng vàng hiện lên.

Bạch Thư Hân đột nhiên rất sợ nhìn thấy cảnh tưởng tượng này, cô ấy nhắm chặt mắt lại, sợ rằng hành động thứ hai tiếp theo của anh là cong lên khóe miệng, lộ ra nụ cười nhếch mép đặc biệt của Thiện Ngôn.

“Em không nghĩ tới anh… tại sao anh lại xuất hiện: “Em rõ ràng là đang nghĩ tới anh, Bạch Thư Hân. Không phải em rất muốn gặp anh sao? Tại sao không dám mở to mắt nhìn anh?”

Những lời này như thể đang vang vọng trong ốc tai, chân thật như Vậy.

Chỉ là không có nhiệt độ.

Những người do cô ấy tưởng tượng ra thì luôn không có nhiệt độ.

Hơi thở của người bình thường phun ra trong ốc tai thì có thể cảm nhận được nhiệt độ.

Mà ảo giác thì chỉ có những từ ngữ lạnh lùng.

Trước đây, cô ấy luôn coi đây là niềm an ủi, nhưng bây giờ… cô ấy rất sợ hãi.

Đây là Ôn Mạc Ngôn, hay là tâm tư của mình?

“Em đúng là rất nhớ anh, nhưng mà… em không thể chấp nhận việc anh chính là em. Rốt cuộc anh là Ôn Mạc Ngôn hay là… tâm tư trong lòng em?”

“Em mở mắt ra chẳng phải là sẽ biết sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2449


Chương 2449

“Em..” Cô ấy run rẩy, không nói được một câu hoàn chỉnh.

“Em không dám!”

Ôn Mạc Ngôn cười khẽ, tiếng cười thật dịu dàng.

Tuy nhiên nó lại mang theo một chút chế nhạo.

“Ai nói em không dám?”

Bạch Thư Hân quyết tâm năm chặt tay, mở mắt ra.

Không có gì trong gương.

Ảo tưởng đã biến mất, chỉ còn lại bản thân nhợt nhạt.

Chính mình…

Chỉ còn lại chính mình?

Ảo tưởng được sinh ra từ tâm tư của cô ấy, từ trong tận đáy lòng cô ấy, đây là câu trả lời của anh ta sao?

Bạch Thư Hân ngây người nhìn mình trong gương, bằng xương bằng thịt, có hiệt độ thực.

Cô ấy cười khổ, cô ấy thật sự đã ngã bệnh rồi, tâm bệnh cũng là bệnh.

Ngay khi cô ấy đang suy nghĩ miên man thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

“Thư Hân, em không sao chứ? Cố Gố vẫn đang đợi chúng ta đó?”

“Ồ, ra ngay bây giờ đây”

Cô ấy vội vàng đáp lại, sau đó thu dọn rồi đi ra ngoài.

Nhìn thấy mặt mày cô ấy tái nhợt vì sợ hãi thì Thiện Ngôn không khỏi nhíu mày: “Em sao vậy? Sao sắc mặt em lại khó coi như vậy?”

“Tôi… tôi lại nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn”

“Em lại anh ấy?”

“Ừ, có lẽ anh đã nói đúng. Những gì tôi thấy đều là giả dối, anh ấy là chính tôi, tâm tư của chính tôi. Tất cả những vấn đề mà tôi không dám đối mặt đều được anh ấy nói ra hết rồi!”

“Em còn có thể chấp nhận cái chết của anh ấy rồi?”

Bạch Thư Hân nghe vậy liền mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến môi lại không nói được lời nào.

Cô ấy cũng nghĩ rằng mình không thể chấp nhận cái chết của Ôn Mạc Ngôn nên đã tạo ra ảo giác rằng anh ta vẫn luôn nói chuyện với mình.

Nhưng mà bây giờ… cô thực sự mơ hồ tin vào giấc mơ đó.

Cô ấy sợ mình không phân biệt được giữa hai người, dần dà gán ghép Thiện Ngôn và Ôn Mạc Ngôn lại với nhau sau đó sẽ dành hết tình cảm của Ôn Mạc Ngôn cho Thiện Ngôn.

Hóa ra… đây mới là ý nghĩa của mấy ảo giác kia..

Cô ấy nhìn Thiện Ngôn một cái thật sau, đột nhiên trở nên mờ mịt.

Nhìn đôi mắt thâm tình của anh, từng có thời gian nó quá đỗi quen thuộc, khắc sâu vào xương tủy, không thể nào quên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2450


Chương 2450

Ánh mắt của Ôn Mạc Ngôn giống hệt ánh mắt của anh ta.

Người đang đứng trước mặt cô ấy rốt cuộc là ai?

Đó là Thiện Ngôn hay Ôn Mạc Ngôn, hay sự kết hợp của cả hai.

Môi cô ấy tái nhợt, run rẩy mở miệng: “Thiện… Thiện Ngôn, có lúc nào anh phân biệt được anh và Ôn Mạc Ngôn không?”

“Trước đây tôi phân biệt rất rõ ràng, tôi thẳng thắn, còn anh ấy thì nhát gan và rụt rè. Tôi tôn thờ vũ lực, nhưng anh ấy còn không dám vung nắm đấm. Tôi bạo lực và bốc đồng, còn anh ấy thì quá thận trọng.

Tôi rất cẩu thả, năng lực xã hội rất kém cỏi, mà anh ấy thì thích dọn dẹp nhà cửa, tôi ở trong b‹ “Tôi có thể nói rõ ràng rằng anh ấy là anh ấy và tôi là tôi. Tôi không thích làm người như anh ấy, tôi luôn cảm thấy mình tốt hơn anh ấy. Tôi là người tốt nhất để bảo vệ ở bên cạnh em”

“Nhưng bây giờ…

Anh ta nói xong thì nhíu lông mày lại, sau đó anh ta… ngập ngừng.

“Bây giờ thế nào?”

Khi Bạch Thư Hân hỏi điều này thì giọng nói của cô ấy có chút run rẩy, vẻ thận trọng tràn đầy đôi mắt.

Anh ta mím chặt môi, ánh mắt sâu thẳm rơi trên người cô ấy rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tôi không biết nữa”

“Tại sao anh lại không biết mình là ai, chính mình mà anh cũng không biết?”

Bạch Thư Hân lo lắng, bản thân cô ấy không tìm được đáp án cho.

nên hy vọng Thiện Ngôn có thể cho mình một sự trấn an.

“Tôi không muốn trở thành một người như Ôn Mạc Ngôn, nhưng tôi học anh ấy cách để yêu em và để trở thành một người bình thường. Tôi không có người hướng dẫn, tôi chỉ xuất hiện một lần rồi thôi mà tất cả những gì tôi biết về thế giới này đều qua Ôn Mạc Ngôn… mắt của anh ấy là sách của tôi, lúc đầu tôi là chính mình, sau đó… tôi đã bị anh ấy dẫn dắt”

“Tôi giống như một vật thí nghiệm, một vật thí nghiệm thất bại, Ôn Mạc Ngôn là hoàn chỉnh. Tôi cũng không thể biết liệu tôi ảnh hưởng đến anh ấy hay anh ấy ảnh hưởng đến tôi”

“Không, anh là anh, Ôn Mạc Ngôn là Ôn Mạc Ngôn..” Bạch Thư Hân hơi kích động.

“Em sao vậy? Dường như em có chỗ nào đó không ổn, có phải là có chỗ không thoải mái không?”

Nhìn thấy Bạch Thư Hân như vậy thì Thiện Ngôn nhíu mày thật chặt, lo lắng cho thân thể của cô ấy.

Cô ấy cũng nhận ra mình đã mất bình tĩnh, ủ rũ thở ra một hơi, nói: “Không sao… tôi, có thể là do tôi căng thẳng quá mức”

Đôi mắt cô ấy chớp chớp, phải hít thở nhiều luồng không khí trong lành mới có thể xoa dịu trái tim đang bồn chồn của mình.

“Có lẽ Ôn Mạc Ngôn sắp trở lại cho nên em hơi xúc động, tối hôm qua ngủ không ngon, quầng thâm rất nặng. Đừng căng thẳng, thả lỏng thần kinh, mọi chuyện cứ giao cho tôi đi”

Anh ta chạm vào đầu Bạch Thư Hân, giọng nói vô cùng dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2451


Chương 2451

Sự dịu dàng và kiên nhãn của anh ta khiến Bạch Thư Hân càng thêm lo lắng, cô ấy thật sự nghĩ rằng Ôn Mạc Ngôn sẽ quay lại.

Trong lòng cô ấy không ngừng run lên vô thức lùi lại một bước, tránh né bàn tay của anh ta.

Bàn tay của Thiện Ngôn dừng trong không trung, không khí luồn vào giữa các ngón tay anh ta, mang theo hơi thở mát lạnh.

Rõ ràng là mùa hè và thời tiết ngày càng khô nóng, nhưng anh ta lại cảm thấy ớn lạnh.

Bạch Thư Hân chưa bao giờ trốn tránh chính mình.

Cơ thể anh ta như rơi vào một hầm băng, nhiệt độ cơ thể cũng rút đi một chút.

Ngón tay cứng ngắc, anh ta yếu ớt rụt lại, nói: “Đi thôi, Cố Cố vẫn đang đợi chúng ta”

Trong lời nói có lộ ta một chút chua xót.

Bạch Thư Hân mím môi, biết rõ hành động vừa rồi khiến anh ta bị tổn thương nhưng mà cô ấy không thể khống chế được.

Cô ấy đi theo Thiện Ngôn xuống lầu, Cố Cố đã ăn sáng xong và đang chờ xuất phát.

Bạch Thư Hân thật sự ăn không vô, thực sự không có cảm giác thèm ăn nên chỉ ăn một miếng bánh mì sau đó không muốn ăn nữa.

“Nhất định phải ăn xong, nếu không không được phép ra ngoài. “

Thiện Ngôn cúi giận tái mặt không hài lòng nói.

Thiện Ngôn dường như không nghe thấy điều đó, cũng không hề bị lay chuyển.

Mà Cố Gố cũng nhìn cô ấy đầy mong đợi, nếu cô ấy không ăn xong thì họ sẽ không thể khởi hành, nếu như vậy thì họ sẽ bị trễ hoạt động.

“Mợ ơi, mợ ngoan ngoãn nghe lời cậu đi, ăn cơm cho thật ngon. Mợ nhìn xem, Cố Cố cũng đã xong hết rồi rồi, đây đều là những món ăn mà cậu đã tự tay làm từ sáng sớm đó. Giăm bông, trứng luộc, mứt và bánh mì, và sữa…”

Bạch Thư Hân nghe đến đây thì trong lòng khế run lên.

Không biết từ bao giờ, kỹ năng nấu nướng của Thiện Ngôn đã thành thục rồi, anh ta cũng đã không còn là sát thủ phòng bếp nữa.

Có lẽ nào… họ thực sự có thể nhập làm một?

Cô ấy nhíu mày thật chặt, cuối cùng cũng ép mình ăn xong, cô ấy không thể để Cố Cố thất vọng được.

Sau khi ăn xong, mọi người cùng nhau đi đến công viên giải trí bằng ô tô, sau đó họ còn nghiêm túc thảo luận để tạo ra thân phận giả giữa họ.

Hiện tại họ là bố mẹ của Cố Cố, mà cô bé thậm chí còn bí mật nhờ người ta làm giả giấy chứng nhận chứng minh rằng họ là một gia đình.

“Bố mẹ, đây này!”

Sau khi ra khỏi xe thì Cố Cố đã đổi cách xưng hô rồi.

Mà Bạch Thư Hân thì có chút khó chịu, cô ấy còn chưa có thời gian học cách làm một người mợ hoàn hảo, bây giờ cô ấy lại trở thành một người mẹ có một đứa con gái lớn như vậy rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2452


Chương 2452

Dù như thế nào thì cũng vẫn không thể nào mở miệng nói chuyện được.

Cô ấy nhìn Thiện Ngôn, anh ta thì lại không có vẻ gì là khó chịu cả.

“Vào đi vợ”

“Cái gì?”

Khi cô ấy nghe thấy xưng hô này thì thật lâu không có phản ứng.

“Chuẩn bị trước, hơn nữa em cũng sắp gả cho tôi rồi. Về mặt pháp lý và đạo đức thì em là vợ của tôi rồi có phải không?”

Anh ta nắm tay Bạch Thư Hân, cô ấy muốn vùng ra nhưng lại bị anh ta ngăn lại: “Là một người chồng, việc nắm tay vợ mình cũng rất bình thường đúng không? Hay em muốn làm Cố Cố thất vọng? Đồ chơi của Cố Cố đã được ôm nhiều năm lắm rồi, thật hiếm khi tìm thấy thứ tương tự trong phiên bản giới hạn này, em coi như là thương hại con bé, cũng như… thương hại tôi được không?”

“Ôn Mạc Ngôn sắp trở lại, còn tôi cũng sắp biến mất, em cứ coi anh như là người gặp dịp thì chơi cũng được”

Hai chữ cuối cùng anh găn thật mạnh.

Cũng được…

Anh ta cũng không muốn quá nhiều, chỉ là một ảo tưởng hoa mỹ là tốt rồi.

Cho dù mọi thứ đều là giả dối, chỉ cần người bên cạnh là cô ấy thì anh ta cũng mãn nguyện rồi.

Những lời này nặng nề xuyên thủng màng nhĩ, rơi vào tim Bạch Thư Hân, cuối cùng hóa thành tảng đá đè cô ấy đến không thở nổi.

Cô ấy nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt anh ta lặng đi, trong mắt anh ta thì cô nhỏ bé như con thuyền cô độc.

Cô ấy lại nhìn Cố Cố, trong mắt cô bé cũng tràn đầy hi vọng, tay nhỏ đang nắm lấy tay mình cũng không tự giác nắm chặt.

“Mợ..” Cô bé thận trọng hô lên, vì sợ rằng Bạch Thư Hân sẽ đổi ý.

Bạch Thư Hân không khỏi ấn huyệt thái dương, nói: “Chồng, đi thôi”

Khuôn mặt căng thẳng của Thiện Ngôn dịu đi ngay lập tức, ý cười ấm áp được nhuộm lên giữa lông mày và mắt anh ta.

Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng có được món đồ chơi mà mình mơ ước.

“Đi”

Anh ta nặng nề thốt ra một chữ, tất cả đều thỏa mãn.

Bàn tay to của anh ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Thư Hân, lòng bàn tay tràn đầy nhiệt độ nóng bóng, từng chút sưởi ấm cho cô ấy.

Mới sáng sớm, trong khu vui chơi không có nhiều khách du lịch, nhưng mà đã có một đám người chen chúc nhau.

Trong khuôn viên công viên giải trí dành cho phụ huynh và con cái đang tổ chức một sự kiện, người về nhất có thể nhận được một con gấu phiên bản giới hạn đã không còn sản xuất từ vài năm nay và rất khó tìm thấy trên thị trường.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2453


Chương 2453

Đó là điều mà Cố Cố mơ ước.

Cố Trường Quân không thể ở bên cô bé, nếu cô bé muốn gặp mẹ thì không thể gặp bố. Nếu gặp bố thì sẽ không thể nhìn thấy mẹ.

Họ đã nói với nhau sẽ chia tay trong êm đẹp, không còn yêu nhau nữa nhưng tình yêu dành cho cô bé cũng không một chút giảm đi.

Nhưng mà… họ lại không thể thoải mái gặp nhau và ăn cơm trên cùng một bàn.

Hơn nữa họ cũng không thể đưa cô bé đến công viên giải trí tham gia các hoạt động của bố mẹ và con cái được.

Cô bé biết rằng mỗi lần đi gặp bố thì mẹ cô bé sẽ rất buồn.

Vì vậy cô bé đã cố gắng không tìm bố mình, cô bé muốn con gấu bông để nó thay bố ở bên cô bé mãi mãi.

Bạch Thư Hân nhận thấy ánh mắt sáng ngời của cô bé, xem ra món quà này nhất định phải lấy được.

Cũng may là hai năm qua cô ấy vẫn luôn rèn luyện thân thể, chưa lúc nào buông bỏ nên thân thể cũng rất tốt. Nhìn cơ ngực của Thiện Ngôn cũng không phải là chuyện đùa, việc họ giành được vị trí số một cũng không có vấn đề gì.

Nhưng mà cô ấy đã bỏ qua một điều.

Hiểu ngầm…

Sự thấu hiểu ngầm giữa những người yêu nhau không cần lời nói, chỉ cần một hành động và một ánh mắt để hiểu đối phương đang nghĩ gì và phải làm gì tiếp theo.

Bước đầu tiên là rê bóng, buộc vào mỗi chân một quả bóng, đặt một quả bóng bay vào giữa rồi đưa đến chỗ con cái.

Người khác có thể đứng chung chiến tuyến nhưng với họ thì khó quá.

Sự hiểu ngầm giữa cô ấy và Thiện Ngôn thực sự khó có thể diễn tả bằng một từ.

“Đi theo tôi, cái gì đều nghe tôi nói, đừng nghĩ tôi là nhân cách thứ hai gì cả, em cứ xem tôi là Ôn Mạc Ngôn đi”

“Tôi… tôi không làm được”

“Em nhất định sẽ làm được!”

Anh ta đột nhiên siết chặt tay cô ấy: “Nhìn anh đi, từ giờ phút này anh là Ôn Mạc Ngôn. Bạch Thư Hân, anh yêu em, rất yêu em. Đi theo anh, cho dù trời sập, cho dù long trời lở đất thì cũng có anh, trong gió có anh, dưới mưa cũng có anh”

“Anh chưa từng biến mất, anh vẫn luôn ở bên cạnh em, âm thầm bảo vệ em”

“Ôn Mạc Ngôn…”

Lời nói của anh ta như có ma lực, khiến cô ấy nhất thời run lên.

“Bố mẹ, nhanh lên, mọi người đều đã lấy được hai quả bóng rồi!”

Cố Gố lo lắng hét lên.

“Thư Hân, chúng ta sẽ cố gắng hết sức!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2454


Chương 2454

Anh ta siết chặt bàn tay nhỏ bé của Bạch Thư Hân.

“Chân trái”“

Ngay khi anh ta vừa mở miệng thì Bạch Thư Hân đã vô thức theo nhịp điệu của anh ta.

Họ thường chú ý đến việc tập thể dục, mỗi bước đi rất ổn định và nhanh chóng, mà khoảng cách cũng rất lớn.

Những người khác ném đi ném lại hai hoặc ba lần thì họ đã kiệt sức, chưa nói đến việc rê mười quả bóng cùng một lúc.

Mà bọn họ lại có phương pháp và tốc độ nhanh chóng, nên khi hết giờ, người khác rê được năm quả bóng thì hai người họ cũng đã làm xong.

Sau khi kết thúc, mặt không đỏ cũng không th ở dốc.

Khi trọng tài công bố vị trí đầu tiên, Cố Cố nhảy lên vì sung sướng, mà Thiện Ngôn cũng ôm chầm lấy cô bé.

“Bố thật tuyệt, mẹ cũng thật tuyệt!”

Cô bé vui vẻ bật thốt lên!

“Cố Cố cũng rất tuyệt, con đã cổ vũ cho bố mẹ trong suốt trò chơi!”

Thiện Ngôn cưng chiều vuốt v e mũi Cố Cố ,, lông mày và đôi mắt của anh ta đầy vẻ dịu dàng.

Khoảnh khắc đó thì Bạch Thư Hân dường như cảm thấy nhân cách của anh ta đã hoàn thiện, không còn cố chấp không tròn vẹn trước kia nữa, chỉ quan tâm đ ến suy nghĩ của bản thân mà hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của những người xung quanh.

Mà anh ta giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập với môi trường xã hội và chấp nhận thân phận của Ôn Mạc Ngôn.

Anh ta đang sống tốt, mà mọi người xung quanh anh ta cũng dường như đã chấp nhận sự tồn tại của người này.

Anh ta không phải Ôn Mạc Ngôn.

Nhưng mà ông Ôn đã nhận con trai rồi, Ôn Thanh Vân cũng đã nhận em trai và Cố Cố cũng nhận cậu.

Chỉ có bản thân vẫn đang cố chấp không chịu thừa nhận.

“Em làm sao lại ngẩn người nữa rồi?”

Thiện Ngôn phát hiện cô ấy đang trong trạng thái xuất thần nên không thể không gõ nhẹ vào đầu cô ấy.

“Hả?” Bạch Thư Hân nhanh chóng phản ứng lại rồi nói: “Không có gì đâu, tôi đang nghĩ xem làm thế nào để hoàn thành việc miệng đối miệng cắn một quả táo”

“Không sao, vẫn còn có tôi”

“Anh cũng không phải là người toàn năng” Cô ấy tức giận trợn mắt.

“Trước mặt em tôi không phải toàn năng thì cũng phải trở nên toàn năng. Tôi không thể để cho người phụ nữ của mình coi thường chính mình được”

“Người phụ nữ của anh là ai?”

Mặt Bạch Thư Hân đỏ đến tận mang tai không nhịn được mà lườm anh ta một cái sắc lẹm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2455


Chương 2455

“Dù sao thì em cũng tính là một nửa phụ nữ của tôi đi, dù sao thì tôi cũng biết tất cả những gì xảy ra giữa em và Ôn Mạc Ngôn, lúc đó tôi có thể nhìn thấy rõ ràng!”

Anh ta hạ giọng nói bên tai cô ấy.

Những lời này… giống như sấm sét.

Thân thể Bạch Thư Hân trở nên cứng đờ, hai má ửng đỏ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Dường như máu toàn thân dồn l3n đỉnh đầu, nóng đến mức thở hổn hển.

Trước đây cô ấy chưa từng nghĩ tới vấn đề này, giờ anh ta lại đem chuyện này ra nói, thật sự là xấu hổ muốn nổ tung.

“Anh… anh là đồ nhìn trộm Ngông cuồng!” Cô ấy tức giận đến mức dậm chân.

“Này, này, tôi cũng không thể ngăn được, dù sao thì tôi cũng không thể che chắn nhận thức của mình!”

“Lưu mang, anh đừng chạy, hôm nay bà đây sẽ giết anh. Không phải anh rất thích nhìn lén sao, đừng chạy!”

Bạch Thư Hân giận dữ đá vào mông Thiện Ngôn, anh ta thấy thế thì sợ hãi bỏ chạy.

Hai người đang trong đám đông, người đuổi người chạy.

Cuối cùng, tất cả đều kiệt sức.

“Đừng chạy, vòng tiếp theo sắp bắt đầu rồi, chúng ta hãy tiết kiệm sức lực để chơi tốt một chút”

“Anh… là đồ lưu manh!”

“Tô¡ thực sự không muốn”

“Quên hết mọi thứ đi, không được phép nhớ, cũng không được phép nhắc tới”

“Quên đi? Rất khó đó, dù sao thì… đó cũng là lần đầu tiên của Ôn Mạc Ngôn, em cũng là lần đầu tiên, anh… anh cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống lúng túng như vậy, chỉ có thể nhìn mà không ăn được.

Tôi còn phải cảm nhận những gì mà Ôn Mạc Ngôn cảm nhận, tôi cũng chịu tội!”

“Đồ bỏ đi này uống quá say, thần trí không rõ, cũng mặc kệ em gào khóc, hơn nữa lần đầu tiên cũng đau kinh khủng…”

“Anh câm miệng lại cho tôi? Dao của tôi đâu kết thúc anh!”

Mỗi câu mà Thiện Ngôn nói đều k1ch thích thần kinh cô ấy.

? Hôm nay tôi muốn Hai người lại bắt đầu anh chạy tôi đuổi.

Ban tổ chức không tìm được người dự thi nên họ đã tìm ra Cố Cố.

“Bé Cố Cố, bố và mẹ của con đâu rồi? Trò chơi sắp bắt đầu rồi!”

“Bố mẹ con… ở đó đó!”

Cố Cố nhíu đôi lông mày nhỏ, rất khó chịu.

Người tổ chức nhìn sang thì hai người họ anh chạy tôi đuổi, dáng vẻ không chết không thôi!

“Chuyện này…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2456


Chương 2456

Đây là thể hiện tình cảm hay bạo lực gia đình?

Người tổ chức đến hỏi thăm, Thiện Ngôn vội nói: “Đừng làm loạn nữa, nếu không thì món quà của Cố Cố sẽ mất đó! Chúng ta đều là người lớn rồi không được để con cái thất vọng”

“Cố Cố?” Lúc này thì cô ấy mới nghĩ đến con cái, nghiến răng nghiến lợi: “Anh chờ đó cho tôi, chờ đến khi sự kiện kết thúc, xem tôi làm sao xử lý anh!”

“Nếu tôi sớm biết điều đó thì sẽ không lắm mồm!”

Cả hai đi đến hiện trường thi đấu trò chơi ăn một quả táo cho đến khi chỉ còn lại lõi của hai vợ chồng, ai ăn xong trong thời gian ngắn nhất sẽ chiến thắng.

Ba vòng đầu tiên đều là vị trí đầu tiên, vì vậy họ có thể trực tiếp đến vòng cuối cùng.

Bạch Thư Hân nhìn Thiện Ngôn đang cười trước mặt mình, muốn đấm cho anh ta một đấm, tốt nhất là có thể làm cho anh ta ngất đi.

“Hãy kiềm chế cảm xúc của mình, đừng để Cố Cố phải thất vọng”

“Không kiếm được quà, tôi liền băm anh thành trăm mảnh!”

“Vậy thì cần phối hợp tốt đúng không? Chút nữa chúng ta cùng nhau giữ nó lại, em không được nhúc nhích cứ để anh ăn trước, sau đó anh giữ cho em ăn”

“Tôi hiểu rồi, nhiều lời quá”

“Anh đây không phải là sợ em hành động theo cảm tình à?” Anh cười ngượng nghịu.

Khi trọng tài thổi còi, hai người bắt đầu gặm táo, một bên cứng rắn đè nó lại một bên gặm, hiệu quả quả thực cao hơn rất nhiều.

Ít nhất thì quả táo cũng sẽ không đưa qua đưa lại.

Tốc độ của mọi người cũng đang dần tăng tốc.

“Có vẻ như bố mẹ của bạn nhỏ Cố Cố của chúng ta rất có ưu thế.

Hai người có vẻ như có thể nhìn ra điểm mấu chốt, có vẻ cũng rất hiểu nhau. Có vẻ như tình cảm giữa hai vợ chồng rất sâu sắc, đáng được khen ngợi!”

Trọng tài nhìn lần thứ hai, không khỏi nói.

Khi nghe thấy điều này thì Thiện Ngôn mỉm cười hạnh phúc, trong khi Bạch Thư Hân thì cứ trợn mắt khinh thường.

Hai người họ lại giành chiến thẳng, khoảnh khắc trọng tài tuyên bố chiến thắng thì Bạch Thư Hân vui mừng như vỡ òa.

Đúng lúc này thì Thiện Ngôn bất ngờ đi đến và hôn lên môi cô ấy.

Cô ấy sững người.

Thiện Ngôn li3m li3m môi, gỡ vụn táo ra khỏi khóe miệng và thưởng thức nó một cách thích thú.

“Táo ngon quá.”

Anh ta mỉm cười tự nhiên với cô.

“Thiện Ngôn!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2457


Chương 2457

“Anh đứng lại cho tôi, anh không được chạy, hôm nay tôi sẽ đánh anh đến mức mẹ anh nhận không ra”

“Em lại quên mất rồi, mẹ đã qua đời lâu lắm rồi, tôi cũng không còn nhớ gì về người mẹ đó”

“Anh..”

“Tôi muốn đánh anh đến mức chị anh không nhận ra anh, anh dừng lại cho tôi, đồ khốn nạn!” Cả hai lại bắt đầu cảm đầu cảm cổ rượt đuổi nhau.

Người tổ chức cũng muốn chúc mừng người đứng nhất chỉ là không tìm được người nào, nhưng mà vẫn có thể nghe thấy tiếng của hai người.

Người đó bước đến gần Cố Cố nói: “Mối quan hệ của bố mẹ con…rất tốt, cách ở chung cũng rất… rất thú vị”

Cố Cố lè lưỡi đáng yêu.

Mặc dù hai người họ đang đánh nhau nhưng trong trò chơi họ cũng rất phối hợp.

Vòng thứ ba là chèo thuyền trên mặt nước, cả gia đình ba người cùng nhau vượt qua vòng này.

Những người khác đang hét lên một, hai, ba, cổ vũ, mà phía họ là…

“Anh là heo sao? Anh tập thể dục lâu như vậy, sức lực đi đâu hêt rồi? Chèo thuyền!”

“Thiện Ngôn, không phải anh là đàn ông sao, sức lực của anh đi đâu hết rồi?”

“Nhanh lên, chúng ta đang bị bỏ ở phía sau đó, còn nói giành hạng nhất gì chứ?”

“Ừm… Bạch Thư Hân, em cũng giúp có được hay không? Cố Cố còn nhỏ không còn nhiều sức lực thì cũng không nói, sao em cũng không động tay chứ?”

“Tôi thích vậy đó! Nhanh lên!” Bạch Thư Hân trừng mắt nhìn.

Cố Cố cũng không lo lắng chút nào, biết Bạch Thư Hân nói năng chua ngoa nhưng mà trong lòng lại mềm yếu, một lúc thấy họ tụt ở phía sau thì cũng sẽ lo lắng mà ra sức thôi!

Cô bé vui vẻ hùa theo Bạch Thư Hân cổ vũ Thiện Ngôn.

“Cậu ơi, nhanh nào, Cố Cố cổ vũ cho chú”

“Chồng, cố lên nào, em cũng rất tin tưởng anh mà!”

Chỉ bằng tiếng chồng này thôi đã làm cho máu huyết của Thiện Ngôn sôi lên, cánh tay của anh ta đột nhiên có sức lực, tốc độ chèo thuyền rõ ràng là nhanh hơn rất nhiều.

Tốc độ của một gia đình ba người không nhanh bằng một mình anh ta.

Bạch Thư Hân vốn tưởng rằng cuối cùng vẫn phải tự mình làm việc đó, nhưng mà nhìn thấy Thiện Ngôn giống như vừa chơi thuốc điên cưồng chèo, nên cô ấy cũng không cần tự mình làm gì nữa.

Cô ấy và Cố Cố đến khu ngắm cảnh trời xanh mây trắng, cách đó không xa là vịt Donald và chuột Mickey.

Làn gió vừa phải và nắng hơi nóng, giống như một kỳ nghỉ.

Họ đi đến đích đầu tiên, Thiện Ngôn thở hổn hển vì mệt mỏi, giờ anh chỉ muốn ngồi trên bờ để nghỉ ngơi, nhưng mà Bạch Thư Hân lại đi đến đạp anh ta một cước ngã xuống nước.
 
Back
Top Dưới