Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2398


Chương 2398

“Vậy thì anh cứ ở lại đây chăm sóc bà chủ thật tốt đi, sau khi về rồi chúng ta lại nói” Cô chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng mà đã bị anh giữ chặt.

“ Hứa Minh Tâm cũng “Anh hai, chăm sóc mẹ thật tốt nhé. Em sẽ cùng Minh Tâm đến xe phía trước, có việc gì thì cứ gọi cho em”

“Cố Gia Huy..” Cô sững người.

Anh đã vất vả lắm mới có thể đón bà chủ về nhất định là muốn ở bên bà ấy lâu hơn một chút.

Nhưng mà bây giờ…

Cố Trường Quân gật đầu, anh đóng cửa rồi dẫn Hứa Minh Tâm đến chiếc xe phía trước.

Sau khi ngồi xuống thì anh nói: “Anh đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ em”

“Em không sao, thật đấy, chuyện này cũng không có gì lớn..”

Trước khi cô nói xong thì anh đã ngắt lời cô. “Tình trạng của mẹ sẽ không khá hơn trong một thời gian ngắn đâu cho nên nếu như mẹ cứ làm như thế này với em thì anh nhất định sẽ đứng về phía em. Chuyện hôm nay chỉ là chuyện nhỏ, sợ sau này thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, anh không thể để em cứ thất vọng ngay từ lúc ban đầu được. Sự thất vọng đều là sự tích lũy dân dần, càng ngày càng nhiều. Nhìn thấy em bị oan ức thì trong lòng anh lại xót xa”

“Haiz, sau khi mẹ chồng tỉnh táo lại thì bà ấy nhất định sẽ yêu thích em thôi. Dù sao thì em cũng đã bắt cóc con trai bà ấy rồi!”

“Nếu như… hai người thật sự thủy hỏa bất dung thì bà ấy còn có anh hai và cha, em sẽ không bao giờ có thể mất anh đâu. Đây là lời hứa cả đời của chồng em, và cũng là lời hứa cuối cùng của tôi với tư cách là một người đàn ông.”

“Anh thật vất vả lắm mới vi phạm mệnh trời giữ em ở lại bên cạnh anh, không ai có thể chia lìa” Nói xong anh ôm chặt lấy cô.

Đôi tay nhỏ của cô vòng tay qua lưng anh, sờ vào chỗ vừa bị bỏng bởi nước trà, chỗ ấy ướt nhẹp một mảnh, còn nóng hổi, da anh hẳn là đã đỏ bừng.

Nhưng mà anh dường như không quan tâm lắm.

Cô nhất định phải nỗ lực để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với mẹ chồng, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ làm cho Cố Gia Huy khó xử.

Chẳng bao lâu thì đã đến nơi ở.

Ban đầu thì họ định đến chỗ Cố Gia Huy, nhưng mà suy nghĩ cho Hứa Minh Tâm nên tạm thời quyết định đưa đến chỗ Cố Trường Quân.

Cố Trường Quân sống bên ngoài một mình, mà .Josh lại không có ở đó nên đúng lúc có việc để anh ta làm.

Mà khi Cố Gia Bảo nhận được tin tức thì ông đã đưa Phó Thanh Viên lên đường đến đó.

Sau khi Tạ Quế Anh dỗ bà ấy đi ngủ thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đối với người bệnh tâm thần thì việc thay đổi môi trường có chút khó đối phó. Cô ta chủ động nói là bác sĩ tâm lý, tự hỏi bản thân không phải là người của ông Minh. Tôi đã cùng mẹ mình chăm sóc bà chủ trong những năm qua và không dính líu đến bất cứ chuyện gì. Tôi biết ông Minh làm cái gì mà cũng biết mối quan hệ hiện tại giữa các người và ông Minh. Tôi ở lại đây thì hẳn sẽ làm cho các người đề phòng, sợ tôi thông đồng với ông Minh”

“Khi vừa vào thì tôi đã thấy phía sau có một ngôi nhà hoa, tốt hơn hết là tôi sẽ sống ở đó, ban ngày thì tôi sẽ đến đây để chăm sóc bà chủ.

Tôi chỉ hy vọng mọi người sẽ đáp ứng với tôi một điều.”

“Chuyện gì?”

“Nếu tình trạng của bà chủ được cải thiện thì các người có thể để tôi rời đi. Tôi cũng muốn… sống cho mình một lần, bên ngoài phồn hoa như thế nào tôi cũng chưa từng xem qua” Tạ Quế Anh cười buồn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2399


Chương 2399

Cô ta chưa bao giờ rời khỏi bệnh viện tâm thần kể từ khi còn là một đứa trẻ.

Cô ta vẫn học như bình thường, nhận bằng tốt nghiệp như bình thường, nhưng mà mọi thứ đều do một gia sư dạy.

Sở thích lớn nhất của cô ta chính là đọc sách, nhưng mà mấy thứ trong sách cô ta chưa từng nhìn thấy ngoài đời.

Cô ta giống như con chim hoàng anh bị giam trong lồng kín, nhiệm vụ duy nhất trong nhiều năm qua của cô ta chính là chăm sóc cho bà chủ.

Đây giống như sứ mệnh của gia tộc, từ chỗ mẹ cô ta truyền đến tay cô ta.

Cô ta cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, cũng sẽ muốn dừng lại.

Nghe cô ta nói như vậy thì Cố Gia Huy nhìn cô ta một cái thật sâu rồi nói: “Suốt đời hai anh em chúng tôi cũng không thể nào quên được ân tình của bác sĩ Anh. Chỉ cần tình trạng của mẹ tôi được cải thiện thì chúng tôi nhất định sẽ tôn trọng quyết định của bác sĩ Anh”

“Các người là con ruột của bà ấy nên hãy đến đây nhiều hơn và hãy cố sử dụng những chuyện trong quá khứ để gợi lại ký ức cho bà ấy. Đây là cách tốt nhất bây giờ”

“Được”

“Hơn nữa… bệnh nhân vừa mới thay đổi môi trường, không thể chịu được những việc gây k*ch th*ch thần kinh. Tôi sợ bệnh nhân sẽ có hành vi tự hại mình”

Tự hại mình…

Ba chữ này vừa nói ra thì liền đánh vào thần kinh của hai anh em họ.

Hứa Minh Tâm vừa pha vài chén trà nóng đang muốn mang qua nghe vậy thì liền dừng lại.

Tuy răng bà chủ đã ngủ thiếp đi nhưng mà cô vẫn không dám, dù sao đây cũng là phòng của bà ấy.

Cô không tiếng động mà lùi về phía sau, trên mặt khó nén sự cô đơn.

Mà cảnh tượng này tình cờ đã rơi vào mắt Tạ Quế Anh đang quay mặt về phía cửa, trong lòng cô ta không khỏi nhếch mép cười lạnh.

Điều này chỉ là mới là khởi đầu thôi!

Sau khi Tạ Quế Anh ổn định chỗ ở thì Cố Gia Huy cũng không nhìn thấy Hứa Minh Tâm, cuối cùng cũng tìm thấy cô trên sân thượng.

Có mấy tách trà bên cạnh, nước trà cũng đã sớm lạnh rồi.

Cô đang dựa lan can, cả người xuất thần.

Rõ ràng là cô đã nghe những gì bác sĩ Anh nói.

Anh từ phía sau ôm lấy cô, nói: “Sao em lại lên đây đón gió rồi?”

“Anh nói xem… tại sao bà chủ lại ghét em đến vậy? Những người khác thì đều có thể thông cảm được, nhưng mà còn em thì làm sao.

cũng không thể giải thích được”

“Em cũng chỉ gặp bà ấy có vài lần mà thôi” Cô buồn rầu nói.

“Cái này có lẽ là bác sĩ Anh có thể biết”

“Haizz, logic của bệnh nhân tâm thần làm sao có thể giải thích được đây? Có lẽ bà ấy thấy em là con dâu của bà ấy nên không thích em. Dù sao thì quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu cũng khó giải thích được.”

“Em đừng có suy nghĩ lung tung nữa, bệnh tình của mẹ nhất định sẽ khá hơn”

“Em hy vọng sẽ tốt hơn sớm, nếu không thì em thực sự không biết phải làm gì” Cô nói một cách yếu ớt.

Cô đến gặp Tạ Quế Anh, muốn biết tại sao bà chủ lại ghét bản thân mình đến vậy.

Nhưng mà Tạ Quế Anh lại không thể nói ra nguyên nhân được, chỉ có thể từ từ quan sát.

Vào buổi tối, Cố Gia Bảo mang theo Phó Thanh Viên đến.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2400


Chương 2400

Bà chủ vừa ăn tối xong nên giờ đang đi dạo trong vườn.

“Hoa hồng của tôi đâu? Hoa, Tạ Quế Anh, hoa của tôi đâu?”

Bây giờ đã là mùa xuân, khu vườn rực rỡ sắc màu, nhưng mà không có những bông hồng đỏ tươi.

“Tôi… tôi sẽ thu xếp ngay lập tức!”

Tạ Quế Anh ngay lập tức yêu cầu người ta tìm hoa hồng, không thể thay thế bằng màu khác được, chúng nhất định phải có màu đỏ.

Chẳng mấy chốc, sân nhà đầy hoa hồng, bà chủ cũng dần bình tĩnh lại, bà ấy cầm một bông hoa lên cười ngốc nghếch rồi ngửi nó.

“Hoa hồng… bố yêu thích nhất là hoa hồng..” Cố Gia Bảo đứng ở cửa nhìn thấy cảnh này, nước mắt tuôn rơi.

Từ khi còn nhỏ thì bà ấy đã thích hoa hồng, khi còn bé Cố Gia Bảo rất cưng chiều bà ấy, trong nhà và ngoài nhà đều có những cánh đồng hoa hồng.

Sau khi kết hôn ông đã tự tay trồng hoa hồng cho bà ấy.

Bà ấy từng nói đùa rằng: “Sau này nếu có lỡ lạc nhau thì anh đừng lo không tìm được em. Anh cứ đến cánh đồng hoa hồng thì nhất định có thể tìm được em”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Dù có me có quên anh thì em cũng sẽ không bao giờ quên đi những đóa hoa rực rỡ này”

“Tại sao? Chẳng lẽ trong trong lòng của em thì anh không thể so với những đóa hoa này sao?”

“Em, em chỉ nhớ người vì em mà trồng hoa thôi”

Bà ấy mỉm cười, chiếc váy đỏ trải dài, cười giòn giã chạy đi.

Bà ấy nói: “Có rất nhiều người tặng hoa cho em, nhưng mà… chỉ có duy nhất một người trồng hoa cho em mà thôi”

Sau khi phát điên thì bà ấy vẫn không quên những bông hồng này, bà ấy đang cố gắng nhớ lại người trồng hoa cho bà ấy.

Nhưng mà… người trồng hoa ở ngay trước mặt, sao bà ấy lại không thể nhận ra?

“Úy Như…”

Cố Gia Bảo nghẹn ngào lấm bẩm tên của Úy Như, bàn tay thô ráp run rẩy v**t v* khuôn mặt bà ấy.

Bà ấy ngây người nhìn ông, ánh mắt xa lạ và đầy vẻ sợ hãi.

“Ông là ai?”

“Tôi… tôi là chồng của bà, tôi là Cố Gia Bảo, bà quên rồi sao?”

Lần trước gặp mặt, ông chỉ có thể ngây ngốc nhìn về phía cửa phòng, giờ phút này cuối cùng ông cũng chạm vào bà ấy.

“Chồng… Tôi không có chồng, tôi không có…

“Bà đã quên mất rồi, tôi là người trồng hoa cho bà” Ông vội vàng nói.

“Trồng hoa?”

Nghe đến đây thì Úy Như đột nhiên bật khóc như một đứa trẻ.

“Không, làm gì có ai trồng hoa. Người đó đã không cần tôi nữa, người đó đã làm lạc mất tôi rồi, người đó… người đó là ai, tôi không biết… người đó cũng không cần tôi nữa”

Bà ấy khóc đến tan nát cõi lòng, bàn tay nắm chặt cây hoa hồng, gai đâm vào da thịt.

Tạ Quế Anh vội vàng bước tới ngăn cản lại và nói: “Ông Cố, bà chủ bây giờ không thể chịu được k*ch th*ch nên đừng nhắc đến nữa. Nguyên nhân tại sao bà chủ lại trở nên như thế này, ông… ông cũng có phần”

Khi Cố Gia Bảo nghe thấy điều này thì cơ thể ông lảo đảo, như thể bị sét đánh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2401


Chương 2401

Đúng vậy, dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ của bà ấy bây giờ chẳng phải chính là tội nghiệt do ông gây ra sao?

Vì để giữ mạng sống cho bà ấy thì chính tay ông đã đẩy bà ấy xuống vực sâu, khiến bà ấy sống không bằng chết.

Ông loạng choạng lùi lại phía sau, còn Tạ Quế Anh thì vẫn tiếp tục trấn an bà chủ, một lúc sau thì rốt cuộc bà ấy cũng đã bình tĩnh trở lại.

Cô ta nhìn thấy dáng vẻ đả kích của Cố Gia Bảo thì cũng không đành lòng, từ từ dẫn dắt bà chủ.

“Bà chủ… tôi là Quế Anh Đây, bà đừng sợ nữa, bà biết là tôi sẽ không làm tổn thương bà mà đúng không?”

“Quế Anh, cứu tôi với, có người muốn hại tôi”

“Không, bà chủ, bà hãy nhìn vào mắt tôi đi, bà có nhớ người trồng hoa cho bà không?”

Bà chủ ngước mắt lên nhìn cô ta, như thể bị thôi miên một nửa.

“Người trồng hoa…”

Trong tâm trí bà ấy… dường như có một số mảnh vỡ ký ức vụt qua.

“Em sắp chết, khụ khụ…”

“Anh sẽ không để cho em chết đâu, anh không cho phép!”

“Sống chết có số, đời này em có thể ở bên anh, có thể vì anh mà hai đứa con trai thì em đã rất hài lòng rồi. Anh đừng làm những điều ngu ngốc vì em nữa, đừng giao dịch với Phó Minh Nam. Anh ta chính là quỷ, anh ta sẽ không buông tha em cũng không buông tha cho anh, chỉ có…chết mới là con đường giải thoát duy nhất!”

“Anh hứa với em đi, anh hãy đến tìm em trễ một chút, anh nhất định phải chăm sóc cho hai đứa con trai thật tốt. Bọn họ cứ nghĩ là em muốn bỏ Cố Triệt nên mới đưa thẳng bé đi, nhưng thực sự thì… em không thể chịu được khi để thằng bé tận mắt nhìn em chết”

“Sau này nếu anh cảm thấy cô đơn thì hãy đi tìm một người thật lòng yêu anh, em… em sẽ không trách anh đâu, ở trên trời em sẽ phù hộ cho anh, chúc phúc cho anh”

Nhưng mà… bà ấy không nhìn rõ.

Tên của người đó là gì và ngoại hình của người đó như thế nào, ngay cả giọng nói của người đó cũng trở nên mờ nhạt.

Bà ấy muốn bắt lấy một thứ gì đó, nhưng mà nó lại trống rỗng và không nhớ gì trong đầu.

Chỉ là…

Bà chủ run rẩy đưa tay lên sờ má mình, phát hiện không biết từ khi nào bà ấy đã bật khóc.

“Quế Anh… cái gì thế này?”

Bà ấy mờ mịt hỏi, không ngừng lau má của mình, nhưng mà nước mắt của bà như mưa, lau như thế nào cũng không xong, càng ngày càng nhiều.

“Bà chủ, bà đã khóc, bà có nhớ ra điều gì không?”

“Tôi không biết… tôi không biết cô đang nói cái gì”

Bà ấy không ngừng lắc đầu, như thể đang rất đau lòng, Tạ Quế Anh đành phải chuyển đề tài.

Cố Gia Huy đã mời một bác sĩ giỏi trên thế giới đến để chẩn đoán cho vợ mình.

Nhưng mà mọi người đều lắc đầu tỏ vẻ bất lực.

Nỗi sợ hãi của bà ấy đối với Phó Minh Nam thật sự là đã quá sâu, có thể thấy rằng trong những năm qua bà ấy đã bị dẫn vặt quá nhiều cho nên cái bóng ma trong lòng quá lớn.

Có bác sĩ đã tiến hành thôi miên sâu nhưng mà vẫn không có tác dụng, bà ấy vẫn bị đánh thức trong cơn ác mộng.

Bác sĩ nói rằng bà ấy có thể sẽ bị điên như vậy cả đời.

Tin tức này… chắc chắn là một tin xấu.

Một người xinh đẹp đoan trang ngày xưa đã trở thành dáng vẻ như bây giờ, điều này đã làm cho mọi người đau lòng không thôi.

Đôi mắt của Cố Gia Huy đỏ hoe, nắm chặt tay, ông hận không thể lột da xẻ thịt của Phó Minh Nam.

Những ngày này, trong khi mọi người đang bận rộn trước sau thì Hứa Minh Tâm vẫn hoàn toàn không dám xuất hiện.

Bà chủ nhìn thấy cô giống như nhìn thấy ma.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2402


Chương 2402

Cô và Phó Thanh Viên thường xuyên ở trong nhà, nằm trước cửa sổ, hâm mộ nhìn bọn họ bận rộn, nhưng mà mình lại không giúp được gì nhiều.

Hai người họ đều là những người bị bà chủ ghét bỏ.

“Minh Tâm nói xem… bệnh của mẹ có thuyên giảm không? Mẹ có chấp nhận em không? Mẹ sẽ đưa em đi học, đi công viên giải trí, đi ăn kem chứ?”

Hứa Minh Tâm cảm thấy ánh sáng hy vọng trong mắt cậu ta nên không đành lòng khi phải nói cho cậu ta biết sự thật.

Có thể là cả đời này bà chủ cũng không thể nào khá hơn được và hai người bọn họ sẽ luôn bị bà chủ ghét.

Điều này thực sự khó chịu.

“Ừ, bệnh của bà chủ sẽ thuyên giảm”

“Người khác đều có mẹ nhưng em thì không…” Cậu ta buồn bã nói.

“Thanh Viên, nếu em muốn người khác yêu thích mình thì trước tiên phải tự mình học được câu ‘chỉ có yêu bản thân thì mới có tư cách yêu cầu người khác yêu mình” “

“Yêu bản thân mình?” Phó Thanh Viên không hiểu điều này có nghĩa là gì.

“Em muốn đến công viên giải trí và ăn kem đúng không? Em không cần bà chủ đưa em đến đó, em có thể tự đi được”

“Nhưng em… em không thể ra ngoài, không ai đưa em đi”

“Chị nè, chị sẽ đưa em đến đó!”

Mấy ngày nay cô cũng buồn chán, cần tìm một thứ gì đó để thư giãn.

“Có thật không?”

“Đi nào!”

Hứa Minh Tâm kéo Phó Thanh Viên rồi lặng lẽ lái xe đi.

Cô gọi điện cho Cố Gia Huy nhưng không có ai trả lời, lúc này có lẽ là anh đang hỏi thăm tình hình với bác sĩ nhỉ?

Cô chuẩn bị một tin nhắn văn bản, nhưng mà được một lúc thì dừng lại.

Đợi lát nữa quay lại rồi nói sau, nói không chừng lúc quay về thì anh vân còn đang bận rộn.

Cô đưa Phó Thanh Viên đến công viên giải trí, sau đó hai người cùng nhau tham gia rất nhiều trò chưa mạo hiểm.

Tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, con quay, sau cùng cũng đưa cậu ta đến ngôi nhà ma.

Họ sợ hãi hét lên, sau đó cũng bị mấy chú hề chọc cười.

Khi chơi mệt rồi thì họ dừng ở bên hồ rồi mua kem.

“Cảm ơn Minh Tâm, hôm nay Thanh Viên rất vuil”

“Ừm, vui vẻ là tốt rồi”

“Nhưng mà… tại sao em lại cảm thấy Minh Tâm không vui vậy?”

“Hả?”

“Chị rõ ràng là đang cười nhưng vì sao em lại thấy chị muốn khóc chứ? Chị cười lên không đẹp như trước đây, em không thích”

Mặc dù Thanh Viên là một người lớn, nhưng mà tâm trí của cậu ta vẫn minh bạch như một đứa trẻ.

Đôi mắt của cậu ta như có ma lực, có thể cảm nhận được nội tâm của mọi người. Cậu ta có thể nhìn ra cô đang kìm nén nỗi đau trong lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2403


Chương 2403

Mặc dù ngoài miệng cô nói là cô không quan tâm và cố gắng vượt qua nó, cô không muốn làm anh cảm thấy khó xử.

Nhưng mà bản thân cô thật vô dụng, mọi người đều vì bà chủ mà bận rộn trước sau, nhưng cô thì không thể làm gì.

Trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu, như thể trái tim đã bị một tảng đá đè nặng.

“Không có, em nhìn nhầm rš Cô cúi đầu xuống lảng tránh ánh mắt thấu rõ của Phó Thanh Viên: “Thực ra thì… em có thể hiểu được tâm trạng của chị. Bố mẹ cũng đều không yêu em, em cũng cảm thấy rất buồn. Em không hiểu tại sao họ sinh ra mà mà lại không yêu thương em? Nhưng mà anh trai em nói với em rằng em được sinh ra là vì sẽ một người khác yêu thương em. Anh trai em yêu thương em, chị cũng yêu thương em, ông Cố cũng cũng yêu thương em”

”Vì lẽ đó cho nên dù cho mẹ có không thích chị thì cũng có em thích chị. Mẹ là người, em cũng là người, đồng giá trao đổi!” Hứa Trúc.

Linh cảm thấy thích thú trước nhận xét trẻ con của cậu ta.

Cô v**t v* vào đầu cậu ta rồi nói: “Em nói đúng, thật thông minh.

Mà này… em rất thích Phó Minh Tước?”

“Đương nhiên rồi, anh ấy là anh trai của em. Bố cũng không yêu thương anh ấy, anh ấy nói những người không được yêu thương giống nhau thì nên ôm nhau để giữ ấm cho nhau, cũng giống như con nhím, đưa bụng dán vào người khác. Anh nói chúng ta đều là nhím, đều có gai nhọn nhưng mà nhất định phải để cái bụng mềm mại cho người thân.

Nhưng mà em tìm rất lâu cũng không thấy gai nhọn trên người, có điều là cái bụng của em đúng là rất mềm, chị sờ thử đi”

“Anh ta làm người tồi tệ nhưng mà làm một người anh trai cũng không tồi. Vậy thì lúc trước làm thế nào mà em đến được đây? Đó có phải là do trò quỷ của Phó Minh Tước không?”

Cô chợt nghĩ đến chuyện này.

Ánh mắt của Phó Thanh Viên xoay tròn, giống như một đứa trẻ đã làm chuyện xấu, lúc này lương tâm cắn rứt.

Ai da, nhưng mà cậu ta đã hứa sẽ giữ bí mật cho anh trai mình!

“Nói đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không thể nói Phó Thanh Viên bịt chặt miệng nói: “Em đã hứa với anh trai là em sế không thể nói, em phải giữ bí mật, như vậy thì mới là cậu bé ngoan!”

“Nếu em không nói với chị thì chị sẽ không chơi với em nữa!”

Cô vòng tay qua ngực và giả vờ tức giận quay đầu đi, điều này khiến cậu ta sợ hãi.

Phó Thanh Viên do dự hồi lâu, hai mắt đỏ hoe, cuối cùng cũng ấp úng nói: “Em… em nói, anh trai bảo em đến bảo vệ chị!”

“Bảo vệ chị?”

Cô sững sờ, tâm trí của Phó Thanh Viên không phát triển hoàn toàn, ai bảo vệ ai còn chưa chắc, vậy mà còn để cậu ta bảo vệ mình?

“Em ở trong căn phòng nhỏ màu đen mỗi ngày, anh trai em cho em ra ngoài và nói rằng có một nơi sẽ thu nhận em. Ở đó em có thể nhìn thấy ánh mặt trời, em có thể chơi với mọi người, và sẽ có người đối xử tốt với em. Anh ấy bảo em phải ngoan ngoãn nghe lời, mọi người muốn em làm gì thì em phải làm cái đó, không được giấu giấu diếm diếm”

“Em biết về những con số đó, chỉ có anh trai em biết. Anh trai em bảo em phải giấu nó cẩn thận, đây là thứ có thể cứu mạng em. Nhưng mà… nhưng mà anh ấy bảo em không cần phải đề phòng các người, anh ấy nói rằng các người sẽ không làm tổn thương em, sẽ bảo vệ em, sẽ…cho em cái nhà mà em hằng mong muốn”

“Sự thật là anh em không có nói dối em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2404


Chương 2404

“Vậy thì… em có thể bảo vệ chị cái gì?” Cô sững sờ, không hiểu Phó Minh Tước định làm gì?

“Em cũng không biết… anh ấy bảo em chỉ cần trông chị, chỉ cần trông cẩn thận là được rồi. Em muốn đưa anh trai em đi cùng, anh trai em cũng không hạnh phúc khi ở trong ngôi nhà đó. Bố không thích anh ấy và anh ấy cũng không có thích bố, nhưng mà anh ấy không đi… anh ấy nói rằng anh ấy đã không thể đi nữa. Nhưng mà em thì vẫn còn cơ hội”

“Em đi rồi thì bố cũng không quan tâm, vì vậy… em đã đến đây”

Khi Hứa Minh Tâm nghe thấy điều này thì tâm trạng của cô phức tạp không thể diễn tả được.

Phó Minh Tước là ai?

Tội ác tày trời không thể tha thứ được, không có lương tâm và cũng không hề có điểm mấu chốt, anh ta chính là một con dao trong tay của người khác.

Phó Minh Nam yêu cầu anh ta giết ai thì anh ta sẽ giết người đó, bất chấp hậu quả.

Anh ta liên tục nói rằng anh ta sẽ bảo vệ cô, vì nguyện vọng cuối cùng của chị gái cô. Nhưng mà trong lúc nguy kịch thì anh ta lại đưa dao ra để giúp đỡ người khác.

Đối với chuyện của đứa trẻ, cô đã rất buồn đến mức không thể vượt qua rào cản trong lòng.

Thực ra thì… ai cũng gặp có chuyện khó xử của mình, thân bất do kỷ.

Ngay cả khi Phó Minh Tước không tiết lộ tung tích của tên kh*ng b* thì liệu Lucia có từ bỏ sao?

Lúc còn mấy ngày nữa cô sinh con thì cô ta nhất định sẽ có hành động.

Chỉ là anh ta đã giúp thúc đẩy tình trạng đó xảy ra nhanh hơn.

Phó Minh Tước…

Cô thực sự không biết nên ghét hay nên cảm thông với anh ta.

Nhưng mà, những người đáng thương thì tất sẽ có điều đáng hận.

Cô không mong anh ta chết, nhưng mà cô cũng không thể quan tâm được nữa.

Sau lần đó thì ai đi đường đó, không dính dáng gì đến nhau nữa.

Nếu như anh ta chết đi thì cô sẽ nể mặt chị gái mình mà đi nhặt xác và tiễn anh ta đoạn đường cuối cùng, nhưng mà chỉ đến thế mà thôi.

Cô cụp mắt rồi khuấy kem trong ly, ăn hết miếng này đến miếng khác.

“Anh Huy?”

Đúng lúc này thì Phó Thanh Viên đột nhiên kêu một tiếng.

Cô sững người một lúc, sau đó nhìn lên.

Cách đó không xa thì Cố Gia Huy phong trần mệt mỏi, trên trán lấm tấm mồ hôi, cho thấy anh đã chạy một đường đến đây.

Cô đột ngột đứng dậy, không hiểu vì lý do gì mà hoảng loạn một lúc.

Có lẽ vì không nhắn tin nói cho anh biết mà lại lén lút chạy ra ngoài, cho nên cô có chút chột dạ.

Cố Gia Huy nheo mắt lại, nhìn về phía anh với vẻ mặt bình tĩnh.

“Cái đó… anh đã làm xong việc của mình chưa? Chúng ta, chúng ta cũng đã chơi xong rồi, về nhà… chúng ta về nhà đi..” Cô không dám nhìn vào mắt anh, nói chuyện lắp bắp.

“Thanh Viên, cậu ở chỗ này ngoan ngoãn chờ anh.”

“Vâng!” Thanh Viên ngoan ngoãn gật đầu.

Anh không nói gì chỉ kéo Hứa Minh Tâm đi, công viên giải trí đông nghịt người, cuối cùng anh cũng đưa cô đến bãi đậu xe dưới tầng hầm.

“Cố Gia Huy…”

Cô chưa kịp nói hết lời thì anh đã ép mạnh người cô lên cửa xe.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2405


Chương 2405

Cô cau mày đau đớn, còn chưa kịp kêu lên một tiếng, không ngờ anh lại nghiêng người đè lên người cô, môi mỏng chặn lại miệng cô.

Nụ hôn này mạnh mẽ độc đoán, không nói lý, công thành chiếm đất, không cho cô có chút cơ hội nào để hô hấp.

Cô còn chưa kịp trốn tránh thì đã cảm giác được đôi môi nóng rực của anh áp đến, cô muốn giãy dụa. Nhưng mà sức của người đàn ông quá lớn, cô không hề lay chuyển được chút nào.

“A..” Cô khó chịu, sự chống cự của cô ngày càng mạnh mẽ.

Vậy mà lại phớt lờ nó.

Cô không còn cách nào khác đành phải cắn mạnh một cái.

Trong phút chốc, trong miệng cô đã tanh nông mùi máu.

Anh bị đau, cử động của anh chậm lại rõ rệt trong giây lát.

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng hít vào hai hơi không khí trong lành, muốn giải thích rõ ràng với anh.

Cô không báo cho anh quả thực là lỗi của cô, cô đã khiến anh lo lắng.

Nhưng mà cho tới bây giờ thì anh cũng không nói gì, chỉ hôn trừng phạt cô là có chuyện gì đây?

Hơn nữa, cô không báo anh sao?

Cô gọi điện cho anh rồi nhưng mà anh lại không nghe máy, điện thoại di động của anh được mở 24/24, cho dù là đang họp thì anh cũng sẽ không bỏ lỡ cuộc gọi của cô.

Nhưng lần này… cô gọi cho anh mấy lần nhưng mà anh đều không phản hồi.

Vì vậy cô đúng là có một chút tức giận nên đã không gửi bất kỳ tin nhắn văn bản nào.

Có cái gì mà không thể đàng hoàng nói chuyện chứ, nhất định phải hung hăng vô lý như vậy sao?

Cô nghĩ sau khi cả hai tách ra thì anh sẽ dần bình tĩnh lại, nhưng mà cô không ngờ anh chỉ dừng lại một chút, sau đó… lại thêm một nụ hôn dữ dội hơn.

Tiến quân thần tốc, cướp đoạt tất cả.

Trong miệng mùi máu tanh càng ngày càng nồng nặc.

Phải một lúc lâu sau thì anh mới chịu buông ra.

Đôi mắt anh sâu thẳm, sóng ngầm mãnh liệt đang hoành hành bên trong.

Anh lau khóe miệng, đầu ngón tay đỏ chót.

Mà Hứa Minh Tâm thì thở hổn hển, hai má đỏ bừng, ho sặc sụa vì thiếu dưỡng khí.

Anh mạnh mẽ cau mày lại, ngay lập tức đau lòng mà võ nhẹ vào lưng cô. Hứa Minh Tâm khó chịu và đẩy mạnh tay anh ra.

“Anh đi ra!”

“Minh Tâm, anh…”

“Anh cái gì mà anh? Đây là cái gì? Trừng phạt? Tuyên án? Chất vấn?

Có phải lửa giận của anh đều dồn vào nụ hôn này không? Miệng của anh không thể nói chuyện sao? Sinh hờn giận cho em xem sao?”

“Em đột nhiên không tin tức… anh rất căng thẳng, em nên nói cho anh biết em đi đâu chứ”

“Em không nói sao? Em gọi cho anh mấy lần, nhưng mà anh lại không có trả lời”

“Lúc đó… anh đang thảo luận về tình trạng của mẹ anh với bác sĩ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2406


Chương 2406

“Em biết rằng anh đang bận rộn, nhưng mà… anh lại tắt âm. Anh…chưa bao giờ tắt âm với em, chúng ta luôn có thể tìm thấy nhau lập tức. Nhưng mà lần này em không thể tìm thấy anh trước, vì v: bằng”

“Em đang giận anh à?”

“Không, em chỉ nghĩ mình rất vô dụng. Mọi người thì đang vì bệnh tật của mẹ chồng mà sức đầu mẻ trán, đều cống hiến hết sức lực của bản thân nhưng mà em thì sao? Em không thể làm gì được cả! Em biết anh rất bận, em cũng không cần anh phải ở bên cạnh em. Vào lúc này thì mẹ chồng là quan trọng nhất, nhưng mà… nhưng mà anh có thể đừng hung dữ với em được không?”

“Anh không có hung dữ với em”

“Anh còn dám nói là không có? Vừa rồi mặt mày anh vô cùng căng thẳng, thật đáng sợ”

Cô oan ức bĩu môi, đôi mắt ươn ướt.

Cô vốn là đang tủi thân vậy mà anh còn hung dữ với cô.

Anh không mở miệng nói chuyện, nhưng mà những gì anh làm lại tổn thương chính mình.

Cố Gia Huy nghe thấy lời nói đó thì tay chân luống cuống, ão não đập ngực mình.

“Là do anh quá lo lắng cho em, cho nên… anh không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Đều là do anh không tốt, anh không nên tắt âm khiến em không thể tìm được anh. Em muốn trừng phạt anh như thế nào cũng được”

Cố Gia Huy cuống lên, lúc đầu còn nổi giận đùng đùng chạy đến muốn đối chất với cô, không ngờ chính mình lại nhận lỗi nhanh như vậy, hơn nữa thái độ lại còn thành khẩn vô cùng.

Anh thậm chí còn quên mất mục đích ban đầu của mình.

Mình tức cái gì thì tức nhưng mà vợ giận thì không thể được.

“Em không muốn để ý đến anh nữa, đàn ông đều là đồ móng heo”

“Móng heo là cái gì?”

“Hừ, em sẽ không nói cho anh biết!”

Cô đưa tay ôm ngực, quay lưng lại và không để ý đến anh nữa.

Anh muốn nắm tay cô nhưng mà lại bị cô đẩy ra.

Anh muốn ôm lấy thân thể của cô, nhưng mà lại bị cô lạnh lùng quát lớn.

Cố Gia Huy nằm trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, muốn cứng rắn xông lên nhưng mà không ngờ Hứa Minh Tâm đã có chuẩn bị.

“Anh đừng dùng chiêu thức cứng rắn của anh nữa, hiện tại sẽ không có tác dụng đâu. Nếu anh dám táy máy tay chân với em thì em sẽ la lớn lên, nói anh ăn h**p vợ!”

“Mặc kệ!”

Mặc kệ hay không mặc kệ thì cũng như vậy thôi, bây giờ cũng không còn cách nào.

Cố Gia Huy trực tiếp bế Hứa Minh Tâm lên.

“Này, bỏ em xuống, Cố Gia Huy, anh thật quá đáng! Mọi người, cứu tôi với, bạo lực gia đình!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2407


Chương 2407

“Có người bắt nạt phụ nữ, mọi người mau phân xử đi!”

Cô hò hét suốt quãng đường ra khỏi bãi đậu xe, điều này thu hút rất nhiều người vây xem.

“Đây… không phải là ông Cố và bà Cố sao?”

“Cái này là đang xảy ra chuyện gì vậy? Bạo lực gia đình? Làm thế nào để tôi cảm thấy giống như một cặp vợ chồng trẻ đang tán tỉnh nhau?”

“Cái này mà cũng không hiểu sao? Cái này gọi là tán tỉnh, ai da, cũng thật biết chơi mà!”

Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận, bộ dạng giống như đang xem kịch hay.

“Này, các ngươi làm sao vậy, cứu tôi đi, các người không thấy anh ấy đang bắt nạt tôi sao?”

Mọi người đều lắc đầu.

“Anh ấy… anh ấy thật sự đánh tôi!”

“Đúng vậy, anh ấy đánh tôi, bạo lực gia đình!”

“Vợ, chuyện trên giường mà đem ra nói… như vậy không cảm thấy kỳ sao?”

Cố Gia Huy khẽ nhíu mày, giả vờ xấu hổ.

Hứa Minh Tâm: “…”

Cô mở to mắt, không thể tin được mà nhìn anh.

Lưu manh, lưu manh trắng trợn!

Ánh mắt của mọi người trong nháy mắt thay đổi, trên mặt hiện lên ba chữ “tôi hiểu rồi”.

“Này! Các người đừng nghe anh ấy nói nhảm, thật sự là bạo lực gia đình! Anh ấy đánh tôi rất đâu…”

“Là như vậy sao?”

Cố Gia Huy vỗ mông cô một cái thật lớn!

AI “Cố Gia Huy, anh lại đánh em cái nữa em, bà đây sẽ liều mạng với anh!”

“Không đánh thì không đánh, anh làm sao có gan đánh em chứ”

“Vậy thì còn được” Cô thở phì phò nói.

Nhưng mà ngay lập tức tỉnh táo lại.

Không đúng, cô vừa nói mình bị bạo lực gia đình, bây giờ cô lại uy h**p Cố Gia Huy, cái này không phải rất mâu thuẫn sao?

Kết thúc rồi, vốn là họ không tin, hiện tại chắc sẽ càng không tin nữa.

Chú ba Cố chết tiệt, làm sao mà đầu óc anh lại xoay chuyển nhanh như vậy chứ, cô cứ bất tri bất giác mà vào tròng của anh!

“Cố Gia Huy… anh thả em xuống mau lên! Em sẽ không so đo với anh chuyện này nữa, anh mau thả em xuống trước đi”

“Không buông, anh sợ em chạy mất”

“Anh Huy, rốt cuộc là hai người đang làm gì vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2408


Chương 2408

Cuối cùng một người nào đó trong đám đông đã can đảm đứng ra hỏi.

Đây chính là tiếng lòng của tất cả mọi người.

Mọi người cùng nhau nhìn về phía anh, trong mắt họ đều lóe lên những nCôi sao nhỏ sáng lấp lánh.

“Tôi muốn trước mặt mọi người mà nhận lỗi, hôm nay tôi đã làm cho vợ tôi bực bội nên cô ấy nổi cơn tam bành với tôi. Tôi tự hỏi bản thân, tôi đã đối xử vô cùng tốt với cô ấy rồi, nhưng mà bây giờ tôi mới nhận ra rằng mình làm chưa đủ”

“Cố Gia Huy tôi thề trước mặt mọi người, sau này tôi sẽ đối xử tốt và chu đáo với vợ tôi hơn, luôn luôn cân nhắc đến suy nghĩ của vợ tôi. Tôi không phải muốn tạo ra hình tượng yêu vợ nào, tôi chỉ muốn mọi người giúp tôi làm chứng, những gì tôi đã nói với Hứa Minh Tâm thì chắc chắn sẽ nói được làm được”

“Nếu như tôi không làm được thì các người có thể phơi bày sự kém cỏi của tôi trước mặt mọi người, để tôi thân bại danh liệt, vạn kiếp bất phục”

“Đời này của Cố Gia Huy tôi thì tôi nguyện ý yêu Minh Tâm mười năm như một ngày, yêu cô ấy trọn đời trọn kiếp”

Anh nói ra từng câu từng chữ, lời nói mạnh mẽ vang vọng.

Lời hứa này không chỉ thấm vào đầu người qua đường, mà còn là từng chữ châu ngọc đập mạnh vào đầu của Hứa Minh Tâm.

“Em không muốn lời hứa phô trương của anh” Cô tức giận nói.

“Đây không phải là lời hứa, mà là cảm giác an toàn. Anh biết, sở dĩ lần này em nóng nảy với anh cũng là vì mất đi cảm giác an toàn. Nếu một người đàn ông không thể cho người phụ nữ của mình cảm giác an toàn thì anh thật sự thất bại”

Anh hạ giọng nói, âm lượng chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe thấy.

Trái tim Hứa Minh Tâm run lên dữ dội khi cô nghe thấy điều này.

Cảm giác an toàn…

Tất cả những lời hứa bất quá cũng là vì muốn đổi được cảm giác an toàn.

Anh thề trước mặt mọi người, chỉ vì muốn trấn an cô.

Đôi mắt cô đỏ bừng, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Cố Gia Huy thấy như vậy thì lòng anh thắt lại, nhanh chóng đặt cô xuống.

“Anh đã nói gì sai sao?” Anh lo lắng hỏi, ánh mắt đầy đau lòng.

“Trong tương lai… anh không được phép không nghe điện thoại của em, cho dù anh có việc bận thì anh cũng phải nói với em trước một tiếng!”

“Được”

“Em không gửi tin nhắn báo cho anh cũng là lỗi của em, em cũng sẽ chủ động nhận lỗi của mình, nhưng mà… nhưng mà anh cũng có lỗi, anh phải sửa sail”

“Được, anh sẽ sửa lại”

“Được, em không tức giận nữa” Cô lau nước mắt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2409


Chương 2409

“Vậy thì tốt rồi, đi, chúng ta về nh Anh nở nụ cười dịu dàng, trực tiếp ôm ngang cô lên, dưới ánh mắt của tất cả mọi người anh ôm cô đi.

Họ lên xe và lái được nửa đường thì mới hậu tri hậu giác cảm thấy dường như thiếu thiếu một thứ gì đó.

Sau đó thì cũng nhận ra rằng vẫn còn ai đó trong công viên giải trí.

Khi họ quay lại thì Phó Thanh Viên vẫn đang ăn kem, bên cạnh có rất nhiều bát trống rỗng.

“Người này là của nhà nào, mau tính tiền đi, kem của tôi đều đã bị cậu ta ăn hết rẻ “Hai người đã về rồi, em còn tưởng hai người không cần em nữa nên em cứ ăn ngồi đây ăn”

“Tại sao?”

“Bởi vì em không có tiền, bọn họ sẽ để cho em ở lại rửa chén, như vậy thì có thể tiếp tục chờ hai người trở về”

“Vậy nếu như… chúng ta không bao giờ quay lại nữa thì sao?”

“Vậy thì em cứ ở chỗ này tiếp tục chờ, hai người để em ở chỗ này chờ thì nhất định sẽ trở lại” Phó Thanh Viên trẻ con nói.

“Thẳng nhóc ngốc nghếch, thời đại nào rồi mà còn rửa chén, chúng tôi sẽ trực tiếp tống cậu tới đồn cảnh sát. Không đúng, với tình huống này của cậu thì hẳn là sẽ đến bệnh viện tâm thần…”

“Ông mà nói thêm một câu nữa thì đừng trách tôi bất lịch sự”

Ông chủ chưa kịp nói xong thì Hứa Minh Tâm đã lạnh lùng nhìn ông †a, giọng nói của cô giống như là vừa ngâm qua đá lạnh.

Thân thể cô thẳng tắp, tuy dáng người nhỏ nhắn, yếu đuối nhưng mà trong cô lại có một sức mạnh khó tả, cho dù trời có sập cũng không đè lại được.

Cô trực tiếp kéo Phó Thanh Viên ra sau lưng: “Sau này ông nói chuyện cẩn thận một chút, nghĩ kỹ rồi hãy nói!”

“Được…được..” Ông chủ cũng bị cô dọa sợ, như thể ông ta nhìn thấy một con hổ cái.

Hứa Minh Tâm dẫn theo Phó Thanh Viên còn Cố Gia Huy thì đi thanh toán tiền.

“Ông thật đáng ghét!”

“Cái gì?”

“Làm hại mắt của vợ tôi!” Anh lạnh lùng nói.

Ai làm vợ anh không vui, thì anh cũng sẽ không thích. Nhưng mà dáng vẻ bảo vệ con của vợ anh thật đẹp mắt! Đặc biệt là khi cô bảo vệ anh, như vậy thì còn đẹp hơn gấp trăm lần!

Nếu không phải Phó Thanh Viên là em trai của mình thì anh hẳn sẽ rất ghen tị.

Họ không đến chỗ của Cố Trường Quân mà chạy thẳng về nhà.

Vào buổi tối, anh nói chuyện điện thoại với Cố Trường Quân.

Mẹ anh đã không còn nhận ra bố của anh rồi, ánh mắt rất xa lạ, nhưng mà bà ấy lại không từ chối sự tiếp cận của Cố Trường Quân.

Có lẽ là khi Cố Trường Quân hơn mười tuổi hai người mới ra nhau nên bà ấy vẫn còn có một chút ấn tượng về anh ta. Mặc dù khi nhìn thấy anh †a thì bà ấy sẽ không nói nên lời, nhưng mà sẽ yên lặng rơi lệ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2410


Chương 2410

Anh đã dạy bà ấy tên của mình không biết bao nhiêu lần, nhưng mà bà ấy vẫn như cũ không thể nhớ được. Trong tất cả mọi người thì bà ấy cũng chỉ nhớ đến sự tồn tại của Tạ Quế Anh.

Chỉ cần mở mắt ra mà không nhìn thấy Tạ Quế Anh thì bà ấy liền trốn vào gầm giường.

Ròng rã suốt một ngày, các chuyên gia tâm lý từ khắp nơi trên thế giới đến, nhưng mà bọn họ đều bó tay.

Nói Tạ Quế Anh là bác sĩ tâm lý thì chẳng bằng nói cô ta là hộ lý chăm sóc tất cả mọi thứ của bà ấy.

Ngay cả khi cô ta là người của Phó Minh Nam thì bây giờ họ cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giữ cô ta ở lại bên mình.

Cố Gia Bảo thì rơi vào vòng xoáy tự trách mình, hóa ra ông ta cứ luôn miệng nói là vì tốt cho bà ấy nhưng cuối cùng thì chính ông lại là người gián tiếp khiến bà ấy đau khổ như vậy.

Ông tin rằng nếu Úy Như biết rằng bản thân sống như thế này thì có lẽ là bà ấy thà chết còn hơn.

Ông không biết mình đúng hay sai.

Con người đều có sự ích kỷ và luôn mong muốn rằng người mình yêu sẽ sống sót.

Chỉ cần sống sót.

Nhưng mà mặc dù bà ấy còn sống, nhưng đã phải chịu đựng nhiều như vậy.

Vào buổi tối, Cố Gia Huy làm việc xong rồi trở về nhà, dáng vẻ trông có vẻ mệt mỏi.

Cô tri kỷ tiến lên xoa bóp vai và xoa bóp thái dương cho anh.

Ròng rã cả một ngày, bởi vì chuyện của bà chủ cho nên ai cũng kiệt sức.

“Anh không sao chứ? Bên chỗ của anh hai như thế nào rồi?”

“Mẹ đã ngủ rồi, bên kia có rất nhiều người trông coi nên sẽ không xảy ra rắc rối gì đâu”

“Vậy thì tốt rồi, ngày hôm nay… em lại náo anh, thật xin lỗi. Thật ra thì em đã chuẩn bị tâm lý từ rất lâu rồi, mẹ chồng không thích em sau này vẫn còn cần một khoảng thời gian chịu đựng thật dài nữa. Em nghĩ là em có có thể chịu đựng được, bây giờ mới là ngày đầu tiên, vậy mà em… sau này em sẽ không thất thường như vậy nữa, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh, ở chỗ này chờ anh”

Cô ngẫm nghĩ một hồi, chuyện của mẹ chồng đã khiến cho Cố Gia Huy sức đầu mẻ trán rồi, cô không thể làm gánh nặng của anh nữa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cả hai sẽ rất mệt mỏi.

Bọn họ nên hiểu và bao dung cho nhau hơn!

“Ây da, vì để bày tỏ thái độ thành khẩn thừa nhận sai lầm của em, em sẽ cho anh cái này!”

Cô lấy ra một món đồ, nó rất nhỏ, khoảng chỉ bằng một hạt gạo.

Cô tháo đồng hồ đeo tay của anh xuống, lấy ra một cái tuốc nơ vít nhỏ và từ từ cạy nó ra.

Anh trơ mắt nhìn chiếc đồng hồ triệu đô của mình bị cô làm ra dấu vết, nhưng mà cũng không nói gì, nếu không thì anh không biết cô sẽ đau lòng như thế nào.

Những người hiểu về đồng hồ sẽ nhìn thấy bất kỳ sai sót nhỏ nào trên bề mặt.

“Đây là thiết bị định vị mà em định đã đặc biệt tìm mua, nó rất chặt chẽ, hơn nữa em cũng đã nhờ Phó Thanh Viên viết một cái chương trình cho tôi và làm một ứng dụng, loại này không có trên thị trường!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2411


Chương 2411

“Của em thì nó đã được giấu dưới chiếc nhẫn để hai người chúng ta có thể nhìn thấy tung tích của nhau. Nếu chúng ta không thể tìm thấy nhau thì chúng ta có thể thông qua cái này để biết. Em thông minh không?”

Cô cài xong cho cái đồng hồ đeo tay thì khoa trương quơ quơ điện thoại di động, trong đó có một ứng dụng.

“Ứng dụng tơ hồng!”

“Là do em đặt tên sao?”

“Đúng vậy, chẳng phải đây là tơ hồng vô hình gắn kết chúng ta lại với nhau sao?”

“Cũng may là chiếc đồng hồ này không thấm nước, sau này anh cũng không cần tháo ra. Về phần em, em đã đeo nhãn nối với dây tơ hòng của anh thì đời đời kiếp kiếp phải là người của anh!”

Anh nắm nhẹ tay cô và hôn lên chiếc nhẫn.

Anh đã phải mất rất nhiều công sức mới tìm được viên kim cương hồng vô giá này, đây là viên kim cương độc nhất vô nhị, nó cũng thể hiện rằng sự tồn tại của cô cũng là duy nhất đối với anh.

“Chồng, anh hãy nhận xét về thái độ nhận lỗi của em đi! Thang điểm một trăm nhé!”

“Một điểm”

“Anh đang nói cái g vậy? Em thành khẩn như vậy mà anh chỉ cho em một điểm sao, có phải là anh thiếu đòn rồi đúng không?”

Hứa Minh Tâm bùng nổ ngay lập tức.

Cô cưỡi trên người anh, không tự chủ siết chặt cổ áo anh rồi giơ giơ nắm tay nhỏ của mình.

“Anh nghĩ kỹ rồi lại nói!”

“Đây không phải là cách xin lỗi mà anh muốn cho nên cũng không làm anh hài lòng!”

“Vậy anh muốn thế nào? Không phải là anh lo lắng không tìm được em sao?”

“Cái này cũng là do em muốn bù đắp cho nỗi lo lắng này của anh thôi, nhưng mà trái tim của anh vẫn chưa lành hẳn, và anh cũng cần một thứ khác để bù đắ “Anh còn muốn cái gì?”

“Chờ chút!”

Có gì đó không đúng!

Hứa Minh Tâm đột nhiên đoán được điều gì đó, đồng tử cô co rút lại vì sợ hãi, phản ứng đầu tiên của cô là rời khỏi giường càng sớm càng tốt.

Nhưng mà cô đã lên thuyền giặc rồi, làm gì còn có chỗ để xuống.

Cố Gia Huy vốn đang ở dưới người cô nhưng mà trong nháy mắt lăn lộn một vòng cô liền bị đè ở dưới thân anh.

“Còn lại chín mươi chín điểm cứ ở trên giường trả lại cho anh đi”

“Khụ..” Cô đã bị sặc nước bọt của chính mình.

“Không muốn, không muốn! Em không chịu nổi, thân thể em vô cùng yếu ớt..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2412


Chương 2412

Cái tên này căn bản là cứ mãi ăn không no, cô mới không ngu ngốc mà tự chuốc lấy phiền phức.

Người đàn ông này đắc tội thì cũng đắc tội rồi, làm sao có thể bán mình lấy lòng đây?

Nhưng mà… tất cả những chống cự của cô đều bị miệng của người đàn ông chặn lại, tay chân cô bị trói trong vòng tay của anh.

Trong trận chiến này thì Hứa Minh Tâm vĩnh viễn luôn nằm ở thế hạ phong, sẽ không bao giờ có thể chiến thắng.

Đàn ông có thể để cho người phụ nữ của mình làm càn ở khắp mọi nơi, nhưng mà khi ở trên giường thì không thể, đây là nam nữ bình đẳng thật sự!

Ban ngày cũng đã nhường nhịn đủ rồi cho nên ban đêm phải lấy chút ít phúc lợi, nếu không thì sẽ bị thiệt thòi.

“Này, này, chỗ nào không được”

“Không được, không được, thân thể của em mềm nhũn, không còn sức lực!”

“Vợ à, anh mới là người ra sức đó!”

“Em kêu cũng tốn rất nhiều sức đó”

“Em có thể không kêu mà” Người đàn ông cười xấu xa nói.

“Không được, em… em không nhịn được, tên xấu xa, dừng lại..”

“Gọi chồng!”

“Đồ khốn kiếp, lợi dụng lúc người ta gặp nguy!”

“Vậy thì đừng trách anh không khách khí..” Trong phòng đầy tiếng ái muội.

Mấy ngày nay tâm trạng của bà chủ rõ ràng đã ổn định rất nhiều, bà ấy đã thích nghỉ với hoàn cảnh xa lạ.

Bà ấy rất nghe lời của Tạ Quế Anh cho nên với sự giúp đỡ của Tạ Quế Anh, bà ấy đã có thể dần dần gọi ra tên của Cố Trường Quân.

Cố Gia Bảo ở bên cạnh bà ấy suốt ngày, nhưng mà cho dù ông có dạy tên mình hàng nghìn hàng vạn lần thì bà chủ cũng sẽ tự động bỏ qua, như thế nào cũng không thể nhớ nổi.

Cố Gia Bảo cho rằng đây là quả báo.

Trong lòng bà ấy chắc hản là rất hận ông, bà ấy từng nói không sợ chết, cũng không sợ chia ly, cho dù là ở trên thiên đàng hay trần gian thì bà ấy cũng sẽ nhớ chồng mình, con mình và những người mà bà ấy yêu thương sâu sắc.

Chôn sâu trong tim, khắc ghi tên họ vào tim, không bao giờ quên.

Nhưng bây giờ, bà ấy hoàn toàn quên, điều này chứng minh rằng…bà ấy đã không còn yêu nữa.

Không yêu không hận.

Bà ấy hận Phó Minh Nam và Phó Thanh Viên cho nên rất kích động khi nhìn thấy họ.

Bà ấy yêu thương con mình cho nên khi nhìn thấy họ thì ch** n**c mắt, ánh mắt có nhiệt độ.

Nhưng mà khi nhìn thấy ông thì ánh mắt của bà ấy vẫn bình thản không gợn sóng, như một vũng nước đọng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2413


Chương 2413

Ông nhìn mà sợ hãi, nhưng mà ông cũng không bỏ cuộc.

Ngay cả khi bây giờ không thể bù đắp một phần mười nghìn nhưng mà ông vẫn muốn làm một cái gì đó.

Cố Gia Huy đã đưa Hứa Minh Tâm đến đó một lần, nhưng mà phản ứng của bà chủ đối với bản thân vẫn như trước. Cho nên là hiện giờ cô đã chết tâm, mỗi lần Cố Gia Huy vào thăm bà chủ thì cô đều ở trên xe đợi, có khi cô không đến đó, ở nhà chơi cùng Phó Thanh Viên.

Cô tiếp tục quay lại nghề cũ và tìm đến Phó Bình Sinh và Gordon để tiếp tục học.

Phó Bình Sinh từ chức thì không bao lâu sau Gordon cũng rời đi.

Thậm chí, ông ta còn thu dọn đồ đạc và chạy đến chỗ Phó Bình Sinh để tiếp tục cùng ông ta mở nhà hàng.

Trong vô thức thì ông ta đã coi Phó Bình Sinh là người bạn tâm giao mà hợp tác.

Được làm việc với ông ấy chính là một loại hạnh phúc.

Hiện tại thì ông ta đã trở thành cấp dưới của Phó Bình Sinh, hai người cũng không mời người ngoài, nhà hàng ngoài người phục vụ ra thì chỉ có hai người bọn họ trong bếp mà thôi.

Nấu ăn, rửa bát đều do họ tự làm, tất nhiên ngày nào cũng tiếp rất ít khách.

Dù giá mỗi món đắt nhưng mà những người đó vẫn điên cuồng mà chui vào, ngày hẹn cũng đã xếp kín hai tháng, giá cả trên thị trường đắt đến mức khó tìm.

Hứa Minh Tâm đưa Phó Thanh Viên theo mỗi ngày để học những điều mới.

Ở bên ngoài bắt đầu lan truyền, họ nói rằng vợ của tổng giám giám đốc Cố bắt đầu mở nhà hàng cho nên tất cả đều tập trung ở lối vào của nhà hàng, khiến ở ngoài chật ních người.

Bàn ăn trong nhà hàng cũng đã được đặt trước trong vòng nửa năm.

Hai người thầy đều âm thầm nghẹn ngào, thật sự là đã dạy ra bảo bối mà.

Mỗi ngày thì Phó Thanh Viên đều đi theo để ăn uống, cả người cũng đã tròn một vòng.

Hứa Minh Tâm đã dạy cậu ta cách trao đổi tương đương.

Hàng ngày ăn chùa uống chùa xong thì còn phải vất vả làm việc một chút.

Cậu ta chịu trách nhiệm rửa bát và rau củ, cậu ta cũng không để tâm, sau khi dạy một lần thì cứ thật thà chăm chỉ mà làm việc.

Yêu cầu cậu ta rửa một cái đĩa sáu lần thì cậu ta sẽ rửa nó sáu lần.

Thậm chí khi cậu ta rảnh rỗi thì cậu ta đã thiết kế một ứng dụng đặt hàng rất dễ sử dụng và nó bỗng chốc trở nên phổ biến, có rất nhiều công ty công nghệ đã chủ động liên hệ với họ.

Nhưng mà tất cả đều bị Hứa Minh Tâm chặn lại, cũng không có tiết lộ sự tồn tại của Phó Thanh Viê: Cô sợ rằng ai đó có tâm sẽ nhớ tên cậu ta, đó cũng không phải là chuyện tốt cho cậu ta.

Vốn dĩ cô vẫn có chút khó buông tha chuyện của bà chủ, nhưng mà sau khi bản thân có việc làm thì cô cũng không phải vòng quanh Cố Gia Huy nữa cho nên mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều.

Có rất nhiều khách hàng tặng hoa, dù biết cô là phụ nữ đã có gia đình nhưng vẫn không kiềm chế được tình cảm của mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2414


Chương 2414

Dù sao thì đàn ông nước ngoài đều nhiệt tình buông thả, đây cũng không tính là gì, hơn nữa cũng sẽ không bị người ta lên án, dù sao thì đây cũng là phong tục của địa phương.

Mặc dù Cố Gia Huy đã kết hôn rồi nhưng mà cũng có rất nhiều cô gái nóng bỏng thành thục nháy mắt với anh trên đường phố.

Khoảng thời gian này thật êm đềm và viên mãn, điều khiến cô hạnh phúc nhất là Bạch Thư Hân đã gọi lại cho cô và nói rằng cô ấy đã kết thúc chuyến đi và đang trên đường trở về.

Bọn họ đã hơn nửa năm không liên lạc, có Thiện Ngôn đi cùng cô ấy nên cô cũng không lo lắng Bạch Thư Hân xảy ra chuyện gì.

Khi Bạch Thư Hân ra ngoài lần này thì cô ấy đã rất tỉnh táo lại rất nhiều và hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng Ôn Mạc Ngôn đã qua đời.

Cô ấy cũng đã đến một số bệnh viện bởi vì cô ấy đã gặp một vài chuyện ảo giác.

Cô ấy thường thấy Ôn Mạc Ngôn quay lại, hoặc ở bên giường nói chuyện với cô ấy , hoặc là bất chợt gọi tên cô ấy trên đường.

Sau khi đi đến nhiều nước mà không thể chữa khỏi thì Bạch Thư Hân cũng đã bỏ cuộc.

Loại ảo giác này cũng không có gì xấu, cho dù anh ta đã chết thì cô ấy cũng có quyền nhớ anh ta.

Thiện Ngôn hộ tống cô ấy suốt chặng đường nhưng mà cũng không thể làm cô ấm lòng.

Cô ấy vẫn luôn không nóng không lạnh với anh ta, giống như những người bạn bình thường.

Hứa Minh Tâm đi đón máy bay, sáu tháng qua đã xảy ra rất nhiều chuyện với hai người họ.

Bạch Thư Hân cũng biết cô đã mất con, hiện tại cũng đã tìm được mẹ của Cố Gia Huy.

Cả hai gặp nhau ở sân bay, cách nhau một quãng đường xa và có rất nhiều người ở giữa.

Họ sững sờ một lúc, rồi lập tức chạy về phía đối phương và ôm chặt lấy nhau.

inh Châu, tớ nhớ cậu rất nhiều.”

“Tớ cũng vậy, đã lâu không gặp.”

“Trong sáu tháng qua… dường như mọi thứ đã thay đổi”

“Miễn chúng ta không thay đổi là tốt rồi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi đi”

Cả hai người đều ứa nước mắt.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hứa Minh Tâm đưa cô ấy đến nhà hàng, Gordon nghe nói bạn tốt của học trò mình đến chơi thì nhanh chóng trổ tài, Phó Bình Sinh đương nhiên cũng không cam lòng yếu thế!

Hứa Minh Tâm đi vào phòng bếp phía sau một chuyến, khi cô đi ra thì đã thấy Bạch Thư Hân ngồi tại chỗ một mình và nói chuyện với không khí bên cạnh.

Cô có chút hoảng hốt, lúc này sau lưng có người vỗ một cái.

Cô quay đầu lại thì thấy đó là Thiện Ngôn.

“Cậu ấy đây là..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2415


Chương 2415

“Cô ấy lại nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn. Bác sĩ nói vì cô ấy quá nhớ nhung nên đã thành bệnh, đợi đến khi quên đi thì sẽ không sao nữa. Nhưng mà gần đây cô ấy càng ngày càng gặp nhiều ảo giác, trước đây thì hai ba lần một ngày, bây giờ thì đã tăng lên bốn năm lần”

“Cậu ấy… cậu ấy có biết mình bị ảo giác không?”

“Cô ấy rất thanh tỉnh, biết là giả, chỉ là do thần kinh thị giác đang đánh lừa cô ấy, tạo ra ảo giác. Thật ra đó được sinh ra từ trái tim cô ấy, trái tim cô ấy muốn nhìn thấy gì thì đôi mắt của cô ấy sẽ thể hiện những gì cô ấy nghĩ. Cho dù biết nó là giả thì cô ấy có thể làm gì đây? Cô ấy không bao giờ chống cự, nghĩ rằng đó là cách duy nhất để giao tiếp với Ôn Mạc Ngôn trên thiên đường”

“Vậy lần này các người quay lại có tiếp tục điều trị không?”

“Không điều trị nữa, không thể chữa khỏi, thật sự rất khó để cô ấy có thể quên đi tên vô dụng kia. Tôi còn chưa chiến đấu thì đã bị mất áo giáp thua đến rối tinh rối mù. Cả đời tôi không biết mình đã nợ tên vô dụng kia chỗ nào mà cái gì đều phải thay anh ta khắc phục hậu quả.

Nhà họ Ôn cần gia chủ để nắm giữ đại cục, tôi cũng không thể trì hoãn thêm nữa, tôi còn phải ly hôn với Christie và giành lại quyền nuôi con.

Có rất nhiều vấn đề vụn vặt cần làm cho nên cần cô phải ở bên cô ấy trong thời gian này”

“Không sao đâu, tôi cũng không có chuyện gì làm, giao cậu ấy cho tôi thì anh có thể yên tâm”

“Cái đó, tôi đã nghe nói chuyện con của cô, hy vọng cô nén bi thương tiến về phía trước”

“Không có chuyện gì, tôi còn có một đứa con trai, này nếu như nhận nuôi một đứa con g: có thể gả cho Mạc Ngôn của anh r Cô mỉm cười, bây giờ khi nhắc đến chuyện này thì cô đã có thể đối mặt với nó một cách bình tĩnh rồi.

Họ trở lại chỗ ngồi của mình.

Ngay khi Hứa Minh Tâm vừa lên tiếng thì Ôn Mạc Ngôn trước mặt Bạch Thư Hân đã biến mất.

“Ôn Mạc Ngôn”

Cô ấy lo lắng hét lên, anh ta đến giống như làn khói trắng và khi đi cũng giống như làn khói trắng, không có chút dấu hiệu nào.

Cô ấy muốn giữ lại thứ gì đó, nhưng mà chỉ có thể nắm bắt không khí lạnh.

“Thư Hân, cậu không sao chứ?”

“Không sao đâu, anh ấy đi rồi, ăn cơm đi” Cô ấy mím môi giả vờ không sao nhưng vẫn nhìn vào khoảng không bên cạnh đầy luyến tiếc.

“Ăn thôi, hai thầy của tớ đã cực sở nấu ăn đó, còn muốn nhờ hai người đánh giá” Hứa Minh Tâm điều đình.

Sau khi cả ba người ăn xong thì Thiện Ngôn về trước, để hai người cùng nhau hàn huyên tâm sự.

Cô đưa Bạch Thư Hân đến một công viên gần đó, trời đã sắp bước vào mùa hè, trời càng lúc càng nóng.

Họ tìm một chỗ râm mát bên hồ để ngồi nghỉ.

“Cậu… vừa rồi cậu nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2416


Chương 2416

“Ừm!”

“Hai người nói chuyện gì khi gặp nhau?”

“Không có chuyện gì, anh ấy sẽ hỏi tớ có sao không, anh ấy nhớ tớ nên đến gặp tớ. Minh Tâm, vừa nãy cậu đã nhìn thấy hết đúng không, cậu có nghĩ là tớ bị điên không?”

“Vậy thì cậu điên rồi sao?”

“Tớ cũng không biết nữa, đôi tớ cảm thấy tỉnh táo quá tàn nhãn, người mà tớ yêu nhất đã ra đi, thế giới tan nát. Nếu tớ điên rồi thì mỗi ngày tớ vẫn còn có thể nhìn thấy anh ấy, nhưng mà… tớ còn có trách nhiệm, tớ là người chịu trách nhiệm cao nhất ở nhà họ Bạch, hơn nữa tớ đã sinh con trai nên tớ cũng phải chịu trách nhiệm với thằng bé. Anh ấy lựa chọn ra đi để có thể cân bằng chữ hiếu và tình giữa tớ và nhà họ Ôn, cho nên tớ sẽ làm nốt những việc còn dang dở của anh ấy và giúp anh ấy bảo vệ nhà họ Ôn”

“Tớ cũng nợ Thiện Ngôn quá nhiều. Tớ biết tâm tư của anh ấy với tớ, nhưng mà Ôn Mạc Ngôn là Ôn Mạc Ngôn, Thiện Ngôn là Thiện Ngôn, tớ không thể nào coi họ là một được” Cô ấy chán nản nói, cả người trở nên nặng nề.

Trước kia, Bạch Thư Hân như một bông hồng đỏ có gai.

Không biết bắt đầu từ khi nào mà cô ấy lại nặng trĩu tâm tình, hoa hồng đỏ đẹp đẽ ban đầu dần dần bị nhuốm màu mực biến thành hoa hồng đen.

Cô ấy trở nên trầm ổn hơn, không còn thích cười, luôn có dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Người gánh theo bao đau thương chẳng khác nào mang hành lý nặng trên lưng, tự do bay nhảy cũng khó.

Bạch Thư Hân là vậy, cô cũng như vậy.

Chỉ là người mà cô mất đi chính con cái chứ không phải chồng.

Nếu đứa con không còn thì vẫn có thể có lần nữa, nhưng mà người đàn ông yêu quý đã không còn nữa thì làm sao có thể tìm về?

Một người dưới hoàng tuyền một người trên nhân gian không thể gặp mặt được.

Thật là một sự thật tàn khốc.

Cô ấy vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt đó cả ngày lẫn đêm, nhưng mà linh hồn bên trong đã bị thay đổi.

Thư Hân đã phải chịu đựng quá nhiều.

“Vậy sau này cậu định làm gì?”

“Đi gặp ông Ôn, chuyện Ôn Mạc Ngôn chết tớ cũng có phần, tớ muốn nhận sai. Tớ cũng muốn gặp Christie, cô ta đã chăm sóc tớ suốt những ngày tớ mang thai, cũng không có làm khó dễ, hẳn là cũng không xấu. Chính là tớ… không tuân thủ thỏa thuận trước”

“Nếu như lúc trước tớ quyết tâm, không đồng ý ba tháng ước định kia thì có lẽ Ôn Mạc Ngôn sẽ không có chuyện”

“Cậu đừng trách chính mình, Ôn Mạc Ngôn chưa bao giờ từ bỏ cậu.

Cho dù không có ước định này thì anh ta cũng không sống được”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2417


Chương 2417

“Thật sao?” Cô ấy nhìn lên trời nhẹ nói, âm thanh nặng nề lọt vào tai.

Nỗi buồn… tỏa ra từ cô ấy, như một liều thuốc độc, ép đến mức người ta không thở nổi!

“Thư Hân.”

Cô không nhịn được mà ôm chặt lấy cô ấy: “Làm sao cậu mới có thể tốt lên được? Cậu cứ như vậy khiến tớ thực sự rất lo lắng”

“Không sao đâu, tớ sẽ cố gắng sống thật tốt” Cô ấy miễn cưỡng quay đi rồi chuyển hướng chủ đề bi thương này: “Kể từ lần sinh con đó thì cũng đã nửa năm rồi, theo lý thuyết thì cậu có thể mang thai đứa con thứ hai được rồi. Cậu mau mau sinh thêm một bé gái đi, tớ vẫn còn muốn kết thông gia từ bé với cậu đó. Cố Gia Huy và cậu có gen tốt, nhất định là con gái sẽ rất xinh, tớ muốn tranh thủ cho con trai mình”

Cô ấy thay đổi giọng điệu của mình và xua tan khói mù khỏi trái tim của hai người họ.

“Này, đừng nhắc tới chuyện đó, không phải tớ không muốn mà là Cố Gia Huy không muốn. Nhìn thấy lúc tớ sinh Cố Hy quá đau đớn, tớ thụ thai mười tháng nhưng mà cuối cùng lại không thể thuận lợi sinh tự nhiên, cuối cùng vẫn phải sinh mổ, vết sẹo trên bụng tớ vẫn còn đó”

“Hơn nữa, anh ấy cũng sợ có người có ý xấu khi tớ mang thai. Anh ấy thà không có con còn hơn là để tớ chấp nhận rủi ro”

“Anh ấy rất yêu cậu”

“Nhưng mà… tớ muốn sinh cho anh ấy một đứa con, không thể lưu lại đứa con cho chính mình thì thật là tiếc “Đúng vậy, nếu không thì để tớ dạy cho cậu một cách?”

“Cách?”

“Châm bao cao su.”

“E hèm..”

Đây là đang nghiêm túc sao?

Bạch Thư Hân vẫn là Bạch Thư Hân, mấy suy nghĩ kỳ quặc trong xương không hề thay đổi, trong đầu đều là ý xấu.

“Tính toán thời kỳ rụng trứng của mình, thời kỳ an toàn… sau đó hành động. Không biết tỷ lệ bắn trúng của Cố Gia Huy như thế nào, anh ấy có thể đánh trúng một phát hay không. Cậu cũng có thể mua một ít hương để tán tỉnh, liều lượng ít một chút, loại mà không màu không mùi” “Thôi thôi thôi!” Hứa Minh Tâm không thể nghe nữa.

“Bạch Thư Hân, tất cả những lời đề nghị của cậu đều là khiến tớ phải đi qua đi lại bên bờ vực của cái chết!”

“Phụ nữ không nhẫn tâm thì địa vị không ổn định! Cậu nhìn xem dù sao thì hiện tại cậu cũng nhàn rỗi, ngược lại mang thai lại là chuyện tốt đó, thêm một lần nữa đi”

“Không được, không được, tớ sợ chính là tự đi tìm đường chết đó”

Trước đây có những tiền lệ khinh khủng kia làm cô không dám nhổ râu hùm nữa.

“Hai chị em chúng ta đã lâu không đi mua sắm. Chúng ta hãy ra ngoài mua sắm một chút đi. Mua sắm có thể giải tỏa căng thẳng.”
 
Back
Top Dưới