Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2337


Chương 2337

“Tối ngày hôm qua có khách đêm khuya đến thăm muốn gặp ông chủ. Ông chủ lên xe, nửa tiếng sau đi ra thì sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, sau đó trở lại. Sáng sớm hôm nay tôi đi gọi ông ấy rời giường nhưng trong phòng hoàn toàn không có người.”

“Tôi đã cho người giám định bước đầu, hẳn là đã có người tới nhưng không có dấu vết đánh nhau. Bây giờ tôi cũng không biết ông chủ đang ở đâu””

“Ông ấy đã gặp ai?”

“Tôi không biết, chỉ là sau khi ông chủ về lại than thở và còn đến thư phòng một lúc lâu. Lúc tôi bưng trà đi vào thấy ông chủ nhìn chăm chằm bức vẽ trên tường thật lâu, khóe mắt có chứa nước mắt”

“Tiếp tục tra đi, tôi sẽ lập tức về ngay” Cố Gia Huy vội vã cúp điện thoại, lôi kéo tay cô mà không kịp nói một câu.

Hứa Minh Tâm biết đã xảy ra chuyện.

Trở về nhà, không khí trong nhà hết sức nghiêm trọng.

Anh xông vào thư phòng, trong phòng chỉ có một bức vẽ, đó là hình kết hôn của bố và me.

Cố Đình Sâm cảm thấy mỗi ngày mình làm việc nhiều hơn ngủ, hơn nữa nhắm mắt lại cũng không nhìn thấy cái gì nên đặc biệt treo bức hình ở đối diện cái bàn trong thư phòng để bảo đảm mỗi lần mình nhìn lên đều có thể thấy mẹ cười.

Rốt cuộc ông đã gặp cố nhân nào mà buổi tối lại đi viếng mẹ.

Chỉ có ngày giỗ của mẹ ông mới đứng một mình lâu ở trong thư phòng.

Chú An mở camera ra, chỉ có thể tra bảng số xe tới trước cửa, rốt cuộc bên trong có ai thì đều không biết.

Mà sáng sớm hôm nay xe được phát hiện ở trung tâm báo hỏng, ngay cả vân tay cũng không để lại!

Chuyện này luôn được tiến hành bí mật nhưng tin tức lại lan truyền nhanh chóng.

Trong vòng một tiếng sau khi anh trở về, đột nhiên tin tức Tổng giám đốc tiền nhiệm của Cố Linh biến mất được truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Có người nói là kẻ thù tìm tới cửa.

Cũng có người nói ông ấy thương tiếc người vợ đã mất mà đi theo.

Đủ loại cách nói.

Lúc nhà họ Cố sắp hết đường xoay xở thì Cố Trường Quân gọi điện thoại về nói Phó Minh Tước nói cho anh ấy biết Cố Đình Sâm không sao, ông vẫn còn sống.

Mà lệnh chết của anh ta cũng hoàn toàn được xóa bỏ.

Xóa bỏ lệnh chết chỉ có một lý do, đó là người có địa vị cao hơn Phó Minh Tước ra lệnh tha một lần.

Phó Minh Tước là người khống chế hắc đạo, ai mà ở trên anh ta?

“Tin tức có thể tin không? Vậy anh ta có nói khi nào bố trở về không?” “Ba ngày sau.”

“Sao anh ta biết?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2338


Chương 2338

“Phó Minh Tước không nói, chỉ nói ba ngày sau sẽ tự đưa bố về. Sau khi anh ta nói cho anh biết chuyện này xong thì không nói gì nữa, hôm nay anh cũng không liên lạc được. Anh ta nói anh ta nợ Hứa Minh Tâm nên lần này nhất định sẽ che chở bố trở về.”

“Thế lực sau lưng Phó Minh Tước rất lớn, thậm chí anh nghỉ ngay từ đầu anh ta đã là người của Diên. Cho nên đầu nhập vào Lance chỉ vì theo dõi mỗi một hành động của anh ta mà thôi” “Ý anh là Diên mới là người thao túng sau màn?”

“Sau khi .Josh rời đi anh đã dần dần tỉnh táo lại, anh nghĩ tới nghĩ lui phát hiện ra rất nhiều chuyện đều có gì đó không đúng. Thực lực của nhà họ Phó chủ yếu là Đà Nẵng, nhưng khi đến tay Phó Minh Tước, anh ta vì bệnh của con gái mà thường xuyên hoạt động ở London. Mọi người đều biết anh ta tìm bác sĩ trị bệnh, nhưng những mấy năm nay lại lén tiếp nhận quá nhiều thế lực biên cảnh” “Thế lực hải tặc của vùng biển hai nước, phần tử kh ủng bố, còn có vài thợ săn tiền thưởng quốc tế. Lúc anh xem tài liệu thì hết sức khiếp sợ, không nghĩ tới Phó Minh Tước đã phát triển đến địa vị mạnh như vậy. Nếu anh ta muốn đối kháng với nhà họ Cố thì đã sớm có trăm ngàn cơ hội ám sát nhưng lại mãi không có động tĩnh'”

“Sau đó Lance chết, phu nhân muốn gài tang vật đổ tội cho Phó Minh Tước, người có trong đó đều không phải là phu nhân phái đi mà là Diên. Diên muốn giết người diệt khẩu! Phó Minh Tước lại không hề có một hành động trả thù nào đối với người muốn giết mình, anh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Sau lại anh phát hiện sau khi Diên tiếp quản Kettering thì cục diện chính trị London đã xảy ra thay đổi rất rõ ràng. Những thế lực không thể lộ ra ngoài ánh sáng có Kettering che chở lại trắng trợn hơn, hiện nay khiến cho Charles hết sức nhức đầu”

“Cho nên Diên mới là cấp trên của Phó Minh Tước, lệnh chết của anh ta cũng là Diên xóa bỏ?”

“Hẳn là như vậy, chúng ta đều đánh giá Diên quá thấp rồi.

Chúng ta đều cho là cậu ta biến thành dáng vẻ như bây giờ là do bị ép bất đắc dĩ. Bây giờ suy nghĩ lại cậu ta mưu tính sâu xa và đã sớm chuẩn bị tốt mọi thứ cho mình. Hiện nay, thế lực cũ của phu nhân đều đã bị cậu ta thu vào tay, cánh chim càng ngày càng đầy đặn, đã đến địa vị không thể rung chuyển” “Người như thế tốt nhất đừng trở thành kẻ địch, lòng dạ sâu đến không thể tưởng tượng nổi.”

Cố Trường Quân nói lời thấm thía.

Cố Gia Huy nghe vậy thì híp mắt.

“Vậy nếu như người như thế cứ muốn làm kẻ địch của chúng ta thì sao?”

“Vậy chỉ có thể dốc sức ứng phó, làm việc tàn ác và tuyệt tình hơn cậu ta. Một kích tất trúng, quyết không thể có bất kỳ do dự và nể mặt nương tay” “Tốt nhất là cậu ta có thể bảo đảm bố bình yên vô sự, nếu không đời này đừng mong chúng ta chịu để yên”

Hiện giờ Cố Gia Huy chỉ có chờ!

Ba ngày trôi qua, một chiếc xe dừng ở trước cửa nhà.

Cửa xe mở ra, ông cụ còng lưng chống gậy lảo đảo nghiêng ngã đi xuống.

Hứa Minh Tâm không thể tin được đây là Cố Đình Sâm, tuy ông lớn tuổi nhưng rất tinh thần, thân thể cũng rất tốt, sao chỉ mấy ngày ngắn ngủi không gặp mà đã biến thành dáng vẻ giống như ngọn đèn dầu khô cạn này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2339


Chương 2339

Cố Gia Huy vội vàng đi tới đỡ ông, anh phát hiện ông cực kỳ gầy.

“Phó Minh Tước, rốt cuộc anh đã làm gì bố tôi?”

“Tôi không làm gì cả”

“Vậy sao ông ấy lại thành ra thế này?”

“Khụ khụ, không liên qua đến cậu ấy, bố rất khỏe, bố chỉ mệt mỏi” Cố Đình Sâm ra mặt nói chuyện giúp Phó Minh Tước khiến cho bọn họ vô cùng ngạc nhiên.

“Chàng trai, cậu về đi”

Ông xua tay thúc giục Phó Minh Tước rời đi, sợ Cố Gia Huy gây phiền phức cho anh ta.

Anh ta gật đầu nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Hứa Minh Tâm.

Mà cô lại rũ mắt xuống vội vã tránh đi.

Đời này cô không muốn gặp lại Phó Minh Tước nữa.

Anh ta là kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo, anh ta cũng là đao phủ gián tiếp hại chết con cô!

Phó Minh Tước thu lại ánh mắt, ánh mắt trở nên máu lạnh vô tình, anh ta lên xe rời đi.

“Bố, rốt cuộc bố sao vậy?”

“Khụ khụ, bố không sao, dẫn Thanh Viên tới phòng bố, bố muốn làm quen với nó.”

“Thanh Viên?” Cố Gia Huy càng ngày càng không hiểu nổi ông cụ.

Ông cụ dường như đã già đi rất nhiều tuổi, không còn sức mở miệng nói chuyện nữa, nhưng một khi nhắc tới Thanh Viên, hai mắt mờ đục của ông cụ lại như phát sáng.

Cố Gia Huy không hỏi thăm gì nhiều, chỉ dắt cậu ta qua đó.

Cố Đình Sâm nằm trên giường, ông không còn sức đứng dậy nữa, Thanh Viên đứng bên cạnh giường giương đôi mắt tò mò nhìn ông. Ánh mắt cậu ta dần dần dời sang đống đồ ăn vặt để trên bàn, trong mắt lóe lên tia khát vọng, nhưng tại một nơi xa lạ khiến cậu ta có chút dè dặt và cẩn thận.

Cố Đình Sâm nhìn thấu suy nghĩ của cậu ta, ông nở nụ cười hiền lành: “Muốn ăn à?” Thanh Viên gật đầu, nhưng một giây sau lại lắc đầu nguầy nguậy.

“Không muốn ăn sao?” “Muốn ăn, nhưng mà Minh Tâm nói không được tùy tiện ăn đồ của người khác, vậy là không lễ phép” “Cậu đúng là một đứa nhỏ nghe lời, nhưng mà những đạo.

lý này không phải nên do bố mẹ của cậu dạy sao? Sao cậu lại nói là nghe Minh Tâm nói?” “Bởi vì..” Cậu ta xoắn xuýt các ngón tay, cuối cùng vẫn nói ra sự thậ mẹ tôi không thích tôi, nên họ chưa bao giờ dạy cho tôi những điều đó, bọn họ chỉ biết đánh tôi mắng tôi thôi.

Chỉ có Minh Tâm và anh cả đối xử tốt với tôi nhất, cho tôi ăn ngon, cho tôi quần áo mới, còn dạy tôi biết rất nhiều thứ nữa” “Cậu còn nhớ họ tên đầy đủ của mình không? Cậu tên là Thanh Viên, vậy họ của cậu là gì?” “Họ… họ là cái gì?” “Anh cả cậu gọi là Phó Minh Tước, vậy cậu chắc là Phó Thanh Viên, mẹ cậu đặt cho cậu cái tên này, là đang oán hận ai đây? Mọi chuyện thành ra nông nỗi này, sao có thể đổ oán hận lên đầu cậu chứ?” Cố Đình Sâm thở dài khe khẽ, ông cũng không biết quyết định năm đó của mình là đúng hay sai nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2340


Chương 2340

Ông bảo Thanh Viên cứ lấy những gì mình thích ăn, cậu ta vơ một đống lớn, rồi lại đưa cho ông hơn phân nửa.

“Ông cũng ăn đi, ông bị bệnh nên ăn nhiều một chút, có vậy cơ thể mới khỏe mạnh được, đây là Minh Tâm nói cho tôi biết đấy. Cơ thể tôi rất cường tráng, tôi ăn ít một chút là được.

rồi” Cậu ta cười hì hì nói với ông, khuôn mặt cậu ánh lên sự ngây ngô và hồn nhiên.

Cố Đình Sâm nhìn thấy gương mặt của cậu, gương mặt này giống bà vài phần. Ông thống khổ nhắm mắt lại, khi mở mắt, dòng lệ nóng không kiềm được chảy xuống.

“Sao ông lại khóc? Ông không thể ăn mấy thứ này sao?” Thanh Viên nghỉ hoặc hỏi.

Ông lắc đầu, hỏi lại: “Cháu có hận bố mẹ mình không?” “Tôi chỉ muốn hỏi họ, bố mẹ không phải sẽ yêu thương con cái của mình sao? Như Minh Tâm có con rồi sẽ rất yêu thương nó. Chú là con của ông, ông cũng rất yêu thương chú ấy. Nếu bố mẹ tôi không thương tôi, tại sao lại muốn sinh tôi ra chứ?

Anh cả nói, hai chúng tôi đã đầu thai lộn chỗ, sinh không đúng nơi, nếu đổi thành một người bố một người mẹ khác, bọn họ chắc chắn sẽ đối xử với bọn cháy thật tốt. Chuyện này… chúng tôi có thể chọn lại không? Bây giờ đổi lại còn kịp sao?” “Thực xin lỗi” Cố Đình Sâm nghe lời cậu ta nói, ông cảm thấy từng câu từng chữ như đang xát muối vào tim ông vậy.

Ông sờ đầu cậu ta, nói: “Là do ông không tốt, do ông hại cháu thành ra như vầy” “Tôi không quen biết ông nha, sao ông có thể hại tôi được? Ông lão ơi, ông không bị ngốc đó chứ?” Cố Đình Sâm không ngừng lắc đầu, ông đã sớm khóc không thành tiếng. Thanh Viên ở bên chỗ ông ăn một đống đồ ăn vật, một hồi lâu sau cậu ta mới ra khỏi cửa, Hứa Minh Tâm khẩn trương hỏi: “Bố tìm cậu nói chuyện gì thế?” “Không biết nữa, ông ấy cứ khóc mãi thôi. Minh Tâm, không phải chị nói với em là, đàn ông đổ máu không đổ lệ sao? Ai khóc là người đó không có mạnh mẽ, vậy không phải ông ấy là người yếu đuối sao ạ?” “Xuyt, nói nhỏ thôi” Hứa Minh Tâm vội vàng che miệng cậu bé lại, sợ giọng cậu bé to quá sẽ lọt vào tai người bên trong.

“Thanh Viên, bình thường đàn ông sẽ không khóc, nhưng khi họ gặp chuyện gì quá thương tâm, vẫn sẽ rơi lệ thôi.” t là thế sao. Vậy mai mốt Thanh Viên không muốn khóc đâu: “Thanh Viên, đi thôi, chị dẫn em đi ăn món ngon” Cô kéo.

tay Thanh Viên rời khỏi đó, còn Cố Gia Huy thì đi vào trong thăm hỏi Cố Đình Sâm.

“Bố, bố còn chưa nói cho con biết, mấy ngày nay khi bố mất tích, rốt cuộc là đã đi đâu?” “Hầy, trong lòng bố cất giấu một bí mật đã hơn hai mươi năm, cũng đã đến lúc nói cho con biết rồi. Bố đi tham dự hôn lễ của mẹ con, Thanh Viên… chính là con trai của bà ấy” “Cái gì?

“Úy Như và Phó Minh Nam là anh em, chỉ là hai người đó không phải quan hệ huyết thống thôi, Úy Như là con nuôi. Nhà họ Phó có một căn bệnh di truyền bẩm sinh, cho nên họ thành lập một cái quỹ, chuyên điều trị cho những người bị bệnh bẩm sinh, Úy Như là một trong số đó. Khả năng sống của bà ấy rất thấp, chưa kịp phẫu thuật thì tim đã ngừng đập, sắp đưa đi liệm xác luôn rồi, không ngờ tới kỳ tích lại xảy ra. Nhà họ Phó thấy đứa bé đó đại nạn không chết tất sẽ hạnh phúc tới cuối đường bèn nhận nuôi bà ấy.

Bởi vì cơ thể quá yếu ớt nên không thể phẫu thuật được, bác sĩ từng nói bà ấy sẽ không sống quá hai mươi tuổi. Nhưng cuối cùng bà ấy vẫn tạo nên được kỳ tích, tựa như nhánh cỏ dại ương ngạnh, cố gắng sống sót.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2341


Chương 2342

Ông đã tận tay gửi vợ mình cho người khác và đến bây giờ thì ông chỉ có thể trơ mắt nhìn bà mặc váy cô dâu và tiến vào lễ đường, sánh đôi cùng một người đàn ông khác.

Rốt cuộc thì đây là cảm giác đau đớn tới cỡ nào chứ?

Phó Minh Nam nhìn ông rồi cười nhạt một cái với tư thế của một người thắng cuộc. Lúc đó trông ông ta giống như một con rắn độc vậy.

Nhưng nếu như được lựa chọn lại một lần nữa thì ông vẫn sẽ không hối hận. Chỉ cần Úy Như vẫn còn sống thì muốn ông làm gì cũng được.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì nắm tay anh siết chặt lại trong vô thức, trái tim thì đau đớn mãnh liệt như bị kim châm.

Mẹ anh còn sống, bà vẫn sống rất tốt. Bao năm qua, anh vẫn chưa hoàn thành chữ hiếu của một người làm con.

“Phó Minh Nam, nhà họ Phó.”

Anh lẩm bẩm để nhớ kỹ, giọng nói gần như rít ra khỏi kế răng: “Đây chính là lí do mà ông ta muốn hủy diệt nhà họ Cố ư? Cướp mẹ của chúng con và còn có ý đồ cướp đi mạng sống của nhà chúng ta nữa. Nếu con đã biết thì chắc chắn con sẽ không để chuyện này tiếp tục xảy ra như thế được nữa. Bố có thể buông bỏ chuyện này, nhường vợ mình cho người khác nhưng con thì không làm được, con không thể nhường mẹ của con cho người khác được đâu.”

“Mọi chuyện cũng đã trôi qua được hơn hai mươi năm rồi…”

“Vậy thì sao ạ? Không phải người đó chính là mẹ con sao?” Cố Gia Huy gắn từng chữ một.

“Bố cho con địa chỉ của ông ta đi” “Bố cũng không biết. Phó Minh Nam rất gian xảo, ông ta sẽ không tiết lộ đâu. Lần đó chúng ta chỉ đến nhà thờ thôi con” “Được, vậy con tự tìm.” Cố Gia Huy nói xong thì xoay người rời đi trong chớp mắt mà không hề quay đầu lại dù chỉ một lần.

Anh trực tiếp tới tìm Thanh Viên để cậu ta có thể nhớ lại được chỗ ở trước kia của nhà mình. Nhưng cậu ta bị giam trong phòng tối quanh năm, chẳng bao giờ được nhìn thấy ánh sáng, chỉ có Phó Minh Tước đến thăm và mang cho cậu ta mấy món đồ kỳ lạ.

Dù là người bình thường bị giam trong một căn phòng như thế thì cũng sẽ hóa điên thôi.

Cậu ta chạy trốn được nhưng vẫn phải nhờ Phó Minh Tước giúp một tay.

Anh ta mắc nợ Hứa Minh Tâm quá nhiều và đồng thời cũng biết Cố Gia Huy cần một người để đối phó với Diên nên đó là lí do mà anh ta đưa Phó Thanh Viên ra ngoài.

Chuyện này đối với Phó Thanh Viên mà nói cũng là một lối thoát.

“Tôi… Tôi không biết, tôi chỉ biết xung quanh đó rất lộn xộn và bẩn thỉu thôi. Còn… còn có chổi, gậy gỗ và tủ quần áo bị bỏ hoang nữa…”

“Tôi không hỏi những thứ đó, tôi muốn một cái tên cụ thể, một vị trí địa lý xác định, cậu có hiểu không?” Cố Gia Huy có hơi bất lịch sự, vì khi nghe những lời thừa thãi đó của Thanh Viên thì tất cả sự kiên nhẫn của anh đều sụp đổ.

Hai bàn tay anh siết chặt lấy bả vai của Thanh Viên rồi ra sức mà lắc. Anh hận không thể cạy đầu của cậu ta ra để nhìn xem rốt cuộc thì cậu ta đang giả vờ điên làm cái gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2342


Chương 2343

“Đau..” Phó Thanh Viên giả vờ đáng thương mà kêu đau, hai con mắt cậu ta cũng đã đỏ bừng lên.

Hứa Minh Tâm thấy thế thì vội vàng tiến lên để ngăn cản: “Cố Gia Huy, anh sao thế? Có chuyện gì thì nói chuyện là được mà anh?”

“Anh chỉ muốn biết trước đây cậu ta sống ở đâu thôi? Nếu cậu không biết thì tôi sẽ đi tìm Phó Minh Tước” “Rốt cuộc thì anh muốn làm gì vậy?” Cố Gia Huy đang chuẩn bị xoay người rời đi thì ai ngờ Phó Thanh Viên lại lên tiếng: “Hì hì… Tôi chẳng biết gì cả, tôi chỉ biết mẹ rất thích hoa hồng, khắp bệnh viện đều là hoa hồng…”

“Bệnh viện? Hoa hồng?” Cố Gia Huy nhận được hai tin tức quan trọng này thì lập tức xoay người đi điều tra trong sự kích động.

Ở London có rất nhiều chỗ trồng hoa hồng nhưng bệnh viện trông loại hoa này thì khá hiếm. Thảo nào Phó Thanh Viên lại thích chiếc bánh hoa mà Hứa Minh Tâm làm như vậy.

Chẳng mấy chốc mà Cố Gia Huy đã khoanh vùng được một vài nơi. Trong số những nơi đó có ba chỗ là bệnh viện tâm thần và anh nghĩ chắc chắn nơi mà Phó Minh Nam ở phải là một nơi trong số những chỗ đó.

Anh yêu cầu Khương Tuấn điều tra tình hình xung quanh một chút để chắc chắn rằng không có chuyện gì xảy ra.

Anh không ăn không uống gì, bận rộn đến tận tối mịt nhưng vẫn không ngừng nghỉ. Hứa Minh Tâm không nhìn nổi bộ dạng này của anh nữa nên bưng cơm nước vào phòng cho anh. Thấy trên mặt anh tràn ngập vẻ mệt mỏi rồi nhưng vẫn gắng sức gõ máy tính thì cô cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Chuyện này… Bố đã nói cho em biết về chuyện này rồi”

Cô hoàn toàn không ngờ răng mẹ chồng của mình vẫn còn khỏe mạnh.

Trông Cố Gia Huy có vẻ là người tuyệt tình và lạnh lùng nhưng thực ra anh lại là người có tình có nghĩa và sống rất tình cảm. Chỉ cần là người mà anh quan tâm thì chắc chắn anh sẽ dốc hết sức để bảo vệ người đó.

Anh ruột Cố Trường Quân, người sinh thành và nuôi dưỡng anh là Cố Đình Sâm, người cùng anh vào sinh ra tử là Lệ Nghiêm, còn có Cố Yên, người không phải máu mủ ruột thịt nhưng anh vẫn coi trọng như vàng bạc châu báu.

Tất nhiên còn có người tay liền tay, sát một đời chính là Hứa Minh Tâm nữa.

Bây giờ biết được mẹ mình còn sống, dù đã nhiều năm không gặp nhưng anh vẫn còn nhớ kỹ khuôn mặt của mẹ mình.

Bà lúc nào cũng ưu sầu như thể đang lo lắng chuyện gì đó.

Hồi nhỏ chưa hiểu chuyện, anh cứ nghĩ rằng bà đang lo lắng rằng Cố Triệt sẽ tự làm hại mình nhưng nào ngờ bà đang lo lắng cho tuổi thọ của mình. Bà không muốn chết vì bà vẫn còn hai đứa con trai cần phải chăm sóc, thế nhưng sức khỏe của bà thì ngày càng suy yếu.

Cố Đình Sâm đưa họ đi, thứ nhất là vì đề phòng Cố Triệt muốn hại người, thứ hai là do Úy Như chủ động yêu cầu chuyện đó. Bà không muốn hai đứa con trai nhìn thấy dáng vẻ suy yếu và chết dần chết mòn từng ngày vì bệnh tật của mẹ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2343


Chương 2344

Bây giờ Úy Như vẫn còn sống, thế nên chắc chắn Cố Gia Huy sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Không chỉ mình anh không đồng ý mà Cố Trường Quân lại càng không đồng ý.

Anh đã nói chuyện này cho Cố Trường Quân biết khiến anh ấy vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng mãi không thôi.

Cố Trường Quân lớn tuổi hơn anh nên tất nhiên là hình ảnh về mẹ cũng sẽ khắc sâu hơn rất nhiều lần. Mẹ là người dịu dàng, hòa nhã và hiền lành, dường như mẹ chính là người phụ nữ tốt nhất trên thế giới này.

Bố của họ có thể buông tay vợ của mình nhưng họ thì không thể buông bỏ mẹ của mình được.

Cố Trường Quân ở London nên anh ấy có thể giúp Cố Gia Huy điều tra thông tin về ba bệnh viện đó, sau đó anh ấy lại liên tục gửi thông tin về cho anh.

Hứa Minh Tâm vừa mới nói xong thì Cố Trường Quân gọi điện thoại tới. Anh ấy nói rằng có một bệnh viện đã đóng cửa nhưng vì hệ thống phòng ngự quá mạnh nên các hacker thông thường không thể xâm nhập vào được. Không còn gì để nói nữa, đó chắc chắn là bệnh viện mà Phó Minh Nam đã từng ở.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Gia Huy mới phát hiện ra là Hứa Minh Tâm đã đi vào phòng từ lúc nào rồi.

Thức ăn vừa ra khỏi nồi mà đã nguội lạnh từ lâu.

Đây là lần đầu tiên mà Cố Gia Huy bỏ bê cô như thế, giống như cô không hề tồn tại trên đời vậy. Dù rất khó chị: nhưng cô cũng hiểu và thông cảm cho anh. Nếu cô bố mẹ của mình vẫn còn sống thì có khi cô còn rối bời và lúng túng hơn Cố Gia Huy rất nhiều lần ấy chứ.

Ít nhất thì bây giờ anh cũng rất rạch ròi, anh biết bản thân phải làm gì. Mà cô thì chỉ có thể hoảng hốt lo sợ không nghĩ được gì cả mà thôi.

Hứa Minh Tâm thấy anh nhìn mình thì nói: “Thức ăn cũng nguội cả rồi, để em đi hâm lại cho anh nhé. Nếu anh không muốn ăn thì để em nấu cho anh ít cháo, dù sao cũng phải lót dạ một chút…”

Cô chuẩn bị xoay người rời đi thì đột nhiên cổ tay bị anh năm lấy. Anh đặt khay cơm lên bàn một cách tùy tiện rồi ôm chặt cô vào lòng, khẽ nói lời xin lỗi.

Mỗi một từ anh nói đều ẩn chứa tình cảm nồng nàn và vô cùng sâu sắc.

“Không sao đâu anh, em hiểu mà. Em cũng rất quan tâm đến chuyện của mẹ. Nếu tìm được thì em đi cùng anh đến thăm mẹ được không?”

“Ừ, anh muốn nói cho mẹ biết là anh đã cưới được một cô con dâu giỏi giang, xinh đẹp ngần này này. Chắc chắn mẹ sẽ thích em”

“Vậy anh phải ngoan ngoãn ăn cơm nhé? Nếu không thì cô con dâu xinh đẹp, giỏi giang này sẽ trở mặt mà giận anh đấy”

“Bây giờ anh ăn ngay đây.”

Anh cũng không để tâm đến thức ăn đã nguội mà ăn luôn.

Tay nghề của cô có thể so sánh với đầu bếp năm sao rồi.

“Để em đi hâm lại, nguội hết rồi…” Cô vội vàng nói, ăn đồ ăn để nguội sẽ làm đau dạ dày.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2344


Chương 2345

“Không sao đâu, ăn vẫn ngon mà em” “Đây không phải vấn đề có ngon hay không mà là dạ dày của anh…

“Không sao mà, ăn xong anh còn có việc, tối nay không thể ngủ cùng em rồi. Em nghỉ ngơi sớm một chút nhé.”

“Vâng, em biết rồi, để em đi hâm sữa nóng cho anh” Hứa Minh Tâm gật đầu một cách ngoan ngoãn rồi sau đó xuống nhà hâm sữa cho Cố Gia Huy, thế nhưng cô lại trông thấy Cố Đình Sâm.

“Bố, bố không nghỉ ngơi mà dậy làm gì vậy ạ?”

“Con qua đây, khụ khụ… Bố có chuyện muốn nói với con”

Cố Đình Sâm vẫy vẫy tay với cô rồi nói bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Bố, bố có gì muốn nói với con?”

“Khụ khụ..” Ông ho khan mấy tiếng, mặt đỏ lên. Hứa Trúc.

Linh định bước lên vỗ lưng ông, nhưng bị ông ngăn cản: “Không sao cả, không chết được. Lúc Phó Minh Nam bảo bố đi, bố biết ngay là không thể giấu chuyện về mẹ chồng của con, ông ta cố ý k*ch th*ch bố bằng cách này chỉ vì muốn trả thù một cách tàn nhãn”

“Ông ta muốn làm gì bố cũng chả sao, nhưng bố có cảm giác là ông ta muốn ra tay với thăng hai, thăng ba. Ông ta hận bố cả đời, cũng căm thù hai đứa con trai có máu mủ ruột thịt với bố, vì thế chắc chắn ông ta sẽ không chịu để yên. Đặc điểm lớn nhất của con người ông ta là rất biết nhẫn nhịn, mối thù này đã qua hai mươi năm rồi mà ông ta vẫn canh cánh trong lòng, không muốn buông tha”

“Bây giờ Cố Gia Huy biết chuyện về mẹ của nó, chắc chắn sẽ ra tay, bố sợ nó nôn nóng suốt ruột cứu mẹ sẽ đi lâm đường, cho nên con phải luôn luôn nhắc nhở nó, nhất định phải bình tĩnh, đừng sậo bãy của người khác.”

“Những gì bố nói con hiểu được tất cả, nhưng mà bố không thấy được dáng vẻ điên cuồng của Cố Gia Huy đâu, nếu để anh ấy cứu mẹ chồng ra, có khi anh ấy sẽ bất chấp mình phải trả cái giá nào”

“Cho nên… khụ khụ, chỉ có con mới có thể ngăn cản được nó Cố Đình Sâm nắm tay cô thật chặt, hai mắt đục ngầu.

Giờ phút này, cô mới cảm thấy được vị chúa tể sơn lâm này đã già thật rồi.

Trước kia cô cứ luôn cảm thấy ông vẫn luôn ngủ đông, có sự oai nghiêm hùng mạnh, còn có thể đợi thời trở lại ngày xưa.

Nhưng chuyện lần này đả kích rất lớn đến ông, ông chưa thể gượng dậy nổi, không còn xán lạn vinh quang.

Năm nay ông đã bảy mươi tuổi, không thể làm gì được khi đã già. Bị đả kích như vậy, làm sao cơ thể của ông chịu nổi chứ?

Bệnh kéo đến như núi sụp, bệnh đi như kéo tơ. Một đòn chí mạng mà Phó Minh Nam gây ra cho ông, e rằng đã khiến trái tim ông chảy máu đầm đìa từ lâu. Đã qua bao nhiêu năm không có được tin về vợ mình, ai ngờ lúc liên lạc được thì lại phải tham gia lễ thành hôn của vợ mình và người khác.

“Bố, con biết rồi, có con ở đây, chắc chắn con sẽ không để chuyện Cố Gia Huy đánh mất lý trí xảy ra đâu, con sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt!” “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, bố yên tâm nhất về con đấy, khụ khu… được rồi, cũng khá muộn rồi, con đi nghỉ ngơi sớm chút đi “Bố, bố cũng nghỉ ngơi sớm một chút, bố đừng nghĩ nhiều như vậy. Nếu như mẹ chồng có thể quay về, bố cũng phải phấn chấn lên, đón chào bà ấy cùng bọn con chứ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2345


Chương 2346

“Đúng, nếu đã biết đến chỗ ở của Úy Như, làm gì có chuyện bố lại bỏ qua được. Lúc trước đã hẹn với nhau rồi, bố thả bà ấy đi, ông ta sẽ chữa khỏi bệnh cho Úy Như, bỏ qua cho hai đứa con của bố. Bây ng ta làm trái lời hẹn, còn giày vò hành hạ Úy Như, bố cần gì phải giữ lời? Vì Úy Như, nhất định bố phải phấn chấn lên!” Rốt cuộc ông cụ cũng vực dậy sức sống, cũng khiến cho.

cô thở phào nhẹ nhõm. Sau khi cô xác định là ông đã ngủ rồi, đắp chăn cẩn thận rồi mới đi ra ngoài. Cả đêm nay, cô không ngủ ngon được, dù gì tối nay cô đã biết quá nhiều chuyện.

Sáng hôm sau, ông cụ ôm tâm trạng vui vẻ tỉnh dậy đánh Thái Cực, còn gọi Thanh Viên dậy. Mặc dù Thanh Viên là con của Phó Minh Nam, nhưng cũng là con của Úy Như.

Ánh mắt Cố Đình Sâm nhìn đứa bé này không khác gì đang nhìn con mình. Tình cảnh này khiến cho cô nghĩ đến Ngôn Dương và Ngôn Hải.

Yêu ai yêu cả đường đi, đã vượt qua bản thân từ lâu.

Thanh Viên cũng nói với ông rất nhiều chuyện về Úy Như, nhưng Thanh Viên cũng không biết nhiều lắm, có một nửa trong số đó là do cậu ta lén lút áp vào cạnh cửa sổ, quan sát một cách cẩn thận.

Úy Như có bác sĩ điều trị riêng chịu trách nhiệm chữa trị cho bà, bà ngẩn ngơ khờ dại, thường hay nở nụ cười ngây ngô, lẩm bẩm lầm bầm một mình. Cậu ta cũng rất muốn ở chung với mẹ mình, nhưng mà mẹ lại ghét cậu ta lắm, mỗi lần bà trông thấy cậu ta ở xa xa, sẽ cầm đá ném vào người cậu ta.

Cố Đình Sâm hiểu được tại sao Úy Như lại tức giận như vậy, đó là đứa con mà bà ng nhục sinh ra cho người khác, bà không thể vượt qua cửa ải của bản thân.

Nhưng mà có một vài chuyện ông không hiểu được, tại sao Phó Minh Nam lại đối xử tàn nhẫn với con của ông ta như vậy, giam cầm quanh năm. Hơn nữa chuyện về Thanh Viên là do Phó Minh Tước phát hiện từng chút một, nếu ông ta lợi dụng Thanh Viên sớm hơn, vậy thì không biết thế giới ngầm kia đã lớn mạnh đến mức nào rồi.

“Haiz, nếu ông là bố tôi thì tốt biết bao?” Thanh Viên bùi ngùi nói.

Câu này đâm vào trái tim của Cố Đình Sâm, khiến hốc mắt ông đỏ lên trong chớp mắt.

Có phải ông không từng nghĩ đến đâu?

Lúc ông đang đau lòng, không ngờ Thanh Viên lại giơ tay lau mặt ông, bấy giờ ông mới phát giác ra mình đã khóc. Biết được mình sơ suất, ông vội lau nước mắt, nói: “Ăn đi, đây là món cậu thích nhất đấy, ăn nhiều chút đi” “Ông cũng ăn đi, anh trai nói ăn nhiều đồ ngọt thì trong lòng sẽ không buồn nữa” Cậu ta cười hì hì, đưa một viên kẹo xí muội cho Cố Đình Sâm. Ông cũng không biết lòng mình có vị gì, sau khi ăn xong, càng thấy chua xót nhiều hơn.

Mà ở phía Cố Gia Huy, anh đã xác định được vị trí cụ thể của Phó Minh Nam, đang dự định đến đó một mình.

Nhưng Hứa Minh Tâm vẫn khăng khăng cho răng bây giờ cảm xúc của anh không được ổn định, nếu nóng lòng cứu mẹ ra, lỡ như có sai sót thì làm sao bây giờ?

Có thể nói, bây giờ cô chính là người tỉnh táo nhất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2346


Chương 2347

Vốn là Cố Gia Huy kiên quyết không cho phép, nhưng cả Cố Đình Sâm cũng ra mặt nói phải để Hứa Minh Tâm đi theo, anh đành phải dẫn cô đi theo một cách bất đắc dĩ.

Vừa đến London, anh lập tức hội hợp với Cố Trường Quân.

Sau khi .Josh bỏ đi, trái tim yên ắng đã lâu Cố Trường Quân lại co bóp một lần nữa. Hai anh em thương lượng với nhau, nên thuyết phục trước rồi mới dùng bạo lực sau.

Một người sẽ đến bệnh viện xem thử tình hình như thế nào, xem Phó Minh Nam có đồng ý để bọn họ gặp mẹ hay.

không, ít nhất là phải xác định được mẹ mình sống có ổn hay không. Nếu đối phương nhất quyết không chịu, thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.

Nếu Phó Minh Nam cam lòng để bọn họ gặp mẹ, một người sẽ đi vào trước, một người sẽ bao vây ở bên ngoài, nếu bên trong có xảy ra chuyện khác thường gì thì lao vào nghĩ cách cứu.

Chỉ cần đối phương ra tay trước, như thế thì bọn họ sẽ có cớ để làm lớn lên.

Hai phương án này không tính là hay, nhưng bọn họ đã không còn thời gian để sắp xếp lại lần nữa. Chỉ cần có thể sống thì vẫn còn cơ hội làm lại.

Bọn họ thầm muốn nhìn mẹ mình, xác định bà vẫn sống tốt mà thôi. Lúc trước bà là một người dịu dàng đến nhường.

nào, bây giờ lại thành người bệnh tâm thần, làm sao bọn họ.

chấp nhận được? Cho dù đây là mồi nhử mà Phó Minh Namh cố ý dụ dỗ bọn họ, bọn họ cũng sẽ nhảy xuống mà không hề do dự.

Lần này, hai anh em đồng lòng thì có thể phá huy sức mạnh to lớn, sẽ không có chuyện gì mà hai anh em bọn họ bắt tay với nhau lại không giải quyết được.

Cố Gia Huy muốn thăm mẹ trước, dự định rằng anh sẽ đi vào trước.

“Nếu anh muốn đi vào thì cũng được, em cũng đi theo. Đó là mẹ anh, bây giờ cũng là mẹ em, con dâu xấu thì cũng phải gặp mẹ chồng!” “Hứa Minh Tâm, bây giờ không phải là lúc để em bốc đồng!

Em có nói gì anh cũng không cho em đi đâu” “Vậy thì thôi, nếu anh gặp chuyện chẳng lành, em sẽ tự sát, chết chung với anh là được rồi chứ gì? Anh không muốn sống nữa thì em sẽ chết chung với anh. Dù gì thì đời em cũng gắn liền với anh rồi” “Hay là… để anh đi? Anh chỉ có một mình…

Cố Trường Quân còn chưa nói xong, ai ngờ hai người kia lại đồng loạt lên tiếng.

“Không cho!” Cố Trường Quân thấy hai người vô cùng ăn ý, bất đắc dĩ gãi đầu: “Được rồi, hai người quyết định đi” Thật ra chuyến đi này không chỉ thăm nom mẹ, mà còn để thăm dò sức mạnh của Phó Minh Nam.

Ông ta chiếm cứ ở đây quanh năm, chắc chắn có biệt thự riêng, nếu bọn họ hành động bừa bãi, đừng nói đến chuyện cứu người, có thể hai anh em bọn họ đều gặp nguy hiểm. Bây giờ chỉ cần một người đi thăm dò tình hình là tốt nhất.

Cố Gia Huy không thể để anh ấy đi, bởi vì anh sợ anh hai của mình có chuyện gì không may, nếu vậy thì anh sẽ áy náy cả đời.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2347


Chương 2348

Anh đã không thể bảo vệ tốt cho mẹ mình, nếu phải mất đi anh trai nữa thì anh không thể chịu đựng được.

Còn Hứa Minh Tâm là người hiểu anh nhất và cũng biết anh đang nghĩ gì nên cũng một mực từ chối.

Anh ấy vốn là anh trai, tuy nhiên sau mấy năm trẻ người non dại, không tai không nạn, bây giờ lại chỉ đổi lấy được núi đao biển lửa.

Thời điểm biết mình bất tài và muốn bảo vệ Cố Gia Huy, anh ấy mới phát hiện ra mấy năm nay anh đã sớm được rèn giữa đến mức đánh đâu thắng đó.

Anh đã có thể âm thầm lặng lẽ gánh chịu hết tất cả những tủi thân, đau đớn và bi thương một mình.

Đó là do người làm anh trai này đã không làm tròn chức trách, khiến anh thay đổi rất nhiều trong bốn năm qua.

Hiện giờ, muốn bù đắp lại cũng đã quá muộn rồi.

“Cố Gia Huy, đời này anh đi đâu em đi đó. Em đã đồng ý với bố sẽ chăm sóc cho anh thật tốt rồi. Em không ngăn được anh nên chỉ có thể đi cùng anh. Vợ chồng đồng lòng, đồng tâm hiệp lực, anh đừng mơ đến việc bỏ rơi em””

“Em… Sao em lại cứng đầu như thế? Cứ như bò vậy?”

“Bởi vì tính tình của ông xã em cũng giống như bò ấy, không ai có thể kéo đi được. Đương nhiên em muốn học hỏi anh rồi”

“Sao em không học cái tốt mà lại cứ đi học cái xấu chứ?”

“Anh cũng biết điểm này của anh là không tốt ư?”

“Em…”

Hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau.

Cố Trường Quân đứng bên cạnh nghe thấy mà dở khóc dở cười. Đây mà là cãi nhau sao, đây rõ ràng là đang liếc mắt đưa tình với nhau.

Một thẳng độc thân như anh ấy không thích hợp ở lại đây.

Cố Trường Quân lặng lẽ rời đi, nhân tiện đóng cửa cho bọn họ.

“Hứa Minh Tâm, em đúng là cố ý gây chuyện” Cố Gia Huy không phản bác được, tức giận buông ra bốn chữ này.

“Cố ý gây chuyện?” Hứa Minh Tâm nheo mắt lại, sau đó nhéo lỗ tai của anh: “Cố Gia Huy, anh điêu luyện hơn rồi nhỉ, còn dám lấy lời thoại của Quỳnh Dao ra mà dùng như vậy sao?”

Cố Gia Huy hoàn toàn không đọc mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn này, đương nhiên không biết ông tổ của truyện lãng mạn là ai.

Mối tình của bà ấy thuở ban đầu là tình cảm trai gái đầy sóng gió, chạm đến tận đáy lòng độc giả, sau được chuyển thể thành phim truyền hình cũng đã thu hút được khá nhiều sự chú ý.

Hứa Minh Tâm mặc kệ anh có biết hay không, lời nói của anh có thật lòng hay không, thì cô cũng đã định tội chết cho anh rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2348


Chương 2349

“Cố Gia Huy, chúng ta mới kết hôn được một năm rưỡi thôi mà anh đã bắt đầu chê em cố ý gây chuyện rồi đúng không?”

“Hứa Minh Tâm, em thật quá đáng. Cái gì ra cái đó, anh không có chê em” “Anh nói em quá đáng?”

Cố Gia Huy: “..”

“Sao anh lại không nói gì? Có phải là anh không còn lời nào để nói với em nữa rồi hay không?”

“Anh không có.”

“Không có? Không có thì tại sao anh không nói nhiều thêm?”

“Anh vừa nói với em rồi đó, lời nói của anh trong cái nhà này đã sớm không có giá trị rồi” Người đàn ông nào đó rầu rĩ nói, cái lỗ tai dưới móng vuốt của cô bị nhéo đến mức đỏ bừng và nóng ran lên.

“Anh bắt đầu than phiền rồi à? Có phải anh cảm thấy em là mụ đàn bà đanh đá không?”

“Không có!”

“Anh nói lớn tiếng như thế làm gì? Tai em không bị điếc, anh đang quát em đúng không?”

Đến lúc này Cố Gia Huy mới nhận ra một điều, vào thời điểm phụ nữ cãi nhau, mạch não của họ hoạt động không bình thường chút nào.

Anh cũng đã phạm vào điều cấm ky lớn của đàn ông, đó là không được nói lý lẽ với phụ nữ. Bởi vì loài sinh vật mang tên phụ nữ này không có lý lẽ gì cả, chính họ mới là chân lý tối cao.

Cũng do đầu óc anh hồ đồ, nhất thời bị k*ch th*ch bởi chuyện của mẹ.

Anh không hề tranh cãi nữa.

Thấy anh không cãi nhau với mình nữa, Hứa Minh Tâm cảm thấy không còn gì thú vị nữa. Hiếm khi mới có dịp cãi nhau với anh vui thế cơ mà.

Cô tiếp tục bới lông tìm vết.

“Sao anh không nói nữa? Em đã biết đàn ông đều hay thay lòng đổi dạ mà. Anh đã bắt đầu chán em…”

Cái miệng nhỏ nhắn của cô líu ríu không ngừng. Cô còn chưa kịp nói xong thì không ngờ người đàn ông đã bất ngờ ôm lấy vòng eo thon thả của cô.

Cô mất cảnh giác lao vào vòng ôm ấm áp của anh.

Cô giật mình, mọi lời nói như nghẹn lại trong cổ họng, không thốt nên được một chữ nào.

Cô ngước mắt lên, kinh ngạc nhìn vào gương mặt quá đỗi choáng ngợp kia.

Cố Gia Huy cũng nhìn cô. Bốn mắt giao nhau, bầu không khí dường như có chút mờ ám.

Trước khi cô kịp phản ứng lại, anh đã cúi người, áp đôi môi mỏng của mình vào khuôn miệng đang hé mở của cô.

Hôn xuống…

Một nụ hôn mãnh liệt và nóng bỏng đột nhiên ập đến khiến trái tim cô chợt rối bời. Mặt hồ như bị một hòn đá ném vào, gây ra những gợn sóng lăn tăn kéo dài mãi không tan.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2349


Chương 2350

Anh trực tiếp ôm lấy mông cô khiến hai chân cô xa rời mặt đất. Cô có hơi bất an đành phải câu đôi chân dài vòng qua eo anh tựa như một con gấu túi. Cô làm vậy chỉ vì sợ anh trả thù cô, sợ một khi anh buông tay thì cô sẽ lập tức ngã xuống đất.

Chứ không phải vì cô muốn chủ động ôm anh đâu.

Cô tự đưa ra cho mình một lý do chính đáng.

Gô bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng. Đến khi lấy lại ý thức, cả người cô đã bị đặt trên chiếc giường mềm mại.

Bọn họ đã dây dưa từ văn phòng đến phòng ngủ phía sau.

Anh buông lỏng hai cánh môi cô ra, vẫn chưa muốn kết thúc mà l**m láp đôi môi mỏng của cô, động tác trêu ngươi mà hoang dại.

Cô hiểu anh quá rõ nên hiển nhiên biết anh muốn làm gì tiếp theo.

Mọi chuyện không ổn rồi.

Chính cô vừa mới trêu chọc anh như thế, giờ có còn đường sống không?

“Khụ khụ…

Cô ho khan, thoáng đẩy anh ra nhưng người đàn ông này ôm cô quá chặt, hoàn toàn không thể đẩy ra được.

“Ấy… em quên gọi điện thoại cho bố, chắc chắn bố sốt ruột lắm rồi, vẫn đang chờ ở nhà…

“Hung dữ sao? Em tiếp tục hung dữ đi! Không phải vừa rồi em hét rất to à?”

“A, anh thừa nhận rồi. Anh cảm thấy em hung dữ, em…” Cô chưa dứt lời đã bị anh chặn miệng lại.

Sau một nụ hôn sâu, cô thở hồng hộc, gương mặt đỏ ửng lên.

“Anh…

Cô giận run người, thở hổn hển chỉ vào anh.

“Anh đúng là tên lưu manh” “Còn muốn nữa đúng không?”

“Không không không! Không muốn!”

Cô sợ đến mức lập tức che miệng lại, giọng nói không rõ ràng truyền đến.

“Vừa rồi anh thật sự bị em làm cho tức giận đến mức hồ.

đồ, lại đi phí lời với em. Anh không nên nói lý lẽ với em mà nên giống như bây giờ mới đúng. Đè em dưới thân rồi cho em ngắm nhan sắc của anh” Anh hạ giọng, kiêu ngạo đánh vào mông cô một cái.

Không nể nang chút nào, âm thanh cực kỳ vang dội.

Khôn biết vì đau hay vì xấu hổ mà sắc mặt cô càng ngày càng đỏ.

Như thể máu toàn thân đều dồn lên mặt, đỏ như màu máu.

“Lưu manh, anh buông…”

“Mơ đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2350


Chương 2351

Cố Trường Quân vẫn luôn canh giữ ngoài cửa, sợ hai vợ chồng cãi nhau đến mức mất kiểm soát, đến lúc đó anh ấy đi vào khuyên can cũng tốt.

Nhưng đợi một lúc lâu thì không nghe thấy tiếng động gì nữa, e là hai người đã sớm làm hòa với nhau rồi.

Anh ấy nở nụ cười, quay lưng bỏ đi mà cảm thấy trong lòng cô đơn trống trải.

Anh ấy cũng hy vọng người đó xuất hiện, cùng anh ấy nói linh tỉnh hay cãi vã một trận cũng được, như thế cuộc sống trôi qua mỗi ngày sẽ bớt khó khăn hơn nhiều.

Thời gian cứ thế trôi qua, cuối cùng Hứa Minh Tâm bị ôm ra ngoài.

Cố Gia Huy còn nói một cách tràn đầy đắc ý: “Em còn muốn cãi nhau với anh không?”

“Không… không cãi nữa.”

“Ngoan, gọi ông xã nghe xem nào.”

“Anh… anh ức h**p người quá đáng” Người nào đó bắt đầu xù lông lên, như là con mèo nhỏ bị người ta dẫm phải đuôi vậy.

Cô tức giận phồng má lên, nhưng lại khiến anh cực kỳ có cảm giác thành tựu.

Anh không muốn chinh phục thế giới, phục người phụ nữ này.

“Vừa rồi anh vẫn chưa ăn no…”

, anh chỉ muốn chinh Cố Gia Huy còn chưa nói xong thì thái độ của Hứa Minh Tâm đã thay đổi ngay lập tức. Rõ ràng là cô vô cùng tức giận nhưng vẫn nũng na nững nịu mà gọi: “Ông xã, xin anh đó, việc này xem như xong được không? Nếu cứ tiếp tục như vậy, em… em sẽ bị vắt kiệt sức lực mất” “Khụ khụ… Ai dạy cho em mấy câu không trong sáng này?”

“Chẳng lẽ em lại có thể vắt kiệt anh sao?” Hứa Minh Tâm thở hổn hển mà nói.

“Những lời này chỉ có thể nói trước mặt anh, nếu như nói trước mặt người ngoài thì người ta sẽ nói em không biết xấu hổ và tùy tiện đấy”

“Biết rồi, chuyện như thế này… Em cũng không tiện đem ra nói.

Người ta ai cũng đều giàu có, đất nhiều trâu cày không hết còn em thì hay rồi, chết tiệt, sắp nghèo rớt mồng tơi rồi!”

Cố Gia Huy nghe cô nhóc này càu nhàu thì không biết phải nói sao nhưng khóe miệng lại nở nụ cười rất dịu dàng.

Anh dắt cô về lại nơi ở, đích thân xuống bếp để đãi công cô.

Trên bàn ăn, anh do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn nói: “Anh hi vọng em đừng đi, anh hứa với em anh sẽ sống sót trở về, có được không?”

“Nếu như anh đã có thể hứa với em sẽ sống sót trở về vậy sao anh lại sợ em đi theo anh?”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì mím môi rồi chọn cách im lặng.

Anh không trả lời, Hứa Minh Tâm nói giúp anh.

“Thật ra anh không thể chắc chắn một trăm phần trăm, anh cũng chỉ đang đánh cược. Nếu đã như vậy thì em không thể để một mình anh đặt cược lớn như thế, em phải đi cùng anh. Sớm biết như vậy thì chúng ta nên tổ chức hôn lễ kiểu truyền thống, vì hôn lễ kiểu truyền thống có lời thề như thế này”

“Không cầu được sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm nhưng xin được chết cùng năm, cùng tháng, cùng ngày”

“Đó là lời thề trước đây của anh em với nhau…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2351-2352


Chương 2352

“Vợ chồng thì không được sao?”

Cô khó chịu lườm anh một cái rồi nói: “Em không xin được sinh cùng ngày với anh chỉ mong được chết cùng giờ, đắp cùng chăn liệm với anh. Em đã thấy sau khi mẹ nuôi qua đời thì bố nuôi đã sống cuộc sống như thế nào. Nếu như em chết đi, anh kiên cường như thế, nhất định có thể chịu đựng nỗi”

“Nhưng em thì không được, em không dũng cảm như thế, em không thể chịu đựng nỗi. Thay vì em ở nhà đợi anh quay về mà hồn vía cứ để ở trên mây, chỉ biết cầu nguyện một cách vô ích vậy thì em tình nguyện cùng anh đi xông pha một phen. Nếu sống thì cũng sống, nếu chết thì cùng chết, em không thể đánh mất bố của con em: Cô nói chậm rãi từng chữ một, chữ nào cũng nhấn nhá rõ ràng như: ngọc rơi vào chậu.

Cô chớp mắt, đưa ánh mắt sáng ngời của mình nhìn về anh.

Cố Gia Huy mềm lòng, anh biết cô đang lo sợ điều gì, để cô phải một mình chờ đợi kết quả sống chết chưa thể bói trước thì đúng thật là quá tàn nhẫn.

Anh dùng ngón tay ấm áp của mình lau khô nước mắt trên đuôi mắt cô, sau đó ôm cô vào lòng.

“Sao em biết được anh kiên cường thì có thể chịu đựng nỗi việc em rời xa anh, em như thế rõ ràng là đang trừng phạt sự kiên cường của anh. Em biết anh nhất định sẽ trả thù cho em nên sẽ không lập tức chết theo em, vì vậy em đang muốn giày vò anh”

“Em không có.

Cô gấp gáp nói.

“Bất luận có hay không thì em đều phải nghe rõ cho anh, em phải bình an. Lần này em đi cùng anh nhưng em phải thề răng nhất định phải bám sát anh, một bước không r‹ “Ừm!”

Cô thấy anh cuối cùng cũng đồng ý thì vui mừng khôn xiết, gật đầu liên tục.

Cố Gia Huy bất lực thở dài, anh thật sự hết cách với cô.

Ngày hôm sau, Cố Gia Huy đã gửi thông tin cho viện tâm thần đó, nói rằng mình sẽ đến thăm.

Phó Minh Nam không từ chối, ngược lại còn hẹn thời gian.

Hứa Minh Tâm cùng anh qua đó, xe dừng lại chắc chắn trước cổng bệnh viện.

Thật ra khi tiến gân đến bệnh viện trong phạm vi năm kilomet thì tín hiệu đã rất yếu.

Trước đó còn có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng của Cố Trường Quân, điều tra ra có thiết bị gây nhiễu sóng rất mạnh ở xung quanh.

Nhưng bây giờ khi đến cổng bệnh viện thì đã không còn liên lạc được với Cố Trường Quân nữa, máy bộ đàm đã hoàn toàn vô tác dụng.

Tín hiệu không thể phát đi, dường như họ đã đến một nơi cách biệt với thế giới bên ngoài.

Xe dừng lại thì bảo vệ ở cổng đã tiến tới kiểm tra xem trên người họ có mang theo các loại vũ khí như dao, súng hay không.

Mà tất cả những hoạt động ở cổng thì đều được quan sát bởi một người thông qua camera giám sát.

“Ông làm thế là sao? Thế này gọi là lịch sự đó hả?”

Diên nheo chặt mắt, âm thâm nắm chặt nắm đấm lại rồi đảo mắt, hăm hằm nhìn sang Phó Minh Nam. “Vâng, nhân vật quan trọng nhất đã mắc câu, nếu như cậu chủ mua lại tập đoàn Cố Linh vậy thì việc hoàng thất đổi chủ cũng không phải là không có khả năng! Lế nào cậu đã quên, năm đó Kettering cũng là một trong số các Đảng chính trị. Đại quyền của quốc gia này vốn dĩ nên nằm trong tay của các cậu nhưng vì đối phương dùng đến thủ đoạn nên mới khiến các cậu phải phản b: hoàng thất. Kettering đã ẩn mình mấy trăm năm mới trở thành nhà giàu số một của Lon don, bây giờ chỉ thiếu mỗi quyền thế nữa thôi!”

“Nếu như chúng ta bắt được hai anh em nhà họ Gố, mua lại Cố Linh để chúng ta tùy ý sử dụng, vậy thì chúng ta còn phải sợ cái tên phế vật Charles đó nữa sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2353


Chương 2354

Những điều này đều là kế hoạch của Diên.

Nhiều năm trước cậu ấy đã có những toan tính đó, thật đáng sợ biết bao.

Còn ông ta, thì đã trở thành con rối của cậu ấy, phục tùng cậu ấy, cả đời cũng không được phản kháng.

Vì Diên đã từng cảnh cáo ông ta một câu: “Tôi có thể cho ông tất cả thì cũng có thể để ông mất tất cả!”

Phó Minh Nam hoàn toàn tin vào câu nói đó, thật sự là vì con người của cậu ấy quá thâm sâu khó lường.

Vì cậu ấy không thích có một số thứ nên mới lười tranh giành.

Nhưng nếu cậu ấy đặc biệt muốn có được thứ gì đó thì cả thế giới cũng không ai có thể ngăn cản được cậu ấy.

“Tôi biết ân oán của ông và nhà họ Cố nhưng đừng có lợi dụng tôi mà lấy việc công báo thù riêng. Tôi chưa từng nghĩ sẽ trở thành vua mới, tôi cũng như ông, chỉ muốn báo thù. Tôi không quan tâm ai sẽ đứng ra chủ trì hoàng thất”

“Cậu chủ… Cậu không lưu luyến quyền lực cũng không động lòng trước người đẹp… Vậy rốt cuộc cậu muốn điều gì?”

“Đừng có ý định suy đoán suy nghĩ của tôi, thứ tôi muốn có ông không thể cho tôi được”

Cậu ấy không cần quyền lực nhưng lại có người ép cậu ấy phải cần.

Cậu ấy muốn có người đẹp nhưng cơ thể lại thành ra bộ dạng như hôm nay.

Thứ cậu ấy không cần thì cứ cố nhét vào tay.

Thứ cậy ấy cần thì lại càng lúc càng cách xa.

Bây giờ cậu ấy sống chỉ để trả thù những kẻ đã hủy hoại người mà cậu ấy mong chờ.

Chỉ có cảm giác sảng khoái khi được báo thù mới có thể giúp cậu ấy cảm thấy bản thân là một con người, cảm thấy bản thân vẫn còn sống.

Phó Minh Nam không thể đoán ra được rốt cuộc cậu ấy muốn làm gì nhưng cậu ấy đã ra lệnh thì ông ta chỉ có thể phục tùng theo.

Ông ta đã cho lính bản tỉa mai phục rút về, kế hoạch lần sau chỉ có thể từ từ tính toán lại.

Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm vào trong bệnh viện, bệnh viện rất lớn nhưng lại không thấy bác sĩ và bệnh nhân đâu.

Cũng không có ai đến dân đường, phóng tầm mắt nhìn qua thì dường như bên trong không có bố trí phòng bị.

Nhưng Cố Gia Huy lại lanh mắt phát hiện ra có rất nhiều camera giám sát và thiết bị kiểm tra bằng tia hồng ngoại được gắn trên tường.

Trước mặt là tòa nhà lớn của bệnh viện, phía sau mới là khu vực nhà ở.

Giống như Thanh Viên nói, phía sau bệnh viện khắp nơi đều là vườn hoa hồng.

Bây giờ mới bắt đầu vào mùa xuân, thời tiết vẫn còn lạnh nhưng mấy bông hoa đó thì lại tranh nhau đua nở.

Một bên thì hoa vươn cao, bung tỏa rực rỡ nhưng bên kia thì hoa đã ủ rũ và rụng cánh.

Người làm vườn lần lượt dời đi từng chậu rồi thay vào bằng mấy chậu hoa tươi mới được đem ra từ nhà kính.

Hứa Minh Tâm vô cùng kinh ngạc, không ngờ để giữ gìn số hoa hồng trong khu vườn này lại cần nhân viên làm vườn giám sát hai bốn trên hai bốn.

Khi hoa hơi cứng và héo thì lập tức được đem đi và thay vào đó bằng một chậu hoa mới.

Một vườn hoa lớn như thế, ít nhất cũng phải đến hơn một ngàn chậu.

Cứ thế tính ra, cô thật không dám tin phải cần đến bao nhiêu nhà kính.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2354


Chương 2355

Bao nhiêu năm qua ngày nào cũng như ngày nấy, cứ giữ nguyên như thế, có thể thấy Phó Minh Nam yêu si mê đến chừng nào, cũng đủ đến mức b**n th**.

Chỉ vì Úy Như thích hoa mà ông ta đã bất chấp sự thay đổi sinh trưởng của cây qua bốn mùa, cố níu giữ lại vẻ đẹp của nó.

Vậy ông ta thích Úy Như chẳng phải sẽ muốn nhốt chặt bà ở bên cạnh mình, không cho bà rời khỏi dù chỉ là một khắc sao?

Hứa Minh Tâm nghĩ kỹ thì thấy vô cùng đáng sợ, lông khắp người đều như dựng đứng cả lên.

Cố Gia Huy nheo mắt, quan sát xung quanh, muốn tìm kiếm bóng dáng của mẹ mình.

Cuối cùng, ánh mắt của anh đã dừng lại ở một chỗ.

Một bác sĩ nữ đẩy xe lăn bước ra.

Người phụ nữ ngồi trên xe lăn chính là mẹ của anh.

Chỉ là người mẹ trong ký ức của anh thích mặc váy dài, mang giày cao gót mũi nhọn, trang điểm nhẹ nhàng.

Bà nho nhã xinh đẹp, rất có học thức, trước giờ không hề so sánh với các bà chủ giàu có khác, đối mặt với những lời đàm tiếu của người khác cũng có thể mỉm cười cho qua.

Một người phụ nữ nho nhã như thế giờ đây lại mang cặp mắt trống rỗng, cũng không biết là đang nhìn thứ gì.

Sau khi xe lăn được đẩy đến trước mặt anh thì bà mới có chút phản ứng nhỏ.

Dường như lúc đó bà mới phát hiện ra phía trước có một người đang đứng, chặn đường đi của mình nên mới từ từ ngẩng đầu lên.

“Quế Anh, Quế Anh…”

Quế Anh là bác sĩ của bà, mẹ của cô ta chăm sóc cho bà, sau đó cô †a học dược rồi cũng theo mẹ chăm sóc bà luôn.

Người Úy Như gặp nhiều nhất không phải Phó Minh Nam mà là cô ta.

Tạ Quế Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy tay của bà, bảo bà thả lỏng.

Sau đó, cô ta chỉ vào Cố Gia Huy đang đứng trước mặt và nói: “Bà chủ, bà nhìn anh ta”

“Cậu ta.”

Úy Như ấm ứ nhìn về phía anh, ánh mắt mơ hồ như thể đang nhìn một người xa lạ.

“Mẹ, con là Gia Huy, Cố Gia Huy… Mẹ còn nhớ không?”

“Gia Huy? Gia Huy là ai vậy?”

Cố Gia Huy nghe thấy câu nói đó thì tim thất lại, như bị sét đánh trúng.

Hứa Minh Tâm chưa từng nhìn thấy anh thất thần đến như thế, chính vào giây phút bà hỏi anh là ai thì cả người anh đã chao đảo, cứ như sắp sửa lập tức ngã xuống.

Hứa Minh Tâm vội vã đỡ lấy anh, sợ anh không chịu đựng nỗi.

Cố Gia Huy nắm chặt lấy nắm tay.

“Lúc con rời xa mẹ con vẫn còn nhỏ, mẹ không nhớ con cũng là chuyện bình thường, vậy còn anh hai thì sao? Cố Trường Quân, mẹ có thấy quen thuộc với cái tên này không?”

“Cố Trường Quân… Hehe, có thể ăn được không?”

“Mẹ..”

Tâm trạng của Cố Gia Huy hơi kích động, anh cao giọng hét lớn, làm Úy Như giật mình.

Bà lập tức giống như một con chim sợ cung tên, lao ra khỏi xe lăn, rồi lảo đảo chường vào vườn hoa.

Gai trên thân hoa hồng đâm bà chảy máu nhưng bà lại như không hề hay biết.

Tạ Quế Anh lập tức chạy xộc qua, dỗ bà ra khỏi đó rồi đưa trở về phòng bệnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2355


Chương 2355

Bao nhiêu năm qua ngày nào cũng như ngày nấy, cứ giữ nguyên như thế, có thể thấy Phó Minh Nam yêu si mê đến chừng nào, cũng đủ đến mức b**n th**.

Chỉ vì Úy Như thích hoa mà ông ta đã bất chấp sự thay đổi sinh trưởng của cây qua bốn mùa, cố níu giữ lại vẻ đẹp của nó.

Vậy ông ta thích Úy Như chẳng phải sẽ muốn nhốt chặt bà ở bên cạnh mình, không cho bà rời khỏi dù chỉ là một khắc sao?

Hứa Minh Tâm nghĩ kỹ thì thấy vô cùng đáng sợ, lông khắp người đều như dựng đứng cả lên.

Cố Gia Huy nheo mắt, quan sát xung quanh, muốn tìm kiếm bóng dáng của mẹ mình.

Cuối cùng, ánh mắt của anh đã dừng lại ở một chỗ.

Một bác sĩ nữ đẩy xe lăn bước ra.

Người phụ nữ ngồi trên xe lăn chính là mẹ của anh.

Chỉ là người mẹ trong ký ức của anh thích mặc váy dài, mang giày cao gót mũi nhọn, trang điểm nhẹ nhàng.

Bà nho nhã xinh đẹp, rất có học thức, trước giờ không hề so sánh với các bà chủ giàu có khác, đối mặt với những lời đàm tiếu của người khác cũng có thể mỉm cười cho qua.

Một người phụ nữ nho nhã như thế giờ đây lại mang cặp mắt trống rỗng, cũng không biết là đang nhìn thứ gì.

Sau khi xe lăn được đẩy đến trước mặt anh thì bà mới có chút phản ứng nhỏ.

Dường như lúc đó bà mới phát hiện ra phía trước có một người đang đứng, chặn đường đi của mình nên mới từ từ ngẩng đầu lên.

“Quế Anh, Quế Anh…”

Quế Anh là bác sĩ của bà, mẹ của cô ta chăm sóc cho bà, sau đó cô †a học dược rồi cũng theo mẹ chăm sóc bà luôn.

Người Úy Như gặp nhiều nhất không phải Phó Minh Nam mà là cô ta.

Tạ Quế Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy tay của bà, bảo bà thả lỏng.

Sau đó, cô ta chỉ vào Cố Gia Huy đang đứng trước mặt và nói: “Bà chủ, bà nhìn anh ta”

“Cậu ta.”

Úy Như ấm ứ nhìn về phía anh, ánh mắt mơ hồ như thể đang nhìn một người xa lạ.

“Mẹ, con là Gia Huy, Cố Gia Huy… Mẹ còn nhớ không?”

“Gia Huy? Gia Huy là ai vậy?”

Cố Gia Huy nghe thấy câu nói đó thì tim thất lại, như bị sét đánh trúng.

Hứa Minh Tâm chưa từng nhìn thấy anh thất thần đến như thế, chính vào giây phút bà hỏi anh là ai thì cả người anh đã chao đảo, cứ như sắp sửa lập tức ngã xuống.

Hứa Minh Tâm vội vã đỡ lấy anh, sợ anh không chịu đựng nỗi.

Cố Gia Huy nắm chặt lấy nắm tay.

“Lúc con rời xa mẹ con vẫn còn nhỏ, mẹ không nhớ con cũng là chuyện bình thường, vậy còn anh hai thì sao? Cố Trường Quân, mẹ có thấy quen thuộc với cái tên này không?”

“Cố Trường Quân… Hehe, có thể ăn được không?”

“Mẹ..”

Tâm trạng của Cố Gia Huy hơi kích động, anh cao giọng hét lớn, làm Úy Như giật mình.

Bà lập tức giống như một con chim sợ cung tên, lao ra khỏi xe lăn, rồi lảo đảo chường vào vườn hoa.

Gai trên thân hoa hồng đâm bà chảy máu nhưng bà lại như không hề hay biết.

Tạ Quế Anh lập tức chạy xộc qua, dỗ bà ra khỏi đó rồi đưa trở về phòng bệnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2356


Chương 2356

Sau khi Úy Như được chích thuốc an thần thì ngủ thiếp đi. Lúc này Tạ Quế Anh mới nói: “Ông chủ đã nói cho tôi biết hai người có ý đến đây.

Hôm nay ông ấy có việc nên không tiện gặp hai người, vì vậy bảo tôi đến tiếp đãi. Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Tạ Quế Anh, là người luôn chăm sóc cho bà chủ, tôi là trợ lý cho bà ấy trong cuộc sống thường ngày và cũng là bác sĩ riêng của bà ấy. Trước mắt người bà ấy tin tưởng nhất là tôi, anh muốn tìm hiểu chuyện gì cũng có thể hỏi tôi.”

“Ngoài ra, ông chủ đã dặn dò, anh chỉ có thời gian một tiếng đồng hồ, từ khi anh vào cổng đến giờ đã mất năm phút rồi, anh vẫn còn thời gian năm mươi lăm phút”

Cố Gia Huy nghe vậy thì vội vã hỏi: “Mẹ tôi còn chữa trị được nữa không?”

“Nếu như có thì mấy năm nay bà ấy cũng đã không mơ mơ hồ hồ thế rồi: Tạ Quế Anh bất lực nói.

“Vậy mỗi ngày bà ấy sống như thế nào? Có vui vẻ không?”

“Lúc ông chủ xuất hiện thì tâm trạng của bà ấy sẽ bị kích động, những lúc khác nếu không cố ý kích động thì bà ấy sẽ không sao cả”

Tạ Quế Anh thẳng thắn trả lời rồi đưa mắt nhìn sang Cố Gia Huy.

Cô ta đã xem tin tức về anh trên tỉ vi, có lẽ vì lý do cô ta bị nhốt ở đó nhiều năm nên cô ta không hề biết đàn ông bên ngoài như thế nào.

Người khác giới mà cô ta tiếp xúc nhiều nhất chỉ có tên ngốc Thanh Viên và Phó Minh Tước.

Phó Minh Tước và Phó Minh Nam không hợp nhau nên anh ta rất ít về, số lần cô ta gặp được anh ta cũng càng ít hơn. Mà cô ta cũng không có hứng thú với một người chỉ biết nhớ nhung đến người vợ đã chết của mình. Không biết bắt đầu từ lúc nào, cô ta đã nghe được cái tên Cố Gia Huy.

Là người giỏi giang và đầy tài năng.

Anh có gia thế hiển hách và là thần thoại bất bại trên thương trường.

Hơn nữa, anh lại rất chung tình, cả đời chỉ yêu một người.

Tiếc là… Người đó không phải là cô ta.

Cô bất giác nhìn sang Hứa Minh Tâm, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cũng không đến nỗi quá thấp, ăn mặc trang điểm cũng khá.

Nhưng… Đứng trước ánh mặt trời chói lóa thì lại có vẻ nhỏ bé và không đáng để nhắc tới.

Nhưng người bên ngoài lại cứ tâng bốc hai người họ, những lời phản đối cũng dần biến thành lời chúc phúc.

Cô ta không hiểu, tại sao một người đàn ông ưu tú như thế lại yêu một người phụ nữ bất tài như cô.

“Trên mặt tôi dính thứ gì sao?”

Cô ta nhất thời nhìn quá thất thần khiến Hứa Minh Tâm thấy hơi thắc mắc, chỉ vào mũi mình và hỏi.

Tạ Quế Anh lập tức định thần lại, mỉm cười lắc đầu rồi tỏ vẻ ngây thơ.

“Tôi muốn biết thuốc bà ấy dùng mỗi ngày”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

“Được, tôi sẽ lấy tài liệu cho hai người”

Tạ Quế Anh cung cấp tài liệu, mỗi ngày uống những loại thuốc gì, khi nào uống, hiệu quả như thế nào, tất cả đều được viết rất rõ.

Cố Gia Huy lướt qua là nhớ hết tất cả, lúc về anh sẽ cẩn thận kiểm tra mấy loại thuốc đó.

Vì bà hôn mê, hai mẹ con họ cũng không thể nói chuyện đàng hoàng, trạng thái bà như thế e là cũng không thể nói được gì.

Nhiệm vụ của Tạ Quế Anh là trông nom bà hai bốn trên hai bốn, đi vệ sinh cũng không được tách rời, vì vậy không có cách nào để họ có không gian riêng với nhau.

Cô ta đứng ở cửa, úp mặt vào tường, cố gắng để Cố Gia Huy không cảm giác được sự tồn tại của mình. Cố Gia Huy đứng trước cửa sổ, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay của bà…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2357


Chương 2357

Tay của bà đã không còn mềm mại như trước nữa, lúc nhỏ bà hay dắt tay hai anh em anh mỗi người một bên, lén đi ăn kem.

Thật ra vốn dĩ không phải bọn họ thích ăn mà là bà có tính trẻ con, đòi ăn mấy thứ vớ va vớ vẩn đó nên mới đem anh em họ ra làm cái cớ mà thôi.

Lần nào bị bố anh phát hiện ra thì bà cũng đổ thừa cho hai anh em anh.

Bọn họ vẫn chưa biết rõ tình hình thế nào thì đã bị Cố Đình Sâm đánh cho một trận.

Dạ dày bà không tốt, thường thì sang ngày mai là sẽ bị đau bụng đến mất sức, nằm bẹp trên giường không dậy nỗi.

Còn hai anh em họ thì vô cớ bị phạt quỳ bên giường, nói xin lỗi bà.

Bà cảm thấy áy náy, cam đoan trước mặt họ là sau này sẽ không như thế nữa nhưng khi ra được khỏi giường, thấy thèm ăn thì lại bãy họ.

Thời gian lâu dần thì bọn họ đã hiểu ra và bắt đầu cùng với bố kiểm soát việc ăn uống lung tung của bà.

Mỗi lần Cố Đình Sâm xử lý xong việc công trở về thì đều mò mãm máy ảnh một lúc.

Ông là người không hiểu nghệ thuật nhưng lại vì bà mà trở thành một nhiếp ảnh gia giỏi nhất.

Bà thích mặc váy dài thì ông chụp ảnh cho bà.

Xây đình nghỉ mát biểu diễn ca hát, bố trí núi giả, sông giả các kiểu cho bà.

Mỗi một bức ảnh mà ông chụp cho bà đều như đẹp như bước ra từ tranh vẽ.

Trước đây, mẹ anh là người thích cười.

Nhưng sau đó khóe môi bà càng lúc càng nặng tríu, cười không lên nỗi.

Bà cất bộ váy dài mà mình yêu thích, bố anh cũng không chụp hình nữa.

Ngày họ lên xe định ra sân bay thì bà đứng vẫy tay ở cửa, đưa mắt nhìn theo, tiễn họ đi.

Bọn họ luôn cảm thấy lần sau vẫn còn cơ hội nhưng lại không ngờ lần đó lại là lần cuối cùng.

Nhưng bây giờ đã không còn là vĩnh biệt nữa, họ vẫn còn cơ hội có thể cùng tận hưởng niềm vui gia đình với mẹ.

Ký ức cứ không ngừng ùa về, anh tưởng mình sẽ không thể nhớ ra nữa nhưng lại không biết trong lòng mình vẫn đang chôn chặt một sợi dây diều, giờ có được manh mối thì cả sợi dây diều đó lại xuất hiện.

“Mẹ, đợi con”

Anh thầm đọc ba chữ đó trong lòng.

Đợi anh, đợi ngày cả nhà họ được đoàn tụ.

Anh nắm chặt lấy tay bà, dường như bà có thể cảm nhận được nên khế kéo nhẹ tay anh.

Cố Gia Huy vui mừng khôn xiết, vành mắt đỏ ửng lên.

Tạ Quế Anh tưởng rằng Cố Gia Huy có rất nhiều lời trong lòng muốn nói nhưng lại không ngờ anh đã không nói gì.

Phó Minh Nam còn giao nhiệm vụ cho cô ta, bảo cô ta thu âm hết lại tất cả những lời anh nói.

Cô ta không biết Cố Gia Huy đang đề phòng mình hay là không có gì để nói.

Thời gian cứ thế trôi qua, thời gian một tiếng đồng hồ cũng đã hết, Tạ Quế Anh đứng dậy tiễn khách.

“Anh Cố Gia Huy, anh nên đi rồi”

Lúc này Cố Gia Huy mới lưu luyến không nỡ buông tay bà ra, anh nhìn bà chằm chằm rồi mới quay người rời khỏi phòng bệnh.

Ánh mắt đó tràn đầy nỗi nhớ nhung.

Tạ Quế Anh chỉ tiễn họ đến cửa vì cô ta còn phải quay lại canh chừng bà.

“Không tiễn”
 
Back
Top Dưới