Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2297


Chương 2297

Đồ ăn còn chưa kịp động tới một miếng nào, cô đã nằm úp xuống rồi.

Cố Yên bất đắc dĩ chỉ có thể gọi điện kêu Cố Gia Huy đến đón.

Cố Gia Huy vội vàng chạy tới, nhìn thấy dáng vẻ đỏ bừng mặt và bất tỉnh nhân sự của Hứa Minh Tâm mà nhói lòng, đau đớn vô cùng.

Anh ôm cô định rời khỏi thì “Anh à, anh và Minh Tâm vẫn tốt chứ? Sao em có cảm giác anh với Minh Tâm cứ kỳ lạ như thế nào ấy” Cô ấy là em gái của Cố Gia Huy, đương nhiên cũng hiểu anh rồi.

¡ Cố Yên gọi lại.

Khi anh vừa bước vào thì cô đã cảm thấy từ trường phát ra có gì đó không đúng.

Đó là có một sự đau khổ thoáng qua.

Rốt cuộc hai vợ chồng họ bị sao vậy chứ?

“Không có gì cả.” Cố Gia Huy thản nhiên nói, không muốn nhiều lời nên anh đưa Hứa Minh Tâm về nhà.

Sau khi về nhà anh tắm rửa thay đồ cho cô rồi chăm sóc cho cô rất cẩn thận.

Đúng lúc này Khương Tuấn gọi điện thoại nói công ty chỉ nhánh có một cuộc họp khẩn cấp cần anh xử lý nên anh không thể không đi.

Sau khi đắp chăn cho cô thì anh mới rời khỏi.

Còn Hứa Minh Tâm lại gặp một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ.

Khi cô giật mình tỉnh giấc thì toàn thân đều toát hết mồ hôi lạnh ướt hết cả bộ đồ ngủ mới thay.

€ô ngồi trên giường nhìn đồng hồ trước mắt mới hơn mười giờ mà thôi.

Cô bước xuống giường để đi tắm thì bị hụt chân, vừa chạm đất đã té xấp xuống.

Đầu gối đập mạnh xuống đất đau đớn vô cùng.

Cô cố nén đau tập tễnh đi tới nhà vệ sinh rồi ngâm mình trong bồn tắm.

Dòng nước ấm áp chảy xuống thấm vào làn da khiến cô mới cảm thấy chính mình như được sống lại.

Cô và Cố Gia Huy đều đang lừa mình dối người, cô nghĩ cô có thể mắt nhắm mắt mở mà tiếp tục diễn nhưng sự thật đã chứng minh vốn dĩ cô không thể nào chịu đựng nổi.

Trời đã sắp vào đông nên nước ấm dần dần chuyển sang lạnh khiến toàn thân cô run rẩy.

€ô trở lại trên giường, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vọng đến thì biết Cố Gia Huy đã về.

Cô nhanh chóng nằm xuống, nhắm nghiền mắt lại giả vờ ngu.

Cửa phòng mở ra, tiếng bước chân tới gần.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực đang nhìn cô chăm chằm. Còn bàn tay ấm áp kia đang từ từ vươn tới đặt lên khuôn mặt của cô, dường như chỉ còn một giây nữa là có thể chạm vào nhưng anh lại rụt trở về.

Anh nằm xuống, ôm chặt cô từ phía sau.

“Minh Tâm, anh xin lỗi” Trong đêm tối, tiếng thở than này càng thêm nặng trĩu.

Hôm sau, nhân lúc Cố Gia Huy đến tập đoàn xử lý chuyện ở đó, Hứa Minh Tâm lấy cớ là dẫn đứa bé đi dạo phơi nắng để đi ra ngoài. Cô đánh lạc hướng người giúp việc cho bà đẻ ở cữ trong nhà, ôm đứa bé đến nơi đã hẹn trước, là phía sau hồ nhân tạo.

Người phụ nữ lúc trước còn làm ầm ï trong sân bay, giờ đang đứng ở đây với vẻ lo lắng, kiêng chân mong ngóng. Thấy Hứa Minh Tâm đến, cô ta lập tức chạy qua như điên.

Hứa Minh Tâm chưa kịp nói câu nào, người phụ nữ nọ đã giành lấy đứa bé trong tay cô, ôm vào ngực mình. Cô ta áp gò má mình vào mặt đứa bé, liên tục khóc lóc.

“Cục cưng, xin lỗi con, mẹ không bảo vệ cho con thật tốt, tất cả là lỗi của mẹ” Hứa Minh Tâm thấy cô ta ôm chặt đứa bé chặt như vậy, sợ cô ta làm đứa nhỏ đau, định lên tiếng nhắc nhở, nhưng lời nói đến bên miệng, cô lại không thể thốt ra. Cô không phải mẹ đẻ của đứa bé, có tư cách gì mà nhắc nhở chứ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2298


Chương 2298

Cô nhìn đứa bé kia thật kỹ, bụ bãm trắng trẻo như một con búp bê sứ. Đứa bé rất ngoan ngoãn, không thích cười nhưng cũng không hay khóc, thường xuyên mở đôi mắt to đen láy sáng ngời nhìn người khác, như thể ánh mắt biết nói vậy.

Ngoại trừ ban đêm đứa bé đói bụng thì sẽ hơi quậy một tí, còn bình thường thì rất ngoan. Tuy rằng cô rất muốn có đứa bé này, nhưng cô không có cách giành tư cách làm mẹ với người khác.

Ngày đầu tiên cô về nước đã lẳng lặng đi làm xét nghiệm ADN, đúng là đứa bé này không phải con của mình. Ở sân bay ngày ấy, cô gặp được người phụ nữ này. Sau khi cô ta ly hôn với chồng xong mới phát hiện mình có thai, chưa chuẩn bị tâm lý tốt nên muốn vứt bỏ đứa bé này. Cô ta quanh quẩn lưỡng lự ở viện mồ côi mấy đêm liền, vẫn không có can đảm vứt bỏ, mà quyết định nuôi nấng đứa bé này. Không ngờ cô ta bị người khác đập ngất xỉu, sau khi tỉnh lại, đứa bé đã bị bắt đi mất.

€ó người tốt bụng nói cho cô ta biết rằng đứa bé được người khác nhận nuôi, cô ta mới phát hiện đối phương là nhân vật của công chúng, cô ta không thể đến gần phòng bệnh VỊP.

trong bệnh viện. Rốt cuộc cô ta đợi được cơ hội, chặn đường người ta ở sân bay, ai ngờ lại bị người đàn ông kia đuổi đi, thậm chí người này còn cảnh cáo cô ta, bảo cô ta đừng bao giờ xuất hiện nữa.

Cũng may là Hứa Minh Tâm chạy đến kịp, để cô ta lén lút theo cô đến Đà Nẵng.

Hứa Minh Tâm dọn đồ dùng của đứa bé xong xuôi, đặt trong xe em bé rồi đưa qua cho cô ta.

“Tôi không biết tình hình, tưởng rằng đây là con của tôi, chiếm lấy đứa bé lâu như vậy, tôi cảm giác vô cùng áy náy.

Đây là chút quà mọn, xin cô hãy nhận lấy” Bấy giờ người phụ nữ kia mới tỉnh táo lại, run rẩy nhận lấy, cô ta mở ra nhìn, là vòng ngọc, hóa đơn, giấy chứng nhận đầy đủ, giá tiền trên đó có thể dọa người ta sợ chết.

“Không… chúng đắt tiền quá, tôi không thể lấy: “Vật ngoài thân thôi mà, nếu cô không thích thì coi như là lấy để nuôi đứa bé này” Cô đã điều tra rõ về cô ta, hoàn cảnh gia đình của cô ta rất tệ, sau khi ly hôn xong, cô ta không thể nuôi nấng con cái một mình. Không phải cô đang xót xa cho người phụ nữ này, mà là đứa bé. Cho dù đứa bé này không phải là con ruột của cô, nhưng cô cũng không nỡ để đứa bé chịu khổ.

Nếu trả thù lao thẳng thừng thì khó tránh khỏi đối phương sẽ thèm muốn, nên cô tặng quà.

“Cảm ơn! Cảm ơn đại ơn đại đức của cô, cả đời này tôi sẽ không quên!” Người phụ nữ kia ôm đứa bé đặt vào trong xe, quỳ phịch xuống đất.

Làm sao cô dám nhận, bèn nhanh chóng dìu cô ta đứng dậy.

€ô giành con của người khác, trả về là lẽ thường tình, làm sao còn để người ta dập đầu cảm ơn?

“Chồng tôi không làm khó cô chứ?” hông có.”

“Thật ra anh ấy không muốn làm hại cô, chỉ là anh ấy muốn bảo vệ tôi mà thôi, cô đừng trách anh ấy nhé. Bây giờ tôi giao đứa bé cho cô, cô tìm một nơi, bắt đầu cuộc sống lần nữa đi” vậy cô có về thăm đứa bé hay không?”

“Không được, để tránh việc tôi nhớ nhung” Cô dịu dàng nhìn đứa bé nằm trong xe em bé, đứa bé đang ngậm một núm v* cao su, mở đôi mắt to như lưu ly nhìn cô như thể là nhận ra cô vậy.

Cô rất muốn sờ gương mặt nhỏ mềm mại của đứa bé, nhưng lại sợ nếu mình còn chạm vào, lòng cô sẽ tiếc nuối không muốn để nó đi. Cuối cùng cô nhịn đau hạ quyết tâm, cố sức nắm chặt tay đè nén ý muốn của mình. Cô không nhìn nó thêm một lần nào nữa, bất chấp xoay người bỏ đi.

Cô vừa quay người lại, nước mắt tràn ra như vỡ đê.

Người giúp việc vừa đi WC một lát, lúc quay về không thấy Hứa Minh Tâm đâu, cô ta sốt ruột đến mức sắp điên lên. Sau khi tìm được cô nhưng không có đứa bé, cô ta không nén được lo lắng sốt ruột mà hỏi: “Bà chủ, đứa bé đâu rồi?”

“Đứa bé nào?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2299


Chương 2299

“Cậu chủ nhỏ “Đó không phải là con của tôi.”

“Chuyện này… Ông chủ bảo tôi chăm sóc bà chủ cho tốt, nhưng bây giờ.

“Tôi không cần người giúp việc nữa đâu, cô cứ lấy tiền lương theo hứa hẹn rồi về đi. Bên phía ông chủ, tôi sẽ tự nói cho anh ấy biết, tôi mệt rồi, cô về đi” Cô đuổi người giúp việc đi rồi nặng nề bước chân đến tập đoàn.

Khương Tuấn thấy cô đến đây một mình, anh ta rất là kinh ngạc, định đi tìm Cố Gia Huy trong phòng họp thì bị Hứa Minh Tâm cản lại.

“Để anh ấy làm việc của mình đi, đừng làm phiền, tôi chờ chút cũng không sao mà”

“Vậy… thôi được, Minh Tâm, cô có sao không, vẻ mặt của cô không được ổn cho lắm, có phải là cô thấy không khỏe trong người?” Hứa Minh Tâm nghe vậy, cô nhẹ nhàng lắc đầu, mấp máy môi rồi không nói gì thêm.

Cô chờ khoảng một tiếng, Cố Gia Huy mới xong chuyện, lúc này Khương Tuấn mới nói cho anh biết chuyện Hứa Minh Tâm đang ở phòng nghỉ.

Anh nghe xong, vẻ mặt trở nên nặng nề u ám.

“Sao cậu không nói sớm?”

“Gô Linh không cho tôi nói, cô ấy đến đây một mình, vẻ mặt không ổn lắm”

“Không phải cô ấy dẫn con ra ngoài sao?” Cố Gia Huy càng nghĩ càng thấy không đúng, anh nhanh chóng đi vào phòng nghỉ. Hứa Minh Tâm đang đọc sách trong sự nhàm chán, trên giá sách là các tác phẩm nổi tiếng về tài chính học ở các quốc gia, cô đọc không hiểu được cái nào cả.

Nghe thấy tiếng bước chân, cô biết Cố Gia Huy đến Tồi.

“Sao em lại đến đây? Còn không cho Khương Tuấn thông báo với anh, đây không phải là cuộc họp quan trọng gì, anh có thể với em..” Anh còn chưa nói xong, Hứa Minh Tâm đã quay người chui vào lòng anh.

“Anh đừng nhúc nhích, để em ôm một lát đi, em lạnh quá” Cố Gia Huy nghe cô nói như vậy, tim anh như bị gai nhọn đâm vào thành một lỗ thủng đầy máu sâu không thấy đáy, cực kỳ đau đớn. Dường như anh đã hiểu được cái gì, không nói thẳng ra, hai người đều đang cẩn thận lừa gạt đối phương, cũng lừa gạt bản thân.

Tưởng rằng không nói ra, không chọc thủng lớp giấy cửa sổ cuối cùng là có thể ngụy trang như không có chuyện gì xảy ra. Bản thân mình sống tốt, đối phương cũng sống tốt, nào biết trong lòng hai người đều đã tự lập một chảo dầu, liên tục sục sôi giày vò.

Anh không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu của cô.

Sau khi sinh con xong, thân thể của cô đã gầy rồi mà bây giờ còn mảnh khảnh đến mức đáng sợ, như thể gió thổi qua là có thể bay.

Anh đau lòng gần chết, nhắm mắt lại trong đau đớn, nói: “Minh Tâm, không phải em có gì muốn nói với anh sao?” Giọng của anh trầm thấp khàn khàn, hàm chứa đau thương và yếu đuối đặc quánh.

“Đứa bé… em trả lại cho nhà người ta rồi, em không cần con nhà người khác, em chỉ muốn con của mình..” Cô vừa dứt lời, cả người run rẩy liên tục, nước mắt tuôn rơi.

Không khác dự đoán của anh là bao, cô đã biết từ lâu, lại tỏ ra không sao cả trong mấy qua chỉ là vì cho anh xem thôi.

“Em biết được khi nào?” Anh khó khăn thốt ra, cổ họng nghẹn lại rất khó chịu, khô khốc như bông gòn mắc kẹt, bỏng rát đau đớn.

“Ở sân bay, em gặp cô ta xong, vừa về nước là làm giám định ADN, đó không phải con của em, con em đã chết rồi! Tại sao anh lại gạt em, ngay cả con mình trông như thế nào mà em cũng không biết, anh có biết mình tàn nhãn đến mức nào không?” Cô vừa nói xong, bèn cắn mạnh vào vai anh!

Một lần cắn này rất mạnh rất sâu.

Cô nếm được cả vị máu tươi trong khoang miệng, còn anh thì vẫn vững vàng như Thái Sơn mà không có một tiếng kêu r3n đau đớn nào.

Bên tai truyền đến âm thanh chậm rãi của anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2300


Chương 2300

“Nếu… như thế có thể khiến lòng em dễ chịu hơn một chút, thì em có chặt anh thành ngàn mảnh, anh cũng cam tâm tình nguyện” Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, nỗi đau đớn trong lòng cô mãnh liệt dâng trào như biển cả mênh mông.

Cô mở miệng, thân thể mềm nhũn ra, được Cố Gia Huy kịp thời đỡ lấy, ôm chặt cô vào lòng.

“Xin lỗi, em đã không bảo vệ tốt cho đứa bé. Cố Gia Huy… con của chúng ta trông có đẹp không?”

“Đẹp”

“Em vẫn chưa thể nhìn nó một lần, cho nên anh phải nhớ kỹ dáng vẻ của nó, nhớ kỹ thay em. Trên đời này làm gì mà có người mẹ nào như em chứ, đến con của mình mà em cũng chưa nhìn nó lấy một lần? Em biết anh không muốn làm em đau khổ, nhưng em tình nguyện sống trong sự thật còn hơn là thế giới giả dối mà anh vẽ ra cho em. Em không cần con của người khác, em chỉ cần con của em và anh”

“Anh sai rồi, em còn mạnh mẽ hơn anh nghĩ nữa. Anh mới là người không chịu đựng nổi”

Anh nặng nề nhắm mắt lại.

Chính bản thân anh cũng không thể phân biệt được, anh tìm một đứa con giả đến để lừa Hứa Minh Tâm, hay là để lừa dối chính mình, hoặc cũng có thể là anh không thể chấp nhận được vẻ mặt thất vọng của cô khi biết sự thật.

Anh cho rằng mình có thể chống đỡ cả bầu trời, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới cũng có thời điểm bản thân anh lại sợ hãi, lại yếu ớt đến thế.

“Đứa bé… anh chôn cất nó ở đâu rồi?”

“ở bệnh viện kia, anh sợ em đau lòng nên đã xử lý rất nhanh”

“Vậy… anh đã để nó ở nơi đất khách quê người?”

€ô níu chặt quần áo của anh.

“Em muốn đưa con về.”

“Được rồi, anh sẽ để Khương Tuấn đưa nó về. Với trạng thái của em bây giờ, anh sẽ không để cho em rời khỏi anh nửa bước”

Anh ôm siết lấy cô: “Em có thể nói anh đối xử với con quá tàn nhẫn, nhưng dù sao thì với anh, nó cũng không bằng em” Nghe vậy, trái tim của Hứa Minh Tâm chợt đau thắt lại.

Cuối cùng, cô không thể chịu đựng được cơn đau đó mà ngất đi.

Sau khi được đưa đến bệnh viện, đã không còn gì đáng lo ngại.

Chỉ là cô lại mơ thấy giấc mơ đó.

Trong mơ, cả người đứa con của cô toàn là máu, nó trách cô vì sao không cứu nó.

Đứa bé khóc nỉ non liên tục, cô cũng khóc.

Bầu trời đen kịt một mảng khiến cô vô cùng vô cùng sợ hãi.

Đúng lúc này, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến, từng chút một sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo cứng ngắc của cô.

“Minh Tâm, em phải tỉnh lại, con đường phía trước vẫn còn rất dài, chúng ta phải cùng nhau đi tiếp”

“Rồi chúng ta sẽ lại có con, một đứa, hai đứa, ba đứa, rồi sẽ có lại thôi.”

“Minh Tâm, em mở mắt ra nhìn anh đi. Nếu em có chuyện gì không may thì anh phải làm sao đây?”

Ban đêm, Hứa Minh Tâm lên cơn sốt, sốt cao liên tục, ý chí không tỉnh táo. Cố Gia Huy vất vả ngày đêm, không ăn không nghỉ mà chăm sóc cô cả buổi tối.

‘Vào khoảng sáng sớm hôm sau, cơn sốt cao của cô mới giảm dần, từ từ có chuyển biết tốt hơn.

Lúc cô tỉnh lại đã là buổi chiều.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy trần nhà trắng tinh thì tinh thần có hơi hoảng hốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2301


Chương 2301

Sau khi ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, cô mới biết mình đang năm ở bệnh viện.

Cô muốn đứng dậy nhưng bị một cái gì đó cản lại.

Thì ra là Cố Gia Huy đang ngủ say bên giường nhưng vẫn nắm chặt lấy tay cô.

Cô vừa có chuyển động thì anh đã nhận ra và lập tức mở mắt.

Trên gương mặt anh đây vẻ mệt mỏi, đôi mắt hắn lên những tơ máu đỏ dày đặc, trông vô cùng tiều tụy.

Anh lo lắng nắm tay cô mà nói: ” không? Anh đi gọi bác sĩ đến khám: Bác sĩ đến nơi rất nhanh. Mọi thứ không còn gì đáng lo ngại, thay quần áo sạch rồi ra mồ hôi lại một lần nữa là được Tồi.

Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ.

“Con mình… đã về chưa?”

“Khương Tuấn đã đi trong đêm, sáng nay vừa về đã đến phần mộ tổ tiên của nhà họ Cố chôn cất đàng hoàng rồi.

Khi nào em khỏe hơn, anh sẽ dẫn em đi gặp con, được không?”

Cô gật đầu, giơ tay vuốt v e khuôn mặt của anh.

€ô không thể tiếp tục suy sụp như vậy được nữa, vì người tổn thương không phải là cô mà là người cô yêu nhất, Cố Gia Huy.

Đứa con không còn nữa, người chết không thể sống lại, không thể cưỡng cầu.

€ô không thể dùng chuyện này để tàn nhẫn tra tấn Cố Gia Huy thêm nữa, trong lòng của anh cũng không dễ chịu gì.

“Cố Gia Huy, trên người em toàn là mồ hồ lạnh, em muốn đi tắm”

“Ừ, anh đi xả nước cho em”

“Chúng ta tắm cùng nhau được không?”

“Được, em nói gì cũng được.”

Xả nước đầy một bồn tắm lớn rồi hai người cùng vào trong. Hứa Minh Tâm thấy dấu răng trên vai anh, hai hàng trên dưới, chỉ vừa mới kết vảy.

Bàn tay nhỏ bé run run của cô khẽ chạm vào đó, cô hỏi: “Đau không?”

Lúc hỏi câu này, khóe mắt của cô đã ươn ướt.

“Không đau, anh còn ước gì em khắc một con dấu lên người anh, chứng minh anh là của em” Anh dịu dàng nói, miễn cho lát nữa cô lại khó xử, rồi đưa tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mi cô.

“Cố Gia Huy, chuyện này… cứ xem như là quá khứ đi.

Em… em đã vượt qua rồi.”

Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé. Link tải nhé các bạn

“Em không cần miễn cưỡng…”

Cố Gia Huy còn chưa nói xong thì cô đã cắt ngang: “Không, không miễn cưỡng. Khi em đau khổ, người tổn thương nhất lại chính là anh, mà em lại không muốn để anh bị tổn thương. Mất đi đứa con, em cũng có một phần trách nhiệm.

Dựa vào gì mà anh lại ôm đồm hết tất cả? Anh tìm một đứa bé khác đến cho em cũng chỉ vì sợ em đau lòng khổ sở, về tình có thể tha thứ. Từ nay về sau, hai chúng ta phải sống thật tốt, rồi chúng ta cũng sẽ lại có con”

“Em có thể nghĩ như vậy là rất tốt”

“Tắm uyên ương xong, xóa bỏ hoàn toàn chuyện trước kia.

Sau này khi nhắc lại, cũng sẽ không quá khó chịu”

“Được.”

Anh giúp cô cọ rửa cơ thể, khi nhìn thấy miệng vết thương đã được khâu lại trên bụng của cô, ngón tay anh hơi khựng lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2302


Chương 2302

Cả hai người đều lựa chọn im lặng.

Chuyện này chỉ có thể chôn chặt trong lòng để nó chết dần chết mòn đi. Nếu không nó sẽ là nỗi dẫn vặt lớn nhất đối với người còn sống.

Cô cũng cạo râu lại thay anh, cả người trở nên sạch sẽ linh hoạt hơn rất nhiều.

Anh bận canh giữ cả đêm, căn bản không được ngủ ngon giấc. Vì thế, Hứa Minh Tâm xốc chăn lên bảo anh vào nằm cùng.

Chui vào vòng ôm ấm áp của anh, đưa tay ôm chặt lấy eo anh, trái tim của cô yên bình hơn rất nhiều.

€ó cô trong vòng tay, Cố Gia Huy nhanh chóng tiến vào mộng đẹp. Từ khi sinh con đến nay, mấy tháng này anh không có khi nào được yên giấc, đến giờ cuối cùng cũng có thể ngủ được một giấc ngon lành.

Còn Hứa Minh Tâm lại không buồn ngủ chút nào. Cô dùng bàn tay nhỏ bé khẽ khàng xoa lên vết thương trên vai anh, nhất định là anh thấy rất đau.

Trong khoảng thời gian này, chắc chắn trong lòng anh thấy rất dăn vặt, nhưng anh vẫn luôn giả vờ tươi cười trước mặt cô.

Một câu “Xin lỗi” lúc đêm khuya đó cứa thẳng vào đáy lòng khiến cô đau đớn như chết đi sống lại.

Bốn giờ chiều, điện thoại của Cố Gia Huy vang lên, là Khương Tuấn gọi tới.

Lúc đó, anh vẫn còn đang ngủ say. Hứa Minh Tâm sợ phiền đến anh nên mới nghe điện thoại.

“Thưa anh, đã xảy ra chuyện”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Minh Tâm?”

“Anh ấy mệt lắm rồi, giờ đang nghỉ ngơi, đừng quấy rầy anh ấy. Có phải chuyện của công ty không? Tôi đoán chừng cũng không giúp được gì.”

“Không phải chuyện công ty, mà là… đứa bé.”

Khương Tuấn ấp a ấp úng mà nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, trái tim chợt chùng xuống. Bởi vì giọng điệu của Khương Tuấn thật sự là quá nặng nề.

Cô lập tức đi ra ngoài hành lang để nghe điện thoại.

Thì ra đã có người mang đứa bé đến quầy lễ tân, có người nhận ra đó là con của bọn họ nên liền ôm đến cho Khương Tuấn. Không ngờ ít lâu sau, cảnh sát phát hiện ra một vụ án mạng, người chết hóa ra lại chính là mẹ ruột của đứa bé kia.

Thi thể được phát hiện trong khách sạn. Cảnh sát còn tìm thấy một đoạn ghi âm trên điện thoại di động của người chết.

Người chết buộc tội Cố Gia Huy giết người đoạt con.

Còn tiết lộ rằng đứa con của Hứa Minh Tâm thật ra đã chết khi vừa mới chào đời. Vì thế, hai người bọn họ mới cướp con của người khác, bị mẹ ruột tìm đến thì nảy sinh ý đồ giết người diệt khẩu.

“Đoạn ghi âm đã được so sánh chưa?”

“Đã so rồi, đích thật là giọng nói của người chết, không thể giả được”

“Tôi đi tìm anh, gặp mặt rồi nói tiếp. Chuyện này vẫn còn rất nhiều điểm đáng ngờ” Cô đã không còn thời gian để tiếp tục đau buồn nữa. Chồng cô đã vì cô mà làm quá nhiều điều, cô cũng phải vì anh mà làm điều gì đó mới được.

Cô vội vã chạy tới tập đoàn, Khương Tuấn đã thu thập xong xuôi các manh mối rồi.

Đứa nhỏ do một người lạ đưa tới, sau đó người lạ đã nhanh chóng biến mất tăm mất tích, rất khó để điều tra ra trong biển người rộng lớn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2303


Chương 2303

Người phụ nữ đó đã ly hôn với chồng cũ, không thể nuôi nấng đứa bé, muốn vứt bỏ nó đi.

Nhưng cuối cùng vẫn không nố, cô ta lại bị người khác xúi giục nên bấy giờ mới đưa đứa bé đến cô nhi viện.

Ban đầu, Cố Gia Huy đã lục tung toàn bộ vì muốn tìm ra một đứa trẻ mới sinh là người gốc Việt để lừa gạt cô.

Nhiều yếu tố quyết định, muốn tìm được một đứa trẻ đáp ứng được các điều kiện trong một thời gian ngắn là rất khó.

Mà theo điều tra hồ sơ sinh nở của sản phụ này, ngày sinh dự kiến vốn là nửa tháng sau, nhưng lại sinh mổ sớm hơn mười ngày.

Đó không phải là yêu cầu của người phụ nữ mà là do bác sĩ chăm sóc đã thông báo trước, đề nghị nên sinh mổ sớm một chút.

Điều này cũng có nghĩ là vào thời điểm có người muốn gây ra cuộc nổi loạn của phần tử kh*ng b* cũng là lúc có người đã sắp xếp tình hình của đứa bé.

Gố tình là khi đó lại gần đến thời gian sinh con của cô, sau đó để cho Cố Gia Huy tìm được đứa nhỏ này.

Cố Gia Huy chỉ chuyên tâm tìm một đứa con, vốn không có thời gian suy xét nhiều như vậy.

Cho dù Khương Tuấn kiểm tra hết lần này đến lần khác cũng không phát hiện ra sơ hở nào.

Cô nhớ rõ ràng rằng, người phụ nữ đó đã từng nói là có người có lòng tốt nhắc nhở đứa bé ở chỗ bọn họ nên cô ta nghe thế mới chạy đến đây.

Bằng không, Cố Gia Huy làm việc cẩn thận, sao có thể để cho người ta biết con của mình là con nuôi chứ?

Người có lòng tốt đó, e rằng chính là người sắp xếp mọi chuyện.

Đầu óc của Hứa Minh Tâm nhanh chóng suy nghĩ. Đối với những chuyện liên quan đến Cố Gia Huy, hình như cô cũng trở nên thông minh hơn chút.

Đứa con không còn nữa, cô phải bảo vệ người cuối cùng mà mình yêu thương mới được.

“Người chết đâu?”

“Ở sở cảnh sát, báo cáo nghiệm thi đã có rồi”

“Cho tôi xem”

“Cái này… hiện trường quá máu me, không tốt lắm…” Khương Tuấn do dự.

“Đã đến lúc nào rồi mà còn xoắn xuýt mấy thứ này?”

Hứa Minh Tâm thúc giục.

Cuối cùng, Khương Tuấn lấy ảnh chụp báo cáo ra, cả thi thể trắng bệch, khắp người đầy máu, hoàn toàn không thể nhận ra…

Thế mà… lại là bị chém ngàn nhát đến chết. Sao ác độc thế này, không để cho người ta chết một cách nhanh chóng được ư?

Sau khi nhìn thoáng qua, cô cảm thấy vô cùng buồn nôn, nhưng vẫn cố gắng kìm lại.

Cô che miệng lại, phát hiện bên cạnh người chết có hộp.

quà của cô tặng.

“Người chết không có uống thuốc gì cả, hoàn toàn là bị giết”

“Đây là cái gì?”

€ô chỉ vào hộp quà.

“Bên trong có một chiếc vòng ngọc rất đắt tiền. Theo điều tra của cảnh sát, cô gái này đã đến tiệm cầm đồ khá nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại. Cô ta còn đặt vé máy bay vào ngày mai rồi nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy”

“Cô ấy không muốn làm hại chúng ta mà là bị người khác hãm hại.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2304


Chương 2304

“Ý cô là cô ta không tham gia vào đó? Sao cô lại biết được?”

“Đây là vòng ngọc mà tôi tặng cho cô ấy. Cuộc sống của cô ấy rất khó khăn, nếu cầm nó thì ba mấy tỷ cũng đủ để cho.

cô ấy sống tốt. Nhưng cô ấy lại kiềm chế không cầm nó, cho thấy cô ấy không phải là người ham hư vinh mà còn muốn tự mình nuôi con. Nếu cô ấy muốn hại tôi thì căn bản sẽ không đặt vé máy bay để rời đi. Chắc là có người nào đó đã giết cô ấy vì muốn hãm hại chúng ta. Anh đi kiểm tra hóa đơn mua hàng của tôi, mặt khác điều tra camera giám sát ở công viên, tôi đã nhìn thấy cô ấy”

“Minh Tâm, giờ đang là lúc mấu chốt, nếu cô có tiếp xúc với cô ta, tôi sợ là mọi chuyện càng không rõ ràng. Trên Internet toàn là tiếng mắng chửi, cho dù cô có thể nói rõ với cảnh sát thì cũng không có cách nào ngăn chặn miệng lưỡi nhiều người trên mạng như thế” Khương Tuấn nôn nóng.

“Đối phương cấp bách muốn dùng đứa bé làm ầm ï để làm gì? Có thể mang đến cho chúng ta tổn hại đáng kể nào không?”

“Có, hình tượng đã được thiết lập trong mắt công chúng sẽ bị sụp đổ, đối với danh dự, thị trường chứng khoán của công ty đều có ảnh hưởng rất lớn. Chỉ mới nửa giờ sau khi sự việc bị phanh phui mà thị trường chứng khoán đã tuột dốc thảm hại”

“Sau khi tìm được hồ sơ công viên, lập tức mời phóng viên tổ chức họp báo”

“Tôi đi liên hệ với cậu chủ, loại chuyện này vẫn cần anh ấy phụ trách toàn bộ.”

“Nếu bây giờ anh ấy tỉnh lại thì cũng không đến kịp. Anh đi làm trước đi, tôi có tự tin để đối mặt với chuyện này”

Cô siết chặt nắm tay, trong mắt tràn ngập vẻ kiên định.

Không đến mười phút, Khương Tuấn đã chuyển camera giám sát và hồ sơ đến đây, sau đó mời phóng viên và tổ chức họp báo bằng tốc độ nhanh nhất.

Cố Linh ra mặt làm sáng tỏ mọi chuyện với tốc độ nhanh như thế khiến đám phóng viên hận không thể mọc cánh mà lao nhanh đến.

Ngay sau đó, Khương Tuấn tuyên bố buổi họp báo bắt đầu, tất cả mọi người đều kiểng chân mong đợi sẽ được nhìn thấy Cố Gia Huy, nhưng không ngờ người bước ra lại là bóng dáng gầy yếu của Hứa Minh Tâm.

Cô mặc một bộ tây trang màu đen, nổi bật vẻ nghiêm túc.

và trang trọng, cộng thêm đôi giày cao gót mười phân khiến khí thế toàn thân bộc lộ ra hoàn toàn.

Mặc dù thân thể trông có vẻ gầy yếu nhưng tấm lưng thẳng tắp vững vàng như thể đã được tiêm cốt thép, vĩnh viễn không thể bị cong.

Bọn họ sửng sốt trong chốc lát, hiển nhiên là không ngờ tới Hứa Minh Tâm sẽ bước ra.

Họ vẫn đưa mắt trông ngóng nhưng mãi mà không thấy Cố Gia Huy xuất hiện. Bấy giờ mới xác định được chỉ có một mình Hứa Minh Tâm.

Buổi họp báo được trực tiếp trên Internet. Mấy ông già trong ban giám đốc nhìn thấy cũng kinh ngạc không thôi.

Tuy bọn họ nhận ra Hứa Minh Tâm, nhưng suy cho cùng vẫn là phụ nữ chưa bao giờ quán xuyến chuyện của tập đoàn.

Vậy mà bây giờ cô lấy danh nghĩa của Cố Gia Huy, thậm chí là danh nghĩa của cả tập đoàn Cố Linh để tổ chức họp báo.

Nếu hơi sơ sẩy một chút thì danh tiếng của Cố Linh sẽ rất khó rửa sạch.

Giám đốc Triệu sốt ruột vội vã phái người đến ngăn cản Hứa Minh Tâm.

Còn Cố Gia Huy vừa tỉnh dậy trong phòng bệnh cũng đã biết tin tức trọng đại này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2305


Chương 2305

Ánh mắt của mọi người đều đồng loạt tập trung trên thân hình gầy yếu của cô, muốn cô đưa ra một lời giải thích.

Trên thực tế, thứ mà giới truyền thông muốn căn bản không phải là lời giải thích, cũng không phải muốn đòi lại sự công bằng cho người mẹ kia. Bọn họ sinh ra là để đưa tin, càng giật gân càng tốt.

“Cô Minh Tâm, xin hỏi anh Gia Huy đâu? Người mẹ kia khàn cả giọng lên án tố cáo là anh ấy tàn nhãn giết người, vì sao lại là cô ra mặt làm sáng tỏ chứ? Là bởi vì anh ấy chột dạ không dám đối mặt với truyền thông và cảnh sát đúng không?”

“Xin hỏi sau khi mọi chuyện bại lộ, các người có thương lượng với cảnh sát không? Các người có thẳng thắn nhận tội về vụ án này không?”

“Minh Tâm, con của cô mất đi, loại tâm trạng này tất cả mọi người đều có thể thấu hiểu, nhưng các người lại đi cướp đoạt đứa con của người khác. Trên đời này còn có công lý không?”

“Bình thường các người vẫn thường xuyên làm từ thiện, vậy mà giờ lại làm ra hành động của bọn giặc cướp, còn tước đoạt một mạng người. Xin cho mọi người một lời giải thích!”

Một loạt micro màu đen đung đưa trước mắt, ai ai cũng hung hăng hùng hổ.

Nếu là trước kia thì cô đã sớm sợ hãi và run rẩy, đứng ngồi không yên từ lâu rồi.

Nhưng hôm nay, cô biết mình không thể ngã, một khi ngã xuống thì Cố Gia Huy phải làm sao đây?

Vì người mình yêu, bản thân cô phải càng thêm kiên cường và dũng cảm mới đúng.

Cô cầm micro, đứng dậy và đi đến trước mặt truyền thông.

Khương Tuấn sợ có bạo động nên muốn tiến lên ngăn cản nhưng lại bị Hứa Minh Tâm cản lại.

Đúng lúc này, bên ngoài có người ném chai nước khoáng lên, la hét giết người thì phải đền mạng.

Nước trong đó không nhiều lắm, va trúng người cũng không đau nhưng khiến ai nhìn vào cũng thấy hả hê.

Đám phóng viên nhịn cười, cảm thấy vui sướng khi người gặp họa.

€ô hít sâu một hơi, sắc mặt lạnh lùng như được phủ một màn sương lạnh lẽo.

Cô cầm lấy micro, giọng nói vang vọng khắp cả hiện trường.

“Khương Tuấn, cho bảo vệ bắt lấy người đó, lát nữa đi làm biên bản sau”

“Sao tội phạm giết người như cô lại kiêu ngạo thế chứ?”

Người đó giận dữ quát lên, những người còn lại cũng đồng thanh nói theo.

Một tội phạm giết người nên bị người ném rau thối, trứng thối vào mặt. Nhưng Hứa Minh Tâm lại không thừa nhận chuyện này.

“Nếu tôi phạm pháp thì tự có chế tài luật pháp! Tại sao cô lại thể hiện thù hận cá nhân ở đây? Nói khó nghe là tôi cũng không có hại người nhà cô nên cô không có quyền lên án tôi!

Cô thể hiện thù hận cá nhân chỉ để chính mình được xả giận, vì sao tôi phải thừa nhận?”

“Hơn nữa cảnh sát chỉ kêu chúng tôi hợp tác phối hợp điều tra chứ không định tội, các người công khai tuyên bố chúng tôi là hung thủ giết người, là người giành đứa bé, các người dựa vào cái gì mà định tội cho tôi?”

“Đám người cầm micro chính là người làm truyền thông, đám người cầm điện thoại di động hay máy tính chính là anh hùng bàn phím sao? Các người có thể thay mặt luật pháp à?

Tôi và anh ấy quang minh lỗi lạc chưa từng làm chuyện gì, tại sao phải trả giá vì hành vi của các người?”

Mỗi một chữ cô nói ra đều khiến mọi người kinh sợ.

Chẳng ai nghĩ tới bên trong thân thể yếu đuối của Hứa Minh Tâm lại chứa đựng lực lượng lớn như vậy.

Cô không nghĩ tới vốn là buổi họp báo chiếu mạng lại bị âm thầm đưa lên màn hình led lớn nhất ở quảng trường.

Trên quảng trường vây đầy người, mỗi một người đều ngửa cổ nhìn Hứa Minh Tâm ứng đối buổi họp báo đó như thế nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2306


Chương 2306

Vậy thì mời vợ tổng giám đốc cho chúng tôi một đáp án hài lòng đi!”

“Đúng, cho chúng tôi một đáp án hài lòng!”

“Cho các người một đáp án hài lòng? Tại sao? Sở dĩ tôi mở buổi họp báo một là vì giải thích nỗi oan của chồng tôi, hai là cảm ơn đa phần mọi người đã tin tưởng và ủng hộ chúng tôi!

Trước khi tôi làm sáng tỏ sự thật thì có chuyện tôi cần đưa ra ánh sáng. Tòa án, đồn cảnh sát không có cây búa thật, nói chồng tôi chính là hung thủ giết người, trước mắt vẫn đang điều tra tính xác thực của bản ghi âm kia. Cho nên tôi sẽ không đối xử hiên lành với người tung tin đồn ác ý trên web và người cố ý gây bạo động tại hiện trường, tất cả sẽ được xử lý theo luật! Đây chính là hậu quả của anh hùng bàn phím!”

“Được rồi, quay lại chuyện chính, tôi cho các người đáp án mà các người muốn”

€ô mở máy chiếu lên chiếu hai bức ảnh ghi chép mua sắm, một là khóa trường mệnh, một là vòng ngọc. Mặt khác còn có hợp đồng nhận nuôi của trại mồ côi.

“Mọi người có thể nhìn ngày tháng bên dưới, đầu tháng mười chồng tôi đến trại mồ côi nhận con nuôi, phía trên đây là ghi chép có chữ ký của trại mồ côi, người phụ trách đang trên đường tới, anh ấy sẽ phối hợp với cảnh sát để điều tra chứng minh đứa bé này thật sự là chúng tôi nhận nuôi từ Trại mồ côi.”

“Con tôi mới sinh ra đã chết non, chồng tôi sợ tôi quá đau lòng nên tự dệt ra một lời nói dối có thiện ý. Thử hỏi, một người có thể coi con người khác là con mình mà nuôi nấng thì sẽ làm chuyện như vậy sao? Có thể ở trong mắt các người chồng tôi không phải là một người hiền lành, nhưng anh ấy cũng khinh thường dùng thủ đoạn tỉ tiện và trăm lỗ hổng như thế”

“Tôi nuôi dưỡng đứa bé ba tháng rồi lên đường trở về nước lại gặp phải mẹ ruột nó ở sân bay. Tôi gặp riêng cô ấy mới biết được đứa bé này là con của cô ấy. Sau đó khi tôi về nước đã lập tức làm xét nghiệm ADN. Mọi người có thể nhìn thấy đây là ngày xét nghiệm của tôi vào hai tuần trước: “Nếu như chồng tôi thật sự muốn giết người diệt khẩu thì xử lý thần không biết quỷ không hay luôn ở nước ngoài không phải tốt hơn sao? Cần gì phải đưa về nước chọc người chú ý?”

“Tôi biết đứa bé này không phải của tôi, tôi không thể làm mẹ nó, cũng không thể ích kỷ tước đoạt quyền làm mẹ của người khác. Cho nên tôi đã chuẩn bị quà cho đứa bé và cô ấy.

Tôi sợ cho quá nhiều tiền mặt làm ảnh hưởng lòng tự ái của người ta, đồng thời sẽ có cảm giác như mua bán trẻ con nên tôi chọn tặng ngọc. Thử hỏi nếu chúng tôi thật sự muốn giữ đứa bé làm của riêng thì cần gì phải làm điều thừa thế?”

Cô mở camera công viên ra, mẹ đứa bé nói trăm ngàn lời cám ơn cô, tất cả mọi người đều có thể nhận ra.

“Sau đó, chính là hôm nay, khách sạn người mẹ đó ở xảy ra chuyện, đứa bé bị đưa đến tập đoàn, cảnh sát tìm được đoạn ghi âm có trong điện thoạ “Nếu chồng tôi thật sự muốn giết người thì sẽ không ngốc đến mức như thế. Kế tiếp chúng tôi sẽ dốc sức phối hợp cảnh sát phá án, chỉ mong bắt được hung thủ. Mặt khác, tôi muốn nói cho mọi người biết chúng tôi chưa bao giờ quảng cáo rùm beng mình là người tốt, chúng tôi chỉ đang làm chuyện mình muốn làm. Hiện giờ chỉ mới bại lộ một chút đã bị các người dùng kính lúp để soi, thậm chí còn nói những lời tàn ác. Chúng tôi là nhân vật của công chúng nhưng sẽ không sống như kiểu các người muốn”

“Chúng tôi là người bình thường, biết tức giận, biết phản kháng, cũng biết đánh người! Đừng làm người bỏ đá xuống giếng, ai biết các người có tự cầm đá đập chân mình không?

Mặt khác, tôi rất cảm ơn chồng tôi lần nữa vì đã dệt ra lời nói dối yêu thương. Tôi không có con sẽ rất khó chịu, nhưng tôi may mắn vì cuộc đời tôi luôn có anh ấy làm bạn!”

Hứa Minh Tâm nói một đoạn thật dài, bên dưới yên lặng như tờ.

Tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn Hứa Minh Tâm, lời nói này thật sự quá hay, từng chữ có lực, thỏa đáng đúng mực.

Hơn nữa còn trắng trợn cảnh cáo người khác, chưa từng có ai như thế.

Đúng lúc này bên dưới có người vỗ tay, ngay sau đó mọi người kịp nhận ra, mỗi người vỗ tay không dứt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2307


Chương 2307

Mà có người vô cùng sợ hãi bởi vì thái độ Hứa Minh Tâm rất cứng rắn, cô sẽ không bỏ qua cho người tung tin đồn.

Đương nhiên những người dẫn dắt tiết tấu trên web cực sợ.

“Nói thật hay! Tôi tin anh Huy không làm chuyện như vậy!”

“Tôi cũng tin, thật sự không đáng, chắc chắn là có người gài tang vật hãm hại!”

Mọi người rối rít thay lời ủng hộ Hứa Minh Tâm.

Cô nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng từ từ thả lỏng khớp xương vẫn luôn dựng thẳng xuống.

€ô để micro xuống ra hiệu bằng mắt cho Khương Tuấn, Khương Tuấn ra mặt nhắc nhở buổi họp báo đến đây là kết thúc.

€ô vội vàng đi xuống đài.

Nếu cô còn không đi thì chân sẽ nhũn ra ngã nhào ở trên đài.

Chỉ là thể hiện nhất thời thôi, nếu tiếp tục thì mình sẽ lộ tẩy.

Mới vừa ra sau đài, thân thể của cô như mất hết sức lực, cô không khỏi nhũn người ra.

Đúng lúc này có một đôi tay có lực vòng quanh người giữ chặt cô lại.

Nhiệt độ quen thuộc, hơi thở quen thuộc.

Cô biết là anh tới.

Cô thuận thế quấn tay quanh eo anh miễn cưỡng ôm lấy.

“Anh tới rồi, ngủ thế nào, cũng không tệ lắm phải không?

Trong khoảng thời gian này anh quá mệt mỏi, thiếu hụt giấc ngủ nghiêm trọng, anh nên được nghỉ ngơi đàng hoàng”

Cố Gia Huy thấy sắc mặt cô không tốt lắm, mồ hôi rịn ra, có hơi ửng đỏ.

Anh vươn tay sờ trán cô, có hơi sốt nhẹ.

Vì căng thẳng quá độ mà dẫn đến phản ứng kích động.

“Xảy ra chuyện lớn như vậy sao không gọi anh tới xử lý. Lỡ như người nọ không ném bình nước suối mà là cái gì khác làm em bị thương thì sao?”

Anh đau lòng nói, đây là lần đầu tiên Hứa Minh Tâm tự ra mặt ủng hộ anh, người muốn hãm hại anh cần phải bước qua xác của cô.

“Ôi chao, đây đều là giả thiết hư vô mờ mịt, anh xem không phải bây giờ em vẫn tốt đó sao? Em mệt quá, đứng không nổi, chân mềm. Hơn nữa… còn rất đói, em muốn ăn đồ ăn ngon, bây giờ có thể không cần kiêng ăn nữa chứ, cũng đã ở cữ xong rồi”

“Muốn ăn cái gì?”

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Cá hầm cải chua, thịt bò luộc, thịt heo xào chua ngọt, cơm dứa…

Cô mở miệng đòi hỏi không hề khách sáo.

Cố Gia Huy bế cô lên đi đến phòng ăn của nhân viên.

Nơi này có căn bếp nhỏ đặc biệt của tổng giám đốc, chỉ là lần này anh tự mình xuống bếp.

Đợi hơn một tiếng, Hứa Minh Tâm bụng đói kêu vang cũng được ăn thức ăn nóng hổi.

Cô ăn cả một miệng thịt bò, hoàn toàn thỏa mãn.

Cố Gia Huy nhìn cô, trong mắt có ánh sáng, dường như bên trong có thứ gì đó sắp hòa tan.

“Lần này tính ra mặt giải quyết thế nào?”

“Lúc Khương Tuấn gọi điện tới, anh đang ngủ rất say, em không nỡ đánh thức anh. Hơn nữa… cô ấy đã chết, em cảm thấy rất sợ, có lẽ là vì chúng ta đều là bố mẹ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2308


Chương 2308

“Khi cô ấy gặp em, em có thể cảm thấy rằng cô ấy rất yêu đứa nhỏ, và em muốn đích thân lên tiếng bênh vực cô ấy, nhân tiện bảo vệ chồng của em”

“Nhân tiện?”

Bàn tay của Cố Gia Huy đang trên đĩa rau, nghe vậy khóe mày hung hăng nhướng lên, nhất thời mày nhăn lại.

“Cho em một cơ hội để sắp xếp lại từ ngữ” Anh hơi nheo mắt, bên trong đều là ý tứ uy h**p.

Hứa Minh Tâm nghe vậy bất lực lè lưỡi, nói: “Được, được rồi, anh là quan trọng nhất, người nào có gan dám động tới chồng bà, bà khoét mắt ra”

“Ừm, bà xã của anh rất khí phách, ăn nhiều một chút, đây là canh sườn lợn, bồi bổ”

Cố Gia Huy mãn nguyện nói.

Cô cắn đũa và nhìn chằm chằm vào Cố Gia Huy với đôi mắt trong veo, cô nói: “Cố Gia Huy, đột nhiên em phát hiện trước đây tính tình của em rất nhỏ nhen, thiếu chín chắn, thường xuyên gây sự với anh. Bây giờ anh dường như chỉ có một mình em, em sẽ bảo vệ anh. Tình yêu của chúng ta cuối cùng cũng không phải là chỉ giao phó cho một mình anh”

“Anh xin lỗi” Cố Gia Huy nhìn cô, khóe môi có chút chua xót, phun ra ba chữ này.

Giọng nói cực kỳ thấp và nặng nề, khiến trái tim cô gần như không thở nổi.

“Tại sao anh lại nói xin lỗi, chuyện của đứa trẻ… không phải đã là quá khứ rồi sao?”

“Em đã từng là tờ giấy trắng, anh cẩn thận phác bản thảo lên, chỉ sợ sai một nét bút cũng sẽ thay đổi cả cuộc đời em. Anh là chồng của em, cũng là thầy của anh. Hai năm nay anh vốn che mưa gió cho em, cũng không muốn dạy em phải lên núi cao lội bùn lầy”

“Em có thể gánh vác một mình, nhưng anh tình nguyện để em có thể vô tư vô lo, không sầu không bi, mãi mãi ngây thơ như vậy. Trúc.

Linh, em có trách anh không? Nếu em không gặp anh, có lẽ em sẽ có một cuộc sống khác.”

“Em không muốn đặt ra những giả thiết không cần thiết.

Theo em, được ở bên cạnh anh là cuộc sống tốt nhất đối với em rồi. Chính anh là người đã từng bước dụ dỗ em lên con thuyền này, không thể đem con bỏ chợ được, nếu không em sẽ giết anh đấy”

“Nếu em nguyện ý ở cùng anh cả đời trên thuyền, đó thật sự là may mắn cả đời của anh”

“Được rồi, được rồi, mau ăn cơm đi, đoán chừng buổi chiều còn phải tới đồn cảnh sát, em muốn chôn cất cô ấy, tuy răng chúng ta không có trực tiếp giết cô ấy, nhưng chúng ta đã biến cô ấy thành quân cờ, để mặc cho người ta xâu xé.”

Đôi mắt cô ảm đạm xuống, trong lòng vẫn còn áy náy.

“Mà này, đứa nhỏ làm sao bây giờ?”

Chuyện tình đã huyên náo như vậy, không biết tương lai của đứa nhỏ thế nào.

Nếu đứa nhỏ bị đồn đại về cái chết của mẹ mình, sau này nếu giáo dục không tốt, có khi lại trở thành thành phần xấu của xã hội.

“Anh sẽ đối phó với truyền thông và cảnh cáo đám người nhiều chuyện. Họ sợ nhà họ Cố nên sẽ không nói gì đâu. Hơn nữa, chờ đến lúc đứa nhỏ hiểu chuyện thì cũng đã nhiều năm rồi, có lẽ mọi người cũng đã quên hết rồi.”

“Ừm, nếu không nuôi nấng bên cạnh, em cũng không yên lòng. Không ngờ đi một vòng rồi vẫn trở về, chẳng lẽ… đây là số mệnh. Ông trời đã lấy đi một đứa con của chúng ta và gửi cho chúng ta một đứa khác, cho nên chúng ta không hề bị tổn hại gì cả. Chúng ta không có con, đứa nhỏ không có bố mẹ, vừa vặn rồi”

“Nếu em đã nghĩ thông suốt rồi thì được thôi, Minh Tâm, từ nay về sau gia đình ba người chúng ta vĩnh viễn không bao giờ tách rời”

“Đồng ý”

Cô gật đầu lia lịa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2309


Chương 2309

Lời nói tuy nhẹ nhưng lời hứa thì nặng.

Vào buổi chiều, họ đã hỗ trợ cảnh sát xác nhận rằng âm thanh đó là giả mạo, và đặc biệt mời một chuyên gia xác định nó và sử dụng thiết bị mô phỏng.

Bởi vì vụ việc có ảnh hưởng lớn, cảnh sát đã trả lời công khai, chứng tỏ rằng không hề liên quan gì đến Cố Gia Huy.

Hơn nữa tuyên bố của Hứa Minh Tâm trong buổi họp báo.

đã chiếm lấy trái tim của không ít người, một số người còn chuyển qua hâm mộ cô.

Hiện nay, các anh hùng bàn phím đầy rẫy trên mạng, chỉ cần sơ sẩy một tí là sẽ bị bêu xấu đến tám đời tổ tông.

Nhưng Hứa Minh Tâm lại xử lý rất tốt, vừa cứng rắn vừa mềm mại, khiến người ta không khó chịu, ngược lại càng cảm kích.

Mọi người dần dần hiểu được tại sao cô có thể thu hút được Cố Gia Huy, quả thật có điều gì đó phi thường, e răng không có người phụ nữ nào có thể làm được toàn diện như vậy.

Hứa Minh Tâm chỉ phát hiện ra trên đường đến đồn cảnh sát rằng cuộc họp báo của mình đã được đồng bộ hóa với màn hình LED lớn nhất ở Đà Nẵng.

Tin tức đưa tin, đám đông ở quảng trường chật cứng người, tất cả đều ngẩng đầu nhìn màn hình, gây ra hiện tượng cửa hàng không người trông coi, đúng là một hiện tượng lạ của Đà Nẵng.

Hứa Minh Tâm ngạc nhiên chỉ vào liên kết web và nói: “Làm sao điều này có thể xảy ra? Em đã không đồng bộ hóa nó. Tại sao em lại xuất hiện ở đây? Em chỉ muốn chặn miệng của phóng viên thôi, em không muốn đe dọa người của Đà Nẵng đâu” Bây giờ uy danh của cô lừng lẫy như vậy, ai cũng kiêng dè, kính nể.

Hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ đứng lên, rất phong trần.

Cố Gia Huy nói: “Anh đã phân phó đấy”

“Vì sao? Anh tin tưởng em như vậy sao, không sợ em làm loạn buổi họp báo, không sợ em không trả lời được câu hỏi của phóng viên, liên lụy đến Cố Linh sao?”

“Anh tin em”

Cố Gia Huy trả lời ba chữ.

Ngắn gọn và mạnh mẽ.

Cô khẽ run khi nghe thấy điều đó.

Không cần giải thích, chỉ cần đơn giản là tin tưởng.

Đặt danh tiếng của bản thân, và thậm chí cả danh tiếng của cả gia tộc họ Cố vào tay cô.

Ngay cả Hứa Minh Tâm cũng không nắm chắc thành công khi lên sân khấu, chưa chắc sẽ đánh được một trận đẹp mắt, nhưng không ngờ rằng Cố Gia Huy đã tin tưởng cô như vậy.

“Anh không sợ em sẽ hủy hoại anh sao?”

“Không sợ, em vì anh mà dám đối mặt với đám phóng viên như hổ đói kia. Anh sẽ cùng lên tiến cùng tiếng lùi cùng “Sao có thể một mình em tiến lùi được? Em làm rất tốt, để lại tiếng vang rất tốt đấy thôi, giám đốc Triệu còn khên em, cười toe toét luôn ấy” Hứa Minh Tâm nghe vậy, hai má nóng bừng.

Cũng may là không có nguy hiểm gì, nếu như mọi chuyện đổ bể thì cô không thể tưởng tượng được hậu quả.

Cô xoa mặt và thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

“Em bày tỏ tình yêu của em với anh trước mặt tất cả những người ở Đà Nẵng, anh rất cảm động”

Anh nói một cách trìu mến, giọng anh mềm mại vô cùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2310


Chương 2310

“Ô ô, nếu anh biết anh xem, tất cả mọi người đều nhìn thấy, có đánh chết em cũng không nói như vậy đâu, thật là xấu hổ quá đi!” Cô khóc không ra nước mắt, Đà Nẵng có bao nhiêu người chứ, nhiều người như vậy đều đã xem, cô thật sự xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu”

Đúng lúc này, Khương Tuấn lái xe phía trước thực sự không nhịn được nữa.

“Vợ tôi đưa con về quê, thế mà các người lại bắt nạt tôi nhân lúc cô ấy đi vắng như thế này à?”

Nghe vậy, Cố Gia Huy không nhịn được hung hăng trừng mắt: “Nếu như cậu lại phá hủy bầu không khí thì tôi sẽ để Thanh Huyền đi công tác, để cậu ở nhà trông con”

“Ừm… thưa anh, anh coi như tôi chưa nói gì đi.”

Lúc mới đầu vụ việc này là một cú đánh lớn đối với Cố Linh, nhưng do Hứa Minh Tâm làm rõ, sau đó phía cảnh sát xác nhận rằng nó không liên quan gì đến Cố Gia Huy, từ đó thị trường chứng khoán của Cố Linh đã tăng trưởng với tốc độ chưa từng có, càng ngày càng có nhiều người mua hơn.

Hứa Minh Tâm rất tò mò không biết rốt cuộc ai là người đứng sau tất cả chuyện này, rõ ràng đã hại cả một cái mạng.

Dù không đạt được mục đích nhưng con người không thể từ cõi chết trở về, dù sao đó cũng là một kiếp hồng nhan.

Cô định chu toàn cho cô ấy, để cô ấy sống thật tốt với con mình, nhưng lại xảy ra chuyện như vậy.

€ô hỏi thăm Cố Gia Huy thì mới biết được người đứng sau vụ việc này giở trò quỷ là Lucia.

Những kẻ kh*ng b* tấn công gần đó, cũng là thủ đoạn của cô ta.

Biết được tin này, toàn thân cô lạnh run.

Rõ ràng trong phòng đã mở điều hòa không khí, đủ ấm áp nhưng cô vẫn có cảm giác như đang ở trong hầm băng.

Hóa ra Lucia mới là hung thủ sát hại con trai mình.

Bàn tay nhỏ bé lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm, siết thật chặt.

Nếu như lúc này Lucia ở trước mặt, chắc chắn cô sẽ nhảy.

lên nhào tới cắn đứt cổ cô ta.

Nỗi đau mất con thật sự quá nặng nề.

Ngoài ra, cô cũng biết được bọn kh*ng b* định gây rối trong thành phố nhưng có người đã tiết lộ bí mật từ trước, bọn kh*ng b* còn chưa kịp đi đã bị người phát hiện ra nơi chúng ẩn náu nên đã xảy ra bạo loạn.

Nếu cô nhớ không lầm, trong tay Phó Minh Tước có một bộ phận thế lực kh*ng b*.

Vậy vấn đề này lẽ nào có liên quan gì đó đến anh ta?

Cô biết mình không nên suy đoán ác ý, nhưng cô thực sự không thể kiểm soát việc nảy sinh ý tưởng này.

Khi con người ta tức giận quá mức thì suy nghĩ sẽ đi đến cực điểm, nhưng cô không còn có thể kiềm chế được nữa.

Cô không kìm nén được, run rẩy bấm số điện thoại của Phó Minh Tước.

Sau khi đối phương trả lời, khoang mũi phát ra âm thanh nghỉ hoặc, rõ ràng không ngờ mình lại chủ động gọi điện thoại cho anh ta.

“Phó Minh Tước” Cô lạnh lùng đọc tên anh ta.

Khi Phó Minh Tước nghe thấy giọng điệu này, trái tim không khỏi chùng xuống.

“Nghe nói con của cô mất rồi nên tôi không dám làm phiền, sợ cô khó chịu thêm, sao hôm nay tự nhiên lại đến tìm tôi vậy?”

“Tôi chỉ muốn hỏi, anh có tham gia vụ náo loạn gần bệnh viện của nhà họ Ôn không? Tôi chỉ muốn biết sự thật, đừng nói dối tôi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2311


Chương 2311

Nghe những lời đó, sắc mặt Phó Minh Tước trở nên nghiêm trọng, giọng điệu cũng trầm xuống.

chưa làm, cô có tin không?”

nói “Không tin”

“Cô không tin tôi.”

“Không phải tôi không tin anh, mà là thái độ lập trường của anh luôn rõ ràng, tôi không biết rốt cuộc anh đang giúp ai, đột nhiên đứng về phía Lance bên kia, lại đột nhiên đứng về phía Diên bên này, ai là kẻ thù của anh, ai là bạn của anh chắc anh cũng tự xác định rõ?”

“Tôi tôn trọng anh, bởi vì anh là anh rể của tôi và là người mà chị tôi yêu nhất, tôi không muốn suy đoán ác ý về anh, nhưng tôi không thể làm được, anh đã thu hút nhiều thế lực trong những năm qua, cả chính nghĩa và tà ác, cướp biển, kh*ng b*, thợ săn tiền thưởng, động tĩnh của kh*ng b* lớn như thế mà anh lại không biết? Mắt của anh ở khắp London, hoàng gia bị bao vây và đàn áp chỉ qua một đêm, anh lại không biết sao?”

“Anh nói anh không quan tâm tới, không hề liên quan, anh nghĩ tôi tin thế nào được đây?”

Cảm xúc của cô rất kích động, giọng điệu cũng như hét lên, cuối cùng trở nên hơi đứt quãng.

Giọng cô trầm xuống, nhưng bên kia mãi lâu sau cũng không hề đáp lại.

Im lặng…

Đây là ý gì, lựa chọn ngầm thừa nhận sao?

“Được rồi, tôi hiểu rồi. Từ nay về sau, tôi và anh không liên quan gì đến nhau nữa..” Cô đang chuẩn bị cúp điện thoại, không ngờ Phó Minh Tước lại lên tiếng: “Thật xin lỗi, tôi không thể nói dối cô, đúng là tôi đã tham gia vào đó, cố gắng làm gia tăng xung đột giữa Lucia và Cố Gia Huy, nhưng người của tôi cũng mai phục ở xung quanh để đảm bảo tình trạng hỗn loạn sẽ không ảnh hưởng đến cô, nhưng tôi không ngờ con của cô… vẫn không giữ được, vừa sinh ra đã mất đi”

“Bảo vệ tôi? Cho nên tôi và Cố Gia Huy còn sống là phải cảm ơn anh đã thủ hạ lưu tình thương xót sao?”

Hứa Minh Tâm nói một cách chế giễu, cảm thấy như thể mình đã nghe thấy một trò đùa nực cười nhất trên thế giới này: “Phó Minh Tước, tôi luôn đối xử chân thành với anh, coi anh như người nhà của tôi, nhưng còn anh thì sao, trong mắt anh chỉ có tính toán, anh có thể tính kế từng người một, ai cũng ở trong kế hoạch của anh, liền mạch, không thể xen vào, tôi vẫn không biết được anh là người tốt hay người xấu. Trước đây tôi từng nghĩ rằng cho dù tay anh dính đầy máu, anh vẫn là ông bố tuyệt vời nhất trong những lời đồn đại, anh đã nói sẽ không làm tổn thương tôi, vì chị gái của tôi nên tôi chọn cách tin tưởng anh, vì vậy cho dù anh xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi đều không bỏ rơi anh, ngược lại còn cố gắng hết sức để cứu anh, nhưng nhìn xem anh đã cho tôi cái gì? Anh tính toán tôi, lần này bị tôi phát hiện, nhưng còn có bao nhiêu lần tôi không phát hiện ra? Cái gọi là sẽ không làm tổn thương tôi của anh, cùng lắm chỉ là lúc lợi dụng tôi mà thôi, còn người anh âm thầm bảo vệ có thật là tôi hay không?” Đầu điện thoại kia là sự im lặng không phản bác được.

“Phó Minh Tước, anh thông minh như vậy, tại sao lại để lộ sơ hở ra ngoài!”

“Là do cô quá hiểu tôi”

Lúc Phó Minh Tước nói lời này, anh ta lặng lẽ thở dài một hơi.

Đối với cô, anh ta không bố trí phòng thủ với quá nhiều đồ vật, ngay cả chuyện mình lôi kéo thế lực cũng để cho cô biết rõ ràng.

Bây giờ lại tự ôm đá đập vào chân mình.

€ó lẽ đây chính là quả báo.

Từ nay về sau tôi không muốn biết gì về chuyện của anh nữa, tôi cũng cầu xin anh hãy tránh xa tôi ra, tôi không muốn nhìn thấy anh trong cuộc sống của tôi nữa!”

Nói xong câu cuối cùng, cô đau lòng cúp điện thoại, nước mắt rơi lã chã.

Đây có phải là cái giá của việc giao niềm tin sai không?

Nếu vậy có lẽ là quá nặng nề rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2312


Chương 2312

Mấy ngày tiếp theo tinh thần của Hứa Minh Tâm không tốt, năm mới đến gần, phải đón năm mới ở nhà cũ nên cô không được mất tinh thần nữa, cô phải vui vẻ trở lại.

Ông cụ còn đang chìm đắm trong đau buồn, nếu mình không buông tay được thì ông cụ phải làm sao đây.

Cô đưa Cố Hy về nhà cũ, mặc dù Cố Đình Sâm tràn ngập.

nụ cười khi trêu đùa với đứa trẻ, nhưng cô có thể thấy được ông cụ vẫn rất mất mát thất vọng khi ngồi một mình.

Cô muốn mang thai một lần nữa, nhưng Cố Gia Huy nói phải giãn khoảng cách một năm, vì lý do an toàn, suy nghĩ cho cơ thể cô.

Căn nguyên của việc cô sinh con đến bây giờ vẫn chưa phục hồi như cũ, căn bản không thể sinh con sớm như vậy được.

Một năm này trôi qua có hơi nặng nề nhưng những người đã xuất hiện năm ngoái vẫn sẽ xuất hiện trong năm nay, mọi người phải luôn bằng lòng và vui vẻ.

Mùng hai tết về quê gặp mặt, bọn họ đi chào hỏi Ngôn Hải.

Bây giờ Ngôn Hải rất bận rộn, ngày nào cũng có công việc mãi chẳng làm xong, Tết đến cũng không chịu nghỉ bớt.

Vì vậy bọn họ không ở lại ăn cơm mà đi đến nhà họ Quý.

Hai người cậu và một người dì, ai cũng không cho Cố Gia Huy một sắc mặt tốt.

Cố Gia Huy cũng không giận mà tươi cười đón nhận, không hề tỏ ra nóng nảy chút nào.

Hứa Minh Tâm biết rằng ngày nào chú Ảnh Họa Bì cũng đến gặp Quý Thiên Kim, dù mưa hay nắng.

Lúc đầu thái độ của hai người cậu rất cứng rắn, nhất quyết không cho phép ông ta bước vào cổng nhà họ Quý, nhưng cuối cùng, Tân Nhâm Thành lại được hai cậu mở cửa mời vào..

Người vừa đến thì lập tức đồ ăn thức uống được bưng lên phục vụ.

Bởi vì chỉ cần Tân Nhâm Thành đến chậm trễ thôi là Quý.

Thiên Kim liền lập tức thực hiện một cuộc cải cách lớn ở trong nhà.

Quở mắng chỗ sơ suất của hai người anh ngay tại chỗ làm, dùng cách xử phạt như quỳ và bắt đứng khoanh tay đối với mấy người anh trai khiến cho bầu không khí trong nhà bị che phủ bởi một làn khói âm u.

Cho nên thái độ của hai người cậu đối với Tân Nhâm Thành tốt lắm, họ luôn ngóng trông mong chờ ông ta ráng lừa “vị đại thần cô em dì” thật tốt để sớm rước bà ta đi càng nhanh càng khỏe cho họ.

Sau khi ăn xong cơm trưa thì hai người Quý Quốc Định và Quý Mặc Nhiên, mỗi người lấy một cái ghế dựa ra ngồi ngay hai bên cổng như là hai ông thần giữ cửa vậy.

“Haiz, cái tên nhóc thối tha Tân Nhâm Thành đã hai ngày nay không tới rồi. Ngày giao thừa hôm kia tự ăn tết một mình thì thôi đi, bây giờ mùng một mùng hai mừng năm mới sao lạ còn chưa tới nữa?”

“Haiz, không khí trong nhà thật không tốt rồi. Tháng ngày trôi qua thảm rồi”

“Sao vậy, dì không hiền lành hòa nhã à? Cười tươi lên đón khách nào” Hứa Minh Tâm bước lên trước hỏi với vẻ khó hiểu.

“Đó chính là sự yên lặng trước khi bão tố ập đến. Mùng một tết năm nay hai cậu muốn đi thăm họ hàng nhưng dì của cháu lại không hề đề cập đến một chữ nào, lại từ chối hết tất cả mọi cuộc điện thoại gọi chúc mừng năm mới của người thân họ hàng. Bà ấy như vậy còn không phải là đang chờ cái tên nhóc kia lại đây sao?”

“Nếu dì để ý đến chú Ảnh Họa Bì, vậy tại sao còn do dự mà không chịu hạ mình làm hòa chứ?”

“Haiz, bà ấy cùng muốn làm hòa lắm chứ. Nhưng vì cái chết của đứa nhỏ mà vẫn canh cánh trong lòng..” Quý Mặc Nhiên vừa thốt ra lời nói đó thì đột nhiên nhớ đến Hứa Minh Tâm cũng vừa mất đi đứa con nên lập tức ngậm miệng lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2313


Chương 2313

Quý Quốc Định cũng th*c m*nh vào cánh tay của ông ta, trách ông ta nói năng không biết giữ mồm giữ miệng.

Hứa Minh Tâm cười gượng, không khí cũng trở nên trầm lắng.

“Mọi chuyện cũng đã qua rồi, huống chỉ chuyện của cháu và chuyện của dì không giống nhau. Con người phải tiến về phía trước, nếu chỉ dừng lại một chỗ thì chỉ có hại mình hại người”

“Ai dà, nếu có người biết nghĩ như vậy thì chúng ta cũng sẽ không cau có mặt mày nữa” Hai người họ cùng nhau lắc đầu, cảm thấy đau đầu buốt óc dữ dội.

“Cháu không biết đó thôi, chứ thật ra dì của cháu rất để ý đến cái tên vô liêm sỉ kia nhưng lại ngậm miệng không nói. Tự bà ấy không đề cập đến thì thôi đi, lại còn không cho phép hai cậu nhắc tới những gì liên quan đến ông ta nữa. Cậu nghi ngờ dì của cháu đã mắc hội chứng của thời kỳ tiền mãn kinh rồi đó, dù sao cũng không còn trẻ gì nữa rồi” Quý Quốc Định gật gù đắc ý, bất đắc dĩ nói.

Đúng lúc này thì sau lưng ông ta truyền đến một giọng nói lạnh lùng, “Anh hai, anh vừa nói em cái gì đó?”

“Khụ khu…” Quý Quốc Định bị giọng nói bất thình lình kia làm cho giật mình không hề nhẹ liền ho khan hai tiếng, vội vàng nói: “Cỏ dại ở sân sau đã cao như vậy rồi, để anh đi xới đã” Hứa Minh Tâm nhìn thấy mặt cỏ vẫn còn là là trên mặt đất một màu xanh mơn mởn, làm gì có cỏ dại nào cao để mà xới chứ?

“Em đi xới cỏ, anh… anh đi trồng hoa. Em hai à, từ từ chờ anh với.

Hai anh em họ một trước một sau cùng nhau bỏ chạy.

Quý Thiên Kim tức giận trừng mắt liếc họ rồi xoay người bỏ đi.

Hứa Minh Tâm bất đắc dĩ nhìn theo, rõ ràng là dì đang trông mong chú Ảnh Họa Bì mà vì sao lại tự tra tấn bản thân trong đau khổ như vậy chứ?

Hai người họ tối đó không về nhà mà ở lại qua đêm tại nhà họ Quý.

Cô nằm sấp trên giường xem tin tức trên mạng, Cố Gia Huy ở bên cạnh dò la tin tức tin tức của chú Ảnh Họa Bì.

Không biết rốt cuộc ông ta đã đi đâu.

Nhưng điều làm cho mọi người nghi ngờ chính là người mà Gố Gia Huy tìm đều không hề có chút tăm hơi nào.

Chẳng lẽ… đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Trái tim của cô thoáng hồi hộp nói: “Chú ấy là người của xã hội đen, hay là đã bị kẻ địch giết hại rồi €ô còn chưa nói xong thì đã bị anh cắt ngang: “Mặc dù chợ đen phụ thuộc vào con đường bất chính, không thể độc lập sinh tôn được nhưng tính chất của hai cái đó lại khác nhau một trời một vực. Chợ đen sẽ không gây thù chuốc oán, đồ vật được bán với giá cao nhưng ngay cả người quản lý chợ đen đều bị đuổi giết thì sau này anh ta muốn lấy đồ vật gì đó ở chợ đen thì cũng đừng mong lấy được” Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy thì liền thở phào nhẹ nhõm.

Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Chú Ảnh Họa Bì thật cô độc lẻ loi. Chú ấy không có bố mẹ anh chị em vợ con gì cả. Người bạn tốt nhất chính là bố nuôi, mà bây giờ bố mẹ nuôi đều không còn nữa thì chú ấy có thể đi đâu được chứ?”

“Không biết, có lẽ là đi thực hiện nhiệm vụ” Anh xoa xoa đầu cô, ngăn cô đừng nghĩ ngợi lung tung.

Đúng lúc này thì bên ngoài truyền đến những tiếng ồn ào huyên náo, dường như đã xảy ra chuyện gì đó.

Hứa Minh Tâm lập tức lao xuống giường, còn chưa kịp mặc áo khoác và đi giày. Cuối cùng vẫn là Cố Gia Huy cầm theo đồ đuổi theo cô.

Vừa ra khỏi phòng thì cô đã cảm nhận được sự rét buốt, chịu không nổi mà rụt đầu lại.

Cố Gia Huy tiện thể khoác áo cho cô.

“Em đã bao nhiêu tuổi rồi mà sao còn hấp tấp như vậy hả?”

“Em sợ bọn họ gặp chuyện gì nguy hiểm”

“Đây chính là nhà họ Quý, ai mà lại không muốn sống nữa chứ? Mau mặc dép vào đi” Mặc dù trong lời nói đều mang ý trách móc nhưng chính là do anh quá quan tâm đến cô nên mới thốt ra những lời như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2314


Chương 2314

Hứa Minh Tâm nhanh chóng ăn mặc chỉnh tề rồi đi xuống lầu. Dưới nhà, đèn đuốc sáng trưng. Cả nhà đều đã thức dậy.

Hai người cậu, một người bên phải còn một người bên trái đỡ một người đi vào. Toàn thân người nọ đều là máu, trên mặt đất còn kéo lê một vệt máu dài.

Cô ngờ ngợ nhận ra khuôn mặt kia chính là chú Ảnh Họa Bì.

“Không… không phải anh nói sẽ không bị người ta đuổi giết sao?” €ô bị những vệt máu tươi kia dọa cho chết khiếp đến mức nói chuyện đều lắp ba lắp bắp.

Cố Gia Huy che mắt cô lại nói: “Đừng nhìn, trước sau mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.”

Nhà họ Quý nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh, bây giờ mà đến bệnh viện chắc chắn sẽ không kịp. Cũng may trong nhà có mấy người trước kia đã từng đi lính cũng được họ sơ qua về cách chữa bệnh.

Trên người ông ta đều là những vết thương của các loại công cụ tạo thành, mặc dù không bị tổn thương đến tận nội tạng nhưng những vết thương ngoài da to to nhỏ nhỏ ước chừng hơn mười chỗ.

Mỗi một chỗ đều có thể nhìn thấy vết thịt bị rách sâu hoắm.

Những khúc xương trắng hếu lòi ra dày đặc, những miếng da thịt bị rách đầy máu đỏ au khiến người ta cảm thấy ghê rợn.

Nhưng những vết thương đó cũng chưa phải là vết thương trí mạng, thậm chí còn tránh được tất cả những chỗ động mạch. Nhưng người bị chảy nhiều máu như vậy thì cũng sẽ bị mất máu mà chết.

Quý Quốc Định và Quý Mặc Nhiên luống cuống cầm máu.

Một thau nước ấm vừa được bưng vào thì lại đổi thành một thau máu loãng bưng ra.

Hứa Minh Tâm không dám vào mà để Cố Gia Huy vào.

trong chăm sóc.

Còn Quý Khiêm đi mời bác sĩ, Quý Cảnh An đi điều tra toàn bộ chân tướng của sự Tất cả mọi người đều vội vã đi làm hết chuyện này đến chuyện khác, chỉ có Quý Thiên Kim là người phụ nữ trong nhà lại không thể giúp được gì Nếu là người khác mà trong trường hợp của Quý Thiên Kim thì sẽ không thể bình tĩnh được nhưng Quý Thiên Kim lại rất bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh.

Bà ta cứ bình tĩnh đứng ở cánh cửa cách đó không xa, không hề lùi ra sau mà cũng không hề tiến về phía trước. Cứ bình tĩnh như vậy mà nhìn một nửa cánh cửa của căn phòng.

Bà ta không hề khóc, thậm chí trong khóe mắt của bà ta cũng không hề ướt.

Nếu không phải nhìn thấy bà ta nắm chặt bàn tay, các gân xanh ở trên mu bàn tay nổi lên và bàn tay thì trắng bệch thì Hứa Minh Tâm còn cho rằng bà ta thật sự rất thờ ơ đến mức.

trái tim cứng như thép nguội.

Cô bước lên, mở những ngón tay kia ra vì sợ dì sẽ làm tổn thương chính bà ta.

Lòng bàn tay của bà ta tái nhợt không còn chút máu nào.

đang từ từ hồi phục, mồ hôi toát ra lạnh ngắt.

Móng tay của bà ta ấn vào rất sâu đến nỗi đâm rách cả da thịt.

“Đà.” Hứa Minh Tâm khẽ gọi mà dường như bà ta không nghe.

thấy gì cả.

Con người ta khi đang đau khổ đến cùng cực thì duong như năm giác quan không còn hoạt động nữa.

“Di rất lo lắng cho chú Ảnh Họa Bì có phải không? Mặc dù ngoài miệng dì nói là không thể tha thứ nhưng trên thực tế khi lơi lỏng phòng bị thì trong tận đáy lòng của dì vẫn muốn ở bên cạnh ông ta có phải không?” Quý Thiên Kim nghe nói thế thì tròng mắt mới thoáng giật giật.

Đôi mắt khô khan của bà ta nhìn Hứa Minh Tâm, dần dần khôi phục lại trấn tĩnh. Đột nhiên bà ta kích động: “Dì không có, dì không muốn ở cùng với ông ta. Ông ta là cái quái gì chứ?”

“Vậy có phải dì rất hận ông ta không?” Cô hỏi ngược lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2315


Chương 2315

“Phải” Quý Thiên Kim nói chắc như đỉnh đóng cột. Hứa Minh Tâm ậy thì cắn chặt môi rồi chạy thẳng vào trong căn phòng âu à, không cần cứu nữa”

“Mọi người không phải là bác sĩ, người đã chết rồi thì không cần phải chịu trách nhiệm. Dì vẫn luôn hận chú ấy, vẫn cứ canh cánh trong lòng về cái chết của đứa nhỏ. Loại người làm nhiều tội ác tày trời này, lại còn là người của xã hội đen nữa thì đừng để làm ô uế chăn nệm của nhà họ Quý chúng ta.

Hãy vứt ra ngoài đi, nhặt được ở đâu thì vứt về chỗ đó. Chúng ta đã gọi bác sĩ và cũng đã hết lòng chăm sóc rồi”

“ Huống hồ tại sao chúng ta lại phải cứu một kẻ thù chứ, không có quan hệ thân thích với chúng ta mà lại còn mang theo tai họa rủi ro đến đây nữa. Nếu như xảy ra chuyện gì thì liệu chúng ta có chịu trách nhiệm nổi không đây. Cố Gia Huy, anh đứng ngây ra đó làm cái gì vậy? Ngay cả chăn nệm bẩn cũng đều vứt ra ngoài hết, cả quần áo bẩn cũng vứt ra ngoài hết cho em” Hứa Minh Tâm nhanh chóng giành lấy quần áo bẩn trong tay người giúp việc rồi để lại lên giường, sau đó một tay nắm lấy một góc nệm như ý muốn nói Cố Gia Huy ra tay phụ giúp khiêng cả người cả nệm ra ngoài.

Mặc dù Cố Gia Huy không biết cô vợ bé bỏng của nhà mình định làm gì nhưng đối với những lời nói của cô thì lại nói gì thì nghe nấy.

Lập tức anh tiến lên nắm tay lại chuẩn bị xách nệm vứt ra ngoài. Vốn dĩ Hứa Minh Tâm định giả bộ thôi nhưng không ngờ Cố Gia Huy lại muốn xách người vứt ra ngoài thật.

Mà cô nâng mãi cũng vẫn không nâng nổi cái nệm lên.

Còn Cố Gia Huy thì nhanh chóng cuốn người lại rồi khiêng lên vai rồi định một mình vác ông ta ra ngoài.

Đúng lúc này thì Quý Thiên Kim mới thay đổi.

Bà ta chạy bổ nhào tới, liều chết ấn Ảnh Họa Bì lại lên giường nói: “Không được nhúc nhích, các người không ai được nhúc nhích hết. Ai nói không cứu thì tôi sẽ khiến người đó chết. Cứu ông ấy đi, cứu…” Giọng nói của bà ta hơi đứt quãng, xé nát ruột gan và bớp nghẹn lòng người.

Quý Quốc Định và Quý Mặc Nhiên liền bước lên nắm tay thì bị Hứa Minh Tâm ngăn cản: “Dì à, nếu dì không chịu tha thứ cho chú ấy thì còn cứu làm gì chứ? Chẳng thà để cho chú ấy chết đi thì dì sẽ không phải chịu cảnh đau khổ như vậy nữa.

Dì đã nghe qua câu chuyện tình yêu của người lính chưa?

Người lính vì theo đuổi công chúa mà đã gác đêm một trăm ngày. Anh ta đã canh phòng chín mươi chín ngày, trải qua bao.

nhiêu gió mặc gió và trải qua bao nhiêu mưa thì mặc kệ mưa.

Nhưng còn một ngày cuối cùng kia thì anh ta không đi nữa. Dì có biết vì sao không, vì anh ta cũng có lòng tự trọng của bản thân. Anh ta có thể chịu tủi nhục chín mươi chín ngày với hi vọng có thể đổi lấy một ngày của công chúa, chỉ cần công chúa có thể chủ động đến tìm anh ta. Trong tình yêu ai cũng sẽ phải trả giá, người không muốn trả gì chính là vì căn bản họ không yêu đối phương. Rõ ràng dì và chú Ảnh Họa Bì thương yêu lẫn nhau mà tại sao lại cứ phải tra tấn lẫn nhau như vậy?”

“Dì nói với chú ấy những lời nói lạnh nhạt như vậy thì cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn sao?” Hứa Minh Tâm nói liền một hơi với tốc độ chóng mặt.

Lúc này không thích hợp để nói thao thao bất tuyệt, những lời nói rủ rỉ bên tai mới k*ch th*ch dì nhận ra rõ tình cảm trong lòng của bà ta. Bà ta không phải như vậy.

Nếu cô không thuyết phục được Quý Thiên Kim thì cho dù chú Ảnh Họa Bì sống lại thì cũng chắng vui vẻ gì.

Cô chỉ có thể đánh cược một phen.

Về phần câu chuyện người lính và công chúa kia thì nguyên mẫu của nó là gì, cô không thể nhớ được nữa.

Cũng không biết bản thân cô đã nghe ở đâu, ai kể mà chỉ biết bây giờ tự nhiên hiện ra trong đầu nên thuận miệng kể ra.

“Dì à, con hỏi dì một câu. Có thể cứu người, vậy sau khi cứu người thì hai người có thể ở bên nhau không? Nếu đồng ý thì sẽ cho cứu người, còn nếu không đồng ý thì cháu sẽ thay dì dùng con dao này mà giết người vậy” Cô hỏi với vẻ mặt căng thẳng, trái tim như bị ai đó bóp nghẹn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2316


Chương 2316

Quý Thiên Kim nhìn thấy toàn thân của Tân Nhâm Thành đều là máu, cho dù đã băng bó khắp nơi nhưng máu tươi vẫn chảy ra ào ạt thấm đỏ hết cuộn băng gạc.

Trái tim của bà ta run rẩy, nước mắt nhạt nhòa.

“Em gái à, em đừng do dự nữa. Nếu em còn do dự thì người ta sẽ chết đó.”

“Cứu, tôi đồng ý. Điều kiện gì tôi cũng sẽ đồng ý” Cuối cùng Quý Thiên Kim cũng lựa chọn thỏa hiệp.

Bà ta vừa nhắm mắt lại thì lập tức dòng nước mắt kia lăn xuống ướt đẫm khuôn mặt.

Hứa Minh Tâm trợn mắt nhìn Cố Gia Huy: “Anh còn làm gì vậy? Còn không mau đặt người xuống, nếu chú Ảnh Họa Bì xảy ra chuyện gì không may thì chúng ta sẽ phải ngủ riêng đó” Cố Gia Huy nghe vậy thì dở khóc dở cười, cảm thấy cực kỳ oan ức.

Anh đã phối hợp diễn xuất mà còn bị mắng, làm chồng thật không dễ chút nào cả.

Đúng lúc này thì bác sĩ cũng đã tới, làm tăng thêm khả năng sống sót của ông ta.

Vốn dĩ đang là ban đêm mà cả nhà lại trở nên căng thẳng như vậy nên không có ai có thể nghỉ ngơi được cả.

Trên người Tân Nhâm Thành có tổng cộng mười tám miệng vết thương, có những vết thương có những hình thù quái dị khiến người khác nhìn vào không biết là bị cái gì làm cho bị thương. Những vết thương trải rộng khắp toàn thân, máu tươi chảy ra đầm đìa.

Bởi vì mất máu quá nhiều nhưng máu được đem tới đúng lúc để truyền và máy thở ô xy cũng đã được đưa tới nên bây giờ xem như không còn nguy hiểm gì đến tính mạng nữa, chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xung quanh trên ghế sô pha.

“Đêm đã khuya rồi, tất cả mọi người hãy về nghỉ ngơi đi.

Ngày mai không cần theo quy củ đến sớm nữa. Thiên Kim, em cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Em cũng quay về phòng nghỉ ngơi đi” Quý Mặc Nhiên là anh cả trong nhà nên lên tiếng trước.

“Anh cả… anh có từng nghe qua chuyện sự trừng phạt khi muốn rời khỏi tổ chức xã hội đen chưa?” Quý Thiên Kim mở miệng nói.

“Chuyện này..” Quý Mặc Nhiên như nhớ tới chuyện gì liền cau mày lại.

“Mười tám loại cực hình” Cố Gia Huy mở miệng nói.

“Cậu cũng nghe qua rồi à?” Quý Mặc Nhiên vô cùng kinh ngạc, sở dĩ bọn họ biết chính là bởi vì Bạch Nhược Minh Lan.

Bà ta cố ý ở cùng với loài sói đêm thì thật sự rất nguy hiểm. Bọn họ thân là anh trai thì sao có thể trơ mắt nhìn thấy em gái của họ nhảy vào biển lửa được chứ?

Bọn họ liên lạc được với sói đêm, nếu như ông ta thật lòng thương yêu Minh Lan sâu đậm mà cam tâm bỏ hết mọi thứ thì bọn họ sẽ trợ giúp cho ông ta thoát khỏi con đường xã hội đen.

Vào lúc đó bọn họ mới biết xã hội đen có một luật bất thành văn là nếu như người biết quá nhiều bí mật bên trong đó mà muốn rửa tay gác kiếm thì phải chịu đủ mười tám loại hình cụ tra tấn. Họ tra tấn sẽ không trúng những chỗ chí mạng hại người khiến máu chảy quá nhiều. Nhưng cho dù có thể kịp thời chạy chữa bảo vệ được mạng sống nhưng chỉ e là những ngày.

tháng sau này cũng sẽ chẳng dễ chịu gì.

€ó không ít người quanh năm bị phong thấp, mỗi lần trời trở gió là ở chỗ các khớp xương bị thương sẽ đau nhức dữ dội khiến người ta không thể chịu đựng nổi.

Còn đau đầu và đau sống lưng, vân vân…

Mặc dù người còn sống nhưng lại giống như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trong cơ thể, ngày đêm sẽ đau đớn vô cùng.

Chịu đựng được nỗi đau như vậy thì cho dù sau này bị kẻ địch bắt giữ thì cũng sẽ đảm bảo người đó sẽ kín miệng như: bưng, không dám tiết lộ cơ mật.
 
Back
Top Dưới