Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2317


Chương 2317

Tân Nhâm Thành lại là người quản lý chợ đen nên biết quá nhiều người đến giao dịch, nếu ông ta muốn rời khỏi thì phải trải qua hình phạt này.

Mà lúc trước Bạch Nhược Minh Lan luyến tiếc sói đêm như vậy nên đã cam tâm tình nguyện ở lại tổ chức xã hội đen cùng chết với ông ta.

Bọn họ không bao giờ ngờ được rằng Tân Nhâm Thành lại muốn được cả nhà đoàn viên vào những năm cuối đời mà lựa chọn mười tám loại hình tra tấn này.

€ố Gia Huy giải thích sơ qua cho Hứa Minh Tâm, cô nghe xong mà mặt cắt không còn giọt máu.

Không khí trong căn phòng khách cũng trở nên nặng nề.

Tân Nhâm Thành yêu thương sâu đậm Quý Thiên Kim có nhật nguyệt chứng giám, điều đó không còn nghỉ ngờ gì nữa.

Bây giờ chỉ còn xem biểu hiện của Quý Thiên Kim nữa mà thôi “Dì à… Lúc nãy tình thế cấp bách nên cháu đã nói nhiều lời có tội với dì. Lúc đó cháu ép dì nên dì mới đồng ý. Bây giờ dì vẫn còn bằng lòng tuân thủ lời hứa chứ? Là dì vì đồng ý làm theo lời hứa với cháu hay là vì dì thật sự muốn ở bên cạnh chú Ảnh Họa Bì?” Cô vừa dứt lời thì mọi người đều hướng mắt về phía Quý Thiên Kim mà nhìn bà ta một cách căng thẳng.

Câu trả lời này chính là quan trọng nhất.

Những lời này, từng chữ từng chữ đều là như mới.

Trong thâm tâm bà ta cũng luôn tự lặp lại câu hỏi chính bản thân mình, rốt cuộc bây giờ bà ta nghĩ như thế nào… Có nên buông bỏ chuyện cũ trước kia, không so đo tính toán chuyện cũ mà sẽ yêu lại từ đầu một lần nữa…

“Dì..”

Bà ta nói một chữ khiến trái tim mọi người đều nảy lên.

“Dì không thể có con…”

“Dì ạ, cháu đã từng cho rằng Cố Gia Huy không có.

con được…

Hứa Minh Tâm vừa mở huých tay cô, ho khan một “Nói nhiều quá rồi..” Anh hạ giọng, bất đắc dĩ nói.

“Anh im đi cho em! Không phải tại lúc trước anh hiểu lầm em sao?” iệng, Cố Gia Huy đã nắm ng.

“Rõ ràng là tự em nghĩ lung tung”

“Dù sao em cũng mặc kệ, anh đừng nói gì nữa” Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó quay sang nói với Quý Thiên Kim: “Lúc đó cháu đã quyết định sẽ lấy người đàn ông này, đã suy nghĩ đến cả chuyện xin một đứa trẻ ở cô nhi viện về nuôi. Sau đó chúng cháu ở bên nhau, vẫn luôn trốn tránh chuyện sinh con đẻ cái. Thì ra anh ấy ở cửa phòng sinh gặp được Ôn Thanh Vân, biết Cố Cố sinh ra không dễ dàng gì. Anh ấy tình nguyện không có con cái cũng không muốn cháu xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn”

“Nếu chú Ảnh Họa Bì thật sự ghét bỏ dì, vốn dĩ không cần vì dì mà làm nhiều việc như vậy. Vừa mới chịu hình phạt, đã vội vội vàng vàng chạy đến tìm dì. Chú hoàn toàn có thể đến bệnh viện trước, đến đây thì có thể không cần phải chết ạ? Chú ấy…

chỉ là muốn đến gặp dì mà thôi”

“Ông ta thật sự không chê cười sao?”

“Cô à, người phụ nữ mà cháu yêu sâu đậm không thể sinh con, cháu cũng vẫn nguyện ý ở bên cô ấy mãi mãi” Quý Cảnh An tỏ rõ thái độ.

Cố Gia Huy ôm Hứa Minh Tâm: “Không cần phải nói, chỉ cần làm là được. Chúng cháu sẽ nhận đứa nhỏ kia làm con nuôi, cháu không muốn cô ấy lại trải qua một lần sinh tử khó khăn nữa”

“Em gái, đừng lại làm tổn thương nhau nữa, cởi bỏ nút thắt trong lòng đi, nói không chừng còn có thể kết hôn vào cuối năm nay, gọi mọi người thân thích trong nhà tới dự”

“Được, vậy tôi đợi ông ta tỉnh lại sẽ hỏi xem ý ông ta thế nào: Rốt cuộc Quý Thiên Kim cũng nói chuyện.

Mấy năm nay bà ta vẫn không cách nào đối mặt với sự thật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2318


Chương 2318

Bản thân mình không thể mang thai sinh con.

Bà ta cảm thấy mình là một quái vật, nếu truyền ra ngoài sẽ là trò cười cho mọi người.

Bà ta tự biến mình thành ni cô, đóng chặt cửa trái tim, chặn tất cả mọi người ở bên ngoài.

Là đang đợi ông ta, hay là tự tra tấn chính mình, ngay đến chính bản thân bà cũng không rõ nữa.

Mấy năm nay bà ta vẫn luôn biết ông ta sống ở đâu nhưng lại không dám đến tìm, chỉ có thể đổi cách tìm đám chợ đen phiền toái khiến Ngôn Dương phải khốn đốn.

Trên thực tế, chỉ là muốn tìm một chút an ủi mà thôi.

Hiện giờ đã gỡ bỏ được tất cả các khúc mắc, có thể to gan mà sống cuộc đời mà bản thân mong muốn.

Đã lãng phí hơn hai mươi năm rồi, không thể để phí hoài thêm nữa bằng không bản thân thật sự bùng nổ mất.

Tân Nhâm Thành hôn mê khoảng ba ngày mới từ từ tỉnh lại, nhìn khung cảnh lạ lãm, mất một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, ý thức được mình đã gặp chuyện gì.

Ông ta muốn ngồi dậy, không ngờ cửa phòng lại mở ra, Quý Thiên Kim đang bước vào.

“Thiên Kim…” Đôi môi khô nứt của ông ta khó nhọc gọi tên bà.

Quý Thiên Kim vẫn thấy hơi khó xử khi nghe những lời này.

Hai người họ đã đấu đến bây giờ, bà ta đã quên mất phải làm sao để nói chuyện bình thường với ông ta.

“Không chết đúng không? Mau tính toán tiền thuốc men đi, ông nợ tôi không ít tiền đâu”

“Là bà… Đã cứu tôi à?” Ông ta nhớ rõ sau khi mình rời khỏi trụ sở, đồng nghiệp lúc.

trước đã đến đưa mình đi.

Đối phương muốn đưa ông ta đến bệnh viện nhưng ông ta cứ khăng khăng muốn đến đây.

Người đó không lay chuyển được ông ta, đành phải đưa ông ta qua đây.

Ông ta cho rằng bản thân sống không lâu nữa cho nên trước lúc nhắm mắt xuôi tay muốn được nhìn thấy bà một lần, cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện.

“Là anh trai tôi đưa ông vào đây, bác sĩ cho ông dùng thuốc, có liên quan gì đến tôi đâu”

“Không có sự đồng ý của bà, bọn họ sao dám làm thế?

Nước này… là cho tôi sao?” Ông ta vừa mới tỉnh lại, môi khô khốc, thấy bà ta đang bưng cốc nước, nhịn không được hỏi thử.

“Ông không sợ có độc thì uống đi”

“Sao bà vẫn giống như hồi trẻ, vẫn nói chuyện dữ dẫn như thế vậy?”

“Tôi vui, có giỏi thì ông đừng trả lời tôi đi” Quý Thiên Kim vốn dĩ là cô chiêu sống trong nhung lụa, bên trên còn có hai anh trai lớn luôn nuông chiều mình.

Cao ngạo lạnh lùng chỉ là che mắt người bên ngoài mà thôi. Thực tế nội tâm lại rất tùy hứng thất thường.

Khóe miệng Tân Nhâm Thành càng cong lên. Khung cảnh lúc này rất giống nhiều năm về trước hai người bọn họ ở trong căn phòng thuê nhỏ bé.

Mỗi lần ông ta ra ngoài làm nhiệm vụ, bà đều mắng ông ta rất hung hãn, nói đừng có rơi vào lưới pháp luật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2319


Chương 2319

Lái xe nhanh hơn, bà lại nói sẽ xảy ra tai nạn.

Ra cửa hút thuốc bà đều lấy bệnh ung thư dạ dày ra đe dọa ông ta.

Tuy răng đều là những lời nói lạnh nhạt, nhưng ông ta thực sự rất yêu thích.

Thích bà ấy rõ ràng là quan tâm mình nhưng lại ra vẻ hung dữ, nói những lời thừa thãi khiến người ta vừa bực mình vừa bưồn cười.

“Tôi tưởng rằng bà sẽ không cứu tôi.” Ông ta uống nước xong, đã nhuận giọng hơn, nói chuyện đã rõ ràng hơn.

“Tôi cũng không nghĩ rằng mình vẫn còn sống, hiếm người có thể chống đỡ được, nửa đường đã đau chết rồi. Cũng có người mất máu quá nhiều chưa kịp đến bệnh viện đã chết. Tôi nghĩ tôi có thể chống đỡ để gặp được bà một lần cuối cùng, nhưng lại không nghĩ..”

“Tôi giống như đã nằm mơ, tôi đã gặp được Diêm Vương nhưng bởi vì tâm nguyện của tôi vẫn chưa hoàn thành, không thể gặp được bà, rất không can tâm cho nên tôi đã đại náo Minh Phủ. Bọn họ không còn cách nào khác phải đưa tôi trở lại để tôi được toại nguyện, cho nên tôi mới có thể mở mắt nhìn thấy bà. Xem ra giấc mơ này là thật rt “Miệng toàn nói lời vớ vẩn. Ông dựa vào cái lưỡi ba tấc không xương này để đi lừa phụ nữ đó à?”

“Trước kia tôi đúng là kẻ đào hoa, lưu luyến hoa thơm bướm đẹp. Nhưng từ sau khi gặp được bà, tôi không còn ý định khốn nạn đó nữa. Tôi cho rằng cuộc đời tôi sẽ không bị hôn nhân trói buộc, nhưng…

Tôi lại muốn sống với bà hết kiếp này, muốn cùng bà đi đăng kí kết hôn, muốn trói buộc bà trên chứng nhận màu đỏ ấy”

“Lúc ấy tôi vẫn không biết lai lịch của bà lại lớn như vậy, chỉ biết cái nghề lén lút vụng trộm của mình sẽ mang đến cho bà chuyện phiền phức. Cho nên tôi định ra ngoài làm nhiệm vụ cuối cùng đó xong sẽ trở về rút lui khỏi tổ chức. Lúc ấy ông Cửu là cấp trên của tôi khẳng định sẽ thả tôi rời đi”

“Trước khi đi tôi đã nói rõ ràng với ông ta, tôi muốn lấy vợ sinh con, không muốn làm cái nghề mãi sống trong bóng tối này nữa. Nhưng không ngờ rằng khi tôi trở về bà đã biến mất. Tôi tìm lâu như vậy cũng không tìm thấy người con gái nào tên Minh Lan như bà.

Bà lừa tôi cũng đủ khổ đó, cô cả nhà họ Quý ạ”

“Tôi chỉ muốn hỏi một câu, hiện giờ… Tôi có phải đã khổ tận cam lai không?” Ông ta mím môi, dừng lại một chút trước khi thốt ra nửa câu cuối cùng.

Quý Thiên Kim nghe thấy vậy, trong lòng như cuộn lên từng đợt sóng to gió lớn.

Bà ta còn muốn tự mình hỏi xem ông ta có để ý đến chuyện mình không thể có con hay không.

Nhưng lại không nghĩ ông ta đã tỏ rõ thái độ trước.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi là một người gian xảo ngang ngược, nói chuyện ác độc không cho người ta mặt mũi. Hai anh trai trong nhà mỗi ngày đều bị tôi răn dạy như con cháu. Tôi chính là người đàn bà đanh đá.” Tân Nhâm Thành nghe thấy những lời này, trong mắt toàn là gợn sóng.

Ý của bà là… là đã đồng ý rồi sao?

“Tôi thích vợ hung dữ” Ông ta vội vàng nói.

“Tôi… không thể có con”

“Tôi chỉ muốn có bà”

“Tôi là người nhà họ Quý…”

“Tôi không phải Ảnh Họa Bì nữa, tôi là Tân Nhâm Thành” Bà còn chưa nói dứt lời, ông ta đã biết bà đang lo nghĩ đến chuyện gì.

“Tôi hiện tại trắng tay nhưng trong sạch, sẽ không gây chuyện phiền phức gì cho nhà họ Quý”

“Chỉ Ià hông biết bà có chê cười không, tôi chỉ có một phòng tân hôn nhỏ, bé hơn rất nhiều so với nhà họ Quý…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2320


Chương 2320

“Phòng cưới thì sao?” Đúng lúc này, Quý Mặc Nhiên đang nghe lén ngoài cửa không nhịn được nữa, ông ta đẩy cửa xông vào, kích động nắm lấy tay Tân Nhâm Thành: “Phòng cưới đã chuẩn bị xong chưa? Một tuần sau… không, chủ nhật tuần này ngày tốt, tôi sẽ lập tức gọi điện cho người thân ở nhà chuẩn bị lễ cưới!”

“Anh Quý Mặc Nhiên…

Ông ta thẳng thắn khiến Tân Nhâm Thành có hơi không kịp chuẩn bị tỉnh thần.

“Đừng gọi xa lạ như vậy, nên đổi thành anh vợ cả!”

Quý Mặc Nhiên xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay Tân Nhâm Thành.

“Cái này…..”

Ông ta quay đầu lại nhìn Quý Thiên Kim, có phần vô tội.

Còn ý của bà ta là thế nào?

“Hay là đợi sức khoẻ của ông tốt hơn rồi chúng tay lại bàn tiếp nhé?”

“Tân Nhâm Thành, cậu hãy nghĩ kĩ đi. Nếu như cậu phải tịnh dưỡng một năm nửa năm, em gái tôi đổi ý sẽ không tốt” “Tôi đã khoẻ rồi!”

Tân Nhâm Thành hiểu rõ trong lòng, lập tức vén chăn muốn xuống đất.

Nhưng bây giờ ông ta rất yếu, thân thể lảo đảo như sắp ngã.

Quý Mặc Nhiên lợi dụng tình hình và đẩy sau lưng ông ta một cái. Tân Nhâm Thành lập tức ngã nhào về phía Quý Thiên Kim.

Bà ta sợ ngây người, theo bản năng đón lấy ông ta. Hai người thuận thế ôm chặt lấy nhau.

Quý Mặc Nhiên liên tục võ tay, đây là một màn khiến người †a cảm thấy rất vui vẻ.

Sau đó ông ta lặng lẽ lui về phía sau, khi đóng cửa chợt nghĩ đến điều gì, mở miệng nhắc nhở: “Chủ nhật tuần này người của Cục dân chính cũng làm việc. Lễ cưới có thể chậm hơn một chút nhưng có thể lấy giấy chứng nhận trước, hiểu không?

“Em sẽ tới đó!”

Tân Nhâm Thành không phải kẻ ngốc, có giấy đăng ký kết hôn thì sẽ có hiệu lực pháp luật.

Gia đình ông ta có liên quan đến chính trị, làm sao lại không hiểu chuyện này.

Tuy Quý Thiên Kim khắc nghiệt và tàn nhẫn nhưng vẫn luôn làm việc theo quy tắc, có sự ràng buộc của pháp luật thì bà ta nhất định sẽ ngoan ngoãn một chút.

Quý Thiên Kim không biếtlà vì thẹn thùng hay tức giận mà sắc mặt đỏ bừng.

Anh trai của bà ta thật là, nóng lòng gả bà ta ra ngoài như thế làm gì chứ!

Bà ta muốn đẩy Tân Nhâm Thành ra nhưng bị Tân Nhâm Thành không biết xấu hổ ôm chặt lại.

“Tôi sẽ ngã đó.”

“Không phải ông nằm xuống là được rồi sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2321


Chương 2321

“Tôi không muốn nằm, tôi muốn ôm bà” “Tân Nhâm Thành, ông đã già như vậy rồi, sao vẫn không đứng đắn chút nào như trước kia vậy hả?”

“Trước kia tôi là lưu manh nhỏ, bây giờ là lưu manh già.

Lúc trước bà đến với tôi không phải vì điểm này hay sao? Bà muốn biết sức hấp dẫn của những người đàn ông xã hội đen ở đâu, bây giờ bà đã biết chưa?”

“Sức hấp dẫn?” Quý Thiên Kim trợn tròn mắt tức gi: không thấy sức hấp dẫn ở đâu nhưng lại nhìn thấy không ít mặt xấu xí! Ông mau buông tôi ra! Đừng tưởng rằng ông là người bệnh thì tôi sẽ không làm gì ông!” “Cuối tuần này đi lấy giấy chứng nhận, tôi sẽ cưới bà” Lúc nãy Tân Nhâm Thành nói năng đưa đẩy thế mà chỉ trong một thoáng giọng ông ta đã trở nên trầm thấp khàn khàn, chứa đựng tràn đầy chân thành và chờ mong.

Từng lời từng chữ đều xuất phát từ trái tim và tâm hồn.

Ông ta nhìn bà ta không hề chớp mắt, trong con ngươi đen như mực dường như chỉ phản chiếu mỗi gương mặt bà ta.

Trái tim bà ta run lên dữ dội, nhất thời không biết phải nói gì.

“Tôi… Tôi còn chưa nghĩ xong.”

“Không cần phải suy nghĩ nhiều. Tại sao cứ phải nhìn trước ngó sau để tính toán ưu khuyết của một số việc mà không thể tùy tiện theo lòng mình? Bà yêu tôi, tôi cũng yêu bà, chúng ta bỏ lỡ nhau hơn hai mươi năm đã là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời rồi. Chẳng lẽ chúng ta còn tiếp tục kéo dài tiếc nuối đó mãi sao?” “Quý Thiên Kim, gả cho tôi đi” Ông ta vịn vào mép giường, chịu đựng cơn đau xót ở mười tám nơi khắp cơ thể, không ngờ lại… quỳ một chân xuống.

Ông ta sờ s0ạng khắp người, sau đó lấy ra một mảnh da ở vị trí gần ngực, thứ được đựng bên trong hóa ra là một chiếc nhẫn: “Chiếc nhẫn này đã được tôi chuẩn bị từ nhiều năm trước. Kích thước nhãn là do tôi đã bí mật đo trong lúc bà đang ngủ. Tôi dự định hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ cầu hôn bà nhưng tôi không ngờ… Vì vậy tôi đã mang nó theo bên người. Tôi sợ thay quần áo phiền phức sẽ không cẩn thận làm mất nên đã may một khối ở ngực, cẩn thận từng li từng tí đặt nó ở đó, suốt những năm này chưa từng rời khỏi người tôi”

“Bà có đồng ý gả cho tôi không?”

Quý Thiên Kim kinh ngạc nhìn ông ta, không ngờ ông ta lại giấu chiếc nhẫn vào ngực mình, ở vị trí được khâu lại này, sợi tơ đã dính chặt với da thịt, bây giờ bị ông ta xé toạc ra làm vết thương lại chảy máu đầm đìa.

Nhưng chiếc nhẫn sạch sẽ không tì vết.

Lúc này, viên kim cương sáng lấp lánh hiện ra trước mắt bà ta.

Ánh mắt ông ta nóng rực, luôn chăm chú trên người bà ta.

Bà ta máp máy cánh môi, cuối cùng… gật đầu.

“Tôi đồng ý”

Khi nói ra ba chữ này, nước mắt bà ta lặng lẽ rơi xuống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2322


Chương 2322

Bà ta đưa tay ra, Tân Nhâm Thành run rẩy đeo nhẫn vào.

Bởi vì tay run nên phải đeo mấy lần mới thành công.

Viên kim cương đính bên trong không lớn lắm nhưng tình nghĩa hơn hai mươi năm này thì không ai có thể sánh được.

Tân Nhâm Thành vui mừng đến mức khóe miệng không ngừng nhếch lên, khi đứng dậy làm động tới vết thương khiến ông ta không khỏi ho khan một tiếng.

Lúc này Quý Thiên Kim mới chợt nhớ tới ông ta đang bị thương, bà ta nhanh chóng đỡ ông ta ngồi xuống.

Ông ta nắm chặt tay bà ta và hỏi bà ta hết lần này đến lần khác có phải ông ta đang mơ không.

Ông ta nắm rất chặt, như thể ông ta sợ mình chỉ cần buông lỏng thì bà ta sẽ bỏ đi vậy.

Lúc này, những người đang nghe trộm bên ngoài cũng thở phào nhẹ nhõm.

Quý Mặc Nhiên gạt nước mắt già nua nói: “Đúng là một kết thúc có hậu. Dù muộn màng nhiều năm như vậy nhưng cuối cùng cũng có kết quả mỹ mãn. Thẳng hai à, con mau liên lạc với họ hàng ở quê và chuẩn bị tiệc cưới…”

“Cảnh An, đi gọi anh cả của con về, bảo nó gộp hết ngày nghỉ nó chưa dùng tới lại. Mau về tham gia ngày vui của cô nói”

“Quý Khiêm, con mau chọn cho bố một khách sạn tốt nhất ở Đà Nẵng, chuẩn bị tiệc cưới cơ động. Mặt khác sửa lại lí lịch của Tân Nhâm Thành cho sạch sẽ, tuyệt đối không thể để người khác bắt được bất cứ điểm yếu nào” “Những tên nói em gái tôi là gái già ngàn năm, vu bà không lấy được chồng. Tôi muốn cho bọn họ thấy em gái của tôi sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất! Đương nhiên, lần này công lao lớn nhất vẫn là Minh Tâm. Dù chúng ta có đánh chết chúng cũng không dám nói những lời đó ra trước mặt em ấy. Công lao của cháu không thể bỏ qua, nhất định phải thưởng!” Hứa Minh Tâm rất bất lực, cảm thấy người lớn trong nhà đều giống những chú dê con. Từ nhỏ đã bị dây thừng trói chặt, đến khi đủ lớn có thể thoát ra khỏi sợi dây nhưng vẫn cứ cho răng mình vẫn giống khi còn bé.

Bọn họ chịu khuất phục dưới uy quyền của dì nhiều năm, hôm nay dĩ nhiên không dám nhiều lời.

Nhưng Hứa Minh Tâm thì khác, cô biết rõ mặc dù những lời nói đó không dễ nghe nhưng đó lại là sự thật.

Cô cũng muốn nhìn thấy dì hạnh phúc nên hôm nay chỉ có thể tiêm cho bà ấy một liều thuốc mạnh.

Trong lúc Tân Nhâm Thành nghỉ ngơi chữa vết thương, chuyện tiệc cưới được sắp xếp trật tự đâu ra đấy.

Sau khi mấy người thảo luận, quyết định không để Quý Thiên Kim chuyển ra ngoài mà Tân Nhâm Thành sẽ ở rể.

Mọi người tiến hành bỏ phiếu, Tân Nhâm Thành bị năm phiếu nhà họ Quý đánh bại, mất quyền phát biểu ý kiến.

Mặc dù nói là tới nhà ở rể nhưng mọi người đều rất lễ phép và biết ơn ông ta.

Bởi vì ông ta là Chúa cứu thết Sau khi hai người hài hoà như lúc ban đầu, Quý Thiên Kim thường xuyên nở nụ cười tươi hơn trước, nói chuyện cũng hòa nhã hơn rất nhiều, một số chuyện vặt vãnh cũng không so đo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2323


Chương 2323

Quý Mặc Nhiên còn có thể lén lút uống rượu.

Quý Quốc Định dám hút thuốc ngoài ban công.

Quý Cảnh An dám suốt đêm không về nhà ngủ.

Quý Khiêm dám đưa con gái về nhà.

Mọi thứ dường như thật hài hoà!

Đám cưới diễn ra vào tháng ba đầu xuân, vết thương còn chưa lành hết Tân Nhâm Thành đã không thể chờ đợi nổi.

Bởi vì ông ta luôn cảm thấy không an toàn cho dù đã nhận được giấy chứng nhận. Ông ta muốn tổ chức hôn lễ và chỉ nghiêm túc cưới bà ta về nhà mới dưới sự chứng kiến của mọi người.

Trong thời gian này, Hứa Minh Tâm không bận rộn với đám cưới của họ thì bận chăm sóc con trai, cuộc sống trôi qua xem như phong phú.

Cô đã thoát ra khỏi ám ảnh cái chết của đứa bé nhưng dù vậy thì đôi khi bất chợt nghĩ đến vẫn rất buồn. Sau khi dự đám cưới xong, cô sẽ cùng Cố Gia Huy đến công ty chỉ nhánh để tham gia một sự kiện.

Đây là sự kiện của một số thương hiệu trang sức hàng đầu ở nước ngoài, họ đã mời vợ chồng đến đó ba lần bốn lượt nhưng Cố Gia Huy không muốn để người khác đưa cô về thành phố nên đã từ chối Cô vốn cũng không biết chuyện này. Nhưng không ngờ vợ của người tổ chức lại đích thân đến gặp và chân thành mời cô thêm lần nữa.

Phụ nữ với phụ nữ nói chuyện với nhau tất nhiên sẽ suông sẻ hơn rất nhiều.

Tính tình của Hứa Minh Tâm vốn dễ mềm lòng, đối phương lại vừa mềm vừa cứng, nói hết lời tốt, còn mạnh mẽ nhét rất nhiều lễ vật. Cô không có cách nào từ chối nên chỉ có thể thay mặt Cố Gia Huy đồng ý.

Vì vậy, cô và Cố Gia Huy sẽ trở lại London một lần nữa.

Cuộc triển lãm đồ trang sức được tổ chức trên biển. Du thuyền khổng lồ rực rỡ tráng lệ và hàng nghìn quả pháo hoa được bắn vào ban đêm sẽ trở thành một cảnh tượng tuyệt vời.

Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Lý do Hứa Minh Tâm đồng ý cũng là vì điều này.

Quy trình triển lãm đồ trang sức đầu tiên là tham quan, sau đó sẽ đấu giá và cuối cùng là quyên góp cho các quỹ từ thiện.

Họ còn cố tình quảng cáo là tất cả đều sẽ quyên góp cho ngân sách hội từ thiện nên cô lại càng không có lý do gì để từ chối.

Vào tối ngày diễn ra bữa tiệc, du thuyền sẽ dừng lại bên đường và họ lái xe qua.

Nhớ lại lần đầu tiên tham dự tiệc rượu, lòng bàn tay lo lắng đổ mồ hôi, giày cao gót cũng nhấc lên không nổi, cả người lung lay lảo đảo như sắp ngã xuống vậy.

Cô vẫn nhớ rõ khi đó Cố Gia Huy đã siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô và nói với cô rằng: “Có anh ở đây, không cần phải sợ” Bây giờ cô đã có thể bình tĩnh tự nhiên nắm tay anh và ung dung bước đi.

Nhân viên phục vụ dừng xe và họ bắt đầu lên thuyền.

Những người cùng tới đều đổ dồn ánh mắt về phía này và thì thào bàn tán rất nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2324


Chương 2324

“Đó là bà Cố à? Trông cô ấy còn rất trẻ!”

“Nhìn thật xinh đẹp. Anh Cố Gia Huy có thể lấy được.

cô ấy đúng là may mắn” “Một người phụ nữ xinh đẹp lại có năng lực. Các người có xem buổi họp báo của cô ấy không? Tôi chưa từng thấy người của công chúng nào ngang nhiên lộng hành trên phương tiện truyền thông như vậy. Thảo nào cô ấy có thể bắt được lòng của người nổi bật như anh Huy” Hứa Minh Tâm chỉ cảm thấy dở khóc dở cười khi nghe thấy những lời thảo luận tạp nham này.

Trước đây, những lời cô nghe được hầu hết đều là câu bày tỏ ý kiến về ánh mắt của Cố Gia Huy. Hỏi anh vì sao lại chọn người muốn dáng người không có dáng người, muốn gương mặt cũng không có gương mặt như cô?

Nhưng bây giờ, khi cô trở nên xuất sắc thì những câu hỏi cũ đã trở thành lời khen ngợi.

Cuối cùng cô cũng có thể kề vai sát cánh với Cố Gia Huy, thay vì thu mình dưới ô của anh như một chú chim cần anh bảo vệ.

Cô đã dùng năng lực của mình để chứng minh răng cô có thể mang lại lợi nhuận cho Tập đoàn Cố Linh, có thể xử lý các mối quan hệ xã hội trong những tình huống khẩn cấp và bảo vệ chồng mình.

Hai người vẫn thích rải cẩu lương như thường ngày, khiến người khác ao ước ghen tị.

Cặp đôi vợ chồng kiểu mẫu như thế, quả thực đã ít lại càng thêm ít.

Cả hai xuống thuyền. Chờ đến thời gian, thuyền bắt đầu di chuyển về phía biển sâu.

Trong sảnh lớn ở tầng một, mọi người ăn uống linh đình và chào hỏi lẫn nhau.

Cô không biết uống rượu nên dùng nước trái cây để thay thế.

Nhưng cô tuyệt đối không thể ngờ mình lại có thể nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở đây.

Lucia…

Cô ta thế mà cũng ở đây.

Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng của cô ta, trái tim cô như bị một bàn tay to lớn âm thầm bóp nghẹt khiến cô hít thở không thông.

Cô ta quay lưng lại với cô, xung quanh có hầu gái và nhiều phụ nữ chen chúc, dáng vẻ rất uy phong và lộng lẫy.

Gô ta là nhà tài trợ lớn nhất nên mới nhận lời mời tới đây.

Charles vừa mới kế vị ngai vàng, vì thân vương còn chưa trở về đất phong nên chính trị có phần rối ren.

Cho nên vị vương phi này cần phải lấy lòng vợ của những doanh nhân giàu có này và tạo quan hệ tốt với họ.

“Em sao vậy?”

Cố Gia Huy cảm nhận được sự kỳ lạ của cô, không khỏi ấm giọng hỏi.

Cơ thể cô cứng ngắc đến đáng sợ và lòng bàn tay cũng lấm tấm mồ hôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2325


Chương 2325

Cô nghe thấy giọng anh, sợ anh lo lắng nên nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có chuyện gì.”

Cố Gia Huy nhìn theo ánh mắt của cô, lúc nhìn thấy Lucia thì có chút ngạc nhiên.

“Nếu em không muốn ở lại thì chúng ta ngồi tàu cao tốc trở về nhé.”

“Sao lại phải đi? Em không làm việc gì trái lương tâm. Mặc dù không có chứng cứ để chứng minh lỗi của cô ta nhưng căn bản đã không còn gì để nghi ngờ. Người nên chột dạ bỏ đi không phải là em. Tốt hơn hết là cô ta đừng trêu chọc em, nếu không… em sẽ không khách sáo.”

Cô nghiến răng siết chặt nắm đấm, không nhượng bộ dù chỉ một chút.

Lần đầu tiên, nghênh đón khó khăn mà lên.

Nếu không phải là không có chứng cứ, lại đang ở nước ngoài khó có thể trao quyền cho đại sứ quán xử lý bằng không thì cô sẽ không bao giờ từ bỏ.

“Lên lầu nghỉ ngơi trước đi, sắc mặt của em rất không tốt.”

“Ừm, vậy thì anh đối phó với những người này trước đi, em không sao.”

Cô hít thở không thông, cần tìm nơi có không khí.

Cố Gia Huy đưa cô vào phòng khách quý, nhìn cô nằm xuống giường mắt mắt mới quay người rời đi.

Nhưng ngay sau khi anh rời đi, Hứa Minh Tâm đã xuống đất.

Cô đến boong ở tầng hai và nhờ một người phục vụ chuyển lời nhắn cho Lucia.

Là một người mẹ, cô phải làm điều gì đó cho con của mình.

Không gặp nhau cũng không sao. Nhưng đã gặp mà phải coi như không nhìn thấy, cô không thể nuốt trôi cơn tức này!

Lucia không hề sợ gặp cô, vì vậy cô ta tới rất nhanh.

Lúc này mọi người đều tập trung ở lầu một nên lầu hai rất vắng vẻ, chỉ có một vài nhân viên phục vụ đi qua, khi nhìn thấy bọn họ thì đều cúi người lễ phép chào hỏi.

Xuân hàn se lạnh, trên biển về đêm còn lạnh hơn một chút.

Gió biển xộc thẳng vào mặt, cô mặc quần áo mỏng cũng không nhịn được ôm chặt lấy tay.

Nhưng sự rét lạnh cũng làm cô tỉnh táo hơn rất nhiều.

“Cô muốn gặp tôi?”

Sau lưng truyền tới giọng nói của Lucia. Trong âm thanh kia chứa sự mỉa mai, như thể cô ta rất khinh thường khi gặp mặt cô.

“Lucia, đã lâu không gặp.”

Cô quay lại và nhìn thẳng vào cô ta, kìm lại sự tức giận của mình.

Bàn tay nhỏ bé giấu trong gấu tay áo, lặng lẽ siết thật chặt.

Lúc này, cô không hề cảm thấy lạnh mà là lửa giận thiêu đốt hừng hực trong lòng.

Nhìn khuôn mặt tinh xảo, tốt đẹp đến mức khiến người ta nảy sinh lòng thương tiếc của cô ta. Có ai ngờ được bên dưới làn da đạo mạo này lại ẩn chứa một trái tim xấu xa!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2326


Chương 2326

Cô chỉ hận không thể xông tới xé nát gương mặt này, để mọi người trên thế giới nhìn rõ bộ mặt xấu xí của cô ta.

“Nghe nói cô không còn con nữa. Nhưng nhìn dáng vẻ của cô bây giờ, hình như chuyện đó cũng không ảnh hưởng mấy.

Nếu không thì sao có thể quay lại đây nói chuyện cười đùa vui vẻ như v; “Câm miệng, cô không xứng nhắc tới con của tôi!”

Hứa Minh Tâm gầm nhẹ.

“Tôi cứ nói thì thế nào?” “Vậy tôi sẽ nói cho cô biết kết cục!”

Hứa Minh Tâm híp mắt, sải bước đi tới, trực tiếp giật lấy tóc của cô ta.

Đột ngột kéo mạnh cô ta về phía mình, vung tay tát.

Tốc độ của cô rất nhanh, nhanh đến nỗi người được cưng chiều từ bé đến lớn như Lucia không kịp phản ứng.

Lúc ngã nhào xuống đất cô ta còn đang ngớ ngác, khi đau đớn ấp đến cô ta mới nhận ra.

Cô ta nhanh chóng đứng dậy, che mặt, hung tợn trừng Hứa Minh Tâm. Cô ta không thể tin được mình lại bị cô đánh.

“Cô… cô thật to gan. Đây là London, không phải Đà Nẵng.

Vậy mà cô lại dám đánh mẹ của một nước! Có ai không, mau đến đây!”

Một người phục vụ nghe thấy tiếng hét của cô ta liền vội vàng chạy tới. Nhưng còn chưa đi tới đã bị Hứa Minh Tâm hét lớn cắt ngang: “Cút ra xa một chút cho tôi, đứng đó canh giữ cho tôi. Không cho ai bước vào.”

“Cái này…”

Người phục vụ nhìn hai bên lúng túng.

Hai người phụ nữ này đều là bà chủ lớn của bữa tiệc hôm nay.

Một người là vương phi, một người là bà Cố đã gây chấn động toàn cầu. Lấy địa vị của bất cứ ai trong đó cũng có thể hù chết người.

Anh ta vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, giống như chưa từng nhìn thấy gì.

Dáng vẻ của vương phi vô cùng chật vật và tức giận, trong khi bà Cố lại tỏ ra bình tĩnh.

Vương phi rõ ràng đang ở thế yếu.

Cuối cùng anh ta nên trung thành với vua và báo đáp tổ quốc hay nghe theo lời của bà Cố? Làm mích lòng bên nào mình cũng không có kết cục tốt đẹp!

“Đồ khốn, anh không nghe thấy vương phi này nói gì sao?

Sao còn chưa tới đây bắt người phụ nữa này lại và ra ngoài làm nhân chứng cho tôi! Hứa Minh Tâm, để tôi nói cho cô biết, cho dù lần này có Cố Gia Huy ở đây cũng sẽ không bảo vệ được cô!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2327


Chương 2327

Lucia nói một cách hung ác, trên khuôn mặt cô ta hẳn lên vẻ dữ tợn.

Hứa Minh Tâm không hề sợ hãi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Cô mới không sợ đấy!

“Anh cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau này tôi bảo vệ anh, cô ta sẽ không dám động vào anh đâu. Nhưng nếu anh làm nhân chứng cho cô ta thì xem như đã đắc tội với tôi.

Anh nên biết tầm ảnh hưởng của tập đoàn Cố Linh ở London, tôi sẽ không bỏ qua cho anh” “Anh… anh đừng nghe lời nói bậy bạ của cô ta. Nếu anh dám đứng nhìn tôi sẽ không buông tha cho anh.”

“Tôi…” Lúc này, người nọ càng khó khăn hơn.

Hứa Minh Tâm trực tiếp ném thứ gì đó qua.

“Nửa giờ sau hãy lái tàu cao tốc bỏ đi, trực tiếp đến tập đoàn Cố Linh tìm Cố Trường Quân. Tôi cũng muốn biết ai dám động vào người mà tôi muốn bảo vệt Lucia và tôi, anh chỉ có thể chọn một người. Anh tin tưởng người nào hơn?”

Người phục vụ ngước nhìn hai người một cách cẩn thận.

Kể từ khi Vua Charles nhậm chức, đã có nhiều lời phàn nàn trong và ngoài hoàng gia.

Charles là kẻ hẹp hòi, đã diệt trừ những kẻ bất đồng chính kiến và giết hại nhiều hoàng thân và bộ trưởng, đồng thời bí mật cấu kết với những doanh nhân giàu có để lôi kéo tài chính.

Mà người cấu kết với những doanh nhân giàu có đó chính là Lucia.

Mỗi lần các người phụ nữ được mời vào cung uống trà, thực chất là bắt nạt và dụ dõ. Đã có rất nhiều lời đánh giá không tốt.

Người dân bình thường giận mà không dám nói, chỉ có thể giả vờ như không biết chuyện gì.

Còn Hứa Minh Tâm, vợ của tổng giám đốc tập đoàn Cố Linh. Là người được tổng giám đốc Cố đặt trên đầu quả tim, làm người hòa thuận và không có scandal.

Cô là hình mẫu của công chúa Lọ Lem xoay người, mang đầy đủ những nét đẹp của nàng công chúa trong truyện cổ tích.

Tốt bụng và xinh đẹp, hoà nhã dễ gần.

Anh ta không phải kẻ ngốc, anh ta đương nhiên biết mình nên chọn ai.

“Minh Tâm, tôi là trẻ mồ côi, một mình lẻ loi nên ở đâu cũng giống nhau. Không biết… Tôi có thể đến làm việc ở Đà Nẵng không? Tôi rất thích văn hóa của đất nước các cô, chỉ vì tôi quá nghèo nên không có điều kiện ra nước ngoài. ”

“Hoàn toàn có thể, vậy bây giờ anh biết phải làm sao rồi chứ?”

“Biết chứ biết chứ, có tôi ở đây sẽ không để bất cứ ai đi vào.”

Người phục vụ cười nói, xoay người chặn cầu thang không cho người ở tầng dưới đi lên.

Chỉ cần các cô không gây ra tai nạn chết người thì sẽ không bị người khác phát hiện.

Lucia thấy một tên phục vụ nhỏ bé lại dám ruồng bỏ mình để lựa chọn Hứa Minh Tâm thì tức giận thở hổn hển và gào ầm lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2328


Chương 2328

“Đợi đến lúc vương phi tôi lên bờ, sẽ lấy mạng anh…”

Những lời ác độc còn chưa nói xong, Hứa Minh Tâm đã bước tới bóp cổ cô ta.

Hứa Minh Tâm là một bông hoa dại, từ khi còn nhỏ đã phải làm việc như một người giúp việc.

Sức lực của cô không phải là thứ mà người được chăm sóc trong nhà ấm từ bé như Lucia có thể so sánh được.

Lucia vùng vẫy mấy lần vẫn không thể thoát ra, cô ta muốn dùng giày cao gót đánh tới nhưng bị cô dễ dàng tránh được.

“Con của tôi đã chết, tôi cũng không có bằng chứng để chỉ tội cô. Bây giờ tôi đánh cô mắng cô, cô cũng không có chứng cứ chỉ tội tôi!”

“Anh ta không chịu giúp tôi nhưng nơi này gắn thiết bị theo dõi khắp nơi. Cô cho rằng tôi sẽ không có chứng cứ sao? Ả đàn bà ngu xuẩn, cô mau buông tôi raI”

“Thật sao? Nếu tôi không xử lý tốt tất cả thiết bị giám sát thì tôi sẽ gọi cô đến boong phía sau xa xôi này ư?”

“Cô… cô đã làm gì?”

Lucia kinh hãi. Làm sao cô có thể tránh thoát thiết bị giám sát?

“Cô không cần biết. Lucia, cô nhắm vào tôi thế nào cũng không sao. Nhưng vì sao cô cứ một mực ra tay với con của tôi? Nó vừa sinh ra thì đã chết rồi, tại sao cô còn có thể sống tốt như thế? Chúng tôi có một câu nói. Gọi là giết người phải đền mạng, cô có biết không?”

“Cô muốn giết tôi sao? Tôi là vương phi của một quốc gia, cô dám…

Cô ta liên tục vung tay cào cấu da thịt của cô. Nhưng Hứa Minh Tâm dường như không cảm thấy đau đớn, vô cùng hờ hững, thậm chí còn dùng sức siết chặt một chút.

“Tôi sẽ không giết cô nhưng tôi cũng không thể nuốt trôi cơn giận này. Lucia, tôi cảnh cáo cô. Nếu như cô lại muốn nhắm vào tôi lần nữa thì tôi nhất định sẽ không buông tha cho cô. Hôm nay là một bài học!”

Cô mở cửa một bên cửa và nhét người vào trong.

Bên trong là kho dụng cụ vệ sinh, không gian chật hẹp và tối đen như mực Lucia không nhìn rõ xung quanh, không biết mình đã vấp phải cái gì, chật vật ngã nhào trên đất.

Cô ta nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Hứa Minh Tâm từ từ biến mất, cửa kho đóng lại khiến toàn bộ cơ thể cô ta chìm trong bóng tối.

Cô ta lảo đảo bò dậy và đụng vào khay chứa đồ lần nữa, đẩy ngã cây lau nhà sang bên cạnh, thật vất vả mới lần mò tìm được công tắc trên tường.

Căn phòng sáng lên, cô ta liên tục gõ cửa.

“Hứa Minh Tâm, cô điên rồi phải không? Cô mau thả tôi ra, tôi là vương phi đấy!”

“Vậy thì sao? Cô hãy ở đây suy ngẫm lại những việc mình đã làm và từ từ chuộc tội đi. Suy nghĩ thật kĩ xem cô đã hại chết bao nhiêu người. Lúc cô ngủ, chẳng lế cô không gặp ác mộng sao?” Cô giận dữ nói, mạnh mẽ đạp vào cánh cửa khiến Lucia bị doạ sợ không nhẹ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2329


Chương 2329

Cô bước ra xa, bấm gọi một số điện thoại, chỉ một giây sau tất cả thiết bị giám sát ở khu vực này đều được khôi phục lại bình thường.

Lần này, Cố Gia Huy dẫn Thanh Viên theo để sửa chữa hệ thống phòng ngự của nhà họ Cố, không ngờ lại còn có tác dụng ở đây.

Tập đoàn Cố Linh có máy dò vệ tinh của riêng mình, Cố Gia Huy đã thiết lập máy dò từ rất sớm để thuận tiện cho việc tìm kiếm vị trí của cô.

Dù sao cũng chưa quen thuộc cuộc sống ở đây, nếu cô bị lạc thì phải làm sao?

Cô biết Cố Gia Huy đã cài chip định vị trong điện thoại di động của cô nhưng chắc chắn không chỉ có thế. Anh là người hiểu rất rõ đạo lý thỏ khôn có ba hang.

Vì vậy, Thanh Viên nhanh chóng xác định vị trí của tàu du lịch và đột nhập vào hệ thống giám sát để đảm bảo rằng không ai có thể nhìn thấy cô ở đây.

Cô vốn định trở về phòng khách quý nhưng lại thấy rất nhiều người tụ tập trên boong tàu ở tầng một.

Cô không khỏi tò mò chạy tới.

Chỉ thấy tất cả những người có mặt trong sảnh lớn ở tầng một đều bước ra, chen chúc trước lan can nhìn xuống mặt nước đen ngòm.

Đội cứu hộ đã đi xuống, trên mặt nước có rất nhiều phao cứu sinh đang trôi lơ lửng.

Cô tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng của Cố Gia Huy, trong lòng có chút ngờ vực.

Cô tuỳ tiện vỗ vai ai đó và hỏi: “Anh có thấy chồng tôi ở đâu không?” “Bà chủ Cố Người bên kia sững sờ khi nhìn thấy cô.

“Có chuyện gì vậy?”

Người nọ đã kịp phản ứng, vui mừng reo lên: “Bà chủ Cố không sao! Anh Cố Gia Huy, anh mau lên đây đi!”

Bên dưới, Cố Gia Huy bất chấp làn nước lạnh buốt, anh buộc dây thừng vào người để nhảy xuống biển.

Lúc này nghe thấy tiếng gọi trên thuyền và nhanh chóng bơi trở lại.

Anh lên thuyền, cả người ướt sũng, có vẻ hơi chật vật.

Cô còn chưa hiểu nguyên nhân hậu quả, đang định hỏi một câu thì không ngờ Cố Gia Huy đột ngột bước tới ôm chặt cô vào lòng.

“Cố Gia Huy.”

Cơ thể anh đang run lên, cũng không biết là do lạnh hay là sợ hãi.

Cô nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ vuốt v e lưng anh, vỗ về: “Cố Gia Huy, làm sao vậy?”

“Em có thể hứa với anh sẽ không chạy lung tung không?”

Giọng anh yếu ớt như thể chỉ một giây sau bị nghiền nát ra vậy.

Cô nghe những lời đó, trái tim bỗng run lên dữ dội.

Anh dường như nghĩ tới điều gì đó và đẩy cô ra.

“Cả người anh đều là nước, em đừng để mình bị lạnh, áo choàng tắm đâu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2330


Chương 2330

Anh lấy áo choàng tắm từ người phục vụ và mặc cho cô.

“Có chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Bà chủ Cố, cô không biết gì đấy thôi. Vừa rồi anh Huy không tìm thấy cô, dúng lúc nghe tin có người rơi xuống nước nên anh đã không nói hai lời nhảy xuống nước. Người rơi xuống nước được cứu lên đã hôn mê. Anh ấy không dám xác định cô có ở vùng nước đó hay không nên lại tiếp tục lặn xuống tìm”

“Bà chủ Cố, anh Huy thật sự rất tốt với cô!”

Mọi người tranh nhau kể lại tình hình, Hứa Minh Tâm cũng hiểu được nguyên nhân kết quả.

Theo lý, một người thông minh như Cố Gia Huy không thể nhảy xuống biển mà không kiểm tra.

Chắc hẳn anh đã đến phòng khách quý trước và phát hiện ra mình không có ở đó lại vừa đúng lúc nghe tin có người rơi xuống nước.

Anh dùng sự an toàn của bản thân để đánh cược. Không xác định được người rơi xuống nước là ai, rơi xuống bao nhiêu người, anh nhất định sẽ tiếp tục vớt.

Cơ thể cô không sao, không ướt sũng. Nhưng cả người anh lại bết bát, trên người không người nhỏ nước, mỗi bước đi đều để lại dấu chân bằng nước.

Khi họ trở lại phòng, cô nhanh chóng lấy bộ quần áo sạch sẽ do ban tổ chức gửi đến, nói: “Không biết có vừa size không, anh mau đi tắm rửa thay đồ để tránh bị cảm lạnh” Cô đẩy anh vào phòng tắm và mở nước ấm.

Anh c ởi sạch quần áo rồi ôm chằm lấy cô.

“Em làm anh sợ muốn chết, không phải em đang nghỉ ngơi ở đây sao? Đi ra ngoài cũng không nói với anh, em có biết anh lo lắng cho em thế nào không? Nếu em thật sự rơi xuống nước thì anh phải làm sao bây giờ?” ‘Cố Gia Huy, anh cũng biết mà, kỹ năng bơi lội của em rất tốt…

“Vậy thì sao? Biết bơi thì sẽ không gặp nguy hiểm gì sao?”

Anh cau mày không vui nói.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Cô bĩu môi, đúng là không thể lý luận với một người cẩn thận như vậy.

“Thực ra, anh nên biết người rơi xuống nước không phải là em. Dù lúc đầu anh có nghi ngờ thì sau khi vớt được người đó thì không nên tiếp tục xuống biển nữa” Cô nói một cách bất đắc dĩ.

“Anh biết.”

“Đã biết còn nhảy xuống nước, nước biển lạnh như vậ “Vậy thì sao, cho dù anh năm chắc chín nghìn chín trăm chín mươi chín phần thì anh cũng không nắm chắc một phần vạn còn lại kia. Anh không thể mạo hiểm” Giọng nói khàn khàn của anh, như có ma thuật truyền đến tai cô, khuấy động trái tim cô.

Đây là Cố Gia Huy.

Cô hiểu rõ tính cách của anh, biết rằng anh sẽ không bỏ qua bất kỳ khả năng nhỏ bé nào.

Cô không nhịn được ôm lấy anh: “Thực xin lỗi, đã khiến anh lo lắng rồi. Em… Em đã tự ý làm chủ một chuyện, có điều không dám nói với anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2331


Chương 2331

“Không cần phải nói với anh, em cứ làm chuyện em muốn làm” “A? Anh không hỏi em đã làm chuyện xấu gì sao?”

Cố Gia Huy nhéo nhéo chóp mũi của cô: “Cho dù em có đâm thủng trời thì anh cũng sẽ đỡ thay em. Anh hiểu rõ tính tình của em, nếu không bị chọc giận thì chắc chắn sẽ không ra tay. Sau khi em về phòng nghỉ ngơi không bao lâu thì Lucia cũng bỏ đi. Thấy em bây giờ không có chuyện gì, còn vui vẻ sống động như vậy anh mới thật sự yên tâm. Xem ra cô ta không chiếm được bất kỳ lợi ích gì”

“Thảo nào mà anh lại lo lắng cho em như vậy. Anh sợ Lucia ôm hận trong lòng nên kêu người đẩy em xuống biển. Vì vậy anh mới không chịu bỏ qua một phần vạn khả năng kia”

“Đúng vậy” “Vậy anh có muôn biết em đã làm gì Lucia không?” “Cho dù em giết cô ta thì anh cũng gánh sẽ giúp em. Chỉ là… tay của em không nên chạm vào những thứ dơ bẩn như vậy. Sau này em không nên hành động hấp tấp, việc báo thù cứ giao cho anh” Anh siết chặt tay cô, trong mắt hiện lên vẻ u ám và tàn nhẫn.

Mặc dù nỗi đau về cái chết của đứa bé đã thuyên giảm nhưng kẻ sát nhân vẫn còn thong dong.

Bất cứ khi nào có cơ hội, anh nhất định sẽ không bỏ qua.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được hơi thở tàn bạo dần dần bao trùm cả người anh, trái tim khẽ run lên. Cô lắc đầu: “Không cần báo thù. Cứ đấu như vậy mãi căn bản sẽ không có hồi kết. Hơn nữa, thân phận của cô ta còn là vương phi của một quốc gia. Em không muốn anh vì em mà mạo hiểm. Lúc trước anh hai bị đồn là đã chết khiến anh canh cánh trong lòng nhiều năm. Suốt bấy nhiêu lâu mà không có lấy một ngày vui vẻ”

“Thù hận luôn là thứ đau đớn mài mòn con người nhất. Nó sẽ nuốt chứng trái tim của một người. Em không đòi hỏi gì cả, chỉ xin anh sống thật tốt, chúng ta cùng nắm tay nhau già đi.

Hãy xem chuyện này như quyển sách đã hoàn toàn khép lại đi.

Em đã dạy cho cô ta một bài học rồi. Tin rằng sau khi thấy được sự lợi hại của em, cô ta sẽ không dám làm loạn nữa.

Huống chỉ sau này chúng ta cũng không còn cơ hội đến đất nước này nữa, đúng không? ”

“Nếu cô vẫn không chịu dừng lại thì sao?”

Anh rất hiểu loại người như Lucia. Sự cố chấp của cô ta quá sâu, không đến lúc chết đi sẽ không bao giờ ngừng lại.

“Vậy thì… Em mặc kệ cô ta là vua của trời hay hoàng đế của nhân gian, em cũng sẽ không bỏ qua. Nếu vì em yếu đuối mà làm người bên cạnh bị thương, em thà rằng mình mạnh mẽ “Đồ ngốc, có anh ở đây, em không cần mạnh mẽ hơn nữa.

Nếu em đủ mạnh mẽ vậy thì cần đàn ông làm gì?”

Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói.

Anh phá vỡ bầu không khí nặng nề, Hứa Minh Tâm phì cười ra tiếng.

Thực ra cô biết anh chỉ sợ cô sống không được vui vẻ mà thôi.

Những người không tim không phổi mới có thể sống tự do và không bị ràng buộc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2332


Chương 2332

“Đàn ông… Đàn ông là để Cô hơi cúi mặt xuống, cười tủm tỉm nói.

Cô vốn chỉ vô tâm nói vui một câu nhưng lại trở thành nhòi nổ.

Người nào đó nghe được những lời này, đôi mắt của anh bỗng chốc tối sầm.

Anh nhân cơ hội đè cô lên thành bồn tắm, dùng ngón tay mở vạt áo từng chút một, bắt đầu c ởi quần áo.

Còi báo động trong đầu cô kêu vang liên tục, cô nhận ra điều gì đó.

“Này này này, em chỉ nói lời này trong lúc vô tâm . Em là người thích ăn uống, chỉ nói theo bản năng thôi, không phải ý mà anh đang nghĩ!”

“Anh đang nghĩ gì? Có vẻ như em hiểu rất rõ thì phải?” Anh cười ác ý, nói.

“Cố Gia Huy! Bên ngoài có rất nhiều khách khứa đang chờ chúng ta, dù sao cũng đều là khách quý đặc biệt! Không được…”

Cô còn chưa nói hết, miệng đã bị chặn lại.

Hai người cùng nhau rơi xuống nước, nước ấm chậm rãi lay động mập mờ.

Trong phòng, hơi nước mờ mịt, một mảnh kiều diễm.

Hứa Minh Tâm thành công bỏ lỡ khâu tham quan triển lãm trang sức. Cố Gia Huy rõ ràng đã nói sẽ đánh nhanh thắng nhanh nhưng vẫn mất gần một tiếng đồng hồ.

Thế mà anh còn chưa no, rất uất ức li3m li3m môi bày tỏ mình chưa được thỏa mãn.

Khi cô bước xuống đất, hai chân đều đang run rẩy.

Cô thay một chiếc váy dài sạch sẽ che khuất hai chân, mới không làm lộ ra vẻ lúng túng.

Tiếp theo là tiệc khiêu vũ, sau đó là tiệc từ thiện.

Khi cô đi xuống cầu thang, hai chân sắp run thành một cái sàng mà người đàn ông bên cạnh lại đang cười xấu xa.

“Cười cái rắm, anh còn không mau đỡ em?”

“Phiền phức như vậy làm gì?”

Dưới ánh mắt của mọi người, Cố Gia Huy bế ngang cô lên. Lúc này… thậm chí còn có một ánh đèn…

Một chiếc đèn pha từ trên cao chiếu vào người bọn họ, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn qua đây.

Người dẫn chương trình không biết đứng trong góc tối nào, cầm micro lớn tiếng nói: “Họ là khách mời đặc biệt của tối hôm nay, vợ chồng nhà họ Cố vang dội toàn thế giới!”

“Có mặt họ, sàn nhảy của chúng ta đêm nay sẽ càng phải rực rỡ, âm nhạc!”

Giai điệu Waltz quen thuộc cất lên, Hứa Minh Tâm đau đầu ôm trán.

Chân cô thế này thì biết nhảy như thế nào?

Lúc này, Cố Gia Huy ghé vào tai cô nói: anh đi, việc còn lại giao cho anh” “Em đi giày cao gót, giãm lên sẽ rất đau!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2333


Chương 2333

“Ngay cả vợ cũng không chịu nổi thì anh còn được xem là đàn ông sao?”

Giẫm lên giày “Nói cũng đúng. Em biến thành thế này, móng heo lớn nào đó cũng phải chịu trách nhiệm!”

Hứa Minh Tâm thở phì phò nói, lập tức không khách sáo giẫm lên giày của anh. Có nhiều người nhìn như vậy, họ nhất định phải nhảy điệu nhảy đầu tiên…

Đã rất lâu rồi cô không khiêu vũ nên khó tránh được việc cảm thấy không quen, lúc âm nhạc vừa mới nổi lên thì tay chân cô cuống hết lên, không biết phải làm gì tiếp theo.

Bị nhiều người nhìn như vậy khiến cô cảm thấy ngài ngại, tưởng như mặt mũi mình đều bị ném hết đi rồi.

Trong lúc cô vẫn đang bối rối không biết làm sao thì giọng nói dịu dàng của Cố Gia Huy vang lên bên tai cô.

“Em căng thẳng cái gì đấy? Cứ nương theo anh là được rồi”

Nghe anh nói thế, cô thả lỏng cơ thể, nương theo động tác của anh để di chuyển.

Chỉ là một điệu nhảy bình thường, cũng may là những người ở đó khá là khách sáo, không có ai châm chọc cả, nếu không thì cô thật sự sẽ vô cùng xấu hổ.

Đúng lúc bản nhạc chuẩn bị kết thúc thì tự dưng người chỗ cửa ra vào trở nên hối hả, âm thanh ồn ào truyền vào bên trong.

Mọi người cùng ngừng lại, tất cả không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía chỗ cửa.

Họ nhìn thấy Lucia đang dẫn theo vệ sĩ chạy vào.

Cô ta trông có vẻ chật vật, bộ đồ lộng lẫy trên người đã bị xé nát, trên mặt hãng còn hẳn rõ dấu bàn tay, đầu tóc rối bời, lớp trang điểm trên mặt đã trôi sạch.

Lúc này đây, cô ta làm gì còn vẻ gì là một vương phi đứng trên người khác nữa.

Khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Minh Tâm, mắt cô ta trợn trừng như sắp nứt ra đến nơi vậy.

Cô ta kêu gào trong cái nhà kho đổ nát kia mãi mới có vệ sĩ đi tìm phát hiện ra.

Đầu gối cô ta bây giờ đang đau không đứng nổi nên phải gọi bác sĩ đến kiểm tra.

Ngồi nghỉ mất một lúc cô ta mới có thể đi lại được, xong cô ta lập tức chạy đi tìm Hứa Minh Tâm.

Cô ta là một kẻ kiêu căng ngạo mạn nên làm sao có thể cho phép Hứa Minh Tâm làm nhục mình như vậy được.

Trông thấy Hứa Minh Tâm đứng dưới ánh đèn, hai người họ dựa vào nhau tựa một cặp tình nhân thắm thiết, cô ta lại càng lồ ng lộn.

Cô ta giận dữ chỉ về phía Hứa Minh Tâm, ra lệnh: “Bắt cô ta lại rồi mang về hoàng cung cho tôi!”

Vệ sĩ bước về phía trước nhưng Cố Gia Huy lại bảo vệ Hứa Minh Tâm đứng sau lưng mình, mặt lạnh đối diện với bọn họ.

“Kẻ nào dám động vào vợ của tôi hả?”

Đám vệ sĩ do dự, không dám đi lên nữa, bắt người vô cớ, lại còn có nhiều người nhìn như vậy, chuyện này mà đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thể diện của hoàng thất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2334


Chương 2334

Hơn nữa, những người đang ở đây vốn không có ai là hạng người bình thường cả.

Người đứng ra tổ chức khách sáo hỏi: “Vương phi, rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra vậy ạ? Những người đang có mặt ở đây đều là khách hàng của tôi, nếu cô muốn bắt khách hàng của tôi đi thì dù sao cũng cần phải có lý do, cho dù vương thượng có ở đây đi chăng nữa thì cũng cần phải làm vậy”

“Cô ta đã đánh vương phi, xúc phạm tới bề trên, lý do như vậy còn chưa đủ à?”

“Cái gì cơ? Bà chủ Cố đánh vương phi sao? Bà chủ Cố trông gầy yếu như kia, lại tốt tính như vậy mà cũng đi đánh người khác á?”

“Có điều, vương phi hơi ngang ngược, phách lối quá rồi thì phải?”

Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, tất cả cùng trưng ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, họ không tin được lời Lucia nói.

Mà Hứa Minh Tâm đang trốn ở sau lưng Cố Gia Huy thì thò đầu ra, giả vờ vô tội nói: “Vương phi, cô nói là tôi đánh cô, thế cô có bằng chứng không?”

Lucia nghe cô nói thế thì tức giận nghiến răng.

Đúng là cô ta không có bằng chứng, dù vậy cô ta cũng không thể nhịn được vụ này.

Cô ta không thể ăn tát vô ích được.

“Bằng chứng ấy hả, cô vào hoàng cung khắc tôi sẽ có bằng chứng”

“Có lẽ nào… cô đang đổ tội cho tôi hay sao? Tất cả mọi người đều biết là cô từng thích chồng của tôi, trước khi kết hôn cô vân luôn nhớ mãi không quên anh ấy, cô chờ anh ấy đến tận năm ba mươi tuổi rồi mới chịu gả cho vua Charlie. Tôi vốn tưởng là sau khi kết hôn cô đã từ bỏ mọi hi vọng rồi, dù sao giờ cô cũng đã là vương phi, không ngờ cô lại vẫn cứ canh cánh trong lòng như vậy, định dùng việc công để báo thù chuyện tư” “Cô… cô đừng có mà ăn nói vớ vẩn!”

“Vậy thì tại sao vương phi cô cứ làm khó tôi hết lân này đến lần khác như vậy chứ?”

“Bởi vì cô thật sự là kẻ to gan dám làm xăng làm bậy!”

“Thế thì cô bày bằng chứng ra cho chúng tôi xem đi!”

Lucia: “…”

Cô ta tức tới nghẹn lời, không nói được gì, đây rõ ràng là một cái vòng luẩn quẩn chết cứng, càng nói càng ảnh hưởng đến danh tiếng của cô ta.

Đúng là cô ta vẫn nhớ mãi không quên, nhưng đó là hận chứ không còn yêu.

Giờ đây cô ta chỉ muốn băm thây chặt thịt hai người họ ra, uống máu ăn thịt họ, nếu không làm vậy e khó có thể làm tiêu tan mối hận trong lòng cô ta.

“Vương phi, hay là cô lên phòng khách quý nghỉ ngơi một lát đã, chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng vụ việc lần này” “Điều tra cái gì hả, kẻ đầu sỏ đang ở đây này, mắt đám các người mù cả rồi hay sao? Nếu như cô ta không có chút thủ đoạn thì có dám kiêu ngạo như vậy không hả? Ông là người đứng ra tổ chức, chẳng lẽ ông không phát hiện ra hệ thống theo dõi vấn đề à? Vô dụng, đám các người đúng là đồ vô dụng! Thân là vương phi, tôi bị người ta làm nhục ở đây như này, giờ thành ra như vậy, ông nghĩ là đám các người có thể thoát được tội đấy chắc? Đợi bao giờ tôi lên bờ, nhất định tôi sẽ tự mình báo lại chuyện này với vương thượng, bất cứ ai đã bắt nạt tôi, làm tôi bị thương, nhất định tôi sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào cả” Cô ta nổi giận đùng đùng nói một lèo xong quay người rời đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2335


Chương 2335

Lúc cô ta bước tới cửa thì giọng của Hứa Minh Tâm vang lên sau lưng cô ta.

“Những lời này của vương phi tôi đây đã khắc vào trong †im mình, và tôi cũng có ý y như vậy, những ai dám bắt nạt, làm tôi bị tổn thương, vậy thì nhất định tôi sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào cả. Lời của vương phi hôm nay tôi đã lắng nghe, hi vọng cô sẽ để tâm đ ến những lời tôi nói, đặt nó vào trong lòng.

Lucia nghe cô nói thế thì giận run người.

Cô ta siết chặt nắm tay, cô ta biết rằng hôm nay sẽ không có được kết quả mình muốn.

Cô ta hùng hổ chạy tới nhưng cuối cùng lại thảm bại quay về, làm trúa hề cho thiên hạ coi. Người đứng ra tổ chức tới xin lỗi Hứa Minh Tâm: “Xin bà chủ Cố đừng tức giận, có vẻ như hôm nay vương phi đã bị ấm ức rồi, không biết là ai lại to gan lớn mật tới vậy, dám hack hệ thống theo dõi ở đây, nếu như chuyện này đến tai vua Charlie, thế thì không ổn rồi. Nhưng xin cô hãy yên tâm, chúng tôi đều tin tưởng bà chủ Cố đây, cho dù có phải ra mặt gặp vua Charlie thì chúng tôi cũng biết đường phải nói như nào.”

“Cơ mà trông dáng người của bà chủ Cố như kia sao có thể làm được chuyện như vậy chứ? Chẳng biết là ai lại to gan tới vậy, dám bắt nạt cả vương phi cơ đấy!”

HaiZZ!! , dựa vào tính cách của vương phi, e là chuyện này sẽ ồn ào lắm đây” Hứa Minh Tâm không ngờ là mọi người lại tin tưởng cô tới vậy, khiến cô thầm cảm thấy xấu hổ trong lòng.

Cô gãi gãi đầu, ngại ngùng cùng xấu hổ.

Cố Gia Huy lén véo nhẹ tay cô rồi lấy cớ rời khỏi đây.

Hai người ra bên ngoài boong tàu hóng gió.

“Cảm giác làm chuyện xấu thế nào?”

“Đương nhiên là rất thoải mái rồi, hơn nữa việc em làm cũng đâu hẳn là chuyện xấu đâu, đấy là do cô ta khinh người quá đáng đấy chứ, em chỉ trừng phạt cô ta có tí ti thôi, Có điều em không ngờ kết quả lại thành ra như thế này, em biết là Lucia không có băng chứng, sẽ không làm gì được em nhưng lại không ngờ mọi người đều đứng về phía em như vậy” “Không phải là vì em có được lòng của họ mà là do Lucia làm mất lòng mọi người. Cô ta quá ngang ngược hống hách, lắm mưu nhiều kế, mới trở thành vương phi có một năm thôi mà đã thành ra như vậy, chuyện này cũng không ngoài dự đoán của anh” “Hình như anh hiểu rất rõ bạn gái cũ của mình thì phải”

Hứa Minh Tâm bĩu môi, không vui nói.

“Cái này gọi là biết người biết ta”

“Hai”

, em cũng muốn có một anh bạn trai cũ để mà biết người biết ta như vậy”

“Sao hả? Em muốn kết hôn hai lần hả?”

Cố Gia Huy cau mày thật chặt, không vui nói.

Bàn tay to rộng vòng lên trên eo cô, kéo mạnh cô lại gần mình, dán sát người cô vào lồ ng ngực anh.

Khía cạnh độc tài chuyên chế của anh được bộ lộ rõ ra ngoài.

“Em còn cơ hội đấy hay sao chứ?”

Cô nói với vẻ đáng thương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2336


Chương 2336

“Cả đời này em đừng có mà mợ, trừ khi anh chết.”

Anh nói gắn từng chữ một.

Trừ khi anh đã chết, không còn ai chăm sóc cô, thế thì anh mong là Hứa Minh Tâm có thể kiếm được một người đàn ông tốt, chăm sóc cho cô chu đáo cẩn thận.

Bằng không thì, chỉ cần anh còn sống được một ngày thì anh không mượn ai phải chăm sóc cho cái người được anh đặt trong tim mình.

Mình vẫn còn sống thì sao anh có thể trơ mắt ra nhìn và yên tâm trao cô cho một gã khác chăm sóc kia chứ.

“Xì, chết cái gì mà chết, anh đừng có mà nói gở-”

“Tuân lệnh” Đúng lúc ấy, một loạt ca nô được thả xuống quanh thuyền, trên đó chất đầy pháo hoa, sau đó…

Bầu trời đêm màu xanh đậm giăng đầy sao.

Pháo hoa muôn hồng nghìn tía không ngừng nở rộ, tất cả mọi người ra ngoài xem pháo hoa.

Tiếng pháo hoa nổ tung liên tiếp, nghe nói cả vùng biển này đã được ban tổ chức thu mua, khí thế khôi hoành.

Lúc pháo hoa lớn nhất nở rộ, Cố Gia Huy hôn lên trán cô rồi thâm tình lưu luyến nói ra ba chữ.

“Anh yêu em.”

Cho dù chung quanh có ồn ào thì cô vẫn nghe thấy rõ ràng.

Khóe miệng cô cong lên thành nụ cười ấm áp, cô ra sức gật đầu.

Chỉ là cô không nói ra.

Cô cũng rất yêu anh, đã sớm vượt qua anh yêu mình.

Các cô ở lại London mấy ngày giúp Cố Trường Quân xử lý một chút chuyện của Tập đoàn rồi dẹp đường về phủ.

Cô còn đặc biệt cám ơn Thanh Viên, Thanh Viên nghe thấy cô giúp được cậu ta thì cực kỳ vui vẻ đứng tại chỗ huơ tay.

múa chân.

Các cô mới vừa xuống máy bay, không nghĩ tới chú An lại gọi điện thoại tới.

Giọng ông ấy vội giống như có chuyện không đến được.

“Cậu chủ, không… không xong rồi.”

“Sao vậy?”

Cố Gia Huy nhíu mày, tính tình chú An chững chạc nhất mà cũng có lúc rối loạn đúng mực.

“Không thấy ông chủ đâu.”

“Cái gì?”
 
Back
Top Dưới