Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2277


Chương 2277

“Bảy năm này em sẽ yên lặng chú ý tất cả về anh, anh không thể suy sụp mà phải trở nên tốt hơn, chỉ có Cố Trường Quân ưu tú mới là người em thích. Em cũng sẽ cố gắng tốt hơn để trở thành cô dâu của anh”

“Thời gian đã không còn chút ý nghĩa nào đối với chúng ta, nó không thể hòa tan tình cảm của chúng ta”

“Năm tháng không thay đổi, em và anh không thay đổi, tình yêu không thay đổi”

“Cố Trường Quân, chúng ta đều phải sống tốt!”

Sau khi xem xong, mặt Cố Trường Quân tràn đầy nước mắt.

Bảy năm…

Anh chờ là được.

Cố gắng trở nên tốt hơn để khi cô ta ở một góc nào đó trên thế giới thấy tin tức là có thể tự hào nói với người khác: Đây là chồng sắp cưới của tôi.

Hôn lễ mênh mông cuồn cuộn bắt đầu, nhưng chú rể và cô dâu đều không đến giáo đường, là Cố Gia Huy đi giải quyết tất cả, tiễn khách khứa đi.

Hứa Minh Tâm vẫn luôn nắm hai tay vào nhau, có mấy lời cô giấu ở trong lòng muốn nói ra rồi lại không dám.

Cố Gia Huy thấy cô ngại ngùng xoắn xít cực khổ thì bất đắc dĩ nói: “Nếu đáp án sẽ không khiến cho em hài lòng thì đừng nên hỏi.

“Anh… anh cũng đã nói như vậy thì em còn cần phải hỏi nữa sao?” Thiếu chút nữa Hứa Minh Tâm đã tức muốn khóc.

Cố Gia Huy sờ đầu cô nói: “Nhưng em không hỏi em lại không nhịn được, không phải muốn biết đáp án sao?”

“Lần trước em kể với anh về Dương Quá và Tiểu Long Nữ nên anh mới đi coi phim đó. Tiểu Long Nữ trúng độc hoa tình, cho là mình không sống được, khi biết chắc chắn Dương Quá sẽ chết cùng cô ấy nên đã đồng ý ước định mười sáu năm. Em cứ làm theo vậy để anh hai mang theo hi vọng mà tiếp tục sống có được không?”

“ừ”

“Nhưng anh hai không phải là người ngốc, anh ấy có tin lời nói dối đơn giản như vậy không?”

“Vậy em cảm thấy Dương Quá là kẻ ngu sao?”

“Nhưng đó là nhân vật tiểu thuyết, sao có thể đem so sánh với một người trong hiện thực được?” Hứa Minh Tâm vội nói.

“Thực ra đều giống nhau thôi, cho dù biết sự thật rất tàn khốc nhưng bọn họ vẫn nguyện ý tin vào câu trả lời tốt đẹp, mười sáu năm sau, Tiểu Long Nữ sẽ trở lại lần nữa, bảy năm sau .Josh cũng sẽ trở về. Đây là một loại niềm tin bền vững, chỉ cần không thấy được thi thể, không biết tin tức về cái chết, cho nên cho dù nội dung bức thư có sai sự thật đến đâu, thì cũng có một phần trăm khả năng”

“Chín mươi chín phần trăm còn lại là những câu trả lời đau đớn, cho nên bọn họ sẵn sàng lừa gạt chính mình, thà tin tưởng rằng người vẫn còn sống, cho dù không được gặp lại cũng tốt hơn hoa tàn ngọc nát, hiểu không?”

Giọng nói của Cố Gia Huy trầm thấp, nhẹ nhàng, rất có sức thuyết phục.

Cô cũng hiểu được một chút nhưng trong lòng không nhịn được cảm thấy buồn bực.

“Vậy thì… tại sao lại là bảy năm?”

“Lại còn lên báo, thật sự không chân thực, hơn nữa bảy.

năm cũng đủ dài rồi, đời người còn có bao nhiêu cái bảy năm nữa?”

“Anh hai thật sự có thể quên .Josh sao?”

“Không biết.”

Cố Gia Huy lắc đầu, không thể trả lời câu hỏi này.

Trong lòng Hứa Minh Tâm rất khó chịu, cô không biết .Josh đã chết hay là thực sự rời đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2278


Chương 2278

Cô hy vọng cô ta có một tia hy vọng, không chịu bỏ cuộc mà thực sự đi chữa bệnh.

Quả thật như Cố Gia Huy đã nói, mọi người thà tin vào một phần trăm câu trả lời tốt đẹp kia còn hơn là chấp nhận chín mươi chín phần trăm câu trả lời thực sự.

Cô chợt hiểu tại sao Cố Gia Huy lại dùng cách này, nếu như cô là Cố Trường Quân, cô cũng sẽ tin rằng thời gian bảy năm này là sự thật.

Nếu một người sống thì còn có hy vọng, nhưng mà nếu người chết rồi… Thực sự một tia hy vọng cũng không còn nữa.

Mà kết quả này là tốt nhất.

Cố Trường Quân không bị điên, cũng sẽ không trở thành Ngôn Dương thứ hai, điều này khiến cô cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Cô sẽ chăm sóc cho Cố Trường Quân thay .Josh, để anh ấy được khỏe mạnh.

Cô vốn tưởng rằng nếu .Josh mất tích, nhất định Cố Trường Quân sẽ đi tìm kiếm, nếu không thì cũng sẽ sa sút tinh thần mấy ngày.

Không ngờ ngày hôm sau đã bắt đầu đến chi nhánh công ty để giải quyết công việc.

Phu nhân thất thế, .Josh biến mất, anh ấy không cần phải bán mạng vì Kettering nữa.

Bây giờ, anh ấy đã trở lại chức vụ của mình, trở về làm Cố Trường Quân.

Đây là điều .Josh muốn thấy nhất!

Mà ngày sinh con của Hứa Minh Tâm cũng ngày càng đến gần.

Vào tháng mười, thời tiết dần dần trở nên lạnh hơn.

Quần áo của cô là phủ ba lớp trong và ba lớp ngoài, khi ra ngoài thì như một quả bóng quẩy, lăn qua lăn lại.

Hứa Minh Tâm vừa vui mừng vừa sợ hãi về ngày dự tính sinh con, phấn khích là vì cuối cùng con cũng có thể chào đời, mười tháng này làm cô nghẹn chết rồi.

Sợ hãi là vì sợ đau…

Những bài học rút ra trước đây vẫn còn rõ mồn một trước.

mặt, sinh bình thường và sinh mổ cũng đau đớn như nhau, đơn giản không có cách nào để cả hai cách được tốt nhất.

Bệnh viện đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nếu như sinh bình thường không được sẽ lập tức sinh mổ.

Tập đoàn có Cố Trường Quân quản lý, Cố Gia Huy cũng bỏ để nghỉ sinh, đặc biệt ở bên cạnh cô.

Vốn dĩ muốn về nước sinh con nhưng đám cưới của Cố Trường Quân đã kết thúc trước ngày dự sinh vài ngày, lúc này cô không thể di chuyển xa nên vẫn ở lại London.

Hứa Minh Tâm có chứng lo lắng trước khi sinh.

Lo lắng dáng vẻ đứa trẻ sẽ xấu xí, lo lắng về bệnh tim bẩm sinh và vân vân.

“Em thật sự sắp sinh sao?”

Cô siết chặt tay Cố Gia Huy, không xác định hỏi.

Ngày dự sinh vẫn còn ba ngày, ngày nào cô cũng chạy đến chỗ bác sĩ.

Cố Gia Huy trấn an cảm xúc của cô, nói đi nói lại với cô rằng cô thực sự sắp sinh.

Ban đầu anh cũng không căng thẳng, nhưng vì Hứa Minh Tâm như thế này nên anh cũng căng thẳng theo.

Đây là lần đầu hai người làm bố và làm mẹ, có chút lo lắng là điều bình thường.

“Đúng rồi, anh đã nghĩ ra tên cho con mình chưa?”

“Tên? Bố nói là để bố nghĩ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2279


Chương 2279

“Vậy đã nghĩ ra chưa?”

“Không biết, hôm nay bố sẽ qua, lát nữa hỏi là được”

“Vậy thì… đừng lo lắng về tên của con, phòng của con ở đâu? Anh đã chuẩn bị xong chưa?”

“Nhà cũ đã chuẩn bị xong rồi, chờ sau khi sinh xong, ở bệnh viện một tháng rồi chúng ta có thể trở về””

“Cái đó không cần vội đâu, đúng rồi, núm v* cao su, tã lót, quần áo trẻ em..”

Cô chưa kịp dứt lời, đột nhiên Cố Gia Huy đã cúi người xuống chặn miệng cô, lời nói còn lại cũng trở nên nghẹn ngào.

Một lúc lâu sau anh mới buông ra, mặt cô đỏ bừng hết lên.

Cô vẫn còn một chút ngại ngùng.

“Sao… sao đột nhiên anh lại hôn em?”

“Minh Tâm, những thứ này anh đã chuẩn bị từ lâu rồi, lẽ ra anh có thể bình tĩnh lại, nhưng em cứ liên tục đặt câu hỏi, trong lòng anh cũng loạn hết cả lên, không có cách nào khác đành phải dùng cách này để chặn miệng em lại, em đừng hoảng sợ, làm bố làm mẹ không được loạn, nếu như loạn sẽ phạm sai lầm”

“Đúng đúng đúng, anh nói đúng, như vậy tâm trạng của em sẽ có thể trực tiếp truyền lại cho còn, còn tận ba ngày cơ mà, không cần vội… gấp cái gì chứ, vẫn còn có thể thoải mái, à lẩu, ăn lẩu đi? Chơi mạt chược cũng được nữa, nếu không thì… nếu không thì xem phim đi, thư giãn một tí?”

Miệng cô nói một cách vội vàng, nhưng lời nói lại không mạch lạc, câu cú hết sức lộn xộn.

“Còn cần anh hôn em sao? Em lại bắt đầu nói nhảm rồi.”

“Vậy thì… một lần nữa?” Hứa Minh Tâm hơi xấu hổ nói.

Lúc đầu Cố Gia Huy rất lo lắng, nhưng khi nghe thấy lời này, không hiểu vì sao khoé miệng anh lại nhếch lên một đường cong mềm mại.

Anh nắm lấy vòng eo xinh đẹp của cô bằng đôi tay to lớn của mình, cúi xuống rồi hôn lên môi cô.

Lần này không vội vã như vừa rồi mà rất nhẹ nhàng, từ từ nhấp nháp trải nghiệm.

Hứa Minh Tâm cũng phát hiên ra rằng chỉ khi anh hôn cô thì đầu óc cô mới trống rỗng, căn bản không kịp suy nghĩ lung tung.

Thuốc tốt.

Tại sao trước đây lại không phát hiện ra thứ này rất hữu ích chứ?

Hôn nhiều sẽ tốt cho sức khỏe thể chất tinh thần biết bao!

Sau khi hôn xong, Cố Gia Huy hỏi: “Có phải tốt hơn rồi không?”

“Có vẻ… tốt hơn rồi, nhưng trái tim em vẫn đập thình thịch, rất nhanh?”

“Đó là em kích động, chứ không phải căng thẳng”

“Có khác gì không? Cố Gia Huy, anh ôm em một cái đi, ôm anh em sẽ cảm thấy tốt hơn một chút.”

Cô mở rộng vòng tay, Cố Gia Huy ôm cô vào lòng, nhưng… bụng giữa to lớn lại chống lại anh.

Cô miễn cưỡng quay người sang một bên, sai vị trí.

Mang thai thật sự không tốt, ôm nhau một cái cũng khó khăn.

“Đừng có nghĩ lung tung, em và con sẽ an toàn, anh đã mời bác sĩ sản khoa giỏi nhất nước Mỹ tới rồi”

“Vậy là tốt “Anh cũng sẽ theo em vào phòng sinh, có anh ở đây, đừng sợ: “Ừm”

Cố Gia Huy trấn an xoa dịu cảm xúc của Hứa Minh Tâm, cô dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của anh.

Anh đặt cô xuống giường, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thần kinh của anh cũng rất căng thẳng, thậm chí anh còn gọi điện cho Khương Tuấn tới vì chuyện này, dù sao thì Lâm Thanh Huyền cũng mới sinh con không lâu nên có thể rút kinh nghiệm được.

“Thưa anh, tôi hiểu rất rõ cảm xúc của anh, lúc đó tôi cũng như vậy, hồi hộp chân tay luống cuống đến mức tim như muốn nhảy lên cổ họng, nhất là khi cùng vào phòng sinh, nhìn thấy cô ấy đau chết đi sống lại, kêu la thảm thiết, tôi chỉ hận không thể thay cô ấy chịu đựng…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2280


Chương 2280

“Đừng có nói những chuyện thừa thãi với tôi, mau nói cho tôi biết phải làm sao bây giờ? Tôi không thể bối rối, nếu không Minh Tâm sẽ mất đi chỗ dựa, cậu cứ trực tiếp nói cho tôi làm thế nào mới có thể bình tĩnh lại đây?”

Cố Gia Huy ra lệnh, tay cầm cốc nước cũng run run.

Ly nước lắc qua lắc lại không đưa tới miệng được, anh chưa bao giờ lo lắng như vậy!

Khương Tuấn nghe vậy thì nhíu mày bằng vẻ khó xử rồi nói: “Chuyện này… Hay là khi Minh Tâm sinh, anh cứ trực tiếp yêu cầu bác sĩ tiêm cho anh một mũi an thần, đến khi thuốc hết tác dụng thì đứa bé cũng khóc oa oa chào đời rồi…”

Anh ta còn chưa nói xong mà Cố Gia Huy đã ném một quyển sách tới. Khương Tuấn tránh được một cách dễ dàng.

“Cậu đừng có trốn, cậu vừa nói cái biện pháp vô tích sự gì vậy? Sao tôi có thể không vào phòng sinh được hả? Nếu tôi không vào thì cô ấy sẽ sợ hãi như thế nào đây?”

“Chuyện này… Nếu vậy thì tôi cũng không còn cách nào nữa đâu. Ai có thể tỉnh táo trong mấy chuyện sinh con như thế này được chứ, anh cũng chỉ là người bình thường mà tôi cũng thế, sức chịu đựng chỉ có giới hạn thôi mà” Khương Tuấn nói bằng giọng vô tội.

“Thôi bỏ đi, gọi cậu sang đây cũng chỉ vô dụng thôi. Cậu mau gọi bác sĩ khoa sản tới đây cho tôi đi, tốt nhất là gọi cái vị bác sĩ trong truyền thuyết gì đó nhé.”

“Vâng”

Vị bác sĩ khoa sản đó là người nước ngoài, anh ta phải ngồi máy bay mười mấy giờ đồng hồ, vượt qua đại dương và mấy quốc gia mới có thể đến nơi. Anh ta bị say máy bay nên cả đời cũng chưa từng rời khỏi thành phố mình sống một lần nào cả, vì được mời nên hai ngày nay anh ta mới ra khỏi thành phố của mình.

Sau khi xuống máy bay thì anh ta đã nôn mửa đến mức hôn mê bất tỉnh, phải nằm trên giường mấy ngày rồi, đến bây giờ vẫn chưa khỏe lại.

Khương Tuấn đã đưa người tới ngay sau đó, bồi bổ cho anh ta mấy ngày, cuối cùng cũng lấy lại được huyết sắc.

trên mặt anh ta và anh ta có thể đi bộ bình thường được rồi.

Lúc Cố Gia Huy trông thấy vị bác sĩ kia thì nhíu mày.

thật chặt: “Đợi chút đã, không phải bác sĩ nữ à?”

“Tôi chưa từng nói là bác sĩ nữ mà?”

Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Tên Connie mà lại là nam hả?”

Cố Gia Huy nhíu chặt mày rồi nhìn Khương Tuấn bằng ánh mắt như muốn khoét anh ta ra. Bác sĩ Connie lúng túng ho khan rồi nói: “Lúc mẹ tôi sinh tôi thì bế nhầm phải đứa trẻ của nhà khác, mãi một tháng sau mới phát hiện ra và đổi lại. Nhưng bà ấy lại không sửa tên thế nên tên tôi cứ như thế này đấy. Mà kể ra thì… không có luật pháp của bất cứ quốc gia nào quy định đàn ông không được dùng tên Connie đúng không?”

“Để một người đàn ông đỡ đẻ cho vợ của tôi?’ Câu này của anh âm trầm vô cùng.

“Anh Huy, tôi là bác sĩ, mà trong mắt của bác sĩ thì không phân biệt ai là nam ai là nữ đâu. Anh nói như vậy là đang nghi ngờ phẩm chất đạo đức được rèn luyện hàng ngày của tôi đấy.

Tôi đã từng đỡ đẻ cho rất nhiều đứa trẻ rồi, anh phải tin vào y đức của tôi”

“Không phải anh ấy không tin tưởng y đức của anh đâu mà là do não anh ấy ngắn, không chịu được cảnh để cho người đàn ông khác tới gần vợ của mình. Mong anh hiểu và bỏ qua cho anh ấy nhé.”

“Cậu nói ai não ngắn đấy?” Cố Gia Huy gầm lên bằng giọng không vui.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2281


Chương 2281

Bây giờ trông anh giống hệt một túi thuốc nổ, chỉ cần chạm nhẹ thôi là cũng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, hoàn toàn không có dáng vẻ chín chắn, trưởng thành, thận trọng như khi ở trước mặt Hứa Minh Tâm nữa.

Thực ra anh vẫn luôn kiềm chế, không dám để cô nhìn thấy sự hốt hoảng và rối ren của bản thân, nhưng dáng vẻ luống cuống ngày hôm nay của anh đều bị Khương Tuấn thu trọn vào trong tâm mắt rồi.

“Anh thực sự có thể đảm bảo rằng vợ con tôi sẽ được an toàn đúng không?”

“Tôi đã xem qua báo cáo khám thai của cô ấy rồi, mặc dù cơ thể người mẹ có hơi gầy yếu, cộng thêm tính khí thất thường gần đây ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến thai nhi nhưng cả mẹ và con đều có thể được coi là tương đối an toàn”

“Nhưng bác sĩ như chúng tôi thì không thể nói nhiều lời được bởi đây là hành vi vô trách nhiệm đối với bệnh nhân của mình. Tôi chỉ có thể nói là sẽ không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, chắc chắn đến chín phần mười luôn đấy. Dù sao thì tôi cũng đã từng đỡ đẻ rất nhiều lần rồi mà’ “Được, vì những câu này của anh nên tôi đồng ý để anh đỡ đẻ cho vợ tôi. Lời nói vừa rồi của tôi không được hay cho lắm, thái độ thì lỗ m ãng, mong bác sĩ không trách móc nhé. Ba ngày sau, sự thoải mái của vợ tôi đều giao hết cho anh đấy.

Tôi không quan tâm đứa bé sẽ như thế nào, tôi chỉ quan tâm đến sự bình an của người mẹ thôi. Nếu thực sự có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì anh không cần hỏi ý kiến của tôi mà cứ dốc hết sức lực để bảo vệ vợ tôi cho thật tốt là được.

“Cố Gia Huy tôi xin giao mọi chuyện cho anh thêm lần nữa” Cố Gia Huy rời khỏi chỗ ngồi, đi tới trước mặt bác sĩ Connie rồi cúi người một góc chín mươi độ.

Comnie bị thái độ thành khẩn và chân thành của anh dọa sợ nên phản ứng rất nhanh, anh ta không nén được sự xúc động của mình.

Vậy là Connie đỡ Cố Gia Huy dậy ngay lập tức rồi nói: “Tôi đã cảm nhận được tình cảm mà anh đây dành cho vợ mình rồi. Tôi là bác sĩ, chắc chăn tôi sẽ cố gắng hết sức để phục vụ bệnh nhân của mình”

“Được, cảm ơn anh. Khương Tuấn, mau đưa bác sĩ xuống dưới nghỉ ngơi cho khỏe đi, sau đó cậu đi cùng tôi tới phòng sinh, làm quen với môi trường ở đó thật tốt để đảm bảo.

rằng ngày sinh của vợ tôi diễn ra suôn sẻ và thuận lợi.”

Thế nên Khương Tuấn dẫn Connie về phòng nghỉ.

Cố Gia Huy sai người rót một ấm trà hoa cúc, vừa mát lại vừa hạ hỏa, rất phù hợp với cái tính nóng nảy của anh.

Chỉ một lát sau, Cố Đình Sâm xuất hiện. Vì Hứa Minh Tâm vẫn còn đang ngủ nên Cố Đình Sâm không làm phiền cô nữa.

Hai bố con anh đi vào phòng đọc sách rồi bí mật bàn bạc với nhau.

“Con tin vào cái gì hả?”

“Thượng Đế thì sao ạ? Trước đây con từng cầu nguyện mấy lần rồi “Kệ đi, dù sao thì thần tiên trên trời cũng không khác nhau là bao đâu, phương Tây cũng như phương Đông mà phương.

Đông cũng giống phương Tây hết ấy mà. Bây giờ cứ mời hết một lượt đi là được. Thượng đế, Như Lai, Nam Hải Quan Thế Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại Đế, Thánh A La, Đức Mẹ Maria, Địa Tạng Vương,… mong các ngài phù hộ độ trì, ban phúc cho con dâu tôi để cháu sinh con một cách thuận lợi và bình an.

Đứa bé là trai hay gái không quan trọng, tôi đều thích hết, chỉ cần hai mẹ con cháu được khỏe mạnh và bình an là được rồi.

Tôi là Cố Đình Sâm dẫn theo con trai tôi là Cố Gia Huy thành tâm cúi xin ân trên soi xét”

“Bố à, khấn như thế này có tác dụng thật ạ? Có cần Kỷ Nguyệt Trâm tính toán gì không ạ?”

“Không cần không cần đâu. Nếu thực sự có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, ví dụ như băng huyết sau khi sinh hay mấy thứ đại loại như thế, dù con có biết thì con cũng có làm được gì đâu? Có nhiều chuyện ngoài ý muốn xảy ra như vậy, biết càng nhiều thì lòng càng hoảng, thế nên chúng ta chỉ có thể cầu khẩn trời cao, mong ân trên nhân từ với bố con mình thôi con ơi”

“Mấy năm nay nhà họ Cố xảy ra quá nhiều chuyện, một gia đình ấm êm như vậy mà cũng tan vỡ rồi đấy. Anh trai con thì không thể trở về Đà Nẵng mà cứ ở đây chờ .Josh quay về. Cô con dâu tốt Thanh Vân cũng không muốn nhìn thấy bố nên chỉ nhờ Cố Cố sang chơi. Anh trai con thì vẫn đang ở một thành phố nhỏ phía dưới, sống yên ổn, thu mình lại không ít.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2282


Chương 2282

Bây giờ người còn ở bên cạnh bố cũng chỉ có các con thôi.”

“Trước đây ông trời đã tàn nhẫn cướp đi người mà bố yêu thương nhất nên chắc bây giờ ông trời sẽ không ác độc tới mức cướp luôn cả hơi tàn ngắc ngoải duy nhất trong nhà chúng ta đâu.”

“Bố à? Hơi tàn ngắc ngoải? Con và Minh Tâm ở bên cạnh bố mà bố chỉ cảm thấy chúng con giống như hơi tàn ngắc ngoải thôi ạ?” Cố Gia Huy cau chặt mày lại.

“Ây da… Bố nói gì không đúng à? Con đang trách bố đấy hả? Gái thắng ranh con nhà anh, chưa bao giờ anh nghe lời bố được một lần. Anh đeo mặt nạ lừa bố nhiều năm như vậy, âm thầm phát triển một Tập đoàn của riêng mình mà người làm bố như bố đây lại chẳng biết gì cả.”

“Ngày nào bố cũng trăn trở chuyện cưới vợ rồi trao cổ phần cho anh để anh có thể đối đầu với Cố Triệt, để cuộc sống của anh có thể thoải mái hơn một chút, còn anh thì sao hả? Anh chỉ biết phụ tấm lòng tốt đẹp của ông già này! Tìm cho anh bao nhiêu cô gái thì anh coi thường người ta bấy nhiêu. Vất vả lắm mới kiềm chế được cái tính ph óng đãng mà coi trọng, yêu thương một người thì người ta vẫn còn đang đi học, không thể làm hại con gái nhà người ta được, ông già này đã khẩn trương như thế nào cơ chứ”

“Ông đây có khác gì con kiến đang bò trên cái chảo nóng không hả? Nếu không phải ông đây thọ lâu sống dai, chống đỡ đến tận bây giờ để được chứng kiến khoảnh khắc Minh Tâm sinh con thì chẳng phải cháu của của bố anh vừa sinh ra đã không có ông nội rồi hả?”

“Còn nữa, nếu Minh Tâm không tốt như vậy thì anh đã bị bố đuổi ra khỏi nhà từ lâu rồi nhé. Ông đây vẫn dung túng, nuông chiều anh đến tận bây giờ để cho anh cãi lời bố anh như thế hả? Biết thế thì ông đây đánh gãy cái chân chó của anh từ lâu rồi!”

“Bố à, bố tức giận như thế là muốn giết người Gia Huy đau đầu đỡ trán rồi nói bằng giọng bất đắc dĩ.

“Câm miệng lại mau, anh đừng lên tiếng nói chuyện với bố, anh thử nghĩ xem tại sao bố lại tức giận như thế này hả? Huyết áp bố muốn tăng lên rồi đây này. Bố phải đến gặp bác sĩ bảo người ta khám cho mới được, thuận tiện hỏi xem họ đã chuẩn bị phòng phẫu thuật như thế nào rồi” Nói xong, ông cụ không thèm liếc mắt nhìn Cố Gia Huy một cái mà đi thẳng ra ngoài nhưng vẫn rất quan tâm cho cháu nội tương lai của mình.

Đứa con trai này… không rèn luyện được nữa thế nên ông cụ muốn bắt đầu rèn luyện đứa cháu nhỏ của mình.

Ban đêm, bóng đêm sâu lắng như nước…

Hứa Minh Tâm đang ngủ say trong phòng, đột nhiên cảm thấy cả căn phòng đang rung chuyển làm cô thức giấc.

Ban đầu cô còn tưởng mình gặp ác mộng, vừa mở mắt ra đã thấy Cố Gia Huy ôm chặt mình, chạy về phía cửa ra vào.

Bức tranh trên tường, cái bát để trên bàn đều bị đập vỡ tan tành trên nền đất.

Cô càng hoảng sợ, nói: đất sao?” ó chuyện gì thế? Mặt đất… Động “Là một quả bom” Cố Gia Huy đưa cô xuống tầng, khuôn mặt nặng nề trả lời. Hứa Minh Tâm nghe vậy, trái tim cô run lên dữ dội.

Vừa rời khỏi bệnh viện, đang đi trên bãi cỏ thì bỗng cô nghe thấy một tiếng nổ lớn.

Đăng xa xuất hiện một đám cháy.

Toàn bộ bệnh viện bắt đầu hoảng loạn, Khương Tuấn theo sát phía sau, liên tục đo đoán báo cáo.

“Đối phương đang tiếp cận chúng ta với tốc độ năm mươi mét mỗi phút, chưa đầy mười phút nữa sẽ đến đây”

“Lối thoát thì sao?” Nơi này địa hình ẩn khuất, chỉ có một lối thoát là con đường núi ngoän ngoèo. “Vẫn còn nguyên vẹn không sứt mẻ gì, nhưng không biết có thể xảy ra biến cố gì không. Đối phương sử dụng loại bom mới nhất, một bên do cục quản lý vũ khí quốc gia kiểm soát, một bên khác là phần tử kh ủng bố, hiện tại vẫn chưa thấy có hành vi tập kích nào, không biết tại sao hôm nay lại xảy ra mâu thuãn”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2283


Chương 2283

“Mục đích của đối phương rất rõ ràng, cậu đi bảo vệ bác sĩ Connie, bám sát đuôi xe tôi, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải đảm bảo bác sĩ an toàn, tôi bảo vệ Minh Tâm. Những người còn lại hộ tống ông cụ rời đi, hai chiếc xe của chúng ta không.

được tách ra”

“Đã rõ” Hứa Minh Tâm đi theo Cố Gia Huy lên xe, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến cô không kịp chuẩn bị.

Bụng bắt đầu âm ỷ đau.

Đau…

Cô há to miệng th ở dốc, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán.

“ Cô cảm thấy phần th@n dưới có chất lỏng chảy ra, là nước ối đã bị vỡ.

. Chú ba Cố… Em sắp sinh rồi hay sao ý?” Mà bọn cô đang trên đường xuống núi, cách đó không xa liên tục phát ra tiếng súng hướng thẳng về phía này.

Cố Gia Huy phải đỗ lại, đưa Connie đến.

Lúc đầu anh còn tưởng ra ngoài có thể chống đỡ được, không ngờ lại sinh vào lúc này.

Điều kiện đơn sơ, chỉ có thể ở trên xe.

Hứa Minh Tâm cũng nhận ra chuyện gì, căng thẳng ngồi ở ghế đằng sau, cả người run rẩy.

Cố Gia Huy nắm chặt tay cô.

“Minh Tâm, nhìn vào mắt anh, dù trời sập thì cũng có người đàn ông của em đỡ, hãy tin vào bản thân, tin tưởng cả anh nữa, hiểu không?”

“Tin tưởng anh, tin tưởng bản thân em, em… Em hiểu rồi”

“Bác sĩ Conni, vợ tôi giao cho anh, điều kiện sơ sài, anh cứ phát huy thật tốt trình độ của mình. Đứa bé không quan trọng, tôi chỉ cần người lớn an toàn. Lát nữa xe chạy, cho dù bên ngoài xảy ra chuyện gì thì anh chỉ cần tập trung vào việc đỡ đẻ thôi”

“Hiểu… Đã hiểu” Lần đầu tiên bác sĩ gặp phải trường hợp đỡ đẻ k1ch thích như vậy, trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Anh ta biết mình không thể hoảng loạn, hiện tại tinh thần của phụ nữ có thai rất yếu ớt, phải dựa vào mình, nếu như anh ta cũng mất bình tĩnh thì người phụ nữ có thai kia phải làm sao bây giờ?

Xe nhanh chóng đi xuống đường núi, mà tiếng đạn pháo đằng xa càng ngày càng lớn, càng ngày càng gần hơn.

Phi cơ trực thăng lơ lửng trên đỉnh đầu.

Hứa Minh Tâm lại không rảnh quan tâm đến những chuyện như vậy, cô đau như chết đi sống lại.

Bây giờ chỉ có thể sinh thường, miệng tử c ung bắt buộc phải mở rộng khoảng mười ngón tay.

Tất cả gối đều đệm dưới người cô, giúp cô điều chỉnh tư thế của mình.

Cô đau đến nỗi mồ hôi đầm đìa, cảm giác đau tê tâm liệt phế.

Trời ạ, không ngờ sinh con lại khổ sở như thế này!

Cô nghiến chặt răng, lợi cũng bắt đầu chảy máu.

Cô không thể bỏ cuộc được!

Đây là đứa bé cô mang thai mười tháng, nó cũng cố gắng muốn sống sót, bây giờ tình hình nguy cấp, mình lại càng không có quyền định đoạt.

Bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy ghê sô pha, ghế sô pha làm bằng da thật cũng bị kéo thủng mấy lỗ lớn.

Xe nhanh chóng đỗ lại cạnh một phòng khám nhỏ ven đường xuống núi.

Bác sĩ lúng túng nói: “Không được, không gian trong xe quá chật hẹp, không thể duỗi tay chân. Bà chủ Cố không đủ sức, không thể sinh thường được, chỉ còn cách mổ thôi, tôi cần một không gian vô khuẩn và dụng cụ..” Cố Gia Huy nghe vậy hung hăng cắn chặt răng, bây giờ cũng bất chấp nguy hiểm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2284


Chương 2284

Anh dừng xe trước cửa phòng khám, người bên trong đã chạy từ lâu, bên trong chỉ còn một đống hỗn độn.

Cố Gia Huy ôm Hứa Minh Tâm, tìm được phòng phẫu thuật trong nhà, đặt cô lên bàn phẫu thuật lạnh như băng.

Trên khuôn mặt cô không có chút máu nào, tóc cũng bị mồ hôi làm ướt đẫm.

Cố Gia Huy nắm chặt tay cô.

“Minh Tâm, anh đã từng đồng ý với em rằng anh nhất định sẽ ở bên khi em sinh, nhưng bây giờ anh phải thề. Anh không thể ở bên đây cùng em, để bác sĩ đỡ đẻ giúp em, anh và Khương Tuấn có chuyện cần xử lý”

“Em… Em biết rồi… Chuyện khẩn cấp, anh còn đang bận việc, cũng chỉ vì anh muốn bảo vệ em..” Cô khó khăn thốt ra từng chữ một, như đã dùng hết sức của mình.

Cố Gia Huy hôn lên trán cô, sau đó nhìn bác sĩ thật sâu, bác sĩ gật đầu chắc chắn.

ôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ bà chủ Cố!”

“Cái ơn này họ Cố đã nhớ kỹ, sau này nhất định sẽ báo đáp” Sau đó Cố Gia Huy ra khỏi phòng giải phẫu, xe Khương Tuấn cũng theo sau.

Những chiếc xe còn lại hộ tống ông cụ rời đi trước.

“Còn bao lâu nữa cứu viện mới đến?”

“Năm phút, nhưng… phần tử kh ủng bố đang tới gần, rất nhanh sẽ lấy phòng khám bệnh này làm trung tâm, bắt đầu một trận chiến mới”

“Khương Tuấn, cậu ở đây bảo vệ Minh Tâm, tôi sẽ lái xe dụ chúng.” gì? Việc này… việc này rất nguy hiểm, để tôi đi cho!”

“Tôi đang bảo vệ vợ con tôi, cậu xen vào làm gì. Tôi để anh ở đây vì muốn trả lại anh hoàn hảo nguyên vẹn cho Lâm Thanh Huyền. Bảo vệ Minh Tâm thật tốt là đã giúp tôi rất nhiều rồi” Cố Gia Huy bình tĩnh lấy xăng từ trong xe Khương Tuấn ra, đặt trên ghế ngồi sau xe. Sau đó, lấy một chiếc bật lửa cho vào túi quần.

Bây giờ chỉ có thể cưỡng ép xâm nhập vào trung tâm hoả lực của hai bên, khiến họ tưởng lầm là quân cứu viện của đối phương thôi, nhưng có thứ phải đề phòng nên kéo dài thời gian.

Năm phút…

Chỉ cần qua năm phút, người của anh sẽ đến.

Lúc này anh vô cùng tỉnh táo, vì trọng trách gánh trên vai quá nặng làm cho anh bình tĩnh lại.

Anh còn phải trở về thăm Minh Tâm nữa, anh đã đồng ý với cô sẽ ở bên cạnh khi cô sinh!

Sau khi xe của anh gia nhập chiến trường, hai bên rõ ràng đã hơi thu liễm, tiếng súng nhỏ đi nhiều.

Cố Gia Huy lặng lẽ chờ thời cơ, chờ chiếc xe đến gần liền nhanh chóng mở cửa xe, dùng lực nhảy chống người trên mặt đất.

Sau đó đốt bật lửa, ném vào chiếc xe.

Bùm…

Một tiếng nổ rất lớn.

Mặc dù anh rất nhanh nhưng cũng không thể theo kịp tốc.

độ nổ tung.

Cả người bị sóng không gian đánh bay ra ngoài, sau đó nặng nề ngã xuống đất.

Vụ sắt đâm vào lưng và phần eo, máu tươi ào ào chảy ra.

“Khụ khu…” Anh ho ra một ngụm máu tươi, mắt nhìn cánh tay.

Vừa đúng năm phút, phòng khám bệnh đã an toàn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2285


Chương 2285

Quả nhiên, Khương Tuấn đã dẫn theo người tới, ngăn cản hoả lực di chuyển về trước, cách xa phòng khám khoảng chừng hơn năm dặm.

“Cậu chủ, anh không sao chứ?”

“Sao cậu lại đến đây? Không phải tôi bảo anh bảo vệ Minh Tâm à?”

“Tôi thấy anh gặp nguy hiểm, cho nên..”

“Tránh ra!” Cố Gia Huy bực bội nhíu mày, không để ý đến vết thương trên người mình, nhanh chóng chạy về phía phòng khám.

Có người đàn ông được trang bị đầy đủ vũ trang đứng canh trước cửa phòng khám, lúc nhìn thấy Cố Gia Huy đi đến thì vội vàng nói: “Anh Huy”

“Từ nãy đến giờ có ai đi vào không?”

“Không có” Cố Gia Huy nghe vậy thì không khỏi thở phào một hơi, sau đó vừa tiếp tục băng bó vết thương vừa bước nhanh vào.

trong. Cửa phòng phẫu thuật vẫn đóng chặt như cũ không hề có chút động tĩnh gì, mặc dù lòng nóng như lửa đốt nhưng anh chỉ có thể ngồi đợi ở bên ngoài.

Khương Tuấn vội chạy trở về nhìn thấy phòng khám không có gì khác thường mới thở phào nhẹ nhõm.

Chiếc áo sơ mi bên trong âu phục của anh đã ướt đẫm máu tươi, những giọt máu chảy dài theo vạt áo của anh rơi xuống đất.

“Anh Huy, anh hãy mau xử lý vết thương trên người trước đi, mọi chuyện ở đây đã có nhân viên y tế lo rồ “Chỉ cần băng bó đơn giản giúp tôi là được rồi, tôi muốn ở đây chờ cô ấy ra”

“Được rồi.”

Khương Tuấn biết mình không thể khuyên can được nên chỉ đành làm theo lời anh nói.

Bác sĩ đến rất nhanh, sau khi xử lý vết thương thì băng bó lại, tuy máu vẫn chưa ngừng chảy nhưng tình trạng đã tốt hơn vừa rồi rất nhiều.

Khoảng mười phút sau cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ Connie ôm một đứa bé dính đầy máu run rẩy bước ra khỏi phòng phẫu thuật.

“Trung… anh Huy…”

“Có chuyện gì vậy?” Trái tim của Cố Gia Huy giống như bị ai đó bóp chặt cứ ngơ ngác nhìn đứa bé dính đầy máu khiến người khác không nhìn rõ sắc mặt của anh. “Vì sắp đến lúc sinh nhưng thai phụ lại bị trì hoãn trong xe, lúc đứa bé sắp chào đời vẫn khá hoạt bát mặc dù có hiện tượng dây rốn quấn quanh cổ nhưng cũng không quá nghiêm trọng. Nhưng do thời gian kéo dài quá lâu không được mổ kịp thời, hơn nữa thai phụ lại rất kích động trong lúc sinh cho nên… từ lúc chào đời nhịp tim của đứa bé đã rất yếu rồi. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng…” Không cần nói ra nhưng mọi người có mặt ở đây đều đã hiểu.

Cố Gia Huy nghe vậy thì suýt đứng không vững mà khuy gối xuống đất, lần đầu tiên được làm bố nhưng duyên phận lại quá ngắn ngủi, đứa bé vừa chào đời vẫn chưa kịp nhìn anh một lần đã ra đi mãi mãi rồi.

“Là bé trai hay là… bé gái?”

“Bé trai”

“Tôi biết rồi, anh đưa đứa bé đi tắm rửa sạch sẽ sau đó chôn cất yên ổn đi. Vợ tôi thế nào rồi?”

“Cô ấy không chịu nổi đau đớn nên đã hôn mê, sau khi tôi tiêm thuốc gây tê thì trực tiếp mổ lấy đứa bé ra. Trước mắt tác dụng của thuốc vẫn chưa hết nên cô ấy vẫn chưa tỉnh lại.”

“Được, tôi biết rồi, anh về đi tôi muốn ở cạnh cô ấy”

Lần đầu tiên Cố Gia Huy cảm thấy mệt mỏi như vậy, cảm giác toàn bộ tinh thần và sức lực đều biến mất không còn lại chút gì.

Trước kia lúc Hứa Minh Tâm gặp phải nguy hiểm anh chưa từng nhân nhượng, cho dù hy sinh bản thân cũng không muốn buông tay cô. Nhưng bây giờ anh đã dốc hết sức lực cứ tưởng có thể bảo vệ được an toàn của hai mẹ con cô, cuối cùng vẫn phải trơ mắt nhìn thắng bé ra đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2286


Chương 2286

Mặc dù nguyên nhân chủ yếu là do dây rốn quấn quanh cổ, nhưng chuyện lớn như vậy rõ ràng là có người đứng sau giật dây.

Mặc dù anh đã cố gắng đề phòng, cũng đoán được ngày sinh sẽ xảy ra một số chuyện ngoài ý muốn, chỉ không ngờ tới đối phương sẽ xuống tay trước như vậy.

Động thái rất lớn cộng thêm sự gia nhập của các phần tử kh ủng bố, cho dù anh có đi đến hoàng cung để đòi lại công bằng thì đối phương cũng có thể dễ dàng tìm ra lý do để thoái thác.

Kế này đúng là không tt Anh lê cơ thể bị thương nặng của mình loạng choạng bước vào phòng phẫu thuật, nhìn chiếc khăn giường nhuốm đầy máu lại đảo mắt nhìn cô vừa mới khâu lại vết mổ đang năm trên giường với sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trên tay vẫn đang truyền nước.

Anh lặng lẽ đến bên cạnh ôm chặt cô vào lòng rồi từ từ nhắm mắt lại, nơi khóe mắt ẩm ướt tràn ra vài giọt nước mắt.

“Xin lỗi Minh Tâm, là do anh vô dụng không thể bảo vệ được con của chúng ta. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn có thể có thêm đứa con thứ hai, đứa con thứ ba, chỉ cần em không sao thì mọi chuyện vẫn còn hy vọng”

Hứa Minh Tâm mở mắt nhìn cảnh vật xa lạ ở trước mặt, trong không khí đều là mùi nước khử trùng.

Là ở bệnh viện, cô rất nhạy cảm với mùi của nước khử trùng trong bệnh viện. Cô muốn đứng lên nhưng cả người lại vô cùng đau nhức, vừa mới nghiêng người định ngồi dậy đã nặng nề ngã xuống.

Cố Gia Huy bưng chậu nước ấm đi ra nhìn thấy cô đã tỉnh thì tức chạy đến bên giường, sau đó nói: “Em đã thấy khỏe hơn chưa?”

“Đau…”

“Vết mổ vừa mới khâu nên sẽ hơi đau một chút, em đừng nhúc nhích để anh đi gọi bác sĩ”

Lúc anh chuẩn bị xoay người rời đi thì bị Hứa Minh Tâm kéo ống tay áo lại: “Con đâu rồi anh? Đang ở lồ ng kính giữ ấm sao?”

“Ừm, vừa mới sinh vẫn còn khá yếu nên được đưa vào lồ ng kính giữ ấm rồi.”

Cố Gia Huy xoay người nở một nụ cười hết sức dịu dàng, nhưng sau vẻ dịu dàng đó là nỗi đau anh đang cố gắng chịu đựng.

Hứa Minh Tâm nghe anh nói như thế thì thở phào một hơi: “Là bé trai hay bé gái thế anh?”

“Là bé trai.”

“Em có thể đi nhìn thằng bé một lát được không? Nhìn xem bé cưng ở trong bụng em mười tháng sẽ trông như thế nào?”

Hứa Minh Tâm nhìn Cố Gia Huy với ánh mắt đầy mong chờ, lúc biết bé cưng vẫn bình an chào đời lại còn là một bé trai thì đột nhiên cô không còn cảm thấy đau đớn gì nữa, bây giờ mà có bắt cô chạy một vòng tám trăm mét cũng không thành vấn đề.

Niềm vui dâng lên đánh bay mọi đau đớn.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Cố Gia Huy xoa xoa đầu của cô một cái rồi lên tiếng: “Hiện tại em vẫn còn rất yếu căn bản không thể xuống giường được nên cứ nằm nghỉ ngơi cho khỏe trước đi, hai ngày nữa y tá sẽ bế thằng bé lại đây cho em mà, em đừng quá gấp gáp-”

“Được rồi, bây giờ em không còn chút sức nào nên chắc cũng không bế được thẳng bé. Người ta nói em bé vừa chào đời đều đỏ hỏn trông rất xấu nhìn y như khỉ con vậy, không biết bé con của chúng ta có thế không? Anh biết không, vào lúc xung quanh đều là lửa đạn em đã rất sợ hãi, rất sợ mình sẽ không giữ được con.”

“Nếu thật sự không giữ được… em sẽ thế nào?” Cố Gia Huy hơi ngập ngừng hỏi.

“Em cũng không biết nữa, lúc đó em không dám nghĩ tới, vừa tưởng tượng ra đã sợ đến mức bật khóc rồi” Lúc cô nhắc tới chuyện này thì đôi mắt đã đỏ hoe, sau đó vội lau nước mắt lập tức nhoẻn miệng cười: “Nhưng bây giờ thì không sao rồi, thằng bé cũng đã ổn rồi mà không phải sao?”

“Ừm, thằng bé không sao.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2287


Chương 2287

“Rốt cuộc là ai dám động tay động chân làm lớn chuyện như vậy, ngay cả bom cũng dám sử dụng. Mặc kệ là vô tình hay cố ý nhắm vào chúng ta, Cố Gia Huy, nhất định anh phải điều tra cho rõ không thể bỏ qua chuyện này được, không ai có thể làm hại con của chúng ta”

Lúc Hứa Minh Tâm nói ra những lời này, cả gương mặt đều lộ ra vẻ sắc lạnh. Một người phụ nữ có thể yếu đuối nhưng một người mẹ thì nhất định phải mạnh mẽ, có người vì muốn làm hại con của cô mà cố ý canh đúng ngày cô sắp sinh để ra tay, cho dù tính tình cô có tốt đến đâu đi nữa thì cũng không thể nhịn được.

Ai dám động vào con của cô, cô chắc chắn sẽ không bỏ qua.

“Em yên tâm đi, anh cũng sẽ không bỏ qua đâu” Cố Gia Huy híp mắt đầy tàn nhẫn, lặng lẽ siết chặt nắm tay.

Nỗi đau mất con mà anh phải chịu, anh sẽ bắt bọn chúng nợ máu phải trả bằng máu.

Cố Gia Huy không nói với Hứa Minh Tâm việc mình bị thương ở cánh tay, lúc thay băng cũng chỉ âm thầm làm.

Miệng vết thương rất sâu, bởi vì không được chữa trị kịp thời nên đã có hơi lở loét.

Tìm một đứa bé người Việt vừa mới sinh ở London chỉ trong hai ngày ngăn ngủi cũng không phải là chuyện đơn giản, Khương Tuấn phải chạy vại khắp nơi đến mòn gót chân mới tìm được đứa bé như vậy ở một trong một cô nhi viện.

Đứa bé vừa mới chào đời đã bị mẹ mình bỏ lại trước cổng cô nhi viện, lúc thấy đứa bé được đưa đến thì Cố Gia Huy mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh sợ Hứa Minh Tâm sẽ không chịu nổi đả kích nên nhận nuôi một đứa bé thì có đáng là gì?

Máu mủ quả thật rất đáng quý nhưng không thể nào so được với Hứa Minh Tâm, chỉ cần cô có thể vui vẻ là được rồi.

Khi Cố Đình Sâm biết được chuyện này cũng không có ý ngăn cản, chỉ thở dài một tiếng.

“Con định lấy đứa bé xa lạ này để lừa gạt Hứa Minh Tâm cả đời sao?”

“Nếu một đứa bé có thể khiến cô ấy vui vẻ không còn đau buồn thì còn gì bằng. Con sẽ chăm sóc đứa bé này như con ruột của mình, nếu tất cả các phương diện của nó đều xuất sắc hơn người thì con sẽ bồi dưỡng nó trở thành người thừa kế “Khi hỏi con về tình trạng của đứa nhỏ, đôi mắt lấp lánh ánh sáng của cô ấy đều là vẻ mong chờ thì sao con nỡ để cô ấy thất vọng được đây. Là do con vô dụng không bảo vệ được đứa bé, người mà cô ấy nên hận nhất không phải là đám người xấu kia mà chính con”

“Thằng ba, con đừng tạo áp lực tâm lý quá lớn cho mình, đó không phải lỗi của con”

“Không, là do con không bảo vệ được bọn họ, con không xứng làm một người chồng, không xứng làm một người bố.

Bây giờ còn muốn nhận nuôi một đứa con để lừa gạt cô ấy, con đúng là một thằng đàn ông thất bại mà” Anh cười tự giễu, trên mặt đều là đau khổ không thể nói thành lời. Tất cả mọi đau khổ đều đè nặng lên người anh, hơn nữa còn phải cố gắng mỉm cười dịu dàng trước mặt Hứa Minh Tâm, bây giờ anh hẳn là người khó chịu và suy sụp nhất…

Cố Đình Sâm thấy con trai khổ sở như vậy cũng đau đến thấu xương.

Không ai có thể ngờ được mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng này, ông vỗ vỗ bờ vai của Cố Gia Huy an ủi nói: “Bây giờ con nên chăm sóc Minh Tâm cho tốt, nếu đã quyết định lừa con bé thì hãy cố gắng hoàn thiện lời nói dối này. Ngoài người thân thuộc ra thì những người còn lại không nên tiết lộ nửa lời, đừng để cho con bé phát hiện sai sót gì.

Tuy đứa bé này không phải con ruột của các con, nhưng bố vẫn sẽ yêu thương và dạy dỗ nó nên người, sẽ không vì thân phận của nó mà phân biệt đối xử với nó.”

“Con muốn làm gì thì cứ việc làm đi, bố không giúp được gì nhiều cho con, nhưng con cũng đừng quên bố vẫn là bố của con, bố sẽ luôn ủng hộ mọi việc con làm”

“Cảm ơn bố” Cố Gia Huy thâm trầm nói.

Anh biết kỳ vọng được bế cháu của Cố Đình Sâm không hề ít hơn anh, thậm chí còn lớn hơn anh rất nhiều, năm nay mình đã ba mươi mốt tuổi mới có một đứa con, ông cụ chắn hẳn đã rất mong chờ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2288


Chương 2288

Nhưng hiện tại mọi công sức đều giống như: dùng giỏ trúc múc nước chẳng thu được gì, có lẽ ông cụ cũng rất khó chịu.

Anh rất biết ơn sự cảm thông của Cố Đình Sâm, từ đầu đến cuối ông không hề gây áp lực gì cho anh, chỉ nhìn anh thật sâu rồi xoay người Ì Hứa Minh Tâm nằm ở trên giường nghỉ ngơi lấy lại sức, đau đớn từ lúc chuyển dạ tự nhiên cho đến lúc sinh mổ cô đều đã trải qua, mỗi lần đứng dậy hoạt động gân cốt là đều đau đến mức phải nghiến răng chịu đựng.

Cô sợ nhất là đau, mỗi lần đau buốt là cô lại nhịn không được đỏ hoe mắt như sắp khóc. Nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến mình hồi phục sớm một chút là có thể đi thăm bé con thì cô không còn cảm thấy vất vả chút nào nữa.

Tên của đứa bé là do ông cụ đặt, nhưng bây giờ đã đổi thành Cố Hy, Hy trong hy vọng, đứa bé là chính là hy vọng của mọi người, hy vọng sau khi vượt qua tai nạn có thể có một tương lai tràn đầy tươi sáng.

Cô cũng rất thích cái tên này, dù sao thì đứa bé đã sinh ra trong một hoàn cảnh hết sức nguy cấp nhưng vẫn có thể bình an là chào đời, lượng sữa của cô rất ít, cũng vì lý do này mà đứa bé rất ít khi được bú sữa mẹ.

Cố Gia Huy đã sắp xếp xong mọi thứ, chuyện duy nhất cô phải làm là hồi phục càng sớm càng tốt. Phải mất ba ngày.

cô mới có thể đặt chân xuống đất, vì vậy cô rất nóng lòng vội đi đến phòng trẻ sơ sinh, cuối cùng cũng nhìn thấy bé con của mình vẫn đang ngủ say với khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm vừa mới lọt lòng.

Bàn tay bàn chân nhỏ xíu, cảm giác tứ chi mềm mại đều là thịt.

“Trông thật xấu” Lúc cô nói ra lời này thì nước mắt đã lăn dài trên má.

Trẻ con mới vừa sinh đương nhiên không đẹp rồi, nhưng cho dù có xấu xí như thế nào cũng là đứa con mình mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời mới sinh ra được.

Cùng mang trong người dòng máu giống nhau, là máu mủ ruột thịt gần gũi với mình nhất, loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu.

Tay cô không ngừng vuốt v e vách ngăn, cứ như có thể xuyên qua tấm kính cảm nhận làn da mỏng manh của của đứa bé bên trong, nhất định nó rất mềm mại và mịn màng.

“Chú ba Gố, đây là con của chúng ta, là con của chúng ta đó…

Cô không ngừng lặp đi lặp lại câu nói đó với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc, còn anh vẫn đứng ở phía sau vươn tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

“Ừm, chúng ta đã có con trai rồi, từ nay về sau một nhà ba người sẽ sống vui vẻ hạnh phúc với nhau.”

“Chỉ có một mình thằng bé thì liệu nó có thấy cô đơn không? Hay chờ cơ thể em hồi phục thì chúng ta sinh thêm một đứa nữa nha?”

Nếu là trước kia thì cho dù có đánh chết cô cũng không dám có suy nghĩ như vậy, bởi vì mang thai thật sự rất vất vả, không được ăn cái này cũng chẳng được ăn cái kia, đi đâu cũng phải có người đi theo, hơn nữa còn bị nôn nghén giày vò chết đi sống lại nữa.

Nhưng hiện tại, khoảnh khắc nhìn thấy bé con nằm gọn trên giường thì tim cô như muốn mềm nhữn.

Trước đây vẫn luôn cảm thấy chỉ cần được ở cạnh Cố Gia Huy thì không cần phải lo gì nữa, nhưng bây giờ đã có con rồi, cô cũng sẽ có nhiều chuyện cần phải bận tâm hơn.

Cố Gia Huy nghe vậy thì xoa xoa tóc của cô nói: “Không phải em rất khó chịu trong suốt mười tháng mang thai à? Cũng không sợ sinh thêm một đứa thì bọn chúng sẽ tranh giành tài sản đến anh em tương tàn hả?”

“Nếu sinh con gái thì sao?”

“Nếu là con gái thì sau này sẽ phải đi lấy chồng, chắc chắn tới lúc đó em sẽ buồn lắm đấy”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2289


Chương 2289

“Nói thì là nói như vậy nhưng em vẫn thích có hai đứa con ở trong nhà, cũng đâu phải nhà mình nuôi không nổi đâu”

“Không được, chỉ cần có một đứa là được rồi, anh không muốn đặt em vào tình thế nguy hiểm một lần nữa. Sinh con cực kỳ đau đớn, lúc em đau đến chết đi sống lại ở trên xe mà anh lại chẳng giúp ích được gì, loại cảm giác tt lày chỉ nên trải qua một lần là đủ rồi, anh không muốn phải nếm trải thêm một lần nào nữa”

“Thằng bé sẽ không cô đơn đâu, em đã quên là còn có Thiên Âu à, để hai anh em bọn nó chơi với nhau là được rồi.”

“Ai, nếu là con gái thì em có thể lựa chọn một người chồng tốt cho nó rồi, còn bây giờ thì phải lo chuyện cưới vợ cho thăng bé kia kìa.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì mỉm cười đầy dịu dàng mà nhìn cô: “Chuyện này ít nhất cũng phải chờ thêm hai mươi năm nữa, em lo lắng sớm như vậy làm gì?”

“Vậy cũng không thể bỏ mặc được, lỡ như con chúng ta giống anh tới hai mươi tám tuổi mới đi bạn gái, ba mươi tuổi kết hôn rồi đến năm ba mươi mốt tuổi mới có con thì làm sao, đến lúc đó em đã bao nhiêu tuổi rồi chứ? Em muốn nhìn thấy thằng bé nên người rồi kết hôn sớm một chút, sau đó có thể cùng vợ con sống hạnh phúc đến trọn đời.”

“Minh Tâm, nếu em mà còn như vậy thì anh thật sự phải sinh lòng ghen tị với nhóc con còn chưa dứt sữa này đấy. Mấy ngày hôm nay em chẳng mấy khi gọi tên anh, vậy mà cứ mở miệng ra là nhắc đến nhóc thúi kia, anh ghen rồi đó.” Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói, địa vị trong nhà của anh rõ ràng đang có xu hướng giảm xuống.

Hứa Minh Tâm nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh mà thản nhiên nở nụ cười, cô xoay người kiễng mũi chân nhẹ nhàng mà hôn lên môi anh một cái. Cô biết Cố Gia Huy vẫn luôn tự trách bản thân mình vô dụng không thể vào phòng sinh cùng cô vượt cạn, dù sao khi đó cô đã đau đớn đến hôn mê nên cũng không biết đứa bé ra đời thế nào, mà chồng của cô vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ và an ủi hai mẹ con cô chưa bao giờ buông tay.

Dù trời có sập xuống thì anh vẫn sẽ mãi mãi đứng trước mặt che chở cho cô, Cố Gia Huy cảm nhận được nụ hôn mềm mại trên môi thì nhịn không được ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, đảo khách thành chủ làm sâu thêm nụ hôn này.

Nụ hôn này vô cùng triền miên, cũng vô cùng nồng nhiệt.

Trải qua biết bao lần sống chết có nhau, đây là lần đầu tiên bọn họ có thêm một thành viên mới, chuyện này có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt.

Một lúc lâu sau Cố Gia Huy mời rời khỏi môi cô, khiến Hứa Minh Tâm há miệng không ngừng th ở dốc, anh cũng không thèm khách sáo hơi dựa vào trán cô nói: “Đã hôn nhiều lần như vậy mà em vẫn chưa biết lấy hơi sao?”

“Lúc đó đầu óc em trống rỗng làm gì còn tâm trí để suy nghĩ nữa chứ?” Cô lè lưỡi khẽ mỉm cười, sau đó bất đắc dĩ nói.

“Được rồi, bác sĩ nói em phải nghỉ ngơi cho tốt, thắng bé luôn ở đây nên ngày nào cũng có thể đến thăm còn bây giờ thì phải chăm sóc tốt cho bản thân trước đã”

“Thật ra thằng bé rất đáng yêu nha”

“Rõ ràng rất xấu mà” Cố Gia Huy than thở.

“Xí, có gương mặt đẹp trai của anh ở đây thì thằng bé sao.

có thể xấu cho được? Chờ thêm một thời gian nữa là sẽ ổn thôi”

“Ừm, đi thôi, thằng bé cũng buồn ngủ rồi kìa” Cố Gia Huy thản nhiên nói nhưng trong lòng vẫn thầm nghĩ đến một chuyện, lỡ như sau này ngoại hình của đứa bé kia không quá dễ coi thì phải làm sao? Chẳng lẽ anh phải giải thích rằng gen trội kết hợp với gen trội vẫn sẽ sinh ra đột biến xấu sao?

Thật đau đầu mà…

Nếu chỉ số thông minh không được cao thì còn có thể đổ trách nhiệm cho Hứa Minh Tâm, nhưng còn khuôn mặt…

Haiz, anh chỉ đành thở dài một hơi ở trong lòng, hy vọng mọi chuyện đều sẽ suôn sẻ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2290


Chương 2290

Hứa Minh Tâm dưỡng bệnh ở trong bệnh viện vài tháng, trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người đến thăm cô, đứa bé cũng thường xuyên được bế đến đặt cạnh cô, chỉ lúc ăn cơm thì vú nuôi mới bế đi.

Chăm sóc đứa bé thật sự rất mệt mỏi, nhất là lúc nó quấy khóc lúc nữa đêm, cơ thể cả cô vẫn còn rất yếu buổi tối dứa bé sẽ không ở lại bên cạnh cô.

Cô chỉ mới biết Cố Gia Huy bị thương vào mấy ngày gần đây, bị thương ở ngang thắt lưng, bởi vì không xử lý kịp thời nên đã để lại một vết sẹo rất khó coi. Cô đã nằm ở trong bệnh viện hai tháng nhưng miệng vết thương của Cố Gia Huy chỉ mới kết vẩy không lâu, vết sẹo dài màu đỏ đậm giống như con một sâu róm đang nhe nanh múa vuốt vô cùng hung hăng kiêu ngạo. Cô vô tình nhìn thấy anh đang lén lút trốn một góc để thay băng gạc, trong giây phút đó nước mắt của cô đã tuôn xuống như mưa.

Bảo sao buổi tối Cố Gia Huy không chịu tắm cùng cô.

Bảo sao tối nào đi ngủ đều mặc quần áo rất kín đáo.

Bảo sao không cho phép tay của cô sờ mó lung tung.

Bảo sao mỗi tối đều nằm ở một bên.

Làm sao cô có thể ngốc như vậy chứ, sau khi tỉnh lại bao lâu nay cũng không hỏi xem Cố Gia Huy có bị gì không.

Cô ở ngoài cửa khóc nức nở, không cẩn thận phát ra tiếng nên mới bị anh phát hiện.

Cố Gia Huy biết chuyện đã không thể giấu được nữa chỉ đành nói rõ từng cái một.

Trong nháy mắt, cô cảm thấy khó chịu muốn chết.

Mặc dù con cái quan trọng, nhưng cô cũng không thể sống với nó cả đời được.

Nếu Cố Gia Huy gặp chuyện gì không may, thế thì cô cũng sẽ không sống nổi.

Anh xoa đầu cô, dịu dàng an ủi, nói răng mình không đau.

Hứa Minh Tâm biết lời này của anh là nói dối.

Đầu là máu thịt, đều có cảm giác đau đớn, sao mà anh lại không cảm thấy đau được chứ?

Sắc đêm dần tối hơn…

Cố Gia Huy mặc áo ngủ nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể của cô.

Ngón tay của cô run nhẹ, cô muốn vén quần áo của anh lên để nhìn vết thương nhưng lại bị anh ngăn cản.

“Xấu lắm, vẫn còn chưa bong hết vảy. Đợi một thời gian nữa rồi em hãng xem, có được không?” Hứa Minh Tâm nghe anh nói như thế, đã đến lúc này rồi nhưng anh vẫn quan tâm đến cảm xúc của cô, sợ vết thương của mình sẽ làm cho cô bị sợ.

Bàn tay nhỏ bé của cô năm thật chặt, móng tay ghim vào trong da thịt, cảm giác rất đau.

Cô cắn cánh môi như cánh hoa của mình, bả vai run rẩy, nước mắt không tiếng động gì mà cứ thế vô thức chảy ra.

Cố Gia Huy ôm cô vào lòng thật chặt, nói: “Này, em khóc gì vậy? Không phải anh không có chuyện gì hay sao?”

“Vì sao anh không nói cho em biết hả?”

“Em mới sinh con xong, cơ thể còn rất yếu, cần gì phải phí sức để ý đến vết thương nhỏ này của anh là gì chứ?”

“Vết thương nhỏ ư? Vết thương dài như vậy mà anh còn nói chỉ là vết thương nhỏ sao?”

“Đó là em chưa nhìn thấy vết thương trong ngực anh” Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt trước ngực mình: “Lúc xảy ra chuyện, anh sợ sẽ có người gây khó khăn cho em, anh phải ra ngoài tự mình giải quyết. Anh không thể ở bên cạnh em, một giây kia vết thương trong tim anh như rách dài ra. Anh đợi người trợ giúp đến rồi chạy ngay về, nhìn thấy cả người em đều là máu me, hôn mê bất tỉnh. Lúc đó, vết thương của anh không có cách nào khép lại được”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2291


Chương 2291

“Anh đã hỏi bác sĩ, loại tâm bệnh đó phải dùng đến tâm dược. Mỗi ngày em đều vui vẻ, nói chuyện với anh ngọt ngào.

hơn một chút thì vết thương của anh cũng sẽ nhanh lành lại hơn. Mỗi ngày nhắc đến con trai ít hơn một chút, nhìn anh nhiều hơn hai cái là được rồi”

“Anh…” Hứa Minh Tâm không biết nói sao thì được, rõ ràng bản thân mình đau khổ muốn chết nhưng lại bị anh nói vài ba câu đã thành cảnh tượng yên bình giả dối, trở nên nhẹ nhàng.

Còn tâm trạng mà mình trải qua đã bị anh làm cho không rõ ràng nữa.

Cái gì miệng vết thương lòng, cái gì mà tâm dược, tất cả đều là nói xạo, nói không líu lưỡi!

“Cố Gia Huy, anh nên làm việc ở nhà tang lễ, không cho người chết nói chỉ có người sống nói được!” Cô thở phì phò nói.

“Anh nói sai sao? Em đã sờ rồi, trong lòng rất đau nhưng em cũng không thèm dỗ dành anh” Vẻ mặt của anh dịu dàng, cố nén cười, tràn đầy lưu luyến nhìn cô.

Đặt nhiều tâm tư lên người anh hơn một chút, có hai phần yêu thương, nói thêm ba câu tâm tình, như vậy là đủ.

Hứa Minh Tâm nghe giọng nói trầm thấp du dương của anh thì bản thân cũng không còn chút sức lực nào để chống cự nữa.

“Anh là đồ hư hỏng, già mà không nên nết, không biết xấu hổ…”

Ngoài miệng thì cô rất mạnh bạo nhưng động tác tay lại rất cẩn thận, cẩn thận xoa xoa ngực anh.

“Lời tâm tình này của em… Nhưng lại rất khác biệt.” Cố Gia Huy hài hước nói.

Cô tức giận trừng mắt nhìn anh nói: “Thế anh có nghe hay không đây?”

“Nghe chứ, ngoài miệng em nói anh là đồ hư hỏng nhưng cuối cùng trong lòng lại nói chồng em thật là đẹp trai. Em mắng anh già mà không đứng đắn, nhưng trong lòng lại khen anh rất tài giỏi…” Hứa Minh Tâm: “..” Đây là cái thể loại gì vậy?

“Không xoa nữa, thích kêu thì cứ kêu!” Cô tức giận xoay người đi.

Cố Gia Huy cảm nhận được sự thay đổi rõ ràng, đau đầu đỡ trán.

“Anh phải đi tắm nước lạnh đây, nếu không thì chết mất”

“Báo ứng” Cô chui vào trong chăn, giọng nói buồn bã truyền đến.

“Ngoan, đợi anh, anh sẽ trở lại nhanh thôi”

“Anh không được dùng nước lạnh, cũng không được chạm vào vết thương, em sẽ đợi kiểm tra”

“Tuân lệnh, thưa vợ đại nhân” Thái độ của anh rất nghe lời.

Cô lè lưỡi: “Bây giờ nghe lời em thì có tác dụng gì chứ, lúc mấu chốt anh cơ bản không nghe em nói”

“Hả? Lúc mấu chốt là ở trên giường sao?” Hứa Minh Tâm nghe anh nói thế thì tức giận dùng một chân đạp anh xuống giường.

Thật là nói lời không vừa ý là lại nổi giận.

Vì cô đã biết rõ chuyện anh bị thương của anh rồi nên mỗi lần Cố Gia Huy bôi thuốc cũng không cần phải giấu giếm cô nữa. Hứa Minh Tâm cũng ở bên cạnh học hỏi, y thuật khẩn cấp kiểu này lại tăng lên không ít.

Tháng thứ ba, cuối cùng thì cô cũng đã có thể xuất viện.

Cố Gia Huy thấy cô bình phục không tệ nên cũng muốn đi sắp xếp một chút chuyện chi nhánh công ty và chuẩn bị trở về Đà Nẵng.

Hơn nữa anh còn có chuyện khác cần làm.

Khương Tuấn ở phía trước vừa lái xe vừa báo cáo kết quả điều tra trong mấy tháng cho anh.

Phần tử kh ủng bố là thật, hoàng thất đứng ra đàn áp cũng là thật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2292


Chương 2292

Ban đầu phần tử kh ủng bố định cho nổ tung tòa nhà Trung ương, nhưng thông tin lại bị tiết lộ nên vừa chuẩn bị xuất phát đã bị quân đội bao vây tiêu diệt.

Phần tử kh ủng bố dọc đường chạy trốn, bọn chúng đã hành động như những gì đã suy tính trước, chạy đến chỗ bệnh viện vắng vẻ.

Tất cả đều chặt chẽ.

“Anh Huy, không điều tra ra được dấu vết nào. Anh chắc chắn muốn đi hoàng cung gặp Vương phi sao?”

“Ừ, lái xe đi!”

Cố Gia Huy ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, giọng nói vô vị nhưng lại rất lạnh lùng.

Rất nhanh anh đã vào cửa hoàng cung, Lucia cũng không từ chối gặp mặt anh, cho nên Cố Gia Huy rất thuận lợi đi đến tẩm cung Vương phi.

Thật ra Lucia cũng biết rõ, nếu Cố Gia Huy muốn gặp mình thì cho dù cửa có rất nhiều bảo vệ thì cũng sẽ không ngăn cản được bước chân của anh.

Mặc dù đã từ bỏ tình cảm từ lâu rồi, ngoài bản thân mình ra thì cô ta không có khả năng sẽ lại thích một ai khác.

Nhưng trông thấy Cố Gia Huy đi đường vất vả, dáng người cao lớn anh tuấn, gương mặt như ngọc, trái tim đã chết từ lâu của cô ta vẫn không kìm được mà tăng tốc độ đập lên.

Cô ta thiếu chút nữa đã đứng lên đón anh nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được.

Cô ta bình tĩnh nói: “Anh Huy, lâu rồi anh vẫn khỏe chứ?”

“Cô và tôi đều là người thông minh, ý đồ tôi đến đây chắc cô cũng biết rõ”

“Chuyện này, thật sự tôi không biết..” Lucia chưa nói hết câu, không ngờ Cố Gia Huy đột nhiên lại đến gần, một tay đặt trên mặt bàn bằng đá, nguyền rủa bóp lấy cái cổ mảnh khảnh của cô ta.

Hơi dùng sức, từ từ kéo cô ta đứng lên.

Thuộc hạ xung quanh thấy vậy thì đầu sợ ngây người, ngang nhiên hành thích, người này không muốn sống nữa hay sao?

Bọn họ phản ứng lại, từng người rút súng ra chĩa vào Cố Gia Huy.

“Thả Vương phi ral”

“Đừng ra tay, anh ta sẽ không giết tôi đâu” Lucia khó khăn nói ra một câu, sau đó ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Cố Gia Huy: “Anh làm thế này là có ý gì?”

“Hoàng thất ra tay xử phần tử kh ủng bố khiến một gia đình phải nhập viện. Tin tức lớn như vậy mà vương phi không nghe gì sao? Vợ con của tôi suýt nữa bị chết, món nợ này tôi phải tìm ai để tính sổ đây?”

“Hàng năm đều có phần tử kh ủng bố khởi xướng bạo loạn, hơn nữa là vương thượng hạ lệnh xuống chứ có liên quan gì đến tôi? Cố Gia Huy, anh vu oan hãm hại có chứng cứ không?”

“Không có chứng cứ thì sao, cô là loại người nào thì trong lòng tôi biết rõ. Lần sau vợ con của tôi còn gặp phải chuyện ngoài ý muốn thì tôi cam đoan London sẽ đổi một vương phi. Trừ phi cả đời này cô không bước ra khỏi hoàng cung nửa bước, nếu không tôi sẽ phái người và họ tuyệt đối không kém bất cứ thợ săn tiền thưởng nào”

“Lucia, tôi không thích vòng vo, hôm nay tôi đến đây để nói rõ ràng với cô mà cô còn giả bộ tiếp tục hồ đồ. Sự kiên nhẫn của tôi cũng có giới hạn, đừng thử đụng đến giới hạn của tôi lần thứ hai. Lucia, sau này khi ra ngoài cung thì cô hãy cẩn thận một chút, nếu không.

tôi thật sự không cam đoan chính tôi sẽ làm ra những chuyện gì đâu. Lần này tôi đến báo cho cô biết trước như vậy là đã tặng cho cô một món quà lớn rồi”

“Anh…” Lucia tức giận đến mức run rẩy toàn thân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2293


Chương 2293

Đe dọa, đe dọa một cách trắng trợn. Hoàn toàn không xem uy nghiêm của hoàng thất ra gì mà. Như vậy gọi là uy h**p sau lưng tính mạng của một quốc gia.

Trước mặt có nhiều người như vậy khiến cô ta không thể bước xuống sân khấu được.

Cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không thốt nên một lời phản bác nào.

Cố Gia Huy thông minh như vậy thì cho dù cô ta có cẩn thận như thế nào thì anh cũng biết rõ ràng là cô ta làm.

Cần chứng cứ thì có tác dụng gì chứ, muốn giết một người thì căn bản không cần phải có chứng cứ.

Cô ta nắm chặt nắm đấm: “Được, tôi nhớ kỹ rồi. Sau này khi làm việc tôi sẽ hết sức cẩn thận, anh vừa lòng chưa?” Cô ta vừa dứt lời thì Cố Gia Huy buông tay khiến cô ta đứng không vững lảo đảo té xuống đất.

Bởi vì cô ta không thở được nên ho khan lên từng đợt.

Giờ đây, cô ta không hề có một chút tôn quý gì của một vương phi nữa.

Còn Cố Gia Huy lại rút ra một chiếc khăn tay, lau sạch từng ngón tay giống như trên cơ thể anh đã bị nhiễm một loại vi khuẩn gây bệnh gì ghê gớm lắm vậy.

Cố Gia Huy thể hiện cử chỉ căm ghét như thế khiến Lucia cảm giác như lửa đang bốc cháy ngùn ngụt ở trên mặt cô ta.

Nhục nhã, nhục nhã vô cùng.

“Cố Gia Huy, anh… anh khinh người quá đáng. Đây chính là phòng ngủ của tôi”

“Vậy thì sao chứ? Cô đã khinh thường vợ con của tôi mà còn trông mong tôi sẽ giữ thể diện cho cô sao? Nếu Charles ở đây thì anh ta có thể làm khó dễ được tôi sao? Lucia, sự kiên nhãn của con người đều có giới hạn của nó. Nhưng chỉ có lần này thôi, cô cẩn thận chút nếu không tôi sẽ cho cô một phần quà to hơn đây nữa” Cố Gia Huy lạnh lùng nhìn cô ta rồi xoay người rời đi mà không hề quay đầu lại.

Lucia trơ mắt nhìn bóng dáng ngạo nghễ kia rời đi, cô ta tức giận đứng lên rồi hất sạch những trang sức quý báu trên bàn xuống đất.

“Vương phi…” Người giúp việc run sợ nhìn cô ta.

“Cút, tất cả cút hết cho tôi.” Cô ta tức giận gào thét.

Lập tức bọn họ khép nép vâng dạ rồi rời đi, trong phòng ngủ chỉ còn lại một mình cô ta.

Cố Gia Huy…

Đời này không chết không nghỉ.

Mà vào lúc ban đêm, kho thuốc súng của khu phòng ngủ vô tình bị bốc cháy. Đột nhiên lửa bốc lên vô cùng dữ dội, nhanh chóng đốt cháy tới chỗ Lucia nằm ngủ. Nửa đêm Lucia phải chạy trối chết mới thoát được, trên mặt đất chỉ còn lại đống tro tàn.

Đột nhiên cô ta nhớ tới những lời nói trước kia của Cố Gia Huy.

Phóng hỏa hoàng cung, chuyện này rõ ràng là muốn nhắc nhở cô ta rằng đừng tưởng trốn trong hoàng cung là đã được an toàn tuyệt đối.

Nếu anh muốn trả thù một người thì cho dù người đó lên thiên đàng hay xuống địa ngục, đi đến cùng trời cuối đất cũng không có cách nào để cứu bản thân. Anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho đối phương.

Bây giờ Cố Linh đã dần lớn mạnh, địa vị ở London cũng không thể xem thường được. Anh muốn đụng tới một người rất đơn giản.

Hôm sau bọn họ thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên máy bay trở về.

Đã lâu Hứa Minh Tâm không cảm thụ được bầu không khí người đến người đi, cũng đã lâu rồi cô không được ăn cơm trên máy bay nên cô rất thèm.

Cô bị kìm nén lâu lắm rồi, bây giờ giống như con ngựa hoang được tháo dây cương nên hận không thể chạy nhảy lung tung.

Cô bế con được một lúc thì bế không nổi nữa liền giao cho Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2294


Chương 2294

Anh một tay bế con còn một tay phụ xách hành lý, cô cũng ngồi ở phía trước. Hình ảnh của gia đình họ ở sân bay không cần chào mời lôi kéo cũng thu hút được sự chú ý của nhiều người.

Tin tức cô sinh con cũng đã lan truyền khắp toàn thế giới, sau đó ETV cũng viết một bài thăm hỏi qua điện tín cho cô.

Trên mạng cũng gửi tới những lời chúc phúc từ khắp nơi trên thế giới.

Đang chuẩn bị bước vào khu vực kiểm tra an ninh thì không ngờ cách đó không xa đã xảy ra bạo động.

Có một người phụ nữ khua khoăng chân tay, điên điên khùng khùng chạy tới chỗ bọn họ.

Khương Tuấn tập hợp đội vệ sĩ chặn người lại.

Không ngờ người nọ đập tay xuống đất khóc lóc om sòm, tiếng khóc thê lương đến độ người đi đường đều phải dừng lại xem.

“Chuyện này là sao?” Cố Gia Huy nhìn về phía Khương Tuấn.

“Một người phụ nữ điên chỉ biết khóc sướt mướt, cũng không biết muốn làm gì nữa” Khương Tuấn cũng không.

hỏi được nguyên nhân.

Việc này cũng kinh động đến bảo vệ của sân bay, họ ra mặt xử lý.

“Thưa cô, cô làm sao vậy?”

“Con, con của tôi.. ” Cô ta ấp úng nói.

“Con? Con gì chứ?”

“Anh bế con của tôi lại đây cho tôi đi. Các người lại đi giúp bọn cướp cướp con của tôi đi mất” Đôi mắt của người phụ nữ kia đỏ hoe, thở than khóc lóc lên án giống như bọn họ đã phạm phải tội ác tày đình vậy.

“Con sao?” Hứa Minh Tâm nghi ngờ, nhìn bà ta một cách khó hiểu.

Cố Gia Huy cau mày lại như hiểu được mọi chuyện liền để đứa bé vào trong vòng tay của Hứa Minh Tâm nói Khương Tuấn, cậu đưa Minh Tâm lên máy bay trước đi.

Tôi sẽ theo sau.”

“Dạ” Khương Tuấn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề liền nhanh chóng đưa Hứa Minh Tâm rời khỏi đó.

Cô nắm ống tay áo của Cố Gia Huy chớp mắt hồ nghi hỏi: “Sao lại vậy chứ? Tại sao cô ta nhìn thấy Cố Hy lại nói là con của cô ta chứ?”

“Em không nhận ra sao, cô ta chính là một người điên. Em không cần phải xen vào mà hãy nhanh chóng lên máy bay. Anh sẽ theo sau. Khương Tuấn” Anh tăng thêm ngữ khí nhắc nhở Khương Tuấn.

Khương Tuấn lập tức kéo cô đi.

Cô nghiêng ngả lảo đảo quay đầu lại liếc nhìn người phụ nữ kia.

Cô ta bị bảo vệ ngăn lại, bò sát trên mặt đất mà nước mắt đầm đìa.

“Con của tôi, đó là con của tôi. Tại sao lại muốn cướp con của người khác chứ? Cướp, các người đều là cướp” Lúc Hứa Minh Tâm qua cửa kiểm tra an ninh cần phải trình căn cứ chứng minh của đứa bé, khi cô lấy nó ra thì các ngón tay đều run rẩy.

Cô được đưa ra phòng chờ sân bay, cô ôm chặt đứa bé vào lòng nhưng vì hoảng hốt mà làm đau cục cưng.

Đứa bé khóc ré lên, trong chớp mắt kéo cô định thần trở lại.

“Minh Tâm…” Khương Tuấn nhìn cô với vẻ không an tâm.

“Anh… anh hãy giúp tôi trông đứa bé chút thôi. Tôi đi một chút sẽ quay lại” Đột nhiên cô đứng vụt dậy, đặt đứa bé vào trong tay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2295


Chương 2295

Khương Tuấn rồi đi ngược dòng người hướng về phía cửa ra vào.

“Minh Tâm, Hứa Minh Tâm” Khương Tuấn đuổi theo nhưng đứa bé trong tay cứ khóc ầm ï lên khiến anh ta luống cuống tay chân không thể bận tâm cả hai bên được.

Cô vội ra khỏi phòng chờ, bên ngoài không thấy bóng dáng của Cố Gia Huy đâu nữa.

Cô lập tức chạy đến hỏi bảo vệ, họ nói Cố Gia Huy đã đưa người xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm.

Cô ấn thang máy thì thang máy chậm quá nên cô đành phải đi thang bộ.

Ngay lúc cô từ bỏ việc chờ thang máy thì thang máy đi lên tới. Cửa mở ra, bên trong thấy Cố Gia Huy đang đứng.

Anh đang cau mày lại, thậm chí nhìn dữ tợn như muốn giết người. Người phụ nữ này không thể giữ lại được. Vốn dĩ anh không biết Hứa Minh Tâm đã đi xuống dưới băng cầu thang bộ…

Cố Gia Huy chạy tới phòng chờ thì chỉ nhìn thấy một mình Khương Tuấn đang ốm đứa bé với vẻ mặt khó xử, còn bên cạnh anh ta không thấy bóng dáng của Hứa Minh Tâm đâu.

Trong chớp mắt, anh cảm thấy trái tim căng thẳng nên vội bước tới hỏi đồn: “Minh Tâm đâu?”

“Minh Tâm đi ra chỗ kiểm tra an ninh rồi, anh không thấy sao?”

“Cái gì?” Anh cau mày lại, lập tức ra ngoài tìm kiếm.

Anh đang chuẩn bị đi xuống dưới tầng hầm để xe thì không ngờ lại thấy Hứa Minh Tâm từ trong nhà vệ sinh của sân bay đi ra.

Trong khoảnh khắc anh nhìn thấy cô thì trái tim như ngừng đập của anh trong chớp mắt đã yên tâm trở lại.

Anh từ xa bước đến, ôm cô vào lòng. Anh dùng sức ôm chặt cô lại.

Anh ôm chặt đến nỗi khiến cô nghẹt thở, giống như muốn ôm chặt cô đến tận xương tủy vậy.

“Khụ khụ… Anh sao vậy?” Cô hỏi anh bằng vẻ tội nghiệp.

“Em đã đi đâu vậy?” Anh lo lắng hỏi.

“Em đi tìm anh, em càng nghĩ càng thấy không đúng nên đoán có lẽ đối phương là bọn buôn người. Nhưng sau khi em đi ra không tìm được anh thì đi vào nhà vệ sinh. Anh đã đuổi được người kia đi rồi, có phải cô ta là kẻ lừa bịp để vòi tiền hay không?”

“Cô ta là người điên, con của cô ta vừa mới chết nên thấy ai ôm con cũng nói đó là con của cô ta. Bảo vệ nói cô ta đã như vậy không chỉ một hai lần mà rất nhiều lần rồi. Vì con của cô ta gặp chuyện không may ở sân bay nên mỗi ngày cô ta đều tới chỗ này”

“Thì ra là như vậy à, thật tội nghiệp quá. Anh đừng làm khó.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

cô ta chứ, cô ta sống cũng không dễ dàng gì. Nếu em không còn con nữa thì có lẽ em cũng hóa điên mất”

“Anh sẽ không cho em hóa điên đâu” Cố Gia Huy nói rõ từng chữ từng chữ một, mỗi chữ thấm sâu vào tai cô như là rượu ngon lâu năm vậy.

Cô nghe thấy thế thì nở nụ cười si mê ngây dại nói: “Con của chúng ta đang yên đang lành, sao em lại hóa điên chứ.

Được rồi được rồi, chúng ta mau trở về đi. Em cảm thấy ở lại thành phố này đã đủ lâu rồi, về nhà vẫn là thoải mái nhất”

“Ừ, chúng ta về nhà đi” Anh lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm, nắm chặt tay của cô.

Anh quan sát trên mặt cô thấy không có biểu hiện gì đáng nghỉ.

Xem ra cô đã không gặp được người phụ nữ kia.

Bọn họ ngồi máy bay trở về, đến Đà Nẵng đã là buổi chiều.

Đứa bé uống sữa xong đã díp mắt đi ngủ.

Trong nhà, phòng ngủ cho trẻ con đã được chuẩn bị từ sớm. Một căn phòng màu lam, còn một căn phòng màu hồng nhạt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2296


Chương 2296

Căn hồng nhạt tạm thời không cần dùng đến nên trước mắt cứ để đó.

Căn phòng màu lam này là do ông cụ Sâm tự mình tham gia thiết kế, nước sơn của tường đều là do chính tay ông cụ quét. Không khó để nhận ra bên trong căn phòng đều là phong cách mà ông cụ yêu thích.

Ngược lại mẹ của anh không hề xứng với chức vụ bà nội chút nào, dường như không hề chuẩn bị cho đứa bé bất cứ một món quà nào cả.

Cô tìm Cố Yên để dự định đi cùng cô ấy mua một cái khóa trường mệnh cho đứa bé với mong muốn phù hộ cho con của cô được sống lâu trăm tuổi, trưởng thành trong bình an.

Cậu bé còn chưa sinh ra đã gặp nhiều tai nạn liên tiếp, lúc sinh ra lại suýt chút gặp nạn nên cần mua một cái để phòng thân.

“Ai, thật ngưỡng mộ các người đã có thai nha. Cậu và Bạch Thư Hân một trước một sau đã sinh con ra đời, còn tôi cho tới bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì. Thật là nóng ruột chết mất thôi”

“Không có dùng biện pháp tránh thai gì chứ?”

“Không dùng biện pháp gì cả, có điều vãn không có thai. Dù sao Lệ Nghiêm cũng không vội, chỉ có mình tớ là sốt ru: nhún nhún vai rồi chọn được một cái khóa nói: này, đẹp đó. Nhân viên cửa hàng, lấy cái này cho tôi xem” Cố Yên nhìn trúng một cái khóa bằng bạc nhỏ nhắn vừa với trẻ sơ sinh, phía dưới còn có một xâu chuỗi rũ xuống kêu leng keng giống như âm thanh của chuông gió vậy.

Mà bên trên còn khắc chữ sống lâu trăm tuổi.

Hứa Minh Tâm cười cười, bảo nhân viên của cửa hàng gói lại, cô lại nhìn thấy một cái vòng ngọc chất lượng không tệ nên cũng mua luôn.

“Một cái vòng ngọc ba mươi lăm tỷ sao? Cậu cần làm gì vậy? Cậu đeo à? Không phải cậu là người không thích đeo mấy thứ linh tỉnh đó sao?”

“Tặng cho một người bạn” Cô cười một cách yếu ớt nói: “Nếu cái này đem đi cầm cố có thể mua được nhà không?”

“Cái vòng ngọc này có giấy chứng nhận, nếu có hóa đơn chứng từ đầy đủ thì có thể cầm được với giá ngang ngửa giá ngoài thị trường. Nhưng giá cả của ngọc vẫn có dao động, còn cụ thể ít nhiều như thế nào vẫn cần phải đánh giá”

“Ừ, vậy thì lấy cái này đi” Hứa Minh Tâm mua đồ mà Cố Yên cứ nhìn cô chằm chằm khiến cô cảm thấy mất tự nhiên.

Cô sờ sờ lên mặt nghỉ ngờ hỏi: “Sao vậy, trên mặt tôi có dính cái gì à?”

“Tôi có cảm giác từ sau khi cậu sinh con đã biến thành một người hoàn toàn khác. Cậu không còn thích nói chuyện, cũng không hoạt bát hiếu động. Cậu dịu dàng ngoan ngoãn giống như không còn cách nào khác vậy. Cậu không dễ dàng gì mới được tự do ra ngoài, tìm tôi đi ra ngoài chơi cũng không đòi ăn lẩu, que xiên, thịt nướng. Như vậy.

không giống cậu lắm..”

“Phải… phải không đó?” Lời nói của cô chớp tắt, hơi mất tự nhiên.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì với cậu rồi không?”

“Đứa nhỏ gặp nạn, dù sao làm mẹ cũng rất buồn phiền”

“Điều này cũng đúng”

“Vậy ăn cơm không? Tôi mời.”

“Ừ, đi thôi. Sẵn tiện ăn chút gì đó” €ố Ngọc Vy mời khách, tiện thể tìm một nhà hàng để ăn.

Cố Yên chịu không được uống liền hai ly rượu, không ngờ Hứa Minh Tâm cũng uống một chút.

“Không phải cậu không uống được rượu à?”

“Bây giờ có thể uống được một chút, muốn uống” Lúc này Cố Yên mới gật đầu, càng không ngờ được rẵng cái mà Hứa Minh Tâm gọi là uống một chút kia lại chính là cả một thùng bia. Uống xong thì liền ngã gục xuống, không còn biết trời trăng mâygió gì nữa.
 
Back
Top Dưới