Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2155


Chương 2155

Nhưng cậu ấy rất chân thành, không muốn giả tạo mà chỉ muốn sống vui vẻ và tự do.

Nhưng bây gờ, thực tế đã đánh cho cậu ấy một đòn chí mạng, cậu ấy đã thay đổi rồi.

Thông minh biến thành toan tính.

Đối sách biến thành âm mưu.

Lương thiện… Bây giờ đã trở thành hiểm ác tàn độc.

Trước đây cậu ấy không thích tranh giành nên bản thân thứ gì cũng không có.

Nhưng bây gi cho trời long đất lở.

Cậu ấy không chỉ muốn Kettering không được yên mà còn muốn cả hoàng thất, cả London đều phải bị xáo trộn.

Cậu ấy sẽ từ từ lôi những người từng làm hại cậu ấy ra rồi báo thù từng người một.

Ông ấy càng lúc càng thấy xa lạ với một cậu Diên như thế.

Ông ấy đứng ngây ra nhìn, một lúc lâu cũng không nói gì.

“Nhìn tôi làm gì? Tôi nói sai rồi sao?”

cậu ấy muốn giành, muốn giật, muốn quậy.

“Cậu chủ… Cậu thay đổi rồi” Strzyga run run đôi môi rồi cuối cùng cũng không kiềm được mà run run nói.

Diên nghe thấy những lời đó thì trầm ngâm một lúc lâu.

Sau đó cậu ấy mím môi, nở nụ cười rạng rỡ với Strzyga. Nụ cười đó vẫn giống như trước đây, dường như không có chút nguy hiểm nào, vô cùng ấm áp.

Nhưng ánh mắt đó… Thì đã thay đổi.

Xa xăm và cô đơn như những con sóng ngầm cuồn cuộn dưới đại dương.

Cậu ấy từ từ lên tiếng, giọng nói trong trẻo và cao vút.

“Không tốt sao? Bây giờ còn ai dám làm hại tôi?”

Strzyga nghe vậy thì cúi đầu, không dám tiếp lời.

Bây giờ đúng là cậu ấy có rất ít kẻ địch.

“Lui xuống đi, chú không phải là người uống rượu cùng tôi”

Diên đuổi khéo Strzyga đi, người đã từng thân thiết nhất giờ cũng vẫn xa lạ như những người khác.

Cậu ấy uống rượu một mình, hết ly này đến ly khác.

Bây giờ đúng là không có ai dám làm hại đến cậu ấy nhưng cậu ấy cũng đã rơi vào vực sâu tăm tối.

Sau này, cậu ấy còn mặt mũi nào mà đối diện với Hứa Minh Tâm nữa, cô nhất định rất thất vọng về cậu ấy.

Cơ thể tàn phế của cậu ấy đã không xứng ở bên cô nữa, dù có nhìn thêm một cái thì cũng là tội lỗi của bản thân.

Sâu thảm trong đầu óc cậu ấy dần dần xuất hiện hình bóng xinh đẹp động lòng người của cô, cậu ấy không kiềm được mà cong đôi môi mỏng của mình lên nhưng rồi nụ cười ấy đã lập tức vụt tắt, chỉ còn vẻ chua chát.

Bây giờ cậu ấy cảm thấy bản thân chỉ nghĩ thôi cũng là một sự thiếu tôn trọng.

Trời dần tối, bóng đêm bao trùm lấy mặt đất.

Ôn Mạc Ngôn đã trở về London được hơn nửa tháng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2156


Chương 2156

Ngoài hôm đó, sau khi trở về Bạch Thư Hân đã khóc như: điên như dại một hồi thì sau đó cô ấy đã không còn rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

Khoảng thời gian này cô ấy không tìm Ôn Mạc Ngôn, anh ta cũng không chủ động tìm cô ấy.

Mặc dù Christie không cho cô ấy xem ảnh của con trai nhưng lại nói cho cô ấy biết tình hình sức khỏe của cậu bé, nhờ có Ôn Mạc Ngôn tận tình chăm sóc nên cậu bé đã dần dần có tiến triển tốt.

Anh ta sẽ là một người bố tốt, Christie cũng sẽ là một người mẹ tốt vậy thì cô ấy còn có gì phải không yên tâm nữa?

Cuộc sống của cô ấy vẫn diễn ra như bình thường, ban ngày đi làm, tối đến thì về nhà, cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại.

Có lúc cô ấy còn có thể gặp được Hứa Minh Tâm ở tập đoàn, hai người họ cùng nhau đi ăn cơm, nói chuyện trên trời dưới đất.

Thị trường cổ phiếu của .J&C đang dần ấm lên, Cố Gia Huy cũng bắt đầu được thoải mái hơn, bây giờ cũng đã qua năm tháng, rất nhiều thứ đều đã đi vào ổn định.

Còn phía bên London thì cũng bước vào giai đoạn nóng bỏng, mấy ngày nay Cố Gia Huy cứ chau mày nhăn mặt, Cố Trường Quân cần đến anh nhưng anh lại không yên tâm về Hứa Minh Tâm.

Nếu anh dắt theo cô cùng đến London thì cô đang mang thai như thế, đi đường xa sẽ ảnh hưởng không tốt đến cả mẹ lẫn con.

Nếu không dẫn theo cô, để cô lại một mình ở Đà Nẵng thì anh lại không yên tâm.

Đặc biệt là trước đó Ôn Mạc Ngôn đã từng gọi điện qua, nói là anh ta đã cảm giác thấy Lucia có hành động khiến anh càng không dám lơ là mất cảnh giác.

Lucia nhân lúc anh bù đầu bù cổ thì sẽ ra tay, con người cô ta tâm địa thâm sâu, ít có ai có thể bì nỗi.

Nhưng nếu anh không đi thì lại cảm thấy áy náy với Cố Trường Quân.

Cố Trường Quân hiểu được tính cách trọng tình trọng nghĩa của anh, bất luận anh lựa chọn như thế nào thì cũng đều không dễ chịu gì.

Nên anh ấy đã viện cớ là bản thân thừa sức để giải quyết, không cần đến sự giúp đỡ của anh, bảo anh yên tâm làm bố là được rồi.

Cố Gia Huy biết anh ấy chỉ đang cố gượng.

Từ đầu đến cuối .Josh chỉ là một con cờ, mục đích là để làm vật lót đường cho Diên, nhằm làm suy yếu tập đoàn của Lance.

Cứ tiếp tục như thế thì nhất định cả hai đều sẽ bị thiệt hại, Cố Trường Quân đang giúp một con cờ được định sẵn là sẽ thất bại, khó khăn là điều không cần phải nghi ngờ.

Trước đây đều là anh em đồng lòng, phát huy được sức mạnh rất lớn, nhưng bây giờ…

Hứa Minh Tâm cũng biết anh không dễ chịu trong lòng, ngày nào anh cũng phải nói chuyện rất lâu với Cố Trường Quân.

Cô đều nhìn thấy hết, trong lòng cũng thấy nôn nao, ngày.

nào con cô chưa được sinh ra thì Cố Gia Huy vẫn còn phải khó xử giữa hai bên.

Cô chỉ có thể chủ động đề nghị cùng anh đi London để luôn xuất hiện trong tâm mắt của anh.

“Đường xa vất vả không tốt cho sức khỏe của em, hơn nữa còn phải thay đổi môi trường mới, phụ nữ mang thai phải thích nghỉ thì không được an toàn”

Cố Gia Huy nghe thấy lời đề nghị của cô thì ra sức ngăn cản.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2157


Chương 2157

“Sao có thể nói là đường xa vất vả chứ? Hai nước chỉ cách nhau có bốn giờ bay, em muốn được ăn cơm trên máy bay, con trong bụng em cũng muốn. Hơn nữa, chúng ta cũng đã sống ở London hơn nửa năm, em đã rất quen thuộc với không khí ở căn nhà bên đó rồi, em nhắm mắt cũng có thể đi từ phòng ngủ đến nhà bếp, sao có thể nói là lạ lẫm được?”

“Bụng của em cũng được hơn năm tháng rồi, đã rất an toàn, anh cứ dẫn em đi đi!”

“London… Không an toàn, em càng không được an toàn!”

“Có anh bảo vệ em, em không sợ gì nữa. Em không muốn anh phải khó xử, em chỉ có thể cùng anh dũng cảm tiến về trước.

Phải rồi, không phải anh và Cố Cố đều đã từng đến bệnh viện kín đó sao? Rất an toàn đúng không? Anh đưa em vào đó là được rồi, em đảm bảo sẽ ngoan ngoãn!”

“Em đâu phải chỉ đi có một hai tháng, con còn năm tháng nữa mới có thể sinh ra. Tính em vốn hoạt bát hiếu động, sao có thể bị nhốt ở nơi chật chội đó?”

“Em có thể!” Cô chỉ muốn vỗ ngực bảo đảm, chỉ cần có thể ở cùng với anh trong cùng một thành phố, nhìn cùng một bầu trời, hít cùng một bầu không khí là được.

Cái gì mà tính trời sinh… Trước mặt người mình thích thì đều ngoan ngoãn tiết chế được hết. “Vậy được, anh đến hỏi Bạch Thư Hân thử, nếu như cô ấy bằng lòng cùng em chờ sinh thì anh sẽ đưa em đi London. Nếu như… Cô ấy không bằng lòng thì anh sẽ ở lại với em. Cố Trường Quân đang bảo vệ người của anh ấy, anh cũng phải bảo vệ người của anh! Hiểu không hả? Bọn anh là anh em, anh ấy hiểu anh, anh cũng hiểu anh ấy, anh tin anh ấy sẽ không oán trách anh”

“Nhưng… Anh sẽ oán hận bản thân mình… Hận mình không có thuật phân thân, hận mình lực bất tòng tâm, hận mình không có kế sách nào có thể chu toàn được cả hai bên… Em chính là không muốn anh như thế, vì vậy em mới…”

Hứa Minh Tâm rối lên.

Nhưng cô vẫn chưa nói xong thì đã bị Cố Gia Huy cắt ngang: “Vậy thì đã sao? Dù anh có áy náy cả một đời, không thể cùng Cố Trường Quân đối mặt với áp lực thì vẫn tốt hơn việc để em xảy ra chuyện, con xảy ra chuyện khiến anh phải ôm hận cả đời. Trời đất có nặng thì cũng không nặng bằng em.

Thế giới có lớn thì cũng không lớn bằng em. Lòng anh chỉ có một chỗ, đặt em vào rồi thì sẽ không thể chứa thêm người khác nữa. Nếu em gặp chuyện thì những chuyện khác đều phải tạm gác hết lại trước” “Nếu hôm nay .Josh bệnh nằm liệt giường, anh hai không cách nào cùng anh kề vai tác chiến thì anh cũng có thể hiểu cho anh ấy. Anh hai cũng sẽ không nỡ lòng từ bỏ .Josh để ở bên anh. Anh ấy sẽ giúp anh nhưng sẽ không dễ dàng rời bỏ người cùng anh ấy đi hết cuộc đời. Sinh con là chuyện lớn, là chuyện hệ trọng, anh không có bỏ mặc anh hai, chỉ là bây giờ anh và anh ấy đang ở hai nơi khác nhau, giao tiếp có hơi rắc rối chút thôi nhưng anh vẫn đang giúp đỡ anh ấy”

“Việc cấp bách bây giờ là anh phải chăm sóc cho sự bình an của mẹ con em! Em cũng biết người của Lucia đã đến Đà Nẵng, anh dám chắc chắn, anh vừa đi thì cô ta sẽ lập tức ra tay ngay”

“Gì cơ? Lucia… Cô ta vẫn chưa từ bỏ à? Cô ta vẫn còn muốn hại em sao’ “Em vốn dĩ không biết chấp niệm của cô ta đáng sợ đến mức nào, thứ cô ta muốn thì nhất định phải có cho bằng được, không có được thì sẽ phá cho hư, ai cũng không thể có được”

“Vậy anh… Anh có gặp nguy hiểm không?”

“Anh thì không, anh sẽ bảo vệ tốt cho mình, cũng sẽ bảo vệ tốt cho em”

“Ừm. Em tin”

Cô gật đầu thật mạnh, Cố Gia Huy là người mà đời này cô tin tưởng nhất.

Cố Gia Huy tìm đến Bạch Thư Hân và nêu ra đề nghị muốn cô ấy đến Lon don để cùng Hứa Minh Tâm chờ sinh.

Bạch Thư Hân hơi trầm ngâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2158


Chương 2158

Lon don… Thành phố đó đối với cô mà nói thật sự có quá nhiều hồi ức đau bưồn.

“Lon don..” Cô ấy cứ lẩm nhẩm hai chữ đó, có vẻ như bị cuốn vào vòng xoáy của sự đau khổ.

“Xin lỗi, tôi… Có thể tôi không làm được, tôi không thể nào.

trở về thành phố đó, tôi…”

Cô ấy hơi căng thẳng nên nói chuyện khá lộn xộn.

Cố Gia Huy không kiềm được mà vỗ lên vai của cô ấy, an ủi tâm trạng của cô ấy. Tình cảm của cô ấy và Ôn Mạc Ngôn cứ nhùng nhằn không dứt khoát được, thật sự khiến người khác phải thấy đau đầu.

Cô ấy thấy sợ thành phố Lon don cũng là chuyện có thể hiểu được.

“Không sao, tôi chỉ đến xin ý kiến của cô mà thôi, cô không đi cũng không sao. Minh Tâm sẽ tiếp tục ở lại Đà Nẵng, vân mong cô sẽ chăm sóc thêm cho cô ấy”

“Tôi…

Bạch Thư Hân nghiến chặt răng, thật ra cô ấy rất muốn giúp họ chuyện này nhưng cô ấy sợ mình đặt chân lên mảnh đất đó thì sẽ không thể khống chế bản thân mà đi tìm con trai của mình.

“Không có gì phải thấy khó xử cả, giúp người là tấm lòng không phải bổn phận. Tôi nhờ cô giúp đỡ, cô việc gì phải thấy băn khoăn và áy náy như thế?”

“Vì Hứa Minh Tâm là bạn tốt nhất của tôi”

Cuối cùng Bạch Thư Hân cũng cắn răng nói: “Tôi bằng lòng đi, vì đứa bé trong bụng của Minh Tâm”

Cô ấy đã cố cứng rắn.

Nếu như bản thân cô ấy xảy ra chuyện, bảo Hứa Minh Tâm ở bên cô ấy thì dù phía trước có là núi đao biển lửa thì cô cũng sẽ không ngần ngại.

Bản thân cô ấy đơn giản chỉ vì sợ thành phố đó mà lại chần chừ, đến cả bạn tốt cũng bỏ mặc không lo.

Lương tâm của cô ấy không cho phép.

“Cô không sao chứ? Sắc mặt của cô rất khó coi, nếu quá miễn cưỡng thì…”

“Không miễn cưỡng, tôi là mẹ nuôi của đứa bé mà, chuyện của Minh Tâm cũng chính là chuyện của tôi”

“Vậy được, tiếp theo đây tôi sẽ sắp xếp mọi việc cho chuyến đi”

Cố Gia Huy vô cùng cảm kích nhìn cô ấy.

“Ừm… Có thể đừng nói với Ôn Mạc Ngôn không? Tôi không muốn để anh ấy biết tôi đến Lon don” “Có vài chuyện không phải tôi không nói thì cậu ta sẽ không biết. Chuyện tình cảm trước giờ đều không phải chuyện của riêng một người.

Đối với chuyện giữa hai người thì tôi không có cách nào nói ra nói vào. Cô và Ôn Mạc Ngôn… Bất kể là dứt khoát cắt đứt hay là dây dưa không dứt thì cũng đều không dễ chịu gì, vì vậy việc gì phải băn khoăn nên dùng cách gì để né tránh chứ?”

“Kết quả cuối cùng đều như nhau”

©ố Gia Huy luôn là người hiểu rõ, có thể là do người trong cuộc không sáng suốt bằng người ngoài cuộc.

Rõ ràng quan hệ của bọn họ giống kiểu rút đao chém nước nước càng chảy hơn.

Càng muốn buông tay thì sự thật lại càng dính chặt nhau hơn.

Bạch Thư Hân nghe thấy những lời đó xong thì cảm thấy tim mình như run lên.

Kết quả cuối cùng đều như nhau…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2159


Chương 2159

Giống như một nút thắt chết, không cách nào giải thoát.

Bọn họ nhanh chóng khởi hành, sau một tuần thì đã đến được Lon don và chuyển vào trong bệnh viện khép kín.

Đây là bệnh viện tư nhân của nhà họ Ôn, nằm ở một nơi hẻo lánh, bác sĩ trong bệnh viện đều ký hợp đồng làm việc trọn đời, sẽ không tiết lộ cơ mật.

Bên trong bệnh viện cũng tuyệt đối an toàn, vì vậy Cố Cố mới có thể bình an vô sự mà ở trong đó lâu như thế.

Sau khi bọn họ vào trong thì Cố Gia Huy đã đi làm, không chậm trễ thêm một giây một phút nào nữa.

Đây là bệnh viện nhưng không hề có không khí nặng nề, ảm đạm, bác sĩ nhiều hơn bệnh nhân, khắp nơi xung quanh đều có thể nhìn thấy bãi cỏ, vườn hoa, thậm chí còn có cả hồ bơi lộ thiên.

Chỗ này giống với khu nghỉ dưỡng hơn, thiết bị hoàn thiện, nửa phía trước là bệnh viện, nửa phía sau là khu nhà ở.

Hứa Minh Tâm sống ở phía sau, cách xa khu bệnh.

Bạch Thư Hân còn chưa kịp sắp xếp xong đồ đạc thì không ngờ Ôn Mạc Ngôn đã chạy đến.

Cô ấy không ngờ bệnh viện này lại là sản nghiệp riêng của nhà họ Ôn, được bí mật kinh doanh đã nhiều năm.

Ôn Mạc Ngôn nắm chặt lấy tay cô ấy rồi nói với Hứa Minh Tâm: “Mượn trước, tối sẽ trả lại cho cô”

“Vậy… Vậy anh đi đi”

Hứa Minh Tâm nói với giọng yếu ớt.

Ôn Mạc Ngôn dắt Bạch Thư Hân lên thẳng xe.

“Anh làm gì thế?”

“Đến rồi mà sao không nói cho anh biết Sắc mặt Ôn Mạc Ngôn không được tốt, tối sầm, dường như đang tức giận.

Bạch Thư Hân không hiểu gì, chỉ cảm thấy anh ta rất kì lạ.

Xa nhau lâu như thế, giờ gặp lại, anh ta không xin lỗi thì thôi đi, không ngờ lại còn nổi giận?

Rõ ràng là suốt hơn nửa tháng anh ta đã im lặng không có tin tức gì, sao lại còn trách cô ấy?

“Tại sao phải nói cho anh biết? Anh là gì của em? Hơn nữa Cố Gia Huy đã giúp em sắp xếp xong xuôi hết mọi thứ, em còn cần anh làm gì nữa?”

“Vì vậy, anh có ích thì em cần anh còn anh không có ích thì em sẽ tránh anh thật xa hả? Đừng quên, vẫn chưa hết thời hạn ba tháng đâu đấy?”

“Anh thật sự để tâ m đến ba tháng đó sao? Người biến mất trước là anh, không phải eml”

“Vậy tại sao em không tìm anh? Em có biết anh đã đợi điện thoại của em đợi đến phát điên không?”

Ôn Mạc Ngôn đột nhiên đạp chân phanh, xe đột ngột dừng lại.

Vang lên bên tai cô ấy là tiếng la hét khàn đặc như một con sư tử đang bị thương.

Vì quán tính nên cơ thể cô ấy nhào mạnh về trước rồi lại giật ngược ra sau.

Dù ghế ngồi rất mềm mại nhưng cô ấy vẫn bị nhồi đến mức lộn nhào.

Cô ấy vẫn chưa kịp mắng thì không ngờ đã ngã vào một vòng tay ấm áp.

Cánh tay anh ta mạnh mẽ ôm chặt lấy cô ấy, kéo cô ấy vào lòng.

Hai cơ thể ép sát vào nhau chỉ cách nhau có một lớp áo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2160


Chương 2160

Thậm chí nhiệt độ cơ thể còn không ngừng tăng lên.

Cô ấy vẫn chưa kịp phản ứng là có chuyện gì xảy ra thì đôi môi mỏng của anh ta đã áp lên trên môi cô ấy và hôn thắm thiết.

Bạch Thư Hân trợn to mắt, nhìn khuôn mặt khôi ngô.

trước mắt mà không thể tin nỗi.

Thế này… Thế này là đang làm gì?

Không hợp lý.

Cô ấy liều mạng giằng co nhưng ngặt nỗi sức của đối phương quá mạnh, căn bản không cho cô ấy phản kháng.

Cuối cùng cô ấy thật sự không còn cách nào nữa, chỉ có.

thể dùng sức cắn một cái.

Máu tươi… Lập tức chảy ra, khoang miệng đầy mùi máu tanh.

Cô ấy có thể cảm nhận được cơn đau của anh ta, cơ thể anh ta hơi cứng đờ ra, dường như không ngờ được cô ấy sẽ làm như thế.

Nhưng… Sau vài giây ngỡ ngàng thì anh ta lại càng điên cuồng muốn chiếm lấy cô ấy hơn.

Sự bá đạo không có cách nào có thể diễn tả của nụ hôn đó khiến cô ấy thấy hơi khó thở.

Một lúc sau, anh ta buông cô ấy ra với vẻ chưa thỏa mãn, li3m nhẹ lên môi như đang cảm nhận dư vị còn đọng lại.

Bạch Thư Hân bịt miệng lại, hằm hằm trợn anh ta, cô ấy không muốn phí lời với anh ta mà muốn mở cửa xe bước xuống.

Nhưng cửa xe đã bị khóa.

Cô ấy tức giận đấm mạnh lên kính chắn gió một cái.

Ôn Mạc Ngôn liền thấy đau lòng nên nắm chặt lấy tay của cô ấy.

Chỗ khớp ngón tay đã đỏ ửng lên.

“Em làm gì thế?”

Ôn Mạc Ngôn tức giận nói.

“Rốt cuộc chúng ta ai đúng ai sai? Em thật sự đã chịu đựng đủ rồi, rõ ràng là anh ra đi trước, là anh đã từ bỏ thời hạn ba tháng đó trước, bây giờ anh lại như thế là sao?” “Ai nói anh đã từ bỏ? Thiên Âu sinh non nên sức khỏe không được tốt mà bệnh tình của Christie thì lại nặng hơn. Anh trực bên giường của hai người bệnh, bận đến không kịp trở tay. Em có biết lúc.

anh mệt mỏi nhất, mỗi lần điện thoại sáng lên thì anh đều hi vọng đó là điện thoại hoặc tin nhắn của em, hỏi thăm anh đang làm gì, sống như thế nào không?”

“Anh muốn tìm em nhưng anh nghĩ… Chắc em rất vui, anh trở về sớm làm tiêu tốn thời gian, thời gian đến ngày ước định của chúng ta cũng càng lúc càng gần. Em có thể được giải thoát sớm có phải sẽ thấy rất vui?”

“Anh… Tự cho là mình thông minh, anh tưởng rằng anh là ai? Tất cả đều là do anh nghĩ mà thôi!”

Bạch Thư Hân nổi giận đùng đùng nói.

Anh ta là người luôn cho mình là đúng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2161


Chương 2161

“Vì vậy… Em không muốn giải thoát sớm như thế, em cũng nhớ đến anh đúng không? Vậy tại sao em không tìm anh? Là vì không muốn xuống nước trước sao?”

“Đều tại anh, em là con gái, anh so đo gì với em chứ, anh nên tìm em trước mới đúng!”

Bạch Thư Hân chỉ nói một câu còn Ôn Mạc Ngôn thì tự nói một mình rất nhiều câu, anh ta vui như một đứa trẻ lấy được kẹo, làm gì có cảm giác hung dữ như lúc ban nãy. Đây mới chính là Ôn Mạc Ngôn thật sự.

“Ôn Mạc Ngôn… Có lẽ anh không nên có tình cảm với em, em đối với anh cũng không có bất kỳ ý đồ xấu xa nào cả. Sớm muộn gì anh cũng phải quay trở về với vợ và con anh, anh với em dây dưa với nhau càng lâu, càng không công bằng với hai người bọn họ. Còn em… tiền đồ như gấm, ở phía sau còn có những điều tốt đẹp hơn đang chờ đợi eml”

Bạch Thư Hân không nhịn được phá tan giấc mộng đẹp của Ôn Mạc Ngôn.

Khi nghe thấy lời này, nụ cười trên khóe môi anh ta dần dần ngưng đọng lại.

Còn cô ấy, tiền đồ như gấm.

Ở phía sau còn có những điều tốt đẹp hơn đang chờ đợi cô ấy.

Cô ấy thực sự nghĩ như vậy!

Nắm đấm lặng lẽ siết chặt.

“Em chán ghét tới mức muốn vứt bỏ anh như vậy sao?”

“Không phải chán ghét tới mức muốn vứt bỏ, mà đây là chuyện không thể nào, em không muốn tốn công vô ích nữa.

Anh cũng biết tính tình của em mà, em sẽ không cướp đi tình yêu của người khác, chúng ta thân mật với nhau như thế này, quả thực đã vượt quá giới hạn rồi.

Cô ấy tàn nhẫn nói.

“Cho nên, chỉ ba tháng thôi em cũng không muốn đồng ý sao?”

“Ừ… Chúng ta sớm kết thúc đi, quá mệt mỏi rồi. Nếu anh còn hận em, hoặc là dùng một nhát dao gi3t chết em, hoặc là chúng ta cho đến chết cũng không qua lại với nhau nữa”

Giọng nói của cô ấy nặng nề hơn, cũng đoạn tuyệt đường lui của chính mình.

Bây giờ hai người bọn họ chỉ có một sự lựa chọn.

Ôn Mạc Ngôn mím chặt môi, không hề tiếp lời.

Phía bên trong xe, bầu không khí ngột ngạt đè nén, khiến cho người ta không thở nổi.

Đúng lúc này, điện thoại của Ôn Mạc Ngôn vang lên, một cuộc gọi đến từ bệnh viện nói rằng đứa trẻ bị sốt nhẹ tái phát nhiều lần, sữa vừa bú xong đều nôn ra hết.

Khi nghe những lời này, trái tim Ôn Mạc Ngôn lập tức thắt lại.

Anh ta khẩn trương lái xe tới bệnh viện, hai người vội vã xuống xe. Ôn Mạc Ngôn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, liền nắm chặt tay cô ấy: “Em định làm gì?”

Đột nhiên bị anh ta hỏi như vậy, Bạch Thư Hân toàn thân căng thẳng đến cứng đờ.

“Em… Em muốn nhìn một chút, muốn nhìn thấy con của anh trông như thế nào?”

Ôn Mạc Ngôn ngăn lại.

“Em không để ý đâ Cô ấy vội vàng nói, thấy Ôn Mạc Ngôn cau mày, đôi mắt sâu nhìn chằm chằm lấy mình, cô ấy lập tức sửa lại: “Chúng ta cũng xem như là đã quen biết từ lâu. Tốt xấu gì cũng đã từng ở bên nhau. Bây giờ anh kết hôn sinh con, em cũng nên có chút quà gặp mặt với đứa bé chứ?”

Bạch Thư Hân bắt đầu nói hươu nói vượn, chỉ hi vọng Ôn Mạc Ngôn có thể dẫn cô đến gặp đứa bé một chút.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2162


Chương 2162

Ôn Mạc Ngôn nheo mắt lại, nói: “Em luôn miệng nói động lòng với anh, nhưng em có thể dễ dàng khoan dung với anh cùng đứa con của người phụ nữ khác hay sao?”

“Có gì mà không khoan dung được, đứa bé đ: Đứa bé đấy là con của chúng ta mà.

Ngay từ lúc mới sinh đứa bé đã bị mang đi rồi, cô ấy chưa kịp nhìn lấy đứa bé dù chỉ một chút.

Trong lòng cô ấy nóng lửa đốt, đứa bé đang ở ngay trên tầng, mà cô ấy vẫn còn ở dưới này dây dưa với anh ta.

Trong tình thế cấp bách, căn bản cô ấy không hề chú ý đến vẻ mặt của Ôn Mạc Ngôn.

Buồn bã ủ rũ, mang theo sự đau khổ.

“Em có biết đứa bé tên là gì không?”

“Ôn Thiên Âu!”

Cô ấy mở miệng nói ra, con của mình tên là gì đương nhiên cô ấy luôn ghi nhớ sâu sắc. “Ôn Thiên Âu, Thiên Âu, chữ Âu trong chữ Châu, em vẫn chưa rõ hay sao? Anh hy vọng biết bao đây chính là máu mủ của chúng ta, nhưng thật đáng tiếc…

Em bạc tình bạc nghĩa như vậy, chỉ sợ đối với em cái gọi là thích, cũng chỉ là nhất thời thoáng qua rồi quên đi mà thôi.”

“Anh nói cái gì cơ?”

Bạch Thư Hân định thần lại, kinh hãi nhìn Ôn Mạc Ngôn.

Ôn Thiên Âu, chữ Âu đó chính là trong chữ Châu của mình.

“Đi theo em lên xem một chút đi! Mặc dù đây không phải là con của chúng ta, nhưng vì em có cái tên này, em hoàn toàn có thể gặp thằng bé.”

Ôn Mạc Ngôn rầu rĩ nói, đưa cô ấy đi lên.

Càng đến gần phòng bệnh, cô ấy càng khẩn trương, bàn tay nhỏ vô thức xiết chặt, hô hấp cũng trở nên dè dặt.

Ôn Mạc Ngôn đi ở phía trước, đẩy cửa đi vào. Mà cô ấy đứng ở cửa một hồi, hai chân tựa như rót chì, không tài nào.

nhúc nhích được.

Cô ấy chỉ có thể nhìn thấy bên trên chiếc nôi nho nhỏ kia là một đứa trẻ được bao bọc trong nhiều lớp.

Thằng bé vẫn còn rất nhỏ, hiện tại mới khoảng bốn tháng tuổi. Bởi vì thường xuyên đau ốm nên trông vô cùng gầy gò yếu ớt.

Tuy nhiên bác sĩ nói rằng đây không phải vấn đề nghiêm trọng gì, không nên cho bé uống thuốc mà hãy để vú nuôi ăn, rồi sau đó cho thẳng bé bú sữa là có thể thuyên giảm.

“Em ở đâu vậy, có thể nhìn thấy thằng bé sao?”

Ôn Mạc Ngôn bất lực nói.

Bạch Thư Hân nghe vậy, run rẩy tiến lên phía trước, nhìn thấy khuôn mặt của đứa trẻ.

Tựa như được đúc từ ngọc vậy, giống như búp bê tráng men.

Đầu của thằng bé nhỏ nhắn, bàn tay cũng nhỏ xíu, hơn nữa cảm giác núc ních vô cùng.

Cô ấy không nhịn được đưa sờ một cái, đứa bé liền mếu xệch, một giây sau đó chính là trận sấm chớp mưa sa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2163


Chương 2163

“Con… Con đừng khóc mà, là cô… Là cô sai rồi, cô thật sự không cố ý, có phải cô làm con đau rồi phải không? Con… Làm sao cô dỗ được con đây?”

Bạch Thư Hân trong nháy mắt trở nên gấp gáp, ghé sát bên mép giường, dịu dàng vỗ vỗ vào ngực thăng bé.

Ôn Mạc Ngôn chưa bao giờ nhìn thấy vẻ dịu dàng như vậy của Bạch Thư Hân, cô ấy thích trẻ con đến vậy sao?

Nếu như lúc trước anh ta không kết hôn với Christie, con của hai người bọn họ có phải cũng lớn như vậy đúng không?

“Như thế này, sờ nhẹ lên đầu là thằng bé sẽ ngoan”

Mấy ngày nay Ôn Mạc Ngôn chăm sóc đứa bé, cũng đã rút ra được kinh nghiệm.

Cuối cùng vẫn là phụ tử liền tâm, dù anh ta đối với Christie không có chút tình cảm nào, nhưng anh ta cũng rất cảm kích cô ta đã mang thai trong suốt chín tháng và liều mạng sinh ra đứa bé này.

Anh ta sợ rằng kiếp này không trả nổi những gì đã nợ cô ta, mà chỉ có thể trả lại vào kiếp sau.

Bạch Thư Hân nghe vậy liền học theo, cũng nhẹ nhàng vuốt v e đầu của thăng bé, bé cưng quả nhiên nín khóc, ngược lại còn ngậm lấy núm v* giả, tựa như rất thoải mái.

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, anh mắt trở nên dịu dàng đến vô cùng.

Từ lúc vào cửa, ánh mắt của cô ấy vẫn lưu luyến đặt trên người đứa bé, cũng không hề nhìn lấy anh ta dù chỉ một chút.

“Em rất thích thằng bé sao?”

“Ừm. Thẳng bé… Thằng bé rất ưa nhìn, cũng rất giống anh.

Sau này nhất định sẽ thông minh tài giỏi giống như anh vậy”

“Giống anh sao? Quên đi, cuộc đời anh quá uất ức rồi.

Cưới người mà anh không yêu, lại không được làm chủ chính mình. Người anh yêu đang ở ngay trước mắt, thế nhưng… Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

không có cách nào có kết cục tốt đẹp. Giống anh cũng không thể xem là tốt, ông trời đã đối xử với anh tàn nhẫn như vậy, vì thế hãy đối xử thật tốt với con trai anh”

Bạch Thư Hân nghe thấy âm thanh nặng nề này, trái tim khế run lên.

Cô ấy oán hận nghiến răng, suy nghĩ không thôi thu tay về, nói: “Anh nên sống thật tốt với Christie, cho con của anh một gia đình hoàn chỉnh. Còn em… Là người không nên xuất hiện ở đây: “Không nên xuất hiện, em cũng đã xuất hiện trong lòng anh vô số lần rồi, lại nói những lời này còn có ích lợi gì?”

“Ôn Mạc Ngôn, anh không vì Christie, anh cũng phải vì đứa bé mà suy nghĩ. Trở thành một người bố tốt, người chống tốt, ở bên cạnh bọn họ. Hai người họ mới chính là người thân yêu nhất của anh. Đừng vì người không liên quan như em mà làm như vậy, không đáng đâu.”

Ôn Mạc Ngôn: “…

Vẻ mặt của Bạch Thư Hân tràn đầy sự kiên định, xem ra lần này cô ấy thật sự hạ quyết tâm.

Vì khiến cho đứa bé này có một gia đình hoàn chỉnh, cô ấy đã khuyên nhủ anh ta như vậy…

“Em muốn anh trở về với cương vị của mình như thế sao?”

“Đúng vậy, mỗi người đều thực hiện nhiệm vụ của chính mình. Em và anh, chúng ta đều có cuộc sống của riêng mình”

“Được, anh nghe em. Bước ra khỏi cánh cửa này, anh là Ôn Mạc Ngôn, em là Bạch Thư Hân, không liên quan đến nhau nữa”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2164


Chương 2164

“Được”

Bạch Thư Hân dùng sức gật đầu, lần đầu tiên có cảm giác nhẹ nhõm như vậy.

Cô ấy nhìn chăm chằm vào đứa bé, hiện tại cũng đã hài lòng rồi, cô ấy nên rời đi.

Đứa bé này nếu ở bên cô ấy chính là đứa con hoang không thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Ở bên Ôn Mạc Ngôn, một gia đình có bố, có mẹ, được muôn vàn sự nuông chiều, trở thành đứa con cưng của bố mẹ, thật tốt biết bao. Cô ấy nên kết thúc một cách tỉnh táo.

Trong chớp mắt Bạch Thư Hân nhẫn tâm đóng cửa rời đi, không hề hay biết… người đang ngồi bên giường đột nhiên lấy tay che ngực, nôn ra một ngụm máu.

Máu đặc quánh, lộ ra màu sắc mỗi lúc một sẫãm đi, tương phản rõ rệt với chiếc ga giường màu trắng kia.

Bạch Thư Hân hồn xiêu phách lạc quay trở về con đường cũ, mặt mũi ủ rũ.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy cô ấy như vậy, cũng không không dám nói thêm bất cứ điều gì.

Cố Gia Huy sẽ đến vào buổi tối, nhưng mỗi lần anh quay trở về đều rất muộn. Bây giờ cơ thể của cô rất nặng nề, không đợi được đến lúc anh về đã cảm thấy buồn ngủ rồi.

Sáng hôm sau, một bên giường đã trống trơn, chỉ có chiếc gối bị lõm xuống chứng minh đêm qua đã có người ngủ bên cạnh.

Quả nhiên trở thành tổng giám đốc không hề dễ dàng, giống như một con bò sữa vậy, ăn cỏ rồi vắt sữa.

Cô thật sự lo lắng Cố Gia Huy sẽ không chịu nổi, chớ để cho cơ thể trở nên tệ đi.

Cô không có việc gì liền tự mình xuống bếp, làm một chút bánh quy bánh ngọt mới ra lò, sau đó đem đến cho các bác sĩ và y tá ăn. Cuộc sống trôi qua cũng không tệ.

Bạch Thư Hân không hề nhắc đến chuyện của ngày hôm đó. Sau khi ngủ một giấc dậy, liền cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, cũng không biết đó là nụ cười miễn cưỡng hay là thật sự đã nghĩ thông suốt.

Bọn họ đang ngồi uống trà trong vườn hoa của đình nghỉ mát, cách đó không xa giọng nói kính cẩn lễ phép của người giúp việc đột nhiên vọng tới.

“Cậu hai.”

“Ừm, cũng lui ra đi”

Bọn họ tìm theo giọng nói, thấy được dáng vẻ trịnh trọng của Ôn Mạc Ngôn.

Sau khi cởi bỏ bộ vest chỉn chu và trang trọng, tháo kính ra, toàn thân anh tuấn rạng ngời. Đi dưới ánh nắng mặt trời, không hề nhận ra anh ta vừa mới được làm bố, người không.

biết chuyện sẽ nghĩ răng anh ta là một chàng trai trẻ đang trong độ tuổi đầu hai mươi.

“Ôn Mạc Ngôn? Sao anh ta lại tới đây?”

“Không phải Ôn Mạc Ngôn… Là anh ta”

“Anh ta?” Hứa Minh Tâm ngây ra một lúc, một hồi lâu cũng không nhận ra đấy là ai.

Thiện Ngôn đi đến trước mặt Bạch Thư Hân, không hề đứng đắn muốn tiến lên phía trước ôm lấy cô ấy, nhưng bị cô ấy không khách khí đẩy ra.

“Sao anh lại xuất hiện, Ôn Mạc Ngôn đâu?”

Thiện Ngôn nghe những lời này, không khỏi cau mày thật chặt.

Nếu như theo tính khí hung bạo vừa bộc phát, anh ta đã sớm nổi khùng rồi. Nhưng bây giờ anh ta đã kiềm chế hơn rất nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2165


Chương 2165

Anh ta có chút không vui, nói: “Ước chừng hơn một năm tôi đã không xuất hiện, thiếu chút nữa thì không ra được. Em không chúc mừng tôi sống sót sau tai nạn thì thôi, ngược lại câu đầu tiên chính là quan tâ m đến tên phế vật kia…”

“Anh nói ai là phế vật?”

Thiện Ngôn còn nói chưa hết câu, Bạch Thư Hân nghe không trôi, nhịn không được liền phản bác lại.

Thiện Ngôn miễn cưỡng đầu hàng vì tính khí của cô ấy.

“Vậy đi. Ôn Mạc Ngôn đã ngủ say, cơ thể này… cũng thật là kém tôi phải hôn mê một thời gian mới có thể đi lại được.

Tôi tới, là thay anh ta xử lý một chút chuy: “Anh nói vậy là có ý gì? Xử lý chuyện gì?

“Chuyện đó. Minh Tâm, cô có thể tránh đi không?”

“À à, hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho hai người Hứa Minh Tâm thức thời rời đi.

Khi cô trở lại bên trong, không ngờ tới lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Christie?2”

Cô ta cũng tới đây ư?

Christie hai mặt đỏ hoe, vừa nhìn thấy cô liền vội vàng lau khóe mắt, giả vờ như không có chuyện gì.

“Tôi đến xem anh ta thế nào. Dù cho hiện tại anh ta là nhân cách thứ hai, nhưng cơ thể là của chồng tôi. Tôi cũng nên đề phòng nhân cách thứ hai lợi dụng cơ thể của chồng tôi để làm càn”“

“Ôn Mạc Ngôn… Rốt cuộc anh ta đã làm sao vậy? Anh ta không xảy ra chuyện, nhân cách thứ hai cũng sẽ không xuất hiện”

Hứa Minh Tâm lo lắng hỏi.

Christie nghe thấy thế, nắm đấm lặng lẽ xiết chặt, tàn ác nhìn về phía Bạch Thư Hân.

“Tôi đã đánh giá cô ta quá thấp. Tất cả mọi chuyện đều do.

cô ta đã gây ra.”

“Anh ta chết Thiện Ngôn nói từng chữ một.

“Anh nói cái gì?”

Đồng tử của Bạch Thư Hân đột nhiên co rút lại, trong tình thế cấp bách, cô ấy túm lấy cổ áo của Thiện Ngôn. Thiện Ngôn không giãy giụa, chăm chú nhìn vào đôi mắt của cô ấy, giọng nói một lần nữa rơi xuống: “Anh ta chết rồi. Nói một cách chính xác là anh ta đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngủ say, không có khả năng tỉnh lại nữa. Anh ta hoàn toàn từ bỏ quyền khống chế cơ thể này. Một khi chủ nhân của nó từ bỏ, tôi liền tự do. Bây giờ tôi không phải là Ôn Mạc Ngôn, mà là Thiện Ngôn, là giao ước giữa anh ta với em”

“Giao ước?” “Em quên rồi sao. Giao ước của hai người, nước sông không phạm nước giếng. Ôn Mạc Ngôn là người thừa kế của nhà họ Ôn, là chồng của Christie, cho dù trong trái tim đều tràn ngập hình bóng của em, nhưng bị vướng bởi thế tục, không cách nào vẹn toàn. Cho nên, cách duy nhất anh ta có thể nghĩ ra là như vậy. Ôn Mạc Ngôn chết rồi, mà tôi…

thuộc về em”

“Tôi và anh ta từ trước đến nay đều mâu thuẫn, không vừa mắt lẫn nhau. Thế nhưng anh ta thực sự đã cầu xin tôi. Tôi vẫn luôn biết anh ta đang nghĩ cái gì. Trong đêm khuya thanh vắng, anh ta nói chuyện với chính mình vô số lần, trên thực tế là đang nói cho tôi nghe” “Anh ta nói, anh ta không thể yêu em, muốn tôi thay anh ta dùng cơ thể này bảo vệ cho em. Chỉ là, anh ta không nâng niu thân thể của chính mình, đau lòng đến sinh bệnh, nôn ra vài ngụm máu nhưng anh ta vẫn một mực chống đỡ. Anh ta cho rằng bản thân có thể kéo dài cho đến khi ba tháng kết thúc, cũng không muốn tôi ra ngoài sớm hơn”“
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2166


Chương 2166

“Bây giờ tôi vẫn cần phải chăm lo thật tốt cho cơ thể tàn tạ này, thực sự rất phiền phức.”

Thiện Ngôn bất lực nói, thấy được sắc mặt ngày càng tái nhợt của cô ấy, trong lòng có chút nhói đau.

Thấy cô ấy vì tên phế vật kia mà buồn bã ủ rũ, tựa như người mất hồn, trái tim anh ta như bị dao cứa.

Nhưng anh ta nguyện ý trở thành kẻ thay thế, ở bên cạnh bảo vệ cô ấy.

Hóa ra yêu một người, thực sự có thể hèn mọn đến tận cùng.

Giống như Christie, không được sinh hoạt vợ chồng, trông chừng một người tựa như cây gỗ khô, nuôi dưỡng đứa con không thuộc về mình.

Cam tâm tình nguyện trói buộc bản thân vào ngục tù của hôn nhân, thứ duy nhất có thể an ủi cô ta chính là ba chữ “bà chủ Ôn”.

Mà tên phế vật kia, bởi vì yêu Bạch Thư Hân, ba bốn lần muốn vượt qua rào cản đạo đức, nhưng trở ngại vẫn kéo dài.

Anh ta nghĩ tới biện pháp ngu xuẩn nhất, không những không phụ với nhà họ Ôn, mà còn có thể giải quyết sự tiếc nuối của bản thân, để cho chính mình hoàn thành tâm nguyện của anh ta.

Còn anh ta thì sao, cam tâm tình nguyện làm thế thân. Chỉ cần Bạch Thư Hân gật đầu, nhục nhã thì nhục nhã!

Cơ thể Bạch Thư Hân loạng choạng lùi về phía sau, suýt ngã xuống đất, cũng may Thiện Ngôn đã kịp thời đỡ lấy.

“Anh đừng chạm vào người tôi!”

Bạch Thư Hân giống như bị mất trí, gào thét lên, trong chớp mắt nước mắt òa ra như đê vỡ.

Cô ấy thở hổn hển, đau đớn ôm lấy mặt, không kìm nén được mà khóc lên.

Ngón tay Thiện Ngôn trở nên cứng nhắc, muốn đi tới chạm vào bả vai run rẩy của cô ấy. Nhưng ngón tay tựa như bị rót chì, không thể cử động dù chỉ một chút.

Cuối cùng, anh ta run rẩy thu tay lại.

“Hãy kiềm nén đau thương”

“Kiềm nén đau thương, anh ấy vẫn còn rất ổn, tại sao tôi phải kiềm nén đau thương? Anh trả lại anh ấy cho tôi, anh trả lại anh ấy cho tôi!”

Bạch Thư Hân xông tới, liều mạng đánh vào người anh ta.

Cuối cùng Thiện Ngôn dùng sức ôm chặt lấy cô ấy vào lòng.

“Nếu như tôi chết rồi, cơ thể này thật sự vô vọng, chỉ có hai loại hậu quả, một là trở thành người thực vật, hai là hoàn toàn chết đi”

“Tôi không tin, tôi không tin…”

Bạch Thư Hân không thể thoát ra, cuối cùng cắn thật mạnh vào người của anh ta.

Thiện Ngôn nhíu chặt mày, cảm thấy đau đớn nhưng không hề phát ra tiếng, mặc cho cô ấy trút giận.

Anh ta đưa một tay ra, xoa xoa đầu cô ấy, nói: “Cần đi, miễn là em cảm thấy thoải mái, chuyện gì em cũng có thể làm. Chỉ cần, trong lòng em cảm thấy tốt hơn là được”

“Nhưng mà, em nhất định phải chấp nhận hiện thực”

“Ôn Mạc Ngôn, chết rồi!” Anh ta nhấn mạnh năm chữ này.

Bạch Thư Hân cũng tăng thêm sức lực, máu tươi… vung vãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2167


Chương 2167

Bạch Thư Hân cũng không biết cô ấy đã khóc trong bao lâu, chỉ cảm thấy như trái tim bị xé thành trăm mảnh khiến cô đau đớn như sắp ngừng thở.

Cô ấy khóc to lên, vẫn ở trong vòng tay của anh ta. Rõ ràng là hai người giống nhau như đúc, cũng cùng nhiệt độ cơ thể, cả cái ôm ấp cũng giống. Vậy mà tại sao… không còn nữa?

Ôn Mạc Ngôn đau lòng hóa thành bệnh mà ói ra máu. Thế nhưng cô ấy lại không biết.

Rốt cuộc anh ta đã che giấu bao lâu, ngụy trang tốt cỡ nào mới có thể nói cười tự nhiên trước mặt cô ấy như vậy chứ?

Dần dần cô ấy không thể thở được, cô ấy khóc đến nỗi ngất đi rồi.

Thiện Ngôn ôm chặt lấy Bạch Thư Hân như thể sợ cô ấy sẽ ngã xuống mặt đất, cánh tay dùng sức ôm lấy cô ấy: “Tôi biết hết tất cả, tôi biết được những uất ức của em và cả sự thống khổ của anh ta nữa. Tôi sẽ thay anh ta yêu em hết mực.

Ôn Mạc Ngôn có quá nhiều quy định cứng nhắc mà anh ta không thoát ra được. Còn tôi, Thiện Ngôn sẽ vì em mà sống và vì em mà chết. Cuộc đời này tôi chỉ có một nhiệm vụ đó là yêu thương cem hết mực, cho đến chết cũng không thay đổi”

Anh ta dịu dàng ôm lấy Bạch Thư Hân rồi xoay người bế cô ấy đi về khu khám bệnh phía trước.

Christie vẫn bám theo sau.

Bác sĩ nói Bạch Thư Hân vì thương tâm quá độ nên ngất đi, sau khi tiêm thuốc an thần rồi ngủ một giấc dậy là sẽ khỏe thôi.

Thiện Ngôn vẫn canh giữ ở bên giường không rời khỏi dù chỉ một bước. Còn Christie vẫn đứng ở cửa, cô ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cô ta muốn tiến vào nhưng lại do dự.

Cuối cùng là Thiện Ngôn mở miệng trước.

“Christie, tôi không phải là Ôn Mạc Ngôn. Tôi là một cá thể hoàn toàn độc lập nên không cần phải gánh vác trách nhiệm này. Người mà cô yêu cũng không phải là tôi. Ôn Mạc Ngôn đã chết, anh ta sẽ không trở về nữa”

“Anh ấy chưa chất… Tôi đã đồng ý dẫn anh đến đây thăm cô ta nhưng anh phải lập tức theo tôi trở về, tiếp tục thôi miên.

Tôi cần chồng của tôi và bố của con tôi.”

Christie nắm chặt hai tay lại vẫn ngoan cố nói, cô ta vẫn không chịu thừa nhận sự thật. Thiện Ngôn thản nhiên nhìn thoáng qua cô ta: “Cho dù cô tìm hàng ngàn hàng vạn nhà thôi miên cũng vô dụng. Ôn Mạc Ngôn đã chết rồi, anh ta đã sớm nghĩ tới kết cục của bản thân. Ngay cả di chúc anh ta cũng đã lập xong rồi. Anh ta mắc nợ cô nên đã để cho cô một gia tài kếch xù. Cô có thể đi thêm bước nữa, tất cả những thứ này.

đều là của hồi môn của cô. Những ưu ái của cô dành cho anh ta, anh ta lại không có phúc hưởng. Cô cũng sẽ không cần phải tiếp tục tra tấn anh ta nữa. Rốt cuộc cô đã làm gì, lẽ nào.

cô không biết rõ sao? Vì sao bọn họ đi đến nông nỗi ngày hôm nay, vì sao Ôn Mạc Ngôn lại chết thảm thì cô là người rõ nhất.

Tôi còn phải cảm ơn cô đã giúp một tay đẩy một cái khiến tôi xuất hiện nhanh hơn, mãi mãi không cần quay lại nữa”

“Anh… anh nói như vậy là có ý gì?” Christie trợn mắt sợ hãi nhìn Thiện Ngôn.

Thiện Ngôn đứng dậy, bước tới gần cô ta.

“Tôi ở trong cơ thể của anh ta nên tôi biết rõ tất cả mọi chuyện”

“Anh, anh đã biết những gì?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2168


Chương 2168

“Tôi biết trước đêm kết hôn, Ôn Mạc Ngôn đã uống say và đã từng có một đêm tình duyên với Bạch Thư Hân. Tôi cũng biết vào cái đêm kết hôn ấy, Ôn Mạc Ngôn đã say như chết nên căn bản không xảy ra chuyện gì với cô cả. Giọt máu kia không biết cô lấy từ đâu ra, đứa nhỏ này cũng không phải là của cô. Có lẽ là của Ôn Mạc Ngôn và Bạch Thư Hân.”

“Ôn Mạc Ngôn và cô kết hôn đã được một năm nhưng anh ta chưa bao giờ đụng vào cô. Cô vẫn chỉ ôm cái hư danh bà Ôn mà thôi”

“Tôi Christie á khẩu không trả lời được, cô ta kinh ngạc nhìn Thiện Ngôn.

Anh ta… anh ta đã biết quá nhiều sự thật rồi.

Người như vậy không thể giữ lại được.

Mà nếu như Thiện Ngôn cũng chết, vậy Ôn Mạc Ngôn…

cũng sẽ không còn nữa.

Suy nghĩ kia vừa mới lóe lên trong đầu thì lập tức bị cô ta chặn lại.

Không được, cô ta không thể làm tổn thương thân thể của Ôn Mạc Ngôn.

Cuối cùng cô ta nhụt chí buông thõng hai vai, toàn thân giống như một quả cà nhuốm sương vậy.

Đôi mắt của cô ta tối sầm lại.

“Anh ấy… nhắc nhở anh chăm sóc cho Bạch Thư Hân nhưng… có nói gì với tôi không? Tốt xấu gì tôi cũng là vợ của anh ấy: Điều mà cô ta có được cũng chỉ có danh xưng này.

“Anh ta nói anh ta không phải là người xứng đôi với cô, cô có thể tìm được người khác tốt hơn nhiều. Cô không cần phải lãng phí tâm tư lên người anh ta nữa. Cuộc đời này của anh ta chỉ yêu một người, sống là cô ấy và chết cũng là cô ấy. Điều đó chưa bao giờ thay đổi”

“Anh ta không biết đứa con này là của Bạch Thư Hân nên vẫn rất áy náy với cô. Anh ta vẫn luôn cho rằng bản thân say rượu bị hoang đường nên có chút tình duyên ngắn ngủi với cô. Cho nên anh ta nhìn thấy đứa bé này thì rất hổ thẹn với cô.

Anh ta nói xin lỗi”

“Xin lỗi..” Christie cười nhạo ra thành tiếng như là đã nghe được tiếng cười nhạo hay nhất thế giới này vậy.

Một câu xin lỗi ít ỏi thì có tác dụng gì chứ?

“Tôi còn phải thay thế Ôn Mạc Ngôn ở bên cạnh chăm sóc cho Bạch Thư Hân, còn phải mời cô tác thành cho chúng tôi”

“Tác thành? Anh có tư cách gì mà bảo tôi tác thành cho.

anh?” Christie đã không khống chế được cảm xúc, cô ta bắt đầu nói lớn tiếng ở trong phòng bệnh.

. tôi đã trả giá nhiều như vậy mà bây giờ lại bảo tôi tác thành cho các người sao? Vậy ai sẽ tới tác thành cho tôi đây? Là ai?”

“Không phải ngay từ đầu cô đã đoán được kết cục như vậy sao? Anh ta chưa bao giờ thích cô, là cô vì tư lợi cá nhân mà chia rẽ bọn họ. Tôi không phải Ôn Mạc Ngôn, tôi đối với cô và nhà họ Ôn không có chút gánh nặng nào. Tôi là một cá thể độc lập, cô sẽ không uy h**p được tôi đâu. Christie, tôi biết cô.

không phải là người xấu. Nếu không cô sẽ không hết lòng hết dạ chăm sóc Thiên Âu như vậy đâu”

“Đứa con này, cho dù anh ta hiểu lầm nó là con của cô nhưng cũng đã đặt tên cho nó. Chẳng lẽ cô còn không nhìn thấy tấm lòng của anh ta sao?”

“Tên ư?” Cô ta quắc mắt như nhớ ra chuyện gì đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2169


Chương 2169

Thiên Âu…

Châu?

Bạch Thư Hân.

Anh ta đặt tên cho đứa bé là Thiên Âu.

Tâm tư thật là sâu xa mà. Anh ta khinh thường tiếng Việt của cô ta không tốt, không biết là anh ta muốn khoe khoang chữ nghĩa hay sao?

Cô ta đau khổ gào rít lên một tiếng kêu như xé lòng. Cuối cùng cô ta cũng hiểu được thế nào là nỗi đau như đứt từng khúc ruột.

Cô ta biết yêu đơn phương là đau khổ nên đã chuẩn bị chiến đấu lâu dài, cho dù bao nhiêu đau khổ cũng ráng chịu đựng vì người vẫn còn ở bên cạnh.

Nhưng hôm nay Christie mới biết cô ta quá yếu đuối, căn bản không chịu đựng được nỗi đau khổ như vậy.

Sống không bằng chết… Đại khái chính là cảm giác này.

Nước mắt của cô ta tuôn xuống như mưa, khóc ướt đẫm cả khuôn mặt.

Christie nghiêng ngả lảo đảo quay người rời khỏi đó, mỗi một bước chân của cô ta đều nặng nề như quả tạ. Cực kỳ đau đớn.

Thiện Ngôn nhìn thấy bóng dáng thất tha thất thểu của cô ta thì khẽ thở dài.

“Ôn Mạc Ngôn à, anh đúng là đã cột tôi vào một cục diện quá rối rắm mà. Khụ khụ…”

Anh ta chịu không được liền ho khan vài tiếng, tấm thân này hậm hực đến nỗi sinh ra bệnh tật luôn rồi. Anh ta cần phải điều trị cho tốt, anh ta vẫn chưa muốn chết.

Anh ta trở lại ngồi xuống bên giường, dịu dàng đẩy hết những phiền toái nhìn Bạch Thư Hân bằng ánh mắt đầy lưu luyến thâm thúy.

Bạch Thư Hân mở mắt ra, ánh mắt vô hồn cứ ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

Khóe mắt của cô ấy ươn ướt, có một giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống.

Từ khi tỉnh lại cô ấy cứ như vậy suốt.

Khi bác sĩ đến kiểm tra thì nói không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được.

“Trần nhà không có đẹp bằng tôi, chi bằng em nhìn tôi đi”

Thiện Ngôn vừa gọt táo cho cô ấy vừa miễn cưỡng nói.

Bạch Thư Hân không trả lời, toàn thân của cô ấy giống như là hồn xiêu phách lạc.

Ngay khi cô ấy biết được Ôn Mạc Ngôn không còn nữa thì ba hồn của cô đã bay mất bảy phách rồi. Thiện Ngôn mím đôi môi cánh hoa nói: “Có rất nhiều chuyện Ôn Mạc Ngôn không rõ. Một mặt anh ta tin tưởng cô yêu anh ta, nhưng cô lại vẫn luôn cự tuyệt anh ta mà xa cách ngàn dặm làm tổn thương trái tim của anh ta. Anh ta lại tin rằng cô hết lân này đến lần khác đẩy anh ta vào vực sâu. Anh ta là người trần mắt thịt nên không thể chống lại được. Tôi sống trong cơ thể của anh ta nên có thể cảm nhận được nỗi thống khổ mà anh ta phải chịu đựng”

“Ôn Mạc Ngôn là kiểu người trong nhà chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường, trong lòng anh ta có quá nhiều cảm xúc rối rắm đan xen vào nhau nên lý trí không thể phân tích nổi. Nhưng tôi thì khác, tôi vẫn luôn nghĩ tại sao em lại như vậy chứ? Rõ ràng là em yêu anh ta, tại sao lại từ chối anh ta?”

“Nếu đúng thật là em không yêu thì trước kia cần gì phải từ chối tôi, càng không nên ở cùng với tên vô dụng kia”

“Tôi càng nghĩ càng không tìm được nguyên nhân. Nếu vấn đề không nằm ở Ôn Mạc Ngôn thì chắc chắn là do em rồi. Rốt cuộc em làm sao vậy? Tôi không phải là Ôn Mạc Ngôn nên em có thể nói cho tôi biết những suy nghĩ thật lòng của em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2170


Chương 2170

“Bạch Thư Hân, rốt cuộc em còn kiêng dè điều gì mà tại sao không ở bên cạnh anh ta?” Thiện Ngôn đối với vấn đề này dù có suy nghĩ trăm ngàn lần cũng không thể lý giải được, bây giờ chỉ có chính miệng cô ấy nói ra đáp án cho anh ta biết mà thôi.

Cô ấy nhìn sang Thiện Ngôn, tầm nhìn rõ ràng ở trên người anh ta nhưng lại giống như muốn nhìn xuyên thấu để tìm kiếm một con người khác.

Trong lòng cô ấy có nhiều lời không thể nói ra, chỉ có thể chôn sâu tận đáy tim, giống như người câm ăn hoàng liên, dù đắng nhưng không nói ra lời.

Không dám nói, không dám phạm sai lâm!

Nhưng hiện giờ anh ta không phải Ôn Mạc Ngôn nên cuối cùng cô ấy cũng có thể thoải mái trút hết những đau khổ chất chứa trong lòng bấy lâu nay.

“Tôi không thể trở thành vật cản bước đi của anh ấy, tôi không muốn anh ấy vì tôi mà căm hận chính mình, không tận lực giúp đỡ được thì cũng nên làm tròn chữ hiếu.”

“Chỉ khi anh ấy và Christie ở bên nhau thì mối nguy của nhà họ Ôn mới được hóa giải. Tôi không có sự lựa chọn nào.

khác. Tôi đã cố gắng hết sức rồi, giá như tôi sớm quên đi anh ấy, giá như tôi cố đè nén cảm xúc thì chúng tôi sẽ không sai lầm đến thế này”

“Ôn Mạc Ngôn, em xin lỗi, người chết nên là em mới đúng, anh trở về đi mà. Em yêu anh, vô cùng vô cùng yêu anh! Em…

em không quan tâm tới bất kì điều gì nữa, em chỉ muốn ở bên cạnh canh, em sẽ không nhẫn tâm với anh nữa cũng sẽ không tự dối lòng mình…Chỉ cần anh trở về!”

Bạch Thư Hân sống chết túm chặt lấy tay áo của Thiện Ngôn, kéo mạnh đến nỗi rách cả áo.

Thiện Ngôn nghe vậy liền cố gỡ từng ngón tay của Bạch Thư Hân ra.

“Em đừng như vậy, anh ta không trở về đâu!”

“Không đâu, anh ấy nhất định sẽ trở về. Thiện Ngôn, anh giúp tôi đi mà. Anh giúp tôi đưa anh ấy trở về. Cho dù phải làm gì tôi cũng bằng lòng, tôi cầu xin anh!”

“Em cầu xin tôi cũng không có tác dụng, anh ta thật sự đã chết rồi. Tôi đã không còn cảm nhận được sự tồn tại của anh ta trong thân thể này nữa rồi. Hiện giờ tôi làm chủ nhân cách trong thân thể này, không còn ai khác ở trong tôi nữa”

Thiện Ngôn nói rõ từng từ một để kéo cô trở về với thực tại.

“Tôi… tôi không tin!” Bạch Thư Hân lẩm bẩm, đôi môi run rẩy.

“Vậy tôi đưa em đi kiểm chứng” Nói rồi anh ta kéo Bạch Thư Hân đi tìm một bác sĩ thôi miên, trực tiếp để cô ấy chứng thực.

Bác sĩ không ngừng tiến hành thiết lập tâm lí nhằm đưa Ôn Mạc Ngôn trở về.

Sau hơn một giờ đồng hồ thì thân thể này mở mắt ra, ánh mắt ban đầu mơ màng rồi dần dần thanh tỉnh.

“Ôn Mạc Ngôn!” Bạch Thư Hân vội vàng đi tới cầm lấy tay của anh ta: “Anh trở lại rồi đúng không?”

“Tôi là Thiện Ngôn” Thiện Ngôn đành nói một cách bất đắc dĩ.

“Không… không thể nào. Bác sĩ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Chỉ có khi cơ thể suy nhược không phòng bị mới có thể hoán đổi, tại sao lại không được, tại sao?”

“Phương pháp này Christie đã từng thực hiện trên người tôi vào ngày đầu tiên tôi tỉnh lại rồi!”

“Thế này..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2171


Chương 2171

Về phương diện nhân cách con người ngay cả khoa học cũng không lí giải được, y học hiện nay vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu trường hợp này. Dù sao thì người mắc phải loại bệnh này cũng hiếm.

“Bác sĩ, có thể xảy ra trường hợp nhân cách biến mất không?” Thiện Ngôn bình tĩnh hỏi.

“Chính xác mà nói thì tồn tại trường hợp này. Trong nhân cách phân ra nhân cách mạnh và nhân cách yếu, đương nhiên nhân cách mạnh sẽ làm chủ cơ thể, còn nhân cách quá yếu sẽ bị trấn áp, có thể sẽ vĩnh viễn ngủ say, một đời không bao giờ tỉnh lại”

“Còn có một trường hợp khác là chủ nhân cách tự nguyện buông bỏ quyền kiểm soát cơ thể, cam tâm ngủ say. Nói cách khác thì ý chí sống sót yếu ớt, kiểu người này sẽ thành người thực vật, khi đó nhân cách khác sẽ xuất hiện và nắm quyền kiểm soát cơ thể”

“Em nghe thấy rồi chứ? Ôn Mạc Ngôn chính là kiểu thứ hai, anh ta đã không muốn sống rồi, em hiểu chưa? Nhưng anh ta không muốn ruồng bỏ nhà họ Ôn, cũng không muốn buông tay em nên anh ta chỉ có biện pháp này. Hơn nữa anh ta không chỉ có biện pháp này mà anh ta còn có cách khác, chẳng phải rất lâu trước kia anh ta đã nói với em rồi sao?”

Nghe xong những lời này, trái tim Bạch Thư Hân đau đớn kịch liệt.

Rất lâu trước đây đã nói với cô rồi ư?

Bạch Thư Hân bỗng nhớ lại cách đây hơn một tháng, lúc cô ấy và Ôn Mạc Ngôn kí kết thỏa thuận, anh ta đã nói sau ba tháng sẽ kết thúc, đường ai nấy đi.

Không biết vì sao lúc đó anh ta đột nhiên nhắc tới Thiện Ngôn, hỏi cô ấy có thích nhân cách này không?

Anh ta còn nói hùng hồn có chút tự đắc rằng sau ba tháng sẽ có người tiếp nhận vị trí của anh ta và ở bên cạnh cô ấy.

Thế nên, lúc đó anh ta đã định sẽ dùng biện pháp này rồi?

Bạch Thư Hân đau đớn nhắm mắt lại, lúc này cô ấy mới tin những gì Thiện Ngôn nói.

Ôn Mạc Ngôn… thật sự đã chết rồi!

Chính Bạch Thư Hân cô ấy đã hại chết anh ta!

“Anh ấy không còn nữa vậy tôi còn sống để làm gì?” Bạch Thư Hân đau khổ nghẹn ngào nói.

“Em nhất định phải sống tiếp, sống vì anh ta. Nếu như em chết thì nhân cách đang tồn tại này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi không để ý nếu phải vì tình mà chết theo em, nếu em tự tử vì tình thì người ngoài hẳn sẽ ca tụng em thôi. Nhưng nếu tôi chết thì trên thế giới này sẽ không còn cái người gọi là Ôn Mạc Ngôn nữa. Thân thể này sẽ tan thành mây khói”

“Hơn nữa, nếu chúng ta cùng chết thì con của chúng ta, khụ khụ… à con của em và Ôn Mạc Ngôn. Dù sao đứa bé cũng mang trong mình dòng máu của tôi… chúng ta đều chết đi thì đứa bé bơ vơ một mình, nó sống thế nào đây?”

Đứa bé…

Nghĩ đến bé con còn bé xíu xiu, trái tim Bạch Thư Hân bỗng cảm thấy đau đớn, bé con là huyết mạch duy nhất của Ôn Mạc Ngôn, cô ấy làm sao nỡ nhẫn tâm bỏ lại nó để tìm đến cái chết?

“Thiện Ngôn, tôi không thể thích anh, tôi chỉ yêu duy nhất một người là Ôn Mạc Ngôn.”

“Không sao, em thích tôi hay không là việc của em, nhưng tôi yêu em, tôi nguyện vì em mà trả mọi giá là việc của tôi. Tôi không có cách nào khiến em thích tôi, em cũng không thể ngăn cản tôi đối tốt với em, đúng vậy không?”

“Tôi tôn trọng em, em cũng phải tôn trọng tôi, đây là nguyện vọng của người đã khuất, nguyện vọng lớn nhất!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2172


Chương 2172

Bạch Thư Hân nghe xong cắn chặt răng, cô ấy thầm nghĩ, anh a đã muốn chết rồi, tại sao lại còn đưa Thiện Ngôn đến chăm sóc cô ấy?

Cô ấy phải đối mặt với khuôn mặt giống y như đúc kia thế nào đây? Làm sao để an nhiên sống qua ngày?

“À đúng rồi, Ôn Mạc Ngôn có để lại một bức thư cho em.

Về phần bức thư đó viết gì thì tôi không biết, do anh ta đã tự động chặn các giác quan của tôi. Nhưng tôi vẫn biết bức thư đang ở đâu, có lẽ nội dung trong đó là những lời anh ta muốn nhắn riêng với em nên tôi cũng không đụng đến”

“Bức thư ư? Mau đưa cho tôi!” Bạch Thư Hân kích động nói.

Ôn Mạc Ngôn đưa Bạch Thư Hân đến ngân hàng, anh ta mở một chiếc tủ sắt ở ngân hàng, trong đó cất giữ bức thư và một chút tài sản khác. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Bạch Thư Hân mở phong thư ra, có lẽ bức thư này mới được viết gần đây thôi. Bởi vì Bạch Thư Hân nhìn thấy có vết máu nhỏ dính trên thư, có lẽ do anh ta trong lúc không cẩn thận tự làm mình chảy máu.

Bạch Thư Hân nhớ Thiện Ngôn có nói qua rằng Ôn Mạc Ngôn đã nôn ra rất nhiều máu trong lúc viết bức thư này. Có phải bởi vì anh ta đã dốc hết sức lực, tâm huyết để viết không?

Vừa nghĩ đến đây, Bạch Thư Hân không kìm được mà rưng rưng.

Bạch Thư Hân cầm bức thư trên tay, rõ ràng nó rất nhẹ nhưng cô ấy lại cảm thấy nặng tựa ngàn cân. Các ngón Bạch Thư Hân cô run rẩy, cô ấy không có dũng khí mở bức thư ra, Thấy vậy Thiện Ngôn đánh tiếng bảo nhân viên ngân hàng rời đi, để cho cô ấy một không gian riêng, còn Thiện Ngôn ra cửa trông chừng.

Anh ta đứng ở cửa nhìn tấm thân đơn độc của Bạch Thư Hân phản chiếu trên tấm kính mờ, lòng không khỏi cảm thán: “Ôn Mạc Ngôn ơi là Ôn Mạc Ngôn, tại sao anh để lại cho tôi nhiều vấn đề nan giải như vậy. Người cô ấy cần không phải là tôi. Mà thôi, tôi cũng muốn làm rõ hiểu lầm giữa hai người. Tôi sẽ khấn cho anh nghe, để linh hồn của anh ở trên cao biết rằng cô ấy yêu anh, mãi mãi yêu anh, chưa từng từ bỏ anh.”

Cuối cùng Bạch Thư Hân cũng lấy hết dũng khí mở bức thư ra.

Mà câu đầu tiên đập vào mắt cô chính là: Thấy chữ như gặp người.

Cổ nhân xưa nay vẫn thường dùng câu này mỗi khi trao đổi thư từ.

Thấy những dòng chữ này, cũng giống như gặp được anh ta.

Thế nhưng đối với cô ấy, chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ này làm sao có thể đại diện cho một con người bằng xương bằng thịt của anh ta.

“Thư Hân, khi em đọc được bức thư này có lẽ anh đã không còn trên thế gian này nữa. Anh cũng không biết liệu nhân cách thứ hai có giữ đúng giao ước, thay thế anh ở bên cạnh em không…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2173


Chương 2173

Bạch Thư Hân nhìn thấy câu đầu tiên của đoạn đầu, nước mắt của cô ấy tuôn rơi như mưa.

Đây có thể coi là di ngôn nhắn nhủ không? Cái gì gọi là “có lẽ anh đã không còn trên thế gian này nữa”?

“Đây là cách duy nhất mà anh có thể nghĩ ra, thân phận Ôn Mạc Ngôn này có quá nhiều trách nhiệm, anh biết tính cách của em, cái ngày anh và Christie kết hôn, chúng ta đã mãi mãi không thể đến với nhau. Nếu lúc ấy anh không tùy tiện thì tốt biết bao.

Chắc chắn anh sẽ không quên mất em, sẽ không kết hôn với Christie. Gia tộc lâm vào hiểm nguy, hy sinh một người phụ nữ, hy sinh một cuộc hôn nhân, nực cười đến nhường nào. Rõ ràng anh đã chuẩn bị sẵn sàng để chống lại, cho dù tan xương nát thịt cũng sẽ không hối hận. Nhưng mà… em bỏ cuộc, em nói em chưa từng yêu anh, tất cả đều là lừa dối anh.

Anh không tin, anh phải làm cho rõ, nhưng anh lại mất trí nhớ…

Nếu chuyện này đã đến mức không cứu vãn được nữa, anh phải hết hy vọng mới đúng. Nhưng tình này không chết trong lòng, anh vẫn muốn được ở bên em như trước.

Tính cách của em rất kiên cường, chắc chắn sẽ không chấp nhận anh bỏ Christie, huống chỉ… anh đã gây ra lỗi lầm lớn, đã có tình ái ngắn ngủi với Christie. Anh không xin em tha thứ, bây giờ… chuyện duy nhất anh có thể làm là để Ôn Mạc Ngôn gánh vác tất cả, để lại cho em một Thiện Ngôn không có vướng bận gì.

Tuy răng anh ta không phải là anh, anh cũng không biết anh ta có quan tâ m đến em hay không, nhưng anh nghĩ bọn anh dùng chung một cơ thể, anh ta vuốt v e gương mặt của em, có lẽ cũng giống như anh đang vuốt v e? Anh ta ôm em, có phải anh cũng cảm nhận được nhiệt độ của em?

Thư Hân, anh không biết đời người còn có kiếp sau hay không, nếu có kiếp sau, chắc chắn anh sẽ cưới em về nhà sớm.

Em đừng từ chối lòng tốt của Thiện Ngôn, đó là chuyện duy nhất anh có thể làm cho eml”

Bạch Thư Hân đọc hết bức thư này xong, cô ấy đã khóc nức nở, không thể kiềm chế được. Nước mắt nóng hổi thấm ướt tờ giấy trắng, làm cho chữ viết bị mờ nhòe. Cơ thể của cô ấy dựa vào tường, từ từ trượt xuống.

Cô ấy vùi đầu vào hai đầu gối, vai run rẩy liên tục, ban đầu chỉ khóc thút thít nho nhỏ, cuối cùng cô ấy gào khóc như một đứa bé.

Thiện Ngôn đứng bên ngoài, lẳng lặng nhìn tất cả. Tay anh ta vuốt v e nhẹ nhàng lên mặt kính mờ, dừng lại trên vai cô ấy, anh ta nhìn bờ vai run rẩy kia, trái tim đau buốt dữ dội. Anh ta rất muốn lao vào ôm cô ấy, nhưng anh ta biết rõ, giờ phút này người mà cô ấy thương nhớ là Ôn Mạc Ngôn chứ không phải bản thân anh ta.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một mình Bạch Thư Hân chết lặng bên trong khoảng hơn một tiếng, thời gian mà Thiện Ngôn cho cô ấy nhớ lại thương cảm đã hết rồi.

Ôn Mạc Ngôn đã chết, bây giờ người đang tồn tại là anh ta.

Anh ta đi vào, trông thấy cô ấy chưa đụng đến chứng từ Em đừng từ chối lòng tốt của Thiện Ngôn, đó là chuyện duy nhất anh có thể làm cho em!”

Bạch Thư Hân đọc hết bức thư này xong, cô ấy đã khóc nức nở, không thể kiềm chế được. Nước mắt nóng hổi thấm ướt tờ giấy trắng, làm cho chữ viết bị mờ nhòe. Cơ thể của cô ấy dựa vào tường, từ từ trượt xuống.

Cô ấy vùi đầu vào hai đầu gối, vai run rẩy liên tục, ban đầu chỉ khóc thút thít nho nhỏ, cuối cùng cô ấy gào khóc như một đứa bé.

Thiện Ngôn đứng bên ngoài, lắng lặng nhìn tất cả. Tay anh ta vuốt v e nhẹ nhàng lên mặt kính mờ, dừng lại trên vai cô ấy, anh ta nhìn bờ vai run rẩy kia, trái tim đau buốt dữ dội. Anh ta rất muốn lao vào ôm cô ấy, nhưng anh ta biết rõ, giờ phút này người mà cô ấy thương nhớ là Ôn Mạc Ngôn chứ không phải bản thân anh ta.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một mình Bạch Thư Hân chết lặng bên trong khoảng hơn một tiếng, thời gian mà Thiện Ngôn cho cô ấy nhớ lại thương cảm đã hết rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2174


Chương 2174

Ôn Mạc Ngôn đã chết, bây giờ người đang tồn tại là anh ta.

Anh ta đi vào, trông thấy cô ấy chưa đụng đến chứng từ quyền quản lý cổ phần và bất động sản, anh ta nói: “Không nhìn xem anh ta để lại cho em cái gì à?”

Bạch Thư Hân không đáp.

“Mấy năm gần đây, anh ta đầu tư rất nhiều tài sản tư hữu cá nhân không thuộc về nhà họ Ôn, anh ta để lại tất cả cho em. Thiên Âu là người thừa kế của nhà họ Ôn, nhà họ Ôn để lại cho Christie, mà anh ta để lại cho em… bản thân mình”

“Anh vẫn luôn ở trong cơ thể của anh ấy, anh nói cho tôi biết… mấy năm nay anh ấy sống như thế nào?”

“Không phải hai năm này anh ta giận dỗi với em à? Anh ta sống… không bằng chết” Thiện Ngôn nói rõ ràng từng chữ: “Tôi khinh thường nhất là loại người vô dụng như thế này, tôi tưởng là anh ta hèn nhát, ai ngờ lúc anh ta dũng cảm lên, tôi nhìn mà líu cả lưỡi. Anh ta rất liều mạng, vì một người, một chuyện mà có thể nỗ lực quên mình. Anh ta có thể chịu, cho dù yêu em mà lòng đau như cắt thì cũng cố nhịn. Mỗi một chút ngọt ngào mà em cho anh ta, là liều thuốc tốt để anh ta vượt qua quãng thời gian đau khổ này”

“Anh ta yêu em đến mức dũng cảm quên mình, điều này…

khiến tôi bái phục. Mặc dù tôi không thua gì anh ta nhưng dù sao thì… tôi cũng là nhân cách mà anh ta phân liệt ra, chịu sự ảnh hưởng của anh ta mới yêu em như thế. Làm sao mà tôi…bằng anh ta được chứ?”

Bạch Thư Hân nghe anh ta nói như vậy, cô ấy khóc càng nhiều. Bây giờ cô ấy biết sai rồi, cô ấy hối hận rồi.

Lúc trước, hản là cô ấy phải đứng ở cùng một phe với anh ta, cùng vượt qua cửa ải khó khăn của nhà họ Ôn. Tiếc nuối cả đời vẫn tốt hơn bây giờ chết đi trong buồn bã uất ức.

Vốn là cô ấy muốn anh ta sống cả đời bình yên, cô ấy không ngờ mình lại là bùa đòi mạng khiến anh ta ra nông nỗi này!

“Có thể em còn chưa biết một chuyện, Christie cũng không biết anh ta… triệt sản”

“Cái gì?”

Bạch Thư Hân trợn trừng mắt, nước mắt ầng ậng ở hốc mắt.

“Nói đúng hơn thì anh ta suýt chút nữa cắt bỏ cái kia. Sau cái ngày thành hôn, anh ta biết được mình và Christie đã quan hệ với nhau là lập tức đến bệnh viện ngay. Bác sĩ khuyên nhủ rất lâu, còn để bố của anh ta phát hiện nên chuyện này mới kết thúc. Cuối cùng, anh ta vẫn chọn triệt sản, tôi biết rõ trong lòng anh ta nghĩ gì mà”

“Con của anh ta chỉ có một người mẹ, chính là em. Anh ta không muốn Christie mang thai, tôi vẫn luôn thắc mắc đứa bé này đến từ đâu. Sau khi đứa bé được sinh ra, mặt mày vô cùng giống anh ta, tôi biết đứa bé này là con của em ngay. Cũng coi như toàn vẹn rồi, không phải quanh đi quẩn lại thì cũng là con của hai người à?”

“Làm gì có nhiều số phận được an bài như thế, tất cả là do yêu nhau mới nỗ lực quên mình, mới có thể ở bên nhau”

Thiện Ngôn mỉm cười tự giễu, có lẽ anh ta nên sửa lại, không thể gọi Ôn Mạc Ngôn là tên vô dụng, Ôn Mạc Ngôn khiến người ta phải kính nể. Thiện Ngôn đặt tay lên ngực tự hỏi bản thân, nếu là anh ta thì có dám quyết đoán như vậy hay không? Vậy mà dám chạy đi triệt sản.

Nếu Bạch Thư Hân không mang thai, vậy nhà họ Ôn tuyệt đường con cháu mất rồi.

Bạch Thư Hân nghe tất cả mọi thứ xong, đó là những thứ trước kia cô ấy chưa từng biết đến.

Trong một ngày, cô ấy gặp rất nhiều chuyện.

Ôn Mạc Ngôn chết rồi. Anh làm nhiều chuyện như vậy chỉ vì cô ấy.

Cô ấy như đang nằm mơ thấy ác mộng, cô ấy hy vọng có người gọi cô ấy dậy, nói cho cô ấy rằng đây chỉ là một giấc mơ thôi.

Cô ấy đứng dậy, lảo đảo bỏ đi.

“Em đi đâu?”
 
Back
Top Dưới