Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2175


Chương 2175

“Tôi… tôi phải về, tôi mệt quá..”

“Vậy những thứ kia thì sao?”

“Tôi không cần, không còn ai nữa, tôi cần chúng nó làm gì”

Cô ấy đau khổ nhắm mắt lại, nước mắt lại tuôn rơi.

Thiện Ngôn đi theo cô ấy suốt con đường về, cô ấy quay về phòng, năm lên giường rồi nhắm mắt lại.

Thiện Ngôn vẫn đứng ngoài cửa không đi.

Mặc dù Bạch Thư Hân nói là cô ấy sẽ không tự sát, cô ấy còn Thiên Âu. Đây là đứa con duy nhất của Ôn Mạc Ngôn, nhất định cô ấy phải nhìn Thiên Âu lớn lên.

Hứa Minh Tâm đi đến, thấy anh ta không đi, bèn nói: “Anh…

sao anh còn chưa nghỉ ngơi, chắc là anh thấy không khỏe trong người à? Cứ để cho tôi chăm sóc cho Thư Hân được rồi”

“Không cần đâu, tôi muốn… canh chừng cô ấy”

Giọng anh ta khàn khàn, lại chan chứa tình cảm, cũng có vẻ đau lòng nhàn nhạt.

“Thiện Ngôn, anh đừng trách Thư Hân xúc động như vậy, Thư Hân không chấp nhận được ngay mà thôi”

“Tôi biết, vốn là Cố Gia Huy để em ấy đến đây với cô, e rằng bây giờ phải làm phiền cô chăm sóc em ấy rồi”

“Đó là chuyện đương nhiên, Thư Hân chính là chị em tốt của tôi. Nhưng tôi không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại đi rồi, thật ra anh cũng không sai, trước kia trông anh khá đáng sợ, không ngờ sau khi tính tình của anh dịu dàng lại rồi nhìn cũng được đấy”

Thiện Ngôn nghe cô nói vậy, cố gắng cong khóe môi lên: “Coi bộ trước kia tôi xấu xa quá, dọa cô sợ rồi. Sau này tôi sẽ hối cải để làm một người mới. Mặc dù tôi và Ôn Mạc Ngôn là hai linh hôn khác nhau nhưng tôi vẫn sẽ gánh vác trách nhiệm xã hội của anh ta. Còn về nhà họ Ôn, nếu bọn họ chấp nhận thì tôi sẽ hoàn thành trách nhiệm thay cho anh ta, nếu bọn họ không chấp nhận, trong lòng tôi cũng chả áy náy tí nào”

“Ôn Mạc Ngôn đi đến nông nỗi này, một phần cũng vì sự ép buộc của bố anh ta, nếu không phải người này ép anh ta cưới Christie, làm sao anh ta lại buồn bã đến mức mắc bệnh.

Tôi sợ rằng nếu tôi không xuất hiện, mặc kệ anh ta cứ sống như thế, ắt là cô cũng không nhìn thấy tôi đâu, có khi tôi đã đi gặp Diêm Vương mất rồi”

Thiện Ngôn bất đắc dĩ nói. Ôn Mạc Ngôn đúng là tên ngốc có tình có nghĩa mà…

“Haiz… thật ra anh và Ôn Mạc Ngôn rất giống nhau”

Hứa Minh Tâm không khỏi xúc động nói.

“Đúng rồi, cô là bạn thân nhất của cô ấy, cô có biết tại sao.

cô ấy lại từ chối Ôn Mạc Ngôn dứt khoát như vậy không? Nếu không có người nói bóng nói gió gì đó thì cô ấy không thể như thế này” Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Tôi không biết, cô ấy rất kín tiếng, đến bây giờ tôi cũng không biết vì sao cô ấy lại né tránh Ôn Mạc Ngôn”

Thiện Ngôn cau mày khi nghe những lời đó, Bạch Thư Hân mà lại kín tiếng giữ miệng sao?

Tính tình của Bạch Thư Hân khá ngay thẳng, từ trước tới nay luôn có gì nói nấy, thế mà lần này lại giấu giếm cho đến tận bây giờ, nếu không phải người ngoài nói gì đó thì sao cô ấy có thể ngấm ngầm chịu đựng tới tận bây giờ?

Cô ấy đã chịu một niềm ủy khuất gì đó rất Vậy người gây cho cô ấy niềm ủy khuất đó là ai?

Anh nghĩ đến Christie.

“Giao Thư Hân cho cô trước nhé, tôi đi tìm Christie hỏi cho rõ ràng.”

“Ừ, anh yên tâm đi đi, trên đường chú ý an toàn”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2176


Chương 2176

Thiện Ngôn vội vàng đến bệnh viện, Christie vẫn đang chăm sóc đứa trẻ lớn!

Đôi mắt cô ta đỏ hoe, vừa nhìn đã biết cô ta đã khóc từ nãy đến giờ.

Christie cau mày khi thấy anh đến: “Anh tới đây làm gì?”

“Tôi không biết chuyện Bạch Thư Hân mang thai, nhưng cô lại biết, còn giữ đứa bé làm của riêng. Lúc đó các người…

có phải đã có giao hẹn gì không? Chắc hẳn cô đã nói gì đó với Bạch Thư Hân đúng không?”

“Bây giờ anh đang giúp Ôn Mạc Ngôn khởi binh hỏi tội sao?”

Cô ta nói với vẻ không hờn giận gì cả.

“Tôi chỉ muốn biết sự thật, tôi chỉ muốn biết cô ấy đã phải chịu đựng như thế nào!”

“Bây giờ Ôn Mạc Ngôn đã chết, tôi cũng không có gì phải giấu giếm nữa! Tôi nói cho anh biết, không chỉ có tôi ngăn cản, mà ngay cả người chị dâu tốt nhất của anh… Không, anh bây giờ là nhân cách thứ hai, không ai biết, chỉ có một mình Bạch Thư Hân biết đúng không?”

“Lúc đó không phải một mình tôi chia rẻ bọn họ, chính là Ôn Thanh Vân! Ôn Thanh Vân đã dùng quyền làm chủ nhà họ Ôn để hy sinh hôn nhân của anh ấy, nhưng chị ta biết rõ tính cách của Ôn Mạc Ngôn, anh ấy nhất định sẽ thà chết chứ không chịu bỏ cuộc, nên chị ta đã đi tìm Bạch Thư Hân.”

“Bảo Bạch Thư Hân buông ta để giúp đỡ cho sự nghiệp của nhà họ Ôn. Bạch Thư Hân muốn tốt cho Ôn Mạc Ngôn nên đã bằng lòng chịu ủy khuất và đồng ý điều đó. Anh xem, hai người này thật n Mạc Ngôn vì cô ấy mà bằng lòng trả giá tất cả, còn cô ấy vì Ôn Mạc Ngôn mà bảng lòng buông bỏ tất cả. Một người bị gia đình bó buộc, một người cái gì cũng không nói, cho nên mới biến thành cục diện như bây giờ đấy”

“Ôn Thanh Vân!”

Thiện Ngôn lẩm bẩm cái tên này.

Người thân đáng kính nhất của Ôn Mạc Ngôn, nhưng cô ấy đã giáng cho anh ta một đòn chí mạng: “Ôi, đúng là một vở kịch lớn! Ôn Mạc Ngôn đã chết, nếu không khi biết được chân tướng sự việc, anh ta sẽ suy sụp như thế nào đây. Một đám các người lợi dụng tình yêu của họ đối với nhau. Các người biết Bạch Thư Hân sẽ vì Ôn Mạc Ngôn mà từ bỏ tất cả mọi thứ, cho nên khi Ôn Mạc Ngôn không đề phòng, các người đã đi tìm Bạch Thư Hân?”

“Nhưng sau khi Ôn Mạc Ngôn kết hôn, tình yêu đối với Bạch Thư Hân cũng không hề nguội lạnh mà còn nhiều hơn, cuối cùng vết thương lòng đã trở thành thương tật. Cô như vậy mà cũng xứng làm vợ của anh ta sao?”

Ôn Mạc Ngôn tức giận lớn tiếng, bàn tay to bóp cổ cô ta một cách không thương tiếc.

“Ôn Mạc Ngôn còn nghĩ rằng mình mắc nợ cô, nhưng kết quả là cô mắc nợ anh ta nhiều lắm. Cô đã làm hại một mạng người đấy!”

“Hahaha, haha…”

Christie không cầu xin sự thương xót, ngược lại còn cười to hơn.

“Tôi không đến được với Ôn Mạc Ngôn thì Bạch Thư Hân cũng không được. Anh thích Bạch Thư Hân, Ôn Mạc Ngôn cũng thích cô ta, nhưng các người vẫn không hề đạt được gì cả. Đây là một chuyện hả lòng hả dạ, có thể đây là số mệnh, đó là số mệnh phải sống cô đơn suốt cả quãng đời còn lại”

“Người phụ nữ này điên rồi, bây giờ tôi sẽ giết cô!”

Thiện Ngôn không kiềm chế được cảm xúc, gắn từng chữ mà nói.

Anh siết chặt tay, và Christie cũng không hề giấy giụa mà bình tĩnh nhắm mắt lại.

Ôn Mạc Ngôn đã không còn, mọi cố gắng của cô ta cũng sẽ trở nên vô nghĩa.

Nhưng đúng lúc này, đứa bé trên giường đã khóc.

Trái tim của Christie run lên, lập tức mở mắt ra, không biết lấy sức lực ở đâu ra mà đẩy Thiện Ngôn ra.

Cô ta bế đứa trẻ lên và nhẹ nhàng dỗ dành.

“Ngoan, đừng khóc, đừng khóc, để mẹ xem con đi tiểu hay là đói bụng nào.”

“Mẹ sẽ thay tã cho con nhé, chờ một chút, mẹ lau mông cho con”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2177


Chương 2177

Ngay cả khi đứa trẻ này không phải của cô ta, cô ta vẫn vô cùng dịu dàng.

Bởi vì khi đứa trẻ này lớn lên, nó phải gọi cô ta là mẹ, gọi Ôn Mạc Ngôn là bố!

Thiện Ngôn cũng tỉnh táo lại khi nghe tiếng khóc của đứa trẻ.

Anh ta quan sát động tác thuần thục của Christie, ánh mắt của cô ta nhìn đứa bé vô cùng dịu dàng.

Cô ta không tệ, nếu thật sự hung ác, Bạch Thư Hân đã chết từ lâu, đứa nhỏ này cũng sẽ trở thành cái gai trong mắt cô ta.

Cô ta đã chăm sóc con của người khác như con đẻ của mình, điều này cho thấy bản chất của cô ta rất thiện lương.

Nhưng tại sao cô ta lại không chịu buông tha Ôn Mạc Ngôn chứ?

“Christie, vì có đứa nhỏ ở đây nên tôi sẽ không làm cô tổn thương, tự cô lo đi.”

Thiện Ngôn lạnh lùng nói.

Sau đó, anh ta quay lưng bỏ đi, trong khi Christie ôm chặt lấy đứa trẻ, áp má mình vào má đứa nhỏ, không ngừng rơi nước mắt.

Ra khỏi bệnh viện, màn đêm đã nặng trïu buông xuống.

Anh ta bấm số của Ôn Thanh Vân.

“Này, Ôn Mạc Ngôn, có chuyện gì vậy…”

“Ôn Mạc Ngôn chết rồi” Anh lạnh lùng nói.

“Cậu nói cái gì?” Ôn Thanh Vân ở đầu dây bên kia vô cùng sửng sốt, đây rõ ràng là giọng nói của Ôn Mạc Ngôn. “Em trai của cô đã chết. Tôi là Thiện Ngôn, hẳn là cô cũng không xa lạ gì với tôi. Hôm nay, tôi ở đây để giúp Ôn Mạc Ngôn lấy lại công đạo. Cô đã tìm ra Bạch Thư Hân như thế nào và cản trở họ ở bên nhau như thế nào, tôi biết tất cả những điều này.

Bởi vì cô gan dạ, vì để giữ gìn gia tộc họ Ôn, cô đã hy sinh tình yêu của Ôn Mạc Ngôn. Bây giờ… anh ấy đã chết rồi, cô vừa lòng chưa?”

“Cô vì bảo vệ tình cảm của mình mà nhiều năm qua vẫn không kết hôn. Nhưng bây giờ cô lại để cho Ôn Mạc Ngôn hy sinh hôn nhân của mình để bảo vệ cho nhà họ Ôn, dựa vào cái gì chứ? Chỉ vì anh ấy là đàn ông sao? Hay là tình yêu của cô nặng ngàn cân còn tình yêu của anh ấy không đáng một xu nào?”

Những lời của Thiện Ngôn thật sự rất khó nghe, từng lời từng chữ như một cái gai nhọn đâm vào tim cô ấy một cách dữ dội.

Ôn Thanh Vân chỉ cảm thấy hô hấp nhất thời ngừng lại, trái tim cũng đập chậm lại, vô cùng đau đớn.

Ai cho anh ta can đảm để anh ta dám nói những lời nhảm nhí như thế này!

“Câm miệng!”

Cô ấy rống lên thành tiếng.

“Sao thế, tôi nói trúng tim đen của cô rồi à? Cô đang chột dạ sao? Ôn Mạc Ngôn trách Cố Trường Quân đã bỏ rơi vợ con, coi thường Cố Trường Quân như thế nào. Nhưng hôm nay, anh ấy ước gì mình có thể trở thành Cố Trường Quân, Cố Trường Quân còn có thể phá tan xiền xích, nhưng anh ấy thì chỉ có thể chết mới được giải thoát. Cô cho rằng cô lấy đại cục làm trọng, bảo vệ cho nhà họ Ôn, vậy thì Ôn Mạc Ngôn sẽ mang ơn cô sao, sẽ trở thành người hùng của nhà họ Ôn sao?”

“Không sai, quả thực là một anh hùng. Bố của cô sẽ rất biết ơn cô, nhưng cô đã trở thành một kẻ sát nhân. Cô giết chính em trai của mình! Cô nhìn anh ấy lớn lên, và bây giờ cô cũng phải đích thân tiễn anh ấy lên đường”

“Đủ rồi!”

Cuối cùng Ôn Thanh Vân cũng không nghe nổi nữa, rống lên một tiếng.

Cô ấy đã bật khóc và vô cùng đau đớn.

“Tôi không quan tâm cậu làm nhục tôi như thế nào, cậu buông tha cho Ôn Mạc Ngôn, buông tha cho cơ thể của em ấy, để em ấy trở về đi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2178


Chương 2178

“Cô cho rằng tôi đang nói đùa với cô sao? Ôn Mạc Ngôn đã chết rồi, anh ấy không về được nữa, chính tay cô đã giết anh ấy!”

“Ôn Thanh Vân, chính tay cô đã gi3t chết em trai của cô, cô là kẻ sát nhân, còn Christie là đồng phạm. May mà là tôi biết, không phải Ôn Mạc Ngôn, nếu không… anh ấy chết không nhắm mắt!” Bốn chữ cuối cùng, anh ta cắng răng mà nói ra!

Ôn Thanh Vân nghe xong bốn chữ cuối cùng cảm thấy đây như là những lời phán quyết cho tội ác của mình, mỗi từ như thấu tận tâm can.

Cô ấy hy vọng đây chỉ là một trò đùa mà Ôn Mạc Ngôn làm với mình, nhưng cô ấy biết tính cách của Ôn Mạc Ngôn, anh ta không thể bất kính với cô ấy như thế.

Cô ấy còn chưa kịp nói thêm điều gì, Thiện Ngôn đã cúp điện thoại.

Trong lòng Ôn Thanh Vân vô cùng rối loạn, cô ấy thu dọn đồ đạc suốt cả đêm rồi vội vàng từ nước ngoài trở về.

Bạch Thư Hân ngủ mê man một hồi lâu, trong mơ… cô đã gặp Ôn Mạc Ngôn.

Anh ta khẽ mỉm cười với chính mình, đầu ngón tay lưu luyến, nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt cô ấy.

Cô ấy có cả ngàn lời muốn nói với anh ta, và anh ta đều kiên nhãn lăng nghe.

Giấc mơ này rất lâu, rất lâu, nhưng cô ấy vẫn chưa nói hết lời.

Thiên ngôn vạn ngữ, làm sao có thể nói hết trong một giấc mơ ngắn.

Từ trong mơ tỉnh lại, cô ấy mở to mắt nhìn trần nhà trống rỗng, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Hứa Minh Tâm bưng điểm tâm đi vào, nói: “Cậu dậy rồi à, hôm qua cậu chưa ăn gì cả, mình nấu chút cháo gà, rất tốt cho dạ dày, cậu nếm thử chút đi”

“Minh Tâm, mình gặp ác mộng, mình mơ thấy Ôn Mạc Ngôn đã chết.”

Cô ấy cười khổ nói: “Chắc là mình bị điên rồi, người đang yên đang lành sao lại chết được chứ?”

Hứa Minh Tâm há hốc mồm khi nghe thấy lời này, không biết phải làm sao.

“Thư Hân… Ôn Mạc Ngôn, Ôn Mạc Ngôn thật sự mất rồi.”

“Thư Hân, mọi người trên thế giới này có thể gạt tớ, nhưng cậu thì không thể đâu!”

Cô ấy kích động nắm lấy tay Hứa Minh Tâm, khiến cô nghẹn lời.

Cả thế giới này có thể làm tổn thương cô ấy, nhưng Hứa Minh Tâm thì không thể.

Họ là những người bạn tốt nhất, là chị em, và không thể làm tổn thương nhau.

Khi cô đang bối rối, Thiện Ngôn bước vào. Anh ta thay quần áo, một bộ vest và giày da, với đôi mắt mang theo chút tơ vàng.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh ta, Hứa Minh Tâm trừng to hai mắt, có chút hoảng hốt.

Đây… đây là Ôn Mạc Ngôn hay là Thiện Ngôn.

“Để đó cho tôi, tôi sẽ cho cô ấy ăn”

“Anh là…

“Ôn Mạc Ngôn”

Anh ta nở nụ cười nhạt, sau đó nhận lấy chén cháo trong tay cô.

Bạch Thư Hân đang khóc vì vui mừng, ngã vào trong vòng tay anh ta, nắm chặt áo của anh ta, như thể sợ nới lỏng một chút thì anh ta sẽ biến mất.

“Ôn Mạc Ngôn, em biết đó là mơ thôi mà, em biết mà…”

“Em gặp ác mộng sao? Ai cũng có thể rời bỏ em, nhưng anh thì không.”

Anh ta nháy mắt ra hiệu với Hứa Minh Tâm, cô lập tức hiểu ra Ôn Mạc Ngôn không hề trở về, mà là Thiện Ngôn đang phối hợp diễn trò với Bạch Thư Hân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2179


Chương 2179

Cô ấy muốn Ôn Mạc Ngôn trở về, vậy thì anh ta sẽ cho cô ấy một Ôn Mạc Ngôn, dù cho bản thân bị lạc mất phương hướng thì cũng không hề hối tiếc.

Cô nhàn nhạt thở dài, xoay người rời đi, để lại không gian cho bọn họ.

Thiện Ngôn thổi cho cháo nguội, múc từng muỗng đưa tới trước mặt cô ấy, rồi cứ dặn đi dặn lại bảo cô ấy phải coi chừng nóng.

Cô ấy vừa ăn, nước mắt cũng vừa rơi lã chã.

Ôn Mạc Ngôn vẫn ở đó, cảm giác thật sự rất tốt.

Cô ấy sẽ không bao giờ nhìn suy nghĩ của người nhà họ Ôn nữa, lúc này đây cô ấy phải làm mọi thứ dựa theo con tim của mình.

Sau khi ăn xong, Thiện Ngôn đứng dậy muốn đem chén xuống dưới lầu, nhưng Bạch Thư Hân lại căng thẳng nắm lấy tay anh ta.

“Anh muốn đi đâu?”

“Anh đi đưa chén.”

“Em sẽ đi với anh”

Lúc này Bạch Thư Hân như con chim sợ cành cong, không chịu được một chút k1ch thích nào.

Thiện Ngôn đã thỏa hiệp và cùng cô ấy đi ra.

Bác sĩ cho biết hiện tại tinh thần của cô ấy không có vấn đề gì, ngoại trừ việc cô ấy quá nhớ nhung và không thể chấp nhận thông tin người mình yêu đã qua đời.

Hoặc để cô ấy sống trong giấc mơ cho đến hết đời, hoặc để cô ấy biết và buộc phải chấp nhận thực tế.

Nhưng… cách thứ hai đối với cô ấy thật sự là một đả kích quá lớn, và không ai có thể đảm bảo rằng hậu quả sẽ như thế nào.

Thiện Ngôn đã lựa chọn cách đầu tiên.

Hứa Minh Tâm cau mày: “Ngộ nhỡ… ngộ nhỡ Thư Hân tỉnh táo lại thì làm sao? Ôn Mạc Ngôn đi rồi, đây là sự thật, sao có thể giấu giếm được?” “Chỉ cần cô ấy vui là được, cô ấy sẵn sàng tin tưởng tôi là Ôn Mạc Ngôn, tôi cũng có thể giả làm anh ấy, lừa dối cả cuộc đời, nếu hiện thực thật sự đau lòng như vậy, thà rằng cứ ở trong mộng tự biên tự diễn, ít nhất cô ấy sẽ vui vẻ, Ôn Mạc Ngôn cũng muốn cô ấy vui vẻ”

“Vậy thì… còn anh thì sao?”

“Tôi? Tôi vỗn dĩ là kẻ dư thừa, tôi thế nào cũng không quan trọng”

Khi Thiện Ngôn nói điều này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cay đắng.

Yêu một người là có thể khiêm tốn như hạt bụi, thậm chí có thể từ bỏ chính mình.

Thiện Ngôn là người có tính cách rõ ràng dứt khoát, không thích việc giả làm bất cứ ai, nhưng hiện tại anh ta lại phải giả làm Ôn Mạc Ngôn, chờ đợi Bạch Thư Hân cả một đời.

Đúng lúc này, có người báo tin Ôn Thanh Vân đã trở về.

Thiện Ngôn nghe thế thì nhíu mày thật sâu.

Trở về rất đúng lúc, mọi chuyện cũng nên tính sổ hết một lần cho xong.

Anh ta không phải Ôn Mạc Ngôn, anh ta không coi nhà họ Ôn là người thân ruột thịt của mình.

Trong thế giới rộng lớn này, anh ta chỉ quan tâ m đến một người, đó là Bạch Thư Hân.

Lúc Ôn Thanh Vân nhìn thấy anh ta, cô ấy giẫm lên đôi giày cao gót vội vàng chạy tới, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Cô ấy bước đến gần anh ta, ngón tay run rẩy và giọng nói khàn khàn.

“Ôn… Ôn Mạc Ngôn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2180


Chương 2180

“Ôn Mạc Ngôn đã chết rồi, cô trở về nhìn anh ấy lần cuối sao?”

“Cậu nói hưu nói vượng gì vậy, sao em ấy có thể chết được! Cậu buông tha cho em ấy đi, buông tha cho em trai của tôi đi, cậu muốn gì tôi đều cho cậu, van xin cậu buông tha cho em ấy. Năm nay em ấy mới hai mươi bảy tuổi thôi, em ấy vẫn còn trẻ, sao có thể mất được?”

“Ôn Thanh Vân, anh ấy bị cô ép chết. Cô cùng Christie hợp lực giết anh ấy! Các người chia rẻ đôi uyên ương, chia rẻ tình cảm của họ, cướp đi cốt nhục của họ. Khi cô làm những điều này, cô có nghĩ tới việc Ôn Mạc Ngôn sẽ chết không?”

“Tôi “Ôn Thanh Vân, người như cô nên xuống địa ngục đi!”

Ôn Thanh Vân không nói nên lời.

Thiện Ngôn nói một cách hung tợn.

Ôn Thanh Vân nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, trước kia dịu dàng bao nhiêu, giờ lại như đang oán hận mình bấy nhiêu.

Nước mắt cô ấy trào ra ngay lập tức.

Đúng lúc này, Cố Gia Huy đã trở lại, nhìn thấy cảnh này, lập tức tiến lên đỡ lấy Ôn Thanh Vân đang sắp sụp đổ.

“Thiện Ngôn, cậu đừng làm càn, nơi này không phải chỗ cho cậu lỗ m ãng đâu”

Thiện Ngôn bĩu môi, giễu cợt ni các người, đồ rác rưởi này không chết thì sao tôi có thể đi được. Cho nên tôi phải cảm ơn cô, Ôn Thanh Vân, cô đúng là người chị tốt của tôi đó”

“Tôi thấy cậu chán sống rồi đấy!”

Cố Gia Huy đang chuẩn bị giáo huấn Thiện Ngôn nhưng bị Ôn Thanh Vân ngăn lại.

“Cậu ta nói đúng, nghiệp chướng của tôi quá nặng”

“Cô biết là tốt rồi”

Ngôn thản nhiên xoay người rời đi, không hề liếc mắt một cái nào.

Ôn Thanh Vân muốn đuổi theo_ nhưng lại bị Cố Gia Huy ngăn lại.

“Trước tiên cứ xem cái này đi, cậu ta không phải Ôn Mạc Ngôn, chị tìm cậu ta cũng vô dụng”

Cố Gia Huy đưa cô ấy đến văn phòng và đưa cho cô ấy một bản báo cáo điều trị.

Đây là báo cáo kiểm tra của Ôn Mạc Ngôn, anh đã phải mất rất nhiều công sức mới có thể lấy nó ra khỏi bệnh viện tư nhân.

Ôn Mạc Ngôn che giấu đã lâu, nhưng bây giờ thì không chống đỡ được nữa.

Trong một năm nay, vào viện năm lần vì nôn ra máu, và mỗi lần khám đều cho thấy chức năng tim phổi giảm.

Liên tục dùng thuốc, miễn cưỡng duy trì thân thể.

Mỗi lần bác sĩ đều khuyên: “Khi trong lòng nặng tru, nên duy trì tâm trạng vui vẻ và một môi trường thoải mái, không nên suy nghĩ nhiều.”

Không nên suy nghĩ nhiều…

Nếu có thể làm được như thế thì cũng không tới mức này.

Lần nôn ra máu cuối cùng là ở trong phòng bệnh, sau khi hôn mê, bác sĩ phát hiện tim bị thiếu oxy hơn mười giây, khi tỉnh lại thì đã là nhân cách thứ hai.

Thân thể của anh ta đã chống chịu tới cực hạn, cho dù nhân cách thứ hai xuất hiện, anh ta cũng phải nằm trên giường mấy ngày mới khỏe lại.

“Ôn Mạc Ngôn thật sự không chống đỡ nổi nữa, cậu ấy đã cố găng hết sức.”

Ôn Thanh Vân nhìn bản báo cáo mà không khỏi rơi lệ. Cô ấy không bao giờ ngờ rằng chính mình đã gi3t chết người em trai duy nhất của mình!

“Lúc đầu, tôi nên hiểu rõ tình hình, sớm biết như vậy, tôi nên khuyên chị.”

Cố Gia Huy nhẹ giọng nói, cũng có phần tự trách.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2181


Chương 2181

“Cậu không cần phải nói ra lời này để an ủi chị. Chị biết tính tình của chị, một khi đã quyết định là không ai có thể thay đổi được, là chị quá ích kỷ. Chị bảo vệ tình yêu của mình và không thể bao dung với người khác. Nhiều năm qua, bố đã nhiều lần suy nghĩ để cho chị kết hôn, hóa giải mọi cơn khủng hoảng của gia tộc. Nhưng chị đã mạnh mẽ chống lại, không muốn thỏa hiệp”

“Chị biết, chị sẽ không tiếp quản gia tộc, vì vậy khi Ôn Mạc Ngôn có thể một mình đảm đương mọi chuyện, chị đã yên tâm giao việc quản lý gia tộc cho em ấy, nhưng vậy thì gánh nặng bảo vệ gia tộc sẽ rơi trên vai em ấy. Chị đã cho rằng mình rất khoan dung, nhưng lại đưa em ấy vào ngõ cụt, chị không xứng làm chị gái của em ấy”

Ôn Thanh Vân ôm mặt khóc thút thít, Cố Gia Huy im lặng đưa khăn giấy cho cô ấy.

“Ngoài ra, tôi cũng phải cho chị biết một chuyện, đứa nhỏ Thiên Âu này là con của Bạch Thư Hân và Ôn Mạc Ngôn”

Ôn Thanh Vân không biết chuyện này, sau khi nghe xong, cô ấy càng cảm thấy nghiệp chướng của mình nặng nề thêm.

Làm sao mà ngay từ đầu cô ấy lại tàn nhẫn như vậy, chia rẻ một đôi uyên ương khiến họ phải đau khổ như vậy.

“Gia Huy, chị hối hận rồi. Cả đời này chị chưa hối hận điều gì, nhưng lần này… chị phải làm gì để chuộc lại tội lỗi của chị đây?”

“Ôn Mạc Ngôn đã mất, cuối cùng thì cậu ấy không biết chị đã gây ra tất cả mọi chuyện, đây đã là chuyện tốt đối với cậu ấy rồi”

Nếu để cho cậu ấy biết người chị thân yêu của mình đã cản trở mọi chuyện, thì e rằng sẽ càng cảm thấy khó chịu hơn.

“Chị muốn gặp Bạch Thư Hân, chị muốn xin lỗi cô ấy…”

“Tình hình Bạch Thư Hân hiện giờ không ổn lắm. Cái chết của Ôn Mạc Ngôn là một đả kích quá lớn đối với cô ấy, cô ấy không thể nào chấp nhận được, tinh thân khá hoảng hốt.

Cô ấy coi tên nhân cách thứ hai kia là Ôn Mạc Ngôn, tất cả mọi người đều cẩn thận lừa dối cô ấy, chị phải chú ý một chút.”

“Được, chị biết rồi”

Cố Gia Huy đưa cô ấy đến gặp Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân đang đi dạo trong vườn hoa cùng với Thiện Ngôn.

Thời khắc Bạch Thư Hân nhìn thấy Ôn Thanh Vân, thân thể đột nhiên run lên.

Cô ấy vô thức muốn buông tay Thiện Ngôn ra, nhưng lại nghĩ đến điều gì đó, lại dùng sức siết chặt lại.

Cô ấy lo lắng nhìn Ôn Thanh Vân rồi dõi theo cô ấy từng bước đến gần.

Cuối cùng, cô ấy đã đứng trước mặt Bạch Thư Hân.

“Bạch Thư Hân.

Cô ấy ứa nước mắt nhìn mình, làm cho Bạch Thư Hân có chút không thích ứng được: “Cô Thanh Vân, tôi… tôi không thể làm theo giao hẹn với cô? Thời gian trôi qua lâu như vậy nhưng tôi vẫn yêu Ôn Mạc Ngôn, đời này tôi chỉ có thể lấy làm vợ của anh ấy, cầu xin cô thành toàn cho chúng tôi được không? Mặc kệ tương lai có bao nhiêu gian khổ, tôi cũng đã sẵn sàng chấp nhận ở bên cạnh anh ấy mà đối đầu với mọi chuyện. Cầu xin cô… thành toàn cho chúng tôi được không, tôi nhất định sẽ dốc hết sức làm tròn trách nhiệm con dâu nhà họ Ôn, sẽ không để mọi người mất mặt đâu”

Cô ấy thành khẩn đến mức suýt nữa quỳ xuống van xin nhưng bị Thiện Ngôn ngăn lại.

Thiện Ngôn không nói lời nào mà lạnh lùng nhìn Ôn Thanh Vân.

Đây là người chị kính trọng nhất của Ôn Mạc Ngôn, nhưng với bộ mặt độc ác như vậy, Bạch Thư Hân đã bị tra tấn điên cuồng rồi.

Trong lòng Ôn Mạc Ngôn đau khổ thì Bạch Thư Hân cũng không khá hơn là bao.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2182


Chương 2182

Cả hai người họ đều phải câm nín và không có cách nào để nói ra cả.

Ôn Thanh Vân nhìn thấy tình thần của Bạch Thư Hân không ổn, trái tim đau như bị ai cắt, cô ấy nắm chặt tay Bạch Thư Hân và nói: “Là lỗi của chị, chị đã cho rằng làm như vậy có thể bảo vệ được nhà họ Ôn, dù em ấy không cảm ơn chị thì cũng sẽ không hận chị, chị đã nghĩ mình đã làm đúng. Chị thành toàn cho em, nhưng… quá muộn rồi.”

“Thật sao? Cô thật sự đồng ý thành toàn cho chúng tôi sao? Không muộn, không muộn, em và Ôn Mạc Ngôn vẫn rất ổn”

Bạch Thư Hân vui mừng đến mức trong mắt hiện lên vài tia rạng rỡ.

Cô ấy hào hứng nhìn Ôn Mạc Ngôn, vui vẻ nói: “Anh nghe chưa, cô Thanh Vân đồng ý với chúng ta rồi. Cuối cùng chúng ta đã có thể ở bên nhau rồi”

“Sao còn gọi là cô, nên đổi thành chị được rồi”

Thiện Ngôn nhẹ nhàng giúp cô vént những lọn tóc ở giữa trán, nhẹ nhàng nị “Đúng rồi, là chị!”

Bạch Thư Hân vui vẻ nói.

Cô ấy chợt nghĩ ra điều gì đó và nói: “Còn Christie thì dao?

Liệu cô ấy có đồng ý ly hôn không? Sau này cô ấy sẽ làm sao?”

“Bạch Thư Hân, lúc này chúng ta sẽ sống vì bản thân, không phải vì người khác. Bên Christie thì anh sẽ có cách riêng, sẽ không đối xử tệ bạc với cô ấy đâu”

Bạch Thư Hân nghe thấy câu nói đó…

Lần này, chúng ta sẽ sống vì bản thân.

Không hiểu tại sao trái tim lại đau đớn kinh khủng.

Rõ ràng người cô ấy yêu nhất đang ở ngay trước mặt, cô ấy đang năm chặt tay anh ta, cảm thấy nhiệt độ của anh ta nóng như vậy, dường như đang buộc cô ấy phải tỉnh lại.

Nhưng bây giờ cô ấy rất tỉnh táo mà, cô ấy đã có tất cả mọi thứ, có người yêu, những lời chúc phúc từ người khác, và lúc này đây có thể sống cho chính mình…

Nhưng tại sao, cô ấy lại cảm thấy có gì đó không đúng, rốt ở đâu?

Cuội “Ôn Mạc Ngôn…”

Cô lẩm bẩm tên của anh ta, anh ta nhẹ nhàng đáp lại, ánh mắt nhìn cô ấ rất dịu dàng.

Anh ta sờ sờ đầu cô ấy: “Sao vậy? Em có mệt không? Nếu mệt thì chúng ta đi nghỉ ngơi.”

“Anh… hình như anh đối xử rất tốt với em, trước đây… anh vân hay cãi nhau với em”

“Nếu hiểu lầm đã được giải quyết, làm sao anh có thể cãi nhau với em chứ? Anh thương em còn không hết mà, anh đối xử tốt với em, em không vui sao?”

“Không phải.”

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt cũng đã bắt đầu ứa ra.

Thế nhưng sự tốt lành này lại mang đến cho cô ấy một nỗi lo lắng sâu sắc.

Thiện Ngôn đỡ Bạch Thư Hân rời đi, Ôn Thanh Vân nhìn theo bóng lưng của bọn họ, đau lòng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.

Có lẽ… nhân cách thứ hai xuất hiện để khiến họ nhận thức được sai lầm của mình và cho tình yêu sống lại.

Cả đời này Ôn Mạc Ngôn đã bị gò bó trong những quy tắc, không thể sống theo ý mình.

Anh ta không làm được, anh ta muốn tìm người giúp anh ta làm, đây là nguyện vọng của Ôn Mạc Ngôn.

“Ôn Mạc Ngôn… em dùng cách này nói cho chị biết chị đã làm sai chuyện có phải là quá tàn nhãn không? Những chuyện em không làm được, em muốn tìm một người thay em hoàn thành đúng không?”

“Chị sai rồi, chị sẽ đối xử tốt với Bạch Thư Hân, bù đắp lại sai lầm của chị, chỉ cầu xin em… Trên trời có linh thiêng thì đừng trách tội chị, chị thật sự không biết mọi chuyện sẽ trở nên như vậy”

Ôn Thanh Vân lẩm bẩm một mình, hy vọng có thể giảm bớt tội lỗi của mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2183


Chương 2183

Khi màn đêm buông xuống, Bạch Thư Hân vẫn không cho Thiện Ngôn rời đi.

Cô ấy cũng không dám nhắm mắt đi ngủ, cứ quấn quít lấy Thiện Ngôn, bảo anh ta kể chuyện ngày xưa cho mình nghe.

Thời gian từng phút trôi qua, cô ấy không cưỡng lại được cơn buồn ngủ dù vừa uống cà phê xong, mí mắt cũng trĩu nặng.

“Mệt thì phải ngủ đi”

Thiện Ngôn chạm vào khuôn mặt nhỏ bé của cô ấy, đau lòng mà nói.

Bạch Thư Hân mơ màng nói: “Ôn Mạc Ngôn… em gặp ác mộng. Trong ác mộng, anh không cần em nữa, anh bỏ lại em tiếp tục sống một mình. Em sợ sau khi ngủ, ác mộng này sẽ biến thành sự thật, anh sẽ rời đi.”

“Em không buồn ngủ, em không buồn ngủ chút nào cả…”

Cô ấy híp mắt không mở ra được, nhưng vẫn cố chấp.

Khi Thiện Ngôn nghe thấy điều này, trái tim của anh ta cảm thấy có chút khó chịu.

“Yên tâm đi, ngày hôm sau tỉnh lại anh vẫn ở đây, anh vẫn là Ôn Mạc Ngôn của em”

“Thật… thật sao?”

Cô ấy nhìn anh ta, đôi mắt tràn đầy tia hi vọng.

“Đương nhiên, bé ngoan, ngủ đi.”

Lời nói của anh ta như có tác dụng thôi miên, rất du dương và sâu lắng, cô âsy dần dần không nhịn được chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy tay áo.

anh ta, cho dù có ngủ thiếp đi cô ấy cũng không muốn buông ra.

Thiện Ngôn nhìn chäm chằm vào khuôn mặt say ngủ của cô ấy, trái tim dần chìm xuống vực thẳm. Bạch Thư Hân, anh phải làm gì với em đây? Anh gần như không phải là chính mình nữa rồi!

Bởi vì tối hôm qua Bạch Thư Hân ngủ hơi muộn nên hơn mười giờ sáng hôm sau cô ấy mới dậy.

Sau khi tỉnh dậy thì việc đầu tiên cô ấy làm chính là tìm Ôn Mạc Ngôn.

Khi cô ấy phát hiện bên người trống không thì lập tức ngồi dậy, ngay cả giày cũng chưa kịp mang.

“Ôn Mạc Ngôn, Ôn Mạc Ngôn…”

Bạch Thư Hân gọi to tên của anh ta như thể đã đánh mất hồn phách của bản thân cô vậy.

Thiện Ngôn ở dưới lầu nghe được thì cau mày rồi lập tức chạy lên.

Trong khoảnh khắc Bạch Thư Hân nhìn thấy anh ta thì trái tim tưởng chừng như đã ngừng đập của cô ấy mới đập trở lại bình thường.

Bạch Thư Hân nhào vào trong lòng của anh ta và ôm chặt lại như sợ anh ta sẽ biến mất, đôi mắt của cô ấy ầng ậng nước.

“Đừng rời xa em, cầu xin anh đừng rời xa em…”

Trong lòng Thiện Ngôn khẽ run rẩy, bàn tay to của anh ta hơi cứng đờ cuối cùng vẫn nhẹ nhàng vu.ốt ve sau lưng cô ấy.

“Anh đã đồng ý với em là sẽ không rời xa em rồi mà”

“Nào, chúng ta quay lại mang giày vào để tránh bị cảm lạnh. Anh đang làm bữa sáng cho em, đừng lo lắng quá.”

Bạch Thư Hân nghe nói như thế thì thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta đưa cô ấy trở lại phòng ngủ rồi ngồi xuống tự tay mang giày cho cô ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2184


Chương 2184

“Bạch Thư Hân à, chúng ta đi du lịch đi. Không cần lo thế giới bên ngoài xảy ra chuyện gì cả, chỉ cần chúng ta vui vẻ và sống cuộc sống mà chúng ta mong muốn là được”

“Có được không?”

“Đương nhiên là được. Chỉ có hai người chúng ta thôi, không có bất cứ ai khác quấy rầy chúng ta cả”

Anh ta nói bằng giọng rất chắc nịch.

“Vậy… Vậy còn con của chúng ta thì sao? Bây giờ chúng ta đi rồi thì ai sẽ chăm sóc cho con đây?”

“Anh đã nói với Ôn Thanh… anh đã nói với chị rồi. Chị ấy sẽ giúp chúng ta chăm sóc tốt cho con. Chờ chúng ta trở về thì con cũng đã lớn rồi. Chúng ta cứ đi thư giãn trước, rồi sau hãy quay về dạy dỗ cho cậu bé được không?”

“Được, lần này em sẽ nghe lời anh”

Những năm tháng vừa qua họ đã sống quá mệt mỏi rồi, vẫn luôn một mực nghe theo sự sắp xếp của người khác mà chưa hề được sống theo ý thích tự do của bản thân.

Vậy bây giờ họ sẽ làm càn mà to gan sống cho chính bản thân họ.

Hai người ăn sáng xong thì Thiện Ngôn thu dọn hành lý rồi đến chào từ biệt Cố Gia Huy.

Bây giờ với tình trạng tinh thân của Bạch Thư Hân thì tự chăm sóc bản thân còn khó, cô ấy lại càng không muốn nói chuyện với Hứa Minh Tâm.

Thiện Ngôn muốn dẫn cô ấy đi du lịch cho khuây khỏa, để cô ấy nhìn ngắm nhiều cảnh vật và tiếp xúc với nhiều người khác nhau có thể sẽ khiến cuộc sống của cô ấy dễ chịu hơn một chút.

Đương nhiên Cố Gia Huy cũng không ngăn cản mà chỉ dặn dò anh ta trên đường đi chú ý an toàn, khi nào cảm thấy mệt mỏi thì quay về.

Ôn Thanh Vân vẫn giúp hai người họ thu dọn đồ đạc, nhưng từ đầu đến cuối Thiện Ngôn không hề nói với cô ta dù chỉ một câu.

Mãi cho đến lúc lên xe mà anh ta vẫn không nói gì.

Ôn Thanh Vân vẫn luôn chờ mong, chờ mong Thiện Ngôn sẽ nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thất vọng mà thôi.

“Hai em cứ yên tâm đi chơi, không cần lo lắng cho cho đứa nhỏ đâu. Nhất định chị sẽ chăm sóc tốt cho cậu bé”

“Dạ, vậy thì phiền chị rồi ạ..”

Bạch Thư Hân nói với vẻ mặt vô cùng cảm kích.

“Vậy… Vậy hai em chú ý an toàn, nhớ thường xuyên gọi điện thoại báo bình an cho chị có biết chưa?”

“Dạ biết “Vậy… Vậy Ôn Mạc Ngôn à, em nhớ chăm sóc tốt cho Thư Hân nha. Thuận buồm xuôi gió…”

Thiện Ngôn vẫn không thể buông bỏ được, cuối cùng lái xe rời xa khỏi chốn bụi trần .

Ôn Thanh Vân đứng tại chỗ thật lâu, cô ta nhìn theo cho đến khi bóng dáng của chiếc xe khuất khỏi tâm mắt mới thôi.

Nếu không có được sự tha thứ của Ôn Mạc Ngôn thì có được tha thứ của Thiện Ngôn cũng tốt. Ít nhất thì trong lòng cô ta còn thấy dễ chịu một chút.

Bạch Thư Hân đi rồi thì cuộc sống của Hứa Minh Tâm sẽ lạnh lẽo buồn tẻ hơn.

Cô an tâm dưỡng thai ở trong bệnh viện, thỉnh thoảng vào những lúc Cố Gia Huy không bận chuyện gì thì sẽ đưa cô đi ra ngoài dạo phố.

Chuyện này đối với Ôn Thanh Vân và Christie là sự đả kích rất lớn, hai người đều chưa gượng dậy nổi nên bây giờ thầm nghĩ phải chăm sóc tốt cho Ôn Thiên Âu để bù đắp lại những gì họ đã mắc nợ Ôn Mạc Ngôn.

Cô đã nhìn thấy đứa bé rồi, xem ra dáng vẻ cũng rất đẹp.

Có thể nói là phấn điêu ngọc mài, nhất định sau này sẽ là một thiếu niên lanh lợi.

Hứa Minh Tâm bắt đầu nảy sinh một ý tưởng khác người.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2185


Chương 2185

“Cố Gia Huy, nếu em sinh ra một bé gái thì chỉ bằng…cùng với nhà của Thư Hân kết thành thông gia đi. Nếu là con trai thì sẽ làm anh em, thế nào?”

“Nhà họ Ôn rất loạn, anh cũng không muốn con gái của anh chịu khổ đâu”

“Nhưng đứa bé đó rất đẹp, mà anh xem bố mẹ của nó cũng không xấu. Thư Hân thì xinh đẹp duyên dáng, còn Ôn Mạc Ngôn thì khôi ngô tuấn tú. Thật là đẹp mà. Nếu sau này trở thành thông gia, như vậy không phải chúng ta đã thân lại càng thêm thân sao?”

“Anh không muốn con gái, anh muốn con trai”

“Tại sao chứ?”

“Anh không muốn con gái của nhà mình bị biến thành đồ cúng cho con heo của nhà người khác.”

Cố Gia Huy buồn phiền nói.

Trước kia anh không có suy nghĩ mãnh liệt như vậy nhưng bây giờ nhìn thấy cái bụng của Hứa Minh Tâm càng ngày càng lớn nên anh cũng biết bây giờ anh đang mong có con trai hay con gái.

Khi nghe Hứa Minh Tâm nói muốn lập định ước kết thân cho em bé với Ôn Thiên Âu thì lập tức thấy đứa bé này đâu đâu cũng không thuận mắt, chỉ muốn đánh cho nó một trận.

Bản thân thì có thể ăn cải trắng của nhà người khác nhưng heo của nhà người khác thì không thể ăn cải trắng của nhà mình.

“Ai da, là con trai hay con gái thì phải xem anh có hăng hái tranh giành hay không rồi. Dù sao quyền quyết định vẫn là do em. Nếu là con gái thì sẽ chứng minh anh không giỏi…”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói hết câu thì lập tức cảm giác lạnh buốt từ sống lưng trên đỉnh đầu.

Đột nhiên cô ý thức được bản thân đã nói sai gì rồi.

Ngàn vạn lần không được nói một người đàn ông không giỏi, nếu không… sẽ chết rất nhịp nhàng.

Cô vội nuốt nuốt nước miếng theo bản năng rồi ngẩng đầu lắp bắp nói: “Em… ý của em là nhiễm sắc thể của anh không có sức mạnh chứ không phải nói… nói cái khác đâu… Anh có hiểu ý của em không vậy?”

“Em muốn bị trừng trị rồi phải không?”

Cố Gia Huy nheo mắt hỏi cô.

“Anh xem, khóa trường mệnh kìa. Mua cho Thiên Âu một cái đi”

Cô nhìn thấy chỗ bán những trang sức bằng bạc cho trẻ em có những đồ vật nho nhỏ như khóa trường mệnh, vòng tay long phượng, rồi còn có chuông nạm ngọc nữa.

Cô liền nhanh chân chạy trốn mất dạng.

“Đợi lát nữa về em xem anh sẽ trừng trị em như thế nào”

Khi hai người đang xem thì đột nhiên Hứa Minh Tâm như cảm giác được cái gì đó, theo bản năng cô liền hướng mắt về phía bên ngoài cửa hàng.

Cô và ánh mắt của một người vô tình lướt qua nhau.

Là Diên?

Cô đã nhìn thấy Diên.

Dáng người của cậu ấy mạnh mẽ kiên cường, mái tóc cắt ngắn già dặn lộ ra vẻ khôi ngô tuấn tú như mặt trăng.

Có không ít chủ quản của các cửa hàng tổng hợp và các phóng viên đang vây xung quanh cậu ấy giống như là các ngôi sao quay quanh mặt trăng vậy.

“Cậu tư, cậu có hài lòng với thương hiệu này không?”

“Cậu tư, thật hiếm khi cậu mới đi tuần sát cửa hàng tổng hợp. Không biết cậu có kế hoạch gì mới không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2186


Chương 2186

“Cậu tư, cậu có ý định sẽ tranh đoạt tài sản không?”

Các phóng viên nhao nhao tranh giành phỏng vấn, các vệ sĩ ra sức ngăn cản tránh cho bọn họ tới gần.

Diên vẫn im lặng không nói nửa lời, ánh mắt lạnh lùng băng giá.

Những nơi cậu ấy đi qua không hề gợn sóng, dường như không có người cũng không có vật nào có thể khiến cho cái giếng cạn trong lòng của cậu ấy lung lay.

Cậu ấy… lúc nấy vừa nhìn Hứa Minh Tâm sao?

Ánh mắt đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt nên cô nghỉ ngờ cảm giác của cô đã sai.

Bởi vì Diên còn không hề nhìn cô, thậm chí bước nhanh về phía trước mà không hề quay đầu lại nhìn.

Cô nhìn thấy cậu ấy rời đi, mọi người xung quanh bàn tán xôn xao.

“Thật là đẹp trai quá. Đây là cậu chủ thứ tư của Kettering, thật là đẹp trai ngây ngất lòng người mà. Nghe nói trước kia cậu ta giả dạng thành con gái đó. Trời ơi nhất định là rất đẹp rồi”

“Cậu tư này giống như là khí thế ngút trời. Tư duy buôn bán kinh doanh không thể so với Lance và .Josh, chỉ có thể làm trợ thủ cho người con thứ hai thì thật đáng tiếc”

“Trời ơi, thật sự là rất đẹp trai. Cũng không biết phải là cô gái như thế nào mới xứng với người đàn ông như cậu ta đây?”

Hứa Minh Tâm nghe nói thế thì cũng suy nghĩ theo bọn họ là người đàn ông tốt như vậy thì rốt cuộc phải là người con gái như thế nào mới có thể cùng nắm tay cùng cậu ấy suốt cuộc đời đây? Liệu cậu ấy còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước mà vẫn cứ tự trách bản thân hay không?

Cố Gia Huy vẫn đứng ở sau lưng của Hứa Minh Tâm, thấy cô cứ nhìn chằm chằm không hề rời mắt khỏi Diên đang rời đi và trong ánh mắt đều là tự trách bản thân.

Đợi người đi xa rồi, anh mới tiến lên ôm lấy bả vai của cô nói: “Đã đi khuất rồi, đừng nhìn mãi nữa”

“Diên… Không giống nữa rồi”

Cô thì thào nói.

Diên của hiện tại, chỉ đứng từ xa xa nhìn thấy cũng nhận ra trên người cậu ấy có vài phần ác.

Cậu ấy nhìn thấy cái gì cũng đều là sự lạnh lùng thờ ơ, dường như không để ý đến bất cứ điều gì cả.

Có lẽ trái tim của cậu ấy cũng lạnh lùng ác độc .

Diên như vậy, cô thấy thật xa lạ.

Trước kia, mỗi lần cậu ấy cười lên trông thật đẹp giống như búp bê baby khiến cô không chịu nổi chỉ muốn cưng nựng mà thôi.

Tính tình trước kia của cậu ấy cũng tốt lắm, ai làm gì cậu ấy thì cậu ấy cũng không hề tức giận mà ngược lại chỉ trách chính bản thân.

Cô thà rằng Diên bị phân liệt nhân cách mà xuất hiện nhân cách thứ hai thì chút lương thiện tối thiểu trong con người Diên trước kia may ra còn tồn tại.

Nhưng bây giờ…

“Con người rồi cũng sẽ trưởng thành và trở nên mạnh mẽ hơn. Cậu ấy không thay đổi mà chỉ là đã trở nên kiên cường hơn, đủ để bảo vệ chính bản thân cậu ấy”

“Anh nói vậy… là có ý gì Hứa Minh Tâm không hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Cố Gia Huy. “Con người cần phải trưởng thành một cách từ từ, có người thì khi gặp một sự cố gì đó sẽ vụt trưởng thành rất nhanh. Nếu em không gặp được anh thì hai năm sau đó tính cách của em sẽ vẫn yếu đuối như vậy. Năm đó anh hai không giả chết thì cũng sẽ không có Cố Gia Huy của hiện tại. Diên cũng giống như vậy, chúng ta đều thay đổi để trở nên tốt hơn”

“Có thật là… trở nên tốt hơn không?”

“Minh Tâm à, có nhiều người trưởng thành chính là không cần người khác phải bảo vệ hộ tống mình nữa”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2187


Chương 2187

Những nỗi đau khổ mà Hứa Minh Tâm gặp phải từ bé đến giờ so với những nỗi đau khổ mà họ gặp phải thì thật sự vô cùng nhỏ bé.

Bởi vì Cố Gia Huy vẫn luôn dùng hết sức lực để bảo vệ cho cô, che mưa che gió cho cô và giúp cô tránh khỏi những rắc rối.

Nhưng có những người trưởng thành mà không cần bất cứ sự bảo vệ nào, toàn bộ đều chỉ dựa vào cơ thể ốm yếu của chính mình mà kiên cường chống chọi.

Cố Gia Huy chính là người như vậy và Diên cũng là người như thế.

Bọn họ không dám nói bản thân họ bây giờ là tốt nhất nhưng nếu cho họ lựa chọn thì họ tuyệt đối sẽ không trở lại hình dáng của họ trước kia.

Bởi vì yếu đuối chính là điều mà bọn họ ghét bỏ nhất và khinh thường nhất.

Cho dù cái giá phải trả cho sự trưởng thành là rất lớn thì tất cả đều không hề nuối tiếc.

“Em thật may mản vì đã gặp được anh, nếu không em cũng không biết bây giờ bản thân sẽ trở thành một người như: thế nào nữa”

Hứa Minh Tâm hơi xúc động bùi ngùi nói.

Mọi người đều sẽ phải trả giá cho sự trưởng thành của mình nhưng ông trời thật không công bằng vì đã khiến Diên phải trả giá rất đắt.

Cô nhìn thấy mà còn đau lòng thay cho cậu ấy.

“Những chuyện này đều là việc anh nên làm. Anh có thể chăm sóc cho em là niềm vinh hạnh của anh, thưa nữ vương đại nhân”

Cố Gia Huy dịu dàng nói.

Tâm trạng của Hứa Minh Tâm đang không tốt, bây giờ nghe nói như thế thì đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều rồi.

“Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi dạo phố nào”

Còn ngay lúc này đây, bên trong phòng giám sát và điều khiển của cửa hàng tổng hợp có thể nhìn thấy tất cả camera giám sát của các tầng trệt của các cửa hàng.

Diên ngồi trước màn hình máy tính, tất cả các hình ảnh trên máy tính đều là hình ảnh của Hứa Minh Tâm.

Cậu ấy cũng không ngờ hôm nay lại gặp được Hứa Minh Tâm, trong khoảnh khắc nhìn thấy hình bóng đó của cô thì Diên cảm thấy quá bất ngờ đến nỗi không kịp phòng bị khiến trái tim cậu ấy khế run rẩy.

Cậu ấy cảm giác như toàn bộ máu trong cơ thể đều dồn lê.n đỉnh đầu, thần kinh căng thẳng và toàn thân thì như cứng đờ.

Hai tai của cậu ấy ù lên, căn bản không nghe thấy phóng viên đang hỏi gì.

Cậu ấy như quên hết tất cả mà chỉ ngồi đó ngắm nhìn không biết chán hình bóng của Hứa Minh Tâm.

Cô gầy hơn và để lộ ra cái bụng to.

Nhìn vòng eo của cô thì có thể đoán cũng đã mang thai được sáu tháng.

Cậu ấy không ngờ cô sẽ quay người lại nên không kịp né tránh, thế là bị cô bắt gặp được.

Lập tức cậu ấy thu hồi ánh mắt và nhìn về phía trước nhưng cậu ấy vẫn cảm nhận được đôi mắt dịu dàng của cô vẫn luôn luôn quanh quẩn ngay bên cạnh và mang theo cả nỗi bi thương trong đó.

Cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện lần trước mà vẫn luôn tự trách mình.

Cậu ấy đã rất nhiều lần muốn nói với Hứa Minh Tâm rằng không trách cô, đó là số kiếp của cậu ấy.

Có điều cậu ấy sợ sau khi bản thân nói ra sẽ không chịu đựng được mà mềm lòng rồi có thể sẽ tham lam mà muốn gần gũi với cô hơn.

Chỉ bằng đoạn tuyệt ngay từ bây giờ còn hơn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2188


Chương 2188

Cậu ấy ở trong phòng theo dõi rất lâu, sau khi biết được.

Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm đi khỏi thì tâm trạng mới trở lại như ban đầu.

Strzyga gõ gõ cửa nói: “Cậu chủ, bà chủ có chuyện gọi cậu qua bên đó”

“Strzyga, chú vào đây xem có phải cô ấy gầy hơn rồi không? Phụ nữ mang thai đều vất vả như vậy sao?”

“Thời tiết vẫn chưa phải là nóng lắm mà sao cô ấy lại mặc ít quần áo như vậy chứ?”

“Cháu… vừa rồi có phải cháu thất lễ rồi không?”

“Cậu chủ làm tốt lắm, không có gì thất lễ cả. Cậu khôi ngô tuấn tú hơn nhiều so với trước kia. Về phần Minh Tâm… Cô ấy xấu hay tốt thì đã có Cố Gia Huy ở bên cạnh chăm sóc rồi, nếu cậu chủ muốn tuyệt tình tuyệt ý thì nên… nghĩ lại”

Strzyga cúi đầu, bây giờ ông ấy nói chuyện với Diên rất khiêm tốn lễ độ chứ không dám vượt quá giới hạn.

Bởi vì tính tình của Diên đã có sự thay đổi lớn, vui buồn thất thường.

Quả nhiên khi ông ấy nói xong những lời này thì đã khiến Diên giận dữ vô cùng.

Cậu ấy ném mạnh bàn phím xuống đất, trong chớp mắt đã nát ra thành từng mảnh.

“Câm miệng lại cho tôi, không tới lượt chú dạy tôi phải làm như thế nào”

“Dạ phải ạ”

Strzyga cung kính nói.

“Cút đi cho tôi.”

“Vậy còn bà chủ “Cút đi cho tôi”

Cậu ấy tức giận gào thét khiến Strzyga đành phải ngoan ngoãn lui ra.

Ông ấy đứng ở ngoài cửa, lúc thì nghe thấy tiếng cậu ấy cười, lúc thì nghe thấy tiếng cậu ấy khóc giống như là người điên rồi vậy.

Trong tận đáy lòng của Diên vẫn luôn thống khổ, vẫn luôn kiềm nén không thể giải phóng được.

Cậu ấy luôn cảm thấy bản thân thật bẩn thỉu, thật nhục nhã, là một vết nhơ trước mắt mà cả đời không thể nào xóa sạch được.

Cậu ấy không thể nào thoát ra được, ngay cả những người xung quanh cậu ấy cũng bị liên lụy mà gặp phải tai ương.

Rất lâu sau đó, Diên từ bên trong đi ra. Khuôn mặt của cậu ấy sạch sẽ đến mức không thể nhận ra là cậu ấy đã khóc.

Mặt mày anh tuấn khiến biết bao cô gái chết mê chết mệt.

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng vô cảm, không hề có một chút tình cảm trong đó.

“Strzyga, chú đã nhìn thấy nhiều trò hề của tôi nhưng sở dĩ tôi không giết chú là vì niệm tình chú trước kia đã từng chăm sóc tôi. Nhưng từ nay tôi hi vọng chú hãy ghi nhớ thân phận của mình mà đừng làm gì vượt quá bổn phận. Nếu chú lại có những lời nói vượt quá giới hạn lần thứ hai thì tôi sẽ lấy mạng của chú.”

“Dạ”

Strzyga cúi đầu, bất lực nói.

Diên sửa sang lại cà vạt rồi cất bước rời đi, sống lưng cao thẳng và trên người cậu ấy phát ra một luồng khí chất khiến người ta sợ hãi mà không dám nhìn thẳng trực diện.

Sau khi Hứa Minh Tâm về đến nhà thì đã đặc biệt đi lùng sục truy tìm những tin tức về Diên.

Tin tức về cậu ấy không nhiều lắm nhưng mỗi một tin đều là khen ngợi hết mực.

Bây giờ Diên là trợ thủ đắc lực của .Josh, cậu ấy đã giúp anh ta gánh vác không ít chuyện.

Thủ đoạn của cậu ấy mạnh mẽ vang dội, một người sinh sau đẻ muộn nhỏ bé mà có tâm tình như vậy khiến không ít những người lớn tuổi còn cảm thấy nể nang.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2189


Chương 2189

Cậu ấy còn làm cả các công việc từ thiện. Trên mạng còn đồn thổi một dây dài dằng dặc, đều do các cô gái mới lớn đánh bóng tên tuổi cho cậu ấy và nói muốn được gả cho cậu ấy.

Đọc những tin tức đó mà Hứa Minh Tâm liền nở nụ cười.

Diên vĩ đại như vậy, chắc chắn sẽ có nhiều người thích rồi.

Những tin tức đó không phải là tin tức tiêu cực, chỉ có một tin khiến cô đọc đến thì không thích lắm.

Diên thu mua một công ty, vì lý do phá sản mà mua toàn bộ khiến cho cả nhà sáu người nọ bị đồn vào bước đường cùng.

Cuối cùng người bố dẫn theo vợ con trèo lên tòa cao ốc của công ty .Josh, nhiều phóng viên đã tới đưa tin.

Đối phương yêu cầu đàm phán với Diên, cầu xin cậu ấy buông tha cho họ một con đường sống. Toàn bộ sự nghiệp.

của dòng họ đã bị hủy hoại chỉ trong chốc lát nên ông ta không còn mặt mũi nào xuống suối vàng nhìn tổ tiên nữa.

Cảnh sát mời Diên ra mặt nhưng cậu ấy không hề an ủi đối phương dù chỉ một câu.

“Muốn chết thì chết nhanh lên đi, không cần ở đây lằng nhằng làm ngứa mắt của tôi”

Video bị lộ ra ngoài, đây chính là câu nói duy nhất của cậu ấy.

Lời nói đó đã kích thí.ch đối phương nhảy lầu từ tầng cao nhất xuống.

Ngã xuống từ tầng bảy mươi hai nên khi tiếp đất thì máu thịt đã lẫn lộn với nhau, thịt nát xương tan.

Bởi vì bộ phận quan hệ xã hội đã xử lý nên sự việc không có ầmï lên nhưng nếu cẩn thận tra tìm thì vẫn có thể tra ra dấu vết.

Nhìn thấy dáng vẻ tuyệt tình của Diên trên video đó mà Hứa Minh Tâm cảm thấy lạnh, toàn thân đều lạnh toát…

Hứa Minh Tâm nhìn những tin tức đó, cảm thấy khó có thể thích ứng được, cuối cùng cô vội vàng tắt màn hình đi.

Cô hơi có cảm giác tức ngực khó thở, không kìm được mà đi ra vườn hoa tản bộ.

Sau khi Bạch Thư Hân rời đi, những ngày tháng của cô trở nên tẻ nhạt và nhàm chán vô cùng.

Ngay lúc Hứa Minh Tâm đang nhàn nhã uống trà thì nghe thấy hai nhân viên bảo vệ được trang bị vũ trang đi ngang qua.

“Rốt cuộc thẳng nhóc này từ đâu vào đây vậy? Ở đây canh phòng nghiêm ngặt như thế, chẳng lẽ một đứa ngốc như nó cũng có ba đầu sáu tay ư?”

“Đúng vậy, hệ thống canh phòng mạnh như vậy cũng bị bẻ khóa, lại còn đào một lỗ chó chui ra nữa chứ! Mau đánh cho nó một trận, nhất định phải hỏi ra kẻ chủ mưu ở phía sau.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những chuyện mới mẻ liền không kìm được mà nổi lên hứng thú, cô lập tức bước tới hỏi bọn họ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chào Minh Tâm”

“Hai người vừa nói về ai vậy?”

“Là vừa nãy, lúc chúng tôi đang kiểm tra sân sau thì phát hiện ra một cái lỗ chó do một thằng nhóc khoảng hai mươi tuổi đào. Nó tránh điểm mù của camera an ninh chui vào trong như vào chốn không người. May là chúng tôi đã bắt được nó trước khi nó kịp có hành động gì, chúng tôi đang định đưa nó đến để anh Gia Huy giải quyết”

“Lợi hại như vậy sao?”

Hứa Minh Tâm trợn tròn mắt, không khỏi cảm thán.

“Cũng không biết thằng nhóc này ngốc thật hay giả vờ ngốc! Chúng tôi sẽ đi xử lý, tuyệt đối không để bất cứ ai làm hại cô”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2190


Chương 2190

“Các anh đi đi, cẩn thận một chút, buổi tối sẽ thêm đồ ăn cho các anh.”

Ngộ nhỡ đó thật sự là một tên lưu manh không biết sống chết thì chắc chắn không thể bỏ qua cho nó, cũng vất vả cho mấy nhân viên bảo vệ này rồi.

Sau khi hai người họ rời đi, Hứa Minh Tâm lại tiếp tục nằm bò lên bàn một cách thoải mái.

Khí hậu ở đây rất dễ chịu, dù đã là mùa hạ nhưng cũng không quá nóng, gió nhè nhẹ thoảng qua, hoa hồng trong vườn đều đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát.

Kết hợp cùng món trà hoa hồng này, đúng là chốn bồng lai tiên cảnh.

Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân rón ra rón rén liền không khỏi nhíu mày.

Lúc quay người sang nhìn, Hứa Minh Tâm chỉ thấy một người cậu bé mặc quần áo bệnh nhân đứng trước mặt mình.

Đôi chân dài trắng trẻo đẹp đế!

Không đúng, đây là những từ miêu tả con gái cơ mà.

Nên là… một thiếu niên tuấn tú nhanh nhẹn đi.

Ngay cả khi cậu ta đó đang mặc một bộ quần áo bệnh nhân xanh trắng trông hơi ủ rũ thì điều đó cũng không thể che giấu được hơi thở hồn nhiên, trong sáng trên người.

Rõ ràng trông cũng không còn nhỏ nữa, nhưng trên người cậu bé lại toát ra hơi thở của một đứa trẻ con.

Cậu ta không nhìn Hứa Minh Tâm mà lại nhìn chằm chằm vào tách trà trên tay cô, liên tục nuốt nước miếng.

Hứa Minh Tâm bối rối tự hỏi liệu đây có phải là bệnh nhân tình cờ chạy đến sân sau hay không?

Cậu ta đi về phía Hứa Minh Tâm, cuối cùng đứng trước mặt cô, căng thẳng nhìn ấm trà trên bàn.

“Cậu muốn uống…”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong một câu hoàn chỉnh, không ngờ cậu bé kia đã ôm lấy ấm trà rồi quay người chạy biến đi mất.

Khoảnh khắc đó… rất giống một con gấu mèo ăn trộm được, ôm được liền chạy mất.

Cậu ta chạy không xa, tự cho rằng mình đã an toàn liền ôm ấm trà uống trà uống ừng ực.

“Nóng đấy..” Hứa Minh Tâm vội vàng hô lên.

Nhưng cậu ta uống một ngụm rất lớn rồi lại phun ra, há há miệng một cách đáng thương nhưng lại không nỡ vứt ấm trà đi, nước mắt cũng rơi lã chã.

Hứa Minh Tâm chưa bao giờ thấy một người bệnh ngốc nghếch như vậy, chẳng lẽ… thần kinh người này có vấn đề?

Cô vội vàng chạy đến kiểm tra vết thương của cậu ta, nhưng cậu nhóc đó lại rụt rè nhìn cô.

Ánh mắt đó… giống một con thú nhỏ bị thương, đơn thuần vô hại cùng với cảm giác sợ hãi đối với thế giới này.

Cô nhìn cậu ta, trái tim cũng bất giác mềm nhữn.

Cậu ta rất giống Diên trước đây.

Diên không nói chuyện, nhưng biết cười, lúc Diên cười cả thế giới cũng như bừng sáng.

Hứa Minh Tâm vẫn luôn nghĩ mình đã từng gặp người tốt nhất trên đời này chính là Diên.

Đặc biệt là khi biết thân phận của Diên, cô muốn đối xử tốt với Diên, Diên cũng đáng có được hạnh phúc.

Còn cậu bé này… là Thượng Đế đã cho cô thêm một cơ hội để bù đắp những gì cô đã nợ Diên, vì thế ông đã đưa đến một người cũng tương tự như vậy?

“Đừng sợ, tôi sẽ không làm hại cậu đâu, tôi chỉ muốn xem vết thương của cậu thôi” Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng nói, ngồi xổm xuống trước mặt cậu ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2191


Chương 2191

Cậu ta run rẩy, lùi lại bước theo bản năng, nhưng thấy Hứa Minh Tâm không có ý làm hại mình nên cậu ta cũng không Sợ nữa.

Cậu ta tò mò nhìn bụng cô, kìm lòng không đặng mà đưa tay SỜ SỜ.

Sờ một cái lại rụt về.

Lá gan to hơn một chút, lại sờ một cái.

Hình như cậu ta chưa bao giờ thấy một người phụ nữ có cái bụng to như vậy, vừa tò mò vừa sợ hãi mọi thứ xung quanh, cẩn thận dè dặt mà thăm dò.

“Cậu muốn uống nước?”

Cậu ta nghe không hiểu cô nói gì, gật đầu rồi lại lắc đầu.

“Trước tiên, dù thế nào cậu cũng ngồi xuống uống trà đi đã. Tôi còn có bánh hoa tươi, cậu có muốn thử không?”

“Ăn xong, tôi sẽ đưa cậu về, cậu bị bệnh rồi phải ngoan ngoãn trị bệnh, không được chạy lung tung nhé.”

Cậu ta như hiểu như không lời Hứa Minh Tâm nói, đi theo sau cô.

Ngồi xuống bàn, cậu ta rất vui khi nhìn thấy bánh hoa liền bắt đầu ăn, cũng không quan tâm đến cái miệng đã bị phỏng đến sưng đỏ.

“Cậu tên gì?”

“Viên” Cậu ta nghĩ ngợi một lát rồi nhả ra một chữ.

“Thanh Viên”

“Thanh Viên? Vậy họ của cậu là gì?”

Cậu ta ngơ ngác lắc đầu.

Sau đó cười ngu ngơ chỉ: “Cái này… ngon lắm! Tôi thích cái này, nhà tôi cũng có một vườn hoa hồng to lắm!”

Đúng lúc này, hai nhân viên bảo vệ vội vã rời đi trước đó quay lại, nhìn thấy Thanh Viên liên vô cùng kinh ngạc.

“Cô chủ, cô mau đến chỗ chúng tôi đi, cậu ta chính là người to gan dám đột nhập vào đây để ám sát đó!”

“Cái gì cơ?” Hứa Minh Tâm bối rối đứng dậy.

Thanh Viên nhìn thấy bọn họ cũng sợ đến run rẩy, chui thẳng xuống gầm bàn, nắm chặt lấy gấu áo Hứa Minh Tâm.

“Bọn họ… bọn họ là người xấu, bọn họ muốn đánh tôi!”

“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây… đây không phải người bệnh sao?”

Cô tưởng rằng Thanh Viên chỉ là một người bệnh đơn thuần ở khu khác, không ngờ cậu ta lại là người không có ý tốt, còn đào một cái lỗ chó để đến đây.

“Tôi… tôi chỉ muốn về nhà, chỗ này chính là nhà của tôi.

Nhà tôi cũng có… cũng có những con số lộn xộn như này, cũng có lỗ chó, cũng có vườn hoa hồng..” Thanh Viên nói một cách đáng thương.

Những con số hỗn độn? Là tường phòng lửa có mật mã ư?

Hứa Minh Tâm tốn rất nhiều công sức mới biết được cậu ta không phải là người xấu, chỉ là lạc đường mà thôi.

Cậu ta quả thực là một đứa ngốc, bác sĩ phán đoán tuổi của cậu ta khoảng hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, nhưng tuổi về mặt tâm trí, tâm thần của cậu ta chỉ mới mười tuổi.

Không thể kiểm tra được là do bẩm sinh từ khi ở trong bụng mẹ đã thấy hay sau này lớn lên mới vậy.

Thanh Viên rất nhạy cảm với các con số và ký hiệu, trong mắt cậu ta, bất kỳ đoạn mã phức tạp cũng đều có thể bẻ khóa một cách dễ dàng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2192


Chương 2192

Bác sĩ chỉ có thể giải thích đây là một thiên tài!

Theo miêu tả của Thanh Viên, cậu ta vô tình chạy ra ngoài vì ham chơi. Ở bên ngoài hoảng loạn một ngày, vừa đói vừa mệt nên nhầm tưởng nơi này là nhà mình.

Cậu ta ngửi thấy hương thơm hoa hồng quen thuộc, cậu ta nói mẹ mình rất thích hoa hồng, trong nhà chỗ nào cũng có thể thấy hoa hồng, kể cả vào mùa đông cũng không thể thiếu màu sắc rực rỡ của những bông hồng.

Vậy thì, câu hỏi đặt ra là cậu ta đến từ đâu, hầu như không có bất cứ thông tin nào về thân phận của cậu ta.

Không thể hỏi thêm được gì từ miệng của Thanh Viên, vì ngay cả bản thân mình họ gì cậu ta cũng không rõ.

Mọi thứ chỉ có thể đợi Cố Gia Huy về định đoạt.

Bác sĩ đã kiểm tra xong, cậu ta bị suy nhược thần kinh nhưng không có bất kỳ hành vi hung hãn nào, trước mắt vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời.

“Tôi có thể ăn cái này không?”

“Có thể”

“Vậy cái này thì sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Còn cái này, cái này, còn có cái này nữa…”

“Không ngờ gì cũng được h‹ “Thật tốt quá, cô tốt với Thanh Viên quá!”

Thanh Viên kích động ôm chầm lấy Hứa Minh Tâm, vui vẻ giống như một đứa trẻ.

cũng là một nhóc tham ăn, cậu muốn ăn Không, bây giờ cậu ta chính là một đứa trẻ.

Mà cảnh tượng này lại đập vào mắt Cố Gia Huy – người vừa mới trở về. Sắc mặt ai đó lập tức đen xì như đít nồi…

Anh lập tức lao tới, tóm lấy cổ tay Thanh Viên kéo cậu ta ra khỏi người Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy còn chưa nói gì, Thanh Viên đã cau mày một cách tủi thân, tỏ ra đau đến đáng thương.

“Huhu… người xấu, anh làm tôi đau!”

Cố Gia Huy nghe cậu ta nói vậy liền cảm thấy da đầu tê dại, một thăng nhóc lớn chừng này rồi còn nói những lời như vậy, không thấy xấu hổ à?

Cậu ta coi mình là một cô gái nhỏ ư?

“Ai cho cậu lại gần vợ tôi?” Cố Gia Huy tức giận nói.

“Anh đừng tính toán với cậu ta, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ. Anh về đúng lúc lắm, em đang định nói với anh chuyện này đây”

Hứa Minh Tâm kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Cố Gia Huy nghe khiến anh cứ cau mày mãi không thôi.

Thằng nhóc này ở giữa ranh giới của thiên tài và kẻ ngốc, có thiên phú nhưng chỉ số thông minh lại không đủ.

Rốt cuộc là cậu ta vô tình nhầm lẫn, hay là… cố ý đến đây, có mưu đồ khác?

“Khương Tuấn, cậu đưa người xuống kiểm tra trước, chuyện này phải điều tra rõ ràng rồi hằng nói”

Hứa Minh Tâm thấy Thanh Viên sắp bị đưa đi, cô thấy hơi không nỡ nhưng cũng biết Cố Gia Huy làm như vậy là để bảo vệ an toàn.

Dù sao chỗ này cũng bí mật như vậy, bỗng nhiên có một người lạ xuất hiện, thần kinh của tất cả mọi người đều trở nên căng thẳng.

Thanh Viên vẫn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, cậu ta chỉ biết bọn họ siết chặt cánh tay mình một cách thô bạo muốn đưa cậu ta đi.

Cậu ta lập tức trở nên căng thẳng, liên tục cầu cứu Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm đành phải gói rất nhiều đồ ăn, n ọn họ chỉ đưa cậu đi nghỉ ngơi thôi, lát nữa tôi sẽ đi thăm cậu… làm, làm món bánh hoa cậu thích ăn nhất, được không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2193


Chương 2193

“Thật ư?” Thanh Viên bán tín bán nghi, nhìn Hứa Minh Tâm bằng ánh mắt trong sáng ngây thơ khiến cô không nỡ nói dối cậu ta, cô gật đầu đáp: “Lát nữa tôi sẽ đi thăm cậu”

Lúc này Thanh Viên mới ngoan ngoãn thỏa hiệp để người ta dẫn xuống.

Cố Gia Huy nhìn dáng vẻ này của cô đã đoán ra được điều gì đó.

Dù sao hai người họ đã ở bên cạnh nhau lâu như vậy, tâm ý đã tương thông từ lâu, không cần phải nói thành lời.

“Cậu ta không phải Diên, em đối xử tốt với cậu ta, Diên cũng không nhìn thấy”

“Nhưng ít nhất em cũng thấy an ủi trong lòng một chút, không phải sao… Em cũng chỉ có cách làm ngốc nghếch này thôi, em luôn muốn làm gì đó để bù đắp một chút”

“Lõi không phải do em, em không cần phải tự trách, có lẽ…đây đều là số mệnh”

Chúng ta sớm đã khó tránh khỏi được kiếp nạn, nhưng vẫn đang liều chết đấu tranh, muốn cho bản thân một nửa cơ hội thắng.

Cho dù chỉ là lấy trứng chọi đá, cũng không dễ dàng bỏ cuộc.

Cố Gia Huy an ủi cô một lúc rồi đi làm việc, Khương Tuấn cũng đã điều tra tư liệu về Thanh Viên.

Không biết tên tuổi và nơi ở của cậu ta ở đâu.

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tìm cả London cũng không tra ra được người nào như vậy, cứ như thể cậu ta xuất hiện một cách bất ngờ vậy.

Trong hai ngày sống ở gần bệnh viện, cậu ta luôn lén lút chui vào lỗ chó nhưng lại không ai phát để ý.

Nếu không phải sau khi vào, cậu ta nghênh ngang đi lại thì phỏng chừng cũng sẽ không có ai phát hiện ra.

Làm gì có ai tính trăm phương ngàn kế để lợi dụng một kẻ ngốc chứ?

Mặc dù Cố Gia Huy biết điều này là không thể, nhưng anh cũng không dám lơ là khinh suất, dù sao Hứa Minh Tâm vẫn đang ở đây.

“Anh Huy, sau khi kiểm tra sóng trí lực của cậu ta, chúng tôi đã phát hiện ra điều bất thường. Chỉ số thông minh của cậu ta cao tới 150, sự phát triển của não trái và não phải rất hoàn hảo, thậm chí còn có khả năng phát triển thêm mị : Nhưng… các hành vi đối nhân xử thế, năng lực sinh sống lại gần như bằng không, quả thực chỉ tương đương với một đứa trẻ mười tuổi, cần có người chăm sóc”

Người có chỉ IQ 150 có thể nói là rất hiếm thấy.

Nếu đầu óc cậu ta đủ minh mãn vậy thì người này quá đáng sợ.

“Cậu ta có hành vi bất thường nào không?”

“Không ạ, chỉ ở trong phòng ăn uống, không có bất cứ điều gì bất thường”

“Trước tiên cứ quan sát vài ngày, xem xem có ai tìm cậu ta không, nhân tiếp tục đánh thọc sườn để có thêm manh mối hữu ích”

“Vâng thưa anh” Khương Tuấn đáp một cách nhanh nhẹn.

Mà bên kia, Hứa Minh Tâm đã làm xong bánh hoa đưa đến cho Thanh Viên.

Thanh Viên thấy cô đến đúng như đã hẹn liền rất vui vẻ, một chút cũng không hề giống đang bị giam lỏng, cậu ta ăn rất ngon lành.

Thanh Viên cứ nhìn chăm chằm vào bụng Hứa Minh Tâm với vẻ hiếu kỳ: “Chỗ này của cô rốt cuộc đang giấu thứ gì vậy?

Có thể cho tôi xem không?”

“Cái này không phải để ăn, trong đây có… một em bé. Con người đều chui ra từ bụng mẹ, cậu cũng như vậy”

“Mẹ ư… mẹ tôi không thích tôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2194


Chương 2194

Ánh mắt của Thanh Viên trở nên ảm đạm, giống như đang nhớ đến một quá khứ đau buồn nào đó.

“Sao lại thế?”

“Tôi cũng không biết, bố không thích tôi, mẹ cũng không thích tôi. Không có ai quan tâm tôi, tôi… tôi thường bị nhốt trong căn phòng tối mịt, tôi rất sợ bóng tối. Tôi hét lớn lên nhưng không có ai nghe thấy. Bọn họ đều không cho tôi ăn, cũng không cho tôi uống nước. Bọn họ đều là kẻ xấu, chỉ có cô… cô là người tốt”

“Bọn họ đánh tôi, ức h**p tôi, nói tôi… nói tôi là đồ ngốc.

Tôi không thích chỗ đó, tôi muốn ra ngoài, nhưng… sau khi ra ngoài tôi vẫn muốn về nhà. Bây giờ tôi không muốn nữa, cô tốt hơn bố mẹ tôi, tôi có cô là đủ rồi, tôi không cần bọn họ nữa”

Thanh Viên vốn rất đau lòng, nhưng lúc nói đến câu cuối cậu ta lại cười vui vẻ rồi ôm lấy Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút kỳ cục, mặc dù tâm trí cậu ta chưa trưởng thành, nhưng… dù sao cậu ta cũng đã là một chàng trai hơn hai mươi tuổi. Ôm như vậy… quá kỳ quặc.

Cô xoa lưng vỗ về cậu ta rồi kéo cậu ta ra, nói: “Vậy cậu có nhớ bố mẹ cậu trông như thế nào không?”

“Tôi… tôi không biết, tôi thường ở trong phòng một mình.

Nhưng tôi có máy tính, tôi đã từng thấy rất nhiều ký hiệu cổ quái, tất cả đều rất đơn giản”

“Cậu… không có ai dạy dỗ mà tự hiểu được ư?”

“Những con số đó đều có quy luật, rất đơn giản, tôi sẽ không làm gì khác. Nếu cô thích, tôi có thể lén đưa cho cô quy luật đó”

“Tại sao lại phải lén lút?”

bởi vì có người nói với tôi, đây là giá trị lợi dụng duy nhất của tôi, nếu ngay cả cái này mà tôi cũng không có, vậy thì tôi không cần phải tồn tại trên cõi đời này nữa. Tôi sẵn lòng chia sẻ đồ của tôi cho cô, bởi vì cô cho tôi ăn cho tôi uống, cô không để tôi chết đói, cô còn cho tôi một căn phòng sáng sủa nữa. Cô còn ôm tôi, còn cười với tôi. Cô… cô thật tốt bụng” Cậu ta nói một cách ngốc nghếch.

Hứa Minh Tâm nghe đến cuối cùng, cũng không biết nên bày ra vẻ mặt gì.

Giá trị lợi dụng duy nhất, thế mà cậu ta lại nguyện ý chia sẻ nó cho một người lạ chỉ bởi vì cô đã bố thí cho cậu ta một bữa ăn một tách trà, cười với cậu ta vài lần.

Hơn hai mươi năm qua của cậu ta, rốt cuộc đã bị người ta đối xử hà khắc thành cái dạng gì mới có thể khiến cậu ta gặp được một người đối xử hơi tốt với bản thân một chút thôi, cậu ta đã vui vẻ đến móc tim móc phổi ra cho người đó.

“Buổi tối cậu muốn ăn gì? Tôi lại làm cho cậu ăn, trước.

mắt tôi vẫn không thể để cậu hoạt động tự do, nhưng tôi sẽ thường xuyên đến thăm cậu”

“Cô làm món gì cũng được, tôi không kén ăn!” Thanh Viên vui vẻ đáp: “Vậy cô nhớ đến thăm tôi nhé, tôi đợi cô đó”

Sau khi thăm cậu ta một lúc Hứa Minh Tâm liền rời đi. Nơi đây chỗ nào cũng có camera giám sát, trong nhà vệ sinh còn có camera hữu nhiệt.

Sau khi Cố Gia Huy phát hiện Hứa Minh Tâm đã rời đi, anh liền ngồi lại chỗ cũ, nhìn chăm chú về phía cửa, từ khoảnh khắc cô rời đi liền bắt đầu đợi.

Lúc đầu anh còn lo lắng liệu có phải cậu ta giả điên giả ngốc, là tai mắt do kẻ nào đó cài cắ.m vào.

Nhưng bây giờ xem ra người này thật sự là một đứa ngốc, thật đáng tiếc cho một tài năng thiên bẩm phi thường.

Nhưng nếu loại người này có thể hữu dụng với anh, đề phòng Diên cũng không phải là không thể, dù sao Diên cũng là một hacker nổi tiếng.

Cố Gia Huy không biết lần này tới đây Thanh Viên có nhiệm vụ gì.

“Thanh Viên, tôi có tốt với cậu không?”

“Tốt, anh là người đối xử tốt với Thanh Viên nhất!”

“Vậy cậu có bằng lòng giúp tôi làm việc không?”
 
Back
Top Dưới