Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2135


Chương 2135

Theo bản năng Bạch Thư Hân nghĩ ngay đến Thiệu Kính Đình, anh ta cũng vừa mới đi nhà vệ sinh. Chẳng lẽ là giúp cô ấy trả tiền sao?

Vậy thì ngại quá rồi. Võn dĩ là cô ấy mời khách, vậy mà bây.

giờ lại khiến anh ta trả tiền là sao?

Bạch Thư Hân hơi xấu hổ, căn bản cô ấy không hề nghĩ là Ôn Mạc Ngôn đã trả tiền.

Nếu không phải tại Ôn Mạc Ngôn thì cô ấy sẽ không lâm vào cảnh quãn túng như vậy, lo lắng không có đủ tiền để trả cho bữa cơm này.

Cô trở lại ghế thì nhìn thấy hai người đàn ông đang ăn uống linh đình, anh một ly tôi một ly. Hết cách rồi.

Cô mời rượu nhưng hình như hai người họ giống như ngầm phân cao thấp với nhau, không ai chịu nhường ai mà cứ hết ly này đến ly khác.

Nhưng Bạch Thư Hân biết tửu lượng của Ôn Mạc Ngôn, còn Thiệu Kính Đình là giáo viên rất ít uống rượu nên sẽ không thể vượt qua Ôn Mạc Ngôn.

Chẳng bao lâu sau, dạ dày của Thiệu Kính Đình nôn nao rồi bất đắc dĩ phải chạy vội vào nhà vệ sinh mà nôn thốc nôn tháo.

“Anh cũng thật là”

Bạch Thư Hân trợn mắt nhìn Ôn Mạc Ngôn rồi lập tức đuổi theo.

Ôn Mạc Ngôn thấy vậy thì cau mày lại, cầm ly rượu thả lỏng trên tay.

Bạch Thư Hân đi theo Thiệu Kính Đình mà suýt chút nữa đã đâm đầu vào nhà vệ sinh nam, rồi lại bị Ôn Mạc Ngôn kéo tay lại.

“Anh làm gì vậy?”

Cô ấy sửng sốt.

“Đây là nhà vệ sinh nam”

“Nhưng Thiệu Kính Đình, anh ta…”

“Để anh”

Ôn Mạc Ngôn nhíu mày tỏ vẻ không vui.

“Anh sẽ không lợi dụng anh ta say rượu mà nhấn anh ta xuống bồn cầu đó chứ?”

Trong lòng Bạch Thư Hân có hơi sợ hãi lo lắng vì cô ấy sợ Ôn Mạc Ngôn quá kích động.

Ôn Mạc Ngôn nghe nói như thế thì trong chớp mắt khuôn mặt của anh ta trở nên u ám đáng sợ: “Anh ở trong lòng em chính là người đáng sợ như vậy sao?”

Anh ta nhíu mày, sâu trong ánh mắt hiện lên một tia thất vọng đau khổ nhàn nhạt.

Bạch Thư Hân cũng biết mình đã nói sai. Cảm xúc gần đây của anh ta luôn thay đổi thất thường nên cô ấy khó tránh khỏi có chút lo lắng mà thôi.

Cô ấy muốn giải thích nhưng lại không biết mình nên nói gì trong tình cảnh này.

Cuối cùng, cô ấy mím môi, không nói được gì.

Anh ta nhìn cô ấy thật sâu rồi nói với giọng điệu lạnh lùng: “Bạch Thư Hân, em làm anh thất vọng quá rồi.”

Dứt lời, anh ta buông tay cô ấy rồi đi vào phòng vệ sinh nam.

Những lời này… tựa như một cơn mưa đá rơi xuống trái tim cô ấy khiến nó run lên từng hồi.

Cô ấy ngước mắt lên, thẫn thờ nhìn theo bóng lưng anh ta, đột nhiên cảm thấy… anh ta thật cô độc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2136


Chương 2136

Một năm này, cô ấy không ở bên cạnh bầu bạn với anh ta…anh ta đã vượt qua thế nào?

Thiệu Kính Đình nôn mửa rất nghiêm trọng, thậm chí còn làm bẩn quần áo của Ôn Mạc Ngôn. Ôn Mạc Ngôn không hề phàn nàn gì mà khiêng anh ta trở về căn hộ và nấu một ít canh giải rượu.

Cô ấy muốn làm cùng nhưng Ôn Mạc Ngôn làm rất cẩn thận, khiến cô ấy cũng không còn cách nào.

Sau khi xong xuôi, Thiệu Kính Đình nghỉ ngơi trong nhà, còn bọn họ cũng đến lúc trở về Hai người không nói một lời nào, bầu không khí khá nặng nề.

Lúc Ôn Mạc Ngôn đang giải quyết công việc, cô ấy không dám quầy rầy, chỉ yên lặng pha một tách trà định đưa cho anh ta, nhưng không ngờ lại nghe thấy giọng nói của Ôn Thanh Vân ở trong phòng.

Bọn họ đang trò chuyện video.

Hiệu quả cách âm trong nhà không tốt, cô ấy lại đứng ở cửa nên ít nhiều cũng có thể nghe thấy.

“Công việc tiến triển thuận lợi chứ?”

“Dạ, khu du lịch ven biển đã bắt đầu đầu tư và phát triển rồi. Một năm sau có thể hoàn vốn, lợi nhuận khoảng…”

“Được rồi, được rồi, em không cần phải nói với chị kỹ càng như vậy đâu, chị đã không quan tâm đ ến chuyện của gia tộc.

nữa rồi. Em cũng biết đó, thứ chị quan tâm không phải là công việc của em mà là chuyện khác. Em và Bạch Thư Hân đã trở thành quá khứ rồi. Bây giờ Christie vẫn đang chờ em, đứa bé lại lên cơn sốt rồi, em có biết hay không? Nó vừa mới nói được không bao lâu, em đã không đếm xỉa tới mà chạy đến Đà Nẵng. Em nói là tới đây để kinh doanh, em cho rằng Christie có thể tin tưởng lời nói dối của em sao? Chuyện này vẫn chưa truyền đến tai ông bà thông gia, rõ ràng là do cô ấy giấu giếm cho em. Nếu không em có thể được yên thân mà ở đây à?

Chị biết em không có tình cảm với Christie, em cưới cô ấy là bởi vì em mất trí nhớ nên mọi chuyện mới ra như thế.

Nhưng đứa nhỏ cũng là con ruột của em mà, đúng không?”

“Đúng là con ruột. Em đã làm xét nghiệm, quả thật là của em”

“Vậy mà em còn làm xét nghiệm? Em cho Christie biết chuyện này, cô ấy nghĩ như thế nào?”

Ôn Mạc Ngôn nghe xong, chẳng nói câu nào. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Ngay sau khi đứa trẻ được sinh ra, anh ta đã đi giám định ADN.

Vào đêm kết hôn đó, bản thân anh ta say như chết, từ đầu đến cuối không biết đã xảy ra chuyện gì.

Đến nỗi anh ta còn nghỉ ngờ rằng mình chưa hề chạm đến Christie, nhưng báo cáo giám định huyết thống của đứa nhỏ rõ ràng đã nói cho anh ta biết, bọn họ đích thực đã ngủ với nhau.

Ôn Thanh Vân nhìn anh ta, cảm thấy anh ta đã điên rồi, làm việc hoang đường đến tột cùng.

“Em quay về cho chị, về với vợ con của em đi!”

“Chị, chị có thể tác thành cho Cố Trường Quân, vì sao không thể tác thành cho em?”

“Em… Ôn Thanh Vân trợn to mắt nhìn anh ta: “Em điên rồi, nói bậy bạ gì đó? Đừng quên lúc đó em đã đứng về phía chị”

“Đúng vậy…”

Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười chua xót. Lúc trước anh ta rất căm ghét Cố Trường Quân, cho rằng anh ấy là người vô trách nhiệm, là một người đàn ông mà lại đi bỏ rơi vợ con mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2137


Chương 2137

Nhưng hôm nay… anh ta lại muốn làm theo, muốn ở bên cạnh Bạch Thư Hân bằng mọi giá.

Anh ta rõ là điên rồi!

“Lùi một bước mà nói, cho dù Christie đồng ý, chị cũng muốn hỏi Bạch Thư Hân có tình nguyện ở bên cạnh em không? Cô ta không yêu em, từ trước đến giờ cô ta vẫn luôn đùa giỡn tình cảm của em. Em thông minh như thế, tại sao lại không phân biệt được trắng đen đúng sai cơ chứ?”

Ôn Thanh Vân bất đắc dĩ mà nói.

Ôn Mạc Ngôn lựa chọn im lặng, thật lâu sau cũng không nói gì. Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Cuối cùng, cô ấy thở dài một hơi rồi nói: “Ôn Mạc Ngôn, có chừng có mực thôi.”

“Chị, em cam đoan với chị, Ôn Mạc Ngôn mãi mãi sẽ nghe theo nhà họ Ôn, đặt lợi ích của nhà họ Ôn lên hàng đầu, sẽ không làm bất luận điều gì bội bạc, trái với luân lý. Em… Em chỉ cần khoảng thời gian hai, ba tháng, đến lúc đó, em sẽ rời khỏi Bạch Thư Hân”

“Có thật không?”

Ôn Thanh Vân nghe thấy những lời này, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhưng lại không nói được là chỗ nào.

Cô ấy bắt gặp ánh mắt cương quyết của Ôn Mạc Ngôn, bên trong sâu không thấy đáy, hoàn toàn không thể nhìn thấu được.

Anh ta gật đầu nói: “Em còn có việc ở đây nên cúp máy trước.”

“Được rồi, chị sẽ nói với Christie. Nhưng em nên nhớ kỹ những gì mình đã nói, hết thời gian thì nhớ quay về, không thể đi sai thêm bước nữa. Nhà họ Ôn phụ thuộc vào Kettering, một khi Kettering xảy ra nội chiến bị tổn thương nghiêm trọng thì nhà họ Ôn cũng không khá hơn là bao. Christie có thể giúp em, chỉ có cô ấy mới cứu được nhà họ ôn”

“Em biết rồi…”

Ôn Mạc Ngôn tắt video, nhăn mày lại, cảm thấy vô cùng đau đầu.

Anh ta không thể kiểm soát vận mệnh của chính mình, chỉ có thể biến thành một con rối hy sinh cho người khác.

Đến lúc nào thì anh ta mới có thể tự do làm những điều mình thích đây?

Có lẽ… đến tận lúc chết mới được nhỉ?

Ngoài cửa, Bạch Thư Hân nắm chặt khay trà đến nỗi móng tay đỏ bừng lên mà cũng không nhận ra.

Cô ấy nghiêng ngả lảo đảo ngồi xuống ghế sô pha, nước trà nóng hổi đổ xuống.

Mu bàn tay đỏ ửng một mảng, nhưng cô ấy đang mất hồn lạc phách, hoàn toàn không hề chú ý tới.

Suýt chút nữa cô ấy đã mềm lòng, nhưng một cú điện thoại hôm nay đã thành công kéo cô ấy trở lại hiện thực trong chớp mắt.

Cô ấy đã từng đồng ý với Ôn Thanh Vân sẽ không ở bên anh ta nữa.

Anh ta là Ôn Mạc Ngôn, là người thừa kế của nhà họ Ôn.

Anh ta có hoài bão, có lý tưởng.

Nếu như anh ta cứ nhất quyết ở bên cô ấy, tương đương với việc anh ta đã bỏ rơi toàn bộ gia tộc mình.

Cho dù bọn họ thật sự đi đến cuối cùng thì trong lòng anh ta cũng sẽ tràn đầy áy náy, lương tâm không được thanh thản.

Cô ấy không muốn sau này anh ta căm thù chính bản thân mình, vì vậy cứ để cho anh ta hận cô ấy trước đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2138


Chương 2138

Sau khi giải quyết xong những chuyện vụn vặt, Ôn Mạc Ngôn đi ra ngoài thì nhìn thấy cô ấy đang ngơ ngác ngồi trên sô pha, chén trà trong tay sớm đã xiêu vẹo, nước đổ hết xuống đất.

Anh ta chú ý tới mu bàn tay cô ấy, nhanh chóng bước tới đặt khay sang một bên, cẩn thận mà thổi.

“Sao em lại bất cẩn như vậy, uống một chén trà mà cũng có thể làm mình bị phỏng?”

“Chén trà này… em muốn đưa cho anh. Nhưng em quá vô dụng, có chút chuyện cũng làm không xong.”

Cô ấy rũ mắt nhỏ giọng nỉ non.

Cô ấy cố nén tiếng khóc, nuốt hết toàn bộ ai oán lại vào lòng.

Không thể khóc ở trước mặt anh ta.

Ở trước mặt anh ta, cô ấy là người kiêu ngạo nhất, cứng đầu nhất.

“Anh có thể không uống trà nhưng em nhất định phải biết chăm sóc bản thân. Thật là không làm cho người ta bớt lo hơn chút nào”

Ôn Mạc Ngôn lấy hộp cứu thương tới, thoa thuốc trị bỏng cho cô ấy.

Động tác của anh ta rất dịu dàng.

Khiến cô ấy không nhịn được mà hỏi: “Ôn Mạc Ngôn, anh Rõ ràng là anh hận em nhưng tại sao…”

“Em đã biết câu trả lời rồi, hà cớ gì lại hỏi anh. Anh không muốn nói nữa, đây là chút tôn nghiêm cuối cùng của anh”

Câu trả lời chỉ có một.

Anh ta yêu cô ấy từ tận xương tủy, như một loại thuốc độc.

Anh ta không chịu nói mình vẫn còn yêu cô ấy, vì cảm thấy như thế là quá thấp kém, quá đáng thương.

Cho dù từng hành động của anh ta sớm đã bán đứng nội tâm anh ta từ lâu rồi.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì cắn chặt môi lại vì sợ mình sẽ khóc thành tiếng.

“Vậy còn em thì sao? Có thể rung động và yêu anh nữa không?”

“Em không thể yêu anh bởi vì anh đã cưới vợ sinh con rồi, hiểu không? Anh cũng không thể ly hôn, không thể bỏ rơi con của mình mà, đúng chứ? Chúng ta như thế này thì được tính là gì đâu. Emkhông muốn trở thành kẻ thứ ba…

Cuối cùng cô ấy cũng không kìm được mà nước mắt tuôn rơi.

Trái tim Ôn Mạc Ngôn lập tức đau thắt lại, anh ta dịu dàng lau khô nước mắt cô ấy rồi nhẹ giọng nói: “Bạch Thư Hân, nếu em thích anh sớm một chút thì thật là tốt biết bao. Nếu em thích anh sớm hơn thì bây giờ chúng ta đã có một kết thúc tốt đẹp rồi đúng hay không?”

Ôn Mạc Ngôn Bạch Thư Hân nghe vậy thì không kìm được nước mắt nữa, khóc lên như một đứa trẻ.

Bờ vai cô ấy run run, nghẹn ngào từng hồi.

Đâu phải đến bây giờ cô ấy mới rung động. Có thể là một năm trước… cũng có thể là sớm hơn, cô ấy đã rung động rồi.

Có người ra tay với Cố Cố, hai người bị trói cùng nhau, anh ta đã dốc sức bảo vệ cô ấy.

Anh ta vì cô ấy mà tháo kính, biến mình thành một dáng vẻ khác.

Từ trước đến nay anh ta luôn nhã nhặn gầy yếu, nhưng lại đi tập gym vì cô ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2139


Chương 2139

Từ đầu, anh ta rất hay đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, đến khi nhìn thấy cô ấy lại dũng cảm tỏ tình…

Trái tim cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện những gợn sóng lăn tăn. Tóm lại là… cô ấy đã thích anh ta, từ rất lâu rất lâu rồi.

Ôn Mạc Ngôn dịu dàng ôm cô ấy vào lòng, đau đớn nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

“Anh không còn là Ôn Mạc Ngôn trước kia nữa. Anh đã có vợ, có gánh nặng, không thể nào yêu em một cách vô tư. Tất cả những gì anh có thể làm, chỉ là chúng ta có thể ở bên nhau ba tháng ngắn ngủi này thôi. Ba tháng sau, hai chúng ta, đường ai nấy đi”

Câu cuối cùng, một năm trước cô ấy cũng đã nói với anh ta.

Người nói không thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương này, nhưng người nghe lại đau như xé ruột xé gan.

Cô ấy tự hỏi, thời điểm cô ấy nói ra lời này, có phải Ôn Mạc Ngôn cũng đau khổ như chết đi sống lại hay không.

Vẫn còn ba tháng nữa… cô ấy thật sự hy vọng, ba tháng này trôi qua chậm một chút, chậm một chút, lại chậm một chút nữa…

Hứa là sẽ thẳng thắn thành khẩn mà chung sống với nhau, nhưng hai người bọn họ lại không hay cãi nhau như trước đây nữa.

Có một loại hòa hợp đến kỳ lạ.

Bạch Thư Hân sẽ nấu cơm cho anh ta ăn. Còn anh ta, sau khi tay nghề đã tốt lên thì người xuống bếp mỗi ngày chủ yếu chính là anh ta.

Thi thoảng Thiệu Kính Đình đến kiếm cơm ăn, Ôn Mạc Ngôn cũng không để cho cô ấy phải xuống bếp.

Dần dà, Thiệu Kính Đình cũng biết thời hạn ba tháng của bọn họ.

Sau ba tháng, Ôn Mạc Ngôn sẽ rời đi.

Một ngày nọ, sau khi cơm nước xong, Bạch Thư Hân lợi dụng khi Ôn Mạc Ngôn rửa chén mà kéo Thiệu Kính Đình sang một bên, nhét vào tay anh ta một khoản tiền.

“Tiền cơm lần trước tôi để dành đã lâu, anh mau mau cầm lấy đi, đừng để cho Ôn Mạc Ngôn biết, nếu không anh ấy lại phát điên mất”

Tiền cơm?

Thiệu Kính Đình có hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Dám chắc cô ấy đã nghĩ rằng chính anh ta là người đã thanh toán cho buổi cơm lần trước.

Thân là một giáo viên có phẩm hạnh chính trực, anh ta vốn nên nói cho cô ấy biết đầu đuôi sự việc.

Nhưng…

Lời nói đã đến bên miệng rồi lại không thốt ra được.

Ôn Mạc Ngôn không nói cho cô ấy biết, chắc hẳn sau này cũng sẽ không.

Vậy có phải anh ta có thể lặng lẽ mà nhận nhân tình này hay không?

Anh ta cười cười, mở miệng khước từ: “Không cần đâu, sau này cô mời lại lần nữa là được rồi. Chẳng qua là tôi cũng không muốn đến nơi sang trọng như vậy, cứ tùy tiện xử lý đi”

“Nhưng nhiều tiền như vậy…”

“Không sao đâu, chút tiền ấy đối với tôi không là gì cả”

Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức cảm thán cuộc sống của kẻ có tiền thật tốt. Bây giờ cô ấy chỉ là một kẻ bần cùng, đã lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2140


Chương 2140

“Anh thực sự không cần trả tiền à? Cả chục triệu lận đó, sao không giữ lấy mua chút gì đó cũng được mà?”

“Cô giữ đi. Đoán chừng anh ta rất hay bóc lột cô, cứ giữ lại một ít tiền riêng đi”

“Haiz, hình như đúng là vậy. Anh ấy vừa thấy tôi khó chịu là đã bảo tôi đi mua đồ ăn…” Cô ấy nói một cách cay đắng.

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô ấy vang lên, là Hứa Minh Tâm gọi đến.

“Vậy tôi đi nghe điện thoại trước, số tiền này tôi sẽ từ từ trả không thì tôi không yên tâm. Chờ tôi tiễn ông tướng này đi, có tiền trong tay rồi tôi sẽ trả cho anh. Bây giờ… rất nghèo.”

“Không vội.”

Sau đó Bạch Thư Hân quay người đi nghe điện thoại.

Hứa Minh Tâm hẹn cô ấy ra ngoài mua sắm, hiếm khi cô được ra khỏi nhà.

Sau khi xin ý kiến của Ôn Mạc Ngôn, cô ấy vui vẻ nhanh chóng rời nhà.

Thiệu Kính Đình nhìn thấy Bạch Thư Hân đã đi khỏi, bản thân mình cũng không tiện quấy rầy nên lập tức đứng dậy rời đi.

Đi tới cửa, giọng nói của lạnh nhạt của Ôn Mạc Ngôn vang lên sau lưng.

“Ba tháng nữa tôi sẽ rời đi, nhưng anh cũng đừng mơ mộng hão huyền là có thể ở bên cạnh cô ấy. Anh không phải là người đáng để tin tưởng. Tôi còn có ứng viên tốt hơn, vẫn không tới phiên anh đâu.”

“Tôi không hiểu anh đang nói gì.”

Thiệu Kính Đình nắm tay nắm cửa, hơi dùng sức đẩy ra.

“Đều là đàn ông, thẳng thắn với nhau vẫn tốt hơn. Tôi biết anh thích cô ấy, nhưng anh không được nhìn trộm cô ấy”

“Anh đang đùa tôi à? Anh là gì của cô ấy? Nhìn trộm hay không là chuyện anh có thể làm chủ sao?”

“Nhân lúc tôi chưa tức giận thì tránh xa cô ấy ra. Tôi không thích bất cứ người đàn ông tham lam nào nhìn cô ấy, có ý đồ với cô ấy. Tôi nói cho anh biết, ba tháng này tôi không cho.

phép, sau này cũng không đến lượt anh.”

Ôn Mạc Ngôn đột nhiên áp sát lại năm lấy cổ áo của anh ta, mạnh mẽ nhấc Thiệu Kính Đình lên: “Có phải gần đây, tôi khiến cho anh cảm thấy tính tình của tôi khá tốt, nên anh cho răng tôi sẽ không ra tay đánh người? Cô ấy không thích tôi hời hợt với người khác, tôi liền đối xử ôn hoà tử tế với anh. Cô ấy không thích tôi giải quyết mọi chuyện bằng bạo lực, tôi đã dùng rượu tốt đồ ăn ngon mà khoản đãi anh. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi vừa mắt anh. Anh cứ lượn qua lượn lại trước mặt tôi mà dán mắt vào Bạch Thư Hân, anh coi tôi như người chết sao?”

Ôn Mạc Ngôn có tính tình tốt biến mất trong nháy mắt, giờ phút này mới là con người thật của anh ta…

Anh ta quả thực đã thay đổi rất nhiều, muốn quay lại cũng không thể.

Ôn Mạc Ngôn của hiện tại càng giống hỗn hợp của hai nhân cách, nhìn tổng thể dường như vô hại, nhưng thực chất trong lòng lại là một tên ác ma.

Con ác ma này không xuất hiện thường xuyên nhưng không có nghĩa là nó không có tính tình.

Thiệu Kính Đình nhíu mày nhìn Ôn Mạc Ngôn: “Cho nên, bây giờ mới là bộ mặt thật của anh?”

“Cứ cho là vậy đi. Đừng có ý đồ mờ ám với cô ấy, cô ấy là của tôi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2141


Chương 2141

“Nhưng anh phải quay về, cô ấy không thể ở bên cạnh người đàn ông đã có gia đình.”

“Đó là chuyện của chúng tôi, không liên quan gì đến anh.

Tôi khuyên anh nên dừng lại càng sớm càng tốt. Trên thế giới này có biết bao nhiêu người phụ nữ, hãy tìm một người khác đi, đừng đến tìm cô ấy nữa”

“Cách giao hẹn của hai người còn hai tháng nữa. Đến thời hạn thì anh phải trở về nước ngoài xa xôi. Lúc đó chỉ sợ chuyện này đã ngoài tầm tay của anh rồi, đúng không?”

Thiệu Kính Đình không sợ hãi, anh ta cũng là một người gan dạ sáng suốt.

“Vậy sao? Thế thì tôi sẽ giải quyết dứt điểm anh trong vòng hai tháng này…”

Anh ta chưa kịp nói xong thì cánh cửa đột nhiên mở ra.

Bạch Thư Hân nhìn thấy hai người đứng sát gần nhau, Ôn Mạc Ngôn còn nắm chặt cổ áo của Thiệu Kính Đình.

“Hai người… đang làm gì đấy?”

Hình như không khí trong nhà có vẻ hơi kỳ lạ nhỉ?

“Cà vạt của thầy ĐÌnh bị lệch, anh giúp anh ta chỉnh lại. Là một giáo viên thì không thể mắc sai lầm trong việc ăn mặc”

Ôn Mạc Ngôn lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười rất dịu dàng rồi giả vờ giúp Thiệu Kính Đình thắt cà vạt.

“Các người… Quan hệ của hai người tốt lên từ khi nào.

vậy?” Bạch Thư Hân nhíu mày, hai người đã thân mật đến mức thắt cà vạt cho nhau luôn rồi sao?

Thật đáng sợ…

“Sao em đột ngột quay về?”

Ôn Mạc Ngôn tùy tiện thắt nút cho xong rồi lập tức tránh xa Thiệu Kính Đình.

“Em quên mang theo ví nên về lấy”

Cô ấy vội vàng trở lại phòng ngủ, cầm ví rồi nói: “Tôi đi trước đây, các anh đừng có phá banh nhà đó. Thầy Đình, nếu anh ta dám bắt nạt anh thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp anh dạy dỗ anh ta”

“Anh ta vừa mới…” Thiệu Kính Đình định nói ra sự thật, nhưng bị Ôn Mạc Ngôn ngăn cản.

“Thầy Đình, cổ tay áo của anh cũng bị vặn kìa, còn áo sơ mi phải đóng thùng lại hết, không thể để lộ ra ngoài, không thì nhìn sẽ không đẹp. Thư Hân, em đi trước đi, Minh Tâm vẫn đang đợi em đó.”

“Ừ, vậy thì em đi đây. Hai người… hạn chế chút” Quả nhiên, nhìn thấy họ thì máu hủ nữ trong người cô ấy lại nổi lên. Khi hai người bọn họ đứng cạnh nhau trông vô cùng đẹp đôi, sao trước kia cô ấy không phát hiện ra nhỉ?

Ngay khi Bạch Thư Hân vừa rời đi, nét tươi cười trên mặt Ôn Mạc Ngôn lập tức chìm xuống, độ cong nơi khóe miệng trở nên lạnh buốt cứng đờ.

“Thầy Đình, tôi đã nói rõ ràng với anh rồi. Anh cũng là người thông minh, hy vọng anh có thể làm ra chuyện sáng suốt. Tôi nói thẳng cho anh biết, cho dù tôi đã cưới vợ sinh con và không thể tái hợp với cô ấy được, thì anh và cô ấy cũng không có một chút hy vọng nào đâu.”

“Anh tự tin như vậy sao?”

Thiệu Kính Đình nhìu chặt mày lại, cảm thấy cực kỳ khó chịu khi nghe được những lời này.

“Đúng vậy, anh tuyệt đối không có khả năng đâu. Anh vẫn nên sớm hồi tâm chuyển ý một chút, miễn cho đến cuối cùng người tổn thương lại là chính bản thân mình. Hôm nay tôi còn có việc nên không nhiều lời với anh nữa”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2142


Chương 2142

Thời điểm Thiệu Kính Đình rời đi, trong lòng vô cùng rối rắm. Anh ta rất không muốn thừa nhận những gì Ôn Mạc Ngôn nói là đúng.

Anh ta còn chưa kịp làm gì cả, nên nếu cứ rút lui như thế này thì thật sự đó không phải là việc mà một người đàn ông nên làm.

Cho dù đến cuối cùng anh ta là người bị tổn thương đi chăng nữa, nhưng dù thế nào thì anh ta cũng đã cố gắng hết sức, sẽ không phải hối hận.

Anh ta thật sự muốn xem xem, ba tháng sau, hai người rốt cuộc sẽ trở thành người xa lạ, lúc đó Ôn Mạc Ngôn ngăn cản anh ta như thế nào.

Bạch Thư Hân đến địa điểm đã hẹn trước, đó là một cửa hàng bánh ngọt.

Cố Gia Huy chọn một phần matcha ngàn lớp, chia thành hai phần. Phần nhỏ của Hứa Minh Tâm, phần lớn của anh.

Cô ăn xong phần của mình thì dùng ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn vào đ ĩa của Cố Gia Huy.

“Đừng có nghĩ đến nữa. Dạo gần đây em nhân lúc anh bận rộn mà mua chuộc được thím Mai, ăn quá nhiều đồ ngọt. Bây giờ chỉ là cho em nếm thử để đỡ thèm mà thôi, em đừng ảo tưởng nữa”

“Nhưng phần anh cho em cũng quá ít rồi đó, anh thấy không? Em mới ăn có một miếng mà đã hết rồi”

“Em có thể nhìn anh ăn mà”

“Cố Gia Huy, anh xấu tính quá đi à. Hiện tại không phải là em muốn ăn, mà là cục cưng của anh muốn ăn đó.

Nó… Nó đang quậy trong bụng em nè, nó muốn ăn”

Hứa Minh Tâm ưỡn bụng ra, tỏ vẻ là đứa nhỏ muốn ăn.

Cố Gia Huy nghe vậy đưa bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên cái bụng hơi tròn trĩnh của cô. Biểu hiện mang thai của cô.

hơi chậm, đến giờ đã năm tháng rồi mà phần bụng vẫn chưa lộ rõ, cả người cô vẫn nhỏ nhắn như thế.

Anh chạm vào đó, đích thật là con đang đạp.

“Con muốn ăn?”

Anh hướng về bụng cô mà hỏi.

“Dạ muốn, dạ muốn. Em trả lời thay cho cục cưng”

“Sau khi sinh xong em muốn làm người béo phì à?”

Cố Gia Huy u ám nói.

Những lời này… dường như có phép thuật. Ngay khi vừa thốt ra, bụng cô yên tĩnh lại trong nháy mắt.

Một lúc lâu sau cũng không thấy có chuyển động gì tiếp theo, như thể đứa bé đã bị dọa cho sợ hãi.

Hứa Minh Tâm bị động tác phá rối này làm cho ngớ ra. Não.

của thai nhi bốn tháng gần như đã phát triển rồi, nhưng không ngờ nó còn chưa sinh ra mà đã có thể hiểu được lời nói của Cố Gia Huy. Vậy sau này ra đời rồi chẳng phải nó sẽ rất sợ bố nó hay sao?

Tính cách này… thật ra rất giống cô, quả nhiên là con ruột có khác.

“Bây giờ chắc là nó không muốn ăn”

Anh rút tay về, thản nhiên mà nói.

“Cố Gia Huy, anh như vậy… có thể dọa cục cưng ngốc luôn không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2143


Chương 2143

“Cái này gọi là dưỡng thai.”

Anh nói một cách nghiêm túc: “Nó rất nghe lời khiến anh vô cùng hài lòng. Sau khi ra đời chắc là sẽ không bám lấy em đâu”

“Nếu nó cứ bám lấy em thì sao?”

“Để nó ở đâu đó mát mẻ rồi đi dạo thôi”

Anh nói không chút khách khí.

Hứa Minh Tâm: “…”

Cô trợn mắt há mồm. Đây có phải là tiết tấu bị bố ruột mình ghét bỏ trước khi chào đời không?

Có phải nhà họ Cố có truyền thống tốt đẹp về phương diện này hay không nhỉ? Thật giống lúc ông cụ ghét bỏ anh vậy.

Chết tiệt!

Cô chợt thấy lo lắng cho đứa con tương lai của mình, cuộc sống của nó thật không dễ dàng gì cho cam.

Không bao lâu Bạch Thư Hân đã tới. Mà lúc này, cô đã uống hết hai ly nước ép trái cây, nên không được phép uống nữa, chỉ có thể dùng ánh mắt mong đợi của mình mà nhìn Cố Gia Huy ăn. Thấy cô ấy đến, Cố Gia Huy đứng dậy nói: “Giao Minh Tâm cho cô. Hôm nay cô ấy đi khám thai nên tôi đưa cô ấy đi chơi cho thoải mái. Tôi vốn định đưa cô ấy đến tập đoàn, nhưng cô ấy không thích bầu không khí ở đó nên đành phải ra ngoài. Tôi còn có chuyện phải làm, không đi cùng hai người được. Có Khương Tuấn bí mật đi theo bảo vệ hai người, nếu xảy ra chuyện gì thì cứ tìm anh ta”

“Ừ,t “Ngoài ra, cô ấy không thể ăn quá nhiều đồ ngọt, cay, mặn.

Lượng ăn hôm nay của cô ấy đã vượt tiêu chuẩn rồi. Lát nữa đừng bị dáng vẻ đáng thương của cô ấy dụ dỗ”

“Yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không nuông chiều cô ấy. Tất cả đều lấy đứa bé làm đầu” Bạch Thư Hân nói một cách rất chắc chản, võ ngực bảo đảm.

“Vậy thì tốt rồi, tôi cũng có thể yên tâm”

Cố Gia Huy thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu cô rồi mới rời đi.

Nhìn thấy anh rời đi, Hứa Minh Tâm thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Thư Hân, tớ có thể lén lút cản một miếng được không?”

“Thôi đi, Cố Gia Huy còn chưa đi được bao xa, cậu còn ở đây làm ra vẻ bằng mặt không bằng lòng. Cậu bảo tớ báo cáo kết quả công việc thế nào đây?”

“Thư Hân, cậu là người của tớ, không thể theo phe anh ấy. Hơn nữa tớ chỉ cắn một miếng, cắn một miếng thôi cũng không sao đâu mà…”

“Tớ là theo phe đứa con trong bụng cậu. Một miếng thôi thì đúng là không nghiêm trọng, nhưng đây là giới hạn. Cậu không thể tùy ý như vậy được. Tớ là người rất có nguyên tắc.”

hiểu rì “Không ăn thì cả người rất khó chịu, cậu không biết bữa ăn bổ dưỡng của tớ nhạt nhẽo thế nào đâu, tớ ăn đến mức sắp phát điên luôn rồi”

“Mang thai thực sự rất vất vả, nhưng nhịn một chút rồi cũng sẽ qua thôi. Cậu phải sinh ra một đứa trẻ khỏe mạnh, có biết không?”

“Nhưng… tớ sợ đứa trẻ này sẽ biến thành thai chết.”

Vẻ mặt của Hứa Minh Tâm trở nên tối tăm.

“Hôm nay tớ đi kiểm tra sức khỏe. Thực ra là đã kiểm tra ở nhà rồi, nhưng tớ vẫn đến bệnh viện thành phố. Sự cố vừa rồi ảnh hưởng rất nhiều đến thai nhi. Bác sĩ cũng không thể đảm bảo rằng em bé sẽ được sinh ra an toàn, có thể cuối cùng nó sẽ trở thành một thai chết.”

“Đừng nói bậy, hơi đâu mà cậu đi nghe mấy lời nhảm nhí như vậy”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2144


Chương 2144

“Thời điểm tớ đi vệ sinh, Cố Gia Huy kéo bác sĩ ra một góc, tớ đã trộm nghe được. Hiện tại đứa bé vẫn còn sống, nhưng dấu hiệu của sự sống thực sự rất yếu. Nó không hoạt bát hiếu động, bụng của tớ cũng rất nhỏ…

“Đừng nghĩ lung tung nữa”” Bạch Thư Hân ngắt lời cô: “Chỉ cần đứa nhỏ này còn sống trong bụng cậu thì cậu không thể từ bỏ nó. Đi thôi, gần đây có một khu mua sắm, cậu đi shopping với tớ đi. Tớ về lâu rồi mà vẫn chưa mua quà cho.

con nuôi tương lai đó.”

Lúc họ đến cửa hàng dành riêng cho bà mẹ và trẻ sơ sinh, Bạch Thư Hân vừa chọn quần áo vừa tò mò hỏi: “Hai cậu đã kiểm tra chưa? Là trai hay gái?”

“Chưa nữa, Cố Gia Huy nói không quan tâm là trai hay gái. Nếu đi siêu âm mà phát hiện là con trai thì e rằng anh ấy sẽ bảo lại có thêm một người giành người phụ nữ của anh ấy đấy”

“Ha ha, cũng đúng. Tính chiếm hữu của anh ta mạnh thế cơ mà, thấy người đàn ông khác chạm vào tay cậu thôi là đã phát điên lên rồi. Bây giờ tự nhiên có một thằng quỷ nhỏ ngày nào cũng quấn quýt ôm mẹ bú sữa, tớ có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của Cố Gia Huy khó coi thế nào, trong lòng hậm hực ra sao rồi đấy”

“Tớ cũng đang bận tâm chuyện này. Bây giờ anh ấy đã bắt đầu đe dọa con tớ rồi. Đêm nào anh ấy cũng nói chuyện với bụng tớ, bảo nó phải ngoan ngoãn trong bụng tớ, nếu không thì khi nó sinh ra đời rồi anh ấy sẽ đánh gãy chân chó của nó. Ôi, hai cái chân đáng thương của cục cưng nhà tớ!”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì không nhịn được cười.

Khi nghe những điều này, sâu trong tâm trí cô ấy tràn đầy hình ảnh Cố Gia Huy chăm sóc, yêu thương vợ thế nào, có thể nói là tính cách này đã ăn sâu bén rễ trong người Cố Gia Huy rồi.

Cuối cùng, Bạch Thư Hân mua rất nhiều quần áo cho cả con trai và con gái, còn nói tương lai sẽ sinh con thứ hai, sớm muộn gì cũng có thể mặc được.

“Mà này, cậu và Ôn Mạc Ngôn thì thế nào? Thấy cậu vui vẻ thế, chắc là hai người ở chung với nhau cũng rất hòa hợp nhỉ?”

Hứa Minh Tâm hỏi, lần này hẹn cô ấy đi ra ngoài cũng vì muốn hỏi tiến triển của cô ấy và Ôn Mạc Ngôn, đại loại như có cãi nhau hay khó chịu hay không.

“Cũng vậy thôi, rãnh rỗi thì đấu khẩu qua lại rồi cùng nhau đi ăn các kiểu. Còn không thì anh ấy làm việc còn tớ thì chơi điện tử, thỉnh thoảng anh ấy cũng bày trò áp bức, bắt tớ phải pha trà rót nước này nọ.”

“Nhưng phần lớn thời gian anh ấy vẫn rất biết nghe lời, biết nấu đồ ăn ngon cho tớ còn dắt tớ đi khu vui chơi, bọn tớ sống với nhau khá hòa hợp.”

“Vậy anh ta cứ ở lì chỗ cậu không chịu đi như thế có ổn lắm không, dù sao thì…”

Hứa Minh Tâm ngại nên không nói tiếp, thật ra không cần phải nói rõ thì mọi người cũng đều biết.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì có cảm giác ngón tay hơi cứng đờ lại.

Thật ra cô ấy cũng đã suy nghĩ về vấn đề này rất lâu rồi, bây giờ cô ấy là phụ nữ độc thân còn Ôn Mạc Ngôn thì đã có vợ con, người ngoài lại hiểu nhầm tưởng rằng họ là một cặp.

Nếu việc này bị truyền ra ngoài thì nhất định sẽ bị dị nghị, may mà người khác không biết thân phận của Ôn Mạc Ngôn.

Nhưng cuộc sống như thế thật sự không ổn.

Bọn họ ngày nào cũng tuân thủ quy tắc, đến cả cầm tay cũng không, họ luôn kiềm chế cảm xúc của đối phương, chỉ sợ lỡ sai một bước thì hậu quả sẽ khó mà giải quyết.

Nếu như cuộc tình này đã không có kết quả thì họ sẽ cố sức trân trọng mà không để bất cứ suy nghĩ lệch lạc nào bị lẫn lộn vào bên trong.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2145


Chương 2145

Mỗi đêm cô lều ngủ trên giường còn Ôn Mạc Ngôn thì ngủ ở ghế sô pha bên ngoài.

Nhưng người ngoài ai mà tin được hai người cùng sống dưới một mái nhà suốt một tháng mà lại không xảy ra chuyện gì với nhau?

Ôn Thanh Vân đã nhiều lần gọi điện đến bảo anh ta phải biết chừng mực, anh ta sống ở bên ngoài suốt một tháng bảo.

Christie phải nghĩ như thế nào?

Nhưng mỗi lần nhắc đến vấn đề này thì Ôn Mạc Ngôn lại vội vàng né tránh, không muốn trả lời.

“Minh Tâm, tớ cũng đã từng dẫn vặt nhưng tớ không thể nào lòng dạ sắt đá cho được. Tớ không thể đẩy anh ấy ra, thời gian đang trôi qua từng ngày, bọn tớ đều rất tỉnh táo và lý trí chờ đợi giây phút phân li đến” “Bọn tớ… Giống như hai con nhím ôm lấy nhau để sưởi ấm, cẩn thận dùng da bụng mềm mại để tiếp cận đối phương, chỉ cần không cẩn thận một chút thì sẽ đâm phải nhau. Ánh mắt của người đời đã không còn là gì với tớ nữa, tớ vẫn còn thời gian hai tháng, đây đã là cơ hội có thể ngang bướng duy nhất của tớ rồi”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời đó thì không khỏi cảm thấy buồn cho cô ấy.

“Minh Tâm, cậu có cảm thấy tớ rất ích kỷ, cứ chiếm lấy chồng của người khác không chịu trả hay không?”

Cô khẽ nói: “Tớ không biết, chuyện này tớ sẽ đứng về tình chứ không đứng về lý. Tớ biết Christie rất đáng thương nhưng cô ấy chỉ đáng thương ba tháng thôi, còn cậu… Đáng thương cả một đời. Mặc dù tớ không biết rốt cuộc cậu đang che đậy điều gì nhưng tớ có thể cảm nhận được sự đau khổ của cậu”

“Cậu nhất định đã hi sinh bản thân rất nhiều, rất nhiều. Tớ không biết ai là người được lợi nhưng tớ biết cậu là người cảm thấy không thoải mái nhất” “Nhìn thấy cậu và Ôn Mạc Ngôn yêu nhau một cách đau khổ và kiềm nén như vậy thì tớ cũng không dễ chịu gì, vì vậy… Buông thả thì cứ buông thả một lần đi, ít ra thì cậu vẫn biết nhắc nhở bản thân Ôn Mạc Ngôn là người đã có vợ, cậu vẫn luôn không vượt quá giới hạn, thật ra cậu đã xứng đáng với lương tâm của mình rồi, không phải sao?”

“Nghe cậu nói như vậy thì tớ cũng có thể yên tâm mà sống nốt hai tháng này. Tớ đến hỏi cậu cũng là vì có lòng riêng, vì tớ biết, cậu nhất định sẽ đứng về phía tớ”

“Thư Hân, tớ sẽ mãi mãi đứng về phía cậu” Hứa Minh Tâm nói rõ ràng từng chữ một: “Thật ra trong lòng mỗi người đều có một tiêu chuẩn đo lường đúng và sai riêng nhưng không có ai có thể đảm bảo công bằng tuyệt đối được mà sẽ luôn có tâm lý nghiêng về một bên nào đó. Có lẽ với cậu tớ không thể nào giữ được lý trí, tớ đã nghiêng về cậu nhiều hơn rồi. Vì tớ tin con người của cậu nên tớ bằng lòng tin tưởng và ủng hộ cậu”

“Cảm ơn” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Bạch Thư Hân nghe xong những lời đó thì cảm động đến không biết phải nói làm sao. Khoảng thời gian này mặt dù ngoài mặt cô ấy tỏ ra vui vẻ nhưng trong lòng thì lại ngổn ngang đủ thứ cảm giác áy náy về đạo đức, cảm thấy bản thân là một người phụ nữ xấu, cướp chồng của người khác.

Nhưng bây giờ có những lời nói đó của Hứa Minh Tâm thì cô ấy đã lấy lại được dũng khí.

Cô ấy chỉ có thể ngang bướng lần này thôi, sau này… Anh ta đã không còn thuộc về cô ấy nữa.

Cô ấy không muốn bản thân phải hối hận, bây giờ chỉ có.

thể đi một bước tính một bước thôi.

Hai người họ dạo khu mua sắm xong thì đến tập đoàn.

Cuối cùng Bạch Thư Hân cũng có thời gian rãnh, lúc này cô ấy mới phát hiện điện thoại mình đã hết pin và tắt máy. Cô ấy vội vàng tìm cục sạc điện thoại rồi nạp điện thì phát hiện Ôn Mạc Ngôn đã gọi cho cô ấy rất nhiều cuộc và còn có cả một tin nhắn.

“Thư Hân, anh chuẩn bị lên máy bay rồi, Thiên Âu bệnh rất nặng, bây giờ nó cần đến người làm bố như anh, anh buộc phải quay về ngay, một mình Christie không chăm sóc xuể.

‘Yên tâm, anh sẽ quay lạ Bạch Thư Hân nhìn thấy tin nhắn đó thì tim đập lên thình thịch.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2146


Chương 2146

Ôn ấu Khiêm là con của hai người họ, mới vừa được ba tháng tuổi.

Cô ấy gọi điện lại cho anh ta theo bản năng nhưng lại không có ai nghe máy.

Cô ấy quên mất là lên máy bay thì phải khóa máy.

Cô ấy chỉ có thể gõ tin nhắn và gửi đi “Đến nơi thì nhớ báo.

bình an cho em biết, ngoài ra… Con thế nào rồi, có nghiêm trọng không? Nếu như nghiêm trọng thì anh không cần phải gấp gáp quay lại, con cái cũng là trách nhiệm của anh, anh có thể không yêu Christie nhưng dù sao thì con cái cũng là máu thịt của anh, phải chăm sóc nó cho đàng hoàng”

Bạch Thư Hân gửi tin nhắn xong thì thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại, cô biết bay qua lại giữa hai nước thì phải mất đến bốn tiếng đồng hồ, anh ta không thể nào trả lời tin nhắn nhưng cô ấy vẫn thấy không yên tâm.

Hứa Minh Tâm nhìn ra được sự lo lắng của cô ấy, không kiềm được nên hỏi: “Cậu không sao chứ?”

“Tớ… Tớ không sa: anh ấy đã về London cho lắm”

Con của Ôn Mạc Ngôn bị bệnh rồi, Tớ… Tớ thấy không được yên tâm “Cậu không yên tâm chuyện gì? Sợ Ôn Mạc Ngôn không quay lại sao?”

“Không phải, tớ sợ…”

Cô ấy nói đến đây thì đột nhiên dừng lại.

Cô ấy phải nói thế nào với Hứa Minh Tâm, nói cô ấy đang lo cho người khác sao?

Cô ấy mím chặt môi, như nghĩ ra được gì đó rồi nói: “Tớ về nhà trước, cậu ngoan ngoãn ở đây đợi Cố Gia Huy nhé.”

Cô ấy vội vã ra về, đến đồ mới mua cũng không kịp lấy.

Trên đường đi, cô ấy vội vã gọi điện cho Christie.

Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không có ai bắt máy, cô ấy cứ liên tục gọi.

Thời gian cứ thế trôi qua, sau mười phút thì đối phương đã bắt máy.

“Gì đó?”

Giọng Christie có phần lười nhác và cáu gắt, có vẻ như rất không thích nghe điện thoại của cô ấy.

“Con trai… Con trai thế nào rồi? Rốt cuộc thằng bé sao rồi?”

Nhất định là rất nghiêm trọng nên mới gọi Ôn Mạc Ngôn về gấp như vậy.

“Tôi để thằng bé ra gió một lúc nên giờ nó cứ sốt cao không hạ, rất nguy hiểm”

“Christie, cô điên rồi! Thằng bé chỉ mới có ba tháng tuổi, sao cô có thể đối xử độc ác với nó như thế?”

“Tôi cảnh cáo cô, đừng có quá đáng, là cô đã bá chiếm chồng tôi, rốt cuộc cô muốn làm gì? Nếu cô còn níu kéo Ôn Mạc Ngôn thì con của cô sẽ mất mạng đấy!”

“Cô…”

Bạch Thư Hân tức đến mức không thể nói hết một câu trọn vẹn.

Vào cái đêm cách đây một năm về trước, cô ấy không ngờ mình đã có thai.

Sau khi cô ấy biết được thì vốn dĩ đã muốn phá bỏ vì dù gì thì lúc đó Ôn Mạc Ngôn và Christie cũng đã sắp kết hôn rồi.

Nhưng khi cô ấy nằm trên chiếc giường phẫu thuật lạnh giá, nhìn lên ánh đèn trắng chói mắt thì đột nhiên lại không muốn làm phẫu thuật nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2147


Chương 2147

Cô ấy muốn giữ đứa bé đó lại, đó là một sinh mệnh nhỏ, có lẽ nó là niềm an ủi cuối cùng khi cô ấy rời xa Ôn Mạc Ngôn, đứa bé là món quà mà ông trời đã ban tặng cho cô ấy.

Cô ấy đẩy bác sĩ ra rồi hoảng loạn bỏ chạy, cuối cùng thì quyết định giữ lại đứa bé.

Cô ấy không dám ở lại Đà Nẵng vì sợ sẽ để lộ ra manh mối nên chỉ có thể rời đi. Thật ra hôm Ôn Mạc Ngôn tổ chức hôn lễ cô ấy cũng có đến, cô ấy muốn lén xem thử dáng vẻ anh ta lúc kết hôn như thế nào nhưng lại bị bạn của Christie là Vivian phát hiện…

Vivian vẫn luôn căm thù cô ấy, cho nên định lẳng lặng giải quyết cô ấy mà không để cho ai biết, tiện thể giúp Christie giải quyết một tình địch, ai ngờ lại bị Christie phát hiện rồi cứu được cô ấy.

Lúc cô ấy bị Vivian tra tấn, vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, cũng may là đứa bé vẫn an toàn. Christie tìm bác sĩ đến cứu chữa cho cô ấy, Christie biết cô ấy có thai, chuyện đầu tiên là liên tưởng đến Ôn Mạc Ngôn. Christie không hề mang thai, nhưng cô ta cần một đứa bé để củng cố địa vị của bản thân. Christie cho cô ấy hai lựa chọn, một là bỏ cái thai này đi, hai là để nó trở thành công cụ buộc chặt Ôn Mạc Ngôn của cô ta.

Có một câu nói của Christie khiến cô ấy nhớ lâu nhất.

“Chẳng lẽ cô muốn cả đời con của mình không có được tình thương của bố à? Phải trở thành một đứa con hoang, bị người ta chỉ trỏ, lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn?”

Đứa con hoang…

Ba chữ này đả kích rất mạnh vào sâu trong lòng cô ấy, nguồn gốc đứa con của cô ấy là trong sạch, tại sao lại biến thành đứa con hoang, nhưng đúng là dư luận rất đáng sợ.

Cô ấy có đứa bé này, dù thế nào thì cũng sẽ phải quay về nhà họ Bạch, sớm muộn gì Ôn Mạc Ngôn cũng biết đến sự tồn tại của đứa bé, chỉ cần điều tra DNA là có thể biết được bố của đứa bé là ai. Vào giờ phút ấy, chắc chắn Ôn Mạc Ngôn sẽ chỉ càng điên cưồng hơn mà thôi.

Vì bảo vệ đứa bé trong bụng, sợ Christie làm điều bất lợi gì cho đứa bé, cô ấy chỉ đành đồng ý, cô ta cũng không làm khó cô ấy, cũng không hạn chế sự tự do của cô ấ) Cô ấy tin tưởng bản thân mình, dù gì thì cô ấy cũng bỏ qua nhiều thứ như vậy vì Ôn Mạc Ngôn, làm sao có thể để tất cả những chuyện đó trở nên vô ích? Vì thế, trong một năm này, cô ấy cam lòng trói buộc chính mình. Cô ấy ở lại Lon don, ngay tại nhà mẹ đẻ của Christie.

Gần anh ta nhất, cũng… xa anh ta nhất.

Rốt cuộc cô ấy cũng cảm nhận được cái gì gọi là gần nhau trong gang tấc mà xa cách như biển trời. Cô ấy liên tục điều tra, phát hiện có rất nhiều người đang tìm mình, trong đó còn có người của Ôn Mạc Ngôn. Anh ta nhớ mãi không quên được cô ấy, nhưng cô ấy lại không thể đáp lại anh ta.

Cô ấy mang thai đứa bé được chín tháng, bị sinh non, cô ấy nằm trên bàn mổ, giằng co giữa lằn ranh sống và chết.

Christie chờ hai tiếng ở bên ngoài phòng giải phẫu, khi bác sĩ hỏi phải giữ lại người mẹ hay là giữ đứa bé, câu trả lời của cô ta cũng khiến cô ấy bất ngờ.

“Tôi muốn Bạch Thư Hân phải còn sống, có thể không có đứa bé nhưng Bạch Thư Hân phải còn sống”

Sau khi tỉnh lại, cô ấy mới nghe bác sĩ kể lại như thế. Tuy rẵng Christie rất ngoan cố trong chuyện tình cảm, mãi không chịu buông tay, nhưng cô ta không phải là người xấu. Cô ta chưa bao giờ muốn giết cô ấy, ngược lại còn cứu cô ấy từ tay Vivian.

Cô ấy cũng tin rằng Christie có thể chăm sóc đứa con của cô ấy thật tốt. Nhưng cô ấy không ngờ, bây giờ cô ta lại ra tay với một đứa bé sơ sinh còn đang nằm trong tã!

“Christie, tôi chỉ cần ba tháng, ba tháng sau…”

“Bạch Thư Hân, đừng nói là ba tháng, ba ngày, ba giờ, ba giây tôi cũng không muốn cho cô!”

Cô ấy còn chưa nói xong đã bị Christie quát to cắt lời: “Tôi nhịn một tháng rồi! Chồng của tôi tha hương xứ người, canh giữ bên cạnh một người phụ nữ khác, ăn chung ở chung với người đó! Còn tôi phải chăm sóc con của cô, không có ngày nào, không có đêm nào được ăn ngon ngủ yên! Tôi vẫn luôn nhịn cho các người một cơ hội, tôi không dám nói cho người trong nhà biết, sợ bố tôi tức giận. Tôi không dám nói cho người nhà họ Ôn, sợ không còn chút thể diện nào!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2148


Chương 2148

“Tôi canh giữ trong cái phòng tân hôn trống trải này, thậm chí còn không khóc được như đứa bé kia! Nếu cái giá của lòng tốt là khiến tôi mất đi tất cả, thì tôi thà rằng bản thân tôi ác độc tàn nhãn! Tôi thật sự không muốn ra tay với con của cô, tất cả đều là do cô ép tôi!”

Chút kiên nhẫn cuối cùng của Christie đã bị mài mòn không còn sót lại gì nữa, giờ phút này, cô ta đã hơi điên cuồng, rít gào từng câu từng câu vô cùng chói tai.

Áp lực và đau khổ của cô ta đã dồn lâu lắm rồi!

Ngoại trừ đêm tân hôn, Ôn Mạc Ngôn không thèm đụng vào cô ta, vẫn rất mâu thuẫn với sự xuất hiện nhiều lần của cô ta. Lúc đó, anh ta vẫn còn đang mất trí nhớ, huống chỉ sau này.

đã nhớ lại rồi, biết được mình yêu ai. Cô ta không có được tình yêu của Ôn Mạc Ngôn, chỉ đành liều mạng giữ người anh ta yêu lại.

Cô ta không cần người khác nói cái gì dưa hái xanh không ngọt, cô ta không cần dưa này không ngọt, chỉ cần giữ được anh ta bên cạnh mình, hoàn toàn chỉ thuộc về một mình cô ta.

Cô ta không có tình yêu của anh ta, cũng không thể ở cùng người mình thích sống chung cả đời, thế giới này công bằng làm sao?

Tại sao cô ta vui vẻ tác thành cho người khác, người khác.

lại không muốn tác thành cho cô ta?

Cô ta cũng không cảm thấy mình làm sai, từ trước đến giờ, yêu một người…không hề có lý lẽ.

Cô ta biết mình có lỗi với Bạch Thư Hân, cho nên cô ta mới đền bù hết sức có thể, cô ta có thể không có con, nhưng cô ta sẽ coi đứa con của bọn họ là con mình sinh ra, chăm sóc yêu thương hết mực. Thân thể của người sinh non không khỏe, sức chống cự kém, khó tránh khỏi chuyện sốt cao. Cô ta thức trắng đêm để canh chừng, tìm bảo mẫu nuôi dưỡng.

Cô ta nói cho Ôn Mạc Ngôn nhiều lần lắm rồi, con cái bị bệnh, anh ta cũng không thèm để ý đến, vậy cô ta làm to chuyện một chút, nếu đứa bé sắp chết, anh ta có quay về hay.

không?

Thật ra cô ta không cố ý làm hại đến đứa bé, đứa bé chỉ sốt bình thường mà thôi, chỉ là cô ta thêm mắm dặm muối, khuếch đại chuyện này lên. Nếu không làm như thế, làm sao.

Ôn Mạc Ngôn sẽ quay về, sự thật chứng minh, anh ta không để ý đến cô ta như thế nào thì cũng không mặc kệ sự sống chết của đứa bé.

“Christie, tôi đồng ý tất cả với cô, chỉ cần cô đừng làm hại đứa bé!”

Bạch Thư Hân sắp điên lên rồi, người chưa làm mẹ không thể hiểu được tâm trạng hiện giờ của cô ấy. Từ khi sinh đứa bé kia, cô ấy hoàn toàn không biết bất kỳ tin tức gì về đứa bé, hôm nay nhờ có tin nhắn của Ôn Mạc Ngôn mà cô ấy mới biết con mình tên gì.

Ôn Thiên Âu.

Ba tháng rồi, đây là lần đầu tiên cô ấy biết con mình tên gì, đúng là buồn cười.

Cô ấy tin là Christie sẽ chăm sóc cho đứa bé th: nhưng cô ấy lại mơ thấy ác mộng, mơ thấy cả người đầy máu của mình trong cái ngày sinh nở đó. Đó là thời khắc thân mật nhất của cô ấy và con mình. Điều duy nhất cô ấy có thể cảm nhận là cảm giác đứa bé ở trong bụng mình hơn chín tháng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2149


Chương 2149

“Bảo tôi không làm hại con cô cũng được, vậy thì xin cô buông tha cho tôi, trả chồng tôi lại. Tôi và con tôi đều cần Ôn Mạc Ngôn, gia đình của tôi không thể không có Ôn Mạc Ngôn!”

“Được… Tôi trả, tôi không cần gì cả… Nhưng cô có thể cho.

tôi gặp đứa bé hay không?”

“Không thể, nếu cô thấy đứa bé, chưa chắc sẽ không nảy.

sinh ý nghĩ khác, không gặp thì tốt hơn. Tôi sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt, đó chính là người thừa kế của nhà họ Ôn, đây là thứ duy nhất tôi có thể cho cô”

Giọng Christie dịu xuống, cô ta chỉ cần Ôn Mạc Ngôn, còn lại cô ta có thể cho Bạch Thư Hân hết!

Có được và mất, là điều công bằng cho cả hai.

Bạch Thư Hân nghe cô ta nói như vậy, cô ấy đã khóc không thành tiếng, để mặc nước mắt tuôn rơi như mưa. Cuối cùng, cô ấy không biết mình cúp máy như thế nào, vẫn luôn khóc suốt. Trong phòng trống rỗng, rất nhiều đồ vật của anh ta vẫn chưa được đem đi, ở tủ giày cạnh cửa vẫn còn một đôi dép lê kiểu nam.

Cô ấy lảo đảo đi vào, cảm thấy trong phòng quá mức trống trãi như là một cái hố đen muốn hút cô ấy vào.

Ôn Mạc Ngôn vội vã chạy đến London, vừa xuống máy bay đã trực tiếp chạy đến bệnh viện nơi đứa bé nằm.

Anh ta nhìn thấy Christie đang trao đổi với bác sĩ ở trên hành lang thì lập tức xông tới, năm lấy bả vai của cô ta rồi nói: “Đứa bé đâu rồi?”

Bởi vì quá sốt ruột nên anh ta không khống chế được bản thân dùng sức hơi lớn, siết chặt đến mức khiến Christie nhíu chặt mày.

“Đau…”

Vị bác sĩ đứng bên cạnh thấy vậy thì vội vàng cản anh ta lại.

“AnhNgôn, sao anh lại làm như vậy với vợ mình, chưa kể bây giờ cô ấy còn đang là người bệnh nữa đấy”

“Người bệnh?”

Lúc này Ôn Mạc Ngôn mới chú ý tới sắc mặt bơ phờ tái nhợt của cô ta nên lập tức buông tay ra.

“Cô bị sao thế?”

“Không sao…” Christie trả lời một cách qua loa, nhưng vị bác sĩ kia thì nhịn không được lập tức xen vào: “Cô ấy đã đến bệnh viện vài lần, bởi vì sinh non sức khoẻ không được tốt lắm nên đến giờ vẫn còn sốt nhẹ. Trong khoảng thời gian này, cô ấy thường xuyên đưa đứa bé đến đây khiến bệnh của bản thân càng trở nặng mãi vẫn chưa khỏi.”

“Khuyên cô ấy nằm viện nghỉ ngơi nhưng cô ấy lại không chịu nghe, vẫn một mực ở bên cạnh chăm sóc cho đứa bé kia”

Các bác sĩ ở đây đều bị hành động của Christie làm cho cảm động, tình thương của các bậc cha mẹ trên đời này đều rất thiêng liêng, đặc biệt là tình thương vô bờ bến của người mẹ với đứa con của mình.

Christie không quản khó nhọc ngày đêm chăm sóc cho đứa bé như thế nào, ông ta đều nhìn thấy. Ông ta chưa bao giờ gặp mặt bố của đứa bé, cho nên lúc nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn mới nhịn không được muốn lên tiếng bênh vực cô ta.

Ôn Mạc Ngôn nghe ông ta nói vậy thì nhìn về phía Christie với ánh mắt đầy thâm thúy.

“Được rồi, bác Sĩ Karen đừng nói nữa, chúng tôi muốn đi thăm đứa bé, làm phiền ông rồi”

“Được thôi, vậy cô phải chú ý chăm sóc bản thân mình đó.”

Bác sĩ dặn dò nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2150


Chương 2150

Sau khi bác sĩ rời đi Ôn Mạc Ngôn mới mở miệng nói: “Cô chưa từng nói mình cũng bị bệnh” “Vì sao em phải nói cho anh biết? Em nói ra thì anh sẽ tin sao? Nói không chừng anh còn cho răng em giả vờ bị bệnh để lấy được sự thông cảm từ anh, huống chỉ em đã là một người trưởng thành rồi, chỉ bị cảm cúm lên cơn sốt một chút thì có sao. Nhưng đứa bé thì khác.

nó, vẫn còn nhỏ, chuyện này em thật sự không có lừa anh, dạo này nó liên tục lên cơn sốt rồi ngủ li bì nữa”

“Em… em cũng không còn cách nào khác nên mới gọi anh trở về.

Christie có hơi bất đắc dĩ, quả thật có thể xem như cô ta đang lợi dụng đứa bé này, dù sao… cô ta cũng là một người phụ nữ, lúc nhìn thấy em bé hồng hồng đáng yêu vẫn sẽ có.

mong muốn có một đứa con như vậy. Nhưng Ôn Mạc Ngôn sẽ không cho cô ta cơ hội để lợi dụng sơ hở đó, cũng đồng nghĩa với việc cô ta chắc chắn không thể có một đứa con thuộc về chính mình.

Cho dù đứa bé này do Bạch Thư Hân sinh ra nhưng chỉ cần trên người nó có dòng máu của Ôn Mạc Ngôn là được rồi.

Người ta nói yêu ai yêu cả đường đi, cho dù đứa nhỏ này không phải con ruột của cô ta thì cô ta vẫn sẽ yêu thương nó.

Ôn Mạc Ngôn nghe cô ta nói vậy thì khẽ mím môi mỏng, anh ta biết mình nợ Christie nhiều đến nỗi không thể bù đắp hết được.

Ngoài vị trí bà chủ nhà họ Ôn này ra thì anh ta không còn thứ gì có thể cho cô ta nữa.

“Thời gian này… vất vả cho cô rồi” Anh ta nói với giọng điệu dịu dàng hiếm có.

Lúc Christie phát hiện ra chút thay đổi này thì trừng lớn hai mắt cực kỳ ngạc nhiên.

Anh ta… đang quan tâm mình sao? Từ lúc kết hôn đến bây giờ anh ta vẫn thờ ơ lạnh nhạt với mình, ngoại trừ ngày cô ta giả vờ sinh con anh ta đã canh chừng ngoài phòng phẫu thuật ra. Lúc cô ta được đưa ra cũng không vội nhìn đứa nhỏ mà là quay sang hỏi: “Cô có sao không?”

Cho nên Ôn Mạc Ngôn không phải là một người quá tàn nhẫn.

Không có tình yêu thì bọn họ vẫn có thể phát triển thành tình thân, chỉ cần có thể ở cùng nhau thì cần gì phải so đo chút chuyện vặt vãnh này chứ?

“Không… không vất vả.”

Bởi vì vô cùng phấn khích lúc cô ta nói chuyện có hơi lắp bắp.

“Đi thăm đứa bé thôi.” Anh ta nói.

“Được” Cô ta nhanh chóng gật đầu sau đó nắm lấy tay anh ta, anh ta theo bản năng giật ra muốn tránh khỏi nhưng cô ta càng nắm càng chặt.

“Ôn Mạc Ngôn…

Lúc cô ta thì thầm gọi tên thì anh ta mới lấy lại tinh thần, ngón tay của anh hơi cứng nhắc, cố gắng hít sâu một hơi cuối cùng nhẹ nhàng nắm tay cô ta nói: “Đi thôi.”

Christie thở phào nhẹ nhõm, thật sự cô ta rất sợ Ôn Mạc Ngôn sẽ đẩy mình ra vậy thì sau đó chắc chắn sẽ rất xấu hổ.

Nhưng may mà… không có.

Trong phòng bệnh, cơ thể bé nhỏ của Thiên Âu đang cuộn tròn trong chăn im lặng chìm vào giấc ngủ, bởi vì sinh non nên sức đề kháng kém rất dễ bị bệnh.

Hai má của cậu bé đỏ bừng vẫn còn hơi nóng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2151


Chương 2151

Anh ta nhìn thấy Christie thuần thục lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể, thay tã và mặc quần áo giúp đứa bé khiến anh ta không có chỗ trống để chen tay vào.

Không lâu sao bảo mẫu đã đến, vì cô ta chỉ giả vờ mang thai cho nên không có sữa chỉ có thể lừa anh ta rằng do cơ thể sau sinh của mình quá yếu nên không có sữa.

Từ lúc sinh ra đến nay, việc cho Thiên Âu bú đều do bảo.

mẫu phụ trách, tình trạng của cậu bé cũng không quá đáng lo nên chỉ cần nằm viện ba ngày để tiện theo dõi. Lúc này bảo mẫu đang cho cậu bé uống sữa thấy bầu không khí có hơi gượng gạo nên chủ động tránh mặt sang chỗ khác để bọn họ tiện nói chuyện, Christie lấy hết can đảm nói: “Lần này trở về…

thì đừng đi nữa có được không? Em sắp chịu không nổi nữa rồi, bố em vẫn luôn một mực hỏi sao anh không ở bên cạnh em, rốt cuộc anh đi Đà Nẵng làm gì? Cả bố anh cũng ám chỉ em không giữ được chồng”

“Bây giờ em không còn dám ra cửa gặp bạn bè, cũng không dám đi tiệc trà dành cho các quý bà nữa, rất sợ bọn họ sẽ nói với em chồng em không ở bên cạnh lúc em ở cữ là vì bận đi tìm người tình trước đây”

“Hai nơi gần nhau thì việc trao đổi buôn bán sẽ rất thuận tiện, chỉ cần một tin tức nhỏ thôi cũng đủ truyền đi khắp vùng rồi. Dù gì thì hai nhà chúng ta cũng có chút mặt mũi nên rất dễ trở thành tâm điểm chú ý, anh không biết có biết bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của chúng ta hay sao?”

Ôn Mạc Ngôn nghe cô ta nói vậy thì siết chặt nắm tay, gân xanh trên mu bàn tay giống như nhánh cây chỉ chít hiện lên.

“Em cần anh, Thiên Âu cũng cần anh, dù anh không yêu em nhưng vẫn yêu thằng bé mà đúng không? Cả tên của thằng bé cũng do chính anh đặt.”

“Cô… sao cô lại phải đuổi theo một trái tim đã chết kia chứ?” Ôn Mạc Ngôn trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn của anh đầy vẻ mờ mịt.

Trái tim đã khô căn của anh khó mà gặp được mùa xuân lần nữa.

Tất cả tình yêu của anh đều đã dành hết cho Bạch Thư Hân rồi, không còn chỗ trống để chia sẻ cho người nào khác nữa.

“Nhưng em cần anh, em chỉ cần anh, cho dù chỉ chiếm được thân xác không có được trái tim của anh em cũng bằng lòng. Em đã không còn gì nữa rồi, nếu ngay cả người cũng không còn thì em không biết mình phải sống tiếp thế nào nữa”

“Nếu… nếu ngay cả người tôi cũng không muốn cho cô thì sao?”

Ôn Mạc Ngôn ngập ngừng nói một câu.

Giọng nói nặng nề của Ôn Mạc Ngôn chầm chậm vang lên, những lời này giống như sét đánh bên tai triệt để đánh vào nơi sâu nhất trong tim của cô ta.

Christie nhìn anh đây hoảng sợ, đồng tử cũng co rút mãnh liệt.

“Anh… anh có ý gì?”

Ôn Mạc Ngôn mím chặt môi mỏng đang chuẩn bị nói gì đó thì đột nhiên có người đi tới, quả nhiên là người bên cạnh Diên, Strzyga.

“Cậu Ngôn đã về, cậu chủ nhà tôi muốn mời cậu uống trà để thảo luận một số chuyện”

Ôn Mạc Ngôn hơi nhướng mày, trên danh nghĩa thì nhà họ Ôn đang dựa vào Lance nên rất xa cách với Diên, lần này cậu ấy chủ động tìm mình để làm gì?

“Tôi sẽ tới ngay”

Ôn Mạc Ngôn gật đầu không từ chối, anh ta cũng không trả lời câu hỏi của Christie mà chỉ nhìn thoáng qua cô ta rồi nói: “Chăm sóc tốt cho đứa nhỏ.”

“Vậy anh… có về không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2152


Chương 2152

“ừ”

Cái gật đầu của anh ta khiến cho Christie thở phào nhẹ nhõm, cô ta nhìn theo bóng lưng ngày càng xa của anh ta mà trong lòng càng lúc càng mờ mịt.

Vừa rồi anh ta có ý gì? Ngay cả người cũng không muốn cho cô ta sao? Anh ta bị nhà họ Ôn ràng buộc nên hoàn toàn không thể làm theo ý mình, nếu không đã trực tiếp đề nghị ly hôn với cô ta rồi.

Anh ta chỉ thuận miệng nói một câu thôi, đừng tự hù doạ mình nữa, cô ta không ngừng an ủi để bản thân không dám suy nghĩ miên man nữa.

Một lát sau Ôn Mạc Ngôn đã đến lâu đài của Diên, đã lâu không gặp Diên… cậu ấy giống như đã biến thành một người khác vậy.

Cậu ấy mặc bộ lễ phục quý tộc màu đen, không chỉ toát lên phong thái vô cùng tôn quý mà còn có vẻ chững chạc hơn rất nhiều.

Khuôn mặt cậu ấy hơi hiền dịu nhưng lại không khiến người ta có cảm giác giống phụ nữ.

Khuôn mặt khôi ngô của cậu ấy khiến đàn ông nhìn thấy cũng phải không kiềm được mà thấy động lòng.

Trước đây, cậu ấy dường như không có vẻ tâm tư nặng trĩu như thế nhưng bây giờ con người của cậu ấy đã trở nên…

Thần bí khó lường…

Không thể nhìn ra được bất cứ cảm xúc gì bên trong đôi mắt trong xanh đó. Con người cậu ấy đầy vẻ trầm tư, cứ như một thanh bảo kiếm sắc bén, không biết lúc nào sẽ được rút ra khỏi vỏ.

“Cậu tư”

Ôn Mạc Ngôn lên tiếng.

Diên nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn thì lạnh lùng ngước mắt lên rồi nói: “Ngồi đi, xưởng rượu đem đến một lô rượu nho, tôi muốn tìm ai đó uống một ly”

“Anh .Josh vẫn còn ở Kettering… Chắc không đến lượt tôi uống rượu với cậu tư đâu nhỉ?”

“Tôi muốn nói vòng vo mà có vẻ anh không cho tôi cơ hội”

“Tôi chỉ muốn biết mục đích cậu gọi tôi đến đây mà thôi”

“Khi nào anh đến Đà Nẵng, giúp tôi một chuyện”

“Chuyện gì?”

“Tôi điều tra ra phía bên hoàng thất có chút động tĩnh, dường như Vương phi đã không chịu ngồi yên nữa, đã vươn tay đến tận Đà Nẵng rồi. Tôi nói cho Cố Gia Huy biết thì không hợp lý lắm, chỉ có thể nhờ anh thôi”

“Cậu tư muốn bảo vệ cho Hứa Minh Tâm sao? Nếu cậu tư có ý này thì hoàn toàn có thể phái người của mình đi, tại sao lại bảo tôi?”

Tôi không muốn bảo vệ cô ấy, cô ấy cũng không liên quan gì đến tôi, hiểu không?”

Diên khẽ nheo mắt lại, ánh mắt đột nhiên lạnh lùng.

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy những lời đó thì đột nhiên không hiểu ý của Diên.

Mặc dù từ đầu đến cuối cậu ấy không hề nhắc đến ba chữ “Hứa Minh Tâm” nhưng tất cả những gì cậu ấy làm đều là vì sự an toàn của cô.

Nhưng bây giờ cậu ấy lại nói ngược với lòng mình, bảo là không muốn bảo vệ cô, hai người không có quan hệ gì cả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2153


Chương 2153

Anh ta cũng không cần phải vì chuyện này mà đắc tội với Diên nên đã đồng ý.

Đúng là anh ta sắp đi Đà Nẵng, anh ta không thể lãng phí thời gian ở đây trong ba tháng này.

“Tôi đã ghi nhớ lời của cậu tư rồi, nếu như tôi đã biết những việc làm của Vương phi thì đương nhiên tôi sẽ dốc toàn lực, dù sao thì Hứa Minh Tâm và tôi cũng là chỗ bạn bè, về tình về lý thì tôi cũng đều sẽ dốc hết sức mình”

“Nói đến đây thôi, nói thêm nhiều thì không còn ý nghĩa nữa, thiết nghĩ anh cũng không có tâm trạng uống rượu nữa rồi, tôi sẽ cho người mang qua nhà họ Ôn”

Diên lạnh lùng nói, tỏ ý muốn tiễn khách.

Ôn Mạc Ngôn thấy hơi khó hiểu, cậu ấy giận rồi sao?

Bây giờ tính khí của cậu ấy thay đổi khó đoán, thậm chí anh ta còn không biết bản thân đã đắc tội với Diên chỗ nào.

Anh ta không biết ba chữ “Hứa Minh Tâm” đã trở thành thứ cấm kị.

Bây giờ Diên chỉ có thể không nghe, không nói, không nghĩ thì mới có thể đè nén được nỗi tương tư và chịu đựng được sự cô đơn.

Nhưng cậu ấy vẫn âm thầm phái người theo dõi Lucia, sợ cô ta lại hại Hứa Minh Tâm thêm một lần nữa.

Ở Đà Nẵng cậu ấy cũng có cài tai mắt nhưng chưa từng dùng đến.

Cậu ấy sợ khi bản thân biết được tin tức của cô một ngày.

thì ngày nào cũng sẽ muốn biết được tin tức của cô.

Bây giờ Lucia đã có ý muốn ra tay, cậu ấy không thể ngồi im chờ đợi, người của cậu ấy ở Đà Nẵng quá ít, khó có thể chống đỡ được, bản thân cậu ấy cũng không tiện ra mặt vì dù sao thì cũng là danh không chính, ngôn không thuận nên cậu ấy chỉ có thể thông qua Ôn Mạc Ngôn.

Ôn Mạc Ngôn nói cho Cố Gia Huy biết để anh cấn thận đề phòng thì anh cũng có thể nghe lọt tai.

Sau khi Ôn Mạc Ngôn rời khỏi thì cậu ấy ngồi thưởng thức rượu một mình.

Rượu rất ngon, rượu ngon để lâu năm nên hương vị đọng lại sau khi uống vào rất tuyệt.

Nhưng… Khi rượu chạm đến đầu lưỡi thì cậu ấy chỉ thấy đắng chát.

Hết ly này đến ly khác, không phải là đang nhấm nháp rượu mà là muốn uống cho say.

Strzyga không thể nhìn thêm được nữa, ông ấy cảm thấy rất nóng ruột.

Vốn dĩ ông ấy đã bị điều đến nhà kho và không thể quay lại được nữa nhưng vì tuổi tác ông ấy đã cao, sau khi Diên biết được ông ấy bệnh nặng thì đã đưa ông ấy về lại.

Đương nhiên ông ấy biết lý do là vì sao.

Nếu như ông ấy chết đi thì Hứa Minh Tâm biết được nhất định sẽ rất đau lòng.

Trong căn nhà rộng lớn chỉ có mỗi mình ông ấy là đàn ông, những người khác đều là phụ nữ, có thể thấy mức độ sợ hãi của ông ấy với đàn ông lớn đến đâu.

Ông ấy không kiềm được nên mở lời khuyên bảo: “Cậu chủ, không thể uống nữa, uống nữa sẽ say đấy”

Cậu ấy như không nghe thấy gì, chỉ cầm chai rượu rồi đứng lên định đi.

“Cậu chủ, cậu đang định đi đâu vậy?”

“Nhà lao”

“Cậu chủ, cậu quên rồi sao, mấy tên phế vật đó không chịu nỗi giày vò, các vết thương bị viêm nhiễm nghiêm trọng nên đã sớm chết hết rồi…”

“Ồ… Chết rồi sao, vậy còn xác đâu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2154


Chương 2154

“Cậu chủ… Xác đã được xử lý, vứt cho sói ăn rồi. Nhà lao đó giờ đã trống không!”

Khoảng thời gian này, ngày nào Diên cũng đến giày vò mấy người đó nên dù cho không ngừng điều trị cho họ thì cũng không bắt kịp tốc độ giày vò của cậu ấy.

Vết thương vừa mới lành thì ngày tiếp theo đã bị đánh cho rách da rách thịt, máu chảy nhem nhuốt.

Chỉ có ở nơi sâu thẳm trong nhà lao thì mới có thể nhìn thấy được một Diên điên cuồng nhất, không khác gì một con ác ma.

Đó là nỗi đau sâu thảm nhất trong trái tim của cậu ấy, đau đến thấu xương.

Diên nghe thấy những lời đó thì lập tức cảm thấy chán nản.

Sao mấy người đó lại tệ đến thế, mới đó mà đã chết rồi.

Con người ấy mà… Không thể nhàm chán, hễ nhàm chán thì lại suy nghĩ lung tung.

“Còn tên phế vật Lance thì sao?”

“Tội chứng rửa tiền lậu của cậu cả đã bị truyền lên trên, kinh động đến chính phủ, vua Charles mượn chuyện này làm cớ, ngoài mặt thì nói không truy cứu trách nhiệm nhưng lại giả vờ nói là phải có câu trả lời cho nội các hoàng thất nên đã phong tỏa rất nhiều tài sản, bảo là phải điều tra rõ ràng mới được”

Bây giờ tiền của cậu cả không thể luân chuyển linh hoạt, cậu ấy đang nổi trận lôi đình trong lâu đài, thậm chí còn mời Phó Minh Tước ám sát Cố Trường Quân. Mặc dù không thành công nhưng cậu cả họ Cố cũng bị thương không nhẹ”

“Anh hai không nói gì sao?”

“Cậu hai có đến mấy lần nhưng lần nào cũng thấy cậu đang nghỉ ngơi nên chưa được một lúc thì đã đi rồi”

“Ồ, tôi nhớ ra rồi”

Diên đánh nhẹ lên đầu mình rồi nói: “Uống nhiều quá nên đầu óc cũng lú lẫn, Lance ngu dốt tưởng rằng Cố Trường Quân chính là Hacker K, trên thực tế… Thì tôi mới là người đó” “Để anh ta tập trung tinh thần đối phó với Cố Trường Quân, giá họa cho Gố Linh, dù sao thì xem J&C là vật bồi đắp, hai anh em họ đồng tâm hiệp lực thì cũng không sợ mất hết tất cả. Nếu anh hai có đến thì tiếp tục ngăn anh ấy lại, nếu như anh ấy nhất quyết muốn gặp tôi thì cứ đưa bà chủ ra gặp” “Căn dặn Phó.

Minh Tước, đừng quá đáng quá, Cố Trường Quân vẫn chưa thể chết, anh ta là bia đỡ đạn của tôi đấy, nếu anh ta mà ngã xuống thì tôi sẽ phải lộ mình nơi đầu sóng ngọn gió. Ngoài ra, cũng nên mời anh ta ra mặt rồi, mấy năm nay anh ta luôn đứng ở phía sau, cam tâm làm thuộc hạ, cũng nên vì tôi mà làm chút chuyện để báo đáp ơn cứu mạng của tôi” Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

“Bảo anh ta theo sát phía hoàng thất, Charles muốn làm ngư ông đắc lợi để tiện bề kiếm chát, lợi ích từ tôi nóng tay.

đến thế, ông ta cũng xứng có được sao?”

Lúc Diên nói đến đây thì nhích môi và nở nụ cười chế dường như cậu ấy đang cười Charles vì tự cho mình là thông minh, không biết tự lượng sức.

Strzyga cẩn thận lắng nghe, không thể không thừa nhận tâm tư của Diên rất tỉ mỉ, trước đây thì lanh lợi dễ thương, thông minh vô cùng.

Vì vậy nên rất được bà chủ xem trọng và cũng chỉ có người thông minh như cậu ấy thì mới có thể sống sót đến sau cùng.
 
Back
Top Dưới