Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2115


Chương 2115

“Được rồi, anh đi xem Ôn Mạc Ngôn thế nào rồi, đợi lát nữa anh sẽ cùng em đi ăn trưa.”

“Em chả thèm ăn với anh, em muốn ăn với Thư Hân”

“Đồ trọng bạn khinh sắc.”

Cố Gia Huy bất lực đỡ trán, từ lúc Bạch Thư Hân quay về, địa vị của anh trong lòng Hứa Minh Tâm lại tụt dốc không phanh.

Cảm giác này… thật khó chịu.

Cố Gia Huy quay lại phòng làm việc nhưng không thấy Ôn Mạc Ngôn đâu nữa. Anh hơi nhíu mày, bảo Khương Tuấn đi tìm, kết quả lại phát hiện ra anh ta đã chân nam đá chân xiêu đến phòng tài vụ, kéo Bạch Thư Hân rời đi rồi.

Bạch Thư Hân bị Ôn Mạc Ngôn kéo đi một cách thô bạo rồi bị anh ta cưỡng chế, nhét vào trong xe.

Cô ấy nhìn anh ta ngồi ở ghế lái chính, sợ đến mức trợn tròn hai mắt.

“Này này này, anh sẽ không đưa em cùng lao vào chỗ chết đấy chứ?”

Ôn Mạc Ngôn híp mắt lại, trông anh ta đã say lắm rồi, không đáp lời cô ấy.

Bạch Thư Hân dè dặt nói: “Này… để em lái xe được không? Anh muốn đi đâu, em đưa anh Hình như anh ta nghe hiểu câu này, gật đầu.

Sau đó hai người đổi vị trí cho nhau.

“Anh muốn đi đâu?”

“Quảng trường Thời Gian”

“Đến đó làm gì?”

“Em lái xe đi”

“Được rồi được rồi”

Bạch Thư Hân đành phải nhận mệnh mà lái xe, hôm nay cô ấy nghỉ việc ngang, tiền lương tháng này lại bị giảm rất nhiều rồi.

Hai người đến quảng trường Thời Gian, Ôn Mạc Ngôn xuống xe đi lảo đảo loạng choạng như một đứa trẻ, cuối cùng anh ta đi đến ven đài phun nước ở chính giữa rồi ngồi xuống, không chịu đi đâu nữa.

“Anh… tại sao anh lại muốn tới đây?” Bạch Thư Hân tò mồ hỏi.

“Đây là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, anh vẫn nhớ rất rõ” Anh ta nói một cách uể oải.

Bạch Thư Hân nghe vậy, trong đầu như nổ ầm một tiếng như có tiếng sét đánh qua.

Anh… thế mà anh vẫn nhớ sao?

Chỗ này cách .J&C không xa, Ôn Mạc Ngôn là người mù đường, tìm cả nửa ngày vẫn không tìm thấy tập đoàn ở đâu.

Cuối cùng còn thành mục tiêu cho mấy kẻ buôn người, là cô ấy đã ra tay tương cứu.

Ôn Mạc Ngôn ngất do mất nhiều máu, hại Bạch Thư Hân phải một mình đấu với ba người.

Ký ức đã trở nên mơ hồ bỗng nhiên được anh ta khơi dậy lại mạnh mẽ dâng trào như dời sông lấp biển, nhấn chìm cả trái tim cô ấy.

Ôn Mạc Ngôn cứ ngồi ngây ngốc một mình như vậy, mặc dù mới vào mùa hạ, ánh mặt trời cũng không quá nóng, nhưng cứ phơi nắng như vậy cũng không tốt.

Mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt tò mò lên người họ, không biết bọn họ đang làm gì mà đứng dưới nắng như vật “Ôn Mạc Ngôn, chúng ta về nhà được không?” Bạch Thư Hân quỳ xuống, kiên nhãn nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2116


Chương 2116

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy giọng nói của cô ấy liền ngước mắt lên nhìn, ánh mắt tập trung từng chút một.

Dù say nhưng anh ta vẫn có vài phần tỉnh táo, biết người trước mặt mình là ai.

Anh ta không dẫn lại được cảm xúc dâng trào trong lòng, chỉ có thể dùng rượu để làm càn.

Ôn Mạc Ngôn dùng đôi bàn tay to ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Bạch Thư Hân, thô bạo rút gần khoảng cách giữa hai người, rồi… đôi môi mỏng mím lại.

Một nụ hôn hạ xuống không hề báo trước.

Anh ta hôn không theo quy tắc nhưng rất gấp gáp và nóng bỏng, như muốn nói ra nỗi lòng.

Một năm nay…

Đã có quá nhiều lời không thể mở miệng nói ra, chỉ có thể dung hòa trong nụ hôn này.

Bạch Thư Hân sửng sốt, không phản ứng lại cũng không đẩy anh ta ra.

Cô ấy mở to mắt nhìn gương mặt tuấn lãng trước mặt mình, lòng dần trùng xuống.

Cho dù có phản ứng lại…

Cô ấy cũng… không nỡ đẩy Ôn Mạc Ngôn ra.

Nụ hôn này, rất dịu dàng.

Một lúc lâu sau Ôn Mạc Ngôn mới buông Bạch Thư Hân ra, cơ thể nặng nề đè lên người cô ấy.

Hóa ra là… say đến lăn ra ngủ.

Người anh ta rất nặng cũng rất ấm áp, suýt chút nữa đã bị anh ta đẩy ngã xuống đất.

Hai tay Bạch Thư Hân run rẩy, cuối cùng… cô ấy lấy hết can đảm đặt tay lên lưng anh ta như đang dỗ một đứa trẻ ngủ vậy.

Cuối cùng cô ấy vẫn phải tìm người khác giúp đỡ mới có thể đỡ Ôn Mạc Ngôn lên xe rồi đưa anh ta về nhà một cách khó khăn.

May là vết thương ở chân không quá nghiêm trọng, nếu không cô ấy chắc chắn sẽ bị tàn phế thêm lần nữa.

Bạch Thư Hân đặt anh ta lên giường, bản thân cô ấy cũng không chống đỡ được mà cũng ngã xuống, ngã thẳng vào lồng ngực Ôn Mạc Ngôn.

Vì động tác hơi mạnh nên anh ta bị đánh thức, đôi mắt mơ màng hơi mở ra.

Con ngươi trong tròng mắt sáng ngời, bên trong như chứa một khoảng biển mơ màng.

Không giống như đã hoàn toàn tỉnh táo, cũng không hoàn toàn mất đi thần trí.

Hai người họ nhìn nhau, bầu không khí như yên tĩnh hơn rất nhiều.

Bạch Thư Hân phản ứng lại, muốn đứng dậy nhưng lại bị anh ta ôm chặt lại.

“Anh chắc chắn đang nằm mơ, chỉ có trong mơ, anh mới dám ôm em thật chặt như vậy…”

“Bạch Thư Hân, có những lời… anh không thể nói trực tiếp với em được. Một khi anh thừa nhận là anh sẽ thua thảm hại hơn, cho dù bây giờ anh đã thua sạch không còn mảnh giáp nào, chạy trốn một cách thảm hại. Anh là tàn binh bại trận, đứng trước mặt em, lãng phí một chút lòng tự tôn đáng thương mà anh còn sót lại, mặc cho em chà đạp giày xéo. Sao em lại… tàn nhẫn như vậy, khiến trái tim của anh đau đớn như thế?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2117


Chương 2117

Rõ ràng là đã bị Bạch Thư Hân làm tổn thương đến thương tích đầy mình, Ôn Mạc Ngôn vẫn đứng trước mặt cô ấy, đưa cho cô ấy một con dao sáng loáng, để cô ấy có cơ hội làm bản thân mình bị thương lần nữa.

Nếu thật sự hận cô ấy, lẽ ra Ôn Mạc Ngôn nên trả thù một cách dứt khoát và quyết liệt, hà tất anh ta phải như vậy, khiến bản thân không thể tìm thấy niềm vui.

Ôn Mạc Ngôn không thể tuyệt tình tuyệt ý, cũng không thể tàn nhãn với Bạch Thư Hân, chỉ có thể tàn nhẫn với chính bản thân mình…

Bạch Thư Hân nghe thấy những lời từ tận đáy lòng của Ôn Mạc Ngôn, đầu mũi cô ấy cũng chua xót.

‘Viền mắt ẩm ướt như có một ít chất lỏng ấm áp muốn trào ra.

Cô ấy cố kìm lại không khóc mà ngoan ngoãn cúi đầu trong lòng Ôn Mạc Ngôn.

Anh ta không phân biệt được hiện thực và mộng cảnh, cho rằng chỉ có ở trong mơ anh ta mới có thể hoàn toàn có được cô ấy.

Anh ta tình nguyện cả đời này cũng không cần tỉnh lại, cảm giác ôm Bạch Thư Hân trong lòng giống như đã có được cả thế giới vậy.

Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, Ôn Mạc Ngôn dần dần chìm vào giấc ngủ, còn Bạch Thư Hân thì thở phào.

một hơi, nhắc nhở bản thân không nên tham lam.

Thần trí Ôn Mạc Ngôn không tỉnh táo, chẳng lẽ mình cũng hồ đồ theo anh ấy sao?

Cô ấy đứng dậy khỏi ngực Ôn Mạc Ngôn, nhìn dáng vẻ yếu đuối nhếch nhác của người đàn ông này, tim cô ấy đau đến khó thở.

Cô ấy kìm lòng không đặng mà đưa bàn tay nhỏ bé lên v**t v* gương mặt anh ta, khẽ chớp mắt một cái, những giọt nước mắt nóng hổi cứ lặng lẽ rơi xuống.

“Sao anh lại ngốc nghếch, ấu trí như vậy? Em đối xử tệ bạc với anh như thế, tại sao anh vẫn khăng khăng một mực thích em?

“Rõ ràng biết là đau khổ nhưng vẫn không chịu tự thoát khỏi nó, anh là đồ ngốc đấy à?”

Bạch Thư Hân lau nước mắt nhưng càng lau, nước mắt càng chảy xuống nhiều hơn.

Cô ấy vẫn luôn cảm thấy mình đã đủ tàn nhẫn mới có thể có đủ can đảm để buông bỏ Lệ Nghiêm.

Nhưng tại sao đến Ôn Mạc Ngôn, cô ấy lại không có điểm dừng như vậy?

“Ôn Mạc Ngôn, từ lúc em chọn con đường đó, quyết định thành toàn cho anh, chúng ta đã không thể quay lại được nữa.

Anh đã có vợ, có con, còn có nhà họ Ôn đè nặng trên vai, em không thể tùy hứng, cũng không thể để anh tùy hứng làm càn được…”

Cô ấy cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi mỏng của Ôn Mạc Ngôn một nụ hôn.

Một nụ hôn tràn đầy cay đắng và chua xót.

Bạch Thư Hân mang theo tâm trạng tríu nặng ra phòng khách, mệt mỏi năm xuống ghế sô pha, thân thể nhỏ bé cuộn tròn lại thành một quả bóng.

Cô ấy gửi tin nhắn cho Hứa Minh Tâm, bảo cô không cần lo.

lắng cho mình rồi nặng nề thiếp đi.

Giấc mơ này không hề yên ổn mà vô cùng đau đớn.

Không thể nói là đau chỗ nào, cả người cô ấy đều thấy không thoải mái, mà dường như cô ấy còn bị bóng đè, không thể thoát ra được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2118


Chương 2118

Lúc Ôn Mạc Ngôn tỉnh lại liền nhìn thấy Bạch Thư Hân co ro trên ghế sô pha, sắc mặt tái nhợt, đổ mồ hôi khắp người ướt đâm cả quần áo và tóc tai.

Lúc thì đau khổ cau mày, lúc lại thở mạnh một cách khó nhọc, giống như cô ấy đã mơ thấy một chuyện rất đáng sợ vậy.

“Thư Hân?”

Ôn Mạc Ngôn cau chặt mày, trái tim như treo lơ lửng.

Anh ta lo lắng lay Bạch Thư Hân dậy, cuối cùng cũng kéo được cô ấy ra khỏi cơn ác mộng đó.

“Đừng mà, đừng đưa nó đi…”

Cô ấy giật mình tỉnh giấc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Cô ấy nhìn xung quanh mới nhận ra là mình đang mơ.

“Đừng đưa ai đi?” Ôn Mạc Ngôn hỏi một cách nặng nề.

“Không… không có gì”

Bạch Thư Hân tỉnh lại, lau mồ hôi, cảm thấy có gì đó không đúng, cả người đều rất yếu ớt, phần bụng dưới đau đến dữ dội.

Chẳng lẽ…

Bạch Thư Hân lập tức đứng dậy, bối rối chạy vào nhà vệ sinh.

Ôn Mạc Ngôn đang muốn hỏi cô ấy có chuyện gì xảy ra thì lại nhìn thấy vết máu đỏ trên ghế sô pha.

Kỳ kinh nguyệt của cô ấy tới rồi!

Bạch Thư Hân tìm băng vệ sinh trong tủ đồ nhưng.

không có.

Từ lúc quay về đến giờ cô ấy vẫn chưa mua thêm.

Ôn Mạc Ngôn ở bên ngoài gõ cửa.

“Em vẫn ổn chứ?”

“Em quên mua băng vệ sinh rồi, anh… anh có thể giúp em xuống siêu thị dưới tầng mua về đây không? Em… em không ra ngoài được.”

Cô ấy nói một cách khó xử, có thể nói, băng vệ sinh là vật rất riêng tư của con gái.

Ôn Mạc Ngôn mím môi, đáp: “Em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh, anh sẽ về sớm thôi”

Ôn Mạc Ngôn xuống dưới lầu rồi quay lại sau hai mươi phút, ném cho cô ấy một cái túi lớn.

Bạch Thư Hân mở ra, nhìn thấy băng vệ sinh của các nhãn hiệu khác nhau, loại ban ngày, loại ban đêm, loại siêu dài, thậm chí còn có cả tã cho người lớn!

Cô ấy bất lực đỡ trán, có thể tưởng tượng ra Ôn Mạc Ngôn mua nhiều băng vệ sinh như vậy, đến lúc thanh toán chắc chắn sẽ có vô số người nhìn anh ta bằng ánh mắt dị thường.

Cô ấy vội vàng thay băng rồi ra ngoài, cả người vẫn đau dữ dội.

Trước đây không nghiêm trọng như vậy, nhưng bệnh cũ lúc trước vẫn chưa khỏi hoàn toàn, lại không điều dưỡng tốt dẫn đến việc t* c*ng bị lạnh một cách nghiêm trọng, lúc nào kỳ kinh nguyệt tới cũng sẽ đau đớn chết đi sống lại.

Ôn Mạc Ngôn cau chặt mày khi thấy cô ấy đau đớn như vậy, muốn đưa cô ấy đến bệnh viện.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2119


Chương 2119

“Không cần đâu, phụ nữ đều có kỳ kinh nguyệt, cũng không phải chuyện gì to tát. Em nghỉ ngơi một chút là được, em… em đi nằm một lát”

“Trước đây… em đâu có đau dữ dội như thế”

“Một năm nay đi đi lại lại nhiều, cũng không chăm sóc tốt cho bản thân nên mới như vậy đúng không?”

“Lúc đầu đáng nhẽ anh nên đánh gãy cái chân chó của em để em không thể chạy lung tung đi đâu được”

Mặt anh ta sầm xuống, nói mấy lời hung ác tàn nhãn, nhưng động tác trên tay lại vô cùng dịu dàng. Ôn Mạc Ngôn trực tiếp nhấc bổng Bạch Thư Hân lên, mỗi một bước đi đều rất vững vàng như sợ cô ấy bị ngã vậy.

Bạch Thư Hân ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy đường nét rắn rỏi, điển trai của Ôn Mạc Ngôn, cũng nhìn thấy… sự dịu dàng trong mắt anh ta.

Cô ấy ngoan ngoãn nằm ở trên giường, anh ta khẽ mấp máy cánh môi muốn nói vài lời an ủi, nhưng anh ta vốn cũng không phải là người già mồm gì, rất khó để nói ra miệng những lời tinh tế.

Cuối cùng anh ta cũng… không nói gì, bàn tay thô to nhẹ nhàng xoa lên bụng của cô ấy.

Lòng bàn tay của anh ta ấm áp, cách một lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được, sức lực vừa phải, khiến đau đớn hóa của cô ấy giảm đi không ít.

Người cô ấy co ro, đưa lưng về phía anh ta, không dám đối mặt, sợ mình mềm lòng sụp đổ.

Bên trong căn phòng im ắng, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của hai người.

Bởi vì anh ta vừa xoa vừa ấn, cơn đau đã dịu đi rất nhiều, cộng thêm lúc trước ngủ không ngon, cô ấy lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Anh ta vẫn im lặng ấn thật lâu, thấy cô ấy ngủ say mới bỏ tay ra, đắp kín chăn cho cô ấy.

Bạch Thư Hân nghỉ ngơi trong chốc lát, nửa giờ sau tỉnh lại thì ngửi thấy mùi thịt.

Đói quá…

Hiện tại cũng đã đến lúc ăn cơm trưa rồi.

Cô ấy đứng dậy đi về phía phòng bếp, nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn mặc tạp dề, thành thạo điêu luyện cầm dao làm đồ ăn.

Cô ấy lắng lặng ngắm nghía bóng lưng của anh ta, một màn này cũng đã từng xuất hiện, chỉ có điều khoảng cách thật sự quá xa vời, suýt nữa thì cô ấy đã quên mất rồi.

Cô ấy chưa hề nghĩ tới chuyện kết hôn, dù là lúc trước thích Lệ Nghiêm cũng chưa từng ảo tưởng muốn tiến vào.

lễ đường với Lệ Nghiêm.

Nhưng sau khi gặp được Ôn Mạc Ngôn, thậm chí cô ấy lại cảm thấy có gả cho anh ta cũng không tệ.

Anh ta biết nấu cơm, biết chăm sóc người khác, quan tâm rất chu đáo.

Mặc dù không giỏi nói chuyện nhưng mỗi lần làm chuyện gì đều khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Cô ấy không cần lời lẽ phải hoa mỹ, chỉ cần một người toàn tâm toàn ý yêu thương cô ấy là được rồi.

Cô ấy đã từng ảo tưởng, về sau nếu gả cho Ôn Mạc Ngôn, chắc chắn cô ấy sẽ là người làm mưa làm gió ở trong nhà.

Nhưng… Bây giờ, tất cả ảo tưởng đều tan vỡ.

Ngay khi cô ấy lâm vào trầm tư, Ôn Mạc Ngôn đã xoay người lại, nhìn thấy cô ấy thì không khỏi nhíu mày.

“Mau nghỉ ngơi đi, cơm trưa phải một lúc nữa mới xong, canh gà cần hầm lâu một chút”

“Chờ đã… tay của anh”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2120


Chương 2120

Đột nhiên cô ấy nghĩ đến cái gì đó.

Tay phải của Ôn Mạc Ngôn vẫn còn đang bị thương, làm sao có thể nhúng nước rửa rau?

Băng gạc của anh ta đã ướt đẫm, có thể nhìn thấy lớp da phiếm hồng ở bên trong.

“Chút tổn thương ấy đối với anh mà nói không tính là gì, mà tay trái tay phải đều có thể dùng được, cho nên em không cần phải lo lắng”

“Em xem một chút…”

“Anh đã nói là không sao rồi”

Thái độ của anh ta ương ngạnh, khiến cô ấy không có cách nào phản bác.

Anh ta đẩy cô ấy ngồi xuống ghế sô pha, anh ta mở tỉ vi, bật kênh mà cô ấy thích, sau đó lại mang tới một ly nước đường đỏ.

“Nóng, uống vào sẽ tốt hơn một chút.”

“Anh mua đường đỏ à?”

“ừ”

“Cũng thuận tiện mua luôn cả nguyên liệu nấu ăn sao?”

“Nếu không thì giữa trưa ăn cái gì?”

Ôn Mạc Ngôn tức giận nói, giống như cô ấy đang hỏi một câu nhảm nhí vậy.

Đáy lòng Bạch Thư Hân muốn cười.

Vốn dĩ cô ấy chỉ bảo anh ta đi mua băng vệ sinh, thế mà anh ta còn mua cả nước đường đỏ và đồ ăn.

Cô ấy còn phát hiện, rác rưởi ở trong nhà cũng đã được dọn dẹp, bụi bẩn trên bàn trà cũng đã biến mất hoàn toàn.

Ôn Mạc Ngôn… Vẫn là Ôn Mạc Ngôn, bề ngoài thì hung thần ác sát, nhưng bên trong vẫn là một người đàn ông tốt.

Nếu như, ba tháng này cô ấy có thể được hưởng sự dịu dàng cuối cùng kia… Cô ấy cũng cam tâm tình nguyện.

Cô ấy xem tỉ vi ở phòng khách, mà Ôn Mạc Ngôn thì vội vàng chuẩn bị cơm trưa ở phòng bếp.

Canh gà được hầm trên bếp, từ từ đun trên lửa nhỏ, dậy mùi thơm.

Đợi nửa giờ, rốt cuộc canh gà cũng xong, đã có thể ăn cơm.

Trước tiên Ôn Mạc Ngôn xới cho cô ấy một bát.

Cnah gà hầm, táo đỏ, cây long nhãn…

Đầu là bổ huyết và dưỡng khí.

“Ăn nhiều một chút.”

Anh ta nhẹ nhàng nói.

Cô ấy lập tức gật đầu, cô ấy nhất định sẽ ăn thật nhiều.

Kể từ khi hai người chia tay đến nay, dường như không có một lúc bình yên, đã thật lâu không yên lặng ăn một bữa cơm giống như bây giờ.

Bàn ăn không lớn, vuông vức, hai người ngồi đối mặt với nhau, trong lòng có một tia ấm áp khó tả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2121


Chương 2121

Lúc đầu khẩu vị của Bạch Thư Hân không được tốt, nhưng bữa này lại ăn rất nhiều, đến khi bụng căng tròn mới thôi.

Anh ta làm một bữa cơm, mà mình cái gì cũng không làm, có chút băn khoăn, dù sao tay anh ta bị thương cũng không tiện lắm.

Cô ấy chạy vào phòng bếp muốn rửa bát, phòng ngừa anh ta tiếp xúc nước.

“Không cần, lát nữa anh đổi băng là được.”

“Để em làm cho, em chưa làm gì cả…”

“Bây giờ là thời kỳ đặc biệt của em cho nên anh mới miễn cưỡng bỏ qua cho em, chờ em khỏe để còn trở về nữa”

“Biết rồi, thật sự không cần em rửa bát sao?”

“Tay của anh đã chạm vào nước rồi, rửa cái bát cũng chẳng sao cả”

“Vậy… Vậy khi anh ở nhà cũng sẽ rửa rau, nấu cơm và dọn đẹp bát đũa sao?”

“Sẽ không”

“Vậy anh sẽ quét dọn vệ sinh sao?” Bạch Thư Hân tò mò.

hỏi.

“Sẽ không”

“Vậy anh sẽ…

“Bạch Thư Hân, anh là người thừa kế của nhà họ Ôn, khi trở lại nhà cũ đương nhiên là sẽ có người hầu hạ. Những kỹ năng này là do anh học được từ một người khác.”

“Àà.”

Nói cách khác, chỉ đối với mình thì anh ta mới làm những chuyện này?

Vậy thật sự là vinh hạnh cho mình rồi. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Còn nữa… Hình như anh chưa từng ăn cơm em nấu nhỉ?

Bây giờ em biết làm cơm đó, chờ em đỡ đau một chút, để em xuống bếp giúp anh có được hay không?”

“Anh sợ em hạ độc chết anh.”

Ôn Mạc Ngôn lạnh như băng nói, đưa lưng về phía cô ấy rửa chén, ở góc nhìn mà cô ấy không thấy, môi mỏng đã sớm nhếch lên, đáy mắt cất giấu ý cười.

“Thế thì thôi vậy, lần sau em mời hàng xóm ăn, dù sao anh cũng không phải người đầu tiên nếm thử tay nghề của em”

Bạch Thư Hân nhỏ giọng lẩm bẩm.

Độ cong trên miệng Ôn Mạc Ngôn lập tức xụ xuống.

Anh ta không phải người đầu tiên? Vậy ai là người đầu tiên?

“Em nấu cơm cho ai ăn?” Anh ta chuyển mắt, không vui nhìn cô ấy.

“Minh Tâm và hàng xóm đó.”

“Con gái ở nhà không có việc gì thì học nấu cơm làm gì?

Trước kia cái gì em cũng không biết, không phải rất tốt sao?”

“A2”

Đột nhiên bị răn dạy khiến cô ấy có chút sửng sốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2122


Chương 2122

Đây là cái logic quỷ gì, chẳng lẽ cô ấy học nấu cơm không tốt sao?

“Em quên hết tất cả những gì đã học đi cho anh, học nghệ không tinh cũng đừng có lấy ra để mà mất mặt xấu hổ, em không sợ người khác ngộ độc thức ăn hả?”

“Bọn họ ăn rất ngon mà..”

“Vê sau đừng có mà múa rìu qua mắt thợ, cũng không ngại mất mặt. Phụ nữ không biết nấu cơm không đáng sợ, đáng sợ chính là không thể nấu còn đắc ý khoe khoang bốn phía, cho.

người ta ăn loạn.”

“Hả… Ôn Mạc Ngôn, mẹ nó anh thì giỏi lắm sao?”

Cô chỉ nói một câu đã bị anh ta bất lực đáp lại.

Cô ấy biết nấu cơm thì trêu ai ghẹo ai? Nấu không ngon thì đắc tội người nào?

“Dù sao về sau cũng không cho phép em nấu nữa”

Ôn Mạc Ngôn âm u nhìn cô ấy, giống như cô ấy mà dám nói một chữ “không” thì sẽ liều mạng với cô ấy.

Cô ấy bu môi, coi như anh ta hung ác.

“Vâng vâng vâng, em không làm nữa được chưa! Anh cứ chậm rãi rửa chén đi, cho anh đau chết đi!”

Bạch Thư Hân vốn đang vô cùng đau lòng, bây giờ mới biết đau lòng đều cho chó ăn.

“Như vậy còn tạm được.”

Ngữ điệu của Ôn Mạc Ngôn cũng hòa hoãn.

Cô ấy đi xem tỉ vi, mà rất nhanh anh ta đã thu dọn xong phòng bếp rồi đi vào phòng ngủ, có vẻ là muốn thay băng.

Cuối cùng cô ấy cũng không nỡ hung ác, vẫn phải đi xem một chút, từ khe cửa dáo dác nhìn vào.

Anh ta tháo băng gạc, toàn bộ tay phải đỏ một vùng, vết thương vừa mới khép lại, bởi vì dính nước mà mềm ra rồi chảy máu, anh ta lau sạch ngay tại chỗ.

Cô ấy nhìn mà đau lòng, còn anh ta chỉ hơi nhíu mày một chút, chỉ thế thôi. Cô ấy không đành lòng, lên tiếng nói: “Để em giúp…

Cô ấy đẩy cửa đi vào, dịu dàng nói, lúc đầu một bụng tức giận, nhưng khi nhìn thấy bàn tay bị thương của anh ta lại lập tức mềm lòng.

Nếu không phải vì anh ta nấu canh gà cho cô ấy thì cũng sẽ không biến thành dạng này.

Ôn Mạc Ngôn không từ chối, cô ấy lấy thuốc mỡ và băng gạc, bắt đầu cẩn thận sát trùng và bôi thuốc cho anh ta.

Anh ta không nhúc nhích, dáng vẻ rất ngoan ngoãn.

Cô ấy sợ anh ta đau, không nhịn được tiến tới thổi thổi.

Thật ra thổi thổi căn bản là vô dụng, nhiều khi chỉ là an ủi tâm lý mà thôi.

Nhưng cô ấy đã quen rồi, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, bị thương Lệ Nghiêm sẽ bôi thuốc cho cô ấy rồi thổi thổi, nói với cô ấy thổi thổi là hết đau.

Mãi cũng thành quen, cô ấy cẩn thận thổi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thổi thổi, đau đớn biến hết đi”

“Ngây thơ.”

Ôn Mạc Ngôn buồn cười nói, ngước mắt nhìn về phía phương xa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2123


Chương 2123

Trên thực tế, trái tim đã sớm mềm nhũn, nhưng chỉ sợ cô ấy trông thấy mà thôi.

Cô ấy trừng mắt nói: “Anh quản em à! Làm sao anh không đau chết đi chứ?”

Cô ấy cố ý mỉa mai.

“Những tổn thương mà anh từng phải chịu đựng còn hơn thế này, cái này… Vẫn chưa đau lắm”

“Làm sao? Anh bị trúng đạn hay bị dao chém vậy?”

“Em làm anh đau.”

Ôn Mạc Ngôn nặng nề phun ra bốn chữ: “Cho dù là quá khứ, hiện tại hay là tương lai, vẫn có thể khiến anh tổn thương rất lâu. Những gì trước kia… Đều không thể hàn gắn lại được.

Bạch Thư Hân, em đúng là một đao phủ ưu tú. Có phải bởi vì em mang trong mình dòng máu quân nhân, cho nên mới có thể tra tấn người khác như vậy không?”

Bạch Thư Hân nghe vậy, trái tim hung hăng run lên, toàn thân cứng ngắc như sắt Lạnh lẽo…

Lạnh lẽo thấu xương bao vây chặt chẽ lấy cô ấy, cô ấy có thể cảm nhận được nỗi đau của Ôn Mạc Ngôn.

Tay cô ấy chỉ lắc một cái, ra đòn mạnh, thế nhưng dường như anh ta không cảm giác được, cố chấp nhìn cô ấy.

Bốn mắt giao nhau, không khí yên tĩnh đi rất nhiều.

Hô hấp của hai người chậm rãi trở nên nặng nề.

Trong lòng c‹ ¡ như tê dại, vội vàng né tránh ánh mắt của anh ta, cúi đầu bôi thuốc.

Nhưng đầu ngón tay lại run rẩy, bán đứng trái tim đang dao động của cô ấy.

Trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh không nhanh không chậm của anh ta.

“Bạch Thư Hân, em đối với anh… Đến cả nửa điểm áy náy cũng không có sao? Từ đầu đến cuối em chỉ đùa bỡn tình cảm của anh, thật sự không có một chút thích nào ư?”

“Được… Được rồi, bên trên bôi thuốc xong rồi, anh tự băng bó đi, em… Em đi vệ sinh cái đã.”

Cô ấy vội vàng đứng dậy, không trả lời vấn đề của anh ta, chạy trối chết.

Ôn Mạc Ngôn nhìn bóng lưng cô ấy rời đi thật sâu, trái tim giống như bị một tảng đá lớn đè ép, khó khăn th* d*c.

Cô ấy không cho mình một tia hi vọng. Nắm đấm càng nắm càng chặt, vết thương lại vỡ ra, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng.

Bạch Thư Hân né tránh ở trong nhà vệ sinh thật lâu mới dám ra, Ôn Mạc Ngôn đã không còn ở nhà.

Anh ta để lại một tờ giấy, nói phải đến tập đoàn xử lý một số chuyện, bảo cô ấy nghỉ ngơi ở nhà thật tốt, mấy ngày nay cũng đừng đi làm, anh ta sẽ giúp cô ấy xin nghỉ, không trừ tiền lương.

Sau khi anh ta rời đi, cô ấy cũng thoải mái hơn rất nhiều, thở dài một hơi.

Lúc chạng vạng tối cô ấy xuống tầng vứt rác, vừa hay nhìn thấy Thiệu Kính Đình.

Anh ta sửng sốt rồi chớp mắt một cái, giống như đang suy nghĩ cái gì đó rồi tiến lên chào hỏi cô ấy.

“Cái kia… Về nhà thì cùng đi thang máy đi”

“Ừm”

Cô ấy gật gật đầu, hai người cùng nhau tiến vào trong thang máy.

Một đường không nói chuyện, mắt thấy là phải ai về nhà nấy, Thiệu Kính Đình không nhịn được nói: “Chuyện kia, cô không định giải thích sao?”

“Anh tin tưởng tôi sao?”

Bạch Thư Hân trừng to mắt, có chút không thể tin.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2124


Chương 2124

Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng buổi sáng, đoán chừng đều cho rằng quan hệ của cô ấy và Ôn Mạc Ngôn có gì đó mờ ám mà?

“Cô nói thì tôi tin, cô từng nói… Anh ta đã kết hôn sinh con, cô sẽ không làm kẻ thứ ba chen chân vào, nhưng bây giờ… Có phải là cô có chỗ nào khó xử hay không, cần tôi giúp đỡ gì không?”

Bạch Thư Hân nghe nói như thế, trái tim liền trở nên ấm áp.

Còn có người tin tưởng mình, xem ra người hàng xóm này đáng để kết thân.

“Chỗ anh có bia không? Tôi muốn uống”

“Có, đến đây đi”

Cô ấy không muốn uống rượu bia lạnh, bởi vì đang đến tháng cho nên chỉ uống một chút, cổ vũ động viên cho mình thật tốt.

“Anh ấy chính là người mà tôi nói kia, nhưng chúng tôi đã kết thúc, tôi nợ anh ấy rất nhiều, anh ấy đến để đòi nợ”

“Nợ tình hả?”

Thiệu Kính Đình là người thông minh, chỉ một câu đã nói trúng.

Khóe môi của cô ấy nhếch lên, bất đắc dĩ cười cười. Cô ấy uống một ngụm rượu nói: “Cũng có thể nói là như vậy, bây giờ đang từ từ trả. Quan hệ của chúng tôi có thể có chút mập mờ, nhưng không phải như anh nghĩ. Đương nhiên, người khác có nghĩ như thế nào cũng không liên quan gì đến tôi, dù sao thì tôi cũng không thể kiểm soát suy nghĩ của người khác. Có điều, nếu anh đã tin tưởng tôi thì tôi cũng muốn nói thật với anh, rất cảm ơn”

“Vậy tôi có thể giúp được gì cho cô không? Có phải là anh ta đang quấy rối dây dưa với cô không? Tình yêu vốn dĩ không đúng không sai, đau khổ dây dưa như vậy chính là đang quấy rối cuộc sống riêng tư của cô. Tôi thuộc lòng luật pháp, tôi có thể giúp cô-”

Bạch Thư Hân nghìn lần cảm ơn lòng nhiệt tình của Thiệu Kính Đình, nhưng… Rất khó để dùng luật pháp xử lý chuyện của bọn họ, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.

Cô ấy xua xua tay, từ chối ý tốt của anh ta.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Thiệu Kính Đình hoài nghi đi ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, một bóng dáng hùng hổ xông vào, nhìn thấy Bạch Thư Hân vậy mà lại uống rượu, khuôn mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Trước đó còn đau đến chết đi sống lại, hiện tại cứ như vậy mà không thương tiếc cơ thể của mình.

Mà cô ấy còn xuất hiện ở trong nhà của một người đàn ông, tùy tiện mặc đồ ngủ như thế, lỡ như người đàn ông này là cầm thú thì làm sao bây giờ?

Đến cùng thì cô ấy có tính tự giác của con gái hay không vậy? Làm sao có thể tùy tiện xuất hiện ở trong nhà của một người đàn ông khác.

Anh ta không nói hai lời, giữ chặt lấy cánh tay của cô ấy, muốn đưa cô ấy rời đi.

Cô ấy bị kéo rất đau, không ngừng nhíu mày.

Thiệu Kính Đình không nhìn được, ra mặt ngăn cản: “Anh này, anh làm đau cô ấy đó.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2125


Chương 2125

“Tôi làm đau cô ấy?” Anh ta hung hăng nhíu mày, âm thanh trâm thấp khàn khàn, lộ ra ác ý nông đậm. Anh ta nhìn về phía Bạch Thư Hân, lạnh lùng nói: “Em đau sẽ không nói cho anh biết đúng không? Bây giờ có thể nhịn, không cần chính mình nói ra, để người khác làm thay sao?”

“Ôn Mạc Ngôn, anh bị thần kinh à, anh chạy tới đây làm loạn cái gì hả? Anh thả em ral”

Bạch Thư Hân cũng một bụng tức giận, cảm thấy anh ta không hiểu chuyện.

Tốt xấu gì Thiệu Kính Đình cũng là bạn bè của mình, anh ta nổi giận đùng đùng đi tới, về sau cô ấy còn có thể giao hữu bình thường hay không?

“Vê nhà!”

“Chờ một chút! Anh có tư cách gì mà bắt cô ấy đi, cô ấy có tự do của mình”

“Vậy anh có tư cách gì?” Ôn Mạc Ngôn gầm thét lên tiếng.

“Tôi là hàng xóm của cô ấy, vậy còn anh? Anh là người thân của cô ấy hay là bạn trai? Anh dựa vào đâu mà bắt cô ấy đi, cô ấy có đi hay không là do cô ấy quyết định, anh không có quyền can thiệp!”

“Đồ khốn, anh nói nhiều lời như vậy làm gì?”

Ôn Mạc Ngôn híp mắt, toàn thân tràn ngập vẻ nguy hiểm, cả người giống như con thú bị nhốt.

Anh ta buông lỏng tay của Bạch Thư Hân ra, bỗng nhiên nhấc cổ áo của Thiệu Kính Đình lên.

Bạch Thư Hân bị dọa cho phát sợ, đây là Ôn Mạc Ngôn muốn ra tay rồi.

Cô ấy lập tức vọt tới nói: “Đủ rồi, hai người đừng ồn ào nữa. Đây không phải nhà của tôi, tôi sẽ không ở lại chỗ này, chúng ta ai về nhà nấy được rồi!”

“Còn nữa, Ôn Mạc Ngôn, anh giỏi rồi phải không? Dám đánh bạn bè của em trước mặt em à? Anh đánh xem, đánh xong bà đây sẽ từ từ tính sổ với anh, em thật sự không còn cách nào khác nữa rồi!”

Cô ấy trừng mắt với Ôn Mạc Ngôn, nhìn anh ta một chút rồi buông tay ra, cố nén tức giận.

“Tôi đi đây, các người cứ chậm rãi mà giằng co đi nhé.”

Cô ấy tức giận quay người rời đi, không muốn xen vào nữa. Cô ấy vừa đi, bầu không khí ở trong phòng lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.

Ôn Mạc Ngôn siết chặt hai tay, bởi vì lời nói của Bạch Thư Hân nên anh ta mới dò xét, vì sợ trong cơn nóng giận cô ấy thật sự sẽ không để ý đến mình.

Thiệu Kính Đình lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.

“Theo như tôi biết, anh là một người có gia đình rồi, phải không?”

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, tim như bị gai nhọn đâm vào, đau kinh khủng.

Cô ấy và người hàng xóm này quen nhau được bao lâu rồi mà cái gì cũng có thể kể cho người ta biết?

Thấy anh ta không trả lời, Thiệu Kính Đình tiếp tục nói: “Tôi biết anh từng hẹn hò với cô ấy, nhưng bây giờ anh đã có người khác, tôi tin rằng anh hiểu rất rõ tính cách của cô ấy, cô ấy không thể cướp chồng của người ta được!”

“Không đến lượt người ngoài như anh bình luận chuyện giữa tôi và cô ấy!”

Ôn Mạc Ngôn đè nén lửa giận, giọng nói trầm thấp đáng sợ, giống như một con sư tử bị thương đang gầm thét.

“Từ nay về sau đừng tiếp xúc với cô ấy quá nhiều nữa, cho dù cô ấy không ở bên cạnh tôi, thì cũng sẽ có người khác thế chỗ tôi, anh đó, nghĩ cũng đừng nghĩ đến”

Ôn Mạc Ngôn bỏ lại những lời này, xoay người rời đi không nhìn lại.

Thiệu Kính Đình nhìn theo bóng lưng đang rời đi của anh ta thật sâu, đôi mắt tối sầm lại.

Bạch Thư Hân trở về nhà, nhốt mình trong phòng ngủ rất lâu, cũng không thấy Ôn Mạc Ngôn trở về.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2126


Chương 2126

Cô ấy lặng lẽ gửi một tin nhăn cho Thiệu Kính Đình thì mới biết rằng anh ta đã rời nhà kế bên từ rất sớm, nhưng vẫn còn chưa quay lại.

Vậy anh ta có thể đi đâu?

Cô ấy không yên lòng, dù sao cảm xúc hiện tại của anh ta rất không ổn định.

Bạch Thư Hân gọi điện cho Cố Gia Huy, biết được anh ta cũng không đi đến tập đoàn.

Ngay lúc đó, cô ấy cảm thấy rất bối rối.

Bạch Thư Hân vội vàng ra ngoài tìm kiếm, nhưng tìm nhiều nơi mà vẫn không thấy.

Cuối cùng, chuông điện thoại vang lên, là số điện thoại của Ôn Mạc Ngôn.

“Ôn Mạc Ngôn, anh đang…”

Cô ấy còn chưa kịp nói xong thì đã bị đầu dây bên kia cắt ngang.

“Xin chào, cô có phải là bạn của chủ nhân chiếc điện thoại này không?”

“Đúng vậy, anh là ai?”

“Tôi đến từ phòng tập đấm bốc, anh ta chạy đến đây, không nói hai lời lập tức thách thức huấn luyện viên của chúng tôi, sau khi đánh ngã huấn luyện viên của chúng tôi, anh ta vẫn không chịu rời đi. Có phải anh ta bị bệnh rồi hay không, sao lại đến phá phòng tập của chúng tôi như vậy? Anh ta vứt điện thoại di động của mình trên mặt đất, tôi… tôi thực sự không còn cách nào khác, đành phải gọi điện tìm người tới giúp, nếu cô không đưa anh ta đi, tôi… tôi sẽ báo cảnh sát”

“Tôi đến ngay đây”

Bạch Thư Hân hỏi địa chỉ, sau đó vội vàng đón xe tới.

Bởi vì đi xuống xe quá nhanh nên vết thương ở chân cũng bắt đầu đau nhức.

Cô đi vào phòng tập đấm bốc, nhìn thấy mọi người hai mặt nhìn nhau.

Trên sàn đấu, Ôn Mạc Ngôn mồ hôi nhễ nhại như mưa, thân thể ướt đẫm, trên tay đeo găng tay đang đánh nhau với người khác.

Mà người bên dưới sân khấu ai nấy cũng sưng húp mặt mũi, cho dù đội mũ bảo hiểm cũng vô ích.

Chủ phòng tập nhìn thấy Bạch Thư Hân, lập tức tiến lên nói: “Cô đến để đưa người đi sao?”

“Anh ấy đánh nhau bao lâu rồi?”

“Con mẹ nó hết cả một tiếng rồi, nếu còn tiếp tục như vậy thì có người dám đến học đấm bốc nữa sao? Nhìn anh ta tập luyện với chúng tôi thế nào kìal”

Bạch Thư Hân nghe vậy, trong lòng không nhịn được run lên.

Một tiếng, anh ta không cần tay của mình nữa sao?

Trong tình huống khẩn cấp, cô ấy vội vàng lao thẳng vào sàn đấu, người bên ngoài không ai có thể ngăn cản được.

Ôn Mạc Ngôn siết chặt nắm đấm, toàn lực đánh vào mặt đối phương.

Nhưng lại không ngờ… Quả đấm này còn chưa hạ xuống, một bóng người đã đột nhiên lao tới trước mặt anh ta.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy khuôn mặt cô ấy, thân thể run lên, theo bản năng thu lại nắm tay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2127


Chương 2127

Mà đối phương thì nhân cơ hội này đấm một đấm tới.

Ôn Mạc Ngôn xoay người sang ngang, trực tiếp ôm Bạch Thư Hân trong tay, dùng tấm lưng rắn chắc của mình để chịu đựng một đấm này.

Bọn họ va vào lan can bảo vệ, bị đẩy trở về.

Anh ta ngã nhào trên đất, mở miệng lớn thở d ốc.

Mà cô ấy thì vững vàng ngã vào trong ngực của anh ta.

Ôn Mạc Ngôn như được vớt lên khỏi mặt nước, cả người ẩm ướt, khiến cho quần áo của cô Bạch Thư Hân cũng ướt đảm.

Bộ ng ực của anh ta lên xuống nhanh chóng, hơi thở nóng rực như bốc cháy.

Việc đầu tiên cô ấy làm là tháo găng tay của anh ta ra.

Khoảnh khắc cởi ra này, cô ấy đã bật khóc.

Tất cả đều là máu…

Máu đã nhuộm đỏ miếng gạc, dính đầy hết tất cả bên trong găng tay.

Ngay cả… cũng nhiễm hết vào trong vải.

“Có phải anh muốn trở thành người tàn phế, không cần cái tay này nữa phải không? Đang yên đang lành tự nhiên anh bị sao vậy, con mẹ nó có phải anh điên rồi không?”

“Đứng dậy, đến bệnh viện, tên khốn này, mau đứng dậy đi…”

Anh ta đã kiệt sức, anh ta chơi được một tiếng đồng hồ, sức lực đã sớm tiêu hao hết.

Nhưng vì nỗi hận trong lòng nên đến giờ vẫn cố kìm nén chống chịu.

Và vì sự xuất hiện của cô ấy, mọi cơn tức giận trong lòng anh ta trong nháy mắt tan thành mây khói.

Thì ra… anh ta vất vả chống đỡ không phải để trút giận, mà là đợi cô ấy tự tìm đến.

Sự xuất hiện của Bạch Thư Hân giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.

Lúc này, anh ấy vẫn chưa hôn mê, cho nên như vậy đã là rất tốt rồi.

Cho dù Bạch Thư Hân mạnh mẽ đến đâu cũng không thể gánh đỡ được một người đàn ông trưởng thành.

Cô ấy tuyệt vọng nắm lấy bàn tay trái của anh ta, cố gắng kéo anh ta lên, nhưng lại không thể.

“Ôn Mạc Ngôn, anh đứng dậy đi”

Cô ấy bật khóc. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Anh ta nhướng mi, mồ hôi làm mờ tầm nhìn, dáng vẻ của cô ấy cũng nhòe đi.

Ôn Mạc Ngôn yếu ớt đưa tay phải lên, đặt lên vòng eo xinh xắn của Bạch Thư Hân và kéo cô ấy vào lòng.

Dùng chút sức lực cuối cùng của mình để ôm cô ấy thật chặt.

“Anh… anh vẫn muốn về sớm, rửa rau cho em, nấu cơm nấu canh, sợ em đói, sợ em đau bụng. Nhưng… hình như em không quan tâm đ ến anh một chút nào, em không ở nhà chờ anh, em không ngoan chút nào.”

“Ôn Mạc Ngôn, bây giờ không phải lúc nói chuyện này.

Chúng ta đi bệnh viện đi, anh thấy có được hay không…

“Hiện tại anh không muốn làm gì, chỉ cần ôm em… là anh đã thỏa mãn rồi”

“Anh..”

Bạch Thư Hân cũng không biết mình đang cảm thấy gì vào lúc này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2128


Chương 2128

Đau thấu tim gan, hay là cảm động?

Cô ấy nhìn Ôn Mạc Ngôn mệt mỏi không chịu nổi, nước mắt tuôn rơi.

“Em đang khóc … Em đang khóc vì anh sao? Không phải là em không yêu anh sao? Tại sao em lại khóc?”

“Im lặng.”

Bạch Thư Hân lau khóe mắt, sau đó hung hăng nhìn chủ phòng tập: “Còn không giúp đỡ sao? Nếu như người xảy ra chuyện thì anh có thể trốn tránh trách nhiệm sao?”

Chủ phòng tập nghe nói như thế, bất đắc dĩ gật đầu, anh ta khiêu khích cả hai đống lửa rồi sao?

Cuối cùng Ôn Mạc Ngôn được đưa đến bệnh viện, bác sĩ thấy tay anh ta bị thương, lông mày gần như thắt lại với nhau.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, bàn tay này sớm muộn gì cũng sẽ phải bỏ đi, tên nhóc này, trước kia cậu không bị nghiêm trọng như vậy, mới được vài ngày ngắn ngủi mà sao cái tay phải này đã không còn thân thiết với cậu nữa? Có bạn gái, cậu rất kiêu ngạo…

Bạch Thư Hân nghe như thế thì sững sờ.

Chủ phòng tập là một người đàn ông, anh ta nhanh chóng hiểu được điều này, cố gắng nín cười.

Ôn Mạc Ngôn cau có nhíu mày: “Bác sĩ, ông nói hơi nhiều rồi đấy”

Bạch Thư Hân cũng kịp phản ứng, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Nhìn mặt mũi vị bác sĩ già này rất hiền lành, giống như một vị thần già, sao lại có thể lỗ m ãng như vậy?

Bác sĩ trừng mắt liếc: “Tôi nói sai sao? Còn cô, cô phải trông coi cái lỗ hổng này nhà cô, nhìn vết thương này, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng phải bỏ đi thôi.”

“Tôi… tôi hiểu rồi”

“Cậu ta có nghe lời vợ không?” Bác sĩ vừa băng bó vừa hỏi.

“Điều này..”

Làm sao cô ấy biết, cái này chắc phải hỏi Christie chứ?

Cô thực sự không biết phải trả lời như thế nào, Ôn Mạc Ngôn mở miệng nói: “Rất nghe lời cô ấy nói”

“Vậy là tốt rồi, đàn ông ấy mà, phải nghe lời vợ mới đúng.

Cô bé, cậu ta có ngoan không?”

“Hả..” Bạch Thư Hân tiếp tục không phản bác được.

“Rất ngoan đối với cô ấy”

“Ngoan chỗ nào?”

Bạch Thư Hân bất mãn nói.

“Không ngoan sao? Ai giặt quần áo nấu cơm?”

Ôn Mạc Ngôn nhíu mày hỏi.

“Ai dọn dẹp phòng cho em?”

Bạch Thư Hân sững sờ nhìn Ôn Mạc Ngôn, cô thật sự đưa anh đến đây trị vết thương, nhưng sao lại cảm thấy có gì đó sai sai?

Bác sĩ già ở một bên nghe xong thì gật đầu liên tục, nhìn Ôn Mạc Ngôn bằng ánh mắt rất tán thưởng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2129


Chương 2129

“Tên nhóc này không tệ, cô bé này, bây giờ hai đứa vẫn còn chưa kết hôn, sao lại không đưa người đàn ông tốt như vậy về nhà chứ, đang nghĩ cái gì đấy?”

“Tôi…” Trong cả quá trình Bạch Thư Hân đều không nói nên lời, nhìn thấy vị bác sĩ già và Ôn Mạc Ngôn cùng nhau kẻ hát người khen hay.

Cái quái gì thế?

Cô điên mất.

Sau khi băng bó xong, bác sĩ cẩn thận dặn dò ngày hôm sau phải đến bệnh viện kiểm tra, vì sợ Ôn Mạc Ngôn làm loạn.

Khi hai người ra khỏi bệnh viện, Bạch Thư Hân cũng giúp anh ta trả tiền cho phòng tập đấm bốc, dù sao cũng đã đánh huấn luyện viên người ta thê thảm đến vậy.

Vốn dĩ Bạch Thư Hân muốn bắt taxi trở về nhưng lại bị anh ta ngăn lại.

“Muốn đi bộ trở về với em, chân của em có sao không?”

“Chắc là không sao đâu.”

Dù sao để từ bệnh viện về đến nhà phải mất tròn nửa tiếng, cô cũng không chắc mình có thể chống đỡ về được đến nhà hay không.

Vừa rồi cô đến phòng tập đấm bốc, vừa xuống xe đã chạy.

một mạch lên, mắt cá chân hơi đau vì bị treo.

Cô vừa mới dứt lời, không ngờ Ôn Mạc Ngôn đã lập tức xoay người ngồi xổm ở trước người mình.

“Anh làm gì vậy?”

“Cõng em trở về chứ còn làm gì nữa, kinh nguyệt của em cũng đã đến rồi, bây giờ em đang rất yếu.”

“Em… hay là cứ để em tự đi về đi, thực ra không sao đâu”

“Lên đi”

Lần này là giọng điệu ra lệnh.

Bạch Thư Hân không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn ghé vào trên lưng của anh ta.

Lưng của anh ta rất chắc khỏe rộng rãi, mang lại cảm giác an toàn.

Ánh trăng trong như nước, đường phố dài văng lặng.

Đây không phải con đường chính, không có nhiều người qua lại, đèn đường kéo dài cái bóng của hai người.

Xung quanh… mọi thứ đều yên lặng, bầu không khí có vẻ trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Ban đầu cô ấy còn hơi lúng túng và mất tự nhiên, nhưng cuối cùng, hai tay không nhịn được ôm lấy cổ Ôn Mạc Ngôn, sợ mình sẽ rơi xuống.

“Buổi tối trở về em sẽ xoa bóp rượu thuốc cho anh, anh đánh lâu như vậy, ngày mai chắc chắn sẽ đau hết toàn thân”

“Được.”

“Ừm… hình như chúng ta còn chưa ăn tối, chúng ta tìm cửa hàng ăn cơm đi, tay của anh không thể đụng vào nước thì đừng nấu cơm cho em nữa”

“Được”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2130


Chương 2130

“Còn nữa… em và Thiệu Kính Đình… cũng chỉ là hàng xóm và bạn bè bình thường mà thôi, gặp nhau dưới lầu rồi cùng nhau đi lên, em cũng cần có bạn, không phải ai cũng đều là phụ nữ đúng không? Em và Cố Gia Huy cũng là bạn bè như vậy, đột nhiên anh lại chạy vào nhà người ta…

“Sao anh lại tức giận chứ? Hơn nữa em thậm chí còn không uống một chút bia lạnh nào, em rất ngoan… “

Bạch Thư Hân nói hơi lắp bắp, nói năng lộn xộn.

Không biết vì cái gì mà cô ấy lại muốn giải thích một chút.

Cô ấy cảm thấy mình như vừa bị bắt gian hụt, trong lòng rất không vui, nếu không giải thích rõ ràng thì trong lòng sẽ nổi lên một cục u nhỏ.

Vẻ mặt của Ôn Mạc Ngôn dịu đi rất nhiều khi nghe những lời này.

“Bạch Thư Hân, anh biết chúng ta sẽ không thể ở bên nhau, nhưng anh ta không phù hợp với em.”

“Hả? Nghĩa là sao?”

Có phù hợp hay không mà anh ta cũng biết được sao?

“Em sẽ gặp được một người thích hợp, ở bên cạnh anh ta, hoạn nạn có nhau, ngay cả khi… không còn được nhìn thấy anh nữa”

Giọng anh ta càng ngày càng nhỏ, cuối cùng cô ấy nghe thấy một thứ gì đó không thật.

Rõ ràng hai người dựa vào nhau rất gần, nhưng cô ấy lại không nghe rõ.

Gặp được người phù hợp?

Ai sẽ phù hợp với mình hơn Ôn Mạc Ngôn chứ?

Chưa từng có ai bao dung mình như anh ta, trước mặt anh ta, cô ấy như một đứa trẻ hư hỏng, muốn làm gì cũng bắt buộc phải làm được, kiêu căng ngạo mạn làm bậy.

Cũng chưa từng có ai khiến cô ấy cam tâm tình nguyện ngậm bồ hòn làm ngọt, cô ấy không phải là người câm, nhưng cô ấy sẵn sàng chịu đựng đau khổ từ cả thế giới vì anh ta, sau đó mỉm cười nói rằng cô ấy không cảm thấy đau đớn, oán giận hay buồn bã…

Cô ấy sẵn sàng rơi xuống địa ngục vì anh ta, mong anh ta có một tương lai tươi sáng, con cháu đầy đàn.

Bạch Thư Hân không nói mà chỉ yên lặng ghé vào trên lưng Ôn Mạc Ngôn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ đanh thép kia.

“Bạch Thư Hân, nếu như anh chưa kết hôn sinh con thì anh có thể làm trái tim của em rung động và ở bên cạnh em hay không?”

Một lúc lâu sau, Ôn Mạc Ngôn phá vỡ sự im lặng.

“Sẽ không có nếu như… thời gian không thể quay ngược lại…

“Chỉ là giả thiết mà thôi, tại sao em lại nghiêm túc như vậy, nói cho anh biết đi, trái tim của em sẽ rung động rồi ở bên cạnh anh chứ?”

Ôn Mạc Ngôn có chút cố chấp, kiên trì muốn hỏi.

Bạch Thư Hân há hốc miệng, trong cổ họng như bị bông gòn mắc vào, vừa khô vừa đau khiến cô ấy khó mà phát ra tiếng.

Mãi một lúc lâu sau cô ấy mới vất vả tìm lại được tiếng nói của chính mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2131


Chương 2131

Thật ra, cô ấy đã động lòng rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ?

Ôn Mạc Ngôn nghe như thế thì bước chân dừng lại.

Anh ta hơi nghiêng đầu, cố gắng nhìn lại cô ấy, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Anh ta nhìn thẳng về phía trước, cõng cô ấy về nhà.

Mấy ngày nay Ôn Mạc Ngôn bị thương ở tay nên không lo được việc kinh doanh của gia đình.

Mà cô ấy cũng rất vinh dự được nghỉ phép có lương, điều này đã được sự đồng ý của Cố Gia Huy, để cô ấy chăm sóc cho Ôn Mạc Ngôn thật tốt.

Sau khi bà dì rời đi, cơ thể Bạch Thư Hân nhẹ nhàng thoải mái hơn rất nhiều, dù sao cũng không còn đau nữa.

Mỗi ngày cô ấy đều lo lắng không biết nên ăn gì, sức chiến đấu duy nhất trong nhà sa sút, mà cô l: n Mạc Ngôn không cho xuống bếp nấu nướng nữa, cô ấy đành phải tìm đến những quán ăn ngon, lành mạnh để đặt bữa mỗi ngày.

Nhưng mà nếu ăn quá nhiều thì cũng sẽ ngán!

“Ăn gì đây? Thật là phiền phức, ngày nào cũng phải nghĩ đến chuyện này!”

“Chờ chút nữa đi ra ngoài mua đồ rồi em xuống bếp.”

“Em xuống bếp?”

“Không phải em nói mình hết kinh nguyệt rồi sao, vậy thì em phải xuống bếp cho anh, anh muốn nếm thử tay nghề của em”

“Chờ đã? Không phải anh mắng em ngốc nghếch, nói em vô liêm sỉ sao? Vậy thì anh ăn đồ ăn vô liêm sỉ kia của em làm gì?”

“Lúc trước em đã hứa với anh rồi, không được nói lời không giữ lời như vậy, hơn nữa em đừng múa rìu qua mắt thợ trước mặt người khác, còn dáng vẻ nào của em mà anh chưa từng thấy qua nữa, vì vậy anh sẽ không khinh thường em đâu”

“Anh hai, tiêu chuẩn kép của anh không phải quá nghiêm túc rồi đấy chứ?”

“Sẵn lòng”

Ôn Mạc Ngôn bỏ lại hai chữ, khiến cho cô ấy đỏ bừng cả mặt.

Cô ấy không thể đoán được tính khí của Ôn Mạc Ngôn, kỳ cục muốn chết đi được, điển hình cho ví dụ quan đốt lửa còn dân không được phép đốt đèn.

Làm sao cô biết được thứ mà Ôn Mạc Ngôn quan tâm chính là cô nấu ăn cho những người đàn ông khác, trong lòng anh ta cảm thấy rất khó chịu và đầy oán giận.

Cả hai cùng nhau dọn dẹp rồi đi ra ngoài.

Gần đó có một chợ bán đồ ăn lớn nhưng Bạch Thư Hân rất ít khi đến đây, bởi vì dưới lầu có siêu thị, rất thuận tiện không rách việc cho cô ấy.

Nhưng Ôn Mạc Ngôn lại quá rách việc, anh ta nói rằng chợ bán thức ăn mới mẻ, có rất nhiều thứ được trồng trong nhà, đầy đủ hữu cơ và tươi ngon.

“Thật tiếc khi anh không làm đầu bếp”

Bạch Thư Hân không nhịn được nói.

“Anh không muốn nấu cơm cho người khác”

y thì anh muốn nấu cơm cho ai? Bản thân anh sao?”

Ôn Mạc Ngôn mím mím cánh môi, trong lòng có một tiếng nói…

“Nấu cơm cho em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2132


Chương 2132

Bạch Thư Hân đang chọn thức ăn nên không để ý đến ánh mắt của anh ta.

Khi cả hai đi mua thức ăn về thì tình cờ gặp Thiệu Kính Đình ở trên đường.

Bạch Thư Hân nhiệt tình chào hỏi: “Thầy Kính Đình tan lớp rồi?”

“Ừm, cô đang muốn nấu cơm à?”

“Ừm, hay là anh sang nhà tôi ăn cơm đi, thời tiết nóng nực, một mình anh tự nấu cùng sẽ rất phiền phức” Bạch Thư Hân không suy nghĩ gì lập tức mở miệng nói.

“Có được không?”

Thiệu Kính Đình nhìn về phía Ôn Mạc Ngôn.

Ôn Mạc Ngôn đứng phía sau Bạch Thư Hân, mặt đen như đít nồi.

Sau khi được anh ta nhắc nhở như vậy, Bạch Thư Hân mới nghĩ ra vẫn còn Ôn Mạc Ngôn ở đây. Hai người này mà ăn cơm cùng nhau thì liệu có thể hất luôn bàn ăn lên không?

“Vậy… để hôm khác..: Bạch Thư Hân nghĩ hay là bỏ đi, nên đành phải sửa lại lời nói.

Nhưng không ngờ cô ấy còn chưa nói hết câu thì Ôn Mạc Ngôn đã lên tiếng.

“Đương nhiên có thể rồi”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì ngoáy ngoáy tai như không thể tin được những lời này lại phát ra từ miệng của anh ta.

Không phải anh ta là người có lòng dạ hẹp hòi và chanh chua hay sao? Sao tự nhiên hôm nay lại độ lượng như vậy chứ?

“Nhưng không phải ăn ở nhà mà đi ra ngoài ăn. Tay nghề nấu ăn của cô ấy quá kém, tôi sợ bị trúng độc chết người.”

“Không có đâu, tay nghề của cô Châu vẫn tạm được mà.”

“Thầy giáo Kính Đình à, tốt xấu gì anh cũng là giáo sư dạy đại học. Anh như vậy là có yêu cầu quá thấp đối với nghệ thuật ẩm thực rồi. Anh có thể ăn được những món ăn mà cô.

ấy nấu sao? Tôi khuyên anh nên vì tính mạng của bản thân mà suy nghĩ lại đi. Sau này đừng bao giờ ăn những món mà cô ấy nấu nữa, cô ấy là kẻ giết người thầm lặng đó”

“Xí, anh nói là có ý gì? Anh nói ai là kẻ giết người thầm lặng hả? Chỉ cần nấu lên là ăn được thôi, anh cũng đừng nói quá về em như vậy chì “Cô ấy là người yêu cũ của anh mà sao anh lại có thể nói những lời khiến cô ấy đau lòng như vậy chứ?”

“Anh…”

“Thầy Đình, chúng ta để đồ đạc vào rồi nhanh đi xuống đi”

“Được, tôi đi lái xe đợi lát nữa đi cùng nhau.”

Bọn họ đặt nguyên liệu nấu ăn vào, dọc đường Bạch Thư Hân đều thì thâm to nhỏ.

“Người kia, có gan thì đừng để em làm bữa tối cho anh ăn”

“Anh có gan hay không em có muốn thử không?”

“Ôn Mạc Ngôn, rõ ràng là anh giở trò lưu manh với em”

Bạch Thư Hân trợn trừng mắt, lời này mà anh ta cũng nói ra được. Không biết con chó nhỏ hay đỏ mặt ngại ngùng trước đây đã đi đâu mất rồi, là ai đã ăn mất rồi chứ?

“Cái gì mà giở trò lưu manh chứ? Đây mới phải nè”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2133


Chương 2133

Anh ta cúi người hôn lướt qua môi Bạch Thư Hân.

Anh ta nhớ rõ… lúc trước cũng là ở trong thang máy, anh ta đã mấy lần giở trò lưu manh với cô ấy.

Bạch Thư Hân khẽ run lên rồi vội vàng tránh né.

Ánh mắt của cô ấy lấp lánh, trong nháy mắt ruột gan cô ấy rối như tơ vò.

Bạch Thư Hân cũng nhớ lại chuyện cũ năm xưa, cảm giác như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua thôi.

Ôn Mạc Ngôn không hôn được Bạch Thư Hân nên lập tức không khí trở nên căng thẳng.

“À… anh đã là người đàn ông có vợ, nên chú ý lời nói và hành động một chút.”

Cô ấy ấp úng nói.

“Yên tâm, không phải anh muốn hôn em đâu. Em đừng tự mình đa tình quá, chẳng qua trên mặt em có dính đồ ăn nên anh chỉ muốn giúp em lau đi thôi”

Ôn Mạc Ngôn nhìn thẳng về phía trước, giả bộ nói vớ nói vẩn một cách nghiêm túc.

“Có… có sao?”

Cô ấy sờ lung tung khắp mặt cũng không thấy gì.

“Bây giờ hết rồi”

Anh ta lại tiếp tục nói dối một cách trắng trợn.

Khi cửa thang máy mở ra thì không gian nhỏ hẹp bị phá vỡ nên hai người cũng thấy đỡ gò bó hơn rất nhiều.

Họ để đồ ăn xuống rồi ngồi lên xe của Thiệu Kính Đình đến nhà hàng năm sao để ăn cơm.

Ôn Mạc Ngôn gọi vài món chính lên, món nào món nấy đều là những món đắt tiền. Đã vậy anh ta còn gọi tận sáu món, đối với ba người ăn thì hơi nhiều.

Thiệu Kính Đình thốt ra lời nhắc nhở, quá lãng phí và cũng thật tốn kém.

Ôn Mạc Ngôn thản nhiên nói: “Anh là hàng xóm của Thư Hân, sau này sẽ còn nhờ anh giúp đỡ cô ấy nhiều. Bữa cơm này nên mời anh là lẽ thường tình mà. Nếu ăn không hết thì gói đem về, như vậy sẽ không lãng phí nữa. Hơn nữa, cô ấy mời khách thì sẽ không thấy tốn kém đâu”

“Em… em mời khách sao?”

Bạch Thư Hân tự chỉ tay vào mặt mình như thể cô ấy bị ép vậy.

Không phải Ôn Mạc Ngôn mời khách sao? Cô ấy chỉ đợi nằm ăn thôi mà.

“Không phải em nói là mời thầy giáo Đình sao? Chính em đã nói như vậy mà không nhớ à?”

Lập tức Bạch Thư Hân nhớ lại là chính cô ấy đã nói mời Thiệu Kính Đình ăn cơm nhưng… không phải là ở chỗ này.

Cô ấy định tìm một nhà hàng nào đó được được một chút để đến ăn thôi. Còn chỗ này đắt như vậy, mỗi món ăn đến tận mấy triệu đồng thì làm sao cô ấy có thể ăn nổi chứ.

Nhà họ Bạch ở bên ngoài cũng có tiếng tăm lắm, rất vang dội nhưng thật ra cũng chẳng phải là một gia đình giàu có gì.

Chú thím của cô ấy là người liêm minh chính trực làm theo việc công, mỗi một đồng mà chú kiếm được đều phải vất vả lắm mới cầm được trên tay.

Từ khi Lệ Nghiêm cưới vợ thì cũng cắt bớt chỉ tiêu của cô ấy đi một số tiền không nhỏ.

Bạch Thư Hân đã rong chơi cả một năm rồi, số tiền tích góp trước kia cũng đã tiêu xài gần hết. Còn số tiền Ôn Thanh Vân cho thì cô ấy vẫn chưa đụng đến vì đây chính là vấn đề nguyên tắc.

Nói không chừng ăn xong bữa cơm này thì thẻ tín dụng của cô ấy sẽ tuyên bố phá sản mất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2134


Chương 2134

“Thật sự là quá đắt rồi, chúng ta đổi nhà hàng khác đi. Đi đâu cũng đều ăn được mà, phải không cô Châu?”

Thiệu Kính Đình đồng cảm với Bạch Thư Hân nên đã cho cô ấy một lối thoát.

“Được không đó?”

Ánh mắt của Bạch Thư Hân lấp lánh như những ngôi sao nhỏ.

“Ăn ở đây đi, em phải nghe lời anh”

Ôn Mạc Ngôn không hề khách sáo mà nói luôn với Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì trong chớp mắt lại nản lòng.

“Được rồi được rồi. Ăn ở đây đi” Cùng lắm thì tháng sau ăn đất thôi.

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên. Có điều những món ăn này không giống với món ăn mấy triệu đồng, toàn bộ hương vị màu sắc đều không giống. Chính là… thiếu một chút.

Thiệu Kính Đình đang trên đường đi nhà vệ sinh nhưng thật ra là anh ta đi đến quầy thu ngân ở phía trước.

“Chào anh, tổng cộng chỉ phí là mười triệu đồng. Anh quẹt thẻ hay trả tiền mặt ạ?”

“Quẹt thẻ”

Thiệu Kính Đình đưa thẻ tín dụng ra chuẩn bị trả tiền thì không ngờ có người lại cầm lấy tấm thẻ đi mất.

Đột nhiên Ôn Mạc Ngôn xuất hiện, đặt thẻ ngay trước mặt của anh ta: “Không phải thầy Đình đi vệ sinh à? Sao lại chạy.

xuống dưới này vậy?”

“Thế còn anh?”

Anh ta bình tĩnh hỏi lại: “Mặc dù tôi và Bạch Thư Hân không phải là người yêu nhưng tốt xấu gì cũng là bạn bè. Bây giờ lại ở cùng một chỗ, xem như là bạn cùng phòng. Tính đi tính lại thì bữa cơm này không nên làm khách mời. Cứ coi như Bạch Thư Hân thiếu nợ tôi, là cô ấy nguyện ý thiếu nợ tôi chứ không muốn anh chỉ tiền cho bữa cơm này đâu”

Ôn Mạc Ngôn đưa thẻ ra quẹt, Thiệu Kính Đình không ngăn cản. Anh ta biết Bạch Thư Hân tính tình ngay thẳng thì sẽ không đồng ý để cho khách trả tiền cơm đâu.

Anh ta cũng không hiểu được rốt cuộc Ôn Mạc Ngôn muốn làm gì nữa. Một mặt khiến cho Bạch Thư Hân lâm vào thế bí, mặt khác lại muốn giúp cô ấy giải vây.

Thật ra Ôn Mạc Ngôn cũng không biết, không được tự nhiên cũng là tự anh ta chuốc lấy mà không được thoải mái cũng là do anh ta tự chuốc lấy. Rốt cuộc Ôn Mạc Ngôn cũng không biết bản thân anh ta muốn làm gì nữa.

Bọn họ trở về ghế ngồi, Bạch Thư Hân cũng lấy cớ đi vệ sinh rồi chạy tới quầy thu ngân hỏi một chút.

Nếu cô ấy không có đủ tiền thì sẽ nhanh chóng gọi điện cho Hứa Minh Tâm xin trợ giúp, nếu không lát nữa tính tiền thì sẽ xấu hổ lắm. Cô ấy không thể để cho Ôn Mạc Ngôn cười chê được.

Nhưng người ở quầy thu ngân nói với Bạch Thư Hân là đã trả tiền rồi.

Bạch Thư Hân hơi kinh ngạc hỏi nhỏ: “Là ai vậy?”

“Tôi cũng không biết, là người đàn ông đi cùng với cô ạ”

“Là Thiệu Kính Đình sao?”
 
Back
Top Dưới