Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2075


Chương 2075

Đúng lúc này, chồng cô ấy là Trần Hùng đang vội vàng chạy đến, kéo cô chủ nhà họ Trần ôm vào trong lòng.

Anh ấy hiểu rõ đôi đuôi ngọn gốc của sự việc và cũng không thể giúp được gì, chỉ có thể cầu nguyện rằng Hứa Minh Tâm không sao, nếu không thì sẽ không ai có thể gánh chịu được cơn giận dữ của Cố Gia Huy đâu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đèn trong phòng phẫu thuật cuối cùng cũng đã tắt rồi.

Khuôn mặt của Hứa Minh Tâm tái nhợt, bị đẩy ra ngoài, vẫn còn đang ở trong tình trạng hôn mê.

“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi?”

Cố Gia Huy ngay lập tức bước tới, căng thẳng hỏi.

“Sản phụ có dấu hiệu sẩy thai, nhưng đứa trẻ đã giữ lại được rồi, nhưng thai nhi rất yếu, cũng không biết có thể kéo dài được hay không, vẫn phải tiếp tục kiểm tra theo dõi. Nếu như… chẳng may trở thành thai lưu, thì chỉ có thể sinh non mà thôi”

“Tôi hỏi ông là vợ tôi thế nào rồi!”

Cố Gia Huy đối với lời nói không diễn tả hết ý của bác sĩ, hung dữ cau mày lại, gặng hỏi lại từng chữ một thêm lần nữa.

Vị bác sĩ đó sững sờ một lúc, ông ta còn tưởng răng hầu hết tất cả mọi người đều quan tâm đến đứa trẻ hơn.

Ông ta vội vàng nói: “Sản phụ bị chấn thương cột sống, cần phải nằm nghỉ ngơi trên giường một thời gian để quan sát theo tục.”

“Vậy thì cô ấy có bị nguy hiểm đến tính mạng hay bị thương tật gì đó không?”

“Trước mắt thì không có, chỉ là đập trúng nên bị thương nhẹ mà thôi”

“Vậy là tốt rồi, nếu như thuốc không tốt cho đứa trẻ, thì không cần qua tâm đến đứa nhỏ, anh nhất định phải chữa trị cho vợ tôi thật tốt, tôi vô cùng cảm kích!”

Anh nói cực kỳ thành khẩn, căng thẳng đến độ toàn thân đều đang toát ra mồ hôi lạnh.

Chỉ cần Hứa Minh Tâm không sao là tốt rồi, những thứ khác thì… đều có thể không cần quan tâm đến.

Bác sĩ gật đầu liên tục, ông ta không dám có một chút chểnh mảng nào.

Trần Hùng khi biết răng Hứa Minh Tâm không sao, cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Ngài Gia Huy, tuy răng sự việc lần này là tai nạn ngoài ý muốn, nhưng dù sao thì vợ tôi cũng được bà chủ nhà họ Cố liều mạng cứu giúp, ân tình to lớn này tôi xin nợ lại, sau này hễ là bất cứ việc gì cần đến Trần Hùng này, tôi chắc chắn sẽ xông pha vào khói lửa, có chết vạn lần cũng không từ chối”

Nếu không có Hứa Minh Tâm, thì vợ và con của anh ấy đã không giữ được rồi.

Nếu đứa trẻ này bị sẩy thai lần nữa, thế thì cuộc hôn nhân của anh ấy sẽ trên bờ vực nguy hiểm mất thôi.

Vì vậy, ân tình của Hứa Minh Tâm to lớn biết bao nhiêu.

Lúc này Cố Gia Huy đã bình tĩnh hơn một chút, bởi vì Hứa Minh Tâm không có vấn đề gì lớn.

Vậy thì, có một số vấn đề cá nhân cũng nên được tính toán rồi.

“Tai nạn ngoài ý muốn?” Anh hung hăng nheo mắt lại, đi đến gần Trần Hùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2076


Chương 2076

Anh lấy điện thoại di động ra và phát đoạn ghi âm, ghi lại những lời mà anh ta với Trần Minh Ngọc đã nói lúc ở trong phòng trà nước, nó đã được ghi âm lại không sót một chữ nào.

Sau khi nghe xong Trần Hùng trợn tròn mắt, cô chủ nhà họ Trần thì nước mắt rơi không ngừng.

Toàn thân Trần Hùng run rẩy, nếu như không có chứng cứ xác thực, thì anh ấy thực sự không dám tin là chính em gái ruột của mình lại gây ra tất cả mọi chuyện này.

Trần Hùng mạnh mẽ quỳ xuống tạo thành một tiếng “âm”: “Em gái tôi đã phạm phải một sai lầm cực kỳ to lớn, thật sự khiến cho người ta vô cùng phẫn nộ.

Nhưng… nhưng Ngài Gia Huy hãy suy xét đến việc con bé tuổi còn non dại, liệu có thể giơ cao đánh khẽ được không? Sau… sau này nhà họ Trần chúng tôi sẽ vâng theo lời của duy nhất một mình Ngài Gia Huy mà thôi “Tôi chưa bao giờ dung túng cho bất cứ ai.

Vì cô ta còn đang trong độ x**n t*nh phơi phới, cũng đã đến tuổi phải kết hôn rồi, vừa hay vào tháng sau đã tới độ tuổi hợp pháp rồi.

Vậy thì… tôi sẽ giới thiệu cho cô ta một cuộc hôn nhân tốt đẹp, gả cho Cố Lâm cháu trai của tôi đi”

Ngay khi những lời này được thốt ra, cả cơ thể của Trần Hùng chợt run rẩy.

Cố Lâm…

Từ lâu đã có tin đồn rằng Cố Lâm đã là một thái giám, không thể làm chuyện trai gái được nữa, nếu như gả Trần Minh Ngọc sang đó, thì chẳng phải là đồng nghĩa với việc tuy có chồng nhưng lại phải thủ tiết hay sao?

Tuy rằng em gái của anh ấy đã phạm một tội lỗi to lớn không thể tha thứ được, nhưng… hình phạt này liệu có quá nghiêm trọng rồi hay không, nó sẽ hủy hoại cả cuộc đời cô ta mất.

“Tôi… em gái tôi vẫn còn là một đứa trẻ…”

“Trẻ con sao? Về mặt pháp lý, cô ta không phải là một đứa trẻ con nữa rồi, cần phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình! Hôm nay, người bị thương đâu phải vợ con của anh, đang nằm trong bệnh viện cũng không phải là người của anh, nên anh tự nhiên sẽ không đành lòng. Nếu anh để tôi trừng phạt cô ta, tôi g**t ch*t cô ta đã xem như là nhẹ nhàng rồi đấy, anh tự mình lựa chọn đi! Hoặc là toàn bộ nhà họ Trần của anh sẽ phải gánh chịu cho những sai lầm của cô ta, ở Đà Nẵng sẽ không bao giờ có ngày ngóc đầu lên được nữa”

“Hoặc là, cô ta tự mình gánh vác, cút ra khỏi Đà Nẵng cho tôi, vĩnh viễn không bao giờ được đặt chân đến đây dù chỉ là một bước, nếu không thì đừng trách tôi vô tình! Ngày mai, chuẩn bị của hồi môn, nở mày nở mặt mà gả em gái đi. Sau này nếu như dám làm cả gan làm loạn ly hôn, thì đó chính là đang coi thường nhà họ Cố của tôi, đến lúc đó không chỉ một mình tôi nổi giận… mà ngay cả ông cụ cũng không vui đâu”

“Trần Hùng, không chỉ có vậy, nhà họ Trần của anh còn nợ vợ con tôi một cái mạng, hãy nhớ cho kỹ đấy, sau này nhìn thấy cháu dâu của tôi thì phải khách sáo một tí”

Trần Hùng nghe thấy những lời này, ngay cả việc không gật đầu đồng ý cũng không được nữa rồi.

Cố Gia Huy đã thực sự nổi , động vào người yêu quý nhất trong lòng, làm sao có thể bình tĩnh lại cho được.

Nếu người bị năm và đưa vào đây là vợ anh ấy, e rằng anh ấy cũng sẽ không có cách nào để bình tĩnh được, nhưng… dù sao thì cũng là máu mũ tình thâm mà.

Em gái của anh ấy còn nhỏ đến như vậy, nhưng lại phải gả cho một tên thái giám…

Anh ấy thật không nỡ gật đầu.

Anh ấy do dự chần chừ, không thể đưa ra câu trả lời.

“Cô chủ nhà họ Trần, đây chính là chồng cô, vì tình nghĩa anh em, nên đã ném đi tình cảm vợ chồng của hai người vào Sau não rồi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2077


Chương 2077

“Cô em chồng của cô không thích cô, nên đã mưu hại cô, còn chồng của cô thì thờ ơ làm ngơ. Loại đàn ông này, không có cũng được!”

“Trần Hùng, hôm nay anh nhất định phải cho tôi một lời giải thích, nếu không… nếu không thì ly hôn đi. Anh nghĩ rằng em gái mình còn nhỏ, nhưng cô ta đã trưởng thành rồi, không thể phân biệt được đúng sai thiện ác hay sao? Chuyện như thế này còn có thể làm ra được, sau này hai mẹ con chúng tôi còn đường sống không hả?”

“Nếu hôm nay không có bà chủ nhà họ Cố cứu tôi, e rẳng tôi đã bị sẩy thai rồi, chúng ta cũng phải ly hôn! Nếu như anh đã coi trọng em gái mình đến thế, vậy thì anh cứ đi tìm một người mà em gái anh vừa ý rồi cưới cô ta đi!”

“Anh…”

Trần Hùng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Vợ anh là do chính anh ấy chọn lựa, yêu thương đến tận xương tủy của mình.

Em gái lại là người anh ấy đã nhìn thấy từ nhỏ cho đến lớn, tính tình bướng bỉnh tùy hứng, cho nên mới thành ra như thế.

Thôi được…

Lỗi lầm mà mình phạm phải, thì cũng nên tự mình gánh chịu, cho dù lỗi lâm đó phải mất cả đời để trả lại.

“Được rồi… ngày mai tôi sẽ thu xếp chuyện hôn sự”

Trần Hùng cuối cùng cũng nản lòng mà gật đầu.

“Trước khi kết hôn, bảo cô ta đến khấu đầu nhận lỗi đi” Cố “Gia Huy lạnh lùng nói.

“Cái gì?” Trần Hùng kinh ngạc.

“Có chuyện gì sao?”

“Không có… Không có Trần Hùng run rẩy nói.

Cố Gia Huy không nói thêm gì nữa, đi vào trong phòng bệnh chăm sóc Hứa Minh Tâm.

Bác sĩ nói đây là một kỳ tích, đứa trẻ vẫn giữ được, nhưng có thể khỏe mạnh đến lúc chòa đời hay không thì rất là khó nói.

Anh bảo bác sĩ đừng nói những điều này với Hứa Trúc.

Linh, anh sợ cô không chịu nổi.

Đứa trẻ vẫn còn, nhưng có thể sống sót hay không thì phải xem duyên phận giữa bọn họ và đứa bé.

Anh hông muốn biết mình và đứa bé này có duyên phận sâu như thế nào, anh chỉ quan tâm duyên phận giữ mình và Hứa Minh Tâm sâu bao nhiêu.

Sâu như tứ hải, rộng như chân trời, thật là tốt biết bao.

Tối nhất là đời đời kiếp kiếp đều quấn lấy nhau, vĩnh viễn không xa rời.

Lúc trước cô từng hỏi qua anh, cứ luôn một mực ở bên một người sẽ không nhàm chán sao?

Sẽ không, vĩnh viễn không.

Chuyện gì cũng phải tuân theo thứ tự, em đứng trước, cả thế giới đứng sau.

Khi bạn gặp được đúng người, tất cả những thứ còn lại đều là vô hình.

Ba ngàn con sông anh chỉ cần một gáo nước.

Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vướt ve bầu má nhợt nhạt của cô, mấy ngày nay cô gầy đi rất nhiều, hai cái má bánh bao đã xẹp đi không thấy, hiện tại đang yếu ớt nằm trên giường, giống như là một con búp bê sứ, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2078


Chương 2078

Hứa Minh Tâm nằm mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ có cô và Cố Gia Huy đang từng bước từng chút một.

Bất giác, cả hai đã ở bên nhau được hai năm rưỡi.

Yêu nhau hai năm, kết hôn nửa năm, bây giờ đã có kết tinh của tình yêu.

Trong giấc mơ, cô không cảm nhận được đau đớn, chỉ có thể cảm nhận được sự ôn nhu của Cố Gia Huy.

Tay của anh rất nóng, cánh môi cũng rất mềm.

Anh… Đang hôn trộm cô.

Hôn trán cô, mặt cô, mũi cô….

Cuối cùng thì dừng lại ở cánh môi rất lâu.

Cô có thể cảm nhận được rõ hô hấp nóng bỏng của anh.

Hình như anh đang nói chuyện.

“Minh Tâm, thật xin lỗi, anh tới chậm”

“Nhất định là em rất đau, đều tại anh đáng chết, anh không bảo vệ em tốt”

“Em tỉnh lại và đánh anh đi, như vậy trong tim anh mới ó thể dễ hịu hơn một chút”

Hứa Minh Tâm thề, đây chắc là lần lải nhải nhất của Cố Gia Huy.

Cô muốn mở mắt ra, nhưng mí mắt lại giống như bị rót chì vậy, làm thế nào cũng không mở ra được.

Cô chỉ có thể nghe anh nói lải nhải liên miên, không có chút miệng đắng lưỡi khô.

Cuối cùng cô ngơ ngơ ngác ngac, vừa thanh tỉnh chưa bao.

lâu lại hôn mê, hôn mê xong thì lại thanh tỉnh.

Nửa đêm, Hứa Minh Tâm mơ mơ màng màng mở mắt ra, cả người đau đớn kinh khủng.

Cô không khỏi hít vào một hơi, đồng thời kinh động đến người đàn ông ở bên cạnh.

Anh đang lấy nước nóng định lau cơ thể cho cô, thấy cô tỉnh lại thì lập tức gọi bác sĩ.

Bác sĩ kiểm tả qua một lượt, không có vấn đề gì lớn.

Bác sĩ chuẩn bị rời đi, Hứa Minh Tâm vội vàng kéo ống tay áo của bác sĩ, nói: “Con tôi đâu? Con của tôi thì sao?”

“Đứa bé…. Đứa bé không có việc gì”

Hứa Minh Tâm nghe bác sĩ nói như thế thì thở phào một cái, lúc ày mới để bác sĩ rời đi.

Cô vô thức sờ tay lên bụng: “Nó không muốn đi, cho nên nó vẫn kiên cường sống”

“Xảy ra chuyện sao em không chạy đi, em quan tâm đến cô chủ nhà họ Trần làm gì?”

“Lúc đó em không nghĩ nhiều như vậy, em muốn đi cùng cô ta, nhưng em không ngờ là cô ta lại ngã, hơn nữa lại còn kéo em ngã theo, em muốn đứng lên nhưng lại nhìn thấy cái ghế rơi xuống, em… Em cũng không biết lúc đó mình đang suy nghĩ cái gì, đầu óc em hỗn loạn, căn bản không kịp phản ứng, chờ lúc em phản ứng lại thì cái ghế đã rơi vào người em rồi, rất đau”

“Vào thời điểm đó, nếu như em đè thêm xuống thì chẳng phải cô chủ nhà họ Trần sẽ gặp nạn sao? Như vậy bao nhiêu cố gắng của em sẽ bị uổng phí, em chỉ có thể cố gắng chống đỡ”

“Cũng may, cục cưng vẫn còn”

“Nếu như đứa bé không còn, em có hối hận về hành động này không?”

Cố Gia Huy sâu kín hỏi.

Hứa Minh Tâm nghe xong thì sửng sốt chớp mắt một cái, cẩn thận suy nghĩ một chút, nói: “Không hối hận, nhưng mà em cảm thấy sẽ rất có lỗi với đứa bé trong bụng, cô chủ nhà họ Trần năm nay đã ba mươi sáu tuổi rồi, là tuổi sản phụ, lúc trước khi anh lên lớp chưa quay lại, em có nói chuyện vài câu với cô chủ nhà họ Trần, nếu con cô ta không còn nữa thì cô ta sẽ lyhôn”

“Huống hồ…. Đó là bản năng của em, em không muốn cứu người, em cũng muốn chạy trốn, nhưng em… Nhưng cơ thể em lại không cho phép, em cũng không còn cách nào khác.

Hứa Minh Tâm nói thật, lúc đó đại não của cô không kịp suy nghĩ nhiều, đợi cô phản ứng lại thì đã đỡ xong rồi.

©ố Gia Huy nghe xong thì đau lòng ôm cô vào ngực.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2079


Chương 2079

Không nói lời nào, chỉ muốn ôm cô thật tốt.

Đây là lòng tốt, dù cô không nghĩ sâu xa như vậy, nhưng thân thể đã có phản ứng.

Anh không có nhìn lầm người, nhưng… Thật khiến cho người ta đau lòng.

“Khiến anh lo lắng rồi.

Cô ôn nhu nói: “Đây là lần đầu tiên em biết, hóa ra anh lại nói nhiều như thế, nói liên miên lải nhải suốt bên giường của em, nói từ ban ngày đến ban đêm”

“Anh sợ sau khi anh yên lặng xong sẽ táo bạo như sấm, đành phải… Liên tục nói chuyện với em, không ngờ em lại nghe thấy được”

“Này, Cố Gia Huy, tại sao lòng chiếm hữu của anh lại mạnh như vậy, không thể rời khỏi giường của em sao?”

“Trước kia lòng chiếm hữu của anh không mạnh, sau khi gặp được em xong, lòng chiếm hữu của anh đã vượt quá tiêu chuẩi Anh nói từng chữ một, rất là trìu mến.

Hứa Minh Tâm nghe xong, vết thương trên người không hề đau chút nào, ngược lại trong lòng còn rất là ngọt ngào.

“Em đã nằm suốt một ngày chưa an gì rồi, bụng, anh đi chuẩn bị chút gì cho em ăn”

“Dạ”

Cô quả thực đói bụng.

Ngay sau đó Cố Gia Huy đã chuẩn bị bàn ăn di động, eo cô bị thương không thể cử động, chỉ có thể năm.

Cố Gia Huy đút cho cô ăn từng miếng một, trước khi đút cho cô, anh luôn luôn đưa lên miệng thử trước, cảm thấy nhiệt độ thích hợp rồi mới đút cho cô/ Ngay lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng khóc rống.

“Tôi không đi, đánh chết tôi cũng không đi, tôi không đi, tôi không sai…”

“Bên ngoài… Là giọng nói của ai?”

“Trần Minh Ngọc, anh bắt cô ta đến đây để dập đầu xin lỗi em. Cô ta phát hiện ra điều gì đó không ổn và đã bí mật bỏ trốn, bây giờ mới bắt trở về, sáng sớm mai sẽ gả đi Lai Châu, làm vợ Cố Lâm”

chắc là rất đói “Cái gì? Chuyện này có quan hệ với cô ta sao?”

“Đèn treo là do cô ta ra tay.”

“Vậy cô Minh Ngọc…”

Cô Minh Ngọc không biết, cô ta không thích chị dâu của mình, muốn cùng nhau diệt trừ. Trần Hùng không thể hạ quyết tâm làm kẻ ác, cho nên anh sẽ làm kẻ tiếp tay cho kẻ ác. Nếu như dựa theo tính tình của anh, anh sẽ không để cô ta nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai, nhưng mà nếu để cô ta chết thì thật là chán quá, phải để cô ta sống, sống để chuộc tội.” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Anh âm u nói, khác hoàn toàn với vẻ ôn nhu vừa nãy khi đút cơm.

Cô thậm chí còn có thể cảm nhận được trận gió lạnh lệ khí phát ra từ anh, khiến cô không khỏi rụt đầu theo bản năng.

Cố Gia Huy hơi nhướng mày, vẻ mặt bình tĩnh: “Anh dọa em rồi sao?”

“Anh không cần phải che giấu trước mặt em, em có quyền được nhìn cảm xúc vui buồn tức giận của anh. Chuyện này…

Em không muốn xen vào, cô ta muốn làm tổn thương con em, cô ta phải trả giá. Anh và nhà họ Trần quyết định, em sẽ không cảm thấy anh đáng sợ, bởi vì em biết rằng anh sẽ không làm tổn thương người vô tội, cũng sẽ không vô duyên vô cớ ra tay”

“Em hiểu anh là được rồi, Trần Hùng, dẫn người vào đây”

Anh ra lệnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2080


Chương 2080

Cửa phòng bệnh mở ra, Trần Minh Ngọc bị ép vào trong em đi, em là em gái rt người ngoài được?”

Nhưng mặc cho Trần Minh Ngọc khóc lóc kêu la, cô ta vẫn bị Trần Hùng đè xuống đất.

Nhưng cô ta cứ không chịu quỳ xuống, cũng không biết là lấy sức lực từ đâu, vẫn luôn phản kháng lại Trần Hùng.

“Đứng luôn đi vậy. Tôi còn chưa chết, cũng không cần cô ta lạy tôi”

Hứa Minh Tâm nói với giọng nhàn nhạt. Gả cho Cố Lâm đã là sự trừng phạt lớn nhất rồi. Nửa đời sau của cô ta đã bị phá hủy. Giờ cũng không câu nệ chuyện cô ta có quỳ hay không nữa.

Nếu không nhận sai, không thành tâm thì quỳ cũng vô dụng.

Trần Hùng nghe vậy mới buông Trần Minh Ngọc ra.

Cô ta nhún nhún vai, hung tợn nhìn Hứa Minh Tâm, nói: “Các người dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy? Việc đèn treo rơi xuống đâu phải do tôi làm, cho thấy rõ là cô chịu trừng phạt đúng tội thôi, chẳng liên quan gì đến tôi cả!”

“Cái con mất dạy này. Lời mày nói với ngài Gia Huy đã bị ghi âm lại rồi, mày còn không biết hối cải à?”

Trần Hùng tức giận nói.

Trần Minh Ngọc nghe vậy, hung hăng nhíu mày lại, kinh hãi nhìn Cố Gia Huy.

Thì ra anh sớm đã có chuẩn bị rồi.

Giờ cô ta chỉ hận, hận Hứa Minh Tâm bình an vô sự, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không sao.

Trần Minh Ngọc chợt nảy lòng độc ác, đột nhiên cầm bình hoa trên bàn trà bên cạnh lên, hung hăng muốn ném về phía Hứa Minh Tâm trên giường.

Cũng máy Cố Gia Huy nhanh tay nhanh mắt, nhanh chóng đứng ra chắn. Bình hoa đó đập lên lưng anh, sau đó liền rơi xuống đất, phát ra một tiếng choang.

Trần Minh Ngọc nhân lúc hỗn loạn muốn chạy thoát, nhưng lại bị Trân Hùng ngăn cản.

“Nếu mày bước ra khỏi cánh cửa này thì cả nhà họ Trân đều sẽ rơi vào kết cục muôn đời không thể siêu sinh luôn đấy!”

“Vậy thì em cũng không thể gả cho tên phế vật Cố Lâm đó được! Anh là anh trai ruột của em, nhưng anh lại đứng về phía người ngoài. Anh không xứng làm anh trai em!”

“Trần Minh Ngọc, lần này cô quá đáng lắm rồi đấy. Ngay cả tôi mà cô cũng không buông tha”

Cô chủ nhà họ Trần cũng đã theo tới. Hứa Minh Tâm là ân nhân cứu mạng bà, không nhìn cô tỉnh lại, bà cũng không yên tâm được.

“Cái đồ đê tiện này, cô câm miệng lại cho tôi. Cô là cái thá gì chứ? Dù cô có chết cũng chẳng sao cả. Anh tôi vẫn có thể tìm một người tốt hơn. Cô sinh cho nhà họ Trần chúng tôi một đứa cháu đích tôn, tôi cũng không muốn nhận đứa cháu này đâu!”

“Mất dạy!”

Trần Hùng tức giận, một cái tát hung hăng giáng thẳng xuống gò má cô ta: “Cô ấy là chị dâu mày đấy!”

“Anh… Anh đánh em ư?”

Trần Minh Ngọc sửng sốt, ngây ra nhìn Trân Hùng, giọng cũng hơi run lên.

“Hôm nay, mày không chỉ phải dập đầu nhận sai với bà chủ nhà họ Cố mà còn phải nhận sai với chị dâu mày nữa. Trong bụng chị dâu mày là cốt nhục của tao đó. Ngày thường là tao quá dung túng cho mày nên mới khiến mày không coi ai ra gì, ngay cả mạng người mà mày cũng để vào mắt! Hôm nay, chỉ kêu mày đi kết hôn thôn, còn chưa cho mày đi ngồi tù đâu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2081


Chương 2081

Nếu mày ngồi tù rồi thì chính là nỗi hổ thẹn cho nhà họ Trần đấy! Quỳ xuống cho tao!” Anh ta kiên quyết ép Trần Minh Ngọc quỳ xuống.

“Chuyện ngài Gia Huy giao cho tôi, sáng mai nhất định sẽ làm xong. Tôi đích thân dẫn nó đến chỗ Cố thiếu gia”

“Lui xuống đi, bà xã tôi cũng phải nghỉ ngơi rồi. Tốt nhất chuyện này đừng có sai sót gì, nếu không tôi sẽ tự mình ra tay đấy”

Cố Gia Huy sa sầm nét mặt, nói với giọng không mang theo chút cảm xúc nào.

Trần Hùng lập tức dẫn người rời đi.

Phòng bệnh hỗn loạn thoáng chốc đã trở nên yên tĩnh.

Hứa Minh Tâm cũng thở ra một hơi, bị làm ồn một trận như vậy, tâm trạng cũng không được tốt nữa.

Còn muốn ăn gì khác không?”

“Ô mai mơ, được không?”

“Được, anh kêu người đi mua”

Rất nhanh, Cố Gia Huy đã mua ô mai mơ về, đủ loại bao bì kiểu dáng khác nhau.

Cô đã ngủ cả một ngày, rất có tinh thần, cũng không buồn ngủ.

Cột sống của cô bị tổn thương, cũng không thể cử động lung tung, chỉ có thể nằm thẳng.

Cố Gia Huy nằm bên cạnh, bàn tay to chặn cô lại, dịu dàng vỗ vỗ lên cánh tay cô như đang dỗ trẻ con ngủ vậy.

Sau khi cô ăn xong thì liền hôn một cái lên cánh môi anh, nói: “Vị ô mai mơ đường đen đó, anh nếm thử xem”

“Không đủ, muốn nhiều hơn nữa”

Anh hôn sâu thêm.

Màn đêm sâu lắng như nước, bầu không khí… vừa khéo.

Hứa Minh Tâm nghỉ ngơi ở bệnh viện hai ngày, không có gì đáng ngại nữa thì liền chuyển về nhà cũ tĩnh dưỡng.

Không ít người đến thăm cô, bậc cửa nhà cũ cũng bị giẫm cho bằng phẳng xuống rồi.

Hơi thở thai nhi yếu, chẳng ai biết hậu quả sau đó như thế nào.

Những lời này chỉ truyền tới tai Cố Gia Huy, người ngoài không biết một chút gì cả.

Mọi người đều vô cùng chờ mong đứa bé này ra đời, chỉ có anh quan tâm Hứa Minh Tâm hơn, chỉ muốn khiến cô bình an.

Đợt này, Hứa Minh Tâm đã nằm hết bốn tháng mới có thể đi lại bình thường được.

Cột sống vẫn còn âm ỉ đau, nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.

Bụng cô cũng dần rõ hơn, gồ lên một phần nhỏ.

Khi đi siêu âm cũng có thể thấy được hình d*ng ch*n tay đại khái rồi.

Cô rất muốn biết là con trai hay con gái, nhưng lại cố kìm nén, muốn chờ mong nhiều hơn một chút.

Khi đã biết rồi thì hình như… sẽ không còn tâm trạng đó nữa.

Mà Cố Gia Huy cũng đã trở nên bận rộn rồi. Ban đầu anh và Cố Trường Quân hẹn thời hạn nửa năm sẽ khiến .J.C khôi phục lại thời kỳ hưng thịnh, khiến nhà họ Cố không còn nỗi lo về sau nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2082


Chương 2082

Nay còn hai tháng nữa, tất cả mọi thứ đều phải đẩy lên nhanh hơn.

Tháng tư, cỏ mọc chim bay, thời tiết dần dần ấm lên.

Từ khi Bạch Thư Hân mất tích vào tháng năm năm ngoái, đến nay đã qua mười một tháng rồi, cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng có được tin tức của cô.

“Minh Tâm, tớ sắp về rồi đây”

Khi Hứa Minh Tâm nhìn thấy tin nhắn, cô còn nghỉ ngờ mình nhìn nhầm rồi, dụi dụi mắt mấy lần, xác nhận đi xác nhận lại tin nhắn, cuối cùng mới dám khẳng định là do Bạch Thư Hân gửi tới.

Cô lập tức gọi điện thoại đi. Lúc trước vẫn luôn tắt máy, giờ cuối cùng đã kết nối được rồi.

Rất nhanh, điện thoại có người nhận, từ bên kìa truyền tới giọng nói quen thuộc.

“Đã lâu không gặp rồi, “Bạch Thư Hân, cái đồ khốn nhà cậu. Rốt cuộc cậu chết ở chỗ nào vậy hả? Còn không mau về tìm tớ?”

Lời thốt ra khỏi miệng mang theo sự nghẹn ngào.

Mười một tháng đó… Bạch Thư Hân cũng dám mất tích!

“Tớ ở ngay bên ngoài nhà cậu này. Cũng không biết là Cố Gia Huy có cho cậu ra ngoài tụ tập với tớ không. Tớ chuyển nhà, mời khách đến ăn cơm, có tới không?”

“Tớ đi tớ đi!”

Cô lập tức xuống khỏi giường, nói với Cố Gia Huy chuyện này. Anh kêu Khương Tuấn đi cùng với cô.

Cô vừa ra khỏi cửa đã thấy chiếc Audi màu đỏ chót của Bạch Thư Hân, vẫn lòe loẹt y như lúc trước vậy.

Bạch Thư Hân mặc một bộ đồ Chanel, có vẻ trưởng thành chín chắn hơn một chút.

“Minh Tâm”

Cô tựa người trước cửa xe, mỉm cười với Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm đang chuẩn bị chạy tới thì lại bị Khương Tuấn níu tay lại: “Đang mang thai, phải đi, không được chạy”

“Vâng vâng vâng, mang thai rồi nhiều quy tắc ghê luôn!”

Cô bước nhanh đi tới, ôm chặt lấy Bạch Thư Hân.

Thật sự là… đã quá lâu không gặp rồi.

“Rốt cuộc cậu chết chỗ nào thế hả? Cậu có biết tớ rất lo lắng cho cậu không? Còn tưởng cậu chết ở ngoài luôn rồi chứ”

“Tớ không sao. Giờ không phải vẫn tốt đây sao? Mà cậu đó, bụng cũng to thế này rồi, tớ cũng chưa kịp chúc mừng nữa.

Khương Tuấn, làm phiền lái xe rồi”

Khương Tuấn đảm đương vị trí tài xế, hai người ngồi phía sau.

Hứa Ý Hoãn thật sự có quá nhiều chuyện muốn hỏi, vẫn luôn nghẹn trong lòng, muốn hỏi Bạch Thư Hân đã đi đâu, vì sao lại rời đi lâu như thế, đã làm những chuyện gì, có nhớ cô không…

Nhưng thấy Bạch Thư Hân hoàn hảo không sứt mẻ gì xuất hiện trước mặt mình, dường như những lời này đều trở nên dư thừa rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2083


Chương 2083

“Vậy là tốt rồi” Cô chỉ nói ra bốn chữ này, không còn gì khác nữa.

Bạch Thư Hân nghe vậy, khóe mắt cũng nóng lên, rưng rưng nước mắt.

“Muốn ăn gì nào bà bụng bự?”

“Giờ tớ còn ăn gì được nữa? Đến chỗ cậu xem trước đi, muốn ngắm cậu thật kỹ, lại sợ cậu chạy mất tăm mất tích nữa”

“Lần này về rồi thì sẽ không rời đi nữa, tớ bảo đảm”

Bạch Thư Hân đưa tay lên thề với trời.

Hứa Minh Tâm gật đầu liên tục. Câu này, cô tin.

Bạch Thư Hân vẫn ở trong nhà trọ khi trước. Cô đột nhiên rời đi, rất nhiều đồ đạc trong phòng vẫn chưa dọn đi.

Nhân viên quản lý liên lạc với nhà họ Bạch, mẹ cô vẫn luôn trả tiền thuê phòng cho cô, đợi cô về ở.

Cô không thích ràng buộc, nếu đột nhiên quay về cũng chắc chắn sẽ không về nhà trước, nhất định sẽ đi tìm nơi nghỉ chân.

Sống trong môi trường mình quen thuộc vẫn tốt hơn là khách sạn.

Trong thời gian gần một năm này, mọi người đều nhớ cô.

Mỗi tháng đều có bảo mẫu đến quét dọn phòng, cho nên rất sạch sẽ, đi vào chỉ cần dọn dẹp đơn giản một chút là được rồi.

Bạch Thư Hân lại biết cả xuống bếp nấu cơm rồi, nhìn cũng rất ra hình ra dáng, thậm chí còn học hầm canh.

Hứa Minh Tâm kinh ngạc nhìn cô, giống như nhìn thấy một người xa lạ vậy.

“Cậu… cậu biết xuống bếp rồi ư?”

“Một mình sống bên ngoài, chung quy cũng phải chăm sóc cho bản thân, không thể suốt ngày ăn hàng quán chứ. Thường xuyên làm, không có thầy cũng tự biết. Đương nhiên, tớ không so được với cậu. Cậu cố chịu đựng mà ăn đi nhé. Tớ hầm canh cũng không tệ, có thể nếm thử xem sao”

“Cậu đã đến nhà họ Bạch chưa? Ngọc Vy với bác sĩ Doanh kết hôn “Còn chưa kịp. Tớ vừa buông hành lí xuống là đi tìm cậu rồi. Tớ cũng tưởng tớ sẽ về nhà tìm Lệ Nghiêm trước. Dù sao thì anh ấy cũng là người thân nhất với tớ. Nhưng tớ vừa bỏ hành lí là chỉ muốn gặp cậu thôi. Vì tớ biết, cậu là người khiến tớ thấy tự do nhất”

Sự thật đã chứng minh, lựa chọn của cô là đúng.

Chỉ có ở bên cạnh Hứa Minh Tâm, cô mới có thể thoải mái nhất.

Không có bất cứ sự giả tạo nào, có thể không cần kiêng kị gì hết.

“Vậy ăn cơm xong, chiều cậu đi xem xem đi. Bọn họ đều rất lo lắng cho cậu đó”

“Ừ, tớ sẽ đi. Cậu có thai rồi, phải uống chút canh gà hầm cẩu kỷ, có lợi cho sức khỏe của cậu đó”

“Cậu từng học đấy à?” Hứa Minh Tâm tò mò hỏi.

“Đoán mò đó.”

Bạch Thư Hân cười, tùy ý nói.

Đợi một tiếng sau, cơm canh đã xong, ba món một canh.

Đây là lần đầu Hứa Minh Tâm ăn đồ ăn do Bạch Thư Hân nấu.

Tay nghề không tồi, xem ra một năm nay Bạch Thư Hân nấu cơm không ít.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2084


Chương 2084

“Một năm nay tớ đã đi rất nhiều nơi. Tớ cũng biết có người đang tìm tớ, đều bị tớ né tránh. Năng lực phản trinh sát của tớ không tệ đâu. Xem ra không bôi nhọ thanh danh của bố mẹ tớ rồi. Khiến mọi người lo lắng cho tớ lâu như vậy, thật ngại quá”

“Cậu là vì chữa lành vết thương mới rời đi, lần này… vết thương đã khỏi chưa?”

Hai tháng trước, Christie đột nhiên sinh non, sinh ra một bé trai.

Con giống bố, tóc đen mắt đen, vẻ ngoài rất đáng yêu.

Lúc đó Hứa Minh Tâm đang nghén nặng, cũng không thể lặn lội đường xa đi Manton được. Hơn nữa, Cố Gia Huy cũng không yên tâm để cô quay về lần nữa.

Sinh non có hơi suy yếu, cần phải trông nóm ngày đêm.

Quan hệ giữa Christie và Ôn Mạc Ngôn cũng không căng thẳng như trước nữa.

Gần đây tham gia hoạt động đều là hai vợ chồng cùng đi.

Nghe nói để sinh ra đứa con này. Christie đã trải qua thập tử nhất sinh, suýt chút nữa chết trên bàn phẫu thuật.

Cho nên trong khi ở cữ, Ôn Mạc Ngôn đối xử với cô rất tốt, cũng không lạnh nhạt như ngày xưa.

Đàn ông không có tình với một người phụ nữ, nhưng làm sao có thể dễ dàng vứt bỏ cốt nhục có quan hệ máu mủ với mình được?

Cô căng thẳng nhìn Bạch Thư Hân, bắt được vẻ buồn bã lướt nhanh qua đáy mắt.

Vân… rất quan tâm.

Vậy trong một năm nay, rốt cuộc đã chữa trị cái gì?

“Ăn cơm đi”

“Vẫn còn đau, đúng không?”

“Dù là như thế thì đã sao nào? Anh ấy đã cưới người khác, cũng có con rồi. Lẽ nào tớ phải đi làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình ba người nhà họ sao? Con đường ban đầu là do tớ tự chọn, giờ tớ cũng không nên oán trách. Anh ấy… như bây giờ cũng không tệ, không phải sao? Tổng giám đốc Ôn Phước uy phong lẫm liệt, trưởng thành chín chắn hơn trước kia nhiều rồi.

Bọn tớ gặp nhau sai thời gian. Nếu như… gặp nhau một hơn một chút, khi anh ấy đủ trưởng thành chín chắn, có thể tự mình đảm đương mọi chuyện rồi mới có tình cảm, vậy thì sẽ không có trở ngại. Nhưng bọn tớ… lại cứ có duyên không nợ như vậy đấy”

Có duyên không nợ.

Bốn chữ này không khỏi hơi quá tàn nhẫn rồi.

Hứa Minh Tâm mím môi, không biết nên nói gì. Cuối cùng, Bạch Thư Hân nhún vai đầy vẻ không quan tâm: “Tớ có thể quên đi Lệ Nghiêm, chắc chắn cũng có thể quên đi Ôn Mạc Ngôn. Tớ không tin tớ xui xẻo đến vậy, yêu người nào là thảm người đấy, lần nào cũng đều kết thúc trong bi kịch. Thế giới này, ai rời khỏi ai đi chăng nữa thì trái đất không phải vẫn quay như vậy sao? Chung quy vẫn phải sống tiếp mà”

Cô nói có vẻ thoải mái vô cùng, nhưng Hứa Minh Tâm biết trong lòng cô vẫn không thoải mái.

Cách tốt nhất để quên đi người cũ chính là tình cảm mới, du lịch, thời gian…

Trái tim cô bế tắc không thoát ra được, lấy đâu ra tình cảm mới chứ?

Cô dùng thời gian một năm đi du lịch, cũng chẳng có tác dụng gì.

Có một số lời nói chẳng qua là nói ra để an ủi chính mình mà thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2085


Chương 2085

Hai người ăn một bữa cơm đơn giản, sau đó đi siêu thị mua ít đồ.

Bạch Thư Hân không giữ Hứa Minh Tâm lại lâu, để Khương Tuấn đưa cô về, còn Bạch Thư Hân thì bình ổn lại tâm trạng rồi về nhà họ Bạch.

Hai vợ chồng Bạch Hoàng Nham đều không nhận được tin tức, vừa mở cửa đã thấy một người quen thuộc, ngây ngẩn hồi lâu.

“Minh… Thư Hân?”

“Con đã đi đâu vậy? Con khiến bố mẹ sốt ruột muốn chết rồi!”

Mẹ cô kéo cô vào. Bạch Hoàng Nham đỏ bừng cả mặt, tuy không khóc nhưng hốc mắt đã đỏ lên.

“Cái đứa con gái bất hiếu này, con còn mặt mũi quay về à?

Bố… Bố lên lầu thắp nhang cho bố mẹ con, nói với bọn họ là con về rồi. Nếu con có gì không may, tối đến bố còn không dám ngủ, chỉ sợ vừa nhắm mắt vào là bố mẹ con tới tìm bố tính sổi”

Bạch Hoàng Nham nhìn như đang trách cứ, nhưng… giọng nói run rẩy, toàn là dịu dàng.

Cố Yên và Lệ Nghiêm cũng đã xuống lầu.

“Anh, chị dâu, em về rồi đây”

Bạch Thư Hân nhoẻn miệng cười.

“Hoan Hoan”

Cố Huấn đi xuống trước, kéo cô ôm vào lòng.

Đây là cô em gái anh bảo vệ từ nhỏ đến lớn, mất tích đã sắp một năm rồi, nay tất nhiên anh không kìm nén được tình cảm.

Cố Yên cũng không ghen. Bọn họ đã kết hôn rồi, cô cũng tin cái tên đầu gỗ Lệ Nghiêm này có thể phân rõ được cái gì là tình thân, cái gì là tình yêu.

“Aiya, nam nữ thụ thụ bất tương thân nha, đừng cậy là anh trai em thì ôm ấp em nha! Buông ra buông ra, em muốn ôm chị dâu em cơ. Cuối cùng cũng cưới được chị ấy về nhà rồi”

Bạch Thư Hân cười nói, đẩy Lệ Nghiêm ra, sau đó nhìn về phía Cố Yên.

“Chị dâu, có thể ôm chị cái được không? Ôm một cái rồi không tính hiềm khích cũ nữa, chuyện cũ bỏ qua”

“Được” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cố Yên mỉm cười trong sáng, dứt khoát đi lên ôm lấy Bạch Thư Hân.

Mẹ cô kéo cô ngồi xuống, vẫn luôn líu ra líu ríu truy hỏi cô rốt cuộc đã đi đâu.

Cô đơn giản nói về thành phố mà mình đã tới du lịch, Lệ Nghiêm ở bên cạnh nghe, màu mắt dần tối đi.

Đến chiều tối, mẹ cô đi làm cơm tối, Cố Yên đi theo giúp đỡ.

Bạch Hoàng Nham vẫn còn đang xử lý công việc trong phòng sách. Lệ Nghiêm kéo Bạch Thư Hân ra ban công, nói: “Một năm nay em đều ở Manton, vì sao lại lừa chú thím là em đi du lịch các nước?”

“Có một số chuyện, mọi người không biết thì tốt hơn”

Cô hờ hững.

Lệ Nghiêm nghe vậy, nhíu chặt chân mày.

Đúng thật là cô đã quay về, nhưng cảm giác không phải Bạch Thư Hân ngày trước nữa.

Bạch Thư Hân ngày trước là một người nóng vội luôn rất tùy tiện, nay… nói ít hơn, cũng không hoạt bát nữa, ngay cả cười cũng có vẻ nặng nề hơn mấy phần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2086


Chương 2086

Anh cũng chỉ biết cô đã ở lại Manton rất lâu, còn về phần cô đã làm gì, cụ thể ở vị trí nào thì anh không biết nữa. Thời gian một năm này, rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì?

“Anh không hỏi quá khứ của em, anh chỉ quan tâm tương lai của em, anh và em sẽ mãi mãi là anh em, nếu có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn dứng ở phía trước để bảo vệ em”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì thản nhiên cười một tiếng, duỗi eo, có chút lười biếng nói: “Ai nha, bây giờ anh cũng là người đã có vợ rồi, anh có thể để em yên được không? Em gái anh xinh gái như vậy, gia cảnh cũng rất tốt, người muốn bảo vệ em đang xếp một hàng dài kia kìa, đâu cần anh phải lo lắng đâu? Anh đó, tự chăm sóc cho mình đi, các người không còn trẻ nữa, định khi nào mới sinh cho em một đứa cháu vậy?

“Anh với Cố Gia Huy sinh cùng năm, bây giờ Minh Tâm nhà người ta đã mang thai bốn tháng rồi, tại sao anh lại không có chút sốt ruột gì vậy? Chẳng lẽ anh muốn nhà chúng ta không có người nối dõi à?”

“Đừng lo chuyện của anh, điều anh không yên tâm nhất chính là em”

“Em không còn là Bạch Thư Hân trước đây nữa, khiến mọi người lo lắng rồi, bây giờ em có teher tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, sau khi cơm nước xong xuối em sẽ trở về, căn phòng kia đã lâu không có người ở rồi, phải thu dọn lại thôi”

“Ở nhà mấy ngày, chú và dì đều rất nhớ em đó”

“Không được, nếu ở lại thì chắc chắn em sẽ bị tra hỏi, em không chịu được, cơm nước xong xuôi xong anh không cần đưa em trở về, em muốn tự mình trở về”

“Vậy được rồi, anh tôn trọng quyết định của em”

“Ừm, em đi giúp đỡ”

Bạch Thư Hân nhẹ nhàng nói, quay người chuẩn bị rời đi.

Sau lưng truyền đến tiếng của Lệ Nghiêm.

“Mặc kệ em đi bao xa, anh trai vẫn sẽ đứng sau lưng em, toàn bộ nhà họ Bạch đều là hậu thuẫn của em, đừng quên, em vẫn là con gái, tuyệt đối đừng vụng trộm khóc một mình, em có rất nhiều bờ vai để dựa vào”

Bạch Thư Hân nghe anh ta nói như vậy, trong lòng khẽ run lên.

Giống như mặt hồ đang yên ắng bị một hòn đá ném xuống, tạo lên vô số làn sóng lăn tăn.

Cô ấy không quay người lại, sợ Lệ Nghiêm thấy được sự yếu ớt ở đáy mắt cô ấy.

Cô ấy gật đầu và khẽ phát ra một tiếng “ừm” băng tiếng mũi.

Buổi tối ăn cơm xong, một mình cô ấy trở về.

Gần một năm chưa trở về, Đà Nẵng vẫn như vậy, người thay đổi dường như chỉ có cô ấy.

Mà đêm thâm trầm như nước, nhà họ Bạch cách căn hộ của cô khong xa, cho nên cô chọn đi bộ về.

Có một số cửa hàng ở hai bên đã thay đổi biển hiệu, còn lại vẫn nguyên như cũ.

Khi cô bước đến chân căn hộ, đột nhiên cô nghe thấy từ trong bụi cỏ truyền ra tiếng động, còn kèm theo cả tiếng cãi lộn.

Bạch Thư Hân là đời sai của bộ đội, thấy chuyện phi pháp, cô ấy không nhịn được nhìn nhiều hơn một chút.

không ngờ rằng ở phía sau hàng cây sồi xanh lại là một nam một nữ đang giẳng co với nhau.

Cô ấy biết người đàn ông này, anh ấy là hàng xóm của cô, Thiệu Kính Đình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2087


Chương 2087

Cô thấy anh ấy đang nắm chặt lấy cổ áo của cô gái, cảnh xuân ở bên trong bị lộ ra.

“Này, các người đang làm gì thế?”

Bạch Thư Hân lên tiếng nhắc nhở.

Cô lạnh lùng nhìn về phía Thiệu Kính Đình, không ngờ rằng cái lọai thầy giáo bình thường nhã nhặn khi vụng trộm lại có bộ dạng như vầy!

Thiệu Kính Đình không ngờ là Bạch Thư Hân lại ở chỗ này, vẻ mặt anh ấy đỏ lên, bộ dáng xấu hổ mở miệng.

“Anh còn không buông tay ra là tôi sẽ báo cảnh sát đó, chỗ này có camera giám sát, phách lối như vậy, tôi thực sự đã nhìn lầm anh rồi”

Bạch Thư Hân lấy điện thoại di động ra, muốn gọi 113.

Thiệu Kính Đình vội vàng tiến lên ngăn cản, Bạch Thư Hân xử lý rất gọn gàng, giơ tay đấm thẳng vào mặt anh ấy một cái.

Thiệu Kính Đình cùng lắm chỉ là một thầy giáo yếu đuối, lại đang ở trong trạng thái không chút phòng bị nào, cho nên một đấm này anh ấy bị đấm không nhẹ.

Chỗ mặt lập tức bị tím xanh, cơ thể lảo đảo lùi lại phía sau.

“Thầy Kính Đình!”

Cô bé kia kinh ngạc kêu lên, vội vàng chạy đến ôm chặt lấy Thiệu Kính Đình.

“Cô, cô bị làm sao vậy, tại sao cô lại tự dưng đánh người khác như vậy!”

Bạch Thư Hân nghe cô ta nói vậy thì không hiểu gì cả.

“Anh ta… Không phải anh ta đang quấy rối t*nh d*c cô sao?”

“Cô thì biết cái gì, tôi với thầy Kính Đình đang yêu đương”

“Hả?” Bạch Thư Hân lập tức sửng sốt, nhìn Thiệu Kính Đình một cái.

Anh một tay che mặt, một tay xua xua, nói: “Không có, tôi với cô ta không có chút quan hệ gì, cô đừng nghe cô ta nói bậy”

“Em mặc kệ, anh đã nhìn qua cơ thể em rồi, anh chính là bạn trai của em. Nếu như anh dám đổi ý, em sẽ nó cho hiệu trưởng là anh sàm sỡ học sinh!”

Cô gái kia lại kéo cổ áo xuống, để lộ nhiều hơn.

“Không được nhìn!”

Thiệu Kính Đình che kín hai mắt, lại bị cô gái này năm chặt tay muốn đặt vào ngực cô ta.

Hóa ra… Cái này chính là giãng co?

Cuối cùng Bạch Thư Hân cũng hiểu được, cô đi lên nắm lấy cổ tay của cô gái kia.

Hơi dùng sức một chút, cô gái kia đau đớn hét lên.

Cuối cùng cũng bất đắc dĩ buông tay.

“Cô làm cái gì vậy? Cô buông tay ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát”

“Gô báo cảnh sát đi, tôi là người chứng kiến, chứng minh Thầy Kính Đình vô tội, chính là cô… Bắt ép người tốt làm gái”

“Cô…”

“Bây giờ cô có thể hét lên, gọi quản lý chung c* và hàng xóm láng giềng đến xem những chuyện cô đã làm. Một cô gái thích người ta theo đuổi người ta là chuyện tốt, nhưng mà nếu dùng thủ đoạn hạ lưu như thế vầu thì ai sẽ để mắt đến cô? Về sau người ta thấy cô sẽ còn muốn đề phòng, quả thực chính là không từ thủ đoạn”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2088


Chương 2088

Cô buông tay ra, cô gái kia không ngờ là cô sẽ buông tay ra cho nên vẫn vùng vẫy, cuối cùng kết quả là ngã lăn ra đất.

“Cô… Cô cứ chờ đó cho tôi!”

Cô gái kia ném lại một câu, sau đó thở phì phò đứng dậy, chạy trối chết”

Bạch Thư Hân quay người lại nhìn Thiệu Kính Đình đang chật vật, cô ấy có chút xấu hổ, một quyền kia của cô ấy không nhẹ.

“Cái đó…. Anh không sao chứ?”

“Không sao không sao, cảm ơn cô đã giải vây giúp tôi, nếu không thì tôi không biết pải làm sao bây giờ. Nếu như thực sự nháo tới tận trường học thì tôi cũng không cần phải ở lại nữa, so sánh ra, cú đấm này không đáng là gì”

“Cái đó… Tôi dìu anh trở về nhà”

Bạch Thư Hân có chút xấu hổ nói.

Thiệu Kính Đình bỏ cái tay đang che mắt xuống, lộ ra con mắt, giông như là… Gấu trúc.

Bạch Thư Hân súyt nữa không nhịn được mà bật cười.

Thiệu Kính Đình nhìn bộ dạng kiềm nén của cô ấy, nói: “Rất buồn cười sao?”

“Có…. Có một chút, tôi không cố ý muốn cười cậu đâ Trong lòng Thiệu Kính Đình cũng rất bất đắc dĩ, anh ấy không ngờ lần gặp lại Bạch Thư Hân lại trong tình trạng quản bách như vậy.

Bạch Thư Hân đỡ Thiệu Kính Đình đến căn hộ của anh ấy, phát hiện căn hộ của anh ta vẫn sạch sẽ như mọi khi, mà bên căn hộ của cô thì vẫn vừa bộn, quần áo vấy ung tung, va li quần áo vẫn chưa thu dọn.

Cô luộc một quả trứng gà, giúp anh ấy chườm nóng.

Anh ta không nhịn được nhíu mày, xem ra là rất đau.

“Thật xin lỗi, tôi chưa làm rõ tình huống mà đã đánh cậu, thực sự xin lỗi “Không sao, việc này tôi có thể hiểu.”

“Mà cậu cũng không biết tự làm gì à, con gái nhà người ta đã bắt nạt cậu như vậy, thế mà cậu không biết lối răn dạy à2”

“Nếu cô báo cảnh sát, cô bé kia sẽ bị trường học ghi cô bé kia sắp tốt nghiệp rồi, có tương lai khá tốt, nếu có thể giáo dục thì việc gì phải dùng cách này. Ngày mai tôi sẽ đến trường học xử lý, hôm nay thực sự cảm ơn cô”

“Không có việc gì, vốn dĩ ngay từ đầu tôi cũng không có ý định cứu cậu, còn nghĩ muốn đánh cậu, còn tưởng cậu là loại chó mặt người…”

Lời còn chưa nói xong, cô lập tức nhận ra mình dùng từ không đúng, xấu hổ cười.

“Đúng rồi, cô mới đi du lịch về sao? Lúc trước tôi có tình cờ gặp dì giúp việc dọn phòng cho cô, hỏi một chút thì mới biết lần này cô ra ngoài rất lâu, bạn trai cô không đi cùng cô sao?

Bạn trai trong miệng anh ta chính là người mà anh ta đã từng gặp một lần.

Bạch Thư Hân nghe anh ta nói như thế thì vẻ mặt lập tức ảm đạm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2089


Chương 2089

Thiệu Kính Đình thấy sắc mặt cô không tốt, nhất thời nhận ra mình nói sai rồi.

Chỉ sợ đoạn tình cảm này không bệnh mà chết, trong tim cô chắc cũng chứa rất nhiều điều không thoải mái, nếu không cũng sẽ không biến mất tận một năm để du lịch như vậy.

Anh lập tức chuyển đề tài câu chuyện, nói: “Cô ăn chưa?

Buổi tối tôi còn chưa ăn, cô muốn ăn gì, trong tủ lạnh còn có đồ ăn..” Anh ta chuẩn bị đứng dậy nấu cơm, lại bị Bạch Thư Hân đè lại, nói: “Tôi đã dánh anh là tôi sai rồi, sao lại có thể để anh đi nấu cơm được, tôi nếu cho. Tôi ở bên ngoài không học được gì, nhưng nấu ăn thì tiến bộ không ít. Tôi nấu cơm cho anh đi, xem như đây là biểu đạt sự xin lỗi của tôi”“

“Vậy… Vậy thì ngại lắm?”

“Không sao đây, cũng coi như là… hàng xóm láng giềng đi.

Tôi có thể tùy ý dùng đồ trong tủ lạnh và bếp không?”

“Được”

Bạch Thư Hân bắt đầu thuần thục mà cầm dao lên, cô ăn rồi nên cũng không đói, vì vậy không làm nhiều, đủ cho một mình anh ta ăn là được.

Rất nhanh đã nấu xong rồi, đều là mấy món bình thường ở nhà, không tốn nhiều thời gian.

“Nếu thử đi, trừ bạn thân của tôi ra thì chỉ có anh là người thứ hai ăn đồ tôi nấu thôi.”

“Vậy chẳng phải là tôi rất vinh hạnh sao?”

“Có thể nói như vậy đấy, đừng kiêu ngạo nhá”

Bạch Thư Hân nhìn thấy người quen cũ, giữa bọn họ không quen thuộc lắm, nói chuyện phiếm cũng không có gì phải vướng mắc.

Cô cũng lâu rồi chưa nói chuyện với người khác như thế này rồi, cả người đều thư thái.

Thiệu Kính Đình thử một miếng, khen không dứt miệng.

Bên ngoài, trời đã tối rồi, cô cũng ngại ở lại nhà của đàn ông độc thân, nên chủ động rời đi.

Trước khi đi cô còn đặc biệt hỏi nơi anh làm việc, bảo ngày mai đi đưa thuốc đến.

Thiệu Kính Đình là giáo sư đại học sư phạm Đà Nẵng, cũng là người trẻ tuổi nhất được phong làm giáo sư từ trước đến nay.

Năm nay anh ấy mới hai mươi chín tuổi, hơn nữa anh tuấn đẹp trai, cứ là lớp của anh ấy, số lượng sinh viên cứ tăng vùn vụt.

Đương nhiên, cũng có ảnh hưởng tiêu cực, bởi vì quá ưu tú, đã từng có sinh viên tỏ tinh với anh ấy.

Thậm chí còn có người muốn ngủ với anh ấy!

Bạch Thư Hân đi đến trường học, đưa theo trái cây và thuốc hoạt huyết, vừa nghe tám chuyên.

Vừa đi đến, trong miệng sinh viên nữ đều là tên của Thiệu Kính Đình.

Chuyện hứng thú nhất, chính là làm thế nào mà ngủ với Thiệu Kính Đình.

Khó trách lại có một màn như ngày hôm qual Bạch Thư Hân đã tốt nghiệp được gần hai năm rồi, cô cảm thấy mình không thể hiểu được đám sinh viên nữa rồi, trong đầu đều là keo dán sao?

Cô tìm được văn phòng làm việc của Thiệu Kính Đình, phát hiện bên ngoài chật kín người.

“Thầy ơi, em muốn xin nghỉ!”

“Thầy ơi, chúng em đánh nhau rồi, thầy giải quyết cho bọn em đi!”

“Thầy ơi, đây là chỉ tiêu tháng trước của hội học sinh, thây xem xét cho em đi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2090


Chương 2090

Bạch Thư Hân đứng ngoài cửa, nghe được mấy lí do vô cùng quái dị, đều bật cười.

Anh ta là giáo viên hướng dẫn, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này, đều có ban tương ứng, thực sự cũng không cần đi tìm người hướng dẫn mà!

Thế mà toàn bộ đều đến tìm Thiệu Kính Đình, có thể thấy Thiệu Kính Đình thực sự là vạn người mê mà.

Lịch dạy buổi sáng của Thiệu Kính Đình đã hoàn thành rồi, đang chuẩn bị tan ca, đã bị mấy người này bổ nhào đến phòng làm việc, con kiến cũng không chui lọt được.

Lúc anh ta đang lo không có cách nào, liền thấy được Bạch Thư Hân, lập tức vẫy tay.

“Thế này, thầy giáo có chuyện, đi trước đây”

“Có chuyện gì ạ?”

“Thầy ơi, đừng đi mài!”

Thiệu Kính Đình cố hết sức mà chen ra ngoài, nói: “Để cô chê cười rồi”

“Tôi đến xem cậu rồi đi, những thứ này cho cậu. Nhưng…

tôi cảm thấy mua trái cây rất lãng phí, chắc cậu không cần, thuốc mỡ này thì cho cậu…

“Chúng ta đi ăn cơm đi”

“Gì cơ?”

“Cái đó, các em sinh viên, thầy phải đi ăn rồi, các em tự mình tản ra đi nhé”

“Uầy, giờ mới mười giờ, ăn cơm gì cơ chứ?”

Bạch Thư Hân sụp đổ rì Còn chưa đợi cô từ chối, đã chị Thiệu Kính Đình nắm lấy tay, an toàn chạy trốn qua con đường bên cạnh.

Hai người đã chạy thoát được rồi, TI Kính Đình đau đầu mà đỡ trán: “Cuối cùng cũng thoát được rồi: “Anh có sức hút cao ghê!”

“Chờ học kỳ này kết thúc, tôi cũng sẽ… sẽ từ chức mặc kệ luôn, áp lực quá lớn rồi”

“Áp lực thực sự rất lớn! Bên đó còn có người kìa!”

Có hai cô gái ăn mặc rất xinh xắn tinh tế, còn xịt cả nước hoa mà cầm thư tình đến.

“Thầy Kính Đình, bọn em thích thầy, xin thầy hãy xem thư của bọn eml”

Sinh đôi sao? Hoa tỷ muội hả?

Lợi hại!

Thiệu Kính Đình thực sự là vạn người mê mà!

Nếu như nói Cố Gia Huy là người tình trong mộng, vị này tuyệt đối là bạch mã hoàng tử của hiện thực, gần ngay trước mắt, gương tốt để làm người.

Khuôn mặt kiểu cấm dục, cả ngày đồ âu nghiêm chỉnh, cẩn thận tỉ mỉ, từng phút từng giây đều làm người ta nảy sinh ra thú tính, hạ gục đối phương!

Khó trách mà nhiều người thích như vậy, dù sao người ta cũng là người có sức hấp dẫn.

“Ngại quá, tôi không thể nhận được bất cứ đồ gì của sinh viên”

“Thầy nhìn qua thôi mà, chỉ là thư tình thôi mà”

“Cô là ai vậy?”

Một cô gái chú ý đến Bạch Thư Hân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2091


Chương 2091

Bạch Thư Hân mím môi cười, nói: “Tôi ấy hả? Mấy đứa phải gọi tôi một tiếng đàn chị đấy?”

“Đàn chị?”

“Chẳng lẽ theo đuổi người ta không xem trọng thứ tự hả?

Lúc mà tôi theo đuổi anh ấy, cũng không có chuyện gì của mấy đứa đâu. Đã thời đại nào rồi, còn viết thư tình? Giấy ngắn tình dài à? Tôi nói cho mấy đứa biết, kiểu con gái như thế nào thì đàn ông mới thích.”

“Trưởng thành chững chắc, có thể độc lập tự chủ, không cần dựa vào người khác. Mấy đứa chỉ là sinh viên, trưởng thành hết rồi chứ? Sao vẫn còn ấu trĩ như này!”

“Thầy Kính Đình có ưu tú không?”

“Có ưu tú”

“Mấy đứa ưu tú không?”

Cô hỏi.

Hai người tôi nhìn bạn bạn nhìn tôi, đồng loạt lắc đầu.

“Vậy thì tại sao Thầy Kính Đình lại nhìn trúng mấy đứa chứ, sinh viên nữ theo đuổi cậu ấy nhiều như vậy, tự nhiên phải chọn người ưu tú nhất đúng không? Mấy đứa đừng có mà mù quáng đi yêu thích đàn ông, mấy đứa nhìn thấy chỉ là bên ngoài thôi, mấy đứa có biết Thầy Kính Đình ăn ngọt ăn cay, thích ăn gì không? Điều hòa mở mấy độ, nuôi mèo hay nuôi chó không?”

Bạch Thư Hân nói rõ ràng rành mạch, hù cho hai cô nhóc đều ngơ ngác hết ra.

“Cái thích của mấy đứa thực sự quá nông cạn, p mấy đứa quây về nâng cao bản thân mình đi, đầu tiên phải biến mình trở thành người ưu tú, mới có người đàn ông ưu tú yêu mấy đưuá, có câu nói thế này, bạn có nở hoa, thì bướm sẽ tự đến. Mấy đứa đều còn là nh** h**, làm sao để người ta chú trong được?”

“Chị nói rất có đạo lý!”

“Đúng vậy, vậy đàn chị đã tiến đến bước nào rồi?”

“Tôi sắp… sắp nở rồi!”

Bạch Thư Hân thấy hai người nhìn mình, xấu hổ mà gãi gãi đầu.

Gô liền nói vừa, lừa mấy cô nhóc, tốt xấu gì thì mình cũng là người đã từng trải đời mà!

“Vậy chính là nói chị cũng chưa theo đuổi được thầy Kính Đình đúng không?”

“Đúng vậy, tôi cũng sẽ tiếp tục cố gắng, nâng cao bản thân mình, biến thành kiểu người mà thầy ấy thích!”

“Em hiểu rồi, đàn chị, chị cố gắng chậm chút nhé, cho bọn em cơ hội vượt qua chị, bọn em sẽ cố gắng trở nên tốt hơn, để thành kiểu người mà thầy Kính Đình thích!”

“Bọn em liền đi đọc sách, tranh thủ thấy hạng một lớp của thầy đây!”

Hai cô nhóc hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng mà rời đi.

Bạch Thư Hân thở phào một hơi, võ vỗ ngực.

Cái miệng nhanh nhảu năm đó của mình, vẫn rất còn lưu loát nha.

Cô vừa di chuyển ánh mắt, liền nhìn thấy đôi mắt của Thiệu Kính Đình, vô cùng thâm thúy.

Trái tim cô khẽ run lên, xấu hổ cười nói: “Sao anh lại nhìn tôi như vậy?”

“Nói không sai, bạn có nở hoa, bướm sẽ tự đến” Anh ta cười nói, giọng nói trầm ấm, vô cùng dịu dàng.

“Trước mặt một người giảng viên đại học như anh, có phải là múa rìu trước mắt thợ rồi không?”

Cô ngồi xuống, cười nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2092


Chương 2092

“Không có, nói rất đúng.”

“Thực ra sau khi bọn họ trở nên ưu tú rồi, có thể sẽ không thích anh nữa. Bây giờ bọn họ rất mù quáng, không rõ rốt cuộc mình thích cái gì, anh giống như là một chong chóng chỉ hướng gió, có người dẫn đầu, sẽ có người đi theo gió. Đợi sau khi bọn họ bình tĩnh lại, trở nên tốt hơn, cũng sẽ biết rõ hơn mình thích cái gì. Đến lúc đó thì đã không thèm để thầy Kính Đình vào mắt nữa rồi, không có con gái theo đuổi anh nữa, anh đừng có khóc đấy nha”

“Cô là đang nói người khác hay là đang nói chính mình, bây giờ cô cũng đủ nở hoa rồi, cũng hiểu được mình thích cái gì chưa?”

Bạch Thư Hân nghe thấy câu này, hơi ngơ người ra.

Cô căn bản không liên tưởng đến chính mình, vì vậy nghe thấy những câu này có chút hoảng hốt.

Lập tức, cô liền phản ứng lại, thoải mái mà nói: “Anh nhìn bộ dạng của tôi đi, giống như là hiểu được mình thích cái gì chưa?”

“Trong lòng cô có đái cô mà nói, là ngoài tâm với”

Thiệu Kính Đình có một loại sức quyến rũ rất đặc thù, từng chữ từng câu đều đâm thẳng vào tim cô, nhìn thấu hết toàn bộ mọi thứ rồi.

Cô nhìn anh ấy, trái tim hơi siết chặt, cuối cùng bất đắc dĩ cười cười “Là người đàn ông lần trước, đúng không?”

“Là anh ấy… cũng không hoàn toàn là anh ấy”

Mạc Ngôn hay không phải là Mạc Ngôn, không phải là anh, từ đầu đến cuối cô đều phân biệt rất rõ chưa từng nhầm lẫn.

“Rồi cũng phải buông bỏ thôi.”

“Làm sao mà buông?”

“Một loại trách nhiệm khác, trách nhiệm của cô đối với người khác, sẽ kiềm chế lại tình cảm của cô. Hoặc là cô cô độc cả đời, để có thể tiếp tục yêu người này cả đời. Nếu như cô chọn lập gia đình, sinh con cái, thì trên lưng cô sẽ phải chịu trách nhiệm với đạo đức. Nếu như cô tùy ý chọn đại một người, thì chắc cô đã chọn từ sớm rồi, nhưng cô không làm thế, một mình chữa vết thương, chứng tỏ đạo đức của cô là đúng”

“Tam quan của đương nhiên thì không phải nói rồi, nhà tôi là ba đời làm cách mạng đấy, tôi không làm được ra mấy chuyện thất đức. Nhưng… người đàn ông đó, là tôi tự tay đẩy đến bên cạnh người khác, anh ấy hận tôi… vì vậy ấy, bây giờ đều là tôi đang suy nghĩ ngông cuồng. Anh nói đúng, trách nhiệm lớn hơn bất cứ thứ gì, tôi sẽ nhanh chóng tìm được một trách nhiệm thuộc về mình thôi.”

“Chuyện đó… rất khéo, tôi cũng chưa tìm thấy được trách nhiệm của bản thân mình” Thiệu Kính Đình có chút không được tự nhiên mà nói, giọng nói có chút run rẩy.

Bạch Thư Hân vỗ võ bờ vai anh: “Chó độc thân, yên tâm đi, sau này chị sẽ bảo vệ cho cậu!”

Thiệu Kính Đình: “..”

Không nghe ra ý của anh ta sao?

Bạch Thư Hân thực sự không nghĩ nhiều như vậy, dù sao đối với người hàng xóm này, mới chỉ có duyên gặp mấy lần mà thôi.

Đã thổ lộ cho tim đập nhanh rồi, cô cũng chỉ xem anh ta như là một cái hốc cây mà thôi, căn bản không nghĩ tới những khả năng khác.

“Được rồi, hôm nay tốt xấu gì cũng đã giúp cậu một việc lớn, mời tôi ăn cơm đi, cũng sắp mười một giờ “Được, đi thôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2093


Chương 2093

Thiệu Kính Đình ngăn chặn lại trái tim đang rối loạn.

Tương lai còn dài mà, lại gân nhà gần tầng, anh ta sợ cái gì?

Sau khi ăn xong, Thiệu Kính Đình lại hỏi cô về làm gì.

Sau khi cô về thì cũng là một người không việc làm, dù sao cũng phải bắt đầu làm việc.

Hứa Minh Tâm đã tìm cho cô rồi, làm việc ở .J.C, không được chạy đi chỗ khác.

Cô cũng biết, nếu như ở J.C, Hứa Minh Tâm cũng yên tâm hơn.

Cô định quay về vị trí trước đây, định chiều này sẽ đưa đồ đạc qua trước, đợi hết ngày cuối tuần rồi bắt đầu làm việc.

Lần trước khó lắm mới hết khổ, lần này lại phải làm từ thực tập sinh lên, thực sự là đáng thương mà.

“Nếu như một ngày nào đó không muốn ở lại .J.C nữa thì đến tìm tôi, mặc dù công ty tớ nhỏ, nhưng tiền đồ tương đối không tồi, còn có một vị trí khá phù hợp với cô.”

“Cảm ơn ý tốt của cậu, đợi sau này rồi nói đi”

“Được, tôi đợi cô đến tìm tôi.”

Buổi chiều, anh ấy đưa cô đến tập đoàn liền rời đi Hứa Minh Tâm vẫn như bình thường mà đến uống trà nói chuyện phiếm với cô, lúc cô nghỉ hưu thì lúc nào cũng rảnh.

Hứa Minh Tâm sợ cô suy nghĩ lưng tung, vì vậy, ba ngày gì đến lại đến tìm, cuối cùng cái bụng nặng không đi được, mới ngoan ngoãn năm ở nhà.

Lần trước suýt nữa bị sẩy thai, tác động đến bào thai, thai nhi vẫn còn tốt, nhưng cũng suy yếu.

Cô bất đắc dĩ phải ở nhà mà dưỡng thai, cũng thường xuyên gọi điện đến.

Bụng to thực sự là một điều không làm cho người ta bớt lo.

Sau khi Bạch Thư Hân trở bề không có nhiều bạn mới, chung sống với hàng xóm Thiệu Kính Đình cũng không tồi, cũng đã gặp em gái của anh ấy, Thiệu Minh Lâm, là một cô gái rất xinh xắn.

Trước đây còn tưởng lầm là bạn gái của anh ấy.

Thiệu Minh Lâm công tác ở gần đây, là nhà thiết kế, bình thường đều đến chỗ Thiệu Kính Đình để ăn chực cơm.

Thường xuyên qua lại, bọn họ cũng quen nhau rồi, thỉnh thoảng còn đi shopping dạo phố gì đó.

Mỗi ngày Thiệu Minh Lâm đều oán trách anh trai của cô không chịu tìm người yêu, tuổi cũng không nhỏ nữa, sắp ba mươi đến nơi rồi mà không thấy sốt ruột gì.

Điều kiện của Thầy Kính Đình rất tốt mà, vẫn buồn bã vì không tìm được bạn gái sao?”

“Sao lại không buồn chứ, người nhà em não đều biến to rồi! Anh em không có tiêu chuẩn tìm bạn gái, chỉ hai chữ, hợp lý! Em phải đi tìm một người đầu tròn, đầu nhọn bẹp chút thì cũng không được sao?”

“Nếu như anh ấy đã nói ra một điều kiện cụ thể, cao thấp ập ốm, bằng cấp gì đó, bối cảnh gì đó, em còn tìm được cho anh ấy. Anh ấy nói hợp ý… thì thực sự là khó chết em rồi!”

Bây giờ anh ấy đã hai mươi chín rồi, tìm một người mà ở chung đi chứ, ở đi nửa năm là có thể bàn bạc chuyện cưới hỏi rồi, bây giờ không tìm được, liền đợi biến thành một ông già ba mươi tuổi đi!”

“Không phải là rất tốt sao? Trưởng thành chững chắc, sự nghiệp thành công. Người đàn ông như vậy là kiệp xuất anh tuấn đấy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn!”

“Hay là… chị thu nhận ông anh em đi, em thấy quan hệ của chị và anh em cũng rất tốt mà. Chị ngày ngày đều cứ nói với em rắng anh em ưu tú, chắc chắn là tán thưởng rồi đúng không?”

Thiệu Minh Lâm vụng trộm mà nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2094


Chương 2094

Bạch Thư Hân nghe vậy nhịn không được mà trợn trăng mắt với cô một cái.

“Tán thưởng là tán thưởng, với tình cảm là hai chuyện khác nhau. Con thỏ còn không ăn cỏ gần tổ, chị không làm được việc này đâu!”

“Vậy thì chị muốn tìm như thế nào? Tài nguyên khách hàng của em rất nhiều, điều kiện cũng không tệ, nhưng em chỉ sợ chị không vừa ý. Chị có tiêu chuẩn gì cho bạn trai không?”

“Có duyên đi” Bạch Thư Hân buột miệng nói.

“.” Thiệu Minh Lâm: “Em có thể đánh chết hai người được không?”

“Đầu bẹp cũng không được đâu nhé!”

Bạch Thư Hân trêu đùa nói.

Thiệu Minh Lâm hung tợn mà trừng mắt một cái: ‘Mặc kệ các người đấy, các người đợi đấy mà cô độc đến già đi. Nước ta có mười mấy tỉ người, các người muốn đi giữa biển người mà tìm người hợp ý, em sẽ cười ha ha rồi”

“Hoặc là đổi một loại tình huống khác đi, trong tim các người biết là muốn cái gì rồi, nhưng lại qua quýt lừa người nên mới bảo là hợp ý”

“Hợp ly, nói không chừng trong lòng sớm đã có người hợp ý rồi!”

Bạch Thư Hân nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt hơi cứng lại, đứng hình trong chớp mắt.

Gãi đúng chỗ ngứa rồi…

Đầu miêng thì nói, muốn tìm người hợp ý, trên thực tế trong lòng đã có lựa chọn rồi, nhưng… vướng ngại trùng trùng, có duyên không có phận mà thôi.

Hợp ý… chẳng qua chỉ là lừa người khác, lừa bản thân mình mà thôi.

Thiệu Minh Lâm vô ý nói đến, lại vén lên tình cảnh nguy nan trong lòng Bạch Thư Hân.

“Thư Hân, sao chị cứ ngơ người ra thế, mau nhìn bên kia đi, có một người rất đẹp trai!”

Bạch Thư Hân lấy lại tinh thần, thuận tiện mà nhìn qua, chỉ nhìn thấy chỗ rẽ có một bóng lưng rất nhanh đã không thấy nữa.

“Ai ta?”

“Viền mắt màu vàng, nhã nhặn lịch sự, vừa soái khí ngời ngời lại vừa có vẻ cấm dục, nghĩ mà muốn bổ nhào vào!”

“Mê trai.” Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

Bạch Thư Hân cười nói, vẫn không hề để ý. Cô căn bản không biết được, người ấy… đến rồi.

Họ mệt mỏi sau cả một ngày trời đi mua sắm và về nhà ngay sau khi ăn xong.

Khi màn đêm tối dần, ánh đèn đường kéo dài bóng hình của cô.

Cô bước xuống lầu về căn hộ, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô theo bản năng liền ngẩng đầu lên nhìn.

Vào buổi tối, đèn trong từng hộ gia đình đều sáng còn ban công phòng cô thì lại u tối.

Nhưng không có gì là khác thường.

Nhưng vừa rồi tại sao cô lại cảm thấy như có người đang nhìn dõi theo cô, ánh mắt như thiêu đốt?

Chẳng lẽ… là ảo giác sao?
 
Back
Top Dưới