Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1955


Chương 1955

Cố Gia Huy im lặng nảm chặt tay lại, trừng mắt lên một cách hung ác.

“Hãy gọi tôi là Vương phi Kettering, đừng vượt quá thân phận của mình”

Cô ta lạnh nhạt nói, sau đó quay người trở về điện.

Tư thế xoay người mạnh mẽ quyết liệt như vậy, có lẽ cô ta đã hạ quyết tâm.

Lucia…

Anh vẫn luôn nể tình cô, không đẩy sự việc vào ngõ cụt, chính là muốn lưu lại một tia hy vọng.

Nhưng anh ta không ngờ lại thành nối giáo cho giặc, khiến cô ta biến thành dáng vẻ này.

Nếu như cô ta dám động vào Hứa Minh Tâm thì cũng đừng trách anh không khách sáo!”

‘Vốn dĩ chiều nay Cố Gia Huy định sắp xếp cho Hứa Minh Tâm về nước, còn anh ở lại đây tiếp tục giúp đỡ Cố Trường Quân, nhưng không ngờ khi xuất phát hộ chiếu xảy ra vấn đề, bị cơ quan quản lý xuất nhập cảnh giữ lại.

Sau đó họ còn nói phía cung điện hạ lệnh xuống, nói rằng hộ chiếu của cô có vấn đề cần phải tra xét lại.

Đây rõ ràng là cố ý giữ chân cô lại, không cho cô rời khỏi.

Cố Gia Huy lập tức sắp xếp đi bằng đường bộ, nhưng bị Hứa Minh Tâm ngăn lại “Để em một mình về nước, anh yên tâm sao? Sao anh có thể chắc chắn Lucia sẽ không dài tay lấn sang bên đó?”

“Chi bằng để em ở bên cạnh anh, anh có thể nhìn thấy em coi như bảo vệ… cũng có thể bảo vệ em tốt hơn, không phải sao?”

“Nhưng em mà ở lại đây thì nguy hiểm quá cao: “Anh cũng thấy đấy, Lucia tìm cách không để em rời đi, chäc chản cô ta đã có kế hoạch vẹn toàn. Bây giờ cô ta vừa mới lên làm vương phi nên có quyền quản lý đường biển, đường hàng không và các đường khác nữa, điều này cho thấy Charles rất tín nhiệm cô ta, để cô ta tùy ý làm bậy, em rời khỏi đây rất khó khăn”

“Hơn nữa, bọn họ đang chèn ép anh, buộc anh phải dùng đến sức mạnh của nhà họ Cố.

Anh chắc chắn có thể điều động người nhà họ Cố, tất nhiên Lance cũng sẽ quấn lấy anh, buộc anh phải đi giành quyền năm cổ phần”

Cố Gia Huy nghe xong thì nhíu mày thật chặt, Hứa Minh Tâm vẫn luôn là một người phụ nữ không đủ thông minh.

Tức là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.

Nhưng bây giờ, cô lại có thể phân tích rõ ràng, triệt để lợi hại trong đó, hơn nữa nói chuyện mạch lạc, đâu vào đấy.

Đây là Hứa Minh Tâm mà anh biết sao?

Hứa Minh Tâm nói xong thì mãi lúc lâu Cố Gia Huy vẫn không trả lời lại, anh cứ nhìn chăm chăm cô, ánh mắt đó phức tạp, khó hiểu, cũng không thể diễn tả bằng lời được.

€ô hơi bối rối sờ đầu, hỏi nhỏ: “Em, em nói gì sai sao?”

“Ai dạy em nói những thứ này?” Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

“Làm gì có ai, em ở bên anh lâu vậy rồi, mưa dầm thấm đất, em cũng hiểu lợi hai trong đó mà”

“Minh Tâm, anh không muốn em biết quá nhiều, em biết càng nhiều thì càng cực nhọc, em sẽ phát hiện thế giới này xấu xa hơn rất nhiều so với tưởng tượng của em. Anh muốn em là của em trước đây, chỉ làm chuyện mình thích, vui vẻ hạnh phúc là được. Bây giờ, em.

lại trở nên bình tĩnh, trâm ổn… khiến anh rất đau lòng. Là do anh không bảo vệ em chu đáo, mới khiến em biến thành dáng vẻ này”

“Có anh thì em mới thấy vui vẻ. nếu như em vẫn cứ ngu như heo, không thể chia sẻ gánh nặng với anh, cứ mãi núp dưới sự che chở của anh, để anh một mình chịu đựng tất cả thì em cũng sẽ đau lòng. Thực ra, em chẳng biết làm gì cả, chỉ có thể nói miệng mà thôi… Trên thực tế thì em cũng không giúp được gì, em thật vô dụng.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1956


Chương 1956

“Em rất hữu dụng, đừng tự ti. Bởi vì có em mà nhà họ Quý luôn âm thầm giúp đỡ anh. Vì có em nên anh mới có lý do để chiến đấu”

“Em chưa từng là gánh nặng của anh, mà em là áo giáp bảo vệ cho anh”

Từng câu từng chữ anh nói ra đánh vào tên đáy lòng, khiến cô chấn động theo.

Đặc biệt là câu nói đó…

Em chưa từng là gánh nặng của anh, mà em là áo giáp bảo ho anh!

Em thấy anh… cũng sẽ không sợ hãi nữa. Em không nhìn thấy anh thì ngày nào cũng lo lắng, em không làm được…”

“Đã vậy thì em cứ ở lại bên cạnh anh đi”

Cố Gia Huy mềm lòng.

Nhất định Lucia sẽ chuẩn bị tốt toàn diện, để cô về nước cũng chưa chắc sẽ an toàn.

Cứ để cô ngay dưới mắt mình, có xảy ra chuyện gì thì anh cũng có thể tìm cách đối phó kịp thời.

“Anh muốn đến tập đoàn Cố Linh tìm anh hai bàn bạc chút chuyện, em đi cùng với anh”

“Vâng”

Cô nhanh chóng gật đầu, ôm lấy cánh tay anh Không cần biết sau này sẽ gặp phải bao nhiêu nguy hiểm và tai nạn, chỉ cần người đàn ông này ở bên cạnh cô thì cô sẽ không sợ.

Cho dù phải chết…

Cô cũng không hối hận Cùng lúc đó, Lucia trở lại cung điện, nhưng cô ta không ngờ vừa mới bước chân vào cửa lớn thì đã nghe thấy tiếng cốc rơi vỡ, còn kém theo tiếng quát mảng của Charles.

“Cái đám vô dụng này, không phải tôi đã bảo mấy người trông chừng vương phi thật tốt rồi sao? Mấy người làm gì đây, lũ ngu xuẩn, đều không muốn sống nữa hả?”

“Đến mức đấy không? Giận lớn như vậy?”

Lucia thong thả đi vào, cử chỉ tao nhã mang phong thái của một vương phi.

Charles nhìn cô ta bằng ánh mắt nham hiểm, phất tay để người hầu lui xuống.

Anh ta bước nhanh tới trước mặt cô ta, giọng nói trầm thấp: “Em đừng quên thân phận của mình, đừng tưởng rằng em là vương phi thì muốn làm gì thì làm! Anh có thể cho em tất cả quyền lực thì anh cũng có thể đoạt lại chúng!”

“Em vừa vào cửa đã gây ra chuyện lớn như vậy, em nghĩ phụ vương và vương hậu đều là kẻ ngốc sao?”

Charles trợn mắt lên, giờ khắc này, anh †a chỉ hận không thể cắt đứt cổ cô ta.

Nhưng Lucia chẳng hề sợ hãi, cô ta nhếch miệng cười nói: “Em biết anh rất tức giận, nhưng em làm vậy cũng vì anh mà”

“Vi anh? Thật nực cười, rõ ràng em chỉ vì tư lợi của bản thân! Đừng tưởng rằng anh không biết ý định của em!”

“Em thừa nhận, em có lòng riêng, nhưng chuyện này cũng có lợi cho anh. Em biết đứa vua không thích em mà chỉ coi trọng quyền thế của anh trai em. Anh cưới em chỉ là giả tạo, bởi vì hoàng gia chủ động kết thân với Kettering. Nhưng Kettering là cây lớn thì đón gió to, gây uy h**p tới hoàng gia từ lâu, anh muốn diệt toàn bộ Kettering lắm rồi, đúng không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1957


Chương 1957

“Em đừng nói bậy!”

Charles bị người ta nói trúng tim đen, mặt tối sầm lại.

Anh ta quay lưng lại không muốn để Lucia nhìn thấy sơ hở gì Lucia cười khẩy, cô ta chủ động gọt táo cho anh ta: “Anh và em là vợ chồng, không cần phải giấu giếm gì cả, anh không yêu em, nhưng lại cưới em, là vì lợi ích. Anh trai em rất giỏi nhưng đa nghi. Anh muốn nhận được sự.

tin tưởng của anh ấy nên ra tay từ chỗ em, đúng không? Thực ra thì em cũng chỉ to gan đoán thôi, không phải không liên quan gì hết, ngược lại em giúp anh lật đổ Kettering”

“Thật chứ?”

Charles vô cùng ngạc nhiên, cô †a là cô ba dòng họ Kettering, một đời là vinh hay nhục đều gắn với cái họ này, nhưng lúc này đây, cô ra lại muốn phá hủy ngôi nhà dưỡng dục cô ta suốt ba mươi năm.

Đột nhiên anh ta phát hiện mình không nhìn thấu Lucia, người phụ nữ này độc ác hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh tai Cô ta cười lên một cách xinh đẹp, rung động lòng người, nhưng miệng cô ta lại nói ra những lời độc ác nhất: “Có thân phận gì, cao hơn vương phi của một quốc gia được sao?

Nhà Kettering dưỡng dục em ba mươi năm nhưng lại lấy mất của em ba mươi năm. Em tận tâm tận lực làm việc cho Lance, đổi lại được gì? Từ đầu đến cuối nhà Kettering chỉ là nhà của bọn họ, có quan hệ gì với đứa con gái này đâu, từ khi con gái không được hưởng quyền thừa kế thì đã không công bằng với em rồi “Nếu không công bằng thì em hà tất gì phải nhớ tình xưa. Cắt đứt, phá hủy, giết hết, diệt tất!”

“Vậy em có kế hoạch gì?”

“Lần này coi như Hứa Minh Tâm phúc lớn mạng lớn, cô ta gặp được Phó Minh Tước nên tránh được một kiếp. Nhưng thế thì cũng chẳng sao, sau này còn rất nhiều cơ hội. Nếu như cô ta mà chết thì lòng Cố Gia Huy sẽ rối như tơ vò, khiến trận tuyến của Cố Trường Quân cũng sẽ rối loạn theo, chúng †a có thể nhân cơ hội đó. Nếu con đường này bị tắc nghẽn thì chúng ta chọn con đường khác.”

“Ra tay từ phía anh hai.”

“Josh?”

“Không, là một người anh khác.

Khóe miệng Lucia nở một nụ cười gian xảo.

Nụ cười ấy giống như ma quỷ, cực kỳ đáng Sợ.

Charles đi tới ngôi hoàng đế, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện dơ bẩn, lòng dạ anh ta cũng đã độc ác từ lâu.

Nhưng bây giờ anh ta nhìn Lucia, bỗng nhiên anh ta cảm thấy đối phương chỉ có hơn chứ không kém.

Bản thân anh ta cũng phải khiếp sợ sự tàn nhãn của lòng dạ đàn bà.

Sau này, lợi dụng xong thì nhất định phải gi3t chết cô ta thì anh ta mới yên tâm được, nếu không thì tai họa về sau không đếm xuể.

Hai người không nói gì nữa, bầu không khí trở nên yên ảng, nhưng cả hai đều mang ý đồ xấu xa của riêng mình.

Đây không phải là lần đầu tiên Hứa Minh Tâm đến công ty chỉ nhánh của tập đoàn Cố Linh, nên khá thuộc đường lối ở đây.

Bây giờ Cố Trường Quân đã trở thành một người vô cùng bận rộn, trước kia anh ấy chỉ ở phía sau trợ giúp .Josh.

Bây giờ danh chính ngôn thuận, anh ấy không những quản lý mọi việc của tập đoàn Cố Linh mà còn phải giúp .Josh giải quyết hậu quả cho tốt.

Còn Josh thì lại nhàn rỗi, không có việc gì làm Cố Gia Huy cũng rất yên tâm giao.

Hứa Minh Tâm cho .Josh, bởi vì người bảo vệ âm thầm cho .Josh rất nhiều, nên cũng có thể đảm bảo an toàn cho cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1958


Chương 1958

Hai người đi dạo loanh quanh, ăn uống đủ thứ.

Mặc dù Josh là đàn ông nhưng cô không thấy khó chịu, ngại ngùng gì cả, có lẽ là vì con người bên trong anh ta là phụ nữ.

Nhưng những lúc cần “man” thì vẫn rất đàn ông.

Ví dụ như lúc trả tiền, .Josh sẽ thanh toán, hoàn toàn không cho cô có cơ hội rút tiền ra.

Lúc mua đồ, anh ta cũng chủ động xách.

Hai người đứng cạnh nhau, người nào không biết còn khen họ vô cùng xứng đôi Hứa Minh Tâm thấy một cửa hàng váy cưới, chiếc váy nổi tiếng nhất của cửa hàng là tác phẩm thiết kế của Donald, đó là cái duy nhất trên thế giới. Hứa Minh Tâm không nhìn được nhìn nhiều hơn một chút, Josh lên tiếng: “Nhà thiết kế đó rất khó mời, chỉ có hoàng gia mới mời được, suốt cả cuộc đời, ông ta chỉ biết thiết kế, ông ta cũng tham gia vào việc chỉnh sửa váy cưới của nữ hoàng, tính cách thì quái đản, gian trá. Cố Gia Huy mà mời ông ta làm váy cưới cho cô được thì quả là hiếm thấy”

“Vậy, hôn lễ của hai người thì… đồ cưới vân là vest chứ hả?”

Hứa Minh Tâm không rõ hỏi.

Josh mím môi cười: “Tôi và anh ấy sẽ không cần hình thức gì cả, tâm ý tương thông là được”

“Tại sao? Hai người công khai rồi mà, sao lại không tổ chức hôn lễ luôn?”

“Chuyện này..”

Josh lựa chọn im lặng.

Anh ta phải trả lời thế nào đây, mạng của anh ta đã không còn trong tay mình từ lâu, ngay cả Cố Trường Quân cũng không biết.

Anh có rất nhiều bí mật, một khi bị lộ ra thì e là…

Anh ta cười khẩy, lắc đầu một cái, không giải thích gì cả.

Hai người mua ít đồ, mang một ít trà chiêu cho Cố Gia Huy và những người khác rồi chuẩn bị về nhà.

Hứa Minh Tâm vừa mới lên xe, đang thắt dây an toàn thì thấy ở ngã tư phía trước có một bóng người trông rất quen Nhưng dù chỉ là bóng lưng thì cô cũng nhận ra được vô cùng rõ ràng.

“Thư Hân?”

Cô nhanh chóng xuống xe.

“Minh Tâm?”

Josh đuổi theo.

Hứa Minh Tâm chạy như điên, nhưng đối phương đã rẽ sang một hướng, bị che khuất bởi tòa nhà cao rồi biến mất tại lối rế.

Đến lúc cô đi đến chỗ đó thì chẳng còn bóng người quen thuộc ấy nữa.

“Thư Hân, Bạch Thư Hân! Cậu ra đây, là cậu..”

“Thư Hân!”

Nhưng Hứa Minh Tâm gào khản cả giọng cũng không có ai đáp lại cô cả, trái lại, người đi đường còn tỏ thái độ trông cô như một kẻ thiểu năng.

Trong một cửa hàng cạnh đó, người nào đó để mặc nước mắt lã chã ở trong phòng thử đồ. Đúng lúc đó, cửa bị mở ra, bỗng nhiên có một người xuất hiện trước mặt cô ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1959


Chương 1959

Hứa Minh Tâm không chịu từ bỏ, cô tìm khắp các cửa hàng xung quanh đó, có nhân viên của hàng nói nhìn thấy cô gái ấy, dẫn Hứa Minh Tâm tới phòng thử đồ.

“Chính là ở đây, tôi thấy cô ấy vào đây, không sai đâu.”

Hứa Minh Tâm đứng trước cửa phòng thay đồ, trái tìm nảy mạnh một cái, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên cánh cửa, nhẹ nhàng gõ.

“Thư Hân..”

“Ai vậy? Xin đừng làm phiền tôi thay quần áo?

Bên trong truyền ra những câu tiếng Anh lưu loát, giọng nói này có phần sắc bén, rõ ràng không phải Thư Hân.

Sau đó cửa được mở ra, người đó ra hỏi cô: “Cô là ai?”

Hứa Minh Tâm nhìn khuôn mặt xa lạ của cô gái đó, trong nháy mắt, trái tim như rơi xuống hầm băng.

“Xin, xin lỗi cô”

Cô lắp ba lắp bắp, khó kìm nén vẻ thất vọng.

“Giúp tôi đổi bộ cỡ nhỏ này, tôi cần rộng hơn một chút”

€ô ấy gọi nhân viên phục vụ tới Hứa Minh Tâm không còn hy vọng gì nữa, rời đi.

Josh thấy vẻ mặt thất vọng, đau lòng của cô thì an ủi: “Là người bạn rất quan trọng của cô sao?”

“Ừ, không rõ tung tích, sống chết chưa rõ…

Làm thế nào cũng không tìm thấy cô ấy, cứ như bị người ta giấu đi rỉ “Nếu quả thật như cô nói thì sao cô lại nhìn thấy cô ấy trên đường được? Cô đang nhắc đến Bạch Thư Hân sao? Hay cô chỉ nghe người ta nói vậy thôi?”

Hứa Minh Tâm gật đầu, anh ta nói tiếp.

“Cố Gia Huy và nhà họ Bạch không tìm được, có lẽ người trong cuộc không muốn để các cô tìm được, cô đừng quên Bạch Thư Hân lớn lên trong gia đình quân nhân, năng lực trốn tránh tìm kiếm không tệ đâu”

“Ý anh là… cậu ấy cố tình trốn chúng †a?

Nhưng mà trước đó cậu ấy còn liên lạc với tôi mà.

“Có khả năng là cô ấy gặp phải chuyện gì đó khó nói.”

Josh an ủi cô.

Mặc dù Hứa Minh Tâm không thể tiếp thu lý do đó, nhưng cô chỉ có thể tạm thời tin là như vậy”

Ngay cả cô mà Thư Hân không thể nói thì phải là chuyện nghiêm trọng đến mức nào vây?

Cô trở lại công ty, Cố Gia Huy nhìn thấy vẻ hoảng hốt của cô thì anh vô cùng lo lắng.

Sau khi Josh nói rõ đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe, lúc ấy anh mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh cảm thấy Josh nói rất có lý, Bạch Thư Hân sẽ không sao đâu, nếu không thì người phải lo lắng nhất không phải em, mà là Lệ Nghiêm, em thấy anh ta làm sao chưa?”

Hứa Minh Tâm được anh nhắc nhở như thế thì tỉnh táo lại ngay lập tức.

Đúng vậy, Thư Hân mất tích lâu vậy rồi mà bác sĩ Doanh vẫn không có động tĩnh gì cả, dường như anh ta chẳng lo lắng chút nào.

Anh ta là một người cuồng em gái điển hình, sao có thể thờ ơ không quan tâm như thế được?

Điều đó cho thấy anh ta tin tưởng Bạch Thư Hân, nhất định cô ấy sẽ bình an.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1960


Chương 1960

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng cô thả lỏng hơn nhiều, cô thở dài một hơi “Không được, đợi Thư Hân trở về, nhất định em phải dạy dỗ cậu ấy một trận, hại em lo lắng đến tận bây giời”

“Được, anh sẽ giúp em cản Lệ Nghiêm”

Cố Gia Huy cười nói.

“Anh và anh hai nói chuyện với nhau xong chưa?”

“Còn một cuộc họp khẩn cấp nữa, chắc anh không có thời gian ở bên em, nhưng mà anh sẽ tìm việc gì đó cho em làm nhé.”

“Cho em sao? Tính sổ sách hả?”

Cố Gia Huy lắc đầu, tỏ ra thần bí, anh dẫn cô tới một căn phòng.

Trong đó có rất nhiều thứ, nhưng tất cả đều được vải trắng phủ lên, quả thực trông rất thần bí.

Trong lòng cô có chút kích động, chẳng lẽ là quà tặng cô sao?

“Ôi chac tặng em nị nhà thế nào được!

“Em yên tâm, ở nhà cũng có một căn phòng giống y đúc chỗ này”

“Hả?”

Hứa Minh Tâm ngây người, quà gì mà chuẩn bị tận hai phần vậy?

Trong lúc cô còn đang mơ hồ không hiểu thì Cố Gia Huy lấy tấm vải trắng ra, cô đang nhìn thấy gì đây?

Máy chạy bộ, bóng yoga, dây treo yoga, xe đạp tập thể dục…

“Chuyện này… đây là gì vậy?”

“Thể lực của em quá kém, không phải em nói em muốn học gì đó để có thể sinh tồn ở bên ngoài sao? Rèn luyện thân thể là điều kiện quan trọng nhất, hơn nữa, Phó Minh Tước gọi điện cho anh, bảo anh trông coi kỹ việc rèn luyện thể lực của em. Mặc dù anh không ưa anh ta nhưng bọn anh nhất trí về vấn đề này”

“Anh mời cả huấn luyện viên cho em rồi, anh đi giải quyết công việc, em cũng đừng có lười đấy, chăm chỉ tập luyện cho anh”

Cô thấy một vị huấn luyện viên nữ ở ngoài cửa, mỉm cười với cô.

Chẳng phải sẽ đau nhức muốn chết sao?

“Có thể không tập không, em cảm thấy em rất ổi “Thân thể em khá tốt ấy hả? Mỗi lần sau chuyện đó đều đầm đìa mồ hôi”

Chậc…

Lúc này không cần lệch chủ đề thế đâu!

“Ờ, anh xem tay chân em nhỏ thế này, nhỡ may kéo hỏng thì làm thế nào?”

Cô quơ quơ cánh tay mảnh khảnh của mình, muốn nhận được sự đồng tình.

Nhưng mà..

“Huấn luyện viên có chứng chỉ quốc tế, sẽ không làm em bị thương đâu. Lần này, anh sẽ không mềm lòng, nhưng mà anh sẽ thưởng phạt công bằng, anh sẽ thưởng cho em một thứ, khi em có cơ bụng thì anh sẽ để em ở trên, muốn làm gì cũng được”

“Hả? Thật không? Anh chắc chắn chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1961


Chương 1961

Mắt Hứa Minh Tâm bừng sáng lên, lần nào cô cũng bị anh nghiền ép, cô chẳng có chút quyền chủ đạo nào, bây giờ thực sự đã đến lúc cô vùng lên thoát khỏi thân nô lệ, vẫy tay hát mừng sao?”

Cô cũng muốn ở trên nghiền ép Cố Gia Huy!

“Ừ, anh chắc chắn”

Anh mỉm cười, bóp mũi cô: “Học bài cho tốt, lát nữa anh tới thăm em”

Sau khi Cố Gia Huy rời khỏi đó thì Hứa Minh Tâm tập luyện theo chỉ dẫn của huấn luyện viên.

Cảm giác đó… đau đến mức không thiết sống nữa.

Cơ thể cô cũng tương đối mềm dẻo nhưng vẫn đau chết đi được.

Sau tiết học kéo dài một tiếng, người cô đã đổ mồ hôi đầm đìa, đến tiết sau thì cô trực tiếp nằm nhoài ra thảm yoga, thở hồng hộc.

Cố Gia Huy đến kiểm tra kết quả, Hứa Minh Tâm xua tay liên tục: “Không xong rồi, không xong rồi, em không muốn ở trên nữa đâu, ở dưới không cần động cũng rất tốt”

Cô không kịp nhớ ra huấn luyện viên vẫn ở cạnh đó, rối rít xin tha.

“Chuyện này không thương lượng gì hết, em tới đi trên máy chạy bộ đi, sẽ đỡ hơn nhiều đó”

“Anh… anh dám bắt nạt vợ mình, em phải mách ông cụ!”

“Kháng nghị vô hiệu”

“Hu hu… Cậu ba Trung, anh thật ác độc, thực sự đau lảm luôn đó..”

“Ai”

Anh thở dài một hơi, thật hết cách với cô, anh bèn ngồi xổm xuống đất bóp vai và chân cho cô.

Có người xoa bóp, Hứa Minh Tâm thoải mái hơn rất nhiều.

Lực tay anh vừa phải, xoa bóp nửa tiếng thì coi như cô mới lấy lại được nửa cái mạng.

‘Đỡ hơn chút nào chưa?”

“Ừm, đỡ hơn nhiều rồi”

“Lên máy chạy bộ đi, tối nay cho em nghỉ phép, nếu không..” Đột nhiên anh nhích lại sát bên tai cô nói: “Buổi tối em sẽ phải khóc đó.” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

3q Hứa Minh Tâm hoảng hốt trợn tròn mắt lên, nhanh chân lên máy chạy bộ.”

“Em chạy! Vậy sau này… có phải em đều có kỳ nghỉ không?”

Cố Gia Huy dở khóc dở cười, không ngờ cái này mới khiến Hứa Minh Tâm tràn đầy động lực Chẳng lẽ, thật sự khó chịu lắm sao? Rõ ràng anh đã r “Xem biểu hiện của em”

Cố Gia Huy không biết phải làm sao.

Trong nháy mắt, Hứa Minh Tâm chạy nhanh hơn hẳn kìm nén rồi màt Biểu hiện này… vô cùng tốt!

Mới là ngày tập luyện đầu tiên nên không có cảm giác gì rõ ràng cả, nhưng đến ngày hôm sai Cô vừa mở mắt ra đã bắt đầu thấy ê ẩm, thực sự cực kỳ đau nhức, xoay người cũng đau đến rơi nước mắt.

Cô không biết rốt cuộc cơ thể rắn chắc của Cố Gia Huy chui ở đâu ra nữa.

Cố Gia Huy cũng giúp cô xoa bóp, huấn luyện viên dạy cô bài vận động hồi phục, cường độ thấp hơn rất nhiều.

Những ngày sau đó, cứ một ngày tập luyện, một ngày hồi phục tuần hoàn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1962


Chương 1962

Cố Gia Huy còn thường xuyên dẫn cô ra ngoài vận động.

“Em chạy nhanh lên nào, không phải bữa tối em đã ăn rất nhiều sao?”

“Minh Tâm, hãy nghĩ đến kỳ nghỉ tối nay!”

“Cậu ba Trung, anh có dám xuống xe nói chuyện với em không?”

Hứa Minh Tâm chạy cuồng nhiệt hơn. Cô đang chạy bộ mà anh lại lái Maybach đi cạnh cô, còn dám nói cô chậm? Động vật hai chân như cô có thể so với xe bốn bánh sao?

Đúng lúc ấy, có tiếng huýt gió truyền đến từ phía sau.

Cô không nhịn được quay đầu lại xem, Phó Minh Tước mặc bộ đồ thể thao đang chạy lại gần.

“Anh †a không chạy với cô thì tôi chạy với cô”

“Anh..”

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau chạy đi”

Phó Minh Tước không đợi cô nói hết câu, kéo cổ tay cô rồi chạy.

Anh ta còn không quên liếc Cố Gia Huy trên xe khiêu khích.

Cố Gia Huy nhíu chặt mày lại, lái xe đi theo.

“Người đàn ông của cô thật vô lương tâm, cô ở đây đổ mồ hôi như vừa đầm mưa còn anh thì ngồi trong xe, thoải mái dễ chịu. Nếu như tôi là cô thì tôi đã bỏ anh ta rồi gả cho.

người đàn ông tốt hơn rồi”

Hứa Minh Tâm vừa chạy vừa thở hồng hộc, không có sức nói chuyện nữa.

Chỉ chạy bộ thôi mà, sao lại đổi người rồi chứ?

Cô chạy được hai mươi phút thì không chạy nổi nữa, cô lựa chọn từ bỏ.

Cố Gia Huy lập tức chạy tới cạnh cô hỏi: “Chức năng tìm phổi vẫn hơi yếu, cần phải tiếp tục đề cao. Tim đập mỗi giây…”

“Sao anh lại biết?”

“Vòng tay em đeo có thể đo lường số liệu, anh vẫn luôn ghi chép lại”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới hiểu ra, hóa ra anh ở trên xe ghi số liệu giúp cô.

Anh đưa khăn mặt và nước ấm cho cô rồi nói: “Mấy ngày tiếp theo có thể giảm cường độ tập luyện”

“Lương tâm anh trỗi dậy rồi hả?”

“Kỳ kinh nguyệt của em sắp tới rồi, ngố Cố Gia Huy gõ đầu cô.

Hứa Minh Tâm mới nhớ đến, quả thực bà dì của cô sắp đến rồi.

Trước đây cô đều đặt lịch thông báo trên điện thoại, còn bây giờ… đã có người nhắc cô rồi.

“Sao anh lại tới đây? Anh và tôi là đối thủ của nhau, anh cứ ngang nhiên xuất hiện trước mặt tôi thế này hình như không thích hợp cho lắm?”

Cố Gia Huy cũng không hẹp hòi, đưa một chai nước cho anh ta.

“Không bỏ độc đó chứ”

Anh ta cười nói rồi vặn nắp chai ra uống.

“Xem ra anh đã biết thân phận của tôi, tôi nhận lệnh liều chết của cấp trên, anh nên sợ tôi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1963


Chương 1963

“Anh đáng giá cao bản thân quá rồi”

“Aiz, chẳng có dáng vẻ em trai gì hết, tốt xấu gì thì tôi cũng là anh của anh đó.”

“Khoan đã? Hai người có quan hệ gì cơ?”

Hứa Minh Tâm đứng cạnh nghe mà quay mòng mòng.

“Bố anh ta anh ruột của mẹ anh, anh ta là anh họ của anh”

“Anh rể em là anh họ anh?”

“Anh ta là anh rể em?”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới nhớ ra, hình như cô chưa nói cho Cố Gia Huy biết quan hệ giữa cô và Phó Minh Tước.

Cô đành nói rõ hết ra.

Không ngờ các cô và Phó Minh Tước lại có quan hệ sâu xa thế này, chỗ nào cũng gặp phải người nhà họ Cố.

Chẳng trách Dao Dao và Cố Cố lại có thể làm phẫu thuật cho nhau được, hóa ra là vì di truyền cùng dòng họ.

Đương nhiên chuyện đó cũng có ngoại lệ, Phó Minh Tước vẫn khỏe mạnh, trái tim bình thường đây này.

Điều này cho cô hy vọng, cô cũng có thể sinh ra một cục cưng khỏe mạnh.

“Anh tới đây làm gì?” Hứa Minh Tâm tò mò hỏi.

“kiểm tra kết quả rèn luyện, tiện thể nói cảm ơn”

“Tôi đã chuẩn bị một món quà cho cô, về nhà nhớ xem”

Anh ta nở nụ cười dịu dàng, sờ đầu cô.

Nhưng nụ cười này có gì đó hàm ý sâu xa.

Phó Minh Tước không ở lại đó quá lâu, anh ta đi rồi.

Trước khi đi, anh ta nói với Cố Gia Huy một câi “Hai người đừng đi đăng ký nữa, một khi đăng ký xong xuôi thì tên cô ấy sẽ xuất hiện trên hộ khẩu nhà họ Cố, cũng sẽ xuất hiện trên danh sách những cái tên phải chết của tôi. Tôi sẽ ra tay thật đấy!”

Lời của anh ta nhẹ nhàng như gió thổi mây trôi, cứ như đang nói chuyện không hề quan trọng vậy.

Nhà họ Cố nhiều người như vậy, nhưng dường như anh ta chẳng đặt vào mắt.

Chẳng ai muốn bị một tên sát thủ nhớ đến cả, không biết khi nào đối phương sẽ ra tay, sẽ dẫn theo người nào, trong trường hợp nào.

Kiểu suy đoán, ngờ vực ấy chỉ khiến người 1a lo lắng, thấp thỏm đề phòng hơn mà thôi Cố Gia Huy híp mắt lại, nhìn bóng lưng anh ta rời đi, lặng lẽ siết chặt tay lại.

Đã như vậy thì chỉ có thể đánh đòn phủ đầu thôi!

Hai người về đến nhà, người giúp việc nói có người giao một hộp quà tới.

Bọn họ sẽ có nguy hiểm gì đó nên không dám mở ra, vẫn để im ở cửa.

Hứa Minh Tâm lại chẳng sợ, cô không biết Phó Minh Tước đối xử với người khác thế nào, cô chỉ biết anh ta chưa từng làm hại cô.

Cô rất tò mò, Phó Minh Tước sẽ tặng gì đây?

Cô mở ra xem, thế mà lại là váy cưới của nữ hoàng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1964


Chương 1964

Cô trợn tròn mắt lên, lập tức nhét nó trở lại hộp, rụt rè nhìn Cố Gia Huy: “Anh ta có ý gì đây, muốn vu oan giá họa sao?”

“Anh ta để lại một tấm thiệp”

Hứa Minh Tâm lập tức nhìn về phía tấm thiệp, trên đó việt một dòng chữ.

“Đây là món quà dành cho chị cô, nhưng cô ấy không mặc được. Lúc sống không cùng chết, tặng cho cô để an ủi nỗi tương tư”

“Chị em đã mất rồi, chị ấy nhập vào cái váy cưới này nên tặng cho em?

Cô gãi đầu, không hiểu ý nghĩa của câu “Lúc sống không cùng chết.

“Dù thế nào thì cứ nhận lấy trước đã, giấu đi cẩn thận, đừng để chuyện này bị lộ ra ngoài. Anh ta không thể đến gần em nhưng em cũng không thể mặc đi ra ngoài. Anh ta muốn an ủi nỗi tương tư thì em cứ đi theo anh ta. Nếu như có thể trả lại cho anh ta thì càng tốt, dù sao món quà này cũng nóng bỏng tay”

“Aiz, lần tới gặp anh ta thì nói sau, em cảm thấy anh ta sắp điên rồi, bị bệnh chủ quan”

Hứa Minh Tâm đành chịu.

Cô cất hộp quà đi, không biết Phó Minh Tước còn tính toán gì nữa.

Ngày hôm nay rất náo nhiệt, bình thường trong nhà yên ảng, hôm nay không chỉ được tặng quà mà còn có khách đến thăm.

Người đó là Strzyga.

“Cô Minh Tâm”

Ông ấy vẫn luôn cung kính gọi cô như vậy.

Đối với chuyện ông ấy đến nhà, Hứa Minh Tâm khá là ngạc nhiên: “Diên xảy ra chuyện gì rồi sao?”

“Cậu chủ rất tốt, cậu ấy ra nước ngoài điều trị vật lý trị liệu thêm một tháng, đã có thể chạy nhảy băng băng, bộ xương đã hồi phục như người bình thường, cơ thể đã trở lại dáng vẻ nên có của một chàng trai hơn hai mươi tuổi rồi”

Bởi vì bí mật đi trị liệu, giấu giếm suốt một tháng nên không thể tham gia hôn lễ của Lucia.

Cô cũng không biết cậu ấy khôi phục kiểu gì, bây giờ nghe Strzyga nói vậy thì cũng yên tâm “Vậy thì tốt, thế chú tìm tôi làm gì?”

“Cậu chủ… cũng không được tốt như trong tưởng tượng, cậu ấy thiếu mất một người chia sẻ niềm vui”

Khi Strzyga nói ra những lời này, ông ấy nơm nớp lo sợ nhìn Cố Gia Huy.

Đúng như dự đoán, Cố Gia Huy híp đôi mắt âm u lại.

Bầu không khí cứng ngắc lại vài phần, nhiệt độ giảm xuống kịch liệt.

“Hả..” Hứa Minh Tâm không phải kẻ ngốc, cô hiểu hàm ý của câu nói đó.

“Sau khi trở lại, cậu chủ đã chữa khỏi căn bệnh nhiều năm, độc tố trong cơ thể được bài trừ sạch sẽ, nhưng cậu ấy vẫn không vui vẻ.

Mỗi ngày đều bận rộn làm việc, tự đóng kín mình lại. Cậu ấy không muốn tiếp xúc với người ngoài, lần nào cũng ra lệnh thông qua tôi. Trước đây cậu ấy bị nhốt ở lâu đài, muốn đi nửa bước cũng khó, bây giờ có thể tự do hoạt động thì cậu ấy lại không muốn ra ngoài”

“Suốt một tháng qua ở nước ngoài, tôi đều vượt qua với cậu ấy, mỗi lần nhìn thấy cậu ấy làm trị liệu khôi phục đau đớn như vậy, t đau lòng. Vốn dĩ phải luyện tới ba tháng, nhưng cậu chủ kiên quyết rút ngắn xuống còn một tháng thì xong. Cậu ấy chỉ muốn về sớm một chút, để cho cô thấy dáng vẻ đã bình phục khỏe mạnh của cậu ấy”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1965


Chương 1965

“Nhưng đến khi về rồi thì cậu ấy lại không đi tìm cô, bởi vì cậu ấy lo cậu Gia Huy Nhưng tôi nghĩ hai người không thể làm người yêu thì cũng là bạn bè mà, đúng không? Cô biết cậu chủ thích cô, nhưng cậu chủ chưa từng gây khó dễ cho cô, cô cứ xem như tới chúc mừng bạn bè, chia sẻ sự vui mừng được “sống lại” của cậu ấy đi, được không?”

Hứa Minh Tâm nghe ông ấy nói vậy thì nhìn về phía Cố Gia Huy theo bản năng.

Anh cau mày lại, giữa hai đầu lông mày nhăn lại sắp ép chết một nhà già trẻ ruồi rồi.

Đôi mắt phượng sâu thẳm không thấy đáy, ánh nhìn u ám chiếu lên người cô khiến toàn thân cô run rẩ Cô không biết anh nghĩ thế nào, nhưng cô hiểu trong lòng anh sẽ không đau khổ.

Dù sao, Diên thích cô, nếu cô và anh cùng tới chúc mừng thì không ổn cho lảm.

Cô lúng túng không biết phải làm sao, cuối cùng nói: “Anh quyết định đi, em nghe anh”

Cô nắm tay Cố Gia Huy, nhẹ nhàng nói.

Không cần biết anh đưa ra quyết định gì, cô đều chấp nhận.

“Buổi tiệc mừng vào lúc nào?”

“Buổi tối, tại bãi biển huỳnh quang, tôi đã giúp cậu chủ chuẩn bị xong xuôi cả rồi, nhưng cậu chủ… vẫn chưa biết đến cái này. Tôi sợ không mời được cô Minh Tâm sẽ khiến cậu chủ mừng hụt”

“Buổi tối? Chú có ý gì?” Cố Gia Huy không vui nói, ánh mắt lạnh lùng hơn vài phần, còn có chút hung tàn. Strzyga lập tức khom người xuống, tràn ngập áy náy nói: “Tôi xin lỗi, thời gian quả thực không phù hợp cho lắm, dù sao thì cô Minh Tâm đã là người có gia đình, nhưng mà chỉ vào lúc tối thì mới thấy được nét đẹp nhất của bãi biển, đó cũng là nơi mà cậu chủ muốn dẫn cô Minh Tâm tới nhất. Đoạn bãi biển đó được người ta vô tình phát hiện ra, cậu chủ mua nó luôn, chưa từng khai phá”

“Cậu ấy muốn gìn giữ cảnh đẹp kỳ diệu ở đó để ngắm nhìn với cô Minh Tâm”

“Đối thời gian địa điểm đi, buối tối không được, anh có thể hiểu em muốn trả nợ tình cảm với Diên, nhưng anh cũng phải cân nhắc đến..”

“Em đi thay một bộ quần áo đẹp đi, ăn xong anh sẽ đến đón em”

“Gì cơ?”

Hứa Minh Tâm vô cùng ngạc nhiên, đứng ngớ ra nhìn Cố Gia Huy, cô không thể tin được những lời đó phát ra từ miệng anh.

Thế mà anh lại đồng ý cho cô đi ăn, còn bảo cô ăn mặc đẹp nữa?

“Sự vui mừng được “sống lại” cô cùng quan trọng, em và cậu ta là bạn bè, anh sẽ không can thiệp vào các mối quan hệ xã giao của em. Hơn nữa, Diên đã giúp em không ít em tới chúc mừng với cậu ta cũng hợp lý thôi”

“Nhưng mà phải về trước mười hai giờ, nếu không thì đừng trách tôi trở mặt, không nhận người, lúc đó mà ầm ï lên thì ai không chịu nổi đâu”

Câu nói cuối cùng là nói với Strzyga Strzyga mừng muốn điên luôn rồi, cứ nghĩ hy vọng không lớn nhưng không ngờ mọi chuyện lại phát triển thuận lợi thế này.

“Tôi đã rõ! Đảm bảo mười hai giờ sẽ kết thúc, tôi sẽ lái xe tới đón cô Minh Tâm, bây giờ tôi trở về thông báo với cậu chủ đã”

Strzyga vui vẻ đến tít mắt lại.

Hứa Minh Tâm gật đầu, bảo ông ấy trở về chuẩn bị trước đi.

Sau khi Strzyga đi khỏi thì Hứa Minh Tâm bám chặt lấy cánh tay anh nói: “Anh đồng ý rồi, em còn nghĩ rằng..”

“Nghĩ gì? Nghĩ anh nhỏ mọn hẹp hòi, sẽ không cho em đi hả?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1966


Chương 1966

Cô còn chưa nói hết, Cố Gia Huy đã nói tiếp.

€ô lè lưỡi một cái: “Chẳng lẽ không đúng sao? Trước đây, anh vô cùng hẹp hòi luôn, nhưng bây giờ anh lại rộng lượng hơn rất nhiều, em cứu Phó Minh Tước, anh cũng hiểu cho em..”

“Hành động của anh rất lý trí, nhưng không có nghĩa là trong lòng anh không thấy buồn. Nhưng anh biết em làm đúng, anh không nên trách móc nặng nề quá mức. Nếu khiến em không vui thì mới là sai lầm lớn nhất của anh”

“Vi vậy… Em không cần lo lắng anh nghĩ thế nào, chỉ cần vui vẻ là được. Anh cưới em về không phải để em lấy lòng anh, mà là để anh cưng chiều, yêu thương em, để em muốn làm gì thì làm, không cần phải sợ gì cả”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói vậy thì trong lòng cực kỳ ấm áp.

“Nói như vậy thì… em to nhất hả? Trong nhà hay bên ngoài, em đều có thể quyết định sao?”

“Đương nhiên, anh cũng là của em, theo em trong nhà, bên ngoài sẽ do ai quyết định?”

“Thật tốt!”

Cô không nhịn được hôn má anh mấy cái, vô cùng hả dạ “Nhưng mà anh cũng có yêu cầu, em có thể mặc đồ đẹp nhưng không được hở ngực, hở chân, hở lưng, hở cánh tay. Không được tiếp xúc cơ thể, không được nhìn nhau vượt quá mười giây, không được uống cùng một ly nước, ăn cùng một chén, không được vượt qua đúng mười hai giờ, ăn uống xong xuôi thì gọi điện thoại cho anh, anh tới đón em”

“Yêu cầu của anh hơi bị nhiều rồi đói”

“Em có thể không đi, như vậy sẽ không có nhiều yêu cầu nữa”

“Thôi, em vẫn nên đi thì hơn, em muốn xem Diên hồi phục thế nào rồi”

Suy cho cùng, cô vẫn hơi lo lắng, nhưng chỉ là lo cho bạn bè chứ không phải tình cảm nam nữ.

Thật ra thì Cố Gia Huy cũng rất lo lằng, vì trong mấy tháng đó, Diên là chồng của cô ấy.

Càng để bọn họ tiếp xúc với nhau nhiều thì anh càng không yên tâm.

Nhưng… anh không muốn can thiệp quá nhiều vào quyết định của Hứa Minh Tâm.

Cho dù cô ngã vào vòng tay của Diên, có lý do để bỏ anh thì anh cũng không hối hận Anh không muốn bẻ gấy đôi cánh của cô, anh muốn cô được tự do bay lượn.

Strzyga nói tin này với Diên.

Cậu ấy kích động đứng phảt dậy từ trên ghế, không giấu được sự vui sướng trên mặt.

Cậu ấy túm chặt cánh tay Strzyga, phải xác nhận lại: “Chú chắc chắn Hứa Minh Tâm sẽ đến ăn cơm với tôi, hay là ở bãi biển huỳnh quang?

“Cậu chủ, cậu không nghe nhầm đâu, cô Minh Tâm đồng ý rồi”

“Sao Cố Gia Huy có thể để cô ấy đi được, anh ta biết tôi thích cô ấy, sao lại…”

“Dù thế nào thì cô Minh Tâm cũng là bạn cậu, đến chúc mừng bạn bè là hợp tình hợp lý.

Tôi chỉ nói một lúc, cô Minh Tâm đã đồng ý ngay, làm gì còn tâm trạng lo đến cậu Gia Huy nữa chứ? Điều đó cho thấy… trong lòng cô Minh Tâm, cậu chủ không thể so sánh với người khác”

Strzyga thêm măm dặm muối, không thể không bịa một chút, chỉ muốn Diên vui vẻ.

Hai chân đứng thẳng, lấy lại cuộc sống như người bình thường, đây là một chuyện cực kỳ đáng mừng.

Nhưng cậu chủ lại chẳng hề thấy vui vẻ, từ đó đến nay vẫn luôn cố ý khiến bản thân trở nên bận rộn, công việc bộn bề, cả người gầy đi trông thấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1967


Chương 1967

Cứ tiếp tục như vậy thì làm sao cơ thể cậu ấy chịu nổi Lời nói dối thiện ý mà thôi, sẽ không gây ra chuyện gì đâu, chỉ cần kết quả cuối cùng là Hứa Minh Tâm xuất hiện là được.

Trời đần vào đông nên tối nhanh hơn hẳn, mới sáu giờ mà đã tối đen cả rồi.

Strzyga lại xe tới đón Hứa Minh Tâm, Diên cũng thay quần áo xong xuôi rồi, trước khi ra cửa còn hỏi ý kiến tất cả người giúp việc, xác nhận mình ăn mặc gọn gàng, chỉn chu rồi mới dám ra ngoài.

Trên mặt khó nén niềm vui sướng, cho dù chỉ là bữa cơm giữa bạn bè với nhau thì cậu ấy cũng cam tâm tình nguyện.

Chỉ cần cô đến là tốt lắm rồi.

Một mình anh đợi ở bãi biển, ánh huỳnh quang lan khắp mặt biển, đẹp không tả xiết Một mình cậu ấy đứng dưới ánh trăng, nhón chân nhìn xung quanh, chờ mong Strzyga đưa người đến bên cậu ấy sớm một chút.

Đúng lúc đó, cậu ấy thấy đèn xe chiếu đến, hình như đang chạy về phía này.

Cô tới rồi sao?

Cùng lúc đó, Strzyga vừa mới đến nhà họ Gố, Hứa Minh Tâm vừa ngồi lên xe.

Trên đường giao thông tắc nghẽn, không tiến lên được chút nào.

Strzyga sốt ruột đến nỗi trán đầy mồ hôi, trước kia làm gì có nhiều xe thế này đâu, hôm nay gặp quỷ rồi sao?

Bọn họ không làm được gì khác, đành phải đối tuyến đường, nhưng mà phải đi lâu hơn một tiếng đồng hồ.

Cái này cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Lúc bọn họ đến bãi biển thì đã chín giờ tối.

Bên bãi biển đèn đuốc sáng choang, kéo dài theo đường ven biến, nhưng lại không thấy bóng dáng Diên đâu cả.

“Diên?”

Cô gọi tên cậu ấy, Strzyga cũng đi tìm khắp nơi.

Vị trí chỗ này tương đối hẻo lánh, còn xa hơn cả vùng ngoại thành, chắc chắn không thể có người tới.

Vì vậy, Diên ra ngoài không đem theo người bảo vệ.

Nhỡ may gặp phải chuyện gì không may..

Hứa Minh Tâm vừa nghĩ đến đây thì thấy trên bờ cát mềm mịn có vết máu!

“Strzyga…Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Hứa Minh Tâm run rẩy mà gọi tên Strzyga, sau khi ông ấy nghe thấy liền chạy lại, lúc này nhìn thấy máu, sắc mặt liền trầm xuống, vội vàng theo vết máu tìm đến.

Cuối cùng tìm đến một chỗ đá ngầm, sau đá ngầm là Diên đang tr*n tr**, một nửa đang chìm xuống nước.

Sắc mặt cậu tái nhợt, cả người đều là vết thương, máu chảy ròng ròng. Quần áo cậu đã sớm bị xé rách, vứt qua một bên.

Hứa Minh Tâm thấy cảnh tượng như vậy, kinh hoàng mà bụm miệng, nước mắt lăn dài Đã xảy ra chuyện gì… Không nghĩ cũng biết.

Nước mắt Strzyga đầm đìa, muốn vớt Diên ra khỏi nước, nhưng mà ông ấy đã đến tuổi trung niên, sức khỏe không tốt, căn bản không thể di chuyển được một nam thanh niên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1968


Chương 1968

Hơn nữa lúc này sốt ruột, thiếu chút nữa giãm lên khoảng không, Hứa Minh Tâm liền cùng ông ấy đưa Diên lên mặt nước.

Vết thương trên cơ thể cậu đều là do ma xát với đá ngầm, còn có… dấu vết của đánh nhau.

Lộ ra một khuôn mặt tuấn tú, khóe miệng sưng bầm xanh tím, còn kèm theo cả vết máu.

Strzyga lập tức cởi áo khoác đắp lên người cậu, che đi một số chỗ. Hai người hợp sức đỡ cậu lên xe, nhanh chóng rời khỏi lâu đài.

Hứa Minh Tâm thăm dò hơi thở của cậu, hơi thở mỏng manh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất vậy.

Cô ôm chặt lấy cơ thể cậu, cũng không để ý cả người mình toàn là vết máu. Dường như cậu cảm nhận được có người, bỗng phản kháng mãnh liệt. “Đừng đụng vào tôi, cút ra..Đừng có động vào tôi…

“Diên, xin lỗi, là tôi đến muộn rồi, xin lỗi Hứa Minh Tâm khóc đến nước mắt rơi đầy người, đau lòng muốn chết. Rốt cuộc là thứ khốn nạn nào, cả con trai cũng không buông thai Một tay Strzyga đặt trên vô lăng: “Người làm hại cậu chủ, tôi muốn cho bọn chúng sống không bảng chết, phải trả cái giá thật đất!”

Rất nhanh xe đã đi vào trấn Kettering, tránh đi toàn bộ sự kiểm soát, sợ kinh động đến Lance và Antonio.

Này xem như là một vụ tai tiếng tày trời, ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà Kettering.

Ngay cả mời bác sĩ, thì bác sĩ cũng phải là người tin tưởng được, tuyệt đối không được tiết lộ bí mật ra ngoài Lâu đài thuộc về Diên, đèn đuốc sáng trưng, mọi người đi qua đi lại thành đoàn.

Chuyện này người ngoài biết càng ít càng tốt, những người hầu cũng chỉ biết là nấu nước chuẩn bị thuốc, lại không biết tại sao.

Sau khi bác sĩ chẩn bệnh xong, vẻ mặt nghiêm trọng: “Vùng kín vị xé rách, cần phải chữa trị, liên tục bị chịu ngoại thương, nhiều cơ quan đã bị tổn thương…”

“Bây giờ người đã lâm vào hôn mà, trạng thái tinh thần không còn rõ ràng, vẫn chưa biết được sẽ như thế nào. Ngoài ra, tôi đã kiểm tra trong cơ thể của cậu… có bốn người đã để lại dấu vết, chứng tỏ cậu chủ bị bốn người đàn ông…”

Câu nói kế tiếp không dám nói hết.

Diên lớn lên rất xinh đẹp, cho dù là trai hay gái đều sẽ nảy sinh lòng ghen ghét. Lúc tóc còn dài, đóng giả để che đi sự thật, người ngoài căn bản không nhìn ra được cậu là con trai.

Nay đã cắt tóc ngắn, nhưng khuôn mặt vẫn tinh xảo như cũ, cũng có khả năng bị người khác nhìn lầm.

Nhưng… Nhưng đối phương đã c ởi quần áo ra, chắc chẳn biết được nam nữ, còn làm ra loại chuyện như vậy, chứng tỏ…

Hứa Minh Tâm cũng không dám tưởng tượng, lại càng không dám nhắm mắt lại, sợ…

sợ sẽ nghĩ đến bộ dạng đau khổ của Diên Chuyện này đã tránh bà chủ, nhưng vẫn kinh động đến rồi Bên này bí mật mời bác sĩ đến, có thể giấu được Lance, làm sao có thể lừa được bà chủ.

Bà chủ vội đi qua, vừa biết được tin tức, sắc mặt liền trắng bệch, cơ thể căn bản không đứng vững được, nếu không phải là có người khác đỡ lấy kịp thời, chỉ sợ đã ngã xuống đất rồi.

Bà chủ không nói chuyện một lúc lâu, đang rơi vào sự kinh sợ vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Bác sĩ bất đắc dĩ mà tiêm cho bà chủ một mũi an thần, bà chủ mới dịu lại. Đây là lần đầu Hứa Minh Tâm thấy được, bà chủ luôn kiên cường như vậy, giờ mắt đã đỏ au rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1969


Chương 1969

“Strzyga, đã tra được người chưa? Là ai làm ra chuyện dơ bẩn với con tôi như vậy?”

“Bà chủ, đã điều tra rồi, là bốn tên côn đồ, hôm nay uống rượu say, không biết làm sao mà có thể chạy đến được bãi biển Huỳnh Quang… trước mắt đã bắt được rồi, đang trên đường giải về”

“Bọn họ có tội, cần phải trừng phạt, vậy ông thì sao? Tôi bảo ông không được rời khỏi cậu chủ một bước, ông làm như thế nào hả?

Hơn nữa chỗ bãi biển hẻo lánh như vậy, sao ông lại không phái người đi bảo vệ, ông không muốn sống nữa hả?”

Mặc dù có bình tĩnh lại, cũng không thể ngăn cản sự nóng nảy và giận dữ của bà chủ.

Bà ấy là một người mẹ, chuyện như thế này xảy ra trên người con trai mình, làm sao bà ấy có thể chấp nhận được.

Bà ấy vơ lấy bình hoa trên bàn, ném về phía Strzyga. Nhảm thẳng vào đầu của ông ấy mà ném tới.

Lần này đập trúng rồi, người còn có đường sống không?

Mà Strzyga cũng không hề phản kháng mà đứng yên tại chỗ, chờ bị trừng phạt. Ông ấy.. muốn lấy cái chết để tạ lỗi.

Hứa Minh Tâm đứng ngay bên cạnh ông ấy, gần như phản ứng theo bản năng, trực tiếp bổ nhào đến, hai người ngã xuống đất, tránh thoát được bình hoa. “Strzyga, ông có sao không? Ông cứ đứng đó làm gì hả? Không muốn sống nữa à?”

“Ông già này không chăm sóc tốt được cậu chủ, xảy ra chuyện như vậy, cũng không tránh được bà chủ giết tôi!”

“Nhưng chuyện này đã xảy ra rồi, chúng ta phải bù đắp lại chứ, chết thì có tác dụng gì?”

“Láo xược! Hứa Minh Tâm, chỗ này đến lượt cô lên tiếng không hả? Còn nữa, con trai tôi xảy ra chuyện cô cũng không tránh được có liên quan đâu, cô cũng đừng hòng trốn, Strzyga đáng chết, cô lại còn đáng chết hơn”

“Bà chủ, lúc này thực sự không thích hợp để cãi vã, cậu chủ cần nghỉ ngơi, tinh thần của bệnh nhân thực sự rất yếu, không thích hợp bị chấn động”

“Được, người đâu, lôi bọn họ xuống, nhốt người vào địa lao, chăm sóc cho tốt.’ Bà chủ gắn từng chữ mà nói, không hề cho bọn họ cơ hội giải thích, trực tiếp lôi người xuống Bà chủ cũng đuổi bác sĩ ra, tự mình canh giữ bên giường.

Bà ấy nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Diên, còn có những vết thương loang lổ trên cơ thể, nước mắt nhịn không được mà rơi xuống.

Bà ấy còn tưởng rãng mình sẽ không khóc nữa, dù sao nước mắt là của kẻ yếu đuối, người vô dụng mới khóc.

Nhưng đã nhiều năm như vậy, bà ấy vẫn khóc rồi.

Xảy ra chuyện như vậy, bà ấy làm sao mà khống chế được. Bà ấy cầm chặt tay Diên, nước mắt đã chảy ròng ròng “Con của mẹ, sao mạng của con lại khổ như thế, tại sao thượng đế lại đối xử với mẹ con ta như vậy, tại sao?”

“Là thế giới này bất công, rốt cuộc mẹ phải làm cái gì, mới có thể cho con bớt khổ đây?

Con trai… con có lỗi gì, tại sao… lại như vậy, con trai…

Bà chủ đau khổ mà nhào lên người cậu, nước mắt không ngừng rời.

Một tiếng sau, Diên đã tình lại, trừng lớn mắt mà nhìn lên trần nhà.

Bà chủ gọi bác sĩ đến, bác sĩ kiểm tra đồng tử của cậu, lấy máu đi xét nghiệm. Cơ thể không có gì thiệt hại, chỉ là cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, còn về phương diện tâm lý…

Còn phải nhìn vào biểu hiện sau này của cậu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1970


Chương 1970

Từ lúc cậu mở mắt ra đến giờ, cậu vẫn luôn ngây ngẩn mà nhìn trần nhà, không hề nói chuyện, không hề có biểu cảm gì, làm cho bà chủ vô cùng lo lắng.

“Con trai, con sao vậy, trên người có chỗ nào đau thì nói cho mẹ được không?” Diên nghe thấy giọng nói của bà ấy, con ngươi hơi chuyển động, giọng nói khàn khàn vang lên.

“Mẹ, con mơ thấy một cơn ác mộng, ác mộng, có bốn người… mẹ, mẹ nói với con đi, những thứ đó đều là giả đúng không?”

Bà chủ nghe thấy vậy, không biết phải trả lời như thế nào, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ.

“Mẹ còn chưa trả lời câu hỏi của con”

“Mẹ nhất định sẽ đòi lại công đạo cho con, làm cho bốn người kia chết không tử tế”

Diên nghe thấy lời này, đồng tử co rút lại.

Không phải mơ… toàn bộ đều là thật sao?

Cậu cố gắng để cử động cơ thể mình, rời khỏi giường, lại bị bà chủ ngăn cản lại. “Con như vậy rồi, còn muốn đi đâu?”

“Bốn người kia đâu?”

“Giam giữ trong địa lao rồi, nếu như con muốn trừng phạt bọn nó, nói một tiếng là được, cần gì…

Bà chủ còn chưa nói hết, đã bị Diên dùng lực đấy ra. Một đẩy như vậy, cậu cũng ngã trên đất.

Bà chủ không lo lắng cho bản thân, vội vàng đến dìu cậu, lại bị cậu ngăn lại.

“Đừng lại đây, nợ của con, con sẽ tự tính.”

Nói xong, cậu quật cường mà đứng từ dưới đất lên, sau đó nghiêng ngả mà đi về phía trước.

Bà chủ không yên tâm, liền bám theo.

Địa lao, âm u, ẩm ướt, đủ mọi loại dụng cụ tra tấn.

Lúc Diên đi xuống cầu thang, hai chân đều run rẩy, vết thương bị xé rách làm cho người ta đau như kim châm.

Cậu rất không muốn nhớ lại chuyện đã xảy ra, nhưng những ký ức đấy lại như khắc vào xương cốt, căn bản không thể quên được.

Khắc quá sâu rồi.. quá đau đớn, quá Cậu không ngờ, lại nhìn thấy Hứa Minh Tâm và Strzyga, bốn mắt nhìn nhau qua hàng rào.

Hứa Minh Tâm yếu ớt mà nằm trên mặt đất, trên người toàn là dấu roi.

Diên nhìn thấy cảnh đó, trong lòng liền run lên, không tiến lên trước, mà nhanh chóng quay đầu lại, không muốn để Hứa Minh Tâm nhìn thấy.

Cậu nhìn bà chủ, chất vấn: “Sao cô ấy lại ở đây?”

“Strzyga không chăm sóc con tốt, mà cô ta là đầu sỏ gây nên, chẳng lẽ không nên trả giá sao?”

“Thả cô ấy ra!”

Cậu lớn tiếng quát lên.

Bà chủ nghiến răng, lại không dám từ chối.

Lúc này hai mắt Diên đỏ au, giống như là dã thú nổi điên vậy.

Bà ấy lo lắng cho tình hình của cậu, không dám kích động cậu, chỉ có thể tức giận mà nhìn Hứa Minh Tâm, ra lệnh cho người thả người ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1971


Chương 1971

Trên người Hứa Minh Tâm chẳng chị vết thương, quần áo trên người đã biến thành từng sợi rồi, Strzyga còn thảm hơn, đã rơi vào.

hôn mê rồi “Còn có Strzyga” Cậu cố gắng mà nói.

“Thả hết ra.”

Diên quay lưng lại với cô, âm u mà nói.

“Cậu… Cậu có ổn không? Xin lỗi… đều là tại tôi… “Cút, đời này tôi không muốn nhìn thấy cô nữa”

Diên phất tay áo rời đi, cũng không thèm nhìn cô một cái, chạy trối chết.

Hứa Minh Tâm nhìn bóng lưng có chút chật vật của cậu, trái tim khẽ siết chặt. Sở dĩ cô chịu đựng tra tấn của bà chủ, là vì trong lòng cô cũng cho rằng mình có lỗi.

Nếu như… cô không đồng ý, thì những chuyện đó sẽ không xảy ra.

Hoặc là mình chủ động đến đó, không cần Strzyga đến đón, mà để Strzyga đến ở bên cạnh cậu, thì sẽ không có hậu quả như vậy.

Rõ ràng trong đó, chỉ có một điều khác đi, thì những chuyện đó sẽ không xảy ra. Hai mươi năm nay, mỗi bước của Diên đều là sự khổ đau, vì sao ông trời vẫn không buông tha cho cậu ấy.

Cô căm ghét bản thân, hận thù bản thân mình đã biến thành chủ mưu.

Nước mắt cô tràn ra, không biết được mình phải rời khỏi lâu đài như thế nào. Cô không biết, Diên không an tâm cho mình, đã phái người lặng lẽ bám theo, bảo vệ an toàn cho cô.

Còn Diên đi đến chỗ sâu nhất của địa lao, bên trong đang giam bốn tên bợm rượu.

Bọn họ uống say bí tỉ, còn không biết là đã xảy ra chuyện gì. Trên người bọn họ mang theo chút máu tươi, đó đều là của Diên.

Những người này, mặt mũi vô cùng xấu, khóe miệng mê man cười, ghê tởm đến cùng cực.

Diên đã nhận ra khuôn mặt của những người này, cậu vừa hồi phục lại, hai tay còn không đủ lực, lại thêm việc dối phương người nhiều thế mạnh, không trêu chọc được, liền ra chân đấm đá.

Cuối cùng thậm chí còn ném cậu xuống nước, làm cho cậu suýt nữa chết đuối. Phổi đã bị ngập nước, làm cho ý thức cậu trở nên mơ hồ, mà đối phương lại xé quần áo của cậu.

Cậu gầm thét, nói mình là đàn ông. Nhưng bọn họ lại cười dâm loạn Câu đó, cậu mãi không thể quên được.

“Đàn ông? Đàn ông mà xin đẹp như vậy?

Nếu như vậy, thì mấy anh đây cũng có phúc rồi”

“Mấy anh đây biết mùi vị phụ nữ thế nào, còn đàn ông à..”

“Có thể thử chút!”

Sau đó bọn họ cười dâm loạn.

Sau đó xảy ra chuyện gì, cậu không muốn nhớ lại nữa, đau khổ mà nhắm mắt lại.

Mở ra lần nữa, một mảng yên tĩnh, mang theo sự tàn nhãn và hung ác. “Các người lui ra hết đi”

“Con trai..” Bà chủ không yên tâm nối “Đi ra ngoài, cho dù là xảy ra chuyện gì cũng đừng có can dự, cứ giao cho con”

“Có cần trói bọn họ lại không?”

“Không cần, ra ngoài” Diên lạnh lùng nói.

Bà chủ lo lắng, chỉ có thể thấp tha thấp thỏm mà đi ra, trong chốc lát trong phòng giam chỉ còn lại năm người bọn họ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1972


Chương 1972

Cậu trực tiếp đổ lên đầu bốn người bọn chúng, mắt và mũi bốn người đó đều là mùi nước ớt, mắt không tài nào mở ra được, vô cùng đau đớn.

“Ai? Ai làm hả? Lăn ra đây cho tao?”

“Con mẹ nó, không muốn sống nữa hả?”

Bọn chúng híp mắt, chỉ có thể nhìn thấy một hình ảnh mơ hồ. “Còn nhớ tao không?”

Diên gãn mạnh từng chữ nói, từng chữ lạnh lẽo như đâm thấu xương.

Bọn chúng có chút ngẩn ngơ, một hồi lâu mới nhớ mình đã làm ra chuyện dơ bẩn gì.

“Người đẹp?”

Người nói câu đó lại tham lam mà nuốt nước bọt, nhưng giây tiếp theo liền kêu lên thảm thiết, vì Diên đã đâm một dao vào g*** h** ch*n gã ta, trong nháy mắt máu tươi chảy lênh láng.

Người nọ đau đến bò trên đất, ôm chặt lấy hạ bộ, kêu r3n thảm thiết Ba người còn lại nhìn thấy thế, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, rùng mình một cái.

Bọn chúng bắt đầu chạy trốn, chạy vòng quanh địa lao, liên tục đụng vào tường. s* s**ng một hồi lâu, mấy người đó mới hiểu được mình đang bị nhốt lại.

Bọn họ chạm được dụng cụ tra tấn, nhanh chóng cầm trong tay để bảo vệ mình. Diên không nói gì, cũng không cử động, bọn chúng không thể phân biệt được phương hướng? Bọn tao chỉ uống nhiều chút thôi, cũng không cố ý…”

Bọn chúng không hiểu vì sao mà xuất hiện bên bờ biển, uống nhiều rượu rồi nên cũng không để ý lắm.

Bọn chúng nhìn thấy một người đẹp đang ngồi trên bờ cát, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, làm cho người ta tưởng là tiên nữ hạ phàm.

Từng gợn sóng sáng lên, ánh trăng lành lạnh, lập tức làm cho bọn chúng mê muội đầu óc.

Bọn chúng cảm thấy nóng, giống như có ma quỷ đang quấy phá trong cơ thế mình, thúc giục bọn chúng đến gần cậu.

Bọn chúng tưởng rằng là phụ nữ, sau khi c** s*ch quần áo mới biết là một người đàn ông Nhưng cũng chả quan trọng gì, làn da của cậu còn mịn hơn cả phụ nữ, khuôn mặt còn đẹp hơn cả phụ nữ.

Nhất thời bọn họ bị quỷ ám, liền làm chuyện xấu.

Sau khi làm xong, cũng có chút tính rượu, nhìn thấy quần áo của cậu lộng lẫy, tràn đầy quý khí, cũng sợ sự việc bại lộ, lập tức chạy trốn.

Diên không thèm để ý đến bọn chúng, cầm lấy bội kiếm ở trong góc, chậm rãi rút ra.

Ánh sáng bạc hiện ra, đôi mắt kia không hề có chút cảm xúc. Chỉ có sự khát máu.

Cậu chém từng nhát lên người bọn chúng, miệng vết thương bị nước ớt xâm vào, đau đến không thể tưởng tượng được.

Bọn họ không thể nhìn thấy, chỉ có thể quơ vũ khí loạn xạ, đụng đến thứ gì liền hung hăng đánh văng nó.

Thể lực Diên vẫn chưa hồi phục tốt, có lúc không kịp né, trên người cũng đã bị thương thêm mấy chỗ.

Bị thùng gỗ đập trúng, bị móc sắt đâm trúng…

Nhưng chút đau đớn này, làm sao mà bằng thứ bọn chúng gây ra được. Cho dù là tâm lý hay là cơ thế! Cậu đều muốn bọn chúng, sống không bãng chết!

Diên cũng không vội giết họ, chém một đao lại một đao.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1973


Chương 1973

Cậu nhớ rõ ở quốc gia cổ đại phương Đông có một hình phạt gọi là lăng trì, chính là cất từng miệng thịt trên người phạm nhân xuống, người vẫn còn sống, cuối cùng chặt đầu người xuống thì mới tắt thở.

Trong lúc đó, phạm nhân sẽ chịu sự thống khổ vô cùng lớn Cậu cũng như vậy, để bọn họ sống, nhưng lại sợ hãi phải sống, chỉ khát vọng chết đi.

Hương vị muốn chết cũng không được…chắc rất tuyệt.

Diên dùng cực hình lên người bọn chúng, ngay từ đầu tiếng kêu thảm thiết trong địa lao.

liên tục vang lên, mỏng manh như sắp chết Nhưng sau đó, âm thanh càng ngày càng nhỏ, thêm lúc nữa đã thành tiếng r3n rỉ yếu ớt Bà chủ cũng không phải là người lương thiện gì, hai tay cũng dính đầy máu tươi, nhưng bà ấy nghe được âm thanh thê thảm thế này, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.

Bà ấy không biết rốt cuộc trong đó đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt toàn bộ mọi người đêu nghiêm trọng, lộ ra vẻ mặt đáng sợ, run rẩy mà nhìn về phía sâu nhất. Chỗ này… giống như là địa ngục.

Cuối cùng, Diên đổ mồ hôi đầy đầu đi ra, hai chân run rẩy, bám vào tường mà đi ra.

Bà chủ nhanh chóng đi đến đỡ, trên người cậu có thêm mấy vết thương mới: “Đám súc sinh kia làm con bị thương hả?”

“Không sao, bảo bác sĩ qua xem một cái, cho bọn chúng dùng thuốc tốt nhất, để bọn chúng nhanh chóng bình phục đi”

“Con đang muốn làm gì vậy?”

Bà chủ rất kinh ngạc, khó hiểu với việc này.

“Chết rồi, quá thoải mái rồi, không đủ. Con để cho bọn chúng sống, phải sống thật tốt!

Nếu như bọn chúng có ai chết rồi, chính là bác sĩ không có năng lực, giết hết đi”

Diên yếu ớt nói, đứng thẳng lưng, không để cho bà chủ đỡ nữa, tự mình đi ra khỏi cửa.

Bà chủ kinh ngạc mà nhìn bóng lưng của cậu, trong lòng không biết đang có cảm xúc gì.

Bà ấy luôn ngóng trông ngày cậu trở nên tàn nhẫn, nhưng đến ngày hôm nay, sao tìm bà ấy lại đau như vậy?

Bà ấy quay đầu nhìn nơi sâu thẳm trong địa lao, dưới đất… toàn bộ là máu.

Bốn người kia nằm la liệt trên đất, hạ bộ đều bị phế đi, trên người chãng chịt vết thương, có những chỗ, bởi vì dao đâu quá sâu, thịt đỏ đã lòi ra, ẩn hiện xương trắng.

Bà ấy kinh ngạc mà nhìn, người của đại lao bắt đầu dọn dẹp, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ai cũng thấy rất buồn nôn. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Bà chủ thu hồi ánh mắt lại, lại nhìn về Diên, yên lặng mà rơi nước mắt.

Sau khi Diên quay về, đã nhốt mình lại trong phòng, nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên Hứa Minh Tâm gửi cho mình rất nhiều tin nhắn, vẫn luôn nói xin lỗi. Cậu vừa thấy, hốc mắt liền nóng lên, có chất lỏng chảy ra.

Cậu kịp thời ngăn lại, nhìn lên phái trần nhà, đến khi giọt nước mắt cuối cùng đã cạn khô.

Cậu có thể chấp nhận toàn bộ bộ dạng chật vật, nhưng sợ nhất là bộ dáng như thế lại bị Hứa Minh Tâm nhìn thấy.

Cậu bị người ta cưỡng h**p, cơ thể đã vấy bẩn, toàn bộ đều bị cô nhìn thấy rồi. Lúc cậu hôn vẫn còn chút ý thức, cảm nhận được cô đến gần.

Là cô đã ôm cậu cả đường, đưa cậu quay về.

Đã vô số lần cậu khao khát được cô ôm lấy, nhưng không ngờ được là có được vào lúc này, thực sự là vô cùng mỉa mai mà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1974


Chương 1974

Cả đời này của cậu, rốt cuộc đã làm sai cái gì chứ, từ lúc trong bụng mẹ ra đã liên tiếp gặp vận xui Nếu đã như vậy, cậu sẽ lật đố cái thế giới này, làm hỗn loạn thể giới này, đòi lại công đạo cho mình.

Hứa Minh Tâm chật vật bước trên đường phố, mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt khác thường mà nhìn cô.

Quần áo cô đã rách nát, mang theo vết máu.

Có người muốn đi lên, nhưng lại bị người khác ngăn lại Hứa Minh Tâm hồn bay phách lạc, căn bản không chú ý đến có người phía sau đang muốn giúp mình.

Lúc Cố Gia Huy tìm được cô, mình cô đang ngồi lẻ loi trên đường, đèn đường chiếu xuống kéo dài bóng lưng ra, vô cùng hiu quạnh.

Anh nhận được tin từ Kettering, nói Hứa Minh Tâm cả người đầy máu mà rời khỏi, làm sao anh yên tâm cho được, vội vàng tìm đến.

Anh tiến lên, ôm lấy cô vào lòng, nói: “Sao vậy? Nói với anh đã có chuyện gì, sao cả người em lại bị thương như vậy? Là ai đã động vào em?”

“Cố Gia Huy… Em sai rồi, em không nên đi”

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

Hứa Minh Tâm mở miệng, một câu cũng không nói ra được.

Từ khi đi ra khỏi Kettering, thuộc hạ của bà chủ đã đặc biệt đuổi theo cảnh cáo cô, chuyện này phản chôn kỹ trong lòng, không được phép nói cho bất cứ ai, kể cả Cố Gia Huy Chuyện này liên quan đến thanh danh của Diên, cậu có thể ở lại Kettering nữa hay không, cũng phải xem việc này.

Cô đã hại Diên, không thể hại cậu ấy lần nữa. Cô mở miệng, sau đó lại mím môi “Em mật rồi, em muốn về nhà”

Gố Gia Huy ôm cô lên xe, vẫn luôn cầm chặt tay của cô, tay cô lạnh đến nỗi có chút dọa người, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

Cô đang sợ hãi, đang áy náy, đang đau khổ…

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mà biến cô thành như vậy. Nhưng cô không muốn nói, anh cũng không dám truy hỏi Sau khi đến nhà, Cố Gia Huy chuẩn bị đồ mới cho cô, tắm rửa, bôi thuốc. c** s*ch quần áo của cô, trên người có hơn hai mươi vết roi, mỗi vết roi đều thấy máu đang rỉ ra.

Còn có cả một vết đánh trên mặt, vết thương rất dài.

Giờ máu tươi đã đông vảy, nhưng vẫn làm cho người ta đau lòng như cũ.

Chân và bụng cô, còn có những dấu vết bầm tím, rõ ràng là bị người khác đánh. Cho dù là anh truy hỏi cô thế nào, cô cũng ngậm miệng mà không nói ra những việc đã xảy ra ở Kettering, vẫn chỉ nói là lỗi của mình.

Rốt cuộc cô đã phạm lỗi gì?

Anh hỏi nhiều, Hứa Minh Tâm liền rơi lệ.

Anh chỉ có thế nhẫn nhịn, đau lòng muốn chết.

Mở nước nóng ngập bồn tắm, để cho cô ngâm mình bên trong rửa vết thương. “Đau không?”

Anh đau lòng mà hỏi. Cô im lặng mà lắc đầu.

Cô là người rất sợ đau, lúc đau đều không.

kiêm chế được nước mắt, bây giờ… cô giống như một khúc gỗ không có linh hồn, không biết đau, không kêu đau. Cho dù là tay anh vô ý đụng đến vết thương, vẻ mặt cô cũng không thay đổi.
 
Back
Top Dưới