Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1935


Chương 1935

Nhưng hồi lâu không thấy phản hồi, anh ta nghi ngờ mà đi lùi lại.

Thấy khúc quanh, ai đó bất ngờ lao vào húc thẳng vào người anh ta khiến cho anh ta giật bản mình “Ah..”

Phó Minh Tước giả vờ che mặt, giả vờ đau.

đớn và hít sâu một hơi Đối phương cũng vì vậy mà không nhìn thấy mặt của anh ta.

“Sao anh lại đi chậm như vậy, nhanh lên, đây là lần đầu tiên Vương phi mới giao nhiệm vụ cho chúng ta, chúng ta nhất định không được phạm sai lầm”

Phó Minh Tước liên tục gật đầu, theo sát ở phía sau, đối phương cũng không có phát hiện.

Chẳng bao lâu thì bọn họ đã đến đích, đó là một ga ra mà những người bàn giao đã chờ sẵn.

Sau đó hai người bọn họ lên xe, Phó Minh Tước chủ động ngồi ở phía sau “Anh làm gì vậy?”

“Nhìn…”

Anh ta cố ý đè thấp giọng nói, nói một cách mơ hồ.

Vân bụm mặt như cũ, giả vờ đau đớn.

“Cũng đúng, thật sự cũng phải nhìn xem”

Người ở trước mặt lên xe, giục anh ta nhanh lên một chút.

Phó Minh Tước lên xe và nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang ngất xỉu.

Cô giống như đang ngủ, sắc mặt còn rất đỏ.

Phó Minh Tước thấy mặt của cô, khoảnh khắc đó dường như nhìn thấy được Ngọc Diệp.

Chiếc váy cưới của Nữ hoàng ở trên ngực đã nhiễm nhiệt độ cơ thể, như thể nó có một sinh mạng Nếu như Ngọc Diệp mặc chiếc áo cưới này vào thì sẽ như thế nào đây?

Chiếc xe nhanh chóng được đi qua cửa cung điện và phóng hết sức ra ngoài.

“Chúng ta phải đi đâu?”

Phó Minh Tước hỏi.

“Anh mất trí nhớ rồi à? Vương phi sai chúng ta tìm một chỗ, sau khi cưỡng h**p xong thì giết cô ấy! Khi đó thi thể sẽ bị phơi bày, gây rúng động giới truyền thông và hủy hoại cô ấy”

“Vương phi? Lòng dạ của Lucia thật sự ác độc, cô ta lại có thể chọn ngày hôm nay để ra tay”

Phó Minh Tước khẽ nheo mắt lại, đáy mắt phượng sâu thắm như băng lạnh.

“Anh làm sao vậy? Tôi thấy anh hình như: không muốn sống nữa, anh mà cũng dám gọi thẳng tên của Vương phi à?”

“Lúc này rồi mà còn quan tâm đến người khác? Còn không bằng quan tâm cái mạng nhỏ của mình nhiều hơn đi”

Phó Minh Tước trầm giọng nói, sau đó một khẩu súng lục đen găm thẳng vào đầu của binh sĩ.

“Dừng xe lại.”

Binh sĩ quá sợ hãi, không nghĩ tới đồng bạn bên cạnh đã thay đổi thành người khác từ lâu.

Người này…Chính là tên trộm đang bị truy đuổi gắt gao ở trong cung điện!

“Anh…Anh là…”

“Tôi đếm tới ba, sự kiên nhẫn của tôi chỉ có giới hạn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1936


Chương 1936

Binh sĩ nào dám không nghe, anh ta lập tức dừng xe ở bên đường Phó Minh Tước sai anh ta xuống xe và dẫn anh ta đi về phía rừng cây.

“Đừng…Đừng giết tôi… Cầu xin anh đừng giết tôi, tôi còn cha mẹ già và con nhỏ…”

Nhưng Phó Minh Tước căn bản không nghe những lời nói vô ích của anh ta, quyết đoán nổ súng “rầm” một tiếng thật lưu loát.

Tiếng súng này vang thật lớn, cũng chấn động đến người ở bên trong xe.

Cô bị cho uống thuốc an thần, rơi vào hôn mê ngắn, lúc này tác dụng của thuốc đã giảm đi nên cũng đến lúc tỉnh lại.

Cô nhìn thấy Phó Minh Tước quay trở về, anh ta ngồi trên ghế điều khiển ở trong xe một cách điềm tĩnh.

Cô trợn to hai mắt, nhìn anh ta với vẻ đầy hoài nghi.

“Anh…Anh, tại sao chúng ta lại ở cùng nhau? Đây là đâu?”

Bên ngoài là rừng núi hoang vắng, bọn họ đã rời xa cung điện từ lâu.

“Nếu như không gặp tôi thì cô đã sớm chết rồi. Có điều tôi cũng phải cảm ơn cô, cô cũng cứu tôi một mạng”

“Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?”

“Trước tiên cô nói cho tôi biết, cô đã xảy ra chuyện gì, tại sao cô lại rời khỏi Cố Gia Huy?”

Hứa Minh Tâm không thế làm gì khác hơn ngoài việc kể rõ đầu đuôi mọi chuyện. Sau khi Phó Minh Tước nghe xong thì cười ra tiếng, nói: “Cô ta thật thông minh, biết cô không thể uống rượu, nhưng lại rót rượu mời cô uống hết lần này tới lần khác, sau đó nhân cơ hội khiến cho Gố Gia Huy bế cô vào phòng. Đến lúc đó chế tạo sự cố, để người tiến vào phòng cho khách, tách hai người ra, sau đó tìm người Mang cô đi để cưỡng h**p rồi thủ tiêu, làm cho cô mất đi danh tiếng.”

“Nhưng Lucia lại không nghĩ tới, sự cố mà cô ta sắp xếp còn chưa bắt đầu thì tôi đã lén vào kho bảo vật của cung điện, lấy trộm vài thứ, khiến cho tình hình càng thêm hỗn loạn và thậm chí tôi cũng đang ở cùng người mà cô ta muốn ra tay”

“Cô ta muốn mang cô ra ngoài để lén giải quyết cô, mà tôi cũng phải tìm một chỗ trống để trốn, trái lại cuối cùng đã tạo cơ hội cho chúng ta”

“Lucia muốn giết tôi? Tôi rời khỏi cung điện mà không có lý, chẳng lẽ cô ta có thế thoát tội sao?”

“Cô không biết cái gì gọi là đổ tội cho người khác à? Hôm nay cô ta sắp xếp người lấy cớ để bắt cô đi, nhưng cô ta lại có bằng chứng ngoại phạm, vậy thì sẽ điều tra được.

cái gì chứ?”

“Huống chi, bây giờ cô ta đã là Vương phi, ai dám công khai điều tra và phá hủy uy nghiêm của hoàng gia chứ?”

“Tính toán của cô ta quá to lớn.”

Sau khi Hứa Minh Tâm nghe xong thì cả người cô run lên.

Lucia luôn thù hận cô, để trả thù cô thì cô ta thật sự có thể làm bất cứ chuyện xấu xa gÌ.

“Ah…

Đúng lúc này, Phó Minh Tước phát ra một âm thanh hít thở một cách đau đớn Tay lái không ổn định và suýt tông vào một cái cây.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới nhận ra sự bất thường của anh ta, sắc mặt của anh ta thật sự quá mức tái nhợt giống như một tờ giấy trắng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1937


Chương 1937

Trên trán của anh lấm tấm mồ hôi hột, từng hạt đang chảy xuống.

“Anh…Anh làm sao vậy?”

Cô cẩn thận hỏi han.

“Tôi trúng đạn rồi, tuy rằng không phải vị trí nguy hiểm, nhưng… Chảy máu rất nhiều, Tôi sắp không chịu nổi” Anh ta cắn răng : “Cô lái xe đi, tôi…Không được.”

Chiếc xe dừng lại sau khi đâm vào một cái cây, Hứa Minh Tâm lập tức thế vào vị trí lái xe.

Mà anh ta đã nằm vào vị trí bên cạnh tài xế và thở hồng hộc.

Máu trên vai đã vấy bẩn áo lính.

Anh ta run rấy lấy một túi đồ từ trong ngực ra, sau đó cẩn thận đặt ở trên đùi.

“Anh cố gắng thêm một chút, tôi sẽ đi đến nhà của người dân gần nhất!”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, rốt cuộc cô cũng thấy được một nông trại, cô nhanh chóng tăng tốc độ để chạy tới.

Mà Phó Minh Tước đã rơi vào hôn mê, tự lẩm bẩm.

“Ngọc Diệp… Ngọc Diệp…”

Sau bao năm mưa gió thì anh vẫn luôn nghĩ về em. Mà em thì đang ở đâu?

Hứa Minh Tâm mở chiếc xe bốc khói ra, gian nan đứng trước cổng nông trường.

Chủ nông trường nhìn thấy Phó Minh Tước mặc trang phục quân đội nên không dám ngăn cản, tranh thủ thời gian sắp xếp.

phòng và cho mời bác sĩ tới.

€ó lẽ bây giờ trong Hoàng cung đang rất rối loạn, cũng không rảnh để bận tâm đến chuyện hai người này đã ra cung.

Hôn lễ vẫn tiếp tục diễn ra, có lẽ Lucia cũng muốn chờ hôn lễ kết thúc mới có thể nhín thời gian đến hỏi thăm kết quả Cho nên Hứa Minh Tâm cũng không sợ bị bại lộ, hiện nay việc quan trọng nhất chính là cứu Phó Minh Tước.

Bác sĩ nhanh chóng chạy đến, c** q**n áo anh ta ra, thấy vết thương trên ngực kéo dài tới gần bả vai.

Đạn găm sâu vào thịt, máu tươi ào ào tuôn ra.

Bởi vì đồ lính có màu đỏ sậm cho nên lúc trước khó lòng phân biệt ra, chỉ là trong không khí ngập tràn mùi tanh của máu tươi.

Hứa Minh Tâm thấy bác sĩ rầu rĩ mặt ủ mày chau, tim đau đớn như bị một bàn tay vô hình nằm chặt lại, bắt đầu không thở nổi “Sao rồi? Anh ấy không sao đâu đúng không?”

“Lực bản của loại súng bản tỉa này quá mạnh, một phát súng xuyên qua và găm vào da thịt, mất máu quá nhiều, mà giờ đã qua thời gian tốt nhất để cứu chữa rồi. Tôi… Tôi cũng chỉ có thể làm hết sức mình mà thôi”

“Ông… Ông hãy mau cứu anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ không sao đâu”

Cô và Phó Minh Tước chưa được đón tết, khoảng thời gian ở trong khu Kettering kia, nếu như không có anh ta, có lẽ cuộc sống của cô cũng không khá hơn chút nào.

Cô không quan tâm là anh ta đối xử với người khác như thế nào, cô chỉ biết Phó Minh tước nể mặt chị nên vẫn luôn ưu ái cô.

Mà cô nghĩ, chị mình cũng yêu người đàn ông này, từ việc anh ta yêu quý Dao Dao là có thể thấy được, chắc chn anh ta không phải là một người tốt, nhưng có thế khẳng định rằng anh ta là một người chồng tốt, một người cha giỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1938


Chương 1938

Cô muốn anh ta sống, không muốn trơ mắt nhìn tính mạng của anh ta dần dần trôi đi.

Cô đã từng chứng kiến cái chết của Thẩm Thanh, cảm xúc tuyệt vọng lúc đó rất khó nói thành lời, cô không muốn phải trải qua lần nữa.

Bác sĩ cần gắp đạn, nhưng không có ai trợ giúp.

Ông ta chỉ coi đó là một vết thương nhỏ nên không mang theo nhiều dụng cụ, cũng không đưa theo người phụ giúp.

Vào lúc khó khăn nhất, ông ta nhìn về phía Hứa Minh Tâm “Cô… Có thể làm trợ thủ cho tôi không?

Mấy người kia già rồi, cầm kẹp không ổn định”

Trong nông trường có một đôi vợ chồng già, việc trông cậy vào họ đúng là không thực tế.

Mặc dù cô chưa từng học y hay lý thuyết về y học, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống.

Cô nghiêm túc gật đầu, cảm thấy bả vai tru nặng.

Bác sĩ bắt đầu sát khuẩn, hơ dao trên lửa nóng, cẩn thận cắt vào thịt, sau đó gỡ đạn ra khỏi lỗ máu.

Lượng thuốc tê không đủ cho người bệnh dùng, cô thấy mặc dù trong cơn hôn mê nhưng Phó Minh Tước vẫn nhíu chặt chân mày, đau đớn cản chặt răng Trái tim cô khẽ run lên, tay cũng theo đó mà rung bần bật.

“Cố gắng chống đỡ, tôi phải gắp đạn”

Bác sĩ nghiêm túc nói.

Bây giờ việc cứu người quan trọng hơn, không phải đang đùa giốn.

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi, tập trung tỉnh thần, hết sức chăm chú.

Cô còn phải lau mồ hôi cho bác sĩ, miễn cho mồ hôi nhỏ giọt xuống vết thương Đạn găm vào sâu trong thịt tận bốn đến năm xen-ti-mét, lúc lấy ra hơi khó khăn.

Thời gian trôi qua, khuôn mặt đau đớn của Phó Minh Tước ngày càng trở nên căng cứng.

Hứa Minh Tâm cảm thấy anh ta có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.

“Xong rồi!”

Bác sĩ vui vẻ nói, rốt cuộc thì ông ta cũng đã gắp được viên đạn ra, thả vào chiếc mâm bên cạnh.

Hứa Minh Tâm còn chưa kịp thả lỏng, không ngờ người đàn ông đang nãm trên giường đột nhiên bật dậy và bóp cổ cô.

Động tác anh ta nhanh như tia chớp, chỉ trong nháy mắt đã đã đè cô lên ván giường.

“Cô muốn giết tôi à?”

Anh ta hung ác nói, bởi vì mất quá nhiều máu cho nên hơi thở đồn dập, cơ thể cũng lung lay sắp đổ.

Nhưng lòng bàn tay lại tràn đầy sức mạnh, ngón tay hơi bóp lại như muốn g**t ch*t cô ngay.

“Khu khụ..”

Cô cũng không kịp giải thích, bởi vì chính cô còn không thể hít thở cho nên ho khan dữ dội, khuôn mặt đỏ lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1939


Chương 1939

Lúc đầu cô không thể nào giải thích cho mình, cũng may bác sĩ kịp phản ứng, vội vàng nói: “Cậu này đừng vì xúc động mà g**t ch*t người tốt, cô ấy đang cứu cậu đấy, nấy giờ vẫn luôn đứng một bên để giúp tôi đấy!”

“Cứu tôi sao?”

Phó Minh Tước nghe nói như thế, khuôn mặt bỗng trở nên hoảng hốt, cơ thể đột nhiên mềm nhũn, cứ vậy ngã xuống.

Làm sao cơ thể bé nhỏ của Hứa Minh Tâm có thể chịu được, suýt nữa bị nện cho choáng váng.

Phó Minh Tước vô cùng suy yếu nói: “Tôi không còn chút sức nào, vừa rồi… Thật sự xin lỗi”

“Anh đang đùa tôi đấy à? Thế sức lực anh dùng để bóp cổ tôi đâu?” Hứa Minh Tâm thở hồng hộc nói.

“Vừa rồi là do phản xạ có điều kiện, bây giờ… Mới là phản ứng bình thường của tôi”

Khi rơi vào những tình huống nguy hiểm con người có thể có những hành vi quá khích.

Cuối cùng dưới sự trợ giúp của bác sĩ, anh ta đã có thể nằm ngửa ra.

Lúc đầu vết thương đã ngừng chảy máu, nay bị hành hạ như thế thì lại chảy ra.

Bác sĩ cần khâu lại, ngăn cản vết thương nứt ra chảy máu.

Nếu lại chảy ra nữa, thế thì cái mạng nhỏ này khó giữ rồi Nhưng mà… Không có thuốc gây tê.

Sự đau đớn khi rạch vết thương ra để khâu lại không phải thứ mà người bình thường có thể nhịn được.

Bác sĩ lộ vẻ khó xử: “Chỗ tôi không có thuốc mê, có thể tiếp theo sẽ đau lắm, cậu phải cố gắng chịu đựng một chút, đây là cách duy nhất có thể cứu cậu”

Phó Minh Tước nghe nói như thế thì gật gật đầu, không nói gì thêm.

Bác sĩ bắt đầu lấy kim khâu lại.

Thì ra việc khâu vết thương trong y tế cũng không khác may quần áo là bao, xe chỉ luồn kim, sau đó đâm vào từng mũi một.

Khuôn mặt của Phó Minh Tước càng thêm khó coi, đôi môi mỏng tái nhợt không chút màu máu đang mím chặt, sắc bén tạo thành một đường thẳng lạnh lùng.

Cô không ngờ Phó Minh Tước có thể chịu đựng như thế, đến giờ mà hơi thở vẫn không đổi, đau cũng không rên một tiếng.

Cô chỉ từng gặp được một người như thế.

Đó chính là Cố Gia Huy, đương nhiên không phải cô chưa từng gặp được người khác như vậy.

Nhưng có thế chịu được đến mức này thì đã không phải nhân vật bình thường nữa rồi.

Rốt cuộc Hứa Minh Tâm cũng hiểu rõ vì sao mình không đảm đương nổi trọng trách lớn, bởi vì cô sợ đau, sợ đau muốn chết Sống trên đời không ai không sợ đau, chỉ là bọn họ đã quen nhãn nhịn, dù đau cũng sẽ không k** r*n, làm những hành vi như để lộ sự yếu đuối của mình.

Bọn họ không cho phép mình yếu ớt, nhưng càng là như thế thì càng khiến người khác đau lòng.

Chắc chắn lúc này Phó Minh Tước không hề dễ chịu, phải nghĩ cách để chuyển sự chú ý của anh ta đi!

Con mắt Hứa Minh Tâm xoay tròn, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói: “Cái kia… Vì sao anh lại trộm áo cưới của Nữ hoàng vậy? Anh tự dấn thân vào nguy hiểm, biến mình thành dáng vẻ như thế này chỉ vì một bộ áo cưới, anh không điên đấy chứ?”

Hứa Minh Tâm chủ động nói chuyện với anh ta, để anh ta rút sạch thời gian ra mà suy nghĩ, tạm thời quên đi đau đớn trên người Dù sao… Chuyện này cũng liên lụy đến người mình thương nhất.

“Ngọc Diệp thích”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1940


Chương 1940

“Chị ư?”

Phó Minh Tước nhẹ nhàng gật đầu, đáy mắt để lộ sự dịu dàng hiếm khi có được.

Cô quen anh ta lâu như vậy rồi, còn chưa bao giờ được thấy biểu cảm dịu dàng như vậy đâu đấy. “Lúc chị cô còn sống, chúng tôi đã tới London, vừa hay trúng dịp lễ lớn trong Hoàng cung, lúc đó Hoàng hậu mặc bộ váy này. Sau khi Ngọc Diệp nhìn thấy thì không rời mắt được, em ấy nói rất đẹp, cô dâu nào cũng đều chờ mong bộ áo cưới lộng lẫy như vậy cả. Tôi đã nhớ kỹ những lời này, định đợi lúc nào chúng tôi kết hôn sẽ trộm lấy ra, nhưng trong Hoàng Cung được canh phòng rất nghiêm ngặt, áo cưới lại được bảo quản trong kho báu vật. Tôi vốn đã lên kế hoạch thật hoàn hảo, chờ lúc nó được mang ra sửa chữa hàng năm thì trộm đi, thế nhưng… Chị của cô lại gặp chuyện. Em ấy sinh được bé Dao, còn mình.”

Từ khi kế hoạch này gặp trở ngại thì tôi vẫn không thể nào quên được. Hôm nay vị ‘Vương gia mới cưới Vương phi làm vợ, nhân lúc trong Hoàng Cung đông người lội ất thích hợp để tôi ra tay”

“Chỉ vì… Chỉ vì câu nói của chị mà anh không tiếc từ bỏ tính mạng của mình?” Giọng nói Hứa Minh Tâm đầy vẻ ngạc nhiên và khiếp Sợ.

Phó Minh Tước nghe vậy, khóe miệng anh †a nở một nụ cười nhạt: “Kết quả tệ nhất cũng chỉ là chết, nếu vậy thì có thể được ở cùng cô ấy rồi”

“Vậy Dao Dao thì sao? Con bé đã không có mẹ, chẳng lẽ anh còn muốn nó không có bố nữa sao?” Hứa Minh Tâm vội vã nói.

‘Vừa nghe nhắc đến Dao Dao, anh ta cố lấy lại tinh thần, mím môi không nói.

Bầu không khí đột nhiên trở nên im lặng ẩn chứa sự giằng co.

Hứa Minh Tâm không biết nên nói thế nào, chị gái của mình có thể tìm được một người đàn ông như vậy cũng coi như vô cùng may mắn.

Yêu một người thì không cân xoắn xuýt nhiều như vậy, vậy… Cũng chỉ có thể làm những gì mà mình không hối hận.

Đúng lúc này Phó Minh Tước lên tiếng phá vỡ im lặng.

“Bác sĩ! Khâu xong chưa?”

“Khâu xong… Xong rồi..” Đến tận bây giờ bác sĩ cũng không dám thở mạnh, run rẩy đặt kim xuống.

Ông ta nghe lâu như vậy cuối cùng cũng hiểu, tên nhóc này đi trộm áo cưới của Nữ Hoàng, còn cô bé này chính là đồng bọn.

Ông ta cảm thấy mình đã nghe được điều không nên nghe.

“Ông biết tôi là kẻ trộm, vì sao còn may vết thương cho tôi?”

“Làm bác Thật ra tôi chết, quên mất tôi đang làm Khâu vết thương cũng là làm theo bản năng mà thôi.

“Anh định làm gì?” Hứa Minh Tâm quên mất nơi này còn người thứ ba, lập tức trở nên đề phòng, sợ Phó Minh Tước mất hết tính người lại vung dao giết người.

“Anh đừng hại ông ta, mới vừa rồi ông ta đã hết lòng hết dạ cứu anh đó”

“Tôi không giết ông †a, nhưng ông ta phải đi ngủ cho tôi. Có thuốc an thần không? Nếu không thì tôi chỉ có thể đánh ngất ông ta”

“Có có có”

Bác sĩ gật đầu như bổ củi, ông ta còn sợ một liều thuốc không đủ nên tiêm thêm một liều nữa.

Chẳng bao lâu ông ta đã không thể chịu được nữa, ngã rầm xuống.

Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng động.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1941


Chương 1941

“Đúng là có binh lính đến đây, còn dẫn theo một cô gái. Sĩ quan! Tôi lập tức dẫn mấy người lên lầu”

Hứa Minh Tâm nằm sát ở cửa cầu thang, không ngờ lại nhìn thấy quân cấm vệ của Hoàng Cung đang đến.

Cô sợ đến mức nhanh chân chạy về phòng và nói: “Làm sao bây giờ, có người tới”

“Đi thôi!”

Phó Minh Tước nhíu mày, ném chăn xuống đất, sau đó kéo tay Hứa Minh Tâm Cô hơi nghĩ ngợi rồi nhanh tay xách theo hòm thuốc.

Nếu chẳng may miệng vết thương của anh ta đứt chỉ thì phải làm sao?

“Nhảy xuống!”

Cô đạp lên ban công, phía sau vang lên hiệu lệnh hùng hậu dứt khoát của anh ta.

Hứa Minh Tâm không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể căng thẳng nhảy xuống.

Cô nhảy từ lầu hai, hơn nữa dưới mặt đất còn có nệm chăn vì thế rơi xuống cũng không phải rất đau. Có điều tư thế tiếp đất của cô là hình chữ x, trông có vẻ vô cùng chật vật.

Cô ôm hộp thuốc lồm cồm bò dậy, sau đó nhìn thấy Phó Minh Tước nhảy xuống, anh ta chống tay xuống mặt đất lăn một vòng cực kỳ đẹp trai, sau đó anh ta đứng lên, động tác vô cùng lưu loát liền mạch.

“Cô nhảy xuống đúng là quá xấu”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì chằm chằm vào anh ta. Đây đã là lúc nào rồi mà còn tâm trạng thảo luận điều này chứ?

“Anh mới xấu…

“Đi mau!”

Phó Minh Tước không để cô nói xong đã kéo cô nhảy qua bức tường, Hứa Minh Tâm lập tức cảm nhận được ý nghĩa của câu cấp Vương giả dẫn cấp Đồng thau.

Cho dù Phó Minh Tước đang bị thương nhưng chân tay nhanh nhẹn, khả năng quan sát rất nhạy bén.

Mà cô thì giống như không biết mình đang làm gì.

Tôi là ai, đây là đâu, đang xảy ra chuyện gì…

Cô bị nhét vào trong ghế phụ lái, còn Phó Minh Tước nhanh nhẹn ngồi vào ghế lái.

“Để tôi lái xe cho”

Cô nhớ trên người anh ta còn đang bị thương.

“Cài dây an toàn chắc vào, chờ lát nữa không rảnh quan tâm đến cô đâu”

“Được được!”

Binh lính đã sắp đuổi đến sau lưng, trong tay còn cầm súng.

“Dừng lại, người trong xe nghe rõ đây, các người đã bị bao vây, nhanh đứng lại! Nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!”

Phó Minh Tước tựa như không nghe thấy lời cảnh cáo của bọn họ, đạp mạnh chân ga, đánh tay lái, bắt đầu phá vòng vây.

Hứa Minh Tâm còn chưa hiểu rõ tình huống thì đầu cô đột ngột bị đè xuống.

Một viên đạn bản đến, ghim vào cửa kính phía sau xe. Làm cho cô cảm thấy da đầu rét lạnh Kỹ thuật lái xe của Phó Minh Tước rất tốt, xe chạy với vận tốc nhanh như tia chớp, những người phía sau dùng xe việt dã quân đội cũng không thể đuổi kịp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1942


Chương 1942

Dường như anh ta rất quen thuộc địa hình khu vực này, rẽ trái rẽ phải, rất nhanh đã đi vào đường nhỏ trong rừng Con đường gập ghềnh đầy khúc khuỷu, phía trước mặt còn có vài ngã rẽ.

Phó Minh Tước còn chưa chạy đến chỗ ngã rẽ đã nói: “Ôm đầu, chuẩn bị nhảy xuống xe”

“Nhảy… Nhảy xuống xe?”

“Bây giờ tôi chuẩn bị giảm tốc độ, cô cứ tìm cái khe nào nhảy vào đó đi”

“Vậy còn anh?”

“Tôi lái xe chạy về trước, cô đi vào rừng rậm, chuyện này không có liên quan gì đến cô.

Cầm chắc cái này đi, đây là món quà tặng chị cô”

Khuôn mặt Phó Minh Tước đầy vẻ nghiêm túc, anh quyến luyến nhìn áo cưới của Nữ hoàng, cuối cùng nhẫn tâm quay mặt đi chỗ khác.

Anh ta đã chuẩn bị tốt tâm lý phải chết rồi.

Dự tính xấu nhất là phải chết, đối với anh †a mà nói có lẽ chết chính là sự giải thoát tốt nhất.

“Cùng nhau đi đi, tiếp tục chạy xe về phía trước. Tại sao anh không nghĩ phía trước vẫn còn đường sống chứ?”

“Ừ. Nhưng mà…”

“Điều này có nghĩa là cho dù chỉ có một tia hy vọng cũng không được từ bỏ, không chỉ vì bản thân anh, mà còn là vì chị. Chiến xe này không chạy được bao lâu nữa đâu, anh sẽ nhanh chóng bị bọn họ bắt được thôi. Trộm báu vật của Hoàng cung, chắc chẳn anh sẽ bị truy nã khắp mọi nơi. Rồi sau đó sẽ bị xử tử hình, anh muốn Dao Dao nhìn thấy tin anh chết trên TV sao?”

Câu nói cuối cùng là lời nói chứa tình cảm xuất phát từ tận đáy lòng.

Phó Minh Tước nhíu mày, không thể không thừa nhận Hứa Minh Tâm nói rất có lý.

Nếu đã như vậy, không bãng tìm một con đường sống.

Anh ta cắn răng, nói: “Tôi đi cùng với cô, cô chuẩn bị tinh thần nhảy xuống xe đi”

Hứa Minh Tâm ra sức gật đầu.

Lúc tốc độ xe chậm lại, Phó Minh Tước dùng bật lửa đốt chỗ ngồi phía sau xe.

“Anh làm gì vậy?”

“Để cho bọn họ nếm chút đau khổ”

Phó Minh Tước lạnh lùng nói.

Chờ đến khi tốc độ xe chậm lại, Hứa Minh Tâm nhanh chân nhảy khỏi xe.

Lúc này, cảm giác vô cùng đau đớn từ dưới chân truyền đến, cô cố gắng kìm nén và nhanh chóng lăn vào trong rừng Khoảnh khắc khi xe chậm lại, Phó Minh Tước dùng con dao quân đội để dưới chỗ ngồi, chắn chân ga lại, nhằm đảm bảo xe sẽ tiếp tục chạy về phía trước.

Tốc độ phản ứng của anh ta đã vượt qua người bình thường, Trong thời khắc nguy cấp như vậy mà anh †a còn có thể vững vàng bình tĩnh säp xếp hết tất cả mọi chuyện.

Anh ta nhanh chóng xuống xe, chớp mắt khi anh ta vừa nhảy xuống, tốc độ xe bỗng nhiên tăng lên, hơi lắc lư rồi phi thẳng vào sâu trong con đường nhỏ hẹp.

Mà anh ta nhanh chóng chạy theo Hứa Minh Tâm, trốn chung với cô dưới một lùm cây.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1943


Chương 1943

Mấy chiếc xe việt dã nhanh chóng đuổi theo dấu vết bánh xe, Phó Minh Tước tính toán thời gian, phải mất ít nhất mười phút thì đám người đó mới có thể đuổi kịp chiếc xe, chắc chẳn cú nổ mạnh sẽ gây ra thương vong.

Trong mười phút này, với tốc độ xe khủng khiếp như vậy thì xe đã đi được một quãng đường rất dài, nếu muốn truy tìm vết tích, chờ đến khi tìm được đến đây có lẽ phải mất vài tiếng.

Bọn họ có một tiếng để trốn thoát, vậy là đủ rồi Phó Minh Tước bất chấp vết thương trên người, kéo tay Hứa Minh Tâm chạy như điên.

Chưa có một giây một phút nào mà anh ta có d*c v*ng sống mãnh liệt đến thế. Anh ta không muốn chết, anh ta nhất định phải sống để gặp được Dao Dao!

Cuối cùng bọn họ cũng †ìm được một hang núi tối tăm và để nghỉ chân, nơi này rất hẻo lánh, xung quanh được bao phủ bởi những lùm cây lớn.

Độ dốc này rất tốt để ẩn núp, không sợ có người đi xuống, mà cũng khó để phát hiện ra nơi này còn một ngách nhỏ đi vào để trốn.

Nhịp tìm Hứa Minh Tâm vẫn còn chưa trở lại bình thường, cũng không biết vì chạy quá nhanh hay là vì hoảng sợ.

Tim đập thình thịch thình thịch giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

Cô không biết làm cách nào mà cô có thể lê thân mình đến chỗ này trong vòng một tiếng, từ đầu đến cuối Phó Minh Tước luôn nửa kéo nửa túm lôi cô đến đây.

Sau khi cô dừng lại đã ngồi phịch xuống đất thở hồng hộc.

Phó Minh Tước cũng không tốt hơn bao nhiêu, anh ta ngồi ở một bên, dùng tay che miệng vết thương lại.

Chờ đến khi cô dần ổn định thì mới nhớ đến vết thương của Phó Minh Tước.

“Vết thương thế nào rồi?”

“Không chết được”

Anh ta cố hết sức nói.

“Sắc mặt anh tệ quá!”

Hứa Minh Tâm kéo mạnh tay anh ta ra, không ngờ rằng anh ta cũng không có sức chống cự.

Máu tươi thấm đỏ cả lòng bàn tay.

‘Vận động mạnh như vậy làm sao có thể không ảnh hướng đến miệng vết thương được, cho dù có là người sắt cũng không chịu được nữa là.

Cô nhanh chóng mở hòm thuốc ra, cố nhớ lại quá trình cầm máu của bác sĩ.

Cuối cùng bây giờ cũng đã có tác dụng “Tay… Tay nghề tôi không tốt. Chỉ mới nhìn qua một lần, chỉ nhớ được mấy loại thuốc thôi. Bây giờ tôi điều trị cho anh, nếu… Xảy ra cái gì anh đừng có tránh tôi. Anh thế này rồi nếu không kịp điều trị có lẽ sẽ không nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu. Tôi… tôi cũng hết cách rồi…”

“Đừng nói lảm nhảm nữa, cô mà nói thêm.

là tôi chết thật đấy” Giọng điệu Phó Minh Tước đầy vẻ bất đắc dĩ.

Hứa Minh Tâm cũng nhận ra mình có hơi nói nhảm.

Cô run rẩy cầm cây kéo, ngón tay hơi giật giật: “Vậy… Anh cố chịu”

“Tôi tin tưởng cô, bắt đầu đi”

Bốn chữ ngắn ngủn… Tôi tin tưởng cô, tựa như đã tiếp thêm sức mạnh và lòng can đảm vô cùng mạnh mẽ cho cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1944


Chương 1944

Cô cố hết sức gật đầu, bàn tay cầm kéo trở nên kiên định hơn rất nhiều.

Nếu muốn tiếp tục khâu lại thì cần phải tháo đường chỉ trước ra, điều này đối với bác sĩ mà nói thì không là gì, nhưng với Hứa Minh Tâm, việc này là một lần khiêu chiến quá sức rồi.

Cô không ngừng dùng tăm bông lau sạch máu tươi trên miệng vết thương, nhưng mà dụng cụ có hạn, chỉ có thể sử dụng một vài loại thuốc cơ bản, còn có năng lực tự lành vết thương của Phó Minh Tước đúng là khó mà diễn tả được.

Nhưng bây giờ chỉ có thể đâm lao đành phải theo lao mà thôi Cô cảm thấy khá may mắn, lúc giúp bác sĩ làm phẫu thuật cô rất lo lắng cho nên đã nhớ rõ toàn bộ quy trình này.

Lượng thuốc dùng không sai chút nào.

Nhưng… Khó nhất chính là cắt chỉ và khâu vết thương.

Cô xuống tay không biết nặng nhẹ, hơn nữa không có thuốc mê, tất cả đều cần anh ta cố nhịn.

€ô nhìn anh ta cần chặt răng, khuôn mặt vặn vẹo thì biết lúc này anh đang cực kỳ đau đớn.

Mũi kim xuyên qua thịt, cô nhìn thôi cũng đã thấy đau Gô nhìn thấy máu thịt bây nhầy, lớp thịt dưới da lộ hết ra ngoài, xuýt nữa đã nôn ra.

Bác sĩ đúng là nghề nghiệp thần thánh.

“Này… Có phải rất đau hay không?”

“Cô… Cô là muốn làm tôi đau mà chết sao?”

Anh ta cố hết sức nói, chỉ một câu ngắn ngủn thôi cũng đã phải thở hổn hển.

“Tôi… Tôi không có…”

Gô thật sự cố hết sức cứu người, cô cảm thấy bây giờ có phải làm bài tập đại số cũng còn dễ hơn là ở đây cứu người “Xin lỗi, anh kiên nhẫn chút, đã gỡ được đường chỉ rồi, miệng vết thương cũng không chảy máu, tôi khâu lại cho anh”

“Cô thấy tôi đau đớn thế này, có phải thấy lương tâm bất an không đành lòng hay không?”

Anh ta thở hổn hển, nhìn cô chỉn| đường chỉ khâu, điều chỉnh hơi thở, cố giữ bình tĩnh mà nói.

Hứa Minh Tâm liên tục gật đầu, bây giờ cô đang sợ muốn chết.

Đau khổ vì sự bất lực của bản thân.

“Tôi có một cách có thể cho giảm bớt đau khổ cho tôi, cô muốn nghe không?” Giọng điệu của anh đầy bình thản, thậm chí còn có chút cảm giác lười biếng, hơi hơi trầm thấp, nhưng đặc biệt có nhịp điệu. Giống như là hợp tấu đàn cello vậy, khiến cho người khác cảm thấy trầm mê.

Rõ ràng lúc này anh ta vô cùng nhếch nhác nhưng lại không ảnh hướng đến vẻ đẹp trai của anh ta chút nào.

Giống như….. Một yêu tinh vô cùng xinh đẹp đang dùng ánh mät đầy vẻ cô đơn để nhìn cô một cách tràn đầy tình cảm.

Hứa Minh Tâm lập tức đồng ý, nếu có cách giúp được anh ta đương nhiên có chết cô cũng không từ chối.

Anh ta là anh rể của cô, còn là cha của cháu gái cô, mà cô có thể ngó lơ sao?

“Có thể… Trở thành Ngọc Diệp hay không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1945


Chương 1945

Như vậy tôi sẽ không cảm thấy đau nữa”

“Trở thành… Chị?”

“Đúng vậy! Cô giúp tôi gặp lại cô ấy, được không?”

Giọng nói đầy dịu dàng của anh ta chạm lên trái tim Hứa Minh Tâm.

Tình yêu của anh ta đối với Ngọc Diệp đã không gì sánh kịp, sớm đã vượt qua lăn ranh sống chết Hứa Minh Tâm có hơi khó xử, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.

“Nếu là chị thì cô ấy sẽ làm thế nào?”

“Cô ấy à..” Phó Minh Tước nói thầm một tiếng, khóe miệng xuất hiện ý cười, giống như rơi vào lốc xoáy hạnh phúc.

“Ngọc Diệp rất dịu dàng, đối xử với người khác luôn chân thành lương thiện. Cô ấy biết tôi là người giới xã hội đen nhà họ Phó, những lúc tôi ra ngoài làm nhiệm vụ cô ấy đều sẽ lo lắng không yên, không ngủ ngon giấc. Nếu tôi bị thương trở về, cô ấy sẽ vừa khóc vừa điều trị cho tôi, khả năng xử lý vết thương của cô ấy học được là nhờ có tôi: “Cô ấy sẽ cố ý làm tôi đau, sau đó sẽ nói sau này không cần tôi nữa, giọng điệu giống như đứa trẻ đang hờn dỗi. Cô ấy không nỡ thấy tôi bị thương, không cho tôi đi liều mạng, cô ấy vẫn luôn chờ tôi về nhà..”

“Cô ấy luôn gọi tôi là Minh Tước…”

“Minh Tước”

Trong nháy mắt, không hiểu tại sao Hứa Minh Tâm lại đột ngột tiếp lời, buột miệng thốt ra Thậm chí đại não còn không kịp xoay chuyển.

Sau khi nói xong, cô nhìn thẳng vào đôi mắt Phó Minh Tước, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, không thể tin được Hứa Minh Tâm vẫn còn do dự không biết phải nhập diễn thế nào, nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta thì xem ra cô đã đúng.

Chẳng lẽ… Đây là thần giao cách cảm sao?

Bởi vì cùng một mẹ sinh ra, là chị em ruột thịt, cho nên cho dù người kia đã lên thiên đường nhưng người còn lại cũng đã được định trước là sẽ có thế cảm ứng được với nhau sao?”

Thậm chí cô còn có hơi tin tưởng lời nói của Phó Minh Tước, anh ta nói chị vẫn luôn ở bên cạnh anh ta, chẳng lẽ chị biết được điều này nên muốn thông qua cô mà chuyện trò với anh ta.

Cô hơi rũ mắt, bàn tay bắt đầu khâu vết thương lại cho anh ta.

Anh ta vẫn còn đang hết sức kinh ngạc vẫn chưa phục hồi tinh thần, đến khi cảm nhận được cảm giác đau đớn mới dần hòa hoãn.

Anh ta nói: “Cô gọi tôi là gì?”

“Đúng là càng lúc càng hồ đồ, không phải em vẫn luôn gọi anh như vậy sao? Anh coi anh kìa… Lại khiến cho mình bị thương, cho dù anh không lo cho mình, thì anh cũng phải nghĩ đến em và Dao Dao chứ”

“Nếu như anh xảy ra chuyện gì thì em và con phải làm sao đây? Bọn em đều cần anh mà” Hứa Minh Tâm nói, không kìm được nước mắt.

Cô có thể hiểu được tâm trạng của chị gái mình.

Mỗi lần Cố Gia Huy bị thương, cô đều đau khổ muốn chết, nếu anh xảy ra chuyện gì không may thì cô phải làm sao bây giờ.

Cho nên mỗi lần Phó Minh Tước ra ngoài làm nhiệm vụ, chắc hẳn chị gái ở nhà cũng sẽ không thể nào bình tĩnh cho được.

Cô không cần phỏng đoán cũng biết được chị sẽ nói gì.

Bởi vì đồng cảm, bản thân cô cũng như vậy, nhưng mà… Cô không thể nào cầm được nước Cô không biết đây chính là cảm xúc của mình, hay là cảm xúc của chị gái, nhưng tóm lại… Trong lòng không thoải mái, rất đau rất khó chịu, giống như bị một khối đá đè nặng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1946


Chương 1946

“Xin lỗi” Phó Minh Tước nằm chặt lấy tay cô, cô hoảng sợ, dường như là anh ta không còn cảm nhận được đau đớn của từng mũi kim đâm vào da thịt.

“Sau này anh sẽ không để cho em phải lo lắng cho anh nữa, em đừng bỏ anh lại”

Phó Minh Tước ôm chầm lấy cô mà không thèm để ý đến vết thương trên vai của mình.

Máu tươi chậm rãi rỉ ra thấm ướt cả quần áo của cô đồng thời truyền tới cảm giác nóng ấm.

Cô cảm nhận được tình cảm nồng nàn như lửa nóng của Phó Minh Tước đối với chị gái của mình.

Dù bây giờ đã cuối thu nhưng cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp.

Cô nghĩ rằng chắc hẳn chị gái của cô cũng vô cùng yêu anh ta “Không muốn em bỏ anh lại thì cũng được thôi, anh hãy ngoan ngoãn một chút, để em khâu vết thương cho anh. Nếu sau này anh còn như vậy thì em sẽ không cần anh nữa đâu: Cô giả vờ tức giận nói, lời này đây vẻ đe dọa.

Chỉ trong nháy mắt, Phó Minh Tước lập tức trở nên dịu dàng ngoan ngoấn giống như trong chớp mắt từ một con chó sói hổ báo biến thành một chú chó trung thành.

Anh ta ngoan ngoãn để cho cô khâu lại vết thương giống như không hề có cảm giác đau đớn dù chỉ là một chút, thậm chí trên môi còn treo một nụ cười hạnh phúc.

Anh ta chăm chú nhìn cô không hề nháy mắt, dáng vẻ này cứ giống như một kẻ ngốc vậy.

Hứa Minh Tâm hơi mất tự nhiên.

Việc khâu vết thương diễn ra hết sức thuận lợi, như vậy cô cũng nên khôi phục thái độ bình thường rồi Nhưng không hiểu vì sao cô cứ có cảm giác Phó Minh Tước đã nhập vai quá sâu, đã quên hết tất cả, thật sự cho rãng cô chính là chị gái của cô.

“Này… Xong rồi, anh ở đây nghỉ ngơi đi, tôi đi tìm một ít thức ăn và nước uống. Cũng không biết ở đây có cây ăn quả nào không…”

Cô đang chuẩn bị đứng dậy nhưng không ngờ Phó Minh Tước nắm chặt tay của cô, cố gắng dùng sức nắm chặt giống như lo lắng rằng cô sẽ biến mất vậy.

“Ngọc Diệp! Em đừng đi, em đã nói là sẽ không rời xa anh.”

“Anh rể… Tôi là Hứa Minh Tâm, tôi… Đã khâu xong vết thương cho anh rồi”

Cô cảm thấy hơi khó xử.

Lời này giống như một chậu nước đá tưới thẳng lên đầu của anh ta, trong nháy mắt dập tắt đốm lửa trong tim anh ta, làm nó biến mất không còn bóng dáng, thậm chí còn không để lại một làn khói.

Ánh mắt của Phó Minh Tước lập tức trở nên u ám mất ánh sáng, anh ta không có cách nào tập trung tinh thần hoảng hốt suốt một lúc lâu.

“Đúng vậy… Đều là giả, cô cũng chỉ là đối diễn với tôi trong một vở kịch mà thôi.”

“Giả, đều là giả..” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Anh ta tự lẩm bẩm, lặp đi lặp lại nhiều lần cũng đều là mấy câu này.

Hứa Minh Tâm cảm thấy hơi áy náy, không biết mình làm như vậy là đúng hay sai.

Cô không nghĩ tới anh ta đã u mê không tỉnh đến mức này, thậm chí còn không thể nào phân biệt rõ đâu là thật đâu là giả.

Cô cảm thấy dường như mình thật độc ác, cho anh ta một chút hy vọng nhưng kết quả lại biến thành một cọng rơm rạ cuối cùng ép lạc đà sụp đổ.

Hy vọng là do cô cho mà đau đớn cũng là do cô cho anh ta.

Trái tim còn đau đớn hơn cả nỗi đau thể xác mà phải không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1947


Chương 1947

Cô cảm thấy hơi có lỗi, không biết phải làm thế nào để đối mặt với anh ta.

“Cái đó… Tôi đi tìm một chút thức ăn cho anh”

Thừa dịp trời vẫn chưa tối hẳn, cô phải nhanh chóng tìm được thức ăn, bụng của hai người đều đói đến nỗi kêu vang từ nấy giờ, cả hai lại mệt nhọc vì chạy thục mạng nên đã tiêu tốn hết một nửa sức lực.

Hơn nữa Phó Minh Tước còn là một bệnh nhân, cần phải được bổ sung dinh dưỡng.

Cô phải hấp tấp tranh thủ thời gian tìm cách sinh sống giữa chốn đồng không mông quạnh, sớm biết thế này thì cô cố gắng chơi đùa với Thư Hân rồi, nếu như thế thì bây giờ đã không đến nỗi chân tay luống cuống thế này.

Cô đã đi xa mà tầm mắt của Phó Minh Tước vẫn không thể thu lại.

Cuối cùng anh ta cũng tỉnh táo lại, nở một nụ cười đầy vẻ khổ sở và cay đẳng, nhìn lên bầu trời đang dần tối đi.

Đã hơn một giờ chiều rồi, thời tiết hơi âm u giống như trời muốn mưa.

“Ngọc Diệp… Em đang ở ngay bên cạnh đúng không? Anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của em”

“Câu Minh Tước kia là do em dạy cho cô ta đúng không?”

Anh ta nhìn về phía không khí không người, cho dù không có ai trả lời nhưng anh ta vẫn không vứt bỏ hy vọng.

Lần này không phải Hứa Minh Tâm cho anh sự tuyệt vọng mà là một niềm hy vọng vô cùng to lớn.

“Trên người tôi có thiết bị định vị, sẽ có người tìm được, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian. Dù sao muốn đột phá chướng ngại vật trùng trùng điệp điệp ở Hoàng cung cũng cần phải có thời gian. Nếu như người của tôi đến trước thì chứng tỏ là Cố Gia Huy quá vô dụng, không thể tìm ra cô trước. Nếu như anh ta đến trước… Vậy chỉ có thể chứng minh là anh ta hoàng cung trùng trùng trở ngại là muốn thời gian. Nếu như là ta người tới trước, chứng minh Cố Gia Huy vô năng, không thể trước tiên tìm được ngươi. Nếu như là hắn… Vậy chỉ có thể chứng tỏ là năng lực của anh ta cũng tàm tạm mà thôi”

“Ách..” Hứa Minh Tâm sững sờ: “Anh rể…Anh như vậy cũng quá thành kiến đi!”

“Cô không muốn ăn đùi gà sao?”

“Muốn…” Cô yếu ớt trả lời.

“Vậy tôi nói cái gì chính là cái đó.”

Hứa Minh Tâm liếc nhìn đùi gà, cuối cùng cúi đầu trước việc lợi dụng quyền uy của Phó Minh Tước.

“Vậy tối nay chúng ta phải qua đêm ở nơi này sao?”

“Có vẻ là như vậy, hôn lễ ở bên kia vẫn còn tiếp tục, Cảnh Nguyệt Tây còn sẽ cho người tiếp tục tìm kiếm, nơi này có vị trí địa lý rất tốt, rất khó bị phát hiện, có thể làm nơi trốn tránh trong một thời gian. Mà tôi cũng không đi được, tôi phải ở lại đây để dưỡng thương”

Hứa Minh Tâm gật đầu, liếc nhìn sắc trời và cảm thấy hơi lo lắng, Nơi này lõm vào trong nên có thể cản mưa, nhưng mà gió thì…

Chắc là buổi tối sẽ rất lạnh, phải tăng thêm củi lửa mới được.

Sau khi dùng bữa tối, cô để cho Phó Minh Tước nghỉ ngơi, còn mình thì từ từ đợi lát nữa rồi ngủ.

Phó Minh Tước cũng mệt mỏi nên cũng nhanh chóng nhắm mắt ngủ.

Mới vừa đến ban đêm thì mưa thu đã đến, lạnh lẽo thấu xương.

Hứa Minh Tâm vội vàng tăng thêm củi lửa, cô đã chuẩn bị trước rất nhiều nhánh cây khô để đề phòng, số củi lửa này đủ để đốt cháy đến khi trời sáng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1948


Chương 1948

Cô không dám nhắm mắt, sợ mưa to sẽ tưới tắt đống lửa Cô cởi áo khoác ra, khoác lên người Phó Minh Tước.

Bây giờ anh ta rất yếu ớt, không thể để anh ta bị lạnh.

Còn cô thì… Không có gì quan trọng, cố gắng chịu đựng một chút là qua thôi Chắc chắn Cố Gia Huy có thế tìm được cô.

Cô nhích lại gần đống lửa và tự ôm chặt lấy mình.

Nhiều lần lim dim suýt ngủ quên, đầu gật một cái lại tỉnh hồn lại.

Trong bóng tối, ngọn lửa dân nhỏ xuống rồi lại bùng cháy cao lên, chuyện này lặp đi lặp lại nhiều lần.

Đêm khuya vẳng người, bên tai đều là tiếng côn trùng kêu vang, tiếng chim hót, đột nhiên Phó Minh Tước đau đớn lên tiếng:”Ngọc Diệp… Ngọc Diệp…”

Lúc đầu Hứa Minh Tâm tưởng Phó Minh Tước đang nói mơ, bởi vì anh ta quá nhớ nhung nên không buông xuống được.

Nhưng cô thấy mặt Phó Minh Tước ửng đỏ, trán đổ mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống.

Cơ thể anh ta run lên, hình như bị cảm nên phát sốt.

Cô lập tức kiểm tra vết thương, không thấy viêm sưng, lúc ấy cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Khát..” Phó Minh Tước nói hết sức cực khổ.

Hứa Minh Tâm vội vàng hứng nước mưa, lọc sạch rồi đút cho anh ta uống Có vẻ như anh ta đã quên mất cách uống nước lên rồi nên mãi chưa nuốt xuống Nước chảy hết xuống khóe miệng Hứa Minh Tâm lòng nóng như lửa đốt, nhưng làm thế nào cũng không có tác dụng.

Cô không có thìa, cũng không thể cạy miệng anh ta đổ vào, hơn nữa anh ta nghiến răng rất chặt, không có bất kỳ dấu hiệu mở miệng, phải làm sao mới được đây?

Hứa Minh Tâm đi đi lại lại như con kiến bò trên chảo nóng, đúng lúc đó, bổng nhiên cô nảy ra một ý.

Trên phim truyền hình người ta hay cứu người thế nào?

Miệng truyền miệng sao?

Nhưng người ta đều là nam nữ chính, còn bản thân cô… là gì với ai?

Sao ông trời không công bằng chút nào vậy?

Hứa Minh Tâm nhìn dáng vẻ run rẩy của anh ta, không có ý thức, khiến người ta nhìn mà sốt ruột.

Bác sĩ mang tấm lòng như bố mẹ… thôi mặc kệ vậy!

Giờ phút này, Hứa Minh Tâm không rảnh rỗi lo nhiều việc như thế, nếu như anh ta không uống nước, chảy nhiều mồ hôi thế này thì sẽ bị mất nước, Cô vất vả băng bó vết thương cho anh ta, không để anh ta mất máu quá nhiều mà chết, bây giờ sao cô có thể thấy chết mà không cứ được chứ?

“Cố Gia Huy, em không hề có lỗi với anh! Thật đó, em xin thề với trời!”

Cô giơ bàn tay nhỏ lên, nhìn trời bày tỏ lòng mình Cố Gia Huy hẹp hòi như thế, nếu như anh mà biết thì hậu quả…

Hình ảnh đó quá tươi đẹp, cô không dám tưởng tượng.

Cô không kịp ngồi khóc nữa rồi, uống một ngụm nước rồi mau chóng làm cho xong.

Cuối cùng vẻ mặt anh ta dịu lại một chút, cô cũng thở phào một hơi Cô chỉ có thể xé áo ra, thấm qua nước mua rồi lau mồ hôi cho anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1949


Chương 1949

Lúc thì anh ta kêu nóng, lúc sau lại kêu lạnh khiến Hứa Minh Tâm bận rộn quay mòng mòng.

Cuối cùng bầu trời phía đông đã dần lộ tia sáng bạc.

Quay qua quay lại bất giác Hứa Minh Tâm đã chăm sóc ăn anh ta cả một buổi tối, dây thần kinh vẫn căng như dây cung, Phó Minh Tước chưa tỉnh cô chưa thể yên tâm được.

Cô đã thử xem nhiệt độ trên trán anh ta không biết bao nhiêu lần, mãi đến khi nhiệt độ bằng cô rồi thì cô mới thở phào trút được gánh nặng.

“Shh..”

Phó Minh Tước khôi phục ý thức, chậm rãi mở mắt ra.

Anh ta vẫn chưa tỉnh táo lại hẳn, bên tai đã truyền tới tiếng hô mừng của Hứa Minh Tâm.

“Anh tỉnh rồi! Anh làm tôi sợ muốn chết!”

Phó Minh Tước nhìn thấy cả người cô gái trước mặt đã ướt đẫm, cô đang mặc lễ phục, áo khoác của cô đang ở trên người anh ta, còn anh ta thì được che kín mít, không bị lạnh ẩm.

Đống lửa vẫn đang cháy, xung quanh có khá nhiều tro tàn, dễ thấy cô ấy canh lửa cả đêm, cũng chăm sóc anh ta suốt một đêm.

Tối hôm qua anh ta gặp ác mộng liên tục, nhưng anh ta cảm nhận được thứ gì đó rất ấm áp, dần dần ngủ yên.

Là hình bóng của Ngọc Diệp.

Lúc này anh ta mới biết hóa ra là Hứa Minh Tâm.

Hai người họ càng ngày càng giống nhau.

“Tôi không sao, cô vẫn ổn chứ?”

Anh ta ngồi dậy, bàn tay to lớn thương xót vuốt v3 khuôn mặt nhỏ ướt nhẹp của cô.

Bởi vì chịu lạnh một buổi tối nên sắc mặt hơi tái.

“Tôi không sao hết, khỏe lắm luôn, nhưng anh thì ốm yếu như ông cụ ấy, còn bị cảm phát sốt nữa…”

“Cô không lạnh sao? Mau mặc áo vào.”

Anh ta muốn trả lại áo cho cô nhưng bị cô từ chối “Tôi không lạnh, tôi vừa xối ướt, nhưng tôi vẫn luôn ngồi cạnh đống lửa đây này, chẳng mấy chốc sẽ khô thôi, tôi không lạnh, tôi không..”

Cô gượng cười, nhưng cơ thể không chịu nổi lảo đảo đứng không vững, cuối cùng ngã vào trong lòng Phó Minh Tước.

“Ngọc Diệp…” Anh ta không nhịn được gọi cái tên thân thuộc.

Thậm chí anh ta còn nghỉ ngờ, trong cơ thể Hứa Minh Tâm có hai linh hồn.

Ngọc Diệp… trốn trong đó, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh anh ta.

“Cô bảo tôi từ bỏ kiểu gì đây? Rốt cuộc cô là Hứa Minh Tâm hay là Ngọc Diệp của tôi? Bất kể như thế nào thì đây cũng là con đường duy nhất để tôi đưa cô ấy về nhà, tôi không thể từ bỏ, tôi sẽ đối xử với cô thật tốt!”

Phó Minh Tước bế cô lên, trước khi đi anh ta còn giấu kỹ váy cưới của nữ hoàng đi nữa.

Đó là quà Ngọc Diệp tặng anh ta.

Anh ta đi về phía có thể ra khỏi khu rừng, lúc này trời đã ngừng mưa.

Mỗi bước đi của anh ta đều vô cùng vững trãi, như đang ôm bảo vật trân quý nhất trên toàn thế giới trên tay, không dám dùng nhiều sức, không dám làm bừa, nâng niu cẩn thận từng li từng tí một.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1950


Chương 1950

Chưa đi được bao lâu thì đột nhiên tiếng ầm ầm của máy bay trực thăng vang lên trên đỉnh đầu.

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn, trong lòng hiểu rõ.

Đúng lúc anh ta đang đợi người phía trên trực thăng thả dây xuống thì một đội người ngựa đi tới.

Cố Gia Huy tìm người ở cung điện, khắp nơi đều bị kiểm soát nghiêm ngặt, nhất định phải thông qua sự cho phép của Charles.

Bởi vì Lueia âm thầm ra tay ngăn cản nên cũng khiến mọi chuyện bị trì hoãn không ít.

Cố Gia Huy bị làm khó rất lâu mới ra khỏi cung điện được, sau đó anh đi tìm kiếm một mạch.

Dọc đường đi anh gặp không ít quân cận vệ đi tuần tra, lại bị trì hoãn thêm.

Hơn nữa anh còn phát hiện một nhóm người khác cũng đang tìm kiếm, chắc hẳn là người phía Phó Minh Tước.

Còn đi tìm cùng hướng với anh, chứng tỏ hai người họ đang ở cùng nhau.

Biết được tin tức này thì anh an tâm hơn rất nhiều.

Dù giữa anh và Phó Minh Tước có quan hệ gì hay không thì từ trước tới nay anh ta vẫn luôn tốt với Hứa Minh Tâm.

Anh nhảy vào rừng rậm, dấu vết cuối cùng đã bị trận mưa xóa mất, anh vất vả lắm mới tìm được tới nơi.

Giây phút anh thấy Phó Minh Tước ôm.

Hứa Minh Tâm, tim anh nảy lên một cái, anh bước đến, cẩn thận ôm cô đang ướt nhẹp vào trong lòng.

Phó Minh Tước không ngăn cản anh, cười nói: “Đã lâu không gặp”

“Sao cô ấy lại thành thế này?”

“Cô ấy chăm sóc tôi cả một buổi tối, chúng tôi tình cảm mặn nồng, triền miên không dừng..”

“Phó Minh Tước, anh câm miệng lại cho tôi!” Cố Gia Huy nổi giận, híp mắt lại, lạnh lùng nhìn anh ta: “Nếu như anh dám nói bậy về vợ tôi như thế nữa thì đừng trách tôi không khách sáo!”

“Không khách sáo? Bây giờ anh làm gì được tôi? Dựa vào J&C để đấu với tôi sao?”

Phó Minh Tước không cho là đúng, cười cợt “Tôi không nói bậy, cô ấy quả thực chăm sóc tôi cả đêm, chúng tôi miệng chạm miệng, làm mấy chuyện không thể miêu tả… Nếu như anh muốn biết thì tự mình hỏi cô ấy đi”

Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, là đội quân cận vệ.

Phó Minh Tước không sợ gì hết, anh ta nắm lấy sợi dây thừng đi mất “Chúng ta vẫn sẽ gặp lại, lần sau nhất định sẽ có người phải đổ máu”

Giọng nói lạnh lùng u ám của anh ta vang lên, chẳng mấy chốc không còn thấy bóng người nữa.

Quân cận vệ chạy tới, hỏi: “Bọn trộm đâu?”

“Trên trời”

Cố Gia Huy không muốn phí lời, ôm Hứa Minh Tâm nhanh chân rời đi.

Về tới biệt thự, anh mời bác sĩ tới ngay lập tức May mà không bị gì nặng, cô chỉ bị cảm lạnh mà thôi.

Hứa Minh Tâm nửa tỉnh nửa mê, mãi đến giữa trưa mới dậy, cô bị đói mà tỉnh.

Cô mở mắt ra, nhìn trần nhà quen thuộc, còn nghi ngờ mình đang nằm mơ.

Cô về rồi sao? Cô gọi một tiếng theo bản năng: “Cậu ba Trung?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1951


Chương 1951

“Em tỉnh rồi sao? Thấy thế nào?”

Giọng nói thân quen truyền ra từ phòng vệ sinh.

Cố Gia Huy vội vàng chạy ra, anh đang cầm một cái khăn mặt trên tay, chắc đang định lau mồ hôi cho cô.

Cô chạy trốn một ngày một đêm, phập phồng lo sợ, cuối cùng cũng thấy người thân thiết nhất của mình rồi, trái tim cũng được thả lỏng.

Cô không kịp xỏ giày, nhanh vù đến trước mặt anh, ôm anh thật chặt.

“Cố Gia Huy, em rất sợ!”

Cô vẫn luôn cố gắng gượng, không kể khổ với Phó Minh Tước, bởi vì trong lòng cô hiểu rõ, cô chỉ muốn nói với Cố Gia Huy mà thôi.

Cố Gia Huy nghe cô nói thế thì trái tim khẽ run lên, anh biết cô phải chịu rất nhiều cực khổ.

Bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, giọng nói dịu dàng: “Xin lỗi em, là do anh đến muộn”

Anh vô cùng áy náy.

Hứa Minh Tâm lắc đầu, cô biết chuyện này không thể trách anh được.

Anh bị giữ chân ở cung điện, bị Lucia cản trở, chắc chăn anh rất khó thoát khỏi đó.

Phó Minh Tước có người ở bên ngoài tiếp ứng mà mãi lâu sau mới tìm tới được, điều đó cho thấy phải gặp rất nhiều khó khăn.

Cô không quan tâm quá trình, chỉ quan tâm kết quả, mà kết quả chính là cô đã bình an trở về, còn sống gặp được anh là tốt lắm rồi.

“Em còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?

Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, sau đó nói rõ đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.

Khi cô vẫn còn ý thức thì ở trên xe với Phó Minh Tước.

Cố Gia Huy cũng đã đi điều tra, nhưng cung điện không phải nơi anh muốn tra là tra được, nên anh đã chuyển giao cho người bên trong xử lý.

Cung điện từ chối hết lần này đến lần khác, anh cũng chẳng thể làm gì Quý Lưu Xuyên tức giận, trực tiếp dùng Đại sứ quán, lấy lý do bảo đảm an toàn cho nhân dân mà nhúng tay vào.

Nhưng sự tình phát triển đến đâu thì chưa thể nói gì.

Mặc dù anh không ưa Phó Minh Tước nhưng lần này không thể không cảm ơn anh ta.

Nếu như bọn họ không phải mèo mù vớ được cá rán, đúng lúc tìm được thì không biết Hứa Minh Tâm sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Người vẫn ổn là được rồi!

“Cố Gia Huy, em đói Cô xoa cái bụng xẹp lép, từ hôm qua đến giờ cô vẫn chưa ăn bữa nào đàng hoàng cả, ăn gió nằm sương, vô cùng đáng thương.

“Nhà bếp đã chuẩn bị xong hết rồi, chỉ chờ em tỉnh dậy thôi, còn hầm canh gà bát bảo cho em nữa.”

“Thật sao? Tốt quá rồi! Em sắp đói chết rồi đây!

Cố Gia Huy bưng cơm nước tới, bác sĩ cũng qua kiểm tra lại cho cô.

Thân thể cô không có gì đáng ngại, chỉ hơi suy nhược, bồi bổ thật tốt là được.

Hứa Minh Tâm nhìn áo blouse trắng của bác sĩ đăm chiêu.

Bây giờ cô mới cảm thấy biết chút kỹ năng có ích cỡ nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1952


Chương 1952

Nếu như cô không thấy bác sĩ băng bó cầm máu mà mang hòm thuốc tới, thì có khi Phó Minh Tước đã chết vì mất máu quá nhiều rồi Phó Minh Tước không biết săn, lọc nước bẩn, nhóm lửa các kiểu thì có khi bọn họ.

không sống qua tối hôm qua.

“Chuyện đó… tôi có thể theo anh học xử lý vết thương đơn giản không?”

Hứa Minh Tâm mở miệng hỏi.

Vị bác sĩ vừa mừng vừa lo, phản ứng đầu tiên là nhìn về phía Cố Gia Huy.

“Sao đột nhiên em lại muốn học cái này?”

“Phó Minh Tước trúng đạn, lúc chạy trốn vết thương rách ra, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện. Em… em giúp anh ta khâu lại, khiến anh ta phải chịu đau rất nhiều lần. Sau đó còn phát sốt, cả người đều là mồ hôi, còn gào lên đòi uống nước, em còn phải cho anh ta uống…”

Hứa Minh Tâm không để ý nhiệt độ không khí càng ngày càng thấp.

“Em muốn học thì cũng không phải chuyện gì xấu, anh cũng đã xếp lịch tập luyện thường ngày cho em rồi. Anh xuống trước đi, chỗ này giao cho tôi”

Anh đuổi bác sĩ ra ngoài.

Bác sĩ nhanh chân chuồn đi, chỉ sợ mình sẽ bị bản đầy máu lên người mất.

“Anh muốn cho em tập cái gì?”

“Trước tiên không đề cập đến chuyện này, em nói rõ cho anh biết em cho anh ta uống nước kiểu gì. Chắc em không có thìa, muỗng gì, anh rất tò mò đó”

Cố Gia Huy nói nhẹ nhàng như gió thổi mây trôi, ngữ điệu không nhanh không chậm.

Cô giống như tự tìm đường chết, nói chuyện không nên nói ra rồi.

Cô hơi chu mỏ lên, muốn giải thích nhưng không biết nói gì “Không nhớ sao? Hay đế anh nói giúp em?

Môi chạm môi sao?”

Giọng anh càng ngày càng lạnh lùng.

Hứa Minh Tâm lập tức vén chăn lên, quỳ gối xuống giường.

Nói đúng hơn là đặt mông dưới gót chân.

Cô cúi đầu xuống, đáng thương nhìn anh, nắm lấy hai tai, ôm đầu nhận sai: “Chuyện này.

không thể trách em được, lúc ấy em không thể không làm vậy, không phải… nếu như anh ta xảy ra chuyện bất trắc gì, em sẽ hối hận cả đời mất” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Anh ta cũng không phải hạng người tốt lành gì, em hối hận gì chứ?”

“Em biết Phó Minh Tước là xã hội đen, trên tay anh ta dính đầy máu tươi, là đối thủ của anh. Nhưng… bình tĩnh ngẫm nghĩ lại thì anh ta chưa từng làm hại em, mà em cũng nhận được sự chăm sóc của anh ta. Lần này, dù trợ giúp lẫn nhau, từng cứu đối phương, nhưng anh ta không hề bỏ đứa con ghẻ là em giữa đường, anh ta không làm vậy…

“Anh †a không bỏ em, em cũng không thể bỏ mặc anh ta. Em có khả năng cứu anh ta, nhưng chỉ vì cái thứ đạo đức chó má nam nữ thụ thụ bất thân mà em không làm gì cả khiến anh ta xảy ra chuyện gì… em sẽ cần rứt lương tâm, em sẽ trở thành người xấu! Vì vậy..”

Cô hoảng loạn giải thích, nói năng lộn xộn, vô cùng lo lắng Lời còn chưa nói hết Cố Gia Huy đã không nghe nổi nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1953


Chương 1953

Anh vòng tay ôm cô vào lòng, dùng sức ôm thật chặt.

Hứa Minh Tâm bị hành động bất ngờ này của anh dọa hết hồn, cơ thể hơi cứng ngắc, những lời còn lại đều tắc nghẽn ở cổ họng, không nói ra chữ nào nữa.

“Cố Gia Huy..”

Cô lẩm bẩm tên của anh.

“Anh không muốn trách em, em làm rất đúng, cứu người là đúng. Người tốt hay xấu, không phải là chuyện một mình anh có thể đánh giá, vơ đũa cả nắm là không đúng. Anh ta gây tổn hại tới lợi ích của anh, trong mắt anh thì anh ta là người xấu. Nhưng anh ta luôn giúp đỡ em, đối với em thì anh ta là người tốt.

Trên đời này, không có ai tuyệt đối tốt hay tuyệt đối xấu, là đúng hay sai, bản thân em phải tự biết cân nhắc”

“Anh sẽ không can thiệp vào thước đo của em, anh tôn trọng em, em cho chuyện gì là đúng thì phải kiên trì thực hiện. Cho dù quan niệm của chúng ta trái ngược nhau, nhưng anh sẵn lòng bao dung em, thấu hiểu em, anh cũng muốn em đối với anh như thế”

“Vợ anh thật giỏi, cứu được một người, công đức lớn lao, sau này sẽ có phúc báo”

Anh dịu dàng nói, không có ý trách cứ gì cả.

Trái tim cô run lên mạnh mẽ, cô đã chuẩn bị thật tốt, nhưng lại nghe được những lời cảm động như vậy.

Anh sẽ không can thiệp vào thước đo chuẩn mực của em, anh tôn trọng em.

Chuyện gì em cho là đúng thì hấy kiên trì thực hiện Yêu một người, không phải ngang ngược cưỡng ép, mà là tôn trọng, thấu hiểu, bao dung, hòa hợp lẫn nhau.

Những lời này của Cố Gia Huy đã đi vào tận sâu trong trái tim cô.

Cô kích động ôm chặt lấy anh, nói: “Cố Gia Huy anh thật tốt!”

“Thực ra anh cũng không phải người tốt lành gì, chỉ khi anh ở trước mặt em thì anh mới như vậy. Mỗi người đều có lập trường riêng và giới hạn cuối cùng của mình, anh cũng có, lập trường và giới hạn của anh đều là em!”

Giọng nói trâm thấp của anh vang bên tai cô, du dương như tiếng đàn violin, vương vấn mãi trong lòng Cô không kìm lòng nổi, đôi mắt đỏ ửng, không kiêng dè trao cho anh nụ hôn sâu. Cô không biết nên nói gì, cứ dùng hành động để thế hiện đi!

Ban đầu là cô chủ động nhưng không ngờ.

Cố Gia Huy đổi khách làm chủ, chiếm lấy toàn bộ quyền chủ động ngay tức khắc.

Vốn dĩ cô chỉ muốn khen thưởng cho anh một chút, hôn anh một cái, nhưng Cố Gia Huy lại thuận thế đẩy cô ngã xuống giường, bắt đầu táy máy tay chân.

Gô cực nhọc giữ anh lại, mới chốc lát đã thở phì phò, nói: “Không được, em không ổn rồi, em rất đói, cả người chẳng có chút sức nào cải”

“Ừ, đợi em ăn no rồi thì lại đút cho anh ăn không còn việc gì phải làm..”

“Em không được nghỉ phép đâu, hôm quan em còn nợ anh một lần đấy”

Gố Gia Huy không vui nói.

Hứa Minh Tâm run rẩy, xem ra không chạy thoát được rồi.

Chuyện tiếp theo, không cần nói cũng biết.

Hứa Minh Tâm lăn qua lăn lại trên giường hơn một tiếng đồng hồ, hai chân giãm xuống đất như nhữn ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1954


Chương 1954

Đúng lúc đó, người giúp việc dưới lầu nói “Cậu chủ, mợ chủ, người của hoàng gia đến, vương phi biết mợ chủ đã bình yên trở về nên đặc biệt tới thăm hỏi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì bỗng nhiên có cảm giác cáo đến chúc tết gà.

Gô nhìn Cố Gia Huy, nghỉ ngờ hỏi: “Cô ta có ý gì đây?”

“Anh không đi tìm cô ta thì thôi, không ngờ cô ta lại dám tìm đến tận cửa trước”

Anh híp mắt lại, giọng nói lạnh lùng, như vừa bước ra từ hầm băng vậy.

Hai người xuống lầu nhìn thấy Lucia, cô ta mặc bộ váy hoa lệ, trang điểm tinh tế.

Cô ta nhìn Hứa Minh Tâm, liếc mắt rả hiệu cho cung nữ.

Cung nữ tiến lên, mở một hộp gấm ra.

Trong đó đều là đồ bố quý giá.

“Nghe nói cô bị kẻ trộm bắt đi một đêm không về. Suy cho cùng thì đang ở trong hôn lễ của tôi, cô là khách quý, nếu như cô xảy ra chuyện gì thì bổn vương phi ăn ngủ không yên được, bây giờ thấy cô không sao thì tôi cũng yên tâm rồi”

“Đây đều là tâm ý của tôi, nhận lấy đi”

Giọng điệu này của cô ta chẳng giống đến hỏi thăm an ủi mà cứ như người đứng trên cao bố thí ban ơn.

Từ khi Lucia lên làm vương phi, Hứa Minh Tâm luôn có cảm giác cô ta không giống lúc trước nữa.

Dường như đáng sợ hơn.

“Lueia, chị hà tất gì phải ở đây làm bộ làm tịch, chị giám nói chuyện tôi mất tích không liên quan gì tới chị không?”

“Cô Minh Tâm, cơm có thể ăn bậy nhưng không thể ăn nói bậy bạ được đâu, cô thế này là đang phỉ báng vương phi của một quốc gia, không phải chuyện đùa. Hơn nữa, cho dù là tôi làm thì thế nào? Cô có chứng cứ không? Cô biết mất với tên trộm kia, gi3t chết quân lính ở cung điện, tôi hoàn toàn có lý do nghỉ ngờ các cô là một phe với nhau”

“Nếu không phải vậy thì sao cô có thể sống sót khỏi tay bọn họ chứ, không phải đồng phạm với bọn trộm thì là gì?

“Tôi đến đây để khuyên cô một câu, bảo anh trai cô dừng tay đi, đừng làm chuyện vô ích nữa. Điều tra ra thì chưa chắc đã tốt với cô đâu. Hai vị, tôi nói đến đây là hết lời rồi, hai người cứ cẩn thận ngắm nghĩ lại đi”

Lucia vô cùng lớn mật, cô ta không sợ việc của mình bị phơi bày.

Hứa Minh Tâm rời đi cùng Phó Minh Tước nhưng bình an trở về.

Nếu như không phải đồng bọn thì cô nên khai ra kẻ trộm kia mới phải.

Nếu như là đồng bọn thật thì phải chịu tội hơn lớn rồi Hứa Minh Tâm nghe cô ta nói vậy thì tức giận nghiến chặt răng, không mở miệng nói ra được câu gì.

“Vương phi tính toán khá lắm”

Cố Gia Huy mở lời, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn cô ta không chớp mắt, tỏa ra sự lạnh lẽo, xâm lấn.

Lucia đối diện với ánh mắt đó của anh, cười đến run cả người, nói: “Vậy thì e là em mà tính kế thêm nữa thì cô ấy còn có thể sống sót trở về sao? Anh yên tâm, lần sau em sẽ lên kế hoạch hoàn mỹ hơn, anh cũng nên cẩn thận”

“Lucia!”
 
Back
Top Dưới