Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1895


Chương 1895

Cô lẩn trốn làm gì sợ cái gì, bởi vì áy náy hay sao? Cô đối với tôi… thực sự là chỉ dù một chút cũng không động lòng thật sao?

Sắc mặt của Hứa Minh Tâm u ám mà nhìn anh ta, cả người đều bao trùm một tia thù địch, trông thật kỳ quái và đáng sợ.

Cô thận trọng nói: “Anh không sao chứ?”

“Chỉ cần biết rằng cô ấy vẫn còn sống thì tốt rồi, tôi sẽ dành cả cuộc đời của mình để “Anh đã kết hôn rồi, chẳng lẽ anh còn chưa.

từ bỏ ý định sao?”

“Cô ấy nợ tôi, tôi muốn đòi lại, tôi cùng với Bạch Thư Hân có món nợ nghiệt ngã, còn sống còn nợ.”

Bốn từ cuối cùng…

Còn sống còn nợ.

Ra sức đánh mạnh ở trong lòng, Hứa Minh Tâm cảm thấy thật xa lạ khi nhìn bộ dạng này của Ôn Mạc Ngôn.

“Trước kia cô rất sợ nhân cách thứ hai, cô cho rằng nhân cách thứ hai chính là quái vật, nhưng hiện tại cô cảm thấy… Ôn Mạc Ngôn điên rồi, ngay cả nhân cách chính chủ này lại càng thêm đáng sợ.

Bị thù hận ăn mòn dẫn đến thay đổi hoàn toàn.

Cô nhìn anh ta rời đi, trong lòng thầm cầu mong Bạch Thư Hân đừng bị anh ta tìm thấy, nếu không… Hậu quả không dám tưởng tượng Kỷ Nguyệt Trâm đến gần, xúc động nói: “Điển hình là yêu nhau rồi giết nhau, ngoài miệng nói thiếu nợ thì trả tiền là chính đáng, chẳng qua nói tìm kiếm chỉ là một cái cớ để giải phóng cảm xúc của chính mình thôi, những người như thế này căn bản là không hề hận đến tận xương tủy, mà là yêu quá nhiều, để ra vẻ bản thân không tầm thường và lố bịch, nên đã tìm một lý do đường đường chính chính nói là chính mình căm thù.”

“Thật là một người đàn ông đáng thương!”

Kỷ Nguyệt Trâm rung đùi đắc ý, ngày càng tiến lại gần hơn với phẩm chất của thiên thần “Cô có nhiều kinh nghiệm trong chuyện tình cảm sao?”

“Chưa bao giờ ăn thịt heo, còn chưa xem heo chạy! Tôi đã đọc rất ni quyển sách, ngoài bói toán suy đoán số phận thần kì ra, thì chuyện tình cảm này tôi cũng là một người từng trải! Nhưng tôi cũng nhắc nhở cho cô biết rằng ở đây là tình yêu đến mức tận cùng, không phải là hận thù thực sự. Nhưng bằng không thì Lucia, cô ta tàn nhẫn cắt đứt, điển hình Diệt Tuyệt sư thái, thực sự thì tình cảm mà cô ta đối với Cố Gia Huy từ lâu đấ không còn là tình yêu, mà là sự h@m muốn chiếm hữu điên cuồng”

“Không chiếm lấy được thì phải hủy diệt, có thể là như vậy, lần này cô ta lại bình tĩnh như vậy, e rằng sẽ có ý đồ xấu lớn hơn. Cô hãy cẩn thận. Tôi không lo lắng cho Cố Gia Huy mà là lo lắng cho cô hơn, dù sao có cẩn thận thế nào đi chăng nữa thì cũng có lúc sơ sót”

Kỷ Nguyệt Trâm quan tâm hỏi.

“Trâm… cô có vẻ rất quan tâm đến tôi.”

“Là… Có phải không?” ánh mắt Kỷ Nguyệt Trâm lóe lên, cô ta nhanh chóng che đi vẻ mặt của mình: “Bởi vì Cố Gia Huy thông minh, nên tôi không hề lo lắng cho anh ấy. Hơn nữa anh ấy đã nhờ anh trai tôi để bảo vệ cô, tôi cũng muốn quan tâm đến công việc của anh trai!”

“Rõ ràng là chúng ta cùng tuổi, nhưng cô lại tỏ ra rất trưởng thành, dáng vẻ giống như ông thần linh. Có bí quyết gì sao?”

“Tình cảm của cô giống Thư Hân như: vậy, cô hỏi tôi chính là đã hỏi đúng người rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1896


Chương 1896

Tôi sẽ cho cô xem vũ khí ma thuật của tôi!”

Kỷ Nguyệt Trâm lấy điện thoại ra, bấm vào ứng dụng đọc sách, trên giá sách tất cả đều là…

“Cô dâu thứ chín mươi chín bỏ trốn: Chồng cầm thú yêu thương”, “Chủ tịch lạnh lùng cưng chiêu vô hạn”, “Người chồng hiền lành: Người vợ đến từ bầu trời”,…

Hứa Minh Tâm nhìn đến độ trợn mắt há hốc mồm, thiếu chút nữa phun ra máu.

Cái gọi là bí quyết, thế nhưng thực chất là tiểu thuyết ngôn tình!

Nói chuyện binh đao trên giấy có phải là không đáng tin cậy không?

“Đây là cái mà cô gọi là bí quyết sao?”

“Không, cô đừng đánh giá thấp những cuốn tiểu thuyết này. Những câu chuyện tình yêu trai gái bên đều rất trầm bổng, tôi xem đến nỗi nai con chạy loạn, hận không thể đợi nam chính từ bên trong cuốn truyện xuất hiện và nói ồ ạt một lúc với tôi về một mối quan hệ yêu đương bền chặt!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi còn có một trang web. Tất cả đều là loại truyện này, cô có muốn hay không?”

“Truyện kiểu đó? Thể loại nào?” “Là nam nam, nữ nữ, nam nữ, thú cưng dễ thương…vân vân, phong cách viết của tác giả rất tinh tế và cách viết khiến cảm động lòng người, cả về thể chất và tâm lý, làm cho người ta khâm phục sát đất. Cô mới kết hôn, có thể nghiên cứu một chút bí thuật về chuyện chăn gối! Cô muốn hay không? Truyện tranh cũng có đấy!

Nếu cô muốn thấy trực tiếp hơn, tôi có thể trèo tường tìm hạt giống cho côi”

“Mọi người đều là chị em cả, tôi sẽ không nói cho người bên cạnh cô biết”

“Trâm…”

Hứa Minh Tâm sửng sốt, trái tim nhỏ bé của cô rõ ràng đã chịu được một lực tác động rất lớn.

Khẩu vị của Kỷ Nguyệt Trâm có độc đáo đến vậy không?

Trước mắt… giống như một tên đồi trụy nhỏ đang đứng Cố Yên đã hỗ trợ từ các dụng cụ, quần áo y tá, bao cao su, roi da ngắn…

Những gì Kỷ Nguyệt Trâm cho là một chỗ dựa tinh thần, thế nhưng loại sách gì cũng đều có đủ!

“Sao cô lại đỏ mặt vậy? Dù sao cô cũng đã trở thành một thiếu nữ rồi!”

“Cái kia… Tôi chưa bao giờ nhìn những thứ này…

Cô có hơi xấu hổ.

“Hiện tại không phải Phật quang của tôi đang chiếu đến khắp người cô sao? Tài liệu gửi cho cô, cô không cần ngại ngùng, tất cả bản đó đều là bộ sưu tập độc nhất vô nhị mà tôi cất giấu kỹ lắm đấy!” Nghiên cứu tốt đi, nói không chừng có thể cô sẽ gặp may mắn hơn về tình cảm”

“Việc ấy… Tôi đã kết hôn, tôi thấy tôi có thể hiểu được, thậm chí cô còn chưa có bạn trai, xem… Cô xem cái này để làm gì?”

“Bởi vì… Tôi tình cờ phát hiện Kỷ Thiên đang xem các bộ phim giáo dục, tôi đã tìm một người nào đó hack máy tính của anh ấy, trèo tường tìm được hạt giống rồi xem lịch sử.

Không thể không nói, hương vị của anh trai tôi vẫn còn thuần chất, đều tìm kiếm những con gái phía trước nhô ra phía sau vểnh lên, da trằng, chân dài, diện mạo xinh đẹp. Thực tế tiêu chuẩn này, quả thực đáng sợ!”

“Những quyển sách này, vô vị mất thời gian, chỉ có kế hoạch là chuyện vui mà thôi, tôi sẽ không nói cho c‹ ¡ cũng sẽ viết truyện đam mỹ! Dưới ngòi bút của tôi Kỹ Thiên Minh là một người đê tiện.

“Ha..”

Có người anh nào bị hãm hại như vậy không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1897


Chương 1897

“Tôi nói cho cô biết, mỗi lần anh tôi chọc tôi tức giận, tôi đều đem anh ấy lên giường của sếp lớn và để anh ấy làm loạn gậy chết tiệt, gió bên gối khiến anh ấy không thể rời khỏi giường. Mỗi lần anh ấy bị độc giả chửi mắng, tôi lại thấy vui vẻ. Chỉ bãng cách này, tâm hồn tôi mới có thể được an ủi! Nếu tôi không đọc sách, làm sao tôi có thể viết được những tình tiết tỉnh tế đó chứ!”

“Cô không biết đâu, mị Kỷ Thiên Minh c** s*ch quần áo, giả mèo kêu meo meo để dụ dỗ sếp lớn là máu thú vật trong tôi sôi sùng sục luôn. Linh cảm như muốn tuôn ra như suối, không thể dừng lại được, thấy khu vực bình luận đều đang mắng anh ấy, còn khỏi phải nói tôi thấy rất vui vẻ!”

Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Kỷ Nguyệt Trâm, Hứa Minh Tâm có thể tưởng tượng được cảnh cô ta bị chính anh trai mình áp bức đến thê thảm như thế nào.

Nếu không thì… tại sao trái tim lại méo mó như thế này?

“Cô không sợ anh trai biết sao?”

“Tất nhiên là tôi không thể cho anh ấy biết, vì không phải ký hợp đồng và nộp thông tin chứng minh nhân dân, tôi vẫn luôn cho độc giả xem miễn phí, có thế nói tôi thật lương tâm! Những lời mäng của độc giả là động lực của tôi!”

“Đừng lo lăng, việc bảo mật của tôi rất kĩ, sẽ không bị lộ ra ngoài. Cô cũng giúp tôi giữ bí mật đó. Nếu để cho Kỷ Thiên Minh biết, tôi có cảm giác của nhịp điệu hận thù sắp chết”

“Ừ, tôi cũng cảm thấy, chắc chẳn cô sẽ chết trong một nhịp.”

Hứa Minh Tâm gật đầu đồng ý, thậm chí cô còn không dám tưởng tượng, hình ảnh kia nhất định rất đẹp!

Sau khi Kỷ Nguyệt Trâm rời đi, cô ta cũng rất tốt bụng, nói được thì làm được cô ta thực sự đem tất cả các cuốn tiểu thuyết đều gửi lại đây, Có tất cả các loại đề tài Lúc Hứa Minh Tâm đang tắm trong phòng tảm, Cố Gia Huy đang đọc tạp chí ở bên ngoài.

Tài liệu liên tục được gửi đến, điện thoại không ngừng phát ra âm thanh thông báo.

Bởi vì âm thanh thông báo phát ra quá nhiều như không có dấu hiệu dừng lại, lúc này Cố Gia Huy nhướng mày, tò mò cầm lấy điện thoại của Kỷ Nguyệt Trâm lên Bấm mở và xem tài liệu do Kỷ Nguyệt Trâm gửi.

Tiêu đề n: “Thụ bé nhỏ của tôi là mèo’, “Tình yêu và hận thù của tướng quân và hoàng đế”, “Cục cưng bên gối”,…

Tất cả những thứ này là cái gì? Cố Gia Huy nhíu mày càng lúc càng sâu.

Kỷ Nguyệt Trâm đã gửi hơn bốn mươi file, đều là báu vật cô ta sưu tầm nhiều năm qua.

Cô ta thấy Hứa Minh Tâm ở bên kia nhận rồi, liền gửi tin nhắn qua.

“Mấy cái này có thế so với Kim Bình Mai ngày xưa đó, sách quý chốn khuê phòng, học tập cho thật tốt đi, đảm bảo cậu sẽ được lợi không ít đâu!”

“Học xong, nếu cậu muốn cảm ơn tớ, tớ cũng sẽ vô cùng vui vẻ nha!”

“Cậu xem xong rồi, cậu sẽ phát hiện mình vô cùng thèm muốn vóc dáng của người đàn ông. Hy vọng Cố Gia Huy nhà cậu có thể thỏa mãn tình d*c của cậu nha, sao rồi sao rồi!”

Kỷ Nguyệt Trâm gửi vài cái icon cười trộm.

Cố Gia Huy mở một file ra, phát hiện bên trong miêu tả vô cùng tỉ mi.

Hơn nữa nhân vật chính còn là người đàn ông và thú cưng đáng yêu…

“Cầm thú”

Cố Gia Huy đóng file lại ngay lập tức, sắc mặt xanh mét.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1898


Chương 1898

Anh không thể chỉnh đốn Cố Yên được, không ngờ đây lại là một cái tư tưởng độc hại.

Mấy cái văn học đồi trụy này sao thích hợp cho Minh Tâm xem?

Hơn nữa… xem nhiều, lỡ như tam quan bị bóp méo, cảm thấy phép tắc bách hợp tốt hơn thì làm sao đây?

Sắc mặt anh xanh mét, cũng không có tâm trạng đọc tạp chí, phải ngồi xuống nói chuyện thật tốt với Minh Tâm.

Một cây làm chẳng nên non, nếu cô không chủ động đòi, chẳng lẽ Kỷ Nguyệt Trâm còn cưỡng ép đưa cho cô sao?

Tối nào cô nhóc này cũng ồn ào nói không muốn, nhưng chẳng mấy chốc đã hỏi người ta muốn mấy cái sách này, lẽ nào… mình không thỏa mãn cô?

Vậy phương diện này không hài hòa, cô không muốn mình nữa, muốn người khác?

Tưởng tượng đến đó, trái tim Cố Gia Huy thắt lại, đột nhiên có một loại cảm giác khủng hoảng.

Đời này, Hứa Minh Tâm chỉ có thể có hứng thú, có h@m muốn với một người đàn ông là mình, không thể là người khác, cho dù là một con mèo đực hay chó đực.

Nước mắt của cô chỉ có thể dành cho một sinh vật giống đực duy nhất là mình!

Hứa Minh Tâm tắm xong rất nhanh, không gội đầu, nhưng đuôi tóc vẫn bị ướt.

Giống như những con rắn có h@m muốn nguyên thủy, chiếm giữ ở chiếc cổ thon dài trằng nõn của cô.

Cổ áo choàng tãm có hơi lớn, dáng người của cô lại nhỏ xinh, có thể nhìn thấy bả vai gầy gò và xương quai xanh tinh xảo.

Nước trên người còn chưa được lau sạch sẽ, những giọt nước từ từ lăn xuống, rất là trêu người.

Có lẽ ở bên trong bị hơi nóng hun hơi lâu, khiến cho má cô đỏ au, làn da được ngâm qua nước nóng lộ ra màu hồng phấn mê người, nhìn rất trêu người.

Cô bò lên giường, duỗi cái eo lười, tắm nước ấm khiến cả người đều thoải mái.

“Còn có sữa nóng, thật tốt!”

Trên đầu giường đặt ly sữa nóng Cố Gia Huy làm lúc cô tắm Chờ cô đi ra, độ ấm vừa vặn.

Cô uống ừng ực, thấy anh đi tới chỗ mình, không khỏi nghỉ hoặc.

Rất nhanh, cô đã uống xong, khóe miệng còn vết sữa trắng, phảng phất như đang dụ người phạm tội, chờ người đến khinh bạc.

“Anh không đi tắm sao?”

Giọng nói còn chưa rơi xuống hết, không ngờ người đàn ông đã lấn đến, lại hôn xuống.

Bất ngờ Hứa Minh Tâm không kịp đề phòng, ngây ngẩn đứng ngốc đó nhìn gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc, còn chưa phản ứng lại Hương sữa giữa môi răng bị Cố Gia Huy cuốn sạch.

Một lúc lâu sau, anh mới chưa đã thèm mà cuốn lưỡi, buông lỏng cánh môi của cô ra.

Con ngươi anh tối đen, giọng nói khàn khàn, như nhiễm cái gì đó nặng nề.

Ánh mắt đó của anh đi vào tim cô, khiến cho trái tim nhỏ bé của cô nhảy lên thình thịch.

Xong rồi..

Đây là ánh mắt dục cầu bất mãn!

Cô vô thức lùi lại, rùng mình nhìn anh.

“Anh … anh muốn làm gì, hôm nay em nghỉ phép nhai”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1899


Chương 1899

Cô đặc biệt ngâm nước nóng, định ngủ một giấc mĩ mãn, nhưng bây giờ anh làm gì đây?

“Vợ à, đời sống tình d*c của chúng ta không hòa hợp ư?”

“Có hài hòa hả?”

Mỗi ngày cô đều bị áp bức, oa rất đáng thương đó.

“Hử? Thật sự không hài hòa?”

Cố Gia Huy nhíu chặt mày, chẳng lẽ mình … thật sự không phải món ăn của cô.

“Không hài hòa chỗ nào, em không thích anh như vậy ư? Em thích kiểu người thế nào, anh nhất định sẽ cố gắng đón ý hùa theo”

“Không phải vấn đề kiểu người thế nào, mà là.. tay chân của em mềm đúng không, kỳ thực ăn không tiêu. Mỗi lần xong, trên người em đều xanh tím một mảnh. U ôi rất thảm đó!

Haiz, em đi mua thuốc bôi, người ta còn cho rằng em bị bạo lực gia đình!”

“Anh đã rất dịu dàng”

Cố Gia Huy đen mặt nói.

Thật sự anh đã rất kiềm chế, sợ làm cô đau, di chuyển theo cảm xúc của cô.

Nhưng … anh vẫn đánh giá thấp bản thân mình.

“Dù anh có dịu dàng hơn nữa, nhưng vóc dáng anh lớn như vậy, đè lên người em thích hợp hả?”

“AI Em muốn ở trên ư?”

“Khu khụ..”

Hứa Minh Tâm nghe nói như thế, bị sặc nước miếng, ho khan không ngừng.

Cái quỷ gì vậy!

Cô không hề có ý này!

“Hiểu lầm… Hiểu lầm rồi!” Cô xua tay liên tục, sợ hãi tới mức cả người run rẩy: “Hôm nay… Hôm nay em xin nghỉ, anh không thể động tay động chân với em, phải tuân thủ giao ước”

“Được, vậy em giải thích đi, đây là cái gì?”

Cố Gia Huy đưa điện thoại ra, phía sau Kỷ Nguyệt Trâm còn gửi rất nhiều truyện tranh, mở ra … khiến người ta mặt đỏ tai hồng.

Trời ơi, mấy cái này lại bị Cố Gia Huy thấy được?

“Nếu anh có thể thỏa mãn em, để hằng đêm em xin tha, vậy em xem những cái này làm gì? Có cái gì chúng †a có thể thực hành mà, cần xem mấy cái lý luận suông đó sao?”

“Hay là, em thích hoàn cảnh đặc biệt hoặc tư thế đặc biệt gì đó, muốn chăm chỉ học tập, trao đổi chuyên sâu với anh?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, trợn mắt há hốc mồm, chuyện tình d*c này, toát ra từ miệng anh lại tươi mát thoát tục như v: Học tập? Trao đổi chuyên sâu? Thật là mặt dày đến cực điểm!

“Đây … là hiểu lầm, anh tin không? Chuyện không phải như anh nghĩ đâu, em nói với Kỷ Nguyệt Trâm về tiểu thuyết, cô ấy gửi cho em.

Em không có dục cầu bất mãn, em rất thỏa mãn, em đã ăn không tiêu, làm sao lại bất mãn..”

“Cũng không còn sớm nữa, chuẩn bị nghỉ ngơi đi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1900


Chương 1900

Cố Gia Huy đã biết đầu đuôi mọi chuyện, lúc này mới không có truy vấn nữa, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Trước kia ngủ với Cố Gia Huy, mong anh xăng bậy, bây giờ ngủ với anh, mong anh không đến Bây giờ cô đã có bóng ma, chui vào vòng ôm của anh cũng phải rối rắm nửa ngày.

“Sợ cái gì?”

Cô cách mình rất xa, cả người kề sát bên mép giường, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Cố Gia Huy không nhìn được nữa, bàn tay to kéo một cái, trực tiếp ôm cô vào lòng “Thời gian sau này còn dài, em phải thích ứng”

Anh vùi đầu hõm vai cô, tham lam ngửi mùi thơm trên tóc cô.

Sự nóng nảy ban ngày giờ phút này dường như đã biến mất không còn, trong mắt trong lòng chỉ còn một mình Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy không động tay động chân, để cho cô an ổn mà ngủ một giấc ngon lành.

Anh trông cô, chờ cô ngủ say, nhìn vẻ mặt yên ổn và thoải mái khi ngủ của cô, không kìm lòng nổi mà nhếch khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười ấm áp.

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, nói lứa Minh Tâm, có em, anh không còn xin ông ta”

Hôm sau, Cố Gia Huy gọi điện thoại cho Kỷ Thiên Minh, cảm thấy tình hình nghiêm trọng, phải tìm phụ huynh đối phương nói rỡ.

“Anh nói em gái tôi đọc tiểu thuyết không đứng đắn? Thú vị, thật sự rất thú vị!”

Kỷ Thiên Minh nghe vậy giống như phát hiện được đại lục mới, cười vui vẻ.

“Biết rồi, đều do tôi, tôi nhất định sẽ dạy dỗ em ấy thật tốt”

Kỷ Thiên Minh cúp điện thoại, lập tức cho người đi kiểm tra địa chỉ lên mạng của Kỷ Nguyệt Trâm.

Vô tình phát hiện một trang.

Thú vị là, tên của anh ta thường xuyên xuất hiện ở khu bình luận, bị người ta chửi đến máu chó đầy đầu. Mày Kỷ Thiên Minh nhíu chặt, click mở xem nội dung chương mới nhất…

[Kỷ Thiên Minh mặc một chiếc áo choàng bằng lưới, bên trong không có gì cả, lắc lư đi tới trước mặt Lục Tĩnh, trực tiếp đè anh ấy lên giường.

“Anh trai tốt, anh ăn người ta sạch người ta rồi, chẳng lẽ không chịu trách nhiệm ư?

“Tôi không có! Cậu châm ngòi ly gián đến cùng là có ý đồ gì? Tôi với An Nhiên là chân ái!”

“Thật không?” Kỷ Thiên Minh cười nịnh nọt.

Tay chân anh lanh lẹ, rắc một tiếng, nháy mắt đầu khóa của dây nịt đã bị cởi bỏ.

Nội dung phía sau, Kỷ Thiên Minh đau đớn che mắt, cảm thấy không dám đọc hết, ghê tởm!

Anh nhìn bút danh.

Cô tiên nhỏ trừ ma.

Rất phù hợp với chuyên ngành của Kỷ Nguyệt Trâm.

Anh ta trực tiếp gọi điện cho cấp dưới của mình, nói: “Cậu đọc xem trong đó viết cái gì?

Rốt cuộc tôi làm sao vậy?”

Bài viết khoảng hai trăm nghìn từ, được tác giả cập nhật với tốc độ rùa bò, mỗi ngày một chương, nhưng vì đọc miễn phí nên được mọi người ủng hộ rất nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1901


Chương 1901

Phía dưới đều khen ngợi, gửi các kiểu phần thưởng cho tác giả.

Lúc viết đến nhân vật phản diện, phía dưới sẽ là một mảnh mắng chửi, có người kêu oan với tác giả, nói nhanh chóng gi3t chết nhân vật phản diện này đi, cứ lắng lơ.

Cấp cưới nơm nớp lo sợ đọc xong rồi, cũng biết được do ai viết.

Cậu chỉ có thể nói, cô chủ cả tuyệt đối là một nhân tài, là một ngôi sao đang từ từ mọc lên trong giới văn học.

“Nói chuyện từ đầu tới cuối!” Kỷ Thiên Minh nghiến răng. “Công là Lục Tĩnh, thụ là An Nhiên, trước đó tung đường ngọt sủng. Nhưng lúc năm mươi nghìn từ, xuất hiện một sếp lớn phản diện, mà cậu chủ là cấp dưới trai lơ của nhân vật phản diện, mến mộ nam chính, cho nên vẫn luôn tìm thủ đoạn gây cản trở. Ở trong này xuất hiện tổng cộng mười ba nhân vật phản diện, nhân vật của Sẽ không xuống giường vừa xuất hiện..

“Đang trän trọc không yên với các nhân vật phản diện, bên này thổi gió bên tai, bên kia xúi giục người ta làm chuyện xấu. Hễ là đến phần diễn của cậu, miêu tả vô cùng cẩn thận và tỉ mi… Hơn nữa trong truyện, cậu còn là một thụ cuồng ngược..”

Cấp dưới run rẩy nói, thiếu chút nữa cản vào đầu lưỡi của mình.

Kỷ Thiên Minh nghe nói như thế, suýt nữa chống đỡ không được, thân thể chật vật lung lay một chút.

Anh ta chết lặng.

Anh ta biết mình áp bức Kỷ Nguyệt Trâm quanh năm, cứ thích nhìn cô ta không ưa mình, dáng vẻ làm xẵng làm bậy, làm hùm làm hổ, lại không làm gì được mình.

Nhưng, dù sao anh ta cũng là anh ruột của cô ta đấy!

Cô ta lại tàn nhẫn như thế, dùng cách dã man và vô nhân đạo như vậy cho anh ta một kích trí mạng!

Tên tuổi lừng lấy một đời của anh, tất cả đều hủy trong truyện của cô ta.

“Cậu chủ… cậu còn muốn nghe tiếp không?”

“Nói!”

Kỷ Thiên Minh nghiến răng nói, tiếng này hoàn toàn thoát ra từ trong kế răng.

Năm tay không tiếng động mà xiết chặt lại, gân xanh nhảy lên kịch liệt, các đốt ngón tay trắng bệch.

Cấp dưới cảm nhận được sự đàn áp của từ trường, cơ thể anh ta đã run rẩy thành cái sàng.

Cậu ta tiếp tục nói nội dung tiếp theo.

“Trong chương mới nhất, cuối cùng cậu cũng quyến rũ được nam chính, bò lên giường của nam chính…”

“..” Đầu Kỷ Thiên Minh đầy vạch đen, cảm thấy câu nói của người xưa rất có lý.

Chỉ có phụ nữ và kẻ hèn là khó nuôi! “Tác giả còn để lại lời nhän ở cuối chương, nói ý kiến của người đọc đối với cậu rất nhiều, vừa thèm nhỏ dãi kỹ nghệ cao siêu của cậu, thâu tóm tất cả nhân vật phản diện, lại vừa hận thiết lập tính cách của cậu đến ngứa răng.

Vừa dứt lời, Kỷ Thiên Mình vỗ mạnh xuống mặt bàn một cái, ầm một tiếng phát ra.

“Cấp dưới xin lui xuống”

Cấp dưới vội vã nói, không đợi Kỷ Thiên Minh đáp ứng, đã nhanh chóng chuồn khỏi.

Nếu không đi, sẽ vô cớ gặp họa.

Kỷ Thiên Minh giận đến cả người run rấy, đi thẳng vào phòng của Kỷ Nguyệt Trâm.

Cô ta đang đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa gõ bàn phím, hoàn toàn không nghe được tiếng mở cửa và tiếng bước chân Hồn nhiên không biết, có người nguy hiểm đang tới gần mình.

Cô ta đang viết chương mới cho hôm nay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1902


Chương 1902

[Lục Tĩnh bị Kỷ Thiên Minh hạ thuốc, cả người không thể động đậy, vô cùng tuyệt vọng.

Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, đột nhiên cửa phòng bị đá văng, Trương Diệp lại vào được.

Anh ta hung ác nham hiểm nhìn Kỷ Thiên Minh, lạnh giọng nói: “Hóa ra, em tiếp cận tôi vì nó! Tôi muốn cho em biết được cảm giác bị phản bội là như thế nào! Các anh em, em ấy cho các người, hưởng dụng cho đã đi!”

‘Vừa dứt lời, Kỷ Thiên Mình võ mạnh xuống mặt bàn một cái, ầm một tiếng phát ra.

“Cấp dưới xin lui xuống”

Cấp dưới vội vã nói, không đợi Kỷ Thiên Minh đáp ứng, đã nhanh chóng chuồn khỏi.

Nếu không đi, sẽ vô cớ gặp họa.

Kỷ Thiên Minh giận đến cả người run rẩy, đi thẳng vào phòng của Kỷ Nguyệt Trâm.

Cô ta đang đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa gõ bàn phím, hoàn toàn không nghe được tiếng mở cửa và tiếng bước chân Hồn nhiên không biết, có người nguy hiểm đang tới gần mình.

Cô ta đang viết chương mới cho hôm nay.

[Lục Tĩnh bị Kỷ Thiên Minh hạ thuốc, cả người không thể động đậy, vô cùng tuyệt vọng.

Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, đột nhiên cửa phòng bị đá văng, Trương Diệp lại vào được.

Anh ta hung ác nham hiểm nhìn Kỷ Thiên Minh, lạnh giọng nói: “Hóa ra, em tiếp cận tôi vì nó! Tôi muốn cho em biết được cảm giác bị phản bội là như thế nào! Các anh em, em ấy cho các người, hưởng dụng cho đã đi!”

Kỷ Thiên Minh nhìn hơn mười người vạm vỡ sau lưng Trương Diệp, sợ tới mức thân thể run run.

Không đợi anh ta có phản ứng, đã bị người đàn ông to lớn cười ph óng đãng dẫn đi.

Sau đó, anh ta bị đưa đến kho hàng dưới mặt đất, ẩm thấp lạnh lẽo.

Anh ta bị trói trên cây cột lạnh như băng, mắt bị bịt lại Anh ta muốn kêu cứu, nhưng miệng bị lấp kín.

Có cái gì đó đang chạm vào người anh ác loại dụng cụ tra tấn đủ kiểu dáng!

Là..

Ngón tay Kỷ Nguyệt Trâm lướt nhanh trên bàn phím, mỗi viết Kỷ Thiên Minh bị tàn phá, cô ta đều kích động Cả người như ăn stride(1) , không dứt ra được.

(1): một nhãn hiệu kẹo cao su bên Trung Quốc.

Xong hai nghìn chữ, cô ta tựa như thượng đế, nhìn bọn họ.

Thấy Kỷ Thiên Minh bị ngược, khỏi nói có bao nhiêu hưng phấn.

“Chậc chậc chậc ..“ Kỷ Nguyệt Trâm cảm thán: “Kỷ Thiên Minh, em gái anh rất có tâm, tạo ra cho anh nguyên một cái hậu cung, một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy,.. đều của anh!”

“Vậy anh có nên cảm ơn em không?”

Sau lưng truyền đến giọng nói khàn khàn trầm thấp của người đàn ông, giọng nói sâu không lường được.

Kỷ Nguyệt Trâm đang đeo tai nghe, lờ mờ nghe thấy tiếng nói, không có nghĩ nhiều Bây giờ cô ta còn bị vây trong trạng thái hưng phấn.

Cô ta xua tay, cười hì hì nói: “Khỏi khỏi, đều là người một nhà, nên làm mài”

Nói, nháy mắt sắc mặt cô ta cứng ngắc, nhận ra có gì đó không thích hợp.

Vừa rồi… ai nói chuyện.

Giờ phút này cô ta mới thật sự cảm nhận rõ ràng sống lưng lạnh vù vù, đó là oán giận của người nào đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1903


Chương 1903

Cổ họng cô ta lăn lộn, cô ta nuốt nuốt nước bọt, trái tim rất lạnh rất lạnh đấy.

Cô ta không dám quay đầu lại nhìn, cô ta lắp bắp nói: “Hình như … hình như hơi đói bụng, em đi ăn trưa…”

Cô ta đứng dậy, vừa muốn rời khỏi, lại bị Kỷ Thiên Minh ấn lại Sức lực không lớn, cô ta cũng không dám vặn lại.

“Anh không ngờ em gái lại thương anh như thế, thấy trong cuộc sống thực không có bạn trai, lại tạo ra cho anh nhiều bạn trai trong thế giới hư cấu như vậy nha?”

Kỷ Nguyệt Trâm nghe nói như thế, cảm thấy da đầu căng đau.

“Anh… Anh ở trong truyện của em là một anh chàng vô cùng đẹp trai, tất cả mọi người đều thèm muốn sắc đẹp của anh đến nhõ dãi.

Hơn nữa anh còn khác với các nhân vật phản diện khác, anh sẽ không ngủm củ tỏi đâu, em sẽ cho anh ở trong truyện em sống lâu trăm tuổi đấy! Em… Em sẽ… sắp xếp cho anh một đoạn nhân duyên tốt!

“Kỷ Nguyệt Trâm, em muốn chết hay không muốn sống nữa?”

Kỷ Thiên Minh u ám nói.

Kỷ Nguyệt Trâm vậy, khóe miệng chùng xuống, lòi ra vẻ mặt sắp khóc.

“Anh ơi… Giờ em xóa truyện đi, còn kịp không?”

“Bây giờ em chui lại vào bụng mẹ làm lại, vẫn còn kịp đấy!”

“Anh… anh đây là muốn giết em gái ruột của mình sao?” Kỷ Nguyệt Trâm run bần bật hỏi tra tấn linh hồn này.

“Kỷ Nguyệt Trâm, Kỷ Nguyệt Trâm! Chẳng phải anh thường để em giúp anh kiếm chút tiền thôi sao? Em lại đối với anh như vậy! Thật làm cho anh trai này đau lòng hết sức! Em lại làm ra chuyện phát rồ như vậy, chẳng lẽ lương tâm của em không đau sao?

Kỷ Thiên Minh đưa tay lên ngực, dáng vẻ vô cùng đau lòng.

Kỷ Nguyệt Trâm khóc chít chít nói: “Anh áp bức em nhiều năm như vậy, cầm bao nhiêu tiền riêng của em, lương tâm của anh có đau không? Vậy mà anh còn lấy tiền của em đi cưa gái, hại em không có tiền mua một bộ quần áo và trang sức ra hồn đế đi hẹn hò”

“Anh còn lấy cái túi mà em tích cóp thật lâu mới cần răng mua, chớp mắt đã tặng cho bồ của anh. Thời gian đó em rất khổ sở đó!”

“Hóa ra, vì chút chuyện này mà trong lòng em ghi hận anh. Được rồi, coi như em cũng trả thù rồi, về sau giữa anh em chúng ta không có ân oán gì nữa, được không?”

Thái độ Kỷ Thiên Minh dịu đi.

Kỷ Nguyệt Trâm hơi ngạc nhiên, vậy mà anh ta lật lại chuyện này.

Hào phóng như vậy?

“Không bắt em chịu trách nhiệm nữa?”

“Không, ngẫm lại nhiều năm như vậy, xác thật anh làm anh trai hơi không đúng”

“Anh à, cuối cùng anh cũng có lương tâm rồi! Truyện này em còn có thể… viết tiếp không?

“A!” Em không muốn sống nữa hả?”

“Khụ khụ… quên đi…quên đi Kỷ Nguyệt Trâm nuốt nước bọt.

“Mau xóa cho anh, nếu anh lại thấy em cập nhật, nhất định em sẽ chết!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1904


Chương 1904

“Vâng vâng vâng!”

Kỷ Nguyệt Trâm làm trò trước mặt anh, nén nước mắt, lưu luyến không rời mà click xóa bỏ.

Lúc này Kỷ Thiên Minh mới không truy cứu nữa.

“Đúng rồi, nếu lần sau em còn bôi đen anh trên internet, vượt tường tìm phim, anh sẽ bỏ cái móng vuốt dư thừa cúa em đi!”

“É.”

Cả người Kỷ Nguyệt Trâm cứng đờ, không ngờ ngay cả lời này anh cũng nói.

€ô ta không khỏi lẩm bẩm: “Dựa vào cái gì anh có thể coi, em không thể?”

“Anh là đàn ông, anh đang học tập, về sau tự nhiên sẽ có người dạy em, em coi cái gì?

Cố Gia Huy đã gọi điện thoại cho anh, nói em làm Hứa Minh Tâm hư hỏng! Cô gái nhỏ nhà người ta, coi cái này làm gì?”

“Em chỉ là tò mò… Tò mò anh đang coi cái gì thôi! Anh có đứng đăn đâu, coi mấy cái không lạnh mạnh đói” Cô ta thở phì phì nói Sao đàn ông coi được, phụ nữ lại coi không được? “Anh coi mấy cái không lành mạnh đấy, em làm gì được? Nếu em lại trèo tường, đừng trách anh không khách khí. Anh đánh gãy cái chân chó của em trước, cho em ngồi xe lăn, đánh tay phải của em tàn phế bó thạch cao, cho em ăn cơm bằng tay tay.

Sau đó lấy thẻ tín dụng của em quẹt hết, lấy nước hoa, son môi, túi xách của em tặng cho người ta hết!”

Sống Kỷ Nguyệt Trâm lạnh toát, sao có thể nói ra những lời như vậy?

Không độc không phải đàn ông!

Kỷ Thiên Minh thật con mẹ nó tàn nhẫn!

Kỷ Thiên Minh trở về phòng của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ, mở rương quần áo dưới cùng ra.

Bọn họ đã xây nhà vô số lần, làm mất không ít đồ vật, chỉ còn cái rương hành lý này ật, vân luôn mang theo bên người.

Mở ra… tất cả đều là đồ dùng của phụ nữ.

Túi xách, giày dép, mỹ phẩm.

Kỷ Nguyệt Trâm lớn lên rất đẹp, tuổi còn nhỏ đã được mấy thằng con trai coi trọng.

Anh ta học cùng trường với cô ta, hơn cô †a mấy tuổi, thường xuyên ảnh cáo mấy em trai học lớp dưới, không cần đánh chủ ý lên người cô ta, nếu không sẽ đánh mặt mũi bọn họ bầm dập.

Anh ta một mực lén lút chặt hoa đào của Kỷ Nguyệt Trâm.

Nhưng vẫn có cá lọt lưới, có người không sợ chết đi thổ lộ, hẹn hò với cô ta.

Cô mới mười lăm, mười sáu tuổi, mắt nhìn kém đến mức lần đầu được người thổ lộ đã mừng như điên.

Anh ta lấy hết tất cả tiên mà cô cực khổ để dành để mua đôi giày cao gót đầu tiên.

Cô ta tìm không thấy, khóc cả đêm, mắt đều sưng cả lên, cũng không còn mặt mũi nào đến nơi hẹn.

Sau này, đại học, tự do, con trai theo đuổi càng nhiều.

€ô ta tính ra nhân duyên của người khác, lại không tính ra mình.

€ô ta cho rằng trong mệnh mình có hung thần, trời định cô đơn.

Cho nên, có người thích mình, cô ta đều đồng ý quen nhau.

Cô ta không muốn lẻ loi một mình suốt quãng đời còn lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1905


Chương 1905

Cô ta nói với người khác phải tin vào số phận, nhưng chính cô ta chưa tin bao giờ, vẫn luôn nghĩ cách thay đổi.

Cô ta đeo túi xách trên lưng đi ra ngoài hẹn hò, anh ta sẽ đoạt túi xách của cô ta, nói muốn tặng cho bạn gái của mình.

Có đôi khi sẽ để cái gì đó vào trong mỹ phẩm của cô ta, khiến cho mặt cô nổi mụn, không thể ra cửa gặp người Anh ta không biết đã phá hư bao nhiêu buổi hẹn hò của cô ta, người đàn ông bên ngoài nào anh ta cũng coi thường, không ai có thể so với mình.

Cô ta nha…

Cứ ở bên cạnh mình là tương đối an toàn.

Mà cái rương đồ này, đều do anh ta lấy cớ muốn tặng bạn gái lấy đến, hoặc là trực tiếp đoạt đến.

Để ngăn không cho cô ta đi hẹn hò.

Anh ta biết Kỷ Nguyệt Trâm có oán hận sâu nặng, nhưng may mắn thay họ có máu mủ tương liên, không thể dứt bỏ, cô tức giận một trận rồi cũng bỏ qua, sẽ không nhắc lại nữa Anh ta nhìn mấy thứ đó, khóe miệng kéo ra một nụ cười dịu dàng.

Thật sự khó có thể tưởng tượng được, mình còn có lúc ngây thơ như vậy, cất giấu đồ vật của cô ta, tìm mọi quan hệ nói yêu đương với cô ta.

Nợ đào hoa của anh ta nhiều, nhưng đều là hoa đào nát, Kỷ Nguyệt Trâm từng bói qua mệnh của anh ta, nói anh ta không thể cùng một người sống đến già.

Mà trong mệnh của cô ta đã định, cô độc cả đời Vậy chẳng phải hai người là một đôi trời sinh.

Không phải là người yêu, vợ chồng thì như thế nào, chỉ cần anh ta và cô ta ở cùng nhau thì tốt rồi.

Mẹ không thích cô, cũng không chăm sóc.

Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy em gái, anh đã vui muốn chết luôn, cầm tay nhỏ bé của cô ta.

Mẹ không muốn cho bú, vậy anh ta sẽ đút sữa bột.

Em gái không thích ăn cơm, anh ta sẽ thay đổi các cách để nấu ăn ngon.

Anh ta thích loại cảm giác duy nhất này.

Anh ta đang nhìn chăm chú, không ngờ sau lừng truyền tới tiếng bước chân.

“Anh ơi, anh đang làm gì đấy?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kỷ Thiên Minh nghe thấy tiếng của cô ta, trong lòng run lên, nhanh chóng đóng rương lại.

Anh ta nhanh tay để lại chỗ cũ, xoay người thấy cô ta nhón chân, thò đầu ra nhìn, dáng vẻ rất tò mò.

“Anh ơi, cửa nhỉ anh đang nhìn cái gì vậy, em gõ lần, anh cũng không quay đầu lại “Chỉ thu dọn một số thứ không cần thiết thôi”

Thân thể cao lớn của anh ta chặn tầm mắt của cô ta, nói: “Tìm anh có chuyện gì sao?”

“Vừa rồi nhận được điện thoại, cần đến một nhà có quỷ, lại là một đơn mới, anh giúp em đi qua xem đi”

“Được, anh thu dọn xong sẽ đi với em”

Kỷ Thiên Minh đẩy cô ta ra ngoài, cô ta bĩu môi, nhưng cũng càng tò mò hơn.

Rốt cuộc trong phòng anh ta dấu cái gì không cho người ta nhìn?

Búp bê bơm hơi? Hay tạp chí khiêu dâm?

Thần thần bí bí, khiến lòng cô ta ngứa ngáy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1906


Chương 1906

Điều duy nhất cô ta cảm thấy hứng thú trên đời này chính là Kỷ Thiên Minh.

Hôm nay anh ta làm gì? Có nhìn cô gái đẹp nào không? Đi ra ngoài làm việc có gặp nguy hiểm không? Lúc nhàm chán nghĩ cái gì?

Ngay cả chính cô ta cũng không nhận ra vấn đề này.

Thói quen…

Cô ta đã sớm có thói quen nghĩ về Kỷ Thiên Minh, không lúc nào không nghĩ, mỗi giây mỗi phút…

Thới quen, đúng là một tồn tại đáng sợ nhất, mà cô ta lại vui vẻ chấp nhận, cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Tuy rằng ngoài miệng nói oán giận, trong lòng vẫn cứ lo lắng cho anh ta.

Đây là người thân cùng máu mủ với cô ta, quan hệ với mẹ so ra còn kém anh trai đó.

Cô ta đang chuẩn bị xoay người rời đi, sau lưng truyền đến tiếng nói trầm thấp của Kỷ Thiên Minh: “Kỷ Nguyệt Trâm, chúng ta sẽ luôn ở cùng nhau sao?

“Đương nhiên, nhất định chúng ta sẽ không có được hạnh phú, nếu còn không dựa vào nhau, anh già rồi ai chăm sóc anh? Em nhỏ hơn anh nhiều như vậy, chắc chắn anh chết trước em, em nhặt xác cho anh nha!”

Kỷ Nguyệt Trâm nói không chút do dự, trả lời một cách tự nhiên.

Kỷ Thiên Minh nghe nói như thế cũng không giận, sờ sờ đầu của cô ta, cười cười Anh ta cũng không nói thêm gì nữa, chỉ gật gật đầu.

Có một loại quan hệ, đã sớm vượt qua mọi định nghĩa trên thế giới này.

Tôi không quan tâm đạo đức thế tục, tôi chỉ cần em mà thôi!

Mà bên này, Cố Trường Quân công khai quan hệ với .Josh, tin tức giải trí ồn ào huyên náo.

Cố Trường Quân quản lý tập đoàn Gố Linh, rố ràng là đứng ở bên .Josh, chẳng sợ Lance có hoàng gia duy trì, cũng không lường được năng lực của tập đoàn Cố Linh.

Trận tranh giành quyền thừa kế này, sóng ngầm mãnh liệt.

Mà Antonio không có động tĩnh gì, tựa như không thấy hai anh em này giương cung bạt kiếm, muốn dồn đối phương vào chỗ chết, bình tĩnh thản nhiên, cũng không nhúng tay ngăn cản.

Bầu không khí của cả trấn Kettering biến hóa kỳ lạ.

Những ngày gần đây Lance cứ giận dữ suốt, không ít cấp dưới gặp tai ương.

Dù sao lần này anh ta cũng bị Cố Gia Huy chơi triệt đế như vậy, sao anh ta không tức giận cho được.

Ngay lúc mọi chuyện đã hết đường xoay xở, Lucia yên lặng một lúc lâu đột nhiên xuất hiện nói: “Anh, em có thể giúp anh, em quyết định gả cho vua Charles trở thành tân Vương phi”

“Cái gì?”

Lance kinh ngạc nhìn Lucia, mặc dù họ là anh em ruột, nhưng anh ta chưa bao giờ tín nhiệm cô ta.

Cô ta luôn làm theo cảm tính, một khi có chuyện liên quan đến Cố Gia Huy sẽ mất lý trí.

Mà anh ta muốn chính là lợi ích tuyệt đối.

‘Vốn anh ta cho rằng vì chuyện này, nhất định trong lòng Lucia sẽ hận mình, cũng không ngờ cô ta lại chủ động muốn giúp mình.

Anh ta mang thai độ hoài nghỉ, híp mắt nhìn cô ta, chờ lời phía sau của cô ta.

Mà trên mặt anh ta không hề có gợn sóng, sâu trong con ngươi màu xanh thẩm là một mảnh lạnh như băng, không có cảm tình gì.

Giống như hồ nước kết băng, đã nản lòng từ lâu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1907


Chương 1907

Cây khô đã chết, lại khó gặp xuân.

Lần này, cô ta lòng gan dạ sắt. “Em không trách anh chặt đứt nhân duyên của em, thật ra em cũng hiểu được, cho dù em có buộc cả trái tìm lên cổ Cố Gia Huy, anh ấy cũng không tình nguyện cưới em. Em tổn thương cũng thôi đi, nếu còn làm phiền đến anh cả, chính là sai lầm của em. Trước kia em không buông được, nhưng bây giờ em đã hiểu, anh ấy bạc tình bạc nghĩa với em như vậy, em cũng sẽ không niệm tình cũ” “Thái độ của vua Charles đối với anh cả cứ luôn không rõ ràng, người ngoài tưởng vua Charles hoàn toàn đứng ở bên anh cả, nhưng anh em đều rõ, vua Charles không muốn đắc tội với kẻ địch mạnh như .Josh, sợ sau này anh ta lên ngôi, sẽ bất mãn với anh ấy.

Nếu em gả cho anh ấy, vậy anh ấy và anh cả sẽ là châu chấu trên một sợi dây, tất nhiên anh ấy sẽ giúp anh trai, một lòng một dạ đối phó với Josh.”

“Chờ bọn họ đấu đến lưỡng bại câu thương, vậy anh trai có thể ngồi làm ngư ông đắc lợi: “Mà việc em cần làm là thổi gió bên tai, châm ngòi thổi gió, bày mưu tính kế”

“Em ba, em nghĩ như vậy thật sao?”

Lance nắm tay cô ta, quá đối vui mừng nói.

Lucia mạnh mẽ gật đầu: “Em không yêu Cố Gia Huy nữa, chỉ có hận, em muốn bọn họ sống không bằng chết! Cố Gia Huy, Hứa Minh Tâm, là kẻ địch của em, không tra tấn bọn họ đến chết, em tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ đâu”

Đôi mắt đẹp của cô ta dữ tợn, bên trong đều là màu đỏ của máu và hận ý thấu xương.

Dùng sức nắm tay lại, móng tay màu đỏ tươi đâm vào trong thịt, không biết đau đớn.

Trong lòng cô ta chỉ có hận thù, mục đích sống của cô ta chỉ có báo thù Làm cho người tổn thương mình phải trả giá bằng máu!

Lance thấy cô ta đã quyết tâm, mừng muốn hỏng luôn, nếu có cô ta mượn sức vua Charles, không gì tốt hơn!

“Em gái, em có thể nghĩ thông suốt như vậy là rất tốt! Anh đi tìm vua Charles, để hai người sớm ngày thành hôn!”

“Được, vậy phiên anh đi chuyển lời giúp em, em đi về trước chuẩn bị cho việc kết hôn, đi trước đây”

“Đi đi, Vương phi tương lai!”

Khóe miệng Lance nhếch lên cười, muốn chạm tới mang tai luôn.

Lại không biết, nháy mắt khi Lucia xoay người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm ngoan độc ác.

Anh trai ơi anh trai, anh quên rồi ư? Anh cũng làm tổn thương em nha!

Em làm việc cho anh nhiều năm như vậy, em coi anh như anh trai ruột, anh lại coi ta thành em gái, thật nực cười mà Nếu năm đó, không phải anh ta phái mình đi giết Cố Trường Quân, sao cô ta và Cố Gia Huy lại tách ra nhiều năm như vậy, để Hứa Minh Tâm có cơ hội thừa nước đục thả câu.

Lúc lợi dụng cô ta, nóng lòng muốn ép khô cô ta.

Cô ta không đòi hỏi gì cả, chỉ muốn gả cho.

người đàn ông mình yêu nhất.

Mà nguyện vọng này đã bị anh ta cứng rằn phá hủy.

Cơ hội duy nhất của cô ta là trái tim kia, anh ta lại dễ như bàn tay chiếm cho riêng mình.

Đã hủy hoại cả đời của cô ta, vậy lấy mạng trả lại đi!

Đôi môi đỏ nhếch lên, là một nụ cười trí mạng nhất.

Người càng đẹp, càng độc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1908


Chương 1908

Trong khoảng thời gian này, bên ngoài sóng gió nổi lên, nhưng Cố Gia Huy lại rảnh rỗi khó có được.

Dẫn Hứa Minh Tâm đi dạo chơi ở London, ăn các loại đồ ăn ngon Chuyện ở công ty đều giao cho Cố Trường Quân, bây giờ cả người anh nhẹ nhàng không có việc gì hết.

Hứa Minh Tâm vẫn đến chỗ phó bếp học, mà anh thì làm trợ thủ cho cô.

Chi nhánh công ty Cố Linh tổ chức họp báo, là thủ tục bàn giao cuối cùng, Cố Gia Huy phải tham dự.

Tất cả mọi người chuẩn bị vào chỗ, như Cố Gia Huy lại khoan thai đến muộn.

Lúc xuống xe mới cởi tạp dề trên người ra, đặt trên xe, hành động mờ ám này bị ánh mắt sắc bén của phóng viên nhìn thấy.

Bọn họ không quan tâm đến đề tài Cố Trường Quân đồng tính luyến ái chút nào, dù sao cũng ồn ào huyên náo lâu như vậy, đã thành điều tất nhiên.

Bọn họ càng tò mò nguyên quyền chủ tịch này hơn, có thể nói tập đoàn Cố Linh là tâm huyết do một tay anh phấn đấu mà có, bây giờ chắp tay đưa cho người ta, chẳng lẽ không tiếc chút nào sao?

Hơn nữa gần đây truyền thông thường xuyên chụp được Cố Gia Huy mặc đồ ở nhà, đi lên siêu thị, xuống chợ, không có chuyện gì còn xếp hàng mua đồ ăn vặt.

Có thể nói cách ăn mặc vô cùng bình dân.

Mà những tin tức như vậy, cũng đã đưa tin một lần ở Đà Nẵng, bây giờ ồn ào tới nước ngoài.

“Cậu chủ, bột mì Thư ký ở bên cạnh cẩn thận dặn dò.

Lúc này Cố Gia Huy mới chú ý trên cổ tay áo có dính một vết dơ màu trắng, Anh hững hờ phủi phủi, bước lên thảm đỏ, đi vào ghế đầu.

“Thế nào? Bắt đầu chưa?” Anh hỏi Cố Trường Quân.

“Đều đang đợi em đó, em làm gì đấy?”

“A, vợ của em muốn ăn sủi cảo, em tự bao cho cô ấy đấy. Quên hôm nay có họp báo, nếu anh không gọi cho em, em cũng quên mất”

Cố Trường Quân nghe vậy, không thể làm gì hơn lắc lắc đầu: “Bây giờ em rất thảnh thơi nha”

“Đúng vậy, cảm ơn anh hai xử lý công việc giúp em, để em có thể bù cho cô ấy một tuần trăng mật tốt đẹp, trải qua thế giới của hai người. Đợi lát nữa em phải về trước, còn phải về nấu sủi cảo cho cô ấy đấy, cô ấy còn rất muốn ăn nhân thịt bò”

Cố Trường Quân nghe nói như vậy, đầu đầy vạch đen, có chút dở khóc dở cười. Người em trai này của anh ấy nha, cưng chiều vợ là không ai bằng!

Buổi họp báo bắt đầu, phóng viên bắt đầu tấn công.

“Anh Linh, tập đoàn Cố Linh huy hoàng như ngày nay, có thể nói là do một tay em trai anh dốc sức làm ra. Mà bây giờ anh ta chấp tay rút khỏi anh có cảm nghĩ gì?”

Đây là chuyện mà mọi người quan tâm nhất Cố Gia Huy đã dốc hết tâm sức của mình, mới có tập đoàn Gố Linh của hôm nay, đưa tập đoàn ra thị trường nước ngoài, tiếng tăm lừng lẫy.

Nhưng ngay khi Cố Trường Quân xuất hiện, anh ấy đã tiếp nhận vị trí giám đốc.

Mà bây giờ hai anh em cùng nhau xuất hiện ở buổi họp báo, dáng vẻ anh em hòa thuận đấy, dường như cũng không có anh lừa tôi gạt gì nhau.

“Rõ ràng là tôi gánh vác trọng trách thay cho em ấy, để cho em ấy có thời gian rảnh rỗi đi làm chuyện mình muốn làm”

Cố Trường Quân bất đắc dĩ nói.

“Cậu ba Huy muốn làm chuyện gì? Xin hỏi… Là chuyện gì ạ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1909


Chương 1909

“Ở nhà với vợ, hưởng tuần trăng mật và thế giới riêng của hai người.”

Cố Gia Huy cười nói, trên mặt lộ ra vẻ hạnh phúc khôn xiết “Cậu ba Trung… Cam lòng làm người đàn ông nội trợ của gia đình? Vứt bỏ sự nghiệp ư?”

Các phóng viên bị sốc.

Cố Gia Huy có năng lực hơn người, thế nhưng không có chút tham vọng nào cả Trao danh tiếng và tài sản cho người khác dễ như trở bàn tay mà không đau không ngứa gì hết.

“Sao lại không cam lòng? Vợ tôi xinh đẹp như hoa, người mềm mại dễ thương, đương nhiên phải che chở thật tốt. Sau này mọi người muốn hỏi về tập đoàn Gố Linh, cứ hỏi anh hai tôi, tôi sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện nào: Lời này, không chỉ nói với truyền thông, mà còn nói với Lance nữa đấy.

Muốn lợi dụng anh à, đời này không có khả năng, kiếp sau anh cũng không cho cơ hội đó đâu.

“Vậy.. sau này Cậu ba Trung muốn làm gì?

‘Về phát triển tập đoàn .J&C sao?”

“J&C đã giao cho bố tôi quản lý, bây giờ tôi là người rảnh rỗi, coi như chính thức thôi việc chờ sắp xếp việc làm”

‘Vừa nói ra lời này, những người có mặt đều ồ lên.

Cố Gia Huy đang thất nghiệp?

Anh cũng dám nói.

Dù cả thế giới có thất nghiệp, anh cũng không thể thất nghiệp nha!

“Xin hỏi… Chẳng lẽ bà Cố không nói gì sao? Cô ấy ủng hộ ý nghĩ này ư?”

“Chuyện này còn chưa biết, khi nào về tôi sẽ hỏi cô ấy. Tôi còn có việc, rời đi trước, anh hai tôi sẽ cho mọi người câu trả lời thuyết phục: Cố Gia Huy không nói nhảm nữa, rời hỏi từ lối đi an toàn ở phía sau.

“Cậu ba vội vã như vậy… là muốn làm gì vậy?” Mọi người đều tò mò “Làm sủi cảo cho vợ tôi ấy mà”

Mọi người nghe xong, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hai mặt nhìn nhau.

Hứa Minh Tâm xem TV mới biết được Cố Gia Huy không có chức nào cả người nhẹ nhàng, lại thành kẻ thất nghiệp sống lang thang.

Cô cho rằng không có Gố Linh, ít ra còn có J&C, không ngờ bây giờ J&C cũng không ở trong tay anh luôn.

Không được, cô không thể ngồi chờ chết, không làm chuyện gì cả.

Cố Gia Huy về đến nhà, thấy Hứa Minh Tâm đang thu dọn đồ đạc, làm tới thở hồng hộc, đổ mồ hồi đầy đầu.

“Em đang làm cái gì đấy?”

Trong vali chứa đầy quần áo quý báu của cô.

“Mấy bộ quần áo này em không thể mặc, rất lãng phí, em định thanh lý chúng”

“Còn có, đây là thẻ ngân hàng của em, bên trong có tiền em tích góp, có thể duy trì cuộc sống của chúng †a. Nếu còn chưa đủ, em còn một chút trang sức gì gì đó có thể lấy đi cầm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1910


Chương 1910

Anh biết mà, em là đầu bếp, nấu ăn mang mấy cái vật để ngắm này cũng không thích hợp”

“Tuy không có hai cái tập đoàn, nhưng anh còn có em, tâm lý chênh lệch của anh cũng đừng lớn quá nha. Anh không có mấy cái đó, Lance cũng không có lý do đối phó với anh, cho nên may rủi gắn liền nhau, việc xấu đi qua, tiếp theo sẽ là chuyện hạnh phúc”

“Chúng ta có tay có chân, muốn lập nghiệp từ hai bàn tay trắng cũng nhanh lảm đó, cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt đấy, đừng sợ”

Hứa Minh Tâm lo bây giờ anh rảnh rỗi, thấy mình không có gì cả, sẽ làm tổn thương đến lòng tự ái anh.

Dù sao trước đây vẫn là ông tổng của tập đoàn, hôm nay lại trở thành một kẻ thất nghiệp sống lang thang, là người đều không chấp nhận được đâu.

Cô có thể ở bên anh qua những ngày tốt lành, cũng có thể ở bên anh qua những ngày gian khổ.

Cuộc sống nghèo khổ một chút cũng không sao, quan trọng nhất là hai người vẫn luôn khỏe mạnh bên nhau là tốt rồi.

Cố Gia Huy nghe vậy muốn cười, lại không cười nổi.

Cô chân thành nhìn mình, ánh mắt ấm áp, an ủi và quan tâm, vì sợ anh không thể chấp nhận tình trạng hiện giờ.

Cô thực sự đã đánh giá thấp bản thân mình, chút tổn thương này có đáng gì đâu Những năm gần đây, anh lấy tên cô đầu tư không ít bất động sản, chuỗi thương mại gì gì đó.

Dù anh không làm gì, cũng có thể hốt bạc mỗi ngày.

Chỉ là, chưa nói mấy chuyện đó với cô mà thôi, cũng không muốn nói… Cô gái này chân thành như vậy.

Điều này chứng tỏ, anh không nhìn lâm người, hai năm qua, Hứa Minh Tâm vẫn là Hứa Minh Tâm, không thay đổi chút nào.

“Minh Tâm, từ nay về sau anh không còn là CEO của Cố Linh, không phải là giám đốc của v&C, em còn thích anh sao?”

“Sao lại hỏi cái này?”

Hứa Minh Tâm khó hiểu hỏi.

“Anh không còn những thân phận xán lạn đó nữa, em có cảm thấy anh vô dụng không?

Quá thất bại?”

“Sao có thể, lúc em ở bên anh, em cứ nghĩ anh không có gì. Lúc đó anh còn rất xấu mà, em có ghét bỏ anh sao?”

Cô bĩu môi, có chút bất mãn nói: “Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, anh lại hoài nghi lòng thành của em, không thể ở hòa hợp bên nhau”

Cô giận, xoay người muốn rời khỏi, lại bị Cố Gia Huy nắm cổ tay, kéo lại.

Gắt gao mà…

Dùng sức ôm chặt vào ngực.

“Vậy em nói cho anh biết, anh là ai? Cho anh một cái vị trí, được không?”

“Anh là người đàn ông của Hứa Minh Tâm em, là chồng của em! Làm sao có nhiều vị trí như thế nha!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1911


Chương 1911

“Chỉ vậy là đủ rồi”

Cố Gia Huy nghe nói như thế, lòng tràn đầy niềm vui.

“Cho em xem mấy cái này, cũng là lúc nên cho em biết”

“Cái gì?”

Cố Gia Huy kéo cô vào phòng làm việc, mở máy tính ra.

€ó một hồ sơ tài liệu, tất cả đều là…

Giấy chứng nhận bất động sản, thỏa thuận cổ phần?

“Trên phần đề tên của mỗi cái đều là tên của cô.

Cô sốc vô cùng, cô làm mấy cái này khi nào?

“Mấy cái này là gì?”

“Của hồi môn?”

Hứa Minh Tâm buồn bực, của hồi môn không phải do người nhà mẹ đẻ chuẩn bị đồ cười sao?

Cố Gia Huy nên chuẩn bị sính lễ chứ nhỉ?

Hơn nữa sính lễ gì gì đó, không phải đã được đưa đến nhà họ Quý sao?

“Hai năm qua có nhiều trắc trở, do các nhân tố bên ngoài, nhưng tình cảm chúng ta lại không có vấn đề gì. Anh nhớ rõ chúng ta không cãi nhau nhiều lắm, anh đến London, em hiếu lầm quan hệ của anh với Ôn Thanh Vân. Còn có sự xuất hiện của Trịnh Hoa, em muốn chia tay với anh… Mấy chuyện đó, anh đều nhớ rõ”

“Thật ra trước đó anh vẫn nghĩ, chúng ta có thật sự phù hợp hay không, một khi em dán tên Cố Gia Huy, em sẽ bị số ánh mắt nhìn chằm chẳm, em sẽ rơi vào nguy hiểm, cũng sẽ bị người ta chú ý. Cuộc sống của em nhất định sẽ phát sinh biến hóa.

nghiêng trời lệch đất, mà em không thể dựa vào ai khác, anh là người duy nhất có thể dựa vào.

“Đó là một gánh nặng, anh cũng lo mình không bảo vệ được em. Anh không thể lấy tính mạng của em ra làm trò đùa”

“Cho nên, sau lần đầu cãi nhau, anh đã chuẩn bị cái này cho em. Sau này, nếu chúng ta không ở bên nhau nữa, chờ em tìm được người chồng phù hợp. Anh nhất định sẽ để cho em vẻ vang, của hồi môn phong phú như vậy, đối phương mới không coi thường em”

“Nhà họ Hứa có bộ dáng gì, anh rõ hơn hết, sợ là sẽ không chuẩn bị cái gì cho em.

Cho nên anh hay dùng tên của em, đầu tư rất nhiều hạng mục, hiện giờ đã bắt đầu nhìn thấy thành tích”

“Dù chúng ta có ở bên nhau hay không, đây đều là hồi môn của em” Tiếng của anh trầm thấp khàn khàn, như kể ra chuyện tình yêu cổ xưa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1912


Chương 1912

“Nếu em lấy người khác, anh sẽ là người nhà mẹ đẻ của em. Nếu em gả cho anh, cũng đi lấy chồng từ nhà họ Cố, anh nuôi em hai năm, bù cho em một phần của hồi môn phong phú cũng không có gì đáng trách”

Hứa Minh Tâm nghe mấy lời này, trái tim khẽ run.

Của hồi môn…

Cố Gia Huy lại chuẩn bị của hồi môn cho cô, còn chuẩn bị suốt hai năm.

Cũng là lần đầu tiên cô nghe anh nói nhiều như vậy, hóa ra trước đây anh cũng từng thấp thỏm lo âu, sợ không thể bảo vệ mình.

Cũng may là anh không buông tay, cô cũng không từ bỏ, nếu không thì… làm sao sẽ cùng nhau già đi Cố Gia Huy ôm cô, để cô ngồi vững trên đùi mình, xem tài liệu này.

“Năm nay anh ba mươi tuổi, chưa gặp em, anh chỉ biết công việc. Vì anh biết, nếu người còn sống, phải nắm quyền lực. Từ nhỏ anh và anh hai đã được đưa tới London, tránh tranh đoạt quyền thừa kế với Cố Triệt, nhưng vẫn không thể lo cho mình như xưa”

“Chúng ta chỉ có thể trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không ai dám động đến, có thể tự bảo vệ mình, cũng có năng lực bảo vệ người mình yêu. Anh của trước kia, sống vì nhiều người, anh hai, nhà họ Cố. Bây giờ, rốt cuộc anh cũng có thể bỏ xuống hết tất cả gánh nặng trên người, có thể cùng em sống êm đẹp”

“Vợ à, anh thất nghiệp rồi, em nuôi anh nha.

Anh vùi đầu vào hõm vai cô, hít mùi hoa nhài nhàn nhạt trên người cô, thấm vào ruột gan Hơi thở mỏng manh từ mũi anh, vảy ở trên da, khiến cô không nhịn được mà rụt rụt đầu.

Cô đẩy một cái, nhưng người đàn ông không nhúc nhích tí nào.

Cô cũng không có sức lực, dứt khoát từ bỏ.

Miệng cô lẩm bẩm: “Vậy anh không thấy chán à? Trước kia mỗi ngày đều có công việc cần xử lý, mọi người đều xoay quanh anh, nhưng bây giờ… Đột nhiên anh rơi từ vị trí trên cao xuống, không cảm thấy không thích ứng được sao?”

Người đi lên cao, nước chảy xuống thấp, anh thật sự có thể buông bỏ hết thảy ư?

“Anh muốn họ vây quanh anh làm gì, anh chỉ cần em xoay quanh anh là tốt rồi. Chờ chuyện ở trấn Kettering kết thúc, nguy cơ của osh giải trừ, chúng ta sẽ không nhúng tay vào mấy chuyện phiền lòng đó nữa. Chúng ta đi du lịch, tìm chỗ thích nào đó rồi định cư, đến anh nuôi em”

“Được không?”

Nghe vậy, khóe miệng Hứa Minh Tâm vẽ ra nụ cười nói: “Ý kiến như vậy cũng không tệ, anh phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, em phụ trách xinh đẹp như hoal”

“Sau này em muốn cuộc sống như thế nào?” “Em à? Sau này em muốn nuôi một con mèo, anh nuôi em, em nuôi mèo, ngày tháng không ưu không lo. Em không muốn làm bà lớn gì đó, chúng ta cùng mở một tiệm bánh, dạy người ta làm bánh ngọt. Chờ chúng ta có con, để anh dạy, đầu óc của em, còn không chăm sóc cho mình được, thật sự không có năng lực đi dạy dỗ con cái”

“Em không hy vọng bọn nó có áp lực lớn gì, vui vui vẻ vẻ lớn lên là tốt rồi, anh thấy sao?”

Cô mong đợi nhìn Cố Gia Huy, mới bây giờ đã bắt đầu nói về cuộc sống sau này, có cảm giác khó thể miêu tả Lồng ngực tràn ngập hạnh phúc ấm áp, khiến cô đánh mất chính mình.

Cố Gia Huy nhìn mình, mắt phượng sâu thẳm, như lốc xoáy, hút mình vào thật sâu.

Anh không trả lời, hai người nhìn nhau chừng mười giây.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1913


Chương 1913

Cố Gia Huy kề sát vào, hôn lên cánh môi Lần này, cô nhảm mắt lại, ôm lấy cổ anh, chủ động đáp lại Cố Gia Huy vẫn nhớ trước đây, nhìn cô thật lâu, cô run lẩy bẩy bảo vệ đồ ăn của mình, sợ miệng hùm của anh đoạt đồ ăn.

Mà giờ đây, đã hiểu biết hơn n đáng vui mừng, Nụ hôn này như sét với lửa, mất Hai người lại làm chuyện mật thiết ở phòng làm việc.

Văn kiện, bút máy đều rơi rớt, trên sàn nhà lểm soát còn có quần áo bị xé rách Cô bị đặt trên mặt bàn lạnh như băng, có thể hơi run.

Tuy thẹn thùng, nhưng không ngăn cản.

Hai năm này Cố Gia Huy làm rất nhiều chuyện vì cô, chút năng lực nhỏ bé của cô không giúp được gì cả.

Cô từ bỏ mình không biết bao lần, luôn hoài nghi năng lực mình, địa vị mình không thể xứng đôi với anh.

Từ đầu tới cuối, đều do Cố Gia Huy kiên trì.

Anh là người một dạ đến già, từ đầu đã cho là cô, thì không buông tay.

Nếu không có Cố Gia Huy không buông tay, cô nghĩ các cô cũng không đi tới bây giờ.

Có người chồng như vậy, cô còn muốn cái gì đây.

Chuyện duy nhất cô có thể làm, chỉ có dốc hết tình yêu của cô.

Cô cắn vành tai của anh, mềm giọng(2).

(2) nguyên văn: nghĩa là giọng nói Ngô Nông nhẹ nhàng. Ngô Nông là phương ngữ của Tô Châu. (tra google) “Chú ba Cố… em yêu anh”

Người đàn ông nghe vậy, thân thế cao lớn khế run lên.

Tuy rằng không phải lần đầu nghe, nhưng mỗi lần nghe thấy, đều có cảm giác rung động.

Cả trái tim đều bị lấp đầy.

“Anh cũng yêu em”

Bên trong mắt phượng sâu thẳm của anh đều là màu t*nh d*c, nhưng thân thể lại rất lý trí, hết sức ôn nhu, sợ thô lỗ quá, làm cô đau.

Hôm sau, Cố Gia Huy nhận được thiệp mời Lance gửi đến, đám cưới của Lucia và vua Charles, hôn lễ diễn ra ở hoàng cung Norman, đã thông báo thế giới.

Nội các trong hoàng cung đều bận lên bận xuống vì chuẩn bị chuyện hôn lễ cho tân ‘Vương phi, xôn xao hành động.

Chỉ một tuần sau là đám cưới, tuy rằng vội vàng, nhưng không ảnh hưởng đến sự phô trương của nó chút nào.

Cố Gia Huy nhận được thiệp mời, hơi híp mắt.

Lucia và vua Charles……

Vậy nghĩa là quan hệ của Lance và hoàng gia như ván đã đóng thuyền.

Mặc dù bên .Josh có thân vương giúp đỡ, nhưng lực lượng quá nhỏ bé.

Cố Linh có thể hỗ trợ, nhưng thẳng bại vẫn chênh lệch như cũ.

Gốc rễ của một quốc gia rất khó lay động, nhưng Gố Linh thua, đồng nghĩa với cố gắng của nhiều thế hệ đều uống phí.

Lần tranh đoạt thừa kế này, có thể nói là đập nồi dìm thuyền.

Lance có thể thua, nhưng .Josh thì không.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1914


Chương 1914

Cố Gia Huy nhận được điện thoại của Cố Gia Bảo, vậy mà ông bay từ Đà Nẵng qua đây, buổi tối muốn ở lại, đến lúc đó cả nhà ăn một bữa cơm.

Hứa Minh Tâm thấy ông cụ thì rất vui vẻ, tự mình xuống bếp, chuẩn bị bữa tối phong phú.

Chạng vạng lúc sáu giờ, ngoài sân truyên đến tiếng ô tô.

Là Cố Trường Quân tới Cùng anh ấy đi vào còn có Josh Hiếm khi .Josh có chút căng thẳng, do dự không dám xuống xe.

Đây chính là gặp bố mẹ trong truyền thuyết đó, không biết ông cụ có chấp nhận mình không.

Cố Trường Quân mở cửa xe bên này của anh ta ra, dịu dàng đưa tay qua, nói: “Làm sao thế?

Đã lớn như vậy rồi”

“Đây là bữa ăn của gia đình anh, người ngoài như em xuất hiện ở chỗ này cũng không thích hợp… Nếu không, em tự mình về nha..”

Anh ta còn chưa nói xong, đã bị Cố Trường Quân đánh gấy.

“Em là người của anh, chính là người nhà họ Cố, không qua cửa cũng đã đồng ý, Josh, hay là nói em đang giở trò lưu manh với anh?”

“Giở trò lưu manh?” Anh ta sửng sốt.

“Ở bên kia của chúng ta có một câu, gì mà nói chuyện yêu đương mà không kết hôn, đều là giở trò lưu manh. Sao, em ngủ anh, không muốn chịu trách nhiệm?”

osh nghe xong, đầu đầy vạch đen.

Cái gì cũng có này và đó chứit “Nếu em dám giở trò lưu manh với anh, có tin bây giờ anh đè em xuống! Dạy dỗ em thế nào làm người?”

“Ở trước cửa nhà em trai anh, anh dám làm càn như vậy?”

“Có cái gì không dám? Anh là đàn ông, anh có nhu cầu bình thường”

Đầu Josh đầy vạch đen.

Từ khi hai người công khai, không còn che che dấu dấu nữa, Cố Trường Quân trước sau như hai người.

Người trước, mặt không biểu tình, bộ dáng ăn cỏ cấm dục.

Người sau, một giây đã đè anh ta xuống, làm cho anh ta kêu bố.

Chết tiệt!

Không thể nhịn Josh nhăn nhó, cuối cùng thở dài một hơi, nói: “Em lo lắng bố anh không chấp nhận em”

Đây mới là nguyên nhân khiến anh ta dừng lại không đi vào.

Cố Trường Quân nghe vậy, nắm chặt tay của anh ta, nói ra từng lời.

“Trời có sập xuống, có anh chống cho em, em và anh cùng trải qua, cũng không phải cùng với hẳn. Con dâu có xấu cũng nên gặp.

cha mẹ chồng, chò dù nói thế nào em vẫn phải làm quen với bố anh một chút. Coi như: là… vì anh, được không?”

Nghe được câu nói cuối cùng, Josh rốt cục buông ra.

Vì anh ấy, mình còn có chuyện gì là không thể làm được đây?

‘Yêu anh ấy, sớm đã hơn cả yêu mạng sống, không cách nào dứt bỏ.
 
Back
Top Dưới