Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1655


Chương 1655

Chú Strzyga muốn giữ người lại, nhưng đối phương trước khi đến đã có chuẩn bị, ông ấy hoàn toàn không còn cách nào khác.

Hơn nữa nơi Diên ở, có rất ít canh phòng, dù sao cũng là con gái nhỏ, trên người mang bệnh dữ, ở trong nhà chịu không ít lạnh nhạt.

“Đi tìm anh hai thôi”

“Sợ là không tìm được rồi.

Lucia đắc ý nói: “Vừa mới nãy anh cả gọi anh hai đi cưỡi ngựa rồi, sợ là có chuyện thương lượng, đã phong tòa toàn bộ chuồng ngựa rồi, không gặp người ngoài.”

“Là chị cố ý à?”

Diện kìm nén mà nhíu mày.

“Thì sao chứ?”

Lucia không hề sợ hãi.

“Trên người Hứa Minh Tâm có phù hiệu gia tộc của em, chỉ dám động vào cô ấy một chút xem, thử xem.

Diên lạnh lùng nhìn cô ta, trong đôi mắt màu xanh làm giống như đầy mực, trở thành xanh lam u ám đáng so.

Lucla nghe vậy nhíu chặt mày, vô cùng kinh ngạc nhìn cậu ấy.

“Thế mà em đưa cho cô ta bùa hộ mệnh của mình, em… Lucia tức giận không nói nên lời, cô ta có ý tung tin đồn nhàm, làm trong nơi này không phải gió thì chính là mưa, chỉ vì muốn có cái cớ danh chính ngân thuận để tra tấn Hứa Minh Tâm.

Cũng không ngờ Diễn lại đem vật quý giá như vậy giao cho Hứa Minh Tâm. Chẳng lẽ là…

“Diên, chẳng lẽ em thật sự là người đồng tính? Em đã yêu Hứa Minh Tâm à? Em cũng biết vinh quang của Kettering được duy trì qua nhiều đời tuyệt đối sẽ không cho phép một kẻ suy đổi như em xuất hiện. Em còn sống cũng chỉ khiến gia tộc thêm ô nhục mà thôi. Nếu xu hướng tình d*c của em không đúng thì em tự biết hậu quả rồi đó.”

“Chị ba, bây giờ là thời buổi nào rồi, đến cả hoàng gia cũng chấp nhận cho người đồng tính có thể kết hôn kia. Chẳng lẽ chị ba dám coi thường hoàng gia sao? Nếu việc này lọt vào tai Vua Charles thì không biết quốc vương bệ hạ sẽ buồn lòng đến mức nào nữa. Mặc khác, đây cũng là phép tắc đã có từ lâu của gia tộc, bố lại là người văn minh, chắc chắn sẽ không làm khó em đâu. Vả lại, đây chỉ là suy đoán của chị ba, em có thừa nhận mình là les đâu chứ?”

“Em không thừa nhận, vậy thì sẽ có người khác thừa nhận ”

Lucia nheo mắt lại, lộ vẻ nham hiểm khi nói ra câu này.

“Miễn là chị không gi3t chết cô ta thì phủ hiệu gia tốc có thể bảo vệ tính mạng cho chị, đúng không nào? Người đầu, chăm sóc cô chủ Diễn cho tốt. Thân thể em ấy yếu ớt, không thể ra ngoài phơi nắng phải giỏ, nhớ canh chừng cho cẩn thận.”

Dứt lời, Lucia xoay người rời đi, không quay đầu lai.

Lòng Diên nóng như lửa đốt, lập tức nhờ Chủ Strzyga tìm cách thông báo cho K biết.

K có thể tự do đi lại trong tòa thành này. Đây là một đặc quyền mà Josh đã xin bố ban cho.

K cũng là người duy nhất có thể thay mặt cho Josh mà đưa ra quyết định.

K đã biết được hành động của Lucia nên vội vã chạy đến, thậm chí còn sử dụng đến vệ sĩ ngầm của Josh.

Anh ta không thể trợ mắt mà nhìn Hứa Minh Tâm gặp chuyện không may, nếu không thì anh ta biết ăn nói ra sao với Cố Gia Huy đây.

Nhưng muốn đòi người lại từ chỗ Lucia há có thể dễ dàng như thế chứ

Cô ta đóng cửa không gặp, từ chối K ở ngay ngoài cửa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1656


Chương 1656

Cùng lúc này, trong tầng hầm, Hứa Minh Tâm đang bị trói gỗ lại.

Lucia ngồi ở phía đối diện, nhấp một ngụm rượu vang đỏ rồi thong thả nói: “Tiếp đãi chu đáo cho tôi Nhất định phải bắt cô ta thừa nhận bản thân là người đồng tính và đã cố ý dụ dỗ cô chủ Diên để khiến cho Kettering phải mất thể diện.

Một khi cô ta làm tổn hại đến danh dự của gia tộc

Kettering, bổ sẽ tức giận. Đến lúc đó, cho dù Cố Gia Huy có muốn bảo vệ cô ta thì cũng không còn kịp nữa rồi.”

“Lucia, cô thật hèn hạ! Tin đồn mấy ngày nay cũng là do cô lan truyền ra đúng không?”

Hứa Minh Tâm tức giận đến mức cả người run lên.

“Vậy thì sao? Chỉ là tôi rất ngạc nhiên, không ngờ con nhóc Diễn đó lại cho cô phù hiệu gia tộc. Yên tâm đi, tôi sẽ không giết cô, nhưng tôi sẽ khiến cho cô phải sống không bằng chết. Cái giá của việc cướp đi người đàn ông của tôi, cô gánh vác không nổi đầu.

“O? Vậy cái giá của việc cô cướp đi mẹ của con tôi, chắc cô cũng không gánh vác nổi đâu.

Đúng lúc những kẻ cao to vạn và đang định ra tay với Hứa Minh Tâm thì bất ngờ có một âm thanh ma quái vang lên trong tầng hầm trống trải.

Dường như có một tiếng vọng mơ hồ truyền đến, nghe có vẻ kỳ dị khôn lường, như thể nó đến từ địa ngục, khiển linh hồn người ta phải run rẩy khiếp sợ.

“Ai? Ai đang giả thần giả quỷ ở

Cô ta còn chưa dứt lời thì trên cổ đột nhiên xuất hiện một cây mã tấu Thụy Sĩ.

Dưới ánh đèn, lưỡi dao sắc bén khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ lạ thường.

Mặt dao lạnh lẽo bức bách, thậm chí còn phản chiều lại hình ảnh của chính bản thân cô ta.

Đứng sau lưng cô ta là một người đàn ông mặc nguyên bộ quần áo màu đen, khiến anh ta trông càng thêm bí ẩn.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy rõ người tới là ai thì mừng như điên.

Đó không phải ai khác mà chính là Phó Minh Tước.

“Là anh? Anh vào đây bằng cách nào?”

“Một sát thủ đang muốn giết cô thì đương nhiên sẽ tự có cách vào được đây thôi. Mấy tên rác rười mà có nuôi cũng vô dụng quá đấy. Tôi đã đến đây nghe cô luyên thuyền cả nửa ngày trời mà vẫn không có người nào chú ý đến tôi cả “Xem ra tôi phải thuê anh với giá cao để dạy dỗ lại vẽ sĩ cho tôi rồi “Cô nghĩ mình là ai chứ? Anh cô còn không mới nổi tôi nữa là

Phó Minh Tước nói chuyện không nề mặt ai cả, từng câu từng chữ như thể đang tát vào mặt cô ta vậy.

Lucia tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt, trồng cứ y như là gan lợn.

“Phó Minh Tước, đúng là anh có bản lĩnh rất lớn, nhưng đây là thái độ của anh khi nói chuyện với tôi sao? Chẳng lẽ… một xã hội đen nho nhỏ mà lại có thể so sánh với cả Kettering a?”

“Nhưng trước khi chết, năng lực của tôi có thể giết cô là đủ rồi. Đừng kiêu ngạo trước mặt tôi, tôi thấy chưởng mắt lắm. Ngay cả anh trai cô cũng rất khách sáo lúc nói chuyện với tôi nữa kìa. Ngoài ra, tôi đã liên minh với xã hội đen, hải tặc, phần tử khủng b0' của nước Mỹ rồi. Vậy nên… đừng quá xem thường tôi. Tôi chỉ là một sát thủ nghiệp dư, thân phận thật sự của tôi chi là một kẻ chuyên tập hợp mấy tên cặn bã lại một chỗ rồi hưởng chút béo bờ mà thôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1657


Chương 1657

“Được lắm! Phó Minh Tước, anh cho tôi biết, tại sao tôi không thể động tới cô ta hài “Con tôi, gọi cô ấy là mộ Phó Minh Tước cười nói, trong nụ cười của anh ta lại xen lẫn một loại hơi thở tà ma nhưng quyến rũ khó tá.

Lucia nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể nhận thua mà thả người đi.

“Cô bé, lại đây.”

Phó Minh Tước vẫy tay, Hứa Minh Tâm chuồn qua rồi trốn sau lưng anh ta.

Đồng thời, anh ta cũng buông lòng con dao ra. Lúc này, mấy tên vệ sĩ lập tức xông tới.

“Vô dụng, lui ra hết đi.”

Lucia tức giận quát lên. Đúng là nuôi ong tay áo, toàn một lũ vô tích sự “Cam on.”

Phó Minh Tước nói xong, dắt tay Hứa Minh Tâm rời

Cô vùng vẫy vô ích nên chi đành mặc kệ để anh ta di. dắt mình đi.

Hai người rời khỏi chỗ của Lucia, thấy được ảnh mặt trời một lần nữa.

Anh ta không ra ngoài bằng cửa chính, vì biết chắc có người đang ở cửa chính chờ cô đi ra. Lúc này, anh ta vẫn chưa muốn bị người khác quấy rày đầu.

“Đại nạn không chết, tất có phúc về sau. Cảm ơn anh đã cứu tôi May là anh tới rất đúng lúc, nếu không tôi đã phải chịu khổ rồi.”

“Cố Gia Huy bị gì vậy, sao lại có thể để một mình cô ở lại một nơi nguy hiểm như nhà Kettering này chứ? Hay là anh ta cảm thấy cô sống lâu quá nên muốn cho cô tới gặp Diêm Vương sớm hả?”

“Tôi…”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì có hơi khó chịu. Đã lâu rồi cô không được nói chuyện với Cố Gia Huy một cách vui vẻ thoải mái. Dường như lần nào cô gọi điện thoại cho anh thì anh cũng có việc bận, không có lúc nào rành rồi cả.

Phó Minh Tước thấy vẻ mặt buồn bực của cô thì mím môi lại, sờ đầu cô rồi nói từng chữ một: “Đừng sợ, dù Cố Gia Huy không đến bảo vệ cô, thì tôi cũng sẽ bảo vệ cô.”

“Cảm ơn.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hứa Minh Tâm chân thành nói lời cảm ơn.

Yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, bởi vì tình cảm dành cho người vợ đã khuất của mình nên anh ta văn luôn quan tâm đến cô, “Tôi đưa cô ra ngoài cho khuây khỏa một chút. Tôi thấy nơi này đối với cô cũng không tốt lành gì.”

“Vậy tôi đi nói với Diên một tiếng “

“Không cần đầu! Tại mắt của bọn họ rất rắc rối, phức tạp. Bên này cô vừa được cứu thì bên kia tin tức sẽ lập tức đến tại Diên.” Anh ta giữ chặt cổ tay cô rồi nói: “Ra ngoài chơi vui vẻ trước đi, xem như là báo đáp ơn cứu mạng của tôi.”

Hứa Minh Tâm gật đầu thật mạnh. Dù sao thì trong khoảng thời gian này, cô cũng không được vui vẻ gì nhiều.

Đây cũng là lần đầu tiên cô được tận mắt chứng kiến năng lực thật sự của Phó Minh Tước.

Kettering được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy mà đối với anh ta lại chi như chốn không người.

Rõ ràng là có cảm biến và camera ở khắp mọi nơi nhưng anh ta luôn có thể trốn trong điểm mù mà rời khỏi.

Hơn nữa còn thành công tránh được tất cả các bảo vệ. Thậm chí, cô còn nghi ngờ là có thể người của nhà Kettering cũng không biết được mấy điểm mù này ở đâu nữa.

Hai người thành công đi ra ngoài nhưng phải hơn 206 chục phút sau mới trộm được một chiếc xe.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1658


Chương 1658

Hứa Minh Tâm ngưỡng mộ giơ ngón cái lên. Cái gì gọi là kỹ năng tấn công chuyên nghiệp, xem như cô đã hiểu được rồi.

“Đây không phải chuyên môn của tôi.”

Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của cô, Phó Minh Tước có chút vui vẻ.

“Vậy chuyên môn của anh là gì?”

“Là người cai trị.

Bốn chữ nhàn nhạt, nhưng lại mang theo khí phách không gì sánh kịp.

Người cai trị…

Có người từ khi sinh ra đã là người cai trị ngồi tít trên cao, có thể chi phối được tất cả mọi thứ.

“Hôm nay có thể gặp được Minh Diệp không?”

“Bây giờ con bé đang ở với bố tôi, e là không gặp được.”

“Anh còn có bố ư?” Hứa Minh Tâm chưa bao giờ nghe anh ta đề cập tới nên có hơi kinh ngạc.

Ảnh mắt anh ta trở nên u ám, có vẻ như không muốn nhắc tới chuyện này. Anh ta chỉ nhanh chóng đáp lại một tiếng rồi không nói gì thêm.

Cô cũng rất biết điều, không hỏi những chuyện không nên hỏi và duy trì sự tôn trọng tối thiểu.

Phó Minh Tước biết cô thích ăn nhưng lại không biết được chỗ nào ăn ngon. May mà Hứa Minh Tâm vẫn còn nhớ.

Cuối cùng hai người cũng tới được phố ẩm thực. Một ngày hai mươi bốn giờ ở đây dường như lúc nào cũng vô cùng náo nhiệt. Thức ăn ngon từ khắp nơi trên thế giới đều quy tụ về nơi đây, cực kỳ sôi động.

“Quả là một tín đồ ăn uống, đến chỗ này mà cô cũng có thể tìm được.”

“Không phải là tôi tìm thấy đầu, mà là Cố Gia Huy đã đưa tôi đến đây một lần. Anh ấy biết tôi ham ăn nên mới dồn hết tâm tư để tìm một chỗ như vậy cho tôi

Chỉ khi thật sự thích một người thì mới có thể có gắng hết sức, vì cô ấy mà sẵn sàng làm bất cứ chuyện gi.

Vì vậy, cô cũng bằng lòng kết hôn với Cố Gia Huy, cùng sống cùng chết.

Bởi vì không có ai yêu có nhiều như Cố Gia Huy, và trái tim của cô cũng không thể chia làm hai để yêu thương thêm bất kỳ một người nào nữa.

Hứa Minh Tâm bắt đầu tung ta tung tăng, đi loanh quanh trước máy hàng quán vỉa hè.

Còn Phó Minh Tước chịu trách nhiệm trả tiền.

Mới đầu anh ta rất để ý đến chuyện nơi này là do Cố Gia Huy phát hiện ra, và hai người bọn họ cũng đã từng tới đây.

Nhưng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi cô, dường như mọi điều không vui đều tan thành mây khỏi, không còn đọng lại chút nào.

Anh ta và Cố Gia Huy đã được định sẵn là tình địch của nhau. Tất cả mọi thứ chỉ là sự giằng co trong mối tình tay ba.

Nơi hai người họ đã từng đến, giờ anh, anh ta và cô cũng đã đến, vậy xem như hòa nhau. Anh ta thật sự không muốn nghĩ mình đang giành phụ nữ với Cố Gia Huy, mà là người phụ nữ này vốn đã là của riêng anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1659


Chương 1659

Minh Diệp, cuối cùng gia đình chúng ta cũng sẽ về bên nhau.

Vừa nãy Hứa Minh Tâm đã bị một phen kinh hoàng, nên giờ cô cần biến sức ăn thành sức mạnh. Cô ăn đến mức tới giờ vẫn chưa ngừng lại.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên có người gọi tên “Hứa Minh Tâm!”

Một tiếng gọi ngắn ngủi nhưng giọng nói lại có hơi run run.

Vô cùng quen thuộc

Hứa Minh Tâm vô thức đảo mắt nhìn sang, liền thấy một bóng dáng đang tới gần mình.

Cô còn chưa kịp nhìn rõ người đó thì cả người đã bị ôm vào lòng, bị vây trong một cái ôm vô cùng ấm áp.

Hơi thở bạc hà mát lạnh quanh quản nơi chóp mũi khiến trái tim cô khẽ run lên

Khóe miệng vẫn còn dính chút dầu mỡ nhưng cô. người đàn ông này lại như không nhìn thấy, cũng không có vẻ gì là chán ghét,

Bàn tay to lớn đan vào mái tóc cô, khể xoa đầu có rồi nói: “Xin lỗi, hôm nay anh đã làm em sợ rồi đúng không?”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói như thế thì sống mũi chua xót, đôi mắt nóng ran lên.

Anh… biết chuyện ở Kettering?

Biết cô đã phải chịu thiệt thòi “Chú ba Trung, anh không cần em nữa ư?”

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng không khống chế được cảm giác lo lắng sợ hãi của bản thân mình. Trong khoảng thời gian này, anh đã rất thờ ơ với cô, cũng không thường xuyên đến thăm cô, có gọi điện thoại thì chỉ mới năm phút đã tắt máy.

Cô không thể hiểu được rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra. Cô không muốn suy nghĩ miên man, cũng không muốn nghi ngờ lẫn nhau.

Nếu thật sự nảy sinh khoảng cách mà không thể xóa bỏ được, không thể nói rõ ràng với nhau cũng không sao, nhưng đừng để cô phải chết một cách vô duyên vô cớ,

Cuộc chiến tranh lạnh này, cô không thích chút nào.

Hàng mì cô khẽ không run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống,

Cố Gia Huy nghe thể thì trái tim anh cũng run

Suốt quãng thời gian này, quả thực anh đã quá số lên. sót.

Anh hôn lên trán cô, hít một hơi thật sâu rồi trầm giọng nói: “Không có, sao anh lại không cần em được. Anh còn chưa cưới em nữa, anh chỉ…”

Chỉ là dù phải làm trái ý trời, không được chết tử tế thì cũng muốn cho em có được một kết thúc tốt đẹp.

Đưa em đến Kettering, sao anh có thể dễ chịu cho được?

Những lời này lặp đi lặp lại, nghẹn sâu trong cổ họng, từ từ thắt lại, nhưng vẫn không thốt ra thành lời.

Anh phải lên sẵn kế hoạch cho điều tốt nhất cũng như điều tối tệ nhất, đảm bảo lợi ích của cô cũng như không khiến cô bị tổn thương.

Cảm giác yêu một người chính là hận không thể dành hết tất cả cho người mình yêu, đào tìm đào phổi cho người đó xem “Bây giờ mọi chuyện đã kết thúc rồi, anh đưa em về nhà.”

Giọng nói trầm thấp vang lên, cuối cùng anh vẫn không nói rõ ràng.

Hứa Minh Tâm gật đầu.

Hai người buông nhau ra, lúc này Cố Gia Huy mới chú ý tới Phó Minh Tước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1660


Chương 1660

Gặp lại nhau, bầu không khí có hơi kỳ lạ.

Phó Minh Tước khoanh tay trước ngực, cụp mắt xuống, bên trong ẩn chứa một cảm xúc vô hình.

“Cảm ơn anh đã cứu vợ chưa cưới của tôi. Ân tình hôm nay, Cố Gia Huy tôi xin nợ, ngày khác sẽ báo đáp.”

“Ân tình của Phó Minh Tước tôi, anh không nhận đầu.” nổi

Anh ta cười như không cười mà nói, “Ỏ? Thật không? Vậy thì chưa chắc đâu.”

Cố Gia Huy nhưởng mày nói.

Bị kẹp ở giữa, Hứa Minh Tâm cảm nhận được từ trường mạnh mẽ của hai người, không hiểu sao cô lại cảm thấy Phó Minh Tước và Cố Gia Huy lại có phần giống nhau. Cho dù là ánh mắt sắc bén hay là từ trường quanh người thì đều giống như in.

Cô bị lọt thỏm ở giữa, cảm nhận được sự uy nghiệm của hai ông lớn.

Thấy bầu không khí có vẻ không đúng, cô đánh chủ động mở miệng: “Phó Minh Tước, cảm ơn anh đã cứu tôi, tôi vô cùng biết ơn anh. Ân tình của tôi thì tự tôi sẽ báo đáp, không cần người khác trà giúp. Lần sau, chỉ cần đó là chuyện nằm trong khả năng của tôi thì cử việc nói với tôi một tiếng, tuy năng lực của tôi có hạn nhưng tôi sẽ làm đến cùng.”

“Minh Tâm…”

Cố Gia Huy nghe vậy không khỏi có chút bất đắc dĩ. Lúc này cô còn xen vào làm gì?

Phó Minh Tước mím môi, đôi môi mỏng vẽ thành một đường thẳng lạnh lùng.

Vẻ mặt anh ta rất khó đoán.

Anh ta muốn đưa tay xoa đầu cô, hỏi cô tại sao lại như vậy?

Có phải cô sợ Cố Gia Huy nhận ân tình này rối làm khó dễ anh ta nên mới nói để có tự bảo đáp án tình của anh ta đúng không? “Tôi nhớ rồi, tôi sẽ không khách sáo với cô Bàn tay giấu trong tay áo nằm chặt lại thành quyền, lặng lẽ siết chặt lại.

“Vậy thì tôi về đây, rất cảm ơn sự chiêu đãi của anh. Lần sau… lần sau để tôi mời được không?”

Dù cô không có gì để trả ơn nhưng đưa anh ta đi ăn uống vui chơi thì hắn là không thành vấn đề.

“Được!”

Phó Minh Tước đáp lại một tiếng.

Sau đó, cả hai cùng sóng vai rời đi.

Trên đường đi, Cố Gia Huy không nhịn được mà hỏi: “Phó Minh Tước, hình như rất quan tâm đến em.”

“Thật sao? Em không rõ nữa, dù sao em cũng đâu biết anh ấy đối xử với người khác như thế nào. Tuy rằng anh ấy là một tên sát thủ máu lạnh nhưng không làm khó dễ gi em, lại còn rất hiền lành. Mặc dù em biết anh ấy rất nguy hiểm, nhưng… anh ấy cũng là ân nhân cứu mạng của em, em không thể mặc kệ anh ấy được.

Ai cũng có mặt tốt mặt xấu, anh cũng vậy. Em sẽ không đối xử với anh khác đi, và cũng không muốn đổi xử khác với ân nhân cứu mạng của mình.”

“Minh Tâm, anh mới hỏi em có một câu thôi, nhưng em lại trả lời anh nhiều cầu như vậy. Đừng căng thẳng, anh không cấm em kết bạn với người khác mà. Em có bạn bè thì có thể giúp đỡ em ở những lúc nguy hiểm khó khăn, vậy thì càng tốt

Hừa Minh Tâm nghe vậy mới thở phào nhẹ nhóm: “Em còn tưởng anh muốn em tránh xã Phó Minh Tước nữa đây “Đúng là Phó Minh Tước rất nguy hiểm. Mấy năm nay lại thường hay đi lại ở London, thế lực trong tay không nhỏ. Người này có tài lãnh đạo bẩm sinh, đã thâu tóm được thế lực ngầm của London và một vài thể lực trộm cướp ở biên giới. Lực lượng anh ta có được hiện giờ khá lớn. Nghe nói gần đây anh ta còn cổ ý liên lạc với phần tử khủng b0' để thương lượng làm ăn nữa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1661


Chương 1661

“Phần tử khủng b0'? Cái loại mà hay đánh bom mấy tòa nhà á hà?” Hứa Minh Tâm có hơi sợ hãi.

“Không chỉ như vậy, mỗi một tổ chức đều có một người đứng đầu, một trật tự, mà Phó Minh Tước lại là người có năng lực như thế. Anh ta tự lấy mình làm trung tâm, thiết lập nên một trật tự mới. Đó là lý do tại sao Lance rất kiêng kỵ anh ta, hiểu chưa?”

“Phó Minh Tước lợi hại vậy à?”

Cố Gia Huy thấy có lộ ra về mặt kinh ngạc thì không khỏi bất lực nói: “Rồ ing là người đàn ông của em lợi hại hơn mà.”

“Này, anh đang ghen bóng ghen gió gì đấy? Hứa Minh Tâm bĩu môi, bắt mãn nói.

“Vợ anh xinh đẹp quá nên không thể không để phòng được. Cô bé, bây giờ mặt mũi em phát triển hơn, đã trở thành một cô gái duyên dáng mảnh mai rồi.”

Anh vừa lái xe vừa nắm chặt tay cô, có hơi dùng sức, một lớp mồ hôi mỏng thấm ướt lòng bàn tay cả hai.

Cô cảm nhận được, trái tim khẽ run lên.

Hình như anh đang lo lắng cô lại biến mất nên muốn giữ chặt cô bên cạnh mình.

“Vậy nên anh đã nhặt được báu vật rồi đó.”

“Đúng vậy, nếu số mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, quen nhau rồi yêu nhau thì chúng ta nên ở bên cạnh nhau, chắc chắn sẽ có kết quả tốt đẹp.”

“Đương nhiên rồi, nói sao thì ông trời sẽ không đùa giỡn chúng ta đâu. Là người nào đó cử đi theo tẩy não cho em, nói chúng ta là một cặp trời sinh, nhưng em lại rất tin điều đó.” Cô cười nói.

Đã từng, cô tự vấn bản thân không biết bao nhiêu lần, cảm thấy mình không xứng với Cố Gia Huy, còn muốn chạy trốn đi thật xa.

Nhưng anh lại không thể buông tay, tự tay kéo cô trở lại bên mình hết lần này đến lần khác.

Hai người các cô nên ở bên nhau, nên nam tay nhau trọn đời.

Cô tin.

Tin đây là ý trời, là định mệnh, là số phận.

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì nở nụ cười, nhưng không phân biệt được là vui mừng hay là chưa xót, cũng có lẽ là cả hai.

Anh vẫn luôn rất kiên định, nhưng đột nhiên lại có một mụ phù thủy xuất hiện, đánh sập cả bàn cờ của anh.

Anh cần phải bố trí lại một lần nữa. Lần này là đứng giữa cái chết… và sự sống.

Mới đến London có hơn tháng, thật không ngờ nhà họ Ôn đã có tin vui sớm như vậy, Christie đã mang thai.

Hình như ngay đêm tân hôn đó đã có rồi và tin này nhanh chóng được truyền đến tại Cố Gia Huy. Khi Hứa Minh Tâm biết được điều này cô xác định Bạch Thư Hân và Ôn Mạc Ngôn thật sự chấm hết rồi.

Cà nhà họ Ôn đều hân hoan nhưng bố đứa bé lại đi gặp Hứa Minh Tâm. Ôn Mạc Ngôn gọi điện thoại cho Hứa Minh Tâm, hẹn gặp cô ở một quán bar.

Khi Hứa Minh Tâm đến nơi thì thấy Ôn Mạc Ngôn đang nốc liên tiếp từng ngụm rượu. Bởi vì uống quá nhanh quá nhiều nên rượu theo miệng tràn ra ướt cả quần áo, khiến cho bộ dạng của Ôn Mạc Ngôn lúc này trông hết sức nhếch nhác, hoàn toàn mất đi dáng vẻ gọn gàng nho nhã vốn có của anh ta.

Bổng On Mạc Ngôn tháo kinh xuống lộ ra đôi mắt sắc lẻm, Hứa Minh Tâm đến và ngồi xuống bên cạnh anh ta. Cả hai không ai lên tiếng, dường như không biết nói gì để phá vỡ bầu không khí yên tĩnh có chút khó xử này.

Hữa Minh Tâm tự rót cho mình một ly rượu, châm rãi uống để giết thời gian. Cuối cùng Ôn Mạc Ngôn cũng lên tiếng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1662


Chương 1662

“Không biết tại sao, tôi lại muốn đến tìm cô. Tôi luôn cảm thấy mối quan hệ của tôi và cô trăm tớ ngàn mối, một lời khó nói hết.” Giọng của anh ta khàn khàn, giống như chất chứa nỗi niềm không thể diễn tả bằng lời nói.

“Tôi đã từng tự hỏi bản thân mình có từng yêu cô hay không? Nếu không thì tại sao tôi luôn muốn tìm cô. Nhưng khi nhìn thấy cô rồi tôi lại không có chút rung động nào. Trong lòng rất bình yên không chút gợn sóng. Điều này là tại sao?” Ôn Mạc Ngôn nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Hứa Minh Tâm nghe xong mím mím môi, không nói gì. Cô chỉ là người mai mối cho anh ta và Bạch Thư Hân mà thôi. Anh ta vì Bạch Thư Hân nên mới này sinh cảm xúc đặc biệt với cô nhưng trái tim anh ta có lẽ trước nay chưa từng thay đổi.

Hôm nay là ngày vui của anh ta, Christie đã có con với anh ta nên cô càng phải cần trong lời nói.

“Có thể là cảm giác sai mà thôi. Cô mat xuống để giấu đi sự suy từ trong đôi mắt rồi có nói điều này một cách tự nhiên.

On Mạc Ngôn nhìn chằm chăm có không chớp mắt, Hứa Minh Tâm có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh ta đang dò xét cô, giống như muốn nhìn xuyên thấu, tìm kiếm điều gì trên người có vậy,

Nhưng hình như Ôn Mạc Ngôn không tìm được điều anh ta muốn thấy nên rất thất vọng, tiếp tục nốc một ngụm rượu lớn.

“Cho tôi thêm một két rượu” Ôn Mạc Ngôn gọi phục vụ, giọng nói có chút tức giận.

Phục vụ nhanh chóng mang rượu ra, Hứa Minh Tâm muốn khuyên Ôn Mạc Ngôn uống ít lại nhưng chợt nghĩ, bây giờ trong lòng anh ta đang rất phiền muộn, có lẽ chỉ có uống rượu mới giúp anh ta giải sầu được.

“Anh cử uống đi, lát nữa tôi đưa anh về nhà” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ôn Mạc Ngôn không đáp lời cứ thể uống liên tiếp ngụm này đến ngụm khác, hết chai này đến chai khác.

Cuối cùng, dù tửu lượng của Ôn Mạc Ngôn có tốt đến đầu thì cũng không chống đỡ nổi sau khi uống từng đó rượu. Ôn Mạc Ngôn gục mặt xuống bàn, Hứa Minh Tâm vất và dìu anh ta lên xe rồi đưa anh ta về nhà họ ôn. Suốt quãng đường trên xe, Ôn Mạc Ngôn luôn miệng lắm bầm trong tình trạng mơ mơ màng màng.

“Rốt cuộc tôi đã quên mất ai… là ai?”

Về đến nhà họ ôn thì người ra cổng đón là Christie, cô ta dìu Ôn Mạc Ngôn vào nhà với vẻ mặt hơi sốt sắng và có chút cam chịu. Lát sau cô ta đi ra nói với Hứa Minh Tâm: “Cảm ơn cô đã đưa anh ấy về, cô chưa nói gì đúng không?”

Hứa Minh Tâm cất giọng nhàn nhạt đáp: “Tôi không biết hiện giờ có gì mà tôi không thể nói được? Lúc cô kết hôn tôi không nói gì, hiện tại cũng vậy. Cô không cần phải đề phòng tôi như vậy. Tôi vốn dĩ có mối quan hệ tốt với Bạch Thư Hân nhưng tôi không phải kẻ thích chen chân vào chuyện của người khác. Nếu như bọn họ đã hữu duyên vô phận thì thôi vậy, tôi không có lí do để can thiệp vào một nhà ba người hiện tại của cô.”

Christie nghe xong thở phào nhẹ nhõm, cô ta thật sự lo lắng Hứa Minh Tâm sẽ nói gì đó. Nếu như vậy thì sự tình sẽ không thể cứu vẫn nữa.

“Hứa Minh Tâm, cảm ơn cô “Cô không cần cảm ơn tôi. Tôi cũng không biết tôi làm vậy có đúng hay không. Hi vọng anh ta không nhỏ ra mọi chuyện cho đến khi chiết. Nếu không thì nhỏ ra rồi lúc đó, so với cái chết còn đau đớn hơn”

Christie cảm thấy toàn thân run rẩy, trái tim co rút đau đớn khi nghe cô nói vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1663


Chương 1663

Hi vọng đến lúc chết vẫn không nhớ ra tất cả, nếu không so với cái chết còn đau đớn hơn!

“Tôi về đây.”

“Để tôi gọi taxi đưa cô về.”

Hứa Minh Tâm từ chối ý tốt của Christie, cô chỉ muốn về một mình chứ không muốn làm phiền người khác.

Về đến nhà cô phát hiện Cố Gia Huy vẫn chưa đi đến công ty, thật sự ngoài ý nghĩ của cô. Hơn nữa cô nghe ra trong phòng đọc sách còn có người khác.

Trong phòng sách lúc này…

Vẻ mặt của Kỷ Nguyệt Trâm đầy uất ức, Cố Gia Huy đột nhiên bắt cóc bé heo của Kỳ Thiên Minh rồi ép cô ta phải đến đây.

Cái tên anh trai vô tình kia của cô ta lại vì con heo đó mà bán đứng cô ta, Kỷ Nguyệt Trầm vô cùng căm giận, cô ta vừa thở hổn hển vừa mắng: “Cố Gia Huy, rốt cuộc anh nghĩ thế nào vậy? Loại thủ đoạn bì ối này mà anh cũng làm, anh không cảm thấy xấu hổ với bốn chữ anh hùng hảo hán sao?”

“Rõ ràng anh trai có đưa có đến đây, có gì liên quan đến tôi chứ “Anh… Còn không phải vì anh bắt cóc Ký Nhật sao?”

“Cô còn thua cả một con heo, thật sự đáng thương quá đi!” Có vẻ như tâm trạng của anh không tệ nên nổi hứng trêu chọc cô ta.

Lời này của anh đã chọc trúng nỗi đau của Kỳ Nguyệt Trâm. Trong nhà, đích thực là cô ta không bằng con heo đó.

“Anh, anh tìm tôi để làm gì?”

Cố Gia Huy ung dung nói: “Tôi muốn biết tôi còn bao lâu nữa.

“ỷ anh là gì?” Kỷ Nguyệt Trâm nhíu mày hỏi vặn lai.

“Tôi và Minh Tâm không có cách nào kết hôn được. Tôi muốn biết từ bây giờ cho đến thời khắc mẫu chất chúng tôi quyết định vận mệnh còn bao lâu nữa “Việc này… Nếu tôi nói cho anh biết thì tôi được gì?” Kỷ Nguyệt Trâm chớp chớp mắt hỏi.

“Tôi có thể giúp cô giết con heo đó, thế nào?”

“Vậy được, tôi giúp anh xem một lần!”

Nói rồi Kỷ Nguyệt Trầm lấy từ tay áo ra bộ bài tarot, thứ hành nghề kiếm cơm của cô ta.

Như thường lệ, người muốn xem bói là Cố Gia Huy sẽ thành tâm nghĩ đến điều anh muốn biết, tiếp đó rút ra ba lá bài tẩy đưa cho Kỷ Nguyệt Trâm. Cô ta xem rồi trả lời: “Trong vòng một năm, một năm sau, anh sống hay chết đều dựa cả vào thời cơ “Thời gian rất chính xác. Cố Gia Huy hơi hip mắt.

Đích xác là anh chỉ có thời hạn một năm, nếu như không tìm ra thuốc kéo dài sự sống thì e là cái chết ập đến lúc nào không hay.

“Cơ hội là gì? Cô có thể nhìn thấy không?”

“Rất mơ hồ, tôi không có khả năng phán đoán được ý trời. Huống hồ, người có từ trường càng mạnh thì biển số càng nhiều, rất khó nắm bắt. Được rồi được rồi, việc của tôi xong rồi đó. Tôi phải về ăn thịt lợn đây!” Kỷ Nguyệt Trâm vui vẻ nói rồi vươn vai, duỗi duỗi tay thả lòng người.

Cố Gia Huy nghe vậy thì nhưởng mày, từ tổn nói: “Thật xin lỗi, năm nay cô cần phải bên cạnh Hòa Minh Tâm, giúp cô ấy xem bói “Đệch Anh có còn tính người không vậy?” Kỳ Nguyệt Trâm gào lên, trừng mắt nhìn Cố Gia Huy.

“Ban đầu khi cô tìm đến tôi, chính cô đã chủ động nói cho tôi những điều này, không phải muốn giúp tôi sao?”

“Là vì tôi muốn giúp Hứa Minh Tâm.” Kỳ Nguyệt Trầm lí nhí như nói cho tự mình nghe.

“Một năm, tôi thuê cô một năm. Tiền lương không ít đâu, thế nào?”

“Được rồi được rồi!” Kỷ Nguyệt Trâm bất đắc dĩ chấp nhận! Ai bảo cô ta thiếu nợ Hứa Minh Tâm quá nhiều chứ?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1664


Chương 1664

Kỷ Nguyệt Trâm đang ủ rũ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, một giọng nói vang lên: “Chủ ba Trung, em có chuẩn bị chút hoa quả”

“Vào đi.”

Hứa Minh Tâm đẩy cửa đi vào thì đập vào mắt là một cô gái trạc tuổi mình, thân hình cô ta tựa như hết sức mỏng manh yếu ớt nép vào lòng Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy không ngờ đúng lúc Hứa Minh Tâm mở cửa đi vào, Kỷ Nguyệt Trâm lại mềm oặt như không có xưởng sà vào lòng anh.

“Ôi thật xin lỗi, tôi đứng không vững.” Giọng điệu Kỷ Nguyệt Trâm nghe ra hết sức giả tạo, ngay sau đó cô ta chống tay vào mép bản đứng lên rồi lại ngã xuống, cố tình chống tay vào đùi Cố Gia Huy, thân hình theo đó áp vào người anh.

Cố Gia Huy cau mày, phản ứng đầu tiên là đầy cô ta ra, nào ngờ Kỷ Nguyệt Trâm lại nhỏ giọng nói một câu: “Anh dám đẩy ngã tôi, tôi không thèm giúp anh nữa. Thái độ khi nhờ và người khác vậy à?”

Cố Gia Huy siết chặt nắm tay, vẻ mặt hết sức kiểm chế, đành để mặc cô ta láo nháo một hồi.

Kỷ Nguyệt Trâm thư thái đứng lên tiếp đó dựa vào bên cạnh Cố Gia Huy một cách tự nhiên, nhìn hai người hết sức thân mật.

Sau đó cô ta nhưởng mày tỏ vẻ kiêu ngạo nhìn Hứa Minh Tâm một cách khiêu khích.

Hứa Minh Tâm có chút hoảng hốt bởi vì trước đây cô chưa từng gặp qua Kỷ Nguyệt Trâm nhưng cô lại cảm thấy khuôn mặt này rất quen thuộc, giống như cô đã từng gặp qua ở đâu đó. Cô cố gắng lục lại trong trí nhớ vẫn không thể nhớ ra, cuối cùng có xác nhận bản thân chưa từng thấy qua người này. Cô tự hỏi cô ta là ai và có quan hệ gì với Cố Gia Huy?

Bàn tay Hứa Minh Tâm siết chặt đĩa hoa quả, cô cất giọng đều đều: “Gia Huy, đây là khách của anh a?”

“Cô Minh Tâm phải không? Có cử để xuống bàn đi, tôi còn rất nhiều chuyện quan trọng cần bàn bạc với anh Gia Huy “Vậy à? Vậy hai người muốn uống chút gì không, để tôi đi chuẩn bị” Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng hỏi han, có không tức giận cũng không để lộ một chút bất mãn nào. Trái lại còn rất nhiệt tình chủ động đi chuẩn bị máy việc lặt vặt. Kỷ Nguyệt Trâm thấy cô như vậy thì hết sức ngạc nhiên, cô ta vốn dĩ chỉ định bảo thủ Cố Gia Huy, cho anh nếm trải chút mùi vị phiền não mà thôi. Nhưng mọi chuyện lại không như Kỷ Nguyệt Trầm nghĩ, thể là cô ta không khách khí mà nói ra một loạt đồ ăn.

“Để tôi dặn đầu bếp chuẩn bị, nhân tiên tôi đi làm đồ uống luôn. Anh muốn uống gì? Vẫn là cà phê xay à?”

“Uống trà, hay nghe theo em đó.”

“Um, moa moa.”

Hứa Minh Tâm mìm cười rồi quay người đi chuẩn bị mọi thứ.

Kỷ Nguyệt Trâm không tin vào mắt mình, quay sang hỏi Cố Gia Huy: “Không phải chủ rộng lượng như vậy à? Có khi nào đợi tôi đi khỏi rồi cô ấy mới cãi nhau một trận này lửa với anh “Không đâu, bởi vì cô ấy tin tưởng tôi, biết rằng tôi nhìn cô không vừa ý nên sẽ không tức giận đâu.” Cố Gia Huy nhếch miệng cười cười nói.

Kỳ Nguyệt Trầm ngắm nghĩ lời anh nói, tín nhiệm thì tín nhiệm, tại sao Cố Gia Huy còn phải nhấn mạnh rằng anh ta nhìn mình không vừa ý

Kỷ Nguyệt Trâm chợt ngộ ra, mắng Cố Gia Huy: “Cố Gia Huy, anh quá đáng rồi đấy. Tốt xấu gì tôi cũng là người giúp anh mà!”

“Người thật việc thật, có gì nói đấy thôi!” Cố Gia Huy nhún vai tỏ vẻ vô tội.

Kỷ Nguyệt Trâm tức đến nghiến răng nghiến lợi, lúc này cửa mở ra, bánh ngọt được đưa lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1665


Chương 1665

Kỷ Nguyệt Trâm quan sát Hứa Minh Tâm, thấy cô không có tí nào là ghen tuông nên cô ta cũng lười tiếp tục giả vờ.

Cố Gia Huy giới thiệu Kỷ Nguyệt Trâm là một người bạn đồng thời nói Kỷ Nguyệt Trâm sẽ theo họ một thời gian.

Tuy rằng Hứa Minh Tâm cảm thấy kì lạ và có chút tò mò nhưng cô cũng không hỏi cho ra lẽ bởi vì cô tin tưởng Cố Gia Huy,

Kỷ Nguyệt Trâm cảm thấy bầu không khí trong phòng sách quá ngột ngạt và buồn tẻ nên đã kéo Hữa Minh Tâm ra ngoài.

Hai người đều hai mươi tuổi, sinh nhật cũng khá gần nhau, Kỳ Nguyệt Trâm chỉ sinh trước Hứa Minh Tâm vài ngày.

Hứa Minh Tâm lên tiếng trước: “Cô là thầy bói?”

“ở phương đông gọi chung là xem số mệnh. Còn nếu gọi theo phương tây thì cô có thể gọi tôi là phủ thủy. Tôi bởi bài rất chuẩn đó, cô có muốn thử không?”

“Vậy… tôi muốn hỏi về an nguy của một người bạn. Mặc dù cô ấy đã gửi cho tôi một bức thư báo rằng cô ấy bình an nhưng tôi vẫn rất lo lắng bởi vì cô ấy không gọi điện thoại cho tôi cũng không nói cho tôi biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu.”

“Vậy được, trước tiên cô hãy thành tâm nghĩ về điều cô muốn biết, sau đó lần lượt rút ba tấm bài

Trong tích tắc Kỷ Nguyệt Trâm liền đưa ra câu trả lời: “Người bạn đó của cô… vẫn luôn bên cạnh cô chưa từng rời xa cô!”

Hứa Minh Tâm hết sức kinh ngạc: “Thật vậy ư? Sao có thể chứ?”

“Lá bài này tượng trưng cho bóng hình, cũng tức là luôn đồng hành, Vậy nên cô đang ở London thì người bạn đó của cô cũng đang ở London. Có lẽ bạn cô vẫn đang bình an vô sự, cô đừng lo lắng

Hứa Minh Tâm không biết có nên tin tưởng vào bởi toán hay không. Nếu như Bạch Thư Hân cũng đang ở London thì tại sao cậu ấy không gặp minh, hay là lo ngại sẽ chạm mặt Ôn Mạc Ngôn?

Hoặc là, ngay cả cô, Bạch Thư Hân cũng không muốn gặp nữa? “Cô còn muốn xem cái khác nữa không?”

“Thôi”

Kỳ Nguyệt Trâm cảm thấy có chút ngạc nhiên, cô ta còn tưởng Hứa Minh Tâm sẽ sự tình giữa cô và Cố Gia Huy. Thậm chí Kỷ Nguyệt Trâm đã chuẩn bị sẵn lời nói dối rồi nhưng không ngờ cô lại không hỏi đến.

Kỷ Nguyệt Trâm không khỏi thắc mắc hỏi: “Cô không quan tâm rằng cô và Cố Gia Huy có đi cùng nhau đến cuối hay không ư?”

“Chúng tôi nhất định sẽ đi cùng nhau cho tới khi đầu bạc răng long” Hứa Minh Tâm hết sức kiên định nói.

“Tại sao?”

Hứa Minh Tâm chậm rãi nói: “Đồng sinh cộng từ ấy ả, nếu như có thể trăm năm hạnh phúc bên nhau thì đương nhiên là cái kết viên mãn nhất. Nhưng nếu như không thể vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu như anh ấy rời bỏ tôi thì tôi cũng sẽ không lẻ lại sống tiếp trên đời này. Tôi không có con cái, không có bố mẹ cũng không có anh chị em. Tuy rằng tôi cũng có người nhà nhưng họ vẫn sống tốt những năm qua khi không có tôi ở bên “

“Nhưng tôi không thể sống không có Cố Gia Huy, rời khỏi anh ấy thì tôi không phải Hứa Minh Tâm nữa. Thực ra tôi biết, việc Cố Gia Huy bộc lộ tài năng nhất định sẽ không tránh khỏi phiền phức. Dẫu vậy tôi nguyện ý đi cùng anh ấy, anh ấy đi bao xa tôi cũng sẽ ở bên cạnh. Nếu anh ấy dừng bước tôi cũng sẽ dừng lại. Đồng hành cùng nhau là điều tuyệt vời nhất.

Khi nói những lời này, hai mắt cô sáng lấp lánh.

Con người ai cũng sợ chết nhưng có một thứ luôn luôn tồn tại, đó là tín ngưỡng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1666


Chương 1666

Mà tín ngưỡng của cô chính là Cố Gia Huy

Nếu như cô thờ phụng thần linh thì Cố Gia Huy chính là vị thần độc nhất vô nhị của cô.

Kỷ Nguyệt Trâm nghe xong những lời này cảm thấy vô cùng cảm động.

Hai con người này hệt như thiêu thân bất chấp lao vào biển lửa, cố chấp không ai bằng, không đến được sông Hoàng Hà quyết không bỏ cuộc.

“Cô chưa từng nghĩ rằng nếu rời khỏi Cố Gia Huy thì cô sẽ tìm được người khác tốt hơn sao?”

“Không phải anh ấy thì cho dù là ai tôi cũng không muốn.

Giọng nói của cô nhẹ nhàng nhưng bộc lộ sự kiên định trước nay chưa từng có.

Thân hình cô bé nhỏ, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay. Thế nhưng cô luôn trong tâm thể sẵn sàng đối diện với bảo tố phong ba, không dễ gì mà bị quật ngã.

Kỷ Nguyệt Trâm thồn thức không thôi. Bọn họ thật sự là một đôi uyên ương khổ mệnh. Hơn nữa, rõ ràng Hứa Minh Tâm cố chấp hơn Cố Gia Huy, toàn tâm toàn ý đồng sinh công từ

Giây phút này, Kỷ Nguyệt Trầm cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, bứt rứt nên kéo tay Hứa Minh Tâm, lên tiếng phá vỡ bầu không khí xúc động: “Tôi đi gặp Cố Gia Huy đòi tiền lương đây. Anh ta mỗi phù thủy tôi đây tốn kha khá đó! Đợi tôi lấy được tiền rồi chúng ta cùng đi dạo phố nhé!”

Hứa Minh Tâm tò mò hỏi: “Công việc của cô là bởi toán “Đúng vậy!”

“Không ngờ chủ ba Trung lại mê tín như vậy. Anh ấy theo chủ nghĩa vô thần mà nhì?” Hứa Minh Tâm sử sở mũi, cảm thấy có chút bất ngờ.

Kỳ Nguyệt Trâm cười cười không nói gì bởi vì cô ta biết rõ Cố Gia Huy vì Hứa Minh Tâm nên mới tìm đến bởi toán.

Một lúc sau Kỷ Nguyệt Trâm lấy được lượng liên kéo theo Hứa Minh Tâm đi dạo phố, trên đường đi có ta hết sức tỏ ra là người có tiền.

Hai người vừa dạo phố vừa tâm sự. Khi Hứa Minh Tâm biết được công việc của Kỷ Nguyệt Trầm là giúp người ta xua đuổi ma quỷ thì cô cảm thấy khá thú vị.

Cô biết rằng trên thế giới này có rất nhiều sự việc mà khoa học không thể lí giải nổi, nhưng về chuyện ma quỷ thì cô chỉ nghe nói mà thôi, không ngờ lại có thật.

Kỳ Nguyệt Trâm đã đầu tư vào rất nhiều phòng ốc sau mỗi lần hành nghề xong sẽ bán đi nên cũng kiếm được kha khá.

“Nhưng tại sao tôi lại thấy cô rất nghèo, giống như máy trăm năm rồi không đi dạo phố mua sắm vậy?”

“Vậy là cô không biết, nhà tôi đó, trên có người già dưới có trẻ nhỏ, Tệ nhất phải kể đến ông anh trai và tích sự của tôi và con hoa của anh ta. Tôi kiểm được bao nhiêu tiền đều bị anh ta lấy đi nuôi heo hết rồi. Tôi nghiệp tấm thân nhỏ bé này quá đi!” Đông đến nổi khố là Kỳ Nguyệt Trâm lại tuôn một tràng, “Vậy anh trai có đâu?”

“Anh trai tôi bán tôi cho Cố Gia Huy rồi, tôi mà nhìn thấy anh ta thì tôi nhất định sẽ nướng con heo của anh ta lên cho coil”

Kỷ Nguyệt Trầm hùng hổ lao vào trung tâm thương mại mua sắm, cô ta muốn mua mỹ phẩm, quần áo… Mua hết các loại son đủ các kiểu màu, mỹ phẩm phải là loại tốt nhất, quần áo phải là hàng hiệu nổi tiếng.

Cảm giác có tiền đúng là sướng như tiên!

Hứa Minh Tâm chọn một bộ váy áo đang mốt lại tôn dáng rồi nói với Kỳ Nguyệt Trâm: “Bộ này đẹp này, hợp với cô đó!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1667


Chương 1667

Kỷ Nguyệt Trâm xem qua liền thích, lập tức bảo nhân viên gỡ xuống. Nhân viên bán hàng đang chuẩn bị cho vào túi thì chợt có giọng nói trịch thượng phía sau vang lên: “Tôi muốn bộ này, lập tức đóng gói mang đến hoàng cung!”

Hứa Minh Tâm đào mắt sang nhìn, đó là một người phụ nữ có bộ n9ực cao vút, nhìn người khác cũng nhìn với ánh mắt cao ngạo, thậm chí còn chẳng thèm nhìn thắng vào họ.

“Cô Vivian, hai cô gái này nhìn trúng bộ đồ này trước rồi ạ. Nhân viên bán hàng run rầy nói.

Có thể thấy đối phương có lai lịch không hề nhỏ.

Kỷ Nguyệt Trâm rất quen thuộc với đảm hoàng thất của London, cô ta nghiêng người ghé vào tại Hứa Minh Tâm nói nhỏ: “Vị này là cháu ngoại của vương hậu, con người cô ta rất kiêu ngạo và ngang ngược. Ý mình có quan hệ với hoàng thất nên thường hoành hành ngang ngược.

“Vậy phải làm sao bây giờ, không mua nữa ư?”

“Không mua nữa, cô ta là người chúng ta không thể chọc vào.”

Kỷ Nguyệt Trâm rất thức thời, xua xua tay cô t cũng không muốn làm khó nhân viên bán hàng. Sau đó, cô ta lại nhìn sang bộ đồ khác, nhưng trùng hợp là Vivian cũng nhìn trung nói.

Rõ ràng là Kỳ Nguyệt Trâm đã cảm món đồ đó đến quầy thu ngân chuẩn bị gói lại, nhưng Vivian lại lên tiếng muốn lấy bộ đồ đó.

Kỳ Nguyệt Trâm nghiến răng nhịn xuống, nhưng không ngờ Vivian không thèm cảm ơn lấy một câu mà ngược lại còn nói với giọng khinh khinh: “Không ngờ mắt nhìn của một dân thường lại rất không tôi, nhưng so với tôi thì vẫn còn một số thiếu sót. Bộ đồ này vẫn có vài chỗ không được đẹp mắt, không thể mặc được ở những sự kiện lớn, cũng chỉ có thể mặc chơi chơi ngày thường thôi.”

Một bộ lễ phục mấy trăm triệu thậm chí mấy tỷ mua về đều là để tham dự các bữa tiệc hoành tráng.

Nhưng Vivian lại điên cuồng phô trương, khoe khoang sự giàu có của mình, nói mua về chỉ là để mặc chơi chơi thôi.

Kỷ Nguyệt Trâm nhẫn nhịn, đi sang cửa hàng khác nhìn trúng một chiếc túi.

Nhưng Vivian kia cũng đến.

Kỷ Nguyệt Trâm vội vàng thanh toán, dù sao cũng là hàng limited edition, cô ta đã muốn mua mó từ lâu rói. Kết quả nhân viên bán hàng lại nói với cô ta chiếc túi này đã được Vivian đặt trước rồi. Kỳ Nguyệt Trâm lập tức khó chịu, nếu đã đặt trước, tại sao còn bày nó trong tủ kính.

Cô ta chất vấn nhân viên bán hàng, nhân viên không trả lời được, nói là do Vivian căn dặn như vậy.

Đúng lúc này, sau lưng Kỷ Nguyệt Trâm vang lên giọng nói của Vivian: “Tôi thích đổ của tôi được người khác thèm muốn nhưng lại không mua được, cảm giác này rất tuyệt. Hàng limited edition có tiền là mua được vậy thì chẳng thú vị nữa. Tôi muốn các người có tiền cũng không mua được nhưng lại nhìn thấy nó, có phải là rất tức tối không?”

Kỷ Nguyệt Trâm nghe thấy những lời này, tức đến nỗi muốn bùng nổ ngay tại chỗ.

Tại sao trên đời này lại có loại người đáng ghét như vậy chứ? “Vivian, tôi có chỗ nào đắc tội với cô khiến cô gây hần với tôi mọi lúc mọi nơi vậy?”

“Nói thực, hai người các cô đều đã đắc tội với tôi.

“Liên quan gì đến tôi?” Hứa Minh Tâm võ tôi chỉ vào mũi mình, đây là lần đầu tiên cô gặp cô ta mà.

“Cô từng mua một tòa lâu đài, đó lâu đài ông nội tôi để lại. Lúc đó tôi không ở nhà, bị người nhà bán đi mất. Tôi vốn muốn mua lại nhưng không ngờ cô lại ra cái giá trên trời, cô còn nhớ không?”

“Hóa ra người mua ngốc nghếch đó là cô ứ? Tôi còn tưởng là ai coi tiền như rác vậy chứ?”

Kỳ Nguyệt Trâm chợt hiểu ra, nhớ đến chuyện trước kia.

“Cô nói cái gì?” Vivian đi đôi giày cao gót, hằn học đợi cô ta.

Kỷ Nguyệt Trâm rụt đầu lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1668


Chương 1668

“Thủ của tôi có thể hiểu được, vậy còn cô ấy thì sao? Cô ấy với cô có thâm thủ đại hận gì à?”

“Bạn tốt của cô tên là Bạch Thư Hân, đúng không?”

“Cô từng gặp cô ấy à?” Hứa Minh Tâm kích động hỏi.

“Tôi từng gặp cô ta. Trong tiệc đính hôn của Christie, cô ta đụng phải tôi, còn làm hàng đồ của tôi nữa chứ. Nếu không phải vì nể mặt Christie, làm sao tôi có thể bỏ qua cho cô ta một cách hữu nghị như vậy dudc?”

“Cô… bắt nạt cô ấy?”

“Bắt nạt? Tôi chỉ dạy cho cô ta biết cách làm người mà thôi. Vừa nhìn đã biết là gia giáo không nghiêm. Chỗ này là London, không phải Đà Nẵng phương Đông, cô ta lại dám bất kính với tôi, đó là bắt kinh với hoàng gia!”

Vivian nghênh ngang cao thượng nói, hai tay khoanh trước ngực. Hứa Minh Tâm nghe cô ta nói vậy không khỏi nhíu mày.

Cô ta đã dùng thân phận cháu ngoại của vương hậu để bắt nạt Bạch Thư Hân ư? Cô ta có tư cách gì? “Vậy cô định đối phó với bọn tôi như nào? Cướp vài bộ đổ vải cái túi xách cũng không hết giận à?”

“Hôm nay tôi sẽ khiến các cô không mua được bắt cứ món đồ nào hết, tốt nhất là các cô nên ngoan ngoãn rời đi, đừng làm bẩn mắt tôi.”

“Được được được, coi như cô lợi hại, chúng ta đi. Kỷ Nguyệt Trâm nhân thua.

Nhưng Hứa Minh Tâm không chịu rời đi mà quay người gọi một cuộc điện thoại.

Cô gọi điện thoại cho Diễn nhưng Chủ Strzyga lại nghe máy, Tin nhắn bình thường cũng là ông ấy trả lời.

“Diễn, cô và Vivian, ai có quyền lực to hơn? “Đương là cô Diên rồi, cô Diên được vương hậu đích thân nuôi nắng, thường xuyên ở Hoàng cung. Mặc dù không có bất cứ quan hệ huyết thống, nhưng thân phận và địa vị của cô ấy, cô Vivian không thể so bị được.

“Vậy tôi mong cô hãy giúp tôi một chuyện, chuyện này có lẽ sẽ phải đắc tội với Vivian, cô có giúp tôi không?”

“Cô Diên đã nói cô Minh Tâm cứ việc yêu cầu, cô ấy còn không thèm để Vivian vào mắt

Hứa Minh Tâm thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy điều này.

Cô vẫn sợ Diên rất khó xử.

“Vivian kia có ức h**p cô không?”

“Cô Diên nói sẽ không, chỉ có cô ấy bắt nạt cô

Vivian thôi.”

Hứa Minh Tâm cẩn thận nghe trong giọng điệu của Chủ Strzyga không có bất cứ ý khó xử nào, xem ra đúng là như vậy thật.

“Vậy được rồi, hãy giúp tôi chuyện này.

Hứa Minh Tâm cúp điện thoại Kỷ Nguyệt Trâm hỏi: “Không phải cô định đầu với cô ta đấy chứ?”

“Ưm, hôm nay thật sự phải đấu với cô ta rồi “Không phải chủ, tính tình của cô ta rất phiền phức đấy.”

“Kỷ Nguyệt Trầm, cô đã thấy của bò bao giờ chưa?”

“Hả? Cua ư?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1669


Chương 1669

Kỳ Nguyệt Trầm ngây người, lúc quan trọng như thế này nhắc đến của làm gì?

Vivian đi đến cửa hàng tiếp theo, cô ta thích một chiếc túi xách nhưng cửa hàng đó lại không chịu bán cho cô ta.

“Cái gì? Cô chắc chắn là cô Jane De Kettering dặn dò chưa? Quan hệ giữa tôi và cô ấy không tệ, tại sao cô ấy lại làm khó tôi? Có phải các cô đã nhận nhầm người rồi không? Nhìn cho rõ tôi là ai đi, tôi là Vivian, là cháu ngoại của vương hậu đó!”

“Thật xin lỗi, đúng thực là lệnh của cô Jane De Kettering, chúng tôi cũng không còn cách nào khác. Vừa rồi chúng tôi mới nhận được thông báo khẩn cấp Nhân viên bán hàng rất khó xử.

“Jane làm cái quỷ gì vậy, để tôi gọi điện hỏi cô ấy Lúc Vivian đang chuẩn bị gọi điện cho Diễn thì Hứa Minh Tâm và Kỳ Nguyệt Trầm cũng tới.

“Cô thích cái gì thì cứ mua đi, để tôi thanh toán”

Hạnh phúc đến quá bất ngờ!

Kỳ Nguyệt Trâm lập tức chọn một bộ đồ đẹp mắt, không cần thử đã cầm thẳng đến quấy thanh toán.

Vivian thấy vậy liền cau chặt mày lại, bất mãn nói: “Các cô thật sự vẫn chưa bỏ cuộc sao? Các cô nghĩ lời nói của tôi chỉ như gió thoảng ngoài tại hả? Nhân viên bán hàng kia, nếu cô dám gói món đồ đó lại thì đừng trách tôi không khách sáo.”

“Nhưng… nhưng cô Jane dặn chúng tôi bán nó cho cô Minh Tâm đây.”

Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, toàn bộ trung tâm thương mại với hơn hai mươi cửa hàng hàng hiệu lớn nhỏ đều nhớ mặt Hứa Minh Tâm.

Hễ cô đại giả quang lâm đến là họ đều phải tiếp đãi cho thật tốt.

Vivian nghe thấy điều này, sắc mặt cô ta lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Jane lại đi giúp một người ngoài

Cách đây một khoảng thời gian cô ta còn ngôi uống trà nói chuyện với Cecilia, nghe cô ta nói Jane rất có khả năng là lesbian và thích Hứa Minh Tâm.

Lúc đó cô ta còn cho rằng đó chỉ là một câu dừa nhưng bây giờ xem ra… e rằng không đơn giản như vậy.

Gia phong nhà Kettering rất nghiêm khắc, tuyệt đổi sẽ không cho phép xuất hiện bê bối như vậy, Jane không muốn sống nữa sao?

Cuối cùng Kỷ Nguyệt Trâm cũng mua được những bộ quần áo như ý muốn, đắc ý khoe khoang với Vivian. Sắc mặt Vivian lập tức trở nên khó coi, tức giận nói: “Hứa Minh Tâm, tôi không giận cá chém thớt với cô mà cô lại dám chủ động đắc tội với tôi ư? Xem ra cô hoàn toàn không coi hoàng thất ra gì cả!”

“Vivian, cô biết đất nước chúng tôi có một câu gọi là cầm lông gà làm lệnh tiễn hay chủ vắng nhà gà vọc niêu tôm không? Cô mở miệng ngậm miệng đều là Hoàng thất, cô có quan hệ trực tiếp với Hoàng thất hà?”

“Cô là công chúa? Hay là vương tử? Hay là vương phi tương lai được chọn? Cô là cháu ngoại của vương hậu, có quan hệ trực tiếp với Hoàng thất Charlie à? Còn nữa, hành xử cá nhân của cô đại diện cho cả Hoàng thất hả? Nếu đúng, vậy thì tôi sẽ gặp vương hậu hỏi cho rõ. Dù sao nhân mạch của tôi cũng rất rộng, vào cung không khó “

“Cô… cô là cái thá gì chứ? Cô dám mạo phạm với tôi ư?

Sắc mặt của Vivian tím đen lại như gan lợn, cả người run lên vì tức.

Từ lúc nào mà cô ta bị người khác mắng chủ như vậy? “Tôi không mạo phạm với cô, tôi chỉ luận sự mà xét thôi “Đỏ đàn bà dễ tiên, chẳng qua có chỉ ỷ vào việc mình có quan hệ mờ ám với Jane thôi. Tôi tưởng mới quan hệ bất chính của cô với Jane chỉ là lời đồn thổi bị người khác bịa đặt thôi, bây giờ xem ra Jane đối với cô thật sự rất không bình thường.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1670


Chương 1670

Hứa Minh Tâm nghe cô ta nói vậy liền cau chặt mày lại, đương nhiên cô hiểu ý của cô ta.

Cô ta đang ám chỉ Diên là lesbian, Diên thích cô.

Vớ vẩn, cô và Diên không có bất cứ hành vi vượt quá giới hạn cả!

Hứa Minh Tâm không tức giận mà chỉ cười khẩy một tiếng.

“Cô cười cái gì?” Vivian nhíu mày, bất mãn nói.

“Tôi đang cười cô rất kỳ quái, cô có thể dựa vào quan hệ của cô với Vương hậu để cáo mượn oai hùm, nhưng người khác dựa vào quan hệ này nọ thì cô lại mắng người ta. Đúng là nực cười, sao nào, chỉ mình cô có thể hoành hành ngang ngược, còn người khác thì không được phép học cách ỷ thế h**p người sao?”

“Cô nói tôi hoành hành ngang ngược, ý thể hiệp ngudi à?” Sắc mặt của Vivian trở nên khó coi đến cực điểm, cô ta chưa bao giờ bị người khác mảng như vậy.

Cô ta không kìm được cơn giận, hung dữ vùng mạnh tay lên.

Hứa Minh Tâm đã sớm có phòng bị, muốn chặn lại nhưng không ngờ Kỷ Nguyệt Trâm lại nhanh hơn cô một bước.

Kỷ Nguyệt Trâm nắm lấy cổ tay của Vivian một cách không hề khách khí, hung dữ híp mắt lại.

Sau đó cô ta dùng lực đẩy một cái.

Vivian loạng choạng mấy bước, suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất, dụng phải quầy thanh toán mới đứng vững được.

Cô ta tức đến run lên, phẫn nộ nói: “Cô… cô cũng dám đối phó với tôi?”

“Tôi không tính toán với cô không có nghĩa là tôi “Nếu không có Hứa Minh Tâm thì cô có dám ngang ngược như vậy không?”

“Tôi dám đấy! Cô cứ thử xem!” Kỷ Nguyệt Trầm không khách sáo đáp lại.

“Cô..” Vivian không thể nuốt được cục tức này vì cô ta nhắc chiếc bình trang trí trên quầy thu ngân đập mạnh xuống đất, âm thanh của tiếng vỡ vụn cực kỳ choi tai.

Hừa Minh Tâm và Kỳ Nguyệt Trâm vội vàng tránh sang một bên nhưng những mảnh vỡ vẫn sướt qua chân của cô, để lại một vết xước.

Mặc dù không lớn nhưng vẫn thấy máu.

Hứa Minh Tâm không khỏi nhíu mày. Đúng lúc này Vivian đẩy mạnh cô một cái, vì Hứa Minh Tâm ở gần cô ta nhất nên cũng dễ ra tay nhất.

Hứa Minh Tâm không kịp phòng bị, ngã thẳng vào đồng mảnh vỡ kia. Tay, cánh tay, đùi… cô đều bị xước.

May mà mặt không bị sao, không đến nỗi bị hủy dung.

Chi là rất đau đớn.

Kỷ Nguyệt Trâm luống cuống đỡ cô dậy, thấy trên người cô toàn là thương tích lập tức vô cùng giận dữ. Cô ta lao thẳng đến túm chặt cổ áo Vivian cho cô ta một cái tát thật mạnh.

“Cô dám đánh tôi?” Vivian bị đánh đến choáng vắng.

“Hôm nay bà đây muốn đánh cô đến khi nào người họ hàng vương hậu kia của cô không nhận ra cô nữa mới thôi Hồ không ra uy, có liên coi tôi là mèo sao?” Kỷ Nguyệt Trâm không hề khách sáo đánh cô ta túi bụi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1671


Chương 1671

Vivian rú lên vì đau đớn, người không biết còn tường chỗ này đang giết heo.

Cuối cùng đến khi Vivian bị đánh thành cái đầu heo Kỷ Nguyệt Trầm mới bớt giận, vội vàng đứa Hứa Minh Tâm đến bệnh viện.

Trên đường, cô ta tiên tay gọi cho anh trai Kỳ Thiên Minh của mình.

“Anh, em đánh người rồi.”

“Đánh ai?”

“Vivian, cháu của vương hậu.

“Đánh cũng đánh rồi, anh sẽ giúp em dọn dẹp hậu quả”

“Vâng, vậy giao cho anh nhé.”

Kỷ Nguyệt Trâm cúp điện thoại, Hứa Minh Tâm không kìm được hỏi: “Thực ra cô có thể tự mình xử Vivian, tại sao lúc đầu lại nhẫn nhịn như vậy?”

“Vết thương của cô không sao chứ? Vẫn còn thời gian rảnh rồi để hỏi cái này à?”

“Cũng không phải vấn đề gì lớn, bằng bỏ một chút là được.

“Trước đó sở dĩ tôi không tính toán với cô ta là vi thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Nhưng cô ta lại dám hếch mãi lên, tưởng rằng cháu của vương hậu là có thể hung hằng ngạo mạn. Lần sau gặp lại cô ta tôi sẽ không khách sáo nữa, dù sao hôm nay tôi cũng đánh cô ta rồi.” Kỷ Nguyệt Trâm không khách khí nổi, đánh lâu như vậy cũng coi như là trút được giận.

Cố Gia Huy nhanh chóng đến bệnh viện, cũng không trách cứ Kỷ Nguyệt Trâm khiến cô ta thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Kỷ Nguyệt Trâm rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ.

“Em cứ bất cẩn như vậy, sau này làm sao anh có thể yên tâm để em ra ngoài?” Cố Gia Huy nhiều chặt mày lại, nói với vẻ không vui, nhưng trong giong điệu vẫn tràn ngập sự quan tâm.

“Vậy anh cứ dứt khoát dắt em vào thắt lưng, hoặc là biến em thành thứ gì nhỏ nhỏ đi để ngày nào cũng ở cạnh anh là được.”

“Anh cũng nghĩ như vậy đấy.” Cố Gia Huy cười bất lực.

“Bây giờ là tháng mấy rồi?”

“Cuối tháng sáu rồi.”

“Còn bao nhiều tháng nữa là chúng là kết hôn nhiề “Hai tháng, sao vậy?”

“Anh đã ghi danh cho em một lớp học để ngày nào em cũng có việc làm.” Anh lấy một thời khóa biểu đưa tới trước mặt cô.

Khóa đào tạo của đầu bếp địa ngục Gordon kéo dài trong hai tháng, vừa khéo sau khi kết thúc khóa học cô cũng phải quay về để chuẩn bị hôn lễ của mình.

Hứa Minh Tâm vội vàng đứng dậy, đụng đến viết thương đau đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô hoàn toàn không để ý đến.

“Sao anh lại ghi danh cho em vào lớp học này?”

“Còn không phải là vì ngày nào em cũng rất nhàn rỗi, luôn tự làm mình bị thương sao? Nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy khoảng thời gian em đi học là khoảng thời gian yên ổn nhất, vì thế anh chỉ có thể đưa em đến trường để học hành cho tốt.”

“Nhưng… vị đầu bếp địa ngục này rất nghiêm khắc, làm sao ông ấy có thể dễ dàng tuyển sinh như vậy được? Hơn nữa… còn là người vô danh như em?”

“Em có thiên phú. Ông ấy đã xem Facebook của em và rất tán thường em. Vì thế chưa nói đến hai câu anh đã thuyết phục được ông ấy đồng ý cho em theo hoc.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1672


Chương 1672

Cố Gia Huy xoa đầu cô, giọng điệu đầy cứng chiều.

Trong lòng Hứa Minh Tâm hiểu rõ, cái giá phải trả để Gordon nhận mình làm đồ đệ nhất định không nhỏ, chắc chắn sẽ không nhẹ nhàng sủng nịnh như anh nói.

Nếu Cố Gia Huy đã giúp cô giành được vị trí này, vậy thì cô nhất định sẽ học tập thật tốt “Chú ba Trung, em sẽ không khiến anh mất mặt đâu. Em đã không còn là Hứa Minh Tâm của trước kia nữa.”

Cô ôm chặt lấy anh, mặc kệ vết thương bị hở ra cũng không thấy đau, chỉ có cái ôm của anh là mạnh mẽ nhất, ấm áp nhất, chân thực nhất.

Cố Gia Huy mìm cười, xoa đầu cô nói: “Anh biết, Minh Tâm nhà chúng ta là giỏi nhất!”

Lần này cô bị thương cũng không phải trở ngại gì lớn, rất nhanh đã có thể ra viện.

Hứa Minh Tâm nghe nói Vivian đã bị vương hậu khiển trách nặng nề một trận vì Diên cũng đặc biệt đến cung điện một chuyển.

Còn Cố Gia Huy cũng nghe ngóng được một só tin don. Anh đến tìm kỳ Nguyệt Trâm, hỏi cô ta chẳng tương lai của Hữa Minh Tâm là nam hay nữ, “Là nam, chắc chắn là nam, âm dương lượng nghị, nhất định không thể sai được, anh đừng hoảng

Cố Gia Huy nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm, anh không nỡ “ăn thịt” không thể để một người phụ nữ làm hồng nó được.

“Có phải là thời cơ một năm không thể xoay chuyển, tôi và Minh Tâm không thể đến được bước đó?”

“Bước nào cơ? Papapa á? Vậy anh đừng nghĩ về nó nữa. Số mệnh của hai người trái ngược nhau, một khi nghĩ đến chuyện muốn ngủ với đối phương sẽ có phản ứng từ trường, hoàn toàn không thể thành công được. Anh cũng có thể thử xem, nhưng chắc chắn sẽ xảy ra nhiều chuyện. Tôi nghĩ hẳn là anh hiểu rõ.”

“Tôi vẫn ổn.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Gia Huy thở phào một hơi, phun ra ba chữ.

Kỷ Nguyệt Trầm hoài nghĩ liệu mình có nghe nhằm hay không, Cố Gia Huy đã nhìn hai năm trời, bây giờ còn muốn nhịn tiếp một năm nữa, mà nhịn xong có lẽ cũng chết luôn rồi, bà xã cũng không phải của mình.

Thế mà anh lại nói một câu “vẫn ổn” ư? Cố Gia Huy, anh không có tật xấu ư? Lúc này mà anh “vẫn ổn” được?

“Nếu đã không thể ở bên cô ấy cả đời, thì có muốn thân thể của cô ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì hết. Tránh cho chồng của cô ấy sau này ghét bỏ cô ấy vì điều đó. Hơn nữa… tôi lấy đi lần đầu của cô ấy, lỡ tôi chết rồi mà cô ấy vẫn cứ nhớ mãi không quên được tối thì phải làm sao? Làm một người con gái quá khổ, tôi không cần cô ấy luôn nhớ tới mình, chỉ muốn cô ấy tiếp tục sống thật tốt, có người có thể đối tốt với cô ấy là được rồi.”

“Cố Gia Huy… cái tư tưởng này của anh… không phải ai cũng nghĩ được, anh không cảm thấy bản thân sẽ bị thiệt thòi sao?”

Kỷ Nguyệt Trâm hoài nghi nhìn anh, trên đời này thật sự có tình yêu không cầu vu lợi như vậy sao? Có thể bỏ qua bản thân và cố gắng hết sức để bảo vệ đối phương như vậy sao? “Tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề có thiết thời hay không, tôi chỉ biết rằng có đáng hay không mà thôi. Vì cô ấy, tôi làm gì cũng cảm thấy đẳng giả, vậy là được rồi.”

Nghe những lời này, Kỳ Nguyệt Trầm cảm thấy hơi xúc động.

“Cố Gia Huy… Đột nhiên tôi rất mong chờ anh sẽ đánh bại vận mệnh. Tôi lớn tới từng này, vẫn luôn thuận theo sự sắp đặt của vận mệnh, cho rằng ý trời là điều không thể cưỡng lại được. Nhưng hiện tại… bỗng nhiên lại cảm thấy có thể chống lại được điều đó, còn phụ thuộc vào chuyện anh có đủ mạnh mẽ hay không, trái tim đấu tranh có kiên quyết hay không “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1673


Chương 1673

“Cảm ơn lời chúc phúc của cô, tôi sẽ dốc toàn lực để ứng phó chuyện này.” ***

Rất nhanh, Hứa Minh Tâm đã được sắp xếp đến một nhà hàng để học hỏi, đó là một nhà hàng do chính tay đầu bếp địa ngục mở, số lượng người mỗi ngày đều có hạn, nghe nói số người đặt bàn thậm chí đã xếp vào cả tháng sau đó, có thể thấy bếp trưởng ở đây vô cùng có tiếng tăm.

Hứa Minh Tâm vừa đến đã ở bếp sau làm trợ thủ, mỗi ngày Gordon chỉ đến một hai tiếng, làm vài món án cho khách sau đó liền rời đi.

Từ đầu đến cuối, đều chưa từng đem mắt nhìn thẳng vào có lấy một lần. Xung quanh cũng có rất nhiều người vô cùng nổi lực, bọn họ đều muốn thể hiện chính mình, chỉ mong Gordon có thể để ý đến mình một chút,

Nếu so sánh thì Hứa Minh Tâm lại giống như đang đi nghỉ dưỡng hơn.

Cô lon ton theo sau Phó Bình Sinh học nấu ăn, học được rất nhiều điều mới mẻ.

Lần nào Cố Gia Huy cũng giúp cô làm một chú chuột bạch, nếm thử những món ăn mới mà cô làm.

Cũng không biết anh đã sử dụng mối quan hệ gì, thường mua một vị trí chuyên để gọi món ăn cô làm, khiến cho hiệu suất công việc hàng ngày của cô không tới nỗi quá mức ảm đạm.

Thậm chí cô còn nghe nói, đầu bếp được đặt nhiều món nhất mỗi ngày có thể được Gordon nhận làm người học việc cuối cùng.

Dù sao thì Hứa Minh Tâm cũng không hứng thú lắm.

Chín giờ tối, khách dần trở nên ít hơn bởi vì chín giờ mười lăm nhà hàng sẽ đóng cửa dọn dẹp.

Cố Gia Huy chưa đến, cô liền cùng mọi người dọn dẹp và sinh Phó Bình Sinh lặng lẽ châm một điều thuốc, nói: “Cháu có làm việc chăm chỉ đi chăng nữa, nhưng không phải ở trước mặt Gordon thì có ích gì chứ? “Tại sao cháu phải làm cho ông ta xem? Cháu chỉ đang giúp chủ thôi, hôm nay chẳng phải là ca trực của chủ sao?”

“Con bé ngốc nghếch này, không vậy Gordon mà lại vây quanh tôi làm cái gì chứ?”

Phó Bình Sinh là một người đàn ông trung tuổi mập mạp, ông ấy là con lai có tính tình vô cùng hiền hòa.

Ông ấy cũng là học trò của Gordon, có thể trở thành một bếp phó trong nhà hàng như hôm nay cũng đã xem như là một người rất lợi hại.

Mỗi ngày, món được đặt nhiều nhất ngoài món của Gordon ra thì chính là món của ông ấy.

Cô cũng đã được nếm thử các món ăn của Gordon, thực sự rất ngon, nhưng món mà Phó Bình Sinh làm cũng không tồi chút nào! “Cháu biết mình không xuất phát từ trường chính quy, thiên phủ cũng không phải tốt lắm cho nên bếp trường sẽ không bao giờ nhìn đến cháu đầu. Hơn nữa cháu chỉ đến học hai tháng, sẽ không học được nhiều. Ngày nào cũng theo sau chủ, học món nào thì làm món đẩy cho bạn trai, để anh ấy đổi khẩu vị mới.

“Cho nên nói, Gordon không kiến nghị con gái làm đầu bếp, vì không thể theo đuổi đến trình độ cao nhất của ẩm thực, mà sẽ bị những chuyện đời thưởng rằng buộc!” Phó Bình Sinh lắc đầu nói.

“phiến diện!”

Hứa Minh Tâm bất mãn bĩu môi.

“Nếu bị bếp trưởng nghe thấy câu này của cháu, sẽ bị đuổi ra ngoài đó!”

“Vốn đi đã là vậy, không phải chỉ con gái thì mới bị ràng buộc, chỉ cần là người có tinh thần trách nhiệm thì đều sẽ bị ràng buộc. Đầu bếp là một công việc, phải không? Chủ dùng công việc này để kiếm sống, nuôi gia đình mình. Thỉnh thoảng chú cũng nấu cơm ở nhà cho vợ con ăn đúng chứ, nhìn thấy họ ăn rất vui vẻ, lẽ nào chủ không cảm thấy vui hơn là khi chủ nấu ăn cho khách ở bên ngoài sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1674


Chương 1674

“Bếp trưởng chưa có bạn đời cũng chưa có con cái, ông ta cảm thấy rằng nghiên cứu mỹ thực là việc cao cả nhất. Nhưng khi có vợ con rồi, ông ta sẽ thấy rằng có nhiều thứ còn quan trọng hơn cả việc nghiên cứu mỹ thực “

“Hiện tại ông ta làm vì danh lợi, vì thương hiệu của chính mình. Còn cháu chỉ đến để học hỏi, chủ yếu là do trai cháu đã hao phí nhiều tâm tư giúp cháu đến đây học tập, cháu không thể để anh ấy thất vọng được. Dù cháu có nấu khó ăn đến mức nào đi nữa, anh ấy vẫn sẽ quét sạch nó, cho nên cháu nghĩ rằng kỹ năng nấu ăn của cháu như vậy đã là nhất rồi

Nghe vậy, đột nhiên cảm xúc của Phó Bình Sinh trở nên tốt hơn.

Ông ấy cũng là một đầu bếp nổi tiếng, nhưng làm việc ở dưới trưởng Gordon, thì làm sao một ngôi sao có thề tranh mặt trời phát sáng được kia chứ?

Ông ấy vẫn luôn cảm thấy buồn bực không vui, thế nhưng trong số những thực tập sinh đợt này, chỉ có Hứa Minh Tâm là đi ngược lại, lon ton chạy theo sau mông ông ấy, nghiêm túc hỏi han.

Lâu ngày, ông ấy cũng rất thích đứa trẻ này.

“Đó có phải là người đàn ông luôn lo nghĩ cho chuyện kinh doanh của cháu không?”

“Đẹp trai không? Cháu chọn đó!”

Hứa Minh Tâm đắc ý nói, như thể đó là chuyện tuyệt nhất trên thế giới này.

Phó Bình Sinh gật gật đầu: “Rất đẹp trai, rất hợp với cháu. Nhìn cháu kìa, nhẫn cũng đã đeo luôn rồi, vậy đã kết hôn chưa?”

“Sắp rồi, chúng cháu sẽ kết hôn vào ngày một tháng chín “Ó, vậy thì chuyện tốt sắp đến rồi. Tôi thấy chẳng trai trẻ đó không tối, có thể phát triển, còn có một tương lai tươi sáng.”

“Con người phải chạy theo danh lợi, chuyện đó chẳng bao giờ có hồi kết cả. Chú cũng biết, chúng ta có một nhân vật trong tiểu thuyết tên là Độc Cô Cầu Bại. Khi chú đứng trên đỉnh cao, chủ sẽ rất cô đơn, cảm thấy không ai có thể đánh với mình một trận. Đến lúc đó trái lại sẽ trống rỗng và cô đơn lắm.



“Cháu không muốn làm người đứng trên cao, cũng không muốn làm việc gì cũng phải chắt chiu từng li từng tí. Cháu chỉ muốn nấu ăn, xoa bóp cho người yêu của cháu, làm một hậu phương vững chắc cho anh ấy mà thôi!”

“Haiz, tôi từng này tuổi đầu rồi, thậm chí còn không hiểu rõ cuộc sống bằng một cô nhóc như châu, đúng là đã đi ngược rồi.”

Phó Bình Sinh không khỏi thở dài một hơi.

Suốt chặng đường, luôn bận rộn vì danh lợi, dường như ông ấy đã quên cả việc dành thời gian cho vợ con.

Người nhà đã oán trách rất nhiều, nhưng họ vẫn không rời không bỏ. Ông ấy giật mình nhìn thấy bộ dạng của bản thân hai mươi năm trước, khi theo đuổi người vợ mình yêu say đầm, cũng là trạng thái nhiệt huyết sôi trào như vậy, làm gì có suy nghĩ chạy theo danh lợi như thế nào dâu?

Phó Bình Sinh vực lại tinh thần, bắt đầu dọn dẹp.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng còi xe, Cố Gia Huy đã tới.

“Con gái, bạn trai của cháu tới đón cháu rồi kia, mau tro ve di.”

“Cháu cùng chủ làm xong rồi về.”

Cố Gia Huy bước vào, thấy cô vẫn đang dọn dẹp nên anh cũng rất tự giác mà cầm cây lau nhà lên.
 
Back
Top Dưới