Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1614


Chương 1614

Hứa Minh Tâm nghe nói như thể, có chút dở khóc dở cười, bây giờ cô cũng đã là một người nổi tiếng trên mạng.

“Trong lòng khó chịu, muốn qua đây nói chuyện với các cậu, không biết Thư Hân cũng đi đâu mất rồi.”

“Có gì mà khó chịu vậy? Cậu cứ mặc kệ những người đó nói linh tinh đi, chúng ta sống tốt cuộc sống của mình là được không đúng sao? Hơn nữa, tin tức về chuyện cậu trở về đã lan truyền rồi, chỉ kém năm giây nữa là kẻ địch sẽ đến chiến trường rồi, may mà tớ cao tay đẩy, thông minh không?”

Lâm Linh Viện cười nói, rồi lại cắn hạt dưa.

“Đúng vậy đúng vậy, cậu quan tâm nhiều như vậy làm gì chứ? Mồm mép mọc ở trên người bọn họ mà cậu quan tâm thế nào cũng vậy thôi.” Giang Hà Lan gặt đầu đồng ý “Chuyện này liên quan đến danh dự của người lái nếu như cầu chi mặc kệ mà ngồi nhìn thì người ta sẽ nghĩ rằng cậu sợ người ta. Chuyện này tớ tự có cách riêng, yên tâm đi”

“Vậy không phải là chia tay thật sao? Hì hì, bạn thân tốt của tớ vừa gọi điện thoại đến hỏi tớ, nếu như các cậu chia tay thì cô ấy cũng không tin vào tình yêu nữa. Cô ấy là fan cuồng của cậu đấy!”

“Hì hì, cậu có thể cho tớ xin ảnh và chữ ký được không? Mấy bạn học cấp ba của tớ vô cùng muốn có, cảm thấy cậu thật sự là một nữ thần đúng nghĩa, mặc dù… nữ thần này còi cọc, trước không lồi, sau không cong, dáng người cũng không tính là cao.”

Lâm Linh Viện buông lời trêu chọc, nhưng đó cũng là sự thật mà.

Trong mắt bọn họ Hứa Minh Tâm không có vỏ bọc, dù sao thì cô cũng sẽ không kiêu căng ngạo mạn.

Mỗi lần về trường học thì họ đều sẽ ra cổng trường mua rất nhiều đồ ăn vặt, rồi ba người cùng nhau vây quanh máy tính xem mấy bộ phim Hàn ngôn tình nhạt nhẽo, thỉnh thoảng bật cười giống như một dám ngọc.

Trong mắt người ngoài, Hứa Minh Tâm là vợ tương lại của tổng giám đốc tập đoàn Có tinh danh giá.

Nhưng trong mắt bọn họ, có chỉ là bạn cũng phòng, ban học và bạn thân không hơn không kém.

Sẽ không trèo cao, cũng sẽ không tụt xuống thấp.

Hứa Minh Tâm bĩu môi, gần đây cơ thể của cô cũng hơi phát triển rồi, ít nhất cũng phải thay hết cỡ quần áo.

Ba người đã nấu món mì dưa chua muối của người Lào, bên trong có thêm trứng chiên và dăm bông.

Lâm Linh Viện mặt dày nở nụ cười vô liêm sỉ. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Dì quản lý ký túc xá vẫn còn đang canh chừng bên ngoài, chúng ta sử dụng đồ dùng bất hợp pháp một cách trắng trợn như vậy có thực sự ổn không?”

“Cậu không thấy bà dì đó ngưỡng mộ thế nào sao? Bà ấy không nhìn thấy bếp từ đâu, chỉ có thể nhìn thấy mặt của Hứa Minh Tâm thôi.”

“Ha ha ha, vậy tớ có thể lấy cái nồi cơm điện nhỏ của tớ ra nấu món hầm được không?”

“Hỏi thừa thế, mau đứng lên chuẩn bị nấu đi

Thế là ba người vây quanh máy tính trước mặt, vừa nấu đồ ăn, vừa xem phim.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng nào dòng

Có người kinh ngạc kêu lên.

“Tổng giám đốc Huy tới “Trời a, thật sự là Cố Gia Huy, người thật còn đẹp trai hơn trên ti vi rất nhiều, tại sao trên trời này lại có một người đàn ông đẹp trai và hoàn hảo như vậy chứ?”

Mọi người nhao nhao cảm thán, ai cũng rất tự giác nhường cho anh một con đường.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1615


Chương 1615

Hầu hết những người đến đều là học sinh nữ của trường, bất kể là ở trong khu ký túc xá nào cũng đều tranh nhau lao vào chen chúc trước cửa ký túc xá của Hứa Minh Tâm.

Sắc mặt của Cố Gia Huy rất âm trầm, đội lông mày hình lưỡi kiếm nhíu lại, nếp gấp lông mày uốn khúc cho thấy lúc này anh khó chịu cỡ nào.

Anh đi đến cửa ký túc xá, nhìn xuyên qua cửa sổ, thấy những người ở bên trong đang vây quanh một cái nổi nóng hội hồi ăn mì tôm.

Rõ ràng cô biết thừa là anh đến, thế mà nhìn cũng không thèm nhìn một cái, vẫn cứ cắm đầu vào ăn uống.

Cô thích ăn mì tôm sao? Anh nhớ rồi, khi nào về sẽ nấu cho tôi ăn

Phản ứng đầu tiên của anh khi nhìn thấy cô gái bỏ nhỏ này lại không phải là xông vào tóm cổ ngay lập tức, hay lớn tiếng hỏi tại sao cô lại muốn nói lời chia tay.

Nhưng….

Nhìn thấy cô thích ăn, anh không nhịn được mà lại giống như yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Khi ý nghĩ này hiện ra trong đầu, hơi thở lạnh lẽo của Cố Gia Huy lập tức đứt quãng, khỏe miệng nở một nụ cười bất lực.

Vốn dĩ anh đến đây không phải để hỏi tội đàng hoàng thì cũng là chịu đòn nhận tội.

“Tổng giám đốc Huy, anh có muốn phá cửa không?” Khương Tuấn đề nghị.

“Cậu đang muốn tôi không lấy được vợ có phải không?”

Anh tức giận trừng mắt liếc Khương Tuấn một cái, sau đó ôn tồn gõ cửa.

“Minh Tâm, anh là Cố Gia Huy, em có thể ra ngoài nói chuyện với anh một lát không?”

“Em vẫn còn đang ăn cơm trưa.” Bên trong truyền đến giọng nói không vui của Hứa Minh Tâm.

“Vậy anh chờ em.

Chờ mãi mới đến lúc có ăn cơm trưa xong, thế mà có lại muốn xem hết tập phim kia.

Chờ sau khi xem xong, còn muốn xem hết cả bộ phim Hàn.

Nhưng Lâm Linh Viện lại đóng máy tính lại, để Giang Hà Lan dọn dẹp đồng lộn xộn rồi đi mở cửa “Các cậu làm gì vậy?”

“Sắp xong rồi, nếu bạn tớ không thả người ra thì sẽ mắc tội nặng, đáng xử tràm! Ngoan ngoãn đi, chị đây sẽ ở đây hỏng chuyện, đừng có khiến tớ phải thất vọng!” Lâm Linh Viện vỗ vỗ bờ vai của cô, cười hì hì nói.

Sau đó hai người nhanh nhẹn đi mở cửa “Anh Gia Huy, xin mời vào bên trong

Cố Gia Huy cảm kích nhìn thoáng qua, sau đó bước vào ký túc xá nữ.

“Hứa Minh Tâm, bài đăng Facebook kia của em là có ý gì?”

“Đây là chính sách mà em đưa ra để khiến bọn họ hiểu được, việc đến phòng vấn em để yêu cầu học hỏi một số kinh nghiệm là vô ích, bởi vì vốn dĩ em không cố gắng hết sức để ở bên cạnh anh, nhưng anh lại không muốn để em đi. Vì vậy người mà bạn họ muốn học tập không phải em, mà là anh “Anh cảm thấy ý tưởng này của em có hay không ? Em đã suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra đó

Trong mắt Hứa Minh Tâm có một tia sáng, lộ ra vẻ thông minh.

Cố Gia Huy nghe nói như vậy thì trực tiếp ôm cô vào lòng, rồi kéo rèm cửa lên.

Trước mắt người đứng ngoài cửa có chướng ngại vật nên bọn họ không thể biết bên trong xảy ra chuyện gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1616


Chương 1616

Lâm Linh Viện và Giang Hà Lan nhìn nhau nói: “Không phải chứ? Làm chuyện xấu… ở ngay tại ký túc xã sao?”

“Cũng quá trắng trợn rồi đúng không?”

Mà trong phòng, Hứa Minh Tâm có chút không hiểu, đang muốn đặt câu hỏi thì lại không ngờ người đàn ông cúi người xuống, thẳng thắn bá đạo hôn lên bờ môi của cô. không chừa lại chỗ trống khiến cho cô vội vàng th* d*c. Đây chính là sự trừng phạt.

Trên đường đi đến đây anh vẫn nơm nớp lo sợ, sợ có thực sự khó chịu mà quyết định chia tay với mình, không ngờ kết quả lại là nói đùa, chỉ làm trò cười cho người khác xem.

Nếu trước đó nói chuyện qua thì anh còn có thể chịu được, nhưng cô lại tự ý làm trước rồi mới giải thích.

Hứa Minh Tâm không thở nổi, gương mặt đỏ lên, hơi thở có chút mờ mịt.

Người đàn ông phát hiện được, sau đó mới miễn cưỡng lưu luyến buông bờ môi cô ra.

Hai gò má của cô đỏ hồng một mảng, hai con người ngân ngân nước, trong suốt sạch sẽ, không nhiễm bụi trần thế.

Vẻ mặt cô vô cùng đáng thương nhìn Cố Gia Huy, bĩu môi nói: “Sao anh lại hung ác như thế, lại còn cần đầu lưỡi của em nữa? Chẳng lẽ ý tưởng này ủa em không tốt sao? Em mất một đêm để suy nghĩ đây l “Tốt thì tốt, nhưng mà lại khiến anh rất sợ, Hứa Minh Tâm, nếu lần sau em lại đủa anh kiểu này thì nhất dinh anh sẽ lột da em xuống cho xem

Cố Gia Huy hung hãn nói, để cô ấn tượng về mình.

Cô hoạt bát thè lưỡi, nói: “Em không dám nữa đâu, vậy thì tiếp theo còn phải xem anh thế nào, một mình em không thể đuổi hết người bên ngoài đi đầu.”

“Được lắm.”

Cố Gia Huy là người làm ăn, làm chuyện gì cũng đều sẽ cân nhắc lợi ích của mình.

“Anh lại còn nói được lắm? Em sắp bị anh hại chết đến nơi rồi.”

“Vậy anh không ra ngoài, em phải làm gì để thuyết phục anh đi.” Dù anh bận nhưng vẫn ung dung nói: “Gọi chồng đi rồi anh sẽ ra ngoài với em.”

“Bên ngoài vẫn còn có người.”

“Vậy em ghé vào tai anh nói một câu là được.”

“Vậy… Vậy được rồi.”

Cô nhéo nhéo ngón tay, có chút xấu hổ,

Dù không phải lần đầu tiên gọi nhưng Hứa Minh Tâm vẫn cảm thấy rất xấu hổ, dù sao hai người vẫn chưa kết hôn mà đã vỡ vỏ chống chống rồi

Cô sợ người bên ngoài nghe thấy nên cố ý giảm âm lượng xuống, ghé vào tai anh nói: “Chồng a, anh có thể dien một vở kịch với em được không?”

Lời nói tinh tế này thật nhỏ bé, vô cùng đáng thương.

Hơi thở nóng bỏng của cô xuyên vào trong ốc tại khiến thân thể anh khẽ run lên.

Chết tiệt… điều này quá mơ hồ, quá oái oăm.

Vậy mà anh… không kiểm soát nổi, cơ thể bắt đầu có phản ứng.

Anh nhíu mày một cách hung hăng, trực tiếp ôm chặt cô vào trong lòng, đề cô ngồi trên đùi mình.

Cô cảm nhận được sự thay đổi của anh, đứng ngồi không yên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1617


Chương 1617

“Đừng nhúc nhích, để cho anh ôm một lúc, nếu không chỉ sợ lát nữa sẽ không phải ra ngoài gặp người khác được.

“Anh… ôm em thì chẳng phải tình hình sẽ tệ hơn sao?”

Cô thận trọng hỏi, như thế này thật sự sẽ ổn sao? Anh bất đắc di cười khổ.

“Nhưng em yên tâm đi, lòng anh sẽ bình tĩnh lại, cảm giác ôm em thật tốt, ôm em ca đời cũng không đủ

Anh nói rất nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm và giới cảm chui thẳng vào ốc tại, càng cảm giác dễ chịu hơn.

Cô xấu hổ đỏ bừng mặt, nhếch miệng lên nở một nụ cười hài lòng. Phải khoảng mười phút sau anh mới trở lại trạng thái bình thường, sau đó ra ngoài cùng với Hứa Minh Tâm.

Người bên ngoài trông đợi, căng dài cả cổ, trong lòng ai cũng muốn biết bọn họ đã làm chuyện xấu 0 bên trong.

Bọn họ vừa bước ra, bên ngoài trong nháy mắt trở nên lặng ngắt như tờ.

“Anh đừng có đi theo em, em muốn hủy hôn, em không muốn ở bên cạnh anh nữa.”

“Không được, nếu như em từ hôn thì anh phải làm sao bây giờ? Hứa Minh Tâm, em phải chịu trách nhiệm với anh, mọi mối quan hệ yêu đương mà không có mục đích kết hôn thì đều là trêu đùa lừa đảo, vì vậy em đang muốn trêu đùa lừa đảo anh sao?”

Lông mày của Cố Gia Huy cau lại, diễn y như thật, “Không thể nào, có quá nhiều người phụ nữ ở Đà Nẵng muốn kết hôn với anh, em cảm thấy còn rất nhiều người tốt hơn em, có thể đảm nhận vị trí có chú nhà họ Cổ này, không thì anh nhìn bọn họ một chút đi, lờ dầu có cả diễn viên thì sao? “Không có ai tốt bằng em cả, để những người đó bỏ suy nghĩ kia đi, Hứa Minh Tâm, em là vợ của anh, em không trốn thoát được đâu.”

Dứt lời, anh trực tiếp bá đạo ôm ngang người Hứa Minh Tâm, sau đó đưa cô rời khỏi hiện trường.

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, hai mặt nhìn nhau.

Tất cả bọn họ đều đang ghen tị với Hứa Minh Tâm, không biết rốt cuộc cô đã giảm phải vận may chết tiệt gì, sử dụng thủ đoạn trêu đùa nào mà có được Cố Gia Huy.

Nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy hoàn toàn không phải như vậy, rõ ràng là Cố Gia Huy cứ quấn chặt lấy Hứa Minh Tâm không chịu buông tay mà!

Chẳng bao lâu sau, chuyện ở trường học lan truyền nhanh như cháy rừng, lưu truyền hết trên mạng.

Những người trước đây có ý nghĩ xấu xa nhao nhao đòi học tập cũng lập tức yên lặng

Hành động lần này của Hứa Minh Tâm chính là để cho bọn họ hiểu rằng mình không sử dụng bất kỳ thú đoạn bí mật vô liêm sỉ nào.

Hơn nữa tình yêu cũng không phải thử sử dụng thủ đoạn là có thể đạt được, mà phải là hai bên thật lòng cùng nhau nỗ lực cố gắng mới có được.

Hứa Minh Tâm hài lòng khi nhìn thấy Facebook yên tĩnh đi một chút.

Cuối cùng thì cơn bão cũng qua đi và cô cũng có thể đi lại bình thường.

Nhưng Hứa Minh Tâm không ngờ rằng mình lại nhận được một chiếc thiệp mời.

Tiệc trà gặp gỡ giao lưu.

Hứa Minh Tâm nhìn tên thư mời, rất kinh ngạc.

Chủ An nói: “Đây là tiệc trà bí mật do các cô chủ, bà chủ, thiên kim ở Đà Nẵng tổ chức, mỗi tháng một lần, những người có thể vào đều là nhân vật số một số hai, lần này hành động của cô Minh Tâm đã trở nên nổi tiếng nên bọn họ muốn mời Minh Tâm tới để chủ động lấy lòng.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, trong đầu lập tức hiện ra cảnh tượng mấy bà chủ mặc đồ lông chồn đang chơi một chước cùng nhau.

Cô nhớ trước đây mình đã từng hỏi Cố Gia Huy rồi, vậy là có thể có sẽ phải mặc đó lồng chán hay sao.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1618


Chương 1618

“Ở đó có những ai?”

“Vợ của ông trùm bất động sản, thiên kim con gái của vua kim cương châu báu, bà chủ khách sạn lớn nhất Đà Nẵng…”.

Chủ An đưa ra một vài ví dụ đơn Diên, Hứa Minh Tâm sửng sở trợn mắt há hốc mồm.

Thầm Thanh cũng được mời vào danh sách, nhưng tiếc là không còn nữa.

Quý Thiên Kim, vợ của hai người cậu, cũng nằm trong số đó.

Tất nhiên, ai cũng có thể lựa chọn không tham dự. Hứa Minh Tâm vừa nghĩ tới việc ba người phụ nữ hợp lại thành cái chợ, mọi người sẽ bàn tán xôn xao khi tập hợp lại một chỗ cùng nhau, thì lập tức cảm thấy vô cùng đau đầu.

Nhưng chủ An lại khuyên cô nên xem qua một chút.

Thứ nhất là để thích nghi với môi trường giàu có, sau này sẽ có nhiều hoàn cảnh xã giao như vậy.

Thứ hai, bọn họ chủ động lấy lòng, lần đầu làm quen lưu lại thể diện, sau này tập đoàn hợp tác t nhiều, ngắng đầu không gặp mà củi đầu lại gặp thì sẽ vô cùng xấu hổ.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì bất lực, không có lựa chọn nào khác chỉ có thể đồng ý.

Tiệc trà vào buổi chiều cuối tuần, thời tiết cũng không tệ. Bởi vì tất cả người đến đều là phụ nữ, đàn ông không được đi vào, nên Cố Gia Huy có muốn theo cô cũng không thể.

Quần áo, giày dép, túi xách của cô đều do Cố Gia Huy lựa chọn, chắc chắn không có vấn đề gì, tóc cũng đã được tạo kiểu và trang điểm cũng rất sạch

Cô kiểm tra kỹ lưỡng cần thận rồi mới bước xuống xe.

“Nếu như em không muốn đi thì cũng không cần miễn cưỡng.”

“Miễn cưỡng thì không có đâu, thật ra em cũng rất tò mỏ tiệc trà giao lưu là như thế nào. Hơn nữa nếu như em tạo quan hệ với bọn họ thì sẽ giúp ích cho việc kinh doanh của anh, một mũi tên trúng hai đích “

“Nhưng anh biết em không thích loại xã giao giả tạo này.” Anh đau lòng xoa xoa dầu có, “Không sao đâu, em sẽ về sớm một chút, nhớ đón em đó, moa moa.”

Cô kiếng chân đặt lên má anh một nụ hôn.

Một người phục vụ bước tới và dẫn cô vào trong.

Bên trong hội sở vàng son lộng lẫy, các loại tranh tượng điều khác, sơn dầu, xem ra đều vô cùng đắt tiền.

Trong đó ăn uống linh đình, mùi hương của rượu Champagne bay tán loạn.

Có người đang đánh bài, có người đang hút thuốc lá, có người đang nói đùa…

Mọi người tụ tập tốp năm tốp ba với nhau. Có người với ánh mắt sắc bén nhìn thấy Hứa Minh Tâm tới, mỉm cười và vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Cô bé xinh xắn của tôi, tôi mong ngóng cô mãi đó, tất cả mọi người trong hội sở chúng ta hãy đón chào người trẻ tuổi nhất nào. Hai mươi tuổi, thành công trong học tập, có chồng sắp cưới thành công trong sự nghiệp, thật đúng là một người chiến thắng trong cuộc sống. Các chị em, hình mẫu trong cuộc sống của mọi người đã đến rồi!” Người nói chuyện tới chính là bà chủ Nga, hội trường tiệc trà này, bà chủ có tiếng trong giới trang sức.

Tất cả mọi người đều vừa kính trọng, vừa sợ hãi.

Bà Nga liếc mắt sang nhìn vào chiếc nhẫn kim cường lấp lánh trên tay Hứa Minh Tâm, ánh mắt sáng rực lên,

Tên này được lắm, lại còn là “Lễ vật của Vương

Phim!

Thế mà lại rơi vào tay cô ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1619


Chương 1619

Có thể nhìn ra được Cố Gia Huy đúng là rất yêu thương vợ mình.

Tất cả mọi người đều đồng thời nhìn qua, bày tỏ ý hoan nghênh cô đến đây.

Hứa Minh Tâm vẫn cảm thấy hơi choáng váng, bây giờ mình đã bước chân vào giới quyền quý rồi sao? “Mong… Mong mọi người sẽ giúp đỡ nhiều hơn.”

“Khiêm tốn quá, sau này phải là có quan tâm đến chúng tôi mới đúng. Những người đứng đây ít nhiều gì thì cũng là những người có quan hệ hợp tác với tập đoàn Cổ Linh.

Mọi người đều là bạn của nhau, nếu không có việc gì thì có thể cùng nhau tâm sự nói chuyện phiếm, coi như là củng cố hậu phương vững chắc cho cánh đàn ông của chúng ta thôi.”

“Bà Nga nói hay lắm.”

Sau khi giới thiệu xong, mọi người đều tản đi chỗ khác.

Bà Nga nằm lấy tay của cô, nói: “Chiếc nhẫn này cô có thể nói cho tôi biết nó có giá bao nhiêu không? Chồng tôi rất thích sưu tầm đồ, trước giờ luôn mong có được nó, nhưng lại không thể nào tìm được “

“Giá sao? Tôi cũng không biết, Cố Gia Huy không nói cho tôi biết “

“Chiếc nhẫn “Lễ vật của Vương Phi” này làm cho biết bao nhiêu người mơ tưởng muốn có, giả thật sự của nó phải là trên trời!”

“Lễ vật của Vương Phi?”

“Người ta đồn rằng Vương tử Ả Rập bởi vì tài sản trong gia đình đã cạn kiệt nên muốn lấy viên kim cương hồng này tặng Vương Phi làm quà sinh nhật. Vì vậy, viên kim cương hồng này còn có tên gọi khác là “Lễ vật của Vương Phi”. Chúng tôi đều đã từng nghe qua về những việc làm dũng cảm của cô Hứa Minh Tâm đây. Có quả thực là người thắng cuộc đấy.

“Thật là vậy sao? Chắc là do tôi may mắn thôi “Không phải là ai cũng có thể may mắn được như vậy dầu, đợi chút nữa cô sẽ biết thôi.”

Bà ta cười cười, không nói rõ ràng. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hứa Minh Tâm đã nhanh chóng nhận ra ý tứ trong lời nói của bà ta.

Cô nghĩ tới những cô chủ con nhà quyền quý kia, đeo vàng đeo bạc, rạng rỡ sang trọng, nhưng không nghĩ tới thật ra trong nhà những người đó có vô số vấn de.

Có người chồng ở bên ngoài nuôi người khác, lúc mới bắt đầu còn có vẻ muốn làm loạn, nhưng đến cuối cùng cũng đành trở nên lãnh đạm không quan tâm.

Chỉ cần không sinh con, không tranh gia sản với con trai của họ, họ cũng sẽ không có vấn đề gì.

Có những cặp vợ chồng quanh năm đều ở riêng, giống như là người lạ vậy.

Cũng lắm là có một lễ cưới, cũng không cần phải có tình cảm với nhau.

Hứa Minh Tâm vừa nhìn lại vừa nghe cũng cảm thấy rất đáng sợ,

Bà Nga không biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng có, nói: “Cô Minh Tâm chắc chắn là không hề thích rơi vào hoàn cảnh như vậy đúng không?”

“Đúng vậy, chuyện này… dĩ nhiên tôi không hế muốn, rõ ràng nhìn mọi người ai ai cũng đều rất sang trọng xinh đẹp.

“Mỗi người đều có hai mặt khác nhau, một mặt tốt đẹp thì muốn thể hiện ra trước mọi người, còn một mặt xấu xa kia chắc chắn phải che đi. Nói cách khác, cô chỉ cần nhìn thấy tôi thành công xinh đẹp là được, không cần quan tâm tôi đã cố gắng thể nào, đời sống riêng tư có đau khổ thế nào, nói như vậy cô đã hiểu hay chưa?”

“Vậy tổ chức tiệc trà còn có ý nghĩa gì chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1620


Chương 1620

“Để cho mấy người họ có chỗ kể khổ, có thể nói rằng… những người đến mấy nơi như này đều rất đáng thương, còn những người không đến mới là những người hạnh phúc. Dì của cô chưa bao giờ tới, còn có cả mẹ nuôi cô nữa.

“Vậy hai mợ của tôi.”

“Chồng họ quanh năm đều ở bên ngoài, lại không có con trai bên cạnh, trong lòng họ cũng rất khổ sở. Có điều hai người đó đã đi du lịch nước ngoài rồi, nếu không cũng đã tới đây.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, mới cảm thấy những người nhà giàu này thực sự rất kể là Những gì mà bề ngoài nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật.

“Cô cũng có thể coi đây như tiêu chuẩn của hạnh phúc, nếu như tháng nào cô cũng đến, vậy thì cô cũng là một người đáng thương. Nếu như cô không tới lần nào, chứng tỏ cô rất hạnh phúc, cô có những người bạn của chồng để kể khổ, nhưng cũng không đến mức như tôi, uống trà đánh bài, hoang phí thời gian”

“Vậy tôi sẽ hy vọng sau này mình không cần phải đến nữa.”

“Tôi cũng hy vọng như vậy, cô cũng đừng nghĩ những nơi như này là xấu, hơn nữa những người đó cũng có rất nhiều thủ đoạn hơn người. Cô nhìn bà Phương kia đi, chồng bà ta bên ngoài phải có đến bảy tám người khác, nhưng khi tối về đến nhà vẫn lấy lòng bà ta.”

“Bà Ninh thì đã ba đời chồng, thế mà vẫn có không ít người theo đuổi, đúng là vô cùng nóng bỏng”

“Thật ra thì tới đây cũng không phải là xấu, cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa quen với cái nghề làm dâu nhà giàu “Nghề nghiệp… sao?” Làm dầu nhà giàu lại là một nghệ “Cô nghĩ là làm dâu nhà giàu dễ dàng sao? Đi thôi, đi học hỏi kinh nghiệm ”

Hứa Minh Tâm mơ hồ đi lại, cuối cùng cũng hiểu được tại sao làm dâu nhà giàu lại không dễ dàng gì.

Vừa phải giữ được gia sản, còn phải bảo vệ được quyền thừa kể cho con cái, để phòng đám người thứ ba của chồng lên chức, còn phải lo lắng xem chồng có mang bệnh bên ngoài về nhà không.

Có thể nói là vô cùng cực khổ.

Đám người làm dâu nhà giàu còn rất nhiệt tình chia sẻ cho cô cách làm thế nào để đối phó với đám người kia của chồng.

Nếu như chồng mình lỡ yêu người đó, nhất định phải mạnh mẽ.

Nếu như chồng mình không còn thương mình nữa, tự mình cứu mình, đừng để cho cô ta có được thứ gì.

Trong quá trình tiệc trà, Hứa Minh Tâm cảm thấy dường như mình đã bị tẩy não.

Chạng vạng, Cố Gia Huy tới đón cô “Thấy thế nào?”

“Cố Gia Huy, em và anh cùng nhau nói thật đi” Cô nhắn nhỏ, cuối cùng vẫn muốn nói sự thật ra: “Hôm nay được dạy cho một bài học, một khóa chuyên môn về việc đối phó với con giáp thứ mười ba. Hai chữ “nhà giàu” này vừa nghe đã cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ đáng mơ ước. Nhưng mà em biết, em không được gả vào nhà giàu, mà là được gả cho anh”

“Em không muốn làm một cái dây leo bị phụ thuộc vào cây đại thụ, mà em muốn được độc lập. Nếu như sau khi cưới, anh có người khác, anh cũng yêu người đó, vậy thì anh cứ nói với em. Em có thể ly hôn với anh, em không cần tranh giành tài sản, em bằng lòng nhường một bước “

“Thế nào là hôn nhân? Không phải là một hợp đồng pháp lý, mà là hai người thực lòng yêu nhau. Chúng ta ở bên nhau một cách cởi mở và công bằng, tuyên bố với cả thế giới rằng chúng ta thuộc về nhau một cách hợp pháp. Nhưng nếu một ngày, hôn nhân trở thành một sợi dây trói buộc, làm cho cả anh và em cảm thấy không còn vui vẻ nữa. Nếu như đã không hạnh phúc, tốt hơn hết là nên giải thoát cho nhau “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1621


Chương 1621

“Cố Gia Huy… vậy, anh hiểu ý của em chứ? Em không muốn ban đầu chỉ là ân ái với anh, xong rồi đến cuối cùng yêu nhau lại thành ràng buộc, hận thù, chém giết, sỉ nhục, như vậy rất không thoải mái.

“Anh hiểu chứ.” Cố Gia Huy như những ôm cô vào trong ngực, những gì có đang băn khoăn anh đều hiểu được hết.

Nếu như một ngày kia, anh không còn yêu có nữa, có hy vọng rằng mình có thể tác thành cho đối phương, cũng là thành toàn cho chính mình.

Cô chưa bao giờ là một người không hiểu lý lẽ, không chịu buông tha cho ai.

“Nhưng anh sẽ hứa với em, chúng ta sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Nếu như anh không nhấn nhịn được cám dỗ, anh cũng sẽ không gặp em vào năm anh hai mươi tám tuổi, và cam tâm tình nguyện chờ em đến hai mươi tuổi, có hiểu không?”

“Em biết, nhưng hôm nay em thực sự hoang mang… Em không muốn sau khi cưới trở thành một người vợ hay oán giận, phải để phòng người thứ ba. Em cũng không muốn chỉ vì ràng buộc con cái mà phải nhẫn nhịn vì lợi ích toàn cục, kéo dài chút hơi tàn…

“Sẽ không đâu, tuyệt đối không xuất hiện những chuyện như vậy, chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau.” Anh nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, để cô không còn suy nghĩ bậy bạ.

“Lần sau em đừng đi nơi này nữa, sức chứa của bộ não em vốn nhỏ, ngoại trừ có anh thì đừng nên chứa đựng thêm những điều không dấu.

“Ừ, không đi nữa, em sở đi nhiều lần thì sẽ suy nghĩ bay ba.”

“Chúng ta về nhà thôi chỉ mấy chữ ngắn ngủi cũng làm cho cô lập tức yên lòng.

Trở về nhà của họ.

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến tháng năm, đã đến lúc chụp ảnh tốt nghiệp.

Hôm nay, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đi một đối cao gót màu đen.

Mái tóc đen dài được túm gọn lên, đuôi tóc hơi xoãn nhẹ. Cô nhìn mình trong gương, cảm thấy giống như đã từ rất lâu vậy.

Chớp mắt mà đã qua bốn năm, mình cũng đã đến lúc tốt nghiệp.

Hai năm qua, cô chỉ sống dưới sự bảo vệ của Cố Gia Huy, không biết xã hội bên ngoài hiểm ác đến nhường nào, vẫn chưa hết ngây thơ.

Tốt nghiệp, hai mươi tuổi rồi, cảm giác rất vui. Đợi đến cuối tháng tám, cô sẽ tròn hai mươi tuổi, có thể kết hôn với Cố Gia Huy rồi. Đợi tờ giấy đỏ cầm trên tay, có lẽ lòng người cũng sẽ an yên lại.

Đi trên con đường này, quá nhiều sự biến đổi bất ngờ, cũng có nhiều khổ cực.

Quả thực là rất bận rộn, đúng là như vậy. Sau khi ăn sáng, tài xế đưa cô đến trường học.

Buổi sáng Cố Gia Huy có hội nghị, cho nên dä roi di tu rat som.

Mặc dù cô rất muốn anh đến tham gia buổi lễ tốt nghiệp của mình, nhưng nếu như anh có nhiều việc bận rộn, cô cũng sẽ không làm phiền anh.

Dù sao anh cũng phải kiếm tiền để nuôi có mà.

Kí túc xá, lần đầu tiên có rất nhiều người. Bạn học cùng lớp, đàn em khóa dưới…

Mười giờ tập hợp để chuẩn bị trước. Đúng lúc đó, cô nhận được điện thoại của bên giao hàng hỏa tốc, bảo cô đến lấy hàng giao hỏa tốc.

Gần đây cô không mua đồ, cho dù có người giao đồ, đáng lẽ ra cũng phải là giao về nhà mới đúng chứ.

Cô vô cùng nghi ngờ cầm lấy gói đồ, là một túi đựng hộp quà tuyệt đẹp, phía trên ghi tên người gửi là Bạch Thư Hân.

Còn địa chỉ. Một nơi nào đó không rõ tên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1622


Chương 1622

Cô vội vàng mở ra.

Cô nhìn thấy một phong thư.

“Minh Tâm, tớ đã rời đi được một tháng rồi. Cả tháng nay, tớ đã sống rất vui vẻ, đi rất nhiều nơi trước đây chưa từng đi. Lần này tớ muốn du lịch một thời gian lâu, cho nên cậu không cần phải lo lắng. Mỗi một tháng, tớ sẽ gửi bưu thiếp cho cậu. Tớ biết hôm nay cậu sẽ chụp ảnh tốt nghiệp, nhưng tớ lại không thể tham gia, cho nên chỉ có thể tăng món quà này cho cầu, tớ rất tiếc. Còn cá… hôn lễ của cậu nữa, có lẽ tớ cũng không thể tham gia được, tớ sẽ không và kịp được, hy vọng đến khi tớ về, cậu sẽ là một người vợ xinh đẹp, tốt nhất là lúc đó cậu đã có thai, có em bé, vậy thì chắc chắn tớ sẽ trở thành mẹ nuôi. Ngoài rồi hoa trong lễ cưới của cậu không được cho người khác đầu nhé, phải giữ cho tớ, tớ muốn được chúc phúc trở thành người tiếp theo có đám cưới.

Hứa Minh Tâm, cậu nhất định phải hạnh phúc, cùng với tớ, chúng ta sẽ cùng hạnh phúc mãi về sau

Sau khi Hứa Minh Tâm xem xong, lệ rơi đầy mặt.

Cô tiếp tục mở quà ra, là một cái hộp âm nhạc xoay tròn.

Bên cạnh là một hàng chữ nhỏ.

“Mong rằng Minh Tâm của chúng ta, dù có đi xa đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ không quên ước vọng ban đầu.”

Không quên ước nguyện ban đầu, con đường sắp tới sẽ không còn những nuối tiếc.

Vậy còn ước nguyện ban đầu của Bạch Thư Hân thì sao?

Có phải cô ấy đã đi lạc đường, nên mới nói cô phải nhớ kĩ ước vọng ban đầu, không được quản Cô có thể bảo với Cố Gia Huy đi thăm dò điện chỉ này, chắc chắn sẽ tìm được Bạch Thư Hân,

Nhưng có không làm vậy.

Nếu như Bạch Thư Hân đã muốn rời đi trong yên lặng, đó là vì cô ấy cũng không muốn cô đi tìm.

Cô ấy nói sống rất vui vẻ, cô hẳn là phải tin tưởng mới đúng.

Cô cầm món quà xoay rất lâu, cuối cùng thận trọng đặt ở trong túi xách, mang về kí túc xá.

Mọi người đã thay áo sơ mi trắng, con trai cũng mặc âu phục giày da, thắt cà vạt, tóc cũng được tạo kiểu, ai ai cũng rất bảnh bao sáng sủa.

Trên khuôn mặt mỗi người đều mang nụ cười tươi sáng, nhưng trong nụ cười ẩn giấu chút nuối tiếc.

Quãng thời gian bốn năm đại học theo lý thuyết là thời điểm vô lo vô nghĩ nhất, giờ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt, mỗi người mỗi ngày.

Sau này, mỗi người đều sẽ phải bước ra ngoài đối diện với cuộc sống đầy rẫy những bận rộn, tự đi làm để lo cho chính mình.

Hứa Minh Tâm vẫn còn cảm thấy mờ mịt, không biết mình sẽ làm một kế toán, hay là mở một tiệm bánh. Trước kia cô vốn dĩ rất ghét số sách, nhưng hôm này đã bắt đầu có niềm yêu thích với ngành nghề này

Mọi người tựu chung một chỗ chụp hình, các em khóa dưới cũng đến tặng hoa, từ lầu dưới ký túc xét một đường vô tới cửa.

Có đồng phục cử nhân, còn có cả váy cưới.

Lớp học có tỷ lệ trai gái rất cân đối, mười hai nữ, mười ba nam, cuối cùng chỉ hơn có một nam sinh.

Nhưng, Hứa Minh Tâm cũng cảm thấy hoảng hốt, bởi vì hai người đàn ông kia đang ôm nhau thật chặt, thể sẽ không làm độc thân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1623


Chương 1623

Hứa Minh Tâm dở khóc dở cười, đang chuẩn bị tìm vị trí để chụp ảnh một mình thì bỗng nhiên bị Giang Hà Lan vỗ một cái lên bà vai, chi chi về phía trước, nói: “Cậu nhìn xem ai tới kìa.”

Hứa Minh Tâm nghi ngờ nhìn sang, bỗng nhiên thấy được bóng hình quen thuộc.

Cố Gia Huy…

Anh mặc một bộ âu phục được là phẳng, dáng người cao gầy, sải bước dưới ánh nắng.

Cô đang đứng dưới cây ngô đồng nước Pháp để chụp hình tốt nghiệp, cây ngô đồng to lớn, bây giờ là đầu mùa hè, cành là tốt tươi, tạo thành một bóng râm lớn.

Gió nhẹ thổi qua, tay áo tung bay “Anh… Không phải hôm nay anh bận việc không thể tới sao?”

Anh đi đến, cất giọng ôn tổn: “Lễ tốt nghiệp của vị hôn thể của anh, sao anh lại không đến chứ?”

Cuối cùng thì anh cũng đợi được cô nhóc này lớn lên.

“Đúng là vừa khéo, mỗi người sẽ có một đôi. Anh Gia Huy có đồng ý chụp hình cùng chúng tôi không?” Lâm Linh Viện cười nói, “Được thôi.”

Cố Gia Huy không chút nghĩ ngợi nói.

Hai người bị đẩy ra vị trí đầu tiên, Cố Gia Huy ôm lấy eo cô, cũng không né tránh.

Cô lại cảm thấy hơi xấu hổ, lần đầu tiên cô ở trước mặt bạn học thân mật với Cố Gia Huy như vậy.

Sau khi chụp xong, mọi người lại rối rít ồn ào lên.

“Hôn một cái đi. Hai người ở trong trường này dù sao cũng là truyền thuyết, cho mọi người thỏa mãn lòng hiếu kỳ đi.”

“Đúng vậy đúng vậy, nam thần và nữ thần hôn nhau di “Làm thế nào dày? Thiệt tình khó chối từ

Cố Gia Huy cười nói.

“Không được đâu, nhiều người thế này, xấu hổ “Mau đi thôi, đến chỗ tiếp theo chụp hình.”

Cô vội vội vàng vàng nói.

Cô muốn đi, nhưng mới vừa bước được một bước, không ngờ lại bị Cố Gia Huy kéo trở lại.

Sau đó, đôi môi mỏng nhẹ lướt qua trán cô, một cái hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Gió nhẹ, ánh mặt trời, vạn vật xung quanh… tựa như lập tức yên tĩnh lại.

Hô hấp của cô dồn dập, đến hơi thở cũng mang theo hương vị mát lạnh của hương bạc hà trên người đàn ông này.

Sau đó, anh mới buông lòng người cô, nói: “Minh Tâm xấu hổ, như vậy cũng coi là thỏa mãn mọi người rồi chứ.”

“Anh Gia Huy đúng là người đàn ông tốt, sau này nhất định sẽ là một người chồng tốt” Mọi người không nhịn được cảm thán, làm Muốn biết rõ thì phải nhìn vào những tiểu tiết nhà nhất.

Nếu như một người đàn ông không yêu thương bạn, sẽ không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của bạn.

Sau khi đã chụp xong bộ ảnh tốt nghiệp, đã là một giờ chiếu, mặc dù mọi người ai cũng đã đói bụng, nhưng không một ai than phiền.

Sau đó cùng nhau ăn cơm, mọi người còn rất ngại với Cố Gia Huy, bởi vì sợ rằng chọn nơi này không phù hợp với Cố Gia Huy.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm đã đề nghị đi ăn cơm, Cố Gia Huy sẽ mời.

Anh cười gật đầu, không nói thêm gì, chỉ vuốt nhẹ lên đầu cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1624


Chương 1624

Bên ngoài, cô vẫn có thể làm chủ.

Cà lớp gần ba mươi người, cùng đi ăn chung.

Chọn một gian khá lớn trong nhà hàng, gọi rất nhiều thức ăn.

Mọi người nâng ly hoan hô, chúc phúc cho nhau tiền đổ xán lạn.

Hứa Minh Tâm cũng nhận được rất nhiều lời chúc phúc, chúc cho cô và Cố Gia Huy mau chóng kết hôn, sớm sinh quý tử. Mọi người cũng uống hơi nhiều, vô cùng thắng than.

Lâm Linh Viên muốn trở về quê, chuẩn bị thi công chức, bạn trai cũng đã thúc giục kết hôn.

Giang Hà Lan ở lại đây, đã tìm được công việc áp lực rất lớn. Hứa Minh Tâm cùng mọi người ra đến hành lang, không khí cũng nhuốm màu biệt ly làm cho cô cảm thấy rất xúc động.

Qua hai ngày nữa là bảo hệ luận văn tốt nghiệp, cuối tháng năm, kí túc xá không cho ở tiếp, phải thu dọn rời đi.

Vậy nên những ngày tháng được tụ họp bên nhau chỉ còn lại vài ngày ngắn ngủi mà thôi.

Hơn nữa rất nhiều người sau khi bảo hệ luận văn xong thì rời đi liền

Lần này Hứa Minh Tâm đã uống rượu.

Cố Gia Huy cũng không nói gì, chỉ nói một câu: “Đừng sợ, có anh”

Cố Gia Huy cũng uống không ít, bạn học của cô rất khách sáo mà đến mời rượu anh. Anh cũng không từ chối người mới.

Cuối cùng cũng đến hồi kết thúc, mọi người bắt đầu ra về.

Hứa Minh Tâm uống rất nhiều, hai gò má đồ ứng, nói nắng cũng lộn xộn không đầu đuôi.

Cố Gia Huy công có trên lưng. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Thế chúng tôi giao cậu ấy lại cho anh cũng yên tâm hơn, đi đường cẩn thận nhé.”

“Cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho cô áy.”

Cả buổi cơm anh đã nói chuyện rất đàng hoàng, luôn giữ nụ cười trên mặt.

Đột nhiên anh nghiêm túc cảm ơn Lâm Linh Viện và Giang Hà Lan làm bọn họ nhất thời không biết làm sao.

“Không sao đâu, thật ra quan tâm lo lắng cho cậu ấy nhiều nhất là Bạch Thư Hân, chúng tôi cũng chẳng làm gì. Cùng lắm là cùng đùa giỡn ở kí túc xá, cùng nấu lầu ăn mà thôi.”

“Tôi vẫn cảm ơn các cô, nếu sau này có thời gian thì có thể đến tìm cô ấy, cô ấy sẽ vui lắm đấy.”

“Nhưng… bọn tôi tìm cô ấy mãi thể anh sẽ không thấy phiền chứ? Không sợ chúng tôi là những kẻ nghèo khó chỉ biết tìm Minh Tâm xin giúp đỡ thôi sao?”

“Tôi nghĩ cô ấy sẽ vui vẻ giúp đỡ. Chỉ cần cô ấy vui thì không có chuyện gì mà tôi không thể làm vì cô ấy

Yêu nhau yêu cả đường đi lối về có lẽ là như thể

Tuy rằng anh không quen bắt kì người bạn nào của em cả nhưng anh vẫn cảm kích trong lòng.

Cảm ơn họ trường thành cùng em, thế là đủ rồi.

Cuối cùng ba người tạm biệt nhau, Cố Gia Huy cõng cô rời đi.

Uống rượu xong thì không thể lái xe, Khương Tuấn đang trên đường đến.

“Nào.. Uống hết nào, tớ còn uống được…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1625


Chương 1625

“Mọi người… sao lại đi hết rồi?”

“Hà Lan, đừng đi, uống tiếp đi nào…”

Cô nói một hồi cuối cùng lại bật khóc thút thít.

Mọi người đều đi hết rồi, sao chỉ còn lại mỗi mình cô thể này.

“Đừng bỏ tớ lại một mình…”

“Còn có anh ở đây, Minh Tâm. Cuộc sống đại học của em kết thúc rồi, các bạn không thể đi tiếp cùng em được nữa. Nhưng trên con đường sau này có anh, anh sẽ nắm tay em cùng em bước tiếp.”

Giọng của anh rất ấm áp, thanh âm nho nhã như bị rơi bát ngọc

Cô mơ màng mở mắt, ngây ngô hỏi: “Anh… anh là người rất yêu em” Anh nói rõ ai?” từng chữ một.

Cô hôn một cái chụt lên má anh, nói: “May mắn còn có anh…” Cô thì thẩm, cứ lặp đi lặp lại mấy chữ đó.

May mắn còn có anh luôn ở cạnh em, nếu không em chẳng biết làm thế nào mới ổn.

Cảm ơn anh đã yêu em, bao dung em, bằng lòng đợi em dần trưởng thành…

Những lời này không nói ra ngoài, được chôn chặt trong tim.

Nhưng hai người đều hiểu rõ.

Cố Gia Huy đợi từ lúc cô còn e thẹn trong búp cho đến khi chớm nở xinh đẹp như ngày hôm nay, vừa đúng thời gian hai năm.

Bất kể cô bao nhiêu tuổi, bao nhiêu lần hai năm, anh nghĩ… Hứa Minh Tâm trong lòng anh mãi mãi không thay đổi, vẫn là cô gái nhỏ cần yêu thương, cần cưng chiều, không bao giờ trường thành.

Anh cứ im lặng công cô như thế, bước đi dưới trắng, đến cái bóng cũng kéo dài dưới ánh trăng.

Xung quanh là tiếng và kêu râm ran, gió thổi nhẹ nhẹ.

Công cô không một chút nào, anh ước gì có thể cũng có như thế cả đời còn lại.

Cuối cùng Khương Tuấn cũng lái xe đến, anh mới lên xe.

Về đến nhà mà cô gái nhỏ đã bất tinh nhân sự. Lúc tắm cô còn nôn mửa, nôn tới tấp không ngừng.

Anh không khó chịu cũng không tỏ vẻ mất kiên nhẫn gì mà dọn dẹp cho cô.

Nôn xong, trong lòng cô cũng dễ chịu hơn, tỉnh táo hơn nhiều.

Sau khi súc miệng thì lại được bế vào bồn tắm.

“Đừng động đậy, tắm thêm lần nữa, vừa nãy em nôn lên người rồi.”

“Chú… chú ba Huy, quần áo anh ướt cả rồi.”

Sơ mi trắng của anh bị ướt nước, để lộ v*m ng*c cường tráng bên trong.

Cô nhìn trợ cả mắt, không ngờ nhìn thế này lại quyến rũ như vậy!

Cô cứ nhìn chằm chằm không dời mắt.

Cố Gia Huy dở khóc dở cười, bùng trán cô một cái, nói: “Thế em tỉnh làm gì?”

Cô nghe xong bèn trẻ mồi “Dẹp anh đi, lâu thế rồi em cũng có quyền rũ thành công đâu…

“Thế em đang muốn thành công sao?”

“Em…” Cô nghiêng đầu nghĩ một chốc, sau đó gật đầu thật mạnh: “Muốn… muốn ngủ với anh!”

“Khu khu…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1626


Chương 1626

Cố Gia Huy nghe xong phát ngôn mạnh bạo chấn động địa cầu này xong thì bị sắc bởi nước miếng của chính mình.

“Đừng xấu hổ chứ, em sẽ chịu trách nhiệm với anh “Hứa Minh Tâm, em lại nói bậy gì đấy…”

“Chú ba Huy, ý anh là sao?”

“ỷ em là gì?”

Anh híp mắt lại, đôi mắt phượng đen láy sâu hút chứa đựng cảm xúc khó nói.

“Em chỉ muốn ngủ với anh thôi mà… Ngủ kiểu nam nữ với nhau ấy, em… em sắp hai mươi tuổi rồi…

Cô lắp bắp nói, bàn tay nhỏ không chịu yên phân mà dám mở cúc áo của anh.

“Vy Oanh nói, phải thử trước khi kết hôn.

Nhưng cô hoàn toàn không để ý gì, chỉ thấy sao cái cúc áo này bị quái gì mà khó mở thiết Cổ loay hoay một lúc lâu mà không mở được cái cúc nào, tức ghê

Sau đó cô nổi giận, bỏ tay ra rồi giận dỗi nói: “Không ngủ nữa! Sao mà khó ngủ với đàn ông thế.”

“Nhóc con này sao không thẹn thùng chút nào vậy, là em “ngủ” với anh à, phải là anh “ngủ” với em!”

Rất nhanh, anh cởi áo ra, bên dưới là quần tây.

Hứa Minh Tâm cúi đầu nhìn một phát, giật mình tỉnh lại hơn ban nãy nhiều: “Chú… chú ba HUy… anh bị điên à…”

Cố Gia Huy hung hăng nhíu mày, cô gái này cố ý sao? Thời khắc mấu chốt như thế mà sốt ruột đến nỗi chảy cả máu mũi?

Mà máu còn không ngừng chảy.

Anh làm gì còn tâm trạng nghĩ gì nữa, lập tức đỡ đầu cô lên, dùng nước lạnh dội lên trán của cô. Nhưng căn bản là không thể ngăn được, máu vẫn chay.

Cô che mũi, nhưng lại không ngăn nổi máu mũi chảy xuống kẽ ngón tay.

Đây là lần đầu tiên cô say rượu mà tỉnh táo như thế.

Thậm chí cô còn nghi ngờ, trước kia uống say, có phải là cũng quyến rũ Cố Gia Huy kiểu này không?

Cố Gia Huy không còn cách nào, chỉ có thể vội vàng gọi bác sĩ đến Thời điểm bác sĩ chạy đến, nhét một đống giấy vệ sinh vào mũi cô rồi ném đi. Cô cảm thấy lượng máu chảy ra ngoài của mình hao phí quá nhiều.

Bác sĩ kiểm tra một chút rồi nói: “Làm sao tim của cô lại đập nhanh như vậy, máu dồn quá nhiều vào tim cho nên mới dẫn đến chảy máu mũi. Lại thêm hơi nước mở một trong phòng tắm sẽ gây tê liệt thần kinh. Có phải cô bị thứ gì đó k*ch th*ch hay không?”

“Cơ… Cơ thể của chủ ba Huy…”

Cô nói lắp bắp.

Cố Gia Huy nghe vậy, sắc mặt lập tức khó coi.

Đứa nhỏ này còn dám thành thật như vậy, làm sao lời gì cũng dám nói ra bên ngoài thế?

Bác sĩ gia đình nghe vậy, trong lòng hiểu rõ nhìn về phía Cố Gia Huy, lộ ra một nụ cười sâu xa.

“Thì ra là thế, cậu chủ phải chú ý đó nha.”

Chú ý cái gì?

Rõ ràng là anh còn chưa kịp làm cái gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1627


Chương 1627

Còn chưa kịp dựng lều, anh đã bị cô làm cho sự häi! Cuối cùng thật vật và mới cầm được máu.

Hứa Minh Tâm mất máu quá nhiều, có chút đầu vắng mặt hoa,

Sau khi bác sĩ đi, cô liên tục xua tay: “Không ngủ được, đầu em hơi choáng, mệt quá.”

“Hứa Minh Tâm, em là do ông trời cố ý sai đến tra tấn anh sao?”

Cố Gia Huy dở khóc dở cười nói.

“Em thật sự rất muốn ngủ với anh, nhưng em cảm thấy vẫn cần phải lựa chọn một ngày hoàng đạo, không thể qua loa, mỗi lần không phải là anh không may thì chính là em không may. Không được, cứ tiếp tục giày vò như vậy, em sợ chưa kịp ngủ với anh đã qua đời mất.”

“Này này này, trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ gì cả, về sau không được nói những lời như vậy nữa!”

Đột nhiên sắc mặt của Cố Gia Huy trở nên nghiêm nghị, có chút tức giận.

Cô thè lưỡi, quay người chui vào trong ngực của anh, chọn một tư thế thoải mái.

Cô híp mắt, không nhận được sầu não nói: “Cố Gia Huy, em tốt nghiệp rồi, những bạn học ở chung bốn năm đều đã mỗi người đi một ngày “

“Trong ký túc xá, ngoại trừ Hà Lan đang ở Đà Năng, về sau còn có thể chạm mặt, hai người còn lại, lần gặp mặt sau này không biết là khi nào.”

“Em biết rõ chia tay chỉ là một chuyện rất bình thường, trên đời này không có bữa tiệc nào mà không tàn, thời điểm mẹ qua đời, em cũng đau lòng muốn chết. Bây giờ ký túc xá rỗng tuếch, em rất khổ sở. Anh nói xem chúng ta có thể hay không.”

“Bữa tiệc giữa anh và em sẽ không dừng lại cho đến khi cuộc đời chúng ta kết thúc.”

“Vậy là tốt rồi, cảm ơn anh đã theo em lớn lên, kết hôn với em, theo em đến già. Cảm ơn anh đã biến em từ Hứa Minh Tâm trở thành bà chủ họ Cổ, cảm ơn… Cố Gia Huy, em yêu anh…”

Nói xong lời cuối cùng, âm thanh của cô ngày càng nhỏ, không chịu nổi bối rồi, rồi cô chìm vào giấc ngủ thật say.

Cô đã mơ thấy một giấc mơ rất đẹp.

Mơ thấy mình mặc váy cưới rất xinh đẹp, phía trên đỉnh đẩy kim cương, chiếu sáng rạng rỡ, trắng nõn không tì vết,

Cách một tấm màn che, cô nhìn thấy Cố Gia Huy ở bên cạnh nắm lấy tay của cô, cả hai cùng nhau sánh bước trên thảm đỏ trải đầy hoa hồng.

Có người cầm cuốn Kinh thánh lên và đọc lời thế hôn nhân thiêng liêng.

Hai người trao nhẫn cho nhau rồi ôm nhau.

Rất nhanh Hứa Minh Tâm đã xử lý xong chuyện ở trường học, dọn dẹp rồi rời khỏi ký túc xá, năm cuối cấp cuối cùng của cô cũng đã kết thúc bảy tám phần.

Cả hành lang có vẻ hơi hoang vu.

Rác rười chồng đẩy, đều là đồ mà những người đã dọn đi không cần đến.

Hứa Minh Tâm cũng ném đi rất nhiều.

Những thứ trước đây được nhét đầy ký túc xá, dần dần cũng trở nên sạch sẽ, trong lòng người nhìn cũng không có cảm giác gì tốt.

Hứa Minh Tâm là người cuối cùng dọn đi, người tiến cô cuối cùng cũng chỉ có xe của Cố Gia Huy.

Anh biết tâm trạng của cô không tốt, nhưng không thể không thông báo cho cô một tin tức.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1628


Chương 1628

“Minh Tâm, Ôn Mạc Ngôn kết hôn với Christie, hôn lẻ đã được ấn định từ lâu, vào ngày cuối tuần. Thanh Vân bảo bây giờ chúng ta qua đó, chúc phúc cho Ôn Mạc Ngôn.”

“Cái gì?”

Hữa Trúc không thôi.

Linh nghe nói như vậy thì khiếp Sơ

Bọn họ mới không gặp nhau có mấy tháng, vậy mà

Ôn Mạc Ngôn đã kết hôn rồi? “Tại sao bây giờ mới thông báo?”

Đột nhiên cô ý thức được có gì đó không thích hop.

Cố Gia Huy muốn nói lại thôi, cuối cùng lựa chọn im lặng.

“Chị Thanh Vân sợ em mà biết thì sẽ nói cho Bạch Thư Hân, Thư Hân không cam lòng sẽ đi tìm Ôn Mạc Ngôn có đúng hay không?” Đột nhiên cô nghĩ đến kết quả này.

Chuyện chuẩn bị kết hôn lớn như vậy, không phải bây giờ Cố Gia Huy mới biết.

Cố Gia Huy không trả lời, thể hiện rằng cô nói đúng.

“Trong mắt chị Thanh Vân, Thư Hân chính là người như vậy sao?” Đột nhiên trái tim của cô có chút là nhạy cảm.

Ấn tượng của cô đối với On Thanh Vân rất tốt, dịu dàng thông minh, thành thục già dặn.

Là một người vợ, người mẹ tốt.

Nhưng bây giờ. Cô lại cảm thấy như mắc nghẹn ở cổ họng, không có cách nào nhìn thẳng vào người này.

Tất cả hào cảm trước kia giống như một trang giấy trắng, bây giờ lại có thêm chấm đen.

Cô muốn làm như không thấy, nhưng lại quá khó khăn. Cố Gia Huy không nhịn được sờ lên đầu của cô: “Anh biết bây giờ em rất khó chịu. Theo tình cảm riêng tư mà nói, em sẽ nghiêng về phía Bạch Thư Hân. Nhưng anh cũng có thể lý giải hành động của Ôn Thanh Vân, cô ấy… Rất không dễ dàng. Gánh nặng mà cô ấy phải chịu khác xa so với em tưởng tượng, đối với cô ấy mà nói, tình yêu không phải là điểm cuối cùng. Cuối cùng chỉ có người nhà, đó mới là điều cô ấy muốn “

“Cô ấy cũng giống như dì của em, vì dòng họ mà có thể hi sinh tất cả. Hiện tại cô ấy hi sinh chính là tình yêu của Ôn Mạc Ngôn, khi cần thiết, ngay cả tính mạng của mình cô ấy cũng có thể bỏ qua.”

“Nhưng em không cần phải như vậy, chúng ta vì nhau mà đều có thể từ bỏ tỉnh mạng của mình.”

“Đó là bởi vì, chúng ta không sở hà

Âm thanh trám thảo khản khăn của cô Gia Huy, giọng điệu nhiễm một chút nặng nề.

Vậy mà cô có thể nghe thấy nhàn nhạt vẻ bị ai bên trong đó, “Tình cảm của em đối với nhà họ Hứa không sâu nặng, nhà họ Ngôn có ơn với em, nhà họ Quý thì cùng chung máu mù với em. Em có rất nhiều ràng buộc, nhưng đó lại không trở thành chướng ngại của em. Bởi vì em biết, mất đi một mình em, bọn họ vẫn còn có người mình phải quan tâm.”

“Mà anh, anh xây dựng J&C bằng hai bàn tay trắng, vốn liếng của Cổ Linh hùng hậu, cho dù anh có chết đi, cũng vẫn còn Cổ Cổ và Vy Oanh chống đỡ Anh có thể thua được, nhưng… Thanh Vân thì không thể. Ôn Mạc Ngôn, Cổ Cổ, bác, thiếu một người cũng không được, đây là động lực để cô ấy sống tiếp.”

“Còn em chính là động lực sống của anh, em hiểu chưa?”

“Bởi vì gặp được em cho nên anh mới muốn sống thật tốt, sống thật lâu. Sống sót để có thể bước đi cùng em thật dài thật lâu, anh tình nguyện… Nỗ lực bắt cứ giá nào.”

Câu nói sau cùng vô cùng buồn bã.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1629


Chương 1629

Mắt phương của anh thầm thủy, ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, rõ ràng nhìn rất sáng sủa, thể nhưng cô lại không nhìn thấu về u ám ở đáy mắt của anh.

Đôi mắt phượng cụp xuống thật sâu, hàng mi dài cong vút phủ xuống nặng nề, ẩn hiện vẻ sâu thẳm bên trong.

Anh đang suy nghĩ cái gì? Một chút mình cũng không nhìn thấu.

“Cố Gia Huy ”

Cô thận trọng đọc tên của anh, anh nhếch miệng, không khí ngột ngạt lúc trước lập tức biến mất sạch sành sanh.

Anh cười cười, sờ lên đầu của cô: “Không cần em tán thành, anh chỉ hi vọng em hiểu cho Thanh Vân, cô ấy thật sự không dễ dàng gì. Mà Ôn Mạc Ngôn đã quên Bạch Thư Hân rồi.”

“Cái gì?” Cô kinh ngạc hô lên: “Tại sao có thể như vậy? Ai đã làm, thật không công bằng với Thư Hân…”

“Bạch Thư Hân biết, Christie đã đi tìm cô ấy, cô ấy cũng không từ chối. Ôn Mạc Ngôn quên cô ấy đi, cho nên mới đồng ý kết hôn với Christie. Tình cảm của bọn họ rất tốt, một tháng trước đính hôn, hiện tại sẽ kết hôn ”

Hứa Minh Tâm nghe nói như thế, trong lòng không biết là cảm giác gì. Vậy mà Bạch Thư Hân đã biết Ôn Mạc Ngôn quên mất cô ấy. Vậy mà cô ấy cũng không ngăn cản.

Cô ấy bằng lòng đẩy người mình yêu cho người khác

Lòng của Bạch Thư Hân không đau sao?

Nếu bảo cô chắp tay nhường Cố Gia Huy cho người khác, tất nhiên là sẽ đau đớn thấu tim gan.

Thời điểm Thư Hân rời đi có khóc hay không?

Một mình cô ấy chống đỡ chịu đựng được sao?

Cô rất muốn gọi điện thoại hỏi cô ấy một chút, có ồn hay không, có đau lòng hay không.

Nhưng cô lại không thể liên lạc với Bạch Thư Hân.

“Em có thể đi cùng anh, nhưng em sợ em không có cách nào chúc phúc cho bọn họ.”

“Em đi cùng anh là được rồi, anh cũng không yên lòng để một mình em ở lại Đà Nẵng.”

Hứa Minh Tâm bất lực gật đầu, tâm trạng nặng nề. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trở về chuẩn bị một chút, ngồi hơn bốn tiếng rất cuộc cũng đã tới London.

Cố Gia Huy dẫn cô đến nhà họ Ôn một chuyển, cô nhìn thấy Christie.

Hai người bọn họ vừa mới dạo phố trở về, mua rất nhiều thứ.

Christie nhìn thấy cô đến, mang một cái túi giấy ra nói: “Nghe Ôn Mạc Ngôn nói hôm nay cô sẽ đến, cho nên tôi đã mua quà cho cô đó, nhìn xem có thích hay không.”

Cô mở ra xem, lại là một bộ quần áo cưỡi ngựa.

“Hôm nào đi cưỡi ngựa nhé.”

Cô ta hoạt bát nháy mắt mấy cái.

Cô gật gật đầu, miễn cưỡng nở nụ cười, cũng không cho người ta sắc mặt tốt.

Cô nhìn Ôn Mạc Ngôn, Ôn Mạc Ngôn đeo kính, mặc áo sơ mi màu trắng, quần bút chì màu xám tro nhạt, cả người sạch sẽ và tỏa nắng.

Anh ta nhìn về phía cô ngại ngùng nở nụ cười, nói chuyện có chút ngượng nghịu nắm lấy tóc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1630


Chương 1630

“Chào cô Minh Tâm”

“Ông cậu đần, lại nữa rồi.”

Một bên Cổ Cổ không nhịn được thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói.

Hứa Minh Tâm nhìn anh ta, suy nghĩ lập tức trở về một năm trước.

Thời điểm vừa gặp Ôn Mạc Ngôn, anh ta cũng chính là như vậy!

Ngượng nghịu thẹn thùng, nói chuyện với con gái thì dễ dàng đỏ mặt.

“Chào anh, Ôn Mạc Ngôn”

“Hôm nay chỉ có hai người đến thôi sao? Tôi… Tôi còn tưởng… Vẫn còn khách tới thăm?”

“Ôn Mạc Ngôn, nếu anh nhìn con gái mà không thể nói nên lời thì hãy nhìn sang một bên, đừng nhìn vào mặt của họ, anh thử một chút xem.” Cô có lòng tốt đề nghị, lập tức trả lời: “Không còn ai khác, hôm nay chỉ có hai chúng tôi.”

Ký ức có thể mờ mịt, nhưng tình cảm ở đáy lòng có thể xóa nhòa sao?

Vị khách mà Ôn Mạc Ngôn chờ mong là Bạch Thư Hân à?

Cô muốn truy hỏi, nhưng lại cảm thấy không thích hop.

Cô không nghĩ tới, hai người bọn họ, một người đi tha hương, một người đã quên hết tất cả.

Ôn Mạc Ngôn nghe nói như thế thì nhìn sang một bên, phát hiện thật sự có thể nói chuyện chay. Anh ta không khỏi có chút kích động, rốt cuộc cũng không cần phải nói chuyện lắp bắp nửa.

Khóe miệng vừa mới nhếch lên lại lập tức ngừng

Vì sao biện pháp này lại có hiệu quả?

Vì sao lại có cảm giác như đã từng quen biết?

Hình như đã từng có một cô gái nói lời này với anh

Chỉ là đầu óc của anh ta trống rỗng, giống như là bị tẩy cưỡng ép xóa đi vậy.

Tải nhợt khiến cho người ta không thở nổi.

Christie thấy sắc mặt của anh ta không tốt, lập tức tiến lên đỡ lấy cánh tay của anh ta nói: “Ôn Mạc Ngôn, em đi thử váy cưới cho anh xem nhé, hôm nay vừa mới lấy về, anh còn chưa được nhìn thấy bản cuối cùng nha.”

“ĐƯỢC ”

Ôn Mạc Ngôn gật đầu với sắc mặt trắng bệch, sau đó nhìn chằm chằm vào Hứa Minh Tâm một chút, quay người rời đi.

Hứa Minh Tâm cũng sợ mình mà đợi tiếp, sẽ không khống chế nổi nói ra chuyện thật sự, nên chỉ nói lung lai. ta. tung rằng cơ thể của mình không thoải mái, muốn về khách sạn.

“Anh đưa em trở về “Không cần, em tự bắt xe trở về, anh ở đây trở chuyện với chị Thanh Vân đi. Em… Em cũng muốn yên tĩnh một mình.“

“Vậy được rồi.”

Anh cũng không cưỡng cầu, anh biết Hứa Minh Tâm quan tâm đến Bạch Thư Hân, sợ cô ở chỗ này không chịu được thì mình cũng sẽ đau lòng.

Anh gọi xe cho cô, dặn cô nhớ phải gọi điện thoại cho anh.

Cô gật gật đầu, một đường về tới khách sạn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1631


Chương 1631

Cô tắm bằng nước lạnh.

Sự khác biệt giữa hai thành phố là thời tiết ôn hòa quanh năm nên mùa hè không hề nóng nực.

Nhưng cô lại cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi, trong lòng bức bối,

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô vang lên, là một số điện thoại xa lạ gửi tin nhắn đến.

“Tôi là Diên, khi nào cô đến London thì gặp nhau Một mình Hứa Minh Tâm nhàm chán cũng muốn tìm người trò chuyện, lập tức trả lời,

Hai người định ngày hẹn nơi hẹn, là một cửa hàng kem ly.

Thật sự rất được lòng của cô.

Sau khi Chủ Strzyga đẩy Diên đến rồi đi ra cổng cho.

“Tâm trạng không tốt à? Ăn nhiều như vậy cần thận đau bụng đấy. Tôi sẽ gọi cho cô một cái bánh ga to, cứ từ từ mà ăn ”

Cô gật gật đầu, cũng không biết nên nói như thế nào, dứt khoát chân ở trong bụng.

Cô nói: “Thật ra cũng không có gì, tôi chỉ đang thành thật với bản thân mà thôi. Ít hôm nữa, hai người bọn họ đều sẽ bình thường trở lại, tôi cũng không cần phải canh cánh trong lòng chuyện gì cả. Nói cho cùng, tôi cũng chỉ là một người ngoài cuộc mà thôi. Điều nên làm thì tôi cũng đều đã làm rồi, những chuyện còn lại tôi cũng không thể thay đổi được.”

“Chỉ là tôi có chút không thoải mái, muốn tìm người phát tiết mà thôi. Thế nhưng nhìn cô đáng yêu như thế này, tôi lại không còn cách nào khác

Có nhéo nhéo gương mặt của Diễn, cảm giác cực kỳ tốt khiến cho người ta ghen tị.

Diễn bắt đặc đi cười cười, cô gái này thật sự đùa giớn mình đến nghiện rồi.

“Đúng rồi, nói đến thật là đúng dịp. Hôm nay tôi vừa mới đến thì cô đã nhắn hỏi tôi “Điều này chứng tỏ giữa chúng ta có duyên phận đây.”

Cậu ấy sẽ không bao giờ nói cho cô biết, trong cục giám thị xuất nhập cảnh có người của mình.

Bên kia chỉ cần cô leo lên máy bay, bên này cậu ấy đã có thể biết

Thời điểm biết cô đến đây, trái tim của cậu ấy vô cùng run rẩy.

Khẩn trương, căng thẳng, rung động, cảm giác giống như một đứa trẻ đang bất an.

Khi nhìn thấy cô, trái tim treo trên cổ họng lại lập tức trở về trong lòng.

“Chúng ta vẫn luôn có duyên phận mà có thể quen biết một chị gái nhỏ xinh đẹp giống như cô, tôi cảm thấy rất hạnh phúc đấy!”

“Có thể nhìn thấy có vui vẻ là được rồi.”

“Lát nữa đi đầu nhịp Cố Gia Huy ăn cơm với chi Thanh Vân, đoán chừng một lúc lâu sẽ không trở lại, một mình tôi ở khách sạn cũng rất nhàm chán, Á dùng rồi… Nói cho cô một tin tức tốt, chúng tôi dự định sẽ kết hôn đó. Hiện tại tôi cũng coi như đã kết thúc việc học hoàn toàn, chờ cuối tháng tám tôi trưởng thành là sẽ đủ tuổi hợp pháp để kết hôn, có thể đăng hoàng mà kết hôn rồi đó.

Cô vui vẻ thông báo tin vui của mình, chỉ là đơn giản muốn nói cho bạn tốt của mình, để cô ấy thay mình vui vẻ một chút.

Nhưng… Trong nháy mắt, sắc mặt của Diên lại trở nên rất khó coi.

Xám trắng một mảnh, giống như máu của toàn thân đều bị rút ra vậy.

Ngón tay khẽ run lên, thìa khuấy trà cũng rơi xuống bản, phát ra âm thanh giòn tan. Hứa Minh Tâm phát hiện ra sự khác thường của cậu ấy, có chút bận tâm mà hỏi: “Diễn, cô không sao chứ, cô làm sao thế? Giống như mất hồn vậy, cơ thể không thoải mái sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1632


Chương 1632

Cậu ấy lắc đầu xua tay, biểu thị mình không có việc gì.

Chi là trong lúc nhất thời cậu ấy không thể tiếp nhận được sự thật như vậy mà thôi.

Cậu ấy muốn chúc phúc, nhưng khóe miệng lại miễn cưỡng nở ra một nụ cười, so với khóc còn khó coi hơn.

Cậu ấy dứt khoát bỏ qua.

“Cơ thể của tôi có chút không thoải mái, ngồi một lát là được rồi.”

“Có cần đi bệnh viện hay không, nhìn sắc mặt của cô khó coi lắm đấy.” Cô lo lắng hỏi.

“Cơ thể của tôi như thế nào tôi biết mà, không sao đầu. Chỉ là cô… Thật sự xác định sẽ kết hôn với Cô Gia Huy, cô chắc chắn đời này anh ta sẽ không thay long sao?”

“Đương nhiên rồi, tôi và anh ấy trải qua nhiều chuyện như vậy, cuối cùng đã có thể chịu đựng qua hai năm này, cũng nên tới thời điểm trở thành người thân thuộc rồi.”

“Vậy thì tốt… Tôi chúc phúc cho hai người ” khi cậu ấy viết từng nét chữ này trong lòng bàn tay cô, ngón tay của cậu ấy lạnh ngắt và đầu ngón tay khe run.

“Cam on.”

Cô chân thành nói.

Cảm ơn mỗi người đã chúc phúc cho bọn họ.

Tất cả mọi người đều sẽ tìm được niềm hạnh phúc của riêng mình mà thôi.

“Khuôn mặt của cô xinh đẹp, gia cảnh lại tốt như thế, nhất định là sẽ gặp được người yêu như ý thôi. Để một người gặp được một người khác thích hợp cũng cần phải có duyên phận, duyên phận đến thì tự nhiên sẽ đến với nhau thôi.”

Vậy thì..

Vậy thì vì sao duyên phận lại để cho tôi gặp được em.

Để cho tôi gặp được em, để cho tôi yêu em thể nhưng người ở bên em từ đầu đến cuối lại không phả tôi, trong lòng em có người khác rồi.

Cậu ấy than thở trong lòng, có nỗi khổ mà không the nói được. cổ họng bị thắt nút, giống như có sợi bông quán quanh, vô cùng đau rát.

Bánh ga tô ngọt ngào đi vào cổ họng nhưng lại không thể nếm ra bất cứ vị ngọt gì.

Đắng chát, khiến cho người ta khó mà chịu đựng.

Sau đó, cậu ấy giả vờ không có chuyện gì, dẫn cô đến công viên đi dạo.

Sau một tiếng, cậu ấy đưa cô về nhà, nhưng cô lại liên tục xua tay, muốn tự mình trở về.

Bởi vì khoảng cách từ chỗ này đến khách sạn rất gần, đi một đoạn đường là đến.

Cơ thể của Diên thật sự có chút không thoải mái, vẫn luôn họ khan, ho khan trong im lặng, sắc mặt đỏ bừng, khiến cho người ta đau lòng.

Chú Strzyga cũng không dám ở lại, tạm biệt Hứa Minh Tâm rồi đỡ Diên lên xe.

“Cậu chủ, cậu không sao chứ, sắc mặt của cậu khó coi quá.”

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng rời đi, cậu ấy có thể phát ra âm thanh.

“Khục.

Họ ra một ngụm máu tươi,
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1633


Chương 1633

Trong lòng Chủ Strzyga run lên, chuyện đầu tiên chính là đạp phanh lại, muốn ra phía sau xem cậu ấy.

Lại không nghĩ Diên dùng giọng điệu ra lệnh: “Không được phép dừng xe, một đường đi về phía trước, không thể để cho cô ấy phát hiện ra có gì đó không đúng.”

“Cậu chủ ”

Lòng của Chủ Strzyga nóng như lửa đốt, nhưng cũng biết tính tình của cậu ấy, cuối cùng khẽ cắn môi, tiếp tục lái xe.

Hứa Minh Tâm ở đằng sau thấy xe đột nhiên phanh lại, mà còn phanh khẩn cấp, lốp xe chạm mặt đường phát ra âm thanh chói tai.

Cô lo lắng cho Diễn, muốn tiến lên nhìn xem, nhưng xe lại khởi động một lần nữa.

Đi đến chỗ hai đầu đèn xanh đèn đò, Chủ Strzyga mới dừng lại, chuyện thứ nhất là lấy thuốc cho cậu ấy uống,

Toàn thân cậu ấy bị bệnh, không thể chịu nổi bắt cứ k*ch th*ch gì “Cậu chủ, tôi sẽ lập tức đưa cậu đi bệnh viện”

“Chỉ cần tôi vừa đến bệnh viện, hồ sơ bệnh án của tôi sẽ lập tức được gửi đến chỗ mẹ. Tôi không muốn làm lớn chuyện, nhớ kỹ sau khi trở về phải rửa xe, trên xe không được phép xuất hiện vết máu”

“Thế nhưng cơ thể của cậu.”

“Không chết được.”

Một bên cậu ấy trầm thấp ho khan, một bên phí sức nói.

Lời này… không phải không có sợ hãi, mà là bất đắc dĩ.

Sống mà còn khổ sở hơn chết, nhưng cậu ấy không thể chết

Trong lòng của Chủ Strzyga đã rất gấp gáp sốt ruột rồi nhưng chỉ có thể tiếp tục lái xe.

Uống thuốc vào cơ thể của cậu ấy tốt hơn rất nhiều.

“Cậu chủ, cô Minh Tâm nói cái gì với cậu vậy, làm sao đột nhiên cậu lại như vậy?”

“Cô ấy muốn kết hôn.”

“Cái gì? Nếu như bà chủ biết thì sẽ ra sao đây? Đây chính là chuyện liên quan đến mạng người day!”

“Chú biết thì tốt, cho nên chuyện này chỉ có tôi biết chủ biết, không thể để cho mẹ biết. Trong mắt mẹ không thể chứa nổi một hạt cát, nếu như biết tôi lửa bà ấy, Hứa Minh Tâm sẽ gặp nguy hiểm”

“Nhưng nhất định chuyện chuẩn bị hôn lễ sẽ huyện náo rất xôn xao, toàn cầu đưa tin, làm sao bà chủ có thể không biết?” Chủ Strzyga lo lắng nói.

“Tôi tự có biện pháp.” Cậu ấy hạ giọng, xoa bóp huyệt thái dương.

Xem ra phải bận rộn rồi.

Một giờ chiều Cố Gia Huy mới trở lại khách sạn, vừa xuống xe đã bị một người phụ nữ ngăn lại.

Cô ta mặc quần áo rất kỳ quái, khăn trùm đầu che mặt, phong cách rất quái dị.

Trên người của cô ta có rất nhiều đồ trang sức leng keng, mỗi một bước đi đều giống như nhạc cụ, vô cùng êm tai.

“Chào anh, anh có muốn xem bởi không? Thuật bởi toán của tôi rất linh nghiệm đó.”

“Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú”

Anh thản nhiên nói.
 
Back
Top Dưới