Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1511


Chương 1511

“Chỉ cần cô chủ tìm thấy, lợi dụng điểm này thì có thể dễ dàng nắm thóp Cố Gia Huy. Đến lúc đó Hứa Minh Tâm cũng sẽ mất hết ý chí, con trai tôi tiếp tục chủ động tấn công, hẹn hò với cô †a, vậy thì bọn họ sẽ không còn đường lui nữa”

Ngôn Minh Hi nở nụ cười gian xảo, gương mặt càng toát lên vẻ kinh dị, “Tôi cần bao nhiêu thời gian?”

“Không cần đợi lâu, một năm là được. Cậu ta cũng chỉ còn thời gian không tới một năm, vậy nên chúng ta phải tăng tốc, tìm được trước cậu ta mới được”

“Được, tôi chỉ giữ mạng cho ông một năm, nếu chuyện không như ông nói thì tôi sẽ trói ông lên thập tự giá rồi từ từ tra tấn ông.”

Lucia lạnh lùng nói “Vâng vâng vâng!”

Ngôn Minh Hi vâng vâng dạ dạ, liên tục gật đầu.

Lueia nhìn ra cửa, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Bernie, anh có thể yêu cô ta đến nói hi sinh mạng sống, nhưng anh mất mạng rồi thì làm sao yêu đương được nữa?

Nếu như lần này em còn không thể chiếm được anh thì em cũng sẽ không để anh yên ổn, em sẽ không dâng người đàn ông em yêu nhất cho người khác!

Hứa Minh Tâm cô ta không xứng!

Lúc Cố Gia Huy trở về, gặp phải một người nọ.

Thân hình cao lớn gần bằng anh, mặc một chiếc áo khoác màu kaki Anh ta bước nhanh như gió, dường như muốn đira.

Lúc anh nhìn thấy người đó thì đối phương cũng thấy anh Tuy răng anh chưa gặp phải gương mặt đó bao giờ, rất xa lạ, nhưng không hiểu tại sao lại cảm thẩy ánh mắt đó rất quen thuộc.

“Anh là ai, chúng ta đã gặp nhau chưa?”

“Thật trùng hợp, anh Huy, tôi là K.”

K nói thẳng một cách bình tĩnh về danh tính của mình.

Giọng nói nhàn nhạt, mặt không có cảm xúc, giống như một con robot.

“Anh chính là hacker nổi tiếng K, sáu năm trước anh cũng ở trên du thuyền đúng không “Đúng, tôi ở tầng trên cùng. Tôi cảm thấy rất tiếc cho chuyện mà anh và anh trai anh đã gặp phải. Nhưng tôi sẽ không vì vậy mà gánh vác trách nhiệm này đâu, chỉ có thể cho rằng hai anh em anh hơi xui xẻo, hết lần này đến lần khác gặp phải tôi”

K không hề cảm thấy hối hận, thản nhiên nói Cố Gia Huy nghe xong bèn nắm lấy cổ áo K, anh ta ung dung không gấp gáp, không chớp mắt lấy một cái.

K bình tĩnh nhìn Cố Gia Huy, không nói gì “Anh trai tôi vì anh mà chết, anh còn dám nói chúng tôi xui xẻo sao?”

“Chứ anh còn muốn thế nào? Anh giết tôi rồi thì Cố Trường Quân sẽ đội mồ sống lại hay sao?

Người đã chết rồi thì đừng cố chấp nữa, trân trọng những ai còn sống đi. Anh Huy là người thông minh, có lẽ nên biết mình đang làm gì”

“Anh.

Cố Gia Huy siết chặt năm đấm, đấm một cú thật mạnh.

Đối phương cũng không tránh né, chịu bị anh đấm một cú K mất thăng băng, thảm thương bước lùi về sau Trong cổ họng trào lên mùi tanh ngòn ngọt, anh ta hộc ra một ngụm máu.

Cú đấm vừa rồi rất mạnh mới có thể làm anh †a thành ra thế này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1512


Chương 1512

Thấy rõ được khoé miệng anh ta nhanh chóng trở nên bầm tím.

Anh †a đưa một ngón tay lên nhẹ nhàng lau đi vết máu.

Anh ta nhìn đầu ngón tay đỏ tươi, hai mắt tối đi, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.

Anh ta vội đứng vững lại: “ÐĐấm một cái rồi có thấy tâm trạng ổn hơn chưa? Tôi còn có chuyện khác, không rãnh rỗi mà ở đây lãng phí thời gian với anh”

“Không đủ, một đấm thôi làm sao hiến tế vong hồn anh tôi được?”

Cố Gia Huy nâng tay lên toan đấm tới, anh đồn sức vào nắm đấm, làm nổi lên một lưồng gió trong không trung.

Nhưng… cuối cùng nắm đấm dừng lại trước khi chạm vào mặt k.

K không hề có ý tránh né.

“Tại sao anh không đánh trả? Tôi không muốn đánh một tên phế vật. Nếu anh không có lỗi với anh em tôi thì tại sao không phản kháng?”

“Nếu anh cảm thấy hả giận thì tôi chịu một hai cú đấm cũng không sao.”

“Tôi muốn lấy mạng anh! Đánh trả mau, tôi không muốn đánh một tên phế vật!”

Cố Gia Huy gào lên, giọng nói trầm thấp khàn khàn, giống như một con sư tử đang phẫn nộ, cảm xúc anh đang trên bờ vực bùng nổ.

Cái chết của Cố Trường Quân xét cho cùng là vì người này, bởi vì một tên phế vật không biết đánh trả mà chết ư?

K nhắm mắt lại, không trả lời anh.

“Vậy anh cho tôi biết, tại sao lại xảy ra vụ nổ vào năm đó, kẻ đứng sau rốt cuộc là ai? Là ai đòi lấy mạng anh, là ai hại chết anh hai tôi!”

“Không thể nói được!”

“Anh tìm chết à!”

Cố Gia Huy nổi điên lên, hạ một đấm vào bụng K.

Một đấm này làm K ngã mạnh ra đất.

“Đứng dậy, nói rõ cho tôi, bắng không tôi sẽ giết anh đấy!”

Tiếp đó là những đòn chí mạng lần lượt được vung tới như mưa rơi nặng hạt, nhưng K không rên đau dù chỉ một tiếng.

Ngay lúc này, Josh xông tới kéo Cố Gia Huy ra.

Nhưng sức anh quá lớn, thêm cả cảm xúc Cố Gia Huy lúc này cũng đang trong tình trạng mất kiểm soát khiến sức anh trở nên lớn vô cùng, không thể ngăn lại.

Cố Gia Huy nảm lấy cổ tay .Josh, vung một nắm đấm sang phía anh ta, chực chờ đáp xuống huyệt thái dương của anh ta Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, cuối cùng.

K cũng động đậy, anh ta đứng mạnh dậy, kéo 4Josh ra sau lưng mình, bàn tay to lớn nắm chặt lấy nắm đấm ấy.

Sức của hai người gần như ngang nhau, không nhượng bộ một chút nào.

Đây mới là thực lực của K!

Cố Gia Huy thấy anh ta có thể ngăn lại nắm đấm của mình, hung tợn trừng mắt: “Đây mới là sức mạnh thật sự của anh, đúng không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1513


Chương 1513

“Muốn đánh nhau với tôi như vậy à?”

“Tôi chỉ muốn biết rõ sự thật”

“Được, anh đánh thắng tôi thì tôi sẽ cho anh biết người đứng sau ra lệnh tôi vào năm đó là ai Nếu anh thua thì cút xa một chút, mãi mãi không được dò hỏi về chuyện này nữa”

“Được, tôi đồng ý với anh!” Cố Gia Huy cũng là một người quả quyết K là một người kín miệng, nếu không phải đánh nhầm sang Josh anh ta cũng không mở miệng làm gì Đây là cơ hội duy nhất của anh ta.

“Ngày mai tôi sẽ đến tìm anh. Hôm nay để anh tạm dưỡng thương, tôi không thừa nước đục K điềm tĩnh nói, sau đó đỡ lấy Josh: “Em không sao chứ?”

.Josh lắc đầu, sắc mặt nghiêm trọng, cau chặt mày.

Anh ta lo lắng nhìn sang K, chuyện năm đó, đến giờ vẫn là một vết thương trong lòng K, bao.

nhiêu năm trôi qua rồi mà vết thương vấn chưa lành. Thế mà hôm nay K dám cá cược với Cố Gia Huy, nếu K thua rồi thì… hậu quả khó lường.

K nhìn Josh bằng ánh mắt an ủi, anh ta biết rõ thực lực của mình, và anh ta càng biết rõ thực lực.

của Cố Gia Huy, K bảo hộ Josh rời đi, một giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào truyền tới “Mười giờ ngày mai, gặp nhau ở sân quyền anh trên tầng năm của quảng trường .John”

Cố Gia Huy nghe xong thì siết chặt nắm.

đấm, gân xanh trên tay anh nổi lên giống như vân gỗ trên cây vậy.

Anh chờ đến cuộc hẹn ngày mai, anh muốn một đáp án rõ ràng, Sáu năm rồi, đã đến lúc sự thật phải ló ra khỏi mặt nước rồi.

Ngay lúc này, Hứa Minh Tâm vội chạy đến.

Cô vừa nghe nói phía bên này có người đánh nhau, trong lúc chạy sang thì thấy K và Josh.

Trên mặt K có vết bầm, có vẻ là do Cố Gia Huy đánh.

“Sao anh lại đánh nhau với KI Ở đây là Kettering, có chuyện gì xảy ra khiến anh bị bắt thì sao?”

Cô lo lắng nắm lấy tay anh, mu bàn tay đỏ hết một mảng.

Tác dụng của lực nắm đẩm là tương đương nhau, chắc chẩn tay anh bây giờ cũng rất đau.

Hơn nữa, đánh người là sai!

“Anh ta biết ai giết anh hai anh.”

“Anh ta biết? Thế anh ta đã cho anh biết ai là hung thủ chưa?”

“Ngày mai là có thế biết rồi, chúng †a về thôi”

Cố Gia Huy chẳng còn tâm trạng mà ăn uống ở đây nữa, anh nằm chặt bàn tay nhỏ của Hứa Minh Tâm.

Bàn tay cô rất nhỏ, rất mềm, có hơi lạnh, giống như có ma lực đặc biệt nào đó, trong chốc.

lát đã làm dịu đi những bất an trong lòng anh Cố Gia Huy giống như một con sư tử dễ nổi giận, bởi vì có cô tới gần, trên người cô có mùi hương dịu nhẹ như có như không tràn vào tim phổi anh, làm anh bình tính lại.

Anh không muốn cô nhìn thấy mặt bạo lực này của mình.

Trước mặt người mình yêu, ai cũng muốn thế hiện mặt tốt nhất của mình ra.

Hứa Minh Tâm có thể cảm nhận được tay anh đang run rấy, cả người cũng cố gồng lên.

Anh vừa mong chờ được biết sự thật, vừa sợ hãi sự thật Sợ hãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1514


Chương 1514

Tại sao cô lại cảm nhận được cảm xúc tiêu cực này từ Cố Gia Huy “Cố Gia Huy… anh đang lo lắng điều gì thế?”

Anh không ngờ Hứa Minh Tâm sẽ hiểu được những suy nghĩ sâu trong lòng anh, cơ thế anh hơi run lên, dừng bước.

“Anh không biết nữa… anh đi tìm sự thật này gần sáu năm rồi, thậm chí không ngại trở thành kẻ thù với Kettering: “Đến nay, chuyện này không phải do Kettering gây nên mà hung thủ là người khác. Đối phương nhất định không khó đối phó như Kettering, vậy anh phải thấy vui mới đúng. Nhưng… anh cứ thấy bất an trong lòng, anh không biết anh đang lo lắng điều gì”

“Vậy… từ bỏ không được sao?”

“Anh nên từ bỏ ư? Hứa Minh Tâm, anh rất đau khổ’“

Anh xoay người ôm chặt lấy cô.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được sự khó chịu của anh, sự thật đang ở rất gần, nhưng anh không biết những cảm xúc tiêu cực này đến từ đâu.

Cô nắm tay anh, bàn tay mềm mại vỗ nhẹ lên lưng anh.

Anh nói… anh đau khổ.

Anh chưa từng than thở, nhưng lần này anh đã nói hai chữ “đau khổ với cô.

“Cố Gia Huy, em không thể ngăn cấm anh, em biết anh cố chấp sáu năm rồi, rất khó từ bỏ. Nhưng anh phải hiểu, em sẽ luôn ở bên anh, không cần biết sẽ xảy ra những gì, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa, em cũng sẽ ở cạnh anh, anh biết không?”

“May mắn còn có em”

Anh nhẹ nhàng nói ra mấy chữ này, tâm trạng bình ổn đi nhiều.

Cũng may còn có cô nhóc này ở bên cạnh, nếu không… anh sẽ phát điên mất.

Ngày hôm sau, họ đến quảng trường John.

Hứa Minh Tâm không yên tâm, cô sợ Cố Gia Huy bị thương rồi không ai đưa anh đến bệnh viện Vốn dĩ Cố Gia Huy không muốn đưa cô theo, nhưng cô quá cố chấp.

“Em biết rõ lựa chọn của anh, em sẽ không ngăn cản anh, nhưng anh không được đẩy em ra.

Tuy rắng em không thể chịu đau thay anh, nhưng em có thể ở cạnh anh. Em đủ dũng cảm nhìn anh bị thương nhưng em không đủ dũng cảm để bị mất anh”

“Em không muốn anh bị thương, em không biết, em chỉ có thể lo lắng. Em nhìn thôi cũng được, em có thể bầu bạn với anh”

“Vậy nên đừng đẩy em rai”

Cô nói từng chữ một, bóng lưng nhỏ bé quật cường đứng thẳng, làm anh không có lí do gì để từ chối.

Anh ôm cô vào lòng, nâng niu mái tóc cô, dịu dàng nói: “Minh Tâm, kiếp này có thể ở cạnh em đúng là may mắn cả đời của anh”

“Em cũng vậy”

Sau đó, anh nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, đưa cô tới sàn quyền anh.

K đã tới trước, còn có Josh và .Jane.

“Anh tới K bình tĩnh nói, không thể nghe ra bất kì hỉ nộ ái ố nào trong giọng điệu của anh ta.

Hứa Minh Tâm chưa từng thấy cảm xúc nào trên mặt K, lúc nào cũng là điềm nhiên không gợn chút sóng như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1515


Chương 1515

Đôi mắt đen tuyền giống như chiếc giếng sâu, đen đặc u ám, không thể đọc hiểu bất cứ cảm xúc nào.

Cô có thể cảm giác được K là một người cực kì bình tĩnh, hướng nội, người khác không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì.

Kiểu người này rất bí ẩn.

Nhưng lại không làm người ta cảm nhận được sự nguy hiểm, ít nhất không có địch ý với họ.

“Bắt đầu liền đi”

Cố Gia Huy quả quyết, hy vọng mau chóng biết được đáp án, mau chóng kết thúc mọi thứ.

K gật đầu, đưa găng tay boxing và đồ bảo hộ răng cho anh.

K mang găng tay và đồ bảo hộ vào, toan lên sản, Josh kéo lấy tay anh ta, cau chặt hai chân mày.

Lời khuyên nhủ đến bên miệng rồi vẫn khó mà nói ra.

Cuối cùng, Josh run rẩy buông tay ra, nhìn K bảng ánh mắt phức tạp, nói: “Bảo vệ tốt bản thân”

K gật đầu, trèo qua rào bảo hộ lên sàn đấu. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Gia Huy cũng chuẩn bị xong, quay đầu nhìn Hứa Minh Tâm một cách thâm tình.

Trái tim cô từ lúc bước vào sàn đấu đã bắt đầu treo lơ lửng, giống như giây tiếp theo sẽ bật ra khỏi cổ họng.

Nhưng… cô không thể để anh nhìn thấy sự lo lắng của mình, sợ sẽ làm anh phân tâm.

Cô miễn cưỡng cười với anh, có thể cảm ni được nụ cười của mình rất kiên cường, rất khó coi.

Anh mím môi cười, véo má cô rồi nói: “Tin anh không?”

“Tin* Cô gật đầu thật mạnh.

“Đợi anh”

Anh thốt ra hai chữ, theo sát phía sau.

Hai người làm nóng người xong, đập găng tay hai cái, phát ra âm thanh nặng nề, tiếp đó bắt đầu tung đòn qua lại.

Chiến đấu giữa những người đàn ông không cần ngôn ngữ, mỗi đấm đều mang theo lưồng khí từ lực đạo, rít lên trong không trung, Dường như họ không cảm thấy đau, cũng không biết mệt, điên dại nhiệt liệt, đứng vững trên sàn đấu, không ngã xuống.

Không thể xem thường thực lực của K, hai người đánh hết mười phút, bất phân thắng bại, sức lực ngang hàng.

Trên người cả hai bắt đầu xuất hiện vết bầm tím, nhưng vần tiếp tục như cũ.

Mồ hôi rơi vã trên sàn đấu, giống như đang giải toả cảm xúc một cách biến tướng, người dưới sàn đấu cũng nghẹt thở theo.

Hứa Minh Tâm bịt miệng, sợ lúc nhìn thấy Cố Gia Huy bị đánh thì bản thân lại mất kiếm soát mà kêu thành tiếng.

Tâm lí Josh tốt hơn cô nhiều, có lẽ là vì anh ta là đàn ông.

Anh ta đứng dưới sàn đấu, hai tay đặt sau lưng, im lặng nhìn.

Nhưng Hứa Minh Tâm không biết hai tay của Josh lúc này đã trở nên trắng bệch, mất đi huyết sắc.

.Josh có được huy hoàng như hôm nay rõ ràng không thiếu được sự trợ giúp của K, hai người là anh em vào sinh ra tử, có thể hy sinh vì nhau. Sáu năm trước anh ta cứu K, cũng có thể xem như hai người đã quen biết từ trước, anh ta rất tán thưởng tài hoa của K.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1516


Chương 1516

Anh hùng tương ngộ thì khi nào cũng trân trọng nhau, K lúc đó không giống bây giờ, anh ta hoạt bát niềm nở, thích kết bạn bốn phương, cũng có lí tưởng của riêng mình. Thế mà… cuối cùng, anh ta lại trở nên như bây giờ, biến thành loại người mà bản thân K ghét nhất.

Anh ta đã làm bạn bên cạnh Josh trong sáu năm nay.

Đã sớm không còn gì để giấu nhau nữa, có thể nói rãng người quan trọng nhất trong cuộc đời Josh, không phải là bố mẹ, không phải anh trai mà chính là người bạn thân thiết này.

Nếu K bị thương thì anh ta là người cảm thấy khó chịu nhất trong lòng.

Mà anh ta không thể ngăn cản được, anh ta biết K làm vậy là có lý do.

K tin tưởng bản thân thì anh ta phải nên tin tưởng nhiều hơn mới đúng Cuối cùng.

Nắm đấm của hai người hung hăng giao nhau, đánh vào trán.

Sau đó cả hai ngã xuống, phát ra một tiếng bịch.

Trọng tài ở một bên huýt sáo, đếm ba lần, cả hai giảng co nhau nhưng đều không thể gượng dậy được.

Hoà nhau!

K tháo niềng răng xuống nói: “Anh không thắng được tôi.”

Cố Gia Huy thở hồng hộc, cảm thấy cho dù không phân thẳng bại nhưng cũng đã chơi vô cùng vui vẻ.

Những năm gần đây, anh rất hiếm khi có tâm trạng vui vẻ nhẹ nhàng thế này.

Anh quay đầu nhìn về phía K nói: “Trên thế giới này, chỉ có một người có thể đánh với tôi mà hoà nhau’“

“Nhưng bây giờ lại có thêm một người nữa”

“Trước đây là ai vậy?”

“Anh trai tôi, Cố Thiện Lâm”

“Vậy thì thật là đáng tiếc, anh ấy đã chết rồi”

K thản nhiên nói rồi đứng dậy.

Bước chân của anh ta hơi loạng choạng, nhưng lại cố gắng chống đỡ đế không bị ngã, rời khỏi sàn đấu quyền anh.

‘Vào một giây rơi xuống đất kia, cả cơ thể anh †a mềm nhữn, suy yếu dữ dội, sắp kiệt sức, đến giới hạn cuối cùng, 4Josh và anh ta như có thần giao cách cảm, lập tức tiến lên, vững vàng đỡ lấy anh ta vào trong tay.

K đã hoàn toàn sụp đổ, tất cả sức nặng của cơ thế đều dồn lên người Josh.

“Vẫn ổn chứ?”

“Chỉ sợ không đi được nữa, cần anh dìu tôi về.”

Anh 1a thở ra một hơi ngột ngạt, mái tóc bết trên trán lăn dài những hạt mồ hôi, như sắp gục xuống.

.Josh gật đầu và đỡ anh ta đi.

Diên cũng đi theo phía sau, đưa mắt nhìn Hứa Minh Tâm thật sâu.

Từ đầu đến cuối cô… đều không hề nhìn mình, ánh mắt không ngừng lưu luyến dán ở trên người Cố Gia Huy.

Có Cố Gia Huy ở đâu là mình bị lu mờ ở đó.

Cậu ấy đến đây, giống như đã học được cái gì gọi là hết hi vọng.

Mà giờ phút này, Hứa Minh Tâm đã đỡ Cố Gia Huy xuống khỏi sàn đấu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1517


Chương 1517

Cả người anh mồ hôi nhễ nhại, mồ hôi trên trán hòa với máu từ khóe miệng rơi xuống ướt đăm quần áo.

Anh miễn cưỡng bước đi, trạng thái so với K thì có thể tốt hơn một chút, nhưng cũng cần phải mượn ngoại lực, phải dựa vào cơ thể Hứa Minh Tâm.

Cô không mạnh mẽ cường tráng như Josh, cơ thể cô rất yếu đuối nhưng cô lại cứng đầu không chịu thua, cứ đòi đỡ Cố Gia Huy.

Cô biết bây giờ anh rất mong manh yếu đuối, cần mình nên cô không thể dễ dàng từ bỏ, Nếu như cả mình cũng ngã xuống thì Cố Gia Huy còn có thể dựa vào ai đây?

Cảm nhận được sự vất vả của cô, Cố Gia Huy đau lòng nói: “Thả anh xuống đi, anh biết mình rất nặng”

“Em có thể đỡ được”

Cô nghiến răng nói, tiềm năng của con người là không giới hạn.

Cô sẽ không bỏ Cố Gia Huy xuống!

Cô dìu anh ra thẳng lên trên xe rồi bắt xe về.

Anh rất mệt mỏi, trên đường đi cũng hổn hến th* d*c, thậm chí còn ho khan liên tục, sắc mặt đỏ bừng giống như sắp ho khan hết cả tìm phổi ra.

“Anh không sao chứ? Anh đừng làm em sợ mà Cố Gia Huy nhíu mày dữ dội, hít thở sâu vài lần mới miễn cưỡng ổn định hơi thở, Anh xua xua tay, lắc đầu yếu ớt, không còn sức lực để nói điều gì đó trấn an cô nữa.

“Anh muốn ngủ một giấc, về đến nhà thì gọi anh dậy”

“Ừm, anh dựa vào người em ngủ đi, như vậy sẽ thoải mái hơn chút”

Cô để anh ngủ ở trên đùi mình, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng v**t v* võ về lưng anh, hi vọng anh ngủ ngon hơn một chút.

Chẳng mấy chốc, hơi thở của anh đã dần trở nên đều đều.

Hứa Minh Tâm đau lòng lau những hạt mồ hôi trên mặt và trên tóc anh, khóe miệng của anh sưng đỏ một mảng lớn, thậm chí còn thấy vết máu từ vết xước tạo thành một vảy máu dày.

Chỉ nhìn thôi cũng khiến cô cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Cố Gia Huy, em muốn giúp đỡ anh, cũng muốn làm một bữa ăn dinh dưỡng cho anh nhưng em không muốn làm y tá cho anh, em không muốn nhìn thấy anh bị thương. Em rất sợ khi nhìn thấy anh bị thương, hoá ra cảm giác lấy can đảm nhìn anh chảy máu chảy mồ hôi là như vậy, cảm giác này làm trái tìm em rất đau…”

Hứa Minh Tâm lẩm bẩm một mình, khó chịu vô cùng, đau lòng muốn chết.

Xe chạy được nửa tiếng thì đến khách sạn.

Cô không thể di chuyển anh, vì vậy đành phải đánh thức anh dậy.

Cô dìu Cố Gia Huy trở về phòng, anh cũng đã khôi phục một chút sức lực, cần đi tắm.

Nhìn thấy anh bước đi hơi loạng choạng, Hứa Minh Tâm thực sự không yên tâm để anh ở một mình trong phòng tắm, lố nhiệt độ quá cao khiến người ở bên trong chóng mặt thì phải làm sao bây giờ.

Cô đưa nước cho anh, giúp anh c** q**n áo, cũng khiến anh thực sự cảm thấy cảm giác được người khác phục vụ trong một khoảng thời gian là như thế nào.

Khi cởi hết quần áo ra, cô nhìn thấy trên người anh lít nha lít nhít máu ứ đọng, nhìn mà có chút giật mình.

Hốc mắt cô lập tức trở nên ấm áp, sau đó có nước mắt rơi xuống.

Nhưng một giây sau, bàn tay to lớn của Cố Gia Huy đã che khuất hai mắt cô rồi đẩy cô ra khỏi phòng tắm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1518


Chương 1518

“Nếu như em nhìn thấy sẽ khóc, vậy thì không được nhìn nữa”

“Em… em tưởng rằng mình có thế mạnh mẽ, nhưng em… nhưng em vẫn còn quá yếu đuối…”

Cô vội vàng xin lỗi, giọng nói nghẹn ngào.

“Anh không có ý đó, anh không trách em, nếu nhìn thấy nước mắt của em thì anh sẽ cảm thấy.

rất khó chịu, cảm thấy mình là đàn ông mà rất thất bại, lại khiến cho người phụ nữ mình yêu nhất phải rơi nước m: “Anh không yếu đuối như em nghĩ đâu, anh không sao, những vết thương ngoài da này không đến mức phải để vào mắt. Anh có thể tự mình tắm rửa, nếu em nhìn anh thì anh sẽ ngạt thở nội thương mất, anh hứa là sau khi ra ngoài vẫn khoẻ.

mạnh như trước, có được không?”

“Vậy thì… vậy thì em sẽ đợi anh ở bên ngoài”

“Ngoan.”

Giọng điệu anh nhẹ nhàng, giống như đang dỗ dành trẻ con Sau đó, cửa phòng tắm đóng lại, cô đi loanh quanh bên ngoài, vẫn vô cùng lo lẳng.

Anh tắm khoảng nửa tiếng rồi mới ra ngoài, ngâm vết thương vào nước ấm một chút, cơn đau trong người giảm bớt rất nhiều, cả người cũng hồi phục tinh thần.

Anh mặc áo choàng tắm bước ra, mái tóc vẫn còn ướt và đang nhỏ giọt.

Anh lười biếng lau tóc, vẫy vẫy tay với cô.

Một người đàn ông tự phụ có một không hai như vậy, làm gì còn dáng vẻ yếu đuối chật vật lúc nãy nữa.

Hứa Minh Tâm lập tức lướt qua, nói: “Khá hơn chút nào không?”

“Ừm, giúp anh sấy tóc, không muốn tự mình động tay”

“Ừm”

Cô ngoan ngoãn trả lời, tìm máy sấy tóc lau tóc cho anh.

“Vậy sau này anh còn phải truy hỏi tung tích của hung thủ từ K không?”

“Miệng của anh ta quá cứng, nắm đấm còn cứng hơn cả miệng, muốn biết sự thật từ anh ta là quá khó.”

Cố Gia Huy bất lực nói “Vậy thì anh định làm gì?”

“Chắc hẳn Josh có câu chuyện riêng trong lòng, nhưng việc này không thể vội vàng được.

Bây giờ cuộc đấu đá nội bộ của Kettering đã đến mức vô cùng căng thẳng, anh và Josh qua lại quá thân thiết thì rất có thể sẽ bị cuốn vào vòng xoáy.

Một mình anh không quan trọng, nhưng bây giờ còn kéo theo người nhà, không dám liều mạng”

Kéo theo người nhà?

Người bị kéo theo là mình sao?

Cô nghe nói như thế, trong lòng cảm thấy ngọt lịm Cô cũng không muốn Cố Gia Huy tham gia vào cuộc chiến gia tộc nguy hiểm như v; trước đây từng nghe Diên nói qua, cô cảm tỈ Kettering quá phức tạp rồi.

Anh có thế tránh xa là quá tốt.

“Vậy thì phải đợi kết thúc cuộc đấu đá nội bộ rồi mới điều tra chuyện này sao?”

“Vì vậy, anh muốn bảo vệ tính mạng của Josh và K, không để cho bọn họ chết trong cuộc đấu đá nội bộ này. Nhưng… nếu anh làm như vậy sẽ gây ra nhiều rắc rối, liên lụy đến em, vậy thì anh.

sẽ từ bỏ, từ bỏ sự thật này. Anh đã mất đi người anh em quan trọng nhất của mình, vì vậy anh không thể mất đi người mà anh yêu nhất, người mà anh muốn gắn bó cả cuộc đời này được”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1519


Chương 1519

Anh nằm chặt tay Hứa Minh Tâm, từng câu từng chữ nói ra đều phát ra âm thanh vang dội.

Những lời này, từng chữ nói ra như gõ vào trong tim cô, anh sẵn sàng vì mình mà tình nguyện bỏ nhiều thứ như vậy, cô có tài đức gì chứ?

“Anh không cảm thấy mình ấm ức sao? Bởi vì em… anh đã từ bỏ một thứ quan trọng như vậy, em biết rằng anh cố gắng thay đổi bản thân là bởi vì một suy nghĩ duy nhất, chính là trả thù cho anh hai của mình, nhưng bây giờ lại bởi vì em…”

“Em có biết tại sao cô chủ em lại đồng ý cho anh và em ở bên nhau không?”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh đã hứa với bọn họ rằng sẽ từ bỏ hận thủ, không trở thành kẻ thù của Kettering nữa.”

“Hận thủ quả thực là tín niệm mà anh giữ vững, đó là động lực để anh tiếp tục sống. Nhưng bây giờ anh đã có động lực mới, đó chính là em, đúng là anh rất muốn báo thù cho anh hai, nhưng nếu cái giá phải trả là mất em thì anh không thể chịu đựng được.”

“Anh không biết anh hai dưới suối vàng có biết hay là trách móc anh hay không, nhưng anh đã lựa chọn rồi, cho dù không thể đối mặt với anh ấy sau khi chết thì anh nghĩ anh cũng sẽ không bao giờ hối hận.”

“Em… thực sự quan trọng như vậy sao?”

Giọng nói run rẩy của Hứa Minh Tâm vang lên, hắc mat do hoe.

“Có, rất quan trong, ở sâu trong trái tim anh, chưa bao giờ rời đi.”

Anh vòng tay qua ôm chặt vòng eo thon xinh xắn của cô, vùi đầu vào bờ vai thơm tho của cô, giọng nói trầm thấp gợi cảm đẩy từ tính.

Những lời này đập vào trái tim, khiến tâm hồn cô xúc động.

Hơi thở nóng hồi của anh phải xuống nơi cổ, khiến da thịt đều tê dại.

Trái tim rung động.

Hai người không nói tiếng nào, trong phòng chỉ có âm thanh của máy sấy tóc.

Đôi tay mềm mại nhỏ bé của cô và mái tóc ngắn của anh, từ từ sấy khô, thật nhẹ nhàng như vậy.

Giờ phút này, anh không phải là Cố Gia Huy kiêu ngạo, cô cũng không phải là Hứa Minh Tâm mỏng mạnh yếu đuối.

Bọn họ có thể tạm quên đi tất cả mọi muộn phiền dang mang trên người,

Cũng giống như những cặp đôi bình thường, tâm hòn đường như đã tìm được một mảnh yên tĩnh.

Ngày hôm sau, bọn họ sẽ trở lại Đà Nẵng.

Vốn định sau khi ăn xong ở nhà họ Ôn sẽ đi luôn, nhưng không ngờ lại phát sinh nhiều chuyện như vậy nên đã bị hoãn lại mấy ngày.

Sau khi Hữu Minh Tâm trở lại Đà Nẵng, chỉ còn vài ngày nữa là khai giảng.

Nửa cuối học kỳ đại học năm tư không có môn nào nên chỉ có thể làm bảo vệ tốt nghiệp, vì vậy còn rất nhiều thời gian.

Cố Gia Huy là gia sư giỏi nhất, giúp cô chọn để và sau đó phân tích chuyên sâu.

Khi nộp bản nháp đầu tiên, giáo viên của cô không khỏi ngạc nhiên thán phục.

Ông ta khen ngợi Hứa Minh Tâm lên đến tận trời mây khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ. không có cách nào khác, nhà có đại thần nên việc học tất nhiên sẽ dễ dàng.

Gần đây có chạy qua nhà họ Ngôn rất nhẹ nhàng, bởi vì Ngôn Dương bí mật tìm có để có ở cạnh Thẩm Thanh nhiều hơn một chút, ông ấy sự rằng bà ấy sẽ quá buồn chán trong khi mang thai

Những người đang mang thai rất dễ nổi nóng, tuy rằng sự cưng chiều vợ của Ngôn Dương quá khủng khiếp nhưng lại khiến Thầm Thanh không vui, thường xuyên mắng mỏ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1520


Chương 1520

Ngôn Dương sơ bà ấy tức giận nhiều sẽ động thai nên không dám xuất hiện ở trước mặt bà ấy, mỗi ngày đều rất cần thân.

Nhưng có Hứa Minh Tâm thường xuyên đi lại nên tâm trạng của Thẩm Thanh đã tốt hơn rất nhiều, cô cũng phụ trách toàn diện bữa ăn dinh dưỡng của phụ nữ mang thai cho Thẩm Thanh.

Lần trước tại Lễ kỷ niệm một trăm năm của Cổ Linh, Thẩm Thanh vẫn chưa lộ bụng bầu, nhưng bây giờ đã ba tháng trôi qua, bụng dưới đã hơi nhô lên một chút rồi

Mỗi khi Hứa Minh Tâm nhìn chằm chăm vào bụng của bà ấy, cô luôn cảm thấy rất thần kỳ, vậy mà lại có một sinh mệnh tươi mới trong chiếc bụng nhỏ bé này.

Hai người đi chơi ở vùng ngoại ô, tuy nhiên Ngôn Dương lại không phải người đi theo khiển Thảm Thanh có chút nghỉ hoặc.

Đầu mùa xuân, mặc dù thời tiết hơi lạnh nhưng vẫn ám áp khi mặt trời vừa ló dạng. Có cây tưới tốt, rậm rạp, còn có những khám nhà mùa đông

Ngôn Hải cũng theo tới, hiếm khi anh ta được nghỉ ngơi vào cuối tuần.

Thẩm Thanh dùng chân chọc chọc Ngôn Hải: “Mẹ ra ngoài mà bố con lại không phải người đi theo mẹ, đây là có ý gì?”

“Không biết nữa? Chẳng lẽ là ông ấy quên rồi sao?”

“Trời mới biết ông ấy muốn làm gì, mặc kệ ông ấy, hiểm khi không có một con ruổi như ông ấy ở đây, Minh Tâm còn làm nhiều đồ ăn ngon như vậy, mẹ phải thư giãn thoải mái một tỉ. Ở trong nhà mãi, bị bố con gò bó đến điên người rồi!”

Thẩm Thanh duỗi người, nhàn nhã ngồi xuống, bắt đầu uống trà rồi ăn đồ ăn nhẹ.

Cho dù là vùng ngoại ô, không có người ngoài nhìn thấy cũng phải thật tinh tế.

Sau đó, Ngôn Hải di chuyển ghế nằm, Thẩm Thanh thoải mái tắm nắng.

Ngôn Hải bước tới trước hỏi: “Minh Tâm, chuyển đi đến London lần này có suôn sẻ không? Có gặp phải chuyện gì không?” Dù sao anh ta cũng không dám nói quá tháng thần, vi lương tâm cắn rứt,

Hứa Minh Tâm khoát khoát tay “Không gặp phải chuyện gì, em vẫn luôn gặp may mắn, lúc nào đi ra ngoài cũng gặp được quý nhân. Khi ra ngoài có gặp một chút rắc rồi, nhưng cũng nhanh chóng giải quyết xong rồi “Vậy là tốt rồi, đi ra bên ngoài nhất định phải chủ ý an toàn, bình thường em là một người qua loa chủ quan, anh thật sự không thể yên lòng được.”

“Đừng lo lắng, Cố Gia Huy sẽ bảo vệ cho

Hứa Minh Tâm vừa cười vừa nói.

Một lời này, người nói vô tâm nhưng người nghe lại em.” để ý.

Ngôn Hải nghe nói như thế, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, hô hấp cũng hơi run lên.

Đúng vậy… Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Có Cố Gia Huy ở bên cạnh chăm sóc yêu thương, quan tâm bảo vệ, làm gì đến lượt mình chứ.

Ngay cả khi cô đang gặp nguy hiểm, người đầu tiên biết được tin tức cũng không thể là mình.

Anh ta chỉ là người ngoài cuộc mà Ngân Phúc Lâm vừa nghĩ tới đây thì trái tim như bị ai đó bóp chặt, như bị kim châm, có chút khó khăn mà the doc.

Thấy anh ta không có đáp lại, Hứa Minh Tâm nghiêng đầu nhìn thoáng qua, thấy sắc mặt anh ta khó coi thì trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Anh Ngôn Hải, anh có sao không?”

Lúc này anh ta mới sực tỉnh, kiềm chế cảm xúc, miễn cưỡng cười nói: “Không… không có gì đâu.”

Nụ cười hơi đanh lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1521


Chương 1521

Mãi đến hơn mười giờ tối Hứa Minh Tâm mới trở về, Ngôn Hải đưa cô rời đi.

“Vậy thì trên đường anh nhớ chú ý an toàn nhé.”

Cô vẫy tay chào Ngôn Hải rồi quay người rồi đi, nhưng không ngờ lại bị anh ta gọi lại.

“Có chuyện gì vậy?”

Cô quay lại nghi hoặc nhìn anh ta.

“Không có chuyện gì, ngủ ngon, mơ đẹp.”

Thực sự, có cả ngàn từ mắc kẹt trong cổ họng nhưng lại không biết phải nói cái gì.

Anh ta không có lập trường, cũng không có từ cách. Anh ta đưa mắt nhìn Hứa Minh Tâm vào nhà, sau khi bóng dáng có hoàn toàn biến mất không trắng thấy nữa mới một mình rời đi,

Khi vào trong nhà, cô không ngờ rằng Cố Gia Huy không ở trong phòng làm việc mà ngược lại đang ở phòng khách, trên tay cầm một tờ tạp chí kinh tế.

“Em về rồi.”

Anh khẽ nhưởng mày mà không có đáp lại, Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút kỳ quái.

Sao cô lại cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ nhi?

Đúng lúc đó, chủ An xuất hiện rồi chỉ chỉ vào bản ăn ở một bên.

Đồ ăn vẫn còn trên bản, Cố Gia Huy chưa ăn com sao? “Cậu chủ đang đợi cô về ăn cơm đó.” Chủ An nhắc nhờ.

“Chủ An, mấy ngày nay chủ nói hơi nhiều rồi đấy.”

“Khu khu.”

Chú An họ khan hai tiếng rồi đen mặt bỏ đi, trước khi đi còn nhỏ giong nhắc nhờ Hứa Minh Tâm: “Cậu chủ ghen tị, bởi vì ngày nào cô Minh Tâm cũng chạy đến nhà họ Ngôn, bản quả không có thời gian rảnh rồi ở bên cầu chủ nên mới hơn đối như thế

Hừa Minh Tâm nghe vậy thì có chút bất lực, tiến tới của người ôm cổ anh: “Anh giận em sao? Không phải em đã nói với anh là buổi tối em sẽ không về ăn cơm sao, sao đến bây giờ anh vẫn không chịu ăn cơm? “Anh có ăn hay không hình như không liên quan gì đến em, đến tận giờ này em mới có thể trở về thì tại sao anh lại không thể ăn cơm muộn như vậy chứ? Bài ấy mang thai mười tháng, em đến làm bạn mười tháng, đã vậy anh cũng làm việc nghỉ ngơi hỗn loạn trong mười tháng, ăn không đúng giờ đây.”

Cố Gia Huy chua ngoa nói.

Hứa Minh Tâm dở khóc dở cười, ghen tỵ vì một chuyện nhỏ như vậy sao! “Em thừa nhận gần đây em về nhà hơi muộn không dành nhiều thời gian để ở bên anh. Dạ dày anh không tốt, phải ăn cơm đúng giờ, lần sau em sẽ cố gắng về sớm một chút.”

“Cho một câu trả lời chắc chắn chính xác đi, quan niêm về thời gian của anh rất lớn.

“Vậy thì… em sẽ trở lại lúc sáu giờ và ăn cơm với anh đúng giờ, được chứ?”

“Một ngày ba bữa.”

“Bữa trưa cũng vậy sao?”

“Anh sẽ phải xe tới đón em. Nếu nhà họ Ngôn không chế có thêm một đôi đũa, anh cũng sẵn lòng đến nhà họ Ngôn cùng em ăn cơm.”

“Ay…”

“Anh làm như vậy sẽ bị người ta gọi là bám vợ dó…”

“Sợ cái gì? Các thành viên ban giám đốc của nhà họ Cố đều nói anh bám vợ mà. Bám vợ thì có làm sao đầu, không phải sao? Anh chỉ làm bám mỗi mình em thôi, anh cam tâm tình nguyện “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1522


Chương 1522

Sau khi anh gần như nói hết ra những bực bội, một bàn tay lớn trực tiếp kéo cô vào Cả ngày nay anh không được gặp cô gái nhỏ này. Kỳ nghỉ đông cô không phải đến lớp, hai người bọn họ cơ bản là ở cạnh nhau cả ngày lẫn đêm, thường xuyên dính lấy nhau,

Hiện giờ đã khai giảng, cô thường xuyên đến thư viên tìm tài liệu, còn anh cũng bận việc của tập đoàn. Anh chỉ đợi khoảng thời gian nghỉ ngơi để được quấn quýt bên cô nhưng mà muốn nhìn thấy bóng hình của cô gái nhỏ này thật sự rất khó, trong lòng cô chỉ nhớ thương đến mẹ nuôi của mình.

Tất nhiên mẹ nuôi quan trọng, nhưng chồng sắp cưới không quan trọng sao? “Cần ăn cơm rồi, dạ dày anh không tốt.”

Cô vùng vẫy, không muốn anh ôm chặt hơn.

“Đừng nhúc nhích, đã một ngày không gặp em rồi, anh rất nhớ em, muốn ôm em, để yên như này một lát thôi.”

“Anh còn chưa ôm đủ sao?”

“Không đủ, cả đời cũng không đủ.”

Giọng nói của anh trầm thấp khàn khàn rất có từ tỉnh, giống như một bản nhạc du dương chậm rãi về đêm. Nó quanh quần bên tai, giống như một âm thanh ma quỷ thâm nhập vào tại vậy.

Lời nói của anh chân thành và dễ chịu hơn bất kỳ lời yêu thương nào khuôn mặt xinh xắn của cô hơi ứng hồng. Dù hai người có thân thiết như thế nào, nói những lời âu yếm ra sao thì khi ngủ cũng nhau, cô vẫn không thể kìm chế được nhịp tim của mình tăng nhanh, gương mặt đỏ bừng lên. Đồng thời, anh cũng chưa bao giờ có thái độ không trân trọng cô.

Anh yêu cô một cách trắng trợn, trước sau đều cưng chiều cô như bầu vật. Cô không biết nói những lời yêu đương vì có khá nhút nhát và dè dặt, nhưng cô cũng chưa bao giờ ngừng yêu anh.

Một trái tim, dường như vì anh mà càng có sức đập hơn.

“Thấy em gần đây rất mệt mỏi, em thường xuyên ra ngoài sao?”

“Vâng, bác sĩ khuyến cáo mẹ nuôi không nên ngồi ở nhà suốt ngày, cần ra ngoài phơi nắng, sinh hoạt điều độ.”

“Ngôn Dương có đi cùng hai người không?”

“Thỉnh thoảng có đi nhưng phần lớn thời gian đầu là em và mẹ nuôi đi cùng nhau, có tài xế đưa đón với lại đi đến mấy chỗ cũng không xa lắm “Thật không?”

Cố Gia Huy có chút đăm chiêu, Ngôn Dương yêu Thẩm Thanh nhiều như vậy, vợ ông ấy đang mang thai, ông ấy có thể yên tâm khi để bà ấy ra ngoài sao? Anh hơi đau đầu, cảm thấy có chút không hiểu, day nhẹ huyết Thái Dương.

“Ăn cơm đi.”

Ngày hôm sau, sau khi Hứa Minh Tâm đến trường kiểm tra thông tin, cô đã đến nhà họ Ngôn nhưng không ngờ lại nhìn thấy Bạch Thư Hân trên đường. Cô ta đã đi du lịch ở nước ngoài hơn mười ngày, hai người không có liên lạc gì cả.

Gọi điện cho cô ta thì điện thoại của cô ta luôn trong trạng thái tắt máy. Nếu Cố Gia Huy không điều tra và xác nhận rằng cô ta sống rất tốt thì chỉ sợ cô đã gọi điện báo cảnh sát mất rồi.

Cô nhìn thấy bóng lưng của Bạch Thư Hân, xác nhận mình không nhìn nhầm, bèn vội vàng đi theo cô ta vào trung tâm thương mại.

Cô ta đang mua sắm.

Hứa Minh Tâm tiến lên nói: “Thư Hân? Thật sự là cậu sao? Tại sao cậu trở về lại không nói cho tớ biết Cậu trở về được bao lâu rồi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1523


Chương 1523

“Cậu vẫn coi tớ là bạn à?” Bạch Thư Hân nhìn về phía Hứa Minh Tâm, ngón tay cô ta hơi cứng lại, giọng nói run rẩy, rời rạc.

“Làm ơn đi, chúng ta vẫn luôn là bạn của nhau, được không? Cậu có ổn không?”

“Rất tốt, trở về dọn nhà, một lát nữa sẽ Biển. Tờ đã nói chuyện với chủ, thím rồi.”

“Cậu thật sự phải rời khỏi Đà Nẵng sao?

Trái tim Hứa Minh Tâm khẽ run lên.

“Đà Nẵng không có gì tốt để lưu luyến cả “Vậy tớ thì sao? Có cô chủ, ở nơi này có bốn năm đại học của cậu, có căn nhà cho thuê, có công việc đầu tiên mà cậu làm và có cả tình yêu của cậu…”

“Thôi, tớ có thể vứt bỏ những thứ đó. Tớ sẽ có bạn mới, người yêu mới, cứ như vậy đi…”

Bạch Thư Hân lạnh giọng ngắt lời cô, cô ta không muốn đề cập thêm gì nữa.

“Thư Hân, rốt cuộc tại sao cậu lại trở nên như thế này? Cậu đang giấu tớ điều gì đó? Cậu bị ép buộc phải không? Cậu và Ôn Mạc Ngôn không phải “

“Tớ không hiểu tớ không thích Ôn Mạc Ngôn, tớ vứt bỏ anh ta thì có làm sao? Chẳng lẽ bỏ mặc người khác là phạm pháp sao? Tớ giết người hay đốt phá nhà cửa? Cậu có thể đừng liên tục đề cập đến vấn đề đó nữa được không?”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì Bạch Thư Hân đã lớn tiếng cắt ngang, giọng nói cô ta rất trở lại Điện lớn khiến người qua đường chú ý. Lúc này Bạch Minh. Châu mới nhận ra mình đã mất kiểm soát, có là dứt khoát kéo cô đi.

Hai người rời khỏi trung tâm thương mại, Bạch Thư Hân đột ngột dừng lại, xoay người ôm chặt lấy cô.

“Tớ xin lỗi… Minh Tâm, tớ không biết tớ đang làm gì cả. Tớ điên rồi, tớ thật sự bị điên rồi, tớ vừa mới mắng cậu. Tớ không cố ý, xin cậu hãy tha thứ cho tớ Đôi vai cô ta run lên, giọng nói cũng nghẹn lại.

Cô ta đang khóc…

Trái tim Hứa Minh Tâm đau đớn kịch liệt, bàn tay nhỏ bé mềm mại vuốt nhẹ phía sau lưng cô ta, cô nhẹ giọng nói: “Cho dù cậu giả bộ tốt như thế nào, tớ vẫn có thể cảm giác được cậu không nói thật, cậu đang rất buồn bực. Cậu chia tay với Ôn Mạc Ngôn hẳn là có nguyên nhân khác nhưng nếu như cậu không chịu nói cho tớ biết, tớ cũng sẽ không ép buộc cậu. Tớ cũng sai, tớ rất muốn biết nỗi niềm giấu kín không nói nên lời của cậu, muốn giúp cậu chia sẻ nhưng tớ đã quên cậu có thói quen giữ bí mật trong lòng.”

“Bạch Thư Hân mà tớ biết là người có thể tự kiểm soát mọi thứ, là người sẽ càng ngày càng mạnh. Lúc đầu còn cứng rắn với Lệ Nghiêm như vậy, nhưng cậu đã sớm thoát ra rồi. Hiện tại cầu cũng có thể làm được, nếu cậu muốn chữa thương thì không cần phải trốn đi một mình, cậu có thể tìm tớ và tớ sẽ ở bên cạnh cậu.”

“Minh Tâm… Chỉ có cậu hiểu tớ, nhưng tớ không thể nói cho cậu, tớ không thể nói cái gì cả. Cậu tin tưởng tớ, tớ sẽ không thương tổn Ôn Mạc Ngôn, khi nãy mất bình tĩnh với cậu chỉ là vô tình thôi.” Cô ta chất vật nói, đôi mắt đẫm nước mắt.

Hứa Minh Tâm gật đầu chắc chắn. Có câu nói về cùng hay, dùng người thì không nghi ngờ, nghi người thì không dùng người. Cô và Bạch Thư Hân ở bên nhau lâu như vậy, nếu chỉ vì chuyện tình cảm của cô ta với Ôn Mạc Ngôn mà chối bỏ cô ta thì tình bạn nhiều năm như vậy của hai người có khác gì hoa nhựa đầu? “Tớ tin tưởng cậu. Vậy cậu có thể nói cho tớ biết, câu và Ôn Mạc Ngôn… còn có thể quay lại được không?”

“Không thể quay lại, mãi mãi không thể quay lại được nữa rồi…”

Bạch Thư Hân bối rối quỳ sụp xuống đất, lấy tay che kín mặt. Chống đỡ đến bây giờ cô ta đã đủ mệt mỏi, bị Hứa Minh Tâm nhìn thấu tâm tư, ngay cả ngụy trang cô ta cũng cảm thấy mệt mòi. Cuối cùng, dứt khoát bùng phát tất cả khi chỉ có một mình, có tà mạnh mẽ chúng để không để rơi lấy một giọt nước mắt. Đôi mắt khô khác và thậm chí một chút ẩm ướt cũng không có. Cô ta không thể khóc, không thể để bản thân chặt vật, phải luôn giữ vững sự mạnh mẽ.

Nhưng bây giờ… vứt bỏ mũ sắt và áo giáp của mình, cô ta chỉ muốn trở thành một người đào ngũ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1524


Chương 1524

Hứa Minh Tâm chỉ có một biện pháp ngốc nghếch đề trị đau buồn đó chính là ăn đồ ngọt. Cô đã mua rất nhiều bánh ngọt cho Bạch Thư Hân, cô ta ăn ngẫu nghiến từng chiếc một. Cô ta không đói, chỉ là muốn kìm nén vị đẳng chất trong cổ họng.

Nhân viên bán hàng và những người qua đường đều kinh ngạc nhìn Bạch Thư Hân. Cô ta không để mình khóc thành tiếng, cô ta chỉ có thể liều mạng nhất từng chiếc bánh ngọt vào miệng nhưng vẫn không thể ngăn được những giọt nước mắt rơi như những hạt ngọc bị đứt sợi.

“Khu khu…” Cô ta nghẹn ngào, họ dữ dội, sắc mặt trở nên đỏ bừng, sau đó nên thốc nôn thảo vào thùng rác.

Hữa Minh Tâm hoảng hồn, không ngừng vỗ lên lưng cô ta rồi đưa nước cho cô ta uống.

“Cậu ăn từ từ thôi, cậu ăn như thế sẽ bị viêm thực quân đấy!”

“Còn cách nào khác không? Cách này không có hiệu quả với tới “Vậy… vậy hét lớn lên thử xem!”

Hứa Minh Tâm liên lạc với Ngôn Hải nhưng hôm nay anh ta bận nên không đến được.

Thế là cô dắt Bạch Thư Hân đến một công viên vắng vẻ.

“A…”

Cô ta sảng khoái hét lớn lên như thể hét ra hết tất cả những gánh nặng và buồn đau của mình.

Đến khi rát cổ, không còn sức để hét nữa thì ngồi bịch xuống đất rồi nằm lăn ra trên bãi cỏ, “Do hon nào “Tam thời ổn rồi, không biết một mình tớ trở về thì sẽ thành ra như thế nào nữa, Máy ngày nay tớ đều không khóc, luôn có kiên cường nhưng mỗi một chữ của cậu đều như ngoảy vào trong tim tớ. Cũng tốt, cứ ôm lấy một mình cũng không phải là chuyện tốt, tớ nghĩ… Thời gian sẽ từ từ chữa lành vết thương, rồi tớ sẽ quên…

“Quên đi Ôn Mạc Ngôn. Nếu tớ đã có thể quên được Lệ Nghiêm thì chứng tỏ tớ cũng có thể quên đi Ôn Mạc Ngôn mà bắt đầu lại từ đầu!”

Cô ta tự động viên minh.

Hứa Minh Tâm không phản bác, cô không biết tại sao Bạch Thư Hân lại từ chối Ôn Mạc Ngôn để hai người họ phải đi đến bước đường khắc nhau như nước với lửa.

Nhưng nếu như cô ta đã nói không thể quay lại được nữa thì đương nhiên cô cũng hi vọng bạn thân của mình sẽ dũng cảm tiến về phía trước, rồi sẽ có người khác yêu cô ta.

“Cậu đừng đi Điện Biên được không? Tớ thấy lo lắng khi một mình cậu chạy đến một nơi xa như thế

MỞ lại Đà Nẵng sao? Tớ sợ tớ không có dũng khí “Lúc cầu từ bỏ bác sĩ Nguyễn Doanh cũng đâu có đó,” như một con rùa rụt đầu, chạy đến Điện Biên đầu”

“Cậu nói cũng đúng, thật ra tớ cũng không muốn về, ở quê tớ cũng không có mấy người quen, ở lại đây còn có thể đợi Lệ Nghiêm trở về. Chắc tớ sẽ tìm công việc khác, tớ không muốn đến J&C, không muốn dây dưa thêm với những thứ đã qua nữa.”

“Đây mới chính là Bạch Thư Hân mà tớ quen biết chứ

Hứa Minh Tâm mim cười, vỗ nhẹ lên vai cô ta rồi thở phào, cuối cùng thì Bạch Thư Hân mà cô quen biết cũng đã trở lại.

Cô ta mìm cười, thở phủ một hơi rồi nhìn lên bầu

Thật sự có thể quên đi Ôn Mạc Ngôn và tìm được trời. tình yêu mới sao?

Cô ta có thể sao?

Cô ta nở nụ cười chua chất trên khỏe mỗi rồi tự cười nhạo mình.

Lúc cô tiễn Bạch Thư Hân về đến nhà họ Bạch thì mới biết là cô ta đã chuyển nhà, đồ đạc đều đã được chuẩn bị sẵn để chuyển đến Điện Biên, xe cũng đã gọi sẵn rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1525


Chương 1525

Bây giờ không đi nữa thì cô ta phải tìm lại một căn chung cư khác.

Cô ta đảm bảo lại với Hứa Minh Tâm một lần nữa là bản thân sẽ sống ngày một tốt hơn, sẽ không giảm chân tại chỗ.

Bạch Thư Hân rất kiên cường, kiên cường hơn bản thân có rất nhiều, cô ta nhất định sẽ nói được làm được.

Chưa được mấy ngày thì Bạch Thư Hân đã gọi điện thoại cho cô và báo cho cô biết là cô ta đã tìm được công việc mới, quan hệ với đồng nghiệp cũng rất tốt.

Trong điện thoại, giọng cô ta rất trong trẻo lại còn rất vui vẻ.

Không ai trong họ nhắc đến chuyện của Ôn Mạc Ngôn như thể vốn dĩ không có sự tồn tại của con người này.

Bạch Thư Hân vẫn vui vẻ cười cười nói nói như trước đây.

Nhưng sau khi tắt máy thì tâm trạng Hứa Minh Tâm lại trở nên nặng trĩu.

Còn ở đầu bên kia, nụ cười trên môi Bạch Thư Hân cũng dẫn đông lạnh lại.

Cô ta ngồi trên ghế, nhìn màn hình điện thoại đã tắt tôi đen, dáng vẻ có chút thất thần.

Miên cường vui cười thật sự rất khó.

Cô ta rõ ràng biết Hứa Minh Tâm rất hiểu mình, máy trò ngụy trang sơ sài đó của cô ta sao có thể qua mắt được cô.

Nhưng cô ta vẫn muốn làm ra vẻ một chút, không muốn để Hứa Minh Tâm thấy bản thân cô ta quá yếu đuổi.

Chính vào lúc đó có đồng nghiệp đến gõ nhẹ lên bàn của cô ta.

“Sắp tan ca rồi, lát nữa đi ăn đồ nướng chung đi.”

“Thôi, tôi mới đến, vẫn còn chưa quen với số sách của công ty, tôi phải xem thử đã “

“Vậy thôi hẹn lần sau vậy.

Các đồng nghiệp tốp hai, tốp ba rời khỏi công ty, quy mô của công ty này không thể so sánh với J&C, lương thưởng và chế độ đãi ngộ cũng không tốt bằng bên kia.

Nhưng cô ta không quen biết bất cứ ai ở đây, mỗi trường cũng hoàn toàn mới.

Việc này khiến cô ta cảm thấy nhẹ nhõm. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ta ngồi ở bàn làm việc, có ép bản thân phải tập trung suy nghĩ, không được nghĩ lung tung.

Đến khi có ta làm xong việc thì cũng đã hơn mười một giờ tối,

Cô ta lê tấm thân mệt mỏi trở về chung cư, không ngờ thang máy lại đang sửa chữa mà cô ta thì lại sống ở tầng mười Cô ta hết cách đành phải từ từ leo thang bộ lên nhưng về đến phòng thì lại phát hiện ra cúp điện và cúp nước.

Cô ta gọi điện thoại cho nhân viên quản lý thì nhân viên quản lý nói hệ thống điện nước của phòng có chút vấn đề.

Bạch Thư Hân cổ kiểm chế sự kích động và không mắng người, cô ta thả lỏng vai để xả giận rồi gõ cửa phòng hàng xóm.

Cô ta vừa mới chuyển đến chưa được bao lâu, chỉ biết nhà bên cạnh là một cô gái trẻ hai mươi tuổi. Ngày cô ta mới dọn đến, cô ta còn đem trái cây qua đó tăng.

Nhưng không ngờ người mở cửa nhà hàng xóm ra lại là một thanh niên.

“Cô… cô gái ở đây đâu rồi?”

“Đó là em gái của tôi, nó giúp tôi thuê phòng nó không ở đây mà là tôi ở “À, ra là vậy a
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1526


Chương 1526

Mượn nhà vệ sinh của đàn ông hình như không ổn làm thì phải? “Sao thể, có chuyện gì sao?”

“Không

Người đàn ông liếc nhìn căn phòng của cô ta, phát hiện bên trong tối om như mực thì nói: “Phòng có mất điện rồi à? Chưa nộp tiền điện sao?”

“Không phải, nhân viên quản lý nói đường dây điện trong phòng tôi bị hư rồi, hơn nữa vì sửa chữa đường ống nước nên cũng không có nước luôn. Nhất định ngày mai tôi phải phàn nàn, chung cư tế quá đi mất. Cô ta than phiền nói.

Người đàn ông nghe cô ta nói xong thì hiểu ra cô ta đến tìm anh ta để làm gì.

“Nếu cô không chế thì hãy qua phòng tôi nấu ít nước nóng gội rửa sơ đi. Em gái tôi đã từng nhắc với tôi, nó cố ý nói cho tôi biết hàng xóm của tôi là một cô gái. Hôm nay cũng xem như tôi đã được quen biết rồi.”

Đối phương nói chuyện rất tế nhị, cười lên cũng rất thân thiện. Anh ta mặc chiếc áo len cổ cao làm tôn lên dáng người cao ráo và săn chắc

Bạch Thư Hân do dự một lúc rồi cũng không từ chối, dù sao thì đối phương cũng nói chuyện rất lịch

Cô ta cắm theo áo quần qua, anh ta cũng đặc biệt thu dọn lại nhà vệ sinh vì sợ cô ta sẽ ngại.

Cô ta tắm xong đi ra ngoài thì ngửi thấy một mùi thơm nức mũi, người đàn ông đang nấu mì tôm,

Anh ta cắt thịt xông khói và cho trứng gà vào, “Muốn ăn không? Lúc tối tôi đi tập thể hình về thấy hơi đói.”

Bạch Thư Hân vẫn chưa trả lời thì cái bụng của cô ta đã đánh trống trước rồi

Từ tối đến giờ cô ta vẫn chưa ăn.

Người đàn ông nghe xong thì mím môi cười.

Cô ta lập tức ngại ngùng, đỏ mặt và nói: “Hình như… nó đã trả lời thay tôi rồi.”

“Ngồi xuống đi, xong ngay thôi.”

Bạch Thư Hân gật đầu, ngồi bên bàn ăn và nhìn xung quanh.

Phòng chung cư này không được như bên phòng cô ta, không ngăn riêng phòng ngủ mà dính liền thành một phong

Nhà anh ta rất sạch sẽ, có một giá sách rất lớn, bên trên xếp đầy sách,

Cô ta nhìn thấy quyền giáo án trên bàn thị tò mò hòi “Anh là giáo viên sao?”

“Tôi là giáo viên của đại học Đà Nẵng, mới về dạy chưa được một năm “Vậy thì chúng ta đúng thật là không có duyên, tôi tốt nghiệp chưa được một năm, chắc tôi vừa mới tốt nghiệp thì anh đến nhận dạy ở đại học Đà Nẵng rồi. Anh tên gì? Trẻ như vậy mà đã làm thầy giáo rồi à?”

“Cô gọi tôi là Thiệu Kính Đình đi, năm nay tôi hai mươi sáu tuổi, học tiến sĩ xong thì tự lập nghiệp. Tôi có một công ty khoa học kỹ thuật của riêng mình nhưng vì thấy quá nhàm chán nên mới chuyển sang làm thầy giáo, tận hưởng cảm giác trồng người.”

“Trời… anh nhất định là bác học rồi.”

Bạch Thư Hân cảm than nói.

“Đúng thật là từ nhỏ đến lớn mọi người đều khen tôi như thế. Phải rồi, cô tên gì? Tôi cũng không thể cử gọi cô là cô hàng xóm xinh đẹp mãi được phải không?”

“Tôi tên Bạch Thư Hân, anh cũng có thể gọi tối là Thư Hân “Mì chín rồi, nếm thử đi.” Anh ta mức ra một bát mì, thơm phưng phức.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1527


Chương 1527

Bạch Thư Hân vốn đã đói bụng, nhìn thấy bất mi trông rất hấp dẫn cùng với hương vị thơm ngon này, cô ta không thể nào cưỡng lại được.

Vì thế, cô ta cũng không khách khí nữa, bắt đầu ăn.

Sau khi ăn uống no nê, Bạch Thư Hân rất hài lòng, cũng rất tốt bụng xung phong đi rửa bát.

Lúc cô ta chuẩn bị rời đi, lại bị Thiệu Kính Đình ngăn lại.

“Sấy khô tóc đi, nếu không sẽ rất dễ đổ bệnh đấy.”

Bạch Thư Hân lúc này mới ý thức được rằng tóc mình vẫn chưa khô.

Ngược lại, anh ta rất cần thận.

Bạch Thư Hân cười cười, sấy cho tóc thật khô, sau dó moi roi di.

Cả đi lẫn về, cô ta đã ở nhà bên cạnh năm lại khoảng chứng khoảng một tiếng đồng hồ. Khi mở cửa, cô ta cảm thấy không được thoải mái, cử như bị người khác nhìn chăm chăm vậy.

Cô ta đưa mắt nhìn lại, thế nhưng hành lang trống không, không có bất cứ một thứ gì,

Là ảo giác sao?

Cô ta vuốt vuốt huyệt thái dương, dạo gần đây chất lượng giấc ngủ không được tốt, thần kinh bị suy nhược rồi.

Cô ta đẩy cửa đi vào, không ngờ tới một lát sau, Thiệu Kính Đình tới gõ cửa.

Anh ta mang nến thơm có hương hoa cỏ tới cho cô ta.

“Nhà của cô bị mất điện, con gái ở một mình khó tránh khỏi sợ hãi, cái này cho cô, nó cũng có tác dụng an thần cho giấc ngủ. Nhưng lúc đi ngủ, cô nhất định phải thổi tắt nó, nếu không sẽ rất nguy hiểm.”

“Cảm ơn anh”

“Vậy… sẵn tiên cô có thể thêm zalo và cho tôi xin số điện thoại không? Dù sao cũng là hàng xóm, về sau còn có thể chiếu cổ lẫn nhau.”

Bạch Thư Hân gật gật đầu, trao đổi phương thức liên lạc với Thiệu Kinh Đình.

Cô ta về tới phòng, trong phòng tối đen như mực, cảm giác lạnh lẽo đến bức người. cô ta thấp nên lên, dưới ánh nên, trong lòng ấm áp vô cùng,

Cô ta nằm trên giường, người thấy mùi thơm hóa có nhàn nhạt, cảm thấy tâm trạng bình thản hơn rất nhiều.

Loại nến thơm này khẳng định rất đắt tiền, mùi hương thanh nhà, không có bất cứ cái gì gọi là gay mũi hay khó chịu.

Hàng xóm mới cũng không tệ.

Cô ta thổi tắt ngọn nến, dần dần ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ. Ôn Mạc Ngôn vẫn xuất hiện. Mỗi đêm đều mơ thấy anh ta, tựa như một quy trình bắt buộc.

Sáng hôm sau, quả nhiên Bạch Thư Hân bị muộn giờ.

Cô ta vội vội vàng vàng soạn sửa đồ đạc, sau đó lại với vội vàng vàng phóng ra ngoài.

Nhưng cô ta lại bắt gặp Thiệu Kính Đình ở ngay “Có vẫn còn ở nhà sao?”

“Sắp muộn giờ rồi, tôi đang vội tới chỗ làm.”

“Tôi cũng định ra ngoài, tiên thể lái xe đưa cô đi cửa. cùng nhé “

“Vậy… tốt quá.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1528


Chương 1528

Xe của Bạch Thư Hân để ở nhà họ Bạch. Bởi vì chỗ ở của cô ta cách công ty không xã lầm, khoảng một đến hai trạm tàu điện ngầm, buổi sáng đi làm vào giờ cao điểm, đường tắc nên cô ta cũng lười lái xe.

“Sao buổi sáng anh lại ở nhà vậy? Không cần phải lên lớp ư?”

“Một tuần tôi chỉ có tám tiết, thời gian còn lại là rành rỗi. Tôi định ra ngoài mua một ít đồ, vừa hay gặp được cô “

“Vậy sao? Aiz làm thầy giáo thật thoải mái.” Cô ta không nhịn được, cảm thán nói.

“Khi cô làm công tác giáo dục, cô sẽ cảm thấy trách nhiệm của mình rất lớn lao.”

Anh ta khẽ cười nói, sau đó lái xe đưa Bạch Thư Hân tới công ty.

Bởi vì đã qua giờ cao điểm nên đường đi cũng không còn tắc nữa.

Sau khi cô ta xuống xe, đang chuẩn bị rời đi thi anh ta bất ngờ đưa tới một chiếc hộp giữ nhiệt.

“Bữa sáng dây, cầm lấy đi.”

“Bữa sáng”

“Tôi chuẩn bị mang đến cho em gái của tôi. Nhưng nghĩ tới cô vội như thế chắc chắn là chưa ăn sáng, cũng không có thời gian đi mua nên cho cô cái này. Tôi quay về đưa em gái ra ngoài tùy tiên ăn chút gì đó là được. Cô cầm lấy đi.”

“Vậy… cảm ơn anh

Cô ta vô cùng cảm kích nói, cầm theo hộp cơm rồi nhanh chóng rời đi.

Cô ta đi lên tầng, tới công ty liền phát hiện bên trong yên lặng như tờ. Sắc mặt của mọi người ai cũng vô cùng nghiêm nghị, như thể sắp đối mặt với một kẻ thù lón.

Cô ta quay về vị trí của mình, chờ cấp trên đến tìm tới cửa, nhưng không nghĩ tới người đến là lại đồng nghiệp của mình.

“Cô thật là may mắn nha. Ông chủ bị gọi vào văn phòng rồi, hôm nay có khách hàng lớn tới, muốn thu mua lại công ty của chúng ta. Xem chừng ông chủ cũng chẳng quan tâm việc cô đến trễ đâu, hạnh phúc chưa?”

“Thu mua L

Cô ta vừa mới đến đây mấy ngày thôi, sao công ty liên bị thu mua rồi “Là một tập đoàn nước ngoài rất lớn, người phụ trách muốn tới bên này để hợp tác, không biết thế nào lại coi trọng công ty nhỏ bé này của chúng ta. Có điều đây cũng là chuyện tốt, có thể thúc đẩy sự phát triển của công ty, ông chủ cũng có thể gia nhập cổ phần vào bên kỹ thuật, khoản chia hoa hồng này chắc chắn sẽ nhiều hơn so với tự mình lập công ty.

“Đến lúc đó chúng ta cũng sẽ được tăng lương, có vui không?”

Bạch Thư Hân nghe vậy cười cười, nếu như cô ta nói mình không thiếu tiền, liệu có bị đồng nghiệp đánh chết không?

Cô ta phụ họa gật gật đầu, tăng lương luôn luôn là chuyện tốt.

“Tôi chỉ muốn bình an vượt qua kì thực tập, qua được rồi, trở thành nhân viên chính thức, tôi sẽ mời mọi người ăn cơm.”

“Được thôi, vậy chúng tôi cũng sẽ không khách khí với cô nữa.”

Ông chủ đi vào rất lâu, tới tận mười một giờ mới ra ngoài, yêu cầu tất cả mọi người vào trong phòng họp

Công ty quyết định được mua lại, các nhân viên vẫn giữ nguyên, tiền lương cùng chức vị sẽ có chút thay đổi, phải chờ sự sắp xếp của phía trên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1529


Chương 1529

Bạch Thư Hân nghĩ rằng mình sẽ phải chờ thất lâu, không ngờ tới người đầu tiên được sắp xếp điều động lại chính là cô ta.

“Tôi đến ban thư ký? Tôi làm thư ký ứ

Bạch Thư Hân chỉ vào mũi của mình, có chút không dám tin.

Cô ta là nhân viên kế toán cơ mà, vì có gì mà đi làm thư ký? “Đây là kế hoạch điều động nhân viên do phía trên sắp xếp, tôi cũng không rõ. Đợi đến khi cô gặp ông chủ mới, cô hãy hỏi anh ta đi.”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì nhíu mày thật chặt, đáy lòng hơi hồi hộp một chút, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Ông chủ mới… là ai vậy?

Cô ta truy hỏi tên của ông chủ mới, thế nhưng ông chủ một mực không trả lời.

Cô ta đến phòng thư ký báo cáo vào lúc một giờ chiều, sau đó liền chuyển tới văn phòng của tổng giám

Vị trí này, vốn là của tổng giám đốc công ty, nay đã thay đổi người, đổ đạc bên trong cũng được trang trí bày biện rực rỡ hàn lên, trong đẳng cấp hơn rất nhiều. Có thể thấy được, người này có gu thẩm mỹ rất cao. .

Khi cô ta đẩy cửa đi vào, đầu ngón tay đều đang run rẩy, như thể cô ta sẽ co rúm lại bất cứ lúc nào.

Sau khi bước nào, có người đàn ông mặc Âu phục và đi giày da đang đưa lưng về phía cô ta, nhìn về phía cửa sổ sắt đất.

Bóng lưng này… thật quen thuộc.

Người đàn ông chậm rãi quay người lại, đồng tử của cô ta không ngừng co rút.

Đó thực sự là anh ta l

Dù trong lòng đã đoán ra được, thế nhưng khi nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn trong chớp mắt, trái tim cô ta vẫn thắt lại, đau đến mức không thở nổi.

Hít thở không thông, từng đợt từng đợt đều cảm thấy cực kỳ đau đớn.

Chính là anh ta.

Cái gì mà thu mua, rõ ràng đây chính là kế hoạch trả thủ của anh ta.

“Là anh”

Âm thanh của cô ta run rẩy vang lên, gần như bị xe tan thành nhiều mảnh nhỏ.

Cô ta rất muốn tâm trạng của mình bình nhưng mà… có ta không thể làm được. tĩnh lại,

On Mạc Ngôn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cô ta, không khỏi có chút đau lòng, thế nhưng lại càng chán ghét hơn.

Đôi mắt phương đã từng trong veo như hổ phách, không thể nhìn thấy bất kỳ sự tàn độc nào.

Nhưng giờ phút này, ánh mắt của anh ta lại tràn ngập sự ghét bỏ, không thèm che đậy, cứ như vậy trực tiếp biểu lộ ra.

Anh ta chán ghét, căm thù chính mình.

Anh ta bước nhanh về phía trước, cô ta theo bản năng muốn lùi lại. Nhưng… hai chân cô ta như bị rót đẩy chì, không tài nào động đậy được.

Hô hấp của cô ta cũng trở nên khẩn trương hơn,

Anh ta đi đến trước mặt cô ta, bàn tay to lớn lạnh buốt năm lấy cảm của cô ta một cách không thương tiếc, buộc cô ta phải ngẩng đầu lên ngước mắt nhìn mình.

Chiều cao chênh lệch giữa hai người, khiến cô ta giờ phút này trông hèn mọn vô cùng.

“Ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi sao? Cô chắc bàn phải đoán ra điều này sớm hơn rồi chứ? Tôi sẽ khiến có phải hối hàn “Ôn Mạc Ngôn, anh thật sự quá ngày thơ Anh chịu thua không nổi sao? Đều là người trưởng thành rồi, chia tay với tôi, anh còn muốn quay lại trà thủ t “Ngây thơ? Cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ không muốn thấy người phụ nữ buồn nôn như cô còn sống tốt ở trên đời này. Tôi sẽ không giết cô, nhưng tôi muốn cô sống không bằng chết. Cô lừa dối tôi thì cô phải trả giá đắt, đây là do chính cô tự chuốc lấy…”.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1530


Chương 1530

“Anh…

“ Cô ta nghe thấy những lời nói lạnh lẽo từ tận xương tủy này, trái tim giống như bị một bàn tay to lớn vô hình bóp chặt, không thở nổi.

“Tôi từ chức, tôi không làm ở đây nữa, vậy là được rồi chứ gì!”

“Cô tới công ty nhà ai, tôi sẽ thu mua nhà nấy. Hơn nữa tôi đã dùng danh nghĩa tập đoàn Cổ Linh gửi thông báo cho tất cả công ty đại chúng, sẽ không chỗ nào dám nhân cô đâu.”

“Được, xem như anh lợi hại, vậy tôi về nhà mình là được, đúng không?”

“Cô cho rằng cô có thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi sao?”

Anh ta nói với giọng lạnh lùng, từng chữ như được ngâm trong đá lạnh. Anh ta nổi giận thật rồi, nếu không thì một người có tính tình ôn hòa như anh ta, sao lại biến thành như vậy chứ?

Cô ta rất sợ, đôi lông mày khế chau lại, nên làm sao bây giờ? “Tôi… tôi không đi làm, tôi ngồi ngốc ở nhà là được chứ gì?” cảm giác nhà bị cất nước cắt điện có dễ chịu không? Cảm giác tối rồi mà phải leo mười tầng lầu thoải mái chứ?” Anh ta thong thả nói

Bạch Thư Hân nghe thế thì nhìn anh ta với ánh mặt khiếp sợ: “Là anh… là anh giở trò sao?”

“Là tôi xem nhẹ cô, không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn mà cô đã thông đồng được với hàng xóm rồi.” Ôn Mạc Ngôn nói chuyện không nể nang gì. Anh ta quan sát từ camera nên biết rõ, Bạch Thư Hân vậy mà dám ngồi đợi ở nhà bên cạnh cả một giờ!

Chết tiết. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Một cô gái sao lại dám ở trong nhà một người đàn ông xa lạ lâu tới vậy chứ? Mới nghĩ tới đó thôi mà anh ta đã tức giận ngút trời, hận không thể xé xác cô ta thành trăm mảnh. Cô ta vậy mà không biết xấu hổ, gấp gáp muốn tìm một người thứ hai để thay thế, hồng quên đi Lệ Nghiêm sao? “Anh… anh theo dõi tôi? Anh đang xâm phạm đến quyền tự do thân thể của tôi, tôi có thể tố cáo anh đó!”

Bạch Thư Hân cũng nổi giận lôi đình, khó trách sao tối qua cô ta cứ có cảm giác như bị thứ gì đó nhận nhọn dâm vào người, vô cùng không thoải mái, thì ra là do Ôn Mạc Ngôn luôn âm thầm rình rập cô ta. Cô ta gió tây, đinh tát cho anh một cái, nhưng lại bị anh ta bắt được “Đôi tay này, tôi không nó để nó rửa bát, không nê để nó giặt quần áo, luyến tiếc nhìn nó bị thương. Nhưng, chính đôi tay này lại tăng cho chị tôi một cái bạt tai vang dội, bây giờ còn muốn cho tôi một tất nữa ư?” Nói xong, anh ta hất mạnh tay cô ta ra.

Cô ta lảo đảo lùi về sau. Cô ta căm giận nhìn Ôn Mạc Ngôn, mở miệng mắng: “Anh là đồ điên, không thể nói lý với anh được. Xem như anh giỏi, tôi sẽ quay về nhà họ Bạch!”

Cô ta không tin Ôn Mạc Ngôn dám động tay động chân ở nhà chủ. Huống hồ chi, đó không phải là địa bàn của anh ta. Bạch Thư Hân tức giận xoay người bỏ đi, không thèm ngoảnh đầu lại.

Ôn Mạc Ngôn không ngăn cản, anh ta chỉ bình tĩnh nhìn theo, đôi mắt phượng híp lại, trong con người ảnh lên tia sáng khiến người ta sợ hãi. Bàn tay to từ từ nắm lại, siết thành nắm đấm, giọng nói lạnh lẽo như nước khể thoát ra từ hai cánh môi mỏng.

“Bạch Thư Hân, cô cho là có thể thoát khỏi tôi sao?”

Bạch Thư Hân đã trình đơn xin từ chức lên nhưng cấp trên vẫn chưa trả lời. Cô ta không có thời gian thu dọn bàn làm việc của mình, vội vàng chạy trối chết. Cô ta không về nhà trọ mà đi về nhà họ Bạch,

Bạch Hoàng Nham đã đi công tác, ông ấy phải đi huấn luyện cho bộ đội đặc chủng, trong thời gian ngắn sẽ không quay lại. Trong nhà chỉ có một mình thím, ba ấy thay Bạch Thư Hân về nhà với gương mặt không vui vẻ gì thì vô cùng lo lắng: “Sao vậy, xảy ra chuyện gì à?”
 
Back
Top Dưới