Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1191


Chương 1191

Đi bộ trước đây là một huyện cực kỳ đơn giản, nhưng bây giờ nó đã trở nên rất khó khăn.

Mỗi bước đi của anh đều cảm thấy vô cùng khó khăn.

Không lâu sau anh đã thở hổn hển và đổ đầy mổ hội, nhưng vẫn chưa bỏ cuộc.

Chú An không chịu được nữa: “Thưa cậu, chậm lại một chút, chuyện này không thể vội vàng được.”

“Tôi cần phải đứng lên như trước, không thể khiến cô ấy vì tôi mà cảm thấy lo lắng thêm nữa. Tôi thậm chí còn không thể khiến cô ấy cảm thấy an toàn, sau này làm sao có thể làm chồng của cô ấy được. “Nếu cô Tâm biết chuyện, cô ấy cũng sẽ cảm thấy đau lòng vì cậu, hãy từ từ thôi… “Như vậy đối với tôi quả lâu quá chậm, tôi có thể chịu đựng được, tiếp tục đi.”

Anh hờ hững nói.

Chú An không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục giúp anh tập luyện phục hồi chức năng

Đến giờ ăn trưa, Hữa Minh Tâm lên lầu gọi anh xuống ăn cơm.

Nhìn thấy cả người anh mồ hôi đầm đìa, cô không khỏi nghi ngờ: “Anh nóng làm sao? Sao cà người để đầy mồ hôi như vậy?”

“Hơi nóng. Có thể là tại mặc nhiều quần áo quá, đi xuống ăn cơm thôi”

“Ăn cơm xong em tắm giúp anh.”

“Cái này…” Cố Gia Huy hơi ngẩn người.

Lại phải để cô ấy giúp mình tắm…

Sao lại cảm thấy xấu hổ như vậy?

Hơn nữa… lúc trước muốn ăn, nhưng cố kiềm chế bản thân không được ăn.

Bây giờ cho dù cho phép bản thân ăn thì anh cũng không tiện vận động, vẫn phải tiếp tục tập luyện chức năng thêm một thời gian nữa.

Lần tắm này không phải là may mắn, mà là tra “Đề chủ An làm là được rồi.” tán. “Anh đinh để chú An tắm rửa cho mình cả đời sao? Vậy anh cưới ông ấy là được rồi, cưới em làm cái gi?”

Cô không hài lòng nói.

Chủ An cưới “Cô Tâm nói đúng, thừa cầu, hai người là vợ chồng sắp cưới, ở với nhau cũng được một năm rồi, cậu cứ thoải mái đi. Chỉ là tắm rửa mà thôi, tôi không tranh giành với cô Tâm nữa. Tôi còn phải don dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn cây, chuyện của cầu phải làm phiên cô Tâm rồi, “

“Cứ để tôi làm, ông yên tâm đi. Chủ ba Cổ, anh đúng là, đừng có chuyện gì cũng làm phiên chủ An, ông ấy lớn tuổi rồi.”

Mặt Cố Gia Huy đen sì, không hài lòng nhìn chủ An.

Ông ấy còn không biết tình hình của anh như thế nào sao?

Nếu như có phản ứng, không phải người khó chịu sẽ là anh sao?

Chủ An nhìn anh lớn lên, sao có thể đẩy anh vào hổ lửa được chứ?

Hứa Minh Tâm đẩy anh xuống tầng ăn cơm, sau khi ăn xong lại đẩy anh trở về phòng ngủ, chuẩn bị nước tắm cho anh.

Cô thử nhiệt độ nước và nói: “Em giúp bạn cải quần áo, lúc trước toàn là anh tắm cho em. Bây thời thể thay đổi, đến lượt em tắm cho anh rồi. Đừng ngại, nhưng gì nên thấy em đều thấy cả rồi. Em là con gái còn không xấu hổ, anh xấu hổ cái gì?”

“Thế nào lại thành anh ngại ngùng rồi?”

Cố Gia Huy bất lực nói. “Nếu không thì sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1192


Chương 1192

“Hứa Minh Tâm, em có biết mở đến miệng mà không ăn được là cảm giác như thế nào không?”

Anh lắc đầu và nói với một nụ cười gượng gạo.

Cô thậm chí còn không biết anh đã kìm nén khổ sở như thế nào trong một năm qua.

Anh thật sự còn sợ rằng mình sẽ nhịn đến nỗi sinh bệnh thế mà bây giờ cô còn muốn tắm cho anh, cải này không phải là cố tình k*ch th*ch anh sao?

Cô nghe xong hai má đỏ bừng, nói: “Cố Gia Huy… có phải bây giờ anh đang cảm thấy cực kỳ không an toàn không?”

“Nói thế nào nhi?”

“Có phải anh sợ bản thân tàn tật thì em sẽ không thích anh nữa, sau đó sẽ đến với người đàn ông khác đúng không?” Cô nghiêm túc nói: “Nếu anh băn khoăn về chuyện này, anh có thể nói cho em biết nếu anh cảm thấy không an toàn thì anh có thể có thể muốn em. Dù sao thì sớm hay muộn em cũng sẽ là của anh. Em không muốn vì hai chân bắt tiên mà khiến anh có bất kỳ suy nghĩ xấu nào.”

“Cố Gia Huy mà em biết là một người dùng cảm và phóng khoáng, có chiến lược và quyết đoán, là một… anh hùng! Em không muốn nhìn thấy bất kỳ một ánh mắt ngượng ngùng hay uể oài nào của anh, tuy rằng anh bình tĩnh hơn em nhưng em biết trong lòng anh chắc hẳn cũng có nỗi khổ tâm, xảy ra chuyện lớn như vậy anh không thể không cảm thấy gì được.”

“Em không kiên cường bằng anh, em sẽ thể hiện hết mọi cảm xúc lên mặt, nhưng anh là người sống nội tâm, lúc nào cũng chỉ nói chuyện tốt cho em biết mà không nói chuyện xấu. Em sợ anh giấu tâm sự trong lòng một mình sẽ cảm thấy không thoải mái.”

Cô ngồi xổm xuống và nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên đầu gối anh. “Cố Gia Huy, anh có muốn em không?”

Cô ngước mắt lên, đôi mắt sáng ngời vô cùng chói lợi, như những vì sao trên bầu trời đêm.

Khi Cố Gia Huy nghe được những lời này, tim rung động mãnh liệt.

Anh đau lòng sở lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nói: “Sau khi không thể đi lại anh đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng anh không quá chán nản, bởi vì anh biết rõ trách nhiệm của mình.”

“Anh không bắt an, cũng sẽ không dùng chuyện này để trói buộc em. Anh thực sự muốn em ở bên cạnh anh, nóng lòng muồn giữ chặt em trong tầm mắt của mình. Anh muốn chiếm lấy em, nhưng không phải là dùng thể xác ép buộc em. Anh không phải là quân tử, cũng không phải người sẽ ngồi yên không làm gì, anh rất để ý đến em, vì vậy anh sẽ kiềm chế bản thân một cách lý trí, em hiểu không ai “Anh không sợ em chạy trốn cùng người đàn ông khác sao?”

“Không sợ, nếu em dám chạy thì anh sẽ bẻ gãy hai chân của em, đề hai chúng ta trở thành một đôi uyên ương gãy chân”

Anh cong môi, nhẹ nhàng nói, giọng nói rất nhanh nhẹn thoải mái. “Co…”

Hứa Minh Tâm đột nhiên ngẩn ra, không biết nên nói cái gì.

Những lời này… không có cách nào có thể trả lời được.

Nhưng cô lại nghĩ ra một câu khác.

Thích là suống sã, còn tình yêu… là kiềm chế.

Cô nghĩ, đời này bản thân thực sự đã tìm đúng Hy vọng một đời một kiếp thành đôi, sống chết người rồi. không tách rời. Cô gật đầu nói: “Chỉ cần anh không gục ngã thì em cũng sẽ không ngã xuống!”

“Anh sẽ không gục ngã. Nếu anh ngã xuống thì ai sẽ bảo về em “Vậy thì anh phải khoẻ mạnh để có thể bảo vệ em cả đời.”

“Được.”

Chỉ một từ thôi, rõ ràng và mạnh mẽ, đánh gục trái tim người đối diện.

Rất nhanh sau đó, cô giúp anh c** q**n áo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1193


Chương 1193

Tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy thân thể của anh, nhưng từ mặt đến tại cô vẫn đỏ lên.

Hôm qua chủ An giúp anh tắm, lúc ở trong bệnh viện là do Khương Tuấn lau người giúp.

Đây là lần đầu tiên cô giúp anh tắm rửa.

Hình như cô đã nhìn thấy thứ không nên nhìn rồi.

Cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cảm giác máu toàn thân như dồn l*n đ*nh đầu khiến cô hơi ù tai,

Tại cô không ổn lắm, mỗi khi căng thẳng và sung huyết lại ù đi, đây là di chứng.

Cố Gia Huy thấy cô thẹn thùng như vậy không nhịn được bật cười: “Như vậy mà đã xấu hồ rồi sao? Không phải em muốn tắm cho anh cả đời sao?”

“Ai… ai xấu hổ chứ, em… vì thấy xấu quá nên em mới như vậy… thật là xấu… xấu đến nỗi không thể nhìn thằng ”

Cô ấy lắp bắp bịa ra lý do.

Nghe vậy, vẻ mặt của Cố Gia Huy lập tức trở nên u ám.

Xấu?

Cô mô tả nó như thế sao?

Thứ này liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của cô đó, thể mà cô còn chê xấu sao? “Hứa Minh Tâm, em sẽ phải trả giá cho câu nói này của mình.”

“Làm sao vậy? Xấu xí cũng không thể để em nói sao?” Cô khó chịu nói. “Bây giờ anh không tính toán với em, đợi đến lúc chúng ta kết hôn rồi, anh sẽ ở trên giường từ từ dạy cho em biết đạo lý “Co…”

Một lời không vừa ý đã bắt đầu tính toán rồi. “Đợi đến lúc chúng ta lên giường… vẫn còn quá sớm… còn phải đợi đến cuối tháng tám năm sau nữa!”

“Nhanh thôi

Anh nheo mắt, ước gì thời gian trôi thật nhanh.

Gan của cô gái nhỏ này lớn quá rồi, nhất định phải dạy dỗ lại cẩn thận, nếu không sẽ coi trời bằng vung mát.

Lúc đi tắm rất xấu hổ, bởi vì Hứa Minh Tâm không dám nhìn thân thể của anh nên lúc nào cũng nhìn chẳm chẳm xuống sàn nhà, đôi tay nhỏ bé của cô cầm khăn chả lung tung.

Sau khi lau phần thân trên, cô lau phần dưới…

Hình như cô đụng trúng thứ gì đó.

Mềm mềm… “Đủ rồi.”

Đúng lúc này, Cố Gia Huy siết chặt cổ tay cô với giọng điệu vô cùng nặng nề. Cô dừng tay lại và nhìn lên, chỉ nhìn thấy…

Làm sao…

Tại sao lại cứng lên rồi?

Cô chết lặng, không biết phải làm sao. “Nếu em cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ phải lau súng rồi khai hoả. anh tự làm, em ở bên ngoài đời anh là được, tắm xong anh sẽ gọi em

Giọng nói của anh trầm khăn, nhuốm máu dục.

Vì bị đè nén nên giọng trở nên khàn đặc đến nổi không rõ lời.

Mặt cô đỏ bừng, hai tai đỏ lịm như sắp nhỏ máu.

Cô ra ngoài ngay lập tức.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1194


Chương 1194

Ngay khi cửa phòng tắm đóng lại, cô bắt đầu thở gap.

Lúc trước khi chưa ở bên Cố Gia Huy, cô không có chút hứng thủ nào với đàn ông.

Nhưng từ khi quyết định ở bên anh trọn đời, cô thường xuyên để ý đến chủ đề giới tính.

Cô thấy nhiều phụ nữ đã có gia đình đăng bài lên nói trong việc ấy đàn ông càng khỏe thì cuộc sống vợ chồng càng hòa hợp, người phụ nữ càng không thể rời bỏ người đàn ông.

Mỗi lần nhìn thấy thứ đó cô đều xấu hổ vô cùng, nhưng trong lòng cô vẫn vô thức nghĩ tới, không khỏi đoán xem trong chuyện ấy thì Cố Gia Huy sẽ như thế nào? Liệu cuộc sống sau này của cô ấy sẽ hòa thuận hay là bất hòa đây?

Còn nữa…

Trên giường thì nói chuyện kiều gì?

Hai người lăn qua lăn lại, làm cái gì chẳng lẽ còn không rõ ư?

Hứa Minh Tâm càng nghĩ càng loạn, trong lòng rồi như tơ vò,

Cuối cùng lại buồn bực chui vào trong ổ chăn. không được nghĩ tiếp nữa, đúng thật là mất mặt quá đi mất, còn chưa kết hôn mà cô đã nghĩ đến phương diện kia rồi, nói thẳng ra chẳng khác gì cô không có mặt mũi, không biết xấu hổ ấy! Nếu anh biết Hứa Minh Tâm cô đang có suy nghĩ lung tung như thế thì chắc chắn sẽ cười nhạo cô!

Hứa Minh Tâm vỗ vỗ mặt mình, để bản thân bình tỉnh lại một lát. khoảng chừng hai mươi phút sau, Hứa Minh Tâm không nghe thấy tiếng Cố Gia Huy trong gọi mình vào

Hơi nước bên trong như sương khói lượn lờ, nhiệt độ cũng rất cao, sự nóng bỏng trong lòng thật vất và mới bị cổ đè xuống trong chớp mắt lại tăng vọt.

Hứa Thủy Linh dìu anh dậy từ bồn tắm lớn, nhưng có quên mất bước lên thảm chống trượt, Hứa Thủy Linh trượt chân một cái, đột nhiên cả người mất thăng bằng, cô ngã nhào vào bồn tắm.

Người cô đè lên người Cố Gia Huy, cánh tay anh đập mạnh vào thành bồn tắm, cô còn nghe được tiếng kêu đau nhẫn nhịn rất nhỏ của anh, xem ra thật sự rất đau, nhưng Cố Gia Huy vẫn cố gắng chịu đựng.

Trong lòng cô run lên, luống cuống tay chân vội vã leo ra khỏi bồn tắm, nhưng lại bị anh ngăn lại. “Vào cũng vào rồi, vậy thì tắm chung luôn đi, dù sao trên người em đều ướt cà rồi mà.”

“Anh… anh không sao chứ?”. “Không có việc gì, đợi lát nữa ra ngoài thoa thuốc lên là được.”

“Để. để em xem thử”

“Đừng nhìn nữa, c** đ* ra rồi tắm thôi, xem như chúng ta nghiêm túc tắm uyên ương một lần đi Cố Gia Huy chọn việc nhẹ tránh việc năng chế nhạo nói.

Cảnh tay dụng phải thành bồn tắm, hình như đã đè trúng mạch đập, đau đớn qua đi nhức nhối lại tới, anh có chút mệt mỏi, cả người không có sức lực, còn đang chậm chạp hòa hoãn lại.

Chắc là bị thâm tím rồi, cô nhóc này mà nhìn thấy rồi lại tự trách mình chân tay vụng về rồi đau lòng cho mà xem.

Sao anh nỡ được cơ chứ?

Anh biết mình bị thương, nhưng anh không muốn cô lo lắng.

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn c** q**n áo của mình ra, Cố Gia Huy lại cho thêm nước vào bồn tắm.

Bồn tắm rất lớn, hai người nằm xuống chung với nhau có khi còn thừa ra rất nhiều khoảng trống.

Bọn họ đều đang tr*n tr**ng, thân thể khó tránh khỏi sẽ va chạm vào nhau.

Trên mặt nước có bọt xà phòng, che mất đi một ít cảnh xuân, làm cho cô không cảm thấy xấu hổ cho lám. “Em xoa bóp cho anh nhé?”.

Có yếu ớt nói. “Anh nói rồi, anh không sao.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1195


Chương 1195

“Anh còn an ủi em… sao anh không bao giờ mắng em thế, em hay làm hàng chuyện thế mà “Anh mắng em làm gì? Cưới vợ về là để cứng chiều chứ không phải để trút giận. Huống hồ chí em cũng không cố ý mà, người như em anh so đo làm gì, làm thể khác nào anh không biết tha thứ đâu?”

“Sao miệng anh lúc nào cũng ngụy biện hết vậy?”. “Nếu mà cưng chiều vợ là ngụy biện, vậy anh càng phải ngụy biện tới cùng mới được. Em đừng để trong lòng, chút đau đớn này không là gì đâu, vài ngày nữa sẽ khỏi thôi. Lần sau em chú ý chút là được rồi, em mà ngã ở đâu thì anh lại đau lòng.”

“Cố Gia Huy… cảm ơn anh vì đã tốt với em như thế ”

Hứa Minh Tâm bởi tới ôm chặt lấy anh.

Cố Gia Huy bất ngờ, anh không kịp phản ứng lại, cơ thể trong nháy mắt cứng lại.

Ôm nhau thành thật mà không lộn xộn như thế này… đây chắc chắn là lần đầu tiên từ trước tới giờ

Cơ thể Hứa Minh Tâm mềm mại ấm áp, cánh tay nhỏ nhắn trắng trắng mềm mềm ôm lấy cổ anh, cô ôm lấy anh thật chặt. Cố Gia Huy ngay lập tức cứng đó không dám cử động, thậm chí anh còn cảm thấy máu trong người mình đang cuốn cuộn chảy, bụng dưới như đang có một ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Sau đó anh vươn tay, trở tay ôm chặt lấy cô

Đôi lúc sẽ xảy ra những phản ứng sinh lý bình thường như thế này, nhưng anh lại không hề có chút ý niệm không chính đáng nào.

h*m m**n…

Giờ khắc này thật yên tĩnh.

Anh ôm cô vào lòng, chỉ như thế thôi là anh đã cảm thấy mình hạnh phúc và thỏa mãn lắm rồi. Cứ ôm chặt cô như thế, cảm nhận được cô thật sự đang tồn tại, cảm giác này thật tốt. “Hứa Minh Tâm, anh yêu em.”

Cố Gia Huy vùi đầu vào bả vai cô, nhẹ nhàng cắn một cái, thâm trầm phun ra sáu chữ.

Hứa Minh Tâm nhếch miệng cười, cô nói: “Anh Huy, em bằng lòng gà cho anh. Em đợi anh đến cưới em, có được không?”

ĐƯỢC ”

Cố Gia Huy trình trọng gật đầu, một chữ ngắn ngủi như vậy nhưng lại là lời hứa hơn một đời một kiếp này anh dành cho cô Linh Linh.

Anh cũng bằng lòng cưới em. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cả đời này cũng chỉ muốn cưới một minh em,

Dùng hết toàn bộ sức lực của mình.

Dâng tặng cả thế giới của anh, cho em.

Mấy ngày nay Cố Gia Huy không đi đến tập đoàn mà xử lý công việc tại nhà.

Rõ ràng chẳng ai nói tin tức này ra cả, nhưng nó lại được truyền đi rất nhanh, bên ngoài náo nhiệt như mưa bão.

Sau khi Ngôn Dương hay tin, ông ấy lập tức chay den.

Hai người vào trong thư phòng, Ngôn Dương mở miệng nói, câu đầu tiên vậy mà là: “Hai chân cầu tàn tật thật hay là cậu đang giả vờ vậy?”. “Anh nghĩ xem?”.

Cố Gia Huy nhàn nhạt đáp, anh nhíu mày,

Ngôn Dương nghe thế, ông ấy nhìn anh kỹ càng một hồi lâu, vẻ mặt nghĩ mãi không ra “Tần tất thất áp “Bây giờ vẫn không thể đưa ra quyết định, nhưng hai chân vẫn có cảm giác, có khả năng hồi phục lại được, nhưng bác sĩ nói cơ hội chỉ có năm mươi phần trầm thôi, Tin tức này trừ chủ An và Khương Tuấn ra thì những người khác cũng không ai biết “Kể cả Hữa Minh Tâm?”.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1196


Chương 1196

Cố Gia Huy lại hơi nhíu mày, nói: “Anh muốn làm gì?”. “Thứ nhất, tôi không muốn cô ấy ôm lấy hi vọng rồi nhận lấy lại là sự tuyệt vọng. Thứ hai, tôi cần làm cho vài tại mắt của một số người mất cảnh giác, phải khiến bọn họ nghĩ rằng hai chân của tôi thật sự tàn tật, chẳng khác gì một tên vô dụng. Tôi cố tình đóng cửa không ra ngoài cũng là để chúng cho rằng tôi đã chưa gương dậy nổi rồi hoàn toàn buông lỏng phòng bị làm như thể cũng có thể xem thử cái đất Đà Nẵng này có bao nhiêu người có quyết tâm nhìn chằm chằm tập đoàn Cổ Linh và J&C như hổ đói.”

“Hơn nữa, mục đích của tôi không chỉ có như thể tôi còn muốn thử thăm dò Kettering nữa kìa.”

“Nói thử xem?”.

Ngôn Dương nghe tới đây, ông ấy lập tức nổi lên hứng thủ, nhìn không được truy hỏi Cô Gia Huy đến cùng, “Lucia luôn miệng nói không có quan hệ gì với cái chết của anh hai, kết quả điều tra của tôi cũng như mớ tơ rối tung chẳng rõ ràng gì. Tôi không thể vì chuyện này mà giản chó đánh mèo lên Kettering được làm như thể là danh không chính, ngôn không thuận. Mà tôi lúc này cũng không có đủ năng lực để đối đầu với một dòng họ lớn lâu đời như thế. Tôi đã tìm được tài liệu về hacker năm đó, người đó đúng thật là người ngồi chung chiến tuyến với chúng ta. Tôi muốn lên đám tai mắt điều tra người này, còn cần anh giúp đỡ đây.”

“Hacker đó tên là gì vậy?”. “Biệt hiệu là K.”

“Ku?”.

Ngôn Dương gật đầu: “Chuyện này cậu cứ giao cho tôi đi, Ảnh Họa Bì ở London cũng có thể lực của riêng mình, làm chuyện gì cũng rất bí mật. Nhưng mà năm đó, người chết trên chiếc du thuyền kia nhiều vô cùng, cậu xác định người nọ vẫn chưa chết?”. “Không có, nhưng Lucia có một người anh trai, cũng là người nắm quyền của Kettering, anh ta tên là Lance. Anh ta cũng đang điều tra chuyện này, sở dĩ tôi chọn thành lập công ty con ở London cũng là vì theo dõi từng động tác của Kettering. Anh ta đang điều tra người này, dòng họ Kettering lại rất lớn, nhưng mà nội đầu cực kỳ nghiêm trọng, trước mắt tôi vẫn chưa có cách tra được cụ thể nói đấu như thế nào thôi.”

“Lance muốn dựa vào Bitcoin để thu được số tiến khổng lồ, đó là lí do mà anh ta đặt mục tiêu lên hacker năm đó. Và lại, dạo gần đây Khương Tuấn cũng đã điều tra ra được, có một vài lực lượng thần bí đã đến Đà Nẵng. Nếu tôi đoán không nhầm thì đó là người của Kettering, Lance đang lên kế hoạch để tính kế với tôi.”

“Tại sao Lance lại phải tinh kế cậu, chẳng lẽ cậu cũng biết điều khiển Bitcoin?”. Ngôn Dương nhíu mày nói.

Loại tiền tệ này trên toàn thế giới phát hành không nhiều, một số hacker cao cấp vì trộm những đồng tiền này mà trở nên giàu có rất nhanh chóng.

Bởi vì mỗi đồng tiền Bitcoin có thể đổi lấy rất nhiều tiền thật, chỉ cần xử lý tốt, có thể không làm gì nhiều mà lại có thu hoạch cực kì khá khẩm, nó có thể khiến người ta phất lên trong một đêm, cũng có thể trong nháy mắt hóa thành hư không. Đây chẳng khác gì một văn bạc cực kì lớn.

Cố Gia Huy nghe thế, anh hơi nhíu mày, mắt phượng lóa lên một tia sáng sâu xa. “Chuyện này cứ để tôi xử lý cho, anh chỉ cần giúp tôi để ý tung tích của hacker kia là được rồi. Anh hẳn là vẫn còn sống, tôi cần phải tìm được anh ta, tôi muốn chuyện năm đó lộ ra chân tướng, đưa ra ngoài ánh sáng.”

Anh gắt gao siết chặt nắm đấm, mắt phượng thậm trầm sâu thẳm, như biển cả yên ắng tĩnh lặng, nhưng thực chất lại ẩn chứa những cơn sóng ngầm to lớn cuồn cuộn.

Anh ngầm ngầm chịu đựng đến tận bây giờ, trái qua suốt năm năm, cuối cùng mới có thể an toa trên chiếc ghế ông trùm của Đà Nẵng này.

Trước đây là vì báo thù, bây giờ lại có thêm một mục tiêu để phấn đấu nữa, đó là bảo vệ người con gái mà mình yêu.

Chỉ có đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, lúc đó anh mới có thể kiêu ngạo làm vua.

Cố Gia Huy luôn phân biệt rất rõ ràng kẻ thù của mình, người trước đầu đã hại chết anh hai đều phải trả giá đắt.

Cổ Triệt đã tự nhận lấy kết cục thảm hại, thể thì tiếp theo hẳn phải là Kettering rồi.

Nhưng anh không muốn nghe Lucia giải thích, trái lại chỉ làm cho vụ nổ kia càng thêm phức tạp hơn thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1197


Chương 1197

Sự thật… hệt như một màn sương mù dày đặc.

Anh sợ mình càng lún sâu vào nó, rồi không thể cứu vẫn được nữa.

Ngôn Dương thấy anh dường như có chuyện khó nói, lại không muốn nhiều lời, ông ấy cũng không ép buộc gì anh, nói: “Vậy giờ cậu cử ở trong nhà không ra ngoài luôn à?”. “Ừm, tạm thời là như vậy, ở nhà bồi dưỡng tình cảm với vợ cho tốt thôi.”

Ngôn Dương nghe thế, nhịn không được trợn trắng mắt với Cố Gia Huy: “Hai người các cậu gắn bỏ như keo sơn như thế rồi thì còn cần bồi dưỡng nữa a? Nhìn hai người ở bên nhau mà da gà da vịt của tôi muốn rớt đầy đất rồi đây này.”

“Anh cũng có hơn tôi là bao đầu” Cố Gia Huy từ mũi nói, Ngôn Dương đúng là chó chế mèo làm lông.

VÀ đúng rồi, tôi còn muốn bảo cậu điều tra Lệ Nghiêm, xem thử có thể tìm được tung tích của cậu ấy không.”

“Việc này tôi cũng chịu bỏ tay, bản thân sự tồn tại thị trường chợ đen vốn đã là một nơi nhuốm đầy màu sắc u ám, kiêng kị nhất là lôi kéo quan hệ với các cán bộ viên chức hay người trong quân đội. Lệ Nghiêm là bác sĩ quân y đã là đụng vào điều kiêng kị của chúng tôi rồi, dù cho tôi muốn điều tra đi chăng nữa thì người dưới quyền tôi cũng không đồng ý đâu. Chúng ta cùng lắm chỉ có thể hoạt động trong giới kinh doanh thôi, một khi vượt qua ranh giới, lúc đó sẽ bị người khác theo dõi.”

“Đà Nẵng lại sắp tiến hành bầu cử rồi, người được đề cử lần này cũng không hề đơn giản. Chỉ sợ là sau khi bầu cử, người mới nhậm chức thế nào cũng sẽ làm vài chuyện phát uy, hiện tượng thương mại của Đà Nẵng sẽ bị sửa đổi không kiêng nề gì. Hơn nữa… sao tôi cứ có cảm giác chợ đen như đang bị người theo dõi ấy nhiều “Ai theo dõi?”

“Nhà họ Quý ở ngoại thành phía Tây. “Nhà họ Quý? Nhưng mà nghe nói, cả nhà ai cũng làm việc cho nhà nước, không đơn giản đầu”

“Người không đơn giản lại không phải là đàn ông, mà là một người đàn bà tên Quý Thiên Kim! Sự tồn tại của bà ấy đúng thật quá kinh khủng, không những ra tay cực kì tàn nhẫn, mà còn quyết đoán sòng phẳng, chưa từng dây dưa ai, làm việc cũng vô cùng cần thận. Bà ấy ngầm chiếm vài cứ điểm của tôi rồi đó, làm tôi giận một bụng đây này.”

“Anh đắc tội người đàn bà đó rồi?”. “Sao có thể chứ? Chúng tôi làm kinh doanh mà còn ước gì có thể tạo quan hệ tốt với mấy người đó ấy chứ, sao mà đắc tội cho được? Em gái cậu không phải đang quen nhau với cháu trai của bà ấy à? Giúp tôi hội thăm xíu đi, tôi đắc tội bà ấy khi nào tôi còn chẳng biết nữa kìa. Trước đây tôi cũng đâu có nợ tình ai đâu… nếu mà vợ tôi mà biết tôi bị một người đàn bà nhìn chằm chắm thì tôi nghĩ mình chết như thế nào cũng không biết”. “Em gái tôi còn độc thân.”

Cố Gia Huy nhấn mạnh. “Giúp chút đi mà, nếu chợ đen mà bị tóm gọn thì cậu cũng không có chỗ tốt nào đâu đúng không?” vừm, tôi sẽ bào Vy Oanh chủ ý.”

“Thế được, chúng tôi tự mình sắp xếp, sau đó thả sợi dây dài bắt con cá lớn, mong rằng lúc thu lưới, sẽ là hình ảnh cực kì đặc sắc.”

Ngôn Dương nhếch môi cười, nhìn ông ấy cử như một con cáo xảo quyệt đang vẫy đuôi đang tính kẻ trong lòng.

Cố Gia Huy nghe đến đây, tận đáy lòng cũng không có bao nhiêu mong chờ.

Anh sợ… mình kiên trì nhiều năm như thế, kết cục lại trở thành một câu chuyện cười cho người khác.

Cố Gia Huy ở nhà không ra ngoài, Hứa Minh Tâm đồng ý cả hai tay hai chân, mỗi ngày cô đều đi làm, buổi tối sẽ về nhà sớm để chăm sóc anh.

Cô cũng nghe được vài tin tức, nhà họ Hứa đang đứng trên bờ vực phá sản, địa vị ở Đà Nẵng đang tràn ngập nguy cơ.

Hứa Minh Tâm cũng không quan tâm, suy cho cùng, nhà họ Hứa… đã không còn quan hệ gì với cô nữa rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1198


Chương 1198

Ngoài kia tin đồn bia đặt bay đầy trời, nói Cố Gia Huy thất bại hoàn toàn, sẽ không bao giờ quản lý chuyện của hai tập đoàn nữa Giá cổ phiếu và công trạng đều có sự lên xuống không đều

Một vài công xưởng có quan hệ hợp tác với tập đoàn cũng bắt đầu có dấu hiệu lung lay, thậm chí còn muốn ngừng hợp tác.

May mà còn có Ôn Mạc Ngôn một người địch nhiều người tranh cãi kịch liệt với bọn họ, ổn định lại tâm lý của những đối tác cũ này trên bàn đàm phán.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới gạt đi thành kiến của mình với anh ấy, cô vô cùng biết ơn Ôn Mạc Ngôn, mặc dù cô biết nếu không phải vì Bạch Thư Hân, anh ấy sẽ không làm như vậy.

Buổi tối tan tầm, Bạch Thư Hân còn đang tăng ca, những người xung quanh cũng đã rời đi không ít.

Mười giờ, có người gõ cửa.

Cô ấy nâng mắt lên nhìn, nhìn thấy Tuấn, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu dàng: “Sao anh lại tới đây? Anh không tan làm ả? Không cần chờ em đâu, em còn nhiều việc chưa làm xong lắm.”

“Việc thì mãi mãi làm không xong mà, em chỉ là một tài vụ nho nhỏ mà thôi, có cần phải liều mạng đến vậy không?”. “Nếu đã chọn con đường này rồi thì phải kiên trì đi tiếp không được ngừng lại phần đầu làm việc một cách tốt nhất. Càng huống chi, những việc này đều thuộc bổn phận của em, nếu như lần này em biểu hiện tốt thì có thể được nâng cao giá trị tháng quan tiến chức nữa chứ, tới lúc đó cho dù có thành công hay không, em vẫn sẽ mời anh ăn một bữa cơm.”

“Vậy bây giờ em không về cùng anh đúng không?”. “Còn chút nữa làm cho xong luôn vậy, anh cứ về trước đi.”

“Biết ngay em không đi mà ”

Thiện Ngôn nhíu mày, không hờn không giận nói,

Lúc này anh ấy như biểu diễn ảo thuật, từ sau lưng lấy ra hai túi giấy, nói: “Anh mua đồ ăn khuya cho em đấy, nhân lúc còn nóng, mau ăn thôi.”

“Đồ ăn khuya?”.

Mắt Bạch Thư Hân sáng rực nhìn Tuấn.

Làm việc lâu như vậy rồi, cô ấy đúng thật là rất

Bạch Thư Hân nhận lấy túi giấy, ngửi được mùi đói. đồ ăn bên trong.

Còn có trà sữa nữa!

Ban đêm khí trời se se lạnh mà còn có thể ôn lấy một ly trà sữa nóng hổi như thế này, quả thực quả hạnh phúc!

Cô ấy nhận lúc trà sữa còn nóng, vội vàng hút một ngụm: “Thoải mái thật, cảm ơn anh nhiều “

“Giả vờ gì không biết, chi được cái nói miệng thôi, cũng không biết hôn anh một cái à?”.

Bạch Thư Hân tức giận trợn mắt nhìn anh ấy, nói: “Lúc nào cũng muốn sàm sỡ em, cùng nhau ăn đi, anh mua phần ăn hai người rồi còn gì.”

Hai người ngồi xuống, Bạch Thư Hân dọn chén đũa ra.

Cô ấy ăn như hổ đói, cũng không thèm quan tâm ăn đêm sẽ béo lên nữa. Thiện Ngôn lại không ăn bao nhiêu, anh ấy chỉ ngồi ngắm Bạch Thư Hân.

Ngày thường cô ấy ở nhà ăn mặc cũng rất tùy ý, nhưng khi đi làm sẽ chọn quần áo phong cách, tóc đuôi ngựa buộc cao, tóc mái cũng vén lên, lộ ra vầng trán nhẵn bóng, cả người giản dị mà nghiêm túc.

Cô ấy làm việc rất nhanh nhẹn, trên bàn rượu cũng chưa từng chịu thua ai, mặc dù tửu lượng không phải rất tốt.

Cô ấy nhiệt tình như lửa, hệt như không bao giờ dùng hết năng lượng trong người. Hai người cùng vào cùng ra, mọi người trong văn phòng đều ngầm thừa nhận bọn họ là một đôi, tiếng chúc phúc rất lớn, dù sao cũng là trai tài gái sắc lại hợp ý nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1199


Chương 1199

Bạch Thư Hân lúc đầu cũng không thích ứng được, rồi cũng chậm rãi buông bỏ.

Bạch Thư Hân đã rất cố gắng để có thể phân biệt được đâu là anh ấy và đâu là Ôn Mạc Ngôn, dù cho có phải nhìn vào gương mặt giống nhau như đúc kia, Bạch Thư Hân vẫn sẽ không bị lẫn lộn.

Buổi sáng thức dậy đôi khi Thiện Ngôn sẽ lừa cô ấy, nhưng chung đụng lâu ngày lại thường xuyên tiếp xúc với nhau, Bạch Thư Hân đã phân biệt được rất rõ những thói quen nhỏ của hai người, nhìn một cái liền biết người tỉnh dậy bên cạnh mình rốt cuộc là ai. Chỉ có điều, có đôi khi Bạch Thư Hân nghĩ, người mình thích là Ôn Mạc Ngôn, nhưng lại qua lại với một linh hồn hoàn toàn khác hẳn với anh ấy, ngầm lại thì đúng thật là khó mà tưởng tượng nổi..

Sau khi ăn xong, cô ấy phát hiện anh ấy vẫn chưa động đũa, thì không khỏi nhưởng mày nói: “Sao anh không ăn? Không phải anh tự mua sao?”

“Nhìn em là tốt rồi, sắc đẹp là bữa ăn!” Anh ấy nâng cắm lên, nói ra những lời mê người.

Anh ấy không đeo kính mắt, cổ áo áo sơmi cũng không cài, mà mở ba cúc áo, lộ ra xương quai xanh mê người khêu gợi, thậm chí còn có thể loáng thoáng thấy có ngực to con…

Cơ ngực?

Anh… Anh ấy đã có cơ ngực rồi, đây là chuyện khi nào?

Thật tình cô ấy không biết mỗi ngày anh ấy đều có tập thể dục, bất kể là nhân cách chính hay là nhân cách thứ hai đều chưa từng lười biếng. “Đẹp mắt không? Muốn sờ à? Cảm xúc cũng tốt

Anh ấy cười hơi tà ác, còn có vẻ trẻ con, rõ ràng là lắm lưu manh đang trêu đùa, nhưng lại làm cho người ta không tức giản chút nào.

Cô ấy nghe vậy, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, lũng tùng thu hồi ánh mắt, “Nói bậy… Nói bậy bạ gì đó, tôi còn phải làm việc

Sở có làm sao, tôi là của em mà, hôm nay em không sở tôi, thì ngày mai em cũng muốn đi sở tên phế vật kia, vậy còn không bằng em sờ tôi…

Anh không nói lời gì, bắt được tay nhỏ bé của cô ấy, rồi đè nó trên lồng ngực của mình.

Ngón tay cô ấy như có dòng điện vọt qua, làm cô ấy sợ đến mức nhanh chóng rút tay về, nhưng lại bị anh ấy giữ chặt lại. “Anh… Anh đùa cợt lưu manh…”

“Đối với bạn gái mình, không được tính là đùa cợt lưu manh.”

Anh ấy cười đều nói.

Bạch Thư Hân cảm thấy mình bị đùa giỡn

Cô ấy đỏ mặt tới tận mang tai, bắt đầu ra sức rút tây về

Nhưng vì dùng quá sức, nên thân thể chất vật ngừa ra sau, Thiên Ngôn tay mặt lạnh lê, lập tức ôm eo thon của cô ấy.

Vì vậy, hai người cùng ngã ở trên bàn

Thiên Ngôn nằm trên người cô ấy, một tay chống ở bên cạnh thân thể cô ấy, khóa cô ấy ở trong lòng.

Cô thấy kinh ngạc nhìn người đàn ông ở phía trên đỉnh đầu, hai người nhau áp sát quá gần, tới mức có thể cảm nhận được hô hấp của nhau, phả ở trên mặt. Còn có… Nơi hai thân thể tiếp xúc, nơi đó liên tục không ngừng truyền đến nhiệt độ cơ thể của đối phương. Cô ấy khẩn trương trong nháy mắt, muốn đứng dậy thoát đi, nhưng không ngờ lại bị anh ấy cầm cổ lại. “Bạch Thư Hân, chúng ta bên nhau đã bao lâu?”

“Cái gì?”

“Hai tháng này, đã qua bao lâu?”

“Nửa… Nửa tháng. “Nháy mắt nửa tháng đã qua, em… Thích tôi sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1200


Chương 1200

Vấn đề này làm cho cô ấy nghẹn lời trong nháy mát.

Ánh mắt nóng bỏng của anh ấy không hề chớp mắt mà nhìn người của cô ấy, làm cô ấy có cảm giác không có chỗ che giấu

Linh hồn của cô ấy tựa như đang chấp nhận thấm lí và phán quyết trong ánh mắt của anh ấy.

Cô ấy. Thích anh ấy sao?

Anh ấy đối với mình rất tốt, mấy ngày này cô ấy đều thấy vậy, cô ấy hoàn toàn cảm động, nhưng cảm động không phải là thích, không có cách nào thay thế.

Cô ấy có thể phân biệt rõ ràng anh ấy cùng Ôn Mạc Ngôn, và càng rõ ràng người trong lòng bàn thân yêu rốt cuộc là người nào!

Cô ấy không nói gì, sự trầm mặc ấy là câu trả lời tàn nhẫn nhất với anh ấy.

Thiện Ngôn nhếch miệng lên cười khổ sở, nói: “Đến cùng tôi phải làm gì, mới có thể để tôi đi vào trong lòng em. Tôi không cầu chiếm giữ cả trái tim em, chỉ hy vọng em có thể cho tôi một chỗ nhỏ nhoi. Về sau nếu tôi biến mất, em còn có thể nhớ kỹ tôi “Tuấn… Một người không thể thích hai người, cái trái tim này, đã không có cách nào phân thành hai.

Nếu tôi yêu anh, tôi sẽ không yêu Ôn Mạc Ngôn “Lúc này em không nên phân rõ ràng tôi và tên phế vật kia như vậy chứ?”

Thiện Ngôn không vui nhíu mày, giọng nói đã hơi thô bạo, còn mang theo sự bất mãn.

Anh ấy sắc mặt âm trầm, làm cho cô ấy cảm thấy rất đáng sợ. “Không phải anh muốn tôi phân biệt hai người. sao? Anh cũng không muốn biến thành anh ấy, không phải sao?”

“Nhưng nếu tôi giống anh ta, em sẽ nhớ lời tôi, tôi tình nguyện biến thành bóng dáng của anh ta l

Anh ấy rít gào mà trầm trầm lên tiếng.

Bạch Thư Hân nghe vậy, trái tim cô ấy nhéo dau.

Anh ấy luôn khinh thường Ôn Mạc Ngôn, cho là mọi chuyện làm mình luôn ưu tú hơn Ôn Mạc Ngôn, không muốn mình vĩnh viễn ngủ đông trong cơ thể Ôn Mạc Ngôn và làm người thay thế.

Nhưng hôm nay, anh ấy lại tự nói với mình, anh ấy cam tâm tình nguyện làm cái bóng của Ôn Mạc Ngôn.

Bạch Thư Hân hả miệng, cô ấy muốn nói điểm gì, nhưng lời đến bên miệng mà lại không phát ra được tiếng nào.

Cuối cùng, cô ấy lựa chọn trầm mặc.

Cô ấy nhìn thấy anh ấy củi người xuống, đầu cô ấy bùm một tiếng, cô ấy bản năng nghiêng đầu, để tránh nụ hôn của anh ấy.

Thân thể cô ấy cứng ngắc, anh ấy giống như vậy.

Cuối cùng, anh ấy ôm lấy cô ấy thật chặt, chui vào hôm vai cô ấy, giọng nói rầu rĩ nặng nề vang lên, “Vậy em… Cũng không cần thích tôi, dù sao… Tôi không phải nhân cách chính, tôi không có khả năng vĩnh viễn thao túng tấm thân thể này. Em yêu anh ta, như vậy thì hai người có thể bên nhau lâu dài như trời đất. Mà tôi… Tôi nghĩ lúc thượng để tạo ra tôi, đã quên cho tôi thân thể. Kiếp sau… Đời tôi nhất định sẽ đầu thai vào một thân thể đơn độc, tôi muốn tìm được em trước tên phế vật kia. “Bạch Thư Hân, tôi không sợ sống, không sợ chết, không sợ vạn kiếp bất phục, nhưng tôi sợ em… Không thương tôi, càng sợ em… Thật sự thích tôi.

Lời này, không ngừng quanh quẩn ở bên tại cô ấy.

Tôi không sợ sống, không sợ chết, không sợ vạn kiếp bất phục…

Nhưng tôi sợ em không thương tôi, càng sợ em thật sự thích tôi.

Trong lòng anh ấy đau khổ cỡ nào, mới có thể nói ra lời này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1201


Chương 1201

Cô ấy đau khổ nhắm mắt lại, đôi mắt hồng nhuận, dòng nước ấm áp chảy ra.

Tôi sẽ vĩnh viễn nhờ kỹ anh, anh và Ôn Mạc Ngôn không giống nhau, anh cũng rất quan trọng trong cuộc đời của tôi”

“Cảm ơn em… Nguyện ý nhớ kỹ tôi, tôi đã được định sẵn là bị người quên lãng.”

Anh ấy cười khổ nói với giọng bị thiết. không ai cam tâm tình nguyện làm ký sinh trùng của người khác.

Thất tình lục dục đối với người khác mà nói là chuyện rất đơn giản.

Nhưng đối với anh ấy mà nói, nó còn khó hơn lên “Được rồi, em làm việc đi, tôi đi vứt rác

Một lúc lâu sau, anh ấy buông lỏng thân thể của cô ra, xoay người rời đi.

Cô nhìn bóng dáng chật vật của anh ấy, nó cô đơn như vậy, làm cô ấy không khỏi phiền muộn trong lòng.

Một người… Có thể đồng thời thích hai người sao?

Có thể thích hai linh hồn bên trong một thân thể. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ấy hỏi mình, trái tìm luôn thấu hiểu, nhưng sao? trời. cũng tựa như không hiểu.

Sau khi cô ấy làm xong việc cuối cùng, anh ấy chở hai người về nhà cùng nhau.

Ở ga ra đỗ xe, anh ấy đưa một cái hộp tới. “Đây là cái gì?”

“Quà, tôi trả trước nửa tháng tiền lương, để mua cho em. Cái này là không cần tiền của tên phế vật kia, là tự tôi kiểm được, tiền khăn quàng cổ trước đó cũng da trà lai.”

Bạch Thư Hân nghe vậy, cô ấy không nghĩ tới anh ấy vẫn còn nhớ rõ, và tích cực đến bây giờ.

Cô ấy đột nhiên hơi ngạc nhiên, đến cùng Thiện Ngôn sẽ tặng quà gì cho mình.

Cô ấy mở ra xem, bên trong là một lọ nước hoa cho nữ, mùi hương lại là bạch ngọc lan, mùi rất nhạt, không quá nồng nặc, nhưng không dễ phai, rất dễ chịu.

Đây là nước hoa của Phát Đạt, mỗi lọ đều có giá trị không nhỏ, một chai nhỏ tối thiểu hết mấy triệu? “Thích không?”

Anh ấy mong đợi hỏi, “Ừm, rất thích, hương rất thanh nhã, là hương tôi thích nhất. “Thích là tốt rồi, quản lí không dự chi nhiều lắm, đời tháng sau kết toán, tôi sẽ mua cái tốt hơn cho em”

“Anh để dành lại ít tiền không tốt hơn sao?”

“Tôi muốn dùng tiền cho em.”

Anh ấy nói dẫn từng chữ, chữ chữ… Nó đè nặng lên trái tim cô ấy, làm cô ấy không biết nên phản bác như thế nào. Lúc cô ấy yên lặng, anh ấy tiếp tục nói: “Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền, tôi muốn mua đồ cho em, dường như… Đây chính là toàn bộ ý nghĩa hiện tại để tôi kiếm tiền.”

“Tuấn… Anh thích em như vậy có phải là bởi vì Ôn Mạc Ngôn không? Anh luôn ở trong cơ thể của Ôn Mạc Ngôn, chỉ tiếp xúc nhiều với một người con gái là em nên mới khiến cho anh có ấn tượng tốt với em. Hay là anh có thể qua lại với cô gái khác để cảm nhận thử xem, người mà anh thực sự thích là ai…”

Cô ấy nói lắp bắp, hít thở cũng có chút không thoải mái.

Thiện Ngôn nghe cô ấy nói như thế, trong nháy mắt sắc mặt đã trở nên âm u đáng sợ.

Ánh mắt sáng rực của anh ấy dừng lại trên người cô ấy, dường như đang đốt cháy làn da cô ấy.

Cô ấy không dám đối mặt, nhanh chóng dời ảnh mắt đi. “Em có thể không yêu anh, nhưng… xin đừng nghĩ ngờ tình cảm của anh. Quả thật anh không trọn vẹn, anh vốn nên là một con người, thế nhưng hình như anh cũng không phải là một con người. Loại tâm trạng thích em này, anh phân biệt được rất rõ ràng, vẫn chưa tới mức hồ đồ. Nếu như em thực sự chán ghét anh, vậy thi giao hẹn của chúng ta sẽ kết thúc trước thời hạn, anh sẽ nghĩ cách trà anh ta lại cho em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1202


Chương 1202

Dứt lời, anh ấy mở cửa đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại.

Trong đầu cô ấy rất rối bởi, không ngừng xoay quanh câu nói kia của anh ấy.

Anh sẽ nghĩ cách trà anh ta lại cho em…

Lời này… là có ý gì?

Trong lòng cô ấy run lên, sợ anh ấy làm nên chuyện điên cuồng gì đó.

Cô ấy vội vàng đuổi theo, sắc trời đã tối, đèn đường lại rất mờ mịt, anh ấy đi rất nhanh, mới được mấy phút mà người đã không thấy đâu. “Tuan?”

Cô ấy không biết nên đi về hưởng nào để tìm, lo lắng gọi tên của anh ấy. “Tuấn! Anh đừng làm càn, em không có ý đó, em nói sai rồi!”

“Tuấn! Em biết anh vẫn chưa đi xa, Tuấn…”

Cô ấy chạy đến ngoài đường rồi nhìn xung quanh. Anh ấy vẫn chưa quen với thành phố này, cũng không có nơi nào hay đi nhiều, trong đêm tối anh ấy có thể di dầu được?

Cô ấy không ngừng gọi điện thoại cho anh ấy, nhưng cuối cùng lại tắt máy luôn.

Cô ấy đành phải gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, anh đã ngủ rồi nhưng khi nhận được điện thoại thì giọng nói vẫn nhẹ nhàng, không có bất kỳ cảm xúc không vui nào.

Cô ấy kể tóm gọn lại tình hình, Cố Gia Huy lập tức cử người đi tìm

Không bao lâu sau đã có tin tức đến, anh ấy đang ở trên cầu Lập Giao, đứng lặng ở đấy một lúc lâu rồi.

Trong lòng cô ấy chợt lặng đi một lúc, nhanh chóng lái xe đến đó.

Anh ấy đứng ở giữa cầu, xung quanh xe cộ đồng đúc, người đến người đi.

Một mình anh ấy cô đơn lẻ bóng, đứng lẻ lại ở đó, trong tay đang bóp một lon bia.

Cô ấy mau chóng chạy đến, kích động ôm lấy anh ấy: “Anh đừng làm chuyện ngốc nghếch, em xin anh tuyệt đối đừng nghĩ quần trong lòng!”

Thiện Ngôn cảm nhận được vòng tay ấm áp của cô ấy, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười giễu cợt “Em đang lo lắng cho tôi hay là lo cho để vô dụng kia?”

“Em…”

“Em chỉ lo lắng cho đồ vô dụng kia thôi đúng không?”

“Không phải mà, em cũng rất lo cho anh. Đối vớI em mà nói, anh và Ôn Mạc Ngôn đều quan trọng như nhau. Em có thể làm bất cứ chuyện gì vì anh ấy, em cũng có thể làm bất cứ chuyện gì vì anh. Tình cảm của em đối với anh quả thật là vì anh ấy, cho nên mới lo lắng không yên như vậy, nhưng em cũng phải thừa nhận rằng em cũng có tình cảm với anh.”

“Là bạn bè, là người thân, có thể cũng có chút yêu thích giữa nam với nữ. Có điều… em biết rất rõ là em không yêu anh, trong lòng em đã có Ôn Mạc Ngôn.”

“Bạch Thư Hân, em không thể gạt anh một lần được ư?”

“Cái gì cơ?”

“Gat anh… nói em thích anh…”

Anh ấy xoay người, giọng nói khàn khàn không gì sánh được vang lên.

Sau đó, anh ấy giữ chặt eo của cô ấy, môi mỏng ép tới.

Nụ hôn… cứ thế mà ập đến,
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1203


Chương 1203

Cô ấy ngơ ngắn, muốn giãy dụa phản kháng, nhưng anh ấy ôm rất chặt, tựa như đang dùng hết sức lực để giữ chặt một người không cách nào giữ lại…

Cát giữa kẽ ngón tay… là không thể nào nằm được.

Cuối cùng cô ấy mệt mỏi rũ hai tay xuống, không phản kháng, đồng thời cũng không có bất kỳ sự đáp lại nào.

Nụ hôn này rất sâu, cũng rất lâu. Lâu đến nỗi cô đã có chút hít thở khó khăn.

Một lúc lâu sau, hai đội môi tách nhau ra, ánh mắt của anh ấy mê ly sâu thẳm mà nhìn cô ấy chăm chủ. “Có cảm giác động lòng chưa?”

“Em…”

“Thôi bỏ đi, em đừng nói gì thì hơn, anh sợ em sẽ lại nói ra những lời làm tổn thương người khác. Có đôi khi, anh thực sự rất ghét sự thành thật của em.”

Cô ấy còn chưa nói hết đã bị anh ấy nhanh chóng cắt ngang, khỏe miệng cười giễu cợt, không biết là cười cô ấy hay cười chính bản thân anh ấy. Anh ấy buông cô ấy ra rồi nói: “Anh không muốn chết, em đã từng nói rồi, cơ thể này cũng là của anh, anh cũng phải chịu trách nhiệm. Anh chỉ muốn tỉnh táo một chút mà thôi, ngày mai anh sẽ đi tìm em, anh còn có một số việc phải làm “

“Anh… anh muốn làm gì?”

Thấy anh ấy xoay người muốn rời đi, Bạch Thư Hân lại lo lắng, níu chặt lấy tay anh ấy.

Đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động nắm tay anh ấy, lại còn dùng sức như vậy.

Anh ấy không quay lại, chỉ nói: “Anh không muốn trở thành người xấu xa trong mắt em, đột nhiên anh đã hiểu tại sao mình không thích hợp ở đây. Nếu như anh là nhân cách chính, người gặp em là anh thì tốt biết máy. Bạch Thư Hân, anh sẽ còn trở lại.”

Dứt lời, anh ấy giãy tay khỏi bàn tay nhỏ bé của cô ấy, cũng không ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Bạch Thư Hân kinh ngạc nhìn theo, muốn tiến lên ngăn cản nhưng mà hai chân lại như bị rốt chỉ, không thể nào di chuyển được.

Thiện Ngônrời đi đã rất lâu, gió thu thổi xào xạc lên người cô ấy, tay áo tung bay.

Cô ấy cảm thấy cả thể xác và tình thản đều mỗi mệt, bèn kết thần thể nặng nề về nhà trọ.

Tối nay… ngủ rất không yên ổn.

Lật qua lật lại, trong đầu có hai người đang xen kế nhau.

Ôn Mạc Ngôn.

A Ngôn.

Cuối cùng, cô ấy đã tỉnh giấc lúc ba giờ sáng.

Cô ấy vô cùng nhức đầu, không hiểu sao rõ ràng là mình yêu đương với một người, cuối cùng lại sinh ra tam giác tình yêu!

Bản thân mình chọn ai, hình như đều trở thành kẻ bởi bạc.

Cô ấy bực bội vò đầu bứt tóc, cảm thấy vô cùng đau lòng.

Sáng ngày hôm sau, cô ấy mang theo đôi mắt gấu trúc đi ra ngoài.

Thiện Ngôn vẫn chưa trở lại.

Cô ấy trở về phòng làm việc, nhờ vào cà phê để chống đỡ.

Đúng lúc này thì chuông điện thoại di động vang lên, là số của Ôn Mạc Ngôn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1204


Chương 1204

Cô ấy tức tỉnh táo tinh thần, vội vàng ẩn nghe máy: “Tuân, anh đang ở đâu.

Lời của cô ấy còn chưa nói xong đã bị anh ấy cắt ngang: “Thư Hân, là anh, anh là Ôn Mạc Ngôn “

“Anh đã trở lại rồi?”

“Ừ, anh đã về rồi, bây giờ anh đang chuẩn bị về tìm em, anh có mấy lời muốn trực tiếp nói với em.”

“Hả? Tìm em… a… vậy được.”

Cô ấy bằng nhiên hồi hộp, có một loại cảm giác trực tiếp đối chất.

Phải chăng Ôn Mạc Ngôn đã biết chuyện cô và Thiện Ngôn yêu đương, đây coi như là tính sổ sau mọi chuyện ư?

Mình là phụ nữ hư hỏng à? Dây dưa với hai người đàn ông.

Cô chỉ yêu đương thôi mà sao mệt đầu thế nhỉ.

Lần đầu tiên là thích anh trai của mình, rồi cuối cùng vô cớ mà chấm dứt.

Lần thứ hai là thích một người đa nhân cách, thật là tuyệt vọng quá đi!

Bạch Thư Hân cảm thấy chắc chắn Ông Tơ đã thất tơ hồng của cô ấy thành mấy nút, nếu không thì tại sao đường tình duyên của cô ấy lại lận đận như vay?

Nữa tiếng đồng hồ trôi qua, cô ấy nhận được tin nhân của Ôn Mạc Ngôn.

Anh ấy đã đến quán cà phê bên dưới tòa nhà, bảo có đi xuống dưới.

Cô ấy nhìn con số trên thang máy không ngừng thay đổi, trái tim của cô cũng nhảy theo không ngừng, cuối cùng bị mắc ở cổ họng, dường như có thể nhảy ra bất cứ lúc nào.

Cuối cùng ting một tiếng dừng ở tầng một, cô ấy điều chỉnh lại tâm trạng rồi sải bước đi ra ngoài. Cô ấy nghĩ mình cũng phải nói chuyện nghiêm túc với Ôn Mạc Ngôn.

Cô ấy đi đến quán cà phê ở dưới tầng.

Vừa liếc mắt cô ấy đã thấy Ôn Mạc Ngân đang ngồi ở một góc, bây giờ cũng không phải lúc tan tầm cho nên ngoài anh ấy ra thì trong quán cũng không có những khách khác.

Anh ấy quay lưng về phía bản thân, khiến cho cô ấy có một loại cảm giác dường như đã cách một kiếp.

Rõ ràng hôm qua mới vừa gặp mặt, nhưng bây giờ… lại có một loại cảm giác cảnh còn người mất.

Vẫn là ngoại hình ấy, nhưng linh hồn đã hoàn toàn khác nhau.

Cô ấy hít thở sâu một hơi, đi về phía trước.

Ôn Mạc Ngôn thấy cô ấy đến bèn lập tức đứng dây nói: “Em đến rồi à.”

Cô ấy mim cười, nhân viên phục vụ của quán đi ra, thân thiết chào hỏi: “Buổi sáng hai anh chị không đi làm ạ, chẳng lẽ là trốn làm đi hẹn hò? Gan cũng to quá rồi đấy?”

Bạch Thư Hân nghe phục vụ nói như vậy, có hơi xấu hổ.

Trước đây cô ấy và Thiện Ngôn từng đến đây, bởi vì anh ấy đẹp trai, cách cư xử cũng không toi, cho nên được nhân viên phục vụ khen không tiếc lời.

Vậy nên sau đó mỗi lần đến đây, nhân viên phục vụ đều chào hỏi nhiệt tình.

Ôn Mạc Ngôn đương nhiên cũng đã hiểu được gì đó, chỉ mìm cười, cũng không nói gì thêm.

Ôn Mạc Ngôn gọi một ly Americano khiến cho cô ấy có chút ngạc nhiên: “Không phải anh thích cà phê đến nửa đường nửa sửa ư?”

“Hôm nay khác rồi.”

“Vâng vâng.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1205


Chương 1205

Nhân viên phục vụ cũng cảm thấy mình đã nhiều chuyện, ghi lại xong bèn đi xuống làm việc tiếp. “Anh trở về rồi.”

Cô ấy không biết nên nói gì, đành phải dùng câu này để bắt đầu. “Sáng nay anh tình lại ở bệnh viện, do thôi miên, cho nên… anh trở lại rồi. Anh cũng biết anh ta đã từng đến, anh ta có để lại thư cho anh, đây cũng coi như là lần đầu tiên bạn anh chính thức giao lưu “Thiện Ngôn để lại thư cho anh?”

Cô ấy có chút kinh ngạc.

Từ đầu đến cuối, Thiện Ngôn đều biết mọi lời nói Hành động của Ôn Mạc Ngôn, nhưng Ôn Mạc Ngôn lại chẳng hề hay biết nhân cách thứ hai của mình đã làm những gì. “Anh ta tên là Tuấn, là tên do em đặt ư?”

Ôn Mạc Ngôn nói với giọng điệu nhẹ nhàng, con người hẹp dài dừng lại ở trên người cô ấy, có một loại sắc thái phức tạp.

Cô ấy hé miệng, không nói nên lời, cuối cùng gật dau.

Sau đó lại lắc đầu: “Không tính là em đặt, là anh ấy bảo em gọi như vậy. Như vậy sẽ dễ phân biệt anh và anh ấy, anh ấy chưa từng thừa nhận giống anh, cứ luôn muốn có một cái tên đại diện cho bản thân. Vậy nên anh ấy là anh ấy, anh là anh, các anh… không giống nhau.”

“Anh ta nói cho anh biết… em yêu anh.”

Ôn Mạc Ngôn nặng nề nói từng chữ một

Lời này giống như sét đánh ngang tai, nổ vang trong đấu cô ấy.

Sắc mặt cô ấy ửng đỏ, hô hấp khó khăn, vô cùng kinh ngạc.

Anh ấy… ngay cả chuyện này cũng nói cho Ôn Mạc Ngôn biết rồi? Là dự định hoàn toàn rút lui ư? “Thư Hân, trước đây anh rất mơ hồ về chuyện tình cảm, anh chưa từng yêu đương, tất cả đối với em mà nói đều có chút ngốc nghếch nực cười. Bây giờ anh nghĩ lại những việc anh đã từng làm trước kia, cũng cảm thấy có chút nực cười, khó trách em vẫn luôn chán ghét anh.”

“Anh cũng rất yêu em, là sau đó mới hiểu ra. Anh luôn nghĩ rằng việc anh muốn bảo vệ em chỉ là xuất phát từ tình nghĩa bạn bè, thế nhưng sau này anh mới hiểu được, một người bạn nữ giới thông thường không đủ để anh bất chấp tất cả như vậy. Anh nghĩ là… anh thực sự yêu em rồi.”

“Anh biết… Thiện Ngôn cũng yêu em, anh ta tài giỏi dũng cảm hơn anh, có thể vì em mà từ bỏ hết thảy, nhưng mà anh không thể. Anh có trách nhiệm, anh vẫn còn phải trở về London… cũng có nghĩa là, em phải lấy chồng xa”

“Chở chút…”

Bạch Thư Hân kêu dừng, trong đầu loạn cào “Anh để ai nghĩ chút dã, anh nói nhiều như vậy là cao. có ý gì?”

“Bạch Thư Hân Anh yêu em

Ôn Mạc Ngôn lấy dũng khí lớn tiếng nói ra.

Toàn bộ quán cà phê đều có thể nghe thấy rõ rằng lời nói của anh ấy.

Nhân viên phục vụ trợn mắt ngạc nhiên, ai này. đều khó tin mà nhìn. ở trước mặt bao người, Ôn Mạc Ngôn quỷ một chân ở trên mặt đất, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ, mở ra ở trước mặt cô ấy. “Anh… sáng sớm anh vội vội vàng vàng đi chọn, anh không dám qua loa, cũng không muốn qua loa với em, cho nên anh đi rất nhiều cửa hàng. Sáu giờ sáng sau khi anh biết được mọi chuyện ở bệnh viện, anh không thể ngồi yên được nữa. Anh muốn kết hôn với em, em lấy anh nhé, được không?”

Bạch Thư Hân kinh ngạc che miệng, nhìn nhận kim cương sáng lấp lánh trước mắt, ánh sáng buổi sớm chiếu rọi trên đó, cũng khúc xạ ra những tia sáng rực rỡ như vậy.

Lấp lánh đẹp mắt, khiến cho cô ấy không mở mắt
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1206


Chương 1206

Cô ấy chỉ cảm thấy chóp mũi chua xót, mắt cũng nói. đã hơi ươn ướt, như có thứ gì đó muốn thoát ra. “Bạch Thư Hân

Anh ấy đọc tên của cô ấy, bởi vì cô ấy không trả lời mà có chút bận tâm.

Xung quanh vang lên âm thanh của nhân viên phục vụ, mỗi một người đều đang vỗ tay reo hồ. “Lấy anh ấy, lấy anh ấy!”

Lúc này Bạch Thư Hân mới phục hồi lại tinh thần, vô cùng xúc động.

Đây… có lẽ là kết cục tốt nhất.

Cô đưa tay muốn nhận lấy nhẫn kim cương, nhưng bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó.

Ngón tay vừa chạm vào, lập tức rút nhanh trở về như bị điện giật.

Tâm trạng của Ôn Mạc Ngôn cũng lên lên xuống xuống, bởi vì hành động của cô ấy trở nên thấp thỏm không yên. “Em… em không muốn lấy anh?”

“Có mấy lời em nói với Thiện Ngôn rồi, nhưng mà em chưa nói với anh, em nghĩ có một số chuyện em phải thẳng thắn thừa nhận “

“Chuyện gì?”

“Anh đứng lên trước đi, em từ từ nói cho anh biết ”

Cô ấy thờ ra một hơi,

Ôn Mạc Ngôn trở lại chỗ ngồi, dáng và rất nghiêm túc.

Bạch Thư Hân nhìn anh ấy chăm chú rồi nói: “Em đã không phải là lần đầu tiên rồi.”

“Không phải lần đầu tiên… đây là ý gì?”

“Em không phải xử nữ”

Cô ấy lấy dũng khí nói ra, tuy rằng chưa từng hồi hận, thế nhưng cô ấy phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy như vậy, trong nháy mắt trái tim như bị mũi khoan bén nhọn đâm vào, vô cùng đau đớn. không có bất kỳ người đàn ông nào có thể thản nhiên đối mặt.

Bạch Thư Hân nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của anh ấy, khỏe miệng kéo ra một nụ cười khổ, biểu cảm như vậy là nằm trong dự liệu.

Anh ấy chưa từng yêu đương, chắc chắn cũng chưa từng hưởng trái cấm.

Đàn ông như vậy tôn sùng tình yêu là điều thiêng liêng, là điều không thể chà đạp.

Cô ấy không muốn để đến khi hai người lấy nhau, sau đó khi phát triển bước trên giường kia, anh ấy sẽ có khúc mắc trong lòng, canh cánh không yên.

Nếu như chuyện này trở thành một cái gai trong tim, cuộc sống sau này cũng sẽ không hạnh phúc lâu dài.

Vì tốt cho anh ấy, cũng là vì tốt cho mình. “Anh cũng biết, trước đây em có thích một người, đó chính là anh trai của em, Lệ Nghiêm. Anh có thể nói em tam quan không đứng đắn, lúc trước em đúng là như vậy, hình như chỉ một năm nay em mới trường thành hơn rất nhiều, chín chắn và chững chạc hơn một chút. Trước đây em làm rất nhiều chuyện hoang đường, em cũng không sợ nói cho anh biết, thật ra trong lòng em có ẩn giấu bí mật “

“Lệ Nghiêm… không phải là anh trai ruột của em ư?”

Ôn Mạc Ngôn ngơ ngác hỏi. “Vậy nên rất khó tin đúng không? Tình cảm mà em dành cho anh ấy có chút bất thường, anh ấy lớn hơn em bảy tuổi, lúc anh ấy lên cấp ba thì em mới chừng mười tuổi, khi đó em cũng rất tùy hứng, nên đã thích anh ấy, có lẽ khi đó cũng không hiểu gì, chỉ biết anh trai là duy nhất, không ai có thể cướp đi “Sau đó bà mẹ qua đời, em và anh trai sống nương tựa lẫn nhau, đến ở nhà chủ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1207


Chương 1207

Cuối cùng là do hoàn cảnh xa lạ, sự ỷ lại của em với anh ấy lại càng lớn. Anh ấy không cho em tham gia quân ngũ, để em lựa chọn con đường của mình, cũng phải trả giá rất nhiều vì quyết định của em. Khi đó em cảm thấy dù trời có sập xuống, anh trai cũng sẽ bảo vệ em thật tốt.”

“Cho đến khi đến tuổi tình đầu chớm nở, em đã ý thức được rằng mình thích Lệ Nghiêm, là tình yêu nam nữ, không phải là tình anh em. Bát nước đã đổ đi thì khó lấy lại, em cũng không thể kiềm chế được. Thật ra em cũng không tốt như anh nghĩ, em đã mắc rất nhiều sai lầm. Lệ Nghiêm và Cố Yên đã ở bên nhau, nhưng mà em vẫn không cam lòng, muốn phá hoại từ bên trong.”

“Ngày đó anh ấy uống say, thật ra em có thể ngăn cản hết thảy, em vẫn còn hơi tỉnh táo, nhưng em vẫn mặc cho sự việc phát triển tiếp. Sau đó khi biết được Nguyễn Doanh không phải anh trai ruột của em, chúng em không hề có bất kỳ quan hệ ruột thịt nào, em chi muốn đi tỏ tình, sau đó công khai ở bên nhau. Nhưng… anh ấy và Cố Yên sắp kết hôn rồi, anh có biết vì sao hôn lễ của bọn bị ngừng hẳn không?”

Cô ấy hỏi lại.

Một lần nữa nói ra câu chuyện cũ này, đối với cô ấy mà nói cũng là một loại giày vò Nhưng ai cũng đều phải chịu trách nhiệm vì hành động và lời nói của mình, cô ấy không thể tùy hứng nữa, hại người hại mình,

Ban đầu gieo nhân, bây giờ tự ăn quả báo, cũng không có gì là sai.

Nhân quả tuần hoàn, chuyện trước đây như trở thành một chiếc xương cá nhìn không thấy sở không được, khiến cho cô ấy như bị mắc ở cổ họng, đau đớn không chịu nổi. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhất là bây giờ Lệ Nghiêm và Cố Yên không được ở bên nhau.

Một người ở bên ngoài sống chết chưa biết, không rõ tung tích.

Một người hoàn toàn mất trí nhớ, bên cạnh còn có một người ưu tú hơn đang theo đuổi.

Cô ấy cảm thấy mình là kẻ xấu tội ác tày trời nhất trên đời này.

Ôn Mạc Ngôn thích cô ấy, ít nhiều cũng sẽ cố gắng thăm dò một chút chuyện trong nhà của cô ấy, biết chút ít mạnh mối.

Vấn đ* Lệ Nghiêm và Cố Yên định đầu năm kết hôn, bởi vì cô ấy xảy ra chuyện mà Nguyễn Doanh bò lại cô dâu chạy tới bệnh viện, Hôn lễ không được tiếp tục, hai người đường ai nảy đi, đến bây giờ cũng không thể ở bên nhau. “Bời vì ern xảy ra tai nạn giao thông”

“Ừ, quả thật là như vậy, nhưng mà… còn có một chuyện chỉ có bản thân em biết rõ, bây giờ em muốn nói cho anh biết. Anh nên nhìn kỹ lại con người em, em không tốt như anh tưởng. Thật ra, em rất độc ác.”

Độc ác…

Hai chữ này được đọc thật nặng nặng nề, cô ấy hơi nghẹn ngào, như đang tiến hành xét xử lương tâm của bản thân. “Vụ tai nạn đó là do em đi chợ đen tìm người làm. Em đưa tiến, bọn họ tìm một người sắp chết, người đó không muốn sống nữa nhưng muốn trước khi chết kiếm được một khoản tiền. Do đó bọn em hợp tác với nhau, em biết em sẽ không chết, cùng lắm là cụt tay gãy chân thôi, tài xế kia rất có chừng mực. Em thành công chiếm được sự đồng cảm của Lệ Nghiêm, cũng có thể dừng hẳn hôn lễ, em không tìm được kể hoạch nào hoàn hảo hơn kế hoạch này nữa.”

“Em…”

Ôn Mạc Ngôn nghe cô ấy nói như thế thì vô cùng kinh hãi, hai mắt trận to nhìn Bạch Thư Hân, ảnh mặt kia vừa Xã la lại có chút đẳng Sở, Bạch Thư Hân nhìn thấy ánh mắt như vậy, cảm thấy như có một lưỡi dao sắc bén tàn nhấn đâm vào lồng ngực.

Rút ra, rồi lại đâm vào lần nữa, để lại một khe hở cầm đìa máu tươi, đau đớn khiến cô ấy khó mà thở

Chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng, cô ấy không dám nói cho bất kỳ ai.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1208


Chương 1208

Có đôi khi buổi tối lúc đi ngủ cũng sẽ giật mình tỉnh giấc từ trong ác mộng, sau lưng toàn mồ hôi lạnh.

Thậm chí cô ấy đã uất ức đến nỗi suýt chút nữa là muốn tự tử.

Thế nhưng Lệ Nghiêm vẫn chưa có được hạnh phúc, cô ấy lại không dám chết, cô ấy vẫn phải làm gì đó để chuộc tội. “Ôn Mạc Ngôn, anh chỉ thấy một mặt tốt đẹp của em, phỏng chừng anh cũng không ngờ rằng em là người thế này phải không? Mặt người dạ thủ, đồ đàn bà độc ác, những từ này đều có thể dùng để hình dung em. Anh rất ưu tú, anh nên tìm được cô gái tốt hơn, không nên lãng phí thời gian ở trên người em.”

“Anh ta biết không?”

Ôn Mạc Ngôn phục hồi lại tinh thần, giọng nói khăn khản vang lên “Ai?”

“Nhân cách thứ hai”

“Tuần? Anh ấy cũng không biết, em và anh ấy còn chưa đến bước này, em cũng không cần phải thật lòng nói với anh ấy những chuyện này.” Cô ấy nhẹ nhàng lắc đầu, hỏi: “Anh muốn biết anh ấy sẽ làm thế nào phải không? Anh là anh, anh không cần phải để ý đến người khác. Có lẽ anh ấy chấp nhận được, nhưng mà anh thì chưa chắc. Em biết tính tình của anh thiện lương, chắc chắn không có lòng dạ ác độc như vậy. “Vậy nên, em không thích hợp với anh, xin lỗi..

Cô ấy đứng dậy, không muốn tiếp tục nữa.

Cô ấy sợ cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến bản thân tổn thương.

Cô ấy bước đi vội vàng, có thể nói là đi rất chặt vật, chạy trối chết giống như tướng sĩ bại trận.

Ôn Mạc Ngôn không đuổi theo mà vẫn đang ngồi ngây ngốc tại đó, rõ ràng là chưa phản ứng kịp.

Bạch Thư Hân với tâm trạng phức tạp về đến tập đoàn, ngồi lo lắng không yên ở bàn làm việc, gần xanh trên huyệt thái dương đập thình thịch, vô cùng Hứa Minh Tâm thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, không khỏi quan tâm mà hỏi: “Cậu không sao chứ? Sao sắc mặt của cậu lại khó coi như vậy ? “Có thể là tụt huyết áp, tớ ăn chút gì đó là ốn thoi

Cô ấy ăn qua loa một chút đồ ngọt, bản thân quả thật có hơi tụt huyết áp, nhưng mà không nghiêm trọng lắm, trước đây dù có ngất xiu cũng không khó chịu như lần này.

Hứa Minh Tâm dìu cô ấy đến phòng trà nước, để cô ấy nằm ở đó nghỉ ngơi một lát. “Đỡ hơn chút nào chưa?”

“Tớ không sao rồi, bản báo cáo đó cậu làm giúp tớ một chút, chắc là hôm nay tớ không làm xong được rồi, cấp trên đang cần gấp.”

“Ừ, để tớ làm, cậu cứ ở đây đi. Tớ pha cho cậu chút hồng trà để ấm dạ dày, tay cậu lạnh quá.”

Cô ấy gật đầu, uống trà mà cô pha, trong lòng đã khá hơn nhiều.

Cô ấy biết gần đây Hứa Minh Tâm cũng xảy ra rất nhiều chuyện, Cố Gia Huy trở nên như vậy, người buồn nhất là cô.

Nhưng mà có biểu hiện rất kiên cường, không hề làm trẻ nãi chuyện công việc.

Thậm chí cũng không dự định thực tập qua loa, trái lại còn nghiêm túc mà làm.

Cô muốn tốt nghiệp ngành này, nhưng mà cô cảm thấy theo đuổi việc mà mình thích tuy là tốt, nhưng… nếu như ngành học của bản thân có thể trợ giúp cho người mà mình yêu nhất, đó mới là điều hạnh phúc nhất.

Cố Gia Huy phải quản lý tập đoàn, vậy thì cô cũng muốn cống hiến một chút sức lực nhỏ.

Giang sơn của anh rất lớn, bản thân lại nhỏ bé không đáng kể như thế, sức lực cũng nhỏ bé.

Nhưng vậy thì có làm sao, cô sẽ không từ bỏ.

Anh không đứng dậy được, vậy sau này trời sập xuống sẽ do cô chống đỡ trước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1209


Chương 1209

Bạch Thư Hân nằm một hồi lâu mới đột nhiên ý thức được điều gì đó.

Hình như mấy ngày này là ngày bản thân đến tháng.

Vừa nãy cảm nhận được một dòng ẩm nóng chảy ra, chẳng lẽ là

Trong lòng cô ấy thoảng hồi hộp, cô ấy không mạng băng vệ sinh, Hứa Minh Tâm cũng không có Cũng may là cô ấy mặc váy sắm màu, không nhìn ra điểm khác thường.

Cô ấy vội vàng xin nghỉ để về nhà.

Tôi hôm qua thức đêm, hôm nay lại đau thương quá mức, tâm trạng lên xuống quá lớn cho nên bụng cứ quặn đau không ngừng.

Bạch Thư Hân vẫn luôn cảm thấy mình rất kiên cường, sẽ không bị chút đau bụng kinh này đánh đổ.

Nhưng bây giờ cô ấy nằm ở trên giường, đau đến nỗi lặn qua lộn lại, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Thân thể nho nhỏ của cô ấy cuộn lại thành một cục, cuối cùng đã đau đến chết lặng.

Ý thức của cô ấy cũng bắt đầu mê man, tối cùng trực tiếp ngủ thiếp đi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đến khi cô ấy tình lại đã ngửi thấy mùi thơm của canh gà.

Thơm quá…

Đói quá đi…

Mình đang nằm mơ ư? Nếu không tại sao lại ngửi thấy mùi thơm.

Bên ngoài sắc trời đã tối, cô ấy vẫn còn nhỏ trước khi ngủ mình không dấp chăn, sao bây giờ chắn lại đang đắp ngay ngắn trên người, góc chăn cũng được nhét vào cẩn thận.

Cô ấy khó khăn đứng dậy, lao đảo đi ra phòng khách

Vừa ra khỏi cửa phòng thì mùi thơm lại càng đậm

Là bay ra từ phòng bếp.

Mình đang nằm mơ đúng không? Hay là Hứa Minh Tâm đến nấu cơm cho mình, nhưng mà cô ấy cũng không có thể mở cửa nhà, làm sao mà lên được. Chẳng lẽ là do người quản lý mở cửa?

Cô ngờ vực bước đến trước cửa liền thấy được bóng dáng quen thuộc.

Vóc dáng cân xứng, dáng người rất cao, mặc sơ mi trắng cùng quần tây, tay áo được xắn lên, còn đeo cả tạp dề.

Anh ấy thuần thục đi lại trước bàn bếp ngó nhìn nổi canh hầm hoặc thái rau chuẩn bị sẵn.

Con người cô co lại, không dám tin tưởng những gì mình đang nhìn thấy.

Ôn Mạc Ngôn…….

Sao anh ấy lại đến đây?

Trong lòng cô thầm run lên, đột nhiên thấy anh ấy định xoay người lại khiến cô sợ tới mức lập tức quay lưng lại trốn sau bức tưởng,

Anh chẳng qua chỉ là xuống bếp lấy bắt cánh mà

Bạch Thư Hân vội vàng trở lại phòng, vì cảm thôi, thấy xấu hổ quá nên cô lại năm xuống giường giả vỡ ngủ.

Không lâu sau Ôn Mạc Ngôn đẩy cửa bước vào, thấy có còn đang ngủ nhưng chăn mền đã lung tung cả lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1210


Chương 1210

Anh bước lên giúp cô chỉnh lại, thấy khuôn mặt chi lớn bằng bàn tay nhợt nhạt của cô trong lòng anh lại tràn ngập thương tiếc.

Bàn tay như bị ma xui quỹ khiến không chịu khổng chế vén tóc con trên trán cô, để lộ ra vầng trán mịn màng.

Bạch Thư Hân giống như một đóa hồng có gai, tươi đẹp động lòng người, mỹ lệ không gì sánh được.

Lần đầu gặp mặt, cô mạnh mẽ dũng cảm, một mình cô tay không giải quyết mấy tên vạm vỡ cũng không mảy may nhíu mày.

Cô bị thương cũng không làm dáng khóc lóc sướt mướt như những cô gái khác mà lại bình tĩnh tự mình thành thạo xử lý sát trùng vết thương.

Trông cô tài giỏi tháo vát nhưng kỹ năng sống lại rất kém.

Cô không biết làm cơm, trong tủ lạnh có rất nhiều thực phẩm đông lạnh, nếu không cũng sẽ gọi đồ ăn ngoài.

Cô cũng không thích dọn dẹp trong phòng lúc nào cũng bừa bãi lộn xộn, cũng không thích lau nhà.

Máy hút mùi trong nhà bị hỏng cũng chưa từng nghĩ đến việc sửa chữa, bởi cô biết chính mình cũng không dùng đến nó.

Anh không biết những cô gái khác có giống cô như vậy hay không, nhưng anh biết, từ sau khi anh gặp được Bạch Thư Hân anh cũng đã không mong chờ gặp gỡ người con gái khác.

Cô là người biệt duy nhất trong lòng anh, anh cũng không muốn gặp phải cô gái nào như vậy.

Lúc cô nói với anh những lời đó, anh quả thực cũng ngạc nhiên khôn cùng.

Thật khó mà tưởng được cô lại có thể làm ra chuyện hoang đường đến vậy.

Cô giống như đứa trẻ mắc lỗi thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của mình trước mặt thầy cô.

Nhưng cô lại quên mất……

Cô không cần phải như vậy, anh theo đuổi cô, cô không có lỗi lầm gì, cô không cần phải vạch trần viết thương dẫm máu, vết seo quá khứ của cô trước mặt anh như vậy, Cô nói cô là người phụ nữ tâm địa rắn rết, là người mặt người dạ thú,…… Nhưng trong mắt anh, cô chẳng qua cũng chỉ là đứa nhỏ không cần than mác lỗi.

Tuy lỗi làm này đã khiến Lệ Nghiêm cùng Có Ngọc Vy vô cùng đau khổ, tuy hiện giờ hai người họ vẫn chưa thể trở lại như cũ, thậm chí một người còn không rõ sống chết.

Nhưng chuyện cũng đã thi, việc duy nhất có thể làm hiện giờ cũng chỉ là cố gắng bù đắp hết sức mình. Anh sẵn lòng ở cùng cô chậm rãi bù đắp cho dù có mất cả đời người. “Thư Hân, dậy thôi nào, đến tháng thì càng phải ăn chút gì đó, nếu không cơ thể sẽ suy sụp mất.”

Anh dịu giọng gọi cô.

Cô khẩn trường nắm chặt tay nhỏ, không dám mở mắt mà tiếp tục nằm giả chết.

Sao anh lại đến đây, chẳng phải những chuyện nên nói đều đã nói hết rồi sao?

Hiện giờ gặp mặt không phải xấu hồ lắm sao? Coi nhau như người dung không phải rất tốt sao?

Cõi lòng cô như tan nát, vừa mong chờ được ở bên anh, lại cảm thấy bản thân mình xấu xa như vậy dường như cũng không xứng nhận được phản tình cảm chân thành này.

Ôn Mạc Ngôn nhận ra hàng mi cô rõ rằng đang rung lên thật nhanh nhưng lại chẳng có vẻ như sắp tỉnh lại. Chẳng lẽ là……

Anh nghĩ đến một khả năng

Anh liền dứt khoát củi người xuống.
 
Back
Top Dưới