Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 871


Chương 871

Thẩm Thanh lạnh lùng nhíu mày một cái, hơi tức giận nói.

Cổ Lôi Đình nghe vậy cũng biết bản thân mình nhất định phải chủ trì công đạo rồi.

Nếu như lại buông tha cho bố con nhà Cổ Triệt nữa thì không biết còn bao nhiêu chuyện không có tình người như này xảy ra nữa. Cổ Lôi Đình tức giận nghiến rằng, nói: “Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Minh Tâm.Gia Huy, con ra ngoài trước đi, đi xử lý với ta mấy chuyện.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì đôi mắt phượng hơi híp lại, sau đó anh đi ra ngoài với ông nội.

Trên đường đi, hai người không nói một lời mà lên thẳng xe, quay về nhà cũ.

Rất nhanh sau đó Cố Triệt đã vội vã đi tới. Anh ta nhìn thấy Cố Gia Huy thì hung hăng tiến lên trước, nằm chặt cổ áo anh: “Con trai tôi đâu? Mày đã làm gì Cổ Lâm rồi?”

“Ông muốn biết?”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Khóe môi Cố Gia Huy nở một nụ cười lạnh, giống như ác quỷ vậy, không mang theo chút tình cảm nào.

Ánh mắt không chút quan tâm, hờ hững ấy giống như đang nhìn một người chết, không hề bận tâm. “Bỏ ông ấy ra nếu không thì tôi và anh coi như hết rồi!”

Cổ Lâm vừa xảy ra chuyện, La Thanh Nhã đã biết được tin tức này, chị ta lập tức gọi điện, nói với bảo vệ nhất định phải bảo vệ thật tốt cho con bọn họ.

Mặc dù Cổ Lâm không phải người tài giỏi gì, nhưng suy cho cùng đó cũng là cốt nhục của chị ta, là tình thâm máu mủ.

Sao chị ta có thể coi như không có chuyện gì, không quan tâm đến được?

Cố Gia Huy chậm rãi mở điện thoại ra, gọi video thẳng cho Khương Tuấn.

Cố Lâm bị trói ở một nơi tối mịt, bốn phía đều trống rỗng.

Anh ta bị trói chặt trên ghế.

Mặt mũi anh ta sớm đã sưng phồng, tím bầm cả lên, rơi vào hôn mê, nhìn giống như vừa bị hạ độc vậy. “Khương Tuấn, có thể để bọn họ xem kịch hay được rồi.”

Cố Gia Huy dặn dò.

Trong video, Khương Tuấn hắt một chậu nước, Cổ Lâm lập tức tỉnh lại, không ngừng ho sặc sụa.

Anh ta dần tỉnh lại thì bắt đầu la hét lên. “Các người… Các người đừng qua đây, thật sự không phải tôi… Tôi cũng là người bị hại thôi, bỏ qua cho tôi đi… Xin các người đẩy, bỏ qua cho tôi đi…”

Nhưng cầu xin nài nỉ căn bản là không có tác dụng, hai người cường tráng ở phía trước đạp thẳng vào chiếc ghế, anh ta ngã lăn xuống mặt đất.

Con dao cứa mạnh lên bắp đùi anh ta, Cố Lâm thét ra tiếng gào như lợn bị chọc tiết.

Một người trong số đó đi giày da, hung hăng giẫm lên mu bàn tay của Cố Lâm.

Sau đó đấm đáp, đạp mạnh các kiểu.

Răng hàm của Cố Lâm đều rơi rớt hết ra ngoài, còn mang theo cả đống máu tươi nữa. “Con trai! Các người dừng tay lại cho tôi, nếu không thì tôi nhất định sẽ giết các người, dừng tay lại cho tôi!”

Cổ Triệt nói như phát điên lên.

Cổ Lâm nghe thấy giọng của bố mình thì giống như nắm được cọng cỏ cứu sống cuối cùng. “B… Cứu con… con không muốn chết… con vẫn không muốn chết đâu..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 872


Chương 872

Cổ Lâm đau khổ kêu lên, giọng nói càng ngày càng nhỏ lại.

Cuối cùng, lại một trận đau đến tê tái truyền tới. Bắp chân anh ta đã chảy nhiều máu đến nõi loang lổ thành từng vũng rồi, cách một màn hình mà vẫn thấy đau lòng ghê rợn.

Cố Triệt sống chết nhìn vào video, trong đôi mắt tràn ngập tơ máu.

Cố Gia Huy thong dong tắt máy đi, anh nhét điện thoại vào trong túi, phủi hết bụi bẩn trên tay áo đi. “Món quà này, anh cả có hài lòng hay không?”

Giọng nói của anh không nhanh không chậm, giọng điệu rất thản nhiên, không có chút tình cảm nào.

Anh hơi nhướn mày, con ngươi sẫm lại, đôi mắt toàn là sự giá lạnh.

Ánh mắt này sắc nhọn như đao kiếm.

Cổ Triệt đập bàn đứng dậy, định xông qua đó, trong miệng không ngừng gầm lên giận dữ. “Hôm nay tôi nhất định phải g**t ch*t tên súc sinh nhà anh!”

Cổ Triệt bổ nhào tới, nhưng Cố Gia Huy sớm đã có phòng bị, anh nhẹ nhàng nghiêng người, trốn khỏi một đấm của Cố Triệt.

Sau đó là một đòn phản kích.

Một đấm nặng nề đập vào bụng Cố Triệt, khiến anh ta đau đến nỗi nối cả da gà, cả người không ngừng lùi về sau mấy bước.

Anh ta đau đến nỗi khom lưng lại, ôm khư khư bụng mình. Gân xanh trên trán anh ta nổi rõ lên, mồ hội lạnh tuôn ra như mưa.

Anh ta nhìn Cố Gia Huy, cắn răng nghiến lợi nói: “Hai người chúng ta không phải anh chết thì là tôi sống! Tôi vẫn chưa thua đầu, nếu anh đã hành hạ con trai tôi, sớm muộn gì cũng có một ngày tôi bắt anh phải đền lại gấp một trăm lần!”

Từng câu từng chữ đều mang theo ý thù địch rõ ràng. “Anh thua rồi.”

Vào đúng úc này, giọng nói trầm thấp của Cố Lôi Đình chầm chậm vang lên, nó mang theo mấy phần đau khổ và thảm bại.

Nhìn thấy Cố Lâm phải chịu khổ, trong lòng ông rất khó chịu, nhìn thấy anh em bọn họ giết hại lẫn nhau, ông lại càng đau khổ hơn nữa.

Bây giờ tất cả chứng cứ đều chứng minh Cổ Triệt là người ra tay, ông không có cách nào bao che được nữa.

Cố Triệt rất hẹp hòi, căn bản trong lòng anh ta không thể chứa thêm bất kỳ ai được nữa, kể cả bản thân!

Nếu như đợi ông cao tuổi hơn một chút nữa, sao ông có thể để anh ta tiếp quản tập đoàn Cổ Linh được đây?

Anh ta có thể làm ra chuyện giết hại anh em như này, thì chuyện giết hại bố mình cũng không phải là không thể xảy ra. “Cái gì?”

Cố Triệt nghe thấy lời này thì bàng hoàng nhìn Cổ Lôi Đình.

Khoảnh khắc đó dường như anh ta đều quên hết đi mọi đau đớn. “Con đã thua rồi, bố quyết định giao quyền thừa kế cho thắng ba, sau này tập đoàn Cổ Linh sẽ giao cho nó toàn quyền quản lí.”

Lời này, từng câu từng chữ đều vang lên rành rọt.

Cố Triệt nghe thấy câu này, trong đầu liền oàng một tiếng, giống như có một vụ nổ lớn xảy ra trong đầu vậy, ánh mắt ngờ nghệch mấy phần. “Bố… Bố nói gì cơ? Bố, bố nói lại lần nữa đi!” Cổ Triệt hơi điên loạn nói ra, mắt anh ta đỏ ứng, túm lấy bàn tay khô héo của Cố Lôi Đình.

“Con khiến bố thất vọng quá rồi, mấy năm nay bố vẫn luôn dung túng cho con, tại sao con không có chút tiến bộ nào vậy? Con dám nói cái chết của thằng hai không liên quan gì đến con không? Con dám nói con không hề muốn tìm cơ hội mưu sát con trai của thằng hai, con có dám nói con không muốn thằng ba chết hay không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 873


Chương 873

“Chỉ cần con dám nói, tất cả những chuyện trong những năm nay đều không liên quan gì đến con, ta sẽ bỏ qua cho con, con nói cho ta biết đi!”

Cố Lôi Đình tỏ ra vô cùng uy nghiêm, lúc này ông không còn là một người bố nữa mà chính là người đứng đầu của một tập đoàn.

Ông vẫn luôn bị mắc kẹt trong tình thân, bởi vì là con trai cả của ông nên ông mặc kệ nó đã làm ra bao nhiêu chuyện khó coi, ông đầu mắt nhắm mắt mở hết.

Nhưng bây giờ, bổ con họ càng ngày càng kiêu ngạo, chuyện làm ra cũng khiến người ta phải phát điên.

Nếu như bản thân ông còn không tỏ rõ thái độ nữa thì mọi chuyện sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, tới lúc đó nó sẽ trở thành người kinh tởm nhất mất.

Cổ Triệt nghe thấy lời này thì không nói thêm được lời nào nữa. Cho dù anh ta có nói dối thì Cố Lôi Đình cũng sẽ không tin.

Năm năm trước đã xảy ra vụ chìm tàu khiến Cố trường Quân chết không thấy xác.

Sau này, khi Cố Gia Huy quay về, anh ta vẫn luôn liên thủ với phó tổng giám đốc để chèn ép Cố Gia Huy, không cho anh bất cứ cơ hội bước chân vào tập đoàn Cổ Linh.

Ở bên ngoài, anh ta không ngừng phát tán tin tức xấu, hạ thấp danh tiếng của Cố Gia Huy.

Sau khi Cố Gia Huy để lộ chân tướng, quả thật anh ta đã từng nghĩ tới chuyện sẽ giết Cố Gia Huy, nhưng thế lực của anh ta đã mạnh lắm rồi, căn bản không cần ra tay nữa.

Vừa hay, La Thanh Nhã đã lợi dụng đứa con trong bụng của Hứa An Kỳ, anh ta cũng tương kế tựu kế, không ngờ từ đầu tới cuối lại lấy đá đập vào chân mình.

Cuối cùng, anh ta mất đi vợ, liên lụy tới cụ già, bị cuốn vào bão táp này, nên anh ta không dám có động tĩnh nào nữa.

Anh ta mất đi sự ủng hộ cao nhất, khi ở tập đoàn Cổ Lính ẽ gặp chút khó khăn, nhưng cũng may Cổ Lôi Đình vẫn giao quyền thừa kế cho anh ta, còn ông lui về hậu thuẫn.

Nhưng không ngờ vào đúng thời khắc then chốt này, lão nhị lại có một đứa con, lại còn muốn lấy thêm một phần cổ đông cho con nữa, sao anh ta có thể cam tâm được.

Lần này Cố Gia Huy rời khỏi thủ đô, anh ta biết đây là một cái bẫy nên đã án binh bất động.

Nhưng không ngờ thắng con trai ngu xuẩn của anh ta lại phạm phải một lỗi lớn như vậy, cho dù anh ta có liều mạng giải thích rằng Cổ Cổ bị trói không phải do anh ta làm, chắc cũng chẳng có ai tin hết.

Bởi vì anh ta là người tình nghi duy nhất!

Tất cả mọi chuyện anh ta đều không có cách nào chứng minh được mình trong sạch, bởi vì căn bản anh ta không có chút nào đáng tin hay vô tội hết. = Anh ta chọn cách im lặng, nắm chặt tay lại. “Con không nói được lời nào đúng không? Mấy năm nay, tất cả những việc con làm, bổ đều nhìn thấy hết, cũng tại bố quá dung túng cho con, không dạy dỗ con đàng hoàng! Bây giờ tất cả đều đã kết thúc rồi, tập đoàn Cổ Linh là của thằng hai, đầu tiên sẽ giao cho thằng ba xử lý, con và Cổ Lâm rời khỏi công ty, không có sự cho phép của bố thì không được quay về thủ đô, bố sẽ coi như… không có người con trai này!”

Ông chỉ có thể làm như vậy, có thế mới bảo toàn tính mạng được cho Cố Lâm.

Chưa tới giây phút cuối cùng, ông không muốn nhìn thấy bất kỳ ai chết thêm nữa.

Cổ Triệt nghe thấy câu này, cơ thể cao lớn run lên bần bật, người nghiêng ngả.

Ông ta đập vào tường, người không ngừng run lên. “Chuyện này không công bằng! Mấy năm nay con đều quản lí tập đoàn Cố Linh hết, tại sao phải dâng cho người khác! Bố đang thiên vị, nếu như không phải bố che chở cho lão nhị, lão tam, muốn trao quyền thừa kế cho bọn họ thì con cũng sẽ không biến thành dáng vẻ như hiện giờ. Con là con trai cả, con là con trai lớn nhất của bố, con phụng dưỡng bố nhiều năm như vậy, bố lại đối xử với con thế này sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 874


Chương 874

“Bố thiên vị? Nếu như bố thiên vị cho thằng ba thì bây giờ con còn sống được nữa không? Do bố đã quá dung túng cho con nên mới khiến con trở thành dáng vẻ như hiện giờ, nếu như con dám bửa nước bước vào thủ đô, vậy thì bố sẽ công khai đoạn tuyệt quan hệ bổ con với con, đuổi con ra khỏi nhà họ Cố.”

“Không phải con cảm thấy bố không công bằng hay sao? Bố còn có thể không công bằng hơn nữa đấy, khụ khụ…”

Ông lão tức đến họ lên bần bật, Cố Gia Huy tiến lên phía trước, nhẹ nhàng vỗ vào lưng ông.

Cổ Lôi Đình gõ gậy xuống mặt đất, phát ra những tiếng cộc cộc cộc.

Ông tức đến nỗi không đứng thắng được, người run lên bần bật.

Bướng bỉnh hồ đồ, đúng là bướng bỉnh đến hồ đồ rồi.

Từ trước tới giờ, nó không chịu tìm nguyên nhân trên người mình, vĩnh viễn là lỗi của người khác.

Lão nhị, lão tam căn bản không hề có ý định tranh giành gia sản với anh ta, nhưng anh ta quá đa nghi, chưa từng tin tưởng bọn họ!

Mọi chuyện đã ra nông nỗi này rồi, ông không thể nào trách người khác được nữa, chỉ tại ông quá dung túng cho Cổ Triệt.

Cố Triệt nghe thấy lời này, trái tim run lên một cái, anh ta còn định nói gì đó nhưng lại bị Cổ Lôi Đình nhanh chóng đuổi đi.

Sau đó, người giúp việc nói: “Ông chủ, cậu chủ đã quỳ ở bên ngoài rồi, xin ông hãy thu hồi lại mệnh lệnh.”

“Nói với nó, nếu như muốn tập đoàn Cổ Linh thì không cần Cổ Lâm nữa! Để cho nó quỳ! Trong mắt nó chỉ có vinh hoa phú quý mà thôi! Một lần tập đoàn Cổ Linh, hai là Cố Lâm, bảo nó chọn một trong hai!” Cố Lôi Đình tức giận nói.

Người giúp việc vội vàng đi chuyển lời, rất nhanh sau đó ông ta lại quay lại. “Cậu chủ.. cậu chủ nói…”

Người giúp việc lắp ba lắp bắp, không dám nói ra. “Nó nói cái gì!”

Ông lão gõ mạnh xuống dưới đất. “Cậu chủ nói muốn tập đoàn Cổ Linh, không cần cậu chủ Lâm nữa.”

“Khốn nạn!”

Cố Lôi Đình nghe thấy lời này, tức đến run người, ông nôn ra một ngụm máu, hôn mê bất tỉnh.

Cố Gia Huy rùng mình, lập tức gọi bác sĩ gia đình tới.

Tức giận đến nỗi phát bệnh tim.

Ông lão đã lớn tuổi, không thể chịu được kích động nữa, nên đã thổ huyết, bất tỉnh.

Cố Gia Huy nhìn ông lão đã hôn mê, anh tự nhắc mình không thể mềm lòng, ngày nào còn chưa loại bỏ được Cố Triệt thì Hứa Minh Tâm sẽ gặp nguy hiểm ngày đó.

Cố Triệt muốn lấy mạng của anh thì anh ta chỉ có thể ra tay với người bên cạnh anh mà thôi!

Anh đang vì chính mình, hơn hết là vì Hứa Minh Tâm.

Chuyện trước đó tuyệt đối không thể xảy ra lần nữa được.

Cố Gia Huy đi ra ngoài cửa, Cổ Triệt vẫn đang quỳ ở cổng. Màn đêm sương mù giăng khắp chốn, có hơi lạnh.

Cố Triệt nhìn chằm chằm anh, trong ánh mắt mang theo ý thù địch. “Cố Gia Huy, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

“Bây giờ anh chẳng là cái gì với tôi cả, anh cũng không xứng để làm đối thủ của tôi nữa, bởi vì tôi sẽ không cho anh thêm bất kì cơ hội nào để phản lại nữa đâu.”

Anh lạnh lùng nói. “”Tối rất hận, hận ban đầu sao không g**t ch*t anh đi! Tôi không nên mềm lòng, giữ lại một đứa tai hại như anh!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 875


Chương 875

Anh ta cho rằng Cố Gia Huy mất đi vẻ ngoài thì sẽ không chấp nhận nổi mà đi đánh chết Cố Trường Quân, hay sẽ suy sụp hoàn toàn, như vậy sẽ không còn bất kì uy h**p nào với anh ta nữa.

Không ngờ… anh lại có bụng dạ thâm sâu đến vậy, giấu kín suốt bốn năm trời.

Có trách thì cũng chỉ trách ban đầu anh ta lại tha cho anh một mạng! “Bây giờ tôi còn sống sờ sờ, còn anh, lại không cách nào vực dậy được nữa.”

“Khốn nạn…”

Cố Triệt còn chưa nói xong, Cố Gia Huy đã đạp anh ta một cái, không đợi anh ta bò dậy, giày da của Cố Gia Huy đã giẫm lên lưng anh ta, dí mạnh vào đó.

Cố Triệt tức giận gào lên, mọi người nghe vậy muốn ra giúp nhưng lại không ai dám tiến lên. “Cảm giác thất bại thảm hại như thế nào? Hả anh trai của em?”

Câu nói này vô cùng lạnh lùng.

Nó còn lạnh hơn cả dao, rét hơn cả băng đá, lạnh hơn cả màn sương trong đêm nay. Cổ Triệt nghe vậy thì tim đập lộc cộc một cái. “Anh cả, anh có muốn trải nghiệm cảm giác của cái chết không? Sự sợ hãi kéo dài miên man ấy, nó sẽ lan ra khắp người…”

Cổ Triệt nghe thấy lời nói lạnh như băng của anh, anh ta cảm thấy nổi hết cả da gà da vịt.

Vào chính lúc này, anh ta cảm nhận có một thứ lạnh lẽo đang dí lên đầu anh ta…

Là súng…

Sau khi Cổ Triệt cảm nhận được sự lạnh lẽo của súng, cả người anh ta đều run lên. “Cổ… Cố Gia Huy, anh đừng có làm loạn đấy, anh dám bóp súng cò không? Anh dám ở ngôi nhà này mà nổ súng sao?”

Cổ Triệt không tin anh thật sự sẽ làm vậy, nếu như anh thật sự muốn giết anh ta thì sớm đã ra tay rồi, hà tất phải đợi tới bây giờ.

Anh ta không sợ chết, kích động Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy cũng không chút do dự, thẳng thừng nổ một phát vào bắp đùi anh ta.

Máu b*n r* như hoa nở. “A…”

Cố Triệt phát ra tiếng kêu gào thảm thiết như lợn bị chọc tiết, anh ta ôm chặt lấy đôi chân bị thương của mình.

Cố Gia Huy chậm rãi thu súng lại, khóe miệng nở một nụ cười khát máu. “Hành hạ một người thì có vô số cách, khiến anh chết một cách dễ dàng thì lợi cho anh quá mà. Anh hai quay về định báo cáo chuyện hôn sự của mình với bố ruột anh ấy, bọn họ cũng có cả con luôn rồi, nhưng anh đã làm cái gì hả?”

“Anh hại cả nhà bọn họ chìm trong bóng tối, cả nhà bị sát hại, tôi cũng phải từ từ mà hành hạ anh. Cố Triệt, anh cứ từ từ cảm nhận cảm giác ngã từ trên cao xuống đi, những ngày tháng như này còn dài lắm.”

Cố Gia Huy quay người rời đi.

Cố Triệt phát ra tiếng kêu phẫn nộ, không quan tâm, nhưng anh ta lại không làm được gì, Cố Gia Huy còn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Cố Gia Huy thẳng thừng kêu người đưa anh ta đến bệnh viện, căn nhà cũng được sạch sẽ hơn mấy phần.

Anh cũng đưa ông nội tới bệnh viện, hai người ở cạnh nhau thì anh cũng dễ chăm sóc hơn.

Ông nội không gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là do tuổi tác đã cao rồi, không chịu nổi sự hành hạ như thế này nữa.

Nhưng Hứa Minh Tâm lại mãi vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Bác sĩ kiểm tra ra được trong não cô có một cục máu đọng nhỏ, có lẽ có liên quan đến vết thương ở thái dương và cái tát kia nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 876


Chương 876

Cục máu đó cần được loại bỏ, cục máu này không những phải làm phẫu thuật mở hộp sọ, mà còn vô cùng nguy hiểm, chỉ có thể đợi nó tự tan đi mà thôi.

Điều này vô cùng nguy hiểm, ngày nào cục máu còn chưa tan thì Hứa Minh Tâm sẽ không tỉnh lại, bác sĩ cũng không nói rõ được thời gian cụ thể.

Chỉ có thể đợi…

Cố Gia Huy nghe được thông tin này thì chỉ hận không thể g**t ch*t Cổ Lâm ngay lúc này.

Anh đứng trước giường, nửa bước cũng không rời.

Ngày qua ngày lại qua đi…

Ngày thứ hai ông nội nhập viện thì đã dần tỉnh lại, cơ thể cũng có chuyển biến tốt.

Ông đã mở cuộc họp cổ đông, đem tất cổ phần giao cho Cố Gia Huy, để anh có quyền quản lí. cả Bên ngoài tin tức đã bay ngập trời, ai cũng đang bàn luận về chuyện nhà họ Cổ thay đổi người thừa kế.

Dù sao thì Cố Gia Huy cũng đã có tập đoàn J.C rồi, hôm nay anh lại tiếp quản tập đoàn Cổ Linh, nếu như hợp hai vào làm một, vậy thì anh dễ dàng có được vị trí quyền lực nhất của thủ đô, những người khác nào dám có lời khó chịu nào. Bọn họ vẫn đang đợi lời phản bác của người trong cuộc, không ngờ Ngôn Dương lại công khai tỏ ra chúc mừng. Người nhà họ Ngôn cũng thừa nhận rồi, những tập đoàn khác đương nhiên không dám ngo ngoe thêm gì, chỉ xin Cố Gia Huy có thể cho họ một con đường sống.

Còn hội nghỉ cấp cao thì không được đầy đủ cho lắm, bởi vì Cố Gia Huy không đến tập đoàn.

Thư ký của chủ tịch đi giao nhận nhưng lại bặt âm vô tín, không liên lạc được. Cuối cùng hội nghị không thể không tự tổ chức được.

Bọn họ cũng biết được chuyện Cố Gia Huy có vợ tương lai rồi. Thế nhưng vì một người con gái mà lại dám bỏ mặc, không quan tâm tập đoàn lớn như vậy, bọn họ thấy quá đáng lắm rồi.

Mấy vị giám đốc cao tuổi là có quyền lực cao nhất, ngay cả Cổ Lôi Đình cũng không dám dễ dàng đắc tội vào.

Mấy ông đứng trong phòng bệnh, phòng bệnh rộng lớn bỗng chốc có hơi chật chội: “Chủ tịch mới, anh nên quay về tập đoàn xử lí mọi chuyện đi, tôi biết vợ tương lai của anh vẫn chưa tỉnh, điều này khiến anh rất khó chịu, nhưng anh cũng đâu thể mặc kệ chuyện của tập đoàn được.

Từ trên xuống dưới của tập đoàn, tổng cộng có tới hàng nghìn nhân viên, càng không cần nói tới mấy công ty con ở các thành phố khác, tập đoàn không có ai quản lí một ngày sẽ loạn thành nồi cháo cám mất.”

Phó chủ tịch khuyên hết nước hết cái, phó chủ tịch cũng là người từng trải, ông biết Cố Triệt đã hoàn toàn thất thế rồi, nên ông cũng không nhất định phải đánh cược liều, theo anh ta phản kích được.

Ông ta rất thức thời mà nhờ vả Cố Gia Huy.

Những người còn lại cũng lần lượt gật đầu, người phụ nữ này còn chưa chết, anh lại cứ ở trong bệnh viện bảo vệ cô, nửa bước cũng không rời, thật sự là không ra thể thống gì hết.

Hơn nữa, còn chưa biết khi nào thì cô tỉnh lại, ngày nào còn chưa tỉnh là ngày đó anh vẫn chưa xử lí mọi chuyện, vậy nếu như cô hôn mê mấy tháng trời thì sao?

Mọi người lần lượt tỏ ra không hài lòng, mồm năm miệng mười.

Một đám người ỷ vào việc mình lớn tuổi hơn, có lại lịch hiển hách, cứ thế chỉ trích, khống chế Cố Gia Huy như vãn bối của mình. “Nếu như các người còn nói thêm một chữ nào nữa, tôi sẽ cắt hết lưỡi của người đó.”

Cố Gia Huy lạnh lùng nhìn qua, bởi vì mấy ngày liền không chợp mắt, nên hai mắt anh hẳn rất nhiều tơ máu, nhìn vô cùng đáng sợ, giống như là vừa sống đi chết lại từ trong địa ngục ra vậy.

Mọi người chạm phải ánh mắt này, trái tim run lên kịch liệt. “Nếu như có ai không tin thì cứ thử xem.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 877


Chương 877

Bọn họ nghe thấy câu này, vốn dĩ còn muốn mở miệng ra nói, nhưng bây giờ lại thành anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, không dám mở miệng. Bọn họ nghĩ rằng Cố Gia Huy chỉ là một vãn bối sinh sau đẻ muộn, không quá đáng sợ.

Bọn họ còn không sợ cả Cổ Lôi Đình, Cố Triệt, sao có thể sợ một người con cháu như này được.

Nhưng không ngờ… vừa giao lưu một cái, trên người Cố Gia Huy liền có một khí thể không dễ dây vào, đè ép người xung quanh.

Bọn họ đột nhiên ỉu xìu lại, không dám làm phiền, lần lượt rời đi.

Ra ngoài cửa lại gặp được Khương Tuấn, anh ta cũng rất vội vàng, bây giờ trên dưới tập đoàn J.C chuyện lớn chuyện nhỏ đều do anh ta xử lí hết.

Bản thân anh ta giải quyết mọi chuyện thì chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng lắm, nhưng Cố Gia Huy đã mấy ngày không ăn không uống, không chợp mắt một cái rồi, cứ đứng túc trực ở giường suốt, tiếp tục như vậy thì toi rồi, cơ thể chắc chắn sẽ gục ngã mất.

Mấy vị giám đốc vừa chuyện ủy khuất ở chỗ Cố Gia Huy, nhìn thấy Khương Tuấn liền lần lượt kể khổ. “Vị chủ tịch mới này cũng thật là, không coi mấy người chúng ta ra gì hết, nếu như không có mấy người chúng ta, sao tập đoàn có thể phát triển tới hiện tại được?”

“Đúng đấy, một người vãn bối đẻ sau mà lại dám kiêu ngạo như vậy, bây giờ tôi liền…

Phó chủ tịch, ông đi vào bàn luận với anh ta, chức vụ của ông là cao nhất trong mấy người chúng ta mà.”

Người kia căn bản muốn nói là mình sẽ đi vào, nhưng đột nhiên nghĩ tới lời Cố Gia Huy nói, ông ta bất giác rét run người, chỉ đành nhìn về phía phó chủ tịch, xúi giục ông đi vào.

Phó chủ tịch hung hăng nhìn một cái, ông ta theo Cố Triệt bao nhiêu năm như vậy, không biết đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, nhưng Cố Gia Huy thì mới vùng lên được bao lâu chứ? Còn chưa tới cả một năm mà đã biển Cổ Triệt thành bộ dạng này rồi.

Ông ta nhìn thấu được thủ đoạn của Cố Gia Huy, còn trẻ như vậy mà có thể quản lí một tập đoàn, sao có thể là người lương thiện được?

Ông ta còn lâu mới đi vào trong mà làm mồi nhử. “Tôi không đi, nếu đi thì ông đi đi!”

“Ý của mấy vị giám đốc tôi hiểu chứ, quả thật là ông chủ nhà tôi lơ là rồi, nếu như có tài liệu gì quan trọng các vị có thể lấy ra cho tôi xem, sau khi tôi tính toán xong, cảm thấy ông chủ nhất định phải giải quyết thì tôi sẽ đưa cho anh ấy xem.Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Các ông cũng thấy rồi đó, trạng thái hiện giờ của ông chủ, lời ai nói cũng không nghe lọt vào tai được đâu.”

“Các vị vẫn nên quay về đi, tôi cũng chỉ có thể cầu nguyện cô Hứa sớm tỉnh lại thôi.” Khương Tuấn bất lực nói. “Vì một người phụ nữ mà biến thành dáng vẻ này, quả nhiên là hồng nhan họa thủy…”

Một vị giám đốc trong đó tức giận nói.

Lời còn chưa nói xong, ông ta đã bị Khương Tuấn ngăn lại. “Giám đốc Triệu, ông phải chú ý lời nói của mình chút, nếu như ông chủ nghe được thì sợ rằng… ông sống không yên đâu.” Khương Tuấn tốt bụng nhắc nhỏ.

Giám đốc Triệu cảm thấy mình mất hết thể diện, nên có chút không vui, nói. “Giám đốc Triệu, tôi cũng hết lời rồi. Nếu như ông không tin thì có thể thử xem sao, ông chủ cực kỳ coi trọng cô Hứa, các ông nhìn dáng vẻ của anh ấy là biết mà.

Các ông có thể chỉ trích ông chủ, nhưng cô Hứa thì… Nếu như nói lời khó nghe, hay là lời không nên nói, ông chủ sẽ bao che hết mực.”

Giám đốc Triệu nghe vậy, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, bờ môi khô quắt ấp úng một lúc, cuối cùng phủi tay áo bỏ đi, không nói thêm lời nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 878


Chương 878

Những vị giám đốc khác cũng lần lượt chuồn đi.

Lần này, coi như là họ thất bại thảm hại.

Khương Tuấn ở bên ngoài phòng bệnh, lo lắng nhìn Cố Gia Huy, đã là ngày thứ ba rồi.

Dường như Cố Gia Huy hoàn toàn không biết đói khát nữa, anh uống nước rất ít, thỉnh thoảng mười đi vệ sinh một lần.

Đêm đầu tiên còn có chợp mắt một tí, nhưng căn bản là không gnur nổi, cứ túc trực bên giường mãi.

Ba ngày liên tiếp như vậy, cho dù là mình đồng da sắt cũng không trụ nổi.

Ông chủ có nghị lực thật khủng khiếp, hơn người.

Bởi vì Hứa Minh Tâm không tỉnh lại nên dây đàn trong đầu Cố Gia Huy vẫn luôn căng chặt.

Nếu như cô Hứa xảy ra chút sai sót nào, người đầu tiên không trụ nổi chính là anh ấy! Cô Hứa, cô mau tỉnh lại đi, nếu không thì không phải cô xảy ra chuyện mà là ông chủ nhà chúng tôi xảy ra chuyện đấy.

Khương Tuấn âm thầm mong đợi trong lòng, anh ta thật sự rất lo lắng.

Dường như ông trời nghe được lời cầu nguyện của anh ta, bốn giờ chiều, ngón tay Hứa Minh Tâm đã có dấu hiệu cử động.

Cố Gia Huy lập tức gọi bác sĩ tới, bác sĩ nói cục máu trong não cô ấy đã tiêu tan toàn bộ, chắc là sẽ sớm tỉnh lại thôi.

Cố Gia Huy cũng thở phào một hơi, Khương Tuấn khuyên anh đi ngủ một giấc, ăn chút đồ, nhưng anh đã từ chối.

Anh nhất định pahir tận mắt nhìn thấy cô mở mắt ra, bình an tỉnh lại, bản thân anh mới hoàn toàn yên tâm.

Đều tại anh đến muộn, nếu như anh sớm hạ quyết tâm, diệt trừ tận gốc Cố Triệt thì cô đầu rơi vào nguy hiểm như bây giờ.

Bốn rưỡi chiều, mí mắt Hứa Minh Tâm đã động đậy.

Cô cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ rất dài, rất dài.

Trong mơ rất yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền tới giọng của Cố Gia Huy, ngoài ra thì đều là một mảnh yên lặng.

Cô cũng không biết mình đang ở đâu, đầu cô rất mơ màng, cô rất muốn tìm ra ngoài theo giọng nói của Cố Gia Huy, nhưng cô đi mãi vẫn lạc quanh đó một vòng. Cô mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà trắng xóa.

Trong mũi cũng toàn là mùi thuốc diệt khuẩn ở bệnh viện.

Cô đang ở bệnh viện sao?

Cô còn chưa hoàn toàn hoàn hồn thì bên tai đã truyền tới giọng nói quen thuộc.

Vô cùng khàn. “Em tỉnh rồi, có gì không thoải mái không? Cần anh đi gọi bác sĩ không?”

Hứa Minh Tâm nhìn chằm chằm vào một hướng, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Gia Huy, cô vô cùng kinh ngạc.

Anh… Sao anh lại biến thành dáng vẻ này? Hình như anh gầy đi rất nhiều, hốc mắt sâu đi vô kể.

Xung quanh đôi mất anh đều là sự mệt mỏi kiệt sức, trên cắm cũng mọc rất nhiều râu.

Anh nhìn cô, con ngươi đều là tơ máu, ngoại trừ sự mệt mỏi thì phần nhiều là sự vui mừng.

Anh rất vui vẻ! “C…”

Lâu lắm rồi cô không nói chuyện, miệng khô không khốc, khó khăn nói ra một chữ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 879


Chương 879

Một giây sau, Cố Gia Huy lập tức ôm lấy cô. “Cũng may em không sao, nếu không thì bỏ mình anh ở lại, anh phải làm sao đây?”

Lời này rơi vào tai cô, khiến cô thấy ấm áp, trái tim như có dòng nước ấm chảy vào.

Cô khôi phục lại chút sức lực, cục máu đông hoàn toàn tan biến, cô đã không sao rồi, vết thương ngoài da sớm đã khép lại, hồi phục kha khá rồi.

Nghiêm trọng nhất là tai, tai cô vẫn còn chưa nghe được rõ hết, nhưng vẫn nghe được một chút.

Không điếc hoàn toàn là may lắm rồi. Bàn tay nhỏ của cô vỗ lên lưng anh, nhẹ nhàng an ủi. “Xin lỗi, em lại khiến anh lo lắng rồi phải không? Đều là em không tốt.”

“Không có là anh không tốt, để anh ôm em đi.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, nhưng rất nhanh sau đó cô lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Cơ thể Cố Gia Huy đè xuống hết người cô, cô không trụ nổi, vội vàng gọi tên anh, nhưng không có ai đáp lại.

Cô lập tức điên cuồng gọi tên anh.

Bác sĩ thấy cảnh tượng này, lập tức đẩy một xe giường tới, đặt Cố Gia Huy lên trên.

Sau đó họ thay quần áo bệnh nhân cho anh, lập tức tiêm dung dịch dinh dưỡng vào. “Anh ấy sao vậy?”

Hứa Minh Tâm vội vàng hỏi.

Bác sĩ nói: “Anh Cổ đã túc trực bên giường ba ngày ba đêm, không ngủ một chút nào, anh ấy cổ đợi tới lúc cô tỉnh mười ngất đi, thật sự không dễ dàng gì. Cơ thể anh ấy bị tổn thương nghiêm trọng, quá yếu ớt rồi, có lẽ phải nghỉ ngơi mấy ngày, có khả năng sẽ sốt nhẹ, nhưng chắc không có vấn đề gì đâu.”

“Sao lại như vậy?”

Vào chính lúc này, Khương Tuấn đi vào, nhìn thấy cảnh này, anh ta lo lắng hỏi.

Quả nhiên, Hứa Minh Tâm vừa tỉnh lại, dây đàn của ông chủ liền đứt rồi.

Anh ta bất lực nói: “Khoảng thười gian này ông chủ rất khó chịu, anh ấy tự trách mình mềm lòng nên mới khiến cậu Lâm làm hại cô.”

“Anh ấy đã hứa với ông nội sẽ không làm đổ máu nữa.. Như vậy thì làm sao có thể trách anh ấy được.”

“Đúng vậy, nhưng ông chủ không thể nào nghĩ như vậy được, anh ấy cảm thấy mình không bảo vệ tốt cho cô, nếu như cô không tỉnh lại, tôi sợ rằng ông chủ không trụ nổi, sợ rằng anh ấy sẽ xảy ra nguy hiểm tới tính mạng luôn rồi.” Hứa Minh Tâm nghe vậy, đau lòng nhìn Cố Gia Huy đang hôn mê.

Sao anh lại ngốc như vậy…

Anh đâu phải thần tiên, sao có thể làm được tất cả mọi chuyện.

Hứa Minh Tâm làm kiểm tra toàn thân xong, không có vấn đề gì hết, chỉ là thính lực tại trái khó mà khôi phục lại như thường được.

Chỉ cần cô có thể còn nghe thấy được âm thanh là tốt rồi.

Đêm, Cố Gia Huy hơi sốt nhẹ, anh nhíu mày lại, dường như mơ thấy rất nhiều cơn ác mộng.

Hứa Minh Tâm để Khương Anh Tú giúp đẩy giường hai người vào làm một.

Cô nắm lấy tay Cố Gia Huy, hy vọng có thể cho anh sức mạnh. “Cố Gia Huy, anh đừng sợ, em sẽ ở bên cạnh anh.”

Giọng nói cô rất nhỏ, rất nhẹ, giống như đang dỗ trẻ con vậy.

Một tay trống khác của cô xoa lên mi tâm anh, nhẹ nhàng làm nó giãn ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 880


Chương 880

Dường như cảm nhận được sự tồn tại của cô, HứaGia Huy thật sự yên tỉnh lại.

Ban đầu là Hứa Minh Tâm nắm tay anh, nhưng không biết từ khi nào, anh lại nằm lại bàn tay nhỏ của cô, không để cô rời xa.

Hứa Minh Tâm nằm xuống, dựa vào người anh.

Trong khoang mũi truyền tới hơi thở của anh, chớp mắt khiến cô vô cùng yên lòng. Nửa đêm, Cổ Thnahf Trung đã hạ sốt, anh ngủ thẳng tới mười giờ ngày thứ hai mới tỉnh lại.

Mở mắt ra, trong phòng bệnh nào có bóng hình Hứa Minh Tâm.

Trong lòng anh lộp bộp một tiếng, anh lập tức nhảy khỏi giường, ngay cả dép cũng không đi vào.

Khương Anh Tú đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy Cố Gia Huy. “Ông chủ…”

“Hứa Minh Tâm đâu?”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

“Cô Hứa xuống lầu mua hoa rồi, cô ấy nói trang trí lại phòng bệnh như vậy sẽ khiến tâm trạng bệnh nhân tốt hơn chút.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì đẩy anh ta ra, lập tức chạy về phía thang máy.

Hứa Minh Tâm đã có thể xuất viện rồi, có thể thay quần áo bệnh nhân ra.

Cô muốn mua chút hoa tươi về, ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của hoa tươi cũng giúp ích cho sự hồi phục của bệnh nhân.

Nếu như Cố Gia Huy tỉnh lại, nhìn thấy một đống hoa tươi, anh nhất định sẽ rất vui.

Cô vừa chọn xong, còn chưa kịp gói lại, phía sau đã truyền tới giọng nói quen thuộc: “Hứa Minh Tâm.”

Hứa Minh Tâm quay người nhìn qua, chỉ thầy Cố Gia Huy mặc quần áo bệnh nhân, anh đứng ở cổng bệnh viện đối diện với đường lớn.

Cơ thể anh vẫn còn yếu ớt, vậy nên bước đi của anh không được ổn địng cho lắm.

Thậm chí ngay cả dép anh cũng không kịp xỏ vào.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim cô thắt chặt lại.

Cô đang định lao qua, nhưng Cố Gia Huy lại gọi cô lại. “Em đừng động đậy, đứng ở đó, anh đi qua.”

Anh vội vàng nói.

Sau đó anh nhìn xe ở hai bên đường, xuyên qua hàng người, băng qua đường.

Tốc độ đi của anh không phải quá nhanh, những mỗi bước chân đều có thể nhìn ra được sự gấp gáp.

Cuối cùng anh cũng đi tới trước mặt cô, ôm cô vào lòng.

Anh ôm cô rất chặt, dường như sợ cô sẽ lập tức biến mất trong một giây vậy.

Trái tim cô mềm nhũn lại, bàn tay nhỏ cũng ôm lại anh. “Cố Gia Huy, sao anh lại xuống đây?”

“Anh không nhìn thấy em nên rất lo lắng.” Cố Gia Huy nói từng câu từng chữ.

Anh ôm cô rất lâu, cuối cùng Hứa Minh Tâm đẩy anh ra trước.

Cơ thể anh vẫn còn rất yếu, nên nhanh chóng quay về giường nằm thôi.

Cô lập tức thanh toán Người bán hoa còn cười nói: “Vợ chồng nhỏ hai người đúng là ân ái mặn nồng gớm nhỉ, đúng là ngưỡng mộ quá mà.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, mặt đỏ bừng lên, cô hơi ngại ngùng.

Cô dìu Cố Gia Huy về phòng bệnh. “Sao ngay cả dép anh cũng không đi mà lại chạy ra ngoài thế hả?”

Hứa Minh Tâm hơi nổi giận nói.

Cô lấy giấy ướt ra lau cho anh, sau đó dìu anh lên giường.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 881


Chương 881

Cô đang định quay người đem hoa đi cảm, không ngờ Cố Gia Huy lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của cô, anh nghĩ cô muốn rời đi.

Đôi mắt anh sẫm lại, nhìn cô, ánh mắt hơi nóng bỏng.

Tơ máu ở mắt anh vẫn còn chưa tan hết, có thể nhìn thấy anh rất mệt mỏi.

Trái tim Hứa Minh Tâm mềm nhũn lại, cô nhẹ nhàng nói: “Em chỉ đi cắm hoa thôi mà.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì mới buông tay cô ra.

Cô lẩm bẩm một câu đói rồi, Cố Gia Huy lập tức kêu Khương Tuấn chuẩn bị đồ ăn.

Thức ăn của hai người khá thanh đạm, một người vừa khỏi bệnh, một người cơ thể còn rất yếu, ba ngày không ăn gì, vậy nên chỉ có thể ăn tạm vài món dễ tiêu trước.

Tốt xấu gì ba ngày này cô cũng được tiêm dịch dinh dưỡng vào người, còn anh chỉ uống có mấy ngụm nước, có là mình đồng da sắt cũng không chịu nổi.

Khương Tuấn chuẩn bị cháo thịt gà, còn có một ít bông cải xanh, trứng hấp.

Cô nhìn thấy Cố Gia Huy lặng lẽ gắp thịt gà trong cháo vào bát của cô. Anh nhớ cô thích ăn thịt. Hứa Minh Tâm nhìn thấy cảnh này, sống mũi hơi cay. “Anh ăn của anh đi, gắp cho em làm gì?”

“Không phải em thích ăn sao?”

Cố Gia Huy ngẩng đầu lên nhìn cô, lời nói mang theo sự hiển nhiên.

Chỉ cần cô thích, chỉ cần anh có, tất cả đều cho cô hết. “Cố Gia Huy, anh là tên ngốc hả? Anh như vậy mà còn đòi chăm sóc em? Lúc này em hay rồi, còn phải chăm sóc cho anh nữa, anh không biết trước khi chăm sóc người bệnh thì phải chăm sóc cơ thể mình tốt nhất hay không?”

“Em giận rồi sao?”

Cố Gia Huy dịu dàng nói: “Vậy anh xin lỗi em, có được không?”

Chỉ cần cô bình an, khỏe mạnh đứng bên anh, bắt anh làm gì cũng được hết. Lần này, anh thật sự rất sợ cô không tỉnh lại nữa.

Anh hỏi rất nhiều bác sĩ, họ đều nói nếu cục máu đông không tiêu tan hết, nếu còn tiếp tục phát triển nữa thì sẽ thành người thực vật.

Vừa nghĩ tới Hứa Minh Tâm có thể sẽ không nhảy múa, cười đùa trước mặt anh nữa trái tim anh như bị một con dao sắc nhọn đâm mạnh vào vậy, vô cùng đau đớn.

Anh không dám rời đi, chỉ muốn ở mãi bên cạnh cô.

Hy vọng cô vừa mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy chính là anh.

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, cũng không biết nên tức giận hay không nữa.

Cô giận anh không chăm sóc tốt cho mình, không phải muốn anh xin lỗi, anh cũng chẳng có lỗi gì. “Cố Gia Huy, em không thích dáng vẻ không có chừng mực này của anh tẹo nào hết.”

Hứa Minh Tâm không nhịn nổi, ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt. “Cố Gia Huy không biết chừng mực chẳng đẹp trai chút nào cả, anh trở nên rất yếu ớt, chẳng ra gì hết. Ở trong lòng em, anh luôn là một siêu nhân, mãi mãi không ngã xuống. Thế nhưng lần này, em xảy ra chuyện, anh giống như biển thành một người khác, anh khiến em trở nên rất buồn. Cho dù em chết rồi, anh cũng đừng biến thành dáng vẻ này.”

“Cố Gia Huy, thảo nào ban đầu Trịnh Hoa nói em sẽ trở thành tảng đá cản chân anh, thì ra em thật sự là… Em không thích dáng vẻ này của anh, mặc kệ em có xảy ra bất cứ chuyện gì, em cũng mong anh luôn mạnh mẽ, sáng suốt nghĩ kế như lúc làm việc.”

Cố Gia Huy yếu ớt sẽ bị ốm, sẽ ngã xuống, sẽ trở nên không còn lí trí nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 882


Chương 882

Cô cố gắng như vậy là không muốn liên lụy đến anh, nhưng cô vẫn khiến anh trở thành bộ dạng này.

Cô còn nghe Khương Tuấn nói, ban quản trị cũng tới đây rồi, họ liên minh lại với nhau trách mắng Cố Gia Huy vì một người phụ nữ mà mặc kệ sự sống chết của hàng nghìn nhân viên ở tập đoàn. Những tập tài liệu trong phòng của Khương Tuấn đều đã chất thành ngọn núi nhỏ rồi.

Cố Gia Huy như vậy, nếu như người xấu tới, anh nhất định không phản kích lại được. “Cố Gia Huy, anh có thể đồng ý với em không, hay coi em là hậu thuẫn mạnh nhất của anh chứ không phải là điểm yếu làm liên lụy đến anh, sau này, em có gặp chuyện không may anh cũng đừng trở nên như vậy, có được không?”

“Hứa Minh Tâm….”

Cố Gia Huy trầm mặc tới hiện tại, cuối cùng cũng đã có lời đáp lại. “Ừm.”

Cô lập tức gật đầu, thể hiện mình đang nghe.

Cô cho rằng anh sẽ đồng ý với mình, nhưng không ngờ giọng nói trầm thấp, khàn khàn của anh lại vang lên: “Anh không làm được, pahir làm sao đây?”

Lời này, giọng điệu của anh kéo dài ra, mang theo chút bất lực.

Sau đó, anh ôm cô vào trong lòng, ra sức ôm lấy cô. “Lời em nói quá nhẹ nhàng rồi, đối với anh mà nói nó lại rất khó. Anh cho rằng anh cũng có thể im lặng, bình tĩnh lại, có thể một lòng một dạ, chuyên tâm làm chuyện của mình được. Nhưng khi nhìn thấy em nằm trên giường, không cử động, không quấn lấy anh, không cười với anh, không làm loạn với anh, anh sẽ hoảng loạn.”

“Hứa Minh Tâm, em bình an chính là sự hậu thuẫn mạnh mẽ nhất của anh rồi, nếu như em ngã xuống, anh sẽ sụp đổ mất…”

Cố Gia Huy tnois, giọng nói lộ ra mấy phần bất lực, nhưng lại không chút hối hận. Anh biết Hứa Minh Tâm sẽ trở thành điểm yếu của anh, anh bằng lòng để cô trở thành vậy.

Nghe thế, cô mở miệng ra, định nói lời phản bác, nhưng nửa chữ cũng chẳng nói ra được.

Trong đầu cô cứ vang vọng mãi câu nói đó của anh.

Nếu như em ngã xuống, anh sẽ sụp đổ mất.

Anh không phần thần tiên, anh cũng có thất tình lục dục, cho dù trái tim có băng giá cũng sẽ có nơi mềm yếu nhất định.

Tất cả sự dịu dàng của anh đều cho cô hết, cô không cách nào báo đáp được. “Vậy nên, đừng nói với anh những lời này, nếu như ngay cả em cũng mặc kệ, khuyên anh như thế, vậy anh sẽ đau lòng lắm, chỉ còn mỗi cái thân xác này thì sao sống được.”

“Cố Gia Huy, anh nói lời này, em… em không biết nên phản bác lại sao nữa.”

“Không cần phản bác lại, đây là bệnh không thuốc nào chữa nổi.”

“Vậy, vậy anh phải đồng ý với em, sau này anh không được khiến bản thân mệt mỏi vậy nữa, Cố Gia Huy mặt đầy râu xấu chết đi được…”

= “Rất xấu?”

Cố Gia Huy nghe vậy thì nhíu mày lại, anh đẩy Hứa Minh Tâm ra, lập tức xuống giường, đi vào nhà vệ sinh.

Cố Gia Huy nhìn thấy mình trong gương, mấy ngày nay anh vốn dĩ không soi gương lần nào, căn bản không biết dáng vẻ lúc này của mình.

Ba ngày này anh gầy đi rất nhiều, quầng thâm trên mặt còn chưa tan hết, Cố Gia Huy mặt đầy râu thật sự rất xấu…

Cô vốn dĩ nhìn không giống chú gì hết, nhưng bây giờ thật sự là có hơi giống một ông chú trung niên yếu ớt rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 883


Chương 883

Sao lại biến thành như vậy? Anh vậy mà lại để Hứa Minh Tâm nhìn thấy dáng vẻ dọa ma này của mình sao?

Hứa Minh Tâm thấy anh đi vào lâu vậy mà vẫn chưa ra, cô hơi lo lắng, cơm canh đều sắp nguội rồi. “Cổ Thnahf Trung, anh ở trong đó làm gì đấy? Có ổn không đấy?”

“Em đừng vào, cho anh năm phút.” Cố Gia Huy nhanh chóng nói.

Năm phút…

Rốt cuộc anh ở trong đó làm gì vậy?

Cô đợi một lúc, Cố Gia Huy đẩy cửa ra, anh đã rửa mặt, cạo hết râu trên mặt đi.

Nhưng nhìn vào dấu cạo của anh, có những chỗ bị cạo trượt, còn có thể nhìn thấy chút vết máu nữa.

Đầu tóc được làm gọn lại, cũng hiện rõ mấy phần điển trai.

Cho dù là ông chủ thì cũng là một ông chú rất quyến rũ, khí chất sa sút trên người cũng rất mê hoặc lòng người. “Bây giờ còn xấu không?”

Cố Gia Huy hỏi.

Hứa Minh Tâm không nhịn được mà cười tủm tỉm: “Từ khi nào mà anh lại để ý tới vẻ bề ngoài như vậy thế? Bình thường không phải luôn bày ra bộ mặt khó coi, đăm đăm khó chịu của người bốn mươi tuổi hay sao?”

“Đó là khi chưa có vợ, bây giờ không giống trước nữa, em chỉ cần nhớ dáng vẻ tuấn tú của anh là được, phải quên sạch bộ dạng xấu xí kia của anh đi.”

“Cái này… sợ rằng hơi khó đấy, nó đã in đậm trong tâm trí em rồi, em nghĩ cả đời này em cũng khó mà quên được, không ngờ Cố Gia Huy cũng có lúc như vậy đấy, ha ha ha..”

Hứa Minh Tâm không nhịn được mà cười tới nỗi gập bụng lại, trên bụng còn có vết bầm tím, còn khá đau, nhưng cô không nhịn nổi nữa.

Cố Gia Huy nghe vậy thì con ngươi sẫm lại, anh bước tới trước mặt cô, ôm lấy eo cô, khóa chặt cô trong lòng mình.

Hứa Minh Tâm không chút phòng bị, cứ thể bổ nhào vào lòng anh.

Sau đó…

Cô cảm thấy đôi môi mỏng cử thể ập xuống, cướp không khí trong miệng cô, điên cuồng gặm nhấm.

Đây… căn bản là ép người quá đáng, không nói một lời nào mà.

Hứa Minh Tâm vùng vẫy, nhưng căn bản không có chút tác dụng nào.

Anh giốn như bức tường bằng đồng bằng sắt, không chút lung lay.

Hứa Minh Tâm chầm chậm từ bỏ, bởi vì… cả người cô đã hơi mềm nhũn lại, cô không thể không khuất phục kỹ xảo thuần thục của anh được.

Người đàn ông này… sao có thể mê hoặc người khác như vậy chứ?

Đôi mắt mơ màng của cô có thể nhìn thấy làn da mịn màng của anh.

Anh nahwms mắt, hôn quên trời quên đất. Rất lâu sau, hai đôi môi mới tách ra, hai người thở hồng hộc.

Đỉnh đầu anh dán vào đỉnh đầu cô, cánh mũi chạm vào nhau. Môi hia người cách nhau không xa, đều có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của nhau.

Anh hít sâu một hơi, ôm chặt lấy cô. “Bé ngốc, anh thật sự sợ em sẽ không tỉnh lại.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 884


Chương 884

“Anh không nỡ bỏ em lại, hơn nữa mấy lần trước Diêm Vương cũng không lấy mạng của anh, lần này cũng sẽ không đâu. “Vậy thì ông ấy thật sự đang thương hại anh, nên mới không đưa anh đi đấy.”

Cố Gia Huy không nhịn được, hạnh phúc nói.

Một người đàn ông từ trước tới giờ không tin vào ma quỷ thần thánh lại vì một người phụ nữ mà tin vào tất cả những điều này.

Anh nguyện ý thành kính trong lòng, ngày ngày thắp hương cúng bái, chỉ hy vọng có thể khiến Hứa Minh Tâm bình an, chò dò có cắt giảm tuổi thọ của anh cũng được. “Bây giờ… em còn nhớ dáng vẻ xấu xí của anh không?”

“Còn…”

“Xem ra vừa nãy anh hôn còn chưa đủ mạnh rồi.”

Cô chủ mới nói một chữ, cả câu còn chưa nói xong hết thì đôi môi anh lại ập tới lần nữa.

Đây chỉ là viện cớ mà thôi, anh chỉ muốn hôn cô, ôm cô, lưu luyến hương thêm trên người cô, trầm luân trong cơ thể mềm mại, ấm áp của cô mà thôi.

Nếu như thời gian có thể dừng lại vào lúc này, trở thành vĩnh hằng, như vậy thì tốt biết bao.

Hứa Minh Tâm cũng cảm nhận được khát vọng của anh, cô hơi an ủi anh, cũng không vùng vẫy nữa mà ra sức kiễng chân lên, ôm chặt cổ anh, ngờ nghệch đáp lại.

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, nụ hôn như lửa đốt, một khi bộc phát là không thể thu hồi lại.

Vào đúng lúc này, Khương Anh Tú đầy cửa đi vào, anh ta vừa đi vào, còn nói to một câu: “Ông chủ, cô Hứa, hai người chắc ăn xong rồi nhỉ, tôi tới dọn bát đũa…”

Khương Tuấn còn chưa nói xong, anh ta nhận ra trên giường trống rỗng, còn nhà vệ sinh ở bên cạnh thì…

Hả?

Hai người… Khương Tuấn ngây người.

Khoảnh khắc Hứa Minh Tâm nghe thấy giọng Khương Tuấn, cô lập tức dùng sức lực trên người đẩy Cố Gia Huy ra Cố Gia Huy không chút phòng bị, cả người suýt chút nữa thì đập vào tường.

Một cú đẩy này,.. mạnh thật đấy. Lồng ngực anh còn hơi đau nữa..

Hứa Minh Tâm như đứa trẻ làm chuyện xấu bị giáo viên bắt được vậy, bàn tay nhỏ đan lại vào nhau, hai má đỏ bừng.

Khương Tuấn là người thông minh, sao anh ta không hiểu hai người bọn họ vừa làm gì được chứ? “Cái đó… Tôi chỉ tới xem xem…”

Anh ta cảm nhận được một ánh mắt sắc lạnh, mang theo hơi thở chết chóc đang nhìn anh ta chằm chằm, anh ta cảm thấy rất áp lực. “Chúng tôi… Chúng tôi vẫn chưa ăn xong.”

“Như… Như vậy hả…”

“Biết rồi còn không đi ra, sao nào? Anh muốn ở lại cùng ăn?”

“Ờ ..”

Khương Tuấn nhận ra mọi chuyện, anh ta lập tức chuồn đi.

Cửa vừa đóng lại, ngực anh đập phập phồng.

Hỏng rồi, hỏng rồi, vậy mà lại quên đi ra. Hứa Minh Tâm cũng hoàn hồn, cô nói: “Chúng ta… ăn cơm đi.”

Cơm canh đều nguội rồi, nhưng bây giờ khắp người Hứa Minh Tâm đều nóng, cô không buồn để ý đến điều này nữa.

Cô cúi đầu, ăn cơm rất nhanh, chị sợ không thể nhanh chóng ăn xong bữa cơm này.

Ngượng chết đi được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 885


Chương 885

Hai người ăn cơm xong, Hứa Minh Tâm thu dọn sạch sẽ bát đũa.

Sau đó, Cố Gia Huy liền về biệt thự. Anh ở nhà không được bao lâu thì đã lập tức đến tập đoàn Cổ Linh nhận chức rồi.

Lần này, anh còn đưa cô theo nữa.

Trong phòng họp rộng lớn, toàn bộ đều là người, ai ai cũng đã hơn năm mươi, đều là những bô lão lão luyện. Cổ Lôi Đình cũng ở đây, mặc dù trước đó ông đã chuyển giao quyền lực rồi, nhưng Cố Gia Huy không có mặt tại hiện trường, bây giờ ông tới để gặp mặt trực tiếp, sau đó công bố trước báo chí.

Ban quản trị đã sớm có mặt, đợi mười phút sau, Cố Gia Huy mới đưa Hứa Minh Tâm chầm chậm đi tới.

Mọi người đợi lâu như vậy, vỗn dĩ họ đã hơi khó chịu rồi, không ngờ người đàn ông này còn dẫn theo một cô gái tới, mọi người càng khó chịu hơn.Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, nói họp sao có thể đưa người nhà tới được, đúng là trẻ con quá mà.

Lại có người nói mặc dù Hứa Minh Tâm là con gái nuôi nhà họ Ngôn những cũng là người nhà họ Hứa.

Cháu trai cưới con gái lớn, người chủ này lại đi cưới cháu gái, ra cái thể thống gì chứ? Tin này mà đồn ra ngoài, đúng là làm trò cười cho người khác mà.

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này, mặt cô hơi tím lại.

Người ngoài không đứng về phía bọn họ cũng thôi đi, không ngờ người của tập đoàn Cổ Linh cũng không tán thành cho bọn cô nữa?

Vậy cô cố gắng lâu như vậy, tất cả những khổ cực cô bỏ ra không phải đều trở nên công cốc rồi hay sao?

Hứa Minh Tâm nắm chặt tay lại, mồ hôi chảy ròng ròng, mà Cố Gia Huy cũng nhíu mày, quay đầu cho cô một ánh mắt trấn an. Cô không biết Cố Gia Huy đưa cô tới đây là vì cái gì, nhưng cô biết, anh làm như vậy chắc chắn là có chủ đích của mình.

Cố Gia Huy không kêu bọn họ yên lặng lại, những người đó cứ thế bàn luận mãi.

Cuối cùng giám đốc Triệu cũng đập bàn.

“Chủ tịch Cố, anh có ý gì đấy hả? Bây giờ đang phải quan tâm đến chuyện lớn của tập đoàn, tại sao anh lại đưa người ngoài tới? Người phụ nữ này có hiểu gì đâu? Đưa tới phòng họp, lẽ nào anh không cảm thấy hoang đường sao?”

“Đúng đấy, chủ tịch tiền nhiệm, ông nói một câu đi, tiếp tục như này, tôi thật sự lo lắng cho cảnh tượng về sau của tập đoàn lắm!”

“Chủ tịch Cố, chuyện tình cảm cá nhân của anh, chúng tôi không quan tâm đến, nhưng hiện giờ… Chuyện này, trong phòng họp cấp cao của chúng ta có người ngoài xuất hiện, thật sự là không được thích hợp!”

“Chủ tịch Cố, đúng là không được hay cho lắm, thân phận của anh.. Nếu như chuyện tình cảm của chủ tịch Cố bị lộ ra ngoài, tôi sợ rằng cổ phiếu sẽ có biến động lớn, đúng là hoang đường quá mà!”

Mọi người cứ mồm năm miệng mười nói.

Cố Lôi Đình không tiếp lời, ông chỉ nhìn Cố Gia Huy, ông nghĩ anh nhất định có cách nghĩ của riêng mình, nên bản thân ông cũng không có quyền can thiệp.

Ông tin Cố Gia Huy nhất định sẽ quản lí tốt tập đoàn Cố Linh, bởi vì đây là con trai của anh hai, anh nhất định sẽ rất để tâm.

Mười phút trôi qua, phòng họp đã loạn cả lên.

Cuối cùng, một cái đập của Cố Gia Huy đã chấm dứt tất cả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 886


Chương 886

Anh đập mạnh một cái lên bàn, phát ra một tiếng trầm thấp nặng nề, dọa tất cả mọi người lập tức ngậm miệng lại.

Bọn họ lần lượt nhìn về phía Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm ngồi trong lòng anh, không dám cử động dù chỉ một cái, cô cảm nhận được dường như ánh mắt của những người kia có thể giết người vậy, dọa cô tới nỗi dựng cả tóc gáy.

Thật ra cô muốn đứng dậy, nhưng bàn tay to lớn của Cố Gia Huy cứ giữ chặt eo cô, khiến cô không động đậy được.

Rõ ràng có nhiều chỗ trống như vậy, tại sao cứ khăng khăng bắt cô ngồi lên đùi anh, là anh đang muốn khiến cô thành bia đỡ đạn sao? Sợ chết đi được!

Bọn họ đang nhìn… nhìn Cố Gia Huy hay là nhìn mình vậy, đáng sợ quá, dường như họ đang muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Nếu như ánh mắt có thể giết người, có lẽ cô đã bị giết tới hàng nghìn lần rồi.

“Các vị nói xong chưa?”

“Chủ tịch Cố, hôm nay anh nhất định phải cho chúng tôi một lời công bằng, nếu không thì lão già như chúng tôi sẽ không cam tâm bỏ qua đâu.”

Giám đốc Triệu là người đầu tiên đứng ra bày tỏ thái độ, những người còn lại cũng lần lượt tiếp lời.

“Ông muốn lời công bằng như nào?”

“Thứ nhất, đây là phòng họp cấp cao của tập đoàn Cổ Linh, một người ngoài tới đây không được thích hợp, thứ hai, chủ tịch Cố đúng là trẻ con quá rồi, vì một người phụ nữ mà không quan tâm đến chuyện của tập đoàn, bây giờ lại còn làm ra chuyện hoang đường như vậy nữa.”

Giám đốc Triệu nhìn hai người ngồi cùng nhau, đúng thật là chướng mắt mà, chuyện này mà truyền ra ngoài, đúng là bị thiên hạ cười cho thối mũi.

Chuyện này giống như màn kịch phóng hảo ở cổ đại vậy, vì một người phụ nữ, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

“Còn gì nữa không?”

Cố Gia Huy vô cùng nhẫn nại, tiếp tục hỏi.

“Đương nhiên là còn, thứ ba… quan hệ của hai người thì không nên yêu nhau, cô ta và Hứa An Kỳ là chị em, chị gả cho cháu trai, em gái sao lại gả cho chú được, đúng là không có luân thường đạo lí, phản đạo đức, chuyện này mà truyền ra ngoài, truyền thông sẽ nhìn chúng ta ra sao?”

“Tập đoàn Cố Linh chúng ta có danh tiếng trăm năm, không thể bị một người phá hoại như thế được chứ?”

“Nói xong rồi, đây chính là ba điểm tôi muốn nói, những giám đốc khác còn có gì muốn nói không?”

“Hết rồi, ông Triệu đã nói hết rồi, chúng tôi không còn lời nào nữa.”

“Vậy chủ tịch tiền nhiệm thì sao?”

Cố Gia Huy khách sáo nói, ở nơi này, ông ấy không phải bố anh mà là chủ tịch tiền nhiệm.

“Tôi cũng không có gì để nói cả, vợ anh ấy là do tôi mời tới, tôi không ngờ mọi người lại có ý kiến như vậy, quả thật là tôi đã không suy xét kĩ càng, không để ý tới quan hệ chú cháu chị em này.

Con tự mình xử lí đi, bây giờ con bé là người phụ nữ của con, các con lại còn là tự nguyện với nhau nữa, không phải bố ép các con kết hôn.”

Cổ Lôi Đình nhàn nhạt nói.

Mọi người nghe thấy câu này, họ đột nhiên cảm thấy có một áp lực vô hình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 887


Chương 887

Thì ra nàng dâu này là do Cố Lôi Đình tìm, mặc dù lời này không phải nói với bọn họ nhưng cũng cho bọn họ sức ép.

Bọn họ nào dám giận chủ tịch tiền nhiệm chứ?

Mọi người nhìn nhau, trầm mặc không nói, họ đều đang đợi câu trả lời của Cố Gia Huy.

“Bây giờ mọi người đều nói xong rồi, cũng tới lượt chủ tịch mới tỏ thái độ rồi, về ba điểm mà giám đốc Triệu nói, tôi sẽ từ từ giải thích.”

“Thứ nhất, cô ấy là vợ tương lai của tôi chứ, chẳng qua là chưa báo với bên ngoài thôi, nhưng đây là sự thật, không có gì nghi ngờ cả. Sau này cô ấy cũng là vợ của tôi, là vợ của chủ tịch tập đoàn.”

“Tập đoàn Cố Linh là sản nghiệp cả nhà họ Cố, nhà họ Cố vẫn luôn chiếm vị trí đầu, đương nhiên cũng không thể nào phủi bỏ sự giúp đỡ của các vị giám đốc được, nhưng mọi người cũng đừng quên, tập đoàn này vẫn mang danh nhà họ Cố!” “Mặt khác, nói tôi trẻ con, tôi lại không cảm thấy vậy, cô ấy là vợ tôi, thứ tôi có cô ấy cũng có một phần, tập đoàn Cố Linh cũng có một nửa là của cô ấy, cô ấy tới xem đồ của mình thì có gì quá đáng.”

“Khoảng thời gian này tôi ở bệnh viện, mọi người đều chỉ trích, vậy được, sau này vợ con người thân các người nằm viện, không cho phép các người nghỉ phép, nếu như các người cảm thấy có thể chấp nhận được, vậy thì bây giờ tôi xin lỗi ngay.”

“Cái này…”

Mọi người đột nhiên bị hỏi tới nghẹn họng, không nói được lời nào.

“Ý của tôi là, có thể tới bệnh viện trông nom nhưng đâu thể bỏ mặc tập đoàn được…”

Giám đốc Triệu đính chính lại ý của mình.

“Một người đàn ông, ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được thì còn bàn chuyện sự nghiệp làm gì? Nếu như sau này vợ tôi lại ốm nữa, tôi cũng sẽ bỏ mặc tất cả để chăm sóc cô ấy, lời này tôi xin nói ngay tại đây.”

“Chuyện này… Đây không phải anh là người cuồng vợ hay sao? Xem trọng vợ đến như vậy, một đám già cỗi chúng tôi thành cái thể thống gì?”

Giám đốc Triệu không hài lòng nói.

“Tôi chính là kẻ cuồng vợ đấy, thì sao nào?”

Cố Gia Huy rất thẳng thắn trả lời, không chút phủ nhận, nói đến nỗi khiến giám đốc Triệu ngây người.

Người đàn ông khác nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ phản bác, cảm thấy mất mặt.

Không ngờ Cố Gia Huy lại mở miệng thừa nhận, dáng vẻ rất hiển nhiên.

Mọi người đột nhiên ngây người.

“Tôi có thể chăm lo tốt cho tập đoàn, sẽ không khiến mọi người thất vọng, tôi cũng sẽ không coi trọng bên khinh bên nhẹ giữa tập đoàn và .J.C. Cứ nhìn mà xem, tôi có thể phát triển tập đoàn .J.C trong thời gian ngắn như vậy, tôi nghĩ năng lực của tôi mọi người đều nhìn rõ được. Vậy nên tôi biết rõ tôi đang làm gì, tập đoàn Cố Linh đối với tôi mà nói rất quan trọng, còn cô ấy với tôi cũng quan trọng như vậy.”

“Tôi sẽ trở thành một chủ tịch tốt của mọi người, cũng sẽ làm một người đàn ông tốt chăm lo cho gia đình, lời này các người có ý kiến gì không?”

“Không…

Bọn họ yếu ớt nói.

Người đàn ông lo cả sự nghiệp và gia đình, quả thật khiến người ta không còn lời gì để nói.

Năng lực của Cố Gia Huy đã bày rõ ở đây rồi, căn bản không cần lo lắng cho tương lai của tập đoàn Cố Linh, chắc chắn sẽ ngày càng phát triển hơn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 888


Chương 888

Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Cố Gia Huy đang bày tỏ rõ thái độ của mình.

Tôi là người cuồng vợ, tôi là người chiều vợ, các người không vừa mắt với Hứa Minh Tâm thì tôi cũng khó chịu với các người, có gan thì tới đánh tôi này…

Đây chính là thái độ của anh.

Rất mạnh mẽ, rất bá đạo, không cho người ta chút đường lui.

Đúng là tam sao thất bổn, mà tam sao này lại còn là đốt cho Hứa Minh Tâm nữa, bọn họ không chỉ sợ Cố Gia Huy, mà ngay cả Hứa Minh Tâm được đưa tới này cũng sợ nốt. Sau này nếu như có gặp thì nhất định phải khách sao, không dám nói lời linh tinh.

“Vậy…. Vậy quan điểm thứ ba của tôi thì sao?” Giám đốc Triệu không còn hùng hổ như vừa nãy nữa, ông ta cẩn thận hỏi.

Hai điểm đầu tiên đã được nói, nhưng điểm thứ ba vẫn chưa được nói ra.

“Bây giờ Hứa Minh Tâm và gia đình nhà họ Hứa đã không còn bất cứ quan hệ nào, không thành lập vào ngày thứ ba, ai dám nói “không”, chính là kẻ thù của Cố Gia Huy tôi.”

Câu nói cuối cùng, lạnh lùng từ miệng thốt ra, khiến cho người ta kinh ngạc.

Làm kẻ thù của Cố Gia Huy, vậy chẳng khác nào là kẻ thù của tập đoàn Cổ Linh và tập đoàn J&C sao?

Không ai là kẻ ngốc, tự nhiên sẽ suy nghĩ đến trọng lượng của lời nói này, sau này thêm lần nữa cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

“Hiểu rồi, hiểu rồi.” Tất cả mọi người đều rối rít hùa theo.

Cố Gia Huy cũng làm rõ, tập đoàn này sau này sẽ giao cho Cố An Nhiên, bản thân cũng sẽ không ở lâu.

Đây là việc duy nhất anh có thể làm cho anh hai.

Hội nghị kết thúc, nhóm lão gia này đều rời đi. Cố Gia Bảo cũng đứng dậy rời đi.

Ông không nói nhiều, chỉ là vỗ thật mạnh vào vai Cố Gia Huy.

Đợi đến khi mọi người rời đi, Hứa Minh Tâm thở ra một hơi dài.

Thực là đem cô dọa đến chết rồi, cô thực sự sợ mấy vị lão gia này một lời không hợp liền đứng dậy đánh.

Khi bọn họ tranh cãi, đến đỏ mặt tía tai, nhưng một chút cũng không giống với những cụ già, người nào cũng giống như những chàng trai hai mươi tuổi, nộ khí tràn đầy.

Tất cả các mũi nhọn đều hướng về bản thân, làm cô sợ đến nỗi toàn thân đều căng cứng cả lên.

Bây giờ mọi người rời đi rồi, cơ thể cô cũng dãn ra, yếu ớt vô lực nằm bò trên bàn.

Từ trên người Cố Gia Huy cô muốn đứng lên, cô cần phải ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, cho đỡ sợ, nếu như lúc này có một lon coca lạnh, một ít đồ ăn vặt, thì không còn gì bằng.

Nhưng khi cô vừa đứng lên, người đàn ông liền ôm lấy eo của cô.

“Đi đâu?”

“Em muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.”

“Ngồi trên chân của anh không phải là ngồi sao?”

“Kỳ…kỳ cục…”

Hứa Minh Tâm có chút ngượng ngùng nói, cái vị trí này…có chút không tốt, làm cho người ta cảm thấy thẹn thùng.

Cố Gia Huy sau khi nghe xong, nhịn không được bật cười.

Bàn tay lớn của anh nâng lên, trực tiếp nâng cô đặt lên bàn hội nghị, cô sợ tới mức cả người đều run lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 889


Chương 889

Cô giống như một tên trộm thông thường, lập tức nhìn nhìn bên ngoài.

Phòng hội nghị này được làm bằng thủy tinh, phần dưới là một lớp thủy tinh mờ, phần trên là lớp thủy tinh thông thường.

Có thể vẫn còn có người lui tới.

Còn có thành viên của ban hội đồng quản trị đi tới đi lui.

Cô muốn nhảy xuống, nhưng mà Cố Gia Huy không cho.

“Ngồi đây, không có ai dám nói em đâu, vừa rồi ý tứ trong lời nói của anh rất rõ ràng, em là người của anh, tập đoàn Cố Linh cũng có phần của em, em đây chính là vợ của ông chủ, sợ cái gì chứ?”

“Nhưng mà…”

Lời này nói như vậy cũng không sai, nhưng mà đây không phải một quán nhỏ, mà là một tập đoàn lớn, cô làm sao dám làm càn chứ? “Anh không sợ người khác sẽ tức giận sao? Ngộ nhỡ làm cho bọn họ không hài lòng, tất cả kháng nghị, cái chức tổng tài này của anh cũng sẽ không làm tiếp được rồi.

“Bọn họ không dám đâu.”

“Tại sao?” Hứa Minh Tâm nhìn anh đầy nghi hoặc, anh tại sao lại có dáng vẻ như đã tính trước được mọi chuyện, lẽ nào lại chắc chắn đến vậy?

“Bởi vì anh người đàn ông của em có thực lực tuyệt đối, bọn họ làm bất cứ việc gì, đều luôn suy nghĩ cân nhắc mức độ nặng nhẹ.”

Hứa Minh Tâm sau khi nghe xong, nghĩ cũng là, bây giờ trong tay Cố Gia Huy có hai tập đoàn lớn, đảm bảo vị trí hàng đầu Đà Nẵng, còn sợ cái gì nữa chứ?

Những người đó lấy lòng còn không kịp, làm sao còn dám có ý kiến gì được chứ.

Chỉ là, vẫn không nên quá tự phụ.

Cô vẫn là nhảy xuống. “Tuy là nói như vậy không sai, nhưng em không muốn bọn họ là vì sợ sệt anh mới nghe lời của anh, cũng không hy vọng bởi vì em, mà bọn họ tức giận nhưng không dám nói. Đây không phải là điều mà em muốn thấy, em muốn nhìn thấy bọn họ thật sự thật lòng khâm phục. Mặc dù em bây giờ không có bãn lĩnh đó, nhưng mà sớm muộn có một ngày em sẽ khiến bọn họ nhìn với cặp mắt khác.”

“Tiểu nha đầu có chí khí như vậy?”

“Đơn nhiên, em chính là Hứa Minh Tâm, người phụ nữ đã chinh phục được Cố Gia Huy, có thể là nhỏ lâu la được sao?”

“Vậy thì anh rất kỳ vọng, em khi nào mới co thể chinh phục anh từ trong ra ngoài.”

Cố Gia Huy tiếp cận thân thể, đôi môi mỏng áp vào tai cô.

Lời nói trầm thấp lọt vào tai.

Vừa hay là lọt vào tai phải hoàn hảo không thiếu sót, cho nên nghe đặt biệt rõ ràng.

Một lời không hợp liền lái xe!

Khuôn mặt nhỏ của Hứa Minh Tâm ửng hồng, không bằng lòng liếc mắt một cái.

“Anh… anh nói bậy cái gì vậy, em đang cùng anh nói chuyện nghiêm túc.”

“Anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc với em, lẽ nào không phải sao?”

“Anh… anh rõ ràng là đang đùa giỡn giở trò lưu manh!”

“Cái này gọi là đùa giỡn giở trò lưu manh sao, vậy thực sự nếu ngày đó đến, vậy thì phải làm sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 890


Chương 890

“Anh…” Hứa Minh Tâm cảm thấy máu huyết toàn thân đều dồn lên trên đỉnh đầu, rõ ràng mấy phút trước vẫn nói chuyện rất nghiêm túc, làm sao… một giây sau liền biến thành không đứng đắn rồi?

Cô tự biết nói không lại Cố Gia Huy, anh vừa rồi có thể làm cho một đám lão già thông minh có thể đã trở thành tinh một câu cũng không nói ra được!

“Không nói với anh nữa, em muốn về nhà, Cố An Nhiên vẫn đang ở nhà đấy.”

“Ừ, anh bảo Khương Tuấn đưa em về. Anh ở đây vẫn còn chút việc cần phải xử lí.”

“Vậy anh chú ý sức khỏe, nếu như mệt không được uống cafe, lá lách và dạ dày của anh bây giờ vẫn còn yếu. Nếu như mệt rồi, thì phải nghỉ ngơi, không được cố tỏ ra mạnh mẽ. Buổi tối cũng nhất định phải sớm về nhà, em làm đồ ăn ngon cho anh ăn.”

“Được, anh nhớ rồi.”

Cố Gia Huy tiễn cô ra khỏi phòng hội nghị.

Vào lúc này, có một phu nhân mặc bộ âu phục, người phụ nữ thân hình đẹp đi đến, trong tay cầm mấy tập văn kiện.

Đó là thư ký A Lâm, là từ hải ngoại du học đến, đã từng là thư ký của Cố Triệt, năng lực đàm phán không tồi, nhanh chuẩn tàn nhẫn, một điểm cũng không giống tác phong làm việc của phụ nữ.

Cô ấy bước đến nói: “Cố tổng, đây là khoản đầu tư trước đây cho các dự án nghiên cứu và phát triển, cần anh xem qua, mới có thể tiếp tục thi công.”

“Xin chào cô Hứa.”

Sau khi báo cáo xong, cô ấy vẫn không quên chào hỏi với Hứa Minh Tâm, rất có lễ phép.

Hứa Minh Tâm ngẩn đầu tò mò liếc mắt một cái, một cô gái vô cùng xinh đẹp, trang điểm trông hơi cổ điển, nhưng lại không lộ vẻ chửng chạc, ngược lại lộ ra hào quang.

Khác với những người phụ nữ trẻ trung và dịu dàng, cô ấy tỏa ra hào quang mạnh mẽ, một nữ cường nhân đúng chuẩn.

Nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng rất bình tính và mạnh mẽ.

Hướng cô khẽ cười, mặc dù không hề dịu dàng, nhưng cũng không làm cho người khác cảm thấy quá lạnh lùng.

Người phụ nữ thật xinh đẹp, hơn nữa thân hình cũng rất đẹp.

Được che đậy trong một bộ âu phục và váy, eo thon mông nở, lập tức đều được phơi bày ra.

Trời… Cô ấy làm cho mình có chút áp lực, thân hình của hai người quả thực quá khác biệt rồi.

Cô thực sự trưởng thành rồi sao?

Thân hình này, làm sao vẫn chưa dậy thị được chứ?

Hay là nói, không thể dậy thì được?

Hứa Minh Tâm vô thức vòng tay trước ngực, muốn che đậy, nếu không rất dễ dàng sẽ bị người khác nhìn thấy sự chênh lệch.

Cô muốn trong tình thế bất lợi này đem bản thân che đậy chắc chắn.

“Cái đó… em không làm phiền nữa, em đi trước đây, anh nhớ về sớm.”

Hứa Minh Tâm chán nản quay bước đi.

Theo sau đó A Lâm cùng Cố Gia Huy bước vào trong, cô ấy đặt văn kiện xuống.

Khi nghiêng người, làm lộ ra cảnh Xuan.

Cô ấy nhìn thấy Cố Gia Huy hung hăng nhíu mày, lập tức bưng kín ngực.
 
Back
Top Dưới