Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 520


Chương 520

Lucia xoay người bỏ đi và nói với người bên cạnh mình với giọng lạnh lùng: “Người đó khiến tôi cảm thấy khó chịu, tối nay xử lý luôn đi, sau này tôi không muốn thấy người đó xuất hiện trước mặt lần nào nữa.”

‘Dạ thưa cô ba.”

Người bên cạnh cung kính nói.

Bữa tiệc kết thúc, Thẩm Thanh dẫn Hứa Minh Tâm ra về, thế nhưng cô vẫn không tìm được Cố Gia Huy.

Gọi điện thoại cũng tắt máy.

Hứa Minh Tâm nói Thẩm Thanh về khách sạn trước còn cô thì lát nữa tự bát xe vê sau.

Cô ngồi chờ ngay ngoài cổng.

Đêm London cực kì lạnh, mấy ngày trước vừa có bão tuyết lớn vừa có mưa đá, đến tận hôm nay vẫn chưa tan hoàn toàn nên đêm tối là thời điểm lạnh nhất.

Hứa Minh Tâm quấn chiếc áo bành tô đông lạnh run rẩy, ngồi trên cầu thang cuộn mình thành một cục nhưng vẫn không thể ngăn nổi cái lạnh thấm vào người.

Cô gửi tin nhắn cho Cố Gia Huy, mong là khi anh khởi động máy lại có thể nhìn thấy tin nhắn của cô. Rốt cuộc anh đã đi đâu thế không biết? Anh có còn ở bên trong không, có phải là do nhân viên có việc khác phải làm nên mới bị vướng lại?

Hứa Minh Tâm chờ rất lâu vẫn không nhìn thấy Cố Gia Huy.

Bấy giờ, cổng lớn mở ra, Lucia được mọi người vây quanh bước ra ngoài.

Xung quanh cô ta chính là vệ sĩ mặc quần áo đen tuyền, trông cực kì đáng sợ. Hứa Minh Tâm vội vàng đứng dậy, đứng dịch sang bên cạnh.

Lucia thản nhiên liếc nhìn Hứa Minh Tâm và hơi khinh thường.

“Đuổi con bé ăn mày này đi đi, không biết nhìn lại xem đây là nơi nào à mà ngồi đây.”

Sau đó cô ta đi tới ngồi vào xe.

Đó là một đoàn xe xếp dài thật dài, Lucia ngồi trong chiếc xe ở giữa, trước và sau có khoảng năm chiếc xe khác bảo vệ.

Cô ta vừa mới đi thì một đám người đi tới đuổi cô đi.

Hứa Minh Tâm chỉ có thể đứng bên vệ đường chờ.

Cả người cô lạnh run, cảm thấy cả người đã cứng ngắc rồi.

Đúng lúc này, trên người đột nhiên có thêm một chiếc áo khoác.

Cô cảm nhận được hơi thở ấm áp quen thuộc đó.

Hai mắt Hứa Minh Tâm nhanh chóng ngân ngấn nước mắt, xoay người nhào vào lòng ngực anh, uất ức nói: “Anh đi đâu thế? Anh có biết là em không nhìn thấy anh nên lo lắng lắm không? Điện thoại anh cũng tắt nguồn nốt, rốt cuộc anh đã đi đâu thế?”

Cố Gia Huy luôn trốn trong góc tối nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang chờ đợi mình nhưng lucia vẫn chưa đi nên anh không dám tùy tiện xuất hiện.

Giữa anh và Lucia có rất nhiều quan hệ giải thích không rõ ràng, tốt nhất là cả đời này đừng bao giờ gặp lại nữa.

Anh ôm chặt Hứa Minh Tâm, biết cô chịu uất ức.

Anh cũng không ngờ rằng cô gái này lại ở đây ngây ngốc chờ đợi mình và không theo Thẩm Thanh về.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 521


Chương 521

Anh đứng trong một góc bí mật nhìn thấy lòng đau như cắt, nhiều lần kiềm lòng không đặng muốn lao tới ôm cô vào lòng thật chặt.

“Lần sau không tìm thấy anh thì em cứ về trước đi, biết không?” Hai mắt Hứa Minh Tâm đỏ ửng, lắc đầu.

Cô nắm chặt lấy ống tay áo anh, nói: “Em không tìm thấy anh thì sẽ tiếp tục đứng đó chờ đến khi nào thấy thì thôi.”

“Tại sao thế?”

“Em sợ em đi linh tinh rồi anh sẽ quay trở lại chỗ cũ tìm em. Em không muốn chơi trò mèo bắt chuột với anh, sau này em nhỡ lạc mất anh ở một nơi nào đó thì chắc chắn em sẽ đứng yên tại chỗ chờ anh. Em sẽ chờ mãi chờ mãi, anh cũng không cần phải chạy khắp cả thế giới tìm kiếm em, anh chỉ cần quay trở lại chỗ cũ là được rồi.”

Hứa Minh Tâm hơi bướng bỉnh nói.

Cố Gia Huy nghe cô nói thế thì tìm lập tức mềm nhũn.

Rốt cuộc cô bé này đang cố chấp hay là ngốc nghếch đây?

“Em không sợ là em đứng yên đó sẽ không chờ được anh ư? Nhỡ đâu anh không quay lại đó thì phải làm sao bây giờ?”

“Thế thì em sẽ ở đó chờ cả đêm, em tin chắc chắn anh sẽ quay trở lại mà đúng không.” Hứa Minh Tâm trẻ con nắm lấy tay anh và cứng đầu nói.

“Được, anh biết rồi. Sau này chúng ta mà bất cẩn lạc nhất nhau thì anh sẽ quay trở về chỗ cũ.”

“Ừm, lần này rốt cuộc anh đã đi đâu làm gì thế? Sao bảo anh sẽ đứng trong góc ngoan ngoãn chờ em cơ mà? Tại sao mới chớp mắt một cái thì đã không thấy tăm hơi đâu nữa rồi thế?”

“Xử lý một chuyện đột xuất ấy mà, điện thoại hết pin nên mới tắt nguồn. Chờ đến khi anh xử lý công việc xong thì bữa tiệc cũng đã kết thúc rồi.”

“Thế thì anh có thể nói cho em biết trước một tiếng mà.” Hứa Minh Tâm hơi tức giận.

“Thật lòng xin lỗi, lẽ ra anh có thể kết thúc sớm, nhưng mà không ngờ là..”

“Thôi bỏ đi, lần sau anh không được lấy cái cớ này nữa đâu nhá!”

“Được.” Cố Gia Huy nắm chặt tay nhỏ và kéo cô lên xe, sau đó bọn họ cùng rời đi.

Anh đưa Hứa Minh Tâm về xong thì nhanh chóng quay về nhà Ôn Thanh Vân.

Ôn Thanh Vân đã chờ anh từ rất sớm.

Cô ấy thấy Cố Gia Huy về thì lập tức đi tới và lo lắng hỏi: “Chị nghe nói Lucia cũng đến bữa tiệc đó đúng chứ?”

“Ừm.”

“Năm ngoái anh cả của cô ấy tới cơ mà? Tại sao lần này người tới đó lại là cô ấy, chị tính sai rồi. Cậu với cô ta…”

“Không gặp mặt nhau, em tránh đi đúng lúc.” Cố Gia Huy hơi đau đầu, giơ ngón trỏ vuốt huyệt Thái Dương, vẻ mặt cực kì mỏi mệt.

“Lần trước chị muốn nói cho cậu biết nhưng cậu lại không muốn nghe, thế nhưng lần này hai người suýt tí nữa là chạm mặt nhau rồi, chị nghĩ mình nên nhắc nhở cậu một tiếng. Lucia không biết cậu là cậu ba nhà họ Cố, chỉ biết cậu tên là Henry. Chuyện xảy ra vào khoảng thời gian đó cậu cũng chỉ điều tra được huy hiệu của gia tộc Kettering nên mới nghi ngờ Kettering tham gia vào vụ việc đó. Năm đó sau khi cậu mất tích, Lucia như phát điên vậy, cô ấy hận không thể lật ba mét đất London lên để tìm kiếm cậu. Thế nhưng cậu cứ như bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Từ đó về sau tính tình Lucia hoàn toàn thay đổi, cô ấy trở nên độc ác và tàn nhẫn. Tất cả những vụ làm ăn được chuyển vào tay cô ta thì tất cả các đối thủ cạnh tranh đều không có một kết cục tốt.” “Cả gia tộc Kettering đó chỉ có cô ta là người kiêu căng ngạo mạn nhất, ai cũng dám đụng tới.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 522


Chương 522

“Em hiểu rất rõ tình tình của người phụ nữ đó, cô ấy ngang ngược và độc đoán từ trước rồi, nhưng khi đó mọi thứ vẫn chưa nghiêm trọng đến mức đó. Không ngờ chỉ mới bốn năm ngắn ngủi trôi qua, cả tôi và cô ấy đều thay đổi.”

Cố Gia Huy cong môi cười lạnh lẽo: “Cô ấy đang tìm cái gì? Tìm lại Henry năm đó ư? Đám người đó là do cô ấy cử đi cơ mà? Cô ấy là người đã tự tay g**t ch*t Henry, bây giờ tôi là Cố Gia Huy, chẳng còn gì liên quan tới cô ấy nữa.”

“Nếu như cô ấy biết được Cố Gia Huy chính là Henry thì chắc chắn cô ấy sẽ không ra tay! Cậu ba à, nếu như cậu xem chị là chị dâu cậu thì nghe chị khuyên một câu, đừng đụng đến gia tộc Kettering, gia tộc đó có bối cảnh sau lưng quá mạnh mẽ, cả các ông lớn cũng không dám đụng tới nữa là. Chị không muốn thấy cậu cũng xảy ra chuyện. Chị đã chấp nhận buông bỏ chuyện anh hai cậu rồi, tại sao cậu vẫn còn canh cánh trong lòng như thế?”

Ôn Thanh Vân đau lòng nói, người không thể bước ra khỏi nỗi ám ảnh và bóng tối đó không phải là cô ấy mà là Cố Gia Huy.

Nó giúp anh gắng gượng sống sót để báo thù cho Cố Thiệu Linh, khiến tất cả những người đó đều phải trả một cái giá thật đắt.

“Không bao giờ có chuyện đó đâu.” Cố Gia Huy lạnh lùng nói, mỗi một chữ đều được gắn thật mạnh, kiên quyết như thế.

“Anh hai cậu đã qua đời bốn năm rồi, chị cầu xin cậu buông bỏ nó đi được không? Chị thật sự rất sợ cậu sẽ xảy ra chuyện!”

Cố Gia Huy nghe thế thì lại chìm vào im lặng.

Anh sống chết siết chặt nắm đấm, gắn từng chữ một: “Mối thù của anh hai tôi nhất định phải báo, tôi không thể để cho anh ấy chết một cách vô ích như thế được.”

“Thế Hứa Minh Tâm thì sao? Cậu vì anh hai cậu, còn người yêu cậu thì sao? Cậu có nghĩ tới con bé không? Gánh nặng vẫn còn đó, con đường phía trước của con bé đã được trải sẵn chưa? Cậu có thể chịu đựng được tất cả những điều thị phi đó nhưng con bé có thể làm được không?”

“Tôi sống vì anh hai và cũng sống vì bản thân mình. Tôi sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, dù rằng có phải đánh đổi cả mạng sống của mình! Tôi sẽ không bỏ qua cho bất kì ai trong đám người đó, không một người nào cải”

Cố Gia Huy chợt trâm giọng gắt lên, ánh mắt anh là sự khát máu điên cuồng.

Anh có thể sống được đến bây giờ đều là do mối thù đó, sự chấp nhất đó.

Dù bây giờ anh đã tìm thấy ý nghĩa để tiếp tục sống thì cũng sẽ không bỏ qua những điều đó.

Anh hai đã chết rất thảm, phải có người đòi lại công lý cho anh ấy.

Bọn họ muốn tránh né những đấu tranh không đáng nên mới sang London, không muốn tranh giành với bất kì ai.

Thế nhưng tai vạ vẫn đua nhau đến.

Anh cả sợ anh em họ bắt tay với nhà họ Ôn để trở về chắn đường mình nên đã ra tay độc ác.

Anh có thể hiểu được điều đó, thế nhưng anh hoàn toàn không thể ngờ nổi những thứ anh điều tra được lại không đơn giản như thế.

Đúng là anh cả đã ra tay nhưng vẫn còn một đám người khác đến từ Kettering.

Anh ở dưới đáy nước nhìn thấy rõ rành rành người đứng trên boong thuyên xa xa đó chính là Lucia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 523


Chương 523

Trước mắt anh vẫn không biết bọn họ có mối liên hệ gì, thế nhưng chắc chắn cái chết của Cố Thiệu Linh có dính dáng đến bọn họ.

Một người là anh em ruột thịt, một người là cô gái anh từng yêu.

Bây giờ, tất cả đều là kẻ địch.

“Chị dâu, chị không cần phải khuyên tôi nữa, tôi biết bản thân mình đang làm gì. Tôi có thể bảo đảm với chị là khi chưa có kế sách vẹn toàn thì tôi sẽ không tùy tiện ra tay. Thứ tôi có chính là sự kiên nhẫn, thong thả chơi với bọn họ!”

Cố Gia Huy cong môi cười đầy tàn nhẫn, nụ cười đáng sợ như tu la đến từ địa ngục.

Hơi thở chết chóc và tàn bạo đó khiến con người ta lạnh cả sống lưng.

Ôn Thanh Vân muốn há miệng nói thêm gì đó nhưng lời lên đến miệng rồi lại không thốt ra được lấy một lời.

Chẳng người nào có thể khuyên nổi Cố Gia Huy.

Tình nghĩa anh em Cố Gia Huy cũng muốn, tình yêu thắm thiết anh cũng muốn.

Dù anh có phải hi sinh chính bản thân mình cũng sẽ không bỏ rơi bọn họ.

Thế nhưng… Điều tất cả mọi người muốn chỉ là anh bình yên mà thôi.

Linh còn sống thì cũng sẽ khuyên anh hãy buông bỏ thù hận, sống cuộc đời của bản thân mình.

Nếu Hứa Minh Tâm biết được chuyện này cũng sẽ khuyên anh đừng để bản thân mình bị tra tấn bởi thù hận.

Cố Gia Huy chưa từng mất đi người mình yêu tha thiết thì không thể nào hiểu được, gãy tay gãy chân thì làm sao so sánh được với trái tim băng giá.

Cố Gia Huy mất đi anh trai nhưng cô ấy lại mãi mãi đánh mất khả năng yêu một người. “Cậu tính khi nào quay trở về?”

“Mai, tôi sẽ đi cùng với Hứa Minh Tâm.”

“Được, chị sẽ chuẩn bị hành lý cho cậu.”

Ôn Thanh Vân chuyển chủ đề, không nhắc gì về chuyện đó thêm nữa.

Cố Gia Huy nhìn theo bóng lưng Ôn Thanh Vân rời đi, tim anh khẽ đau nhói.

Người anh có lỗi nhất chính là Ôn Thanh Vân và Cố Cố. Lẽ ra bọn họ nên có được một gia đình hoàn chỉnh và hạnh phúc nhưng lại bị anh phá hủy đi trong giây lát.

Anh cả có thể đi nhưng vì kéo dài thời gian nên anh đã ở lại.

Đầu Cố Gia Huy đau đớn không thể tả nổi, cả đêm anh cứ mơ đi mơ lại cơn ác mộng đó, nửa đêm đột nhiên bừng tỉnh và sau lưng thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Trong căn phòng tối đen nhưng mực là bầu sự trống rỗng khiến con người ta sợ hãi.

Hứa Minh Tâm đang ngủ rất say thì đột nhiên cảm thấy trong ổ chăn có một thứ gì đó lạnh như băng chui vào, cái lạnh của thứ đó khiến cô phải rùng mình.

Cô quên không mở điều hòa hay là quên chỉnh độ ấm của giường thề nhỉ?

Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy được Cố Gia Huy bên cạnh, cô không giật mình hoảng sợ mà ngược lại đã tập mãi thành thói quen.

Anh luôn xuất hiện bất ngờ như thế, khi đến cũng chẳng nói chẳng rằng.

Hứa Minh Tâm vội ôm lấy anh, nỉ non: “Tại sao anh lại lạnh thế này? Sao anh không mặc thêm quần áo vào, em ủ ấm cho anh nhé.”

Nói xong thì cơ thể nhỏ bé của cô đã dán sát vào lồng ngực rộng lớn của Cố Gia Huy.

Cô bị đông lạnh run run nhưng vẫn không nỡ buông ra, sợ anh bị lạnh chịu không nổi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 524


Chương 524

Con tim lạnh như băng của Cố Gia Huy dần tan ra, nhẹ nhàng ôm lấy cơ vào lòng.

Sau khi tỉnh lại thì anh không ngủ được nữa, nghĩ nghĩ thế nào lại vội vàng chạy tới đây.

Anh rất muốn, rất muốn nhìn thấy cô. Anh biết khi có cô ở bên cạnh thì trái tim anh sẽ trở nên bình yên hơn rất nhiều.

Không còn hoảng sợ lo lắng, cũng không còn bất an.

Cô là một loại thuốc thần có thể chữa trị được căn bệnh trong lòng anh.

Anh tỉnh táo lại, nghĩ tới bản thân mình khi đứng tranh cãi cùng với Ôn Thanh Vân, như ma quỷ đang ám lấy anh vậy.

“Minh Tâm, nếu như có một ngày nào đó trở nên cực kì đáng sợ và xa lạ thì em sẽ làm thế nào?”

“Tất nhiên sẽ giữ và ôm anh thật chặt, sau đó hôn anh! Chắc chắn anh sẽ không làm tổn thương đến em đâu đúng không?” Hứa Minh Tâm híp mắt, cực kì tự tin nói.

Cổ họng Cố Gia Huy hơi nghẹn, cô đúng là một đứa trẻ chưa lớn, cô nghĩ tất cả mọi người đều dễ dụ như vậy ư?

“Nếu làm thế rồi vẫn không được thì sao?”

“Thế thì em sẽ tát cho anh một cái để đánh cho anh tỉnh táo lại.”

Vẫn không được nữa thì sao?”

Vẫn không được ư? Không thể bắt em phải bỏ anh được chứ nhỉ? Em không nỡ đâu.” Hứa Minh Tâm nói xong lại vùi vào lòng ngực anh. Bây giờ cơ thể anh đã ấm lên nhiều, ôm ngủ cực kì thoải mái.

“Hứa Minh Tâm, tạm thời em đừng ngủ, trò chuyện với anh một lát đi.” Hứa Minh Tâm đẩy đẩy cánh tay cô, Hứa Minh Tâm cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Chắc là anh đã gặp phải chuyện gì đó rồi, tối nay thấy cứ là lạ.

Hứa Minh Tâm mở đèn lên, dịu đôi mắt đang díu lại vì buồn ngủ, mơ màng nhìn anh.

“Anh làm sao thế, có phải đã xảy ra chuyện gì đó không vui rồi không? Anh không vui thì cứ nói cho em biết, suy cho cùng thì ngoài nghe ra… Em cũng không thể giúp được gì.”

“Em an ủi người ta như thế đấy hả?”

Thì đúng là vậy mà, em chẳng giúp được gì thật, chắc chắn anh đang buồn rầu chuyện làm ăn rồi.” “Anh muốn báo thù cho anh hai nhưng anh sợ rằng sau này chuyện đó sẽ làm hại đến em. Anh không muốn buông bỏ em nhưng cũng không muốn bỏ qua chuyện của anh hai. Cái chết của anh hai có rất nhiều người liên quan trong đó, anh sợ anh sẽ không thể bảo vệ được em.”

“Hứa Minh Tâm, anh thật sự không biết phải làm cái gì bây giờ nữa, Nếu có thể thì anh thà người chìm xuống lòng biển sâu vào bốn năm trước là anh chứ không phải là anh hai. Anh thà mình chưa từng gặp được em, nếu thế thì anh đã không phải khó khăn trong việc lựa chọn như thế.” Giọng Cố Gia Huy khàn khàn, nó mang theo cái lạnh của màn đêm nặng nề lọt vào tai.

Tim Hứa Minh Tâm khẽ run lên, thì ra anh đang lo lắng cho cô nên mới không biết nên lựa chọn thế nào, nên mới khó khăn như thế.

Cố Gia Huy cô nhìn thấy luôn là người đầy sức sống.

Dù vào khoảnh khắc đó, mạng cô như chỉ mành treo chuông khiến anh lo lắng sợ hãi nhưng cũng không hề suy sụp buồn bã, chẳng biết phải làm thế nào như bây giờ.

Khi Cố Gia Huy cụp mắt xuống với vẻ nặng nề thì không ngờ Hứa Minh Tâm lại chẳng nói chẳng rằng… Hai tay cô quấn quanh cổ anh, cánh môi mềm mại được đưa đến gần và bắt chước cách Cố Gia Huy từng làm, chậm rãi hôn lên môi anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 525


Chương 525

Cả người anh chợt cứng đờ nhìn Hứa Minh Tâm bằng xương bằng thịt đang nhắm mắt lại trước mặt mình.

Cô là người nắm quyền chủ động trước nhưng sau đó Cố Gia Huy lại đảo ngược vị trí, đáp trả lại như bão táp, công thành chiếm đất.

Cuối cùng, hai người đều thở hồng hộc.

Bấy giờ, móng vuốt sói của Cố Gia Huy đã mò vào trong quần áo cô và chạm vào áo trong.

Thế nhưng trong khoảnh khắc quyết định ấy thì lý trí anh lại quay trở về, đẩy Hứa Minh Tâm ra.

Hứa Minh Tâm hơi xúc động rồi lại hơi sợ hãi.

Cô đoán anh không đẩy ra thì chắc cô đã tiện đà…

Nghĩ lại đã thấy thật là… Thật là xấu hổ!

Đàn ông và phụ nữ, cởi hết quần áo ra rồi còn làm gì được nữa?

Đó là một câu hỏi sâu xa đáng để suy ngẫm!

Cô cũng hơi ngượng ngùng, đỏ mặt.

Con sâu ngủ đã biến mất tăm, đôi mắt tối đen như mực đảo quanh.

Tim cô cứ nhảy lên thình thịch như mất phanh, có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của hai người trong không khít Suýt tí nữa là lau súng cướp cò rồi!

“À này…” Hứa Minh Tâm là người phá bỏ bầu không khí yên lặng trước.

“Em không có quyến rũ anh đâu đấy nhé, em chỉ muốn nói cho anh hiểu một vài điều thôi, Trước anh em bị Trịnh Hoa tra tấn đến mức suýt chút nữa là về chầu trời, khi đó em tỉnh lại, tại sao anh không nói cho em biết tằng anh muốn buông bỏ?”

“Anh sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa!”

“Thế bây giờ anh không thể bảo đảm được điều đó ư?”

“Ừm, kẻ địch lần này cực kì mạnh mẽ, cả anh cũng không thể nắm chắc được phần thắng.”

“Thật ra thì cùng lắm là chết đi thôi mà, tuy là em rất sợ chết, tục ngữ chết vinh còn hơn sống nhục nhưng sống vẫn tốt hơn đúng không. Em sợ chết như thế, tại sao sau khi xảy ra chuyện của Trịnh Hoa em vẫn sẵn sàng đi cùng anh? Bởi vì em thích anh đấy, em không muốn phải xa anh. Em biết anh gặp nguy hiểm thì em cũng sẽ rước lấy tai họa từ trên trời ập xuống nhưng thế thì có sao đâu?”

“Em biết rằng dù em có xảy ra bất kì chuyện gì thì cậu ba nhà họ Cố của em cũng sẽ chạy tới để cứu em, cũng như anh hùng nhất định sẽ tới cứu lấy mỹ nhân của mình vậy, tuy là…’ Tuy có lẽ sẽ không thể cứu được nhưng mỹ nhân cũng cực kì vui vẻ, khi mình khoác lên chiếc áo cô dâu có thể nhìn thấy được người mình yêu: “Em biết anh sẽ đến cứu em mà, dù anh có đến trễ em cũng không trách anh. Bởi vì em biết chắc chắn anh sẽ không buông bỏ, anh sẽ cố gắng hết sức mình.

“Anh cũng không cần phải nghĩ rằng anh đang làm liên lụy đến em, nếu em không thể gả cho anh thì có lẽ bố sẽ dùng em để lấy được một mối quan hệ hợp tác kinh doanh nào đó, dù em gả cho người thế nào ông ta cũng không quan tâm. Em giống như là người hầu thời xưa vậy đấy, cậu chủ cứu em nên em sẽ lấy thân báo đáp.”

Hứa Minh Tâm cười tủm tỉm nói, cô nói chuyện sống chết cực kì nhẹ nhàng.

Không phải là cô không sợ chết, mà là có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Cuối cùng cô có thể thoát hỏi nhà họ Hứa và nắm trong tay cuộc sống của chính bản thân mình, hơn nữa Cố Gia Huy tốt với cô như thế thì làm sao cô nỡ rời khỏi anh cơ chứ.

Không có Cố Gia Huy thì cũng không có Hứa Minh Tâm sống thoải mái vui vẻ ngày hôm nay, cô thà chết vì anh cũng không muốn quay trở lại nhà họ Hứa, sống những ngày tháng dư thừa đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 526


Chương 526

“Nếu… Bây giờ em rời khỏi anh và vẫn không bị nhà họ Hứa khống chế thì sao? Bây giờ em là một nửa người của nhà họ Ngôn, em không cần phải e dè gì Hứa Văn Mạnh nữa.”

“Anh đã người đã giúp em có được ngày hôm nay, rời khỏi anh rồi em sẽ không còn là Hứa Minh Tâm.”

“Anh là người đã chạy em cách phải siết chặt nắm đấm và phản kháng, anh là người đã cho em biết mình có thể làm những điều mình thích, anh đã người cho em biết thế nào là phá sản, anh là người đã dạy cho em cách để trưởng thành… Em muốn anh có thể dạy em suốt cả một đời.” Nói xong thì hai mắt Hứa Minh Tâm đã ngân ngấn lệ.

Sau đó cô vùi đầu vào lòng ngực anh, nghẹn ngào nức nở thành tiếng.

“Em không sợ chết, nhưng mà em thật sự rất sợ mình phải sống không có anh!”

“Cố Gia Huy, em sợ em đã dán nhãn thuộc về anh rồi, rời khỏi anh em sẽ không thể sống cuộc sống độc lập. Nhưng bây giờ em hoàn toàn không muốn có một cuộc sống độc lập, em chỉ muốn ở cùng với anh. Anh phải chờ đến khi em hai mươi tuổi, anh không được nói rồi nuốt lời, em còn phải trở thành cô dâu của anh, mặc chiếc áo cưới xinh đẹp đi về phía anh cơ mà!”

Cố Gia Huy nghe thế thì muốn nói gì đó nhưng rồi lại cảm thấy tất cả mọi ngôn từ trên đời đều quá ít ỏi, thiếu thốn đến mức đáng thương.

Anh không thể kiềm lòng được nữa, kéo cô vào vòng tay mình, đôi môi mỏng nhanh chóng dán lên, quấn quýt lưu luyến.

Tất cả mọi lời nói đều được hòa vào trong nụ hôn này. Cố Gia Huy có thể kiềm chế bản thân mình cực kì tốt, anh đã nói là sẽ chờ đến khi cô hai mươi tuổi thì chắc chắn sẽ chờ đến giây phút cuối cùng.

Anh sẽ không vượt qua giới hạn đó dù rằng bản thân mình phải khó khăn đến mức nào.

Anh ôm Hứa Minh Tâm, nhìn cô bình yên chìm vào giấc ngủ rồi lại cong môi lên cười khẽ.

Dường như cả thế giới đều đã nằm trong lòng bàn tay anh, đó là cảm giác hạnh phúc không thể nói thành lời.

Cực kì mạnh mẽ!

Ngày hôm sau, Thẩm Thanh nhìn thấy Cố Gia Huy ngồi trên bàn ăn thì chợt nhíu mày.

“Thằng nhóc này, tại sao cậu lại đến đây?”

“Tôi tới đón Minh Tâm về nhà.” Anh mỉm cười nhìn Hứa Minh Tâm.

Thẩm Thanh cứ tưởng là anh vừa mới tới đây thôi, bà ấy nào biết rằng anh đã có mặt ở nơi này từ tận tối hôm qua, hơn nữa anh còn đến đây không chỉ một lần, anh đi tới nơi này như ngựa quen đường cũ.

“Bà Thẩm Thanh khá là vất vả rồi, chắc là Minh Tâm đã gây ra cho bà khá nhiều phiền toái. Lần này để tôi đến đưa mọi người trở về, thế thì chắc anh cả cũng sẽ yên tâm hơn một chút.”

“Tôi chăm sóc con bé vì chồng và con trai tôi thôi nên cậu không cần phải khách sáo làm gì, hợp tác với nhau nên bánh ít đi thì bánh quy lại, cậu khách sáo quá rồi.”

“Dù thế nào thì bà cũng đã dạy dỗ hướng dẫn cho Minh Tâm rất tốt.”

“Đừng nói những lời vô nghĩa đó nữa, đó là một phần cố gắng của chính con bé. Minh Tâm làm bữa sáng rất ngon, nếu đã đến đây rồi thì ở lại ăn một chút đi.” Thẩm Thanh cũng không thể đuổi anh đi nên chủ động mời anh ở lại.

Có lẽ bà ấy không nói thì Cố Gia Huy cũng sẽ mặt dày mày dạn ở lại mà thôi.

Hứa Minh Tâm bưng bữa sáng kiểu Tây nóng hôi hổi từ trong nhà bếp ra.

Cô chuẩn bị cho Thẩm Thanh rất nhiều món tốt cho việc giữ gìn sức khỏe và sắc đẹp, không cần Thẩm Thanh phải nhắn trước.

Có thể thấy con bé này là một người biết cách quan sát, biết đâu mới là thứ thích hợp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 527


Chương 527

Mọi người ăn sáng xong thì chuẩn bị về nước.

Thế nhưng trên đường ra sân bay Thẩm Thanh cứ có cảm giác có người nào đó đứng sau lưng nhìn mình.

Lại là ánh mắt kì quái đó, như kim chích vào lưng khiến bà ấy cực kì khó chịu. Bà ấy ngoái đầu nhìn lại theo bản năng và trông thấy một người đội mũ đen quần áo đen đứng lẫn trong đám người và vội vàng xoay người bỏ đo.

Dáng người này..

Tim bà lại run lên, mặt cắt không còn một hột máu.

Bà ấy muốn đuổi theo nhưng xoay đầu nhấc chân đi được vài bước thì đã đứng sững lại.

Cung Tuyền đi tới khó hiểu hỏi: Chuyện gì thế?”

“Không… Không có gì, có lẽ là do tôi bị hoa mắt.” Thẩm Thanh xoa huyệt Thái Dương, có lẽ mấy ngày nay bận rộn chuyện tham gia đêm từ thiện nên thần kinh bà đã căng thẳng quá mức nên mới xuất hiện ảo giác thế này.

Người đó đã chết từ lâu rồi, tự làm tự chịu, làm sao có chuyện người đó còn sống đượ!

cBa người lên máy bay quay về nhà, vừa ra khỏi sân bay thì đã trông thấy Ngôn Dương đến rước.

Ông ấy đứng xen lẫn trong nhóm người hâm mộ, giơ tấm bảng đèn sáng chói lóa, nhìn thấy Thẩm Thanh bước ra lập tức gọi to.

“Thẩm Thanh, Thẩm Thanh, em là đẹp nhất! Là người đáng yêu nhất hệ mặt trời!”

“Thẩm Thanh, Thẩm Thanh, em là đẹp nhất! Là người đáng yêu nhất hệ mặt trời!”

Thẩm Thanh trông thấy cảnh đó thì lập tức đỏ mặt lên.

Hơn bốn mươi tuổi đầu rồi còn được người ta khen là đáng yêu, xinh đẹp, đúng là mất mặt chết đi được.

Bà ấy vội vàng đi tới, nhân viên bảo vệ cản người hâm mộ lại, sợ bọn họ làm gì tổn thương đến Thẩm Thanh.

Ngôn Dương vẫy tay nói: “Mọi người không được đứng quá gần, nhất là cậu, cậu là người hâm mộ nam nên lại càng không được tới gần. Cô ấy là vợ tôi, mấy người làm thế tôi sẽ ghen đấy!”

Nhóm người hâm mộ nghe thế lập tức cười ồ lên.

Trong giới giải trí chỉ có đôi này không hề mất đi một lượng người hâm mộ nào từ khi công khai đến nay.

Tất cả các ngôi sao khác vừa mới công khai chuyện tình cảm thì đã tạo ra một làn sóng chiến tranh cực lớn trong đám người hâm mộ.

Thế nhưng khi Thẩm Thanh lớn tiếng công khai chuyện tình cảm của mình thì mọi người lại giơ hai tay hai chân đồng ý.

Ngôn Dương theo đuổi bà ấy là chuyện mà tất cả mọi người trong giới hay ngoài giới gì cũng biết, Ngôn Dương chân thành theo đuổi vợ cưng chiều vợ đã khiến tất cả người hâm mộ cảm động.

Dù là ở những nơi công cộng hay bí mật thì Ngôn Dương vẫn yêu thương cưng chiều vợ mình.

Người hâm mộ cũng dần dần thích cả Ngôn Dương, luôn ríu rít nhắc tới tên ông ấy.

“Mấy người có thể mắng tôi nhưng không được mắng vợ tôi. Nếu các người mắng vợ tôi thì tôi sẽ cho mấy người biết thế nào là lễ hội!”

Dù rằng bây giờ Thẩm Thanh đã bốn mươi tuổi nhưng vẫn có rất nhiều người hâm mộ nhỏ tuổi hơn.

Trong mắt người hâm mộ, đây là cuộc hôn nhân của tình yêu.

Hứa Minh Tâm đi sau cùng, vì Cố Gia Huy nên không đi tới.

Cô nói: “Bố mẹ nuôi yêu thương nhau thật đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 528


Chương 528

“Sau này cũng ta cũng sẽ như thế, có lẽ anh sẽ không công khai nói ra tình cảm của mình với mọi người như Ngôn Dương nhưng chắc chắn anh cũng sẽ không giấu kín mọi thứ trong lòng. Anh nhớ em thì sẽ nói cho em biết, thương em cũng sẽ nói cho em biết, lo lắng cho em cũng sẽ nói cho em biết. Ai bắt nạt em thì chắc chắn anh cũng sẽ bắt kẻ đó trả giá gấp trăm lần.”

“Tiếc là em không xuất sắc và tài giỏi như mẹ nuôi.”

“Dù rằng Thẩm Thanh chẳng có gì xuất sắc thì thích một người chính là thích, không có nhiều lý do như thế, anh nghĩ Ngôn Dương cũng sẽ không tiếc tình yêu dành cho Thẩm Thanh đâu. Vả lại trong mắt anh em là cô gái tuyệt vời như thế, làm gì có chuyện không xuất sắc như người ta.

Chỉ là bọn họ không phát hiện ra mà thôi, em cứ cho mọi người thời gian.’ “Em đã cho tận mười tám năm ấy… Hứa Minh Tâm yếu ớt nói.

Tài năng gì mà tận mười tám năm vẫn không có ai phát hiện ra cơ chứt Cố Gia Huy nghe cô nói thế lại cười cười: “Em vẫn còn nhỏ mà, cứ từ từ thôi. Đi thôi, chúng ta về nhà đi.”

“Có cần nói cho bố mẹ nuôi một tiếng không?”

“Em nhìn bọn họ bây giờ kìa, còn rảnh để ý tới chúng ta không? Đi thôi, bay cả đường dài mệt mỏi rồi, muốn vê ngủ với em.”

“Hừ, mấy lời đó nghe chẳng có tí quyến rũ nào cả!” Hứa Minh Tâm bĩu môi nói.

Đó không phải là giấc ngủ với người đàn ông mà cô tưởng tượng ra trong đầu.

Ngủ với Cố Gia Huy thì chính xác là chỉ có ngủ!

Về đến nhà, Cố Yên đã chờ để chào đón bọn họ từ rất sớm.

Thấy Hứa Minh Tâm về tới lập tức nhào tới ôm cô thật chặt.

“Cô gái đáng yêu à, cuối cùng cậu cũng trở về rồi, tôi nhớ cậu sắp chết đến nơi rồi ấy. Cậu có biết là tôi ở nhà sắp chán đến chết rồi không hả?”

“Anh, em muốn muộn vợ chưa cưới của anh đi một chút, mau theo tôi đi dạo phố ăn cơm đi, đi chơi một vòng cho đã xem nào!”

“Đây là cô gái của anh, chồng chưa cưới của em đâu? Em với cậu ta sắp đính hôn với nhau rồi cơ mà?”

“Không có đính với cả hôn gì nữa đâu, đính hôn phiền phức lắm, bọn em quyết định năm sau kết hôn luôn cho nhanh. Bố đã bắt đầu gửi thiệp mời rồi, em muốn dẫn bé yêu đi cùng chọn mâm lễ, tuy là lễ cưới của em được chuẩn bị hơi vội vàng nhưng nhất quyết không thể qua loa cho xong được.”

“Được rồi, nếu như không nể tình em sắp kết hôn thì anh cũng không cho em mượn đầu đấy nhé. Đi sớm về sớm, đừng chiếm người con gái của anh làm của riêng lâu quá!”

Cố Yên gật đầu như giã tỏi, vội vàng kéo Hứa Minh Tâm đến trung tâm mua sắm.

“Cậu kết hôn với bác sĩ Lệ Nghiêm thật ư?”

“Tất nhiên rồi, làm trong năm nay thì thời gian quá ngắn, chỉ có thể chuyển ngày sang năm sau thôi. Năm sau tổ chức lễ kết hôn, báo cáo lên quân đội thì có thể nhờ Thượng tướng chứng hôn cho bọn tôi một lần nữa.

Chúng tôi kết hôn thế này là quân hôn, không thể tùy tiện ly hôn được, tốt biết là bao nhiêu?”

“Thế cậu tính tặng cái gì?”

“Nước hoa? Chocolate? Hoặc là búp bê gì đó? Tôi cũng không biết nữa nên cho cậu chọn một món đấy.”

“Đi xem thế nào đã, tôi vẫn chưa có ý tưởng gì.”

Hai người vào trung tâm mua sắm, Cố Yên nhìn quanh.

“Gần đây Thư Hàn có liên lạc với cậu không vậy?” “Không có, cậu ấy vẫn chưa biết tin hai người kết hôn với nhau đâu nhỉ. Điện thoại cũng không chịu nghe, gửi tin nhắn cũng không thấy trả lời, tài khoản mạng xã hội thì lâu thật lâu mới có hoạt động mới, có lẽ cậu ấy đã chặn hết các thông tin từ bên ngoài rồi, không nhìn thấy tin nhắn của tôi. Cậu ấy không đến tham gia lễ cưới của anh trai mình chắc sẽ tiếc nuối lắm.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 529


Chương 529

“Không đâu, suy cho cùng thì cô ấy cũng không thích Lệ Nghiêm mà… Cô ấy ghét người anh trai này như thế thì chắc hoàn toàn không muốn đến tí nào.”

Cố Yên nói chuyện cứ ấp a ấp úng, ánh mắt lóe lên.

“Không có đâu, Thư Hàn cực kì quan tâm đến bác sĩ Lệ Nghiêm. Tôi quen biết với cậu ấy ba năm nay, trông cô ấy không tim không phổi, không thể giấu được bất kì chuyện gì là thế nhưng trên thực tế cậu ấy chỉ là người không biết cách để thể hiện suy nghĩ trong lòng mình nên mới thường xuyên giấu những chuyện đó đi, người ngoài có hỏi cũng không được. Thư Hàn cực kì quan tâm đến bác sĩ Doanh nhưng cậu ấy lại sợ bản thân mình sẽ làm tổn thương đến anh ấy nên mới đẩy anh ấy ra thật xa, giả vờ như thể mình cực kì ghét anh ấy.”

“Thật ra Thư Hàn không để ý đến các tin tức bên lề nhưng cậu ấy lại thường xem tin tức quân sự. Khi đó tôi vẫn còn không hiểu nhưng bây giờ tôi đã hiểu ra rồi, cậu ấy luôn dõi mắt theo bác sĩ Lệ Nghiêm má”

Cố Yên nghe nói thế thì sắc mặt trở nên cứng đờ.

Yêu một người không thể kìm lòng nổi, thật sự rất khó kiểm soát bản thân mình.

Nếu như cô ấy biến thành Bạch Thư Hân thì cũng không thể nào cắt đứt đoạn tình cảm của mình một cách dứt khoát hiên ngang lẫm liệt như thế. Trong chuyện tình cảm thế này, con người ta thường ích kỉ.

Nhưng… Cô ấy không phải Bạch Thư Hân, cô là Cố Yên.

Cô cũng yêu Lệ Nghiêm sâu sắc, dù rằng bọn họ không phải là anh em ruột thì cô ấy cũng sẽ không để Bạch Thư Hân cướp Lệ Nghiêm đi.

“Minh Tâm, nếu như tôi thích anh trai tôi, anh tôi lại cực kì yêu thương cô em gái là tôi, tôi muốn giành cùng một người đàn ông với cô thì cô sẽ làm thế nào?”

“Tôi… Chắc chắn tôi không thể tranh lại cậu rồi…” Hứa Minh Tâm yếu ớt nói.

“Nếu như cậu là người có tính cách không sợ trời không sợ đất giống như Bạch Thư Hân thì sao?”

“Thế thì tôi nhất định phải liều mạng với cậu, không đến đường cùng thì chắc chắn Thư Hàn sẽ không buông tay.”

Cố Yên nghe cô nói thế lại thở phào nhẹ nhõm.

May quá, Bạch Thư Hân đã bị dồn vào đường cùng.

Bọn họ là anh em với nhau, chắc chắn không thể nào đến với nhau được!

Cố Yên cực kì xem trọng lễ cưới này, có thể nhận ra được điều đó từ cách cô ấy chọn lựa các món đồ.

Tất cả các cô gái trên đời này đều như thế, họ đều mong rằng lễ cưới của mình là thứ có một không hai, cả đời không thể quên được.

Cô không thể tưởng tượng nổi mình và Cố Gia Huy kết hôn thì cả hai sẽ trông thế nào nữa. Bọn họ tốn khá nhiều thời gian để chọn lựa những thứ cho hôn lễ, bây giờ đã là năm giờ.

Trời tháng mười chưa cười đã tối nên mới năm giờ chiều trời đã tối om om, gió lạnh ập tới khiến bọn họ phải rùng mình.

Bọn họ đang muốn về thì không ngờ Cố Yên lại nhận được cuộc điện thoại báo áo cưới được đặt thiết kế đã hoàn thành, hỏi xem khi nào cô ấy có thời gian rảnh thì đến xem áo cưới, coi có hài lòng không.

Cố Yên nghe thế thì hai mắt lập tức phát sáng.

Cô ấy vội vàng kéo theo Hứa Minh Tâm chạy tới cửa hàng áo cưới.

Cô ấy chọn nhà thiết kế và bàn bạc với họ về chiếc áo cưới mình mong muốn và chờ nhà thiết kế làm theo yêu cầu của mình.

“Cô Yên, bây giờ cô muốn thử áo cưới luôn không!”

Cố Yên xúc động gật đầu thật mạnh vội vàng chạy vào phòng thử quần áo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 530


Chương 530

Hứa Minh Tâm nhìn quanh cửa hàng áo cưới kiềm lòng không đặng đi tới chỗ trưng bày hình ảnh quảng cáo.

Áo cưới đẹp quá.

Váy cưới và voan trùm đầu trắng tinh, ma nơ canh đặt hai tay trước ngực, ngón áp út có một chiếc nhẫn kim cương cực kì lớn.

Cô dâu cúi đầu xuống, trên môi là nụ cười cực kì hạnh phúc.

Kết hôn… Có lẽ kết hôn chính là khoảnh khắc đẹp nhất của tất cả các cô gái.

Cô không thích Hứa An Kỳ nhưng vẫn cảm thấy chị ta mặc áo cưới vào trông thật là xinh đẹp động lòng người.

Cô kìm lòng không đặng giơ tay lên sờ bức ảnh quảng cáo, nhân viên cửa hàng nhanh chóng đi tới và cười nói: “Chào cô, cho hỏi cô có muốn xem thử chiếc áo trong bức ảnh này không? Đây là mẫu áo cưới mới cửa hàng chúng tôi mới tung ra, nó là chiếc váy có một không hai trên đời đấy! Sản phẩm đang ở ngay đây, cô có thể thử!”

Hứa Minh Tâm được dẫn tới chỗ trưng bày sản phẩm, cô lại kiềm lòng không đậu giơ tay lên sờ thử.

Dường như khoảnh khắc đó cô đã chạm đến được hạnh phúc.

“Cô có muốn thử không?”

Hứa Minh Tâm nghe thế bèn lắc đầu: “Tôi… Vẫn chưa đến lúc tôi kết hôn.”

“Thế cô đã có bạn trai chưa?”

“Có.”

“Thế thì sớm hay muộn gì cũng sẽ kết hôn thôi mà, cô có thể thử, không sao cả.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì lắc đầu nguầy nguậy, đúng lúc đó thì Cố Yên nhấc váy bước ra.

“Minh Tâm, tôi có đẹp không?” Cô ấy đứng đó xoay tròn, tà váy cưới bay bay trông thật đẹp.

Hứa Minh Tâm liều mạng gật đầu: “Rất đẹp luôn ấy! Chắc chắn bác sĩ Doanh nhìn thấy cậu mặc chiếc váy này sẽ yêu cậu đến chết mất!”

“Thế ư?” Khóe môi Cố Yên cong cong, cười thật là ngọt ngào, dường như cô ấy đã nhìn thấy cảnh hôn lễ đang diễn ra.

Cô ấy được Cố Gia Bảo nắm tay bước trên thảm đỏ, trên đầu là những cánh hoa hồng bay bay.

Cô ấy chầm chậm bước tới chỗ Lệ Nghiêm, anh ấy sẽ vươn tay ra, cầm lấy tay cô ấy từ tay bố và nắm lấy nó cả đời.

Mục sư sẽ đọc lời tuyên thệ, sau đó bọn họ sẽ trao nhẫn cho nhau và ôm hôn trước mặt tất cả mọi người.

Nghĩ tới đó cô ấy lại thấy vui vẻ.

“Tôi có thể chụp ảnh được không?”

“Được chứ, chiếc váy này là của cô rồi.”

Cố Yên gật đầu chuẩn bị chụp hình, cô ấy nhìn Hứa Minh Tâm: “Cậu cũng thay một chiếc váy rôi chụp cùng tôi đi!”

“Tôi đâu có kết hôn…”

“Chưa kết hôn thì có làm sao?

Chưa kết hôn thì không được thử áo cưới chắc? Cậu vừa mới để ý đến chiếc váy cưới này ư? Cũng khá đẹp đấy, trông có vẻ cũng khá hợp với dáng người cậu, mau đi thử xem sao.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 531


Chương 531

“Nhưng mà…” Hứa Minh Tâm vẫn muốn từ chối nhưng cô lại bị Cố Yên đẩy vào trong phòng thay đồ.

Sau đó chiếc váy cưới được đưa vào, cô thoang do dự rồi cuối cùng vẫn nhận lấy. Chẳng có một cô gái nào có thể chống lại sự hấp dẫn của váy cưới, dù rằng bây giờ cô vẫn chưa kết hôn!

Hai mắt Cố Yên sáng rỡ lên, cô ấy cứ tưởng là dáng người Hứa Minh Tâm quá gầy yếu không thể mặc nổi chiếc áo cưới đó nhưng bây giờ có vẻ cô ấy lo hơi thừa.

“Lấy cho cô ấy một đôi giày cao gót.”

Nhân viên cửa hàng làm theo.

Hứa Minh Tâm mang đôi giày cao gót vào, cô cao hơn một mét sáu nên khi mang giày vào lại có cảm giác khí thế hơn nhiều.

Cô cực kì gầy, trên người chẳng hề có một vết sẹo nào nhưng nhìn đi nhìn lại thì cũng không phải là kiểu mình hạc xương mai, gầy như que củi. Trông cô có da có thịt hơn nhiều, mềm mại sờ rất đã.

Trông thì gầy tong gầy teo nhưng sờ vào có thịt là câu để tả về Hứa Minh Tâm.

Chiếc váy cưới cúp ngực để lộ bờ vai nhỏ nhắn.

Ôm sát vào cũng có độ cong nhất định, trông to tròn hơn nhiều.

Cố Yên đi tới trước gương nói: “Xem xem, nếu như trang điểm tạo hình thật cẩn thận sẽ xinh đẹp hơn rất nhiều. Ánh mắt của anh tôi không tệ tí nào, tìm được một cô gái nhỏ xinh đẹp thế này, chắc chắn sau này con hai người sẽ là một tổ hợp gen rất tuyệt!”

“Thế ư? Cậu có đang đùa tôi không đấy?”

“Ngày nào cậu cũng nhìn bản thân mình nên tất nhiên là không nhận ra được. Cậu còn đẹp hơn Hứa An Kỳ nhiều, không biết mắt mũi Hứa Văn Mạnh mù lòa kiểu nào nữa, ông ta muốn làm giàu bằng Hứa An Kỳ rồi lại vô tình quên mất một đứa con gái đáng tiền hơn rất nhiều! Kiếp trước cậu có thiếu tiền anh trai tôi không mà kiếp này lại xui xẻo gặp phải anh ấy thế?”

“Anh cậu nghe cậu nói thế chắc chắn sẽ tét mông cậu đấy!”

“Suyt, cậu đừng nói cho anh ấy biết chuyện này nhé, đây là bí mật của chúng ta đấy!” Cố Yên căng thẳng nói: “Đúng rồi, chúng ta mau chụp hình đi!”

“Không mua thì không được chụp đâu, đây là nguyên tắc.”

“Tôi mua rồi!”

“Khi nào thế?”

“Ngay bây giờ.” Cố Yên hành động nhanh đến nỗi đáng sợ, nhanh chóng quẹt thẻ trả tiền, Hứa Minh Tâm còn chưa kịp ngăn cản.

Cố Yên và cô chụp hai tấm hình gửi cho Cố Gia Huy, gửi xong lập tức tắt máy và tiện thể tắt luôn cả điện thoại của Hứa Minh Tâm.

“Cậu làm cái gì thế?” “Chờ người nào đó mời chúng ta ăn cơm!” Cố Yên ngồi trên sô pha bàn bạc xem mình nên mua chiếc nhẫn kim cương nào, còn phải kiểm tra giá.

“Mua cả hai chiếc luôn là được, đeo hết cả hai ngón áp út luôn!”

“Thông minh!”

“Lát nữa về phải kéo Lệ Nghiêm đi xem nhẫn, tôi muốn dùng thứ này để giam anh ấy lại cả đời!”

“Cậu với bác sĩ Doanh đi mua nhẫn thì tôi không phản đối nhưng khi nào thì tôi mới được cởi chiếc váy cưới này ra? Chúng ta mua xong hết rồi cơ mà?”

“Chờ một chút đã, không biết gì hết trơn.” Cố Yên cưới bí ẩn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 532


Chương 532

Một lát sau, bên ngoài có tiếng động cơ ô tô.

Cố Yên nhìn lướt ra ngoài và chọc tay Hứa Minh Tâm: “Nhìn kia, chú rể của cậu đến đây rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì hơi khó hiểu quay đầu lại nhìn thì trông thấy Cố Gia Huy vội vàng đi tới.

Anh vừa vào tới đã trông thấy Hứa Minh Tâm đang mặc váy cưới, tim anh chợt đánh mất đi một nhịp.

Đây là cô vợ chưa cưới còn chưa kịp lớn của anh đấy ư?

Anh cứ tưởng rằng Hứa Minh Tâm vẫn chưa trưởng thành hết, tạm thời anh vẫn chưa phải nhịn vất vả lắm.

Thế nhưng bây giờ nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào cô đã trổ mã và trưởng thành xinh đẹp như thế.

Cô như một nụ hoa đang chờ đến ngày nở rộ và bây giờ đã nở thành một đóa hoa dành dành.

Vẻ đẹp của cô không thích hợp với những loài hoa quá đỗi rực rỡ, cô thanh lịch tao nhã hơn nhiều, cô sẽ không hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người ngay từ ánh nhìn đầu tiên nhưng con người ta cũng không thể phớt lờ cô như người vô hình.

Vẻ đẹp của cô có thể đánh bại mọi tiêu chuẩn đánh giá!

Hứa Minh Tâm thấy anh đến đây thì cực kì ngạc nhiên, Cố Yên chắc chắn rằng khi anh nhìn thấy bức ảnh thì sẽ vội vàng chạy tới đây như thế ư?

Anh cũng khá là chờ mong nhỉ?

Tim cô bắt đầu đập thật nhanh như chú nai con đang nhảy loạn.

“Sao anh lại tới đây thế?”

Cố Gia Huy không trả lời mà chỉ đi thẳng về phía cô.

Ánh mắt anh nóng rực như lửa dán chặt vào người cô khiến Hứa Minh Tâm cảm thấy hơi ngượng ngùng.

“Em… Mặc thế này có kì lắm không? Em biết mà, em đi thay ra ngay…”

Hứa Minh Tâm xoay người định vào trong phòng thay quần áo, không ngờ cô vừa mới xoay người thì Cố Gia Huy đã giữ chặt tay cô lại và kéo lấy cô.

Cô ngã vào lồng ngực anh và đôi tay ấy đã ôm ghì lấy cả người cô.

“Không kì lạ một tí nào, đẹp lắm, chỉ là anh chưa kịp hoàn hồn lại thôi.”

“Hì hì, anh tôi đã hạnh phúc đến nỗi đầu óc choáng váng ngất ngây rồi! Hai người thong thả tâm sự quấn quýt với nhau nhé, em đi thay quần áo và chờ hai người trên xe. Tôi nhất định phải ăn một bựa thật thịnh soạn, đây chính là công lao của tôi cơ mà. Nếu không ấy hả, anh ấy phải đáng thương chờ đợi thêm một năm rưỡi nữa mới được nhìn thấy cậu mặc áo cưới!”

Cố Yên cực kì hiểu chuyện ra ngoài trước và cũng kéo theo cả nhân viên của cửa hàng, để lại cho bọn họ một không gian riêng tư nhất.

Hứa Minh Tâm được anh ôm vào lòng nên hơi ngượng ngùng nói: “Em cũng đi thay quần áo, em nào có kết hôn đâu mà.”

“Anh vẫn còn chưa ngắm xong, tạm thời khoan hằng thay ra đã.” Cố Gia Huy xoay người cô lại và quan sát thật cẩn thận.

Anh không còn tự lừa mình dối người nói cô bé này vẫn còn chưa lớn được nữa, có lẽ những người khác vẫn chưa phát hiện ra vẻ đẹp của cô.

Rõ ràng trong nụ cười của cô có ánh nắng mặt trời.

“Có đẹp không?” Hứa Minh Tâm hơi căng thẳng hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 533


Chương 533

“Đẹp lắm, em là cô dâu đẹp nhất và thuộc về anh.” Cố Gia Huy cong môi cười nói, anh nắm chặt lấy tay cô.

“Để em đi thay ra đi, chờ em gả cho anh rồi lại mặc cho anh xem được không?”

“Bây giờ thì đành vẫy.” Hứa Minh Tâm nhấc làn váy lên xoay người đi vài bước, nghĩ gì đó lại quay ngược trở về.

Cô khởi động máy, nghiêng người tới chụp một tấm với Cố Gia Huy.

Cô cười nói: “Anh xem, đây chính là tấm hình cưới đầu tiên của chúng ta đấy, thật là xứng đôi!”

“Ừm, đẹp lắm.”

Cố Gia Huy cong môi lên, vẻ hạnh phúc trên mặt anh là thứ không cách nào che giấu.

Trên gương mặt ấy là sự yêu thương và cưng chiều.

Bấy giờ Hứa Minh Tâm mới thấy thỏa mãn đi thay quần áo, nhưng vấn đề ở đây là cô kéo dây kéo được một nửa thì lại mắc kẹt.

Cô ló đầu ra ngoài, định gọi nhân viên cửa hàng vào giúp mình kéo nhưng mọi người vừa mới bị Cố Yên lôi đi đâu hết rồi.

“Sao thế?” Cố Gia Huy đi tới.

“Dây kéo của em bị kẹt rồi, anh kéo xuống giúp em với, em không tìm thấy người nào cả.”

Sau đó cô kéo Cố Gia Huy vào phòng thay quần áo.

Không gian phòng thay quần áo khá rộng rãi nhưng Cố Gia Huy đột nhiên xuất hiện thêm vào khiến không gian ấy trở nên chật hẹp hơn nhiều.

Bản thân anh có một sức hút kì lạ và hơi thở xâm lược mạnh mẽ khiến cô cảm thấy không khí xung quanh không đủ thở.

Cô kìm lòng không đậu nghĩ tới một câu nói đùa: “Này chú ba Cố, không khí trên đó có trong lành hơn không?”

Cố Gia Huy cười cười dứt khoát ôm cô lên rồi ngẩng đầu nhìn cô hỏi: “Có trong lành hơn không?”

“Cao thế này, đúng là trong lành hơn nhiều.” Hứa Minh Tâm cười nói.

Có một người chiều theo tính tình trẻ con của cô thật là tốt.

Cô ngoan ngoãn xoay người đi để Cố Gia Huy giúp mình kéo dây kéo.

Bàn tay to lạnh lẽo chạm vào làn da ấm áp của Hứa Minh Tâm khiến anh cảm nhận được cơ thể nhỏ bé ấy đang run lên, lạnh rụt cổ lại.

Anh mím môi cười, chẳng mấy chốc đã kéo hết dây kéo xuống.

Dây kéo được kéo xuống đến cuối thì tấm lưng xinh đẹp ấy hoàn toàn hiện ra trước mặt anh.

Hai mắt anh nóng lên, yết hầu cũng phải di chuyển lên xuống.

Anh cảm thấy ngọn lửa bên dưới sắp bùng lên và thiêu đốt lý trí anh.

Hứa Minh Tâm cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực đó, cô bỗng hoảng sợ vội vàng xoay người lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Bầu không khí trở nên im lặng hơn vài phần.

Hứa Minh Tâm chợt bật cười, nói: “Chú ba Cố, liệu chú có nghẹn không đây?”

Cố Gia Huy đang cố gắng đè nén h*m m**n đang bừng bừng bốc lên thì nghe được lời cô nói, bỗng chốc mọi thứ tan thành mây khói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 534


Chương 534

“Cũng không đến nỗi nghẹn hỏng đâu nhưng anh cứ chịu đựng thế thì hại sức khỏe lắm. Cảm giác không hề thoải mái tí nào, cũng hết cách rồi. Anh biết chắc chắn mình không thể kiểm soát bản thân khi ở cùng với em nhưng vấn đề là anh không nỡ xa em dù chỉ là một chút. Thế nên anh đành phải… Tìm niềm vui trong cảnh khổ thôi.”

“Thế… Em hỏi anh một câu hơi riêng tư một chút, anh không được gạt em đâu đấy nhé!”

Vẻ mặt cô cực kì nghiêm trọng, hỏi cũng khá là nghiêm túc.

Cố Gia Huy gật đầu chờ nghe câu hỏi từ cô.

Hứa Minh Tâm hơi ngượng ngùng, mặt đỏ lên, ấp úng nửa ngày mới lên tiếng: “Ừm, cái này… Khi anh chịu đựng khó khăn quá thì liệu anh có lén giải quyết riêng không vậy? Ngày nào anh cũng ở cùng với em thì anh giải quyết nó vào lúc nào thế? Sao em không phát hiện ra lần nào thế? Yên nói cho em biết trong phòng có giấy vệ sinh trông có vẻ đáng ngờ thì đó chính là bằng chứng. Tại sao em ở nhà tìm mãi vẫn không thấy nó đâu thế? Cố Gia Huy, anh đã làm thế nào vậy?”

“Khụ khụ khụ…” Cố Gia Huy đỏ mặt lên, tự dưng sặc nước miếng nên ho khan mãi không ngừng.

Cô… Câu hỏi của cô hơi sắc bén quá rồi đó?

Cái này thì bảo anh phải mở miệng ra thế nào đây? Hứa Minh Tâm thấy anh ho thế bèn vội vàng vỗ lưng cho anh và nói: “Anh sao rồi? Anh không sao chứ, chắc là câu hỏi này không đến nỗi khó đâu ha. Chúng ta đã thân thiết với nhau như thế rồi cơ mà, anh cứ nói cho em nghe đi, em đâu có cười chế anh đâu. Ngược lại em còn rất hiểu anh nhé! Yên nói đó chỉ là những việc cực kì bình thường, đàn ông cần phải b*n r* trong một khoảng thời gian nhất định. Chỉ là em muốn biết anh làm nó khi nào và anh đã dùng cách nào để…”

“Em cứ thay quần áo xong đã rồi chờ anh nhé, anh ra ngoài đánh Cố Yên một trận.”

Mấy cái hay ho thì không dạy, chỉ biết dạy cho cô mấy thứ vớ vẩn này.

“Ấy? Tại sao anh lại muốn đánh Yên…” Hứa Minh Tâm cũng muốn theo anh ra ngoài nhưng cô vẫn chưa thay quần áo xong, sau lưng vẫn còn một mảng lưng lớn lộ ra đây này.

Cô đành phải vội vàng thay quần áo.

Cố Yên đang ngồi trên xe cực kì thoải mái và nhàn nhã nghe nhạc, thỉnh thoảng lại ngâm nga theo nghe chiều thích ý lắm.

Thấy Cố Gia Huy ra ngoài nhưng không thấy Hứa Minh Tâm đâu thì khó hiểu hỏi: “Ấy? Bé đáng yêu đâu rồi, anh ra đây rồi cậu ấy đâu?”

“Yên, anh quyết định mình phải quan tâm tuổi hai sáu của em một chút, nếu không tuổi hai tám của anh sẽ cực kì khó sống.”

“Hả?” Cố Yên nghe anh nói thế lập tức tỉnh táo hẳn.

Cố Gia Huy nhanh chóng kéo cô ấy ra khỏi xe và lấy điện thoại di động ra vỗ thật mạnh vào mông Cố Yên.

Chiếc điện thoại plus đó đánh vào mông có diện tích tiếp xúc lớn.

Cố Yên đau đến nỗi giơ chân lên.

“Anh! Chờ đã, rốt cuộc em đã làm sai chuyện gì mà anh lại đối xử với em như thế hả? Giết người cũng phải cho người ta biết tại sao chết chứ, anh làm thế này thì hơi ác rồi đó! Anh không thể dùng tay đánh được hả? Đánh bằng điện thoại đau biết là bao nhiêu.”

“Lực có phản lực, anh hiểu được nguyên lý đó nhé.”

“Độc ác quá rồi đó! Rốt cuộc em đã làm gì sai?”

“Em cứ huyện thuyên cái gì với Minh Tâm thế? Cái gì mà đàn ông cần phải giải phóng trong một thời gian nhất định? Đó là những lời một cô gái như em nên nói ư? Đó là những điều em nên dạy cho Minh Tâm hả?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 535


Chương 535

“Em là bác sĩ mà, em đang phân tích từ góc độ của một nhân viên y tế thôi. Em chỉ đang cố gắng giải thích để cô bé hiểu anh thôi mà, cũng như em hiểu Lệ Nghiêm vậy ấy. Anh, em đang thúc đẩy tình cảm của vợ chồng hai người đấy chứ, em đã tốn bao nhiêu công sức thể mà chẳng lẽ anh không nhận ra điều đó ư?”

“Nhận ra chứ, thế nên anh mới quan tâm em đây này.” Cố Gia Huy híp mắt, tức giận nói.

Đánh xong thì anh cũng thoải mái hơn rất nhiều.

“Đã nhớ chưa?”

“Nhớ rồi… Em không bao giờ nói linh tinh thế nữa!” Cố Yên khóc không ra nước mắt nói.

“Anh sẽ nói cho Lệ Nghiêm.”

“ẤY đừng thế chứ! Anh… Anh đúng là…” Không phải người mà!

Anh lại còn tìm thêm đồng minh hỗ trợ!

Cố Gia Huy xoay người quay về cửa hàng áo cưới thì Hứa Minh Tâm đã thay quần áo xong xuôi.

Nhân viên cửa hàng cũng xuất hiện lại từ bao giờ, đóng gói tất cả mọi thứ lại. v

Hộp đựng cực kì đẹp.

“Cố Gia Huy, anh vẫn còn chưa nói cho em biết đấy.” Hứa Minh Tâm không chịu bỏ qua hỏi.

Cố Gia Huy ho khan: “Cái đó… Sau này anh sẽ từ từ nói cho em biết.”

“Anh vẫn còn ngượng ngùng hả? Em hiểu mà, anh có thể trao đổi chuyện đó với em.”

Bây giờ Cố Gia Huy lại muốn lao ra ngoài đánh Cố Yên thêm một trận.

Trao đổi ư?

Trao đổi kiểu quái gì bây giờ?

Chuyện riêng tư như thế thì làm sao mà trao đổi được?

Nếu anh và Hứa Minh Tâm kết hôn thì có cần phải tự giải quyết như thế không?

Đàn ông im lặng và phụ nữ rơi nước mắt!

Cố Gia Huy bất đắc dĩ chuyển hướng chủ đề, anh vẫn còn muốn sống thêm vài năm nữa.

Hứa Minh Tâm thấy anh cứ im lặng mãi không chịu nói thì dần dà mất đi hứng thú.

“Không nói thì thôi vậy, keo kiệt muốn chết, làm như em thèm nghe lắm ấy.” Sau đó thở phì phì lên xe, vì Cố Yên đang nghiêng mông, đau nhe răng trợn mắt.

“Cậu làm sao thế này?”

“Anh tôi, anh ấy…” Cố Yên đang muốn vạch trần hành động gian ác của Cố Gia Huy, không ngờ anh lại tranh thủ mở miệng trước: “Lúc nãy Yên bất cẩn nên té ngã.”

“Đúng vậy, tôi té ngã dập mông đấy.” Cố Yên chỉ có thể nén giận.

Sau khi cơm nước xong, Cố Gia Huy đưa Cố Yên về rồi hai người lại về nhà.

Hứa Minh Tâm cẩn thận cất chiếc hộp áo cưới vào thật sâu bên trong tủ. Bên trong chính là đôi giày cao gót lần trước Cố Gia Huy tặng.

Cô giấu đi như giấu báu vật vậy, cực kì cẩn thận.

“Không có ý định mặc cho anh xem à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 536


Chương 536

“Không, đã mặc một lần rồi, mặc thêm lần nữa thì không còn cảm giác mới lạ và in đậm ấn tượng như lần đầu tiên nữa đâu. Em muốn chờ đến khi em tốt nghiệp rồi mặc thêm lần nữa, em không thể để anh mất hết hứng thú và mong đợi từ bây giờ được.”

Cô nói cực kì nghiêm túc như thể đó là một chuyện hết sức quan trọng.

Cố Gia Huy nghe thế thì tim anh mềm nhũn, nhanh chóng ôm lấy cô: “Không đâu, em sẽ không bao giờ trở nên nhàm chán trong mắt anh. Anh luôn chờ mong em của mỗi một ngày mới, anh muốn sáng sớm mở mắt ra có thể nhìn thấy em và cũng mong rằng đến tối trước khi nhắm mắt lại thì người đó vẫn là em. Em là Hứa Minh Tâm, là Hứa Minh Tâm chỉ có một không hai trên đời, là Hứa Minh Tâm của Cố Gia Huy. Thế nên em sẽ mãi mãi không bao giờ giống em của ngày hôm qua.”

“Anh lại nói huyên thuyên rồi.” Hứa Minh Tâm bĩu môi.

“Được rồi, ngày nào em cũng giống nhau được chưa?”

“Anh nói ra tiếng lòng mình rồi chứ gì? Bây giờ anh không còn tí kiên nhẫn nào với em nữa rồi đúng không!” Hứa Minh Tâm nghĩ tới ba bước vô lý của con gái.

Một khóc hai cãi ba thắt cổ.

Cô chưa từng thể hiện thái độ của mình với Cố Gia Huy thế này, không biết anh sẽ xử lý tình huống này thế nào.

“Đâu có, làm gì có chuyện anh mất kiên nhẫn với em cơ chứ?” Cố Gia Huy vội vàng nói.

“Anh hung dữ với em!” Hứa Minh Tâm bĩu môi, chỉ vào người anh và uất ức nói.

“Anh hung dữ với em á?” Cố Gia Huy sửng sốt, anh hung dữ với cô bao giờ?

“Em nghe anh giải thích đã!”

“Em không nghe, em không nghe!”

“Được rồi…”

“Bây giờ anh còn chẳng muốn giải thích nữa, anh không còn yêu em nữa rồi đúng không…”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì không ngờ người đàn ông nào đó đã ngang ngược hôn lên môi cô, bế cô đặt lên giường.

Tay anh đỡ sau gáy vì sợ nằm xuống vội quá sẽ khiến cô bị choáng váng, trước đó não cô còn bị chấn động một lần.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được hành động ân cần đó của anh thì cảm thấy lòng mình ấm áp.

Nụ hôn nóng bỏng kết thúc, anh thở hổn hển và nói với giọng khàn khàn: “Giải thích thế này được chưa?”

“Chưa được.”

“Thế một lần nữa…”

Cố Yên lấy được áo cưới xong thì chuyện đầu tiên cô muốn làm chính là tìm Lệ Nghiêm để chia sẻ.

Cô xúc động đi tới nhà họ Bạch, mẹ anh ra mở cửa.

Lệ Nghiêm và Bạch Tùng Dương đang ở trong phòng đọc sách, vẫn chưa thấy ra.

“Yên, con ăn cơm tối chưa? Hai người bọn họ vẫn chưa ăn đâu, con có muốn ở lại thêm một chút không?”

Cố Yên đã ăn rồi nhưng cô ấy lại không muốn bỏ qua cơ hội được ăn tối cùng với Lệ Nghiêm.

Cô gật đầu đồng ý ở lại ăn cơm tối.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 537


Chương 537

Mẹ Bạch nghe nói cô mang theo áo cưới tới đây thì không nhịn được mở ra xem thử rồi lại than thở: “Thật là đẹp, có con ở bên Lệ Nghiêm thì bác cũng yên tâm rồi. Sau khi lấy nhau rồi thì hai đứa tính khi nào mới có con? Bác không thúc giục gì con đâu, bác chỉ muốn hỏi xem hai đứa có tính toán đến %3D chuyện đó chưa thôi.”

“Con nghe anh Lệ Nghiêm hết ạ, nếu anh ấy muốn tập trong vào công việc thì bọn con sẽ sinh trễ vài năm. Nếu anh ấy thích trẻ con thì con cũng sẵn sàng sinh sớm một chút, con sao cũng được ạ.”

Mẹ Bạch thấy cô nghe theo Lệ Nghiêm thế cũng mừng thầm trong lòng.

“Con không được chiều theo ý đàn ông mãi đâu, con phải có ý kiến của bản thân mình, đừng để mặc cho Lệ Nghiêm muốn quyết định thế nào cũng được.”

“Không phải đâu bác, chỉ là con đã quen nghe lời anh ấy thôi.” Lệ Nghiêm nói cái gì thì chính là cái đó, cô ấy đã quen từ lâu rồi.

Đúng lúc đó thì Lệ Nghiêm và Bạch Tùng Dương từ trên lầu đi xuống, sắc mặt hai người cực kì tệ.

“Lệ Nghiêm…” Cố Yên đi tới và cảm nhận được bầu không khí kì quái của hai người, tim cô chợt run lên. Hình như Lệ Nghiêm có gì đó là lạ.

“Con cứ suy nghĩ cho thật kỹ đi, chú không ép con. Dù thế nào thì con vẫn là con cháu nhà họ Bạch!”

Bach Tùng Dương nói những lời kì lạ đó rồi vỗ vai Lệ Nghiêm thật mạnh.

Lệ Nghiêm gật đầu, anh ta nắm lấy tay Cố Yên rồi xoay người bỏ đi thật nhanh.

Mẹ Bạch thấy hơi khó hiểu: “Hai đứa tính kéo nhau đi đâu thế? Thím đã chuẩn bị xong hết cơm tối rồi…”

Bà ấy còn chưa nói xong thì đã bị Bạch Tùng Dương kéo lại.

Sắc mặt Bạch Tùng Dương cực kì nặng nề, thở dài thườn thượt nói: “Bà để cho nó đi đi, chắc chắn bây giờ nó đang cảm thấy cực kì khó chịu trong lòng, cần một nơi nào đó để trút bầu tâm sự. Đứa nhỏ này quá trưởng thành và khép kín, tôi sợ nó nghĩ luẩn quẩn trong lòng.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc ông đã nói chuyện gì với thằng bé?”

“Mẹ ruột của nó tìm tới tận cửa rồi thì làm sao tôi không nói cho nó biết được bây giờ đây?”

“Cái gì?” Mẹ Bạch giật mình trợn trừng hai mắt, bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Để cho thằng bé tự nghĩ cách xử lý đi.” Tâm trạng Bạch Tùng Dương cũng khá là nặng nề.

Cố Yên đi theo Lệ Nghiêm, anh ta lái xe với tốc độ rất nhanh, kéo cửa kính xe xuống, gió đông lạnh lẽo thổi vào như dao cắt qua da thịt.

Cố Yên cảm thấy rất lạnh nhưng cô chỉ im lặng không nói, dè dặt nắm lấy ống anh tay áo anh ta.

Cả đường đi chẳng ai nói gì, cuối cùng chiếc xe dừng lại trước cửa quán rượu, Cố Yên vội vàng theo anh ta vào trong.

Lệ Nghiêm gọi rất nhiều rượu, chẳng nói chẳng rằng ngửa cổ trút hết rượu vào miệng.

Cố Yên cũng làm giống anh, hết ly này đến ly khác xuống bụng.

Tửu lượng của cô không tốt được như Lệ Nghiêm, uống được mấy ly thì hai má bắt đầu ửng hồng.

Lệ Nghiêm trông thấy thế lập tức giật lấy ly rượu của cô ấy.

“Em không được uống nữa, anh tìm người đưa em về nhà.”

“Em không đi, em muốn ở đây cùng anh. Tâm trạng anh không được thoải mái thì em uống với anh cho đến khi anh thấy thoải mái rồi mới thôi. Anh cũng biết em rồi đấy, em không ép anh thì anh cũng không ép được em đâu.” Cố Yên hơi cứng đầu nói.

Làm việc cùng anh ta nhiều năm như thế, cô ấy đã hiểu rất rõ tính tình của Lệ Nghiêm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 538


Chương 538

Nếu như không xảy ra chuyện cực kì lớn thì chắc anh ta đã không bối rối và mất kiểm soát thế này.

Anh ta không muốn nói cũng không sao nhưng cô ấy nhất định phải ở bên cạnh.

Lệ Nghiêm nhìn dáng vẻ cô chấp của Cố Yên thì tim hơi rưng động.

“Thì ra… Anh không phải là con cháu nhà họ Bạch.” Khi nói ra những lời đó, khóe môi anh ta cong cong đó là nụ cười cô đơn và thoáng vẻ mỉa mai.

Gia đình anh ta luôn lấy làm tự hào đó chỉ là thứ giả dối.

“Sao… Làm sao có chuyện đó được?” Cố Yên cũng cực kì kinh ngạc.

“Hôm nay chú tới nhà tìm anh nói rằng mẹ ruột của anh bị bệnh nặng, bà ấy muốn nhìn mặt anh một lần cuối trước khi nhắm mắt xuôi tay. Thì ra anh không phải là con cháu nhà họ Bạch mà là đứa trẻ mồ hôi, máu mủ của cấp dưới bố anh. Bà ấy không thể chịu nổi cú sốc khi ông ấy qua đời nên đã vứt bỏ anh lại. Bố đến nhà thăm hỏi và động viên thì phát hiện ra anh nên mới bế anh về. Sau đó bố anh… À không đúng, bây giờ phải đổi lại thành bố nuôi rồi. Bố nuôi tìm được mẹ anh, sẵn sàng cho bà ấy tiền đề sau này không phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Nhưng bà ấy không lấy, bà ấy không muốn giữ anh, cảm thấy anh là của nợ nên nhẫn tâm từ chối nhận lại. Bố mẹ nuôi đã cưu mang anh và chưa từng nhắc tới chuyện đó.”

“Bây giờ thì mẹ ruột anh lại tìm đến chú, mong được chuộc lại những sai lầm năm đó, mong anh có thể tha thứ cho bà ấy. Em nói xem anh nên làm cái gì bây giờ?”

Lệ Nghiêm nói trong sự cay đắng, anh ta cảm thấy thật sự quá mỉa mai.

Ngày xưa bà không muốn nhận và nuôi nấng anh, bây giờ lại mong nhận được sự tha thứ trong khi bà còn chẳng thèm đếm xỉa gì tới anh trong suốt hai mươi tám năm trời, nói thế có buồn cười không?

Lòng Lệ Nghiêm cảm thấy chua xót, anh ta lại rót thêm vài ly rượu. Cố Yên nghe được tin đó lập tức run lên.

Lệ Nghiêm không phải con cháu nhà họ Bạch, thế thì anh ta với Bạch Thư Hân không hề có mối quan hệ máu mủ nào.

“Lệ Nghiêm… Anh… Anh muốn giải quyết thế nào?”

“Anh không biết nữa.”

Anh ta khó nhọc nói ra những lời đó với sự hoang mang.

“Lệ Nghiêm, anh xem như mình chưa từng nghe về bí mật này được không? Anh vẫn là con cháu nhà họ Bạch, là quân y xuất sắc nhất. Anh xem như chú đang đùa với anh thôi được không. Bà ấy không nhìn mặt anh hai mươi tám năm ròng, giữa anh và bà ấy không có chút tình nghĩa nào cả. Cũng như em vậy, em cũng được nhận nuôi, nếu bây giờ đột nhiên có một người mẹ ruột xuất hiện thì em cũng sẽ không nhìn mặt bà ấy, bởi vì bà ấy không có tư cách làm một người mẹ, đúng không?” Cố Yên vội vàng nói, cô hận không thể biến nó thành một câu chuyện cười chẳng hề có thật.

Cô ấy mong rằng Lệ Nghiêm có thể ngủ một giấc, sau đó quên hết tất cả mọi chuyện ngày hôm nay.

Bí mật này sẽ luôn được Bạch Tùng Dương để trong bụng và chết cũng mang theo, thế có phải tốt hơn nhiều không?

Cô ấy biết suy nghĩ này của mình thật là ích kỉ nhưng cô không thể kiềm lòng được.

Cô ấy rất sợ, sợ Bạch Thư Hân sẽ có cơ hội để quay trở về.

Những người đắm chìm vào trong tình yêu đều trở nên nhỏ nhen như thế, cô ấy không phải là ngoại lệ. Lệ Nghiêm nghe thế thì chìm vào trong suy nghĩ. Bố mẹ ruột không hề xuất hiện trong cuộc sống của anh hơn hai mươi năm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 539


Chương 539

Bây giờ trước khi chết lại muốn được anh tha thứ, bà ấy muốn gạt đi cảm giác tội lỗi của mình ư?

Anh ta là người đã quen với sự sống và cái chết, cũng nhìn thấy rất nhiều loại người.

Bà ấy có sự bất đắc dĩ của mình thì anh ta cũng có những băn khoăn riêng.

Anh ta hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm đấm.

“Có lẽ em nói đúng.” Lệ Nghiêm nhấp một ngụm rượu, giọng trở nên trầm trầm.

Cố Yên nghe anh ta nói thế thì thở phào nhẹ nhõm nắm thật chặt lấy tay anh ta.

“Chúng ta đừng suy nghĩ đến những chuyện đó nữa được không? Lệ Nghiêm, chúng ta sắp kết hôn rồi, anh… Anh có thể nghĩ về em nhiều hơn một chút…”

Lệ Nghiêm nghe thế bèn ngẩng đầu lên và nhìn thấy đôi mắt lo lắng bất an của Cố Yên, anh ta lập tức mềm lòng ngay trong nháy mắt.

Khoảng thời gian gần đây chỉ có một mình Cố Yên bận rộn lo liệu các thứ cho lễ cưới, không biết bao nhiêu chuyện cần xử lý.

Lệ Nghiêm chẳng biết gì về chuyện này, Cố Yên hiểu điều đó nên chẳng bao giờ khiến anh ta phải phiền lòng vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi linh tinh đó.

Cô ấy biết anh ta phải giải quyết những vấn đề trong quân đội, thỉnh thoảng còn phải tới bệnh viện làm phẫu thuật.

Cô ấy luôn lẳng lặng đứng phía sau trả giá rất nhiều để ủng hộ cho anh ta. Lệ Nghiêm có thể thấy được điều đó.

Anh ta nắm chặt lấy tay cô, v**t v* mặt Cố Yên và dịu dàng nói: “Cũng may là có em ở bên cạnh anh, nếu không anh cũng không biết mình nên tâm sự chuyện này với ai nữa. Cái tính bốc đồng nông nổi của Thư Hàn thì chắc chắn là kh ông thể yên tĩnh ngồi nghe rồi.”

Nghe thấy tên Bạch Thư Hân, tim Cố Yên lại run lên.

Tại sao dù ở trong bất kì một trường hợp nào anh ta cũng có thể nghĩ Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ tới Bạch Thư Hân? Tại sao vậy?

“Lệ Nghiêm, Thư Hàn quan trọng với anh như thế, bây giờ anh lại biết cô ấy không phải là anh em ruột của mình, liệu anh có nảy sinh tình cảm gì khác với cô ấy không?”

Lệ Nghiêm nghe thế thì thoáng sững sờ.

Anh ta chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa đến như thế. Khoảnh khắc anh ta ngây người đó, Cố Yên đột nhiên nhướng người tới hôn lên môi anh.

Anh ta chợt hoảng hốt rồi sau đó đáp lại.

Rất lâu sau đó Cố Yên mới lưu luyến rời khỏi cánh môi anh, giọng cô ấy khe khẽ và hơi khàn: “Đừng suy nghĩ nữa, xem như em chưa hỏi gì đi. Em sợ rằng khi anh suy nghĩ cẩn thận rồi em sẽ đau khổ mất.”

“Yên, em hiểu rõ tính anh mà, dù anh và em ấy không phải là anh em ruột thì cũng không thể đến với nhau được. Anh vẫn là con cháu nhà họ Bạch, dù không có quan hệ máu mủ nhưng trong mắt người ngoài thì bọn anh vẫn là anh em với nhau.”

Đó là luân thường đạo đức nhưng còn trái tim anh thì sao?

Lệ Nghiêm, liệu anh có suy nghĩ đến vấn đề này bao giờ chưa?

Cố Yên không dám tiếp tục hỏi nhiều thêm nữa, cô sợ mình sẽ nghe thấy đáp án mà bản thân mãi mãi không bao giờ muốn nghe.

Cuối cùng Lệ Nghiêm uống say như chết, bấy giờ Cố Yên đã tìm được cơ hội để đưa anh ta vào khách sạn.
 
Back
Top Dưới