Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 420


Chương 420

“Anh… anh làm sao thế?” Hứa Minh Tâm lo lắng

“Đau dạ dày, bị em làm tức quá.” hỏi.

Hứa Minh Tâm nhất thời hiểu ra, chiêu này cũng không dùng được.

Cố Gia Huy học nhanh thật, đều dùng phương pháp của cô đối đầu lại, lão cáo già, quả nhiên là gian thương!

Hứa Minh Tâm thở một hơi, chấp nhận nói: “Bỏ đi bỏ đi, nói cũng nói không lại anh, đánh cũng không đánh được anh, em thừa nhận. Anh là boss, anh nói gì thì là cái nấy, em ngoan ngoãn làm theo là được.”

“Đi lấy hoa quả xin lỗi của em lại đây, anh còn chưa ăn cái đấy.”

Cố Gia Huy cười nói, anh đã sớm biết rõ mấy trò mèo của cô rồi.

Không có sách lược vẹn toàn, sao anh dám làm cơ chứ?

Thấy dáng vẻ chịu đựng của cô, tâm tình tốt lên rất nhiều.

Mấy ngày tiếp theo của Hứa Minh Tâm khổ khôngnói nên lời, ngày ngày học bù, voi lại còn luyện tập dưới mắt của Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy biết rõ, một khi anh bỏ đi, Hứa Minh Tâm chắc chắn sẽ chơi bời, Cho nên anh nhất quyết đưa cô đến phòng làm việc, trực tiếp theo dõi.

May mà trong tập đoàn còn có Bạch Thư Hân, lúc nghỉ trưa có thể gặp một chút, bày tỏ chút phiền muộn.

Trong tập đoàn cũng có tin đồn, mọi người đều đang đoán quan hệ của bọn họ. Có người nói chỉ đơn thuần là chủ cháu, lại có người nói trông giống như người yêu.

Nhưng vẫn chưa có ai chắc chắn, bọn họ cũng chi có thể âm thẩm thảo luận thôi.

Hôm nay lúc cô đang học bù thi Cổ Yên đến, khuôn mặt cười cười, bộ dạng vô cùng rạng rỡ.

“Vui vẻ thế? Có liên quan đến Lệ Nghiêm sao?”

Cố Gia Huy vừa nhìn là đã đoán ra.

Cổ Yên gật gật đầu: “Em đã đưa Lệ Nghiêm đến thăm nhà mình rồi, ngày mai chủ của anh ấy cũng sẽ từ bên ngoài quay về, cho nên anh ấy định đưa em về nhà, gặp phụ huynh một chút. Kì nghỉ củabọn em vốn sẽ kết thúc vào tháng một, nhưng bọn em nghĩ đến việc đinh hôn, cho nên rời đến năm sau rối.”

“Nếu các em có thể sớm ngày kết hôn, anh sẽ câng vui.”

“Kết hôn là chuyện lớn, không thể đường đột được, em phải chuẩn bị thật tốt. Bây giờ thời gian ngắn quá, em không muốn minh bị thiệt, con gái nói không chừng cả đời chỉ có một lần, em không thể để lại chút tiếc nuối nào!”

Cô Yên cười tươi như hoa, bộ dạng quà thực vô cùng vui vè.

Có thể cùng người mình yêu kết hôn, đương nhiên là chuyện hạnh phúc nhất rồi.

“Anh, em muốn mượn Hứa Minh Tâm cùng em đi mua chút quần áo mới, để cô ấy xem xem.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy, đôi mắt trở nên điên cuồng hẳn, nhin thấy Cổ Yên thì như nhìn thấy Phật tổ Bổ Tát, đèn thần Aladin.

Ân nhân đi!

Cố Gia Huy nghe vậy, nhướng mày ghét bỏ nhìn Hứa Minh Tâm: “Phong cách các em không giống nhau, ảnh mắt cô ấy không chuẩn, anh có thể để Khương Tuấn đi cùng em.””Anh có thể đế Khương Tuấn giúp em bê đó, nhưng mua đố thì thôi, con gái với nhau mới có cùng chủ để có được không hả?”

“Chỉ có một tiếng thôi, đi som về sớm.”

“Biết rồi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 421


Chương 421

Cổ Yên kéo Hứa Minh Tâm đi, sau khi ra khỏi cửa Hứa Minh Tâm hận không thể ôm cô ấy mà mănh liệt hôn một cái, nhưng lại bị Cổ Yên ngăn lại.

“Nhìn cậu bị chống kiểm soát kia, đáng không? So anh ba của tôi đến vậy à?”

“Thủ đoạn của anh ba cậu quả thâm sâu, tôi chỉ biết vài ba mánh khóe, anh ấy đều biết cả, lại còn bắt chước làm theo dùng trên người tôi. Trái tim đàn ông như kim đáy bể vậy!”

Cổ Yên nghe vậy nhịn không được cười cười. Cũng chỉ có Hứa Minh Tâm mới làm anh cô hao tâm tổn sức đến vậy thôi.

Người ngoài, anh ấy nhìn còn không thèm nhìn một cái, đừng nói đến việc tổn nhiều tâm tư như vậy.

Cố Yên chọn vài bộ quần áo, còn mua chút quà, cũng mua cho cả Bạch Thư Hân vài đồ nữa. Cô ấy tò mò hỏi: “Cậu có biết Bạch Thư Hân với

Lệ Nghiêm không?””Thư Hàn rất ít khi nhắc đến, nhưng cũng có nói một chút.”

“Bọn họ… là anh em, đúng không?”

Cô tò mò hỏi.

“Quan hệ ngày trước không tốt lắm, Thư Hàn nói áp lực nhà họ Bạch rất lớn, đều phải nhập ngũ gi đó, nhưng bác sĩ Doanh gánh vác rất nhiều, chỉ để cho cô ấy có thể sống vui vè tư do. Cô ấy luôn cảm thấy bản thân mình làm liên lụy bác sĩ Doanh, cho nên rất ấy náy tự trách, cũng muốn ra sức đẩy bác sĩ Doanh ra.”

“Như vậy sao, hóa ra chi là áy náy tự trách, xem ra tôi nghĩ nhiều rổi…”

Cổ Yên thở phào một hơi, cô càng nhìn cặp anh em Lệ Nghiêm với Bạch Thư Hân càng càng thấy không đúng.

Cô cũng là con gái, ánh mắt nhìn người đàn ông trong lòng chỉ có bản thân có thể hiểu được.

Nhưng khi cô nhìn thấy Bạch Thư Hân, lại cảm thấy ánh mắt của cô ấy rất quen.

Anh mắt ấy…

Như đang vô cùng lưu luyến mà nhìn người đàn ông trong lòng mình,Cho dù có giấu đi nữa, cũng có lúc bị lộ ra.Cổ Yên trong quân đội nhiều năm, cũng không hiểu phụ nữ lắm, cô cũng không dám nghĩ nhiều.

Bây giờ hỏi Hứa Minh Tâm rồi, nói gần nói xa mãi cũng mới yên tâm một chút.

Quả nhiên là cô nghĩ nhiều rồi.

Sao lại có thể chứ?

Anh em ruột, thì không thể có khả năng!

Hôm sau, Lệ Nghiêm lái xe đến đón cô, cô nhấc ra một hộp quà nho nhỏ, bên trong là loại trà nối tiếng.

“Sao còn đem cả quà nữa? Em đi tay không họ cũng sẽ rất vui vẻ.”

“Em vốn mua nhiều lắm, nhưng bố em nói con gái lần đầu đến nhà trai, đem nhiều quá sẽ làm người ta hiểu nhầm mình nịnh nọt, vẫn nên mang ít thôi. Sau này từ tử tặng vậy, em còn mua quần áo cho Thư Hàn nữa, em nghĩ em ấy sẽ thích.”

“Vất và cho em rồi.”

Lệ Nghiêm nằm bàn tay nhỏ của cô.”Không vất vả, chỉ cần có thể thuận lợi làm chuyện này cùng anh, cái gì cũng tốt hết. Đi thôi, emcó chút hồi hộp rồi đấy.”

“Đừng sợ, anh ở dây.” Von ven năm chữ, khiến trái tim Cố Yên nháy mắt yên bình lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 422


Chương 422

Rất nhanh đã đến trước cửa nhà họ Bạch.

Chủ của Nguyễn Doanh tên là Bạch Tùng Dương, là thượng tưởng của quân khu Đà Nẵng.

Năm nay đã hơn năm tuổi rồi, nhưng vẫn oai hùng như một con sư tử, dáng về vô cùng uy nghiêm vì đã làm chi huy nhiều năm.

Bước vào cửa nhà, người nhà họ Bạch rất nhiệt tinh tiếp đón cô vào bên trong.

Cô vốn còn đang lo lắng vì nhà họ Cổ là thương gia, nhà họ Bạch sẽ khinh thường mình, nhưng giờ xem ra là cô nghĩ nhiều rồi.

Chỉ cần môn đăng hộ đối, bon họ sẽ không có thành kiến gì đâu.

Bà Bạch bắt lấy tay của Cổ Yên, nói: “Yên à, cuối cùng cháu cũng tới rối. Nghe Nguyễn Doanh nói tháng trước cháu muốn tới đây, nhưng lúc đó chủ vừa nhận nhiệm vụ, rời nhà đến tận bây giờ. Trong nhà chỉ có mình cô là phụ nữ, gặp cháu thì thật tắc tráchquả, nên vẫn tri hoãn tới bây giờ.”

“Không sao đâu ạ, công việc của chủ quan trọng, dù sao… Lệ Nghiêm cũng không chạy mất được, đến sớm đến muộn đều giống nhau cả.”

Cô cười cười nhìn Lệ Nghiêm, Lệ Nghiêm cũng mim cười nhin cô.

Ngay lúc này thì có người nhân chuông cửa.

Bà Bạch nói: “Chắc chắn là Thư Hàn đến rối, lâu lắm rồi không gặp con bé.”

“Cháu đi mở cửa.”

Lệ Nghiêm mở miệng.

Cửa vừa mở ra, quả nhiên là Bạch Thư Hân.

Cô thấy trong nhà rất náo nhiệt, bởi vì có thêm một người ngoài, trong lòng cô hơi run rẩy.

“Hai người đều đến rồi sao? Em đến muộn rồi. Cô chủ, đây là chút hoa quả.”

“Ngồi xuống đi ngồi xuống đi, cô đi pha chút trà cho cháu.” Bà Bạch nhiệt tình tiếp đãi, pha trà xong lại chạy xuống bếp làm việc.Cà một hàng người ngồi xuống, Bạch Tùng Dương bất đầu hỏi han Cố Yên chút chuyện.”Nghe Lệ Nghiêm nói hai đứa là quân y trong quân đội, giúp đỡ lẫn nhau là sự hợp tác tốt nhất.”

“Vâng, Lệ Nghiêm giỏi hơn cháu, bình thường cháu chi giúp anh ấy làm việc, lo liệu các vết thương nhỏ thôi ạ.”

“Cháu đừng khiêm tốn, cái thắng Lệ Nghiêm này chủ biết rö, không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, cũng không biết chăm sóc bản thân. Có cháu ở đây, chủ cũng yên tâm phần nào. Hai đứa định đính hôn trong năm nay sao? Nếu hai người tinh đầu ý hợp, chú cũng mong hai đứa có thể sớm ngày kết hôn. Anh cả chị cả mất sớm, không thể thấy hai đứa lớn lên, trong lòng chủ vẫn luôn áy náy. Hai đứa sớm ngày kết hôn, chủ cũng có thể ăn nói lại với anh cả rồi.”

“Kết hôn…”

Cổ Yên còn chưa kịp lên tiếng, đã bị người khác cướp mất.

Cô nhìn sắc mặt hơi chút trắng bệch của Bạch

Thư Hàn, không khỏi nghi ngờ. Tại sao cô ấy còn kích động hơn cả mình nữa vậy?

“Anh cháu đã hai mươi tám tuổi rối, không nhỏ nữa, nên kết hôn rồi.”

“Kết hôn… ý của cháu là, nhà họ Bạch với nhà họ Cổ đều là những gia toc máu mặt, quyết định kết hônđường đột như vậy, có phải quá.. vội vàng không?”

“Nhà họ Bạch ta không có nhiều tục lệ như vậy, vẫn là tuân theo các cụ thôi. Cháu cho rằng chú nóng vội, nói lời vở vấn thì cháu có thể về thương lượng với bố cháu, qua vài ngày nữa chúng ta sẽ đến nhà thăm hoi, cũng xem như gặp mặt thông gia.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 423


Chương 423

“Vâng, cháu sẽ nói lại với bố cháu, còn về kết hôn… cháu với Lệ Nghiêm còn đang thương lượng một chút.” Cô cười nói, không biết vì sao mí mắt cứ giật suốt.

Những gì nên nói Bạch Tùng Dương đã nói hết rồi, ông ấy nhìn Bach Thư Hàn, sắc mặt trở nên nghiên khắc: “Cháu học ở Đà Nẵng đã gån bốn năm rồi, cũng không đến nhà chủ được mấy lần, nếu không phải ngày nào cũng kêu người đi dò hòi tin tức, biết rằng cháu vẫn tốt thì chú còn nghi ngờ chủ không có người cháu này đấy. Chuyên của anh cháu đã định rồi, sau này chủ lo lằng chuyện của cháu thôi, chú đã sắp xếp được người rồi, ngày mai dẫn cháu đi xem chút.”

“Chú… cháu không muốn xem mắt…”

Bạch Thư Hân đau đầu nói, mỗi lần Bạch Tùng

Dương muốn giới thiệu đối tượng cho cô, giống như sợ Cô không thể gà đi vậy.”Không đến phiên cháu quyết định!” Bạch TùngDương uy nghiêm nói, người trong quân đội không thích nhất là có người chống lại mệnh lệnh của minh.

Ngay lúc này Lệ Nghiêm không nhịn được mà nói: “Chú, Thư Hàn còn nhỏ, huống hồ nghiệp học còn chưa hoàn thành. Châu nghe nói Thư Hàn muốn thi học thạc sĩ, bây giờ còn som quá.”

“Cháu còn định thi học thạc sĩ? Cái chuyên ngành nát kia của cháu có tác dụng gì? Nếu không phải anh cháu ngăn lại, chú đã sớm sắp xếp cho cháu đến trường quân đội nữ rồi.”

“Chú, đều là lỗi của cháu.”

Nguyễn Doanh thành khẩn nói.

Bạch Tùng Dương có chút bất đắc dĩ, Lệ Nghiêm cái gì cũng tốt, lần nào ông nói cũng nghe lời.

Nhưng chỉ cần nhắc đến Bạch Thư Hân, thằng bé liền đối chọi với ông.

Ông đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mảng rồi, nhưng vẫn không đâu vào đâu cả.

“Bỏ đi bò đi, chuyện này chủ cũng lười nói.” Bạch Tùng Dương kết thúc chủ đề này.Bạch Tùng Dương gọi Lệ Nghiêm đến phòng sách, để Bạch Thư Hân dẫn cô đi tham quan.

Cô bước vào phông sách của Nguyễn Doanh, rấtngăn nắp sạch sẽ, không giống dáng vẻ mà một người đàn ông nên có chút nào.Cô mở tủ quần áo ra, bên trong là quần áo được gấp rất chinh tế, chăn màn cũng được gấp vuông vẫn. Những quy tắc học được trong quân đội, về nhà cũng không hề quên mất.

Cô đều có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mỗi ngày Lệ Nghiêm tỉnh dậy gấp chăn màn.”Thực ra… anh tôi rất vô vị.”

Đúng lúc này, đằng sau lưng truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ của Bạch Thư Hân.Cổ Yên đảo mắt nói: “Tôi biết.”

“Tôi thấy hai người nên suy nghĩ lại, anh tôi rất cứng nhắc, nói chuyện cũng rất nghiêm túc, anh ấy không hiểu lãng mạn, ngày lễ cũng không biết tăng hoa tặng quà cho chi, có khi còn quên mất những ngày kỷ niêm quan trọng…”

Cổ Yên nghe vậy cau mày lại, tiến đến gần cô

Mặc dù cô không hiểu phụ nữ, nhưng cô cũng là ấy.

nửa quân nhân, có năng lực quan sát nhạy bén của quân nhân. Cô cảm thấy Bạch Thư Hân hôm nay rất kì lạ.Lần trước còn tác thành cho bọn họ, sao hôm nay gặp mặt lại úp úp mờ mở nói bọn họ không hợp nhau? Có ấy rốt cuộc đang muốn thể hiện dieu gi?

“Chị Yên, chị xuất sắc như thế, có thể tim được người tốt hơn, anh tôi vô vị như vậy, sau này chắc chắn chị sẽ khó mà chịu nổi! Với lại nhà họ Bạch lại là nhà làm quân nhân, nên thực ra con dâu nhà họ Bạch cũng phải rất thận trọng, có rất nhiều quy tắc, chị nhìn chủ tôi nghiêm khắc như thế là biết đấy. Tôi thấy chị tùy hứng quen rồi, không nhất định sẽ chịu nổi nhà họ Bach đầu…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 424


Chương 424

Cổ Yên ép đến gần, cô ấy bị dọa lùi sau mấy bước, cuối cùng chạm phải tường.

“Cô đang khuyên tôi chia tay anh cô sao? Cô đang bị bệnh tâm thần sao? Cô cảm thấy tôi cướp mất anh cô rồi, cô không còn là người thân nhất nữa sao?”

“Có thể là… nhưng tôi thực sự cảm thấy chị nên suy nghĩ lại, anh tôi… người này thực sự không phải chị…”

Bạch Thư Hân gắt gao nắm tay thành quyền, cô biết bản thân minh điên rối môi nói ra những lời này, lại dám khuyên bọn họ chia tay.

Lễ ra cô nên phóng khoảng tác thành, nhưng vừa rối nghe chú khuyên bọn họ kết hôn som, trong lòngcô giống như bị xé ra vậy, đau đến mức khó thờ.

Cô không dảm tin rằng khi Lệ Nghiêm kết hôn, cô dâu của anh ấy không phải là bản thân.

Sau này Lệ Nghiêm sẽ xoay quanh người con giải khác, sẽ có đứa con của riêng bọn họ.

Nghĩ tới những diều này, cô như bị ác mộng mà tình giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, sau đó cả đêm không ngủ nối.Cô hoàng loạn bất an, cô không thể hào hiệp như

vậy được. Cô đánh giá bàn thân mình quá cao, lại đánh giá cảm tình của Lệ Nghiêm quá thấp.

Nó mạnh mẽ hơn cả tình yêu, giống như thiêu thân lao vào ngọn lửa vậy.

Sắc mặt cô trắng bệch, trên trán lắm tấm mổ hôi. Cô nói năng không lưu loát nữa, lắp ba lắp bắp.

Cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn Cổ Yên, sợ cô ấy nhìn thầu được điều gì đó.

Cô có thể cảm nhận được ảnh mắt mạnh mẽ trên dinh đầu mình, giống như sắp xuyên thùng cô vậy.

Giọng nói lạnh lùng của Cố Yên vang lên bên tai”Hợp hay không, không phải cô nói là được, là Lệ Nghiêm nói mới tính.”

“Tôi tôn trọng cô vì cô là em của anh ấy, đã nhường nhịn cô ba phần rối, nhưng cô cũng không nên quá đáng quá, đừng nghĩ đến việc cầm tù anh ấy cả đời, nếu không đừng trách Cố Yên tôi không khách khí!”

“Tôi không quan tâm bệnh thẩn kinh của cô nặng đến mức độ nào, đó là chuyên của cô. Tôi khuyên cô đừng có quả đáng!”

“Nhưng… nếu tôi nói cho anh ấy biết, tôi không muốn hai người ở bên nhau, anh ấy chọn chị sẽ khiến tôi không có cảm giác an toàn, sẽ khiến tôi cảm thấy mình thật cô độc, chị cảm thấy… Anh ấy sẽ chọn chị hay chọn tôi?

Bạch Thư Hân siết chặt tay. Cô ta không biết có phải do mình bị ma nhập hay không mà lại dám thốt ra những lời như vậy.

Cô Yên nghe nói vậy thì hơi kinh hãi và hoàng hốt nhìn cô ta, hiển nhiên không ngờ cô ta lại nói thế.

Tướng chứng như cô gái này và Bạch Thư Hân đã từng chúc phúc họ là hai người hoàn toàn khác nhau.

“Cô điên rối sao?”

Cố Yên nổi giận nói.”Tôi không điên, tôi chỉ cảm thấy hai người không hợp thôi!” Bạch Thư Hân hít sâu một hơi rói dũng cảm nói ra.

Đúng..

Họ không thích hợp nên sẽ không thể bên nhau lâu dài.

Cô ta chỉ đang bảo vệ Lệ Nghiêm, bảo vệ người thân ruột thịt của cô ta, bảo vệ người đàn ông mà cô ta yêu nhất mà thôi.

Lệ Nghiêm quá cứng nhắc, bạc tình và tẻ nhạt, dường như không có thứ gì có thể khiến anh ta dao động.

Người đàn ông như vậy nên tìm một cô gái dịu dàng và lặng lẽ để dìu dắt phía sau anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 425


Chương 425

Thế nhưng Cố Yên quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi muốn “nhổ tận gốc” và mang Lệ Nghiêm ra khỏi cuộc đời của cô ta.

Sau khi họ sống với nhau rối, liệu Cố Yên có còn cho mình thân thiết với Lệ Nghiêm nữa không? Chắc chắn sẽ không, cô gái này có dã tâm, chị ta muốn độc chiếm Lệ Nghiêm.

Vậy còn mình thì sao?

Dù cô ta không yêu anh nhưng cũng không thể đểanh trai duy nhất của mình bị người khác chiếm đoạt được.

Cô ta càng nghĩ cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Bây giờ mọi hành động của cô ta đều đúng đắn cả!

Cô ta đứng thẳng lưng, nhìn Cố Yên với vẻ không hề sợ hãi.

“Hai người không hợp nên… chị phải chia tay với anh ấy đi, tôi cũng không muốn dùng mấy phưong pháp quá kích để chia rẽ hai người đâu.”

“Tôi thấy cô điên rối, được thôi, tôi cũng muốn biết giữa tôi và cô thì anh ấy sẽ lựa chọn thể nào.”

Có Yên lạnh lùng đáp lại rồi quay người đi mất.

Cô thật sự không muốn dùng tình yêu của mình để đánh cuộc nhưng vào giờ phút này, cô không thể không cược một lần.

Rốt cuộc Lệ Nghiêm sẽ chọn em gái hay cắn một người vợ để làm bạn cả đời.

Không thích hợp? Quà là hoang đường, trên đời này ngoài cô ra thì không còn cô gái nào thích hợp với Lệ Nghiêm cả.Bạch Thư Hân đúng là đồ điện, đổ tâm thần!

Có Yên hít thờ sâu một lúc lâu mới có thể bình ổn sự tức giận của mình.

Cô là lá ngọc cành vàng đáng kiêu ngạo của nhà họ Cố, nếu theo tính cách khi xưa của cô thì chắc chắn cô sẽ không bỏ qua cho Bạch Thư Hân.

Nhưng sau khi cô nhập ngũ thi tinh tình điểm đạm hơn rất nhiều.

Cô không thể ra tay với Bạch Thư Hân vì cô ta là cô em gái mà Lệ Nghiêm quan tâm nhất.

Cục tức này… chỉ có thể nhịn.

Cô siết chặt quả đấm, đau như ai xát muối vào

Cô ấy đứng ở trong sân lộng gió, mùa đông gió tim

càng lạnh hơn thổi buốt cả người, dường như trái tim cô đang bị cắt ra tạo thành ngàn vạn vết thương. Lệ Nghiêm đi tới khoác áo ngoài lên người cô, nói: “Yên, trời lạnh lắm, em đừng để bị cảm.”

Cố Yên cảm nhận được hơi ấm thì trong lòng mới dẫn dẫn ẩm lại.

Cô quay lại vùi đầu vào lòng anh ta, ôm thật chặt eo của anh ta.

Lệ Nghiêm cảm nhận được cơ thể của côdang run rẩy.

“Sao thế em?”

“Lệ Nghiêm… Anh có vứt bỏ em không?”

“Tại sao em lại hỏi vậy? Em biết con người của anh mà, nói một là một, nếu đã quyết định cưới em thi anh sẽ không phụ lòng em.”

“Vây thì tốt… Vậy thì tốt…”

Giọng nói của Cố Yên nghen ngào.

Thật ra cô rất sợ và không hề có lòng tin với bản thân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 426


Chương 426

Nhắc tới thật buồn cười, cô không sợ trời không sợ đất nhưng lại cứ sợ Lệ Nghiêm không yêu mình. Đúng lúc này, trong nhà vang lên tiếng kêu thảm

thiết của Bạch Thư Hân.

Lệ Nghiêm run bắn người, vội vàng tách khỏi Cố Yên rồi vot vào trong nhà.

Cố Yên cứng người đứng như trời trống, trước kia cô có thể tha thứ cho hành động sốt ruột kiểu này của Lệ Nghiêm nhưng khi cô nghe những gì Bạch Thư Hân nói thì cảm thấy Lệ Nghiêm quá tàn nhẫn.

Chi cấn Bạch Thư Hân gặp chuyện không may,anh ta nhất định sẽ đẩy mình ra.

Anh ta… không để ý đến cảm nhận của mình sao?

Cô cảm thấy hai chân mình như đeo chì, khó nhọc bước vào nhà. Cô nhìn thấy Bach Thư Hàn đang ngồi trên ghế sofa, ly bị vỡ nên đã cắt vào ngón tay cô ta.

Lệ Nghiêm quỳ một chân xuống đất, né sang một bên lấy hòm thuốc giúp cô ta xử lý vết thương một cách cẩn thận.

Cô nhìn thấy diệu bộ cần thận kia thì trong lòng chợt đau nhói. Có đôi khi phụ nữ nhỏ mọn thể đấy, cô đang

ghen, ghen với Bạch Thư Hân.

Cô hít sâu một hơi cố đè nên nội tâm chua xót của mình rồi bước lên.

“Để em làm cho, em cũng là bác sĩ.”

“Không cần đâu, anh sẽ nhanh chóng xử lý tốt thôi.”

Lệ Nghiêm không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung xử lý vết thương.

Bạch Thư Hân hà hề nhìn Cố Yên, đây chỉ là một đòn phủ đầu nho nhỏ mà thôi.

Cố Yên cảm nhận được ánh mắt khiêu khích no nên trái tim càng đau đớn hơn.Cô ấy bèn im lặng, ngồi xổm xuống muốn nhặt mành vỡ dưới đất lên. Đột nhiên Lệ Nghiêm quay sang ngăn cản, nằm chặt tay cô.

“Em đừng đụng vào chúng, Thư Hàn đã bị cắt vào tay rồi đấy. Để đó đi, anh sẽ giải quyết cho, con gái hay lơ đăng lắm.”

Cố Yên nghe vậy bất chợt trái tim như sống lại, xuân về hoa nở đâm chồi này lộc.

Cô nghẹn ngào không dám nói gì vì sợ anh ta sẽ nhận ra có điều khác thường nên cô chỉ có thể gật đầu lia lia.

“Ngồi xuống đi, để anh làm cho.”

Bạch Thư Hân thấy vậy thì sự hà hệ vừa nãy nhanh chóng biến mất không còn một mình.

Cô ta cảm thấy…

Lệ Nghiêm chị có tình cảm anh em với mình nhưng lại có tình yêu nam nữ với Cố Yên.

Chẳng lẽ, cô ta không ngăn cản được chuyện hai người ở bên nhau sao?

Nhưng rõ là họ không thích hợp mà!

Bạch Thư Hân tự nhủ với lòng rằng họ khôngthích hợp, ở với nhau sẽ không có hạnh phúc.

Thế nên cô ta nhất định phải chia rẽ.

Cô ta không thích Cố Yên, không thích bắt kỳ ai cướp đi Lệ Nghiêm.

Sau khi trò hề này kết thúc, lòng Cố Yên cũng yên ổn hơn nhiều.Có lẽ, cô không nên nghi ngờ Lệ Nghiêm.

Cô ở lại ăn tối, buổi tối Lệ Nghiêm và Bạch Tùng Dương uống nhiều rượu, mặc dù còn giữ được tình táo nhưng anh ta không thể lái xe được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 427


Chương 427

Cô được tài xế đưa về. Tóm lại bữa ăn hôm nay rất hoàn hảo, vợ chồng Bạch Tùng Dương rất thích mình, tin chắc hai người sẽ nhanh chóng được đính hôn thôi, độ khoảng một năm sau thì có thể kết hôn rỏi.

“Thư Hàn, anh bảo tài xế đưa em về.”

“Anh, anh có thể ra ngoài đi dạo với em một chút không? Nhà em thuê cách đây không xa, anh đưa em về nhé.

“Cüng được.”

Lệ Nghiêm không từ chối.

Đi xuống lấu, Bạch Thư Hân dón hết can đàm nám tay Lệ Nghiêm. Lệ Nghiêm cứng đờ trong phút chốc rối muốn rút tay ra nhưng bị Bạch MinhChâu cản lại.

“Khi còn bé, chúng ta thường như vậy đúng không?”

Bach Thư Hàn hỏi ngược lại.

Lệ Nghiêm không nhịn được chìm vào hồi ức, khi còn nhỏ Bạch Thư Hân rất bảng anh ta, không thấy được anh ta thì sẽ khóc nhè.

Đến giờ tan học, người giúp việc trong nhà đi đón em ấy về nhưng em ấy không chịu đi, cứ muốn chờ mình tới thì em ấy mới chiu về.

Lúc đó bố đã nói đùa rằng không ai có thể lừa được con bé này đâu, nó tinh ranh lắm rồi.

“Khi còn bé, em rất lém lỉnh, chỉ thích đi sau đuôi anh thôi. Bây giờ, em và anh lại lạnh nhạt với nhau, anh cũng không còn thân thiết với em nữa.”

“Lệ Nghiêm, em thật sự chỉ mong bây giờ có thế giống như khi chúng ta còn nhỏ… Chúng ta, chỉ có chúng ta thôi, không có người thứ ba chen vào. Thế thì có gì không tốt chứ? Anh hai có em không đủ sao? Chẳng cần Có Yên được không anh?

Bạch Thư Hân lấy hết can đàm nói ra những gì minh ấp ủ. Cô ta thật sự rất sợ, cô ta không muốn ảnh mắt của Lệ Nghiêm dừng chân ở chỗ nguời con gái khác!

Lệ Nghiêm nghe vậy chỉ nghĩ bênh tâm thần của Bạch Thư Hân đang tái phát.

Anh ta xoa đầu cô ta, dịu dàng nói: “Không phải em đã nghĩ thoáng hơn rồi sao? Bây giờ sao vậy, lo lắng sau khi bọn anh sống với nhau thì sẽ bỏ rơi em hå?”

“Đúng, em lo lắng thể đẩy, em sợ… em sợ Cố Yên sẽ ngăn càn chúng ta ở cùng nhau.”

“Ngốc quá, em gái và anh trai sống cùng nhau là đương nhiên, nhưng cuối cùng anh phải cưới vợ sinh lẽ con, còn em cũng sẽ lập gia đình. Em vẫn là em gái của anh, anh sẽ luôn bất chấp gian nguy vì em.”

“Lệ Nghiêm… Nếu em lập gia đình, anh sẽ thể nào?” Cô ta dè dặt hỏi.

Lệ Nghiêm nghe vậy thì đôi mắt trở nên sâu xa hơn, trông như màn đêm yên tĩnh.

Trước kia anh ta chưa từng nghĩ Bạch Thư Hân sẽ lập gia đình nhưng khi thấy cô ta đến trường thành,anh ta biết Bạch Thư Hân sớm muộn sẽ rời đi.Vừa nghĩ đến cô em gái anh ta thương yêu, chiều chuộng và che chở cả đời này sẽ ở bên người khác thì trái tim của anh bỗng thấy khó chịu.

Nhưng khó chịu thì khó chịu, anh ta vẫn sẽ chúc phúc.

“Nếu tìm được người ấy, nhất định phải dẫn tới để anh xem thử, anh sẽ kiểm định cho em.”

“Nếu anh hài lòng thì sao?”

“Nếu hài lòng. vây đương nhiên anh sẽ phải chúc phúc cho em rồi. Anh sẽ chuẩn bị cho em thật nhiều đổ cưới, chắc chắn sẽ không để nhà chồng khinh thường em.”

Bạch Thư Hân nghe vậy thi trải tim như bị tắc nghẽn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 428


Chương 428

Cô ta không cần anh ta chuẩn bị đồ cưới gì cà, cô ta chi mong anh ta có thể từ chối người khác thôi: “Lệ Nghiêm, em không muốn lập gia đình, anh cũng đừng cười người khác được không? Từ nhỏ đến lớn chúng ta luôn ở bên nhau, sao phải sống riêng chứ? Lệ Nghiêm. Em không thích Cố Yên, thật sự rất không thích, anh có thể đổi người khác nhưng chị ta thì không được. Anh không cảm thấy tính cách của hai người không hợp sao? Anh quen binh tinhvà hờ hững nhưng Cố Yên rõ là người hấp tấp.”

“Cô ngốc này, em cũng vậy mà.”

“Em? Sao em có thể giống cô ta được? Em sống với anh hơn hai mươi năm, còn cô ta mới quen biết anh được mấy năm thôi.”

“Nhưng em là em gái của anh, còn Cố Yên là người anh muốn lấy làm vợ.”

Lệ Nghiêm bình tĩnh nói.

Bạch Thư Hân há to miệng, còn muốn nói thêm gì đó nhưng khi nghe anh ta nói thể thì cổ họng đẳng chát, không thốt ra nổi một chữ.

Đúng vậy..

Cô ta chỉ là em gái, còn Cố Yên mới là người anh muốn lấy làm vợ.

Dù cô ta ba hoa chích chòe thế nào thì trong mắt Lệ Nghiêm, cô ta cũng chỉ là em gái mà thôi!

Cô ta cúi đầu xuống, khóe mắt đỏ thẫm.

Cô ta cổ sức chớp mắt, nước mắt lăn xuống đất rồi nhanh chóng biến mất không còn thấy gì nữa.

Khi ngẩng đầu lên, cô ta cười cười: “Thôi không nói nữa, mình về nhà đi.”

“Ừ, đi thôi”Lệ Nghiêm đã ngà ngà say nên không chú ý tới, sau đó nắm chặt tay của cô ta lào đào đến nhà trọ của cô ta.

Đi khoảng hai mười phút mới đến, Lệ Nghiêm muốn về nhưng lại bị Bạch Thư Hân cản lại.

“Lệ Nghiêm, hôm nay chuyện của hai người đã được quyết định, là chuyện vui nên anh có thể… uống với em một ly không?”

Cô ta muốn say một trận, cùng anh… sống mơ mơ màng màng. Mong rằng khi cô ta tỉnh tảo thi vẫn sẽ là một Bạch Thư Hân lý trí, chỉ cần không gặp Lệ Nghiêm nữa, cô ta sẽ ổn thôi.

Nhưng khi vừa gặp được anh, lý trí của cô ta nhanh chóng tan rã.

Cả ngày cô ta cử cảm thấy bối rối, biết rõ mình sẽ chi liên lụy đến anh ta, hai người sẽ không có kết quả gì nhưng cô ta vẫn này sinh lòng tham.

Lòng tham muốn có nhiều hơn.Cô ta không nên ngăn càn hạnh phúc của Lê Nghiêm.

“Được.”

Lệ Nghiêm không từ chối.Bạch Thư Hân lấy rượu cất trong nhà ra, vốn định chỉ nhấp một miếng rồi thôi nhưng rượu quá nống và có thể dập tắt khổ đau nên cô ta không kiếm được uống vài ly.

Lệ Nghiêm cũng mơ màng cứ uống liên tục ly này tới ly khác.

Cuối cùng Lệ Nghiêm uống nhiều quá nên ngủ mất.

Bạch Thư Hân nhìn đường nét anh tuần của anh ta, nước mắt cũng không thể nén nổi nữa bỗng tuôn rơi.

“Lệ Nghiêm…”

Cô ta lớn tiếng gọi tên anh ta nhưng Lệ Nghiêm không nghe thấy.

“Lệ Nghiêm, anh hãy nghe cho kỹ đây, em thích anh. Em, Bạch Thư Hân thích anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 429


Chương 429

“Thích ghê gớm, thích đến đánh mất bản thân, thích đến phát điên. Chuyện này thật sự rất vô liêm sỉ, em xin lỗi anh, thật lòng xin lỗi… Nhưng em có thể làm gì đây, em không kiếm soát được bản thân mình!”

“Lệ Nghiêm, anh là bác sĩ giỏi nhất, anh có thế khám thử cho em không, Rốt cuộc em phải làm gì mới có thể quét anh ra khỏi tim em, rốt cuộc em phải làm thế nào mới có thể không thích anh nữa, anh nóicho em biết đi..”

“Trong lòng em rất khổ sở, anh có biết không? Anh có thể yêu người khác nhưng em đã đánh mất quyền để yêu rồi!”

Bạch Thư Hân mượn rượu đau khổ gào thét nhưng… Lệ Nghiêm không biết.

Anh ta không biết nỗi đau của cô ta.

Cô ta quả nhập vai vào vở kịch này nhưng anh ta lại như người ngoài cuộc.

Cuối cùng cô ta hét lên khản cả cổ rồi buông ldi bản thân.

Cô ta âm thẩm gạt nước mắt: “Lệ Nghiêm, em không muốn yêu anh nữa, em muốn tự kiểm soát bản thân mình.”

Cô ta thờ hắt ra một hơi, để cái ly xuống, sau đó đỡ anh ta nằm lên ghế sofa.

Vốn dĩ chi muốn cho anh ta nằm xuống nhưng không ngờ anh ta đột nhiên nắm được áo của mình, cả người cô ta cũng ngã xuống theo.

Cô ta đụng vào lồng ngực của anh ta, quanh mũi đều là mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt trên người anh ta.

Không quá đậm mà có chút man mát.Mặt của anh ta gần trong gang tấc.

Trái tim của cô ta bất chợt đập lên liên hồi. Tối nay… có phải cô ta có thể buông thả bản thân một lần không?

Cô ta đánh bạo nghĩ, sau đó có người lấy hết can đàm hôn lên đôi môi mòng của anh ta.

Lần này, cô ta không hôn lướt qua mà hôn rất sâu, sâu đến tận xương tủy.

Cô ta hôn một cách vụng về, muốn cạy mở răng của anh ta nhưng chỉ tốn công vô ích.

Ngay khi cô ta muốn từ bỏ thì đột nhiên người đàn

ông bên dưới có phản ứng.

Cô ta chỉ cảm thấy trời đất đào lộn, cơ thể bị Lệ Nghiêm đặt lên ghế sofa.

Cô ta mất đi tất cả quyền chủ động.

Cô ta khiếp sợ nhìn người đàn ông bên trên, thấy anh mở đôi mắt phượng hẹp dài ra.

Trái tim của cô ta cũng vọt lên tới cổ họng. Lệ Nghiêm… biết không?

Cô ta vô cùng căng thẳng, đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói nhỏ nhẹ của Lệ Nghiêm: “Đừng quay… Ngoan nào,”Lệ Nghiêm… Anh nhìn em, anh biết em là ai không?”

Cô ta cẩn thận hỏi.

“Đừng quậy..”

Lệ Nghiêm uống say mèm nên hoàn toàn không biết cô ta đang nói gì.

Anh ta chi biết cô ta làm minh rất không thoải mái, cơ thể… có một cảm giác quái lạ.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì thờ phào nhẹ nhõm, ý thức của anh không còn tỉnh táo nữa.

Lệ Nghiêm có một tật xấu là uống nhiều quá sẽ bị quên những chuyện đã xảy ra vào lúc đó.

Vậy có phải nghĩa là tối nay dù xảy ra chuyện gì thì ngày mai anh ta sẽ chẳng nhớ gì nữa?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 430


Chương 430

Cô ta bỗng trở nên vui vẻ, cánh tay ngó sen ôm lấy cổ anh ta rối chủ động đưa đôi môi đò mọng lên.

Cô ta chỉ đơn giản muốn hôn anh ta thôi nhưng… càng không thể cứu vãn nữa rồi.

Anh ta trở nên điên cuống hơn.

Thậm chí bắt đầu lần mò trên người cô ta…

Cô ta như nhận ra điều gì nên lập tức nhíu mày, theo bản năng muốn muốn đấy anh ta ra nhưng ma xuiquỷ khiển.

Cô ta do dự.

Cô ta không nở. Trong lúc cô ta chần chừ thì Lệ Nghiêm đã triển khai đợt tấn công mãnh liệt.

Đêm đó thật sự rất hoang đường…

Hôm sau, Cố Yên gọi điện thoại cho Lệ Nghiêm nhưng điện thoại lại tắt máy.

Là một người lính, anh phải để máy 24/7 đợi lệnh, sao anh có thể phạm một sai lầm cơ bản như thể được chứ?

Chẳng lẽ… đã xuất hiện chuyện ngoài ý muốn gì sao?

Cố Yên hơi lo lắng nên đi một chuyển đến nhà họ Bạch, kết quả Bạch Tùng Dương nói cho cô biết tối hôm qua Lệ Nghiêm đưa Bạch Thư Hân về nhà nhưng cả đêm chưa về.

Thấy dáng điệu của Bách Tùng chẳng hề lo lắng, dường như hai anh em này qua đêm với nhau là chuyện rất bình thường.

Nhưng Cố Yên vừa nghĩ đến bộ dáng điện cuống b*nh h**n hôm qua của Bạch Thư Hân thì trong lòng chợt thấy bắt oan,Cô vội vàng tạm biệt Bạch Tùng Dương rồi nhanh chóng lái xe đến nhà Bạch Thư Hân.

“Bạch Thư Hân, Lệ Nghiêm mở cửa!”

Cô nhấn chuông cửa nhưng bên trong không ai đáp lại.

Trái tim Cố Yên chủng xuống, gõ cửa càng lớn hơn.

Bên trong nhà, Bạch Thư Hân bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Tối qua cô ta uống nhiều quá, cuối cùng vô thức ngủ mất.

Cô ta mờ mắt ra, lúc thấy cành tượng trước mắt mình thì trợn mắt há mồm.

Cô ta… Cô ta điên rồi sao? Tối qua, tối qua sao thế này được..

Cô ta chưa kịp nghĩ kỹ lưỡng rồi chợt sợ tiếng gõ cửa sẽ đánh thức Lệ Nghiêm.

Nom Lệ Nghiêm phải mất một lúc lâu mới có thể tỉnh dậy.

Cô ta vội vàng mặc áo khoác của Lệ Nghiêm, gắng gượng che cơ thể lõa lồ của mình lại.

Cô ta vội vàng ra mở cửa.Có Yên thấy cô ta mặc áo của Lệ Nghiêm, đôi chân trồng trong, cũng không mang giày thì đầu như ù đi.

Cô vội vàng đi vào trong, đấy Bạch Thư Hàn ra và thấy được cảnh kinh khủng kia ở phòng khách.

Lệ Nghiêm tr*n tr**ng, quần áo của hai người

họ bị ném lung tung dưới đất. Cô sững sở tại chỗ, hồi lâu không thể bình tĩnh lại.

Lòng Bạch Thư Hân cũng như lửa đốt, tối qua cô ta thật sự bị ma nhập rối nên mới làm ra chuyện hoang đường như thế.

“Chị Yên, tôi…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 431


Chương 431

Cô ta còn chưa dứt lời thì Cố Yên đã hoàn hồn lại. Cô tóm chặt lấy cổ tay của cô ta, kéo cô ta vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.

“Chị Yên, chị làm gì vậy?”

“Cô hiểu Lệ Nghiêm phải không, biết anh ấy uống nhiều sẽ quên mất chuyện đã xảy ra. Cô ngoan ngoãn chờ ở đây cho tôi, không được ra ngoài.”

Sau đó Có Yên xông ra ngoài gom sạch toàn bộ quần áo dưới đất vào phòng rồi hùng hổ và xuống.

“Chị… chị muốn làm gì?”

Có Yên mạnh mẽ kéo áo khoác trên người cóta xuống. Cô ta vội vàng lượm quần áo dưới đất để che kín bản thân minh.

Nhưng… Những cái quần chiếc ảo đã rách nát kia thì sao có thể che hết được chứ.

Trên người cô ta đẩy vết đỏ, có thể thấy được tối qua kịch liệt thế nào.

Cố Yên chỉ cảm thấy chưởng mắt và ghê tom! Cô thật sự rất muốn nhào lên tát tới tấp vào mặt

Bạch Thư Hân để cô ta tỉnh táo lại, nhưng cô đã cố nhịn được.

Hiện giờ, cô còn cần Bạch Thư Hân phối hợp với mình diễn một cành khác.

“Che gì mà che, có gan quyền rũ người đàn ông của tôi nhưng không có can đàm đối mặt với tôi sao?”

“Chị hiểu lắm rối, tôi cũng không biết sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Tối qua… Tối qua tôi uống quá nhiều, đầu óc hơi mất tình táo…”

“Câm miệng, cô cho rằng bây giờ tôi còn có tâm trang nghe mấy lời nhảm nhí này của cô sao? Làm ơn tim thứ gì đó che cơ thể bẩn thỉu của cô lại giùm đi. Nữ chính đêm qua không phải cô mà là tôi. Lát nữa cô chỉ cần phối hợp diễn kịch với tôi để Lệ Nghiêm tin là dược:”Nhưng… Đây là lừa gat…”

“Vậy cô muốn thế nào?”

Cố Yên cố nén tức giận, gắn giọng gào lên.Cô bước nhanh lên trước, dùng sức nắm chặt lấy cổ tay cô ta khiến cổ tay cô ta đò bừng lên.

Bạch Thư Hân cảm thấy đau buốt muốn vùng ra nhưng không thể được.

“Vậy cô muốn nói cho Lệ Nghiêm biết chuyện hai người đã quan hệ, cả hai đã làm ra hành vi trái với luân thường đạo đức sao? Cô có thể hại mình nhưng cô không được hại anh ấy nữa! Nếu anh ấy biết mình làm chuyện không bằng súc sinh đó thì cô cảm thấy Lệ Nghiêm có thể tiếp tục sống nổi không? Cô phải ép anh ấy điên lên mới chịu ư?”

“Tôi… tôi không muốn…

“Không muốn, vậy cô ngoan ngoãn chờ ở đây cho

Cố Yên lạnh lùng nói.

Bây giờ cô chỉ muốn giết người thôi!

Nhưng cô yêu Lệ Nghiêm, rõ ràng phải chịu nỗi tủi nhục lớn như vậy nhưng cô chấp nhận gánh lấy nó!

Nếu Lệ Nghiêm biết những gì xảy ra tối hôm, cô không thể vượt qua được, lỗi nổ súng tự sát trước chắc hẳn sẽ không chấp một tội lỗi tày đình như không Lệ Nghiêm gặp chuyện tô màu cho sự giả dối.

Lệ Nghiêm, em tín anh… Em tin anh sẽ không phụ lòng em. Lệ Nghiêm..”

Cô lầm bẩm tên của người yêu, bàn tay nhỏ bé ôm lấy anh để hai cơ thể kể sát vào nhau.

Còn trong phòng ngủ, Bạch Thư Hân thấy cảnh ấy qua khe cửa thì cơ thể bất lực ngã phịch xuống đất.

Cô ta nhìn vết đỏ trên người, không kim nổi phải vọt vào phòng vệ sinh cọ rửa liên tục.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 432


Chương 432

Cô ta muốn gột rửa hết đi, những thứ này đều không phải thật, chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.

Cô ta thật sự thích Lệ Nghiêm nhưng cô ta không thể gây ra chuyện hoang đường như vậy được.

Cô ta còn là người sao?

Cô ta quà là ma quỷ, cứ khăng khăng nghĩ cách ngăn cản Lệ Nghiêm và Cố Yên.

Tại sao tình yêu của cô ta lại trở nên đáng ghét như vậy?

Cô ta nhìn vào gương thấy bàn thân mình thật chật vật.

Tuy trước kia cô ta thích Lệ Nghiêm nhưng luôn biết cách kiểm chế mình lại. Nhưng bây giờ, cô ta đang tự tay đẩy anh đến vựcsâu.

May mà Cố Yên tới, nếu không Lệ Nghiêm nhất định sẽ tan xương nát thịt.

“Bạch Thư Hân, sao mày lại biển thành người như vậy? Mày có biết, tình yêu của mày ích kỷ lắm không!”

Cô ta ôm lấy cơ thể, cuộn tròn mình lại.

Từng giây từng phút trôi qua, nửa tiếng sau Lệ Nghiêm mới đau đầu dẫn tinh táo lại.

Anh ta mở mắt nhìn thấy hoàn cảnh quen thuộc thì hơi nhiu mày.

Chẳng lẽ tối qua mình không về nhà mà ở lại nhà Thư Hàn sao?

Anh ta muốn ngồi dậy nhưng lại phát hiện có điều không đúng vì trong lòng mình có ai đó.

Anh ta nhìn xuống thì vô cùng kinh ngạc. Sao Cố Yên lại năm trong lòng mình?

Hơn nữa… Cả hai người đều trấn như nhộng? Lệ Nghiêm cố gắng lục lại trí nhớ trong đầu nhưng không thu hoạch được gì.

Anh ta chỉ nhớ sau khi đưa Thư Hàn về, mình có uống thêm một ítSau đó xảy ra chuyện gì, anh ta hoàn toàn không nhớ gì cà.

Đúng lúc này, cô gái trẻ trong lồng ngực khê “ưm” lên.

Cố Yên mở mắt ra liếc nhìn Lệ Nghiêm, già vờ như mới vừa thức giấc.

“Anh dậy rối à.”

“Anh… Chúng minh…” Lệ Nghiêm lắp bắp.

“Chuyện rõ rành rành cả rồi, chẳng lẽ anh không nhận ra sao?”

Cố Yên lườm anh với vẻ tức giận: “Không lẽ…anh muốn quyt no à?

“Không phải vậy, đương nhiên anh sẽ chịu trách nhiệm với em.” Lệ Nghiêm nắm lấy tay của Cố Yên, ảnh mắt sâu thẳm nhìn vết đỏ tươi trên số pha.

Chi là anh ta không thể lơ mơ hổ đổ lấy đi lần đầu của Cố Yên như thế này. Cái tật uống say rồi không nhớ gì của anh ta thật là nguy hiểm mà.

“Chỉ là anh không hiểu, sao em lại ở đây, Thư Hàn đâu?”

“Xem ra anh quên thực sự rối! Tối qua Thư Hàn gọi điện cho em, nói hai người uống say rồi, bào em qua đưa anh về. Lúc em đến, Thư Hàn để cửa cho em rồi cô ấy đi ngủ trước. Sau đó chúng ta. Chúng ta đã..”

Cô ấy nói ra hết những lời đã chuẩn bị trước, cho dù Lệ Nghiêm suy nghĩ kĩ càng cũng không nhận ra dược điều gì.

“Vốn di em muốn chống lại, nhưng sức của anhquá mạnh, khiến cho em rất đau, nên em đã ngoan ngoãn theo sự chi phối. Dù sao. Chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, không phải sao? Xảy ra quan hệ sớm hay muộn thi có khác gì đâu?”

Cô ấy nhìn xuống và nói, cố thể hiện dáng vẻ cô gái nhỏ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 433


Chương 433

Cố Yên cũng không ngờ mình lại biết diễn xuất thế này.

Cô ấy không thể không làm như vậy.

Cô ấy mau chóng mặc đổ vào, hai má đò ứng, không phải xấu hổ mà là căng thẳng.

“Chỉ là… Tối qua anh uống say quá, không còn nhớ gì nữa cả. Điều này đối với em mà nói không công bằng rồi. Có phải tối qua anh… rất thô lỗ không?”

Lệ Nghiêm có chút lo lắng hỏi.

“Không có, anh rất dịu dàng.”

Lòng Cố Yên nghẹn lại, cổ nhịn nỗi đau, cô ấy cười nói.

Cô ấy chỉ có thể làm ra bộ dạng rất hạnh phúc, để không thấy mình thảm hại.

Lệ Nghiêm cũng nhanh chóng mặc đổ vào, rồi dọn dẹp cái bọc số pha.

“May mà Thư Hàn vẫn đang ngủ, nếu như biếtchúng ta bừa bãi một đêm trong phòng khách thì anh sơ sẽ làm hư con bé.”

“Anh tường Bach Thư Hàn vẫn còn là trẻ con sao? Thật ra… Chỉ là anh xem cô ấy là trẻ con mà thôi, cô ấy đã trường thành roi, có kĩ năng sống, anh không nên chuyện gì cũng lo lắng cho cô ấy.”

Cố Yên nhỏ nhẹ nói, nắm chặt lấy bàn tay lớn của anh ta: “Khi nào anh có thể để một nửa tâm tư của cô ấy lên người em, thế thì em thật sự chết không hối tiếc.”

“Em nói bậy cái gì thế, đừng có nói mấy lời xui xẻo này nữa. Thư Hàn là em gái, còn em là một nửa đời anh, tỉnh cảm không giống nhau.”

“Anh thật sự chi xem cô ấy là em gái?”

“Cái đó thì đương nhiên rối, anh với cô ấy lòn lên từ nhỏ, anh hơn cô ấy bảy tuổi, đã quen với việc bảo vệ cô ấy rồi.”

“Thế Thư Hàn đối với anh thì sao? Tình cảm của cô ấy đối với anh, anh biết không?

Bây giờ Cố Yên mới cảm thấy bàn thân thật ngây thơ, có lẽ cô ấy đã nhận ra sớm rồi, nhưng lại lừa mình dối người cho rằng là do bệnh tâm lý. Bạch Thư Hân chính là đã yêu Lệ Nghiêm,đó hoàn toàn không phải là tinh cảm anh em!

“Cô ấy đổi với anh đương nhiên là tinh cảm của em gái đối với anh trai rồi. Yên, em sao vậy, hình như anh có gì muốn nói với anh?”

“Không… Không có…”

Cô ấy khẽ lắc đầu, cổ kiểm chể sự bất an.

Chỉ cần tình cảm của Lệ Nghiêm là đúng, thế thì tốt rồi.

Lệ Nghiêm tiến tới, nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy.

“Anh xin lỗi, anh đảm bảo lần sau sẽ không uống say nữa.”

“Được, anh nhớ lời này.”

Cô ấy cũng không muốn bị người khác thừa cơ xâm chiếm nữa rồi.

“Anh đi xem thừ Thư Hàn dậy chưa…”

“Đế em đi cho, dẫu sao cũng là phòng con gái.” “Cũng đúng, em đi đi, anh đi mua đồ làm bữa sáng cho hai ngưoi.”

“Um

Lệ Nghiêm quay người ra ngoài, Cố Yên nhin anh ta rời khỏi thì nước mắt không nhin được nữa mà rơi xuống,Cô ấy mới là người bị dày vò đó.

Cô ấy mạnh mẽ lau đi nước mắt, sau đó gọi điện thoại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 434


Chương 434

Điện thoại cúp thì Bạch Thư Hân cũng từ trong phòng ngủ đi ra. Cô ta đã thay bộ do sạch sẽ, áo len trắng tinh.

Chi là màu sắc thuần khiết đó không thích hợp trên người cô ta.

“Chị Yên… xin lỗi. Tôi cũng không ngờ chuyện lại xảy ra như vậy. Tối qua tôi uống say rồi, cho nên moi…

“Dưới lấu có tiệm thuốc không?”

“Có” Bạch Thư Hân giống như đứa trẻ có lỗi vậy, cần thận dè dặt nói.

Cố Yên không nói lời nào mà đi thẳng đến tiệm thuốc, mua thuốc tránh thai.

“Uống đi.”

Bạch Thư Hân nhìn viên thuốc nhỏ nhỏ màu trắng, liền hiểu ra đây là gì.

Cô ta không có bất cứ do dự nào mà lây nước uống vào.

Cô ta không thể có thai,Có Yên nhin thấy cô ta dứt khoát uống xuống thì cũng thở phào một hơi. Cô ấy thật sự lo Bạch Thư Hân rắc rối lắng nhằng đấy.

“Cô thích Lệ Nghiêm, đúng không?”

“Tôi..”

Bạch Thư Hân cũng biết, chuyện đến ngày hôm nay, cho dù cô ta có che giấu thể nào thì cũng không giấu nổi sự thật này.

Cô ta hít sâu, nằm chặt bàn tay nhỏ của mình, nói: “Đúng… Tôi thích Lệ Nghiêm.”

“Bắt đầu từ khi nào?”

“Không biết… Lúc trước tôi không hề nhận ra, sau đó lúc học cấp ba anh tôi có dẫn một người bạn là con gái về, hành vi của tôi lúc đó có quá trớn.. Tôi mới nhận thức được là tôi thích Lệ Nghiêm, chứ không phải tình cảm anh em.”

“Cho nên cô hoàn toàn không phải là có bệnh tâm lý gì, mà là tình cảm của cô đã trở nên dị thường từ lâu.”

Dị thường…

Hai chữ này rất xấu xí, nhưng cô ta lại không có cách nào phản bác.

Anh mắt cô ta âm dạm, không đáp lại.Cố Yên tiếp tục nói: “Cho nên, cô cũng không thích tôi.”

“Là.. Thật ra lần trước tôi thật sự muốn tác thành cho hai người, nhưng tôi nghe chủ nói muốn hai người kết hôn sớm chút, thì không biết tại sao tôi lại trở nên mất lí trí. Quà thực tôi rất tham lam, muốn buộc Lệ Nghiêm lại cả một đời. Nhưng mà tôi đã biết mình sai rồi, tôi… tôi có lỗi với chị, cũng có lỗi với Lệ Nghiêm.”

“Một câu xin lỗi là xong sao, có thể hiểu được cảm nhận của tôi không? Người đàn ông tôi yêu nhất, tôi vẫn chưa được hưởng, cô dựa vào đầu mà đụng vào anh ấy? Tôi vẫn luôn biết cô ích khi, giam cẩm anh ấy, không cho anh ấy cuộc sống của mình, luôn xem cô là trung tâm. Tôi tưởng đó là tình cảm anh em, tôi thật sự quá ngốc quá ngây thơ rối. Nếu như, tôi nhận ra sớm hơn thì tuyệt đối tôi sẽ không cho hai người có bất cứ cơ hội nào ở riêng với nhau.”

“Tôi cầm giận, nếu như dựa vào tinh khí của tôi thì tôi đã nóng lòng giết cô rồi. Nhưng mà cô lại là em gái của anh ấy, tôi không động vào được. Bạch Thư Hân, rốt cuộc cô muốn thế nào mới tha cho anh ấy, cũng tha cho tôi? Cả đời này tôi chưa cầu xin ai, tôi cấu xin cô ấy được không, tôi cầu xin cô tha cho anh ấy, anh ấy sẽ bị cô hại chết đây!””Xin cô đầy!”

Câu nói sau cùng của Cố Yên xẻ nát tâm can. Bạch Thư Hân ngơ ngác đứng ngay tại chỗ, màng nhĩ đau đớn.

Anh ấy sẽ bị cô hại chết đấy..

Lệ Nghiêm?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 435


Chương 435

Lời này, quanh quẩn sâu trong đầu, giống như âm ma vậy.

Nếu như đoạn tình cảm dị thường này tiếp tục lớn mạnh, thì đời này của Lệ Nghiêm thật sự sẽ bị cô ta hủy hoại. Vốn đ* chi một minh đơn phương, tại sao lại phải làm hại đến người khác, liên lụy anh ta vào trong đó.

“Bây giờ tôi rất mo hồ, tôi không biết nên làm thế nào… Chị giúp tôi nghĩ cách được không, tôi cũng biết mình sai rồi.”

“Cô thật sự biết mình sai rồi sao?”

“Đúng, tôi biết tôi đã yêu một người không nên yêu, chính là lỗi của tôi.”

Yêu, khiến cô ta biến thành người có tội ác tày đình!

“Rời khỏi

“Cô chỉ có rời khỏi mới tốt cho anh ấy, cho tôi và trời.cả cho cô. Để tôi sắp xếp chuyện này, cô chi cần phối hợp với tôi là được.” Bạch Thư Hân nghe vậy, hô hấp có hơi khó khăn.

Cô ta không muốn rời khỏi, hiểm khi anh mới quay về, cô ta vẫn chưa kịp nhìn anh cho đàng hoàng thì phải rời đi…

“Tôi… có thể không đi không, không lẽ không còn cách nào khác sao?”

“Đủ rồi!”

Cố Yên có chút bùng nổ nói, thậm chí không kiểm chế được cảm xúc mà hất tung đổ trên bàn xuống dưới đất.Thủy tinh rơi xuống đất, phát ra tiếng giòn tan, đánh vào lòng người.

Bạch Thư Hân giật mình, nhanh chóng lùi ra sau mấy bước.

Cố Yên bước loạng choạng, cuối cùng ngã xuống dưới đất.

Mảnh vỡ thủy tinh đầu vào lòng bàn tay, máu tưdi

chây ra.Nhưng cô ấy dường như không cảm nhận được cơn đau vậy.

“Tay của chi…”

Bạch Thư Hân muốn tiến lại xử lý vết thương cho cô ấy, nhưng lại bị cô ấy bảo lại dừng lại.

“Đừng có qua đây, cô khiến tôi cảm thấy thật đáng sợ. h*m m**n chiếm hữu của cô quá lớn, tình yêu của cô cũng quá ích kỷ…”

“Tôi… Nếu như là chi, chị có thể thoải mái buông tay không? Anh ấy là người đàn ông mà tôi đã yêu nhiều năm, tôi với anh ấy cùng lớn lên từ nhỏ, chị có hiểu được tình cảm này không?”

“Chính xác, thời gian hai người ở bên nhau nhiều hơn so với tôi, từ lúc bắt đầu hai người đã là quan hệ anh em sâu đậm vững bền. Tình yêu của cô, quả thực rất sâu rất sâu. Nhưng mà bây giờ, những gì mà cô gọi là yêu đã uy h**p đến anh ấy. Cô đi nói với Lệ Nghiêm đi, cô nói với anh ấy cô yêu anh ấy, xem thừ anh ấy có thể chấp nhận cô không!

Lệ Nghiêm cương trực công chính, trong mắt không thể có hạt cát. Cô chỉ cần chọc thùng lớp giấy cửa sổ đó, thì anh ấy sẽ rơi xuống vực sâu.

Trước giờ cô luôn nghĩ cho mình, không lẽ cô vì tinh yêu của cô mà hi sinh Lệ Nghiêm sao?Lệ Nghiêm không thể ở bên cô được đầu, rốt cuộc cô có hiểu không.”

“Cũng chính vì tôi hiểu, cho nên chị hoàn toàn không có cách nào hiểu được nỗi đau của tôi. Chỉ nói thì rất đơn giản, tôi rời khỏi thì sẽ tốt cho anh ấy, tốt cho chị, nhưng đối với tôi không hề tốt chút nào. Có Yên, chị cũng yêu anh ấy, tôi cũng yêu anh ấy, tôi không thể khoác lên tội chết được. Tôi sẽ không rời khỏi, cho dù bỏ cuộc thì tôi cũng muốn ở một nơi trong tâm tay của anh ấy.”

Lòng Bạch Thư Hân kiên định, cô ta lùi ra sau từng bước, nhìn Cố Yên một cách cứng côi.

Lời này, mỗi một chữ đều là cây gai sắc nhọn nhất đâm vào trong tim.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 436


Chương 436

Cố Yên nắm chặt lòng bàn tay lại, mặc kệ cho mảnh vỡ thủy tinh đỏ đâm sâu vào tay.

Cô ấy đứng dậy, hình dáng lào đào, suýt chút nữa đứng không vững.

Máu tươi theo vết đứt chảy xuống dưới đất, đầu óc choáng váng.

“Bạch Thư Hân, cô nhờ kĩ lời hôm nay cô nói. Sau này, tôi với cô là kẻ địch, Có Yên tôi xin thể, he là có làm khó dễ tôi hay Lệ Nghiêm thì cả đời này tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cô.”Lời này, một chữ một ngắc, chữ nào cũng tàn nhắn.

Không một chút cảm xúc, giống như được vết ra từ vực sâu địa ngục vậy.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì tim run lên kịch liệt, sống lưng cũng chày cả mồ hôi lạnh.

Cô ta kiên định nhin Cố Yên, đôi mắt đẩy sự thù địch, mang màu sắc khát máu.

Cô ta hận bàn thân mình, nhìn mình với đôi mắt hình viên đan.

Mà lòng Bạch Thư Hân cũng bị dày vò…

Sự việc sao lại biến thành như vậy rối chứ?

Đúng vào lúc hai người đang căng như dây đàn, thì Lệ Nghiêm đầy cửa bước vào, nhìn thấy mở bừa bộn dưới đất.

Anh ta nhìn thấy máu thì lập tức xông qua đờ lấy Cố Yên, cố gắng mở cái tay nhỏ của cô ấy ra.

Månh vỡ thủy tinh đỏ đã đâm sâu vào trong thịt, máu tươi đẩm đia.”Yên, sao lại như thế này?”

“Đi, anh đưa em đến bệnh viện. Thư Hàn, em tự nấu đồ ăn đi, anh đi trước đây..”Anh ta cũng chưa kịp nhìn Bạch Thư Hân một cái thì đã gấp rút đưa Cố Yên rời khỏi rồi.

Anh ta dùng tốc độ nhanh nhất đưa Có Yên đến bệnh viện. Sau đó lấy dụng cụ ra, tự khử trùng cho Cố Yên.

Cố Yên không dám để cho anh ta nhin ra manh mối, cô ấy luôn cố nhịn sự đau khổ chua xót.

“Sao lại như thế này?”

“Em không cẩn thận làm bể ly thủy tinh, lúc dọn dẹp thì bị đâm vào tay.”

“Em không phải là người bắt cẩn như vậy.”

“Có thể là do nghĩ đến chuyện tối qua, nên không chú ý.”

Cô ấy cười, chỉ là cười đến cuối cùng có vài phần cay đắng.

Lệ Nghiêm nghe vậy thì liên ngây ra. Lần đầu của con gái có lẽ là khắc cốt ghi tâm.

Nhưng anh ta không nhớ gì cả. Anh ta đã nợ Cố Yên quá nhiều rồi.

“Em đang trách anh sao?”

“Không có, em vui còn không kịp nữa đây chứ Lệ Nghiêm, anh yêu em không?”Trước giờ cô chưa từng hỏi Lệ Nghiêm câu này, từ “yêu” này quá phù phiếm rồi. Cô ấy tin rằng Lệ Nghiêm có thể cảm nhận được lòng của mình.

Cô ấy giao cả con tim nóng bỏng của minh cho anh ta, cho dù anh ta là một tên ngốc thì cũng có thể cảm nhận được.

Cô ấy cảm thấy, giữa hai người họ có tình yêu, cho nên vẫn luôn không hỏi vấn đề này.

Nhưng bây giờ…

Cô ấy muốn hỏi thử, nghe anh ta nói như thế nào. “Anh nói thực lòng, em có lấy dao đâm anh không?”

“Em không nỡ, anh nói đi, cho dù là anh nói không yêu em, em cũng có thể chịu đựng được.” Lệ Nghiêm nghe vậy thì lông mày giãn ra, ngồi xuống bên cạnh cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Quà thực anh không có nghiên cứu sâu về từ “yêu” này. Anh rất kém về phương diện tinh cảm, thậm chí đần độn không biết nên trà lời như thế nào. Cả đời này của anh cũng chỉ có lãnh đạo giang sơn trên bàn phẫu thuật, nhưng đổi với tỉnh cảm… thì thực sự không hiểu gì hết.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 437


Chương 437

“Quả nhiên, em không nên ôm quá nhiều hy vọng vào anh. Em hiểu anh quá rối, những lời này không nằm ngoài dự liệu của em, cho nên em sẽ không đảmanh.”

“Anh vẫn chưa nói hết.”

Lông mày anh ta rủ xuống, đường nét mềm mại, anh ta đang cần thận từng li từng tí bằng bó vết thương cho Cố Yên, sợ làm cô ấy đau.

“Anh có nghĩ đến kết hôn, kết hôn với em. Lúc trong quân đội, thượng tượng còn đặc biệt gọi anh đến văn phòng nói chuyện, hỏi anh khi nào tổ chức đám cưới. Tất cả mọi người đều cảm thấy chúng ta xứng đôi, và anh cũng cảm thấy chúng ta hợp nhau. Nếu như thật sự bảo anh kết hôn, thi anh chỉ muốn kết hôn với em.”

“Anh không hề biết nói những lời ngon tiếng ngọt, cũng không biết lãng mạn. Nhưng anh sẽ lấy dao phẫu thuật ra để bảo vệ em.”

Anh ta nói xong, vết thương của Có Yên cũng được anh ta băng bó xong rồi. Anh ta ngẩng đầu lên nhìn Cố Yên đang ngần nước mắt, không khòi đau lòng lau đi nước mắt của cô, nói: “Cô bé ngốc này, sao em lại khóc rồi?”

“Anh.. Từ khi nào mà anh biết nói những lời sến sắm này vậy?”

“Sến sắm sao? Từng câu từng chữ của anh đều xuất phát từ đáy lòng. Anh không có nói ra từ mà emmuốn nghe, em có trách anh không? Đợi khi anh hiểu rồi, anh sẽ nói cho em biết đó là gì.”

Lệ Nghiêm hai mươi tám không hiểu thế nào là yêu, nhưng anh ta biết được the nào là giúp đỡ lẫn nhau.

Anh ta với Cố Yên đi cùng nhau nhiều năm như vậy, thói quen giống nhau và ăn ý với nhau, thậm chế ảnh mắt thưởng thức cũng giống nhau.

Anh ta thích dáng vẻ cô ấy cầm dao phẫu thuật, trị thương cứu người, và cô ấy cũng đúng như vậy, đều là người hoàn hảo nhất trong trái tim của nhau. Đây không phải là yêu, thế thì là tình cảm gì đây?

Cố Yên khẽ lắc đầu, không kiểm được mà ôm lấy Lệ Nghiêm.

“Đủ rồi… Có những lời này là đủ rồi. Em cũng không dám tin rằng những lời này lại phát ra từ miệng của anh, nhất định là em đang nằm mơ.”

Nguyên một ngày xảy ra quá nhiều chuyện.

Cô ấy rơi vào vực thẳm, đau đớn, tuyệt vọng, sống không bằng chết.

Nhưng bây giờ, Lệ Nghiêm đã cứu sống cô ấy lại rồi, làm cho cô lấy lại lòng tin, tin chắc vào tình cảm giữa hai người họ.Cho dù Bạch Thư Hân có cản trở, thì cô ấy cũng nguyên tin rằng Lệ Nghiêm sẽ xử lý tốt. Cho dù là anh mơ hồ, không sao, bản thân cô ấy sẵn sàng chờ!

“Lệ Nghiêm… Chúng ta kết hôn sớm hơn chút được không?”

“Em không cảm thấy bây giờ quả gấp gáp sao, còn phải chuẩn bị một khoảng thời gian nữa? Anh cũng cảm thấy không thể để em cho em uất ức hoài được.”

Nhưng mà…”

“Chuyện kết hôn anh sẽ bàn bạc với chú, tuyệt đối sẽ không đối xử tệ với em đâu. Em chỉ cần yên tâm đợi gả cho anh là được rồi.”

Lệ Nghiêm cắt ngang lời cô ấy.

Cô mở miệng vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng do dự một lúc rối cuối cùng không nói gì nữa.

Nếu như… tình cảm của Lệ Nghiêm đối với minh không đủ kiên định thì cho dù bây giờ kết hôn cũng không được gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 438


Chương 438

Nếu như anh ấy yêu mình sâu đậm, không còn gì nghi ngờ, thể thi… trong một năm hay hai năm có khác gìdâu?

Rốt cuộc cô ấy không tin tường bản thân mình hay là không tin tưởng anh ta?

Nếu như thật sự không tin tưởng… Thế thì tình cảm này sớm muộn cũng sẽ xa rời.

“Em tin anh.”

Cô ấy nói từng câu từng chữ chắc nịch.Cô chỉ có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng người đàn ông trước mặt, tin rằng anh ấy sẽ không phụ lòng mình, sẽ cho cô ấy một hôn lễ hoàng tráng. Buổi trưa họ ăn cơm xong thì Lệ Nghiêm đưa

Cố Yên về biệt thự.

Tinh thần cô ấy có chút không tốt, mặt mày ủ rủ.

Hôm nay Cố Gia Huy nghi, cho nên phòng học của Hứa Minh Tâm cũng chuyển từ văn phòng về nhà.

Cô nhìn Cố Yên hốn bay phách lạc, không khỏi lo lắng: “Yên, em sao vậy?”

“Không… Không sao..”

Cô ấy miễn cưỡng no cụ nười.

Đây làm gì giống với dáng vẻ không sao? Hứa Minh Tâm mau chóng đỡ Cô Yên ngồixuống, sau đó rót ly nước. đang chuẩn bị đi gọi Cố Gia Huy xuống thì Cô bị Có Yên cản lại.

“Không cần đâu, tôi chỉ là bị thương nhỏ, có chút khó chịu mà thôi. Tôi nghi ngơi một lát là khỏi, cậu làm xong bài tập rổi?”

“Vẫn còn một chút, thể cậu nằm ở đây, tôi đi lấy cái chăn.”

“Minh Tâm…”

Cố Yên đột nhiên gọi cô lại.

“Sao thế?”

“Nếu như có một ngày, tôi với Bạch Thư Hân đứng về phía đối lập nhau, cãi nhau rất căng thẳng, cậu sẽ chọn giúp ai?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này thì chau mày lại, hai người họ sao lại cãi nhau căng thẳng?

Nếu như Cố Yên gả cho bác sĩ Doanh thì Bach Thư Hàn không phải là em chống của cô ấy sao?

Hứa Minh Tâm vẫn đang chìm vào thắc mắc, thì Cố Yên có hơi mệt mỏi khua khua tay, nói: “Chỉ là tùy tiện hỏi thôi, cậu đi lấy chăn giúp tôi đi.””O ừm”

Hứa Minh Tâm vội vàng trả lời.

Cô không chỉ lấy chăn mà con lấy rất nhiều đồ ăn vặt nữa. “Nếu như cậu có gì không vui thì phải nói cho tôi biết, tôi có thể giúp cậu đưa ra biện pháp giải quyết. Cái thế giới này nghĩ cũng nhò thật, cậu là em chống tương lai của tôi, Bạch Thư Hân là em chống tương lai của cậu. Còn tôi với Bạch Minh là bạn thân, Lệ Nghiêm với CôGia Huy cũng là bạn. Quả nhiên đúng với câu nói, khôi phải người một nhà, không vào cùng một cửa nhà.”

“Vậy sao? Nhưng có nhà có cửa sống, có nhà có cửa chết..”

Cố Yên đau buồn nói, giọng nói trầm thấp nghẹn ngào, trong nhất thời Hứa Minh Tâm không có nghe rõ.

“Tôi phải quay về đây, đừng nói cho anh ba tôi biết là tôi có đến.”

Cô ấy vốn dĩ muốn tìm người tâm sự, nhưng những lới đó làm sao nói ra được.

Đến cuối cùng vẫn phải tự mình nuốt xuống.

Cô ấy đã tìm hacker, hack camera, xóa hết những đoạn ghi hình đó,Cô ấy hủy bỏ hết tất cả chứng cử chuyện này xem như hoàn toàn qua đi rồi, sẽ không gây sóng gió lên nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 439


Chương 439

Hứa Minh Tâm nhìn bóng dáng rời đi của Cố Yên, đột nhiên cô rất đau lòng.

Cố Yên ở trước mặt cô lúc nào cũng cười nói vui vẻ, là cô gái có tinh thần phấn chấn, nhưng bây giờ… sao lại biến thành con người trầm lặng đến đáng sợ thể này?

Có Yên đi đến cửa, không ngờ Hứa Minh Tâm đột nhiên lao đến ôm lấy mình.”Sao vậy..” Cố Yên cơ hơi ngạc nhiên.

“Không biết tại sao, trực giác của tôi nói cho tôi biết, bây giờ cậu rất yếu đuối rất đau buồn, cắn tìm một người để ôm. Mặc dù tôi không biết cậu đã xảy ra chuyên gì, nhưng tôi muốn cho cậu một cái ôm. Câu sẽ không phải ở một mình đâu, anh cậu, ông cụ và còn có tôi… đều ở phía sau cậu.”

Cố Yên nghe thấy lời này thì tim đập thình thịch, khỏe mắt đỏ bừng lên.

Cô ấy ôm chặt lấy Hứa Minh Tâm, kiểm nén không khóc nhưng nước mắt cứ tùy ý rọi xuống. “Khóc ra dược là tốt rồi, dừng giữ trong lòng, tôiđưa cậu đi giải tỏa áp lực nha.”

Hứa Minh Tâm kéo Có Yên lên xe, một đường đi đến tiệm đồ ngọt.

Cô chọn rất nhiều loại bánh kem đặt trước mặt Cố Yên.

“Cái này? Giải tỏa áp lực?”

“Cậu thử đi.

Cô nhin Cố Yên với vẻ mặt đầy mong đợi.

Cố Yên bán tín bán nghi, thử một cải, rất ngọt rất béo, nhưng cô ấy không nỡ bỏ xuống.

Vị đắng cuộn trên đầu lưỡi đã bị vị ngọt lấp đầy hoàn toàn.

Cô ấy nhét cả một cải bánh vào miệng, vừa ăn vừa khóc, nước mắt chảy dài trên mặt.

Hứa Minh Tâm nhìn dáng vẻ của cô ấy, trong lòng vô cùng đau xót.

Lúc trước cô cũng như vậy, vừa ăn vừa khóc, cho nên cô biết cảm giác này thật sự rất khó chịu. Hứa Minh Tâm cũng bắt đầu ăn theo, cô cũng không vui rồi.Trong chớp mắt bánh kém đã được ăn hết, không ngờ Cô Yên lại mua thêm vài cái nữa.”Đứng ăn nữa… ăn nhiều sẽ mập đấy.”

“Nhưng mà… Ở đây vẫn rất đau rất đau, phải làm sao?”

Cố Yên chỉ vào tim của mình, đôi mắt đỏ au, nước mắt lăn tròn nhìn mình.

“Cậu sẽ không nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì đúng không?” Cố Yên gật gật đầu: “Không chỉ là cậu, mà ai tôi cũng không nói được.”

“Cái đau không thể nói ra là đau đớn nhất. Cậu thử lớn tiếng khóc to lên, giống như con nít vậy, kiểu khóc òa lên ấy. Khóc một trận là được rối.”

“Nhưng mà tôi hét không được.”

“Ai cũng có lần đầu tiên mà? Kiểu oa oa đó, nếu như cậu cảm thấy mất mặt thì tôi có thể che mặt lại giúp cho cậu.” Cố Yên nghe vậy thì vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, cô ấy khẽ rủ mắt xuống, nước mắt rơi lã cha.

Cô ấy run vai, sau đó nức nho rồi âm thanh từ từ phát ra.

Cuối cùng Cố Yên nằm sấp trên bàn, oa một tiếng đau khó.”A!”

Giọng cô gào thét rất khản, giống như cất giấu một nỗi khổ sâu đậm vậy.

Hứa Minh Tâm không thể làm gì được, chỉ có thể đứng ở bên âm thẩm vỗ vào lưng của cô ấy.

Mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt kỳ lạ về họ, lần này Hứa Minh Tâm rất hào phóng, bao cả tiệm, cho cô ấy khóc một trận thật đã.
 
Back
Top Dưới