Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 380


Chương 380

Hứa Minh Tâm đào mắt, lén thơm anh một cái chắc cũng không sao đầu nhi, dù sao thì đây cũng là người đàn ông của mình, có phải là chồng chưa cưới của người khác đâu mà sợ?

Đồ của mình muốn dùng thể nào là việc của mình!

Nghĩ vậy, lá gan của Hàn Minh Tâm cũng to lên, cỏ nhẹ nhàng nhích sát lại gần anh, cần thận hôn lên môi anh, sau đó tiện mốm cần nhẹ một cái.

Vị này tuyệt vời quá!

Bàn tay nhỏ bé của cô lại đi xuống tiếp.

Trái khế, thần kỷ thật đấy, cái này chỉ có đàn ông có thôi, con gái không có.Sở tiếp xuống bà vai rộng lớn của anh.

Sau đó sở xuống cánh tay, cơ bắp đầu vào đó Bên dưới nữa là ngực, cơ ngực này đáng khen đáy.

Òa, còn có cả cơ bụng nữa à?

Hàn Minh Tâm đưa tay vào trong chăn, không thể khách sáo gì mà s* s**ng khắp người anh.

Xuống chút nữa.

Không được, không được rồi, xấu xa quá, mình là một em bé ngoan.

Những gì sờ được cũng sở hết rồi, hôn cũng hôn

Hứa Minh Tâm thấy chán muốn chết. rồi.

“Cố Gia Huy, anh thả em ra một lúc được không? Em chưa lấy điện thoại, chản quá đi mất!” Nào ngờ cô còn chưa nói dứt câu thì Cổ Thành

Trung đã nắm chặt tay cô hơn cả lúc nãy.

“Anh quá đáng! Thôi được rồi, em không đi là được chứ gì, em ngủ với anh nhé.”

Hứa Minh Tâm ghẻ vào giường, chẳng bao lâu sau cũng ngủ thiếp đi.

Nhưng rối chưa được bao lâu thì cô dã tinh. Muốn đi vệ sinh quát”Cố Gia Huy… anh cho em di vệ sinh đã được không? Đợi em đi xong thi em sẽ quay lại bên anh, em cam đoan là sẽ không đi đâu hết”

“Được rồi, được rồi, không đi nữa, em nhìn tiếp Hứa Minh Tâm thấy choáng cả dau.

Cử vậy mãi đến tân bữa tối rối mà Cố Gia Huy vẫn không định thả tay ra. Hứa Minh Tâm sốt ruột.

“Cố Gia Huy, anh không cho em đi vệ sinh thi em nhịn được, nhưng bây giờ anh không cho em ăn cơm thì hơi quá đáng rồi nhé! Anh không biết người là sắt, cơm là thép à? Nhịn một bữa là đói chết đấy!”

“Anh cử nắm lấy tay em như vậy thì em đành phải lấy dao chặt tay anh đi nhé?”

Không động đậy?

“Vậy… chặt tay em nhé?”

Vừa nói dứt lời thì Cố Gia Huy đã thả tay ra rồi.

Hứa Minh Tâm suýt thì bật khóc vì cảm động, sau đó nhanh chóng chạy đến nhà vệ sinh.

Đến khi cô đi ra thì nào ngờ CôGia Huy đã tinh lại rồi. Không biết có phải là do tác dụng của câu cô vừa nói hay không nữa?”Anh… anh tinh rối à?”

“Ừ, anh nghe thấy có người định chặt tay anh nên tự dưng bị tình giác.”

“Vậy anh không nghe được nửa câu sau à?”

“Nửa câu sau em nói gì cơ?”

Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm với ánh mắt khó hiểu, khiến cô dở khóc dở cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 381


Chương 381

Anh ngôi đỡ trán, chỉ thấy đau đầu muốn chết. Cơn ác mộng kia rất đáng sợ, nhưng không hiểu sao đoạn sau anh lại cảm thấy không quả đau khổ như trước nữa. Nơi nào đó sâu trong đầu anh luôn có giọng nói dịu dàng làm bạn, luôn gọi tên anh.

Hóa ra là Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm đứng cạnh cửa sổ, liên tục xoa tay. Cô bị anh nắm chặt lấy cổ tay cả buổi trưa, bây giờ cổ tay đã bắt đầu sưng lên và hơi bầm tím lai, cảm giác rất đau.Cố Gia Huy thấy điều này, vội vàng đứng dậy, kéo cô vào lòng mình: “Tay em bị sao vậy?”

“Anh còn dám hỏi em? Anh uống rõ lắm rồi lên giường đi ngủ thi không sao, sau đó còn hại em, cứ nắm chặt lấy tay em, em có nói gì thì cũng không chịu thả ra, đau chết mất!””Anh xin lỗi, anh không biết Trên du thuyến có bác sĩ đấy, để anh bào anh ta đi lấy ít thuốc cho em.”

“Không cần đâu, đợi lát nữa xuống ăn com rói hỏi một câu cũng được. Anh dậy được không? Hay là để em gọi người đưa đổ ăn lên đây cho anh nhé?”

“Anh chưa đói, không muốn ăn lắm. Em di xuống ăn với Yên trước đi.”

“Vâng, vậy em đi xuống dưới nhé.”

Cô vừa quay người lại, vừa mới đi được mấy bước thì đã bị Cố Gia Huy gọi lại: “Em c** đ* của anh ra à?”

ẶC…”

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi, cả người cứng đời lại. Cô không dám quay đầu lại, cứ vậy bỏ chạy nhanh như chớp.

Cô cũng không dám nói cho Cố Gia Huy biết là mình đã nhân lúc anh ngủ say mà sờ mó khắp nửa người trên anh được.

“Hứa Minh Tâm!”

Cố Gia Huy thấy cô bò chạy thì cũng hiểu ra.

Cô nhóc kia bình thường rất ngây thơ trong sáng, hơi tí là xấu hổ, không ngờ là khi anh ngủ say thì cô lại dám động tay động chân với mình, đúng là đ* h** s*c.

Không đúng, cô dám ra tay với anh lúc anh không tỉnh táo, dùng từ háo sắc thôi không đủ đủ đề tả cô!

Hứa Minh Tâm hít thở không khí mát mẻ bên ngoài, cảm thấy thoải mái hơn hẳn.

Tiệc cưới bắt đầu rồi, cô nên tranh thủ xuống dưới thì hơn.Hứa Minh Tâm vừa đến cửa, chưa kịp đầy cửa vào thì đằng sau cô có tiếng bước chân dồn dập. Cô quay đầu lại nhìn theo phản xạ, nào ngờ lại bị đánh mạnh một nhát vào cổ.

Đúng lúc Hứa Minh Tâm định kêu đau thì nào ngờ lại bị ai đó che miệng lại, sau đó cứ vậy kéo cô đi.

Lần này Hứa Minh Tâm không ngất đi ngay nhưng lại cảm thấy rất đau.

Hứa Minh Tâm ngửi thấy mùi máu tươi.

Chảy máu rồi, gáy đau quá!

Cô nhìn được người đằng sau mình là Trịnh Hoa.

Lúc bịt miệng Hứa Minh Tâm lại, cô ta còn bịt cà thuốc mê vào, bây giờ cả người cô nhũn hết ra rồi, đừng nói là giãy dụa, thậm chí ngay việc nói chuyện, kêu cứu cũng rất khó khăn.

Tất cả khách mời đều đang ăn cơm ở du thuyền lớn nhất, còn hai du thuyền khác thì không có ai.

Các nhân viên trên du thuyền cũng đều bận rộn làm việc, chẳng ai để ý đến cành bên ngoài nữa.

Trịnh Hoa kéo Hứa Minh Tâm đến boong thuyền phía cuối du thuyền. Trịnh Hoa thấy Hứa Minh Tâm chưa ngất hẳn, vẫn có thể cảm nhận được máu tươi trong người mình chảy ra ngoài, cô ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 382


Chương 382

Mấy ngày qua, Trịnh Hoa sống rất thấp thỏm, hãm hại Hứa Minh Tâm không thành, sau đó còn bị bẽ mặt trước vợ chồng Ngôn Dương.

Ông nội cô ta cũng không bao che cho cô ta, trái lại còn trách đó là lỗi của cô ta.

Cô ta không thấy mình sai gì cả, Hứa Minh Tâm không xứng với Cố Gia Huy, có lỗi lầm gì thì Hứa Minh Tâm cũng là người sai.

Tự nâng giá trị bản thân lên, mơ tưởng hão huyền muốn làm chim sẻ bay lên cày cây cao làm phượng hoàng, đúng là chuyện hoang đường.

Ông nội không hiểu mình thì thôi, nào ngờ cô Bốn nhà họ Cố lại còn quá đáng hơn, xông ra giúp đỡ cho Hứa Minh Tâm như một con chó điên vậy, thậm chí còn mắng chửi mình, ra tay tát mình một cái!

Cái tất đó đã khiến Trịnh Hoa phải trốn trong phòng không dám ra ngoài.

Ông cụ nhà họ Trình cảm thấy Trịnh Hoa làm cà họ nhà mình mất mặt, còn định sắp xếp ca nô cho cô ta rời đi.

Nhưng cô ta đã gào khóc ăn vạ không chịu đi, sau đó yên lặng chờ đợi mãi đến giờ, đợi cho mọi người đi tham gia tiec cưới hết rồi mới tìm cơ hội để g**t ch*t Hứa Minh Tâm.

Chỗ này không có camera giám sát, cũng không có nhân chứng.

Lần trước trời xanh trăng sáng chứng giám, nhưng bây giờ mây đen đã che khuất cả ánh trăng rồi, xem ra ông trời cũng biết là Trịnh Hoa đang định làm chuyện xấu nên mới làm vậy để giúp đỡ cô ta.

Trúc Anh nghĩ: “Ngay cả ông trời cũng giúp mình, vậy chứng tỏ con khốn Hứa Minh Tâm này đáng chết thật rồi! Nếu đã không biết điều, nói mãi vẫn không chịu nghe thì cô ta cũng chẳng cần phải khách sáo nữa, cứ vậy mà tiễn cô lên trời mà thôi.”

Trúc Anh cầm một cây gậy sắt lấy từ nhà kho, trên đó còn dính lấy vệt máu đỏ thẫm.

Vốn dĩ cô ta còn định đánh ngất Hứa Minh Tâm bằng một nhát gật, nhưng sợ bản thân không đủ khỏe đến vậy nên cô ta đã chuẩn bị sẵn cả thuốc mê. Quả nhiên, thuốc mê này rất hiệu quả. Vậy cũng tốt, ném cô xuống biển cho cá ăn ngay thì chẳng có gì vui cả. Loại con gái khốn nạn này nên giết từ từ thì mới thỏa được mối hận trong lòng cô ta.

Đầu gậy sắt ma sát với boong thuyền, Trịnh Hoa đi đến gần, tiếng bước chân của cô ta xen lẫn với tiếng ma sát chói tai của cây gậy sắt xuống sàn nhà, nghe như tiếng gọi của địa ngục vậy.

Sắc mặt Hứa Minh Tâm tái nhợt như tờ giấy trắng, trên trán còn có lớp mồ hôi mỏng.

Cô cố hết sức để bò ra chỗ khác, nhưng chỉ có thể cử động được rất ít.

Vệt máu dưới sàn bị kéo dài ra, nhìn rất đáng sợ.

“Con khốn này, mày sắp chết đến nơi rồi còn giãy dụa gì chứ? Đoi lát nữa giết mày xong tao còn phải lau máu cho mày nữa! Tôm thật đấy!”

Trịnh Hoa giẫm mạnh vào tay Hứa Minh Tâm, sau đó nghiên mạnh chân xuống.

Hứa Minh Tâm đau, muốn hét to lên nhưng lại không phát ra được tiếng gì cả.

Người cô chẳng có chút sức lực nào, cổ họng nghẹn như bị thứ gì đó chặn lại vậy, cô chỉ có thể hít sâu một hơi.

“Trịnh Hoa… cô lại muốn giết tôi?”.

Trước giờ Hứa Minh Tâm chưa bao giờ trải qua những chuyện tranh chấp kiểu này, cô chỉ biết đến mấy chiêu trả thù vặt vãnh mà thôi. Ngay cả việc tát người khác cô còn chẳng dám làm, huống chi là giết người.

Không ngờ là Trịnh Hoa lại muốn giết người diệt khẩu. Hứa Minh Tâm đã đánh giá thấp sự đáng sợ của lòng người rồi.

Hứa Minh Tâm đau đến mức mồ hôi toát ra như mưa, cố gắng lắm mới nói được câu kia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 383


Chương 383

Trịnh Hoa nghe cô nói xong thì nhếch mép cười.

“Đừng trách tao ác, chỉ trách bản thân mày đã cản đường của tao thôi. Tao đã nói chuyện nhẹ nhàng với mày rồi mà mày không chịu hiểu, vậy thì đừng trách tao độc ác! Hứa Minh Tâm, từ nhỏ đến lớn, những người dám tranh đồ của tao đều không sống yên ổn được đâu, mày cũng không ngoại lệ!”

“Bây giờ tao tiễn mày chầu trời trước đã, sau đó tao sẽ từ từ nghĩ cách giải quyết Cố Yên sau. Con khốn đó, tao sẽ không cho nó sống yên ồn trên đời này đâu. Tất cả những người từng xỉ nhục tạo đều phải chết, phải chết!”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, hoàng hốt. Trịnh Hoa định trả thù cô đã đành rồi, vậy mà còn muốn trả thù cả Cổ Yên nữa.

Cô biết Cố Yên biết đánh nhau, nhưng kẻ địch trong tối, cô ấy ngoài sáng, huống chi bây giờ Trịnh Hoa đang như một con quái vật, chẳng có chút lý trí và nhân tính nào, nếu cô ta lên cơn điên rồi, không biết sẽ còn gây ra chuyện trái với luân thường đạo lý đến mức nào nữa.

Cô không thể làm liên lụy đến Cố Yên được!

“Cố Yên… Cố Yên bị tôi sai bảo đấy, cô ấy vì tôi nên mới ra tay đánh cô. Cô tức gì thì cứ trút lên người tôi đây này, đừng… đừng có mà làm hại người vô tội.”

Hứa Minh Tâm vừa nói dứt câu thì Trịnh Hoa đã mất hứng quật mạnh gậy sắt vào đùi cô. Bắp chân toàn là xương, bị đánh bằng gậy sắt như vậy, cô chỉ cảm thấy đau đến mức run cả người, thậm chí còn không thể thở nổi.

Cô như một con cá mắc cạn, cố gắng mở to miệng ra để thờ, nhưng không khí mà cô hít vào lại như đang đốt cháy cổ họng vậy. Cô đau đến mức chảy cà nước mắt.

Lúc này Hứa Minh Tâm cũng chẳng rõ mình đau ở đâu, cảm giác như cả người từ đầu đến chân chỗ nào cũng đâu.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ bị đau đến mức này.

Cô đau đến mức không thể nói ra lời, tiếng nghẹn ngào của cô cũng rất yếu ớt, tầm mắt cô mờ đi vì mồ hôi và nước mắt.Cô chỉ có thể thầy mờ mờ là Trịnh Hoa đang cười. Cô nghĩ, nụ cười của Trịnh Hoa lúc này chắc là tàn nhẫn lắm.

Trịnh Hoa túm lấy chân cô, kéo về phía lan can, có vẻ như đang muốn đẩy cô xuống biển cả để cô phải chết một cách thần không biết quỷ không hay.

Trịnh Hoa vừa kéo cô vừa nói: “Chỉ cần mày chết đi thì tao sẽ có thể lên làm mợ chủ nhà họ Cố, sẽ không còn chướng ngại vật nào cản đường tao nữa!”

Hứa Minh Tâm nghĩ, dù sao thì đêm nay mình cũng phải chết rồi, trước khi chết cũng phải khiến Trịnh Hoa khó chịu một chút chứ nhỉ.

“Dù… dù tôi có chết đi thì Cố Gia Huy cung sẽ không lấy người phụ nữ độc ác như cô đâu… cô quên chuyện đó đi thì hơn!”

Cô yêu ớt thều thào.

Suy nghĩ của cô dần trở nên hỗn loạn, có lẽ là do cô đã bị mất máu quá nhiều rồi.

Trịnh Hoa nghe nói vậy thì nổi giận, lại đánh đấm Hứa Minh Tâm thêm một trận nữa. Cô ta nhắm thằng vào bụng Hứa Minh Tâm mà đá, mãi đến khi cô lăn vài vòng, đập mạnh vào lan can thì mới thôi.

Đau…

Hứa Minh Tâm cảm thấy cổ họng mình hơi ngai ngái, cô muốn mở miệng ra kêu đau, nào ngờ một ngụm máu tươi lại trào ra.

Thế này… là chảy máu dạ dày à?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 384


Chương 384

Lúc này cô chẳng rõ nữa.

Trịnh Hoa thấy cô đã lăn đến lan can rồi, chỉ cảm thấy đỡ phiền, vậy là không cần phải ra tay lần nữa rồi. Cô ta đỡ cô lên sau đó cứ thế đây cô ra ngoài.

Nào ngờ… Hứa Minh Tâm lại túm được dây bảo vệ, treo lơ lửng ở phía ngoài du thuyền.

Cố giãy chết? Thú vị đấy.

Trịnh Hoa hứng lên, không vội vàng đẩy cô xuống ngay, bàn thân cô ta cũng muốn nhìn xem ứa Minh Tâm có thể kiên trì được đến bao giờ.

Đúng lúc này, Cổ Yên tìm khắp sành lớn mà vẫn không thấy Hứa Minh Tâm đâu thì cảm thấy hơi là lạ.

Cô đeo tai nghe lên, chỉ thấy bên kia có tiếng thở rất yếu ớt, khi có khi không.

“Vẫn đang ngủ à?” Cổ Yên cảm thấy hơi ngạc nhiên, định lên lầu xem thử.

Cổ Yên gõ cửa, bên trong có tiếng đáp của Cố Gia Huy, cô vội đầy cửa đi vào.

“Anh, Minh Tâm đâu rồi?”

“Cô ấy xuống ăn cơm rồi, em không gặp à?”

“Đâu có, Minh Tâm, chị có ở đó không? Có nghe thấy em nói chuyện không?”

Cô chỉnh lại tai nghe, thử gọi Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm nghe được, nhưng lại không có sức đề trả lời lại. Cô sắp không chịu nổi nữa rồi, nếu trước kia biết được có ngày này thì cô đã ăn ít đi một chút cho không bị mập thế này.

Sao… bản thân mình lại nặng vậy chứ?

Cố Gia Huy thấy Cố Yên không liên lạc được với Hứa Minh Tâm thì nhíu mày lại, vội vàng xuống giường.

“Tim đi!”

“Vâng.” Đúng lúc này, Hứa Minh Tâm thả lòng một tay ra.

Trịnh Hoa không nhịn được, vỗ tay: “Tao còn tưởng là mày sẽ sống không quá mười giây, nào ngờ là lại chịu được lâu đến thế. Bây giờ mày chỉ còn lại một tay thôi, để tao xem xem mày chịu được bao lâu nữa.”

“Anh… có tiếng của Trịnh Hoa. Không xong rồi, Minh Tâm gặp nguy hiểm.”

Cố Yên vội vàng nói.

Hứa Minh Tâm nghe xong thì rất kích động, nhưng kích động được một giây thì cô đã ngã xuống.

Cô thật sự đã cố hết sức rồi.

Bây giờ mọi người mới phát hiện ra cô có vấn đề, đợi đến lúc mọi người chạy đến thì chắc cô cũng chìm xuống đáy biển mất rồi. Cô còn chưa tròn hai mươi tuổi, chưa cưới Cố Gia Huy.

Sao… mình lại chết vậy.

Trịnh Hoa thấy cô ngã xuống, đắc ý bật cười: “Xuống đó làm mồi cho cá đi.”

Mà bên này, Cố Yên cũng đã mở ra hệ thống định vị, cũng may là cô đã sửa lại chiếc tai nghe kia, cài thêm chip định vị vào đó.

“Anh, ngay ở chỗ boong thuyền ở phía đuôi du thuyền.”Cố Gia Huy chạy đến đó với tốc độ nhanh nhất, vừa tới nơi thì thấy Trịnh Hoa xách thùng nước, chuẩn bị lau sạch vết máu ở dưới sàn.

Lúc này ánh trang đã ló dạng, chiếu rõ máu tươi dưới đất.

Vệt máu kéo dài đến tận chỗ lan can, ngay cả phần bên trên lan can cũng toàn là vết máu.

Hứa Minh Tâm…

Tim Cố Trung Thành quặn thắt lại, cuối cùng anh không kìm chế được mà nhảy xuống biển.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 385


Chương 385

“Anh!”

Sau chuyện bốn năm trước, Cố Gia Huy đã bị ám ảnh với nước, vốn dĩ kỹ năng bơi của anh rất tốt, nhưng bây giờ chỉ cần nhìn thấy nước thì cả người anh sẽ cứng đờ lại.

Nếu anh cứ lao xuống như vậy thì kiểu gì cũng sẽ chết mất.

Cố Yên vội vàng gọi đội lặn chuyên nghiệp, bào họ xuống biển tìm người càng nhanh càng tốt.

Lúc này, Cố Gia Huy chìm dưới biển, anh sốt ruột muốn cứu người, không quan tâm đến thân thể của mình. Nhưng… bản năng của cơ thể lại mạnh hơn ý chí, cà người anh vẫn cứng đờ lại.Không được!

Trước khi tìm ra Hứa Minh Tâm, anh không được bỏ cuộc.

Bây giờ mặt biển đang rất lặng, phần dưới biển cũng không có mạch nước ngầm. Hứa Minh Tâm bị thương, chắc chắn sẽ không thể bơi được, vậy kết quả của cô chỉ có một, đó là nhanh chóng chìm xuống đấy biển.

Không biết là anh đã đến muộn bao nhiêu lâu rồi, nhưng chỉ cần anh chìm xuống nhanh hơn thì chắc chắn sẽ tìm được Hứa Minh Tâm.

Anh từ bỏ việc bơi lội, cố gắng kiềm chế sự khó chịu, để yên cho mình chìm xuống.

Cuối cùng thì anh cũng thấy được bóng người trong biển.

Hứa Minh Tâm không nhúc nhích gì cả, giống như đã ngủ thiếp rồi vậy.

Anh cũng mong là cô chỉ ngủ thiếp đi thôi.

Cuối cùng thì anh cũng đến gần được Hứa Minh Tâm, ôm chầm cô vào lòng.

Anh chưa thể chết được, nhất định phải cứu được cô đã.

Nhưng mà… hình ảnh bốn năm trước lại tái hiện lại trong đầu anh, đầu anh đau như sắp nứt ra vậy.

Anh dùng một tay ôm chặt Hứa Minh Tâm, tay còn lại đè mạnh lên đầu.

Anh hai… nếu trong biển thật sự có vong linh của anh, năm đó anh không cho em chết ở biển, vậy thì bây giờ anh cũng cứu em, không đề em chết ở biền đi mà.

Mình không được chết, không thể để chuyện bất trắc gì xày ra với Hứa Minh Tâm được!

Có vẻ như lòng quyết tâm cứu người của anh quả kiên định nên dần dần cơ thể của anh đã có thể hoạt động trở lại.

Anh vội vàng tăng tốc độ trồi lên mặt nước.

Đội cứu viện cũng đã xuống nước rất kịp thời, vớt được hai người lên.

Lúc này, ở boong tàu có rất nhiều người.

Bác sĩ đến kiểm tra vết thương trên người cô, sau đó vẻ mặt trở nên rất nghiêm trọng.

“Bệnh nhân bị mất quá nhiều máu, trên du thuyền không đù thiết bị chuyên dụng, phải lên bờ ngay.”

“Anh, em đã chuẩn bị xong ca nô rồi, anh mau đưa Minh Tâm đi đi.”

Cô Yên đã lường trước tất cả các tình huống, chuẩn bị kỹ tất cả mọi biện pháp đề ứng phó.

Cố Gia Huy cần thận bế Hứa Minh Tâm lên, nhanh chóng rời đi.

Rồi đột nhiên anh nhớ ra việc gì đó, quay sang, lạnh lùng nhìn Trịnh Hoa đang đứng ngây ra như phỗng, lạnh giọng nói ra tám từ.

“Nhà họ Trình, nợ máu phải trả máu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 386


Chương 386

Sau đó anh đưa Hứa Minh Tâm rời đi, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Trịnh Hoa nghe nói vậy, ngồi bệt xuống đất, mãi không thể đứng dậy nổi.

Vẻ mặt cô ta tái mét lại, không còn chút máu nào, cảm giác như máu cả người cô ta đã bị rút sạch ra rồi vậy.

Trịnh Hoa ngơ ngác nhìn ông nội đang đứng trong đám người.

Ông nội Trình cũng rất đau lòng, nhưng rồi… ông cụ lại tránh ánh mắt của cô ta.

Dù ông ta có muốn cứu thì cũng rất bất lực, hôm nay có nhiều người chứng kiến như vậy, nhân chứng vật chứng có đủ, đây chắc chắn là tội giết người rồi.

Thấy ông nội không chịu nhìn vào mình, Trịnh Hoa chỉ thấy tim mình như chết lặng. Nhìn bốn xung quanh,cô ta thấy tất cả mọi người đều đang chỉ trỏ mình.

Cố ý giết người không thành thì sẽ thế nào? Sẽ phải đi tù có thời hạn hay là tù chung thân?

Chắc chắn là cô ta sẽ phải ngồi tù rồi. Đường đường là cô chiêu nhà họ Trình mà lại phải ngồi tù à? Đúng là nực cười!

Dù có chết thì cô ta cũng sẽ không ngồi tù! Trịnh Hoa bất ngờ bò dậy, định nhày xuống biển!

Nhưng Cố Yên lại nghĩ đến chuyện này trước, lập tức ra tay. Cô túm vai Trịnh Hoa lại, kéo ngược cô ta lại về phía sau.

Lúc Trịnh Hoa ngã xuống boong thuyền, chẳng ai thấy đồng cảm với cô ta cả, mà trái lại, mọi người còn đồng loạt vỗ tay ùng hộ cách xử lý của Cố Yên.

“Không thể đề yên cho tội phạm giết lộng hành như vậy được, giải quyết như vậy là quá nhẹ!”

“Còn trẻ mà lại độc ác như vậy, đúng là đáng sợ.”

“Loại người này có ngồi tù thì cũng chẳng đủ để trả giá cho những việc cô ta đã làm.”

“Nhà họ Trình dạy dỗ thế nào mà lại ra đứa con gái như vậy nhì?”

Cuối cùng thì Trịnh Hoa chỉ thấy tầm mắt tối sầm lại, ngất lịm đi.

Ông cụ Trình định lên xem thì lại bị Cố Gia Bảo chặn lại.

“Thằng Ba nói rồi, nợ máu trà bằng máu, việc này cứ giao cho cành sát giải quyết, ông đừng có nhúng tay vào.”

“Cố Gia Bảo, chúng ta làm bạn với nhau bao năm như vậy, chẳng lẽ ông định trơ mắt..”

“Vậy ông định trơ mắt dung túng cháu gái mình làm hại con dâu tôi à?”

Cố Gia Bảo lạnh lùng cắt ngang lời ông ta, giọng nói âm trầm lộ rõ về lạnh lùng, ngoan độc. Đừng nói là Cố Gia Huy, ngay cả ông ấy cũng không nuốt trôi nổi cơn tức này.

Tình cảm bao năm qua với nhà họ Trình sao có thể so sánh được với mạng sống của con lâu mình chứ? Mạng sống của cháu gái ông ta là mạng người, vậy con dâu của ông thì không phải à?

Cố Gia Huy ngồi trên ca nô, ôm chặt lấy Hứa Minh Tâm.

Mặc dù trên người cô đã được khoác một chiếc áo choàng rất dày, nhưng cả người cô vẫn lạnh ngắt. Máu tươi chảy ròng ròng khỏi mũi, phần gáy cô cũng không ngừng chảy máu. Vẻ mặt cô tái nhợt đến mức đáng sợ, không hề có chút sức sống nào, cả người nhẹ bẫng, nhẹ như lông hồng vậy.

Cô vẫn nằm yên trong lòng anh, hơi thở mỗi lúc một yếu.

Tim Cố Gia Huy như bị điều khiển bởi nhịp thờ của anh, nếu thấy cô mãi không chịu thở thì anh cũng không dám thở theo cô.

Anh chỉ mong cho chiếc ca nô này đi càng nhanh càng tốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 387


Chương 387

Hứa Minh Tâm sắp không cố nổi nữa rồi.

Lúc Cố Gia Huy lên bờ, xe cứu thương được gọi điện từ nay đã cho sẵn, vội vàng đưa người đến bệnh viện.Hứa Minh Tâm được đeo mặt nạ thờ oxy lên, sau đó được đẩy ngay vào phòng cấp cứu.

Cửa phòng phẫu thuật bị đóng rầm lại, đèn báo hiệu ngoài cửa sáng lên.

Cố Gia Huy đứng thằng ngoài cửa, không chịu nhúc nhích, nước trên người anh vẫn còn nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Cố Yên và Lệ Nghiêm cũng chạy đến.

Cố Yên thấy Cố Gia Huy thế này thì cũng xót xa.

“Anh… em xin lỗi, đây là lỗi của em tại em tháo tai nghe ra. Nếu khi đó em không tháo nó ra thì những chuyện này cũng sẽ không xảy ra, anh… anh..”

Cố Yên sốt ruột, nói năng lộn xộn.

Nhưng Lệ Nghiêm thì vẫn còn khá tình táo, khẽ choàng lấy vai cô, đây cô ra phía sau lưng mình.

“Chuyện này không trách em được, ai cũng có lúc sơ suất, bây giờ phải đợi kết quả thôi.”

Lệ Nghiêm tiến lên, vỗ vai Cố Gia Huy, nhìn anh một lúc lâu, không nói thêm gì nữa.

Lúc này, chẳng có câu từ nào giải quyết được vấn đề cả.

Cố Gia Huy nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật, cảm thấy tim mình như đang bị một bàn tay vô hình nắm chặt lại vậy.

Biển..

Lại thêm một chuyện xảy ra trên biển.

Trên đời này, anh không bao giờ tin vào thần phật, nhưng lúc này, anh sẵn lòng tin vào tất cả các loại tín ngưỡng trên đời này.

Chỉ cầu cho Hứa Minh Tâm có thể bình an sống sót, dù có phải trả giá bằng tính mạng của mình thì anh cũng cam tâm tình nguyện.

Từng giây từng phút trôi qua, chẳng mấy chốc mà đã là rạng sáng rồi. Lệ Nghiêm rất tỉnh táo phong tỏa tin tức, không đề quá nhiều người đến thăm bệnh.

Có nhiều người hơn thì cũng không làm được chuyện gì, huống chi bệnh viện cũng cần yên tĩnh.

Cuối cùng, anh ta bảo Cố Yên về nhà. “Nhưng mà… em muốn ở lại đây với anh ba.”

“Em ở lại cũng không có tác dụng gì, yên tâm đi, có anh ở đây rồi, anh sẽ không để anh ấy gặp vấn đề gì đâu.”

“Lệ Nghiêm, lúc anh trai ra đi, em không về kịp để ở cạnh anh ba, em đã rất hối hận rồi. Em biết là anh ba rất kiên cường, chắc chắn sẽ có thể chịu đựng được chuyện này. Nhưng mà… em vẫn rất muốn ở lại đây, dù chỉ là nhìn anh ấy thôi cũng được.”

“Anh ấy rất đau lòng, nhưng lại không nói câu nào, em có thể cảm nhận được điều đó, em không muốn đi…”

“Vậy được rồi, thế em đi soạn ít quần áo sạch đi, anh ấy mặc bộ đồ ướt sũng như vậy đứng đây mãi cũng không ồn.”

Lệ Nghiêm biết là mình không thể khuyên nổi Cổ Yên, đành phải nhờ cô đi làm việc khác để cô bớt tự trách bản thân đi.

Những tai nạn bất ngờ lúc nào cũng có thể xảy ra, cũng chẳng ai muốn những chuyện đó rơi vào nhà mình. Chẳng bao lâu sau, quần áo đã được mang đến, Lệ Nghiêm thản nhiên hỏi: “Cố Gia Huy, bây giờ anh muốn tôi tiêm cho anh một mũi gây mê rồi thay quần áo hộ, hay là anh tự đi thay?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 388


Chương 388

Cố Gia Huy vẫn đứng yên tại chỗ như chưa hề nghe thấy gì.

“Nếu như Hứa Minh Tâm bình yên vô sự, anh định chăm sóc cô ấy với bộ dạng này à?”

Nghe xong câu đó, Cố Gia Huy cũng đã phản ứng lại, cầm quần áo đi thằng đến phòng bệnh không có người đề thay đồ rồi lại ra đứng trước của phòng phẫu thuật.

Anh nghĩ thầm, bình yên đợi em quay lại.

Sáng sớm, mặt trời đã ló rạng, cuối cùng thì đèn ở phòng phẫu thuật cũng đã tắt.

Bác sĩ mồ hôi đầm đìa đi ra, Cố Gia Huy lập tức tiến lên, nắm chặt lấy tay người đó, an dồn sức, giống như sắp bẻ gãy tay của bác sĩ ra rồi.

“Cô ấy sao rồi?”

“Bây giờ tình hình của bệnh nhân không ổn lắm, đã được chuyển sang phòng ICU đề quan sát hai mươi tư tiếng đồng hồ rồi. Nếu trong vòng hai mươi tư giờ tới vẫn không có tiến triển thì… thật sự rất nguy hiểm..”

Bác sĩ đã cố gắng nói rất uyển chuyển, cũng không dám nói thẳng là nếu sau hai mươi tư tiếng mà vẫn chưa có phản ứng gì thì gia đình nên chuẩn bị hậu sự luôn là vừa.

Nhưng nghĩ đến người trước mặt mình là cậu ba nhà họ Cố đang đẳng đằng sát khí thì anh ta lập tức sửa lại lời nói của mình.

“Tôi không thích nghe những lời này, tôi cần một câu trà lời khẳng định!”

Cố Gia Huy đã dồn nén cảm xúc cả đêm, cuối cùng thì cũng bộc phát hết mọi thứ ra ngoài, giống như một con sư tử mất trí vậy. Đôi mắt phượng của anh đã đỏ bừng lên, tràn đầy vẻ khát máu. Quanh người anh toàn là cảm giác nguy hiểm khiến người ta cảm thấy sợ hãi, giống như sử giả địa ngục vậy.Lệ Nghiêm tiến lên, giữ chặt lấy tay anh.

“Cố Gia Huy, đây là quy định của bệnh viện rồi, không ai có thể cam đoan chắc chắn rằng mình sẽ cứu được người nào đó. Dù người sắp chết là anh thì tôi cũng không thể chắc chắn rằng sẽ cứu được anh mà chỉ có thể cố gắng hết sức thôi. Tôi hiều tâm trạng của anh, nhưng… anh tỉnh táo lại một chút đi!”

“Hứa Minh Tâm cần anh, bây giờ cô ấy đang đợi anh trong phòng ICU, mọi chuyện vẫn chưa đến mức xấu nhất, bây giờ anh phải tỉnh táo lại đã!”

Hứa Minh Tâm cần anh…

Năm chữ này văng vẳng trong đầu anh giống như tiếng niệm chủ vậy.

Tất nhiên là anh biết rằng Hứa Minh Tâm cần mình. Ngay từ lúc cô gặp chuyện là cô đã cần anh rồi. Nhưng mà… lúc đó anh đã ở đâu chứ?

Nếu khi đó anh đi xuống dưới với cô thì Trịnh Hoa đã không có cơ hội.

Đây là lỗi của anh, trách người ngoài thì được gì chứ.

“Nếu như Hứa Minh Tâm có chuyện gì bất trắc thì tôi sẽ chôn cả nhà họ Trình xuống cùng cô ấy!”

“Anh điên rồi! Anh làm ra chuyện lớn như vậy, dùng mọi cách để kéo sập nhà họ Trình thì sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến tập đoàn J&C! Anh mất lý trí như vậy từ bao giờ thế? Anh đã quên là bao năm qua anh đã trả giá vì điều gì à? Bây giờ thắng lợi ngay trước mắt rồi mà anh vẫn còn muốn đạp đổ hết mọi công sức à?”

Lệ Nghiêm nhíu chặt mày lại, anh ta biết là Cố Gia Huy nhẫn nhịn suốt bốn năm trời, rồi phải trả cái giá đắt như thế nào.

Mãi đến bây giờ, công thành danh toại, có đủ vốn liếng đề trả thù rồi.

Nhưng bây giờ anh lại muốn nhà họ Trình phải trả giá. Thế lực của nhà họ Trình cũng không tầm thường chút nào, nếu muốn nhổ cỏ tận gốc thì chắc chắn tập đoàn J&C cũng sẽ bị tổn thất rất nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 389


Chương 389

Như vậy sẽ tạo cơ hội cho Cổ Triệt thừa nước đục thà câu, với tính cách của Cố Triệt, chắc cắn anh ta sẽ ngồi yên chờ thời, ngư ông đắc lợi.

“Tôi nói rồi tôi đã không phài là Cố Gia Huy trước nữa rồi. Tôi không chỉ sống để báo thù, bây giờ tôi muốn sống cho cả bản thân mình nữa. Đây là việc mà tôi muốn làm khi còn sống, ai dám làm cô ấy bị thương thì cũng có nghĩa là muốn giết tôi, mà những người muốn giết tôi thì đều đáng chết!”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói ra câu nói sau cùng, giọng điệu của anh không hề có chút tình người nào.

Anh lạnh lùng quay người đi nhanh về phía phòng ICU, không quay đầu lại.

Cố Yên nắm chặt lấy tay Lệ Nghiêm, nói: “Lệ Nghiêm, anh phải khuyên anh ba đây, bây giờ chắc anh ấy điên rồi!”

“Anh không khuyên nổi, em cũng thấy đấy, nếu Hứa Minh Tâm mà có chuyện không hay xảy ra, thì anh chỉ sợ là anh ấy không chỉ điên lên thôi đâu.”

Lệ Nghiêm nhìn theo bóng lưng của Cố Gia Huy, nói với vẻ sâu xa.

Anh ta chưa từng thấy Cố Gia Huy thế này bao giờ. Ngày xưa Cố Trường Quân qua đời, anh vẫn còn cố giữ tình táo để nghĩ cách giải quyết, nhưng bây giờ… anh điên thật rồi!

Cố Gia Huy thay đồ vô rồi đi vào phòng ICU.

Hứa Minh Tâm đã được thay đồng phục xanh trắng của bệnh viện, trên mặt còn có mặt nạ oxy. Bên cạnh là máy theo dõi sự sống đang kêu tích tích, trên màn hình là các vạch dò đang dạo động nhịp nhàng.

Cố Gia Huy ngồi cạnh giường, cần thận nắm lấy tay cô, bây giờ tay cô vẫn rất lạnh.

Hứa Minh Tâm là người sợ lạnh, buổi tối ngủ chung với anh, lúc nào cô cũng chủ động rúc vào người anh để sười ấm.

Nhưng bây giờ Hứa Minh Tâm lại nằm yên trên giường, không động đậy, không rúc vào người anh như một chú mèo con đang làm nũng nữa.

Một tiếng trước cô ấy vẫn còn cười với mình, rồi còn kêu gào làm nũng với anh, nhưng chỉ một lúc sauthôi mà cô lại không cười đùa nữa.

Anh nhẹ nhàng gạt phần tóc mái của cô sang một bên, để lộ phần trán của cô ra. Khuôn mặt cô rất nhỏ, chỉ bằng khoảng lòng bàn tay của anh thôi, còn có vẻ mũm mĩm như trẻ con nhìn rất đáng yêu.

Cô chưa bao giờ ngoan ngoãn thế này.

Trước kia dù có bị ốm thì cô cũng sẽ mơ màng lầm bầm, ồn ào kêu đau các kiểu.

Nhưng bây giờ…

Anh biết chắc là cô cũng đang rất đau.

Cô là người rất sợ đau, vậy mà bây giờ gáy cô bị thương nặng, trên người có nhiều chỗ bầm tím do tụ máu, sao lại không đau được chứ?

Anh cũng đau lòng muốn chết.

“Xin lỗi, tất cả là do anh không bảo vệ em cho tốt, đáng ra em phải đi cùng anh, sao anh lại để em đi xuống dưới đó một mình chứ?”

“Em đang trách anh đã đến chậm đúng không? Vậy em tình dậy đánh anh một cái nhé?”

“Em sợ lạnh cơ mà? Sao bây giờ em không rúc vào lòng anh nữa?”

“Em đau lắm đúng không? Em đừng chịu đựngmột mình nữa đi mà.”

Cố Gia Huy đã nói rất nhiều, chỉ mong cô có thể đáp lại. Nhưng không.

Lúc này nhìn cô như một con búp bê bằng sứ, rất yếu ớt, giống như chỉ vài giây sau thôi là cô sẽ vỡ vụn ra rồi biến mất vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 390


Chương 390

Cố Gia Huy hôn lên bàn tay nhỏ bé của cô, hốc mắt đỏ lên.

Lúc này anh chưa thể ngã xuống được, anh không tin là Hứa Minh Tâm sẽ rời khỏi mình như vậy.

Đúng lúc này, đột nhiên máy theo dõi sự sống lại phát ra tiếng kêu chói tai.

Nguy hiểm!

Cố Gia Huy vội vàng gọi người vào.

Bác sĩ nhanh chóng đi vào, lúc này Lệ Nghiêm cũng thay áo blouse trắng đề tham gia vào đội cấp cứu. Có anh ta ở đây, Cố Gia Huy cũng yên tâm hơn một chút.

“Bệnh nhân bị nhiễm trùng sau ca mổ, bị sốt cao, ý chí sống đang rất yếu, bây giờ đang bị sốc”

“Chuẩn bị kích giật bằng điện.”Lệ Nghiêm tỉnh táo nói.

Sau đó tất cả các nhân viên trong bệnh viện đều bắt tay vào chuẩn bị, Cố Gia Huy không được vào đó, chỉ có thể đứng ngoài nhìn mọi thứ.

Lệ Nghiêm tình táo hơn mọi người rất nhiều, suốt quá trình này đều do anh ta điều khiển.

Anh ta theo dõi các chỉ số sức khỏe trên máy, cố gắng hết sức để cứu cô.

Cơ thể mỏng manh của Hứa Minh Tâm bị nhấc lên, hạ xuống, sau đó lại bật lên rồi hạ xuống, cứ vậy lặp đi lặp lại.

Cơ thể của cô giống như một con thuyền lênh đênh trên biển rộng, không thể tìm nổi đường về nhà.

Trên trán Lệ Nghiêm đã có một tầng mồ hôi dày đặc, anh ta vừa làm vừa âm thầm cầu nguyện cho Hứa Minh Tâm bình yên vô sự, nếu không thì Cố Gia Huy sẽ mất hết lý trí, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Bây giờ chỉ có thể nhìn vào Hứa Minh Tâm để xem có thể cứu nổi Cố Gia Huy được không.

Có lẽ là Hứa Minh Tâm đã nghe được lời cầu nguyện của anh ta, các chỉ số sức khỏe trên máy cũng dần ổn định lại.Mặc dù vẫn chưa ra khỏi vùng nguy hiểm, nhưng đây là lần cấp cứu cuối cùng rồi. Giờ mọi người còn phải đợi thêm hai mươi tư tiếng đồng hồ nữa.

Sau khi ra ngoài, Lệ Nghiêm nói: “Có chuyện gì thì cứ gọi tôi.”

“Cảm ơn.”

Cố Gia Huy vội vàng nói một câu, vội vàng đi vào.

Hứa Minh Tâm bị biến chứng do cú đánh vào đầu, bắt đầu sốt cao, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên, cà người liên tục toát mồ hôi.

Cô cảm thấy mình bị sốt đến mức mụ cả đầu rồi.

Cà người cô như bị rơi xuống một cái động không đấy, không nhìn thấy mặt trời đâu. Cô cầu cứu rồi nhưng vẫn chẳng có tác dụng gì cả, thậm chí còn thấy cả đám đầu trâu mặt ngựa gác cổng địa ngục.

Vậy là cô đã chết rồi à? Thế nên mới phải xuống âm tào địa phủ đúng không?

Một gã đầu trâu mặt ngựa đến trước mặt cô, nói: “Hứa Minh Tâm, dương thọ của cô đã hết, đi theo chúng tôi nào.”

“Đợi chút, tôi là người tốt cơ mà, tôi chưa bao giờ làm chuyện xấu gì cả, thậm chí còn làm rất nhiều chuyện tốt nữa, chẳng hạn như đỡ bà cố nội qua đường chẳng hạn..”

“Bà cố nội mà cô cũng dám đỡ à?”

“Đây không phải là vấn đề chính, đáng ra tôi phải được lên thiên đường chứ? Sao lại phải xuống địa ngục?”

“Chuyện cô nói không nằm trong phạm vi công việc của chúng tôi. Thiên đường là định nghĩa của Phương Tây, hiểu chưa?” Đầu trâu mặt ngựa khinh bi nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 391


Chương 391

“Kể cũng đúng.”

“Cô còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành không? Có thể nói ra, dù sao thì cũng vô dụng thôi.”

Tâm nguyện…

Cô còn có tâm nguyện gì nhỉ?

Điều duy nhất cô không nỡ để lại chỉ có mỗi Cố Gia Huy thôi, nếu cô chết rồi thì anh sẽ phải làm sao đây?

Hứa Minh Tâm còn tưởng là nếu mình gặp phải mấy tên đầu trâu mặt ngựa thì sẽ sợ đến mức nhũn cả chân ra rồi sẽ khóc òa lên.

Nhưng không ngờ là cô sẽ tình táo như thế này. Nếu là người thì có thể sẽ nhớ lại cuộc đời mình,nhưng cô nghĩ lại, hình như mười tám năm cuộc đời cô, cũng chẳng có chuyện gì quá đặc biệt.

Chuyện hạnh phúc nhất cuộc đời cô đó là gặp được cô bạn thân Bạch Thư Hân, còn gặp được người đàn ông tốt nhất trần đời tên Cố Gia Huy nữa.

Nếu như cô đi rồi, chắc Cố Gia Huy sẽ tìm được một người thật tốt để bầu bạn cà đời nhỉ.

Cô to gan cầu xin cho mình xem hình ảnh sau này của Cố Gia Huy, xem sau này anh sẽ bầu bạn với ai cả đời.

Nào ngờ đầu trâu mặt ngựa, Cố Gia Huy là người có mệnh thiên sát cô tinh, phải sống một mình suốt quãng đời còn lại.

Hàn Minh Tâm sốt ruột: “Anh ấy là người suất chúng như vậy, sao lại phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại chứ? Chắc chắn là do mấy người tính sai rồi!”

“Sao chúng tôi tính sai được chứ, cô là mối tình cuối cùng của anh ta rồi, đi nhanh lên!”

Đầu trâu mặt ngược giục giã.

“Đi đi cái đầu ông, tôi đi thì anh ba Cố sẽ không có vợ! Tôi không thể đi được!”Hứa Minh Tâm giãy giụa.

“Cô vừa nghĩ thông rồi cơ mà? Chuyện độc thân là chuyện của anh ta, có liên quan gì đến cô đâu.”

“Ông nói không liên quan thì nó không liên quan à? Đấy là người đàn ông của tôi, hiều chưa! Không đi nữa, tôi muốn về!”

Hứa Minh Tâm cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí và sức mạnh để lao thẳng đến trước mặt mấy người đó rồi đấm mỗi người một nhát.

Mấy người kia không chịu nổi cú đấm đó, ngã vật xuống đất rồi lăn qua lăn lại.

Hứa Minh Tâm tranh thủ thời gian này đề bỏ trốn.

Cô phải đi về.

Cô không thể để yên cho Cố Gia Huy sống một mình suốt quãng đời còn lại được, nếu sống cô đơn từng ấy năm tháng dài đằng đẵng như vậy thì sẽ rất tịch mịch.

Nếu như anh tìm người khác tốt hơn thì chắc chắn cô sẽ rất cam tâm tình nguyện rời đi. Anh phải sống thật tốt thì cô mới yên tâm được.

Cô cắm đầu cắm cổ chạy, nhưng lại đâm vào một vòng tuần hoàn chết chóc.

Không chạy ra nổi…Cô rất sợ hãi, nhưng cũng rất bất lực.

Đột nhiên cô không muốn chết nữa, cô muốn sống tiếp với Cố Gia Huy cơ.

Thời gian từ từ trôi đi, sau khi xảy ra chuyện đến giờ, Cố Gia Huy vẫn trông chừng ở bệnh viện, không chịu ăn uống gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 392


Chương 392

Người khác khuyên bảo gì thì cũng vô dụng, anh vẫn kiên trì đợi Hứa Minh Tâm tỉnh lại.

Cột mốc hai mươi tư tiếng đồng hồ dần đến gần, nhưng Hứa Minh Tâm vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Chẳng lẽ ông trời lại tàn nhẫn đến nhường này ư, ông muốn đưa hết những người anh yêu thương đi ư?

Anh hai đi rồi, chẳng lẽ Hứa Minh Tâm cũng sẽ đi à?

Vậy tại sao anh vẫn còn sống chứ. “Em sẽ rời bỏ anh thật ư?”

Cố Gia Huy nỉ non bằng giọng nói rất bi thương.

Phòng bệnh tràn ngập hơi thở của sự tuyệt vọng.

Cố Gia Huy nhìn chằm chằm vào người trên giường, không dám rời mắt đi dù chỉ một giây. Dù có ngắm bao nhiêu thì anh vẫn thấy mình chưa ngắm khuôn mặt này đủ lâu, dù cô đã khắc sâu vào trong tim anh, không thể rời khỏi đó nữa rồi.

“Hứa Minh Tâm, đời này Cố Gia Huy anh chỉ có một người vợ, nếu không phải là em thì anh sẽ không cưới ai khác đâu.” Anh nói từng câu từng chữ một cách rất rõ ràng và mạch lạc.

“Em sợ tối lắm cơ mà, nếu đi trên đường ấy một mình thì chắc sẽ bị dọa đến mức bị giày vò. Nếu như em sợ thì em chờ anh nhé, dù anh có phải hủy đi cả J&C, à không, em sẽ dốc hết sức mình để khiến những người đó phải trả giá thật nhiều. Anh chỉ cần báo được thù cho anh hai thôi, sau đó anh sẽ xuống gặp em.”

“Em đi chậm thôi, đừng đi nhanh quá, anh sợ sẽ không bắt kịp được em.”

“Nếu kiếp sau em vẫn là nữ, thì cứ tiếp tục làm một cô gái ngốc nghếch thế này đi. Anh sẽ tìm ra em. Nhưng anh cam đoan, khi đó anh sẽ không khiến em bị liên lụy vào hoàn cảnh phức tạp như vậy nữa, em muốn một cuộc sống bình dị thì anh sẽ cho em một cuộc sống bình yên.”

“Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của anh. Kiếp sau, anh sẽ đền bù lại cho em.”

Cuối cùng… Hai mươi tư tiếng đã kết thúc.

Cố Gia Huy nhìn đồng hồ trên tường, đồng tử anh co lại.

Anh kiên trì mãi đến bây giờ, cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi nữa, cả người đổ đất gục xuống.

Lệ Nghiêm và Cổ Yên vội vàng tiến đến đỡ anh dậy.

“Không cần.”

Anh đưa tay ra càn họ lại, tự mình đứng dậy từ dưới đất lên.

Anh nhìn Hứa Minh Tâm một lúc rất lâu. Mãi một lúc sau anh mới lưu luyến rời đi ánh mắt.

“Lệ Nghiêm, cậu cũng biết bảo quản thi thể thế nào đúng không, đừng để cô ấy rời đi trong thời gian sắp tới. Đợi khi nào tôi xử lý xong mọi chuyện đã.”

“Anh định làm gì?”

Lệ Nghiêm giữ vai anh lại, lo lắng nói.

“Tôi nói rồi. Nợ máu phài trà bằng máu. Hứa Minh Tâm chết rồi thì mấy người kia phải chôn cùng với cô ấy, đừng ai hòng trốn thoát.”

“Anh định ra tay thế nào? Dù gì thì cũng phải sắp xếp một vụ tai nạn bất ngờ nào đó chứ? Anh định đường đường chính chính ra tay à?”

“Đi đường chính đi, giới quý tộc ở Đà Nẵng vẫn biết do Cố Gia Huy tôi làm rồi mà, che giấu làm gì nữa?”

“Anh đừng xúc động, dù có giết được nhà họ Trình thì vẫn sẽ bị Cố Triệt bắt thóp, chuyện này phải bàn kỹ đi đã. Anh chán sống rồi à…”

“Ừ”

Lệ Nghiêm còn chưa nói hết câu thì Cố Gia Huy đã lạnh lùng nhà ra một chữ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 393


Chương 393

Anh không sống cho riêng mình, sau khi bước ra khỏi cái bóng của bốn năm trước thì anh đã quyết định sống thật tốt, nhưng… ông trời không muốn cho anh sống yên ổn.

“Yên tâm, dù tôi có chết thì tôi cũng sẽ khiến những người đó phải trả cái giá đắt, phải đi cùng tôi.”

“Cách làm của anh quá…”

Lệ Nghiêm đang định khuyên can, nhưng chẳng có tác dụng gì cả, Cố Gia Huy đang quyết tâm lắm rồi.

Cố Gia Huy thoát khỏi cánh tay của Lệ Nghiêm, đi nhanh ra ngoài, Lệ Nghiêm vội vàng đuổi theo.

Đúng lúc này, sau lưng vang lên tiếng hô của Cố Yên.”Anh, tay của Hứa Minh Tâm động đậy kìa.”

“Lại định lừa anh à?”

“Không, em nói thật, anh quay lại mà xem này!”

Yên vội vàng nói.

Lúc nàyGia Huy mới nửa tin nửa ngờ tầm mắt, dù sao thì còn tia hi vọng nào cũng tốt hơn là tuyệt vọng mà.

Nhưng vừa quay người lại thì Lệ Nghiêm đã đánh mạnh tay vào cổ anh.

“Anh ba!”

Cổ Yên vội vàng tiến đến, đỡGia Huy đang ngất xỉu dậy, tức giận hỏi: “Anh làm gì thế?”

“Đây không phải là kế hoãn binh của em à?”

“Em nói thật, tay Hứa Minh Tâm động đậy thật mà!”

Yên tức muốn chết, chỉ vào giường bệnh.

Trên giường bệnh, Hứa Minh Tâm đau đớn “em” một tiếng, tiếng ấy rất nhỏ, nhưng phòng bệnh quá yên tĩnh, ai cũng nghe được tiếng động đó.

Lúc này máy theo dõi các chỉ số cơ thể cũng đang chạy rất bình thường, nhịp đập của tim cô cũng trở nên vững vàng hơn, nhịp độ đập cũng trở nên mạnh

hơn rất nhiều rồi.

Lệ Nghiêm nhanh chóng tiến hành các thao tác cấp cứu cho cô, cuối cùng thì Hứa Minh Tâm cũng thoát khỏi nguy hiểm, mạng của cô đã quay lại.

Mới đầu anh ta còn tưởng là Hứa Minh Tâm sẽ tỉnh lại sớm hơn Cố Gia Huy, nhưng anh ta đa đánh giá thấp nghị lực của Cố Gia Huy. Anh rất mạnh mẽ, chưa đầy nửa tiêng sau anh đã tỉnh dậy, vừa thấy Lệ Nghiêm, anh đã lao đến.

“Nếu như cậu còn coi tôi là anh em thì đừng có cản tôi lại.”

“Vậy anh đi đi, để tôi chăm sóc Hứa Minh Tâm cho, được chưa?”

“Nói vậy là sao?”

“Bây giờ cô ấy không sao rồi, cơn sốt cũng đã hạ, tình hình đang từ từ khá lên rồi. Nhưng chắc mấy ngày nữa thì cô ấy mới tỉnh lại.” Cố Yên đây cửa đi đến.

Cố Gia Huy nghe nói vậy, không kịp đi giày mà vội vã đi vào trong phòng ICU.

Hứa Minh Tâm vẫn còn đang cần theo dõi nên vẫn chưa được chuyển sang phòng bệnh thường.

Cô an toàn rồi, vậy là yên tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 394


Chương 394

Tình trạng của Hứa Minh Tâm đã khá hơn lúc nãy rất nhiều, mặt cô cũng không còn đỏ bừng lên vì sốt nữa, nhìn có vẻ bình thường hơn rất nhiều rồi.

Môi cô vẫn tái nhợt, nhưng không còn quá thiếu sức sống như lúc nãy nữa.

Cánh mũi cô hơi phập phồng, cố gắng tự hít thở. Cố Gia Huy thấy cành này thì cực kỳ vui vẻ, tranh thủ chạy đến cạnh giường. “Anh, anh ăn một chút gì đó đi, nếu cứ như vậy thì anh sẽ ngất trước khi Hứa Minh Tâm tình dậy đẩy.”

Lần này thì Cố Gia Huy ngoan ngoãn hơn rất nhiều, anh còn phải chăm sóc cho Hứa Minh Tâm nữa, không thể ngã xuống được.

Anh vội vàng ăn cho xong, hỏi dò: “Nhà họ Trình sao rồi?”

“Trịnh Hoa đã bị bắt lại, hôm nay đầu óc cô ta có vẻ không bình thường lắm, nhà họ Trình định lấy cớ là cô ta bị điện đề thoát tội, nhưng họ đã quên là em và Lệ Nghiêm đều là người học y, sao có thể để yên cho họ đạt được mục đích chứ.”

“Khương Tuấn đã liên hệ với luật sư khởi tố rồi, đồng thời cũng thông báo cho mọi người là Trịnh Hoa phải chịu tội, dù không ở tù chung thân thì cũng phải vào tù mười năm.””Chuyện khởi tố làm càng lớn thì càng tốt, đề nhà họ Trình vĩnh viễn không bao giờ vực dậy lại được ấy. Chết là quá nhẹ nhàng cho họ, Trình An Hạng dung túng cho cháu gái mình rồi còn khiêu khích nhiều lần. Tôi sẽ đề ông ta phải trơ mắt nhìn tôi đánh nát nhà họ Trình, khiến họ phải phá sản!”

“Lợi dụng dư luận đề tạo khí thế, sau đó âm thầm thu mua cổ phần của công ty họ. Đề phòng Cố Triệt, một khi nhà họ Trình rớt đài thì kiểu gì cổ phần của ông ta cũng sẽ trở thành một khối bánh ngọt, càng ít người ăn thì lợi nhuận thu được sẽ càng lớn. À, đồng thời hãy trợ giúp cho nhà họ Ngôn đi lên.”

“Giúp nhà họ Ngôn?” Cố Yên nhíu mày, mới đầu cô không hiểu sao anh lại làm vậy, nhưng nghĩ lại thì cô cũng nhận ra, đây là lời cảm ơn của anh.

Sau này danh tiếng của Hứa Minh Tâm còn cần nhờ nhà họ Ngôn nâng lên nữa, có điều, món quà cảm con này hơi dày.

“Món quà này có vẻ hơi nặng rồi đấy. Ngôn Dương cũng là một thiên tài kinh doanh, nếu chút lợi nhuận của nhà họ Trình bị nhà họ Ngôn độc chiếm thì nhà họ sẽ phát triển rất nhanh, chẳng bao lâu sau họ sẽ chống lại J&C mất.”

Cố Yên nói ra nỗi băn khoăn của mình.”Đầu óc của Ngôn Dương đúng là khiến người ta phải khâm phục. Anh cũng phục, nhưng có Thầm Thanh ở đó thì nhà họ Ngôn sẽ không làm ra sóng gió gì đâu. Anh cũng sẽ khống chế mọi chuyện, không đề xảy ra sai lầm gì đâu. Nhà họ Ngôn đi lên, kết thân với nhà J&C rồi cộng thêm Hứa Minh Tâm là con gái nuôi của nhà họ Ngôn đứng ra làm cầu nối thì Cô Triệt cũng sẽ đề phòng thôi. Em cứ bảo Khương Tuấn xử lý mọi chuyện trước đi, dù tốn bao nhiêu tiền thì cũng phài làm xong thật sớm! Những gì anh không có thì Cố Triệt cũng đừng hòng chiếm được.”

Cố Gia Huy tỉnh táo lại, bình tĩnh ra lệnh.

Cố Yên thấy Cố Gia Huy tình táo, cơ trí thế này, giống như tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay anh, làm đến đâu chắc thắng đến đó.

Đây mới là anh ba của cô chứ! Cô nhìn Hứa Minh Tâm đang nằm trên giường bệnh, người này có thể khiến Cố Gia Huy mất hết lý trí, đồng thời cũng có thể khiến anh tỉnh táo lại, sức mạnh của tình yêu có thể khiến người ta mù quáng, nhưng cũng có thể khiến người ta trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Cô cũng không biết thế này là tốt hay xấu, chỉ mong là ai cũng sống tốt thôi.

Cổ Yên ra khỏi phòng bệnh, thầy Lệ Nghiêm đứng đó.

“Em muốn đến tập đoàn gặp Khương Tuấn, có mấy chuyện sợ nếu nói qua điện thi sẽ không rõ.”

*Để anh đưa em đi.”

“Vốn đ* còn định tuần này sẽ đến nhà anh, nhưng giờ xảy ra chuyện như vậy rối, em không rời khỏi bệnh viện được, em so..”

Cô Yên khó xử nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 395


Chương 395

“Anh biết là em sẽ nói vậy nên anh đã giải thích với chủ rồi. Chú nói là không cần gặp mặt trực tiếp thì chủ ấy cũng rất hài lòng với cô cháu dâu như em rồi. Chủ ấy bào anh đến nhà họ Có gặp bố em trước rồidẫn em về nhà sau, Đợi xong chuyên này thì em dẫn anh về gặp bổ em nhé.”

“Bố em hơi dữ đấy…”

“Anh nghe người ta nói, bình thường nuôi con gái thì giống như nuôi hoa, cần thận che chờ từng ly từng tỉ một, rồi đợi đến ngày nở hoa thì lại bị con rẻ bê cả hoa cả chậu đi mất. Vậy nên bố em hơi dữ một chút cũng không sao đâu.”

Cổ Yên nghe vậy thì bật cười, từ lúc chuyện kia xây ra đến giờ, tâm trạng của cô rất nặng nề, mãi đến lúc nãy, sau khi chắc chắn là Hứa Minh Tâm không sao thì cô mới thấy khá hơn.

Cô cũng biết Lệ Nghiêm nói vậy chi để trêu mình thôi.

“Rõ ràng là bông hoa xinh đẹp này đã cam tắm tình nguyện chạy theo anh rối mà.” Có Yên khoác tay Lệ Nghiêm, vừa cười vừa nói.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến thang máy.

Đúng lúc này thì cửa thang máy mở ra. Bạch Thư Hân cắm giỏ hoa quả tươi, nhìn hai người trước mặt.

Lệ Nghiêm đang mim cười, Cổ Yên thì nép vào lòng anh ta như một chủ chím nhỏ, còn khoáclấy cảnh tay anh ta nữa.

Cảnh này đối với Bạch Thư Hân, có về hoi chưởng mắt, trái tim cô như bị kim châm, mặc dù không có miệng vết thương nhưng vẫn rất đau, xót.

“Thư Hàn

Lệ Nghiêm gọi.

Bạch Thư Hân hoàn hồn lại, nắm chặt tay, đi ra khỏi thang máy.

“Em đến thăm Minh Tâm.”

Cô đánh mắt sang chỗ khác, không muốn thấy cảnh trước mặt, điều này quả tàn nhẫn với cô.

“Anh đang định chờ Cổ Yên đến tập đoàn, lát nữa anh quay lại gặp em nhé, ăn gì chưa?”

“Em ăn rồi. Anh đến thăm bạn một lúc rồi đi ngay, anh cử kệ em di.”

Cô vội vàng nói xong rồi nhanh chóng rời đi.

Lệ Nghiêm nhìn cô một lúc rồi rời tầm mắt đi chỗ khác.

Còn Cổ Yên thì chỉ cảm thấy Bạch Thư Hân hơi là lạ, nhưng cô không hiểu là lạ ở chỗ nào.

Sau khi vào thang máy, Cố Yên tò mò hỏi: “Em gái của anh chắc cũng hai mươi mốt rồi nhi? Năm sau tốt nghiệp xong là cũng đến tuổi lấy chong rói. Em nhớ người nhà họ Bạch các anh trước giờ rất nghiêm khắc nhất là về chuyện hôn nhân. Chuyện hôn nhân của em gái anh cũng là do chủ anh sắp xếp à?”

“Anh sẽ không để cho chủ ấy giải quyết chuyện ấy. Con bé nên đi tìm hạnh phúc của cuộc đời mình. Anh không muốn con bé phải hi sinh vì nhà họ Bạch hay làm rạng danh tổ tông gì cả, trong nhà có một người gồng gánh là đủ rồi.”

Lệ Nghiêm kiên định nói từng câu từng chữ.

“Em nhớ là… anh không thích học y, nhưng anh vẫn làm vậy vì Bạch Thư Hân đúng không?”

“Anh là anh trai, chuyện này là nên làm.”

“Vì con bé, anh có thể làm bất kỳ điều gì à?” Cổ Yên hỏi, cô hơi run run, không hiểu sao mà bàn thận lại đột nhiên thấy rất hồi hộp.

Lệ Nghiêm không trà lời mà chỉ gật đầu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 396


Chương 396

Không hể do dự chút nào.

Nhưng động tác này lại khiến cô không thể thờ nổi.

Anh trai có thể làm bất kỳ điều gì vì em gái, còn cô và anh ta bây giờ cũng được coi như là người yêu của nhau, lại còn đến trình độ cười gà rồi, vậy cô là gì chứ?”Còn em thì sao?”

Cổ Yên thà tay anh ta ra, dù nói rất nhỏ nhưng vẫn rất bình tĩnh.”Anh có thể làm bất kỳ điều gi vì cô ấy, vậy đối với đoi tác của anh, với người luôn sát cánh bên anh, thậm chỉ là người sau này sẽ trở thành vợ anh thì anh định làm gì?”

Câu nói này của Cổ Yên như một nhát búa gõ vào lòng Nguyễn Doanh.

Anh ta nhìn Cổ Yên, trước mặt anh ta, Cố Yên luôn là người kiên cường, lạc quan, thích quần lấy anh ta để trêu đùa. Cô không bao giờ cho anh áp lực, mà luôn ở sau lưng anh ta để cổ vũ, ủng hộ mọi chuyện.

Nếu có một ngày, anh ta phải kết hôn, trừ cô ra thì anh không thể chọn được một ai khác.

Anh ta có thể trả già tất cả vì Thư Hàn, vậy đổi với người luôn ở bên cạnh anh ta trong lúc khốn khó thì anh ta có thể trả giá điều gì đây?

“Anh…”

Anh ta nặng nề trả lời.

Cổ Yên nghe anh ta lên tiếng thì cảm tháy tim mình như chệch nhịp, chỉ có thể nhìn chằm chằm xemanh ta nói gì tiếp.

“Anh không giỏi ăn nói, đôi khi còn nói chuyện rất vụng, sợ rằng em sẽ không thích những lời anh nói ra. Những gì em vừa nói, anh sẽ suy nghĩ thật kỹ. Anh đã quyết định sẽ ở cạnh em, sau này kết hôn, xây dựng gia đình với em thì anh sẽ làm một người chống tốt, sau này là người cha tốt, chung thủy với vợ, trung thành với cuộc hôn nhân của minh. Anh nghĩ, điều anh có thể dua cho em, chỉ có bản thân anh mà thôi.”

Cổ Yên nghe vậy, thẩm cảm thấy rất cảm động, nhưng cô cũng thấy hơi lạ.

Làm gì có ai nghiêm túc bày tỏ tình cảm như vậy

chứ, giống như đang tuyên thệ vậy.

“Anh trung thành với trách nhiệm của mình hay trung thành với em?”

Cố Yên nhướn mày: “Em không cần câu trà lời trang trọng hay chính thức nào, em cần câu nói thật lòng của anh. Đừng có nói chuyện hôn nhân, đạo đức với em. Chỉ cần nói cho em biết, anh trung thành với trách nhiệm hay trung thành với em?”

Cô lặp lại một lần nữa.”Cả hai đều có.”

“Đúng là anh không biết ăn nói thật, nếu đổi thành người đàn ông khác thì phải nói là trung thành vớiem.”

Có Yên cười khẽ, nói xong, cô kiễng chân, nhẹ nhàng hôn anh ta một cái trước khi cửa thang máy mở ra.

Nguyễn Doanh cứng người lại, trong giây lát nào đó, anh ta đã nắm chặt tay lại theo phản xạ.

Anh ta không muốn gì nhiều trong chuyện nam nữ, có thể nói là khá lãnh đạm.

Nhưng vừa nãy, tim anh ta đã chệch mất một nhip rồi.

“Đi thôi, đến tập đoàn nào.”

Cô cười, ra ngoài trước.

Lệ Nghiêm chi cười rồi rảo bước đuổi theo cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 397


Chương 397

Bạch Thư Hân bỏ đồ xuống, sau khi biết Hứa Minh Tâm đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm thì thờ phào một hơi. Mới đầu cô ấy không liên lạc được với Hứa Minh Tâm nên mới đến biệt thự tìm, sau khi hỏi chủ An thì mới biết là Hứa Minh Tâm nhập viện rồi. “Cố Gia Huy, anh không thể bảo vệ cậu ấy tử tế được à?”

Bạch Thư Hân đứng cạnh anh, mặc kệ thân phân cao quý của anh, cử vây mà nói thắng mọichuyện ra.”Tôi biết.”

“Thật ra ngay từ đầu tôi đã không đồng ý hai người yêu nhau rồi. Anh và cậu ấy không hợp nhau, Cậu ấy đi học thôi mà cũng cần tôi bào vệ, vậy mà anh lại khiến cậu ấy dính vào mớ bòng bong này, gặp phải mấy người đáng sợ đó, thậm chí còn không thể bảo vệ cậu ấy cho tử tế.”

“Tôi thật sự mong rằng cậu ấy và Ngôn Hải sẽ thành một cặp, tôi nghĩ chắc chắn Ngôn Hải sẽ không để cậu ấy chịu oan ức thế này. Cố Gia Huy, đúng là anh ưu tú hơn Ngôn Hải, nhưng anh cũng phức tạp hơn anh ấy rất nhiều. Nhà họ Cố cũng vậy, lục đục nội bộ, người lừa ta gạt. Dù Minh Tâm có thông minh hơn gấp trăm lần thì cũng khỏ mà tránh khỏi việc bị trúng kế của người ta.”

“Ở bên anh, cậu ấy như một cái bia ngắm biết đi ấy, ai cũng nhẩm vào cậu ấy. Mấy người phụ nữ yêu anh, những kẻ muốn hại anh, mấy người anh chị em cùng cha khác mẹ.. Cố Gia Huy, lần này Minh Tâm suýt chết đẩy, lần sau… anh còn muốn cậu ấy thế nào nữa?”

Bạch Thư Hân nắm tay lại, nổi giận nói.

“Cô đang khuyên tôi buông tay à? Hay muốnthuyết phục bạn thân của mình rời khỏi tôi?”

“Tôi sẽ không đứng ra quyết định cuộc đời cậu ấy, bản thân cậu ấy cũng rất kiên cường, cứng đầu, một khi dã quyết định kiểu gì thì sẽ không chịu quay đầu lại đâu. Tôi nói thì giải quyết được gì chứ? Tôi chi yêu thương cậu ấy, mong anh đối xử với cậu ấy cho tối, đừng có khiến cậu ấy phải chịu uất ức nữa. Cậu ấy không phài là mèo, không có chín mạng sống để gặp dữ hóa lành đâu.”

“Cảm ơn lời khuyên của cô, tôi sẽ nhớ kỹ trong lòng. Cũng cảm on cô vì đã ở cạnh Minh Tâm bao lâu nay. Cô ở lại với cô ấy một lúc đi… Tôi nghĩ cô ấy cũng cần cô đấy”

Từ đầu đến cuối, Cố Gia Huy chỉ nói chuyện chứ không nhin vào Bạch Thư Hân, trong mắt anh chỉ có một mình Hứa Minh Tâm, không đủ chỗ cho bất kỳ ai nữa.

Minh Tâm ngang bướng,Gia Huy cũng ngang bướng không kém.

Đều là người không muốn buông tay, chỉ đành càng lún càng sâu.

Thư Hàn biết mình khuyên can không được, Minh Tâm như vậy, cô đành yên lặng đau lòng: ra thì… Cậu ấy ngây thơ như vậy cũng tốt. Vết liền rồi sẽ không đau nữa, qua rồi thì để qua đi, không cần phải cố nhớ lại làm gì. Hôm nay tính mạng gặp nguy, ngày mai lại tràn đầy sức sống, trong chốc lát đã quên được chuyện ngày hôm nay. Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, người thông minh có phần của người thông minh.”

“Tôi trước giờ vẫn thấy cậu ấy rất ngốc, vì vậy mọi sai lầm của cậu ấy tôi sẽ đứng ra gánh thay. giờ tôi đem cậu ấy giao lại cho anh, những sai lầm ấy phạm phải sau này phải do anh gánh vác. Cậu ấy sợ đau, sợ tối, sợ ma, sợ đói, sợ cô đơn một mình. Có lúc thích khóc nhè, có lúc ngang ngược thích trêu chọc người khác, nhưng cũng rất dễ dỗ, cho một viên keo sẽ ngoan ngoãn cười lên.

Cố Gia Huy tôi giao Hua Minh Tâm cho anh, anh nhất định phải đối xử với cậu ấy thật tốt, có được không? Coi như tôi cầu xin anh, tôi biết anh coi thường xuất thân của tôi, vậy tôi lấy thân phận em gái Lệ Nghiêm cầu xin anh… Có được không?”

Cô vừa nói vừa khóc, trong lòng khổ sở không thôi.

Cô không ở lại được, chỉ có thể kính nhờ Cố Gia Huy ở bên cậu ấy.

Hi vọng sau này.Không khiến cậu ấy sợ hãi, không khiến cậu ấy lo lắng, không khiến cậu ấy phải lang thang lưu lạc.

Cố Gia Huy nghe vậy bèn chuyển ánh mắt nhìn về phía Bach Thư Hân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 398


Chương 398

Anh đứng dậy, trinh trọng nói: “Cố Gia Huy tôi, dù cô có cầu xin hay không, bất kể thế nào cũng sẽ đổi xử tốt với cô ấy bằng cả tấm lòng.”

“Vây thì ổn rồi, tôi còn có việc không ở lại đây được, chờ cậu ấy tình tôi lại đến thăm sau.”Bạch Thư Hân sợ mình ở đây mỗi ngày lại thấy cảnh Lệ Nghiêm và Cổ Yên thân mật, lúc đó chưa chăm sóc Hứa Minh Tâm được bao nhiêu thi bản thân đã chịu không nói giày vò.

Cố Gia Huy cũng không ép cô ở lại, chỉ trình trọng nói câu cảm ơn.

Cảm ơn cô ấy đã quan tâm chăm lo Hứa Minh Tâm thật tốt. Câm ơn cô ấy bất kể chuyện gi xảy ra cũng ở bên cô gái ngốc này.

Cũng cảm ơn cô ấy đồng ý giao lại Hứa Minh Tâm cho anh.

Sau khi Bạch Thư Hân rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người bọn họ.

Cố Gia Huy giúp cô chinh lại chăn, nhẹ nhàng hỏi: “Cô bé, khi nào thì em mới tỉnh lại?”

“Có chuyện này anh vẫn chưa nói với em, thật ra thì… anh cũng có chuyện khiến bản thân sợ hãi, Từ khi gặp em, anh sợ có ngày em sẽ rời xa khỏi anh. Vừa nghĩ tới sinh ly đã đau khổ như vậy, thì nói gì đến tử biệt. Thế nhưng chúng ta chỉ một chút nữa đã thành như vậy.”

“Anh vẫn cho là mình chịu đau rất giỏi, hồi đó mất nửa cái mang còn có thể chiu được. Nhưng giờ… sao anh lại trở nên yếu đuối như vậy, không còn chịu đau được nữa chứ?”

Khỏe miệng Cố Gia Huy nhếch lên nụ cười khổ sở, âm thanh trầm thấp khàn khản mang đậm mủi vị bi thương.

Âm thanh không lớn nhưng cứ vang vọng quấn quanh không ngừng trong căn phòng nhỏ.

Là anh trở nên yếu đuối hay Hứa Minh Tâm trong lòng anh quá mức mạnh mẽ?

Hứa Minh Tâm hôn mê ước chừng hơn bốn ngày thì tỉnh lại.

Chính xác mà nói thì chính là.. đói mà tinh.

Vừa đói vừa khát, cổ họng cũng sắp khát khô.

Vừa mở mắt ra không phân rõ đông tây nam bắc, đầu lại đau gần chết, cô chi biết có một đám người vẫy quanh mình không ngừng ríu rít gi đó, mà một câu cô nghe cũng không hiểu được.

Sau khi kiểm tra cho cô, cuối cùng thì người trong phòng bệnh cũng ít dẫn đi.Hứa Minh Tâm nhìn thấy rõ người bên cạnh.

Là Cố Gia Huy…

Là Cố Gia Huy mà cô vẫn luôn một mực nhớtoi…

Bàn tay nhỏ bé của cô từ từ đưa tới, nắm lấy tay anh, vẫn ấm áp như thường lệ.

Cô không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, thanh âm khàn khàn hỏi: “Em đang nằm mơ sao… hay đây là thật?”

“Thật, đều là thật, em tinh lại là thật, anh cũng là thật!”

“Vậy em đói tới tận bây giờ cũng là sự thật sao… Có thể ăn chút gì không? Hay cho em chút nước có được…”

Hứa Minh Tâm rốt cuộc cũng nói ra lời trong lòng.

Từ lúc hôn mê đến giờ cô toàn dựa vào chút dịch dinh dưỡng ít ỏi, lúc hôn mê không cảm thấy gi nhưng khi tỉnh lại rồi thì một chút sức lực cũng không có nổi.

Cố Gia Huy nghe vậy cũng thở phào.

Hứa Minh Tâm của anh rốt cuộc đã trở lại rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 399


Chương 399

Cô vừa mới tỉnh lại, chỉ có thể ăn chút thức ăn lòng nên Cố Gia Huy chuẩn bị cháo cho cô.

Hứa Minh Tâm ngửi thấy mùi thơm của cháo thì cảm thấy vô cùng đói.

Bụng của cô cũng rất phối hợp mà kêu ùng ục không thôi.

Cố Gia Huy cũng không biết nên tức hay nên cười.

Hứa Minh Tâm vội vàng đưa tay muốn nhận lấy nhưng lại bị Cố Gia Huy không khách khí vỗ cho một cái.

“Đau.”

Hứa Minh Tâm yếu ớt nói.

“Anh giúp em, đừng nhoi.”

Anh đỡ cô dậy, trên đầu cô vẫn quấn một tầng vài mỏng.

Cô vẫn cảm nhận được chút đau đớn ở phía sau gáy, chắc là Trịnh Hoa muốn học theo trong tivi dùng một gây đánh cô bất tinh.

Nếu đánh một cái bất tình luôn cũng tot, chứ không cô ta cứ đánh vài cái thì vết thương càng nặng hon

May là đánh xong không gây ra tàn tật gì, nếu không cô khóc ngất.

Nghe bác sĩ bảo não minh bị chấn động, là anh hưởng đến trí lực sao?

Trong lúc Hứa Minh Tâm suy nghĩ linh tinh, Cố Gia Huy đã thân thiết đút cháo được thổi nguội tôimiệng cô.

Cô ngoan ngoãn há miệng.

“Ngon låm!”

Cô không nhin được nói.

“Ngon thì ăn nhiểu một chút, ít ngày nữa về nhà anh từ từ chăm sóc em.”

Cố Gia Huy dịu dàng nói.

“Em còn tưởng lần này em không qua khỏi, còn

mơ thấy quỳ sai đầu trâu mặt ngựa đến bắt em đi. Vốn em cũng muốn đi cùng bọn họ, nhưng bọn họ nói sau này anh sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, khiến em sợ không dám đi nữa.

“Em liều mạng muốn quay lại nhưng không đi ra được, cuối cùng đánh không lại bọn quỷ đó nên bị bắt lại không cho em luân hồi.”

“Sau đó thì sao?” Cố Gia Huy nghe cô kể giấc mộng lạ lùng như vậy chỉ thấy có chút buồn cười, chỉ có Hứa Minh Tâm mới có thể nằm mơ những chuyện kỳ quái như vậy.

“Sau đó… Có lẽ là do em ăn quá nhiều nên bọn họ để em đi. Đi đi một hồi, em trở về rồi..”

Hứa Minh Tâm nghiêng đầu nói, trong mơ không rõ ràng lắm, không biết có phải vì cái này mới trở về được không.

Cố Gia Huy nghe vậy thì nghẹn họng.

Cũng được..

Cô ấy trở về rối.

Cuộc đời con người quá cô độc, anh đã có được ngọt ngào thì không muốn phải chịu khổ nữa.

Chịu đựng cuộc sống không có Hứa Minh Tâm quá đau khổ.

“Thật xin lỗi, là anh không tốt, nếu anh cùng em đi xuống sẽ không khiến em gặp phải nhiều chuyện như vậy”
 
Back
Top Dưới