Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 340


Chương 340

“Hứ, anh tiếp tục đi.”

“Tuy rằng ý thức của Minh Tâm về phương diện này rất yếu kém, đều không nhận những thứ đổ đó nhưng mà anh vẫn cỏ chút lo lắng.”

“Anh sợ vợ anh đồng cảm với người khác sao?”

“Cũng không đến mức như vậy, anh muốn khiến cô ấy càng càm nhận được sâu sắc, rõ ràng tình cảm của anh, khiến cho cô ấy một lòng yêu anh.”

“Như thế à… vậy anh thử nhìn cậu ấy chăm chú mười giây, trong tâm lý học đã chứng minh rằng, haingười nam nữ có tình cảm với nhau khi nhìn nhau mười giây thì sẽ sàn sinh ra phản ứng hóa học, hoóc-môn trong cơ thể sẽ tăng cao. Nếu như, Hứa Minh Tâm xấu hổ thì tức là anh đã thành công rồi đó.”

“Nếu như không xấu hổ thì sao?”

“Vây có lẽ là ánh mắt vẫn còn thiếu chân tình, nhớ kỹ là phải dùng ánh mắt thâm tình!”

Cố Gia Huy nghe xong liền hít sâu một hơi, thành công hay thất bại đều nằm ở lần này rồi.

Lúc anh xong việc, từ trong phòng sách đi ra. Hứa Minh Tâm đang ở phòng bếp, cô chỉ tùy tiện nhắc tới muốn ăn bánh Takoyaki, không ngờ rằng di đầu bếp đã làm nó cho cô rồi. Rắc trên sốt Takoyaki còn có cả sốt salat bạch tuộc thực sự quá ngon. Cô một miếng một cái,ăn đến mức đáng sợ. Còn sót lại đủng một cái cuối cùng nữa, cô cũng có chút không nỡ.

Di đầu bếp cười: “Cô chủ, nếu như cô thích ăn thì ngày mai tôi sẽ sai người mang thêm một ít bạch tuộc tới.

“Vâng vâng vâng!” Hứa Minh Tâm gật đầu lia lia, đúng lúc nghe thấy Cố Gia Huy gọi tên mình.

“Anh gọi em sao?”

“Ừ, lại đây.” Anh vẫy tay, đợi cô đến gần, thuận thế kéo cô vào trong lòng, tiếp theo liên nhìn thật sâu vàođôi mắt trong veo của cô. Ánh mắt sâu lắng chuyên chủ, bên trong chứa đựng tình cảm dịu dàng quyen luyển.

Trái tim của Hửa Minh Tâm có chút hối hộp. Mười giấy trôi qua, Hứa Minh Tâm mới cần thận nghiêm túc mang cái bánh Takoyaki cuối cùng đưa ra phía trước.”Anh… anh muốn ăn không?”

Cố Gia Huy nghe xong, sắc mặt ngay tức khắc liền trở nên vô cùng khó nhìn.

“Hứa Minh Tâm, em là heo à?”

Hứa Minh Tâm nghe xong, trái tim bình bịch bình bịch đập liên hồi. Chẳng lẽ anh trách cô ăn nhiều quá sao?

“Nếu như anh muốn ăn vậy thì em sẽ đi mua bạch tuộc cho anh là được rồi, Takoyaki di làm ngon lắm đó.” Cô vội vội vàng vàng muốn rời đi, nhưng lại bị Cố Gia Huy túm tay giữ lại.

“Không cần, chút nữa phải ăn cơm tối rồi.”

Cô nghe xong liền thờ phào một hơi, sau đó giương miếng bánh cuối cùng trên tay cô lên cao.“Thế… em có thể ăn nốt cái này được chưa?”

“Ăn đi ăn đi.” Cố Gia Huy không biết phải làm sao.

Lúc này Hửa Minh Tâm mới thỏa mãn nuốt miếng bánh xuống bụng, can mot miếng, đưa phần còn lạicủa miếng bảnh cho anh.

“Cái này ngon lắm đó, anh cũng ăn thử một chút di. Cái này là do di làm đó, rất sạch sẽ, tuyệt đối không bị đau bụng đâu.”

“Không cần, em ăn đi.”

“Thế em ăn hết nhé?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 341


Chương 341

Hứa Minh Tâm cắn một miếng, ăn hết chiếc bánh, trên mặt vô cùng thích thủ cười tươi. Bữa cơm sau đó, Hửa Minh Tâm còn ăn được thêm một bát cơm nữa.

Kể từ khi Hứa Minh Tâm biết được mình là người có tiền, riêng về phương diện ăn uống cô nhất quyết sẽ không chịu ngược đãi bản thân, muốn ăn cải gì liễn ăn cái đó.

“Qua mấy ngày nữa là đám cưới của Cố Tử Vị và HửaAn Kỳ, em cũng phải tham gia. Đến lúc đó đông người tai mách vạch rừng, có lẽ anh không thể ở bên cạnh em, anh sẽ dặn Cổ Yên đi cùng em.”

“Ừ ừ, anh cứ yên tâm đi, dù thế nào em cũng là em gái của cô dâu, sẽ không có ai gây khó dễ cho em đâu.”

“Thể là tốt nhất. Anh đã chọn quà cho em xong rồi, đến lúc đó em cử trực tiếp gửi qua đó là được.””Tiệc cười 9 giờ mới bắt đầu, buổi sáng ăn sáng xong rồi hãy đi”

“Vâng vâng!” Hửa Minh Tâm chi lo cúi đầu ử ứ, bản thân cô cũng không nghĩ ngoi nhiều như vậy, kết quả đếu là do Cố Gia Huy đã giúp cô lo liệu mọi thứ hết rồi. Thật đúng là hai mươi bốn đạo hiếu, một vị hôn phu tốt.

Thử sáu tuấn này chính là hôn lễ của bọn họ, giới truyền thông đểu công khai chúc mừng, ngoài điều này ra còn kéo Cố Gia Huy nán lại một lúc. Cuộc hội họp mĩ nhân bí mật trước đây bị vạch trần, nếu như không phải Tập đoàn J&C đối xử khoan hồng, thì người phóng viên nhỏ bé đưa tin sai sự thật kia đã sớm bị đưa đi hầu tòa rồi. Hóa ra đó căn bản không phải là người đẹp gì hết mà là cô con gái thứ 4 của nhà họ Cổ bên ngoài nhiều năm nay đã trở về.

Mọi người đều rất hiểu kỳ về xu hướng t*nh d*c của Cố Gia Huy, có người đoán anh thích đàn ông, có người lại suy đoán anh thích phụ nữ, mọi cách nói đều hết sức rối rắm.

Rất nhanh đã đến ngày tổ chức hôn lễ, Cố Gia Huy mặc lên bộ vest sẫm màu, bên trong phối hợp với áo sơ mi màu trắng, cà vạt màu xanh thẫm, khiến con người anh trở nên cực kỳ nghiêm túc và trang trọng, cẩn thận tỉ mỉ. Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng,khuôn mặt thanh thoát, anh tuấn phi phàm.Lông mày lưỡi mác dưong như được nhuộm đen, nhướng lên sắc bén, dưới đuôi mày còn có một đoạn đứt gẫy, cà người đều hiện lên vẻ tàn bạo, thủ địch, không dễ dàng lại gần.

Lúc Cố Gia Huy nghiêm túc không cười nói, thật sự sẽ làm người khác sợ hãi. Nhưng Hứa Minh Tâm đã quen với dáng vẻ này của anh, sớm đã bị thu hút bởi vẻ mặt này của anh, cảm thấy anh đẹp trai đến chết người. Cô không kim được nhìn đến ngây ngốc, Cố Gia Huy từng bước từng bước đi tới chỗ cô mà cô cũng không hay biết.

Đợi cô sắp đâm vào tường, một bàn tay to lớn của anh mới giữ đằng sau gáy của cô, tránh cho cô bị đập vào tường. Một tay khác, ấn lên trên đỉnh đầu của cô.

“Anh có đẹp trai không?”

“Đẹp trai.”

“Anh với Lệ Nghiêm ai đẹp trai?”

“Đều đẹp trai cả.” Cô ngây ngốc trà lời.

Cố Gia Huy nghe xong hơi nhíu mày, tiếp tục nói: “Anh với Ngôn Hải ai đẹp trai?”

“Đều đẹp trai hết.”

“Đáp án của em quá là chung chung rồi, em còn không nói anh đẹp trai nhất?” Cố Gia Huy không hài lòng nói.

Nhưng mà… rö ràng mọi người đều đẹp trai mà… mỗi người đều có nét đẹp riêng của mình mà, em thực sự không phân biệt được.” Hứa Minh Tâm thành thật nói.

“Thế nếu như anh nói với em, em và Trịnh Hoa đều xinh đẹp như nhau thì sao?” “Thật sao? Em và cô ấy đều xinh đẹp như nhau sao? Cái này… anh đang quả khen em rồi.” Hứa Minh Tâm có chút phần khích.

Cô Gia Huy nghiên răng nghiến lợi nói: “Hứa Minh Tâm, đầu óc của em đều bị dính keo dán lên rồi hay sao? Nhanh chóng thay quần áo đi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 342


Chương 342

“Sao đột nhiên lại hung dữ như vậy chứ?” Hửa Minh Tâm ù ù cạc cạc, vẫn còn có chút không hiểu, rõ ràng vừa nãy còn đang tốt đẹp mà.

Rất nhanh, cô đã thay quần áo xong, chiếc váy của lễ phục rất dài, Hứa Minh Tâm còn đặc biệt mặc thêm một cái quần giữ nhiệt ở bên trong. Bây giờ đã là tháng mười hai, thời tiết chuyển lạnh rồi, nghe nói tuần sau còn có tuyết nữa. Cô không thể vì phong cách mà không cấn giữ ẩm được.

Cô thay quần áo xong bước ra, Cố Gia Huycẩm một chiếc khăn choàng bước tới, vừa hay che được bờ vai tr*n tr** của cô, che đi cảnh xuân duy nhất lộ ra ngoài. “Đẹp không?” Cô đứng tại chỗ xoay người một vòng.

Cố Gia Huy nhìn thấy sự khác thường, nói: Bên trong váy của em, màu da sẫm đó là thứ gi?”

“Quần giữ nhiệt đó!”

Cố Gia Huy nghe xong, cả đầu đều là gạch den

“Em mua cho bạn cùng phòng mỗi người hai chiếc, cũng muốn mua cho cả anh nữa nhưng mà em chưa từng mua quần giữ nhiệt cho đàn ông bao giờ nên không biết số đo. Lần sau em sẽ mua một chiếc thước dây về đo thử, trời lạnh rồi thì phải mặc quần giữ nhiệt, nếu không sẽ bị lạnh công chân đó!”

Cố Gia Huy nghe xong câu này, có chút đau đầu.

Những cô gái bây giờ không phải đều thích cái đẹp không mặc quần giữ nhiệt sao? Sao Hứa Minh Tâm lại hăng hải như vậy cơ chứ?

“Anh cũng phải mặc sao?”

“Tất nhiên!””Vậy anh có thể cầu xin em đừng mua màu da sắm được không? Mua cho anh màu đen là được rối.” Đây đã là sự nhượng bộ lon nhất của Cố Gia Huy rồi.

“Đước thôi, không thành vấn đế!” Hứa Minh Tâm vỗ ngực, thể hiện rằng không có vấn đề gì.

Xuống lầu, Cổ Yên đã đợi sản ở đó rồi.

Cô ấy ăn mặc rất nóng bỏng, váy ngắn nhỏ bằng da bóng màu đỏ tươi, bừng bừng khí thế. Mái tóc xoăn dài xõa xuống trước ngực, càng hiện lên vẻ hoang dã.

“Lệ Nghiêm đâu? Không tới đây cùng em à?”

“Anh ấy không thích những nơi như thế này cho nên em không có gọi anh ấy.”

“Đi thôi, đến lúc đó anh phải giao Minh Tâm cho em rồi.”

“Yên tâm đi, không thành vấn để.”

Một đoàn người đang tiến đến hội trường hôn lễ. Hôn lễ rất xa hoa, vậy mà lại tổ chức ở trên biển.

Ba chiếc du thuyền cao vài tång, sau khi khách mời lên thuyền liền tiến về phía mặt biển chạy đi, như vậy cũng là vì để ngăn chặn đảm phóng viên đưa tin.

Bây giờ du thuyền còn chưa khởi động mà đám phóng viên đã bao vây thành một vòng tròn. Cố Gia Huy xuống xe trước, sau đó C Yên và Hứa Minh Tâm cùng nhau xuống sau.

Đây vẫn là lần đầu tiên cô thấy một trận hỗn loạn đến như vậy, phóng viên cắm máy quay phim không ngừng chụp hình, tóm được một vị khách mời liến bắt đầu truy hỏi.

Những ánh đèn flash kia có chút chói mắt khiến cho cô không kịp thích ứng. Chính vào ngay lúc này, Cố Yên nắm lấy tay của cô, ổn định cơ thể của cô.

“Bây giờ bọn họ chi đưa tin về hôn lễ của Cố Tử Vị và HửaAn Kỳ mà cậu đã bị dọa thành ra thế này rồi. Nếu như sau này cậu và anh trai tôi tổ chức hôn lễ thì phải làm sao? Nhà họ Cổ có chút phức tạp, nếu như cậu đã chọn anh trai tôi thì đều sẽ gặp phải những thử này. Nhà họ Cố có thể mang đến cho cậu vinh quang và nhục nhã.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 343


Chương 343

CỔ Yên khi đối mặt với những tình huống như thể này rõ ràng đều rất thành thạo, mặt không đỏ, hơi thở không gấp, còn có thể nở một nụ cười tuyệt đẹp.

Chính ngay lúc này, bọn họ bị phóng viên chặn lại. “Cô Yên, liên quan đến tin tức của cô và cậu ba nhà họ Có, cô có cái nhìn như thế nào?”

“Nghe đốn, cô chính là con dâu nuôi từ nhỏ của nhà họ Cố, hiện giờ nhà họ Cổ chỉ còn Cậu Ba là chưacười vợ sinh con, cô có gå cho cậu ấy không?”

*Xin lỗi, giữa tôi và anh ba chi có tinh cảm anh em.”

“Vây tin đồn cô là con dâu nuôi từ nhỏ có phải là thật không?” “Nếu như là thật vậy tôi và anh ba đã ở bên nhau từ sớm rồi.”

Cố Yên thong thà ung dung trả lời câu hỏi. Phóng viên nhìn thấy cô ấy không con giá trị nào để truy hỏi nữa liển chuyển micro sang hưởng Hứa Minh Tâm.

“Cô Minh Tâm, giữa cô và cậu Ngôn Hải có quan hệ như lời đồn đại không?”

“Cô Minh Tâm, tôi biết được cô và nhà họ Cổ rất thân thiết, đặc biệt là rất thân với cậu ba nhà họ Cố, cô có biết nhiều chuyện riêng tư của cầu ba không?”

“Hôm nay chi gái của cô kết hôn về làm dâu nhà họ Cố, không biết cô có noi gương chị gái mình về làm dầu một gia đình giàu có không? Cô nghĩ thế nào về cầu Ngôn Hải?”

Cơ thể Hứa Minh Tâm cứng đờ khi nghe thấy những lời nói sắc bén này. Họ rất tôn trọng Cổ Yên nên không dám đến quá gần.

Nhưng khi đến chỗ cô thì họ tràn về phía trước như ong vỡ tổ.

Nếu không có Cố Yên ở đây thì chắc micro đã chọc thẳng vào mặt cô.

Hứa Minh Tâm có rất nhiều lời muốn nói nhưngkhông thể nói ra.

Cô nhất gan.

Cô chưa bao giờ thấy nhiều phóng viên như vậy, họ cấm micro hỏi chuyện như cấm những lưỡi liềm sắc bén.

Lúc này Cố Gia Huy đang đứng trên boong tàu, khi anh nhìn thấy cảnh này thì hai tay âm thấm siết chặt, trái tim như bị treo lên.

Dáng người yếu ớt của cô ấy bị vây quanh bởi đám người ấy trông thật nhỏ bé và bất lực.

Sắc mặt cô tái nhợt, anh thực sự lo lắng cô sẽ ngắt đi.

Anh không tự chủ tiến lên một bước nhưng lại bị Khương Tùng Anh ngăn lại.

“Thưa anh, anh đã quên cái đêm mà anh và cô Minh Tâm gặp nhau lần đầu tiên cô Minh Tâm đã khôn ngoan đáp lại câu trả lời của giới truyền thông như thế nào sao?”

“Nhưng hai lần này khác nhau. Lần này có quá nhiều người. Tôi sợ cô ấy…”

“Nếu anh đi giúp cô Minh Tâm bây giờ thì tôi sợ rằng sẽ gây phiền phức cho cô Minh Tâm. Cô Minh Tâm còn đang đi học, nếu gây ra chuyện ồn ào thì không tốt.”

Khương Tùng Anh nhìn thấy cũng chỉ để trong lòng, nếu bây giờ không kiên nhẫn được mà gây ra lộn xộn thi không ổn chút nào.”Hơn nữa vẫn còn cô tu ở đó. Với tính cách nóng này của cô Tư thì sẽ không cam chịu đầu. Có cô tư ở cạnh cô Minh Tâm thì cô Minh Tâm nhất định sẽ không sao.”

Nghe vậy, Cố Gia Huy chỉ có thể có nén lo lắng và chờ Cổ Yên ra tay.

Có Yên đang do dự, do dự không biết nên để Hứa Minh Tâm tự vượt qua hay để mình giúp.

Cô lo lắng nhìn Hứa Minh Tâm rồi siết chặt bàn tay nhỏ đã đẩy mổ hôi vì lo lắng của mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 344


Chương 344

Cô tức giận hô lên một câu: “Sợ cái quái gì.”

Minh Tâm, đứng trước tình huống này cậu không thể sơ hãi.”

Sau đó cô lại hạ giọng kiểm chế tính khí nóng này của mình, binh tĩnh nói.

Hửa Minh Tâm biết.

Nếu sau này cô ấy và Cố Gia Huy ở cùng nhau thì dư luận chỉ tăng thêm thôi!

Nếu bây giờ cô không thể vượt qua thì sau nàylàm thế nào cô có thể vượt qua được?

Cô hít một hơi thật sâu, siết chặt bàn tay nhỏ bé của mình và nói, “Giữa tôi và Ngôn Hải không có chuyên gì như lời mọi người nói. Trước đây chúng tôi là bạn tốt và bây giờ chúng tôi là anh em tốt. Moi người đừng tùy tiện bia đặt phòng đoán, nếu làm tổn hại đến danh tiếng của tôi và Ngôn Hải thì cho dù tôi không truy cứu thì nhà họ Ngôn cũng sẽ không buông tha. ”

“Tôi thân vớiGia Huy vì anh ấy xem tôi như đàn em nên đổi xử rất tốt với tôi. Tôi không biết chuyện riêng tư của anh ấy. Nếu mọi người muốn biết thì có thể hỏi anh ấy. Mọi người có cần tôi gọi anh ấy qua đây và trà lới câu hỏi của mọi người không?”

Sau khi cô nói xong thì mọi người cũng trở nên im lặng.Nói cô và cậu Lâm có chuyện tình cảm mờ ám thì cô nói nếu cô không truy cứu thì nhà họ Ngôn cũng sẽ không buông tha.

Bọn họ không dám tiếp tục hỏi.

Khi được hỏi về xu hướng t*nh d*c của Cố Gia Huy thì Hứa Minh Tâm bảo gọi trực tiếp đương sự ra cho bọn họ hỏi.

Không ai dám đứng trước mặt hỏi Cố Gia Huy hỏi anh ta thích nam hay nữ, trừ phi nghĩ mình đã sốngđủ lâu rối.

Mọi người nhìn nhau không biết phải làm gì.

Bọn họ cử tưởng minh tim được quả hồng mém dễ bóp không ngờ lại khó xử lý như vậy.

“Vậy thì…tôi có thể hỏi tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô Minh Tâm không?”

“Tiêu chí lựa chọn bạn đời?”

Hứa Minh Tâm suy nghĩ một chút, trong đầu hiện

lên Cố Gia Huy.

“Trước hết, anh ấy phải đẹp trai.”

Cố Gia Huy đúng cách đó không xa vừa nghe thấy vậy liền nở một nụ cười tự mãn, anh quay sang nhìn Khương Tùng Anh nói: “Cô ấy đang nói tới tôi.”

“Còn phải có nhiều tiến nữa.”

“Đúng, chính là tôi.”

“Điều quan trọng nhất là yêu thương người khác!” “Cô ấy vẫn là người biết rõ nhất về tôi, cô ấy nói ra tất cà ưu điểm của tôi.”

Cố Gia Huy cười nói, trong lòng anh cảm thấy rất ngọt ngào.

Khương Tùng Anh bị cưỡng ép nhét thức ăn cho chó đấy miệng thì rất muốn nhảy thẳng xuống biển.”Điều quan trọng nhất người đó phải rất tốt, không quả mưu mô xảo quyệt, đứng suốt ngày phải đầu đá với nhau. Nhà giàu… Tôi hy vọng tránh xa những ân oản của những nhà giàu có, có được cuộc sống đơn giản mới là tốt nhất.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì sắc mặt trở nên u ám.

Khương Tùng Anh có chút đắc ý, anh cổ ý nói với Cố Gia Huy: “Anh Trung này, chuyện này cũng là nói về anh sao? Nếu như cô Minh Tâm biết cầu Cổ Lâm bị thương mấy lần đều là do anh bí mật gây ra thi sẽ nghĩ thế nào?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 345


Chương 345

“Còn có anh thường xuyên gây sự, dùng những thủ đoạn khác nhau đoạt về không ít lợi ích. Nếu cô Minh Tâm…”

“Khương Tùng Anh, tôi nghe nói vùng biển này có cá cắn người. Tuy rằng không kinh khủng như cá piranha nhưng cắn một cái cũng sẽ chảy máu. Hôm khác chúng ta thử tới đây cầu cá rồi dùng cậu làm mỗi câu thì sao? ”

Cố Gia Huy vừa nhìn mặt biển vừa nói, ảnh mắt bình tĩnh nhìn xa xăm, giọng nói không mặn không nhạt.

Sau đó anh nhẹ nhàng đào mắt nghiêm nghị nhìnKhương Tùng Anh như đang thảo luận bình thường.

Khương Tùng Anh chi cảm thấy toàn thân run lên, trong lòng dần cảm thấy lạnh leo.

Anh chỉ muốn trà thủ chuyện đó ăn cho chó vừa bị éo ăn, lúc bảo thủ thì rất sướng nhưng sau đó là đối diện vời lò hỏa thiêu!

Anh vừa nuốt nước bọt vừa sợ hãi nói.

“Anh Trung…Vừa rối tôi có nói gì sao?”

“Không thể nhớ được?”

“Tôi dường như bị mất trí nhớ rồi.”

“Cậu vừa khen tôi.”

“O, đúng, đúng! Những gì cô Minh Tâm đang nói đều là về anh, anh là tất cả trong lòng của cô ấy!”

“Ử, tôi cũng nghĩ vậy.”

Sau đó sắc mặt của Cố Gia Huy mới có chút tốt lên, Khương Tùng Anh thắm thở phào nhẹ nhõm rồi lau mổ hội lạnh trên trán.

Nạn lớn không chết thì cuối đời sẽ gặp may!

Phóng viên cuối cùng cũng buông tha cho Hửa Minh Tâm, cô đi theo Cổ Yên lên boong tàu.Yên cười nói: “Lần này biểu hiện của cậu rất tốt, đảm phóng viên này chỉ thích nói hướu nói vượnthôi, nếu cậu mạnh miệng thì bọn họ không dám làm gì. Bọn họ là điển hình của kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, cậu vừa nhắc tới anh trai tôi là bọn họ câm miệng ngay lập tức! ”

“Tôi, tôi không biết mình vừa nói gì, đúng là nói không thèm nghĩ. Nếu tôi nói sai cái gì là tôi sẽ chết chắc.”

“Sợ gì chứ? Cậu nói bậy cũng sẽ có người gánh cho. Nhìn đi, người nguyện gánh vác đang nhìn cậu!”

Hứa Minh Tâm ngước mắt lên và thấy Cố Gia Huy đang đứng đón gió, dáng người rắn rồi nối bật. Thật là đẹp.

Người đàn ông của cô ấy thật đẹp.

Cố Gia Huy bước tới xoa xoa đầu cô và nói: “Vừa rối em làm rất tốt, tối nay trở về sẽ được thường.”

“Thật sao? Phấn thưởng là gì?”

“Anh tự tay làm takoyaki cho em.”

“Được được được được.”

Có Yên ở bên cạnh lắng nghe cuộc trò chuyện này cảm thấy muốn nổi da gà, Hứa Minh Tâm mới mười tám tuổi nên nói chuyện kiểu thiểu năng như vậy cũng dễ hiểu nhưng anh trai cô ấy bao nhiêu tuổi rói? Tại sao anh ấy phải giả vờ dễ thương chứ? Có thựcsự không thể chiu đựng nổi!

Sau đó bọn họ bước vào cùng voi khách mời.

Cố Gia Huy bị ông cụ gọi đi, chắc là ông đang muốn bàn bạc chi tiết về đám cưới và gặp go đôi vợ chống sắp cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 346


Chương 346

Dù là em gái của HứaAn Kỳ nhưng cô ấy không phải phù dâu nên cũng không vào phòng thay đő.

Cô ấy chạy đến khu vực ăn uống và bắt đầu đi một vòng thường thức, tất cả đều là hải sản và đều rất ngon!

Cô Yên nhìn cô quen chân đi đến trước những chiếc bàn ăn dài và không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của những người khác mà bắt đầu ăn.

Cô Yên không thể nhịn cười.

Người khác miêu tả vẻ đẹp của người con gái thế nào?

Giống như một con bướm đang nhảy múa và dạo chơi trong vườn. Hứa Minh Tâm rõ ràng không phải là một con bướm, mà là…vua bụng bự.

Yên không quan tâm đến những món ăn này, cô muốn đi dạo xung quanh một lát. Trước khi rời đi cô đưa cho Hửa Minh Tâm một thứ gì đó.

“Cái này là cái gì?”

“Tai nghe không dây, cậu mang nó vào đi. Bất kể điều gì xảy ra với cậu tôi cũng sẽ biết và sẽ đến sớm nhất có thể.””Cũng không đến mức như vậy chứ? Mọi người cũng chỉ đến chúc mừng đám cưới, tôi nhìn ai cũng là người có tổ chất, chắc họ cũng không làm tôi khó xử đầu”

“Cũng không chắc lắm, giới thượng lưu vốn không sạch sẽ như vậy. Cậu cứ cầm lấy đi. Vì anh ba đã nhờ tôi bảo vệ cho cậu nên tôi sẽ phải chủ ý đến. Nếu như cậu có chuyện gì thì tôi sẽ không dễ ăn nói với anh ấy.”

“Được rồi.”

Minh Tâm đeo tai nghe vào tai và xõa tóc để che dấu thật tốt.

Cố Yên không quan tâm đến người cháu trai hiểm khi gặp mặt này và cô ấy cũng không muốn tham gia vào cuộc vui.

Cô đi xung quanh và chiêm ngưỡng cảnh vật.

Hứa Minh Tâm đang ăn uống vui vẻ nhưng không ngờ phía sau lại vang lên một giọng nói khó chịu.

Cô quay lại và nhìn thấy Trịnh Hoa.

Nhà họ Trừng cũng rất có mặt mũi ở Đà Nẵng nên tất nhiên sẽ có mặt ở bữa tiệc.

Khu vực ăn uống thường chỉ là để trang trí bởi vì những người phụ nữ đến đây rất chú ý đến dáng người nên không tủy tiện ăn uống.Hầu hết họ đếu cầm sâm panh và giao lưu với nhau.

Vì vậy ở đây có hơi vắng về, đây đúng là thiên đường của một minh Hứa Minh Tâm.

“Nhà họ Hứa không cho cô ăn hay sao mà cô lại đói đến mức này? Cô khiến người khác so không dám không thấy xấu hổ sao?”

Trịnh Hoa cười lạnh nói.

Lần trước cô ta đã chịu thiệt trước Hửa Minh Tâm, chuyện này cô ta nuốt không trôi.

Trước khi Hửa Minh Tâm có thời gian trả lời thi Trịnh Hoa đã bất ngờ hét lên.

“Mọi người đến xem đi, người này ăn thật ngon quá, không biết là con ma đói nhà nào đến đây?”

Mọi người vừa nghe thầy lời này liền đi qua và nhìn

Hứa Minh Tâm như đang nhìn một con quái vật.

Cô ấy sợ đến mức nhanh chóng đặt miếng sushi cua xuống.

“Cô ấy thực sự là ăn được, nhìn đĩa của cô ấy xem, đúng là rất nhiều!”

“Tôi đã nhìn thấy cô ấy ở đây từ khi tôi vừa bước vào. Cô ấy là con gái nhà nào vậy? Cô ấy ở một mình trông có về rất đáng thương.””Tôi nhận ra cô ấy. Đó là em gái của cô dâu và là đứa con gái không được yêu thương của nhà họ Hứa. Không hiểu sao cô ấy đột nhiên có liên hệ với nhà họ Ngôn, hơn nữa thêm mối quan hệ giữa chị gái và nhà họ Cổ nên giá trị của cô ấy đã dần tăng lên.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 347


Chương 347

Moi người xung quanh bắt đầu ồn ào.Trịnh Hoa hai tay ôm ngực: “Dù có tăng giá thi cũng chỉ là bề ngoài thôi. Có những thứ đã ăn sâu vào trong xương tủy không cách nào có thể thay đổi được. Dù bây giờ có dán lên người cái mác con gái nhà danh giá thì cũng chẳng có ai tin! Con gái nhà danh giá mà không có khí chất như vậy nói ra sẽ khiến người ta phải bật cười. ”

“Trinh Anh, cô đừng nói nữa. Cần thận người nhà họ Ngôn tìm đến cô gây khó dễ, Thẩm Thanh không dễ chọc vào đâu.”

“Người nhà họ Ngôn còn chưa tới. Dù có tới đi chăng nữa chẳng lẽ lại có thể ngăn người ta nói ra sự thật sao? Di Thầm Thanh luôn được tôi coi trong nhưng tại sao ánh mắt của cô ấy lại tệ như vậy?”

“Chắc là cô ta có quan hệ tốt với cậu Lâm? Nhà họ Ngôn cũng chỉ có một người con trai.”

“Còn không phải sao, nếu không Thẩm Thanh kiêu ngạo như vậy sao có thể nhận người như vậy làmcon gái nuôi?”

Mọi người không nhịn được bắt đầu nghị luận.

Hết cầu này đén câu khác không cho Minh Tâm có cơ hội để thờ.

Cỏ muốn biện minh rằng mọi chuyện không phải như thế này.

Nhưng cô ấy không thể nào chen lời được.

Trịnh Hoa nhìn thấy cô khẩn trương, sắc mặt trở nên đỏ bừng thi không khỏi cảm thấy vui mừng.

Lần trước không phải cô ta có cái miệng bén nhọn sao? Không phải thấy cô có một mình nên bắt nạt cô sao? Bây giờ nhiều người như vậy xem cô ta nói như thế nào?

Trịnh Hoa nở một nụ cười nhếch mép rối bước tới. Cô ta hạ thấp giọng, dùng giọng nói chỉ có hai người mới nghe được nói: “Chim sẻ thì mãi là chim sẻ, đừng cố bay lên trên cành làm phượng hoàng, cô không tự nhìn lại bàn thân xem mình là loại người gì mà dám tranh giành với tôi! Tôi nói cho cô biết, tôi đúng là muốn làm người thứ ba, cô dảm nói cho người khác biết tôi là người thứ ba sao? Tôi phá cô và Cố Gia Huy thì sao? Cô có dám công bố không?”

“Chỉ cần cô dám nói, tôi cũng dám khiến cho côvĩnh viễn không thể ngóc đầu!”

“Trịnh Hoa…Cô đừng có quá đáng!”

Hửa Minh Tâm siết chặt nắm tay, cô cố gắng hết sức chịu đựng.

“Có quá đáng không? Tôi chỉ dang day cho cô những nguyên tắc cơ bản của một con người. Cô nên an phận và đừng có suy nghĩ cái gì quá phận nữa!” Trinh Anh cười nói.

“Cô…”

Minh Tâm nóng này không nói nên lời.

“Hứa Minh Tâm, kỳ thực cô chính là một trò cười. Hiện tại tàu du lich còn chưa khởi hành, tôi khuyên cô mau rời đi nếu không cô tiếp tục xấu hổ. Cô có thể khiêu vũ sao? Có thể giao thiệp sao? Cô có thể xã giao với những người khác không? Trong những sự kiện giao lưu của giới thượng lưu như thế này thì cô chính là đổ bò đi.”

“Tôi không phải đồ bỏ đi…”

Cảm xúc của Hứa Minh Tâm dần trở nên kích động, sau đó cô đẩy Trịnh Hoa ra theo bản năng.

Trịnh Hoa đến quá gần khiến cô rất khó chịu.

Cô vốn đấy rất nhẹ, cô chỉ muốn đẩy cô ta ra mà thôi nhưng Trịnh Hoa lại loạng choạng vài bước rồi ngãxuống đất.

“A, sao cô có thể đưa tay đẩy người? Cho dù tôi nói mấy câu nghe không hay nhưng cô cũng không nên làm như vậy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 348


Chương 348

Những người ăn dưa vốn không biết sự thật định bỏ đi nhưng lại bị lời nói của Trịnh Hoa dẫn lại.

Khách khứa tụ tập ngày càng đông vây chặt lấy Hứa Minh Tâm.

Trịnh Hoa không chiu từ mặt đất đứng dậy, cô ta khóc khiến những người đàn ông có mặt đều mềm lòng.

Người đẹp khóc sẽ cần một quý ông.

Ngay lập tức có một người đàn ông xung phong đỡ Trịnh Hoa dậy và nói: “Cô Trịnh Hoa, ai dám đầy CÔ?

“Chuyện này cũng đừng có trách cô Tâm. Cũng là do tôi nói năng vô lễ và nói đùa rằng cô Minh Tâm đúng là ăn quả được, nhưng tôi cũng không muốn kich thích cô Minh Tâm. Cô Minh Tâm, tôi đã sai rồi…”

Trinh Anh bắt đầu già vờ ngây thơ và đáng thương.

Ngay khi cô ta nói những lời này nói ra, tất cả mọi người đứng về phía Trịnh Hoa, họ nhìn Minh Tâm vớiánh mắt đáng sợ như thể cô là một tội nhân.

“Không đúng, vừa rối tôi đã đấy cô ấy, nhưng không phải…”

“Không phải cô đã thừa nhận rồi sao?”

Trịnh Hoa chưa kịp nói xong bên kia đã lạnh lùng cắt ngang.

Mọi người xung quanh cô ngay lập tức chỉ trỏ vào Hửa Minh Tâm nghị luận, bọn họ nói rằng cô ấy kiêu căng ngạo mạn, có sự bảo vệ của nhà họ Ngôn nên cô ấy trở nên ngang ngạnh.

Sau đó còn lôi Hứa Đan Du ra nói, nói rằng cô ấy rất hiền lành và trong sáng nhưng tại sao em gái lại không có gia giáo như vậy, ở nơi công cộng còn đụng tay đụng chân.

Đúng lúc này có người trong đám đông hét lên: “Vợ chồng nhà họ Ngôn đến rồi.”

Mọi người nhìn về phía cửa và thấy Ngôn Dương đang đi vào cùng người vợ yêu quý của mình, chỉ cần có một người đàn ông nào nhìn Thẩm Thanh là ông ta sẽ trừng mắt nhìn lại.

Một người phục vụ giải thích chuyện mới xày ra cho Thẩm Thanh, nghe xong bà liền liếc mắt nhìn qua, Thẩm Thanh được mọi người biết là một ngườiđẹp lạnh lùng, nay đã ngoài bốn mươi nhưng bà vẫn vô cùng xinh đẹp.

Thời gian đặc biệt ưu ái cho cái đẹp.

Thẩm Thanh đi tới, Ngôn Dương lập tức don đường cho bà. “Tránh ra tránh ra, đừng cham vào vợ tôi!” Thẩm Thanh bước đến giữa hiện trường và nói: “Có chuyện gì vậy?”

Trịnh Hoa lập tức vừa khóc vừa nói: “Bác tới rất đùng lúc, mọi người ở đây đều đã nhìn thấy chính Hữa Trúc Anh đấy cháu trước, bác phải giúp cháu phân xử chuyện này cho rõ ràng…”

Trịnh Hoa nói xong, Thẩm Thanh không bình tĩnh khoát tay, chán ghét nói: “Tôi hỏi cô sao? Tôi đang hỏi con gái nuôi của tôi là ai đang ức h**p con bé, con nói cho mẹ, mẹ sẽ trút giận cho con.”

Thẩm Thanh vừa nói xong thì mọi người xung quanh trờ nên bàng hoàng.

Chuyện này rõ ràng là Hứa Minh Tâm đầy người khác, cho dù đối phương nói năng vô lễ cũng không nên làm như vậy. Nhưng khi Thẩm Thanh trực tiếp nói ra những lời này thì rõ ràng là muốn bao che khuyết điểm.

Trịnh Hoa chết lặng, cô không tin nhà họ Ngôn đàng hoàng lại có thể làm ra chuyện vớ vẩn như vậy. Cô ấy nhìn Ngôn Dương như thể tìm ông giúpđỡ rồi nói: “Bác trai, bác gái…”

“Bà xã tôi nói không đúng sao? Vợ tôi không hói cô thị cổ đừng nói chuyện. Nếu cô chọc giận vợ tôi thì gọi tôi cũng vô dụng.”

Trinh Anh nghe thấy vậy thì thắm cảm thấy lo lắng. Ngôn Dương vốn đã nổi tiếng là một người sơ vợ thì làm sao có thể chống lại Thẩm Thanh.

Lúc này, cô ta chi có thể cầu cứu ông nội, cũng may lần này cô ta không ở đây một mình.

Cô ta nhanh chóng nháy mắt với người phục vụ, người này lặng lẽ chuồn đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 349


Chương 349

Thẩm Thanh đi tới chỗ Hứa Trúc Anh rối nằm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nói: “Nói cho mẹ nuôi nghe là ai đang bắt nạt con?”

“Mẹ. Mẹ nuôi… Con có đầy cô ấy nhưng con không dùng sức, sẽ không đến mức làm cô ấy ngã xuống đất.”

Hứa Minh Tâm vẫn chưa thoải mái, cô vẫn còn lắp bắp khi nói từ “Me nuôi”. “Ó, con gái của tôi nói có đúng không?”

Thẩm Thanh nhìn Trịnh Hoa.

Thân thể Trịnh Hoa run lên, vừa rồi khí Thẩm Thanh nhìn Hứa Trịnh Anh, trong mắt bà hiện lên mộtđỡ rối nói: “Bác trai, bác gái…”

“Bà xã tôi nói không đúng sao? Vợ tôi không hỏi cô thì cô dừng nói chuyện. Nếu cô chọc giận vợ tôi thì gọi tôi cũng vô dụng.”

Trịnh Hoa nghe thấy vậy thì thắm cảm thấy lo lắng Ngôn Dương vốn đã nổi tiếng là một người sợ vợ thì làm sao có thể chống lại Thẩm Thanh.

Lúc này, cô ta chỉ có thể cầu cứu ông nội, cũng may lần này cô ta không ở đây một mình.

Cô ta nhanh chóng nháy mắt với người phục vụ, người này lăng lẽ chuồn đi.

Thẩm Thanh đi tới chỗ Hứa Trúc Anh rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nói: “Nói cho mẹ nuôi nghe là ai đang bắt nạt con?”

“Mẹ. Mẹ nuôi… Con có đấy cô ấy nhưng con không dùng sức, sẽ không đến mức làm cô ấy ngã xuống đất.”

Hửa Minh Tâm vẫn chưa thoải mái, cô vẫn còn lắp bắp khi nói từ “Mẹ nuôi”. “Ó, con gái của tôi nói có đúng không?”

Thẩm Thanh nhìn Trịnh Hoa.

Thân thể Trịnh Hoa run lên, vừa rồi khi Thẩm Thanh nhin Hứa Trịnh Hoa, trong mắt bà hiện lên mộttia dịu dàng nhưng khi nhìn lại bàn thân thì chi có một sự lạnh lùng.

Thân là một người lon tuổi mà không thèm khách khỉ với người nhỏ tuổi.

Làm thế nào mà cô ta lại chọc tức hai vợ chống vô lý này? Nhưng mà địa vị của nhà họ Ngôn cũng không thấp, cũng ngang bằng với nhà cô ta.

Ông nội chắc chắn sẽ không vì mình mà gây chuyện với bọn họ.

Bây giờ cô ta phải chiếm phần có lý nếu không cô ta sẽ thua một lần nữa!

Cô ta đã bị Minh Tâm đánh bại một lần và không thể có lần thứ hai như vậy nữa.

Cô ta hít một hơi thật sâu cổ vũ bàn thân.

Cô ta nói: “Bác gái, có phải bác đang bao che lỗi låm cho người nhà mình không? Trước mắt bao nhiêu người chẳng lẽ bác còn ỷ lớn h**p bé sao? Mọi người đều có thể nhin thấy cô ta đã đầy cháu, tại sao bác còn thiên vị cho cô ta?”

“Nếu Hửa Minh Tâm xin lỗi cháu thì chuyện này coi như xong. Bác gái cũng đừng bắt nạt một người nhỏ tuổi như cháu.”

“Ố? Thật sao?” Thẩm Thanh nhàn nhạt nói, sauđó nhìn về phía mọi người: “Con gái nhà họ Trình nói các người đã nhin thấy, thật sự các người đã nhìn thấy sao?”

Người đàn ông giúp Trịnh Hoa nói: “Đúng vây, chính mắt cháu đã tận mắt chứng kiến, quả nhiên là con gái nuôi của bác đã đẩy cô Trịnh Hoa.”

“Chồng, mau ghi nhớ người này rồi về chúng ta sẽ tính số.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 350


Chương 350

Thẩm Thanh giơ ngón tay trắng nõn chỉ vào người thanh niên sau đó nói với Ngôn Dương.

“Được được được.”

Ngôn Dương nghe lời nói.

“Còn có ai nữa? Tôi thấy là mọi người cũng đang nóng lòng, có phải là đang muốn chỉ ra lỗi sai của con gái tôi không? Ngôn Dương…”

“Bà xã nói từ từ thôi, nhiều quá người tôi sợ không nhớ nổi!”

“Đồ ngốc, điện thoại để làm cái gì? Không biết

chụp ảnh lại sao?” Thẩm Thanh liếc nhìn chồng một cái đấy vẻ hung dữ.

Ngôn Dương lập tức gật đầu rồi lấy điện thoại trong túi ra chuẩn bị chụp ảnh.Đám đông đang ăn dưa đứng phía trước rùng minh vội lùi lại mấy bước.

“Bác trai, bác gái, hai người hiểu lắm rồi, chúng tôi không thấy cái gì hết.”

“Không thấy? Vậy bỏ qua.” Thẩm Thanh nhẹ giọng nói.

Thanh niên vừa nói giúp Trịnh Hoa cũng dẫn hoàng sợ, lúc nãy anh ta chỉ đang biểu hiện trước mặt người đẹp mà thôi, nếu thật sự vì chuyện này mà đắc tội với nhà họ Ngôn thi thật là mất nhiều hơn được.

Thanh niên vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Cô chú, cháu cũng không thấy gì.”

“O? Không phải vừa nói đã nhìn thấy hết sao?”

“Cháu… Cháu nói bậy, cho dù có như vậy thật thì có thể là hai cô gái nói đùa rồi vô tình đưa đầy. Cũng không phải chuyện lớn.”

“Tôi thích cách đứa trẻ này nói chuyện đấy, Ngôn Dương, ông nhở kỹ người này, sau này để bạt thăng chức.”

“Cô chú, chúng tôi cũng không thấy gì hết. Nếu có thì chắc là hai cô gái đang đùa giỡn!”

Mọi người đều bắt đầu chen nhau nói.

Dù sao thi hầu hết những người này vừa nói nhữngdiều không tốt về Hứa Minh Tâm. Bây gio có bố mẹ có ở đây thì đường nhiên phải nói vài lời khách sáo.Trịnh Hoa sững sờ khi nhin thấy cảnh tượng này, cô ta không ngờ rằng vợ chồng Ngôn Dương có thể biến đen thành trắng, nói chết thành sống.

Đúng lúc này thì ông cụ nhà họ Trình đi tới.

Trịnh Hoa dường như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, ngay lập tức cô ta chạy đến khóc trong vòng tay của ông nội.

“Ông nội, cháu vừa mới cãi nhau với cô Minh Tâm, cô Minh Tâm đã đẩy cháu ra. Không ngờ khi hai bác nhà họ Ngôn đến đây lại… không ngờ lại thiên vị cô Minh Tâm mà bắt nạt cháu!”

“Ngôn Dương, thật sự là có chuyện này sao?”

“Chủ…” Ngôn Dương nhìn thấy người lớn tuổi đến thì hơi khó mở miệng.

Thẩm Thanh nhìn thấy thì hơi nhíu mày, không chịu được mà đá cho ông một cái.Ngôn Dương lập tức trở nên dũng cảm hơn, ông hít một hơi rồi nói: “Chú à, chúng cháu cũng vừa tới đây, bọn cháu đã hỏi một lượt mấy đứa nhỏ, bọn họ đều nói là không thấy. Bây giờ chủ muốn cháu làm gì? Bọn cháu làm cha mẹ cũng cảm thấy rất khó xử: “”Bác đang nói dối, ông nội, bọn họ đều nhin thấy rõ ràng, vừa rồi bác gái uy h**p bọn họ nên bọn họ mới quay lưng lại với cháu!

Ông cụ Trình nghe xong thì cau mày rồi nhìn về giảm đông không mấy thiện cảm.

“Mấy người đang giúp người khác bắt nạt cháu gái

“Chuyện này này..” tôi?”

Mọi người nhìn ông cụ Trình rồi nhìn Thẩm Thanh, cả hai đều là những người bọn họ không thể làm mất lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 351


Chương 351

Mới vừa rồi bọn họ đều đã thừa nhận với Thẩm Thanh rồi mà hiện tại lại muốn thay đổi lời nói thì không phải đã chính thức đắc tội với nhà họ Ngôn sao?

Nếu đã có lỗi với nhà họ Trinh ngay từ đầu thì cứ tiếp tục có lỗi đi.

“Thưa ông, bọn cháu không nhìn thấy gì cả.”

“Chú, bọn cháu cũng chưa thấy. Thực sự bọn cháu không biết hai cô gái này đã xảy ra chuyên gì.”

“Các người… các người …”

Trịnh Hoa tức giận đến mức run lên, cô ta chỉ hận ông nội đến muộn một bước nếu không nhất định sẽcó trái ngon cho Hứa Trinh Anh.

Ông cụ Trinh cũng nhưởng lên đội mày xám.

“Có phải bởi vì tôi già rối nên các người đều coi tôi như vật trang trí, không cần quan tâm đến đúng không? Mặt mũi của ông già này không đáng cho các người để ý đúng không?”

Khi ông cụ nói ra những lời này thi xung quang cũng lặng ngắt như tờ.

Khách mới vừa mới tiến vào cũng không dám đi lại đây hỏng chuyện.

Hai gia tộc có thế lực ngang nhau đối đầu, mệt bên thì cây già lên mặt, một bên thì là hai vợ chồng không nói lý, cả hai bên đều là xương cứng khó nhằn.

Lúc này Thẩm Thanh mở miệng nói: “Ông cụ Trình là người có vai về cao, Thẩm Thanh xin có lời chào. Mọi người đều nói chuyện của hai đứa trẻ là chuyện của con gái với nhau thì chúng ta đều làm cha mẹ cũng chỉ có thể hỏi đều hiểu, Nếu Thảm Thanh có làm chuyện gì không đúng thì xin chủ tha lỗi cho cháu.”

“Thẩm Thanh, cô đúng là rất giòi ăn nói. Tôi chỉ sợ cô là người trước mặt một một kiểu, sau lưng một đàng.

“Chú Trình, chú có thể nói tôi, nhưng không được nói vợ tôi. Cô ấy tuy là hậu bối của chủ, nhưng lại là vợ tôi. Vợ tôi chi tôi mới có thể dạy bảo, người ngoài dạy bảo tôi sẽ không vui. Tựa như vợ của chủ Trình, cũng sẽ không để tôi day dỗ mà có đúng không?”

“Cậu, cái thằng nhóc này, ví von kiểu gì vậy?”

“Chú Trình, có thể dạy bảo thằng nhóc là tôi, nhưng không thể dạy bảo vệ của tôi, chính là đạo lý đơn giản như vậy, Ngôn Dương tôi bao che, cũng chi bao che vợ của mình.”

Ông cụ Trình âm thẩm nhíu mày, tên Ngôn Dương này nhìn có vẻ như rất thầu tình đạt lý, quản lý kinh doanh rất tốt. Nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến vợ của ông ta, ông ta sẽ mất đi tất cả lý trí.

Nếu không, dựa theo cái đầu kinh doanh kỷ tài của ông ta, nhà họ Ngôn này đã sớm phát đạt rạng rỡ, trở thành nhà họ Cố thứ hai rồi.Nhưng hết lần này tới lần khác, bởi vì vợ Ngôn Dương đắc tội với không t người, dù vậy, nhà họ Ngôn cũng đủ để sánh ngang với nhà họ Trình roi.

Thật đúng là tuổi trẻ tài cao.Nhưng ông tới là vì đòi lại công đạo cho cháu gái, không cần thiết phải dây dưa không rõ với ông ta.

“Được, chỉ cần con bé Thẩm Thanh theo lẽ công bằng xử lý, lão già tôi cũng sẽ không quá phận. Cháu gái, con muốn xử lý như thế nào?”

“Con muốn cô ta nói xin lỗi con, trước mặt nhiều người như này!”

Trịnh Hoa tức giận chỉ vào Hứa Minh Tâm, không khách khí nói.

Cô ta nhất định phải ở trước mặt mọi người, khiến thể diện Hứa Minh Tâm mất hết, khiến tất cả mọi người nhận thức được Hứa Minh Tâm là người thấp kém đến thể nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 352


Chương 352

Kể cả Cố Gia Huy có đến, cô ta cũng là hợp tình hợp lý, không sợ hãi chút nào.

Hứa Minh Tâm nghe vậy trái tim hung hăng run lên một trận.Bây giờ hạng người thích khiêu khích thật sự là rất nhiều, cô cũng không muốn khiến cho bác trai bác gáikhó xử.

Coi như ở đây có camera, cũng sẽ quay được một màn cô đấy Trịnh Hoa vừa rối.

Bây giờ căn bản hết đường chối cãi.

Cô nhìn về hướng Thẩm Thanh, nói: “Bác..”

“Gọi me nuôi.”

Thẩm Thanh thản nhiên nói.

Hứa Minh Tâm lúc này mới ý thức được, bản thân nhất thời trong tình thể cấp bách, xưng hô sai rồi.

“Mẹ nuôi, con không muốn liên lụy đến mọi người, con đi nói xin lỗi vậy…”

“Nếu như mẹ đã can thiệp vào chuyện này rồi thì sẽ không thể để cho cô chịu ủy khuất. Con mẹ trước khi đi, người mà nó không yên tâm nhất chính là con, mẹ đương nhiên phải vì nó mà làm chút chuyện. Mẹ không phải vì mỗi mình con, mà là vi con của mẹ, con cũng không nơ tinh cảm của me, con nợ tình cảm của con trai me.”

Thẩm Thanh hạ thấp giọng nói, sau đó nhìn về phía ông cụ Trình, nói: “Lúc trước cháu gái ông cũng nói rồi, xảy ra một chút mâu thuẫn, tôi chỉ muốn hỏi một chút là mâu thuẫn gì.”

“Tôi… Cô ta ăn nhiều quá, tôi chi nhiều lời vài câu.””Cô ăn no rừng mo à? Đây là hôn lễ hai nhà Có

Hửa, cô ấy là người nhà họ Hứa, ăn đổ ăn của nhà minh, liên quan đến cô?” “Tôi…” Trịnh Hoa bị chặn họng không còn lời nào để nói.

Thẩm Thanh cũng lười cùng cô ta nói lời vô ích, nhìn về phía mọi người: “Các cô cũng nói xem, trước khi con gái của tôi đẩy cô ta, đã xảy ra chuyện gì? Từng câu từng chữ, tôi muốn nghe lời thật lòng?”

Lời này mỗi một chữ, lạnh lùng không gi sánh được.

Bữa tiệc náo nhiệt sôi nổi, lúc này tựa như đông cứng lại vài phần.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không dám giấu diễm, không thể làm gì khác hơn là đem lời vừa nói lắp lại một lần.

Trịnh Hoa chế giễu Hứa Minh Tâm như thể nào, kích động mọi người gây hiểu nhầm như thế nào, đều kể ra.

Trịnh Hoa sắc mặt càng ngày càng khó coi, cô ta nói: “Không phải như thế, ông nội, bọn họ hoàn toàn là đang nói dối.”

“Cô Anh, một minh tôi thì là người nói dối, nhiều người như vậy trăm miệng một lời, còn là nói dối sao?Chúng tôi xác thực thấy cô Minh Tâm ở đây ăn đồ ăn, không có ai vây quanh cả. Là cô gọi chúng tôi tới, bắt đầu. Cô còn nói bác Thẩm Thanh ảnh mắt không tốt, nhận một con gái nuôi như vậy, tôi nói không sai chủ, mọi người đều nghe thấy được.”

“Đúng vây đúng vậy, tôi có nhắc nhờ Hứa Minh Tâm là người của nhà họ Ngôn, cô ấy nói người của nhà họ Ngôn còn chưa tới, nói có tới thì cũng không sợ.” “Chính cô có ý kích động mọi người, tôi thấy, đấy cũng là giả! Cô cổ ý chạy đến trước tai người ta nói, cô và cô ấy quen thuộc lắm sao? Còn không biết lời cô nói là tối hay là xấu. Cô ấy đẩy cô ra, là phản ứng của người bình thường, chẳng qua cô cũng chỉ ngã một cái, mông đau nhức mà thôi, còn ẩm ĩ như vậy khua chiêng gõ trồng, gọi tới bao nhiêu người!”

“Nếu như bác trai bác gái không đến, chẳng phải là cô vẫn muốn náo loạn tiếp à.”

“Tôi… Không phải như thế…”

Kể cả Trinh Anh có muốn thể thốt phủ nhận, cũng không ai tin.

Hiện tại thế cục đã nghiêng về một phía, đổi với cô ta mười phẩn bất lợi. Cô ta nóng lòng như lửa đốt, cũng không biết nên giải quyết như thế nào.Chị có thể cầu cứu nhìn ông c* Trinh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 353


Chương 353

“Ông nội..”

Cô ta làm bộ đáng thương cầu cứu.

Ông cụ Trình một bước cũng không tiến lên, chỉ có thể chờ Thẩm Thanh mở miệng trước. Thấm Thanh thàn nhiên nói: “Ông cụ Trinh này, ông cũng nghe được đẩy, ở trước mặt ông tôi cũng không có đâm bị thóc chọc bị gạo, uy h**p bọn họ. Bọn họ nói những lời này là thật, như vậy cháu gái của ông dối gạt người trước, cũng đừng trách con gái tôi người sau. Nếu như phải nói xin lỗi, cũng nên là cháu gái ông xin lỗi con gái tôi trước mới phải. Sau đó tôi sẽ bảo Minh Tâm xin lỗi cháu gái ông, thế nào?”

“Cái gì? Bào tôi xin lỗi cô ta trước! Dựa vào cái gì!” Trịnh Hoa phẫn nộ chỉ vào Hứa Minh Tâm, căm giận khỏ nhịn.

“Chuyện này coi như xóa bỏ, chấm dứt ở đây đi.” Ông cụ Trình càm thấy cực kỳ mất thể diện, lên tiếng ngăn cản.

“Càm ông cụ không truy cứu, Minh Tâm, chúng ta đi.”

Thẩm Thanh già bộ vô cùng thân thiết nắm tay của Hứa Minh Tâm, xoay người rời đi, nhưng không nghĩ tới Trịnh Hoa lai mở miệng nói: “Bác trai bác gái,mọi người quản cũng quá rộng, Bố ruột người ta còn chưa đứng ra nói gì, hai người ngược lại thật nhiệt tình do1

“Chủng tôi quản việc đích xác là rất rộng, có muốn tôi cũng giáo dục cô một chút không?” Thẩm Thanh không khách khí nói.

“Cô… Cô ý lớn h**p nhỏ!”

“Ông cụ, cháu gái này của ông khẩu khí không nhỏ. Thật sự nếu không quản giáo nhiều hơn, tôi chỉ sợ sau này họa là từ ở miệng mà ra, liên lụy nhà họ Trình. Hôm nay vì nể thể diện của ông, việc này bò qua. Nhưng Thẩm Thanh tôi cũng không nhịn được ủy khuất, kể cả tôi có nhịn được, chồng tôi cũng sẽ không để tôi phải nhịn. Đừng để đến lúc tôi không chịu thua kém với cả đứa trẻ, nhà họ Trình các ông còn phải phái người cầu xin tôi, thì thật khó coi.”

“Trịnh Hoa, còn sợ chưa đủ mất mặt hay sao? Con yên lặng, bằng không con liền cút xuống phía dưới cho ông!”

Ông cụ tức giận.

Thẩm Thanh lúc này mới thoả mãn, dẫn người rời khỏi.

Đi tới chỗ không có ai, Thẩm Thanh lập tức buông lõng tay của Hứa Minh Tâm ra.”Hứa Minh Tâm, không biết con có nghe qua một cầu nói này chưa?”

“c*.. Câu nói gi?” Hứa Minh Tâm nhìn Thẩm Thanh, trong lòng vẫn là có chút sơ.

“Chó cậy gắn nhà, gà cậy gắn chuống.”

“Bà xã, sao em lại nói với con bé lời này chứ…” Ngôn Dương vỗ vỗ đầu, nhức đầu nói.

“Vậy em nên nói cái gì đây? Trước đây để thành toàn cho con chúng ta, em còn tự nguyện buông tư thái, tuyên bố với bên ngoài con là con gái nuôi của mẹ, vì để thân phận của con có chút địa vị hiển hách. Nhà họ Hứa không coi trọng con, con không có tiếng tăm gì, mẹ có thể lý giải. Nhưng hôm nay, con là con gái của Thẩm Thanh này rồi, sao con vẫn bị người khác ức h**p thành như vậy thể hà?”

“Con sợ mẹ chồng không lại nhà họ Trinh, hay là sợ người đàn ông của con không thể làm chủ cho con?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy cả người chấn động mạnh mē. Lời Thẩm Thanh nói mặc dù khó nghe, nhưng mỗi một từ một chữ đều là hợp tình hợp lý.

Trước đây cô rất sợ gây phiến toái, bởi vì cô đã quen bản thân không quyền không thế.

Quy luật sinh tổn từ nhỏ đến lớn của cô, chính là nói ít làm nhiều, tránh khỏi gây chuyện thị phi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 354


Chương 354

Bởi vì… Năng lực của cô quá nhỏ, không đủ để bảo vệ mình, nếu như trêu chọc người khác, kết quả là chính mình sẽ tự mình bị khô.

Cô tận lực cổ gắng nhu thuận.

Hiện tại, mặc dù có Cố Gia Huy che chở, cô vẫn còn thói quen nhân nhượng cho khòi phiến.

Vi dụ như vừa rồi, cô đã nghĩ trong lòng mình nói xin lỗi là xong chuyện rối, bản thân chịu chút oan ức cũng không tính là gì, dù sao thì từ nhỏ đến lớn cô cũng chịu quá nhiều uất ức, sởm đã thành thói quen

Trước đây cảm thấy mình đúng, nhưng bây giờ lại cảm thấy bản thân mình rất không có tiến đo.

“Xin lỗi, con biết sai rồi.””Con bé biết sai rói, chúng ta cũng không cần nói nhiều nữa đâu!” Ngôn Dương nói lời tốt.

Bà xã ông lạnh lùng, lời nói mặc dú khó nghe, nhưng lại không phải là không có lý.

“Anh chỉ biết vuốt đuôi ngựa, em mệt rối, đi nghi ngơi đây.”

Thẩm Thanh trừng mắt một cái, sau đó ly khai.

Ngôn Minh Thành bớt chút thời gian nói mấy câu với Hứa Minh Tâm : “Lời mẹ nuôi con nói con chở để ở trong lòng, bà ấy cũng là vì muốn tốt cho con. Nếu như con không biết phản kháng, thì không cách nào tồn tại trong cái vòng này được. Ngày hôm nay coi như là một bài của con, sau này con còn phài dựa vào chính bản thân mình. Nếu như hôm nay chủng ta không ở đây, chẳng phải là con chịu ủy khuất vô ích rồi sao? Chịu ủy khuất vô ích còn chưa tính, nếu như trước mặt nhiều người như vậy, bị người ta xem thưởng, vậy sau này con ai cũng có thể bắt nạt được.”

“Hiểu chưa?”

“Hiểu rối a, bố nuôi.” Hứa Minh Tâm khéo léo gặt đầu, bài học ngày hôm nay, có thể nói là có ích lợi không nhỏ.

“Bố cũng không muốn nói nhiều, bố đuổi theo mẹ nuôi con đây. Con không cần gọi bố nuôi, bổ nghe kỳquái kiểu gì, con vẫn là gọi bố đi, thấy dễ nghe hon chút, nếu không bố cử cảm thấy như là dang làm gi có lỗi với bà xã vậy đó!”

“Con biết rối, bố!”

“Bố đi đây.”

Ngôn Minh Thành như một làn khói đuổi kịp bước chân Thẩm Thanh, đi theo như tủy tùng, khuyên Thầm Thanh không nên tức giận.

Hứa Minh Tâm đang muốn đi lên boong thuyền nghỉ ngơi, không nghĩ tới Cố Yên xuất hiện, cũng không biết từ đâu mà xuất hiện.

“Sao cậu lại ở nơi này?”

“Từ lúc cậu gặp phải Trịnh Hoa, tôi đã chạy tới rồi. Vốn định thay cậu ra mặt, nhưng không nghĩ tới vợ chống Ngôn Minh Thành lại tới. Nghĩ đến bọn họ càng danh chính ngôn thuận hơn chút, hơn nữa vợ chồng bọn họ tính tình nổi tiếng không giảng đạo lý, chi biết bao che khuyết điểm, chắc chắn câu sẽ không phải chịu thiệt. Cho nên, tôi liên ở một bên xem kịch hay.”

“Lời Trịnh Hoa nói với cậu, tôi cũng đều nghe thấy được, đồng thời ghi âm lại cả rối, cái này gọi là chứng cử, Mặt khác lời Thẩm Thanh nói với cậu, tôi cũng nghe ra được, nói thì có chút khó nghe, nhưng y tử đều ở đó, chắc là cậu hiểu.”*Tôi hiểu rối, nhưng tôi sợ bản thân không kiên cường lên được. Tôi từ nhỏ đến lớn vẫn luôn yếu đuoi…”

Hứa Minh Tâm kém cỏi nhìn hai tay của minh, thói quen nắm chặt tay ẩn nhẫn, cô vẫn không học được cách làm sao xuất kích.

Cô cũng chỉ dám thể hiện ngoài miệng, nếu có một ngày đao thật thương thật, cô kỷ thực sẽ rất lúng túng!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 355


Chương 355

“Không sao đâu, cái này không thể giải quyết trong chốc lát được, từ từ sẽ đến, đợi lát nữa tôi sẽ dạy cho cậu học một khóa.”

“Có ý gi?”

“Trịnh Hoa đắc tội với người nhà họ Cô chúng ta, lẽ nào cứ tỉnh như vẫy à? Thẩm Thanh bênh vực được cậu, lẽ nào tôi không bênh vực được? Chi đây dẫn cậu đi xem một chút thể nào gọi là thủ đoạn cao tay!”

Cổ Yên lôi kéo Hứa Minh Tâm, hưởng phía phòng khách đi đến

Lúc này tân khách đã lên bờ, du thuyền bắt đầu chạy.

Trịnh Hoa bị ông nội mang về phòng nghi, cửa phòng vừa đóng, ông liên phản nộ mắng một trận.”Ông đã cành cáo con, Cố Gia Huy không phải người con có thể đụng vào, cũng không được đi đắc tội với Hứa Minh Tâm. Vi sao con không chiu nghe?”

“Ông nội… Con nuốt không trôi giọng điệu này, lẽ nào con so ra còn kém cô ta sao?”

“Nếu như con thực sự so được với cô ấy, thì Cố Gia Huy đã đổi với con vài phần kính trọng, mà không phải làm loạn đến cục diện bây giờ! Hiện tại ngược lại, đắc tội gia đình nhà họ Cố rồi, còn làm ầm ĩ lên với nhà họ Ngôn! Ông cảnh cáo con, không được phép trêu chọc gia đình họ Cố, cũng không được động vào Hứa Minh Tâm. Nếu không ông nội cũng không gánh nổi con, đến lúc đó con không chỉ chịu chút ủy khuất đơn giản như vậy!”

“Con là đứa bé duy nhất của nhà họ Trình, ông nội mong muốn con trở thành người tài, chứ không phải xoắn xuýt chuyện nhi nữ tinh trường!”

“Thế nhưng, con… con yêu Cố Gia Huy…”

“Câm miệng!”

Ông cụ gắm lên, cắt đứt lời của cháu gái nhà minh.

“Hổ đổ ngu xuẩn, nếu như con lại không nghe lời, dứt khoát tự mình ngồi du thuyền trở về đi, miễn cho ởchỗ này đắc tội với người khác, mất hết thể diện!”

Trịnh Hoa thấy ông nội thật sự nổi giận, cũng không dám cấu kinh on ào nữa.

Cô khẽ cắn môi, chi có thể nhẫn nhịn.

Cô đã chịu giáo huấn, trong lòng bất bình đi ra đi lên trên boong thuyền.Lúc này, tất cả mọi người đều ở trong đại sành ăn uống linh đình, căn bản không ai tới chỗ này châm chọc nữa.

Cô ta cần phải yên tĩnh một chút.

Cô sẽ không bỏ qua, chỉ cần tìm được cơ hội, nhất định sẽ kéo Hứa Minh Tâm xuống.

Hứa Minh Tâm cô ta căn bản cũng không có tư cách ở lại bên người Cố Gia Huy, chỉ có cô mới có tư cách!

Cô ta không ngừng hít sâu, nỗ lực dẹp loạn lửa giận trong lòng.

Đúng lúc này, có người ở phía sau gọi cô ta.

“Châu gái nhà họ Trinh.”

Trịnh Hoa nghe vậy siết chặt lông mày, xoay người nhìn lại, phát hiện là một người phụ nữ xinh đẹp động lông người.Mặc một chiếc váy da ngắn màu đỏ, khoác một cái áo khoác dài đi ra.

Hai tay cô khoanh trước ngực, ánh mắt kiêu bất cần, rơi trên người mình, khiến cho cô ta rất khó chịu. là ai?”

“Tôi tới dạy dỗ làm sao để đối nhân xử thế!”

Cổ Yên tiến lên, không nói hai lời, trực tiếp cho cô ta một tát.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 356


Chương 356

Cơ thể Trịnh Hoa đụng phải hàng rào vệ, lào đà lào đào.

Cô ta khiếp sợ nhìn Cổ Yên, cả giận nói: “Cô là ai, cô dựa vào cái gì đánh tôi?”

“Cô có thể đổ oan cho Minh Tâm nhà tôi, vì sao tôi không thể đánh cô chứ?”

“Minh Tâm nhà

Trịnh Hoa vắt hết óc suy nghĩ, nghĩ tới báo trước.

Cô ta… cô ta là con gái thứ tư nhà họ

Yên?”

“Coi như còn có mắt nhìn người, vậy cô cũng nên

Vy!biết, tôi tìm cô là vì cái gì đi?”

“Các cô… Các cô đều là con chó của Hứa Minh Tâm à? Bị cô ta gọi là tới quát là đi, chỉ mong được ra mặt vì cô ta, tất cả đều con mẹ nó điên rồi sao?”

Trịnh Hoa miệng không ngừng nói nói, rồng giận gào thét. Cố Yên nghe vậy, khỏe miệng khẽ nâng lên

cười nhạt: “Ông nội cô cũng là con chó nhờ cậy của cô sao?”

“Cô..”

Lời này khiến Trịnh Hoa thốt không lên lời.

“Cố Yên, cô không nên khinh người quả đáng, cô đánh tôi một tát này, nếu như bây giờ tôi mà gọi người tới, tôi xem cô làm sao bây giờ!”

“Gọi người? Cô cứ việc gọi, gọi càng nhiều càng tốt!

Cổ Yên lấy điện thoại di động ra, mở đoạn ghi âm vừa rồi ra.

Giọng nói bên trong cực kỳ rõ ràng, cô ta làm nhục Hứa Minh Tâm như thế nào, phách lối như thế nào.

“Cô… Tại sao cô có cải này?”

Trinh Anh sắc mặt trắng bệch một mành, khiếp sonhìn cô, giống như là thấy quỷ.

“Trọng điểm không phải là cái này đi, đường đường là tiểu thư nhà họ Trinh, vây mà lại tự nguyên làm tiểu tam, thật đúng là chưa bao giờ nghe thấy đó. Bản ghi âm này nếu như đưa đến trước mặt ông nội cô, không biết nhà họ Trình có để ý không?”

“Cô dám…” Trịnh Hoa run rẩy quát, hai tròng mắt cô ta đỏ bừng, phát điên giống như dã thủ.” Cổ Yên, cô đừng có quả đáng quá! Nhà họ Trình tuy rằng không so được với nhà họ Cố, thế nhưng ở Đà Nẵng cũng có tiếng tăm lừng lẫy. Cô một vừa hai phải thôi, hiểu không?”

“Quá đáng sao? Tôi chi đang dạy cô nguyên tắc đối nhân xử thế cơ bản, nên yên phận một chút, đừng hòng có từ trường không an phận!”

Trịnh Hoa nghe những lời này, cảm thấy cực kỳ quen thuộc, đây không phải là lời cô ta vừa nói với Hứa Minh Tâm sao?

Cổ Yên vậy mà… vậy mà trà lại nguyên xi cho cô ta.

Mất mặt.

tr*n tr** mất mặt.

Sắc mặt Trịnh Hoa cực kỳ khó coi, lúc xanh lúc trắng. Cổ Yên nói: “Lời này tôi cũng tặng cho cô, tôi cũng chỉ đang dạy cô đạo lý làm người cơ bàn mà thôi. Bối phận của tôi, lẽ ra cô phải gọi tôi một tiếng di nhi? Tôi dạy bào hậu bối của mình là hợp tình hợp lý, tôi cũng khuyên cô an phận một chút, đừng có bất kỳ tư tưởng không an phận nào. Cô luôn nói Trùc Linh không xứng với anh ba, vây có cũng không nhìn lại bảnthân một chút, cái người đức hạnh như cô, cüng xứng với anh ba, cũng muốn gà vào nhà họ Có chúng tôi, quả thực là nói chuyện viến vông!”

“Cổ Ngọc V.. Cô thực sự là khinh người quá đảng. Cô chẳng qua chỉ là con gái được gia đình nhà họ Cổ nhận nuôi mà thôi, nói khó nghe hơn thì là nuôi sủng vật, nuôi một con chó…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 357


Chương 357

“Thế nhưng hôm nay cô bị tôi giáo huấn đến run rẩy đó, tôi là chó, vậy cô là cái gì?” Cổ Yên không nhanh không chậm nói, hai tay

khoanh trước ngực, khóe miệng câu lên một tia cười giễu cợt.

Trịnh Hoa sao chịu nổi ủy khuất như vậy, sự tủi thân trước đến nay vẫn luôn ứ đọng, lúc này triệt để bạo lộ ra.

“Me nó tôi liếu mạng với cô, cô cái đồ phụ nữ ti tiện này hẳn là muốn tìm chết!”

Trịnh Hoa như phát điên vọt tới.

Nhưng cô ta không phải là đối thủ của Cố Yên.

Có Yên mặc dù là quân y, thế nhưng cũng học rất nhiều công phu quyền cước, đánh nhau cũng vô cũng quyết liệt.Cô không sợ hãi chút nào, không cần tốn nhiều sức dã đem Trinh Anh túm lại, sau đó không khách khí ném ra ngoài.

Trịnh Hoa thàm hại ngã trên mặt đất, đầu gối cũng bị rách một mảng.

Đầu tóc cô ta xốc xếch, lúc này làm gì còn hinh ảnh con gái quyến quỷ nhà họ Trình cao cao tại thượng nữa.

“Giẫm đạp người khác rất thoải mái sao? Lúc giảm đạp người khác có nghĩ tới bản thân mình cũng có một ngày như vậy không? Nhà họ Cố chúng tôi không ngại gây sự, người ngoài kính chúng tôi một thước, chúng tôi trả một trường. Nhưng mà các người nếu như nghĩ không thông, nhà họ Cổ cũng nguyện ý cùng các người vui đùa một chút.”

“Trịnh Hoa, tôi khuyên cô một câu, không nên chọc vào chớ chọc, không nên động vào thì đừng động. Chỉ cần cô xem thường Hứa Minh Tâm, cô động một cái, thử xem anh tôi có lây mạng của cô hay không. Tôi là đang khuyên cô, không nên tự tìm đường chết.”

“Bên ngoài trời lạnh, tôi về trước phòng, tạm biệt.”

CỔ Yên vân đạm phong khinh nói, phảng phất như vừa rối cô không hề động thủ vẫn luôn là một thụcnữ như bình thường

Cô quay về đến dại sành, Hứa Minh Tâm đang đợi Ở sau cửa.

Mặc dù cô không thấy một màn kia, thế nhưng cô đeo tai nghe, nghe được rõ rõ ràng ràng, Cố Yên đơn giản là xả con túc toàn bộ, khí phách mười phấn!

“Yên, cậu ngẩu quả đi!”

“Loại người bắt nạt kẻ yếu điển hình như thế, ở trong tay tôi không dám ẩm ĩ ra cái gì, cũng chi dám bắt nạt ăn h**p cậu.”

“Nhưng… Nhưng như vậy có hơi quả đáng không?”

Hứa Minh Tâm có chút lo lắng nói.”Quả đảng à? Tôi đã rất nhân từ rồi đó, mấy năm nay tính tình thay đổi tốt hơn, trước đây nếu như tôi gặp phải dạng vô lại như vậy, tôi hạ thủ còn mạnh nữa. Là do Trịnh Hoa cô ta quá phận, ba lần bảy lượt. Có một số việc một lần còn được không có lần hai, lần hai không có lần ba. Cô ta đã không phải là một hai lần, thật sự nếu không khiến cho cô ta chịu chút khổ cực, chỉ sợ sau này không yên ổn nổi.”

“Cậu nói cũng đúng, Trịnh Hoa không chì một hai lần khiêu khích. Trước cũng đã cùng cô ta tranh chấp qua, von tuong rång cô ta sẽ không động đến nữa,không nghĩ tôi lấn này vẫn muốn hại tôi.”

“Cai này cho cậu.”

Co Ngoc Vy dưa tới một món đồ chổi nhỏ, nói: “But ghi âm, mọi việc đều phải lưu lại chứng cứ, cảnh sát phá án, luật sư đều sẽ mang theo, cô cũng giữ lấy một cái phòng thân.”

“Cám ơn cậu, Yên!”

Hứa Minh Tâm cảm động ôm lấy cô, thơm cô một cải thật to.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 358


Chương 358

“Được rồi được rồi, nếu như để anh tôi nhìn thấy, phòng chứng lại muốn ghen tuông đó.”

Cổ Yên vẫn cảm thấy bản thân rất thành thục ổn trọng, dù sao mấy năm này mài giũa, hơn nữa tuổi các càng ngày càng cao, đã không còn tỉnh cách chơi đĩa trước đây nữa.Nhưng bây giờ ở cùng với Hứa Minh Tâm, cô lại cảm thấy mình vẫn là một cô gái nhỏ, hùng hổ, mạnh mẽ vang dội.

“Yên, cậu và Thư Hàn thật giống nhau đỏ.”

“Giống thể nào?”

“Thư Hàn cũng là người tính tình nóng này háp tấp, bình thường động một chút là cướp cò. Thế nhung cũng lòng dạ thiện lưng, cùng xinh gái như nhau!”

“Cô ấy giống như là tôi của tuối hai mươi mot, đợi cô ấy lớn hơn vài năm, thì sẽ hiểu được hai mươi sáu tuổi nên có sự thành thục ổn trọng.”

Năm năm, đủ để mài giũa một người góc cạnh, khiến bên trong cô càng thêm sắc sảo.

Bạch Thư Hân chính là cô của hai mươi mốt

Mà cô là hai mươi sáu tuổi của Bạch Thư Hân. tuổi.

Bạch Thư Hân hai mươi mốt tuổi, thì không cách nào chiến thắng được Cô Yên hai mươi sáu tuổi.

Cố Gia Huy từ trên lầu đi xuống, biết được chuyện vừa xảy ra, đặc biệt dẫn Hứa Minh Tâm đi cảm ơn vợ chống Ngôn Minh Thành.

“Không cần càm ơn, tôi cũng không phải giúp vợ của cậu, tôi là đang giúp vợ của mình.”

Thẩm Thanh ngồi ngay thằng, tao nhã vắt chân.

Ngôn Minh Thành đang xoa huyệt Thái Dương cho ba

Cố Gia Huy nghe vậy chỉ cười cười: “Bà Ngôn nói đùa rồi, mặc kệ nói như thế nào, hai vị đã giúp vợ chưa cười của tôi, ngày khác tôi tất có lễ trọng càm ta. Chúng tôi cũng không quấy rầy hai vị nữa, tạm biệt.”

Cố Gia Huy mang Hứa Minh Tâm rời khỏi, saukhi cửa phòng đóng, Ngôn Minh Thành nói: “Dựa theo tính của Cố Gia Huy, nhất định sẽ đem khu vực mới khai phá kia để cho tôi, đây chính là cái tôi luôn muốn có, nhưng tập đoàn J&C vẫn luôn nằm ở trong tay.”

“Ông có thể có chút tiền đồ được hay không, tôi là đang giúp con dâu tương lai, nếu như ông nhận lấy tạ lễ, tôi đây há chẳng phải là chưa đánh đã bại à.”

“Bà xã nói rất đúng, cũng không cần nữa.”

Ngôn Minh Thành mặc dù có chút nhức nhối, nhưng vẫn không làm trái với ý của Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh nhìn ra được ông không phục, bà không hiểu mấy chuyện trên phương diện làm ăn, nhưng hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy, ông chỉ cần chuyển động lông mày, bà liền biết ông đang suy nghĩ gì.

Bây giờ không phải là lúc nên tùy hứng.

“Ông muốn thì cứ lấy đi, dù sao thi con trai chúng ta cũng không cưới được người con dâu này, tôi cũng chỉ là nói nói lẫy một chút, nhìn đỏ mắt mà thôi?”

“Bà thích Hứa Minh Tâm?”

“Ngôn Trúc Lâm nhìn trúng, tất nhiên con bé đó có ưu điểm, có thể đả động được con trai, lẽ nào không đà động được tôi sao? Chỉ là con bé kia ngốc,không phải dạng ngốc bình thường.”

“Con dâu thì phải từ từ dạy bảo, không vội không voi. Huống hồ bọn nó còn chưa kết hôn mà, con trai chúng ta còn có cơ hội, tình nghĩa đồng môn bao năm, khẳng định hơn được.”

Ngôn Minh Thành vừa cười vừa nói.

“Chi mong vậy.” Thẩm Thanh tâm trạng nặng nề nói: “Tôi mệt rồi, đi nghỉ ngơi một chút, chờ bao giờ tiệc cưới bắt đầu hãng gọi tôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 359


Chương 359

Ngôn Minh Thành lập tức đi trài giường chiều, sau đó âm thẩm chà chà tay nói: “Bà xã, chúng ta hiình như lâu rồi chưa…”

Lời còn chưa nói hết, Thẩm Thanh trừng mắt nhìn:

“Cái lão già này không biết thẹn à, ở cho này ông còn vội được, tất cả về nhà rồi nói, tôi mệt mỏi thật sự rồi.”

“..Tôi có thể nằm ở bên cạnh không? Tôi nhìn bà

ngủ thôi, không làm gi hết.”

“Cho phép.”

“Ta chủ long ân!”

Ngôn Minh Thành vô cùng hài lòng nói. Mà bên này Cố Gia Huy mang Hứa Minh Tâm

đi tới gian phòng nghi của riêng bọn họ, Cố Gia Huy vén tóc lên nhìn vết thương trước trán cô, ônnhu nói: “Chịu oan ức rồi à?”

“Ban đầu đúng là có một chút oan ức thật. Nhưng mà bác trai, bác gái và còn có cả Yên cũng giúp em giải quyết cả rói.”

“Vậy thi tốt rồi. Anh chỉ sợ em phài chịu oan ức mà thôi. Mặc dù phía sau anh đã ra mặt tạo áp lực cho bên nhà họ Trình, nhưng cũng không thể nào có thể khiến cô ta ngừng làm tổn thương em cà. Nhà ho Trinh thực sự là càng ngày càng làm cân mà, Hôm nay là lễ cưới của nhà họ Cố nên anh cũng không tiện nói gì nhiều. Chờ sau khi lễ cưới này kết thúc, chắc là anh sẽ phải phá lệ mà để ý nhiều một chút.”

Cố Gia Huy hơi nheo mắt lại, đôi mắt phượng đẩy thâm thúy, bên trong đáy mắt như toát ra hơi thờ của sự lạnh lẽo.

Trịnh Hoa quả thật là không biết sống chết gì mà. Lúc nào cũng lập đi rồi lặp lại như thế, không còn trò khác nữa à?”Bài, sau này em có đi đâu, chắc cũng không dám. ăn nhiều như thể nữa… Ăn nhiều như vậy sẽ bị người ta che cưoi mất,”

Hứa Minh Tâm đáng thương nói.

Điều khiến cô đau lòng nhất là chuyện này đây được không!

Mỗi lần có tiệc tùng gì đó thì sẽ có rất nhiều đồ ăn

ngon, nhưng những người ở đó ai cũng vô cùng dè dặt, cũng vô cùng thục nữ nên họ không lấy gì cả.

Những đồ ăn ngon tuyệt ấy cứ được bưng lên rồi lại được dọn đi, nhiều món vẫn còn nguyên không ai

đụng đến. Trong thế giới của Hứa Minh Tâm, việc lãng phí đồ ăn là sẽ bị trời phạt.

Trước kia cô sẽ không để ý gì đến hình tượng của mình, dù sao thì mình có ăn uống bừa bãi như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng có ai để ý đến mình.

Nhưng bây giờ thì khác rối, thân phận không giống như trước nữa, số người chú ý đến mình cũng nhiều thêm.

Cô phải cần thận từng tí một từ lời nói cho đến hành động của mình, không thể cho người khác có thể có được cơ hội bắt được điểm yếu của chính mình. Nếu không như vậy thì sau này sẽ khiến cho Cố Gia Huy phải mất mặt.

Cố Gia Huy nhìn tiếc bộ dáng đẩy tiếc nuối của cô, bất đắc dĩ mà mim cười.

“Em thích món nào? Anh sẽ bảo người vào phòng bếp mang ra đây cho em, để em ăn no thì thôi.”

“Nếu em mà thích bánh kem ở đây như vậy thì cùng lầm anh moi đầu bếp ở đây về nhà, mỗi ngày làm bánh cho em ăn”
 
Back
Top Dưới