Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 200


Chương 200

Trong lòng Hứa Minh Tâm đang rất không thoải mái.

“Đợi Cố Gia Huy trở về rồi hỏi là được rồi. Nhìn cái dáng vẻ hẹp hòi của cậu kìa.”

Hứa Minh Tâm không chịu về phòng, cô cứ chờ bên ngoài. Bạch Thư Hân cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể đứng chờ với cô.

Người khác đều đã về phòng đi ngủ cả rồi, nhưng hai người họ còn cố chấp ngồi trên thềm đá.

Cố Gia Huy và Lệ Nghiêm đi về chung với nhau, hai người còn đang cười cười nói nói thì nhìn thấy hai con ‘chó xù’ đang ngồi trước cửa.

Hai cô gái buồn ngủ muốn chết rồi, mắt đều đã mở không ra nhưng vẫn cố gắng dùng tay chống cằm.

“Minh Tâm?” Cố Gia Huy vỗ vỗ vai của Hứa Minh Tâm, bây giờ cô mới tỉnh lại.

Cô thấy anh về rồi thì ngay lập tức đứng phắt dậy.

“Anh về rồi, nghe nói mới vừa hô hấp nhân tạo cho người khác đúng không?” “Em nghe được ở đâu thế?”

“Anh đừng có quan tâm em nghe được ở đâu. Anh hôn người ta rồi còn sờ người ta nữa đúng không?” Hứa Minh Tâm nói với vẻ không vui.

Người tắm suối nước nóng cũng chẳng phải mỗi Cố Gia Huy, sao những người khác không chạy tới mà anh vội vàng chạy tới làm gì chứ?

Hứa Minh Tâm nghĩ tới đây thì trong lòng có chút khó chịu.

Lệ Nghiêm nghe thế thì nói: “Đây không phải là hôn với sờ, đây là thao tác cơ bản để cứu người. Phải đè ép lồng ngực mới đè được nước trong đó ra, hiểu chưa?”

“Đúng thế, Minh Tâm em cũng đừng quá quan tâm làm gì. Đây là thao tác y học bình thường mà thôi.”

“Vậy tại sao người khác không chạy lên mà anh đi làm cái gì?”

“Dù sao anh ấy cũng là cấp trên, tính mạng của nhân viên là quan trọng nhất mà.”

Bạch Thư Hân giải thích.

Cô ấy có chút ngại không dám nhìn Lệ Nghiêm. Dù sao trước đó cô ấy nói tuyệt tình đến thế.

Ánh mắt Lệ Nghiêm nhìn Bạch Thư Hân rất lạnh nhạt, giống như nhìn một người lạ vậy.

Anh ta đang cố gắng không đưa mắt tới, anh ta đang khống chế tâm trạng của mình.

“Cô ấy mắc bệnh tim, còn về phần người làm hô hấp nhân tạo à…?” Cố Gia Huy nhìn bộ dạng ghen tuông của Hứa Minh Tâm thì không nhịn được cười, anh nói tiếp: “Đúng là cô ấy mắc bệnh tim, cho nên té xỉu xuống suối nước nóng, cuối cùng còn đuối nước. Cứu người là thật, nhưng là do Lệ Nghiêm làm hô hấp nhân tạo. Cậu ta là bác sĩ, cậu ta không xông lên thì anh xông lên làm gì chứ.”

“Là bác sĩ Doanh ư?”

“Cái gì, là anh à?”

Bạch Thư Hân ngạc nhiên thốt lên. “Xem ra lần sau chúng ta mới có thể uống vui vẻ rồi. Tôi không quấy rầy mọi người nữa, tối nay tôi còn phải lái xe về.”

Lệ Nghiêm không trả lời Bạch Thư Hân mà là quay người rời đi. Bạch Thư Hân vội vàng chạy tới tóm cổ tay anh ta và nói: “Anh hôn người khác còn sờ người khác nữa ư?”

“A? Thư Hàn, không phải cậu vừa mới khuyên tớ đây là thao tác cơ bản để cứu người ư?”

“Không giống nhau, tớ tưởng rằng là Cố Gia Huy!” Bạch Thư Hân nhìn về phía Lệ Nghiêm rồi nói: “Anh có lầm không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 201


Chương 201

“Anh là bác sĩ, anh cứu người, chăm sóc người bị thương không phải là chuyện bác sĩ nên làm sao?

“Nhiều người như thế cần anh đi à?”

“Anh là bác sĩ, anh có đạo đức nghề nghiệp của mình. Được rồi, cũng trễ rồi, em nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Lệ Nghiêm nói một cách bình thản rồi đẩy tay Bạch Thư Hân ra. Bạch Thư Hân vẫn không từ bỏ mà đuổi theo.

Hứa Minh Tâm quay đầu nhìn lại.

Vốn là cô không vui, sao bây giờ lại biến thành Bạch Thư Hân không vui rồi.

Ngay lúc cô đang cảm thấy mê mang thì đột nhiên hai chân rời khỏi mặt đất, cô sợ tới nỗi giật nảy mình. Ôm chặt lấy cổ của Cố Gia Huy theo bản thăng.

Đột nhiên Cố Gia Huy lại ôm cô lên.

“Anh làm gì thế hả? Mau buông em xuống đi, lỡ bị người khác nhìn thấy thì sao bây giờ?”

“Bây giờ mọi người đi ngủ cả rồi, chúng ta cũng nên đi ngủ thôi.”

Cố Gia Huy trực tiếp bế Hứa Minh Tâm tới phòng mình. Anh vẫn còn có chút mệt vì ngộ độc thực phẩm nhưng vẫn thừa sức ôm cô.

“Không ngờ rằng cô nhóc nhà em ghen cũng ghê nhỉ. Không cho hô hấp nhân tạo cho người khác luôn cơ?”

“Nếu như trong lúc nguy cấp thì em sẽ không ngăn cản anh. Thế nhưng rõ ràng là có nhiều người ở đó như thế vì sao mà hết lần này tới lần khác lại là anh. Khương Tuấn cũng ở đó mà.”

“Anh biết, lần sau khi làm bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ nghĩ một chút. Anh là người có gia đình rồi, có việc nên làm có việc khôn anh biết mà.”

“Anh biết là tốt, nghe các cô ấy nói mà sắp kể thành phim dài tập rồi đấy.”

“Được rồi được rồi. Em ở đây đợi anh, anh đi tắm rồi đi ngủ.”

“Lần này… có phải trả tiền không?”

“Có cái nào ít hơn một nghìn à?”

“Có chứ, trong túi em có năm trăm đồng này.”

“Vậy thì ngủ thôi.”

Cố Gia Huy vừa cười vừa nói.

Rất nhanh sau đó Cố Gia Huy đã tắm rửa xong, Hứa Minh Tâm đang nằm trên giường xem mạng xã hội.

“Em thích mèo à?”

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua một chút.

“Đúng thế, chỉ cần là mèo em đều thích.”

“Vậy sau này em nuôi mèo, anh nuôi em được không?”

Cố Gia Huy nói một cách dịu dàng.

Trái tim của Hứa Minh Tâm run lên, câu nói này của Cố Gia Huy đã làm cô rung động.

“Được, anh nhớ giữ lời đó. Đợi chúng ta kết hôn rồi sẽ nuôi cả phòng mèo luôn.”

“Ừ, em có thể nuôi cả phòng mèo, nhưng anh chỉ muốn nuôi mỗi em thôi.” Cả đời này chỉ nuôi một mình cô là đủ rồi.

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì thấy rất ấm áp.

Cô tựa vào ngực anh rồi tiếp tục nghịch điện thoại. Mà Cố Gia Huy cũng còn có một số công việc phải xử lý.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 202


Chương 202

Bầu không khí rất hòa hợp, mặc dù hai người ai làm việc của người nấy nhưng chẳng hề nhàm chán chút nào cả. Đợi lúc Cố Gia Huy làm xong thì Hứa Minh Tâm đã ngủ say rồi.

Cô hồn nhiên như một con mèo con, móng vuốt vẫn còn đặt trên người anh.

Lúc này Cố Gia Huy cảm thấy rất thỏa mãn. Anh biết là mình ngủ chung giường với cô sẽ rất đau khổ nhưng anh có thể vui vẻ chịu đựng. Anh muốn ôm cô ngủ.

So với hạnh phúc thì đau khổ quá tầm thường.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm tỉnh dậy. Lần này cũng tính là có kinh nghiệm rồi.

Cô cười hì hì thưởng cho Cố Gia Huy năm trăm đồng, rồi nhìn anh nhận lấy một cách trịnh trọng.

Ngay lúc cô chuẩn bị rời đi thì nghe thấy tiếng bước chân truyền tới, dường như là đi về phía này.

Hứa Minh Tâm giật mình vội vàng chạy vào nhà vệ sinh mà trốn.

Rất nhanh sau đó có người gõ cửa. Cố Gia Huy chuẩn bị xong thì đi ra mở cửa.

Ngoài cửa chính là cô gái được cứu hôm qua. Cô ấy ở trong bệnh viện một đêm cũng đã quay về bình an rồi. Hứa Minh Tâm mở he hé cửa ra đủ để nhìn thấy chuyện xảy ra ở cửa phòng.

Hứa Minh Tâm biết cô gái này, cô ấy tên là Lê Minh Nguyệt, bề ngoài rất xinh đẹp, lại còn dịu dàng động lòng người. Chỉ riêng bộ tài vụ đã có mấy người đàn ông thích cô ấy chứ đừng nói gì là cả công ty. Bạch Thư Hân còn nói nội bộ tập đoàn có một cuộc tuyển chọn sắc đẹp. Lê Minh Nguyệt cũng có ở đó.

Hứa Minh Tâm là phụ nữ mà còn cảm thấy Lê Minh Nguyệt rất đẹp. Cô ấy thật sự rất đẹp.

Lê Minh Nguyệt ngượng ngùng nhìn Cố Gia Huy rồi liếc mắt đưa tình, cô ta nói với vẻ nũng nịu: “Chủ tịch Trung, cảm ơn hôm qua anh đã cứu em.”

“Tôi chỉ phụ trách đưa cô tới bệnh viện mà thôi. Người cứu cô là bác sĩ Doanh, cô nên cảm ơn cậu ấy thì hơn.”

“Lát nữa em sẽ đi cảm ơn bác sĩ Doanh sau. Em muốn đến cảm ơn anh trước, thuận tiện nói cho anh nghe vài lời trong lòng.”

“Cô muốn nói với tôi cái gì?”

“Chủ tịch Trung… em thích anh. Nghe nói anh độc thân nên em muốn theo đuổi anh.

“Không cần, cô không theo đuổi được tôi đâu.”

Cố Gia Huy trực tiếp nói thẳng.

“Chủ tịch Trung, anh không cần phải trả lời em ngay. Em sẽ từ từ cố gắng, mong anh cho em một cơ hội.” Lê Minh Nguyệt vội vàng nói.

“Xin lỗi, tôi không có cơ hội để cho. Cô có thể tới chỗ bác sĩ Doanh.”

Cố Gia Huy nói một cách bình thản.

Lê Minh Nguyệt thấy anh tuyệt tình như thế thì không khỏi hạ quyết tâm.

Cô ta trực tiếp đi vào, Cố Gia Huy thậm chí còn không kịp ngăn lại.

Cô ta vội vàng đóng cửa rồi sau đó.

Vậy mà Lê Minh Nguyệt lại cởi bỏ áo khoác ngoài ra.

Bên trong không mặc gì cả.

Hứa Minh Tâm ở bên trong nghẹn họng nhìn trân trối. Cô bị sự to gan của Lê Minh Nguyệt dọa sợ, cô ta cũng đã dốc hết vốn liếng rồi.

Trời ơi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 203


Chương 203

Dáng người của cô gái này tốt quá. Da trắng chân dài, trước sau đều vểnh.

Dáng người cân xứng, không có một chút thịt thừa.

Ngũ quan xinh xắn, da mịn màng, cứ như là tác phẩm của thiên nhiên.

Nếu Hứa Minh Tâm là đàn ông thì chắc chắn cô sẽ xông lên.

Nhưng đàn ông của cô bất lực! Cô gái này uổng công rồi. Cố Gia Huy nhíu mày, trong đôi mắt đen như mực của anh có chút tức giận.

Lê Minh Nguyệt không hiểu, cô ta cũng không muốn để ý tới, bởi vì cô ta đã chọn một con đường không lối về.

Lê Minh Nguyệt hít sâu một hơi, ngực phập phồng lên xuống.

Hứa Minh Tâm cảm thấy trán mình nóng lên, có hai hàng nước nóng chảy ra. Cô vội vàng sờ xuống mũi mình, phát hiện mình chảy máu mũi rồi.

Lửa này bốc cũng mãnh liệt quá đi!

“Đây chính là thù lao mà em dùng để cảm ơn ơn cứu mạng của chủ tịch Trung. Em bằng lòng dùng cơ thể của mình làm cái giá. Chủ tịch Trung… em là lần đầu tiên.”

Lê Minh Nguyệt cắn môi rồi cố gắng nói ra.

Bất cứ người đàn ông nào đều chẳng thể kháng cự tấm thân xử nữ.

Chỉ cần Cố Gia Huy là đàn ông thì cô ta không tin anh sẽ không quỳ lạy dưới váy của cô ta.

Cố Gia Huy nhìn từ trên xuống dưới một chút. Ánh mắt của anh như mũi kim đâm xuyên qua người Lê Minh Nguyệt.

Mặc dù trong phòng có điều hóa không khí nhưng cô ta vẫn cảm thấy lạnh.

Cô ta cũng không phải là loại người vô liêm sỉ, đây là lần đầu tiên làm chuyện này.

Cố Gia Huy mãi vẫn chưa trả lời đã khiến cho Lê Minh Nguyệt có chút xấu hổ.

Chẳng lẽ anh thích càng chủ động hơn ư?

Lê Minh Nguyệt lấy hết can đảm đi lên trước, muốn đến gần cơ thể Cố Gia Huy. Nhưng anh lại lui về sau một bước mà tránh đi.

Anh khôi phục lại sự bình thản, sâu trong đôi mắt là sự lạnh nhạt.

Trong giọng nói của anh không hề có một chút tình cảm nào, giống như là vừa vớt từ nước đá lên vậy.

“Sao? Tập đoàn J&C phát lương cho cô không đủ để cô mua đồ à?”

“Cái gì…”

Lê Minh Nguyệt mở to mắt ra, chẳng lẽ Cố Gia Huy là người không hiểu tình cảm như thế này ư?

Hay là anh đang cố ý làm khó chính mình, sợ chính mình còn có chiêu cuối?

Cô ta nói: “Anh Trung, em không mang theo bút ghi âm hay là máy quay gì đâu. Em chỉ là thích anh một cách đơn thuần, muốn tặng lần đầu tiên của mình cho người tài giỏi như anh. Sau này em cũng sẽ không dùng chuyện này để uy h**p anh. Sau chuyện này em sẽ tự động từ chức, anh cũng không cần phải lo lắng.”

“Cô có hứng thú với tôi à?”

Cố Gia Huy nói một cách hăng hái.

“Đúng thế, chủ tịch Trung phù hợp với hình tượng người đàn ông hoàn hảo trong lòng em.”

“Nhưng tôi không có hứng thú với cô.” Cố Gia Huy nói một cách vô tình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 204


Chương 204

Lê Minh Nguyệt trừng to mắt, cô ta có chút nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

Cô ta xinh đẹp, dáng người tốt, lại tự mình đưa đến cửa, sao lại có người sẽ từ chối chứ.

“Chủ tịch Trung… anh đang đùa em đúng không?”

Giọng nói của Lê Minh Nguyệt có chút phát run.

“Cô tự tin về bản thân lắm đúng không? Tôi thích ăn chay, kiêng mặn và dầu mỡ. Cho dù cô có không đệ đơn từ chức thì tập đoàn của tôi cũng không chứa nổi người như cô.”

Mặt của Lê Minh Nguyệt đỏ rực, bởi vì chịu nhục nhã.

Đã bị từ chối thì chớ, lại còn bị đuổi việc.

Cái gì mà ăn chay, kiêng dầu mỡ chứ. Rõ ràng là lừa người.

Lê Minh Nguyệt khoác áo vào rồi nói: “Người ta đồn rằng chủ tịch Trung không thích phụ nữ, xem ra là thật. Chẳng lẽ chủ tịch Trung thích đàn ông ư?”

Lê Minh Nguyệt nói thẳng, dù sao cũng đã bị đuổi rồi.

“Tôi không có thừa nhận. Cô cũng đừng đi tới chỗ bác sĩ Doanh nữa, lát nữa tôi còn tìm cậu ta có việc.”

Cố Gia Huy nói một cách thản nhiên.

Lê Minh Nguyệt nghe thấy thế thì đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

Tối qua Lê Minh Nguyệt và bác sĩ Doanh tắm nước nóng chung, hai người còn đồng thời chạy tới. Chẳng lẽ… hai người có cái gì mờ ám ư.

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không làm phiền đâu.”

Lê Minh Nguyệt thất bại mà về. Hứa Minh Tâm nghe thế thì lòng nóng như lửa đốt.

Cố Gia Huy nói vậy chắc chắn sẽ khiến cho Lê Minh Nguyệt hiểu nhầm. Cô ta vừa về thì tin tức Cố Gia Huy thích đàn ông cũng sẽ truyền khắp thành phố này.

Cố Gia Huy là đồ ngốc ư, lại còn phạm phải sai lầm cấp thấp này.

Hứa Minh Tâm thấy Lê Minh Nguyệt đi xa rồi thì mới chạy ra và nói.

“Cố Gia Huy, có phải là anh hồ đồ rồi không, anh cố ý khiến người ta hiểu nhầm làm gì?”

“Sao em lại biến thành thế này?” Cố Gia Huy nhíu mày.

Mũi của Hứa Minh Tâm đang không ngừng chảy máu, có chặn cũng không chặn được.

Anh vội vàng đưa cô vào nhà vệ sinh rồi rửa sạch cho cô. Để cô ngẩng đầu lên.

“Anh còn chẳng có phản ứng lớn như thế. Một người con gái như em sao lại còn chảy máu mũi hả?”

“Dáng người quá nóng bỏng, không cẩn thận thế là nóng trong người rồi.”

Anh không bình thường nhưng em bình thường lắm đó. Chỉ cần là người bình thường thì chắc chắn sẽ có phản ứng.

Hứa Minh Tâm nói thầm trong lòng.

Cố Gia Huy có chút dở khóc dở cười, cô nhóc này chẳng có chút định lực nào cả.

Vất vả lắm máu mới ngừng chảy. Cô nói đến chuyện chính: “Cố Gia Huy, anh nhất định phải tìm người chặn miệng Lê Minh Nguyệt lại. Cô ta sẽ nói lung tung đó!”

“Anh sợ cô ta sẽ không nói lung tung.” Hứa Minh Tâm có chút không hiểu nổi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 205


Chương 205

“Từ lúc anh khôi phục gương mặt thật thì có không ít người tìm tới. Vì ngăn chặn phiền phức thì cứ để người ngoài cho rằng anh là người đồng tính, không phải rất tốt à? Như thế cũng có thể miễn cho em ngày nào cũng lo lắng anh bị người ta cướp đi.”

“Anh cố ý à?”

“Không thì sao chứ?”

Cố Gia Huy nhướng mày rồi nói: “Hi sinh này có phải là lớn lắm đúng không?”

“Cho nên em phải đền bù cho anh, đời này không thể rời khỏi anh. Nếu không anh sẽ không tìm được vợ mất.”

Cố Gia Huy chạm vào trán của Hứa Minh Tâm rồi nói.

“Thật ra anh cũng không cần làm như thế, sự hi sinh này là quá lớn, không tốt cho danh tiếng của anh. Em không thích người khác nói xấu anh, em nghe được sẽ cảm thấy không thoải mái. Có người theo đuổi anh là chuyện tốt, chứng minh người đàn ông của em rất hấp dẫn. Em cũng tin rằng anh là người đàng hoàng, sẽ không phản bội em.”

Dù sao anh có lòng cũng không đủ lực.

Cố Gia Huy không ngờ rằng cô nhóc này sẽ yên tâm về mình đến thế. Tối qua còn ghen tuông ghê gớm lắm cơ mà.

“Em không lo lắng chút nào à?”

“Lo lắng thì có, nhưng em vẫn lựa chọn tin tưởng vào anh.”

“Tối qua em đâu có như thế này.” “Em nghĩ thông rồi.” Hứa Minh Tâm vỗ ngực rồi nói với vẻ kiêu ngạo.

Cố Gia Huy rất bất đắc dĩ, anh ôm chặt cô rồi nói: “Anh không quan tâm em nói thật hay giả, anh sẽ tạm tin. Lần này là anh muốn làm như thế, mặc kệ là em có muốn hay không anh đều có ý riêng của anh. Anh không muốn liên lụy không rõ với những người phụ nữ khác. Anh sợ sau này sẽ khiến em đau khổ. Dù chỉ có một phần trăm khả năng thì anh cũng sẽ khiến cho một phần trăm này biến mất.”

“Có một số thứ cho dù em có không cần nhưng trong lòng anh muốn cho em.”

“Những người phụ nữ khác có thì em cũng không thể thiếu. Chỉ cần anh có thì anh sẽ trao hết cho em.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì cả trái tim cô như được ngâm vào nước ấm vậy.

“Em muốn ngôi sao trên trời, anh cũng cho em sao?”

“Đợi một chút.”

Cố Gia Huy nói.

Sau đó anh gọi cho Khương Tuấn: “Khương Tuấn, liên lạc với hội thiên văn, xem vì sao nào gần chúng ta nhất, mua…”

“Mua cái đầu anh.”

Cố Gia Huy còn chưa nói xong thì Hứa Minh Tâm đã vội vàng dành điện thoại lại, trực tiếp nhấn tắt đi.

“Không phải là em muốn à?”

“Em chỉ muốn ví dụ thôi hiểu không? Lỡ đâu em bảo muốn trái tim của anh thì sao?”

“Ở đây này, em tự lấy đi.”

“Xem ra sau này không thể nói đùa với anh rồi. Dọa chết em mất, mua vì sao cơ đấy, anh điên rồi à? Cho dù em có phá của cũng không thể phá của kiểu này được! Nếu anh cảm thấy tiền nhiều quá tiêu không hết thì đưa cho em. Em cất giúp anh, lỡ đâu sau này anh phá sản trở nên nghèo khó thì số tiền này có thể giúp anh vực lại!

“Được rồi, nghe em hết. Giao quyền tài chính trong nhà cho em, được chưa?”

Cố Gia Huy nói với vẻ cưng chiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 206


Chương 206

Hứa Minh Tâm nghe thế thì mới hài lòng rồi nói: “Thế mới đúng chứ.”

“Đúng rồi, vừa nãy Lê Minh Nguyệt khỏa thân mà anh không cảm thấy được gì sao?”

“Có chứ.”

Cố Gia Huy thừa nhận.

Hứa Minh Tâm rất vui, cuối cùng anh cũng đã có phản ứng của một người đàn ông bình thường rồi.

“Ví dụ?”

“Anh so sánh em và cô ta một chút, hiểu được một từ.”

“Từ gì?”

“Thiếu ăn nên lép, khó trách em ăn nhiều như thế.”

Hứa Minh Tâm xụ mặt xuống, cô hận không thể tìm ra cái động để chui vào.

Mặc dù lần du lịch này xảy ra một số chuyện không thoải mái nhưng tóm lại là vẫn hết sức hài lòng.

Sau khi Hứa Minh Tâm về thì bắt đầu dậy lên cơn sốt giới tính của Cố Gia Huy.

Mặc dù cô biết đây đều là do Cố Gia Huy cố ý nhưng rất nhiều bạn học của cô đều gọi tới hỏi thăm, cô vẫn có chút buồn bã.

Cố Gia Huy đã thay đổi vì mình đến mức này rồi.

Vậy cô có nên hi sinh một chút, giả vờ làm người yêu với Bạch Thư Hân không chỉ?

Cô nói cho Bạch Thư Hân biết ý kiến này thì cô ấy trực tiếp trả lời một câu. “Có tin là tớ tát cậu một cái cho cậu dính lên tường luôn không hả?”

“Tin, tớ tin.”

Cuối cùng kế hoạch này chết từ trong trứng nước.

Nhưng chuyện này cũng có kết quả tốt, tối thiểu Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy có thân thiết đến đâu thì cũng chẳng có ai nghi ngờ bọn họ.

Cuối cùng có thể đi ăn cơm, dạo phố với nhau một cách quang minh chính đại rồi.

Buổi trưa, Cố Gia Huy trực tiếp đi xe vào trong trường học, lúc Hứa Minh Tâm lên xe thì chẳng ai nói cô cả mà đều chỉ chỏ anh.

Không ngờ người đàn ông đẹp trai như thế mà lại là người đồng tính. Đúng là để cho người khác không còn đường sống mà.

Hai người đi thẳng tới nhà hàng, còn chưa bước vào cửa thì đã có hai người đàn ông uống say khướt lảo đảo đi ra.

Một người mập trong đó không cẩn thận đâm vào Cố Gia Huy. Anh nhíu mày lại, phản ứng đầu tiên là đưa tay phủi quần áo, cứ như là lây vi khuẩn gì vậy.

Chi tiết này bị đối phương phát hiện.

Người mập kia hét to lên một tiếng nhưng không thể nào khiến cho Cố Gia Huy dừng chân lại được.

Đối phương có chút tức giận, anh ta trực tiếp lấy tay giữ vai Cố Gia Huy lại, muốn kéo anh về.

Cố Gia Huy quay người lại là có thể thoát khỏi một cách nhẹ nhõm.

Đối phương còn muốn chửi ầm lên, nhưng vừa mở miệng thì đã nhìn thấy gương mặt của Cố Gia Huy. Anh ta há to miệng nhưng chẳng nói ra được chữ nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 207


Chương 207

Anh ta chỉ vào Cố Gia Huy nửa ngày trời rồi cuối cùng thốt ra vài chữ.

“Cố Gia Huy?”

Cố Gia Huy híp mắt, anh không để ý tới mà muốn đi vào. Không ngờ rằng người kia lại cười rồi nói: “Nghe nói anh thích đàn ông?”

“Không biết anh có thích loại đàn ông như tôi không? Kỹ năng giường chiếu của tôi rất tốt, cam đoan rằng anh sẽ sướng tới nỗi muốn ngất đi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy mấy câu không sạch sẽ này thì mới đột nhiên nhớ ra được người đàn ông trước mặt này là ai.

Trương Quang, con trai thứ hai của bất động sản nhà họ Trương, là người đồng tính.

Chỉ cần có gương mặt đẹp thì anh ta đều muốn lấy được. Có mấy người mẫu nam được anh ta bao nuôi.

Trước kia cô thấy tin tức này thì khịt mũi coi thường, không ngờ hôm nay mình lại đụng phải.

Trương Quang muốn đi lên đụng vào gương mặt đẹp trai của Cố Gia Huy nhưng anh lùi về sau một bước.

Anh mấp máy môi nói ra những câu lạnh lùng: “Nếu anh còn dám bước lên một bước thì tôi sẽ đánh gãy tay anh.”

Anh nói không hề mang theo chút tình cảm nàm.

Trời thu mát mẻ, nhưng tự dưng lại thấy lạnh.

Trương Quang say rượu, vậy mà khi anh ta nghe thấy lời này thì lại tỉnh hơn một chút.

Trương Quang suy nghĩ lại về thế lực của mình.

Nghe bố anh ta nói, gần đây tập đoàn J&C muốn đầu tư khai phát miếng đất ở phía đông ngoại ô thành phố kia. Nhưng miếng đất đó rất đắt, có mấy công ty đang tranh giành, trong đó còn bao gồm cả đối thủ một mất một còn của Cố Gia Huy, Cố Trác Đông.

Anh ta nghĩ đến đây thì không khỏi có chút tự tin.

“Nghe nói chủ tịch Trung đang muốn miếng đất ở phía đông kia, chỗ đó có tiền cũng không mua được, ngay cả anh cả của anh nằm mơ cũng muốn mua miếng đất đó. Chủ tịch Trung, tôi cũng thích đàn ông, anh cũng thích đàn ông, không bằng chúng ta ghép lại một đôi. Anh để cho tôi sờ sờ, hôn hôn, ngủ ngủ. Có chuyện gì cũng dễ nói.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì đầu như run lên.

Vì sao lại phải giả vờ làm người đồng tính chứ, còn không phải là vì đuổi mấy kẻ theo đuổi đi.

Bây giờ thì tốt rồi, kẻ theo đuổi cũng đổi giới tính theo luôn rồi.

Hứa Minh Tâm vội vàng nắm chặt lấy tay của Cố Gia Huy, cô sợ anh tức giận mà đánh người.

Cô muốn đi lên trước mà giải vây. “Xin lỗi, chúng tôi chỉ tới đây ăn cơm.”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì đã bị Trương Quang đẩy ra.

“Không cần nữ.”

Hứa Minh Tâm lảo đảo vài bước, nếu không phải là do Cố Gia Huy nhanh tay lẹ mắt đỡ cô kịp thời thì chắc chắn cái mông của cô sẽ phải tiếp xúc thân mật với mặt đất rồi.

“Đi vào trước đi, lát nữa anh vào sau.”

“Cố Gia Huy, phải khiêm tốn một chút biết không? Em không muốn ngày mai lên đầu đề đâu!”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, cô bị Cố Gia Huy đẩy vào.

Cô vừa vào cửa thì nhân viên phục vụ đã vây quanh.

“Cho tôi một ly sữa chua, uống cho đỡ sợ một chút.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 208


Chương 208

Mà ngoài cửa đang giương cung bạt kiếm. Trong không khí đều tràn ngập mùi thuốc súng.

“Anh muốn ngủ tôi cơ à?”

Miệng Cố Gia Huy nhếch lên, anh nở một nụ cười lạnh lùng.

Mà nụ cười này rơi vào mắt Trương Quang, anh ta cảm thấy vô cùng đẹp.

Anh ta đã có rất nhiều đàn ông, nhưng chưa từng có ai đẹp được như Cố Gia Huy cả.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này đi, đẹp trai biết bao!

“Đẹp quá.”

“Tết này đưa anh về nhà nhá?”

“Tôi đưa anh về nhà trước.” Cố Gia Huy nói không nhanh không chậm, sau đó anh bước lên trước túm lấy cổ tay của Trương Quang, một tay khác trực tiếp đánh vào khớp nối của anh ta.

Sau đó, Trương Quang phát ra tiếng kêu như heo bị chọc tiết, còn có tiếng xương cốt bị gãy.

“Đau… đau quá…”

Trương Quang vội vàng rút tay về, tay phải anh ta đã đau đến nỗi không còn tri giác nữa rồi.

Gãy rồi ư?

Trương Quang đau tới nỗi toát mồ hôi đầy đầu, anh ta nhìn Cố Gia Huy với vẻ tức giận rồi nói: “Mẹ nó, mày lại dám đánh tao? Mày còn muốn miếng đất phía đông không hả?”

“Vì muốn nên mới đánh anh càng ác đó.”

Cố Gia Huy híp mắt rồi nói, cánh môi gợi cảm thốt lên từng chữ lạnh lùng.

Anh lại cho thêm một cú đấm, Trương Quang ngã xuống đất, đau tới nỗi chết đi sống lại.

Cố Gia Huy lấy khăn trong tay một người bán hàng tới xem náo nhiệt rồi lau đi lau lại từng ngón tay.

“Cút đi, đừng để tôi thấy anh một lần nữa. Nếu không thì thứ gãy cũng chẳng phải là cánh tay nữa đâu.”

Anh nói xong rồi trực tiếp vứt khăn lên mặt Trương Quang, sau đó quay người đi vào nhà hàng.

Trương Quang r*n r*, anh ta làm gì còn sức mà kêu gào chứ. Anh ta chỉ muốn về nhà tìm bố ngay lúc này mà thôi.

Một đám quần chúng xem náo nhiệt trợn mắt há mồm, cảm thán bóng người anh dũng của Cố Gia Huy.

Đẹp trai!

Một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi, mạnh mẽ như thế sao lại là người đồng tính chứ?

Hứa Minh Tâm uống xong một ly sữa chua, cô càng uống càng lo lắng, lại không kiềm chế được mà gội thêm một ly.

Cô nhìn thấy Cố Gia Huy bước vào thì vội đi tới hỏi: “Không sao chứ? Vừa rồi anh ta kêu thảm quá.”

“Dạy cho một bài học, để anh ta nhớ thật lâu mà thôi.”

Cố Gia Huy nhìn nước ngọt trên bàn thì nói: “Em lại uống rồi à? Không phải là đang lo lắng cho anh sao?”

“Cũng chính là bởi vì lo lắng cho anh nên trái tim em mới đập loạn đây này. Lúc em căng thẳng thích uống nước, đúng lúc em muốn uống sữa chua táo. Uống xong em phát hiện mình vẫn còn căng thẳng, lại đói bụng nên lại gọi thêm một chai. Cũng không phải là em không nghĩ tới anh, em có gọi cho anh một ly nước chanh mà.”

“Cái này là miễn phí.”

“Nó khác chứ, em quan sát rồi. Đây là chanh mà nhân viên mới cắt, mới vắt, không phải là loại đã cũ rồi. Ngon lắm đó, anh một ly em một ly, hoàn hảo.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 209


Chương 209

Hứa Minh Tâm cười hì hì rồi nói, cô như một con hồ ly nhỏ, tự cho là mình đã đạt được đồ tốt.

Nhưng thực tế thì hai trái chanh vừa nãy trong mắt người khác chẳng đáng một đồng.

Nếu cô không ở bên anh thì sợ rằng anh còn chẳng đụng tới, thậm chí còn chẳng nhìn. Nhưng bây giờ Cố Gia Huy lại cảm thấy hai ly nước chanh này rất quý giá.

Bởi vì đó là nước chanh đợt đầu tiên!

Đúng thế, cho dù là thứ gì, có không tốt đến đâu đi chăng nữa thì cũng sẽ có mặt tốt nhất.

Cố Gia Huy không thích quan sát những chi tiết nay nhưng chỉ cần Hứa Minh Tâm ở đây thì cô sẽ quan sát giúp anh, thế là được rồi.

Anh nâng ly lên rồi nhấp một ngụm: “Đúng là ngon lắm.”

“Thấy chưa, em cũng uống mấy ly.”

Đồ ngốc, bởi vì có em nên ly nước này có ý nghĩa đặc biệt, vậy nên anh mới cảm thấy ngon.

Nếu như không có em thì nó có ngon tới mấy cũng chỉ là vô vị mà thôi.”

“Chuyện này xử lý thế nào rồi? Tên mập đó có làm khó anh không, sau chuyện này chắc chắn anh ta sẽ tìm anh trả thù.”

“Nếu anh ta trả thù thì anh mới vui đây.” “Vì sao chứ?” Hứa Minh Tâm có chút thắc mắc.

“Vừa rồi em cũng nghe đó, bố anh ta nắm trong tay miếng đất tốt nhất ngoại ô phía đông của thành phố. Có rất nhiều tập đoàn muốn có được nó, người người đều có thể cho giá cao nhưng bố anh ta lại do dự không biết nên đưa cho ai mới có thể không làm mích lòng người khác.”

“Anh cả anh cũng muốn có được nó. Nếu ông ta đưa cho anh cả anh thì phải đề phòng anh trả thù. Nếu như cho anh thì lại không biết nên nói thế nào với Cố Trác Đông. Nhưng hôm nay ông ta không muốn làm mích lòng người khác nhưng con của ông ta không biết điều, làm mích lòng anh. Nếu như anh tóm lấy con của ông ta không há miệng thì ông ta phải làm sao?”

“Vậy thì ông ta phải đưa cho anh mảnh đất kia để nhận lỗi đúng không? Hơn nữa còn không dám để giá quá cao.”

“Thông minh thật đó, thưởng cho em gọi món, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó.”

Cố Gia Huy vừa cười vừa nói, anh đẩy thực đơn tới trước mặt cô.

Hứa Minh Tâm cũng không khách sáo, cô gọi ba món mặn một món canh, cuối cùng còn gọi hai chén cơm.

“Đủ chưa?”

“Đủ rồi, hai người làm sao ăn được nhiều thế chứ?”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới phát hiện Cố Gia Huy là gian thương. Người đàn ông mập kia còn chưa biết mình bị người khác lợi dụng, chắc đang vừa khóc vừa chạy về nhà rồi “Cố Gia Huy, anh luôn khéo léo tính toán như thế này sao?”

Hứa Minh Tâm vừa ăn vừa hỏi.

Cố Gia Huy gắp đồ ăn, khi anh nghe thấy câu này thì tay có hơi khựng lại.

Anh đặt đũa xuống, uống một miếng nước rồi mới nói với vẻ bình tĩnh: “Không, người không phạm ta ta không phạm người.”

“Là thế à?”

“Minh Tâm, nếu như có một ngày em phát hiện anh cũng không phải người tốt thì em sẽ làm thế nào?”

“Không phải người tốt là có ý gì?” Hứa Minh Tâm vẫn chưa hiểu, cô có chút hoang mang.

“Không có gì, ăn đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 210


Chương 210

Cố Gia Huy cười cười rồi sờ đầu cô, chuyển vấn đề sang chuyện khác.

Trên thế giới này từ trước tới nay đều không có phân biệt rõ ràng người tốt kẻ xấu.

Người tốt cũng có lúc ích kỷ, người xấu cũng có lúc không vụ lợi: Anh để tay lên ngực tự hỏi, anh không phải người tốt, anh không muốn làm chuyện tốt, chỉ muốn làm cô vui.

Anh sợ một ngày nào đó cuốn cô vào mưa bão, khiến cho cô thấy vẻ mặt đáng sợ của mình.

Cảm giác lo được lo mất chẳng tốt chút nào.

Hứa Minh Tâm ăn xong một bữa cơm thì cảm giác rất thỏa mãn, cô cố nén xúc động muốn gọi thêm đồ ăn.

Đàn ông thích phụ nữ ăn ít, ăn nhiều quá cũng không tốt cho hình tượng của mình.

Về rồi ăn thêm quà vặt vậy.

Cô ngồi lên phía sau xe, điều chỉnh tư thế một chút cho thoải mái.

“Vốn em cho rằng anh để cho mọi người hiểu nhầm anh là người đồng tính thì em có thể bớt được rất nhiều phiền phức. Không ngờ rằng bây giờ em lại có nhiều phiền phức hơn.

Tình địch của em từ nữ chuyển thành nam! Cái này thì em phải so cái gì chứ?”

“Dù sao em cũng không hơn được, cần lo lắng” Cố Gia Huy cười nói.

Hứa Minh Tâm nhụt chí, Bạch Thư Hân nói ngực cô không chỉ nhỏ mà còn rất nhỏ.

Chỉ cần đàn ông có chút cơ ngực thôi là đủ để đánh bại cô rồi.

Hứa Minh Tâm đưa tay sờ lên ngực Cố Gia Huy với vẻ đáng thương, rất có xúc cảm, đàn hồi có lực!

Mặc dù có chút cứng nhưng sờ vẫn rất sướng.

Xe còn chưa lăn bánh, Hứa Minh Tâm muốn thừa cơ hội này sờ ka một chút.

Cô vươn người lên hàng ghế trước, định đi sờ ka. Dọa Cố Gia Huy khiến anh sợ tới nỗi vội vàng túm lấy dây lưng quần của cô mà kéo cô trở về.

“Em làm gì thế hả?”

“Em sờ anh ấy một chút, xem có giống anh không.”

“Không cho sờ, em chỉ có thể sờ anh thôi!” Cố Gia Huy nhíu mày rồi nói với vẻ không vui.

Cô nhóc này càng ngày càng to gan rồi, đụng vào mình rồi mà còn dám đụng vào người đàn ông thứ hai, làm gì có chuyện đó chứ?

“Vì sao?”

“Em đổi góc nhìn đi. Anh đụng em rồi lại đụng người khác, em nghĩ sao?”

“A…”

Câu nói này của anh khiến cho Hứa Minh Tâm không thể nào phản bác được.

“Nhưng em đụng đàn ông mà, hơn nữa còn cách quần áo.”

“Vậy anh cũng cách quần áo được không?”

“Cũng không được, anh là đàn ông, em là phụ nữ… A, sao em lại cảm thấy anh nói rất có lý nhỉ?”

Hứa Minh Tâm đã hoàn toàn hoang mang.

“Chúng ta đặt ba điều quy ước đi. Những chuyện em làm với anh không được làm với người khác nữa. Anh cũng thế, đây là bí mật giữa hai chúng ta, được không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 211


Chương 211

Hứa Minh Tâm gật gật đầu với vẻ thất vọng.

A, muốn sờ một cái quá. Chắc là bác sĩ Doanh cũng không tồi.

Trên đường về trường học, Cố Gia Huy cố tình kéo tấm ngăn hàng ghế trước và hàng ghế sau lên. Anh sợ Hứa Minh Tâm lại nổi lên ý đồ xấu.

Hứa Minh Tâm dở khóc dở cười, vậy mà cậu chủ lại còn ghen với mình nữa chứ, đây đúng là trăm năm khó gặp.

Cố Gia Huy đưa Hứa Minh Tâm về trường thì quay lại công ty. Không ngờ Cố Gia Bảo đã tới, bên cạnh ông ấy còn một ông cụ và một cô gái trẻ tuổi.

Cố Gia Huy biết ông cụ này, là chủ tịch của công ty truyền thông Thiên Văn.

Dựa theo bối phận thì anh phải gọi một tiếng bác Trình.

Cố Gia Bảo thấy anh tới thì vội vàng kéo anh tới trước mặt rồi nói: “Ông Trình, tôi đã nói rồi. Tôi sẽ không ép buộc con cái, con tôi thích ai, muốn cưới ai đều là do chính nó quyết định. Ông vẫn chưa từ bỏ ý định, tự chuốc nhục làm gì?”

“Không phải là tôi tự chuốc nhục mà là tôi không khuyên được cô cháu gái của mình. Con bé lớn đến từng này rồi nhưng không xem trọng ai, hết lần này tới lần khác lại thích con trai ông. Quậy tanh bành, tôi chỉ có thể kéo tấm mặt mo này xuống mà đến hỏi ý con ông.”

Cố Gia Huy nghe thế thì nhíu mày, lại là xem mắt.

“Gia Huy, đây là cháu gái yêu của bác, tên là Trịnh Hoa.”

“Chào anh, em là Trịnh Hoa, có lẽ anh đã từng thấy em rồi đúng không, em là ngôi sao lớn đó. Còn về anh, Cố Gia Huy, cậu ba Cố thanh danh hiển hách, em cảm thấy rất có hứng thú.”

Cố Gia Huy nhìn Trịnh Hoa đưa tay tới thì lễ phép mà nắm một chút rồi rút về.

Anh nói: “Xin lỗi, tôi thật sự chưa từng thấy cô. Thứ mà tôi không thích thì trước giờ chưa từng lãng phí sức lực và ánh mắt của mình. Cô có hứng thú với tôi? Vẫn nên cắt đứt sớm thì hơn, chúng ta không hợp.”

Cố Gia Huy trả lời rất thẳng thắn, anh không hề cho Trịnh Hoa cơ hội tiếp tục mở miệng.

Trịnh Hoa đỏ mặt, năm nay cô ta hai mươi tuổi, xinh đẹp đáng yêu, gia thế hiển hách, được rất nhiều người theo đuổi.

Nhưng cô ta chẳng thích ai, cho tới khi Cố Gia Huy xuất hiện.

Cô ta không khỏi có chút hiếu kỳ, nên đã tốn rất nhiều sức lực lên người anh.

Càng điều tra sâu thì cô ta càng phát hiện Cố Gia Huy như một đầm lầy, bí ẩn khó lường.

Không thể hiểu!

Trái tim của người này như biển lớn, sâu không thể dò.

Nhưng người đàn ông có độ khó càng cao thì cô ta lại càng có hứng thú.

Trịnh Hoa muốn một người có thể chi phối chính mình, có thể để mình dựa vào.

Cho dù là phương diện nào của Cố Gia Huy cũng rất giỏi giang. Anh có năng lực có trách nhiệm, có bề ngoài có tiền.

Tuổi còn trẻ, không có bất kỳ thói hư tật xấu nào, chính là người tình trong mộng của Trịnh Hoa. Đột nhiên Cố Gia Huy xuất hiện, cướp hết mọi ánh mắt của cô ta.

Cô ta bắt đầu giật dây người nhà, nhất định phải tới cửa cầu hôn. Dù là ông nội nói Cố Gia Huy đã đính hôn với người khác, nhưng cô ta vẫn muốn thử một chút.

Trịnh Hoa đã điều tra về Hứa Minh Tâm, người phụ nữ như thế mà cũng xứng đáng đồng với cô ta ư?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 212


Chương 212

Trận chiến này mình thẳng chắc rồi Nhưng không ngờ rằng lần gặp mặt đầu tiên cô ta còn chưa kịp tạo ấn tượng tốt thì đã bị Cố Gia Huy chặn hết tất cả đường lui rồi.

Cái gì gọi là không hợp chứ? Cái gì gọi là không hợp, chẳng lẽ anh và con nhóc nhà họ Hứa kia hợp ư?

“Em và anh không hợp chỗ nào?” Trịnh Hoa rất tủi thân cũng rất bướng binh, cô ta hỏi với vẻ không cam lòng.

“Tôi thích đàn ông, giới tính không hợp.”

“Anh lừa em, đó đều là những tin đồn mà anh cố ý tạo ra thôi: Anh lừa mấy người kia thì cũng thôi, còn muốn lừa em ư?”

“Hai đứa nhỏ các con từ từ nói chuyện, bác và bố con đi uống trà. Lát nữa con phải đưa Trịnh Hoa về, bác Trình của con chỉ có một một cô cháu gái này. Con nhất định phải đảm bảo an toàn cho con bé, nếu không thì bác Trình dạy dỗ con đấy.”

Ông Trình cố ý nói thế chính là vì muốn tranh thủ thêm cơ hội cho cháu gái mình.

Cố Gia Huy nhíu mày. nhưng cũng không thể từ chối. Dù sao đó cũng là bề trên của mình.

Anh chỉ có thể nhìn về phía Cố Gia Bảo.

Cố Gia Bảo vò đầu, biểu thị mình cũng rất khó xử.

Bạn tốt nhiều năm, bây giờ chỉ nhờ mình một chút chuyện nhỏ này thôi, cũng không thể không làm chứ.

“Uống trà thôi, tôi có một bình Long Tĩnh trước mưa, bình phẩm một chút.”

Ông ấy giả vờ như không nhìn thấy rồi trực.

tiếp quay người rời đi.

Trong phút chốc, trong văn phòng chủ tịch to lớn chỉ còn mỗi hai người bọn họ.

Trịnh Hoa chắp tay sau lưng rồi mở miệng nói: “Cố Gia Huy, em đã điều tra anh rõ ràng rồi. Anh từng bị tổn thương vì tình, cũng từng bị hãm hại. Cho nên đã tạo nên sự chịu đựng và nội tâm mạnh mẽ của anh. Em nói đúng không?”

Khi Cố Gia Huy nghe thấy câu bị tổn thương vì tình thì mắt có chút mở ra, lạnh lùng thâm thúy.

Anh không trả lời mà chỉ đứng đó. Trịnh Hoa thấy anh không phản bác thì nói tiếp.

“Thật ra em đã nghe danh của anh lâu rồi, chẳng qua đều là tin xấu. Nói anh xấu xí lại già, còn hướng tính không rõ ràng. Lúc đó đương nhiên em sẽ không tốn công sức vào.

người anh. Nhưng từ lúc anh bộc lộ tài năng tới nay thì em đã phát hiện anh là người em muốn”

“Một người có thể nhẫn nhịn bốn năm trời, chịu hết mọi sự tủi nhục khiến cho kẻ thù xem nhẹ mình, từ đó phát triển tập đoàn .J&C.

Người như anh khiến cho em rất khâm phục.

Cho nên Trịnh Hoa muốn gả cho anh!”

“Cô tốn nhiều công sức vào tôi như thế, nhưng sao cô tự tin rằng tôi sẽ chấp nhận cô?”

“Em đương nhiên là tự tin rồi.” Trịnh Hoa vừa cười vừa nói, cô ta ngước cằm lên. Không hề e dè trước mặt Cố Gia Huy, hơn nữa còn rất to gan.

Hai tay Trịnh Hoa chắp sau lưng, cô ta nói tiếp: “Em đã điều tra về anh rất rõ ràng, sở dĩ anh đính hôn với con nhóc nhà họ Hứa kia là bởi vì bố anh không biết rõ tình hình, cho là anh không lấy được vợ nên mới có thể vội vàng tìm cho anh một cô vợ chưa cưới như thế. Hai người cũng chẳng tính là gì vậy. Em rất rộng lượng, sẽ không so đo hai người đã ở chung với nhau hai ba tháng.”

“Nhà họ Hứa là thân phận gì thì em cũng chẳng cần nhiều lời nữa. HứaAn Kỳ có chút vốn liếng, nhưng Hứa Minh Tâm này thì chẳng có chút tác dụng gì cả. Em chẳng tìm được một chút giá trị gì trên người con nhóc đó cả. Nhưng em thì khác, em là người thừa kế duy nhất của Thiên Văn, sau lưng em là nhà họ Trịnh, còn Hứa Minh Tâm thì chẳng có gì.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 213


Chương 213

“Anh nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, gầy dựng sức mạnh của chính mình thì chắc chắn là phải làm chuyện lớn đúng không? Thứ anh cần là một người vợ có thể trợ giúp anh chứ không phải là một con nhóc ngu ngốc, chẳng hiểu cái gì, lại còn cần anh bảo vệ. Bây giờ có thể anh không thích em nhưng không sao, anh có thể cưới em trước. Còn tình cảm thì có thể từ từ bồi đắp. Em tin rằng dựa vào sự hấp dẫn của em thì chắc chắn anh sẽ thích em.”

Trịnh Hoa nói một cách tràn ngập tự tin, bởi vì cô ta có tư cách này.

Cho dù là vốn liếng hay thân thế thì Trịnh Hoa đều hơn xa Hứa Minh Tâm. Không thể nào so sánh hai người này vào với nhau được.

Trong mắt của Trịnh Hoa có ánh sáng, ánh sáng của sự tự tin.

Cố Gia Huy không khỏi buồn cười, đúng là cô nhóc này đã bỏ ra rất nhiều công sức trên người anh.

Trịnh Hoa thấy anh cười thì tưởng rằng mình thành công rồi.

Một người làm ăn tài giỏi sẽ luôn chọn giao dịch có lợi với mình.

“Khi nào anh mới đuổi con nhóc đó ra rồi kết hôn với em?”

“Cửa ở kia, tôi xin phép không tiễn.” Cố Gia Huy quay người ngồi xuống ghế làm việc, còn chẳng thèm nhìn Trịnh Hoa thêm một lần. Trịnh Hoa có chút sửng sốt, cô ta không biết là mình đã đi nhầm bước nào rồi.

“Anh có ý gì thế hả? Chẳng lẽ điều kiện của em không đủ hấp dẫn sao?”

“Một người phụ nữ quá thông minh cũng không phải là chuyện gì tốt.”

Cố Gia Huy cho Trịnh Hoa một lời khuyên rồi để Khương Tuấn tiễn khách.

Trịnh Hoa bị đuổi ra khỏi cửa, cô ta tức tới nỗi đỏ bừng cả mặt lên rồi giậm chân cộp cộp.

Tới giờ cô ta vẫn không hiểu mình đã làm sai chỗ nào.

Thời gian trôi qua từng chút một. Khương Tuấn tới đây đưa tài liệu, cửa được mở ra, Trịnh Hoa vẫn luôn đứng ngoài chờ cứ cố gắng ngẩng đầu nhìn vào trong.

Nhưng từ đầu tới cuối Cố Gia Huy chẳng thèm cho cô ta một ánh mắt nào.

“Cậu chủ, cô Anh không chịu đi, cứ kiên trì đợi cậu tan ca rồi còn muốn cậu đưa cô ấy trở về.”

Cố Gia Huy nghe thể thì nhíu mày, ông cụ đã mang tới cho anh một sự phiền phức lớn rồi đây.

“Để cô ta đợi đi.”

Trịnh Hoa tính đúng tất cả nhưng lại thiếu một thứ.

Nếu như Cố Gia Huy muốn lợi dụng hôn nhân của mình để tranh giành lợi ích thì sự tồn tại của Hứa Minh Tâm chính là một sai lầm.

Anh đã bao dung Hứa Minh Tâm, bảo vệ cô, hứa hẹn sau này với cô.

Vậy cũng có nghĩa là hôn nhân đối với anh mà nói là thiêng liêng không thể xâm phạm, không thể lấy ra mà giao dịch được.

Hơn nữa, Trịnh Hoa quá đỗi tự tin, cô ta nghĩ rằng chắn chắn Cố Gia Huy sẽ cần mình.

Nhưng cô ta quên mất rằng toàn bộ thành phố Đà Nẵng này có rất nhiều cô chiêu có danh có tiếng có quyền có thể hơn cô ta nhiều.

Điều kiện của Cố Gia Huy như thế thì làm gì có người phụ nữ nào mà không chủ động đưa tới cửa chứ.

Trịnh Hoa còn chưa thể lọt vào mắt xanh của anh.

Đúng ngay lúc này, Cố Gia Bảo gọi điện thoại tới.

Cố Gia Huy bắt máy rồi nói với giọng u ám: “Uống trà xong rồi à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 214


Chương 214

“Không phải là bố vừa uống xong đã gọi cho con ngay đây sao? Ông Trình này khó chơi lắm. Năm xưa ông ấy đã cứu bố nên cứ dùng chuyện này ép bố, bố cũng đâu thể nào từ chối được đúng không? Nhưng bố biết tấm lòng của con dành cho Minh Tâm, cho nên bố không ép con. Con cứ đuổi cháu nội của ông ấy đi là được rồi, uyển chuyển một chút, nếu không thì ông Trình lại nói xấu bố ở bên ngoài.”

“Bố cứ để ông ta làm xấu danh tiếng của bố ở bên ngoài là được rồi. Đây là chuyện mà một bề trên như bố nên làm ư?”

“Ai nha, con cũng không cần giáo dục bố, bố đã tự phê bình bản thân rồi. Con cứ tùy tiện đưa cô ta về nhà rồi cắt đứt liên lạc mà được. Nhóc con, bố nói trước, con đừng có thấy Trịnh Hoa xinh đẹp, gia cảnh không tồi thì làm ẩu đấy nhé! Con đã có Hứa Minh Tâm rồi thì không thể vứt bỏ con bé được. Hiểu chưa?”

“Lúc con xấu con nghèo con bé cũng không chế con. Bây giờ con không thể chê con bé nghèo con bé xấu.”

Cố Gia Huy nghe thế thì xụ mặt xuống.

Bố mình nói xấu vợ mình, nên giận hay là không đây!

“Bố, chú ý từ ngữ!”

“Đạị khái là ý đó đấy! Nếu con dám làm chuyện gì có lỗi với Minh Tâm, con vứt bỏ con bé thì bố sẽ nhận con bé làm con gái nuôi, để cho con của con gọi người yêu cũ của con là cô!”

“Con biết rồi, con còn chưa có mù, con biết ai tốt với mình.”

“Thế thì tốt, vậy bố cũng không quấy rầy con nữa, con tự xem mà làm đi. Bố đi ra ngoài du lịch một tháng đây, miễn cho ông Trình cứ tìm bố.”

Cố Gia Bảo nói với vẻ bất đắc dĩ rồi cúp điện thoại.

Khi Cố Gia Huy họp xong thì đã hơn tám giờ tối rồi. Trịnh Hoa ngồi chờ một mình tới tám giờ cuối cùng mới đợi được anh đi ra khỏi phòng họp.

“Anh ra rồi.”

“Ừ.”

“Anh đồng ý với ông nội là đưa em về nhà rồi nhé.”

Trong đôi mắt của Trịnh Hoa nổi lên một ngọn lửa, người đàn ông này càng khó giải quyết thì càng khiến cho cô ta thích thú.

Cô ta không phải là người chịu thua một cách dễ dàng như thế.

Cố Gia Huy nghe thế thì nhíu mày, anh không ngờ rằng người phụ nữ này lại phiền phức đến thế. Kiên trì chờ từ một giờ chiều tới tám giờ tối.

Xem ra không thể không đưa cô ta về rồi.

“Đi thôi”

Cố Gia Huy nói một cách lạnh nhạt.

Anh ngồi vào ghế lại, Trịnh Hoa muốn mở cửa ghế phụ lái nhưng lại bị anh ngăn cản.

“Ra sau ngồi.”

“Vì sao chứ, không phải chỗ này còn trống sao?”

“Vị trí bên cạnh tôi chỉ có vợ chưa cưới của tôi mới được ngồi.”

“Em chính là vợ chưa cưới của anh” Trịnh Hoa nói một cách không có liêm sỉ.

Cô ta vội vàng lên xe, sau đó cài dây an toàn, nhìn về phía Cố Gia Huy với vẻ khoe khoang đắc ý.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 215


Chương 215

Cô ta cứ nghĩ là mình thắng rồi, ai ngờ một giây sau Cố Gia Huy lại bước xuống xe để cho Khương Tuấn ngồi vào ghế lái.

Cô ta vội vàng muốn xuống xe nhưng Khương Tuấn đã khóa cửa lại.

Cô ta mở không ra nên nói một cách tức tối: “Cố Gia Huy, anh cũng khinh người quá rồi đó? Em chờ anh lâu như thế mà bây giờ anh lại đối xử với em như thế à?”

“Đó là cô không có tự mình biết mình.”

Cố Gia Huy nói với giọng lạnh lùng.

Ngoại trừ vợ mình thì ai cũng không có tư cách để anh tốt tính.

Anh cũng không phải là người tốt lành gì, không thích làm ra vẻ.

Trừ cô nhóc nhà anh ra thì mọi sinh vật giống cái khác trong mắt anh đều sẽ bị phân loại thành giống đực. Ai trêu chọc anh thì anh cũng sẽ không khách sáo.

Anh trực tiếp mở tấm ngăn giữa hàng trên và hàng dưới ra, anh không muốn nhìn thấy mặt Trịnh Hoa.

“Lái xe.” Cố Gia Huy nói.

Khương Tuấn khởi động xe, Trịnh Hoa tức tới nỗi nghiến răng nghiến lợi. Cố Gia Huy còn khó nhẵn hơn cả những gì cô ta tưởng tượng.

Cuối cùng xe dừng trước cửa biệt thự nhà họ Trịnh.

Cố Gia Huy không hề có ý định xuống xe, thậm chí cửa sổ cũng đóng chặt.

Loại cửa kính này, người bên trong có thể nhìn thấy những gì bên ngoài nhưng người bên ngoài lại không nhìn vào bên trong được.

Trịnh Hoa còn chẳng nhìn thấy được một bên mặt của Cố Gia Huy thì Khương Tuấn đã lái xe rời đi.

Cô ta tức tới nỗi dậm, hận không thể cắt Cố Gia Huy ra thành tám khối.

Cô ta là con cưng của nhà họ Trình, đây là lần đầu tiên cô ta chịu uất ức vì người đàn ông khác như thế này.

Ông nội của cô ta đi ra và nói: “Ông đã nói cho cháu biết rồi, cậu ta không phải là người cháu có thể chi phối được đâu. Mấy cái mánh khóe nhỏ của cháu thì cũng chỉ là tôm tép trong mắt cậu ta thôi.”

“Vậy thì sao chứ! Chẳng lẽ cháu hông đủ làm anh ta chú ý thì Hứa Minh Tâm đủ chắc? Cháu cũng không thể thua một con nhóc không ai cần được chứ.”

Trịnh Hoa nói với vẻ tức giận, cô ta siết chặt tay lại, hận không thể trực tiếp khiến cho Hứa Minh Tâm biến mất.

Hứa Minh Tâm vừa về đến nhà, bụng kêu lòng ọc, nhưng cô vẫn chờ Cố Gia Huy về ăn cơm.

Cô sợ đồ ăn lạnh, lại thấy trong bếp có bánh chẻo nên không có để đầu bếp nấu cơm.

Cô đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ rồi mà sao Cố Gia Huy vẫn chưa về.

Hứa Minh Tâm đói tới nỗi bụng dán vào lưng, sắp chết tới nơi rồi.

Chú An nhìn thấy bộ dạng vô cùng đáng thương của cô thì không kiềm chế được àm cười lên.

“Cuộc họp tối nay của cậu chủ bị muộn một chút. Cô Minh Tâm có thể tự mình ăn cơm trước, nếu cậu chủ thấy bộ dạng này của cô thì sợ rằng lại la rầy tôi.”

“Ăn cơm một mình chẳng vui chút nào cả, cháu muốn ăn chung với anh ấy. Nếu anh ấy dám bắt nạt chú thì cháu sẽ bắt nạt anh ấy, cháu bảo kê cho chú.”

“Vậy thì tôi phải cảm ơn cô Minh Tâm rồi.” Chú An lấy mấy viên số cô la trong túi áo ra rồi đưa cho Hứa Minh Tâm và nói: “Vẫn nên ăn chút gì đó thì tốt hơn.”

Hứa Minh Tâm nhìn thấy số cô la như nhìn thấy vị cứu tinh của mình, vội vàng ăn mấy miếng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 216


Chương 216

Cô vừa ăn vừa nói vẫn là chú An tốt nhất rồi.

Cô vừa ăn sô cô la xong thì nghe được bên ngoài vang lên tiếng kèn ô tô. Hứa Minh Tâm nghe thế thì biết được là Cố Gia Huy đã về.

Cô vội vàng chạy ra, sốt ruột đến nỗi còn chưa kịp mang dép lê vào.

Đợi tới khi cô đi tới cửa thì đúng lúc Cố Gia Huy đẩy cửa đi vào.

Cố Gia Huy mệt mỏi đối mặt với Hứa Minh Tâm mong chờ.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên im lặng hơn.

Cô nhếch môi nở một nụ cười rồi nói: “Anh về rồi.”

Cuối cùng thì trên gương mặt lạnh lùng của Cố Gia Huy đã có thêm một chút độ ấm, anh nở một nụ cười bất đắc dĩ.

“Sao lại không mang dép vào?”

Cố Gia Huy thay dép đi trong nhà rồi trực tiếp ôm ngang cô lên mà đi vào phòng.

Cố Gia Huy ôm lấy cổ anh, cô luôn cảm giác trên người Cố Gia Huy hôm nay có chút khác biệt.

Mùi trên người anh luôn là bạc hà, rất mát lạnh thoải mái.

Trước giờ mình cũng không dùng nước hoa, nhưng hôm nay trên người anh lại có mùi thơm nhàn nhạt, tựa như là mùi hoa hồng.

Hứa Minh Tâm đưa đầu vào cổ Cố Gia Huy rồi hít hà một cách cẩn thận, hơi thở của cô phả vào cổ anh như lông vũ lướt nhẹ vào đó.

Ngứa.

Thậm chí anh đã không phân biệt là cổ ngứa hay trái tim ngứa.

“Đừng quậy.”

Hơi thở của Cố Gia Huy trầm xuống, giọng nói của anh cũng đã khàn đi. Khiến cho Hứa Minh Tâm giật nảy mình.

Cô chu môi rồi nói một cách nghi ngờ: “Vì sao em lại ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh hả?”

“Hôm nay anh gặp một khách nữ, có lẽ là bị dính một chút.”

Cố Gia Huy không nói chuyện của Trịnh Hoa ra, anh muốn tự mình giải quyết, không muốn kéo cô vào chuyện này để rồi cô trở nên buồn bã.

Cái đầu nhỏ của cô chỉ cần lo cho chính mình là được rồi, không thể phân tâm thêm được nữa.

Cố Gia Huy còn chưa kịp cởi áo khoác ra thì anh đã quỳ một chân xuống, nâng chân cô lên rồi nói: “Nếu lần sau em lại không mang dép thì anh sẽ đánh mông em đó.”

“Em biết rồi! Mau đi ăn cơm thôi, nếu chờ thêm một chút nữa thì em sẽ ngất mất.”

“Sao chưa ăn, bọn họ làm gì thế hả?”

“Là em bảo nhà bếp đừng nấu. Em muốn đợi anh về rồi ăn chung. Em thấy trong tủ lạnh có bánh chẻo, em muốn ăn bánh chẻo.”

“Được, để anh làm cho em.”

Cố Gia Huy đi vào phòng bếp làm bữa tối, anh vừa nghĩ tới chuyện Hứa Minh Tâm đang đói thì chỉ muốn làm nhanh hơn để cô có thể được ăn sớm mà thôi.

Hứa Minh Tâm đứng ở cửa rồi nhìn vào bóng lưng bận rộn của anh.

Anh đã cởi áo vest, tháo cà vạt, hình tượng nghiêm túc lạnh nhạt đã trở nên hiền lành và dịu dàng hơn nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 217


Chương 217

Anh kéo ống tay áo lên, cổ áo rộng mở, thân thiện hơn nhiều.

Bóng người cao lớn, có chút không hợp với phòng bếp.

Hứa Minh Tâm đi qua rồi ôm lấy anh từ sau lưng.

Cố Gia Huy cảm nhận được thì nói: “Đợi một chút, sắp xong rồi.”

“Đột nhiên em lại không cảm thấy đói bụng lắm. Không vội, anh làm từ từ thôi.”

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng.

Cô cảm thấy có một người đàn ông bằng lòng cởi áo vest mặc tạp dề vào bếp nấu ăn vì cô là một chuyện rất hạnh phúc.

“Xem ra là đói đến nỗi đầu óc hồ đồ rồi, hay là ăn anh trước đi.”

Anh đưa cánh tay qua rồi vừa cười vừa nói.

Hứa Minh Tâm cũng không khách sáo, cô cắn một cái thật mạnh, để lại hai hàng dấu răng hẳn sâu trên cánh tay Cố Gia Huy “Sao anh không kêu đau?”

*Trái tim ngọt ngào thì sao mà biết đau được chứ?”

“bmc cứ luôn nói em ngốc, em thấy là anh ngốc mới đúng.”

“Được rồi, em đợi một chút đi, nước sôi rồi.

Em muốn ăn bao nhiêu cái?”

“Mười cái đi, bánh chẻo lớn quá không ăn được nhiều.”

Cố Gia Huy bỏ hơn hai mươi cái vào nồi, dù sao anh cũng là đàn ông, sao lại ăn ít hơn phụ nữ được chứ?

Khi Hứa Minh Tâm ăn được bánh chẻo.

nóng hôi hổi thì như phát điên lên.

Gô rất đói, từ trưa tới giờ cũng chẳng có hứng thú muốn ăn gì nên tới giờ bụng đã đói òng ọc Cô ăn bánh chẻo xong rễ thì thậm chí còn chẳng bỏ qua chén nước giấm Nhưng sau khi uống giấm xong thì Hứa Minh Tâm mới nhận ra được một vấn đề.

Dấm hỗ trợ tiêu hóa, vừa uống dấm xong nên hình như cô lại đói lại rồi Chưa ăn no..

Hứa Minh Tâm thấy Cố Gia Huy bỏ đũa xuống rồi lau miệng, mà trong chén của anh còn thừa tận bốn miếng bánh chẻo.

“Anh không ăn nữa à?”

“Ừ, ăn không nổi nữa, anh đã đánh giá cao.

chính mình rồi “Đúng thế, em cũng đã đánh giá thấp chính mình rồi.” Cô nói lâm bầm.

Ngay lúc Cố Gia Huy muốn đứng dậy thu thập chén đũa thì lại bị Hứa Minh Tâm ngăn lại: “Anh không ăn nữa thì cho em ăn. Em vẫn còn chưa no, không nên lãng phí, lãng phí lương thực là tội ác.”

kéo đĩa của Cố Gia Huy tới rồi bắt đầu ăn một cách đắc ý.

Cố Gia Huy nhìn thấy thế thì kinh ngạc ti nỗi há to miệng Anh ăn còn không nhiều bằng Hứa Minh Tâm ư?

“Hứa Minh Tâm, em nói thật cho anh biết, đến cùng là em có thể ăn bao nhiêu.”

“Một chén cơm.”

Hứa Minh Tâm đưa mắt láo liên rồi nói.

“Anh muốn nghe nói thật, nếu không thì không cho em ăn bánh chẻo nữa.”

Cố Gia Huy nói với vẻ âm trầm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 218


Chương 218

“Được rồi được rồi, chén bình thường thì em phải ăn hai chén, nếu không thì rất nhanh sau đó sẽ đói bụng lại.”

“Thế là mỗi lần em đi ăn với anh đều chưa từng ăn no à?”

Cố Gia Huy nhận ra vấn đề này thì nhíu mày, trái tim anh có chút sụp đổ.

Anh đường đường là một người đàn ông mà dạ dày còn nhỏ hơn cả vợ mình là sao?

Hứa Minh Tâm nghe thế thì gật đầu với vẻ ngại ngùng.

Có lẽ là do trước kia cô đã bị đói quá nhiều lần. Còn nhớ Hứa Đức Thẳng dẫn mẹ con HứaAn Kỳ đi chơi rồi để cô ở nhà một mình.

Người hầu có nhớ thì nấu cơm, không thì mặc kệ cô. Cô không chết đói là đã may lắm rồi.

Từ đó về sau cô ăn được rất nhiều, có thể là bị ám ảnh rồi.

Cô sợ mình không ăn nhiều một chút thì bữa tiếp theo không biết ở đâu, có khi sẽ chết đói.

Bởi thế nên cô thề, sau này có tiền rồi thì chuyện cô làm đầu tiên chính là không được để cho cái bụng của mình đói.

Nhưng cô cảm thấy rằng con gái quá tham ăn sẽ để cho người khác cười chê.

Bởi vậy nên khi ăn cơm trước mặt người khác cô đều khống chế lượng cơm của mình, nhất là khi đi ăn chung với Cố Gia Huy.

Trước kia cô còn không biết là anh có tiền, luôn lo rằng nếu như anh biết mình ăn nhiều như thế thì sẽ chê cô. Cho nên mới im lặng giấu diếm.

“Em sợ anh chế em ăn nhiều, lỡ đâu anh sợ em ăn sạt nghiệp của anh rồi anh chạy thì làm sao bây giờ?”

Hứa Minh Tâm nói một cách đáng thương: “Hơn nữa ăn cơm với anh có áp lực lớn lắm, còn phải chú ý lễ nghi. Em cố ý xem, người ta nói quý tộc ăn cơm phải nhau hai mươi lần rồi nuốt mới tính là lễ phép. Còn có cơm Tây, cơm Thái…”

“Nhiều lắm đó.”

“Ai bảo em nhớ mất chuyện này?”

“Lỡ đâu sau này kết hôn, anh dẫn em đi mời rượu mà em bị người khác cười thì sao chứ? Hay là anh cảm thấy em không được nên muốn giấu em đi chứ gì?”

“Cho dù có giấu em đi thì đó cũng là nhà vàng giấu người đẹp.”

“Em thích nghe mấy lời này, em vốn là người đẹp mà.”

“Hứa Minh Tâm, em đúng là để anh lau mắt mà nhìn đấy nhé, vậy mà em còn ăn nhiều hơn đàn ông! Em là quỷ chết đói đầu thai à?”

“Không phải là heo sao?” Hứa Minh Tâm nháy mắt rồi nói với vẻ vô tội.

“Có gì khác nhau à?”

“Có chứ, heo cũng đáng yêu mà, giống như heo guinea!”

“Con heo Guinea này có thể dán lên bốn chữ.”

“Chữ gì?”

“Heo đợi làm thịt.”

Cố Gia Huy nói một cách bất đắc dĩ.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì chu môi rồi nói: “Nếu như anh không muốn em anh hết lương thực nhà anh thì em không ăn nữa. Em cũng là người có nguyên tắc chứ! Dù sao thì đi chung với anh là ăn không đủ no cũng chẳng phải là chuyện một hai lần nữa rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 219


Chương 219

“Sau này em chỉ có thể ăn lương thực nhà anh mà thôi. Còn muốn ăn gì nữa không, anh làm cho em.”

“Em muốn ăn KFC.” Cô nói.

Cô không muốn ăn đồ ăn chính, tự dưng lại thèm mấy đồ ăn vặt lộn xộn đó.

Cánh gà rán, miếng gà chiên xù, hambuger gà cay, lại thêm một ly trà sữa, hạnh phúc cũng chỉ đến thế mà thôi.

“KFC là cái gì?”

“A… anh là người ngoài hành tinh à? KFC, McDonalds, Pizza Hut mà cũng không biết ư?”

“Bán cái gì?”

“Hamburger, gà rán, pizza các kiểu!”

“Đồ ăn nhanh à?”

“Đúng thế.”

“Ồ, anh không ăn thực phẩm rác.”

“Nhưng lúc trước anh ăn rồi mà.” Ừ, bởi thế nên anh mới ngộ độc thực phẩm đó.

Cố Gia Huy lẩm bẩm câu nói này trong lòng rồi nói tiếp: “Vậy em muốn ăn không? Anh đi mua cho em.”

“Không phải là nên gọi người ta đưa tới sao?” Cô lấy điện thoại ra rồi nói với vẻ không hiểu.

Cuối cùng cô cũng đã biết điểm yếu của Cố Gia Huy rồi.

Anh không hề hay biết gì về những món ăn bình dân.

Từ trước tới giờ chưa từng ăn đồ ăn nhanh, cũng chưa từng gọi đồ ăn giao hàng. Những gì anh không hứng thú thì cho dù có bảo anh liếc nhìn anh cũng sẽ cảm thấy lãng phí thời ian.

Anh quen với việc ăn rauu quả hữu cơ đầy dinh dưỡng, ăn quen cơm Tây bò bít tết.

Thức uống cũng chỉ có ba loại. Nước trà, cà phê và nước lọc.

Trà phải là trà ngon được hái trước cơn mưa sáng sớm.

Cà phê phải là vừa mới xay rồi pha chế. Nước lọc cũng phải được lấy từ trên núi tuyết nào đó.

Anh chẳng biết gì về cơm hộp, bún thập cẩm cay, xiên nướng các loiaHứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm như phát hiện ra đại lục mới. Cô đặt đồ ăn xong rồi đi tới vỗ vai Cố Gia Huy và cười nói: “Cố Gia Huy, lần này anh có lộc ăn rồi đây. Vậy mà anh chưa từng anh nhiều mỹ vị nhân gian như thế, sau này em sẽ dẫn anh đi ăn từng cái một.

“Ừ, anh đi gọi mọt cú điện thoại đã, em ngồi đây đợi giao hàng đi.”

“Đi đi, anh tìm được em là hạnh phúc lắm đó. Trên đời này sao lại có người bạn gái tuyệt vời như em chứ?”

Cố Gia Huy đi tới một bên rồi gọi cho Lệ Nghiêm.

“Lệ Nghiêm, xe cứu thương nhanh hay tôi lái xe nhanh hơn?”

“Xe cứu thương có thể vượt đèn đỏ.”

“Vậy lát nữa cậu giúp tôi liên hệ một chiếc xe cứu hộ, nửa tiếng sau tới chỗ tôi. Nhớ phải tắt còi đi đấy.”

“Cậu lại thử độc rồi à? Không đúng, sao có thể nói là thử độc chứ, phải nói là hi sinh vì tình yêu.”

“Người anh em, chúc tôi may mắn đi.”

Rất nhanh sau đó thức ăn ngoài đã được đưa tới. Khi anh giao hàng đi tới đây thì vừa kiểm tra đơn đặt hàng vừa nhìn chằm chằm vào biệt thự sang trọng trước mặt.

Người có tiền như thế này mà còn ăn đồ ăn ngoài ư? Có lầm không thế?”
 
Back
Top Dưới