Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2643


Chương 2643

“Con nghĩ con và Minh Tâm sẽ là người bố mẹ tốt, sẽ dạy dỗ đứa trẻ thật tốt”

Cố Gia Huy bình tĩnh trả lời.

“Vậy ý của con là, mẹ không phải là người mẹ tốt, bây giờ mẹ đang ở đây làm khó con có đúng không?”

Bà đập bàn đứng dậy, lạnh lùng nhìn, tức giận tới nỗi toàn thân run tẩy.

Câu nói này của Cố Gia Huy rốt cuộc là có ý gì chứ?

Cố Gia Huy nghe vậy liền không khỏi nhíu mày, người nói vô tình người nghe hữu ý, bà ấy vậy mà lại bóp méo đi ý tứ của anh.

“Mẹ à, con không hề có ý đó, mẹ kích động quá rồi đấy”

“Mẹ không chấp nhận đứa trẻ này, cứ vứt nó lại ở trại trẻ mồ côi đi, còn hai con sinh một đứa cho mẹ”

“Như vậy không được, không thể để đứa trẻ lại trại trẻ mồ côi được, trong thời gian ngắn cô ấy cũng không thể mang thai được”

“Tại sao hả?”

“Minh Tâm rất thích đứa trẻ này, cô ấy vẫn luôn nghĩ, đây chính là món quà mà ông trời dùng để bù đắp cho chúng con. Với cả, Minh Tâm vừa mới phẫu thuật xong, vì chuyện sinh con mà suýt chút nữa xảy ra vấn đề, cô ấy còn chưa kịp hồi phục nữa, ít nhất còn cần hơn một năm thời gian nữa để hồi phục. Vậy nên chuyện sinh con không thể vội vàng, phải từ từ mới được”

“Minh Tâm, Minh Tâm! Mẹ thấy con bị con bé đó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi đúng không! Con không còn nhỏ nữa, còn chưa muốn sinh con, vậy thì sản nghiệp của nhà họ Cố chúng ta sau này phải giao cho ai quản lí đây? Anh hai của con lại yêu phải một đứa con gái không nên yêu, phụ lòng một cô gái tốt như Ôn Thanh Vân”

“Còn con thì sao? Con yêu phải đứa con gái như thế nào? Con xem xem cô ta khiến con trở thành cái bộ dạng gì rồi? Còn dám ở đây tranh cãi với mẹ sao? Con có còn coi mẹ là mẹ của con nữa không? Có phải bây giờ lời mẹ nói ra con không cần nghe nữa rồi?”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy liền tức giận nhíu mày.

“Mẹ, trước đây mẹ là người thông tình đạt lí, tính cách hiền lành dịu dàng cơ mà, tại sao bây giờ lời nói và hành động lại trở nên cực đoan như vậy chứ?”

“Con đang dạy mẹ đấy à?”

“Con không dám ạ”

Cố Gia Huy cúi thấp đầu xuống, giọng điệu đúng mực nói: “Con rất tôn trọng mẹ, hi vọng mẹ cũng sẽ tôn trọng con. Con đã nói rồi, con chỉ cần một mình cô ấy mà thôi. Mẹ đã từng đồng ý với con, sẽ không để cho cô ấy phải chịu ấm ức. Hi vọng … mẹ nói lời giữ lời!”

“Mẹ nói cho con biết, nếu như đứa trẻ này là do các con sinh ra, thì mẹ đã không có ý kiến gì, nhưng rõ ràng là không phải! Con lại không muốn trong thời gian ngắn có con luôn, nếu như con đã không nghe lời mẹ thì mẹ cũng không còn gì để nói cả! Đứa con dâu này chính là sao chổi, mẹ không chấp nhận, hai đứa mau chóng li hôn cho mẹ, rồi con đi tìm một đứa con dâu khác về đây!”

Cố Gia Huy nghe thấy lời này, liền nhíu chặt mày lại, trong đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp.

“Mẹ đã chọn được người rồi phải không, mẹ muốn con lấy ai?”

“Mẹ không biết những cô gái khác thế nào, mẹ chỉ biết Tạ Quế Anh là một cô gái tốt, môn đăng hộ đối với con. Hơn nữa nếu như con bé trở thành con dâu của mẹ, sau này mẹ và con bé nhất định sẽ chung sống vô cùng hòa thuận, sẽ không gây thêm chút rắc rối nào cho con nữa”

“Bác sĩ Quế Anh sao?”

“Ừm, con cảm thấy con bé thế nào? Con bé còn tốt hơn cả ngàn vạn lần so với Hứa Minh Tâm, con đừng có mà kén chọn! Mấy năm này, nếu như không có con bé mẹ sớm đã chết từ lâu rồi! Nhưng mà mẹ cảm thấy giờ mẹ đã ổn hơn nhiều rồi, nhưng sớm muộn gì cũng bị con làm cho tức chết mà thôi!”

“Con đã hiểu rồi, con sẽ suy nghĩ kỹ càng về đề nghị của mẹ”

Lời nói ra không nhanh cũng không chậm, giống như những đám mây hợp rồi lại tan vậy.

Sắc mặt bà lộ ra vẻ vui mừng, vui vẻ giống như đứa trẻ vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2644


Chương 2644

“Mẹ à, không còn sớm nữa, con tiễn mẹ xuống dưới”

“Được rồi, vậy con cứ suy nghĩ cho cẩn thận, mấy ngày nữa rồi trả lời mẹ cũng được”

“Vâng”

Cố Gia Huy tiễn bà xuống dưới, sau đó giao bà cho Tạ Quế Anh.

Khi Tạ Quế Anh vừa có ý định kéo bà đi thì bị Cố Gia Huy gọi lại.

“Bác sĩ Quế Anh, cô với bác sĩ Edward vẫn ổn chứ?”

“Tốt … vẫn tốt lắm”

Tạ Quế Anh không hiểu được ý tứ của Cố Gia Huy, tự dưng đang yên đang lành lại hỏi về chuyện của cô và Edward chứ?

“Thế mẹ tôi có biết hai người đang yêu nhau không?”

“Hả? Hai người đang yêu nhau sao?” Mẹ của Cố Gia Huy nghe thấy vậy liền trừng lớn mắt, đây là chuyện hoàn toàn vượt ra khỏi sự hiểu biết của bà về Tạ Quế Anh.

Tạ Quế Anh nghe thấy vậy thì không khỏi nhíu mày, cô ta rất muốn quên đi chuyện này.

Cô ta bình tĩnh quay về phía mẹ của Cố Gia Huy nói: “Bà không biết chuyện này sao? Tôi với bác sĩ Edward bình thường đều dính nhau như sam mà?”

“Vậy … vậy sao?” Bà chủ Cố nghi ngờ hỏi.

“Lúc nãy mẹ còn nói đùa với tôi, rằng muốn tôi li hôn để lấy cô đấy, xem ra bệnh của mẹ để lại di chứng có vẻ nặng đấy. Mẹ à, bây giờ mẹ nghe rõ rồi chứ, bác sĩ Quế Anh đã có bạn trai rồi, con cũng có vợ rồi, nên mẹ đừng có gán ghép bọn con nữa! Con thì không sao cả, dù sao cũng là người nhà, cứ coi như lời nói đùa là được rồi. Nhưng nếu như lời này truyền tới tai bác sĩ Edward, chỉ sợ cậu ta sẽ tức giận đó”

“Bác sĩ Quế Anh, sau này cô phải nhắc nhở mẹ tôi nhiều một chút, cô là hoa đã có chủ rồi, tránh việc mẹ tôi cứ phải lo lắng cho việc chung thân đại sự của cô, bà cứ lo răng cô không gả đi được, dù sao thì cô cũng là người thân thiết nhất với bà ấy mà”

“vậy sao? Tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý. Bà chủ Cố cứ luôn đùa tôi như vậy, thật là ngại quá”

“Không sao, mau quay về đi, chú ý an toàn”

Cố Gia Huy nhàn nhạt nói, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo.

Tạ Quế Anh liền mang theo bà chủ Cố rời đi, trong lòng vẫn luôn buồn bực không thôi.

Vốn dĩ định dùng Edward để ngăn cản phiền phức, vậy mà giờ đây lại thành ra tự lấy đá đập vào chân mình.

Xem ra giờ đây lời nói của bà chủ Cố cũng không còn tác dụng nữa rồi, phải nghĩ cách khác thôi.

Cố Gia Huy nhìn theo chiếc xe cho tới khi nó khuất hẳn, sau đó rút điện thoại ra gọi điện.

Lệ Nghiêm nghe điện thoại rồi nói: “Hừ, sao lại nghĩ tới tôi rồi vậy?

“Có chút vấn đề liên quan tới bệnh lí, cần cậu giải đáp giúp”

“Vấn đề gì?”

“Một người trước nay vẫn luôn rất dịu dàng đột nhiên trở nên nóng nảy, lời nói cũng trở nên quá khích, có thể nổi giận bất cứ lúc nào, những chuyện này có phải là do thuốc gây ra không?”

“Có một số loại thuốc k1ch thích thần kinh có thể gây ra những phản ứng như vậy, ví dụ như dùng thuốc ngủ, thuốc gây ảo giác hay là thuốc an thần trong một thời gian dài, những loại thuốc này đều có tác dụng phụ rất nghiêm trọng. Còn nữa, còn có m@ túy, có thể khiến cho thần trí của con người trở lên hỗn loạn khiến họ biến thành một người hoàn toàn khác so với bình thường”

“Anh em tốt, xem ra có chuyện cần tới sự giúp đỡ của cậu rồi đây, chuẩn bị một chút đi nhé”

Cố Gia Huy nói với vẻ sâu xa, ngay lúc đó, ánh mắt liền dần trở nên đáng sợ.

Hứa Minh Tâm pha xong ấm trà hoa, quay lại đã không thấy bóng dáng hai người bọn họ đâu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2645


Chương 2645

Cô nhàm chán ngồi trong phòng làm việc chờ đợi, suy đoán về những gì bọn họ vừa nói.

Nhất định là về chuyện của đứa bé rồi, buổi sáng bà ấy còn đặc biệt chạy tới hỏi cô cơ mà.

Cô phiền muộn mà nắm lấy tóc, nói: “Làm con dâu thật là khó mà, rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây”

Đúng vào lúc này, cô lại ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn.

Hử? Mùi của phô mai!

Cô liền quay đầu lại, liền nhìn thấy Cố Gia Huy đã bày ra trên bàn cả một bàn đồ ăn.

Bánh gạo phô mai, sườn nướng phô mai, bánh kem phô mai,…

“Anh vừa đi đâu về đấy?”

“Xuống tầng tiễn mẹ về, đúng lúc nhìn thấy ở phía bên đường mới mở một tiệm đồ ăn chuyên về phô mai, không phải em nói phô mai chính là năng lượng sao? Nào lại đây bổ sung thêm chút năng lượng đi”

“Ai ya… chỉ có anh là hiểu em th Vừa mới nấy Hứa Minh Tâm còn chau mày nhăn mặt mà giờ đây đã như không có chuyện gì xảy ra.

Đồ ăn vừa mới ra lò, còn đang nóng hôi hổi như vậy, nhất định sẽ ngon lắm đây.

Cô là đầu bếp, nhưng trước giờ chưa từng xem thường đồ ăn của những đầu bếp khác!

“Có ngon không?”

Thấy cô ấy cũng không biết trên mặt mình đang dính đồ ăn, Cố Gia Huy liền nhẹ nhàng giơ tay lên giúp cô lau đi.

Lòng bàn tay ấm áp, trên khóe môi còn vương lại nụ cười.

“Ừm, anh cũng ăn thử xem”

“Đút cho anh”

Người đàn ông bá đạo ra lệnh.

Cô khẽ bĩu môi, rồi nhìn anh với ánh mắt ghét bỏ nhìn anh nhưng vân ngoan ngoãn gắp đồ ăn cho anh.

“Dùng miệng đút cho anh”

“Cố Gia Huy, anh hơi quá đáng rồi đấy ..”

Cô còn chưa kịp nói hết câu thì bên tai đã nghe thấy lời đe dọa của người nào đó.

“Lát nữa anh lại mua đồ uống cho em”

“Vậy … vậy được thôi.”

Dù sao cũng không cần tự mình chạy đi, thôi thì cứ ngoan ngoãn chút vậy.

“Em muốn uống trà sữa chân trâu, hai phần chân trâu, thêm một phần thạch dừa, size lớn, ít đường, nhớ đó”

“Trà sữa ngon tới vậy cơ à?”

“Tất nhiên rồi, chưa từng có ai có thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của trà sữa cả. Anh chưa nghe tin tức sao? Có một ca sĩ nổi tiếng vô cùng thích uống trà sữa, uống tới mức béo lên cả chục kí rồi nhưng vẫn không thể bỏ được đó”

“Anh xem, trà sữa có sức hấp dẫn lớn tới vậy mà, mọi người đều không ngại béo mà uống, tất nhiên em cũng không thể cưỡng lại rồi!”

“Uống ít thôi, lát nữa anh sẽ đi mua cho em, bây giờ đút cho anh đi đã”

Hứa Minh Tâm cắn một miếng rồi hướng về phía Cố Gia Huy.

Nhưng anh lại không nhận hết, mà mỗi lần chỉ cắn một chút.

Đến cuối cùng, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng nhỏ lại.

Hứa Minh Tâm cảm thấy có gì đó không đúng, bầu không khí bỗng nhiên trở nên mờ ám bất thường.

Trông thấy Cố Gia Huy sắp hôn mình tới nơi rồi, Hứa Minh Tâm liền ngay lập tức nuốt hết toàn bộ chỗ thức ăn còn lại trong miệng, sau đó giơ tay lên ngăn lại miệng của anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2646


Chương 2646

“Anh làm gì đó? Ăn thôi mà anh cũng muốn trêu chọc em nữa sao?”

“Trêu đùa sao? Đâu có, chúng ta đang quang minh chính đại như vậy mà”

“Nhưng đây là nơi làm việc cơ mà! Anh chưa nghe nói mẹ anh như thế nào sao? Phải công tư phân minh. Nếu như em mà hôn anh một cái thì bà ấy sẽ tức giận đó. Nếu như bà ấy nhìn thấy chúng ta ở đây mà liếc mắt đưa tình với nhau, thì em sẽ chết chắc”

“Hứa Minh Tâm, em cảm thấy đâu là chuyện công, mà đâu là chuyện tư?”

“Công việc chính là công việc, không thể để cho tình cảm xen vào được. Ví dụ như bây giờ, em không nên xuất hiện ở đây. Em cái gì cũng không biết, đến tính toán cũng không làm tốt, đến đây chỉ làm phiền tới công việc của anh mà thôi.”

Cô càng nói, ánh mắt càng ảm đạm, càng nói càng cúi thấp đầu xuống, trong lòng có chút buồn phiền không vui.

Trước đây cô chưa từng nghĩ tới chuyện này, Cố Gia Huy cũng sẽ không nói là cô làm phiền tới công việc của anh.

Chỉ là giám đốc Triệu có chút cảm thấy chướng mắt, nhưng một năm nay cũng vẫn luôn vô cùng lịch sự với cô.

Những điều mà bà chủ Cố nói, thật sự giống như một đòn giáng vào lòng cô vậy, khiến cô hết sức buồn bã.

Thậm chí cô còn cảm thấy, ngay từ đầu bản thân mình đã sai rồi.

“Em ở đây cũng không khiến công việc của anh kéo dài ra, cũng không khiến anh không thể hoàn thành được. Cho nên em chưa từng làm phiền tới công việc của anh, mà ngược lại, nhìn thấy em khiến anh cảm thấy rất an tâm, điều đó sẽ khiến hiệu suất làm việc của anh tăng lên. Anh muốn bận xong sớm một chút để có thể ở bên cạnh em”

“Thật ra, em cũng nên có việc mà bản thân mình muốn làm. Em có thể tới nhà hàng đồ Tây làm việc, cũng có thể ở nhà chăm sóc cho Cố Hy, hoặc có thể đi tìm Cố Yên cùng em đi dạo phố. Là do anh quá ích kỷ, giữ em ở đây, lúc nào cũng muốn em phải ở bên cạnh anh”

“Em vẫn luôn sợ mất đi anh, sợ anh sẽ thay đổi, nên mới vì anh mà nhãn nhịn. Nhưng mà dần dần em cũng không phản kháng lại nữa, em còn hi sinh cả thời gian của bản thân mình để ở bên cạnh anh, cho dù chỉ là ngồi xem TV một cách nhàm chán”

“Từ trước tới nay không phải là em làm phiên anh, mà là do anh chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, lúc nào cũng chỉ muốn em ở bên cạnh anh”

“Từ đầu đến cuối, người sai không phải là em, mà là anh. Là do chồng em đã quá ích kỷ rồi, muốn toàn bộ thời gian của em chỉ thuộc về mình anh mà thôi, hiểu chưa hả?”

Giọng của Cố Gia Huy khàn khàn trầm ấm, du dương giống như thanh âm của đàn cello vậy, xen lẫn trong đó là một chút bi thương.

Những lời mà Cố Gia Huy nói ra, từng chữ từng chữ một đánh vào nơi sâu nhất trong trái tim của Hứa Minh Tâm khiến cho cô có chút dao động.

“Cố Gia Huy … thực ra … là tự em cam tâm tình nguyện mà. Từ lúc bắt đầu, em không cảm nhận được cảm giác an toàn, lúc nào cũng lo sợ mối quan hệ giữa chúng ta sẽ không thể có kết quả, sợ rằng nếu như mất đi anh em sẽ không thể sống nổi nữa. Vậy nên em mới kháng cự lại sự can thiệp của anh vào cuộc sống của em, nhưng mà giờ đây em đã quen rồi, cùng anh dây dưa như vậy cũng chẳng có gì không tốt cả”

“Hứa Minh Tâm, đã bao giờ em nghĩ tới một chuyện”

“Chuyện gì?”

Cô nhìn lại ánh mắt thâm trầm của anh, bên trong đó chợt hiện lên một tiếng động, nhưng bản thân cô lại không hiểu được ý nghĩa của nó, ánh mắt này được che đậy vô cùng kín đáo.

“Rốt cuộc là em không thể rời xa anh, hay anh mới là người không thể rời xa em?”

“Đây chính là chuyện mà anh nói đến hả?”

Cô nghi ngờ nhìn anh, không hiểu được ý nghĩa trong đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2647


Chương 2647

“Anh đã cẩn thận suy nghĩ về vấn đề này rồi, trong mắt của những người khác, bọn họ sẽ cảm thấy nếu như chúng ta chia tay, thì em mới là người tổn thất. Với gia thế của nhà họ Cố, với điều kiện của bản thân anh thì có thể nói là không thể chê vào đâu được. Nhưng chỉ có mình anh biết rõ, là bản thân anh không thể rời xa em”

“Sau khi chúng ta ở bên nhau, cuộc sống của em tất cả đều là do anh lo liệu, chăm sóc em tỉ mỉ từng chút một. Có thể người khác sẽ cảm thấy nếu như em rời xa anh, thì sẽ không thể nào sống được.

Nhưng anh hiểu, chỉ là em sẽ mất đi một người luôn chăm sóc, lo lắng cho em mà thôi, nhưng còn anh … thì lại giống như mất đi cả thế giới vậy. Từ trước tới giờ không thiếu người quan tâm chăm sóc cho em, em có thể cam tâm tình nguyện chấp nhận những sự sắp đặt ngang ngược của anh là bởi vì em yêu anh, em đồng ý để anh chăm sóc cho em.

Thậm chí có những lúc anh đã từng nghĩ, nhìn thì có vẻ như em là người mỏng manh, yếu ớt, nhưng mà sự quật cường, mạnh mẽ từ lâu đã là con người của em rồi”

“Sự mạnh mẽ, quật cường của em, không ai có thể lay động được nó cả! Nếu như chúng ta chia tay, em vẫn có thể coi như chưa từng quen biết anh mà tiếp tục sống vui vẻ, còn anh … thì không thể”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này của Cố Gia Huy, liền cảm thấy trong lòng vô cùng rối bời.

Bọn họ ở bên nhau không phải đang vui vẻ như vậy sao, tại sao tự nhiên lại nói ra những lời đau lòng như vậy chứ?

“Cố Gia Huy … anh không sao chứ? Anh đừng có dọa em, có phải bà ấy đã nói gì rồi không?”

Giọng nói của cô vừa mới hạ xuống, liền bị Cố Gia Huy gắt gao ôm vào lòng.

“Không phải là bà ấy đã nói những gì, mà là anh đột nhiên ý thức được một số chuyện. Công tư phân minh cái gì chứ, anh chỉ biết anh muốn được ở bên cạnh em, mỗi phút mỗi giây đều không thể bỏ lỡ”

Cố Gia Huy thô lỗ nói, giọng nói có chút trầm khàn.

Lồ ng ngực của anh phập phồng không ngừng, hơi thở vô cùng gấp gáp.

Hứa Minh Tâm có chút bất lực nói: Anh đừng có dọa em đấy, khi nãy anh nói nhiều thứ như vậy làm em còn tưởng bà ấy gây thêm áp lực cho anh, muốn anh li hôn với em”

“Bà ấy thật sự đã nói vậy”

“Cái gì cơ?” Hứa Minh Tâm kinh ngạc nó Hay là tại vì chuyện của đứa bé?”

“Em đã làm gì sai hay sao?

“Chuyện này cứ việc giao cho anh, để anh giải quyết là được rồi, anh tuyệt đối sẽ không khiến em phải khó xử đâu. Chỉ là vừa nấy mẹ có nhắc tới chuyện li hôn, nên anh mới không nhịn được mà nghĩ ngợi thôi.

Thực ra … em chính là một con thú hoang không thể nào thuần phục được, chỉ cần làm em bị thương thì em sẽ không hề do dự mà đá văng anh đi ngay lập tức, sẽ không cho anh thêm bất cứ cơ hội nào nữa có đúng không?”

“Em..”

Câu hỏi này, cô thật sự không biết phải trả lời thế nào.

Đối với những việc mà bản thân mình không biết, thì cô cũng không chắc mình sẽ giải quyết như thế nào.

“Hứa Minh Tâm, anh hiểu em mà, anh còn hiểu em hơn cả bản thân em nữa đất Câu nói đùa giỡn này còn mang theo chút bất lực Có những lúc hiểu quá rõ ràng cũng không phải là chuyện tốt.

Từ lúc mới bắt đầu, anh dường như đã biết được kết thúc.

Chắc chản sẽ là một trong hai loại, một là hòa thuận đến lúc răng long đầu bạc.

Còn một loại kết thúc khác đó chính là dứt khoát mà rời xa nhau, sau đó sẽ không còn đường lui nữa.

Giống như lần đó vậy, khi cô ấy quyết định cứu Jane thì cũng đã nghĩ tới việc có thể sẽ cùng chết với cậu ấy rồi.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ như cô rất yếu đuối, nhưng thật ra so với đàn ông còn mạnh mẽ hơn nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2648


Chương 2648

Kiểu người như vậy, cả đời này cũng sẽ không chịu khuất phục bất cứ ai.

Một khi phải cúi lưng dù chỉ một chút, cô ấy sẽ ngay lập tức lùi lại một vạn bước, tìm kiếm nơi tốt để tự bảo vệ bản thân mình, sẽ không để bản thân phải chịu thêm một lần tổn thương nào nữa.

Cô ấy giống như là con nhím vậy, có thể cho bạn nhìn thấy phần da bụng mềm mại nhất, nhưng cũng có thể giơ ra với bạn những chiếc gai sắc nhọn nhất.

Giờ phút này, anh cảm thấy có chút đau đầu.

Thật sự … rất muốn cả đời này đều được ôm cô ấy vào lòng, khiến cô ấy không bao giờ có thể rời khỏi mình.

Anh tất nhiên không muốn cô giơ ra những chiếc gai nhọn đó với mình, nhưng nếu như sau này thật sự sẽ phải đi tới bước đường này.

Cho dù bản thân mình có máu chảy thành sông đi chăng nữa thì cũng phải ôm chặt lấy cô ấy, cam tâm tình nguyện để cô ấy làm bản thân bị thương tới cả trăm nghìn lần.

“Được rồi, được rồi, những chuyện sau này chưa xảy ra thì ai biết được chứ? Sao vậy hả? Anh thật sự muốn đuổi em đi sao?”

“Tất nhiên là không rồi, anh không cho phép em đi đâu hết”

Cố Gia Huy không hề nói cho Hứa Minh Tâm về sự hoài nghi ở trong lòng mình, hiện tại thì càng ít người biết càng tốt.

“Tối nay Ngọc Vy và Lệ Nghiêm sẽ tới ăn cơm, chắc mẹ vẫn còn nhớ Ngọc Vy chứ nhỉ”

“Haizzzz”

, trước đây mẹ lương thiện như vậy, còn nhận nuôi Ngọc Vy vậy mà sao lại không thể chấp nhận Cố Hy chứ? Chúng ta cũng đâu phải sẽ không sinh con nữa đâu”

Hứa Minh Tâm phiền muộn nói.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy liền nheo mắt lại.

Một người dịu dàng, hiền lành như thế, tại sao đột nhiên lại trở nên nhãn tâm như vậy chứ?

Nếu như trong đó không có điều gì bất bình thường, vậy chẳng lẽ gặp ma rồi sao?

Trước đây anh đã luôn nghi ngờ, nhưng nhìn bệnh tình của mẹ mình như vậy, anh cũng không thể nào cùng một người mắc bệnh tâm thần nói chuyện nghiêm túc được.

Dù cho giờ đây bà ấy đã tỉnh táo lại rồi, nhưng mà mọi hành động của bà ấy đều vô cùng khác thường, thật sự là vô cùng kì lạ.

Màn đêm dần dần buông xuống, Cố Yên và Lệ Nghiêm đã tới trước nhà Cố Gia Huy.

Cô hôm nay mới biết việc mẹ nuôi đã trở về rồi, nên vô cùng kích động.

Vừa bước vào cửa, Lệ Nghiêm liền khẽ nhíu mày, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt lúc có lúc không.

Rất nhạt cũng rất thanh nhã đúng là loại huân hương thượng đẳng.

Chỉ là anh ta nhớ rằng, Hứa Minh Tâm không có hứng thú với những thứ này, Cố Gia Huy thì càng khỏi phải nói.

Mùi hương này, ngược lại có chút không tự nhiên.

Cố Yên nhìn thấy bà chủ Cố liền nói: “Mẹ, mẹ có còn nhớ con không? Con là Ngọc Vy đây, mẹ có còn nhớ không?”

Cô ấy cẩn thận nói từng chữ từng chữ một.

“Ngọc Vy sao?”

Úy Như nhìn Cố Yên chằm chảm, người con gái trước mặt với hình bóng bé nhỏ trong ánh mắt dần dần hợp lại với nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2649


Chương 2649

Nước mắt của bà ta lã chã rơi, bàn tay run rẩy đưa ra vuốt v e khuôn mặt của cô.

“Con … con đã lớn tới vậy rồi sao? Còn gả cho người ta rồi sao?”

“Vâng, mẹ, con nhớ mẹ lắm”

Cố Yên ôm chặt lấy Úy Như, hai người phụ nữ cứ như vậy mà ôm nhau khóc.

“Ngọc Vy, đừng khóc nữa, sức khỏe của mẹ không được tốt. Người một nhà gặp nhau thì phải vui vẻ chứ, em mau giới thiệu chồng em đi nào! Tốt xấu gì cũng là lần đầu tiên em rể tới đây mà!”

Cố Trường Quân mở miệng nói.

Cố Trường Quân cũng có quay về Đà Nẵng vài lần, hai người sớm đã gặp mặt qua.

Cố Yên lau nhanh đi nước mắt, giới thiệu Lệ Nghiêm với mọi người.

“Hai người đều là bác sĩ cả sao? Vậy thì còn gì bằng, đúng là chuyện tốt mà”

“Bọn con đều là bác sĩ khoa ngoại, nếu như hiểu một chút về bệnh tâm thần thì tốt”

Cố Yên buồn bã nói.

“Mẹ không sao cả, nhìn thấy các con từng đứa một lập gia đình, trong lòng mẹ vui lắm. Hôm nay mẹ đích thân xuống bếp nên nếu như không ngon các con cũng không được chê đâu nhé.”

Úy Như vô cùng vui vẻ, đích thân xuống bếp. Sau khi bà ấy rời đi, Cố Gia Huy mới giới thiệu Tạ Quế Anh và Edward.

“Cô chính là người vẫn luôn theo dõi bệnh tâm thần của mẹ tôi sao?”

Cố Yên khẽ nhếch mày nhìn Tạ Quế Anh.

Không biết tại sao, khuôn mặt của cô ta lại trông vô cùng vô tội, một khuôn mặt vô cùng vô hại, đáng lẽ ra phải khiến cho người khác cảm thấy thoải mái mới phải chứ.

Nhưng mà đôi mắt đó lại quá mức lanh lợi, dường như có thể nhìn thấu được tất cả, lộ ra bộ dạng thông minh, lanh lợi.

Cố Yên cũng là người đã từng trải qua vô vàn sóng gió, nữ quân y cũng thường xuyên có qua lại với sĩ quan quân đội, nên cũng đã gặp qua không ít loại người.

“Không đúng, bây giờ phải gọi cô là em gái mới phải, hình như bố tôi nhận cô làm con nuôi rồi phải không, chúng ta cũng coi như là ngang vai vế với nhau rồi nhỉ”

“Đúng không anh?”

Cô lại quay qua phía Cố Gia Huy mà hỏi.

“Ừm Cố Gia Huy sờ sờ mũi, lạnh nhạt lên tiếng.

Nếu như Cố Yên không nhắc nhở, thì suýt chút nữa anh đã quên mất chuyện này rồi.

Khoảng thời gian gần đây trí nhớ cố chút không tốt, công việc cũng chậm trễ hơn rất nhiều.

Người tỉ mỉ cẩn thận như Cố Đình Sâm vậy mà lại nhận một người ngoài làm con nuôi, khiến cho mọi người đều vô cùng bất ngờ.

Nhưng khi đó, vẫn chưa điều tra rõ ràng được Tạ Quế Anh rốt cuộc là người như thế nào.

Tùy tiện như vậy, dường như làm chuyện gì cũng không cần phải suy nghĩ, hành vi hết sức kỳ lạ.

“Tôi đâu dám xưng cùng vai vế với cô Ngọc Vy đây, cô được nhà họ Cố nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, mà tôi dù sao thì cũng chỉ là một người ngoài. Chỉ là ông ấy thấy tôi chăm sóc cho bà chủ Cố lâu như vậy, nên muốn bù đắp cho tôi một chút mà thôi”

“Bù đắp cũng không ít nhỉ, cô chủ thứ năm của nhà họ Cố, cô cũng vất vả quá nhỉ. Không sao, đừng lo lắng, mọi người đều là người một nhà cả, cô lại còn là người trực tiếp điều trị bệnh cho mẹ tôi, tôi cũng vô cùng cảm kích. Chúng ta cũng được xem là người cùng ngành, nếu có thời gian rảnh rỗi thì tới chỗ tôi, tôi sẽ khám tổng quát cho cô, đừng ngại”

“Được thôi, cùng ngành dễ nói chuyện”

Cô ta vừa cười vừa nói.

Lúc bọn họ nói nói cười cười, Cố Gia Huy đã kéo Lệ Nghiêm lên thư phòng ở tầng trên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2650


Chương 2650

Hai người đứng ở ban công, mở ra một chai rượu vang, cùng uống rượu với ánh trăng cũng có thể xem là một thú vui.

“Thế nào rồi? Đã phát hiện ra điều gì chưa?”

“Tình hình trước mắt, vẫn chưa phát hiện ra bất cứ điều gì khả nghi cả, nhưng tôi cũng không thể bảo đảm bất cứ điều gì. Bộ não của con người được chia làm rất nhiều phần khác nhau, cậu biết tới bệnh đa nhân cách đúng không, trong một cơ thể sẽ có ít nhất hai con người, bệnh tình của mẹ cậu tôi cũng không thể chắc chắn được là do có người dở trò, hay là thật sự bị điên nữa. Nếu như muốn chắc chắn, thì lấy máu mang đi xét nghiệm. Nhưng nếu như mọi người thật sự bị hạ độc, thì đối phương sẽ không sơ suất tới mức để những bệnh viện bình thường xét nghiệm ra được đâu.

“Quân đội có máy móc đặc thù, chuyên để xét nghiệm những phần tử của chất độc hóa học ở trong máu, dùng để bảo vệ nhân tài của quân đội. Mấy lại xét nghiệm này, phải tốn chút thời gian với lại tôi còn phải đi xin công văn chấp nhận nữa. Với quân hàm của tôi thì khoảng nửa tháng là sẽ được phê chuẩn thôi, sau đó còn phải làm rất nhiều chuyện nên chắc phải mất khoảng một tháng đấy”

“Không thể rút ngắn thời gian hơn chút sao?”

Cố Gia Huy khẽ nhíu mày, trông có vẻ có chút gấp gáp.

“Không thể được”

Lệ Nghiêm lắc đầi cả, không được để cho Ngọc Vy biết chuyện này, tính khí của cô ấy nóng vội như vậy, tính cách thì hấp tất nếu như để cô ấy biết được cậu nghi ngờ bác sĩ Quế Anh thì chắc chắn sẽ làm loạn hết cả lên cho mà xem”

“Ừm, vậy thì một tháng vậy, phía Ngọc Vy thì cậu lo mà giải quyết.

Chỉ cần có tin tức thì phải lập tức gọi điện cho tôi, nếu thật sự là do Tạ Quế Anh dở trò, vậy thì chỉ sợ mục đích của cô ta không đơn giản mà thôi. Người được phái tới chắc chắn không chỉ có cô ta, mà còn có người tiếp ứng nữa”

“Xem ra vẫn chưa thể đánh rắn động cỏ, cho dù biết cũng phải ẩn núp, chờ thời cơ để hành động?” Lệ Nghiêm nhíu mày nói.

“Không vội, thời gian một tháng đủ để thăm dò người liên lạc sau lưng cô ta rồi. Một cô gái có thể đùa bỡn cả nhà chúng tôi trong lòng bàn tay, trái lại tôi còn có chút khâm phục.”

cậu cứ thế khẳng định rằng cô ta có vấn đề? Cậu không sợ mình nghi ngờ sai người ư?”

“Sẽ không, lúc mẹ bị bệnh bảo tôi ly hôn để cưới Tạ Quế Anh, lúc tỉnh táo lại nhắc lại một lần nữa, mục đích quá rõ ràng, khiến người ta không thể không nghi ngờ. Hơn nữa tình cảm giữa tôi và Cố Trường Quân rất sâu đậm, anh hai lại tức giận với tôi, trách cứ Hứa Minh Tâm. Đến cả người đã từng rất vừa ý cô con dâu này như bố mà bây giờ cũng thờ ơ lãnh đạm, ngược lại rất săn sóc với một người ngoài có lai lịch không rõ ràng, còn nhận làm con gái nuôi.”

“Tất cả mọi người đều ủng hộ?”

Lệ Nghiêm cũng ý thức được vấn đề.

“Cho nên cậu nghi ngờ cô ta dùng loại thuốc gì đó để quấy nhiễu phán đoán bình thường của mọi người?”

“Ừ, tôi và Hứa Minh Tâm không ở cùng bọn họ cho nên tôi cảm thấy mình vẫn có thể phân tích một cách lý trí”

“Đúng rồi, nước hoai”

Lệ Nghiêm nghĩ đến điều gì đó, tâm trạng kích động nói.

“Tôi vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi nước hoa như có như không, các cậu cũng không thích những thứ này.”

Cố Gia Huy cũng nghĩ đến điểm này, e răng nước hoa có vấn đề.

Anh đi vào phòng ngủ, lấy ra một chai nước hoa mới.

Đây là nước hoa ngày trước Tạ Quế Anh tặng cho anh, bảo anh đưa cho Hứa Minh Tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2651


Chương 2651

Nhưng Hứa Minh Tâm vốn không hề thích những thứ này, cho nên cầm về nhưng chưa dùng, nhét vào trong ngăn kéo.

Bây giờ vừa khéo trở thành chứng cứ.

“Có cái này thì dễ xử lý rồi, cậu cứ chờ tin tức của tôi đi”

Lệ Nghiêm cũng lấy máu giúp anh để mang về Quân sở xét nghiệm.

Hôm sau, Lệ Nghiêm gọi điện thoại tới.

Theo như lời anh ta nói, máy móc thiết bị trong bệnh viện bình thường khó mà tra ra liều lượng trong đó.

Nếu như nước hoa này thật sự có vấn đề, vậy thì Tạ Quế Anh nhất định là một nhân vật vô cùng nguy hiểm.

Am hiểu dùng độc, còn có thể nắm chắc liều lượng đến mức đáng sợ như thế, điều chế nước hoa chuẩn xác như vậy.

Ngày đêm sống cùng một người như vậy, quả thật là vô cùng kinh khủng!

“Người anh em, người phụ nữ này e rằng không phải hạng người bình thường, nếu như cậu không muốn lật thuyền trong mương thì tốt nhất nên sớm chuẩn bị trước”

Cố Gia Huy nghe vậy, sắc mặt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

Nếu như phát hiện muộn chút nữa, vậy rất có thể anh sẽ thua ở trong tay một người phụ nữ.

“Trái lại tôi không lo lắng cho bản thân, tôi sợ Minh Tâm sẽ gặp phải bất trắc”

“Vậy cậu định làm gì? Nếu như dọn ra ngoài có vẻ cố ý quá mức.

Cố Gia Huy im lặng, xem ra đây quả thật là vấn đề khó khăn.

Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến Tạ Quế Anh không phát hiện ra sự khác thường, lại không gây tổn thương cho Minh Tâm đây?

Đúng lúc này, trong đầu chợt lóe ánh sáng, thế mà lại xuất hiện tên của một người.

Jane…

Giờ phút này, sự bảo vệ của cậu ấy là mạnh mẽ nhất.

Jane cũng không ngờ rằng Cố Gia Huy sẽ chủ động tìm đến mình, hơn nữa là đến để hỏi tội.

Hai người đã giao ước bằng miệng, sự tranh đấu giữa bọn họ không thể liên lụy đến Hứa Minh Tâm.

Thế nhưng bây giờ Phó Minh Nam lại phái người rục rịch ngóc đầu dậy, mà Phó Minh Nam là người của cậu ấy.

Jane nghe vậy bèn ra sức nhíu mày.

Đương nhiên là cậu ấy không dặn dò Phó Minh Nam ra tay.

“Nếu như chuyện này thật sự có liên quan đến Phó Minh Nam, chắc chắn tôi sẽ nghiêm trị không tha, dù có mất đi một cánh tay đắc lực cũng sẽ không tiếc”

“Được, tôi biết cậu là một người đàn ông thẳng thản mà, lời đã nói ra không thể rút lại. Nhưng bây giờ tôi không rảnh phân tâm để chăm sóc Minh Tâm, đối phương quá nguy hiểm, tôi không có cách nào hoàn toàn đảm bảo sự an toàn của Minh Tâm, cho nên cần cậu phối hợp với tôi để diễn một vở kịch..”

Cố Gia Huy nói xong kế hoạch của mình, sắc mặt của Jane đã đen như đáy nồi.

“Cố Gia Huy, anh mất dạy quá rồi đấy, anh bảo tôi làm người xấu?”

“Cũng không phải, sau khi mọi chuyện rõ ràng, cô ấy sẽ cảm kích cậu”

“Hừ, tôi tin anh?” Cậu ấy lạnh lùng cười nhạo: “Tôi có cách của tôi, anh muốn gài bãy tôi hả? Không có cửa đâu!”

Jane lạnh lùng nói.

Cố Gia Huy tỏ vẻ vô tội sờ mũi của mình.

Anh thật sự không gài bẫy cậu ấy, anh chỉ có thể nghĩ đến kết quả này, cho nên…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2652-2653


Chương 2652

Có điều Jane đã đồng ý, anh cũng có thể thở phào một hơi.

Ngược lại anh muốn xem xem, Tạ Quế Anh này đang chơi trò gì!

“Jane, lần này tôi nợ cậu một ân tình, sau này hễ có việc gì cần dùng đến tôi, tôi đều sẽ dùng hết khả năng. Đương nhiên, chỉ có Hứa Minh Tâm là không thể nhượng bộ.”

Cố Gia Huy nói ra từng chữ, trong lời nói chứa đầy sự ung dung, không nhường nhịn chút nào.

Jane im lặng một lát rồi lập tức nói: “Tôi không thèm anh nợ tôi ân tình gì cả, cũng không phải tôi giúp anh, giống nhau, tôi cũng sẽ không để loại người xấu như vậy làm tổn thương Minh Tâm “Cho nên, anh không nợ tôi gì cả, chẳng qua là tôi có lòng riêng muốn làm chút gì đó vì Hứa Minh Tâm mà thôi.”

Cố Gia Huy nghe được lời này thì không nhịn được cười.

“Jane, thật ra trong tranh đoạt tình yêu không hề có cái gọi là công bằng. Cậu như vậy là tích cực quá rồi”

“Tích cực ư? Vậy anh đưa ra kế hoạch này tương đương với việc đẩy cô ấy vào trong lòng tôi, thế anh được coi là gì?”

Cậu ấy nói mát, giọng nói tiếp tục rủ rỉ truyền đến: “Thật ra chúng ta đều không thể buông bỏ cô ấy, lại còn trói buộc cả bản thân. Anh tin tưởng tôi, giao phó cô ấy cho tôi, là bởi vì anh không nỡ để cô ấy phải chịu một chút tổn thương nào. Tôi giúp anh không điều kiện, không yêu cầu anh trả ơn, tôi cũng như vậy”

“Ở phương diện tình yêu này, xưa nay chưa từng có công bằng, chỉ có cam tâm tình nguyện. Cam tâm tình nguyện trả giá hết thảy, cho nên điểm này tôi kính nể anh. Không lấy phụ nữ làm vật hy sinh, nếu như không phải tình địch, tôi nghĩ chúng ta là người hợp tác tốt nhất.”

“Hoàn toàn chính xác, chỉ tiếc là giữa chúng ta cách một Hứa Minh Tâm, đây là khoảng cách mãi mãi không thể bước qua được, tôi sẽ không nhượng bộ.”

Anh nói rõ ràng từng câu chữ, giống như nước trong chảy qua khe suối, mang theo một sự lạnh lùng.

“Tôi cũng sẽ không từ bỏ ý định”

Giọng điệu của Jane cũng vô cùng kiên định.

Hai người đàn ông cùng chung chí hướng, có ý kiến giống nhau.

Đương nhiên, ánh mắt của bọn họ cũng vô cùng tương tự, cùng nhìn trúng một người phụ nữ.

Đã định sẵn… Bọn họ không thể trở thành bạn bè, chỉ có thể trở thành kẻ địch.

Bởi vì không ai muốn buông bỏ.

Sau khi Cố Gia Huy cúp điện thoại, Hứa Minh Tâm đẩy cửa đi vào.

Lệ Nghiêm đã xuống tầng dưới một lúc lâu, mà anh lại kề cà không xuống, cô có hơi lo lắng nên đi lên xem thử.

Anh đứng ở bên cửa sổ, dường như đang suy nghĩ gì đó, người sống sờ sờ như cô đi tới mà anh lại không hề phát hiện.

Cô rón rén đi đến sau lưng anh, định bụng dọa anh.

Cô đột nhiên xuất hiện từ phía sau, Cố Gia Huy có hơi thất thần, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, biết cô đã đến rồi.

Anh bất đắc dĩ liếc nhìn một cái rồi nói: Ba chữ ngắn ngủi, nhưng lại dịu dàng vô cùng.

“Sao anh lại không bị dọa?”

“A, Sợ quá.”

Cố Gia Huy phát ra ba chữ rất giả dối.

Nhưng giọng điệu lại không lên xuống chút nào, giọng “thời sự” điển hình.

Diễn kịch mà chẳng để tâm chút nào, vô cùng qua loa.

Cô ra sức trừng mắt, bĩu môi, cảm thấy rất vô vị.

Chương 2653

“Đi thôi, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, chỉ thiếu mình anh nữa thôi.”

Cô đi về phía cửa, lại không ngờ rằng người đàn ông đột nhiên giữ chặt cổ tay cô, chợt kéo cô vào trong lòng, ra sức ôm lấy.

“Hứa Minh Tâm, em có tin anh không?”

Lời này, từng chữ sâu lắng, vô cùng nặng nề, mạnh mẽ đánh vào trong lòng cô.

Cô cảm thấy có hơi khó hiểu.

“Sao đột nhiên lại hỏi câu này? Không phải em đã cho anh đáp án rồi sao?”

“Vẫn muốn nghe lại một lần nữa”

Cằm anh nhẹ nhàng đặt lên trán cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn, hết sức êm tai.

Nhưng… Cũng mang theo một loại cảm xúc không nói rõ được cũng không tả rõ được, có chút nặng nề, tựa như thả một tảng đá vào trong lòng cô, lại nghe có vẻ đè nén, có chút không thở nổi.

“Tin”

“Nếu như trong một tháng sắp tới, anh làm sai chuyện, chọc giận làm em không vui, em nhất định phải tin tưởng anh, có thể anh không thật sự muốn làm thế”

“Anh… Lời này là có ý gì?”

“Không có gì, dù sao thì cũng sắp đến sinh nhật em rồi, anh sợ anh không tìm được món quà tốt, sẽ chọc em tức giận”

“Thôi nào, cái này có quan trọng gì đâu, sinh nhật mỗi năm đều được trải qua cùng anh là được rồi! Còn lại đều không quan trọng, cuối cùng là một nhà ba người chúng ta mãi mãi ở bên nhau, không chia xa”

Cô ôm lấy eo của anh, vừa cười vừa nói.

Quà gì cũng không sánh nổi Cố Gia Huy, chỉ cần ngày đó có anh là tốt rồi “Ừm, đi xuống ăn cơm thôi”

Anh siết chặt bàn tay nhỏ nhăn của cô, cùng cô đi xuống tầng dưới ăn cơm.

Cố Yên ở lại đây một ngày để trò chuyện cùng phu nhân.

Cô ấy luôn cảm thấy phu nhân rất kỳ lạ, cứ luôn kéo cô ấy qua một bên, tránh đi Hứa Minh Tâm, còn nói bóng gió để nghe ngóng chuyện xấu của Hứa Minh Tâm.

Hỏi từ thời còn đi học, hỏi lúc cô ở trường học có khác người hay không, quan hệ nam nữ có rối loạn hay không, sau khi cưới có mập mờ với đàn ông khác hay không.

Cố Yên bị hỏi đến nỗi căng cả da đầu, không thể nào đáp lời nổi.

Bởi vì Hứa Minh Tâm cũng không có sai lâm gì, vốn không tìm được khuyết điểm nào cả.

Phu nhân có được đáp án như vậy, vẻ mặt mất mát, tựa như chưa nắm được sơ hở của Hứa Minh Tâm.

Cố Yên bị giày vò đến nỗi không chịu được, sau đó Lệ Nghiêm gọi cô ấy đi, cô ấy mới thở phào một hơi.

Cô ấy còn đặc biệt đi tìm Cố Gia Huy: “Anh, mẹ… sao có cảm giác như biến thành người khác vậy. Em nhớ mẹ là một người dịu dàng, hiền lành, tuy rằng em không tiếp xúc nhiều với bà ấy, nhưng từ lời của các anh và bố cũng biết được bà ấy là người thế nào”

“Đã nhiều năm như vậy trôi qua, ngoài ngoại hình là đúng, còn lại…

đều cảm thấy rất kỳ lạ. Mẹ thực sự tốt ư? Sao em lại cảm thấy bà ấy vân như đang bị bệnh?”

Cố Yên nghi ngờ mà nói.

“Đương nhiên là bà ấy đang bị bệnh” Cố Gia Huy thâm trầm nói từng chữ.

“Hay là em dẫn mẹ về bệnh viện để kiểm tra nhé, dù sao thì thiết bị điều trị của bác sĩ gia đình cũng không được đầy đủ.”

“Không cần, chuyện của mẹ anh sẽ xử lý, em không cần quan tâm đâu. Lát nữa em với Minh Tâm đi dạo phố đi, sau khi cô ấy về Đà Nẵng cũng không có chuyện gì để làm, ở nhà mãi cũng không tốt.”

“Vậy được, anh lái xe hay là Lệ Nghiêm lái xe?”

“Tài xế lái, anh và Lệ Nghiêm đều không đi, anh với cậu ấy có “À à, vậy mấy giờ bọn em về?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2654


Chương 2654

“Tùy thích”

Cố Yên nghe được hai chữ này bèn móc móc lỗ tai, hoài nghi mình có nghe nhầm hay không.

Một người đàn ông chiều vợ không có chừng mực, quá chín giờ mà Minh Tâm không về nhà, anh đã có thể sốt ruột đến mức giậm chân, bây giờ lại nói hai chữ tùy thích?

Cố Yên run rẩy vươn tay, sờ lên trán của anh: “Cũng không sốt mà, sao anh lại bị ốm rồi?”

“Cứ đi chơi vui vẻ đi, cho em thẻ, quẹt thay chị dâu của em”

“Tốt quá!” Cố Yên cũng không nghĩ nhiều, lập tức nở nụ cười.

“Không cho em, tiêu tiền của chồng em đi, đừng tiêu tiền của anh, anh chỉ nuôi một người phụ nữ”

Trong lòng Cố Yên có một câu móa nó, không biết có nên nói ra hay không!

Cố Yên và Hứa Minh Tâm cùng nhau đi mua sắm, nhưng cô cũng không có đồ gì muốn mua, coi như là đi ra ngoài giải sầu với Ngọc.

Vy vậy, dù sao gần đây cũng có không ít chuyện nhọc lòng.

Hai người vừa đi vừa dạo, mua một số món đồ nhỏ.

Cố Yên nhìn trúng một bộ trang phục mùa thu, đi vào thử quần áo, khoảng chừng năm phút sau thì đi ra.

“Minh Tâm, cậu nhìn giúp tôi xem, bộ này đẹp không?”

Nhưng bên ngoài nào còn có bóng dáng của Hứa Minh Tâm.

“Minh Tâm? Cô có thấy chị dâu của tôi không? Người cùng vào với tôi, vừa nãy còn đợi tôi ở đây”

“Lúc nãy có một người đàn ông đến kéo cô ấy đi rồi, hai người còn xảy ra tranh chấp”

“Người đàn ông đó thế nào?”

“Vừa rồi tôi nghe thấy cô gái kia gọi mấy tiếng ‘Phó Minh Tước’ các kiểu… giống như vợ chồng cãi nhau nên chúng tôi không xen vào.”

“Vợ chồng chó má gì chứ, nếu chị dâu tôi xảy ra chuyện, tôi sẽ phá cả cửa hàng nhà cô!”

Cố Yên rống giận nói.

Cô ấy muốn đi ra ngoài nhưng quần áo trên người phát ra tiếng còi báo động.

Cô ấy không kịp thay nên mua luôn, lúc quẹt thẻ còn tranh thủ gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

Nhưng, lại không có ai nghe điện thoại.

Cô ấy lại gọi cho Lệ Nghiêm, cũng như thế.

Cô ấy vội vàng cuống cuồng đi tìm trong cả cửa hàng, kiểm tra camera, đi phòng bảo vệ, vô cùng bình tĩnh.

Dù sao cũng là người từng ra chiến trường!

Mất khoảng chừng mười phút mới gọi được cho Cố Gia Huy.

“Anh, anh đi đâu vậy! Anh có biết là Phó Minh Tước cướp vợ anh đi rồi không!”

Cố Yên nổi cơn thịnh nộ, bởi vì lâu như vậy mà anh không nghe điện thoại.

“Biết rồi, anh tới ngay”

“Bọn họ đi về hướng đường hầm Minh Giang rồi, mau chóng phong tỏa tuyến đường bên kia đi”

“Ngọc Vy, cứ để anh lo, một cô gái như em không an toàn”

“Vậy anh nhất định phải mang Minh Tâm về đó!”

Cố Yên cũng biết mình chỉ có một người nên không có tác dụng gì, cho nên chỉ có thể sốt ruột nhờ cậy Cố Gia Huy.

Nhưng nửa giờ trôi qua rồi, sự việc vẫn không có chút tiến triển nào.

Mà Cố Gia Huy chỉ có một lời giải thích, mất dấu rồi, Phó Minh Tước quá xảo quyệt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2655


Chương 2655

Cố Yên thầm lo lắng, cũng tin tưởng chắc chắn Cố Gia Huy sẽ tìm được Hứa Minh Tâm.

Mà giờ phút này, Hứa Minh Tâm bị trói trên xe, không thể động đậy, xe đang lao nhanh vun vút ở trên đường cao tốc.

Miệng của Hứa Minh Tâm cũng bị chặn lại, bởi vì Phó Minh Tước cảm thấy ồn ào.

Cô cũng không biết vì sao Phó Minh Tước lại đột nhiên xuất còn muốn mang cô đi nơi nào đó.

Sau khi ra khỏi đường cao tốc, Phó Minh Tước dừng ở trạm phục vụ để nghỉ ngơi một lát.

Cô nức nở ư ư ở cổ họng, muốn nói chuyện, lúc này anh ta mới kéo vật lạ trong miệng cô ra.

“Uống nước không? Muốn ăn gì không?”

“Tôi…

“Muốn chạy trốn, phải không?” Phó Minh Tước thản nhiên nói.

“Tôi muốn đi vệ sinh!”

Bọn họ đã lâu không gặp, lần này gặp lại, luôn cảm thấy Phó Minh Tước có gì đó không giống với lúc trước.

Thân hình gầy đi rất nhiều, có hơi gầy gò, trong mắt phủ đầy tơ máu, giống như cả đêm không ngủ.

Sắc mặt của anh ta không quá tốt, giống như là… dã thú đang ở bờ vực sụp đổ.

Giống như dã thú sắp chết khát trong sa mạc, chỉ còn lại một chút sức lực cuối cùng.

Hoặc là, một đòn g**t ch*t con mồi, bản thân có thể sống sót.

Hoặc là, tự lựa chọn lặng lẽ tử vong.

Bây giờ nhìn Phó Minh Tước bỗng có loại cảm giác mãnh liệt như vậy.

Anh ta là dã thú sắp chết.

Cũng là dã thú hung ác nhất trước khi chết!

“Tôi thực sự muốn đi vệ sinh, con người có ba cái gấp!”

“Tôi không ngại, xe này xong việc là có thể vứt đi”

“Không được, tôi không đi được… Vậy tôi nghẹn chết là được rồi!”

Sắc mặt cô ửng hồng mà nói.

Cô thật sự muốn đi vệ sinh, cũng muốn tìm cách nhân cơ hội để chạy trốn!

Phó Minh Tước cân nhắc một lát, không nói lời nào mà cởi sợi dây trói trên người cô ra.

Lúc anh ta đến gần, rõ ràng cô ngửi được mùi hương khói rất nồng.

Anh ta dẫn cô đến nhà vệ sinh của trạm phục vụ cao tốc, anh ta nắm chặt tay cô, trong mắt người khác chính là một đôi tình nhân dựa sát vào nhau, chỉ có Hứa Minh Tâm biết là mình bị bắt cóc!

“Đừng có ý đồ ra hiệu bằng mắt với người khác để cầu cứu, tôi mang súng. Nếu như cô muốn làm liên lụy đến người vô tội, muốn nhìn tôi giết thêm một mạng người, vậy cô cứ tùy ý”

“Phó Minh Tước, tại sao anh lại bắt cóc tôi?”

Hứa Minh Tâm tức giận nói.

Anh ta nghe vậy, mấp máy môi khinh thường, cuối cùng lựa chọn im lặng, không nói một lời.

Dường như, anh có nỗi niềm khó nói.

Hứa Minh Tâm vừa tức giận vừa nôn nóng, cuối cùng đã đi đến trước cửa nhà vệ sinh.

“Làm sao? Anh muốn đi cùng tôi vào nhà vệ sinh nữ à?” Cô nhìn chằm chằm anh ta.

Phó Minh Tước thản nhiên nói: “Lúc cô hôn mê tôi đã đặt thiết bị định vị lên người cô, cô không tìm được đâu, cũng trốn không thoát, cho nên đừng hòng giở trò với tôi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2656


Chương 2656

Sau đó, anh ta trực tiếp thả một vật vào trong tú “Đây là máy nghe lén, cô nói gì ở trong đó tôi đều biết hết.”

“Cô cũng không cần tìm cách viết gì đó để cầu cứu, tôi sẽ nhìn hai tay của cô, tôi nghĩ Cố Gia Huy rất tình nguyện đút cho cô ăn trong nửa đời còn lại”

Ô.

“Phó Minh Tước, anh điên rồi hả, anh… tại sao anh lại như biến thành một người khác vậy?”

Cô kinh ngạc nhìn anh ta, cả người Phó Minh Tước đều trở nên kỳ lạ.

“Đến lúc đó cô sẽ biết, tôi đảm bảo sẽ không làm tổn thương đến tính mạng của cô, cô còn có tác dụng lớn đối với tôi.”

Rõ ràng là anh ta nhìn cô, nhưng ánh mắt tựa như có năng lực xuyên thấu, xuyên thấu qua cô, không biết đang nhìn ai.

Hứa Minh Tâm bất đắc dĩ đi vào nhà vệ sinh, nghĩ xem rốt cuộc mình nên làm thế nào.

Cô không dám nói nhiều, sợ Phó Minh Tước phát hiện ra điều gì đó.

Cô ra khỏi phòng vệ sinh, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang rửa tay, cô lập tức tiến lên vỗ vào bả vai của bà ấy.

“Có chuyện gì sao?”

Cô chỉ chỉ vào miệng của mình, ra hiệu mình không thể nói chuyện, sau đó dùng ngón tay chấm nước viết lên trên tường: “Tôi bị câm điếc, bị mất điện thoại rồi, không tìm được chồng tôi, bà có thể gọi điện cho chồng của tôi không?”

Lúc viết hàng chữ này, cô siết chặt lỗ nhỏ trên máy nghe lén, sợ mình lộ ra sơ hở.

Người phụ nữ trung niên rất nhiệt tình, liên tục gật đầu, đưa điện thoại cho cô.

Cô vội vàng nhập số điện thoại của Cố Gia Huy.

“Làm phiền bà nói với chồng tôi rằng tôi đang ở trạm phục vụ cao tốc bên này, bảo anh ấy đến đón tôi.”

“Được rồi, cô đừng có gấp, nếu như không liên lạc được với chồng cô thì còn có thể gọi cảnh sát”

Người phụ nữ trung niên nhấn gọi điện thoại, nhưng mãi mà không có ai nghe máy.

Đúng lúc này, Phó Minh Tước hết kiên nhẫn mà gõ gõ cánh cửa.

“Hứa Minh Tâm, cô ở trong đấy xong chưa? Nói chuyện!”

Hứa Minh Tâm nghe thấy tiếng đập cửa gấp gáp như vậy, tim đập thình thịch.

Cô trông đợi mà nhìn người phụ nữ trung niên, hy vọng sẽ sớm có người nhận điện thoại.

“Không ai nghe máy”

“Lại gọi một lần nữa, được chứ?”

Hứa Minh Tâm nhìn bà ấy bằng ánh mắt cầu khẩn, trong lòng nóng như lửa đốt.

Mồ hôi trên trán to như hạt đậu chảy xuống.

“Cô không sao chứ?”

Người phụ nữ trung niên lo lắng mà nhìn cô.

Hứa Minh Tâm lắc đầu, thấy bà ấy không gọi được nên chỉ có thể lấy điện thoại của bà ấy để gửi tin nhắn.

Sau đó cô viết lên gương sáu chữ.

“113, SOS!”

Cô không muốn kinh động đến cảnh sát, nếu như cảnh sát có thể làm gì được Phó Minh Tước, vậy thì anh ta cũng không thể ung dung tự tại đến bây giờ, chắc chắn anh ta có bản lĩnh của riêng mình.

Nhưng bây giờ không liên lạc được với Cố Gia Huy, cô cũng hết cách, chỉ hy vọng có thể tạo nên chút rối loạn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2657


Chương 2657

Sau khi người phụ nữ trung niên nhìn thấy thì vô cùng khiếp sợ, lập tức giúp cô gọi 113.

“Hứa Minh Tâm, cô còn không ra là tôi xông vào đấy!”

“Đừng ép tôi!”

Giọng điệu của Phó Minh Tước lạnh lùng, rõ ràng là đã tức giận.

Hứa Minh Tâm sợ liên lụy đến người khác nên đành phải mở cửa đi ra ngoài.

Lúc ra ngoài thấy sắc mặt anh ta tái mét, dù sao thì làm tội phạm cũng rất vất vả.

Máy nghe lén trong túi đã bị cô bóp nát rồi.

Sắc mặt Phó Minh Tước rất khó coi, nhưng cũng không truy cứu đến cùng, mà là kéo cô đi luôn.

Vẻ mặt rất vội vàng, cuối cùng thô lỗ nhét cô vào đằng sau, nhanh chóng lái xe rời đi.

Rất nhanh, phía sau đã vang lên tiếng xe cảnh sát.

Phó Minh Tước tăng tốc rời đi, cũng không biết dùng cách gì mà tránh được xe cảnh sát.

Cô không biết rằng Phó Minh Tước đã động tay động chân với camera giám sát trên đoạn đường này, chắc chắn sẽ không có ai phát hiện ra hành tung của anh ta.

Hơn nữa, Cố Gia Huy sẽ không đuổi đến đây.

Đây mới là thời cơ tốt nhất để anh ta ra tay!

Hứa Minh Tâm thấy anh ta giảm tốc độ lại, trong lòng run sợ.

Bởi vì anh ta né tránh cảnh sát rất điệu nghệ.

“Hứa Minh Tâm, đừng có khiêu chiến ranh giới cuối cùng của tôi.”

Anh ta thông qua gương chiếu hậu, ánh mắt tăm tối dừng ở trên người cô.

Lời này…

Có chứa ý đe dọa.

Hứa Minh Tâm như ngồi bàn chông, lúc nghe được lời này bỗng cảm thấy sống lưng ớn lạnh, vậy mà lại cảm nhận được nỗi sợ hãi tử vong.

Xe đi ra khỏi đường cao tốc, sau đó đi lên tàu thủy chở hàng, cũng không biết là đi đâu.

Bọn họ ngồi thuyền đi một đêm mới đến bờ sông, đi theo đường núi rất lâu, đi vào một thị trấn nhỏ cổ kính xa xôi.

Lúc đi vào, Hứa Minh Tâm cảm thấy như mình xuyên không vậy.

Tường trắng ngói đen, lan can gõ, nhà ở cũ.

Những người ở đây đều mang trang sức dân tộc riêng biệt, vô cùng phục cổ.

Thị trấn quá nhỏ, cũng rất hẻo lánh, rất ít qua lại với người bên ngoài. Thậm chí cô còn nghỉ ngờ, dùng bản đồ hay định vị cũng không thể tìm tới chỗ này được.

Cô cũng chưa kịp bận tâm đến cảnh đẹp đã bị Phó Minh Tước dẫn tới một ngôi nhà đất.

Cô bị nhốt ở trong phòng, trong nhà còn có người giúp việc phụ trách nấu cơm và quét dọn, thấy cô cũng chỉ biết ô ô a a vài câu.

Dù cô có muốn hỏi cũng không hỏi được gì.

Đã rất lâu rồi không có tin tức của anh ta, từ lần trước sau khi đưa Minh Diệp đến nhà họ Quý, hai người không còn gặp nhau.

Anh ta là sát thủ xuất sắc, chẳng lẽ là có người muốn lấy mạng cô nên phái anh ta đến giết cô.

Hoặc là, giữ lại để uy h**p Cố Gia Huy?

Hứa Minh Tâm nghĩ đến điều này thì không nhịn được mà tê dại cả da đầu.

Cô cho rằng Cố Gia Huy nhất định sẽ tìm được mình trong thời gian ngắn, nhưng không ngờ… cô bị giam ở đây đã ba ngày rồi, không có tin tức gì.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2658


Chương 2658

Mà từ sáng đến tối cô cũng chẳng nhìn thấy Phó Minh Tước được mấy lần, không biết anh ta đang bận rộn làm gì.

Cô có thể tự do hoạt động trong nhà, không có gì làm thì lượn lờ phòng bếp.

Khắp nơi trong nhà đều là camera, ngoài cửa có tay bắn tỉa, cô không thể nào ra ngoài được.

Đến cả Phó Minh Tước, trời còn chưa sáng đã ra ngoài, đi sớm về khuya.

Phòng ngủ của Phó Minh Tước đã khóa lại, tựa như trong đó có bí mật gì đó không thể để người ta nhìn thấy.

Bây giờ cô chỉ hy vọng Cố Gia Huy sớm ngày tìm được mình!

“Mùi hương khói trong nhà nặng quá, tại sao vậy? Lại còn truyền ra từ phòng của Phó Minh Tước”

Cô viết vào lòng bàn tay của người giúp việc.

“Cậu Phó… Cậu Phó đang lễ Phật”

Lễ Phật?

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì đột nhiên nghĩ ra tuy Phó Minh Tước là người của hắc đạo, nhưng lại là tín đồ thành kính của Phật giáo.

Khó mà tưởng tượng được, một người mang tội nghiệt, hai tay dính đầy máu tanh, vậy mà lại có tín ngưỡng!

“Vậy cô có biết anh ta đi làm gì không?”

“Hình như là đi chùa mời Phật…”

“Chùa?”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới được biết văn hóa thờ Phật ở thị trấn nhỏ này.

Từ rất lâu trước đây có cao tăng đắc đạo đến đây tìm duyên Phật, rồi đi đến thị trấn nhỏ.

Mà thị trấn nhỏ lại đường núi hiểm trở, ngăn cách, mỗi nhà tự cấp tự túc, nếp sống lạc hậu.

Do cao tăng truyền dạy rất nhiều nên văn hóa thờ Phật ở thị trấn này vô cùng sâu sắc.

Sắp đến ngày viên tịch của cao tăng kia cho nên đền thờ bề bộn nhiều việc, nói rằng cao tăng đã đứng ngang hàng với các Phật, vào ngày này sẽ trở về phổ độ cho những người trong thị trấn nhỏ.

Hứa Minh Tâm là người theo chủ nghĩa vô thần, là người nối nghiệp.

của Đảng, đương nhiên không tin những chuyện này.

Nhưng tín ngưỡng có thể bao dung, dù sao thế gian muôn vàn phồn hoa, con người sẽ có lúc lạc lối.

Trong lòng có một tín ngưỡng, mới có thể sống chân thực hơn một chút.

Vậy nên, trong lòng Phó Minh Tước rất mê mang nên mới cần gửi gắm vào tín ngưỡng ư?

Cô ở đây chờ đợi hơn mười ngày, xác định sẽ không có ai tới cứu mình, cô muốn nói chuyện tử tế với Phó Minh Tước.

Thừa dịp đêm đã khuya, cô vẫn ngồi ở trên ghế sô pha chờ Phó Minh Tước đến.

Giây phút đồng hồ trên tường báo hiệu mười hai giờ đêm, Phó Minh Tước trở về với dáng vẻ phong trần mệt mỏi.

Cô nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức trợn mắt nhìn người đi vào.

Phó Minh Tước không ngờ cô vẫn còn đang chờ anh ta, có chút kinh ngạc.

Sắc mặt anh ta lập tức khôi phục lại như thường.

“Sao cô còn chưa ngủ?”

“Tôi đang chờ anh.”

“Chờ tôi làm gì? Cô nên đi nghỉ ngơi rồi, trời sáng cô còn phải đi cùng tôi đến một nơi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2659


Chương 2659

“Nơi nào?”

“Trời sáng cô sẽ biết”

“Phó Minh Tước… Rốt cuộc là tại sao anh lại bắt cóc tôi? Anh đang muốn gì? Nếu như anh muốn uy h**p Cố Gia Huy thì nên có động tĩnh từ lâu rồi, nhưng anh không làm gì! Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Trời sáng, trời sáng cô sẽ biết thôi.”

Sắc mặt anh ta lạnh lùng, con ngươi thâm thúy.

Do giấc ngủ không tốt nên trong mắt toàn là tơ máu.

Hứa Minh Tâm nghĩ mãi không ra, muốn hỏi đến cùng nhưng Phó Minh Tước lại không cho cơ hội, trực tiếp xoay người đi lên tầng.

Cô đành phải nhụt chí, trái lại cô muốn biết rốt cuộc trời sáng có thể xảy ra chuyện gì.

Cô trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng mà… ác mộng liên tiếp.

Mơ thấy có rất nhiều con quỷ nhỏ quấn lấy mình, đuổi thế nào cũng không đi.

Ngày hôm sau, vành mắt cô nặng trĩu, hiếm thấy Phó Minh Tước không rời đi, lại còn chuẩn bị bữa sáng cho cô.

Cô thấy được đối xử tốt mà hơi lo sợ nói: “Anh làm?”

“Ừm, hôm nay là sinh nhật cô, cho nên tôi tự mình xuống bếp, buổi tối còn có bánh kem”

“Sinh nhật”

Cô đột nhiên nghĩ đến ngày 31 tháng 8 là sinh nhật của mình mà!

Không ngờ đã qua giữa hè, sắp đến đầu thu rồi.

Sinh nhật trước kia đều trải qua cùng Cố Gia Huy, mà bây giờ…

Rốt cuộc là Phó Minh Tước giấu cô ở nơi quỷ quái nào vậy, đến bây giờ mà Cố Gia Huy vẫn chưa tìm được cô.

“Không phải anh nói trời sáng sẽ nói cho tôi biết tất cả sao? Bây giờ trời đã sáng rồi, anh có thể nói cho tôi biết rồi chứ?”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, rốt cuộc Phó Minh Tước đang âm mưu chuyện gì?

“Muộn hơn chút nữa, ăn bữa sáng trước đi”

Phó Minh Tước không chịu nhiều lời, cô hỏi cũng vô dụng nên đành phải từ bỏ.

Đây là lần đầu tiên Phó Minh Tước dẫn cô đi ra ngoài, thị trấn nhỏ cổ kính, mọi người cũng đổi thành quần áo bông vải sợi đay, trông rất xưa cũ chất phác.

Rất nhiều người khi nhìn thấy Phó Minh Tước đều sẽ khom lưng chào hỏi, trên mặt chứa ý cười ôn hòa.

Hứa Minh Tâm hơi kinh ngạc, lúc này Phó Minh Tước mặc quần áo bình thường, trên mặt nở nụ cười ấm áp, hoàn toàn khác biệt với anh ta của lúc trước.

Đây… Vẫn là Phó Minh Tước ư?

Cô ngạc nhiên nhìn anh ta, nhất thời luống cuống.

Cô không cẩn thận đụng trúng một người, quả táo trong giỏ xách của đối phương rơi đầy đất.

Hứa Minh Tâm lập tức lấy lại tinh thần, liên tục nói xin lỗi và nhặt đồ lên.

Tính tình của đối phương cũng rất tốt, cười hì hì nói: “Không cần xin lỗi, cô là vợ của cậu Phó phải không, trông cô còn trẻ hơn cả trong ảnh! Cô Phó, cầm chút táo về đi, ngọt lắm đấy”

“Không… không cần đâu, tôi cũng không phải là…”

Lời của cô còn chưa nói hết, Phó Minh Tước đã cắt ngang: “Cảm ơn thím Ngô, da mặt vợ tôi mỏng nên ngại lấy, để tôi cầm thay cô ấy”

“Vậy mới đúng chứ, tuyệt đối đừng khách khí với tôi, cậu Phó là một người rất tốt, ống nước nhà tôi bị hỏng, là nhờ cậu Phó sửa giúp đấy!

Còn có đứa con nhà tôi bị gấy xương, cũng là cậu Phó mang đi bệnh viện ở bên ngoài chữa khỏi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2660-2662


Chương 2660

“Cô Phó, cô thật là có phúc khí. Trước đó cậu Phó nói mình có vợ, chúng tôi đều tưởng rằng chỉ là lý do ngụy biện để chúng tôi không giới thiệu đối tượng cho cậu ấy, mãi cho đến khi cậu ấy lấy ảnh chụp chung của hai người ra tôi mới tin. Cậu Phó nói sức khỏe của cô vẫn luôn không tốt nên ở nhà điều dưỡng, bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa? Chỗ này của chúng tôi tuy lạc hậu nhưng cảnh đẹp không khí trong lành, thích hợp để dưỡng bệnh nhất đấy!”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này, chẳng hiểu chữ nào cả.

Cô rất giống chị, đã đến độ lấy giả thành thật, nhưng tuổi tác không lừa được người ta mà.

Nhiều lần cô muốn giải thích nhưng Phó Minh Tước vốn không hề cho cô cơ hội nói chuyện.

Bọn họ trò chuyện vui vẻ, cuối cùng Phó Minh Tước chào tạm biệt thím Ngô.

“Phó Minh Tước, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi là tôi, Ngọc Diệp là Ngọc Diệp, tại sao anh lại không cho tôi giải thích?”

“Hứa Minh Tâm, cô biết hôm nay là ngày gì không?”

“Sinh nhật của tôi?”

“Là sinh nhật của cô, cũng là… ngày giỗ của Ngọc Diệp.”

“Cái gì?’ Hứa Minh Tâm hết sức kinh ngạc: “Không phải chị khó sinh nên băng huyết rồi qua đời ư? Sinh nhật Minh Diệp vào tháng bảy mà…”

“Không phải cô ấy khó sinh, mà là… bị Phó Minh Nam bí mật giải quyết. Sau khi Ngọc Diệp sinh con, cơ thể rất suy yếu nên cần phải tĩnh dưỡng. Tôi từ chối tất cả nhiệm vụ chỉ vì chăm sóc cô ấy. Phó Minh Nam thấy tôi quá coi trọng chuyện tình yêu nam nữ nên bảo tôi đi giết một người. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, ông ta sẽ để tôi dẫn Ngọc Diệp rời đi, một nhà ba người cũng không tiếp tục xen vào chuyện hắc đạo nữa”

“Dù là người kia khó mà ám sát, lần này đi chín phần chết một phần sống, tôi cũng đi. Tôi vừa nghĩ đến việc có thể rời xa thị phi, rời khỏi chốn ma quỷ này, cùng Ngọc Diệp trải qua cuộc sống mà mình mong muốn, tôi đã kích động không thôi: “Ý nghĩ này là ý niệm duy nhất giúp tôi sống tiếp. Tôi trở về với thương tích đầy mình, suýt chút nữa đã chết, vốn dĩ cho rằng sẽ cả nhà sum họp. Lại không ngờ… tôi về trước thời hạn, nhìn thấy cảnh ông ta giết Ngọc Diệp, b*p ch*t cô ấy, còn muốn giết cả con gái tôi”

“Tôi chỉ cứu được Minh Diệp, mà mấy năm nay ông ta luôn dùng Minh Diệp để uy h**p tôi. Bây giờ Minh Diệp ở nhà họ Quý, cuối cùng tôi cũng có thể làm chuyện mà mình muốn làm, món nợ Ngọc Diệp tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông ta, nhưng bây giờ tôi lại có chuyện quan trọng hơn cần phải làm”

“Chuyện gì?”

“Đến lúc đó cô sẽ biết, hôm nay là sinh nhật cô, cô đừng nghĩ quá nhiều, tôi dẫn cô đi dạo xung quanh một lát, nhìn ngắm phong cảnh.

Chỗ này tuy lạc hậu nhưng phong cảnh rất đẹp, coi như là quà tôi tặng cô. Tôi sẽ không thương tổn cô, hơn nữa, người muốn gây tổn thương cho cô cũng không phải là tôi”

“Lời này của anh là có ý gỉ Hứa Minh Tâm nghe thấy nửa câu sau, ra sức nhíu mày, trong lòng có một loại dự cảm chẳng lành.

“Nếu như Cố Gia Huy không thả tôi đi thì tôi không đi nổi. Cho nên, cô không nên chất vấn tôi, cô nên hỏi xem Cố Gia Huy muốn làm gì. Có điều, cô…”

Không có cơ hội.

Bốn chữ cuối cùng, ẩn sâu dưới đáy lòng, ánh mắt tĩnh mịch.

Lời này khiến lòng cô chấn động, tựa như sét đánh.

“Anh đang nói hươu nói vượn đấy à? Cố Gia Huy sẽ không…”

<b>

<b>Chương 2661-2662</b>

Nguồn thiếu chương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2663


Chương 2663

Anh tranh thủ thời gian gửi tin nhắn cho .Jane, nói bên anh dừng tất cả mọi hoạt động tìm kiếm, mà bên cậu ấy cần phải tăng cường.

Sở dĩ anh làm như vậy, không biết là do bị thuốc khống chế, hay nhiều hơn nữa là tương kế tựu kế.

Tin nhắn vừa mới gửi đi, không ngờ lại bị người ta đạp cửa vào.

Cố Yên trợn trừng mắt nhìn anh, trong tay còn cầm điện thoại.

“Khương Tuấn, tôi đã đến rồi, lời anh nói tôi cũng đã hiểu rõ rồi.

Hôm nay tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho anh và Minh Tâm!”

Dứt lời, cô ấy cúp điện thoại rồi nhìn Cố Gia Huy: “Anh có ý gì?

Lúc đầu khi em bảo anh đi tìm, anh cứ lề mà lề mề, không tìm đến nơi đến chốn làm mất dấu”

“Rõ ràng đối phương có chuẩn bị mà đến, lẩn tránh vô cùng bí mật, anh tìm mười hai ngày đã muốn từ bỏ? Anh khiển trách Khương Tuấn làm gì? Anh là chồng, người thất trách không phải là anh à?”

Gô ấy giơ tay chỉ vào chóp mũi của Cố Gia Huy, vô cùng tức giận.

Cô ấy vừa tới cửa, đang muốn hỏi chuyện của Hứa Minh Tâm, không ngờ lại nhận được điện thoại của Khương Tuấn.

Đuổi việc Khương Tuấn, nói anh ta không làm được việc thì thôi đi, lại còn từ bỏ việc tìm kiếm?

Cố Gia Huy nghe vậy bèn ra sức nhíu mày, lạnh lùng nhìn cô ấy: “Ngọc Vy, em đang nói chuyện với ai? Anh là anh của em, em nói chuyện với anh mình như thế hả?”

“Cố Gia Huy, bà đây hỏi anh, anh còn tìm Minh Tâm nữa không?”

“Không tìm, vốn không thể tìm được, sao phải lãng phí thời gian”

“Anh điên rồi!”

Cố Yên tức giận đến nỗi ném cả điện thoại, để anh nhẹ nhàng tránh được, điện thoại nện vào trên tường rồi rơi xuống nát tan tành.

Cái này nếu như nện vào người thì chẳng toi à?

“Anh không điên, anh rất tỉnh táo. Mất tích mười hai ngày, chuyện nên xảy ra cũng đã xảy ra. Hoặc là chết rồi, hoặc là không còn trong trắng, tìm tiếp còn có ý nghĩa không?”

Anh nói ra từng chữ, lạnh lùng nói.

“Anh…

Cố Yên trừng to mắt, thực sự không thể tin nổi lời này được nói ra từ trong miệng anh.

Đây còn là Cố Gia Huy ư?

Ngày xưa chiều vợ không chừng mực, hôm nay lại tuyệt tình như thế?

Cô ấy đang tức đến nỗi nói không ra lời, không ngờ Tạ Quế Anh lại bưng nước đi vào.

Cố Yên nhìn thấy tách trà nóng kia, trực tiếp bưng lên, muốn giội vào trên người Cố Gia Huy, không ngờ Tạ Quế Anh phát hiện trước một bước, lại còn bước nhanh đến cản lại.

“A!”

“…”

Tiếng hít khí lạnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2664


Chương 2664

Nguyên một tách trà nóng tất cả đều giội lên lưng Tạ Quế Anh.

Mà cả người cô ta cũng ngã nhào vào trên người Cố Gia Huy, vẻ mặt đau đớn vặn vẹo, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cố Yên sửng sốt một lát, vốn định xin lỗi nhưng còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Cố Gia Huy đã lớn tiếng trách mắng cô ấy.

“Cố Yên, em làm gì vậy!”

“Em… em cũng không ngờ cô ấy sẽ nhào tới, em… xin lỗi…”

“Bác sĩ Quế Anh, cô sao rồi?”

“Đau… đau quá…”

Tạ Quế Anh đau đớn đáng thương mà nói.

Cố Gia Huy cố nén sự chán ghét ở đáy lòng, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, trực tiếp ôm ngang cô ta lên sau đó xông về hướng phòng ngủ của mình.

Tiếp đó là gọi bác sĩ, Cố Yên chỉ vào bản thân mình, bày tỏ cô ấy chính là bác sĩ, có thể xử lý vết thương do bỏng nho nhỏ này, nhưng mà lại bị Cố Gia Huy từ chối.

“Cố Yên, em càn rỡ quá rồi! Bác sĩ Quế Anh là ân nhân cứu mạng của mẹ, nhà họ Cố chúng ta nợ cô ấy rất nhiều, sao em có thể hành xử như vậy!”

“Em… em không cố ý, sao em biết được…

Cố Yên hết đường chối cãi, cảm thấy anh tựa như đã thay đổi thành một người khác, rất xa lạ!

Đúng lúc này, Tạ Quế Anh vô cùng yếu ớt nằm ở trên giường chợt kéo ống tay áo của anh, truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ.

“Anh đừng trách cứ Ngọc Vy, cô ấy cũng không cố ý. Các anh là anh em, tại sao không thể nói chuyện tử tế với nhau chứ? Anh Huy, Ngọc Vy là con gái, anh nên nhường nhịn một chút.”

“Còn nữa… lúc tôi ở ngoài đã nghe thấy các anh nói chuyện, anh không thể từ bỏ cô Tâm được!”

“Chuyện này cô không cần phải xen vào, cứ tìm tiếp cũng sẽ không có kết quả gì.”

Anh nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn về phía Cố Yên: “Nếu bác sĩ Quế Anh đã không truy cứu, vậy anh cũng sẽ không tính toán món nợ này với em. Em đã đi lấy chồng rồi, từ đâu đến thì về đó đi, không có việc gì thì đừng qua đây, ngoan ngoãn ở nhà chuẩn bị mang thai.”

“Cố Gia Huy! Em là em gái của anh, lời nói của em anh không nghe lọt tai câu nào, mà cô ta chỉ là người ngoài, anh lại đặt từng câu từng chữ trong lòng? Là em không đúng, là em giội nước nóng, nhưng tách trà này em muốn giội cho anh tỉnh táo lại! Bây giờ xem ra là giội không tỉnh nổi rồi, anh đúng là hết thuốc chữa!”

“Em cho anh hay, anh không muốn Minh Tâm, em muốn, em lên trời xuống đất, đào sâu ba thước cũng phải tìm được. Sau khi Minh Tâm trở về biết anh như vậy, chị ấy sẽ thất vọng và đau khổ đến cỡ nào? Anh cứ dây dưa không rõ với bác sĩ này đi!”

Cố Yên nổi giận đùng đùng nói.

Cô ấy khiến người khác bị thương, dám làm dám chịu, cam lòng nói xin lỗi.

Thế nhưng nhìn thấy thái độ muốn gì được đó mà Cố Gia Huy dành cho Tạ Quế Anh, cô ấy lập tức nổi giận.

Cô ấy vẫn luôn không thích bác sĩ này, từ trong ra ngoài nhà họ Cố dường như đều đã thay đổi.

Người mà ngày xưa thân thiết nhất, thế mà bây giờ lại thấy xa lạ như thết Cô ấy không biết rốt cuộc Tạ Quế Anh đã làm gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến cô ta.

“Nói xong chưa? Nói xong thì về nhà của em đi!”

“Được!” Cố Yên nghiến răng, lạnh lùng nói: “Cố Gia Huy, anh chờ đấy cho em!”

Dứt lời, cô ấy giận giữ xoay người rời đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2665


Chương 2665

Tạ Quế Anh thấy vậy bèn dịu dàng nói: “Anh thật sự là quá nghiêm khắc với Ngọc Vy rồi, còn có bên cô Tâm…

“Là bình thường tôi quá nuông chiều nên con bé mới to gan như vậy, không biết lễ phép, nói chuyện láo xược, còn khiến cô bị thương như vậy. Huống hồ, bây giờ cô cũng là một thành phần của nhà họ Cố, con bé là chị, không làm tấm gương tốt thì thôi lại còn ngang ngược vô lý”

“Còn về Minh Tâm, cô có tấm lòng như vậy là được rồi, còn lại tôi sẽ tự xử lý”

“Ngược lại là cô, nhịn một chút, bác sĩ sẽ tới ngay thôi. Sao cô lại nCốc như vậy chứ, trà là do cô tự pha, cô cũng biết nó nóng cỡ nào, sao cô lại nhào tới hả?”

“Em cũng không biết, em chỉ biết là… em nên làm như vậy”

Hai gò má của Tạ Quế Anh đỏ bừng, nói chuyện cũng đứt quãng.

Cô ta khẽ c ắn môi dưới, dáng vẻ xấu hổ và e thẹn.

Khóe mắt len lén nhìn thoáng qua Cố Gia Huy, thấy được ánh sáng dần dần bốc cháy lên trong mắt anh, cô ta biết thuốc của mình đã có hiệu quả.

Ngửi huân hương trong thời gian dài sẽ khiến ý thức của con người mơ hồ, trở nên không kiên định, dễ dàng bị phá hủy từng bước.

Hứa Minh Tâm mất tích, trong lòng Cố Gia Huy rối loạn, cô ta nhân cơ hội gia tăng liều lượng.

Cố Gia Huy phiền muộn trong lòng, vốn dĩ không rảnh bận tâm đ ến, đây chính là lúc có được trái tim anh.

Cố Gia Huy mấp máy cánh môi, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ đứng ở bên giường cùng cô ta.

Bác sĩ vội vàng chạy đến, muốn vén vạt áo sau lưng lên, Cố Gia Huy là đàn ông, là người đã có vợ, mà cô ta còn chưa lấy chồng, cũng có bạn trai, đương nhiên là cần phải tránh đi.

Lúc Cố Gia Huy quay người rời đi, không ngờ Tạ Quế Anh lại nắm chặt lấy tay anh.

“Đừng đi có được không? Em sợ… anh ở lại với em được chứ?”

Giọng nói của cô ta nhỏ nhẹ dịu dàng, kèm theo tiếng khóc nức nở, không ai có thể kiên quyết từ chối Huống chi Cố Gia Huy còn bị trúng thuốc, càng không có lòng từ chối.

Anh im lặng một lát rồi lập tức gật đầu nói một chữ: “Được”

Bác sĩ cẩn thận vén áo lên, để lộ ra tấm lưng trơn bóng hoàn hảo.

Vùng eo dưới sưng đỏ, mọc rất nhiều mụn nước nhỏ, trông vô cùng đáng sợ.

Có mụn nước vỡ ra, dính vào áo nên rất khó tách ra.

Bác sĩ chảy mồ hôi đầm đìa, cẩn thận từng li từng tí, mà Tạ Quế Anh vẫn đau đến nỗi hít khí lạnh.

Cố Gia Huy nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô ta, lòng bàn tay cô ta toàn là mồ hôi lạnh.

Ngón tay anh run rẩy, do dự một lát, cuối cùng nhẹ nhàng xoa đầu cô ta.

“Đừng sợ, tôi sẽ ở đây cùng cô. Tôi biết rất đau, cố chịu một lát là ổn thôi”

Lời này trầm thấp khàn khàn, mang theo từ tính, giống như có sức hấp dẫn vậy.

Tạ Quế Anh dần dần yên tĩnh lại, bác sĩ cũng nhanh chóng tiêu viêm giảm đau, cuối cùng để lại thuốc mỡ, một ngày bôi ba lần sẽ giúp vết thương nhanh chóng kết vảy, làm mờ sẹo.

Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Cố Gia Huy không gọi người giúp việc đến, mà là tự mình bôi thuốc cho cô ta.

“Việc này… có thể chứ?”

Tạ Quế Anh trợn to hai mắt, không ngờ Cố Gia Huy sẽ chủ động như thế.

Nhưng sóng mắt chuyển động, rất nhanh cô ta đã thoải mái.

Cố Gia Huy chủ động đến gần mình cũng là chuyện đương nhiên, dù sao huân hương của mình không ai có thể chịu được.

“Có gì mà không thể, cô vì tôi nên mới bị thương, có thể sẽ đau một chút, cô cố chịu nhé.”
 
Back
Top Dưới