[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Vô Hạn Lưu] Thần Sáng Thế (Phần 1)
Chương 138
Chương 138
"Hối hận rồi.
Đáng lẽ tôi không nên đưa phiếu đó cho Bạch Thái Hành."
---
Bây giờ muốn quay về khu B là chuyện gần như không thể.
Người dẫn chương trình đã nói rất rõ: vì tính chất đặc biệt của khu A, tốt nhất họ đừng tự ý rời khỏi công viên giải trí.
Khi nói câu đó, ánh mắt lại cố tình nhìn về phía Lộ Hồi.
Mà bản thân Lộ Hồi cũng không định thách thức quy tắc của hoạt động, nhất là tại khu A, nơi cậu thấy là nguy hiểm nhất.
Đầu Bạch Tuộc và đám kia đều ở đây cả.
Vậy nên theo lẽ thường, Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm phải đợi đến lượt của Y Dược Tế Thế, hoặc nghĩ cách khác.
Nhưng...
"Đây là bẫy, hay là manh mối?"
Lộ Hồi nhìn sang Minh Chiếu Lâm: "Trực giác của anh nói sao?"
Minh Chiếu Lâm cúi mắt liếc qua quan tài đá: "Không phản ứng."
Không phải hắn mất tác dụng lúc cần thiết, mà trực giác vốn dĩ không phải kỹ năng chủ động.
Giống như đầu óc Lộ Hồi cũng không phải lúc nào cũng đoán đúng.
Cậu cũng không thất vọng mà chỉ hỏi: "Thế anh nghĩ sao?"
Minh Chiếu Lâm nhướn mày, không hề do dự: "Cậu hỏi tôi?"
Cũng đúng.
Lộ Hồi thản nhiên nói: "Cho dù phía trước có là núi dao biển lửa, anh cũng vẫn đi xem cho bằng được."
Vì bây giờ hắn rất hứng thú.
Vậy thì đi thôi.
Lộ Hồi nói: "Tôi không sợ."
Những thứ này chẳng ảnh hưởng gì tới cậu cả.
Quyết định xong, hai người lập tức rời khỏi đó.
Lộ Hồi vốn không định làm nhiệm vụ cốt truyện, nên chẳng có chút hứng thú nào với những trò trong công viên.
Hơn nữa đúng như cậu nghĩ, cái này căn bản không phải để bọn họ "chơi", mà là để bọn họ đi lao động.
--- làm công việc dọn dẹp cuối cùng trước ngày công viên khai trương.
Ngoài ra theo suy đoán của Lộ Hồi, nếu hôm qua lịch sử không xuất hiện, thì hôm nay cũng sẽ không.
Cốt truyện lấy thành phố Lao Quang làm nền.
Nó chỉ nói đây là nơi không lao động thì chết.
Nó đi theo phong cách u ám.
Không có gì thú vị.
Giống như đang kể một câu chuyện tối tăm.
Nhưng vẫn có vài người chơi bắt đầu vì đoạn cốt truyện này mà suy đoán, đoán rằng phó bản cho họ đi làm như thế có lẽ là có ẩn ý gì đó.
Lộ Hồi đang ăn cơm nghe thấy, chỉ muốn nói một câu: Cậu ta đúng là tưởng tượng quá mức.
Không sao thật chứ.
Nhưng trong công viên vẫn còn những manh mối khác.
Diêu Hạo Hạo hạ giọng, sắc mặt không mấy tốt mà nói với cậu: "Có một khu búp bê."
Lộ Hồi khựng lại, hơi nghiêng đầu nhìn cô, giọng cũng hạ thấp: "Là cái tôi đang nghĩ đó à?"
Diêu Hạo Hạo gật đầu: "Nhưng còn có mấy loại búp bê khác để chung... cậu muốn qua xem không?"
"...
Xem."
Lộ Hồi cất điện thoại vào, dù sao cậu cũng không tìm được manh mối về khu đấu giá trong [app Công viên Thiên Sứ], mà tìm trong tòa nhà công dân cũng chẳng thấy gì.
Trước đó còn xuất hiện tình huống nghi là nói tới khu B nhưng bị tắt mic... xem ra trong [Dark Web] họ cũng không thu được bao nhiêu.
Mà đúng là như vậy.
Bởi có rất ít người chơi đủ trình để lén vào [Dark Web], thứ này giống như một quả trứng ẩn.
Người chơi nào phát hiện rồi vào được thì có manh mối, còn nếu không thì vẫn có thể theo diễn tiến cốt truyện mà lần ra.
Khu búp bê mà Diêu Hạo Hạo nhắc đến nằm ở khu của Y Dược Tế Thế, điều này khiến Lộ Hồi bất giác nhớ đến chuyện Giải trí Tạo Mộng thuộc về Y Dược Tế Thế.
Lúc đó cậu vẫn còn thấy kỳ lạ vì sao lại như thế, bây giờ đột nhiên hiểu ra được đôi chút.
Có lẽ... giữa họ tồn tại giao dịch cơ thể?
Dù là thử thuốc, hay Y Dược Tế Thế có thể cung ứng thuốc men...
Chậc.
Thành phố này đen tối thật.
Khi Lộ Hồi và mọi người đứng trước khu búp bê, họ thấy toàn bộ nơi này vừa nhìn qua thì vô cùng đáng yêu.
Những con búp bê hình người được trang điểm đẹp đẽ, ăn mặc phong cách u ám đứng ngay trong tủ kính.
Ngoài ra còn có nhiều loại búp bê động vật, và cả những con búp bê nhỏ mini.
Nếu trẻ con đến đây, chắc chắn sẽ rất thích.
Nhưng...
Lộ Hồi nhìn vào những búp bê hình người trong tủ kính.
Khi ánh mắt cậu lướt qua từng tấm bảng giới thiệu, đều thấy câu mở đầu giống nhau.
"Búp bê mô phỏng người do Giải trí Tạo Mộng cung cấp..."
Phía sau mô tả rằng sau khi kích hoạt, búp bê có thể nhảy, hát, biểu diễn các thể loại.
Không hề có câu chữ nào gợi ý hay ám chỉ điều khác.
Nhưng họ đều rất rõ ràng một chuyện: những búp bê này hoàn toàn có thể được người lớn mua.
Vì không hề có dòng "không bán".
Khu búp bê có thể đi vào, nhưng nơi này không có gì đặc biệt.
Bên trong cũng ghi rõ muốn xem biểu diễn thì phải bỏ xu.
Trong công viên có bán loại đồng tiền trò chơi chuyên dụng của họ.
Khi vào cổng, bọn họ đã nhìn thấy máy đổi xu.
100 đồng một xu, nhưng đồng tiền trò chơi này cũng không phải nơi nào cũng dùng được.
Lộ Hồi chú ý trong đây còn có máy gắp búp bê.
Máy gắp cũng phải dùng đồng trò chơi, 1 đồng chơi được 10 lượt.
10 đồng 1 lượt?
Đắt như vậy à?
Lộ Hồi thấy hơi quá mức rồi.
Nhưng cậu cũng chú ý trong máy gắp có đặt một quả trứng vàng, phía trên còn viết "quà lớn bất ngờ".
Lộ Hồi nhìn Minh Chiếu Lâm: "Thử không?"
Minh Chiếu Lâm nhướng mày: "Tôi vì sao phải giúp cậu lấy được [Phiếu điều ước]?"
Cả hai đều đang đoán trong đó có phải [Phiếu điều ước] hay không.
Lộ Hồi quay người đi đổi xu ngay: "Tôi có nhờ anh giúp tôi gắp đâu."
Cậu quẹt thẻ của mình, trước hết đổi một đồng trò chơi để thử.
Đồng trò chơi đổi xong là không hoàn lại được, 100 đồng một cái, thật sự không rẻ.
Nghe nói có khả năng là [Phiếu điều ước], Diêu Hạo Hạo cũng không chạy đi theo cốt truyện nữa.
Bạch Thái Hành cũng lại gần xem thử có phải thật hay không.
Công viên không phải của Lộ Hồi dựng lên, cậu không cấm họ hóng chuyện.
Cậu đứng trước máy gắp, lượt đầu tiên thử canh chuẩn, kẹp vừa chạm vào trứng vàng thì đã tuột một cái, trơn tuột mà rơi ra.
Lộ Hồi khẽ tặc lưỡi.
Chỉ một lượt đã đủ để cậu xác định.
Chơi hết 9 lượt còn lại cũng chưa chắc lay chuyển được nó.
Phải dựa vào năng lực.
Trong đầu cậu lướt nhanh một vòng toàn bộ thẻ mình đang có, không tìm thấy thẻ nào có thể móc vật ra khỏi đó, nên bất giác thở dài.
Lộ Hồi gắp lần thứ hai, đổi sang một góc độ hóc hiểm hơn, thử xem có thể làm nó đổ nghiêng không.
Lần này đúng là lay được một chút, nhưng cũng chỉ một chút.
Nó giống như một con lật đật, lắc lư nhẹ một cái rồi đứng yên.
Lộ Hồi: "..."
Máy gắp búp bê là thứ mà là thiên tài nào đã phát minh ra để chọc người vậy?
Lộ Hồi cạn lời.
Bạch Thái Hành ở phía sau ho nhẹ hai tiếng, nhỏ giọng hỏi: "Hay để tôi thử?"
Anh ta nói: "Tôi gắp búp bê cũng được."
Lộ Hồi lập tức nhường chỗ: "Mời."
Bạch Thái Hành không ngờ cậu tránh ra nhanh như vậy.
Anh ta hơi khựng, liếc nhìn Lộ Hồi một cái, rồi lại không kìm được cơn ngứa họng, ho thêm mấy tiếng.
Anh bước lên trước máy gắp, điều khiển móc câu, chọn một góc độ đặc biệt hơn rồi nhấn nút.
Móc khi rơi xuống mở ra, vừa khéo chạm đúng quả trứng vàng.
Lực va đủ để làm quả trứng lắc mạnh, sau đó ngả sang một bên, nằm lên mấy con búp bê khác.
Lộ Hồi: "!"
Cậu sáng mắt: "Cao thủ thật."
Khả năng gắp búp bê của Lộ Hồi không tính là tệ, nhưng máy gắp vốn có thể chỉnh độ mạnh yếu.
Kỹ thuật cao tới đâu mà gặp đúng cái móc bị chỉnh thì cũng không có cách.
Bạch Thái Hành không ngờ Lộ Hồi lại khen anh.
Nếu là người khác thì thôi, cố tình khen lại là "Quân Triêu Mãn".
Anh hơi ngại, nói không có gì, sau đó lại nhịn không nổi mà ho thêm mấy tiếng nặng.
Lộ Hồi nhấc tay vỗ nhẹ lưng cho anh ta, ra hiệu: "Đại ca tiếp đi."
Tay Bạch Thái Hành đang đặt trên cần điều khiển khựng nhẹ.
Anh dùng khóe mắt liếc sang Minh Chiếu Lâm, bỗng cảm thấy hôm nay mình có thể chết ngay tại chỗ.
Minh Chiếu Lâm...
Hắn đứng ngay sau lưng Lộ Hồi, tóc sói dài buông xuống, mặt không cảm xúc, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống hai người.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, u tối, không đọc được.
Biểu cảm đó khiến cả người hắn càng thêm đè nặng, càng thêm nguy hiểm.
Thật sự có một loại cảm giác như hắn sắp rút dao chém người ngay giây kế tiếp.
Bạch Thái Hành siết chặt cần điều khiển, tự nhủ không cần sợ.
Tuy năng lực của anh không đánh lại Minh Chiếu Lâm, nhưng có "Quân Triêu Mãn" ở đây, anh không cần sợ.
Anh đã chứng kiến thực lực của "Quân Triêu Mãn".
Bạch Thái Hành đúng là có chút kỹ thuật.
Tuy không thành công ngay lần thứ hai, nhưng anh lại khiến quả trứng dịch sang một hướng khác.
Lộ Hồi là kiểu người rất biết tạo giá trị cảm xúc cho người khác.
Vừa thấy Bạch Thái Hành thở phào, cậu đã đứng bên cạnh, vỗ vỗ tay: "Đại ca giỏi thật."
Hơn nữa là giọng thật lòng: "Đại ca cố lên."
Bạch Thái Hành: "..."
Anh ho hai tiếng, giọng mang theo cơn ngứa họng: "Cậu... hay là đừng nói chuyện với tôi nữa."
Anh liếc nhanh nhìn Minh Chiếu Lâm đứng sau lưng Lộ Hồi: "Tôi sợ tôi chưa gắp được thì đã chết trước rồi."
Lộ Hồi đương nhiên cảm nhận được khí áp thấp của Minh Chiếu Lâm.
Người đứng ngay sau lưng cậu, giống một cái máy lạnh tủ đứng đang phả hơi lạnh vào gáy.
Lạnh buốt, kỳ lạ.
Mà chính cái lạnh đó lại kích đúng mấy tính xấu muốn trêu hắn của Lộ Hồi.
Nên Lộ Hồi nói: "Đừng sợ, tôi biết điểm yếu của anh ấy, chúng ta có thể liên thủ...
ưm!"
Lộ Hồi còn chưa nói xong, đã bị Minh Chiếu Lâm đưa tay qua khóa lấy cổ, kéo người cậu ngả ngược về sau.
Lộ Hồi không tránh được, cả người đổ xuống, đầu đập lên vai hắn.
Cảm giác nghẹt thở nhẹ khiến cậu theo bản năng túm lấy cánh tay hắn, nhíu mày vỗ vỗ lên cánh tay đó.
Diêu Hạo Hạo là người phản ứng đầu tiên.
Cô lập tức nắm chặt con dao găm, tư thế như sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Cô nhớ rõ nhất chuyện Minh Chiếu Lâm từng muốn giết Lộ Hồi.
Nhưng bản thân Lộ Hồi lại chẳng có chút căng thẳng nào.
Cậu còn mở miệng nói: "Minh Chiếu Lâm, anh thật là chẳng thú vị gì."
Cậu vỗ lên cánh tay rắn chắc của Minh Chiếu Lâm, lầm bầm: "Chọc ghẹo một câu mà đã nổi giận."
Minh Chiếu Lâm khẽ bật cười, khóa tay càng chặt thêm.
Lộ Hồi bật ra tiếng rên nhỏ, thân thể cũng bị lôi lùi lại nửa bước, dựa hẳn vào người Minh Chiếu Lâm.
Minh Chiếu Lâm không thực sự muốn giết cậu, hắn chỉ đang cảnh cáo.
Khi Lộ Hồi nghiêng người dựa vào, hắn cúi xuống, kề sát bên tai cậu, thấp giọng mở miệng: "A Mãn."
Âm thanh hắn thả ra rất nhẹ, giống tiếng khí thở bên tai, lại giống như một con rắn độc quấn trên cổ, thè lưỡi sát vành tai.
Âm sắc mang theo cảm giác nguy hiểm khiến người ta dựng tóc gáy.
"Hình như cậu quên rồi, giữa chúng ta không phải quan hệ bạn bè."
Lộ Hồi dĩ nhiên không quên: "Nếu tôi quên, tôi đã không chọc tức anh."
Cậu nhấc tay, dùng khuỷu tay húc hắn một cái có lực: "Buông ra."
Minh Chiếu Lâm siết tay càng mạnh, nhìn Lộ Hồi vì thiếu không khí mà ngũ quan nhăn lại, đuôi mắt cũng vì phản xạ sinh lý mà phiếm ướt.
Hắn thấy vậy mới hài lòng liếm môi rồi thả tay.
Lộ Hồi cuối cùng cũng thở được, người loạng choạng vài bước.
Phải nói thế này, Minh Chiếu Lâm cũng coi như còn... tốt bụng một chút (?)
Bởi vì hắn đưa tay đỡ một cái, giúp cậu đứng vững.
Lộ Hồi xoa cổ, ho nhẹ vài tiếng, lười chẳng buồn liếc hắn thêm.
Chứng mất cảm giác đau khiến Minh Chiếu Lâm luôn thấy mọi chuyện chẳng có gì thú vị.
Nên cả người hắn luôn thích tìm trò vui.
Cũng thích nhìn người khác đau đớn, méo mó mà vùng vẫy.
...
Đừng hỏi Lộ Hồi sao biết.
Vì chính tay cậu viết ra như vậy.
Những cú boomerang này, từng chiếc từng chiếc quay về, đâm vào người cậu sắp không còn chỗ mà đâm nữa.
Trong khi hai người còn đang náo loạn, Bạch Thái Hành bên kia vẫn mặt không đổi sắc tiếp tục gắp búp bê.
Diêu Hạo Hạo thấy Minh Chiếu Lâm buông tay thì cũng thả lỏng đôi chút.
Bạch Thái Hành không phải là người gắp cuối cùng.
Anh là người gắp ở lượt thứ hai tính từ cuối tính lên.
Anh dùng rất nhiều kỹ thuật.
Cuối cùng, thứ anh làm không hoàn toàn là "gắp được", mà là "hất ra được".
Khi quả trứng vàng rơi xuống đáy, tim của mấy người đều căng thẳng theo.
Lộ Hồi không do dự, cầm lấy rồi dùng cán dao bướm của mình gõ một cái.
Quả trứng vỡ ra ngay tại chỗ.
Bên trong là một tờ giấy được cuộn lại.
Mọi người đều nín thở.
Minh Chiếu Lâm cũng hơi nheo mắt, ngón tay khẽ động như sẵn sàng giật lấy bất cứ lúc nào.
Nhưng khi Lộ Hồi mở ra, cậu lại thấy trong đó là tranh vẽ kiểu hoạt hình, còn ghi một dòng...
[Chúc mừng bạn đã trúng giải lớn của công viên!
Bạn có thể lựa chọn bất kỳ một món đồ nào trong công viên để tới khu giao lưu nói chuyện!
Khi dùng phiếu này để đổi, món đồ đó sẽ thuộc về bạn!]
Lộ Hồi: "..."
Diêu Hạo Hạo: "..."
Bạch Thái Hành thì ho sặc sụa mấy tiếng.
Minh Chiếu Lâm thả lỏng, khẽ bật ra một tiếng cười nhạt không thành tiếng.
Lộ Hồi kẹp tờ phiếu trong tay, khẽ thở dài: "Cũng đúng."
Cậu đứng dậy: "Làm gì có chuyện đơn giản vậy."
100 đồng mà muốn có [Phiếu điều ước], nằm mơ đi.
Lộ Hồi duỗi người, đưa tờ phiếu cho Bạch Thái Hành: "Anh gắp được thì anh cầm đi.
Trả tôi 80 là được."
Bạch Thái Hành không ngờ cậu sẽ đưa cho mình.
Anh khựng lại: "Cậu không dùng?"
Lộ Hồi lắc đầu: "Không phải phiếu điều ước thì với tôi vô dụng.
Anh giữ đi, nghĩ xem muốn đổi gì, cái này vẫn hữu ích đấy."
Thực ra không cần Lộ Hồi nói, Bạch Thái Hành cũng hiểu.
Tấm phiếu này nếu dùng đúng chỗ sẽ có giá trị rất lớn.
Anh siết chặt tờ phiếu, dù biết tám phần mười Lộ Hồi có tính toán riêng, nhưng anh vẫn nói một câu thật lòng: "Được, coi như tôi nợ cậu một ân tình."
Dù Lộ Hồi cố ý hay không, thứ cậu đưa ra là thật.
Anh cũng sẵn sàng làm vụ trao đổi này.
Lộ Hồi cong môi cười: "Đi thôi, ở đây chẳng còn gì."
Cậu và Minh Chiếu Lâm còn phải nghĩ cách tìm ra nhà đấu giá.
Không biết là trùng hợp hay là cố ý.
Trong lúc cả hai còn đang tính đường tìm nhà đấu giá, Lộ Hồi liền thấy trên app xuất hiện một bài treo thưởng mới.
[20:30, khu A, cần có lực chiến nhất định, 10 bạc một người, cần xét duyệt]
Lộ Hồi nhướng mày.
Cậu bấm vào thì thấy chú thích thêm: [Giữ mồm miệng kín.
Tuyệt đối không bàn tán.
Lộ chuyện tự chịu.]
Nhìn y như nơi thần bí nào đó tuyển bảo vệ.
Khéo thế, hôm nay đúng ngày 26...
Lộ Hồi huých Minh Chiếu Lâm: "Đi thử vận may không?"
Minh Chiếu Lâm không ý kiến.
Vậy là Lộ Hồi đánh dấu 1.
Đối phương lập tức nhắn riêng.
ID người đăng là một chuỗi ký tự loạn xạ.
Không rõ thuộc phe nào, nhìn còn giống tài khoản lỗi.
[&rsv_bp%25E?ie: [Vị trí gửi tới]]
[&rsv_bp%25E?ie: Tới phỏng vấn.
Đến đúng giờ.
Nếu không muốn lộ mặt thì đeo mặt nạ và dùng biến âm.]
Ý là... không chỉ mình cậu.
[2333: Tôi có dẫn theo một người bạn nữa, được không?]
[&rsv_bp%25E?ie: Chỉ cần làm được yêu cầu thì tùy.]
Lộ Hồi gửi lại một cái 1, rồi thở dài: "Hối hận rồi.
Đáng lẽ tôi không nên đưa phiếu đó cho Bạch Thái Hành."
Biết vậy giữ lại phiếu đổi cái mặt nạ của công viên, là che mặt được rồi.
Chu Lục thì đúng là có khẩu trang dư, nhưng mắt của cậu và Minh Chiếu Lâm thì...
Chưa nói tới cặp mắt đào hoa đặc biệt của Minh Chiếu Lâm, chỉ riêng hai nốt ruồi lệ dưới đuôi mắt của cậu đã quá dễ nhận ra.
Lộ Hồi lại lần nữa căm ghét cái vẻ ngoài quá nổi bật của mình.
Phiền chết đi được.
Làm gì cũng chẳng thuận tiện.
----
lledungg: