Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Vô hạn lưu] Thần sáng thế (Phần 1)

[Vô Hạn Lưu] Thần Sáng Thế (Phần 1)
Chương 198


"......Minh Chiếu Lâm bên kia có vấn đề."

---

Trung tâm hành chính hoàn toàn khác với thời đại Steampunk.

Trung tâm của thời Steampunk là tòa tháp cao nhất toàn thành, mang đậm cảm giác cơ giới, nhìn qua đã thấy rõ là mô hình bối cảnh lấy Steampunk làm chủ đề; còn nơi này thì gần như giống hệt trung tâm hành chính của một thành phố hiện đại, chỉ là xung quanh có rất nhiều đơn vị vũ trang, kéo không ít dây cảnh giới, và còn có......

Lộ Hồi ngẩng đầu nhìn những con mắt máy móc bay lơ lửng trên không trung.

Không chỉ có một cái.

Mấy thứ này...... kể cả cái màn chắn vừa rồi, nhìn thế nào cũng không giống sản phẩm của phù văn, mà càng giống sản phẩm khoa học kỹ thuật hơn.

Lộ Hồi nhìn lại con đường phía trước, thầm nghĩ: đây chẳng lẽ là một thế giới vốn dĩ nên phát triển theo hướng cyberpunk, nhưng vì phù văn can thiệp nên bị kéo lùi về steampunk sao?

Vậy cái gọi là "Chuyện xưa thành phố cũ" của phó bản này, là muốn bọn họ tìm ra phù văn xuất hiện như thế nào ư?

Nhưng làm vậy thì giải quyết được vấn đề gì của phó bản?

Lộ Hồi không nghĩ ra.

Cho nên cậu vẫn cho rằng, muốn kết thúc phó bản này, đại khái chỉ có ba con đường.

Thứ nhất, giết thành chủ; hoặc nếu thành chủ không phải BOSS, thì giết BOSS thật sự.

Thứ hai, sống sót trong cuộc hỗn chiến giữa các vị thần.

Suy đoán này dựa trên giả thiết rằng nếu cậu không bị Minh Chiếu Lâm kéo vào, thì do năng lượng của thành phố trên không cạn kiệt, cần một vòng tuần hoàn năng lượng mới để duy trì toàn bộ thành phố, rất có thể sẽ dẫn đến hỗn chiến giữa các vị thần, cuối cùng hi sinh đủ nhiều "thần" để vá lỗ hổng đó, phó bản cũng sẽ kết thúc.

Mà bây giờ cậu đã bị Minh Chiếu Lâm kéo vào, những "thần" kia hiển nhiên đã có lựa chọn tốt hơn.

Hi sinh một mình cậu, đương nhiên tốt hơn là trực tiếp mở hỗn chiến.

Vì vậy bọn họ chỉ cần sống sót trong trận chiến giữa các vị thần là được.

Sống sót, phó bản sẽ kết thúc.

Giống như [Tôi yêu đi làm], trọng điểm là tồn tại, chứ không phải đạt thành điều gì đó trong phó bản.

Còn con đường thứ ba...... là nhánh phát sinh từ con đường thứ hai, đó là giải quyết tận gốc vấn đề của thành phố trên không.

Có thể là tìm ra cách khác để giải quyết cạn kiệt năng lượng, cũng có thể là tìm hiểu vì sao thành phố này phải bay lên không trung, giải quyết nguyên nhân khiến họ buộc phải sử dụng phù văn và buộc phải lên không.

Không phải nói rằng chỉ một trong ba con đường này mới là điều kiện thông quan của phó bản, mà là bọn họ có thể tự do lựa chọn đi theo con đường nào.

Bởi vì đây không phải trò chơi điện tử với kết cục cố định.

Một phó bản có rất nhiều cách thông quan, họ có thể tự quyết định muốn đi con đường nào.

Chỉ là có khả năng hệ thống đã thiết kế sẵn một lộ trình thông quan mặc định cho phó bản này, nhưng họ cũng hoàn toàn có thể chọn đi con đường khác.

Giống như khi chơi game, cũng sẽ tồn tại tình huống vì quá thông minh mà nhảy cóc, bỏ lỡ cốt truyện.

Mà trong mắt Lộ Hồi, con đường thứ hai chính là con đường đơn giản nhất của phó bản này, cũng là lộ trình mặc định của hệ thống.

Bởi vì xét tình hình hiện tại, chỉ riêng thành chủ thôi, tập hợp toàn bộ người chơi lại cũng chưa chắc đã đánh thắng, huống chi nếu sau lưng thành chủ còn có BOSS.

Còn con đường thứ ba...... thì lại càng khó hơn.

Trước khi bọn họ rơi vào ảo cảnh này, phó bản hoàn toàn không cung cấp bất kỳ manh mối tiền đề nào về thành phố này, cũng không hề nhắc tới [Ô nhiễm], càng không nói đến những máy móc thông minh kia.

Cho nên Lộ Hồi cho rằng, bọn họ hẳn là phải đi con đường thứ hai.

Cho dù lúc này đã biết được sự tồn tại của [Ô nhiễm], nhìn thấy những con mắt máy móc, thậm chí cho dù tên phó bản là [Chuyện xưa thành phố cũ], Lộ Hồi vẫn cho rằng con đường thứ hai mới là lựa chọn đúng.

Chưa nói đến việc người chơi có thể rơi vào ảo cảnh, quay lại quá khứ vốn đã rất hiếm, chỉ riêng việc nhìn vào tình hình hiện tại cũng đủ thấy, thứ mà thành phố trên không này phải đối mặt không chỉ là vấn đề của một thành phố, mà là vấn đề của cả một thế giới.

Giống như trong [Chuyện ma trong trường học], vấn đề thực sự nằm ở bên ngoài Trường tư thục Chaos, nhưng người chơi không cần phải giải quyết vấn đề đó.

Bọn họ chỉ cần giải quyết vấn đề bên trong Trường tư thục Chaos, sống sót trong phạm vi Trường tư thục Chaos và thoát khỏi [Trường tư thục Chaos], là đã đạt được điều kiện [Tốt nghiệp thuận lợi]. lledungg

Còn phó bản này, không đưa ra điều kiện thông quan, là bởi vì một khi đưa ra, thì đồng nghĩa với việc trực tiếp công khai chiến tranh giữa các vị thần, cho nên không thể công bố.

Vậy thì tại sao lại gọi là [Chuyện xưa thành phố cũ]?

Ánh mắt Lộ Hồi khẽ động.

Chu Lục và Mai Đình đã đạt được hợp tác với thành chủ, vậy phần thưởng mà đối phương đưa ra là gì?

Hai người họ đều là thần sứ cấp trung...... chẳng lẽ là để họ trở thành thần sứ cấp cao sao?

Trở thành thần sứ cấp cao thì sẽ có điều gì khác biệt?

Đây có phải cũng là nguyên nhân khiến Diêu Hạo Hạo trực tiếp được định vị là thần sứ cấp cao không?

Nhưng Chu Lục và Mai Đình đã lựa chọn thành chủ làm đối tượng tín ngưỡng, vậy thì nhất định là lựa chọn thành chủ sẽ mang lại điều gì đó khác biệt, đủ để khiến [Vu nữ - Bói toán] của Chu Lục chỉ dẫn hắn ta chọn thành chủ.

Sẽ là gì đây?

Dưới sự ra hiệu của đội trưởng đội vũ trang, Lộ Hồi bước lên phía trước, đi qua thiết bị kiểm tra được đặt cạnh trạm kiểm soát.

Không biết là kiểm tra thứ gì, rất có thể là kiểm tra xem có mang theo [ô nhiễm] hay không...... nói đến mới nhớ, rốt cuộc [ô nhiễm] này là thứ gì?

Lộ Hồi dừng bước, quay đầu lại nhìn Minh Chiếu Lâm cũng thuận lợi thông qua thiết bị kiểm tra, trong đầu suy nghĩ rối bời.

Còn cả Minh Chiếu Lâm đã trở nên rất kỳ lạ......

Minh Chiếu Lâm dường như đang cảnh giác với cậu.

Vì sao?

Là vì hắn là giả nên phải đề phòng cậu, sợ bị cậu phát hiện, hay là vì......

Lộ Hồi liếc nhìn những người xung quanh.

Người quá đông, không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

Đúng lúc này, đội trưởng đội vũ trang dẫn họ vào bấm lên chiếc mũ bảo hộ đang đội, dường như nghe được điều gì đó, đáp lại một tiếng rồi quay sang nhìn Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm.

Trong giọng nói của hắn ta còn mang theo vài phần khó tin: "Thành chủ nói muốn gặp hai vị."

Lộ Hồi sững lại một chút, theo bản năng nhìn sang Minh Chiếu Lâm, thì thấy lần này ánh mắt Minh Chiếu Lâm vẫn đặt trên người cậu.

Hai người nhìn nhau một cái, nhưng vẫn không phải là tín hiệu trao đổi về phó bản.

Lộ Hồi cảm thấy thần sắc trong mắt Minh Chiếu Lâm rất khó đoán, cho dù cậu là người tạo ra hắn, trong khoảnh khắc đầu tiên cũng không thể phân biệt được rốt cuộc đó là cảm xúc gì.

Điều này khiến Lộ Hồi có chút khó chịu theo một cách rất khó nhìn ra.

Thành chủ muốn gặp họ, hơn nữa rất có khả năng là một cuộc gặp không cho phép từ chối, bởi vì ngay khi đội trưởng đội vũ trang nói ra câu đó, đã có người mặc quân phục tiến lên, ra hiệu cho họ: "Hai vị, mời đi bên này."

Thế là Lộ Hồi thu lại ánh mắt, không nói gì, trực tiếp đi theo.

Minh Chiếu Lâm vẫn không có ý định kích hoạt "kỹ năng phản nghịch" gì đó, nhìn thì có vẻ chậm rãi, nhưng thực tế chỉ chậm hơn Lộ Hồi nửa bước, đi phía bên cạnh và hơi lùi về sau cậu.

Hắn thật sự rất thích vị trí này.

Lộ Hồi thầm nghĩ.

Vì thế Minh Chiếu Lâm đúng là rất phiền người.

Cái vị trí của kẻ săn mồi này...... lúc nào cũng khiến cậu muốn cho hắn một quyền.

Người đàn ông mặc quân phục dẫn bọn họ đi vào trong, trực tiếp quẹt thẻ tiến vào cửa chính của đại sảnh thị chính. lledungg

Khi đi vào, Lộ Hồi còn liếc nhìn một cái những người đang sinh hoạt, đi lại trong khu vực bị dây cảnh giới và trạm kiểm soát bao quanh, rồi hỏi thêm một câu: "Những người đó đều là dân thường sao?"

"Là người dân bình thường không có nơi cư trú."

Người đàn ông quân phục cũng không giữ im lặng, đáp gọn gàng: "Ô nhiễm khiến nhà của họ bị phá hủy, tạm thời sẽ cách ly vài ngày ở phía thị chính, sau khi xác nhận không mang theo ô nhiễm thì mới sắp xếp nơi ở mới cho họ."

Lộ Hồi hơi nhướng mày: "Trung tâm thị chính không cần lo có ô nhiễm sao?"

Người đàn ông quân phục: "Bên dưới đây là Thánh Tuyền Thần Thủy, ô nhiễm không dám làm càn."

Vậy nên...... trong tương lai đã biến thành phong cách Steampunk, dưới tòa tháp cao, chính là trung tâm của cả thành phố?

---Lộ Hồi cho rằng, thần thủy hiện tại có liên quan mật thiết tới nguồn năng lượng về sau cung cấp cho toàn thành phố trở thành thành phố trên không, một thành phố không có ô nhiễm.

Cho nên cậu mới nói đó là "trung tâm của toàn bộ thành phố".

Đương nhiên, cũng có khả năng là sau khi Thánh Tuyền Thần Thủy ngày trước cạn kiệt, thành phố này mất đi sự che chở, rồi mới diễn hóa ra phù văn.

Khả năng này cũng không phải là không có.

Lộ Hồi nhìn về phía người đàn ông quân phục, hỏi một câu: "Vậy Thánh Tuyền Thần Thủy được sinh ra như thế nào?"

Người đàn ông quân phục khẽ khựng lại, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, không nói gì.

Lộ Hồi liền biết, mình đã hỏi một câu không nên hỏi.

Không thể nói ra, vậy thì Thánh Tuyền Thần Thủy này e rằng không đơn giản như vậy.

Dù sao nếu là thứ sinh ra tự nhiên, hoàn toàn có thể nói kiểu như "là lễ vật thần ban", giống như cách họ miêu tả thành chủ vậy.

Lộ Hồi nghĩ thầm thôi được rồi, sau đó nói: "Vậy tôi đổi câu hỏi khác."

Cậu nghiêng đầu, giọng nói mang theo vài phần ý vị sâu xa: "Ông chủ tiệm sách kia, là vì nghe chúng tôi là người ngoài, cho nên mới cố ý tới tấn công chúng tôi đúng không?"

Lộ Hồi nhìn người đàn ông quân phục đã dừng bước lại, đồng thời không để lộ dấu vết lùi về sau nửa bước, một chân trước một chân sau, là tư thế sẵn sàng nhường vị trí để Minh Chiếu Lâm ra tay.

Quả thật, cậu cũng không phải không có sức chiến đấu, nhưng Minh Chiếu Lâm đã ở ngay bên cạnh rồi, vậy thì cứ để Minh Chiếu Lâm ra tay là được.

Dù Minh Chiếu Lâm có hơi kỳ quái, nhưng lúc trước khi gặp ông chủ tiệm sách hóa sói, Minh Chiếu Lâm vẫn bảo vệ cậu.

Người đàn ông quân phục lại quay đầu nhìn Lộ Hồi một cái, vẫn không nói gì, chỉ mở cửa ra ra hiệu: "Đến rồi."

Cánh cửa ông ta mở là cửa một phòng tiếp khách, bên trong nhìn cũng không có gì đặc biệt hay khác thường, chỉ là một phòng tiếp khách rất phổ biến.

Nhưng Lộ Hồi lại không động, chỉ nhìn người đàn ông quân phục, bộ dáng nửa cười nửa không.

Người đàn ông quân phục cũng không hoảng, chỉ bình thản nói: "Hai câu hỏi cậu vừa hỏi, đều có thể đợi thành chủ tới rồi hỏi trực tiếp thành chủ, hỏi tôi thì sẽ không có kết quả."

Là ông ta không biết?

Hay là ông ta không thể nói?

Lộ Hồi chỉ dừng lại nửa giây, liền bước ra, đi vào phòng tiếp khách.

Minh Chiếu Lâm không nói gì cả, Lộ Hồi dừng thì hắn dừng, Lộ Hồi đi thì hắn đi, giống như một cái bóng bám sát sau lưng Lộ Hồi.

Sau khi họ vào phòng tiếp khách, người đàn ông quân phục liền ra hiệu bọn họ cứ tùy ý ngồi: "Xin chờ một lát, thành chủ sẽ tới ngay."

Theo lẽ thường, lúc này ông ta phải rời đi, nhưng ông ta lại không đi.

Vì thế Lộ Hồi liếc Minh Chiếu Lâm một cái, vô cớ có chút phiền.

Không có không gian để nói chuyện rồi......

----

Phía [Thần Điện Chư Thần].

Chu Lục nói rõ lý do vì sao hắn ta chọn thành chủ: "[Bói toán] chỉ về phía tháp cao, nhưng không chỉ rõ điều gì, mà phía tháp cao lại là nơi tập trung thành chủ cùng các thần sứ và tín đồ của bà ta, cho nên tôi và Mai Đình mới lựa chọn tin theo thành chủ."

Sau đó, bọn họ lại phát hiện thêm một số manh mối ở đây, gặp phải vài chuyện, biết được trên phi thuyền là sảnh yến tiệc của chư thần, đồng thời cũng là phòng họp, nhưng chúng không phải lúc nào cũng ở đó, chúng có "nơi trở về" của riêng mình, vì vậy mới lần ra được sự tồn tại của [Thần Điện Chư Thần]. lledungg

---- một nửa là suy đoán, một nửa là nhờ làm việc ở trung tâm hành chính mà thu thập được manh mối.

Chu Lục: "Hơn nữa chúng tôi còn biết, chỉ có thần sứ cấp cao của thành chủ mới có thể tiến vào [Thần Điện Chư Thần], cho nên chúng tôi cần phải trở thành thần sứ cấp cao.

Cũng chính trong lúc chúng tôi cố gắng hướng tới thần sứ cấp cao thì cậu bị Minh Chiếu Lâm kéo vào.

Ngày thứ hai sau khi cậu tiến vào, thành chủ đã tìm tới chúng tôi, chỉ cần cậu tới tìm chúng tôi, chúng tôi kích hoạt trận pháp truyền tống phù văn, đưa cậu đến một nơi, bà ta sẽ nâng cấp chúng tôi thành thần sứ cấp cao."

Lộ Hồi trầm ngâm: "Bà ta biết các người muốn tiến vào [Thần Điện Chu Thần] sao?"

Chu Lục lắc đầu, nhưng lại nói: "Tôi không chắc, nhưng tôi nghĩ rất có thể là biết.

Ít nhất khi chúng tôi tiến vào, bà ta nhất định có thể biết."

Nhưng bọn họ tiến vào cũng đã được một khoảng thời gian, toàn bộ bí cảnh lại không xảy ra bất kỳ biến hóa nào.

Không cần hỏi vì sao thành chủ nhất định biết, bởi vì nếu có người xâm nhập mà còn không biết, nơi này chẳng phải quá dễ bị tấn công hay sao?

Cho dù có hạn chế, cũng rất dễ xảy ra sự cố.

Cho nên thành chủ không để tâm việc Chu Lục và bọn họ tiến vào.

Là cho rằng Chu Lục bọn họ không có khả năng lay động [Thần Điện Chư Thần]?

Hay đây cũng là một cái bẫy nhắm vào Chu Lục bọn họ?

Hay là...... thành chủ vốn không quan tâm sống chết của những "thần" này.

"Các người đã lấy mục tiêu là tiến vào [Thần Điện Chư Thần], vậy thì chắc chắn không phải là mù quáng xông vào."

Chu Lục đã chủ động nói, Lộ Hồi lúc này cũng chẳng làm được gì, dứt khoát trò chuyện với hắn, giọng điệu hờ hững: "Anh cho rằng tiến vào nơi này có thể thông quan phó bản sao?"

Chu Lục: "Bước áp chót."

Hắn ta bình tĩnh nói: "Phó bản này tên là [Chuyện xưa thành phố cũ], lại có nhiều 'thần minh' như vậy, còn buộc chúng ta lựa chọn 'thần minh' để phụng sự, cho nên tôi đang nghĩ liệu có phải là để chúng ta đi tìm thần minh mà mình phụng sự đã hình thành như thế nào, hoặc nguồn gốc năng lực của nó, thậm chí...... tìm cách giết nó."

Lộ Hồi: "......"

Tuy suy nghĩ của Chu Lục có hơi khác với cậu, nhưng điểm cuối cùng kia lại trùng khớp với con đường thông quan thứ nhất mà cậu đã nghĩ tới.

Giết thành chủ.

Chỉ là...... những lời Chu Lục nói lại cho cậu thêm một vài manh mối.

Có lẽ đối với người chơi mà nói, "thần minh" mà họ phụng sự vừa là vật che chở, đồng thời cũng là một loại trói buộc.

Bởi vì nếu chư thần chi chiến thật sự mở ra, vậy thì những "thần minh" không đứng về phía thành chủ, hoặc bị thành chủ vứt bỏ, cơ bản đều là cục diện hẳn phải chết.

Trứng vỡ thì không còn trứng lành, trong tình huống đó, người chơi chưa chắc đã có thể sống sót, thậm chí còn có khả năng trở thành vật hi sinh của "thần minh", vậy nếu họ tự tay giết chết "thần minh" mà mình tin phụng thì sao?

Nhưng quy tắc phó bản lại viết rất rõ ràng......

Đợi đã!

Trong mắt Lộ Hồi lóe lên vẻ kinh ngạc, thì thầm: "Nếu nói kỳ thực từ đầu tới cuối, thần minh chân chính của tòa thành này chỉ có một, thứ không thể khinh nhờn, không thể trái lệnh, không thể vi phạm, thực chất cũng chỉ có một người đó thì sao?"

Chu Lục vừa nghe cậu nói vậy liền lập tức hiểu được ý tứ của cậu, Mai Đình cũng thế.

Cho nên Mai Đình hỏi: "Vậy chuyện Thần Ớt Xanh thì giải thích thế nào?"

"Đó là vì chiến tranh còn chưa mở ra."

Lộ Hồi nhìn Mai Đình: "Chiến tranh chưa mở, chưa có xung đột, 'thần' đương nhiên là thần.

Nhưng một khi chiến tranh mở ra, phó bản này, thành phố này cần hi sinh ai để duy trì toàn bộ tòa thành, vậy thì với tư cách là trung tâm thành phố, thành chủ sẽ là vị thần duy nhất."

Cho dù thành chủ chưa chắc đã là BOSS lớn nhất của cả tòa thành, chưa chắc là nguồn năng lượng duy trì phù văn và thành phố trên không, nhưng ít nhất bà ta là tồn tại hoàn toàn khác biệt với tất cả "thần".

Có lẽ thành phố trên không cần bà ta, cũng có lẽ bà ta có thể khống chế những nguồn năng lượng đó...... nhưng bất kể vì nguyên nhân gì, bà ta quả thật là người không thể thiếu nhất của tòa thành này.

Trừ phi xuất hiện một kẻ khác có thể thay thế bà ta.

Đây cũng chính là lý do vì sao những người chơi, NPC ra tay với tín đồ của Lộ Hồi, sẽ không bị phán định là hành vi khinh nhờn thần minh.

Bởi vì trong phó bản này, thần minh chân chính, thành chủ, đã nói với tất cả mọi người ---

[Giết Quân Triêu Mãn]

[Thần], ở đây chỉ là một khái niệm.

Lộ Hồi nghĩ tới đây, lại nghĩ tới một tầng khác: "......Minh Chiếu Lâm bên kia có vấn đề."

Chu Lục và Mai Đình sững người, liền nghe cậu lẩm bẩm: "Mục tiêu của bọn họ là Minh Chiếu Lâm, nhưng cũng là tôi...... nếu Minh Chiếu Lâm ra tay với tôi, tôi sẽ chết!"

Bởi vì máu của cậu đã bị tế đàn hấp thụ, thành chủ dùng máu của cậu "tạo" ra một cậu khác, hoặc nói đúng hơn là tách từ cậu ra một phần!

Nếu Minh Chiếu Lâm ra tay với cậu kia, vậy Lộ Hồi sẽ không còn là một chỉnh thể hoàn chỉnh nữa, cho nên tất nhiên sẽ chết!

Chu Lục nhíu mày: "Ý cậu là, bên cạnh Minh Chiếu Lâm cũng tồn tại một 'cậu' chân chính......mà đã là cậu chân chính, thì chắc chắn cũng sẽ nghĩ tới điểm này."

Đúng.

Quả thật là như vậy.

"Nhưng nếu tôi là thành chủ, tôi sẽ không cho tôi và Minh Chiếu Lâm có cơ hội nói những lời này với nhau."

--------

lledungg: 1244221225

Phần 2 vô nhà mình kiếm nha 🙂). dị là nó 3 phần.

Do 479 chương.

Mỗi phần chỉ giới hạn đc 200 chương hoi.
 
Back
Top Bottom