[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 18: Khi Một Người Không Ngủ
Tập 18: Khi Một Người Không Ngủ
I.
ĐÊM KHÔNG KHÉP LẠI
Đêm kéo dài hơn bình thường.
Không phải vì mặt trời lên muộn, mà vì không ai trong họ cho phép mình tin rằng trời sẽ sáng.
Ngọn lửa nhỏ giữa bãi nghỉ đã tắt từ lâu.
Không phải do gió, mà do Tề Dẫn tự tay dập đi.
Ánh sáng, vào lúc này, là một thứ xa xỉ — thứ sẽ phản bội vị trí của họ nhanh hơn bất kỳ kẻ truy sát nào.
Rừng im lặng.
Im lặng đến mức tiếng tim đập cũng trở nên nguy hiểm.
Mạc Trì ngồi tựa lưng vào tảng đá lạnh, hai tay đặt trên đầu gối.
Ngực cậu phập phồng chậm, nhưng mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác hụt hẫng — như thể không khí vào phổi mà không chạm tới đâu cả.
Ta vẫn đang mở.
Cánh cửa kia... chưa đóng hẳn.
Cậu thử tập trung.
Không phải tập trung để cảm nhận "thứ đó", mà để không cảm nhận.
Nhưng càng cố, cậu càng thấy rõ một khoảng trống mơ hồ đang tồn tại trong mình — không đau, không khó chịu, chỉ là thiếu.
Thiếu cảm giác "ta đang ở đây".
Ở phía đối diện, Tề Dẫn ngồi thẳng lưng, dao đặt ngang đùi, hai tay buông hờ.
Mắt hắn nhắm, nhưng hơi thở quá đều.
Không phải giấc ngủ.
Không phải nghỉ ngơi.
Mà là trạng thái chờ giết.
Hà Mộc ngồi cách xa hơn, dựa thân cây, một tay ép lên vết thương ở bụng.
Máu đã khô, nhưng mùi sắt vẫn chưa tan.
Hắn nhìn Tề Dẫn rất lâu, ánh mắt thấp thoáng điều gì đó giống như... dè chừng.
Yến Tước là người lên tiếng trước.
"Tề Dẫn."
Giọng nàng thấp.
"Ngươi nên ngủ một chút."
Tề Dẫn không mở mắt.
"Không cần."
"Ngươi đã ba đêm không ngủ."
Nàng nói.
"Ngay cả ngươi cũng có giới hạn."
Một nhịp im lặng.
Rồi Tề Dẫn nói — giọng vẫn là của hắn, nhưng không còn nhịp quen thuộc.
"Ta không mệt."
Hà Mộc nhíu mày.
"Đó không phải câu trả lời."
Tề Dẫn mở mắt.
Ánh mắt hắn trong bóng tối sáng hơn bình thường.
"Ta biết."
Hắn nói.
"Nhưng đó là sự thật."
Mạc Trì nhìn hắn.
Một cảm giác rất khó chịu bò lên sống lưng cậu.
Hắn không nói dối.
Nhưng... cũng không phải đang nói thật.
II.
CUỘC SĂN KHÔNG CÓ KẾT THÚC
Tiếng bước chân vang lên rất khẽ.
Không phải một.
Không phải hai.
Mà là một nhịp đi có tổ chức, được che giấu cực tốt.
Hà Mộc là người nhận ra đầu tiên.
"Bên trái."
Hắn thì thầm.
"Ba người."
Yến Tước lập tức di chuyển, kéo Mạc Trì sát vào bóng cây.
"Không đánh ngay."
Nàng nói.
"Họ đang thử phản ứng."
Quả nhiên, đội Thanh Vệ không lao lên.
Họ đứng ngoài tầm nhìn, giữ khoảng cách, ép tâm lý.
"Chúng muốn chúng ta mệt."
Hà Mộc nghiến răng.
"Muốn xem ai sẽ sai trước."
Tề Dẫn đứng dậy.
Chậm rãi.
Quá chậm.
"Không."
Hắn nói.
"Chúng muốn xem... ai trong chúng ta không chịu được im lặng."
Hà Mộc quay sang nhìn hắn.
"Ý ngươi là gì?"
Tề Dẫn mỉm cười.
Nụ cười không quen.
"Ta."
III.
TỀ DẪN — GIỌNG NÓI THỨ HAI
Không ai kịp ngăn.
Tề Dẫn bước ra khỏi bóng cây.
Không ẩn nấp.
Không vòng tránh.
Hắn bước thẳng ra khoảng trống, nơi ánh trăng yếu ớt chiếu xuống.
Yến Tước chửi thầm.
"Điên rồi!"
Một mũi tên bay tới.
VÚT—!
Tề Dẫn nghiêng đầu.
Mũi tên lướt qua má.
Hắn không nhìn theo mũi tên.
Hắn nhìn vào bóng tối phía trước.
"Ra đi."
Hắn nói, giọng bình thản.
"Ta ngửi thấy các ngươi."
Một nhịp im lặng chết chóc.
Rồi ba Thanh Vệ bước ra.
"Đúng là Tề Dẫn."
Một tên nói.
"Danh bất hư truyền."
"Các ngươi đến muộn."
Tề Dẫn đáp.
"Lẽ ra nên đến sớm hơn."
Hắn lao lên.
Không chờ tín hiệu.
Không phối hợp.
Yến Tước gào lên:
"Rút hắn về!"
Quá muộn.
IV.
MÁU ĐỔ — VÀ CÁI GÌ ĐÓ CƯỜI
Tề Dẫn đánh khác hẳn trước đây.
Không phải vì nhanh hơn.
Mà vì không phòng thủ.
Dao hắn chém ra toàn là đường chết — cho đối phương, và cho chính hắn.
Một Thanh Vệ bị chém đứt cổ.
Tên thứ hai đâm trúng sườn Tề Dẫn.
Máu phun ra.
Nhưng Tề Dẫn không lùi.
Hắn nắm lấy tay đối phương, kéo sát lại, dao đâm thẳng vào hốc mắt.
Tên thứ ba do dự một nhịp.
Chỉ một nhịp.
Đủ để Hà Mộc xuất hiện sau lưng hắn.
Két.
Ba xác đổ xuống.
Tề Dẫn đứng giữa máu.
Thở.
Không gấp.
Không loạn.
Hà Mộc bước tới.
"Tề Dẫn."
Hắn gọi.
"Nghe ta nói."
Tề Dẫn quay đầu.
Ánh mắt hắn trống rỗng một nhịp, rồi khẽ nghiêng.
"Ngươi sợ à?"
Hắn hỏi.
Câu hỏi không mang ác ý.
Nhưng khiến Hà Mộc lạnh toát.
"Ngươi không phải người hay hỏi câu đó."
Hà Mộc đáp.
Tề Dẫn im lặng.
Một lúc sau, hắn nói:
"Ta nghe thấy tiếng thúc giục."
Yến Tước tiến lên, không che giấu lo lắng.
"Tiếng gì?"
Tề Dẫn đặt tay lên ngực mình.
"Tiếng nói rằng..."
"...nếu không giết nhanh hơn, chúng ta sẽ chết."
Mạc Trì đứng chết lặng.
Cái đó... không phải trực giác.
Nó giống thứ ta cảm nhận khi mở cửa.
V.
MẠC TRÌ — MỞ LẦN NỮA
Cuộc truy sát không dừng lại.
Đội Thanh Vệ thứ hai xuất hiện.
Lần này đông hơn.
Có kẻ dùng phù.
Có kẻ dùng trận pháp di động.
Họ ép thẳng vào Mạc Trì.
"Bắt sống!"
Một tiếng quát vang lên.
Một sợi xích phù văn bay tới, khóa chặt cổ tay Mạc Trì.
Cơn đau không đến từ thân thể, mà từ bên trong.
Thứ trong cậu bị kéo ra.
"Đừng—"
Yến Tước hét.
Mạc Trì mở cửa lần nữa.
Không vì muốn.
Mà vì nếu không mở, Tề Dẫn sẽ giết đến chết.
Thế giới khựng lại một nhịp.
Không gian quanh Mạc Trì trở nên mờ.
Thanh Vệ nắm xích đột nhiên quên mất mình đang bắt ai.
Hắn buông tay.
Mạc Trì bước ra khỏi xích.
Không tấn công.
Chỉ nhìn.
Một Thanh Vệ run rẩy.
"Thứ...
đó không nên tồn tại."
Mạc Trì nói, giọng khàn:
"Ta biết."
Và trong khoảnh khắc đó,
Tề Dẫn quay lại.
Dao chém.
Đầu rơi.
VI.
SAU KHI MỞ
Mạc Trì ngã xuống.
Lần này ngất hẳn.
Khi cậu tỉnh lại, trời đã sáng.
Đầu đau như búa bổ.
Cảm giác trống rỗng sâu hơn trước.
Yến Tước ngồi cạnh, sắc mặt tái nhợt.
"Ngươi mở bao lâu?"
Mạc Trì hỏi.
"Không đến một hơi thở."
Nàng đáp.
"Nhưng đủ để bọn họ mất trí."
Mạc Trì nhắm mắt.
Mỗi lần mở... ta mất đi thứ gì?
Hà Mộc đứng gần đó, khoanh tay.
"Tề Dẫn đang tự nhốt mình."
Hắn nói nhỏ.
VII.
NHÂN CÁCH KHÔNG TÊN
Tề Dẫn ngồi một mình, xa mọi người.
Dao cắm xuống đất.
Hắn nhìn vào tay mình.
"Ngươi nghe thấy chưa?"
Hắn lẩm bẩm.
Không ai đứng đó.
Nhưng hắn đang nói chuyện.
"Ta biết."
Hắn nói tiếp.
"Ngươi nói đúng."
Hắn nhắm mắt.
"Nhưng nếu ta để ngươi ra..."
"...ta sẽ không dừng lại được."
Một khoảng lặng.
Rồi hắn thở ra.
"Chưa phải lúc."
Mạc Trì đứng ở xa, nhìn thấy tất cả.
Hắn đang chiến đấu với chính mình.
Và cậu hiểu ra:
Thứ trong Tề Dẫn không phải do mình gây ra.
Nhưng sự tồn tại của mình đã đẩy nhanh nó.
KẾT
Họ rời khỏi khu rừng trước khi mặt trời lên cao.
Cuộc săn tạm lắng.
Nhưng Hoàng Thành đã đánh dấu họ.
Một người đã chết.
Một người đang mở cửa.
Một người không còn ngủ.
Và con đường phía trước,
không còn chỗ cho những kẻ chỉ muốn sống sót.